Cập nhật mới

Tiểu Thuyết masonb | khập khiễng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404960250-256-k19412.jpg

Masonb | Khập Khiễng
Tác giả: keobonggonhong
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"nhưng đây không phải là cổ tích, mà là truyện ngụ ngôn."

"đưa em đi về không đâu,
cao xa và nông sâu.
song song đi kề khoác taу như thể
chưa bao giờ quen nhau.

đằng sau hai đường song song
không biết sống được bao lâu."

-hình trái tim (thắng, vũ thanh vân)



ooc​
 
Masonb | Khập Khiễng
0.


mason nguyễn x congb

nguyễn xuân bách x nguyễn thành công

27 x 24

ooc

"đây không phải là cổ tích, mà là truyện ngụ ngôn."

"chỉ oán hờn ta là một đôi đũa lệch, đã đến bước đường cùng thì biết phải làm sao?"

"đưa em đi, đi đến cái xó xỉnh nào cũng không thành vấn đề."

;

"đưa em đi về không đâu,

cao xa và nông sâu.

song song đi kề khoác taу như thể

chưa bao giờ quen nhau.

đằng sau hai đường song song

không biết sống được bao lâu."
 
Masonb | Khập Khiễng
1. nhà mới


nguyễn thành công ngước nhìn chung cư cũ tồi tàn trước mắt, cái nơi mà cậu ta phải cắn răng chuyển đến. trời ạ, đến cái thang máy còn chả có, muốn vác cả đống đồ này lên thật sự là "lên thác xuống ghềnh"

"từ đâu đến đấy em?"

một người phụ nữ độ bốn mươi thấy cậu cứ đứng ngẩn người ra đó, bèn hỏi lơi một hai câu. cơ mà thành công chỉ ậm ừ mấy tiếng, vừa nhìn cách ăn mặc, phong thái nói chuyện của họ thì cậu ta không chắc người này có đàng hoàng tử tế hay không...

thật lòng cậu ta rất ngại giao du với bà con làng xóm, mà lại còn là cái chỗ này nữa chứ, thể loại người nào cũng có cả thảy. thôi thì cứ xã giao vài câu cho phải phép, miễn không làm mất lòng ai ở đây là được rồi.

khênh được mấy thứ đó đến tầng một thì xui xẻo sao thành công lại đụng trúng một gã đàn ông xăm trổ, khiến đồ đạc rơi vãi lộn xộn, người thì ngã lăn quay.

"không sao chứ? tôi xin lỗi nhé, đi đứng đoản quá đi mất."

tuy người trước mặt chỉ mặc mỗi chiếc áo may ô đen đơn giản, nhưng thành công lại nhận thấy rõ rệt hắn có gì đó đặc biệt. từ dung mạo đến tướng tá đều khá bảnh bao, sạch sẽ. quan trọng hơn là quần áo hắn ta mặc toàn là đồ hiệu. thực tế rõ ràng không phải loại người gia cảnh tầm thường.

"à, không có gì, anh cứ để đấy cho tôi."

"nhà ở tầng mấy, để tôi xách lên cùng. người thì ốm tong ốm teo mà liều mạng thế."

cũng có hơi ngại một chút, nhưng người ta đã nhiệt tình như thế vẫn nên đồng ý thì hơn.

"đi thêm hai tầng là tới. ba linh hai"

"thế thì trùng hợp quá, hóa ra lại ở đối diện nhà nhau rồi. tôi ở ba linh tư, tên xuân bách."

"à, xuân bách..."

thành công thật sự không biết bản thân nên trả lời như thế nào mới phải, hay là nói tên của mình? liệu có nên cho hắn biết tên không, hay nên nói "thế thì tiện quá." nhỉ.

khuyết điểm lớn nhất của cậu chính là không giỏi ăn nói, oạch tẹt ra là giao tiếp vô cùng kém. ngại nhất là mấy cuộc trò chuyện với người lạ thế này luôn đấy.

nguyễn xuân bách bên cạnh chờ mãi mà không thấy cậu ta nói năng gì thêm. lạ thật, có cái tên cũng không cho biết được sao?

đành chờ xem thái độ thế nào đã.

"anh để đồ ở đây là được rồi, cảm ơn nhiều nhé."

xuân bách nghe xong liền nhướng mày, thực sự chỉ có nhiêu đó thôi á?

thành công đang định kéo cửa lại thì bị hắn chặn lại, diễn cái nét trông lưu manh vô cùng luôn đấy.

"ây, khoan đã chứ, làm gì mà vội thế. mạn phép cho đằng này biết bé tên gì đi, dù gì cũng giúp thế rồi mà."

thành công nhìn rõ hai chữ "đểu cáng" hiện lên trên trán hắn ta, nhưng thôi mặc vậy, xem như ân oán trả đủ đi.

"nguyễn thành công."

"số điện thoại luôn nhé?"

gì mà vênh váo thế? mới gặp mà đã được voi đòi tiên, nằm mơ đi ông giời ạ.

"còn phải xem anh có đủ bản lĩnh để có được cái phúc phần ấy hay không. bye bye anh hàng xóm !"

thành công kéo cửa vào rất dứt khoát, một động tác thừa cũng không có. chỉ để lại một xuân bách đang dở khóc dở cười.

"cũng dễ thương đấy chứ nhỉ."

;

dọn dẹp chỉn chu hết nơi ở mới thì cũng đã là chuyện của chiều tối, không biết ma xui quỷ khiến như nào mà thành công lại nổi hứng muốn hóng gió một chút.

vừa bước ra khỏi cửa đã chứng kiến cảnh tượng anh hàng xóm ban sáng và một cô gái cùng nhau bước ra. có lẽ là bạn gái, thành công nghĩ thế.

ây, nhưng có gì lạ lắm. hắn ta tiễn cô gái đó ra cửa, cô ta nhón chân định tỏ ý muốn hôn má nhưng lại bị hắn đẩy ra. hoàn toàn không có một chút gì gọi là cảm giác họ đang yêu nhau cả.

bà lão nhà bên cạnh đang phơi quần áo, mới lại tán dốc vài câu, nhưng cũng khai sáng cho những suy nghĩ tờ mờ của cậu rồi.

"cậu mới chuyển đến hả? chuyện đó là bình thường, cứ nhìn hoài cũng quen ấy mà. cứ cách vài tuần, à không, có lẽ vài ngày thôi, cậu nhãi đó lại mang một cô về nhà. mà lạ cái chẳng cô nào trùng với cô nào cả. mới tí tuổi đầu mà đổ đốn thế thì chết."

"thế ạ?"

à, ra là thế. với mấy thiếu gia nhà giàu chưa thẩm thấu đời, muốn hưởng lạc cuộc sống thì việc tìm kẻ tương giao thể xác là điều bình thường nhất nhì thiên hạ, thành công cũng chẳng lấy làm lạ. vậy thì cứ xem như biết thêm một chuyện, nhưng chắc chắn sẽ không quá để tâm thì hơn.

"biết người biết ta, trăm trận trăm thắng."

sau khi cô gái ấy đi, gã đàn ông đối diện đã bắt ngay ánh mắt của cậu, lại mỉm cười mà hỏi

"ăn tối chưa?"

nhạt nhẽo.

"chuẩn bị thôi. còn anh, vừa ăn xong sao?"

nguyễn xuân bách cảm giác câu hỏi lơi này dường như đang đả động vào thứ gì đó thì phải.

"em nghĩ đi."

"mình lưu số nhau được chưa, công nhỉ?"

lại nữa hả. mới gặp nhau có mấy tiếng, tôi thật sự không có nhu cầu được điểm mặt vào loạt "tình giường" của anh sớm như thế đâu.

"câu trả lời như cũ."

thành công nở một nụ cười không thể nào bỡn cợt hơn, lại quay vào nhà kéo hết cửa lại, thực lòng lười biếng làm thân với cái kiểu người như này lắm.
 
Masonb | Khập Khiễng
2. lưu số


tiếng chuông báo thức reo vang vào lúc sáu giờ sáng như một bản án tử hình đối với nguyễn thành công. cậu uể oải ngồi dậy, mái tóc rối bù và quầng thâm dưới mắt ngày một đậm thêm.

căn phòng ba linh hai vẫn còn mùi vôi mới trộn lẫn với sự ẩm mốc đặc trưng của những tòa chung cư cũ. thành công thở dài, vội vã sửa soạn để đến công ty, cái nơi mà cậu gọi là "địa ngục trần gian" chính hiệu.

công việc của thành công là nhân viên thiết kế tại một công ty truyền thông tầm trung. ngặt nỗi, sếp của cậu là một kẻ thích thể hiện quyền lực bằng cách đè nén nhân viên cấp dưới. mọi ý tưởng sáng tạo của công đều bị gạt phăng với lý do "không phù hợp thị hiếu", để rồi sau đó gã sếp lại xào nấu chính ý tưởng đó và đứng tên mình, khốn nạn thật chứ.

đồng nghiệp thì toàn một lũ ton hót bợ đỡ, thấy công lầm lì, ít nói nên cứ việc gì nặng, việc gì khó là lại đẩy sang cho cậu với cái cớ "em trẻ, em làm nhanh mà."

suốt mười tiếng đồng hồ tại văn phòng, thành công như một chiếc máy không hồn, dán mắt vào màn hình máy tính đến nhoè cả mắt. mớ layer trên photoshop nhảy múa trước mắt cậu như đang trêu ngươi vậy.

"công ơi, cái deadline này tối nay xong nhé, sếp cần gấp để sáng mai họp. chị phải về đón con rồi, giúp chị nhé."

tiếng gõ bàn của một chị đồng nghiệp vang lên rồi biến mất nhanh chóng, trước khi cậu kịp từ chối.

ngước mắt nhìn đồng hồ, đã bảy giờ tối rồi còn gì. lại thêm một đêm về muộn. bụng đói đến mức réo lên biểu tình, nhưng công việc thì vẫn chất cả núi.

cậu cứ thế cặm cụi, mặc cho văn phòng thưa người dần, rồi cuối cùng chỉ còn lại mình cậu với ánh đèn neon trắng lạnh lẽo ở một góc phòng.

khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, trời đã đổ cơn mưa rào đặc trưng của vùng này. từng hạt mưa nặng trịch quất xuống lòng đường.

cậu lục tìm trong túi xách. chiếc ô cũ kỹ duy nhất cũng đã bị gió thổi gãy nan từ tuần trước, chưa kịp mua mới.

đánh liều, công kéo cao cổ áo khoác, lao mình vào màn mưa trắng xóa để chạy ra trạm xe buýt.

về đến hành lang chung cư, thành công trông không khác gì một chú mèo nhỏ bị rơi xuống nước. từng thớ cơ trên người cậu run lên vì lạnh, nước từ ống quần nhỏ tí tách xuống sàn xi măng.

cậu đứng trước cửa nhà, run rẩy thò tay vào túi quần tìm chìa khóa.

trống không.

cậu hoảng loạn lục sang túi áo, rồi lộn ngược cả cái balo sũng nước ra. tất cả đều không có. có lẽ lúc chạy trong mưa hay lúc chen chúc trên xe buýt, chìa khóa đã rơi mất từ lúc nào không hay.

thành công khuỵu xuống, tựa lưng vào cánh cửa sắt lạnh lẽo. sự mệt mỏi tích tụ cả ngày cộng với cơn lạnh thấu xương khiến cậu thấy tủi thân vô cùng. bao nhiêu uất ức ở công ty, sự cô đơn ở nơi ở mới bỗng chốc hóa thành một nỗi nghẹn đắng nơi cổ họng.

ngay lúc đó, cánh cửa phòng đối diện mở ra.

nguyễn xuân bách bước ra, trên tay cầm một túi rác.

"làm cái trò gì mà ngồi đây một đống thế kia? tí nữa lại bị cảm ra đấy."

hắn nhíu mày nhìn "bé hàng xóm" đang co ro như một cục bột ướt nhẹp dưới đất. thành công không thèm ngước lên, lí nhí nói.

"tôi mất chìa khóa rồi."

xuân bách tiến lại gần. nhìn bộ dạng thê thảm của thành công, hắn không nói không rằng, cúi người túm lấy bắp tay cậu kéo đứng dậy một cách dứt khoát.

"vào nhà tôi đi."

"không... tôi đứng đây đợi thợ sửa khóa cũng được."

thành công bướng bỉnh phản kháng, dù hàm răng đang đánh vào nhau lập cập.

"giờ này thợ nào còn làm việc ở cái khu này? mà em nhìn lại mình đi, môi tím tái hết rồi kìa. muốn chết thì cũng đừng chết trước cửa nhà tôi, xui xẻo lắm."

lời nói có vẻ độc địa, nhưng hành động của xuân bách thì ngược lại, hắn gần như bế xốc thành công vào trong phòng mình.

vừa bước qua cánh cửa, công sững người. trái ngược với vẻ ngoài cũ nát của chung cư, bên trong căn phòng được sửa sang cực kỳ tinh tế. nội thất tối giản, chiếc sofa da thật đắt tiền, và đặc biệt là không gian vô cùng sạch sẽ, thơm tho.

"vào tắm đi. cởi hết đồ ướt ra để đấy tôi xử lý cho. nhanh lên, không lại ốm đấy."

xuân bách ném một chiếc khăn tắm mới cho thành công, hiếu khách thế này, cũng có hơi nghi ngờ một chút...

thành công đứng ngây ra trong phòng tắm rộng rãi. cậu nhìn mình trong gương, giật mình trước dáng vẻ nhợt nhạt, gầy gò và thảm hại. cứ sống kiểu này mãi cũng chẳng ổn lắm nhỉ..

khi bước ra ngoài với bộ quần áo ngủ quá khổ mượn của xuân bách, cậu thấy hắn đang ngồi ở bàn ăn. trên bàn là hai bát mì bốc khói nghi ngút, có thêm cả trứng chần và thịt bò thơm phức.

"ăn đi cho nóng. nhà không có cơm canh béo bổ gì, chỉ có bấy nhiêu thôi."

thành công ngồi xuống, đôi bàn tay gầy guộc ôm lấy bát mì nóng hổi. cậu ta ăn ngon lành, cảm nhận vị ngọt của nước dùng thấm vào từng thớ thịt. hắn vừa ăn vừa quan sát cậu.

ánh mắt không còn vẻ bỡn cợt thường thấy, mà trở nên trầm mặc lạ thường.

"cho tôi mạn phép hỏi một câu nhé. sao anh lại ở cái nơi này vậy? nhìn cũng đâu tới nỗi.

à không, là không hề tới nỗi luôn đấy."

xuân bách dừng đũa, khẽ bật cười, cậu ta nghĩ nụ cười này có một chút tự giễu.

"giàu là tiền của bố tôi, không phải của tôi.

ông ấy muốn tôi cưới một đứa con gái cùng đẳng cấp để củng cố đế chế kinh doanh. còn tôi thì không muốn thành con hươu được vẽ đường đi. nên tôi dọn ra đây, tự lập, tự tiêu những đồng tiền mình làm ra từ quán cà phê nhỏ.

ở đây tuy rách nát, nhưng ít ra không có ai quản thúc tôi phải yêu ai hay làm gì."

thành công khựng lại. cậu cứ ngỡ xuân bách chỉ là một gã công tử bột tiêu tiền như rác muốn đi trải nghiệm cuộc đời. hóa ra cái tôi của hắn cũng kiêu hãnh lắm.

"còn em?" bách hỏi, giọng trầm xuống.

"trông em cứ như đang bị cuộc đời này bắt nạt ấy."

"tôi bị sếp đì, bị đồng nghiệp lợi dụng. tôi chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt đang cố gắng tồn tại bằng mấy đồng lương ở cái thành phố này thôi."

cậu cúi mặt, lí nhí như không dám đề người ta nghe.

hắn nhìn thành công. trong lòng nảy sinh một cảm giác muốn che chở lạ thường, lấy điện thoại, đẩy về phía cậu.

"ấn số điện thoại của em vào đi. sau này có chuyện gì thì cứ gọi tôi, tôi không để em chết cóng đâu."

lần này, thành công không thể từ chối nữa. cậu chậm rãi nhập số của mình vào máy anh. khi màn hình hiện lên dòng chữ "công bi bi" đã được lưu, xuân bách cười mãn nguyện.

nhìn ba chữ biệt danh đó mà xuân bách bật cười, người gì mà trẻ con chết được.

"được rồi, giờ thì tôi đã có cái phúc phần đó rồi nhé. còn mấy cô gái em thấy ấy... thực ra chẳng có gì đâu. tôi chỉ muốn trêu tức ông già thôi. họ chỉ là bình hoa đóng kịch giúp tôi thôi."

"anh không cần giải thích với tôi. tôi cũng chẳng quan tâm lắm."

công lí nhí, nhưng trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm đôi phần.

đêm đó, thành công nằm lại trên chiếc sofa êm ái nhà xuân bách. trời vẫn chưa dứt mưa, hắn thì nhất quyết không cho cậu về căn phòng lạnh lẽo đối diện.

vốn hắn toan để t thành công ngủ trên giường, mình sẽ ra sofa. nhưng công ngại lắm, làm người ai lại làm thế bao giờ.
 
Masonb | Khập Khiễng
3. a secret hope


sáng hôm sau, thành công tỉnh dậy trên chiếc sofa nhà xuân bách với cảm giác hơi ê ẩm ở cổ. cậu ngơ ngác mất vài giây mới nhớ ra chuyện tối qua. nhìn sang phía giường, xuân bách vẫn đang ngủ say, một cánh tay vắt qua trán, ừ thì cũng có chút cảm tình rồi.

thành công vội vàng rón rén ngồi dậy, gấp chiếc chăn mỏng lại thật gọn gàng. cậu không muốn làm phiền vị ân nhân này thêm giây phút nào nữa, nhất là khi bản thân đang trong bộ dạng mặc đồ ngủ của người ta. nhưng vừa chạm tay vào tay nắm cửa, giọng nói ngái ngủ của hắn đã vang lên từ phía sau, có phần trêu chọc.

"đi đâu mà vội thế, không chào hỏi gì một tiếng à? phép lịch sự đâu rồi?"

thành công giật mình quay lại. hắn đã ngồi dậy, mái tóc rối bù trông có vẻ hiền lành hơn hẳn cái nét lưu manh thường ngày.

"tôi... tôi phải về chuẩn bị đi làm. cảm ơn anh vì chuyện tối qua nhiều lắm nhé. có dịp nhất định sẽ đền đáp."

"từ từ đã, em cứ làm như tôi là thú dữ không bằng."

xuân bách bước xuống giường, vươn vai một cái rồi đi thẳng vào bếp.

"ngồi đợi tí, tôi pha cà phê cho. uống xong rồi về cũng không muộn."

thành công không hiểu sao mình lại nghe lời đến thế. cậu lẳng lặng ngồi xuống ghế. tiếng máy pha cà phê kêu rè rè, mùi hương đậm đà tỏa ra, thành công cảm giác như mình muốn ở nơi này lâu thêm một chút. bách đặt trước mặt cậu một ly latte với lớp bọt được đánh khá tỉ mỉ.

"đúng là dân trong nghề có khác đấy. khi nào rảnh dẫn tôi đến thăm quán của anh một lần nhé."

hắn nhướng mày, dựa lưng vào quầy bếp.

"nghề kiếm cơm của tôi mà lại. bất cứ khi nào em muốn."

thành công nhấp một ngụm. vị đắng dịu và béo ngậy tan trên đầu lưỡi, bao lâu rồi mới có cảm giác được đối xử đàng hoàng đến vậy chứ.

"em làm ở đâu?"

"công ty của tôi cũng gần đây thôi."

thành công trả lời qua loa. cậu không muốn nhắc gì thêm về gã sếp hắc ám hay đống deadline đang chờ trực nuốt chửng mình.

"chiều mấy giờ tan? tôi đón nhé, hôm nay rảnh."

"hả? không cần đâu, tôi tự đi được mà."

cậu ta suýt nữa thì sặc cà phê, rủa thầm tên này đúng là thần kinh nặng, có quen thân gì đâu vừa gặp được mấy ngày đếm trên đầu ngón tay mà đã đòi đưa đón.

xuân bách nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm hơi híp lại.

"coi như trả công bát mì tối qua đi. tôi cũng tiện đường đi mua ít đồ. không cho đón là tôi sang gõ cửa nhà em cả đêm đấy."

"với anh thì đấy là trả công à? anh được lợi gì..."

hắn không đáp, chỉ nhìn cậu rồi gật đầu. sao trông đểu cáng thế cơ chứ?

đối diện với sự ngang ngược này, thành công chỉ biết thở dài đồng ý. tên này bị điên rồi.

;

suốt cả ngày hôm đó ở văn phòng, thành công cứ thỉnh thoảng lại nhìn vào điện thoại. cậu tự hỏi mình đang mong chờ điều gì, một gã hàng xóm mới gặp vài lần, tính cách thì thất thường, lại còn mang tiếng đào hoa. cậu tự nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách. loại người như hắn chắc chắn không cùng thế giới với cậu.

năm giờ chiều, khi thành công vừa bước ra khỏi sảnh công ty với vẻ mệt nhoài hiện rõ trên khuôn mặt, cậu đã thấy một chiếc mô tô đen bóng đỗ ngay lề đường. xuân bách đứng dựa vào xe, vẫn là cái nét đó, trên tay cầm thêm một chiếc mũ bảo hiểm khác.

mấy chị đồng nghiệp đi ngang qua không khỏi liếc nhìn. có người còn huých vai công

"ai mà oách thế kia? bạn trai hả công?"

thành công xem như không nghe thấy, chỉ biết cúi đầu chạy thật nhanh lại phía bách.

"lên xe."

hắn đưa mũ cho cậu, không quên cằn nhằn.

"sao cái mặt lại bí xị thế kia? lại bị thằng nào ăn hiếp à?"

"không có... anh đi đi, người ta nhìn kìa."

chiếc xe phóng đi, gió tạt vào mặt khiến thành công có cảm giác lim dim, mắt híp lại. nhưng thay vì về nhà, hắn lại chở cậu đến một quán cafe ở con hẻm nhỏ.

không gian nơi đây không quá lớn, nhưng được trang trí với rất nhiều cây xanh và sách, thành công đoán đây chắc chắn là quán nước hắn kể hôm nọ.

"vào đây ngồi tí đi. giờ này về chung cư cũng ồn ào chết đi được."

hắn đưa cậu ngồi ở chỗ gần quầy pha chế, rồi tự tay pha cho cậu một ly trà gừng nóng.

"uống hết nhé, nó sẽ giúp em dễ chịu và ngủ ngon hơn."

"cảm ơn anh."

thành công đón lấy ly trà gừng từ tay xuân bách, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay khiến cậu khẽ rùng mình.

cậu quan sát hắn, người đàn ông này khi đứng trong thánh đường của chính mình dường như rũ bỏ hoàn toàn vẻ bốc đồng, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và đôi bàn tay khéo léo.

"anh tự mình gầy dựng nơi này à?"

thành công phá vỡ sự im lặng, giọng cậu có hơi khàn đi đôi phần.

xuân bách không ngẩng đầu, tay vẫn lau dọn quầy nhưng môi khẽ mỉm cười.

"ừ, từng cái bàn, cái ghế này đều là tôi tự đi nhặt nhạnh đấy. bố tôi ở nhà từng bảo tôi là kẻ phá gia chi tử, nói rằng nếu không có tiền của ông ấy, tôi sẽ chẳng làm nên trò trống gì. thế nên tôi đến đây, để chứng minh rằng tôi có thể sống tốt bằng chính đôi tay này."

thành công im lặng nhìn làn khói mờ ảo bốc lên từ ly trà. cậu thấy mình và hắn, dù xuất thân khác biệt, nhưng dường như đều là những kẻ đang cố gắng vùng vẫy để bảo vệ cái tôi nhỏ bé trước cuộc đời này

nhưng có vẻ hắn đã thành công trong chuyện ấy, còn cậu có khi sẽ chẳng bao giờ ngoi lên dược cả.

"em cũng kể tôi nghe một chút đi chứ.

đừng có nói là không có gì, đôi mắt em không biết nói dối đâu. tôi chỉ mới biết chút ít về em thôi."

bách bước ra khỏi quầy, kéo một chiếc ghế cao ngồi xuống đối diện cậu. khoảng cách giữa hai người lúc này thật gần, gần đến mức công có thể ngửi thấy mùi cà phê vương trên áo hắn trộn lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt.

"biết nhiều làm gì?"

thành công thở dài, cậu nhấp một ngụm trà gừng cay nồng.

"cái nghề thiết kế ấy, ban đầu tôi yêu nó lắm, yêu cái cảm giác được chính tay mình tạo ra những thứ đẹp đẽ. nhưng vào công ty rồi, tôi cảm thấy nên để nó đi vào dĩ vãng còn hơn. tôi cũng chẳng rõ mình có thật sự đang sống hay không nữa."

"nếu mệt quá thì nghỉ đi. tôi nói thật đấy."

bách nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói đột nhiên trở nên trầm đặc và nghiêm túc lạ thường.

"nói thì dễ lắm bách ạ. nhưng tôi không có đủ bản lĩnh như anh. càng không có gia đình đủ đầy ấm no chờ ở nhà. hôm nay tôi dừng lại, nghĩa là ngày mai tôi không có tiền trả tiền nhà, không có tiền ăn, cũng chẳng tìm đâu ra áo mặc."

thành công cười nhạt, chẳng dám oán trách cuộc đời này một câu nào nữa.

xuân bách lặng đi một chút. hắn vươn tay ra, định chạm vào bàn tay đang siết chặt ly trà của cậu nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. hắn đổi hướng, nhẹ nhàng gạt một sợi tóc xòa trước trán cậu.

"thế nên mới nói, tôi sẽ đưa em đến đây nhiều hơn. quán của tôi tuy không lớn, nhưng nó luôn chào đón em một cách nồng nhiệt. em không cần gọi nước, cũng chẳng cần trả tiền, cứ ngồi đó mà vẽ vời, làm những gì em thấy an lạc. tôi sẽ bao nuôi cảm hứng cho em."

thành công ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt chân thành của hắn. trái tim cậu bỗng hẫng đi một nhịp. cái gã hàng xóm này, hóa ra đằng sau cái giao diện đáng ghét lại là một tâm hồn ấm áp đến mức như thế.

"anh nói chuyện với ai cũng ngọt xớt thế này sao?"

cậu cố tình trêu chọc để che giấu sự bối rối.

hắn bật cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khuôn mặt. thành công thật sự thấy hắn bảnh bao lắm.

"tùy người thôi nhé. với mấy cô nàng chân dài thì là xã giao, còn với bé hàng xóm gầy tong teo này thì là đặc quyền đấy."

đêm hôm đó, hai người họ đã ngồi lại quán rất lâu. họ nói về những giấc mơ còn đang dang dở, nói chuyện trên trời dưới đất hết cả.

thành công nhận ra, xuân bách không hề đáng ghét như cậu mường tượng lúc đầu. hắn giống như một ly cà phê đậm đặc, ban đầu thấy đắng, thấy gắt, nhưng càng nhấm nháp lại càng thấy cái hậu vị ngọt ngào trên đầu lưỡi.

;

xuân bách chở cậu về chung cư, trước cửa nhà cậu, hắn dừng lại, tay vẫn đặt trên mũ bảo hiểm nhưng mắt nhìn cậu đắm đuối.

"ngủ ngon nhé, bé hàng xóm. mai tôi lại đón."

"ơ này..."

chưa kịp để cậu phản đối, bách đã nháy mắt một cái rồi bước thẳng vào phòng mình. thành công đứng ngẩn ngơ nhìn theo, khoé môi cậu vô thức cong lên. có lẽ, chuyển đến cái chung cư tồi tàn này cũng không hẳn là một điều tệ hại.

;

những ngày sau đó, cuộc sống của thành công bắt đầu thay đổi khá đáng kể.

mỗi buổi chiều tan làm, cậu không còn phải lầm lũi đi bộ ra trạm xe buýt, bóng dáng nguyễn xuân bách cùng chiếc mô tô đen đã trở thành một phần quen thuộc trong tầm mắt cậu. họ dành nhiều thời gian ở quán hơn.

đối với thành công mà nói, đây có lẽ là một trong những gam màu tươi sáng còn sót lại trong đời rồi.

những va chạm vô tình xuất hiện nhiều hơn. khi là cái chạm tay lúc đưa ly nước, khi là hắn đứng sát sau lưng chỉ dẫn cho cậu một góc nhìn đẹp qua cửa sổ, hay khi hắn thản nhiên dùng tay lau đi vết mực trên má cậu. mỗi lần như thế, không khí giữa hai người lại trở nên đặc quánh. thành công nghĩ đó là một thứ tình cảm thầm kín khó gọi tên.
 
Masonb | Khập Khiễng
4. sốt cao


trận mưa đêm qua kéo dài đến tận giữa trưa, nó chỉ là những đợt nước rỉ rả nhưng nơi đây vốn ẩm thấp, vì thế mà đủ để khiến cái chung cư cũ này trở nên bức bí và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

thành công tỉnh dậy với cảm giác cả cơ thể mình như bị một khối đá tảng đè nặng, cậu muốn cử động ngón tay nhưng thấy rã rời, hơi thở phả ra nóng hổi và khô khốc, biết ngay thể nào cũng ốm mà.

sức đề kháng từ bé đến giờ đã yếu, nay lại còn gặp thời tiết thất thường thế này thì việc bị ốm là không thể tránh khỏi.

bíng bong.

tiếng chuông cửa vang lên, vừa nghe đã biết bên ngoài là ai. xuân bách tay cầm cốc sữa còn bốc khói vừa mua dưới lầu, hắn định bụng hôm nay sẽ rủ cậu đi ăn một món gì đó nóng cho ấm người, vì thời tiết này dễ làm người ta đổ bệnh lắm.

"công ơi? dậy chưa em?"

không có tiếng đáp lại. hắn đứng lặng một chút, linh tính mách bảo có điều gì đó không ổn, bình thường thành công dù có mệt cũng sẽ lên tiếng hoặc ra mở cửa ngay.

hắn thử vặn tay nắm, quái lạ, cửa không khóa luôn cơ chứ.

hắn khẽ đẩy cửa bước vào, dễ dàng cảm nhận được cái không khí quẩn bách ở đây.

y như rằng, thành công đang nằm co quắp trên giường cùng tấm chăn mỏng đắp hờ. gương mặt cậu tái nhợt, mắt đỏ ngầu.

xuân bách bước vội lại, đặt tay lên trán cậu rồi khẽ chửi thề một tiếng trong lòng.

hắn định đi tìm khăn để chườm cho cậu, tiện thể tìm chút gì đó nấu cháo. nhưng khi bước vào gian bếp nhỏ của cậu, hắn khựng lại, mở chiếc tủ lạnh nhỏ đơn sơ ra,

trống không.

tiếng chửi thề thứ hai trong lòng.

ngoài một chai nước suối đã vơi phân nửa, bên trong chẳng có lấy một thứ gì có thể gọi là giúp con người sống qua ngày. hắn nhìn lên kệ bếp, vài gói mì tôm nằm trơ trọi, hạn sử dụng cũng đã mấp mé những ngày cuối.

xuân bách đứng chôn chân một chỗ, nỗi não nề và chua xót dâng lên tận cổ họng. hắn nhìn căn phòng trống trải cùng đống bản vẽ dang dở trên bàn, rồi lại nhìn người con trai đang thiêm thiếp trên giường.

nếu ở pháp có huyền thoại bóng ma nhà hát, hắn cá chắc thành công nếu sống như này thêm vài năm sẽ sớm trở thành bóng ma văn phòng. mà có thể cũng chẳng đến vài năm...

nén lại hơi thở dài, xuân bách vội vàng quay về phòng mình.

độ năm phút, hắn trở lại với một cái chậu nhỏ, khăn lông mới và ít gạo.

hắn vắt khô khăn, nhẹ nhàng lau lên khuôn mặt đang đẫm mồ hôi của công.

động tác của hắn cực kỳ cẩn thận, như thể chỉ cần mạnh tay một chút thôi là sẽ làm đau người ta vậy.

thành công khẽ cựa mình, đôi mắt mệt mỏi hé mở, nhìn thấy bóng dáng hắn, cậu định thốt lên điều gì đó nhưng cổ họng bỏng rát không cho phép.

"ngoan, em cứ nằm nghỉ đi, sốt cao thế này chí ít đừng hành hạ bản thân nữa." xuân bách nói, giọng hắn dịu dàng đến mức chính mình cũng thấy lạ lẫm.

thấy hắn định đứng dậy đi đâu, thành công đột ngột đưa bàn tay nóng hổi ra, nắm lấy vạt áo người ta. cậu không nói ra hơi, nhưng đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn đầy vẻ cầu khẩn, lộ rõ sự mè nheo trông thấy.

"đừng đi. anh ơi..."

xuân bách khựng lại, trái tim hắn như bị ai bóp nghẹn. hắn ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay thon gầy của cậu, khẽ vuốt ve.

"tôi không đi đâu cả, tôi vào bếp nấu cho em bát cháo thôi. ngoan, buông ra một chút để tôi làm cho xong, nhé?

ăn xong mới khoẻ được."

thành công nhất quyết không buông. cậu vẫn siết chặt lấy hắn, đầu lắc nhẹ, giọng nói thều thào.

"em không muốn ăn mà, em mệt lắm, anh ngồi đây với em đi..."

xuân bách nhìn cậu, thật sự con người này khiến người ta nao lòng. hắn không mắng, cũng chẳng nỡ trách móc nửa lời. chỉ khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên mu bàn tay cậu.

"tôi nấu nhanh lắm, chỉ mười lăm phút thôi. em không ăn là thuốc không có tác dụng đâu. ngoan nhé, tôi thương mà."

hai chữ "tôi thương" thốt ra từ miệng hắn khiến thành công buông lỏng tay. cậu nằm yên, nhìn theo bóng lưng hắn lúi húi trong gian bếp nhỏ của mình. thật sự hắn có ấm đầu không mà phát ra cái từ gì vậy?

tiếng nước sôi reo nhẹ, tiếng dao băm thịt đều đặn cùng mùi thơm nồng nàn của gạo mới dần dần lấp đầy căn phòng vốn dĩ luôn tẻ nhạt, vô vị.

một lúc sau, xuân bách bưng bát cháo nóng hổi lại. hắn ngồi bên giường, thổi từng thìa một rồi mới đưa lên miệng công.

"nào, há miệng ra tôi xem. tôi thổi nguội cho em nhé."

"đắng lắm, tôi không muốn ăn thật mà..."

cậu quay mặt đi, giọng nói mang theo sự hờn dỗi như thể đứa trẻ lên năm.

"không đắng, cháo tôi nấu ngon lắm."

hắn kiên nhẫn xoay mặt cậu lại, dùng thìa khẽ chạm vào môi cậu.

"chỉ ba thìa thôi được không? nể mặt tôi đã vất vả đứng bếp, em ăn một chút cho tôi vui."

nghe hắn nói thế, thành công mới miễn cưỡng há miệng ăn. cậu cứ ăn một thìa lại nhăn mặt một cái, khó chiều thật đấy, xuân bách vừa bón vừa khẽ cười.

"ăn xong rồi, uống thuốc rồi lại ngủ nhé."

thành công uống thuốc xong, cảm giác buồn ngủ bắt đầu ập đến do tác dụng của thuốc hạ sốt. cậu nằm xuống, nhưng vẫn không quên vươn tay tìm kiếm xuân bách.

thấy cậu cứ loay hoay không yên, xuân bách đành cởi bỏ lớp áo khoác, leo lên ngồi tựa lưng vào thành giường.

thành công bỗng rúc đầu vào ngực hắn, hai tay vòng qua ôm lấy eo, tư thế cực kỳ ỷ lại. hơi ấm và mùi hương dễ chịu của hắn như bao bọc lấy cậu, thành công gọi đây là tư thế thoải mái nhất để chìm vào giấc mộng.

"anh bách..."

"ơi." bách vừa vỗ nhẹ vào lưng cậu vừa đáp.

"anh tốt với em quá, em quý anh lắm... làm ơn đừng bỏ mặc em nhé."

hắn siết chặt vòng tay hơn một chút, nhìn lên trần nhà loang lổ, đáp.

"tôi biết rồi. chắc chắn không đâu, em ngủ đi, tôi ở đây với em mà."

theo kinh nghiệm hai tháng biết đến thành công, hắn biết rằng cậu ta không tỉnh táo nên mới nói thế thôi, chứ khoẻ lại mà nhớ mấy lời này chắc chắn thành công sẽ ngại đến mặt đỏ tía tai. bình thường giữ kẽ lắm cơ, chứ làm gì như này bao giờ.

xuân bách nhìn người trong lòng đã ngủ say, đôi mắt hắn đanh lại khi nghĩ về đống giấy bút quái ác đang bào mòn sức sống của cậu. hắn biết, mình không chỉ cần chăm sóc người ấy đêm nay, mà còn phải gấp vạn lần như thế nữa.
 
Back
Top Bottom