Khác Mảnh tình vắt ngược sang đông - GoGeGo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
347281515-256-k921412.jpg

Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Tác giả: safflyrose
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong khu rừng nhỏ tại thị trấn Mawatari, phía ngọn cao của cây Tầm Tiên xinh đẹp, có một ngôi nhà nhỏ, và trong ngôi nhà ấy có hai người bạn tí hon, những người đang tập làm quen với cuộc sống thường nhật và yên bình.



viễntưởng​
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Chương 1: Mưa ở Mawatari


Gió ngoài trời ngày một dữ dằn hơn trước và, tuy không có sấm đánh và sét loé qua bầu trời thì người dân thị trấn Mawatari cũng đoán trước được cơn mưa tối nay sẽ hung tợn như thế nào.

Ngoài trời gió hãy còn thổi, kéo theo nào là bụi đất và những chiếc lá rụng bay tứ tụng, đôi khi còn quật gãy những cành khô trơ trụi, mọc lổ trổ ở rìa ngoài tán cây.

Đúng là điềm báo cho một trận mưa to.

Dù đã đóng hết các cánh cửa trong nhà nhưng Geto Suguru vẫn chưa thấy yên tâm tẹo nào.

Cậu chàng có vẻ lo lắng, mày cứ nhíu lại trong khi chốc chốc lại đi vòng quanh nhà, ngó chỗ này một xíu, ngó chỗ kia lát, rồi lại xem qua cửa nẻo trong nhà một lượt.

Gió vẫn rít rất dữ dội, và thi nhau đập liên hồi vào căn nhà, thế nhưng, trời vẫn chưa có lấy một giọt mưa.

"Tinh.

Tinh.

Tinh"

Tiếng đồng hồ điểm đúng ba lượt rồi dừng hắn.

Vậy là đã sáu giờ chiều.

Vào ngày thường, lúc này người bạn cùng nhà của Suguru đã về đến nhà từ lâu, cậu ta sẽ kịp tắm rửa rồi ngồi chơi trò chơi trên ghế để chờ bữa tối, hoặc, có những ngày, sẽ chạy lăng xăng trong bếp và kể cho Suguru nghe đủ thứ chuyện mà mình hóng hớt được trong ngày.

Đôi khi chỉ là chuyện một ngày của cậu ta diễn ra như thế nào, với một tông giọng thất thường, và thi thoảng lại hét ầm lên, hoặc phát đủ mọi loại tiếng động kì lạ và những cử chỉ múa may quay cuồng; tóm lại, Suguru không ghét việc này.

Kể từ khi xuất ngũ, việc kể lại một ngày của mình cho người kia nghe đã trở thành hoạt động thường nhật của cả hai.

Thường thì người bạn cùng nhà của cậu chàng sẽ nói và Suguru sẽ nghe, đôi khi cậu sẽ đưa ra một số bình luận hoặc làm gì đó để diễn tả thái độ của bản thân trong khi đang nấu nướng.

Thú thực là, có trời mới biết được Geto Suguru đã khám phá ra tài nấu nướng của mình như thế nào kể từ khi rời khỏi quê hương của mình.

Đúng là đứng trước cơn đói thì con người ta làm gì cũng được.

Nghĩ lại chuyện cũ, khuôn mặt cậu chàng có vẻ dịu dàng hơn, và trong đôi mắt, có nét gì đấy...dịu êm.

Năm phút nữa trôi qua mà vẫn chưa thấy bóng dáng bạn mình quanh nhà nên Suguru đâm ra sốt ruột.

Cậu lấy vội hai chiếc ô ở nhà rồi lao ra bên ngoài.

Lúc này trời đã mưa nhỏ giọt.

Bên ngoài căn nhà trông như vừa trải qua một trận càn lớn, mọi thứ cứ lộn xộn hết cả lên.

May mà mưa chưa to, hãy còn nhìn thấy đường.

Suguru vừa đi được một đoạn, từ chỗ nhà mình cho đến một bụi cây dâu tằm, thì bắt gặp bạn mình đang cuống cuồng chạy về phía cậu.

Nom cậu ta lúc này trông đến là luộm thuộm.

Cả người như vừa lăn trong bùn đất, mặt mũi thì lấm lem trong khi tóc thì dính hết vào mặt.

Nhưng đôi mắt vẫn dễ nhận ra đến vậy.

- Cậu vừa chui ra từ chỗ nào vậy?

Người ngợm như quỷ ấy.

Người kia từ từ lại gần, lúc này mới lộ ra đôi con người màu xanh biếc trong veo và sâu thẳm.

Nom như một loại đá quý thượng hạng nào vậy.

Cậu ta chun chun mũi, cụp vội cái ô cà tàng của mình xuống rồi choàng tay qua vai Suguru, cùng cười với bạn mình.

- Ổ quỷ đấy.

Quỷ thì chỉ có chui ra ở đấy thôi.

Nào, cho tớ đi ké đi, ướt hết rồi.

Loại ô mà Suguru mang theo là loại vừa, chừng chỉ đủ cho một người nên khi nhét thêm người nữa thì có vẻ hơi chật.

Ở giữa thì không sao chứ phần rìa ngoài thì đúng là ăn đủ.

Đã thế, như sợ Suguru trốn, cậu thanh niên kia lại càng ôm chặt hơn, dính luôn thân mình vào thên người còn lại để Suguru hết đường trốn thoát.

Thấy thế Suguru vội huých vai bạn mình, giơ giơ cái ô đang cầm trên tay còn lại.

- Có phải mỗi cái đâu.

Đây, cái nữa đây.

Ứ ừ, Suguru nhỏ không còn thương tớ nữa hả?

Sao đó?

Satoru nhỏ của cậu đây mà.

Được đà lấn tới, Gojo Satoru lại làm nũng, và cách dùng từ lại thêm phần kì quặc; nghe xong da gà da vịt trên người Suguru cứ nổi hết cả lên.

Cuối cùng, chịu không nổi, Suguru đành nghĩ ra kế.

- Suguru nhỏ thương Satoru nhỏ nhiều lắm.

Vậy Satoru nhỏ có thương tớ nhiều không.

Nói xong câu ấy, cả người Suguru cứ như xúc tu của bạch tuộc, chỉ thấy đâu đâu cũng là da gà da vịt, cậu chàng cũng thấy ngượng nghịu khi nói mấy lời này.

Ai ngờ Satoru lại phản ửng bất ngờ hơn cậu nghĩ, khuôn mặt nhợt nhạt do dầm mưa và bị gió thổi bỗng chốc đỏ lựng lên, nom như đánh phận vậy.

Do phản ứng của Satoru, cuộc trò chuyện đành đi vào ngõ cụt, chẳng ai trong cả hai nói năng gì, chỉ đành gượng gạo đi nốt quãng đường về nhà.

Cũng may là nhà của cả hai gần đấy nên bầu không khí lạ lẫm giữa cả hai cũng tan nhanh.

Về đến nhà thì không chỉ Satoru mà cả người Suguru cũng ướt như chuột lột.

Có lẽ là do trời bắt đầu đổ mưa to dần và phần đất gần nhà của hai thì là loại đất hơi mềm một xíu, đi ra ngoài vào những ngày như này thì có cẩn thận đến mấy thì trên người cũng bị dính bẩn.

- Tớ có ấy nước nóng rồi đó.

Cậu vào xả ra đi.

Nhiều một ít, tớ cũng tắm luôn.

Nhà của cả hai năm tít ở phần thân gần ngọn của một cây lâu năm, từ phần rễ cây tới ngọn khá cao nên cả hai đành phải làm một cây thang để trèo lên (trước đó có dây thang của người chủ cũ nhưng do thời gian nên gần như không dùng được).

Nếu có thời gian có lẽ họ sẽ xây cầu thang ở bên trong thân cây hoặc xây ở phía bên ngoài bằng cách đục phần thân cây, như vậy thì chắc chắn hơn.

Nhưng mấy công việc này sẽ mất chút thời gian, vả lại, cầu thang hiện tại của họ - cây Rễ Kẹo, cũng đang hoàn thành tốt công việc của mình.

Nó có tính dai và cũng như rất rắn chắn, ngoài ra loài này cũng bám vào thân cây rất tốt.

Nếu để một thời gian nữa khi nó lớn hơn, cắm rễ nhiều hơn trên cây này thì việc di chuyển cũng sẽ dễ dàng hơn.

- Tớ bỏ thêm muối tắm nữa nhé?

Cho dễ chịu.

Vì mấy chiếc ô đã sũng nước nên Suguru không để chúng trong phòng được, mà trong nhà chỉ có ban công là phù hợp.

Lúc này mưa bắt đầu hắt dần lên cánh cửa ngăn cách trong nhà với ban công nên Suguru cần phải nhanh tay và khéo léo lúc mở cửa một xíu. may là xong việc nhanh nên chỉ có chút nước bị hắt vào trong phòng.

Cậu vừa trò chuyện với bạn mình câu được câu không vừa lau dọn lại sàn nhà và đi đốt lò sưởi.

Là pháp sư khiến cho cuộc sống có nhiều cái tiện lợi hơn, ví dụ như việc đốt lò sưởi: chỉ cần chất củi và một cái búng tay nho nhỏ là đã có một lò sưởi ấm áp trong thời tiết có hơi ẩm ướt này.

- Bỏ mùi quýt ý.

Satoru gào ầm lên từ phía phòng tắm:

- Tớ không thấy.

Cái gói cam cam ở ngăn trên cùng ấy.

Thấy chưa?

Tớ thấy rồi, bỏ vào bồn tắm rồi đó.

Từ sau lần đi làm nhiệm vụ ở thị trấn Uyemura, hồi xa lắc xa lơ cả hai còn là học trò ở trường phép thuật, Suguru đã thấy hứng thú với việc tắm mình trong các suối nước nóng, đặc biệt là những con suối ở vùng Giso.

Hầu hết những con suối này đều có mùi quýt rất dễ chịu, nghe nói là do một loại cây đặc biệt nào đó.

Vậy nên vào những ngày trời mưa hoặc những mệt mỏi vì công việc, Suguru sẽ cố gắng giải quyết hết công việc từ sớm và cố dành ra chút thời gian để trong ngâm mình trong bồn tắm.

Rất may và rất biết ơn là lúc cải tạo lại căn nhà, cả hai đã sửa sang lại phòng tắm cẩn thận và tử tế.

Bởi vậy nên không chỉ kích cỡ bồn tắm được tăng lên mà trong đó còn có một tấm kính phép nhìn rõ được bên ngoài (dù phép thuật được yểm trên đó chủ yếu là để giữ cho nó không vỡ).

Phòng tắm được sửa lại nên những gì không cần thiết đã được tháo dỡ, bên trong không có nhiều đồ, vả lại được mở rộng nên ấn tượng duy nhất khi bước vào đây chắc là sự ngạc nhiên vì độ lớn của nó.

Nằm ở phía bên trong là một bồn tắm bằng gỗ lớn, nhưng với kích cỡ của thứ này khéo phải gọi nó là bể tắm mới đúng.

Lúc này nước bên trong nóng bóng và toả từng làn khói trắng bao quanh lấy căn phòng, cùng với đó là một mùi thanh mát của cây họ cam; rất dễ chịu.

Lúc này Satoru bắt đầu kể lại ngày hôm nay của mình

- Nếu tớ tìm được thằng ngu nào dỡ nắp cống ở đường Aoyama thì tớ treo tên đó lên cây rồi mở quầy cho mọi người thăm quan miễn phí.

Nhưng mà như vậy thì dễ dãi quá, tớ phải thả tên đó xuống cống rồi đậy nắp lại mới được chứ.

Đúng, đúng, tớ sẽ làm vậy vào một ngày mưa như hôm nay.

Suguru tựa lưng vào thành bồn, trong mắt lập loè khung cảnh ngoài trời.

- Cậu làm gì ở thành phố vậy?

Dạo này đội Hồng Ngọc chuyển địa bàn hoạt động à?

Satoru cũng học bạn mình tựa vào thành bồn nhưng trong mắt lại ánh lên một khung cảnh khác.

Khung cảnh này không lấy trọng tâm là thiên nhiên.

- Do có cậu báo trước nên việc chuẩn bị của chỗ mình xong lâu rồi, còn bên Yokumo thì khác, bên đấy ít người mà nhiều việc quá.

Thế là Mawatari rảnh chỗ nào thì bị nhặt người qua đấy.

Vừa nói cậu chàng vừa thả thêm mấy con vịt vàng nữa xuống nước.

Tạo thành thế vịt mẹ và bầy con, chỉ có điều vịt mẹ là ai thì hiện chưa rõ.

- Đã thế nhá.

Bên đấy có đứa dở người nào đi dỡ nắp cống lên.

Thế là bọn tớ vừa phải tìm cách che chắn mấy cái công đấy, ngăn không cho người ta lại gần và vớt những người không may rớt xuống đấy.

Mà bên đấy mưa trước ở đây, người ngợm cứ rít hết cả lại.

Chưa hết nhá.

Mấy cái ô ở đấy bị làm sao ý, không hỏng thì cũng rách.

Cái tớ được cho là cái lành lặn nhất mà cũng thủng một chỗ.

Tuyệt vời.Nhưng Satoru cũng vẫn ở lại giúp họ mà, đúng không?

Lúc này Suguru đã tựa hẳn người vào thành bồn, trông cậu rất thư thái và nhẹ nhàng với một cái khăn con vắt ngang qua mắt, trên khăn cũng có hơi nóng toả ra, như thể một chiếc khăn chườm mắt trong các tiệm mát-xa ở vùng Giso.

Thấy thế nên Satoru cũng len lén thực hiện "mưu kế" của mình, cậu chàng đẩy dần đám vịt con theo vịt mẹ Suguru.

- Đấy là hiện tại.

Đúng vậy.

Là hiện tại.

Satoru đợi một lúc không thấy bạn mình nói gì thêm mò qua chỗ Suguru đang nằm, lúc ấy cậu chàng mới phát hiện bạn mình đã ngủ được một giấc rồi.

Đúng là giữa thời tiết này thì những nơi ấm áp như này rất dễ khiến người ta buồn ngủ mà.

Cậu chàng cười khẽ một tiếng rồi lại nằm cạnh bạn mình.

- Hả?

Đang tắm mà cũng ngủ được.

Tính cảnh giác của Suguru ngày càng kém rồi.

Nhưng mà, như vậy cũng chứng tỏ, chúng ta đã về hưu rồi.

15.7.2023
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Chương 2: Súp cà chua


Trận mưa đã kéo dài từ chiều tối ngày hôm qua cho đến tận sáng sớm ngày hôm nay và xem chừng chưa có dấu hiệu của việc dừng lại.

Lẫn trong tiếng mưa và tiếng gió thổi, nếu để ý kỹ, ta sẽ nghe được những tiếng ộp oạp của đám ếch nhái ở sâu trong rừng, có lẽ giờ này chúng đang vui thích và thoả thuê trước cơn mưa.

Từ dưới những kẽ hở của ngôi nhà, hơi lạnh bên ngoài len dần vào bên trong và phần gỗ trước nhà cũng ngấm nước dần, như thể những thân phải ngâm mình dưới nước lâu ngày.

- Khi trời tạnh tớ sẽ ếm kĩ lại mấy thanh gỗ kia, chứ mưa ở Mawatari khiếp thật.

Suguru gật gù tán đồng bạn mình trong khi chất thêm củi vào lò đốt, may là họ đã chuẩn bị sẵn củi trên nhà và trữ chúng cẩn thận khỏi thời tiết bên ngoài, chứ không may thì khéo khi tầm này cả hai đang phải tìm cách nhặt củi ở ngoài trời và sấy khô chúng chỉ để có cái để đốt trong nhà.

- Trời không lạnh đến thế đâu Suguru.

Bỏ cái lò một lúc cũng không chết rét đâu mà.

Trời mưa khiến người ta biếng làm hơn hẳn, ngay cả việc đi ra ngoài cũng trở nên bất tiện.

May mà đồ ăn dự trữ còn đủ trong vài ngày và Satoru cũng được cho nghỉ phép.

Vì Mawatari là một thị trấn nổi tiếng với mưa vào mùa hè nên trong những ngày ếch nhái và ve kêu râm ran này, sau khi người ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước những trận mưa to hay trước những cơn bão thì các thành viên của quân chiến đấu ở đây sẽ được nghỉ cho tới khi trời tạnh.

Mưa sẽ khiến độ ẩm trong nhà cao, dễ mọc nấm và rêu lắm.

Mà độ ẩm ở Mawatari đâu có như Fuose, không cẩn thận là thành nhà nấm ngay - Vừa nói Suguru vừa đút thêm một hai cây củi to nữa vào trong lò sưởi và điểu chỉnh ngọn lửa bên trong để nó chỉ cháy âm ỉ - Lần trước không biết nên trên vách nhà mới mọc nguyên một gốc dương xỉ đó.

Thời gian biểu của căn nhà nhỏ trên cây này thường diễn ra giống nhau như đúc, từ giờ giấc cho đến bữa ăn.

Chủ nhân của căn nhà sẽ ăn dậy lúc sáu giờ với ba mươi phút thể dục, tên tóc bạc thì dậy muộn hơn, gần sát giờ ăn mới thấy bóng dáng.

Nhưng vì người chủ còn lại yêu chiều nên lúc cậu chàng dậy thì đã có sẵn bữa sáng để ăn.

Sau bữa sáng lúc bảy giờ hoặc bảy rưỡi gì đó, cả hai sẽ nán lại uống trà và trò chuyện đôi câu.

Tới gần tám giờ thì Satoru sẽ sửa soạn đồ và đi làm.

Từ khi chuyển tới lục địa phía Đông, hai người di chuyển bằng các phương tiện thường nhiều hơn cả, có lẽ là do bầu không khí chậm rãi ở đây đã hun đúc cho cả hai thói quen mới này.

Khác với Satoru có một công việc ổn định, Suguru lại chọn những công việc bán thời gian.

Thi thoảng cậu sẽ đến phụ giúp các cửa hiệu đông người như: Tiệm tạp hoá Yokaharu, chỗ này bán đồ ở thung lũng Bói Cá (ở đấy là nơi tập trung của các cửa tiệm và khu chợ nên lúc nào cũng rất đông người đến); tiệm sách Hạt Vừng hay tiệm quần áo Oải Hương; và cả kênh dự báo thời tiết của thị trấn nữa.

Vậy nên đại đa số thời gian sẽ trong nhà sẽ chỉ có một mình Suguru.

Sau bữa sáng cậu chàng thường dọn dẹp nhà cửa, rồi kế đến là ghé qua chăm sóc mấy cái cây ngoài ban công của ngôi nhà; và đôi lần trong tuần, cậu sẽ ghé qua khu vườn bên dưới để chăm bẵm và thu hoạch.

Công việc không đến nỗi vất vả nhưng nhiều và phải mất kha khá thời để hoàn thành.

Được cái những việc này sẽ giúp đầu óc Suguru đỡ việc suy nghĩ, chỉ cần làm theo thói quen là được.

Việc nhà vào buổi sáng sẽ tạm ngưng khi đến thời gian cho bữa trưa.

Nếu công việc không quá bận rộn, Satoru sẽ tranh thủ ghé qua nhà ăn trưa, nhưng đội Hồng Ngọc thường khá bận rộn, nên bữa trưa của cậu bạn tóc trắng thường sẽ được giải quyết ở chỗ làm hoặc ở nơi làm việc với túi đồ ăn tự mang theo; Vậy nên thông thường, Suguru thường ăn trưa một mình và bữa ăn dành cho một người thường khá là đơn giản, có gì ăn nấy là được.

Ở vùng Toagi này có một tập tục khá kì lạ, đó là việc ngủ trưa, sau khi kết thúc bữa trưa, họ sẽ dành ra một chút thời gian để tiêu hoá thức ăn trước khi ngủ một giấc cho đến chiều, nói là giấc ngủ nhưng nhiều khi phải gọi đấy là chợp mắt.

Vì những giấc ngủ thường rất ngắn, chừng tầm nửa tiếng đến độ một tiếng.

Hồi đầu đến đây cả hai đều không quen với tục này, nhưng sau đôi ba tuần vượt qua những buổi trưa oi ả và nắng gắt, cuối cùng họ đã hiểu tại sao người ta phải đi nghỉ trưa ở đây.

Thời tiết này đúng là quỷ quái mà.

Nhưng dẫu vậy, với Suguru, đây vẫn là nơi đáng sống.

Vào những ngày trời lạnh như hôm nay thì những món ăn và món uống nóng luôn là lựa chọn phù hợp.

Hãy thử tưởng tượng lấy việc thổi khẽ và chờ cho thìa súp nguội, mùi hương của các loại rau củ và gia vị quyện dần vào nhau, những sợi khói trắng toả lên chỉ để chứng tỏ sự thoả mãn sau khi uống hết món nước này với một cái bụng nóng hôi hổi và cả người cũng ấm dần lên.

Với một vài món súp, chút ớt cay và tiêu sẽ giúp món ăn dậy vị hơn. chút tê tái đầu lưỡi cũng trở thành một cái thú lạ.

- Tớ muốn thử nấu món bà Yolanda dạy lần trước.

Vì món ăn kia cậu mới chỉ nấu thử một lần nên Suguru cũng không dám chắc chắn liệu mình có nấu ngon nó lần này hay không, vả lại trong thời tiết này, xem chừng không quá phù hợp.

Bởi vậy nên cậu nói với vẻ hơi mất tự nhiên, và cố không nhìn vào mắt bạn mình vì tự cậu ta cũng thấy ý kiến này hơi không phù hợp.

Nhưng biết sao được, mỗi khi gặp được một món ăn ngon, Suguru đều muốn chia sẻ nó với bạn mình.

Cậu chàng tóc trắng không nói gì, có vẻ cậu ta chưa hiểu ý của bạn mình lắm.

Vì mấy chuyện nấu nướng này với Satoru, tuy không nói là mù tịt hẳn, cũng không kém mấy là bao.

Ai bảo bạn cậu chàng lại chiều chuộng và nhân nhượng cậu ta trong mấy chuyện này kia chứ.

- Đấy là món súp lạnh...

Suguru hơi ngập ngừng, cậu len lén nhìn về phía bạn mình trong khi cố ra vẻ tự nhiên như mọi khi.

Có lẽ ngay chính bản thân Suguru cũng không nhận rõ sự thay đổi của bản thân mình.

Cuối cùng Satoru cũng hiểu bạn mình phân vân vì điều gì, cậu bật người lộn một vòng trên ghế sô pha trước nhào về phía Suguru.

- Con người dễ nuôi.

Gì cũng ăn được.

Miễn là cậu nấu - Ba câu ngắn cũn bật tanh tách ra khỏi miệng cậu chàng trước khi tai máy tiếp món đồ trong tay.

Nguyên liệu của món súp cà chua không quá là khó tìm, lại thêm Suguru đã có ý muốn nấu thử món này cho bạn mình từ trước nên cũng đã chuẩn bị sẵn các thứ từ lâu.

Tuy một vài nguyên liệu không còn tươi như lúc mới mua nhưng hương vị thì hãy còn giữ nguyên.

Cái đầu tiên và quan trọng nhất cho món ăn này là những quả cà chua nên Suguru đã rất cẩn thận trong việc lựa chọn, cậu chàng ngồi một lúc trên nhà kho để tìm quả cà chua vừa vặn cho một bữa, to quá hoặc nhỏ quá cũng không tốt.

Bữa nấu món này cùng bà Yolanda, cả hai đã nấu cho gần chín thực khách nên dùng tới tận bốn quả rưỡi, lúc này có hai người thì một quả cỡ to là vừa vặn.

Nghe bảo món này chính gốc phải dùng cà chua loại to, loại này trước đây Suguru đã từng thấy trong dịp lễ hội, quả cà chua đó to đến nỗi phải cả chục cả trăm người ăn mới hết.

Nhưng đúng là hương vị của thứ quả kia đặc biệt thật.

Ngoài cà chua, Suguru cũng nhặt thêm ít hành tím và chút tỏi đang treo dây, tỏi thì lấy độ một tép là nhiều, lúc sau cắt đôi rồi cất một nửa thì lượng gia vị vừa vặn cho món súp.

Còn những nguyên liệu khác thì dưới nhà lúc nào cũng sẵn có.

Nồi nước nhỏ đun vừa nãy đã kịp sủi bọt lăn tăn, cậu chàng vội khía cà chua rồi đổ nước nóng ra một chiếc bát ô tô.

Món này ăn cả vỏ cũng được nhưng Suguru thích bỏ vỏ cà chua đi hơn, như vậy hương vị sẽ dễ chịu hơn.

Trong lúc chờ bóc vỏ cà chua, cậu chàng vội thái nhỏ ớt chuông xanh (ớt chuông được dùng phải là loại dài, như vậy mới đúng vị), dạo này ớt chuông quả nhỏ nên phải tận hai quả mới đủ.

Thải nhỏ ớt chuông xong thì tới việc bóc tỏi, lúc này Satoru đang ngồi trên ghế nghe đài bỗng vươn tay nhặt lấy một tép tỏi.

- Để tớ bóc tỏi cho, bóc như này đúng không?

- Không, không, bóc từ chỗ đít này này, đấy đúng rồi.

Đây, dùng dao cho nhanh, cẩn thận đừng cắt vào tay.

Cậu bóc xong tép này thì cắt đôi ra nhé, món này dùng nửa tép thôi.

Thế là Satoru đã gia nhập vào chuyện bếp núc, cậu chàng vừa hí hoáy bóc vỏ tỏi vừa lắng tai nghe dự báo thời tiết cho đỡ chán.

Lúc này trên đài đang phát bản tin do Suguru viết.

Cậu bạn này không phải nhân viên chính thức của kênh nhưng thời gian tập huấn và một đống thứ rắc rối khác thì cũng được nâng lên làm cộng tác viên của kênh, từ đó trở đi thì cậu cũng tham gia viết một vài thứ cho kênh.

"Chào mừng quý khán giả đến chương trình Dự báo thời tiết của kênh dự báo thời tiết Ếch nhái.

Tôi là Hineno, còn tôi là Asarida.

Hân hạnh được gặp quý thính giả trong chương trình lần này.

Hiện nay mùa mưa đã tới với thị trấn Mawatari, và theo dự đoán của chúng tôi thì nhiều khả năng cơn mưa này sẽ kéo dài đến hết ngày hôm nay và sáng sớm ngày mai.

Vậy nên, nếu không có công việc quan trọng và cần thiết ở ngoài trời, thì vì an toàn của chính bản thân mình, xin quý thính giả hãy ở yên trong nhà trước khi mưa tạnh.

Trên đây là toàn bộ những tin dự báo thời tiết của sáng ngày mười hai tháng năm, nếu có thêm thông tin mới về tình hình thời tiết chúng tôi sẽ thông báo cho quý thính giả ngay.

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tin ngắn trong ngày, tôi là Hineno ạ.

Tôi là Asarida thưa quý vị, để tiếp tục thời lượng chương trình, chúng tôi xin chuyển đến chuyên mục ngẫu nhiên Thời trang cùng thời tiết do một cộng tác viên ẩn danh nhưng hầu hết mọi người đều biết viết bài.

Trước đó với chương trình Dự báo thời tiết trong ngày, chúng tôi đã đưa cho quý vị khán giá thông tin về nhiệt độ giảm xuống và khí lạnh sẽ tràn về trong hôm nay và sáng sớm ngày mai.

Vậy nên, trong thời tiết mưa lâu cùng với độ ẩm cao như thế này, chúng tôi khuyên quý vị nên mặc những bộ đồ ấm áp cũng như tránh việc tiếp xúc không khí lạnh nhằm đảm bảo cho sức khoẻ bản thân..."

Với phần đầu của tép tỏi thì việc bóc tách còn hơi ngập ngừng chứ đến phần đuôi là tay nghề của Satoru đã điêu luyện hơn, cậu chàng không chỉ khéo léo giữ lại hầu hết phần thịt cho tép tỏi mà còn tiện tay cắt nhỏ chúng ra dựa theo kích cỡ mà Suguru chỉ.

Công việc chuẩn bị nguyên liệu như này thường không phải dành ra quá nhiều sức tập trung trong lúc băm tỏi Satoru cũng vẫn lắng tai nghe chương trình trên đài, thỉnh thoảng nghe đến mấy chỗ thú vị, cậu ta còn vừa cười khúc khích vừa băm băm chặt chặt đủ thứ; có khi lại ngó bạn mình với ánh mắt trêu ghẹo mặc kệ cái nhìn chán nản và bất lực của Suguru.

Mấy việc sơ chế đồ ăn này lắm khi như có ma lực ấy, thử một cái là cứ muốn táy máy tiếp.

Vậy nên Satoru tiện tay thó luôn cái cối giã của Suguru với lý do "Tớ khoẻ hơn cậu" và không chờ bạn mình nói gì thì cậu chàng đã cầm cối giã qua một bên rồi hì hụi đập đập, nghiền nghiền liên hồi.

Bên trong cối là cà chua đã cắt nhỏ và một ít hành tím cùng ớt xanh cũng được băm vụn, do phải rã tay nên Suguru cần phải cắt nhỏ các nguyên liệu cho dễ rã cũng như đỡ mất thời gian.

Sau khi cắt xong hết nguyên liệu, cậu đẩy chúng lại chỗ Satoru rồi đi ra ban công.

Mưa ngoài trời vẫn chưa chịu ngớt, nhưng gió cũng dịu đi đôi phần, vừa mở cửa ra có xíu thôi mà Suguru đã run hết cả người vì lạnh, da gà da vịt cứ nổi lên từng đợt.

Ngay cả Satoru ngồi trong nhà cũng phải kêu rên vài tiếng vì gió lạnh.

Cậu chàng vội túm lấy cái ô gần đó rồi phi vội ra ban công hái ít thì là tươi, chừng hai, ba nhánh nhỏ là đủ vị.

Khi quay lại bếp thì Satoru cũng đã giã được non nửa, phải nói là lực tay của dân chiến đấu không đùa được đâu.

Để lại việc giã nhuyễn súp cho bạn mình, Suguru lại bận rộn với việc chuẩn bị những nguyên liệu còn lại và dọn dẹp nhà bếp.

Với phần bánh mì, để cho dễ giã nhuyễn, Suguru đành bỏ ra ngoài, cậu chàng tính nướng lên rồi ăn như món ăn kèm.

Chừng ba đến bốn miếng là đủ, bởi vì ngoài súp cà chua, Suguru còn chuẩn bị thêm ít thịt chiên và trứng rán.

Nếu còn thừa bánh mì thì lúc sau làm bánh kẹp ăn cũng được.

Một lúc lâu sau thì các nguyên liệu bên trong cũng được giã nhuyễn, Suguru lần lượt nêm nếm một số gia vị như giấm Cherry và thì là thái nhỏ.

Sau khi đổ súp ra một cái bát con để thử, cậu chàng lại rắc thêm ít muối, tiêu và chút dầu ô liu lên trên.

Ngoài ra, cậu chàng còn để lọ ớt chưng lên bàn để lát nêm thêm gia vị.

Vì là món súp lạnh nên không cần phải thổi nguội, Suguru khuấy đều gia vị trong bát rồi cả hai mỗi người xúc một thìa nhỏ.

Vẫn là vị mà Suguru được thử ở chỗ bà Yolanda, gần như không thay đổi mấy, nhưng có lẽ do thời tiết nên món ăn không có cảm giác ấn tượng như lần trước.

Chờ mãi mà vẫn không thấy Satoru có phản ứng gì, cậu vội nhìn về phía bạn chờ nhận xét.

Sau khi ăn thìa đầu, Satoru có vẻ khó hiểu, cậu ta nghiêng đầu như đang tự hỏi gì đó rồi lại ăn thêm một thìa nữa, lúc này mới chịu mở lời.

- Tớ thích món này, nhưng ăn trời nóng sẽ hợp hơn.

Cậu chàng tóc đen cũng gật gù nhưng có vẻ chán nản hiện lên khuôn mặt, có lẽ cậu ta đang rầu rĩ vì mình đã làm hỏng một bữa ăn.

Dù rằng, bàn ăn vẫn hoàn hảo như thường.

- Đúng nhỉ, xem chừng là do tớ chọn sai món rồi.

Nghe lời bạn đáp xong Satoru chưa kịp đáp lại luôn, cậu chàng chống rồi nhìn đăm đăm về phía bạn mình lâu đến nỗi chính Suguru cũng không được tự nhiên.

- Lại thế nữa rồi.

Suguru lại đang nghĩ linh tinh gì vậy.

Mọi món Suguru làm đều ngon với tớ miễn là nó không dở.

Vậy nên món súp này cũng mười điểm hết.

Trước câu nói nước đôi và lời khen bất ngờ của bạn mình, Suguru bật cười nho nhỏ.

- Vậy tớ hâm nóng lại món này nhé?

Súp cà chua nóng vẫn ngon mà nhỉ?

Satoru ăn tạm mấy đồ còn lại đi nhé.

Vừa nhai bánh mỳ vừa nhìn bạn mình bắc bếp, đổ súp trong cối vào nồi và đun nồi súp trong ánh lửa liu riu, Satoru vừa nhớ lại vài chuyện.

16.7.2023
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Chương 3: Ngày dọn nhà - Bữa sáng


Sau hơn một ngày trời mưa tầm mưa tã, cuối cùng cơn mưa cũng rời thị trấn Mawatari vào sáng sớm ngày hôm nay.

Ngoài trời, tiếng mưa thưa dần đi và trời bắt đầu hửng nắng.

Tới tầm sáu giờ sáng thì cả rừng đã đón những tia nắng đầu tiên ấm áp nhất sau cơn mưa kéo dài nhiều này, và, khi ánh sáng tràn vào căn nhà, thổi bừng lên sức sống cho ngày mới, thì cũng là lúc Suguru thức giấc.

Cậu vào bếp và đun một nồi nước nhỏ dùng để pha trà trước khi vệ sinh cá nhân và dọn dẹp nhà cửa.

Độ năm, mười phút sau, Suguru - lúc này đã sửa soạn cẩn thận, quay lại phòng bếp và tự pha cho mình một ly trà.

Gần một tháng nay, kể từ khi ghé qua tiệm Hirai thì cậu chàng lại có thêm một thói quen mới: Tự thưởng cho bản thân một cốc trà mỗi buổi sáng ngay khi vừa thức dậy.

Cậu lấy một gói trà trong hộp ra, xé vỏ giấy bọc ngoài và thả gói trà vào chiếc cốc tai cầm đã được đặt sẵn trên bàn, và trước khi đổ nước nóng vào cốc, Suguru không quên cuốn phần thẻ giấy lẫn dây quanh quai cốc để tránh việc chúng rơi vào cốc trà.

Hôm này là trà táo xanh, loại này ít ngọt hơn táo thường và mùi cũng thanh hơn, rồi chỉ loáng cái là mùi thơm thoang thoảng của trà và chút vị ngọt thanh mát của táo đã lan dần trong căn bếp.

Trong lúc chờ ủ trà, Suguru tiện ngó qua cái hộp trà của tiệm, vừa nhìn cậu vừa đếm nhẩm: một, hai, ba,... còn hơn một nửa hộp trà, chắc đủ cho nửa tháng nhưng trà vị táo xanh thì hết kiệt, còn đúng một gói đang ủ.

Đúng là hương vị yêu thích của tháng năm.

Khi trà đã ủ xong, Suguru mới dùng thìa khuấy qua cho trà được đều màu, cậu thổi qua một lát rồi mới dám uống thử.

Trà vừa ủ nên hãy còn nóng và thơm, uống một hớp nhỏ thôi mà ấm hết cả người, cái vị đăng đắng thơm thơm của trà kết hợp với vị chua chua ngọt ngọt dịu nhẹ của trái táo xanh, đúng là ấm hết cả người.

Vừa nhâm nhi cốc trà, anh chàng vừa đi quanh nhà, ngó nghiêng, quan sát nhà cửa hết một lượt.

Trong đầu nghĩ đến việc dọn dẹp nhà cửa, vừa là để bù cho ngày hôm qua, vừa là để tranh thủ lúc trời đẹp.

Đúng là có mặt trời cái thì con người ta ngồi không cũng khoan khái và nhẹ nhàng, chứ cứ mưa như hôm qua thì ngủ có ngủ ngon hơn thật đấy nhưng người ngợm thì cứ nặng nề hết cả lên; như thể miếng bọt biển ngâm lâu trong nước vậy.

Trời đã tạnh độ một hai giờ, ấy vậy mà khi ngó xuống dưới đất để xem, Suguru vẫn thấy dưới đấy hãy còn lõng bõng nước, xem chừng phải đến chiều mới rút hết được, thế là việc chạy bộ hằng ngày, hay đi xuống thăm vườn nhà đành phải thay bằng việc khác.

Cũng may là trước đấy ít hôm cả hai đã chịu sửa lại kết giới bao quanh khu vườn và yểm lên đấy ít phép mới, nên chắc là nó chịu được qua trận mưa này.

Tranh thủ lúc Satoru đang ngủ, cậu chàng bắt đầu việc dọn dẹp nhà cửa luôn, trước hết là mở hết những cánh cửa trong nhà ra cho để cho ánh mắt trời chiếu, chỉ trừ cửa phòng ngủ là còn đóng lại.

Vì là nhà gỗ nên từ hôm qua đến giờ đã có một số chỗ bị thấm nước, lúc này phải trông chờ vào mặt trời sấy khô chứ có đốt cả kho củi trên kia cũng khó lòng hong khô được ngôi nhà, cùng lắm cũng chỉ ngăn cho nấm mốc không sinh sôi nảy nở thêm.

Bên ngoài trời là mùi ngai ngái của đất sũng nước, xen lẫn trong cái mùi khó tả đó là tiếng kêu ộp oạp của ếch nhái phía trong khu rừng, nghe bảo trong đấy có một cái đầm lầy rất đẹp mà Suguru và Satoru đã nhiều lần nghe kể nhưng chưa có dịp ghé thăm.

Ngoài tiếng ếch nhái kêu vang trời, nếu để ý kĩ sẽ nghe được những tiếng oàm oạp của sóng nước vỗ vào mạn những con thuyền, và đôi khi là cả những chiếc bè nhỏ xinh.

Phía dưới dòng nước, thi thoảng có bóng dáng của ai đó đang vội vã hoặc chèo, hoặc lái, hoặc đẩy thuyền đi về một hướng nào đó.

Có thể là đi làm hoặc đi nơi nào đó ăn uống thoả thuê sau một ngày mưa tầm tạ.

Do nhà ở trên cao nên may là ngôi nhà của họ không bị úng nước, Suguru đoán là những ngôi nhà ở dưới thấp sẽ phải dọn dẹp một phen cực khổ sau chuyện này.

Trong đám người di chuyển trên mặt nước kia, có đôi khi sẽ có người nhận ra sự xuất hiện của Suguru, họ vẫy tay và gửi cậu lời chào cùng vài câu hỏi thăm.

Những cuộc trò chuyện chỉ diễn ra trong vòng đôi ba câu rồi những người kia cũng rời đi, nhưng xem chừng cư dân nơi này đã quá quen với những trận mưa như vậy.

Một người thợ mộc (Suguru đoán thế khi thấy bộ dạng của anh chàng và sau khi trò chuyện chuyện thì quả đúng là anh này làm nghề đấy thật), xem chừng là thuộc giống sóc đỏ vì bộ lông của cậu ta có màu đỏ hung rất đẹp, nhưng vì mưa và nước nên lông không còn vểnh lên nữa mà dẹp lép lại và dính thành từng mảng vào người.

Cậu bạn này to khéo phải gấp đôi Suguru, thuộc họ người cỡ lớn nên cái bè của cậu ta cũng lớn luôn.

Tuy là bè làm vội những nhìn vẫn rất chắc và đẹp, đúng là từ tay thợ mộc có khác.

Nghe cậu ta kể thì đúng là cậu này số hơi xui, mải làm việc nên không để ý cơn giông đang đến từ lúc nào, đến khi làm việc thì trời đã tối mịt từ lâu và mưa trên trời chỉ trực chờ đổ xuống; và quả đúng là như vậy, anh bạn này chạy được một quãng thì mưa đổ xuốn như trút nước, cuống cuồng, cậu ta phải chạy vội vào một gốc cây để trú, ai ngờ phần dưới cây đó là một hốc cây rộng, mưa to cái là nước ngập hết bên trong, cậu chàng đành phải leo lên tận ngọn cao mới thoát.

May là trên đấy có mấy quả héo ăn tạm nên không tới mức chết đói nhưng ở trên đó lâu như vậy thì người không những mệt nhoài mà bụng còn sôi ùng ục.

Dù Suguru có ngỏ lời mời ở lại nhưng anh bạn này vẫn từ chối, và bảo là sắp đến nhà của mẹ mình rồi.

Thấy vậy Suguru cũng không mời ở lại nữa nhưng có ném xuống cho cậu sóc chút đồ ăn, cậu ta vui vẻ nhảy lên một xíu rồi khua tay múa chân hứa sẽ gửi quà đáp lễ khi nào về đến nhà.

Mặt trời rọi vào từng ngóc ngách trong nhà, và khẽ ánh lên những tia sáng lấp lánh.

Ban công cũng đã được Suguru dọn dẹp, cậu quét dọn mấy chiếc lá rụng trên đó trước khi ngắm nghĩa đám cây trồng ngoài này.

Mưa nhiều nhưng may không hắt nhiều vào trên này, có lẽ là do có đám tán cây che nên mấy chậu cây của cậu hãy còn sống tốt.

Chỉ cần thay chậu mới và bón thêm chút thuốc là sẽ hồi lại ngay.

Ngoài ra, mấy chiếc ô dắt ngoài ban công cũng được Suguru phơi ra một góc nắng cho nhanh khô, và, cuối cùng, khi tạm xong vài thứ chuyện, cậu lấy đồ đã giặt ra phơi lên cây sào nhỏ làm từ gỗ và cây Rễ Kẹo.

Cũng không quên phơi cả chỗ đồ âm ẩm từ hôm trước ra.

Quần áo là phải phơi trời nắng, như vậy mới thơm và sạch sẽ.

Chứ như những ngày trời ẩm ướt hoặc phơi trong nhà, thì dù bỏ bao nhiêu nước giặt, nước xả thơm tho đi chăng nữa thì cũng xôi hỏng bỏng không.

Cái áo cuối cùng vừa được phơi xong là lúc Suguru thấy bóng dáng bạn mình lấp ló trong phòng khách, con người này chỉ vừa mới ghé qua nhà tắm được dăm phút nên trông mặt hãy còn ngái ngủ lắm, chưa kể đến đám tóc rối bời vừa ngủ dậy của cậu ta nữa chứ.

- Chải đầu với thay đồ đi Satoru, cậu sắp trễ xe buýt rồi đấy.

Satoru ngáp dài một hơi, con mắt to tròn nheo lại như dáng vẻ của một con mèo ngái ngủ cau có.

- Chậc, tớ sẽ dùng chổi bay hôm nay.

Tầm này thì xe buýt chỉ có thể là thuyền mà thôi.

Nói nhỏ cho bạn đọc nghe một bí mật.

Cậu bạn Gojo Satoru của chúng ta đây trời không sợ, đất không ngán chỉ chịu thua trước tàu thuyền.

Cứ lần nào phải di chuyển dưới nước là cậu ta chỉ ước được mọc cánh bay lên trời, bét nhất thì cũng phải đi ké tinh linh của bạn mình.

Có khi vì vậy mà khả năng dùng chổi bay của cậu chàng được xếp hạng nhất nhì trong giới pháp sư.

Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán của Suguru, nên cậu cũng không bận tâm thêm về việc đi lại của bạn mình.

Thế là cậu chàng lại quay vào nhà bếp để chuẩn bị bữa sáng.

Bánh mỳ tối qua đã hết nên hôm nay Suguru tính nấu ít mỳ nước cho bữa sáng.

Do ảnh hưởng từ thời tiết ở vùng Toagi nên dân ở đây khá chuộng ăn đồ nước và các loại mỳ, tính mỗi mỳ thôi cũng có dăm bảy loại, mỗi loại lại có một cái tên khác nhau và hương vị cũng không giống nhau nốt.

Hồi mới đến, cả hai đã bối rối vì sự đa dạng của các món mỳ ở đây, tuy là ở quê nhà của họ cũng có nhiều các món mỳ nhưng nếu để ý thì lại thấy có khác biệt so với ở đây.

Có lẽ là do khí hậu và đất ở chỗ này.

Cũng may là sau một thời gian thì chuyện ẩm thực cũng không làm khó được họ và cả hai cũng khá thích đồ ăn ở Mawatari.

Nhất là Suguru, mấy món mỳ, món nước rồi mấy món canh chua cứ như cứu tinh cho cái vị giác tàn tạ của cậu vậy.

Tuy trời đã hửng nắng và không còn quá lạnh như hôm qua nhưng so với ngày thường thì hãy còn se se lạnh.

Bởi vậy bữa sáng nay sẽ là món mỳ nước nóng hôi hổi.

Suguru lấy một ít mỳ khô và thả vào chậu nước, đấy là loại mỳ sợi dẹt, to bản và dày, và được làm từ gạo nên có màu trắng đục rất đẹp mắt.

Nước dùng hôm nay sẽ nước rau củ được hầm từ tối hôm qua và ăn kèm với ít nấm hương xắt nhỏ.

Mùa hè không để đồ ăn được lâu nên trong nhà chỉ còn chút thịt khô, mà món đó thì ăn không hợp với sợi mỳ này.

Trong khi đun nước dùng, Suguru còn hái thêm một lá hành, và chút rau thơm trồng ngoài ban công.

Cơm trưa hôm nay của Satoru sẽ được giải quyết ở chỗ làm, nếu như nhà ăn không bị ngập thì dì Hiina sẽ nấu bữa trưa cho họ, bằng không thì sẽ gọi món ở một nhà hàng nào đấy (Hi vọng là nhà hàng đó ăn được); do đó nên bây giờ Suguru chỉ cần chuẩn bị ít canh cho bạn mình mang theo là được.

Cái con người tuy không kén ăn nhưng với những món canh thì khó lòng nuốt được ở những quán ăn ngoài đã năm lần bảy lượt đòi Suguru phải chuẩn bị, bét nhất là canh cho mình mang theo; vậy nên đấy là lý do của việc cơm trưa có thể không chuẩn bị nhưng canh thì nhất định phải có.

Bảo sao nhiều lần bữa trưa của mình chưa biết giải quyết như thế nào thì Suguru đã biết trưa nay ăn canh gì rồi.

Sợi mỳ hôm nay được gọi là phở, nó không quá dai và dễ nát nếu nấu lâu nên Suguru chỉ trụng qua với nước sôi rồi chia ra hai bát, sức ăn của cả hai cũng khá lớn, nhất là dạo gần đây vị giác của cậu có vẻ khôi phục nên lượng mỳ mỗi bát khá nhiều.

Tiếp đó là rắc chút hành lá thái nhỏ lên trên và cất chỗ hành còn lại cho cho bữa trưa và bữa tối.

Cuối cùng là nước dùng hầm nhừ. và một chút nấm thái lát.

Tuy không phải là một bát phở đúng nghĩa nhưng cũng là một thức quà chiều lòng người.

Vì đã hết chanh nên Suguru đành dùng tạm chút dấm ớt, bỏ chút rau thơm vào bát và chút dầu ớt để kích thích vị giác.

Nước dùng được đun sôi nên hãy con nóng bỏng, tới độ giữa hai bát phở phả ra một màn khói mỏng mảnh, vắt ngang giữa hai người.

Suguru hít vào một hơi nhẹ đám khói, và mùi thơm của rau củ, và mùi nấm đậm vị dần tràn vào phổi cậu như thể mùi hương của một thứ thuốc phép nhiệm màu, thứ thuốc giúp chữa lành những vết thương không thể nhìn thấy.

Và, trong làn khói sương giăng ấy, cậu thấy tim mình hẫng đi một nhịp, và gò má chợt ửng hồng; chà, ớt này cay quá.

Bữa sáng kết thúc với việc Satoru vội vàng ném mình khỏi nhà trên một chiếc chổi cũ.

Đã khá lâu kể từ lần cuối họ dùng đến chổi phép, luật lệ ở Mawatari và cả vùng Toagi tuy không nói gì đến việc cấm dùng phép thuật; nhưng do nơi đây phần đa người dân đều là người thường nên khi sinh sống ở đây, cả hai vẫn hạn chế sử dụng ma thuật hết mức có thể.

Hồi đầu, mọi chuyện khá khó khăn khi bất chợt thay đổi thói quen nhiều năm trời nhưng dần dà cả hai cũng thấy quen.

Mà quen rồi thì lắm khi họ còn quên mất mình là những pháp sư.

Tranh thủ trời nắng, Suguru tiện tay rửa thêm một ít bát đũa nữa rồi đem phơi luôn một thể, cậu xịt vào mỗi chồng bát chút nước thơm mùi quýt yuzu rồi xếp vào một bên khô ráo của ban công.

Loáng cái mà không gian chỗ này đã chất kín đồ, chủ yếu là các thứ quần áo và bát đũi, điểm thêm vào đó là chút nồi chảo.

Trong lúc nghỉ ngơi, cậu cũng ngó qua bên dưới lần nữa, lúc này nước đã rút nhanh nhưng đất vẫn chưa thoáng lắm, ấy vậy mà người đi lại bên dưới đã bắt đầu đông hơn.

Thấy cảnh này Suguru chợt nghĩ vẩn vơ.

Ngay mặt đất ngập nước cũng chẳng thể ngăn được thiên tính gần mặt trời của con người.

Và thú thực, đây cũng là lần đầu cậu trai trẻ biết hoá ra lại có nhiều cư dân trong khu rừng này đến vậy.

Cậu chọn sống ở chỗ này một phần là do sự giúp đỡ từ người khác, phần còn lại cũng là do nơi đây yên tĩnh và ít người.

Trải qua chiến tranh, sự bình yên đã ám ảnh cậu nhiều đêm, đến nỗi trong mơ Suguru cũng nghe thấy vô số âm thanh đang nói chuyện trong đầu mình, đôi khi là cả những tiếng thét và kêu than.

Có lẽ trong những cái cây xung quanh đây, hoặc trong các hang và trong đá, hoặc gần suối và gần ao, là nhà của rất nhiều người; chỉ là cậu chưa phát hiện ra mà thôi.

Lúc tìm đồ dọn nhà, Suguru thấy chiếc chổi phép của mình, cái gần nhất mà cậu đã bện cũng như đã góp phần vào chuyến đi đến Mawatari của cậu.

Kể từ lần cuối đụng đến thứ này cũng khá lâu và để quét nhà thì họ có một cái chổi khác tiện hơn nên chiếc chổi này đã ở trong góc khá lâu.

Tuy được bọc lại bằng vải lá Tuyết nhưng qua chuyến hành trình kéo dài kia, cây chổi này cũng đã bị hỏng khá nhiều chỗ, và nó cũng đã cũ.

Cậu nghĩ đến việc sẽ sửa sang lại cây chổi này bằng các cành khô và dụng cụ ở Mawatari, nếu không phải dùng chổi phép thường xuyên thì chỉ cần tân trang lại cái cũ là có thể dùng được.

Quét nhà, hót rác, chôn rác (không phải việc thường ngày), xịt chút mùi xả và cam cho thơm nhà.

Tiếp đó là dùng hương diệt nấm mốc đặc biệt của tiệm Lá Đỏ, chỉ cần đốt que hương, đóng kín cửa nẻo trong nhà và để que hương xông bên trong ngôi nhà.

Lúc này người chủ sẽ cần phải ra ngoài ra, chờ đợi và có khi là nhâm nhi chút trà, và quà vặt đương khi đợi cây hương cháy hết.

Món ăn vặt hôm nay là chút bánh chuối nướng từ hôm bữa còn sót lại, tuy không được mềm và ẩm như khi mới nướng nhưng để ăn chơi thì vẫn khiến Suguru gật gù khen ngon được.

17.7.2023
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Chương 4: Ngày dọn nhà - Bữa trưa và tối


Làm xong từng ấy thứ cũng đến lúc chuông đồng hồ điểm mười hai giờ, vậy là đã đến buổi trưa.

Đúng là loáng cái đã hết nửa ngày.

Trưa hôm nay chỉ có một mình nên Suguru cũng muốn chẳng bày vẽ nhiều, cậu nghĩ đến một bữa ăn với cơm gạo trắng, cá khô rang chua ngọt và nước dùng từ buổi sáng làm canh, bên trong vẫn còn cốt rau củ nên cũng coi là có món rau; vậy đủ các món cho một mâm cơm.

Nhưng trước khi nấu ăn, Suguru phải táy máy với cái đài radio của mình đã, cậu ngồi chỉnh một lúc cũng lần mò được tới kênh ca nhạc của thung lũng Mitsukuni (kênh này có nhiều bài Suguru yêu thích), rồi cậu để cái đài nhỏ lên cái tủ gần đấy và chuẩn bị đồ cho bữa trưa.

Một người là hai hạt gạo, nhưng cả hạt nguyên thì to quá nên Suguru sẽ phải nghiền nhỏ ra, và việc này có hơi khó khăn và mất công một xíu.

Lần sau cậu sẽ tìm chỗ bán gạo có xay sẵn.

Tiếp đó là vo gạo, thêm nước vào nối và nấu lên; may là họ có một cái nồi cơm chạy bằng phép thuật nên việc bếp núc cũng tiện lợi hơn.

Và đấy cũng là một trong những món quà mà bạn bè tặng họ trước khi rời đi, kiểu dáng của nó có hơi khác biệt so với loại nồi thông thường vì là đồ tự làm; nhưng chức năng thì không kém đồ mua ngoài tiệm, mà còn được làm rất khéo.

Đây là quà mà đàn em của cậu gửi tặng, nhóc ấy tên là Haibara, rất khéo tay và giỏi trong việc chế tạo.

Đồ của phù thuỷ nên cũng đúng cách xài của dân có phép thuật luôn.

Thay vì dùng phích cắm thì sẽ dùng pin trữ điện (một viên đá phép màu đỏ hình lục giác), khi nào hết điện thì tự dùng ma lực của bản thân nạp vào, cực kỳ tiện dụng và tiết kiệm

Nước vo gạo được chắt lại để dùng cho việc khác.

Xong phần cơm là đến món cá khô, cả con thì to quá nên Suguru phải cắt thành những miếng nhỏ vừa nhỏ, rồi lấy một cốc nước vo gạo vừa nãy để ngâm cá khô trong đó.

Gia vị nấu cá khô là tự pha nên mỗi một lần nấu, món ăn lại có một hương vị khác nhau: chút nước mắm (thứ gia vị phổ biến ở vùng Toagi, chút muối biển (đã được giã nhỏ), chút đường, dấm tỏi ớt thay cho chanh, chút tỏi băm và cuối cùng là chút ớt cũng được băm nhỏ nốt.

Với rau củ trong nồi nước dùng, Suguru đun lại chúng cho nóng rồi xắt nhỏ và múc ra bát, coi như một loại súp rau củ.

Khi cơm gần chín là lúc để nấu món cá: phi thơm tỏi với một dầu rồi vét ra một cái đĩa nhỏ, tiếp đó là cho cá khô đã ráo nước vào đảo đều cho đến khi hơi săn lại.

Phút chốc, mùi tỏi phi thơm lừng và mùi cá khô đậm vị mặn của biển dần tràn ngập cả căn nhà.

Một vài anh bạn hàng xóm đã phải dừng công chuyện trên tay, hít một hơi thật sâu cái mùi thơm phưng phức ấy trước khi rầu rĩ tiếp tục trên tay với cái bụng đang kêu rên từng hồi.

Khi cá hơi cháy cạnh một xíu là lúc đổ gia vị vào.

Tuỳ vào việc rim cá hoặc xào cá với sốt đã pha sẵn mà món ăn sẽ có vị khác nhau.

Suguru thì thích xào qua với gia vị, như vậy thì cá vẫn giữ nguyên được cái vị nguyên bản của mình; còn Satoru thì lại thích thêm đường vào sốt và rim lâu cho tới khi ngấm gia vị.

Đúng là dẫu có ở một chung một nhà đi chăng nữa thì chưa chắc khẩu vị đã giống nhau.

Ăn xong bữa trưa, cậu thanh niên đi quanh nhà một lát cho tiêu cơm, lại cũng tiện ngắm nghĩa căn nhà một lần nữa, để xem xem cậu còn quên chỗ nào chưa dọn dẹp hay không.

Quả nhiên là còn mấy góc bị đồ đạc che khuất là chưa dọn, cậu kéo tạm những vật che đậy các vị trí ấy một xíu rồi nhớ kỹ trong đầu để lát nữa quay lại dọn.

Căn nhà không quá nhỏ và cũng không quá to, nó được xây vừa vặn cho gia đình của người chủ trước, một gia đình gồm hai thành viên.

Vậy nên khi Suguru và Satoru chuyển đến, cả hai gặp may khi không phải nới rộng ngôi nhà, nhưng nếu được, họ vẫn muốn sửa sang lại đôi chút cho phù hợp với nếp sống của bản thân.

Đặc biệt là nới rộng nhà kho để có thêm chỗ chứa đồ.

Chứ không gian của chỗ đó bây giờ hơi nhỏ so với những đồ đạc được cất chứa bên trong.

Một nửa căn phòng được dùng cho thực phẩm, các loại đồ khô và đồ dùng trong nhà; nửa còn lại được dành riêng cho những thứ được hai người mang đến từ quê nhà.

Vì không gian nhỏ mà đồ đạc lại nhiều lâu dần, cái nửa cất đồ ăn cứ thu hẹp lại, vì vậy mà cứ cách một khoảng thời gian là cả hai lại phải sắm thêm đồ.

Lần này cũng thế, khi lên trên nhà kho để quan sát, Suguru đã thấy rõ những đồ khô cất trữ đã vơi đi nhiều, có lẽ đủ dùng cho một thời gian nữa, khi thời tiết ít mưa hơn.

Lúc ấy thì mới dễ mua đồ, và cũng tiện cho việc chuyển đồ về nhà.

Chứ cứ cái thời tiết dăm bữa nửa tháng lại đổ cơn mưa rào như thế này thì đồ khô cũng thành đồ hỏng.

Vào trưa và đầu chiều, không gian của khu rừng lại về lại dáng vẻ vốn có của nó, lặng lẽ và im lìm.

Mường như người ta có thể nghe thấy được tiếng một chiếc lá rơi từ trên cao xuống rõ mồn một.

Ngoài hiên nhà, ban công hay trên các cành lá, gió và ánh nắng như nhảy múa và hoà ca, chúng tràn trề và đầy ắp, vẩy mình lên khắp mọi vật.

Ngay cả chồng bát đũa phơi ngoài nhà cũng khô từ lâu, chúng loé lên và ánh lên khung cảnh xung quanh, vậy là giờ chỉ còn có quần áo và mâm bát vừa rửa xong là chưa khô.

Những chiếc bát ăn cơm được xếp gọn thành một hàng, đĩa gia vị con tí thì được để riêng một góc, rồi tới đĩa ăn, bát ô tô đựng súp, muỗng, đũa và vài thứ linh tinh khác.

Sau khi rửa xong đám này, Suguru đã xịt một lượt nước thơm lên trên và cậu sẽ làm thế một lượt nữa thì cất chúng vào tủ; đấy là cái mẹo cậu được chỉ để bát đũa luôn có mùi dễ chịu và sạch sẽ.

Sắp tới dịp phải dùng nhiều bát đũa, rửa trước như vậy thì tới khi cần chỉ việc lau qua một lần là xong.

Trưa nay trời không quá nóng nhưng có lẽ đã thành một thói quen, hoặc do gió trời mát quá, hay là do tiếng nhạc dịu êm quá; cũng có khi là vì thiếu ngủ, nên Suguru đã chớp mắt một lát trên ghế.

Trên cây kia có một ngôi nhà nhỏ, mái nhà con tí với những cây Rễ Kẹo, tua rua chúng rủ xuống và buông thõng từ trên cao như những tấm rèm che; và trong căn nhà nhỏ bé xinh xinh này, ta có hai người bạn thân.

Họ đi cùng nhau từ thủa thiếu niên và biết dìu dắt nhau trong những tháng ngày khó khăn.

Chiến tranh kia mới qua mà ta cứ ngỡ là quá khứ cách xa vô cùng, nhưng hoà bình dẫu quét đi chiến tranh thì vẫn còn đau thương và mất mát ở lại, nhưng cuộc đời bất hạnh và những trái tim vụn vỡ.

Đây là một thời đại bất hạnh.

Ngay cả tiếng khóc của một đứa trẻ mới sinh cũng được ví là sự khóc cho cuộc đời khốn khổ khốn nạn sau này của nó.

Từ vòng tròn nghỉ ngơi và nhiệm vụ, rồi lại nghỉ ngơi và tiếp tục làm nhiệm vụ; Satoru nhảy sang một vòng tròn khác, đi làm rồi về nhà, về nhà nghỉ ngơi rồi lại đi làm.

Nghe như không có gì khác nhau mà hoá ra lại là thứ nhiều người phải tranh đấu cả mạng sống mới có được.

Và, Suguru, may mắn, và hạnh phúc; vui vẻ và tạm thời mãn nguyện, sống trong cái vòng tròn mới của cuộc đời.

Ngoài những ngày bận rộn với công việc, Satoru còn có thời gian rảnh cho nhiều thứ khác, cậu có thể đi dạo phố, đi mua sắm hay du lịch đâu đó với bạn mình.

Từ cuộc đời của một pháp sư chiến đấu hàng đầu sang cuộc đời một pháp sư thuộc đội dân phòng với đủ thứ chuyện vặt phải làm không khiến Satoru suy sụp hay thất vọng.

Ngược lại là đằng khác, đây là điều mà trước đó cậu chưa từng thử và cũng chưa từng nghĩ đến.

Dẫu sao thì Lục địa phía Tây đã bị chiến tranh nhấn chìm từ lâu, những phút giây an nhàn thế này có tới thì cũng chỉ là cơn gió mát thoáng qua mùa hè.

Tuy không phải là người có nhiều tâm sự hay đầy ắp suy nghĩ, Satoru cũng phải thừa nhận, không phải ai cũng đi qua được thời hậu chiến.

Có những người bị "hẫng" sau thời loạn, họ đã từng như cá sống dưới nước trong quá khứ và giờ đây, họ mất đi phương hướng của cuộc đời, không biết mình sẽ làm gì vào thời bình; có người lại không thể nào vượt qua được bóng qua của chiến tranh.

Như thể con cá bị bắt tập bơi trên bờ.

Thời hậu chiến, thời bình, mới nghe qua những tưởng như đơn giản nhưng đâu ai ngờ lại có làn ranh ngăn cho người ta lật sang trang đời mình.

Thấy đồng loại khổ đau, chỉ cần là người cũng sẽ chạnh lòng.

Là một pháp sư nhưng Satoru cũng là người trần mắt thịt, dù có thiếu hụt chút đồng cảm với loài người đi chăng nữa thì với cậu, khi người quan trọng đau khổ, cậu cũng chẳng thể làm ngơ.

Cơn mưa vừa kết thúc là lúc công việc nhiều nhất, Satoru vừa mới tới văn phòng thì đã được đưa nhiệm vụ cho rồi để mặc cậu tự xử.

Lúc này chỉ có tự lực gánh sinh mới mong giải quyết xong hết đống công việc này.

Loay hoay cả sáng với mớ dọn dẹp và sửa chữa trong thị trấn, cuối cùng cũng đến buổi trưa.

May là nhà bếp không bị ngập nên dì Hiina đã mang đồ ăn đến cho mọi người.

Vừa nghỉ ngơi sau bữa trưa là mọi người ùa vào làm nốt công chuyện buổi sáng.

Do có chổi phép nên Satoru được giao nhiệm vụ qua bên thành phố Yokumo.

Lại là chuyện nắp cốc và trị an, mấy chuyện cỏn con; nhưng chứng tỏ ít ra thì, cuộc sống của mọi người ở đây vẫn rất yên mình.

Và sau tất cả những việc trên, đồng hồ vừa điểm năm giờ (giờ giấc làm việc của đội Hồng Ngọc không cố định) là Satoru đã phòng về tới nhà.

Cửa căn nhà trên cây mở toang và nắng vẫn còn treo trên ngọn cây, cậu nghe thấy tiếng một bài vang lên từ trong nhà, nghe như từ chiếc đài nho nhỏ của hai người.

Khéo là Suguru đang vừa nghe nhạc vừa làm mấy việc lặt vặt trong nhà.

Thế nhưng khi vào nhà, cậu ngạc nhiên thì thấy bạn mình đang chợp mắt trên ghế.

Satoru bất ngờ và bật cười, tiếng cười to đến mức gọi dậy Suguru.

Cậu chàng tóc mái kỳ quặc hoảng hồn bật dậy, và khi thấy bạn mình trong cái áo khoác ngoài màu hồng (áo đồng phục), tai vẫn cầm cây chổi phép và đang cười phớ lớ; mới ngượng nghịu che mặt và rầu rĩ rên rỉ.

Công chúa ngủ trong rừng đã dậy rồi đấy à.

Có cần tớ tìm hoàng từ gọi dậy không.

Suguru lầm bầm và rên rỉ, tiếc rẻ cái kế hoạch dọn nhà hoàn hảo của mình.

Giấc ngủ được chứ?

Khá là ngại khi phải nói rằng việc nghỉ trưa ở Mawatari đã giúp tinh thần Suguru tốt lên kha khá, nhất là chứng mất ngủ của cậu.

Bằng chừng là dự định ngả giấc ba mươi phút của Suguru đã kéo dài tới tận chiều tối, nhưng đúng là giấc ngủ rất dễ chịu; cậu đành gật đầu.

Mừng cho cậu Suguru.

Vừa nói Satoru vừa lao mình về phòng, mồ hồi mồ kê và đất cát dính nhớp trên người đã làm cậu khó chịu từ lâu, và giờ này thì chỉ có tắm táp là may ra cứu rỗi được cậu.

Tớ muốn ăn cái gì thật ngon và thật no.

Dùng năng lượng tích luỹ cả chiều của cậu để nấu gì cho tớ đi Suguru.

Dù bóng người đã biến mất tăm từ lâu nhưng ở ngoài phòng khách (kiêm phòng ăn và bếp) Suguru hãy còn nghe rõ tiếng bạn mình.

Cậu lắc đầu tỏ vẻ chán nản rồi vội nghĩ xem thực đơn tối nay sẽ là gì.

"Thịt khô được cho vẫn còn nên sẽ làm món gì đó có thịt, còn gì trong nhà nữa nhỉ?

À, cà chua và ít hành tây, nấm với một lọ ô liu nữa, còn, bột mì."

Tối ăn pi-da nhá?

Duyệt!

18.7.2023
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
Chương 5: Những quả lạ mới thấy (1) - Ygros


Thời tiết ở Mawatari có hơi khác biệt so với thời tiết ở quê nhà của hai người, nếu không muốn nói là khác xa nhau.

Nơi này vào mùa hè thì nóng và ẩm hơn là ở Fuose (một thành phố ở Lục địa phía Tây), mưa cũng nhiều hơn khá nhiều.

Do vậy nên hồi mới chuyển đến đây, cả hai đã ốm một trận ra trò, và mất gần một tuần sau đấy khi cơ thể rồi người ngợm cứ lừ thừ ra đấy, may mà còn có sức trai tráng nên mới khoẻ lại và hồi lại sức nhanh.

Nói đến sự khác biệt về khí hậu giữa hai nơi thì không thể không nói đến các loại thực phẩm và hoa quả ở đây; tiết trời vùng này phù hợp với nhiều cây ăn trái nên số lượng các loại hoa quả cũng vô cùng phong phú, và kích cỡ cũng lớn hơn khá nhiều.

Sau những cơn mưa không ngớt nối liền nhau nhiều tuần, cuối cùng Mawatari cũng đón chờ được ánh mặt trời và kì nghỉ ngắn hạn của mình.

Lúc này công việc của đội Hồng Ngọc không còn quá nhiều nên hầu hết các thành viên ở vào trạng thái "nuôi thả", ai làm việc riêng của người nấy chứ cũng hiếm khi ghé qua văn phòng; lúc này thì đến cả đội trưởng cũng chỉ ghé qua đôi lần một tuần để kiểm tra công việc đã hoàn thành và làm nốt một số việc vặt.

Tuy được nghỉ ngơi nhưng thể nào những thành viên khác cũng sẽ kiếm việc gì đó làm cho "giết" thời gian cho mà xem.

Ví như hái vải chẳng hạn?

Đấy là một loại hoa quả đặc thù của Mawatari, chúng có vỏ màu đỏ hồng khi chín và mọc thành từng cụm nhỏ chi chít tới mấy mươi quả.

Đã thế mỗi quả lại to tới hai, ba xentimét.

Nếu xếp chồng tầm bốn đến năm quả vải lên nhau thì sẽ cao vượt cả người của Suguru, rồi hơn cả chiều cao của Satoru nữa.

Ngoài việc bán vải tươi thì vải khô cũng rất được ưa chuộng, mỗi lần đến dịp này là cả Mawatari sẽ chìm trong vải: mùi vải chín, nước ép vải, các món ăn từ vải cùng ti tỉ thứ khác nữa.

Thế nhưng Suguru mới chỉ nghe qua chuyện này chứ chưa từng được chứng kiến lần này, vì cậu mới ở thị trấn năm đầu nên đây cũng là lần đầu tiên trong đời của cậu chàng.

Gần nhà của cả hai một cây vải khá lớn, mấy lần Suguru có đi qua để ngó xem quả vải trông như nào, nhưng so với miêu tả của bà Yolanda thì những quả vải mà cậu thấy có vẻ khá nhỏ, và chúng có màu xanh non của cỏ hay có màu xanh rêu sẫm màu một xíu chứ không phải là màu đỏ hồng bắt mắt và tươi tắn.

Suguru ghé qua đấy nhiều lần, và cũng chờ mãi, chờ mãi mà mãi những chùm quả ấy chưa thấy chín, chúng chỉ to thêm và cánh lá ngày càng nặng trĩu hơn, bởi vậy nên lâu dần cậu cũng ít ghé qua hơn và giờ thì bẵng đi mất sự tồn tại của cái cây ấy.

Mãi đến hôm qua, khi đang phụ việc bên tiệm bà Yolanda (bà ấy là chủ tiệm sách duy nhất trong thị trấn, tiệm này có một cái tên khá dễ thương - tiệm Hạt Vừng), Suguru mới nghe tin về cây vải.

Chuyện là vào chủ nhật tuần trước, Nagai - một cư dân của thị trấn Mawatari, khi đang hái rau rừng đã nhận thấy dưới gốc cây có những quả vải bị ăn lỗ chỗ.

Anh này mới đoán là quả vải chín đã thu hút những con vật đến ăn, và chỗ quả chín rơi dưới đất này là phần còn sót lại sau bữa đánh chén.

Từ những phần quả bị ăn thừa lại, Nagai đoán chắc đấy là đám chim Mũi Xanh, mà đám này bắt đầu xuất hiện là đủ để chứng tỏ những trái vải đã ăn được, cũng như, chứng tỏ rằng chúng sẽ đến và ăn sạch những quả vải cho đến khi trên cây không còn lại thứ gì.

Thế nên vào sáng ngày hôm sau, ngày 15 tháng 5, trên tờ báo của thị trấn Mawatari - tờ Hạt Kê, đã xuất hiện một mẩu tin ngắn về việc mùa vải đã đến và kêu gọi mọi người đến hái vải.

Đấy là một trong số các lý do mà Suguru lên kế hoạch đến chỗ Taira - tên người sáng lập thị trấn đặt khi trồng cây vải, lý do tiếp theo là để phụ giúp bà Yolanda chế biến mứt vải.

Tiệm Hạt Vừng ngoài nổi tiếng với những cuốn sách ra thì còn được nhiều người biết đến vì món mứt đặc biệt chỉ bán vào tháng năm đến tháng bảy trong năm của họ.

Việc chế biến món này khá mất công sức nên bà Yolanda đã phải thuê thêm người phụ việc cho mình mình, và Suguru lại cũng nằm trong số đó.

Lúc cả Suguru và Satoru đến nơi thì xung quanh cây vải đã tụ tập rất đông người, mọi người đều mang theo mình từng túi đồ to, có cả xe chở và cả dịch vụ chở đồ đang đợi sẵn.

Loáng cái cả khu rừng bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.

Do cây vải thuộc sở hữu của thị trấn nên mọi người sẽ phải trả tiền cho số vải mình hái và số tiền sẽ được tính toán dựa vào cân nặng của vải.

Để giữ an toàn cho người của thị trấn đến thu tiền và cân đồ khỏi những quả vải rơi bất chợt phía trên cao, hai người nhân viên đó đã được đội những chiếc mũ làm bằng vỏ dừa, loại quả có vỏ ngoài cứng rắn và vô cùng chắc chắn; bên ngoài chiếc mũ được sơn xanh dạ quang để dễ nhận ra.

Họ sẽ đứng ở ngoài tán cây để làm công việc của mình.

Thấy hai người phải loay hoay với giấy tớ và sổ sách mà chỉ có một chiếc ghế di động nên một tay thợ mộc đã đóng nhanh cho họ một chiếc bàn và mấy cái ghế ngồi thô sơ để làm việc cho tiện.

Với cơ thể cỡ lớn của mình, tay sóc thợ mộc đã đóng xong đám đồ chỉ trong chốc lát rồi khệnh khạng bê hết mớ đồ ra chỗ hai nhân viên của thị trấn.

Khi nhìn kỹ thì Suguru mới nhận ra đấy là cậu chàng sóc đỏ từng trôi dạt qua nhà của hai người.

Lúc này cậu ta cũng trông thấy Suguru nên vẫy tay rối rít trước khi lại chỗ hai người.

Suguru vừa giới thiệu cậu sóc và Satoru với nhau thì vôi vàng chạy đi giúp bà Yolanda một ít việc vặt, để lại hai người trò chuyện với nhau.

Thú thực là ấn tượng đầu tiên của Satoru với chàng sóc trước mặt khá tốt, cậu ta có bộ lông màu đỏ hung rất đẹp mắt và nom rất mốt nữa.

Tuy nó không được chăm sóc quá tỉ mẩn nhưng lại được cắt tỉa gọn gàng và nếp nào ra nếp đấy.

Nó làm cậu nhớ đến một vài thứ.

- Màu lông của cậu cũng bảnh đấy, nhìn rất Ygros.

Sóc đỏ suýt nhảy cẫng lên khi thấy có người biết về phong cách Ygros, đấy là thứ tuyệt nhất về thời trang mà cậu ta từng được biết.

Một phong cách sinh ra như dành riêng cho những loài có lông.

- Cậu là người đầu tiên ở đây biết về phong cách này đấy, hồi ở Durothil cũng chẳng có mấy ai biết về nó cả , tôi tên Kuki, nhà của tôi là cây Huyền Cựu gần đầm.

- Ở quê tôi Ygros cũng không phổ biến lắm, người ta có vẻ chuộng mấy thứ kiểu cách hơn.

Nửa với như Ygros thì khó ăn lắm.

Bọn tôi chưa đi vào rừng xa đến vậy bao giờ, chúng tôi sống phần rìa ngoài thôi.

Họ của tôi là Gojo, còn Satoru là tên, ở vùng này thì mọi người gọi tôi bằng tên.

Nghe đến cái tên Durothil, Satoru nói chuyện chậm hơn một xíu, cậu thấy cái tên địa phương từ thốt ra từ cậu sóc trước mặt nghe khá quen ten và chắc rằng bản thân đã nghe cái tên này đâu đó một vài lần rồi.

Nhưng khi nghĩ mãi không ra thì Satoru cũng chẳng buồn nghĩ ngơi thêm, cậu chàng tính sẽ hỏi lại điều này với bạn mình.

Về phần Kuki, thú thực là đã lâu lắm rồi cậu bạn này chưa có dịp được làm quen với một người bạn mới, có lẽ là từ khi chuyển đến Mawatari sinh sống.

Đấy không phải là sự chê trách hay chán ghét thị trấn nhỏ này, Mawatari luôn là một nơi tuyệt vời và đáng sống, và ở đây còn có mẹ của Kuki (bà ấy về lại thị trấn này trước cậu vài năm, và cũng chẳng có gì sai khi nói nơi đây là quê hương của mẹ cậu, và cũng là quê ngoại của cậu chàng), nhưng chuyện kết bạn mới thì ở đâu cũng khó khăn như nhau.

Vào những ngày mới đến, Kuki nhớ Durothil - quê nhà trước kia và cũng là nơi cậu học nghề, những người quen và bạn cậu ở đó da diết..

- Cậu đến từ vùng Roseris à, hay vùng Akkuchi?

Tại tôi nghe mấy vùng phía Bắc người ta hay có cả họ lẫn tên.

Trước tôi cũng có một người bạn có họ đấy, mà hoá ra là cậu ta có tới tận hai cái tên lận.

Vẫn còn chút thời gian nên Satoru cũng nán lại trò chuyện một lúc chứ cũng chưa chịu đi ngay, phần vì không phải ai cũng biết về Ygros và yêu thích nó như cậu bạn Kuki này và phần còn lại thì là phản ứng của cậu ta khi nghe Satoru nói về mong muốn mặc thử đồ kiểu Ygros.

- Thường thì dân nhiều lông và lông bao quanh cơ thể mới hợp với kiểu này; cơ mà Ygros thì nhiều yêu cầu lắm.

Nào là phải lông nhạt màu hoặc không pha màu các thứ này.

Nên là thích thì nhích thôi.

Đây, cậu xem thử phần tay tôi này, chỗ lông đen đen này thì bó tay, không thể nhuộm được, nên tôi phải dùng ít trang sức để che.

Vừa nói, chàng sóc ta vừa gỡ cái khăn đỏ cuốn quanh tay trái mình và cho Satoru xem phần lông màu đen hiếm hoi trên người mình.

Đúng là so với những nơi khác trên cơ thể thì phần lông đen con tí kia dễ phát hiện thật, nó nhỏ nhưng có màu đen đặc và khác biệt hoàn toàn so với lớp lông màu đỏ hung.

Bình thường sẽ chỉ khiến người ta hiếu kỳ vì cái vệt lạ, nhưng với những phong cách ít sự linh động như Ygros thì gần như là khuyết điểm, may sao cái khăn tay đã kịp thời cứu cánh.

Trước cái "ồ" lên đầy vẻ ngạc nhiên và thích thú của Satoru, sóc đỏ Kuki lại nói tiếp.

- Ngoài trường phái Ygros lông ra thì tôi theo nhánh Ygros chơi trang sức, nếu cậu có một vài khuyết điểm hoặc thấy bộ lông của mình hơi đơn điệu thì điểm thêm một vài món đồ trang trí cũng tăng thêm sức hấp dẫn cho bộ đồ.

Nếu cậu thích thì tôi có ít đồ trang sức cỡ nhỏ kiểu Ygros đấy, loại mà cậu dùng được ấy, tôi cá là nó sẽ hợp với cậu.

- Ồ, ồ, được đó - Satoru có vẻ thích thú trước lời gợi ý của cậu sóc - Cậu nghĩ sao về nếu tôi nhuộm tóc mình sang màu đỏ hung?

Tóc tôi thế này chắc sẽ ăn màu ngay thôi.

Kuki nhìn ngắm mải tóc và vóc dáng của Satoru một hồi rồi khuyên.

- Tôi thấy màu đỏ sắc tối hơn nữa sẽ hợp với cậu hơn.

Da cậu trắng nên hạ ít tông xuống là đẹp.

Kiểu Ygros phượng hoàng tà ác là tuyệt nhất.

Ở thành phố Yokumo có tiệm Tinh Vân cũng được đấy, tiếc là tiệm này chuyện cho người cỡ lớn, còn cỡ nhỏ như cậu thì chỉ làm vào thứ hai với thứ năm.

Nhưng biết đâu được, nếu tóc cậu đẹp thì bên tiệm kia sẽ ưu ái làm cho cậu ngay đấy.

Tuy làm việc cho quân chiến đấu ở thị trấn Mawatari thật nhưng do cũng hay được điều đến thành phố Yokumo để hỗ trợ nên Satoru cũng có chút ấn tượng với hiệu tóc kia.

Đấy là một cửa tiệm khá lớn và tuy ở nơi vắng vẻ mà lúc nào cũng thấy có người xếp hàng hay có khách trong tiệm.

Và các vị khách của cửa hiệu ấy đều khá to lớn, có lần Satoru còn thấy đội trưởng hiện giờ của mình ghé vào làm đấy làm tóc, dù rằng khi trở ra đã bị cậu chàng trêu ghẹo một phen vì sự làm "đỏm" hiếm khi xảy ra, nhưng cậu vẫn phải công nhận cái sự tút tát mái tóc tuy rất được của cái tiệm tiệm.

Lại nói thêm về cái mối cơ duyên giữa Satoru và phong cách Ygros.

Hồi trước đây, cũng phải gần chục năm, khi đó cả cậu chàng và bạn mình hãy còn là những pháp sư tập sự trong trường (dù rằng họ đã đi làm nhiệm vụ được đôi lần nhưng theo ý Hội đồng thì như vậy là chưa đủ nên vẫn chưa cấp cho cái thẻ pháp sư chính thức để có cấp bậc đàng hoàng), đương lúc rảnh rối nên Satoru đã rờ đến một cuốn tạp chí thời trang trong hàng đống thứ từa tựa như thế của cậu bạn Suguru, lúc đọc được mấy tờ trong quyển ấy thì Satoru đã ngờ ngợ rằng có khi bạn mình cũng chẳng nhớ đến sự tồn tại của cuốn tạp chí đó.

Vì trong đấy toàn mấy phong cách khá là điên rồ và kì quặc; trừ Ygros.

Đấy là kiệt tác, dù ít người cảm được.

Satoru nhớ lại phản ứng của những người xung quanh khi họ nghe cậu nói về Ygros và dường như không thể kìm lại suy nghĩ của bản thân mình.

"Không thể tin nổi là chính bạn thân cậu, Suguru cũng không ủng hộ cậu theo đuổi thời trang Ygros.

Ý là Suguru đã nhiều lần khuyên cậu không ít thì nhiều, nên đọc lấy một hai cái tạp trí thời trang hoặc cái gì đó tương tự để biết cách chọn đồ phù hợp kia mà.

Sao tới lúc cậu nghe theo thì lại làm bộ cạn lời thế kia.

Nói gì thì nói chứ Ygros chỉ hơi nổi loạn và trừu tượng một tí thôi mà."

"Đây là phong cách kén người chỉ dành cho loài có lông toàn thân."

- Satoru không thể quên được bộ mặt và ánh nhìn tuyệt vọng của bạn mình khi nghe cậu nhắc đến thú vui mới của cuộc đời mình.

19.7.2023

Artis: Paul Antoine de La Boulaye (1849 - 1926), Salomé.
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
𝗖𝗵𝘂̛𝗼̛𝗻𝗴 𝟲: 𝗡𝗵𝘂̛̃𝗻𝗴 𝗾𝘂𝗮̉ 𝗹𝗮̣ 𝗺𝗼̛́𝗶 𝘁𝗵𝗮̂́𝘆 (𝟮) - 𝗛𝗮́𝗶 𝘃𝗮̉𝗶


Dù đã nhiều lần đến thăm và nhìn ngắm cây vải ở khoảng cách gần nhưng không lần nào là Suguru lại không ngạc nhiên với sự hùng vĩ và nguy nga của nó.

Nếu phải so sánh thì cây vải trông không khác gì một cây cổ thụ lâu đời (dù xét về tuổi tác thì nó cũng đáng được xếp vàng hạng này thật), dẫu cho nó chỉ là một cây cho trái.

Dẫu cây Tầm Tiên mà Suguru đang ở cũng là một loài cây to lớn nhưng khi đặt cạnh Taira thì nom như đặt một đứa trẻ con cạnh một người lớn vậy.

Có thể là do chiều cao, vì dù Tầm Tiên là loại có thân to nhưng chúng không được cao cho lắm; còn cây vải này ngoài việc to hơn những cây bình thường cùng loài, chính nó cũng đã nhìn cao hơn đồng loại rất nhiều, khéo phải cao tới mười hai hay mười ba mét.

Càng lại gần thân cây, ánh sáng lại càng ít dần do tán lá rộng và dày đặc đã che nắng chiếu xuống.

Vậy nên, dù đang trời mùa hè xong không khí ở dưới cây vải vẫn rất râm mát, đôi khi có gió còn sẽ thấy hơi lạnh.

Việc hái vải không phải là một chuyện đùa, ngoài chuẩn bị tiền để trả họ còn có kế hoạch làm việc rõ ràng và mang theo đầy đủ đồ nghề.

Những người hái vải sẽ chia thành hai nhóm, một nhóm ở trên hải vải trong khi nhóm còn lại ở dưới thì sẽ nhặt và đánh dấu vào từng quả trước khi đưa đi tính tiền.

Nhóm trên cây thì cần ít, tầm một đến hai người là đủ (có khi nhóm hái vải sẽ được thuê và làm việc cho tận mấy nhóm nhặt vải một.

Đây cũng là một công việc thời vụ có lương cao nhưng bù lại thì yêu cầu công việc lại khá khó khăn), còn bên dưới thì tuỳ nhu cầu vải mà số lượng sẽ có sự bất đồng, ít thì hai đến ba người; còn nhiều thì sẽ như nhóm bà Yolanda, tận năm đến sáu người.

Trong nhóm ấy có cả con trai, cháu trai của bà cùng với một người làm thuê trong tiệm bà như Suguru, còn hai người khá lạ mặt thì là người được thuê tới.

Vừa đủ người đến là bà chủ tiệm Hạt Vừng đã bảo mọi người đứng quanh lấy hai cái hòm gỗ to, bên trong là quần áo và dụng cụ hái vải của cửa tiệm.

Trong thùng cho những người nhặt vải thì có mấy đôi găng tây dày để tránh bị thương do phần gai của quả vải, một cái mũ làm từ vỏ dừa siêu cứng và siêu an toàn cho người đội, cùng mấy cặp kính bảo vệ mắt.

Thùng còn lại thì cho những người hái vái, tuỳ vào từng lần thuê và nhờ vả mà có người sẽ mang dao cắt hoặc không nên để tránh mất thời gian bà Yolanda đã chuẩn bị tới ba bốn con dao, cùng với những chiếc mũ dừa và vài dợi dây để buộc mình vào cây.

Việc di chuyển và hái vải trên các cành cây khá nguy hiểm do vải mọc thành chùm và nặng nên những người hái vải thường sẽ buộc quanh eo mình một đầu dây trong khi đầu còn lại thì buộc vào cây vải; để nếu có gặp chuyện gì thì không bị rơi từ trên cao xuống.

Với độ cao của Taira thì không gì kinh khủng hơn là rơi từ trên đấy xuống.

Năm nay tiệm Hạt Vừng chỉ có một người hái vải phải dùng tới dây này, đấy là cháu trai của bà Yolanda, anh ta là Quinan và sống ở tít tận thành phố Yokumo, anh này thì lớn hơn Suguru gần mười tuổi nên bề ngoài cũng không còn trẻ trung gì nữa.

Bù lại anh ta hút mắt người nhìn với đôi mắt sắc sảo tựa hổ phách.

Đấy là điểm ấn tượng với con người có vẻ hơi mờ nhạt quá so với anh chị của mình này.

Hai người ở nhóm trên cây khác sẽ là Suguru và Satoru, đây là lý do mà cả hai đã sửa chữa lại chổi phép một xíu vào hôm qua và mang chúng bên người khi tới đây.

Vì là lần đầu hái vải nên Suguru đã khá lo lắng lúc nhận được lời mời, bù lại thì Satoru rất thích thú và chờ đợi được thử sức.

Bởi thế nên cả hai đã có một buổi tập huấn nho nhỏ vào chiều qua với mấy cây trong rừng.

Bà Yolanda đã nhận việc trông coi cửa hàng thay cho Suguru và nhờ cháu trai mình chì hai người cách dùng dao sau khi nhớ đến việc cả hai có thể giúp được bà với những cây chổi phép.

Năm ngoái do chồng và con trai bà không còn đủ sức để làm việc lâu trên cây nên họ đã tính tới chuyện thuê người từ năm nay, nhưng do cơn mưa từ tuần trước nên việc di chuyển đến Mawatari đã bị chậm lại.

Những người thợ sợ đến muộn nên đã đổi sang đường khác và không may là con đường mới ngập lụt nên họ không thể đến nơi đúng hẹn.

Nhờ kiến thức từ hồi còn ở trong đội Sừng Tấm mà mấy bài tập do Quinan đưa ra với cả hai chỉ là trò muỗi, nó dường như chẳng là gì so với những bài tập luyện mà cả hai phải trải qua.

Tuy thế chẳng ai trong hai người dám lơ là, Suguru thì lúc nào cũng trong tâm thế đề phòng mọi trường hợp xấu nhất có thể xảy ra và khi thấy bạn mình căng thẳng như thế thì Satoru cũng không muốn tỏ ra thoải mái quá.

Chờ lúc mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Quinan leo lên cây đầu tiên, anh leo cây mà như đang chạy trên dưới đất, loáng cái đã len đến chỗ chùm vải mà mình nhắm đến.

Đó là một chùm-vải-chỉ-nhìn-ngoài-thôi-cũng-đã-biết-là-ngon ở phía nam của cây vải, do nằm ở vị trí khó hái và nguy hiểm nên ít tay thợ hái vải dám ra tới đấy.

Khi vừa tới nơi, anh buộc trước dây an toàn rồi mới tới dây ký hiệu vị trí, đó là một dây vải đỏ được buộc vào cành có chùm vải, xong xuôi anh mới huýt sáo để đánh tiếng cho những người ở dưới nghe.

Lúc này những người nhặt vải cũng bắt đầu chạy tới trong khi Suguru và Satoru cưỡi chỗi bay dần dần lên chỗ buộc vải đỏ.

Chùm này có tới gần chục quả nên trĩu hẳn xuống dưới, nếu để cho mình Quinan hái chỗ này thì chưa xong hết chùm người ta đã thấy anh đong đưa dưới những tán cây như mồi câu rồi.

Vì chùm vải to và nặng nên Quinan phải đắn đo mãi mới tìm thấy vị trí cắt, anh chỉ chỗ cắt cho hai người rồi lùi về sau một đoạn để tránh gây ảnh hưởng cho hai người.

Thấy Satoru có vẻ muốn thử nên Suguru bay chầm chậm ở một bên trông chừng chùm vải.

Trước đó cậu cũng không quên ra hiệu cho nhóm bên dưới lui ra một khoảng an toàn.

Satoru hơi giơ dao rồi dứt khoát chém xuống ba phát, tiếng dao chém vào cây kêu từng tiếng "phập" chắc ních.

Với những cú chặt dứt khoát như vậy nên những mẩu vụn gỗ bay ra cũng ít hơn so với mọi người.

Lúc phần chùm quả dính vào cành chỉ còn đoạn ngắn cũng là lúc Satoru dừng tay lại và ra dấu với Suguru.

Khi thấy cậu bạn tóc đen kịp lui cũng là Satoru làm cú chót và vọt luôn ra ngoài tầm rơi của chùm vải.

"Rắc.

Rắc.

Rắc"

Chùm quả đung đưa một lúc rồi cũng rơi xuống đất cái "bịch", theo đà là đất với đá vụn bắn lên rồi văng ra xung quanh.

Qua một lúc thì bụi đất cũng tan dần đi.

Nhóm nhặt vài bên dưới bắt đầu chia chùm vài thành từng quả một cho dễ di chuyển.

Họ cắt vát phía trên núm một đoạn từ 10 đến 20 milimet rồi buộc dây qua những núm này để kéo đi tính tiền.

Trung bình giá tiền một quả vai sẽ giao động từ mười đến hai mươi đồng, ở các nơi khác thì giá cá sẽ có sự chênh lệch cao hơn nhưng do Taira là cây cộng đồng nên giá bán luôn ở mức chấp nhận được.

Phía trên cây đã tới lúc đổi người, lúc này người chặt sẽ là Suguru còn Satoru sẽ ở vị trí trông coi bên ngoài và canh chừng phía dưới, Quinan thì vẫn làm công việc cũ của bản thân: tìm đường tới những vị trí có vải mà mình đã nhắm trước nhưng để tránh mất công tới chỗ có người đang hái nên anh thường nhờ một trong hai người đi trước dò đường cho mình.

Lúc này, cả ba đang di chuyển tới vị trí mới nơi Satoru đã đứng chờ từ trước.

Với kinh nghiệm và sự phối hợp của lần thứ nhất nên những lần hái vải sau đã mất ít thời gian hơn và cũng khéo léo hơn trong việc cho vải tiếp đất.

Cách mỗi lần hái vải sẽ là một giờ nghỉ ngắn kéo dài chừng 10 đến 15 phút, giờ nghỉ này ngoài việc cho đội trên cây hồi sức thì cũng là để nhóm bên dưới kịp dọn dẹp chiến trường và thu hoạch của bản thân.

Do mứt hiệu Cô gái cần nhiều nguyên liệu nên việc thu hoạch vải phải kéo dài đến tận buổi tối.

Trong lúc đó họ có nghỉ trưa một tiếng rưỡi để ăn uống và chớp mắt trước khi tiếp tục công việc.

Xe vải được chở về nhà đã quay lại cùng với Vanya - vợ của Quinan, chỉ nhỏ hơn anh ấy gần 5 tuổi nên nhìn vẻ ngoài của cả hai cũng có sự chênh lệnh.

Vanya có mái tóc vàng với những lọn tóc được tết dây hoa trông rất lạ mắt (bà Yolanda nói việc tiết tọc bằng dây hoa là tập tục của quê nhà cháu dâu bà); trên xe là đồ ăn trưa mà ở nhà đã nấu sẵn trước khi đưa đến đây.

Mọi người tranh thủ tìm những chiếc lá sạch để làm chiếu lót nền rồi Quinan mới giúp vợ dỡ đồ ăn xuống, ngoài thức ăn chiếc xe còn mang đến chút nước lạnh để uống.

Tuy đá đã tan nhiều nhưng bên ngoài bình chứa vẫn còn đọng hơi nước và sờ vào thì rất mát.

- Bữa này là công của anh đấy Quinan.

Anh ấy rất mê câu cá và cũng câu rất giỏi nữa.

Nhờ vậy mà nhà chị lúc nào cũng có mùi cá khô đấy.

Còn đây là nước vải thạch dừa - chị vừa nói vừa chỉ vào một cái gáo dừa khô to gần bằng người Suguru - ngoài mứt vải ra chị còn dùng vải tươi do mọi người vừa hái đấy.

Bà Yolanda phụ con gái rót nước cho mọi người và không quên lập một quầy hàng nhỏ bày bán thứ nước mát này.

Đúng là nếu so về sự nhanh nhạy trong kinh doanh thì bà ấy và ông chủ tiệm quần áo Oải Hương phải một chín một mươi với nhau.

Nghe nói ngày xưa hai người từng theo học kinh doanh cùng một thầy.

Buổi chiều sắp kết thúc nên ánh mặt trời cũng không còn gay gắt nữa, bàu trời chuyển từ ánh vàng cam loá mắt sang màu xanh trong vắt và dịu êm.

Đối với những người đúng dưới tán cây Taira, nơi ánh mắt trời gặp khó khăn trong việc xuyên thấu thì anh sáng còn lay lắt hơn.

Hoàng hôn chưa tối mà người ta đã nghỉ đêm tối đang cận kề.

Nhưng với thứ ánh sáng chập chờn như đèn dầu trước gió này thì việc thu hoạch vải cũng sẽ khó khăn hơn gấp bội phần.

Hai người phụ trách cây vải Taira của thị trấn cũng đã bắt đầu dọn dẹp đồ nghề của họ lên xe, những người khác thấy vậy cũng lục tục dọn dẹp đồ đạc và chất đồ lên xe.

Suguru và Satoru đã xuống dưới mặt đất được một lúc, họ đang giúp mọi người chất vải lên xe và buộc dây quanh xe chở để ngăn cho vải không tung ra và rơi vãi khi xe đang đi.

Do cả hai sống ở gần đây nên họ không đi cùng đường với nhóm của tiệm Hạt Vừng.

Chất xong đồ lên xe, bà Yolanda có cho cả hai một quả vải nhỏ và hãy còn xanh.

Có lẽ là một quả non lẫn trong những chùm vải chi chít quát.

Bà hướng dẫn cả hai cách ủ cho vải chín cũng như một vài công thức nấu nướng với vải trước khi tạm biệt hai người.

Trên đường về Satoru đột nhiên nhắc đến việc di chuyển quả vải bằng chổi phép, cậu chàng hăm hở nêu ý kiến của bản thân và bất chấp ánh mắt cạn lời của bạn mình, ngay khi dứt lời là cậu ta đã mò đi thực hành ngay.

Trong lục đợi Satoru về bày trò tiếp, Suguru chỉ đành trông chừng quả vải non.

So với những quả vải được chọn để làm mứt, quả này non và xanh quá, khéo phải đợi cả tuần mới ăn được.

Nhưng Suguru cũng thấy thích thú với những thứ có thể làm được với vải, nếu không có quả vải được cho này thì hôm sau cả hai cũng sẽ tới và mua lấy một hai quả.

Việc thu hoạch vải với những pháp sư không phải là chuyện khó, chỉ cần cẩn tận một chút là được.

Lúc Satoru quay lại trên tay cậu cầm lấy một chùm cây Rễ Kẹo.

Như đã nói từ trước, đây là một loại cây rất dai và chắc, cũng rất phù hợp để đu bám và buộc đồ.

Ý kiến tuyệt vời của Satoru là cả hai sẽ buộc dây vào phần núm quả rồi mỗi người cầm một đầu dây và bay về nhà.

Ý tưởng có khả thì và nghe chẳng khác gì mấy lần bầy trò của Satoru trong quá khứ nhưng mà sau mấy vụ đấy xong thì có lần nào cả hai được lành lặn tí nào đâu.

Mà lần này còn không có Shoko nữa chứ.

Hi vọng cả hai lết về nhà an toàn.

Khởi đầu của việc này có vẻ không tồi, ít ra thì cả hai cũng không mất sức nhiều như việc lăn quả vải về nhà và đã lâu rồi hai người không vi vu trên chổi phép và tận hưởng cảm giác lơ lửng trên cao.

- Tớ muốn ăn thử mấy món bà ấy nói, cả món nước dừa kia nữa.

- Khi vải chín tớ sẽ xin công thức - Đột nhiên Suguru có vẻ hốt hoảng - từ đã, giữ thăng bằng đã nào Satoru!

Giữ thăng bằng, giữ thằng bằng.

Ngã đấy.

20.7.2023
 
Mảnh Tình Vắt Ngược Sang Đông - Gogego
𝗖𝗵𝘂̛𝗼̛𝗻𝗴 𝟳: 𝗖𝗵𝘂𝘆𝗲̣̂𝗻 𝘁𝗿𝘂̛𝗼̛́𝗰 đ𝐚̂𝘆 (𝟭)


Cũng phải gần một năm rưỡi trôi qua kể từ khi hai người rời khỏi thành phố Fuose.

Ban đầu đích đến của chuyến đi là lục địa phía Đông nhưng trong suốt cuộc hành trình di chuyển bằng thuyền từ quê nhà đến lục địa mới, cả hai vẫn chưa quyết định được điểm dừng chân của mình.

Từ sau khi chiến tranh diễn ra thường xuyên ở lục địa gần nửa thế kỷ nay thì việc giao lưu giữa lục địa phía Tây và phía Đông cũng ít đi, trong mấy năm gần đây cả hai lục địa gần như đã cắt đứt liên lạc.

Chỉ thỉnh thoảng sẽ có một vài phù thuỷ từ lục địa phía Đông ghé thăm phía Tây hoặc ngược lại, và số lượng các khách thăm từ thế này thường không nhiều, cũng do việc đi lại giữa hai bên không quá dễ dàng.

Các lục địa lớn và một số vùng đất lớn bị chia tách với nhau bởi các đại dương và vô vàn những sinh vật huyền bí sống dưới nước nên việc di chuyển từ nơi nay đến nơi khác, nhất là với khoảng cách xa, thì từ trước đến nay đã không dễ dàng.

Rất lâu về trước, khi việc nghiên cứu phép thuật chưa đạt đến trình độ như ngày nay, nhiều người đã tin rằng lục địa Taisen (tên chính thức của lục địa phía Tây hay lục địa Đỏ) là vùng đất tồn tại loài người duy nhất trên toàn hành tinh.

Có lẽ ở các lục địa khác hay các nơi khác vào một khoảng thời gian mụ mị nào đó cũng đã có cùng suy nghĩ này.

Suy cho cùng, tuy các lục địa lớn bị chia cắt nhưng tiến trình phát triển của chúng không có quá nhiều sự khác nhau.

Sự khác biệt lớn nhất ở đây là việc lựa chọn phương hướng phát triển.

Ở lục địa Taisen tuy cũng có ít pháp sư xong sự tồn tại của pháp thuật đã được biết đến rộng rãi cũng như được sử dụng trong cuộc sống hàng ngày, ngay cả những người bình thường cũng thông qua một số phương thức mà sử dụng được phép thuật.

Trừ việc có phép thuật thì cuộc sống của một pháp sư cũng không khác biệt lắm so với người bình thường (một số khía cạnh) và họ sống ngay trong các cộng đồng người thường.

Lục địa Ovata - lục địa phía Đông, thì có khác biệt một chút, các phù thuỷ chốn này thường sống một mình hoặc sống thành những cộng đồng nhỏ, có vẻ đây là do thói quen của những người này chứ không phải do họ cần trốn tránh hay chạy trốn khỏi người thường.

Từ khi mới học ma thuật, những phù thuỷ đã được dạy phải sống hoà thuận với người bình thường cũng như hạn chế việc sử dụng phép thuật trong cộng đồng mà phần lớn là người thường.

Khi lần đầu đặt chân đến Ovata, Suguru và Satoru đã dừng chân tại thành phố cảng Hjarn ********, ngay khi cả hai đưa giấy thông hành từ bên Taisen cũng như thẻ pháp sư cho những phù thuỷ chịu trách nhiệm canh gác tại nơi này (thành phố cảng đó nằm ở một nước khác với đất nước mà cả hai đang ở hiện giờ.

Lục địa Ovata khá kín tiếng và có một lối sống khép kín cũng như luôn hạn chế việc giao lưu với ba lục địa khác từ khá lâu (có tin đồn là họ chỉ giao thương với một số vùng đất lân cận và lục địa phía Nam), vậy nên thời gian để xét duyệt giấy thông hành trên lục địa này thường diễn ra khá lâu.

Tuỳ vào hồ sơ được trình lên và biểu hiện của người đó mà việc kiểm tra có thể diễn ra từ một đến hai tháng hoặc gần nửa năm.

Từng có một trường hợp xét duyệt hồ sơ kéo dài đến hơn một năm mới được chấp nhận, và số đơn bị bác bỏ cũng chiếm phần trăm khá cao; nghe bảo là hơn một nửa.

May mắn là Suguru và Satoru đã được bảo trợ bởi một cư dân ở lục địa này, chú Hagin - cựu thành viên của đội Sừng Tấm như cả hai.

Vì một vài chuyện không may mà Hagin đã lưu lạc đến lục địa Taisen vởi cơ thể chịu nhiều vết thương trong quá trình di chuyển cũng như tình cảnh không mấy lạc quan khi vừa chạm chân lên mặt đất đã phải tham chiến.

Cái chuyện lần đầu cái tên Hagin được vang danh trong chiến đấu cũng là một câu chuyện kì thú với lính mới trong đội, ngay cả với lính cũ và những người ở đội khác cũng phải ngạc nhiên và khâm phục sức sống mạnh liệt của con người này.

Nhưng chuyện về phù thuỷ Hagin xin được kể đầy đủ vào một chương không xa sắp tới vì con người này có đủ những yếu tố li kỳ và hấp dẫn nhất, cũng như là người có tầm ảnh hưởng lớn đến hai nhân vật chính của chúng ta, là Suguru và Satoru.

Tiếp tục câu chuyện vì sao mà cả hai may mắn có được thẻ thông hành chỉ sau có nửa tháng, ấy là nhờ một phần việc người ta chứng minh được Hagin đúng là người của lục địa Ovata thật, cũng như hồ sơ của người này hoàn toàn trong sạch.

Ngay cả lý do anh này phải chịu kiếp lưu lạc đến xứ khác cũng vừa bi vừa hài.

Trong một chiến đấu với kẻ thù, Hagin (lúc bấy giờ là thành viên trong quân chiến đấu của lục địa phía Đông) đã không may bị kẻ địch ám hại, may mắn là anh đã thoát đi bằng đồ nghề trên người nhưng xui xẻo thế nào mà thứ ma cụ ấy đã đẩy Hagin đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

Đó là những điều đã xảy ra trước cả khi người này đến lục địa phía Tây và tạm thời chưa liên quan lắm đến mạch truyện bây giờ.

Sau khi xác nhận được thân phận, và dùng một chút quyền lợi nho nhỏ từ thẻ phù thuỷ gốc Ovata (hàng mới cóng vừa được làm lại) của mình, Hagin đã giúp hai đồng đội cũ giảm thời gian phải chờ đợi giấy thông hành mới xuống còn một nửa.

Từ thành phố Hjarn, cả hai cứ tiếp tục cuộc du hành mà chẳng hề có đích đến, họ sống như dân du mục trong một thời gian dài, với lều trại được đặt ở phía ngoài khu dân cư (so với lục địa Taisen thì người dân bên này khá ít nên đất trống rất nhiều) và tự nấu nướng (đây là lúc Suguru bắt đầu học nấu thêm các món ăn mới và cũng là lúc tâm lý của cậu chàng đang không được ổn đinh, Suguru gặp khó khăn trong việc tiếp xúc với nhiều người).

Việc phải giao tiếp với người khác hay phải sinh sống ở nơi đông người không gây nguy hiểm đến tính mạng Suguru, hoặc gây ra điều gì đó tương tự, chỉ là, những điều đó làm cậu khó chịu.

May mắn thay, bạn của cậu chàng - Satoru - người đang cố học cách hiểu rõ bạn mình, đã nhanh chóng chấp nhận việc này, nên thay vì nghe lời cậu bạn tóc đen, "Tớ ổn với việc ở một mình ngoài trại như thế này.

Nên cậu có thể vào trong kia và thuê trọ"; thì Satoru gạt phắt đi trước khi táy máy lắp thử đồ nghề của cái trại mới mua "Trông tớ giống đứa ngốc không Suguru?

Ai đời lại bỏ cái trại tiện nghi, siêu lớn và miễn phí để mất tiền thuê một phòng trọ nhỏ bé và không tiện bằng chứ".

Với thái độ chống đối và đủ mọi loại lý do được lấy ra làm cớ, cuối cùng thì người chịu thua cũng là Suguru.

Phải đến một tháng hoặc một tháng rưỡi sau đó, cả hai vẫn tiếp tục cuộc hành trình vô định và hạ trại ở rìa ngoài của một khu rừng (mà sau này họ mới được nghe lịch sử của nó).

Trong suốt khoảng thời gian di chuyển, có nhiều lần họ cũng bắt gặp những cư dân của lục địa Ovata, tuy vậy, do cái tính mới sinh của cậu bạn tóc đen, cả hai cũng ít giao thiệp với người lạ.

Mặc dầu là mọi chuyện cũng có chút chuyển biến tốt đẹp, song, muốn mọi chuyện trở lại như ngày xưa thì quả là khó.

Trước chuyến hành trình này cả hai cũng có một số sự chuẩn bị nhất định, ngoài các loại thuốc phép và một số ma cụ bảo vệ ra thì hai người cũng đã mang thêm một số tiền mặt (do bên lục địa phía đông sử dụng tiền mặt khá nhiều).

Và, nhờ có số tiền đó mà chuyến đi cũng suôn sẻ ít nhiều (tuy vẫn gặp nhiều khó khăn khi so sánh với cuộc sống ở quê nhà, đó là do sự khác biệt lớn về văn hoá); đôi khi, cả hai sẽ dừng lại ở một địa phương nào đó để mua sắm các thứ đồ cần thiết, nếu may mắn thì họ sẽ dùng vật đổi vật (các món đồ được đổi thường có giá trị đặc biệt khó có thể định giá).

Có lần cả hai lạc đến một ngôi làng của các phù thuỷ mà chẳng hề hay biết, may là vì cả hai chưa tỏ ý muốn tấn công ngôi làng mà chỉ cố gắng tìm đường ra nên giữa hai bên chỉ xảy ra chút cãi vã nhỏ.

Đấy là một ngôi làng được xây dựng trên vách núi và được những cây cổ thụ bao bọc bên trong.

Nghe bảo những cây ấy được trồng dưới tay của các phù thuỷ đầu tiên lập nên ngôi làng.

Những người này tuy có trong tay sức mạnh lớn lao nhưng lại luôn mong muốn có cuộc sống yên bình, mà vào thời ấy, dù là ở lục địa Ovata đi chăng nữa thì việc một phù thuỷ muốn sống chan hoà cùng cộng đồng người thường cũng là chuyện hi hữu.

Bởi vậy, khi người đầu tiên đến đây lập làng và xây dựng ngôi nhà đầu tiên ở đây, thì những phù thuỷ khác nghe tin cũng rục rịch muốn đến; họ chỉ cần một vài người tiên phong và chút lời nói góp gió.

Thế là làng Belteten đã được khai sinh như vậy.

Ngoài việc là ngôi làng phù thuỷ đầu tiên mà cả nhìn thấy khi đến lục địa phía Đông ra, làng Belteten còn khiến cả hai ngạc nhiên bởi cách thức mà họ sử dụng phép thuật, nó gần như khác hoàn toàn những gì mà họ học tập ở trường học và quê nhà; và, khi để ý kỹ, thứ ma thuật này cũng không giống với những gì các phù thuỷ Ovata sử dụng.

Vì một vài lý do mà Suguru và Satoru đã may mắn được cho ở lại làng một thời gian trước khi tiếp tục chuyến du lịch.

Họ tách nhau ra để tìm hiểu và trao đổi với các phù thuỷ trong làng về những điều mà mình hứng thú, đôi khi cả hai sẽ gặp nhau khi cùng thắc mắc một điều gì đó, còn phần lớn thời gian, họ gặp lại nhau trong căn nhà được cất tạm (Các phù thuỷ trong làng nhất quyết không cho cả hai tiếp tục ở trong trại khi ở tại làng, họ cho rằng việc đó là sự thiếu tôn trọng đến lòng hiếu khách của họ.

Những phù thuỷ xứ Nurash này luôn rất bướng bỉnh trong việc tiếp đãi và chào đón các vị khách.

Trước khi rời Belteten, các phù thuỷ nơi này cũng đã có ngỏ lời cho hai người ở lại, coi như định cư tại đây luôn, nhưng lúc ý lòng Suguru còn phiền chuyện khác.

Dù thích ngôi làng và người dân ở đây nhưng trong thâm tâm cậu biết chỗ này vẫn chưa phải là đích đến cho cậu, có lẽ nay mai khi đi du ngoạn được thêm ít nữa và chán cảnh màn trời chiếu đất thì cả hai sẽ về lại chốn nay, chọn một chỗ rồi cất nhà, nghỉ chân lại.

Nhưng ấy là chuyện của sau này, nên muốn quyết thì phải bàn nhau.

Thế là trước ngày đi ít hôm, Suguru có bàn với bạn mình chuyện này, cậu nói rõ ý của bản thân và tỏ lòng đồng ý nếu Satoru muốn ở lại.

Thú thực là cuộc lữ hành này từ đầu chí cuối, đáng lẽ sẽ chỉ có mình Suguru, cái kế hoạch cậu định ra là vậy và đồ cậu mang theo ban đầu cũng chỉ có thế.

Vậy mà đâu ai ngờ là kế hoạch có biến, chẳng biết Satoru nghe tin từ ai hay đoán ra từ điều gì mà cũng dọn đồ đòi đi.

Nếu không phải Suguru khuyên mãi thì có lẽ chuyến đi này đã bắt đầu sớm hơn đến tận nửa năm.

Ví như chỉ có một mình thì chuyện cậu rời đi cũng chẳng đáng bận tâm đến mấy là bao, mà, có thêm Gojo Satoru thì chuyện nó lại phải bận lòng thêm nhiều.

Mà đau đầu hơn là dù có dành mất mấy tháng để thuyết phục bạn mình ở lại với đủ mọi loại lý lẽ; từ nghĩa cử cao cả đến tình cảm gia đinh, cứ cái gì nghe có lý và thấy hợp tình là cậu dùng ngày.

Kết quả cũng chả khác trước là bao.

Hoạ hoằn lắm thì rời thời gian lại mấy tháng, chuyện đó thì chẳng ảnh hưởng đến Satoru nhưng lại ảnh hưởng đến cậu.

Cuối cùng Suguru cũng mặc kệ, muốn đi thì cùng đi, đằng nào người của Hội đồng cũng không thiếu, ít đi một người hay thêm vào một người cũng không khác nhau là mấy.

23.7.2023
 
Back
Top Bottom