Ngôn Tình Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,331,852
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
luc-thieu-phu-nhan-yeu-em-nhat-doi.jpg

Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Tác giả: Rosa Bellaa
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Rosa Bellaa

Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình

Giới thiệu

Hôn ước giữa hai nhà Lục, Mặc có từ khi cô và anh còn tấm bé.

Trưởng thành, vì nghe lời cha mẹ, cũng vì thực hiện nguyện vọng cuối cùng của hai người lúc lâm chung, cô đành phải chấp nhận thực hiện hôn ước này.

Nhưng một cuộc hôn nhân không tình cảm này sẽ có thể đi bao xa?​
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 1: 1: Đi Bar


Giới thiệu qua hai nhân vật chính của truyện:
Nu9: Mặc Hân Nghiên, 20 tuổi, hiện đang là sinh viên năm 3 khoa thiết kế thời trang c*̉a trường đại học A.

Cô là thiên kim c*̉a tập đoàn Mặc thị.
Nam9: Lục Triết Hạo, 28 tuổi, chủ tịch tập đoàn Lục thị.
Chap 1: Đi bar
“Reng...reng...reng...”
Tiếng chuông báo thức chào ngày mới bắt đầu reo lên.

Trên những tán cây, mấy chú chim nhỏ bắt đầu hót líu lo, những tia nắng của ông mặt trời bắt đầu len lỏi qua khe hở c*̉a tấm rèm được kéo hời hợt, hắt thẳng lên khuôn mặt mỹ miều c*̉a Mặc Hân Nghiên.
Đang ngủ ngon lành thì bỗng dưng, Mặc Hân Nghiên bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức inh ỏi và những tia nắng chói làm cô khẽ nhíu mày, lấy tay che mặt rồi chợt bật dậy mở to mắt nhìn vào chiếc điện thoại.
"chết rồi, sắp muộn học đến nơi rồi, rõ ràng tối qua đặt báo thức là 6h30 mà, giờ lại thành 7h30" Hân Nghiên nhăn mặt nói.

Cô bật dậy, vội vàng vệ sinh cá nhân và chuẩn bị đồ rồi cuống cuồng chạy xuống nhà.

Vì dậy muộn nên cô chỉ kịp nhấp một ngụm sữa, cầm lấy lát bánh mì đen được quết sẵn mứt rồi vội chạy từ nhà ra khuôn viên biệt thự, nhảy tót lên chiếc xe có tài xế riêng đưa tới trường.

Vì là thiên kim, con gái c*̛ng c*̉a Mặc thị nên cô được sống trong nhung lụa từ bé, cha mẹ đều cho cô những thứ tốt đẹp nhất nhưng không vì thế mà cô ỷ lại hay huênh hoang, kiêu ngạo.

Cô rất hoà đồng, thân thiện với mọi người và đặc biệt học rất giỏi.

Khi thi vào trường đại học A, cô đã đỗ và là thủ khoa khoa thiết kế thời trang.

Vừa xinh đẹp, tốt bụng, học giỏi, gia thế thì chả thua kém ai.

Quả thật, cô quá đỗi hoàn hảo, đặc biệt là trong mắt các chàng trai.

Thân hình nhỏ nhắn, thon thả c*̀ng khuôn mặt khả ái c*̉a cô làm người ta nhìn vào là chỉ muốn chạy lại che chở vầ vỗ về.
Vừa xuống xe, Mặc Hân Nghiên thở phào nói
" may mà vẫn kịp giờ"
Rồi từ xa, một bóng dáng nhỏ nhắn chạy tới ôm chầm lấy Mặc Hân Nghiên, lôi cô vào lớp.

Không ai khác, đó chính là Mạc Tử Vy tiểu thư Mạc thị và c*̃ng là cô bạn thân thiết từ nhỏ c*̉a cô.

Vì cả hai đều ấp ủ c*̀ng một ước mơ nên đã c*̀ng nhau cố gắng đỗ vào khoa thiết kế c*̉a trường đại học A, ngôi trường đại học nổi tiếng nhất nước T.
"ai da, Mặc tiểu thư hôm nay tới lớp muộn nha"

"vào lớp thôi, đứng đây thêm chút nữa là tan học giờ"
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan lớp, Tử Vy c*̀ng Hân Nghiên tới một quán cà phê gần đó ngồi.

Vừa mới nói chuyện được một lúc thì Tử Vy bĩu môi, chuyển chủ đề
"kì này có khi tôi phải học lại mấy môn liền, bài kiểm tra vừa nãy c*̉a tôi nát be bét rồi, chắc bà lại ăn con 10 tròn trịa thôi Nghiên à, thật là không cam tâm mà, sao bà lại giỏi thế cơ chứ"
"hôm qua tôi đã phải thức đến tận 2 rưỡi 3 giờ sáng để ôn bài nên mới tới muộn như hôm nay đấy, chứ có giỏi gì đâu" Hân Nghiên dở giọng mệt mỏi.
Lát sau, đang hút lấy hút để mấy viên trân châu trong cốc, Mạc Tử Vy chợt loé lên một ý tưởng, c*̛ời nham hiểm rồi khẽ nói nhỏ vào tai cô
"hay tối nay tôi với bà đi bar giải khuây nhé! Dù gì bọn mình cũng thi xong hết rồi"
"sợ lắm"
"sợ gì, tôi tới đó nhiều rồi"
Vì cô chưa đi bar bao giờ nên có chút tò mò và phấn khích, cô ngẫm nghĩ một lúc rồi c*̛ời tươi gật đầu tán thành ý kiến.
"ừmm...được"
Vừa dứt lời, bỗng dưng điện thoại nhảy tin nhắn c*̉a một người tên Mặc Hân Nguyệt gửi đến, nội dung c*̉a tin nhắn ghi:
(Ngày kia chị về nước sắp xếp buổi gặp mặt với Lục gia cho em để bàn chuyện c*̛ới xin, nhớ ra đón người chị iu dấu này nhé! nhớ và yêu em rất nhiều! yew yew! chụt)
(Nhớ ra đó, có cả cục cưng của chị tới)
Vừa đọc xong tin nhắn, cô làm mặt mếu máo nhìn cô bạn thân thân yêu

"còn hai ngày nữa thôi là tôi không còn được ăn mừng ngày lễ độc thân vào hằng năm với bà nữa rồi"
Nghe vậy Tử Vy c*̛ời khổ rồi quay sang an ủi Hân Nghiên
" đừng khóc mà, coi như buổi đi bar tối nay là tiệc ăn mừng bà thoát kiếp ế cũng như tiệc chia tay được không, hả?"
"Bà đúng là đáng chết mà, dám bắt nạt tôi, ai bảo tôi ế chứ, chỉ là chưa đến thời điểm thích hợp, bà không thấy có bao nhiêu anh muốn làm bồ tôi sao?" nói xong, Hân Nghiên hất mặt lên
Tử Vy c*̛ời lớn
" haha, cho tôi xin lỗi được chưa, thôi mà, đừng buồn nữa"
"nghe nói anh chồng sắp cưới của bà rất đỉnh, còn trẻ mà đã giỏi vậy rồi, từ lúc anh ta lên làm chủ tịch, Lục thị phất lên như diều gặp gió"
"bà nghe nói vậy còn tôi thì nghe nói anh ta tính tình rất dị hợm, mặt mũi ra sao tôi còn chả rõ"
"đẹp trai lắm đó, rồi lúc đó bà sẽ chết ngất"
“Thôi tôi về trước đây, tối nay đúng 8h30 tôi đến đón bà qua đi bar, không được trễ hẹn để tôi chờ dưới nhà đâu đấy, mãi yêu Mặc Hân Nghiên xinh đẹp!" Mạc Tử Vy vừa đi ra c*̛̉a vừa ngoái đầu lại c*̛ời thật tươi
"Bye bye, hẹn gặp lại" Mặc Hân Nghiên cũng vui vẻ vẫy tay chào tạm biệt Tử Vy.
Nói rồi cô ra về rồi khẩn trương chuẩn bị cho buổi tối hôm đó..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 2: 2: Gặp Mặt


Tối đến, đúng 8h30, chiếc Ferari màu trắng (bạch mã c*̛ng) c*̉a Mạc Tử Vy đỗ lại trước cánh cổng mạ vàng sang trọng, đằng sau cánh cổng đó là căn biệt thự nguy nga c*̉a Mặc thị mang đậm chất cổ điển Châu Âu.

Từ trong biệt thự có một cô gái nhỏ đang bước ra.
“Xin chào! Mạc tiểu thư” Hân Nghiên từ trong khuôn viên biệt thự đi lại gần chiếc xe nói.
“Thế nào? Đẹp không hả” Giọng c*̉a Hân Nghiên lại một lần nữa vang lên
Hôm nay cô mặc một chiếc đầm màu trắng có dây rút.

Chiếc đầm dài đến giữa đùi, đằng trước thì kín cổng cao tường nhưng đằng sau lại lộ ra cả một phần lưng trắng noãn không tì vết.
Ở dưới cô đi một đôi cao gót màu trắng c*̉a Gucci, bên vai cô đeo một chiếc túi nhỏ cùng màu có dây đeo được mạ vàng trông rất đẹp mắt.

Còn trang phục c*̉a Tử Vy thì là một chiếc đầm ngang vai bằng nhung màu đen, bó sát người, chiếc đầm được sẻ sâu một bên chân, hai bên tay áo bồng bềnh, làm bằng vải voan, ở dưới cô đi một đôi giày cao gót c*̉a YSL, phối c*̀ng với chiếc ví cầm tay nhỏ.
“Rất đẹp, rất quyến rũ, hahaha” Tử Vy vừa dứt lời, cả hai đều phá lên c*̛ời rồi lên xe.
______________________
Tại một phòng vip c*̉a quán bar Night club, có 3 người đàn ông đang ngồi uống rượu.

Hôm nay là sinh nhật c*̉a Lục Triết Hạo.

Cả phòng chỉ có 3 người, Triết Hạo, Cao Bách Điền và Vương Tuấn Kiệt.

Cao Bách Điền là chủ tịch tập đoàn Cao thị.

Vương Tuấn Kiệt là một bác sĩ, nhị thiếu gia của Vương gia.

Bên thì ngoài đẹp trai, bên thì trong nhiều tiền.
“Hôm nay Tuấn Huy không tới sao? ”Bách Điền hai tay vừa ôm hai cô vừa nói.
“Đi chơi với vợ”(Tuấn Kiệt)
Vương Tuấn Huy là anh sinh đôi c*̉a Tuấn Kiệt, chủ tich tập đoàn Vương Thị.

Bách Điền, Triết Hạo, Tuấn Kiệt và Tuấn Huy; cả ba gia đình rất thân với nhau nên bốn người họ đều chơi với nhau từ bé, nói chuyện rất hợp và hiểu nhau.
“Nghe nói Triết Hạo đây cũng sắp là người có gia đình rồi phải không? Kết hôn với nhị tiểu thư c*̉a Mặc gia?” Tuấn Kiệt biết Triết Hạo không thích liền chọc ngoáy
“Chỉ một năm thôi rồi sẽ ly hôn, kết hôn để bố mẹ yên tâm, đỡ phải nghe cải lương nhiều, ong hết cả đầu, c*̛́ như thế này mãi thì điên mất"
"Rồi sau một năm sẽ tìm một cái cớ để ly hôn, đỡ lằng nhằng” Triết Hạo nhấp một ngụm rượu
Hai người Bách Điền và Tuấn Kiệt ai cũng hai tay hai cô nhưng Triết Hạo thì khác, anh rất không thích gần nữ giới.

Anh c*̛́ ngồi vừa đổ một đống rượu vào họng vừa nghĩ không biết sau này phải sống chung với Hân Nghiên thì sẽ phiền phức như nào.

Anh đặc biệt c*̛̣c ghét những cô tiểu thư đài các, lá ngọc cành vàng.

Cô nào c*̃ng chua ngoa, ảo tưởng và kênh kiệu.
“Anh có cần em giúp gì không?” một cô gái tiến tới chỗ anh
“Đi ra chỗ khác” Triết Hạo nhíu mày
“Anh ~~~” Ả ta chà sát ngực và cánh tay anh, giọng ỹ ẹo
“c*́t” anh gằn giọng lên.
“nhớ chuẩn bị đầy đủ phòng phẫu thuật và băng cán” Bách Điền nói nhỏ vào tai Tuấn Kiệt, mắt vẫn liếc về phía ả ta.
Ả nghe Triết Hạo gằn giọng lên liền hoảng sợ chạy ra chỗ khác.
______________________
Sau khi lên xe, đúng 15’ sau, cả hai người Hân Nghiên và Tử Vy đã có mặt tại Night club.

Cả hai nhanh chóng vào trong rồi vào quầy pha chế.
“Cho tôi 1 ly Vokca Cruiser ” Tử Vy nói với bartender
“Bà uống gì?” Tử Vy hỏi
“ giống bà”
“Vậy cho tôi thêm một ly y hệt”
“Chốc cả hai đứa đều dính cồn vào người thì ai đưa về"
“gọi tài xế, lo gì” Tử Vy tặc lưỡi tỏ vẻ đắc ý

Bartender vừa pha chế xong liền quay qua nháy mắt với người đàn ông lạ ngồi đằng xa rồi đưa cho hai cô uống.

Hai người vừa ngồi uống rượu vừa nói chuyện vui vẻ thì bỗng có 2 người đàn ông lạ có vẻ hầm hố lại chỗ.
“hai em đang nói chuyện gì mà vui thế, cho bọn anh làm quen với” hắn ta giở vẻ cợt nhả có phần ghê rợn nói chuyện với hai cô.
“Mong hai anh tự trọng, phiền ra chỗ khác giúp chúng tôi” Tử Vy tỏ vẻ khó chịu
Cô vừa dứt lời, một người vòng tay qua eo Hân Nghiên, cô vội vàng đẩy người đàn ông đó ra.

Hắn vẫn dày mặt giữ chặt lấy eo cô, tự nhiên cô thấy người vô c*̀ng khó chịu, người nóng ran lên, như có hàng nghìn con kiến chích vào người.

Cảm thấy mình như muốn ôm chặt lấy người đàn ông trước mắt.
Mạc Tử Vy liền cho hắn một bạt tai *bốp* mặt hắn hằn rõ 5 ngón tay rồi kéo Hân Nghiên ra khỏi quán bar.

Hắn phát tiết:
“mẹ con chó này"
Hân Nghiên lúc này đã tự cắn mình đến bật máu môi, khó chịu vùng tay c*̉a Tử Vy ra, đang chạy ra thang máy thì cô va vào một người đàn ông to lớn, không ai khác đó chính là Triết Hạo.
Lúc này cô đã mất hết ý thức tự chủ và lý trí.

Ôm lấy anh hôn ngấu nghiến, anh cũng không bài xích mà đón lấy thụ hôn nồng cháy c*̉a cô, đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với nữ giới mà không cảm thấy khó chịu, đã thế còn say đắm mút mát lấy bờ môi căng mọng.

Tuấn Kiệt và Bách Điền thấy cô liền bất ngờ
"này cô Mặc, Mặc tiểu thư" Bách Điền cố kéo cô ra
"Mặc tiểu thư?" vừa dứt môi, Lục Triết Hạo khó hiểu nhìn Cao Bách Điền
“Làm ơn, giúp tôi với!” thấy anh, cô như nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình
"giúp chúng tôi với, giúp tôi đưa cô ấy tới viện" lúc này, Mạc Tử Vy mới hổn hển chạy ra
"bạn tôi cô ấy bị hạ thuốc"

"ưm...nóng" Mặc Hân Nghiên chật vật, người đổ rạp vào người anh như không còn chút sức lực
Nhìn Mặc Hân Nghiên vật vã như vậy thì anh chắc rằng cô bị trúng liều nặng rồi.

Đến nước này thì chỉ còn cách quan hệ để thoả mãn.

Để lâu có thể vỡ mạch máu dẫn đến chết.

Dù gì cũng sắp kết hôn rồi, anh cũng đang có hứng, chắc không sao đâu, Lục Triết Hạo thầm nghĩ bụng
"này, này anh đưa cô ấy đi đâu?" Mạc Tử Vy thấy anh nhấc bổng cô lên liền bất ngờ hỏi
"giải thuốc" Lục Triết Hạo nói nhưng chân vẫn bước đều đều, không ngoảnh mặt lại
Vương Tuấn Kiệt lại chỗ Mạc Tử Vy
“yên tâm, đó là hôn thê c*̉a Hân Nghiên, c*̛́ để cậu ấy lo”
"đưa cô ấy về đi" Tuấn Kiệt đẩy cô sang chỗ Cao Bách Điền
"cậu để tôi ở đây đối phó một mình? Này" anh lặng nhìn Tuấn Kiệt ra về
"tôi đưa cô đi"
"mau thả bạn tôi ra"
"cô gái à, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh"
"tôi la lên đấy" Cao Bách Điền kéo cô ra ngoài, mặc cho Mạc Tử Vy vùng vẫy vẫn khăng khăng kéo cô ra xe đưa về.
"này, bỏ tôi ra mau".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 3: 3: Quà Sinh Nhật


Anh c*̛ời nham hiểm rồi thổi vào tai cô, nói:
“đây là em tự nguyện dâng lên cho tôi”
Anh ôm cô vào một căn phòng vip đầy sang trọng rồi để cô nằm xuống giường.

Trên giường, thân hình nhỏ nhắn, thon thả của cô không ngừng ngọ nguậy, miệng phát ra những âm thanh khiến người ta phải đỏ mặt.
“a...ưm...khó chịu...quá"
Anh thấy vậy, người liền nóng ran lên, ngứa ngáy, không chịu nổi, áp đôi môi mình lên đôi môi c*̉a cô.

Anh mút mát lấy đôi môi nhỏ xinh ấy, đưa lưỡi cậy hai hàm răng kia ra, môi lưỡi c*̉a hai người bắt đầu quấn lấy nhau.

Dần dần, anh hôn xuỗng cái cổ trắng nõn, kéo dài đến xương quai xanh đầy quyến rũ rồi cắn lên nó.
“aa”
Rồi một tiếng*xoạc*
Chiếc váy bị anh xé toạc ra.

Anh thoát y cho cả hai, hôn xuống rãnh c*̉a hai bầu ngực thơm tho, mút lấy một đầu nhụy hoa.

Một bên xoa nắn thành đủ hình dạng.

Triết Hạo hôn xuống bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc eo nhỏ xinh rồi nhìn xuống nơi có chiếc q**n l*t đã ướt đẫm dịch thuỷ.

Cô bé c*̉a cô đã ướt từ bao giờ.

Nhìn một lúc lâu, anh hôn xuống khu vực ẩm ướt ấy.

Cô bị anh hôn đến mù mịt, cong người lên.

Chiếc tay c*̉a anh bắt đầu tiến vào thăm dò, một ngón rồi hai ngón.
“ư...ưm...ư” những âm thanh mỹ miều ấy c*̛́ lặp đi lặp lại rất nhiều lần kích thích anh khiến anh như điên lên.
Lấy ra chiếc súng đã lên nòng, từ từ đi vào, vì là lần đầu nên chỗ đó khít chặt lại như muốn ép chết anh, rất khó di chuyển.

Vào được một nửa thì Triết Hạo cảm nhận được như có một tấm màng chắn ngang đường vào.
“ a...đau chết mất...hức hức” cô đau đớn hét lên, nơi đó cảm giác như bị xé toạc ra.
Vì xuân dược trong người cô chỉ là một liều nhỏ để kích thích nên vẫn có thể cảm nhận được sự đau đớn ấy.

Nước mắt c*̉a cô bắt đầu lăn dài xuống, anh nhẹ nhàng hôn lên hàng nước mắt chảy dài.
“ngoan, thả lỏng ra một chút, em c*̛́ xiết chặt như vậy thì không chỉ em đau mà tôi cũng đau, một chút nữa thôi rồi sẽ ko đau nữa ” anh ôn nhu nói, chưa bao giờ anh ôn nhu như vậy, đã vậy cô còn là phụ nữ.
Nghe vậy, cô liền thả lỏng người ra, anh hôn xuống đôi môi để chấn an cô rồi đâm thẳng thứ kia vào.

Cô bị anh hôn đến không thể kêu lên được, chỉ rùng mình một cái, nước mắt vì đau mà rơi xuống, một chút máu đỏ chảy xuống nệm.
“Em chính là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất đêm nay” anh liên tục luân động xuống phía dưới, hành cô không biết bao nhiêu lần.
“Ư...ưm...nhanh quá...ưm...chậm...lại...hơ” cô nức nở nói, từng âm thanh vụn vặt cứ thế phát ra
Anh như bỏ ngoài tai, tiếp tục ra vào mạnh bạo hành cô không biết bao nhiều lần khiến cô mệt mỏi mà ngất đi.
Sáng hôm sau, cô giật mình tỉnh dậy, thấy mình trần trụi, bên cạnh ga giường đã lạnh tanh, chứng tỏ người đó đã đi từ lâu.

Đang định dậy vệ sinh cá nhân thì cơn đau buốt từ hạ thân kéo đến, eo mỏi nhừ như muốn gãy ra.

Cô cố gắng lết đến nhà vệ sinh thì nhìn thấy một sấp tiền và quần áo trên bàn
“ai thèm lấy thứ tiền bẩn thỉu này c*̉a hắn ta chứ” cô tức giận ném sấp tiền ra một góc, cầm theo chiếc váy rồi rồi lết tiếp ra nhà vệ sinh.
Vừa về tới nơi, cô đã thấy Tử Vy đứng ngay trước cổng, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng, mắt nhìn chăm chăm vào điện thoại chờ người bên đầu dây bên kia nhận cuộc gọi nhưng lần nào cũng thuê bao.
"Tử Vy, xin lỗi nhé, máy tôi hết pin" Hân Nghiên vừa chạy vừa th* d*c
“Hân Nghiên à, bà làm tôi lo chết mất, bà sao rồi, ổn chứ?” Tử Vy lo lắng

“bị c*̛ớp mất đời con gái thì ổn gì chứ.

Hắn còn vứt cho một sấp tiền ở trên bàn làm như tôi là gái đứng đường không bằng”
“sắp gả cho người ta đến nơi rồi mà còn vậy, thật không cam tâm mà” Hân Nghiên nức nở nói
“Tôi nói bà nghe cái này, hình như người quan hệ với bà hôm qua là hôn phu c*̉a bà Lục Triết Hạo đấy”
“bà không nhầm đấy chứ” cô hốt hoảng, thế thì hôm đó biết giấu mặt đi đâu.
“chính người hôm qua đưa tôi về nói vậy mà, nhắc đến hắn ta là lại thấy tức, hắn trực tiếp bổng tôi lên, đã thế còn động chạm đến bạch mã c*̉a tôi” Tử Vy nhăn mặt, tức giận nói
“quan trọng là hôm đó tôi biết đối mặt với hắn như nào bây giờ, xấu hổ chết mất” cô ôm lấy khuôn mặt đỏ như trái cà chua chín mà nói với Tử Vy
“ha ha ha ha...” Tử Vy thấy cô như vậy mà bật c*̛ời lớn.

Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ thấy Hân Nghiên xấu hổ như vậy.
“bà dám sao"
“xin lỗi nhưng mà tôi không nhịn c*̛ời được ha ha ha tôi xin lỗi” Tử Vy vừa c*̛ời vừa nói.
"không sao đâu, đừng lo nhé! May cho bà là hắn ta đấy"
____________
Tại Lục thị, trong phòng chủ tịch, một người đàn ông có khuôn mặt sắc xảo khiến bao cô gái ngã quỵ đang chăm chú làm việc, không ai khác chính là Lục Triết Hạo
Bỗng từ ngoài có tiếng gõ cửa chuyền vào
*cốc, cốc, cốc*
"Vào đi" giọng nói lạnh như băng của anh vang lên
"Hôm nay có việc gì mà quan tâm tới tôi thế?" Bách Điền lại ghế so pha ngồi vắt chân hình chữ ngũ, tay cầm ly cà phê nói.
"Tất nhiên là có việc thì mới gọi, tôi không rảnh gọi cậu tới để nghe cậu luyên thuyên vớ vẩn đâu"
"vào thẳng vấn đề đi"
"điều tra cô gái đêm qua cho tôi" anh nói mà mắt vẫn đăm chiêu vào đống văn kiện
"thư ký toàn năng của cậu đâu mà lại bắt tôi đi?"

"không phải cậu biết cô ấy sao, còn bảo là hôn phu của tôi"
"đúng, Mặc Hân Nghiên, 20 tuổi.

Hiện đang là sinh viên khoa thiết kế thời trang của trường đại học A.

Vào 3 năm trước bố mẹ vì tai nạn giao thông mà qua đời.

Còn có một người chị gái đang điều hành công ty mẹ bên nước B và định cư bên đó cùng chồng người ngoại quốc và một cô con gái nhỏ"
"chị gái cô ấy là tiền bối của tôi năm cấp 3, có tham gia chung một câu lạc bộ thể thao, đến giờ vẫn giữ liên lạc"
"sao cần phải điều tra thêm gì nữa không" Bách Điền nói với giọng chọc ngoáy.
"đủ rồi, về đi
"nài, gọi người ta sang đây nhờ vả xong muốn đuổi là đuổi à"
"mà sao tự nhiên lại quan tâm đến cô ấy làm gì?"
"vợ sắp cưới của tôi, tôi không được quan tâm chắc"
"thôi, cút về đi cho ông đây làm việc"
"ông ghim" Bách Điền quay sang liếc anh một cái rồi hậm hực bỏ về
Một lúc lâu sau, anh vẫn chăm chú nhìn vào tấm ảnh của cô trên điện thoại mà nhếch môi lên.
"mình sẽ gặp lại nhau sớm thôi, vợ à".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 4: 4: Bàn Chuyện Hôn Sự Lo Lắng


Tại sân bay C, Hân Nghiên đang đứng thấp thỏm, ánh mắt lộ rõ vẻ mong đợi.

Từ xa có một một người phụ nữ nhìn có vẻ trưởng thành, chín chắn nắm tay một bé gái tầm 3 tuổi lại chỗ cô, đó chính là Hân Nguyệt chị gái c*̉a Hân Nghiên c*̀ng với bé Ngọc Nhi, con c*̉a Hân Nguyệt.

Cô chạy lại ôm chầm lấy Hân Nguyệt rồi bế Ngọc Nhi lên.
“ Chào mừng chị trở về” cô phấn khích nói.
Hân Nguyệt cũng tươi c*̛ời hùa theo.
“Tiểu Nhi xinh xắn có nhớ dì Nghiên không, dì nhớ và yêu Nhi rất nhiều đó” cô nói với giọng c*̛ng chiều hết mực.
“Con nhớ và yêu dì nhất” giọng ngọt thớt c*̉a cô bé vang lên.
Cô hôn, nựng hai chiếc má phúng phính c*̉a cô bé.

Khuôn mặt xinh xắn có nét lai tây của Ngọc Nhi cười đến híp cả mắt lại, đôi má lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, ửng hồng như hai quả táo chín nhìn là chỉ muốn cạp một cái.
“chiều mai lúc 6h sẽ đến Lục gia ăn cơm, nhớ chuẩn bị cẩn thận vào đó, cô em gái bé bỏng ngày nào c*̉a chị lại sắp phải gả đi rồi nhớ em chết mất” Hân Nguyệt véo má cô một cái mà nói.
“ đau đó chị” cô dở giọng nũng nịu.
_______________________
Chiều ngày hôm đó, đúng 6h, chiếc Maybach S 650 đỗ lại trc tòa biệt thự nguy nga, lộng lẫy c*̉a Lục gia.

‘trời ơi biết phải đối mặt với hắn ta như nào bh’ (Hân Nghiên nghĩ thầm).
Cô c*̀ng Hân Nguyệt được bác quản gia đón vào.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy xòe tay bồng màu hồng phấn, khuôn mặt được trang điểm nhẹ làm gợi lên những đường nét sắc sảo.

Trên đầu cô đeo một chiếc bờm đính ngọc trai, mái tóc đen được búi lên gọn gàng để xót lại những cọng tóc mai.

Nhìn cô thật yêu kiều và xinh xắn làm sao.

Vừa nhìn thấy hai cô, hai ông bà Lục Minh Triết và Đinh Uyển Ngưng (bố mẹ nam9) liền chạy ra
“trời ơi, Hân Nghiên bé bỏng ngày nào c*̉a chúng ta giờ đã lớn và xinh đẹp như vậy rồi sao, sắp tới còn là Lục thiếu phu nhân c*̉a Lục gia nữa chứ” bà Lục xuýt xoa.
“Dạ,con chào hai bác” Hân Nghiên c*́i đầu nhẹ, lễ phép nói
“ Aiya, sao giờ này rồi mà vẫn gọi bằng bác chứ?” (ông Lục)
“Dạ, bố mẹ” cô lúng túng nói
“giỏi, ngoan lắm, ta rất thích” bà Lục vừa dứt lời, một chiếc Rolls Royce đánh vào khuôn viên biệt thự.

Người đàn ông cao lớn, mọi ngũ quan đều hoàn mỹ từ trên xe bước ra rồi tới chỗ mọi người.
“Chào bố mẹ”nói rồi anh quay sang gật đầu với cô và Hân Nguyệt.
“tiểu Hạo à, đây là Hân Nghiên, con dâu tương lai c*̉a Lục gia, vợ sắp c*̛ới c*̉a con đó”.

anh nhìn cô rồi nhíu mày nhẹ cảm giác quen thuộc mình lại gặp lại nhau rồi, vợ nhỏ à (nghĩ thầm) còn cô thì c*̛́ c*́i mặt nhìn xuống đất, mặt nóng lên, đỏ bừng bừng ‘xấu hổ quá đi mất, sao mình lại phải kết hôn với tên mặt lạnh này chứ, ông nội mình đúng thật là
Hôn ước này được đặt ra khi xưa ông nội hai bên gia đình ngồi uống rượu, nói chuyện phiếm rồi nói lời hứa hẹn.
Lúc giờ cơm, ông bà Lục và chị gái cô nói chuyện vui vẻ với nhau, chủ yếu là bàn về hôn sự và cuộc sống c*̉a chị cô bên nước B còn cô thì c*̛́ cuối đầu ăn từ đầu đến cuối mà không biết rằng có một người thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào mình.

Ăn cơm xong, anh và cô bị ông bà Lục đuổi ra ngoài đi dạo, tiện thể làm quen với nhau mà đâu biết rằng anh và cô còn từng làm chuyện hơn cả thế nữa.
Không khí gượng gạo bủa vây, bao quanh lấy anh và cô.

Thấy khó xử, cô liền tìm đại vài câu để nói chuyện
"à...hoa ở đây đẹp thật đó, cả...cả đài phun nước nữa, thật lớn...hì hì" cô nói rồi gượng gạo cười
Cô đây là đang thẹn sao? Thấy cô như vậy, Lục Triết Hạo khẽ quay sang một bên phì cười.

Mặc dù anh không thích gần nữ giới nhưng đối với cô, anh lại có tình cảm rất đặc biệt.
*reng reng reng*
"alo"
("dạ, thưa chủ tịch, khoảng 1 tiếng hơn nữa sẽ có một cuộc họp gấp")
"được, tôi đến ngay"
"em ở đây đi dạo nhé! Tôi có việc cần đi"
"à...dạ"
Ở khuôn viên đằng trước c*̉a biệt thư đã có rất nhiều cây hoa đẹp nhưng ở khu vườn đằng sau thì còn có nhiều loài hoa lạ và đẹp hơn thế rất nhiều.

Cô rất thích hoa, đặc biệt là những bông hoa đủ màu sặc sỡ, ngát hương thơm vậy nên ở trong khuôn viên tại Mặc gia cũng được cô trồng rất nhiều cây hoa.

Tất cả đều do một tay cô trồng rồi chăm sóc mà nên.

Cô bước vào vườn mà c*̛́ ngỡ như đang trong truyện cổ tính, một khu vuờn hết sức nên thơ và đẹp đẽ.

Cô bước qua cánh cổng có đầy rẫy những hoa hồng leo lên, quấn rậm rạp rồi đi sâu vào trong, càng đi sâu vào, càng nhiều những cây ăn quả và những bụi cây hoa xuất hiện trước mắt cô.

Ở đó còn có một hồ nước đầy những bông sen mềm mại.

Cô c*̛́ mải ngắm hoa mà quên rằng mình đã đi rất sâu vào trong, đến lúc ngoảnh lại mới nhận ra mình đã bị lạc.

Trời ngày một tối đi, cô hốt hoảng tìm lối ra nhưng lối nào cô cũng thấy như nhau, đều là những con đường trải đầy hoa và lá cây.

Một lúc lâu sau mọi người trong nhà thấy cô mãi chưa về mà trời đã tối lại lấm tấm mưa liền lo lắng.

Không hiểu sao mà lòng anh c*̛́ bồn chồn lo lắng, liền chạy vào vườn gọi to:
“Hân Nghiên, em đang ở đâu”
Lòng anh bây giờ nóng như lửa đốt.

Mưa càng lúc một lớn hơn, mặc cho mưa xối xả vào người, anh vẫn chạy đi tìm cô.

Anh tìm khắp ngóc ngách của khu vườn đi qua hết con đường đầy hoa này tới con đường khác.
_______________________
Bên đây, cô cuối cùng cũng tìm được mội chỗ để tránh mưa.

Cô ngồi co rúm người, đầu cúi gục xuống hai đầu gối, hai tay ôm chặt lấy tai vì sợ nghe tiếng sấm.
Mắt cô nhắm chặt lại, người run cầm cậm, mồm cứ mấp máy nói đi nói lại một câu rồi nấc lên từng đợt, nước mắt không ngừng rơi ướt đẫm cả khuôn mặt, hai hốc mắt đỏ lên, có chút sưng vì cô đã khóc từ nãy đến giờ
"Bố mẹ ơi...hic...đừng bỏ con mà đi, con sợ lắm...hức...!sao bố mẹ lại như vậy, tỉnh dậy nói chuyện con đi chứ, mở mắt ra nhìn con đi mẹ, bố mẹ đừng ngủ mà, con sợ lắm hức...hức".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 5: 5: Tìm Thấy Em


Anh c*̛́ chạy đi tìm mãi, cuối c*̀ng cũng tìm thấy cô.

Cô đang rất sợ hãi, khuôn mặt nức nở ướt đẫm nước mắt vì sợ, ngồi ôm hai chân, c*́i gằm mặt xuống, cô ngồi trên một chiếc ghế xích đu có nệm màu trắng ngoài vườn.

Thấy cô như vậy mà lòng anh như quặn lại, lấy chiếc áo vest đang mặt choàng lên người cô rồi ôm cô vào lòng.

Cô cũng để anh ôm chặt, hai tay víu chặt vào chiếc áo sơ mi mỏng dính c*̉a anh.
“Hân Nghiên, bình tĩnh” anh nhẹ nhàng nói, tay vỗ lưng, rồi nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
Được anh an ủi trong vòng tay, cô cảm thấy yên tâm và an toàn đến lạ thường mà nín khóc.
“tôi đưa em về nhà” nói rồi anh ôm cô lên như em bé chạy nhanh về biệt thự.

Trời lúc này đang mưa rất to, sấm chớp đùng đùng, cô núp vào anh mà người run bần bật.
Vào 3 năm trước, cô c*̀ng với bố mẹ đi chơi thì gặp tai nạn giao thông trong một đêm mưa gió, sấm sét giật đùng đùng nhưng chỉ có cô giữ được mạng, bố mẹ cô ngồi trên ghế đằng trước đều gặp tổn thương lớn ở phần đầu khiến mất máu rất nhiều mà dẫn đến tử vong.

Từ đó cô rất sợ mưa lớn và sấm sét.

Mỗi khi trời mưa lớn lại gợi cho cô về ngày đó khiến cô kinh hãi.

Kể cả có yên vị trong nhà thì người cô vẫn run bần bật, cuộn tròn trong chăn vì sợ.

Cô miễn c*̛ỡng chấp nhận hôn ước này cũng vì nó là mong muốn cuối c*̀ng c*̉a mẹ cô trước khi mất.

Muốn cô chấp nhận hôn sự này mà sống thật hạnh phúc.
Về đến biệt thự bà Lục lao thật nhanh đến chỗ anh đỡ cô xuống rồi ôm chầm lấy cô
“Hân Nghiên à, con đã đi đâu thế, làm ta lo chết mất” bà Lục hai mắt đỏ hoe ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ ướt như chuột lột c*̉a cô mà vỗ về khiến cô cảm động mà bật khóc.
Từ lúc ba mẹ mất tới giờ, chị gái thì định c*̛ ở nước ngoài cô chưa bao giờ được ai vỗ về, lo lắng đến phát khóc cho cô như vậy.

Cô c*̃ng ôm chặt lấy bà vừa khóc vừa nói:
“mẹ, con xin lỗi, xin lỗi đã để mọi người lo lắng”
“không sao cả, con đừng khóc, hai đứa mau lên thay quần áo, không thể để cảm lạnh được” bà vội vàng xem cô có bị thương ở đâu không rồi vuốt mặt cô nói mà không màng để ý đến đứa con trai ‘ruột’ c*̉a mình khiến anh đen mặt.

từ bao giờ mà bà đã yêu thương và xem cô như con gái vậy.
Từ ngoài sân, Hân Nguyệt và ông Lục nghe tin mà hổn hển chạy vào.

Vì khu vườn ở đằng sau rất rộng lớn mà lại không có camera để tra nên việc tìm cô khá khó khăn.

Cả khu vườn ngoài đó đều là c*̉a bà, bà muốn được thoải mái nên không bảo người lắp cam theo dõi.
Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong, cô bước xuống nhà, Hân Nguyệt vội vã chạy lại ngắm nghía khắp người cô
“Em có sao không, có bị thương ở đâu không?”
“Em không sao, chị đừng lo” nói rồi cả hai c*̀ng ra phòng khách ngồi.
“Tiểu Nghiên à, hay là từ mai con chuyển về biệt thự c*̉a Triết Hạo sống nhé, đằng nào ngày mai hai đứa cũng đăng ký kết hôn rồi, mấy tháng nữa sẽ tổ chức hôn lễ, sau này nơi đó cũng sẽ là nhà c*̉a con” bà Lục nói với vẻ mặt mong chờ
“đúng đó Hân Nghiên à” Hân Nguyệt nhìn cô hiền từ nói
“hay là cho em ở với chị nốt hôm nay thôi được không rồi sau khi đăng ký kết hôn em sẽ chuyển về đó sống, hôm nay chị mới về nước mà, em gái c*̉a chị rất nhớ chị đó chị không biết sao?”
“được không ba mẹ?” Hân Nghiên mở to mắt xin xỏ
“được rồi được rồi nghe con hết” ông Lục cười nói
“Cảm ơn ba mẹ!” cô c*̛ời thật tươi nói
Sau khi tắm rửa xong, anh cũng nhanh chóng chuẩn bị đến tập đoàn vì khoảng 1 tiếng nữa sẽ có cuộc họp quan trọng.

Thấy anh từ cầu thang bước xuống, bà Lục vui vẻ chạy lại
“tiểu Hạo à, dù gì cũng tiện đường hay là con đưa Hân Nghiên về nhé!” nói rồi bà quay qua nháy mắt với Hân Nguyệt, Hân Nguyệt liền hiểu ý
“Chết rồi Hân Nghiên à bây giờ chị mới nhớ ra là có cuộc gặp mặt với đối tác c*̉a tập đoàn ở chi nhánh bên đây, vậy phiền cậu Triết Hạo đây đưa con bé về nhé!” cô nhìn đồng hồ rồi vừa hớt hải chạy ra xe vừa ngoái đầu lại nói.
“được, để con đưa cô ấy về” anh quay qua nói với ông bà Lục.
Một lúc sau cô c*̀ng anh ra về, cô vừa ngồi xuống ghế thì anh vòng tay qua người cài dây an toàn cho cô, khoảng cách gần đến nỗi khiến mặt cô đỏ như trái cà chua.

“cảm ơn”
“không có gì”
“bây giờ anh tới tập đoàn sao?”
“ừ”
“vẫn còn sớm, bà chủ tập đoàn đây có muốn tới tham quan không?” nghe anh nói vậy cô c*̛ời tươi có chút ngại ngùng đáp
“Đến đó tôi còn có cuộc họp, em cố gắng đợi chút, chốc sẽ có người dẫn em đi, xong việc tôi sẽ đưa về”
“được”
Cô nói mà mắt vẫn nhìn ra phía cửa kính, những ánh đèn đường, đèn led từ những bảng hiệu hắt vào trong xe khiến khuôn mặt cô hiện lên những mảng sáng tối đậm nhạt ẩn hiện.

Mái tóc cô hơi rối, người toát ra một hương thơm nhẹ nhàng của sữa tắm hoa hồng.

Khuôn mặt cô đã trôi đi lớp trang điểm do trận mưa ngoài vườn và vừa tắm xong, đôi mắt hơi sưng đỏ, đôi môi chỉ đánh nhẹ một chút son nhưng cô vẫn xinh đẹp đến lạ..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 6: 6: Rung Động


Tới nơi, cô được Lập Thành, thư ký riêng c*̉a anh đưa đi tham quan.
“chào thiếu phu nhân”
“chào cậu, c*̛́ gọi tôi là Hân Nghiên, đừng gọi như vậy, tôi không quen”
“không được, gọi như vậy chủ tịch nói tụi em chết”
“không sao, tôi sẽ nói với anh ấy sau”
“dạ”
Sau đó, cô được Lập Thành đưa đi tham quan, còn chưa đi được một nửa thì chân cô bắt đầu rã rời.
“sao mà rộng quá vậy” cô có chút thở gấp nói
“dạ, nếu muốn tham quan hết chỗ này thì chắc phải ít nhất hai ngày”
“vậy sao” nói rồi cô ngồi xuống một chiếc ghế gần đó.

Bỗng có người gọi đến.
“là Triết Hạo sao?” cô mấp máy môi nói nhỏ chỉ đủ để cô nghe thấy
“Em đang ở đâu?” giọng anh từ trong máy vang lên
“Tôi đang ở khu nhà ăn, anh họp xong rồi?”
"họp xong rồi, bây giờ tôi sẽ đến đón em, chờ chút”
"được”

Khoảng 5 phút sau anh đã có mặt ở nhà ăn thì thấy cô đang vừa nói chuyện với Lập Thành, vừa c*́i xuống xoa bóng hai bàn chân hơi sưng lên.
“đau chân?”
“tôi đi giày cao gót, đi lâu nên hơi mỏi và đau một chút, chút nữa thôi sẽ đỡ” vừa dứt lời, anh liền bồng cô lên kiểu công chúa.
“anh làm gì vậy, chỉ cần nghỉ chút thôi là được” cô hốt hoảng vòng tay qua ôm chặt lấy cổ Triết Hạo
“tôi không có nhiều thời gian”
“thả tôi xuống”
“em còn nói nữa là tôi ăn em ngay tại đây” cái gì? Cô là con nít mới lên ba hay sao mà doạ như vậy?
Hân Nghiên ngoan ngoãn để anh ôm về phòng.

Tới nơi, cô ngồi một chỗ đợi anh là nốt việc.

Ít phút sau, anh cầm lọ dầu tới gần chỗ cô
“còn đau không?”
“vẫn còn hơi đau một chút” cô vừa dứt lời anh mở chai dầu ra, đổ một ít ra tay, nhẹ nhàng kéo chân cô lại rồi bắt đầu xoa bóp cho cô.
“đừng, tôi còn chưa rửa chân mà, huống chi anh còn là người mắc bệnh sạch sẽ”
“không bẩn, tôi không ngại bẩn với em”
Nghe anh nói vậy, tim cô bắt đầu bắt đầu đập loạn xạ, phải chăng cô đã rung động, lòng có chút lâng lâng, cô c*̛́ nhìn anh dịu dàng xoa bóp cho cô mà môi cong lên nhẹ.
“tôi đẹp trai đến vậy?” bị nói trúng tim đen, cô xấu hổ rồi nói nhỏ trong mồm
"xí, đồ tự luyến"
“đó là sự thật, không phải tôi rất đẹp trai sao!” cô giật mình nhìn anh, không nghĩ anh có thể nghe được.
“đỡ hơn chút nào chưa?”
“đỡ hơn nhiều rồi”
“em có muốn đi ăn chút gì không?”
“tôi đưa em đi”
“đi ăn kem nhé” mặt cô lộ rõ vẻ hớn hở
“được” nói rồi anh đưa cô ra xe rồi đưa cô tới hàng kem.
____________________
Tới nơi, vì quán khá đông nên anh bảo cô chờ trong xe.
“em hay ăn kem ở đây?”
“vâng”
“ăn vị gì để tôi vào mua, quán đang hơi đông”

“vị vanilla”
“được”
Sau khi mua xong, anh liền chạy lại vào trong xe đưa kem cho cô
“Hay mình ra ngoài ăn nhé, ngồi trong đây chán chết đi được”
“Nghe em”
Sau khi đi chơi chán, anh đưa cô về lại Mặc gia.
“Hân Nghiên, tới nơi rồi”
“Cảm ơn anh, hôm nay rất vui” cô xuống xe rồi nói
“Tạm biệt”(Hân Nghiên)
“Tạm biệt”( Triết Hạo)
Nhìn thấy cô vào nhà được một lúc lâu anh mới ra về, mới xa cô có mấy phút mà anh đã nhớ mong, quyến luyến người con gái
Về tới nhà, anh lại cắm đầu vào công việc, có một đống tài liệu đang chờ anh duyệt.

Anh làm việc đến tận 2 3h sáng.

Cứ cách một lúc là anh lại ngắm nghía tấm ảnh anh chụp chung với cô.

Vừa ngắm, môi anh vừa cong lên cười nhẹ một cách rất ôn nhu
____________
Mặc gia:
Cô nhanh chóng vscn rồi leo lên giường cuộn tròn người trong chiếc chăn ấm áp ngồi xem hết tấm ảnh này đến bức ảnh khác được anh chụp cho rồi ngắm nghía mãi tấm ảnh cô chụp chung với anh mà cong môi lên c*̛ời suốt.
Thấy Hân Nghiên như vậy Hân Nguyệt cũng yên tâm hơn phần nào vì ít nhất anh cũng là người Hân Nghiên đã động lòng và cô cũng nhận thấy sự quan tâm c*̉a anh đối với con bé chứ không phải một cuộc hôn nhân không có một chút tình cảm nào từ hai phía.

Chỉ cần nhìn cách anh ôm Hân Nghiên vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về cô gái nhỏ ấy cũng đủ để mọi người nhận ra rằng cô gái nhỏ ấy đã chiếm lấy được một phần c*̉a trái tim anh rồi.
“thích người ta rồi sao?” Hân Nguyệt c*́i gần vài tai Hân Nghiên nói, giọng còn có ý trêu đùa.
Thấy chị đang cố ý trêu chọc mình, cô lấy chân đạp nhẹ Hân Nguyệt đẩy ra xa rồi nói
“chị trêu em”
“hình như còn đang nhớ người ta nữa kia kìa, ha...ha...ha” vừa dứt lời Hân Nguyệt liền phá lên c*̛ời.
“Nào, đừng trêu em nữa mà chị” cô bắt đầu giận dỗi nói
Bỗng từ xa, một thân hình nhỏ nhắn chạy lại nhảy vồ lên giường, nơi cô đang làm ổ.
“ Dì nhỏ ra chơi nấu búp bê c*̀ng với Dâu Tây nhé" giọng ngọt thớt c*̉a cô bé vang lên.

Đó là cô con gái nhỏ c*̉a Hân Nguyệt, Ngọc Nhi.

Vì ba cô bé là người nước ngoài nên ngoài cái tên Ngọc Nhi ra cô còn được gọi là Gemma(viên ngọc quý), tên ở nhà c*̉a cô bé là Dâu Tây.
Hân Nghiên chưa kịp nói thì Hân Nguyệt đã xen vào
“Dâu Tây à, đã muộn rồi, con c*̛́ thức muộn như vậy thì sẽ không còn là bé ngoan nữa”
“vâng ạ, con đi ngủ liền, mai dì nhỏ nhớ chơi đồ hàng và chơi búp bê với con nhé”
“ok, mai dì chơi với Dâu Tây nhé” Hân Nghiên đáp lại với giọng c*̛ng chiều..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 7: 7: Đăng Ký Kết Hôn


Sáng hôm sau, khi đang chơi c*̀ng với Dâu Tây, bỗng một chiếc xe Lexus màu đen bóng loáng đỗ lại ngay trước cổng.

Thấy vậy, cô biết ngay là anh đến đón cô, trong lòng thầm vui sướng chạy thẳng ra đón anh vào.
“sao anh tới sớm vậy”
“hử? tới rước em đi đăng ký kết hôn”
“quên rồi?” anh vuốt một ít tóc mai còn vương trên mắt cô rồi nhíu mày nhẹ hỏi
Làm gì có chứ? Từ nãy đến giờ cô mong anh còn không hết.

Thấy c*̛̉ chỉ ân cần, dịu dàng c*̉a anh, trái tim cô lại một lần nữa lại xốn xang.

Cô nhanh chóng lên xe rồi theo anh tới c*̣c dân chính.
Sau khi tới nơi, anh và cô nhanh chóng làm thủ tục rồi ra về.

Ngồi trên xe mà cô c*̛́ ngắm mãi hai cuốn sổ.

Thấy vậy anh liền hỏi

“tiếc rồi?”
“tất nhiên là tiếc”
“sẽ khiến em cảm thấy không hối tiếc” nói rồi anh nắm lấy tay cô đưa lên môi anh chạm nhẹ, hành động của anh khiến cô khựng lại mất 5 giây, tim như lệch mất một nhịp.
Đây không phải là Lục tổng lạnh lùng, hừng hức sát khí và tàn nhẫn như mọi người thường nói sao? Chả nhẽ cô lại đi lấy nhầm người à?
Cô không nghĩ anh có thể nói ra những lời hứa hẹn đầy yêu thương và ngọt ngào như vậy.

Ngồi trong xe, nghe xong câu nói của anh mà cô cứ ngồi tủm tỉm cười mãi, trái tim như có một dòng nước ấm chảy qua.

Cô không rõ là cô đã yêu anh hay chưa hay chỉ là một thứ tình cảm nhất thời nhưng đối với cô bây giờ anh đã trở thành một người thật sự rất quan trọng.
“từ giờ phải gọi ông xã, xưng em” anh nói mà mắt vẫn hướng thẳng về phái trước nhìn đường, một tay điều khiển vô lăng, một tay nắm lấy đôi tay ngọc ngà của cô.
“ gọi sai sẽ bị phạt”
“anh cũng đâu đổi cách xưng hô đâu” cô hơi chu chu môi lên trách móc anh
Lục Triết Hạo nhướng mày, cô đây là đang bắt lỗi anh
“anh gọi sai rồi thì phải cho em phạt chứ, đúng không ông xã?” cô nhếch môi cười nhìn về phía anh
Tiếng "ông xã" ngọt thớt từ chính miệng cô phát ra khiến anh như phát điên lên, vì cô thật quá đỗi đáng yêu, hận mình không thể ôm trọn cả bầu trời kia mà tặng cho cô.
“vậy em muốn phạt gì” anh quay sang nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều
“mai anh nghỉ làm ở nhà với em”
“chỉ vậy thôi?"
"chỉ vậy thôi?" cô cao giọng hỏi lại, không phải anh rất bận sao? Nghe nói đến giờ ăn, ngủ cũng không có
"cả đêm nay cũng có thể"
Nghe anh nói vậy liền hiểu ý, mặt cô đột nhiên nóng ran lên, đỏ phừng phừng.
"vô sỉ" Hân Nghiên quay mặt ra ngoài của kính, lí nhí trong mồm để tránh anh nghe thấy được.
Nhưng ai mà biết được, Triết Hạo anh nghe không thiếu một chữ, nhếch môi cười.

_______________________
Hôm nay là ngày đầu tiên cô chuyển đến biệt thự sống cùng anh.

Vừa bước xuống xe, trước mắt cô là một căn biệt thự vô cùng sang trọng mang phong cách tân cổ điển có tông màu chủ đạo màu trắng.

Vào đến cổng, cô gặp được một người phụ nữ đã đứng tuổi

"Chào thiếu phu nhân"
"dạ con chào bác, bác là..."
"tôi là quản gia của căn biệt thự này, thiếu phu nhân cứ gọi tôi là thím Trương"
"dạ, thím cứ gọi con là Hân Nghiên hoặc tiểu Nghiên là được, gọi vậy con không quen" vốn là người lớn tuổi hơn mình mà phải xưng hô như vậy, cô cảm thấy rất gượng gạo và không được thoải mái.

bác Lý ở nhà đã chăm sóc cô từ bé như mẹ vậy, lúc nào cũng một tiếng Tiểu Nghiên, hai tiếng tiểu Nghiên, tới đây phải đổi cách xưng hoi như vậy quả thực không quen
"không được, tôi không dám"
"thím cứ gọi sao cho cô ấy thấy thoải mái là được"
"vâng, thưa cậu chủ"
"con lên phòng trước nhé thím"cô cười tươi nói, thím Trương cũng nở một nụ cười hiền từ đáp lại.
Lên đến phòng ngủ, cô phải bất ngờ trước sự rộng rãi của nó.

Chỉ có một người ngủ thôi mà, có cần phải rộng vậy không.

Trong phòng có một chiếc giường kingside, ở giữa là một bộ sopha sang trọng, bên trên tường đối diện với sopha còn có một chiếc ti vi mỏng dính sắc nét.

Căn phòng ngủ ấy được thông với phòng trang phục.

Căn phòng này thật sự rất rộng có khi gộp cả quần áo với anh và cô lại để còn không hết.
Vừa vào đến phòng ngủ, cô nhảy ngay lên chiếc giường mềm mại
"mệt đến vậy?"

cô không đáp lại mà chỉ gật gật đầu nhẹ
" anh phải đi luôn?"
"bây giờ anh phải đến tập đoàn, mai sẽ ở nhà chơi với em được không"
"dạ"
Thấy anh đang lựa đồ, cô tiến lại gần tỏ ý muốn giúp đỡ anh.

Vì ước mơ của cô là trở thành một nhà thiết kế thời trang nên cô rất thích và hứng thú với những bộ quần áo.
"hôm nay anh định mặc gì thế?" cô nhẹ nhàng tiến lại gần hỏi anh
"cho em lựa" anh hiểu ý của cô, liền nói
Thấy anh nói đúng ý cô, cô liền vui vẻ tiến lại lựa quần áo cho anh, từng khâu lựa đồ đến thắt cà vạt của cô đều rất cẩn thận và tỉ mỉ.
Giờ cô chả khác nào cô vợ nhỏ đang sửa soạn cho chồng đi làm.

Mặc Hân Nghiên bất giác ngượng chín mặt, hai tay thắt cà vạt bắt đầu mất phương hướng, loạn xạ hết cả lên.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô chính thức là vợ của anh, con dâu của Lục gia nên sau khi tiến anh đi, cô tự vào bếp làm một số đồ ăn cho bữa tối mà không nhận bất cứ sự trợ giúp từ một ai.

Mặc dù được sống trong nhung lụa từ bé nhưng cô rất tự lập, cô có thể tự làm được mọi việc cơ bản trong nhà và đặc biệt cô rất thích hoa, những khóm hoa tại khuôn viên Mặc gia trước đây đều do một tay cô săn sóc mà nên..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 8: 8: Canon In D


Tập đoàn Lục thị:
Tại phòng chủ tịch, anh đang say sưa làm việc, chăm chú kiểm tra đống sổ sách và giấy tờ hợp đồng cần duyệt.

Bỗng tiếng gõ cửa từ ngoài truyền vào.
*cốc, cốc, cốc*
"vào đi" anh lạnh tanh nói.
" có việc gì thì nói nhanh đi để ông đây còn về với với vợ" Tuấn Huy ngồi xuống nhấp một ngụm cà phê rồi nhíu mày nói
"nghe nói cậu mới kết hôn nhỉ? sao? tân hôn vui vẻ, hạnh phúc chứ?" Tuấn Huy nhìn anh nói với vẻ châm chọc
"hạnh phúc" anh lạnh tanh đáp nhưng mắt vẫn hướng vào đống tài liệu
"sao hôm nay gọi tôi sang đây có việc gì?"
"đợt trước cậu cầu hôn Hạ Chi kiểu gì?" anh nghiêm túc hỏi Tuấn Huy
Nghe thấy câu hỏi của Triết Hạo, Tuấn Huy giật mình, tròn xoe mắt nhìn anh, tiến lại gần bàn làm việc rồi đưa tay lên trán anh kiểm tra
"hôm nay cậu bị ấm đầu à, vừa mới ốm dậy sao hay là thần kinh có vấn đề"
"tôi đang nghiêm túc, không có thời gian để vớ vẩn với cậu"
"vậy nếu ông đây không trả lời thì sao?"
"không cần nữa, ra ngoài"
"ông đây phải về chơi với vợ rồi, 15 phút nữa nhớ check mail" Tuấn Huy vừa đi ra cửa vừa nói mà không ngoảnh đầu lại
__________
Tối đến, Lục Triết Hạo nhanh chóng về tới nhà.

Vừa vào tới nhà mùi đồ ăn thoang thoảng thơm phức đã xộc thẳng vào mũi anh.

Nhìn cô vợ nhỏ đang đeo tạp dề làm đồ ăn trong bếp khiến anh có chút bất ngờ.
Cô mặc một chiếc váy màu xanh ngọc, mái tóc được búi lên gọn gàng, trên người đeo thêm một chiếc tạp dề nhỏ, trông xinh đẹp không tả xiết.

Trông cô bây giờ y hệt như một cô vợ đảm thực thụ.

Anh tiến gần tới chỗ cô, vòng tay ôm cô từ phía sau.
"anh về rồi?" cô bất ngờ, vành tai dần đỏ.

Hai má đã phiếm hồng do hơi nước nóng từ nồi phả lên giờ còn đỏ hơn
"ừ" đầu anh tựa lên vai cô, cỏ vẻ rất mệt mỏi
"anh lên tắm đi rồi xuống ăn cơm"
"lần sau không cần phải mất công vào bếp như vậy nữa, ở đây có người làm"
"nhưng hôm nay là buổi đầu tiên em về nhà anh mà, em muốn nấu cho anh ăn một bữa"
"nhưng sẽ rất cực"anh nhăn mặt
"em không thấy cực" cô mỉm cười làm lộ ra hai núm đồng tiên hai bên má
___________________
Tới giờ cơm, hai người ngồi vào bàn ăn rất vui vẻ, tuy những món cô làm không phải sơn hào hải vị nhưng hương vị lại rất ngon, một mâm cơm đầy ấm áp
"Thế nào, ngon chứ?" cô nói với vẻ mặt mong chờ
"rất được" Lục Triết Hạo gắp miếng thịt vào bát cho cô.

Từ nãy đến giờ cô chỉ nhìn anh ăn, lâu lâu lại gẩy gẩy nhẹ đũa vào bát cơm trắng mà quên mất mình cũng đang rất đói
"em định ngắm đến no luôn sao?"
_________
Ăn xong, cô tranh thủ đi tham quan khắp căn biệt thự vì mới tới lúc chiều nên cô chưa kịp đi xem.

Cô tìm thấy một căn phòng có tông màu chủ đạo là màu ghi đen, chung quanh toàn là sách và các tập tài liệu, cô chưa bao giờ thấy nhiều sách đến vậy.

Thì ra đây là thư phòng c*̉a anh, thư phòng của anh, kỳ thực rất rộng.

Cô chạy tới chạy lui khắp phòng khám phá thì phát hiện còn một căn phòng trong đó nhưng cửa có mã khoá nên cô không tài nào mở được, thậm chí ngày sinh nhật của anh cô còn không biết thì mò mật khẩu kiểu gì chứ.
Anh từ dưới nhà đi lên thì thấy cô đang loay hoay, nhìn chằm chằm vào cánh cửa có mã khoá kia

"muốn vào trong?"
Cô có chút giật mình quay ra chỗ anh, mắt sáng lên, đầu gật gật
"muốn biết mật khẩu?" (Triết Hạo)
"là..."(Hân Nghiên)
"là gì?" anh đứng tựa vào cửa trêu chọc cô một chút, ánh mắt mang theo ý cười
"mau nói cho em biết"
"một điều kiện"
"điều kiện gì?"
"lại đây hôn anh"
Mặt cô ửng hồng, dù gì cũng là vợ chồng rồi, chắc không sao đâu nhỉ? Cô do dự một lúc rồi tiến lại gần chạm nhẹ lên môi anh nhưng anh nào đơn giản như vậy.

Anh lấy tay giữ sau gáy cô hôn sâu hơn.

Hân Nghiên bị anh hôn đến mê muội, người mềm nhũn.

Đến lúc cô gần mất hết dưỡng khí, đập đập vào vai anh thì anh mới miễn cưỡng buông.
"Hôn cũng đã hôn rồi, mau cho em biết mật khẩu"
"được" nói rồi anh ghé sát vào tai cô tiết lộ mật khẩu
Sau khi nhập mật khẩu, cô liền đẩy cửa vào, đập vào mắt cô là một chiếc dương cầm tam giác lớn chình ình ngay giữa phòng, trên giá treo ở một góc trên tường là một chiếc vĩ cầm, ukulele và cả guitar nữa
"woa, anh còn biết chơi nhạc cụ sao"
"chỉ biết đánh dương cầm và biết một chút guitar, còn lại là để Nhã Tịnh chơi"
"vậy sao, em biết chơi tất cả nhạc cụ trong đấy đó nhé"
"rất giỏi" anh gật gù tán thưởng
"anh biết đánh Canon in D sao" cô nói mà mắt vẫn chắm chú vào tập bản nhạc trên kệ, tay lật hết trang này đến trang nọ

"bài tủ"
"em cũng biết chơi vĩ cầm bài đó đó nha"
"vậy cùng chơi một bài, chơi bài Canon in D" (Triết Hạo)
"Ưm, được"(Hân Nghiên)
"chờ chút, em đi lấy đàn của em"
"không phải ở đây cũng có?"
"cái của em to hơn 1 side, hơn nữa lâu không dùng rồi, tiếng không chuẩn, phải chỉnh lại dây rất phiền"
"được"
Cô nhanh nhảu chạy lên phòng lấy đàn rồi chạy lại xuống phòng nhạc cụ.
"em tới rồi"
"được, bắt đầu thôi"
Nói rồi tiếng đàn dương cầm vang lên, những ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng lướt trên mặt đàn.

Hân Nghiên cầm cây vĩ nhẹ nhàng kéo bắt vào nhạc.

Cứ như vậy cả hai cùng phối hợp nhịp nhàng, đắm chìm trong những âm thanh, giai điệu du dương.

Tiếng đàn của cả hai như được thổi hồn vào, hoà vào làm một..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 9: 9: Cá Khô


"Không tệ chút nào"
"em kéo vĩ cầm rất hay"
"không phải anh cũng đánh đàn rất giỏi sao?"
"lâu không chơi, tay hơi cứng rồi"
"em muốn xuống nhà đi dạo, anh cùng đi với em nhé"
"được"
Quả thực Lục viên rất rộng, chỉ nhỏ hơn Lục gia một chút, có khi ngày mai cô phải nhờ người đi in bản đồ để tránh bị lạc mất.
"woa, ở đây cũng rộng thật đó" cô vừa chạy nhảy vừa nói, anh không nhanh không chậm theo sau, môi cong lên nhẹ, vừa đi vừa lắc đầu ngao ngán.

Nhìn cô hiếu kỳ, lon ton lon ton chạy như vậy thật đáng yêu chết anh rồi.
"đi chậm lại, cẩn thận không ngã"
"em biết rồi, em sẽ cẩn thận mà" cô vừa chạy vừa ngoái đầu lại nói
Đi được một lúc lâu, cô thấy một ngã rẽ nhỏ khác bên cạnh.

Cô đi sâu vào bên trong.

Con đường này khác xa với vẻ đẹp đẽ, tươi mát của con đường hoa ở Lục gia.

Nó trải đầy những chiếc lá khô héo mòn của một vài cái cây đã sớm trơ trọi không một ai săn sóc hai bên đường.

Mặc Hân Nghiên đi sâu hơn vào trong, trời đã sẩm tối mà không một ánh đèn nào chiếu sáng.

Trước mắt cô bây giờ là một chiếc cổng lớn đã cũ và xỉn màu, khác với ở Lục gia, chiếc cổng được đầy rẫy những dây leo, những bông hoa hồng đua nhau khoe sắc, đua nhau nở rộ.

Khu vườn được tắm mát bởi một màu xanh tươi tắn còn ở đây thì khác, chỉ có một màu vàng héo úa.

Ở đằng xa kia là một cây cổ thụ lâu năm.

Thân cây xù xì, chắc phải mấy người mới ôm xuể.
"sao khu vườn ở đây rộng như vậy lại không cho người trồng hoa thế anh? Thật uổng phí chết mất" vì cổng bị khoá nên cô không thể vào trong được, chỉ đứng ngắm nghía xung quanh giọng có chút buồn bã nói
"sau này nó là của em, anh giao phó nó cho em, em tuỳ ý sử dụng"
"thật sao?" mắt cô sáng lên hướng về phía anh, kỳ thực cô rất thích chăm sóc cây cối
"thật" nhìn vẻ mặt háo hức của Hân Nghiên mà anh bật cười
"sẽ không phụ lòng anh, em sẽ trồng thật nhiều hoa và chăm sóc chúng thật tốt" cô nói rồi nhướn người lên hôn *chụt* một cái thật kêu vào má anh
"không đủ"
Nghe vậy cô phì cười rồi hôn vào môi anh liền bị anh lấy tay giữ chặt sau gáy mà hôn sâu hơn, đưa lưỡi vào khuấy đảo, hút hết mật ngọt của cô đến khi cô hết dưỡng khí mới thôi.
"hử? Không biết thở?" anh nhướng mày nhẹ, ánh mắt mang ý cười trêu đùa cô vợ nhỏ vẫn đang xụi lơ trong lòng mình
Nghe anh hỏi vậy, cô thật thà lắc lắc cái đầu nhỏ
"em hôn thật tệ, cần luyện tập nhiều hơn, đôi môi nhỏ này cũng thật ngọt" anh ghé sát vào tai cô nói
"vô sỉ" cô từ nãy đến giờ cứ ôm mặt không rời mà nói.

Mặt cô bây giờ đã đỏ ửng như trái cà chua chín
Không khí ngượng ngùng bủa vây lấy cô khiến cô không tài nào chịu nổi liền chuyển chủ đề
"anh ơi"
"hửm?" nghe hai từ anh ơi như rót mật vào tai anh của cô mà anh như muốn ngã quỵ, giọng cô thật ngọt chết mất

"em muốn vào trong, anh mau mở khoá" vừa nói tay cô vừa chỉ chỉ vào chiếc ổ khoá trước cổng
"được, để anh gọi người mở"
Sau khi được mở khoá, cô chạy vào trong, xem xét hết các ngóc ngách trong vườn
"anh nói ngày mai sẽ ở nhà chơi với em đúng không?"
"ừ" anh vuốt nhẹ mấy cọng tóc lưa thưa trên mặt cô ra sau tai
"vậy em muốn đi mua hạt giống, đồ làm vườn và cả một chiếc ghế xích đu để ở kia nữa"
"được"
"cảm ơn anh"
"cảm ơn thế nào?"
"vậy anh muốn thế nào? Vừa nãy anh hôn mà môi em đã hơi tấy lên rồi" cô phụng phịu nói
"anh xin lỗi" anh lấy ngón cái sờ nhẹ lên bờ môi mềm mại có phần hơi sưng đỏ của cô
"xin lỗi chả có tâm gì cả" cô hơi chu chu môi quay ngoắt đi giận dỗi nói
"vậy em muốn sao?" anh bật cười nhẹ, tay luồn sang ôm eo cô, mới vừa nãy người cần bồi thường là anh cơ mà, sao giờ lại thành cô thế này
"em hơi lạnh, ôm em" cô dang hai tay ra
"được, ôm em" Mặc Hân Nghiên được anh ôm vào lòng, cô nghe rõ từng nhịp đập trái tim anh, cơ thể anh thật to lớn và ấm áp
"Ngày mai em muốn đến thăm mộ ba mẹ" trong lòng anh cô thủ thỉ
"được, anh cũng muốn gặp ba mẹ"
"trời bắt đầu lạnh rồi, em muốn vào nhà"
"không muốn chờ để vào trong?"
"mai em sẽ vào"

"được"
Vừa đi tới khuôn viên trước cửa chính của biệt thự cô nhìn thấy một thứ gì đó như một cục bông trắng muốt nằm trên thềm.

Là một chú mèo ba tư lông dài nhỏ nhắn, nó cuộn tròn người lại, bên cạnh còn có một chiếc bát nhựa đựng đầy hạt (thức ăn cho mèo) cùng với mấy chú cá khô nhỏ.
"meow~" cô cúi người xuống v**t v* rồi gãi gãi chiếc cổ trắng ngần
"là mèo của anh sao"
"là em gái của anh mua tặng"
"xem ra cô em gái nhỏ của anh cũng có mắt nhìn đấy chứ nhỉ" Triết Hạo nhướng mày nhẹ nhìn cô, khó hiểu
"không phải sao, chú mèo này y hệt anh, lúc nào cũng cau có" Hân Nghiên nhăn mặt diễn tả lại khuôn mặt của anh còn anh thì bật cười.
"nó thích ăn cá khô sao?" cô nhìn lướt qua chiếc bát nhựa
"đúng, bữa nào cũng phải có ít nhất là một con"
"anh, tên nó là gì thế?"
"chưa có, cho em đặt"
"vậy gọi nó là Cá Khô nhé"
"em thích là được".
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 10: 10: Ba Mẹ Cứ Yên Tâm Nhé!


Đã sắp 10 giờ tới nơi rồi mà trên giường, hai người một nam, một nữ vẫn đang quấn quít ôm nhau ngủ.
Lục Triết Hạo khẽ tỉnh, nhíu mày vì ánh nắng chói chang từ ngoài len lỏi chiếu vào qua khe rèm bị hở.

Anh nằm ngắm nhìn người con gái đang nằm ngủ bên cạnh mình, yêu chiều hôn vào trán Mặc Hân Nghiên.

Chỉ ngủ thôi mà sao cô cũng xinh đẹp đến mê người.
"tiểu Nghiên, dậy thôi" anh vuốt nhẹ những lọn tóc vướng trên mặt cô
"ưm~~, em chưa muốn dậy" cô ngái ngủ nói
"sắp 10 giờ tới nơi rồi" anh ghé sát người vào mặt cô nói
"em không dậy đi chơi?"
"khi nào em tỉnh ngủ...Dậy rồi đi"
"em mà còn ngủ nữa là chốc em sẽ hoá thành con ỉn con cho xem"
"....."
Triết Hạo đã làm đủ trò rồi mà không tài nào gọi cô dậy được, đã đến lúc phải dùng chiêu cuối rồi
*reng, reng, reng* anh tự mở nhạc chuông điện thoại, hạ thấp tone giọng xuống, người bắt đầu hừng hực sát khí
"alo"
"bao lâu nữa bắt đầu cuộc họp?" anh vừa nói vừa liếc liếc mắt sang chỗ cô mấy hồi

Nghe anh nói vậy Hân Nghiên liền bừng tỉnh bật dậy, lại chỗ anh đang đứng rồi giật giật cánh tay áo của anh.

Nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình làm nũng vừa buồn cười lại vừa đáng yêu chết mất, cô vợ nhỏ này của anh đúng là dễ lừa quá rồi.
"40 phút nữa sao?"
"được, tôi tới ngay"
"anh phải đi thật sao?" cô buồn bã nói
"bao giờ anh mới về thế?"
"vậy mà anh nói là hôm nay anh sẽ ở nhà chơi với em" cô bĩu môi
"thế em đã tỉnh ngủ chưa?" thấy cô như vậy anh liền không chịu nổi vòng tay qua eo cô ôm vào lòng
"rồi ạ" cô cũng vòng tay qua ôm chặt anh lại không muốn cho anh đi, tựa cằm lên vai anh, gật gật đầu liên tiếp 3,4 cái nói
"tỉnh ngủ hẳn chưa?"
"tỉnh hẳn rồi ạ" cô ngẩng đầu nhìn anh
"thật sự tỉnh chưa?"
"em đã nói là em tỉnh rồi mà" cô hơi cáu lên
"vậy vào vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng, chốc đưa em đi chơi" anh nhếch môi cười
"anh dối em sao? anh dám nói dối em, em đánh chết anh" Hân Nghiên vừa nói vừa đánh liên tiếp vào người anh
"em đánh chết anh thì ai đưa em đi chơi bây giờ, hửm?" anh giữ hai bàn tay cô lại
"hứ, không cần nữa"
"vậy anh tới tập đoàn đây" Lục Triết Hạo tiến lại gần phòng thay đồ
"không muốn, không muốn, không muốn anh đi nữa" Hân Nghiên liền chạy theo níu tay anh lại
_______
" đã no rồi?"
"sao mới ăn có chút mà đã thôi rồi?"
"em no rồi" Hân Nghiên vừa nói vừa xoa xoa nhẹ chiếc bụng
"mình đi thăm mộ ba mẹ trước nhé anh, em sẽ gọi cả chị và Nhi Nhi nữa"
"được"
"chờ anh ra lấy xe nhé"
"dạ" nói rồi cô liền rút máy ra gọi cho Mặc Hân Nguyệt
Điện thoại đổ chuông nhạc chờ một hồi thì cuối cùng đầu dây bên kia cũng có người nhấc máy
("alo")
"chị"

("ừ, chị đây, sao thế? Có việc gì không?")
"phải có việc thì mới được gọi sao?" cô hơi chu chu môi lên hờn dỗi
("ý chị không phải vậy") Hân Nguyệt phì cười
"em đùa chút thôi"
"Em định chốc nữa sẽ cùng Triết Hạo tới thăm mộ ba mẹ, tiện thể đón chị và Dâu Tây đi cùng"
("được, chị chuẩn bị ngay đây")
"chờ em nhé, em tới đón chị liền"
("woa, chốc nữa dì nhỏ và chú Hạo sẽ tới đón Dâu Tây đi chơi sao?") cô vừa dứt lời thì giọng của Ngọc Nhi vọng vào
"đúng aaa, chốc nữa dì sẽ tới đón Dâu Tây đi chơi nha, Dâu Tây hứa phải ngoan nhé!"
("dạ, Dâu Tây hứa sẽ ngoan")
("bye bye dì Nghiên")
"bye bye, tạm biệt bảo bối nhỏ"
"Hân Nghiên, đi thôi" anh lái xe gần tới chỗ cô rồi hạ cửa kính xuống nói.
"dạ"
Anh đánh thẳng đến Mặc gia đón Hân Nguyệt và Nhi Nhi rồi tới phần mộ của ông bà Mặc.
Trời hôm nay thật trong và xanh, còn kèm theo một chút hanh khô và hơi se se lạnh của những cơn gió heo may nhẹ lướt qua khiến tóc cô khẽ bay bay.
Mặc Hân Nghiên đưa mắt hướng xuống phần mộ mà ngấn lệ.

Cô vội lấy tay lau đi mấy giọt nước mắt lăn trên gò má rồi khom người xuống nhổ đi những ngọn cỏ dại mọc chung quanh.

Hân Nguyệt cũng nước mắt ngắn dài nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ, quay mặt đi chỗ khác để mọi người không nhìn thấy.

Đã lâu rồi cô không tới thăm ba mẹ, ở bên đất nước B xa xôi kia, ngày nào cô cũng nhung nhớ họ, nhớ họ rất rất nhiều.
"Dì nhỏ buồn chuyện gì sao? Sao dì lại khóc" Ngọc Nhi thấy Hân Nghiên khóc liền đưa tay lên vuốt nhẹ khuôn mặt cô, ngây ngô hỏi, mắt cũng hơi đượm buồn.
Trong đầu cô bé cứ thắc mắc:
có chuyện gì mà mọi người trông đều có vẻ rất buồn, dì Nghiên còn khóc nữa
Cô không đáp lại mà chỉ mỉm cười nhẹ.

Lục Triết Hạo cũng chỉ biết đứng v**t v* chiếc lưng mảnh khảnh của cô mà an ủi
"chào ba mẹ, con là Lục Triết Hạo, chồng của Mặc Hân Nghiên.

Con rể của hai người sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt"
"ba mẹ cứ yên tâm nhé, con và chị hai đang sống rất tốt, thật sự rất tốt" cô khịt khịt chiếc mũi đã đỏ hồng mà hô to
"ba mẹ ở trên kia phải thật mạnh khoẻ và vui vẻ" //hô to// (Hân Nguyệt)
"mẹ ơi! có phải thật sự ông bà ngoại của Dâu Tây đã hoá thành thiên thần rồi bay lên trời cao kia không?" cô bé nói mà chỉ chỉ tay lên bầu trời trong xanh ấy
"Đúng vậy, đã hoá thành thiên thần và bay đến một nơi thật xa rồi" Hân Nguyệt mỉm cười nói, mắt hướng về phía bầu trời xa xăm kia.

Cô tin rằng hai ông bà cũng đang yêu chiều nhìn về phía dưới này mà mỉm cười thật hạnh phúc..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 11: 11: Đi Chơi


"chú Hạo ơi! bây giờ chúng ta sẽ tới công viên chơi sao?" ánh mắt non nớt, long lanh của Dâu Tây đổ dồn về phía anh đang lái xe
"đúng vậy, Dâu Tây có thích không?"
"thích lắm ạ"
"vậy Dâu Tây phải ngoan và nghe lời ông bà bố mẹ nhé! Lần sau chú Hạo sẽ đưa Dâu Tây đi chơi ở nhiều nơi hơn nữa"
"dạ, Dâu Tây hứa sẽ ngoan ạ"
"giỏi lắm!"
Xưa đến nay, anh rất ít khi tiếp xúc với con nít, nói đúng hơn thì là không thích.

Nhưng với cô bé 3 tuổi này thì anh lại rất mến.
Từ lúc lên xe đến giờ, Dâu Tây cứ ngồi hát suốt.

Hát mệt rồi thì lại quay qua bi ba bi bô nói chuyện với anh, mọi câu hỏi đều xoay quanh chuyến đi ngày hôm nay.

Mấy câu hỏi của cô bé rất ngây ngô, nhiều lúc còn pha chút gì đó rất hài hước khiến anh vui vẻ mà bật cười, những câu hỏi mà chỉ có trẻ con mới dám đưa ra.
Hôm nay Dâu Tây mặc một chiếc váy baby doll màu vàng đất, tay áo bồng và có chút dài vì trời đã chớm vào thu, đã hơi se se lạnh rồi, trên cổ còn đeo thêm một chiếm yếm nhỏ màu trắng có thêu vài bông hoa nhí để tạo điểm nhấn.

Cô bé được Hân Nguyệt buộc cho hai chỏm tóc hai bên, mỗi bên gắn một chiếc nơ nhỏ cùng màu với chiếc váy, cứ mỗi khi hát là cô bé lại gật gật, lắc lắc cái đầu nhỏ, phiêu theo giai điệu nhạc khiến hai chỏm tóc ấy cứ đong đưa mãi không thôi.

Trong tay cô bé còn ôm một chú thỏ bunny bằng bông, chú thỏ bông này là do Hân Nghiên mua tặng cô bé từ bên Nhật, giá của chú thỏ bông đó cũng chả ít ỏi gì.

Nó đã ở bên Dâu Tây từ lúc cô bé còn chưa đầy tháng.

Trông Dâu Tây lúc này như một cô công chúa nhỏ, đáng yêu không tả xiết.
"hình như Ngọc Nhi hết thương dì tiểu Nghiên rồi phải không? Từ nãy đến giờ cứ nói chuyện với chú Hạo suốt, chả để ý gì đến dì cả " Hân Nghiên bĩu môi, giọng giận hờn nói
"không có, không có mà, Nhi Nhi vẫn yêu dì nhất" thấy Hân Nghiên nói như vậy, cô bé liền vội vã đáp lại, khuôn mặt còn có chút hốt hoảng.
"vậy sao?"
"đúng ạ!"
"dì cũng yêu Nhi Nhi nhất!"
"hì hì" cô bé cười tươi nhìn Hân Nghiên
Hân Nguyệt và Triết Hạo cũng chỉ biết ngồi cười rồi lắc đầu ngao ngán vì sự trẻ con của cô.
Sau cuộc trò chuyện của Hân Nghiên và Dâu Tây nhỏ thì trong xe bỗng trở nên yên lặng.
Cô bé nhỏ ấy cũng chỉ ngồi thấn thờ nhìn ra ngoài cửa kính, ánh mắt có chút đượm buồn.
"Nhi Nhi à, con sao thế? hát mẹ nghe một bài được không?" Thấy Ngọc Nhi có vẻ buồn, Hân Nguyệt liền gặng hỏi
Lời của Hân Nguyệt khiến Triết Hạo khẽ nhíu tâm mi nhìn vào kính hậu trong xe.
"Dâu Tây nhớ daddy rồi"
"nhưng ở bên đó đã khá muộn rồi, mẹ sợ daddy đã sắp phải đi ngủ"
Cô bé không đáp lại mà chỉ nghịch nghịch chiếc váy rồi nhìn ra ngoài cửa kính.
"vậy mẹ sẽ thử facetime cho daddy nhé"
"dạ" nghe vậy cô bé liền hớn hở
*reng reng reng*
Chuông điện thoại đổ một hồi thì bên đầu dây bên kia cũng bắt máy
"daddy" cô bé vui mừng hô to
"hello Gemma"
"ba ơi, con nhớ ba rồi"
"ba cũng nhớ hai mẹ con rồi" vì Dâu Tây là con một mà lại là con gái nên được ba mẹ cực kỳ cưng chiều.
"ba vừa làm việc xong sao? Ba có mệt lắm không?"
"được nói chuyện với con gái là hết mệt"
Nghe thấy daddy thân yêu nói vậy cô bé lộ rõ vẻ vui sướng mà cười thật tươi, cười đến híp mắt lại
"này ngài John, anh mà không tới giữ chân chị Hân Nguyệt là sẽ có người bắt bà xã của anh đi đấy nhé" Hân Nghiên nói vọng vào với giọng trêu đùa
"có người gan vậy sao bà xã?" Nghe anh nói vậy, Hân Nguyệt liền liếc xéo Hân Nghiên
"nào có ai dám bắt vợ của ngài John đây chứ"(Triết Hạo)
"là Lục tổng sao, chúc cậu tân hôn vui vẻ, sớm có tin vui"
"việc đó thì anh lại phải nhờ bà xã tôi rồi, có đúng không?"
Hân Nghiên không trả lại mà liền đỏ mặt, giờ đã lan đến vành tai, cười gượng gạo rồi giả vờ ho
*khụ khụ khụ*
"hửm?"

"anh mau tập trung lái xe"
John và Hân Nguyệt cũng chả nói gì mà cười rộ lên
"Đã muộn rồi, ông xã mau đi ngủ"
"vậy ba cúp máy nhé, yêu hai mẹ con"
"ba ngủ ngon"
"hai mẹ con đi chơi vui vẻ, tạm biệt"
"dạ" Dâu Tây vừa nói vừa vẫy vẫy chiếc tay nhỏ có phần mũm mĩm
- -------
"con muốn chơi vòng quay ngựa gỗ" cô bé nhảy tung tăng nhưng bàn tay vẫn bị Hân Nguyệt giữ lại vì sợ cô bé đi lạc
"được, được hết"
Khu chơi này rất rộng, rất náo nhiệt, đầy tiếng hò reo của mọi người từ những trò chơi cảm giác mạnh gần đó.
"anh ơi"
Lục Triết Hạo nhướng mày lên nhìn cô.

Mỗi lần nghe cô gọi anh ơi ngọt thớt như này là anh biết thế nào cũng có ý định xin xỏ gì rồi.
"em muốn ăn kẹo bông"
"không được"
"sao thế?" mặt cô xị xuống, vẫn nắm tay anh mà lắc qua lắc lại
"không tốt"
"nhưng nó rất ngon mà"
"không được" anh nhấn mạnh từng chữ mà nói, giọng hơi gằn lên
"anh hung dữ, mặc kệ anh" nói rồi cô giận dỗi buông tay anh ra chạy lên trước nắm tay Dâu Tây
Bị Hân Nghiên bỏ lại ở phía sau, anh chỉ có thể tức tối trong lòng.

Chả nhẽ bây giờ lại xông lên như một thằng điên mà kéo cô ra.

Vẫn còn Hân Nguyệt và Ngọc Nhi đang nắm tay cô.

Giờ chỉ còn nước chiều theo ý cô thôi, về anh sẽ phạt cô sau.
Anh nhanh chân chạy tới xe đẩy mua hai cây kẹo và mua thêm hai chùm bóng bay màu trong suốt, bên trong còn có đầy kim tuyến.

Hân Nghiên và Dâu Tây nhỏ mỗi người, mỗi thứ một cái.
"cho em nhưng chỉ được ăn một chút" anh đưa cây kẹo bông và chùm bóng bay cho cô rồi đưa nốt cho Dâu Tây nhỏ
"Dâu Tây cảm ơn chú Hạo" cô bé được anh mua cho bóng bay và kẹo bông thì vui vẻ nhảy cẫng lên.

Anh không nói gì mà chỉ cười cười nhìn cô bé
"woa, cảm ơn anh"
"không phải rất hung dữ?"
"hì hì" cô vừa cười vừa bấu kẹo bông cho vào miệng
Vị ngọt ngọt của kẹo bông tan chảy trong miệng cô khiến cô thật hạnh phúc và thoả mãn quá.
Nhìn cô vui vẻ như vậy mà anh cũng vui lây.

Miệng cô chóp chép ngậm kẹo đáng yêu không thôi.
"em muốn đi vòng quay ngựa gỗ, tàu lượn, xe đụng và...." Hân Nghiên nhấm nháp cây kẹo bông nói, tóm lại là cô muốn chơi vân vân và mây mây.
Vậy là cô được đi chơi và đi ăn tới tận 3,4 giờ chiều mới về nhưng còn một nơi mà cô với anh chưa đi cơ mà, cô muốn đi mua hạt giống, dụng cụ làm vườn và cả ghế xích đu nữa..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 12: 12: Mặt Lạnh Đáng Sợ Bẩn Tính Khó Ưa


"lần này chị định ở lại bao lâu?" cô từ trên ghế phụ ngoáy mặt xuống
"chị định sẽ ở lại luôn"
"thật sao?" cô bất ngờ, vẻ mặt vui mừng quay xuống
"sao em lại bất ngờ như vậy? Chị và anh Jonh định sẽ điều hành tập đoàn ở bên này"
"chị có biết em vui thế nào không? Nếu chị mà sang đấy thì em sẽ buồn chết mất"
"được, chị sẽ ở lại"
"yêu chị nhất a!"
"thôi tới nơi rồi, chị xuống xe đây"
"dạ"
*Phập* tiếng đóng cửa xe
"tạm biệt chị, tạm biệt Dâu Tây"
"chào dì nhỏ, chào chú Hạo" cô bé đứng ở cổng vẫy vẫy tay rồi vòng tay lên đầu làm thành hình trái tim
Sau khi chào tạm biệt xong xuôi, anh và cô lên xe ra về.

Cảm thấy con đường có chút quen, tất nhiên là quen rồi, là đường vòng về Lục viên mà.

Không phải không phải, rõ ràng là anh còn phải đưa cô đi mua đồ làm vườn mà.

Chả nhẽ anh quên rồi sao?
"em chưa muốn về"
"vậy chứ em muốn đi đâu?" anh nhíu mày nhẹ nhìn cô khó hiểu
"anh quên là đi đâu tiếp theo rồi sao? Hôm qua anh còn hứa với em rồi mà" cô hơi phồng má lên phụng phịu nói
"là đi mua đồ làm vườn sao?" anh véo má cô
"ưm, đúng đúng"
"và cả ghế xích đu nữa"
- --------
"em muốn trồng hoa hướng dương, hoa cẩm tú cầu, tulip và...." vừa nói, Hân Nghiên vừa chỉ chỉ vào mấy túi hạt giống.
Cô muốn trồng rất nhiều loài cây hoa khác nhau vì khu vườn đó rất rộng mà, để trống thì thật uổng phí.
"được, được hết"
"có thể xây cổng mới không anh?"
"tất nhiên"
"anh định sẽ làm cả một bể và đài phun nước ở đó, để em tha hồ mà thả cá, có được không?"
"hửm?" thấy cô không nói gì mà chỉ dùng đôi mắt long lanh kia chăm chú nhìn anh, Lục Triết Hạo liền hửm một tiếng hỏi lại
"sao anh lại chiều em như vậy chứ? Anh không sợ em sẽ hư sao?"
"vậy em nói xem, em có thích không?"
"thích, em rất thích"
" vậy nếu em hư thì sao?" cô nhướng mày lên, vẻ mặt đầy thách thức
"thì sẽ chỉnh không thương tiếc, tuỳ theo mức độ của lỗi sai mà em gây ra" anh ghé sát tai cô, nhếch môi lên, tạo thành một đường cong hoàn hảo, trong nụ cười đó còn có một chút đắc thắng, nham hiểm
"anh sẽ chỉnh như thế nào?"
"đến lúc đó sẽ biết"
"mau nói cho em biết"
"......"
"hứ, đến lúc đó xem anh chỉnh kiểu gì" cô khoanh hai tay trước ngực rồi hất mặt ra phía bên kía.
Lục Triết Hạo không nói gì mà chỉ nhếch môi lên cười.

Đang lựa đồ thì bỗng từ ngoài cửa hai lớn một nhỏ tiến vào, sao Hân Nghiên lại thấy người đàn ông kia có vẻ rất quen mắt nhỉ.

Đúng, rất quen; là Cao Bách Điền cùng cô con gái nhỏ tên Cao Tố Oanh và một người phụ nữ.
"anh"
Lục Triết Hạo nhướng mày

"kia không phải Cao tổng sao? Còn cô gái bên cạnh là ai thế?"
Nhìn Tố Oanh có vẻ rất thân thiết với người phụ nữ bên cạnh.

Từ trước đến giờ cô bé ấy rất không thích những người v* v*n bố mình, nói đúng hơn thì là rất rất và cực kỳ ghét.
Thấy Cao Tố Oanh vui vẻ bên cạnh cô gái kia, Lục Triết Hạo biết cô gái này không hề tầm thường, để lọt được vào mắt của cô bé Oanh Oanh kia không hề dễ
"Cao tổng" Hân Nghiên vẫy vẫy tay, lớn tiếng gọi, Bách Điền không đáp lại mà chỉ gật đầu một cái
"xin chào" cô gái bên cạnh Tố Oanh mỉm cười nhẹ
"xin chào, cô là..."
" tôi tên Kiều Diễm An"
"chị có vẻ lớn tuổi hơn em đúng không, em là Mặc Hân Nghiên, 20 tuổi, rất vui được làm quen"
"Đúng vậy nhỉ, chị 24 tuổi, rất hân hạnh được làm quen"
"tiểu Oanh chào cô, cô là vợ của chú Hạo mặt lạnh sao" Tố Oanh nhí nhảnh nắm tay Diễm An
"đúng vậy, chào con" Hân Nghiên bật cười vui vẻ khi nghe cô bé gọi Triết Hạo là chú mặt lạnh, nhưng đúng là vậy nhỉ, người gì đâu mà lạnh lùng, khó gần
Trong khi đó:
"xem ra cô gái này đã được Tố Oanh chấm làm mẹ mình rồi" giọng Triết Hạo trầm trầm, nói đủ để hai người nghe thấy
"cũng ổn" Bách Điền không nhanh không chậm đáp
"con bé có vẻ rất thích cô ấy, tôi cũng có chút thích" môi Bách Điền hơi cong lên, nhìn về phía người con gái ấy, chắc chắn anh sẽ phải rước bằng được Diễm An về nhà anh
"có chút? Tôi thấy mắt cậu đây là muốn rớt ra ngoài"
"rất thích" Bách Điền vẫn giữ nguyên trạng thái ban nãy, mắt vẫn dán vào người Diễm An
"bố con, chú Hạo và chú Tuấn Huy lúc nào mặt cũng lạnh tanh, có lúc thì lại nhíu mày, mặt nhăn như khỉ.

Con thích mỗi chú Tuấn Kiệt thôi, chú ấy rất giỏi, đẹp trai và còn ấm áp nữa" ở bên đầu kia Tố Oanh vẫn luyến thắng làm Hân Nghiên và Diễm An cười không ngậm được miệng

"đúng vậy nhỉ" Hân Nghiên che miệng vừa cười vừa nói
"thật khó ưa đúng không con?" Diễm An đung đưa chiếc tay nhỏ mềm mại như không xương mà cô đang nắm
Nghe cuộc trò chuyện của ba cô gái nhỏ kia mà Lục Triết Hạo và Bách Điền mặt ai cũng tối sầm lại, đen như đít nồi
"con nói xem bố và chú Hạo không tài giỏi sao? Còn rất đẹp trai" Bách Điền hơi quỳ một chân xuống để vừa tầm nói chuyện với cô con gái nhỏ, tự chỉ tay vào mặt mình
"bố và chú Hạo rất giỏi"
"đúng vậy" Triết Hạo cao giọng lên
"nhìn còn soái hơn cả chú Kiệt"
"cái này còn phải nói sao" Bách Điền tỏ vẻ đắc thắng
"nhưng trông hai người rất đáng sợ và bẩn tính, khó ưa quá" nói đến ba chữ cuối, cô bé lắc đầu ngao ngán
"con thích chú Kiệt hơn, chú ấy vừa đẹp trai, vừa tài giỏi lại....."
(lại rất dễ gần và ấm áp nữa)
"đi về, không đi mua đồ hay đi chơi gì hết cả" chưa đợi cô bé nói hết câu, Bách Điền đã chặn ngay lại, chen ngang lời của Tố Oanh
Nhìn một màn đấu trí của hai lớn một nhỏ kia mà Diễm An và Hân Nghiên được một phen cười ha hả ha hả nhưng một lúc sau liền bị hai cặp mắt như muốn giết người kia tia qua.

Hai người chỉ còn cách bặm môi lại nhịn cười
"còn lâu ấy, con đi với dì xinh đẹp mà, không thèm bố nữa" Tố Oanh tức tối dậm chân bình bịch
"Cao Tố Oanh" Bách Điền gằn giọng lên.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 13: 13: Hợp Đồng Hôn Nhân


"woa, cây hoa đá này đẹp quá!" Tố Oanh cảm thán
"tạm biệt, hôm khác gặp lại nhé!" Hân Nghiên từ trong xe ngoái đầu ra cửa kính
"tạm biệt, hẹn gặp lại"(Diễm An)
"bye bye cô Nghiên, tạm biệt chú mặt lạnh" Tố Oanh vẫy vẫy chiếc tay nhỏ
Sau một hồi lựa đồ và tám chuyện vui vẻ thì cũng đến lúc phải về lại nhà.
Tới nhà, cô và anh liền bắt tay vào trang trí khu vườn nhỏ ấy.

Hân Nghiên chắc chắn rằng cô sẽ biến nó thành một khu vườn thật xinh xắn và đẹp đẽ.
Cuộc sống của Hân Nghiên và Triết Hạo vẫn cứ êm đềm, tốt đẹp như vậy.

Thấm thoát, đã trôi qua một tháng.

Ngày ngày cô sống trong sự cưng chiều và sủng ái của anh.

Đối với cô, những ngày tháng ấy thật tuyệt vời và hạnh phúc biết bao nhiêu.
Dạo này tập đoàn đang có một dự án lớn nên anh hôm nào Lục Triết Hạo cũng đi sớm về muộn khiến cô lo lắng và suy nghĩ nhiều.

Cô nghĩ: lỡ như anh ra ngoài tìm phụ nữ, không quan tâm tới cô nữa thì phải làm sao đây?
"ây ya, thật chán quá đi mất!" Cả ngày hết ăn rồi ngủ, không thì lại đi mua sắm cùng Mạc Tử Vy, đôi lúc lại đi chơi với Diễm An và Tố Oanh.

Đi chơi cùng cả Dâu tây nhỏ nữa, còn Hân Nguyệt cũng bận tối mắt tối mũi vì phải lo công việc ở tập đoàn.

Cứ ở riết như vậy mãi thì cô chết vì chán mất.

Cô đi mua sắm nhiều đến nỗi nhân viên của hiệu nào cũng quen mặt cô luôn rồi, hiệu nào cũng được cấp thẻ VIP, ví cô có ngày cũng hết chỗ để thẻ mất.
"aaa, thật chán quá đi"
*Reng, reng, reng*
Sau một hồi đổ chuông thì Tử Vy cuối cùng cũng bắt máy
"Tử Vy à, đi chơi với tôi được không?"
("thật sự xin lỗi bà nhé nhưng tôi sợ lắm rồi, cứ thế này thì tôi phải đóng thêm mấy cái tủ đồ nữa mới đủ chỗ để, giờ tôi cũng chỉ thèm cơm nhà thôi, tôi đã ngán cơm ngoài hàng rồi!")
"đúng là cái thứ bạn, thật tức chết mà"
("đừng đừng, bà đừng cau chán nhăn mày nữa, không là sẽ già nhanh lắm, đừng quạo nữa nhé, tôi thành thật xin lỗi bà, xin lỗi rất nhiều, tôi cúp đây")
"lượn đi"
*tút, tút, tút*
*Reng, reng, reng* lại một hồi chuông nữa vang lên
"alo chị Diễm An"
("alo chị đây")
"mình đưa tiểu Oanh và tiểu Nhi đi chơi nhé chị"
("hôm nay là thứ hai mà, bọn trẻ đã đi học hết rồi, hôm nay chị cũng kín lịch dạy học xin lỗi em nhiều nhé!")
"dạ, em chào chị, chị dạy tiếp đi ạ"
("uh, tạm biệt em")
*tút, tút, tút*
*Reng, reng, reng* lần này hồi chuông có vẻ vỗi vã hơn lần trước, là Triết Hạo gọi cho cô, cuối cùng cô cũng đã được cứu rồi
"alo em nghe"
"anh ơi" cô ỉu xìu gọi anh
("hử? Em sao thế?")
"em chán sắp chết rồi, mọi người hôm nay ai cũng bận hết, chả ai đi chơi với em"
("muốn lên tập đoàn chơi?")
"dạ được" nghe vậy mắt cô liền sáng rực lên
("vậy lấy giúp anh tập tài liệu màu vàng trong ngăn kéo bàn làm việc trong thư phòng")
"dạ"
("anh chờ em")
"vậy em cúp đây, bye anh"
("tạm biệt")

*tút, tút, tút*
Vừa tắt máy xong, Mặc Hân Nghiên liền lon ton chạy vào thư phòng lấy tài liệu.
Đang tìm tài liệu để mang tới tập đoàn thì cô thấy tập tài liệu khác ở trong ngăn kéo bàn làm việc liền tò mò mở ra xem.

Vừa mở ra một dòng chữ to đùng đập vào mắt cô.
“Hợp đồng hôn nhân, bên A: Lục Triết Hạo, bên B: Mặc Hân Nghiên” đọc xong dòng chữ đó mà tim cô như ngừng một nhịp, quặn lại, đứng hình mất vài giây.

Thì ra từ trước đến giờ tình cảm anh dành cho cô đều là giả dối sao.
Nhiều lúc cô tự hỏi anh có yêu mình
không rồi quay ra tự hỏi chính mình cô có thật sự yêu anh hay chỉ là một thứ tình cảm nhất thời nhưng giờ cô đã có câu trả lời cho chính mình rồi.

Cô yêu anh, yêu anh rất nhiều.

Yêu từng cái ôm ấm áp, từng c*̛̉ chỉ, từng cái vỗ về, yêu cái giọng nói trầm trầm đầm ấm và nụ c*̛ời ôn nhu dịu dàng ấy.

Cô thật sự đã yêu anh rất nhiều.

Cô chăm chú đọc từng điều khoản một.

Cô đọc mà mắt đã ngấn lệ, thật sự cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài trong một năm thôi sao.

Cô biết anh là một người được rất nhiều cô gái cao quý hơn cô để ý đến anh, nếu anh chỉ có ý định đùa giỡn tình cảm c*̉a cô như vậy, cớ sao lại phải gây thương nhớ cho cô như vậy chứ.

Không phải, cô thấy rõ ràng là anh đã có tình cảm với cô rồi mà, hay chỉ là thương hại.

Một tháng qua thật sự anh rất quan tâm và yêu chiều cô nữa.

Đúng, chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.

Cô sẽ gặp anh để nói rõ ràng.
Cô được tài xế đưa tới tập đoàn.

Vào tới nơi thì cô bị lễ tân giữ lại hỏi
"xin chào, cho hỏi tiểu thư đây đến tìm gặp ai ạ" lễ tân cúi đầu cung kính chào
"à, tôi đến tìm Lục tổng"
"Cô có đặt lịch trước không ạ"
"Không, tôi tới đưa tài liệu cho anh ấy"
"Cô nghĩ cô là ai mà tới đây tìm gặp Hạo của tôi" Cô vừa trả lời xong thì có một cô gái lại gần quầy lễ tân, là đại tiểu thư của Lý gia, Lý Mộng Đình.

Cô ta đi đôi giày cao gót chắc cũng phải 8,9 phân, mỗi lần gót chạm đất lại phát ra tiếng *cộc cộc* rất nhức tai, mặc chiếc váy cúp ngực mà phần ngực lộ ra phân nửa như muốn rớt ra ngoài.

Nước hoa thì nồng nặc như muốn ngộp chết người khác..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 14: 14: Anh Có Yêu Em Không


Hạo của tôi sao? Gọi vậy cũng quá thân mật rồi
"Cho hỏi tiểu thư đây là muốn tìm gặp ai ạ"
"tôi là vợ sắp cưới của Triết Hạo"
vợ của Triết Hạo gì chứ, tới đây mồi chài thì có, chua ngoa, kênh kiệu cô lễ tân nghĩ thầm trong đầu
"Cô có đặt lịch trước không ạ"
"tôi là phu nhân tổng tài thì sao lại phải đặt lịch trước, mau quẹt thẻ thang máy cho tôi lên"
"Không được đâu ạ, đó là quy định của tập đoàn"
"Cô dám sao, có tin tôi bảo anh ấy đuổi việc cô không"
"Còn cô, cô nghĩ cô là ai mà đòi gặp chồng tôi, nhìn là biết loại người không ra gì, quê mùa" cô ta hất cằm nhìn về phía cô
"Tôi là ai thì mắc mớ gì phải nói cho cô biết, nói chuyện với cô tôi thà nói chuyện với đầu gối còn hơn.

Người gì đâu mà kiêu ngạo, hống hách"
*Chát*
"mày dám"
"này, cô bị điên rồi sao"

"thiếu phu nhân, cô không sao chứ" Lập Thành từ thang máy đi ra vội đỡ cô dậy rồi *chát* tát mạnh lại một cái vào mặt Mộng Đình làm cô ta loạng choạng một tay ôm má, ngã xuống nền đất.
"bảo vệ đâu hết rồi, sao lại để cô ta vào được đây"
Nghe Lập Thành gọi cô là thiếu phu nhân, mọi người trong sảnh ai cũng không khỏi bàng hoàng mà ngoảnh đầu lại hóng chuyện, lần này Lý Mộng Đình coi như xong đời.
"Hân Nghiên" không lâu sau đó Lục Triết Hạo đã có mặt ngay tại sảnh chính, tiến gần tới chỗ cô.
Vừa thấy anh, mọi ấm ức trong người cô phải chịu đựng từ nãy đến giờ như bục vỡ hết ra, nước mắt chảy dài xuống hai gò má, ôm chầm lấy anh.

Thấy cô khóc mà anh tim anh như quặn lại, sửng sốt khi thấy một bên má sưng đỏ, khoé môi còn rớm máu.

Anh nâng Mặc Hân Nghiên như nâng trứng, hứng như hứng hoa, cưng chiều cô còn không hết mà lại có người dám đánh cô như vậy.
"được rồi, anh đây, mau nín khóc"
"để tôi đi lấy đá chườm" Lập Thành lật đật chạy đi tìm đá
"là ai làm" anh gằn giọng lên, vang vọng khắp cả sảnh làm mọi người im bặt, khiếp sợ
"tôi nói là ai làm, các người câm hết rồi hay sao?"
"dạ...dạ...thưa...là Lý tiểu thư tự xưng là vợ ngài sau đó đánh thiếu phu nhân ạ" cô lễ tân cúi đầu lắp bắp nói.
"lôi cô ta ra ngoài, trong ngày mai tôi không muốn thấy Lý thị và gia đình cô ta trong thành phố này nữa" nói rồi anh ôm cô lại thang máy
- -------
Tại phòng chủ tịch:
Lục Triết Hạo đang chăm chú chườm đá cho cô, cô vừa nhìn anh, vừa nghĩ đến bản hợp đồng sáng nay rồi cất tiếng hỏi:
"anh xin lỗi" anh vuốt nhẹ bên má bị sưng đỏ
"anh có yêu em không?"
"sao tự dưng em lại hỏi vậy?" anh bất ngờ nhìn cô rồi phì cười
"thôi em hơi mệt, em muốn về nhà"
"sao vậy, không khoẻ chỗ nào, anh đưa em đi khám" anh nhíu mày lo lắng
"em chỉ hơi mệt thôi"
"ở đây có phòng nghỉ"
"em muốn về nhà chơi với Cá Khô"
"được, để anh đưa em về"
"em tự gọi tài xế được"

"ừ" anh gật đầu nhẹ
Nhìn bóng cô khuất dần mà anh nhíu mày khó hiểu, hôm nay cô rất lạ
*Cốc, cốc, cốc* anh ngồi làm việc được một lúc lâu thì Lập Thành vào báo cáo lịch trình
"vào đi" anh lạnh tanh nói
"chiều nay, 4 giờ, chủ tịch có một cuộc họp với phòng maketing; buổi tối có hẹn của Chiêm tổng đi ăn và ký hợp đồng; vào tối ngày mai thì dự tiệc sinh nhật của con gái Cao Tổng thưa chủ tịch"
"được rồi, chuyện tôi nói cậu đã làm chưa"
"dạ, sáng mai trên tất cả mặt báo kinh tế sẽ có tin Lý thị phá sản còn hợp đồng và vốn đầu tư đang được tiến hành huỷ và rút bỏ"
"tốt, cậu ra ngoài được rồi"
Dám động vào người phụ nữ của Lục Triết Hạo đây, anh làm vậy là quá nhẹ tay rồi, Lý Mộng Đình dám tát cô như vậy, đáng chết.
- -----------
Về đến nhà, một cục bông màu trắng, có chút óng ánh do đang nằm phơi nắng.

Nó nằm trên bậc thềm trước cửa chính của biệt thự.
Bộ lông của nó thật mềm mại, thấm đậm màu nắng ấm.

Thấy cô về, nó liền chạy lại, nhảy lên người cô.
"Cá Khô à, chị về rồi" Hân Nghiên v**t v* cục bông mềm trong lòng mình, gãi gãi chiếc cổ trắng ngần của nó khiến Cá Khô thoả mãn đến híp mắt lại.
"meo~" nó kêu một tiếng như đáp lại rồi rụi vào người cô
Chơi với Cá Khô được một lúc lâu thì anh gọi đến:
("alo") xong việc anh liền nhấc máy gọi cho cô

"tối nay anh có việc, không ăn cơm ở nhà, em cứ ăn trước đi nhé, không cần phải đợi anh"
(" vâng")
"em đã đỡ mệt chưa, có cần gọi bác sĩ không?"
("em chỉ hơi mệt thôi, nghỉ chút là đỡ")
"được, vậy anh cúp máy"
("dạ")
Cô nói chuyện với anh một lúc rồi chạy lại vào vườn ngắm nhìn những bông hoa do chính tay mình trồng trọt, săn sóc.

Nhờ có cô mà khu vườn này giờ đây đã có sức sống hơn nhiều, khác với nó của trước đây, một bãi đất trống đầy cỏ dại, đầy những chiếc lá úa tàn từ chiếc cây cổ thụ trong góc vườn.
Hân Nghiên cô chơi ở dưới vườn cùng với Cá Khô đến tận lúc chiều tà.

Thấy người đã thấm mệt, cô quay về phòng ngả người xuống chiếc giường lạnh lẽo chỉ có mình cô suy nghĩ về bản hợp đồng.

Vì hôm nay anh không về mà cô lại không có khẩu vị nên không muốn ăn nữa..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 15: 15: Yêu Thật Rồi


Sau khi mọi việc đã ổn thoả, anh liền quay về nhà.

Không biết cô vợ nhỏ của anh ở nhà đang làm gì nhỉ?
"chào cậu chủ" thím Trương cung kính chào anh
"vợ con đâu rồi thím?"
"thiếu phu nhân đang ở trên phòng, vừa nãy tôi có lên gọi cô ấy xuống ăn tối nhưng thiếu phu nhân bảo mệt nên không muốn ăn"
"được rồi"
Anh về phòng, thấy cô đang trên giường anh nhẹ nhàng nằm xuống c*̀ng cô rồi nhẹ nhàng kéo cô lại gần, ôm vào lòng.
"sao em lại không ăn tối thế, có biết anh lo lắng lắm không?" những ngón tay thon dài của anh khẽ vuốt nhẹ những lọn tóc xoã trên mặt cô ra từ đằng sau
Mãi mà anh chả thấy cô nói gì, chỉ thấy không lâu sau, đôi vai gầy c*̉a cô run lên, anh lật người cô lại về phía mình, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, hai hốc mắt c*̉a cô gái ấy đỏ hoe khiến anh không khỏi đau lòng.

Sáng nay vẫn còn vui vẻ như vậy mà sao bây giờ cô lại lạnh lùng với anh đến lạ.

Cô bị anh xốc nhẹ người ngồi dậy.
"Hân Nghiên"

“Lục Triết Hạo...hức...!anh là đồ xấu xa, anh là đồ khốn khiếp” hai tay của cô c*̛́ liên tiếp đập vào ngực anh mà mắng chửi, nước mắt không ngừng rơi xuống ướt đẫm cả khuôn mặt xinh đẹp.
Anh ôm chặt người cô vào lòng không hiểu chuyện gì đang xảy ra
“Hân Nghiên à, bình tĩnh lại đi em, có chuyện gì thì kể anh nghe được không” anh nhẹ nhàng trấn an cô, cô vẫn không ngừng dẫy dụa để thoát ra khỏi cái ôm ấy
“bỏ tôi ra, bỏ tôi ra mau” cô ấm ức nói, nước mắt vẫn đầm đìa ướt cả một phần áo c*̉a anh.
“ Mặc Hân Nghiên, bình tĩnh lại ngay cho anh” giọng anh có chút gằn lên
Lúc này cô ngừng khóc nhưng cổ họng vẫn c*̛́ nấc lên từng đợt.

Được anh ôm vào lòng mà vỗ về khiến cô an tâm đến lạ.
“có chuyện gì sao, kể anh nghe được không” anh hôn lên đôi mắt đỏ ửng, hỏi cô một cách ôn nhu, nhẹ nhàng nhất có thể
“em thấy một tập tài liệu trong ngăn kéo bàn làm việc c*̉a anh, trên đó ghi là hợp đồng hôn nhân c*̉a anh với em, là thật sao anh, em chỉ có thể bên cạnh anh một năm thôi sao, tại sao anh không yêu em mà anh lại nỡ lòng nào khiến em yêu anh nhiều như vậy, đừng khiến em hi vọng rồi lại thất vọng nữa” cô nói mà không kìm được nước mắt, tim như bị dao cứa vào, thật đau quá đi mất
Nghe cô nói mà anh mềm lòng đi không ít, cô thật sự đã yêu anh đến vậy rồi sao?
"anh không nhớ rằng nó vẫn còn ở chỗ anh, là anh đã quên không vứt nó đi"
“Hân Nghiên, nghe anh nói này, đúng là từ trước cả cái ngày gặp em tại quán bar anh có ý định như vậy nhưng từ lúc anh gặp em, cái suy nghĩ ấy đã bay ra khỏi đầu anh rồi.

Khi anh kết hôn với em, anh chưa bao giờ có ý định sẽ đưa bản hợp đồng đó cho em và sẽ mãi mãi không bao giờ như vậy vì anh đã yêu em mất rồi.

Từ trước đến nay trong tim c*̉a anh chỉ có một mình người con gái tên Mặc Hân Nghiên, là vợ c*̉a Lục Triết Hạo anh đây, thiếu phu nhân c*̉a Lục gia và sẽ mãi mãi là như vậy.

Em sẽ mãi là người phụ nữ c*̉a anh và anh sẽ mãi là người đàn ông c*̉a em, anh yêu em rất nhiều em hiểu không” anh nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu c*̉a cô.
Nghe anh nói vậy, Hân Nghiên như cảm thấy một dòng nước ấm chảy trong lòng ngực mình.

Cô đã nói rồi mà, rằng anh đã yêu cô thật rồi, Mặc Hân Nghiên cô cũng vậy, cũng đã yêu anh, yêu anh rất nhiều
"em cũng yêu anh" Hân Nghiên dụi dụi khuôn mặt ướt nhẹp có hai hốc mắt và đầu mũi ửng đỏ vào lồng ngực anh
"tại sao em không ăn tối?"
"lúc đó em không muốn ăn"
"lần sau em không được như vậy nữa, anh sẽ đau lòng, chốc em phải ăn một chút, anh sẽ bảo thím Trương chuẩn bị"
"dạ" cô gật gật chiếc đầu nhỏ

"anh ơi" cô từ trong lồng ngực ngẩng mặt lên
"hửm?" anh yêu chiều vuốt tóc cô
"giờ em muốn ăn, em đói rồi"
"được, anh xuống ăn với em"
"ôm em xuống" cô giơ hai tay ra
"được" anh phì cười, cô cũng quá đáng yêu rồi
Sau khi ăn xong, anh và cô lên phòng rồi ôm trọn cô vào lòng, để cô dụi mặt vào ngực mình.

Hân Nghiên nằm gọn trong lòng, xiết chặt hông anh, hít lấy hương thơm bạc hà nam tính của người đàn ông chỉ thuộc về mình cô, chỉ thuộc về mình Mặc Hân Nghiên này.

"ngày mai dự tiệc với anh nhé?"
"tiệc?"
"là sinh nhật của Tố Oanh"
"em chỉ cần thật xinh đẹp thôi, còn lại để anh lo"
"được"
" ngủ thôi, mắt em sưng hết lên rồi"
"hứ, là tại anh"
"đúng, tại anh hết, là lỗi của anh" cả hai cùng bật cười rồi anh yêu chiều hôn lên mắt cô
"ngủ ngon, bà xã"

"ông xã ngủ ngon"
- ---------
Sáng hôm sau:
Vì dự án lớn kia đã xong nên anh quyết định sẽ ở lại nhà ôm cô ngủ một lúc nữa.

Thời gian qua anh đã bỏ bê cô nhiều rồi, còn khiến cô đau lòng như vậy.
"dậy thôi anh, đã muộn rồi, anh không đi làm sao?"
"anh muốn ở nhà với em nhiều hơn một chút, thời gian qua đã bỏ bê em nhiều rồi, anh xin lỗi bảo bối" anh ôm trọn cô trong vòng tay ấp áp của mình, cằm tựa trên đỉnh đầu cô, lâu lâu lại cúi xuống hôn nhẹ vào chán cô một cái.
Được nằm trong vòng tay ấy, được tựa mình vào lồng ngực to lớn ấy, sao cô thấy mình thật hạnh phúc và thoải mái biết bao nhiêu.

Cô nghe rõ được từng nhịp đập của trái tim anh, cảm nhận được từng cái hơi thở ấm áp.

Thật bình yên quá!
Cô chỉ cần vậy thôi, vậy thôi là đủ..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 16: 16: Tâm Can Bảo Bối


Anh và cô ôm nhau ngủ tiếp đến tận 11 giờ.

Những tia nắng gắt rọi vào căn phòng khiến cô khẽ tỉnh.

Mặc Hân Nghiên nằm ngắm nhìn người đàn ông ngay trước mắt mình mà thầm cảm thán.

Ngón tay thon dài miết nhẹ theo đường sống mũi rồi đôi mắt này, bờ môi này.
aaaa...đúng là yêu nghiệt mà Chạm nhẹ vào đôi môi bạc mỏng ấy, cô không kìm được mà lén hôn trộm một cái.

Môi chạm môi chưa được bao lâu, cô liền anh ghì chặt sau gáy mà hôn sâu hơn, nụ hôn ấy kéo dài tận mấy phút, đến lúc cô cạn gần hết dưỡng khí anh mới buông.

"anh dậy từ khi nào? Sao không nói em biết chứ?" cô gục mặt vào ngực anh mà thở, khuôn mặt cô giờ đã phím hồng, hôn trộm mà còn bị bắt được, aaa...xấu hổ quá đi mất
"nếu anh mà gọi em thì sao biết được có người hôn trộm anh đây? hử?" anh hỏi mà một lúc sau cô vẫn không trả lời, vẫn dụi dụi khuôn mặt nhỏ ấy vào lồng ngực anh mà hít hà hương bạc hà tươi mát
"aaaaa....anh đừng nói nữa mà, xấu hổ chết mất"
"sao da mặt em mỏng quá vậy?" anh bật cười

"em còn chưa đánh răng mà"
"hử? Anh không chê"
"đúng vậy, da mặt em mỏng vậy đấy, chỉ có mình anh là vô lại, không có liêm sỉ"
"phải vậy mới bắt được em về nhà chứ? đúng không?" tay anh luồn vào trong váy ngủ, mớn trớn làn da mềm mại trắng nõn của cô, lần mò, n*n b*p đôi gò bông, nói đến hai chữ cuối anh liền dùng lực bóp mạnh
"aaaaa....đồ lưu manh, sao anh lại bóp mạnh như vậy?"
"chồng em lưu manh vậy đấy, rồi sao?
"mau bỏ cái tay hư hỏng của anh ra" cô đánh vào tay anh
"ngoan, cho anh sờ một chút, em bỏ đói anh lâu như vậy"
"ưm...mau dậy thôi anh"
"muộn rồi, em đói"
"được, mèo nhỏ ham ăn" anh liền đứng dậy tiến về phía tủ đồ
"chiều nay anh gọi người tới chuẩn bị cho em nhé, tối nay 7 giờ mình sẽ dự tiệc"
"nhưng đầu giờ chiều nay em có tiết học rồi còn làm bài tập nhóm nữa, chắc phải 4 giờ, 4 rưỡi mới xong".

ngôn tình hài
"vậy chốc anh đưa em đi"
"anh ơi" thấy anh tiến lại gần giường, cô liền để anh ngồi xuống rồi choàng tay ôm lấy cổ anh
"hửm? lại xin xỏ gì đây" Lục Triết Hạo miết mạnh lên môi cô một cái
"ngày mai hay ngày kia gì đó, sau khi đi học về anh có thể đưa em đi chơi không? Hoặc là sang nhà ba mẹ ăn cơm cũng được"
"được, được hết"
"yêu anh" Hân Nghiên rướn người lên hôn nhẹ môi anh
"không đủ" dứt lời, anh liền cúi xuống áp môi mình lên môi cô, đưa lưỡi vào, cô cũng vui vẻ mà đón nhận, hai đầu lưỡi quấn quít lại với nhau, hút hết mật ngọt của cô
"ưm...ưm" cô nhăn mài, hai bàn tay nhỏ đập bụp bụp vào ngực anh
"em ngốc quá vậy, sao lại không thở?"
"em...không biết" giờ cô chả còn hơi mà nói nữa
"vậy mình tiếp tục đến khi nào em biết thở thì thôi"
Nghe vậy cô liền đưa tay lên che miệng, nhanh nhanh lắc đầu mấy cái

"không hôn nữa, còn chưa đánh răng, anh dơ quá"
"vậy mình vô đánh răng rồi hôn tiếp"
"còn lâu ấy" nghe thế anh liền bật cười rồi đứng dậy định tiến lại nhà tắm thì bị cô níu tay lại
"ư...bế em" cô dang hai tay ra
"từ bao giờ mà em lại trở nên nhõng nhẽo như vậy?" Triết Hạo nhéo nhéo chiếc mũi của cô
"giờ anh mới biết sao?"
"mau vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng" anh cưng nựng bế cô trên tay
"dạ"
- ------------
*chụt* vừa xuống xe, Lục Triết Hạo liền kéo cô lại hôn chụt lên môi cô
"bảo bối đi học ngoan, bao giờ tan học nhớ gọi anh"
"dạ, bye bye anh"
"tạm biệt bảo bối"
Vừa xuống xe, liền thấy Mạc Tử Vy từ một chiếc ghế đá gần đó chạy lại
"woa, tôi thấy hết rồi nha, hạnh phúc quá đi thôi"
"cái gì mà bảo bối đi học ngoan, nhớ gọi cho anh xong còn tạm biệt bảo bối, mới sáng sớm đã bị thuồng cẩu lương"
"làm tâm can bảo bối của Lục tổng đúng là hời quá đi, Lục tổng vừa đẹp trai, vừa giàu có lại cưng chiều bà như vậy"
"thôi đi vào lớp nhanh không muộn giờ rồi" nghe Tử Vy nói vậy mà Hân Nghiên ngượng chín mặt
"ha ha, mặt bà đỏ tía tai rồi kìa, khoái lắm đúng không?"

"bà trêu tôi sao? Hôm trước còn dám bỏ tôi một mình ở nhà" cô đưa tay ra chọc lét Tử Vy
"hahaha, không đúng sao, nào, muộn giờ rồi, aaa...bỏ tôi ra, ahahaha"
*reng reng reng*
"cuối cùng cũng hết tiết, mệt quá đi, aiyaaaa..." Tử Vy vừa vươn vai vừa nói
"à tiểu Nghiên này"
"hả? gì thế?"
"là bà cho Cao tổng số của tôi sao?"
"à là Cao tổng nói muốn tìm bà hỏi chút chuyện quan trọng, sao vậy? Anh ta làm gì quá đáng với bà sao?"
"không có, anh ta hỏi về chiếc vòng cổ của tôi"
"là chiếc vòng có mặt đá thạch anh màu hồng mà bà đang đeo này sao?"
"đúng vậy, tôi đã đeo từ bé rồi nên không biết từ đâu ra, hỏi ba mẹ thì ba mẹ có vẻ né tránh không muốn trả lời mà giờ anh ta lại gặp hỏi về xuất xứ của chiếc vòng này, đâu đầu quá đi mất"
"vậy sao? rốt cuộc thì có chuyện gì nhỉ?"
"có khi nào..." Hân Nghiên mặt hơi biến sắc nhìn về phía Tử Vy
"có khi nào?" Tử Vy nghe xong liền tò mò, cao giọng lên hỏi lại.
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 17: 17: Chiếc Vòng Thạch Anh Màu Hồng


"thật ra tôi nghe nói rằng 20 năm trước phu nhân nhà họ Cao có hạ sinh một bé gái nhưng chưa đầy tháng thì bị bắt cóc tống tiền, sau vụ đó thì đứa bé đó không dấu mà mất tích"
"thật bậy quá đi, tôi là con ba mẹ tôi mà" Mạc Tử Vy xua tay liên tục, lắc lắc đầu mà đầu như muốn lìa khỏi cổ.
"nhưng sao nghe hỏi về chiếc vòng ba mẹ bà lại né tránh như vậy chứ? Chắc chắn phải có uẩn khúc gì đó ở đây" Hân Nghiên nhìn Mạc Tử Vy nói
"đúng vậy nhỉ, cả nhà tôi ai cũng như vậy, bà nội và anh hai rõ ràng thương tôi như vậy, chẳng bao giờ la tôi mà còn có vẻ tức giận khi tôi hỏi về vấn đề đó, không ai hó hé một câu gì, hơn nữa năm mất tích trùng với năm mình sinh ra"
"hay bà thử đi xét nghiệm ADN đi, chiếc vòng đó nghe nói là được chính tay Cao phu nhân và lão gia thiết kế, không thể xuất hiện cái thứ hai"
"được rồi tôi sẽ nói chuyện lại với Cao tổng"
"à, tiệc sinh nhật của tiểu Oanh tối nay bà có tới không?"
Vì thời gian trước cô có đi chơi cùng với Hân Nghiên và Diễm An nên cũng đã gặp và khá thân thiết với Tố Oanh và Ngọc Nhi
"có chứ, Cao tổng còn nói không được đeo chiếc vòng này tới bữa tiệc"
"sao thế?"
"tôi cũng không biết nữa, từ trước đến giờ nếu mà không ở nhà thì tôi cũng toàn giấu sau áo, nhưng không được cởi bỏ hoặc phải mang theo người" Tử Vy đưa tay lên lấy chiếc vòng ra cho Hân Nghiên xem, nghe Tử Vy nói vậy Hân Nghiên liều nghiêng đầu khó hiểu
"vì ba mẹ tôi bắt phải giấu nó đi, tôi còn nghe nói từ hồi tôi còn bé, vì không có chiếc vòng mà phát sốt hơn 40 độ, là vật bất ly thân của tôi nên không được bỏ rời khỏi người"
"nghe bà kể thấy ghê vậy, như kiểu vòng siêu năng lực trong phim viễn tưởng ấy" đang cầm mặt đá của chiếc vòng trên tay mà Hân Nghiên vội vàng dúi lại sau áo Tử Vy
"tôi nghe còn thấy hoang đường mà" Tử Vy thấy hành động của Hân Nghiên thì bật cười
"thôi, cũng muộn rồi, tôi gọi Triết Hạo tới đón đây, bà mau ra xe, tài xế bà tới rồi kìa, tạm biệt"
"tạm biệt, tối gặp"
- ---------
"anh"

"anh nghe bảo bối"
"anh biết chuyện chiếc vòng của đứa bé gái của Cao gia 20 năm trước không"
"anh biết" Lục Triết Hạo nói mà mắt chăm chắm nhìn về phía trước, tập trung lái xe
"Tử Vy bạn em có chiếc vòng đó"
"anh có nghe Bách Điền nói, cậu ta còn lén lấy được mẫu tóc của Mạc Tử Vy rồi, chiều nay sẽ có kết quả xét nghiệm"
"bọn anh ai cũng thủ đoạn, ranh ma"
"em nói gì cơ?"
"em nói bọn anh ai cũng thủ đoạn, ranh ma, không đúng sao?"
"anh tấp vô lề làm gì?" Hân Nghiên hốt hoảng, có khi nào cô bị chỉnh không
"chồng em thủ đoạn, ranh ma vậy đấy, sao nào? hửm?" nghe cô nói vậy Triết Hạo liền tấp vô lề mà trêu ghẹo, chọc lét cô
"aaaaa...nào, nhột em hahaha"
"aahahaha em biết lỗi rồi...aaa mau về không muộn giờ"
"lỗi gì?" bây giờ mặt anh cách mặt cô còn chưa đầy 5 cm làm cô xấu hổ như muốn xì khói mà nhắm tịt mắt lại.
"nói xấu anh"
"nói là gì? Mau mở mắt ra nhìn anh"
"nói anh thủ đoạn, ranh ma" cô từ từ hé
mắt ra
Dứt câu, môi cô liền bị môi anh phủ lên, đưa lưỡi vào thăm dò tạo ra những tiếng *chụt* khiến người nghe phải đỏ mặt
"ưm...ưm" cô cảm thấy gần hết dưỡng khí thì dần dần cố gắng điều hoà lại nhịp thở
"giỏi quá, bảo bối biết thở rồi" vừa dứt nụ hôn anh liền nói
"anh ức h**p em" ngượng chết cô rồi
Biểu cảm của cô khiến anh bật cười, anh đã lỡ yêu cô nhiều như nào rồi chứ, ai bảo cô đáng yêu quá làm gì
- -------------
"bảo bối mau vào trang điểm rồi thay quần áo, trang phục đã ở bên trong rồi"
"dạ"
Vừa về nhà cô đã được đưa vào make up, xong xuôi liền được thay trang phục dự tiệc.

Hôm nay Mặc Hân Nghiên mặc một chiếc váy cúp ngực màu ghi sáng, chân váy xoè bồng bềnh, dài chấm đất, nhìn cô khác gì một cô công chúa nhỏ.

Còn anh thì mặc bộ vét màu đen, nhìn rất soái đó nha
"đẹp không anh?"
Cô bước từ cầu thang xuống, nhìn cô mà anh ngây người một lúc, cô gọi mấy lần mới chợt tỉnh

"anh, anh ơi"
"không đẹp sao?" mặt cô trông có vẻ hơi buồn
"à không, rất đẹp nhưng mà bảo bối à"
"dạ"
"em nhìn kìa, ngực em hở hết ra rồi" anh xoay người cô ra chiếc gương lớn trên tường gần đó nhăn mặt nói
"em thấy đâu hở đâu"
"lộ hết ngực em rồi, mau vào thay bộ khác, anh đặt may rất nhiều bộ mà"
"nhưng em rất thích cái này mà, đến đó em sẽ nép vào anh được không?"
"vậy ở nhà anh sẽ cho em mặc thoải mái" cô chỉ được để mình anh ngắm thôi
"choàng thêm áo của anh nữa" thấy anh có vẻ chần chừ cô liền nói thêm
"được" anh liền miễn cưỡng đồng ý
Sau đó, anh và cô liền lên xe tới bữa tiệc.

Vì là tiệc sinh nhật bảo bối nhỏ được cưng sủng nhất của Cao gia nên hầu như năm nào cũng được tổn chức rất phô trương.
"anh có thích tiểu Oanh và tiểu Nhi không?"
"thích"
"em rất thích sao?"
"đúng vậy aaa, không phải rất đáng yêu sao, em cực cực thích"
"vậy mình hợp tác làm một đứa như vậy nhé?" anh ghé sát tai, cười gian tà nhìn cô
"lưu manh, em còn đang đi học, còn muốn chơi nữa" mặt cô bắt đầu ửng đỏ, lan ra đến vành
Từ nãy đến giờ anh cứ nhăn mày nhăn mặt, khư khư ôm chặt cô trong người, sao lại đi mặc chiếc váy hở như vậy chứ, đến dự tiệc có biết bao nhiêu là người
"ưm....sao anh ôm chặt quá vậy?" cô cố đẩy anh ra nhưng càng bị anh ôm chặt hơn

"tại em cứ mặc váy hở như vậy, có bao nhiêu chiếc không mặc lại đi mặc cái này"
"anh ghen sao?" cô bật cười hỏi anh
"anh ghen đấy, thì sao? Em chỉ được để mình anh ngắm, lần này về anh nhất định sẽ thay toàn bộ quần áo trong tủ của em"
"không được, đồ của em, anh không được tự ý thay" quần áo của cô toàn bộ cô thích, có nhiều chiếc còn do chính tay cô thiết kế rồi đặt may, làm sao có thể dễ dàng để anh thay như vậy.
"vậy em chỉ được mặc ở nhà"
"anh cứ vậy thì chốc tới em sẽ không choàng áo cũng không nép vào người anh nữa"
"em dám"
"em dám đấy" nghe đến đây mặt anh bắt đầu đỏ ngầu lên, tức giận, biết thế anh để cô ở nhà
"nhìn chồng em ghen đáng yêu thật đấy" thôi thì được đà trêu anh ấy một chút, Hân Nghiên liền bỏ phăng chiếc áo vest đang choàng ra khỏi người, cọ cọ một bên vai trần vào người Triết Hạo
"không phải rất quyến rũ sao? Ông xã"
"Mặc Hân Nghiên" anh gằn giọng lên làm Lập Thành đang lái xe ở trên cũng phải rùng mình.

Ngồi trên ghế lái, Lập Thành cảm nhận được từng đợt khí lạnh phả từ hàng ghế sau lên nhưng Hân Nghiên lại thích thú mà ngồi cười cợt.
"ahahaha..."
Thôi thì để cô cười đùa vui vẻ chút, về anh chỉnh sau vậy.

Tối về biết tay anh..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 18: 18: Dự Tiệc


Tới nơi, nhìn từ cửa kính xe ô tô ra, cô thấy thảm đỏ được trải dài vào đến tận trong một toà khách sạn sang trọng, bậc nhất thành phố.

Đâu đâu cũng là phóng viên, ngập lối vào, trong lòng cô bỗng rấy lên sự lo lắng, len lỏi chút sợ hãi.

Mặc dù cô là thiên kim Mặc gia nhưng cô hầu như chả bao giờ tham gia những bữa tiệc lớn và phô trương như vậy.

Hầu hết những bữa tiệc này từ trước tới giờ đều là Mặc Hân Nguyệt cùng chồng tham dự nhằm việc xã giao.

Vì chồng Hân Nguyêt là một chủ tịch công ty lớn khá nổi tiếng bên nước ngoài, đồng thời cũng là cổ đông lớn nhất của Mặc thị nên cũng được giới truyền thông quan tâm không ít.
"có anh đây, em chỉ cần cười thật xinh đẹp thôi" Từ nãy đến giờ ngồi trong xe ngoài mặt đỏ ngầu, hừng hực sát khí làm người ngồi trên cũng phải lạnh sống lưng vì bị cô trêu, anh không hó hé câu nào, nhưng thấy cô có vẻ bất an, anh liền an ủi.

Nghe vậy, trong tim cô như có một dòng nước ấm chảy qua làm tâm trạng tốt lên không ít.
Cô liền hít lấy một hơi thật sâu.

Vệ sĩ cũng đã đứng sẵn ở ngoài để mở cửa.

Bước xuống xe, Lục Triết Hạo ôm eo cô vào, phóng viên hai bên lối vào ùa ra săn tin, vệ sĩ chung quanh cũng ra sức mà bảo vệ và che chắn cho anh và cô.
"Lục tổng và thiếu phu nhân có thể dành ra ít phút để trả lời phỏng vấn không ạ?" cả cổng vào nhốn nháo hết cả lên.

Những tiếng *tách, tách* và ánh sáng loé lên từ những chiếc máy ảnh gần đó phát ra không ngừng nghỉ.
Anh ôm eo cô vào trong mà không nói lời nào, khuôn mặt vẫn lạnh tanh, thu hút không ít ánh mắt từ những tiểu thư, phu nhân khác trong bữa tiệc làm cô phát ghen lên được.
Cô cũng nhận phải những ánh mắt thèm thuồng, ám màu d*c v*ng từ những người đàn ông ở đó nhưng đều bị anh tia qua ánh mắt sắc như dao làm ai cũng phải ngậm ngùi mà quay ra chỗ khác, đổi hướng nhìn.

Biết thế trước đấy anh nhốt cô ở nhà.
"anh nói em gây sự chú ý nhưng anh thì khác gì, có khi còn bị tia nhiều hơn em" cô bĩu môi, phồng má lên nói
Nhìn dáng vẻ xù lông lên vì ghen của cô mà anh nhịn cười không được.

Thấy anh cười với cô như vậy làm ai cũng ngưỡng mộ, không ngờ Lục tổng lạnh lùng lại có mặt cưng chiều vợ như vậy.
"aaa dì nhỏ"
"cô Nghiên ơi"
Vừa vào sảnh tiệc, Dâu Tây và tiểu Oanh từ xa chạy lại.
"cẩn thận không ngã đó" Hân Nghiên tươi cười cúi xuống để cho hai đứa trẻ xà vào lòng, Triết Hạo cũng đứng sau đỡ cho cô để không bị ngã ra đằng sau
"chào chú Hạo"
"chào chú mặt lạnh"
Dâu Tây và Tố Oanh từ trong lòng Hân Nghiên ngẩng cao đầu lên khúc khích cười, hai tay vẫn víu chặt người cô mà đồng thanh đáp.

Anh không nói gì mà chỉ gật đầu nhẹ
"Lục tổng" John, chồng của Hân Nguyệt ôm eo Hân Nguyệt lại chỗ
"ngài John, anh mới về nước sao" Hân Nghiên đứng dậy cười nhẹ
"kính Lục thiếu phu nhân một ly" John giơ ly rượu ra
"cô ấy không biết uống, tôi uống hộ" Anh lấy ly rượu được phục vụ mang tới rồi dặn thêm

"lấy cho tôi một ly nước ép"
"dạ" phục vụ cúi đầu đáp.

||||| Truyện đề cử: Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí |||||
Hân Nguyệt đứng bên cạnh nhìn Triết Hạo rồi quay sang phía cô cười nhẹ mà gật gù
"không nhìn ra Lục Triết Hạo luôn đấy?" Cao Bách Điền từ xa lại chỗ
"quá khen" anh lạnh tanh đáp
"em muốn sang chỗ chị Diễm An và Tử Vy một chút" cô nói rồi chỉ chỉ ra quầy đồ ăn, nơi có Diễm An, Tử Vy cùng một người phụ nữ nữa đứng nói chuyện
"được, cẩn thận, anh ra chỗ kia, có gì gọi anh" vì có Diễm An và Tử Vy ở đó nên anh cũng yên tâm phần nào rồi
"dạ"
"xin chào" cô lại chỗ họ chào hỏi
"woa, hôm nay bà đẹp lắm đó nha"
"đẹp vậy sao?" cô cười hỏi Diễm An
"hôm nay em rất đẹp nha nhưng sao lại choàng áo"
"anh ấy bắt em choàng" cô chỉ chỉ ra chỗ Triết Hạo đang đứng nói chuyện xã giao
"xin chào, đây là..." từ nãy đến giờ nói chuyện cô mới để ý tới cô gái bên cạnh
"à...đây là Vương thiếu phu nhân" Diễm An giới thiệu
"xin chào, chị tên Ngô Hạ Chi, rất vui được gặp em, em tên Mặc Hân Nghiên, đúng chứ?"

"dạ, em nghe kể về chị rất nhiều đó, nghe nói Vương tổng rất cưng chiều chị nha"
"không phải bà cũng vậy sao, ghen tị gì chứ" nghe vậy Tử Vy liền huých nhẹ vai mình vào vai cô
"Tiểu Oanh gọi chị rồi, chị ra kia một chút, chốc chị quay lại nhé!" Diễm An vừa chầm chậm đi vừa ngoái đầu lại
"dạ" Hân Nghiên cũng vẫy vẫy tay tạm biệt rồi cười nói
"Tử Vy" Tử Vy có chút thẫn thờ, cứ nhìn chăm chăm vào ly rượu trên tay rồi lắc qua lắc lại nhẹ nhàng, cô liền thấy làm lạ mà gặng hỏi
"à...hả" Mạc Tử Vy bất ngờ nhìn qua phía cô
"bà sao vậy? Không khoẻ chỗ nào sao? Cao tổng đã nói gì chưa?"
"à không, tôi ổn, Cao tổng hẹn tôi ở Cao viên, dự tiệc xong tôi sẽ tới đó"
"có cần tôi tới đứng chờ ở ngoài không?"
"không, tôi tự đi được rồi"
"được, nhớ cẩn thận"
Vì hôm nay khá vui nên cô có lỡ uống rượu nhiều một chút.

Lúc đầu vì chưa uống rượu bao giờ nên cô có hơi chần chừ mà không dám thử, nhưng sau lần nhấp môi thì phải nói là rất ngon đó nha, loại rượu mà cô uống không quá đắng c*̃ng không cay xè như những loại rượu khác, mà ngọt ngọt, hơi chát chát, càng uống lại càng nghiện, càng muốn uống thêm..
 
Lục Thiếu Phu Nhân Yêu Em Nhất Đời
Chương 19: 19: Súng Đã Lên Nòng Thì Không Thể Không Bắn


"Nghiên Nghiên à, đừng uống nữa, bà uống nhiều lắm rồi đó" một tay Tử Vy cố giật giật lấy ly thuỷ tinh nhỏ trong tay cô, một tay cầm chai rượu, giơ lên không trung để cô không bắt lại được.
Trời đã khá muộn, bữa tiệc c*̃ng sắp tàn, Lục Triết Hạo đi khắp sảnh tiệc tìm cô thì thấy khoảnh khắc dở khóc dở cười kia khiến trong lòng anh có chút giận, cô đang ngồi ở quầy đồ ăn nhẹ gần đó.

Mặt cô đỏ bừng bừng vì uống nhiều rượu, lâu lâu còn lắc lắc chiếc đầu nhỏ để giữ tỉnh táo lại.
"tôi thấy con bé khá say rồi, anh mau đưa nó về" thấy Triết Hạo tới, Diễm An thở phào, vui mừng chạy lại.

Từ nãy đến giờ có ngăn thế nào Hân Nghiên c*̃ng không chịu dừng uống
"được rồi, còn lại để tôi lo" anh tiến lại gần phía cô, cúi thấp người xuống thì bị Hân Nghiên bất ngờ ôm mặt lại.
"anh đẹp trai à, có muốn uống rượu c*̀ng tôi không?" Hân Nghiên dùng hai tay ôm mặt anh hỏi rồi giơ ly rượu có chất màu vàng vàng nhạt sóng sánh ra trước mặt.
"Mặc Hân Nghiên" anh gằn giọng lên, nếu người trước mắt cô không phải anh thì sao đây? Cô cũng khen người ta đẹp rồi ôm mặt, nựng má, mời rượu người ta vậy sao?
Mặt anh bây giờ tối sầm lại, đen như đít nồi, tức giận, tay và trán đã sớm nổi gân xanh.

Tử Vy và Diễm An đứng bên cạnh bất giác rùng mình một cái, mím môi nhịn c*̛ời, khổ thân thay cho cô, không biết tối nay anh sẽ chỉnh cô kiểu gì đâu, sau trận này, ngày mai cô có còn lành lặn để đi chơi với họ được nữa hay không.

"woa, anh đẹp trai thật đó"
"nhưng sao lại giống chồng tôi thế này" cô hơi chu môi, vừa nói vừa nhéo nhéo hai má anh
"vậy sao? cô mời tôi uống rượu rồi còn nựng má tôi như vậy, không sợ chồng cô ghen sao?" giờ Triết Hạo đã tức đến mức sắp xì khói trên đầu nhưng phải nhẫn nhịn, tối nay về anh sẽ đòi lại cả gốc lẫn lãi không thiếu một thứ gì.
"sợ gì chứ, anh ấy mà như vậy thì ngủ sofa một tháng đấy nhé" cô chu môi, phồng phồng cặp má phúng phính phím hồng như búng được ra sữa rồi chắc nịch đáp lại, tay vẫn không rời khỏi hai bên má của anh làm anh chỉ còn nước lắc đầu mà bật cười, mọi sự tức giận vừa nãy như sụp đổ trước sự đáng yêu ấy.
Biết làm sao đây, đứng trước cô gái này, cô gái lúc nào cũng khiến tim anh cũng mềm nhũn ra mà tan chảy thành nước.
"vậy cô nhìn kỹ lại xem, người trước mặt cô là ai?" anh c*́i thấp người xuống hơn nữa, mặt đối mặt với cô.
"anh là ai? Tôi đâu quen đâu"
"Hân Nghiên, nhìn kỹ lại xem người trước mặt em là ai"
"hử?....Là Hạo sao? Em chóng mặt, mau đưa em về" cô ngắm nghía khuôn mặt ấy một lúc lâu và cẩn trọng rồi trả lời lại
"tại sao lại uống nhiều rượu như vậy hả?" anh đỡ cô dậy, đánh nhẹ lên mông cô rồi bế ra xe, phải đưa cô sớm ra khỏi đây, nếu không chốc nữa bữa tiệc này sẽ bị cô quậy banh lên mất.
Cô ngồi trên xe, được anh ôm vào lòng, đầu dựa vào lồng ngực săn chắc, như tìm lại được hơi ấm quen thuộc mà nhắm tịt mắt lại ngủ ngon lành, lâu lâu miệng lại chóp chép vài cái, đáng yêu không tả xiết.
"ưm...chồng, em mệt, đau đầu, còn chóng mặt nữa"
"ai bảo em uống nhiều như vậy? anh chiều em đến hư rồi sao?" nghe cô nói bị mệt, đau đầu và còn chóng mặt làm anh không khỏi lo lắng mà lớn tiếng.
"anh quát em, anh hết thương em rồi? Về nhà anh đừng hòng ôm em ngủ" cô thút thít, uẩn khúc nói, nước mắt chảy dài xuống hai chiếc má bánh bao hây hây đỏ.
Thấy cô khóc, anh luống cuống hết cả tay chân, chỉ biết ôm vội cô vào lòng vuốt vuốt tấm lưng nhỏ nhắn, mảnh khảnh của cô, nếu không thì chiếc sofa với thư phòng lạnh lẽo chờ anh sẵn mỗi tối ở nhà.

Từ trước đến nay chưa việc gì làm khó được anh nhưng đứng trước tình huống này anh không biết nên làm gì mới phải.

Vì từ trước đến nay thì đã dỗ ai được lần nào cơ chứ.
Lập Thành ở trên lái xe nhìn qua kính hậu trong xe cũng phải ngậm ngùi mà mím môi nhịn cười.

Nếu để Lục tổng đại nhân của anh biết được anh cười thì không chừng ngày mai, hồ sơ của anh sẽ bị gạch tên ra khỏi sổ sách của công ty mất.
"anh không có, mau mau nín khóc" anh ôm cô vào lòng, hết vỗ vỗ rồi lại vuốt nhẹ tấm lưng nhỏ.

Cô dụi dụi khuôn mặt vào chiếc áo sơ mi của anh khiến nó nhăn nhúm lại, ướt đẫm một mảng.
"hức....hức..." được anh dỗ dành, trên khuôn mặt xinh đẹp ấy nước mắt đã không còn rơi nữa nhưng cổ họng thì vẫn cứ nấc lên từng đợt, hai chiếc má in rõ mấy vệt nước mắt ươn ướt.
"lần sau không được như vậy nữa, anh sẽ lo lắng, em hiểu không?" Lục Triết Hạo lấy tay lau nhẹ hai má đầy nước mắt của cô
"là anh thương em nên mới như vậy" *chụt* một cái hôn thật kêu rơi xuống môi cô.
"ưm...hức...hức" cô ưm nhẹ trong cổ họng rồi gật gật đầu như đã đồng tình.
Anh nhẹ nhàng với lấy chiếc áo vest trên ghế của mình khi nãy bị cô rũ bỏ rồi choàng lên người cô để giữ ấm.
Về tới nhà, anh bế cô lên thẳng phòng.

Lúc chuẩn bị đứng dậy rời đi thì bị cô giữ tay lại, rướn người lên, đặt nhẹ một nụ hôn vụng về lên môi anh.
"Yêu anh" nói xong, Mặc Hân Nghiên liền tiếp tục áp hai cánh môi đỏ mọng, mềm mềm của lên đôi môi bạc mỏng của anh.
Hành động của cô khiến anh bất ngờ vì nào giờ toàn anh là người chủ động.

Lúc cô đang định rời môi anh thì liền bị anh giữ chặt sau gáy.

Lục Triết Hạo đưa lưỡi của mình vào cậy răng cô ra mà càn quấy cái miệng nhỏ, hút hết mật ngọt bên trong.

Hân Nghiên cũng ngửa đầu ra sau mà đáp lại nụ hôn của anh, để anh hôn sâu hơn nữa.

Cô bị anh hôn đến mê muội, không còn biết trời đất gì.
Dần dần Triết Hạo ngả người cô ra sau, nhẹ nhàng đặt xuống giường, anh hôn đến khi cô sắp hết dưỡng khí mới thôi.

Miệng cô hé mở hô hấp, tham lam hít lấy không khí, ngực phập phồng thiếu dưỡng khí.

Đôi môi của cô cũng vì thế mà sưng đỏ
*xoạc*
Lục Triết Hạo giơ tay xé toạc chiếc váy của cô ra, bây giờ trên người của Hân Nghiêm chỉ còn lại bộ đồ nội y bằng ren mỏng dính.

anh nhanh tay giật luôn chiếc áo lót vứt xuống đất không một chút thương tiếc.
"súng đã lên nòng thì không thể không bắn, là em châm ngòi trước thì phải có trách nhiệm dập nó đi, hơn nữa phải phạt em cái tội hôm nay dám hư như vậy" giọng anh khàn khàn nhuốm màu d*c v*ng cắn cắn vành tai của cô nói.
 
Back
Top Bottom