Chín bóng người chật vật, chen chúc nhau xuyên qua khu rừng sâu, cách xa bãi đất trống quen thuộc.
Ánh sáng mặt trời gần như bị nuốt chửng hoàn toàn.
Vừa đi, họ vừa không ngớt trầm trồ kinh ngạc.
Những thân cây cổ thụ sẫm màu, khổng lồ, cao vút như những cột trụ của thế giới, mọc san sát, xum xuê.
Tán lá dày đặc, rậm rạp đan vào nhau, tạo thành một mái vòm u tối, chỉ để lọt xuống những vệt sáng lờ mờ, kiến tạo nên một quang cảnh vừa hùng vĩ, vừa u ám và lạ lẫm đến rợn người.
Finn nhìn ngó xung quanh, sự kinh ngạc pha lẫn chút bất an hiện rõ trên gương mặt:
"Trước giờ không ngờ khu rừng thật sự lại thế này.
Cảm giác hơi bất an nhỉ."
Gine, với đôi mắt đảo liên tục, rùng mình đáp lời, giọng pha chút hài hước cố hữu:
"Nhìn sợ thật.
Mấy cái hốc cây, nhìn cứ như khuôn mặt người vậy trời!
Thấy không Finn?
Rừng này là rừng phép thuật, có khi nào chúng nó sống dậy, biến thành quái vật cây không?"
Nói rồi, Gine nhanh chóng túm chặt tay Malen, ra chiêu sợ sệt:
"Finn ơi, Malen ơi, ở lại với tao này!"
Malen thở dài, nhìn cậu bạn đầy vẻ nghi ngờ:
"Bày đặt giả bộ sợ.
Lúc nãy mày nói hùng hồn lắm mà."
Gine cười gượng, cái vẻ tinh quái không che giấu nổi:
"Đùa thôi, đùa thôi."
Đi thêm một đoạn, trước mắt họ xuất hiện một cái cây đặc biệt, nổi bật hẳn so với những cây còn lại.
Lá nó um tùm, to lớn, và xen kẽ trong tán lá là những chùm quả màu đỏ mọng nước, kích cỡ lớn hơn quả táo một chút.
Chúng mọc chi chít, lúc lỉu khắp cành, nhưng vì cây khá cao, cả nhóm quyết định trèo lên để hái.
Gine reo lên, chỉ tay vào cái cây:
"Này, tụi mày thấy gì không?
Ấn Xuyên Không... nói nó ăn được!"
Malen xác nhận:
"Ừ, và nó còn có khá nhiều nữa."
Nhận thấy nguồn thức ăn dồi dào, cả nhóm quyết định dừng lại, tập trung hái hết số quả này mang về.
Ming nhanh nhẹn trèo lên cây, với lấy một quả lạ, dứt khoát cắn một miếng để kiểm tra.
Cậu nhìn xuống dưới, giơ ngón tay cái ra dấu hiệu: "Ăn được, ngon như táo nhưng ngọt và mọng nước hơn nhiều."
Sau đó, Ming cải tạo nhanh một nhành cây thành dụng cụ hái quả.
Cậu dùng nó để làm rơi những quả ngoài tầm với xuống.
Những người phía dưới sẽ nhặt lấy, chuyền cho Gine bỏ vào chiếc Ấn Xuyên Không của cậu ta.
Trong lúc cúi xuống cẩn thận nhặt những quả táo lạ dưới gốc cây, Finn ngước lên, bắt gặp Dex đang khoanh tay, dựa vào một thân cây gần đó.
Gương mặt cậu ta mang vẻ kiêu ngạo, đầy vẻ bất mãn.
Bên cạnh là Jack và Riven, đang rôm rả tán gẫu về Varen.
"Sao Lớp trưởng không đi cùng nhỉ?"
Jack hỏi.
"Cậu ta bận quản lý đội hậu cần rồi," Riven đáp.
Jack chợt nhận ra điều gì đó:
"À mà, nhắc mới nhớ, dường như cậu ta không nói về Ấn của mình thì phải?"
Riven khinh miệt, chế giễu:
"Có thể là một Ấn vô dụng cũng nên."
Finn nghe thấy những lời đó, sự khó chịu dâng lên.
Cậu cất tiếng, hơi gay gắt:
"Chúng mày lại phụ một tay đi, đứng đó làm gì?"
Jace thờ ơ, khoanh tay đáp:
"Có gì đâu mà phụ."
Dex nheo mày, giọng điệu tỏ rõ sự không hài lòng:
"Nói thật, mấy cái quả này làm sao đủ để chúng ta vượt qua cơn đói đây?
Chúng ta là nhóm săn, chứ không phải hái lượm như mấy con khỉ thế này!"
Tay vẫn nhặt táo, Malen nghiêm túc giải thích, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định:
"Có ăn là được rồi, còn hơn để bụng đói.
Nhiệm vụ của tụi mình là tìm thức ăn, chịu khó chút nào các cậu."
Dex giận dữ đáp trả không khoan nhượng, chất giọng cao hơn hẳn:
"Thế thì chúng mày cứ ở đây hái quả đi, tụi tao sẽ đi săn cho đỡ mất thời gian!"
"Không!"
Malen đứng thẳng dậy, đi đến chỗ Dex.
Cậu đưa quả táo lạ cho Dex, ánh mắt nhìn thẳng vào chàng trai đang mất bình tĩnh, tỏ vẻ kiên định:
"Varen đã bảo không tách riêng, đề phòng nguy hiểm."
Dex phản bác, giọng đầy thách thức:
"Nhìn đi, nãy giờ có nguy hiểm gì đâu?
Với lại, chúng tao cũng đi xung quanh đây thôi, nhớ đường cả rồi.
Có nguy hiểm tụi tao cũng sẽ tự lo, đông người chỉ làm hỗn loạn thôi.
Có chuyện gì thì cứ hét lên báo tụi tao!"
Nói rồi, Dex nhếch môi đắc ý:
"Với lại, tao thấy mày nhắc tả đá lên rồi Malen.
Mày vậy là bảo vệ tụi kia được rồi nhỉ?"
Chân mày Malen nhíu lại, còn định nói thêm, nhưng Gine đã chen vào, muốn chấm dứt sự căng thẳng:
"Cứ vậy đi!
Tụi tao nhặt xong sẽ đi kiếm tụi mày.
Bất quá thì tập hợp ở bãi đất trống."
Vừa nghe dứt câu, Dex và nhóm bạn đã rời đi, bước chân nhanh chóng khuất vào trong rừng sâu.
"Ok, nào đi thôi tụi mày!"
Gine quay lại, thúc giục.
Malen nhìn Gine bằng ánh mắt chất vấn.
Gine nhún vai, ngó nghiêng qua lại để tránh ánh mắt đó, giải thích lí nhí:
"Tao thấy tụi nó phiền chết!
Với lại, con chó lông trắng đó cũng mạnh mà.
Cho nó đi riêng đi, chứ đi chung nó cũng đâu thèm bảo vệ tụi mình."
Malen ném cái quả táo vào người Gine, không nói thêm gì, chỉ thốt lên:
"Cái thằng chết tiệt này!"
Sau khoảng hai mươi phút, cả nhóm thu hoạch hết số quả vào Ấn của Gine rồi tiếp tục cuộc hành trình khám phá.
Gine vừa cắn cái quả mọng nước ngon lành vừa ngân nga hát cho những người còn lại nghe, giọng điệu vui vẻ, vô tư:
"Ôi, ma thuật tuyệt vời, thế giới tuyệt vời, giấc mơ tuyệt vời của tôi ơi..."
Bỗng nhiên, Finn giơ tay ra hiệu cả đám dừng lại.
Tất cả nhìn cậu, và Finn chỉ vào gốc cây phía trước.
Tại đó, một sinh vật màu hồng, hình dạng như con thỏ nhưng có một chiếc sừng trên trán, với đôi mắt đỏ ngầu, đang rậm rịch ăn một con vật nào đó đã không còn giữ được hình dạng nguyên vẹn.
Cảnh tượng kinh hoàng nhưng nó lại ăn một cách say mê, không hề hay biết sự xuất hiện của họ.
Trong giây phút im lặng đến nghẹt thở, Ming bất ngờ thì thầm:
"Ấn Xuyên Không... báo là nó ăn được."
Giật mình bởi thông tin, tất cả lập tức lao đến.
Hai ba người cố gắng bao vây con thỏ, nhưng nó vô cùng nhanh nhẹn, lách qua lách lại dễ dàng.
Cả đám la hét đuổi theo trong vô vọng.
"Này, đừng có chạy!"
"Thịt!
Thịt của tao!"
Gine la hét, giọng đầy tiếc nuối.
Con thỏ kiêu ngạo, vừa chạy vừa quay đầu nhìn cả đám bằng ánh mắt khinh thường.
Nó chạy một đoạn lại dừng lại, chờ đợi, dường như đang trêu ngươi.
Sau một lúc truy đuổi mệt nhoài, con thỏ đột ngột biến mất vào bụi cỏ trước mắt họ.
Cả nhóm thở hồng hộc, người nào người nấy đã kiệt sức.
Họ ngồi bệt xuống cạnh những tảng đá để nghỉ ngơi.
Ming quát lên, giọng đầy bực bội và thất vọng:
"Chúng mày bị gì thế?
Cái gì cũng từ từ chứ!
Tụi mình phải chọi đá cho nó bị thương rồi hẵng lao vào bắt chứ!"
Nói rồi, cậu ta ức chế không kìm được mà buông một câu:
"Lũ ngu này!"
Gine và Finn, dù đang thở dốc, vẫn cố gắng trả lời:
"Ai biết, tưởng nó nhỏ thế, chia ra bao vây là được!"
Cả đám bật cười như điên trước sự ngốc nghếch của tình huống.
Đột nhiên, trong bụi rậm lại có tiếng động.
Một tiếng "phù phù" nặng nề vang lên, xé tan sự tĩnh lặng.
Cả đám quay lại, ngước mắt nhìn về phía phát ra tiếng động.
Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một con lợn rừng khổng lồ, to lớn một cách bất thường, bất ngờ lao thẳng ra từ trong bụi rậm, hướng về phía họ.
Cả nhóm lách người, né tránh sang một bên.
Finn, vì đang ngồi nên tránh không kịp, bị chiếc răng nanh sắc nhọn của nó sượt ngang vai và bị nó hất văng sang một bên.
Nhìn kỹ hơn, họ nhận ra đây không phải lợn rừng bình thường.
Nó to lớn hơn nhiều, và đặc biệt, trên trán nó đính một viên Ma Thạch lớn, đỏ thẫm.
Ấn Xuyên Không Giả của Gine hòa vào Thiên Vọng, phát ra cảnh báo:
"LỢN RỪNG VỰC THẨM!"
"NGUY HIỂM!"
"ĂN ĐƯỢC!"
Gine vừa chạy vừa tức giận cảm thán:
"Chết tiệt!
Thông tin ít vậy!
Cái đồ Ấn dỏm!"
Ming vội vàng đỡ Finn dậy.
Con lợn rừng tiếp tục lấy đà, chân nó chuẩn bị tư thế sẵn sàng lao vào thêm lần nữa.
Trong khi Ming và Finn có người bị thương, khó có thể tránh được, thì một viên đá chọi thẳng vào đầu con ma thú.
Đó là Gine.
Cậu ta đang cố thu hút sự chú ý của nó.
Con ma thú tức giận, gầm lên rồi lao đến Gine.
Cậu ta chạy như chưa từng được chạy, lạng lách quanh những tảng đá nhỏ.
Bee dùng khả năng Âm Thanh của mình, hét lên một vụ nổ âm thanh về phía nó, khiến nó choáng váng, phải dừng lại một nhịp.
Khoảng khắc quý giá đó đủ để Gine kéo giãn khoảng cách, quay lại đứng kế Malen.
Gine nhìn Malen rồi đưa ngón tay thối về phía con ma thú, khiêu khích:
"Này, con lợn thối, đến đây!"
Cậu ta còn bồi thêm vài viên đá nhặt tạm bên đường chọi vào nó.
Con lợn rừng, sau khi bị choáng, đứng đó gầm lên.
Viên Ma Thạch trên trán nó phát sáng rực rỡ.
Các hạt năng lượng mana tuôn ra từ đó, hóa thành một nguồn năng lượng đỏ thẫm bao quanh cơ thể nó, tạo thành một lớp giáp phòng hộ kiên cố.
Nó lao thẳng về phía Gine như một cỗ xe tăng không gì ngăn cản.
Mặc cho Gine ném mấy viên đá phản công, chúng chẳng hề hấn gì.
Không chỉ vậy, lớp mana đỏ còn như một lớp lá chắn vô hình trước làn sóng âm của Bee.
Nó chỉ lắc đầu, hóa giải hoàn toàn và tiếp tục lao tới.
Lúc này, Malen như đã chuẩn bị sẵn.
Từ phía sau Gine, cậu lao lên, đối mặt trực tiếp với con quái vật.
Cậu ta bật sẵn trạng thái 2x Tăng Cường Sức Mạnh để chống đỡ đòn tấn công kinh hoàng này.
Một sự va chạm kịch liệt nổ ra.
Hai tay Malen nắm chặt hai chiếc răng nanh của nó mà giữ lấy.
Cảnh tượng giằng co diễn ra dữ dội.
Con ma thú dồn hết sức đẩy tới trong khi Malen gồng mình, giữ chặt như một bức tường thành kiên cố.
Cả hai đều căng thẳng đến cực độ.
Gine hét lên, giọng gấp gáp và đầy quyết tâm:
"Mau!
Lao lên phụ Malen!
Tao có cách rồi!"
Cả đám chạy thật nhanh đến hỗ trợ Malen khống chế con quái vật.
Ming và Bảo ôm chặt hai chân sau của nó, khóa lại.
Trong khi Finn, dù đang bị thương, cũng cố gắng giữ lấy cổ nó.
Gine gấp gáp chạy đến chỗ mấy tảng đá gần đó.
Mắt cậu liên tục tìm kiếm tảng đá to nhất.
Cậu dùng tay chạm vào, hét lên:
"Thu!"
Nhưng Thiên Vọng thông báo: "Kích thước vượt ngưỡng cho phép."
Trong khi Malen gào lên với Gine: "Nhanh nào!
Sắp không chịu nổi rồi!"
Gine dứt khoát đáp: "Cố thêm chút nữa!"
Rồi, cậu ta dứt khoát chạy đến tảng đá kế bên, nhỏ hơn một chút nhưng cũng cao hơn cậu một cái đầu.
Đặt tay lên và hét lớn: "Thu!"
Ấn đã hoạt động!
Tảng đá biến mất, thu gọn vào lòng bàn tay cậu.
Gine lao đầu quay lại cuộc chiến.
Đến nơi, cậu đưa tay lên trên thân con quái vật đang cố gắng thoát ra, hét lớn:
"Đếm đến ba, tất cả buông ra!"
"Một!"
"Hai!"
"Ba!"
Tất cả nhanh chóng buông tay ra khỏi con quái thú.
Thì từ trên đầu nó, một quả cầu ánh sáng màu xanh lục xuất hiện, rồi ngay lập tức, quả cầu hóa thành tảng đá lớn.
Nó rơi xuống, đè lấy con lợn rừng tội nghiệp.
Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên cùng với tiếng hét xé toạc bầu trời của con lợn thật thảm thiết vì đau đớn.
Phần thân dưới của nó bị kẹt chặt dưới tảng đá và đang hấp hối.
Malen với lấy một cục đá kế bên, dồn hết sức đập thẳng vào viên Ma Thạch ở đầu nó, kết liễu hoàn toàn con quái vật.
Cả đám nhìn nhau, rồi vỡ òa, hét lên:
"Thành công rồi!
Thành công rồi!
Ahahaha!"
Đứa thì đập tay nhau, đứa thì vỗ tay, nhảy nhót trong niềm hân hoan chiến thắng.
Finn vừa hét vừa cười, nhưng mặt mày đã trắng bệch.
Cậu khẽ rên rỉ:
"Ê, mà tay tao đau quá bây..."
Lúc này, Malen mới nhớ lại, đi đến kiểm tra vết thương.
Vết xước khá lớn, không sâu nhưng máu chảy ra rất nhiều.
"Lấy đồ quấn lại!"
Malen nhanh chóng xử lý.
"Vết thương không nguy hiểm nhưng phải nhanh chóng cầm máu.
Nhanh chóng về nào!"
Gine cũng vội vàng đến chỗ xác con ma thú, thu nó vào Ấn của mình, cùng với cục đá vừa nãy.
Bee đứng kế bên, cảm thán:
"Mày mạnh thật đấy!"
Gine, khuôn mặt nhợt nhạt, bất an:
"Làm như xài nhiều bị đuối hay sao ấy mày ơi!
Tao không còn sức nữa..."
Bee thấy Gine siêu xuống như sắp ngất, nhanh chóng khoác vai đỡ lấy cậu bạn.
Malen cõng Finn đã ngất đi vì mất máu.
Bee thì dìu Gine.
Cả nhóm cố gắng thật nhanh chóng quay về nơi tập hợp.