Khác Manh Sư Tại Thượng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405732515-256-k712502.jpg

Manh Sư Tại Thượng
Tác giả: phuhoaadorable
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khuyến khích đọc truyện tranh manga Manh sư tại thượng trước khi đọc tiếp ở đây

Tóm tắt:
Nguyên Sơ xuyên không, hóa thân thành đại phản diện trong nguyên tác, nào ngờ kết cục lại thê thảm, bị nam chủ Dạ Trầm Uyên đánh cho hồn phi phách tán.

Thiên đạo rủ lòng thương, nàng đắc được cơ duyên trọng sinh, quay ngược thời gian trở về thuở Dạ Trầm Uyên vẫn còn là thiếu niên ngây ngô, cô độc.

Đối diện với tiểu đồ đệ yếu ớt đáng thương, nàng lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan: Nên nhân lúc này một đao trảm thảo trừ căn, hay tận tâm dưỡng dục để sau này quang minh chính đại đoạt lấy thiên tài địa bảo từ tay hắn?

Nghĩ đến vô vàn cơ duyên bảo vật, nàng dứt khoát chọn con đường thứ hai.

Than ôi, người tính không bằng trời tính, nàng cứ ngỡ đang nuôi một chú cừu non, nào ngờ lại vô tình dưỡng thành một con sói xám phúc hắc.

Hắn cười tà mị: "Sư phụ, người muốn bảo vật ư?

Vậy hãy cùng đồ nhi song tu, thiên địa này... chỉ riêng hai ta mà thôi."

Bản dịch này được thực hiện tiếp tục từ phần truyện tranh bị ngừng hoạt động do studio vẽ đã hết kinh phí hoạt động
Mọi thông tin xin liên hệ
Fb: Phù Hoa
Ig: phu.hoa.adorable
Email: [email protected]
Xin cảm ơn đã ghé thăm



tutien​
 
Manh Sư Tại Thượng
Chương 545: Dẫn Mối


Tuy rằng chỉ còn có bảy năm thọ nguyên, nhưng ai lại không hy vọng chính mình sống lâu dài một chút?

Lệ lão ho khan một tiếng, hai mắt nhìn về phía Dạ Trầm Uyên, biểu hiện có chút ngượng ngùng, "Nguyên Sơ à, Nguyên Sơ.

Ngươi thật muốn biết?"

Nguyên Sơ ngửi ra một mùi không ổn, nàng liếc nhìn sang một bên ba cái con người trông thập phần vô tội, đột nhiên nói: "Này, ba người các ngươi, tạm thời tránh ra chỗ khác một chút đi."

Dạ Trầm Uyên hơi hơi nhướng mày, còn có chuyện gì mà hắn không thể biết đến?

Liền tính, nàng hiện tại là lảng tránh hắn, nên đành đợi.

Hắn, đến khi cần biết vẫn là sẽ biết.

Bất quá thấy Nguyên Sơ kiên trì như vậy, hắn chỉ còn biết nghe lời, phải đem Tiểu Bạch Long tò mò muốn chết kia kéo đi ra ngoài, rồi mang đi luôn Thần Kiếm.

Lệ lão chờ cho mấy người đi hết mới nhẹ nhàng thở ra một hơi thoải mái, nhưng trên mặt vẫn không giấu nổi vẻ ngượng ngùng không phù hợp với bậc tiên quân từng trải.

Hắn nói, "Thứ này là...... trước kia ta từng gặp qua thứ cùng loại này"

Nguyên Sơ tập trung tinh thần nghe, kết quả lại phát hiện Lệ lão cư nhiên mặt đỏ!

Hắn cư nhiên mặt đỏ!?

"......Thời điểm ta còn sống, có một lần cùng sư phụ đi ra ngoài đã từng gặp.

Đó là một yến hội quả thực long trọng, không ít thiên kiêu chi tử, mộng châu thần nữ đều tham dự.

Ngạc nhiên là có một kẻ nhận được sự hoan nghênh của toàn bộ nữ tu, không phải là người trong đám thanh niên tài tuấn xuất sắc nhất năm đó, mà là một cái tên lão tổ của phái Tiêu Dao.

Hắn tướng mạo thập phần xấu xí, hơn nữa cái đầu thấp bé, cử chỉ tuỳ tiện, phóng túng.

Nhưng tiên tử muốn cùng hắn song tu lại nhiều đếm không xuể, ưu tú, tài năng, sắc nước khuynh thành đều có!

Vì thế ta liền hỏi sư phụ,hắn vì cái gì được hoan nghênh như vậy, sư phụ giải đáp cho ta, nói:......

Bởi vì hắn nắm giữ một loại bí pháp linh dịch......

Cái này, nam nhân sau khi dùng, lại cùng nữ tử song tu, có thể mang tuổi thọ hai người kéo dài thêm......

Ngươi cũng biết, Tu chân giới nhất thiếu chính là thọ mệnh, cho nên nhiều nữ nhân mới theo đuổi cái tên nam nhân xấu xí kia, đều chỉ là vì công hiệu của linh dịch bồi dưỡng ra quá đặc biệt......"

Nguyên Sơ sau khi nghe xong,đều sợ ngây cả người, trên mặt nàng như thể đem mấy câu hỏi "Ngươi chẳng lẽ là muốn ta?", "Ngươi muốn ta cùng Dạ Trầm Uyên nói là chuyện tốt đi?", "Ngươi cho rằng ta sẽ tin chuyện ma quỷ ngươi nói?" biểu tình như chữ viết hết trên mặt.

Ai ngờ Lệ lão nói xong lúc sau, còn thực nghiêm túc nói.

"Lúc ấy ta cũng không tin,khắp thiên hạ này thiên tài địa bảo kéo dài tuổi thọ quả thực hiếm, nếu không phải như thế, đan dược luôn nằm đầu bảng xếp hạng đệ nhất, cũng sẽ không vẫn luôn là cửu phẩm tiên đan —— Bách Chuyển Tử Kim Đan.

Sau đó, sư phụ của ta phải bỏ ra một món lớn cùng nhân mạch, rốt cuộc mới cầu tới tung tích trong truyền thuyết của bí pháp linh dịch, dùng cho phân tích nguyên liệu.

Lúc ấy ta đã nghe ngóng được, sau đó liền bị sư phó gọi tới.

Sau lại được sư phụ cẩn thận phân giải, phát hiện linh dược kia sở dĩ có kỳ hiệu, chỉ là bởi vì bên trong tăng thêm một loại thiên tài địa bảo hắn chưa thấy qua.

Cho nên Tiêu Dao lão tổ mới có thể biến linh dịch này thành bảo bối như vậy, bởi vì là bảo vật trời sinh vốn hiếm, nên đều là dùng một chút thiếu một chút."

Lệ lão nói đến đây, có chút ngượng ngùng chỉ chỉ bàn nhỏ nơi có thượng trấn viêm thạch, "Hương vị của nó, cùng với cái lúc trước ngửi được rất giống, ngươi nếu là tin tưởng ta, đem nó cho ta, ta hẳn là......

Một tháng là có thể sờ soạng ra cái loại linh dịch lúc trước, tuy rằng không biết hiệu quả có giống nhau không.

Ngươi...... muốn thử xem không?"

Nguyên Sơ như ném cho Lệ Lão một ánh mắt như muốn một kích đâm xuyên, tựa hồ nghi hoặc hắn có nói dối hay không.

Rồi nàng bình tĩnh phân tích nói.

"Đầu tiên, ta muốn thêm là thiên thọ, không phải thọ nguyên, rốt cuộc lấy Xuất Khiếu Cảnh tu vi của ta hiện tại, ta nguyên bản là có thể sống thật lâu, chỉ là bởi vì bị Thiên Đạo bài xích, mới giảm mạnh dương thọ, cho nên ta chân chính muốn thêm, là thiên thọ, ngươi phải xác định cái này đối ta thực rằng hữu hiệu?"

Lệ lão không phải thực tình xác định, hắn ngay thẳng nói, "Có hay không, dùng thử một chút sẽ biết, bất quá thứ này vừa thấy liền biết rằng trân quý khó có được, hơn nữa, tiểu nữ hài đó nói đều đúng đối với ngươi là hữu dụng, ta cảm thấy ngươi có thể nếm thử một chút."

Được cứ cho là vậy đi......

Nguyên Sơ bị hắn thuyết phục, nhưng mà!

"Nếm thử có thể nếm thử, nhưng ngươi vì cái gì muốn cho ta dùng cái loại phương pháp hấp thu này?

Mộc Lạp Nhã cũng là nữ hài tử, nhưng nàng liền trực tiếp hấp thu, căn bản không có dựa vào mượn lực nam nhân mà ngược lại......"

Lệ lão cau mày trịnh trọng nói.

"Có một điều ta có thể xác định, nếu trấn viêm thạch lúc trước ta gặp qua là thật, thì cái loại linh dịch này chủ yếu làm chất dẫn, như vậy nó khẳng định chỉ có thể nam nhân dùng được, bởi vì đây là linh dịch cực âm!

Nữ tử bình thường nếu trực tiếp dùng, sẽ phải chịu phản phản phệ nặng nề."

Nói đến đây,ngữ khí của hắn có chút chắc chắn, "Hơn nữa như vừa nói, ta càng cảm thấy trấn viêm thạch này chính là nguyên liệu thứ yếu của linh dịch!

Bởi vì ngươi trước cũng nói, nó là dùng để trấn áp viêm quang thú hồn bên trong bảo vật,viêm quang thú hồn ta biết, thuộc về cực dương!

Mà nó đem thú viêm hồn áp chế nhiều năm như vậy cũng chưa từng xảy ra chuyện, tất nhiên là thuần âm.

Đến nỗi ngươi hỏi Mộc Lạp Nhã vì cái gì không cần......

Ngươi chẳng lẽ không có chú ý tới, đầu mu bàn tay nàng lộ ra mấy cọng lông chim?"

Hắn trước kia cùng Mộc Lạp Nhã giao chiến đã thấy được mu bàn tay đối phương lộ ra tới năm màu lông chim, xác định bản thể của nàng.

"Bản thể nàng là ngũ sắc trúc tước đấy, loài này chính là không cần giao hợp, mà là loài chim lưỡng tính đồng thể, cho nên nàng có thể trực tiếp hấp thu, có gì kỳ lạ ?"

Nguyên Sơ muốn hộc máu!

Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi, "Vì sao ta lại cảm thấy ngươi là đang dẫn mối......"

Lệ lão vẻ mặt vô tội, "Kêu dẫn mối cái gì?

Tiểu Sơ à, không phải ta nói ngươi, ngươi vì cái gì muốn ngoan cố như vậy?"

Hắn ý có điều chỉ, "Tuy rằng Tiểu Uyên dùng thiên mệnh suy đoán, tính ra ngươi còn có bảy năm.

Nhưng ngươi, nếu là làm ra chuyện nào đó, vẫn là sẽ hoặc nhiều hoặc ít ảnh hưởng tới thọ nguyên.

Trước mắt có cơ duyên thọ mệnh đưa đến ngươi trước mặt, ngươi cớ gì lại không quý trọng?

Nếu trấn viêm thạch hữu dụng, ngươi chẳng phải là nhặt được món hời lớn?

Nếu trấn viêm thạch vô dụng......

Ngươi cứ coi như cùng Tiểu Uyên nếm thử chút mật ngọt phong tình a!

Bạch phiêu- từ này vẫn là ngươi nói, hơn nữa trước giờ đều là ngươi chiếm tiện nghi của Tiểu Uyên, ngươi làm gì mà phải để ý như vậy?"

*bạch phiêu: ám chỉ cướp đi sự trong trắng của đối phương, luôn chiếm thế thượng phong, chủ động ( sau này sẽ thấy nhìu 🙂 )

Nguyên Sơ thật muốn một ngụm huyết phun chết hắn!

Bạch phiêu là như vậy sao?

Ngươi chắc chắn?!

Lệ lão thấy Nguyên Sơ trừng mắt hắn, lại biểu tình tới nói không ra lời, làm hắn có chút hiểu ra tâm tư của nàng!

"Ta đã biết, có phải ngươi lo lắng thể chất của thể chất Dạ Trầm Uyên quá hợp với mình, sau khi song tu, tu vi sẽ theo đó phá vỡ xiềng xích Xuất Khiếu cảnh giới, gia tăng Thiên Đạo bài xích khiến thọ mệnh ngắn lại?

Đầu tiên, khả năng này còn chưa biết có thực tồn tại không.

Nếu ngươi thật sự lo lắng, đến lúc đó để cho Tiểu Uyên khắc chế một chút, không đem quá nhiều linh khí cho ngươi.

Chỉ là như vậy, tu vi của hắn nói không chừng liền càng ngày càng cao......"

Hơn nữa trong cái loại tình huống khắc chế này, cũng có thể coi là một loại tra tấn ngọt ngào nha !

Nguyên Sơ cả người đã thất khiếu bốc khói, "Ng-ngươi đi đi...... ta muốn yên tĩnh một chút để suy nghĩ."

"Hả ?"

Thật tình, thấy bộ dạng Nguyên Sơ tựa hồ đã chịu đủ đả kích.

Lệ lão không nói, chỉ chỉ vào một bên trấn viêm thạch nói, "Vậy giờ ......ngươi yêu cầu ta hiện tại liền bắt đầu điều chế linh dịch sao?"

Nguyên Sơ nghe vậy, mặt đỏ vừa mới về bình thường, lại ửng hồng, cuối cùng e thẹn nói, "Ngươi...... ngươi cứ cầm đi nghiên cứu một chút trước đã!"

Nói xong, nàng liền đem chính mình chôn chôn đầu vào gối!

Thấy Lệ lão quay đầu liền phải đi Thiên Châu, nàng lại vội vàng nhón cổ lên tới nói thêm.

"Không được nói cho Dạ Trầm Uyên đó nghe chưa!"
 
Manh Sư Tại Thượng
Chương 546: Tâm tư của nam nhân


Chương [546]: Tâm Tư Của Nam Nhân

Lệ Lão cảm thấy vô cùng khó xử.

Tiểu Bạch Long từng nói, hắn hiện tại là người bên "nhà trai", cần phải xác định rõ lập trường của mình...

Trước mắt, đôi uyên ương này đang giận dỗi, nếu hắn không trợ giúp một tay, biết đến bao giờ bọn họ mới tu thành chính quả đây?

Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại, Lệ Lão quyết định không dây dưa, dứt khoát chọn cách "đào tẩu" ngoạn mục.

Hắn vừa chân trước rời đi, Dạ Trầm Uyên chân sau liền bước vào.

Vừa vào cửa, Dạ Trầm Uyên đã thấy Nguyên Sơ mặt đỏ bừng, đôi mắt to tròn đang trừng trừng nhìn theo vị trí Lệ Lão vừa biến mất vào Thiên Châu.

Trong khoảnh khắc, hắn cũng không rõ hai người bọn họ vừa to nhỏ những chuyện bí hiểm gì.

Hắn khẽ nhướng mày kiếm, ôn nhu hỏi: "Sư phụ, người sao vậy?"

Ánh mắt Nguyên Sơ có chút lảng tránh: "Không, không có việc gì!"

Nàng cố gắng ép bản thân phải nghiêm túc, không thể cứ nhìn thấy Dạ Trầm Uyên là lại nhớ đến chuyện "ăn xong chùi mép".

Nàng đường đường là sư phụ, sao có thể là loại người đó được?

"Ngươi lại đây!"

Nguyên Sơ ngoắc ngoắc ngón tay với Dạ Trầm Uyên.

Hắn ngoan ngoãn nghe lời, tiến lại ngồi xuống bên mép giường.

Thấy hắn nhu thuận như vậy, Nguyên Sơ chợt thoáng hoảng hốt.

Nàng bỗng nhớ tới một chuyện vô cùng quan trọng, vội vàng bấm đốt ngón tay tính toán.

Kết quả không tính thì thôi, tính ra rồi mới giật mình thon thót!

Dường như từ sau lần hai người nói rõ tâm ý, Dạ Trầm Uyên đối với nàng vô cùng khắc chế...

Không, đó không gọi là khắc chế, mà phải gọi là lãnh đạm!

Vừa nghĩ đến đây, Nguyên Sơ lập tức đứng ngồi không yên...

Hiện tại Dạ Trầm Uyên quả thực rất nghe lời, nhưng trước kia hắn đâu có như vậy, hắn thường xuyên tìm cớ chiếm tiện nghi của nàng kia mà!

Xét lại tuổi tác của hắn, đang là độ tuổi huyết khí phương cương, sung mãn nhất, tại sao gần đây lại có thể "tâm như nước lặng" đến thế?

"Sư phụ có chuyện gì căn dặn?"

Giọng nói trầm ấm của Dạ Trầm Uyên kéo Nguyên Sơ trở về thực tại.

Nàng thầm nghĩ, có lẽ do Dạ Trầm Uyên cảm thấy nàng vẫn còn giận nên không dám làm càn?

Tuyệt đối không phải do nàng mị lực suy giảm!

Sau một hồi miên man suy nghĩ, nàng lấy lại vẻ nghiêm trang, lấy mảnh vỡ Túc Kính ra.

Ánh mắt Dạ Trầm Uyên vốn đang mang theo ý cười, vừa chạm phải mảnh vỡ kia liền lập tức trở nên lạnh lẽo.

Nguyên Sơ cúi đầu mân mê mảnh vỡ, nghiêm túc phân tích: "Sự tình lần này, nguyên nhân là do Khả Đóa Nhi tàn nhẫn sát hại tỷ tỷ ruột, sau đó giấu xác ngay tại đầu nguồn linh mạch của Thú tộc, mới tạo thành oán linh cường đại như vậy.

Cho dù không có mảnh vỡ Túc Kính, e rằng chẳng bao lâu nữa, Mộc Lạp Nhã cũng sẽ tự mình phá vỡ phong ấn để báo thù, đúng không?"

Dạ Trầm Uyên gật đầu tán thành.

Nguyên Sơ lại nói: "Nhưng mảnh vỡ Túc Kính không chỉ giải phóng Mộc Lạp Nhã sớm hơn, mà còn tạo ra một bản thể cực đoan tàn ác.

Ta có thể hiểu rằng, cái bản thể cực đoan kia là chịu sự khống chế của Túc Kính?

Nó đại diện cho ý chí của Túc Kính?"

Dạ Trầm Uyên cũng không dám khẳng định, bởi vì trong truyền thừa chưa từng nhắc đến việc Túc Kính khi vỡ nát sẽ gây ra hậu quả gì.

Tuy nhiên, suy đoán của Nguyên Sơ và hắn lại không mưu mà hợp.

"Nếu suy đoán của ta là đúng, nói cách khác, Túc Kính... kỳ thực là một thứ tà vật?"

Dạ Trầm Uyên nhìn nàng thật sâu, khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn nghiêng người tới, đặt lên đôi môi nhỏ nhắn của Nguyên Sơ một nụ hôn nhẹ.

"Sư phụ thật thông minh..."

Nguyên Sơ lại thở dài thườn thượt.

"Nếu tất cả đều là thật, vậy thì ảo cảnh liên quan đến ta mà ngươi từng thấy... phỏng chừng cũng là sự thật."

Ngón tay nàng gạt gạt hai mảnh vỡ trên giường, tâm trạng bỗng chốc trùng xuống: "Nếu bản chất Túc Kính là ác, vậy thì cho dù ta có thông qua nó để quay về, e rằng cũng sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp..."

Vậy nàng tìm kiếm những mảnh vỡ này còn có ý nghĩa gì?

Chẳng lẽ nàng cuối cùng vẫn phải bí quá hoá liều?

Hay là đi tìm một khả năng khác?

Dạ Trầm Uyên thấy Nguyên Sơ ủ rũ, liền hiểu nàng đang lo lắng điều gì.

Hắn vươn tay, ôm trọn nàng vào lòng, che chở trong lồng ngực ấm áp.

"Sư phụ, đừng buồn, chúng ta nhất định sẽ tìm ra cách."

Nguyên Sơ vẫn không giấu được vẻ sầu não: "Nếu đã như vậy, ta còn cần tìm mảnh vỡ nữa sao?"

"Tìm."

Lần này, người kiên trì lại là Dạ Trầm Uyên.

Hắn thấp giọng nói: "Cứ tìm cho đủ đã, đồng thời chúng ta sẽ nghĩ thêm biện pháp khác.

Cho dù người muốn đi đâu, ta cũng sẽ đi cùng người.

Nếu thực sự vạn bất đắc dĩ, nó... có lẽ sẽ trở thành đường lui cuối cùng của chúng ta."

Lời nói của Dạ Trầm Uyên khiến Nguyên Sơ dấy lên nghi hoặc.

Hắn từng nói vì thấy Túc Kính sẽ làm hại nàng nên mới đánh vỡ nó, vậy tại sao bây giờ, khi biết rõ sự nguy hiểm, hắn lại cổ vũ nàng đi tìm?

Chẳng lẽ đánh vỡ rồi tìm lại được thì sẽ không còn nguy hiểm nữa?

Hay là, trong chuyện này còn uẩn khúc gì nàng chưa biết?

Đúng rồi, Dạ Trầm Uyên chắc chắn còn giấu nàng điều gì đó!

Nhất định có liên quan đến Túc Kính!

Nguyên Sơ định mở miệng hỏi, nhưng nhớ lại hai lần trước đều không moi được nửa lời từ hắn.

Lần này chắc chắn hỏi thẳng cũng vô ích.

Không, nhất định là do phương thức "tra khảo" của nàng chưa đúng!

Nàng thầm nghĩ, cái đầu nhỏ lanh lợi bắt đầu xoay chuyển...

Ai đó đã từng nói, nam nhân chỉ thành thật nhất khi ở trên giường!

Chẳng lẽ nàng phải...

Nguyên Sơ nheo mắt, đột nhiên khẽ cựa quậy trong lòng Dạ Trầm Uyên, bàn tay trắng nõn mang theo ý đồ đen tối, rốt cuộc cũng vươn về phía lồng ngực rắn chắc của hắn!

Dạ Trầm Uyên toàn thân cứng đờ, không biết Nguyên Sơ định làm gì!

Chỉ nghe nàng lầm bầm: "...

Dù sao Lệ Lão chắc chắn cũng sẽ nói, nếu đã vậy, để ta nói cho ngươi biết trước..."

Dạ Trầm Uyên cúi đầu, liền thấy trong mắt Nguyên Sơ ánh lên tia nhìn nóng lòng muốn thử, sáng lấp lánh nhìn hắn!

Bàn tay nhỏ bé kia lại càng kiên định, từng tấc từng tấc dịch chuyển xuống dưới!

Trong lòng Nguyên Sơ vô cùng khẩn trương.

Sở dĩ nàng chủ động như vậy, là vì sau khi nhận ra Túc Kính là "đồ tồi", nàng bỗng nhiên bớt giận, mà tình cảm dành cho hắn lại dâng trào...

Hơn nữa lời xúi giục của Lệ Lão vẫn văng vẳng bên tai, ác hướng gan biên sinh (*), nàng liền nảy sinh xúc động muốn làm chuyện xấu.

(*) Ác hướng gan biên sinh: Cái ác nảy sinh từ gan mật (ý chỉ gan to tày trời, dám làm chuyện liều lĩnh).

Vốn dĩ nàng nghĩ, Dạ Trầm Uyên cũng thích nàng, loại chuyện này nàng chỉ cần thoáng chủ động, hắn hẳn là sẽ "phản khách vi chủ" (*), chiếm thế thượng phong ngay chứ?

(*) Phản khách vi chủ: Khách biến thành chủ, ý chỉ lật ngược tình thế, chủ động tấn công.

Nghĩ đến cảnh tượng củi khô lửa bốc sắp diễn ra, sao nàng lại cảm thấy có chút kích động thế này?

Nàng thề, nàng thật sự không phải sắc nữ a!

Kết quả, tay nàng bị Dạ Trầm Uyên giữ chặt!

Hả?!

Nàng trợn tròn mắt nhìn Dạ Trầm Uyên, mà biểu tình của hắn lúc này cũng vô cùng phức tạp.

"Sư phụ, đừng như vậy..."

Hả?!!

Nguyên Sơ cảm thấy cả người không ổn.

Nàng đây là... bị cự tuyệt?!

Giây tiếp theo, Dạ Trầm Uyên đột ngột đứng dậy, không dám quay đầu lại, nói nhanh như súng liên thanh: "Đồ nhi đi chuẩn bị bữa tối cho Sư phụ, rất nhanh sẽ xong."

Dứt lời, hắn trốn biệt vào trong Thiên Châu.

Hả?!!!

Nguyên Sơ ngẩn tò te!

Hai tay nàng bấu chặt lấy chăn, trợn mắt nhìn trân trân về hướng Dạ Trầm Uyên vừa biến mất!

Lúc này nếu có nhạc nền, hẳn là phải phát cái đoạn nhạc thê lương khi chơi bài bị thua cuộc.

Nàng thừa nhận vừa rồi chỉ là nhất thời xúc động nên mới chủ động, nhưng Dạ Trầm Uyên có ý gì đây?

Hắn không những không "phản công", mà còn bỏ chạy?!

Nguyên Sơ nóng nảy, bắt đầu đi đi lại lại trong khoang thuyền.

Lúc này, phương châu (thuyền bay) cảm nhận được tâm trạng bất ổn của chủ nhân, bắt đầu bay lượn theo hình chữ "Z", tốc độ khi nhanh khi chậm, khiến người ta chóng mặt hoa mắt.

Mà chủ nhân của nó, đại não đang bị một loại cảm xúc kỳ quái chiếm lĩnh!

—— Quả nhiên, đạt được rồi thì không còn trân trọng nữa!

—— Quả nhiên, đàn ông đều là lũ có mới nới cũ!

—— Quả nhiên, đàn ông không có một ai tốt lành cả!!
 
Manh Sư Tại Thượng
Chương 547: Dụ Dỗ Bất Thành


Không!

Tuyệt đối không!

Đường đường Nguyên Sơ nàng sao lại có thể giống như một oán phụ ngồi đây tự than thân trách phận?

Hắn không đồng ý?

Hừ, nàng còn chẳng thèm ấy chứ!

Lần trước đau muốn chết đi sống lại, nếu không phải nghe người ta rỉ tai rằng "làm nhiều sẽ quen, còn có chút khoái cảm", thì nàng chẳng thèm vào mà thử lại!

Đúng vậy, không muốn, chính là không muốn!

Vừa rồi chắc chắn là nàng bị ma xui quỷ khiến...

Chắc chắn là đầu óc bị mụ mị rồi!

Trong khi đó, bên trong Thiên Châu của Dạ Trầm Uyên cũng đang "nổ tung chảo".

Tiểu Bạch Long, Lệ Lão cùng Thần Kiếm thay phiên nhau giáo huấn hắn, Tiểu Bạch Long lại càng kích động, cứ bay vòng quanh hắn mà nhảy lên sốt ruột.

"Cha à, đây đâu phải lúc chơi trò 'cố túng dục tình'?

Sao cha lại nỡ từ chối chứ?

Cha... cha định chọc tức chết chúng con sao?!"

*ý của Tiểu Bạch Long ám chỉ giờ không phải lúc để buông lỏng từ chối để đối phương càng ham muốn mình hơn.

Dạ Trầm Uyên nhíu mày, nhắm mắt làm ngơ, kiên định cầm lấy cái nồi sắt chuẩn bị nấu cơm.

Đến nước này, Thần Kiếm cũng không nhịn nổi nữa!

Hắn nằm vật ra nắp nồi, nghĩa chính ngôn từ tuyên bố: "Chủ nhân, hôm nay wngười không nói cho rõ ràng thì đừng hòng nhóm lửa!"

"Phải đấy!"

Lệ Lão ở bên cạnh cũng nhảy dựng lên, chỉ hận sắt không thành thép (*): "Cơ hội tốt như vậy!

Có cái lời này của nàng, không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ có Tiểu Tiểu Sơ ra đời, con là ngốc hay sao hả?!"

(*) Hận sắt không thành thép: Thái độ bực bội khi thấy người mình kỳ vọng không làm được việc.

Cuối cùng, Dạ Trầm Uyên bị bọn họ làm phiền đến mức bất lực, có chút bực bội ném cái nồi sang một bên.

Hắn không muốn sao?

Hắn sao có thể không muốn?!

Hắn chỉ là sợ!

Sợ sẽ làm tổn thương nàng!

Nhìn thấy sắc mặt âm trầm của Dạ Trầm Uyên, Tiểu Bạch Long bình tĩnh lại, chợt nhận ra mấu chốt vấn đề.

"Cha, chẳng lẽ là vì chuyện lần trước..."

Trước đó, khi tâm cảnh phòng bị của Dạ Trầm Uyên yếu ớt, suýt chút nữa đã bị Túc Kính khống chế, ép hắn tự móc tim mình ra!

Tuy rằng chỉ có đêm trăng tròn Túc Kính mới phản phệ mạnh nhất, nhưng ngày thường nó vẫn luôn rình rập sơ hở.

Vì thế Dạ Trầm Uyên - người trước nay hễ có thời gian là đả tọa - đã rất lâu rồi không dám tu luyện nưa.

Tiểu Bạch Long nhắc nhở như vậy, Lệ Lão cũng bừng tỉnh: "Không phải chứ?

Tiểu Uyên, con sợ lúc ý loạn tình mê sẽ bị Túc Kính khống chế mà ngộ thương Nguyên Sơ sao?"

Dạ Trầm Uyên mím môi không đáp, xem như ngầm thừa nhận.

Cả ba lập tức rơi vào trầm mặc.

Đúng vậy, tu vi Nguyên Sơ hiện tại thấp hơn Dạ Trầm Uyên rất nhiều.

Nếu hắn đột nhiên ra tay, nàng không chết cũng trọng thương.

Đây quả thực là một nan đề.

Trớ trêu thay, lý do này lại không thể nói cho Nguyên Sơ biết.

Nếu nói, nàng nhất định sẽ truy hỏi đến cùng, rồi sẽ biết được bí mật về "trao đổi đồng giá" cần thiết của Túc Kính.

Có lẽ, nàng còn sẽ đoán được nó đã bị Dạ Trầm Uyên kích hoạt.

Dạ Trầm Uyên trầm giọng căn dặn: "Chuyện về Túc Kính, tuyệt đối không được hé răng nửa lời với Sư phụ."

Nếu biết sự thật, nàng chắc chắn sẽ không tiếp tục thu thập mảnh vỡ nữa.

Bởi vì một khi vật đó phục hồi, hắn sẽ phải đưa ra lựa chọn, trả giá đại giới để giao dịch với nó.

Nếu nàng mãi mãi không biết, đến cuối cùng Dạ Trầm Uyên dùng Túc Kính đưa nàng trở về thế giới cũ, nàng cũng chỉ đau lòng vì sự chia ly.

Nhưng nếu nàng biết, nàng muốn bình an trở về thì Dạ Trầm Uyên phải hy sinh chính mình, Nguyên Sơ e rằng thà để thọ nguyên hao hết, chết già ở nơi này cũng sẽ không chấp nhận phần ân tình đó.

Lệ Lão và mọi người đều rất thương yêu Nguyên Sơ, tự nhiên sẽ không muốn nhìn thấy nàng phải chịu nỗi thống khổ ấy.

Chưa đến phút cuối cùng, bọn họ cũng không chắc liệu có bị ép đến mức phải dùng Túc Kính đưa nàng đi hay không.

Nhưng nếu nàng biết chân tướng, khi ngày đó thực sự đến, nàng làm sao có thể đối mặt?

Cho nên, bọn họ bắt buộc phải bảo mật.

Thần Kiếm ấp úng hỏi: "Nhưng nếu không nói... lỡ Tiểu Sơ nghĩ rằng người không thích nàng ấy thì sao?"

Vấn đề này khiến Dạ Trầm Uyên có chút đau đầu, hắn day trán, không chắc chắn lắm: "Chỉ cần ta vẫn luôn đối tốt với nàng, nàng hẳn sẽ không hoài nghi đâu nhỉ?"

Dù sao Sư phụ ngày thường cũng rất vô tư, không để ý tiểu tiết mà...

Chỉ là hắn về sau cần phải cẩn trọng hơn.

Thời gian này, để tránh bị Túc Kính khống chế, hắn mỗi giờ mỗi khắc đều phải vận chuyển Đại Thanh Tâm Quyết.

Túc Kính quả nhiên chưa một lần thành công xâm thực tâm cảnh.

Nhưng loại tâm pháp này kỵ nhất là kích động tình cảm.

Chỉ hy vọng...

Sư phụ sau này đừng trêu chọc hắn nữa.

Trước khi tìm được cách khắc chế sự phản phệ này, xin đừng "dục tình" hắn.

Hai bên đều mang tâm sự riêng, bữa cơm diễn ra trong không khí trầm mặc dị thường.

Nguyên Sơ không biết Dạ Trầm Uyên bị làm sao, trực giác mách bảo chuyện này có liên quan đến Túc Kính.

Nàng tò mò muốn chết...

Rõ ràng nàng đã biết Túc Kính là tà vật, tại sao Dạ Trầm Uyên vẫn còn giấu nàng một phần sự thật?

Nàng cắn cắn đầu đũa ngọc, ăn uống uể oải.

Dạ Trầm Uyên thời gian này không thể ăn cơm.

Khi vận chuyển Đại Thanh Tâm Quyết cần phải kiêng ngũ cốc, đoạn tuyệt tình dục, giới luật rất nhiều.

Một khi vi phạm sẽ phải chịu nỗi đau như kim châm muối xát, cho nên hắn mới phải giữ mình thanh tâm quả dục như vậy.

Nguyên Sơ nghĩ ngợi một chút rồi nhíu mày hỏi: "Ngươi... không ăn cùng ta sao?"

Dạ Trầm Uyên mỉm cười nhìn nàng: "Sư phụ đã tha thứ cho việc đồ nhi tự ý đập vỡ Túc Kính rồi sao?"

"Tất... tất nhiên là chưa!"

Nguyên Sơ dựng ngược lông mày, phản bác ngay lập tức.

Sao có thể tha thứ nhanh như vậy được, rõ ràng là chuyện quá đáng...

Nếu tha thứ dễ dàng, sau này trong nhà làm gì còn chỗ cho nàng nói chuyện!

Dạ Trầm Uyên lộ ra vẻ mặt "tủi thân": "Nếu đồ nhi vẫn mang tội, vậy thì không dám ngồi chung bàn."

Nguyên Sơ tức anh ách!

Không ăn thì thôi, nàng một mình cũng có thể ăn rất ngon miệng!

Nhưng sự thật chứng minh, ăn cơm một mình chẳng ngon chút nào.

Nguyên Sơ hậm hực ăn xong, tự thi triển một đạo Thanh Khiết Thuật (làm sạch), rồi lại tức tối leo lên giường, phồng má giận dỗi!

Dạ Trầm Uyên vẫn như mọi khi, sau khi dọn dẹp xong xuôi liền ngồi thiền định dưới chân giường, nhắm mắt lại.

Trời đã tối hẳn.

Nguyên Sơ hai tay nắm chặt mép chăn, nằm im thin thít.

Đôi mắt mèo to tròn lấp lánh dưới ánh đèn tinh thạch, lén lút quan sát, không biết cái đầu nhỏ đang toan tính điều gì.

Nàng lắng nghe hơi thở của Dạ Trầm Uyên, phát hiện hắn chỉ nhắm mắt dưỡng thần chứ không hề nhập định.

Nàng chợt nhận ra, dường như đã rất lâu rồi Dạ Trầm Uyên không thực sự tu luyện.

Chuyện này là sao?

Một nghi vấn lặng lẽ trồi lên, nàng cảm giác mình sắp biến thành "Mười vạn câu hỏi vì sao".

Trong lòng như có trăm con mèo đang cào cấu, tò mò muốn chết đi được.

"Dạ Trầm Uyên, còn bao lâu nữa thì tới Vạn Kiếm Tông?"

Trong không gian tĩnh lặng, Nguyên Sơ đột ngột lên tiếng.

Quả nhiên, Dạ Trầm Uyên mở mắt ngay lập tức, nhẹ giọng đáp: "Theo tốc độ này, ước chừng mười ngày nữa."

Sau đó hắn lại im lặng, chẳng còn vẻ quấn quýt dỗ dành nàng ngủ hay nói chuyện rôm rả như trước kia.

Nguyên Sơ tức nghẹn...aaaaaaaa

Trước đó khi gửi thư báo bình an về Vạn Kiếm Tông, nàng từng dặn Chưởng môn cữu cữu rằng nếu mẫu thân tỉnh lại thì nhớ báo cho nàng biết, vì nàng có việc quan trọng chưa thể về ngay.

Kết quả hôm qua, Vạn Kiếm Tông truyền tin báo mẫu thân nàng đã có dấu hiệu tỉnh lại.

Nguyên Sơ vừa nghe tin, lại cộng thêm việc phát giác Túc Kính có vấn đề nên tạm thời hoài nghi việc tìm kiếm mảnh vỡ, liền tính toán quay về thăm mẫu thân trước rồi tính sau.

Chẳng lẽ suốt chặng đường này, Dạ Trầm Uyên định cứ giữ cái thái độ lạnh băng như vậy sao?

Đã nói là chờ giải quyết xong chuyện Thú tộc thì sẽ đưa nàng về thành hôn cơ mà!!

Điểm này thì Dạ Trầm Uyên không sai, nếu không phải do Nguyên Sơ đổi ý muốn về Vạn Kiếm Tông trước, thì giờ này bọn họ hẳn đang trên đường trở về Đế Quốc để chuẩn bị đại hôn rồi.
 
Manh Sư Tại Thượng
Chương 548: Không Ngừng Cố Gắng


Dạ Trầm Uyên suy đi tính lại, tuy rằng bản thân hắn không quá để tâm đến cái danh phận Hoàng trưởng tôn, nhưng khi cần đến, vẫn có thể tận dụng một chút.

Giả như, hắn có thể lờ mờ cảm ứng được phương hướng của các mảnh vỡ Túc Kính, sau đó lệnh cho Đế quốc phái người đi tìm kiếm.

Dù không chắc chắn sẽ tìm được tất cả, nhưng có còn hơn không.

Hơn nữa, thời gian qua hắn bị đủ loại sự tình trì hoãn, cũng đến lúc nên đi tìm tung tích phụ thân mình.

Vì vậy, kế hoạch ban đầu của hắn là đợi đưa sư phụ về thành thân xong, sau đó sẽ cùng nhau đi tìm phụ mẫu và các mảnh vỡ Túc Kính, vẹn cả đôi đường.

Đôi uyên ương mỗi người một tính toán, nhưng đại sự trước mắt hiển nhiên không phải là những chuyện này.

Nửa canh giờ trôi qua.

Nguyên Sơ đang ngủ bỗng nhiên dịch người xuống dưới một chút.

Dạ Trầm Uyên cảm nhận được nhưng vẫn ngồi yên bất động.

Một lát sau, Nguyên Sơ lại tiếp tục dịch xuống, đến mức cả đỉnh đầu cũng chui tọt vào trong chăn.

Dạ Trầm Uyên mở mắt, nhìn khối chăn phồng lên bên cạnh, ánh mắt vừa bất lực lại vừa sủng nịnh.

Hắn biết ngay mà, tiểu yêu tinh chọc ghẹo người này đâu có dễ dàng buông tha cho hắn như vậy.

Chỉ chốc lát sau, từ phía cuối chân chăn, một đôi chân ngọc ngà thò ra, sau đó lén lút như tiểu miêu rúc vào trong lồng ngực Dạ Trầm Uyên!

Dạ Trầm Uyên nhìn đôi chân trắng nõn đột nhiên xuất hiện trước mặt, có chút hối hận vì đã ngồi ở cuối giường.

Vốn dĩ chỉ có thể nhìn mà không được ăn, lại còn tự mình ngồi gần nàng như vậy để "canh gác", đúng là tự làm tự chịu!

Đã thế, đôi gót sen kia lại chẳng chịu an phận chút nào, cứ một mực khoan sâu vào lòng hắn!

Dạ Trầm Uyên vội vàng đưa tay giữ lấy!

Nếu cứ để nàng tiếp tục khiêu khích như vậy, hắn không dám chắc mình còn giữ nổi lý trí hay không.

"Sư phụ..."

Hắn vỗ nhẹ vào khối chăn đang cuộn tròn bên cạnh: "Người ngủ sớm đi, đừng quậy nữa..."

Lời vừa dứt, Nguyên Sơ lập tức nằm im thin thít.

Một lát sau, từ trong chăn truyền ra giọng nói rầu rĩ của nàng:

"Trời cao gió lạnh, chân ta lạnh quá, ủ nhờ một chút thì làm sao chứ?

Không... không cho à?"

Nói xong, nàng vô cùng "kiên cường" nhét nốt chân còn lại vào lòng hắn, sau đó nín thở ngưng thần chờ đợi phản ứng.

Nguyên Sơ đã nói đến mức này, Dạ Trầm Uyên còn có thể cự tuyệt?

Mặc dù đôi chân ngọc trong tay hắn vô cùng ấm áp, mặc dù hắn biết rõ Nguyên Sơ là tu sĩ Xuất Khiếu kỳ, hàn khí bất xâm, căn bản sẽ không thấy lạnh, nhưng hắn vẫn cẩn thận ủ chúng vào trong ngực, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả.

Thân thể người tu tiên vốn vô cấu (không dính bụi trần), hơn nữa Nguyên Sơ từ nhỏ đã được Dạ Trầm Uyên kiều dưỡng, nuông chiều hết mực, nên dù là gót chân cũng hồng hào trắng nõn, mềm mại ủ hương thơm, khiến người ta chỉ muốn nắm lấy mà vuốt ve mãi không buông.

Cảm nhận làn da mềm mại đến cực điểm trong lòng bàn tay, Dạ Trầm Uyên tự nhiên sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn!

Bởi vì từng tấc da thịt trên người nàng đều là do hắn tận mắt chứng kiến sự thay đổi, trưởng thành.

Hắn ngày đêm dốc lòng che chở, chẳng phải là vì tiểu bảo bối kiều quý đáng yêu trước mắt này sao?

Nghĩ vậy, tay hắn như có như không nhẹ nhàng xoa nắn bàn chân nhỏ của Nguyên Sơ.

Ban đầu nàng còn cố nhịn, nhưng rất nhanh đã không chịu nổi, "vèo" một cái rụt phắt hai chân về!

Chưa đợi Dạ Trầm Uyên kịp phản ứng, nàng trực tiếp thi triển "Càn Khôn Đại Na Di" ngay dưới lớp chăn, xoay người một cái, gối đầu lên đùi Dạ Trầm Uyên!

Nàng đã quyết tâm rồi, đêm nay nhất định phải làm cho ra ngô ra khoai xem thái độ Dạ Trầm Uyên rốt cuộc thế nào!

Dạ Trầm Uyên giật mình kinh hãi, nhưng nếu bây giờ bỏ chạy thì hèn quá.

Hắn một bên điên cuồng vận chuyển Đại Thanh Tâm Quyết để trấn áp dục vọng, một bên cố giữ giọng bình tĩnh hỏi:

"Sư phụ... người không ngủ được sao?

Có cần đồ nhi kể chuyện cổ tích cho người nghe không?"

Hai mắt Nguyên Sơ sáng rực lên, nhưng sực nhớ tới kế hoạch lớn lao của mình, nàng đâu phải đến để nghe kể chuyện!

Thế là nàng mím chặt môi không nói, nhưng bàn tay nhỏ bé không an phận kia lại một lần nữa lấn lướt trên người Dạ Trầm Uyên...

Đầu tiên, là đặt lên đùi hắn.

Sống lưng Dạ Trầm Uyên cứng đờ, ngồi thẳng tắp như cây tùng!

Nguyên Sơ rắp tâm phải quyến rũ bằng được hắn, chứng minh mị lực của bản thân!

Cho nên bàn tay nhỏ kiên định bất di, chầm chậm đưa về về phía "trọng điểm"...

Hành động to gan lớn mật thế này nàng cũng là lần đầu tiên làm, cho nên khuôn mặt nhỏ cố làm ra vẻ nghiêm trang, nhưng thực chất trái tim trong lồng ngực đã đập nhanh đến mức muốn phá tan mạch huyết mà nhảy ra.

Ngay khi tay nàng sắp chạm tới "cấm địa", Dạ Trầm Uyên rốt cuộc không nhịn được nữa, chộp lấy cổ tay nàng!

Khoảnh khắc đó, hắn cúi đầu xuống, ánh mắt trở nên vô cùng khiên cưỡng!

"Sư phụ, người có biết mình đang làm cái gì không?"

Hắn nhìn chằm chằm Nguyên Sơ, yết hầu trượt lên trượt xuống liên tục.

Mái tóc dài của nàng xõa tung bên người hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn tiểu kiều khuê kia lúc này tuy cố tỏ ra nghiêm túc, cư nhiên lại toát lên vài phần mị hoặc chết người.

Trong đôi mắt long lanh hoạ thuỷ kia là sự bướng bỉnh quật cường, khiến hắn chỉ hận không thể hung hăng "khó dễ" nàng một trận!

Để xem sau này nàng còn dám to gan khiêu khích hắn như vậy nữa không!

Nguyên Sơ bị giữ chặt tay, cảm thấy vô cùng ủy khuất.

Đây là lần thứ hai rồi!

Dạ Trầm Uyên cư nhiên lại dám từ chối nàng!

Lần trước nàng còn có thể tự biện hộ rằng hắn chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng lần này, đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ, thiên thời địa lợi nhân hòa, hắn... hắn lại...

Nguyên Sơ không phục, hừ một tiếng, đỏ mặt tía tai: "Ta... ta chỉ sờ sờ một chút thôi, làm sao nào!"

Nói xong, nàng dùng sức giật tay lại: "Không cho sờ thì thôi!

Hừ, uổng công ta nuôi ngươi từ bé đến lớn, kết quả chạm vào một chút cũng không được, quỷ hẹp hòi!"

Dứt lời, nàng lại một lần nữa chui tọt vào trong chăn, giận dỗi lăn lộn vài vòng, quay trở về tư thế ngủ ban đầu, quay lưng về phía hắn.

Đáng thương cho Dạ Trầm Uyên, bị nàng chủ động trêu chọc đến mức lửa dục bốc lên ngùn ngụt, giờ nàng lại lăn ra ngủ, hắn ngược lại thành kẻ ngồi trên đống lửa!

Đột nhiên, Nguyên Sơ khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc!

Hóa ra là Dạ Trầm Uyên cũng chui vào trong chăn, từ phía sau ôm chặt lấy nàng!

Nguyên Sơ hoảng hốt!

Trái tim bé nhỏ vừa bị tổn thương đang miên man suy nghĩ linh tinh, hành động này của Dạ Trầm Uyên lại khiến nàng thêm nghi hoặc.

Rốt cuộc là hắn thích nàng hay không thích nàng a...

Nàng nhịn không được định mở miệng hỏi, nhưng vòng tay Dạ Trầm Uyên siết chặt hơn một chút, giọng nói khàn khàn: "Ngủ!"

Ngữ khí lần này của hắn thực sự không tốt chút nào.

Nguyên Sơ nghe xong càng thêm tủi thân!

Người không cho nàng chạm vào là hắn, kết quả nàng không thèm chạm nữa, hắn lại quay ra ôm nàng, còn làm ra vẻ như bị nàng ép buộc!

Càng nghĩ càng giận, nàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Dạ Trầm Uyên, lăn ục ục ra sát mép giường, dán lưng vào vách thuyền lạnh lẽo.

"Hừ!

Ngươi không muốn tới gần ta thì thôi!

Ta cũng đâu có ép uổng ngươi, ngươi làm cái bộ mặt như bị 'bức lương vi xướng' (*) đó cho ai xem?

Hừ!"

(*) Bức lương vi xướng: Ép người lương thiện làm kỹ nữ (ý chỉ bị ép làm chuyện không muốn).

Nguyên Sơ nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên vì tức giận, đôi mắt to trừng trừng nhìn hắn, tay bấu chặt lấy chăn.

Dạ Trầm Uyên thực sự muốn bại dưới tay nàng.

Hắn làm sao có thể không muốn tới gần nàng?

Hắn chỉ là không dám mà thôi!

Nhưng nàng sắp khiến hắn phát điên thật rồi!

Trên đời này sao lại có tiểu yêu tinh dày vò người ta đến thế chứ?

Dạ Trầm Uyên ngồi dậy, đôi mắt phượng thâm thúy nhìn chằm chằm nàng, sâu trong đồng tử như đang bùng cháy hai ngọn lửa hừng hực!

Ánh lửa ấy càng lúc càng dữ dội, dường như chỉ cần một chút sơ sẩy sẽ thiêu rụi cả hai người!

Nguyên Sơ theo bản năng dán chặt lưng vào vách thuyền, cảnh giác nhìn hắn: "Ngươi... ngươi định làm gì?!"

Nghịch đồ này đừng bảo là sau khi tu vi cao hơn nàng thì định "dĩ hạ phạm thượng" (*), không nói lý lẽ nhé?

Đây là thẹn quá hóa giận sao?!

(*) Dĩ hạ phạm thượng: Kẻ dưới mạo phạm người trên.

"Sư phụ, người có chịu ngủ hay không?"

Giọng Dạ Trầm Uyên rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại cực kỳ nguy hiểm.

Hơn nữa, hắn một tay chống lên giường, cả người đang từ từ áp sát về phía Nguyên Sơ.

Nguyên Sơ vốn định nói "Ngủ"!

Nhưng nhìn thấy biểu tình căng chặt đến đáng sợ của Dạ Trầm Uyên, trong lòng nàng lại trào lên nỗi ủy khuất!

Rõ ràng là hắn khơi mào trước, nàng mới lún sâu vào, giờ hắn không cho nàng chạm vào thì thôi đi, lại còn hung dữ với nàng!

Cuộc sống này không thể tiếp tục như vậy được nữa!

Nàng hất tung chăn ra, hốc mắt đỏ hoe quát: "Ngủ cái gì mà ngủ!

Không ngủ nữa!

Ngươi cút ra ngoài cho ta!

Ai cho phép ngươi leo lên giường của ta!"
 
Back
Top Bottom