Ngày hôm sau.
Mặt trời dần khuất sau tán cây, chiếu những vệt nắng lên mặt đất.
Hồng Nhậm ngồi dưới gốc bàng, mãi mê đọc sách.
Gió hiu hiu thổi.
Vài chiếc lá vàng không trụ nổi trên cành, theo hướng gió cuốn tung lên cao rồi từ từ rơi xuống đất.
Có chiếc lá tinh nghịch, rơi trên trang sách của cậu học trò.
Sinh tri yên hành giả tri dã, học tri lợi hành giả nhân dã, khốn tri miễn...
Hồng Nhậm nhặt chiếc lá ra ...khốn tri miễn hành giả dũng dã...
- Ông hoàng hai còn ngồi ở đây đọc sách à?
Hồng Nhậm giật mình ngẩn lên.
Ngô Đồng đã đứng trước mặt từ lúc nào, cạnh bên là người thị nữ thân tín - Thảo Nhi.
Hồng Nhậm vốn không ưa gì vị cung tần này nhưng vẫn đứng lên hành lễ:
- Xin vấn an cung tần.
Tôi mãi đọc sách nên không biết cung tần đến đây.
- Nhậm giả vờ nhìn quanh - Thì ra trời đã sắp tối.
Xin phép cung tần, Hồng Nhậm cáo lui.
Có lẽ mẹ tôi đợi cơm nãy giờ rồi.
Thấy Hồng Nhậm muốn tránh mặt mình, Ngô Đồng chỉ cười cười.
- Ta nghe mọi người nói ông hoàng hai là người hiếu lễ, quả không sai.
- Tạ ơn cung tần.
- Nhậm ngước lên, dõng dạc nói tiếp - Mẹ tôi thường dạy, làm người có việc nên làm, có việc không nên làm.
Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín là việc nên làm.
Còn phản bội, lừa lọc, chuyện không nói có, chuyện đúng nói sai là việc làm của bọn tiện nhân, người quân tử phải biết mà tránh.
Ngô Đồng gằn giọng:
- Ngươi nói thế là có ý gì?
- Tôi chỉ thuật lại lời dạy bảo của mẹ, không có ý gì khác.
Tôi xin phép cáo lui.
Nhóc con nhãi ranh.
Mẹ ngươi dạy con khéo lắm.
Được...
Ngô Đồng nhìn theo bóng lưng cậu thiếu niên 13 tuổi, nổi giận mà thổi vào người cậu một luồng yêu khí.
Đêm đó, Nhậm bắt đầu sốt.
Vài ngày sau, trên cơ thể cậu nổi lên những vết chấm tròn màu đỏ.
Sang ngày tiếp theo, các nốt đỏ chuyển thành nốt sần.
Hồng Nhậm đã mắc bệnh đậu mùa.
Các nốt sần cứ thế tăng lên, lan ra khắp cơ thể cậu.
Lúc bấy giờ, bệnh đậu mùa xếp vào dạng bệnh nguy hiểm, dễ gây tử vong.
Hiệu Nguyệt lo đến mất ăn mất ngủ.
May thay, Hồng Nhậm không chết.
Bởi lẽ, lúc thổi yêu khí vào người cậu, Ngô Đồng vẫn chưa kịp trở về cây cũ hồi phục sức lực.
Lượng yêu khí không đủ giết người.
Nhậm nằm bệnh khoảng hai mươi ngày thì khỏi.
Các nốt sần sau đó xẹp xuống, để lại những vết sẹo rải đều khắp cơ thể cậu.
Giữa ngực Hồng Nhậm, vết sẹo mờ mờ trông tựa như một đóa hoa ngô đồng lớn bằng một bàn tay.
Không hại được Hồng Nhậm, Ngô Đồng rất khó chịu.
Tất cả các cung nhân trong viện Đoan Nhã vì thế cũng bị vạ lây.
Nhưng họ không oán giận chút nào.
Từ khi trở thành cung nhân của Ngô Đồng, họ đã bị nàng dùng yêu khí để điều khiển.
Nàng vui thì họ vui.
Nàng giận thì họ cũng giận.
Viện Đoan Nhã nhất nhất đều quy phục Ngô Đồng.
Chuyện của Hồng Nhậm, Ngô Đồng không giận lâu.
Nàng cảm nhận được, Hồng Nhậm không chết đi, nhưng di chứng căn bệnh chắc chắn sẽ còn đeo bám cậu, có thể là đến trọn đời.
Hồng Nhậm đã nhận hậu quả, ta cũng nên giải quyết nốt những đứa trẻ còn lại...
Buổi sáng, tiết trời thật dễ chịu.
Nắng nhẹ nhàng sưởi ấm mặt đất, xua đi giá lạnh của mưa đêm.
Nắng lướt ngang những chậu cúc nở rộ dọc các lối đi, khiến cho sắc vàng càng thêm rực rỡ.
Mùa thu đã trôi qua gần hết.
Cái lạnh mùa đông bắt đầu len lỏi vào các ngỏ ngách trong cung.
Bên viện Tần Trang, Đoàn Viên đã thức dậy từ giờ thìn, đang chơi đùa với ông hoàng nhỏ.
Ông hoàng Hồng Thụ bị bệnh hen suyễn bẩm sinh.
Thể trạng rất yếu.
Đã thôi nôi được một tháng mà tướng mạo trông chẳng lớn hơn lúc mới sinh là bao.
Năm nay trời lạnh sớm, ông hoàng càng bệnh nặng.
Đoàn Viên ngồi bên nôi, tay cầm cái trống lắc, luôn miệng "Hồng Thụ ngoan.
Ừ ừ...
Ngoan nè...".
Ông hoàng vui cười tít mắt, bập bẹ mấy tiếng "mẹ mẹ cha cha".
- Bẩm bà.
Cung tần Ngô Thị vừa sang, nói là muốn thăm ông hoàng.
Thị Mơ đứng ngoài cửa tâu.
Đoàn Viên vuốt má Hồng Thụ một cái rồi đi ra.
Trong phòng khách, Ngô Đồng đã ngồi đợi sẵn.
Đoàn Viên vừa cầm tách trà đã nghe Ngô Đồng hỏi chuyện:
- Ông hoàng Hồng Thụ vẫn khỏe chứ ạ?
Viên hớp một ngụm trà rồi khoan thai trả lời:
- Cảm ơn cô quan tâm.
Hồng Thụ dạo này vẫn ổn.
- Thế thì tốt quá.
- Ngô Đồng quay sang mụ vú - Đưa ông hoàng lại cho ta xem.
Mụ vú nhìn Đoàn Viên dò hỏi.
Thấy nàng gật đầu, mụ mới ẵm Hồng Thụ đến chổ Ngô Đồng.
Nàng đùa giỡn với đứa nhỏ.
Đứa bé cười tít mắt.
Ngô Đồng vừa định đưa tay nựng má Hồng Thụ thì Đoàn Viên gọi giật:
- Cô thông cảm, Hồng Thụ còn bệnh, không nên ra gió nhiều.
Đưa ông hoàng vào trong đi.
Ngô Đồng tuyệt nhiên không thay đổi sắc mặt, còn cười đáp lễ.
Nàng vờ chợt nhớ ra điều gì, chỉ Thảo Nhi đứng cạnh bên, tay đang bưng một thứ gì:
- Ngài Ngự vừa ban cho em một ít đồ bổ, chị xem thử ông hoàng dùng được món gì!
Thảo Nhi dợm bước lên.
Viên đưa tay tỏ ý ngăn lại rồi nói:
- Cảm ơn cô.
Nhưng Hồng Thụ thể trạng ốm yếu, không nên tùy tiện dùng thức ăn bên ngoài.
Ngô Đồng mỉm cười, cầm tách trà hớp thêm một ngụm.
Thảo Nhi thấy chủ nhân không nói gì, lùi bước ra sau.
Ngô Đồng ở đó nói chuyện một lát thì ra về.
Nhưng nàng không đi về viện Đoan Nhã mà vòng ra viện Tần Trang.
Nàng chờ.
Một lát sau, Đoàn Viên được Thánh Thượng vời sang điện Càn Thành có việc.
- Bẩm bà.
Cung tần chúng tôi vừa đi khỏi.
- Thấy Ngô Đồng quay trở vào, mụ vú liền tâu.
- Đưa Hồng Thụ cho ta...
Ngô Đồng cất lời, giọng nói nhuộm đầy màu ma quái.
Mụ vú như người mất hồn, ẵm đứa bé dâng lên cho nàng.
Nàng đón lấy đứa nhỏ.
Hồng Thụ đang ngủ.
Thần sắc quả nhiên nhợt nhạt.
Ngô Đồng vỗ vỗ lên tấm lưng gầy của đứa bé, miệng phát ra thứ tiếng vô nghĩa.
Phấn hoa ngô đồng từ đôi môi nàng mau chóng tỏa ra kín căn phòng.
Ngô Đồng đưa trả đứa bé còn lim dim ngủ cho mụ vú rồi trở về viện.
Đoàn Viên vừa về đến cửa đã nghe tiếng Hồng Thụ réo khóc.
Nàng tất tả chạy vào.
- Hồng Thụ sao vậy?
- Bẩm bà.
Ông hoàng khóc mãi vẫn không chịu nín.
- Mẹ thương.
Mẹ thương.
- Nàng ẵm đứa con nhỏ, đoạn hỏi mụ vú - Bao lâu rồi?
- Dạ hơn canh giờ rồi.
- Gọi thái y ngay.
Nín.
Ngoan mẹ thương.
Đoàn Viên hết ẵm trên tay, lại đặt lên vai.
Hồng Thụ oằn mình gào khóc.
Tiếng khóc nghe mà đứt ruột đứt gan.
Phấn hoa đối với người nhạy cảm đã đủ khó chịu, đằng này Hồng Thụ lại mắc bệnh suyễn.
Hồng Thụ khóc suốt đêm.
Tiếng khóc dần khản đặc vì đã khóc quá lâu.
Các thái y cố gắng cách mấy cũng không làm bệnh thuyên giảm.
Bệnh chuyển biến rất nhanh, càng lúc càng nặng hơn.
Độ hai hôm, Hồng Thụ không còn hơi sức nữa.
Ẵm đứa con nhỏ chỉ còn thở thoi thóp mà không thể làm gì được, Đoàn Viên khóc cạn nước mắt.
Nàng âu ơ ru con, lẩm bẩm:
- Hồng Thụ ngoan.
Ngủ ngoan...
Hồng Thụ không khóc nữa.
Đứa bé nằm trên tay mẹ chìm dần vào giấc ngủ.
Giấc ngủ dài.
Giấc ngủ thiên thu...
Hồng Thụ là đứa con trai đầu tiên của Thánh Thượng từ lúc ngài đăng cơ, được xem là phúc tinh của Nguyễn Phước tộc.
Ngô Đồng đã hại chết đứa trẻ này nên rất lấy hả hê.
Haha.
Các người đáng bị như thế.
Đêm đó, Ngô Đồng nằm mơ gặp mẹ.
Rất lâu rồi nàng mới thấy mẹ mình.
Nàng vui mừng gọi:
- Mẹ ơi.
Con nhớ mẹ lắm.
Bà nhìn nàng buồn bã rồi lắc đầu.
Ngô Đồng giật mình thức dậy.
Mẹ buồn gì vậy mẹ?
Con trả thù vậy là chưa đủ đúng không?
Trong thời gian ngắn, hoàng cung xảy ra quá nhiều việc.
Hai ông hoàng lần lượt mắc bệnh nặng.
Hồng Nhậm may mắn thoát nạn, còn Hồng Thụ bạc mệnh chết yểu.
Đức Bà vì chuyện này mà nguyện đi đến Luy Lâu niệm Phật nửa năm.
Đức Bà đi rồi, trong Tử Cấm Thành, người quyền hành nhất sau Thánh Thượng chính là Nguyên cơ của Ngài - Hiệu Nguyệt.
Nhưng từ giờ, mọi chuyện đã thay đổi.
Ngày Đức Bà rời đi, Ngô Đồng lại chui vào cây cũ, hấp thụ hết tinh hoa của cây vào cơ thể mình.
Ngày hôm sau, nàng ngồi sẵn trên giường, chờ Thánh Thượng đến.
Phen này, ta quyết phá nát hậu cung.