Tuy rằng chỉ còn có bảy năm thọ nguyên, nhưng ai lại không hy vọng chính mình sống lâu dài một chút?
Lệ lão ho khan một tiếng, hai mắt nhìn về phía Dạ Trầm Uyên, biểu hiện có chút ngượng ngùng, "Nguyên Sơ à, Nguyên Sơ.
Ngươi thật muốn biết?"
Nguyên Sơ ngửi ra một mùi không ổn, nàng liếc nhìn sang một bên ba cái con người trông thập phần vô tội, đột nhiên nói: "Này, ba người các ngươi, tạm thời tránh ra chỗ khác một chút đi."
Dạ Trầm Uyên hơi hơi nhướng mày, còn có chuyện gì mà hắn không thể biết đến?
Liền tính, nàng hiện tại là lảng tránh hắn, nên đành đợi.
Hắn, đến khi cần biết vẫn là sẽ biết.
Bất quá thấy Nguyên Sơ kiên trì như vậy, hắn chỉ còn biết nghe lời, phải đem Tiểu Bạch Long tò mò muốn chết kia kéo đi ra ngoài, rồi mang đi luôn Thần Kiếm.
Lệ lão chờ cho mấy người đi hết mới nhẹ nhàng thở ra một hơi thoải mái, nhưng trên mặt vẫn không giấu nổi vẻ ngượng ngùng không phù hợp với bậc tiên quân từng trải.
Hắn nói, "Thứ này là...... trước kia ta từng gặp qua thứ cùng loại này"
Nguyên Sơ tập trung tinh thần nghe, kết quả lại phát hiện Lệ lão cư nhiên mặt đỏ!
Hắn cư nhiên mặt đỏ!?
"......Thời điểm ta còn sống, có một lần cùng sư phụ đi ra ngoài đã từng gặp.
Đó là một yến hội quả thực long trọng, không ít thiên kiêu chi tử, mộng châu thần nữ đều tham dự.
Ngạc nhiên là có một kẻ nhận được sự hoan nghênh của toàn bộ nữ tu, không phải là người trong đám thanh niên tài tuấn xuất sắc nhất năm đó, mà là một cái tên lão tổ của phái Tiêu Dao.
Hắn tướng mạo thập phần xấu xí, hơn nữa cái đầu thấp bé, cử chỉ tuỳ tiện, phóng túng.
Nhưng tiên tử muốn cùng hắn song tu lại nhiều đếm không xuể, ưu tú, tài năng, sắc nước khuynh thành đều có!
Vì thế ta liền hỏi sư phụ,hắn vì cái gì được hoan nghênh như vậy, sư phụ giải đáp cho ta, nói:......
Bởi vì hắn nắm giữ một loại bí pháp linh dịch......
Cái này, nam nhân sau khi dùng, lại cùng nữ tử song tu, có thể mang tuổi thọ hai người kéo dài thêm......
Ngươi cũng biết, Tu chân giới nhất thiếu chính là thọ mệnh, cho nên nhiều nữ nhân mới theo đuổi cái tên nam nhân xấu xí kia, đều chỉ là vì công hiệu của linh dịch bồi dưỡng ra quá đặc biệt......"
Nguyên Sơ sau khi nghe xong,đều sợ ngây cả người, trên mặt nàng như thể đem mấy câu hỏi "Ngươi chẳng lẽ là muốn ta?", "Ngươi muốn ta cùng Dạ Trầm Uyên nói là chuyện tốt đi?", "Ngươi cho rằng ta sẽ tin chuyện ma quỷ ngươi nói?" biểu tình như chữ viết hết trên mặt.
Ai ngờ Lệ lão nói xong lúc sau, còn thực nghiêm túc nói.
"Lúc ấy ta cũng không tin,khắp thiên hạ này thiên tài địa bảo kéo dài tuổi thọ quả thực hiếm, nếu không phải như thế, đan dược luôn nằm đầu bảng xếp hạng đệ nhất, cũng sẽ không vẫn luôn là cửu phẩm tiên đan —— Bách Chuyển Tử Kim Đan.
Sau đó, sư phụ của ta phải bỏ ra một món lớn cùng nhân mạch, rốt cuộc mới cầu tới tung tích trong truyền thuyết của bí pháp linh dịch, dùng cho phân tích nguyên liệu.
Lúc ấy ta đã nghe ngóng được, sau đó liền bị sư phó gọi tới.
Sau lại được sư phụ cẩn thận phân giải, phát hiện linh dược kia sở dĩ có kỳ hiệu, chỉ là bởi vì bên trong tăng thêm một loại thiên tài địa bảo hắn chưa thấy qua.
Cho nên Tiêu Dao lão tổ mới có thể biến linh dịch này thành bảo bối như vậy, bởi vì là bảo vật trời sinh vốn hiếm, nên đều là dùng một chút thiếu một chút."
Lệ lão nói đến đây, có chút ngượng ngùng chỉ chỉ bàn nhỏ nơi có thượng trấn viêm thạch, "Hương vị của nó, cùng với cái lúc trước ngửi được rất giống, ngươi nếu là tin tưởng ta, đem nó cho ta, ta hẳn là......
Một tháng là có thể sờ soạng ra cái loại linh dịch lúc trước, tuy rằng không biết hiệu quả có giống nhau không.
Ngươi...... muốn thử xem không?"
Nguyên Sơ như ném cho Lệ Lão một ánh mắt như muốn một kích đâm xuyên, tựa hồ nghi hoặc hắn có nói dối hay không.
Rồi nàng bình tĩnh phân tích nói.
"Đầu tiên, ta muốn thêm là thiên thọ, không phải thọ nguyên, rốt cuộc lấy Xuất Khiếu Cảnh tu vi của ta hiện tại, ta nguyên bản là có thể sống thật lâu, chỉ là bởi vì bị Thiên Đạo bài xích, mới giảm mạnh dương thọ, cho nên ta chân chính muốn thêm, là thiên thọ, ngươi phải xác định cái này đối ta thực rằng hữu hiệu?"
Lệ lão không phải thực tình xác định, hắn ngay thẳng nói, "Có hay không, dùng thử một chút sẽ biết, bất quá thứ này vừa thấy liền biết rằng trân quý khó có được, hơn nữa, tiểu nữ hài đó nói đều đúng đối với ngươi là hữu dụng, ta cảm thấy ngươi có thể nếm thử một chút."
Được cứ cho là vậy đi......
Nguyên Sơ bị hắn thuyết phục, nhưng mà!
"Nếm thử có thể nếm thử, nhưng ngươi vì cái gì muốn cho ta dùng cái loại phương pháp hấp thu này?
Mộc Lạp Nhã cũng là nữ hài tử, nhưng nàng liền trực tiếp hấp thu, căn bản không có dựa vào mượn lực nam nhân mà ngược lại......"
Lệ lão cau mày trịnh trọng nói.
"Có một điều ta có thể xác định, nếu trấn viêm thạch lúc trước ta gặp qua là thật, thì cái loại linh dịch này chủ yếu làm chất dẫn, như vậy nó khẳng định chỉ có thể nam nhân dùng được, bởi vì đây là linh dịch cực âm!
Nữ tử bình thường nếu trực tiếp dùng, sẽ phải chịu phản phản phệ nặng nề."
Nói đến đây,ngữ khí của hắn có chút chắc chắn, "Hơn nữa như vừa nói, ta càng cảm thấy trấn viêm thạch này chính là nguyên liệu thứ yếu của linh dịch!
Bởi vì ngươi trước cũng nói, nó là dùng để trấn áp viêm quang thú hồn bên trong bảo vật,viêm quang thú hồn ta biết, thuộc về cực dương!
Mà nó đem thú viêm hồn áp chế nhiều năm như vậy cũng chưa từng xảy ra chuyện, tất nhiên là thuần âm.
Đến nỗi ngươi hỏi Mộc Lạp Nhã vì cái gì không cần......
Ngươi chẳng lẽ không có chú ý tới, đầu mu bàn tay nàng lộ ra mấy cọng lông chim?"
Hắn trước kia cùng Mộc Lạp Nhã giao chiến đã thấy được mu bàn tay đối phương lộ ra tới năm màu lông chim, xác định bản thể của nàng.
"Bản thể nàng là ngũ sắc trúc tước đấy, loài này chính là không cần giao hợp, mà là loài chim lưỡng tính đồng thể, cho nên nàng có thể trực tiếp hấp thu, có gì kỳ lạ ?"
Nguyên Sơ muốn hộc máu!
Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi, "Vì sao ta lại cảm thấy ngươi là đang dẫn mối......"
Lệ lão vẻ mặt vô tội, "Kêu dẫn mối cái gì?
Tiểu Sơ à, không phải ta nói ngươi, ngươi vì cái gì muốn ngoan cố như vậy?"
Hắn ý có điều chỉ, "Tuy rằng Tiểu Uyên dùng thiên mệnh suy đoán, tính ra ngươi còn có bảy năm.
Nhưng ngươi, nếu là làm ra chuyện nào đó, vẫn là sẽ hoặc nhiều hoặc ít ảnh hưởng tới thọ nguyên.
Trước mắt có cơ duyên thọ mệnh đưa đến ngươi trước mặt, ngươi cớ gì lại không quý trọng?
Nếu trấn viêm thạch hữu dụng, ngươi chẳng phải là nhặt được món hời lớn?
Nếu trấn viêm thạch vô dụng......
Ngươi cứ coi như cùng Tiểu Uyên nếm thử chút mật ngọt phong tình a!
Bạch phiêu- từ này vẫn là ngươi nói, hơn nữa trước giờ đều là ngươi chiếm tiện nghi của Tiểu Uyên, ngươi làm gì mà phải để ý như vậy?"
*bạch phiêu: ám chỉ cướp đi sự trong trắng của đối phương, luôn chiếm thế thượng phong, chủ động ( sau này sẽ thấy nhìu 🙂 )
Nguyên Sơ thật muốn một ngụm huyết phun chết hắn!
Bạch phiêu là như vậy sao?
Ngươi chắc chắn?!
Lệ lão thấy Nguyên Sơ trừng mắt hắn, lại biểu tình tới nói không ra lời, làm hắn có chút hiểu ra tâm tư của nàng!
"Ta đã biết, có phải ngươi lo lắng thể chất của thể chất Dạ Trầm Uyên quá hợp với mình, sau khi song tu, tu vi sẽ theo đó phá vỡ xiềng xích Xuất Khiếu cảnh giới, gia tăng Thiên Đạo bài xích khiến thọ mệnh ngắn lại?
Đầu tiên, khả năng này còn chưa biết có thực tồn tại không.
Nếu ngươi thật sự lo lắng, đến lúc đó để cho Tiểu Uyên khắc chế một chút, không đem quá nhiều linh khí cho ngươi.
Chỉ là như vậy, tu vi của hắn nói không chừng liền càng ngày càng cao......"
Hơn nữa trong cái loại tình huống khắc chế này, cũng có thể coi là một loại tra tấn ngọt ngào nha !
Nguyên Sơ cả người đã thất khiếu bốc khói, "Ng-ngươi đi đi...... ta muốn yên tĩnh một chút để suy nghĩ."
"Hả ?"
Thật tình, thấy bộ dạng Nguyên Sơ tựa hồ đã chịu đủ đả kích.
Lệ lão không nói, chỉ chỉ vào một bên trấn viêm thạch nói, "Vậy giờ ......ngươi yêu cầu ta hiện tại liền bắt đầu điều chế linh dịch sao?"
Nguyên Sơ nghe vậy, mặt đỏ vừa mới về bình thường, lại ửng hồng, cuối cùng e thẹn nói, "Ngươi...... ngươi cứ cầm đi nghiên cứu một chút trước đã!"
Nói xong, nàng liền đem chính mình chôn chôn đầu vào gối!
Thấy Lệ lão quay đầu liền phải đi Thiên Châu, nàng lại vội vàng nhón cổ lên tới nói thêm.
"Không được nói cho Dạ Trầm Uyên đó nghe chưa!"