Cập nhật mới

Khác [ LyhanSara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403593443-256-k36782.jpg

[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Tác giả: Lsffearnot0205
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-Hai linh hồn tội lỗi....

-Một người là cảnh sát, một người là tội phạm sao lại có thể đến với nhau...?
🖤🤍



lyhansara​
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 1


Tên thật của cô là Trần Thảo Linh, nhưng thế giới giờ chỉ còn biết đến cô dưới một cái tên — Lyhan.

Một kẻ bị truy nã gắt gao, một bóng đen không thể bị tóm, và cũng là cơn ác mộng khiến cả giới cảnh sát phải dè chừng.

Trong mỗi vụ án mạng gần đây, người ta luôn tìm thấy một dấu hiệu trùng lặp: những vệt máu được sắp đặt tỉ mỉ, một ký tự “L” khắc nơi cổ tay nạn nhân, và đôi khi là cánh huệ trắng rơi lặng lẽ bên cạnh thi thể.

Không cần là chuyên gia, ai cũng biết hung thủ đang muốn nói rằng mình vẫn ở đây — như thể đang thách thức toàn bộ hệ thống pháp luật.

Nhưng Lyhan chưa bao giờ bị bắt.

Không phải vì cảnh sát không đủ giỏi, mà vì cô luôn đi trước họ một bước.

Cô biết cách xoá dấu vết, biết cách biến mất, và quan trọng nhất — biết rõ cách cảnh sát sẽ phản ứng.

Giống như thể… cô từng là một trong họ.

Những vụ án ở khu phố Z khiến người dân sống trong nỗi sợ triền miên.

Từng đêm, người ta nghe thấy tiếng xe cứu thương, ánh đèn xanh đỏ quét qua từng con hẻm, tiếng còi hú xé màn đêm.

Tất cả nạn nhân đều là phụ nữ trung niên, tầm 30 tuổi, có gia đình hoặc không — điểm chung duy nhất: họ từng làm việc cho các cơ quan pháp luật.

Không ai hiểu vì sao cô chọn họ.

Không ai biết động cơ thực sự là gì.

Nhưng những người từng tiếp xúc với vụ án đều có chung một cảm giác rờn rợn: hung thủ muốn ai đó nhìn thấy mình.

---

Ở phía bên kia chiến tuyến, Han Sara — nữ thanh tra cấp cao của Sở Cảnh sát XX — là người được giao trực tiếp phụ trách vụ án.

Một người phụ nữ lạnh lùng đến mức đồng nghiệp cũng không dám lại gần, đôi mắt cô không bao giờ thể hiện cảm xúc, giọng nói đều đều nhưng đầy trọng lượng.

Cô tin vào công lý như người ta tin vào tôn giáo.

Cô tin rằng chỉ có luật pháp mới có thể cứu chuộc con người khỏi bóng tối.

Sara không hút thuốc, không uống rượu, không có sở thích nào ngoài công việc.

Đôi mắt cô mang vẻ mệt mỏi của người đã chứng kiến quá nhiều thứ máu me, mất mát và phản bội.

Nhưng sâu trong đáy mắt ấy vẫn có thứ gì đó chưa tắt — có lẽ là niềm tin, hoặc một ký ức chưa thể nguôi ngoai.

Mỗi khi nghe ai đó nhắc đến cái tên Lyhan, trong lòng cô lại có cảm giác lạ lùng.

Cảm giác quen thuộc, mơ hồ, như đang nghe lại một bản nhạc cũ đã từng thuộc nằm lòng.

Cô ghét cảm giác đó, ghét đến mức phải cắn môi để kìm nén.

Năm năm trước, cũng từng có một vụ án tương tự — một người đàn ông bị giết trong chính căn nhà của mình.

Hung thủ khi ấy là Trần Thảo Linh, một cô gái trẻ với ánh mắt vừa lạnh vừa buồn, và Sara… là người duy nhất tin cô vô tội.

Vì cô không thể nghĩ rằng một cô gái với sự dè chừng rụt rè với cơ thể nhỏ bé như vậy lại ra tay với một người đàn ông cao lớn và chẳng có lí do gì để cô làm vậy.Nhưng niềm tin ấy không thể chống lại bằng chứng.

Vụ án khép lại, cô gái biến mất.

Và giờ đây, cái tên Lyhan lại xuất hiện — cùng với cách giết người, cùng với kiểu sắp đặt quen thuộc, cùng với cảm giác đau nhói trong tim mỗi khi Sara đọc báo cáo vụ án mới.

“Nếu đó thật sự là cô ấy…

Thì người tôi từng muốn bảo vệ, giờ chính là người tôi phải bắt lại.”

Bầu trời thành phố đêm đó tối đen như mực.

Và đâu đó trong bóng tối, có một đôi mắt đang dõi theo Sara — âm thầm, tĩnh lặng, như ánh nhìn của kẻ từng quen thuộc từng nhịp tim, từng hơi thở của cô.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 2


Chỉ vài tuần sau buổi gặp gỡ đầu tiên, thành phố lại rúng động bởi một vụ án mạng kinh hoàng.

Nạn nhân là một gã đàn ông 35 tuổi, thất nghiệp, có quá khứ tồi tệ và một danh sách dài những hành vi xấu xa: dụ dỗ, đe dọa, thậm chí tống tiền những cô gái trẻ.

Hắn chết trong căn hộ nhỏ ở khu phố Cũ — nơi từng bị liệt vào “vùng xám” của thành phố.

Trên sàn, máu đã khô thành vệt.

Thi thể được tìm thấy trong tư thế quỳ, hai tay chắp lại như đang cầu nguyện, cổ bị cắt sâu đến tận xương.

Điều khiến đội điều tra lạnh gáy không phải là mức độ tàn bạo, mà là sự tỉ mỉ tuyệt đối: mọi dấu vết đều bị xóa sạch, ngoại trừ vài cánh hoa huệ trắng rơi rải rác quanh thi thể — sắp đặt cẩn thận, như một nghi thức.

Vụ án nhanh chóng được giao cho Han Sara, người luôn được gọi là “thanh tra lãnh đạm ” vì sự bình tĩnh đến lạnh lùng trong mọi tình huống.

Cô ngồi lặng trong phòng họp, ánh sáng trắng từ đèn phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi.

Trước mặt cô là những tấm ảnh hiện trường, bên cạnh là tập hồ sơ dày, bên trong lại xuất hiện một cái tên quen thuộc — Trần Thảo Linh.

Không nhiều, chỉ một dòng chú thích mờ nhòe:

> “Nghi phạm từng là sinh viên thực tập của sở — có mối liên hệ xã hội với nạn nhân.”

Sara đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, ánh mắt dần trầm xuống.

Cô nhớ rất rõ ánh nhìn của Linh hôm đầu tiên: lạnh, sâu và đầy mâu thuẫn — như một mặt gương phản chiếu cả thiên thần lẫn quỷ dữ.

---

Đêm đó, đồng hồ chỉ gần 11 giờ.

Phòng làm việc của Sara vẫn sáng đèn.

Những tách cà phê nguội ngắt xếp chồng bên cạnh, mùi khét của thuốc lá ám trong không khí.

Cô nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh, tâm trí như bị cuốn vào vòng xoáy của nghi ngờ.

Mỗi chi tiết, mỗi dấu vết, dù nhỏ nhất, đều khiến cô nhớ đến Thảo Linh — cách sắp đặt hiện trường, cách chọn vị trí đòn tấn công, cách xử lý hậu hiện trường gọn gàng đến mức phi nhân.

Không thể nào…

“Không thể là cô ấy,” Sara khẽ thì thầm, nhưng giọng nói lại chẳng có chút tự tin nào.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

Ba tiếng, nhẹ nhưng dứt khoát.

“Vào đi.”

Cánh cửa mở ra, Thảo Linh bước vào.

Vẫn là dáng vẻ bình thản ấy — tóc buộc gọn, vai mang balo, trên tay là một ly cà phê còn bốc khói.

“Đây, cà phê của thanh tra.”

Giọng cô nhẹ, đều và không một chút run rẩy.

Sara hơi ngẩng lên, ánh mắt va phải ánh nhìn của Linh.

Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều im lặng — một người cố dò tìm, một người giấu kín.

Linh đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt vô tình lướt qua tập hồ sơ mở rộng trên bàn làm việc.

Những tấm ảnh hiện trường — máu, hoa, và cả đôi mắt trống rỗng của người chết.

Cô chỉ liếc qua, nhưng khoé môi lại khẽ nhếch rất nhẹ — chỉ thoáng qua như ảo ảnh.

“Cảm ơn,” Sara khẽ nói, tay cầm ly cà phê, ánh nhìn vẫn không rời khuôn mặt đối diện.

Linh khẽ gật đầu, xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng ngay khi bàn tay cô chạm vào tay nắm cửa, giọng nói trầm thấp của Sara vang lên:

“Khoan đã.

Cô và nạn nhân — có quan hệ gì với nhau?”

Không khí bỗng chùng xuống.

Cả căn phòng như bị đóng băng.

Thảo Linh dừng lại, quay đầu thật chậm.

Ánh sáng hắt từ cửa sổ chiếu lên nửa khuôn mặt cô, khiến đôi mắt tối lại — sâu và không thể đoán được.

“Chỉ là… người quen thôi.”

Sara nhướng mày, giọng nghiêm:

“Quen thế nào?”

Linh bước từng bước lại gần, đôi giày cao gót khẽ vang lên những tiếng tách, tách đều đặn trên sàn.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa tới một mét.

Cô cúi nhẹ người, ánh mắt như muốn xuyên thẳng qua tâm trí Sara.

“Chỉ là xã giao, không thân.

Thanh tra yên tâm, tôi không giết người đâu.”

Giọng nói ấy — nhẹ như gió, nhưng từng chữ lại như lưỡi dao mảnh cứa vào lòng tin của Sara.

Một khoảng lặng kéo dài.

Sara không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đối diện.

Đôi mắt ấy không nói dối, nhưng cũng chẳng thật.

Trong đó chỉ có một thứ — vực sâu.

“Thanh tra nghi ngờ tôi?” — Linh hỏi, giọng khẽ, gần như dịu dàng.

Sara siết chặt tập hồ sơ, hít sâu một hơi.

“Không.

Cô về đi.”

Thảo Linh mỉm cười — nụ cười không hẳn là vui, mà giống như kẻ vừa đạt được điều mình mong muốn.

Cô xoay người, mở cửa, bước ra hành lang dài phủ ánh đèn trắng.

Trước khi cánh cửa khép lại, Sara vẫn còn nghe thấy giọng nói khẽ vang lên, mơ hồ nhưng rõ ràng:

“Thanh tra à, có những thứ… càng nghi ngờ thì càng sa vào đó đấy.”

---

Cánh cửa khép lại.

Sara ngồi lặng, ngón tay gõ nhẹ lên ly cà phê.

Mặt bàn vẫn còn vương hơi ấm từ bàn tay Linh đặt xuống lúc nãy.

Cô nhìn nó thật lâu — rồi bất giác siết chặt nắm tay.

“Sinh viên thực tập ấy… có gì đó không đúng.”

Cô không biết rằng, cùng lúc ấy, ngoài hành lang, Thảo Linh đang đứng dựa vào tường, ánh đèn vàng rọi nghiêng lên gương mặt cô.

Khoé môi vẫn giữ nụ cười, đôi mắt lặng lẽ nhìn vào khe cửa nơi ánh sáng lọt ra.

“Thanh tra Han Sara… thú vị thật.”

Ở nơi nào đó trong bóng tối, một bông hoa huệ trắng rơi khỏi bàn tay Linh, lặng lẽ đáp xuống nền gạch lạnh.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 3


Kể từ ngày hôm đó, Trần Thảo Linh biến mất khỏi Sở cảnh sát XX.

Không lời từ biệt, không dấu vết, không một dòng tin nhắn nào để lại.

Chỉ có chiếc bàn thực tập trống trơn với vài tờ ghi chú dang dở và ly cà phê đã nguội lạnh.

Ban đầu, ai cũng nghĩ cô chỉ nghỉ phép hoặc bỏ ngang kỳ thực tập - chuyện chẳng hiếm với sinh viên năm cuối.

Nhưng vài tuần trôi qua, rồi vài tháng, vẫn không một ai biết cô đi đâu.

Khi hồ sơ cá nhân của Linh được mở ra xem lại, người ta mới phát hiện mọi thông tin đều mơ hồ đến lạ: không địa chỉ, không người thân, chỉ có một số điện thoại không còn hoạt động.

Tin đồn bắt đầu lan ra.

Có người nói cô bỏ trốn vì bị nghi liên quan đến vụ án năm đó.

Có người lại nói Linh bị ai đó thủ tiêu vì biết quá nhiều.

Nhưng chỉ có một người không tin - Han Sara.

---

Những đêm muộn trong văn phòng trống, Sara vẫn thường nhìn vào tấm ảnh tập thể cũ dán trên bảng lưu niệm.

Ở góc trái là Thảo Linh - mái tóc buộc cao, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt ánh lên vẻ ngông nghênh.

"Cô ta không phải loại người dễ biến mất như vậy..."

- Sara từng nói với chính mình như thế, giọng khàn khàn trong bóng tối.

Cô không biết vì sao lại tin Linh đến vậy.

Có lẽ bởi ánh mắt hôm ấy, khi Linh nói câu "Thanh tra nghi ngờ tôi?"

- ánh nhìn vừa như thách thức, vừa như van nài ai đó hãy hiểu cho mình.

Một thứ mâu thuẫn khiến Sara chẳng thể quên.

---

Năm năm trôi qua.

Cái tên "Lyhan" bắt đầu vang lên trong giới tội phạm và truyền thông như một cơn ác mộng.

Mỗi vụ án đều tinh vi, sạch sẽ đến lạnh người.

Không dấu vân tay, không DNA, không camera nào ghi lại được hình ảnh.

Thứ duy nhất còn sót lại - một cánh hoa huệ trắng, tinh khôi và lặng lẽ nằm giữa đống máu.

Người ta đồn, hung thủ là một thiên tài bệnh hoạn, có ám ảnh đặc biệt với sự thanh khiết và cái chết.

Nhưng trong ánh mắt Han Sara, mỗi khi nhìn thấy bức ảnh hiện trường, cô lại cảm nhận được điều khác: sự đồng điệu.

Cô từng nhiều lần đứng trước bảng tội phạm truy nã, nhìn vào bức ảnh được vẽ lại theo lời kể nhân chứng - một khuôn mặt mơ hồ, nửa cười nửa lạnh, đôi mắt tối sâu không đáy.

Và mỗi lần như thế, trong lòng Sara lại vang lên một cái tên quen thuộc: Thảo Linh.

---

Tối hôm ấy, Sở cảnh sát XX ngập trong ánh đèn xanh đỏ.

Một vụ án mới vừa xảy ra.

Nạn nhân là người phụ nữ trung niên, chủ một cửa hàng trang sức lớn.

Cái chết nhanh, gọn, không đau đớn - như thể hung thủ hiểu rõ cấu trúc cơ thể con người hơn cả bác sĩ pháp y.

Tại hiện trường, Sara quỳ xuống quan sát từng chi tiết.

Máu không vương vãi nhiều.

Cánh hoa huệ trắng vẫn ở đó, nhưng bên cạnh nó là một thứ khác - một chữ "H" được viết bằng son đỏ lên mặt gương.

Cả tổ điều tra nhốn nháo.

Người thì cho rằng có kẻ bắt chước, người lại nghĩ Lyhan đang cố gửi thông điệp mới.

Sara thì im lặng.

Đôi mắt cô dừng lại thật lâu ở ký tự "H" ấy.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

H.

Không phải L.

Không phải chữ ký quen thuộc của Lyhan.

Nhưng với Sara, nó lại quá quen.

Chữ H ấy được viết theo nét bút nghiêng về bên trái - y hệt cách Thảo Linh từng ký tên trong hồ sơ thực tập năm nào.

Cô đứng lặng, nhìn bóng mình phản chiếu trong gương, nơi chữ "H" đỏ chói nổi bật giữa ánh sáng nhấp nháy.

"Cô đang cố nói với tôi điều gì vậy...

Linh?"

- Sara thì thầm, đôi bàn tay khẽ siết lại.

---

Đêm đó, Sara trở về căn hộ nhỏ, mở tủ hồ sơ cá nhân.

Trong ngăn kéo sâu nhất, giữa hàng chục tập tài liệu mật, cô lấy ra một bức ảnh cũ - tấm hình chụp chung của hai người trong một buổi huấn luyện năm xưa.

Phía sau tấm ảnh, có một dòng chữ nho nhỏ được viết bằng mực đen:

"Ánh sáng chỉ tồn tại khi có bóng tối."

Sara khẽ vuốt ngón tay qua dòng chữ ấy.

Đôi mắt cô ngấn nước - thứ cảm xúc mà chính bản thân cũng không thể lý giải.

Phải chăng, suốt bao năm qua, chính cô đã không truy tìm hung thủ... mà là đang tìm lại người mà cô từng đánh mất?

Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi, rả rích và lạnh lẽo.

Trong tiếng gió, dường như vang lên một giọng nói mơ hồ, xa xăm - như thể ai đó đang mỉm cười, gọi tên cô bằng giọng khàn khàn quen thuộc:

"Thanh tra Han...

Lâu rồi không gặp."
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 4


Dưới bầu trời xám xịt phủ mưa lất phất, ánh đèn đường hắt xuống mặt đất ẩm ướt phản chiếu thứ ánh sáng mờ nhòe, lạnh lẽo đến rợn người.

Han Sara đứng lặng trước lối vào khu nhà cũ kỹ nơi vừa xảy ra vụ án mới nhất.

Mùi sắt tanh của máu vẫn còn phảng phất trong không khí.

Và rồi, giữa làn sương mờ, một giọng nói trầm, khàn, xen lẫn chút âm điệu lạnh lẽo vang lên phía sau cô-rất chậm rãi, rất rõ ràng, từng chữ như rạch vào trong tâm trí:

"Lâu rồi không gặp, thanh tra Han."

Sara khựng lại.

Cơ thể cô cứng đờ như vừa bị đóng băng, tay siết chặt khẩu súng đang cầm.

Cô nhận ra giọng nói ấy ngay lập tức-không thể lẫn vào đâu được.

Một giọng nói từng thân thuộc đến mức ám ảnh, từng khiến cô tin tưởng, rồi khiến cô mất ngủ suốt bao năm.

Cô quay người lại, ánh nhìn dừng trên người phụ nữ đang đứng dưới cơn mưa nhạt.

Mái tóc dài hơi ướt, rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, nhưng chỉ một thoáng, Sara đã nhận ra-đôi mắt ấy, sâu và lạnh, vẫn là của Trần Thảo Linh.

Lyhan.

"Thảo Linh?"

- Giọng Sara khẽ run, dù cố giữ bình tĩnh.

Người đối diện khẽ nhếch môi, bước đến từng bước chậm rãi.

Mỗi bước chân cô đều để lại âm thanh khô khốc vang vọng giữa khoảng không tĩnh mịch.

Mưa càng nặng hạt hơn, trượt dài trên áo khoác đen của Lyhan, khiến bóng dáng cô thêm phần mờ ảo, vừa thực vừa như ảo ảnh.

"Thanh tra Han vẫn còn nhớ tôi sao?"

- Lyhan đáp, nhẹ nhàng, nhưng sâu trong ánh mắt ấy là vô vàn cảm xúc đan xen: buồn bã, châm biếm, và cả một nỗi tổn thương đã hóa lạnh.

Sara im lặng.

Cô không biết phải nói gì.

Tất cả những gì cô từng cố gắng chôn vùi trong suốt 5 năm qua bỗng ùa về.

Hình ảnh cô gái trẻ năm ấy-người thực tập sinh cẩn thận, hay cười, luôn tin tưởng vào công lý-giờ đứng trước mặt cô, mang danh một tội phạm bị truy nã khắp quốc gia.

"Thanh tra, trả lời tôi đi."

- Giọng Lyhan đột ngột cứng lại, xen chút nôn nóng.

Sara hơi giật mình, ánh mắt cô dừng trên đôi mắt kia, thật sâu, thật lâu.

Rồi chậm rãi, cô đáp:

"Tôi vẫn nhớ Thảo Linh... nhưng không nhớ cô."

Lyhan cười.

Một nụ cười buồn pha chút mỉa mai.

"Nhưng Thảo Linh đã chết rồi.

Giờ chỉ còn lại Lyhan thôi.

Không biết thanh tra có buồn không?"

Sara khẽ cau mày.

Cô nhìn người đối diện thật kỹ, như thể muốn tìm lại hình ảnh cô gái năm nào trong đôi mắt ấy.

Nhưng giờ, thứ cô thấy chỉ là khoảng trống.

Một sự trống rỗng lạnh người.

"Buồn ư?"

- Sara thở dài, giọng cô trầm xuống.

- "Không.

Tôi chỉ thấy thất vọng."

Lyhan bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng trong màn mưa, nghe như một bản hòa âm đầy chế giễu.

"Thất vọng sao?

Vậy mà thanh tra vẫn không bắt tôi.

Vẫn để tôi sống, để tôi đi lại giữa thành phố, để tôi...

đến gặp cô đêm nay."

Sara khẽ siết tay.

"Nếu tôi muốn bắt, cô nghĩ mình còn đứng đây nói chuyện được à?"

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Một bên lạnh lùng, một bên sâu thẳm, đầy những mảnh vỡ cảm xúc chưa kịp hàn gắn.

Khoảnh khắc ấy, Sara chợt nhận ra tim mình đập mạnh.

Cô không hiểu vì sao.

Có thể là do căng thẳng, hoặc có thể vì người trước mặt-người cô đã từng muốn tin tưởng đến cùng.

Còn Lyhan, cô nhìn Sara, ánh mắt chùng xuống.

Một thoáng dịu dàng thoáng qua trong đôi mắt ấy, nhưng rất nhanh, nó biến mất, thay bằng nụ cười nhẹ:

"Thanh tra à... cô vẫn chưa thay đổi gì cả."

Cô xoay người, bóng dáng dần khuất sau màn mưa dày đặc, chỉ còn tiếng nói mơ hồ vang lại:

"Còn nhiều điều cô chưa biết đâu, Han Sara."

Sara đứng lặng, nhìn theo bóng dáng ấy biến mất giữa những ánh đèn mờ nhạt của con phố.

Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ-vừa sợ hãi, vừa tiếc nuối, vừa... thương xót.

Và giữa tiếng mưa rơi, trong khoảnh khắc ấy, cô biết:

Cuộc truy đuổi giữa họ... vừa mới thật sự bắt đầu.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 5


Han Sara trở về nhà khi đồng hồ đã gần điểm 11 giờ đêm.

Con đường vắng lặng, ánh đèn đường hắt xuống những vệt sáng mờ nhòe vì mưa.

Áo khoác của cô vẫn còn ẩm, nhưng cô không buồn thay-dường như tâm trí cô chẳng còn để ý đến bất cứ điều gì quanh mình nữa.

Suốt quãng đường về, hình ảnh Lyhan... hay đúng hơn là Thảo Linh, cứ lặp đi lặp lại trong đầu Sara như một thước phim bị tua chậm.

Ánh mắt ấy, giọng nói ấy, cả dáng vẻ đứng giữa màn mưa như cố che đi điều gì sâu thẳm hơn... tất cả khiến ngực cô thắt lại, vừa hồi hộp, vừa mong chờ một cách kỳ lạ.

Cảm giác này là gì?

Sara không biết.

Hoặc có lẽ cô biết, nhưng cố tình lờ đi.

---

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có ánh đèn vàng nhạt hắt xuống bàn làm việc, Han Sara mở laptop.

Những ngón tay cô nhanh chóng gõ lên bàn phím, tiếng lách cách vang đều đặn trong không gian nhỏ, nghe như tiếng gõ cửa của ai đó trong lòng cô.

Cô đang tìm thêm thông tin về Lyhan - hay nói chính xác hơn là về người mà cô từng bảo vệ, từng tin tưởng, từng ám ảnh suốt 5 năm qua.

Nhưng mọi hồ sơ đều rối ren một cách bất thường.

Không có dữ liệu sinh trắc.

Không có bản cam kết thực tập.

Không có hồ sơ nội bộ.

Không có bản báo cáo rời sở.

Không có bất cứ dấu vết nào cho thấy một người tên Thảo Linh từng tồn tại trong hệ thống.

Sara hơi nghiêng người về phía màn hình, mày khẽ nhíu lại.

Đây không phải lỗi lưu trữ thông thường.

Nó giống như có ai đó cố tình xóa sạch.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi lách tách, kéo dài như thể đang hòa chung với sự mơ hồ trong lòng cô.

---

Đúng lúc ấy, tiếng báo tin nhắn vang lên - sắc, rõ, khiến Sara hơi giật mình.

Là đồng nghiệp.

👤📩: "Thanh tra Han, cô có thêm chút thông tin nào về Lyhan không?"

Cô khựng lại.

Tại sao lại hỏi đúng lúc này?

Tại sao lại hỏi khi cô vừa tìm kiếm về Lyhan vài giây trước?

Tim Sara đập nhanh hơn một chút.

Rõ ràng là cô có thông tin.

Rõ ràng là cô đã gặp Lyhan tận mắt.

Nhưng một điều gì đó trong cô... không cho phép nói ra.

Hay đúng hơn, không muốn nói ra.

Han Sara📩: "Không có."

Cô thở nhẹ, như chút gánh nặng được buông xuống, nhưng ngay lập tức -

👤📩: "Cô đã từng gặp Lyhan bao giờ chưa?"

Khoảnh khắc ấy, Sara cảm giác như có ai đó vô hình đang đứng sau mình quan sát, dò xét từng nhịp thở.

Câu hỏi đến quá đúng thời điểm.

Quá trùng hợp.

Quá dễ khiến người ta nghi ngờ.

Cô ngồi thẳng dậy, ánh mắt trở nên sắc hơn.

Nhưng rồi, rất nhanh, cô lại che giấu tất cả, ngón tay gõ câu trả lời với vẻ điềm tĩnh quen thuộc:

Han Sara📩: "Chưa bao giờ."

Gửi tin xong, Sara tắt điện thoại, đặt mặt xuống bàn.

Cô thấy mệt - nhưng thứ khiến cô mệt không phải là công việc.

Mà là hỗn độn trong lòng.

Những năm làm cảnh sát, cô luôn tin rằng trái tim mình chỉ dành cho công lý.

Rõ ràng, chỉ cần ai đó chống lại công lý, cô sẽ kiên quyết truy bắt không nương tay.

Nhưng từ lúc đứng dưới mưa nhìn vào đôi mắt ươn ướt của Thảo Linh...

cô không còn chắc nữa.

Giữa tiếng mưa và ánh đèn vàng, Han Sara nhận ra một điều mà cô không dám nói thành lời-

Trái tim cô đã lệch khỏi vị trí vốn có.

Không hoàn toàn dành cho công lý nữa.

Và người khiến nó lệch đi... là chính tội phạm mà cô phải bắt.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 6


Sáng hôm sau, Han Sara bước vào sở cảnh sát với tâm trạng nặng nề hơn thường ngày.

Đôi giày ướt vì sương sớm, chiếc áo khoác mang theo chút lạnh từ ngoài trời-tất cả càng làm tâm trí cô hỗn loạn thêm.

Cô đang sợ điều gì?

Là sợ bị hỏi về Lyhan...

Hay sợ chính mình sẽ nói ra điều không nên nói?

Sara không rõ.

Chỉ biết cô không còn chắc chắn liệu mình có thật sự muốn bắt Lyhan nữa-hay chỉ đang cố níu giữ chút "công lý" để không phản bội chính bản thân mình.

---

Căn phòng quen thuộc vẫn như mọi ngày: ngăn nắp, lạnh lẽo, chỉ có mùi cà phê thoang thoảng làm dịu bớt sự cô đặc của không khí.

Tách cà phê trên bàn vẫn bốc khói mờ, từng trang hồ sơ được lật đều đặn dưới ánh mắt nghiêm túc của Sara.

Cô ngồi đó, thẳng lưng, tập trung, nhưng tâm trí thì chạy về cuộc gặp gỡ dưới màn mưa tối qua.

Ngay lúc ấy-

Cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa khiến Sara giật nhẹ, đôi mày hơi chau lại.

"Vào đi."

Giọng nói của cô trầm xuống, mang một sự lạnh lẽo khiến bất kỳ ai lần đầu nghe cũng dễ run người.

Cánh cửa mở ra.

Một nữ cảnh sát trẻ bước vào-trông như vừa ra trường, còn mang theo sự ngây thơ và sự rụt rè của người mới.

"Xin chào thanh tra.

Tôi là cảnh sát mới ra trường, mong thanh tra giúp đỡ."

Cô gái cúi đầu rất lễ phép.

Sara nhìn lướt một vòng từ trên xuống dưới, ánh mắt sắc bén như quét qua hồ sơ một nghi phạm.

Đi làm cảnh sát hay đi diễn?

Lố lăng quá vậy.

Cô nghĩ trong đầu, vẻ mặt ngoài vẫn vô cảm.

"Được rồi, mời ngồi."

Nữ cảnh sát trẻ ngồi xuống ghế đối diện, nhẹ nhàng như sợ làm phiền cả căn phòng.

Sara không vòng vo, giọng cô lạnh đến mức không khí như hạ xuống vài độ.

"Cô đến đây tìm tôi có việc gì?"

Cô gái trẻ mỉm cười-một nụ cười nhẹ nhàng đến mức khiến Sara cảm thấy... kỳ cục.

Quá dịu dàng.

Quá mềm.

Quá trái ngược với môi trường cảnh sát đầy căng thẳng.

"Tôi muốn cùng thanh tra bắt một tên tội phạm đang bị truy nã gắt gao."

Câu nói ấy như một tia sét đánh thẳng vào đầu Sara.

Cô ngẩng lên ngay lập tức.

Ánh mắt đầy cảnh giác.

Không thể nào.

Một người mới vào nghề mà đã muốn xông vào vụ truy nã lớn nhất cả nước?

Lyhan của hiện tại đâu phải tên tội phạm hạng xoàng.

Sự lo lắng hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt Sara, đủ khiến nữ cảnh sát trẻ bên kia bất ngờ.

Cô ta khẽ nghiêng đầu quan sát-ánh mắt có phần tinh tế hơn vẻ ngoài ngây thơ thể hiện.

"Tôi có nghe nói thanh tra Han là người rất lạnh lùng, không bao giờ để lộ cảm xúc.

...Nhưng hình như khi nhắc đến kẻ bị truy nã này, thái độ của cô thay đổi rõ rệt."

Sara lập tức siết chặt bàn tay mình dưới mặt bàn.

Đôi mắt cô trở nên sắc như dao.

"Cô đang ám chỉ điều gì?"

Giọng nói thấp, sâu, và nguy hiểm.

Nữ cảnh sát trẻ nhìn thẳng vào cô, không hề nao núng.

"Thanh tra... cô có gì đó với tên tội phạm đang bị truy nã này phải không?"

Khoảnh khắc đó, căn phòng như rơi vào khoảng chân không.

Tiếng đồng hồ treo tường vang lên từng nhịp, rõ ràng đến mức như đâm vào tai.

Sara không biết giận hay sợ hơn.

Cô chỉ biết rằng: ai đó đã bắt đầu nghi ngờ, và đó là điều cô tuyệt đối không thể để lộ-

Vì người mà họ đang nói đến...

chính là Thảo Linh mà cô đã chôn sâu trong ký ức suốt 5 năm.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 7


Mưa vẫn rơi tầm tã, nặng hạt đến mức mặt kính xe của Han Sara trông như phủ một lớp sương mờ u ám.

Dòng nước xối xả trượt dài theo từng cơn gió mạnh, khiến cả thế giới ngoài kia chìm trong màu xám lạnh toát.

Sara ngồi trong xe, hai tay đặt trên vô-lăng, tầm mắt dán vào con đường nhòe nhoẹt ánh đèn.

Cô vốn đã quen với mưa-nhưng hôm nay, cơn mưa lại khiến lòng cô bất ổn lạ thường.

Không biết từ bao giờ, cứ mỗi lần trời mưa... cô lại nghĩ đến Thảo Linh.

Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, sắc bén cắt ngang dòng suy nghĩ.

Cô liếc qua màn hình.

Sở cảnh sát.

Sara nhấc máy, giọng đều nhưng hơi khàn:

"Có chuyện gì vậy?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng một sĩ quan trực ban, gấp gáp pha chút căng thẳng:

"Toà nhà đối diện khách sạn LH, phòng số 23 vừa xảy ra án mạng."

Sara im đúng một giây.

Khách sạn...

LH?

Hai chữ ấy khiến tim cô đập lệch một nhịp mà chính cô cũng không hiểu vì sao.

"Được rồi, tôi tới liền."

Cô cúp máy, đạp ga, chiếc xe lao vút đi giữa màn mưa trắng xóa.

---

Trên đường đến hiện trường.

Âm thanh mưa đập vào mui xe dồn dập như những nhịp trống thúc giục.

Đèn đường hắt ánh vàng mờ lên những vũng nước sâu, khiến mọi thứ trông méo mó và bị bóp nát như những hình ảnh trong cơn ác mộng.

Nhưng tâm trí Sara không hướng về vụ án.

Không hoàn toàn.

Trong đầu cô chỉ vang lên một cái tên:

Lyhan.

Cô siết vô-lăng mạnh hơn.

"Không biết là vô tình... hay cố ý..."

Cô lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ - hoặc hy vọng, cô không phân biệt được nữa.

Mỗi vụ án của Lyhan đều để lại dấu vết đặc trưng.

Cánh hoa huệ trắng.

Một chữ cái.

Một thông điệp.

Nhưng gần đây, mọi thứ đang trở nên... khác.

Như thể hung thủ muốn gửi tín hiệu cho riêng cô.

Cơn rùng mình lướt dọc sống lưng.

Không biết từ bao giờ, cô đã quen với việc cứ nghe án mạng là nghĩ đến một người.

Một người từng đứng dưới ánh đèn neon năm nào, vừa run rẩy vừa tò mò nhìn cô như muốn mổ xẻ tâm trí Sara.

Trần Thảo Linh.

Hay Lyhan-phiên bản bị bẻ cong bởi bóng tối.

---

Khi chiếc xe rẽ vào con đường dẫn đến khách sạn LH.

Đèn ưu tiên trên nóc xe cảnh sát hắt đỏ cả một góc phố.

Băng keo phong tỏa căng ngang, những bóng người mặc áo mưa chạy đi chạy lại.

Sara bước xuống xe, mưa táp vào mặt lạnh buốt, nhưng cô không hề chớp mắt.

Cô ngước nhìn tòa nhà đối diện khách sạn LH.

Phòng số 23 trên tầng 4-cửa sổ vẫn còn mở hé.

Một cơn gió mạnh thổi qua mang theo hơi lạnh thấu xương.

Mái tóc Sara ướt sũng, bết lại, nhưng ánh mắt cô thì sắc như lưỡi dao mỏng.

Không hiểu sao, ngay khoảnh khắc nhìn lên cửa sổ ấy...

Cô lại cảm thấy như có ai đó đang nhìn xuống mình.

Quan sát mình.

Chờ đợi mình.

Và trong khoảnh khắc đó-

Tim cô lại đập lệch một nhịp nữa.

Cảm giác ấy...

Quá quen thuộc.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
chap 8


Án mạng phòng 23 khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.

Mùi máu tanh ngai ngái hòa với hương hoa huệ thoang thoảng, tạo nên một thứ hỗn hợp vừa đẹp đẽ vừa kinh dị.

Trên sàn nhà vẫn còn dấu kéo lê, vệt đỏ kéo dài tới tận góc tường.

Nạn nhân được đặt nằm nghiêng, khuôn mặt bị che bằng một cánh hoa huệ trắng, như nghi lễ đặc trưng mà chỉ duy nhất một người làm— Lyhan.

Cả căn phòng là bản sao hoàn hảo của những vụ án trước:

Sạch sẽ.

Chính xác.

Không dấu vân tay.

Không dấu giày.

Mọi thứ như được dàn dựng bằng sự tỉ mỉ bệnh hoạn.

Nhưng với Sara, lần này không phải là sự thách thức sở cảnh sát.

Mà là thách thức chính cô.

Cô đứng yên giữa phòng, đôi mắt lặng lẽ quét từng chi tiết như đang cố gắng đọc câu chuyện mà hung thủ để lại.

Những cánh hoa huệ rơi không theo quy luật.

Một số cánh dập nhẹ— như bị ai đó mân mê bằng tay trước khi đặt xuống.

Không giống thách thức.

Mà giống như…

một lời nhắn.

Sara thở dài, gấp lại cuốn sổ ghi chép.

Cô quay sang người cảnh sát phụ trách hiện trường—một gã đàn ông đã quen xử lý những vụ như thế này.

“Như cũ.”

Gã hiểu ngay, gật đầu rồi rời khỏi phòng với vẻ ngán ngẩm.

Vẻ mặt đó không phải do sự tàn độc của hung thủ…

Mà do vụ nào cũng là Lyhan mà chẳng ai bắt được.

---

Khuya hôm đó — Sở cảnh sát

Tiếng bàn phím vang lên lách cách trong căn phòng im lặng, xen lẫn tiếng mưa đập vào cửa sổ.

Sara chưa về nhà, đôi mắt cô căng ra vì mệt mỏi nhưng tâm trí vẫn chạy theo từng dòng dữ liệu.

Hình ảnh vị trí nạn nhân.

Thời gian tử vong.

Góc đặt những cánh hoa huệ trắng.

Thứ tự các vết cắt.

Cô đọc từng dòng như đang cố tìm ra manh mối—hoặc cố phủ nhận điều mà trái tim đã thì thầm từ lâu.

Cốc cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn.

Làm Sara có chút chau mày.

“Vào đi.”

Cánh cửa mở ra, và một mùi hương nước hoa nhẹ phả vào phòng.

Một cô gái mặc cảnh phục bước vào—đôi chân dài, vòng eo nhỏ, gương mặt trang điểm nhẹ nhưng sắc sảo.

Chẳng ai khác ngoài cảnh sát trẻ mấy hôm trước xin cùng Sara truy bắt Lyhan.

Cô ta không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống ghế đối diện, hai chân bắt chéo, ánh mắt trôi chậm về phía Sara.

Một lúc lâu sau, giọng cô ta vang lên:

“Thanh tra, lại thêm một vụ nữa à?”

“Ừm.

Vẫn như cũ.”

Câu trả lời gấp gọn, lạnh như băng.

Nhưng cô gái kia không bỏ qua, ánh mắt cứ dán vào từng nét trên mặt Sara, như đang muốn lật tung lớp mặt nạ chuyên nghiệp mà thanh tra Han luôn đeo.

Sara gằn giọng:

“Đừng nhìn tôi như thế.

Tôi không có thêm thông tin cho cô đâu.”

Giọng cô sắc, nhưng tay vẫn gõ bàn phím, chẳng buồn ngước lên.

Vậy mà… trái với sự thờ ơ, câu nói ấy khiến cô gái trẻ hơi run.

Không phải vì sợ.

Vì ngạc nhiên.

Nghe nói Han Sara không bao giờ để lộ cảm xúc.

Vậy mà bây giờ… cô ấy đang mất bình tĩnh?

“Thanh tra không định truy bắt Lyhan?”

Sara dừng tay đúng một nhịp.

Câu hỏi ấy đâm trúng thứ mà chính cô không dám thừa nhận.

Cô hít sâu.

“Vẫn đang truy bắt đây.”

Giọng nói trở lại bình thản.

Sara ngẩng lên, ánh mắt lạnh thấu xương:

“Và cô—đừng tự ý hành động.

Cô không đủ sức để một mình bắt Lyhan đâu.”

Cô gái trẻ bật cười nhẹ, nhưng tiếng cười ấy mang chút ẩn ý khiến Sara khó chịu.

Cô ta đứng dậy, bước lại gần bàn, cúi xuống nhẹ để nhìn thẳng vào mắt Sara.

Khoảng cách gần đến mức Sara có thể thấy rõ ánh đèn phản chiếu trong đôi mắt của cô ta.

“Được rồi… tôi không có ý giành Lyhan của thanh tra đâu.”

Một câu nói nhẹ như gió nhưng sắc bén như dao.

Sara khựng người.

Cô ta biết.

Hoặc đang nghi ngờ về một thứ mà chính Sara vẫn trốn tránh nhìn thẳng.

Cô gái trẻ mỉm cười đầy ẩn ý rồi xoay người bước ra cửa, mái tóc đen tung nhẹ theo từng bước chân.

Khi cửa đóng lại—

Căn phòng chìm vào im lặng.

Sara ngồi yên, tay siết chặt chuột máy tính.

Câu nói kia cứ vang lên trong đầu:

“Tôi không có ý giành Lyhan của thanh tra đâu.”

Giành?

Han Sara nhắm mắt lại, lòng ngực nặng như bị ai bóp chặt.

Phải mất vài giây cô mới nhận ra—

Điều khiến người khác nghi ngờ…

không phải do Lyhan hành động bất thường.

Mà do chính cô.

Thanh tra Han.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 9


Đêm hôm ấy, mưa lại rơi.

Không lớn, chỉ đủ để bầu trời như bị quét một màn xám mỏng, lạnh và nặng nề.

Sở cảnh sát đã vắng gần hết người, hành lang tối hơn thường lệ.

Chỉ còn lại ánh đèn bàn trong phòng Han Sara, hắt màu vàng nhạt lên từng xấp tài liệu rối ren.

Sara gõ bàn phím một cách vô thức.

Cô không biết mình đang tìm gì, cũng không biết mình đang trốn gì.

Nhưng càng cố tập trung, hình ảnh Lyhan đứng trong bóng tối—một nụ cười mờ hồ, đôi mắt sâu như biết tuốt—càng hiện lên rõ đến mức khó chịu.

Cô ghét cảm giác này.

Ghét sự bị động.

Ghét việc Lyhan luôn dẫn cô vào một mê cung không cửa thoát.

Tiếng sấm bên ngoài nổ chói tai.

Ngay sau đó—

Bụp!

Đèn phòng vụt tắt.

Sara giật nhẹ, bản năng lập tức cảnh giác.

“Lại mất điện?

Giờ này?” – cô cau mày, tay trượt xuống thắt lưng, chạm vào khẩu súng như một phản xạ.

Cô đứng dậy, bước đến cửa sổ.

Mưa xối xuống kính tạo thành những đường mờ đục.

Không nhìn rõ bên ngoài.

Không gian tối đến mức mọi vật như hòa vào nhau, không để lại biên giới.

Ánh sáng từ đèn pin điện thoại đủ để soi vài bước.

Nhưng ngay khi Sara quay lại bàn làm việc... —Có người đang ngồi đó.

Một bóng người ngả nhẹ ra ghế, đan tay sau gáy, đôi chân bắt chéo, dáng điệu gần như thư giãn.

Mưa ngoài kia bỗng trở nên yên ắng đến lạ, như thể thời gian cũng ngừng lại để quan sát cảnh tượng này.

“Lâu rồi không gặp, Sara.”

Giọng nói ấy… trầm, khẽ, đủ để khiến nhịp tim cô lệch một nhịp.

Lyhan.

Cô ta nghiêng đầu, mái tóc ướt lòa xòa dính vào má, chiếc áo hoodie đen thẫm vì mưa, nhưng đôi mắt vẫn sáng đến mức đáng sợ.

Lyhan ngồi đó tự nhiên như thể căn phòng này là nơi cô ta thuộc về.

Han Sara siết chặt súng trong tay.

“…Cô to gan thật đấy.”

Giọng Sara khàn đi, giữa giận và bối rối.

Lyhan nhếch khóe môi.

“Tôi đến sớm hơn điện áp trở lại.

Không đáng khen à?”

“Cút khỏi đây.” – Sara lạnh lùng.

“Ừm… nhưng tôi vừa giúp cô đấy.”

“Giúp?”

“Vụ án tối nay.

Tôi để lại thứ cô cần mà.”

Sara đứng yên.

Người bình thường sẽ sợ hãi trước tội phạm đang bị truy nã ngồi ngay trước mặt.

Nhưng cô lại chỉ cảm thấy… hỗn loạn.

Có lẽ từ khi gặp Lyhan, Sara đã biết trái tim mình có vấn đề: nó không biết phân biệt đâu là đúng – sai, đâu là nguy hiểm – an toàn khi liên quan đến người này.

“Cô để lại…

để tôi phá án nhanh hơn?” – Sara hỏi chậm.

Lyhan đứng dậy.

Từng bước tiến đến phía cô.

Ánh sáng yếu ớt phản chiếu vào đôi mắt đầy tầng ý nghĩa của Lyhan, như muốn nói rằng:

Không, tôi làm vậy để kéo cô vào sâu hơn.

“Không.” – Lyhan đáp, giọng gần như thì thầm.

“Tôi để lại vì tôi muốn chính cô là người hiểu tôi… trước tất cả những kẻ còn lại.”

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay.

Sara vẫn giơ súng, nhưng không nổ.

Bàn tay cô hơi run.

Một điều cô chưa từng để ai nhìn thấy.

Lyhan nghiêng đầu, nhìn khẩu súng… rồi nhìn Sara.

“Cô sẽ bắn tôi sao?”

Một nụ cười nhạt, buồn đến lạ.

“Lần nào cô cũng để cơ hội trôi đi như vậy.”

Sara cắn môi, cổ họng khô rát.

“Sao cô lại đến đây?”

Bất chợt, Lyhan đưa tay lên, nhưng không chạm vào Sara—chỉ dừng lại vài centimet trước mặt, như thể khoảng cách ấy đã đủ để thiêu cháy cả không khí.

“Vì cô đang nghĩ về tôi.”

“Tự tin quá rồi đó—”

“Nếu không thì tại sao cô lại run?”

Sara giật mình.

Đúng, bàn tay cầm súng của cô… thật sự đang run.

Cô lùi lại một bước nhưng Lyhan nắm lấy cổ tay cô, nhanh, dứt khoát, không cho cô thoát.

“Đừng tự lừa mình nữa, Sara.”

Giọng Lyhan trầm thấp và nguy hiểm.

“Người rung động trước… không phải tôi.”

Câu nói ấy khiến cả thế giới như tắt âm thanh.

Sara cố giật tay ra nhưng không thành.

Trái tim đập như đang nổi loạn.

“Lyhan—buông ra.”

Lyhan chỉ cười, nhưng đôi mắt lại rất nghiêm túc.

“Không.

Vì nếu tôi buông… cô sẽ chạy mất.”

Cú áp sát bất ngờ khiến Sara chạm vào hơi ấm nơi cơ thể Lyhan.

Một cú chạm rất nhẹ… nhưng như dòng điện.

Khoảnh khắc ấy, chính cô—chứ không phải Lyhan—là người nghẹn lại.

Sara ghét điều đó.

Căm ghét điều đó.

Nhưng… không phủ nhận.

Lyhan áp môi sát tai Sara, giọng nhẹ như gió lạnh:

“Không phải lúc nào tôi cũng để mình bị săn đâu, thanh tra.

Nhưng đêm nay… tôi cho cô đuổi theo tôi một lần nữa.”

Và ngay khi Sara định siết cò—Điện bật sáng.

Lyhan đã biến mất.

Chỉ còn lại mùi hương nhàn nhạt của mưa và găng tay da.

Sara thở dốc, không biết đó là tức giận… hay điều gì khác đang lớn dần trong lồng ngực.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
chap 10


Mọi chuyện dạo này với Han Sara không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa.

Cô vẫn là thanh tra Han – lạnh lùng, thẳng thắn, lý trí tuyệt đối trong công việc.

Nhưng chỉ cần dính tới Lyhan… tất cả những lớp giáp tưởng chừng không thể phá vỡ ấy lại bị bóc ra từng mảnh.

Cứ mỗi lần Lyhan xuất hiện, Sara cảm giác mình như con thỏ trắng bị dồn vào góc tường, đối diện một con sói hoang vừa nguy hiểm… vừa khiến người ta không thể không nhìn lại.

“Đáng sợ thật.”

Sara tự lẩm bẩm khi nhớ lại ánh mắt đêm qua.

Ánh mắt vừa đọc hết nội tâm người khác, vừa như muốn kéo họ xuống cùng một vùng tăm tối.

Nhưng kỳ lạ là cô lại không thể tránh né được.

---

Sáng hôm sau

Sara xuất hiện trong sở với dáng vẻ… tệ hại chưa từng thấy.

Tóc buộc vội, áo khoác không cài hết nút, đặc biệt là đôi mắt thâm quầng khiến cô trông như đang cosplay gấu trúc .

Các cảnh sát trong sở vừa nhìn thấy là phải quay mặt đi để khỏi bật cười.

“Thanh tra Han… thật đấy hả?”

Một nam cảnh sát vừa bước tới vừa cố nén cười đến đỏ mặt.

Sara liếc cậu ta một cái, mệt mỏi đến độ chẳng buồn giận nữa:

“Rảnh quá thì làm hồ sơ đi.

Tôi không đôi co đâu.”

Cả phòng bật cười khúc khích.

Khung cảnh bất ngờ trở nên nhẹ nhàng hơn so với vẻ nặng nề mấy hôm nay.

Sara lê bước về phòng làm việc, mở cửa, rồi ngồi phịch xuống ghế như thể cả thế giới đang đè lên vai mình.

Đầu cô chạm nhẹ xuống mặt bàn.

Chỉ cần thở sâu một chút nữa là có thể ngủ ngay lập tức.

Ba giờ sáng mới ngủ được.

Mà lý do thì… không muốn nhắc lại cũng biết: Lyhan.

Cả đêm, hình ảnh ấy cứ lặp lại trong đầu.

Từng câu nói, từng ánh mắt, từng hơi thở như muốn trêu ngươi.

“Người rung động trước… không phải tôi.”

Sara kéo áo che mặt, thở dài.

“Chết tiệt.”

Cốc, cốc, cốc.

Tiếng gõ cửa làm cô bật dậy như lính trực chiến.

“Vào đi.”

Cánh cửa mở ra.

Người bước vào là Hải Thanh, đồng nghiệp thân thiết nhất của Sara, cũng là người duy nhất đủ gan để trêu cô mà không sợ bị giết bằng ánh mắt.

“Nhìn em như vậy… chắc vụ án mới căng lắm hả?” – anh cười nhẹ, đặt cốc cà phê nóng lên bàn cô.

Sara lừ mắt.

“Cũng không hẳn.”

“Ồ, không hẳn nhưng lại thâm mắt như gấu trúc thế kia?” – Anh khoanh tay giễu.

“Anh muốn ra ngoài không?” – Sara gằn giọng.

Hải Thanh phì cười rồi tự nhiên ngồi xuống.

Anh đặt một xấp tài liệu dày lên mặt bàn.

“Đây, thứ em cần.

Tối qua tổ điều tra hiện trường vừa gửi thêm phân tích.”

Sara thả tay khỏi trán, kéo tài liệu lại phía mình.

“Cảm ơn.”

Cô mở hồ sơ, mắt nhanh chóng đảo qua những hình ảnh và ghi chú.

Nhưng không nhận ra ngay rằng Hải Thanh đang quan sát cô một cách kỹ lưỡng.

Không khí im lặng một lúc.

Rồi anh thở dài, nghiêng người về phía trước:

“Còn về Lyhan… tụi anh vẫn chưa tìm được thêm thông tin gì.”

Nghe đến cái tên đó, tay Sara khựng lại một chút.

Nhưng chỉ trong một giây.

“Ừm.

Em biết rồi.”

Cô gập hồ sơ lại, ngả người ra ghế.

Hải Thanh nhún vai:

“Này, đừng tự ép mình.

Em mà ngã lăn ra vì thiếu ngủ thì Lyhan chưa bắt được, nội bộ đã phải đưa thanh tra Han đi cấp cứu trước đó.”

Sara nheo mắt:

“Anh nói chuyện dị đoan ghê.”

“Không.

Anh nói thật lòng.” – giọng anh nhẹ hiếm thấy – “Dù là tội phạm hay gì đi nữa… em vẫn phải giữ đầu óc tỉnh táo.

Đừng để ai kéo em đi quá xa.”

Một khoảng im lặng chậm rãi phủ xuống.

Sara không trả lời.

Nhưng trong đáy mắt cô, có gì đó thoáng rung động.

Hải Thanh đứng dậy, vỗ nhẹ vai cô.

“Nghỉ chút đi.

Rồi hãy làm việc.”

Rồi anh rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Sara nhìn hồ sơ vụ án, nhìn tách cà phê còn nóng, rồi khẽ thở dài.

Cô không biết rõ mọi thứ đang đi về đâu.

Chỉ biết rằng càng lúc càng rối…

và càng lúc càng khó thoát khỏi cái bóng của Lyhan.

Nhưng ít nhất hôm nay—giữa sở cảnh sát tấp nập—cô vẫn còn cảm giác mình được sống.

---
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 11


Thành phố về đêm luôn có một vẻ đẹp lạnh lẽo và mơ hồ.

Những bóng đèn đường vàng nhạt hắt xuống mặt đường ướt nước vì cơn mưa vừa dứt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như từng mảnh thủy tinh vỡ.

Sara trực ca đêm hôm đó, vẫn là cô ngồi trong chiếc xe quen thuộc, một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại cầm cốc cà phê vẫn còn hơi nóng bốc lên mờ kính.

Đêm nay yên ả một cách bất thường.

Điều đó khiến Sara… lo lắng.

“Yên tĩnh quá.” – cô lẩm bẩm.

Chuông báo từ sở cảnh sát đột ngột reo lên, khiến cô giật mình bừng tỉnh.

📞 “Tất cả đội tuần tra chú ý, một người trùng khớp với mô tả tội phạm truy nã Lyhan vừa bị phát hiện ở khu phố Đông, đoạn gần khu công nghiệp cũ.

Đội gần nhất lập tức đến ứng phó.”

Sara vừa nghe xong, tim lập tức dừng lại một nhịp.

Lyhan.

Tên đó.

Ở đây.

Ngay lúc này.

Cô không suy nghĩ mà đạp ga, chiếc xe phóng đi như mũi tên xé màn đêm.

---

Tại khu công nghiệp cũ

Nơi này ban đêm luôn tối đen như mực, chỉ có ánh đèn chớp nháy của các nhà máy bỏ hoang.

Xe tuần tra đã đến trước, đèn đỏ xanh nhấp nháy, tiếng bộ đàm vang lên liên tục.

“Báo cáo, mục tiêu đang chạy hướng về phía tòa nhà số 6!”

“Chặn đầu phía bên kia!”

Sara đậu xe rồi chạy vào bên trong.

Tim cô đập mạnh, không biết vì adrenaline… hay vì cái tên đang bị truy đuổi trước mặt.

Trong khoảng sân rộng, bóng dáng quen thuộc của Lyhan hiện lên dưới ánh đèn vàng nhạt.

Hoodie đen, dáng người mảnh nhưng nhanh nhẹn như mèo hoang.

Vừa nhìn thấy Sara, ánh mắt Lyhan thoáng lóe sáng… rồi biến mất trong ánh nhìn nửa thách thức, nửa… vui mừng.

“Mau đứng lại!!!” – tiếng cảnh sát phía sau hét lên.

Lyhan liếc nhìn, mỉm cười lạnh nhạt rồi quay người chạy tiếp.

Sara thở dài.

Tình huống này…

đúng là không thể tránh được nữa rồi.

Sara đuổi theo Lyhan xuyên qua các hành lang tối, bước chân dồn dập vang vọng giữa không gian trống trải.

Lyhan chạy phía trước, tốc độ nhanh nhưng không phải kiểu trốn chạy chết sống.

Mà giống như…

đang dẫn Sara theo.

Đôi khi Lyhan còn ngoái đầu lại nhìn cô, ánh mắt như đang hỏi:

“Theo kịp không?

Hay muốn tôi chạy chậm lại cho dễ bắt?”

Sara nghiến răng.

“Cô còn chạy kiểu khiêu khích nữa tôi bắn chết cô đấy!”

Lyhan bật cười.

Tiếng cười vang vọng trong không khí lạnh lẽo.

“Thanh tra đuổi tôi mà cứ như đang đi dạo.

Hay là…

Thanh tra không muốn bắt tôi?”

Sara sững người nửa giây.

Lyhan lập tức biến mất vào một góc tối.

Khi Sara rẽ vào một hành lang hẹp, cô bỗng bị kéo mạnh vào tường.

Một cánh tay kẹp ngang eo, bàn tay còn lại chặn vào tường ngay sát đầu cô.

Lyhan đứng sát đến mức Sara có thể cảm nhận hơi thở cô ta phả vào cổ mình.

“Thở gấp quá đấy, thanh tra.” – Lyhan khẽ nói, giọng trầm, ấm, và có chút nguy hiểm.

Sara đáp trả bằng ánh mắt sắc như dao:

“Cô vừa kéo tôi như tội phạm hành hung cảnh sát đấy.”

“Ừ, mà cảnh sát lại không phản kháng.”

Lyhan mỉm cười, cúi xuống gần hơn.

“Là vì cô nhớ tôi sao?”

Sara nghiêng đầu tránh ánh mắt đó.

Tim cô đập nhanh đến khó chịu.

“Tôi…

đang làm nhiệm vụ.”

“À?”

Lyhan nhướng mày.

“Thế tại sao cô không gọi đồng đội đến bắt tôi?”

Sara im lặng.

Vì sao ư?

Chính cô cũng không dám tự trả lời.

Từ xa, tiếng giày của đội tuần tra đang đến gần.

Sara lập tức đẩy nhẹ Lyhan ra.

“Đi mau.”

Lyhan khựng lại.

“Cô…

đang giúp tôi?”

Sara không nhìn thẳng cô ta, nhưng giọng nói rõ ràng và chắc chắn.

“Tôi không muốn nhìn thấy cô bị bắt… lúc này.”

Trong đôi mắt Lyhan, thứ cảm xúc khó hiểu vụt sáng như ngọn lửa nhỏ.

“Han Sara…”

Giọng cô ta thấp xuống, gần như thì thầm.

“Cô càng ngày càng giống người tôi muốn kéo vào bóng tối.”

Sara quay đi, cố giấu cảm xúc.

“Biến đi trước khi tôi đổi ý.”

Lyhan cười khẽ – nụ cười mềm như tơ lụa nhưng nguy hiểm như lưỡi dao cạo.

“Được thôi.

Nhưng thanh tra…”

Cô tiến sát lại gần tai Sara.

“…đừng nhớ tôi nhiều quá.”

Rồi Lyhan lùi lại, xoay người, biến mất vào bóng tối như chưa từng tồn tại.

“Thanh tra!

Cô có thấy Lyhan không?”

Sara nhìn vào lối hành lang trống rỗng, nơi Lyhan vừa chạy đi.

Cô thở dài.

“…Không.

Tôi đến trễ một bước.”

Cảnh sát gật đầu rồi tản đi tiếp tục truy tìm.

Chỉ còn Sara đứng giữa hành lang, tay nắm chặt, tim đập nhanh như muốn xé toang lồng ngực.

Một cuộc truy đuổi trong đêm.

Nhưng người thực sự bỏ chạy… lại không phải Lyhan.

Chính Sara…

đang bỏ chạy khỏi cảm xúc của chính mình.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 12


Bầu không khí trong sở cảnh sát sáng hôm sau đặc quánh sự căng thẳng.

Tin tức về cuộc rượt đuổi đêm qua đã lan nhanh như gió, ai cũng bàn tán về việc Lyhan lại thoát, lần nữa như trò đùa trước mắt toàn đội tuần tra.

Nhưng người im lặng nhất lại chính là Han Sara.

Cô ngồi trong phòng làm việc, ánh sáng buổi sớm chiếu qua khung cửa kính, hắt lên khuôn mặt vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi sau một đêm không ngủ.

Đôi mắt cô đỏ lên, không biết là vì thiếu ngủ… hay vì cảm xúc chưa kịp ổn định.

Cốc cà phê trong tay cô đã nguội từ bao giờ.

Những dòng chữ trên báo cáo trước mặt cứ nhòe đi, như thể có gì đó trong đầu cô đang kéo căng ra từng chút một.

Cảnh tượng đêm qua vẫn lặp đi lặp lại.

Lyhan kéo cô vào tường.

Cánh tay mạnh mẽ nhưng lại cố ý không dùng quá nhiều lực.

Hơi thở ấm nóng sát bên tai.

Và câu nói ấy—

“Đừng nhớ tôi nhiều quá.”

Sara đặt tách cà phê xuống bàn, tay khẽ run.

Thật là nực cười.

Một thanh tra như cô… lại để tim mình loạn nhịp chỉ vì một tội phạm?

Tiếng gõ cửa vang lên.

Hải Thanh bước vào, trên tay là một xấp hồ sơ mới.

Nhưng ánh mắt cậu lại dừng thật lâu trên Sara, như muốn đọc xem cô đang giấu điều gì.

“ Em không sao chứ?

Trông em… mệt mỏi hơn mọi hôm.”

Sara ngả người ra ghế, cố giấu cảm xúc bằng giọng nói quen thuộc.

“Em ổn.”

“Tối qua em đối mặt Lyhan đúng không?” – Hải Thanh bất giác hạ giọng.

Sara nheo mắt nhìn cậu.

“Vì sao anh nghĩ vậy?”

“Vì…” – Hải Thanh thở dài – “Em là người duy nhất có thể đuổi kịp Lyhan, vậy mà lần này lại không bắt được.”

Sara im lặng.

Một sự im lặng kéo dài đến khó chịu.

Cuối cùng, cô mới đáp, rất nhẹ:

“Em đến trễ một bước.”

Nhưng Hải Thanh vẫn nhìn cô, ánh mắt nghi ngờ pha lẫn lo lắng.

Dường như cậu hiểu, nhưng lại không muốn nói ra.

“Thôi được.

Anh không ép em nói.” – anh đặt tập hồ sơ xuống bàn – “Chỉ là… nếu em có chuyện gì, đừng giấu anh.”

Cánh cửa khép lại.

Sara nhắm mắt.

Dù rất muốn phủ nhận, nhưng cảm giác tội lỗi vẫn quấn lấy tim cô.

Cô đã để Lyhan trốn thoát.

Cố ý.

---

Chiều muộn hôm đó, trời lại đổ mưa.

Một trận mưa dài và nặng như đang xóa nhòa cả thành phố.

Sara rời sở cảnh sát khi kim đồng hồ chỉ vừa 6 giờ.

Cô không muốn ở lại, không muốn tiếp tục nhận thêm những ánh nhìn nghi hoặc, càng không muốn đối mặt với câu hỏi mà chính cô cũng không trả lời được:

“Cô đang đứng về phía công lý hay đứng về phía Lyhan?”

Gió thổi mạnh, mưa tạt vào mặt lạnh buốt.

Cô khoanh tay lại, bước nhanh vào con hẻm gần khu căn hộ của mình—một lối đi tắt cô vẫn thường dùng.

Thế nhưng hôm nay, nơi đó lại có bóng một người đang đứng tựa vào tường.

Dù ánh đèn đường mờ nhạt đến đâu, dù trong màn mưa dày đặc…

Sara vẫn nhận ra dáng người ấy ngay lập tức.

Lyhan.

Mái tóc ướt sũng, chiếc áo khoác tối màu dính mưa, đôi mắt sâu thẳm như bóng đêm thu vào mọi ánh nhìn.

Sara khựng lại, tim bất giác thắt nghẹn.

“Cô…” – giọng cô khàn đi – “Cô đến đây làm gì?”

Lyhan không trả lời ngay.

Cô bước ra khỏi bóng tối, từng bước chậm mà chắc, như cố tình để Sara nghe rõ tiếng bước chân vang lên trên nền gạch ướt.

“Muốn gặp thanh tra.” – Lyhan nói nhỏ, nhưng tiếng mưa không thể che mất được âm thanh đó.

“Ở đây…?” – Sara vừa hoang mang vừa đề phòng – “Cô nghĩ mình đang làm gì vậy?

Lỡ có ai thấy—”

“Không ai thấy đâu.” – Lyhan cắt ngang.

Cô đứng trước Sara, gần đến mức Sara phải ngửa đầu lên mới nhìn thấy trọn vẹn gương mặt ấy.

Mưa rơi giữa hai người, như tấm màn mong manh chỉ cần ai đó đưa tay chạm là lập tức biến mất.

“Thanh tra.” – giọng Lyhan mềm lại – “Sao tối qua cô lại thả tôi đi?”

Sara nghẹn họng.

Ánh mắt Lyhan nhìn cô lúc đó thật nguy hiểm—như thể chỉ cần cô nói dối một chữ thôi, Lyhan sẽ nhìn thấu tất cả.

“Tôi… chỉ phán đoán rằng nếu bắt cô ngay lúc đó sẽ không an toàn cho đội tuần tra.”

Lời nói ấy chỉ đúng… một nửa.

Lyhan mỉm cười nhẹ, nụ cười như thể Sara vừa nói ra điều dối trá vụng về nhất trên đời.

“Cô vẫn không trung thực.”

Rồi cô tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách, hơi thở hòa vào mùi mưa và khói thuốc nhàn nhạt.

“Đêm hôm đó, khi tôi kéo cô lại… tôi nghe rõ nhịp tim của cô.”

Sara lùi một bước theo bản năng.

“Cô— đừng nói bậy.”

“Tôi ít khi sai.” – Lyhan khẽ nghiêng đầu, mái tóc ướt rơi xuống gò má – “Cảm xúc của cô… tôi cảm nhận được hết.”

Sara không thể phản bác.

Lyhan nhìn cô rất lâu, ánh mắt dịu đi nhưng lại mang vẻ gì đó như tiếc nuối, như khao khát.

“Thanh tra Han.”

Giọng Lyhan thấp, trầm, và thật đáng sợ vì quá chân thật.

“Nếu cô còn tiếp tục để tôi trốn thoát… tôi sẽ hiểu đó là sự cho phép.”

Sara cứng người.

“Cho phép… gì?”

Lyhan cúi xuống gần tai cô, nụ cười thoảng qua như gió.

“Cho phép tôi bước vào cuộc đời cô.”

Sara cảm giác cả người như bị điện giật.

Cô muốn phản đối.

Muốn đẩy Lyhan ra.

Muốn tỏ ra lạnh lùng như mọi lần.

Nhưng cơ thể lại không nghe lời.

Mưa rơi nặng hơn, gió thổi mạnh đến mức lá cây bay loạn.

Giữa khung cảnh hỗn độn ấy, chỉ có hai người đứng sát nhau đến mức không còn ranh giới nào rõ rệt nữa.

Lyhan lùi lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Sara.

“Đừng để tôi hiểu lầm, thanh tra.”

Rồi cô quay người, bước vào bóng đêm phía cuối con hẻm.

Sara đứng đó rất lâu, mưa thấm vào từng lớp áo, lạnh đến tê buốt.

Nhưng điều khiến cô run rẩy… không phải là mưa.

Mà là câu hỏi vang lên trong đầu, lặp đi lặp lại:

Cô thực sự muốn bắt Lyhan?

Hay cô đang mong…

đừng bao giờ bắt được?
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 13


Không khí trong sở cảnh sát hôm nay đặc quánh như có ai vừa buông xuống một tấm màn nặng trĩu.

Những ánh mắt thì thầm, những câu nói nửa chừng rồi bỏ lửng… tất cả đều hướng về một người — Thanh tra Han Sara.

Tin tức về cuộc rượt đuổi tối đó đã được truyền đi nhanh đến mức Sara còn chẳng hiểu nổi bằng cách nào.

Ai cũng khen tốc độ truy đuổi của cô, nhưng điều khiến họ băn khoăn chính là kết quả: Lyhan trốn thoát.

Một lần nữa.

Và lần này, sự nghi ngờ đã không còn được giấu kín.

Trên hành lang, những tiếng giày bước mỗi lúc một gần.

Nữ cảnh sát trẻ — người vẫn luôn đề nghị được hợp tác cùng Sara — xuất hiện ngay trước cửa phòng, đôi mắt sắc như đang cố xuyên thấu suy nghĩ của người đối diện.

Sara đang ký giấy tờ, nhưng bàn tay hơi khựng lại khi cánh cửa bật mở.

“Thanh tra Han,” cô gái lên tiếng, giọng bình thản nhưng ngầm chứa đầy dao động, “tôi có chuyện muốn hỏi.”

Sara ngước mắt, giọng bình thản như thể cô đã chuẩn bị tinh thần từ lâu.

“Cô cứ nói.”

Nữ cảnh sát tiến vào, đóng cửa lại.

“Cuộc rượt đuổi tối hôm đó…

Thanh tra giải thích sao cho việc một mình cô đối đầu Lyhan, rồi để ả ta thoát dễ dàng như vậy?”

Sara giữ gương mặt điềm tĩnh đến mức khó tin.

“Tối đó là tình huống phức tạp.

Tôi phải ưu tiên sự an toàn của người dân trong khu vực.”

“Ưu tiên…

đến mức để tội phạm nguy hiểm nhất thành phố thoát khỏi tay?

Dù chỉ còn vài mét nữa là bắt được?”

Giọng cô gái bắt đầu lạnh hẳn đi, ánh mắt sắc bén khóa chặt Sara.

“Thanh tra, tôi không tin đó chỉ là ‘trùng hợp’.”

Sara khẽ nhíu mày.

“Cô đang nghi ngờ tôi?”

“Tôi chỉ đang làm nhiệm vụ,” nữ cảnh sát đáp.

“Và nhiệm vụ của tôi là chắc chắn rằng không ai trong sở có liên quan đến Lyhan.”

Trong tích tắc, ánh nhìn của hai người giao nhau — một người bình tĩnh cố che giấu, một người quyết tâm đào sâu đến tận cùng.

Không khí như căng ra, chỉ chờ một tiếng nổ bật.

Cuối cùng, Sara buông bút, dựa lưng vào ghế.

“Cô nghĩ tôi có quan hệ gì với Lyhan sao?”

“Không chỉ nghĩ,” nữ cảnh sát nói nhỏ “mà là cảm nhận.”

Sara siết nhẹ tay vịn ghế, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

“Cô đang vượt quá giới hạn rồi đấy.”

“Có lẽ,” cô gái đáp “nhưng tôi vẫn muốn đề nghị lại một lần nữa.”

Cô bước tới sát bàn, đặt tay lên mép bàn làm việc của Sara.

“Hãy để tôi đi cùng cô.

Chúng ta truy bắt Lyhan, hai người.

Không báo cáo cấp trên.

Không chia sẻ cho ai khác.

Một mình tôi và cô.”

Sara chớp mắt, đôi mày khẽ cau — lần đầu tiên trong buổi sáng lạnh lẽo ấy, biểu cảm của cô có chút dao động.

“Tôi từ chối,” Sara nói chậm rãi.

“Tôi làm việc một mình quen rồi.”

“Hay là…”

Nữ cảnh sát cúi xuống, gần sát Sara đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở phảng phất mùi bạc hà.

“…cô sợ tôi sẽ phát hiện ra điều gì đó?”

Sara đứng bật dậy, ghế khẽ trượt ra sau.

Nhưng thay vì phản ứng gay gắt, cô chỉ đáp bằng một giọng trầm và chắc nịch:

“Tôi không hợp tác với người không kiểm soát được cảm xúc của mình.”

Nữ cảnh sát giật nhẹ khóe môi — không phải cười, mà như thách thức.

“Cô càng chối, tôi càng tin là mình đúng.”

Khi cô gái rời khỏi phòng, cánh cửa đóng lại phát ra tiếng cạch đầy nặng nề.

Sara đứng yên một lúc lâu, hít sâu, tay đặt lên ngực như để trấn tĩnh nhịp tim bất thường của mình.

Cô ta biết… sớm muộn gì cũng biết.

Sara tựa đầu vào lưng ghế, lòng rối bời.

Không phải vì sợ bị phát hiện.

Mà vì cô không biết bản thân còn có thể giấu được bao lâu — giữa nghĩa vụ của một cảnh sát và xúc cảm đang lớn dần trong mỗi lần chạm mặt Lyhan.

Trái tim cô… từ lúc nào đã không còn đứng về một phía duy nhất nữa.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 14


Bầu trời xám xịt buổi chiều như muốn nuốt trọn cả thành phố, từng cơn gió rít qua ô cửa sổ phòng làm việc của Sara, mang theo hơi lạnh mơ hồ khiến cô khẽ rùng mình.

Kể từ cuộc đối thoại với nữ cảnh sát trẻ, tâm trạng cô trở nên lặng lẽ hơn bao giờ hết.

Những bước chân ngoài hành lang, những tiếng thì thầm lén lút… tất cả đều khiến cô cảm nhận rõ ràng rằng thời gian để giữ bí mật đã không còn nhiều nữa.

Sara ngồi lặng, đôi mắt mất tập trung trôi theo dòng thông tin trên màn hình máy tính mà chẳng kịp ghi nhớ gì.

Cô chỉ nghe được nhịp tim mình – đều nhưng nặng nề, như trống thúc từ nơi sâu nhất trong lồng ngực.

“Cô càng chối, tôi càng tin là mình đúng.”

Giọng nữ cảnh sát trẻ — sắc lạnh và đầy chắc chắn — vẫn vang lên không ngừng trong đầu.

Sara bất giác siết chặt tay.

Không, cô không thể để chuyện này tiếp tục ảnh hưởng đến công việc.

Không thể để sự yếu lòng của bản thân đặt người khác vào nguy hiểm.

Rồi tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Một nhịp đều đặn, không nóng vội nhưng lại khiến Sara bất giác thẳng người.

“Vào đi.”

Cánh cửa mở ra, và Hải Thanh bước vào — thần sắc có vẻ nghiêm trọng hơn mọi khi.

“Có chuyện gấp à?”

Sara hỏi, cố gắng giữ giọng ổn định.

Hải Thanh đặt một tập hồ sơ xuống bàn, ngập ngừng vài giây.

“Sara… anh nghĩ em nên xem cái này.”

Cô mở hồ sơ.

Bên trong là những bức ảnh hiện trường vụ án mới nhất — hoặc chính xác hơn, là hình ảnh được chụp lại từ camera an ninh gần nơi diễn ra cuộc truy đuổi đêm qua.

Dù góc chụp không rõ nét, nhưng bóng dáng Sara và Lyhan xuất hiện cùng trong một khung hình.

Khoảng cách của họ quá gần.

Quá thân mật.

Quá… khác lạ so với một cảnh sát và một tội phạm.

Sara nhìn bức ảnh, mi tâm nhíu lại.

“Chưa ai khác nhìn thấy chứ?”

“Tạm thời chưa,” Hải Thanh đáp.

“Anh đã xin người bên an ninh camera gửi thẳng cho anh trước.”

Sara ngước mắt nhìn anh.

“Tại sao lại đưa cho em?”

Vẻ mặt Hải Thanh thoáng hiện nét lo lắng mà anh luôn cố giấu đi.

“Vì anh biết… dạo này có người đang theo dõi từng hành động của em.

Và anh không muốn thứ này rơi vào tay họ trước khi em kịp chuẩn bị.”

Sara môi khẽ động, nhưng không nói gì.

“Em ổn chứ, Sara?”

Giọng anh trầm xuống, thật lòng hơn.

“Nếu có chuyện gì… em có thể nói với anh.”

“Sao anh nghĩ em có chuyện?”

“Vì anh biết rõ nét mặt của em hơn ai khác trong sở này.”

Anh mỉm cười nhẹ.

“Em đang sợ.”

Sara khựng lại.

“Em không biết sợ.”

“Không phải sợ tội phạm,” Hải Thanh nói chậm rãi, “mà là sợ đối diện với cảm xúc thật của chính mình.”

Sara quay đi.

Một khoảng im lặng nặng nề bao trùm cả căn phòng.

Khi Hải Thanh rời đi, Sara vẫn ngồi bất động rất lâu.

Căn phòng đột ngột trở nên quá rộng, quá yên, như muốn nuốt chửng mọi suy nghĩ của cô.

Cô nhìn xuống bức ảnh trên bàn — nơi bóng dáng mình và Lyhan chảy dài dưới ánh đèn đường.

Chỉ cần ai đó xem qua… chỉ một lần thôi… là mọi thứ sẽ sụp đổ.

Sara hít một hơi thật sâu.

Cô không thể để điều đó xảy ra.

Không thể để Lyhan bị dồn đến chân tường… và càng không thể để bản thân bị lộ.

Nhưng ngay lúc cô định cất bức ảnh đi, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.

Một tin nhắn không người gửi.

Một dòng văn ngắn gọn:

“Trong vòng 24 giờ tới… sẽ có thêm một người chết.

Nếu muốn ngăn tôi — hãy đến gặp tôi.”

Không cần ký tên.

Không cần bất kỳ dấu hiệu nào khác.

Bởi chỉ cần đọc câu chữ ấy thôi, Sara đã biết…

Lyhan đang gọi cô.

Và lần này, không phải để thử thách.

Không phải để trêu đùa.

Mà như một lời hẹn —

mang theo hiểm nguy, bí ẩn, và cả một thứ cảm xúc Sara không dám gọi tên.

Trái tim cô khẽ run lên.

Dù muốn hay không…

Cô vẫn sẽ đi.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 15


Đêm buông xuống thành phố như một tấm màn nặng nề, phủ kín những con đường dài hun hút.

Gió thổi qua những tòa nhà cao tầng, mang theo cảm giác lạnh lẽo và báo hiệu một điều gì sắp xảy đến.

Sara đứng trước cửa kính phòng làm việc, nhìn xuống những ánh đèn xe lướt qua như những vệt sáng mờ nhạt.

Bàn tay cô vô thức siết lấy chiếc điện thoại — nơi tin nhắn của Lyhan vẫn còn hiển thị rõ ràng.

Sara biết mình sẽ đi.

Đi mà không nói với bất kỳ ai.

Cánh cửa phòng bỗng bật mở không báo trước.

“Thanh tra Han.”

Giọng của nữ cảnh sát trẻ vang lên, sắc lạnh và đầy ý tứ.

Cô ta đứng dựa cửa, hai tay khoanh trước ngực, mắt khóa chặt lấy Sara như đang cố bóc tách từng lớp suy nghĩ trong cô.

“Cô chuẩn bị đi đâu vậy?”

Giọng cô ta nhỏ nhưng đầy nghi ngờ.

Sara đáp gọn: “Ra ngoài một chút.”

“Liên quan đến Lyhan?”

Sara dừng lại đúng một nhịp.

Nhưng chỉ một nhịp thôi cũng đủ để nữ cảnh sát kia nheo mắt.

“Tôi không thích bị theo dõi,” Sara nói, giọng đều nhưng lạnh như băng.

“ Tôi không thích đồng nghiệp mình che giấu thông tin quan trọng,” cô gái đáp lại, thái độ bất chấp.

“Nếu cô đang cố bảo vệ Lyhan—”

Sara lập tức xoay người, ánh nhìn sắc đến mức đối phương phải khựng lại.

“Tôi không bảo vệ ai cả,” cô nói, từng chữ bật ra rõ ràng.

Không đợi cô ta phản ứng, Sara bước ngang qua, để lại sự tức tối âm ỉ trong đôi mắt của nữ cảnh sát trẻ.

Cô ta chắc chắn sẽ còn bám theo.

Và Sara biết điều đó.

---

23:47 PM

Sara dừng xe dưới một cây cầu cũ bỏ hoang bên ngoại ô.

Gió đêm thổi mạnh, mang theo cảm giác trống rỗng khó tả.

Đây là nơi Lyhan từng nhắc đến trong một bài luận của cô ngày còn đi học — nơi con người dễ mất cảnh giác nhất là nơi họ từng tin rằng mình an toàn.

Sara bước xuống xe, đôi giày giẫm lên những mảnh sỏi vụn kêu lạo xạo.

“Đến rồi à?”

Giọng nói ấy — mềm mại, ung dung, và đầy nguy hiểm — vang lên từ phía sau.

Sara quay lại.

Lyhan đứng đó, trong chiếc áo khoác đen dài, mái tóc hất nhẹ sang một bên.

Ánh đèn đường mờ ảo chiếu vào gương mặt khiến cô trông vừa sắc sảo vừa ma mị.

Cô gái mà Sara từng xem như nạn nhân…

Giờ lại đứng trước mặt cô như một bóng ma đẹp đẽ mà cô không thể dứt ra được.

“Lyhan,” Sara nói khẽ.

“Tin nhắn đó—”

“Tôi biết chị sẽ đến,” Lyhan ngắt lời.

“Chị không bao giờ từ chối những lời mời của tôi.”

“Đừng tự tin quá.”

Lyhan mỉm cười, bước chậm lại gần Sara.

Mỗi bước đi như cố ý kéo căng không khí giữa hai người.

“Chị mệt mỏi lắm đúng không?”

“Tôi không cần cô lo.”

Lyhan dừng lại, sát đến mức Sara có thể nghe rõ hơi thở của cô.

“Tôi không lo cho chị,” Lyhan nói.

“Tôi chỉ nhắc chị nhớ rằng… nếu chị vẫn để cảm xúc điều khiển mình như tối qua… chị sẽ chết trước cả tôi đấy.”

Sara nghiến răng.

“Còn tin nhắn dọa giết người tiếp theo?”

Lyhan nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên tia tinh quái.

“Tôi đâu có nói tôi sẽ giết.”

Sara sững người.

“Ý cô là—”

“Đúng vậy,” Lyhan nói, bước ra xa một chút.

“Có một người khác đang muốn mượn danh tôi để làm chuyện điên rồ.

Và nếu chị không nhanh… sẽ có thêm một xác chết thật đấy.”

Sara nhìn sâu vào đôi mắt ấy — đôi mắt vừa chứa bí mật, vừa chứa nỗi đau mà cô chưa bao giờ hiểu hết.

“Vậy sao phải gọi tôi?”

“Vì chỉ chị mới hiểu được tín hiệu tôi để lại,” Lyhan thì thầm.

“Và vì tôi chỉ tin chị.”

Tim Sara lỡ mất một nhịp.

Lyhan cười nhẹ, như thể đã nhìn thấu phản ứng của cô.

“Đừng lo.

Tôi sẽ giúp chị bắt kẻ đó.”

“…Tại sao?”

Lyhan nhìn Sara rất lâu.

Gió đêm thổi tung mái tóc cô, để lộ ánh mắt phức tạp đến mức gần như nghẹt thở.

“Vì tôi không muốn ai khác chạm vào cuộc chơi của chúng ta.”

Một giây.

Rồi hai giây.

Không khí như bị bóp nghẹt.

Sara mở miệng, định nói gì đó—

Nhưng tiếng bước chân rẽ gió từ phía xa khiến cả hai lập tức quay lại.

Sara siết chặt hàm:

“Có người theo dõi chúng ta.”

Lyhan khẽ cười.

“Tôi biết.

Chị nên nói nữ cảnh sát nhỏ của chị kín đáo hơn chút.”

Sara chết đứng.

Cô ta thật sự đang theo dõi.

Lyhan tiến lại gần, thì thầm bên tai:

“Chị muốn tiếp tục cuộc trò chuyện, hay muốn tôi giúp chị xử lý người đang nấp ngoài kia?”

Sara hít sâu.

“Đừng động vào cô ấy.”

“Tôi sẽ không,” Lyhan mỉm cười, “nếu chị ra lệnh đúng cách.”

Và lần đầu tiên trong đời, Sara cảm nhận rõ… rằng mình đang đứng giữa hai lằn ranh —

công lý và tội lỗi, lý trí và cảm xúc, cảnh sát và kẻ bị truy nã.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 16


Gió dưới chân cầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi ẩm mốc của sông nước và thứ cảm giác bức bối khó gọi tên.

Sara vẫn đứng yên, sống lưng căng cứng, đôi mắt không rời Lyhan dù chỉ một khắc.

Câu nói vừa rồi của cô ta như một lưỡi dao mỏng, không đâm thẳng nhưng cứa rất sâu.

“Ra lệnh?”

Sara lặp lại, giọng thấp và khàn đi.

Lyhan nghiêng đầu, ánh mắt cong cong như cười, nhưng khóe môi lại không hề mang theo niềm vui.

“Chị là cảnh sát mà, thanh tra Han,” cô nói nhẹ tênh.

“Ra lệnh là thứ chị giỏi nhất.”

Sara siết chặt nắm tay.

Cô ghét cảm giác này — cảm giác bị nắm thóp, bị nhìn thấu, bị kéo ra khỏi vị trí mà mình đã cố giữ suốt bao năm.

Nhưng sâu trong lòng, cô hiểu Lyhan nói đúng.

Người đang trốn trong bóng tối kia, nữ cảnh sát trẻ tuổi ấy, không đủ tỉnh táo để hiểu mình đang bước vào thứ gì.

“Đi đi,” Sara nói khẽ.

“Bây giờ.”

Lyhan bật cười nhỏ, lùi lại một bước.

“Chị lo cho cô ta hơn tôi tưởng.”

“Đừng suy diễn.”

“Ồ,” Lyhan nghiêng người, giọng trầm xuống, “vậy là chị lo cho tôi hơn, đúng không?”

Sara không đáp.

Sự im lặng của cô chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Lyhan quay người, bóng lưng hòa dần vào bóng tối dưới gầm cầu.

Trước khi biến mất hoàn toàn, cô dừng lại, không quay đầu.

“Ba ngày nữa,” Lyhan nói.

“Hiện trường tiếp theo.

Tôi sẽ để lại cho chị đủ manh mối…

để chị không thể giả vờ như không biết gì nữa.”

“Lyhan!”

Sara gọi với theo, nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng gió và khoảng không rỗng tuếch.

---

Sara quay về xe, tim đập loạn nhịp.

Cô biết mình vừa vượt qua một lằn ranh vô hình — và lần này, không còn đường quay lại.

Khi cô khởi động xe, gương chiếu hậu phản chiếu một bóng người đứng khuất sau cột cầu.

Nữ cảnh sát trẻ.

Ánh mắt cô ta tối sầm, không còn vẻ dịu dàng giả tạo ngày nào.

Sara không xuống xe, chỉ nhìn thẳng qua kính, đủ để cả hai hiểu rằng… từ giây phút này, sự nghi ngờ đã trở thành chắc chắn.

---

Đêm đó, Sara không ngủ.

Những mảnh ký ức vỡ vụn cứ liên tục kéo về: Thảo Linh năm xưa với ánh mắt lạ lẫm trong phòng hồ sơ, những cánh hoa huệ trắng, chữ cái được để lại có chủ ý, và giờ là Lyhan — đứng ngay trước mặt cô, sống động, nguy hiểm, nhưng cũng gần gũi đến đáng sợ.

“Nếu chị vẫn để cảm xúc điều khiển mình…”

Sara bật ngồi dậy, đưa tay che mắt.

Cô không còn chắc thứ đang điều khiển mình là cảm xúc hay là một loại nghiện ngập tinh thần — nghiện việc bị Lyhan nhìn thấu, bị kéo vào thế giới đen tối mà cô từng thề sẽ tiêu diệt.

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn không tên, không số.

📩 “Chị đang thức.

Tôi biết.”

📩 “Đừng cố chối.

Từ lúc chị gặp lại tôi, chị đã không còn đứng hoàn toàn về phía ánh sáng nữa rồi.”

Sara nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

Cuối cùng, cô gõ một dòng duy nhất:

📩 “Cô đang chơi trò gì?”

Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.

📩 “Trò mà nếu kết thúc… sẽ có người phải chết.”

📩 “Câu hỏi là: chị muốn người đó là ai?”

Bàn tay Sara run lên.

Không phải vì sợ — mà vì cô hiểu, Lyhan không hề nói đùa.

Và sâu trong tim mình, Sara nhận ra một điều còn đáng sợ hơn cả cái chết:

Cô không chắc bản thân sẽ chọn đúng.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 17


Buổi sáng ở sở cảnh sát lạnh lẽo hơn thường ngày.

Ánh nắng bàng bạc vừa xuyên qua ô cửa kính đã bị lớp không khí căng thẳng trong phòng họp nuốt trọn.

Sara bước vào, ánh mắt ai cũng dõi theo cô — không phải vì tôn trọng, mà vì họ cảm thấy ở cô điều gì đó khác lạ, thứ mà chính cô cũng không thể gọi tên.

Trên bàn là hồ sơ vụ án mới.

Ba ngày vẫn chưa trôi qua, nhưng hiện trường thì đã xuất hiện.

---

“Nạn nhân là nữ, 27 tuổi,” đội trưởng báo cáo, nhưng Sara hầu như không nghe.

“Không có dấu hiệu chống cự mạnh.

Tại hiện trường có để lại một… ký hiệu hoa huệ trắng.”

Tim Sara thắt lại.

Tất cả ánh mắt trong phòng đổ dồn vào cô.

“Thanh tra Han,” đội trưởng nhìn thẳng, “cô có ý kiến gì không?”

Sara hít sâu.

“Cho tôi xem ảnh hiện trường.”

Khi bức ảnh được bật lên màn hình lớn, cả phòng ồ lên kinh hãi.

Cô gái nằm giữa nền xi măng lạnh, tóc xõa dài như vệt mực đen, đôi mắt mở hé như đang nhìn thấy ai đó đến phút cuối.

Trên ngực nạn nhân là một bông huệ duy nhất — cánh hoa còn ướt.

Như thể vừa được đặt xuống.

Sara bước lên gần màn hình, quan sát từng chi tiết.

Bên cạnh bông hoa, là một ký tự nhỏ được viết bằng mực đỏ.

L.

Không ai hiểu, nhưng Sara hiểu.

Lyhan.

Cô ấy không còn để lại manh mối — cô ấy để lại lời nhắn.

Một lời nhắn chỉ mình Sara giải mã được.

---

Khi cuộc họp kết thúc, nữ cảnh sát trẻ — người từ hôm trước đã theo dõi cô — bước nhanh đến.

“Chị Han.”

Giọng cô ta thấp, rắn lại.

“Hôm qua chị đã gặp ai dưới gầm cầu?”

Sara dừng bước.

Không quay đầu.

Cũng không phủ nhận.

“Cô theo dõi tôi?”

“Vì chị có dấu hiệu che giấu điều gì đó.”

Sara nhìn thẳng vào mắt cô ta — đôi mắt vẫn còn non nớt nhưng chất chứa tham vọng và sự nghi ngờ không thể giấu.

“Cô còn quá trẻ để hiểu,” Sara nói khẽ.

“Vậy chị cứ giải thích để tôi hiểu.”

Sara nhếch mép, nụ cười không chút ấm áp.

“Có những thứ… biết rồi sẽ chết nhanh hơn.”

Nữ cảnh sát trẻ sững lại một giây.

Sau đó, ánh mắt cô ta tối đi hẳn.

Không sợ hãi.

Mà là cảm giác bị thách thức.

---

Trở về văn phòng, Sara mở điện thoại.

Một tin nhắn mới từ số lạ:

📩 “Chị thấy hiện trường chứ?”

📩 “Đẹp không?”

Sara nghiến răng.

Cô ấy đang biến cả vụ án thành trò chơi nghệ thuật của riêng mình.

📩 “Cô muốn gì?”

Một hồi lâu sau, tin nhắn đến:

📩 “Tôi muốn chị đến nơi này.

Một mình.”

Kèm theo đó là một đoạn video ngắn.

Sara mở ra — và tim cô hẫng một nhịp.

Trong video, Lyhan đang ngồi trên lan can một tòa nhà cũ, chân đong đưa, tóc bay nhẹ trong gió chiều.

Cô ấy quay camera về phía mình, mỉm cười như thể đang gọi Sara đến một buổi hẹn bí mật.

📩 “Chị có 4 tiếng.

Nếu không…”

Camera liếc sang một bóng người bị trói ở góc tối.

Một cô gái còn sống — run rẩy, khóc nấc.

📩 “Tôi sẽ thay đổi kế hoạch.”

Video dừng.

Sara đứng bật dậy, ghế đổ xuống đất.

Tim cô đập hỗn loạn nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ.

Cô hiểu: đây không còn là vụ án.

Đây là lời mời.

Một sợi dây vô hình trói chặt cô lại.

Và sự thật đáng sợ hơn cả là…

Cô biết mình sẽ đi.

Không do dự.

Không báo với ai.

Vì Lyhan không chỉ đẩy cô vào bóng tối.

Cô ấy đang kéo cô vào cùng một phía với mình.
 
[ Lyhansara ] Nơi Mặt Trời Không Chiếu Tới
Chap 18 ( END )


Đêm ấy, thành phố như nín thở.

Sara đứng trước tòa nhà cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ lâu nơi Lyhan hẹn gặp.

Ánh đèn đường chập chờn, mưa không rơi nhưng không khí nặng nề đến nghẹt thở.

Cô biết rõ, chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, ranh giới giữa thanh tra Han Sara và một con người biết yêu sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng cô vẫn bước vào.

Không còi báo động.

Không đồng đội.

Không kế hoạch dự phòng.

Chỉ có cô và Lyhan.

---

Trên tầng thượng, gió thổi mạnh, cuốn theo mùi kim loại lạnh lẽo của bê tông ẩm.

Lyhan đứng đó, tựa lưng vào lan can, áo khoác đen phất phơ như bóng đêm biết thở.

Dưới ánh đèn yếu ớt, gương mặt cô gầy hơn, sắc lạnh hơn, nhưng đôi mắt thì vẫn vậy: sâu, tối, và chỉ phản chiếu duy nhất một người.

Han Sara.

“Chị đến rồi.”

Lyhan lên tiếng trước, giọng nhẹ như thể họ chỉ đang hẹn nhau uống một ly cà phê muộn.

“Thả người ra.”

Sara nói thẳng, tay nắm chặt trong túi áo khoác.

“Đây là lần cuối.”

Lyhan khẽ cười, một nụ cười không còn mỉa mai, không còn thách thức.

“Chị vẫn nghĩ tôi làm tất cả chỉ để giết người sao?”

Sara không đáp.

Cô nhìn thẳng vào Lyhan như muốn khắc sâu hình ảnh ấy lần cuối cùng.

Ở góc tối phía sau, cô gái bị trói đã được thả.

Không một vết thương.

Không một giọt máu.

Lyhan chưa từng định giết cô ta.

“Chị thấy chưa,” Lyhan nói khẽ,

“Em chưa từng muốn chị phải mang thêm máu trên tay.”

Sara nhắm mắt.

Một giây thôi nhưng đủ để mọi ký ức ùa về: hành lang sở cảnh sát năm xưa, ánh đèn huỳnh quang, tập hồ sơ rơi xuống đất, ánh mắt đầu tiên chạm nhau.

“Vậy tại sao?”

Giọng Sara vỡ ra.

“Tại sao lại là con đường này?”

Lyhan bước đến gần.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn một hơi thở.

“Vì em không được ai giải thoát cả,” cô nói chậm rãi.

“Ngoại trừ chị.”

Sara mở mắt.

Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, Lyhan đưa tay lên không phải để đe dọa, không phải để che giấu mà để chạm vào má Sara.

Bàn tay lạnh, run rất khẽ.

“Chị là người duy nhất từng tin em,”

Lyhan thì thầm.

“Và cũng là người duy nhất có thể kết thúc tất cả.”

Tiếng còi cảnh sát vọng lên từ xa.

Không nhiều.

Nhưng đủ gần.

Sara hiểu có người đã lần theo dấu vết.

Có thể là nữ cảnh sát trẻ kia.

Có thể là số phận.

Cô đưa tay lên, giữ lấy bàn tay Lyhan.

“Em biết không,” Sara nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ,

“Có những người sinh ra không phải để được cứu.”

Lyhan mỉm cười.

Nụ cười dịu dàng nhất mà cô từng dành cho Sara.

“Nhưng chị thì có.”

---

Sara rút súng.

Không chĩa vào Lyhan.

Mà chĩa vào… hệ thống đèn báo động khẩn cấp của tòa nhà.

—ĐOÀNG—

Ánh sáng phụt tắt.

Cả tầng thượng chìm vào bóng tối.

“Chạy đi,” Sara nói nhanh, áp trán mình vào trán Lyhan.

“Rời khỏi thành phố này.

Đừng bao giờ quay lại.”

Lyhan lắc đầu.

“Nếu em đi,” cô thì thầm,“Chị sẽ không còn là chị nữa.”

Sara cười buồn.

“Còn nếu em ở lại, chị sẽ phải bắt em.”

Im lặng.

Gió rít lên giữa hai người như tiếng than khóc.

Cuối cùng, Lyhan lùi lại một bước.

Rồi hai bước.

“Em yêu chị ” cô nói, lần đầu tiên và... cũng là lần cuối.

“Nhưng tình yêu này không có hồi kết.”

Lyhan quay lưng, trèo qua lan can, biến mất vào bóng tối phía sau tòa nhà, nơi không có ánh đèn, không có bản đồ, không có tên gọi.

Sara đứng đó, bất động.

Khi cảnh sát ập lên tầng thượng, chỉ còn lại cô và một bông huệ trắng đặt ngay ngắn trên nền xi măng lạnh.

---

Sáng hôm sau.

Hồ sơ vụ án Lyhan được đóng lại.

Trạng thái: Mất tích.

Nghi phạm: Không xác định.

Thanh tra Han Sara xin nghỉ phép vô thời hạn.

Người ta nói cô chuyển đi nơi khác.

Có người nói cô rời ngành.

Cũng có người bảo… cô chưa từng rời khỏi thành phố này.

Chỉ là từ đó về sau, mỗi khi đêm xuống, ở những nơi mặt trời không chiếu tới, người ta lại thấy một bông huệ trắng nằm lặng lẽ trên bậc thềm ướt mưa.

Và đâu đó, trong bóng tối,

một tình yêu vẫn tồn tại không cứu rỗi, không quay đầu,và

không bao giờ có hồi kết.
 
Back
Top Bottom