Sau đêm đó, mối quan hệ giữa Lâm và Diễm thay đổi thấy rõ.
Không còn là sự dè dặt, tránh né như lúc ban đầu, mà là sự gần gũi thân mật một cách tự nhiên đến lạ.
Như hai người yêu nhau đã lâu, giờ chẳng còn muốn giấu giếm.
Diễm cũng không còn tránh né như trước.
Mỗi lần bị Lâm ôm bất ngờ sau lưng, em không vùng ra nữa mà chỉ liếc một cái thật bén, rồi giả vờ gắt khẽ.
"Chị đừng có làm bậy... người ta thấy rồi nói em hư.
Nhưng nói thì nói vậy, chứ tay em vẫn nằm im trong tay Lâm, tim thì đập rộn ràng như trống múa lân.
Cả nhà, ai tinh ý một chút đều nhìn ra cái gì đó là lạ giữa hai người.
Nhưng chỉ có bà ba Thị Thi là nhìn rõ hơn cả.
Bà thấy ánh mắt của Diễm mỗi lần nhìn Lâm ,cái ánh nhìn như rưng rưng nước, dịu dàng và đầy hiến dâng.
Bà càng nhìn Lâm lại càng tức ,cái cách con nhỏ đó cười với Diễm, cái cách nó lấy khăn lau miệng cho em, cái cách nó nói chuyện dịu ngọt đến từng hơi thở...
Bà không cần ai nói.
Trực giác đàn bà của bà đủ để hiểu tụi nó đã yêu nhau thật rồi.
Hơn ai hết, bà biết rõ ánh mắt của một kẻ đang yêu vì bà từng nhìn Lâm bằng ánh mắt y chang như vậy.
Mỗi đêm, Thị Thi nằm trong phòng mà trằn trọc,nghĩ đến con Diễm và Thanh Lâm cảnh tình tứ giữa hai người họ cái cảnh đó, nó xé lòng bà.
Một cơn ghen vừa cay, vừa đắng, vừa nhục nhã đang lớn dần lên trong lồng ngực nhưng bà không dám nói.
Không thể nói.
Không được quyền nói.
Bởi vì nếu nói ra, thì người ta sẽ hỏi lại "Bà là gì của cô Ba mà ghen.
Thị Thi mím môi, ánh mắt tối sầm lại.
Nếu không thể có, thì ít ra... cũng đừng để ai khác có.
Và nếu Diễm là người chen vào... thì con nhỏ đó nhất định phải trả giá.
Từ lúc biết rõ Lâm và Diễm có tình cảm, bà ba Thị Thi không còn nghi ngờ gì nữa, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là thứ tình yêu đơn thuần, như con gái nhà giàu thương cảm một đứa hầu xinh xắn.
Dẫu vậy, cái gai trong lòng bà cứ âm ỉ.
Mỗi khi cô Ba ra đồng, bà lại cố tình sai Diễm làm những việc nặng nhọc nhất: gánh nước, bửa củi, khiêng bao lúa...
để xem cô Ba có ra mặt bênh vực hay không.
Và lần nào cũng vậy, Lâm lại kiếm cớ kéo Diễm theo, như một cái bóng chẳng thể tách rời.
Đêm hôm ấy, trăng non treo lửng lơ, sân vườn im phăng phắc.
Bà ba đi ngang hành lang sau, định xuống bếp, thì bỗng khựng lại.
Phía nhà kho vang ra tiếng cười khe khẽ, giọng Lâm quen thuộc đến mức bà chẳng thể nhầm.
Đi với chị chút đi... giống như hôm bữa, nhớ không" Lâm nói nhỏ, giọng dịu như mật ong rót vào tai.
Chị...
đừng mà... lỡ ai thấy...
Diễm lí nhí đáp, nhưng giọng run và yếu ớt.
Không ai thấy đâu.
Ngoan, nghe chị.
Bà ba tim đập thình thịch, từng bước áp sát vách gỗ, ghé mắt nhìn qua khe.
Ánh đèn vàng hắt lên hai bóng người quấn quýt.
Lâm nắm tay Diễm kéo vào trong, rồi chỉ một lát sau, tiếng thở dồn dập, tiếng gỗ kẽo kẹt, và cả tiếng cơ thể chạm nhau lọt hết vào tai bà.
Trái tim bà như bị ai bóp nghẹt.
Mặt nóng bừng, vừa tức vừa tủi.
Cơn ghen dâng lên dữ dội, lấn át cả lý trí.
Không kìm nổi nữa, bà đẩy cửa lao vào.
Cảnh trước mắt khiến bà chết sững: Diễm đang ngồi dạng người, nhún nhảy trên thân Lâm, tóc rối bời, má ửng đỏ.
Lâm ngửa đầu, một tay ôm eo em, một tay mơn man trên tấm lưng trần.
Diễm hét khẽ, hoảng loạn kéo chăn trùm người rồi núp sau lưng cô Ba.
Lâm quay lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ, rồi đứng dậy chắn ngang giữa hai người khi bà lao tới định tát Diễm.
Má ba, đừng.
Không phải lỗi của nó.Lâm nói, giọng mềm nhưng dứt khoát.
Bà ba run lên vì tức, nước mắt ứa ra.
Không lỗi à,Con nhỏ hầu này quyến rũ cô Ba, làm nhục cả cái nhà này, mà kêu không lỗi.
Lâm không cãi, chỉ khẽ lắc đầu, vừa quay lại kéo chăn quấn cho Diễm, vừa dỗ dàn,em mặc đồ đi.
Không sao hết.
Sau một hồi căng thẳng, Lâm thay quần áo, bước ra chỗ bà ba đang ngồi đợi ở phòng ngoài.
Ánh đèn vàng rọi vào gương mặt bà, phơi bày tất cả sự cay đắng lẫn tổn thương.
Vào phòng con nói chuyện.
Ở đây không tiện...
Diễm còn nghe thấy.
Lâm khẽ nói.bà ba siết chặt môi, đứng dậy theo sau.
Cánh cửa phòng vừa khép cái rầm, không gian chật chội bỗng im bặt, chỉ còn hơi thở gấp gáp của hai người.
Bà ba Thị Thi chẳng kịp giữ gìn dáng vẻ đoan trang, nhào thẳng vào lòng Lâm, đôi vai run bần bật như muốn vỡ oà.
Lâm... sao con lại đối xử với má như vậy?
Má biết... má biết con thương con bé Diễm... nhưng con có từng nghĩ đến má chưa?
Từng ngày, từng đêm má đều nhìn... mà tim đau như cắt.Giọng bà nghẹn lại, nóng hổi trút hết vào lồng ngực Lâm.
Đôi bàn tay mảnh mai của bà nắm lấy vạt áo Lâm chặt đến mức như sợ buông ra sẽ mất luôn.
Lâm thoáng sững người, rồi khẽ cúi đầu, bàn tay đưa lên xoa nhẹ bờ vai bà:
Má...
đừng khóc nữa.
Con đâu có bỏ má đâu.
Chỉ là... con không muốn ai phát hiện, nhất là ba.
Nếu để ba hay mấy người trong nhà biết... má sẽ khổ hơn thôi.
Nhưng má chịu không nổi, Lâm à má sợ một ngày... má mất con thật.Bà ngẩng mặt, đôi mắt đỏ hoe, ướt át nhìn sâu vào Lâm má thương con... không phải kiểu thương con chồng... mà là thương... như người đàn bà thương một người.
con biết không từ khi đang còn là một tiểu thư sống trong nhung lụa,chỉ ngồi vào nghế do cha mẹ sắp đặt má chưa biết tình yêu là gì,đến khi lấy cha con,làm má của con chăm sóc con từ nhỏ đến lúc con trưởng thành má mới biết yêu một người ra sao,hức hức vừa nói Thi vừa khóc nức nở đấm vào ngực Lâm như chút giận.
Má đừng giận nữa,Lâm cũng thương má mà.
Con thương má,hay là chỉ muốn dụ má lên giường để khi con thoả mãn,con liền bỏ má theo đứa khác,phải hông.
Lâm siết nhẹ bà vào lòng, hơi ấm từ người kia khiến cơn ghen như có chút dịu lại.
Bà ba khẽ nấc, ngả đầu vào ngực Lâm, hơi thở lẫn trong mùi hương quen thuộc.Lâm dìu Thi vào buồng,kéo rèm lại nằm cạnh xuống cạnh Thi,Thi nằm gọn vào người Lâm ôm chặt như không muốn để Lâm đi mất.Ngoài kia, tiếng gió đêm rì rào qua hàng cau, còn trong căn phòng nhỏ, chỉ còn nhịp tim của hai người hòa chung một nhịp vừa cấm kỵ, vừa cháy bỏng, vừa đau đớn đến khó buông.
______________________
+ 1 máy nhà họ lươn 👁️👄👁️