Cập nhật mới

Khác Lời từ biệt sau cuối

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398257209-256-k839888.jpg

Lời Từ Biệt Sau Cuối
Tác giả: shinakimi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hoài và Thương là một cặp tình nhân.

Họ ở bên nhau hiển nhiên như bầu trời và mặt đất, như những điều tự nhiên nhất trên thế gian này.

Thế nhưng, sự mất tích bí ẩn của Thương khiến cho Hoài phải bắt đầu hoài nghi rằng: liệu mình có thật sự hiểu người bên gối hay không, và rốt cuộc anh đã đi đâu?

Liệu những manh mối mà cô tìm kiếm sẽ dẫn đến một sự thật mà cô hằng mong đợi?



ngontinh​
 
Lời Từ Biệt Sau Cuối
Lời từ biệt sau cuối


Lời từ biệt sau cuối.

Hoài mở cửa phòng trọ, không khí được hun bởi cái nóng cả ngày và giữ lại bên trong tràn ra ngoài, đập vào người cô.

Hoài vội vàng mở cánh cửa sổ đã đóng chặt cả ngày để hơi nóng thoát ra, thế nhưng cái cửa vẫn không nhúc nhích dù gân xanh trên tay Hoài đã nổi cả lên, mặt cô cũng trở nên đỏ lựng, Hoài làu bàu:

“Cái bản lề chết tiệt!”

Rồi cô gọi lớn:

“Thương, anh mau lại đây mở cửa giúp em với!”

Hoài vẫn loay hoay với cánh cửa, chờ đợi một sức lực mạnh mẽ giúp mình đẩy nó mở toang.

Thế nhưng qua một lúc lâu, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Hoài khẽ thở dài, bỏ mặc cánh cửa sổ cứng đầu, bật quạt máy lên rồi bước ra bậc cửa ngồi bệt xuống, đưa mắt nhìn ra vườn hoa đối diện phòng cô.

Khu nhà trọ này vô cùng cũ kỹ, đường nước hay bị hỏng, điện cũng hay quá tải, đến cả bản lề cửa cũng rỉ sét hết, thế nhưng Hoài lại vô cùng yêu thích vườn hoa lớn trước dãy phòng trọ của cô.

Chủ nhà đã trồng nhiều bụi dâm bụt và tường vi, những loài cây ra hoa quanh năm.

Lúc nào chúng cũng rực rỡ, đẹp đến mức chỉ cần nhìn cũng cảm thấy thư thái cả cõi lòng.

Không chỉ đẹp, mà khoảng sân này còn có nhiều lợi ích.

Những người thuê phòng trọ có thể trồng ở đây các loại rau thường dùng, như hành, ớt, húng quế, bạc hà.

Thậm chí, cô Linh, người ở cách phòng Hoài hai căn, còn làm cả một cái giàn để trồng mướp và mồng tơi, phía dưới giàn là khóm dọc mùng xanh tốt khiến ai ai trong khu nhà trọ đi ngang cũng chỉ ao ước có thể vặt trộm vài bẹ môn để làm bát canh chua cho bữa tối.

Và cô gái ở cách vách phòng Hoài, Mỹ, cũng không ngoại lệ.

Mỹ vừa đi làm về, dù cùng tan làm, nhưng có vẻ cô nàng đã ghé tạp hóa mua vài thứ để nấu thức ăn nên về trễ hơn Hoài một tý.

Lúc đi ngang cửa phòng đóng kín của cô Linh, Mỹ nhanh tay ngắt hai bẹ dọc mùng cho vào giỏ, rồi dửng dưng như không về phòng.

Mặc kệ nhiệt độ trong phòng mình không khác bếp lò là bao, Mỹ cũng đóng kín cửa lại, chẳngchừa lấy một khe hở.

Hoài đưa mắt nhìn nhựa trắng chảy ra từ vết ngắt của bụi dọc mùng.

Cô cảm thấy nó cũng giống như trái tim cô lúc này vậy, từng chút từng chút cảm xúc cứ rỉ ra theo một vết xước nào đó mà cô chẳng thể nào phát hiện ra.

Cuối cùng, trong cô chỉ còn lại sự trống rỗng.

Cô vẫn nhớ cách đây hai tháng, cô cũng đang ngồi ở chỗ này, lên án hành vi ăn trộm bánh bị lỗi bán ra ngoài của đồng nghiệp cho Thương nghe.

Mặc kệ bộ dáng giả vờ gật đầu thiếu kiên nhẫn của anh, cô vẫn thao thao bất tuyệt:

“Cho dù có đói rách thì vẫn không thể làm như thế, thêm bớt một hai trăm ngàn cũng chẳng làm mình giàu thêm được!”

Lúc đó, Thương chỉ cười nói:

“Vài trăm ngàn không giàu thêm được, nhưng mà có thể làm cho một gia đình qua cơn đói đấy em!”

Hoài khịt mũi:

“Nói như anh vậy, chỉ cần mình có nỗi khổ thì có thể sai lầm sao?”

Thương lắc đầu, giọng anh đều đều:

“Không phải là có thể sai, chỉ là cái sai đó có thể được cảm thông.

Ra tòa vẫn có tình tiết giảm nhẹ mà em!”

Hoài không nói gì, nhưng trong lòng vẫn không thể đồng ý với anh ấy, đúng thì là đúng, sai thì là sai.

Thế nhưng bây giờ, nhìn thấy khuôn mặt tức tối của cô Linh khi phát hiện rau của mình bị người ta hái trộm, Hoài vẫn không cảm thấy điều gì.

Hóa ra tinh thần chính nghĩa của một người có thể mất đi như vậy.

Cô cụp mi che giấu ánh mắt vô cảm của mình, rồi đi vào phòng.

Không khí trong phòng Hoài bây giờ có vẻ đã mát hơn đôi chút, có thể đóng kín cửa lại được rồi.

Hoài định về nhà sẽ nấu ăn, thế nhưng nhìn đôi dép nam đi trong nhà cạnh cửa, hàng áo sơ mi treo ngay ngắn trên sào, cô lại nhớ anh kinh khủng, chẳng thiết làm gì.

Cô bước đến cạnh sào, ôm lấy chiếc áo sơ mi màu xanh mà anh hay mặc rồi leo lên giường.

Nằm cuộn mình như một con tôm khô, Hoài siết chặt áo của Thương trong lòng, rầu rĩ lẩm nhẩm một mình:

“20/10 rồi mà anh chưa về, anh đi lâu quá!”

Ngày hôm sau, Hoài nhận được một bó hoa hồng đỏ thắm to đến mức cô phải ôm chứ không thể nào cầm hết được cùng với một tấm thiệp được gửi từ Thương: Mừng ngày 20/10 muộn, em yêu.

Thế nhưng, thay vì vui vẻ vì được tặng hoa, mặt Hoài lập tức méo xệch, đến mức những đồng nghiệp kế bên cũng không ngờ một người luôn ôn hòa như Hoài có thể có một vẻ mặt khó coi đến mức như vậy.

Hoài ngay lập tức gọi điện thoại cho Thương.

Như mọi khi, bên kia đầu dây đổ chuông hồi lâu vẫn không bắt máy.

Kể từ khi Thương đi công tác, máy của anh chưa bao giờ gọi được.

Chừng năm phút sau, Thương nhắn tin tới:

Chuyện gì vậy?

Anh không bắt máy được!

Hoài cố gắng bình tĩnh gõ từng chữ:

Anh hết thương em rồi!

Thương im lặng một lúc rồi mới trả lời:

Sao thế?

Không thích hoa anh tặng à?

Hoài:

Không lẽ anh quên là em không thích hoa hồng à?

Còn mua cả một bó to!

Đúng vậy, cô không thích hoa hồng.

Chuyện này người khác có thể không biết, thế nhưng Thương không thể nào không biết.

Vì chính vào ngày sinh nhật lần thứ 16 của cô, mẹ anh đã dùng chính bó hoa hồng mà cha cô mua tặng cô, vừa đánh vừa mắng mẹ con cô là đồ hồ ly tinh.

Gai từ hoa hồng đã làm xước khuôn mặt cô.

Từ ngày hôm đó, cô đã mang một nỗi ám ảnh cực kỳ lớn với hoa hồng.

Thương chưa bao giờ mua hoa hồng tặng cho cô.

Thương lại im lặng một lúc nữa.

Lúc sau, khi Hoài đã quay trở về làm việc, gần như cơn giận đã nguôi ngoai- nhất là khi những đồng nghiệp nữ cứ xuýt xoa ngưỡng mộ bó hoa của Hoài – thì Thương mới gửi một tin nhắn tới, nói:

Anh xin lỗi, cửa hàng chỉ còn mỗi hoa hồng là đẹp nhất thôi.

Em tha lỗi cho anh nhé.

Mặc dù đã nguôi giận, nhưng Hoài vẫn cứ có cảm giác gì đó là lạ.

Cô vừa định nhắn tin trả lời thì giọng quản lý đã oang oang khắp cả căn phòng:

“Đi làm mà suốt ngày dùng điện thoại, suốt ngày bấm bấm, các chị bấm có ra sản phẩm không, từ mai trong lúc làm việc tắt điện thoại cho tôi!”

Tim Hoài thót lên một cái, vội giấu điện thoại vào trong túi áo, đứng lên định xin lỗi thì một giọng nam đã lí nhí:

“Tôi xin lỗi, đột nhiên mẹ tôi dưới quê gọi cho nên…”

Là Huy – một chàng trai làm cùng bộ phận với Hoài.

Bình thường bọn họ cũng không thường nói chuyện với nhau, nên cô cũng không nhận ra sự tồn tại của anh ta cho đến ngày hôm nay.

Quản lý giơ tay ra hiệu cho Huy ngồi xuống.

Rồi tiếp tục đi kiểm tra nơi khác, vừa đi vừa lèm bèm:

“Đàn ông con trai, hở tý là mẹ mẹ, hèn gì từng tuổi này còn chưa có lấy một người yêu cho đàng hoàng!”

Hải – người ngồi cạnh Huy, cũng là người trong cùng bộ phận lớn tiếng nói:

“Anh nói gì thế, Huy có người yêu rồi đấy nhé, Loan đấy!”

Đám đàn ông xung quanh lập tức cười ồ lên.

Loan cũng là công nhân làm trong nhà máy này.

Cô ta có một bí mật công khai : đó là làm cái nghề nguyên thủy nhất trên thế giới này.

Ban đêm, phòng cô ta luôn bật một ngọn đèn ngủ màu hồng.

Và cứ mỗi một đêm, một người đàn ông khác nhau lại đến phòng Loan.

Huy bị Hải vạch trần như thế, nhưng cũng chẳng thế nói gì, chỉ có thể xấu hổ cúi gằm mặt xuống bàn.

Nhưng Hải lại được nước lấn tới.

Anh ta giật lấy điện thoại của Huy, đọc to tin nhắn:

“Em nhớ anh quá, mau về với em đi!”

Hải cười hô hố “Mẹ của mày cũng nhõng nhẽo quá đấy!

Sao hả chừng nào về với em kìa.

Mau nhắn tin nói mẹ tắm rửa sạch sẽ thơm tho ráo nước chờ mày về đi!”

Hoài hơi giật mình, vì tin nhắn đó giống hệt tin nhắn mà cô vừa mới gửi cho Thương.

Có điều tin nhắn này cũng khá bình thường, có lẽ cô gái nào cũng làm nũng với người yêu như thế thôi.

Hoài nhanh chóng bỏ chuyện này ra sau đầu.

Cô không thích Huy.

Không phải vì anh ta trông nhút nhát, cũng không phải vì chiếc áo thun cũ kỹ sờn cả cổ áo của anh ta, mà là vì ánh mắt nhìn cô của anh ta quá đỗi kỳ lạ.

Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Ánh nhìn thèm khát đó khiến cho cô cảm thấy khó chịu, không muốn nhìn anh ta lâu thêm một chút nào, cũng không muốn để chuyện của anh ta vào trí nhớ của mình.

Tối đó về nhà, tài khoản của Hoài báo đã được chuyển vào hai triệu đồng, với ghi chú là Chúc ngày phụ nữ Việt Nam muộn vui vẻ.

Mỗi dịp lễ tết Thương đều tặng quà và chuyển tiền cho Hoài.

Hoài cũng nhận lấy một cách tự nhiên, chưa từng một lần ngại ngần, cũng chưa từng nghĩ tới việc sẽ tặng gì lại cho anh.

Cô cứ như vậy, sống bên cạnh anh như một nàng công chúa.

Thương thường hay nói rằng để cô phải đi làm công nhân như thế này là lỗi của anh, chỉ cần anh có gì, anh sẽ cho cô hết, chỉ cần sau này đủ tiền, anh sẽ để cô sống sung sướng không cần đụng đến móng tay.

Hoài quăng điện thoại sang một bên:

“Nhưng hai tháng rồi anh vẫn không về, đồ tồi tệ!”

Hoài đột nhiên nhớ đến những lời dung tục của Hải nói.

Cô lại cầm điện thoại lên, bước vào phòng tắm.

Khác với vẻ ngoài đạo mạo và những lời nói đầy chính nghĩa của mình, Thương rất thích làm những trò nhục dục với cơ thể của cô.

Trong căn phòng trọ này, bọn họ đã ân ái ở khắp mọi nơi, từ trên khuông bếp, dưới sàn nhà, trên bàn làm việc, trên giường, trên vách tường, trên cửa.

Và anh thích nhất là trong nhà tắm.

Anh thích nhìn làn da trắng ngần của cô dần đỏ lên dưới ánh đèn sáng được hắt lên bốn phía gạch men lót phòng tắm, thích nhìn dòng nước mát mẻ tưới lên cơ thể cô nóng giẫy run rẩy.

Hoài cởi áo, nhẹ nhàng chà rửa khắp cơ thể mình, cứ như một lát nữa, bọn họ sẽ lại ân ái.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, khuôn ngực trần của Hoài hiện rõ trên màn hình điện thoại, không hề che giấu điều gì, từ làn da trắng mịn đến đầu ngực nhỏ đỏ hồng đầy mời gọi.

Cô gửi khung cảnh đó cho Thương, với một dòng tin nhắn:

Em đang tắm, nhớ anh quá!

Bên kia, Thương lập tức trả lời:

Em là m g vaajy

Hoài bật cười, đã ở bên cạnh nhau bao lâu, anh ấy vẫn bối rối à.

Không đợi Hoài kịp trả lời, bên kia lại lập tức gửi tin nhắn tới:

Chụp thêm cho anh vài tấm nữa đi, anh nhớ em quá!

Hoài nhìn tin nhắn của anh Thương, tưởng tượng ra khuôn mặt anh ấy háo hức trông chờ cô gửi hình cho.

Cô tạm hài lòng, lau khô người rồi mặc quần áo vào.

Gửi một tin nhắn đáp lễ:

Em hết nhớ anh rồi, làm sao đây.

Em đi ngủ.

Tối đó, Hoài cảm thấy thật ra việc anh không ở cạnh cô cũng không phải quá bất tiện, chí ít cô có thể chọc ghẹo anh như thế này, cũng thú vị lắm.

Hoài đánh một giấc ngon lành không mộng mị đến sáng.

****

Lại một tháng nữa trôi qua, đã tròn hai tháng Thương không về nhà, dù anh vẫn định kỳ gửi tiền và quà, nhắn tin với Hoài mỗi đêm, nhưng càng ngày cô càng cảm thấy kỳ lạ.

Nhất là khi gọi điện cho anh, anh không bao giờ bắt máy, anh luôn lấy lý do là bận.

Chat video với anh cũng không được vì điện thoại nah bị hư camera.

Cô cứ cảm giác có một cái gì đó ngăn cách giữa anh và cô.

Nỗi bất an trong cô ngày càng lớn.

Cô nhớ đến những khó khăn mà bọn họ đã trải qua từ khi ở bên nhau.

Có khi nào người nhà đã tìm thấy anh nên ngăn cản không cho anh gặp cô không?

Thương mang tâm trạng lo lắng bồn chồn nên cũng không muốn đi làm, cô nhắn tin báo bệnh xin nghỉ cho trưởng nhóm rồi nằm trong nhà cố gắng nghĩ cách để gặp Thương.

Cô nhắn tin cho anh:

Chừng nào anh về?

Em đi thăm anh nhé, dù sao thì việc làm công nhân cũng đầy mà, xin đi làm lúc nào chẳng được!

Thương lập tức trả lời:

Anh sắp về rồi, em đừng lo!

Hoài lại càng nghi ngờ hơn, hôm qua anh còn nói là anh bận rộn mà, tại sao vừa nghe nói cô đến thăm thì anh lại bảo rằng sắp về.

Anh đang tránh né cô sao?

Cô hỏi thẳng:

Có phải anh đã gặp ba không?

Bên kia im lặng.

Hai tiếng sau, Hoài mới nhận được tin nhắn hồi âm.

Một tin nhắn khiến cho Hoài dường như chết đứng tại chỗ.

Ừa, anh mới gặp ba.

Ba có hỏi thăm em nữa, bảo anh lần sau dắt em về.

Cha sẽ không bao giờ tha thứ cho cả anh và cô.

Ông ta thà rằng bọn họ chết đi.

Lúc đầu Hoài còn cảm thấy ngờ ngợ, nhưng cuối cùng cô đã có thể chắc chắn, người đang dùng danh nghĩa của Thương nhắn tin cho cô hai tháng qua không phải là anh.

Nói cách khác, những lời nói âu yếm, những tấm hình riêng tư cô đã chia sẻ kia không đến tay Thương, mà đã bị một người khác xem.

Một người không hề biết gì về chuyện của Hoài và Thương.

Nhưng nếu người đó không phải là Thương, vậy thì anh đã đi đâu.

Suốt hai tháng trời anh đã làm gì, sao anh không liên lạc với cô.

Tại sao anh lại để tài khoản của mình lọt vào tay một người xa lạ.

Hay chính kẻ đó đã làm hại anh?

Hoài là một người con gái yếu đuối.

Cô sợ ma, sợ tối, sợ lạnh, sợ nóng, sợ đói, sợ phải ở một mình.

Cô mong manh đến độ Thương luôn bảo rằng nếu không có anh, cô làm sao có thể sống nổi Đúng vậy, sao anh lại có thể để cho cô sống một mình ở nơi hỗn tạp như thế này đến hai tháng.

Chắc chắn là anh đã bị hại rồi.

Một ngọn lửa rừng rực bốc lên từ trong tim Hoài.

Cô cảm thấy lúc này toàn bộ tế bào trong người mình đều như bị thiêu rụi.

Chỉ còn một ý niệm duy nhất còn sót lại khiến cô còn có thể bình tĩnh mà hít thở: Cô phải đi tìm Thương.

Ngày hôm sau, Hoài nghỉ làm.

Cô nằm trên giường ngủ cả ngày, không buồn cả ăn uống.

Chập tối thì cô tỉnh lại, lồm cồm bò dậy bước vào phòng tắm tắm rửa.

Cô chà rửa cơ thể thật kỹ càng, cả móng tay móng chân cũng cọ qua một lượt.

Tắm xong, Hoài không mặc quần áo mà bước thẳng lên giường, giạng chân ra.

Cô dùng bàn tay thon dài mà Thương vẫn luôn yêu thương hôn lên đặt lên nơi riêng tư nhất, nhẹ nhàng cọ xát, để cho nụ hoa e ấp của cô chậm chạp rỉ ra mật ngọt.

Những giọt sương long lanh thấm ướt nụ hoa, và cả bàn tay của cô, cánh hoa mấp máy khẽ mở, tạo thành một cảnh tượng tuyệt đẹp.

Và cô cũng không để phút giây này trôi qua lãng phí, nhanh chóng dùng điện thoại di động chụp lại.

Không do dự, Hoài gửi hình ảnh vừa chụp sang cho Thương kèm tin nhắn:

Anh ơi về nhanh đi, em chịu hết nổi rồi.

Rất nhanh, đã có phản hồi:

Anh sẽ về nhanh thôi, chờ anh nhé.

Hoài nhìn tin nhắn, thờ ơ mặc quần áo vào rồi đi ra khỏi phòng.

Một lúc sau thì về, bắt đầu cặm cụi thay ổ khóa.

Hoài chưa bao giờ làm những việc này.

Xưa nay luôn là Thương làm cho cô.

Cô không cần phải động đến móng tay, theo đúng nghĩa đen, vì anh sợ cô bị gãy móng.

Thế nhưng ngày hôm nay, khi thay ổ khoa, Hoài mới chợt nhận ra những việc này cũng không phải là khó đến thế

Ngày thứ hai, Hoài vẫn không đi làm, cô ở yên trong phòng trọ.

Đến trưa, cô mới thong thả ra ngoài ăn sáng.

Cô còn cố ý đi xa một chút để ăn món mà mình yêu thích - lẩu gà ớt hiểm.

Một mình cô ăn hết phần lẩu cho hai người.

Đây là món mà Thương sẽ không bao giờ cho cô ăn nhiều hơn hai đũa, anh sợ cô bị đau bao tử.

Và anh đã đúng

Tối đó về nhà, Hoài đau đến mức run rẩy trên giường, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng, cô rên rỉ gọi tên Thương trong sự bất lực.

Cho dù cô có đau đến thế nào, anh vẫn không xuất hiện.

Anh không đến bên cô.

Thương ơi, thế giới không có anh thật tàn nhẫn.

Nửa đêm ngày thứ ba kể từ khi Hoài nghỉ làm, trong lúc mọi người đang yên giấc, đèn đường đã nghỉ ngơi từ lâu, thì ổ khoá cửa phòng Hoài vang lên một tiếng cách rất nhỏ, có ai đó đã mở cửa từ bên ngoài.

Người đó khẽ khàng đẩy nhẹ cánh cửa sau khi mở khoá.

Nếu là cánh cửa của bốn ngày trước, có lẽ nó sẽ kêu lên một tiếng két vô cùng chói tai.

Thế nhưng Hoài đã sửa nó lại, thậm chí còn tra dầu hết tất cả các bản lề, để nó có thể hoạt động trơn tru hết mức có thể.

Người đó nhìn quanh phòng một lượt, rồi tiến đến phía giường, nơi chiếc chăn đang gồ lên.

Người đó thở thật mạnh, máu trong người như đang chảy ngược, một cảm giác vừa sợ hãi vừa phấn khích tràn ngập, kích thích tất cả các dây thần kinh trơ trọi nhất trong hắn.

Khoảnh khắc bàn tay vừa chạm vào tấm chăn, tưởng tượng vóc dáng mềm mại hoàn mỹ của Hoài không chút che chắn phía dưới, hắn cảm thấy cửa thiên đàng đang mở ra trước mắt, một dòng điện như chạy khắp cơ thể, len lỏi đến từng tế bào.

Không phải như, chính xác là có dòng điện đang chạy khắp cơ thể hắn.

Hắn ngã xuống như một bịch rác, co giật nhìn người vừa chích điện mình một cách trân trối - Không ai khác ngoài Hoài.

Cô đứng trên cao nhìn xuống hắn bằng một ánh mắt khinh miệt như nhìn thứ bẩn thỉu nhất thế giới.

Người đang nằm đó, đúng như cô đoán, là Huy - gã đàn ông thất bại luôn thèm khát Hoài đến vô vọng.

Hoài vứt chiếc kìm chích điện qua một bên, bước chậm đến bên hắn, vừa dùng dây rút và dây thừng bắt đầu trói hắn lại, vừa thở dài:

"Dám thèm muốn thứ mà mình không với tới nổi, cũng là một tội nghiệt đấy!"

Hoài từ trên người Huy tìm được một chiếc điện thoại quen thuộc.

Trên điện thoại có dán decal hình một con mèo, đó là Sen - con mèo của Thương và Hoài nuôi, nhưng đã bị mất khi bọn họ chuyển trọ đến đây.

Cô đã lấy hình chụp Sen làm decal dán lên điện thoại của cô và anh để tưởng nhớ nó.

Dù có đổi điện thoại thì decal hình Sen vẫn luôn không đổi, luôn nằm gần camera điện thoại của anh.

Hoài bấm số gọi cho Thương.

Trên màn hình chiếc điện thoại mà cô vừa tìm được lập tức phát sáng: Bé Hoài đang gọi...

Điện thoại của anh ở nơi này, còn anh ở nơi nào?

Theo lời Huy, Hoài tìm đến một ngôi nhà số 85 hẻm 15 đường 13 nằm ở ngoại thành.

Ngôi nhà ở một vị trí vô cùng vắng vẻ, hàng xóm cũng không mấy lấy làm thân thiện.

Khi cô hỏi thăm chủ ngôi nhà số 85, tất cả mọi người đều có vẻ không thích người đó.

Bọn họ chỉ nói đó là một cô gái trẻ trung, khá xinh, nhưng lăn loàn, từ khi chia tay bạn trai thì không ngừng đưa đàn ông lạ mặt về nhà.

Hoài rất muốn hỏi rằng trong những người đàn ông đó liệu có Thương không?

Cô còn nhớ đêm qua khi cô bắt Huy khai ra đã lấy điện thoại của Thương ở chỗ nào.

“Tôi có thể bắt anh được, thì cũng có thể bắt con nhỏ người yêu của anh được, anh mau khai ra trước khi tôi băm vằm cô ấy ra làm trăm mảnh!”

Huy vẫn im lặng, cô tiếp tục đay nghiến:

“Hay anh cũng chỉ là khách của nó thôi nên không quan tâm tới nó?

Anh suy nghĩ kỹ lại đi, nó mà có bề gì thì anh cũng không còn cái nơi nào để giải tỏa đâu.

Với cái thây này của anh, ngoài nó ra, ai mà thèm cho anh đụng vào?”

Mặt Huy đỏ lựng vì tức giận, hắn ta lúng búng một lúc lâu rồi đột nhiên cười phá lên:

“Thế còn anh Thương của cô, có cô ngon lành thế này cũng phải đi ra ngoài xài cái loại hàng như con Loan thôi.

Hắn ta bỏ cô vì một con đĩ, cô thì ngon lành cỡ nào?”

Hoài lắc đầu, không thể tin được vào tai mình:

“Anh nói dối, anh Thương không thể nào phản bội tôi được, chúng tôi khó khăn lắm mới được ở bên nhau, Thương rất yêu tôi!”

Huy đã tìm thấy được điểm yếu của Hoài, anh ta nở một nụ cười tự mãn, tiếp tục:

“Vậy cô nghĩ tại sao tôi lại có chiếc điện thoại này?

Cho dù là tôi ăn trộm được, thì cũng làm sao biết được mật khẩu của nó.

Chính là con Loan đã đưa nó cho tôi, nó cũng phải rù rì mới biết được mật khẩu điện thoại của thằng người yêu cô đó”

Hoài biết được Loan đã nghỉ làm và chuyển chỗ trọ sang một nơi khác, cô cũng không quan tâm lắm.

Cô và Loan dường như chưa từng nói chuyện, không hề chạm mắt nhìn nhau dù chỉ một lần.

Cô không ngờ bọn họ lại có thể liên quan với nhau theo một cách này.

Có một ngày cô phải giống như những người vợ nhan sắc tàn phải trên truyền hình, đi tìm người chồng bội bạc bỏ đi theo tình nhân mới.

Trong phút chốc, cảm giác tức giận và thất vọng dâng tràn lên trong người Hoài.

Thương ơi, không phải anh đã nói sẽ không bao giờ trở nên giống ba sao.

Hay là bản tính phong lưu trong người anh vẫn luôn hiện hữu, chỉ chực chờ cơ hội mà trỗi dậy.

Nhưng nếu có là như vậy, sao anh không đi tìm một người con gái khác trong sạch và hiền lương, làm vợ anh tốt hơn em?

Hay là trong mắt anh, cho dù là một người con gái mạt hạng nhất vẫn tốt hơn em.

Em khiến anh mệt mỏi đến thế sao?

Hoài lảng vảng ở xung quanh nhà của Loan cả tuần cũng không dám đến gần.

Những ngày này, Loan luôn ở trong nhà, thỉnh thoảng có đi ra ngoài mua thức ăn, nhưng rất nhanh cũng sẽ trở về.

Sau nhà cô ta có nuôi một con chó lớn, luôn xích lại.

Cứ mỗi buổi, Loan sẽ đem thịt hầm ra cho con chó ăn rồi yêu chiều vuốt ve nó.

Con chó chính là nguyên nhân khiến Hoài không dám đến gần nhà, chỉ sợ nó sẽ đánh động Loan.

Cô chỉ có thể nhân lúc Loan đi ra ngoài rồi quăng cho nó ít thịt, hy vọng nó sẽ cho cô làm quen mà đừng sủa loạn lên.

Thế nhưng con chó quái lạ này không thèm ăn bất cứ thứ gì mà cô quăng cho nó.

Tuy nhiên, có một điều an ủi Hoài là trong khoảng thời gian cô rình rập ở đây, Thương không hề xuất hiện dù chỉ một lần.

Cô bắt đầu suy nghĩ là có khi nào tên Huy đó đã nói dối, Thương không hề có mối quan hệ gì với Loan, tất cả chỉ là do anh ta bịa ra để chọc tức cô mà thôi.

Đang lúc Hoài chuẩn bị từ bỏ, quay về nhà để tìm kiếm manh mối khác thì cô lại được gặp Loan, ở một khoảng cách rất gần.

Lúc đó Loan đang đi mua thức ăn ở tiệm tạp hóa, và tình cờ làm sao, Hoài cũng đang ở đó, mua ít nước và bánh mì tươi để lót dạ cho có sức mà tiếp tục theo dõi Loan.

Ở khoảng cách gần, Loan là một cô gái bình thường, trông khá hiền lành, trông không giống một người đã lăn lộn trong cái nghề kia.

Cô ấy bước vào tiệm và ngó một lượt.

Khi chạm mắt với Hoài, cô ấy khẽ khựng lại một chút, bối rối lảng tránh rồi không mua gì cả, bước thẳng ra khỏi tiệm.

Hoài không đuổi theo, cô đã trông thấy chiếc bông tai của Thương, đang nằm trên tai của Loan.

Đó là một đôi với chiếc bông tai đang đeo trên tai cô.

Cô và Thương mỗi người một chiếc, ngụ ý chỉ có ở cạnh nhau mới có đôi, khi tách ra thì không ai có thể được toàn vẹn.

Hoài bật cười cay đắng.

Hóa ra lời nói cũng chỉ là lời nói mà thôi.

Nửa đêm hôm đó, Hoài không về nhà mà mướn một nhà nghỉ ở gần nhà của Loan.

Cô mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, trang điểm gương mặt thật tinh tế, tỉ mỉ.

Cô nghĩ, ngày mai, khi anh đến nhận xác cô, sẽ thấy được cô xinh đẹp như thế nào.

Thế nhưng, khi cầm dao lam đặt trên cổ tay, Hoài vẫn không thể nào xuống tay được.

Cô sợ, cô muốn được nhìn thấy anh một lần cuối.

Cô không đành lòng chết đi ở một nơi xa lạ như thế này.

Cô và anh đã cùng nhau đi đến nơi này.

Bây giờ nếu cô phải rời đi, thì làm ơn hỡi các đấng tạo hóa, nếu còn có thể đoái hoài đến đứa con tội lỗi này của người, thì hãy cho cô được trông thấy anh dù chỉ một lần.

Nhưng có lẽ tội lỗi trong Hoài quá nặng nề, không một vị thần linh nào chịu lắng nghe lời nguyện cầu của cô.

Hoài một lần nữa quay trở lại ngôi nhà nhỏ số 85.

Lần này, cô không chút do dự mà bước hẳn vào trong.

Không buồn để ý vì sao con chó của Loan không hề sủa nhặng lên như mọi lần, cũng không nhận thấy rằng cửa nhà đã không khóa.

Cô lững thững đi như một xác chết vào trong nhà, và lờ mờ sau tấm màn che hờ ở phòng khách, cô nhìn thấy một người đàn ông mập mạp đang nổi điên cầm dao xông tới dọa nạt một cô gái bị cột trên ghế sô pha – chính là Loan.

“Con khốn nạn, tao biết ngay mày và thằng đó đồng lõa mà.

Tao bao nuôi mày, mày có qua lại với một đống chó đực tao cũng không nói, nhưng mà mày lại dám phản bội tao, ăn cắp tiền của tao.”

Loan, lúc này đã bị đánh tơi tả, khuôn mặt bầm tím, mái tóc rối bù, hổn hển nói:

“Dù sao đó cũng là tiền ông biển thủ được thôi, có phải của ông đâu!”

Người đàn ông đó tát cô một cái:

“Có là tiền tao bán cái thân mày thì cũng là tiền của tao, mày mau khai ra tiền đó để đâu, không thì tao sẽ băm xác mày như cách mà tao băm con chó của mày ra ngay hôm nay!”

Loan mắng “Đồ khốn nạn!” rồi nhận lại một cái tát trời giáng từ ông ta.

Ông ta cầm dao, không nói không rằng rạch một đường trên đùi Loan.

Máu tươi lập tức túa ra, mùi sắt nồng nặc khắp không khí.

Người đàn ông gằn từng chữ:

“Mau khai ra số tiền mày và thằng Thương đã ăn cắp của tao, đúng là khốn nạn cả cặp!”

Vừa nghe tên Thương, Hoài liền giật mình.

Người đàn ông này biết Thương.

Loan nói không thành tiếng, có thể là vì đau:

“Tôi không biết, anh Thương mang đi rồi!”

Ông ta lại một lần nữa nhấn lưỡi dao vào đùi Loan.

Cô ta chỉ có thét lên đau đớn, tiếng thét thảm thiết đến xé nát cuống họng.

Mồ hôi lạnh túa ra giống như có ai cầm xô nước tưới thẳng lên đầu Loan.

Thế nhưng khi ngước lên nhìn người đàn ông, những lời cô ta nói ra không phải là cầu xin, cũng không phải đáp án mà ông ta muốn, mà là:

“Tại sao cô lại ở đây?”

***

Đây là lần thứ hai Hoài trông thấy một người ngã xuống và co giật gần như bất tỉnh vì kìm chích điện.

Cô thuần thục dùng dây trói người đàn ông như một đòn bánh tét.

Cô nhìn quanh quất khắp nơi, rồi tiến đến cầm một mảnh thịt máu lông da lẫn lộn nằm trên đất, nhét vào mồm của lão.

Một lần nữa, đừng từ trên cao nhìn xuống, chỉ khác một điều, người cô nhìn là Loan - vẫn con đang bị trói.

Nhìn thấy cơ thể cô ta run lên, không biết vì đau hay là vì tức giận.

Loan ré lên:

“Không được nhìn tao như vậy!”

Hoài không quan tâm cô ta, chỉ thản nhiên đóng cửa nhà lại, khóa trái.

Cô bước đến gần Loan, đưa tay sờ vào chiếc hoa tai đang nằm trên tai phải cô ta.

Chiếc bông tai bạch kim cẩn kim cương bình thường, nhưng bên hông có khắc chữ H.

Hoài giật mạnh chiếc bông tai.

Tai phải Loan lập tức bật máu, bắn lên cả má của cô ta.

Nhưng cô ta cũng không hề than đau đớn, có vẻ vết thương đang chảy máu ở đùi đã là liều thuốc mê mạnh nhất, cô ta chẳng còn cảm giác được gì nữa.

Loan gằn giọng:

“Mày có lấy đi nó, ảnh cũng không thể quay về với mày đâu!”

Thật lạ lùng, hai người chưa từng tiếp xúc với nhau cũng có thể ghét nhau đến bực này.

Cô ta cứ như chỉ muốn nhai nát Hoài, còn Hoài bây giờ chỉ cảm thấy muốn xé người phụ nữ đang nhìn mình với ánh mắt thù hận trước mặt này ra làm hai.

Hoài hít một hơi, nhớ lại lời Thương từng nói:

"Kẻ mạnh nên tha thứ và bao dung cho những người yếu thế hơn”

Cô khẽ nhắm mắt lại, tĩnh tâm một lần, rồi mới đi một lượt khắp ngôi nhà, cô có thể thấy được ở đây không hề có dấu vết nào của anh.

Cũng đúng, nếu anh đã thật sự muốn lừa dối côi.

Cho dù anh có thật sự ở đây, thì cũng không thể nào có dấu vết gì cả.

Cho dù cô có không biết gì, thì với tính cách của anh, cũng không thể nào để lại thứ gì bán đứng anh được.

Khi đi ngang qua chiếc giường lót drap giường màu hồng trông vô cùng dung tục trong phòng ngủ, không hiểu sao Hoài có một dự cảm không lành.

Cô cảm thấy trái tim mình đập thật mạnh, toàn bộ lông tơ dựng ngược.

Hoài chầm chậm bước đến trước giường, nơi đó, có một cái gối ôm to trông vô cùng cũ kỹ.

Vỏ gối được may chắp vá bằng những mảnh quần áo cũ.

Đó là quần áo của Thương.

Bộ quần áo mà anh đã mặc nó và cười nói với cô rằng anh sẽ đi công tác, cô phải ở nhà ngoan chờ anh về.

***

Loan cố gắng giãy giụa để thoát ra khỏi dây trói nhưng vô dụng.

Gã giám đốc kia trói còn lỏng, cô còn nhúc nhích được, thế nhưng con đàn bà kia trói cứ như làm phép thuật vậy, càng giãy giụa càng thít chặt.

Cuối cùng Loan đành từ bỏ, chờ đợt người đàn bà kia quay trở ra, bước đến nhìn cô như một con ma, giơ lên trước mặt cô một phong thư.

Vừa nhìn thấy phong thư ấy, Loan như phát điên, la hét:

“Sao mày dám lấy thư của Thương viết cho tao hả, đồ chó cái?”

Người đàn bà nhìn Loan với một vẻ mặt bình thản, hỏi:

“Không phải hai người đang sống chung hạnh phúc sao?

Tại sao Thương phải viết thư cho cô, không nói được à?”

Loan ngơ ra một chút, như đang cố nhớ lại gì đó:

“Ảnh không nói được, vì không có lưỡi.

Ảnh nói không yêu tôi, nên tôi cắt mất lưỡi ảnh rồi!”

Khuôn mặt xinh đẹp của người đàn bà lập tức trắng bệch.

Thế nhưng Loan không còn để ý đến chuyện đó.

Những ký ức ngọt ngào của cô và Thương ùa về.

Thương là một người đàn ông rất lịch sự, mặc dù đi gái nhưng chưa từng động vào người cô.

Anh trả tiền gấp đôi người khác, chỉ để ngồi nói chuyện với cô như hai người bạn.

Anh nói cô rất hiền lành, không nên sống bằng nghề này, về sau sẽ khó mà lấy chồng đàng hoàng.

Rồi anh đề nghị bọn họ cùng làm một công việc, thay vì ngủ với nhiều gã đàn ông, cô chỉ cần ngủ với một người thôi.

Sau khi lấy được tiền của lão ta, cô sẽ có đủ tiền để sống nửa đời còn lại.

Nhưng cô không quan tâm điều này, cô nói cô muốn sống cùng anh, anh đồng ý.

Nhưng sau đó, Huy – khách quen của cô, gã đàn ông duy nhất trong số những người khách của cô luôn nhẹ nhàng dạo đầu cho cô trước khi họ làm tình – lại nói cho cô biết là Thương có một người đàn bà khác, người đàn bà đó rất đẹp, giống như là một công chúa vậy.

Dù cùng làm công nhân trong nhà máy, nhưng những người đàn ông luôn nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, nhìn đàn bà đó bằng ánh mắt tôn thờ, cả Huy cũng vậy.

Loan rất đau khổ vì việc này, nhưng chỉ cần Thương ở bên cô, cô có thể chịu đựng được.

Cô có thể chia sẻ anh với người đàn bà kia.

Sau khi lừa được tiền của gã giám đốc, Thương nói rằng sẽ mua cho cô một ngôi nhà để trốn, cả hai bọn họ sẽ trốn một thời gian.

Và cô nghỉ làm, dọn đến đây.

Đây là khoảng thời gian hạnh phúc của cô và anh.

Cô nhận ra anh không hề muốn chạm vào cô, nhưng trên người anh lại đầy dấu vết của người đàn bà đó, ngày nào cũng nhắn những tin nhắn mùi mẫn với cô ta, nói những lời chưa từng nói với cô một lần nào trong đời.

Huy nói: chỉ cần trói Thương lại, anh ta sẽ mãi mãi ở lại bên cô.

Cô tin lời Huy, nhưng Huy cũng lừa dối cô.

Dù cho cô có bỏ thuốc mê trói anh lại, có dùng dao đe dọa anh, thậm chí giết chết anh, ăn sống anh vào bụng, anh cũng không yêu cô.

Ngay cả trước khi chết, cô bảo anh viết thư nói là anh yêu cô, anh đã không nói được nữa, nhưng ngay cả viết cũng chỉ viết về người đàn bà đó.

Anh không yêu cô

Anh chỉ yêu người đàn bà đó

Và bây giờ, người đàn đó đang đứng trước mặt cô, gương mặt đầy lệ, đau đớn hét lên đến khàn cả giọng với bức thư của anh trên tay và cái gối mà cô đã để anh vào đó.

Tới lúc này cô mới hiểu: người đàn bà này yêu anh, bọn họ yêu nhau.

***

Thương nói:

“Kẻ mạnh nên tha thứ và bao dung cho những người yếu thế hơn”

“Bởi vì kẻ mạn có thể nghiền nát những người yếu thế bất cứ lúc nào họ muốn.”

***

Người cảnh sát tên Phong hỏi Hoài một lần nữa:

“Cô chắc chắn không tìm thấy gì khả nghi thuộc về anh Nguyễn Thuận Thương trong phòng cô Loan chứ?”

Ánh mắt mơ màng của Hoài lại như hớp hồn anh ta một lần nữa, Hoài trả lời:

“Không!”

Phong vẫn hỏi:

“Thế nhưng cô ta cứ một mực khăng khăng cô ta đã nhốt anh Thương ở đó.

Thậm chí cô ta còn bắt anh Thương viết thư cho cô ta nữa cơ”

Hoài hỏi ngược lại:

“Thế anh có tìm thấy những thứ đó không?”

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn cô, lắc đầu:

“Tất cả mọi thứ trong nhà cô ta đều cháy rụi, chỉ còn lại những bộ xương đã vị lột hết thịt da chôn ngoài vườn làm chứng cứ mà thôi, cùng với xác giám đốc Trần Hữu Khang đã bị giết tìm thấy trong nhà!”

Hoài lại hỏi:

“Vậy trong những cái đó, có cái nào của anh Thương không?”

Phong nheo mắt nhìn cô:

“Không!

Nhưng có thể cô ta đã giấu nó ở nơi khác!”

Hoài lắc đầu:

“Vậy thì tôi không biết rồi!”

Phong cố gắng nhìn ra được biểu hiện gì đó trên khuôn mặt không cảm xúc của Hoài.

Thông thường, khi nghe nói có người chết, là một cô gái, phản ứng của cô ta nên là sợ hãi.

Nhưng cô ta lại quá bình tĩnh.

Cô nói:

“Tôi không biết.

Tôi chỉ định đi tìm một mảnh đất tốt để mua.

Nghe nói đất nơi này rẻ nên tôi mới tới đây ở vài ngày xem xét thử.

Hôm đó tôi ngủ không được, định đi tản bộ một chút thì thấy nhà của Loan bị cháy.

Lúc đó tôi còn chưa biết đó là nhà Loan nữa.

Tôi với Loan chỉ gặp nhau vài lần do lúc trước làm chung nhà máy thôi.

Thú thật là tôi chỉ vào đó để cứu người và cố gắng dập lửa thôi “

Phong lại hỏi:

“Sao cô không báo cảnh sát và đội phòng cháy chữa cháy!”

Hoài đáp:

“Lúc đó tôi hoảng quá, tôi lại quên mang theo điện thoại, không lẽ còn chạy đi kiếm điện thoại thì làm sao cứu người?”

Ngưng một chút, Hoài tiếp:

“Thế cô ta giết người thật à?”

Phong nói:

“Chúng tôi đang điều tra.

Tạm thời thì cô về đi, chúng tôi sẽ mời cô lên làm việc sau”

Hoài đưa một tờ giấy ghi số điện thoại, nói:

“Đây là số điện thoại của tôi, khi nào cần thì anh hãy liên lạc, vài ngày sau tôi phải về quê rồi!”

Phong dò hỏi:

“Thế anh Thương vẫn chưa liên lạc với cô à?”

Hoài nói:

“Anh ấy vẫn liên lạc với tôi đều đặn.

Thậm chí còn gửi tiền cho tôi nữa.”

Phong cảm thấy Hoài còn đang che giấu chuyện gì đó.

Thế nhưng đúng là với những dữ kiện hiện có, vụ án đã có thể kết thúc được rồi.

Anh còn mong chờ điều gì nữa.

Hoài bước ra ngoài thì một cảnh sát khác bước vào.

Anh ta nhìn bóng lưng của Hoài rồi nói với Phong:

“Đẹp quá!

Ai vậy?”

Phong trả lời:

“Nguyễn Thuận Hoài, người đã cứu Trần Hồng Loan trong vụ án giết 9 người ra khỏi đám cháy đó, tình cờ cô ta cũng là em gái của Nguyễn Thuận Thương, người mà Trần Hồng Loan khai đã giam giữ và giết chết đầu tiên.”

Người cảnh sát kia nhíu mày:

“Sao lại rối vậy.

Nếu vậy thật thì cô Hoài đúng là có động cơ phóng hỏa đốt nhà của Trần Hồng Loan như cô ta khai báo!”

Phong lắc đầu:

“Theo như Hồng Loan khai thì cô ta đã giết Nguyễn Thuận Thương vào 3 tháng trước, nhưng 3 tháng nay cô Hoài đều nhận được tiền được chuyển từ tài khoản anh Thương.

Và quan trọng hơn, chúng ta không tìm thấy được bất kỳ dấu vết nào của Nguyễn Thuận Thương trong nhà Trần Hồng Loan, rất không khớp với việc anh ta đã bị nhốt trong nhà cô ta”

Người cảnh sát kia nói:

“Nhưng nhà đã cháy rụi, có khả năng dấu vết đã cháy hết rồi cũng nên!”

Phong lại nói:

“Còn hai cái xác tìm thấy, một ngoài vườn, chết 7 ngày trước của anh Phan Đăng Huy, một trong nhà, vừa mới chết, Trần Hữu Khang, thì Trần Hồng Loan một mực khẳng định là cô ta không giết, nhưng trên con dao đã đâm chết Trần Hữu Khang có dấu vân tay của Hồng Loan, còn trong cái nồi trong nhà của Trần Hồng Loan có chứa 1 số thịt còn sót lại được cho là của Phan Đăng Huy được nấu chín.”

Nghe đến đây người cảnh sát kia nhăn mặt:

“Không lẽ...”

Phong nghiêm mặt:

“Đúng vậy, khả năng cao đây là cách mà Trần Hồng Loan đã dùng để phi tang xác chết, những thi thể ngoài vườn chết trong vòng có mấy tháng mà chỉ còn lại xương...”

Sắc mặt người cảnh sát kia bỗng chốc tái xanh.

Anh đã chứng kiến nhiều vụ giết người nhưng mức độ tàn nhẫn này thì vẫn chưa gặp bao giờ.

Trong lúc hai người đang trầm mặc thì một cảnh sát khác từ ngoài đi vào, thông báo:

“Đã có kết quả giám định của bác sĩ, Trần Hồng Loan, 28 tuổi, thường xuyên hoang tưởng, có dấu hiệu rối loạn tâm thần,...”

Phong nói:

“Mấy ngày nữa thế nào báo chí cũng đăng tin, chúng ta kết thúc vụ án này được rồi!”

Tối đó, Hoài bước ra ngoài, nhìn khu vườn trước cửa phòng trọ xanh tốt.

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, cô lấy ra một mảnh giấy hơi rách nát, trên đó có mấy dòng chữ nghuệch ngoạc, có lẽ được viết vội.

Trong ánh sáng lờ mờ này khó có thể nhìn ra được là chữ gì.

Thế nhưng Hoài vẫn có thể đọc rõ ràng từng chữ, bởi vì cô đã thuộc nằm lòng.

Em thân mến, xin thứ lỗi cho anh vì đã không thể ở bên cạnh em hết cuộc đời này như đã hứa.

Cả đời này, điều mà anh tiếc nhất là không thể đàng hoàng cưới em như những người bình thường, không thể để em sống như một nàng công chúa như em muốn.

Chỉ có một điều này anh muốn em biết, anh yêu em, cho đến khi anh lìa đời, anh vẫn luôn yêu em.

Anh không muốn chết đi như một người đàn ông phản bội em, anh chỉ muốn được ở cạnh em mà thôi.

Nếu chúa có thể tha thứ cho tội lỗi của anh, thì xin người hãy cho thân xác anh được quay về bên em.

Yêu em rất nhiều.

Hoài Thương.

Hoài đánh một que diêm, đưa đến gần mảnh giấy rách nát có dính dấu máu đã khô lại thành những vệt đen ấy.

Mảnh giấy nhanh chóng cháy rụi thành những vết tro xám, vỡ vụn ra dưới cơn gió khuya.

Từng hạt bụi tro rơi lên đất, rơi lên lá rau tươi non, rơi lên những nụ hoa e ấp, rơi lên phiến lá đang đâm chồi.

Rồi bỗng chốc như hóa thành hư vô, không lại một dấu vết nào, cứ như nó chưa từng tồn tại.

Vừa ngâm nga hát một bài hát xưa cũ, Hoài vừa tưới những khóm hoa trước cửa nhà mình.

Giọng hát của cô rất nhỏ, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng, lại rất rõ ràng:

“If there is some otherway to prove that i love you, i swear i don’t know how.

You’ll never know if you don’t know now!”

***

Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, khiến cho giọng nói của Cúc nhanh chóng khàn đi khi cô nàng chỉ mới khóc có một chút:

“Hoài à, cô thực sự nghỉ làm à?”

Hoài mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và điềm tĩnh.

Cúc chưa bao giờ nhìn thấy Hoài giống như thế này, cứ như chỉ trong vòng mấy tháng, Hoài đã lớn thêm 10 tuổi.

Dáng vẻ một cô công chúa ngây ngô, vui buồn hờn giận viết cả lên mặt đã không còn nữa:

“Ừa, hôm nay tôi đến đưa đơn xin nghỉ, ngày mai tôi về quê, đã đặt vé rồi!”

Cúc nói:

“Nhưng nghỉ đột ngột mà không thông báo trước sẽ bị phạt tiền đấy!”

Hoài trả lời:

“Cùng lắm thì đóng phạt thôi!

Anh Thương nói nhớ tôi lắm, cứ hối thúc hoài!”

Vừa nhắc đến Thương, khuôn mặt Hoài ngập tràn hạnh phúc, đến nỗi Cúc không kiềm được phải trêu chọc:

“Không ngờ là hai người làm đám cưới mà chúng tôi lại không đi dự được, thôi chúc mừng trước vậy!”

Hoài gật đầu:

“Cám ơn Cúc, chúng tôi không định làm đám cưới lớn đâu, chị biết mà, tụi tôi đâu có nhiều tiền, phải mua nhà rồi chi tiêu đủ thứ, đám chỉ có gia đình thôi!”

Cúc hơi bất ngờ:

“ Vậy thì kỳ quá, dù sao cả đời mới đám cưới một lần, sơ sài quá cũng không được!”

Hoài cười:

“Đâu có sao, chỉ cần hai người thương yêu nhau là được rồi!”

Cúc không thể giấu nổi sự ngưỡng mộ:

“Thiệt là không ngờ anh Thương đã về quê trước mấy tháng, mọi người ở đây ai cũng tưởng hai người sẽ chia tay, vậy mà cuối cùng hai người lại cưới sớm như vậy, đúng là thương yêu nhau!”

Hoài cười tươi:

“Đúng vậy!

Even death can’t do us part!”

Cúc không biết tiếng Anh, vừa định hỏi Hoài vừa nói gì thì cô ấy đã cúi chào rồi bước đi ra khỏi nhà xưởng, bóng lưng gầy gò của cô ấy nhỏ dần, nhỏ dần, rồi khuất hẳn sau cánh cửa dẫn ra ngoài hành lang tối tăm.
 
Back
Top Bottom