Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền không phải lúc nào cũng là âm thanh của sự tự do.
Đối với tôi, Trần Vũ, một bác sĩ pháp y trẻ vừa tốt nghiệp vài tháng và được điều đến khu phố này lần đầu tiên.
Một khu phố ven biển thơ mộng, êm đềm đẹp như tranh vẽ.
Làm tôi cứ ngỡ mình sẽ được tận hưởng những khoảnh khắc trong lành và chỉ giải quyết vài ba vụ án nho nhỏ.
Nhưng..
điều đón chờ tôi lại là một vụ án kinh khủng, tởm lợm khiến cho mọi suy nghĩ về ngành tôi lựa chọn, đều tan biến.
Chương 1 : Tác phẩm chết
10:30 phút tối
Dưới ánh đèn pin lờ mờ của đội tuần tra ven biển, "nó" nằm đó.
Đó không còn là một cơ thể người hoàn chỉnh.
Biển cả có cách riêng để nhào nặn lại cái chết.
Nước muối nồng nặc và sự bào mòn của dòng chảy đã biến làn da của nạn nhân thành một lớp màng trắng bệch, nhăn nheo và mủn ra như giấy ngâm nước lâu ngày.
Có viên cảnh sát mới định chạm vào xác.
Tôi chạy đến ngăn: "Đừng chạm bằng tay trần", tôi bảo.
Vì theo những gì tôi được dạy từ thầy, các khâu mở đầu trước khi chạm vào tử thi ta cần có bao tay bảo hộ, tránh làm mất đi những chứng cứ giúp phá vỡ nút thắt cho vụ án sau này.
Tôi quỳ xuống bãi cát ẩm và bắt đầu tiến hành khám nghiệm, mùi tanh nồng của rong rêu thối rữa hòa quyện với mùi đặc trưng của xác chết đang phân hủy tạo nên một mớ hỗn độn kinh khủng sộc thẳng vào mũi.
Khiến tôi, tái mét và chạy sang một góc để nôn thóc nôn tháo.
Nước mắt, nước mũi hoà vào nhau chảy xuống khi tôi nôn khan...Thật quá sức tưởng tượng cho một sinh viên như tôi.
Bỗng, tôi nghe giọng hơi trầm của một người đàn ông, chắc có lẽ là cảnh sát khu vực.
"Thật là kinh tởm...ai lại đi làm việc này chứ".
Giọng nói ấy lại hướng về phía tôi :"Này, xin chào.
Cậu là lính mới à?
Lần đầu trải nghiệm nhỉ?
"
Tôi quay phắt sang nhìn, tay lau đi những giọt nước tèm nhem trên mặt và...cả trên miệng.
Mắt tôi mở to.
Thật sự không thể tin đây lại là Chí Hạo, anh ta khá nổi tiếng trong giới pháp y, mọi giấu vết, các hiện tượng kì lạ trên người các nạn nhân, kinh dị cách mấy thì qua tay anh ta lại trở thành chiếc chìa khoá độc nhất để đưa những kẻ thủ ác ra ngoài ánh sáng.
"Ah...
Chào anh!
Tôi là Trần Vũ".
Tôi lúng túng chào anh ta.
Tôi nghĩ thầm :"Có anh ở đây có lẽ tôi sẽ học hỏi được khá là nhiều".
Anh ấy nhìn rồi gật đầu sau đó quay lại hiện trường.
Vẻ mặt nghiêm túc hẳn đi.
Anh nhận lấy bao tay từ viên cảnh sát.
Rồi khụy xuống đặt tay lên xem xét.
Anh nheo mày.
"Nạn nhân bị mất toàn bộ phần hàm dưới—không phải do cá rỉa, mà là vết dao cắt, lần đầu thấy đấy...vết cắt rất ngọt, và dứt khoát như đã lặp lại điều này hơn ngàn lần".
Tôi tiến lại gần cúi xuống theo, quả thật là vậy nhưng còn đáng sợ hơn tôi nghĩ.
Khi tôi dùng kẹp y tế mở rộng lồng ngực đã bị thối rữa của nạn nhân ra theo lời Chí Hạo, viên cảnh sát liền dùng đèn chiếu rọi vào làm sáng rực khoang bụng...Như có tia lửa xuyên dọc sống lưng khiến tôi ớn lạnh.
Thay vì các cơ quan nội tạng thông thường, thì bên trong nạn nhân lại được lấp đầy bởi hàng nghìn vỏ ốc nhỏ xíu, sắc nhọn.
Chúng được xếp đặt một cách tỉ mỉ, ngăn nắp đến mức điên rồ, như thể một nghệ nhân đang cố tình tạo ra một tác phẩm trưng bày để thách thức tổ trọng án.Điều kì lạ hơn là...
Giữa đống vỏ ốc đó, một vật thể lạ lấp lánh nằm ngay ngắn và chói lên khi ánh đèn rọi vào.
Tôi theo lời anh thận trọng gắp nó ra và đưa Chí Hạo, anh cầm lấy rồi ngắm nghía, anh nói:
"Đây là một chiếc nhẫn cưới lấp lánh, khắc tên nạn nhân".
"Tên gì vậy?"
Tôi tò mò.
"Là Vương Ninh"
"Vương Ninh?"
Gió biển tạt mạnh vào mặt, mang theo vị mặn đắng.
Tôi nhìn ra đường chân trời đen kịt, nơi những con sóng vẫn lầm lì xô vào bờ.
Tôi nheo đôi mắt nhìn xa xăm.
Không thể tin được...loại chuyện kinh khủng như vậy, lại có thể diễn ra trên thành phố ven biển xinh đẹp như này.