Cập nhật mới

Khác 𝙢𝙖𝙧𝙝𝙤𝙤𝙣 ⭑.ᐟ strawberry sandwich.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402615391-256-k886330.jpg

𝙢𝙖𝙧𝙝𝙤𝙤𝙣 ⭑.ᐟ Strawberry Sandwich.
Tác giả: s0urcandies
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

˙ . ꒷ 🍰 . 𖦹˙- món bánh khai trương 𝓒𝘩𝘭𝘰𝘦 𝘣𝘢𝘬𝘦𝘳𝘺 𝘴𝘩𝘰𝘱,

chúc mọi người ngon miệng ༘⋆
⏔⏔⏔ ꒰ ᧔ෆ᧓ ꒱ ⏔⏔⏔



martin​
 
𝙢𝙖𝙧𝙝𝙤𝙤𝙣 ⭑.ᐟ Strawberry Sandwich.
1; whipping cream.


martin edward park, cậu ấm duy nhất của dòng họ park, vừa tròn mười bảy tuổi đã mang theo một khí chất khác biệt, thứ ánh sáng khiến người ta dù chỉ lướt qua cũng phải ngoái nhìn. không phải kiểu chói lóa rực rỡ như những ngôi sao trên màn bạc, mà là một thứ lạnh lùng, có phần xa cách, tựa như sương sớm vương trên mặt hồ mùa thu, dịu dàng nhưng khiến người khác không dám chạm vào.

nghe qua, cái tên ấy gợi nhớ đến hình tượng của những chàng trai bước ra từ những cuốn tiểu thuyết tình cảm mà lũ con gái cùng tuổi hay nâng niu. nhưng martin không phải nam chính có thể điều khiển nền kinh tế quốc gia, cũng chẳng phải thiên tài nắm quyền sinh sát. cậu chỉ là một người thừa kế, mà ngay cả sản nghiệp mang họ của mình, cậu cũng chưa từng được phép đặt tay lên.

gia tộc park không phải kiểu danh gia vọng tộc gây dựng từ những công việc sáng sủa và đường hoàng. họ đi lên từ thứ kim loại lạnh lẽo và khói lửa, những khẩu súng, những hợp đồng trong bóng tối, và những cuộc trao đổi chỉ tồn tại trong thế giới ngầm.

đằng sau vẻ hào nhoáng của quyền lực là máu, là bí mật, là những cái tên biến mất không dấu vết.

chính vì vậy, ngay từ khi martin cất tiếng khóc đầu đời, để bảo vệ đứa cháu đích tôn khỏi những bàn tay thù địch, cụ park đã ra lệnh đưa đứa bé sang canada. kể từ đó, cậu sống trong một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong vùng ngoại ô lạnh giá, cùng người quản gia trung thành, người duy nhất dám xưng tên martin trước mặt cậu.

nhiều năm trôi qua, giữa mùa tuyết phủ, cậu lớn lên trong tĩnh lặng, học cách lắng nghe nhịp đập của thế giới qua tiếng gió thổi qua khung cửa sổ.

đôi khi, martin ngẩng đầu nhìn bầu trời rộng trắng xóa, tự hỏi: liệu nơi xa xôi kia, những người mang cùng họ với mình có biết rằng đứa trẻ năm nào vẫn đang sống, vẫn hít thở, và vẫn mang họ park?

bên ngoài kia, người ta chỉ biết gia tộc park có một đứa con trai mới chào đời, một hậu duệ để nối dõi huyết mạch quyền lực. nhưng danh tính của đứa trẻ ấy, suốt mười bảy năm, vẫn là một bí mật bị chôn vùi giữa những lớp băng dày.

cuộc sống của martin trôi đi trong một gam màu tĩnh lặng, đều đặn như tiếng đồng hồ vang vọng trong căn phòng rộng thênh thang chỉ có mình cậu. mỗi ngày, martin đọc những cuốn sách dày cộp và khô khốc, học những bài giảng vượt xa độ tuổi mười bảy của mình, rồi lại ngồi hàng giờ trong lớp học kín gió, để nhồi nhét vào đầu những kiến thức về kinh tế, chính trị, thậm chí cả cách nhận biết kẻ thù qua một cái bắt tay.

đó không phải những thứ một thiếu niên nên học, nhưng martin chưa bao giờ phản kháng. cậu không có lựa chọn, và thật ra cũng chẳng muốn có lựa chọn nào khác. cậu tin rằng mình được nuôi dạy rất tốt. cậu có kỷ luật, có lý trí, có nghĩa vụ. dẫu ít khi được gặp ông bà, hay ngay cả bố mẹ ruột, martin vẫn luôn nghĩ họ yêu thương mình theo cách riêng, bằng sự bảo vệ tuyệt đối và bằng những điều tốt nhất mà quyền lực có thể mua được. vì thế, thay vì oán trách, cậu học cách biết ơn, học cách trở thành người thừa kế xứng đáng, sẵn sàng phát triển gia nghiệp, dù điều đó đồng nghĩa với việc phải đánh mất phần đời thanh xuân mà người khác có quyền tận hưởng.

nhưng rồi, ngay cả cuộc đời được sắp xếp hoàn hảo nhất cũng không thể tránh khỏi biến số. giữa thế giới tĩnh lặng mà martin đã quen, bỗng nhiên xuất hiện một điểm sáng, nhẹ như cánh hoa anh đào rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, làm gợn lên những vòng sóng nhỏ xíu nhưng lan xa mãi.

đó là kim juhoon.

một cậu trai cùng tuổi, thuần hàn quốc, mang trong mình ánh nhìn trong trẻo và nụ cười không biết đến sự tính toán. em sinh ra ở seoul, rồi cùng gia đình chuyển đến canada từ khi còn bé. và có lẽ, duyên phận giữa hai người đã bắt đầu vào cái ngày mưa xám nhòe cả đường phố, khi juhoon, với chiếc áo khoác thấm nước và đôi giày sũng bùn, rút hết tiền dành dụm của mình từ những buổi làm mẫu nhí để mua cho martin một chiếc ô.

chỉ vì em thấy cậu đứng một mình dưới mái hiên lớp kiếm đạo, tay không mang theo gì, đôi mắt nhìn xa xăm giữa làn mưa xối xả. juhoon không biết rằng martin chỉ đang đợi quản gia lái xe đến đón, chứ không phải đãng trí đến mức chẳng có nổi một chiếc ô.

và kể từ khoảnh khắc đó, martin edward park không còn là một cậu thiếu niên chỉ biết sống theo những gì được sắp đặt nữa. cậu bắt đầu biết mỉm cười, bắt đầu cảm thấy lòng mình xao động, như mặt hồ trong tim lần đầu tiên nhìn thấy một cánh hoa rơi.

cánh hoa đào đi lạc của juhoon, ban đầu chỉ như một chấm hồng mỏng manh giữa thế giới u tịch của martin, dần dần lại lan ra, hóa thành cả một mặt hồ ngập tràn sắc hoa. từng cánh, từng cánh một, rơi xuống lòng nước lặng, tan ra trong ánh hoàng hôn phản chiếu qua khung cửa sổ phòng cậu.

từ đó, cuộc sống của martin không còn chỉ có tiếng kim đồng hồ đều đặn và ánh đèn bàn lạnh lẽo. giữa những buổi học triết học khô khan hay giờ luyện kiếm nặng nề, cậu bắt đầu bắt gặp chính mình đang nghĩ đến nụ cười của juhoon, nụ cười hồn nhiên như thể chưa từng biết đến bóng tối. martin bắt đầu để tâm đến những điều nhỏ nhặt, buổi sáng có mùi bánh nướng từ căn bếp đối diện, tiếng tuyết vỡ giòn dưới chân, và màu trời sau mưa không chỉ là một dải xám buồn nữa, mà xen lẫn đâu đó là chút hồng, chút vàng, chút ấm áp lạ lùng.

juhoon, bằng cách vô tình và tự nhiên nhất, đã trở thành gam màu duy nhất martin không thể xóa khỏi cuộc đời mình. em xuất hiện không mang theo hào quang, không quyền lực, chỉ có trái tim mềm mại và ánh mắt biết lắng nghe. và trong thế giới vốn được dựng lên bằng thép, súng và những bức tường vô hình, juhoon lại là thứ duy nhất khiến martin cảm thấy mình còn sống. thật sự sống, chứ không chỉ đang tồn tại.

từ một cánh hoa rơi lạc, cả mặt hồ trong tim martin dần được lấp đầy bằng sắc hồng của mùa xuân, và ánh sáng trong đôi mắt cậu, từ lúc nào không hay, cũng đã nhuốm màu của juhoon.
 
𝙢𝙖𝙧𝙝𝙤𝙤𝙣 ⭑.ᐟ Strawberry Sandwich.
2; strawberry.


mối quan hệ tri kỉ tưởng như trong trẻo và bất biến ấy lại chỉ còn là một giấc mộng đã ngủ quên giữa lớp bụi của thời gian. những kỷ niệm từng rực rỡ như cánh hoa anh đào năm nào, giờ chỉ còn đọng lại trong martin như vệt sáng nhạt của buổi hoàng hôn cuối cùng.

đẹp, nhưng đau, và xa đến nỗi chạm vào cũng sợ tan biến.

martin edward park của hiện tại đã hai mươi tuổi. cậu đứng dựa vào thân chiếc rolls-royce đen tuyền, ánh đèn đường phản chiếu lên lớp sơn bóng loáng như mặt nước sâu thẳm, soi ra gương mặt đã khác xưa. nơi đôi mắt ấy không còn sự ngây thơ, mà thay vào đó là nét sắc lạnh của một kẻ đã học được cách sống giữa thế giới của quyền lực và máu lạnh. từng đường nét trưởng thành hơn, từng cử chỉ đều mang dáng dấp của người thừa kế thật sự. kiêu hãnh, lặng lẽ, và cô độc.

thuộc hạ bên cạnh vẫn đang đọc báo cáo, giọng nói đều đều như tiếng kim đồng hồ quen thuộc năm xưa. nào là hợp đồng vũ khí mới ở trung đông, nào là cuộc đàm phán với hội đồng tài chính. tất cả đều quan trọng, nhưng martin chẳng nghe được gì.

tầm mắt cậu vô thức trôi đi, băng qua những dòng xe ồn ào và ánh đèn nhấp nháy của buổi chiều cuối đông, dừng lại ở trạm xe bus đối diện, nơi một cậu trai trẻ đang đứng. dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo và nụ cười thoáng hiện khi gió lùa qua mái tóc.

trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. martin cảm thấy tim mình khẽ chùng xuống, một nhịp rất nhỏ nhưng đủ để kéo theo cả bầu không khí xung quanh. dẫu không chắc đó có phải là kim juhoon hay không, nhưng đôi mắt kia, nụ cười kia, ánh sáng ấy — đều khiến cậu nhận ra thứ gì đó đã từng là toàn bộ thanh xuân của mình.

và giữa thế giới lạnh lẽo của kim loại, hợp đồng và súng đạn, martin bỗng nhận ra, có những ký ức dù tưởng đã chết, vẫn có thể sống lại chỉ bằng một cái nhìn thoáng qua.

người bên kia dường như cũng đã nhận ra ánh nhìn ấy. giữa dòng người hối hả, đôi mắt ấy khẽ khựng lại, chạm vào martin qua từng ánh đèn đường chiếu xuống.

đôi môi mỏng mím chặt, như thể đang cố giấu đi điều gì, một cảm xúc, một ký ức, hay một nỗi đau mà cả hai đều không còn đủ can đảm để gọi tên.

gió thoảng qua, cuốn theo vài sợi tóc vương trên trán juhoon. martin đứng yên, trong đầu trống rỗng, mọi âm thanh dường như tan biến. cả tiếng động cơ, tiếng người nói bên tai, tiếng thành phố vẫn ồn ào như mọi khi, tất cả đều bị nhấn chìm trong nhịp đập hỗn loạn của chính trái tim cậu.

rồi bất chợt, một âm thanh cơ giới xé toạc sự im lặng ấy. chiếc xe bus dừng lại giữa họ, thân xe to lớn và cồng kềnh chắn ngang tầm nhìn, như một bức tường vô hình mà số phận cố tình dựng lên.

martin giật mình bước lên nửa nhịp, nhưng đã quá muộn. khi cánh cửa xe khép lại, chỉ còn lại tiếng gió quẩn quanh và phản chiếu mờ nhạt của đôi mắt cậu trên lớp kính đen của chiếc rolls-royce.

và khi chiếc xe bus chầm chậm rời đi, để lại sau lưng làn khói bụi loang lổ trong không khí, trạm dừng bên kia đã trống không. chẳng còn ai đứng đó nữa. không mái tóc đen phấp phới, không nụ cười thoáng qua, không ánh nhìn khiến tim cậu ngừng đập.

mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đến mức martin phải chớp mắt mấy lần mới nhận ra mình đang thở gấp. cậu siết nhẹ mép áo, lòng bàn tay lạnh toát. một thoáng, cậu tưởng mình vừa mơ. một giấc mơ quá thật, đến nỗi hương gió còn phảng phất mùi hoa anh đào năm nào.

suốt những ngày sau đó, martin chẳng thể nào dứt được hình ảnh ấy ra khỏi tâm trí. dù đã cố vùi đầu vào những bản hợp đồng, những cuộc họp, những buổi thương thảo dày đặc đến nghẹt thở, hình ảnh đôi mắt ấy vẫn len lỏi quay lại trong những khoảnh khắc tưởng chừng vô thức nhất. trong gương khi cậu buộc cà vạt buổi sáng, trong ánh phản chiếu của ly rượu vang lúc hoàng hôn, và cả trong giấc ngủ chập chờn giữa những đêm dài lạnh lẽo.

liệu ánh mắt hôm ấy là gì nhỉ? tức giận, thất vọng, hay chỉ là sự lạnh lùng của một người đã thôi chờ đợi? martin không biết.

điều duy nhất cậu biết là cảm giác nghẹn lại trong ngực, như thể vừa làm tổn thương ai đó mà chính mình cũng không hiểu nổi lý do. một cảm xúc cũ kỹ, mơ hồ và đáng sợ.

cậu, người được huấn luyện để đọc vị người khác chỉ qua một cái nhíu mày, một cử động ngón tay; người vừa nắm quyền điều hành một đế chế vũ khí lớn nhất nhì thế giới ngầm; thế mà lại chẳng thể hiểu nổi ánh mắt của một người duy nhất, người từng che mưa cho mình bằng chiếc ô nhỏ, năm cậu mười lăm tuổi.

juhoon không nói gì, nhưng khoảng cách giữa họ đã nói thay tất cả. martin không dám chắc liệu em còn muốn gặp lại mình hay không? sau khi cậu đột ngột biến mất vào mùa hè năm ấy, không một lời giải thích, không một cuộc gọi, không một tin nhắn.

martin rời canada, rời khỏi những ngày tháng tưởng như bình yên nhất đời mình. và khi cánh cửa máy bay khép lại, cậu biết mình đang bỏ lại không chỉ một người, mà còn cả một thế giới từng thuộc về hai đứa.

cậu bỏ lại phía sau một rừng hoa anh đào.
 
𝙢𝙖𝙧𝙝𝙤𝙤𝙣 ⭑.ᐟ Strawberry Sandwich.
3; sandwich.


sau cuộc gặp gỡ chớp nhoáng đêm ấy, martin chẳng thể nào dứt nổi ánh nhìn cuối cùng của juhoon ra khỏi tâm trí.

đôi mắt ấy, dù không chứa lời nói, vẫn nặng trĩu hàng ngàn điều chưa thốt, như thể gom hết những năm tháng đã qua rồi khẽ trả lại cho cậu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

đêm đó, khi về đến nhà, martin vẫn đứng rất lâu bên cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố hắt lên bầu trời mù mịt. cậu tự hỏi, nếu thời gian có thể quay ngược, liệu mình có đủ can đảm để không bỏ đi, hay ít nhất là nói một lời chia tay tử tế?

nhưng giờ đây, mọi thứ đã quá muộn. martin không thể bào chữa cho lỗi lầm của bản thân, rời đi không một lời, để lại sau lưng người từng tin tưởng mình nhất. và điều khiến cậu day dứt hơn cả là, dù có cơ hội gặp lại, martin cũng không chắc liệu mình có còn đủ tư cách để đứng trước mặt juhoon, để nói một lời xin lỗi mà lẽ ra phải được nói từ rất lâu rồi.

trời se lạnh, sương mờ giăng trên con phố cổ phía nam seoul, nơi martin đến để bàn chuyện mở rộng một chi nhánh mới của tập đoàn. buổi đàm phán kết thúc sớm hơn dự kiến, và như một thói quen, martin đi bộ về khách sạn, một mình.

đêm ấy, thành phố mang một vẻ yên ắng lạ lùng. tiếng giày da của cậu gõ lên mặt đường lát đá, vang vọng giữa những ngọn đèn vàng thưa thớt. hơi thở hòa vào sương, tan biến. martin khẽ siết lại cổ áo khoác, bước chậm rãi qua một quán cà phê nhỏ bên góc phố. và chính lúc ấy, cậu thấy em.

kim juhoon.

em ngồi ở bàn ngoài hiên, ngay cạnh ô cửa sổ mờ hơi nước, tay nâng tách cà phê còn bốc khói. mái tóc hơi dài che một phần trán, đôi mắt vẫn trong như thuở nào, chỉ có điều, giữa hàng mi ấy giờ đã bớt đi chút non nớt thuộc về thuở thiếu thời.

thời gian, tưởng chừng đã cuốn cả hai về hai hướng, nay bỗng nhiên khép vòng, để họ chạm nhau trong khoảnh khắc mong manh đến khó tin. martin khựng lại. không khí xung quanh như đặc quánh, mỗi bước đi đều nặng tựa nghìn cân.

juhoon ngẩng lên.

ánh nhìn ấy, quen thuộc đến mức khiến martin thấy đau, lặng lẽ dừng lại nơi cậu, chỉ trong một nhịp tim, nhưng đủ khiến mọi thứ xung quanh tan biến. không có ngạc nhiên, không có hờn trách, chỉ là thứ tĩnh lặng của người đã từng buông tay, và giờ chỉ đứng nhìn.

martin nuốt khan, cổ họng khô rát. cậu muốn nói điều gì đó, bất cứ điều gì, nhưng tất cả những từ ngữ từng được chuẩn bị trong đầu bỗng dưng biến mất. chỉ còn lại nhịp tim dồn dập và cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.

"juhoon..."

cái tên ấy thoát ra như một lời thì thầm run rẩy, mang theo tất cả những năm tháng kìm nén.

juhoon đặt tách cà phê xuống, hơi nghiêng đầu, đôi môi khẽ mím lại như đang đo lường khoảng cách giữa hai người.

ánh sáng từ ngọn đèn đường rọi lên khuôn mặt em, làm nổi bật những đường nét mà martin đã từng thuộc nằm lòng.

"đã lâu không gặp." giọng em trầm hơn trước, nhẹ nhưng vững vàng, từng chữ như nện từng đòn đau điếng vào tim martin.

martin mím môi, đôi mắt khẽ chao đi.

"ừ... lâu thật."

gió đêm lùa qua, mang theo mùi cà phê, mùi sương, và đâu đó, mùi của một mùa hoa anh đào đã chết trong tim cậu từ lâu, giờ lại phảng phất sống dậy.

họ ngồi xuống cùng nhau, không ai nói gì thêm. chỉ là hai người đàn ông xa lạ trong một đêm thành phố vắng, cùng chia sẻ một khoảng im lặng lạ kỳ. khoảng im lặng có hình dáng của ký ức, của lời xin lỗi chưa kịp nói, và của điều gì đó vẫn còn nhen lên, dù mong manh như tàn tro trong gió.

martin hít sâu một hơi, cố giữ cho bàn tay không run. rồi như thể vừa đi đến một quyết định mà bản thân đã trốn tránh suốt nhiều năm, cậu khẽ nhấc bước, băng qua con đường hẹp phủ sương, hướng về phía quán cà phê nơi juhoon vẫn đang ngồi.

mỗi bước đi, trái tim martin lại đập mạnh hơn, dồn dập như muốn phá vỡ lồng ngực. cửa quán mở ra, tiếng chuông nhỏ khẽ vang lên.

âm thanh ấy nhẹ bẫng, nhưng lại khiến cả thế giới trong cậu chao đảo.

juhoon ngẩng đầu lên. trong đôi mắt em thoáng hiện một tia ngạc nhiên, rồi lại trở về vẻ bình thản khó đoán. martin không tránh đi ánh nhìn đó nữa. cậu tiến thẳng tới, dừng lại ngay trước bàn, khẽ gật đầu chào, rồi cất giọng trầm nói với phục vụ, khàn khàn.

"cho tôi một ly trà nóng, cảm ơn."

âm thanh đơn giản, nhưng với martin, nó như một lời tuyên bố, rằng cậu sẽ không bỏ chạy thêm lần nào nữa.

cậu kéo ghế, ngồi xuống đối diện juhoon. giữa họ là một chiếc bàn gỗ nhỏ, mặt bàn phản chiếu ánh đèn vàng yếu ớt, và trong khoảnh khắc ấy, martin thấy mọi khoảng cách dường như co lại. chỉ còn hai người và một quá khứ chưa khép lại.

hơi nước từ tách trà mới mang ra bốc lên, mờ ảo như làn sương năm nào ở canada, như những buổi sáng cậu vẫn cùng juhoon đi học, nói cười giữa những hàng cây phủ sương. martin nhìn vào tách trà, rồi chậm rãi ngẩng đầu.

"đã lâu thật," cậu khẽ nói, giọng nhẹ như gió thoảng, "tớ không nghĩ sẽ gặp lại cậu, theo cách này."

juhoon không đáp ngay.

ánh mắt em lặng lẽ rời khỏi cửa sổ, dừng lại ở martin. và giữa những khoảng lặng ấy, dường như có điều gì đó chưa từng biến mất chỉ là cả hai đều đã không còn là những chàng trai ngây ngô năm mười bảy tuổi nữa.

ngoài trời, gió lại thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của đầu đông. martin khẽ siết tay quanh tách trà, để giữ cho lòng mình khỏi run. lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu không còn là người thừa kế quyền lực của nhà park, mà chỉ là martin, cậu thiếu niên năm nào từng nhận một chiếc ô trong cơn mưa nặng hạt, và chưa từng quên được người đã đưa nó cho mình.

juhoon lên tiếng sau một thoáng im lặng, giọng nói khẽ vang giữa không gian tĩnh lặng của quán cà phê. nhẹ nhàng, nhưng mang theo chút giễu cợt mơ hồ.

"là không nghĩ sẽ gặp lại theo cách này," em dừng lại một nhịp, mắt khẽ nheo lại, "hay là không nghĩ sẽ gặp lại?"

martin thoáng khựng người. câu hỏi ấy, tưởng chừng như chỉ là một lời trêu nhẹ, nhưng lại chạm đúng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng cậu.

ánh sáng từ ngọn đèn vàng trên trần hắt xuống, phản chiếu đôi mắt em trong veo, nhưng sâu thẳm đến mức khó đoán.

"tớ..." martin mím môi, hơi cúi đầu, ngón tay lặng lẽ siết quanh tách trà nóng đến mức những khớp tay trắng bệch.

cậu muốn nói điều gì đó, một lời xin lỗi, một lời giải thích, nhưng tất cả lại nghẹn lại ở cổ. bao nhiêu năm trôi qua, martin vẫn chưa học được cách để nói ra sự thật với juhoon, cũng như chưa bao giờ đủ can đảm để đối diện với ánh mắt ấy.

"tớ không biết," cậu khẽ đáp, giọng trầm đến mức gần như thì thầm, "có lẽ, là cả hai."

juhoon khẽ bật cười, một tiếng cười rất khẽ, nghe vừa thoáng qua đã tan biến trong không khí. nhưng martin vẫn nhận ra được trong đó có điều gì khác, không phải hoàn toàn lạnh lùng, cũng chẳng còn ấm áp. chỉ là mệt mỏi, như thể em đã đi qua rất nhiều mùa, và cuối cùng, chỉ còn đủ sức để cười nhẹ một lần cho mọi điều đã cũ.

"cậu vẫn vậy nhỉ," juhoon nói, giọng em mềm đi, "vẫn không biết phải bắt đầu từ đâu."

martin ngẩng lên, và trong khoảnh khắc ánh nhìn họ giao nhau, thời gian như ngừng lại. chỉ còn lại hai người, và giữa họ là khoảng cách mỏng manh của những năm tháng đã đánh mất, cùng một câu hỏi chưa từng được trả lời: liệu có thể bắt đầu lại từ nơi họ đã dừng hay không.
 
Back
Top Bottom