Cập nhật mới

Khác Mảnh Vỡ Kí Ức

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
395656485-256-k196893.jpg

Mảnh Vỡ Kí Ức
Tác giả: hawwtraenqq
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Warning: HE, có yếu tố tình cảm.

Mặt dây chuyền, căn hầm trú bom được tái tạo thành hầm chứa những cuốn sách cũ, ngôi miếu nhỏ nằm ẩn mình trong khu rừng quanh năm sương mù bao phủ và chiếc máy đếm nhịp đã nhuốm màu thời gian kèm theo thời tiết oi bức của buổi trưa hè.

Liệu sẽ có gì xảy ra giữa những thứ tưởng chừng chẳng liên quan gì đến nhau ấy?



kinhdi​
 
Mảnh Vỡ Kí Ức
Văn Án


" MÀY ĐIÊN RỒI À!!??"

"Vì em, dẫu có biến thành vong linh lưu lạc, tôi vẫn nguyện dân hiến xác hồn này cho em."

" LÀM ƠN, XIN MÀY ĐẤY, DỪNG LẠI ĐI!!!!"

"Em xin anh, chuyện này từ xưa đến giờ đã là phong tục của gia tộc em.

Anh không thể từ bỏ mạng sống của mình vì em được.."

" TẠI SAO CHỨ!!??.

Vì cái hủ tục điên rồ này mà anh trai tao mới phải chết.

Nếu không có nó, chắc chắn anh ấy đã không phải lâm vào kết cục này!"

" Mày có coi tụi tao là bạn không thế!?

Tại sao lại làm như vậy với tụi tao!

TẠI SAO HẢ!!!?"

" Tao....tao xin lỗi.."
 
Mảnh Vỡ Kí Ức
CHƯƠNG 1: KHƠI MÀN


“ Này, nhanh lên, lề mề quá” - Thằng Huy bực dọc, dậm chân mà hối thúc nhỏ Linh – đứa lúc nào cũng chậm chạp, là lỗ hỏng chuyên gia kéo cả lũ vào những trận mắng mỏ của người lớn khi cả đám lén kéo nhau đi chơi lại bị cái tính mò mẫm của nó mà bị phát hiện.

“ Biết rồi, nói mãi ” - nhỏ Linh bị nói liền tỏ vẻ tự ái kèm theo động tác xỏ giày nhanh hơn đôi phần.

Nhỏ nói thêm: “ Dù gì cũng phải chờ con Hà và thằng Tuấn, hai đứa đó.., mày biết mà, đứa thì bố mẹ khó, đứa phải dỗ em ngủ”.

Con Linh nói với tông giọng chậm rãi, như đang cố câu thêm giờ, chắc là chờ con Hà đến, hai đứa đó thân nhau từ hồi còn trong trứng.

Mẹ Linh và mẹ Hà ngày xưa từng học chung lớp, khi ấy còn hứa với nhau sau này có thai, người bầu bé trai, người bầu bé gái, còn dự định đính hôn ước luôn ấy chứ.

Vậy mà, cuối cùng, cả hai cái thai đều là nữ, hai bà mẹ cũng có phần thất vọng, thôi đành để hai đứa nó thành bạn thân vậy.

“ Hai đứa nó làm gì mà lâu thế không biết.

Này không phải mày cũng có em sao?

Mày không cần phải dỗ nó ngủ à?” thằng Huy vừa bất mãn lại vừa hỏi

“ À, em tao ấy hả, nó là con trai mà, với cả nó kém tao có 2 tuổi, hè này là vô lớp 1 rồi, mẹ tao đang dạy nó phải ngủ trưa mà không cần người dỗ.

Ai da, cái thằng đó, lì như quỷ, nó mà không ngủ, chừng mẹ tao còn cho nó một chổi vô đít ấy.”

Ối chào, nhỏ Linh này lại bắt đầu cái tật huyên thuyên của nó nữa rồi, nói mãi mà không thèm sửa, nhức hết cả đầu.

Thằng Huy ngán ngẫm mà bịt tai lại, mặc kệ con Linh đã đeo giày xong từ lúc nào và giờ đây đang chạy xung quanh hắn mà lảm nhảm.

“ Hey, cuối cùng cũng dỗ em Thỏ - tên cún cơm của bé Trang Anh, em gái thằng Tuấn xong” thằng Tuấn chạy tới, theo sau là con Hà, chà nhìn nó trông hơi bất an nhỉ, có chuyện gì vậy?

Vừa thấy con Hà, nhỏ Linh đã rời bỏ đối tượng được nó lựa chọn để nghe mấy câu chuyện trên trời dưới đất của nó là tôi để chạy sang bên con Hà.

Hai cái lỗ tai của tôi được tha mạng rồi, nhỏ này nói nhiều kinh khủng

“ Ủa mà, tự nhiên trưa nắng thế này hẹn cả nhóm ra để làm gì vậy” con Hà thắc mắc quay qua nhìn thằng Huy, tôi biết là nó đang nhìn tôi và hiểu hết cái dấu chấm hỏi to đùng hiện ra rõ mồn một giữa mặt nó.

Khi ấy tôi mới xốc lại tinh thần, trở lại con người phấn chấn như bình thường, vội giải thích cho tụi nó, hai cái đứa con gái, mặt đứa nào cũng hiện rõ vẻ hứng thú, nhất là con Hà, nhỏ đó thích mấy cái kì bí mà.

Trừ thằng Tuấn, nó là đứa thông minh nhất, nên tôi cũng sợ nó nhất.

Không cần tôi giải thích, với cái đầu phi nhân loại của nó, chắc hẳn cũng tự suy luận ra địa điểm sẽ là nạn nhân tiếp theo của bọn tôi – căn hầm trú bom từ thời chiến, được ông ngoại tôi cải tạo thành một cái thư viện nho nhỏ, với đủ mọi loại sách, quý nhất vẫn là các cuốn sách cổ ghi chép về gia tộc tôi.

Dòng dõi Lý Hoàng, từ năm lên 3, tôi đã đọc hết chúng rồi, chán phèo, chả có gì thú vị, tẻ nhạt hơn gấp vạn lần những cuốn truyện tranh tôi mua.

Hơn hết lần này xin ông xuống đó, cũng vì tôi chơi liều.

Năm 6 tuổi, tôi thích đọc truyện tranh lắm, nhất là Conan.

Anh trai tôi lại có hẳn một bộ, thấy thế, tôi liền trộm vài cuốn từ phòng anh hai, đem xuống căn hầm.

Và….

Tôi quên bén mất, sáng nay vô phòng anh hai, tôi mới nhớ.

Bèn rủ đám này đi cùng cho vui, tiện thể khám phá một xí.

“ À mà, chẳng phải cũng gần 12 giờ rồi mà, tụi mày hông sợ hả?”

Cái nhỏ Hà, bố nó chuyển công tác, bay từ Sài Gòn về tận vùng quê hẻo lánh này, không biết lý do.

Dù cũng 3 năm rồi, giọng nó vẫn đặc giọng miền Nam.

“ Mày lo làm gì, có gì thì chạy ùa lên nhà thằng Huy, dù gì nó cũng đâu dám bén mảng đến nhà thằng Huy, đúng không Huy Ốc?”

Cái con Linh, tính cợt nhã hay đùa, nó lại chế tên tôi, nghe loáng thoáng nó giải thích rằng: “ Mày nhạt như ốc ấy, tao đùa cái gì cũng phải giải thích cho mày, tuột hết cả hứng” nghe giọng nó giải thích trông bất mãn lắm.

Nó nói thế, tôi cũng chịu.

Nhạt thì nhạt, biết làm nào giờ.

“ Nhưng mà…..”

" Khỏi nhưng nhị gì hết đi thôi, có gì tao bảo kê tụi mày khỏi lo.

Đi, đi lẹ lên” nhỏ Linh kéo tay con Hà.

Còn tôi và thằng Tuấn đi theo sau, nhìn mặt nó, tôi cứ sờ sợ.

Trông cứ nghiêm trọng kiểu gì ấy.

Đúng là không thể hiểu nổi suy nghĩ của “người ngoài hành tinh”.

Bỗng nó quay ngoắt qua hỏi tôi:

“ Huy, tại sao bỗng dưng mày lại tốt thế, rủ tụi tao đi xuống căn hầm nhà mày, đã thế còn chia cho mỗi đứa một cuốn truyện.

Bình thường mày có rộng lượng thế đâu, vả lại mày còn cấm tuyệt không cho ai bước vô nhà mày.

Thế sao bây giờ lại như thế này, đã vậy còn sát giờ giới nghiêm?”

Hên quá, lúc nó hỏi tôi đang cuối mặt xuống nhìn đường, nếu không, nó đã thấy cái vẻ mặt bàng hoàng của tôi rồi.

Tôi biết nó thông minh, nhưng lại không ngờ nó để ý tiểu tiết đến thế.

Phải cẩn thận hơn rồi, thằng này không thể coi thường được.

“ Mày bị gì thế?

Tự nhiên hỏi câu lạ hoắc vậy?

Chơi với nhau từ bé mà chút chuyện tốt này mà mày nghi ngờ tao à?

Ngáo vừa thôi.

Tao cho mỗi đứa một cuốn là vì mấy cuốn đó tao đọc hết rồi, với lại nhỏ Linh cũng thích nên tao cho thôi.

Còn việc tao không cho vô nhà, lúc ấy nhà tao đang cải tạo.

Mẹ tao cấm không cho dẫn người ngoài vào.”

Tôi trả lời nó với tông giọng bình thường nhất có thể.

Chao ôi, cái thằng Tuấn, từng lời nói ra, tôi phải chao chuốt kĩ lắm.

“ Tao chợt thắc mắc thế thôi, không có gì thì thôi, tao tưởng mày có gì giấu tụi tao” thằng Tuấn thấy tôi nói thế thì cũng tạm gát lại nghi ngờ.

Cái câu nói của thằng Tuấn, không biết là vô tình hay cố ý, nó lại càng khiến tôi thêm đề phòng nó.

Thật là, sợ chết khiếp.
 
Back
Top Bottom