Khác Mã Đao Thần Vũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407254572-256-k754935.jpg

Mã Đao Thần Vũ
Tác giả: Zonders
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Zonders
Cốt truyện : Zonders
Ý tưởng : Zonders
Art : Keiith



thể loại : Danmei , boylove, girllove , cổ trang , cổ đại , truyền thuyết, Sơn Hải Kinh , huyền thoại, bí ẩn.



Khoảng thời gian cách đây vài nghìn , vài triệu năm về trước , những yêu ma quỷ quái thường xuyên lộng hành tác oai tác quái khiến cho người dân luôn phải sống trong lo sợ.

Và rồi..ở phương xa có những môn phái to nhỏ được thành lập nên , họ cùng nhau hợp sức cử ra một người đại diện cho mỗi phái và tạo ra một đội yêu sư mạnh mẽ.



Tóm tắt : câu chuyện xoay quanh một đội yêu sư gồm sáu thành viên , trong đó có bốn người là nam và hai người là nữ , và trong sáu người đó lại có một nữ yêu quái đi cùng nhưng không hề có ý xấu và luôn thật thà không có ý định giết người hay hại bá tánh.

Dù biệt đội này mỗi người đều từng có một bí mật buồn thầm lặng thừ nhỏ nhưng họ lại tin tưởng và chia sẻ cho nhau rồi cùng thấu hiểu nhau hơn và luôn cố gắng hết mình để bảo vệ mọi người trong im lặng.



Không có yếu tố 21+ và H+ và không cổ xuý cho bất kì hành động tiêu cực nào thay vào đó là những tình tiết thân mật như nắm tay , chạm má , và không vượt quá giới hạn.



Lưu ý!!!: không được phép tách Couple chính để ship những otp khác hay lật Couple.



zonders​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Kỷ Nguyên Hỗn Mang
  • Thanh Mao Thiên Minh
  • [ZhongChi] Một cái chớp mắt [Hoàn]
  • [JeongCheol] Vì Ta Sẽ Mãi Bên Nhau...
  • [HP] Tư Tư Mật Ong Đường
  • Mã Đao Thần Vũ
    Chương 1: đêm mưa bão


    Tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng giữa rừng.

    Triệu Tử Long một mình ứng chiến với yêu thú, thân pháp nhanh nhưng hơi thở đã nặng.

    Một cú vung móng khiến đất đá văng tung, anh nghiêng người tránh không kịp, bị hất ngã, vai rách toạc, máu ướt cả tay áo.

    Yêu thú gầm lên, lao tới lần nữa.

    Đúng lúc ấy, Tô Vũ Hạo đi từ triền núi xuống, trên vai là giỏ tre đầy rau rừng và nấm.

    Chưa hiểu chuyện gì, hắn đã bị tiếng gầm dọa cho giật nảy.

    “A… cái quái gì đây!”

    Bản năng thôi thúc, Vũ Hạo vội rút từ túi ra gói bột xua thú dùng khi đi rừng, ném thẳng vào mặt con yêu.

    Bột bay mù mịt, thú bị cay mắt, lùi lại gầm gừ.

    Không bỏ lỡ cơ hội, hắn chạy tới, đỡ lấy người đang ngã bên gốc cây.

    “Đi nổi không?

    Không thì… ta cõng.”

    Triệu Tử Long không nói, chỉ khẽ gật đầu nhưng chân vừa chống xuống đã khuỵu.

    Vũ Hạo hít sâu, khẽ càu nhàu:

    “Thôi rồi, coi như hôm nay ta gặp hạn.”

    Rồi hắn xoay người, cõng Tử Long lên lưng, chạy chật vật xuống dốc.

    Phía sau, tiếng yêu thú còn vọng lại, nhưng mỗi lúc một xa.

    Cả quãng đường, chỉ nghe tiếng gió và hơi thở dồn dập.

    Vũ Hạo cúi đầu, vai ướt sũng mưa, tay nắm chặt dây áo giữ người trên lưng khỏi ngã.

    Không ai nói gì.

    Mãi đến khi thấy căn nhà gỗ dưới chân núi, hắn mới thở phào, khẽ nói, giọng vẫn còn run vì mệt:

    “May mà ta đi đường này.”

    Triệu Tử Long đáp nhỏ, giọng khàn khàn:

    “Cảm ơn.”

    “Ừ, nhớ lần sau đừng đánh quái giữa trời mưa nữa là được,” — Vũ Hạo nói, rồi đẩy cửa, bước vào nhà.

    Ánh lửa yếu ớt hắt ra, cả hai khuất dần trong làn sương lạnh.
     
    Mã Đao Thần Vũ
    Chapter 2: ngôi nhà ấm cúng


    Tô Vũ Hạo đặt Triệu Tử Long xuống chiếc giường tre cũ, vừa đặt xong đã phải chống gối thở dốc.

    Mồ hôi và nước mưa hòa lẫn, tóc bết sát trán.

    > “Hu… mệt chết mất.

    Ta chỉ đi hái nấm thôi mà gặp cả họa lớn.”

    Hắn lẩm bẩm, nhưng vẫn nhanh tay nhóm lại bếp lửa.

    Lửa bùng lên, chiếu sáng gương mặt tái nhợt của Triệu Tử Long.

    Vũ Hạo lấy hòm thuốc thảo dược trong góc, ngồi xuống cạnh giường.

    > “Được rồi, để ta xem vết thương của huynh… nếu ngất thì càng dễ bôi thuốc.”

    Triệu Tử Long hơi nhíu mày nhưng không phản đối.

    Vũ Hạo nhẹ nhàng xé áo chỗ vai rách, nhìn thấy vết thương sâu, nhưng may không trúng gân.

    > “Chậc…

    đánh nhau kiểu gì mà rách cả nửa vai vậy?

    May là chưa gãy xương.”

    Hắn vừa nói vừa rắc bột cầm máu, động tác rõ ràng đã quen.

    Mùi thuốc thoang thoảng cay nồng.

    Tử Long khẽ động, giọng khàn:

    > “Phiền rồi.”

    > “Không phiền.

    Chỉ hơi… kinh hãi một chút,” Vũ Hạo đáp thật thà, “ta tưởng mình sắp bị quái ăn thịt.”

    Không khí giữa hai người vẫn rất tự nhiên, không có chút gì mập mờ.

    Chỉ là một người bị thương, và một người vốn hay than nhưng rất có trách nhiệm.

    Khi băng xong vết thương, Vũ Hạo đứng dậy, phủi tay:

    > “Ổn rồi.

    Huynh nghỉ đi.

    Ta nấu cháo.”

    Hắn bước ra bếp.

    Tiếng bật nồi, tiếng củi lách tách vang lên, đều đặn như nhịp sống bình thường.

    Triệu Tử Long nằm im, mắt khép hờ, nhưng đôi tai vẫn nghe rõ tiếng động bên ngoài — cảm giác xa lạ mà lại an ổn.

    Một lúc sau, Vũ Hạo bê vào bát cháo nóng, đặt lên bàn thấp:

    > “Khi nào tỉnh hẳn hãy ăn.

    Ta đặt đây.”

    Dừng một nhịp, hắn nói thêm:

    > “Nếu huynh cần gì, cứ gọi.

    Ta ở ngay bên ngoài.”

    Nói rồi hắn lui ra, nhẹ nhàng đóng cửa.

    Chiếc phòng gỗ ấm lên, ánh lửa làm cả không gian bình yên đến lạ — như thể cơn hiểm nguy ngoài rừng chưa từng xảy ra.
     
    Back
    Top Bottom