Huyền Dạ được sinh ra trong một gia đình bình thường.
Khuôn mặt cậu thuộc dạng tầm trung, không có gì nổi bật , nếu đứng giữa đám đông, cậu rất dễ bị hòa lẫn, giống như một NPC qua đường trong game.
Cậu không phải công tử nhà giàu, cũng chẳng có xuất thân nghèo khổ đáng thương.
Chỉ đơn giản là một công dân gương mẫu , tuân thủ pháp luật .
Thế nhưng, cái tên của cậu lại mang một ý nghĩa khiến người ngoài dễ liên tưởng đến bóng đêm huyền bí.
Huyền (玄) là huyền bí, sâu thẳm.
Dạ (夜) là đêm tối, tĩnh lặng.
Cái tên ấy phần nào phản chiếu con người anh, nhưng không hoàn toàn như người ta nghĩ.
Cậu không lạnh lùng, chỉ là trầm tĩnh như màn đêm yên ắng, ít dao động.
Khi trò chuyện với cậu, người đối diện thường không tránh khỏi cảm giác chán , giọng nói đều đều, cách giao tiếp nhạt nhòa, cùng gương mặt lúc nào cũng như đang đưa đám.
Bên ngoài là vậy, nhưng bên trong Huyền Dạ lại tồn tại một khao khát kỳ lạ.
Một thứ cảm xúc mơ hồ, không thể gọi tên, cũng không biết phải biểu lộ ra sao.
Ngày này qua tháng khác, cậu không hiểu khao khát ấy đến từ đâu, càng không biết làm thế nào để giải phóng nó.
Cuối cùng, cậu lựa chọn bỏ cuộc, mặc cho số phận sắp đặt.
Dần dần, cậu sống như một con rối, để cuộc đời kéo đi theo những quỹ đạo có sẵn.
Năm 18 tuổi , Huyền Dạ đỗ vào một trường đại học khá tốt tại tỉnh A, ngay gần nhà để tiện đi lại.
Bố mẹ anh làm nghề buôn bán, sáng đi sớm, tối về muộn.
Từ năm 7 tuổi, cậu đã quen với việc tự lập.
Bố mẹ luôn áy náy vì không thể chăm sóc anh chu đáo, nhưng cuộc sống mưu sinh không cho họ nhiều lựa chọn.
Huyền Dạ hiểu điều đó nên chưa từng oán trách.
Dù không thường xuyên ở cạnh, cậu vẫn biết bố mẹ rất thương mình.
Cuộc sống giản đơn, trầm lắng với cậu như vậy cũng đủ rồi.
Năm 24 tuổi, cậu tìm được một công việc tạm ổn khá xa nhà nên phải đi xe buýt do cậu chưa có xe .
Mỗi ngày phải tăng ca khá nhiều , trong khi đồng nghiệp xung quanh than vãn đủ điều, cậu lại coi đó như niềm vui hiếm hoi trong cuộc đời nhạt nhòa của mình.
Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi đi, cho đến một ngày nọ ngày cậu bị ốm nhưng vẫn cố gắng đi làm.
Ngày mà sau này cậu ước giá như mình đã nghỉ ở nhà dưỡng bệnh, thay vì gượng ép thân thể mệt mỏi để tiếp tục cống hiến cho tư bản.
Như con tàu bị lệch đường ray , số phận của cậu đã có bước ngoặt mới .
_______
"Tiểu Dạ à, báo cáo tháng này lát nữa cậu đem lên nộp nhé, tôi phải về đón con tan học rồi."
Người lên tiếng là chị Lý, 29 tuổi, đồng nghiệp của Huyền Dạ.
Cô là một trong số ít những người có quan hệ khá tốt với cậu trong công ty.
Dù cậu có vẻ mặt không mấy hòa đồng cùng tính cách nhàm chán, chị vẫn luôn coi cậu như một đứa trẻ to xác mà đối xử .
"Dạ chị, chị cứ để đó, lát nữa em lên nộp cho.
Chị đi đón con kẻo muộn."
"Cảm ơn cậu nhé.
À mà này... cậu nên xin nghỉ một hôm đi, sắc mặt cậu trắng bệch rồi.
Đã bảo ốm thì phải ở nhà, không nghe gì cả , đúng là đồ cuồng công việc mà!"
"Dạ em không sao, lát về em mua thuốc uống là khỏe liền."
"Thôi được rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quá sức."
"Vâng."
Chị Lý nói xong liền rảo bước rời đi.
Văn phòng dần yên ắng.
Huyền Dạ ngồi lại một mình, cơ thể khó chịu, đầu đau nhức từng nhịp, nhưng cậu vẫn cúi xuống bàn làm việc như thể đó là điều hiển nhiên phải làm.
Khoảng hai mươi phút sau, từ trong gầm bàn, không biết từ lúc nào, lặng lẽ xuất hiện một lá thư.
Huyền Dạ hoàn toàn không để ý thấy điều gì bất thường.
Cậu làm xong công việc, đứng dậy cầm báo cáo chuẩn bị đi về.
Nhưng đúng lúc ấy, một tiếng "tinh " vang lên nghe như phát ra từ nơi rất xa, nhưng cũng lại rất gần khiến anh giật mình.
Cậu nhìn quanh, rồi liếc điện thoại, tưởng đó là tiếng thông báo.
Nhưng cậu luôn để chế độ im lặng khi làm việc.
Vậy âm thanh đó phát ra từ đâu?
Xung quanh cũng không còn đồng nghiệp nào , họ đã tan ca hết rồi mà .
Lúc này, cậu mới để ý thấy dưới gầm bàn ló ra một bức thư đang sắp rơi khỏi ngăn bàn.
Cậu không biết đó là gì, càng không nhớ mình đã để thứ này vào đó.
Hay là có ai đó để nhầm đồ chỗ cậu ?
Không có tâm lý đề phòng, Huyền Dạ cúi xuống nhặt lên.
Trên phong bì không ghi người gửi, cũng chẳng có người nhận, chỉ có một dòng chữ:
___
"CHÀO MỪNG BẠN ĐÃ ĐƯỢC TUYỂN CHỌN VÀO A77.
RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC GẶP LẠI BẠN SAU [?] NĂM XA CÁCH.
ACOL RẤT VUI KHI ĐƯỢC ĐỒNG HÀNH CÙNG BẠN LẦN NỮA.
ÔI QUÝ NGÀI [] THÂN YÊU,
HY VỌNG PHIÊN BẢN NÀY CÓ THỂ KHIẾN BẠN HÀI LÒNG.
ĐỪNG QUÊN ĐÁNH GIÁ 5 SAO TRÊN TRANG CHÍNH THỨC CỦA CHÚNG TÔI
ĐỂ CHÚNG TÔI CÓ THỂ THĂNG HẠNG,
MANG ĐẾN CHO MỌI NGƯỜI NHIỀU NIỀM VUI VÀ HẠNH PHÚC NHÉ (^^)"
---
Bên trong bức thư còn kèm theo một tấm thẻ đen.
Trên đó không có chữ, chỉ khắc một dãy số:
0000007
Huyền Dạ khó hiểu nhìn tấm thẻ rồi lại nhìn bức thư.
Khi cậu còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ.
"Reng... reng..."
"Alo?"
"Xin chào... ai vậy ạ...?"
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói hoảng hốt của một người phụ nữ, xen lẫn tiếng vật gì đó bị kéo lê trên mặt đất.
"Đừng chạm vào bức th-"
Tut... tut...
Cuộc gọi bị cắt ngang đột ngột.
Huyền Dạ đứng sững tại chỗ, hàng loạt suy nghĩ ập tới.
Bức thư?
Không lẽ là bức thư này?
Chết tiệt - bây giờ cậu mới nhận ra mình đã tùy tiện mở một thứ không rõ nguồn gốc.
Nhỡ xảy ra chuyện gì, phải chịu trách nhiệm thì phiền toái vô cùng.
Và cô gái vừa gọi... làm sao lại biết về bức thư?
Không lẽ nó là của cô ấy?
Nhưng tại sao lại nằm trong ngăn bàn của cậu ?
Dòng chữ trên bức thư càng khiến cậu cảm thấy bất an.
Lần đầu tiên, có một thứ gì đó nhen nhóm, khiến cuộc sống lặng lẽ của cậu trở nên sinh động hơn.
Nhưng cậu giờ lại không muốn vậy .
Hiện tại, cậu đã quen thậm chí yêu thích cuộc sống yên ả, lặng như nước chảy mây trôi này.
A77... rốt cuộc là cái gì?
Cơn đau đầu vốn đã âm ỉ vì bệnh, lúc này càng trở nên dữ dội.
Ngay khi Huyền Dạ còn chưa kịp xâu chuỗi lại những gì vừa xảy ra, một tia chớp bất ngờ xé toạc bầu trời, theo sau là tiếng sấm rền vang như muốn đánh thẳng xuống mặt đất .
Trời sắp mưa.
Huyền Dạ cảm thấy đầu mình nặng trịch, tầm nhìn cũng bắt đầu mờ đi.
Anh gạt hết những suy nghĩ hỗn loạn ra sau, loạng choạng bước xuống tầng trệt của tòa nhà công ty, chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi này để về nhà nghỉ ngơi.
Nhưng... có gì đó không đúng.
Bình thường, khu vực quanh công ty tuy không đông đúc xô bồ, nhưng tuyệt đối không thể vắng lặng đến mức này.
Cậu dừng bước.
Trước mắt cậu , con phố vốn quen thuộc lại trống trải đến đáng sợ.
Không một bóng người.
Không xe cộ.
Không tiếng động.
Những cửa hàng hai bên đường đóng im ỉm, như thể nơi này đã bị bỏ hoang từ rất lâu.
Huyền Dạ bước nhanh về phía trạm xe buýt nơi vào giờ này thường khá đông người qua lại.
Nhưng giờ đây, chỉ có sự tĩnh mịch kéo dài đến vô tận.
Không khí nặng nề đến mức khiến cậu có cảm giác, nếu mình thở mạnh hơn một chút, âm thanh đó cũng sẽ vang vọng khắp không gian.
Một cảm giác sợ hãi âm thầm trào lên trong lòng.
Theo phản xạ, cậu lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ.
- Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...
Cậu thử lại lần nữa.
Vẫn là giọng nói vô cảm ấy.
Huyền Dạ nuốt khan.
Gần đây, để giết thời gian, cậu thường đọc mấy bộ tiểu thuyết mạng về thể loại tận thế, vô hạn lưu.
Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua trong đầu cậu nhưng lập tức bị gạt bỏ.
Không thể nào.
Đây chỉ là tiểu thuyết mà thôi.
"Không sao... không sao..."
Cậu siết chặt tay, tự nhủ để xua tan nỗi bất an đang lan rộng trong lồng ngực.
Dù sao thì cậu cũng chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn.
Việc sợ hãi trước khung cảnh trước mắt cũng là điều dễ hiểu.
Ngay lúc ấy, từ phía xa đột ngột vang lên tiếng bước chân.
Không chỉ một người.
Ba... bốn người.
"Tạ Lâm à, lần này cậu lại giở trò gì đây?"
Một giọng nam bực bội vang lên.
"Lần trước chỉ vì cậu mà cả đám phải vào phó bản tận thế, phải lăn lộn kiếm cái ăn!
Giờ cậu lại chọn cái phó bản quỷ quái gì thế này hả?"
"Ha ha ha!"
Một giọng cười cợt đáp lại.
"Lần này tôi chọn random thôi mà.
Với lại nghe nói đây là phó bản dẫn dắt người mới đó.
Trời ạ, tài năng của tôi đâu sinh ra để dẫn dắt mấy đứa sớm muộn cũng chết chứ!
Nhưng nếu may mắn thì biết đâu lại moi được viên ngọc quý trong đám lợn nhựa kia thì sao?"
"Dù sao thì đã vào rồi cũng đành chịu.
Có lẽ độ khó chỉ tầm 0.1 thôi, ha ha!"
"Dẫn dắt người mới à... nghe cũng thú vị đấy.
Đây là lần đầu tôi vào phó bản này."
"Tôi nghe nói phó bản này thưởng rất hậu hĩnh."
Bốn người từ xa dần hiện ra trước mặt Huyền Dạ.
Ba nam, một nữ.
Trang phục thể thao gọn gàng, dễ vận động.
Dáng người khỏe khoắn, thần sắc tỉnh táo, hoàn toàn khác với bầu không khí hoang vắng xung quanh.
Nhìn họ, Huyền Dạ bỗng có cảm giác quen quen, như đã từng thấy ở đâu đó... nhưng lại không thể nhớ ra.
Chưa kịp để cậu suy nghĩ thêm, từ phía đối diện lại xuất hiện thêm năm người khác.
Nổi bật nhất trong số đó là hai người đàn ông cao ráo, bên cạnh là ba cô gái đang run rẩy vì sợ hãi.
Gương mặt ai nấy đều căng thẳng, mang theo vẻ bất an rõ rệt.
"Ồ?
Lần này mười người à."
Giọng nói đầy hứng thú vang lên từ phía nhóm bốn người.
"Đoán xem sẽ có bao nhiêu cái xác đây nhỉ?"
Người lên tiếng chính là chàng trai tên Tạ Lâm.
"Im lặng chút đi.
Cậu làm người ta sợ rồi kìa."
Một người đàn ông khác bước lên, giọng nói ôn hòa nhưng có phần nghiêm túc.
"Xin chào.
Có vẻ như lần này là năm người mới và năm người cũ, đúng không?"
Anh ta có dáng người cân đối, gương mặt hiền lành, trên mũi đeo một cặp kính khiến cả người trông vô hại hơn hẳn.
"Tôi tên là Hải Sơn."
Anh ta giới thiệu.
"Đi cùng tôi là ba người chơi cũ.
Người vừa nói chuyện thiếu phép tắc kia là Tạ Lâm.
Cô gái này là A Phi.
Cậu mặc áo thể dục trắng là Tiểu Hồ.
Người còn lại là anh trai của A Phi , A Dương."
"Chúng tôi đều đã tham gia phó bản lần thứ tư.
Riêng Tạ Lâm..."
Hải Sơn liếc sang cậu ta một cái.
"Cậu ta kêu mới qua 2 phó bản thôi nhưng tôi không tin lời cậu ta cho lắm."
Nói xong, anh ta không nói thêm gì nữa, bước sang một bên.
"Ê ê, chúng ta là đồng đội mà!"
Tạ Lâm lập tức cười hề hề, vỗ vai Hải Sơn.
"Làm gì có chuyện tôi nói dối chứ, ha ha!"
Sau đó, cậu ta quay sang phía năm người mới, ánh mắt đầy hứng thú.
"Nghe bảo trong này có người cũ đúng không?
Để tôi đoán xem nào~"
Tạ Lâm chỉ tay về phía nhóm năm người.
Trong đó, nổi bật nhất là một người đàn ông cao lớn, gương mặt anh tuấn, bên má có một vết sẹo mờ nhưng không những không phá hỏng diện mạo mà còn khiến anh ta trông càng phong trần.
Mái tóc nhuộm màu đỏ cherry, phần đuôi pha thêm xanh đậm, trông vô cùng nổi bật.
Ba cô gái đứng cạnh anh ta dường như cũng bớt run rẩy hơn hẳn sau khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp mê người ấy .
"À... không phải đâu."
Một giọng nói vang lên, cắt ngang.
"Tôi mới là người cũ."
Người lên tiếng là chàng trai đứng bên cạnh.
Ngoại hình cũng sáng sủa, chỉ là bị người kia hoàn toàn che mất ánh hào quang.
Nhìn kỹ, anh ta có sống mũi cao, đường nét thanh tú.
"Tôi tên Cảnh Uyên."
Anh ta nói.
"Đã trải qua ba phó bản.
Mong mọi người chiếu cố."
Nói xong, anh ta cúi người lễ phép.
"Ha ha, đoán sai rồi nha!"
A Phi cười phá lên.
A Dương bước ra, ánh mắt quét qua tất cả mọi người.
"Có vẻ như năm người còn lại đều là người mới."
Anh ta nói chậm rãi.
"Để tôi giải thích sơ qua cho các vị hiểu.
Đây được gọi là dự án A77.
Có lẽ các bạn đều đã nhận được thư mời rồi."
"Nói đơn giản thì đây là một trò chơi đặt cược bằng mạng sống tương tự thể loại truyện vô hạn lưu trên mạng.
Wow và giờ đây chúng ta chính là đám người xui xẻo đã rơi vô đây .
"
"Chúng ta là những kẻ bị ném vào phó bản để sinh tồn.
Hoàn thành kịch bản, tìm ra kết cục.
Sống thì tiếp tục.
Chết là hết."
"Phó bản có nhiều loại, độ khó từ 0.1 trở lên.
Hiện tại mới mở đến cấp 5.0.
Sau khi hoàn thành màn tân thủ, các bạn sẽ nhận được tài liệu hướng dẫn giống như cách các bạn nhận bức thư hôm nay."
A Dương dừng lại, ra hiệu cho Hải Sơn nói tiếp.
"Mỗi người đều có một số báo danh riêng."
Hải Sơn lên tiếng.
"Số càng nhỏ, nghĩa là tham gia càng sớm.
Nhớ cất kỹ tấm thẻ đó.
Nếu rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu thì phiền toái lắm."
Hải Sơn liếc nhìn Tạ Lâm lúc này đang cười ngây ngô, lục lọi khắp nơi như một kẻ thần kinh rồi khẽ thở dài.
(Không biết tên này rốt cuộc là nguy hiểm như lời đồn... hay chỉ đơn giản là một thằng ngốc nữa.)
Hải Sơn với hai người A Phi và A dương quen nhau ngoài đời thật .
Tên Lâm Phi kia là do phó bản thứ 3 anh vô tìn ghép được , do khá hợp đội nên đã cùng voi phó bản , ai dè tên này ở phó bản thứ 4 đã hố cả nhóm .
Giờ lại phó bản này nữa anh cũng không biết phải làm sao.
Nhưng tên này nghe đồn khá quái dị và đáng sợ , nên anh đành thuận thế đi theo .
Sau phó bản này nhất quyết phải loại tên này , anh có linh cảm rất xấu về người này.
- OOkela , vậy 5 người mới giới thiệu đôi chút đi nhỉ .
A Phi là người phá vỡ sự im lặng kéo dài sau đó vài phút.
Ba cô gái vẫn túm tụm lại , bám chặt lấy nhau như thể chỉ cần buông tay ra là sẽ bị thứ gì đó vô hình kéo đi mất.
Gương mặt ai nấy đều trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn không che giấu được.
Người đàn ông có mái tóc hai màu nổi bật thì đứng tách riêng, dựa lưng vào cột đèn đường.
Vẻ ngoài có phần lơ đãng, nhưng ánh mắt lại trầm xuống, rõ ràng đang nghiêm túc suy nghĩ, dường như đã nhanh chóng chấp nhận tình huống hiện tại.
Còn Huyền Dạ
Não cậu lúc này giống như đã hoàn toàn ngừng hoạt động.
Không thể nào...
Chuyện này... tuyệt đối không thể nào là thật được.
Cậu thật sự đã trở thành một trong những kẻ xui xẻo bị ném thẳng vào cái thế giới quái quỷ đáng sợ chỉ tồn tại trong tiểu thuyết đó sao?
Sắc mặt Huyền Dạ trắng bệch như tờ giấy.
Hai tay cậu run rẩy không kiểm soát được, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, từng nhịp thở đều gấp gáp và nặng nề như thể không khí xung quanh đã trở nên đặc quánh.
Cảm giác sợ hãi dâng lên, bóp nghẹt lấy cổ họng cậu .
Điều mà cậu sợ nhất giờ đã thành hiện thực .
Cuộc đời cậu đã bị lệch đừng ray vốn có , rẽ sang tuyến đường mà cậu không hề mong muốn .
Đã vậy còn vô cùng nguy hiểm .
Chết tiệt , giờ đây cậu mong mình chỉ là một npc , một người bình thường mà thôi .
Đầu óc cậu tuy giờ đã đỡ đau nhức nhưng vẫn nhuốm vẻ mệt mỏi , cậu chỉ nhăn mày rồi đành chấp nhận thực tại .
"Haiz..."
Hải Sơn thở dài một tiếng, giọng nói mang theo sự bất lực khó giấu.
"Số trời đã định, khó mà cưỡng cầu."
Anh ta nhìn Huyền Dạ, ánh mắt có phần cảm thông nhưng cũng rất tỉnh táo.
Trong hoàn cảnh này, ngay cả bản thân anh cũng chưa chắc có thể tự lo chu toàn, huống chi là kéo theo một người mới hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì.
Lời an ủi ấy cũng chỉ có thể dừng lại ở đó.
"Được rồi, mọi người giới thiệu làm quen nhanh đi."
A Dương lên tiếng, giọng bình tĩnh hơn hẳn so với những người còn lại.
"Có lẽ sẽ sớm có người hay thứ gì kỳ lạ đến đón chúng ta thôi.Đây xem ra không phải phó bản sinh tồn , có lẽ là giải đố ."
Nói xong, anh ta quay sang nhìn về phía ba cô gái.
"Tôi tên Hạ Anh," cô gái đứng bên trái lên tiếng trước, giọng còn hơi run.
"Hai người kia là Thanh Lan và An An."
Ba cô gái đứng sát cạnh nhau, theo thứ tự từ trái sang phải như lời giới thiệu.
Dù cố tỏ ra bình tĩnh, ánh mắt họ vẫn không giấu nổi sự lo lắng.
Đến lượt mình, Huyền Dạ hít sâu một hơi rồi lên tiếng:
"Tôi tên là..."
Lời nói bỗng khựng lại giữa chừng.
Trong đầu cậu thoáng hiện lên những tình tiết quen thuộc trong các bộ truyện từng đọc ở những nơi nguy hiểm thế này, để lộ tên thật thường chẳng mang lại điều gì tốt đẹp.
Dù không chắc điều đó có thật hay không, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cậu không dám mạo hiểm.
Chỉ do dự một thoáng, Huyền Dạ đã đưa ra quyết định.
"Tôi là Trịnh Vân."
Giọng nói có phần lúng túng, nhưng đủ rõ ràng.
Một cái tên tạm bợ ít nhất cũng có thể giúp cậu giữ lại một khoảng an toàn mong manh cho chính mình.
Cuối cùng là anh chàng lãng tử với mái tóc hai màu nổi bật kia.
Sau một hồi trầm ngâm, anh ta mới chậm rãi mở miệng, giọng nói thấp và lười nhác.
" Mặc Tức."
Chỉ hai chữ ngắn gọn, không thừa một lời.
Âm điệu trầm ổn, thong thả, hoàn toàn khác với sự bối rối và căng thẳng của bốn người mới còn lại.
Chính sự bình thản ấy khiến nhóm người cũ không khỏi để mắt đến anh ta , kẻ này, rõ ràng không đơn giản.
Bỗng nhiên. ....
Khoan đã... cái tên này
Huyền Dạ đang thấp thỏm liền giật mình ngoái đầu lại.
Tim anh đập hụt một nhịp.
Cái quái gì vậy?
Cái tên này... chẳng phải là nhân vật nổi tiếng trong bộ truyện cậu từng đọc sao?
Cậu trừng lớn mắt nhìn người đàn ông trước mặt.
Trong khoảnh khắc ấy, rất nhiều mảnh ký ức vụn vặt chợt được nối lại.
Thảo nào ngay từ lúc đầu, khi vừa chạm mặt bốn người kia, cậu đã cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
Không phải quen ngoài đời mà là quen trong trí nhớ.
Miêu tả của họ...
Giờ đây bình tĩnh nghĩ lại thì quá giống.
Giống hệt nhóm người tham gia phó bản đầu tiên xoay quanh một trong những nhân vật trung tâm của bộ truyện vô hạn lưu kia.
Mặc Tức.
Đúng vậy.
Nếu cậu nhớ không nhầm, thì người đàn ông đứng trước mặt cậu lúc này, từ khí chất, cách nói chuyện cho đến cái vẻ lười nhác thờ ơ kia...
đều trùng khớp đáng sợ với nhân vật chính mang cái tên đó.
Bộ truyện ấy là một tác phẩm vô hạn lưu xoay quanh một nhóm nhân vật chủ chốt.
Rất nhiều chi tiết cậu đã dần quên theo thời gian, nhưng cái tên này thì không.
Cậu từng đọc nó từ hồi cấp hai, do một tác giả trẻ tuổi viết khi ấy còn chưa quá nổi tiếng, nhưng cốt truyện lại đủ quái dị để in sâu vào trí nhớ .
Đó cũng là bọi truyện vô hạn lưu cậu thích nhất và sau khi nó ngừng do tác giả đã qua đời sớm .
Cậu đã tiếc nuối rất lâu , mãi sau này cậu mới tiếp tục đọc thể loại này
Nhưng mà
Sao lại có thể?
Một nhân vật trong tiểu thuyết... lại xuất hiện trước mặt cậu , bằng xương bằng thịt?
Một cảm giác lạnh sống lưng chậm rãi bò lên dọc theo cột sống Huyền Dạ.
Nếu những gì cậu đang chứng kiến là thật, vậy thì cậu đã thật sự xuyên không và đã vào cuốn tiểu thuyết ấy .
Không chỉ xui xẻo kéo vào thế gioies tiểu thuyết đã vậy còn là thể loại này , cậu không chắc mình có sông nổi 1 ngày không .
Chết tiệt ..
Nơi quái quỷ gì thế này !
Cảm nhận được ánh mắt mãnh liệt từ đối diện, Mặc Tức quay sang nhìn Huyền Dạ.
Ánh nhìn ban đầu còn lười nhác, nhưng rất nhanh đã trầm xuống, mang theo một tầng cảnh giác lạnh lẽo.
(Tên này biết mình.)
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, trong lòng hắn liền sinh ra một cảm giác không dễ chịu.
Ngoài đời, cái tên Mặc Tức chưa từng gắn với những điều bình thường.
Người biết đến hắn, chưa từng là người "vô tình biết".
Không ai biết theo cách trong sạch cả.
Hắn quá rõ điều đó.
Danh tiếng không đến từ tiền bạc, không đến từ địa vị, mà đến từ những chuyện không nên được nhắc đến.
Những mối quan hệ nửa sáng nửa tối.
Những chuyện đã xảy ra nhưng không bao giờ được ghi chép.
Những thứ bị chôn trong bóng tối giống hệt cái tên của hắn.
Vì thế, phản xạ đầu tiên của Mặc Tức khi bị người khác "nhận ra" không phải ngạc nhiên, mà là đề phòng.
Không ai tự dưng biết hắn.
Không ai vô cớ nhìn hắn với ánh mắt như vậy.
Ánh nhìn của Huyền Dạ không giống ngưỡng mộ, không giống tò mò, cũng không giống sợ hãi thông thường.
Đó là một loại chấn động rất thuần túy giống như nhìn thấy một thứ vốn chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng.
Điều đó khiến Mặc Tức càng khó chịu hơn.
Hắn quen với ánh mắt dè chừng.
Quen với ánh mắt kiêng kỵ , sợ hãi , kể cả tính toán.
Nhưng không với ánh mắt đó .
Như thể nhận ra điều gì.
Một loại nhận ra không thuộc về thực tế.
Mặc Tức không hỏi, cũng không nói.
Chỉ lặng lẽ ghi nhớ người trước mặt vào trong đầu.
Đối với hắn, những người như vậy có hai khả năng:
Một là mối phiền phức.
Hai là thứ không nên tồn tại trong quỹ đạo cuộc sống của hắn.
Và dù là khả năng nào đều không phải điều tốt.
Bị ánh mắt lạnh lẽo kia quét qua, Huyền Dạ lập tức giật mình hoàn hồn.
Như thể vừa bị ai đó kéo mạnh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn.
Cậu vội vàng cúi đầu, tránh đi ánh nhìn của Mặc Tức.
Bình tĩnh... bình tĩnh đã.
Trong đầu cậu lúc này như có một mớ dây rối quấn chặt lấy nhau.
Cậu cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ ra quá nhiều cảm xúc.
Không được nhìn nữa.
Không được để lộ ra.
Cậu rất rõ, ánh mắt vừa rồi của mình đã vượt quá giới hạn của một người xa lạ.
Nếu tiếp tục thất thố, rất có thể sẽ tự đẩy mình vào tình huống không hay.
Dù là thế giới nào đi nữa, kẻ quá khác thường luôn là kẻ bị để ý đầu tiên.
Huyền Dạ siết chặt tay, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Chỉ là trùng hợp thôi... chắc là vậy.
Cậu tự nhủ như thế, dù chính bản thân cũng không tin nổi.
Nhưng ngoài việc tự dối mình ra, cậu chẳng còn cách nào khác.
Một người bình thường như cậu , làm sao có thể dính dáng đến những thứ vượt ngoài thực tế?
Ánh mắt cậu lướt nhanh qua Mặc Tức một lần nữa - rất nhanh, rất kín - rồi lập tức rời đi.
Không phải để xác nhận, mà là để né tránh.
Người kia quá nguy hiểm.
Không phải vì vẻ ngoài, mà là vì cảm giác.
Một cảm giác áp lực vô hình khiến anh muốn giữ khoảng cách.
Giống như đứng trước mép vực sâu, dù chưa nhìn xuống cũng đã biết không nên tiến thêm bước nào.
Huyền Dạ khẽ hít một hơi, ép bản thân phải quay lại với hiện thực trước mắt.
Cậu tự đặt mình vào vị trí quen thuộc nhất , im lặng, mờ nhạt, không gây chú ý.
Một NPC đúng nghĩa.Và cố gắn giữ mạng sống , cậu muốn về thế giới ban đầu của mình , nơi đây không thuộc về cậu .
Nếu Mặc Tức là nhân vật thuộc về ánh đèn sân khấu, thì cậu thà đứng ngoài rìa, làm kẻ qua đường còn hơn bị kéo vào vòng xoáy không thuộc về mình.
Sau một lúc cố tự trấn an bản thân cậu sắp xếp lại suy nghĩ của mình về nơi này , cố nhớ lại mảng ký ức về bộ tiểu thuyết này .
Bên cạnh đó
Tạ Lâm thoáng liếc qua Huyền Dạ, chỉ trong một nhịp thở.
Ánh mắt cậu ta hoảng loạn, né tránh, rõ ràng là kiểu phản ứng của một người mới bị dọa sợ.
Biết đến Mặc Tức sao?
Ừ, có thể.
Nhưng trong mắt Tạ Lâm, chuyện đó cũng chẳng có gì đáng đào sâu.
Người mới đọc vài thứ kỳ quái, nghe qua mấy cái tên lạ, rồi tự mình dọa mình loại này hắn gặp không ít.
Hắn nhanh chóng dời ánh nhìn.
Thứ khiến Tạ Lâm chú ý thật sự... là Mặc Tức.
Người thanh niên ấy đứng đó, không nói nhiều, không tỏ ra sợ hãi, cũng không cố gắng hòa nhập.
Thái độ quá mức bình thản, giống như đã quen với việc bị ném vào hoàn cảnh xa lạ.
Không phải kiểu bình tĩnh giả vờ.
Mà là trầm ổn từ bên trong.
Tạ Lâm khẽ nhíu mày.
Người mới mà có trạng thái này, hoặc là tâm lý cực mạnh, hoặc là loại đã từng đứng trước những thứ còn đáng sợ hơn thế này rất nhiều.
Hắn nhớ lại ánh mắt của Mặc Tức khi tự giới thiệu không phòng bị thái quá, cũng không hờ hững hoàn toàn.
Là loại ánh mắt của người đã quen quan sát, quen giữ khoảng cách, và quen kiểm soát tình hình .
Khá thú vị.
Tạ Lâm khẽ bật cười trong lòng, thu lại chút hứng thú vừa nảy sinh.
Ánh mắt hắn dừng lại trên Mặc Tức thêm một giây, như thể đã âm thầm ghi nhớ cái tên đó.
Một người mới... nhưng không hề mới.
Không khí giữa mười người dần lắng xuống.
Không ai nói thêm lời nào, như thể tất cả đều đang chờ đợi một thứ gì đó sẽ xuất hiện .
Gió thổi nhẹ qua con phố trống rỗng, cuốn theo vài mảnh giấy vụn lăn lóc trên mặt đường.
Những cửa hàng hai bên vẫn mở đèn, bảng hiệu treo lơ lửng, nhưng bên trong hoàn toàn vắng lặng, không một bóng người.
Đèn giao thông phía xa nhấp nháy vô định, chuyển từ xanh sang đỏ rồi lại về xanh, lặp đi lặp lại như một chương trình bị kẹt.
Tiếng động duy nhất còn sót lại là tiếng bước chân lẻ tẻ của chính bọn họ, nghe vang lên quá rõ trong không gian yên tĩnh đến mức đáng sợ.
Ba cô gái mới vẫn tụm lại một chỗ, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt không ngừng đảo quanh.
Hải Sơn đứng hơi chếch sang một bên, ánh mắt liên tục quan sát .
A Dương khoanh tay trước ngực, vẻ mặt trầm ổn, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ dù biết rõ nó có lẽ đã không còn ý nghĩa.
A Phi thì dựa vào lan can ven đường.
Còn Tạ Lâm... hắn vẫn cười, nhưng nụ cười ấy không hề chạm đến đáy mắt.
Mặc Tức đứng tách ra một chút, lưng vẫn dựa vào cột đèn đường.
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát tất cả, như thể đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất của khung cảnh.
Huyền Dạ đứng ở rìa nhóm, cảm giác lạc lõng càng lúc càng rõ rệt.
Cả con phố rộng lớn, vậy mà anh lại thấy ngột ngạt đến khó thở.Giờ đây cậu đã chấp nhận số phận trêu đùa , suy nghĩ đã dần có định hướng , trước hết cứ để mọi thứ diễn ra theo trình tự đã , vấn đề sẽ giải quyết khi phó bản bắt đầu .
Phải qua được màn tan thủ đã .
Rồi đúng lúc ấy
Từ phía xa, vang lên một âm thanh trầm thấp.
Rù... rù...
Giống như tiếng động cơ đang khởi động.
Mười người gần như đồng loạt ngẩng đầu nhìn về cuối con đường.
Trong làn sương mỏng, hai đốm sáng vàng nhạt chậm rãi hiện ra, lay động trong không khí tĩnh lặng.
Chiếc xe buýt.
Chiếc xe chạy chậm, lăn bánh đều đều trên mặt đường trống trải.
Không có tiếng còi, không có người đi bộ tránh đường.
Kính chắn gió phía trước phản chiếu ánh đèn đường, nhưng phía sau lớp kính ấy... không hề có tài xế.
Chiếc xe buýt không người lái.
Nó tiến thẳng về phía bọn họ, dừng lại ngay sát lề đường với một tiếng xì khô khốc.
Cửa xe mở ra, âm thanh kim loại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
Bên trong xe tối om, chỉ có vài dãy ghế trống trải, giống như đang chờ đợi hành khách từ rất lâu rồi.
Không ai nói gì.
Nhưng tất cả đều hiểu
Thứ "đến đón" bọn họ...
đã xuất hiện.
Cánh cửa xe buýt mở toang, nhưng bên trong không hề phát ra ánh sáng như những phương tiện bình thường.
Chỉ là một khoảng tối sâu hun hút, nuốt trọn tầm nhìn.
Hơi lạnh từ trong xe tràn ra ngoài, mang theo mùi kim loại cũ kỹ và một thứ gì đó rất khó gọi tên như mùi của không gian đã lâu không có người sử dụng.
Ba cô gái mới gần như đồng thời lùi lại nửa bước.
"Không.. không phải chứ.."
Thanh Lan thì thào, giọng run rẩy.
Không ai trả lời.
Nhóm người cũ phản ứng nhanh hơn.
Hải Sơn liếc nhìn bảng điện tử phía trước xe buýt trống trơn, không hiển thị tuyến, không điểm đến.
A Dương bước lên trước một bước, đứng ngay trước cửa xe, quan sát bên trong vài giây rồi quay lại.
"Đúng kiểu quen thuộc," anh ta nói ngắn gọn.
"Không có tài xế.
Không có thông tin.
Muốn đi thì chỉ có một lựa chọn."
"Lên xe chứ gì."
Tạ Lâm nhún vai, giọng vẫn mang theo chút bông đùa, nhưng ánh mắt đã nghiêm túc hơn trước.
"Không lên thì chắc cũng chẳng có chỗ nào khác để đi đâu."
Huyền Dạ nuốt khan.
Lý trí của anh gào thét rằng mọi thứ trước mắt đều sai trái.
Một con phố không người.
Một chiếc xe buýt tự chạy.
Một cánh cửa mở ra như miệng của thứ gì đó đang chờ nuốt chửng họ.
Nhưng đôi chân anh lại không nhúc nhích nổi.
Anh còn đang do dự thì một bóng người đã bước lên trước.
Mặc Tức.
Hắn không hề tỏ ra vội vàng.
Chỉ đơn giản là bước lên bậc thang đầu tiên, rồi là bậc thứ hai.
Trước khi hoàn toàn biến mất trong bóng tối của khoang xe, hắn dừng lại nửa nhịp, quay đầu liếc nhìn những người còn lại.
"Đứng mãi ngoài này cũng không thay đổi được gì."
Giọng nói trầm thấp, không thúc ép, cũng không an ủi.
Chỉ là một sự thật lạnh lùng được nói ra.
Rồi hắn quay đi, bước hẳn vào trong.
Khoảnh khắc đó như một tín hiệu.
A Phi là người tiếp theo bước lên, theo sau là A Dương và Hải Sơn.
Tạ Lâm vẫn là kẻ cuối cùng trong nhóm người cũ, vừa đi vừa quay đầu nhìn mấy người mới, nở một nụ cười khó đoán.
"Lên đi nào," hắn nói.
"Chuyến xe này... chắc không đợi ai lâu đâu.
Nếu không lên thì sẽ ...
"
Sau đó cậu ta là động tác cắt cổ , mắt thì trợn ngược .
Ba cô gái càng thêm phần sợ hãi .
Luống cuống lên xe .
Huyền Dạ hít sâu một hơi.
Cậu nhìn lại con phố phía sau trống rỗng, tĩnh lặng, không có lấy một dấu hiệu cho thấy "cuộc sống bình thường" từng tồn tại.
Rồi cậu quay đầu, bước về phía chiếc xe buýt như đang há miệng chờ đợi đám người chuẩn bị dấn thân vô chỗ chết.
Khi bàn chân cậu đặt lên bậc thang đầu tiên, một âm thanh vang lên trong khoang xe.
"Ting."
Nhẹ, nhưng rõ ràng.
/ ĐÃ ĐỦ NGƯỜI , BÂY GIỜ SẼ KHỞI HÀNH .
NƠI ĐẾN : THÔN LẠC GIA /
/ CHÚC CÁC BẠN MAY MẮN/
Một tiếng thông báo cất lên
Xe buýt chấn động nhẹ rồi từ từ lăn bánh.
Bên ngoài cửa kính, cảnh vật lùi lại nhanh chóng, ánh đèn đường thưa dần, cuối cùng chỉ còn lại một màu đen đặc quánh.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng động cơ cũ kỹ đều đều vang lên trong khoang xe.
Không biết đã đi bao lâu.
Xe buýt chậm dần, rồi dừng hẳn.
Bên ngoài là một con đường đất hẹp, hai bên cỏ dại mọc cao quá đầu gối.
Phía trước, một tấm cổng gỗ cũ kỹ đứng nghiêng ngả, treo bảng hiệu đã phai màu, chữ khắc méo mó:
Thôn Lạc Gia.
Sơn đỏ bong tróc như vết máu khô.
Cổng thôn mở hé, gió thổi qua phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai.
Chiếc xe buýt không người lái mở cửa.
Một cảm giác rất rõ ràng trùm xuống
đã đến nơi, và không có đường quay lại.
Thôn Lạc Gia có người.
Nhà cửa vẫn có khói bếp bay lên lác đác, sân trước vài nhà treo quần áo đã cũ, gió thổi làm vải lay động khe khẽ.
Một số người dân đứng rải rác trong thôn, sinh hoạt như thường ngày.
Nhưng ánh mắt họ nhìn nhóm mười người lại khiến ai nấy đều thấy không ổn .
Cổng thôn đã đóng.
Chiếc xe buýt không người lái biến mất không dấu vết.
Mười người tụ lại giữa con đường đất, theo bản năng hạ thấp giọng nói.
" Thôn này... có người thật."
Một trong ba cô gái run rẩy lên tiếng.
" Nhưng không giống người sống bình thường."
Hải Sơn nhíu mày, ánh mắt quét qua những bóng người đứng xa xa.
Ánh mắt họ quá đều, hành động cũng chậm hơn nửa nhịp.
" Có khi là NPC của phó bản."
A Phi nói nhỏ, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc như vậy.
Tạ Lâm khoanh tay, đảo mắt nhìn quanh, khóe môi cong lên đầy hứng thú.
Ba người mới sắc mặt trắng bệch, đứng sát lại với nhau, không ai dám nhìn thẳng vào dân trong thôn.
Huyền Dạ không nói gì.
Chỉ theo dõi động tĩnh xung quanh .
Trực giác mách bảo nơi này tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài yên bình của nó.
Mặc Tức đứng hơi tách khỏi đám đông, ánh mắt lặng lẽ quan sát từng ngôi nhà, từng người dân trong thôn, biểu cảm bình thản đến mức không hợp cảnh.
" Trước mắt đừng manh động."
Hải Sơn lên tiếng kết luận.
" Ta tìm chỗ nghỉ tạm, thu thập thông tin trước đã."
Không ai phản đối.
Trong Thôn Lạc Gia, gió thổi qua mái ngói cũ, phát ra những âm thanh lạo xạo khe khẽ, như thể có thứ gì đó đang âm thầm dõi theo từng người trong số họ.
Chưa kịp bàn bạc thêm, từ hai bên đường đã có thôn dân tiến lại gần.
Họ đi rất chậm, bước chân nhẹ đến mức gần như không nghe thấy tiếng động.
Trên gương mặt ai cũng treo sẵn nụ cười hiền hòa, nhiệt tình đến mức... quá đà.
"ôi trời khách từ xa mới đến thôn à?"
Một người đàn ông trung niên mở miệng trước, giọng nói ôn tồn.
"Lâu lắm rồi mới đông như thế này đó , lâu lắm rồi lâu lắm rồi haha "
"Đúng đó đúng đó."
Một người phụ nữ khác tiếp lời, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm.
"Đi đường xa chắc mệt lắm, các cô các cậu mau vào thôn nghỉ đi, trong thôn còn rất nhiều chỗ trống."
"Trời sắp tối rồi, để khách đứng ngoài không hay đâu."
Một ông lão chống gậy cười híp mắt.
"Ở đây mọi người yên tâm , có phong cảnh đẹp , khách du lịch từ xa phải tiếp đãi cẩn thận nha ."
Quá nhiệt tình.
Nhiệt tình đến mức không cho người khác cơ hội từ chối.
Mười người nhìn nhau, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Bầu không khí vốn đã căng thẳng, nay lại càng thêm kỳ quái
"Chúng tôi..."
Một cô gái mới định mở lời thì đã bị cắt ngang.
"Không cần lo tiền nong."
Người phụ nữ kia cười, nụ cười kéo căng khóe miệng.
" Các bạn đến vùng thôn hẻo lánh là phúc của chúng tôi rồi .
Đừng khách sáo !"
Huyền Dạ liếc nhìn dân làng bỗng thấy giật mình .
Những ánh mắt kia không hề rời khỏi họ, giống như đang đếm, hoặc xác nhận điều gì đó.
Tạ Lâm nhướng mày, nụ cười trên mặt thu lại đôi chút, nhưng vẫn im lặng quan sát.
"Đừng từ chối thẳng."
Hải Sơn hạ giọng nói nhanh.
"Trước mắt thuận theo họ đã."
Mặc Tức khẽ liếc nhìn sâu vào trong thôn.
Phía sau những căn nhà sáng đèn, bóng tối dường như dày hơn bình thường, như thể đang che giấu thứ gì đó mà không ai biết đến.
Cuối cùng, nhóm mười người được dẫn đi.
Mỗi bước chân rời xa cổng thôn, cảm giác bất an trong lòng lại càng rõ rệt.