Khác [ Marvelous x Ahim ] Thuyền Trưởng và Công Chúa ?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
230530116-256-k494403.jpg

[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Tác giả: ngtttle_si
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ Maverlous - Ahim ] The Story M&A!

Một tên Hải Tặc ngạo kiều và một vị Công Chúa ôn nhu ?

Tình yêu đồng đội ?

{Gokaiger}



marvelous​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 01 : Công chúa nhỏ mất tích ? (1)


Mỗi buổi sáng của các Gokaiger vẫn như thường lệ, tất cả các thành viên đều tập trung vào khu sảnh chính của tàu.

Joe thì luôn luyện tập cho mình những bài tập khiến cơ thể khỏe mạnh hơn.

Còn Luka, cô ngồi một góc ghế mãi mê ngắm những thứ lấp la lấp lánh trong chiếc hộp nhỏ, quả đúng là người mê trang sức mà.

Còn cậu với mái tóc xù đang loăn hoăn với máy tính của tàu không cần nói cũng biết là Tiến sĩ Don rồi.

Nhưng hôm nay lại khác với mọi khi, hình như là vắng bóng một ai đó.

Marvelous từ phòng mình đi ra sảnh chính, nơi mà tập trung tất cả thành viên của nhóm.

Tính ra anh cũng là người thức dậy muộn nhất đấy.

Vừa bước vào sảnh chính, nơi anh để mắt đầu tiên là bàn ăn, là vì tìm kiếm thức ăn để bụng hay vì tìm kiếm bóng dáng thân thuộc của một ai đó ?

Anh túm lấy quả táo nằm trên bàn ăn rồi cắn dở một cách ngon lành, cảm giác như trống vắng một ai đó, anh mới ngỏ lời hỏi :

- Này ?

Thiếu một người phải không ?

Đang còn ngủ à ?

Navi mới nhanh nhẹn bay đến bên Marvelous mỉa mai một chút :

- Đâu có ai dám thức muộn hơn anh chứ!

Cả băng được pha cười khoái chí làm anh chỉ biết ngại ngùng mà bịt miệng con chim chết dầm kia lại cho đỡ quê.

Một hồi cười khoái chí, Luka cũng nói cho ai kia hiểu sự tình :

- Ahim đã ra ngoài từ rất sớm, hình như muốn mua một chút gì đó.

Ít ra con bé cũng được thoải mái hơn khi dạo quanh trái đấ--

Don cũng háo hức muốn nói mà cắt ngang lời của Luka dù biết chắc chắn sẽ bị ăn đòn.

- Chắc khi ở hành tinh của Ahim, cô ấy không được tự do đi đây đi đó để chiêm ngưỡng.

Tính ra đây cũng là cơ hội tốt để Ahim biết thêm về trái đất.

Vừa dứt lời, Don đã bị Luka ném cho quả bóng vào đầu vì tội cắt ngang lời cô.

Kết quả là Don phải ôm đầu mà than vãn làm cả bọn cười không ngừng.

Một buổi sáng của Hải Tặc, chỉ là những nụ cười sảng khoái của mỗi người.

---

Trong lòng Marvelous có chút khó chịu, anh có cảm tính xấu, kiểu như sắp có chuyện gì tệ xảy đến.

Từ trước tới giờ, chưa việc gì làm anh khó chịu như thế này, bọn Zangyack hay Basco cũng chưa làm anh bận lòng một lần nào nữa là.

Tính ra cũng đã mấy tiếng trôi qua từ lúc Ahim rời khỏi tàu, chưa bao giờ con bé quay lại tàu muộn như vậy.

Mọi người trên tàu bắt đầu có linh cảm xấu.

- Này, sao Ahim còn chưa về nữa!

Con bé rời tàu cũng gần 9 tiếng đồng hồ rồi, không lẽ bị bọn Zangyack bắt rồi sao- Luka chưa nói hết câu đã bị Joe gõ một cái rõ đau vào đầu.

- Bớt suy nghĩ linh tinh đi, con bé đủ mạnh để lo cho bản thân nó mà!

Luka nghe Joe nói cũng có lý.

Cả băng cũng bắt đầu bình tĩnh lại.

Nhưng được vài phút, Don lại có ý kiến khiến mọi người hoang mang.

- Nhưng mà kể cũng lạ, tới giờ chúng ta vẫn chưa thấy bọn Zangyack xuất hiện mà.

Bình thường chúng đều xuất hiện từ tiếng trước.

Thật sự đáng lo đấy.

Không phải Ahim xảy ra chuyện gì rồi chứ.

Ý kiến của Don làm cho Navi một phen hoảng loạn, cứ bay lui bay tới mà hò hét.

- KHÔNG XONG RỒI, KHÔNG XONG RỒI.

AHIM GẶP NGUY HIỂM.

PHẢI LÀM SAO ĐÂY....

Lập tức Navi bị Marvelous ném mạnh đi.

Don thì bị một chỏ của Luka vào ngực làm Don đau nhói.

Marvelous cũng bực mình nên quát lớn :

- Ồn ào quá đấy!

Không phải là gọi cuộc điện thoại là biết sao ?

Dứt lời của Marvelous, Luka nhanh chóng lôi điện thoại gọi cho Ahim, nhưng nhận lại chỉ là khoảng không yên áng, không ai trả lời điện thoại, có gọi bao nhiêu cuộc cũng vậy.

Mọi người lại bắt đầu hoang mang, cứ đi tới đi lui suy nghĩ rồi lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhìn mọi người, ai cũng đều hoảng loạng như thế, nhưng đâu ai hay còn một người lo lắng gấp bội, lo lắng như muốn điên lên.

- Tiến sĩ, hay là thử dò tìm vị trí của em ấy xem, nhỡ đâu tìm ra em ấy đang ở đâu thì sao ?

Joe cũng là người bình tĩnh, suy nghĩ thấu đáo làm tình thế ổn định hơn.

Don cũng bắt tay vào tìm kiếm ngay mà không do dự, mọi người cũng bắt đầu khá hơn, kì vọng vào tiến sĩ nhiều hơn nhưng cuối cùng cũng vậy, còn gì ngoài sự hụt hẫng.

Marvelous mới tức tối đứng bật dậy, tay nắm thành quyền, nói một cách dứt khoát rồi vội túm áo đi một mạch.

- Cách cuối cùng là đi vòng mà tìm em ấy thôi.

Mọi người chia nhau ra tìm em ấy, ai tìm thấy thì phải liên lạc với những người còn lại.

Lần đầu tiên mọi người thấy Marvelous mất bình tĩnh như vậy, một Marvelous khác với thường ngày.

Tưởng chừng là một tảng băng lạnh, không bao giờ mất bình tĩnh về bất cứ chuyện gì,... nhưng hôm nay lại lạ thường như thế.

Phải chăng là lo lắng cho đồng đội của mình, hay là tức giận vì bóng dáng của ai đó bỗng nhiên mất tích ?

Phải chăng đối với Marvelous, đó cũng là một câu hỏi lớn chưa được giải đáp ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 02 : Công chúa nhỏ mất tích ? (2)


Nghe theo ý định của Marvelous, mọi người bắt đầu chia ra để đi tìm Ahim.

Luka và Joe đi một hướng, Hakase và Marvelous đi hướng ngược lại.

Mỗi người trong đội đều bận rộn đi đến từng nơi mà Ahim có thể ghé qua.

Từ nơi này đến nơi kia, nơi đó đến nơi này.

Kết quả là đã mệt rã nhưng chưa tìm thấy người cần tìm.

Ở hướng Luka và Joe.

Hai người đã đi ngang đi dọc hơn cả tiếng đồng hồ rồi, bây giờ người cũng rã rời, Luka lại chiếc ghế đá ở gần mà ngồi nghĩ một chút.

- Joe, em ấy có thể đến những nơi nào nữa chứ ?

- Luka vừa suy nghĩ vừa hỏi Joe.

- Tiệm trang sức, tiệm quần áo, giày dép, quán cà ri, ....v...v..

- Joe nói luôn một tràng những nơi mà cả nhóm hay đến làm Luka bất lực.

- Có lẽ không nên hỏi cậu sẽ tốt hơn!

Nào, đi tiếp đi!

Diễn biến ở phía Marvelous và Hakase cũng không khá hơn là mấy.

Vẫn chưa tìm ra tung tích gì của Ahim.

Thật may mắn là Navi đã định ra vị trí của Ahim, và liên lạc với mọi người.

- Mọi người, em đã định ra vị trí của Ahim!

Mọi người nghe được cũng nhảy lên vì vui sướng, thật tốt quá rồi.

- Giỏi lắm Navi, vậy em ấy đang ở đâu ?

- Luka mới hấp tấp hỏi Navi

- Em sẽ gửi vị trí qua cho mọi người, mọi người nhanh chóng đến đó đi nhé!

- Yoshhh!

Hay lắm!

- Marvelous mới cười cong môi, khen ngợi Navi vài câu rồi cùng với Hakase chạy đến đó.

Cả Luka và Joe cũng theo đó mà đến nơi.

Vừa đến nơi, cả 4 người đã gặp lại nhau, lập tức chạy nhanh vào nơi mà Navi đã gửi.

- Ahim, Ahim, em ơi đâu vậy Ahim ?

- Ahim à!

Luka không ngớt lo lắng, tìm quanh quẩn và không ngừng gọi tên Ahim.

Có vẻ Hakase đã tìm ra thứ gì đó và gọi 3 người còn lại về hướng của mình.

- Này!

Mọi người, xem đi!

Đây là mobirate của Ahim!

- Có vẻ như Navi tìm ra vị trí của Ahim thông qua mobirate ?

Nhưng rốt cuộc Ahim ở đâu kia chứ ?

- Joe nói một cách hoang mang.

Dứt câu nói của Joe là một khoảng không yên ắng.

Sự lo lắng hiện rõ trên mặt mỗi người.

Và phá vở bầu không khí đó là những tia súng nhắm thẳng vào nơi 4 người họ đang đứng.

Cũng may là họ còn cảnh giác được kẻ thù.

Làn khói kia vừa xua tan đi, họ đã nghe được giọng nói quen thuộc, giọng nói mà đến giấc mơ họ còn muốn giết hắn nữa là.

- Chào Marve yêu dấu!

Lâu rồi không gặp!

- BASSCO!

Cả đám bất ngờ với sự xuất hiện của hắn ta, tại sao hắn ta lại xuất hiện ở đây!

Liệu hắn có liên quan tới việc Ahim mất tích không ?

- Bassco, sao ngươi lại ở đây ?

- Luka muốn làm rõ nghi vấn này, liệu hắn ta có thật sự đang giữ Ahim!

- Chà chà, tại sao ta lại không được ở đây kia chứ!

Có vẻ các ngươi đang tìm cái gì đó nhỉ ?

Một cô công chúa sao ?

Hình như ta có đấy!

Sally!

Ngay lập tức, Sally cùng với người hắn nói xuất hiện trước mắt.

Đó không ai khác là Ahim, người cô bây giờ có vài vết thương, nhưng đó cũng đủ để cho 4 người họ điên tiết lên.

- AHIM!

Luka thấy cảnh tượng đó không khéo mà tức giận, cô công chúa nhỏ của tàu luôn được mọi người bao bọc lại để cho tên khốn khiếp như hắn làm bị thương, thật là không muốn tha thứ.- Bassco, ngươi dám đụng đến người của tụi này, tụi này không dễ bỏ qua cho ngươi đâu!

Lời nói của Luka như làm Bassco phấn khởi hơn.

- Được thôi, muốn chơi thì cùng chơi nào!

Gorbin!

Các lũ Gorbin lần lượt xuất hiện, chúng đông đến nỗi chen chúc cả ngôi nhà kho.

Cả bốn người cùng biến hình mà ra trận một cách nhanh chóng.

Họ đánh từng tên một làm cho kẻ địch ngã ngữa.

Chỉ như thế, vài phút sau đã diệt xong bọn tay sai.

Giờ là vào việc chính, đánh thắng Bassco có lẽ là một trở ngại lớn đối với 5 người họ, huống gì bây giờ lại thiếu một cánh tay trái nữa.

Nhưng thấy cảnh Ahim nằm gục ở bên kia, họ không thể nào bỏ qua được, bọn họ bất chấp mạnh hay yếu mà cứ xông lên, vì Ahim, vì công chúa nhỏ của họ.

Thật sự khó, cho dù cứ nhào vào đánh hắn, kết quả cũng bị hất văng ra.

Cứ đằng này thì thua mất.

Bỗng hắn cùng với Sally biến mất theo một ngọn gió kì lạ, làm cho họ ngỡ ngàng, nhưng thật may, Ahim không theo đó là biến mất!

Bọn họ vực dậy, chạy đến chỗ Ahim, cắt đứt từng sợi dây buộc quanh Ahim.

Đến gần mới thấy nhiều vết thương, tuy không bị thương nặng nhưng làm trầy hết cả da.

Bây giờ con bé còn bất tỉnh nữa cơ.

Marvelous nhanh chống bế Ahim trên tay mặc cho 3 người họ tìm cách xô đẩy, ai ai cũng lo lắng cả, nhưng mà thật tốt khi cô trở lại.

"

Sau này, anh bảo vệ em!

" - Suy nghĩ của Marvelous thoáng chóc xuất hiện khi nhìn vào Ahim!

Từ nay có lẽ Ahim sẽ phải có người hầu hạ bên cạnh rồi.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 03 : Thành viên mới ?


Từ ngày Ahim trở về lúc mất tích, Marvelous như để ý cô kĩ càng hơn.

Anh còn khó chịu hơn khi mọi người rủ rê cô rời khỏi tàu để đi xuống Trái Đất.

Bởi vậy, khi có anh cô mới được phép rời khỏi tàu.

Quyết định của Marvelous làm mọi người khá khó chịu, nhưng họ cũng chẳng suy nghĩ nhiều.

Chỉ nghĩ là vì lo cho cô, sợ cô gặp phải nguy hiểm lần nữa nên cũng tuân theo.

Hôm nay Marvelous có vẻ thoải mái, có chút thèm món cà ri ở Trái Đất nên rủ rê mọi người ghé xuống Trái Đất một chút, tiện thể mua đồ nấu luôn buổi tối.

Ở Trái Đất.

- Ông chủ, cho thêm phần nữa!

- Marvelous ăn nhỏm nhẻm và hướng chiếc dĩa trắng về ông chủ quán kia!

Ông chủ quán kia có phần bất ngờ, nhìn lướt qua trên bàn, ít gì cũng 10 dĩa hơn rồi chứ nhiêu.

- Nữa hả, cậu có vẻ ăn nhiều rồi đấy!

- Nhiều chuyện quá, lấy thêm một phần nữa đi!

Marvelous trở giọng, không ai có thể ngăn cách anh với đồ ăn được cả.

Cả băng bất lực lắc đầu, nhìn như thế thì ai biết là thuyền trưởng của Hải tặc chứ.

Cứ như người bị bỏ đói mấy ngày vậy.

Thật không nói nổi.

Sau khi Marvelous đã đánh chén no cả bụng thì cả băng Hải tặc cùng đi dạo quanh Trái Đất một chút.

Bỗng nhiên một cậu bạn kì quái hét ầm lên khi thấy nhóm Hải tặc kia.

- Ôiiiii!

Không phải là Gokaiger, Hải tặc vũ trụ đây sao.

Cuối cùng cùng tìm thấy mọi người rồi!

Mọi người nhíu mày khó hiểu.

Chuyện gì vậy nhỉ ?

Cậu bạn kia có vẻ hiểu chuyện khi nhìn vào khuôn mặt ngơ ngác của họ, thôi thì cũng giới thiệu luôn.

- Ôi!

Xin lỗi đã làm mọi người khó hiểu.

Mình là Ikari Gai!

Mình là Gokaiger thứ 6, siêu nhân bạc!

Cả bọn được phen há hóc, mắt chữ A miệng chữ O mà hét toáng lên.

- HẢAAAAAAAAAA...

- Nhảm nhí!

- Marvelous tiến tới trước mặt cậu bạn kia mà nói ngắn gọn, rồi dứt áo rời đi ngay.

Cậu bạn kia cũng không chịu thua, theo chân mà đuổi theo.

- Anh Marvelous, làm ơn đi mà, cho em tham gia cùng với mọi người đi!

Cậu bạn kia cứ mặt dày bám đuôi và không ngừng van xin Marvelous, một hồi lâu cũng khiến Marvelous khó chịu.

- Cậu muốn gia nhập Hải tặc để làm gì ?

- Marvrlous không vòng vo, hỏi với giọng điệu nghiêm túc.

- Tất nhiên là để bảo vệ thế giới này khỏi bọn xấu xa.

Để là anh hùng theo chân của các tiến bối bảo vệ trái đất xinh đẹp này.

- Gai hăng hái nhảy cảng lên múa máy và bắt đầu tưởng tượng đến cảnh tất cả Hải tặc cùng cười đùa với cả Trái Đất.

Marvelous trở mặt hung hăng, khó chịu.

- Thứ nhất, chúng tôi là Hải tặc, đến đây chỉ để tìm kho báu.

Thứ hai, chuyện vô bổ như cậu nghĩ chúng tôi không và sẽ không bao giờ làm.

Thứ ba, cậu có thể biến hình không ?

Cả băng nghe cũng đồng tình theo ý của Marvelous .

Vốn dĩ, Marvelous nói nhiều với cậu bạn kia cũng là nhẫn nhịn vì sự phiền phức này lắm rồi,

- Mọi người...

Gai có chút hụt hẫng, nhưng điều đó không làm ảnh hưởng lắm đến nghĩ lực của cậu, và cậu cũng nói tiếp với cách hào hùng hơn.

- Em sẽ chứng minh cho mọi người thấy!

Nói rồi Gai rời khỏi đó ngay.

Bóng dáng hùng hổ kia và sự cứng đầu thật là giống với một ai đó, miệng thì lạnh nhạt nhưng trong lòng lại làm ngược lại với lời nói.

Cả đám chăm chú nhìn bóng dáng kia không rời mắt cho đến khi bóng cậu ấy khuất đi.

Cũng không thắc mắc nhiều, mọi người đều quay lưng trở về tàu, an phận làm việc của mình.

Liệu cậu bạn màu bạc kia định làm gì để chứng minh bản thân mình với thuyền trưởng cứng đầu kia ?

Và liệu cậu ấy có đạt được ước muốn của mình ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 04 : Quái vật đầm lầy


Vừa mới thoát ra khỏi cậu Gai phiền phức kia, được mấy tiếng, nhóm Gokaiger lại gặp phải bọn Zangyack đang làm loạn ở Trái Đất.

Cái cảnh tượng những chiếc chiến hạm của Zangyack lần lượt bắn ra những mạng súng làm cho những nơi đó nổ tung lên thật giống với cảnh tượng mà Ahim phải chứng kiến lúc mất hành tinh của mình.

Ahim nhìn cảnh tượng ấy mà không khỏi đau xót, tay nắm thành quyền làm bàn tay bật cả máu mà không ai hay biết.

- ĐI THÔI!!

Marvelous nhìn quanh cũng gật đầu mà ra lệnh rồi cùng nhóm mình chạy đến nơi bọn Zangyack đáp xuống.

Ở một góc nào đó cũng có người cảm nhận được mối nguy hiểm nên cũng đến lúc dứt áo đi làm anh hùng để chứng minh cho họ thấy.

- Đến lượt mình rồi!

Bọn Zangyack cứ thế mà lật lọng, các Gomin thì tiêu diệt người Trái Đất, siêu Gomin thì tiêu diệt các toà nhà.

Cho tới khi có tiếng hét quen thuộc mới chịu dừng lại.

- NÀY!

BỌN NGỐC KIA!!

Lần này không để cho Marvelous nói trước, chính Luka là người khiến Marvelous khựng lại không nói nên lời.

- Cái gì!

Đây chẳng phải là lũ Hải Tặc đang bị truy lùng sao ?

Một tên quỷ quái dẫn đầu đi lên từ những đám quân Gomin, nhìn thật gớm ghiếc.

- Ể!!!!

Cái gì thế kia, nhìn ghê quá đi!

Hakase sợ hãi mà núp sau lưng Luka vừa than lại vừa run rẫy.

- Ghê quá!

Là một công chúa, Ahim cũng không che được nổi sợ, nhưng cô không muốn bộc lộ, chỉ nói rõ tầm một mình cô nghe.

- NÀO !

LÊN THÔI !Marvelous không nói nhiều, tay cầm chiếc chìa khoá biến thân mà hô mệnh lệnh.

" GOKAI CHANGE "

- CHIẾN ĐẤU THẬT HOÀNH TRÁNG NÀO!

Marvelous vừa nói vừa ngắm bắn vào vài lũ Gomin trước mặt.

Cả đám vì thế cũng theo đó mà chạy lại chiến đấu.

Họ chỉ tập trung tiêu diệt bọ Gomin và Siêu Gomin đông đúc kia, cứ tung ra tuyệt chiêu của mình, hay những lần trao đổi vũ khí, mà không hay tên quái quỷ kia đã thu trọn từng cử chỉ của họ vào tầm ngắm.

Sau khi họ tiêu diệt xong bọn tép rêu nhỏ kia, họ đánh sang tầm ngắm chính của họ là tên đầu đảng- tên quái quỷ gớm ghiếc kia.

- Nào, đến lượt ngươi phải chầu diêm vương rồi tên gớm ghiếc kia.

Luka chỉa ngọn đao của mình vào tên quỷ kia và nói lời làm bọn quỷ kia tức giận.

- Các ngươi thật thất lễ khi chỉa cái ngọn đao kia vào ta đấy, lũ khốn.

Hắn dứt xong câu thì hàng chục tia đạn bắn ra từ hai khẩu súng trên vai hắn làm cho nhóm Gokaiger ngã quỵ.

- Haha, các ngươi thật là hấp tấp, ít ra cũng để ta giới thiệu bản thân đã chứ.

- Hắn từ màn khói bước ra mà cười với giọng điệu hả hê - Ta là Swamp, quái vật từ đầm lầy ô nhiễm!!

- ĐẦM LẦY Ô NHIỄM SAO ???

Cả đám bọn họ ngỡ ngàng.

- Đúng vậy, ta đến đây để làm dơ bẩn lũ con người ở đây, để cho điện hạ Wald Kiu có thể chinh phục Trái Đất này!

Và ta sẽ tiêu diệt bọn cản trở như các ngươi!

Hắn định ra đòn tấn công nhưng bất chợt ngưng vì tiếng hò hét của ai đó.

- CHỜ ĐÃ, CHỜ ĐÃ!

Cho tôi tham gia với nào!

- GAIIII.

Hakase tận tình nhớ tên cậu ấy mới hét toáng lên.

- Này, tới đây làm gì, nguy hiểm lắm đấy.

Marvelous trở giọng nhẹ nhàng khi Gai đến giúp anh đứng dậy.

- Em đã nói rồi, em sẽ chứng minh cho mọi người thấy sức mạnh của em!

" GOKAI CHANGE!

"

Gai bỗng chốc đã biến thân thành siêu nhân bạc, kiểu áo giáp đều giống với nhóm hải tặc kia, chỉ đơn giản là khác màu, làm cho họ há hóc.

- Eeeeee, cậu biến biến hình được hả ?

Luka đến nhìn quanh một lượt rồi hỏi.

Hakase cũng tò mò chạy đến sờ mó quanh Gai mà kinh ngạc.

- Tuyệt thật đấy nha!

Cậu ấy giống chúng ta luôn kìa.

- Cái gì?

Ở đâu thêm một tên hải tặc nữa thế ?

- tên Swamp kia hoang mang một chút nhưng cũng kịp thời cơ mà ra đòn - Nhận lấy này.

Lại là chiêu cũ, hàng chục tia đạn phóng về phía họ, nhưng lần này lại khác, Gai đã hất bay đi những cú đạn ấy bằng cây trượng của mình, khiến tên Swamp kia điên tiết lên.

Gai nhanh chóng tiến đánh, những pha đánh liên tục của Gai nhanh chóng làm nổ tung hai khẩu súng trên vai của hắn.

- Giỏi lắm nhóc, cũng được việc đấy.

Joe lên tiếng khen ngợi làm Gai phấn khích lên.

- Vậy thì chúng ta cùng lên.

- Marvelous cũng chịu lên tiếng - Lần này đánh cho thật hoành tráng nào.

Gokaiger cùng với Siêu Nhân Bạc kia tiến đến đánh hắn, nhưng những đòn của 5 người kia không làm hắn si nhê gì, chỉ riêng đòn đánh của Gai là hắn còn hơi lúng túng.

- Các ngươi thật phiền đó.

- Cùng lúc đó hắn tung chiêu khiến cả đám bị hất tung ra, còn riêng Ahim thì còn lủng củng ở phía sau hắn ta.

Dù có chút run sợ nhưng cô không ngần ngại, Ahim dùng gươm của mình mà đánh thẳng vào hắn, tuy nhiên đã bị hắn nắm thóp tuyệt chiêu.

- Ngươi đây là muốn chết chứ gì, được thôi!

Ta sẽ cho ngươi thưởng thức đầm lầy ô nhiễm của ta.

- Cái gì chứ!

Marvelous bất ngờ khi tên quái quỷ nói tuyệt chiêu đầm lầy ô nhiễm kia.

Hắn ta phun ra những chất dịch vừa hôi hám vừa độc địa làm Ahim trúng đòn đến nổi áo giáp biến hình cũng mất đi.

- AHIM.

Mọi người gào thét tên cô khi cô ngã văng ra một khoảng xa khỏi hắn.

- Haha!

Bây giờ ngươi sẽ sống không bằng chết, chất độc đó sẽ thấm vào trái tim ngươi, và chất độc đó sẽ ăn mòn trái tim ngươi.

Nếu không tiêu diệt được ta vào hoàng hôn ngày mai thì ngươi tiêu đời.

- Hắn ta cười hả dạ và giải thích chất dịch mà hắn phun ra có hậu quả gì!

Marvelous lập tức nhào lên đánh hắn ta với cơn thịnh nộ kia, nhưng hắn ta đã kịp rời đi trong lúc đó và không quên gửi lời tạm biệt.

- Tạm biệt nhé lũ hải tặc!

Cho ta gửi lời hỏi thăm đến cô công chúa kia nhé!

Hahha !

Luka, Hakase và Joe đã chạy lại bên Ahim, Gai thì đứng đờ sau Marvelous, tay Marvelous đã nắm thành quyền.

Đánh mắt sang nhìn Ahim đang quằn quạo với nỗi đau kia khiến tim Marvelous thắt quặn lại.

Là cảm giác không bảo vệ nổi đồng đội của mình hay còn có cảm giác nào khác nữa chứ ?

- Chúng ta..., phải làm như thế nào đây ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 05 : Mừng em trở lại!


Mọi người đã ổn định trở về Tàu.

Cả Tàu chìm vào khoảng không yên ắng, một màu nỗi buồn bao phủ quanh cả nơi đây.

Từng giây, từng phút một, họ phải chịu cảnh tượng cô công chúa nhỏ quằn quại trong cơn đau của cô, mà chẳng ai làm được gì.

Luka ngồi cạnh Ahim, nắm chặt tay cô không rời, mặc cho vết thương của mình còn chưa khử trùng xong.

Luka, cô không muốn mất đi thêm một người nào nữa, cái chết của Fhi-a cũng đã làm cho cô tuyệt vọng lắm rồi.

Hakase và Gai phải gắng gượng lắm mới băng bó hết vết thương cho mọi người.

Joe thì chẳng nói chẳng thưa, chỉ nhìn vào tâm điểm là Ahim, tay cậu đã nắm thành quyền lúc nào không hay.

Nhìn vào khung hình mù mịt này, có thể thấy những nỗi đau đang chất chứa trong ánh mắt mỗi người.

Riêng vị thuyền trường kia vẫn ngồi trên chiếc ghế trung tâm của khoang tàu chính, vẫn do dự, chưa dám đối mặt với Ahim từ lúc anh bế cô về Tàu.

Có lẽ, anh lại sợ mình sẽ yếu đuối khi đối diện với cảnh Ahim đau đớn với độc tố đó mà bản thân anh không làm được gì.

Ai cũng bảo là anh vô cảm, hờn hợt, chả biết lo lắng, quan tâm người khác, nhưng bây giờ anh là người lo lắng cho cô hơn ai hết, lòng anh nóng như bị thiêu đốt, ánh mắt vô cảm nhưng chứa đầy âu lo.

Cảm giác này, làm anh thật đau đớn, đau đớn hơn bất kì vết thương nào.

- NGUY RỒI, BỌN ZANGZACK XUẤT HIỆN RỒI!!!!

Phá vỡ không gian yên lặng ăn này, là tiếng báo khẩn của Navi.

Một tia hy vọng rực lên trong lòng họ, họ nhất quyết phải tiêu diệt tên gớm ghiếc kia để giải thoát Ahim khỏi nỗi đau đớn này.

Dứt tiếng báo của Navi, bốn người kia đã có mặt tại khoang tàu chính.

Không cần phải nói ra, nhưng họ hiểu ý nhau qua cái gật đầu của đồng đội mình.

- Navi, nhờ em chăm sóc cho Ahim nhé!_ Là Luka biết nghỉ, ôn tồn nhờ cậy Navi.

- Vâng!

Mọi người cố lên nhé!

Sau câu nói của Navi, họ đã có thêm một chút động lực cho riêng mình.

Đánh mắt sang phòng mà cô công chúa nhỏ đang nghỉ ngơi, nhiệt huyết như được tăng lên, chắc chắn họ sẽ cứu Ahim ra khỏi nơi tối tăm đó.

" Ahim, cố gắng lên!

"

-

Diễn biến ở Trái Đất không mấy khả quan, những chất độc dơ bẩn kia làm con người phải đau đớn đến ngã quỵ.

- Swamp ta sẽ giúp điện hạ Wald Kiu tiêu diệt Trái Đất này. _ Tên yêu quái hả hê với thành chiến mà mình đạt được.

Từ đâu những làn súng đã nhắm thẳng tới tên Swamp làm hắn giật mình.

- Thật thế không ?

Ngươi nghĩ sẽ dễ dàng như thế à ?

Đồ ngốc!_ Vẫn là Luka, cô luôn đắc chí nhưng chả bao giờ chịu thua cuộc.

- Cứ tưởng là ai, không ngờ lại là lũ hải tặc các ngươi à?_ Hắn ta bắt đầu chủ quan, cười một lúc rồi nói tiếp._ Nếu lại đến để ngăn cản ta, thì các ngươi đang tìm đến chỗ chết đấy.

- Bớt nói nhảm đi._ Joe chỉnh cổ tay của mình rồi nói một câu vô cảm.

- Bọn ta nhất định sẽ tiêu diệt ngươi._ Tiếp lời của Joe là Hakase.

Hakase hôm nay có chút khác thường, có chút hùng hổ hơn thường ngày.

Joe cũng vậy, Luka cũng vậy, kể cả Marvelous cũng thế.

Phải chăng họ cùng có một ý chí, cùng có thứ không thể đánh mất.

Gai cũng chưa hiểu hết những hải tặc này, nhưng cậu cảm nhận được thứ nhiệt huyết ấy, có lẽ nó đến từ tận đáy lòng, tận trái tim.

Trên tay họ bây giờ là những chiếc chìa khoá biến thân, tuy rằng thiếu sắc hồng dịu dàng nhưng họ cảm nhận được sự hiện diện của cô công chúa nhỏ kia, cảm nhận được sự động viên của cô mà không lùi bước.

" GOKAI CHANGE "

Từng lớp áo giáp xuất hiện bao phủ họ, tính cách của họ điều phù hợp với màu giáp, nó ăn ý đến lạ.

Nhưng họ điều có ý chí, chung thứ mà chẳng bao giờ muốn đánh mất đi.

" CHIẾN ĐẤU THẬT HOÀNH TRÁNG NÀO!

"

Trận đấu thật sự nảy lửa, có vẻ họ thật sự muốn bảo vệ người nào đó mà không màng tới bản thân, cô ấy thật sự quan trọng đến vậy sao.

Từng đợt tấn công của họ có vẻ mạnh mẽ và dứt khoát hơn trước làm tên yêu quái kia có chút chùn bước.

Tạo cơ hội cho họ phá vỡ vòi phun chất độc trên tay hắn nổ tung làm hắn ta hoang mang cực độ.

- Các ngươi,.. cái sức mạnh đó,... là cái thá gì vậy ?

- Là sức mạnh của hải tặc đó, đồ ngốc._ Luka lại đắc thắng một chút rồi nói tiếp. _ Kết thúc nó thôi.

" FINAL WAVE "

Từng đợt súng và đợt gươm của mỗi người tiến thẳng vào tên Swnap kia, và cuối cùng là cây trượng của Gai xuyên thẳng làm hắn nổ tung.

Một màn kết thúc đầy ấn tượng.

Hải tặc như vơi đi một nỗi lo khi tiêu diệt xong hắn ta.

Nhưng mà, thật lạ vì không có mạng thứ 2 của tên đó nhỉ ?

Tuy nhiên, nó cũng thật tốt, họ lăn thẳng ra thảm cỏ xanh kia mà nghĩ dưỡng thảnh thơi, hình như họ quên mất một điều gì đó.

- Áaaaaa, còn Ahim!!!!! _ Đang thảnh thơi với việc không cần chiến đấu với mạng thứ 2 của tên Swap kia mà quên mất Ahim làm Luka hét toáng lên.

Cả đám mới giật mình ngộ ra, tất tưởi chạy về tàu.

Về đến tàu, niềm vui đầu tiên của hải tặc là cô công chúa nhỏ đang ngơ ngác nhìn quanh tàu.

Có vẻ như cô vừa mới tỉnh sau giấc ngủ ngàn thu vậy.

- Ahimmm._Luka không khỏi xúc động chạy lại ôm chầm lấy cô làm hai người ngã ào ra ghế.

- Ể!

Chị Luka, có chuyện gì thế ạ ?_ Ahim ngây ngô hỏi chuyện, nghe thấy tiếng nức của Luka mới băn khoăn, dỗ dàng nói tiếp. _ Sao chị lại khóc thế ạ ?

- Tại vì em đã khỏe lại đấy Ahim._ Hakase đến bên Ahim, mắt đối mắt mà dịu dàng nói.

Ahim vẫn có đôi chút khó hiểu, Luka cũng thôi ôm chầm lấy cô, lau nước mắt rồi thay vào đó là nụ cười tươi rói.

- Xin lỗi, tự nhiên chuyện vui mà chị lại khóc sướt mướt như thế này.

Hakase, làm tiệc ăn mừng đi nào.

Luka nhảy về phía Hakase, vui mừng quá độ khoác cổ Hakase cồng xuống bếp làm cả băng bật cười không ngớt.

Mặc dù không nhớ chuyện gì xảy ra, nhưng cô công chúa cảm nhận được sự ấm áp mà mọi người đem lại cho cô đã cứu cô khỏi cái chết.

Cô nghĩ mình nên nói một lời cảm ơn với lòng chân thành nhất.

- A nô, Em cảm ơn mọi người rất nhiều.

Theo lời cảm ơn đó là những nụ cười tươi rói của mỗi người dành tặng Ahim làm cô quá đỗi vui mừng.

Sau đó người người về lại chỗ ổn định của mình.

Joe thì vẫn tập trung cho việc rèn luyện thân thể, Luka thì mãi mê bên cạnh Hakase hối túc nấu nướng.

Marvelous thì hướng về phía Ahim, ân cần nở một nụ cười, rồi về ghế của mình.

- Mừng em trở lại, Ahim!

Tim Ahim bỗng lệch một nhịp, mặt có chút ngượng, phải chăng là sự ấm áp từ nụ cười mà Marvelous cười với cô, hay sự rung động lại tăng thêm một chút ?

Một ngày nữa khoang tàu chính lại nhộn nhịp vui tươi, nhưng hôm nay càng vui hơn vì có sự xuất hiện của một tên thái quá như Gai.

Có vẻ Hải Tặc lại có thêm một người bạn đồng hành mới đến từ Trái Đất lại càng thú vị.

- Xin chào, em là Ikari Gai, siêu nhân bạc, là hải tặc thứ 6, xin mọi người giúp đỡ.

- Em chỉ là thực tập thôi, đừng vui mừng quá sớm._ Vẫn là Marvelous lạnh lùng như tảng băng lạnh, lúc nãy còn cười đùa, dịu dàng với Ahim cơ, tại sao giờ lại phủ phàng với cậu bé Gai này chứ.

- Eeeeeee, tại sao chứ ạ._ Gai cứ đu quanh Marvelous mà nài nỉ, nói luyên thuyên mãi.

Marvelous như không quan tâm, vẫn phủ phàng không để ý.

Gai mới lay qua phía Ahim, cậu nghĩ nếu là Ahim thì mọi người sẽ đồng ý.

Nhưng không, đó lại là sai lầm lớn nhất mà Gai gặp phải.

- GAIII, TRÁNH XA AHIM RA!

Bắt gặp được cảnh Gai ôm Ahim năng nỉ đã làm cho cả đám tức điên đầu, đụng gì thì đụng chứ dám đụng vào Ahim thì xác định.

Cả đám tức lắm mới nhào lại đánh Gai tức tối, nhưng riêng Marvelous là đá thẳng cậu xuống tàu làm cho cả băng hả hê.

- Eeeee, mọi người, có chuyện gì thế ạ ?

Ai đó, giải thích em nghe đi!!!!

Còn Ahim vẫn ngơ ngác chẳng biết xảy ra chuyện gì.

Làm cả đám chỉ biết cười trừ vì sự ngây ngô của cô bé ngốc này.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 06 : Mâu thuẫn


Hôm nay là ngày không mấy vui vẻ của nhóm Hải tặc.

Vừa mới sáng sớm đã gặp phải tên Basco đáng chết, làm cho tâm trạng Marvelous tức tối lên.

Vốn dĩ là muốn đánh chén vài món cà ri ở Trái Đất nên Marvelous đã rất hớn hở.

Vậy mà trong lúc đi, lại đụng độ tên Basco và nhóc khỉ Sally, nhân cơ hội đó còn khoe khoang về Sức Mạnh Tối Thượng mà họ đã cướp được.

Điều đó khiến Marvelous rất tức giận, muốn đánh với hắn ta một trận nhưng hắn ta lại từ chối mà rời đi.

Từ lúc đó đến giờ cũng trôi qua gần nữa ngày.

Tàu hải tặc cũng đã chịu sát khí tàn bạo của Marvelous mấy canh giờ, chẳng ai thèm ư hử nói chuyện cho đến khi Gai và Hakase cố gắng làm nguôi cơn giận của Marvelous bằng đồ ăn trưa.

Hakase và Gai nổ lực lắm mới ở trong bếp làm ra nhiều món thơm ngon mà Marvelous thích nhằm làm nguôi ngoai cơn giận của Marvelous.

Họ bố trí thức ăn đầy bàn, vờ như vui vẻ mà nịn nọt anh bằng đồ ngon tiếng ngọt :

- Anh Marvelous nè, mình qua dùng bữa chút đi, em có làm nhiều món mà anh thích lắm.

Có gì ta lấp đầy bụng rồi cùng tìm kiếm tên Basco đáng chết đó đòi lại sức mạng tối thượng nha.

Hakase cũng đồng tình lời của Gai mà mong Marvelous hả giận.

- Đúng đó, đúng đó.

Marvelous mặc dù đang đói nhưng vẫn trở mặt lạnh lùng không ư hử gì.

Điều đó khiến Luka không kìm được cơn giận mà lại gần Marvelous quát :

- Cậu lề mề quá, Hakase và Gai đã nói vậy rồi.

Sang ăn đi rồi cùng đi lấy lại sức mạnh tối thượng chứ có gì đâu.

Mới có vậy mà tức giận không có tinh thần ăn uống rồi à, như vậy thì sao mà làm thuyền trưởng hải tặc ?

Tưởng chừng như Marvelous chuẩn bị kéo trận lôi đình với những lời nói của Luka, Gai cùng với Hakase và Ahim có chút lo sợ.

- Luka à, cậu...cậu.._ Hakase lắp bắp lo sợ Luka sẽ khiến Marvelous giận thêm.

Ai ngờ Marvelous nghe theo mà đi tới bàn ăn, ngồi xuống thưởng thức đồ ăn ngon lành chứ, thật là lạ quá đi.

Nhưng cũng vui vẻ vì những sát khí kia đã vơi đi một chút, 5 hải tặc còn lại cũng cười trừ, chịu thua tên thuyền trưởng quái đảng này mà ngồi theo vào bàn ăn.

Đang dở lúc ăn, chợt Ahim thấy thiếu cái gì đó, cô mới giật mình nhớ ra mà rời bàn ăn.

- Ây da, để em đi pha trà nha.

Pha luống cuống của Ahim làm cả đám cười hớn hở, chỉ riêng Marvelous yên ắng, tập trung vào việc ăn mà không nói một câu nào, có vẻ còn chút tức giận.

Tưởng chừng tách trà của Ahim có thể làm Marvelous nguôi giận được phần nào, nhưng vì cái tính hậu đậu của cô mà gây ra chuyện ngoài ý muốn.

Vì hấp tấp nên cô bị trật khớp chân mà té xuống sàn, khay trà chẳng may đổ vào phần ăn và người của Marvelous, làm việc ăn uống bị dang dở, còn những ly thủy tinh kia thì theo Ahim mà rơi xuống sàn, vỡ tan.

Luka hoảng hốt lại đỡ Ahim, lo lắng thoái quá.

- Ahim, em không sao chứ, có bị thương ở đâu không ?

Trong khi Luka hỏi thăm Ahim thì Hakase, Gai và Joe xúm lại phía Marvelous xem tình hình.

- Em không ạ. _Ahim trả lời Luka, một lúc mới nhận ra trà đã đổ vào người Marvelous, cô có chút run sợ rồi hấp tấp lấy giấy mà đưa cho anh, cúi đầu lẩm bẩm xin lỗi - Anh...anh Marvelous, anh có sao không ạ, cho em xin lỗi, em không cố ý...

- Em... bỏ tay ra._ Marvelous lạnh giọng, mặt tối xầm lại, khi Ahim cố gắng lau những chỗ bị ướt vì trà đổ phải.

Nghe vậy Ahim khựng lại, người cô run lên, cúi mặt chẳng dám nhìn Marvelous dù chỉ một chút.

- Anh Marvelous, Ahim không cố ý mà, cô ấy cũng chỉ cố gắng cho anh nguôi giận thôi, đừng bảo là anh giận chỉ vì chuyện này nhé ? _ Gai thấy tình hình căng thẳng, đứng ra bao che cho Ahim, thậm chí Gai chẳng biết vì việc bao che này mà làm cho Marvelous càng giận thêm.

- Giận ?

Làm gì dám giận cô công chúa hậu đậu này chứ._ Nói xong Marvelous đứng dậy rời khỏi bàn rồi nói tiếp - Hazza, ăn thôi cũng khó khăn, hồi sáng là tên Basco, bây giờ thì Ahim, rồi bữa tối đến ai nữa đây.

- Này, cậu hơi quá rồi nhé Marvelous, con bé đâu có muốn như vậy, con bé nó còn bị trật chân nữa kìa. _ Những lời khiêu khích của Marvelous làm Luka bực lên, cô không ngừng trách móc anh về việc này.

Gai và Hakase cũng không thể đứng yên, tính vào nói rõ cho Marvelous thôi giận thì bị gián đoạn bởi tin báo của Navi.

- MỌI NGƯỜI, ZANGZACK XUẤT HIỆN RỒI!

Lũ zangzack chết tiệc, canh đúng có chuyện là xuất hiện, việc này chắc phải tạm gác lại để tính sau, bây giờ quan trọng là người Trái Đất đang gặp nguy, cứu họ trước đã.

Luka vẫn thấy lo lắng lại bên Ahim mà hỏi han.

- Ahim, em ổn chứ!_ Nhận lại câu hỏi của Luka, cô chỉ gật đầu, cô còn chẳng dám ngước mặt lên nhìn ai nữa.

- Đi thôi. _ Joe bây giờ mới lên tiếng, nói ngắn gọn làm cả đám tập trung, nhưng khi chuẩn bị rời đi, Marvelous mới trở giọng cứng ngắt với Ahim mà chẳng thèm nhìn cô dù một cái.

- Ahim, ở lại tàu dọn dẹp đống đó đi, khi nào xong thì đi, nhớ dọn cả đóng chén đũa trên bàn nữa nhé.

- Này cậu quá lắm rồi nhé Marvelous.

Cậu- Luka tính nhảy vào đánh anh nhưng lần này Joe ngăn cản, biết là bất công nhưng lần này chịu khó nghe theo đi, đang trong tình hình căng như thế này nữa thì phải nghe thôi.

- Vâng, mọi người đi cẩn thận. _ Ahim giờ mới ngẩn đầu, cô nở một nụ cười tươi làm cho Luka yên lòng, nhưng khoé mắt cô lúc này đã đỏ ửng lên, vài giọt nước mắt li ti đọng lại ở hai hàng mi làm người khác thương xót hơn nữa.

Marvelous liếc một cái nhẹ rồi rời khỏi, cả đám theo đó cũng rời khuất bóng.

Trên tàu bây giờ chỉ còn lại Ahim và Navi.

Nhưng Navi không đủ dịu đang để xoa dịu cái mâu thuẫn này nên đã trốn đi.

Ahim vẫn giữ nụ cười trên môi, ngoan ngoãn mà dọn dẹp đống thủy tinh mà mình gây ra.

Đây là bộ trà mà cô thích nhất, đây là món quà đầu tiên mà Marvelous mua tặng cô.

Cô đã gìn giữ cẩn thận bao lâu nay, vậy mà bây giờ đã trở thành đống đổ nát.

Cô nhặt từng miếng thủy tinh, cứ nhặt như thế cho đến khi máu chảy tràn ra sàn, tay cô lúc nào đã có vết thương như thế này.

Nước mắt cô bây giờ không ngừng rơi, cô khóc nức lên.

Ahim nắm bàn tay vào lòng ngực, vết thương không ngừng rỉ máu, nó sâu, sâu lắm,tim cô bây giờ như bị thắt lại, cảm giác này đau đớn quá đi.

- Đau,...

đau quá đi mất...!
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 07 : Khúc mắc của Marvelous


Một giọt, hai giọt,... rất nhiều giọt mồ hôi thấm đẫm trên khuôn mặt mềm mại ấy.

Một cơn ác mộng mà phải làm thay đổi hẳn khuôn mặt hiền dịu kia.

Đỉnh điểm cơn ác mộng, cô giật mình bật phốc dậy mà không kêu la.

Khuôn mặt chưa kịp định thần, hoà vào đó là nét sợ hãi đến xanh mặt.

Cơn ác mộng thật chân thực, nó làm cho cô hoảng sợ đến rùng mình.

Nhưng không sao, chỉ làm ác mộng thôi mà.

Ahim đột nhiên ướt mi, vài giọt nước mắt lăn dài trên má.

Cơn ác mộng... nó thật sự đã xảy ra.

Tại cô đã khóc quá lâu nên mới mệt mỏi mà thiếp đi.

Vết thương sâu ở tay vẫn còn mới đây, mép váy vẫn còn in một màu đỏ tươi kia.

Hình ảnh xuất hiện trong giấc mơ của cô chân thật như vậy cũng là một đoạn cảnh tượng vừa mới xảy ra, nó như đang lặp lại để nhắc nhở cô.

Những mảnh vở vẫn còn nguyên trên sàn nhà, bữa ăn thơm ngon kia vẫn vẹn nguyên, thêm vào đó mùi thơm và xác của trà nằm lắt nhắt từng nơi càng thêm lộn xộn hơn.

Ahim nén nước mắt, từng bước từng bước dọn dẹp đống lộn xộn do cô gây ra.

Dù những mảnh thủy tinh làm cô bị thương nhưng cô vẫn không màng tới, chỉ dọn dẹp sạch sẽ nó với đôi mắt mờ loà chứa từng giọt nước mắt.

Hành động của mọi người hôm nay có chút khác lạ với cô làm cô càng đâm ra suy nghĩ tiêu cực.

Tất cả là do cô gây ra phải không ?

Có phải cô quá hậu đậu hay cô không được mạnh mẽ như họ không ?

Hay vì cô không xứng làm Gokai-pink !?

Cô phiền lắm đúng không ...??

Ahim đứng thẩn thờ một chút, gạt đi những hàng nước mắt đang động lại ở đôi mắt cô.

Từng bước dứt khoát rời khỏi tàu.

[...]

Nhóm Gokai bên này cũng đã giải quyết xong địch thù của mình.

Tưởng chừng như xuất hiện thêm vài ba đứa yêu quái mới cản trở, nhưng chẳng hiểu sao chỉ gặp toàn đám Gobin tép riêu đang quậy phá con người.

Vậy họ giải quyết chúng chỉ cần 4-5s là sạch sẽ.

Từ lúc rời khỏi tàu chẳng ai nói với nhau lời nào, chỉ biết tập trung mà chiến đấu.

Bây giờ cũng giải quyết xong thứ cản đường, Luka dường như không nhịn được nên mới nói thẳng ra điều vướng mắc.

- Marvelous, tại sao lại phải làm thế với Ahim ?

Con bé có lỗi gì khiến cậu phải tức giận sao ?

Thường ngày cậu đâu phải người như thế ?

Rốt cuộc cậu bị cái quái gì thế hả ?

Một tràng câu hỏi từ Luka dồn dập vào Marvelous, và đây cũng là những thắc mắc mà những người còn lại điều mong chờ câu trả lời.

- Không có gì.

Đáp lại một tràng câu hỏi đó là vài từ ngắn ngủi với khuôn mặt lạnh tanh của người được Luka thẩm vấn.

- Tôi thật sự không hiểu nổi cậu.

Chính cậu đã bảo phải luôn để tâm tới em ấy, phải bảo vệ em ấy không làm em ấy tổn thương.

Nhưng bây giờ cậu nhìn lại cậu xem ?

Cậu đã làm được chưa ?...

- Luka à... _ Hakase nhanh chóng dập lửa mà nhảy vào cắt lời Luka.

Luka thở một hơi dài bất lực, tay xoa nhẹ lên trán để làm dịu đi cơn giận.

Cô suy nghĩ một chút rồi hạ giọng xuống nhìn anh mà nói :

- Cậu tự suy nghĩ đi, biết sai rồi thì về xin lỗi con bé đi!

Luka nói rồi bỏ đi.

Hakase cũng lúng túng nhìn bóng Luka rồi nhìn sang Marvelous, kết quả là phải kêu í ới mà chạy sau Luka.

Joe đến bên Marvelous, vỗ vai một cái nhẹ mà theo sau họ, có lẽ Joe cũng đồng tình với Luka.

Marvelous đứng nhìn theo bóng họ rời đi, ánh mắt có chút buồn, thêm vào đó là xuất hiện câu hỏi sợt ngang qua tâm trí anh.

" Từ bao giờ mà chúng ta lại có khoảng cách như thế này kia chứ..!?

"

Marvelous thở một hơi nhẹ rồi quay lại trạng thái hằng ngày, lấy lại giọng mà hỏi người đang chúc rũi đằng sau.

- Còn điều gì thắc mắc thì hỏi đi.

Gai mới thôi nhìn Marvelous, suy nghĩ một chút rồi đến gần, mắt chạm mắt với anh mà từ từ nói từng chữ từng câu rõ ràng.

- Anh, có khúc mắc gì sao hả Marvelous ?

Marvelous có chút bất ngờ, không ngờ cậu nhóc này có thể nhìn thấu tâm trạng của anh, chứ không trách móc, hỏi anh vì sao ?

- Nếu anh có tâm sự, anh có thể chia sẻ nó với em...

Dù em biết là chắc anh sẽ lại phớt lờ mà bảo không sao--

- Được thôi._ Gai chính thức bị anh cắt ngang.

Mặt dù là đồng ý nhưng mà việc cắt ngang lời người ta đang nói cũng thật là kì.

Bởi vậy mới nói đúng là Marvelous.

Còn Marvelous dường như bị giao động nhẹ một chút, không ngờ anh có một cậu đồng đội hiểu tâm lí như thế.

Có lẽ cũng nên tin tương mà thở phào nói hết tâm sự với cậu nhóc người Trái Đất này.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 08 : Vô dụng


[...]

Ahim thẩn thờ đi dọc quanh những hàng cây xanh bát ngát, lúc nhìn lại mới phát hiện đã đến bãi biển quen thuộc.

Chả là lúc trước cả nhóm đã vui vẻ cười đùa ở đây, và điều làm cô hạnh phúc nhất là món quà mà Marvelous đã mua tặng cô cũng ở đây.

Vừa nhớ lại những khoảng khắc vui vẻ thì ngay lập tức cảnh tượng khuôn mặt giận dữ của Marvelous chợt hiện lên làm cô vừa đau đớn vừa sợ hãi.

Là lần đầu tiên, vị thuyền trưởng mà cô ngưỡng mộ mắng cô, trơ cái mặt đáng sợ nhìn cô.

Cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy sợ đến ám ảnh mà không có ai bên cạnh an ủi hay để ý đến cô.

Có phải cô rất ngốc đúng không !?

Cô như nuốt ngược nước mắt vào trong, khóc nhiều quá làm cô quá mệt rồi.

- Hình như có cô công chúa nào đó đang buồn thì phải ?

Giọng nói ai đó cất lên làm cô giật mình, giọng nói này đích thị là hắn mà không ai khác.

- BASSCO..!

- A, công chúa không cần phải bất ngờ như thế đâu.

Tôi không có ý xấu muốn hại cô đâu.

Nói không sợ hắn là nói dối, vả thế còn thêm cái lời nói dẻo miệng như thế thì tin là chỉ có đường chết.

Bởi vậy Ahim không ngần ngại chỉa thẳng cây súng về phía hắn ta.

- Yaa, công chúa không được manh động đó nha.

- Rốt cuộc ngươi muốn cái gì đây ?

- Muốn nói chuyện với cô thôi.

Cái gì cơ ?

Ahim có nghe lầm không vậy ?

Tên Bassco này ăn nhầm thứ gì đó sao ?

Gặp đâu đánh đó nay tự dưng nói muốn nói chuyện với cô.

Chuyện này đúng là kì cục đấy.

- Nói chuyện gì cơ ? _ Thôi thì coi như cô vẫn còn ngây thơ đi, coi như cái tính của cô hại cô cũng được nữa.

Bassco cười đắc chí.

- Cơ mà chuyện đó nói sau đi, tay của công chúa hình như bị thương rồi kìa.

- À, vết thương này sao---

Một phút lơ là của cô khi để tâm vào vết thương để trả lời câu hỏi vô bổ của tên Bassco, cô như đứng hình khi hắn ta từ lúc nào đã xuất hiện trước mắt.

Điều đặc biệt cô kinh sợ là hắn vô thức liếm lấy vết thương ở tay đang không ngừng rỉ máu kia của cô.

Bị một pha làm cho sợ hãi, Ahim lập tức lùi lại thật xa.

Cô bị đánh vào tâm lí, liên tục rùng mình mà lắp bắp.

- Ngươi...ngươi đang làm cái quái...gì vậy hả..?

- Tôi chỉ là có lòng tốt muốn giúp công chúa cầm máu thôi mà. _ Theo lời nói đó, hắn càng tiến sát về phía cô hơn.

Hắn càng tiến sát cô càng lùi về sau, Ahim giờ chẳng nghĩ gì nổi.

Từ trước đến giờ cô sợ nhất là những hành động kinh hãi như thế này.

Ahim sợ đến nỗi lùi lại mà té ngửa ra, đôi mắt đau rát vì khóc quá nhiều còn chưa đỡ hẳn mà giờ đây lại rưng rưng thêm một lần nữa.

Cô bây giờ chẳng còn chút sức lực nào cả, hôm nay như thế là quá đủ với cô rồi.

- Hazz, Công chúa cứ để bản thân mình dựa dẫm vào người khác như vậy hoài ư ?

Bassco lúc này cúi xuống trước mặt cô, ôn nhu mà nhỏ giọng.

Ahim vì thế sững sờ mà ngừng khóc.

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng hắn ta, câu hỏi vừa rồi là hắn hỏi cô phải không?

- Chắc hẳn công chúa biết mình là người yếu nhất trong đám hải tặc kia nhỉ ?

Mà cũng vì cô mà cả bọn có thể hi sinh cả mạng sống luôn ấy chứ ?

Ahim lúc này mới ngẩn người.

Từ trước tới nay cô chưa từng suy nghĩ nhiều về việc họ luôn bảo vệ cô trong mọi trận đấu, nhưng bây giờ suy đi nghĩ lại thì cô nhận ra quả thực hắn ta nói rất đúng thì phải.

- Công chúa có biết công chúa rất là yếu đuối không ?

Cô yếu đuối đến nổi họ phải như bóng với hình mà theo sát bên cạnh cô ?

Lúc nào cô mới tự vươn lên mà không cần sự bảo vệ của họ chứ ?

Công chúa nghĩ họ cần một hải tặc yếu đuối như công chúa trong khi ai ai cũng mạnh mẽ sao ?

Cô như sét đánh ngang tai, tim nhói lên từng nhịp, hơi thở như chậm lại.

Hoá ra, từ trước đến nay cô vẫn không bao giờ khá lên được chút nào sao ?

Trong mắt mọi người cô yếu kém đến nổi không bảo vệ được mình sao ?

Cô bây giờ là một kẻ nhát gan, yếu đuối không ai cần cô nữa sao ?

Cô như suy sụp hoàn toàn, bây giờ khóc nó cũng không thể làm cô mạnh thêm nữa.

Cô như chết ngột trong khoảng không, nó bao trùm lấy cô khiến cô không thể vùng vẫy mà thoát ra được.

Cô thật sự rất vô dụng có đúng không ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 09 : Ai cho phép ngươi chạm vào em ấy ?


Vụ lum xùm giữa Luka và Marvelous đã kết thúc vài phút trước.

Luka cùng với Joe và Hakase cùng rời đi chung với nhau.

Cũng không biết là đã đi bao xa, cả ba đều im lặng không nói với nhau câu gì.

Hakase thở dài một hơi mà ngẩn đầu nhìn trời, hoàng hôn xuống như thế này rồi à.

- A, đã muộn thế này rồi hả.

Tớ phải ghé qua mua vài thứ để chuẩn bị cho bữa tối nữa.

Hai cậu về trước kẻo Ahim lại chờ đấy.

Nhắc tới Ahim mới nhớ, cả nửa ngày phải để em ấy ở một mình trên tàu rồi.

Luka vì cứ mãi mê giữ cục tức với tên ngu xuẩn kia trong đầu mà quên mất cô em gái bé bỏng kia.

Hakase vừa mới dứt câu thì Luka như không quan tâm mà đi về phía Tàu một cách nhanh chóng.

Hakase cũng đành bất lực nhìn Joe mà cười gượng, theo sau nụ cười đó thì cậu quay lưng bước về phía kia mà bước đi.

Joe cũng không còn gì để nói, lập tức bước theo sau Luka mà về tàu.

Trong lúc đi, không biết Luka đang nghĩ gì, cô chỉ biết bước thật nhanh đi về phía trước mà không chú ý mình sắp đụng phải cái gì.

- Này, Luka !

Vừa nghe tiếng Joe gọi tên mình thật lớn, Luka mới định thần lại.

Cô nhìn lại xung quanh mọi phía, thì ra là chiếc xe lớn sắp đụng vào cô.

- A, thì ra là chiếc xe.

Cô nói nhỏ chỉ đủ mình cô nghe thấy.

Đột nhiên cô cảm nhận được một hơi ấm ở phía sau, bất chợt quay đầu lại nhìn.

Thứ mà Luka cô thấy đầu tiên là khuôn mặt hoảng hốt của Joe, kèm theo đó là vài giọt mồ hôi động lại ở trên vần trán được mái tóc dài che phủ ấy.

Nhưng mà từ khi nào cô lại nằm trong vòng tay của Joe ấy, chỉ cần lực của một cánh tay của cậu ta thôi cũng đủ kéo cô lôi sang một bên rồi.

Nhưng mà, hơi ấm này cũng thật là gần gũi quá đi mất.

- Này Luka, có nghe thấy không đấy hả ?

Lần thứ hai Luka bị giật mình bởi giọng to tiếng của Joe.

Định thần lại mình vẫn còn trong vòng tay của Joe, Luka lập tức thoát ra, gương mặt có chút đỏ ửng và dần dần nóng lên.

- Cái...Cái gì ?

Joe nhìn thấy vẻ bối rối của cô, cậu mới giả vờ chỉnh chu lại, lau đi vài giọt mồ hôi rồi lấy lại vẻ bình tĩnh mà nhìn người thấp bé phía trước, nhìn thấy ánh mắt đượm lên nét buồn, Joe mới ân cần mà nói nhỏ nhẹ.

- Đừng nghĩ nhiều về chuyện kia nữa, Marvelous chắc hẳn tự giải quyết được vì đó là chuyện của cậu ta.

Còn Ahim chắc sẽ không sao đâu, em ấy mạnh mẽ thế mà._ Nhắc tới Ahim, Joe khựng lại một tí, ánh mắt đượm buồn rồi thở dài một hơi, xoa mạnh đầu Luka rồi ôn nhu mà nhắc nhở.

- Còn lại là cậu, đi đường làm ơn nhìn đường dùm cái đi.

Lúc đó, làm hư xe người ta rồi cậu sẽ mất một khoản tiền đấy.

Joe nói xong thì đi mất, để lại Luka ngơ ngác phía sau.

Bình thường thì chắc chắn Luka sẽ lại tức giận lên cho mà xem, nhưng lần này có vẻ là không.

Ánh mắt cô dõi theo tên cao to phía trước, nhịp tim cứ đập loạn nhịp, cô lấy bàn tay của mình sờ nhẹ lên mái tóc vừa được Joe làm cho rối bời.

Đây là lần đâu tiên cô bối rối chẳng biết bản thân mình đang nghĩ cái gì.

" Cái cảm giác chết tiệt gì thế này!

"

[...]

Bassco hắn ta vậy mà vẫn quỵ gối ngồi đối diện Ahim một hồi lâu mà không nói gì.

Còn Ahim như rơi vào khoảng lặng của không gian, cô chẳng còn để ý mình đang ở đâu và đang làm gì.

Cô cứ mặc cho số phận đưa đẩy vậy.

- Ahim, tôi hứa là sẽ không làm hại em!

Bassco ôn nhu cùng ánh mắt dịu dàng nhìn Ahim không rời, bỗng chốc không kiểm soát mà ôm nhẹ Ahim vào lòng.

" Một chút thôi, để ta cảm nhận được hơi ấm của em "

Bang!

Bỗng Marvelous xuất hiện cùng thanh kiếm.

Anh chém thẳng vào khoảng cách nhỏ giữa Bassco và Ahim mà không nương tay.

Marvelous kéo Ahim về phía mình, ôm chặt cô mà lùi về sau, đảm bảo an toàn cho cô.

Tên Bassco cũng cảm nhận được đòn tấn công mà vừa né kịp lúc.

Bassco và Marvelous đứng cách nhau một khoảng xa.

Tên Bassco nhìn người trong lòng anh mà nhíu mày khó chịu, ánh mắt như oán hận hơn.

- Aiza, lại gặp Marvy-chan thâ---

- Ai cho phép ngươi....

Bassco giật mình với giọng lớn tiếng kèm theo sự tức giận của Marvelous- anh cắt ngang lời hắn ta.

Bây giờ mới thật sự để ý, mặt Marvelous lúc nào đã tối sầm lại, sát khí ở đằng sau khiến con người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo, có thể thấy rõ sự tức giận đến cực độ rõ trên khuôn mặt, ánh mắt như muốn giết người.

Đặc biệt hơn tất cả là, cánh tay của Marvelous vẫn ôm chặt người ở trong lòng không buông lỏng, có một chút gì đó rất ôn nhu đối với người trong tay.

Anh nhận thấy nếu như buông lỏng ra một tí thôi thì sẽ đánh mất mãi mãi.

Và anh chắc chắn không muốn điều đó xảy ra, tuyệt đối không thể.

Marvelous chỉa thẳng ngọn đao trong tay mình về phía Basso với ánh mắt sắc lạnh, cùng với giọng điệu vô cùng cứng rắn :

- Ai cho phép ngươi chạm vào em ấy ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 10 : Vui vẻ trước bão giông


- Ai cho phép ngươi chạm vào em ấy ?

Bassco nghe được cười phá lên, gì chứ ...

đây là đang chọc cười hắn sao.

- Marvelous đừng có làm cho ta cười như thế.

Cô ấy là ai mà ta không chạm vào được chứ ?

Cô ấy là công chúa của riêng ngươi à ?

Hắn ta mỉa mai, rồi cười khiêu khích không ngừng.

Hắn là đang thử thách giới hạn của Marvelous đây mà.

Phía Marvelous vẫn chưa có động tĩnh, anh vẫn đứng khựng ở đó.

Vòng tay ngày càng siết người trong lòng hơn.

Bassco liếc sang người trong nhỏ bé bên kia rồi suy nghĩ gì đó.

Hắn ta bước đến phía hai người họ, Marvelous cảnh giác mà tự vệ sẵn.

Về tình hình thì có vẻ anh rất bất lợi, nếu đánh thì ảnh hưởng cô mất.

Nhưng anh nhất quyết không cho phép hắn làm hại đến cô.

Bỗng dưng cơn gió lạ lùng trước đây lại cuốn hắn đi thêm một lần nữa.

Tíc tắc hắn biến mất tăm trước cơn gió lạ đó.

Marvelous vẫn là bất ngờ như lần đầu, cơn gió lạ lùng lôi hắn đi đã gặp trước đây, nó thật kì lạ.

Chuyện này hình như có ẩn giấu cái gì đó, thật sự nghi ngờ nó sẽ mang đến nguy hiểm.

Đang mãi lo lắng về cơn gió kia mà quên mất Ahim, cô khẽ cử động nhẹ làm anh chú ý.

Có lẽ anh giữ cô chặt quá khiến cô khó chịu.

Lúc này Marvelous mới buông cô ra, tuy có chút trống trải nhưng mà vẫn phải để cho cô thoải mái hơn chút.

- Ahim, em có sao không ?

Hắn ta không làm hại gì em chứ, hắn có làm gì em không ?...

Marvelous sốt ruột hỏi han, nhưng lỡ buộc miệng nói nhiều quá làm Ahim không tài trả lời kịp.

Cái tính này của anh lúc nào vậy cả, không chịu thay đổi một tí nào.

Cô lau đi vài giọt nước mắt còn đọng lại trên khuôn mặt, nở nụ cười mà nhã nhặn đáp :

- Anh Marvelous!

Em không sao !

Nụ cười ôn nhu xuất hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia khiến ai đó ấm lòng lên một chút.

Anh đã lo lắng, lo lắng đến chết đi được.

Sợ rằng hắn ta sẽ làm hại cô khiến anh không thể gặp cô lần nào nữa.

- Ahim, anh xin lỗi!

Chuyện lúc sáng là anh sai, anh đã mắng em lớn tiếng như vậy.

Anh thật sự xin lỗi.

Em tha thứ cho anh được không ?

Lần đầu thấy Marvelous chịu cúi đầu mà ôn nhu xin lỗi người khác như thế.

Từng là một tên kiêu ngạo, không sợ trời không sợ đất bây giờ vì một cô gái mà có thể làm anh ôn nhu khẩn tình mà xin lỗi người khác sao.

Nó thật sự rất khác lạ đấy.

Marvelous nói xong vẫn là đơ người, anh đã nói những câu sến súa đó ư, anh chịu cúi đầu mà xin lỗi người khác ư.

Cơ mà cảm giác ngại quá đi mất, không biết Ahim có nghĩ gì về anh không nhỉ.

Ahim vẫn là không nhịn được cười, nhưng cô đã ngừng ngay sau đó.

Cô bình tĩnh lại nhưng không biết người cúi đầu trước mặt từ lúc nào đã ngại đến đỏ mặt đỏ tai, ngại đến muốn chui vào lỗ nào đó để trốn đi.

- Không sao đâu anh Marvelous.

Em không để bụng đâu.

Cơ mà em vẫn phải xin lỗi vì để trà đổ vào người anh.

Em xin lỗi.

Theo như phản xạ, Ahim cúi gập người xuống để xin lỗi.

Nhưng Marvelous vẫn đang còn cúi đầu thì tức khắc nghe được lời xin lỗi mà bối rối ngẩng đầu.

Hậu quả là hai quả đầu đụng mạnh vào nhau.

Ahim ôm trán còn Marvelous thì ôm đầu sau.

Cái biểu cảm của hai người này cũng thật là giống nhau.

Sau đó thì hai người vẫn đang ôm vết tích mà xầm xì, nó đau đến đỏ ửng lên.

Vẫn là hai người gặp nhau là hậu đậu cả lên, còn lúc gặp người khác thì lại cẩn trọng lắm cơ.

Vẫn là lo cho đối phương, lúc ngẩng đầu lên đã thay người kia, hai ánh mắt trùng hợp nhìn nhau.

Không hẹn mà gặp, hai người đột nhiên bật cười thành tiếng, chuyện này cũng quá hài hước nhỉ.

Khung cảnh này, thật đáng giá.

Giữa lòng biển xanh mướt, sóng vỗ rì rào, ở đó có hai con đang cười đùa trong thật khiến người khác ghen tị.

Họ như một cặp đôi thật sự vậy.

Hai người là hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng con tim cùng chung nhịp đập, cùng chung một sứ mệnh.

Mặc dù tính cách khác nhau nhưng lại hợp nhau không tưởng.

Người này ôn nhu, ôn nhu hết phần cho người kia.

Người kia mạnh mẽ cũng mãnh mẽ cho phần của người còn lại.

Họ như là phần bù của nhau.

Nhưng những tương tư này, liệu người kia có thấu ?

Họ có biết bản thân sắp phải hứng chịu bao nhiêu sóng gió ập tới không ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 11 : Tin em một lần được chứ ?


Trời bây giờ đã lờ mờ tối, những ánh đèn lần lượt được bật lên làm sáng cả con đường.

Hai người kia vừa thư thái đi bộ vài vòng cho giải toả tâm trạng một chút.

Học cứ bước đi phía trước mà không ai cất một lời.

Không gian này thật khó chịu quá đi.

Marvelous vẫn là lo cho Ahim vì sự việc về tên Bassco đáng chết kia, cứ nghĩ là càng tức càng thẹn.

Trách anh là không bảo vệ được cô.

- Anh Marvelous, em không sao mà.

Thật sự Marvelous không bao giờ giấu đi nổi lo lắng qua đôi mắt xuyên thấu của Ahim.

Có lẽ người hiểu rõ cảm xúc của anh nhất là cô.

- Thật chứ ?

- Thật mà.

Em không sao đâu...

Nhưng mà anh Marvelous đừng nói cho mọi người biết chuyện này được không.

Mọi người sẽ lo lắng cho em mất.

Marvelous suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý.

Ahim cười nhẹ, cô túm lấy bàn tay đang thả lỏng, đan ngón trỏ mình vào ngón trỏ người kia.

- Hứa rồi nhé!

Marvelous có chút bất ngờ, tay của anh và tay của cô đang đan xen nhau, tay cô nhìn nhỏ nhắn và mềm mại quá.

Khuôn mặt lẫn nụ cười đó khiến anh không kiềm lòng được mà nở nụ cười, nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.

- Ừ, anh hứa....Bây giờ về thôi, mọi người lo lắng cho em lắm đấy.

Marvelous xoa nhẹ đầu cô rồi đi trước vài bước, anh xoa nhẹ bàn tay vừa được cô chạm vào rồi không ngừng cười, khuôn mặt này để cô thấy là toi.

- Lúc nãy anh nói đã báo cho mọi người rồi mà...

Ahim nói rồi chạy theo sau bóng lưng vững chắc kia, cứ thế mà hai người đùa giỡn với nhau suốt cả đường về.

[...]

Marvelous và Ahim cách Tàu một khoảng nhưng lạ thay phía bên đó có những tiếng ồn rất lớn.

Thấy có điều không hay, cả hai bắt đầu lo lắng mà chạy thật nhanh đến đó.

Quả nhiên là có điềm , tên Bassco cùng lũ Gorbin đang bao quanh Tàu và bốn Hải tặc còn lại, họ hầu như đang bị ép vào đường cùng, họ đang kiệt sức và bị kẻ thù đánh gục.

- MỌI NGƯỜIIII!

Tiếng thét thất thần của Marvelous vọng lên, cái cảnh tượng đồng đội của mình bị đánh cho gục khiến anh điên lên.

Marvelous lập tức biến hình mà xông vào, anh hình như quên còn có Ahim bên cạnh mình.

- Ô, vị thuyền trưởng quý giá của các ngươi đến rồi kìa

Bassco ngồi xuống đối diện bốn Gokaiger đang bị thương nằm lăn ra đất, hắn chăm chú nhìn Marvelous đang tiến đến rồi cười khích một cái.

- Marvy đến muộn quá đấy.

- Im đi ngươi sẽ phải trả giá khi đụng vào đồng đội của ta.

Marvelous xuất từng chiêu dứt khoát trong một nốt nhạc đã làm bọn Gorbin ngã ngửa, anh tức giận thật rồi.

Bassco hắn ta tiếp tục vỗ tay khiêu khích, hắn ta cười lớn một tràng rồi dùng ánh mắt sắc xảo liếc anh một cái.

- Không hổ danh là vị thuyền trưởng của Gokaiger, nhưng mà làm sao đây... bốn đứa này đang ở trong tay ta rồi.

Hắn ta cứ ung dung tự tại, hắn búng một ngón tay, bọn tay sai đã trói gọn bốn người còn lại vào một góc.

Marvelous không chần chừ mà hùng hổ lao tới đánh hắn ta không nương tay, hầu như những sự tức giận đó đều trút lên những đòn đánh.

Mặc dù đánh rất mạnh nhưng hắn ta vẫn không si nhê.

- Marvy chậm quá nhé!

Marvelous thở hắt, hắn ta quá mạnh, cứ cái đà như thế này thì cũng tiêu mất.

- Bây giờ đến lượt Bassco này nhé.

Hắn ta trút tất cả lực rồi dồn vào một cú đánh, lực của hắn dần lớn và mạnh hơn đang dồn một mạch hướng vào Marvelous.

Anh dường như muốn lách đi nhưng đôi chân bị một lực gì đó giữ chặt lại không nhúc nhít được.

- MARVELOUS!

Những đồng đội còn lại lo lắng mà gọi tên anh trong vô vọng.

Lực đó trúng vào mục tiêu rồi nổ tung lên, một cú nổ lớn và để lại những ngọn lửa nhỏ, hắn ta đang quan sát xung quanh để tìm xem mục tiêu còn sống hay đã chết.

Hắn ta loay hoay tìm được mục tiêu, nhưng mà không phải là một mà xuất hiện hai bóng dáng đang nằm lăn ra hướng bên kia.

Là Ahim, cô đã lao ra và kéo anh ra khỏi cú đánh đó, mặc dù cả hai đều đã bị trúng thương, nhưng với Marvelous, nó lại nặng hơn.

- Anh Marvelous, anh bị thương rồi, anh nằm đây một lúc đi nhé, đến lượt em rồi!

- Ahim, em cũng đang bị thương, em không phải đối thủ của hắn ta, vả lại còn vụ việc lúc chiều...em còn...

Ahim cắt ngang Marvelous.

- Em không sao, anh tin em một lần được chứ ?

Ahim đi chuyển Marvelous qua một gốc cây gần đó mà ngồi xuống, vết thương của anh nhả máu ra rất nhiều.

Ahim lập tức mạnh tay mà xé váy mình ra, buộc vào vết thương ở bụng trái của anh.

Ngay sau đó quay lưng đứng dậy mà bước vào phía những ngọn lửa kia.

- Gì chứ ?

Còn có cô nữa sao ?

- Sao ?

Thất vọng hả, nhưng mà buộc ngươi phải đánh với cô nhóc này một trận rồi.

Bassco nghe được không kìm được nụ cười, hắn ta vòng tay mà nhìn cô bằng ánh mắt có chút dịu dàng.

- Nhưng mà ta không muốn đấu với cô, ta bây giờ sẽ lấy con tàu này.

Vậy cô muốn đi theo ta không ?

- Rất tiếc là ta phải từ chối, con tàu và mọi người, ngươi đừng hòng lấy đi dù là một thứ.

- Nhưng mà cô chậm tay mất rồi, Ahim.

- Chưa biết ai chậm hơn ai nhé.

Ngay lập tức Sally rơi từ trên tàu xuống trước mặt hắn ta làm Bassco thay đổi khuôn mặt một cách đột ngột, nhưng rồi lại bình tĩnh mà tiếp tục cười, hắn chỉ tay về phía sau mà thốt lên :

- Không phải còn lũ kia sao ?

Ahim cười trừ mà đáp lại :

- Lũ nào cơ ?

Bassco như nhận ra điều gì đó, hắn quay đầu thì đã thấy đám Gorbin bị đánh ngã ra, bốn người còn lại đã túm lấy dây được giữ ở tàu mà kéo lên trên.

- Làm tốt lắm Ahim.

Luka dành một lời khen cho Ahim, cô bé đã đưa ra kế hoạch khi Marvelous tự hành động một mình.

Cô vốn dĩ muốn phục kích từ bên trên nên đã lên tàu, khi lên tàu lại phát hiện Sally đang dồn ép Navi, cô lén dùng một đòn mạnh đánh ngã Sally giữa sàn.

Sau đó tiếp tục nhờ Navi giải cứu nhóm Luka khi cô đánh lạc hướng Basco và ném Sally xuống trước mặt hắn ta.

Một kế hoạch được lập ra nhanh chóng và đã thành công.

Bassco khựng lại một chút rồi hiểu ra tất cả, hắn ta bị cô vượt mặt rồi.

- Vậy nên, đi trước nhé.

Tất cả đã xong xuôi, Marvelous đã được họ đưa lên tàu, thời gian đánh lạc hướng hắn của cô cũng đã hết.

Con Tàu và mọi người cũng sẵn sàng chờ cô để rời khỏi đó, cô quay lưng ý định rời đi nhưng lại bị hắn giữ

- Cô quả thật rất thú vị đấy Ahim.

Gokaiger ngó lại mà hoảng hốt, Ahim bị giữ lại rồi.

Tên Bassco kia còn nở nụ cười, đưa bàn tay hắn lên mà vẫy chào tạm biệt.

Hắn giữ Ahim trong lòng mà biến mất trong hư vô.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 12 : Ahim là điểm yếu duy nhất.


Một màu ảm đạm của bầu trời kèm theo vài cơn mưa rơi lách tách, lòng người bây giờ cũng có chút vắng tang làm tâm trạng bối rối, cùng với sự sợ sệt trôi dần theo thời gian và không gian.

Sự im vắng và lo lắng lan tỏa khắp con tàu của nhóm Gokaiger.

Marvelous vì đang bị thương, khi chứng kiến cảnh tượng Ahim nằm gọn trong vòng tay của tên Bassco thì ngất ngay sau đó, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu là tỉnh lại.

Về phía nhóm bốn người kia thì yên ắng, một người mỗi góc mà cắn răng suy nghĩ.

Chỉ cần nhìn qua vẻ mặt cũng đủ làm người ta đau xót.

Cái khuôn mặt kia là đang sợ hãi sao, cậu đây là đang sợ cái gì ?

Với khuôn mặt anh tú, luôn một biểu cảm kia bây giờ lại thể hiện cảm xúc rất rõ, Joe.

Về Luka, biết là bản thân không thể ngồi yên nhưng với cái sự thinh lặng bây giờ thật sự rất đáng gờm, huống hồ cái sát khí đằng sau là đang muốn ăn tươi nuốt sống ai đấy.

Chỉ còn hai người chững chạc và bình tĩnh nhất là Hakase và Gai, họ vẫn ung dung chuẩn bị đồ ăn thức uống chu đáo để đảm bảo nhu cầu sức khỏe cho vài người trong nhóm.

Biết là cái sự hững hờ đó trong lúc này có hơi vô tâm, nhưng biết làm gì bây giờ, việc họ có thể làm chỉ có như vậy.

Mặc dù không thể hiện rõ ra nhưng có phải trái tim sắt đâu mà không cảm nhận được sự vắng bóng của thân ảnh kia đâu.

- Mọi người ăn uống một chút đi!

Chúng ta cứ đờ người ra như vậy cũng không làm gì được đâu!

Có phải là không cứu được em ấy đâu, sao mọi người cứ phải thái quá mà lo lắng như vậy chứ.

- Nhưng mà đây là lần thứ hai rồi đấy!

Và Ahim lại rơi trong tay Bassco, là tên Bassco đấy có biết không hả?

Không khí nay nặng nề lại càng nặng nề hơn, cơn mưa ngoài kia cũng ngày càng lớn.

Không gian bây giờ như yên ắng chỉ nghe được tiếng giọt mưa rơi lách tách ngoài hiên nhà.

- Ồn ào quá!

Marvelous đã tỉnh dậy được một lúc, anh tự mình đứng dậy đi lại vị trí riêng của bản thân.

Anh đã cố im hơi vì cuộc trò chuyện rối ren đó, nhưng rốt cuộc cũng phải lên tiếng để dẹp tan cái sự lo lắng đó.

Mặc dù luôn cứng miệng, nhưng tâm trí anh lại trái ngược với nó hoàn toàn, nhìn vào ánh mắt cũng đủ đoán được bao nhiêu sự lo lắng rồi.

- Các cậu cứ bình tĩnh đi, đừng có lo lắng những chuyện không đâu.

Thêm một sự bình thản nữa khiến Luka không thể kiềm chế mình.

- Nè Marvelous, không phải chính cậu là người lo lắng nhất sao, cậu luôn bảo phải bảo vệ em ấy.

Sao bây giờ lại ung dung như thế hả ?

- Luka, cậu thôi đi.

Ai cũng lo lắng cho em ấy chứ không riêng cậu đâu.

Joe cuối cùng cũng phải lên tiếng ngăn cản sự thái quá của Luka, biết thật là Luka coi Ahim như em gái mình, lo lắng cho cô là điều hiển nhiên.

- Trước khi Ahim tự mình đối phó với tên Bassco, các cậu có biết em ấy đã nói gì không ?

Một câu hỏi đặt ra khiến cả đám phải sừng sờ đưa mắt nhìn người ở ghế trung tâm.

- " Tin em một lần được chứ ?

" em ấy đã nói vậy để tôi tin vào sức lực của em ấy.

Từ đầu đến cuối, chúng ta chỉ khăng khăng là mình phải bảo vệ Ahim chứ không bao giờ hỏi em ấy có muốn được bảo vệ hay không.

Chúng ta quên mất em ấy cũng có thể tự mình chiến đấu, tự mình bảo vệ bản thân và bảo vệ đồng đội của mình.

Em ấy hẳn đã rất buồn.

Nghe tới đây tất cả đầu khựng lại, họ bắt đầu suy nghĩ kĩ về từng lời Marvelous vừa nói, quả đúng là thế thật.

Ngay từ đầu đến bây giờ, họ quên mất là Ahim cũng có thể tự mình chiến đấu mà không cần họ kề kề ở bên cạnh.

- Các cậu có muốn biết lí do ngày trước tôi lần đầu lớn tiếng với Ahim hay không ?

Mặc dù là ai cũng tò mò, nhưng vừa mới tâm sự về nổi buồn của Ahim xong giờ lại nói đến cái vụ này, nó có liên quan tới thời điểm bây giờ không hả Marvelous ?

- Chuyện này có liên quan gì sao Marvelous ?

- Không biết.

Hakase như tỉnh ngộ, hỏi một câu nghiêm túc nhưng nhận lại được lời trả lời hờ hẫng.

- Bassco hắn ta đang ngắm vào Ahim.

- CÁI GÌ CƠ ?

Tất nhiên tiếng thét chèn ép hết những người còn lại là Luka.

- Tại sao cơ chứ ?

Chẳng nhẽ tên Bassco đó thích Ahim sao ?

- IM ĐI GAI!

Lần này câu nói ngu ngốc của Gai bị tất cả các ánh mắt sắc bén ngắm vào.

Gai ơi, cậu không nói thì đã đành, đằng này lại nói ra một cách công khai trong thời điểm này như thế.

- Nói vậy mới để ý, lúc trước Ahim mất tích không phải là ở cạnh tên Bassco kia à.

Các cậu nghĩ kĩ đi, tên Bassco là người như thế nào,...

Vậy mà Ahim ở bên cạnh hắn không sao, chi ít là vài vết thương nhỏ mà thôi.

Joe suy luận một cách chặt chẽ rồi nói ra ý kiến của mình, hẳn là những chi tiết mà Joe nói rất khớp với mẫu chuyện khiến ai cũng phải suy nghĩ lại.

- Cái thời gian mà tôi đi tìm Ahim, lúc tìm thấy thì tên Bassco đã ở bên em ấy rồi.

Nhìn cái cách hắn ta nhìn hay ôm em ấy đều rất dịu dàng.

- TÊN BASSCO ÔM AHIM SAO ?

Lần này lại đến lượt giọng Gai áp đảo giọng bốn người họ.

Lúc cậu ôm Ahim đã bị Marvelous đá một cách tàn bạo và vô tâm như thế nào rồi, huống hồ tận mắt Marvelous thấy Bassco ôm Ahim nữa, thật là muốn xem khoảnh khắc Marvelous băm Bassco thành trăm mảnh quá đi.

- Các cậu ồn quá, cái gì cũng phải hét toáng lên mới chịu sao ?

Mặc dù là nói vậy, nhưng thật sự họ không can tâm, tên Bassco đó đúng là chết tiệt.

Mặt Luka bây giờ đã nhăn nhó để hằn lên nhưng nếp nhăn hung hăng, tay chân cũng đã khởi động hết rồi.

Joe mặc dù vẫn như khúc đá nhưng sát khí đang phất phới ở sau kia là gì thế.

Gai và Hakase từ lúc nào đã trang bị những chiếc xoong, nồi ở trên lưng mình, nhìn thật sự không vừa mắt một chút nào.

Marvelous bất lực không nói được nửa lời, lúc nào liên quan tới Ahim họ cũng không suy nghĩ được thấy đáo chút nào cả, chỉ giỏi làm quá lên.

Nhưng thật sự là rất lo, bản thân Marvelous bên ngoài hờ hững vậy thôi chứ bên trong như đang ngồi trên đống lửa, lo muốn phèo ruột phèo gan ra còn muốn tỏ ra một cách bình thản để chấn an người khác nữa chứ.

Thật là không nói nổi...

- Vậy cái cốt lõi ở đây chính là hắn đã biết

điểm yếu duy nhất của chúng ta là Ahim đúng không ?
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 13 : Nội tâm của Cựu Công Chúa


Tôi Ahim De Famille - một cựu công chúa của hành tinh đã bị bọn Zangyack phá hủy hoàn toàn.

Thật đáng tiếc khi mình là công chúa của hành tinh mà chẳng thể làm được gì, chỉ biết trơ mắt nhìn hành tinh của mình bị tàn phá từng chút từng chút một...

Sau cùng là sự ra đi của Phụ Hoàng và Mẫu Thân được diễn ra ngay trước mặt tôi khi đang cố bảo vệ cho đứa công chúa của họ.

Chạy trốn là cách mà bản thân tôi có thể nghĩ ra được, nếu như Phụ Hoàng và Mẫu Thân dùng mạng sống của họ để đổi lại mạng sống của tôi thì ít nhất tôi cũng nên tìm con đường sống tốt nhất cho mình để trả ơn họ.

Và thế là bản thân tôi trốn chui trốn chủi ở những hành tinh khác nhau, không cần ăn uống hay ngủ nghĩ, bản thân tôi chỉ mong tìm được một hành tinh không có sự hiện diện của kẻ thù.

Lúc tuyệt vọng muốn từ bỏ, tôi bỗng nhớ lại những khoảnh khắc vui vẻ ở hành tinh Famille của mình.

Những lúc cưỡi ngựa cùng Phụ Thân đi săn bắt, mặc dù rất sợ hãi nhưng chí ít là cha luôn ôm tôi vào lòng và dành những lời ấm áp nhất cho tôi.

Còn cả lúc cùng nhau thêu thùa với Mẫu Thân, thật sự nó rất khó, khó đến nổi tôi muốn bỏ cuộc, bù lại đó là sự ân cần của mẹ làm tôi trở nên mềm nhũng mà tiếp tục học không ngừng.

Kể cả lúc trốn khỏi cung cùng chị hầu gái bên cạnh mình để dạo chơi ở ngoại thành, thật sự không thể quên được sự nhiệt tình và chốn náo nhiệt ở đó.

Những con người, đứa trẻ luôn luôn chào đón tôi, không phải tư cách một công chúa mà là tư cách của một người nhà Famille.

Những thước phim đó liên tục chạy ngang suy nghĩ của tôi, khoảnh khắc vui vẻ đó nó thật hạnh phúc biết bao.

Nếu không có lũ Zangyack kia thì chúng tôi đã sống và làm điều mà bản thân mình thích, nghĩ tới đây thôi thì bản thân tôi chỉ muốn trả thù cho hành tinh của mình với chư vị là sự trả thù của công chúa đối với hành tinh của mình.

Tôi muốn mạnh mẽ hơn nữa!

Và lúc mục tiêu của tôi đặt ra, tôi đã gặp họ, những vị cứu tinh của tôi, họ có cái tên chính là Gokaiger- Hải Tặc Vũ Trụ.

Tôi đã quan sát trận chiến của họ ngay từ lúc họ bắt đầu xuất hiện trước mặt tôi.

Những mảng đao sắc bén liên tục được tung ra và dứt khoát lên kẻ thù, họ không một chút sợ hãi, cứ hiên ngang mà đánh không hề nương tay.

Cuối cùng là những viên đạn được bắn ra cùng lúc đánh dấu cho sự kết thúc của bọn chúng.

Thật lòng khi nhìn thấy họ, tôi đã đưa ra quyết định cho bản thân mình.

Tôi muốn làm Hải Tặc, tôi muốn đồng hành cùng với họ.

Và thế là tôi tự mình tiến đến trước mặt họ, dù rất sợ hãi nhưng cuối cùng vẫn phải nói cho họ nghe nỗi lòng của mình, vì tôi biết đây là lựa chọn cuối cùng và là lựa chọn tốt nhất mà tôi buộc phải chọn.

Thời gian tôi gia nhập, việc tôi làm là phải tập dùng vũ khí.

Việc cầm đao rất khó khăn, nó khiến tôi ngả rất nhiều lần, thật hổ thẹn với sự ân cần của anh Joe.

Còn việc sử dụng súng cũng chẳng dễ gì, tôi hay bị giật mình với những tiếng vũ khí, nó là điều bất lợi khiến tôi lăn lết cả một ngày trời, tôi đã nhìn thấy vẻ mặt chán nản của anh Marvelous vào những lúc đó, nó trông rất đáng sợ.

Nói thế thôi thì hình như vẫn chưa đủ, tôi còn đem đến rắc rối hơn cho chị Luka và anh Tiến Sĩ nữa.

Vì sự tiếp thu và hiểu biết chậm tiêu của tôi cũng đã khiến chị Luka bực tức tối mà không dám la rầy gì tôi, thật ái náy quá.

Đã thế tôi còn đem lại một mớ hổn độn khi cố gắng giúp anh Tiến sĩ làm một việc gì đó, kết quả là chẳng dám đụng vào những việc đó thêm một lần nào nữa.

Nhưng những điều rắc rối kia của tôi vẫn được họ bỏ qua, họ luôn quan tâm chăm sóc ân cần cho tôi.

Những yêu thương đó tôi điều cảm nhận được, mặc dù họ chẳng bộc lộ ra bên ngoài.

Họ như gia đình thứ hai của tôi, vậy nên tôi chẳng thể nào mất họ được.

Tôi muốn bản thân cố gắng hơn để bảo vệ những nụ cười thân thuộc đó.

Và rồi chúng tôi cùng đồng hành với nhau, cùng nhau chiến thắng bọn Zangyack, cùng nhau truy lùng ra kho báu... mặc kệ những thử thách gian nan vì chúng tôi luôn cố gắng vì nhau.

Sau này, chúng tôi gặp được một người đồng hành mới đến từ Trái Đất.

Cậu ấy là Gai, mặc dù nói rất nhiều và luôn luôn nhiệt tình một cách thái quá nhưng khi có cậu ấy, con tàu này dường như vui vẻ và hạnh phúc lên hẳn.

Cho tới khi bản thân tôi nhận ra tình cảm của mình giành cho vị thuyền trưởng kính mến, một tình cảm giữa nam và nữ, nó gọi là tình yêu.

Tôi luôn để ý tới anh ấy, những việc làm mà anh ấy hay làm, những món ăn mà anh ấy thích tôi đều ghi nhớ.

Tôi luôn học cách pha những tách trà thật ngon để làm hài lòng anh ấy, để anh ấy chú ý đến tôi hơn.

Tôi đã cố gắng làm tất cả vì anh ấy, kể cả việc học nấu ăn từ Tiến Sĩ, học lỏm những chiêu phòng ngự của anh Joe, hay cách làm đẹp cho mình từ những hộp trang sức của chị Luka và kể cả tìm hiểu những điều tốt nhất từ Trái Đất từ Gai để làm anh ấy thật sự hài lòng về tôi,...bản thân tôi có hơi quá ích kỉ không nhỉ!

Nhưng trong mỗi trận đấu, tôi dường như nhận ra rõ sự yếu kém của mình.

Lúc nào cũng được một trong năm người họ theo sát và bảo vệ tôi, kể cả lúc chiến đấu, lúc đi đâu đó một mình hay kể cả lúc đi xuống phố cũng có hẹp đi kè kè bên mình... tôi như một gánh nặng của họ.

Từ những khoảnh khắc đó, bản thân tôi đã nhận thức được mình chẳng hợp với anh Marvelous chút nào.

Phải chi tôi có thể mạnh mẽ như chị Luka, nhanh nhẹn như anh Joe, đảm đang như anh Don và tài giỏi như Gai thì tốt biết mấy.

Tôi luôn là người bị cho là điểm yếu của họ, nên lúc nào kẻ thù cũng nhắm vào tôi.

Tôi chán ghét sự yếu đuối này, tôi luôn làm họ phải khóc và lo lắng vì tôi.

Những lần bị bắt đi, hay những lần bị thương, lần bị trúng độc hôm đó, và kể cả lần bắt cóc này... tôi đều tạo ra sự phiền nhiễu cho họ.

Họ luôn vì tôi mà hi sinh bản thân mình, còn tôi đã làm được gì cho họ cơ chứ...

Ahim à, bản thân mày chỉ giỏi đem lại rắc rối cho bọn họ mà thôi.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 14 : Món quà bất ngờ


Ngoài vũ trụ, con thuyền Hải tặc đỏ đặc trưng riêng của tên Bassco cứ trôi theo dòng thuận nghịch của không gian.

Có vẻ, hắn ta đã quá thoã mãn với thành chiến của mình khi " tậu " được kho báu riêng của bọn Gokaiger.

Trong con tàu, việc của hắn là ngồi bắt chéo chân thưởng thức đồ uống mà hắn đặc biệt thích.

Chú khỉ Sally thì ở cách đó không xa, cứ khì khì vài tiếng sung sướng với đống chuối ở trước mắt.

- Hình như có con chuột nhắt ở đây thì phải.

Quả nhiên là Bassco, mặc dù vẫn thư thái nhâm nhi đồ uống, hắn cũng không bao giờ buông thả cảnh giác với những thứ nhỏ nhặt nhất.

Đúng như hắn dự đoán, bóng dáng ai đó từ từ tiến vào.

Bóng lưng nhỏ bé được mái tóc dài đen óng che phủ lên, chiếc váy đen thướt tha dài qua đầu gối làm tôn lên làn da trắng hồng của cô gái, ánh mắt long lanh với đôi môi căng mọng, nó hợp đến lạ kì,... cả khuôn mặt lẫn vóc dáng, mọi thứ đều đẹp đẽ và hoàn mĩ với nhau.

Và, người con gái đó đã dừng lại đối diện với hắn.

- Quả nhiên là ngươi rất thông minh nhỉ.

Giọng nói nhẹ nhàng được cất lên cùng với nụ cười ngọt ngào với khuôn mặt nhí nhảnh vô cùng đáng yêu.

- Bớt giả tạo đi, thấy gớm vãi cả chưởng ra.

Không độc mồm thì không phải là hắn.

Nụ cười cô gái kia bỗng vụt tắt, cái khuôn mặt đáng yêu trơ ra lúc nãy cũng không còn.

Ánh mắt long lanh dần dần trở nên sắc bén hơn, khuôn mặt dần khó coi hơn, phất phất chiếc quạt trên tay mà thay đổi giọng phỉ báng hắn.

- Cái miệng của ngươi lúc nào cũng thốt ra những câu gớm ghiếc nhỉ.

- Cô cũng lật mặt nhanh đấy, hầu như dòng họ nhà cô cũng đáng ghét như nhau.

Dường như hai người họ có quen biết với nhau.

- Chuyện ta nhờ ngươi cũng đã hoàn thành xuất sắc nhỉ.

Bassco nhún vai kiêu ngạo, chuyện gì đến tay hắn mà không thành công chứ.

Nhưng mà nhờ hắn thì cũng cần có phần thưởng mà đúng không.

- Vậy đến lúc ngươi thực hiện lời nói của mình rồi đấy.

Hắn nhìn cô ta một cách nham hiểm, có vẻ hai người đang trao đổi một cái gì đó cùng có lợi cho đôi bên.

Chiếc tàu bắt đầu chuyển động về phía Trái Đất kia mà đáp xuống.

Cô gái ấy nhìn xa về phía con tàu đang tiến tới mà mừng thầm, hình như đang trông mong cái gì đó từ rất lâu rồi.

Còn tên Bassco thì ngược lại phía cô ta, hắn nhìn phía sau con tàu, nơi chứa người nào đó mà cười khẩy.

" Sau bao lần cho đợi, cuối cùng ta cũng có thứ mình mong muốn "

Trái với hai tên kia, thì nhóm Gokaiger lại đang rất hoang mang lo lắng.

Cái cảm xúc này hễ liên quan tới Ahim thì càng ngày càng rối rắm, từ lo lắng đến hoảng sợ, nó càng ngày càng tệ.

Nhìn Luka trông thật sợ xác, nhìn đôi mắt sắc bén ngày nào bây giờ lại sưng húp và đỏ ửng lên kia kìa, những sự ồn ào và càm ràm cũng đã yên ắng lại rồi.

Con thuyền thường ngày vui vẻ và đầy màu sắc bây giờ chỉ còn lại màu xám xịt, nó trong thiếu sức sống.

Và hình như, sức sống của con thuyền này đã bị bắt đi mất rồi.

Reng Reng

Chiếc điện thoại Marvelous rung lên, cuối cùng cũng đến, cuộc điện thoại mà họ trong mong hai ngày nay.

- " Xin chào Marvelous chan !

"

- Basco--

- Tên Bassco chó chết, trả Ahim của bọn ta lại đây nhanh.

Ta thề sẽ bằm chết ngươi nếu ngươi dám đụng một ngón tay vào em ấy.

Vì sự kích động nên Luka không kìm được, nhảy vào cắt ngang lời của Marvelous mà giành giựt điện thoại mắng chưởi và đe dọa hắn.

- " HAHA, các ngươi đang đóng phim hài đấy à, rất đạt đấy, haha.

"

Tên Bassco kia cười đúng kiểu mỉa mai, hắn tự cao tự đại khinh bỉ cả bọn họ.

- Đủ rồi, rốt cuộc ngươi muốn cái gì mới chịu buông tha cho Ahim ?

Marvelous dùng ánh mắt giao cảm với ba người còn lại để giúp Luka bình tĩnh lại.

Còn mình thì lấy lại điện thoại từ cô mà vào thẳng vấn đề với tên đáng ghét bên kia.

- " Có vẻ ngươi thông minh đấy, Marvy chan, nhưng mà bây giờ ta không thể nói được rồi.

"

Nhóm họ nghe được mà cắn răng chịu đựng, giờ chỉ có nhịn mới có cách cứu Ahim.

Họ thề là khi gặp sẽ bằm hắn thành nghìn mảnh rồi treo lên thành tường cho chuột ăn, một miếng cũng không được thiếu.

- Vậy ngươi muốn như thế nào ?

- " Tối nay, tại bến cảng.

Cho các ngươi gặp lại cô công chúa nhỏ này kẻo các người lại quên mặt chứ nhỉ!

"

- Nếu người làm em ấy bị thương dù chỉ một chút thì ngươi đừng hòng đoạt được thứ mà ngươi mong muốn.

- " Thứ ta muốn chắc chắn ta sẽ có được nên ngươi đừng quá thật vọng.

Cơ mà, ta cũng có một món quà bất ngờ dành tặng riêng cho ngươi đấy Marvy chan.

"

- Quà ?

Ngươi lại muốn bày trò gì đây ?

- " Hưmm, đã nói là bất ngờ rồi mà.

Vậy thôi, tạm biệt nhé, hẹn các ngươi vào tối nay!

Không gặp không về đấy nhé!

"

Hắn ta nói xong liền cúp máy chẳng để Marvelous nói thêm một lời nào.

- Sao rồi, Marvelous ?

Có vẻ như bốn người họ chẳng nghe rõ ràng mọi chuyện mà tên Bassco nói nên muốn xác định lại mọi chuyện.

- Tối nay tại bến cảng, không gặp không về !

- Tớ thề là sẽ giết hắn bằng đôi tay này nếu hắn làm Ahim tổn thương.

Mang Ahim đi là giới hạn cuối cùng của tớ rồi đó.

Luka hẳn đã chuẩn bị mấy thanh đao sắc nhọn của mình, sắn tay áo mà bước đi mạnh mẽ sẵn sàng giết chết tên Basco rồi.

- Luka, cậu bình tình lại chút đi.

Có lẽ chuyện nó không đơn giản như tụi mình nghĩ đâu.

Hakase lúc nào cũng nghĩ chu toàn cho Luka, chỉ là bình thương hơi ngớ ngẩn một chút.

Nhưng mà câu sau của cậu nói đúng hẳn với ý mà Marvelous đang nghĩ.

- Hakase nói đúng đấy, hắn không thể nào làm chuyện bất lợi với hắn.

Hắn chắc chắn muốn trao đổi với chúng ta.

- Nhưng mà trao đổi cái gì cơ ?

- Con tàu bao gồm cả Navi và 35 sức mạnh tối thượng.

Sự thắc mắc của Gai đã được Joe giải đáp.

Chỉ duy nhất điều mà hắn ta đang tranh giành với họ hướng đến Kho báu lớn nhất vũ trụ.

Họ cũng khoanh tay suy nghĩ nhất trí như vậy, nhưng mà điều này vượt quá tầm của họ rồi.

Những sự cố gắng tìm kiếm những chiếc chìa khoá khác nhau ở mọi nơi, còn cả việc họ được đón nhận những sức mạnh do các vị tiền bối đi trước để lại là sức mạnh tối thượng.

Họ điều trải qua khó khăn thử thách mới đạt được, vậy mà hắn ta lại muốn trao đổi với họ.

Nhưng mà Ahim cũng là người rất quan trọng với họ.

Việc lựa chọn giữa Ahim và Kho báu vĩ đại nhất vũ trụ là điều không thể nào.

Hai yếu tố đó vĩnh viễn họ không thể đánh mất được
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 15 : Lâu rồi không gặp


Giờ hoàng hôn buông xuống, một màu đen phủ cả bầu trời.

Chiếc thuyền đỏ mang danh Gokaiger đã đậu neo ở một vị trí nhất định gần điểm hẹn.

- Luka, cậu tính mang cả đống đó mà đánh tên Bassco sao ?

Gai toát mồ hôi với sự thắc mắc.

Luka đã vác trên vai mình đầy đủ dụng cụ.

Đao có, súng có, còn có con dao mảnh nhỏ rồi kể cả xoong nồi cũng không tha.

- Phải phòng bị trừ trường hợp thua cuộc chứ.

Lỡ như chúng ta bại trận rồi cả Ahim và con tàu này cũng không còn đấy.

- Chúng ta sẽ không thua.

Marvelous kiên định một câu, anh như chắc nịt phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về mình, và cả Ahim nhất định sẽ cứu được trở về.

- Chúng ta cứ đánh như mọi ngày, nhưng mà hôm nay phải thật xung vào đấy.

Vì người quan trọng đang chờ chúng ta mà.

Bốn người bọn họ như tiếp thêm được phần nào sức lực, nhìn ánh mắt có phần nhiệt huyết của Marvelous khiến họ không khỏi tự tin hơn.

- Nếu thuyền trưởng của chúng ta đã nói thế thì phải tuân theo chứ nhỉ.

Nghe được câu nói của Luka, Joe cười thầm mà gác cánh tay săn chắc của mình lên đầu của cô, sau đó không kiềm được mà buồn vài câu trêu ghẹo.

- Cậu cũng gan lắm đó Luka.

Nếu tới lúc đó không đánh được tên Bassco thì nhớ vắt chân lên cổ mà chạy nghe chưa.

Thình Thịch... tim của Luka hình như sắp văng ra ngoài đến nơi.

Khuôn mặt tự tin kia lại dần chuyển thành màu đỏ của trái cà chua.

Sự tức giận thường ngày cũng dần dần thay đổi thành sự ngượng ngùng rồi.

- Này chị Luka, mặt chị sao đỏ thế.

Có phải chị bị sốt rồi không ?

Hay là chị không khỏe ở đâu hả

Tên Gai vậy mà lại nói chuyện này vô cùng lớn làm cả nhóm để ý tới cô, thế mà còn hỏi tấp nập làm cô không kịp trở tay.

- Im miệng cho bà.

Việc giải quyết nhanh nhất của Luka là vũ lực, vậy nên Gai sẽ nhận được những đòn vô cùng thâm hậu đến từ cô.

Nhờ vậy mà nhóm họ cũng bớt căng thẳng và lo sợ hơn trước.

Cái gì đến cũng đã đến, đúng vào giờ đã hẹn một con tàu ở đằng xa đang dần dần tiến vào họ và đáp xuống.

Gokaiger bây giờ khí thế hừng hực, chuẩn bị những thanh gươm, những khẩu súng và tập trung vào trận đấu sắp bắt đầu.

Cánh của tàu kia mở ra, hình bóng của một ai đó dần dần hiện rõ ra.

- Chào Captain Marvelous, lâu rồi không gặp.

Marvelous trợn tròn mắt nhìn người phía trước.

Khuôn mặt đó, giọng nói đó và cả vóc dáng đó,... nó không ai lẫn vào đây được.

- Camela Hill.

Một cô gái xuất hiện từ chiếc thuyền của tên Bassco.

Khuôn mặt mĩ miều và xinh đẹp đó lại khiến người khác xôn xao.

- Hoá ra anh vẫn nhớ đến em à, thật vinh dự cho em quá.

Marvelous nghiến chặt răng, dùng ánh mắt sắc lạnh mà nhìn người con gái ở trước mặt mình, anh vô cùng căm ghét cô ta.

Cô ta chính là người đã hủy hoại dòng họ Caitap nhà anh, cô ta đứng về phía bọn đê tiện, cướp bóc và giết hết tất cả mọi người, bao gồm cả gia đình của anh.

Nhóm họ ở phía sau cũng không ngừng thắc mắc.

Cái biểu cảm căm thù đó còn hơn cả tên Bassco rất nhiều.

- Ôi ôi, có vẻ như món quà ta tặng đã làm Marvelous khá " vui vẻ " nhỉ.

Tên Bassco xuất hiện ngay sau đó, lập tức nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của Marvelous mà vô cùng thích thú trêu đùa anh.

PẰNG

Một tiếng súng từ tay của vị thuyền trưởng nhắm thẳng đến hai người phía trước.

- Ái chà chà, có vẻ như Marvelous của chúng ta vô cùng nôn nóng trận chiến này thì phải.

Bassco vẫn nguyên vẹn mà cười khẩy, viên đạn từ súng của anh đã bị chặn lại bởi một màng xanh bảo vệ được tạo ra từ cô gái nặc danh Camela Hill mà anh đã gọi trước đó.

- Anh Marvelous có vẻ đã quên thân phận của em nhỉ ?

Cô ta cười khẩy, dùng tay mình mà điều khiển làm cho viên đạn dần tan biến một cách hư vô.

- Cái... cái gì vậy ?

Gai ở phía sau không hỏi hoảng hốt, con người bình thường làm sao có thể có sức mạnh kì lạ như vậy được.

- Là phù thủy ư ?

Joe quay sang phía Marvelous khẳng định câu hỏi của mình.

Là cậu đã từng nghe tiền bối đi trước kể tới việc này.

Mảvelous tay nắm thành quyền, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật cô ta có dòng máu dị thường đó.

Cũng nhờ cái dòng máu chết tiệc đó mà cô ta đã chính tay tiêu hủy cả dòng họ của mình.

- Đúng vậy.

Cô ta là người có dòng máu của phù thủy.

- Có gì lo lắng đâu chứ, không phải chỉ là bà già có phép thuật thôi sao.

Vậy thì chúng ta có sức mạnh phép thuật mà, ăn không chúng ta có 35 sức mạnh khác nhau cơ mà.

Làm gì phải sợ cô ta chứ.

Luka vẫn là tự cao, nhưng mà họ cũng thực sự thích cái tính đó của cô.

Nếu không phải sự mạnh bao của cô thì cô không phải là Luka rồi.

- Đúng vậy, huống hồ chúng ta đã gặp qua biết bao nhiêu tên kì lạ rồi, cùng lắm là bây giờ xui xẻo gặp thêm một người kì quái nữa đi.

Nhưng mà chúng ta cũng sẽ thắng mà phải không ?

- Điều có cần hỏi nữa sao, chúng ta cần đi cứu công chúa của chúng ta nữa mà.

Phải không Marvelous ?

Cả Gai và Hakase cũng tham gia vào cách nói của Luka.

Mục đích của ta đến đây là để cứu Ahim, những ai ngán đường cứ mạnh tay diệt sạch là được.

Marvelous bây giờ mới ngoảnh đầu lại về phía những người bạn của mình, chẳng phải họ luôn ở phía sau tiếp sức cho anh sao.

Vậy bây giờ cũng đến lúc anh mạnh mẽ mà trả thù mối hận mấy năm qua của mình rồi.

- Vậy thì chiến nhanh thắng nhanh nào.
 
[ Marvelous X Ahim ] Thuyền Trưởng Và Công Chúa ?
Phần 16 : Rơi vào thế giới ảo


- Chả thú vị gì cả!

Nói đến lật mặt nhanh như bánh tráng thì nên gọi tên Bassco này.

Mới giây trước còn hứng khởi muốn xem trận chiến này, một giây sau vào trận thì chán chả muốn coi.

Tưởng đâu trận chiến đánh nhau chí choé thì kịch tính lắm.

Ai dè cũng chỉ như vài con tép riu đánh với boss của chúng í nhỉ.

Camela Hill chỉ cần quơ tay vài cái thì chả đứa nào đụng được vào sợi tóc của ả cả.

Trái lại là nhóm Marvelous, không biết đã bị quật ngã bao nhiêu lần đến kiệt sức rồi.

Sức mạnh siêu nhân này cũng chả si nhê gì với ả cả.

Cứ cái đà này thì Gokaiger sẽ chết vì kiệt sức mất.

- Cứ cái đà này như này chả phải là sẽ chết vì kiệt sức sao ?

Hakase đã quá mệt với mấy đòn vô bổ của mình cứ lặp đi lặp lại để đánh ả nhưng chả có gì thay đổi cả, chỉ có sức của mình là giảm xuống thôi.

- Cứ đánh không phải là cách, vả lại ả ta là phù thuỷ làm sao ta có thể đánh ả bằng sức mạnh của Hải tặc được.

Câu nói của Luka phần nào làm mọi người phải ngẫm nghỉ.

Đúng là như vậy, Hải tặc chính là đối lập với sức mạnh của phù thủy.

Chỉ có phép thuật mới đánh được phép thuật thôi.

- Phép thuật ư ?

Nói đến phép thuật Gai bỗng dưng ngẫm nghĩ một chút, từ phép thuật hình như rất quen.

- Aaaaa, sao ta không sử dụng chìa khoá biến thân thành siêu nhân phép thuật chứ!

Gai bỗng nhảy cẳng lên vì nhớ ra được một chút cái quan trọng trong giờ phút này.

Luka chính là vì có cách giải quyết trước mặt nên bật dậy mà bá cổ tên Gai xác minh lại.

- Chính là sức mạnh tối thượng đầu tiên mà mình đã có được hay sao ?

- Đúng đúng đấy ạ, phù thủy cũng chẳng phải là có vài chút phép thuật hay sao.

Chúng ta thử dùng phép thuật để đánh phép thuật chẳng phải tốt hơn sao.

Gai đúng là thông minh, quả nhiên học thêm về những tiền bối đi trước quả là lợi ích mà.

Sau này phải tiếp tục học thêm để giúp đỡ mọi người trong hoàn cảnh này, Gai nhé.

- Yosh!

Vậy nên trả đũa " lòng tốt " của ả thôi nhỉ.

Marvelous và mọi người hầu như có thêm một tia hi vọng, dù cho có rủi ro như thế nào thì cũng phải thử mới biết kết quả chứ nhỉ.

- Marvelous, hà cớ gì phải chịu khổ như vậy.

Chỉ cần là anh thì em sẽ chấp thuận hết mà.

Bỏ hết mọi thứ về lại bên em đi, em sẽ cho anh hết mà.

- Im đi.

Lời nói của cô thật ghê tởm.

Marvelous nghe được cũng chỉ khinh bỉ cô ta hơn thôi.

Anh thà để bản thân mình chết còn hơn đầu hàng ở bên cạnh ả ta.

- Dù anh có nói thế thì em cũng không muốn làm hại anh.

- Đồ ngốc kia có chịu im mồm không hả.

Thật sự là ngu ngốc quá đi, tụi ta bây giờ sẽ khoá cái mõm của cô lại rồi đánh chết cô.

Luka thật sự tức giận với lời vô liêm sỉ của cô ta.

Đây chả phải là những lời của trà xanh muốn cướp bạn trai của người khác ở trong phim hay sao.

Nghe mà sởn cả gai óc.

- Nhiều lời quá, nói với cô ta làm gì, chiến nhanh cứu Ahim nào.

Marvelous vẫn là đặt Ahim ở hàng đầu.

Nhiều lời với cô ta thì được gì.

Vẫn là cứu Ahim khỏi tên Bassco đáng chết kia đi.

Gokai Change.

- Giờ sẽ cho ngươi nếm mùi phép thuật của chính mình.

Trận đánh một lần nữa lại được tiếp tục.

Lần này đã có chút tiến triển.

Thật sự là phép thuật có thể trừ khử phép thuật kìa.

Tên Bassco ở phía ngoài mắt thì hướng về trận đấu nhưng cái hồn lại được treo trên chiếc tàu của mình rồi.

Vẫn là ở bên ai đó vui vẻ hơn nhiều.

Định quay lưng rời đi nhưng sự việc lại không ổn.

Giây trước Camela Hill chỉ thông thả mà quơ tay cũng hất bay đám Hải tặc kia nhưng bây giờ thì không ổn lắm.

Đúng là lũ Hải tặc này có thể lật ngược tình huống một cách làm người khác bất ngờ mà.

Camela Hill đang phòng ngự sức mạnh của nhóm Marvelous, hình như càng lúc sinh lực của ả càng không chống nổi nữa.

Chính lúc đó Bassco đã tiến trước mặt ả, biến thân rồi rút kiếm chém thẳng phía họ làm họ bay ngã ra hướng xa, bay mất cả lớp giáp biến thân của siêu nhân phép thuật.

Quả không hổ danh là tên Bassco.

Sức mạnh thật sự rất ghê gớm, chỉ cần một cái vung kiếm cũng đủ làm họ đau đớn mà chật vật.

Quả nhiên hắn ta đã mạnh hơn rất nhiều sau các trận đấu.

- Được việc mà làm chẳng xong, cô đúng là ngu ngốc mà Camela Hill.

- Im ngay!

Ngươi mà cũng dám lên tiếng chê bai ta sao.

- Chả phải là ngươi đã tạo ra nhiều thế giới ảo sao, hất bay chúng nó vào đó là được chứ gì.

Nhóm Hải Tặc nghe thấy được cũng bàng hoàng một chút.

Thế giới ảo sao ?

Ả ta định hất bay bọn họ vào đó ư.

- Thế giới ảo ư ?

Chưa bao giờ nghe nói qua nó bao giờ.

Gai lục tung vốn kiến thức của mình, nhưng mà hiển nhiên là chưa nghe qua thế giới ảo như thế bao giờ cả.

- Giải quyết chúng nó nhanh gọn lẹ đi.

Riêng Marvelous ngươi có thể giữ lại cho mình của được.

Nhưng mà cách xa ta và Ahim ra.

- Được thôi.

Cứ như kế hoạch đã định đi.

Bassco và Hill đã bàn xong đúng như kế hoạch ban đầu bọn hắn đã định.

Tiếp theo đó chỉ thấy ả ta đã khai triển một chút phép thuật kì lạ, sau đó xuất hiện nhưng mảnh ghép với nhiều khung cảnh khác nhau.

Đó chính là các thế giới khác nhau mà ả ta đã tạo ra.

- Cái gì thế kia ?

Nhóm Marvelous bên kia bắt đầu thấy sự tình nguy hiểm sắp xảy đến.

- Đến lúc các ngươi nên đến thăm thế giới mà ta giành cho các ngươi rồi.

Thuật roi túm lấy bọn chúng!

Dứt lời nói của ả, những đòn roi phép thuật tóm lấy nhóm Gokaiger khiến họ không trở tay được mà bị nhấc lên không trung.

- Cái quái gì thế này, thả bọn ta ra!

- Chúc các ngươi tận hưởng được những thứ thật tuyệt vời nhé.

Nói xong ả ta hất bốn người kia vào thế giới mà mình tạo ra, riêng Marvelous là được giữ ở lại.

Marvelous nhìn thấy đồng đội mình như thế lại không kìm lòng được, vùng mình mà cắt đứt sợi roi đó rồi nhảy vào nơi cuốn mọi người đi.

Chỉ thấy tiếng hét của ả ta ở phía sau.

- MARVELOUS À.
 
Back
Top Bottom