Khác markhyuck; no one

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
318946393-256-k439595.jpg

Markhyuck; No One
Tác giả: _haejieie
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ㅡ lấy cảm hứng từ bộ phim Horror Stories 2012 - Hàn Quốc
ㅡ warning: occ, lowercase
fic tui đang beta nên mng đợi chút nhoo



nctdream​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Cuộc nổi dậy đầu tiên
  • Civil War(Nội chiến)
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Duyên Nợ
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • Markhyuck; No One
    lời mở đầu;


    hi,

    tớ vào con đường đọc fic này cũng lâu rồi nhưng đây là lần đầu viết fic, tại tự nhiên có ý tưởng.

    bộ phim này khá hay nên tớ cũng định viết dựa vào cốt truyện có sẵn, sẽ chỉ giống đoạn đầu, tớ sẽ viết lại kết và thay nhiều chi tiết của tớ vào, nên ai đã xem phim rồi hãy yên tâm nhée !!!!

    tớ cũng kh biết đây nên là oneshort hay longfic nữa tại trình tớ kém sợ viết không ai quan tâm á, chắc một chap cũng ngắn thôi á

    tớ sẽ cố gắng nhiều nên mọi người hãy yêu thương đứa con tinh thần này của tớ nhé
     
    Markhyuck; No One
    tập 1;


    haechan là sinh viên trường sân khấu điện ảnh, cậu rất thông minh và ham học hỏi. cậu là người hướng nội nên có rất ít bạn bè. cậu chỉ có một người bạn duy nhất là jaemin, học cùng nghành với cậu và họ gặp nhau vào năm nhất.

    cậu sống ở một khu kí túc xá một mình. cậu đã độc lập chi tiêu từ lúc nên năm nhất, do mối quan hệ của cậu và bố mẹ rất tệ. mẹ cậu thì ngoại tình, bố cậu thì suốt ngày rượu chè be bét, thỉnh thoảng hết tiền ông ta hay đến làm phiền cậu, gõ cửa phòng và đòi tiền cậu.

    cậu vừa học vừa đi làm nên tiền cũng chỉ đủ sống, bố cậu đến làm phiền như thế, dù là bố thì cậu cũng không có tiền để đưa cho ông ta. và khi không đưa tiền, ông ta sẵn sàng ra tay, đánh cậu đến bầm tím.

    ông ta đánh cậu bất cứ khi nào gặp nhau, ở bất cứ đâu, cũng có thể ở trước cổng trường.

    cậu đã chịu đựng rất lâu, áp lực chồng chất nên cũng là một phần tạo nên tính cách của cậu. cậu chỉ có cách cố chịu những tiếng ồn do cha cậu gây ra, cậu không thể làm gì vì không còm tiền đưa ông ta đi uống rượu.

    hôm nay, lúc đang nấu bữa tối, cậu nghe thời sự thấy tin tức về một tên săn người, hắn sẽ mang các nạn nhân của mình và tra tấn trong một căn phòng kín, và dĩ nhiên, các nạn nhân sẽ không thể trở về với gia đình. rất nhiều cảnh sát và thám tử đã ra tay điều tra, nhưng không có bất kì tin tức nào về anh ta.

    hành tung bí ẩn khiến việc điều tra luôn bị đặt sang một bên. các nạn nhân của hắn đều là những người độc thân, sống một mình, có cả nam và nữ. dù tinh thần thép đến đâu cậu cũng không khỏi sợ hãi. cậu đã tưởng tượng ra những viễn cảnh đáng sợ. nhưng cậu cũng đặt chuyện này qua một bên, bật bài "until i found you"và tiếp tục nấu canh kim chi, thưởng thức đồ ăn do mình tự làm.

    có lẽ, đây là buổi tối yên bình nhất kể từ khi cậu lên đại học chăng? haechan dọn dẹp xong xuôi và lên giường xem "big mouth" rồi ngủ một giấc thật ngon. cậu đã mơ thấy mình đóng vai của jongsuk oppa - nam thần lòng cậu nên sáng sớm cậu đã rất phấn khích vì giấc mơ hôm qua. cậu đã rất háo hức kể nó cho jaemin.

    ngày hôm sau, haechan và jaemin đã định sẽ đi cắm trại.

    địa điểm là một khu cắm trại giữa rừng. cũng có nhiều người ở đây, nhưng hai bạn đã chọn chỗ nào ít người nhất để ở. hai bạn ngồi nướng thịt và kể nhau nghe những câu chuyện trên trời dưới đất, những điều học được qua từng ngày, và jaemin còn kể về người yêu của cậu ấy nữa, jeno. jeno là một chàng trai khôi ngô, học ngành công nghệ thông tin, và bằng tuổi hai người họ.

    họ quen nhau được một tháng rồi, và đương nhiên haechan là người đầu tiên biết. tưởng buổi cắm trại này sẽ rất nhanh nhưng hai bạn đã ngồi tán dóc tới tận lúc mặt trời xuống và họ quyết định ngủ ở đó luôn. dĩ nhiên, jaemin đã nghĩ tới chuyện này và đã chuẩn bị chu đáo. hai bạn dọn rác rồi trải túi ngủ, lại thêm một đêm thức trắng để buôn chuyện. nhưng không, haechan đã ngủ trước và đó và lúc đồng hồ điểm 11:29.

    và đương nhiên jaemin cũng dần chìm vào giấc ngủ. sáng sớm, haechan được đánh thức bởi giọt sương sớm trên lá cây, khiến cậu rất sáng khoải qua một đêm.

    đánh thức jaemin dậy, cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau về nhà.

    hôm nay, haechan lại bị làm phiền bởi ông bố bê tha, cậu mệt mỏi trở về căn ổ chuột mục nát của mình. cậu ngả lưng xuống giường, không đả động đến việc nấu cơm tối. nửa đêm, cậu thức dậy do chiếc bụng đói. cậu mang cái thân không còn sức lực đến chiếc tủ lạnh.

    cậu bất lực nhìn tủ lạnh chỉ có một cái bánh mì để từ hôm qua. cậu cố gắng cho vật khó ăn đó vào bụng để lấp đầy cơn đói. rồi đột nhiên, mắt cậu bỗng mờ đi và ngã xuống nền nhà lạnh lẽo, bất tỉnh.

    haechan tỉnh dậy trong một căn phòng trống, kì lạ là nó không có bất kì một cái cửa nào. cậu cũng không hiểu tại sao cậu bị đưa tới đây và và ai đưa cậu đến. chân tay cậu bị trói chặt bằng sợi dây thừng to. có lẽ cậu đã bị đánh ngất trước khi tới đây, nên hiện tại cậu thấy chóng mặt và đầu ong ong.

    mất một lúc haechan mới có thể quan sát căn phòng thật kĩ thì cậu đột nhiên thấy rùng mình. có vẻ như tên bắt cậu là một tên săn người có tiếng mà báo đã đưa tin mấy ngày nay. hắn ngồi trong góc phòng, chắc mệt quá nên ngủ rồi. anh ta mặc chiếc áo xám, khá trùng với màu tường. hắn ngồi ôm gối, đầu tóc bù xù, có vẻ như áo tên này dính máu.

    là vệt máu đã qua nhiều ngày nên nó đã xẫm màu lại. cậu xem bản thân mình, quần cậu bị rách chỗ đầu gối, có vẻ như tên kia đã lôi cậu đến đây. máu đang rỉ ra. hình như ngoài trời đang mưa, mái nhà bị dột, nước mưa chảy xuống chân cậu, cảm giác xót tột độ. cậu thấy đau điếng nên đã dời chân đi vị trí khác.

    tuy nhiên, chiếc ghế đã được cố định tại một vị trí, cậu dùng hết sức để lay chuyển nó nhưng điều đó là không thể. cậu mệt mỏi lại gục đầu xuống ghế và lại ngủ thiếp đi. không biết rằng hình như tên kia đã tỉnh dậy.

    tỉnh dậy lần thứ hai, cậu giật mình vì tên lạ mặt kia giờ đã ở trước mặt cậu. hắn ngồi trên một cái ghế và mặt đối mặt với cậu.

    ánh sáng của căn phòng này không đủ để cậu nhìn rõ mặt hắn.

    nhưng hơn tất cả, mặt hắn có một vết sẹo dài, râu như chưa cạo 2 ngày rồi. cậu bị hắn nhìn chằm chằm, lúc đầu haechan còn cảm thấy sợ hãi tột độ, nhưng bây giờ, cậu khá bình tĩnh khi thấy hắn.

    cậu và hắn nhìn nhau một lúc lâu, rồi cậu là người lên tiếng trước.

    "anh là ai, sao lại đưa tôi đến nơi này?", cậu hỏi hắn.

    "đây là nơi chó má nào hả?"

    không một câu trả lời.

    "tôi đang hỏi anh đấy, trả lời tôi đi!"

    hắn ta không đáp. cậu đá vào chân hắn, vì cậu không đi dép nên cảm thấy chỗ mình vừa đạp ướt ướt.

    cậu nhìn xuống bàn chân mình, thấy đó là máu. cậu hốt hoảng và nhìn hắn, tên này vẫn không có phản ứng gì.

    "hay hắn bị câm nhỉ" cậu nghĩ. không để suy nghĩ đó trong đầu nữa, haechan liền mạnh dạn hỏi hắn.

    rồi đột nhiên tên đó đứng dậy cùng khẩu súng trong tay, chĩa về hưởng của cậu. haechan run bần bật mím chặt miệng lại. hắn tiến lại gần cậu

    haechan nhắm chặt mắt, sợ hãi trước hành động của hắn. một phút không thấy động tĩnh gì, cậu mở mắt. trước mắt cậu là tên săn người và hắn đang đưa cây súng cho cậu.

    "cầm lấy và giết tôi đi"

    "cái gì?", cậu thốt lên.

    "tôi bảo cầm lấy và giết chết tôi, rồi cậu sẽ được ra ngoài an toàn", hắn bình tĩnh nói lại

    không hiểu sao nhưng lúc này cậu chỉ nghĩ trong đầu là thật sự anh ta không câm. cậu vẫn không trả lời câu hỏi của hắn.

    "hay để tôi kết liễu cậu nhá"

    lúc này, haechan mới giật mình, cậu đứng lên cầm lấy khẩu súng và ném nó vào góc phòng. hắn và đến cả bản thân cậu cũng không biết mình đang làm gì.

    đột nhiên, hắn cười và vỗ tay lớn.

    "thật may là cậu không làm như mấy kẻ trước đây, điều đó làm tôi khá ấn tượng với cậu đấy, một chàng vỗ tay cho sự dũng cảm của cậu", hắn vừa đi quanh phòng vừa tấm tắc khen ngợi cậu.

    haechan thở nhẹ một cái, thật ra cậu cũng muốn giết hắn lắm. nhưng cậu cảm thấy bản thân mình không dám làm điều gì quá tội lỗi, cho dù là hắn là kẻ bắt cóc cậu. hắn đi thêm một vòng để nhìn cậu, ánh mắt hắn dán lên người cậu làm cậu khó chịu.

    đột nhiên, anh ta đặt ta lên bức tường đối diện mặt cậu, thì một cánh cửa mở ra. cậu há mồm vì quá sốc. khoảng một phút sau anh ta quay lại, trên tay là một chiếc hộp kim loại. anh ta ngồi xuống và mở nó ra.

    cậu càng cảm thấy sợ hơn vì trong đó toàn là răng người, chính xác là vậy, có vài chiếc còn dính máu. một cơn buồn nôn ập đến cậu, haechan liền "ọe" một một cái.

    "đây là thành tích của tôi đây" hắn tấm tắc khoe.

    cậu sợ hãi, cảm thấy rùng mình.

    "cậu tên gì", hắn hỏi làm cậu giật bắn mình

    "h-haechan"

    "ồ tên hay đấy"

    "cảm ơn anh", cậu rụt rè đáp

    "còn anh?" lúc này đột nhiên đầu cậu nhảy ra câu hỏi này, cậu cũng không biết tại sao nữa.

    "cậu nghĩ là tôi có muốn nói tên của mình cho nạn nhân của tôi không, nực cười thật. dù gì cậu cũng chết nên kể cả tôi có nói thì cậu cũng không thể nhớ được. tôi tên mark"

    "tên anh khá tây nhỉ, anh là người ngoại quốc à?", cậu tò mò hỏi hắn.

    "tôi nghĩ là tôi không có nhiệm vụ phải kể về bản thân cho cậu, cậu haechan à."

    cậu không thèm hỏi linh tinh nữa, haechan vào vấn đề chính.

    "anh bắt tôi với mục đích gì, tống tiền à? rất tiếc là anh bắt sai người rồi. tôi nghèo kiết xác mà kể cả tôi có chết đi chăng nữa thì cũng chẳng ai quan tâm haechan này đâu."

    "ai nói cậu tôi bắt cóc tống tiền, nếu vậy mấy đứa muốn giết tôi trước kia đã được về nhà chúng nó."

    "thế sao lại bắt cóc tôi"

    "thuận mắt, nhiều thịt, đánh hay làm gì cũng thấy sướng hết cả người."

    "à ra vậy"

    "thôi đánh đập gì thì tôi cũng làm chán rồi, đánh nhiều người quá cũng khá mỏi tay. hay giờ cậu kể chuyện kinh dị cho tôi nghe đi, tôi phải thấy máu tươi hoặc nghe chuyện kinh dị để dễ chìm vào giấc ngủ. cậu có làm được không?"

    "tôi không chắc nữa vì tôi chưa kể cho ai bao giờ. thôi được tôi sẽ kể cho anh"

    "nhưng trước khi kể chuyện, tôi muốn ăn chút gì đó có được không?"

    hắn chẳng nói gì, lạnh lùng bước ra khỏi cánh cửa và đóng sầm nó lại.

    đợi tầm 10 phút không thấy gì, haechan chán nản ngồi hát.

    đến cậu cũng không thể hiểu bản thân mình nữa, lúc thì sợ hãi tột độ, lúc thì thoải mái cực kì. những lúc nói chuyện cùng mark, cậu thấy giọng hắn khá ấm, cậu nghĩ thế.

    cậu cảm thấy anh ta lúc thì khá đáng sợ, lúc thì thú vị. kể ra từ lúc đến đây, mark vẫn chưa làm gì haechan cả, trừ việc chĩa súng và cho cậu xem "chiến tích", báo hại cậu hồn bay phách lạc.

    cậu ngồi hát thẩn thơ, hát bài yêu thích của cậu "until i found you".

    đang thẫn thờ thì đột nhiên mark trở về, trên tay là chiếc cặp lồng khá to. hắn đặt xuống đất, quì gối xuống và cởi trói cho cậu. haechan được cởi trói lấy làm thích thú, đúng dậy tập vài động tác giãn cơ.

    "ngồi xuống nhanh", hắn quát

    nghe vậy cậu ngồi xuống. hắn mở cặp lồng ra, wow, là món canh kim chi mà cậu thích đây mà.

    "sao hắn biết được nhỉ, chắc trùng hợp thôi", cậu nghĩ.

    cậu ngồi xuống cầm thìa định ăn nhưng lại khựng lại. cậu nhìm chằm chằm vào cơm canh dưới đất, tự nhiên thấy sợ.

    "yên tâm tôi không cho cậu chết trước khi kể chuyện cho tôi nghe đâu, tôi cũng muốn được ngủ lắm rồi."

    nghe vậy cậu mới thấy yên tâm hơn, cậu ăn cảm giác thấy ngon vô cùng, lâu lắm rồi cậu mới được ăn lại món này. hắn cứ ngồi nhìn cậu ăn, cảm giác nhẹ nhõm toàn thân.

    người này ăn thôi mà cũng cho người khác cảm giác bình yên như vậy hả. hắn không ăn được gì mà chỉ ngồi nhìn cậu. cậu ăn vèo hết hai bát cơm, khi nhìn sang thấy bát hắn còn nguyên.

    "anh không ăn à, hay để tôi ăn hộ cho."

    "đừng động vào."

    ...

    cậu thấy hắn lạnh lùng quá nên cũng muốn bắt chuyện, chắc cả hai mới gặp nhau và cái mối quan hệ này cũng à ừm... nên mark mới như vậy.

    "anh mua canh kim chi này ở đâu vậy, tôi thích món này lắm, thử nhiều nơi rồi nhưng chưa thấy ở đâu ngon như vậy."

    "tôi nấu" hắn đáp nhưng vẫn cúi gằm mặt xuống ăn

    "anh nấu ngon vậy sao, không ngờ người như anh lại nấu ăn giỏi vậy. hay là bây giờ vậy đi, anh nấu ăn cho tôi, tôi sẽ kể chuyện cho anh nghe mỗi ngày."

    "cậu không phải đi học hay đi làm gì à?"

    "à, cái đó chắc không sao. chỉ đến ăn rồi kể chuyện cho anh chắc không mất nhiều thời gian đâu."

    mark vẫn không đáp mà lẳng lặng bê đồ đi dọn. cậu ngồi yên trên ghế và không dám đi lại. vì xung quanh toàn là sọ người nên cậu rất sợ. một lúc sau mark quay lại.

    "hay anh dọn mấy cái sọ người đi được không, tôi thấy như kiểu nó nhìn tôi á, ghê chết đi được."

    "không được", mark lạnh lùng đáp

    giờ thì mọi thứ xong xuôi rồi, nhưng cái khó ở đây là cậu ít khi đọc hay xem phim kinh dị cả. nếu xem là toàn do tên na jaemin bắt cậu xem cùng lúc dỗi người yêu vì nó sợ thôi. lúc xem cậu toàn ngủ nên chả xem được gì.

    "mà bây giờ mình tự chế chuyện kinh dị chắc anh ta cũng sợ ấy nhỉ, mà cái kẻ săn người như hắn ta, làm gì cũng dám liệu có thể bị dọa bởi những câu chuyện của cậu hay không đây." cậu nghĩ. haechan bắt đầu thấy lo lắng.
     
    Markhyuck; No One
    câu chuyện thứ nhất;


    warning: có máu me, tình tiết ghê rợn gây ám ảnh.

    "donghyuck và minhyung đã kết hôn được gần 2 năm sau 9 năm quen nhau. bên cạnh nhau lâu đến thế, thấu hiểu và cảm thông cho nhau, nhưng minhyung lại lỡ nào đâm cho donghyuck một chiếc sừng dài.

    chuyện này không phải mới mà là khoảng 8 tháng gần đây donghyuck mới phát hiện ra. cậu không nói gì với anh không phải là do cậu không biết gì mà là cậu quá yêu hắn, yêu hắn đến mù quáng, cậu điên thật rồi. có lẽ hắn cưới cậu cũng vì số tiền khổng lồ mà nhà họ lee để lại cho lee donghyuck.

    donghyuck vốn dĩ cũng biết là cậu bị chồng lợi dụng nhưng cậu nhắm mắt cho qua, dù dì mình cậu cũng không thể xài hết. cậu luôn chấp nhận việc hầu như hôm nào minhyung cũng về muộn, trên người không là mùi rượu thì cũng là mùi nước hoa lạ.

    cậu đã từng vì bản thân mình mà đi xem thử là hắn đã ngoại tình với ai, nhưng khi thấy cảnh hai người họ ôm ấp nhau trong xe thì chân cậu run run. cậu ngã khụy xuống, trái tim vỡ nát. nhưng cậu vẫn không thể nói cho hắn được, một phần là cậu vẫn chưa tin được hắn giờ đã không còn là của riêng cậu, một phần là cậu quá yêu hắn nữa.

    minhyung không thường để ý tới donghyuck, nhưng ngoài những hôm hắn ra ngoài tới khuya thì thỉnh thoảng hắn vẫn ở nhà cả ngày với cậu. vì vậy, khoảnh khắc ấy cậu vẫn cố tin là hắn thương cậu, hắn thực sự yêu cậu. vốn dĩ minhyung ở nhà do cái thân đã mệt nhừ khi giải quyết việc trên công ty, không muốn đi lại nên ở nhà ôm haechan của hắn.

    đỉnh điểm có đợt hắn đi tới một tuần, không nói câu gì, cứ biệt tăm biệt tích. cậu cứ ở nhà đợi như một kẻ ngốc, dù biết hắn đang làm gì, với ai. rồi khi hắn trở về nhà vào lúc nửa đêm, hắn vào trong bếp uống ngụm nước.

    hắn giật mình khi thấy donghyuck làm gì trong góc bếp, cậu đứng yên quay mặt vào tường. dù mệt lả nhưng hắn cũng hỏi xem sao cậu lại đứng ở đây, dù nói thế nào cậu cũng không vào phòng. do quá buồn ngủ, hắn kệ cậu đứng đó và đi ngủ. nửa đêm hắn hay bị đánh thức bởi mấy tiếng động như ai gõ đũa ở trong bếp.

    sờ sờ thấy bên cạnh thấy cộm cộm, nghĩ đó là donghyuck nên hắn không nghĩ gì mà vẫn ngủ tiếp. sáng sớm, hắn tỉnh dậy thấy mình đang nằm dưới gầm giường. hắn nghĩ là chắc do đêm qua hắn lăn xuống đất rồi lăn vào gầm giường thôi. hắn lồm cồm bò dậy, thấy trên giường trống trơn.

    đi quanh nhà thì thấy donghyuck đang ngồi chỗ bàn ăn, nhìn chằm chằm vào cốc nước trên bàn. hắn thấy vậy cũng kệ, đi làm vệ sinh cá nhân.

    khi quay lại vẫn thấy cậu ở đó, vẫn tư thế đó, với ánh mắt vô hồn. hắn cũng nghĩ do cậu mới dậy nên vẫn chưa tỉnh ngủ. hắn lay người bảo cậu nấu đồ ăn sáng cho hắn. cậu chầm chậm đứng dậy, nấu ăn cho hắn với ánh mắt lạnh tanh. cậu nấu xong mang ra cho hắn rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. hắn thấy vậy cũng mặc kệ cậu. một lúc sau cậu đi ra như người mất hồn, cũng ngồi xuống ăn.

    mấy ngày tiếp theo vẫn tiếp diễn như vậy. hắn về thấy bữa tối đã sẵn sàng, người thì không thấy đâu. cũng có đi tìm, hắn thấy cậu đã ngủ rồi nên cũng không à phiền. dạo gần đây, minhyung và donghyuck đều có những biểu hiện rất lạ. cậu thì kể từ hôm hắn bỏ cậu một tuần thì lúc nào đầu óc như trên mây, nói cũng nói vài ba câu với hắn, luôn bỏ bê, tâm trạng thì mệt mỏi, suy sụp.

    hắn thì từ lúc thấy cậu bất bình thường như thế thì lại thấy khá lo, không thường làm về khuya nữa, về sớm và đưa cậu đi dạo. nhưng cậu vẫn không khá hơn là bao. hắn cũng nghĩ đến việc donghyuck đã biết chuyện anh ngoại tình và muốn li hôn với hắn, hắn rất sợ khi điều đó xảy ra. nếu như vậy cuộc đời hắn sẽ rơi xuống vực sâu.

    công ty hắn quản lí cũng là do bố mẹ donghyuck để lại, bây giờ cậu đòi li hôn thì hắn không biết sống sao. vì lẽ đó mà dạo này thấy chột dạ, luôn vè sớm và ở cạnh cậu nhiều hơn. còn việc đã chấm dứt với cô tình nhân kia chưa, thì hắn chưa.

    nhưng vốn dĩ nỗi đau ấy đã từng ngày từng ngày cứa vào tim cậu những vết dao sâu nhất, khiến tim cậu khi đã rách rồi sẽ không thể lành lại. vốn dĩ con người đều có những giới hạn nhất định, nếu đi qua giới hạn đó, con người sẽ làm bất cứ chuyện gì đáng sợ nhất.

    người luôn yêu cậu, bên cậu gần một thập kỉ lại lỡ nào đâm nát trái tim cậu. dù vậy, cậu vẫn không nỡ thấy hắn đứt tay. nhưng làm thì đã làm rồi, cậu cũng đã mệt mỏi rồi, đến lúc cậu và hắn được nghỉ ngơi rồi.

    minhyung đã thuê một chuyến tàu để tham quan một đảo xa bờ, mục đích là để donghyuck và hắn thoải mái hơn, mong "chữa" được phần nào tâm trạng của cậu, giúp cậu trở lại là donghyuck của ngày xưa.

    có lẽ hắn cũng đã nhận ra sự vô tâm của hắn. nhưng vốn dĩ sẽ không bao giờ thay đổi được sự căm hận trong lòng cậu, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai cho một kẻ phản bội, đó là điều cậu luôn nghĩ tới.

    để cảm thấy thoải mái nhất hắn thuê con tàu khá rộng, trên tàu chỉ có 4 người là hắn, cậu, một đầu bếp và thuyền trưởng tên mahae. lúc hắn đưa cậu ra mũi tàu hóng mát, hắn vào lấy cho cậu một cốc cacao nóng.

    không biết là cậu cố tình hay vô ý, khi vừa mang cốc cacao nóng ra, cậu liền quệt tay, làm đổ hết vào tay minhyung. hắn theo phản xạ giật mình rụt tay lại, còn cậu thì vẫn luôn hướng đôi mắt mệt mỏi ra phía xa xa kia. vì thấy cậu bây giờ cũng không có hành động gì, anh cũng cố chịu, mang cho cậu cốc khác.

    lần này, cậu vẫn chưa uống mà để lên bàn, minhyung cũng không quan tâm mà ngồi cạnh xem phim. hắn đã xả tay dưới vòi nước lạnh nên đã đỡ hơn một chút rồi.

    đến bữa trưa, hắn nhờ đầu bếp nấu cho cậu đĩa mì ý hải sản. mang ra thì donghyuck không ăn, cậu cứ nhìn chằm chằm. rồi minhyung chợt nhớ ra, cậu bị dị ứng hải sản, hắn vội gắp hết hải sản trong đĩa ra.

    đĩa mì bây giờ vốn dĩ rất khó ăn do gắp hết topping ra rồi nên toàn mì, những cậu vẫn ăn. hắn dọn dẹp sạch sẽ rồi lau miệng cho cậu. chiều hắn cho cậu ăn pizza, món ăn trong buổi hẹn hò đầu tiên của cậu, vẫn có hải sản, hắn lại gắp hết ra. xong xuôi, hắn dẫn cậu đi ngủ.

    đang ngủ, cậu đột nhiên che miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, ho rất nhiều, cảm tưởng như sắp đứt dây thanh quản vậy. cậu ho rất lâu, hắn cũng chạy vào xem thì cậu đã khóa từ bên trong. cậu đi ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra, hắn cũng không hỏi gì mà đi ngủ.

    sáng hôm sau, minhyung phát hiện ra donghyuck đã chết. cậu chết trông rất thanh thản, mắt nhắm chặt, khuôn mặt hiền từ. như đã chấm dứt chuỗi ngày chịu đựng đau khổ của cậu vậy.

    còn minhyung thì ngược lại, hắn hoảng loạn, chưa hiểu chuyện gì, vì sao donghyuck chết, giờ cậu chết hắn phải sống sao. lúc đưa xác cậu đi, mặt hắn không cám xúc gì, khám nghiệm tử thi cũng không có nguyên nhân. hắn vừa lo cho cậu, vừa lo cho hắn.

    nhỡ người nhà cậu biết chuyện thì phải làm sao. bây giờ, chuyện quan trọng là hắn phải đưa xác cậu về trong hôm nay. quay trở về con tàu đã đưa họ đến.

    hắn mang xác của cậu lên tàu, khuôn mặt bơ phờ, xanh như tàu lá chuối. xác cậu được quấn chặt trong lớp vải trắng, không có bất kì một khe hở nào. vì quấn chặt nên hắn đặt xác cậu để nằm một cái ghế dài.

    vẫn là hắn và cậu, vẫn là trên con tàu ấy, mà lúc đi là hắn với cậu, lúc về là hắn và xác cậu. minhyung vẫn chưa thể chấp nhận được. trong lúc mệt quá, hắn lim dim ngủ thì nghe thấy tiếng ai đó ho trong nhà vệ sinh. không thể nào vậy được, lúc đi đến đây trên tàu có 4 người, lúc về chỉ có 3 người thôi. vậy tiếng ho đấy là của ai.

    hắn quay lại thì không thấy xác cậu đâu cả, chỉ thấy tấm khắn quấn xác cậu nằm dưới sàn. tiếng ho càng ngày càng dồn dập, giờ có thêm cả tiếng hét, tiếng nói thì thầm phát ra trong nhà vệ sinh. hắn phải liều mình bước vào, cánh cửa không khóa.

    hắn cảm giác như ai đó đằng sau lưng mình vậy, thở những hơi lạnh vào gáy hắn, nói những từ vô nghĩa. hắn hoảng sợ ngồi thụp xuống, ôm đầu. lúc ngẩng đầu lên, hắn nhìn trong gương thấy một gương mặt hốc hác, đôi mắt thì không còn, miệng thì luôn lẩm bảm mất câu vô nghĩa, quần áo xộc xệch tiến gần tới hắn.

    hắn sợ hãi mở cửa, mở của. cửa đã khóa. minhyung điên cuồng đập cửa, rồi donghyuck lại gần hắn, hắn bất tỉnh. có vẻ như cái chết đến quá bất ngờ, quá cô đơn nên hồn ma của cậu đã về oán trách anh sao lại đối xử quá tàn nhẫn với cậu như vậy. cậu vẫn còn nhiều thứ để làm, nhưng khi chết đi cậu có thể làm ra vào chuyện.

    hắn không biết mình ở đó bao lâu, khi thấy người mình lạnh ngắt nằm dưới sàn, hắn vẫn thấy sợ mà chạy một mạch ra ngoài. hắn thấy xác donghyuck vẫn ở đấy, chắc do hắn nghĩ quá nhiều.

    minhyung mệt quá lại ngủ thiếp đi. hắn rùng mình, mở mắt ra thấy xác của donghyuck đang nằm trên tay hắn. hắn đột ngột quăng cái xác đi. một lúc sau, khi hắn nhận ra mình vừa làm gì, hắn lại gần đặt xác lại ngay ngắn.

    thỉnh thoảng hắn vẫn liếc nhìn xác cậu, thấy một mảnh vải đã rơi xuống, hiện ra một cái đầu trắng bệnh, con mắt mở trừng trừng. rồi nó ngã xuống đất, lăn nhanh đến chỗ hắn ngồi. hắn sợ hãi bỏ chạy, cầu mong nhanh nhanh vào bờ. hắn lại nghe thấy tiếng ho, lần này nhiều hơn lần trước. từ cửa nhà vệ sinh chảy ra một thứ dung dịch màu đỏ, là máu.

    nhưng hắn không bị sao cả, thuyền trưởng lại càng không sao. minhyung lại liếc đến cái xác, lại không thấy nó đây. hắn rón rén lại gần, dùng hết sức lực để mở cửa. cánh của mở ra, xác cậu đổ rạp vào người hắn.

    minhyung nghĩ là mình đang rất tỉnh táo, tại sao xác cậu lại chảy nhiều máu thế kia, cái màu dần dần không còn đỏ nữa mà đen ngòm. hắn nhìn tấm vải trắng bây giờ đã nhuốm máu đỏ tươi, một phần vải vẫn bị rơi xuống, hiện ra những dòng máu chảy ra từ hốc mắt.

    hắn hoảng sợ chạy ra chỗ thuyền trưởng để nói ra chuyện này, nhưng minhyung cố thế nào thì thuyền trưởng như không nghe thấy gì, mặc hắn hét lớn đi chăng nữa. cái xác từ từ lăn ra ngoài, kéo theo những vệt máu đã hóa màu đen, lao nhanh đến chỗ hắn.

    hắn không biết phải làm gì, chôn chân tại chỗ. tấm vải trắng đã bị gỡ xuống, thân hình cậu hiện ra. toàn thân ngoài máu ra còn thấy những vết bầm, vết sẹo. có vẻ như cậu đã bị bạo hành nhiều lần. hắn sợ hãi nhảy xuống biển. không biết ở đâu ra một cái mỏ neo trồi lên mặt nước, lúc hắn nhảy xuống vừa vặn nó xuất hiện, mũi nhọn của nó xuyên thủng cơ thể hắn.

    mỏ neo bị giật ngược lên tàu, mang theo cái xác hắn. bây giờ trên tàu không chỉ có một cái xác mà là hai cái. khi thuyền trưởng lái thuyền cập bến, quay lại thấy một cảnh tượng không thể ám ảnh hơn. xác của cậu vẫn được nằm trên cái ghế dài, tấm vải vẫn sạch sẽ.

    còn hắn, một kẻ phản bội thì cơ thể nằm trên sàn, cơ thể bị thủng một lỗ, khuôn mặt sợ hãi, miệng mở to, đầu quay về hướng xác của cậu. thuyền trưởng run rẩy tìm người lên đưa hai cái xác vào đất liền.

    có lẽ oan hồn của donghyuck khi còn sống không thể ra tay báo thù cho bản thân được, do quá yêu minhyung, nên khi cậu chết quá bất đắc dĩ, cậu quay lại báo thì kẻ phản bội. cậu đã phải chịu nhiều thứ rồi, việc cậu có tha thứ cho hắn không, thì chắc là không.

    hôm sau, thời sự đưa tin có một cô gái chết trong căn phòng của mình.

    đầu đứt lìa, bị cắt hết tóc, cơ thể nằm trong bồn tắm nhuốm đỏ. mái tóc bị nhét vào trong miệng, trong hốc mắt của cô ta."

    " 👏🏻👏🏻👏🏻, nhiều máu đấy"

    " thì anh thích máu còn gì"

    " chuyện cậu kể có thật không vậy"

    " sao mà thật được chứ, tôi bịa ra mà"

    " tôi lại thấy khác, hình như câu chuyện này tôi đã đọc ở đâu rồi ấy, tình tiết giống vô cùng"

    " cậu có thể kể tôi thêm nhiều thể loại được không, không biết sao tôi thấy giọng cậu rất hay, tôi rất thích đấy"

    " anh không phải người đầu tiên khen giọng tôi hay đâu, dù dì cũng cảm ơn anh."

    mark thật kì lạ, miệng nói là không làm, nhưng trong lúc cậu kể chuyện, hắn đã mang cất hết mấy cái sọ người đi rồi. hắn chưa bao giờ tập trung vào thứ gì, nhưng khi nghe cậu kể chuyện, mọi tâm trí hắn đặt hết vào câu chữ của cậu, tập trung nhìn vào doe eyes.

    hắn liền chẳng nói chẳng rằng, liền đi vào trong bếp. haechan cũng đoán được hắn muốn làm gì, liền lọ mọ theo hắn. căn bếp không quá rộng nhưng vô cùng sạch sẽ, còn có nhà vệ sinh. nơi này trông không giống như căn nhà bỏ hoang, chỉ là lâu rồi không ai dọn dẹp thôi. lần này cậu xung phong nấu ăn.

    hắn lặnh lùng đẩy cậu ra rồi tự mình làm. không biết hắn đi chợ lúc nào nhưng trong tủ lạnh có đầy đủ nguyên liệu, còn đủ cho 2 người ăn một tuần luôn ấy chứ.

    hôm nay hắn cho cậu ăn rong biển trộn cơm. chắc do cả ngày đói rồi, cậu ăn một mạch hết hai bát cơm. cậu không hiểu sao, khi ở cạnh kẻ bắt cóc mình, cậu lại cảm thấy an toàn hơn tất thảy.

    ăn xong cậu nhanh nhảu lấy chân rửa bắt.
     
    Markhyuck; No One
    câu chuyện thứ hai;


    mng ơi, dù là lần đầu viết có nhiều sai xót, sai ở đâu hay không hay ở đâu mng cmt cho t biết với huhuuu, kh có ai bình luận nào t buồn quớ, th kệ, vào việc th

    " donghyuck là học sinh mới của khoa minhyung. anh là người hướng ngoại, vui vẻ hòa đồng. ngược lại, donghyuck rất trầm tính, học xong là về thẳng nhà. có vài lần anh muốn làm bạn với cậu, nhưng khác với sự nhiệt tình thì donghyuck lại lảng tránh lời để nghị đó.

    minhyung nghe lũ bạn đồn là ngôi nhà lee donghyuck có những thứ vô cùng đáng sợ, khiến anh rất tò mò về người này. sự tò mò này không phải là kiểu theo mọi người nói hay có ý xấu gì, chỉ là anh có một cảm giác kì lạ khi cậu nhìn vào mắt anh.

    dường như sau vài ba tháng ở trường mới, cậu đã quen dần và cởi mở hơn. donghyuck có thêm nhiều bạn mới, cậu có tài ca hát, hội họa nên được rất nhiều câu lạc bộ mời tham gia.

    donghyuck dĩ nhiên cũng đã bắt đầu những mối quan hệ yêu đương. cậu hiện tại đang yêu một đàn anh khóa trên tên kyuchi. tên này là một người có tính chiễm hữu cao. hắn lúc nào cùng kè kè bên cậu, không cho tiếp xúc với bất kì tên đàn ông nào.

    đôi lúc minhyung và cậu hẹn nhau học nhóm tại quán cà phê, hắn lôi cậu về. trong hai tháng hẹn hò, chỉ có hắn kể chuyện của bản thân, cậu chưa bao giờ kể cho hắn về bố mẹ hay về ngôi nhà của mình cả. mặc dù hắn có nói cho donghyuck nghe lời đồn về căn nhà cậu, cậu vẫn luôn giữ im lặng.

    mối quan hệ này chấm dứt khi hắn cho cậu một chiếc sừng. bỗng dưng hai ngày sau đó, cô gái tiểu tam kia đến nài nỉ, quì xuống cầu xin cậu một điều gì đó. cậu không đáp lại.

    chỉ sau hai tuần, cậu lại quen một ông chú hơn cậu 10 tuổi. không phải là mối quan hệ sugar baby mà là do ông chú này có thể bảo vệ được cậu nêm cậu rất ưng. hắn là một cảnh sát, 29 tuổi, độc thân.

    nói là chú cũng không đúng, hắn cao ráo và rất đẹp trai.

    29 tuổi, đẹp trai, có nghề nhiệp thì có rất nhiều người theo đuổi nên những buổi đi chơi của cậu đều có bóng dáng của người khác. những cô gái đều hỏi xin số hắn trước mặt cậu, một vài người không biết còn nói cậu là con hắn khiến cậu thấy rất khó chịu. tên này không công khai mối quan hệ với cậu, khi hỏi thì hắn nói khi quen ai cũng như vậy nên cậu cũng kệ.

    trong điện thoại của hắn rất ít ảnh và tin nhắn với cậu, nhưng ảnh các cô gái có thể là hắn quen hoặc không quen, rất nhiều. không hiểu sao nhưng donghyuck không quan tâm cũng không nói gì. khi quen tên này, mọi thứ chỉ dùng lại ở việc nắm tay.

    nhưng dần rồi cũng lạnh nhạt, sau 5 tháng quen nhau hắn và cậu không có những buổi hẹn hò nữa, 3 tuần không gặp nhau, thậm chí có lúc một tháng. cậu dám chắc hắn không bao giờ yêu ai nghiêm túc, chỉ yêu qua đường, làm mất trong trắng con gái nhà người ta rồi bỏ. nhiều lúc hắn đòi quan hệ với cậu, chả ai lại đòi hỏi khi đến một cái hôn còn chả có cả.

    có lẽ vì vậy mà dẫn đến ngày hôm nay, lời chia tay được hắn nói ra sau 5 tháng hẹn hò. tất cả mọi người đều bị hắn lừa bởi vẻ bề ngoài, ai mà biết được con người tâm sạch sẽ như vậy lại là một con người tệ bạc như vậy chứ. chính vì vậy, hắn đã phải trả giá bằng việc từ nay đến cuối đời sẽ không có tình yêu, lí do là gì, chỉ mình donghyuck biết.

    một mối tình nữa lại chấm dứt, donghyuck cũng chả có chút kí ức nào về những người cũ. cậu cũng hay đi đây đi đó cho khuây khỏa, nghe bạn cậu rủ đi bar để quên hết mọi thứ mệt mỏi ở hiện tại.

    cậu gặp người này ở một quán bar nọ. cậu bị thu hút bởi mùi rượu trên cơ thể nó. một tuần sau, cậu với tên này xác lập mối quan hệ yêu đương.

    đây là cậu nhóc nhỏ tuổi hơn cậu, học khác trường. từ khi cậu yêu tên này, donghyuck cảm thấy mình hư hơn.

    cậu thường tụ tập ở bar bủng cả đêm, luôn đi học muộn, thậm chí là nghỉ học không lí do. nhiều lần minhyung còn nhắn tin hỏi thăm cậu, cậu chả quan tâm. dù ăn chơi hư hỏng là vậy, nhưng việc tình dục không bao giờ xảy ra.

    không hiểu sao nhưng cậu rất hay dính vào mấy tên đào hoa, tên này còn hơn mấy tên trước rất nhiều. trong điện thoại hắn toàn những hình ảnh thác loạn cùng những cô gái, tham gia nhiều nhóm chat s3x. cậu tình cờ thấy khi nó đang nhắn tin.

    tên này quái đản vô cùng. hắn thỉnh thoảng đưa cậu đến khách sạn để các cô gái hắn mời đến "phục vụ" cậu, trong khi hai người vẫn đang quen nhau. donghyuck vẫn theo nó, nhưng khi vào phòng rồi, cậu không làm phiền ai cả, cậu trả một số tiền rồi mời cô ta rời khỏi đó.

    nhỏ tuổi hơn cậu, nhưng không chịu học hành gì, vốn dĩ số tiền của nhà nó đủ để nó vung tay 2 năm. dù vậy nhưng nó chả làm gì quá đáng với cậu, nếu điều cậu ghét từ nó, có lẽ là chưa bao giờ hiểu bất kì cái gì về cậu trong lúc yêu, nên những trận cãi nhau xảy ra rất thường xuyên. còn mấy thứ trên, là chuyện riêng của nó, cậu không quan tâm.

    cậu cũng không biết sao nhưng cậu yêu ai cũng không được lâu dài, do người kia lừa dối cậu, do cậu lạnh nhạt với họ. cậu dường như qua lại với nhiều người để thử cảm giác mới, học cách yêu sao cho đúng. còn lí do tại sao cậu vẫn không cảm thấy vui và không quan tâm đến đời sống cá nhân của người yêu mình, do chưa đúng người.

    cậu và nó đã chia tay hai hôm rồi, do cậu mở lời. cậu nghĩ nó chỉ yêu cậu qua đường thôi nên cũng chiều cho nó vui, nhưng không, nó vừa muốn vậy vừa muốn đặt điều với cậu.

    điều này cậu tình cờ nghe được cuộc nói chuyện giữa nó và ai đó.

    /nó nói cậu chắc quan hệ với nhiều người rồi nên lúc nào cũng theo hắn đi vào khách sạn, các cô gái nó thuê cho cậu đều nói cậu rất có kinh nghiệm trong chuyện tình dục. cậu luôn đòi quan hệ với nó trong khi đều là nó muốn. cậu luôn mang nó đi bar club, ngày đêm say khướt, học hành chểnh mảng, luôn rớt môn. nói cậu yêu nó vì tiền nhà nó, đào mỏ./

    tình cảm đã lạnh nhạt rồi, giờ chia ta cậu cũng không yên. nó nói dối thực sự rất tài.

    điều đó đã đến tai bà mẹ chua ngoa của nó. bà ta đổ hết lỗi lên đầu donghyuck, nói là do donghyuck mà dạo này con trai bà ta hư hỏng trông thấy.

    cậu cũng đã nghĩ tới nên không bất ngờ gì.

    điều làm cậu tức giận chính là những lời bịa đặt điên rồ của nó, khiến cậu bị mang tiếng xấu. bà ta rất độc địa, đi rêu rao những lời mà cậu con trai bà ta kể, thậm chí là hơn. bây giờ, ở đâu ai cũng biết cậu là một người đểu giả, đào mỏ nhà giàu.

    cậu rơi vào trầm tư. cậu phải nhốt mình trong phòng, khóc rất nhiều. cậu chưa bao giờ trải qua một mối tình kinh khủng như thế. chia tay cũng không phải là chuyện tốt. nó luôn thuê người tới đập cửa nhà cậu, thuê người chặn cậu trên đường về. cậu rất mệt mỏi. không biết cậu đã làm điều gì để nó đối xử như vậy với cậu.

    cậu nghe đâu đó rằng, trước nó và cậu thích cùng một người. cậu là người được chọn nên nó rất ghen tị. nó tiếp cận cậu với mục đích trả thù. khi cậu hiểu ra rồi, donghyuck không muốn tiếp tục khóc nữa. cậu sẽ làm cách riêng của cậu.

    không một ai biết rằng, ngày hôm sau đó, có một nhóc quì xuống đấy, dập đầu xin lỗi cậu. nó gập người xuống, dập đầu nhiều lần đến khi đầu chảy máu, rất nhiều máu, bất tỉnh tại chỗ.

    à không, chắc vỡ đầu chết luôn rồi.

    vì nghỉ học rất nhiều, cậu phải học lại. donghyuck quyết tâm học hành đàng hoàng. cậu nhờ minhyung kèm mình, anh dĩ nhiên đồng ý với cậu. donghyuck chủ động tới nhà minhyung học vào buổi tối.

    donghyuck dù bỏ học nhưng cậu vẫn rất thông minh. cậu học rất nhanh, minhyung còn phải thán phục. vì ngày nào giờ cũng gặp nhau, hai người trở nên thân thiết với nhau hơn.

    đi học về hay ghé siêu thị mua ít đồ để nấu bữa tối.

    họ sẽ ăn xong rồi học, vài lần, có nhiều bài tập nên donghyuck ngủ lại nhà minhyung. minhyung sống nhà riêng nên không thành vấn đề.

    donghyuck cảm thấy rất thoải mái khi bên cạnh minhyung, cảm giác khác với tất cả mọi người. sau khi trải qua nhiều chuyện cậu nhận ra bên minhyung có gì đó rất yên bình, có gì đó rất an toàn. hai người đi đâu cũng bám lấy nhau, kể những câu chuyện trong ngày với nhau.

    hôm nay, hai người lại đi dạo buổi tối với nhau. hôm nay là một ngày khá lạnh. anh trước khi ra ngoài đã chùm cho cậu thêm hai lớp áo khoác để phòng hờ.

    donghyuck luôn mặc phong phanh đơn giản vì nó làm cậu thoải mái. dù lạnh như vậy, cậu vẫn rủ anh đi ăn kem. minhyung đã ngăn lại nhưng cậu vốn rất cứng đầu, dĩ nhiên không chịu.

    anh thấy cậu vừa ăn vừa suýt xoa, đáng yêu vô cùng. ngoài những lúc cậu không biết chọn người để yêu, anh thấy rất ghét tính vô tư đó của cậu, còn mọi lúc ở cùng anh, cậu đáng yêu vô cùng. luôn nghe lời anh, thấy khó ở đâu đều hỏi anh, nấu ăn thì ngon vô cùng. minhyung rất nặng lòng, không biết cậu có thấy giống anh không.

    donghyuck đi dần sát vào anh, anh lấy tay nắm lấy tay donghyuck cho cậu hơi ấm. donghyuck cũng quen với việc này rồi. dọc đường, cậu líu lo kể mọi chuyện cùng anh, minhyung cũng rất nhiệt tình đáp lại em, khiến những câu chuyện cậu kể không bao giờ đi vào bế tắc.

    anh dắt cậu ra ghế đá ngồi xoa xoa đôi bàn tay lạnh buốt của cậu, không chịu nổi lấy tay véo cặp má phính phính của cậu, thiếu điều muốn cắn nó thôi. donghyuck kệ anh, miễn là cậu ấm là được.

    minhyung chưa từng thân thiết với ai như donghyuck cả, anh chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

    đến những người trước còn nói chia tay anh vì anh quá vô cảm, không biết quan tâm người ta trong mối quan hệ của họ cơ mà.

    nhưng giờ đây, một minhyung luôn đáp lại donghyuck, một minhyung ấm ấp ủ ấm donghyuck trong một ngày đông, một minhyung học nấu ăn để nấu cho donghyuck dù cậu cũng muốn nấu, một minhyung tình cảm, một minhyung luôn bên cạnh donghyuck. anh luôn tình như vậy khi cạnh cậu.

    minhyung thử làm liều. anh áp đôi nứt nẻ của mình vào đôi môi mềm mại nhờ son dưỡng của donghyuck như muốn cướp lấy lớp bóng bẩy trên môi cậu.

    anh rất sợ nhưng hiện tại, anh muốn dành cho cậu những điều ngọt ngào nhất. minhyung sợ donghyuck sẽ vì điều này mà tránh mặt anh, sẽ không gặp anh, sẽ cảm thấy khó xử.

    anh cũng không ngờ rằng cậu đã đáp lại nụ hôn của anh. cậu cùng anh phối hợp để đẩy nụ hôn này lên cao trào.

    đến nghĩ anh lấy hết dưỡng khí của cậu, nụ hôn này mới chấm dứt. donghyuck cũng không cảm thấy ngại ngùng sau nụ hôn này.

    "ừm, em thấy nó thế nào"

    "sao anh lại hôn em?"

    "à tại anh thấy em dễ thương quá nên không kìm lại được ấy mà, xin lỗi em."

    "sao anh phải xin lỗi cơ chứ, vốn dĩ em cũng rất thích nó mà."

    "em thấy anh thế nào"

    " anh á, anh là một người ấm áp, anh hay quan tâm em, rất chiều em, vậy thôi"

    "thật may là em thấy anh như vậy, mình về thôi"

    minhyung rất giỏi việc dẫn dắt những câu chuyện của donghyuck, bây giờ, bản thân anh lại thấy khó xử với cậu vì hành động của anh vừa rồi.

    minhyung đi theo cậu về nhà, đến khi cậu bật điện trong căn phòng nhỏ của donghyuck rồi, anh mới yên tâm về nhà. cảm xúc của anh hiện tại rất hỗn lộn. anh cũng không hiểu cảm xúc của anh hiện tại, câu trả lời trên anh nói là dối trá. anh hình như đã thích donghyuck rồi, nhưng anh chưa thể nói với cậu.

    anh sợ hiện tại anh đối xử tốt với cậu, nhưng lỡ anh lặp lại sai lầm như người cũ để vụt mất cậu thì sao. lúc chưa yêu thì khác, lúc yêu rồi cũng không thể làm theo cảm tính như lúc chưa yêu nhau, mọi hành động của anh phải thật cẩn thận, để không gây ra điều gì có lỗi với cậu.

    những suy nghĩ ấy cứ đeo bám anh dọc đường, đến lúc minhyung đặt lưng xuống giường, anh vẫn chưa biết mình phải làm gì.

    sáng hôm sau, minhyung vội lên trường gặp donghyuck, thì đập vào mắt anh là cảnh donghyuck tay trong tay với một người khác.

    đây là một bạn trong câu lạc bộ bóng rổ của anh, thiên tài vạn người mê-haein. tên này tài năng xuất chúng, học hành rất giỏi, lại còn ga lăng, được rất nhiều người yêu mến.

    mấy tên khác cậu quen anh đều biết là nổi tiếng trăng hoa, anh cũng đã khuyên cậu nhiều lần nhưng đều bị donghyuck bỏ ngoài tai, nhưng haein thì khác, hắn cực kì tốt, yêu ai cũng đều để lại ấn tượng với người kia.

    anh không biết sao donghyuck lại quen tên này, anh chỉ biết tim mình hơi nhói, chân run run, nhưng anh tin chắc rằng không ai tốt với cậu bằng anh, anh sẽ đợi cậu, bao lâu cũng được.

    dù đoán được rồi, nhưng khi nghe donghyuck dõng dạc nói "đây là người yêu em" minhyung dường như muốn khụy xuống. lời anh nói anh còn chưa nói ra, mà sao em lại lỡ yêu người khác chứ.

    "hôm qua, em còn nói thích nụ hôn của anh mà."

    đây là người đầu tiên donghyuck công khai hẹn hò, cậu cũng hay update ảnh trên mxh, bạn bè đều vào khen đẹp đôi, riêng mỗi minhyung khen bức ảnh này, em đẹp.

    từ khi hẹn hò với haein, cậu chỉ hay nhắn tin hỏi bài minhyung chứ không hay sang nhà anh nữa. lượng tin nhắn ngày càng ít dần rồi không có, anh hỏi thì cậu bảo có haein dạy cậu rồi nên biết làm hết. minhyung cũng chỉ "à" thôi.

    đây là người đầu tiên yêu thương cậu trong tất cả những tên cậu đã quen. nhưng cậu vẫn thấy nó thiếu thiếu, chắc có lẽ cậu đã quen sự quan tâm nhiệt tình của minhyung rồi chăng?

    hắn sẽ không cho cậu anh kem vào ngày thời tiết lạnh, hắn sẽ cho cậu ăn những món dinh dưỡng chứ không phải canh kim chi, hắn sẽ mua sữa gạo hoặc sữa bắp cho cậu chứ không để cậu uống pepsi vị chanh không calo hay bia heineken. cậu vốn dĩ cũng thấy rất thích điều này, chủ yếu cũng là tốt cho cậu mà.

    hắn sau giờ học sẽ chở cậu đi hóng mát, dẫn cậu đi ăn những món cậu thích, tuy nhiên nếu món đó không tốt, hắn sẽ chọn món khác cho cậu. dẫn cậu đi những nơi cậu chưa được đi. sẽ ôm cậu khi cậu cảm thấy buồn nhất. nếu hỏi donghyuck cậu có đang thấy vui với đoạn tình cảm này không, cậu rất vui.

    hôm nay cậu bị ngã, cái ghế cậu đang đứng đột nhiên bị rơi khi cậu đang đứng lắp bóng đèn. cú ngã khá đau, cậu không biết nó nặng hay không, chỉ viết bây giờ đầu cậu ong ong, chóng mặt.

    điều cậu phải làm bây giờ lại gọi haein tới giúp cậu.

    cậu vội bấm máy gọi cho hắn, hắn tức tốc chạy tới nhà cậu ngay lúc đó. không biết do ngã đập đầu xuống đất nên cậu đã quên rằng, nhà cậu không phải ai đến cũng được.

    hắn rất lo cho cậu, cố gắng lái xe thật nhanh tới nhà donghyuck. cậu đã gửi địa chỉ cho anh, cơ mà sao hắn rất khó để tìm thấy đoạn đường đó, dù hắn ở thành phố này từ bé mà.

    cuối cùng, sau vài lần bị lạc, hắn cũng tới đúng nơi. ngôi nhà này khá nhỏ, chắc đủ cho mình donghyuck ở thôi, có hai tầng, trông rất ưng con mắt.

    trước khi đến đây, hắn dường như cảm thấy như có ai đó theo dõi mình, đến bây giờ hắn vẫn bị theo bởi tiếng bước chân, quay lại thì vốn dĩ rất bình thường. hắn chạy thẳng vào nhà, khóa cửa cẩn thận, vội đi tìm donghyuck. hắn gọi cậu, không thấy tiếng trả lời.

    hắn chạy thẳng lên cầu thang, không chần chừ đi vào căn phòng có ghi "donghyuck" ở trước cửa phòng. không một ai trong phòng, nó trống không. hắn chạy khắp nhà tìm cậu, cũng không thấy ai cả.

    không ai biết chuyện gì xảy ra, sau 2 giờ ở trong nhà donghyuck, haein chạy chân ướt chân ráo ra khỏi căn nhà

    này, mặt cắt không còn giọt máu, vội lái xe phóng đi, không dám quay đầu lại nhìn, kể từ hôm đó, không ai còn thấy haein nữa.

    còn donghyuck, cậu vẫn nằm sõng soài trên sàn nhà, mãi không thấy haein đến, cậu bực bội, trách mắng hắn, mở máy bấm gọi minhyung đến giúp. donghyuck lại quên mất rồi, cơ mà quên thật hay cố tình đây!!!! minhyung cũng hớt hải không kém, anh vì đã biết nhà cậu nên đến rất nhanh, vội chạy vào tìm cậu.

    chạy thẳng vào căn nhà, bây giờ đã là 6h chiều nên tối vẫn hoàn tối. anh gọi to tên cậu, mang thuốc xoa bóp và cháo tới cho cậu, anh đặt xuống bàn, chạy lên phòng tìm cậu. vẫn không thấy ai. anh nghe thấy tiếng bước chân trong nhà, tưởng là donghyuck, anh chạy vội xuống nhà, nhưng không có ai.

    anh thấy tiếng chân ngày càng dồn dập nên thấy sai sai, "donghyuck rõ ràng bị ngã, sao mà có thể chạy nhanh như vậy được"- anh nghĩ.

    trong đầu minhyung bây giờ toàn là lời đồn đáng sợ về ngôi nhà của donghyuck, anh thấy sợ rồi, donghyuck thì không thấy đâu, thấy toàn cái gì á. anh vội chạy lên phòng của donghyuck, khóa trái cửa lại. tiếng chân đi theo minhyung như đang chạy, anh nghe thấy tiếng đập cửa ở bên ngoài.

    "d-donghyuck phải không, phải là em không"

    không ai đáp

    minhyung làm liều mở cửa ra, chỉ là một bức tường thôi, căn nhà lại tĩnh lặng. anh ra ngoài tìm cậu hoặc ai khác một lần nữa. lúc đi ngang qua ban công, anh khựng lại bởi một thứ gì đó, nó có vẻ như là một đôi giày, như là có người đứng ngoài đó, tên này đội mũ và cao bằng trần nhà.

    anh cố gắng nhìn kĩ thì chỉ thấy giày và mũ của nó, đây không thể là donghyuck được, cậu còn thấp hơn anh mà.

    " vậy đó là ai được, chả lẽ là tên biến thái đứng ngoài ban công nhà donghyuck", vậy thì anh phải ra bắt hắn để giúp cậu rồi.

    vừa động tay vào ổ khóa, có một bàn tay đặt lên vai anh, minhyung rùng mình quay ra sau, rồi quay lại, cả 2 thứ kia đều biến mất. sau lưng là dãy hành lang, ánh đèn lập lòe, trước mặt là ban công trồng nhiều cây cảnh của donghyuck.

    "chắc là tối quá mình nhìn nhầm chứ không có gì, bây giờ donghyuck không ở nhà, chắc ẻm chơi khăm mình thôi." minhyung đi xuống cầu thang, nhưng anh lại quay lên vì tiếng bước chân dồn dập ở tầng 1.

    anh quay lại phòng của donghyuck, chắc chắn rằng đã khóa cửa kĩ mới dám ngồi xuống. yên lặng được một lúc thì tiếng đập cửa lại đến. lần này anh không mở cửa, vì đó chả phải donghyuck của anh đâu.

    tiếng đập cửa vừa dứt thì tiếng cạy khóa cửa vang lên. bây giờ minhyung không thể bình tĩnh được rồi. anh nghĩ là mình đã chạm phải mấy thứ đáng sợ trong ngôi nhà của donghyuck rồi.

    anh trốn vào tủ quần áo, nơi này rất thơm mùi cơ thể donghyuck. quần áo khá nhiều, thêm anh nữa nên khá chật. tủ quần áo của cậu có khá nhiều đầu ma nơ canh để trưng mấy bộ tóc giả, mấy bộ tóc đó cứ rủ xuống vai anh, minhyung nghĩ chắc donghyuck đam mê cái này thôi.

    có tiếng mở cửa phòng, một ai đó đang lết cái cơ thể nặng nề đi trên sàn nhà, minhyung có thể nhìn thấy qua khe hở của tủ quần áo. anh như chết lặng khi thấy vật đó đang tiến về phía mình.

    minhyung nhắm chặt mắt cầu nguyện. không gian lại rơi vào im lặng cho đến khi tiếng tin nhắn điện thoại đến, như xé rách màu đen tĩnh lặng của căn phòng.

    minhyung giật mình kiểm tra điện thoại, thì không phải là của anh. anh cố kiềm lại nỗi sợ, hé mắt đặt vào khe hở trên tủ, thì ở ngoài không còn là màu đen nữa, là một màu đỏ, màu đỏ của máu. lúc minhyung nhìn qua khe của cũng là lúc một ai đó nhìn vào tủ qua khe cửa với một đôi mắt đỏ au. minhyung muốn hét lên rồi, anh cố gắng bình tĩnh lại, bịt chặt miệng, lùi về sau.

    cùng lúc này mấy cái đầy kia cũng rơi hết xuống người minhyung, anh thắc mắc tại sao mấy cái đầu ma nơ canh này lại nặng vậy, vừa nặng vừa mềm mềm cơ, phả ra hơi lạnh toát,

    hình như minhyung cũng đoán được rồi, anh quay lại, thấy mấy cái đầu của người đàn ông với đôi mắt đang mở trừng trừng nhìn anh.

    lần này minhyung muốn phát điên rồi, anh tông cửa tủ, chạy thẳng ra ngoài, không dám ngoái đầu lại.

    minhyung chạy qua một cánh cửa phòng, nơi này như có một cánh tay lôi anh lại, ghì cơ thể anh xuống một cái ghế, cái ghế như có gì đó kêu lên inh ỏi, rồi mọi thứ sáng lên, donghyuck ở đâu ra đứng trước mặt minhyung, trong đầu anh tự nhiên vụt qua một dòng kí ức. donghyuck đứng trước mặt anh nở một nụ cười.

    "em đã tìm anh rất lâu rồi đó"

    "hả, em nói gì vậy, em đã ở đâu thế, em ngã có đau không, lee donghyuck"

    "em ổn mà, em còn thấy rất vui nữa, em đã đợi anh rất lâu rồi, em hứa là em sẽ tìm lại anh, em đã thực hiện được điều đó rồi"

    minhyung bỗng khựng lại, dòng kí ức lại chạy qua, là một cảnh khá mờ về một chàng trai đang ôm một cậu thanh niên trẻ với một mũi tên ở giữa ngực, trong khi đó người dân ở ngoài luôn ném đá vào hai người họ, tuôn ra những lời độc địa: "bọn đồng tính, bọn khác người, chúng mày phải con người không, đồ đ.i.ê.n".

    lúc đó, cậu thanh niên như kiệt sức, chỉ kịp nói rằng kiếp sau sẽ tìm lại anh, chúng ta hoàn thành nốt đoạn tình cảm còn dang dở này.

    "em đã truyền cho anh những kí ức em còn nhớ, anh đã nhớ ra em chưa"

    "hừm, có vẻ như... anh cũng nhớ lại đôi chút rồi."

    "em đã rất nhớ anh đấy, em nghĩ cái ghế này đã nhận ra đúng chủ nhân của nó rồi, em đã có một cảm giác đặc biệt từ khi gặp anh... và em đã tìm thấy anh rồi."

    "dù nhớ lại nhưng anh vẫn thấy rất khó hiểu, donghyuck à!! mấy thứ kì lạ vừa nãy là gì vậy?"

    "hmm, em sẽ kể lại mọi chuyện cho anh sau"

    "để có thể tìm lại anh, để có thể giữ những mảnh kí ức này, em đã bị bà choi gán lên một lời nguyền, nếu em không thể tìm ra anh trước năm 20 tuổi, những người em yêu trước đó nếu đối xử tệ với em sẽ phải chết"

    "anh biết đó, em thì sẽ không làm gì họ, chỉ là cái chết của họ sẽ truyền về kí ức của em thôi. em đã yêu thật nhiều người, tệ tốt ra sao em đều trải qua rồi, yêu nhiều để muốn có ngày hôm nay thôi, em muốn tìm được anh"

    " những người cũ, họ coi thường tình yêu như vậy, đáng phải trả giá. tình yêu là thứ gì đó rất vĩ đại, nó bắt đầu khi cả hai tôn trọng nhau. nên khi em tìm thấy anh vào hôm nay, có lẽ tình yêu của đôi ta đã bắt đầu từ hai phía rồi"

    "donghyuck à, dù anh đã nhớ lại được một chút, dù không biết câu chuyện của em là sự thật không, nhưng cảm ơn em đã luôn đợi anh, cảm ơn em đã tìm anh, cảm ơn em vì đã yêu anh."

    "những thứ đáng sợ mà anh vừa trải qua là do ngôi nhà này không chứa những người lạ mặt, bất kì ai tới đây đều trải qua những điều khác nhau, nhưng em không biết được. thật may anh là chủ nhân của chiếc ghế này, như ngầm định anh là minhae của em ở kiếp trước nên mọi thứ đã trở lại quĩ đạo bình thường."

    "chúng ta ra ngoài chút đi, anh vẫn còn rất sợ nói này, anh vội đến đây mà chưa ăn gì, chạy nhiều, mệt lắm rồi, ra ngoài nói chuyện sẽ thoải mái hơn."

    minhyung lại đi qua cái tủ quần áo của cậu, nó vẫn bình thường, đầu ma nơ canh vốn dĩ là giả, nó không đáng sợ như lúc trước.

    anh đi qua cái ban công, nó chỉ là một đôi giày do donghyuck phơi ngoài ban công, chiếc mũ phơi bằng móc ở trên cao. nó chỉ là do anh tưởng tượng quá nhiều, chính minhyung đã tự dọa bản thân mình khiến anh ra nông nỗi này.

    /nỗi sợ trong bạn, sự tưởng tượng của bạn chính là thứ sẽ khiến bạn sẽ chật vật, vì sự tưởng tượng là không có điểm dừng, nếu chúng ta bình tĩnh suy xét mọi thứ, đồ vật cũng chỉ là thứ vô tri mà thôi/

    minhyung vẫn dẫn donghyuck đi quán đồ nướng cũ. cậu rất hăng say kể lại những kỉ niệm đẹp của hai người ở kiếp trước, anh đã khóc khi nghe cậu nói rằng mối quan hệ đồng tính bị mọi người hắt hủi ra sao, họ kì thị, ruồng rẫy nó thế nào.

    /vốn dĩ tình yêu làm gì có lỗi, làm gì có sự tối thiểu và tối đa, làm sao lại khiến đôi trẻ phải rời xa nhau đau đớn như vậy/

    có lẽ anh và cậu đã chịu nhiều tổn thương rồi, anh phải là người bù đắp cho cậu thật xứng đáng.

    "anh thích em, lee donghyuck à, hãy để anh bù đắp cho những tổn thương mà em đã trải qua đi, anh thích em, rất rất thích em, em đã đợi anh lâu rồi, em sẽ không phải đợi anh nữa, anh ở đây để bảo vệ em, lee donghyuck của anh!"

    câu này được nói ra ở trên con đường quen thuộc của hai người. câu này, anh đã chuẩn bị nó từ lâu, để trở nên hoàn hảo nhất, với em.

    donghyuck đã đợi câu tỏ tình này của anh lâu lắm rồi, hai dòng lệ trong đôi mắt cậu như chực chờ ào hết ra ngoài, cậu yêu nhiều người cũng để lấp đầy chỗ trống của anh trong cậu, donghyuck không chắc mình có thể cùng anh lâu dài hay không, bây giờ cậu chỉ biết cho hiện tại, cùng minhyung vun đắp đoạn tình cảm này.

    "cảm ơn anh vì đã thích em!"

    "cảm ơn vì em đã giữ lời hứa năm đó với anh."

    hai người cùng nhau hoàn thành nụ hôn đầu tại nơi này, vào hôm đông đó một cách hoàn hảo hơn, họ cuốn lấy nhau như muốn mang quãng thời gian xa nhau hòa cùng nụ hôn, để rút ngắn quãng thời gian đó lại, bên nhau và yêu nhau.

    từ hôm đấy, ai cũng thấy tiền bối minhyung và hậu bối donghyuck tay trong tay trên sân trường. cậu đã cảm nhận được sự tuyệt vời của việc yêu đúng người, tình yêu được mọi người ủng hộ."

    _

    "ừm... chuyện này cũng không đáng sợ lắm, tôi đã đọc câu truyện này khá lâu, tôi... rất thích mối tình này của hai người họ nên đã quyết định kể cho anh, và thêm một số chi tiết hơi hơi đáng sợ vào đó."

    "tôi rất thích câu chuyện này của cậu, nó rất buồn thêm vài đó là giọng kể của cậu"

    "tôi vốn dĩ không bao giờ tin vào tình yêu, tôi thấy nó vừa lãng xẹt vừa tốn thời gian, bản thân của mình mình còn chưa lo xong lại phải quan tâm thêm ai khác, nó thật phiền."

    "đấy là suy nghĩ của tôi, nhưng sau khi nghe câu chuyện của cậu, tôi thấy tình yêu khá hay đấy chứ, nó thiêng liêng đến nỗi khiến con người ta đánh đổi mọi thứ như vậy, tôi thấy rất thích."

    "nói thật là tình yêu đồng giới trước kia bị mọi người hắt hủi, tôi cũng không hiểu sao lại như thế, hai con người yêu nhau là sai à, bản thân tôi cũng đang thích một người, anh ấy rất tốt với tôi á"

    "cậu thích ai rồi hả, cậu sướng thật, vô lo vô nghĩ, tôi thì chả ai dám lại gần"

    "có tôi không sợ anh mà, anh cũng tốt mà, chắc anh chưa biết cách biểu đạt thôi"

    ....

    câu chuyện lại đi vào tĩnh lặng, mark chả biết trả lời haechan sao.
     
    Markhyuck; No One
    câu chuyện thứ ba;


    "hôm nay là ngày cưới của minhyung và donghyuck. hai chú rể ăn mặc chỉnh tề, khoác trên mình bộ vest trắng, sánh bước bên nhau trong lễ đường.

    sân khấu trang trí theo tone trắng, trông rất mát con mắt. hai người được sự ủng hộ nồng nhiệt từ bạn bè, khiến minhyung và donghyuck rất hạnh phúc.

    bên nhau đây là năm thứ ba rồi, minhyung và donghyuck rất mong đợi ngày hôm nay, ngày hai người chính thức về chung một nhà.

    donghyuck sẽ ở nhà của minhyung, ở cùng gia đình anh, có bố mẹ, ông nội và một người em gái.

    ở cùng gia đình chồng đã là một sự bất tiện rồi, đây mẹ chồng cực kì không thích donghyuck, bà ấy hay chèn ép, khiến cậu không thoải mái trong chính căn nhà này.

    dù rất nhiều lần minhyung bảo mẹ đối xử nhẹ nhàng với em hơn, bà ấy vẫn coi donghyuck như cái gai trong mắt. những ngày đầu làm rể nhà họ lee thật khó khăn.

    donghyuck thường hay tỉnh lúc nửa đêm, cậu tỉnh rồi lại khóc, ác mộng luôn tới, đôi lúc cậu rất sợ lúc ngủ, dường như tỉnh dậy rồi thì không thể ngủ tiếp.

    minhyung rất thương cậu, anh thường phải thức cùng cậu, dỗ dành, luôn ôm cậu vào lòng, bao bọc, an ủi.

    qua vài tuần, minhyung cũng đã quen với chuyện đó. anh đã dẫn donghyuck đi nhiều nơi để hỏi về vấn đề của cậu, nhưng đáp án nhận được là do cậu quá stress nên mới gặp ác mộng như vậy.

    dù đã ở đây hai tháng nhưng quan hệ của cậu với mẹ chồng vẫn không thể hòa thuận. donghyuck đã cố gắng làm thân, luôn quan tâm và chăm sóc cho bà chu đáo như bố mẹ ruột, cậu vẫn không thể lọt vào mắt bà.

    từ lúc cậu vào nhà của minhyung, cậu luôn thắc mắc tại sao ông nội của minhyung lại không có bóng và không nhìn rõ cơ thể, thân xác mờ ảo.

    " donghyuck à, thật ra anh có một khả năng đặc biệt, nếu người nhà anh mất, anh có thể mang tuổi thọ của mình cho người đó. nói dễ hiểu hơn, nếu người nhà anh cho người nhà anh sống thêm bao nhiêu năm, tuổi thọ của anh sẽ bị trừ đi từng ấy năm."

    " như em thấy đó, ông nội anh em không thể nhìn rõ, vì anh "cho" ông anh 10 năm, thời hạn 10 năm ấy cũng đã sắp hết, nên em mới thấy cơ thể ông anh khá mờ. vì ông sống bằng tuổi thọ của anh, vậy nên ông anh mới không có bóng. cách này anh chỉ giúp cho người trong nhà, người khác cũng được, nhưng nó rất mất sức."

    cậu cũng không ngờ tới, lúc hẹn hò, minhyung chưa từng kể chuyện này. cậu nửa tin nửa ngờ, con người có khả năng này vừa khiến người nhà mình vui, bản thân mình lại rất thiệt.

    donghyuck cũng nghĩ do tình cảm gia đình quá lớn, vì vậy sự hi sinh của minhyung cũng rất xứng đáng.

    hôm nay là một ngày rất buồn. không ai có thể tin được cô bé xinh xắn, đáng yêu, em gái minhyung lại đột ngột ra đi. vốn dĩ bé đã rất cẩn thận, nhưng người ta vẫn đánh lái đâm vào cô bé.

    thanh niên ấy cũng do uống rượu say nên đã xảy ra sự việc thương tâm này. gia đình hắn đã bồi thường, hắn cũng phải chịu một hình phạt thích đáng rồi.

    còn gia đình minhyung, ai có thể hồi phục tổn thương tinh thần của họ đây.

    nếu là nhà người ta thì họ sẽ buồn, sẽ khóc. nhưng gia đình minhyung có minhyung rồi, ít nhất anh cũng có thể lấp đầy nỗi đau đó bằng cách của anh, hi sinh bản thân.

    đây là lần đầu tiên donghyuck được tận mắt chứng kiến chuyện này, bây giờ nói không tin là không được.

    minhyung mang xác của em gái đi vào một căn phòng cuối hành lang tầng 3, khoảng hai tiếng sau, donghyuck thấy cô em gái bé bỏng của anh lon ton chạy ra ôm chầm lấy bố mẹ, mọi người đều vui sướng đến phát khóc.

    mãi không thấy chồng mình đâu, donghyuck liền chạy vào thấy minhyung đang nằm dài xuống sàn nhà lạnh lẽo, toàn thân rã rời, trên người có vài vết thương hở.

    cả nhà chỉ quan tâm cô bé kia nên không ai biết minhyung ra sao, cậu lay lay anh dậy, tuy nhiên anh vẫn không tỉnh.

    cậu nhờ mẹ dìu anh vào giường nằm, 10 phút sau, minhyung tỉnh lại và không có dấu hiệu gì là mệt mỏi cả.

    "anh đã làm gì vậy, anh làm như thế nào? có phải tuổi thọ của anh đã giảm đi 10 năm rồi đúng không, minhyung à, anh có mệt lắm không??

    "

    donghyuck dường như không giữ được cảm xúc của mình mà tuôn một tràng câu hỏi cho anh.

    "donghyuck à, không sao, anh ổn mà em, em không cần quá lo đâu, còn chuyện anh đã giảm 10 năm tuổi thọ thì không, anh cho em gái anh 15 năm, anh bây giờ chỉ sống được đến năm 75 tuổi thôi, nhưng em không phải lo, anh vẫn sẽ bên cạnh em mà, donghyuck của anh"

    " anh đã phải cắt để lấy một ít máu trên cơ thể rồi hòa vào nước cùng với một loại thuốc khác để cho em gái anh uống, để truyền cho em gái anh tuổi thọ của anh, vì vậy mới có mấy vết cắt như vậy. mấy vết cắt này vì nó lấy đi năm anh được sống nên nó vô cùng đau đớn, anh đã mất hoàn toàn sức lực để hoàn thành việc này."

    cậu nghe xong mà phải há hốc mồm. những điều anh kể nó quá đỗi kì lạ, nhưng mà chính cậu nhìn thấy em bé đó từ một cái xác mà bước đi bình thường nên cậu phải tin thôi, "con người mà kì diệu như vậy sao?"

    donghyuck dù rất thán phục khả năng của minhyung, nhưng điều cậu thấy khá buồn bây giờ, là tuổi thọ của anh sẽ giảm, nếu anh vẫn tiếp tục "cho đi" tuổi thọ của mình, anh sẽ dời xa cậu sớm thôi.

    cậu rất muốn cùng anh bên nhau tới cuối đời, muốn anh dắt tay cậu cùng sang thế giới bên kia, cậu và anh mới bên nhau hơn ba năm, tình cảm cậu dành cho anh rất lớn, nhỡ đâu anh bỏ cậu mà đi thì... donghyuck dập tắt dòng suy nghĩ này trong đầu.

    donghyuck dù rất sợ, cậu rất muốn nói cho anh biết nỗi lòng của mình, nhưng cậu sợ anh sẽ không nghe cậu, anh phải giúp người nhà của anh, anh không thể thấy gia đình mình khổ sở, khóc lóc vậy mà làm ngơ được.

    có lẽ ông trời giao cho anh khả năng khác thường như vậy, chắc đã thấy được một cái gì đó tốt đẹp của anh, rất tin tưởng nên mới trao cho anh.

    minhyung rất tốt bụng, cái gì trong khả năng của anh, anh sẽ giúp tới cùng.

    nhưng anh chắc chưa từng nghĩ đến cảm xúc của donghyuck, anh cũng không biết rằng việc làm anh cho là "tốt" đó, donghyuck thấy sao.

    ngoài chuyện đó ra, minhyung là một người chồng tốt, anh rất chăm chuốt cho donghyuck, luôn là chỗ dựa tinh thần cho cậu.

    anh sẽ là người xách đồ cho cậu, anh sẽ gắp thức ăn cho cậu khi cậu cảm thấy ngại ngùng với mẹ mình trong mỗi bữa ăn, là người bênh cậu khi cậu bị mẹ chồng mắng, là người dạy cậu cách làm mẹ vui.

    donghyuck bây giờ cũng đã tìm thấy công việc cho mình. cậu dạy thêm cho học sinh cấp ba. với kinh nghiệm dày dặn, kiến thức chắc chắn, cậu đã làm hài lòng rất nhiều vị phụ hyunh, sự nổi tiếng của thầy giáo trẻ lee donghyuck cũng dần vang xa.

    lí do đến bây giờ donghyuck mới đi làm là do cậu phải ở nhà dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho bố mẹ chồng. bây giờ, bà đã chịu nghe minhyung, làm mấy việc này thay donghyuck.

    nhưng ác cảm bà dành cho cậu không những không mất đi mà lại càng tăng lên. cậu đã rất cố gắng, cậu vô cùng buồn khi không biết lí do tại sao mẹ chồng lại không thích cậu như vậy.

    sống trong một ngôi nhà mà mỗi minhyung và em gái anh là chịu nói chuyện với donghyuck, còn lại bố mẹ chồng cũng đều không cho donghyuck lọt vào mắt, donghyuck cực kì tổn thương.

    hôm nay là năm thứ 14, donghyuck bên minhyung 17 năm rồi và em gái minhyung chỉ còn được sống 1 năm nữa với gia đình thôi. cô bé đã dành thời gian sống của mình, đến bên cạnh donghyuck với một thân xác mờ nhạt, xanh xao

    em mang đến cho donghyuck những tâm sự của một đứa trẻ 10 tuổi nhưng đã sống 25 năm rồi. cô bé khi chết trong hình hài của một đứa bé, thân xác không lớn được, em vẫn mãi nhỏ nhỏ, lon ton chạy tới ngồi bên cậu.

    " lúc em biết mình đã chết, em đã được dẫn đến nơi em sẽ đi sau này, nó không cô đơn, lạnh lẽo đâu anh à, em thấy nơi đó bầu trời rất đẹp, có rất nhiều bạn cũng đang chơi ở đây, các bạn ấy rủ em vào chơi cùng cơ"

    "bây giờ em cũng không còn bao lâu nữa, có lẽ em sẽ tập làm quen dần với nơi đó, em sẽ ở đó lâu hơn là ở với gia đình em"

    "dù em biết bản thân em đã chết, nhưng nhờ có anh trai, em đã được sống thêm lâu hơn chút, nhờ anh minhyung, em thấy mình rất hạnh phúc."

    "lúc ông em đang nằm yên rồi tỉnh lại, em cứ nghĩ ông đã khỏi bệnh rồi, em cũng không được nghe kể về sự kì diệu của anh minhyung."

    "anh donghyuck và anh trai em rất xứng đôi đó, anh trai em thì rất tốt bụng, anh donghyuck thì rất đáng yêu"

    "em thật sự rất biết ơn anh trai của em, anh donghyuck à, trong 14 năm qua, em đã cố gắng thực hiện ước mơ của em, dù ít hay nhiều, em cũng sẽ không hối tiếc khi ra đi"

    "em không sợ cái chết, em chỉ sợ sự cô đơn, nhưng may mắn là nơi đó em không hề cô đơn. anh donghyuck cũng đừng nghĩ chết đi rồi là chấm dứt nhé, khi nào anh donghyuck và anh minhyung nếu xuống dưới đó thì nhớ tìm em đó nha."

    "anh donghyuck may mắn hơn em, anh nhớ phải làm mọi chuyện anh muốn, đi những nơi anh muốn đi cùng anh trai em, để không phải nuối tiếc nhé. mình chỉ sông một lần trên đời, hãy đặt bản thân lên hàng đầu anh nhé!!"

    donghyuck ngồi rất chú tâm vào lời nói của cô bé, cậu cũng cảm thấy ấm áp hơn phần nào, cậu thấy nhờ minhyung mà mọi thứ tốt đẹp hơn, cậu sẽ ủng hộ sự quyết định của minhyung.

    cậu và anh đã bên nhau 22 năm, nó là quãng thời gian khá dài để hiểu lẫn nhau, bên nhau san sẻ những điều tuyệt vời nhất. họ làm gì cũng cùng nhau, cùng nhau khám phá, cùng nhau sánh bước trên đường đời.

    tình cảm rất vền chặt, không có cái gì có thể chia đôi họ, cậu yêu anh, và anh rất rất yêu cậu. họ đang trải qua những khoảnh khác tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời, gặp nhau là định mệnh, cưới nhau là do sự sắp đặt của số phận.

    hôm nay, minhyung bỏ quên cơm hộp ở nhà, cậu lại phải đích thân vác cái xác mệt nhừ này do cả đêm cày cuốc của minhyung hôm qua, đến công ty của anh.

    cậu đi được nửa đường thì bắt gặp một cảnh tượng đáng ra cậu không nên thấy nó. anh minhyung đang ôm một cậu trai xinh xắn khác. chàng trai này khá quen mặt, hình như anh cũng đã từng cho cậu xem qua rồi.

    nhưng donghyuck không nghĩ anh lại phản bội cậu, để yêu cậu trai kia. cảnh này đập vào mắt cậu khiến chân cậu bủn rủn, khụy xuống ngay tại đó.

    donghyuck cố gắng bình tĩnh lại, nhanh chân bước tới đó và đưa cơm hộp cho anh, " không ngờ anh là loại người như vậy minhyung ạ". rồi cậu nhanh nhanh chóng chóng đi về nhà

    trên đường về, những giọt nước mắt mặn chát đó cứ thi nhau rơi xuống, cậu cũng không có cách nào chặn dòng nước mắt lại, trái tim cậu như bị minhyung cầm dao cứa thật nhiều vết vào, nhưng cậu chỉ mong anh cầm cẩn thận kẻo đứt tay.

    donghyuck hôm nay không còn cảm giác ngon miệng, cậu anh xong cơm dọn dẹp rồi chạy nhanh lên phòng, đóng chặt cửa, rồi donghyuck lại làm bạn với hai hàng nước mắt.

    tối hôm đó, minhyung về nhà vội tìm donghyuck, anh muốn giải thích toàn bộ chuyện cho cậu, muốn cậu phải thông cảm cho anh.

    minhyung mở cửa phòng, phả vào mặt anh là hơi nóng, như căn phòng này đã đóng kín từ rất lâu rồi. anh liền nằm lên giường ôm chặt lấy con gấu của anh.

    donghyuck lạnh lùng đẩy anh ra, cậu không muốn bất kì sự thân mật nào anh giành cho cậu, anh đã lừa dối cậu rồi, cậu sẽ không tha thứ cho anh, có lần một rồi ắt sẽ có lần hai.

    "d-donghyuck à"

    ...

    "chuyện đã đến mức này rồi, anh sẽ nói hết cho em"

    ...

    "t-thật ra"

    "t-thật ra"

    "có chuyện gì anh nói luôn đi lòng vòng mãi, em không đủ kiên nhận để nghe anh nói mấy từ lặp lại vô nghĩa như vậy đâu nhé! có phải anh muốn li hôn với em để rước cậu ta về đúng không, được rồi, theo ý anh vậy"

    "donghyuck à, nghe anh, anh sẽ không li hôn với em đâu, em cứ yên tâm đi"

    "à hóa ra anh muốn có hai vợ, anh muốn vừa ở với em vừa ở với cậu trai kia"

    "DONGHYUCK NGHE ANH NÓI ĐÃ"

    ...

    "thật ra thì em đã chết rồi donghyuck à"

    donghyuck nghe đến câu này mà giật nảy mình, cậu chỉ phủi phủi tay cho rằng anh đang tào lao, cậu vẫn đứng lù lù ở đây mà, sao mà chết được, nhưng cậu đã quên khả năng của chồng mình rồi.

    "anh nói linh tinh vừa thôi"

    " a-anh là người đã cứu em, thật ra em đã chết rồi, em đang sống nhờ tuổi của anh"

    donghyuck không thể nghe anh nói gì nữa, tai cậu ù đi, chân run rẩy, ngồi thờ thẫn ở trên giường. cậu bị điên rồi, đến chuyện bản thân đã chết khi nào còn không nhớ, không biết mình chết ra sao.

    " donghyuck của anh, em đã chết trên đường đi thử đồ cưới, anh cũng không biết lí do. lúc trên xe, anh đột nhiên thấy em chảy máu rất nhiều, anh lúc đó rất hoảng"

    "anh đưa em tới bệnh viện, bác sĩ bảo anh rằng em đã chết cho mất máu quá nhiều ở một vết thương hở trên cơ thể em."

    "anh như chết lặng, anh cũng không thể tin được người hôm qua anh vừa ôm hôn, hôm nay đã rời xa anh. anh không còn cảm giác gì, mắt như mờ đi khi thấy em nằm yên dưới lớp khăn trắng, đâng lẽ mai chúng ta cưới nhau mà, cái ngày hạnh phúc nhất, trước đó lại sóng gió như vậy."

    " tự nhiên anh nhớ ra một chuyện, anh đã cắt một vết khá sâu trên tay, lượng máu vì thế cũng khá nhiều, anh phải đánh lạc hướng bác sĩ để tuồn lượng chất lỏng vào cơ thể em, chắc là 20 năm đấy."

    "rất may mắn cho em là em đã dần dần hồi phục, còn anh lúc đó bất tỉnh tận 10 ngày. do truyền sinh mạng cho một người không cùng dòng máu, với lại số năm khá nhiều, nên anh rất mệt mỏi mấy ngày sau đó. ngày cưới do đó cũng bị hoãn lại, phải sau tầm 2 tuần, anh và em đã khỏe lại, đám cưới đã được tổ chức thật đặc biệt, đó là khoảnh khắc đẹp nhất đời anh."

    "anh cũng không nhớ rõ, hình như em đã khóc rất nhiều khi anh bất tỉnh, em lúc đó cũng không biết tại sao anh lại bị như thế, chuyện này khá lâu rồi nên anh không thể nhớ rõ được nữa."

    " vậy là em đã trải qua 15 năm rồi, em chỉ còn 5 năm nữa thôi sao?"

    "đúng là vậy "

    "thế nên anh mới đi quen người khác, để khi em chết đi thật rồi, anh lập một gia đình mới sao?"

    " còn về cậu trai kia, cậu ấy tên renjun, chắc anh chưa kể cho em, ngày trước renjun có cứu anh một mạng, sau này khi lớn, lúc cậu ấy bị bệnh rất nặng, renjun đã không qua khỏi, anh đã dùng 15 năm để trả lại ơn nghĩa khi xưa"

    "cậu ấy cũng chỉ còn 10 năm nữa thôi, em thì còn 5 năm, anh cũng chỉ sống được đến năm 35 tuổi thôi, anh còn 10 năm. cho nên lúc đi em rồi, anh lại phải sống vắng em 5 năm nữa."

    "renjun đã quyết định sẽ chăm sóc anh, ở lại bầu bạn với anh trong 5 năm vắng em. anh cũng muốn ra đi cùng lúc với em, nhưng mà 5 năm là quá ít để cho đi, nên bất đắc dĩ anh phải giữ lại và sống những ngày cuối đời không có em"

    "... sao anh lại giấu em nhiều chuyện như vậy hả? anh có coi em là vợ anh không vậy... e-em thật xin lỗi vì đã nói những câu khó nghe với anh, em xin lỗi minhyung của em, anh đã hi sinh cho em và mọi người nhiều rồi, em rất rất hạnh phúc khi được chọn là một nửa của anh trong hàng tỷ người ngoài kia. em yêu anh nhiều lắm!!!"

    "em thật sự không biết nói sao nữa... chuyện này đến rất bất ngờ, e-em còn chưa thể tin được. nhưng dạo này em thấy em hơi hơi mờ và chuyện em không có bóng, em cũng đã thắc mắc từ lâu nhưng không nghĩ nó đúng"

    ...

    dường như dòng cảm xúc và những giọt nước mắt của hai người họ không thể dừng lại được, cả đêm hôm đấy hộ cứ ôm lấy nhau thật chặt, như đây là ngày cuối cùng được sống, cuốn lấy nhau mặc cho ngoài kia còn bao nhiêu thứ đang chờ đợi minhyung và donghyuck. lúc biết mọi thứ cũng là lúc cả hai trân trọng nhau hơn.

    hôm nay là ngày em gái của minhyung chính thức rời xa thế giới này. cô bé lúc đi thanh thản lắm, vừa đi vừa chào mọi người, không có một giọt nước mắt nào rơi xuống cả.

    " anh donghyuck à, thật ra chuyện của anh em biết rồi, nhưng anh hai em dặn không được nói gì với anh nên em không dám nói. anh cũng sắp phải đi rồi nhỉ? nơi đó anh không cô đơn đâu, có em và bạn em sẽ không khiến anh buồn đâu!"

    những lời này cô bé nói với cậu trước khi đi, đây là gì nhỉ? một người sắp chết khuyên một người cũng sắp chết nói rằng cái chết không đáng sợ sao? sao mà cậu có thể lạc quan như nhóc đó được chứ. thật nực cười.

    cuộc đời là một vòng tuần hoàn, sinh ra rồi phải chết đi, thay thế bằng những điều mới mẻ hơn. may mắn là cậu lại quen được minhyung, khiến việc chết đi không quá đau thương, nhưng cái gì cũng phải kết thúc, đến cô bé nhỏ tuổi thế còn lạc quan thì việc gì mà cậu không thể như cô bé đó.

    thời gian của donghyuck không còn nhiều nữa rồi, anh đang tập làm quen với những tháng ngày vắng cậu, anh đã cố gắng xa cậu, đi công tác thật lâu để sau này, vắng donghyuck rồi, anh sẽ không phải buồn chán, cô đơn nữa.

    anh dạo này khá thân thiết với renjun, để cậu ấy có thể quen việc chăm anh những ngày cuối. mối quan hệ này chỉ dừng lại ở "ơn nghĩa", đó là với anh, còn donghyuck lại không thấy vậy

    nhưng minhyung không biết phải làm sao, anh sợ anh rất sợ lúc cậu đi rồi, anh không cách nào dứt ra được, anh sẽ suy sụp khi xa cậu mất.

    việc làm của anh hiện tại có lẽ là thứ khiến anh hối hận suốt cuộc đời. kể cả muốn tập quen khi vắng cậu, nhưng những ngày cuối này, người donghyuck cần là minhyung.

    đếm ngược còn 2 tháng, donghyuck bây giờ cũng khá yếu, nhưng trộm vía cậu không hay ốm vặt.

    minhyung đã nhận ra rằng việc anh xa cậu không khiến anh khá hơn mà nó lại làm khổ cả hai, anh quyết định sẽ ở bên cậu cho đến khi cậu trút hơi thở cuối cùng.

    vì anh biết cậu đang mệt nên dành thời gian ở nhà để nằm ôm cậu ngủ. anh vẫn hay dẫn donghyuck đi thăm quan một số nơi đã chứa rất nhiều ki niệm của hai người, anh phải đi vì anh sợ sau này mình sẽ không dám tới đây mất.

    đại học sư phạm, nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên, ngày hôm đó hai người họ cùng hẹn nhau ra vì có chuyện cần nói, cùng nhau tình cờ nói lời tỏ tình còn e thẹn. là nơi trao nhau cái nắm tay vụng về, những nụ hôn vặt vãnh, những cái ôm thật ấm áp khi gió mùa đông về.

    tình đầu luôn là vậy đó, ngây thơ nhưng có gì đó khiến ta không thể quên. dù sau này, nếu ta có quen thêm bất kì ai khác, thì tình đầu sẽ luôn được đặt ngay ngắn ở một ngăn kéo trong tim.

    nhà hàng kiyojjambong, nơi mà donghyuck dùng tháng lương đầu tiên sau khi ra trường để mời minhyung một bữa tối tuyệt vời nhất, khi thấy anh và cậu hay la liệt ở mấy quán vỉa hè, luca đó anh sẽ là người trả, nên donghyuck muốn dành điều gì đó thật đặc biệt cho anh.

    siêu thị haejij, nơi họ vẫn nắm tay nhau đi mua những vật dụng cần thiết lúc còn ở chung trong ngôi nhà nhỏ của donghyuck.

    về lại ngôi nhà nhỏ của cậu, chiều hôm đó anh dắt cậu từ đó về nhà anh, gặp bố mẹ để xin cưới cậu, chính là ngôi nhà mà dù ít người yêu thương cậu, nhưng donghyuck vẫn rất yêu nơi này.

    cậu đã nhận ra một điều rằng, lí do tại sao từ lúc về đây, cậu chưa từng là điều gì sai trái cả, cớ sao bố mẹ chồng lại không yêu thương cậu. chả ai lại đi yêu một người đã chết cả, nó lại còn là cho con trai họ bất tỉnh 10 ngày, tinh thần suy sụp nữa

    đi đến dịch vụ tiệc cưới mhkiss, tạm quên những thứ kinh khủng lúc trên đường tới đây, cả hai đã đợi rất lâu để được đến nơi này, nơi họ tỉ mỉ chọn từng bông hoa trang trí trong đám cưới, chọn vest, thiệp cưới, hoa cưới. cùng nhau ngồi viết thiệp cưới cho từng người bạn của cả hai.

    chiếc điện thoại iphone se 2020, anh đã tặng cậu nhân ngày sinh nhật năm ngoái, đến nay tuy nó đã sập nguồn từ rất lâu rồi, cậu vẫn chưa từng quên nó.

    đưa donghyuck về gặp bố mẹ của mình, nơi hai ông bà đang nằm yên dưới lớp đất màu, nơi mà sau này, minhyung sẽ thực hiện điều ước rằng cậu, rằng donghyuck muốn được nằm ở đây, cạnh gia đình của cậu. nơi mà anh thực hiện ước nguyện của mình là anh muốn nằm cạnh lee donghyuck.

    đó có thể là những nơi cậu nhớ nhất, còn kỉ niệm của cả hai, minhyung không thể dẫn donghyuck đi hết trong hai tháng được.

    donghyuck bây giờ yếu lắm rồi, nhưng cậu không biểu hiện sự mệt mỏi đó ra. donghyuck dành cả ngày kè kè bên anh, tham lam lấy hết những mùi hương trên cơ thể anh. minhyung cũng không khá hơn là bao, anh ôm cậu thật chặt, như không muốn bất kì thứ gì lấy đi donghyuck của anh đi.

    tính đến bây giờ là còn 1 ngày, dường như mọi câu thương nhớ nói ra lúc này không còn cần thiết, hành động sẽ chứng minh tình cảm của cả hai.

    "donghyuck à, bây giờ em cũng không còn nhiều thời gian nữa, cuộc đời này đã quá bất công với em, sao lại cướp đi em của anh sớm như vậy chứ. còn bao nhiêu thứ đợi em, tình yêu của anh, tương lai thật rực rỡ của em, em sẽ thật thành công với sự nỗ lực của mình."

    "em biết là cuộc đời của em vô sắc, nhưng đó là khi chưa gặp anh, anh chính là người cầm bảng màu lên tô đậm cuộc đời của em, anh có biết là anh rất đặc biệt không, dù sống không được trọn vẹn, nhưng được ở bên anh trong quãng đời ngắn ngủi ấy cũng khiến em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới này rồi."

    "cảm ơn anh vì đã dành cho em những điều tươi đẹp nhất, cảm ơn anh vì đã chia sẻ cho em thứ quí giá nhất cuả anh. có lẽ nếu em được sống tiếp, thì tương lai của em thành công là có anh, chứ không phải là sự cố gắng"

    "hôm nay là kỉ niệm 20 năm ngày cưới của chúng ta, ngày này 20 năm trước, ông trời đã mang em đi. nhưng em có minhyung rồi, nhỉ?"

    minhyung ngồi trên giường mệt mỏi, tay anh run rẩy ôm lấy thân thể yếu mềm của donghyuck trên tay, dường như nước mắt đã cạn lâu rồi.

    donghyuck cố gắng mở mắt để nhìn thật rõ khuôn mặt hốc hác của người đang ôm mình, hơi thở yếu ớt, đôi mắt nặng trĩu, mờ dần, thều thảo nói mấy lời cuối cùng trước khi tạm biệt anh: "em yêu anh, hẹn anh ở kiếp khác, lee minhyung của lee donghyuck."

    đã đến lúc cậu đi, một sự ra đi thanh thản, không máu me, không một giọt nước mắt, chỉ anh và cậu, ngồi trong căn phòng ngủ của hai người, thật yên bình.

    minhyung đã giữ đúng lời hứa, không khóc khi cậu đi, nhưng anh không hứa là không khóc đi cậu đã ra đi rồi, dường như mọi thứ trong anh như trào ra, nước mắt không ngừng rơi, anh ôm xác cậu vào lòng, đặt gương mặt mình vào hõm cổ cậu. nước mắt anh thấm ướt hết một mảng áo cậu, vốn dĩ là không sao vì cậu cũng không thể cảm nhận được điều này.

    minhyung hứa với bản thân cố gắng mạnh mẽ, vì chỉ năm năm thôi, anh và cậu sẽ ở một nơi xa lạ nào đó, sống tiếp cuộc đời còn giang dở.

    những ngày, tháng, năm sau đó, minhyung chỉ sống như thể cho mọi người biết rằng anh còn sống, ăn uống sinh hoạt như một cái xác biết đi. tất nhiên là thế, cuộc sống anh sao mà còn màu sắc được khi người tô nó đã vĩnh viễn rời xa thế giới này.

    ngày đó rất nhanh đã tới, anh ra đi cũng thanh thản như donghyuck, bên cạnh anh là renjun, cậu bé tốt bụng mà anh tin tưởng để mình cho cậu ấy chăm sóc. renjun hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của anh, chôn xác chả anh cạnh cậu, bông hoa rực rỡ đang nằm dưới lớp đất.

    không ai biết chuyện gì xảy ra cả. trong một không gian mờ nhạt, có một người như thể là lần đầu tiên tới đây, đi chưa vững, từng bước vào một hang động tối. ven đường, có một ánh sáng rực rỡ đang ngồi đấy, người kia nhanh chóng chạy tới ánh sáng đó, như thể đây là vệt sáng duy nhất ở nơi này. chạy thật nhanh, rồi anh nhận ra một điều gì đó, nắm chặt ánh sáng đấy, bước qua đường hầm.

    cuộc đời nào cũng phải kết thúc, đoạn tình cảm nào cũng phải chấm dứt, nhưng bản thân mình có can đảm nắm tay nhau đi qua khó khắn hay không. cái chết chưa hẳn là kết thúc, nếu tình yêu đủ lớn, phép màu sẽ xảy ra.

    thật đặc biệt làm sao, minhyung là tình đầu của donghyuck, và ngược lại. tình đầu của nhau mà nắm tay nhau đi hết con đường là chuyện khó, mà donghyuck và minhyung lại làm được, họ nắm tay nhau trên đường về nhà, nắm tay nhau đi đến một nơi dành riêng cho hai người họ, nơi mà ai cũng sợ hãi khi đến đó, nơi mà họ có thể viết tiếp câu chyện tình yêu còn dang dở ở busan năm đó.

    ___

    "nó khá buồn, phải không?"

    "tôi rất tin vào tình yêu đó, nếu ta gặp đúng người thì ta nhất đinhh sẽ hạnh phúc, như nhân vật donghyuck, dù cậu ấy chết đi rồi, nhưng chính minhyung khiến cậu ấy hạnh phúc."
     
    Markhyuck; No One
    tập 2;


    mark chắc đã cảm thấy quá đủ rồi, 5 ngày qua có lẽ là những ngày đáng nhớ nhất của hắn, hắn chưa từng ngồi kiên nhẫn làm bất kì điều gì, nhưng hiện tại hắn đang ngồi nghe một cậu trai lạ mặt kể chuyện, với một chất giọng tuyệt vời.

    mỗi câu chuyện của haechan kể, dù nó là cái kết buồn hay vui, hắn vẫn ngồi chú tâm lắng nghe, có vẻ như không phải vì cốt truyện.

    mark quyết định chỉ giam cậu thêm một ngày nữa, rồi sẽ thả cậu đi. haechan là người đầu tiên không sợ hắn, có lẽ cậu cũng sợ nhưng không thể hiện nó ra, người đầu tiên không chọn cách cầm súng bắn hắn, người đầu tiên ăn đồ hắn nấu, người đầu tiên kể chuyện cho hắn nghe.

    ...

    thì sau bữa trưa hôm nay, mark bịt mắt haechan lại, mang cậu ra xe, chở đi đâu đó. haechan không hề biết việc mark sẽ thả cậu, cậu cứ nghĩ mark chỉ đưa cậu đi để cậu hít thở không khí thôi.

    lúc mở bịt mắt ra, haechan đang ở trước cửa phòng trọ của mình, nơi mà khá lâu rồi cậu chưa về. cậu rất nhớ nơi này, đứng trước cửa mà cậu chỉ muốn khóc. hắn đẩy cậu vào nhà và đóng sầm cửa lại, lúc cậu mở cửa đi ra ngoài thì đã thấy chiếc xe của mark đã rời đi rồi.

    cậu chỉ muốn nói chào hắn thôi mà hắn cũng không cho phép nữa. việc đầu tiên mà cậu làm là quét dọn và phủi bụi cho cả căn phòng này. nhặt chiếc điện thoại lên thấy nó đã sập nguồn từ khi nào rồi. cậu lúi húi quét quét lau lau căn phòng, lúc dọn xong cũng vừa cơ điện thoại lên nguồn.

    thứ đầu tiên đập vào mắt haechan chính là hàng chục, à không phải, hàng trăm cuộc gọi từ na jaemin, chắc do đột nhiên haechan biến mất như thế jaemin chắc sợ lắm.

    cậu nhấc máy bấm gọi jaemin, thì đầu dây bên kia ngay lập tức trả lời.

    "alo, là tao đây jaemin"

    "ĐM THẰNG KIA, MÀY Ở XÓ NÀO MÀ NỬA THÁNG TAO KHÔNG THẤY CÁI MẶT MÀY VẬY HẢ!!

    ĐỘT NHIÊN BIẾN MẤT, ĐỘT NHIÊN TRỞ VỀ LÀ THẾ NÀO, NÓI MAU MÀY LÀM GÌ Ở ĐÂU TRONG NỬA THÁNG HẢ???"

    "ừ thì tao bị..."

    cùng lúc đó có một tin nhắn đến, từ một người được lưu là 😡 ở trong điện thoại cậu với nội dung: "cấm được nói cho ai, nếu ai mà biết được thì cậu cũng biết cậu sẽ ra sao mà phải không."

    "à ừm, thì tao có chút việc, cần đi làm ở quán này, người ta không cho sử dụng điện thoại nên tao mới không mang theo á"

    "sao mày không kể cho tao nghe gì hết vậy, túm cái quần lại thì tao có phải bạn mày không thế lee haechan??"

    "thôi xin lỗi mà, tại lúc ấy vội quá nên chưa nói được cho mày, lần sau có gì tao sẽ kể cho mày đầu tiên, bây giờ mệt quá, sủi đây."

    haechan dập máy, nằm dài xuống giường, chìm vào giấc ngủ. cậu ngủ li bì, đến lúc mặt trời lặn, haechan vác cái thân mệt lả đi ra ngoài ăn tối.

    vì là mùa đông nên haechan muốn ăn một thứ gì đó nóng nóng, cậu bèn chọn một quán cháo sườn bên vỉa hè. cậu ăn liền 2 bát, ăn rất chậm rãi, tính tiền xong liền ra sông hàn ngồi.

    cậu cũng tính sẽ ra đây ngồi nên đã khoác cho mình mấy lớp áo rồi, dù lạnh nhưng cậu rất thích cái se se của không khí mùa đông, nó bồn chồn, nó rung động làm sao.

    haechan quay trở lại ngôi trường đại học sau một thời gian nghỉ học không lí do. vẫn may cho cậu là vẫn chưa quá số ngày được nghỉ quy định của trường, nếu không chắc bây giờ cậu đang ở nhà khóc, là hậu bối của jaemin cũng hay.

    cậu trở lại cuộc sống của mình, trong căn phòng trọ, hằng ngày đến trường rồi về nhà, thỉnh thoảng lại đi chơi cùng jaemin.

    hôm nay haechan phải làm một bài thuyết trình về vấn đề bạo lực mạng, áp lực từ dư luận và cộng đồng. nhóm của cậu phải vừa làm thuyết trình vừa phải quay một video phản ảnh chân thực nhất về vấn đề này.

    nhóm của haechan có 4 người: haechan, jaemin, dongmin và gaeun. tên dongmin rất lười biếng và thích "chỉ tay 5 ngón" luôn giao công việc nhóm cho các thành viên khác và hắn chỉ nghiệm thu.

    vì giáo sư luôn đặt sự đoàn kết lên đầu vì vậy nhóm cậu có mách giáo sư đi chăng nữa thì đều không có kết quả, ngược lại nhóm cậu còn bị khiển trách vì không có sự đoàn kết nội bộ nên mọi người cũng chả quan tâm, hắn hầu như không bao giờ có điểm hoặc lẹt đẹt 1, 2.

    gaeun là thành viên nữ duy nhất, cô bạn luôn là người ra ý tưởng và mọi người đều đồng tình với cô nên trong nhóm 3 bạn tự làm với nhau là chính.

    lần này, bài thuyết trình được giao cho jaemin và hạn nộp là chủ nhật tuần này, vậy còn 3 ngày cho jaemin, nhưng đối với cậu là rất đơn giản vì jaemin có anh người yêu rất giỏi trong chuyện này.

    và đến công việc quay video, mọi người đã thống nhất ý tưởng với nhau và chuẩn bị thực hiện, đột nhiên tên dongmin từ đâu xuất hiện và xung phong làm cùng.

    đây là chuyện hiếm nhưng ai cũng nghĩ hắn chỉ tới phá nên chả quan tâm.

    thực tế cho biết, phụ nữ sẽ luôn là nạn nhân của việc công kích trên mạng xã hội, chỉ cần cô gái ấy thể hiện cá tính của bản thân hay sự phá cách của những cô gái cá tính đều bị xăm soi, bàn tán bằng những lời khó nghe trên mạng, của những người kém, cùng, hơn tuổi, thậm chí là những người con gái với nhau.

    khai thác vấn đề trên, nhóm của haechan đã đi ngược lại, con trai sẽ thể hiện cá tính và sẽ như thế nào đây, nói nên vấn đề nhức nhối và hậu quả kinh khủng của nó gây ra.

    "haechan và jaemin là hai người bạn thân, đặc biệt là hai bạn đều thuộc cộng đồng lgbt, họ khá là xấu hổ khi nói rằng mình gay do xung quanh có rất nhiều lời nói đáng sợ khiến hai cậu phải cố giấu đi.

    haechan vẫn luôn đăng ảnh của mình lên phở bò, vì cậu khá nổi tiếng trong trường, rất nhiều người theo đuổi, đặc biệt là các em khối dưới, nhưng đã có ai khiến cậu xiêu lòng được, cậu chỉ có mỗi cậu bạn học khối A lớp bên cạnh mới làm cho haechan đổ gục, dĩ nhiên đó là bí mật là chỉ haechan và jaemin biết.

    ảnh cậu up lên vẫn có tương tác và bình luận bình thường, vẫn luôn là tin hot trên cfs trường. bỗng dưng một hôm dưới bài đăng của cậu, đó là một bức ảnh haechan cười rất xinh dưới cây thông đợt noel, có một bình luận từ một acc clone "em cười xinh quá, có phải em nằm dưới không?"

    và tiếp theo là những cmt reply lại vừa tán thành vừa không tán thành khiến cậu phải xóa liền bài đăng đó.

    ngày tiếp theo cậu nhận được tin nhắn lạ nói rằng "có phải em là gay không, nhìn em xinh lắm" khiến cậu sọe hãi, như thể bí mật của cậu đã bị một ai đó phát hiện là sẽ nhiều người biết nữa.

    haechan vẫn bình tĩnh trả lời lại là "không bạn ạ, bạn nhầm ai rồi". người đó vẫn cố nhắn tin như muốn cậu thừa nhận là bản thân thật sự là gay.

    người đó vẫn liên tiếp cmt một số bài của cậu nữa với nội dung tương tự, và như một hot topic, cậu lên cfs với nội dung "một vài người nhận ra được vẻ đẹp nữ tính của haechan 11A6, cậu ấy thật sự là gay?"

    rất nhiều bình luận ở dưới mang hai luồng ý kiến. một số người đồng tình và chỉ ra bằng chứng, một số người khác thì tỏ ra thất vọng là nói những lời nhạy cảm.

    "cậu ta ẻo lả vô cùng, mấy lần tôi cũng nghĩ vậy rồi"

    "ui mình thất vọng quá... anh ấy thực sự không thích con gái chúng tôi sao?"

    "thằng này nhìn đẹp trai thế mà gay nhỉ. tiếc thật đang định mời nó vào đội boxing"

    "yeah người đẹp thích con trai, ae chúng ta vào thôi nhỉ"

    ...

    cũng có một số người ủng hộ giới tính của cậu nhưng rất ít, 10 cmt thì chỉ có 2 cmt bênh vực.

    haechan nói thật là không quan tâm mấy cái cfs vớ vẩn, nhưng hôm sau đi học rất nhiều người chỉ chỏ khiến cậu không quan tâm cũng phải quan tâm.

    đọc bình luận mà cậu suy sụp vô cùng, vội vàng nhắn cfs yêu cầu xóa nhưng không được trả lời.

    dù cậu biết là nếu mọi chuyện vỡ ra thì mọi người sẽ không chấp nhận được nhưng sao đau đến như này. cậu quyết định up status với nội dung " đúng vậy, mình gay, mình rất yêu bản thân và mình thấy chuyện này là một chuyện bình thường, mình thấy mình không hợp với giới tính nam, mình là chính mình khi là con gái, chuyện của mình, không cần mọi người bàn tán. mình cảm ơn"

    và sau đó haechan tắt điện thoại đi ngủ.

    sáng hôm sau cậu lại lên cfs lần nữa, các anh hùng bàn phím dành cả đêm cày bàn phím, viết lên nhưng lời miệt thị cậu, một người ái nam ái nữ là người không bình thường, phải xa lánh... là những điều đọc coment chỉ thấy sự tiêu cực.

    các cô gái tỏ ra tiếc nuối và nói rằng uổng công trước thích haechan, theo đuổi nhưng cậu không đồng ý, hóa ra có thích con gái đâu mà đồng ý.

    và chuyện cậu thích bạn nam lớp 11A7 bị lộ, do mọi người nhớ lại những tương tác trước kia của 2 người, những cô gái thích bạn nam kia cũng coi cậu là tình địch, vào cmt những thứ xấu xí mà họ bịa ra.

    haechan rất không quan tâm đến cái cfs tào lao đó, nhưng khi đến trường bị chỉ trỏ, bị bàn tán khiến cậu không thể giữ được cái đầu lạnh nữa. haechan dần bị xa lánh và ít bạn bè, chỉ có jaemin bên cạnh an ủi.

    cậu cũng nhận được rất nhiều tin nhắn ác ý miệt thị ngoại hình, giới tính, và nói cậu không xứng với sự yêu quí của mọi người trước kia.

    kinh khủng hơn, một bạn nào đó ghen tị với sụe nổi tiếng của cậu trước kia đã khoe mẹ cậu, khoe giáo viên khiên cậu bị mẹ đánh, bị giáo viên cà khịa.

    đó là khoảng thời gian ác mộng của haechan.

    nhiều lần cậu định nghỉ học, làm điều dại dột, may có jaemin bên cạnh, an ủi, động viên cậu khiến cậu đỡ hơn. haechan rất ghen tị với jaemin vì cậu vẫn giữ được bí mật, và mẹ jaemin rất thoải mái ttong việc này."

    do nhiều vấn đề mà hậu quả của việc này chưa được khai thác triệt để
     
    Markhyuck; No One
    tập 3;


    mấy ngày sau nữa, cứ ban đêm cậu lại một mình lang thang ở gần sông hàn, không hiểu sao từ hôm đó, cậu có một khoảng trống trong lòng, cứ bồi hồi, nhớ nhung.

    dù biết đó là điều không nên, người ta không xứng với cậu, hắn là một tên tội phạm bị truy nã cơ mà, tại sao trong cậu cứ mang theo trong tâm trí một hình bóng ai kia.

    haechan biết vậy, biết rất rõ, nhưng là do hắn, tại sao lúc đầu định giết cậu, hà cớ gì lại quan tâm cậu như vậy, tại sao lại đối xử tốt với cậu, hắn là một trên săn người kia mà...

    haechan là một người rất dễ rung động. chỉ một hành động nhỏ là tiền bối nhặt chiếc lá vương trên tóc cậu, sau đó hai người chặm vào tay nhau, và sau đó cậu đã tương tư anh chàng đó. dĩ nhiên nó không đi đến đâu, anh ta đã có bạn gái rồi, tất cả là do sự rung động ngốc nghếch của haechan.

    hành động của hắn quá đỗi dịu dàng, với cậu. nấu ăn cho cậu. khi thấy cậu gục trên ghế, hắn đã nhẹ nhàng bế cậu đặt xuống cái đệm mà hắn đã chuẩn bị từ trước, điều này cậu vô tình thấy được, từ khi đến đây. ngoại trừ một hai ngày đầu, thì cậu hoàn toàn lành lặn về cả thể xác và tinh thần.

    đây không phải là việc mà một tên săn người sẽ làm với nạn nhân của hắn, thả cậu tận nhà, đáng lẽ hắn sẽ xử lý cậu chứ.

    đấy, là tại mark, haechan giờ đây đầu óc rối bời, từ lúc cậu được hắn thả ra cũng được một tuần rồi, cậu rất hay suy nghĩ xem bây giờ người kia đang ở đâu, có đang làm điều gì đáng sợ không, có ăn uống đầy đủ không...

    cậu đột nhiên nghĩ ra, 😡 trong điện thoại. vội vàng mở máy, vào mục tin nhắn, nhấn vào xem lại tin nhắn mà 😡 đã gửi cho cậu hôm cậu vừa về nhà. vào danh bạ, một số điện thoại 01786xxxxx được đề tên là 😡, cậu không nghĩ là ai có thể gửi cho cậu mấy dòng đe doạ này, ngoài hắn.

    không chần chừ, haechan bấm gọi. không có hồi âm. cậu gọi lại lần nữa, lần này thì sau 10s, có người bắt máy. bên kia rất im lặng, như chờ đợi haechan sẽ nói trước.

    "xin chào, anh có phải là m-mark không?"

    có tin nhắn từ 😡: 👍

    "à ờ tôi đang ở sông hàn ấy, không biết anh có thể ra đây một chút được không?"

    haechan tắt máy. bây giờ là đông rồi mà mặt cậu đỏ bừng, thân nhiệt lên cao, không biết lời cậu nói có lên nói hay không, cậu chỉ sợ hắn bị rất nhiều người rình rập nên không dám ra nơi này. cậu tức giận trách bản thân sao lại nói mấy câu ngu ngốc kia chứ, mà chắc hắn cũng sẽ không ra đây đâu.

    đầu thì nghĩ như vậy nhưng cơ thể haechan đang làm trái lại cậu, toàn thân cậu ngồi yên vị trên chiếc ghế đá lạnh lẽo đã được cậu làm ấm một lúc rồi, như thể đang chờ đợi sẽ được nhìn thấy thân hình cao ráo ấy.

    5 phút, rồi 10 phút, 15 phút, haechan đã dập tắt hi vọng, chắc chắn với suy nghĩ kia của mình, sẽ chẳng có ai đến đây đâu. cậu nhanh nhanh chóng chóng về nhà...

    để có thể vùi đầu vào chiếc chăn ấm áp.

    bóng của cậu di chuyển rất nhanh, theo sau là một cái bóng khác cao hơn cậu một cái đầu, di chuyển cũng khá anh ấy.

    đó không phải chỉ là một cái bóng, mà đó là người mà khiến haechan ngày đêm mong mỏi, cuối cùng cũng đến.

    haechan nghe thấy tiếng chân đằng sau mình, quay lại thì bị tên kia ôm chặt vào lòng, thật thơm thật ấm áp làm sao.

    mark đã đến rồi, tuy nhiên mọi thứ không thể diễn ra theo cảm xúc được, kể cả cảm xúc hắn, điều này là không thể nhưng cũng không thể nhẫn tâm với cậu được.

    hắn cứ đứng vậy, ôm haechan, cậu cũng chủ động vòng tay ra ôm chặt hắn, như không lỡ để mark đi. hai người cứ vậy, trong cái giá lạnh của mùa đông.

    haechan không quan tâm thời gian nữa, gặp mark như tất thảy mọi thứ nặng nề trong lòng cậu tan biến hết, không rõ trong lòng cậu là loại cảm giác gì, với mark, nhưng gặp được anh, mắt thì khóc, môi thì nở một nụ cười tươi vô cùng.

    mark là người ôm cậu trước và cũng chính là người buông tay trước. hắn nắm lấy đôi tay của haechan đang ôm chặt hắn mà lạnh lùng hất xuống. quay đầu, đi về hướng hắn vừa đến.

    để lại một haechan ngồi gục xuống, ôm lấy đầu gối, cuộn tròn như một chú gấu nâu bị cướp đi chút ấm áp cuối cùng, run rẩy, bật khóc.

    nhưng tuyệt nhiên cậu tuyệt nhiên không níu lấy hắn, không gọi hắn lại, cho dù hắn đã cố ý đi rất chậm. không hiểu là vì lí do gì, nhưng cậu cũng rất vui vì hắn đã đến, giống như điều cậu muốn, nhưng rất ghét sự rung động ở trong cậu bây giờ.
     
    Markhyuck; No One
    tập 4;


    ngày hôm sau, haechan không ra đó nữa. cậu quyết tâm chăm chỉ học hơn để theo đuổi ước mơ của mình. từ nhỏ haechan đã có niềm đam mê mãnh liệt với diễn xuất, để vào được ngôi trường này, cậu đã cố gắng hơn mọi người, cậu đã bỏ học quá lâu nên giờ chính là lúc cậu bắt đầu lại.

    haechan đâm đầu vào học, cậu hay dành thời gian để đi chơi cùng jaemin, hai người sau giờ học sẽ biệt tăm biệt tích cùng nhau, đến tối mới chị về. jeno đã cố tách hai người họ ra để được bênh cạnh con thỏ này nhưng haechan lại không đồng ý.

    rồi từng ngày từng ngày trôi qua, haechan đã trở thành sinh viên năm ba rồi, hôm nay là ngày nhập học của tân sinh viên năm nhất, và haechan được chọn làm người sẽ đưa các tân sinh viên đi tham quan trường.

    và không thể tin được, haechan lại rung động rồi.

    đó là một cô gái đã chạy đâm sầm vào haechan trong ngày hôm ấy. xong, cô ấy lại vội vã chạy đi, để lại haechan thẫn thờ cùng thỏi son màu xanh biển lăn lốc ở dưới nên đất và một mùi hương mê người.

    đến jaemin khi nghe chuyện này còn không tin nối. cậu cứ nghĩ haechan sẽ quen mấy anh mọt sách ở trường chứ không phải một cô tiểu thư gia đình khá giả này được, thôi thì cậu để haechan có một trải nghiệm thật tuyệt vời về tình yêu đại học này vậy.

    từ sau hôm ấy, cậu cũng rất hay tình cờ gặp cô ấy, nào là gặp nhau ở một quán thịt nướng cái hôm đi cùng jaemin, hay thấy cô ấy đi mua nước ở cửa hàng tiện lợi, thấy cô ăn trưa cùng một cô bạn khác ở căng tin,.. cậu cũng muốn ra trả lại thỏi son và tiện bắt chuyện luôn, nhưng... haechan thấy ngại.

    hôm nay, cô ấy lại đến cửa hàng tiện lời gần trường, vì đi một mình nên haechan quyết định sẽ ra nói chuyện luôn, dù gì mình cũng là tiền bối, chắc em ấy cũng đang gặp chút vấn đề khi mới vào trường mà, haechan nghĩ thầm.

    "chào em, anh là lee haechan, sinh viên năm ba, anh muốn trả lại em thỏi son hôm nọ em va vào anh và làm rơi."

    "ui em cảm ơn anh nhiều ạ, em tìm thỏi son này mãi, không ngờ là do em đánh rơi."

    "em là lee haeji, sinh viên năm nhất ạ, có gì mong anh haechan chỉ bảo em ạ."

    cô ấy quá đỗi dễ thương, quá đỗi ngoan hiền, khiến mọi thứ cảm giác trước đây của haechan đã hoàn toàn biến mất, chỉ đọng lại ở haeji thôi.

    từ hôm nói chuyện đó, dù haechan rất nhiệt tình giúp đỡ haeji nhưng haeji rất hay rụt dè với cậu, cậu đã cố gắng khiến cho cô cảm thấy gần gũi hơn, nhưng càng làm thì haeji càng thấy không thoải mái.

    hôm nay haechan chỉ tình cờ gặp haeji ở cổng trường lúc ra về, cậu mở lời mời cô ấy đi ăn tok, quán ngay gần sông hàn, đặc biệt là, haeji đồng ý.

    cậu cao hơn cô một cái đầu, đi với nhau cứ gọi là 90% hoàn hảo. cậu cũng không hiểu sao hôm nay, cô ấy lại rất cởi mở, chủ động hỏi về sở thích và thói quen của haechan làm cậu rất... thích.

    "món ăn yêu thích của anh là gì vậy?"

    "à, là canh kim chi đó, anh có thể ăn nó quanh năm luôn á"

    "sao anh lại có thể thích một món vừa cay vừa chua, không có chút mê nào luôn nhỉ"

    "thật ra trước kia anh không thích nó lắm đâu, nhưng từ khi anh được một người nấu cho ăn thì lúc đó anh mới nghiền thế đó"

    ăn xong haeji rủ cậu đi dạo quanh một chút, để hít thở không khí mùa đông, cậu dù không muốn nhưng biết từ chối sao giờ.

    từ ngày hôm ấy của năm trước, cậu đã không ra đây đi dạo nữa rồi, chính bản thân cậu cũng không hiểu là do cậu sợ điều gì nữa, do cậu quá khó hiểu rồi. haechan sợ bản thân lại rơi vào dòng cảm xúc hỗn tạp như ngày hôm đó, sợ mình lại yếu lòng mà làm phiền anh.

    thời tiết ngày càng lạnh hơn, haeji càng ngày càng nép sát vào cậu, để tìm hơi ấm. cậu cũng chủ động choàng thêm áo cho cô, và đưa cô về tận nhà.

    và rồi, điều đó lại đến. một mình cậu trong mùa đông đi qua con đường ấy, như ngày hôm ấy. vì rất rất lâu rồi không một mình tại nơi này nên cậu quyết định sẽ ở đây thêm một chút, tận hưởng lại cảm giác tuyệt vời đã bị đánh mất này.

    haechan ngồi thẫn thờ, run lên vì lạnh, cậu liền chạy ra quán ngay gần đấy mua một cây hotdog nóng hổi rồi mang lên ghế ngồi ăn. cảm giác này thật tuyệt, haechan chỉ tiếc sao vừa cậu không nghĩ ra chuyện này để lấy lòng haeji nhỉ.

    hôm nay, khoa cậu tổ chức dã ngoại hai ngày một đêm. haechan lại cực kì thích hoạt động này, cậu và jaemin vì đã biết chuyện này trước nên đã chuẩn bị đồ rất kĩ từ hai ngày trước rồi, và đặc biệt haeji cũng đi cùng bạn của em ấy.

    thì tất nhiên đi dã ngoại sẽ có cái là lập team để chơi game, mỗi đội sẽ gồm 6 người, sẽ được chọn người lập team, cơ mà nếu không chọn được thì sẽ là leader bốc thăm. haechan và jaemin thì vẫn luôn dính nhau rồi, hai bạn ngỏ ý muốn lập đội 2 người thôi vì haechan lém lỉnh sẽ cân được tất cả, nhưng dĩ nhiên là không rồi.

    đang lúng túng không biết nên chọn người hay nhờ bốc thăm, thì haeji và bạn em ấy đi đến và ngỏ ý muốn tham gia cùng. haechan thì vui khỏi bạn rồi, dù gì cậu cũng đang nghĩ đến người ta, jaemin thù cũng muốn vì có 2 cô nàng xinh đẹp của khoa tham gia cùng thì còn gì bằng.

    trong lúc đang nói chuyện, có hai người đi tới, một là tiền bối trong khoa, tên này dành một tình cảm cực kì đặc biệt cho haechan, còn người kia là một người bạn khác của jaemin. họ ngỏ ý muốn tham gia team của haechan và cậu đồng ý.

    cả sáu người đều đem ra những nguyên liệu mà mình đã chuẩn bị để mở tiệc bbq ngoài trời. vì cậu cũng chỉ quen jaemin và haeji trong nhóm, và cậu cũng muốn lấy lòng nàng nên đã tranh chân nướng đồ ăn, mọi người ngồi vừa ăn vừa nói chuyện rôm rả, đợi haechan nướng thịt.

    haechan mang ra đĩa thịt nào thì hết sạch đĩa đó, jaemin thỉnh thoảng cũng quấn xà lách với thịt cho cậu để lấy động lực nướng thịt. không hiểu sau nhưng nhóm này ít khi nói chuyện với nhau mà sao hôm nay hợp mồm đến vậy, kể chuyện từ trên trời dưới đất luôn.

    tên tiền bối nhanh nhảu ra giúp haechan nướng thịt, hắn còn ngỏ ý muốn làm thay cậu, bảo cậu ra ăn và nói chuyện cùng mọi người nữa, dù sao cũng mỏi chân rồi nên haechan đồng ý luôn.

    ăn uống xong xuôi thì cả khoa lại ngồi xung quanh cũng nhau hát hò, và đương nhiên, thế mạnh của haechan là giọng hát như mía lùi. dù hơi ngại nhưng jaemin ủng hộ nhiệt tình cùng tiếng hò reo của mọi người nên cậu vừa đàn vừa hát, ai cũng đắm chìm vào giọng hát này mãi thôi.

    đang ngồi hát hò thì có một bạn xung phong kể một câu chuyện, do bạn này là người sinh ra và lớn lên tại đây nên biết khá rõ.

    warning: có tình tiết ghê rợn gây ám ảnh.

    "thật ra trước đây nơi này không một ai sinh sống, ở đây có một bà già chuyên bắt cóc mà móc mắt trẻ con. bà ta đã thực hiện hành động này với 8 đứa trẻ trong làng rồi. bố mẹ của những đứa trẻ đều vô cùng tức giận, hẹn nhau cùng đến ngôi nhà mà bà ta đang ở. bọn họ có 10 người cùng xông vào tra tấn bà ta dã man, móc hai mắt của bà ta ra rồi treo cổ lên trần nhà. nguyên nhân mụ ta bị như vậy là do ngày xưa bà ấy cũng có một đứa con nhưng bị mù bẩm sinh, vì vậy nên đứa nhỏ không có ai chơi cùng, việc học bị chậm trễ. vì thế nên bà ấy đã bắt cóc những đứa trẻ về, bắt chúng chơi cùng con bà, móc mắt ra để chúng giống con của bà ta. ngôi nhà và cái xác của mụ thì cứ thể biến mất không dấu tích cùng xác những đứa trẻ. tuy nhiên ở ngay chỗ ấy mọc lên một ngôi mộ, không có ai dám bén mảng qua đây, vì do một số người kể rằng khi đi đến đó vài ban ngày sẽ không thấy bất cứ thứ gì, kể cả ngôi mộ. còn ban đêm, con đường đến đó như rộng mở, lôi kéo những con người hay tò mò khám phá."

    đây là những gì bà nội kể tao nghe. nhưng sau rất nhiều năm thì tin đồn cũng đã lắng xuống rồi, mọi người cũng đã dám sống ở đây chỉ là không ai dám lại gần ngôi mộ thôi.

    "thì đằng nào cũng đến đây rồi, mỗi đứa hãy theo nhóm đi đến ngôi mộ ấy rồi thắp cho bà ta nén hương đi, trò chơi can đảm mà, có chơi có thưởng. mà nếu đội nào sợ quá thì cũng phải đi, để cho đỡ sợ nhé. thế có đội nào không dám chơi không?"

    "chắc bọn tao không dám đi đâu, nghe câu chuyện rùng rợn quá, bọn tao sợ lắm." một nhóm toàn con gái lên tiếng.

    "hay là giờ ghép nhóm nam nữ lẫn lộn đi, để có gì còn giúp nhau."

    chỉ có một đội do có một bạn yếu tim và mấy bạn nữ yếu bóng vía nên ngồi lại lều nói chuyện với nhau, còn lại thì tất cả đồng ý. họ theo chỉ dẫn, đầu tiên đi thẳng, sau đó rẽ trái và đi thẳng tiếp khi nào thấy một hòn đá rất to rồi lại rẽ phải lần nữa, sẽ thấy ngôi mộ ấy nhỏ, cỏ mọc um sùm là tới đích.

    đến đó rồi mỗi nhóm thắp một nén, rồi quay về trại kể chuyện về chuyến đi vừa rồi cho mọi người nghe.

    tất cả xuất phát. họ bắt đầu từ một con đường và sau đó mỗi người một lối, với tâm thế vô cùng phấn khởi, có chút sợ sệt.

    nhóm của haechan đi gần cuối, đi được một nửa quãng đường thì haeji bị trẹo chân, cả đám phải ngồi lại để xoa bóp cho cô ấy. vì thế nhóm cậu đã đi cuối và bị lạc. haechan xung phong đi dò đường, lần theo dấu của nhóm trước.

    cậu đi một mình, để lại 5 người ở lại. khu rừng vài ban đêm, càng đi càng tối, ánh đèn flash ở điện thoại cậu vốn dĩ không đủ sáng. cái lạnh vào ban đêm, tiếng gió, tiếng lá cây xào xạc, tiếng thú kêu,...

    đã làm cho lee haechan gan góc trở nên nhút nhát hơn. bây giờ cậu đã thấy hối hận vì đã không rủ jaemin đi cùng.

    haechan cứ đi mãi cũng chả thấy ai, bây giờ mà có quay lại thì cũng cách rất xa đám bạn của cậu. việc hiện tại của cậu chỉ là đi tiếp, may ra là gặp người.

    đi được một lúc thì haechan đã dần thấm mệt, cậu ngồi nghỉ ngơi chút dưới gốc cây, nén cơn lạnh và sự sợ hãi lại, ngồi chơi game rồi chờ mọi người tới.

    hiện tại, mọi tình tiết của câu chuyện mà người bạn kia kể cho cậu khiến cậu càng lạnh gáy, chỉ biết cầu mong cho bạn cậu đến nhanh chóng thôi.

    đợi 5 phút, 10 phút cũng chưa thấy gì, haechan biết cậu đã bị lạc.

    cậu lôi điện thoại ra gọi cho jaemin, rất may là jaemin nghe máy. jaemin nói ràng bọn họ đã tới chỗ hòn đá rồi, nhưng không gặp cậu. rõ ràng haechan cũng đã đi thẳng nhưng không hề thấy hòn đá nào cả, cậu dặn jaemin quay lại chỗ hòn đá đợi cậu. haechan đành liều mình quay đầu đi ngược lại.
     
    Markhyuck; No One
    tập 5;


    haechan đang ung dung đi về nhà. cậu nghĩ mình điên thật rồi, là do cậu lâu ngày không gặp mark mà lại ngửi thấy mùi hương đó gần đây, như thể người ta đang đứng gần cậu vậy. không dừng lại ở đó, người ta còn vòng tay ôm cậu, từ đằng sau, hơi ấm này không như lần trước, mùi này cũng rất khác ngày trước nữa.

    cơ thể hắn đổ rạp vào người cậu, nặng trĩu.

    áo cậu bỗng nhuốm đỏ từ đôi tay đang ôm eo cậu, cơ thể hắn ngã nhào xuống đất, tạo nên một cảm giác hụt hẫng.

    haechan quay lại thì đây không phải là mark mà cậu muốn gặp mà là mark có một vết thương rất nặng ở cánh tay, cái áo chỗ trắng chỗ đỏ thật không dám nhìn, đầu tóc bù xù, gương mặt của mark, hình như gầy đi rồi...

    mark không bất tỉnh, chỉ là hắn không còn sức để đứng lên thôi. haechan lúc này thật sự không biết làm thế nào nữa ngoài đứng run rẩy, bật khóc nhìn cái cơ thể đầy máu dưới đất ấy.

    cậu muốn gặp hắn thật ấy, nhưng không phải là với bộ dạng này, tình huống này.

    haechan gọi người xung quanh đến giúp cậu thì có vẻ như ai cũng ái ngại khi nhìn cơ thể đầy máu này. chính cậu bây giờ cũng không biết phải giải quyết ra sao.

    cậu dùng hết sức của mình, cõng anh trên vai, cũng may là có ông chú chạy bộ đi qua, vì thương cậu quá nên cũng một tay giúp haechan một tay.

    đoạn đường về nhà hôm nay xa thật ấy, cậu cũng bắt đầu ngửi thấy mùi tanh của máu ở sau lưng mình. cậu cố gắng hết sức mới đưa mark về đến khu ổ chuột của cậu.

    cậu đặt hắn xuống dưới sàn nhà, để hắn lạnh còn hơn phải giặt ga giường. mang về rồi haechan cũng không biết phải xử lý hắn sao nữa. trong lúc đang lúng túng thì mark lên tiếng.

    "em giúp tôi cởi cái áo này ra được không?"

    mark như thể cố gắng hết sức để nói ra được câu này, giọng hắn khàn khàn, chữ được chữ không.

    thì nghe vậy haechan cũng làm theo. cậu cởi áo khoác ngoài ra, máu hình như đang chảy rất nhiều ở cánh tay phải, có vẻ như là vết thương khá sâu bằng dao.

    một lớp áo khoác trắng nhuốm màu đỏ, rồi đến một lớp áo len bên trong. hắn chỉ mang lên người hai lớp áo trong tiết trời seoul 2°C như thế này, có bất thường quá không.

    cậu đỡ hắn dậy dựa vào tường, cẩn thận để tránh vết thương của hắn, và bây giờ haechan đang thấy vết thương rất nặng ở cánh tay hắn. cậu vốn dĩ không biết sơ cứu nhưng mark nói, haechan làm theo thì cậu cũng xử lý xong xuôi vết thương.

    hôm nay bất đắc dĩ haechan phải cho hắn ở nhà cậu rồi, nếu là haechan của trước kia thì chắc là một điều tuyệt vời, nhưng bây giờ cậu là haechan năm ba, cậu không còn những rung động nhất thời kia nữa. nhưng tại sao, hắn và cậu lại gặp nhau, với tình huống như vậy chứ, tại sao cứ phải là lúc haechan sắp tìm thấy một người lấp đầy chỗ trống trong lòng mình chứ, tại sao cứ phải là lúc cậu đã không còn thích hắn, hắn mới tìm cậu chứ
     
    Back
    Top Dưới