Cập nhật mới

Khác Lý do khiến tôi đưng hack,mãi mãi!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
153272227-256-k102662.jpg

Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Tác giả: trantuanminh1754
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Why I stopped hacking.For good.



reddit​
 
Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Lời nói đầu


Truyện được dịch từ truyện:Why I stopped hacking,For good! của tác giả Menmaro trên diễn đàn Reddit.Các bạn có thể đọc bản gốc tiếng Anh tại đây:
To view this content we will need your consent to set third party cookies.
For more detailed information, see our cookies page.

Đôi lời của tác giả:

Trước hết để tôi báo trước với các bạn rằng đây là câu chuyện từ một người bạn tốt của tôi.

Vì sự an toàn của cậu ấy tôi sẽ không dùng biệt hiệu hay tên thật của cậu ta.

Tôi sẽ dùng một cái khác thay thế.

Tôi cũng sẽ kể lại ở ngôi thứ nhất bởi cậu ta đã cho tôi toàn quyền sử dụng câu chuyện và thừa biết tôi thích viết lách ra sao.

Bản dịch được lấy tại:redditvn.com

Nếu anh (chị) phụ trách tại Redditvn có khiếu nại bản quyền thì anh (chị) vui lòng liên hệ cho em tại email:[email protected],e sẽ ngay lập tức gỡ bỏ truyện.Xin cảm ơn!
 
Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Part 1


Tôi đã dính liền tới cái máy tính trong suốt quảng thời gian trưởng thành.

Từ khi tôi bắt đầu bập bẹ biết nói, tôi đã bắt đầu vọc cái máy tính của ông chú, chơi hết trò này đến trò khác.

Đến khi tôi lên 10 thì tôi đã có khả năng chiếm dụng tài khoản msn của mọi người trong gia đình và khiến họ gửi cho nhau những tin ngắn ngớ ngẩn.

Ờ thì lúc đó tôi mới chỉ 10 tuổi thôi nên mấy cái tin nhắn toàn kiểu "Tôi ghét ông" hay "Trả lại tôi con siêu nhân đây".

Bạn biết đấy, tôi chẳng có người bạn nào cả.

Tôi bị bắt nạt và chèn ép nhiều lắm.

Tôi là một đứa trẻ tự kỉ, có lẽ đó là lí do khiến bọn nhóc bắt nạt tôi.

Tôi không biết lí do chính xác, và có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết được.

Ông già tôi luôn nói với tôi rằng tôi phải đứng lên vì chính mình, phải cho bọn chúng thấy là tôi không hề run sợ.

Sự thực thì tôi không thể chống lại bọn chúng.

Tôi đã cố, nhưng những cú đấm của tôi quá yếu và những cú đá của tôi chỉ là trò đùa.

Tôi đã dành phần lớn thời gian trong suốt 6 năm nghĩ rằng cách duy nhất để tôi chống lại là tấn công vật lý.

Nào tôi biết rằng thế giới mà tôi lớn lên cùng, thế giới ảo đó, chuẩn bị trở thành một trang sách mới - một cuộc sống mới cho bất cứ ai.

Và từ đó, sai lầm của tôi ngày càng chồng chất.

Tôi 16, mọi người xung quanh bắt đầu sử dụng facebook, twitter, bất cứ mạng xã hội nào nổi tiếng, họ đều tham gia.

Tôi có một kẻ bắt nạt "chính" mà bạn có thể gọi hắn là Brock.

Brock đúng là kẻ đo ni đóng giày của từ "thằng khốn".

Tôi nghĩ rằng những gì tôi bắt hắn trả giá sau này cũng khiến tôi khá hơn vì điều đó.

Brock thích khoe khoang lắm.

Hắn có cô bồ siêu nóng bỏng, cơ thể cường tráng và hắn siêu giỏi thể thao.

Điểm trừ duy nhất của hắn là hắn ngu vãi cớt.

Hắn ghét những ai học hành giỏi giang.

Và, ngạc nhiên chưa, tôi là một học sinh giỏi.

Tôi giỏi giải quyết những vấn đề một cách bất ngờ.

Tôi nghĩ đó là điểm tốt của việc tôi tự kỷ.

Brock ghét điều này, và hắn quyết làm cuộc đời tôi trở nên khốn khó.

Tôi đã cố chống lại hắn bằng cơ thể còm cõi của mình.

Quên béng mất rằng vũ khí mạnh nhất của tôi là trí óc.

Một ngày nọ, tôi đang lướt Facebook thì thấy tài khoản Brock gợi ý kết bạn.

Hắn đặt chân vào thế giới của tôi, và đột nhiên, mọi thứ chợt đi vào đúng chỗ.

Tôi tạo một tài khoản khác, chỉnh sửa nó và làm nó trông như một cái bình thường.

Tôi kết bạn với Brock và cố gắng tìm hiểu mọi thứ về hắn càng nhiều càng tốt.

Tôi cũng tìm và kết bạn với cô bạn gái của hắn nữa.

Tôi gửi cho Brock một email từ "Facebook" với nội dung là tài khoảng của hắn đã bị xâm phạm và hắn cần tải một file PDF bao gồm mọi dữ liệu bảo mật mới được cập nhật.

Tất nhiên là để giữ lại tài khoản hắn đã down file về.

Đần độn.

Tôi truy cập vào laptop của hắn và tìm được tất cả mọi thứ về hắn.

Lúc đó trong tay tôi có đủ thông tin tới mức tôi có thể nói cho bạn biết hắn đang ở đâu, đang làm gì và làm cùng với ai.

Tôi cũng khiến cái camera ở laptop hắn gửi tôi ảnh hắn hàng ngày để theo dõi mọi hành vi.

Khi bạn gái hắn qua nhà chơi, tôi đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi.

Tôi bật ứng dụng "hẹn hò online" lên và bắt đầu gửi tin nhắn đến cho Brock.

"Hey cưng à, mong gặp anh ngày mai quá, tuần trước thật là đỉnh."

Tôi sẽ không đi vào chi tiết đâu, nhưng bởi những thông tin mà tôi thu thập được tôi đã thuyết phục được bạn gái hắn tin rằng Brock có một người bạn gái online.

Tôi không dừng lại ở đó.

Tôi download về laptop của hắn càng nhiều gay porn càng tốt.

Vào thời điểm đó đồng tính luyến ái không được chấp nhận nhiều như bây giờ, do đó bạn có thể hiểu phụ huynh hắn phản ứng ra sao với cái "ổ sướng" của hắn.

Hắn không bao giờ quay lại trường nữa, tôi đoán là hắn chuyển sang thành phố khác.

Tôi không biết, cũng chẳng thèm quan tâm, với tôi đó là một chiến thắng nho nhỏ và tôi tận hưởng từng phút giây của nó.

Giờ thi tôi ước mình đã dừng lại ở đó.

Chúa ơi, giá mà tôi đã dừng lại lúc đó.

Nhưng tôi đã nghiện.

Nghiện cái cảm giác chính tay mình thực thi công lý, cảm giác khiến tôi yêu thích và muốn nhiều hơn nữa.

Vì thế, tôi chuyển sang tấn công bọn tội phạm, những kẻ sử dụng dark web để ẩn náu và lây lan sự bẩn thỉu của chúng.

Trong suốt 4 năm ròng, tôi là một cái đinh trong mắt chúng.

Ấu dâm, hiếp dâm, kẻ buôn bán ma túy, tất cả.

Nếu bọn chúng dùng mạng, tôi sẽ khiến chúng sống trong địa ngục.

Tôi nghĩ rằng tôi thông minh lắm, rằng tôi che dấu mình tốt lắm.

Nhưng rồi, mẹ nó, có thứ gì đó theo dấu chân tôi.

Và hắn sớm cho tôi biết.

Tôi thức dậy vào một buổi sáng nọ, như những ngày bình thường khác, rán trứng và nướng bánh mì cho bữa sáng với một ly nước cam.

Khởi động máy tính và lướt Reddit.

Như thường lệ thôi, ai đó than phiền thứ gì đó đang bị áp đảo, thứ gì đó bị khống chế, những nhà thiết kế trò chơi không lắng nghe.

Những tiếng cười nhẹ nhàng bình thường mỗi sáng.

Rồi tôi nghe một tiếng ping, tiếng thông báo Facebook Messenger.

Kì vậy, tôi đã mở facebook đâu.

Hay tôi mở rồi mà quên nhỉ?

Cơ mà tôi đâu có hay dùng Facebook.

Nó khá lạ, nhưng chưa đủ để báo động tôi.

Một tin nhắn đến, từ kẻ nào đó mà tôi không biết, "Danni này, thời tiết ở Nhật Bản thế nào?"

Cái đéo gì vậy?

Thời tiết ở Nhật Bản áo?

Tôi đang ở đầu bên kia địa cầu.

Tên tài khoản là James Puckerson.

Trên màn hình khác, tôi lướt nhanh trang cá nhân của gã để tìm bất kì người bạn chung nào, ai đó tôi đã gặp ở một bữa tiệc nào đó, có lẽ thế.

Tôi vẫn gõ trả lời gã "Trời nắng, tôi hi vọng thế, ai cũng biết là tôi ghét mưa mà."

Tôi vẫn không ngừng tìm kiếm, nhưng không có gì đáng quan tâm xuất hiện.

James trả lời "Ôiii một anh chàng vui tính đó.

Nói tôi nghe này Danni, cậu có thích chơi game không?"

Đến lúc này tôi vẫn nghĩ là gã đang ám chỉ các trò chơi điện tử.

"Tất nhiên rồi bồ tèo, ông bạn định chơi gì?

League of Legends?

DoTa?

Trò nào cũng được hết."

"Ôi Danni à, tôi đâu có thèm mấy trò chơi con nít đó.

Ý tôi là trò chơi thật sự kia.

Cậu biết đấy, những trò mà liên quan đến mạng sống của người khác ấy."

Tôi bật cười, có kẻ nào đó đã hack tài khoản Facebook của tôi, kết bạn với cái tài khoản kì lạ này và giờ thì đang trêu chọc tôi.

"Nào nào Danni, đây không phải trò đùa đâu.

Tôi chơi mấy trò chơi này hết sức nghiêm túc đấy."

Ờ hả??

Làm thế quái nào gã biết tôi vừa cười?

Gã đoán mò sao?

Sẽ không có cách nào hắn thấy được tôi, camera của tôi đâu có cắm và làm sao mà hắn mò vào căn hộ của tôi được?

Tài khoản Facebook của tôi có một địa chỉ giả, và tôi cũng chưa bao giờ dùng địa chỉ thật, kể cả trên Amazon hay eBay.

Đây chắc hẳn là một trò đùa.

Tôi trả lời: "Được thôi ông bạn, tôi đang chán vđ ra đây".

Tôi đang cố mua thời gian và tìm xem thằng khốn này ở đâu tòi ra.

Tôi lùng sục khắp nơi để tìm bất cứ manh mối nhỏ nào.

Tìm thấy gì đó cũng được, rồi từ đó tiếp tục tìm kiếm tiếp.

Sau cùng tôi cũng tìm được một địa chỉ.

Khi tôi nhìn lại dòng địa chỉ, cả người tôi đóng băng.

Tôi có thể thấy mặt mình cắt không còn một giọt máu.

Đó là địa chỉ của tôi.

Tôi là đứa duy nhất sống tại đây nhưng bằng cách nào đó thằng khốn này lại dùng địa chỉ của tôi để che dấu.

Ping!

Một tin nhắn nữa lại đến.

"Tôi thấy là cậu đang trở nên tái mét kìa Danni, có chuyện gì thế?

Cậu không tin vào những bóng ma sao?"

Tôi không thể cử động, thằng khốn này có thể thấy tôi, hắn biết mọi hành động tôi đang làm và tôi không biết phải làm gì.

Tôi có nên chạy thật nhanh khỏi đây và đốt sạch mọi thứ không?

Đốt ổ cứng của tôi và nghiền nát bo mạch chủ.

Chuyện đéo gì đang xảy ra thế này?

"Ring ring Danni à, ring ring"

Điện thoại tôi bắt đầu kêu, nhưng không phải James gọi.

Người gọi đến là mẹ tôi.

Tôi nhấc máy.

Có chút băn khoăn khi trả lời, bởi tôi không thể để lộ cho bà biết rằng tôi đang sợ điều gì đó, bà sẽ lo lắm.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.

"Chào mẹ, mọi thứ ổn chứ?"

Âm thanh tôi nghe thấy sau đó khiến tôi hoảng hốt đánh rơi điện thoại của mình, nó khiến thôi nhận ra rằng mọi thứ là thật và đây không phải là trò đùa.

Một giọng nói, rõ ràng đã bị bóp méo để che dấu thân phận kẻ gọi.

Nhưng mối đe dọa là có thật, và tôi biết kẻ đó là ai.

"Danni này, thời tiết ở Nhật Bản thế nào vậy?"
 
Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Part 2


Lời mở đầu phần 2:

Cho phép tôi được mở đầu phần 2 này bằng cách nói lời cám ơn tới những người đã đọc phần trước và thích nó.

Tôi cũng rất xin lỗi nếu có bất kì lỗi ngữ pháp hay sai từ nào bởi tôi đang gõ trên điện thoại và rất khó để chỉnh sửa.

Laptop của tôi đang ở một nơi khác nhưng tôi sẽ sửa lại những phần truyện này sau khi tôi trở về.

Hãy cố chịu và thưởng thức phần hai nhé.

Tôi cũng muốn nhắc lại là đây là truyện của bạn tôi.

Tôi không trải qua những truyện này và có đôi chỗ tôi phải tự tưởng tượng xem anh bạn tôi nghĩ gì (một số chúng là thật)dựa trên những gì tôi biết về anh ấy.

Đây là câu chuyện anh ấy kể cho tôi và tôi tin nó là thật.

Anh bạn tôi đã dừng hack lâu rồi và giờ thì chủ yếu dành thời gian chơi game và làm việc.

-------------------------------------

Tôi cứng đơ người.

Cơn hoảng sợ lan khắp cơ thể tôi và vây lấy trí óc tôi.

Chuyện gì đã xảy ra với mẹ tôi?

Bà có ổn không?

Thằng chó đẻ này đang làm gì với điện thoại của bà?

Tôi biết rằng tôi cần phải bình tĩnh lại, có gì đó không ổn ở đây.

Tôi cầm lại điện thoại và nhìn lại tên người gọi.

Nó chỉ ghi là mẹ, không hiện số.

Đệt, sao tôi lại ngờ nghệch đến thế, hắn ta chỉ đang làm giả tên người gọi, chắc chắn là để tôi hoang mang.

Được rồi, tôi sẽ chơi tiếp với gã, có lẽ tôi đang bỏ sót điều gì đó.

"M...Mày đang làm gì với điện thoại của mẹ tao?

Bà ấy ở đâu?

Bà có ổn không?"

Một tiếng cười vang lên ở đầu dây bên kia, trầm lắng và kinh tởm.

Tôi quyết định ghi âm lại cuộc gọi, có thể khi tôi nghe lại bản ghi âm thì tôi sẽ đoán được giọng nói này là của ai.

Như đây thì không nhiều nhặn gì, nhưng thằng khốn này biết tôi sống ở đâu và có thể biết bố mẹ tôi đang ở đâu nữa.

Gã bắt đầu nói tiếp.

"Danni, Danni, Danni.

Sự an toàn của mẹ mày còn tùy thuộc vào kết cục trò chơi giữa chúng ta.

Tao đã nói trước rồi, tính mạng của một người đang đứng trên sợi dây đầy nguy hiểm, nhẽ ra tao nên nói rõ cho mày là mạng này không nhất thiết là của người chơi.

Vậy thì, mày đã sẵn sàng để chơi chưa?"

Đến thời điểm này, tôi bắt đầu có vài suy nghĩ; Làm sao mà James thấy được tôi?

Tôi không có cái camera nào kết nối tới Wifi, camera của máy bàn đã bị ngắt và tôi đã gỡ cái cam của laptop ngay khi tôi mua nó về.

Hắn có thể đã đột nhập vào nhà tôi và lắp camera khi tôi vắng nhà.

Nhưng tại sao hắn lại làm chuyện nguy hiểm như thế?

Tôi có thể có camera ở nhà và bắt được hình ảnh hắn đang làm điều đó mà.

Không, chắc chắn là hắn đang dùng một trong các thiết bị của tôi.

"Mày có để cho tao có lựa chọn nào khác đâu James.

Bố mày sẽ chơi với mày cmn luôn."

Tôi nhắc mình phải vững tinh thần trước những gì gã sắp nói.

Chúng ta đều đã xem những bộ phim kinh dị như thế này rồi, mấy "trò chơi" trong đó chắc chắn là không phải dạng Mario Kart.

Vào đúng lúc đó, tôi chợt nhận ra và muốn quăng mình qua cửa sổ vì độ ngu độn của mình.

Trong tay tôi là thiết bị duy nhất có camera và đang kết nối vào Wifi ở nhà.

Điện thoại của tôi, mẹ nó.

Tôi không muốn đi đến kết luận ngay là chỉ có cái camera này đang bị lợi dụng, nên tôi quyết định thử một chút.

Nhưng trước khi tôi định làm gì, James nói tiếp.

"Hay lắm Danni, tao phải công nhận là mày cứng đấy.

Hầu hết mấy thằng rơi vào trường hợp này sẽ bắt đầu khóc lóc hoặc van xin tao dừng lại.

Thế này chắc chắn sẽ vui đây."

Tôi chịu đủ mấy thứ khốn kiếp này rồi.

Tôi muốn thử giả thuyết của mình.

Tôi bắt đầu google mấy thứ ngớ ngẩn kiểu "làm thế nào để theo dõi cuộc điện thoại" và "làm thế nào để tìm ra camera bị giấu trong nhà".

Tôi muốn biết liệu hắn có thể xem màn hình của tôi không và nhanh chóng giả thuyết của tôi đã được xác nhận.

"Ôi Danni, nỗ lực chống lại của mày mới đáng yêu làm sao.

Nhưng đừng lo nhé, tao đảm bảo với mày là mày không thể dò ra cuộc gọi này đâu, mà cũng chẳng tìm ra cách tao theo dõi được mày."

Tao chấp nhận thử thách của mày thằng đầu b***.

Tôi quay máy ra phía khác và lấy ra một cái USB (trans: a USB dongle - không rõ nghĩa).

Nếu thằng chó này đang dùng Wifi của tôi thì tôi sẽ khiến hắn nghĩ rằng hắng đang kiểm soát được mọi thiết bị của tôi.

Tôi tìm laptop của mình và cố gắng gây ra càng ít tiếng động càng tốt, cố quay điện thoại ra chỗ khác.

Tìm được laptop, tôi khởi động nó và cắm USB vào.

"Ờ đấy, tao là một thằng đàn ông cam đảm mà...

Bao giờ thì chúng tao bắt đầu chơi hả James?

Và xem xét mấy cái luật chơi chứ hả?

Tao là tao muốn dìm chết mày bằng cách chơi theo luật của mày rồi đấy."

Chiến lược của tôi là không được tỏ ra sợ hãi.

Thật sự thì tôi đang hãi lắm đây.

Nhưng tôi biết chỉ cần hắn biết tôi đang sợ, hắn sẽ có thể kiểm soát được tôi, rồi tôi sẽ làm mọi thứ hỏng bét và quên hết mấy thứ cơ bản mà tôi biết khi cái trò chơi chó chết này bắt đầu.

Máy của tôi đã khởi động xong.

Tuyệt vời.

Tôi biết là thằng chó này đang dùng mạng nhà tôi mà.

Do đó tôi quyết định hack lại mạng của mình và xem hắn thâm nhập bằng cách nào.

Có thể hắn đã để lại một chút dấu vết.

"Luật chơi đơn giản thôi Danni.

Mày muốn chơi trò thẩm phán, thẩm đoàn và hành quyết mà.

Giờ hai ta cùng đi lại lịch sử làm hiệp sĩ công lý của mày nhé, để xem mày giống anh hùng tới mức nào."

Anh hùng ư... hừ..

đã có lúc tôi nghĩ rằng tôi là một vị anh hùng...

đó có lẽ là lúc tôi bắt kẻ xâm hại trẻ em đó tự kết liễu đời mình.

Tôi đã tự nhủ với mình rằng tôi là một anh hùng, bởi vì như thế hắn sẽ không thể làm hại một đứa trẻ nào nữa.

Vậy sự thật thì liệu tôi có phải là một kẻ giết người?

Liệu quá khứ của tôi đang quay lại tấn công tôi?

Giờ không phải là lúc nghĩ điều này.

Đây không chỉ là lúc tính mạng tôi đang gặp nguy hiểm, mà là khi những ai mà tôi yêu mến cũng đang gặp nguy và không phải là lúc để tôi tỏ ra ích kỉ.

"Ha... anh hùng sao...

Đáng yêu đấy James, nhưng tao đã biết rằng từ lâu tao là một con quỷ.

Một con quỷ độc ác nhưng cần thiết.

Mà thôi, tất nhiên rồi, hãy cùng đi lên chuyến tàu kí ức nào.

Có thể điều đó sẽ khiến mày nhớ ra ai là kẻ mà mày đang đối đầu."

Tôi đã cố gắng nhưng không thu lại được gì.

Tôi đã có thể xâm nhập vào mạng ở nhà rất nhiều lần nhưng không thể tìm ra dấu hiệu của một thiết bị khác, hoặc là một vệt thông tin trao đổi nào.

Khoan đã... trao đổi thông tin ư.

Gửi đi và nhận về.

Đệt, mình ngu thật.

Hắn có thể xem được tôi trực tiếp, tức là đang có truy cập đầu ra ở đâu đó phải không?

Tôi bắt đầu nhìn lại lượng truy cập đi.

Chúng đã được mã hóa, hiển nhiên rồi nhưng chắc chắn phải có địa chỉ đâu đó.

Một máy chủ mà đống thông tin này đang đi qua.

Tôi tìm ra địa chỉ của máy chủ, và quyết định làm một thứ cực kì ngu ngốc và có thể khiến tôi vào tù hoặc tệ hơn, không tiếp cận được với một máy tình nào.

Nhưng tôi quyết định đây là một cái giá phải trả để có thể bảo toàn cho gia đình tôi.

"Danni à, quan sát màn hình khi ảnh được nhảy lên nhé.

Hãy tua ngược đoạn băng nào quý ông quý bà."

Đúng là một thằng điên, tôi không để ý lắm đến tông giọng của gã khi tôi thiết lập một botnet - mạng lưới các máy tính được cài phần mềm để có thể điều khiển từ xa* - cho một cuộc tấn công từ chối dịch vụ phân tán.

Tôi hi vọng mình có thể ngắt máy chủ một lúc, và tôi có thể thấy được những yêu cầu được gửi từ đâu và tiếp tục theo dõi từ đó.

Nó có thể tốn thời gian nhưng biết đâu sẽ thành công.

Vừa làm tôi vừa ngưng ghi âm cuộc gọi và gửi đoạn ghi âm tới điện thoại.

Trong lúc tôi đang quay điện thoại ra khỏi hướng laptop, tôi để ý hắn không nói gì về điều đó, và giả thuyết của tôi về việc hắn chỉ có thể tiếp cận vào camera điện thoại đã đúng.

Cuối cùng thì tôi cũng cảm thấy mình đã có một bước đi đúng trong ván cờ méo mó này, và tôi hi vọng rằng mình sẽ là kẻ nói chiếu tướng vào giây cuối cùng.

"Nạn nhân đầu tiên: Brock.

16 tuổi.

Mày đã hủy hoại mối quan hệ của hắn và khiến hắn bị đuổi ra khỏi nhà.

Hắn lang thang trên đường trong suốt 3 năm trước khi bị sốc thuốc mà chết.

Đấy không phải là một điều tốt đâu Danni."

Một bức ảnh của Brock năm 16 tuổi hiện lên.

Brock đã chết ư?

Đệt, hắn đúng là kẻ tồi nhưng đâu đáng phải chết.

Tôi đã đi quá xa...

Tôi đã làm quá tay... nhưng tôi không thể thừa nhận được.

Không phải với tên điên này.

Tôi phải cho hắn thấy rằng tôi không có trái tim.

"Ầy đời thật tệ, một cuộc chiến sống còn và mấy thứ kiểu thế.

Nhẽ ra hắn nên cẩn thận hơn khi định gây rối ai đó."

Như thể nó đang sống, máy tính cây của tôi tự bật Skype lên và đăng nhập.

Đệt mợ tôi ngu quá, tôi lười đến thế sao?

Một số điện thoại được gõ ra và bắt đầu gọi.

Ring ring...

"Mày muốn tao làm gì đây James?

Nói với cô ấy rằng em yêu ảo hồi đó là tao và Brock không phải là thằng khốn lăng nhăng sao?

Điều đó thì thay đổi được gì chứ?

Botnet của tôi đã sẵn sàng và tôi bắt đầu tấn công địa chỉ máy chủ.

Tôi nhìn kĩ lượng truy cập đi và đến.

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ, một thứ gì đó dẫn tôi đến chỗ James.

Vào lúc đó cả thế giới đang ép làm đôi.

Vào lúc đó, tưởng như chuyện mặt trăng đâm vào trái đất và kết thúc mọi mạng sống quan trọng với tôi.

Tất cả những gì đáng quan tâm là một sợi chỉ thông tin.

Tic toc tic toc tic toc.

Tôi có thể nghe rõ kim giây của đồng hồ đang dịch chuyển.

Đây rồi!

Một đầu mối... phù, ngay vào lúc tôi đánh mất mọi hi vọng.

Tôi bắt đầu làm việc với nó, James có biết không?

Tôi tưởng tượng kết nối của hắn sẽ bị ngắt ngay khi tôi thấy ping yêu cầu nhưng không có gì quay trở lại.

Liệu có phải hắn đang cố gắng khiến tôi cắn rứt mà trở nên vênh váo tới mức không để ý không?

Skype vẫn đang reo, liệu cô ấy có nghe không?

"Xin chào?"

Một giọng nữ vang lên.

Nghe cũng dễ thương đấy, James đang mối hai chúng tôi à?

Ấy giờ không phải lúc để đùa.

James nói tiếp với tôi "Tiếp đi Danni, trả lời cổ nào.

Nói với cổ tên mày và những gì mày đã làm với Brock."

Tôi quyết định làm theo, tất nhiên hắn không gọi tôi từ số của mẹ, nhưng không có nghĩa là hắn không thể làm hại bà.

"Liz?

Tôi là Daniel Kurt.

Chúng ta học cùng trường với Brock đó."

Đầu bên kia im lặng, tôi không thể tưởng tượng ra vụ này kì quặc như thế nào với cô ấy.

Tôi không có thời gian để quan tâm, tôi tiếp tục truy lùng địa chỉ và cùng lúc vọc phần ghi âm vừa rồi.

"Danni?

Cái thằng ngơ mà suốt ngày bị đập á?

Ahhh con khốn này.

Làm mối cái mông.

Tôi kiềm chế mong muốn gào lên và giáo dục cô nàng về việc thế nào là chứng tự kỉ.

Sao cũng được, không phải việc tôi quan tâm.

Ít ra thì thông báo tin lúc này sẽ không gây tổn thương tới tôi như tôi nghĩ.

"Ờ là tôi đây, thằng ngơ đấy đây."

Tôi cười và tôi thề là tôi nghe thấy tiếng James cười nữa.

Thằng chó này.

"Nghe này, tôi nghĩ là cô nhớ Brock Leland chứ?

Ờ thì cô có ngủ với hắn vào lúc đó mà."

Ờm có vẻ như tôi chọn từ không ổn lắm.

"Ừ tôi nhớ, tôi nghe rằng anh ta chết vì sốc thuốc, làm tôi cảm thấy khá tồi tệ vì đã chia tay với ảnh..." cô nàng ngừng lại một chút, "sao nào?"

Đệt.

Tôi phải nói thế nào đây.

Đây là một lời thú nhận, nếu cô nàng đem đống này báo cảnh sát thì tôi toi mất.

Sẽ chẳng có cách nào giúp tôi thoát tội cả.

Nhưng mà lúc đó tôi mới 16.

Tôi nhớ là tôi đọc đâu đó rằng tội gây ra dưới 18 tuổi sẽ không bị xét xử nữa.

Tôi chỉ là một đứa trẻ lúc đó, phải chứ?

Khốn nạn.

Kệ mẹ, tôi cần phải dừng chuyện điên rồ này trước khi hắn bắt tôi gọi một nạn nhân của cuộc tấn công tôi đã làm sau 18 tuổi.

"Ừ, thì, đó là lỗi của tôi mà hắn ra vậy.

Hắn đã khiến đời tôi khốn đốn thời đi học.

Nên tôi quyết định phản lại.

Hắn không bao giờ gian dối với cô đâu, là tôi khiến mọi chuyện như thế đó."

Cô ấy ngừng một lúc lâu.

Tôi có thêm thời gian để xem xét đoạn ghi âm.

Không có đoạn nào nghe giống giọng bình thường hết.

Vẫn đang tìm kiếm địa chỉ, sao lâu vậy?

"Danni."

Giọng cô ấy nhẹ như lông.

Tôi đã nghĩ nó sẽ khác.

Một tông giọng giận dữ mới đúng trong trường hợp này.

"Ừ...?"

"Tôi biết là anh làm."
 
Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Part 3


Lời mở đầu phần 3:

Tôi xin phép được gửi lời cám ơn tới những ai đã và đang theo dõi câu chuyện này, đối với tôi đây là một trải nghiệm tuyệt vời và tôi mong rằng tôi có thể tiếp tục viết với chất lượng tốt và đem lại sự thỏa mãn xứng đáng cho các bạn.

Tôi cũng xin lỗi vì không đăng phần này sớm hơn.

Hôm qua tôi phải đi máy bay và đến nơi thì mệt bã người nên không thể làm gì hơn.

Giờ thì, bắt đầu phần 3 thôi.

---

Cô ta biết?

Ý cô ta là sao?

Cô ta có liên quan tới James ư?

Hoặc đây là việc mà James đã tính toán trước?

Đệt.. cô ta... là James?

"Hả..?

Làm sao cô biết?"

Một khoảng lặng nữa.

Cái đéo gì đang xảy ra vậy?

Làm thế đéo nào mà cô ta biết???

Công cụ tìm kiếm của tôi đã moi ra được gì đó.

James chắc chắn ở cùng nước với tôi.

Nhưng tôi cần phải thu hẹp phạm vi lại, tại sao nó lại tốn thời gian thế này?

Tôi nghe thấy tiếng thở mạnh từ đầu dây bên kia.

"Tôi đã luôn biết rằng Brock trung thành.

Đó là lý do khiến tôi ở lại với anh ta.

Điều khiến tôi muốn chia tay là bởi anh ta là một kẻ tồi.

Không phải với tôi, nhưng với những người khác kìa.

Ý tôi là, nhìn anh này Danni, tất nhiên là anh bị mọi người bắt nạt, nhưng chỉ có Brock là kẻ đưa mọi chuyện đi quá xa.

Và không phải mỗi anh bị, mà rất nhiều người khác cũng bị hắn làm thế, và tôi không thể chịu được nữa.

Yên ắng quá, cô nàng đang khóc sao?

Tôi nghe thấy tiếng cô khóc.

Tôi không muốn chen vào.

Tôi để cô ấy tiếp tục.

Vài giây sau đó, cô nói tiếp.

"Tôi nghĩ là tôi đang tìm một lối thoát, và nhìn thấy cô nàng mà Brock dường như đang dan díu đến là cái vé rời đi hoàn hảo.

Tôi biết anh ta trung thực, nhưng tôi phải đón lấy cơ hội đó và kết thúc mối quan hệ đó.

Tôi chỉ...

Tôi chỉ không ngờ rằng cuộc đời anh ta sẽ bị phá hỏng như thế.

Ý tôi là, trời ạ, chúng ta chỉ là mấy đứa con nít!!"

Giọng cô vang to dần, tôi có thể thấy là cô đang tự trách bản thân mình.

Thậm tệ.

Tôi cần phải an ủi cô ấy.

"Liz, đó không phải lỗi của cô, anh ta đã lựa chọn sai lầm và sau cùng không thể sống với chúng.

Cô chỉ đang kẹt trong mối quan hệ đó, cô không muốn tiếp tục với anh ta.

Không phải lỗi của cô, mà là tôi.

Và tôi sẵn sàng đón nhận lỗi lầm...

Tôi vẫn phải hỏi lại, làm thế nào cô biết đó là tôi?"

Cô ấy cười, tôi nghĩ tôi vừa hỏi một câu ngu ngốc.

Tôi biết rõ câu trả lời trước khi cô ấy nói.

"Tôi có ngu đâu Danni, tôi biết thừa Brock không phải là kẻ sẽ gặp rắc rối với "Anoymous" hay mấy người như thế", tôi khịt mũi, "Tôi biết Brock đã chọc ai đó cực giỏi chuyện máy tính, và người duy nhất tôi nghĩ tới được là anh."

Tôi phì cười, chả thèm quan tâm thằng James còn nghe không, tôi không quan tâm nếu hắn đạp văng cửa trước và bắn vào đầu tôi.

Tôi cười vì nhận ra mình ngu như thế nào, và vì tôi tưởng mình khôn lắm.

Nhưng rồi một suy nghĩ mới chợt hiện lên trong đầu tôi.

James sẽ không vui vì điều này.

"Liz, cô có đang ở cùng ai không?"

Tôi muốn đưa cô ấy tới đâu đó an toàn.

Nơi nào đó James không thể tiếp cận cổ mà không đem lại có nhiều sự chú ý.

"Không, tôi đang ở ng..."

Cuộc gọi kết thúc.

"Liz???

LIZ???"

Tôi nhấc điện thoại lên và gọi, "Mày đã làm cái đéo gì với cô ấy rồi thằng đầu b*** bệnh hoạn??"

Im lặng.

Không một tiếng động nào.

Tôi ngơ ngác nhìn lại điện thoại, chúng tôi vẫn đang được kết nối, thằng khốn đó biến đi đâu rồi?

Đây không phải là lúc để đi đé.

Rồi tôi nghe thấy tiếng ở đầu dây kia, hắn đây rồi, và hắn bắt đầu nói.

Giọng hắn thay đổi, không bị mô phỏng thành thứ gì khác, nhưng còn tông giọng của hắn.

Hắn không vui.

"Homo Sapiens (người tin khôn), một giống loài thú vị.

Bọn chúng không bao giờ làm việc theo cách mà ta mong đợi."

Tôi nghe thấy tiếng thở dài, "Cô ta sẽ sớm được xử lý thôi.

Giờ thì, hãy tiếp tục chuyến đi lật lại kí ức của chúng ta."

Ôi Chúa ơi.

Hắn định giết cô ấy.

Đ** mẹ!

Tôi cần phải nhanh lên, phải tìm ra gì đó.

Bất cứ thứ gì!

Tôi không thể để ai khác chết vì tôi.

Tôi không...

Một bức ảnh khác hiện lên.

Gã xâm hại trẻ em mà tôi đe dọa tới mức hắn tự kết liễu đời mình.

Công lý nào mà James muốn được thực thi với gã này?

Có gì ư?

Tôi bắt đầu hoảng loạn, tại sao hắn bắt tôi làm vậy?

Chắc chắn nếu hắn biết tôi làm những chuyện đó thì hắn đã có bằng chứng trong tay.

Tại sao không đưa chúng cho cảnh sát?

Thêm một lý do nữa để tôi moi ra thằng khốn này.

"Jordan Fisher, 36 tuổi, mày đóng giả những đứa trẻ mà hắn đã lạm dụng và khiến hắn phải tự tử.

Giờ thì mày nghĩ đây là một hành động anh hùng, nhưng nếu vậy thì tại sao mày không nói với ai hả Danni?"

Hắn đang chế nhạo tôi.

Hắn tiếp tục nói về chủ nghĩa anh hùng và làm tôi kinh tởm.

Tôi cần phải tìm Liz, tôi cần phải đánh động cho cảnh sát rằng cô ấy đang gặp nguy hiểm.

"Và mày nghĩ mày đang làm gì hả James?

Một anh hùng cứu rỗi nhưng kẻ đó à?

Mày đang trả thù giùm bọn nó sao?

Thức tỉnh đi thằng đầu cớt, những kẻ đó là tội phạm.

Tao chỉ đang loại bỏ chúng khỏi thế giới này."

Tôi nhìn lại cửa sổ tìm kiếm, phạm vị đang được khoanh vùng.

Tôi quay lại vọc file ghi âm.

Tôi nghĩ tôi gần tìm ra giọng thật của James rồi.

Nhưng đó không phải là giọng nam.

Chắc chắn là giọng nữ...

Thôi thì bất cứ thứ gì về James cũng sẽ đưa ra manh mối.

Một điều chắc chắn rằng, con người ta cảm thấy an toàn miễn rằng họ ảo tưởng rằng mình đang được bảo vệ.

Khi ta phá hủy ảo tưởng đó, khi ta chọc vỡ bong bóng đó, họ bắt đầu hoảng loạn.

Và một điều chắn chắn nữa rằng, những người hoảng loạn sẽ làm hỏng mọi thứ.

Bản năng con người thôi, tôi cho là vậy.

James trả lời, "Công lý ư?

Tao đâu có làm vì công lý đâu Danni.

Tao chỉ đang chơi một trò chơi với mày thôi.

Hình như mày vẫn chưa hiểu thế nào là trò chơi.

Thật đáng tiếc.

Dù sao thì, ta cùng tiếp tục thôi.

Fisher có con gái, mày có biết không?

Con bé mới 15 tuổi khi người cha tự kết liễu đời mình.

Nói với tao nào Danni, mày có nghĩ rằng con bé xứng đáng biết tại sao bố nào chết không?

Ý tao là thế mới công bằng, phải không?

Đến lúccc thú nhận rồiiii!

Ohh, tao quên mất, tên nó là Sarah, mày cần biết tên con bé để nói chuyện chứ hả.

Một dãy số lại hiện lên và Skype của tôi bắt đầu gọi đi.

Con bé mới 15?

Tôi mới 16 vào lúc đó.

Đệt, làm sao mà một kẻ xâm hại trẻ em lại có con.

Tôi đã chèn ép hắn.

Nhưng hắn là một con quái vật mà?

Tôi đã làm gì thế này...

"X...Xin chào?

Ai đó?

Cứu tôi!"

Giọng con gái và đang rất hoảng loạn.

Tôi nghe được cả tiếng vọng.

Cô ấy đang ở đâu?

Và tại sao cô ấy lại nghe như thế đang gặp nguy hiểm?

James nói tiếp, "Danniiiii, mày nên trả lời cổ đi.

Ai mà biết chuyện gì sắp xảy ra chứ."

Hắn cười vang.

Hắn liên tục quấy rầy tôi.

Tôi không còn cách nào khác.

"Sarah?

Cô ổn chứ?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Tôi nghĩ tốt nhất là nên xem cô có ổn không trước khi thú nhận gì đó.

Tỏ ra hào hiệp và kiểu thế.

"Tôi...

Tôi không biết, tôi nghĩ tôi ổn, nhưng tôi không cảm nhận được chân mình..."

Cô bắt đầu thở dốc, "Anh...

Anh là ai?

Tôi đang ở đâu???

Hãy cứu tôi với."

Cái đéo gì đang diễn ra vậy?

James bắt cóc cổ?

Tôi cần cô nàng bình tĩnh lại.

Cái trò chơi khốn nạn này là thế nào chứ??

"Bình tĩnh nào Sarah, hít thở sâu nhé.

Cô thử nhìn quanh và nói tôi nghe cô thấy gì?"

Tôi nghe điện thoại, James vẫn đang im lặng.

Tôi đéo tin.

Giờ là lúc để hắn trả lời.

"Ok James, chuyện đéo gì đây?

Mày làm gì Liz và Sarah rồi??"

James trả lời rất nhanh.

"10 phút Danni.

Mày có 10 phút.

Tìm họ đi!"

Tôi nhanh chóng hành động, kệ mẹ James, có những người vô tội đang gặp nguy, tôi cần tìm thấy họ.

Tôi cần phải tìm ra vị trí điện thoại Sarah, và tôi biết tôi cần làm gì.

Sarah trả lời trước khi tôi kịp làm gì.

"Umm..

Ở đây tối quá.

Tôi thấy một chiếc camera được đặt trước mặt.

Tôi ngồi trên ghế nhưng không dậy được, tôi không cảm nhận được chân mình.

Tối quá.

Ôi trời ơi chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chết tiệt, hắn chắc đang sử dụng một chiếc điện thoại cũ.

Không ổn, tìm kiếm nó sẽ rất mất thời gian.

Khoang đã, Sarah 19 tuổi, chắc chắn cổ phải có smartphone.

"Sarah, nghe kĩ này, tôi cần cô cảm nhận túi quần.

Cô có smartphone không?

Nếu có thì nó là loại gì và cô có đang cầm nó không?"

Tôi nghe thấy tiếng rên, James đã làm gì đó khá tệ với cổ, tôi đoán chân cổ bị gãy rồi.

"Có, tôi có mang iPhone nè...

Nó chưa hết pin...

Tôi có nên gọi cảnh sát không?"

Cô ngập ngừng hỏi, nhưng tôi có thể đoán từ giọng điệu của cô ấy rằng cổ khá mừng vì vẫn còn điện thoại bên mình.

"Nếu nó dám gọi cảnh sát thì nó sẽ chết ngay lập tức!"

James gào lên, "Nếu mày không muốn nó chết, thì tự tìm nó đi!"

Mẹ kiếp.

Tôi không định dựa vào cảnh sát, nhưng họ có thể giúp đỡ.

Tôi cần tìm cách giải thích tình huống này cho cổ, không khiến cổ quá hoảng sợ mà gọi cảnh sát.

Tôi cũng không nghĩ James sẽ hài lòng nếu tôi kể về "trò chơi" giữa chúng tôi.

Tôi nghĩ thật nhanh.

"Sarah, không cần gọi cảnh sát đâu, tôi là thanh tra Hanes.

Tôi đang tìm cô bởi cô đã bị mất tích một thời gian.

Giờ tôi cần cô nói cho tôi tài khoản và mật khẩu iCloud, tôi sẽ tìm cô qua "Find my iPhone".

Tôi cố giữ giọng mình bình tĩnh, tôi không muốn gây hoảng loạn.

Cô ấy đưa tôi địa chỉ và tôi đăng nhập vào iCloud rồi tìm điện thoại của cổ.

Chỉ vài giây sau tôi đã tìm được vị trí.

Huh, không xa lắm, chỉ cách khoảng 5 phút đi bộ?

"Có địa chỉ rồi James, giờ thả cô ấy ra!"

Tôi quả quyết nói.

Một tiếng cười nữa vang lên, làm thế đéo nào mà hắn có thể thích thú như thế?

"Ôi Danni, tao bảo mày tìm vị trí cổ và tìm cổ mà.

Chạy Đi Danni, nhưng đem điện thoại theo nhé.

Chúng ta vẫn cần nói chuyện tiếp."

Tôi bắt đầu nghĩ về việc tại sao cô ấy lại gần tôi thế, và hắn cho tôi nhiều thời gian để làm việc đơn giản thế?

Ra là tôi cần phải tự mình tìm cô ấy...

Tôi ném mọi thứ lại và chạy, trước khi đi tôi lấy một con dao bếp nhỏ và bọc nó trong khăn.

Tôi có thể sẽ cần nó, dù tôi nghi ngờ rằng nó sẽ chả làm gì nên hồn nếu có một mối đe dọa thực sự xuất hiện.

Tôi chạy thật nhanh tới chỗ đó, lúc ấy tôi ít khi tập thể dụng lắm, nên khi tới nơi gần như là gục xuống đất.

Trước mặt tôi là một tòa nhà lớn, ít nhất 7 tầng.

Không có chuông, nên tôi gõ cửa thật mạnh.

Không ai trả lời... tôi không có thời gian.

Tôi cố tìm điểm yếu của cánh cửa, nó có vẻ cũ rồi nên chắc được.

Bạn nhớ là tôi không có tập thể dục chứ?

Ờ thử cố xô đổ cửa khi mà bạn còn không mở được lọ mật ong đi.

Tôi nhìn quanh và tìm xem có gì dùng được.

Có một vài hòn gạch quanh đó, tôi nhặt một viên và ném vào cửa, hi vọng không có ai ở phía bên kia.

Viên gạch chỉ nảy lại.

Tôi cầm và đập mạnh vào bản lề cửa, sau vài cú đập thì nó cũng rơi xuống.

Một cái hỏng rồi, không có thời gian để ăn mừng đâu, tôi đập tiếp vào bản lề cho tới khi nó rơi xuống.

"SARAH!

Sarah cô đang ở đâu?

Có nghe thấy tiếng tôi không?"

Tôi chạy vào trong và nhìn nhanh xung quanh.

Có khoảng 20 phòng, tôi không có thời gian để xem hết chúng.

"CỨUUU!

Tôi ở đây!

Cứu tôi với!", đó là Sarah!

Tôi chạy nhanh đến căn phòng có tiếng cô ấy.

"Sarah!

Tôi tới đây!", Tôi gào lên, "cứ nói chuyện với tôi đi, tôi tới đây!"

"Thám tử, tôi ở đây này!

Cẩn thận đó, có kẻ khác cũng ở đây!"

Tôi dừng lại trước cánh cửa phòng giam giữ Sarah.

James cũng ở đây?

Hắn sẽ mạo hiểm lộ diện mình ư?

Tôi đang hết thời gian rồi, tôi rút con dao nhỏ ra và đạp mở cánh cửa....
 
Lý Do Khiến Tôi Đưng Hack,Mãi Mãi!
Part 4 (cuối)


Tôi quả quyết bước vào phòng, tay cầm dao giơ cao, cố gắng ổn định hơi thở.

Tôi đưa mắt nhìn quanh, phòng rất tối nên tôi cần chút thời gian để thích nghi.

Mắt đã quen hơn, tôi lờ mờ thấy một chiếc ghế có ai đó đang ngồi, cùng với một chân máy đặt trước mà tôi đoán là nơi đặt camera Sarah đã mô tả trước đó, và một bóng người đứng đối diện với tôi.

Đó là một người phụ nữ, nhưng tôi vẫn chưa thấy rõ mặt cô ta, mắt tôi mất nhiều thời gian để thích nghi quá.

Tôi tiến tới đối mặt với người phụ nữ trong khi vẫn liếc nhìn lại Sarah.

"Sarah à, cô có ổn không?"

Tôi nói.

Tôi cần chắc chắn rằng cô ấy vẫn ổn trước khi mọi chuyện xảy ra tiếp.

"Yeah, tôi bắt đầu cảm nhận được chân tôi rồi, nhưng tôi chưa cử động được chúng.

Có một cô gái nữa ở đây nè, tóc đỏ, nhưng mà cổ ngất lịm mất rồi."

Cô thở phào, chắc hẳn cổ nghĩ tôi là một ông thám tử xịn lắm, đô con cùng mái tóc bóng bẩy với đôi mắt sáng ngời.

Ôi thì cổ sẽ thất vọng vì tôi sớm thôi.

Cô gái tóc đỏ chắc hẳn là Liz.

Vậy đây là "trận chiến cuối cùng" rồi ư?

Chí ít thì nó cũng đi đến hồi kết.

Ngay khi tôi đang chuẩn bị nói tên người mà tôi nghĩ là James, thì người phụ nữ đó lên tiếng bằng một giọng nói quen thuộc.

"Chào Danni."

Cả người tôi như đóng băng lại.

Giọng nói đó... không thể nào... không, không thể.

Nhưng tôi càng nghĩ về điều đó thì mọi chuyện lại trở nên rõ ràng hơn, nhưng điều đó cũng làm tôi phát khiếp.

Đó là người duy nhất tôi không giữ bí mật, là người duy nhất biết mọi thứ mà tôi đã làm, người duy nhất có thể tiếp cận được đại chỉ của tôi, máy tính, căn hộ, điện thoại, tất cả những thứ mà tôi sở hữu.

Người duy nhất nắm giữ một nửa trái tim của tôi.

Tình yêu thật sự của tôi;

"Angela", tôi khẽ nói.

Nghĩ đến việc bạn gái tôi, trái tim và tâm hồn của tôi đã làm tất cả chuyện này khiến tôi tan vỡ.

Tôi thấy từng giọt nước mắt lăn dài trên má mình, hẳn nhiên rồi, mọi thứ đã quá rõ ràng.

Gã "hacker siêu việt" này đâu có hack gì đâu.

Cô ấy lắp đặt camera trong nhà tôi bởi vì cô ấy luôn ở đó, cô biết tôi đâu có sở hữu cái cam nào.

Cô ấy che dấu địa chỉ của mình bằng địa chỉ của tôi, bởi vì cô ấy biết.

Cô ấy add "James" vào facebook của tôi, bởi cô ấy biết hết mọi thông tin đăng nhập của tôi.

Tôi chia sẻ tất cả mọi điều với cô ấy, và chưa một lần từng nghĩ đến chuyện Angela là người đứng đằng sau mọi chuyện.

"Nh..nhưng tại sao?

Tại sao em lại làm điều này?

Em đang làm gì thế này?

Anh không hiểu... anh đã làm gì em ư?", tôi cố nói, nước mắt vẫn chảy dài, khó nhọc nói hoàn chỉnh từng câu.

Mắt tôi dần quen với bóng tối và tôi nhìn thấy em.

Angela.

Em đang khóc ư?

Hay là tôi đang hoang tưởng mất rồi?

Không, đó chắc chắn là nước mắt.

Em là James thật sao?

Hay James đã đe dọa em làm điều này?

"Tadaaa", em nói, nức nở khóc.

"Anh có tự hào về em không Danni?

Anh có thích trò chơi này không?"

"TẠI SAO LẠI THẾ?"

Tôi gào lên, nước mắt không ngừng chảy, ướt đẫm mặt tôi.

"Tại sao em lại làm thế?

Tại sao em lại hại người vô tội?

Tại sao em lại làm tổn thương tôi?

Tôi luôn yêu thương và quan tâm em hết mực cơ mà!

Tại sao???"

Em cười.

Giọng em cười kịch lắm, tôi nhìn thấu em mà, nhưng em vẫn cười.

"Tại sao ư?"

Em mỉa mai nói "Anh không biết sao Danni?

Anh không biết tại sao cô bạn gái đáng yêu của anh lại làm thế ư?

Danni, anh không thấy lạ hay sao, khi mà tôi chưa từng giới thiệu anh với gia đình tôi?

Chưa bao giờ?"

Tất nhiên tôi lấy làm lạ chứ, em luôn luôn miễn cưỡng mỗi khi kể cho tôi về bố mẹ em.

Nhưng tôi không quan tâm, tôi yêu em vì chính em, chứ không phải vì bố mẹ em...

Điều này thì liên quan gì chứ?

Tôi nghĩ tiếp, và rồi chợt nhận ra.

Bố em hẳn là một trong những kẻ mà tôi đã ra tay.

Và tôi đã thú nhận tất cả với em.

Thế nhưng, nếu bố em là một nạn nhân của tôi, thì ông ta chắc hẳn phải là tội phạm.

Tại sao em lại làm điều này?"

"Ồ, có vẻ như anh hiểu ra rồi đó," em nói, vẫn cái giọng mỉa mai đó.

"Bố tôi là David Jessington, anh biết mà, người mà anh đã tống vào tù vì tội buôn bán ma túy.

Tôi đã yêu anh Danni à, giờ tôi vẫn vậy.

Nhưng khi bố tôi bị bắt, ông bắt tôi hứa phải tìm ra kẻ đã làm chuyện này và bắt hẳn và trả giá.

Tôi đã thử và tìm kiếm, nhưng sau một năm dài cố gắng tôi đã bỏ cuộc.

Và rồi tôi gặp anh và đem lòng yêu anh, tôi đã nghĩ rằng chúng ta có thể bên nhau mãi mãi.

Nhưng rồi anh lại quyết định rằng không muốn có bí mật nào chen vào giữa chúng ta, và anh kể hết mọi chuyện cho tôi.

Bao gồm cả việc làm bố tôi bị bắt."

Em hít một hơi và lấy tay gạt nước mắt rồi nói tiếp.

"Tôi đã tự đấu tranh suốt thời gian dài, tôi đã cố quên đi rằng tôi đã yêu kẻ khiến tôi không thể gặp mặt bố tôi được nữa.

Tôi đã cố, nhưng không thể.

Tôi quyết định đi thăm ông ấy.

Tôi hỏi ông rằng nếu tôi có còn phải khiến kẻ đã làm điều này với ông trả giá không, kể cả nếu đó là người mà tôi yêu sâu đậm.

Tôi đã cầu xin ông tha thứ cho tôi, nhưng ông nhìn tôi và nói rằng nếu tôi có thể trà thù cho ông mà không làm, ông sẽ từ tôi và không bao giờ tha thứ cho tôi."

Nước mắt trở lại trong mắt em, em lắp bắp và cố nói tiếp với tôi.

"Danni, tôi yêu anh, tôi luôn luôn yêu anh.

Nhưng tôi đã thề với bố tôi.

Và nếu ông biết rằng tôi đã thả anh đi, ông sẽ giết tôi mất.

Chí ít, nếu tôi làm như tôi đã khiến anh trả giá, ông sẽ để anh đi.

Tôi không quan tâm nếu tôi bị bắt, tôi không quan tâm nếu anh ghét tôi mãi mãi.

Em yêu anh Danni, và đó là lý do tại sao em làm điều này."

Tim tôi thắt lại đau đớn, tôi hiểu nỗi đau của em, tôi hiểu em phải đấu tranh khó khăn thế nào.

Tôi không muốn gì hơn là lại gần em hơn và ôm lấy em, nói với em rằng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.

Tôi buông rơi con dao và tiến dần về phía em.

Tôi không quan tâm nếu em muốn giết tôi, tôi không quan tâm nếu cả thế giới chống lại tôi.

Tôi yêu em và muốn đấu tranh vì em.

Mỗi bước tôi tiến gần tới em hơn là trái tim tôi lại rung lên đầy cảm xúc.

Cảm giác như tôi lại yêu em lại từ đầu.

Nhưng em vẫn tiếp tục khóc, và giơ cao con dao của em về phía tôi.

"Danni, dừng lại, hãy dừng lại đi.

Em không muốn làm điều này, em không thể để anh tới gần em nữa.

Danni, hãy dừng lại đi."

Em cầu xin tôi, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi tiếp tục bước.

Em nhân ra tôi không quan tâm kể cả nếu tôi chết, nên em giơ con dao về phía cổ mình.

Tôi dừng lại và nhìn vào mắt em, đôi mắt tuyệt đẹp ấy.

"Làm ơn Danni, em không muốn tổn thương anh thêm nữa, em không thể.

Hãy dừng lại."

Tôi chạy nhanh về phía em khi em chuẩn bị dùng dao cứa cổ mình, bàn tay trần của tôi nắm chặt lưỡi dao sắc.

Máu đỏ bắt đầu chảy từ miệng vết thương, nhưng tôi không quan tâm.

Tôi nhìn sâu vào mắt em và khẽ nói.

"Anh yêu em Angela.

Anh luôn luôn yêu và mãi mãi yêu em.

Anh không quan tâm bố em là ai, anh không quan tâm nếu cả thế giới này đứng về phía ông ấy.

Anh sẽ đấu tranh vì em, anh có thể chết vì em.

Hãy dừng tất cả những chuyện điên rồ này lại, và cùng nhau đối mặt với thế giới."

Em ấy tiếp tục khóc và buông rơi con dao khi tôi cúi xuống hôn em.

Tôi nghe thấy còi báo động văng vẳng đâu đó, ai đó đã nhìn thấy tôi đột nhập vào tòa nhà này và cảnh báo cảnh sát.

Nhưng tôi không quan tâm, tôi đang ở trong thế giới của riêng tôi, với một nửa trái tim tôi.

Tôi không rõ những gì đã xảy ra tiếp theo, đầu tiên là cảnh sát ập tới, sau đó nó là một xe cứu thương.

Angela và tôi đã bị bắt, nhưng nhờ những lời khai của Liz và Sarah, tôi đã được thả ra ngay lập tức.

Tôi đã tham dự buổi điều trần của Angela và em trông rất vui khi thấy tôi ở đó.

Hình phạt dành cho em không quá dài, ít hơn của cha nhiều.

Nhưng tôi không quan tâm, tôi đã hứa với em rằng tôi sẽ chiến đấu với em cho tới khi kết thúc, và tôi quyết tâm giữ lời.

Tôi tiếp tục đến thăm em, mỗi khi tôi có cơ hội.

Với mỗi chuyến thăm là một món quà mới.

Mỗi chuyến thăm là chúng tôi lại có nhiều câu chuyện để nói với nhau.

Em sẽ được tự do một ngày nào đó, và tôi sẽ luôn ở bên em.

Một khi em bước ra khỏi đây, chúng tôi sẽ rời đi.

Tôi đang làm việc chăm chỉ, nhận mọi ca mà tôi có thể, tiết kiệm từng đồng cắc một.

Tôi sẽ không bao giờ hack nữa, tôi sẽ không bao giờ đặt công lý vào tay của tôi một lần nữa.

Bởi vì dù tôi có thể đã giúp một ai đó, tôi cũng đã làm tổn thương một người khác.

Và có thể họ xứng đáng nhận cái giá đó, có lẽ những gì tôi làm là đúng.

Nhưng tôi không phải là công lý, tôi không có quyền yêu cầu điều đó.

Tôi đã từng sai lầm trong quá khứ, và có lẽ James là công lý của tôi.

Cho đến bây giờ, tôi biết tôi phải làm gì, và tôi đã đặt trái tim mình trên con đường mà tôi đã chọn.

Có lẽ tôi đã có quyết định sai lầm, có lẽ tôi nên để em chết và tiếp tục cuộc chạy trốn, có lẽ sẽ không có nơi nào đủ xa để chúng tôi có thể ẩn náu, nơi mà cha em không thể tìm thấy chúng tôi.

Nhưng tôi không quan tâm.

Cuộc chiến của tôi chưa kết thúc, nó chỉ mới bắt đầu.
 
Back
Top Bottom