Cập nhật mới

Ngôn Tình Lòng Có Ngàn Nút Đan - Thư Tảo

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
695,600
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AP1GczOl0g4iT14u1lUw8Z2bpGvzCObUyXsREMqBpXBDb6O_SHyP51cHqKOA4VbVqc7JFASCKfHH8wqNnv9f6Qk1bFze8BbaCNEenzhyiILCdzzwI9dRjrf0JhywpAvxNuZ37Dx1LrjtTcvs1zkUXSdnmVj0=w215-h322-s-no-gm

Lòng Có Ngàn Nút Đan - Thư Tảo
Tác giả: Thư Tảo
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Thư Tảo

Editor: Honni

Giới thiệu: Ninh Sơ gặp được một người.

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, SE, Tình cảm, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài​
 
Lòng Có Ngàn Nút Đan - Thư Tảo
Chương 1


Năm 2002, Côn Minh - Vân Nam, ngày 29 tháng 6

Ninh Sơ ngồi trên xe bệnh viện đi tới một ngôi làng ở Côn Minh.

Bầu trời giống như một tờ giấy xanh, những khối mây trắng mỏng nhẹ, giống như được mặt trời sưởi nắng, theo gió bồng bềnh trôi chầm chậm.

Bởi vì vào núi cho nên đường không hề dễ đi, một đường xóc nảy, Ninh Sơ nhắm nghiền mắt, môi trắng bệch, đầu càng lúc càng choáng váng.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc tình trạng xóc nảy cũng dứt, một nam bác sĩ tên Cao Gia Minh thấy Ninh Sơ vẫn ngồi, vỗ một cái lên vai cô: "Ninh Sơ, đến rồi."

Ninh Sơ khẽ gật đầu, từ từ mở mắt, đi phía sau Cao Gia Minh xuống xe.

Ánh nắng mặt trời ở Vân Nam rất gắt, da bị phơi dưới ánh mặt trời nóng rát, Ninh Sơ vừa mới xuống xe liền bị ánh nắng mặt trời chiếu đến nỗi không mở mắt nổi, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Đến ngôi làng xa xôi này để cung cấp các trang thiết bị y học phổ biến, điều kiện ở đây khó khăn, không người nào nguyện ý đến cả.

Ninh Sơ ngược lại cũng không phải là không muốn đến, chẳng qua lần đi này của cô phải mất nửa tháng, sức khỏe mẹ cô không tốt, không người ở bên khiến cô thật sự không yến tâm.

Từ bác sĩ tới y tá tổng cộng 13 người, mọi người đều bận rộn đem thiết bị vào trong phòng, Ninh Sơ cũng không ngoại lệ.

Đợi tới khi mọi thứ được sắp xếp xong, trưởng thôn và người dân mời bọn họ ăn cơm, dân làng nơi đây nhiệt tình sôi nổi, mọi người không có xấu hổ hay ngại ngùng gì.

Người trong làng dùng củi đốt nấu cơm, Ninh Sơ nhàn rỗi nhàm chán bèn ra giúp nhóm củi.

Củi đốt trong nhà trưởng thôn để ở phòng chứa củi, mà phòng chứa củi khá hẻo lánh, ở bên trái gian nhà chính, nơi đó là rìa thôn chỉ dùng mấy cái cọc gỗ bao quanh.

Ban đầu Ninh Sơ không quá để ý, nhưng bên trái rừng cây thường phát ra những âm thanh đứt quãng, Ninh Sơ bước qua cọc gỗ, muốn qua bên kia xem thử.

Đi không bao xa, Ninh Sơ đột nhiên dừng chân lại, cô cảm giác có một thứ đồ lạnh như băng dí sau gáy, người đàn ông phía sau dùng súng chặn cô lại: "Đứng yên."

Ninh Sơ không nhúc nhích, rất sợ người phía sau cướp cò khiến cô phơi thây nơi hoang vu này.

Người đàn ông lấy ra một chiếc khăn tay từ trong lồng ngực nhanh chóng bịt miệng mũi Ninh Sơ lại, Ninh Sơ ngửi thấy mùi hắc này trong chốc lát liền ngất đi.

Phía sau nguời đàn ông còn có một người khác, người đó nói: "Mang cô ta về, trông xinh gái phết đấy, các anh em cứ từ từ mà chơi."

Trong tay phải người đó ôm một đứa bé trai đang hôn mê, nói xong bèn giao cho người khác, lấy khăn tay trói chân tay Ninh Sơ lại, tiện thể trộm một chiếc xe đẩy từ nhà trưởng thôn để Ninh Sơ trên kệ xe, dùng bao tải trùm đầu cô lại.

Những người khác thấy Ninh Sơ còn chưa trở về, dáo dác đi tìm cô, tìm mấy tiếng liền, mở rộng phạm vi tìm kiếm các làng gần đó nhưng tìm hồi lâu ngay cả một bóng người cũng không thấy, vì vậy Cao Gia Minh đã báo cảnh sát, cảnh sát nói thời gian chưa đủ không thể lập án điều tra.

Thế là không có kết quả, tất cả mọi người chỉ có thể chờ.

Căn phòng tối om giơ tay không thấy được năm ngón, Ninh Sơ mở mắt ra, tay chân của cô bị trói, một nhúm vải bị nhét vào trong miệng không phát ra được âm thanh nào cả.

Cô chỉ có thể phân biệt ra dưới người mình là chút rơm rạ.

Cô bắt đầu nhớ lại lúc trong rừng cây, người đàn ông đã áp chế cô, trong nháy mắt mồ hôi lạnh chảy xuống.

Sao người đó lại có súng?

Ngôi làng ở biên giới Vân Nam, người nào lại có súng chứ?

Ninh Sơ khẽ run rẩy, không dám nghĩ thêm nữa.

Lúc này, cửa bị đẩy ra, ánh mặt trời chói mắt chiếu vào trong phòng, chói đến mức Ninh Sơ không mở mắt nổi.

Thấy cô tỉnh, người đàn ông đi tới nói một câu, Ninh Sơ nghe không hiểu.

Đến khi cô thích ứng được với ánh sáng, lúc này mới phát hiện ra còn có một người ở cửa, trong tay người đàn ông đang chơi đùa một con dao nhỏ, ánh mắt cũng không nhìn về phía cô.

Người đàn ông đứng trước mặt cô bỗng ngỗi xuống, Ninh Sơ co rụt người lại.

Nguời đàn ông giơ tay lấy nhúm vải trong miệng cô xuống, Ninh Sơ có cơ hội hô hấp, nhanh chóng điều chỉnh lại hô hấp, hỏi: "Các người là ai?"

Người đàn ông trước mặt cô chưa kjp lên tiếng, người đứng ở cửa đã dùng tiếng Trung hỏi: "Hồ Sa, cô ta đến từ đâu?"

Hồ Sa cười một tiếng cũng dùng tiếng Trung nói: "Cô gái Trung Quốc, là bác sĩ. Nhìn da mịn thịt mềm này đi, nhìn cái là biết tới từ thành phố lớn."

"Tôi nhìn trúng cô rồi."

Ninh Sơ trong nháy mắt sửng sốt, hỏi: "Các anh là ai? Buôn bán người chính là phạm pháp, đồng nghiệp của tôi nhất định đã báo cảnh sát, cánh sát Vân Nam không bao lâu sẽ tìm thấy các anh."

Hồ Sa cười ra tiếng: "Hahahaha, cảnh sát Vân Nam của cô có biết chỗ này là ở đâu không?"

Ninh Sơ thuận theo hắn hỏi tiếp: "Đây là đâu?"

"Chào mừng đến với Myanmar. Từng nghe tới Khôn Tân chưa? Ở đây chính là địa bàn của Khôn Tân." Hồ Sa nhìn cô với ánh mắt thích thú.

Ninh Sơ cảm thấy tay chân trở nên lạnh như băng.

Ai mà không biết tới Khôn Tân chứ.

Trùm buôn bán thuốc phiện đứng đầu thế giới.

Cô đây là đang ở trong sào huyệt của trùm m* t**, trong nháy mắt, những lời mà cô vừa nói không còn một chút sức nặng nào.

Myanmar cũng không làm gì được Khôn Tân, không tìm thấy chỗ ẩn náu của hắn ta, cảnh sát Vân Nam càng không biết cô không ở trong nước, càng không tìm được cô, da đầu Ninh Sơ ngứa ran, thời tiết gay gắt như vậy thế nhưng cô lại cảm thấy giống như rơi vào hầm băng.

Trở lại trọng tâm câu chuyện, Hồ Sa nhìn người phía sau, nói: "Không phải gần đây anh không muốn phụ nữ sao Ngụy Kình, sao lần này..."

Ngụy Kình cười, nói: "Phụ nữ chỗ chúng tôi ngon hơn."

Hồ Sa có chút không cam lòng, dù sao người phụ nữ này cũng rất xinh dẹp, nhưng Ngụy Kình đã ở bên Khôn Tân 7 năm hắn không tranh được, vì thế hắn nói: "Được, tặng anh đấy."

Nói xong, Hồ Sa rời đi.

Ngụy Kình đến gần mấy bước ngồi xuống mở trói cho Ninh Sơ, Ngụy Kình đang tháo sợi dây, đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô: "Sợ tôi?"

Ninh Sơ không lên tiếng.

Ngụy Kình đứng lên đưa tay về phía cô, Ninh Sơ trực tiếp phớt lờ, tự mình đứng lên, thời gian bị trói khá lâu, Ninh Sơ khẽ lảo đảo.

Ngụy Kình buông tay hỏi: "Cô ở đâu?"

Ninh Sơ lại không lên tiếng.

Cảm nhận được ánh mắt nóng rực, Ninh Sơ ngẩng đầu đối mặt với Ngụy Kình, cô cảm thấy ánh mắt kia giống như đang nói "Lưỡi hỏng để tôi cắt giúp cô"

Vì vậy Ninh Sơ đáp: "Thành phố Kinh Tân."

"Trùng hợp thật đấy." Ngụy Kình đáp.

Ngụy Kình đưa Ninh Sơ trở về địa bàn của mình.

Dọc theo đường đi Ninh Sơ cẩn thận quan sát, nơi này giống như một tường rào bao quanh, tất cả dân buôn m* t** đều sinh sống ở đây, mỗi người có khu vực của mình, mỗi một khu đều canh phòng nghiêm ngặt, cô muốn chạy trốn căn bản là không thể.

Cô không có cách nào chjay trốn, cũng chỉ có thể ở chỗ này trước.

Ngụy Kình dặn dò cô chỉ có thể đợi ở trong phòng liền vội vã rời đi. Chốc lát sau có một cô gái mặc áo xanh đậm đi vào cười với Ninh Sơ: "Tiểu thư, ngài Ngụy bảo tôi tới đây tán gẫu với cô."

"Người ở chỗ các cô đều biết nói tiếng Trung sao?" Ninh Sơ cũng không sợ nữa, nói chuyện với cô gái.

"Đúng thế, chúng tôi cần loại ngôn ngữ này. Hơn nữa, ngài Ngụy là người Trung Quốc, nghe nói Boss cũng là vì ngài Ngụy nên mới bảo mọi người học tiếng Trung, nói là như vậy ngài Ngụy sẽ cảm thấy như đang ở quê hương của mình, cũng không cần nói tiếng Myanmar."

"Cô tên là gì?"

"Tiểu thư không cần phải biết đâu, tôi chỉ là một nô lệ." Cô gái vẫn giữ nguyên nụ cười.

Ninh Sơ không truy hỏi nữa, đổi câu hỏi khác: "Anh ta ở đây bao lâu rồi?"

Cô gái khẽ sửng sốt, nói: "Ngài Ngụy ở đây khoảng chừng 7 năm rồi. Tôi tới sau, không rõ lắm. Nhưng con người ngài Ngụy rất tốt."

Ninh Sơ nghe xong nghĩ thầm, chỗ này còn có thể có người tốt được à.

Khi trời sắp tối, Ninh Sơ bảo cô gái trở về.

Cô tìm được phòng bếp, lại đi tìm nguyên liệu nấu ăn, chờ cô làm xong, trời đã tối hẳn, những vì sao tô điểm trong màn đêm, Ngụy Kình trở lại.

Thấy một bàn thức ăn, Ngụy Kình sửng sốt hồi lâu.

Ninh Sơ từ trong phòng bếp bưng ra hai bát cơm, nói: "Ăn cơm thôi." Ninh Sơ chỉ múc cho mình một ít, cô rất nhanh đã ăn xong.

Ngụy Kình vẫn còn đang ăn, thấy cô ăn xong rồi mới nhớ tới lúc đó quên hỏi cô.

"Cô tên gì?" Ngụy Kình hỏi.

"Ninh Sơ. Ninh trong an ninh, Sơ trong ban sơ." Ninh Sơ đáp.

Ngụy Kình khẽ cười, nói: "Đồ ăn rất ngon."

Ninh Sơ nhớ tới lúc đó anh ta cười so với bây giờ, xem ra tâm trạng không tệ.

Ninh Sơ hỏi: " Tôi ngủ ở đâu?"

"Trên giường. Chăn để ở trong tủ quần áo phía bên phải phòng ngủ." Ngụy Kình đáp.

Ninh Sơ lấy chăn ra từ trong tủ quần áo, lại cầm một cái gối, chăn cũng khá to, Ninh Sơ trải một nửa trên sàn, một nửa lộn lại đắp lên người.

Chỉnh lý xong cô chuẩn bị đi rửa bát, lại thấy Ngụy Kình sớm đã ăn xong, lau dọn bàn, đang rửa bát trong phòng bếp.

Ninh Sơ trở lại phòng đi ngủ.

Ngụy Kình vừa đi vào thì thấy Ninh Sơ đang co rút thành khối động nho nhỏ trên sàn, Ngụy Kình liếc nhìn cô, nói: "Lên đây."

Ninh Sơ vẫn nhắm hai mắt.

Ngụy Kình nói tiếp: "Muốn tôi ôm cô?"

Lần này Ninh Sơ ngoan ngoãn mở mắt ôm chăn và gối leo lên giường, Ngụy Kình nhường cho cô chỗ trống rất lớn, nói: "Ban đêm đừng vượt rào."

Ninh Sơ khẽ nhìn tấm lưng rắn chắc của Ngụy Kình, tắt đèn đắp lại chăn nằm xuống.

Thế nhưng mà Ninh Sơ cũng không ngờ tới.

Cô còn tưởng Ngụy Kình sẽ có suy nghĩ không an phận với cô.

Một lát sau, Ninh Sơ không ngủ, cô khẽ gọi Ngụy Kình: "Anh ngủ chưa?"

"Sao thế?"

"Sao anh lại làm cùng nhóm người này?"

"Không biết."

"Vậy..." Ninh Sơ còn chưa hỏi xong, Ngụy Kình đã cắt ngang lời cô: "Về sau gọi tôi là Ngụy Kình, ngủ đi."

"Ồ"

Ninh Sơ nghĩ đi nghĩ lại một chút, cũng đúng, hỏi tới hỏi lui cũng không phải phép cho lắm.

Hôm sau khi Ninh Sơ tỉnh lại, Ngụy Kình đã không còn ở đây, trên bàn ăn để phần cơm sáng, có tờ giấy đè ở phía dưới cái đĩa.

"Hâm nóng rồi tự ăn."

Đủ ngắn gọn thật, Ninh Sơ nói thầm trong lòng.

Thu dọn bữa sáng xong xuôi, Ninh Sơ bèn đi thăm từng gian phòng một, chỗ này nhàm chán thật đấy, cái gì cũng không có.

Bên ngoài có người gõ cửa, Ninh Sơ đi tới mở cửa, là người đàn ông hôm quan tên Hồ Sa.

Hồ Sa liếc vào trong phòng mấy lần, hỏi: "Ngụy Kình đâu?"

"Anh ta đi ra ngoài từ sớm rồi." Ninh Sơ thấy hắn không có ý định rời đi, nói: "Còn chuyện gì à?"

"Tôi vào ngồi một lát." Còn chưa chờ Ninh Sơ đồng ý, Hồ Sa đã đi vào phòng ngồi trên ghế sô pha tự rót cho mình ly nước.

Ninh Sơ xem xét, không đóng cửa.

"Ngụy Kình thế nào hả?" Hồ Sa nhướng mày nhìn về phía Ninh Sơ đang đứng.

Ninh Sơ trả lời rất tự nhiên: "Rất tốt, tốt đến mức không thể tốt hơn."

Hồ Sa đứng dậy túm lấy cổ tay Ninh Sơ quăng cô lên ghế sô pha cười quỷ dị: "Vậy tôi so với anh ta cô xem ai đỉnh hơn?"

Hồ Sa cởi áo phông, lúc này một con dao nhỏ bay đến bên chân Hồ Sa, cắm sâu vào bên trong sàn gỗ.

Hộ Sa bị dọa khẽ run rẩy, ngước mắt nhìn thấy, Ngụy Kình đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn.

"Cách xa cô ấy chút." Ngụy Kình đứng yên nhìn chằm chằm Hồ Sa.

Hồ Sa giơ tay lên nói: "Được, được thôi."

Hắn đi mấy bước về phía trước lại quay về mặc lại quần áo, lúc đi tới bên cạnh Ngụy Kình, Ngụy Kình chợt túm lấy cổ áo Hồ Sa, một lực đẩy lớn ép Hồ Sa áp sát vào mặt tường gỗ.

Ngụy Kình nhìn chằm chằm hắn, hạ thấp giọng nói từng câu từng chữ: "Cô ấy là người của tôi, đừng để tôi phát hiện cậu còn tơ tưởng tới cô ấy."

Nói xong anh vung hồ Sa ra, Hồ Sa hậm hực rời đi.

Ninh Sơ đứng lên, Ngụy Kình thu hồi lại ánh mắt của mình, nhàn nhạt nhìn cô một cái rồi đi về phòng ngủ.

Ninh Sơ miệng nhanh hơn não: "Kình!"

Ngụy Kình dừng bước.

"Cảm ơn." Ninh Sơ nói xong Ngụy Kình xoay chân đi vào phòng ngủ.

Chuyện vừa rồi xảy ra rất nhanh, khoảnh khắc thấy Ngụy Kình đi vào, trong lòng Ninh Sơ bỗng dâng lên cảm xúc không rõ, nhìn phản ứng nhàn nhạt của anh ấy, Ninh Sơ theo điều kiện phản xạ bỗng thốt ra chữ kia.

Ngồi bên ngoài một lát, Ninh Sơ cũng vào phòng ngủ.

Ngụy Kình để trần thân trên ngồi ở mép giường, đang bôi thuốc ở vai trái.

Ninh Sơ đi tới, nói: "Tôi giúp anh nhé."

Ngụy Kình không nhìn cô, nói: "Không cần."

Vụn thuốc rắc lên vết thương, một tay Ngụy Kình lấy băng vải quấn vào, Ninh Sơ tiến tới cầm lấy miếng vải trong tay Ngụy Kình quấn mấy vòng rồi dùng tay xé ra thắt lại thành cái nơ con bướm.

Ninh Sơ thu dọn lại đồ vào trong hộp thuốc, hỏi: "Sao lại bị thương vậy?"

"Bảo vệ Khôn Tân." Ngụy Kình mặc lại áo phông.

Ngụy Kình đang muốn đi, lại nghĩ tới gì gì đó, quay người lại nói với Ninh Sơ: "Chiều mai tôi rảnh, đưa cô đi ra ngoài một chuyến."

"Được." Ninh Sơ đồng ý.

Myanmar vào buổi chiều rất nóng, trong không khí không có lấy một cơn gió, Ninh Sơ mặc một chiếc áo phông trắng, quần đùi bò, cô ngồi phía sau xe mô tơ tay nắm chặt lấy chiếc áo phông đen của Ngụy Kình, tay còn lại thỉnh thoảng lau một chút mồ hôi trên trán.

Nơi mà Ngụy Kình dẫn cô tới là một vùng đất cát dưới vách đá, bên cạnh là biển.

Ngụy Kình móc ra từ bên hông một cây súng màu đen cầm trong lòng bàn tay, tay khác chỉ cho cô xem.

"Chỗ này, kéo khóa nòng để lên nòng, phát ra một phát lần đầu", Ngụy Kình làm mẫu cho cô, "Một tay hoặc hai tay cầm súng, tay phải đều dùng sức, đuôi súng ghìm vào hổ khẩu, ngón trỏ buông lỏng, sau đó ngắm trúng, ba điểm một đường, bóp cò."

Dứt lời, từ họng súng đen ngòm b*n r* một viên đạn, bắn vào lòng đất trong vách đá.

Anh đưa súng cho cô, để cô làm thử một lần.

Thấy tư thế của cô không chính xác, Ngụy Kình đứng phía sau hướng dẫn cô.

Anh cầm tay cô, nói: "Nhích cao lên một chút, đừng dùng sức quá."

Phía sau lưng cô đang trống không bỗng bị lồng ngực của Ngụy Kình dán sát, cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng bỏng và tiếng tim đập của anh, ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người anh, còn có khi anh nói chuyện hơi thở phả bên tai cô khiến cô có chút ngứa ngáy.

Ninh Sơ có cảm giác nhịp tim đập của mình đang rối loạn, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

"Tập trung sự chú ý, ngắm trúng, lúc bóp có sẽ bị giật, hiện tượng bình thường, đừng sợ." Ngụy Kình nói xong dẫn dắt ngón trỏ cô bóp cò. "Đoàng" một tiếng đạn b*n r* ngoài với tốc độ rất nhanh, Ninh Sơ chỉ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh.

Ngụy Kinh dạy xong để tự cô luyện tập một lát, sau đó chở cô quay về.

Hai người mới vừa về thì có người gọi Ngụy Kình đi, Ninh Sơ nhàn rỗi nhàm chán tìm một quyển sách đọc, có lẽ là Ngụy Kình trước kia mang sang, là một quyển

Khôn Tân ngồi trên ghế gỗ, cầm trong tay một ly trà nhưng không uống.

Ngụy Kình đẩy cửa đi vào, nhìn thấy là anh. Khôn Tân cười một tiếng: "Cậu về rồi à? Ra ngoài chơi với người ta hả?"

"Ừ. Có nhiệm vụ mới sao?" Ngụy Kình hỏi.

Chỉ chốc lát sau lại có mấy người tới, nhìn thấy Ngụy Kình bọn họ hỏi: "Sao không nghe thấy anh với cô bác sĩ kia có tiếng động gì thế."

"Chăm chút nữa đã."

Khôn Tân đúng lúc cắt ngang: "Hôm nay tạm thời có một vụ mua bán, các cậu vẫn là như cũ, chú ý an toàn."

Ngụy Kình nói với đồng bọn: "Tôi đi mua gói thuốc lá."

Myanmar buổi tối không tính là sầm uất, những vẫn có người bày bán sạp nhỏ, người đi dạo lui tới các sạp nhỏ mua chút đồ.

Ngụy Kình đi tới trước một cái sạp nhỏ, hỏi: "Ba Kiệt đâu?"

Người đàn ông Myanmar trông coi sạp hàng nói: "Ông chủ ở bên trong."

Ngụy Kình gật đầu đi vào trong, Ba Kiệt đang vặn các ngón tay định làm gì đó.

Ngụy Kình không chào hỏi gì với ông ta, nói luôn vào chuyện chính: "Có một bác sĩ bị bắt tới đây hiện đang ở chỗ của tôi, cô ấy tên Ninh Sơ, ông đi báo chuyện này cho đồng nghiệp cô ấy biết, tôi sẽ tìm cơ hội để sớm cứu cô ấy ra."

Ba Kiệt đồng ý: "Được, biết rồi. Có việc thì đi đi, đừng quấy rầy tôi buôn bán."

Khi Ngụy Kình vận chuyển một lô hàng trở về đã là hai giờ đêm, lúc anh đẩy cửa ra thì thấy Ninh Sơ làm ổ ngủ trên ghế sô pha, quyển rơi xuống sàn nhà.

Ngụy Kình đi tới nhặt sách lên để ở một bên, anh nâng cánh tay luôn qua đầu gối và lưng cô, vững vàng ôm cô vào lòng. Ngụy Kình đặt cô xuống giường, lại đắp kín chăn cho cô.

Ngụy Kình nhìn cô chốc lát, đẩy cánh cửa trượt ở phía bên kia phòng ngủ rồi ngồi lên bậc gỗ bên ngoài, bóng tối bên ngoài tương phản với ánh đèn vàng trong phòng.

Ngụy Kình móc ra hộp thuốc lá rồi rút một điếu thuốc từ bên trong ngậm lên miệng, dùng bật lửa đốt, anh trầm mặc hút thuốc, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lát sau trong phòng phát ra tiếng động sột soạt, Ninh Sơ dụi mắt phát hiện mình đang nằm trên giường, lại thấy Ngụy Kình đang ngồi hút thuốc bên ngoài, cô vén chăn xỏ dép vào đẩy cửa ra, cô nhìn tấm lưng dày rộng của anh, nhẹ nhàng nói: "Kình, ngủ sớm chút."

Ngụy Kình thấp giọng "Ừ" một tiếng, cũng không quay đầu.

Ninh Sơ đóng cửa lại, nằm lại lên giường.
 
Lòng Có Ngàn Nút Đan - Thư Tảo
Chương 2


Mấy ngày tiếp theo Ngụy Kình đều rất bận rộn, buổi sáng cô thấy người đi, buổi tối không thấy được người trở lại.

Cũng trong khoảng thời gian này, Khôn Tân muốn gặp Ninh Sơ một lần liền gọi cô qua đó.

Khôn Tân nhìn qua mới 30, ăn mặc rất gọn gàng, Ninh Sơ căng thẳng đứng trước mặt gã ta, Khôn Tân hỏi một câu cô đáp một câu.

Khi đang nói đến việc mong cô giúp đỡ lúc xảy ra chuyện, mong cô sẽ chữa trị cho các anh em bị thương.

Lúc này, trên lầu có một cô gái đi xuống, cô ấy mặc một một chiếc áo đầm bằng vải bông, sắc mặt nhợt nhạt, phía dưới cổ có rất nhiều vết hôn, trên cánh tay cũng có chỗ bầm tím.

Khôn Tân giới thiệu cho Ninh Sơ: "Cô ta tên Bạch Trà, là người phụ nữ của tôi, nếu cô thấy buồn chán có thể tới tìm cô ta tán gẫu."

Khôn Tân nhìn về phía Bạch Trà, nói: "Đi đi, đi chơi với cô ấy một lát."

Bạch Trà "Ừ" một tiếng đi theo Ninh Sơ băng bó vết thương.

Ninh Sơ mở lời: "Xin chào, tôi tên Ninh Sơ."

Cô nhìn vết thương trên người Bạch Trà muốn nói lại thôi.

Bạch Trà lại nhàn nhạt đáp: "Đây đều là gã làm. Tôi là đồ chơi của gã, gã cao hứng thì phát tiết d*c v*ng lên người tôi, mất hứng thì đem tôi trút giận, chết rồi thì đổi thành người khác. Tôi là bị bọn họ bắt tới đây, tôi ở Vân Nam."

Sau khi nghe những lời nói bình tĩnh không gợn sóng của Bạch Trà, Ninh Sơ phải tiêu hóa rất lâu, hỏi: "Tôi giúp cô bôi chút thuốc nhé."

Bạch Trà khẽ lắc đầu, nói: "Không cần, gã nhìn thấy sẽ mất hứng. Chúng ta đi băng bó cho những người đó đi."

Bạch Trà ở một bên nhìn Ninh Sơ băng bó vết thương cho bọn buôn m* t**, không có bất cứ sự mâu thuẫn hay không vui nào, hỏi: "Cô cũng là người từ bên ngoài vào sao?"

Ninh Sơ gật đầu.

Bạch Trà nhân cơ hội có thương binh được băng bó xong liền hỏi cô: "Bọn họ là dân buôn m* t**, sao cô phải giúp bọn họ chứ? Nghe nói Ngụy Kình đối xử rất tốt với cô, cô không vui, Ngụy Kình cũng sẽ không tính sổ."

Ninh Sơ hỏi ngược lại cô ấy: "Cô có biết lời thế Hippocrates không?"

Bạch Trà "Ừ" một tiếng.

"Tôi có trách nhiệm với bệnh tật, bất kể là tôn giáo, quốc tịch, chủng tộc, chính trị hay địa vị bất đồng mà có sự phân biệt. Sinh mệnh từ lúc thụ thai đã có sự tôn nghiêm tột bậc."

"Ở trong mắt tôi, bọn họ chẳng qua chỉ là người bệnh mà thôi." Ninh Sơ nói xong tiếp tục băng bó cho người kế tiếp.

Băng bó xong cho những người đó, Khôn Tân đi qua đồng ý, Bạch Trà dẫn Ninh Sơ đi tới biển hoa ở bên ngoài.

Biển hoa giống như tên gọi dĩ nhiên đều là hoa, chẳng qua đều là hoa thuốc phiện.

Ninh Sơ cũng không cảm thấy đẹp, ngược lại cảm thấy màu sắc diễm lệ kia rất quỷ dị.

Biển hoa không thể ở lâu, Bạch Trà lại dẫn cô đi tới rừng cây bên cạnh tìm một cái cọc gỗ ngồi xuống, cô ấy và Ninh Sơ cùng nói về Ngụy Kình.

Bạch Trà nói: "Về Ngụy Kình ấy, tôi không biết nhiều về anh ta, nhưng những thứ tôi biết tôi sẽ nói cho cô. Nghe nói 7 năm trước Ngụy Kình đã ở bên cạnh Khôn Tân khi gã ta mới chỉ là thằng nhóc chưa trải sự đời, hai người họ rất thân thiết. Theo lý thì khi làm nghề này, quan hệ có tốt hơn nữa cũng sẽ có sự đề phòng, nhưng Khôn Tân rất tín nhiệm anh ta, coi anh ta như người thân trong nhà. Đúng rồi, điều khiến tôi không thể tưởng tương nổi chính là, Ngụy Kình cũng không phải là không phân biệt được thiện ác, anh ta không can thiệp vào các cuộc chiến nội bộ mà trực tiếp giao cho thủ hạ đi làm, những nguời vô tội bị bắt tới đây anh ta sẽ nghĩ biện pháp để người ta tẩu thoát."

Hồi lâu, Bạch Trà nhìn Ninh Sơ: "Mặc dù nghe giống như anh ta là người tốt, nhưng dù sao anh ta cũng là dân buôn m* t**. Ninh Sơ, cô không thuộc về nơi này, không nên dính líu gì tới anh ta. Một ngày nào đó, cô sẽ rời khỏi nơi này thôi."

Ninh Sơ cười một tiếng: "Nhưng tôi lại cảm thấy cả đời tôi đều phải ở lại đây."

Bạch Trà lắc đầu: "Không, trực giác nói cho tôi biết, cô sẽ rời đi." Ninh Sơ suy nghĩ một chút, nếu như có một ngày cô có thể rời khỏi chỗ này...

Nghĩ đến chuyện rời đi, cô liền nhớ tới Ngụy Kình, giống như cô...không nỡ bỏ Ngụy Kình.

Ninh Sơ không dám nghĩ nữa.

Hai người ngồi đến rất khuya mới trở về, trên đường trở về vừa vặn chạm mặt Ngụy Kình.

Ngụy Kình khẽ nhíu mày, khó có thể phát hiện được, anh nói: "Sao về muộn vậy?"

"Nay quen được Bạch Trà, rất vui, nên trò chuyện nhiều thêm mấy câu ấy mà." Ninh Sơ giải thích.

Ngụy Kình nói về phía Bạch Trà: "Cô đi về trước đi, Khôn Tân không có ở đây." Bạch Trà gật đầu.

Ninh Sơ và Ngụy Kình chậm rãi đi bộ về.

Ngụy Kình: "Ngày mai tôi phải tới một nơi, cô đi không?"

Ninh Sơ nói: "Được."

Ngày hôm sau chín giờ Ngụy Kình dẫn Ninh Sơ lên núi.

Trên núi có một tấm bia mộ đứng thắng, rất nổi bật.

Ngụy Kình dẫn cô đi về phía trước, nói: "Đây là mẹ tôi, bà ấy mất ở Myanmar tôi liền chôn bà ấy ở Mianmar. Mộ của ba tôi ở Kinh Tân."

Ngụy Kình nói: "Cô nói mấy câu với bà ấy nhé."

Ninh Sơ gật đầu, ngồi xổm xuống, nhìn mộ bia nói: "Chào dì, cháu tên Ninh Sơ, là...bạn Ngụy Kình. Anh ấy đang sống rất tốt, dì không cần lo lắng ạ."

Ninh Sơ đứng dậy nhìn Ngụy Kình, nhớ tới lời của Bạch Trà.

Anh ấy không giết người vô tội, cô quan sát được, anh ấy không hút thuốc phiện, anh ấy cũng không ôm ấp mỹ nữ, Ninh Sơ bỏ ngoài tai những lời mà Bạch Trà nói với cô ngày hôm qua, thay đổi cái nhìn về Ngụy Kình.

Nhiều ngày tiếp theo trôi qua Ninh Sơ mới nhìn thấy Bạch Trà.

Trên cánh tay cô ấy đều là vết thương, nghiêm trọng hơn nhiều so với lúc trước, Ninh Sơ hỏi Bạch Trà, Bạch Trà cũng chỉ nói sơ lược, nói Khôn Tân trước giờ ở trên giường luôn như vậy, lúc nói chuyện với Ninh Sơ cô ấy vẫn duy trì nụ cười.

Nhìn Bạch Trà quả thật không khác gì so với lần trước, Ninh Sơ cũng không truy hỏi nữa.

Vài ngày sau, Bạch Trà chết, chết ở trong lồng.

Ban đầu Ninh Sơ cũng không biết, Ngụy Kình thấy cô với Bạch Trà nói chuyện rất hợp nhau liền nói chuyện này với cô.

Lúc Ninh Sơ chạy tới thì thấy Bạch Trà ở trong lồng.

Cô gái mở mắt, chiếc quần vải bông màu trắng bị xé rách, rải rác trong lồng, cơ thể tr*n tr**ng của cô gái cứ như vậy nằm dưới sàn ở trong lồng, trên người không có chỗ nào lành lặn.

Ninh Sơ ôm lấy Bạch Trà trong lồng khóc thành tiếng, nước mắt cô không ngừng rơi xuống mặt Bạch Trà, máu trên mặt Bạch Trà bị biến thành dòng máu loãng nhuốm vào áo phông của Ninh Sơ.

Khóc đủ rồi, Ninh Sơ trở về tìm một bộ quần áo mặc vào cho Bạch Trà, cẩn thận lau sạch mặt cho cô ấy, cô bảo Ngụy Kình chôn cô ấy ở một chỗ tốt, gần Vân Nam chút, gần quê hương của cô ấy một chút.

Bạch Trà chọc giận Khôn Tân, bị Khôn Tân ném vào trong lồng để cho những người khác hưởng thụ, Bạch Trà bị hành hạ sống không bằng chết.

Buổi tối Ninh Sơ ngơ ngác ngồi trên ghế sô pha, nhớ lại những ngày ngắn ngủi quen biết Bạch Trà.

Ngụy Kình đẩy cửa đi vào, Ninh Sơ quay đầu nhìn về phía anh, nước mắt cũng không dừng lại dược, nhào vào trong lồng ngực anh khóc lớn.

Ngụy Kình giơ tay lên, không biết đặt vào đâu, bị động tác của Ninh Sơ làm cho sững sờ.

Ninh Sơ túm chặt lấy quần áo truớc ngực anh, nói đứt quãng: "Tại sao...Tại sao loại người cặn bã như vậy không có ai trừng trị...Dựa vào đâu? Mạng của người khác lại được coi là thứ gì chứ..."

Ngụy Kình tỉnh táo lại, sờ đầu cô, nhẹ nhàng nói: "Sẽ bị thôi, bọn họ sẽ không đắc ý được lâu đâu."

Hôm sau Ngụy Kình thấy tâm trạng Ninh Sơ vẫn như cũ không tốt lên được, bèn dẫn cô đi dạo chợ Myanmar một vòng.

Người trên đường phố không nhiều, chỉ có ít người bày sạp ngồi trước gian hàng phe phẩy quạt, cắn hạt dưa.

Ngụy Kình dưa cô tới một quán ăn nhỏ, hai nguời ngồi ăn cơm ở bên ngoài.

Mấy đứa trẻ chạy qua cuốn theo một trận cát bụi.

Một lát sau thức ăn được bưng lên bàn.

Salad trà lên men, cơm kiểu Shan, cà ri, Ngụy Kình giới thiệu từng món cho Ninh Sơ.

Ngụy Kình hỏi: "Ăn ngon không?"

Ninh Sơ gật đầu: "Cơm với cà ri không tệ, vị của salad này có chút lạ."

Ngụy Kình cười, nói: "Bình thường, dù sao cô cũng không phải dân bản địa."

"Vậy còn anh?" Ninh Sơ hỏi.

Ngụy Kình: "Hả?"

"Anh ăn quen rồi à? Ăn ngon không?" Ninh Sơ hỏi.

Ngụy Kình: "Cũng được, không tính là ngon."

Ngụy Kình lại đưa Ninh Sơ tới một ngôi chùa ở đây, hương khói nghi ngút, Ninh Sơ không đi vào, cô nhìn thấy một cây đại thụ ở giữa sân treo đầy dây cầu phúc ở trên, các sợi dây lay động theo gió.

Ninh Sơ hỏi: "Anh viết không?"

"Cô viết đi." Ngụy Kình nói.

Ninh Sơ viết xong của mình treo lên trên cây, không để cho Ngụy Kình thấy. Cô viết là "Hy vọng Ngụy Kình quay về chủ tâm, làm một người tốt."

Hai người đi dạo không bao lâu liền quay về, Ngụy Kình đi tới chỗ của Khôn Tân.

Ngụy Kình vừa mới vào phòng, ly trà rơi xuống đất vỡ tan tành.

Khôn Tân rõ ràng đã nổi giận, gã nâng cao âm lượng: "Đã trôi qua lâu như vậy còn có thể xảy ra chuyện! Tao còn cần chúng mày làm gì nữa!"

Ngụy Kình nhàn nhạt hỏi: "Sao vậy?"

Giọng điệu của Khôn Tân trở lại bình thường: "Nhóm hàng lần trước các cậu đi giao xảy ra chuyện rồi, lão Bát mập bị bọn cảnh sát Myanmar tóm rồi."

Ngụy Kình hỏi: "Người của chúng ta có sao không?"

"Bị tóm 12 đứa." Khôn Tân nói xong cầm một ly trà pha nhấp một ngụm.

Ngụy Kình nói: "Lát nữa tôi sẽ cho người tới xử lý."

Khôn Tân cười: "May còn có cậu, A Kình."

Lúc Ngụy Kình trở về Ninh Sơ đang dựa đầu giường đọc quyển 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》.

Ninh Sơ nguớc đầu, hỏi: "Về rồi à"

Ngụy Kình "Ừ" một tiếng, đẩy cửa ra đi ra bên ngoài.

Anh trầm mặc đứng hút hai điếu thuốc xong lại đứng hóng gió một lát, lúc quay lại vẫn thấy Ninh Sơ đang đọc sách.

Ngụy Kình nói: "Sao chưa đi ngủ?"

"Chờ anh" Ninh Sơ nói xong khép sách lại đặt ở trên tủ đầu giường, cô nằm xuống nói một câu "Ngủ ngon" với Ngụy Kình rồi xoay người ngủ. Ngụy Kình cũng nói "Ngủ ngon."

Ninh Sơ nguyên đêm không chợp mắt, chính là đã nghĩ thông suốt một vấn đề ở trong lòng.

Tối hôm sau lúc Ngụy Kình trở về trên người nồng nặc mùi rượu và thuốc lá, Ninh Sơ đang ngồi trên giường đọc sách, thấy khuôn mặt phiếm đỏ của Ngụy Kình liền ngẩn ra trong chốc lát.

Ngụy Kình ngồi ở mép giường nhìn Ninh Sơ chăm chú.

Ninh Sơ còn chưa lên tiếng, Ngụy Kình đã lên tiếng trước, giọng nói của anh có chút khàn: "Em lại gần đây chút."

Ninh Sơ nhích lại gần.

Ninh Sơ hơi thắc mắc, còn không nhận ra khoảng cách hai người đang rất gần, cô vừa mới nói một chữ:"Sao_"

Mấy chữ còn lại nhanh chóng bị nuốt trở vào.

Ngụy Kình thuận thế hôn lên môi cô.

Tay trái Ngụy Kính cầm lấy cánh tay Ninh Sơ, Ninh Sơ cảm nhận được nhiệt độ nóng bóng ở lòng bàn tay anh, còn có mùi rượu và mùi thuốc lá trong miệng lúc này.

Nụ hôn rất ngắn ngủi, Ngụy Kình đứng dậy đi tắm, để lại một mình Ninh Sơ ngơ ngác ngẩn người ở đó.

Lúc Ngụy Kình quay lại lên giường rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, nhưng Ninh Sơ không cách nào ngủ được.

Nửa đêm Ngụy Kình tỉnh lại, nhớ lại chuyện vừa rồi, hai tay ra sức xoa mặt.

Anh cầm bao thuốc lá và bật lửa đẩy cửa đi ra bên ngoài hút thuốc.

Ninh Sơ mới ngủ được một lát, mơ mơ màng màng tỉnh dậy mang dép, đẩy cửa ra ngồi bên cạnh Ngụy Kình.

"Sao lại uống rượu thế?" Cô hỏi.

"Có chút tâm sự." Ngụy Kình nói.

Nói xong, Ngụy Kình hít một hơi khói sau đó phả ra một vòng khói.

Tay trái Ninh Sơ chống sàn gỗ nghiêng người sang hôn Ngụy Kình nhưng chỉ chạm môi lướt qua.

Ngụy Kình quay đầu nhìn cô, anh dập tắt điếu thuốc, hôn lại cô.

Ninh Sơ có chút hít thở không thông, Ngụy Kình tựa trán lên trán cô, để cô điều chỉnh lại hô hấp.

Giọng nói của anh vừa trầm vừa khàn, anh nói: "Anh sẽ giúp em báo thù Bạch Trà, yên tâm nhé."

"Một tháng, em đợi anh thêm một tháng, một tháng sau anh đưa em quay về thành phố Kinh Tân. Anh sẽ buông bỏ tất cả, chúng ta quay về sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau." Ngụy Kình nói.

Ngụy Kình lại trao cô một nụ hôn, hai người âu yếm từ bên ngoài đến mép giường, Ninh Sơ ngã xuống giường, cô nhìn thấy hai tay Ngụy Kình c** q**n áo, đè lên người cô.

Không biết là tại vì sao, Ninh Sơ cảm thấy rất nóng, cô giống như một con cá rời xa nước, hô hấp từng ngụm từng ngụm, sau đó không ngừng được lấp đầy. Ngụy Kình cũng lấm tấm mồ hôi, từng giọt mồ hôi chảy dọc rơi xuống.

Hôm sau vừa rạng sáng, Ngụy Kình đưa Ninh Sơ lên núi, anh nắm chặt tay Ninh Sơ, anh nhìn mộ bia cười nói: "Mẹ, Ninh Sơ là bạn gái của con. Qua một thời gian ngắn nữa bọn con sẽ quay về Kinh Tân, sau này không thể tới thăm mẹ được rồi."

Sau khi đưa Ninh Sơ quay về, Ngụy Kình đi tới cửa hàng trang sức, anh mua một sợi dây chuyền, rất đắt, nhưng cũng rất hợp với Ninh Sơ.

Mặt dây chuyền ở giữa vòng cổ có thể mở ra được, đó cũng là nguyên nhân anh chọn sợi dây chuyền này.

Sau khi anh có nhiệm vụ khác, mấy ngày liền đều không thấy trở về.

Buổi tối lúc anh vất vả mệt mỏi trở về, Ninh Sơ vẫn ngồi trên giường đọc quyển 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》.

Ngụy Kình cười, hỏi: "Sao vẫn còn đọc cái này thế?"

Ninh Sơ cũng cười: "Đọc xong thì thấy chán."

Ninh Sơ để quyển sách sang một bên, tán gẫu với Ngụy Kình.

Ninh Sơ ngồi xếp bằng trên giường nói: "Có phải anh không dùng điện thoại rất nhiều năm rồi không, em thấy người ở đây cũng không có điện thoại."

Ngụy Kình kéo tay cô nói: "Ừ, 7 năm rồi."

Ninh Sơ nói: "Sau khi trở về em sẽ chọn cho anh một cái thật xịn, sau đó sẽ dạy anh dùng như thế nào."

Ngụy Kình cười nói; "Được."

Ninh Sơ lại mang dép tung tăng xuống giường đi tìm giấy và bút, cô viết vài câu thơ lên giấy, cô cầm giấy ngồi bên cạnh Ngụy Kình đọc cho anh nghe.

"Thiên bất lão, tình nan tuyệt, Tâm tự song ty võng, Trung hữu thiên thiên kết." (*)

(*) Trích từ bài thơ Thiên thu tuế. Dịch nghĩa: Trời chẳng bao giờ già, Tình cũng khó mà đứt được, Lòng người dây tua có hai dải, Mà bên trong thì ngàn nút đan với nhau.

Ninh Sơ hỏi hắn: "Anh còn nhớ ngày đó treo dây cầu phúc không? Em cảm thấy các câu thơ này rất sánh đôi, còn có câu này."

"Xúc xắc lung linh hòa đậu đỏ, thương nhớ sâu đậm người biết chăng?"

Ninh Sơ chăm chú nhìn anh, nói: "Câu này nói rõ, em rất nhớ anh."

Ngụy Kình dán môi lên môi Ninh Sơ, bàn tay anh để phía sau đầu Ninh Sơ, Ninh Sơ thuận thế nằm xuống, quần áo bị ném xuống đất.

Một giờ đêm Ninh Sơ bị kiệt sức, Ngụy Kình nhặt quần từ dưới đất lên, từ trong túi móc ra một chiếc nhẫn đeo vào ngón tay Ninh Sơ, anh hôn một cái lên mu bàn tay Ninh Sơ, nói: "Đây là ba anh tặng cho mẹ anh. Chờ khi quay về sẽ mua cho em cái lớn nhất, đẹp nhất."

Anh ôm Ninh Sơ vào trong lòng.

Sau đó lại là một trận mây mưa điên cuồng.
 
Lòng Có Ngàn Nút Đan - Thư Tảo
Chương 3: Hoàn


Dạo này Ngụy Kình luôn bề bộn nhiều việc, mấy ngày mới về một lần.

Ninh Sơ đã đọc hết quyển 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》, lại đi tìm quyển khác đọc.

Cô đang tìm sách ở trong phòng sách, Ngụy Kình quay về.

Ngụy Kình nói dẫn cô đi lên chợ dạo một vòng.

Trên đường không khác gì mấy ngày trước, Ngụy Kình lại đưa cô tới quán ăn kia.

Anh hỏi Ninh Sơ: "Lần này có ăn gì khác không?"

Ninh Sơ lắc đầu, nói: "Cà ri với cơm đi."

Hai người ăn bữa cơm đơn giản rồi quay về.

Mới vừa đi đến cửa, thân hình Ngụy Kình liền áp sát tới, Ninh Sơ nhớ bọn họ làm từ ghế sô pha đến phòng bếp rồi kéo nhau về phòng ngủ, cô mệt gần chết.

Lúc ở trên giường, Ninh Sơ hỏi Ngụy Kình một câu: "Chúng ta liệu có xa nhau không?"

Ngụy Kình nói không biết.

Cô nói: "Nếu như có một ngày chúng ta đã định trước là sẽ xa nhau, vậy em mong đêm đó sẽ là một đêm triền miên, khiến anh không thể nào quên được."

Ngụy Kình cũng nói một câu, Ninh Sơ không hiểu.

Ngụy Kình nói: "Ninh Sơ, nếu ngày nào đó anh chết, đừng tới thăm anh, cũng đừng nhớ thương anh."

Lúc Ninh Sơ muốn ngủ Ngụy Kình đeo cho cô một sợi dây chuyền, anh nói: "Trong mặt dây chuyền có món đồ, sau khi trở về Kinh Tân giúp anh đưa nó cho một người tên Lưu Văn, địa chỉ là số 73 Dương Hạng."

Ninh Sơ không nhịn được hỏi anh một câu: "Anh không tự đi sao?"

Ngụy Kình: "Ông ấy không muốn gặp anh."

Ninh Sơ đồng ý.

Hôm sau Ngụy Kình đi chợ thấy hàng của Ba Kiệt, lúc tối trở về Ninh Sơ đã ngủ.

Ngụy Kình ngồi bên ngoài hút thuốc rất lâu.

Khi Ninh Sơ tỉnh lại chỉ thấy trên giường có một mảnh giấy nhăn nhúm.

Mảnh giấy viết: "Đi ra ngoài làm nhiệm vụ."

Chuyến này đi ra ngoài lại là rất lâu, lúc Ngụy Kình quay về Ninh Sơ vẫn đang đọc quyển 《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》.

Ninh Sơ thấy anh quay về đang muốn mở miệng nói chuyện, thế nhưng Ngụy Kình lại lên tiếng trước: "Anh sẽ không trở về."

Năm chữ này giống như giáng một gậy vào đầu Ninh Sơ.

Cô nghe thấy mình bình tĩnh nói ra hai chữ: "Tại sao?". "Không muốn trở về, anh không bỏ được nơi này, xin lỗi." Ngụy Kình nói.

Vẫn là ý muốn làm dân m* t**, Ninh Sơ nghĩ.

Cô mở miệng lần nữa: "Cho nên anh là đang ngầm thừa nhận giữa chúng ta nên kết thúc sao?"

Ngụy Kình không trả lời.

Bầu không khí bế tắc hồi lâu, Ngụy Kình nói: "Sáng sớm mai em lên chợ đi tìm Ba Kiệt, ở tiệm thuốc lá bên cạnh quán ăn. Ông ta sẽ đưa em trở về."

"Tối nay anh sẽ ngủ ở sô pha." Nói xong câu này Ngụy Kình liền đi ra ngoài.

Đến khi Ngụy Kình quay lại liền nhìn thấy Ninh Sơ đang làm ổ trên sô pha.

Ngụy Kình trầm mặc ôm cô lên giường đắp kín chăn, lúc gần đi anh quay đầu nhìn Ninh Sơ một lát, sau đó anh ngồi ở bên ngoài cầm bút viết gì đó, tờ giấy nhét vào trong túi, lần anh rời đi này cũng không quay đầu lại nữa.

Hôm sau Ninh Sơ tỉnh dậy đi tìm Ba Kiệt theo như lời Ngụy Kình nói, Ba Kiệt cười nắm tay cô.

Sau đó...cái gì cô cũng không nhớ được nữa, khi cô tỉnh lại phát hiện cô đang ở trong nhà của mình.

Ninh Sơ suy nghĩ lại một chút, cô đi gặp Ba Kiệt, chuyện sau đó liền không nhớ gì nữa.

Tại sao Ba Kiệt muốn làm cô bất tỉnh?

Cô cất nghi vấn đi đến phòng khách nhìn đồng hồ, cô quay lại phòng đổi quần áo rồi cầm một ít tiền mặt đi ra cửa.

Hơn một tháng không trở lại cô có cảm giác dường như đã qua mấy đời.

Cô đi tới cửa hàng mua điện thoại, nhét sim dự bị vào điện thoại, gọi điện cho Cao Gia Minh trước.

Bên kia rất nhanh nhận máy.

Cao Gia Minh hỏi: "Tỉnh rồi?"

Ninh Sơ có chút ngờ vực: "Cậu biết tôi trở về à?"

"Ừ, một tháng trước có một người tên Ba Kiệt liên lạc với bọn tôi, nói cậu ở Myanmar, sẽ nghĩ cách đưa cậu trở về."

"Ba ngày trước, anh ta nhờ người đưa cậu về, Vương Lan đưa cậu trở về nhà."

Cô liếc nhìn ngày tháng, ngày 22 tháng 8.

Nói như vậy, cô ngủ ba ngày.

Một lát sau, cô cúp điện thoại.

Cô nhớ tới Ngụy Kình.

Ở Myanmar hơn một tháng giống như một giấc mơ vậy, cô nhìn hoàn cảnh xung quanh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Cô nhớ tới lời nói của Ngụy Kình, cô sờ dây chuyền ở cổ, bắt xe đi Dương Hạng.

Cô ấn chuông cửa số nhà 73 một cái, không có ai.

Cô lấy điện thoại ra nhìn, bốn giờ chiều, có lẽ vẫn đang đi làm.

Ninh Sơ lại ra ngoài đi dạo một vòng rồi quay trở lại, cô ấn chuông cửa lần nữa, lúc này có người ra mở cửa.

Cô nhìn người đàn ông tầm năm, sáu chục tuổi trước mặt, sắc mặt hòa nhã, hỏi: "Xin chào, xin hỏi ông là Lưu Văn sao?"

Ông ta gật đầu: "Đúng, sao vậy?"

Ninh Sơ mở mặt dây chuyền ra, bên trong là một cái usb mini, vô cùng nhỏ, cô đưa nó cho Lưu Văn nói: "Đây là Ngụy Kình bảo tôi giao nói cho ông."

Vẻ mặt Lưu Văn biến đổi chỉ nói một tiếng "Cảm ơn."

Myanmar, ngày 19 tháng 8, cảnh sát Myanmar lấy được vị trí chỗ ở của Khôn Tân, toàn lực quét sạch.

Đến đây, trùm buôn bán thuốc phiện đứng đầu thế giới bị bắt, thế giới được yên bình trong một thời gian.

Ngày 23 tháng 8, Trung tâm cai nghiện m* t** thành phố Kinh Tân.

Hai nhân viên quản lý thầm thì to nhỏ trong nhà vệ sinh.

A: "Người số 19 ngày đó lúc bị đưa tới dọa chết tôi rồi."

B: "m* t** này khó cai mà, không ai có thể cai được."

A: "Nghe nói anh ta ở Myanmar 7 năm lận, cậu nói xem một kẻ buôn m* t** sao lại còn muốn vào trung tâm cai nghiện m* t** chứ?"

B: "Không biết cậu nhìn thấy chưa, anh ta xin giấy và bút, mỗi ngày đều viết đi viết lại lên giấy hai câu, là câu thơ cái gì mà đậu đỏ rồi còn có cái gì mà trong lòng có ngàn nút đan, hút m* t** hút đến điên loạn luôn rồi."

Nói mấy câu xong hai người cũng không thảo luận nữa, im bặt không lên tiếng.

Có người tới thăm.

"Hay là đưa cô ấy tới đây thăm cậu nhé, không cần gặp mặt trực tiếp, chỉ để cậu nói chuyện thôi?" Người đàn ông nói.

Phía bên kia nói: "Cút, đừng tới nữa."

"Ấy, cậu cứ như vậy cũng không phải là cách đâu, mấy năm nay tính khí càng lúc càng nóng nảy thế?"

"Tôi nói đừng tới đây nữa! Cút càng xa càng tốt!" Bên kia gầm lên giận dữ.

Ngụy Kình khụy dưới đất há miệng thở gấp, lại là loại cảm giác đó.

"Ninh Sơ, đưa anh về nhà...Anh muốn về nhà..." Ngụy Kình run rẩy tay cào tường, ngón tay mài rách, máu dính vào xi măng trên tường.

Anh quỳ xuống mép giường, đầu đập vào tường, mồm luôn lẩm bẩm "Ninh Sơ, anh muốn về nhà."

Trên khuôn mặt đẹp trai lúc này chỉ còn sự thống khổ cùng vặn vẹo.

Mãi đến khi cánh tay anh không còn sức rũ xuống, biểu cảm trên mặt mới từ từ giãn ra.

Anh mò tìm một hòn đá sắc nhọn dưới gầm giường cứa mạnh vào cổ tay mình.

Anh chậm rãi nhắm mắt, từ từ thiếp đi.

"Nếu như có một ngày chúng ta định trước sẽ xa nhau, vậy em hy vọng đêm đó là một đêm triền miên. Khiến anh vĩnh viễn không thể nào quên được."

"Thiên bất lão, Tình nan tuyệt, Tâm tự song ty võng, Trung hữu thiên thiên kết."

"Cho nên anh đang ngầm thừa nhận giữa chúng ta nên kết thúc sao?"

"Ninh Sơ, nếu ngày nào đó anh chết, đừng tới thăm anh, cũng đừng nhớ thương anh."

Chỉ cần em không tới nhìn anh lần cuối, anh vẫn sẽ luôn là người táo bạo và tràn đầy năng lượng, vẫn sẽ luôn khỏe mạnh.

A và B lại đang nói chuyện.

B: "Người kia chết rồi, hắn tên Trần Kỳ, đến từ bộ phận công an thành phố Kinh Tân, làm việc tại Cục m* t**, nghe nói 30 tuổi, ẩn nấp trong chỗ Khôn Tân ở Miến Điện 7 năm liền."

A: "Nghe nói hắn tự sát."

B: "Ừ. Không phải tin đồn nói là hắn có quan hệ rất tốt với Khôn Tân sao? Sau khi thân phận của hắn bị bại lộ, Khôn Tân nổi cơn tam bành liền chích m* t** vào người hắn, tình nghĩa 7 năm không còn gì nữa, nhưng Khôn Tân cũng không hành hạ gì hắn cả."

A: "Dính vào m* t** đã đủ khiến người ta sống không bằng chết rồi, Khôn Tân chính là cố ý."

B: "Hazzz"

Buổi tối ngày 23, Ninh Sơ nhận được chuyển phát nhanh trong nội thành, bên trong chứa một phong thư, cô vứt bỏ bọc hàng, mở bức thư ra sửng sốt thật lâu.

Là chữ viết của Ngụy Kình.

Ninh Sơ:

Bức thư này là muốn nói cho em một số chuyện, thuận tiện tán gẫu đôi ba câu.

Lần đầu tiên nhìn thấy em và cứu em, anh muốn tìm thời cơ thích hợp để đưa em trở về nước, sau đó không có cơ hội chỉ có thể trì hoãn hết lần này đến lần khác, cho đến khi em nhìn thấy bức thư này.

Anh không nghĩ tới anh sẽ yêu em, cũng không nghĩ tới anh sẽ có một khoảng thời gian ấm áp ngắn ngủi như vậy, em không biết anh đã vui đến nhường nào đâu.

Từ lúc em tới nơi này, Myanmar cuối cùng cũng trở nên không còn nhàm chán nữa, nhất là lúc em ở bên cạnh anh.

Được rồi, thật ra thì anh là một cảnh sát, khi em thấy bức thư này, anh nhất định đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Em biết không, em đối với anh mà nói, em muốn anh làm một người tốt, em không bài xích anh, anh thật sự không ngờ, anh cứ như vậy mà yêu em.

Thấy em luôn coi anh là dân buôn m* t**, anh thiếu chút nữa buột miệng nói ra thân phận thật của mình.

Chưa từng ngờ tới, thứ đầu tiên đến lại là sự chia cách của đôi ta, anh buộc lòng phải làm vậy.

Bởi vì bước ngoặt cuối cùng anh không nắm chắc được, em là một cô gái tốt, anh không thể làm liên lụy em.

Cho nên anh bảo Ba Kệt sai người đưa em về Kinh Tân.

Anh cũng từng nói, nếu như có một ngày anh chết, em đừng tới thăm anh, cho dù là hy sinh hay bệnh chết, hoặc là những thứ khác, anh không muốn em tới.

Như vậy, ấn tượng của em đối với anh vĩnh viễn dừng lại lúc ban đầu.

Ninh Sơ, còn có, câu thơ em dạy anh anh đã thuộc rồi, cũng rất thích.

Thành phố Kinh Tân rất tốt, em phải sống hạnh phúc nhé, chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.

Ninh Sơ, nhớ giây phút hạnh phúc anh đem đến cho em.

Thật xin lỗi.

21.08.2002

Ngụy Kình không ký tên.

Ninh Sơ cầm bức thư tới Cục Cảnh sát tìm Ngụy Kình.

Đúng lúc Lưu Văn ở cửa Cục Cảnh sát chạm mặt Ninh Sơ, hỏi: "Cô gái, cô tới đây làm gì?"

"Tôi tìm Ngụy Kình, anh ấy không phải là một cảnh sát sao?" Ninh Sơ nói.

Lưu Văn cười: "Đúng vậy, có điều chuyến đi này của cậu ta cần phải giữ bí mật, cậu ta ở đâu tôi cũng không biết."

Ninh Sơ nói cảm ơn rồi rời đi.

Cô nhớ lại tất cả ở Myanmar.

Cô nghĩ tới hai câu nói kia.

"Ninh Sơ, nếu ngày nào đó anh chết, đừng tới thăm anh, cũng đừng nhớ thương anh."

"Thành phố Kinh Tân rất tốt, em phải sống hạnh phúc nhé, chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa."

Sẽ không gặp lại nhau nữa là theo nghĩa nào?

Ninh Sơ buộc mình không suy nghĩ thêm nữa, như vậy cũng chả có tác dụng gì.

Cứ coi như đó là một giấc mơ đi.

Một giấc mơ tuyệt đẹp.

Mà trong đó có một vị khách qua đường xâm nhập vào giấc mơ của cô.

[Hoàn]
 
Back
Top Bottom