Khác [ Mã Trạch] Vợ À! Đừng Rời Xa Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
158626314-256-k749743.jpg

[ Mã Trạch] Vợ À! Đừng Rời Xa Anh
Tác giả: DVHT12068
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vào đây mà xem Mã Khểnh sủng vợ như thế nào!!

1 muỗng muối+ 10 muỗng đường+ một nửa trái khổ qua



tfgiatộc​
 
[ Mã Trạch] Vợ À! Đừng Rời Xa Anh
Mở Đầu


Mã Gia Kỳ : 26 tuổi, chủ tịch tập đoàn Mã Thị, là một doanh nhân thành đạt.

Từ nhỏ bố mẹ đã mất sớm, một mình Gia Kỳ tự lực cánh sinh, vất vả lắm hắn mới có thể gầy dựng được cơ ngơi như ngày hôm nay.

Lý Thiên Trạch: 24 tuổi, là một người thông minh, tài giỏi.

Hai năm trước cậu được chuyển đến tập đoàn Mã Thị để làm việc.

Sau đó cậu và Gia Kỳ tình cờ gặp nhau, cậu yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên nên kể từ đó cậu đã quyết tâm theo đuổi Mã Gia Kỳ.

Gia Kỳ là người vốn không mấy quan tâm đến chuyện tình cảm nhưng cuối cùng vẫn bị Thiên Trạch cưa đổ.

Hai người đã yêu nhau được 3 năm, cả hai dự định sang năm sẽ làm đám cưới.
 
[ Mã Trạch] Vợ À! Đừng Rời Xa Anh
Chap 1. Ý định Cầu Hôn.


Ding dong...Ding dong"

Bây giờ là 8:00 sáng, Mã Gia Kỳ đã đứng chờ trước cửa nhà Lý Thiên Trạch nửa tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thấy bóng dáng của Thiên Trạch đâu, thật ra tình trạng này hầu như hôm nào cũng xảy ra.

Mỗi ngày Gia Kỳ đều phải đến chở Thiên Trạch đi làm, điều đó đồng nghĩa với việc Gia Kỳ hôm nào cũng đứng trước nhà Thiên Trạch chờ mấy tiếng đồng hồ.

-" Thiên Trạch...Thiên Trạch à" - Gia Kỳ vừa đứng chờ ngoài cổng vừa gọi.

Thiên Trạch vẫn đang trong tình trạng trùm chăn qua đầu ngủ say.

Trong khi đó Mã Gia Kỳ đã mất hết kiên nhẫn liền lấy điện thoại ra gọi điện.

Thiên Trạch mắt nhắm mắt mở cố gắng bắt máy.

-" Thiên Trạch, em định để anh chờ đến bao giờ?"

-" Ai...vậy?"

- Thiên Trạch vừa ngáy ngủ vừa hỏi.

-" Chồng của em chứ ai"

-" Tôi làm gì có chồng?"

- Thiên Trạch thừa biết đầu dây bên kia là ai nhưng vẫn cố tình trêu chọc.

-" Em không nhanh xuống mở cửa, ngày mai anh bắt em gả cho anh liền" - Gia Kỳ nói.

-" Được được, em xuống...liền"

Thiên Trạch vội đi xuống mở cửa với bộ dạng đầu tóc bù xù, quần áo luộm thuộm, Gia Kỳ vừa nhìn thấy bộ dạng lúc này của Thiên Trạch liền thở dài, hình tượng của một đại mỹ nam nay còn đâu.

-" Em mau thay đồ đi...Anh chờ" - Gia Kỳ nói.

-" Hiện tại em chỉ muốn ngủ, hôm nay anh xin nghỉ giùm em đi"

-" Bảo bối, bây giờ em muốn tự mình thay quần áo hay để anh thay giúp em ?"

- Gia Kỳ nói với giọng gian xảo.

-" Thôi được rồi, em tự thay được, không làm phiền đến anh" - Thiên Trạch gượng cười rồi vội đi thay đồ.

Một lúc sau Thiên Trạch thay đồ xong thì Gia Kỳ liền chở cậu đến công ty làm việc...

Đến Công Ty.

-" Tan làm anh đến dẫn em đi ăn" - Gia Kỳ vừa nói vừa xoa đầu Thiên Trạch.

-" Được a~"

-" Sẵn tiện anh có chuyện này muốn nói với em"

-" Chuyện gì vậy?"

- Thiên Trạch thắc mắc.

-" Chuyện hệ trọng"

-" Nói ngay bây giờ luôn có được không"?

-" Đương nhiên là không được, em mau ngoan ngoãn làm việc đi" - Nói rồi Gia Kỳ liền rời đi.

Tại phòng làm việc của MÃ GIA KỲ.

Gia Kỳ ngồi xuống chiếc ghế chủ tịch, vội kéo ngăn bàn lấy ra một chiếc hộp màu đỏ rồi nhẹ nhàng mở chiếc hộp đó ra, bên trong chính là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.

Gia Kỳ muốn chính tay mình trao chiếc nhẫn này cho người mà mình yêu thương nhất đó chính là Lý Thiên Trạch.

Anh và cậu yêu nhau đã được 3 năm, đó là một khoảng thời gian dài và có rất nhiều kỉ niệm, đã đến lúc cả hai về chung một mái nhà và cùng nhau nắm tay đi hết quãng đường còn lại.

-" Liệu em có đồng ý hay không?"

- Gia Kỳ thầm nghĩ., thật ra đây cũng chính là điều mà anh lo lắng nhất.

Nếu bây giờ anh cầu hôn thì liệu cậu có đồng ý hay không?

Sau khi tan làm thì đã quá 5 giờ chiều, Gia Kỳ chở Thiên Trạch đến một nhà hàng gần đó để ăn tối.

-" Gia Kỳ, anh muốn nói chuyện gì vậy"?

-" Sắp tới anh sẽ dẫn em đến Pháp"

-" Haizz, hóa ra là phải đi công tác, em còn tưởng chuyện gì quan trọng lắm"- Thiên Trạch nói.

-" Không phải đi công tác, mà là đi du lịch"

-" Phụt..."

- Thiên Trạch bất ngờ đến nỗi phun thức ăn đầy mặt Gia Kỳ.

-" Em bị làm sao vậy"?

- Gia Kỳ vừa nói vừa vỗ vỗ vào lưng Thiên Trạch.

-" Anh bảo là đi du lịch sao, em không nghe nhầm đấy chứ?"

-" Sao nào, em không thích đúng không" - Gia Kỳ nói

-" Không Không, em thích lắm...Nhưng mà sao hôm nay anh lại tốt quá vậy"?

-" Chỉ là muốn em thư giãn để giảm bớt áp lực thôi"

-" Vậy khi nào chúng ta đi"?

-" Tuần sau, sáng thứ hai anh đến đón em".

__________________________________

Sau khi ăn tối xong , Gia Kỳ cùng Thiên Trạch đến công viên đi dạo.

Thiên Trạch được Gia Kỳ cõng trên lưng, cả hai cùng trò chuyện vui vẻ.

-" Gia Kỳ, sau này anh nhất định phải cõng em như thế này mãi đấy" - Thiên Trạch nói

-" Thế em có bằng lòng làm vợ anh không?"

-" Cái này em cần phải suy nghĩ lại"

-" Cho dù thế nào anh cũng sẽ cõng em đi hết quãng đường còn lại" - Gia Kỳ nói.

-" Anh hứa rồi đấy nhé"^^...
 
[ Mã Trạch] Vợ À! Đừng Rời Xa Anh
Chap 2.Đi Pháp


Một tiếng trước Gia Kỳ và Thiên Trạch đã có mặt tại Pháp.

Chỉ có điều, hiện tại bây giờ đang là mùa đông nên thời tiết rất lạnh , Thiên Trạch vốn là người sợ lạnh nên cũng vì vậy mà cậu hiện tại vẫn chưa thể thích ứng được.

Từ lúc xuống máy bay đến giờ Thiên Trạch cứ nằm lì ở khách sạn nhất quyết không chịu rời khỏi giường.

-" Thiên Trạch, anh cất công bỏ hết công việc để đưa em đi chơi,chúng ta ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ đến đây chỉ để nằm thôi sao"??

- Gia Kỳ ngồi bên cạnh nói suốt cả buổi mà Thiên Trạch vẫn nằm lì ở đó.

-" Nếu em biết ở Pháp lạnh đến như vậy thì ngay từ đầu em đã không đi rồi".

-" Không ngủ nữa, dậy thôi,anh dẫn em đi chơi".

-"Nhưng bên ngoài lạnh lắm"- Thiên Trạch nhìn Gia Kỳ nói."

-" Hay bây giờ em muốn chúng ta cùng làm nóng người để đỡ lạnh...??"

- Gia Kỳ áp mặt vào Thiên Trạch, dùng giọng điệu gian xảo nói.

Thiên Trạch vừa nghe Gia Kỳ nói thế liền đỏ chín cả mặt, vội đẩy Gia Kỳ ra.

-"Biến thái"

______________________________________

20:00 tại Paris.

Trong lúc cả hai đang đi dạo thì Thiên Trạch đột nhiên bảo là khát nước nên Gia Kỳ liền tức tốc chạy đi mua, mặc cho Thiên Trạch bảo là không cần.

Một lúc sau.

Một cánh tay ấm áp từ phía sau ôm chặt lấy Thiên Trạch.

Giọng nói quen thuộc cất lên:

-"Lạnh lắm sao"?

-"..."

Thiên Trạch gật nhẹ đầu.

Gia Kỳ liền xoay người Thiên Trạch lại đối diện với mình.

Nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng.

-" Còn lạnh chứ"?

-" Không, không lạnh nữa"- Thiên Trạch khẽ cười ,nói.

Xung quanh tuyết rơi trắng xóa, mặc cho thời tiết lạnh như thế nào đối với Thiên Trạch chỉ cần có anh bên cạnh cậu, mọi thứ đều trở nên ấm áp.

______________________________________

-" Gia Kỳ,tại sao anh lại đưa em đến Pháp"?- Thiên Trạch hỏi

-" Chả phải trước đây em từng bảo rất thích nước Pháp sao?"

Nghe Gia Kỳ nói thế, đột nhiên trong lòng Thiên Trạch cảm thấy rất vui.

Cậu từng nói với anh là mình rất thích nước Pháp, nhưng cậu chỉ nói thế thôi,không ngờ anh lại để tâm đến vậy.

-" Ngày mai anh sẽ dẫn em đến một nơi rất đặc biệt" - Gia Kỳ nói.

-" Là nơi nào"?

-" Bí mật"

Cả ngày hôm đó, Gia Kỳ cùng Thiên Trạch đi rất nhiều nơi, cùng ăn rất nhiều món ngon, cùng trải qua khoảng thời gian hạnh phúc của cả hai.

------------------------------------------------------------

Hế nhô!!

Tui quay lại rồi đây.

-Mọi người vào đọc ủng hộ tui nha.

Nếu có gì không bằng lòng về vấn đề truyện thì cứ thoải mái góp ý nhé....

-Cũng mấy tháng trời không viết truyện.Nếu có gì sai sót mong các nàng bỏ qua cho ta😙😙

Một chút Nhắc nhở nho nhỏ: (Mùa đông đến rồi, các nàng ra ngoài nhớ mặc áo ấm cẩn thận kẻo bị cảm lạnh đấy nhé^^.)
 
Back
Top Bottom