Thế giới năm 3XXX , khi nhân loại đạt đến đỉnh cao của sự tiến bộ công nghệ và văn minh, mọi thứ dường như đang diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tuy nhiên, một sự kiện bất ngờ đã xảy ra: một loạt thiên thạch khổng lồ từ vũ trụ xa xôi bất ngờ lao thẳng xuống Trái Đất.
Những viên thiên thạch này phá hủy nhiều thành phố, gây ra những trận động đất và sóng thần kinh hoàng.
Mọi người trên toàn thế giới rơi vào tình trạng hoảng loạn, và hàng tỷ người đã mất mạng.
Trái Đất rơi vào một thời kỳ tăm tối, nơi mà sự sống sót trở thành mục tiêu duy nhất của những người còn lại.
Trong sự tuyệt vọng, một điều kỳ diệu đã xảy ra.
Những người tiếp xúc trực tiếp hoặc gián tiếp với mảnh vụn thiên thạch không chỉ sống sót mà còn được ban cho những khả năng siêu nhiên kỳ lạ.
Một số người có thể điều khiển lửa, nước hay những nguyên tố khác.
Những người khác lại có thể bay, dịch chuyển tức thời, hoặc có sức mạnh thể chất siêu phàm.
Sự xuất hiện của những người có siêu năng lực đã thay đổi cục diện thế giới.
Họ trở thành hy vọng mới cho nhân loại, giúp tái thiết và bảo vệ những người yếu đuối.
Tuy nhiên, không phải ai cũng sử dụng năng lực của mình cho mục đích tốt đẹp.
Một số kẻ lợi dụng sức mạnh để thống trị, cướp bóc và gây ra nỗi ám ảnh kinh hoàng cho những người khác.
Trong tình cảnh hỗn loạn này, con người đã phát hiện ra một bí mật khủng khiếp: những viên thiên thạch không phải ngẫu nhiên mà rơi xuống Trái Đất.
Chúng được gửi đến bởi một chủng tộc ngoài hành tinh với mục đích thí nghiệm trên con người, biến họ thành những chiến binh mạnh mẽ để sau này chiếm lấy Trái Đất làm thuộc địa thì họ sẽ biến cư dân nơi đây thành nô lệ. lúc này, đã có hai vị anh hùng xuất hiện, họ đã dẫn dắt nhân loại cùng nhau kết thúc cuộc chiến.
Chiến thắng thuộc về phe nhân loại, và câu chuyện về hai vị anh hùng dũng cảm vẫn được lưu truyền đến mãi về sau.
Hai trăm năm sau, Trái Đất đã hoàn toàn thay đổi.
Những di chứng của cuộc chiến với người ngoài hành tinh và sự xuất hiện của siêu năng lực vẫn còn hiện hữu.
Công nghệ và siêu nhiên đã hòa quyện vào nhau, tạo nên một thế giới mà khoa học và siêu nhiên cùng tồn tại.
Nhân loại đã phát triển thành một nền văn minh liên kết toàn cầu, nơi mà mọi người sống trong các thành phố hiện đại.
Các thành phố này được xây dựng trên nền tảng của những siêu năng lực đặc biệt, và được điều hành bởi Hội đồng Thế giới, bao gồm những người mạnh mẽ nhất và khôn ngoan nhất.
Những viên thiên thạch còn sót lại đã trở thành nguồn tài nguyên quý giá, được khai thác và nghiên cứu kỹ lưỡng.
Các học viện và tổ chức khoa học ra đời nhằm khám phá và phát triển các khả năng siêu nhiên, đồng thời bảo vệ nhân loại khỏi các mối đe dọa mới từ vũ trụ.
Đồng thời, nhiều ngành nghề mới cũng được phát triển, trong đó có nghề "siêu anh hùng " là nổi bật hơn cả.
Vì thế nên nhiều trường học dành riêng cho việc đào tạo anh hùng cũng được xây nên.
Nổi tiếng nhất là học viện NOVA nơi tạo ra nhiều anh hùng tài năng - nơi mà bất kì đứa học sinh nào cũng muốn vào khi tốt nghiệp.
____________
MỘT BUỔI SÁNG ĐẸP TRỜI...
*renggggg...renggggg...renggg...* ( tiếng chuông báo thức kêu không ngừng )
- chị hưng: HƯNG !
DẬY ĐI !
TÍNH NGỦ ĐẾN BAO GIỜ NỮA !
- Hưng: *mơ màng* Hửm? * nhìn qua đồng hồ * HẢ !??
ĐÃ TRỄ THẾ NÀY RỒI SAO ?!
- Chị hưng: Hôm nay em sẽ thi bữa cuối đúng không ? sao giờ này mới chịu dậy hả ?!
Sẽ trễ chuyến tàu bây giờ!
- Hưng: À ừ, hôm nay em sẽ kiểm tra năng lực để xem em được vào lớp nào.
Hưng vội đi vệ sinh cá nhân các thứ rồi nhanh chóng mặc đồ, xỏ chiếc giày bata và bước ra cửa.
- Chị hưng: CHỜ TÍ HƯNG!
Đây, bữa sáng của nhóc này.
- đưa một ổ bánh mì kẹp thịt full topping.
- Hưng: em có còn trẻ con đâu mà gọi là nhóc!
Thôi em đi đây!
- vẫy tay tạm biệt chị rồi chạy đi.
- Chị hưng: cố lên nhé!
Hưng chạy vội vàng đến sân ga.
Trên đường đi, cậu gặp hai người, một đứa thì trông khá mũm mỉm còn đứa còn lại thì gầy như bộ xương di động, nhìn một hồi mới biết đó là hai thằng bạn thân của cậu hồi cởi chuồng tắm mưa.
Trung và Phát ( hay còn gọi là Fake ).
- Hưng: Ô!
Trung với fake này.
- Trung: Lâu ngày hè!
- Fake: YO!
- Trung: mày cũng thi vào NOVA à
- Hưng: ờ.
Trường đó ai mà chả muốn vào.
- Trung: thế thì 3 đứa mình là đối thủ của nhau rồi
- Hưng: tao sẽ không chịu thua đâu đấy
- Trung: Chứ mày nghĩ tao chịu thua chắc
- Fake: Ừm!
Cùng cố gắng nào.
Chiếc tàu đã đến nơi, cả 3 lao xuống rồi vội vã chạy đến trường...
- Hưng: *phù* *hộc* *hộc* * láo liếc nhìn xung quanh* Phùuuuu ~~ may quá , vẫn chưa bắt đầu thi.
Cơ mà giờ mới thấy, đông người thật, đúng là trường top có khác.
Không biết mình vô nổi không đây.
- thở dài
- Fake: *hà* *hà* có gì đâu mà không nổi chứ!
- Trung: Đúng thế!
Tự tin lên anh bạn.
- Hưng: hề, cảm ơn nhá.
Mong là mấy đứa mình có thể vô chung một lớp.
- Trung: À mà mày tính thi khoa nào?
Còn nhớ lời hứa khi xưa chứ?
- Hưng: Tất nhiên là nhớ rồi, chúng ta sẽ cùng nhau vào khoa anh hùng và trở thành những anh hùng mạnh nhất chứ gì.
- Trung: Thế có nghĩa là mày sẽ vô khoa anh hùng nhỉ.
- Hưng: Tất nhiên~~
- Fake: Suỵt!
Hiệu trưởng ra rồi kìa - chỉ tay về phía khán đài.
Trên khán đài, hiệu trưởng bước lên, ánh mắt nghiêm nghị quét qua toàn bộ các thí sinh.
Ông bắt đầu phát biểu:
- Hiệu trưởng: "Chào mừng các bạn đến với kỳ thi tuyển sinh năm nay!
Trường chúng tôi không chỉ tìm kiếm những học sinh có tài năng xuất chúng mà còn phải có tinh thần chiến đấu kiên cường.
Vì vậy, mỗi năm trường chúng tôi luôn chia ra 2 phần thi, thứ nhất là phần thi kiểm tra lý thuyết và kiểm tra thể chất, đó là phần thi của tuần trước, và ngày hôm nay sẽ là phần thi kiểm tra năng lực và kiểm tra khả năng chiến đấu.
Chính vì thế, trường sẽ tổ chức cuộc thi đối kháng 1v1, các thí sinh có 10p để thể hiện toàn bộ kĩ năng của bản thân trên sàn đấu.
Đây chỉ là một buổi kiểm tra nên không quan trọng thắng thua, cho dù các em có thua nhưng qua những gì mà các em thể hiện thì chúng tôi có thể đánh giá và chọn cho em lớp phù hợp với khả năng, và các em cũng đừng sợ bị thương vì đã có đội y tế giỏi nhất thành phố hỗ trợ rồi.
NÀO!
HÃY CHỨNG MINH CÁC EM ĐÃ CỐ GẮNG NHƯ THẾ NÀO ĐỂ TỚI ĐƯỢC ĐÂY ĐI ."
Tiếng hò reo vang lên từ đám đông, mọi người bắt đầu căng thẳng hơn.
Hưng, Trung và Fake trao nhau ánh nhìn quyết tâm.
Trận đấu đầu tiên được gọi tên: Trung đối đầu với Tatara.
-Trung: DUMAAAA!
Thế éo nào tao lại là người đầu tiên vậy. (;'༎ຶД༎ຶ')
- Fake: đen thôi, đỏ là red.
- Trung: "Chúc tao may mắn đi!"
- cậu cười nhếch mép, nhưng ánh mắt không giấu được sự lo lắng.
- Fake: Sợ chetme còn bày đặt tỏ vẻ ngầu ngầu.
- Hưng: Cố lên nhé!
Tụi tao sẽ cổ vũ cho mày!
------ hết chap 1--------