Cập nhật mới

Khác Lục kí dị bản

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402891976-256-k612565.jpg

Lục Kí Dị Bản
Tác giả: PNVA2006
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện đầu tay của kẻ tâm thần



tu-tiên​
 
Lục Kí Dị Bản
Trò Mèo


"Anh em, tui tới rồi đây... làng Mù Sương — cái nơi mà dân bản bảo, đi vào rồi sẽ không còn tên trong sổ người sống nữa."

Giọng DaoLang vang lên giữa tiếng gió hú và hơi thở phì phò của người leo dốc.

Đèn pin trên đầu rung rinh soi vào sương đặc quánh.

Trong luồng sáng hẹp, những thân cây cháy sạm như cột xương, những mái nhà cũ sụp xuống, rêu phủ kín.

Phía xa, một tấm bảng gỗ xiêu vẹo, chữ nhoét nhoạc gần như bị cào nát.

> [user_ghost]: "Đừng đi nữa!

Mày nghe không, có người sau lưng mày đó."

> [bimbim]: "Làm màu thôi.

Mày mà thấy ma thì tao live lộn nhà."

> [DaoLang]: "Ai yếu tim thì thoát đi, hôm nay tui cho mấy ông xem cái thật nè."

> [user 19e373]: "ra đường em nể mỗi anh"

> [bimbim]: "Ai sợ thì đi về.

Phong cách!

Phong cách! :]]]]]]"

Cậu cười, tiếng cười run run vì lạnh.

DaoLang — tên tài khoản của cậu thanh niên — cúi xuống, đưa điện thoại sát vào một vật lạ giữa đất.

Đó là **một chiếc mặt nạ đất nung**, bị chôn nửa trong bùn, viền mép khắc những ký tự cổ méo mó.

Trong hốc mắt rỗng có gì đó đang động, như sợi tóc người thấm nước đang quẫy nhẹ.

"Ghê chưa... chắc dân ở đây làm lễ trừ tà kiểu rừng rú thôi.

Nhưng mà đẹp phết!"

DaoLang dùng dao găm nạy chiếc mặt nạ ra.

Lớp bùn chảy dài xuống cổ tay.

Đúng lúc đó, màn hình đen sầm, rồi phát ra tiếng **rì rầm** lạ lùng, như cả ngàn người đang thì thầm dưới nước: > "...đừng gọi tên nó..."

> "...đừng chạm vào..."

DaoLang bật cười gượng, "Mấy ông có nghe thấy không?"

>[hocgioidoiten]: " Gió thôi anh, đào tiếp đi em muốn xem mà!"

DaoLang thoáng tia sợ hãi rồi tiếp tục nạy mạnh.

Màn hình bỗng lóe sáng, rồi tối sầm.

Âm thanh nhiễu kéo dài, xen kẽ tiếng thở gấp và tiếng gì đó như xương cọ xát.

Đoạn cuối cùng camera chỉ kịp quay được hình ảnh đôi chân cậu quỵ xuống, và một vật gì đó bò ra khỏi bùn.

Livestream dừng ở đó.

Màn hình đen, dòng chữ hiện lên: "Mất kết nối."

Một tuần sau.

Hà Nội mưa.

Nước chảy dọc khung cửa, kéo theo mùi sắt gỉ và khói cà phê nguội.

Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn huỳnh quang hắt xuống gương mặt một ông già đang run bần bật.

Đối diện là Trung úy Khải An, áo sơ mi mở cúc cổ, viết nhanh trong sổ ghi chép.

Anh sinh ở Hà Nội, nhưng phần lớn thời gian phục vụ lại ở các vùng trung du hẻo lánh – nơi con người sống sát với ranh giới giữa thực và hư.

"Ông nói lại đi," anh nói chậm rãi, "sau khi livestream tắt, ông vẫn nghe thấy giọng DaoLang?"

"Phải... nó gọi tên tôi.

Trong điện thoại.

Bảo tôi nhìn ra cửa sổ.

Tôi nhìn... thì thấy nó đứng ngoài sân.

Ướt nhẹp.

Nhưng không có mặt, chỉ có cái mặt nạ đất đó thôi."

Khải An im lặng.

Ánh đèn trắng rọi lên chiếc túi niêm phong trên bàn — bên trong là **một mặt nạ đất nung**, nứt toác, mép sém đen, dính những vệt máu đã khô.

Anh đeo găng, mở nắp túi, đưa vật đó ra ánh sáng.

Một mùi tanh ngai ngái lập tức lan khắp phòng, pha lẫn mùi đất ẩm như vừa được đào lên từ mộ.

Trên gò má mặt nạ, có vết trầy dài như dấu móng người.

Cảnh sát phụ trách hồ sơ khẽ nói:

"Dân trong vùng gọi cái này là *Diện Linh*.

Năm nào cũng có người tới cúng, nói là để giữ cửa rừng không mở.

Tên DaoLang kia chắc... phá đúng chỗ rồi."

Khải An gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dán vào hốc mắt trống rỗng.

Một cảm giác rất cũ quay về — như thể có ai đó đang nhìn ngược lại từ phía bên kia của vật thể.

Anh luồn tay vào túi áo, chạm phải chuỗi hạt xương dê anh vẫn mang từ vùng núi.

Tấm bùa tro chu sa kèm theo khẽ run rẩy, như đáp lại thứ gì đó trong không khí.

Đèn trần nhấp nháy.

Từ màn hình giám sát, hình ảnh bỗng nhiễu, hiện lên bóng người thứ ba đứng sau lưng anh.

Không ai trong phòng nhận ra, ngoài Khải An – người vừa cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh liếc lại, chỉ thấy bức tường trống.

Trong tích tắc ấy, mặt nạ trên bàn nứt thêm một đường nhỏ, mép khẽ cong như đang mỉm cười.

Một giọt chất lỏng đen chảy xuống nền, tan biến trước khi chạm đất.

Khải An khép sổ, giọng đều đặn:

"Không có quỷ nào giết người cả.

Có lẽ... là trò mèo."

Cảnh sát kia ngẩng lên: "Anh nói sao?"

"Không có gì.

Tôi xin phép mang vật chứng này về phòng kỹ thuật.

Anh ghi chép nốt lời khai rồi thả người đi."

Anh đứng dậy, bỏ đi.

Tiếng giày gõ trên nền xi măng vang dội trong hành lang ẩm thấp.

Ở cuối dãy, tivi phòng trực đang chiếu bản tin:

"...một nhóm người tự xưng là Tịnh Minh Đạo – chi nhánh Âm Đức đang rao giảng nghi thức "Giải thoát", khuyến khích người trẻ tham gia 'thức tỉnh bản ngã' qua những lễ cầu thần.

Cơ quan chức năng khuyến cáo người dân cảnh giác..."

Khải An dừng bước.

Trong túi áo, chuỗi hạt lại rung lên, lần này có chút kì quái.

Anh khẽ thở hắt, mắt nhìn màn hình tivi như thể vừa nhận ra một cái tên quen cũ.

Ngoài kia, mưa đổ nặng hạt.

Tiếng sấm vang xa như vọng từ đáy rừng Mù Sương.

Và đâu đó, trong tầng sâu của thế giới, một tiếng gõ cửa vừa khẽ vang lên.
 
Back
Top Bottom