Khác [LuMi] [YANDERE] Chị là của em... SUỐT ĐỜI!! (Yuri)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
153898538-256-k605621.jpg

[Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
Tác giả: kazumisama
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Em yêu chị như vậy, coi chị hơn cả 1 senpai thường, mà chị vẫn cứ đi với người khác.

Có lẽ em nên THỦ TIÊU HẾT để chỉ còn mỗi em với chị trên mối tình này nhỉ.



yuri​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • [Yandere] Hàng Xóm Bên Kia Nhà
  • [Yandere] Tù Nhân Là Vợ
  • '' Bạn trai " của tôi [Yandere]
  • [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 1


    Đây là bộ truyện thứ hai e viết, hơi ngắn, nhưng cứ ủng hộ e nhá.

    NHÁ!!

    - Mi...

    Miku-chan... cái này là sao...?

    - Oh, Luka-senpai, cuối cùng chị cũng để tâm.

    - Tại sao em lại... làm vậy?

    Không thể nào....

    - Ôi, senpai thật ngốc quá, hahaha.

    VÌ CHỊ ĐÓ, LUKA-SENPAI!!

    Chị bảo chỉ yêu mỗi em, chị mãi là của em, sẽ mãi ở bên em, nhưng vẫn cứ đi với người khác.

    Giờ họ không còn, họ chết hết rồi, chỉ còn mỗi em với chị, và em sẽ khiến chị thuộc về em suốt đời, Luka-senpai yêu dấu.

    Em xin lỗi, em làm vậy cũng chỉ vì lợi ích của senpai thôi.

    Đây là cách duy nhất để chị trở thành của em.Còn bây giờ.

    BÁI.

    BAI. ~

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tôi là Hatsune Miku, mọi người thường bảo tôi rằng tôi là 1 đứa không bình thường, chỉ vì tôi không có cảm xúc gì, dù là chút.

    Khi tôi mới được sinh ra, bác sĩ bảo rằng phần cảm xúc trong não tôi đã bị hư hại, và không thể làm cái gì, nó làm bố tôi lo lắng sợ hãi lắm, làm mọi thứ để làm lành lại phần bị vỡ ấy, mẹ thì liên tục khuyên nhủ tôi rằng con sẽ tràn ngập đầy cảm xúc khi tìm thấy người mình yêu, nhưng tất cả đều vô vọng.

    Lúc nào cũng đơn độc, bị bạn bè hắt hủi vì quá kì dị, nhưng tôi không thấy vậy, điều tôi cảm nhận được là sự trống rỗng, nỗi cô đơn và xám xịt.

    Tôi mong muốn được như những đứa trẻ khác, được khóc, được vui, được giận, tôi chỉ cần vậy, nhưng cố tới mấy thì chỉ vô ích mà thôi.

    Cho tới khi cô ấy tới, người con gái tóc hồng ấy, cô ấy đã chào tôi, nở 1 nụ cười thật thân thiện, cô đối xử với tôi rất tốt, coi tôi như một người em gái, yêu quý tôi hết mực.

    Chị cất lên 1 tiếng nói thật dịu dàng và dễ nghe.

    "Chào em, chị là Luka Megurine, chị mới 12 tuổi, rất vui khi được làm hàng xóm của em."

    Trái tim tôi bỗng đập thình thịch, trong người dâng trào lên 1 cảm xúc rất kì lạ, tôi cảm thấy được niềm vui, sự trống rỗng đã được vùi lấp bởi tình yêu, mọi thứ tôi nhìn đều sặc sỡ, sắc màu.

    Phải chăng lời nói của mẹ đã trở thành sự thật, tôi đã thực sự tìm thấy người tôi yêu.

    Từ đó trở đi, tôi trở nên vui vẻ hẳn, bố mẹ tôi mừng rỡ lắm tới muốn khóc, bạn bè tôi cũng đã nhiều hơn, tôi trở nên vui vẻ và xinh đẹp, vậy đây chính là cảm xúc, cái thứ này gọi là cảm xúc, nó thật tuyệt vời làm sao.

    Tấ cả là nhờ vào cô gái ấy, người mà tôi đã yêu, Luka Megurine.

    Đến giờ tôi đã 15 tuổi, và niềm vinh hạnh nhất với tôi là tôi đã được học cùng cô ấy.

    Vì hơn 2 tuổi nên cô đang học năm 3, tôi thực sự quá mừng vì được gọi crush của tôi là senpai.

    Chúng tôi vẫn luôn thân với nhau cho dù có thế nào, đi bộ trên đường về mỗi ngày, nói chuyện với nhau mỗi ngày, bên cạnh nhau mãi mãi.

    Từ xa xa, tiếng gọi trong trẻo ấy lại cất lên.

    - MIKU-CHAN!!!

    - Luka-senpai!!

    Em mừng wááá à!!

    - Chạy tới dang lấy cánh tay ôm chặt người mà tôi yêu.

    Mùi hương ấy thật quen thuộc, mùi hương quyến rũ bao người, mái tóc hồng mượt ủ đầy hương thơm dầu gội đầu hãng xịn ấy, lâu lâu tôi mới được chạm lấy nó.

    Tôi muốn ôm nữa, nữa, và nữa, chị ấy là mọi thứ của tôi, là MỌI THỨ.

    - Chị không ngờ em cũng học ở trường này đó.

    - Em phải cố gắng lắm đó.

    Em thật vui khi chị ở đây.

    Chị sẽ không bao giờ rời xa em chứ, hứa nhá?

    - Vâng vâng, chị hứa, giờ em có muốn đi ăn trưa với chị không?

    - Sao em có thể từ chối được?

    Haha.

    Cầm tay chị đi tới gốc cây anh đào, nơi lãng mạn và hồng hào nhất, lý do tôi thích chỗ này vì nó trùng màu với tóc của senpai, nó lấp lánh và lung linh, ăn ở dưới này phải nói là quá hợp lý rồi, cứ như tôi đang hẹn hò vậy.

    Trong lúc senpai nhâm nhi chiếc bento ấy, tôi cứ mải ngắm đôi mắt xanh dương huyền ảo và cái miệng đang nhai nhóp nhép nghe mà vui tai.

    Ahh, ngắm mãi không chán... chị quả là 1 người phụ nữ thực thụ...

    Ước gì nó là của tôi hết...

    - Mi..

    Mi-chan...

    đừng ngắm chị như vậy, chị... ngại lắm.

    - Senpai đẹp như vậy sao em không ngắm?

    - Em đừng quá khen như vậy chứ.

    Cái bento này do em làm à?

    - Dạ vâng, senpai muốn thử miếng thịt này không?

    - Ưm, chị muốn chứ.

    Tranh thủ chị mở miệng ra, tôi đưa miếng thịt viên đó vào miệng tôi rồi truyền qua chị bằng nụ hôn đỏ chứa đầy cảm xúc của 1 cô nàng mới 15 tuổi.

    Tôi hôn thật lâu và lâu, không đời nào buông chị ra, giúp chị chìm sâu vào nó.

    Tiếc thay chị đẩy tôi ra bằng bàn tay nho nhỏ đấy, khuôn mặt đỏ bừng lên càng khiến chị đáng yêu hơn.

    - Ờ rế, không ăn nữa à?

    - Mồ... chúng ta đều là gái đó... hơn nữa ta chỉ là... hàng xóm...

    - Gái thì đã sao, mà hàng xóm thân thiết đó chứ đâu phải thường.

    Chu~ - Đặt ngón tay trắng nõn này lên bờ môi của chị, chị lại nở nụ cười ngày ấy.

    Chị yêu tôi mà phải không, không có ai có thể chiếm hữu chị đâu.

    Chiều nào cũng thế, ta nắm lấy bàn tay trống trải của chị cùng bước trên con đường về nhà rực ánh hoàng hôn, chúng ta bàn tán thât mật về những bí mật mà không ai biết, 1 bí mật chỉ có hai ta biết.

    Buồn thay, khi tôi đi tìm chị khắp trường, chị lại mất hút, tôi kiếm tôi moi, nhưng không thấy đâu cả, cho tới lần tôi bắt gặp chị ở hành lang, nhưng không phải một mình, mà là với....

    1 thằng con trai.

    Trông hai người thật gần gũi, họ đang nói gì vậy.

    Chắc phải có gì mờ ám.

    - Luka-tan~

    - Shion-kun, đừng gọi tớ thân mật vậy chứ.

    - Nhưng tớ thích gọi cậu bằng tên hơn, nó thật là dễ thương.

    - Lại quá khen rồi.

    - Cũng bởi vì tớ thích cậu mà.

    Luka-tan daisuki♡ *Hôn lên trán*

    - Mồ, Shion-kun thật là, hehe...

    CHỜ ĐÃ, nụ hôn trên trán ấy là sao, lại còn daisuki, chẳng lẽ... hắn chính là Kaito Shion, cái thằng hot boy đốn tim bao cô gái giờ đã cướp đi người tôi yêu, đúng rồi, hắn từng bị tôi từ chối, giờ lại quay sang tỏ tình với crush của tao.

    Mày gan lắm Kaito à, đồ khốn nạn, mày cướp đi quá nhiều thứ của tao, sự vui vẻ, sự ngây ngô, giờ còn dám cướp cả crush của tao.

    Tao không để mày cướp đi cô gái tao yêu đâu, tao sẽ làm mọi thứ để có cô ấy, mày thật gan khi đụng vào cô ấy, mày nên chuản bị đi, tao sẽ làm mọi cách để mày phải rời cô ấy mãi, kể cả

    PHẢI GIẾT MÀY

    --------TO BE CONTINUE-------
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 2


    Kaito's pov:

    Ôi Luka-tan thật dịu dàng và xinh đẹp của tôi, cô ấy quả là 1 con người thân thiện, có ai mà từ chối cô ấy được chứ.

    Tôi thầm thích cô ấy từ khá lâu từ đợt con bé Miku đó từ chối tôi, 1 con nhỏ như nó sao hiểu được vẻ đẹp thần thánh của tôi được.

    Cố gắng cuối cùng cũng thành bạn thân, giờ đây là bước cuối cùng để tiến xa hơn nữa.

    Thứ sáu tuần sau là ngày Valentine rồi, tôi cần nhanh chóng tỏ tình để cô ấy biết được tình yêu tôi dành cho cô ấy bao la ra sao chứ.

    Trời ơi, thời gian mau trôi nhanh lên nào...

    A!

    Itai... có cái gì va vào gáy tôi đằng sau, nó rất nhọn, là một tờ giấy đen, nét chữ thì trắng phau, từ ngữ của nó ẩn đầy sự rùng rợn đằng sau.

    Gửi thằng khốn Kaito Shion

    Mi gan lắm khi cướp hết niềm vui của tao, mi cướp mọi thứ của tao, giờ còn dám đông đến senpai tao yêu.

    Hot boy như mày thì vứt luôn đi, hay để tao giúp mày vào 10.00pm tối ở đằng sau trường nhé.

    Hẹn gặp lại.

    Đôi bàn tay run rẩy cầm tờ giấy, kèm theo những giọt mồ hôi sợ hãi, cứ như có ai đang nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh người như định thủ tiêu tôi vậy.

    Nhưng sao tôi phải sợ mấy thứ kiểu đó hả, tôi là đàn ông, không phải loại con nít mít ướt đấy, vô thì vô, tôi chẳng sợ mấy cái này, mấy thứ vớ vẩn.

    Đúng 10 giờ, tối đã mù mịt, chẳng có 1 tiếng đông, toàn mấy tiếng lách cách, loạt xoạt, đặc biệt là sau trường, nơi từng chôn cất những giáo sư, tiến sĩ nổi tiếng để vinh danh, thỉnh thoàng ở đây người ta đồn rằng 1 số linh hồn vẫn cứ vẩn vơ ở đây, ắp những tiếng kêu van xin khóc lóc, đôi khi còn níu kéo không thả làm người khác chỉ muốn bỏ chạy, hắn chắc có ý định nhát ma tôi rồi, tôi vừa đứng vừa ngẫm nghĩ, làn gió lạnh từ cứ vút qua người.

    P H Ậ P

    Cơn đau từ ngực trái phát lên, dòng máu tươi chảy trộn với giọt nước mắt trong, bàn tay ôm lấy phần ngực trái thật đau đớn, khó thể nói lên lời, không thể thở được được nữa, đôi mắt mờ đục dần cứ nhìn thấy 1 bóng hình của ai đó... một cô bé nhỏ nhỏ, cùng 2 bím tóc xanh hai bên, tay cầm con dao... nhuộm đầy màu đỏ chết chóc, nhìn tôi cười... nụ cười ác ma của quỷ... tiếng máy cưa vang lên thật to, cô cười hả hê ác độc... không... sao mà...

    - Kaito Shion, người tình cũ...

    - MIKU!!

    Sao em...

    ARGH!!

    - Người yêu tôi ghét, ngươi hết hứng với tôi, giờ còn quay sang cả Senpai hả...

    - Làm ơn...

    Mi... miku... tại... sao... hơn nữa, senpai là... sao...

    - Không sao cả, Kai-kun à, cái mặt hãm của ông làm tôi ghét, và người tôi đang nói là LUKA-SENPAI, ĐÓ, BIẾT KHÔNG?!

    Nhưng hãy cứ cho tôi khuôn mặt ấy để tôi làm vật lưu niệm cho Luka nhé, cô ấy sẽ nhớ lắm...

    - Khô...

    Miku... anh... yêu em... mà... không, KHÔNG, KHÔNG!!

    A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A A

    Tác giả's pov

    Tiếng máy cưa kêu rít lên, cả đồng cỏ ấy nhuộm biển máu đỏ ngầu, tiếng gào thét thất thanh, tiếng khóc lóc đau thương ấy càng khiến cô cười vào nó, cô cười không ngừng, không phải cười thường, mà cười 1 cách dị dạng, điên khùng, cô cười trên cái chết của người khác, cô cười vào cơn đau điếng của họ do chính mình làm ra, nhuộm lấm lem màu đỏ đục lên bộ đồng phục cao trung, con mắc địa ngục ấy nhìn thẳng vào cái đầu bị cưa nát ra của chàng hot boy năm 3, cũng là người tình cũ cô ưa ghét.

    Sáng hôm sau, khi cô đến trường thì lại vắng tanh, cô vẫn thấy còn một số học sinh đang chạy thì lại gần hỏi.

    - Họ ra sau trường hết rồi, nghe nói ở đó có xác chết của anh Kaito, hotboy trường đó.

    Miku hớt hải chạy ra sau trường, đúng như cô đoán, Luka-senpai sẽ ôm mặt khóc cùng với đám học sinh nữ đang thả hoa liên hoàn xuống cái xác thảm thiết ấy, 1 cái xác bị cưa ra làm nhiều mảnh vương vãi khắp nơi.

    Ai cũng thấy rất đau thương, ai cũng khóc, riêng cô chỉ đứng ngơ nó nhìn trong sự vui vẻ kì dị vì đã loại bỏ anh ta.

    - Luka-senpai!!

    - Mi...

    Mi-chan!!

    Shi...

    Shion-kun, bạn thân chị...

    đã chết rồi!!

    - Vâng, em biết mà, đừng ôm em chặt vậy.

    - Cậu ấy chết thật... thảm hại... xác vương vãi khắp nơi...

    Ai lại giết 1 cách dã man như thế...

    - Chia buồn cho cậu ấy, em sẽ làm mọi thứ để cho chị vui.

    - Em... thật tốt...

    - Không sao, em sẽ tất cả vì chị.

    Ngày qua ngày, tâm trạng của Luka cũng đã ổn định, lần trước chị ấy sốc khó mà nói lên lời, nên lúc ở nhà chị ấy không ăn, không uống, ba mẹ lo gần chết, vì cũng muốn giúp nên Miku sang đó chăm sóc hộ.

    Gần đây cô ấy vui hơn rất nhiều, điều đó làm Mi ùa vui theo.

    Nhìn Luka-chan cười mà Miku chỉ muốn cưng thui, nhìn cao lớn thông minh nhưng đôi lúc lại biến thành 1 đứa trẻ con yêu đời như đứa loli kể cả ngực có bự tới cỡ nào.

    - Miku nè, chị có thắc mắc, tại sao... khi ở gần ai đó, tim mình lúc nào cũng đập thình thịch, mặt thì ngượng ngại, mấy biểu hiện đó là sao?

    Em giải thích đi!

    - Đồ ngốc, đó gọi là yêu.

    - Ah thế à.... yêu....

    - Cô đột nhiên nắm bờ vai rồi đẩy xuống thật mạnh, Miku yếu thế nên cũng không thể cựa quậy, mặt thì cứ ngơ ra, không hiểu chuyện gì, Luka nhìn thẳng vào cô với ánh mắt lấp lánh, cô lại gần thật gần, có khi chỉ cách tầm 2cm là cùng rồi.

    Miku's pov:

    - Lu...

    Luka-senpai?

    Senpai chỉ nói mỗi 3 từ nhỏ nhoi và đột nhiên đẩy tôi xuống bất thình lình, tôi chẳng kịp hiểu chuyện, cứ ơ với a để mặc chị ấy nhìn chằm chằm vào mình không một lí do.

    - Chị thường xem phim với mẹ, thường thấy họ làm cái này, vì họ đều yêu, vậy chị làm thế này có phải... yêu không?

    - ..........

    Vâng, đúng là yêu rồi......

    Lật ngược chị lại để đổi tình thế, tôi lại giúp chị chìm sâu vào nụ hôn này, nếu hai chiếc lưỡi này đang cùng chơi đùa thì chúng ta cũng phải chơi với nhau chứ.

    Bàn tay tôi chui qua chiếc áo sơ mi trắng, bò dần xuống theo con đường cong để làm chị thở dốc nhẹ, chúng ta chơi rất vui cho tới khi tôi chuẩn bị chạm tới cái nơi bí hiểm nhất, chị ngừng ngay đoạn đó, miệng chỉ thì thầm tới nỗi chẳng ai nghe nổi.

    Nếu nghe không nhầm thì là

    - Đừng làm vậy, ta mới chỉ là học... sinh.

    - Ể, học sinh thì có làm sao...

    - Nghe chị đi chứ, không là chị ghét đấy.

    Thôi về, muộn lắm rồi.

    Chán nhể, được thêm lúc nữa thì hay quá.

    Móe, bộ mặt chị lúc đấy dễ xương hơm bằng ai, rõ moe luôn. nhưng mà thôi, sau khi thưởng thức qua, chị quả là ngon đó.

    -------------TO BE CONTINUE-------------
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 3


    - Tôi là Kamui Gakupo, giáo viên chủ nhiệm mới của lớp này.

    Lại thêm một chàng trai soái ca nữa bước chân vào ngôi trường này, nhưng không phải là 1 cậu học sinh, mà là một ông thầy... không, 1 "anh" thầy khoảng chừng 23 tuổi nếu theo như tôi đoán.

    Thân hình đồ sộ, to cao, giọng nói trầm trầm đầy nam tính nhưng tóc thì dài khủng khiếp, lại còn cột cao ra sau, chẳng khác gì ái nam ái nữ mà mấy đứa con gái ầm ĩ lên đòi xin chữ kí, hotboy kiểu này chắc tôi đi chết chứ khỏi thèm cưới.

    Cái lớp này toàn bọn ham giai đẹp...

    Hắn bỗng lại gần tôi, gần thật gần, có khi khoqngr cách chỉ chừng 3cm là cùng, lấy mấy ngón tay cứng dơ bẩn nhẹ nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt tím chói lòa đến mù.

    - Ủa, em không có hứng với tôi à?

    Có vẻ như sự ngại ngùng ấy khiến tôi chú ý tới em rồi đó.

    - ....

    Làm như em có hứng ấy.

    - Đúng là sự bất ngờ, làn đầu tiên có người không bị tôi hớp hồn, nhìn em thực sự quen... nhưng mà thôi, cùng bắt đầu vào bài học.

    Mọi nữ sinh trong lớp bắt đầu bàn tán, xì xào, rằng "cô ấy may mắn lắm đấy" rồi "Cô ấy bỏ lỡ cơ họi lớn rồi" và bla bla, nhưng tôi không quan tâm tới ông ấy chút nào, bỏ ngoài tai mấy lời lẽ đó và cứ thế lao đầu học.

    Vâng, khi tới trưa nắng gắt, tôi lại chạy vụt lên tầng ba chỉ để kiếm senpai thôi, bất chấp cả gịt mồ hôi trên người, vừa mới đặt chân thì va đụng phải cái gì đó mềm mềm và nặc mùi hương ngất ngây, hình như không đau mấy, mà thấy ấm...

    CHẾT!!

    Tôi va phải Senpai rồi...

    Tôi làm senpai bị thương rồi, làm sao giờ, tôi thật là tồi tệ mà, lúng ta lúng túng một thời suy nghĩ.

    - Mi-chan, chị không sao, đừng làm quá như vậy.

    - Em đã làm Senpai đau, sao em lại không quan tâm tới nó được?

    - Đó, chị đứng dậy rồi, em đừng lo.

    - Thiệt tình, đi ăn trưa cùng em nhá!

    - Ừ, chị đi.

    Sau mấy hồi nhé đủ các thứ vào bụng, chúng tôi nằm dài ra đằng sau trường để chơi, tận hưởng bóng cây xanh cộng làn gió mát mẻ thổi vù qua, chị nhìn tôi với ánh mắt hạnh phúc và bình yên trông mà chỉ muốn ôm, chỉ là trời đang nắng chói chang như thế này sợ chị ấy đổ nóng nhiều nên vì lợi ích, chỉ cần chị thấy vui là tôi thấy vui rồi, kéo cánh tay dài ấy lại gần rồi thưởng cho chị một nụ hôn tình yêu đỏ chót vì đã chiếm được trái tim tôi, còn chị thì chỉ biết đỏ mặt ngoắt ra sau, nhưng tôi vẫn không chịu thua và dựa vào lưng của chị.

    - Mà sao em lại chọn sau trường để chơi?

    - Cái thứ nhất là em biết chị rất yêu thiên nhiên nên đây là nơi thích hợp, cái thứ hai là em muốn chị gợi mọi kỷ niệm của anh Kaito ở đây.

    - Chà... chị có nhiều lắm...

    - Đôi mắt đong đầy những giọt lệ rồi nó chảy xuống dần, chị nhìn lên bầu trời xanh nở 1 nụ cười lẫn lộn cả sự xót xa vì người chị quý không còn, nhưng cũng có chứa niềm vui vì người bạn ấy được giải thoát dù có chết thảm.

    Định mệnh, chị còn thương xót cái thằng chuẩn bị làm chị khổ sở và bắt chị thuộc một trong số đám nô lệ hầu cận để phục vụ những dục vọng của 1 người đàn ông bừa bãi thế sao, nếu là em thì em đã quên tiệt hắn đi rồi.

    Tất cả chỉ là sự lừa dối của hắn, em nhìn thấu được bên trong, hắn yêu chị chỉ cho vui chứ không có 1 tình yêu vĩnh viễn, em đã ép hắn phải rời khỏi chị mãi mãi, chị vẫn cứ để ý tới hắn, hãy cứ nghe em, tất cả là dối trá hết, chẳng chút trung thực, là dối trá đó, LÀ DỐI TRÁ!!

    Nhìn chị khóc, tôi gạt nhẹ dòng nước mắt ấy đi, xoa dịu bằng cú dụi đầu vào ngực chẳng khác gì 1 đứa bé đang nũng nịu, nịnh nọt với 1 bà mẹ, một việc mà tôi thường làm nên chị ấy chẳng có gì là xa lạ, khác thường, thay vào đó chị vuốt ve mái tóc mượt của tôi và ôm lấy tôi vào lòng.

    - Vậy chị có những kỉ niệm gì đẹp với anh ấy vậy?

    - Ah... chỉ lầ mấy kỉ niệm thường thôi, lúc chị 5 tuổi, anh ấy rủ chị ra công viên chơi vui lắm, ngồi trên con cá cứ gọi mình là vui của biển cả đến phát cười.

    Lúc 13 tuổi, anh ấy sang nhà chị cùng sinh nhật, kết quả là suýt bỏng tay vì cái tội cứ hay vung vẩy cái pháo... toàn mấy kỉ niệm mà cười muốn chết.

    - Senpai 1 tay che miệng lại, 1 tay cứ ôm bụng mà cười khúc khích nhìn moe dữ.

    - Miku thì sao, em twngf là tình cũ của Shion-kun mà, có gì hay hơm?

    - À không... cũng chỉ bình thường thôi....

    Hắn tởm lợm, độc ác, thích phá đám, lúc nào cũng giở trò đồi bại ra với em, hắn khiến em sợ hãi, hắn tra tấn em, ở gần hắn là em bất động.

    Hắn là 1 con quỷ dữ, em luôn cần chị ở bên thì hắn chiếm cái vị trí ấy, em sợ hắn lắm, mặc dù em đã giết hắn, nhưng những ác mộng cứ quay trở về ám ảnh em.

    Đây là lúc mà em thực sự cần chị ở bên đó, làm ơn hãy hiểu cảm giác này, làm ơn.

    - Mày có nghe không, quỷ cái?

    - Làm ơn, đừng, em xin lỗi... hức hức...

    Em mới có 13 tuổi... em van xin anh....

    - Khóc cái đầu, van xin vô ích, mày chỉ là con súc sinh, dùng miệng mày liếm nó NHANH!!

    - Em không muốn....

    Luka-nee, cứu em với....

    Luka-nee....

    - Tao bảo mày LIẾM đi!

    Này Miku, Miku....

    - Miku, em đang khóc kìa!!

    Em có thực sự làm sao không?!

    - AAH!!

    Không, em không làm sao, em thề...

    Thôi chúng ta về lớp đi...

    - Gạt đi dòng nước mắt của mình, tôi âm thầm mang nỗi đau này về lớp.

    Trên cầu thang, tôi chạm trán phảo ông thầy chủ nhiệm mới của tôi, Gaku...

    Gaku gì đó.

    Ông lại chào tôi bằng cái giọng khó chịu đấy.

    - Ô hô, đây có phải trò Hatsune, còn chị bên cạnh...

    Megurine-san hả?

    - Sao ông biết tên tôi?

    - Quan trọng, thôi em hãy đi theo tôi, còn Hatsune thì cứ đi về lớp trước.

    - Nhưng tại sao...

    - Chưa kịp nói xong thì Senpai đã bị ông ấy kéo đi, làm tôi có cảm giác nất an trong người.

    Không chần chừ, tôi rón rén đi theo sau, theo ông ta đi vào góc nhà kho nhỏ, tôi càng bất an hơn nữa.

    Một tiếng thét vang lên từ ngôi nhà kho, chắc hẳn Luka-senpai đang có chuyện rồi.

    - Ông tính làm...

    Uhm.

    - Sgh... rồi em sẽ thuộc về tôi....

    Không thể nào, ông ta dám chạm cái môi dơ bẩn ấy vào môi của Senpai, rồi bắt đầu giở trò dâm với chị, ông ta dám lấy tay chạm vào những nơi cấm kỵ mà chỉ có tôi với Luka-senpai mới được sử dụng, ông ta đã khiến chị ô nhiễm và nồng nặc mùi hôi hám ấy, không được!

    Tôi mở rầm cửa kho hét to một tiếng NÀY để ông ta phải co chân mà chạy tới bến, còn senpai vì quá mệt nhoài nên đã ngất xỉu, khó thể tỉnh lại được.

    Khi đưa vào phòng y tế, tôi nghe thấy văng vẳng tiếng người đàn ông với cái điện thoại ở một nơi nào.

    Tôi tiếp tục lẻn theo tới đuôi trường, nhưng tai tvaanx có thể nghe thấ được kế hoạch của ông anh biến thái đó.

    Kế hoạch á?

    Cái con nhãi đó bỗng xen vào cái kế này, nhưng dù sao tôi cũng đã chiếm được trái tim Megurine Luka rồi, khi tôi cưới được nó thì kiểu gì số tài sản của người mẹ hoa hậu ấy sẽ sớm thuộc về tôi thôi, tôi vừa nổi tiếng vì có cô con gái của nhà hoa hậu nổi tiếng và vì giàu sang, hahahahaha.......

    Vậy là ngươi tính cưới Senpai của tôi, hơi quá sớm để chị ấy phải cưới sao hả.

    Mi cưỡng hôn cô ấy rồi ép cưới cô ấy chứ không phải tự nhiên mà vậy đâu, đồ súc vật.

    Mi giả vờ thân thiện với vẻ bề ngoài nhưng bên trong còn thâm độc hơn cả tôi rồi.

    Được, xem ra ta lại khổ đêm nay rồi, bởi vì hắn sẽ là

    MỤC TIÊU TIẾP THEO

    ----------TO BE CONTINUE---------
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 4


    À nhon!!

    Kazumi-tan đã trở lại sau 1 thời gian dài 🙂)))

    Gak's pov:

    Kế hoạch đã được sắp xếp thành công mĩ mãn, giờ chỉ cần thêm vài bước nữa là cái danh "tỉ phú Gackpoid" sẽ được lan tỏa khắp thế giới, con nhỏ tóc xanh ấy ngăn bằng mọi cách rồi cũng ngồi ở ngôi nô lệ để ta cười đầu cưỡi cổ, con hứa với mẹ là kế hoạch này sẽ thành công, và giờ nó sắp xog rồi, mẹ vui chứ?

    Công nhận, nhìn con đó quen quen lắm, nó thực sự giống cô ta, cô gái quái dữ ấy, cô gái đã cướp đi mẹ và cả bố, mái tóc ngọc lam, đôi mắt long lanh, nó rất giống và quen thuộc, mà thôi, kệ đi, ta mừng vì tất cả đều suôn sẻ.

    Ouch!!

    Cái gì phi vào đầu mình thế nhỉ, nhọn lắm, hình như là 1 tờ giấy, nhưng nó không phải tờ giấy thường, nó... màu đen ư, chữ viết trắng tinh, như 1 bức thư đe dọa, mình... từng moi được cái tờ giấy này trong tủ mẹ, từng chữ cái, nó hệt với mấy thư trong đó, y chang luôn.

    8.00 tối, gặp tôi ở sau trường, không đến thì tự chấp nhận rủi ro.

    Chỉ là 1 dòng chữ ngắn, nhưng tôi biết thừa rằng nó đang thách thức bản năng sâu trong người, tôi cảm nhận thấy 1 ánh nhìn lạnh người, căm thù, một bầu không khí rợn người quanh tôi, nhưng xung quanh rốt cục không một bóng người, khí lạnh ấy vẫn còn, chưa biến mất đi, nó ám lấy tôi, nhưng chẳng bức xức vẫn cứ thoát ra khỏi đây nhanh hết lực.

    Đúng 8 giờ, tôi có mặt ngay sau trường, nhưng chẳng thấy một cái gì, hắn chưa đến sao, chậm chạp, hắn đang bắt đại vương hắc sảo như ta ngồi cắn tay chờ đợi, để ta ngồi trong bầu khí lạnh léo cắt da cắt thịt vào tối, ngồi trầm ngâm một lúc, tôi gợi những kỷ niệm thân thiết giữa tôi vào bố mẹ, người trông nom, tận tình yêu thương tôi tới khi người đàn bà ấy cướp lấy, để tôi bơ vơ trên thế giới tội ác không đội trời chung này.....

    Hình như có tiếng gì đó....

    PHANG, con dao nhỏ lao vút vào bàn tay gầy cội này, cũng may tôi tránh được bằng kĩ năng sát thủ được rèn lâu năm, hắn đã đến rồi, và chuyên nghiệp chẳng khác gì bà ấy, kĩ năng phi dao thật kì diệu, nhưng hắn phải gục xuống khi đối đầu với 1 sát thủ tài năng như ta này.

    Rút cây kiếm katana ra, tôi vật lộn với hắn được hơn 30 phút.

    Hắn nhào vô như 1 con hổ đang vồ lấy mồi vì quá đói, những tuyệt chiêu thần thánh đó, tôi đã bị... mất lợi thế ư.

    Khô...ng xog rồi, tôi đã thua trong trò chơi sống còn, máu phun ra từ bụng, nhuộm với mồ hôi trong suốt và giọt nước mắt đau đớn.

    Tôi nằm quằn quại xuống thảm cỏ xanh, miệng khó thốt nổi lên lời...

    ARGH!!

    Đau.... quá....

    - Mi... chuyên nghiệp...

    đó.... mi giế..t đc... ta rồi...

    Đương nhiên rồi

    Hả?!

    Giọng nói này.... giọng nói...

    đầy oán hận, đau thương này.... không...

    KHÔNG THỂ NÀO!!

    - Không... lẽ... là mi.... không... mi.... con của bà ta.... không... mi... mẹ mi...

    đã.. giết chết... mẹ... và bố... ta...

    - Vâng, đúng rồi đó, giờ đến lượt ta làm vậy, đây cũng là quả báo vì đụng đến cô ấy, thôi nhé, gửi lời chào của tôi đến bố mẹ ông nhé....

    - Đồ... khốn....

    Trái tim ngừng đập, hơi thở dốc đau đớn ngưng lại, mọi thứ cứ mờ đi và mờ dần, phai hết đi, chẳng còn gì nữa, tất cả đã kết thúc, tất cả đã không còn, tôi chẳng thể làm gì nữa rồi, những kế hoạch, anh em, thậm chí... cô bạn ngày xưa, tôi đã từ chối cô ấy, chỉ vì... nhan sắc khó ưa... nhưng giờ tôi đã biết được... tình cảm cô ấy dành cho tôi... thật hối hận phải không nhỉ... tôi đã quá nhiều tội lỗi rồi.... không xứng đáng được đưa lên thiên đường...

    KHÔNG!

    Sắp... kết thúc rồi... không biết... cô gái ngày xưa... trông như thế nào rồi... vóc dáng nhỏ... cái nơ trên đầu... thực lòng.... tôi muốn gửi lời cuối tới em... dù có ý định cưới Luka để giàu trở lên, nhưng tôi đã suy nghĩ lại... tôi yêu... em...

    ........R.........I.........N.......C........H......A......N....

    ----------------------------------------------------------------

    Sáng hôm sau, đương nhiên cũng là mối lo âu của cả trường, đằng sau trường đúng hai vụ án đẫm máu, một người chết tới thảm thiết, một người chỉ chết trong đau đớn rồi gục hẳn, cả hai lại còn là 1 chàng trai có sắc đẹp không ngờ, chính tỏ đây là 1 hung thủ máu lạnh sát người không ghê tay....

    Miku đứng đó ngắm hiện trường một lúc, rồi lại quay sang Luka, cô gái đang ôm lấy miệng khóc thút thít, vẻ mặt có vẻ như quá sốc khi đã tới hai vụ sát hại ngay trong trường, có khi còn muốn ngất hẳn ra nữa cơ, thực sự... mặc dù đã cưỡng hôn cô ấy trong nhà kho... nhưng thực chất Luka đã từng gặp hắn ở đâu rồi... có lẽ là trước khi chuyển nhà... chuyện này còn bí ẩn lắm.. chưa ai biết cả.

    Cô bỗng chạy vội lên tầng thượng, đứng ở gần ban công, mặt cứ như dang muốn tự tử, có lẽ cô đã quá sốc rồi... chỉ mới hai vụ tai nạn mà đã như vậy, Miku lúc nhìn thấy cảnh nà... có khi chẳng muốn ra tay nữa, cô cũng đau xót khi nhìn người cô yêu phải chịu giữ những nỗi sợ hãi..

    đau buồn ở trong người... giống như cô ngày xưa... cô chạy đến bên không chút do dự, dang tay mình ôm lấy thân thể nhỏ nhắn ấy, khuôn mặt có vẻ đầy cảm thông, an ủi... cô biết mất đi những người mình yêu quý hết mực chẳng khác gì đánh mất thứ quý giá mình hứa sẽ mãi luôn giữ lấy nhưng cuối cùng lại quá hậu đậu để rồi lỡ tay.

    - Nè, đừng buồn nữa... có em đây rồi... hãy quên đi chuyện đấy, để cho nỗi đau trôi vượt đi, đừng giữ lại làm chi để rồi đau đớn suốt đời...

    - M..

    Miku à...

    - Những giọt lệ ấy chảy không ngừng... chúng cứ tuôn ra rào rào... cô bỗng rời vòm tay của Miku ra, nâng lấy cằm rồi hôn nhẹ vào bờ môi đỏ dịu mùi cherry thơm nức, cả Miku cũng vậy, cô cứ thưởng thức nó để giúp Luka bớt đi sự buồn bực, cô biết là giết người thật sai trái.. nhưng cô không còn cách nào khác nữa, đó là cách duy nhất để cô có thể bảo vệ người cô yêu, cô sẽ làm mọi thứ, kể cả có bị hầu hạ...

    EM SẼ CỐ GẮNG ĐỂ BẢO VỆ CHỊ KHỎI NHỮNG CON QUÁI THÚ NÀY MÃI MÃI
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 5


    Nhìn cái hình nó đã...

    ờ mà thôi...

    - Công nhận là phòng VIP, lại còn được miễn phí, max đẹp lun!!

    Gumi Megpoid, cô gái 15 tuổi, cùng tuổi với Miku, đồng thời cũng là người bạn đã đồng hành với Miku suốt mấy năm qua, xinh đẹp, hòa đồng, hài hước, đặc biệt nhất là cô đã cố gắng cùng gia đình Miku hồi phục lại phần cảm xúc hư hỏng của cô, người đầu tiên đã đến bên cạnh cô và bắt tay làm bạn, bất chấp có kì dị tới bao nhiêu, vì nhìn thấu được bên trong cô, Gumi biết rằng cô không hề quái dị chút nào, chỉ là thiếu đi cảm xúc, họ thực sự như 1 cặp BFF (best friend forever), mặc dù phải sang nước khác nhiều, nhưng cứ nhớ nhung là lại nhắn tin, gọi điện hỏi han nhau suốt.

    Hôm nay cô mới từ Pháp về, để lưu lại một kỉ niệm, Miku mời cô đi tới quán Bar cao cấp do anh cô lập nên.

    - Chỉ là Bar thôi, có gì to tát đâu.

    - Nhìn mà lóng lánh, đẹp mắt, ơ mà mới có 15 tuổi, đi bar có thích hợp không đấy?

    - Đi bar đâu nhất thiết phải có tuổi, mà không uống mấy thứ linh tinh mình không biết là được.

    - Chẳng phải cậu uống bia hay sao, không sợ say à?

    - Không, tớ giống ông anh, uống phải hơn mười chai mới say nổi, mà cậu đến chi chỉ để gọi một cốc nước cam thôi à?

    Như trẻ con ý.

    Gumi nhìn xuống cốc thủy tinh chứa nước cam ép cho đá, cười hì hì tự nhiên, gãi đầu giả ngốc.

    - Uống nước cam nó tốt mà, còn giúp da đệp nữa cơ.

    - Đúng lầ điệu....

    Đi sang Pháp vui hơm?

    - Đi du học chứ có cái gì... nhưng mờ vẫn được đi chơi, tháp Eiffel buổi tối đẹp ngất ngây, đèn điện ban đêm nhìn huyền ảo cộng với những vì sao sáng ngời trên trời thì khỏi chê.

    - Trốn bạn đi chơi thế à.

    Gumi-chan có mang quà về hông?

    Hay để quên ở Pháp rồi?

    - Có chớ, mua một cái tháp mini và 1 quả cầu tuyết, à cả mấy cái móc chìa khóa nữa, ahihi.

    - Thiệt tình....

    Miku mún có đôi giày cơ!

    - Giày thì Gumi-chan khi nào đó sẽ mua nha!!

    - Uh!

    Nhớ đó!

    - Oki!!

    À mà nè Miku-chan..

    - Ná nỉ?

    - Cái gì nhỉ... hừm?

    - Cứ nói đi.

    - Ah!

    Crush sao rùi?

    - *PHỤT* - Vừa mới nghe tới chữ "Crush" là Miku phun hết bia từ trong miệng ra rồi thót mình khi bạn thân hỏi vậy.

    Cô lắp bắp nói, rồi cười như hóa điên.

    - Crush là sao, cậu hỏi cái gi, tui có crush sao, hahaha....

    - Miku-chan, đừng giả vờ nữa, anh cậu bảo với tớ thế, cậu có crush đúng không?

    - Anh tớ sao?

    Haha, chỉ là lời nhảm nhí của ảnh thôi.

    "Ông anh khốn nạn"

    - Thôi nào, hãy công nhận đi.

    - Ờ thế cái "cờ rắt sờ" của tui tên gì?

    Hơm đoán được nghĩa là hơm có.

    HAHAHAHA!!

    - Megurine...

    Luka?

    - *PHỤT* - Lại thêm một đợt nữa, lần này thì cô thực sự giật mình rồi.

    - Tớ....

    đoán có đúng không?

    - Ừ.......

    đúng rồi.

    - Quả nhiên...

    - Gumi-tan, how do you know??

    - Tớ chỉ nghe ông anh cậu miêu tả và đoán ra.... vì....

    đó là... chị họ tớ...

    - Wait, WHAT?

    - Xin lỗi vì lâu lâu không nói... tớ đã giữ bí mật chuyện này.

    - Cô cứ ngỡ cô đã biết hết tất cả những bí mật thầm kín nhất của cô bạn thân, ai ngờ thông tin quan trọng nhất mà cô lại không hề biết.

    Người cô thầm thích, mãi yêu nào ngờ chính là cô chị họ của bạn thân.

    - OH MY GAAAHHH!!

    THAT IS IMPOSSIBLE!!

    MY CRUSH IS MY BEST FRIEND COUSIN!!

    - Tớ cũng ngạc nhiên lắm ấy chứ....

    - Vậy là...

    - Uhm, tớ với Luka-san từng là hai chị em thân thiết nhất nhà.

    Ngày xưa, cái lúc tớ tầm 6 tuổi, chị ấy suốt ngày đi sang nhà tớ chơi.

    Mỗi ngày sang phải đến hai lần, mà lại đến tận 3 tiếng lận cơ, chơ với chị ý vui lắm, biết làm các kiểu trò hề để làm cho tớ cười đến vỡ bụng, lúc buồn thiu chị thường ngồi bên cạnh, kể những câu chuyện cũng có cùng cảm xúc với tớ, rồi vuốt lưng tớ nhẹ nhàng, từng lời nói cũng phải khắc sau vào trái tim này.

    Có lần bị ốm, chị chạy sang nhà tớ thật nhanh, càng nhanh càng tốt.

    Hồi đó vốn đã thông minh, chị chọn lọc thuốc rất cẩn thận, biết cách lấy khăn ướt, thậm chí còn biết nấu cả cháo nữa cơ, không quá nhạt nhưng cũng không đến nỗi quá tay hay quá nhiều gia vị, vừa miệng vô cùng, từng miếng chị đút cứ ấm ấm làm sao ấy, rồi lại mỉm cười và lấy đầu cụm nhẹ vào trán tớ, ôi tớ không quên được cái cảm giác ấy đâu...

    Nghe cô vừa kể chuyện, mặt bắt đầu có chút đỏ ửng, dụi dụi tay vào đầu gối, mơ màng đủ các kiểu, Miku đã đoán dược cái cảm giác của cô lúc này khi nhìn thấy cô em gái đang... có chút tình cảm với người cô yêu...

    Lòng bắt đầu trở nên hậm hực, có chút máu lạnh dâng trào, cô biết là bạn thân nhưng cũng không thể có được crush của cô... cô cầm chai bia bên cạnh, tính lấy cớ đập chết Gumi đi vì dám chạm tới crush...

    - K...

    Không phải tớ yêu chị ấy đâu... chỉ coi như chị em họ thôi mà, tớ không có ý định cướp đi người cậu yêu... cậu là người tớ quý nhất mà....

    - Chị em còn được... mấy giờ rồi?

    - Mười giờ.

    - Hả?!

    - Có lẽ chúng ta về thôi...

    - Ừ...

    Đợi tớ ra xử lý ông anh.

    Cô bước ra khỏi quán với khuôn mặt giận dữ, mở rầm cửa phòng, rồi chạy tới quầy, hét thật lớn.

    - ANIKI!!

    - Oh, em gái cưng đó hả?

    - Hatsune Mikuo, người anh trai ruột thịt đã nuôi nấng, yêu thương cô từ lúc mẹ cô ra đi không dấu vết, mặc dù nhìn ngu ngơ, hay nhảm thế thôi nhưng mà chung tình lắm, yêu cô em gái hết mực, bất chấp tất cả vì cô, thỉnh thoảng ngố ngố nhưng lúc cũng nghiêm túc, rồi lại trở nên thật vui vẻ và thân thiện.

    Hiện đang làm ở quán Bar cao cấp và kiếm được khá nhiều tiền.

    Kiểu thế thôi chứ lúc nào cũng làm Miku bực hết chỗ.

    - ĐỪNG LÀM MẶT NGU!!

    TẠI SAO ANH LẠI NÓI HẾT BÍ MẬT CỦA EM CHO NHỎ BẠN THÂN?!

    - Ủa, anh tưởng bạn thân thì được nói cho nhau hết tất cả bí mật thầm kín chứ?

    - Anh hứa là sẽ giữ bí mật mà!!

    - Thôi thôi đc, bí mật này chỉ có ba chúng ta biết thôi.

    - Anh đặt ngón trỏ của mình lên môi và suỵt một tiếng.

    - Hơn nữa miễn phí cho cái phòng VIP là sướng lắm rồi, anh không làm thế cho người ngoài đâu, nên chịu chút nhá, hihi!

    - Ưưưưưư......

    Được rồi!!

    Thôi em về đây!!

    - Còn nữa Miku-chan...

    - GÌ?!

    - Cô gái này...

    - Cô ấy làm sao?

    Muốn tán thì.... tán....

    - Cô bực dọc nói rồi lại thẫn thờ một lúc, sau đó thì bắn mình lên, mặt đỏ chẳng tả lên lời, cả Gumi khi nhìn vào cô gái Mikuo chỉ thì cũng hốt hoảng cả lên, vì người cô nhìn thấy ai ngờ lại chính là cô gái cô lỡ yêu đang say bí tỉ, ôm tới năm chai rượu.

    - L...

    Luka-senpai?!

    - Luka-san?!

    - OAAAAA.....

    SAO CÁI ĐỜI TÔI CỨ NHƯ RÁC THẾ......

    ĐẾU CÓ GÌ TỬ TẾ CẢ.....

    Ơ.....

    MIKU-CHANNNN.....

    CẢ GUMI-CHAN NỮA, THIỆT LỜ ĐÔNG ĐỦ.......

    - Cô ấy vừa mới vào, đá tung cái cửa, rồi tự tiện gọi anh là anh trai Miku, đòi mua tới 5 chai Genever Gin, sau đó nằm xỉn ở đây...

    Có vẻ khó chịu lém...

    - GENEVER GIN?!

    ANH ĐÙA EM SAO?!

    LOẠI RƯỢU NÀY KHÁ NẶNG ĐẤY.

    PHỤ NỮ KHÓ MÀ UỐNG NỔI.

    LẠI CÒN 5 CHAI?!

    - Anh cũng muốn ngăn lại, nhưng mà cô ấy trả anh 1 sấp tiền to, nên.... ahihi.

    - QUÁI HAM TIỀN!

    BỘ ANH TÍNH GIẾT CHẾT KHÁCH HÀNG À?!

    - Phải có tiền mới mua được mấy thứ cho cả nhà và chăm sóc i mố tồ san của anh chớ... cơ mà... cô này nhìn quen lắm... quen lắm... và quen---- A!

    Đây là crush của e--- UHM!!

    - Chưa nói xong, Mikuo đã bị bàn tay của Miku bịt miệng lại.

    - Lộ bí mật thế đủ rồi, còn Gumi-chan, đưa Luka-senpai về đi.

    - Cậu đưa về đi.

    - Sao lại là tớ?

    - Đừng giữ khoảng cách thế chứ, lại gần nhau hơn đi, à mà thôi, tớ về đây, BYE!!

    - Cô nhanh nhảu chào rồi vội vã póng ra khỏi cửa thật nhanh.

    Miku còn không kịp ngăn lại nữa cơ.

    - Ơ... a...

    Haizzz, đời tôi... mệt quá đi, giờ về nhà chắc em ốm, chở thêm cả senpai thì em đi chết luôn đây.

    Tiền đi Taxi chỉ có từng này, chắc đi nửa đoạn lại phải đi bộ.

    - Ở gần đây có 1 nhà trọ ý, vào ở tạm.

    Đường đi tới đó bằng với số tiền em có.

    - Em hổng đủ tiền ở trọ.

    - Không sao.

    Đây.

    - Anh đưa cô tầm khoảng hơn trăm nghìn yên gì đó.

    - Cầm lấy mà tiêu, còn thừa tiêu nốt cũng được.

    - Nhiều vậy á, tiền ở trọ rẻ thôi, không tới nỗi này đâu.

    - Không sao đâu, em là em gái anh mà, anh sẽ làm mọi thứ để em vui, bất chấp tất cả.

    Giờ hãy cầm lấy đi.

    - Ừm...

    Vâỵ em sẽ trả lại số thừa sau nhé, công nhận lúc nào cũng khiến em khó chịu mà thỉnh thoảng cũng ngầu như thế này.

    Yêu Aniki nhiều, bye~

    - Bye.

    Cô bước ra khỏi quán Bar bắt Taxi, tay kia khoác lấy vai Senpai đang say của mình.

    Lúc đến, cô đưa bà chị vào trước rồi mình vào sau.

    Trên đoạn đường, Miku cứ nhìn ra ngoài hoài, mặt nhìn buồn thiu vô cùng, có lẽ cô đang ngẫm nghĩ về 1 thứ gì đó chăng, chuyện này đến tác giả cũng chịu.

    Bỗng có 1 thứ gì đó đè lên cô, cô quay sang thì thấy Luka đang tựa vào vai mình, nhắm mắt ngủ 1 cách ngon lành.

    Trông mọi khi cũng chẳng có gì thay đổi, cơ mà lúc ngủ lại dễ thương vô đối.

    Đôi má hồng hào ấy, khuôn mặt hiền từ, nó khiến cô cảm thấy thật vui, bàn tay nhẹ vuốt lên mái tóc hồng suôn mượt.

    Khi đến nơi, cô trả tiền xe rồi lại trả tiền phòng, bế crush theo phong cách công chúa vào phòng rồi đặt lên giường, ngồi ở phía góc và ngẫm nghĩ thứ gì đó.

    "Ắt xì", tiếng hắt hơi vang lên thật to, vang cả phòng, nghe là đã biết bà chị đang cảm lạnh rồi, buổi tối nó lạnh thế này cơ mà, đến lực sĩ còn chẳng dám ra ngoài nữa chứ.

    Cô lại gần, kéo chăn đắp cho Luka, vẻ mặt hiền hậu xuất hiện, nhìn bà chị nằm co rúm lạnh lẽo Miku thấy cũng thương lắm.

    Nhìn vào đồng hồ thì đã 11 rưỡi rồi, mai là Chủ Nhật nên ngủ muộn chẳng sao, nhưng cũng phải đi ngủ sớm để có sức khỏe.

    Cô trèo lên giường, đầu vẫn cứ ngẫm nghĩ một thứ gì đó, mặt vẫn cứ xịu đi, chẳng biết là đang nghĩ cái gì nữa, càng nửa đêm, trời bắt đầu lạnh cắt da cắt thịt như gió điều hòa ý.

    Miku cũng không thể chịu được, cô nằm mất ngủ mãi vì quá lạnh, cái chăn mỏng khủng khiếp nên chắc không đủ ấm thì cũng phải, bây giờ chỉ biết nằm co ro ở đó, chẳng bớt tý nào, chẳng còn cách nào khác nữa...

    Bỗng nhiên, một luồng khí ấm bao trùm lấy cô, một cánh tay to lớn vòng qua, rồi siết chặt lấy cô, làn gió nhè nhẹ phất phơ trên đầu, hơi thở quen thuộc, vòng tay ấm áp này, thật ấm quá, Luka đang ôm lấy cô, và điều này thật tuyệt biết bao, dễ chịu, thoải mái, đầm ấm, đây cứ như là một giấc mơ vậy, mùi hương sữa tắm quyến rũ này, mặc dù bị mùi rượu ắt lấy nhưng có khi càng làm nó thơm hơn, cảm giác này... cứ như... cô đang nằm trong... vòng tay mẹ ngày xưa, những kỉ niệm ùa về, chúng cứ vẳng trong đầu, nó làm cô... muốn thiếp đi...

    đi vào giấc ngủ sâu...ah... kimochii nee~ (Cấm nghĩ bậy!!)

    Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, tia nắng dịu vàng chiếu xuyên rèm cửa xanh, chiếu xuống bóng hình hai cô gái sinh viên đang ôm lấy nhau chìm trong giấc ngủ huyền ảo, Miku là người dậy trước, cô quay sang Luka, người đã giữ ấm mình suốt đêm hôm qua, trao 1 nụ hôn nhẹ để thay cho lời cảm ơn.

    Bà chị cũng có chút tỉnh táo, nhìn Miku bằng ánh mắt lờ đờ rồi cũng thót mình khi bị hôn.

    - MIKU-CHAN?!

    - Hihi...

    Ohaiyo Luka-senpai~

    - Có chuyện gì ngày hôm qua.. và chị đang ở đâu?

    - Hôm qua chị nằm say xỉn ở quán Bar của anh trai em, để em phải đưa về phòng trọ nghỉ tạm.

    - Thảo nào hôm qua chị cứ thấy lạnh, rồi bỗng dưng cảm thấy ấm hơn khi ôm được cái gì ý.

    - Chị đã ôm em suốt hôm qua đó, và em cảm ơn về điều ấy.

    - HỂ?! *Đỏ mặt*

    - Chỉ là ôm thôi mà...

    Công nhận ấm thiệt ha... hihi...

    - Ừm...

    ARGH!!

    Đầu tôi....

    - Cái tội uống Genever Gin đấy, lại còn 5 chai, làm gì mà uống khiếp thế?

    - Thực ra... chị uống...

    để bớt lo sợ đi...

    - Chị có thể giải quyết nỗi sợ bằng mọi thứ mà... sợ gì mà đến nỗi vậy?

    - Chị không thể...

    - Đi mờ, nó đi...

    - Không được, đây là chuyện riêng tư...

    - Mồ...

    Hàng xóm thân thiết phải lo cho nhau chớ...

    - Cô nũng nịu rồi dụi đầu vào ngực Luka van xin.

    - Ấy ấy được rồi, chị sẽ nói...

    - Yay :3

    - Thực ra là...

    ừm...

    CHỊ CÓ CẢM GIÁC CỨ NHƯ BỊ AI ĐÓ THEO DÕI, DÒ SÁT

    ------------To Be Continue----------

    2558 từ, mỏi tay gần chết 🙂))
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Thông báo


    tác giả đang tắc ý tưởng hết chỗ nói, lại còn phải đi học thêm, chuẩn bị cho năm học mới, bla bla... nên thông cảm, chưa ra chap đc

    Đợi khi nào rảnh rỗi mới ra đc nhóa

    À mà khi nào các senpai mới lên trường?? 🙂)))
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 6


    *Trên lớp học thêm*

    Cô giáo: *Nói nhảm cái gì đó*

    Học sinh: *như chết, ko chút động đậy*

    Au: Cạch... cạch.... cạch.... cạch..cạch..cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CẠCH CAAAAAAAAAACCCCCCCHHHHHHH *Gẫy ngòi*....

    Hơ, YAHHHHHHH!!!

    Cô: Em kia, có vấn đề j?

    Au: *Chạy tới ôm cô* NGHĨ RA RỒI!

    NGHĨ RA RỒI!!!

    Cô: Nghĩ.. cái gì?

    Au: *Cầm cặp* *Phi thẳng về nhà với tốc độ bàn thờ* NGHĨ RA RỒIIIIIIII!!!!!

    Cô: Ớ...

    EM KIA, ĐÃ ĐẾN GIỜ VỀ ĐÂU!!

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------

    - Khoan... gì cơ?!

    Tôi thực sự hốt hoảng khi nghe được điều đó, chị bị theo dõi lâu chưa, sao chị không nói cho tôi, chị đã giữ bí mật này bao lâu rồi hả, và tại sao phải giấu chứ, đặc biệt là đối với tôi, người chị yêu quý nhất... thậm chí chị còn giấu nữa là sao.

    Lần này tôi đã hốt hoảng lắm rồi đấy, đến giờ chị còn giả bộ cười nữa là thế nào, đừng che che đậy nữa, nói thật đi xem nào, tôi lo lắm rồi đó đấy, bị theo dõi không phải chuyện đùa đâu, đặc biệt là một cô gái xinh đẹp, trưởng thành như chị.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt chị, lên giọng nói:

    - Thế là sao?!

    Sao chị không nói cho em, chị giấu chuyện này bao lâu rồi hả, chỉ vì nó mà chị suýt giết chết mình bằng 5 chai rượu đấy!!

    - ....

    - Làm ơn, em là người mà chị có thể trút lên bất cứ thứ gì, em sẽ giải quyết, chị hãy cứ nói đi, chỉ một lời thôi, giải thích đi!!

    - Tôi nắm thật chặt hai vai của chị, cố gắng thuyết phục không ngừng, nỗi lo chẳng tài nào giảm xuống, nhưng cuối cùng điều tôi thấy chỉ là bộ mặt giả tạo ấy đang cúi gằm xuống, từng giọt lệ cứ lăn dài một dòng trên đôi má ửng hồng.

    Hai tay ôm lấy khuôn mặt ấy rồi lao tới ôm tôi, gục trên ngực tôi khóc đến ướt cả áo, tôi cũng chả muốn làm gì khác trừ buông tay khỏi vai và ôm lại.

    Tôi hiểu cái cảm giác ấy như thế nào mà, buồn bực - sợ hãi - cô đơn, giống như cái cảm giác tôi trải qua ngày xưa, bị coi là con khác người.

    Có sợ ra sao thì chị vẫn cố cất tiếng nói bằng giọng nói nghẹn ngào:

    - Xin lỗi nhé... chị không muốn ai lo cả... thậm chí cả em.... chị đã khiến người khác lo lắng để rồi chết hết, mẹ, rồi bác hàng xóm... thậm chí...

    Rin-chan và Len-kun....

    - Rin-chan, Len-kun... tên nghe quen quen....

    - Tôi thầm nghĩ, chợt nhận ra người con gái ấy vẫn gục vào lòng tôi.

    - Ấy chết!

    Nhưng... như em nói rồi đấy, em nguyện chết vì chị, nên hãy cứ nói bất cứ điều gì cho em, nhé.

    Chị vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.

    - Vậy... em sẽ làm vệ sĩ tạm thời cho chị, chịu không?

    - Chỉ cần có em là chị an tâm rồi.

    - Vừa mới khóc xong, cái mặt này lại cười, đôi khi chị trẻ con thật đấy, buồn có xíu lại cười, tôi chọc nhẹ má chị chơi chơi, đồng thời cũng cười, rồi hôn nhẹ lên trán giúp chị đỡ sợ hơn.

    Au: Thụ mạnh mẽ, công mỏng manh... mị thích điều này!!

    Luka: Tui best lạnh lùng trong Vocaloid đấy nhớ!

    Miku: Có sao đâu, chị mỏng manh nhìn cute lém~ *Ôm Luka*

    Luka: Oái!!

    Bỏ chị ra!! *Cựa quậy, chống đối*

    Au: Đờ mợ mấy chị, em còn lứa tuổi học sinh, còn chưa có con nào tán :vv

    Chúng tôi gấp chăn gấp màn cẩn thận, tắt hết đèn điện rồi cầm cái thẻ phòng xuống quầy để trả, vừa mới bước chân ra khỏi cửa Luka đã nắm chặt lấy tay tôi run bần bật cứ như đang gặp thảm họa, tôi giật bắn mình lên, trên mặt xuất hiện mấy vệt đỏ lận, tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay mềm mại ấy, lòng tôi cứ dưng dưng sao ấy:

    - Miku-chan... cho chị... nắm tay em chút được không?

    - Chị quay mặt đi, ngại ngùng nói làm tôi càng muốn đè chị ấy ra, khuôn mặt ấy quả là dễ thương, kawaii không chịu nổi luôn ý.

    - Ơ...

    ừm, để em gọi taxi đã...

    - Uh...

    Trong khi tôi bấm từng con số trên điện thoại, bỗng có 1 người đàn ông...

    à không... nhìn cứ như một người phụ nữ va phải chúng tôi làm chị kêu lên 1 tiếng "Woa!!" và ngã phịch xuống, kéo luôn cả tôi xuống cùng.

    Lần này thì gay cấn lắm, nếu tính về khoảng cách giữa tôi và chị thì là...

    ờ mà thôi, chạm mặt luôn rồi, tầm 0,5cm đúng hơn.

    Tôi cảm thấy được tất cả, đôi mắt này, mùi hương này, mái tóc này, thậm chí tôi cảm nhận cả mùi hương dịu ngọt từ đôi môi hồng này, tôi chẳng cưỡng nổi nữa, chỉ một chút nữa thôi...

    ư ư ư, cầu mong không có ai ở đây.... sắp... dược rồi.... chút nữa... thôi...

    *ALO!!

    CÓ AI NGHE THẤY TÔI KHÔNG?!

    ALOOO!!!*

    Au: Đờ mờ cái điện thoại :>>

    Oái!!

    Tôi đang làm cái trò gì thế này, may quá chưa môi chạm môi là được rồi, tôi nhẹ đẩy chị ra rồi tìm cái điện thoại, douma nó đang nằm ở đây nhỉ, hừm..... a, trên ngực tôi!!

    Trời ơi tôi đã bấm nút gọi từ khi nào vậy, trời ạ, mong đường bên kia không ai nghe thấy tiếng.

    - A...

    Alo?

    - *Ah, mãi mới có người trả lời ha, vậy cháu gọi tôi làm gì?*

    - Ừm.... *bla bla bla* thế nhớ bác.

    Au: Tại em ngại viết mấy cái nó nói lắm 🙂))

    - *Ừm...

    ờ... okay... tôi hiểu rồi.*

    - Vậy nhờ bác đến sớm.

    Tút tút tút

    May thiệt, bác ấy không nói gì về chuyện lúc nãy, chắc lúc nãy bác ấy không nghe thấy, giờ thì quay sang cô chị, tôi lấy tay để đỡ dậy... với sự ngượng ngùng trên mặt, chúng tôi cũng chỉ nhìn nhau một lúc rồi ngoắt mặt đi, nếu chúng tôi không làm vậy ngay ngoài nơi công cộng vậy thì sao chuyện này xảy ra chứ...

    Au: Tocotoco thẳng tiến, vào đấy rồi hẵng làm nhá 🙂)

    Ah, taxi đến rồi kìa, tôi kéo tay chị và đưa chị vào trong xe, còn tôi có vẻ cảnh giác hơn mọi ngày, ngó nghiêng xung quanh, xem có kẻ tình nghi nào không, mắt tôi vốn tinh mà không nhìn thấy được ai thì thôi.

    Trên cả đoạn đường về, Luka trưởng thành của tôi giờ càng co rúm và sợ sệt hơn mọi ngày, tên khốn ấy, nó khiến người tôi dành hết tình yêu vào để bị như thế này đây, thật là... haizzz....

    - Uhm....

    Miku-chan, em chắc chị ổn không?

    - Không sao đâu, em quan sát kĩ lắm, không có ai đâu, chị đừng lo...

    - Nhưng...

    - Chị chưa kịp dứt lời thì tôi đã nhanh chóng dựa đầu vào ngực, rồi...

    ờm, chắc là ôm luôn, miệng thì thào.

    - Nghe em đi, đừng lo, em ở đây rồi, hãy cứ buông thả nỗi lo ấy đi, nhé?

    - Chị cũng chẳng ngại gì đâu, chỉ thầm cười rồi ôm lại tôi thôi, tôi biết chị ấy đang ở mức sợ sệt tối đa nên làm vậy chứ chẳng có ý gì xấu đâu, mà nhà còn xa lắm, chắc đánh một giấc cũng được, ah~ mùi hương dễ chịu này, nó ru mình vào giấc ngủ dễ ghê~

    Còn đứa tài xế đang nhìn trộm đằng sau bằng gương trong xe là chị Tác giả-san, đỏ bừng mặt lên rồi kìa, hai chị kawaii vler. 🙂)

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    - Hai đứa, ê hai đứa, hai đứa dậy đi, đến rồi, ĐẾN RỒI!!

    - Hả?!

    Ơ... ah....

    Nghe thấy tiếng bác tài xế gọi oang, tôi chợt mình tỉnh dậy, mặc dù còn hơi lơ mơ, mấy giờ rồi, tôi đang ở đâu, tôi là ai, cái gì ướt ướt trên đầu mình thế nhỉ, và... sao ấm thế nhỉ... tôi ngước lên thì nhận ra chị đang ôm tôi rất chặt, không rời nổi dù chỉ là nửa bước, đôi mắt ấy hơi sưng sưng lên, ướt đẫm những giọt lệ, chẳng lẽ... chị khóc suốt trên đường sao?!

    Ừ nhỉ, lúc tôi đang thiếp dần, tôi cứ nghe thấy một giọng nói khẽ gọi "Mẹ", chị ấy nhớ mẹ mình đến vậy ư, thế cũng phải... mẹ chị ấy mất rồi mà, làm sao có thể giấu được nỗi đau ấy lâu chứ, cũng giống tôi thôi, mẹ mất đúng ngày sinh nhật 10 tuổi, bảo sao không đau...

    Nhưng dù sao tôi cũng cần đưa chị vào nhà, chắc là nhà tôi.

    Tôi cõng chị ấy lên lưng, vừa mới mở cửa thì ông anh ấy xuất hiện ngay trước mặt.

    - Oa, i mố tồ-san, em đã về!!

    - Đừng gọi em bằng cái từ đấy nữa, gọi Miku thôi.

    - Ừa ừa....

    ủa, cô người yêu em à?

    - Ừm, em nghĩ chắc chị ấy vẫn mệt vì rượu... tại anh cả đấy, ham tiền.

    - 5 chai thôi mà, có gì đâu. *cười*

    - 5 chai.... thôi bỏ đi, em đưa chị ấy lên phòng, tí anh pha nước ấm và mang đĩa hoa quả cho cô ấy ăn tạm.

    - OK!!

    - Nói rồi anh ta chạy tung tăng vào bếp, còn tôi nhìn ảnh bằng ánh mắt chán nản, rồi tiếp tục nhiệm vụ của mình.

    Nhẹ nhàng đặt chị ấy lên giường êm ái, kéo chăn lên và bật tạm điều hòa, tôi kéo cái ghế từ bàn học đặt cạnh để ngồi ngắm cái gương mặt khi ngủ của chị ý.

    Tóc hồng, chân thon, mặt moe, ngực bự, ba vòng chuẩn kinh khủng, bảo sao ai cũng yêu, nhưng tôi nghiêm cấm điều đó, chỉ có mình tôi mới được sở hữu chúng, cả điệu bộ ngây ngô đáng yêu như 1 đứa trẻ 12 tuổi ấy, tất cả là của tôi hết, nói chung chị ấy chỉ thuộc của mình tôi thôi, CHỈ TÔI THÔI!

    Bỗng có cái gì chạm vào, rồi nắm thật chặt, chị đang nắm tay tôi, tiếp tục rơi lệ, đôi môi ấy khẽ gọi đến tôi cũng có thể nghe thấy:

    - M..

    Mẹ....

    Mẹ đừng bỏ con... mẹ đừng bỏ con như vậy mà.... mẹ ơi...

    Tôi ngồi nhìn chị, trong lòng day dứt, tôi chẳng muốn ngồi nhìn tội nghiệp như vậy đâu, chỉ mỉm cười và thì thầm và đôi tai mỏng manh này:

    - "Không đâu, mẹ không đời nào bỏ con đi như vậy đâu."

    - Thật... chứ mẹ?

    - "Thật mà, con là tất cả của mẹ, mẹ không bao giờ muốn bỏ đi thứ châu châu báu ngọc ngà này đâu, mẹ yêu con lắm."

    - Mẹ...

    Con cũng yêu mẹ....

    - "Ừm, giờ ngủ đi, con gái yêu."

    Vừa khóc xong, giờ lại cười, tôi lạy cái tính trẻ con của chị luôn cơ, nó làm tôi muốn cười lắm, hehe~

    Au: Nhìn như hai mẹ con ý, kkk.

    *VVVEEEEOOOO*

    Ủa, cái gì sượt qua vậy?

    *Vụt*

    Gì vậy, AI THẾ?!

    Mikuo, là anh hả?!

    KHOAN!

    Không, mình ngửi thấy... có mùi sát khí ở đây, hay là... là hắn!!

    Kẻ theo dõi, là hắn!!

    Nhưng... khoan, nó đang ở ngoài cửa sổ, bóng hình ấy... quen quen, nho nhỏ...

    KHÔNG!!

    Tôi cầm luôn con dao rọc giấy trên bàn học, nhảy ra ngoài cửa sổ, trèo qua cây, rồi nhảy mạnh xuống đất, nó chạy đi rồi, dồn hết sức lực để chạy, qua đường tro ngõ, công viên, hắn chạy nhanh quá, không xong rồi, hắn đang chạy vào ngõ cụt, đây là cái lợi thế.

    Tôi ra sức đá thật mạnh vào gáy hắn, đè hắn xuống thật mạnh, đấm tới vài cái trên mặt, chuẩn bị giơ con dao ra thì tôi muốn biết được cái khuôn mặt đằng sau cái mặt nạ.

    Tôi giật thật mạnh ra, tay tôi bỗng cứng đơ, không thể chuyển động, mắt tôi trợn hết lên, lòng tôi quả thực sốc khi biết được hắn.

    Không, không thể nào, là ngươi ư, tại sao lại là ngươi, tại sao... ngươi lại làm chuyện này chứ hả, TẠI SAO CHỨ?!

    GUMI MEGPOID!!

    -----------TO BE CONTINUE------------

    2174 lận, hay vaizzz.....
     
    [Lumi] [Yandere] Chị Là Của Em... Suốt Đời!! (Yuri)
    Chap 7


    - Không... không thể nào...

    Gumi-chan... là...

    CẬU SAO?!

    - M...Miku-chan ah...

    Tôi đứng chết trân ở đó, người tôi sốc tới tột độ, không thể nào, người tôi quý.... chính là người đã theo dõi người tôi yêu bấy lâu nay, nhưng... họ đều là chị em họ, tôi tưởng họ là họ hàng thân thiết, bộ Gumi có thù oán gì với Luka chăng, nhưng lúc gợi kỉ niệm giữa hai chị em cậu ấy còn đỏ bừng cả mặt nữa, thế này là thế nào, và tại sao.

    Cả con lẫn lí trí của tôi đều mách bảo tôi nên thủ tiêu cô ấy đi, nhưng... tôi không thể làm vậy, cô ấy là BFF của tôi, sao tôi có thể....

    - Nhưng... tại sao cậu lại... tớ nhớ cậu mới đi du học về mà, chính cậu bảo với tớ vậy!!

    - Thực ra... tớ... về nhà được mấy tuần rồi....

    - KHOAN!!

    Cậu...

    LỪA TÔI!!

    - Ưm... tôi...

    đã lừa cậu...

    - Nghe câu nói đó càng khiến tôi đau lòng thêm nữa, cô ấy lừa tôi...

    VÀ ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN CẬU ẤY LỪA TÔI!

    Nó đang kích thích cái tay đang cầm dao này.

    - Không... không... không không không...

    đây chỉ là một giấc mơ thôi, chỉ là 1 giấc mơ...

    - Là thật...

    đấy....

    - Tại sao... cậu lại.... ?

    - Miku-chan à... tôi chỉ đang... bảo vệ chị ấy thôi....

    - BẢO VỆ?!

    CẬU GỌI ĐÂY LÀ BẢO VỆ?!

    - Tôi tức giận xách cổ áo ấy lên, hét thẳng vào mặt cậu ấy.

    - Tớ.. mới về được mấy tuần, có khi gần một tháng.... tôi định tìm sang nhà cậu thì thấy anh Mikuo bảo cậu đã đi chơi với chị ở công viên... tôi cũng không bất ngờ mấy vì tôi biết chị với cậu đã thân nhau với tư cách là hàng xóm....

    điều tôi bất ngờ là... tôi đã chứng kiến được cảnh đó, cậu và chị... hôn nhau...

    - H..

    Hôn?!

    Cậu đã ở đó?!

    - Ừm... khi đó, tôi mới biết rằng... cậu đã yêu chị ấy, nhưng... vì cậu là BFF của tôi, nên... tôi chỉ còn cách... chúc phúc cho hai người đc sống bên nhau, và lặng lẽ qua đi... cho tới khi hắn ta... hắn.... hắn đang định cướp chị ấy đấy...

    - Hắn?

    - Hắn nói rằng... hắn bất chấp tất cả... vì em gái... hắn... yêu chị ấy rồi, dọa sẽ... hãm hại ai nếu dám động vào chị ấy, có khi.. tính giở trò gì đó với em mình... vì rất sợ hãi... tôi đã theo dõi chị ấy suốt ngày, suốt đêm...

    đảm bảo... chị ấy đc an toàn... và khi đi với cậu... tôi biết... cậu là người... có thể bảo vệ được chị ấy... khụ khụ khụ...

    - Cô ấy vừa lắp bắp nói bỗng ho khụ khụ ra máu... tôi quá hoảng sợ khi thấy được điều đó, chẳng lẽ do tôi đã làm vậy?

    - Cậu... ho ra máu kìa!!

    - Ah.. tôi quên chưa nói... tôi... chỉ sống được..

    3 ngày nữa thôi... bệnh... nặng lắm rồi...

    - Trời ơi, sao bạn tôi lại ra nông nỗi này, cậu đã giấu giếm tôi bao nhiêu điều rồi?!

    - Cậu..

    đang định... giết tôi... phải không?

    - Sao cậu biết?

    - Con dao ấy, tôi biết mà.... mà cứ giết tự nhiên... tôi cũng sắp chết rồi...

    - Tôi... không thể làm vậy, tôi không làm được, tôi không làm đư--- - Tôi vừa nói, đôi mắt đẫm lệ, con tim tôi đau khủng khiếp, chỉ muốn gào lên, nhưng Gumi đã ngăn tôi làm điều đó, cô lấy bàn tay trắng xoa má trái và gạt đi dòng nước mắt long lanh, đôi mắt màu lục long lanh ấy như thuyết phục tôi rằng giết cô đi.

    Tôi đành làm vậy, cậu ấy đã làm crush của tôi cảm thấy sợ hãi, tôi không còn cách nào nữa, giơ con dao này lên thật cao lao vút xuống phần ngực trái của cô vang một tiếng PHẬP rõ to, mặc dù đâm trúng vào tim nhưng tôi vẫn có thể thấy được môi cô ấy mấp máy từng lời như đang muốn nói một lời gì đó, phải chăng nó có nghĩa là

    さよなら、 わたし わ だいすき

    ( Tạm biệt, tớ yêu cậu )

    Tôi nhìn ả một lúc, dòng nước mắt cứ lăn dài trên má, nghẹn ngào không nói nổi nên lời, tôi ôm thật chặt xác cô bạn đang chìm vào giấc ngủ vĩnh cửu, tôi biết, tôi thật là ích kỉ.... chính vì nó mà tôi đã đánh mất cô ấy, chỉ vì muốn bảo vệ chị, mà tôi đã sát hại chính người bạn thân, cả con tim... lẫn lý trí, nó đều đồng quan điểm, ép tôi phải làm việc đó... cứ như đang sai bảo tôi như một con hầu hạ vô dụng đang bị bắt nạt, tôi không thể nghe được chính mình.

    Tất cả là tại tôi

    Đặt tâm vào người yêu để rồi để người bạn tri kỷ phải ra đi

    Giờ tôi chẳng còn gì nữa

    Sao tôi lại thành nên thế này

    Chúa ơi tại sao lại như vậy chứ

    Tôi không phải là người nữa rồi

    Một kẻ sát nhân

    Không ghê tay

    - Miku-chan, em đi đâu thế?

    - Một giọng nói vang vọng từ vùng xa xôi ở đâu đó, ơ mà giọng nói này... nghe quen quen.... không!

    KHOAN ĐÃ!!

    - Luka-senpai?!

    - Ơ...

    Au's pov:

    Trong khi Miku còn đang ôm Gumi khóc sướt mướt, Luka từ đâu bước tới vô tình nhìn thấy khung cảnh hãi hùng này, cô đứng chết trân ở đó, đôi mắt long lanh sáng rực vụt tắt đi, lắp bắp hốt hoảng đến không nói lên lời, rồi từ từ nhắm mắt lại, gục ngã xuống đất ngất đi.

    Miku nhìn thấy vậy chạy ra hoảng sợ nhìn cô, lay lay cô mãi nhưng chẳng ích gì, cô gọi tên chị đến khàn cả cổ làm cho những người dân xung quang phải chú ý

    ----------------------------------------------------------------------------------

    - Ừm....

    Cô là người nhà cô ấy phải không?

    - A..!

    - Trong lúc Miku đang chần chừ, lo lắng ngồi chờ đợi kết quả ở trong bệnh viện thì ông bác sĩ bỗng đi ra.

    - À... không, tôi chỉ là hàng xóm.

    - Cô gái tên Megurine thì không sao cả, hệ thần kinh vẫn ổn cả, chỉ có điều... cô ấy bị mất 1 chút phần trí nhớ về chuyện lúc nãy và một số chuyện mà tôi cũng ko rõ, cô có thể vào thăm, nhưng cô ấy vẫn chưa tỉnh hẳn.

    - Dạ, vâng.

    Cảm ơn bác sĩ nhiều.

    - Còn cô gái tên Megpoid... chúng tôi xin chia buồn, cô đã ra đi mãi mãi, ca phẫu thuật quá khó khăn, chúng tôi đã làm hết sức.

    - Nói rồi ông bỏ chiếc mũi của mình xuống phần ngực, mặt cúi gằm xuống buồn rầu.

    - Không sao đâu, dù sao cũng cảm ơn bác sĩ nhiều.

    - Miku cúi đầu rồi mở cửa vào phòng.

    Cô ngồi bên cạnh thành giường trắng, nhìn dáng người nhỏ bé của người cô luôn yêu thương đang chìm vào giấc mộng trên giường trắng, cô khóc thầm trong người, nhẹ nắm lấy đôi tay trắng nõn kia, chợt nhiên nó cũng đáp trả lại, cô gái ấy nhìn cô bằng một ánh mắt lam ngọc bích long lanh, khẽ cười với cô.

    Miku nhìn vậy cười theo, giọt lệ trong suốt ấy rơi xuống trải ga giường trắng muốt.

    - Chị tỉnh rồi...

    - Một người mạnh mẽ như em đôi khi cũng phải khóc ha...

    - Chị phải chịu khổ như thế này sao không khóc nổi.

    - Ừm....

    Vậy là Gumi-chan đã ra đi mãi mãi rồi...

    - Đúng vậy...

    - Chị không tin nổi mình đã không thể bảo vệ con bé.

    - Cô đột nhiên ngồi dậy, dựa lưng vào thanh giường, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ.

    - Ngày xưa, chị lúc nào cũng bị bắt nạt hết, từ bố mẹ, đến bạn bè xung quanh, cho tới họ hàng, chị đã quá yếu đuối, chẳng biết làm gì hơn.

    Khi chị bị bọn đầu gấu dồn mình vào đường cùng, em ấy từ đâu tới, hét vào bọn họ, và chịu cả đòn cho chị khi bị đánh tới tấp..

    Hồi lại quá khứ:

    - Ai đó cứu tôi với!!

    - Nhóc con kêu cứu chắc để cho mất sức thôi, haha.

    - Đại ca!!

    Con này nhìn ngon phết đấy chứ!!

    - Hả?!

    À...

    ừ, trông ngon nhể, ngoan ngoãn đi theo bọn anh, rồi nhóc sẽ an toàn thôi.

    - Bỏ ra, tên khốn!!

    - Á à, bé tí đã bày đặt chửi người lớn, tao cho mày chết!!

    - Đừng, em xin các anh...

    đừng làm vậy với em!!

    - Mày ngoan cố quá ha, bày đặt cầu xin.

    CHẾT ĐI!!

    *BỐP*

    - G..

    Gumi-chan?!

    - Con nhỏ đầu xanh nào đây?!

    - Đừng động tới chị tôi, Luka-san, chạy đi!!

    - Ơ... nhưng...

    - Cứ chạy lẹ đi!!

    - Mày dám cản tao à!!

    - Có giỏi thì đánh tôi đi.

    - Được lắm, dám lên mặt với tao!!

    * BỐP BỐP BINH BINH*

    Quay lại thực tại nào 🙂)

    - Chị còn chẳng biết làm gì ngoài đứng đó nhìn rồi mới chạy đi, quả nhiên có lớn tới chừng nào chị vẫn không thể sống nối nhờ em ấy, chị quá yếu đuối mà.

    - Đôi mắt ấy rưng rưng nước mắt, rồi lăn dài trên má, cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ... trong nỗi nhớ tột cùng.

    Miku nhìn cô thật tội nghiệp, nhưng cũng không có nghĩa là cô chỉ ngồi không ở đó, cô trao cho 1 nụ hôn ngọt ngào trên vầng trán ấy, nhẹ nói thầm vào tai:

    - Không sao đâu, có xa xăm, nhớ nhung thế nào, thì cậu ấy mãi ở trong chúng ta thôi, có khi cậu ấy đang nhìn chị ở một hướng nào đó.

    - Và hướng ấy chính là em đấy.

    - Ơ, nhưng.. tại sao?

    - Trông Miku ngốc như vậy, Luka khẽ cười rồi búng một cái vào trán.

    - Ngốc ạ, từ cái lúc chị chuyển xa em ấy, chị cảm thấy khá là cô đơn, cho tới khi chị gặp em, chị đã quá bất ngờ.

    Cả mái tóc lẫn khuôn mặt ấy, chẳng khác gì cả, chỉ có điều hai búi tóc ấy dài hơn thôi, chị cứ ngỡ chị có đứa em sinh đôi nữa.

    Chắc giờ, em ấy đang ở trong thân hình của em và cùng nói chuyện với chị vậy.

    Chị tươi tắn, mặt bỗng cười hì hì, nghiêng đầu sang một bên làm Miku phải đỏ cả mặt lên vì khuôn mặt dễ thương ấy, trái tim cứ đập thình thịch suốt.

    - Ủa, sao đỏ mặt dữ zợ Miku-chan?

    - Ơ, à... không có gì, ừm....

    Thôi thì chị nghỉ ngơi đi nhé... *Ôm*

    - Ưm... * Đỏ mặt * ...

    ừ... *ôm lại*

    Sau mấy phút tình tứ, cả hai rồi cũng rời nhau, Miku vừa mới bước ra khỏi phòng thì bỗng bị một ai đó đụng vai thật mạnh và ngã xuống.

    Anh ta có cùng màu tóc hồng, cao ráo hơn, trông cũng có vẻ đẹp trai và bảnh bao, nhưng hơi thô lỗ tí.

    - Ê!!

    Anh kia!!

    Đi đứng vậy à?!

    - Miku gọi anh ta rõ to nhưng chẳng có biểu hiện gì, anh chỉ lạnh lùng ngoắt mặt đi vào phòng cũ, cô nhìn bóng hình ấy mà tức giận vô đối, rồi đứng dậy.... chạy tới căn phòng ấy nhìn qua cửa kính.

    Hai người họ có vẻ thân mật, khoan!!

    Thân mật á?!

    Họ quấn bên nhau từ nãy giờ kia, thậm chí... chị còn hôn lên cả mũi anh ta nữa chứ!!

    Lại giấu diếm tình cảm ah!?

    Cô còn chưa được hôn lần nào nữa chứ!!

    Thằng này là ai, nó có quan hệ thân thiết gì?!

    Tại sao hắn cứ quanh quẩn bên chị thế kia!!

    Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, khuôn mặt tức tối đã hiện lên, cô nhìn thằng đó với ánh mắt CỰC CĂM THÙ.

    ----------TO BE CONTINUE----------

    GTS: Ấy chà ấy chà.... mọi khi giết người không ghê tay, lại còn cười như điên, sao hôm nay mới phập cái vào tim đã khóc toáng lên zầy, Hành-chan?

    Phải chăng thương bạn quá nên khóc luôn thế??

    Mấy chế đọc xong chuyện này thì sang truyện khác của tui đọc đc ko, tui rất biết ơn đó!! 🙂)
     
    Back
    Top Dưới