Cập nhật mới

Khác Lựa Chọn Của Quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397898933-256-k211155.jpg

Lựa Chọn Của Quỷ
Tác giả: parkyoungna95
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kim Thái Hanh từ Tây về thăm quê , nào ngờ bị cuốn vào phong tục cổ xưa , làng Thượng khế ước với quỷ nếu giao nộp người mà nó chọn chúng sẽ khiến làng Thượng giàu có , người làng tham lam lập tức ước hẹn .

Đây là lần cuối cùng nó lấy người , kẻ được chọn là cậu Hai nhà họ Kim



kookv​
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 1 cậu hai kim trở về


Làng Thượng nổi tiếng buôn bán gạo , dân làng lấy nghề làm lúa nuôi sống bản thân , nơi đây yên tĩnh gần gũi người làng cùng nhau làm ăn cùng nhau sống ...chỉ tiếc rằng ngày đó không còn nữa , bản chất thật sự của một con người là tham lam và ích kĩ , chắc cái nghèo nàn cực khổ làm biến chất một con người , ta có lợi cho dù là kẻ thân thiết ta vẫn sẽ lợi dụng .

Có một ông thầy bói mù đi ngang qua làng , ông ta bảo rằng làng này sắp có tai họa , lúc đó người làng chưa tin , xem bói toán là những chuyện hoang đường nào ngờ năm năm sau , công việc làm ăn thất bát kẻ khổ người khóc người làng lâm vào cảnh nợ nần chồng chất , họ không có kế sinh nhai đành ra ngoài làng mượn nợ , trên dưới lớn nhỏ ngày nào cũng không yên .

Bỗng một hôm , cả làng nằm mơ thấy một con quỷ nó nói mỗi năm hãy ban cho nó một con người nó sẽ đem lại vinh hoa phú quý cho cả làng , người dân lúc đó bán tính bán nghi liền đi đến trưởng tộc thăm dò ý kiến , nhà họ Điền xưa nay nắm giữ làng Thượng mọi chuyện trên dưới đều phải thông qua , ông Điền trưởng tôn chấp nhận lời người làng nói , gọi thầy pháp về lập đàng xin ban khế ước với quỷ

Mỗi năm giao nộp một người trong làng , mặc dù điều đó là ác nhưng người làng không còn cách nào khác cái khổ đeo bám bọn ho năm năm qua , con cái đói khổ cha mẹ đau lòng không nguôi , người người chết vì đói nếu không nhờ ông Điền ban phát gạo bọn họ e là không qua khỏi .

Giao ước với quỷ đương nhiên người làng không còn bình yên , buổi tối tuyệt đối không được ra khỏi nhà khi quá sáu giờ , đó là quy tắc .

Một con hầu vội vàng chạy vào nhà khi nghe tiếng xe đằng xa , nó lóng ngóng nhìn ra lập tức bất ngờ chạy nhanh vào nhà , miệng nó gọi lớn

-"ông bà ơi cậu hai Kim từ Tây về rồi "

Ông bà Kim đang dùng cơm sắc mặt bỗng biến sắc có chút tái nhợt thấy rõ , bà Kim buông đũa xuống lật đật chạy ra ngoài trông rất hấp tấp .

Chiếc xe bốn bánh cổ xưa đang tiến về cổng nhà bá hộ Kim , từ trên xe người thanh niên cao lớn thân mang âu phục Tây bước xuống , để lộ gương mặt điển trai động lòng người mắt to mũi cao môi mỏng vẻ đẹp của cậu Hai nhà họ Kim thật khiến nhiều ghen tị , các cô gái mới lớn đi ngang qua còn phải ngoái đầu nhìn .

Cậu Kim đẹp trai lại còn đào hoa , tính tình nghịch ngợm nhưng lại dễ gần tuy có chút bướng bỉnh thích làm theo quan điểm của mình nhưng là một người sống tình cảm

Kim Thái Hanh găp lại cha mẹ nhiều năm xa cách tâm tình có chút xúc động , đã mười năm từ ngày cậu qua Tây cùng chú đến bây giờ mới tương ngộ , ông bà Kim gặp lại con nước mắt không ngừng rơi vì nhớ nhung , bà Kim ôm chằm con nức nở trong lòng

-" nhóc thúi , về khi nào mà không nói hả "

Cậu hai Kim mỉm cười ôm bà vào lòng

-" con muốn hai người bất ngờ mà sao hả ba à có vui không "

Ông Kim thương con để ở trong lòng , gặp lại nó sao ông lại không vui chỉ là Thái Hanh cũng là người trong làng , ông sợ nó sẽ bị lây vào mớ hỗn độn phức tạp này , người làng cùng nhà họ Điền chắc chắn sẽ không tha cho con ông , gặp nhau như vậy là đủ rồi mấy ngày nữa ông sẽ nói khéo để Thái Hanh trở về Tây tiếp tục đi học

-" vào nhà , ba gọi người nấu mấy món con thích "

Thái Hanh nghịch ngợm đưa tay lên trán giống như quân đội , chân đứng thẳng dặm một cái gọi to -" rõ "

Bà Kim thấy thế liền đánh vào mông cậu , Thái Hanh nhờ người giúp mình mang hành lí vào rồi cùng ba mẹ trở vào trong

Cậu về bất ngờ đương nhiên ông bà không chuẩn bị trước , Thái Hanh không thấy thế mà cằn nhằn hay hối người hầu gắp gáp làm thay vào đó cậu dùng chung phần ăn cùng cha mẹ .

Bà Kim nhìn con rơm rớm nước mắt , hồi bé kén ăn bao nhiêu bây giờ lại dễ bấy nhiêu , quả thật Thái Hanh của bà lớn lắm rồi

-" ăn nhiều vào đi con "

Câu vui vẻ gật đầu vâng dạ tay liên tục lùa cơm vào miệng -" ba má không biết ở bên đấy không có mấy món này đâu con nhớ nhất là món thịt kho của má đó , lần này ở hết mùa hè đợi khi nào nhập học con mới quay về "

Ông Kim nghe thế thân như ngồi trên đóng lửa lập tức can ngăn nên có chút lớn tiếng

-" không được "

Thái Hanh đang ăn ngon liền giựt mình tròn mắt nhìn chăm chăm ông , cậu nói sai gì sao .

Đến khi bị bà kim nắm cánh tay ông mới dịu lại đôi chút

-" ý của cha..con nên quay về đó sẽ tốt hơn việc học vẫn là quan trọng "

Thái hanh gắp miếng thịt để vào bát lắc đầu nói

-"không sao đâu ạ , con hoàn thành khóa học rồi đợi năm sau vào kì mới nữa thôi "

Ông định nói tiếp thì bà Kim lắc đầu , chuyện đó cứ để khi khác tính , hiện tại cậu về rồi chăm con vài hôm thì nói với nó sau cũng được

Căn phòng tuy đã cũ nhưng rất sạch sẽ bà kim thường cho dọn dẹp và sắp sếp rất ngăn nắp , cậu về lại tưởng chừng như mình chưa từng rời đi mới đó đã nhiều năm kỉ niệm cũ cậu không còn nhớ nữa nhưng rất quen thuộc

Tắm xong đặt lưng xuống liền thiếp đi , đường xa khiến cậu mệt mỏi nên vào giấc rất nhanh

Mới sáng ra cậu hai Kim quậy phá chạy vào bếp ăn vụng đây là thói quen lúc cậu còn ở đây , mọi người ai nấy không thấy phiền ngược lại còn rất thích cậu hai pha trò

-" má năm nấu cả canh nữa nha con thích món đó của má nhất "

Bà năm cười vui vẻ đi đến bẹo má cậu một cái thật mạnh

-"mỗi lần nấu cậu ăn hẳn hai tô lận bà già này nhớ rất rõ "

Thái Hanh ăn đau không bực bội hay tức giận mà còn giận dỗi xoa má bĩu môi

-" má năm xệ má rồi bắt đền đó "

Cậu hai nhà họ y hệt con nít vậy , lúc nào cũng khiến người khác thoải mái khi ở cạnh

-" cậu hai có chả giò này " con lanh gọi lớn nó cười toe toét trên tay phe phẩy miếng chả giò nóng hổi ra vẻ dụ dỗ cậu đến gần .

Quả thật Kim Thái Hanh ăn vào liền tấm tắt khen

-" con mua nhiều quà lắm tí anh Hưng phụ em lấy nha " miệng cậu tòm tèm nhai hai tay hai món mới được cho , cậu ăn vụng no căn bụng rồi ấy chứ tí nữa không thể cùng ba má ăn cơm nữa

Kim Thái Hanh tuy là công tử nhau giàu nhưng cậu không khoa trương không hề đua đòi đổi lại rất thương những người nghèo khó còn giàu tình cảm , khi trở về cũng không quên mua quà cho mọi người .

Phong tục phương Tây khiến lối suy nghĩ cậu khác với người ta , đối với cậu đã là con người thì cần được tôn trọng và kính nể , dù cho thân phận nào cũng vậy đặt biệt là người lớn tuổi , phát quà cho mọi người xong Thái Hanh buồn chán thấy rõ , ăn rồi ngủ không phải là cách cậu muốn đi đây đó chơi cho biết quê hương của mình thay đổi nhiều ra sao

Cậu định xin ba má ra ngoài nhưng không thấy hai người đâu , thôi thì cứ đi trước về thưa sau cũng được bất quá bị mắng một tí .

Người hầu theo cậu mãi khiến Thái Hanh không được thoải mái đây chính là thời điểm cậu dùng uy quyền cậu hai mình để ra lệnh , con lanh mặc dù không muốn nhưng cãi cậu thì sợ cậu mắng đành phải nghe lời

Chợ không xa nhà điểm đầu tiên mà Kim Thái Hanh muốn tham quan , nơi đây được bày rất nhiều đồ ăn toàn là những món khoái khẩu của cậu kẹo hồ lô , há cảo , chè , bánh nếp chiên cả xôi nữa nhưng mà hơi tiếc cậu no căng bụng rồi

-" chú ơi , cho một phần há cảo hấp "

Ông chủ thấy cậu là công tử liền cười tươi gói há cảo miệng liên tục khen ngợi muốn lấy lòng .

Kim Thái Hanh không mấy quan tâm , đó cũng là chiêu để họ kim tiền không cần quá khó chịu , cậu vui vẻ trả tiền rồi mang đi .

Vỏ há cảo mềm mềm dẻo dẻo nhân tôm nêm gia vị rất vừa ăn đánh thức vị giác làm cậu ăn mãi phát ngây

Người làng nhìn cậu hiếu kì dừng lại coi , chắc là Thái Hanh đi lâu quá cho nên mọi người không nhận ra .

Dáng vẻ tiêu soái vừa đi vừa ăn của cậu khiến mấy cô gái nhìn qua rất buồn cười , tướng ăn của Thái Hanh thật sự rất đáng yêu , mỗi lần thấy món ngon hai mắt liền long lên môi chu chu dễ thương lắm

-" bà chủ , cho con nước mía "

Ngồi trên ghế cậu phẩy tay quạt , thời tiết mùa hè rất nóng hai má cậu bị hung đỏ ửng .

Đánh mắt nhìn xung quanh tìm món ngon , nào ngờ nhận ra thật nhiều ánh mắt nhìn cậu chăm chăm , họ cứ chỉ trỏ nói nói gì đó làm um xùm một khoảng , bị nhìn Thái Hanh đương nhiên có chút ngại ngùng cậu gãi đầu quay đi hướng khác , gọi hai phần chè sau đó tập trung ăn không đếm xỉa tới bọn họ nữa .

Người làng thật kì lạ , mặt họ đáng sợ quá

-" cướp..cướp đứng lại "

Tiếng hô hào của người phía sau thành công thu hút sự chú ý của rất nhiều người , tên cướp sợ hãi mình bị bắt chạy như trói chết gặp người nào thì đẩy người đó đàn bà phụ nữ hay người già cũng không tha , gã ta miệng mồm lẽo mép không ngừng mắng chửi .

-" chúng mày biến đi "

Kim Thái Hanh thấy từ đằng xa lần đầu gặp trường hợp này cậu hiếu kì ngồi đó tròn mắt nhìn , nói về cướp hay ăn trộm cậu biết qua nhưng chưa từng tận mắt chứng kiến nên có chút tò mò .

Đám đông nhìn cậu từ lâu nép vào hai bên , sự chú ý của bọn họ từ cậu chuyển sang tên cướp theo sau gã là một đám người tay cầm dao hăng hái xông pha tiến về phía trước người làm việc nghĩa có khác mặt mày bặm trợn hơi đáng sợ nhưng không sao .

Thái Hanh tưởng mình ngồi thật an toàn nào ngờ tên cướp chạy quá hóa rồ nhảy thẳng lên bàn sau đó liền đáp ngay xuống người cậu , cái bàn bể tan tành gã ta vì chạy nhanh quá chân xiên quẹo hêt định hướng muốn lấy ghế chọi người phía sau nào ngờ trượt chân nhảy bổ lên bàn .

Kim Thái Hanh bị đè cậu đau điến ôm bụng nhăn mặt khẽ rên một tiếng kêu đau , gã ta thấy con mồi như bắt được vàng , lập tức đứng dậy tóm cậu kéo lên kề dao lên cổ thách thức

-" chúng mày tránh ra , không , tao giết nó " gã đưa dao gần cổ cậu cứa một phát thật nhẹ làm máu tươm ra , Kim Thái Hanh sợ hãi nước mắt lắm lem miệng liên tục cầu xin

-" anh...anh đừng làm bậy..tôi không..á "

Tiếng la của cậu khiến đám người kia lùi lại vài bước nhưng vẫn đề phòng bất trắc , Thái Hanh sợ sệt bước đi theo chuyển động của gã , chân tay run rẩy người chẳng dám nhúc nhích vì sợ gã làm liều .

-" tôi xin anh..hức thả tôi ra đi "

Gã quát to -"mày điên à , thả mày ra thì tao chết "

Vệt máu trên cổ cậu chảy dài ướt một mảnh cổ áo , Thái Hanh đau mà không dám kêu lên , bọn người đó chỉ lo việc có bắt được gã cướp hay không còn an nguy của cậu thì chúng mặc kệ .

Thái Hanh một thân một mình chóng chọi nghĩ tới nghĩ lui cậu tủi đến phát khóc , người làng cứ hô hào đòi giết kẻ cướp , đám người lạ mặt đó ra hiệu gì đó luốn xông lên chẳng lo cho tính mạng của con tin trong tay , cậu lo lắng hét lên

-" dừng lại , các người không được đến gần "

Dứt lời , từ đằng sau một lực mạnh áp tới khiến gã cướp chao đảo ngã xuống đất , tay cầm dao muốn đâm tới Thái Hanh thì bị ai đó nắm chặt bẻ ra sau gã đau đớn gào lên không ngừng mắng chửi .

Kim Thái Hanh xoa cổ tay đỏ ửng , hít hà vài cái bĩu môi lao nước mắt định xoay lại nhìn gã cướp thì một lực tay mạnh mẽ quay người cậu ra sau thời điểm đó cậu nghe tiếng hét chói tay của gã cướp rồi bỗng nhiên im bặt .

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của người trước mặt Kim Thái Hanh có chút sợ hãi người khúm núm thở mạnh , eo cậu bị người đàn ông trước mặt ôm lấy hai mắt nhìn nhau khiến cậu đờ đẩn , người này quả thật rất đẹp nhưng lại bí ẩn cùng một chút kì quái , thân thể toát lên một mùi đầy nguy hiểm .

Kim Thái Hanh lúng túng thoát khỏi vòng tay người đàn ông đó , cuối đầu chân thành cảm ơn , người kia không nói gì lạnh nhạt lướt ngang qua cậu .

Thái Hanh không biết vì sao mình không thể rời mắt khỏi người đàn ông đó .

Gã cướp không thấy đâu chỉ là trên đất loan lỗ máu , Thái Hanh bắt gặp đã xanh mặt mày chạy đi .

Trở về nhà cậu bị mắng một trận thê thảm , việc mình bị thương và la cà không xin phép khiến ông bà Kim thật sự tức giận .

Kim Thái Hanh bắt đầu giở giọng mè nheo làm nũng cuối cùng mới khiến ông bà dịu lại

Fic mới nha bà con
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 2 có người chết


Sắc trời đột ngột thay đổi , ánh chiều tà không hiện lên như thường ngày thay vào đó nhuộm môt màu đỏ đen vô cùng kì dị , khoảnh khắc đó người làng sợ hãi đóng cửa trốn trong nhà .

Sắp tới...con quỷ đó sẽ ngửi mùi hương người nó muốn chọn .

Sẽ đi đến từng nhà gõ cửa haha

Sấm chớp giựt inh ỏi , làn gió mạnh từ đâu kéo tới cuốn cát bụi và lá cây lần lượt theo , tiếng kêu của loài cú mèo từ lâu vang lên , chúng đậu trên những cành cây cổ thụ cao to miệng liên tục phát lên âm thanh mang điềm gỡ .

Ngoài trời chuyển hướng một màu đen mù mịt , âm thanh rên rỉ thê lương của ai đó lần lượt phát lên , hết tiếng nỉ non kêu cứu tiếng kêu của cú từ bãi tha ma đến tiếng cười khúc khích vui mừng .

Tất cả hòa huyện vào nhau càng làm cho buổi tối trở nên kinh dị

Từ xưa người làng cho rằng hể căn nhà nào có quỷ đi ngang qua ba ngày liền tiếp nơi đó sẽ có máu đỏ và người trong nhà đó dù nam hay nữ đều được con quỷ chọn .

Chúng chọn căn nhà nào đó phủ đầy máu lên để đánh dấu cho người làn biết sau đó nó đi lang thanh khắp nơi máu sẽ dính vào những nhà khác nên để kết luận nhà nào được chọn tiếp theo thì đến ngày thứ ba cái đầu của người nào đó sẽ được treo lủng lẳng trước cổng để báo hiệu .

Gió luồn vào cửa sổ khiến nó đập mạnh làm Kim Thái Hanh đang ngủ bị giựt mình , cậu đem bộ dạng ngái ngủ đó đi ra đóng cửa , tay dụi dụi mắt chuẩn bị kéo vào thì môt vệt sáng đỏ đập vào mắt làm cậu giựt mình nhìn xuống , trời tối đen như mựt làm Kim Thái Hanh thấy không rõ kẻ đang nhìn mình là ai , chỉ có hai vệt đỏ hình con mắt lòng lọng chỉa thẳng vào người , cậu rùng mình sợ hãi lùi lại vài bước toàn thân ớn lạnh nhịp tim đập dồn dập , cậu ôm ngực trấn tĩnh lại bản thân nghĩ mình nhìn nhầm , Thái Hanh chảy mồ hôi từ từ nhích tới gần chân run rẩy nhưng vẫn muốn xác nhận thứ không sạch sẽ lúc nãy là mình nhầm lẫn .

Đi tới gần cửa sổ cậu lấy hết can đảm mở mắt nhìn lại thì không còn vệt sáng nào nữa thay vào đó là một buổi tối đáng sợ .

Thái Hanh thở phào nhẹ nhõm đóng cửa sổ nhanh chóng quay vào giường chìm vào giấc ngủ .

Nhưng chuyện đáng sợ mà cậu không hay biết đó là cái đầu có hai con mắt đỏ ngòm miệng bị cứa tới man tai đang áp sát vào cánh cửa kính nhìn cậu chăm chăm .

Sáng hôm sau , Kim Thái Hanh nghe người làng bàn tán gã cướp ở chợ đã chết thi thể không có đầu , người làng đem đi cho cá sấu ăn .

Vì đối với họ người tốt sẽ được chôn cất đàng hoàn còn kẻ ác nên làm mồi cho cá ăn để chuộc tội .

Kim Thái Hanh nghe càng vô lí , người đã chết vẫn nên chôn cất đàng hoàn đâu ai phân biệt tốt xấu chứ .

Cậu đem mấy lời mình nghĩ kể cho má nghe , cứ tưởng bà cùng chung quan điểm với mình ai ngờ còn bị la một trận

-" con không được nói mấy lời này cho người khác nghe , tuyệt đối không được nói "

Thái Hanh nhíu mày khó hiểu nên hỏi lại

-" tại sao vậy má "

-" chỉ cần biết như vậy , từ nay nghĩ cái gì phải nói cho má nghe đầu tiên " bà nghiêm nghị chấn chỉnh cậu .

Thái Hanh mím môi gật đầu , người làng và cả mẹ nữa ai cũng kì lạ .

Cậu sẽ không nói cho bà nghe suy nghĩ của mình nó sẽ là bí mật .

Chuyện lạ liên tục kéo đến người làng phát hiện phía bờ sông có thi thể lõa lồ , là con gái ông Chánh tuổi còn trẻ xinh đẹp như hoa , nhà ông Chánh có thể coi là khá giả chỉ tiếc có mỗi cô con gái tên Tuyết chết bất đắc kì tử .

Nhiều người đồn rằng cô Tuyết lăng loàn trắc nết đêm đến hẹn hò với tình nhân khi trở về thì gặp nạn .

Cả cái làng Thượng không một ai không giàu có chỉ riêng nhà họ Điền từ thời cổ xưa đã là bá hộ giàu nhất vùng của ăn của để đến chết còn chưa hết .

Phía bờ sông ông Chánh khóc lóc thảm thiết ôm thi thể trần trụi của con gái vào lòng không ngừng gào lên , vợ ông qua đời hồi năm trước bây giờ thì đến con gái không luyến tiếc rời đi , lần cuối cùng ông gặp cô Tuyết là lúc cô xin ông đi mua dải may đồ mới , những tin đồn độc mồm độc miệng ông cũng không quan tâm , con gái ông xưa nay hiền lành chưa từng trai gái qua lại bọn họ là muốn dựng chuyện hạ bệ con gái ông .

Thi thể cô Tuyết có điểm lạ phần cổ trắng trẻo bị ai đó cắn xé tan nát , cặp mắt trợn tròn không thể khép lại điều đáng sợ khiến bất kì ai nhìn đến đều phải che mặt là cô mất một cánh tay phải và một chân trái

-" trời ơi...con tôi nó xưa nay hại ai chứ..tại sao chết tức tưởi thế con "

Bọn người xung quanh vay kín hóng hớt , hết chỉ trỏ rồi bàn tán chỉ tội hai cha con nhà ông Chánh vì muốn giữ danh dự cho con liên tục chửi mắng bọn người làng lấy áo mình che thân thể con gái

-" cút đi..tranh xa con tôi ra..mau cút đi ..cút đi "

Trong đám đông Kim Thái Hanh chen lấn châu đầu vào xem , người cậu quấn quanh cái khăn đen che mặt mình lại bộ dạng như đi ăn trộm .

Thái Hanh đưa mắt nhìn hai cha con nhà ông Chánh , không thể kìm lòng xót xa ai lại độc ác giết cô gái tội nghiệp như vậy .

Chuyện cậu có mặt ở đây e cũng là do nghịch ngợm , Thái Hanh leo rào trốn khỏi nhà muốn ra chợ mua ít đồ ăn vặt , thấy mọi người chạy thụt mạng đi đâu đó thì hiếu kì theo sau mới phát hiện chuyện tan thương này

Bộ dạng lén lút của Thái Hanh thành công khiến tất cả chú ý đồng loạt đổ dồn ánh mắt nghi ngờ về phía cậu .

Kim Thái Hanh tưởng mình bị phát hiện đảo mắt nhìn mọi người xung quanh lắm lét rời đi , bỗng nhiên có người hô lên

-" bắt tên đó lại coi chừng là kẻ giết cô Tuyết "

Cậu mở to mắt bất ngờ , chả trách cậu giống như ăn trộm ai mà không nghĩ điều xấu , Kim Thái Hanh muốn quay lại giải thích thì một người lại nói

-" bắt nó xong quăn vào hồ cá ngay "

Lời nói tàn độc đó khiến Kim Thái Hanh không dám đứng yên , vội vàng chạy thật nhanh , hành động cậu làm càng khiến mọi người chắc nịt là kẻ giết người .

Cứ mặc kệ chạy trước rồi tính .

Vừa chạy Thái Hanh ngoái đầu nhìn ra sau , bọn họ rất đông người , kẻ thì cầm rìu búa chổi có cả cục đá to tướng .

Nhìn thôi đã ê ầm hết cả người , lo mãi mê nhìn phía sau cậu không biết từ lúc nào bản thân đâm sầm phải ai .

Thái Hanh muốn vùng ra bỏ chạy thì bị người đó giữ chặt .

Đang gấp mà còn bị ghì chặt Kim Thái Hanh trong lòng bấn loạn sợ mình là thức ăn cho đám cá sấu dưới hồ .

Cậu nhăn mặt cầu xin cực kì đáng thương

-" anh..anh thả tôi ra "

Đến khi ngẩn đầu lên nhìn kĩ , người này trông rất quen là người đàn ông hôm trước cứu cậu thoát khỏi tên cướp , anh ta là người trượng nghĩa chắc chắn phân trắng đen rõ ràng .

-" bọn họ muốn bắt tôi cho cá sấu ăn "thái hanh đang rất sợ tay chân run run người đổ đầy mồ hôi liên tục nhìn bọn người hung dữ kéo tới.

Người đàn ông đó không trả lời cậu mà chờ đợi người làng tới gần , hay là anh ta muốn bắt cậu giao nộp cho bọn họ à .

Nghĩ thôi Thái Hanh vùng vẫy muốn thoát , sức của cậu làm sao so được với trai trán trong làng , người anh ta rất to còn cao lớn chỉ một cái ghì chặt Kim Thái Hanh không thể động đậy

-" anh..anh muốn đưa tôi cho bọn họ à "

Do Thái Hanh quấy , la lối om xòm chóng trả quyết liệt để thoát khỏi vòng tay rắn chắt kia , người đàn ông đó lạnh lùng nhíu mày cất chất giọng trầm khàn của mình mà quát

-" đứng yên "

Bị người ta nhìn chằm chằm mày anh ta chau lại như rất khó chịu , gương mặt trông rất nguy hiểm .

Bị mắng Kim Thái Hanh bỗng im bặt , bị khí thế của người này khiến cậu không dám ho he , tim đập như muốn nhảy ra ngoài miệng ú ớ không dám đáp trả chỉ cụp mắt xuống như con hổ nhỏ đang xù lông mà bị mắng đâm ra giận dỗi .

Bọn họ cuối cùng cũng đến , người hô hào đòi giết chết cậu kẻ thì muốn đem cậu treo lên hành quyết .

Đến khi nhìn đám người trước mặt và thấy người đàn ông lạnh lùng kia mới dần hạ giọng mình xuống .

-" chủ tọa , tên đó là kẻ giết người " người phụ nữ lớn tuổi trừng to mắt quát tháo

Kim Thái Hanh phía sau hai mắt ướt nhẹp liên tục lắc đầu phản bát

-" tôi không có..hức các người ăn nói hàm hồ "

-" còn không phải bộ dạng như ăn trộm của ngươi để làm gì "

Tự nhiên bị đổ oan Thái Hanh ấm ức vô cùng , bản thân tức giận cũng không nói ra .

Bàn tay nhỏ khẽ ghì vạt áo của người đàn ông phía trước giống như báo cáo với hắn cậu không làm chuyện xấu

Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông kia nhìn về phía người làng cuối cùng cũng cất giọng nói

-" các người có thấy cậu ta cầm dao giết người không "

Nói tới đây tất cả bỗng im bặt , rõ ràng chẳng một ai nhìn thấy Kim Thái Hanh kề dao lên cổ cô Tuyết .

Không nhanh không chậm hắn ta điềm đạm nói

-" vu khống phỉ bán các người có thấy mình hồ đồ chưa "

Người làng cuối gầm mặt không còn tiếng xì xầm nữa , sau cùng người đàn ông đó bắt tất cả xin lỗi Kim Thái Hanh mặc dù không muốn nhưng vì tôn trọng và sợ uy quyền của người nhà họ Điền cho nên đồng loạt xin lỗi cậu .

Kim Thái Hanh không phải là người thích dồn người khác vào đường cùng càng không muốn bọn họ bị mắng thấy bọn họ hối lỗi cậu liền xua tay bỏ qua .

Kết thúc mọi chuyện cậu vui vẻ cuối đầu cảm ơn người đàn ông kia .

Gặp hai lần , anh ta cứu cậu cả hai lần .

Thành thật rất biết ơn .

Người đàn ông đó cậu không biết tên cũng không biết lay lịch , bề ngoài trông khó gần ít nói có chút đáng sợ nhưng là một người tốt .

Người làng trên dưới cho dù không thấy được sự việc nhưng trí tưởng tượng rất phong phú suy diễn rất lung tung , trói buột suy nghĩ của mình vào người khác rồi buột họ chấp nhận .

Nếu không có người đứng ra giải thích e rằng Kim Thái Hanh không còn mạng trở về .

Cậu hỏi anh ta tên gì nhưng lại lạnh lùng bỏ đi , đúng là khó gần thật .

Huhu , bánh với kẹo hồ lô của cậu rớt hết rồi .

Lén rào trở về , vừa lúc giờ cơm Kim Thái Hanh như không biết gì ngoan ngoãn ngồi vào bàn , đợi ba má dùng trước sau đó mình mới ăn .

Ngộ là hôm nay sắc mặt của hai người có chút kì lạ .

Sợ chuyện xấu mình la cà bị phát hiện Kim Thái hanh cố nở nụ cười thật cươi gắp miếng thịt đùi cho má lấy lòng nói

-" má ăn đi "

Bà Kim gượng gạo cười cảm ơn cậu , ông Kim không chịu nổi suy nghĩ trong lòng đặt vội đũa xuống , gương mặt cực kì nghiêm túc nhìn đứa con trai ngây thơ chẳng biết gì .

Bà kim bên cạnh không muốn nói nhưng nhất định phải nói .

Cái làng này thật bệnh hoạng , cách mười bước sẽ có một người thầy pháp nói sằn nói bậy , họ bảo con trai của ông là người kết thúc chuyện quái quỷ ở làng , chỉ cần giao nộp Kim Thái Hanh cho quỷ làng Thượng càng giàu sang phú quý , đó cùng là lần cuối cùng dâng người cho quỷ

Người làm cha như ông nghe đến càng đau lòng , hai đêm nay trằn trọc ngủ không yên , bọn họ muốn bắt Thái Hanh đi , nhìn con mình khổ sở phận làm cha mẹ lòng sao chịu nổi , chỉ còn việc bắt nó trốn khỏi đây cho dù bị người làng giết chết ông bà vẫn cam chịu

Ông mở lời trước -" Thái Hanh "

Cậu gắp cá cho vào miệng đưa mắt nhìn ông bà -" dạ "

-" con về lại Tây đi "

Trước con mắt ngạc nhiên của cậu , bà Kim lại nói tiếp có phần gắp gáp tronv lời nói dường như đang rất gắp

-"đợi con qua đó ổn định trở lại ba má sẽ giải thích cho con hiểu , cấm tuyệt không được quay trở về "

Kim Thái Hanh hoang mang thấy rõ , làng này thật sự có gì đó kì dị nhưng cũng không phải không tốt .

Cậu thắc mắc hỏi

-" có chuyện gì thì má cứ nói "

Bà như ngồi trên đóng lửa nắm bàn tay cậu , nhăn mặt nói

-" nếu con không đi sẽ không kịp "

Lời vừa dứt cánh cửa đổ rạp xuống đất kêu lên một tiếng inh trời , ông bà Kim đang ngồi trợn tròn mắt hơi thở trở nên gắp gáp nhìn đám người nhà họ Điền xông vào trông rất hung dữ .

Vị trưởng tôn đi tới đó là Điền Chính Tông người đứng đầu làng Thượng , gương mặt ông ta có vẻ tức giận nhìn chăm chăm ba má cậu , nhưng dáng vẻ tao nhã kia càng làm toát lên khí chất quyền lực , ông ta giận dữ nói

-" định bỏ trốn đâu có dễ "

Dứt lời đằng sau ông ta ba bốn thanh niên cao ráo đi tới bắt Thái Hanh quỳ xuống giữ chặt , cậu hoang mang theo quán tính hét lên

-" các người là ai..mau thả tôi ra "
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 3 cậu hai kim được chọn


Tối hai hôm trước Điền Chính Tông đi tới tận nhà ông Kim trò chuyện , ông bà thừa biết mục đích ông ta đến đây là vì việc gì , thưởng thức trà chơi cờ đó chỉ là vẻ bề ngoài .

Cái làng Thượng này ai mà chả biết Điền Chính Tông thân với ông Kim cỡ nào .

Bạn nối khố và cũng là bạn làm ăn .

Thưởng thức trà ngon , Điền Chính Tông gõ ngón tay lên bàn , ông cười mỉm nhưng rất gian xảo .

-" ông còn nhớ lời thề năm đó không "

Tay ông Kim run nhẹ cố duy trì sự điềm tĩnh tiếp lời

-" tôi nhớ rất rõ "

Điền Chính Tông cười khẽ -" đã đến lúc Kim Thái Hanh trở về thực hiện đúng phong tục "

Đột nhiên ông Kim kích động nắm lấy tay ông Điền cầu xin

-" Thái Hanh còn rất trẻ nó..."

Sắc mặt tươi cười của ông thay đổi , nó trở nên lạnh lẽo vô cùng biến sắc ông đập bàn quát

-" ông định chối bỏ trách nhiệm à , ông nên nhớ cả cái làng này sẽ không sống nổi .

Chuyện này mà truyền ra ngoài cả gia đình ông không có đường để sống "

Ông Kim rấm rức khóc lóc , ông chỉ có đứa con trai nếu đem nó đi hai vợ chồng ông không còn thiết sống .

Ông bà Kim cuối người vái lại ông Điền , bạn đồng giao nhưng ông ta quá tàn nhẫn , cuối cùng Điền Chính Tông tức giận bỏ đi hẹn hai ngày sau gặp lại .

Chuyện Kim Thái Hanh trở về không phải là ngẫu nhiên , tất cả đều có sắp xếp , Điền Chính Tông gửi thư qua đó giả làm cha cậu gọi Kim Thái Hanh trở về .

Người nhà họ Kim chắc chắn không chịu để yên nhìn con mình bị bắt đi , cho nên ông mới đề phòng trước mới có mặt ở đây .

Kim Thái Hanh bị trói chặt trong cột nhà miệng bịch kính mơ hồ bị đánh ngất không hay biết gì

-" không phải ông không biết ha thôi được hai ngày nữa nếu nhà ông không có chuyện gì xảy ra tôi sẽ không đến đây "

Điền Chính Tông ra điều kiện muốn chứng minh cho ông Kim biết , con quỷ đó một khi đã chọn dù nhà họ Kim pi đến đâu cũng cuốn gối quay về quỳ trước làng cầu xin được hiến tế , Điền Chính Tông chẳng tốt lành gì cho nhà họ Kim cơ hội chỉ là ông ta muốn ông bà Kim sáng mắt ra .

Lần trước gia đình ông Trương chóng đối kịch liệt đem con mình rời khỏi làng nào ngờ thân tàn ma dại trở về , đợt đó cả làng bị quở trách đêm đến chẳng ai yên ổn .

Sau khi ông Điền trở về , mẹ Kim Thái Hanh khóc hết nước mắt ôm cậu con trai mình mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày dần rời xa , trong lòng cực kì đau khổ .

Kim Thái Hanh bất tĩnh nằm trên giường khiến ông kim vô cùng lo lắng

Thái Hanh nằm mơ , thấy mình bị lạc vào ngôi nhà cổ xưa không gian tối đen như mựt cảnh vật cực kì quái dị và đáng sợ .

Cậu từ từ đi về phía trước trong día thấy mình gọi tên ba má , sắc trời đổi màu đỏ tiếng sấm đập liên hồi , Kim Thái Hanh bản năng sợ sấm chớp liền sợ hãi ngồi khuỵa xuống ôm chính mình , mặt mày mếu máo kêu cứu .

Kim Thái Hanh khóc nức nở muốn chạy thì môt cách tay khác nắm lại , ngước nhìn lên đập vào mắt cậu là gương mặt điển trai đầu đội khăn đen cả người phủ áo choàng tăm tối trông vô cùng kì dị .

Người đó nói nhưng cậu hoàn toàn không nghe thấy , cố hỏi ngược lại rốt cuộc bị người kia đẩy đi .

Môt luồn sáng chói lóa đập vào mắt thời khắc đó Kim Thái Hanh giựt mình bừng tĩnh , nhịp tim đập dồn dập cả người ướt mem muốn chấn tĩnh bản thân nhưng cơ thể lại run rẩy ôm chằm bà kim

Trời ngã sắc chiều , hoàng hôn hiện lên soi rọi nhà họ Kim .

Bỗng có người la thất thanh vang vọng một khoảng trời giọng điệu rất hoảng sợ làm đánh động đến nhà trong .

-" trời ơi...bớ làng nước ơi nhà ông kim...máu có...có tay người áaaa " lão ăn mày theo thói quen đến đây xin thức , lão định gọi thì trên đầu bị nhĩu thứ gì đó đến lúc ngẩn đầu lên nhìn mới tá hả thét lên , một cách tay sưng phù đen xì đang ghim chặt vào thanh sắc nhọn trên cánh cửa nhà họ Kim .

Máu chảy lên lán bốc lên mùi hôi tanh của thi thể thối rửa .

Lão sợ hãi miệng liên tục hét lên sau đó chạy đi mất .

Ông Kim nghe tiếng ta từ bên trong nhà đi ra , thấy người làng vay quanh nhà mình nhìn xung quanh không có điểm gì lạ nhưng khi nhìn hướng lên trên ông mới bật ngửa té ra sau khi chứng kiến cảnh hãi hùng rê rợn .

Ông run rẩy đứng lên từ từ tiến lại gần

-" nhà ông kim được chọn rồi , con quỷ đánh dấu rồi "

-" không trốn được đâu cậu hai nhà này là vật tế quỷ "

-" chúng ta phải canh chừng nhà kim "

Lần lượt tất cả chỉ trỏ bàn tán khẳng định những điều mình cho là đúng mặc ông kim có chối hay phản bát .

Kim Thái Hanh đi ra nhìn khung cảnh sơ sát hoang tàn trông rất kinh dị , nhìn thấy cánh tay chỉa thẳng lên trời cậu run sợ lùi lại vài bước , lần đầu tiên trong đời cậu thấy khung cảnh quái dị đến mứt rợn người như này .

Bọn họ nói gì cậu cũng không hiểu , người ớn lạnh khi bị làn gió thổi qua giữa buổi chiều mát mẻ cậu bỗng nhiên lạnh gáy .

Không chịu nổi cảnh tượng hãi hùng kia cậu chạy như trói chết vào nhà đóng cửa phòng thật chặt , lấy chăn phủ kín người run như cày xấy .

Cơ thể Kim Thái Hanh bật ngửa ra đằng sau , cảm giác như đây không còn là cậu nữa , tay phải Thái Hanh đưa lên tự động bóp cổ mình , cậu trợn trắng mắt không khí như bị tắt nghẻn , mặt mày xanh như lá chuối muốn la lên cũng không thể , bàn tay trái đối lập hoàn toàn , tự nhiên đưa lên cao kéo bàn tay phải đang bóp cổ cậu ra .

Kim Thái Hanh mới thở được đôi chút , cánh cửa phòng bật mở thời điểm đó cậu ngất lịm đi

Ngày thứ hai , tiếng gà gáy khác thường khiến người làng hỗn loạn không dám ra ngoài

ò ó o lão kim muốn chạy

không muốn tế

không muốn tế

ò ó o lão kim muốn chạy

không muốn tế

không muốn tế

Con gà bay hẳn lên trên nóc nhà họ Kim , liên tục gáy tiếng người , giọng nó the thé giữa khoảng tĩnh lặng ảm đạm .

Kim Thái Hanh sau chuyện tự bóp cổ mình càng sợ hãi không dám ra đường , con gà quái dị đó nó đậu trước cửa sổ bắt đầu gáy với giọng dài nỉ non .

cậu hai được chọn

cậu hai được chọn

không tránh được haha

cậu hai không tránh được

Câu cuối nó hét lên thật lớn .

Mắt nó là mắt người .

Kim Thái Hanh thót tim khóc nức run bần bật đầy vẻ hoảng loạn , thật sởn gai ốc khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt nó không phải là con gà bình thường bởi vì cặp mắt nó là của một con người , cậu sợ tái xanh mặt mày ôm gối che mắt mình khóc càng lợi hại

-" tránh ra..hức mau biến đi..biến đi hức "

haa , cậu hai được chọn

chủ nhân chọn cậu hai

làm vợ..làm vợ thầy pháp haha

Nó gào lên rồi cười khúc khích .

Một con gà biết nói , biết bay như chim và có đôi mắt đỏ ngầu của một con người .

Quả thật rất kinh dị .

Nó nhảy bổ lên giường nhanh như chớp bổ nhàu mổ lên người Kim Thái Hanh , cậu sợ tái méc hét lên muốn bỏ chạy vô tình chân trúng phải đầu giường sưng lên gắn gượng hét toán loạn nhưng chất độc ngay lập tức thấm vào người ngất ngay tại chổ ..

Nó thích thú đem máu quay về cho chủ nhân , trước khi đi còn cuối đầu nói

chủ nhân chúng ta sẽ sớm gặp lại

Cơ thể Kim Thái Hanh mệt mỏi vô cùng dường như đã kiệt sức khi găp quá nhiều đả kích , bà Kim dẫn cậu đi xem bói .

Kim Thái Hanh không tin những chuyện này nhưng bị bà kim ép đi nên hiện tại mới ngồi trên bàn chờ bà lão coi bài .

Ngôi làng này ai cũng kì lạ , lão bà coi bối càng kì dị hơn , tóc trắng phếu người ngợm nhăn nheo mặt đen như mun chân tay nổi gân xanh .

Kim Thái Hanh bơ phờ nhìn bà lão , quả thật cậu rất mệt hiện tại chỉ muốn ngủ một giấc , sờ nhẹ lên trán nóng muốn phỏng tay , cậu đờ đẩn nhìn bà thầy bói , lão bà tính toán rồi vẽ gì đó lên tran giấy trắng miệng lẩm bẩm phát ra vài tiếng xì xầm khó hiểu , cậu gục mặt xuống mắt híp nhẹ vì buồn ngủ .

Bà ta đập mạnh bàn làm cậu giựt mình ngẩn đầu lên

Chất giọng òm òm của người già làm Thái Hanh cảm thấy run nhẹ

-" rút hai lá "

Cậu nghe lời làm theo , khi Thái Hanh lật lên đôi mắt bà lão trợn trắng tay run run không nói nên lời

-" con quỷ này thích cậu , chạy đằng trời cũng không thoát..chỉ còn cách thuận theo nó .

Con trai của bà mạng nó gắn liền với con quỷ từ lúc xin ra , bà là mẹ nó nhưng không phải là mẹ nó .

Trùng kiếp nhân sinh , tương phùng trở lại .

Ai ngăn cản đều phải chết hahaha , thiên cơ bất khả lộ , cậu trai trẻ thầy pháp con quỷ haha " bà ta vừa nói vừa cười như kẻ điên rồi hộc máu chết tươi tại chổ .

Kim Thái Hanh cùng mẹ run rẩy đứng dậy nhìn nhau nhưng không nói .

Trong lòng bà cay đắng chấp nhận, đến tận giây phút này cậu cũng không biết bản thân dính phải loại chuyện gì .

Cơn sốt kéo tới cực điểm , đầu cậu đau như có ai lấy búa đâp vào , người mệt lả ngất xĩu tại chổ .

Bà kim đem chuyện bối toán kể với chồng mình , ông không thể không tin đây là chuyện thật , Thái Hanh liên tục ngất xĩu mỗi lần tĩnh dậy thần trí đều không tĩnh táo .

Đến nước này ông không còn cách nào khác chấp nhận rời xa con trai mình , nếu cứ tiếp tục không chỉ Thái Hanh chịu khổ mà cả làng cũng không được yên ổn

-" làng ơi ra đây mà xem coi nhà ông kim có họa gì này " người làng trong nhà đồng loạt mở cửa ngó đầu ra cảnh vật khiến ai nấy khiếp vía ngất xĩu , cả cái sân lớn nhà họ Kim nhúm một màu đỏ thẳm , đôi chân sưng phù đen xì ghim thẳng lên trời .

Người làng có người xĩu có người sợ quá đóng cửa không dám ra .

Ông bà Kim sợ hãi vái lại cầu xin tha thứ cuối cùng một bày quạ từ đâu bay tới con nào con nấy to tổ chản gậm hết cái chân ghim trên cửa nha ông .

Con đầu đàn lớn như em bé mới sinh , nó cất giọng đứa trẻ nói

đừng chọc giận chủ nhân ta

Chúng ăn lấy ăn để no nê xong thì cất cánh bay đi .

Suốt ngày đó cả gia đình ông lo lắng không yên chẳng biết sắp tới sẽ xảy ra chuyện gì , máu tanh ướt đẫm gian nhà ngoài khi dọn dẹp mùi máu nồng nặc bốc lên , ai ngửi quá cũng bịnh mũi bỏ chạy

Kim Thái Hanh cuối cùng đã tĩnh sau cơn sốt dài mẹ kim lo lắng ở cạnh sát cánh , ông kim cấm tuyệt ai nói bất kì chuyện gì cho cậu nghe .

Qua ngày tiếp theo , mới sáng sớm người làm trong nhà hốt hoảng la hét họ sợ hãi chạy thụt mạng vào nhà báo cáo với ông Điền .

Ở giữa khoảng sân nhà có nguyên cái đầu đầy máu , da đầu lòi thịt loan lỗ vài con dòi bò lúc nhúc rất kinh dị , hai con mắt thụt vào trong không có tròng đen mũi bị cắt mất miệng trào máu trông cực kì quái dị .

Mùi hôi thối bốc ra liền biết cái đầu này phân hủy từ lâu .

Kim Thái Hanh nghe có tiếng la vỗi vàng chạy ra ngoài , cậu khiếp vía khi thấy đôi mắt nó bỗng nhiên nhúc nhích , mặt mày Thái Hanh tái xanh run bần bật chứng kiến cái đầu lặc lìa xoay vòng vòng trên đất cuối cùng nó quay lại ngay đúng hướng Thái Hanh đứng miệng nhếch lên , cậu tưởng mình bị hoa mắt nhìn lại cho kĩ nào ngờ mọi chuyện là thật .

Cái thứ quái quỷ gì thế này , lần trước là cánh tay bây giờ là cái đầu .

Thế lực ma quái nào đang ám gia đình cậu vậy .

Cả cái làng quỷ dị này nữa ai cũng không được bình thường .

Ba kim nói đúng rời khỏi đây là cách tốt nhất .

Ý nghĩ chỉ mới thoáng qua vậy mà một trận cuồn phong kéo tới , gió ào ạt thổi vào nhà lật tung mọi thứ , cây cảnh không chịu nổi lần lượt ngã xuống đất .

Cánh cửa đập mạnh vào nhau tạo nên tiếng kéo cửa cót két cực kì điếc tai , trên nóc nhà như có loài động vật lớn mạnh đang tức giận dặm ầm ầm .

Kim Thái Hanh chạy vào nhà thì bị vấp chân ngã sõng soài , cánh tay ê ẩm cậu nhíu mày xoa xoa cảm nhận chân mình có gì đó nhột nhột khi nhìn xuống thì thất kinh , cái đầu đầy máu kia ngay dưới chân cậu .

Kim Thái Hanh hét toán kêu cứu

-" ba má cứu con với có ai không cứu tôi với "

Ông bà Kim lo lắng chạy tới ôm chằm cơ thể ướt nhẹp mồ hôi kia , ông kim dùng hết bình sinh nhắm mắt đá ohăng cái đầu gớm ghiết ra khỏi nhà , ông đau lòng ôm hai mẹ con .

Rất nhanh thông tin ba ngày liên tiếp nhà họ Kim gặp nạn đến tai ông Điền , người làng càng rành rỏi hơn .

Họ kéo đến liên tục chửi rủa Kim Thái Hanh nào là kẻ bất lương bất nghĩa , nào là rắn đôc giết người , kẻ thì nói Kim Thái Hanh nên chết để người làng sống yên ổn , người thì cầu xin con quỷ bắt cậu đi nhanh hơn trả lại sự yên bình vốn có .

Đêm nào cũng nghe tiếng kêu nỉ non , rên rỉ những tiếng cười khúc khích hòa cùng âm thanh tiếng móng vuốt cào vào cửa nhà .

Kim Thái Hanh bị mắng chửi buồn bã ở trong phòng .

Những chuyện này sao lại trách cậu , chính y còn bị quấy nhĩu không ít nhiều tinh thần không vững chắc.

Bọn làng buông lời sỉ nhục xỉa xói .

Kim Thái Hanh tủi thân phát khóc .

Đám người ông Điền cũng có mặt , ông ta dẹp loạn đám đông một mình xông pha vào tìm Kim Thái Hanh , bà Kim chạy nhanh vào phòng cậu nói y mau trốn đi .

Thôi được , không còn cách nào khác bây giờ bảo vệ con bao nhiêu thì hay bấy nhiêu

-" Kim Thái Hanh đâu " ông Điền mặt mày sát khí trừng trừng quát

Ông kim mặc dù sợ nhưng vẫn cố chấp bảo vệ con

-" nó về Tây rồi không còn ở đây "
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 4 Điền Chính Quốc là con quỷ


-" nói láo , bây đâu lục tung chổ này lên cho ta " ông quát .

Kim Thái Hanh nghe rất rõ , cậu trốn trong tủ không phải là cách đành đánh liều trèo qua cửa sổ muốn thoát , chì cần rời khỏi nhà cậu sẽ tìm nơi vắng vẻ người ở tạm hóa trang sao cho thật rách nát rồi tìm đường về lại Tây .

Lần đâu tiền trèo Kim Thái Hanh có chút lo sợ , nếu ngã xuống thì không cần bị bắt đâu huhu .

Nhìn ngó cho kĩ xung quanh không có người , cậu thở phào nhẹ nhõm , e ngại đưa một chân xuống tiếp theo là chân còn lại nào ngờ bị trượt cậu hốt hoảng la lên một tiếng tưởng chừng bản thân không còn miếng thịt nào nữa , rất may ở phía dưới có người đỡ cho cậu .

Người đó chùm kín thân mình ,eo mặt nạ từ đầu đến cuối vỏn vẹn một màu đen đầy bí ẩn .

Người đó đỡ eo cậu xuống , xác định Kim Thái Hanh hoàn toàn bình thường mới chậm rãi rời tay khỏi eo .

Kim Thái Hanh vui mừng khi có người giúp đỡ , vội vàng cuối đầu cảm ơn hẹn ngày khác bày tỏ lòng thành nhưng đi chưa đươc hai bước làn khỏi đen từ đâu bay thẳng vào mũi khiến cậu ngất xĩu ngay lập tức .

Người áo đen đỡ thân ảnh sắp ngã xuống đất mỉm cười vô cùng gian xảo .

Ông Điền lật tung khắp nhà không thấy Kim Thái Hanh đâu , ông ta bực tức rời đi không có thành quả .

Bóng ông ấy khuất dần , bà Kim lật đật vào phòng tìm cậu rốt cuộc cả ngày không thấy Kim Thái Hanh ở đâu , ông bà cho người đi tìm cũng không có chút thông tin nào .

Họ nhận ra đây là cái bẫy , ông Điền bắt người từ lâu rồi , lão cáo già chẳng bao giờ đi về bằng tay không cả , là do ông ngu ngốc bị lừa .

Muốn tìm được nhà họ Điền khó hơn đi lên trời , lần này ngay cả ông bà cũng không cứu nổi con mình

Ở nơi nào đó , Kim Thái Hanh bị trói chặt trên thân cây to lớn , xung quanh toàn là loài cây kì quái , cậu mơ màn tĩnh dậy đầu đau nhứt vô cùng chớp chớp mắt nhìn thật rõ Kim Thái Hanh thấy trước mặt đặt một cái bàn màu đỏ trên đó để rất nhiều đồ , chuông và bát hương bùa chú tất tần tật đươc chuẩn bị một cách rất chu đáo .

Kim Thái Hanh hốt hoảng nhận ra mình bị lừa , xung quanh tối đen như mựt chỉ có cậu ở đây , y vốn nhát gan ở một mình sinh ra suy nghĩ rất tiêu cực .

Ba má cậu đâu ? , đây là nơi nào ? .

Bọn họ muốn gì ở cậu ?

Cậu khóc nức nở gọi lớn mong có ai đó đến giúp mình

-" có ai không cứu tôi với hức cứu tôi với "

Tiếng bước chân của rất nhiều người , Kim Thái Hanh sợ hãi nhìn ra thì thấy một đoàn người mặt áo trắng đầu chùm khăn tiến vào , điều khiến cậu run rẩy lo lắng là có cả ông Điền .

Vậy thì người áo đen kia đã bắt cậu giao cho ông ta .

Thái Hanh tức giận không ngừng mắng

-" các người bệnh hoạn cái gì vậy , thời nào còn có phong tục cổ hủ thế này , quỷ cái gì chứ các người mới là quỷ thả tôi ra "

Người phụ nữ bên cạnh ông Điền nghe không lọt tay vung tay tát cậu một cái , giọng điệu quyền lực vang lên

-"câm miệng , còn nói nữa tao cắt lưỡi mày ngay "

Kim Thái Hanh không còn cảm giác đau hay thậm chí vì lời hù dọa của bà ta mà sợ ngược lại cậu càng bướng bỉnh thách thức

-" có giỏi thì bà giết tôi đi mấy trò giả thân quỷ này chỉ có bọn người làng mới tin , đợi tôi thoát khỏi đây tôi sẽ đem chuyện xấu các người làm nói lại với bọn họ"

Tiếng cười thất thanh của ông Điền vang lên , ông ta nghe như chuyện cười tay còn vỗ vỗ đầy trêu chọc

-" vậy thì nên thoát khỏi đây trước rồi mới tính chuyện đi tâu với những kẻ ngu ngốc " càng nói ông ta liên tục chuyển sắc mặt khác .

Kim Thái Hanh cố vùng vẫy thoát ra khổ nổi cẫu bĩ hai sợi dây thần quấn quanh muốn thoát ra chỉ còn nước trời sập .

Đưa ánh mắt tức giận nhìn từng người mặt áo trắng , cậu giẫn dữ mắng

-" thả tôi ra đồ bệnh hoạn các người đều mắc bệnh thả tôi ra a "

Người phụ nữa kia muốn cho cậu một trận nhưng bị ông Điền ngăn lại , ông điềm tĩnh nhìn sắc trời sau đó hài lòng gật đầu nói

-" đến giờ rồi "

Kim Thái Hanh hoang man nhìn ông ta tiến tới gần , chỉ thấy ông Điền đưa ngón gió đặt ngay miệng cậu lầm bẩm điều gì đó , lập tức Kim Thái Hanh không còn la hét nữa .

Đoàn người mặt áo trắng đứng ngay hàng thẳng lối hai tay chấp trước ngực miệng xì xầm gì đó khiến đầu óc Kim Thái Hanh chao đảo rồi lập theo lời họ nói

Nguyện làm người họ Điền

-"nguyện làm người họ Điền "

Chết làm ma họ Điền

-" chết làm ma họ Điền "

Một lòng trung thành

Mãi yêu thương

Răng long đầu bạc

Tướng công tên Điền Chính Quốc

Mặc dù Kim Thái Hanh không muốn nói nhưng miệng liên tục lặp lại lời bõn họ nói , cậu muốn ngưng cũng không được .

Hết môt bài đồng giao , bọn họ cởi trói cho cậu , Thái Hanh không thể nói nhưng cơ thể chóng trả rất quyết liệt , hai tên to lớn bặm trợn mới ghì được cậu xuống

Kim Thái Hanh quỳ trước bàn thờ tổ tay bị giữ chặt phía sau lưng , lúc này cậu hoàn toàn bất lực , nước mắt lăn dài trên gò má chờ đợi trong vô vọng

Không quá lâu người mang áo choàng đen xuất hiện , hắn đến bên cạnh cậu đôi mắt sâu thẳm nhìn sâu vào Thái Hanh chậm rãi cởi bỏ lớp áo bí ẩn kia .

Kim Thái Hanh bỗng hóa đá tại chổ , cậu không tin vào mắt mình nhìn chăm chăm về phía người đàn ông kia .

Đây chẳng phải là người cứu cậu thoát nạn hai lần trước .

Hắn nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh trước con mắt ngờ vực của cậu , từ đầu đến cuối chỉ nói vỏn vẹn một câu

-" quỳ thẳng lên "

Kim Thái Hanh nhếch mép không chịu , cứng đầu dãy nẩy muốn bỏ chạy thì bị cái nhìn lạnh lẽo của hắn làm run sợ , hai thanh niên lực lưỡng phía sau kéo cậu quỳ thẳng lên .

Ông Điền đi đến phủ một lớp vải đỏ lên đầu cậu miệng lẩm bẩm gì đó , bây giờ Kim Thái Hanh mới phát hiện người cậu thay y phục thành hôn từ lúc nào và người đàn ông đó y như vậy

Thật ra cả nhà họ Điền không ai là con người bình thường , bọn họ là thứ gì đó không thể nói , chuyện lạ ở làng hay những tin đồn về con quỷ thật sự là có

Chỉ riêng người con trai út có phần lập dị và kì lạ , cứ mỗi tối hai mắt hắn sẽ phát đỏ , thèm khát máu một cách điên dại .

Hắn chính là quỷ

Nhất bái thiên địa

Nhị bái cao đường

Phu thê giao bái

Chuyện mỗi tháng hiến tế một người chỉ là muốn cho con trai út nhà họ Điền hút máu thỏa thích , những chuyện thành hôn chưa từng xảy ra .

Lần này là ngoại lệ kẻ lập dị mang tên Điền Chính Quốc muốn cưới người này về làm vợ , mặc cho ngăn cản hắn vẫn kiên quyết lấy bằng được

Cậu được nói nhưng không dám mở miệng cũng không dám ho he câu nào , người bên cạnh cậu thât sự rất đáng sợ ông ta lấy bàn tay cậu đưa lên rạch một đường dài bóp thật mạnh để máu chảy xuống chén

-" aaa "

Người bên cạnh nhỏ máu mình vào chén , sau đó bắt lấy tay cậu sờ qua vài cái máu đang chảy liền biến mất .

Hai dòng máu âm dương hòa huyện vào nhau tạo nên huyết sắc màu tinh khôi .

Máu của con gà trống và mái đồng thời cũng được cho vào càng khuấy máu càng đỏ thẳm cuối cùng ông Điền đưa tới gần Kim Thái Hanh

-" mau uống hết "

Ngửi thôi cậu đã không chịu nổi để uống nó thà giết chết cậu còn hơn .

Thấy cậu chừng chừ không muốn uống âm thanh trầm đục bên tay một lần nữa khẽ vang lên

-" nếu em không uống sẽ không thể rời khỏi đây "

Cậu run rẩy cầm chén máu trên tay nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn lấy hết can đảm đưa lên miệng uống .

Mùi máu tanh ngay lập tức sộc vào mũi khiến cậu muốn ói ra ngay lập tức , thứ chất lỏng đặt sệt len lỏi trong cuốn họng vị tanh nồng bộc phát khiến Kim Thái Hanh ho sặc sụa .

Điền Chính Quốc bên cạnh liền vỗ lưng giúp cậu

Nơi này là thánh địa nhà họ Điền , người lạ nếu lỡ phạm vào không có đường thoát , dùng máu phu quân làm cánh cửa thoát nạn , dòng máu chảy trong người Kim Thái Hanh được ấn chỉ là người nhà Điền , kể từ ngày hôm nay cho dù cậu có chạy trốn cũng không thể thoát khỏi .

Kim Thái Hanh chính thức làm con cháu nhà này

Thuở trước , có người lạt vào đây liền bĩ cây quấn khắp người , thân cây ngã từ trên đầu xuống chết tươi tại chổ , không vì nguyên nhân nào khác , dòng tộc đã khuất muốn bảo vệ nơi an nghỉ của mình .

Nơi đây không phải muốn vào là vào , ngày lễ ngày dỗ hay có hỉ mới được phép làm phiền nơi thiêng liêng yên tĩnh .

Chỉ riêng Điền Chính Quốc , hắn không cần phải tuân theo lễ nghi .

Giọng điệu của người phụ nữ khác lần này có chút chanh chua

-" không được phép tới đây khi chưa có sự đồng ý , vào nhà rồi thì nên kính trên nhường dưới..." bà ta muốn nói tiếp thì bị Điền Chính Quốc nhàn nhạt cắt ngang, đưa đôi mắt sắc bén liếc nhìn

-" không cần bà nhắc nhở , em ấy sống như thế nào cũng không đến lượt bà lên tiếng " nói đoạn hắn khẽ nhìn cậu một cái nhẹ nhàng nói tiếp

-" kính trên nhường dưới chỉ khi ai đó đối tốt với em ngoài ra không cần phải sợ ai hết "

Ông Điền không lên tiếng , đứa con này ông chưa từng dạy bảo được , mẹ Điền Chính Quốc có chút không vui nhưng không tiện nói ra .

Một người khác lấy miếng dải đỏ chính giữa khắc thêm bông hoa đỏ hiện rực rỡ đặt lên vai Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc .

Ông ấy mỉm cười chúc mừng

-" haha trăm năm hòa hợp bạc đầu giai lão sớm sinh quý tử haha"

Khăn che đầu phủ cả gương mặt Kim Thái Hanh bằng không tất cả sẽ thấy mặt cậu méo mó cỡ nào , gì chứ cậu là đàn ông sinh cái gì là sinh .

Trống kèn vang lên tất cả ca múa hát ăn mừng rất vui vẻ , Kim Thái Hanh nghe tiếng inh ỏi nhứt hết cả đầu , trong tâm hiện tại biết mình đã kết hôn càng lo lắng cho cha má không biết họ có ổn không .

Bàn tay lạnh lẽo bên cạnh phủ lên đôi tay mềm mịn kia đan chặt vào nhau bước về phía trước .

Kim Thái Hanh lơ mơ suy nghĩ , đôi chân cứ bước theo người bên cạnh không hề đề phòng .

Cánh cửa thánh địa đóng sầm mọi người lần lượt duy chuyển vào nhà , cậu thắp nhang quỳ lại tổ tiên tiếng hô hào vui vẻ hòa cùng trống kèn sôi nổi cả một khoảng trời tối .

Điền Chính Quốc để cậu ngồi trên ghế , người cuối thấp nói nhỏ vào tai y

-" em ngồi ở đây đợi tôi quay lại "

Kim Thái Hanh mím môi gật đầu một cái , cậu không biết đôi mắt dịu dàng của người kia nhìn cậu như thế nào , hắn hài lòng sờ lên đầu Thái Hanh một cái vỗ nhẹ vài cái mới rời đi .

Mùi thơm của thức ăn sọc vào mũi làm chiếc bụng đói meo của cậu reo lên .

Kim Thái Hanh bĩu môi xoa nhẹ bụng nhỏ , đánh liều vì cậu quá đói cậu lén vén khăn che đầu nhìn ngó xung quanh tìm thức ăn đỡ đói , hai mắt sáng rỡ khi thấy dĩa bánh Long Phụng cùng chén trôi nước , Kim Thái Hanh lén đưa tay muốn lấy , mò mẩm một hồi vị trí cậu muốn nhắm chính xác nhất để lấy không còn nữa , Thái Hanh vén khăn nhìn lại , bĩu môi tiếc nuối , mới đây có người lụm rồi .

-" buổi tối ăn ngọt quá không tốt "

Điền Chính Quốc dịu dàng ngồi bên cạnh , vén khăn chùm đầu của Thái Hanh hai mắt nhìn nhau thật lâu cuối cùng cậu không có can đam lãng tránh , hắn nhếch mép nhẹ nhàng nói

-" súp tổ yến giúp em ấm bụng hơn "

Chén súp nóng hổi ngay trên tay Điền Chính Quốc , Thái Hanh vẫn còn giận bướng bỉnh quay mặt chổ khác .

Hắn không nói bộ mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường ngày , đặt chén súp xuống , y đưa tay xoay mặt Kim Thái Hanh nhìn trực diện mình

-" nếu em không ăn sẽ bị đói , nhịn đến sáng em chịu nổi không "

Đối với Kim Thái Hanh ăn là cả tính mạng , một ngày ba bữa vẫn còn chưa đủ bắt cậu nhịn đến tối thay vì cầm dao kề cổ .

Đến nước này nếu còn cứng đầu người chịu thiệt cũng là cậu mà thôi .

Kim Thái Hanh cụp mắt đưa tay lấy chén súp thổi phù phù ăn thử , quả thật rất ngon không quá mặn vị rất đậm đà .

Phong tục khi đám cưới , tân nương không được ăn uống trước khi động phòng , Điền Chính Quốc không muốn cậu bị đói nên đích thân đi lấy đồ ăn .

Hắn cũng không biết vì sao mình chọn Kim Thái Hanh để thành thân , thay vì giết chết cậu như những người trước lần này hắn muốn y làm vợ mình hơn

Ăn hết chén súp bụng cậu vẫn chưa no , muốn mở miệng xin thêm nhưng vì sỉ diện không nói .

Điền Chính Quốc đi đâu đó , nói lát nữa sẽ quay lại bỏ cậu ở một mình cùng đám người ồn ào này , hai chân phe phẩy để không bị mỏi bộ y phục này chẳng thoải mái tí nào , đấm lưng cho đở mỏi cậu thật sự mệt đến đứt hơi , lưng cậu như khúc gỗ rồi đây này

-" áaa "

Kim Thái Hanh hét lên , tay ôm chân vừa bị ai đó dặm trúng , đau đến ứa nước mắt .

Cậu suýt xoa tháo giày ra đưa chân lên xem , quả thật là thê thảm đầu ngón chân đỏ ửng còn có chút sưng , ai lại không nhìn thế này .

Nhớ lại khoảnh khắc kia , hình như là phụ nữ vì mang cao gót may là không nhọn

Điền Chính Quốc khi đỡ cậu lên , Thái Hanh liền ngã hẳn vào người hắn .

Điền Chính Quốc theo quán tính bắt lấy eo cậu , hình như bị dặm đến trật rồi , đứng lên có chút nhói cho nên mới mất thăng bằng .

Kim Thái Hanh bối rối cuối đầu nói

-" xin lỗi , hic chân tôi đau quá "

Người kia dặm như muốn nghiền nát chân cậu vậy
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 5 bị bắt nạt


Kim Thái Hanh người thấm đẫm mồ hôi , hai chân bị tách ra đến run rẩy , môi sưng tấy cả cơ thể không chổ nào không hiện các vết đỏ đầy ám mụi .

Trên chiếc giường rộng , nó liên tục kêu kẻo kẹt qua lại hòa cùng tiếng rên rỉ nức nở của người phía dưới tựa như liều thuốc kích thích loại mạnh làm toàn thân Điền Chính Quốc không thể ngừng di chuyển .

-" ưm a ha anh dừng lại hic "

Kim Thái Hanh cố vùng vẫy cở nào cũng không thể thoát cơ thể to lớn bao phủ cậu , Thái Hanh nức nở không thôi tay chóng lên vai ra sức lắc đầu cầu xin .

Mỗi lần thứ to lớn kia đâm vào phía dưới toàn thân Thái Hanh mềm nhũn run rẩy , cậu chỉ biết ngửa cổ há hốc mồm , nơi đó của cậu cũng có thể làm những loại chuyện xấu hổ này sao

Mặt mày Kim Thái Hanh đỏ ửng , mắt mở hờ ướt nhẹp hai má đỏ hồng vô cùng gợi tình .

Điền Chính Quốc giữ chặt hai tay cậu đưa lên cao , nam căng càng to lớn đâm sâu vào trong , Kim Thái Hanh cảm nhận bụng mình gồ lên môt chút cậu hét toán khóc lóc đến rên rỉ vì khoái cảm hắn mang đến

-" aaa hức chậm lại anh anh chậm thôi um a ha " cậu lắc đầu nguậy nguậy bày tỏ ý muốn mong Điền Chính Quốc đừng làm nhanh và đâm sâu như vậy .

Quả thật mỗi lần hắn cho vào đều tận sâu bên trong sau đó thì rút ra gần hết liên tục lặp lại nhiều lần , lần nào cũng đều mạnh mẽ dồn dập cậu .

Thái Hanh bị ghìm chặt chỉ rấm rức khóc nức nở

-" aha anh làm chậm thôi..um..hức tôi... tôi theo không kịp ah á "

Môi cậu hé ra rên rỉ cầu xin hắn , Điền Chính Quốc hai mắt đục ngầu mọi tiếng la của cậu hiện tại lọt vào tai hắn đề gọi mời y đâm cậu nhiều hơn , Điền Chính Quốc cuối xuống áp môi mình lên đối phương bắt đầu càn quấy một cách quyết liệt , môi lưỡi qua lại Thái Hanh cảm giác lưỡi rất rát dường như không còn là môi cậu nữa .

Eo xinh bị túm chặt kéo tới gần thành công khiến nơi giao hợp đâm thật sâu tiểu huyệt ướt át đỏ hồng cực kì gợi tình cứ hể Điền Chính Quốc cho vào bao nhiêu thứ kia bao trọn bấy nhiêu

-" hức đồ đáng ghét ah ha mau ra ngoài "

không chịu nổi Kim Thái Hanh tức giận mắng , hai mắt ửng đỏ ngập nước nhìn người đàn ông trước mặt , bộ dạng đáng thương của cậu càng khiến Điền Chính Quốc kích thích hơn .

Hắn nhìn cơ thể hồng hào đang run rẩy vì những cuộc tấn công liên tục hoang dã của mình , bản thân cảm thấy càng muốn bắt nạt người này nhiều hơn

Tìm được điểm mẫn cảm , hắn nhếch nhẹ khóe môi kéo eo Kim Thái Hanh lại gần mình một mạch đâm xuống , làm cậu ngửa cổ rên lớn , Thái Hanh cắn môi nhịn đau đem tiểu huyệt co lại .

Điền Chính Quốc kêu ư hử bên trong thật sự ấm nóng đến sung sướng không chịu nổi , hai mắt y tối lại vì sự chóng trả của cậu .

Hắn không nói gì chỉ lấy gối kê sau eo Thái Hanh , cuối xuống cắn đầu ngực hồng hào kia .

Cậu thở dốc đưa tay đẩy hắn ra , bị Điền Chính Quốc giữ chặt hắn cắn nhẹ lên ngực cậu thành công khiến tiểu huyệt thả lỏng không đề phòng , sự giận dỗi của hắn dồn hết vào phía dưới , cậu khó khăn đón nhận từng cú thúc mạnh mẽ đến đáng sợ của hắn , chổ nào đâm vào đều trúng ngay vị trí mẫn cảm của cậu .

Nhận ra sự tức giận trong lúc ân ái của Điền Chính Quốc , cậu vừa khóc vừa rên rỉ cầu xin

-" tôi xin lỗi hức..anh chậm lại đi mà hức a ah ha đau quá "

Lời nhận lỗi đáng thương của cậu không khiến hắn động lòng ngược lại sức công phá càng mạnh mẽ hơn , Điền Chính Quốc lạnh lùng không nhìn cậu lật người người Thái Hanh lại nơi giao hợp bị xoay chuyển khiến Thái Hanh rên lớn khóc nấc .

Không chịu được sự lạnh nhạt đó , phía dưới càng ra vào mạnh mẽ làm Thái Hanh tủi thân không thôi , cậu quyết định đánh liều đưa hai tay trườn lên phía trước tránh những cú thúc như trời giáng của hắn , cậu cảm nhận nơi đó chạy nước ướt hết đùi cậu mất rồi

Dấu hiệu từ chối của cậu khiến Điền Chính Quốc tức điên , giọng hắn trầm khàn ghé vào tai cậu

-" muốn trốn ?

"

Dường như sự dịu dàng ban nãy không còn nữa thay vào đó là một người lạnh lùng chiếm hữu hoàn toàn khác , lực đẩy hông càng dữ dội , rút ra gần hết rồi mạnh mẽ đâm vào .

Cậu nức nở lắc đầu giải thích

-" um hum không phải hức aa không bỏ trốn "

-" em còn muốn chạy nữa không ?

" hắn mắng

Thật sự Điền Chính Quốc rất kì lạ , loại chuyện này cũng có thể làm nữa sau , nam nhân cùng nam nhân qua lại như thế này .

Lần đầu tiên Kim Thái Hanh được biết ở phía dưới cũng có thể làm chuyện xấu hổ .

Chỉ tại con người cậu quá thuần khiết và ngây thơ bị con sói già dẫn dắt rình rập bắt đi .

Tiếng va chạm vang khắp phòng , thật sự bây giờ miệng cậu toát ra chỉ toàn là tiếng rên la đầy dục vòng , hai bên đầu gối run rẩy vì quỳ quá lâu vậy mà tên đáng ghét kia vẫn còn xung sức quyết liệt như vậy , hắn đang giận cậu nên bao nhiêu lời cầu xin chả thèm đoái hoài

-" a hum đau đau quá đừng sâu nữa mà tôi ...chịu không nổi nữa hức "

Liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ , cơ thể cậu mệt lả hiện tại chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, Thái Hanh chỉ biết trời đã tối nhưng không biết nó đã giữa đêm .

-" ..."

Hắn cứ mạnh bạo như ban đầu không hề thuyên giảm , cái nào cái nấy đều làm cả người Thái Hanh trượt lên trên , càng đau khổ hơn là hắn không cho cậu bắn tay Điền Chính Quốc nắm lấy phân thân , lần này cậu đáng thương vô cùng khóc đến lạc hết giọng không ngừng cầu xin

-" hức xin lỗi không mắng anh nữa không làm chuyện kia nữa đâu anh hức dừng lại đi mà "

-" lần sau chạy nữa thì làm sao , hình phạt do em quyết định "

Thái Hanh liên tục gật đầu , hiện tại muốn cậu hứa cái gì cũng được làm ơn cho cậu ngủ đi .

Bàn chân được Điền Chính Quốc băng bó kỹ lưỡng , hắn nhẹ nhàng hôn xuống .

Đến hồi cao trào hắn như không phải con người mạnh bạo đến cực điểm , cậu không dám mắng hắn vì đây là sinh lí con người nếu muốn rút ra phải đạt đến đỉnh điểm .

Điền Chính Quốc lật người Thái Hanh lại , cậu biết chuyện gì sắp xảy ra chỉ có thể ôm lưng hắn chịu trận .

-" áa chậm chậm lại đi mà hức Chính Quốc ah "

Nghe tên mình Điền Chính Quốc gừ nhẹ bắn hết vào trong cậu , thứ quý giá của hắn quá nhiều khiến chúng tràn ra khỏi hậu huyệt đỏ ửng .

Cậu ấm ức khóc lớn giận dỗi không nhìn mặt hắn , cơ thể nhếch nhát vô cùng định đứng dậy vào phòng tắm thì phía dưới truyền đến cơn đau , Kim Thái Hanh khóc càng lợi hại .

Đêm đó trôi qua khi Điền Chính Quốc bế cậu vào nhà tắm giúp cậu vệ sinh , cậu kiên quyết không muốn hắn đụng ở phía sau nhưng khi hắn trừng mắt dọa cậu một cái Kim Thái Hanh liền ngoan ngoãn nghe theo .

Thoa thuốc ở nơi đau rát Kim Thái Hanh dễ chịu hơn

Thói quen của Thái Hanh khi ngủ chính là ôm thứ gì đó , cậu mặt dày ôm Điền Chính Quốc vờ như mình bấn loạn thần trí .

Hắn nhếch mép xoa đầu người nhỏ , nếu không vì cậu kiệt sức hắn cũng không dừng lại .

Cơ thể người này khiến hắn không thể dứt ra .

Sáng hôm sau , ở bàn ăn mọi người có mặt đầy đủ chỉ riêng Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh vẫn chưa thấy mặt mũi đâu .

Bà Điền định kêu con hầu mời hai cậu xuống thì Điền Chính Quốc ung dung đi tới kéo ghế ngồi , ai nấy đều tập trung nhìn người phía sau thật chất chỉ một mình Điền Chính Quốc dùng cơm sáng , Kim Thái Hanh vẫn chưa tĩnh dậy

Trên bàn không ai nói gì , đến khi ông Điền động đũa tất cả mới được dùng cơm .

Bà ba là vợ kế của ông Điền , nổi tiếng chua ngoa thâm độc , không thấy người liền ném đá giấu tay , đứa cháu dâu này chẳng làm bà vừa mắt .

-" mới ngày đầu đã không thấy mặt ở lâu chắc không coi ai ra gì "

-"đúng đó em ba chị thấy vẫn không tốt bằng Tú Anh " người phụ nữ với làn da trắng nõn rất xinh đẹp nhưng hể nói ra câu nào thì chanh chua câu đó .

Ông Điền có bốn người vợ người nào cũng tài sắc vẹn toàn dung mạo hơn người chỉ tiếc mỗi người đều có tính cách trái ngược nhau , Điền Chính Quốc là con trai út cho nên mẹ cậu chỉ là vợ lẻ mặt dù chịu kiếp chồng chung nhưng mẹ của y được ông Điền yêu thương nhất .

Bà cả là do ba má ép cưới , hai người vợ giữa là một lần trăng hoa khiến người ta mang bầu , chỉ riêng người vợ cuối cùng là ông có tình cảm và yêu sâu đậm nhất .

Vì thế Điền Chính Quốc cũng là ngoại lệ .

Ông có bốn người con đều là con trai , nhưng đứa con ông lo nhất lại là Điền Chính Quốc .

Kim Thái Hanh sau khi tĩnh dậy người ê ẩm mệt mỏi , lưng cậu như muốn nứt ra đặt biệt là phía dưới có chút rát nhẹ , nói gì thì nói cậu bây giờ là người có gia đình chuyện tôn ti trật tự hiểu lễ nghĩa vẫn nên có .

Mới ngày đầu về nhà mà cậu ngủ đến mặt trời vương cao , chắc chắn sẽ bị mắng .

Chuyện...chuyện tối hôm qua cũng không nên trách hắn , đêm tân hôn chuyện vợ chồng nên làm .

Đi nhanh xuống giường khổ nổi cơ thể cậu không cho phép đành lết từ từ vào trong , vừa mở cửa muốn ra ngoài Điền Chính Quốc đi vào trên tay cầm theo mâm đồ ăn đầy ấp món , cậu tròn mắt nhìn hắn liền nghĩ tới đêm qua cả hai lăn lộn không ngừng trên giường ,Kim Thái Hanh xấu hổ đỏ mặt quay đi

Nhẹ tránh đường để hắn đi vào , không cần nói cậu cũng biết thức ăn đem tới là chuẩn bị cho cậu .

Điền Chính Quốc đẩy mâm tới gần cậu dịu dàng nói

-" thức ăn sáng "

Sao trên giường hắn không nhẹ nhàng ôn hòa thế đi

Kim Thái Hanh không khách sáo nói cảm ơn sau đó cầm đũa thưởng thức từng món , đồ ăn không tệ món nào vị cũng vừa phải , bản thân không biết mình ăn uống hàm hồ thế nào , trong miệng lúc nào cũng nhét đầy đồ ăn tay không ngừng gắp cho thêm vào , mỗi lần như vậy hai má cậu sẽ phòng lên môi chu nhẹ ra vì lượng thức ăn quá nhiều điều đó làm Điền Chính Quốc nhíu mày .

Thấy tay cậu định gắp thêm cho vào miệng thì hắn ngăn lại

-" nuốt hết thức ăn "

Thái Hanh bĩu môi ngay cả cậu ăn mà cũng quản .

Cậu vẫn còn giận chuyện tối hôm qua đó .

Điền Chính Quốc rất chú ý tới sức khỏe của cậu , hắn đích thân vào nhà bếp lựa từng món ít dầu mỡ không cay đặt biệt tuyệt đối không mặn .

Không khí yên tĩnh như tờ , Kim Thái Hanh giả vờ bận rộn ăn uống không chú ý tới hắn , đột nhiên Điền Chính Quốc cất lời

-" lát nữa tôi phải ra ngoài , thuốc mỡ trong ngăn kéo tủ "

Cậu lắng tai nghe mím môi ngoan ngoãn gật đầu .

-"không được đi lung tung đã biết chưa "

Cái này thì không được Kim Thái Hanh thích bay nhảy bắt cậu ở yên một chổ chẳng khác nào cắt đứt tự do , đưa mắt nhìn chăm chăm hắn môi mấp máy hỏi

-" tại sao chứ "

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng đáp

-" ở đây có nhiều thứ không thích hợp với em , nếu buồn chán có thể ra vườn chơi "

Cậu hài lòng nói -" tôi biết rồi "

Hắn nhếch môi xoa mái đầu nhỏ , người này vẫn còn giận cách nói chuyện vô cùng xa cách nhưng sẽ mau nguôi giận ngay thôi .

Sau khi Điền Chính Quốc rời đi cậu buồn chán muốn ra ngoài , tối qua khăn chùm đầu làm cậu không thể hình dung phủ Điền rộng lớn như thế nào , Điền Chính Quốc cũng đã nói nếu buồn chán có thể ra vườn chơi .

Nghĩ là làm cậu vui vẻ ra khỏi phòng , người phụ nữ trạt tuổi trung niên khi nhìn thấy cậu miệng nhếch lên đầy đanh đá

-" dâu con thế này thì vứt "

Vừa nghe đã biết nói ai , Kim Thái Hanh không phải không hiểu lễ nghĩa cậu lập tức cuối đầu chào , rõ ràng là cậu sai trước vì thất lễ buổi đầu bên nhà Điền .

Bà hai tặc lưỡi , phe phẩy cái quạt ung dung đi lại ghế ngồi , bà khinh thường nói

-" xuất thân chẳng ra gì đến phép tắc cũng không có , à mà phải cậu từ Tây về kia mà xem chúng tôi thành cái gì rồi ấy chứ "

Kim Thái Hanh biết bà đang mỉa mai mình , bình thường cậu hoạt bát nghịch ngợm nhưng là người hiền lành , người ta ức hiếp cũng không có cách nào nói lại , gặp người lạ Thái Hanh lúc nào cũng im lặng , đợi người ta quát xong rồi thôi nếu có uất ức quá sẽ ôm mẹ nức nở từ đầu đến cuối tuyệt đối không nói chuyện mình bị bắt nạt cho bất kì ai

-" ha ở Tây rất thoáng , nhìn cậu như vậy ở bên đó chắc có số má đào hoa lắm đó đa "

Cậu mím môi cụp mắt nói

-" không phải đâu ạ..."

-" chứ còn gì nữa chị hai , mà tôi nói cho cậu biết ở đây bộ mặt gia đình là thứ quan trọng nhất đừng làm những chuyện bôi tro trát trấu lên dòng họ Điền này , đừng tưởng học bên Tây về thì không coi ai ra gì " bà ba lên giọng dạy bảo , miệng mồm hết sức chanh chua , nói thì nói nhưng mắt không ngừng liếc nhìn cậu chằm chằm .

Đối với cậu người lớn tuổi hơn nên kính trọng và lễ phép không được có thái độ đùa cợt xem thường , nhưng mà cậu hoàn toàn không như những gì hai người họ nói .

-" không...không "

Cậu định giải thích thì người khác từ đâu đi tới nói , bà ấy có phần lạnh lùng dường như không muốn nhìn cậu cho nên khi đi ngang qua còn cố tình đụng vào người Thái Hanh khiến cậu mất thăng bằng lùi lại vài bước

-" người lớn chưa nói xong cậu là cái gì mà dám lên tiếng , hả " giọng quát đột ngột kia làm cậu bị giựt mình .

Kim Thái Hanh người đứng thẳng cuối đầu không dám nói , cậu sợ nếu mình nói ra bọn họ lại nghĩ y trả treo .

Đứng trước ba ánh nhìn sắc lẹm cậu không dám nhúc nhích , chân tay luốn cuốn không biết đặt đâu , ngậm ngùi nghe ba người họ trách mắng vì cậu không có mặt vào lúc gia đình ăn sáng

-" nếu muốn chuộc tội thay vì đứng đó cậu vào bếp nấu gì đó cho chúng tôi " bà hai liếc mắt nói giọng điệu vô cùng giễu cợt .

Thật ra bà không đói chỉ là cố tình làm khó cậu , mấy công tử nhà giàu thường rất vụng về , bà muốn kiếm chuyện trách mắng cậu

Kim Thái Hanh hơi bối rối , bắt cậu nấu ăn bộ ba người họ không còn muốn sống nữa à .

Hiện tại bọn họ đang giận bây giờ từ chối chắc chắn sẽ bị trách mắng , tình thế bí bách chỉ có thể khốn đốn gật đầu , Thái Hanh bất lực vào bếp

Đến khi Điền Chính Quốc cùng anh trai trở về , tìm kiếm Kim Thái hanh vẫn không thấy đâu
 
Lựa Chọn Của Quỷ
chương 6 trục trái đất


Điền Chính Quốc cùng hai người anh lớn trở về nhà , hắn vẫn lạnh lùng như ngày nào đi thẳng vào phòng , trong tâm mong muốn nhìn thấy vợ mình đầu tiên , hắn hoàn toàn không thấy người cần gặp .

Chợt cao mày ra ngoài tìm Kim Thái Hanh , theo tính khí của người kia chắc hẳn đang la cà đâu đó .

Bên này Kim Thái Hanh chật vật với món rau xào , thực đơn bọn họ đưa ra chỉ là những món rất đơn giản khổ nổi Thái Hanh không biết làm hỏi người làm thì họ lạnh nhạt bỏ đi xem cậu như không khí mà đối đãi , hứ không chỉ thì thôi ông đâu tự làm , huhu hối hận quá cho cậu rửa sau thôi được không .

Thái Hanh mím môi rửa thật sạch để cái chảo lên bếp bật lửa , ngọn lửa phựt lên làm cậu hết hồn lùi lại vài bước .

Cuối người nhăn mặt dặn nhỏ lửa cậu thở phào một hơi , rau xào cậu thường thấy có dầu bước đầu tiên cho dầu vào .

Chảo lập tức kêu xèo một tiếng , kế tiếp làm gì nữa bây giờ

Kim Thái Hanh ngán ngẫm nhìn chảo dầu sôi cuối cùng quyết định cho rau vào , thả rổ rau dính đầy nước , gặp nước chảo dầu sôi sùng sục bắn tung tóe cậu không biết nó phản ứng như vậy ngay cả việc dầu bắn lên cũng không né kịp , khoảng cách thật gần nhau hai bàn tay Kim Thái Hanh bị dấu bắn trúng đỏ ửng lên .

Cậu đau đến nhăn mặt la lên một tiếng .

Lửa cao khiến chảo càng nóng tình thế bây giờ Thái Hanh chẳng biết làm sao , cậu mím môi rưng rưng lùi lại vô tình tay đụng trúng cái bát có trứng bên trong , nó vỡ tan tành dưới đất vì lực va đập quá mạnh miếng sứ bể ra bắn vào chân cậu .

Kim Thái Hanh khóc lợi hại hơn , nhìn đôi tay sưng phòng , cậu càng nức nở hơn .

Từ đâu một bàn tay lớn nắm khủy tay cậu kéo ra sau vội vàng tắt bếp , không ai khác ngoài Điền Chính Quốc

Hắn nhìn cậu khóc lóc đáng thương , hai tay đỏ chét vì phỏng chân còn chảy máu , đầu mày càng nhíu chặt không nhịn được sự tức giận trong lòng liền mắng

-" không biết làm vì sao vào đây , Kim Thái Hanh em có biết mình đang làm gì không "

Vừa bị đau còn bị mắng , Kim Thái Hanh tủi thân vô cùng , cậu nhìn hắn hai mắt ươn ướt uất ức khóc nói

-" hức tôi không thích ở đây nữa , anh đáng ghét " nói xong cậu nức nở rời đi

Nghe Thái Hanh nói muốn rời xa mình Điền Chính Quốc càng giận hơn lập tức đi theo sau , cả hai khi vào phòng Điền Chính Quốc nắm cánh tay cậu lửa giận bùng lên trừng mắt quát

-" em vừa nói gì..bỏ đi ha đừng có mơ "

Bị nắm tay đến đau , dáng vẻ hắn càng đáng sợ Kim Thái Hanh không nhịn được khóc bù lu bù loa

-" hức anh ức hiếp tôi cả nhà anh đều ức hiếp tôi hức tôi vào đấy làm gì hả bọn họ bắt tôi nấu thức ăn mà hức "

Kim Thái Hanh càng khóc càng hăng , khóc đến mặt mày đỏ bừng , nhận ra sự việc Điền Chính Quốc dịu đi đôi chút .

Vừa nãy hắn phản ứng mạnh như vậy ắc có lí do, hắn luôn nhạy cảm với việc Kim Thái Hanh muốn bỏ đi , rời xa tầm tay của mình dù vô tình nói cũng không được

Cảm thấy mình có lỗi vì trách lầm cậu , nhìn vết bỏng to kia Điền Chính Quốc đương nhiên rất đau lòng đâm ra bực bội dẫn đến lớn tiếng .

Cơn giận hạ xuống , người kia vẫn còn ấm ức không thôi .

Không nói gì hắn sơ cứu vết thương cho Thái Hanh .

Cậu rất giận cho nên không nhìn hắn mặt còn quay đi nơi khác , cho dù cả hai tay đều đang được Điền Chính Quốc thoa thuốc , có hơi rát cậu vẫn cứng đầu không la .

Cuối cùng sau một khoảng im lặng , hắn mới mở lời trước

-" xin lỗi , là tôi hồ đồ trách lầm em "

Quả thật nhìn cậu đau hắn cũng rất khó chịu , vừa nãy vì giận sợ cậu tự làm đau mình mới lớn tiếng mà thôi .

Thật sự Điền Chính Quốc không cố ý

Thái Hanh giận dỗi bĩu môi quay đi .

Điền Chính Quốc bật cười với hành động đáng yêu của cậu , nhịn không được cuối xuống hôn lên môi .

Kim Thái Hanh xấu hổ ấp a ấp úng muốn nói cuối cùng mấy lời trách mắng ngại ngùng chui tọt vào bụng .

Hắn xoa đầu nhỏ bắt đầu dò hỏi

-" bọn họ bảo em làm gì "

Kim Thái Hanh đem hết chuyện kể với hắn , nghĩ tới hai mắt càng đỏ trông chịu nhiều tủi thân lắm .

Điền Chính Quốc nhẹ nhàng ôm người vào lòng , tay xoa lưng dỗ ngọt , thà không nói thì thôi nói đến cậu nhõng nhẽo rõ ra , hai tay vòng qua cổ hắn đầu rục lên cổ Điền Chính Quốc khóc như đứa trẻ bị ăn hiếp .

-" hức bọn họ mắng tôi "

Hiện tại Kim Thái Hanh xem Điền Chính Quốc như mẹ mình

Điền Chính Quốc không thích ai sai bảo vợ mình càng không muốn người khác chỉ trích cậu , lần trước hắn cảnh báo trước khi Kim Thái Hanh về đây vậy mà vẫn còn cứng đầu .

Hại cậu bị thương còn khóc rất đáng thương , bản thân bây giờ nghĩ nên đối đãi với bọn họ thế nào .

Mắt Điền Chính Quốc sắc lại , tay vẫn dịu dàng dỗ dành cậu nhưng gương mặt đã tối sầm hoàn toàn không vui

-" ngoan đừng khóc , bọn họ bắt nạt em tôi thay em đòi lại tất cả "

Gia đình nhà họ Điền không phải người , là một loại gì đó khó nói .

Điền Chính Quốc trước nay không xem trọng bọn họ , cho dù mối quan hệ anh em rất tốt nhưng cái nào ra cái đó .

Ức hiếp vợ hắn đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua .

Trong lòng lạnh nhạt vô tình nhưng riêng người của mình đặt biệt để tâm và dịu dàng .

Nếu không răn đe trước ức hiếp lần một đương nhiên sẽ có nhiều lần sau , lỡ sau này không có hắn ở nhà Kim Thái Hanh sống thế nào với bọn họ .

Vuốt mặt cũng phải nể mũi , chuyện này Điền Chính Quốc nhất định không bỏ qua

Đừng trách hắn người nhà mà vô tình , có trách bọn họ cay độc , nham hiểm .

Da Kim Thái Hanh mẫn cảm vô cùng , hiện tại vết thương đau rát sưng bỏng , cậu mếu máo ôm chân mặt mày giận dỗi không thèm nhìn hắn .

Điền Chính Quốc nắm đôi tay bị thương nghiêm túc xem xét , đầu mày liên tục nhíu chặt mỗi khi Kim Thái Hanh la lên vì đau .

Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc đầu cuối xuống thổi nhè nhẹ

-" dễ chịu không "

Kim Thái Hanh khịt khịt mũi gật đầu .

Hắn xem vết thương ở chân vẫn kiên nhẫn dịu dàng sơ cứu giúp cậu , đến bước cuối cùng băng bó lại , Điền Chính Quốc trấm giọng nhắc nhở

-" từ nay không cần phải sợ, ức hiếp em cứ việc nói , tôi làm chủ cho em "

Cậu nghe rõ ngọn ngành trong lòng có chút nhẹ nhõm , ở một môi trường đầy rẩy đáng sợ cuối cùng cũng có một người đứng ra bảo vệ cậu , người đó không ai khác là Điền Chính Quốc , y mím môi đáp

-" bọn họ bắt nạt tôi những lúc anh vắng nhà "

-" tôi sẽ dạy em cách đáp trả "

Trên bàn ăn , gương mặt ai nấy hết sức khó coi , món ăn Kim Thái Hanh chưa hoàn thành thì Điền Chính Quốc giúp cậu hoàn thành .

Rau đầy xì dầu , cá như bị nhúng môt lớp than dày những món khác còn tệ hại hơn .

Bàn tay nhỏ bị Điền Chính Quốc nắm chặt đặt trên đùi , gương mặt đầy kiêu ngạo nhìn bọn người trước mặt .

Bọn họ gượng gạo thấy rõ

Chất giọng trầm đục của Điền Chính Quốc vang lên

-" sao không dùng "

Bầu không khí trở nên im bặt , thấy bọn họ không lên tiếng hắn một lần nữa lại nói

-" đừng tùy tiện sai bảo người khác , kim thái hanh về đây làm vợ tôi không phải để các người xem như kẻ hầu .

Nói ít hiểu nhiều , đừng để chuyện này lặp lại lần nào nữa " hắn nói trong lời âm vang lúc nhẹ lúc cao , tuyệt đối khiến người ta cảm thấy yếu thế .

Khi trở về phòng , Kim Thái Hanh nằm phe phẩy trên giường mặt mày buồn chán muốn đi chơi .

Cậu đến đây chưa được lâu , ở cạnh ba mẹ lại càng ít thời gian muốn vui chơi đương nhiên không có .

Ở bên Tây ngoài giờ học cậu còn thích đi trải nghiệm đây đó , giờ bị trói buột ngưởn cửa còn không được bước tâm tình có chút không vui .

Nói đến gia đình bên chồng , nghe có chút khó coi .

Bọn họ ai cũng bặm trợn hung dữ , lời nói thât sự cay độc , sống trong lo sợ cậu càng cảm thấy không thoải mái , người kia đối với cậu thật sự cũng không biết có tốt không , hắn lúc nắng lúc mưa , vừa mới găp người ta đã cường bạo xem ra phải đề phòng những lúc hắn tức giận .

Quy tắc càng nhứt đầu hơn , đi đứng nhẹ nhàng công dung ngôn hạnh , cậu là con trai mà .

Còn nữa mỗi buổi sáng phải thức dậy thật sớm nấu trà , người xưa hay gọi là thỉnh an mẹ chồng .

Một sớ dài rất nhiều điều kì lạ , Điền Chính Quốc nhìn cậu cầm trên tay cảm thấy ngứa mắt vứt ngay trong thùng rát .

Hắn bảo không cần nhớ những thứ này , cậu cùng có chút hài lòng .

Thái Hanh lật qua lật lại trên giường cuối cùng lật đến nổi xém tí nữa rơi xuống đất cũng may Điền Chính Quốc đi vào kịp đỡ ở phía sau

-" cẩn thận "

Nhìn thấy hắn bỗng nhiên cậu nhớ lại cảnh tượng ân ái đêm qua , mặt liền đỏ bừng đầy xấu hổ , ngay lập tức giả chết úp mặt vào gối .

Dáng vẻ đáng yêu đó thu hết vào tầm mắt của Điền Chính Quốc , hắn dịu dàng nhìn người trên giường lại lắc đầu bất lực

-" có nấu canh củ sen cho em "

Nghe tới đồ ăn , Kim Thái Hanh từ trong gối lú mặt ra một chút , cậu dễ bị thu hút với những món ăn lạ .

-" ngồi lại đàng hoàng xem nào "

Ra lệnh cái gì chứ , từ từ người ta ngồi .

Kim Thái Hanh hai chân xếp bằng cuối đầu nhận chén canh nóng thì bị hắn giựt lại

-" còn nóng tôi thổi nguội một chút "

Cậu gật đầu ngoan ngoãn ngồi đợi , Điền Chính Quốc quan sát rất tinh tế người này mỗi khi suy nghĩ gì đó trong lòng ngay lập tức hiện hết lên mặt , rất dễ đoán .

-" có chuyện gì " hắn trầm giọng hỏi

Kim Thái Hanh bất ngờ mở to mắt ấp úng nói -" tôi..tôi có thể ra ngoài không "

Sắc mặt Điền Chính Quốc hơi sắc lại rất nhanh đã điều hòa đáp

-" nếu em ngoan ngoãn sẽ dẫn em đi "

Ngay lập tức cậu vui vẻ bắt lấy tay hắn cười xòa nói -" thật không , anh sẽ dẫn tôi đi chơi "

Quá đổi kinh ngạc đi , lúc về đây nhiều người nói không được ra ngoài , nào ngờ khi nói với Điền Chính Quốc hắn lại đồng ý , thế nên cậu mới vui vẻ đến nổi mặt mày sáng rỡ .

Có vẻ vì tâm trạng quá tốt cho nên không biết từ lúc nào Điền Chính Quốc liên tục bón canh cho cậu , Kim Thái Hanh cũng ngoan ngoan há miệng .

-" lần sau anh lại nấu súp gì lần trước đi " cậu mở to miệng để Điền Chính Quốc đúc canh , nói ra ý muốn trong lòng mình .

Quả thật hắn nấu ăn rất ngon .

Điền Chính Quốc cười nhẹ -" được "

Hắn rất thích Kim Thái Hanh ở dáng vẻ này

Tiếng gõ cửa vang lên , cả hai đồng loạt nhìn về phía cửa chưa kịp mở thì đã bị đẩy vào .

Điền Chính Quốc lao miệng cho cậu nhìn đến người trước mặt đôi mày lập tức nhíu chặt , đổi lại Kim Thái Hanh càng ngơ ngát thấy rõ lực tay của người này khi mở hết sức mạnh bạo

Thấy Điền Chính Quốc cô gái nọ cười tươi như hoa tùy tiện đi thẳng vào phòng nắm vạt áo hắn nhẹ nhàng cất lời

-" anh Quốc , chiều nay chúng ta cùng đi.."

Chưa nói hết câu đã bị Điền Chính Quốc giựt tay áo lại , mặt mày lạnh lùng trừng mắt quát

-" đừng đụng vào người tôi "

Cô gái kia bị mắng liền trở nên uất ức , môi bĩu ra làm nũng -" em ..em chỉ là "

-" ra ngoài , cô còn tùy tiện vào đây nữa tôi liền bẻ gãy chân " mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt , lời nói ra không hề đe dọa mà hắn nói thật .

Điền Chính Quốc lớn tiếng đến nổi Kim Thái Hanh bên cạnh cũng phải giựt mình theo phản xạ nắm lấy vạt áo hắn .

Dáng vẻ đáng sợ của hắn làm cô gái kia không lạnh mà run lủi thủi đi ra ngoài .

Nhận ra mình làm người kia sợ mặt hắn dịu đi hẳn ra , xoa đầu người nhỏ cưng chiều bảo

-" đừng sợ , sau này sẽ không trước mặt em lớn tiếng nữa "

Cậu mím môi gật đầu -" anh..đừng tức giận đáng sợ lắm "

Tính khí của hắn xưa nay dễ nổi nóng , bộc trực lại cộc cằn khó tính , nếu muốn sửa đổi e là phải thích nghi dần dần .

Ngộ là dáng vẻ dịu dàng nhẹ nhàng của Điền Chính Quốc chỉ có duy nhất một mình Kim Thái Hanh thấy qua

Người kia đã lên tiếng , Điền Chính Quốc vẫn là nên thay đổi một chút .

Người ta hay nói , người mình thật sự có tình cảm bản thân nhất định sẽ thay đổi để phù hợp với đối phương .

Và Điền Chính Quốc đang dần thay đổi vì Kim Thái Hanh .

Cả hai gặp nhau không nhiều nhưng cái gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên đã khiến trái tim Điền Chính Quốc rung động

Dáng vẻ khờ khạo , nghịch ngợm của người kia càng khiến Điền Chính Quốc yêu thương .

Hiện tại hắn chỉ đợi Kim Thái Hanh thật sự đón nhận mình bằng sự chân thành của bản thân .

Người kia không cần thay đổi bất kì điều gì , chỉ cần riêng mình Điền Chính Quốc , hắn tự biết làm sao để đến bên cạnh cậu

Bao lâu cũng được miễn sao cậu chấp nhận hắn .

Điền Chính Quốc vẫn sẽ chờ đợi , lấy sự chân thành của mình để theo đuổi người kia

Hắn chỉ sợ người kia quá ngốc nghếch mà thôi

Trái đất luôn tự quay quanh trục của nó .

Vì vậy em là trục trái đất

Còn anh là trái đất

Em chỉ cần đứng 1 điểm thôi thì anh sẽ tự đến tìm em
 
Back
Top Bottom