Cập nhật mới

Khác Lồng Gió Trong Nhà Lớn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396665197-256-k719541.jpg

Lồng Gió Trong Nhà Lớn
Tác giả: congian555
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bối cảnh truyện đặt tại Nam Bộ thời phong kiến, nơi những lễ giáo khắt khe và sự phân chia giai cấp xã hội còn nặng nề.

Ở đó, có một cô bé tên Diễm, thân phận thấp hèn, mồ côi mẹ cha, phải sống nương nhờ trong gia tộc họ Trương lừng lẫy một vùng.

Nhưng cuộc đời em chẳng mấy khi được yên ả.

Diễm thường xuyên trở thành đối tượng để trút giận, bị người vợ thứ ba của nhà họ Trương hành hạ bằng những việc nặng nhọc, lời lẽ cay nghiệt.

Dẫu hiền lành, chịu thương chịu khó, em vẫn phải chịu nhiều tủi cực, dồn nén biết bao khổ đau.

Giữa những tháng ngày khắc nghiệt ấy, vẫn le lói ánh sáng từ tấm lòng của một người - cô Ba Thanh Lâm.

Chính sự dịu dàng, chở che và yêu thương âm thầm của Lâm đã khiến những ngày tháng u ám của Diễm dần bớt nặng nề, mở ra những khúc quanh đầy cảm động nhưng cũng lắm bi thương...



ngoạitinh​
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
giới thiệu


Gia tộc họ Trương

Ông Trương Vũ, năm nay 60 tuổi, là một người đàn ông thuộc thế hệ xưa, sống theo nếp gia trưởng và coi trọng việc có đông con cháu để nối dõi.

Nghe lời mẹ ruột – bà cụ cố của dòng họ – ông cưới đến bốn bà vợ, nhưng trong lòng ông vẫn thương nhất là vợ cả.

Vợ cả – Bà Ngọc Trâm (48 tuổi)

Bà Trâm là người vợ đầu tiên, được ông cưới khi còn trẻ.

Là người phụ nữ hiền thục, đảm đang, bà Trâm sinh được hai người con ruột:

Trương Quốc – con trai trưởng, năm nay 27 tuổi, là người chững chạc, điềm đạm, có tính cách đàn ông truyền thống.

Quốc là niềm tự hào lớn nhất của ông Trương Vũ.

Trương Thanh Lâm – con gái út của bà Trâm, 20 tuổi, tuy mang hình hài nữ nhưng từ nhỏ đã mang tính cách mạnh mẽ, khí chất phi giới tính.

Người trong nhà hay gọi Lâm là cô Ba, vì thứ tự trong gia đình.

Vợ hai – Bà Mai Lan (46 tuổi)

Bà Mai Lan là người phụ nữ dịu dàng, từng là con nhà gia giáo.

Sau khi về làm vợ hai, bà sinh được hai người con:

Trương Định – con trai thứ hai trong nhà, nay 25 tuổi, có cá tính mạnh, đôi khi bất đồng với anh cả Trương Quốc.

Trương Nhi – cô út trong nhà, mới 16 tuổi, đang độ tuổi ăn học.

Là con gái duy nhất có vẻ ngoài nữ tính, hay được anh chị cưng chiều.

Vợ ba – Cô Thị Thi (28 tuổi)

Là người vợ trẻ, kém ông Vũ đến bốn mươi lăm tuổi, cô Thi được cưới về như một cuộc "giao hảo" giữa hai nhà.

Cô Thi sinh được một đứa con trai:

Trương Lực – nay mới 8 tuổi, là cậu bé lanh lợi, hiếu động.

Dù còn nhỏ nhưng được cả nhà xem là con trai út.

tình cảm lớn nhất vẫn dành cho bà Trâm – người vợ cả thủy chung.

Trương Quốc (27 tuổi) – con bà Trâm – Con trưởng

Trương Định (25 tuổi) – con bà Mai Lan – Con thứ hai

Trương Thanh Lâm (23 tuổi) – con bà Trâm – Cô Ba, song tính

Trương Nhi (16 tuổi) – con bà Mai Lan – Em gái út

Trương Lực (8 tuổi) – con bà Thị Thi – Con trai út
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
Chương 1 (mở đầu)


Ông Trương Vũ, gia chủ nhà họ Trương - người có tiếng nhất vùng Vũ Xuân, năm nay đã bước sang tuổi 60, nhưng đầu óc vẫn sáng suốt, tính toán hơn người.

Người trong tỉnh gọi ông là "ông Hội đồng Trương", bởi lẽ trong tay ông không chỉ có đồn điền, xưởng vải mà còn cả ruộng đồng, quán xá, vựa gạo trải dài cả chục hecta.

Vào một buổi sáng đầu mùa gặt, ông Vũ ngồi giữa nhà lớn, ra lệnh phân chia công việc cho ba đứa con lớn.

Mỗi đứa một tính, một nghề, không ai giống ai.

- Quốc - ông gọi con trai cả, ánh mắt đầy kỳ vọng - "Con là trưởng nam, phải đứng mũi chịu sào.

Từ nay trông coi toàn bộ hệ thống quán xá, tiệm sản xuất gạo.

Đất Vũ Xuân này, hột cơm nào ra cũng phải qua tay họ Trương ta!"

Trương Quốc - cao lớn, điềm đạm, cúi đầu nhận lời không chút do dự.

Từ nhỏ anh đã sống có trách nhiệm, luôn theo sát cha học cách điều hành.

- Định - ông quay sang con trai thứ - "Quán ăn của dòng họ ta mở ở chợ lớn, chuyên tiếp người có tiền, có thế.

Con lo cho êm.

Ai tới ăn cũng phải vừa miệng, vừa lòng, không thì tai tiếng lan ra mau lắm!"

Trương Định, dẫu có phần nóng nảy, nhưng lại có khiếu nấu nướng, bày biện.

Anh mừng ra mặt, gật đầu lia lịa.

Đến lượt Thanh Lâm, ông Vũ không gọi bằng tên, mà nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng khác thường.

Giọng ông dịu lại, mang theo chút tự hào xen lẫn thương yêu:

- "Còn con... cô Ba của cha..."

- ông khẽ nhấp một ngụm trà nóng rồi nói tiếp - "Cánh đồng lớn sau chợ, gần cả mười mấy hecta đất lúa, cha giao hết cho con trông nom.

Việc không nặng nhọc, chủ yếu đi giám sát, coi ai làm siêng thì thưởng, ai lười thì cho nghỉ.

Mệt thì về nhà, kêu gia nhân ghi công giùm, miễn sao ruộng đồng sạch sẽ, không để mất mặt họ Trương."

Thanh Lâm, người con thứ hai của bà cả, là người ông Vũ thương nhất.

Dẫu không phải con trưởng, cũng chẳng phải út nhỏ, nhưng từ thuở nhỏ đã thông minh, chững chạc, cư xử điềm đạm, lại có nét khí chất khiến người đối diện vừa nể, vừa quý.

Lâm cao ngang anh Quốc, thân hình cân đối, vai rộng nhưng da trắng, nét mặt thanh tú.

Khi đi thì bước vững như người lính, khi nói chuyện thì giọng nhẹ mà rắn rỏi - một kiểu người không cần phân nam hay nữ, chỉ cần nhìn là biết có bản lĩnh.

Công việc ở đồng tuy nhẹ mà không hề nhàn.

Cô Ba mỗi ngày đều dậy sớm, đi bộ qua các thửa ruộng lớn nhỏ, coi người làm, ghi chép, có khi đứng cả buổi dưới nắng chỉ để coi một chỗ lúa sắp hỏng nước.

Ai làm tốt thì thưởng thêm, ai trốn việc là lập tức bị đuổi không thương tiếc.

Mấy gia nhân trong nhà đồn nhau:

"Cô Ba tuy mặt mày đẹp, nhưng tính tình còn cứng hơn đá."

"Người như vậy mới điều hành được mười mấy mẫu ruộng, không ai dám giỡn mặt!"

Thỉnh thoảng, ông Vũ lại dắt cô đi theo ra xưởng vải, hoặc gặp khách buôn gạo từ tỉnh khác.

Người ta cứ tưởng cô là người nối nghiệp chính, bởi ăn nói chững chạc, thái độ đàng hoàng, lại hiểu chuyện hơn người.

Lâm không nói nhiều, chỉ cười nhẹ khi cần, gật đầu khi hiểu, và luôn biết mình đang làm gì.

Với Lâm, được sống đúng với bản thân, đi giữa ruộng lúa, nghe mùi rơm thơm, nắm quyền trong tay mà không cần tranh đấu - vậy là đủ.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 2 (H)


Hôm đó, sau khi ông Trương Vũ phân việc xong, nhà lớn chìm trong không khí lặng như tờ.

Mỗi đứa con về một nơi, mỗi vợ về một gian nhà riêng - chỉ có lòng người là không chịu yên.

Trong căn phòng vợ hai, bà Mai Lan ngồi trước bàn trang điểm, tay chải mái tóc dài mà như đang chải lên cả một cơn tức giận đang dâng lên tận cổ.

Mỗi đường chải lại thêm mạnh, như thể muốn rút từng sợi ganh ghét ra mà ném xuống đất.

"Cũng là con trong nhà, sao lại phân biệt dữ vậy chớ - bà gằn từng tiếng, tay đập mạnh cái lược xuống bàn.

Bà Hai không phải không hiểu.

Từ ngày bước chân về làm vợ lẽ cho ông Trương, bà đã biết trong nhà này người được yêu nhất là bà Trâm - vợ cả, và con bà Trâm - thằng Quốc với cô Ba Thanh Lâm luôn là cục vàng cục bạc trong mắt ông Vũ.

"Định chỉ được giao cái quán ăn, bán cơm cho thiên hạ, còn hai đứa kia thì một làm chủ xưởng, một làm chủ đất!

Nghĩ mà tức..."

Bà quay sang nhìn Trương Nhi, con gái út của mình đang cặm cụi thêu khăn bên cửa sổ.

Con nhỏ ngoan, ít nói, nhưng bà biết nó cũng cảm nhận được cái thua thiệt âm ỉ trong từng bữa cơm, từng ánh mắt của cha dành cho hai người anh chị cùng cha khác mẹ.

"Con nhớ kỹ, sau này trong cái nhà này ai cũng có phần, chớ đừng để người ta leo lên đầu mình nghe chưa."

"Dạ..."

- Trương Nhi chỉ đáp nhỏ, nhưng ánh mắt không còn vô tư như lúc nãy nữa.

Tối đó, bữa cơm nhà lớn diễn ra như thường lệ.

Mỗi bà vợ dắt theo con mình ngồi một dãy, chỉ riêng ông Trương Vũ và bà cả Ngọc Trâm ngồi giữa - cái thế ngồi nói lên hết ai là người được trọng.

Trương Quốc điềm đạm, gắp đồ ăn cho cha.

Thanh Lâm lặng lẽ, nhưng vừa vào đã được ông Vũ quay sang dặn:

"Ngày mai con đi xem cái đám cấy lại mấy mẫu sát mé kênh, cha nghe người ta nói lúa lên không đều."

Bà Hai chỉ liếc nhẹ mà như muốn đâm thủng mặt người, tay gắp miếng thịt nhưng tay kia thì bấu chặt lấy tà áo.

"ông ơi, còn Định thì sao?

Nó cũng có khiếu tính toán lắm mà!" bà cố lên tiếng, cố giữ giọng dịu dàng.

Ông Vũ chỉ ậm ừ:

"Thằng Định cứ lo quán ăn đi.

Biết làm chứ còn nóng quá, giao việc lớn nó làm bậy là mang tiếng họ Trương."

Một câu nói nhẹ tênh, mà đâm trúng tim gan bà Hai như dao bén.

Bà nín thinh suốt phần còn lại của bữa cơm, tay cầm đũa mà run nhẹ.

Bà Trâm thì chỉ cười hiền, như thể chẳng biết gì.

Thanh Lâm thì chỉ cúi đầu ăn, không nói không rằng.

Mà chính cái bình thản đó... mới khiến bà Hai thấy uất hơn trăm lần.mỗi lúc đang ăn cơm Lâm cản nhận được như có ánh mắt nào đó cứ nhìn chằm chằm mình.Nhưng cũng không biết là ai bán tính bán nghi mà ăn tiếp.quay lại lần nữa thấy bà ba Thi.

Thi ngó hoài, có lúc còn quên gắp đồ ăn cho thằng Lực, tới chừng nó lay tay gọi "Má ơi!" mới giật mình trở lại.

Ban đầu Thi nghĩ mình chỉ... quý mến thôi, tại thấy cô Ba giỏi, nết na, khác với mấy người khác lúc nào cũng ồn ào.

Nhưng càng nhìn lâu, càng thấy ánh mắt Lâm khi nhìn ba, nụ cười khi nghe ông dặn việc, dáng ngồi lúc lắng nghe - tất cả nó nhẹ nhàng mà rắn rỏi... làm trái tim bà ba nó cứ mềm mềm, nhột nhột.

Thi không dám nhìn lâu, chỉ liếc.

Mỗi lần cô Ba cười hay nhấc tay rót nước, Thi lại giả vờ cúi xuống gắp cơm, nhưng trong lòng thì rối bời.

Có bữa đang ăn, cô Ba quay sang nói chuyện với cha, vô tình ánh mắt lướt ngang chỗ Thi.

Thi vội cúi đầu, mặt đỏ lên, tim đập lạc.lúc ăn cơm xong về phòng nằm nghỉ Thi lại nhớ đến đêm hôm đó.

Trời sập tối từ sớm.

Mưa trút như ai đổ thau nước từ trời xuống, không báo trước.

Gió quật ràn rạt ngoài sân gạch, nước hắt cả vào mái hiên.

Trong nhà, chỉ còn tiếng mưa và tiếng lách cách từ bếp nhỏ nơi gian dưới.

Căn nhà vắng tanh vì bà cả và bà hai cùng người hầu đã đi tỉnh từ sáng.

Bà ba ở lại – nói nhức đầu – nhưng thực ra chỉ để ở yên…

để gần cô Ba.

Từ lúc chiều, bà đã thấp thỏm không yên.

Cô Ba đi đồng, đến khi mưa nổi vẫn chưa thấy về.

Bà đi tới đi lui mấy lần, bước chân không còn giấu được nôn nóng.

Cho đến khi có tiếng lạch bạch ngoài hiên.

Áo sơ mi trắng dính chặt vào người.

Tóc bết, má ửng lên vì lạnh và men rượu.

Cô bước vào nhà vừa lẩm bẩm:

"Gió... lạnh thật.

Vừa thấy bóng Lâm, bà ba Thi lập tức chạy tới, kéo tay cô vào phòng riêng – căn phòng ít ai lui tới.

"Trời đất ơi, người ướt hết, con tính bịnh luôn à?

"Má lo cho con hả?

Lâm cười nhạt, mắt long lanh.

Trong đôi mắt ấy, không hẳn là men rượu, mà là một thứ còn cháy hơn.

"Cởi áo ra coi, lạnh thấu xương rồi.

Bà vừa nói vừa lấy khăn lau cho Lâm.

Nhưng khi chạm vào da thịt lạnh ngắt dưới lớp áo ướt, tay bà run lên.

"Để con tự làm...

"Ngồi yên coi.

Má chăm con từ hồi 10 tuổi rồi mà.

"Mà thằng Lực đâu rồi má.

"Nó đi qua phòng ông ngủ rồi.ngồi yên để má lau cho.

Lâm ngoan ngoãn ngồi, để bà lau cổ, lau vai, lau hai tay.cả thân hình đều cứng và săn chắc khiến Thi không tự chủ được, từng lần vải đi qua da, không khí trong phòng dần đặc lại.

Cả hai đều thấy rõ.

Bà Thi nuốt khan.

Cố giữ tay khỏi run, nhưng không tránh được ánh mắt của Lâm.

Ánh mắt ấy… sâu, đen, lặng như đêm mưa.

Và cháy.

"Má...

"Gì?

" Má thương con không?

Bà khựng lại.

"Má là... là má của con.

Má lo, thương, bảo bọc... như má phải làm.

" Vậy nếu con không muốn má là má nữa thì sao?

Một câu nói.

Nhẹ.

Nhưng xé toạc mọi ranh giới.

Bà Thi đứng lặng.

Một bên khăn rơi xuống đất.

"Con...Con có ý gì ?

Lâm từ từ đưa tay lên, chạm vào má bà.

Rồi chạm lên bờ vai run rẩy kia.

"Má cũng cô đơn mà, phải không?

"Đừng… – bà nói nhỏ, giọng như tan.

" Má cũng nhớ con mà, phải không?–vừa nói thay Lâm vừa thành thạo cởi bỏ áo của bà mặc cho mọi sự phản kháng.

" Không…

được đâu…

Lâm đã tiến sát.

Mùi mưa, mùi đất, mùi cơ thể ẩm ướt quyện lại, ấm lạ lùng.

"Chỉ một lần thôi, má…

"Lâm… con… con đang say…

"Nhưng con tỉnh đủ để biết con muốn gì.

Bà lùi lại, nhưng lưng đã sát mép giường.

Lâm bước tới, không để bà trốn nữa.

Tay cô đặt lên eo bà, rồi kéo sát lại.

Bà Thi nhắm mắt.

Trái tim đánh trống trong ngực.

Từng lời cấm đoán, từng đạo lý, từng nỗi sợ… tan thành mưa.

Nụ hôn đầu tiên rơi xuống như sấm sét.

Không nhẹ.

Không lướt.

Mà như vỡ tung

"Lâm…

"Má...

đừng từ chối con đêm nay.

...

"A~ um Lâm nhẹ thôi hức~ má chịu hổng nổi...ớ ớ ớ.–Thi không kìm được mà rên rỉ khiến cho Lâm càng kích thích.cũng may là mưa to nên không ai nghe được.

Lâm cầm eo Thi mà thúc mạnh...đâu ai có thể không ngại khi mình yêu ân ái với mình như vậy nhưng Thi không cảm thấy hối hận ngược lại còn yêu Lâm rất nhiều là đằng khác ban đầu chỉ là tình cảm thầm kín mà Thi dành cho Lâm nhưng sự cố này đã phá hỏng ranh giới giữa hai người và Thi biết tình yêu của mình dành cho Lâm mãi mãi không thể từ bỏ được nữa.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 3 (người làm mới)


Sáng sớm.

Ánh nắng đầu tiên vừa trườn qua mái ngói, nhà họ Trương thức dậy trong nhịp sinh hoạt quen thuộc.

Tiếng guốc lộc cộc, tiếng nồi nước sôi sùng sục từ bếp, tiếng mấy đứa nhỏ chạy ngang sân chào ông nội.

Bữa sáng hôm đó, cả nhà ăn đông đủ.

Ông Trương Vũ ngồi đầu bàn, tay cầm tờ báo đã cũ, mắt lướt từng dòng tin tức mùa vụ.

Bà Trâm ngồi cạnh ông, gương mặt vẫn như mọi ngày: bình tĩnh, không son phấn nhưng nghiêm.

Thanh Lâm - con gái út của bà - gần ngồi cuối bàn cặm cụi ăn,cô ăn ít, chỉ một bát cháo trắng, lặng lẽ mà nhanh gọn.

Trên tay cô là cuốn sổ nhỏ - sổ ghi ruộng nước, thứ mà cô coi còn hơn trang sức.

Bà ba Thị Thi ngồi xa một chút.

Ánh mắt bà nhiều lần khẽ liếc sang chỗ cô Ba, nhưng chưa một lần dừng lại quá lâu.

Bề ngoài, bà vẫn cười, vẫn trò chuyện với Trương Lực - con trai út của mình - nhưng trong lòng, mọi chú ý đều đổ về một người duy nhất là Lâm.

"Con ăn ít vậy lát ra đồng dễ mệt lắm đó..."

- bà Thi nghĩ thầm, nhưng không dám nói.

Không phải bà sợ cô Ba, mà bà sợ chính mình - sợ lời nói quan tâm ấy sẽ không còn là một lời má dành cho con.

Lát sau, khi mọi người đã đứng dậy, Lâm chuẩn bị ra đồng.

Cô đội nón, xách giỏ, đi băng ngang hành lang phía sau.

Đúng lúc ấy, má ba từ bếp bước ra, tay cầm chén trà gừng.

"Trà còn ấm, má đem ra cho con mang đi uống - Giọng bà dịu, không cao không thấp, vừa đủ để không ai trong nhà nghe thấy.

Thanh Lâm khựng lại, nhìn chén trà, rồi nhìn má ba.

"Cảm ơn má.

"Ừ...con đi cẩn thận đó.

Sáng hôm sau, và sáng hôm sau nữa, má ba cũng "tình cờ" ra đồng.

Lúc thì nói:

"Má ra hái ít rau muống cho nhà bếp.

Hôm khác lại nói:

"Má nghe bà hai dặn cỏ đuôi chồn hái uống mát gan, mà không biết ở đâu, ra tìm thử...

Cô Ba không nói gì, nhưng lòng cũng chẳng hoàn toàn vô cảm.

Cô biết rõ má ba đang làm gì.

Bà Thi giữ đúng vai trò.

Ngoài mặt là một người "má ba" đúng mực.mỗi sáng, chén trà gừng luôn có sẵn trên bậc cửa, khăn tay được treo nơi tay nải, và một ánh mắt lúc nào cũng nhìn theo sau lưng cô Ba nhưng không bao giờ đòi hỏi được quay lại.

Chiều ngày thứ ba, khi Lâm từ đồng trở về, tay áo còn lấm bùn, cô thấy má cả đang ngồi ở gian nhà dưới với hai người lạ.

Một người đàn bà trạc hơn ba mươi, gầy, lam lũ.

Người còn lại là một cô gái chừng mười sáu tuổi - tóc dài, gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng nổi bật giữa nắng chiều.

Bà Trâm thấy liền cất giọng gọi:

"Con lại đây coi.

Hai mẹ con xóm dưới.

Nợ lúa ba vụ không trả nổi, tới xin cho con bé làm công trừ dần nợ.

Cô gái cúi đầu, khẽ nói:

"Dạ...con tên Diễm.

Thanh Lâm nhìn cô bé.

Hai ánh mắt chạm nhau khiến cho cả hai ngại ngùng, đôi tay cầm vạt áo hơi run.

Dáng vẻ ấy gợi cô nhớ đến... không rõ ai, chỉ biết nó khiến cô thấy lòng lặng đi một nhịp.

Cô quay sang bà Trâm:

" Nhận đi má.

Cho cô bé vô bếp phụ Diệu.

Ghi sổ trừ từ từ.

" Con thấy được hả?

"Dạ.

Nhà mình đang thiếu người mà.

Diễm cúi đầu lí nhí:

"Con cảm ơn...cô.

Thanh Lâm chỉ gật nhẹ, rồi quay đi.

Nhưng lần này, bà ba đứng từ xa ngay sau cánh cửa đã thấy hết.

Bà không nói gì, chỉ siết nhẹ tay áo mình.cả đêm bà ba không ngủ được nghĩ đến chuyện buổi chiều khiến bà trằn trọc tới khuya.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 4


Sau bữa cơm nhà lớn, khi ông Trương Vũ rút về thư phòng, các bà vợ tản về phòng riêng, thì gian bếp bắt đầu rộn lên.

Những mâm cơm thừa lại được mang xuống, dọn lại thành một bữa dành cho người ở.

Diễm ngồi ở góc bàn, ăn cơm nguội với canh hâm lại từ nồi lớn.

Áo cô bé còn dính vệt nước rửa rau, tóc lòa xòa vì chưa kịp buộc gọn.

Nhưng mặt vẫn không than, không nhăn, chỉ cúi đầu ăn từng muỗng cơm cũ mà không một lời than phiền.

Thanh Lâm từ nhà trên đi ngang qua,cô đứng im vài giây, ánh mắt dừng ở đôi vai nhỏ của Diễm.

Một đứa bé chưa tới mười bảy, vừa vào làm chưa bao lâu đã biết tự lo, không ỉ lại ai, không dám ngồi gần mấy người làm lớn tuổi hơn.

Chỉ lặng lẽ ăn.

Rồi lại đứng dậy, rửa chén, lau bếp.

Chiều đó, lúc Lâm ra chuồng heo sau vườn kiểm tra cống thoát nước, thấy Diễm đang hì hục xách thùng cám.

Thân hình nhỏ mà xốc vác không ngờ.

Cô Ba hỏi:

Ai sai em làm cái đó?

Dạ... không ai.

Tự con thấy bếp còn dư nước vo gạo, nên đem trộn cám cho heo ăn luôn.

Cho đỡ phí.

Thanh Lâm nhìn con bé, mắt hơi chùng xuống.

Không phải vì giỏi, mà vì thấy khổ.

Có ai ăn hiếp em không?

Dạ không... ai cũng tốt.

Chỉ có điều...

- Diễm ngập ngừng - cơm nguội quá, con ăn chậm.

Thanh Lâm im lặng.

Rồi cô đưa tay ra:

Đưa thùng đây, để tôi đem nốt cho.

Em vô trong rửa tay đi.

Cô...?

Nói đi là đi.

Diễm bối rối, rồi gật đầu, mắt ánh lên một tia gì đó lạ - vừa ngạc nhiên, vừa ấm.

Tối hôm ấy, bà ba Thị Thi đi ngang hành lang, vừa lúc thấy Thanh Lâm treo một túi nhỏ lên vách cạnh chỗ Diễm nằm ngủ.

Trong đó có khăn tay, một hộp dầu gió, và... mấy viên kẹo ho lúc sắp rời đi còn xoa đầu cô bé.

Rồi Lâm quay đi.Không một lời giải thích.

Bà Thi đứng khuất sau bức vách, lòng nặng dần như nước tràn ly.

Thanh Lâm vẫn trầm tính như trước, vẫn không nói nhiều, nhưng ánh mắt cô dạo gần đây...

đã không còn quay về phía bà.

Bà Thi lặng lẽ về phòng, pha trà gừng như mỗi tối, nhưng lần này chỉ để đó... không đem ra.

Từ ngày vào nhà, Diễm ít nói, làm nhiều.

Nhưng cũng từ ngày đó, cô Ba - người vốn lạnh như gió sáng sớm - bắt đầu đổi khác.

Lâm thường bước ra sân trước mỗi buổi sáng đúng giờ, nhưng không còn đi thẳng ra đồng ngay như trước.

Cô hay dừng ở hiên nhà dưới, nhìn vào bếp một thoáng, chỉ để thấy Diễm đang rửa rau, gùi nước, lau bếp.

Mỗi lần Diễm ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đó, mặt lại đỏ ửng, rồi cắm cúi làm tiếp như chưa từng thấy gì.

Cũng từ đó, những cuộc trò chuyện nhỏ bắt đầu xuất hiện - thoạt đầu là những câu hỏi về việc nhà, rồi tới những câu vô thưởng vô phạt:

Trưa có mệt không?

Ăn đủ không?

Em cột tóc kiểu này...

đẹp hơn hôm qua.

Diễm không dám nhìn lâu.

Nhưng mỗi lần cô Ba đứng gần, mùi nước hoa thoảng nhẹ từ áo sơ mi trắng, giọng nói trầm khàn khi hỏi chuyện - tất cả như khiến đầu óc con bé quay cuồng.

Một buổi chiều, mưa đổ bất chợt, cả nhà hối hả gom phơi.

Diễm đang quơ thúng thì trượt chân, té bên mép sân.

Cô Ba từ trên bậc tam cấp lao xuống, kéo tay Diễm dậy, chẳng ngại đất ướt hay áo dơ.

Có sao không?

Dạ... không, con... con ổn...

Lần sau mang dép cao su.

Trời mưa như vậy nguy hiểm.

Bàn tay Lâm còn nắm tay Diễm lúc ấy.

Lâu hơn mức cần thiết.

Đủ lâu để từ trong góc hành lang, bà ba Thị Thi nhìn thấy rõ từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Tối hôm đó, bữa ăn như thường.

Nhưng khi Diễm vừa bưng mâm cơm ra, bà ba nói:

Mày vụng tay, để người khác làm.

Dạ?

- Diễm bối rối.

Hồi sáng đổ cả rổ rau xuống đất, rồi quên rửa lại.

Tao thấy hết.

Từ nay phụ bếp thôi, không được mang đồ ra bàn ăn.

Diễm cúi đầu: Dạ... con xin lỗi.

Thanh Lâm nhìn má ba, mắt hơi nheo lại.

Rau sáng là tôi lấy từ kho, tôi rửa.

Không phải Diễm.

Bà ba liếc nhìn cô Ba, vẫn giữ nụ cười mỏng:

Vậy chắc má lầm.

Nhưng thôi, cứ để người khác làm cho chắc ăn.

Con bé mới vô, đừng để hư việc lớn.

Sau bữa cơm, Diễm thu dọn lặng lẽ.

Khi mọi người đã vào trong, Lâm bước lại gần, giọng thấp vừa đủ:

Bà ba khó với em lắm hả?

Dạ không... chắc bà ba bận, nên nóng chút.

Không sao đâu cô.

Lần sau có ai làm khó, cứ nói với tôi.

Diễm nhìn cô, mắt long lanh như nước đầy trong bát.

Gật nhẹ.

Trong một thoáng ấy, ánh nhìn của Diễm không còn sợ, mà là tin.

Tin và... cảm.

Đêm đó, má ba Thị Thi đứng một mình nơi bếp, tay khuấy chè gừng mà chẳng múc ra chén.

Bà nghĩ về lúc cô Ba nắm tay Diễm, nghĩ về giọng cô gọi tên "Diễm" dịu hơn với bất kỳ ai trong nhà.

Trong lòng bà là một cơn giông.

Lặng, nhưng không nhỏ.

"Mình là má, không được để lộ... không được để ai biết... nhưng mình cũng là người.

Mà người thì... biết ghen.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 5


Căn bếp nhà họ Trương mấy ngày nay như có gió ngược.

Không ai nói ra, nhưng mấy người làm lâu năm cũng thấy rõ: bà ba bỗng nhiên khó tính lạ thường.

Mà người chịu nhiều nhất… vẫn là con bé Diễm mới vô.

Hôm thì bảo nấu cơm sống, hôm lại nói phơi đồ không kỹ.

Có hôm bà ba đi ngang, thấy Diễm ngồi nghỉ một chút, liền nói lớn:

"Mới làm vài bữa mà đã biết ngồi trước người lớn rồi?

Không biết lễ phép gì hết.

Diễm giật mình, cúi đầu rối rít xin lỗi, mặt đỏ lên vì xấu hổ.

Dù ai cũng biết nó vừa rửa bếp suốt buổi trưa nắng gắt, không nghỉ phút nào.

Hôm sau, bà Thi cố tình giao cho Diễm lau chuồng trâu – việc vốn dành cho con trai trong xóm giúp mùa vụ.

"Bà ba ơi, việc đó nặng… – một người làm lên tiếng.

"Nặng hay nhẹ cũng là người nhà mình hết.

Làm được thì ở, không thì thôi, khỏi phải giữ. – Má ba đáp, giọng nhẹ nhàng mà rắn như tre khô.

Diễm vẫn cúi đầu làm.

Tay đầy bùn, nhưng mắt vẫn cố cắn răng chịu.

Chỉ đến khi Thanh Lâm từ ngoài đồng về, thấy bóng Diễm ngồi thụp dưới chuồng trâu, áo lấm bùn, tay run run, cô mới chặn một người làm lại hỏi:

"Sao em ấy lại làm ở đây?

"Dạ… bà ba nói giao cho nó lau chuồng.

Sáng giờ mệt muốn xỉu rồi mà vẫn ráng.

Thanh Lâm quay phắt lại.

Không nói không rằng, cô bước thẳng tới chuồng, kéo tay Diễm dậy.

"Bỏ đi.

Việc này không phải của em.

"Nhưng má ba kêu...

"Tôi nói bỏ.

Có chuyện gì cứ để tôi nói với bà.

Diễm nhìn cô Ba.

Mắt hoe đỏ nhưng vẫn gật đầu.

Cô chưa bao giờ thấy ai dám đứng ra vì mình như thế.

Tối hôm ấy, bà ba Thi ngồi trong phòng, tay cầm cây kim thêu nhưng chỉ đâm vào vải mà chẳng theo đường kim mũi chỉ nào cả.

Ánh đèn hắt qua gương mặt bà – vừa u buồn, vừa tức tối.

“Con lại bênh nó.

Con nhìn nó với ánh mắt đó.

Con... quên mất má rồi, Lâm.”

Có tiếng chân bước ngang hành lang – rất nhẹ nhưng bà vẫn nhận ra.

Là cô Ba.

Bà đứng dậy, toan mở cửa ra, nhưng… dừng lại.

Không thể.

Không thể để lộ.

Không để ai biết.

Bà quay về bàn, rót chén trà gừng… rồi lại uống một mình.

Lâm gõ cửa bước vào với gương mặt chứa đầy sự bức xúc.

"Má ba chiều hồi sáng là sao má . má thừa biết mấy chuyện đó chỉ dành cho người lớn thôi ,sao lại biểu em ấy làm.

"Đều là người làm trong nhà má sai nó làm thì có sao.–nếu bị gì thì nhà mình thừa sức đền bù.sao con lại lớn tiếng với má vậy.

"Má à!

Mặc dù em ấy là người mới nhưng má đừng gây khó dễ cho em ấy được không.

Nói xong Lâm quay bước nhanh về phòng mặc kệ người kia như đang sắp khóc đến nơi.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 6 (H) dụ dỗ


Chiều hôm đó, trong nhà lớn vắng hoe.

Bà cả Trâm dẫn người lên tỉnh thăm bà cố nội đang nằm viện.

Bà hai Mai Lan đi cùng.

Người hầu thân cận đều theo sau, để lại trong nhà chỉ vài người, phần lớn là gia nô ngoài chuồng trại.

Cả bà ba cũng viện cớ mệt, đóng cửa ở trong phòng từ trưa.

Chỉ còn Diễm ở nhà dưới, tay xách nước, rửa rau, lặng lẽ làm hết mọi việc.

Tưởng đâu chiều nay cũng như mọi ngày, cho tới khi

Diễm bước ra, thì thấy cô Ba đang ngồi bệt trước cửa phòng, lưng tựa vách, áo sơ mi trắng vạt buông, tóc rối, mặt ửng đỏ, hơi thở lẫn mùi rượu lúa mới.

Lâm ngẩng đầu nhìn Diễm, ánh mắt không còn lạnh lùng như mọi khi, mà ướt - như men rượu đang làm mềm đi mọi ranh giới.

Em...

Diễm đó hả?

Cô uống rượu hả?

Sao... sao ngồi đây.

Tôi say... nhưng nhớ em... nên đi về.

Câu nói như gió, nhẹ nhưng đủ để Diễm thấy trái tim mình siết lại.

Cô chạy tới, cúi xuống nắm lấy tay Lâm, đặt qua vai mình.

Nhưng Lâm nặng, không giữ được thăng bằng.

Để con đỡ cô vào giường...

Ừm...

Hai người loạng choạng bước vào phòng nhỏ phía sau nhà dưới - nơi để nghỉ tạm.

Diễm đưa cô Ba lên giường, nhưng chân vấp mép chiếu, cả hai cùng ngã xuống.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Gần.

Rất gần.

Mùi rượu, mùi tóc, mùi nắng từ da người kia... khiến không gian như ngừng lại.

Cô Ba khẽ nói, giọng khàn khàn:

Em thơm quá...

Diễm run lên.

Gương mặt đỏ như lửa, nhưng không nhúc nhích.

Trong một khoảnh khắc, cô không biết nên đứng dậy, hay ở yên.

Trái tim đập như trống làng.

Tay cô đặt lên ngực Lâm, cảm nhận rõ hơi thở gấp rút dưới lớp áo sơ mi trắng.

Phía dưới của Lâm đã nóng lên con sói trong người Lâm thức tỉnh trong giây lát không kiềm chế được cơn khát tình Lâm bật dậy đè Diễm hôn hít đá lưỡi điên cuồng,mặc cho sự vùng vẫy của em.đợi người ở dưới sắp ngạt thở Lâm mới miễn cưỡng rời môi.

Cô...ba sao cô lại làm vậy.hành động của người trên quá bất ngờ khiến em ngây thơ hỏi nó.

Diễm à,chị say bây giờ chị nóng quá chị không chịu được nữa,em giúp chị nha.

Giúp...giúp cái gì cơ.em ngây thơ hỏi nó.

Thì còn giúp gì nữa,em biết mà.nó vừa nói vừa hôn hít gáy em.

Không được đâu, cô ba bỏ em ra...em không làm được nếu bị phát hiện thì chắc em không sống nổi mất.

không muốn người khác thấy được cảnh tượng không hay này,trong đầu em nghĩ không bị đuổi mà nợ nần,mọi người đều biết lúc đó họ sẽ nghĩ em là loại con gái lảng lơ không biết giữa mình quyến rũ cô ba thì làm sao đây càng nghĩ em càng lo lắng

Việc đó em không cần lo.

nhưng...mà A~ cô ba.

Chưa nói hết câu Lâm cởi áo Diễm lộ ra phần xương quai xanh quyến rũ,Lâm liếm láp từ trên xuống dưới cở áo yếm ra nhìn thấy cặp vú trắng nõn không quá lớn nhưng vừa đủ để Lâm bóp nắn,khiến Lâm mê mẫn, hăng say mút ngực chưa phát triển hết của em được một lúc hai chân em chà và nhau.

A~ưm cô ba...c-on ngứa quá dừng lại đi.

Lâm thò tay vào quần em,chạm vào hoa huyệt ướt sũng khiến em rên nhẹ...

Ướt hết cả rồi còn muốn tôi dừng lại sao.Lâm vừa nói vừa cở quần em ra.

Thoáng chốc trên người em đã trở nên trần trụi.

Lâm móc côn thịt trong quần ra lần đầu em nhìn thấy côn thịt to lớn gân guốc đến vậy khiến em bị doạ sợ một phần cũng tò mò nên em

nhìn chằm chằm vào nó.

Lâm lấy một ngón tay chọc vào hoa huyệt khiến em giật nảy...

một ngón rồi hai ngón khiến em không chịu Được nước trong chảy ra như suối,Lâm không ngần ngại mà mút hết không để phí dù chỉ một giọt.

A~ cô ba...đừng mà,dơ lắm.híc um a a, em không hiểu sao chỗ để đi tè mà cô ba lại mút một cách ngon lành đến vậy...thật khó hiểu.

Không sao,ngon lắm.

_________________________________

_______

Dạo này lười viết truyện quá 😫
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 7 (H)


~Khó chịu quá...hình như có thứ gì đó như sắp chảy ra.cô ba dừng lại,hình như con sắp tè rồi...a~um a.

"Em cố đẩy đầu người kia ra nhưng không thành.

Diễm quần quại cơ thể của em giờ đã đạt đến cảnh giới, hơi thở cũng khó khăn hơn,sau một hồi vật vã nước bên trong chảy ra như suối...Lâm húp không chừa một giọt.Lần đầu lên đỉnh Diễm cảm cảm nhận được sự thoải mái vô cùng mắt như người mất hồn,không kịp để em hít thở Lâm đã đem côn thịt đập vào hoa huyệt non nớt của em,đâm vào một cách thật nhẹ nhàng nhất có thể mặc dù hơi khó khăn nhưng loay hoay một lúc tất cả đã đâm hết vào trong.

"haa~bên trong em sướng quá diễm ơi.Lần đầu chơi phải gái tơ khiến Lâm kiềm chế không được mà thốt lên

"Cô ba,con đ-au...a~hức...

"Em chịu đau xíu ha,chút nữa là sướng thôi à –Lâm ra sức dỗ dành diễm vừa dỗ vừa ra sức hoạt động bên dưới.

...

Qua 1 canh giờ diễm đã dần làm quen với vật đang nằm bên trong một ngày một trơn tru lối đi bây giờ không còn khó khăn nữa,bên dưới co bóp dữ dội Diễm ngửa cổ hít thở khó khăn, hơi thở ngắt quãng cùng tiếng rên nhỏ toát ra từ đôi môi của em như liều thuốc kích dục,kích thích Lâm ra sức yêu thương em nhiều hơn nữa.bên dưới giờ hoạt động không khác gì mấy cái máy dập cộng lại Làm Diễm rên lớn hơn ôm chặt cổ người ở trên.

~hừ...em cứ như vầy sao chị chịu nổi hả Diễm ơi.chị muốn chơi em đến liệt luôn quá.

"Cô ba, nhẹ chú-t hức.con đau lắm.

Phập phập phập...

~Aaaaaaa...con chịu a~ hức hông nổi nữa con ra...

"Chị cũng sắp bắn rồi.Cho chị bắn vô trong nhen.

Thân xác gầy gò của em bật dậy muốn ngăn chặn hành động của người trên nhưng sức lực của em so với nó chỉ như trứng chọi với đá hoàn toàn không lại.Lâm cầm eo đâm lút cán mặc kệ em ra sức cầu xin bắn hết vào trong khiến em co giật dữ dội.

"Làm xong việc đến tận khuya, lúc ấy nó mới chịu tha cho em.

Diễm nằm bẹp dí, mệt nhoài, chân tay rã rời như chẳng còn chút sức lực nào.

"Em mệt lắm không – Lâm nghiêng người nằm cạnh, vuốt nhẹ tóc Diễm, giọng dịu dàng hỏi.

Thấy gương mặt giận dỗi của em, nó biết ngay chuyện mình lỡ bắn vào trong.

"Xuất bên ngoài thì lạnh quá… nên…này đi đâu đấy – Lâm ngập ngừng, toan tìm lý do, nhưng chưa kịp nói hết thì Diễm đã ráng nhích người định ngồi dậy.

"Con phải đi làm, lỡ có ai thấy con trong bộ dạng như vầy thì không hay đâu. – Diễm vừa lết xuống giường vừa lục tìm quần áo đồ đạc bị ném hết xuống đất.

Lâm liền kéo em lại, ôm chặt vào lòng, thì thầm dỗ dành:

"Thôi mà… chị biết em đang giận, lần sau chị sẽ rút kinh nghiệm, chịu không, Nha.

Gương mặt em tái nhợt ngước mắt nhìn lên hỏi nó.

"còn lần sau...nữa sao.

"Vậy cưng nghĩ làm xong lần này là xong à.bên trong em sướng lắm làm chị lưu luyến mãi,muốn ở bên trong em hoài thôi.–Lâm vừa nói vừa làm nũng.Nó siết nhẹ vòng tay, vùi mặt vào vai em, giọng ngọt như rót mật, đầy ân cần mà cũng có chút ân hận.

Diễm dù còn giận, nhưng trước sự năn nỉ nhẹ nhàng ấy cũng chỉ biết thở dài, vùi mặt vào ngực Lâm, tim đập lặng lẽ như để tha thứ.

"Diễm nằm yên trong vòng tay ấy, chẳng nói gì.

Một lúc sau, cô rúc đầu vào hõm vai Lâm, giọng khẽ như gió thoảng nhưng mang đầy lo âu:

"Nếu… nếu con có bầu thì sao, cô.

Câu nói khiến Lâm khựng lại.

Không khí trong phòng như đông cứng trong thoáng chốc.

Diễm cắn môi, tiếp tục, giọng nghèn nghẹn "Sao giờ… cha mẹ dưới quê đâu biết con đi làm lại lỡ…

ăn nằm với chủ.

Rồi nếu thiệt có con, má con hay được thì còn mặt mũi nào nữa.

Người ta sẽ nói con gái nhà quê mới lên, ngu dại để người ta dụ dỗ.

Người ta sẽ chửi má con không biết dạy con…”

Nói tới đó, Diễm bật khóc.

Nước mắt chảy dài, lăn qua gò má rồi rơi xuống ngực Lâm.

Tim Lâm thắt lại, cô siết chặt em hơn, áp mặt vào mái tóc ướt nước mắt ấy, lòng đầy ân hận.

"Không có gì đâu, sưng của chị…

Nếu có gì thiệt, chị sẽ chịu trách nhiệm hết, chị hứa với em." – Lâm thì thầm, tay vuốt ve lưng em đầy vỗ về.

"Chị sẽ không để ai nói gì em đâu, nghe không.

Chị thương em thật lòng…

Không phải chuyện chơi bời qua đường đâu.

Chị xin em đừng sợ.

Diễm vẫn khóc, nhưng tiếng nấc đã nhỏ hơn.

Em chỉ khẽ gật đầu, cắn môi chịu đựng, như thể đã quá mệt mỏi để phân trần thêm.
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 8 (bắt gặp)


Sau đêm đó, mối quan hệ giữa Lâm và Diễm thay đổi thấy rõ.

Không còn là sự dè dặt, tránh né như lúc ban đầu, mà là sự gần gũi thân mật một cách tự nhiên đến lạ.

Như hai người yêu nhau đã lâu, giờ chẳng còn muốn giấu giếm.

Diễm cũng không còn tránh né như trước.

Mỗi lần bị Lâm ôm bất ngờ sau lưng, em không vùng ra nữa mà chỉ liếc một cái thật bén, rồi giả vờ gắt khẽ.

"Chị đừng có làm bậy... người ta thấy rồi nói em hư.

Nhưng nói thì nói vậy, chứ tay em vẫn nằm im trong tay Lâm, tim thì đập rộn ràng như trống múa lân.

Cả nhà, ai tinh ý một chút đều nhìn ra cái gì đó là lạ giữa hai người.

Nhưng chỉ có bà ba Thị Thi là nhìn rõ hơn cả.

Bà thấy ánh mắt của Diễm mỗi lần nhìn Lâm ,cái ánh nhìn như rưng rưng nước, dịu dàng và đầy hiến dâng.

Bà càng nhìn Lâm lại càng tức ,cái cách con nhỏ đó cười với Diễm, cái cách nó lấy khăn lau miệng cho em, cái cách nó nói chuyện dịu ngọt đến từng hơi thở...

Bà không cần ai nói.

Trực giác đàn bà của bà đủ để hiểu tụi nó đã yêu nhau thật rồi.

Hơn ai hết, bà biết rõ ánh mắt của một kẻ đang yêu vì bà từng nhìn Lâm bằng ánh mắt y chang như vậy.

Mỗi đêm, Thị Thi nằm trong phòng mà trằn trọc,nghĩ đến con Diễm và Thanh Lâm cảnh tình tứ giữa hai người họ cái cảnh đó, nó xé lòng bà.

Một cơn ghen vừa cay, vừa đắng, vừa nhục nhã đang lớn dần lên trong lồng ngực nhưng bà không dám nói.

Không thể nói.

Không được quyền nói.

Bởi vì nếu nói ra, thì người ta sẽ hỏi lại "Bà là gì của cô Ba mà ghen.

Thị Thi mím môi, ánh mắt tối sầm lại.

Nếu không thể có, thì ít ra... cũng đừng để ai khác có.

Và nếu Diễm là người chen vào... thì con nhỏ đó nhất định phải trả giá.

Từ lúc biết rõ Lâm và Diễm có tình cảm, bà ba Thị Thi không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là thứ tình yêu đơn thuần, như con gái nhà giàu thương cảm một đứa hầu xinh xắn.

Dẫu vậy, cái gai trong lòng bà cứ âm ỉ.

Mỗi khi cô Ba ra đồng, bà lại cố tình sai Diễm làm những việc nặng nhọc nhất: gánh nước, bửa củi, khiêng bao lúa...

để xem cô Ba có ra mặt bênh vực hay không.

Và lần nào cũng vậy, Lâm lại kiếm cớ kéo Diễm theo, như một cái bóng chẳng thể tách rời.

Đêm hôm ấy, trăng non treo lửng lơ, sân vườn im phăng phắc.

Bà ba đi ngang hành lang sau, định xuống bếp, thì bỗng khựng lại.

Phía nhà kho vang ra tiếng cười khe khẽ, giọng Lâm quen thuộc đến mức bà chẳng thể nhầm.

Đi với chị chút đi... giống như hôm bữa, nhớ không" Lâm nói nhỏ, giọng dịu như mật ong rót vào tai.

Chị...

đừng mà... lỡ ai thấy...

Diễm lí nhí đáp, nhưng giọng run và yếu ớt.

Không ai thấy đâu.

Ngoan, nghe chị.

Bà ba tim đập thình thịch, từng bước áp sát vách gỗ, ghé mắt nhìn qua khe.

Ánh đèn vàng hắt lên hai bóng người quấn quýt.

Lâm nắm tay Diễm kéo vào trong, rồi chỉ một lát sau, tiếng thở dồn dập, tiếng gỗ kẽo kẹt, và cả tiếng cơ thể chạm nhau lọt hết vào tai bà.

Trái tim bà như bị ai bóp nghẹt.

Mặt nóng bừng, vừa tức vừa tủi.

Cơn ghen dâng lên dữ dội, lấn át cả lý trí.

Không kìm nổi nữa, bà đẩy cửa lao vào.

Cảnh trước mắt khiến bà chết sững: Diễm đang ngồi dạng người, nhún nhảy trên thân Lâm, tóc rối bời, má ửng đỏ.

Lâm ngửa đầu, một tay ôm eo em, một tay mơn man trên tấm lưng trần.

Diễm hét khẽ, hoảng loạn kéo chăn trùm người rồi núp sau lưng cô Ba.

Lâm quay lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ, rồi đứng dậy chắn ngang giữa hai người khi bà lao tới định tát Diễm.

Má ba, đừng.

Không phải lỗi của nó.Lâm nói, giọng mềm nhưng dứt khoát.

Bà ba run lên vì tức, nước mắt ứa ra.

Không lỗi à,Con nhỏ hầu này quyến rũ cô Ba, làm nhục cả cái nhà này, mà kêu không lỗi.

Lâm không cãi, chỉ khẽ lắc đầu, vừa quay lại kéo chăn quấn cho Diễm, vừa dỗ dàn,em mặc đồ đi.

Không sao hết.

Sau một hồi căng thẳng, Lâm thay quần áo, bước ra chỗ bà ba đang ngồi đợi ở phòng ngoài.

Ánh đèn vàng rọi vào gương mặt bà, phơi bày tất cả sự cay đắng lẫn tổn thương.

Vào phòng con nói chuyện.

Ở đây không tiện...

Diễm còn nghe thấy.

Lâm khẽ nói.bà ba siết chặt môi, đứng dậy theo sau.

Cánh cửa phòng vừa khép cái rầm, không gian chật chội bỗng im bặt, chỉ còn hơi thở gấp gáp của hai người.

Bà ba Thị Thi chẳng kịp giữ gìn dáng vẻ đoan trang, nhào thẳng vào lòng Lâm, đôi vai run bần bật như muốn vỡ oà.

Lâm... sao con lại đối xử với má như vậy?

Má biết... má biết con thương con bé Diễm... nhưng con có từng nghĩ đến má chưa?

Từng ngày, từng đêm má đều nhìn... mà tim đau như cắt.Giọng bà nghẹn lại, nóng hổi trút hết vào lồng ngực Lâm.

Đôi bàn tay mảnh mai của bà nắm lấy vạt áo Lâm chặt đến mức như sợ buông ra sẽ mất luôn.

Lâm thoáng sững người, rồi khẽ cúi đầu, bàn tay đưa lên xoa nhẹ bờ vai bà:

Má...

đừng khóc nữa.

Con đâu có bỏ má đâu.

Chỉ là... con không muốn ai phát hiện, nhất là ba.

Nếu để ba hay mấy người trong nhà biết... má sẽ khổ hơn thôi.

Nhưng má chịu không nổi, Lâm à má sợ một ngày... má mất con thật.Bà ngẩng mặt, đôi mắt đỏ hoe, ướt át nhìn sâu vào Lâm má thương con... không phải kiểu thương con chồng... mà là thương... như người đàn bà thương một người.

con biết không từ khi đang còn là một tiểu thư sống trong nhung lụa,chỉ ngồi vào nghế do cha mẹ sắp đặt má chưa biết tình yêu là gì,đến khi lấy cha con,làm má của con chăm sóc con từ nhỏ đến lúc con trưởng thành má mới biết yêu một người ra sao,hức hức vừa nói Thi vừa khóc nức nở đấm vào ngực Lâm như chút giận.

Má đừng giận nữa,Lâm cũng thương má mà.

Con thương má,hay là chỉ muốn dụ má lên giường để khi con thoả mãn,con liền bỏ má theo đứa khác,phải hông.

Lâm siết nhẹ bà vào lòng, hơi ấm từ người kia khiến cơn ghen như có chút dịu lại.

Bà ba khẽ nấc, ngả đầu vào ngực Lâm, hơi thở lẫn trong mùi hương quen thuộc.Lâm dìu Thi vào buồng,kéo rèm lại nằm cạnh xuống cạnh Thi,Thi nằm gọn vào người Lâm ôm chặt như không muốn để Lâm đi mất.Ngoài kia, tiếng gió đêm rì rào qua hàng cau, còn trong căn phòng nhỏ, chỉ còn nhịp tim của hai người hòa chung một nhịp vừa cấm kỵ, vừa cháy bỏng, vừa đau đớn đến khó buông.

______________________

+ 1 máy nhà họ lươn 👁️👄👁️
 
Lồng Gió Trong Nhà Lớn
chương 9


Mấy hôm nay, bà ba Thị Thi bỗng lạ lùng.

Vốn trước nay dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ, nay lại trở nên gắt gỏng với Diễm lạ thường.

Cứ hễ có việc nặng nhọc trong nhà, bà lại sai Diễm làm, chẳng cho em nghỉ ngơi.

- Con gái lớn rồi, làm biếng riết rồi sau này ai lấy, Mau đem cả thúng gạo ni ra giặt cho sạch, rồi bưng nước mưa vô, kẻo tao không còn kiên nhẫn đâu nghe chưa.

Mấy người làm trong nhà nghe cũng chột dạ.

Một cô gái hiền lành như Diễm, trước nay luôn lễ phép, chưa từng làm phật lòng ai, cớ gì bỗng bị bà ba ghét bỏ ra mặt như vậy?

Họ lén nhìn nhau, thì thầm:

-Chắc bà ba có điều chi uất ức... mà kỳ lạ, uất ức chi lại đổ lên đầu con bé"

Diễm mím môi chịu đựng, không dám cãi lời.

Em biết rõ lý do.

Đêm đó, khi lòng ngây dại trôi theo vòng tay Lâm, bà ba vô tình nhìn thấy.

Từ đó, ánh mắt bà nhìn em đã chẳng còn như trước trong ấy là giận hờn, ghen tức, như muốn xé nát thân em.

Ngày nắng chang chang, đất ngoài vườn nứt nẻ, bà vẫn bắt Diễm ra phơi thóc, khiêng từng bao nặng trịch.

Mồ hôi ướt áo, chân em run rẩy, rồi lảo đảo ngã xuống nền đất cứng.

Cả người làm hốt hoảng chạy tới:

- Bà ba ơi, con Diễm ngất rồi!

Bà Thi chỉ phất tay lạnh lùng:

- Đưa nó vô buồng tre bỏ đó.

Khỏi lo.

Ai nấy còn việc thì lo làm cho xong.

Không ai dám trái lời.

Họ khiêng Diễm đặt lên giường tre trong căn phòng vắng, rồi rụt rè bỏ đi.

Em nằm đó, gương mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt, lạnh buốt cả căn chòi

Chiều xuống, Thanh Lâm từ ngoài ruộng trở về còn chưa kịp nghỉ.

Vừa vào cổng, một chị người làm thì thào:

-Cô Ba... con Diễm nó... nó ngất ngoài sân, bà Ba cho khiêng vô buồng tre rồi... mà nãy giờ hổng cho ai tới gần hết...

Tim Thanh Lâm thắt lại, mặt tái mét chạy vội về phía căn buồng nhỏ.

Vừa đẩy cửa, trước mắt hiện ra thân hình gầy gò của Diễm nằm co ro trên chiếc giường tre, mái tóc ướt đẫm, môi tái nhợt.

Chiếc chăn rách bị vứt xéo một bên, không ai thèm đắp.

-Trời đất ơi, Diễm ơi - Lâm nhào tới, lay nhẹ vai em.

Diễm chỉ khẽ rên, đôi mắt nhắm nghiền.

Bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt như nước giếng.

Lâm hoảng loạn, toan chạy đi gọi thầy thuốc, nhưng mấy người làm lắc đầu "Bà Ba nói... không được gọi nốc tờ.

Ai cãi... là bị đuổi liền đó cô Ba...

Cô Ba cắn môi, mắt ánh lên một tia giận dữ.

Nhưng rồi Lâm nén lại, bởi lúc này quan trọng nhất là cứu Diễm.

---

Thanh Lâm tự xắn tay áo, chạy vào bếp.

Bếp vắng tanh, nồi niêu nguội ngắt.

Cô nhóm lửa, đun nước, vo gạo, nấu một nồi cháo trắng.

Cái dáng của Lâm trong ánh lửa bập bùng - hối hả, lo lắng mà cũng đầy quyết tâm.

Một lát sau, mùi cháo ấm áp lan tỏa.

Lâm múc ra tô nhỏ, thổi nguội, rồi trở vào phòng.

Cô nhẹ nhàng ngồi cạnh giường, tay đỡ đầu Diễm, thì thầm:

"Diễm à, ráng tỉnh dậy ăn chút cho có sức...

đừng bỏ mặc chị như vầy..."

Diễm mơ hồ hé mắt, giọng yếu ớt như gió thoảng:

"Cô Ba...

đừng lo cho em...

Em chịu được..."

Lâm nghẹn lại, nước mắt rưng rưng.

"Đồ ngốc... em mà có mệnh hệ gì, chị biết sống sao?

Ăn đi, ngoan..."

Từng muỗng cháo được đút khẽ vào miệng Diễm.

Em nuốt khó nhọc, nhưng dần dần, hơi thở bớt gấp gáp.

Lâm lấy khăn nhúng nước ấm, lau mồ hôi trên trán em, rồi kéo tấm chăn lên đắp cẩn thận.

Trong căn buồng tre tịch mịch, chỉ còn lại tiếng thì thầm của Lâm, vừa như lời ru, vừa như lời hứa hẹn:

"Ngủ đi, Diễm... có chị ở đây rồi... chẳng ai được làm em đau nữa..."
 
Back
Top Bottom