Đô Thị  Lương Ngôn Ác Ngữ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,264,919
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-iNrb5lMMBfVtGDJMCodA5u8TBUo9yG4hrra8OaPANWBRcffOTw8T4kI8_70NK8HIxeawHNu3phnrQHwsGVWtJkAj7OLfq0Aq-Gz0tyoA99RNZk4sYya5PqomqeS22vmfZ4c5vaIOH-EU2_drSd7Dz=w215-h322-s-no

Lương Ngôn Ác Ngữ
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Trọng Sinh, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lương ngôn ác ngữ

___________________________

Tác giả: 布依

Thể loại: Trùng sinh, Hiện đại

Số chương: 14 phần

Dịch: Rua thích trà sữa

___________________________

Giới thiệu

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, đứa con trai tôi nuôi 18 năm và em gái ruột của tôi cùng nhau giết tôi.

Khi tôi nằm trên vũng máu vùng vẫy tuyệt vọng, con trai cầm rìu chém vào mắt tôi: “Trừng cái gì, còn không mau chết đi.”

Mà em gái tôi đang vui mừng phấn khởi đếm tài sản của tôi.

Sau khi tôi sống lại, em gái khóc lóc cầu xin tôi: “Chị ơi, em biết sai rồi, nhưng đứa trẻ là vô tội.”

Tôi nghiêm túc gật đầu, “Đúng vậy, nó vô tội, nên em nhất định phải nuôi nó khôn lớn.”​
 
Lương Ngôn Ác Ngữ
Chương 1


1

Kiếp trước, em gái thi đại học không tốt, đau lòng ra ngoài giải sầu.

Hơn một tháng sau, tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị đi đến ngôi trường đại học lí tưởng.

Cô ta lại quỳ trước mặt tôi khóc lóc. “Chị ơi, chị cứu em với.”

Lúc đó cô ta là em gái thân thiết với tôi nhất, là người mà tôi vô cùng yêu quý, mỗi khi nhìn thấy cô ta khóc tôi liền mềm lòng, hễ mềm lòng liền sẽ đáp ứng tất cả yêu cầu của cô ta.

Bao gồm việc đồng ý để cô ta sinh đứa trẻ trong bụng ra, để cô ta thay thế vị trí của tôi vào đại học.

Tôi cả đời không kết hôn, ra sức kiếm tiền, nuôi cô ta đi học, nuôi con riêng của cô ta như con trai ruột của mình đến năm nó 18 tuổi.

Nhưng con trai cô ta thi đại học xong, việc đầu tiên nó làm lại là đâm chết tôi.

Em gái và gian phu của cô ta thì thừa cơ cướp hết tài sản của tôi.

Sau khi sống lại, nhìn thấy em gái quỳ trước mặt tôi khóc đến chết đi sống lại, tôi dịu dàng đỡ cô ta đứng dậy: “Em nói rất đúng, đứa trẻ là vô tội, nó không có cha, không thể lại không có mẹ, em nhất định phải nuôi nó khôn lớn.”

Nước mắt em gái vẫn còn đọng trên mặt, mắt thì lại trừng rất to.

Hệt như kiếp trước khi tôi bị bọn họ giết.

“Chị ơi, em vẫn chưa kết hôn, em vẫn phải học đại học.”

Tôi nghiêm túc nhìn cô ta: “Em đã thi đỗ chưa?”

Cả năm cấp ba, cô ta việc gì cũng đã làm, chỉ mỗi học là không.

Tôi dỗ dành hay tức giận đều không có tác dụng.

Bây giờ tôi không dỗ cũng không giận, chỉ để cô ta trả giá cho hành động của bản thân.

“Em à, em chỉ làm bừa được hơn một trăm điểm, trường kém nhất cũng không nhận đâu.”

Cô ta ôm chặt lấy chân tôi khóc to: “Chị à, em không phải là không muốn học, chỉ là đầu óc em không tốt, chị quên lời bố mẹ rồi sao, chúng ta là chị em sinh đôi, lúc còn ở trong bụng chị đã lấy hết đi tất cả dinh dưỡng đấy.”

Hah, kiếp trước cô ta cũng dùng cái này để PUA cuộc đời tôi.

Từ nhỏ cơ thể cô ta đã yếu, học không giỏi, quan hệ bừa bãi ngoài xã hội, tất cả là do khi còn ở trong bụng mẹ tôi đã hút hết chất dinh dưỡng của cô ta.

Tôi lúc nào cũng cảm thấy áy náy với cô ta, đặc biệt là sau khi bố mẹ chết, tôi gánh trách nhiệm của người chị như người mẹ, cực kì thương yêu cô ta.

Nhưng cô ta lại đi đến đâu cũng tính toán với tôi...

“Chị ơi, cho em đi học đi mà.” Em gái lay lay cánh tay tôi.

“Được thôi.”

Mắt cô ta lập tức phát ra ánh sáng: “Chị, chị đồng ý cho em giấy báo nhập học sao?”

“Làm sao có thể?” Tôi bình tĩnh nhìn cô ta, “Em đang mang thai, đi đến trường sẽ ảnh hưởng đến đứa trẻ.”

Không đợi cô ta cãi lại, tôi đã quyết định xong: “Nghe lời chị, trước tiên cứ an tâm ở nhà nghỉ ngơi, sinh con xong rồi năm sau chúng ta học lại, cố gắng thi vào một trường tốt.”

Tối đó, em gái trốn tôi ra ngoài.

Tôi lặng lẽ đi theo cô ta, rất nhanh liền nhìn thấy gã đàn ông cùng cô ta giết tôi kiếp trước.

“Chị gái em không chịu đưa cho em giấy báo nhập học, làm sao đây? Đứa trẻ này còn cần nữa không?”

Hắn đáp: “Đương nhiên là cần rồi, đây là hậu duệ nhà họ Kiều, cũng là kết tinh tình yêu của hai ta, sao mà có thể không cần chứ.”

“Nhưng mà chị em không chịu giúp.”

Mặt hắn ta trầm xuống: “Anh có cách này.”

Tôi nhận ra tình hình không ổn, lập tức quay trở lại nhà.

Giấy báo nhập học và hành lý của tôi vừa chuyển ra, em gái đã vào đến cửa nhà.

Cô ta cuống cuồng bới tung bên trong, tìm được giấy báo tôi đã làm giả.

Gã đàn ông lập tức châm lửa đốt túi đựng, vứt vào nhà của chúng tôi.

Lửa to kinh động toàn bộ người trong làng chạy đến.

Sau khi dập lửa, bên trong thứ gì cũng không còn nữa.

Em gái khóc đến ngất xỉu trước đám đông.

Sau đó vui mừng phấn khởi cầm giấy báo giả đi đến trường đại học.

Cô ta đương nhiên là bị chặn ở ngoài cổng.

Tôi không gặp cô ta, liền để cô ta coi như tôi đã chết.

Tránh xa những kẻ rác rưởi, chăm chỉ học tập mới là thứ mà bây giờ tôi muốn.

Nhưng tôi vẫn là đánh giá quá thấp độ vô liêm sỉ của em gái.

Một năm sau, cô ta bế đứa bé chặn tôi ở cổng trường: “Chị à, chị không thể cứ bắt em nuôi con chị thế được, chị đã cướp đi cơ hội học đại học của em, không thể ngay cả con trai ruột của mình cũng không cần.”

2

Cô ta xõa tóc, ở trước cổng trường đại học vừa khóc vừa nháo, đặt đứa bé mấy tháng tuổi ở bên chân, bò trên mặt đất.

Thầy cô và sinh viên ra ra vào vào, làm cổng trường chật ních.

Gã đàn ông kia cũng đứng trong đám đông, nhìn tôi với ý đồ xấu xa.

Bọn họ chờ tôi sợ hãi, đợi tôi đau lòng em gái, nhân nhượng để tránh phiền phức, nhanh chóng ôm hết tất cả những việc này vào người.

Nhưng tôi không.

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn cô ta: "鱼,我所欲也, 熊掌, 亦我所欲也, 二者不可兼得,舍鱼而取熊掌也。Em gái, em nói là chị cướp mất cơ hội học đại học của em, thế tức là em học rất giỏi, nào, đọc hết bài《鱼所我欲也》,việc em nói chị sẽ nhận hết.

* Bài này là thơ cổ học sinh Trung Quốc phải học năm cấp 2, nội dung đại khái là “Cá, là thứ ta muốn; Chân gấu, cũng là thứ ta muốn. Nếu cả hai thứ ta đều muốn, hai thứ đều không thể cùng đạt được, vậy ta chỉ đành từ bỏ cá mà chọn chân gấu.”

Tôi nhìn thấy mặt cô ta biến sắc, cứng đờ tại chỗ.

Cô ta từ nhỏ đã ghét thơ cổ và văn cổ, đừng nói thơ cấp ba không học thuộc, đến cả cấp hai và tiểu học cũng không biết được mấy bài.

Cô ta chống đỡ chưa đến 5 phút, liền ôm đứa trẻ hoảng loạn bỏ chạy.

Ánh mắt gã đàn ông đứng xem giống như một con dao mới rèn, tàn nhẫn khoét trên người tôi.

Kiếp trước tôi với gã này giao thiệp rất ít, chỉ khi hắn ta giúp con trai gã giết tôi, vơ vét tài sản của tôi, tôi mới gặp hắn một lần, đó cũng là lần gặp cuối.

Lần này có “diễm phúc” nhìn thấy mấy lần.

Làm tôi dễ dàng nhận ra, việc hắn hoan hảo với em gái tôi, xúi giục ả sinh con, cướp giấy báo nhập học của tôi, đều không phải là tức thời xúc động nổi ý xấu.

Mà là đã được ủ mưu từ sớm.

Hắn ta dường như rất hận tôi, dùng hết tất cả biện pháp hòng đẩy tôi vào chỗ chết.

Tôi cũng đã nhờ người điều tra qua bối cảnh của hắn, ngoài việc biết tên hắn là Kiều Lôi thì không tìm được những cái khác.

Trên đường về kí túc xá, tôi bị cô hướng dẫn gọi đến phòng làm việc.

Cô ấy không trách mắng tôi, chỉ hỏi han tình hình cụ thể, có cần cô giúp gì không.

Dù sao kẻ vu cáo tôi lại có khuôn mặt giống hệt tôi, mà tôi lại là học sinh mà cô hài lòng nhất.

“La Tiểu Hoan, em coi cô là người hướng dẫn, mà cô thì coi em là con dâu, gặp chuyện khó khăn đừng gồng mình chống đỡ, nhất định phải kể cho cô.”

Tôi dở khóc dở cười: “Giáo sư Tô, cô có con trai thật sao?”

“Đương nhiên rồi, thằng nhóc thối đó...”

“Xoạttt”

Cửa phòng làm việc của cô bị đẩy ra, một anh đẹp trai tỏa nắng chói sáng bước vào.

Tôi cho rằng đó là con trai cô ấy, kinh ngạc đến mức suýt cắn vào lưỡi, kết quả anh đẹp trai chỉ vứt hai quyển sách lên bàn cô ấy: “Giáo sư, em xem xong rồi.”

Quay đầu liền hóng hớt chuyện của tôi: “Biểu hiện ở cổng trường rất dũng cảm đấy, là phong thái mà nữ sinh Kinh đại chúng ta nên có.

“Ò, cảm ơn...”

“Nhưng em cũng phải cẩn thận đấy, người đó có đồng bọn, nhất định vẫn sẽ lại tìm em.”

Anh ấy nói xong, lấy ra từ bàn giáo sư Tô hai quyển sách khác, quay người ra khỏi cửa.

Giáo sư Tô oán trách sau lưng anh ấy: “Nhìn sinh viên bây giờ...chẳng có mấy đứa ngoan như em đâu La Tiểu Hoan.”

Lại lo lắng cho tôi, “Lời em ấy nói em phải nhớ kỹ, dạo này đừng ra khỏi trường nhiều.”

Nhưng tôi không thể cả đời không ra ngoài.

Dù có thể cả đời không ra ngoài, phiền phức vẫn tự tìm đến cửa.

Tôi càng muốn sớm giải quyết sớm việc này, chứ không phải để bọn chúng núp trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng rình rập tôi.

3

Trước kì nghỉ hè, tôi đến phỏng vấn ở chỗ làm thêm trong kì nghỉ.

Lúc về đã muộn rồi, tôi vội vã chạy, bị La Tiểu Lạc chặn lại ở chỗ cách trường học 200 mét.

Cô ta không ôm đứa trẻ, cũng không giả vờ đáng thương ở trước mặt tôi nữa.

“Chị à, đồ tốt bố mẹ đều dành cho chị, chị phải bồi thường cho tôi đi chứ.”

Tôi buồn cười vì sự ngu ngốc của cô ta: “Là bố mẹ cho thì cô nên tìm bố mẹ hỏi chứ.”

Tôi nhấc chân muốn đi, Kiều Lôi đã chặn ở bên còn lại.

“Hôm nay nếu mày không nhường vị trí đại học cho Tiểu Lạc thì đừng hòng đi.”

Gã duỗi tay muốn bắt tôi, lại bị một người đập quyển sách vào đầu.

“Chạy mau!”

Tôi nhìn thấy anh đẹp trai tỏa nắng xuất hiện sau lưng Kiều Lôi, vừa ấn đầu gã vừa hét lên kêu tôi tránh ra.

Tôi không đi mà lấy điện thoại ra ghi hình...

Hai tiếng sau, tôi với anh đẹp trai tỏa nắng cùng nhau ra khỏi đồn cảnh sát.

Anh ấy coi thường nhìn tôi: “Đây là em tính toán hết rồi đi? Tống bọn họ vào đồn cảnh sát?”

“Hôm nay cảm ơn anh.” Tôi chân thành nói.

Anh ấy hừ lạnh: “Nếu tôi không đến thì sao?”

“Thì bọn họ cũng không chiếm được chỗ tốt.”

Công cụ phòng ngừa bi3n thái tôi mang trên người vẫn chưa dùng, âm thanh kêu cứu khẩn cấp trong điện thoại vẫn chưa mở.

Nếu anh ấy không xuất hiện, thì dù tôi có ăn thiệt một chút cũng sẽ không làm sao cả.

Dù sao cũng sẽ căn cứ vào mức độ bị hại của tôi, làm thời gian Kiều Lôi ở trong đó nhiều nhiều chút.

Hiện tại... hắn chỉ bị tạm giam 15 ngày với bị phạt chút tiền mà thôi.

Rất nhanh sẽ được thả ra.

Tôi phải ngay lập tức nghĩ ra một kế hoạch, cần phải nhốt hắn trong tù, vĩnh viễn không có cơ hội trở ra.

“Thế này đi, em nói cho tôi biết em muốn làm đến trình độ gì, tôi giúp em.” Anh đẹp trai tỏa nắng đột nhiên mở miệng.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy.

Buổi tối ngày hè, anh ấy đứng dưới cột đèn, mặc áo phông trắng quần bò đơn giản, tóc bồng bềnh, mặt mày sắc nét, vẻ mặt lúc nói chuyện một chút cũng không giống nói đùa.

“Gã đó không đơn giản, võ công tay chân rất cứng, tôi biết em có chuẩn bị, nhưng bọn chúng không phải lần nào cũng không nắm chắc, lần sau gặp phải, em chưa chắc đã an toàn thoát thân.

Tôi do dự rồi.

Anh ấy lại nói: “Tôi là Khương Sí, năm ba ngành kinh tế, tôi là học sinh ngoan, tuyệt đối không đi lừa người khác.”

Tôi đã đi nghe ngóng, lại hỏi han giáo sư Tô phẩm chất của anh ấy.

Giáo sư nói: “Đứa trẻ này rất tốt, em có thể tin tưởng nó.”

“Giáo sư à, lần trước cô không nói như thế này đâu.”

“Haiz, học sinh tốt ai lại đi đào lại lời nói trước đó của giáo sư.”

“...”

Tôi đã hợp tác cùng Khương Sí.

Anh ấy giúp tôi xử lý Kiều Lôi và em gái tôi, tôi thì đồng ý làm bạn gái anh ấy một năm, đối phó người trong nhà giục cưới.

Nửa năm sau, tôi chuẩn bị đầy đủ cách ứng chiến, lại nghe được từ chỗ Khương Sí một chuyện không thể nào chấn động hơn...

4

Em gái La Tiểu Lạc của tôi đã vào công ty nơi tôi sẽ làm việc, trắng trợn lan truyền tin đồn về tôi.

Ngoài bịa đặt ba điều sau: đứa trẻ là của tôi, thư trúng tuyển đại học là của cô ta, tôi đã cướp đi tình yêu thương của cha mẹ từ khi còn nhỏ và ngược đãi người em gái song sinh là cô ta trong một thời gian dài.

Cô ta còn tung tin tôi có quan hệ không chính đáng với lãnh đạo công ty nên mới có thể đi làm trong kì nghỉ hè.

Khương Sí an ủi tôi: “Công ty đó coi trọng thực lực, không mấy người tin lời cô ta nói đâu.”

Nhưng trong lòng tôi biết, tin đồn đúng sai không quan trọng, quan trọng là mọi người rất thích xem náo nhiệt.

Mà tôi sẽ phải đến công ty báo cáo vào ngày hôm sau.

La Tiểu Lạc ngăn cản tôi làm việc bằng cách làm tổn hại thanh danh của tôi, có ý đồ cắt đứt nguồn thu nhập của tôi.

Cô ta tính toán nếu học kỳ sau tôi không có tiền thì tôi sẽ phải nghỉ học, nếu thế sẽ gián tiếp thừa nhận tôi nghỉ học vì xấu hổ với cô ta.

Tôi cả đêm không ngủ.

Ngày hôm sau, tôi trang điểm nhẹ, nắm chặt túi đi thẳng đến công ty.

Giống như dự đoán, vừa đến trước tòa công ty, Kiều Lôi liền ôm con trai xuất hiện.

Hắn cũng không nhiều lời với tôi, sau khi đem đứa nhỏ nhét vào lòng tôi liền xoay người rời đi.

Đứa trẻ rời khỏi người quen thuộc liền há miệng khóc to.

Đang là giờ đi làm, toàn bộ nhân viên đi ngang qua đều dừng lại để nhìn tôi.

"Oa, thật là, nghe nói cô gái này mới là sinh viên năm nhất, con cái cũng đã lớn như vậy, thế tức là cấp ba đã..."

"Đời tư hỗn loạn, lại còn cướp giấy báo nhập học của em gái mình, làm sao công ty có thể tuyển dụng một người như vậy đến làm việc ngắn hạn?"

"Suỵt, không nghe em cô ta nói rằng cô ta có người đứng sau à."

“Chức vụ nào thế? Cô ta vào phòng kinh doanh, không phải là làm trưởng phòng kinh doanh đấy chứ?"

“Hình như cũng có quan hệ với quản lý nhân sự?”

“Tuổi nhỏ như vậy mà ti tiện thế sao?”

“Đừng coi thường các cô gái bây giờ, họ sẽ làm bất cứ điều gì vì tiền.”

“...”

Họ thảo luận một cách không kiêng nể gì, giọng nói của họ ngày càng to.

Tôi làm như không nghe thấy, lấy trong túi ra chiếc kẹo đã chuẩn bị sẵn, nhét cho đứa bé.

La Minh lúc nhỏ trông vẫn giống như kiếp trước, nhưng tôi ngoài ghê tởm ra thì không hề cảm thấy một chút thương xót hay yêu thích.

Khi nó ngừng khóc, tôi đến quầy lễ tân.

"Xin chào, có thể gọi cảnh sát giúp tôi được không? Ở đây có người bỏ rơi một đứa trẻ, hơn nữa còn vứt ở trước cửa công ty, nếu không nhanh chóng xử lý, có thể sẽ không tốt cho công ty!"

Nhân viên tiếp tân chớp mắt mấy lần: "Cô chắc chắn nó không phải của cô... "

“Không liên quan gì đến tôi, cảnh sát tới sẽ biết ngay."

Bà lao công lau sàn bên cạnh ném cây lau nhà xuống đất: "Không liên quan gì đến cô thì sao người ta lại đưa đứa trẻ cho cô?”

Bà ta vừa bắt đầu, những người bên cạnh cũng theo đó mà hét lên: “Đúng vậy, nhiều người như vậy, sao lại không đưa người khác mà lại cứ đưa cho cô?”

“Người đàn ông đó rõ ràng biết cô ta, tôi thấy anh ta đã đợi ở đây rất lâu, chính là đợi cô ta."

“Con trai ruột mà cũng không cần, thật là ác độc!"

Một số người bắt đầu lấy điện thoại di động ra chụp ảnh, những người khác cũng tham gia vào hàng ngũ chống lại tôi.

Em gái La Tiểu Lạc của tôi, đứng đằng sau đám đông hả hê nhìn tôi chằm chằm.
 
Lương Ngôn Ác Ngữ
Chương 2


5

Cho đến khi một chiếc ô tô màu đen dừng trước cửa.

Giám đốc kinh doanh có quan hệ mập mờ với tôi trong truyền thuyết đang sải bước về phía này.

Nhân viên công ty quay người chen vào thang máy, em gái tôi lại chạy vội ra: “Chị, chị ở đây thật à, Minh Minh không tìm được chị cứ khóc mãi, anh rể không dỗ được nó.”

Cô ta đưa tay định bế đứa trẻ lên nhưng bị tôi nghiêng người chặn lại.

"Tôi đã thấy rất cô trợn mắt nói dối nhiều lần rồi, hôm nay tôi sẽ để những người khác mở mang kiến thức."

Tôi lại một lần nữa yêu cầu lễ tân gọi cảnh sát.

Nhân viên tiếp tân liếc nhìn giám đốc kinh doanh và nhấc điện thoại trên bàn.

La Tiểu Lạc thấy sự việc sắp bị bại lộ, lao lên muốn giành lấy La Minh từ tôi.

Làm sao tôi có thể đưa nó cho cô ta, nếu bằng chứng bị lấy đi, tôi không thể chứng minh mình vô tội được nữa.

Vả lại tiếp theo còn một vở tuồng lớn hơn nữa, công cụ hình người này không thể để mất được.

Tôi ôm La Minh và trốn đằng sau giám đốc kinh doanh.

Người đàn ông này lạnh mặt, không khiển trách bất cứ ai hay nói một lời nào sau khi anh ta bước vào, nhưng anh ta đứng về phía tôi.

Tôi và La Tiểu Lạc đi vòng quanh anh ta hai vòng, anh ta đưa tay ngăn lại: “Đây là công ty, không phải nơi để các cô quậy phá.”

La Tiểu Lạc bắt đầu lau mắt: “Cô ấy là chị gái tôi.”

Giám đốc: “Tôi mặc kệ các cô có quan hệ gì, bây giờ các cô đang gây chuyện ở đây, phải đợi cảnh sát đến xử lý.”

Chắc là ý thức được mọi chuyện sẽ không ổn, La Tiểu Lạc chạy ra cửa.

Nhưng đến cửa lại bị Khương Sí cùng một đám phóng viên ngăn cản.

Cảnh sát đến rất nhanh, khi nhìn thấy là chúng tôi, họ đen mặt: “Tại sao lại là các người?”

Lần trước ở đồn cảnh sát, La Tiểu Lạc khóc lóc ầm ĩ, khăng khăng rằng chúng tôi đều là người một nhà, còn mọi chuyện xảy ra đều là hiểu lầm.

Nếu tôi không có hình ảnh và bản ghi âm chứng minh rằng Kiều Lôi thực sự đã phạm tội, thì anh ta ngay cả 15 ngày cũng không bị kết án.

Lần này thì khác, công ty có camera, tại hiện trường có phóng viên và cảnh sát, trong tay tôi đang cầm nhân chứng.

Bỏ rơi con cũng là phạm tội.

Tôi đẩy bằng chứng là La Minh ra trước mặt mọi người, và nói sự thật trước công chúng.

“Đây là em gái sinh đôi của tôi - La Tiểu Lạc, đây là con trai của cô ta - La Minh, cô ta cùng người khác sinh con khi học cấp ba, ỷ vào ngoại hình chúng tôi giống nhau, muốn tôi thay cô ta nuôi đứa trẻ, còn cô ta thì thay tôi đi học đại học. Vì tôi không đồng ý, cô ta ghi hận trong lòng, vu khống tôi khắp nơi, còn chạy đến trường tôi gây sự, giờ cô ta còn đến chỗ tôi làm thêm để gây sự, nhằm trả thù việc tôi không chịu hoán đổi với cô ta.”

Tôi mở túi và lấy tài liệu bên trong ra.

Tất cả đều là bài thi trung học của La Tiểu Lạc, ba bốn mươi điểm được đánh dấu lớn bằng bút đỏ, vô cùng chói mắt.

Khương Sí cũng lấy ra một tờ giấy: “Đây là giấy khai sinh.”

Trên giấy khai sinh của La Minh, mẹ là La Tiểu Lạc, cha là Kiều Lôi.

Phóng viên nóng lòng muốn biết nhiều hơn, vác máy ảnh cầm míc đi hỏi mọi người khắp nơi.

Nếu không có cảnh sát, La Tiểu Lạc sẽ lại phát điên và nói hươu nói vượn với mọi người.

Nhưng bây giờ cô ta không dám, cô ta biết rất rõ, các chú mặc chế phục sẽ không có lòng đồng tình thiển cận, dựa vào một cái miệng thay đổi trắng đen, mà họ sẽ xem chứng cứ.

Các phương tiện truyền thông cũng không chỉ đưa tin mỗi mình cô ta.

La Tiểu Lạc hoảng sợ, cô ta chen qua đám đông cố gắng trốn thoát.

Nhưng cô ta là nhân vật chính đấy, có rất nhiều phóng viên và cảnh sát đang nhìn, cô ta hoàn toàn không thể rời đi.

Cô ta rướn cổ nhìn quanh, đại khái là tìm Kiều Lôi.

Nhưng tôi đoán rằng bây giờ gã ta sẽ không đi ra cùng cô ta hấp thụ ánh sáng.

Nếu hắn ta đến, mọi thứ sẽ chỉ càng có lợi hơn đối với tôi.

Ánh đèn flash nhấp nháy, micrô gần như là chọc vào mặt La Tiểu Lạc, La Minh khóc to, bên cạnh có rất nhiều người đang nghị luận.

“Hóa ra đứa bé là của cô ta, độc ác đến mức hại luôn cả chị gái mình."

“Học thì không ra gì mà lại ảo tưởng sức mạnh.”

“Đứa trẻ mình sinh ra mà lại đẩy cho người khác, còn muốn mạo danh chị gái học đại học, coi thường pháp luật à?”

“...”

“Á!”

Đột nhiên có tiếng hét từ trong đám đông.

La Tiểu Lạc như lên cơn điên, đẩy mọi người ra và lao thẳng đến chỗ tôi.

Cách tôi nửa mét, Khương Sí đã thành công ngăn cản cô ta.

Cô ta vừa cào vừa cấu anh ấy, sau vài phút không tránh thoát khỏi Khương Sí, La Tiểu Lạc ngồi bệt xuống đất và bắt đầu khóc.

“La Tiểu Hoan, từ nhỏ chị đã bắt nạt tôi, cứ luôn bắt nạt tôi..."

Phóng viên không ngại xem náo nhiệt càng lớn, "Cô La, em gái cô nói cô ta trở nên như vậy là bởi vì từ nhỏ cô đã bắt nạt cô ta. Đây có phải sự thật không?”

Tôi nói đúng sự thật: “Khi chúng tôi mười tuổi, cha mẹ chúng tôi đồng thời thiệt mạng do lũ quét. Từ đó, tôi gánh vác trách nhiệm của người chị cả như người mẹ, chăm sóc em gái từ lâu, giặt giũ nấu nướng cho nó, dạy nó học, những việc này ở làng ai cũng biết, trưởng thôn còn thay mặt cấp trên giúp đỡ gia đình nghèo của chúng tôi, nếu mọi người muốn, tôi có số điện thoại ở đây, mọi người có thể gọi điện hỏi."

Tôi quay màn hình điện thoại về phía camera.

Có người nhìn thấy dãy số, thật sự nhấc điện thoại định gọi, nhưng bị La Tiểu Lạc đã nhảy lên giật lấy, rơi trên mặt đất.

Cô ta lại lao về phía tôi: "La Tiểu Hoan, chị tự hào lắm phải không? Chị cho rằng mình rất thông minh tốt bụng, nhưng tôi thì sai ở đâu? Khi tôi còn trong bụng mẹ, đã bị chị hút hết dinh dưỡng, bị chị chèn ép. Chị cho rằng tôi học dốt là vì tôi muốn trở thành thế này à? Không phải đâu, đều là do chị ép tôi, chị đã lấy hết thứ tốt đi rồi, chị dùng bao nhiêu năm rồi, bây giờ trả lại cho tôi thì có gì sai?”

6

Tôi chết lặng rồi.

Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng những gì La Tiểu Lạc nói ở kiếp trước vì muốn PUA tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện làm mọi việc cho cô ta.

Không ngờ trong lòng cô ta thật sự nghĩ như vậy.

Vì hai chúng tôi là chị em sinh đôi, vì tôi học giỏi từ nhỏ.

Vì một câu nói đùa của cha mẹ tôi, nói tất cả những chất dinh dưỡng đều bị tôi hút hết.

Cô ta hận tôi cả đời và còn muốn lấy lại từ tôi?

Trò hề này đã được cảnh sát giải quyết.

Sau khi xem video giám sát, xác nhận rằng đứa trẻ không có quan hệ gì với tôi, họ liền dẫn La Tiểu Lạc đi.

Phóng viên vẫn muốn hỏi lại, nhưng giám đốc Lưu và người của công ty đã can thiệp và nhanh chóng sơ tán.

Nhưng việc này rất hot ở trên mạng.

Các video và cuộc đối thoại hôm nay đã được đăng trên nhiều trang web, Weibo và nền tảng video khác nhau, cũng bị người khác bình luận bàn tán và mắng mỏ.

Tôi nghe nói La Tiểu Lạc từ đồn cảnh sát đi ra đã dùng mũ và khẩu trang quấn mình như một chiếc bánh tét.

Mặc dù vậy, vẫn bị mọi người nhận ra, và bị mắng thẳng vào mặt là "không biết xấu hổ" và "đồ đê tiện".

Cô ta muốn lợi dụng dư luận để vu khống tôi, và cuối cùng những thứ này lại được trả về cho cô ta.

Về phần tôi, vì hoàn cảnh gia đình bị hấp thụ ánh sáng, công ty tôi làm việc đã công khai tài trợ toàn bộ chi phí học đại học của tôi.

Tôi đương nhiên phải báo đáp, tôi đã sử dụng những gì tôi học được cả đời để viết một bài viết cho họ và đăng lên lên nền tảng xã hội của mình.

Vì độ hot trước đó nên bài viết này được rất nhiều người theo dõi và chia sẻ.

Công ty này và giám đốc Lưu cũng đã được mọi người gọi là những nhà từ thiện nhiệt tâm.

Vào thời điểm đó, công ty đang bàn bạc một hợp đồng lớn, vì hình tượng tích cực này, việc hợp tác diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với dự kiến.

Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, hợp đồng cũng chính thức được ký kết.

Công việc của tôi suốt mùa hè trôi qua rất suôn sẻ, không có đồng nghiệp nào đến gây khó dễ cho tôi, thay vào đó thỉnh thoảng họ sẽ mang cho tôi một ít trái cây và đồ ăn vặt, thậm chí có người còn nhiệt tình nhận tôi là em gái.

Trong khoảng thời gian này, tôi không gặp lại La Tiểu Lạc và Kiều Lôi.

Nghe nói bọn họ không sống được ở đây nữa, đi đâu cũng bị đàm tiếu nên bọn họ dắt con về quê.

7

Sau khi trở lại trường học, tôi mời Khương Sí đi ăn tối.

Chuyện xảy ra hôm đó, may mà có anh ấy giúp đỡ.

Anh ấy giúp tôi tìm phóng viên, giúp tôi liên hệ với giám đốc Lưu, thậm chí thứ quan trọng nhất là giấy khai sinh tôi cũng không biết anh ấy lấy ở đâu.

Tôi rất cảm kích anh ấy.

Anh ấy cũng có vẻ rất vui, còn dùng nước trái cây cụng ly với tôi, "Chúc chúng ta đạt được thành công trong thời gian ngắn."

Có thể anh ấy chỉ thuận miệng nói, nhưng tôi biết mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Kiếp trước em gái tôi cùng Kiều Lôi ẩn nấp 18 năm, đoạt tài sản của tôi và cướp đi sinh mạng của tôi, kiếp này bọn họ làm sao có thể vì thất bại trước mặt mà từ bỏ việc làm hại tôi.

Bọn họ sẽ chỉ càng hận tôi và muốn tôi chết đi.

Và kết quả của sự việc lần trước đều do một mình em gái tôi gánh, Kiều Lôi không hề xuất hiện.

Tôi có cảm giác rằng gã ta ở ngay xung quanh tôi, luôn theo dõi nhất cử nhất động của tôi.

Khương Sí nói: “Mọi chuyện còn chưa kết thúc, tạm thời buông tha em, hiện tại em không cần làm bạn gái anh.”

Tôi nói đùa: “Làm sớm luôn đi, dù sao cũng là giả.”

Trong phút chốc anh ấy không nói nữa.

Trường học chính thức khai giảng, tôi vừa làm bài tập vừa nghe ngóng chuyện của Kiều Lôi. Tôi cũng đã liên lạc với các bạn học cũ của mình.

Tôi vẫn không thể nghĩ thông tôi có thù hận gì với hắn.

Kiếp trước tôi không biết rõ về hắn ta, nhưng kiếp này tôi đã quan sát rất kỹ.

Kiều Lôi không hề thích em gái tôi, hắn ta có vẻ coi La Tiểu Lạc như một công cụ để khống chế tôi, và con trai hắn cũng vậy.

Nửa năm trôi qua rất nhanh, trong kỳ nghỉ đông, một bạn nữ thời cấp ba đột nhiên liên lạc với tôi, nói rằng cô ấy có quen một người, người này quen biết Kiều Lôi.

Tôi hỏi cô ấy đó là ai và làm thế nào để liên lạc.

Cô ấy đã cho tôi một địa chỉ.

Ở thị trấn mà tôi học cấp ba.

Khương Sí sau khi biết chuyện này liền nhắc nhở tôi: “Kiều Lôi đã nửa năm không có hành động gì, hiện tại đột nhiên có người liên lạc với em, nói không chừng là âm mưu của hắn, em phải cẩn thận.”

Tôi biết.

Nhưng tôi vẫn phải quay về.

Tôi không thể lần nào cũng đợi hắn ta ra tay trước rồi mới tìm cách đối phó, tôi muốn loại bỏ tận gốc người này ra khỏi cuộc đời mình.

Khương Sí không yên tâm, mua vé tàu cùng tôi đi về.

Tôi giả vờ ghét bỏ anh ấy: “Em sẽ không thanh toán cái này đâu!”

Anh ấy vừa ăn thiệt, vừa bất đắc dĩ: “Vậy anh chỉ có thể ghi nợ trước, hy vọng lúc lương tâm của em phát hiện sẽ trả anh.”

Về đến thị trấn, tôi liên lạc được với bạn nữ cùng lớp.

Cô ấy nhìn Khương Sí hai vòng, lại gần hỏi tôi: “Bạn trai cậu à?”

Tôi không trả lời, hỏi cô ấy: “Cậu nói người quen biết Kiều Lôi năm xưa là hàng xóm của hắn, vậy còn bố mẹ hắn thì sao?"

“Cái này làm sao tôi biết được, tôi cũng là nghe nói cậu đang hỏi về cậu ta, nghe được từ chỗ những người lớn tuổi khác."

"Vậy bây giờ chúng ta đi tìm hắn ta."

Bạn học nữ chậm rì rì lên xe cùng chúng tôi, đi được một lúc lại cần đi vệ sinh, một lúc lại cần uống nước. Con đường thị trấn có mười mấy phút mà cô ta đi qua đi lại ba lần.

Tôi và Khương Sí đều nhận ra rằng cô ta đang trì hoãn thời gian.

Cho nên khi cô ta xuống lần thứ ba, tôi cùng cô ta đi xuống: “Người lớn tuổi mà cô nhắc tới hẳn là không biết Kiều Lôi đúng không?”

Sắc mặt bạn học nữ đột nhiên căng thẳng: "Tôi biết hắn thì làm sao, tôi cũng biết cậu đấy, La Tiểu Hoan, cậu còn nhớ tôi không?"

Tôi xác thật thấy cô ta rất lạ mắt.

Khi gọi điện cho tôi, cô ta cũng nói chỉ là bạn cùng khối nhưng không cùng lớp.

Nhưng vào lúc này, cô ta nở nụ cười chế giễu, cười còn khó coi hơn khóc: “Tôi biết ngay cậu đã quên tôi từ lâu, cũng đúng tôi, chúng tôi là học sinh hư, làm gì đáng để cậu nhớ.”

Cô ta vội vàng lau mặt: "Nhưng tôi không quan tâm, đi thôi."

Lần này cô ta không đi qua đi lại nữa, nhưng cô ta cũng không đến địa chỉ ban đầu cô ta đã cho tôi.

Cô ta nói: “Trời lạnh nên cậu ta chuyển đi nơi khác rồi.”

Tôi và Khương Sí liếc nhau, nắm chặt lấy điện thoại trong túi.

8

Tại một khu chung cư cũ ở phía đông thị trấn.

Bạn học nữ đưa chúng tôi lên tầng ba.

Cánh cửa khép hờ, cô ta gõ cửa nhưng không ai trả lời.

“Có lẽ là ra ngoài mua cơm tối rồi, vào trong đợi đi.” Cô ta nhấc chân bước vào cửa và bật đèn.

Căn phòng rất đơn sơ, nhưng cũng có TV, bàn ghế, ngoài cửa có đôi giày cũ, nhìn qua giống như có người thường xuyên sinh hoạt ở đây.

Cô ta dùng chân đá vào hai chiếc ghế nhựa: “Ngồi xuống đi, có muốn uống nước không?”

“Không cần.”

Nhưng cô ta vẫn đi vào bếp và rót hai cốc nước nóng.

Bên ngoài thời tiết rất lạnh, trong nhà cũng chẳng khá hơn là bao, khí lạnh như từ tứ phía ùa về, rét đến mức tay chân tê cóng.

Chúng tôi đợi mười phút, nhưng không thấy người quay lại.

Lúc này trời bên ngoài đã tối, trong nhà càng lạnh hơn.

Bạn học nữ xách một cái bếp than nhỏ đặt ở trước mặt chúng tôi, lại đổ nước nóng lúc đầu đã rót đi, rót lại nước nóng lần nữa: “Lấy cốc sưởi ấm tay đi, đợi đợi thêm một chút nữa, nếu hắn không trở lại, mai chúng ta lại đến.”

Cầm cốc nóng hổi trong lòng bàn tay, quả thật đỡ lạnh hơn rất nhiều.

Chúng tôi nói chuyện câu được câu không.

Bạn học nói cụ già đấy không có điện thoại, ngoại trừ lúc ngủ ra thì bình thường hầu như không ở nhà, đây cũng là nguyên nhân cô ta lề mề trên đường.

Có đến sớm cũng không gặp được.

Tôi hỏi cô ta hồi cấp ba học lớp nào và làm thế nào cô ta biết tôi đang tìm Kiều Lôi.

Cô ta nhếch khóe miệng: "Nói rồi mà cậu cũng không nhớ, tôi nghe bạn học nói cậu tìm Kiều Lôi, sau đó bà nội tôi ở trong công viên biết được người đàn ông này, nên tôi mới gọi điện thoại cho cậu."

Không biết có phải do ngồi lâu trong phòng không, tôi thấy hơi chóng mặt.

Quay đầu nhìn Khương Sí thì thấy anh ấy cũng nhíu mày.

"Trong phòng này không có lỗ thoát khí, cẩn thận đốt bếp lò sẽ bị ngộ độc khí."

Anh ấy đứng dậy muốn mở cửa sổ, nhưng cơ thể lại đột nhiên ngả sang bên cạnh.

Tôi đưa tay muốn đỡ anh ấy, lại phát hiện mình không động đậy được, đầu càng ngày càng choáng váng.

Vào lúc này cửa lại mở ra.

Kiều Lôi mang theo một nam một nữ từ bên ngoài đi vào.

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi một cái, nói với người phía sau: “Chỉ có hai người bọn họ, mang bọn họ đi đi.”

Hai người kia lấy ra chiếc bao tải đã chuẩn bị sẵn, bắt đầu trùm lên người Khương Sí.

Anh ấy muốn giãy giụa nhưng căn bản không dùng được chút sức lực nào, tay chân rất nhanh đã bị trói lại.

Kiều Lôi đi tới trước mặt tôi, ánh mắt sắc bén như dao: "Tôi cho cô cũng nếm thử cảm giác bị bán, nghe nói bọn họ có rất nhiều cách bán người, cô cứ từ từ hưởng thụ."

Đầu lưỡi tôi tê dại, mắt mũi choáng váng đến mức không nhìn rõ ai với ai.

Tôi cố gắng hết sức để kéo Kiều Lôi lại: “Rốt cuộc, tao… đắc tội mày lúc nào…”

Vì đã ngất đi nên tôi không nghe được câu trả lời của hắn.
 
Lương Ngôn Ác Ngữ
Chương 3: Hoàn


9

Tôi tỉnh lại khi

đang ở trên xe, xe đang đi trên một con đường xóc nảy.

Tay chân tôi bị trói, bị trùm trong một cái bao tải, ánh sáng từ bên ngoài hắt vào thành hình ô vuông, chiếu lên người trong xe.

Ngồi ở ghế trước là hai người đàn ông, một người lái xe và người kia ngồi ở ghế lái phụ.

Ở ghế sau là ba bao tải.

Khi tôi bị nảy lên rồi lại ngã trở lại chỗ ngồi của mình, tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít của hai bao tải kia.

Tôi bị bán thật rồi.

Tôi nhanh chóng chạm vào cổ tay, chiếc đồng hồ đã biến mất.

Túi xách và điện thoại di động chắc chắn cũng không có trên người.

Cũng không biết bây giờ đang đi đâu, nhưng dù có đi đâu thì cũng đều là kết quả tồi tệ nhất.

Cơ hội tốt nhất để trốn thoát là trên đường đi.

Tôi không giãy giụa mà chỉ nằm im lặng nghĩ cách giải quyết.

Hai cô gái kia chắc là vừa mới ngủ dậy, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nên vừa vùng vẫy vừa khóc.

Miệng tôi bị dán băng dính và tôi nghĩ họ cũng vậy.

Dù không nói được ra lời nhưng vẫn người phía trước vẫn cảnh giác: “Mẹ kiếp, tỉnh lại sớm vậy.”

“Đường còn dài, lại cho chúng thêm ít thuốc.”

Xe dừng lại, bao tải được cởi ra.

Người đàn ông phụ lái lắc lắc chai nước khoáng, túm tóc một trong hai cô gái rồi đổ vào miệng cô ấy.

Cô gái không chịu uống mà ra sức lắc đầu, hắn ta liền tát một phát vào mặt cô ấy.

Tôi nằm ngoan ngoãn và tiếp tục ngất.

Tuy thế, hắn vẫn rót cho tôi một chút, nhưng tôi đã kìm lại không nuốt.

Đợi hắn ta quay lại ghế trước, tôi lập tức nhổ nước ra.

Đi một lúc lâu, xe đi vào thị trấn, có thể nghe thấy tiếng ồn bên ngoài.

Trước khi xuống xe, bọn chúng lại ghé qua để kiểm tra xem chúng tôi đã tỉnh chưa.

Thấy không ai động đậy, chúng mới khóa cửa xe rời đi.

Đợi bọn chúng đi khuất, tôi thử gọi hai cô gái kia nhưng họ không động đậy chút nào.

Nút thắt trên tay và chân là nút thắt chết, càng giãy giụa càng bị siết chặt.

Tôi chỉ có thể úp mặt vào bao tải, ra sức ma sát để băng dính tách ra.

Mặt bị cọ sát đến tê dại nhưng băng dính chỉ bị bong một chút.

Lúc này bên ngoài lại có động tĩnh, hình như là một nhóm đàn ông.

Tôi nhanh chóng ngừng cử động và nằm xuống.

Những người đó càng ngày càng gần, chẳng mấy chốc đã ở trước xe.

Họ bắt đầu gõ cửa xe.

Có một tấm màng đen dán trên kính xe, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, nhưng tôi có thể nhìn thấy họ một cách rõ ràng.

Họ đội những chiếc mũ màu xanh đậm với quốc huy màu vàng ngay trước mặt.

Tôi bật ngay dậy, ra sức đập đầu vào cửa kính xe, dùng hết sức phát ra tiếng để báo cho họ biết bên trong có người.

Kính xe bị đập bể, ba cái bao tải được lôi ra ngoài.

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy bầu trời lần nữa, nước mắt của tôi chợt rơi xuống.

Kiếp trước cho đến khi chết tôi cũng chưa từng liên lạc với cảnh sát, khi bị La Minh chém vào mắt, trong lòng vẫn đang nghĩ, nếu có ai giúp tôi gọi cảnh sát thì tốt biết mấy.

Đời này sống lại, tôi thường xuyên tìm kiếm sự giúp đỡ của họ.

Sự thật đã chứng minh rằng họ thực sự có thể bảo vệ tôi.

Chúng tôi đã được giải cứu, xung quanh đều có camera, người lái xe chắc chắn không thể trốn thoát, dù Kiều Lôi có cách xa vạn dặm tôi cũng không thể lại bỏ qua cho hắn.

Tôi căng thẳng túm lấy một người nói: "Còn có một người..."

"Ý cô là Khương Sí phải không, cậu ấy không xảy ra chuyện gì."

10

Tôi bị đưa lên xe cảnh sát và được đưa đến một bệnh viện gần đó.

Sau khi kiểm tra cơ thể, tôi thực sự nhìn thấy Khương Sí.

Đầu tóc anh ấy rối bù, quần áo nhăn nhúm và đôi mắt vẫn đỏ hoe.

Anh ấy nhìn tôi chằm chằm hai giây rồi bật dậy từ dưới đất, lao tới ôm tôi vào lòng trước mặt rất nhiều người trong bệnh viện.

“Em không xảy ra chuyện gì, thật tốt quá, dọa chết anh rồi.”

Tôi cứng đờ tay, một lúc sau mới vỗ vỗ lưng anh, “Không ngờ anh đã thoát ra trước.”

“Anh lại hy vọng em có thể thoát ra trước, không, hy vọng em sẽ không bao giờ gặp nguy hiểm như vậy nữa.”

….

Chúng tôi đến đồn cảnh sát để khai báo.

Trên đường đi, tôi hỏi Khương Sí: "Chú cảnh sát nói, anh dẫn họ đến bắt Kiều Lôi?"

"Đúng vậy, khi ra khỏi thị trấn của em anh đã tỉnh rồi."

"Tại sao? Chúng ta đều cùng bị trúng độc mà."

Nói đến đây, tôi hỏi anh ấy, "Rốt cuộc là khí than có độc hay nước có độc?"

“Em ngốc thế, chúng ta lại không uống nước, chẳng lẽ ngửi chút mà có thể trúng độc à, chính là khí than có độc, sau đó cảnh sát đã kiểm tra ra trong xỉ than đá có một lượng lớn chất gây hôn mê.”

Căn phòng đó hoàn toàn không phải là nhà của ông lão nào, mà là của Khương Sí.

Mọi thứ bên trong đều được hắn chuẩn bị từ trước.

Trừ phi chúng ta không đi vào, nếu không hắn có rất nhiều cách để làm cho chúng ta không đi ra được.

Khương Sí nói: “Nếu hai chúng ta không bị ngất đi, phỏng chừng cũng sẽ bị hắn đánh bất tỉnh, dù sao hắn cũng sẽ không thả chúng ta đi.”

Tôi lại xin lỗi anh ấy: “Xin lỗi anh.”

“Không sao.” Anh ấy trả lời rất nghiêm túc: “Dù sao anh cũng đã ghi nợ rồi.”

Sau đó nói: “Không phải anh tự tỉnh, em quên rằng lúc quay về chúng ta đã lắp định vị trên người sao?”

Đúng vậy, lúc rời khỏi thành phố đang học, chúng tôi đã lắp định vị vào trong giày và điện thoại di động.

Vốn là để đề phòng bất trắc và có thể liên lạc với nhau, nhưng không ngờ Khương Sí còn đưa định vị cho một người anh em của mình.

Khi tôi đang nói chuyện với bạn học nữ trong căn phòng, anh ấy đã dùng điện thoại để gửi tin nhắn cho đối phương, nói rằng chúng tôi có thể sẽ gặp nguy hiểm, anh ấy sẽ gửi tin nhắn cho đối phương nửa tiếng một lần, nếu quá nửa tiếng mà không gửi nữa đối phương liền có thể báo cảnh sát.

Chỉ là anh ấy không ngờ rằng tôi và anh ấy sẽ bị tách ra đem đi.

Nửa giờ sau, cảnh sát thông qua định vị tìm được anh ấy trước.

Nhưng khi đang tìm tôi, phát hiện ra định vị của tôi chỉ được kết nối với điện thoại của Khương Sí, mà điện thoại của anh ấy đã sớm bị Kiều Lôi ném xuống sông bên ngoài thành phố.

Lúc tôi đang ở trong xe cố gắng tìm cách thoát ra, chú cảnh sát cũng chia thành hai nhóm, một bên thì thẩm vấn Kiều Lôi và bạn học nữ, một bên thì tìm cách giải quyết vấn đề định vị.

Vì vậy, việc tôi được cứu ở thị trấn không phải ngẫu nhiên, mà là họ đã đuổi theo tôi suốt chặng đường.

Khương Sí sờ vết thương bị dây thừng siết chặt đã bôi thuốc trên cổ tay tôi: "Nghĩ lại cũng sợ, về sau chuyện như thế này em không thể đi, cứ giao cho anh xử lý."

“Vẫn còn loại chuyện này nữa ư? Chẳng lẽ lần này Kiều Lôi vẫn có thể đi ra sao?"

11

Khi chúng tôi trở lại thị trấn, cuộc thẩm vấn Kiều Lôi đã kết thúc.

Tôi nghe chú cảnh sát nói rằng hắn đã khai báo mọi chuyện, hắn làm thế nào để lừa chúng tôi vào căn phòng, dùng phương pháp gì để làm chúng tôi hôn mê, và có bao nhiêu người mai phục ở dưới tầng.

Còn nói vì sao hắn hận tôi.

"Hắn nói là bởi vì em gái cô, hắn đối xử em gái cô rất tốt, hắn rất tức giận vì sau khi cô lên đại học liền không quan tâm em gái mình, cho nên mới nhất thời nông nổi."

Vậy ư?

Thế kiếp trước thì sao? Kiếp trước tôi nuôi con cho bọn họ, nhường cơ hội học đại học cho em gái tôi, không phải cuối cùng hắn vẫn giết tôi sao?

Cảnh sát cũng nói: "Hắn ta rõ ràng đã lảng tránh khi nói những lời này, các đồng nghiệp phụ trách thẩm vấn chỗ chúng tôi cũng đang điều tra nguyên nhân cuối cùng."

Tôi hỏi họ: "Tôi có thể gặp hắn ta không?"

Tôi đã gặp Kiều Lôi.

Trong phòng thẩm vấn, ngăn cách bằng một cánh cửa sắt.

Hắn ngồi trên một chiếc ghế đặc biệt, trên tay và chân đều đeo còng bạc.

Tôi đứng ngoài lạnh lùng nhìn hắn.

"Tôi đã nếm thử cảm giác bị bán. Đầu tôi bị chiếc bao tải trùm kín, tay chân cũng bị trói, sợi dây rất mảnh và nút thắt được thắt rất khéo léo, càng vùng vẫy thì nó càng siết chặt hơn, không bao giờ cởi được."

Kiều Lôi nở một nụ cười bi3n thái.

Cười xong, hắn đột nhiên thay đổi sắc mặt: "Mày làm sao có thể quay lại, mày đáng lẽ phải bị bọn chúng tra tấn, giày vò đến nỗi người không ra người quỷ không ra quỷ, bản thân không muốn sống nữa nhưng lại không thể chết nổi."

“Chắc vì tôi là một người tốt, vì vậy ông trời không nỡ để tôi chết."

Chiếc còng tay trong phòng thẩm vấn phát ra âm thanh leng keng.

Kiều Lôi muốn đứng lên, đáng tiếc ngay cả đứng cũng không đứng thẳng được, chỉ có thể cong người, giống như dã thú gầm gừ về phía cửa.

“Tao sẽ giết mày, La Tiểu Hoan, tao sẽ giết mày con đ ĩ đê tiện này.”

Tôi cắn chặt răng, móng tay c ắm vào lòng bàn tay.

Tôi phải bình tĩnh, không thể bị hắn ảnh hưởng, tôi phải biết nguyên nhân thực sự khiến hắn ta hận mình.

Kiều Lôi bị mắc kẹt, bị tôi kích động lẫn trào phúng, cuối cùng hắn ta không thể kìm nén được, nói ra lý do tại sao hắn ta nhất định phải giết tôi.

Hắn ta không chỉ muốn giết tôi mà còn muốn xem tôi và em gái tôi giết lẫn nhau, cuối cùng cho dù là ai sống sót, hắn sẽ ra tay thêm lần nữa.

12

Năm tám tuổi, tôi đang học lớp ba.

Là đứa trẻ có điểm số cao nhất trong lớp, về cơ bản mỗi lần kiểm tra toán và văn đều được điểm tuyệt đối.

Bạn cùng bàn của tôi là một bé gái giống như tôi, nhưng cô ấy rất thảm, lần nào cũng thi trượt.

Thầy của chúng tôi là một ông lão đã có tuổi, bình thường có thể coi là hiền lành nhưng lại thích đặt biệt danh cho học sinh, nhất là những bạn học kém, ông ấy còn có thể âm dương quái khí gieo vần chế giễu họ.

Em gái Kiều Lôi là Kiều Tiểu Hồng, là bạn cùng bàn với tôi.

Có một lần trong lớp, không biết là vì lý do gì, tôi và Kiều Tiểu Hồng xích mích với nhau.

Chỉ đẩy nhau trên bàn hai cái, chẳng có gì to tát cả.

Nhưng vẫn bị thầy nhìn thấy.

Tôi không nhớ ai là người có lỗi, nhưng giáo viên chỉ yêu cầu Kiều Tiểu Hồng đứng lên một mình.

Thầy nói trước mặt cả lớp: “Kiều Tiểu Hồng, tôi thấy em không ra cái thể thống gì, học thì không giỏi còn làm ảnh hưởng đến học sinh khác, sau này em đừng tên là Tiểu Hồng nữa mà đổi thành Tiểu Trùng đi. "

Từ đó, Kiều Tiểu Hồng liền bị cả lớp gọi là Kiều Tiểu Trùng.

Gọi như thế một khoảng thời gian, có học sinh cảm thấy không đã ghiền, bắt đầu nhét sâu bọ vào ngăn bàn của cô, còn viết ghi chú dán sau lưng cô.

Sau đó, có người chặn cô ấy trên đường đi học về.

Lúc ban đầu có lẽ cô ấy cũng phản kháng, nhưng có quá nhiều người muốn bắt nạt cô ấy, và giáo viên cũng không quan tâm.

Vì vậy sự phản kháng của cô ấy không những vô ích mà còn càng k1ch thích hứng thú từ những người đó.

Rồi đến một ngày, những người đó vậy mà lại đẩy cô xuống hồ nước bên ngoài trường.

Kiều Tiểu Hồng suýt bị chết đuối, cô không dám quay lại trường nữa mà cả người ướt đầm đìa trở về nhà.

Nhưng cô ấy lại không về được đến nhà.

Kiều Lôi nói: "Mày có biết em ấy đáng thương biết bao, em ấy chỉ mới tám tuổi. Em ấy ngoan ngoãn đi học, đã trêu chọc gì chúng mày? Nhưng em ấy lại bị đẩy xuống nước, em ấy ngoan ngoãn trở về nhà, nhưng lại bị bọn buôn người đem đi bán. La Tiểu Hoan, mày có dám nói rằng chuyện này không phải do mày không? Nếu không phải do mày thì làm sao em tao bị bạn học và giáo viên nhắm vào?"

Hắn đập mạnh xuống bàn, vặn người trên chiếc ghế chật hẹp.

Hắn gấp đến đỏ mắt, bộ dạng chỉ chực lao ra cắn tôi bất cứ lúc nào.

Nhưng hắn cuối cùng cũng không thể ra ngoài.

Sau khi Kiều Tiểu Hồng biến mất, Kiều Lôi, người 16 tuổi đã học nghề và làm công ở bên ngoài đã vội vã về nhà tìm kiếm cô ấy khắp nơi.

Để tìm được em gái, hắn bôn ba ở bên ngoài mấy năm trời, cứ nghe nói chỗ nào có bé gái tương tự liền vội vã chạy đến, bố mẹ hắn không những không giúp đỡ mà còn nói hắn vô công rồi nghề, cả nhà dứt khoát đi nơi khác làm ăn rồi đẻ con mới, không bao giờ liên lạc với hắn nữa.

Tôi không biết hắn đã chịu khổ và bị dày vò đến mức nào.

Chỉ biết khi hắn tìm được em gái, Kiều Tiểu Hồng đã bị cắt mất gân tay gân chân, làm hỏng mắt, biến cô thành người ngốc, cả ngày ngồi ăn xin trên con phố sầm uất.

Kiều Lôi đã không thể đưa cô ấy về nhà vì hắn còn chưa kịp báo cảnh sát những người đó đã giết cô ấy ngay trong đêm.

13

Khi tôi ra khỏi đồn cảnh sát, tay chân tôi bủn rủn.

Mặt trời mùa đông ảm đạm treo trên không trung, bầu trời xám xịt và ngột ngạt.

Khương Sí đến đỡ tôi, bị tôi hất tay ra.

Tôi trở về làng, hỏi các cụ già mới biết người thầy đã từng dạy chúng tôi đã qua đời vì bệnh từ lâu.

Ông ấy có lẽ cả đời cũng sẽ không bao giờ nghĩ rằng, ông đã làm tổn thương lũ trẻ chỉ bằng một câu nói.

Em gái tôi nghe nói Kiều Lôi ngồi tù và có thể sẽ không ra tù trong vài chục năm tới hoặc thậm chí cả đời, vì vậy cô ta đã ôm đứa trẻ đến tìm tôi tính sổ.

Tôi nói với cô ta rằng nếu cô ta muốn sống tốt, về sau đừng đến làm phiền tôi, tôi sẵn sàng bỏ tiền chu cấp cho mẹ con cô ta.

Cô ta cười như một kẻ điên: “La Tiểu Hoan, chị không cần dùng ánh mắt đáng thương đó nhìn tôi, chị có tư cách gì, chị là một tên trộm, chị đã lấy những thứ lẽ ra thuộc về tôi, bây giờ còn phải giả vờ như người tốt..."

Tôi không nghe cô ta nói hết, liền quay người bỏ đi.

Cô ta phát điên sau lưng tôi.

Vì động tác quá lớn của cô ta, đứa trẻ trong lòng cô ta ngã xuống đất, phát ra tiếng khóc rất lớn.

Không lâu sau khi tôi trở lại trường học, trưởng thôn gọi cho tôi và nói rằng em gái tôi đã làm một người bị thương trong thành phố và thậm chí còn cào vào mặt một cảnh sát khi cô ta bị bắt.

Sau đó, người ta phát hiện ra rằng cô ta có vấn đề về thần kinh, cô ta đã bị cưỡng chế đưa đến bệnh viện tâm thần.

Trưởng thôn hỏi tôi: “Đứa bé kia rất thông minh, cháu có muốn nhận…”

“Gửi nó vào cô nhi viện đi, cháu không có sức nuôi nó.”

Tôi sợ nuôi nó mười tám năm, sau đó sẽ lại chết dưới lưỡi dao của nó.

14

Trong suốt thời gian học đại học, tôi đã ủ rũ không vui vì chuyện của em gái mình và Kiều Lôi.

May mắn có giáo sư và bạn học giúp đỡ, tôi đã nhẹ nhõm hơn chút.

Trong khoảng thời gian này, người đã trả giá nhiều nhất chính là Khương Sí.

Thỏa thuận của tôi với anh ấy chưa bao giờ được hoàn thành.

Tôi chưa từng làm bạn gái anh ấy.

Nhưng khi tôi tốt nghiệp đại học, tôi nói với anh ấy: "Nếu anh không ghét bỏ em lòng dạ độc ác, em có thể cùng anh kết hôn."

Anh ấy sửng sốt một lúc, đột nhiên nắm lấy tay tôi: “Đi thôi, bây giờ đi đăng ký ngay lập tức.”

Tôi cười: “Gấp cái gì, anh nghiêm túc suy nghĩ một chút, em là người mà ngay cả em gái ruột và cháu trai ruột cũng không cần.”

“Đừng có nói nhảm với anh, lập tức đi đăng ký, sổ hộ khẩu của em đâu?”

Đăng kí xong, anh ấy vui đến mức ôm tôi xoay vòng vòng, một chân lại đá trúng giáo sư của tôi.

Giáo sư Tô có dáng vẻ hận sắt không thành thép: “Hai cái đứa này, chuyện lớn như vậy không nói cho người nhà biết sao?”

Khương Sí bế tôi chạy: “Cùng cô nói làm gì, cô không đồng ý à?”

Giọng nói của giáo sư Tô truyền đến từ xa: “Cô phải tổ chức hôn lễ cho các em, phải hồi vốn lại chút quà mừng gửi trước kia đã gửi cho người khác…”
 
Back
Top Bottom