Khác Lost in the Forest

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393635218-256-k873287.jpg

Lost In The Forest
Tác giả: ChishidomiTakebue
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khi phù thủy cô độc nhận nuôi hai đứa trẻ sẽ ra sao?

Những cảm xúc nào sẽ mới lạ?
( truyện tình tiết chậm )



huyền​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • 04.SasuSaku_Lost Memories
  • 【Vihends】Lost and found
  • lost stars|Zeon
  • Lostreange: leaking
  • [Truyện Ngắn] Lost In The Fields
  • Lost children 1 (A)
  • Lost In The Forest
    1. Đường đến Tir Na Nóg


    Mọi thứ trên đời đều có hai mặt.

    Từ đồng xu đến con người, không thứ gì hoàn hảo một vẻ...

    Phù thủy, những kẻ được cho là đem đến xui xẻo, gieo rắc lời nguyền, đánh cắp sức khỏe và rủa lời xui xẻo...

    Nhưng đồng thời cũng tồn tại những phù thủy mang đến hi vọng, những bài thuốc chữa lành, cầu nguyện những điều may mắn, họ còn được gọi là phù thủy trắng.

    Nhưng những kẻ yếu đuối luôn sợ hãi những thứ đe dọa đến họ, con người chính là những kẻ như thế.

    Những bài thuốc và những lời thì thầm cầu phúc lại bị gán cùng những tội danh vô lí.

    Những lời buộc tội và những lời đồn vô căn cứ không chỉ đẩy những phù thủy trắng vào con đường chết, những người phụ nữ cũng bị liên lụy một cách cực đoan vì ai cũng cho rằng họ là phù thủy, là điềm rủi.

    Sau sự kiện săn lùng phủ thủy với hàng ngàn cái chết của những bà mẹ và cô gái vô tội, mọi thứ dần lắng xuống, chỉ còn lại một giai thoại vô nghĩa cho đời.

    Những phù thủy may mắn không bị dính vào sự kiện đau đớn ấy, sau này cũng lẩn mình đi mà sống.

    Một số không đi theo con đường phù thủy nữa, một số chia nhau chụm lại thành một hội nhỏ để hỗ trợ bảo vệ nhau, số khác thì sống đơn độc và lặng lẽ, giấu mình khỏi xã hội con người...

    .

    Ít ai biết rằng, phù thủy không chỉ có đàn bà con gái, mà đàn ông trai tráng cũng có thể là những phù thủy dưới danh bác sĩ.

    Họ an toàn dưới danh phận bác sĩ, lang y,... hay chỉ cần không phải là giới nữ, họ đã an toàn một cách tuyệt đối.

    .

    .

    .

    Tại một thành thị xa xôi nhỏ bé, sâu trong cánh rừng già rậm rạp mà cao ngút trời, tồn tại một căn nhà lẻ loi ẩn mình khỏi tầm mắt người đời.

    Chủ nhân của căn nhà cũng đã đơn côi vài trăm năm rồi.

    Bên hông nhà um tùm sắc xanh, có mái đầu nhấp nhô hì hục theo từng nhúm cỏ bị nhổ lên.

    Người đang cúi mình trong vườn cây xanh mướt kia, mang gương mặt thanh tú, khó phân biệt nam nữ.

    Giọt mồ hôi lăn dài từ gò má xuống yết hầu mờ nhạt, rồi chạy qua xương quai xanh và biến mất nơi cổ áo.

    Anh đứng lên, khẽ duỗi người sau khi cúi mình quá lâu để nhổ cỏ.

    Vóc dáng anh cũng cao gầy trong bộ quần áo rộng rãi.

    Xoay người lấy bình tưới nước, đuôi tóc dài quá hông đung đưa theo từng hành động của anh, chỉ buộc hờ hững sau lưng.

    Căn nhà nhỏ với khu rừng nhưng lại quá rộng lớn với anh.

    Ngày ngày chỉ hái lượm cỏ cây rồi đem về chế đủ loại thuốc và hương liệu.

    Nhưng anh không bán cho ai, cũng chẳng ai biết đến anh mà mua.

    Nấu những món ăn thơm lừng rồi đem ra bàn, chiếc bàn tròn có thể chen được mười người ngồi, nhưng cũng chỉ có một mình anh dùng bữa, rồi cũng tự mình dọn dẹp.

    Cách vài ngày lại tất bật dọn bụi trong nhà, rồi lại thư thả đọc sách uống trà.

    Những gì quý giá nhất đối với anh chính là những cuốn sách còn lại trong căn nhà này.

    Tuy nhiên, không có nghĩa là anh không bao giờ tiếp xúc với con người.

    Thi thoảng anh vẫn khoác áo choàng để vào thị trấn mua ít đồ.

    Có khi là mua thịt, có khi là mua sách hay vài món vật phẩm.

    Vì khả năng giao tiếp kém nên anh thường giả vờ làm người câm, để có thể nhanh chóng trả tiền và cầm đồ đi, không muốn vướng vào câu chuyện hay câu hỏi nào.

    Anh mờ nhạt đến mức chẳng ai để ý, tồn tại qua vài trăm năm cũng chẳng ai hay.

    Thế nhưng cũng không hẳn là quanh năm suốt tháng anh chỉ đi từ nhà ra thị trấn.

    Anh còn có những chuyến đi xa hơn thế, chỉ để tìm thứ không tồn tại trong quan niệm của con người, thứ mà anh chỉ tìm thấy trong vài trang sách cũ kĩ ít ỏi.

    Cánh cổng của Tir Na Nóg.

    Tir Na Nóg, hay còn được xem là vùng đất của tuổi trẻ vĩnh hằng.

    Lối vào của Tir Na Nóg có rất nhiều nhưng cũng không thể tìm được bằng mắt thường.

    Trong vài trăm năm qua, anh đã không ít lần lên đường đi tìm cánh cổng của Tir Na Nóg, nhưng vẫn chưa lần nào tìm được.

    Anh không hề bỏ cuộc, chuyến đi nào anh cũng đem về được một vài thứ mới mẻ.

    Những cuốn sách mua được từ các tiệm sách cũ, những món ăn mới lạ và bắt mắt, những chai lọ cầu kì, những cây cỏ hoa lá có hình thù đặc biệt.

    Những chuyến đi ấy anh đều gom góp được một ít kiến thức, thứ này bù đắp thứ kia, càng khiến anh tò mò và mê mẫn hơn về phép thuật của Tir Na Nóg.

    Ngoài những sự huyền diệu, anh còn thích một điều thứ nữa, đó là thảo mộc ở Tir Na Nóg.

    Một nơi gắn liền với thiên nhiên thì ắt sẽ có những loại cây cỏ quý hiếm, hoặc những loại cây cỏ từ những phương trời xa hơn thế.

    .

    Mùa đông năm nay anh lại lục đục chuẩn bị hành trang, vạch ra một con đường mới, một hành trình nữa đi tìm cánh cổng của Tir Na Nóg.

    Lí do anh luôn đi vào mùa đông là vì thời tiết thích hợp.

    Vườn cây vừa không thu hoạch được gì, các loại thảo dược cũng không có bao nhiêu,...

    Ngoài trừ tuyết thì anh không thấy có gì quá cản trở trong chuyến đi.

    Anh cũng rất thích thời tiết se lạnh của mùa đông.

    Vài bộ quần áo, mấy chiếc nồi niêu chảo nhỏ bé đơn giản, một con dao để nấu nướng và một con dao găm để phòng thủ.

    Thức ăn khô, không quên cột lấy thêm vài gói gia vị, cả hộp trà phơi khô để uống vào đầu xuân nữa.

    Bản đồ, bút viết, sổ sách, la bàn, không quên đem theo tiền phòng thân.

    Vẫn như mọi năm, hành trình kéo dài cả tháng hoặc hơn nếu anh muốn đi xa thêm chút nữa.

    .

    .

    .

    Khi trời vừa tờ mờ sáng, anh đã ăn xong bữa sáng và dọn dẹp lại chút đồ.

    Xong, ra khỏi nhà, ngụy trang cho ngôi nhà một chút rồi vác hành trang lên vai, cất bước đi tìm cánh cổng của Tir Na Nóg.

    Dù vẻ ngoài có chút gầy và mảnh mai, nhưng anh đã là người thành thạo đi bộ đường dài.

    Leo cây, leo núi hay lội sông suối, hay thậm chí là đụng độ thú dữ thì anh vẫn an toàn.

    Sức khỏe dẻo dai, anh có thể đi suốt một ngày trời và chỉ dừng chân ăn tối và ngủ một giấc ngắn ngủi.

    Khi ngủ cũng chỉ là tựa mình vào đâu đó, kéo áo choàng kín người chỉ lộ mỗi đôi mắt và bàn chân lạnh ngắt.

    .

    .

    .

    Đi hơn 20 ngày trời, cuối cùng anh cũng thấy được vài dấu hiệu khả quan.

    Những vị tiên ẩn mình và cả những thứ ô uế, anh đều dễ dàng bắt gặp vì thể chất có chút đặc biệt.

    Càng đi xa lại càng thấy nhiều, anh khá chắc mình đã tìm đúng nơi.

    Đêm đó, sau khi ghé thị trấn mua trái cây để dùng làm bữa sáng, anh tránh thật xa khu vực con người.

    Đi vào trong cánh rừng nhỏ để dừng chân qua đêm.

    Mai là đầu xuân, anh quyết định nghỉ chân sớm một chút.

    Đốt lửa trại và nấu một nồi nước nhỏ để châm trà.

    Trong lúc chờ nước sôi, anh vừa ăn táo vừa lôi bản đồ ra xem.

    Sau khi nước chín thì đổ vào bình nước nhỏ đã sẵn trà.

    Anh không uống, mà chừa lại ít nước sôi để uống cho ấm người.

    Thấy trời cũng đã khuya, anh cất đồ, lại quấn mình trong áo choàng rồi nằm xuống cạnh túi đồ.

    Từ xa, vài bóng hình bé nhỏ tò mò về con người đang cuộn mình dưới gốc cây kia.

    Con người nhìn thấy được bọn họ nhưng không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, mà chỉ thích thú ngắm nhìn rồi kiềm chế đảo mắt đi.

    Không bắt chuyện cũng không đuổi theo, chỉ khẽ liếc mắt nhìn trộm.

    Thấy con người ấy chỉ quấn mình bằng tấm vải mỏng manh đó thì lại càng tò mò hơn.

    Một đêm thanh bình cứ thế trôi qua...

    .

    Sáng hôm sau, khi anh mở mắt ra thì thấy có vài nhành hoa galanthus nằm trong tầm mắt.

    Không phải là cây hoa mọc lên, mà là được ai đó đặt lại.

    Anh ngồi dậy, đưa tay dụi mắt rồi nhìn lại vì ngỡ mình còn ngái ngủ.

    Nhưng khi tinh thần dần có ý thức tỉnh táo, anh mở mắt ra, vẫn thấy những nhành hoa đó.

    Cầm lấy một nhành hoa lên xem.

    Đóa hoa vẫn còn rất tươi, có vẻ như vừa được để lại.

    Nhưng anh không cảm nhận được sự hiện diện nào của con người cả, dù là trong lúc ngủ.

    Thế là anh thử đảo mắt nhìn xung quanh, và bắt gặp vài bóng hình nhỏ bé đang ẩn mình sau bụi cây.

    Những nàng tiên bé nhỏ bị anh phát giác liền lủi đi mất dạng.

    Anh không làm gì cả, chỉ lấy chiếc lọ nhỏ trong hành lí ra và cắm những nhành hoa vào.

    Lại đốt củi và nấu nước, hâm lại bình trà.

    Mặt trời lên cao dần, xua đi cái lạnh của màn đêm.

    Anh vẫn ngồi khoanh chân dưới gốc cây, quấn khăn choàng dưới thân ủ ấm, trên người chỉ quấn thêm chiếc khăn quàng cổ mỏng manh.

    Vừa uống chén trà thơm nóng hổi, vừa thư thản xem bản đồ, anh không vội lên đường.

    Mỗi năm vào ngày đầu xuân, anh thường chỉ ăn trái cây, hành trình cũng coi như chậm lại một ngày.

    Mùi trà thảo dược thơm dịu, có vị cay nhẹ của vài lát gừng, uống lúc còn nóng lại càng ấm người.

    Và có vẻ như mùi trà đã khiến các tinh linh xung quanh hiếu kì.

    Hạ cây bút trong tay xuống, anh định đưa tay lấy đồ trong túi, nhìn lại thì thấy có nàng tiên nhỏ đang lấp ló sau túi hành trang của anh.

    Anh không muốn làm cô hoảng sợ nên không vội lấy đồ, mà mỉm cười rồi tiếp tục xem sách thêm một lúc nữa.

    Nàng tiên nhỏ thấy anh không hề ngạc nhiên khi thấy cô, còn mỉm cười hiền từ rồi tiếp tục đọc sách thì lấy làm lạ.

    Con người, dù là trẻ con hay người lớn đều không thể cưỡng lại sự tò mò về những điều huyền bí.

    Hiếm hoi sao lại có một con người dù nhìn thấy bọn họ, dù ánh mắt si mê nhưng không hề bị dụ hoặc.

    Nàng tiên nhỏ đánh liều, đi ra trước tầm mắt anh.

    Mắt thấy sinh linh bé nhỏ ấy tự đứng ra trước tầm mắt mình, anh không thể ngó lơ nữa, mà dịu dàng cất tiếng hỏi.

    - Xin chào nàng tiên nhỏ.

    Tôi có thể giúp gì cho em không?

    Hai tay anh đan lại trước chân, thể hiện ý không thể gây hại cô.

    Nàng tiên thấy anh thể hiện sự thiện chí thì tò mò.

    Cô vỗ cánh, bay lên ngang tầm mắt anh.

    - Thật kì lạ làm sao?!

    Bạn có thể nhìn thấy chúng tôi, nhưng lại không bị chúng tôi mê hoặc.

    Lần đầu tôi nhìn thấy bạn đấy, có vẻ như bạn đến từ một nơi khác nhỉ?

    Anh vén tay áo xuống tận khủy tay và đưa ra, có ý đỡ lấy nàng tiên nhỏ, tay kia duỗi thẳng đặt trên chân.

    - Tôi đúng thật đến từ phương trời khác.

    Tôi đi tìm hiểu về thực vật và thảo dược nên mới đi xa đến tận đây.

    - Tôi tin vào những điều huyền bí và các bạn.

    Tôi cũng từng nhìn thấy những sự huyền diệu như các bạn, nên tôi không lấy làm ngạc nhiên lắm.

    Có chăng là được nhìn gần như lúc này, tôi mới cảm thấy được sự chân thật và sự đáng yêu của bạn.

    Anh nhìn nàng tiên nhỏ ngồi trong lòng bàn tay mà cười không khép được miệng.

    Có hơi khác so với những gì anh thấy trong sách của con người, nhưng cảm giác vẫn rất vi diệu.

    Nàng tiên nhỏ thấy anh phấn khích vui vẻ thì mạnh dạn hỏi.

    - Có thể cho tôi ít nước ấm để uống không?

    Dù sao thì thời tiết vẫn còn rất lạnh.

    Nàng tiên nhỏ đề phòng anh, nên thể một chút sự yếu đuối để lấy lòng, cũng muốn thăm dò một chút.

    - Được chứ!

    Tôi đang có ít trà nóng ở đây.

    Nếu bạn không chê gừng cay thì thử một chút nhé!

    Anh không ngần ngại mà lấy thêm một chiếc ly nữa.

    Đặt nàng tiên nhỏ xuống góc áo choàng, anh nhanh nhẹn rót trà vào ly.

    - Trà hơi nhạt, nếu bạn muốn, tôi có thể cho vài viên đường vào cho dễ uống!

    Anh đặt ly trà xuống trước mặt nàng tiên nhỏ, đẩy cả chiếc lọ nhỏ đựng những viên đường vuông vức tới cho cô.

    - Cảm ơn nhé, anh chàng đáng yêu.

    Nghe thấy bản thân mình được gọi với danh xưng ngọt ngào như vậy, anh cảm thấy hơi ngượng.

    Anh cúi mặt đi, cả gò má lẫn vành tai đều ửng hồng nhẹ.

    Vì trà còn nóng nên phải đợi một lúc nàng tiên nhỏ mới có thể uống.

    Anh lấy chiếc muỗng nhỏ dùng để lấy đường, khuấy nhẹ ly trà rồi giúp cô múc lên một chút nước.

    Nhìn cô thổi trà và từng chút từng chút uống trà vào, anh không thể không cảm thấy nàng tiên nhỏ thật dễ thương.

    - Ưm.

    Hương vị thật mới lạ, nhưng rất ngon!

    Tôi chưa bao giờ được nếm thử.

    Đây là của cậu tự làm sao, chàng trai đáng yêu?

    Anh khuấy ly trà, lại giúp nàng tiên múc thêm một muỗng trà nữa.

    - Bạn đoán đúng rồi đấy.

    Trà này là do một tay tôi tự trồng và tự hái phơi.

    Tôi từng đi rất nhiều nơi, mỗi nơi tôi lại tìm hiểu một vài thứ.

    Và sau nhiều lần kết hợp, tôi thấy vị trà này dễ uống nhất.

    Trời lạnh có thêm vài lát gừng để giữ ấm, mùi thơm dịu của hoa và dược cũng giúp trà không bị hăng mùi gừng.

    Rất thích hợp để uống khi trời lạnh như thế này!

    Nàng tiên nhỏ nhìn anh.

    Ánh mắt của anh không có sự giấu diếm, hành động cũng rất đỗi thân thiện tự nhiên.

    - Hừm... tôi có thể mời thêm vài người bạn đến hưởng trà không?

    Có vẻ họ cũng rất tò mò rồi!

    Nàng tiên nhỏ nhìn về phía những người bạn đang ngó nghiêng của mình, ai cũng đang giương mắt trông ngóng.

    Anh nghe vậy thì cất tiếng cười lanh lãnh, lại đáp.

    - A ha ha!

    Được chứ!

    Nói rồi anh lấy ra thêm một chén nhỏ nữa và rót trà vào.

    Nàng tiên nhỏ vẫy gọi những nàng tiên khác tới, ai cũng rất hứng thú với mùi thơm từ ly trà của anh.

    Ly trà trước đó đã không còn nóng nữa, các tiên nhỏ đều có thể dùng tay vốc nước uống.

    Chén trà mới rót ra thì những nàng tiên dùng vỏ hạt để vốc lên uống.

    Các nàng tiên có vẻ thích thú và kháo tai nhau kể về hương trà mới lạ này, dần dần lại càng kéo theo nhiều tinh linh khác đến thử trà.

    Anh với tâm lí sẵn sàng dời lại một ngày đường, vui vẻ mời trà và trái cây mọi người đến khi cạn cả ấm trà.

    Nàng tiên nhỏ nhìn anh một lúc lâu rồi ngồi xuống vai anh.

    Anh không ngần ngại để cô ngồi ở đó, thậm chí cử động còn thận trọng để cô không ngã.

    - Thật kì lạ!

    Bạn nhìn thấy chúng tôi, nhưng bạn trông không giống như là pháp sư hay phù thủy gì cả, mùi sói hay ma cà rồng đều không.

    Thật sự chỉ đơn thuần là nhìn thấy chúng tôi thôi sao?

    Anh biết nàng tiên nhỏ đang thăm dò anh, vì con người chỉ có những người thuần khiết như trẻ con mới có thể dễ dàng nhìn thấy sinh vật huyền bí, còn người trưởng thành thường không tin và cũng bị tránh nhìn thấy, trừ khi họ cố tình lộ diện.

    Anb vẫn ung dung gọt trái cây, anh trả lời.

    - Thành thật mà nói thì... tôi là một phù thủy.

    -!!!

    Khi hai chữ phù thủy được thốt ra từ miệng anh, tất cả nàng tiên và các tinh linh đều vụt biến ra xa, chỉ có nàng tiên nhỏ trên vai anh là vẫn ngồi yên nhìn anh.

    - Bạn không xa lánh tôi à?

    Anh quay sang đưa nàng tiên một mẩu trái cây đã được anh cắt nhỏ.

    Nàng ta ung dung nhận lấy, rồi nói.

    - Tôi có biết về phù thủy trắng!

    Cậu, cũng là một phù thủy trắng, đúng không?

    Câu hỏi của nàng tiên nhỏ nghe có vẻ rất tự tin, nhưng chỉ có cô biết bản thân đang e dè anh đến mức nào.

    Anh ngây người ra một chút rồi bật cười khẽ, nói với cô.

    - Bạn lại đoán đúng nữa rồi!

    Anh quay ra với những tinh linh đang e ngại nhìn anh chằm chằm, hơi cúi mình, anh nói.

    - Tôi chỉ là một phù thủy trắng, đi tìm hiểu thêm kiến thức xung quanh thôi.

    Vì nghe nói ở khu vực miền bắc có nhiều thực vật lạ nên tôi mới bén mảng tới đây.

    - Tôi xin lỗi nếu việc tôi lảng vảng khiến các vị khó chịu, sau khi thu thập kiến thức xong tôi sẽ rời đi ngay-!

    Chưa dứt câu thì gương mặt anh được những bàn tay nhỏ bé nâng lên, vuốt ve.

    - Ôi, xin lỗi vì cậu làm e ngại nhé, chàng trai đáng yêu!

    - Chúng tôi không muốn đặt sự cảnh giác này lên cậu đâu.

    Nhưng vì quá khứ của chúng tôi không có cái nhìn tốt đẹp về phù thủy lắm!

    - Ngược lại chúng tôi rất yêu quý những phù thủy trắng, mang hương thơm của cỏ cây như cậu đó!

    - Hãy ở lại đây lâu vào nhé!

    Chúng tôi thật lòng chào đón cậu đến tham quan!

    Anh có hơi ngỡ ngàng trước sự vỗ về này.

    Anh bất giác cười lên.

    - Vâng!

    Cảm ơn mọi người đã mở lòng!

    Nàng tiên nhỏ ngồi trên vai anh cũng cười lên vui vẻ.

    - Này chàng trai đáng yêu, chúng tôi vẫn chưa được biết của cậu.

    Tên cậu là gì thế?

    Anh được các vị tiên vây quanh, người vuốt má anh, người vuốt tóc anh, khiến anh cảm thấy có chút nhột.

    Anh cầm cây bút lên, viết lên góc bản đồ tên của anh.

    - Tên của tôi là Yamiko, đây là cách tôi viết tên.

    Theo một vùng ngôn ngữ khác, nó có nghĩa là viên ngọc của bóng tối.

    Anh từ tốn giải thích tên của mình trong lúc viết ra.

    Các vị tiên nghe vậy thì lấy làm ngạc nhiên.

    - Cái tên nghe có vẻ không hợp với cậu một chút nào cả!

    - Cũng không hẳn là thế mà!

    Tóc cậu ấy có màu đen tuyền, nên mới được đặt tên như thế chăng?

    Một nàng tiên kéo lấy một lọn tóc của anh ra.

    Màu tóc đen dài, ánh nhẹ lên chút sáng.

    - Vậy còn họ của cậu?

    Yamiko nghe nhắc tới họ của mình thì bất giác ngừng lại một chút, nhưng rất nhanh anh lại cười lên.

    - Tôi không có họ, cũng không cần xài họ làm gì.

    Chỉ có tên thôi.

    Các vị tiên nhìn nụ cười đầy sự che giấu đó của anh thì cũng có ý hỏi gì thêm.

    Mọi người lại đặt ra những câu hỏi khác, và Yamiko sau đó vẫn rất thân thiện trò chuyện.

    .

    Yamiko chỉ định đến gần rìa của Tir Na Nóg để tìm được nhiều thực vật hơn, nhưng không ngờ cậu lại được người trị vì nơi ấy mời đến vương quốc của tuổi trẻ vĩnh hằng.
     
    Lost In The Forest
    2. Phù thủy trắng


    Sau một ngày nghỉ ngơi trò chuyện với các nàng tiên líu lo, Yamiko tiếp tục lên đường.

    Có được thiện cảm của các nàng tiên nhỏ, anh còn được chỉ đường đến gần Tir Na Nóg hơn, tìm thấy nhiều thực vật mới lạ hơn.

    Trên đường đi, anh còn không ít lần đưa tay giúp đỡ các vị tinh linh bị thương, hoặc giải đáp thắc mắc về các loại thảo dược.

    Anh còn được nhiều vị tiên và tinh linh đeo bám vì... hương trà do anh điều chế.

    Nhưng vì lượng trà anh đem theo có giới hạn, nên chẳng bao lâu đã hết trà, các vị tinh linh cũng vì vậy mà thất thểu đi hẳn.

    Ngoài mong đợi hơn là, có một lá thư được các nàng tiên gửi đến anh.

    Đó là một thư mời, do chính tay nữ hoàng của Tir Na Nóg viết, một lời mời đến dạo chơi ở Tir Na Nóg.

    Yamiko xúc động nhìn lá thư, vì không ngờ anh sẽ được đặt chân bước vào nơi đó.

    Nàng tiên nhỏ ngồi trên vai anh ngày trước, Tulip, nhìn anh đang ngây ngốc cười với lá thư trên tay.

    - Chàng trai đáng yêu này, cậu thích đến Tir Na Nóg đến vậy ư?

    Yamiko vẫn không ngớt nụ cười trên môi, đáp.

    - Đương nhiên rồi!

    Trong sách kể rằng đó là nơi trú ngụ của nhiều loài hoa cỏ, dù là hiếm nhất kia mà!

    Có rất nhiều loại thảo dược và cây trồng tớ muốn có nhưng không tìm được.

    Nếu có thể xin một vài hạt giống về trồng thì tuyệt biết bao!

    Yamiko ôm tay mơ mộng, hoàn toàn không giữ vẻ nhút nhát lúc mới gặp hôm nào.

    Gấp lại lá thư cất cẩn thận vào túi hành trang, Yamiko kéo lại áo choàng chuẩn bị đi ngủ.

    Anh còn mua thêm một chiếc khăn sạch để cho Tulip dùng làm chỗ nằm.

    Anh không hiểu vì sao Tulip lại đi theo anh, dù là vào thị trấn của con người, thì cô cũng trốn vào túi đồ của anh để vào theo.

    Anh cũng không ngại cho cô một chỗ ngủ nhỏ cạnh bên.

    Có một nàng tiên nhỏ đồng hành chung cũng khá thú vị đối với anh.

    .

    .

    .

    Rất nhanh Yamiko đã đến được nơi có cánh cổng của Tir Na Nóg.

    Nhưng vì trong hành trình mấy ngày rồi anh chưa có cơ hội tắm rửa hẳn hoi, nên anh đã vứt đồ lại một ngôi nhà hoang và vào thị trấn để mua đồ.

    Vì không nghĩ là đã đến Tir Na Nóg nên anh đã không mua đồ mới, giờ phải vội vào thị trấn để tìm đồ.

    Thị trấn khá nhỏ, không có mấy cửa tiệm lớn, Yamiko không nghĩ cách ăn mặc cầu kì của con người sẽ hợp với nơi đó, nên anh chỉ tìm mua một bộ đồ mới sạch sẽ tươm tất.

    .

    Sau một lúc lâu thì anh cũng đã trở về nơi thả đồ.

    Có Tulip ở lại trông hành lí cho anh, nên anh mới yên tâm mà bỏ đi như vậy.

    Nhưng khi trở về, anh trông thấy có một tảng đá to kì lạ đặt trước căn nhà nơi anh để đồ.

    Trước đó anh không nhớ là có một tảng đá nào trông như vậy cả.

    Càng đến gần, anh mới nhận ra tảng đá đó không bình thường, đấy là đang cử động.

    Là một thạch yêu.

    Anh đi đến trước mặt thạch yêu, thấp thỏm hỏi.

    - Xin hỏi, ngài có chuyện gì sao?

    Thạch yêu nhìn anh, nhướn mày xét anh một lượt rồi mới cất tiếng.

    - Cậu là Yamiko sao?

    Trông gầy hơn ta nghĩ.

    Yamiko không hiểu sao ông lại nói vậy nhưng vẫn hơi cúi người.

    - Vâng, tôi cảm ơn?

    Thạch yêu thấy cậu ngây ngô như vậy thì lắc đầu, nghĩ.

    ( Đứa trẻ ngây thơ. )

    Thạch yêu gõ gõ cây gậy trong xuống nền đá ông đang đứng.

    Một đám hắc cẩu trồi lên từ mặt đất, bao quanh lấy Yamiko.

    Thấy đột nhiên bị đám hắc cẩu vây quanh, Yamiko không khỏi lo lắng.

    - Không phải sợ.

    Ta là Denok, ta được lệnh đến đây đón cậu vào Tir Na Nóg.

    - Chúng nó sẽ đem hành lí cậu đi.

    Còn cậu, lên đây.

    Thạch yêu dắt cương một chú hươu đi tới trước mặt anh.

    Yamiko không khỏi bất ngờ, vì không nghĩ bản thân sẽ được đưa đón đến Tir Na Nóg như thế này.

    - Bây giờ vào đó luôn sao?

    Tôi không nghĩ là cần cầm theo hành trang của tôi theo đâu, thưa ngài Denok!

    Denok nhìn cậu, gõ nhẹ cây gậy quay sang.

    - Cậu nghĩ sao mà chỉ đem thân vào đó và ném đồ đạc lại?

    Nữ hoàng đã cho cậu một nơi ở tạm thời rồi!

    Không thì cậu định ra ra vào vào mỗi ngày ư?!

    Đó không phải là ý hay đâu!

    Vì cánh cổng sẽ không chỉ mở để đón cậu ra vào!

    - Thôi thắc mắc và lên đi!

    Nói rồi Denok ra hiệu cho đám hắc cẩu, chúng nhanh chóng tha hết hành trang của anh ra.

    Mắt thấy anh vẫn còn chần chừ chưa leo lên yên hươu, Denok lại cau mày quay sang anh.

    - Sao vậy?

    Cậu sợ à?

    Nó hiền lành lắm, cứ yên tâm lên đi-?!

    Denok thấy Yamiko đưa tay lên trước mặt chú hươu, chờ chú hươu ngửi và chạm vào tay anh rồi anh mới vuốt ve chú hươu.

    Chú hươu không phản kháng, anh mới vui vẻ bước đến.

    - Làm phiền bạn nhé!

    Nói rồi Yamiko nhẹ nhàng nắm dây cương và leo lên ngồi trên yên hươu.

    Anh vuốt nhẹ chú hươu, vui vẻ cảm thán về sự to lớn của chú hươu, khiến chú ta hiên ngang hẳn lên.

    Denok thấy cậu thể hiện sự tôn trọng đến cả chú hươu cưỡi thì lấy làm hài lòng.

    Đám hắc cẩu đã gặm lấy hành lí của cậu, sẵn sàng đi.

    Thạch yêu dẫn đường đi, tiến về phía cánh cửa của Tir Na Nóg.

    Cánh cổng của Tir Na Nóg là một cổng đá khá lớn, với ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ bên trong.

    Có rất nhiều tiên, tinh linh và thần lùn cũng đang tiến vào.

    Mọi người đều giương mắt nhìn anh, một kẻ xa lạ, một phù thủy được mời đến Tir Na Nóg.

    Có người không quan tâm, có người không mang thiện cảm với phù thủy, có người lại thân thiện bắt chuyện với anh.

    Yamiko dù có chút bất an khi đối mặt với điều mình đã tìm kiếm bấy lâu, nhưng được chạm tới chân trời này, anh cũng không kiềm được niềm phấn khích.

    Khoảnh khắc bước vào luồng ánh sáng, đối mắt của anh nhắm nghiền lại, đôi môi cũng bất giác mím lại theo.

    Một cảm giác kì lạ xuyên qua cơ thể rồi biến mất.

    Yamiko từ từ hé mắt, nhưng không nhìn thấy rõ gì cả.

    Anh nhìn quanh, mới dần nhìn thấy những đóa hoa phát sáng nơi đường đi.

    Ánh sáng tỏa ra từ những nàng tiên gần đó cũng khiến anh liên tưởng đến đàn đom đóm trong đêm.

    Tulip từ đâu bay đến, chào đón anh.

    - Chàng trai đáng yêu đến rồi đấy à!

    Tớ phải đi chút việc sau khi gặp Denok nên không kịp báo với cậu một tiếng!

    - Cậu thế nào rồi?

    Không hồi hộp quá đó chứ?!

    Yamiko giơ tay đón lấy Tulip, để cô ngồi trên đầu chú hươu.

    - Tớ vẫn khá hồi hộp!

    Tim tớ vẫn còn đang gõ trống đây này!

    Yamiko đưa tay đặt lên trước ngực, nơi trái tim vang từng nhịp đập rộn ràng.

    Ánh sáng cuối con đường dần rộ lên.

    Đôi mắt của anh phản chiếu lại một vùng đất bao la, nơi nhà cửa vẻ cổ kính san sát nhau, cuộc sống nhộn nhịp với đa dạng loài.

    Những cột chống cao vút với những khuôn cửa sổ theo đường xoắn ốc.

    Những mảnh trời như được mở ra từ mặt đất, rọi sáng nơi thành thị nhộn nhịp.

    Nơi đây cũng có giao thương buôn bán, trao đổi, hàng quán hay cả tiệm phục trang và trang sức.

    Chỉ khác ở chỗ, hàng hóa còn có thêm những thứ không bao giờ có thể tìm thấy được nơi thế giới con người.

    Sự mộc mạc, không những trào lưu hiện hành nơi thế giới con người.

    Sự cổ kính rất thơ, mọi người cũng có vẻ rất thân thiện, có những người còn chào hỏi cậu.

    Nhìn thấy phù thủy trắng được nữ hoàng mời tới, ai cũng tròn mắt ngắm nhìn anh, khiến anh có chút ngượng nghịu.

    Đến một khu vực ít dân cư đông đúc, Denok mới dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ có vài bụi cây quanh nhà.

    - Đây sẽ là chỗ ở tạm thời của cậu.

    Trong nhà có một giường ngủ và một phòng bếp, cùng bàn ghế.

    Ít nhất đáp ứng đủ tiện nghi tối thiểu cho cậu.

    Yamiko leo xuống khỏi yên hươu, vừa vuốt ve vừa cảm ơn chú hươu rồi mới đi đến trước ngôi nhà.

    Denok mở cửa bước vào, Yamiko cũng đi theo sau ông.

    Ngôi nhà nom khá mới, bước tường đá thô sơ mà vững chắc.

    Sơ bộ mà nói thì trông rất ổn.

    Cánh cửa nằm bên trái ngôi nhà, đối diện cửa vào có một cầu thang dẫn lên một tầng nhỏ.

    Bên cạnh cầu thang có chiếc bàn cùng hai chiếc ghế, phía trong là gian bếp đơn giản.

    Trên tầng là một chiếc giường đơn, có bàn ghế và một chiếc gương chứa đồ.

    Yamiko đi ngắm một vòng rồi đi xuống.

    Lũ hắc cẩu đem hành trang anh vào, đặt dưới chân cầu thang.

    Anh vuốt đầu chúng.

    - Cảm ơn các bạn nhé!

    Vất vả rồi!

    Denok thấy anh thích ứng được với căn nhà rồi thì có ý rời đi.

    - Cậu hãy nghỉ ngơi sớm đi, tối nay sẽ có bữa tiệc chiêu đãi phù thủy trắng dành cho cậu.

    Ta sẽ để không gian này lại cho cậu.

    Denok vừa bước ra tới ngưỡng cửa thì Yamiko vội bước đến định níu tay ông lại, nhưng thấy như vậy quá bất lịch sự nên chỉ vội gọi.

    - Xin ngài chờ một chút!

    Denok nghe anh gọi với theo thì quay đầu lại, hỏi.

    - Còn chuyện gì nữa à?!

    Yamiko đi tới trước mặt ông rồi mới cảm thấy chuyện mình hỏi có chút xấu hổ.

    Vặn vẹo ngón tay, anh mới cất được lời nói lấp lửng.

    - Chỉ là, không biết quanh đây, có chỗ nào, mà tôi có thể tắm rửa...

    được không ạ...

    Denok tự hỏi anh có bị sốt hay cảm nắng không vành tai lại đỏ như thế.

    Ông lại gần anh, thành thật mà nói thì anh không có mùi hôi.

    - Ta không nghĩ là cậu cần tắm rửa, dù sao thì người cậu cũng chẳng có mùi gì hôi cả.

    Yamiko gãi đầu.

    - Ừm, dù sao thì tôi cũng là người du hành đường dài.

    Suốt từ mùa đông cũng chẳng mấy lần được tắm rửa hẳn hoi...

    Dù sao thì buổi tối còn phải diện kiến nữ hoàng và đức vua, vẫn nên tươm tất bản thân thì hơn chứ ạ.

    - Hừm, cậu nói đúng.

    Chút mùi hương thảo mộc này cũng chẳng che chắn được gì.

    Denok nghe anh nói có lí, gật gù đồng ý.

    Ông bước ra khỏi ngưỡng cửa, chỉ tay về phía cánh rừng bạch dương.

    - Nếu muốn tắm thì cậu đi về phía cánh rừng kia.

    Cứ đi sâu vào trong là đến một hồ nước nhỏ.

    Không có ai thường xuyên đến đó đâu, cậu cứ thoải mái tắm rửa.

    Yamiko nhìn cánh rừng bạt ngàn, khá chắc sẽ không bị nhìn thấy thì vui vẻ gật đầu với ông.

    - Vâng, tôi biết rồi ạ.

    Denok rời đi với đám hắc cẩu.

    Tulip cũng đã đi đâu mất dạng.

    Chỉ còn lại mình anh trong ngôi nhà nhỏ này.

    Dù vẫn còn sớm, nhưng anh quyết định sẽ nấu bữa trưa và ăn sớm để còn nghỉ ngơi.

    .

    Sau khi đánh một giấc ngủ trưa đã đời rồi, Yamiko lấy quần áo mới cùng lọ dầu thơm và khăn lau, chuẩn bị đi tắm.

    Ra khỏi nhà, anh theo lời Denok chỉ dẫn, đi thẳng về phía khu rừng bạch dương.

    Dù là khu vực ít cư dân nhưng không có nghĩa là không có ai.

    Trên đường đi, Yamiko liên tục bị những những người tò mò hỏi chuyện.

    Anh bị níu kéo tới nỗi không thể phẩy tay bỏ đi, phải đến khi có một người kia đến giúp anh giải vây, anh mới rời đi được.

    Cư dân đó dẫn anh đến trước rừng bạch dương, mới yên tâm rời đi.

    - Cứ đi thẳng vào trong đó là tới hồ thôi.

    Không xa lắm đâu.

    - Vâng!

    Cảm ơn chị đã giúp đỡ tôi!

    - Không có gì đâu!

    Vậy tôi đi nhé, không làm phiền cậu nữa!

    Sau khi người đi xa rồi Yamiko mới thở phào nhẹ nhõm, quay lưng đi vào trong cánh rừng.

    Đường tới hồ không quá xa, chỉ đi vài chục bước là đã tới.

    Denok bảo rằng đó là hồ nước nhỏ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì anh lại không nghĩ như thế.

    Trước mặt anh là mặt nước kéo dài như vô tận.

    Cánh rừng bạch dương trải dài bạt ngàn, cao vút, che đi cả ánh sáng bên ngoài, khiến cho anh không thể nhìn thấy vùng hồ phía xa.

    Cảm giác như anh có thể bị thứ gì đó kéo vào nơi tối tăm đó trong giây phút lơ là.

    Lo lắng vu vơ tan đi trong một cái nhún vai, anh vẫn cởi đồ rồi đi tắm.

    Chỉ là anh không hề hay biết, có cặp mắt đang dõi theo anh từ trên tán cây bạch dương cao vút kia.

    Yamiko vẫn mặc chiếc quần mỏng manh để tắm, vì không quá yên tâm khi để cả thân trần trụi.

    Anh đi xuống nước, mực nước gần bờ khá nông nên anh phải đi ra xa một chút.

    Nước hồ mát lạnh, khiến anh rất thoải mái.

    Đến đoạn mực nước cao ngang eo, anh mới dừng lại, từ từ hạ người xuống, đắm mình trong làn nước mát lạnh.

    Hụp lặn vài cái, anh mới đi lên để lấy dầu tắm, đầu tóc mấy ngày không gội đã bết bát hết lại.

    Đuôi tóc đen tuyền, trong làn nước hệt như chiếc đuôi nhỏ, uyển chuyển trong nước.

    Yamiko ngồi gần bờ để gội đầu.

    Bọt xà bông trắng muốt như đám mây, che gần hết màu tóc đen của anh.

    Sau khi vần vũ với đầu tóc xong, anh không xả nước vội, mà dùng bọt xà bông thêm chút dầu tắm để kì cọ thân mình.

    Dầu tắm do anh học cách chế xuất từ cây cỏ tự nhiên, nên hoàn toàn an toàn nếu hòa vào nước ở đây.

    Kì cọ sạch sẽ cơ thể xong, anh lại đi ra vùng nước sâu để rửa sạch xà bông trên người.

    Hụp lặn vài cái, anh ngoi lên vuốt nước trên mặt xuống.

    Vì nước mát lạnh, anh không muốn lên bờ ngay, mà bơi lội một chút.

    Đã rất lâu từ lần cuối anh có cơ hội để bơi.

    Người trên cây kia vẫn dõi mắt theo Yamiko không hề lơ là.

    Từ vị trí xa nên không bị anh phát hiện, mà cũng chẳng nhìn rõ được gì.

    Chỉ thấy anh tắm rửa rồi bơi lội trông rất khoái chí.

    Cậu cứ ngây ngốc ngồi trên cây, nhìn mái đầu đang vô tư bơi lội kia.

    .

    Yamiko thỏa thích tắm xong thì lên bờ.

    Vuốt lại đuôi tóc và vắt nước hệt như đang vắt khăn.

    Anh lau khô mình rồi khoác lên bộ cánh mới đơn giản.

    Mặc đồ xong, anh tiếp tục lau tóc cho ráo nước bớt rồi mới mang giày đi ra ngoài.

    Do là mới tắm xong, thân mình cũng sạch sẽ, tóc cũng được buông xõa sau lưng, tóc mái được vuốt đại lên lòa xòa vài lọn đung đưa, trông anh lại càng khó phân biệt giới tính.

    Chính xác mà nói thì hiện tại trông anh hệt như cô gái tuổi đôi mươi.

    Nét mặt mềm mại, môi mỏng mũi cao, mi mắt đến các cô gái còn phải ghen tị.

    Làn da vẫn trắng hồng dù là người đã lặn lội đường xa đến chốn này.

    Dáng người mảnh mai, không quá cao cũng không quá thấp, khó mà tin rằng anh đã tự mình đi xa đến vậy.

    Ai đi ngang qua cũng phải liếc nhìn hoặc quay đầu nghía lấy anh một cái, dù có biết anh là ai hay không.

    Yamiko bị mọi người chú ý cũng chẳng thoải mái gì, nhanh chóng bước đi hơn.

    Gần về đến nhà, anh thấy có chú hươu đang đứng đợi trước cửa.

    Anh nhanh bước hơn, mái tóc tung bay nhịp nhàng theo từng bước chân của anh.

    Còn chưa kịp chạy tới nơi thì Tulip lần nữa lao tới.

    - Chào!

    Bạn vừa tắm về rồi đấy à?!

    - Ồ!

    Tulip!

    Yamiko theo thói quen đưa tay đỡ lấy cô và đặt lên vai.

    - Tới giờ đi rồi sao?

    - Vẫn chưa đâu.

    Vẫn kịp hong khô rồi chải tóc cho cậu đấy!

    Yamiko không hiểu ý cô lắm.

    Chợt Tulip bay vụt đi, một làn gió cuốn tới bao quanh lấy anh và cuốn lấy đuôi tóc anh.

    Sau cơn lốc nhỏ ấy, tóc anh thực sự đã được hong khô.

    Nhưng cũng vì cơn lốc ấy mà tóc anh bị rối.

    - Ha ha...

    Yamiko cười một cách bất lực, xong anh vẫn phải nhanh chóng đi chải lại tóc.

    - Cậu không muốn thắt bím à?

    Hay búi cao, tạo kiểu?

    Tulip nhìn Yamiko ngồi bên giường chải tóc và rồi cột lại một cách qua loa sau đầu.

    Yamiko không hứng thú lắm, anh để tóc dài là có lí do, nhưng không quá quan tâm việc kiểu cọ gì.

    Đã quen có đuôi tóc nằm sau lưng, nên anh càng không muốn thay đổi.

    - Thôi, tớ thích để đuôi sau lưng hơn.

    Vừa nhanh tiện, vừa giữ ấm cho cơ thể.

    Tulip lần đầu nghe thấy việc dùng đuôi tóc giữ ấm cho cơ thể, nhất thời ngây ra.

    - Hể??

    Yamiko cột lại tóc xong, mới nói tiếp.

    - Nghe có vẻ lạ, nhưng là sự thật đó.

    Tớ thích thời tiết mát lạnh, nhưng không thể ăn mặc quá mỏng manh được.

    Khi nhận ra để đuôi tóc sau lưng hoặc xõa tóc, dù có mặc đồ ngắn tay tớ thấy cơ thể được giữ ấm an toàn.

    Nên là tớ xem đuôi tóc như một phần giữ ấm sau lưng vậy đó!

    - Ồ!

    Chải chuốt xong thì cũng đã gần tới giờ đi tiệc.

    Yamiko chỉ đem theo một túi vải nhỏ, vắt trên đai hông rồi ra ngoài.

    Chú hươu thấy anh đã ra ngoài thì đứng dậy, sẵn sàng làm công việc được giao.

    - Cyaris tận tụy với công việc quá nhỉ!

    Tulip bay tới chống tay lên vai anh.

    - Cyaris?

    Đó là tên của chú hươu này sao?

    Yamiko bất ngờ mà hỏi Tulip.

    Cô thuận ý gật đầu.

    - Ừm.

    Phần lớn động vật ở Tir Na Nóg đều có trí khôn hơn động vật ở thế giới con người.

    Việc đặt tên cũng là một sự tôn trọng với chúng, ngoài ra nó còn giúp phân biệt và dễ dàng giao việc bằng cách gọi tên nữa.

    - Thật tuyệt đấy nha!

    Yamiko đi tới vuốt đầu chú hươu.

    - Giờ vẫn còn khá sớm, cậu có thể thong dong một chút.

    Thử ghé qua vài gian hàng trên đường đi, ngắm nhìn xíu cũng không sao đâu!

    - Ý hay đó!

    Tớ cũng muốn lượn lờ một chút!

    Yamiko nắm dây cương chú hươu, dịu giọng nói.

    - Cyaris, chúng ta đi bộ chút nhé!

    Cyaris khẽ chớp mắt rồi nghe theo anh, để anh dắt đi.

    .

    Suốt quãng đường đi, ba người dạo quanh một lượt qua những quầy hàng bán buôn.

    Có đồ ăn, có vật phẩm, có mua bán có trao đổi, thứ nào trông cũng lạ mắt đối với người lần đầu đến Tir Na Nóg như anh.

    Tulip cũng rất nhiệt tình giới thiệu và giải thích cho anh những gì anh không biết, Cyaris sẽ đứng cách một đoạn ở ngoài chờ anh và Tulip.

    Yamiko không đem theo đồ gì có thể trao đổi, nên anh chỉ có thể bỏ tiền ra mua đồ.

    Anh cũng không mua nhiều hay quá đắt tiền, vì không tiện quay lại nhà, mà chỉ có thể treo trên yên của Cyaris.

    Sau đó thì cả ba người lên đường đi đến lâu đài.

    Qua nửa là ngày ai cũng đã được nghe về chàng phù thủy được nữ hoàng gửi thư mời.

    Là người duy nhất mang hình hài con người, Yamiko rất dễ được nhận ra là phù thủy trắng đó.

    Chưa kể, anh ngồi trên yên hươu, Cyaris lại trông to lớn bắt mắt, khiến anh hoàn toàn được nhận diện.

    Bao ánh mắt đổ về phía anh, làm anh phải gồng mình giữ bình tĩnh mà đón lấy những sự chú ý đấy.

    Tulip ngồi trên đầu Cyaris, cô biết Yamiko đang chịu áp lực từ bao ánh mắt, nên cô ngồi đối mặt với anh, trò chuyện để phân tán sự nhọc lòng của anh.

    Không mất quá lâu, cả ba đã đến trước ngưỡng cửa tòa thành.

    Qua chút nữa là đến trước sảnh vào.

    Có rất nhiều người cũng đến tham gia vào bữa tiệc này.

    Yamiko nhìn quanh một lượt.

    Có thể thấy rằng, ngoài những món đá quý và trang sức đơn giản, trang phục của mọi người khá đơn điệu.

    Khác xa với sự xa hoa hào nhoáng nơi thế giới con người.

    Vào đến trước sảnh, Cyaris để hai người xuống rồi tự đi sang một bên chờ.

    Yamiko để thể hiện chút thành ý, đã đưa chú ta túi trái cây mua khi đi ngang các hàng quán.

    Xong, anh được Tulip dẫn đường đi vào trong, nơi mọi ánh mắt hướng về và dừng lại trên người anh.

    .

    Cùng lúc đó, đống đồ hành trang của Yamiko tại nhà đang bị bốn cánh tay lạ lục lọi...
     
    Back
    Top Bottom