"hôm nay là ngày cưới của minhyung và donghyuck. hai chú rể ăn mặc chỉnh tề, khoác trên mình bộ vest trắng, sánh bước bên nhau trong lễ đường.
sân khấu trang trí theo tone trắng, trông rất mát con mắt. hai người được sự ủng hộ nồng nhiệt từ bạn bè, khiến minhyung và donghyuck rất hạnh phúc.
bên nhau đây là năm thứ ba rồi, minhyung và donghyuck rất mong đợi ngày hôm nay, ngày hai người chính thức về chung một nhà.
donghyuck sẽ ở nhà của minhyung, ở cùng gia đình anh, có bố mẹ, ông nội và một người em gái.
ở cùng gia đình chồng đã là một sự bất tiện rồi, đây mẹ chồng cực kì không thích donghyuck, bà ấy hay chèn ép, khiến cậu không thoải mái trong chính căn nhà này.
dù rất nhiều lần minhyung bảo mẹ đối xử nhẹ nhàng với em hơn, bà ấy vẫn coi donghyuck như cái gai trong mắt. những ngày đầu làm rể nhà họ lee thật khó khăn.
donghyuck thường hay tỉnh lúc nửa đêm, cậu tỉnh rồi lại khóc, ác mộng luôn tới, đôi lúc cậu rất sợ lúc ngủ, dường như tỉnh dậy rồi thì không thể ngủ tiếp.
minhyung rất thương cậu, anh thường phải thức cùng cậu, dỗ dành, luôn ôm cậu vào lòng, bao bọc, an ủi.
qua vài tuần, minhyung cũng đã quen với chuyện đó. anh đã dẫn donghyuck đi nhiều nơi để hỏi về vấn đề của cậu, nhưng đáp án nhận được là do cậu quá stress nên mới gặp ác mộng như vậy.
dù đã ở đây hai tháng nhưng quan hệ của cậu với mẹ chồng vẫn không thể hòa thuận. donghyuck đã cố gắng làm thân, luôn quan tâm và chăm sóc cho bà chu đáo như bố mẹ ruột, cậu vẫn không thể lọt vào mắt bà.
từ lúc cậu vào nhà của minhyung, cậu luôn thắc mắc tại sao ông nội của minhyung lại không có bóng và không nhìn rõ cơ thể, thân xác mờ ảo.
" donghyuck à, thật ra anh có một khả năng đặc biệt, nếu người nhà anh mất, anh có thể mang tuổi thọ của mình cho người đó. nói dễ hiểu hơn, nếu người nhà anh cho người nhà anh sống thêm bao nhiêu năm, tuổi thọ của anh sẽ bị trừ đi từng ấy năm."
" như em thấy đó, ông nội anh em không thể nhìn rõ, vì anh "cho" ông anh 10 năm, thời hạn 10 năm ấy cũng đã sắp hết, nên em mới thấy cơ thể ông anh khá mờ. vì ông sống bằng tuổi thọ của anh, vậy nên ông anh mới không có bóng. cách này anh chỉ giúp cho người trong nhà, người khác cũng được, nhưng nó rất mất sức."
cậu cũng không ngờ tới, lúc hẹn hò, minhyung chưa từng kể chuyện này. cậu nửa tin nửa ngờ, con người có khả năng này vừa khiến người nhà mình vui, bản thân mình lại rất thiệt.
donghyuck cũng nghĩ do tình cảm gia đình quá lớn, vì vậy sự hi sinh của minhyung cũng rất xứng đáng.
hôm nay là một ngày rất buồn. không ai có thể tin được cô bé xinh xắn, đáng yêu, em gái minhyung lại đột ngột ra đi. vốn dĩ bé đã rất cẩn thận, nhưng người ta vẫn đánh lái đâm vào cô bé.
thanh niên ấy cũng do uống rượu say nên đã xảy ra sự việc thương tâm này. gia đình hắn đã bồi thường, hắn cũng phải chịu một hình phạt thích đáng rồi.
còn gia đình minhyung, ai có thể hồi phục tổn thương tinh thần của họ đây.
nếu là nhà người ta thì họ sẽ buồn, sẽ khóc. nhưng gia đình minhyung có minhyung rồi, ít nhất anh cũng có thể lấp đầy nỗi đau đó bằng cách của anh, hi sinh bản thân.
đây là lần đầu tiên donghyuck được tận mắt chứng kiến chuyện này, bây giờ nói không tin là không được.
minhyung mang xác của em gái đi vào một căn phòng cuối hành lang tầng 3, khoảng hai tiếng sau, donghyuck thấy cô em gái bé bỏng của anh lon ton chạy ra ôm chầm lấy bố mẹ, mọi người đều vui sướng đến phát khóc.
mãi không thấy chồng mình đâu, donghyuck liền chạy vào thấy minhyung đang nằm dài xuống sàn nhà lạnh lẽo, toàn thân rã rời, trên người có vài vết thương hở.
cả nhà chỉ quan tâm cô bé kia nên không ai biết minhyung ra sao, cậu lay lay anh dậy, tuy nhiên anh vẫn không tỉnh.
cậu nhờ mẹ dìu anh vào giường nằm, 10 phút sau, minhyung tỉnh lại và không có dấu hiệu gì là mệt mỏi cả.
"anh đã làm gì vậy, anh làm như thế nào? có phải tuổi thọ của anh đã giảm đi 10 năm rồi đúng không, minhyung à, anh có mệt lắm không??
"
donghyuck dường như không giữ được cảm xúc của mình mà tuôn một tràng câu hỏi cho anh.
"donghyuck à, không sao, anh ổn mà em, em không cần quá lo đâu, còn chuyện anh đã giảm 10 năm tuổi thọ thì không, anh cho em gái anh 15 năm, anh bây giờ chỉ sống được đến năm 75 tuổi thôi, nhưng em không phải lo, anh vẫn sẽ bên cạnh em mà, donghyuck của anh"
" anh đã phải cắt để lấy một ít máu trên cơ thể rồi hòa vào nước cùng với một loại thuốc khác để cho em gái anh uống, để truyền cho em gái anh tuổi thọ của anh, vì vậy mới có mấy vết cắt như vậy. mấy vết cắt này vì nó lấy đi năm anh được sống nên nó vô cùng đau đớn, anh đã mất hoàn toàn sức lực để hoàn thành việc này."
cậu nghe xong mà phải há hốc mồm. những điều anh kể nó quá đỗi kì lạ, nhưng mà chính cậu nhìn thấy em bé đó từ một cái xác mà bước đi bình thường nên cậu phải tin thôi, "con người mà kì diệu như vậy sao?"
donghyuck dù rất thán phục khả năng của minhyung, nhưng điều cậu thấy khá buồn bây giờ, là tuổi thọ của anh sẽ giảm, nếu anh vẫn tiếp tục "cho đi" tuổi thọ của mình, anh sẽ dời xa cậu sớm thôi.
cậu rất muốn cùng anh bên nhau tới cuối đời, muốn anh dắt tay cậu cùng sang thế giới bên kia, cậu và anh mới bên nhau hơn ba năm, tình cảm cậu dành cho anh rất lớn, nhỡ đâu anh bỏ cậu mà đi thì... donghyuck dập tắt dòng suy nghĩ này trong đầu.
donghyuck dù rất sợ, cậu rất muốn nói cho anh biết nỗi lòng của mình, nhưng cậu sợ anh sẽ không nghe cậu, anh phải giúp người nhà của anh, anh không thể thấy gia đình mình khổ sở, khóc lóc vậy mà làm ngơ được.
có lẽ ông trời giao cho anh khả năng khác thường như vậy, chắc đã thấy được một cái gì đó tốt đẹp của anh, rất tin tưởng nên mới trao cho anh.
minhyung rất tốt bụng, cái gì trong khả năng của anh, anh sẽ giúp tới cùng.
nhưng anh chắc chưa từng nghĩ đến cảm xúc của donghyuck, anh cũng không biết rằng việc làm anh cho là "tốt" đó, donghyuck thấy sao.
ngoài chuyện đó ra, minhyung là một người chồng tốt, anh rất chăm chuốt cho donghyuck, luôn là chỗ dựa tinh thần cho cậu.
anh sẽ là người xách đồ cho cậu, anh sẽ gắp thức ăn cho cậu khi cậu cảm thấy ngại ngùng với mẹ mình trong mỗi bữa ăn, là người bênh cậu khi cậu bị mẹ chồng mắng, là người dạy cậu cách làm mẹ vui.
donghyuck bây giờ cũng đã tìm thấy công việc cho mình. cậu dạy thêm cho học sinh cấp ba. với kinh nghiệm dày dặn, kiến thức chắc chắn, cậu đã làm hài lòng rất nhiều vị phụ hyunh, sự nổi tiếng của thầy giáo trẻ lee donghyuck cũng dần vang xa.
lí do đến bây giờ donghyuck mới đi làm là do cậu phải ở nhà dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho bố mẹ chồng. bây giờ, bà đã chịu nghe minhyung, làm mấy việc này thay donghyuck.
nhưng ác cảm bà dành cho cậu không những không mất đi mà lại càng tăng lên. cậu đã rất cố gắng, cậu vô cùng buồn khi không biết lí do tại sao mẹ chồng lại không thích cậu như vậy.
sống trong một ngôi nhà mà mỗi minhyung và em gái anh là chịu nói chuyện với donghyuck, còn lại bố mẹ chồng cũng đều không cho donghyuck lọt vào mắt, donghyuck cực kì tổn thương.
hôm nay là năm thứ 14, donghyuck bên minhyung 17 năm rồi và em gái minhyung chỉ còn được sống 1 năm nữa với gia đình thôi. cô bé đã dành thời gian sống của mình, đến bên cạnh donghyuck với một thân xác mờ nhạt, xanh xao
em mang đến cho donghyuck những tâm sự của một đứa trẻ 10 tuổi nhưng đã sống 25 năm rồi. cô bé khi chết trong hình hài của một đứa bé, thân xác không lớn được, em vẫn mãi nhỏ nhỏ, lon ton chạy tới ngồi bên cậu.
" lúc em biết mình đã chết, em đã được dẫn đến nơi em sẽ đi sau này, nó không cô đơn, lạnh lẽo đâu anh à, em thấy nơi đó bầu trời rất đẹp, có rất nhiều bạn cũng đang chơi ở đây, các bạn ấy rủ em vào chơi cùng cơ"
"bây giờ em cũng không còn bao lâu nữa, có lẽ em sẽ tập làm quen dần với nơi đó, em sẽ ở đó lâu hơn là ở với gia đình em"
"dù em biết bản thân em đã chết, nhưng nhờ có anh trai, em đã được sống thêm lâu hơn chút, nhờ anh minhyung, em thấy mình rất hạnh phúc."
"lúc ông em đang nằm yên rồi tỉnh lại, em cứ nghĩ ông đã khỏi bệnh rồi, em cũng không được nghe kể về sự kì diệu của anh minhyung."
"anh donghyuck và anh trai em rất xứng đôi đó, anh trai em thì rất tốt bụng, anh donghyuck thì rất đáng yêu"
"em thật sự rất biết ơn anh trai của em, anh donghyuck à, trong 14 năm qua, em đã cố gắng thực hiện ước mơ của em, dù ít hay nhiều, em cũng sẽ không hối tiếc khi ra đi"
"em không sợ cái chết, em chỉ sợ sự cô đơn, nhưng may mắn là nơi đó em không hề cô đơn. anh donghyuck cũng đừng nghĩ chết đi rồi là chấm dứt nhé, khi nào anh donghyuck và anh minhyung nếu xuống dưới đó thì nhớ tìm em đó nha."
"anh donghyuck may mắn hơn em, anh nhớ phải làm mọi chuyện anh muốn, đi những nơi anh muốn đi cùng anh trai em, để không phải nuối tiếc nhé. mình chỉ sông một lần trên đời, hãy đặt bản thân lên hàng đầu anh nhé!!"
donghyuck ngồi rất chú tâm vào lời nói của cô bé, cậu cũng cảm thấy ấm áp hơn phần nào, cậu thấy nhờ minhyung mà mọi thứ tốt đẹp hơn, cậu sẽ ủng hộ sự quyết định của minhyung.
cậu và anh đã bên nhau 22 năm, nó là quãng thời gian khá dài để hiểu lẫn nhau, bên nhau san sẻ những điều tuyệt vời nhất. họ làm gì cũng cùng nhau, cùng nhau khám phá, cùng nhau sánh bước trên đường đời.
tình cảm rất vền chặt, không có cái gì có thể chia đôi họ, cậu yêu anh, và anh rất rất yêu cậu. họ đang trải qua những khoảnh khác tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời, gặp nhau là định mệnh, cưới nhau là do sự sắp đặt của số phận.
hôm nay, minhyung bỏ quên cơm hộp ở nhà, cậu lại phải đích thân vác cái xác mệt nhừ này do cả đêm cày cuốc của minhyung hôm qua, đến công ty của anh.
cậu đi được nửa đường thì bắt gặp một cảnh tượng đáng ra cậu không nên thấy nó. anh minhyung đang ôm một cậu trai xinh xắn khác. chàng trai này khá quen mặt, hình như anh cũng đã từng cho cậu xem qua rồi.
nhưng donghyuck không nghĩ anh lại phản bội cậu, để yêu cậu trai kia. cảnh này đập vào mắt cậu khiến chân cậu bủn rủn, khụy xuống ngay tại đó.
donghyuck cố gắng bình tĩnh lại, nhanh chân bước tới đó và đưa cơm hộp cho anh, " không ngờ anh là loại người như vậy minhyung ạ". rồi cậu nhanh nhanh chóng chóng đi về nhà
trên đường về, những giọt nước mắt mặn chát đó cứ thi nhau rơi xuống, cậu cũng không có cách nào chặn dòng nước mắt lại, trái tim cậu như bị minhyung cầm dao cứa thật nhiều vết vào, nhưng cậu chỉ mong anh cầm cẩn thận kẻo đứt tay.
donghyuck hôm nay không còn cảm giác ngon miệng, cậu anh xong cơm dọn dẹp rồi chạy nhanh lên phòng, đóng chặt cửa, rồi donghyuck lại làm bạn với hai hàng nước mắt.
tối hôm đó, minhyung về nhà vội tìm donghyuck, anh muốn giải thích toàn bộ chuyện cho cậu, muốn cậu phải thông cảm cho anh.
minhyung mở cửa phòng, phả vào mặt anh là hơi nóng, như căn phòng này đã đóng kín từ rất lâu rồi. anh liền nằm lên giường ôm chặt lấy con gấu của anh.
donghyuck lạnh lùng đẩy anh ra, cậu không muốn bất kì sự thân mật nào anh giành cho cậu, anh đã lừa dối cậu rồi, cậu sẽ không tha thứ cho anh, có lần một rồi ắt sẽ có lần hai.
"d-donghyuck à"
...
"chuyện đã đến mức này rồi, anh sẽ nói hết cho em"
...
"t-thật ra"
"t-thật ra"
"có chuyện gì anh nói luôn đi lòng vòng mãi, em không đủ kiên nhận để nghe anh nói mấy từ lặp lại vô nghĩa như vậy đâu nhé! có phải anh muốn li hôn với em để rước cậu ta về đúng không, được rồi, theo ý anh vậy"
"donghyuck à, nghe anh, anh sẽ không li hôn với em đâu, em cứ yên tâm đi"
"à hóa ra anh muốn có hai vợ, anh muốn vừa ở với em vừa ở với cậu trai kia"
"DONGHYUCK NGHE ANH NÓI ĐÃ"
...
"thật ra thì em đã chết rồi donghyuck à"
donghyuck nghe đến câu này mà giật nảy mình, cậu chỉ phủi phủi tay cho rằng anh đang tào lao, cậu vẫn đứng lù lù ở đây mà, sao mà chết được, nhưng cậu đã quên khả năng của chồng mình rồi.
"anh nói linh tinh vừa thôi"
" a-anh là người đã cứu em, thật ra em đã chết rồi, em đang sống nhờ tuổi của anh"
donghyuck không thể nghe anh nói gì nữa, tai cậu ù đi, chân run rẩy, ngồi thờ thẫn ở trên giường. cậu bị điên rồi, đến chuyện bản thân đã chết khi nào còn không nhớ, không biết mình chết ra sao.
" donghyuck của anh, em đã chết trên đường đi thử đồ cưới, anh cũng không biết lí do. lúc trên xe, anh đột nhiên thấy em chảy máu rất nhiều, anh lúc đó rất hoảng"
"anh đưa em tới bệnh viện, bác sĩ bảo anh rằng em đã chết cho mất máu quá nhiều ở một vết thương hở trên cơ thể em."
"anh như chết lặng, anh cũng không thể tin được người hôm qua anh vừa ôm hôn, hôm nay đã rời xa anh. anh không còn cảm giác gì, mắt như mờ đi khi thấy em nằm yên dưới lớp khăn trắng, đâng lẽ mai chúng ta cưới nhau mà, cái ngày hạnh phúc nhất, trước đó lại sóng gió như vậy."
" tự nhiên anh nhớ ra một chuyện, anh đã cắt một vết khá sâu trên tay, lượng máu vì thế cũng khá nhiều, anh phải đánh lạc hướng bác sĩ để tuồn lượng chất lỏng vào cơ thể em, chắc là 20 năm đấy."
"rất may mắn cho em là em đã dần dần hồi phục, còn anh lúc đó bất tỉnh tận 10 ngày. do truyền sinh mạng cho một người không cùng dòng máu, với lại số năm khá nhiều, nên anh rất mệt mỏi mấy ngày sau đó. ngày cưới do đó cũng bị hoãn lại, phải sau tầm 2 tuần, anh và em đã khỏe lại, đám cưới đã được tổ chức thật đặc biệt, đó là khoảnh khắc đẹp nhất đời anh."
"anh cũng không nhớ rõ, hình như em đã khóc rất nhiều khi anh bất tỉnh, em lúc đó cũng không biết tại sao anh lại bị như thế, chuyện này khá lâu rồi nên anh không thể nhớ rõ được nữa."
" vậy là em đã trải qua 15 năm rồi, em chỉ còn 5 năm nữa thôi sao?"
"đúng là vậy "
"thế nên anh mới đi quen người khác, để khi em chết đi thật rồi, anh lập một gia đình mới sao?"
" còn về cậu trai kia, cậu ấy tên renjun, chắc anh chưa kể cho em, ngày trước renjun có cứu anh một mạng, sau này khi lớn, lúc cậu ấy bị bệnh rất nặng, renjun đã không qua khỏi, anh đã dùng 15 năm để trả lại ơn nghĩa khi xưa"
"cậu ấy cũng chỉ còn 10 năm nữa thôi, em thì còn 5 năm, anh cũng chỉ sống được đến năm 35 tuổi thôi, anh còn 10 năm. cho nên lúc đi em rồi, anh lại phải sống vắng em 5 năm nữa."
"renjun đã quyết định sẽ chăm sóc anh, ở lại bầu bạn với anh trong 5 năm vắng em. anh cũng muốn ra đi cùng lúc với em, nhưng mà 5 năm là quá ít để cho đi, nên bất đắc dĩ anh phải giữ lại và sống những ngày cuối đời không có em"
"... sao anh lại giấu em nhiều chuyện như vậy hả? anh có coi em là vợ anh không vậy... e-em thật xin lỗi vì đã nói những câu khó nghe với anh, em xin lỗi minhyung của em, anh đã hi sinh cho em và mọi người nhiều rồi, em rất rất hạnh phúc khi được chọn là một nửa của anh trong hàng tỷ người ngoài kia. em yêu anh nhiều lắm!!!"
"em thật sự không biết nói sao nữa... chuyện này đến rất bất ngờ, e-em còn chưa thể tin được. nhưng dạo này em thấy em hơi hơi mờ và chuyện em không có bóng, em cũng đã thắc mắc từ lâu nhưng không nghĩ nó đúng"
...
dường như dòng cảm xúc và những giọt nước mắt của hai người họ không thể dừng lại được, cả đêm hôm đấy hộ cứ ôm lấy nhau thật chặt, như đây là ngày cuối cùng được sống, cuốn lấy nhau mặc cho ngoài kia còn bao nhiêu thứ đang chờ đợi minhyung và donghyuck. lúc biết mọi thứ cũng là lúc cả hai trân trọng nhau hơn.
hôm nay là ngày em gái của minhyung chính thức rời xa thế giới này. cô bé lúc đi thanh thản lắm, vừa đi vừa chào mọi người, không có một giọt nước mắt nào rơi xuống cả.
" anh donghyuck à, thật ra chuyện của anh em biết rồi, nhưng anh hai em dặn không được nói gì với anh nên em không dám nói. anh cũng sắp phải đi rồi nhỉ? nơi đó anh không cô đơn đâu, có em và bạn em sẽ không khiến anh buồn đâu!"
những lời này cô bé nói với cậu trước khi đi, đây là gì nhỉ? một người sắp chết khuyên một người cũng sắp chết nói rằng cái chết không đáng sợ sao? sao mà cậu có thể lạc quan như nhóc đó được chứ. thật nực cười.
cuộc đời là một vòng tuần hoàn, sinh ra rồi phải chết đi, thay thế bằng những điều mới mẻ hơn. may mắn là cậu lại quen được minhyung, khiến việc chết đi không quá đau thương, nhưng cái gì cũng phải kết thúc, đến cô bé nhỏ tuổi thế còn lạc quan thì việc gì mà cậu không thể như cô bé đó.
thời gian của donghyuck không còn nhiều nữa rồi, anh đang tập làm quen với những tháng ngày vắng cậu, anh đã cố gắng xa cậu, đi công tác thật lâu để sau này, vắng donghyuck rồi, anh sẽ không phải buồn chán, cô đơn nữa.
anh dạo này khá thân thiết với renjun, để cậu ấy có thể quen việc chăm anh những ngày cuối. mối quan hệ này chỉ dừng lại ở "ơn nghĩa", đó là với anh, còn donghyuck lại không thấy vậy
nhưng minhyung không biết phải làm sao, anh sợ anh rất sợ lúc cậu đi rồi, anh không cách nào dứt ra được, anh sẽ suy sụp khi xa cậu mất.
việc làm của anh hiện tại có lẽ là thứ khiến anh hối hận suốt cuộc đời. kể cả muốn tập quen khi vắng cậu, nhưng những ngày cuối này, người donghyuck cần là minhyung.
đếm ngược còn 2 tháng, donghyuck bây giờ cũng khá yếu, nhưng trộm vía cậu không hay ốm vặt.
minhyung đã nhận ra rằng việc anh xa cậu không khiến anh khá hơn mà nó lại làm khổ cả hai, anh quyết định sẽ ở bên cậu cho đến khi cậu trút hơi thở cuối cùng.
vì anh biết cậu đang mệt nên dành thời gian ở nhà để nằm ôm cậu ngủ. anh vẫn hay dẫn donghyuck đi thăm quan một số nơi đã chứa rất nhiều ki niệm của hai người, anh phải đi vì anh sợ sau này mình sẽ không dám tới đây mất.
đại học sư phạm, nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên, ngày hôm đó hai người họ cùng hẹn nhau ra vì có chuyện cần nói, cùng nhau tình cờ nói lời tỏ tình còn e thẹn. là nơi trao nhau cái nắm tay vụng về, những nụ hôn vặt vãnh, những cái ôm thật ấm áp khi gió mùa đông về.
tình đầu luôn là vậy đó, ngây thơ nhưng có gì đó khiến ta không thể quên. dù sau này, nếu ta có quen thêm bất kì ai khác, thì tình đầu sẽ luôn được đặt ngay ngắn ở một ngăn kéo trong tim.
nhà hàng kiyojjambong, nơi mà donghyuck dùng tháng lương đầu tiên sau khi ra trường để mời minhyung một bữa tối tuyệt vời nhất, khi thấy anh và cậu hay la liệt ở mấy quán vỉa hè, luca đó anh sẽ là người trả, nên donghyuck muốn dành điều gì đó thật đặc biệt cho anh.
siêu thị haejij, nơi họ vẫn nắm tay nhau đi mua những vật dụng cần thiết lúc còn ở chung trong ngôi nhà nhỏ của donghyuck.
về lại ngôi nhà nhỏ của cậu, chiều hôm đó anh dắt cậu từ đó về nhà anh, gặp bố mẹ để xin cưới cậu, chính là ngôi nhà mà dù ít người yêu thương cậu, nhưng donghyuck vẫn rất yêu nơi này.
cậu đã nhận ra một điều rằng, lí do tại sao từ lúc về đây, cậu chưa từng là điều gì sai trái cả, cớ sao bố mẹ chồng lại không yêu thương cậu. chả ai lại đi yêu một người đã chết cả, nó lại còn là cho con trai họ bất tỉnh 10 ngày, tinh thần suy sụp nữa
đi đến dịch vụ tiệc cưới mhkiss, tạm quên những thứ kinh khủng lúc trên đường tới đây, cả hai đã đợi rất lâu để được đến nơi này, nơi họ tỉ mỉ chọn từng bông hoa trang trí trong đám cưới, chọn vest, thiệp cưới, hoa cưới. cùng nhau ngồi viết thiệp cưới cho từng người bạn của cả hai.
chiếc điện thoại iphone se 2020, anh đã tặng cậu nhân ngày sinh nhật năm ngoái, đến nay tuy nó đã sập nguồn từ rất lâu rồi, cậu vẫn chưa từng quên nó.
đưa donghyuck về gặp bố mẹ của mình, nơi hai ông bà đang nằm yên dưới lớp đất màu, nơi mà sau này, minhyung sẽ thực hiện điều ước rằng cậu, rằng donghyuck muốn được nằm ở đây, cạnh gia đình của cậu. nơi mà anh thực hiện ước nguyện của mình là anh muốn nằm cạnh lee donghyuck.
đó có thể là những nơi cậu nhớ nhất, còn kỉ niệm của cả hai, minhyung không thể dẫn donghyuck đi hết trong hai tháng được.
donghyuck bây giờ yếu lắm rồi, nhưng cậu không biểu hiện sự mệt mỏi đó ra. donghyuck dành cả ngày kè kè bên anh, tham lam lấy hết những mùi hương trên cơ thể anh. minhyung cũng không khá hơn là bao, anh ôm cậu thật chặt, như không muốn bất kì thứ gì lấy đi donghyuck của anh đi.
tính đến bây giờ là còn 1 ngày, dường như mọi câu thương nhớ nói ra lúc này không còn cần thiết, hành động sẽ chứng minh tình cảm của cả hai.
"donghyuck à, bây giờ em cũng không còn nhiều thời gian nữa, cuộc đời này đã quá bất công với em, sao lại cướp đi em của anh sớm như vậy chứ. còn bao nhiêu thứ đợi em, tình yêu của anh, tương lai thật rực rỡ của em, em sẽ thật thành công với sự nỗ lực của mình."
"em biết là cuộc đời của em vô sắc, nhưng đó là khi chưa gặp anh, anh chính là người cầm bảng màu lên tô đậm cuộc đời của em, anh có biết là anh rất đặc biệt không, dù sống không được trọn vẹn, nhưng được ở bên anh trong quãng đời ngắn ngủi ấy cũng khiến em trở thành người hạnh phúc nhất thế giới này rồi."
"cảm ơn anh vì đã dành cho em những điều tươi đẹp nhất, cảm ơn anh vì đã chia sẻ cho em thứ quí giá nhất cuả anh. có lẽ nếu em được sống tiếp, thì tương lai của em thành công là có anh, chứ không phải là sự cố gắng"
"hôm nay là kỉ niệm 20 năm ngày cưới của chúng ta, ngày này 20 năm trước, ông trời đã mang em đi. nhưng em có minhyung rồi, nhỉ?"
minhyung ngồi trên giường mệt mỏi, tay anh run rẩy ôm lấy thân thể yếu mềm của donghyuck trên tay, dường như nước mắt đã cạn lâu rồi.
donghyuck cố gắng mở mắt để nhìn thật rõ khuôn mặt hốc hác của người đang ôm mình, hơi thở yếu ớt, đôi mắt nặng trĩu, mờ dần, thều thảo nói mấy lời cuối cùng trước khi tạm biệt anh: "em yêu anh, hẹn anh ở kiếp khác, lee minhyung của lee donghyuck."
đã đến lúc cậu đi, một sự ra đi thanh thản, không máu me, không một giọt nước mắt, chỉ anh và cậu, ngồi trong căn phòng ngủ của hai người, thật yên bình.
minhyung đã giữ đúng lời hứa, không khóc khi cậu đi, nhưng anh không hứa là không khóc đi cậu đã ra đi rồi, dường như mọi thứ trong anh như trào ra, nước mắt không ngừng rơi, anh ôm xác cậu vào lòng, đặt gương mặt mình vào hõm cổ cậu. nước mắt anh thấm ướt hết một mảng áo cậu, vốn dĩ là không sao vì cậu cũng không thể cảm nhận được điều này.
minhyung hứa với bản thân cố gắng mạnh mẽ, vì chỉ năm năm thôi, anh và cậu sẽ ở một nơi xa lạ nào đó, sống tiếp cuộc đời còn giang dở.
những ngày, tháng, năm sau đó, minhyung chỉ sống như thể cho mọi người biết rằng anh còn sống, ăn uống sinh hoạt như một cái xác biết đi. tất nhiên là thế, cuộc sống anh sao mà còn màu sắc được khi người tô nó đã vĩnh viễn rời xa thế giới này.
ngày đó rất nhanh đã tới, anh ra đi cũng thanh thản như donghyuck, bên cạnh anh là renjun, cậu bé tốt bụng mà anh tin tưởng để mình cho cậu ấy chăm sóc. renjun hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của anh, chôn xác chả anh cạnh cậu, bông hoa rực rỡ đang nằm dưới lớp đất.
không ai biết chuyện gì xảy ra cả. trong một không gian mờ nhạt, có một người như thể là lần đầu tiên tới đây, đi chưa vững, từng bước vào một hang động tối. ven đường, có một ánh sáng rực rỡ đang ngồi đấy, người kia nhanh chóng chạy tới ánh sáng đó, như thể đây là vệt sáng duy nhất ở nơi này. chạy thật nhanh, rồi anh nhận ra một điều gì đó, nắm chặt ánh sáng đấy, bước qua đường hầm.
cuộc đời nào cũng phải kết thúc, đoạn tình cảm nào cũng phải chấm dứt, nhưng bản thân mình có can đảm nắm tay nhau đi qua khó khắn hay không. cái chết chưa hẳn là kết thúc, nếu tình yêu đủ lớn, phép màu sẽ xảy ra.
thật đặc biệt làm sao, minhyung là tình đầu của donghyuck, và ngược lại. tình đầu của nhau mà nắm tay nhau đi hết con đường là chuyện khó, mà donghyuck và minhyung lại làm được, họ nắm tay nhau trên đường về nhà, nắm tay nhau đi đến một nơi dành riêng cho hai người họ, nơi mà ai cũng sợ hãi khi đến đó, nơi mà họ có thể viết tiếp câu chyện tình yêu còn dang dở ở busan năm đó.
___
"nó khá buồn, phải không?"
"tôi rất tin vào tình yêu đó, nếu ta gặp đúng người thì ta nhất đinhh sẽ hạnh phúc, như nhân vật donghyuck, dù cậu ấy chết đi rồi, nhưng chính minhyung khiến cậu ấy hạnh phúc."