sáng hôm sau, thành công tỉnh dậy trên chiếc sofa nhà xuân bách với cảm giác hơi ê ẩm ở cổ. cậu ngơ ngác mất vài giây mới nhớ ra chuyện tối qua. nhìn sang phía giường, xuân bách vẫn đang ngủ say, một cánh tay vắt qua trán, ừ thì cũng có chút cảm tình rồi.
thành công vội vàng rón rén ngồi dậy, gấp chiếc chăn mỏng lại thật gọn gàng. cậu không muốn làm phiền vị ân nhân này thêm giây phút nào nữa, nhất là khi bản thân đang trong bộ dạng mặc đồ ngủ của người ta. nhưng vừa chạm tay vào tay nắm cửa, giọng nói ngái ngủ của hắn đã vang lên từ phía sau, có phần trêu chọc.
"đi đâu mà vội thế, không chào hỏi gì một tiếng à? phép lịch sự đâu rồi?"
thành công giật mình quay lại. hắn đã ngồi dậy, mái tóc rối bù trông có vẻ hiền lành hơn hẳn cái nét lưu manh thường ngày.
"tôi... tôi phải về chuẩn bị đi làm. cảm ơn anh vì chuyện tối qua nhiều lắm nhé. có dịp nhất định sẽ đền đáp."
"từ từ đã, em cứ làm như tôi là thú dữ không bằng."
xuân bách bước xuống giường, vươn vai một cái rồi đi thẳng vào bếp.
"ngồi đợi tí, tôi pha cà phê cho. uống xong rồi về cũng không muộn."
thành công không hiểu sao mình lại nghe lời đến thế. cậu lẳng lặng ngồi xuống ghế. tiếng máy pha cà phê kêu rè rè, mùi hương đậm đà tỏa ra, thành công cảm giác như mình muốn ở nơi này lâu thêm một chút. bách đặt trước mặt cậu một ly latte với lớp bọt được đánh khá tỉ mỉ.
"đúng là dân trong nghề có khác đấy. khi nào rảnh dẫn tôi đến thăm quán của anh một lần nhé."
hắn nhướng mày, dựa lưng vào quầy bếp.
"nghề kiếm cơm của tôi mà lại. bất cứ khi nào em muốn."
thành công nhấp một ngụm. vị đắng dịu và béo ngậy tan trên đầu lưỡi, bao lâu rồi mới có cảm giác được đối xử đàng hoàng đến vậy chứ.
"em làm ở đâu?"
"công ty của tôi cũng gần đây thôi."
thành công trả lời qua loa. cậu không muốn nhắc gì thêm về gã sếp hắc ám hay đống deadline đang chờ trực nuốt chửng mình.
"chiều mấy giờ tan? tôi đón nhé, hôm nay rảnh."
"hả? không cần đâu, tôi tự đi được mà."
cậu ta suýt nữa thì sặc cà phê, rủa thầm tên này đúng là thần kinh nặng, có quen thân gì đâu vừa gặp được mấy ngày đếm trên đầu ngón tay mà đã đòi đưa đón.
xuân bách nhìn cậu, đôi mắt đen sâu thẳm hơi híp lại.
"coi như trả công bát mì tối qua đi. tôi cũng tiện đường đi mua ít đồ. không cho đón là tôi sang gõ cửa nhà em cả đêm đấy."
"với anh thì đấy là trả công à? anh được lợi gì..."
hắn không đáp, chỉ nhìn cậu rồi gật đầu. sao trông đểu cáng thế cơ chứ?
đối diện với sự ngang ngược này, thành công chỉ biết thở dài đồng ý. tên này bị điên rồi.
;
suốt cả ngày hôm đó ở văn phòng, thành công cứ thỉnh thoảng lại nhìn vào điện thoại. cậu tự hỏi mình đang mong chờ điều gì, một gã hàng xóm mới gặp vài lần, tính cách thì thất thường, lại còn mang tiếng đào hoa. cậu tự nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách. loại người như hắn chắc chắn không cùng thế giới với cậu.
năm giờ chiều, khi thành công vừa bước ra khỏi sảnh công ty với vẻ mệt nhoài hiện rõ trên khuôn mặt, cậu đã thấy một chiếc mô tô đen bóng đỗ ngay lề đường. xuân bách đứng dựa vào xe, vẫn là cái nét đó, trên tay cầm thêm một chiếc mũ bảo hiểm khác.
mấy chị đồng nghiệp đi ngang qua không khỏi liếc nhìn. có người còn huých vai công
"ai mà oách thế kia? bạn trai hả công?"
thành công xem như không nghe thấy, chỉ biết cúi đầu chạy thật nhanh lại phía bách.
"lên xe."
hắn đưa mũ cho cậu, không quên cằn nhằn.
"sao cái mặt lại bí xị thế kia? lại bị thằng nào ăn hiếp à?"
"không có... anh đi đi, người ta nhìn kìa."
chiếc xe phóng đi, gió tạt vào mặt khiến thành công có cảm giác lim dim, mắt híp lại. nhưng thay vì về nhà, hắn lại chở cậu đến một quán cafe ở con hẻm nhỏ.
không gian nơi đây không quá lớn, nhưng được trang trí với rất nhiều cây xanh và sách, thành công đoán đây chắc chắn là quán nước hắn kể hôm nọ.
"vào đây ngồi tí đi. giờ này về chung cư cũng ồn ào chết đi được."
hắn đưa cậu ngồi ở chỗ gần quầy pha chế, rồi tự tay pha cho cậu một ly trà gừng nóng.
"uống hết nhé, nó sẽ giúp em dễ chịu và ngủ ngon hơn."
"cảm ơn anh."
thành công đón lấy ly trà gừng từ tay xuân bách, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay khiến cậu khẽ rùng mình.
cậu quan sát hắn, người đàn ông này khi đứng trong thánh đường của chính mình dường như rũ bỏ hoàn toàn vẻ bốc đồng, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và đôi bàn tay khéo léo.
"anh tự mình gầy dựng nơi này à?"
thành công phá vỡ sự im lặng, giọng cậu có hơi khàn đi đôi phần.
xuân bách không ngẩng đầu, tay vẫn lau dọn quầy nhưng môi khẽ mỉm cười.
"ừ, từng cái bàn, cái ghế này đều là tôi tự đi nhặt nhạnh đấy. bố tôi ở nhà từng bảo tôi là kẻ phá gia chi tử, nói rằng nếu không có tiền của ông ấy, tôi sẽ chẳng làm nên trò trống gì. thế nên tôi đến đây, để chứng minh rằng tôi có thể sống tốt bằng chính đôi tay này."
thành công im lặng nhìn làn khói mờ ảo bốc lên từ ly trà. cậu thấy mình và hắn, dù xuất thân khác biệt, nhưng dường như đều là những kẻ đang cố gắng vùng vẫy để bảo vệ cái tôi nhỏ bé trước cuộc đời này
nhưng có vẻ hắn đã thành công trong chuyện ấy, còn cậu có khi sẽ chẳng bao giờ ngoi lên dược cả.
"em cũng kể tôi nghe một chút đi chứ.
đừng có nói là không có gì, đôi mắt em không biết nói dối đâu. tôi chỉ mới biết chút ít về em thôi."
bách bước ra khỏi quầy, kéo một chiếc ghế cao ngồi xuống đối diện cậu. khoảng cách giữa hai người lúc này thật gần, gần đến mức công có thể ngửi thấy mùi cà phê vương trên áo hắn trộn lẫn với mùi thuốc lá nhàn nhạt.
"biết nhiều làm gì?"
thành công thở dài, cậu nhấp một ngụm trà gừng cay nồng.
"cái nghề thiết kế ấy, ban đầu tôi yêu nó lắm, yêu cái cảm giác được chính tay mình tạo ra những thứ đẹp đẽ. nhưng vào công ty rồi, tôi cảm thấy nên để nó đi vào dĩ vãng còn hơn. tôi cũng chẳng rõ mình có thật sự đang sống hay không nữa."
"nếu mệt quá thì nghỉ đi. tôi nói thật đấy."
bách nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng nói đột nhiên trở nên trầm đặc và nghiêm túc lạ thường.
"nói thì dễ lắm bách ạ. nhưng tôi không có đủ bản lĩnh như anh. càng không có gia đình đủ đầy ấm no chờ ở nhà. hôm nay tôi dừng lại, nghĩa là ngày mai tôi không có tiền trả tiền nhà, không có tiền ăn, cũng chẳng tìm đâu ra áo mặc."
thành công cười nhạt, chẳng dám oán trách cuộc đời này một câu nào nữa.
xuân bách lặng đi một chút. hắn vươn tay ra, định chạm vào bàn tay đang siết chặt ly trà của cậu nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng. hắn đổi hướng, nhẹ nhàng gạt một sợi tóc xòa trước trán cậu.
"thế nên mới nói, tôi sẽ đưa em đến đây nhiều hơn. quán của tôi tuy không lớn, nhưng nó luôn chào đón em một cách nồng nhiệt. em không cần gọi nước, cũng chẳng cần trả tiền, cứ ngồi đó mà vẽ vời, làm những gì em thấy an lạc. tôi sẽ bao nuôi cảm hứng cho em."
thành công ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt chân thành của hắn. trái tim cậu bỗng hẫng đi một nhịp. cái gã hàng xóm này, hóa ra đằng sau cái giao diện đáng ghét lại là một tâm hồn ấm áp đến mức như thế.
"anh nói chuyện với ai cũng ngọt xớt thế này sao?"
cậu cố tình trêu chọc để che giấu sự bối rối.
hắn bật cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khuôn mặt. thành công thật sự thấy hắn bảnh bao lắm.
"tùy người thôi nhé. với mấy cô nàng chân dài thì là xã giao, còn với bé hàng xóm gầy tong teo này thì là đặc quyền đấy."
đêm hôm đó, hai người họ đã ngồi lại quán rất lâu. họ nói về những giấc mơ còn đang dang dở, nói chuyện trên trời dưới đất hết cả.
thành công nhận ra, xuân bách không hề đáng ghét như cậu mường tượng lúc đầu. hắn giống như một ly cà phê đậm đặc, ban đầu thấy đắng, thấy gắt, nhưng càng nhấm nháp lại càng thấy cái hậu vị ngọt ngào trên đầu lưỡi.
;
xuân bách chở cậu về chung cư, trước cửa nhà cậu, hắn dừng lại, tay vẫn đặt trên mũ bảo hiểm nhưng mắt nhìn cậu đắm đuối.
"ngủ ngon nhé, bé hàng xóm. mai tôi lại đón."
"ơ này..."
chưa kịp để cậu phản đối, bách đã nháy mắt một cái rồi bước thẳng vào phòng mình. thành công đứng ngẩn ngơ nhìn theo, khoé môi cậu vô thức cong lên. có lẽ, chuyển đến cái chung cư tồi tàn này cũng không hẳn là một điều tệ hại.
;
những ngày sau đó, cuộc sống của thành công bắt đầu thay đổi khá đáng kể.
mỗi buổi chiều tan làm, cậu không còn phải lầm lũi đi bộ ra trạm xe buýt, bóng dáng nguyễn xuân bách cùng chiếc mô tô đen đã trở thành một phần quen thuộc trong tầm mắt cậu. họ dành nhiều thời gian ở quán hơn.
đối với thành công mà nói, đây có lẽ là một trong những gam màu tươi sáng còn sót lại trong đời rồi.
những va chạm vô tình xuất hiện nhiều hơn. khi là cái chạm tay lúc đưa ly nước, khi là hắn đứng sát sau lưng chỉ dẫn cho cậu một góc nhìn đẹp qua cửa sổ, hay khi hắn thản nhiên dùng tay lau đi vết mực trên má cậu. mỗi lần như thế, không khí giữa hai người lại trở nên đặc quánh. thành công nghĩ đó là một thứ tình cảm thầm kín khó gọi tên.