Cổ Đại Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
584,989
0
0
AP1GczMuIIcs7NbBEQQnZ6P9Y8dOrFLlwaAAKdqse2hY9aRhIHeZjHDDp1Sk37vH5wGc3TM2P81RWGIicQcU6m8-3YyyuctRDcIyWc31ZwYeB_bJpxkV-nYhfZGnaNxZ100avXbi_wg17AuxvppLWWSxNe50=w215-h322-s-no-gm

Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
Tác giả: Bạch Thái Thái
Thể loại: Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

LƯU HẬU NƯƠNG TỬ

Tác giả: Bạch Thái Thái

Editor: Thiên Nhược Hữu Tình

________

GIỚI THIỆU NGẮN:

Năm ấy nhà ta khốn cùng nhất, ta nhận một mối sinh con nối dõi cho tử tù.

Đêm xuân ngắn ngủi qua đi, chàng lại được minh oan.

Triệu Thanh Hà lạnh nhạt nói với ta: “Sự đã rồi, nàng theo ta về phủ đi.”

Nhưng ta là góa phụ, còn chàng là quân tử như trúc được người người ca tụng ở kinh thành kia mà.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ba Ngàn Dặm Lưu Đày
  • Núi Lửa Ngủ Đông - Nhân Hình Tịnh Lưu Ly
  • Hàn Tinh Viễn Cố - Ale Lưu Bạch
  • Chiếc Vòng Lưu Ly Của Ảnh Đế
  • Phi Hoàng Dẫn - Tử Vi Lưu Niên
  • Toàn Thế Giới Đều Cho Rằng Tôi Từng Yêu Đương Với...
  • Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
    Chương 1


    1.

    Trời hừng sáng, hơi thở Triệu Thanh Hà mới dần đều lại. Chàng nằm trên đống rơm, tay che mắt, hỏi ta: “Vì cớ gì lại nhận cái việc này?”

    Cái việc này, chính là để lại dòng dõi cho tử tù. Có những nam nhân chưa kịp thành thân sinh con đã phạm tội c.h.ế.t, nhà còn chút tiền của sẽ tìm cách đưa một nữ nhân vào, thử mấy đêm cuối cùng, may mắn thụ thai thì coi như trời cao phù hộ.

    Phần nhiều nam nhân đều vui vẻ trước khi c.h.ế.t còn được hưởng lạc, nhưng Triệu Thanh Hà lại khác. Chàng là bậc quân tử được người người ca tụng ở kinh thành, ai cũng bảo chàng tựa như trúc hóa thân, phẩm hạnh cao khiết, trong ngoài như một.

    Cho nên đêm qua khi bước vào, dù Triệu phủ đã hạ thuốc, chàng vẫn chọn mài mười ngón tay đến rỉ máu để giữ tỉnh táo, câu đầu tiên nói với ta là:

    “Cô nương, kẻ sắp c.h.ế.t, chỉ cầu lòng không vướng bận mà đi, không muốn vấy bẩn chính mình, cũng không muốn vấy bẩn cô nương, xin đừng lại gần.”

    Ta ngây người nhìn chàng, vừa cảm phục vừa xót xa, người tốt như vậy, sao lại phải c.h.ế.t?

    Nhưng ta vẫn nhào tới, vừa c.ởi y phục vừa run rẩy cầu xin: “Công tử coi như làm việc thiện, để ta kiếm được số tiền này đi.”

    Ma ma của Triệu phủ nói thứ thuốc đó gọi là Xuân Tỉnh, xuân đến vạn vật hồi sinh, dù quân tử có kiềm chế đến đâu cũng hóa thành dã thú, chinh chiến không ngừng, không thể tự chủ.

    Tỉnh dậy lần nữa, đống rơm sạch sẽ đã lầy lội bùn nhơ.

    Ta biết chàng chán ghét ta vì đã làm bẩn chàng, ta ngồi xổm ở một góc, nhỏ giọng đáp: “Nhà cần tiền, ta không kiếm được nhiều bạc như vậy.”

    Chàng không nói nữa, ta liền thở nhẹ hơn, chỉ dám len lén nhìn chàng.

    Quả thật là tuấn tú, thân hình cao ngất, mặt mày như đao tạc, môi mỏng mà hôn lên lại mềm mại vô cùng, cả người thơm tho như sương sớm.

    Chỉ có người như chàng mới vì mấy chục hộ nông dân xa lạ mà liều mình như vậy.

    Ngoài kia đồn đại ca ca của Quý phi chiếm đất ở nông thôn, khiến mấy chục hộ dân rơi vào cảnh lầm than, cả triều đình rộng lớn như vậy nhưng chẳng ai dám quản, duy chỉ có mình chàng dâng sớ.

    Dâng sớ cũng vô dụng, lão Hoàng thượng vì mỹ kiều nương, dù chàng có là công tử của Quốc công phủ cũng hạ lệnh c.h.é.m đầu.

    Ta cúi đầu âm thầm cầu nguyện. Bồ Tát ơi, nếu Ngài thật sự là vị thần từ bi bác ái, xin hãy để người như chàng được sống.
     
    Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
    Chương 2


    2.

    Bồ Tát như nghe thấy lời ta, giữa đám người ồn ào xông vào, tất cả đều hô cùng một câu, Thiên ân bao la, thánh chỉ c.h.é.m đầu đã được thu hồi vào sáng sớm nay.

    Nhiều phu nhân ăn vận hoa lệ đau lòng nhìn chàng từ đầu đến chân, có người còn khóc ngất trên người chàng mà nói: “Ta đâu phải sinh ra một đứa con trai, ta đây là sinh ra một kẻ oan gia, cả thiên hạ quan lại không ai dám quản, chỉ mình con đi ra mặt.”

    Nhưng khóc xong, trong mắt lại là niềm tự hào không giấu nổi, rõ ràng là rất vui mừng vì nhi tử của mình trưởng thành như thế.

    Ta cũng rất vui, nhưng lại rụt mình vào góc khuất hơn. Lưu ma ma dẫn ta vào không ngừng ra hiệu, bảo ta im lặng, im lặng hơn nữa, để mọi người đều quên mất còn có ta trong ngục.

    Nhưng Triệu Thanh Hà lại không quên, chàng sắp bước ra khỏi cửa ngục bỗng quay lại, bước đến bên ta, thản nhiên nói: “Dù thế nào, ta và cô nương đã có q.u.a.n h.ệ x.á.c th.ịt, nàng theo ta về phủ đi, ta sẽ chịu trách nhiệm.”

    Chàng đứng đó cao ngất, bóng phủ lên người ta, xa cách như tiên nhân trên trời.

    Ta không nhìn rõ nét mặt chàng, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Công tử nói đùa rồi, đêm qua ngài ý chí kiên cường, chúng ta nào có xảy ra chuyện gì.”

    Đã nói rõ từ trước, dù ta may mắn có thai, Triệu phủ cũng sẽ không để đứa bé nhận ta làm mẹ ruột, huống chi giờ chàng đã bình an vô sự, càng không thể dây dưa gì với ta.

    Chàng nhíu mày khó hiểu: “Nàng nói càn gì vậy, chúng ta rõ ràng…”

    Mẫu thân chàng kéo tay áo chàng, nói: “Phụ nhân này là một quả phụ, phủ ta thấy nàng đáng thương mới thuê nàng đưa cơm cho con hai ngày, con đừng hủy hoại thanh danh người ta, nàng còn hai đứa con thơ phải nuôi đấy.”

    Triệu Thanh Hà nhìn đống rơm, rồi lại nhìn ta, nét mặt cuối cùng cũng có chút biến đổi: “Không thể nào, đêm qua trước đó nàng rõ ràng còn là…”

    Chàng còn muốn nói, nhưng các bậc trưởng bối không muốn nghe thêm, đám hạ nhân xúm lại lôi kéo, chỉ trong chốc lát, ta đã không còn thấy bóng chàng đâu.

    Lưu ma ma đỡ ta dậy, phủi cỏ rác trên người ta, đưa cho ta một tờ ngân phiếu: “Cô nương Vương gia, cầm tiền này về nhà đi, coi như đêm qua chỉ là một giấc mộng, đừng nói với ai, đừng ép phu nhân nhà ta phải dùng đến hạ sách.”

    3.

    Đích thị là không thể nhắc đến, dù trượng phu của ta đã khuất núi, nhưng ta vẫn còn mẹ chồng và một đôi nhi nữ, mất đi thanh danh, họ biết sống sao đây.

    Triệu phu nhân không lừa Triệu Thanh Hà, ta mười lăm tuổi đã gả vào Vương gia để xung hỉ, trượng phu ốm đau bệnh tật, một tháng thì qua đời, nhưng ta lại sinh cho hắn một cặp long phụng đã mồ côi cha từ trong bụng mẹ.

    Cho nên Triệu gia mới thấy ta dễ sinh nở lại có phúc khí, bỏ qua việc để người trong nhà sinh con, mà tìm một người ngoài như ta làm nương tử nối dõi.

    Ta xách thuốc cho mẹ chồng, còn mua thêm một gói kẹo ở tiệm bên cạnh, thu xếp gọn gàng, vui vẻ trở về nhà, một trăm lượng, vị thuốc có thể cứu mạng mẹ chồng ta cuối cùng cũng mua được rồi.

    Về đến nhà, Tiểu Viên và Tiểu Hỉ một trái một phải ôm lấy chân ta: “Mẹ ơi, bà nội ngủ lâu quá vẫn chưa tỉnh, có phải bà sẽ không tỉnh lại nữa không?”

    Lau khô nước mắt trên mặt hai đứa trẻ, ta nhét vào miệng mỗi đứa một viên kẹo: “Bà nội các con tâm địa còn tốt hơn cả Bồ Tát, Diêm Vương chắc chắn sẽ không đón bà đi sớm đâu. Đợi mẹ nhé, mẹ đi sắc thuốc nấu cơm đây.”

    Trong bếp, gà và thịt mua hôm trước vẫn còn đó. Hôm ấy ta tuyệt vọng biết bao, cứ ngỡ mẹ sắp mất, khóc đến gần như ngất đi, nhưng vẫn muốn làm xong bữa cơm này. Hoàng tuyền lạnh lẽo, không ăn no thì mẹ biết đi đường làm sao?

    Nhưng Lưu ma ma đã tìm tới, bà mang đến cho mẹ con ta một con đường sống. Bữa cơm này, là để chúng ta ăn no, sống tiếp những ngày tháng tốt đẹp.

    4.

    Ta không ngờ có thể gặp lại Triệu Thanh Hà. Kinh thành rộng lớn, hàng quán san sát, tiệm mỳ hoành thánh nhà ta lại nằm sâu trong ngõ nhỏ, không gần phố lớn, cũng chẳng gần quan nha. Bốn năm buôn bán, chưa từng thấy bóng dáng của một khách sang nào.

    Vậy mà ngày đầu mở cửa lại, chàng đã ung dung ngồi đó, cử chỉ nho nhã, phong thái đường hoàng, ai cũng biết là người xuất thân gia giáo.

    Mẹ chồng lo lắng nhìn nồi mỳ, hỏi ta: “Nhị nương, sáng nay nhào nhân có mặn không? Nghe nói mấy nhà quyền quý ăn nhạt lắm, nếu không vừa miệng, lỡ người ta nổi giận lật tung quán thì sao?”

    Con trẻ thật chẳng sợ ai, Tiểu Viên gãi đầu, ngơ ngác: “Bà nội lẫn rồi, muối đắt như vàng, mẹ đâu dám cho nhiều.”

    Tiểu Hỉ nhún chân, ta còn chưa kịp phản ứng thì con bé đã chạy đến bên Triệu Thanh Hà, líu lo: “Thúc ơi, thúc đến đập quán nhà cháu ạ?”

    Tay nắm c.h.ặ.t vá múc lắng nghe, chuyện đó cả nhà không hay, không thể để mẹ chồng lo lắng. Nhưng miệng chàng, ta nào dám bịt.

    Hoảng quá, ta vớt vội mẻ hoành thánh còn sống, “bộp” một tiếng đặt trước mặt chàng: “Khách quan, hoành thánh xong rồi, mời ngài dùng chậm rãi.”

    Tiểu Hỉ kéo tay áo ta: “Mẹ ơi, vỏ vẫn chưa chín đâu, ăn vào sẽ đau bụng, đến lúc đó mới thật sự bị đập quán đấy.”

    Triệu Thanh Hà nhìn ta một cái, múc lên một viên hoành thánh thong thả ăn hết, ăn xong mới nghiêm chỉnh nói: “Vị nương tử này, hoành thánh của nàng quả thật chưa chín, chúng ta tìm chỗ nói chuyện đi, vạn nhất ăn vào ta đau bụng thì làm thế nào?”

    Tiểu Hỉ trừng to mắt, quay người đi gọi mẹ chồng: “Bà nội, thúc thúc này mặc đẹp như vậy mà còn ăn quỵt, chúng ta mau báo quan, gọi Trịnh bộ đầu tới bắt hắn đi.”

    Ta cởi tạp dề xuống, nhét vào lòng Tiểu Hỉ: “Ngoan, con ở đây với bà nội trông sạp đi, mẹ sẽ nhanh chóng quay lại thôi.”

    Nói xong, ta vội vàng dẫn Triệu Thanh Hà rẽ vào một con hẻm nhỏ, xác định không có ai mới mở miệng thương lượng: “Công tử, chuyện đêm đó ta sẽ chôn kín trong lòng, tuyệt không sinh ra những ý nghĩ không nên có, xin ngài đừng tới nữa, mẹ chồng ta không biết chuyện này, ta không muốn bà ấy đau lòng.”

    Ta nghĩ mình đã cam đoan như vậy, chàng chắc không còn gì để không yên tâm nữa đâu, nhưng sau đó ta lại nghe được những lời tính sổ hoang đường nhất trên đời.

    Chàng bẻ tay nói: “Liễu cô nương, ta nghĩ nàng hiểu lầm rồi.”

    “Thứ nhất, nếu nàng đã thành thân sinh hai đứa con, vậy là người đã từng trải.

    Thứ hai, đêm đó là lần đầu của tại hạ, ta đã cầu xin cô nương giữ gìn trong sạch cho ta, là cô nương không nghe.

    Tính như vậy, chẳng phải cô nương nên chịu trách nhiệm với ta sao?”

    Ta nghĩ chàng say rượu nên nói mê sảng, nhưng ánh mắt chàng sáng rõ, trên người không có một chút mùi rượu.

    Không nhịn được, ta đưa tay sờ trán chàng: “Triệu công tử, sốt thì phải chữa trị kịp thời, ngài tới đây làm loạn với ta thì không khỏi được đâu.”

    5.

    Liễu Miên, ắt hẳn là một bất ngờ mà ông trời dành cho Triệu Thanh Hà.

    Kế hoạch vào ngục vốn đã được chàng cùng Tam hoàng tử Tiêu Dục bàn tính kỹ càng từ trước. Vì sự an toàn, chàng giấu kín cả với người nhà, nào ngờ mẫu thân lại mang đến cho chàng sự bất ngờ này.

    Đó là lần đầu tiên của chàng.

    Chàng vốn khinh ghét kẻ đắm chìm trong tửu sắc, giống như phụ thân chàng, vùi đầu vào đám thiếp thất khiến mẫu thân lạnh lòng, tổ phụ thất vọng. Bởi vậy, từ nhỏ chàng đã được dạy dỗ bằng những lễ giáo nghiêm khắc nhất, khiến chàng lớn lên tựa như được đẽo gọt từ khuôn thước.

    Trong tâm chàng, đạo phu thê là dành cho người thê tử tương lai, đó là sự tôn trọng dành cho người sẽ cùng chàng đi hết cuộc đời.

    Thế nhưng, Triệu Thanh Hà lại bắt đầu mộng mị.

    Trong mộng, có người tay áo thơm tho, màn trướng đỏ rực, k.h.êu g.ợi chàng chăn gối qu.ấn qu.ýt, sóng tì/nh cuộn trào, chẳng hay thân ở chốn nào.

    Từng khuôn mặt đều là Liễu Miên, mỗi một chàng trong đấy đều chẳng phải quân tử.

    Triệu Thanh Hà nghĩ, sắc quả thật chẳng phải vật tốt lành, chàng mới chỉ chạm vào, đã học được cách rình mò.

    Hành tung Liễu Miên rất đơn giản, trưởng bối trong nhà nàng bệnh nặng, nửa tháng nay nàng cứ qua lại giữa nhà và tiệm thuốc. Triệu Thanh Hà nhìn mãi, không kìm được bèn hỏi thăm ngự y quen biết, thêm vào thuốc nàng mấy vị, mong trưởng bối mau khỏe, nàng cũng bớt nhọc nhằn.

    Nửa tháng sau, nàng bắt đầu ra ngoài hái rau dại. Vùng ngoại ô kinh đô rất xa, nàng thường đi từ rạng sáng, đúng lúc Triệu Thanh Hà lâm triều. Chàng không thể đuổi theo, chỉ có một lần được nghỉ phép, chàng đã vật vã lắm mới ngồi lên được chiếc xe ngựa thuê không có tiêu ký của Triệu phủ.

    Xe ngựa thong thả theo sau Liễu Miên, chàng nhấp trà, ngắm nàng đeo chiếc giỏ tre, từng ngọn rau xanh mướt còn đẫm sương được nàng hái xuống, thật có phong vị của cuộc sống thường nhật.

    Đi một đoạn, buồn chán, nàng lại ngân nga khúc hát, là giọng quê chàng chưa từng nghe, cứ lặp đi lặp lại mấy câu, thế là chàng cũng học theo. Có lần không để ý, lúc uống rượu với Tiêu Dục, chàng lại buột miệng hát ra.

    Tiêu Dục, gian hùng tự thuở ấu thơ, chỉ một chút sơ hở, hắn đã tường tận lòng chàng. Hắn đã hạ xuân dược vào chén rượu của Triệu Thanh Hà, xuân dược y hệt đêm nào.

    Giai nhân nối tiếp nhau bước vào, lại lần lượt bị Triệu Thanh Hà đuổi đi. Dù xuân dược vẫn như xưa, nhưng lần này chàng đã không còn mê muội đến mức buông thả bản thân nữa.

    Trời hửng sáng, dược tính đã tan, chàng lảo đảo tìm đến tiểu viện của nàng. Chàng muốn biết, nàng khác gì những người khác.

    Chàng nấp trong bóng tối, nhìn nàng mỉm cười rạng rỡ dưới ánh bình minh, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề nằm ở đâu, chính là đôi mắt ấy.

    Đêm đó, Liễu Miên không dám nhìn thẳng vào chàng, nhưng trong vài ánh mắt thoáng qua, Triệu Thanh Hà nhớ lại, trong đó chứa đầy từ bi, không cầu xin gì cho bản thân, chỉ mong chàng được sống.

    Trên cõi đời này, biết bao người mong chàng sống. Tổ phụ, mẫu thân mong, bởi chàng là tương lai của Triệu phủ. Tiêu Dục cũng mong, bởi họ là bằng hữu chí cốt, cùng chung chí hướng kiến tạo thái bình thịnh thế cho Đại Chiêu.

    Triệu Thanh Hà hiểu rõ họ cũng yêu thương chàng, nhưng tình cảm của Liễu Miên lại khác biệt. Ánh mắt ấy không cần chàng ngày đêm đèn sách để báo đáp, không cần chàng vào sinh ra tử để vun đắp, chỉ đơn giản là mong chàng được an yên.

    Về sau, chàng như kẻ si tình lén lút dõi theo cuộc sống của nàng, không khỏi ao ước, giá mà chàng cũng sống trong tiểu viện ấy, giá mà trên con đường hái rau chàng được sánh bước bên nàng, thì thật tốt biết bao.

    Sống trên đời hai mươi năm, lần đầu tiên chàng muốn sống thật với chính mình trước mặt một người, buông bỏ những quy củ, chỉ đơn giản là Triệu Thanh Hà mà thôi.

    Tiêu Dục thong thả bước đến, đứng bên cạnh chàng, thấu hiểu mà hỏi: “Tên mọt sách, đã bỏ lỡ lần nàng xuất giá đầu tiên, lần thứ hai này, ngươi còn muốn bỏ lỡ nữa sao?”

    Đương nhiên là không muốn, nên chàng nghe theo lời xúi dại của Tiêu Dục, học đòi nữ nhi, dùng sự trong trắng để cầu nàng cảm động, mặt dày nói rằng đây là lần đầu của mình, muốn nàng phải chịu trách nhiệm.

    Liễu Miên mãi mãi không biết, ngày hôm đó tim Triệu Thanh Hà đập nhanh đến nhường nào, bởi vì sự ngông cuồng của chàng, khiến tay nàng một lần nữa chủ động chạm vào chàng, dù chỉ là trên trán.

    Hóa ra Tiêu Dục nói không sai, không biết xấu hổ thật sự hữu dụng, vậy thì cứ tiếp tục không biết xấu hổ thêm một chút nữa vậy.

    Chàng mang theo phần hoành thánh còn dang dở, làm cái cớ cho lần gặp mặt sau.

    6.

    Triệu Thanh Hà bắt đầu giở trò vô lại, chàng bỏ lại một lạng bạc, mang theo bát hoành thánh, nói muốn giữ làm bằng chứng, vạn nhất ăn đau bụng, còn phải đến tìm ta nói chuyện.

    Mẹ chồng giơ cao con dao hỏi ta: “Nhị nương, chẳng phải chúng ta bị người ta lừa đảo rồi sao? Không thể chiều theo hắn được, người ta đều bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, lần sau hắn đến, thấy con dao này sẽ ngoan ngoãn ngay.”

    Ta không biết vì sao Triệu Thanh Hà lại làm vậy, nhưng thấy chàng còn muốn quay lại, vậy phải tìm một cái cớ, suy nghĩ một hồi, ta nửa thật nửa giả nói: “Mẹ, thật ra có một chuyện con giấu mẹ, tiền chữa bệnh cho mẹ là con vay mượn, chính là người vừa rồi đó. Hắn sợ chúng ta bỏ trốn, nên cứ cách vài hôm lại đến xem một lần.”

    Sắc mặt mẹ chồng tối sầm lại: “Vay mượn bao nhiêu mà người lắm tiền của như thế lại đích thân đến tận đây?”

    Nhưng Tiểu Hỉ, con bé lanh lợi kia lại lên tiếng: “Không đúng nha, hắn đến đòi nợ, sao lại bỏ lại một lạng bạc? Một lạng, chúng ta phải bán hàng mấy ngày mới kiếm được đấy.”

    Ta đau đầu nhìn một lạng bạc kia, đang không biết làm sao cho tròn câu chuyện, Triệu Thanh Hà lại quay trở về, gõ gõ lên bàn nói: “Đi quá vội, quên mất, một bát hoành thánh tám văn tiền, xin cô nương trả lại số tiền còn dư.”

    Mẹ chồng nhìn vào cái hộp tiền chỉ có vài chục văn, căn bản không thể thối lại, đành nghiến răng, đưa trả lại nén bạc, cười nói: “Bát hoành thánh này chúng ta mời, đa tạ công tử đã cho bà lão mượn tiền cứu mạng, món nợ này chúng ta nhất định sẽ trả, xin ngài thư thả thêm chút thời gian.”

    Lời nói dối vừa thốt ra đã sắp bị vạch trần, ta bất lực nhắm mắt lại, nào ngờ Triệu Thanh Hà lại thuận theo lời ta mà nói: “Không cần gấp, mẫu thân ta rất thích hoành thánh nhà các người, ta cũng sợ các người không làm nữa, nên mới cho mượn tiền, sau này ta sẽ thường xuyên đến ăn.”

    Ta nhìn theo bóng lưng chàng khuất xa, lại nghĩ đến dáng vẻ cao quý của Triệu phu nhân, ăn hoành thánh nhà ta? Vị quân tử như tre như trúc này, nói dối dường như còn lành nghề hơn cả ta.
     
    Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
    Chương 3


    7.

    Nhưng chàng thật sự bắt đầu ba ngày hai lượt lại ghé qua, mỗi lần đều gần đến giờ ngọ, lúc người thưa thớt thì ngồi lại, một bát hoành thánh có thể ăn đến nửa canh giờ, lúc đông người, chàng còn xắn tay áo giúp ta dọn dẹp bàn ghế.

    Một vị đại quan như thế, ta nhìn mà tim đập chân run, mẹ chồng lại chỉ xem chàng như một công tử nhà giàu hòa nhã, ban đầu còn khuyên can chàng đừng giúp, về sau lại không ngừng khen chàng đúng là người tốt.

    Tiểu Viên và Tiểu Hỉ lại càng thích chàng hơn. Tiểu Hỉ là đứa trẻ hiếu động, mỗi lần chàng đến đều mang theo sáo trúc hay con quay, lần nào cũng nói là đồ chơi cũ ở nhà không dùng nữa định vứt đi, dỗ dành khiến con bé cứ lẽo đẽo theo sau chàng.

    Tiểu Viên trầm tính hơn, chàng liền mang bút mực đến dạy cậu bé tập viết, đợi Tiểu Viên học xong, lại bảo cậu bé đi dạy Tiểu Hỉ, vừa ôn lại bài cũ. Ta nuôi Tiểu Viên năm năm, cũng không biết mắt nó còn có thể sáng ngời như thế.

    Liễu Miên mười lăm tuổi có lẽ sẽ cho rằng đây là lòng tốt của bậc quý nhân, nhưng Liễu Miên hai mươi mốt tuổi, trải qua sáu năm làm góa phụ giữa bao lời thị phi, dù có trốn tránh cũng phải hiểu, chàng đã để tâm đến đêm đó.

    Người tốt quả thật là người tốt, một phụ nhân góa bụa đã nửa ép nửa buộc lấy đi lần đầu của chàng, chàng không chê bai xui xẻo, lại còn muốn chịu trách nhiệm.

    Nhưng ta còn con cái, còn trưởng bối phải nuôi, thật sự không thể mơ mộng hão huyền như thế. Lưu ma ma đã nói, đừng ép phu nhân nhà bà phải dùng đến hạ sách.

    Hôm ấy buôn bán ế ẩm hơn thường lệ, có chút thời gian rảnh rỗi, ta chặn chàng lại, vẫn tại con ngõ nhỏ ấy, ta khẽ cúi đầu: “Triệu công tử, ta biết ngài là người đọc sách, biết giữ lễ nghĩa, cảm thấy có trách nhiệm với ta về đêm đó, nhưng ngài đã lầm. Ta chỉ là một góa phụ, không phải những cô nương trong trắng, đêm đó chỉ là một cuộc mua bán, tiền trao cháo múc, ngài cứ đến đây, chỉ rước thêm phiền phức cho ta. Xin ngài, buông tha cho ta đi.”

    Ánh mắt Triệu Thanh Hà như muốn bốc lửa, nhìn ta chằm chằm: “Miên Miên, ta tuy chưa cưới vợ, nhưng những điều con cháu thế gia cần học đều đã học qua, phân biệt một nữ tử có còn trong trắng hay không, không phải chuyện khó.”

    Trong gió thu se lạnh, lòng ta lạnh buốt, chàng đã biết, biết Tiểu Viên và Tiểu Hỉ không phải là con ruột của ta.

    8.

    Ta tên Liễu Miên, là nhị cô nương nhà họ Liễu thôn Song Kiều. Năm ta sinh ra, nhà mới lần đầu trồng bông, tiện miệng đặt cho ta cái tên “Miên”.

    Cũng như cái tên của ta, thật tùy tiện. Trong nhà, mẹ thương đại tỷ, cha cưng đệ đệ, chỉ có ta vâng vâng dạ dạ mà lớn lên. Để dành tiền sính lễ cho tiểu đệ, vừa đến tuổi cập kê, ta đã bị gả cho nhà họ Vương để xung hỉ.

    Năm ấy, sắc mặt mẹ chồng thật đáng sợ, ta nào biết trong lòng bà là một trái tim mềm yếu. Ta run rẩy bước chân về nhà chồng, tận tâm chăm sóc phu quân bệnh tật phải uống thuốc mỗi ngày.

    Phu quân Vương Viễn của ta là người tốt, luôn nhìn ta với ánh mắt chất chứa đầy áy náy, hắn nói: “Mẹ ta cả đời chỉ làm một chuyện trái với lương tâm là cưới nàng về để xung hỉ cho ta. Tất cả đều là ngh.iệp ch.ướng của ta. Mong nàng sau này đừng o.án h.ận bà. Nàng cứ yên tâm, ta sẽ không động đến nàng. Đợi ta c.h.ế.t đi, ta sẽ để lại lời cho phép nàng tái giá.”

    Lúc hắn nói về cái c.h.ế.t, ta chỉ muốn bịt miệng hắn lại. Nhưng ta khi ấy quá nhu nhược, ta không dám. Lời nói vô tình ấy đã để ông trời nghe thấy, chỉ một tháng sau, hắn đã ra đi.

    Những tộc lão kia vu oan ta sửa bát tự, hại phu quân yểu mệnh. Họ hò hét đòi lôi ta ra ngoài bán đi để lo ma chay cho phu quân. Ta sợ hãi tột cùng, thế nhưng cha ta lại đến.

    Ta thầm nghĩ, dù sao cũng là máu mủ ruột rà, dẫu trước kia bạc đãi, nhưng khi nữ nhi lâm nạn, hẳn người cũng động lòng. Ai ngờ, cha kéo ta vào góc khuất, giọng hớn hở: “Nhị nha đầu, Ngô Hưng làng bên bằng lòng bỏ năm lượng bạc cưới con. Con trai hắn đã năm tuổi, con qua đó là được làm mẹ. Theo cha về đi, về mà hưởng phúc.”

    Hưởng phúc ư? Làm vợ lẽ cho tên góa vợ đã từng đ.á.nh c.h.ế.t thê tử của mình? Thì ra người chịu đến, cũng chỉ vì muốn bán ta lần nữa.

    Giữa lúc tuyệt vọng cùng cực, hai ngày sau, mẹ chồng ta tỉnh lại, tay lăm lăm da.o xông ra ngoài. Bà mắng nhiếc lũ trưởng lão kia, rằng chúng thấy nhi tử của bà đã c.h.ế.t, nhà không còn nam nhân, mới bịa ra cớ sự này để ức h**p mẹ góa con côi, ch/iế/m đ/oạt gia sản.

    Bà còn đạp mạnh vào người cha ta hai cái, mắng ông là đồ sú.c si.nh không biết xấu hổ, đến nữ nhi ruột thịt cũng đem bán hai lần, bảo ông dẹp ngay ý định đó đi. Hôn thư của ta và Vương Viễn đã đăng ký ở nha môn, ta sống là người nhà họ Vương, c.h.ế.t cũng là ma nhà họ Vương.

    Đuổi hết đám người kia đi, bà mới v**t v* quan tài Vương Viễn mà rằng: “Nhà họ Vương giờ không còn nam đinh, chút ruộng vườn nhà cửa này, chẳng sớm thì muộn tộc họ cũng tìm cớ lấy lại. Giờ ta cho con hai đường lựa chọn. Một là, theo như lời Vương Viễn, tìm người gả con đi, nhưng thời gian gấp gáp, ta chỉ có thể cố gắng chọn người tốt nhất có thể. Hai là, ngày mai con liền có mang, mẹ con ta cùng nhau sống tiếp, từ nay ta xem con như con gái, không phải con dâu nữa.”

    Ánh mắt bà kiên định, tựa như chẳng việc gì có thể làm khó được. Đó là cách sống mà ta chưa từng thấy. Ta muốn biết nếu làm nữ nhi của bà, ta sẽ trưởng thành ra sao? Vậy nên ta chọn con đường thứ hai.

    Mẹ chồng cho ta ăn một loại cỏ. Khi tộc nhân lại đến gây sự, ta giả vờ ngất đi. Thầy lang bắt mạch, lại phán ta đã có thai.

    Tháng thứ chín, chúng ta đến một nhà đón Tiểu Viên và Tiểu Hỉ về. Đó là một nương tử có trượng phu mất khi nàng mang thai tháng thứ năm. Nhà chồng không có trưởng bối, nàng sau này cũng phải tái giá, nên muốn đổi lấy chút bạc.

    Đều là phận nữ nhi đáng thương, ta muốn giữ Tiểu Viên trong lòng nàng thêm một chút. Nhưng nàng lại không thèm nhìn, lạnh lùng nói: “Các người mau bế nó đi. Ta còn phải ra ngoài vứt cái của nợ kia nữa, đừng làm mất thời gian của ta.”

    Cái của nợ trong miệng nàng chính là Tiểu Hỉ. Thì ra nàng sinh được một cặp long phụng thai, mẹ chồng ta chỉ muốn mua con trai. Đời này có ai muốn mua con gái đâu, nàng vậy mà định vứt bỏ nó.

    Ta muốn mang cả hai đứa trẻ đi, nhưng chưa từng tự mình kiếm được một đồng xu nào, đang còn do dự, mẹ chồng đã bế Tiểu Hỉ lên, đưa thêm một lượng bạc cho nàng, nói: “Cứ xem như ngươi chưa từng sinh ra hai đứa nhỏ này. Cuộc đời còn dài, mang theo chút của cải này, về sau sống cho tốt.”

    Hình ảnh mẹ chồng ngày hôm ấy, ta sẽ không bao giờ quên. Liễu Miên ngày hôm ấy tự thề với lòng, ta phải vứt bỏ sự nhu nhược, sống thật dũng cảm và lương thiện như bà.

    Bao năm qua, chúng ta bán nhà đất ở quê, rời xa những người thân thích có thể vùi dập chúng ta, chuyển đến kinh thành. Cuối cùng ta cũng dám ra trước mặt mọi người bày hàng rao bán, dám đối đầu với bọn du côn lưu manh. Thậm chí, vì mẹ chồng, ta còn dám xông vào chốn ngục tù ngày hôm ấy.

    Từng chút một, ta đã trưởng thành như hình mẫu mà ta từng mong ước.

    Ta là do mẹ ta sinh ra, nhưng gặp được mẹ chồng, ta mới biết nên sống như thế nào.

    Ta muốn học theo bà, học theo cách bà dạy Vương Viễn và ta, để dạy dỗ Tiểu Viên và Tiểu Hỉ.

    Năm năm dài đằng đẵng, nhưng chưa một ngày ta cảm thấy hai đứa nhỏ kia không phải là cốt nhục của mình. Cả đời này, ta sẽ không để chúng biết mẹ ruột đã bỏ rơi chúng.

    Nỗi đau cha mẹ ruột không yêu thương, ta đã nếm trải, sẽ không để chúng phải nếm trải thêm lần nữa.

    9.

    Nghĩ đến đây, ta siết c.h.ặ.t tay, sắc mặt trầm xuống hỏi: “Triệu đại nhân, ngài muốn dùng bí mật này để đổi lấy cái gì?”

    Chàng lộ ra vẻ mặt tủi thân, rồi nhanh chóng điều chỉnh lại, nói: “Không đổi gì cả, ta chỉ muốn mỗi ngày đến ăn một bát hoành thánh. Quán của nàng, ai cũng ăn được, chỉ mình ta là không được, chẳng lẽ trong lòng nàng ta không giống với những người khác?”

    Đương nhiên là không giống rồi. Ta đâu phải từ khe đá chui ra. Người đã từng chung chăn gối, lại có phẩm hạnh như thế, nếu không có chút rung động thì ta nên vào chùa làm ni cô mới phải.

    Nhưng lời này không thể nói ra, ta cố nén đỏ mặt, thản nhiên đáp: “Muốn đến thì cứ đến. Nhưng có một điều, nếu có ngày ngài không giữ được miệng, dù ta chỉ là nữ nhi yếu đuối, ta cũng sẽ liều mạng với ngài.”

    Triệu Thanh Hà đồng ý, thậm chí đến còn chăm chỉ hơn trước. Lần này, chàng không chỉ mang quà cho Tiểu Viên và Tiểu Hỉ, mà còn nhân cơ hội mang cả cho ta nữa. Khi thì một gói bánh táo đỏ, khi thì một xửng bánh bao nhỏ, miệng nói là thấy mẹ chồng vất vả quá nên tỏ lòng kính trọng người già, nhưng rõ ràng đó là những món ta đã nói với mẹ chồng hôm trước rằng muốn ăn sau khi kiếm được tiền.

    Mẹ chồng dù có chậm hiểu đến đâu, đến nước này cũng đã nhìn ra chàng muốn làm gì.

    Đêm khuya, đợi Tiểu Viên Tiểu Hỉ đã say giấc, bà cầm lược chải tóc cho ta, vừa chải vừa nói: “Tóc của nhị nương nhà ta vừa đen vừa mượt, vẫn còn như một tiểu cô nương vậy. Triệu công tử kia là người tốt, chỉ cần hắn đồng ý để con mang theo hai đứa nhỏ về nhà hắn, con cứ nhận lời đi. Bà lão đây tự có cách sống của mình.”

    Ta không thích nghe những lời bà bảo ta bỏ bà mà đi, bèn xụ mặt nói: “Tiểu Viên Tiểu Hỉ mang họ Vương, ngày ngày gọi mẹ là bà nội, mẹ lại muốn bỏ rơi chúng sao?”

    “Hơn nữa, y phục của Triệu công tử mẹ cũng đã thấy, không phải là người mà chúng ta có thể mơ tưởng. Mẹ đừng phí sức mơ mộng nữa.”

    Lần này đến lượt mẹ chồng không vui, bà ném lược xuống, nói: “Có chút tiền thì đã sao? Con vừa xinh đẹp vừa đảm đang, cưới về nhà là có thể gánh vác việc nhà. Nhà hắn ban đầu không đồng ý cũng là chuyện thường, nếu hắn có lòng với con, tự khắc sẽ đấu tranh. Nếu việc nhỏ này mà cũng không làm được, vậy thì ta tìm người khác, ta thấy Trịnh bộ đầu cũng không tệ.”

    Nhìn mẹ chồng nghiêm nghị nói, ta không nhịn được bật cười. Trong mắt bà, ta thật sự xứng với cả thần tiên. Nhưng bà lại nghiêm túc nắm tay ta, nói: “Hôm nay nói chuyện này, một phần vì Triệu công tử, một phần vì con. Năm đó không cho con tái giá là bất đắc dĩ, nhưng giờ chúng ta đã sống tốt, mẹ mong con tìm được người vừa ý, vui vẻ sống hết quãng đời còn lại.”

    Mẹ chồng không nói thêm gì nữa, nhưng ánh mắt lại cho thấy bà vẫn nghĩ Triệu Thanh Hà là người tốt.

    Nửa kinh thành người quyền quý đều muốn chàng rể như thế, khó mà không thấy tốt. Ta đang lo lắng không biết làm sao để mẹ chồng từ bỏ ý định này, thì nhà họ Triệu có người đến.

    10.

    Vẫn là Lưu ma ma, bà ta ăn vận như bà mối, vừa mở miệng đã cười nói với mẹ chồng: “Nhà bà có hỷ sự rồi, Trịnh bộ đầu cuối phố nhờ tôi đến dạm hỏi, muốn cầu cưới Liễu Miên cô nương đấy.”

    Đợi mẹ chồng đi rót trà, bà ta mới nói rõ ý định đến: “Liễu cô nương, phu nhân rất hài lòng vì cô giữ kín miệng. Thiếu gia là người cố chấp, ngài muốn chịu trách nhiệm với cô, phu nhân cũng không muốn làm kẻ ác. Nhưng chúng ta dù sao cũng là Quốc công phủ, dù là nạp thiếp, cũng không có chuyện nạp quả phụ. Chỉ cần cô nương bằng lòng đưa mẹ chồng và các con đi nơi khác, thay đổi thân phận mới, phu nhân sẽ cho phép cô vào phủ. Cô nương yên tâm, phủ sẽ sắp xếp ổn thỏa cho họ.”

    Chấp nhận một quả phụ làm thiếp, Triệu phu nhân quả là rộng lượng. Nhưng Triệu Thanh Hà dù tốt đến đâu cũng không bằng người thân của ta. Ta quả quyết lắc đầu.

    Lưu ma ma đầy kinh ngạc, sững sờ một lúc mới nói: “Cô nương thật trọng tình trọng nghĩa. Phu nhân đã nói, nếu cô nương không muốn, sẽ nhanh chóng tìm cho cô một lang quân như ý. Thiếu gia sắp đính hôn với Chiêu Dương quận chúa, không thể để xảy ra sai sót, mong cô nương hãy để ngài hết hy vọng. Trịnh bộ đầu là một lựa chọn không tồi.”

    Trước khi mẹ chồng quay lại, bà ta vội vàng nói thêm câu cuối: “Ngày mai ta sẽ quay lại nghe câu trả lời cuối cùng của cô nương. Nếu chọn vào phủ, vậy cô hãy từ chối lời cầu hôn này. Nếu không muốn vào phủ, xin hãy nói với mẹ chồng rằng cô nương đồng ý gả đi.”

    Ta định hỏi thêm một câu, nếu không chọn cả hai thì sao? Nhưng nhìn thấy Tiểu Viên Tiểu Hỉ đang chơi đùa trong sân, ta lại ngậm miệng. Khi bậc quý nhân đã cho lựa chọn, tốt nhất ta nên chọn một, đừng lấy trứng gà quý giá của mình đi đập vào đá sỏi đầy đất của người ta.

    11.

    Trăng sắp rằm đã tròn vành vạnh. Ta ngồi trong sân, nhớ lại bàn tay bê bết máu của Triệu Thanh Hà đêm đó. Chàng đến đây đã lâu, ta lại chưa từng hỏi một câu vết thương đã lành chưa?

    Gói bánh táo đỏ ấy, thật ra ta đã lén ăn một miếng. Vị ngọt ngào, giống như lúc chàng trêu chọc ta trong ngõ nhỏ, lòng ta cũng ngọt ngào như thế.

    Chiêu Dương quận chúa, có thể bàn chuyện hôn nhân với chàng, hẳn là nhân vật cũng treo trên trời cao, sáng như trăng vậy chăng?



    Ta nghĩ rất nhiều, rất nhiều, nghĩ đến tất cả những chuyện giữa ta và chàng. Bởi vì qua đêm nay, ta sẽ đồng ý lấy người khác, không còn nghĩ đến chàng nữa.

    Ngày hôm sau, Lưu ma ma đúng hẹn đến nhà. Dưới ánh mắt khó hiểu của mẹ chồng, ta vui vẻ nhận lời mai mối này.

    Triệu phu nhân là bậc quý nhân khá biết lý lẽ, bà chọn cho ta một người rất tốt.

    Trịnh bộ đầu ba mươi tuổi, goá vợ đã năm năm, một mình nuôi nhi tử. Ngày trước chúng ta chọn con hẻm này để ở, cũng là vì hắn là một quan sai tận tụy, để mẹ góa con côi được an toàn hơn.

    Hai năm qua, hắn cũng rất quan tâm đến chúng ta. Trước khi Triệu Thanh Hà xuất hiện, hắn là người mẹ chồng ta thường nhắc đến. Người như vậy, hẳn là sẽ bằng lòng hợp tác với ta, giả vờ thành thân.

    Quả nhiên hắn đồng ý ngay. Nghe xong yêu cầu chỉ bái đường, không động phòng của ta, hắn tỏ vẻ hiểu chuyện: “Đời người mười phần thì tám chín phần đã không như ý, Liễu nương tử rồi sẽ gặp được người tốt thôi.”

    “Cô nương thẳng thắn, ta cũng không giấu diếm. Nhờ cuộc hôn nhân này, Quốc công phủ đã hứa cho ta một chức vụ. Tiểu Trạch muốn đi học, ta làm cha phải mở đường cho nó.”

    “Chúng ta cứ tạm thời sống chung, sau này có thay đổi thì đường ai nấy đi.”
     
    Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
    Chương 4


    12.

    Trịnh bộ đầu đồng ý. Chỉ còn lại Triệu Thanh Hà. Ta đã nghĩ ra nhiều lời tuyệt tình, chỉ cần chàng còn đến quấy rầy, ta sẽ nói hết cho chàng nghe. Nhưng chàng lại không xuất hiện nữa.

    Ngày Trịnh bộ đầu đến dạm ngõ, ta trốn trong phòng tỏ vẻ thẹn thùng. Nhưng hắn lại đẩy cửa bước vào nói: “Liễu nương tử, có chuyện rồi. Bên ngoài đồn đại Triệu đại nhân đã mạo phạm quý phi trong cung yến Trung thu, giờ bị đ.á.nh gãy tay chân, vứt ra bãi tha ma rồi. Ngay cả Quốc công phủ cũng xoá tên hắn ra khỏi gia phả.”

    Ta không biết mình đã chạy ra khỏi nhà như thế nào, chỉ biết khi đến bãi tha ma nhìn thấy chàng bê bết máu, nước mắt mới như vỡ đê mà tuôn rơi. Một người thanh phong lãng nguyệt như vậy, giờ đây lại nằm đó, sống c.h.ế.t không rõ.

    Nhưng ta lại không dám tiến lại gần.

    Gió lạnh trên đỉnh núi thổi ta tỉnh lại. Đây là người triều đình đã vứt bỏ, nếu ta cứu, chẳng phải sẽ liên lụy đến người nhà sao?

    Nhưng muốn rời đi, chân ta cũng không nhấc lên nổi. Ta không thể bỏ mặc chàng nằm đó được.

    Đang do dự, có người bên cạnh lên tiếng: “Đại muội tử, ngươi cũng đến thăm Triệu đại nhân sao? Haizz, thật tội nghiệp, một vị quan tốt như vậy, lại bị gán cho tội danh này rồi vứt ra đây.”

    Họ là những nông dân mà Triệu Thanh Hà từng giúp đỡ, từ khắp nơi chạy đến, muốn cứu mạng chàng.

    Cuối cùng ta cũng nhớ ra, chàng không chỉ là một người tốt, mà còn là một vị quan tốt.

    Không còn do dự nữa, ta hòa vào đám đông, cùng họ dựng lều tranh, tìm thầy tìm thuốc, khiêng Triệu Thanh Hà vào trong, băng bó những vết thương trên tay chân.

    Ban ngày, ta đều tránh xa, chỉ có ban đêm mới dám vào thăm chàng, nhìn gương mặt an ổn khi chàng đã uống thuốc mê, nhìn tứ chi bị bẻ gãy, xương cốt vặn vẹo của chàng.

    Mãi đến khi bằng hữu cũ của chàng cũng đến thăm, chắp tay cảm tạ chúng ta, nói rằng trong cung đã tha cho chàng, từ nay chàng có thể sống như một thường dân, còn để lại chút tiền bạc, lòng ta mới hoàn toàn yên tâm.

    Lúc đó Trung thu đã qua hơn một tháng, ta ngày đêm không về nhà, mẹ chồng cũng nhắm mắt làm ngơ cho ta. Ta nghĩ ta nên về nhà dỗ Tiểu Hỉ ngủ, nhưng vừa định đứng dậy, một bàn tay đã nắm lấy ta. Triệu Thanh Hà mở mắt, nhìn ta đầy tủi thân: “Miên Miên, ta mới vừa đỡ hơn một chút, nàng đã muốn đi sao?”

    Đôi tay ấy yếu ớt đến mức không còn chút sức lực nào, chỉ cần ta giật mạnh là có thể thoát ra. Nhưng ta biết, ta không thể chạy trốn nữa, không bao giờ có thể chạy trốn nữa.

    13.

    Ta từ hôn với Trịnh bộ đầu, thuê một căn nhà khác hẻo lánh hơn. Người qua lại ít, Triệu Thanh Hà có thể đi lại nhiều hơn trong sân để hồi phục.

    Mẹ chồng hỏi ta: “Con đã chọn hắn rồi sao?”

    Ta không trả lời. Ta vẫn không tin rằng một người như chàng, thật sự có thể sống một cuộc đời bình dị bên ta. Nhưng hiện tại, ta không thể yên tâm để chàng một mình ngoài kia.

    Ta thử tìm đến Triệu phủ, nhưng Lưu ma ma đột nhiên biến mất. Những người khác nghe đến tên Triệu Thanh Hà đều tỏ vẻ sợ hãi, nói rằng Triệu gia không còn người này nữa.

    Ta không nói những điều này cho chàng biết, ta không muốn phá vỡ sự lạc quan của chàng.

    Có một vị thần y nghe tiếng lành đồn xa về sự thanh liêm và hoàn cảnh của chàng, đã không ngại đường xa vạn dặm đến kinh thành chữa trị cho chàng. Vị thần y nói rằng tay chân chàng chỉ cần chăm chỉ luyện tập, thì vẫn còn khả năng hồi phục.

    Giờ đây, mỗi ngày chàng đều vui vẻ luyện tập tứ chi, cùng Tiểu Viên Tiểu Hỉ nhặt rau, dùng đũa gắp các loại đậu. Đôi tay đã khá hơn nhiều, chỉ là đôi chân bị gãy quá nặng, đi một nén nhang là mồ hôi đã ướt đẫm cả người.

    Đôi khi nhìn chàng, ta chợt thấy chàng dường như không còn quá xa vời. Chàng cũng biết đau, cũng nhăn nhó khi nối xương, ánh mắt cũng thoáng hiện nỗi cô đơn khi dạy Tiểu Viên viết chữ, giống như bao người bình thường khác trên thế gian này, có hỉ nộ ái ố.

    Nhưng tâm tư của chàng cũng thật nhiều.

    Khi chơi với Tiểu Viên Tiểu Hỉ, chàng lại lén hỏi chúng có muốn có cha không. Tiểu Viên thật thà, đáp rằng chúng đã có cha, chỉ là cha đang ngủ dưới đất thôi. Còn Tiểu Hỉ lại lén lút đến nói với ta: “Mẹ, Triệu thúc thúc muốn làm cha chúng con sao? Nếu chân thúc ấy lành lại, Tiểu Hỉ sẽ đồng ý. Tiểu Hỉ thích ánh mắt thúc ấy nhìn mẹ.”

    14.

    Cuối cùng, chính Chiêu Dương quận chúa đã giúp ta hạ quyết tâm.

    Buổi trưa hôm ấy, một chiếc xe ngựa bình thường dừng trước sân, nhưng người bước xuống lại là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần. Nàng vội vã vào nhà, vừa nhìn thấy Triệu Thanh Hà đã rơi lệ: “Thanh Hà ca ca, Chiêu Dương đến thăm huynh đây.”

    Thì ra đây chính là người có thể bàn chuyện hôn nhân với chàng.

    Ta tự giác tránh vào phòng, nhưng chút chua xót trong lòng khiến ta không nhịn được lại áp tai vào cánh cửa.

    “Thanh Hà ca ca, huynh xem, muội mang đến cho huynh nhân sâm, nhung hươu, còn có rất nhiều đồ bổ. Nghe nói giờ thân thể huynh yếu, nhất định phải bồi bổ cho tốt.”

    “Huynh có biết không? Thật ra trong triều vẫn luôn có người dâng sớ giúp huynh, biết đâu sau này huynh vẫn có thể làm quan.”

    “Cha muội rất tiếc cho chuyện của huynh, ông ấy nói nếu huynh cần giúp đỡ, nhà muội sẽ xuất lực.”

    Giọng nói của nữ tử đó cứ tiếp tục, nhưng Triệu Thanh Hà vẫn im lặng. Mãi đến khi nàng ta ngừng lại, Triệu Thanh Hà mới nói: “Quận chúa, ta hiện giờ chỉ là một thường dân, có gì cứ nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng.”

    Lần này, giọng nói của Chiêu Dương quận chúa mang theo chút lạnh lùng: “Ta biết huynh là quân tử, chắc chắn sẽ không cản trở tiền đồ của một nữ nhi yếu đuối như ta. Nhưng nếu không đến đây một chuyến, ta không yên lòng. Thanh Hà ca ca, giờ huynh đã tàn phế, những lời kết thân trước kia chỉ là tin đồn bên ngoài, mong rằng dù ai hỏi đến, huynh cũng trả lời như vậy.”

    “Được, Triệu mỗ đã hiểu, cũng chúc quận chúa tiền đồ rộng mở, từ nay núi cao sông dài, không cần gặp lại.”

    Tưởng là còn vương vấn tình cũ, hóa ra lại là bỏ đá xuống giếng. Ta sững sờ tại chỗ một lúc lâu, mãi đến khi Triệu Thanh Hà mồ hôi nhễ nhại đẩy cửa ra, vẻ mặt tủi thân nói: “Miên Miên, ta bị ghét bỏ rồi, nàng không an ủi ta sao?”

    Nhìn bộ dạng giả vờ đáng thương của chàng, ta bỗng nhiên không còn sợ hãi nữa.

    15.

    Triệu Thanh Hà không biết, trong lòng ta, chàng từng là thiên thần.

    Năm ấy, vào dịp Tết Nguyên Tiêu, phu quân qua đời, nhà chồng nhà mẹ đẻ đều tranh nhau bán ta. Mẹ chồng còn chìm trong đau buồn, không còn sức lo cho ta. Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, ta đã bỏ trốn.

    Ta nghĩ cả đời mình chưa từng biết hạnh phúc là gì. Nghe nói lễ hội đèn lồng trong thành là nơi gia đình đoàn tụ, ai ai cũng vui vẻ, ta bèn đến xem thử. Xem xong, sẽ tìm một nơi sạch sẽ mà ra đi, coi như cuộc đời này đã kết thúc.

    Nhưng lễ hội đông nghịt người, chen lấn xô đẩy khiến nhiều người ngã xuống đất. Triệu Thanh Hà tình cờ ở bên cạnh ta, theo bản năng đã bảo vệ ta thật c.h.ặ.t. Chàng ăn mặc sang trọng, nhưng không hề ghét bỏ mà dùng cánh tay vòng lấy ta, dùng giọng nói dịu dàng mà ta chưa từng nghe thấy để an ủi:

    “Cô nương, đừng sợ, người của nha môn sẽ đến ngay thôi. Qua kiếp nạn hôm nay, sau này nhất định sẽ bình an thuận lợi.”

    Câu nói “bình an thuận lợi” ấy đã cho ta dũng khí đầu tiên để sống tiếp. Rồi mẹ chồng cho ta dũng khí thứ hai, Tiểu Viên Tiểu Hỉ cho ta dũng khí thứ ba. Cứ như vậy, dần dần, cuộc đời ta thật sự có thêm hương vị.

    Khi ấy, ta nghĩ chúng ta cách biệt như mây với bùn, cả đời này có lẽ chỉ gặp nhau lần đó. Nhưng ông trời lại trêu đùa ta một vố lớn, sáu năm sau, ta gặp lại chàng trong ngục tối.

    Mỗi khoảnh khắc gặp lại, ta đều cầu xin ông trời, xin hãy để chàng sống sót.

    Chàng không chỉ sống sót, mà còn ngày càng hiện diện nhiều hơn trong cuộc sống của ta.

    Càng đến gần, ta càng sợ hãi. Ta luôn cảm thấy họ đều là người trên trời, so với những người bên cạnh Triệu Thanh Hà, về dung mạo, về gia thế, ta đều không sánh bằng. Nếu ta thật sự đồng ý, lỡ như một ngày nào đó chàng phát hiện ta chẳng có gì, ta biết phải làm sao?

    Nhưng vừa rồi, ta đã hiểu ra. Hành động của vị Chiêu Dương quận chúa kia không sai, người không vì mình trời tru đất diệt, nhưng nếu là ta, cũng giống như ta sẽ không bỏ rơi mẹ chồng và Tiểu Viên Tiểu Hỉ, nếu ta đã chọn Triệu Thanh Hà, thì sẽ không dễ dàng từ bỏ chàng rồi còn đến làm nhục chàng như vậy.

    Ta nghĩ ta và Triệu Thanh Hà đều là người tốt. Nếu vậy, chàng yêu ta là vì chàng có mắt nhìn người, là chuyện đương nhiên, là ta xứng đáng, là căn bản không cần phải sợ hãi tương lai.

    Nhón chân lên, ta hôn chàng một cái: “Triệu Thanh Hà, ta muốn gả, chàng có cưới không?”
     
    Lưu Hậu Nương Tử - Bạch Thái Thái
    Chương 5: Hoàn


    16.

    Khi vị thần y hỏi muốn bẻ gãy tay chân đến mức độ nào, Triệu Thanh Hà đã chọn cách đáng sợ nhất. Giữa cơn đau xương gãy, chàng nhớ lại lời của Tiêu Dục.

    Lúc đó, chàng vừa biết mẹ mình đã làm gì, vội vàng đi giải thích với Liễu Miên, giải thích rằng chàng không có hôn ước, giải thích rằng chỉ cần đợi thêm một chút nữa, Quốc công phủ sẽ do chàng làm chủ, chàng sẽ đường đường chính chính đón nàng và cả gia đình vào phủ.

    Nhưng Tiêu Dục đã ngăn lại, nói với chàng: “Triệu Thanh Hà, vấn đề chưa bao giờ nằm ở mẹ ngươi. Vấn đề là chúng ta ở địa vị cao, có thể dễ dàng nghiền nát các nàng. Các nàng ở thế yếu, đương nhiên sẽ sợ hãi, sẽ trốn tránh. Nếu không xóa bỏ nỗi sợ hãi đó, Liễu Miên sẽ không bao giờ chấp nhận ngươi.”

    “Ngươi có biết, lúc đầu Trân Nhi chấp nhận ta cũng không dễ dàng gì không? Nếu không tự mình đập vỡ bản thân trước mặt các nàng, ngươi sẽ mãi mãi không có cơ hội đến gần họ đâu.”

    Triệu Thanh Hà đã nghe lọt tai những lời này. Vì vậy, trong kế hoạch đoạt ngôi của Tiêu Dục, chàng đã chọn vai diễn bi thảm nhất, trở thành một kẻ tàn phế bị gia tộc ruồng bỏ, khiến kẻ thù lơi lỏng cảnh giác, nghĩ rằng Tiêu Dục ngay cả cánh tay đắc lực cũng không bảo vệ nổi.

    Triệu Thanh Hà nghĩ, nếu những đau đớn này có thể khiến Liễu Miên thương xót chàng một chút, thì tất cả đều đáng giá.

    Nhưng kết quả còn tốt hơn chàng tưởng tượng. Chàng được sống trong căn nhà nhỏ có Liễu Miên mà mình hằng mong nhớ, tập đi có thể vịn tay nàng, đói bụng có cơm nàng nấu, đêm đến có thể ngủ đối diện cửa sổ phòng nàng. Ngay cả người nhà nàng, dường như cũng ngầm chấp nhận sự tồn tại của chàng.

    Ngày Chiêu Dương đến, chàng rất vui mừng. Chàng nhìn thấy sự ghen tuông trong mắt Liễu Miên. Chàng cố nén đau đớn, đi đến trước cánh cửa kia, muốn trêu chọc nàng một chút. Nhưng ông trời đã nói, hạnh phúc đến không bao giờ báo trước. Chàng cứ thế bị nụ hôn và câu nói ấy làm cho choáng váng.

    Triệu Thanh Hà chỉ hận không thể ôm Liễu Miên xoay vòng đến tận cùng trời đất, nhưng tay chân chàng vẫn chưa làm được. Chàng chỉ có thể dùng miệng mình để thề nguyện: “Miên Miên, trời đất chứng giám, cả đời này, trái tim này, chỉ có mình nàng. Nếu có phụ bạc, trời tru đất diệt.”

    Nhưng sau khi thề xong, Triệu Thanh Hà lại bắt đầu lo lắng. Về việc chàng sớm muộn cũng phải trở về, chàng nên làm kẻ vô lại, đợi thành thân rồi mới nói, hay là chọn một ngày trăng tròn hoa đẹp, nhân lúc vết thương trên tứ chi còn có thể lấy được chút thương cảm, nói thẳng ra rồi chịu một nhát d.a/o kết liễu?

    Chàng bỗng nhiên có chút nhớ Tiêu Dục, muốn xin hắn một lời khuyên.

    17.

    Việc phát hiện ra Triệu Thanh Hà nói dối là một sự tình bất ngờ.

    Hôm đó là sinh thần của Tiểu Viên và Tiểu Hỉ, ta và mẹ chồng không đi bán hàng, còn dụ hai đứa nhỏ ra ngoài, định làm cho chúng một bất ngờ với những chiếc bánh xinh xắn.

    Nhưng ta quên mất không nói với Triệu Thanh Hà, nên đã nhìn thấy chàng và một người trông rất quyền quý đứng trong viện, bàn bạc xem nên nói sự thật với ta như thế nào.

    Trước khi rời đi, người kia còn đe dọa: “Con mọt sách, đại nghiệp đã đến lúc quan trọng nhất, ngươi phải nhanh chóng trở về giúp đỡ. Ta mà ngã xuống, ngươi nghĩ mình thật sự có thể cưới được vợ sao?”

    Mẹ chồng đang nhào bột cũng dừng tay, lo lắng nói: “Trước kia chỉ nghĩ nhà hắn có chút của cải, nào ngờ lại là bậc quý nhân như vậy. Quốc công phủ đấy, nếu hắn thật sự trở về, con còn dám đi theo không?”

    Ta thở dài một tiếng: “Mẹ à, bị giáng chức chỉ là tạm thời, bị đuổi khỏi nhà cũng là giả, nhưng tay chân chàng bị gãy xương gân đứt, máu thịt be bét là thật. Những đêm sốt cao đau đớn, con đã chứng kiến chàng chịu đựng thế nào. Nếu vì con mà làm đến mức này, có lẽ giữa chúng con, người sợ hãi hơn là chàng.”

    Ta đã tha thứ cho chàng, nhưng không muốn nói cho chàng biết, ta dường như có chút thích nhìn chàng lo lắng vì ta.

    Triệu Thanh Hà trước mặt ta thật sự hơi ngốc nghếch. Khi chàng dạy Tiểu Viên Tiểu Hỉ về chữ tín của bậc quân tử, ta nghiêm nghị nói bên cạnh rằng, dù là lời nói dối có thiện ý, cũng nên sớm nói rõ mới là đúng đắn. Chàng cúi đầu áy náy, nhưng lại không nhân cơ hội này mà thú nhận.

    Đại thẩm sát vách vì trượng phu nói dối mà đòi hòa ly, ta nhận xét rằng có một số lời nói dối có thể tha thứ tùy tình huống. Chàng lại ấp úng cả nửa ngày, nhưng vẫn chọn im lặng.

    Cho nhiều gợi ý như vậy mà vẫn không hành động, ta gần như không muốn trêu chọc chàng nữa. Thế mà chàng lại dẫn ta đi gặp một nữ tử.

    Chúng ta đứng từ xa quan sát. Nam nhân quyền quý mà ta từng gặp đang sánh bước bên nàng, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, trông thật ấm áp.

    Triệu Thanh Hà nắm tay ta, nói: “Vị nương tử kia tên là Lưu Trân, trước kia cuộc sống không tốt, lấy phải một gã trượng phu tệ bạc. Nhưng nàng không chịu khuất phục, một mình chạy đến kinh thành, gặp được một người. Người nọ không chỉ muốn cưới hỏi nàng đàng hoàng, mà một ngày nào đó khi đăng lâm bảo toạ, bên cạnh cũng chỉ có mình nàng.”

    “Quốc mẫu còn có thể là người tái giá, nhà ta chỉ là một Quốc công phủ nhỏ bé, có gì mà không thể chứ?”

    “Vậy nên Miên Miên, nàng có thể tin tưởng ta, lắng nghe nỗi khổ tâm của ta không?”

    Triệu Thanh Hà kể rất tỉ mỉ, kể về sự rung động của chàng, về kế hoạch của chàng, về việc chàng không muốn từ bỏ. Cuối cùng, chàng đưa mặt ra: “Nếu nàng giận, cứ tát ta mấy cái. Dù cả đời này có c.h.ặ.t tay ta đi, ta cũng không buông tay.”

    Ta nhẹ nhàng vỗ vào chàng một cái, mỉm cười nói: “Vậy cứ để ta đ.á.nh chàng cả đời như thế nhé.”

    Sống bên một kẻ ngốc nghếch nhưng chân thành như vậy cả đời, hẳn sẽ là một chuyện thú vị lắm.

    18. Phiên ngoại

    Hôm nay lại bị bà nội đ.á.nh.

    Bà nói ta đang nguyền rủa cha đoản mệnh, nhưng ta rõ ràng chỉ đang thảo luận với Tiểu Viên về việc sau này tảo mộ vào Thanh minh phải làm thế nào thôi.

    Tiểu Viên nói tuy chúng ta chưa từng gặp cha ruột, nhưng dù sao cũng là cha sinh ra mình, nên cúng vào buổi sáng, phụ thân đành phải chịu thiệt thòi, xếp vào buổi chiều.

    Nhưng ta lại thấy không đúng, phụ thân thương yêu chúng ta như vậy, lẽ ra phải được cúng trước tiên.

    Đang cãi nhau kịch liệt thì bà nội đến, bà cầm một cây roi mây, đ.á.nh hai huynh muội chúng ta chạy toán loạn khắp nơi.

    Haizz, đều tại mẹ quá có sức hút, một mình mà có đến tận hai tướng công.

    Đương nhiên rồi, trên danh nghĩa chúng ta vẫn là con cháu nhà họ Vương, chỉ là Vương gia giờ ở ngay cạnh Quốc công phủ, đến tường cũng thông nhau. Dù sao mỗi lần gặp ác mộng ta đều sang ngủ với mẹ, chẳng có gì cản trở cả, chỉ là sáng hôm sau sắc mặt phụ thân không được tốt lắm thôi.

    Nhưng ta là đứa trẻ đơn giản, được ôm mẹ ngủ vẫn quan trọng hơn, cứ coi như không thấy vậy.

    Tiểu Viên thì phức tạp hơn nhiều. Ngày ngày chăm chỉ đọc sách, luôn mơ tưởng đến một ngày nào đó nếu phụ thân đối xử không tốt với mẹ, hắn phải làm quan to, mới có thể đường hoàng đón mẹ về.

    Ta thấy phụ thân sẽ không như vậy đâu, nhưng Tiêu bá bá lại khen hắn có chí khí, thường xuyên đón hắn vào cung, cho hắn tìm sách đọc trong thư viện rộng lớn kia.

    Tuy nhiên gần đây, mẹ vào cung còn chăm chỉ hơn cả Tiểu Viên. Bụng mẹ và Trân di lớn lên gần như cùng lúc, hai người có chuyện nói không hết, đến phụ thân và Tiêu bá bá cũng không chen vào được.

    Ta từng đi cùng một lần. Tính tình Trân di thay đổi rất nhiều, Tiêu bá bá nói sai một câu là bị mắng liền. Mẹ nói đó là vì các đại thần đang gây áp lực cho Trân di, nàng phải sinh một tiểu đệ đệ.

    Trân di thật sự sinh được một tiểu đệ đệ. Mẹ vui mừng quá, cũng nằm xuống theo. Phụ thân và bà nội lo sốt vó, ngay cả bà nội Triệu gia mà chúng ta không thân thiết lắm cũng đứng ngoài cửa niệm A Di Đà Phật.

    Bận rộn đến tối, mẹ sinh một đệ đệ và một muội muội. Tiểu Viên lo lắng nắm c.h.ặ.t tay ta, nhỏ giọng hỏi: “Muội xem, nhị đệ lớn lên có phải sẽ giống huynh không?”

    Ta gật đầu, hỏi lại: “Vậy nhị muội lớn lên sẽ giống muội sao?”

    Huynh ấy cũng gật đầu: “Huynh thấy chúng ta hơi ngốc, đều là long phụng thai do mẹ sinh ra, sao lại không giống chứ?”

    Ta cố nhịn lắm mới không cốc đầu huynh ấy. Dù sao từ hôm nay, ta phải làm một tỷ tỷ thông minh để làm gương cho các đệ muội. Còn ca ca ngốc nghếch kia, cứ mặc kệ hắn đi.

    Haha, ta làm tỷ tỷ rồi!

    (Hết)
     
    Back
    Top Dưới