Ngôn Tình Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,372,271
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
loi-to-tinh-cua-ke-hen-nhat.jpg

Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Tác giả: Sô Cô La Hình Bầu Dục Ngọt Ngào
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát.

Tác giả: Sô Cô La Hình Bầu Dục Ngọt Ngào.

Thể loại: Ngôn tình, Truyện ngắn, Hiện đại, Song hướng yêu thầm, Song xử, OE.

Số chương: 6 chương.

Edit bởi: Fēng Mián.

Trích đoạn:

Người phỏng vấn tò mò: “Vậy tại sao bạn thích cô ấy? Nghe có vẻ như cô gái đó không phải là một sự tồn tại được nhiều người chú ý. ”

“Đúng vậy, cô ấy không được nhiều người chú ý, nhưng vẫn lấp lánh trong mắt tôi.”

Anh nói: “Tôi thích dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy khi viết văn, thích cô ấy trong lớp bí mật ngủ gật sẽ dùng mái tóc che mắt, tất cả mọi thứ của cô ấy trong mắt tôi đều rất đáng yêu. Ban đầu, có một lần, trên đường đi học guitar tôi gặp cô ấy, muốn chào hỏi cô ấy, nhưng trong trái tim gọi tên hàng trăm lần, đến lúc mở miệng, vẫn khẩn trương đến mức ngay cả tên cô ấy cũng không gọi ra được. ”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 1


Trời nhiều mây và có mưa nhỏ.

Sau khi làm thêm cả đêm, giám đốc nhắc cho chúng tôi tan tầm vào lúc 10:58. Vì còn chưa đến đúng thời gian 11 giờ theo quy định của công ty nên tôi không thể được hoàn tiền khi đi taxi về nhà.

Trong lòng thầm mắng giám thị không biết xấu hổ, vừa giẫm lên vũng nước đọng trên mặt đất, tôi vội vàng bước vào chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.

Ánh đèn lập lòe và cửa tàu điện ngầm đóng lại. Tôi vuốt mái tóc ướt, lấy điện thoại ra, nó đang rung lên nhắc nhở: “Chương trình tạp kỹ mà bạn đang theo dõi đã được cập nhật lên số mới nhất cách đây ba giờ.”

Tay tôi run lên không kiểm soát khi tôi tìm kiếm chiếc tai nghe từ chiếc túi vải mà tôi mang theo. May mắn thay, không có người khác trên tàu điện ngầm, nếu không họ chắc chắn sẽ cảm thấy kỳ lạ khi thấy tôi như thế này.

Nhưng tôi chỉ muốn, muốn gặp anh ngay lập tức.

Tín hiệu trên tàu điện ngầm không tốt lắm và phải mất vài phút để tải video. Tôi nhanh chóng bỏ qua quảng cáo, và một khuôn mặt đẹp trai tái nhợt dưới ánh đèn xuất hiện trên màn hình, có chút ngốc nghếch, đang đọc quảng cáo do kim chủ tài trợ.

Có lẽ là do tạo hóa mang đến áp lực, anh lại gầy đi rất nhiều, mắt thường có thể thấy được cằm, đôi mắt ẩn dưới mái tóc ngắn bồng bềnh, vẫn tản ra ánh sáng không thể ngăn cản.

Anh mặc quần yếm và áo sơ mi in hình Pikachu, vẫn xuất thần như tuổi 17. Khi máy quay được căn chỉnh và đèn tắt, anh ấy mỉm cười và nói: “Tôi đã chuẩn bị bài hát cho trận chung kết. Đây là một bài hát mới được viết.”

Có một vài giây im lặng.

Ánh mắt anh chợt đảo quanh, như dán chặt vào mặt tôi qua camera và màn hình.

“Tôi hy vọng bạn có thể nghe bài hát này.”

Sau vài giây sững sờ, tôi suýt chút nữa đã tắt video, rồi đút điện thoại vào túi. Tôi sợ chỉ cần chậm lại một giây thôi, nước mắt sẽ không tự chủ mà rơi xuống.

Tất nhiên, câu này không thể nói với tôi.

Bởi vì anh ấy chưa bao giờ biết tôi.

Hết chương 1.
 
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 2


Tôi biết anh khi vẫn học tại trường trung học, khi anh chưa tham gia bất kỳ cuộc thi tìm kiếm tài năng ca hát nào, anh mặc một bộ đồng phục học sinh giống như túi bột mì, đầu tóc rối bù và vỡ giọng, là người bình thường nhất trong lớp.

Không ai từng chú ý đến anh ấy cũng như không ai chú ý đến tôi.

Những học sinh như chúng tôi, không tốt cũng không xấu về mọi mặt sẽ luôn là những người vô hình trong lớp. Nhưng như hai hành tinh cô độc thu hút nhau, chẳng hiểu sao, tôi bắt đầu để ý đến anh.

Anh ngồi ở góc lớp học, gần cửa sổ, khi làm bài sẽ lén đeo tai nghe, cắn cây bút lắc qua lắc lại. Một lần trong lớp tự học, lớp tưởng suýt chút nữa đã bắt được anh khi đến kiểm tra. Tôi lo lắng nhìn lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đang ngước lên của anh. Đôi mắt anh rất sáng, nhưng biểu cảm của an thật ngây thơ. Lúc này tôi trốn không thoát được nên hốt hoảng quay đầu đi nhưng không hiểu sao tôi lại đứng hình tại chỗ, anh thấy tôi nhìn anh thì cười với tôi rất thân thiện.

Ối.

Vì chính lúc đó tôi mới nhận ra nhịp tim của mình.

Tôi rất hoảng hốt quay đầu viết đề, kết quả là đụng phải một xấp sách của bạn cùng bàn, trong tiếng xin lỗi dồn dập của tôi, chuông tan học vang lên. Tôi không dám quay đầu lại, chỉ có thể liều mạng khom lưng, nhặt lên một quyển sách cùng tập đề rải rác. Chờ tôi thật vất vả mới lấy hết dũng khí quay đầu lại, anh đã không còn ở chỗ ngồi.

Nằm sấp trên bàn, tim tôi đập nhanh đến chết, không biết là vì căng thẳng hay ngượng ngùng.

Cuối tuần, tôi đến nhà giáo viên để học thêm vật lý, nhưng lại gặp anh một lần nữa ở trên đường.

Anh chải mái tóc rối bời cho gọn gàng, và thay vì mặc đồng phục học sinh, anh mặc một chiếc áo sơ mi ca rô xanh trắng với quần yếm, và cõng một cây đàn guitar sau lưng.

Khi chúng tôi gặp nhau cách đó vài bước, anh dừng lại và nói với tôi, “Chào…”

Không nói tên tôi.

Anh không nhớ tên tôi. Hoặc có thể anh chưa bao giờ biết tên tôi.

Tôi hốt hoảng gật đầu, không nán lại nữa, lướt qua anh. Nhưng càng đi xa, mặt tôi nóng bừng lạ thường, tim đập hỗn loạn. Anh đang mang theo cây đàn guitar của mình để làm gì? Hóa ra anh có thể chơi guitar.

Hết chương 2.
 
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 3


Sau hôm đó, tôi bắt đầu viết bức thư tỏ tình.

Tờ giấy màu hồng nhạt là màu đẹp nhất, mang theo tâm tư thiếu nữ cũng là tôi lén bố mẹ mua trên mạng.Tôi đi mua một cây bút hiệu Mitsubishi, khi viết thư tôi đeo găng tay nhựa trong vì sợ viết nguệch ngoạc chữ nào. Thậm chí, tôi viết theo phông chữ trong sách, vì chữ tôi không đẹp lắm.

Về nội dung bức thư, tôi đánh máy bản thảo trong văn bản word, cân nhắc kỹ từng chữ rồi chép vào giấy viết thư.

Tôi đã làm mọi thứ cực kỳ nghiêm túc, và chỉ muốn anh cảm nhận được sự chân thành của tôi khi anh ấy nhận được bức thư. Ngoại trừ một điều, tôi đã không ký tên mình.

Sau này người ta nói do hồi hộp quá nên quên mất, nhưng chỉ có mình biết vì rụt rè quá.

Tôi không dám cho anh ấy biết bức thư này do tôi viết khi chưa biết kết quả ra sao, tôi không thể chịu đựng được hậu quả nặng nề là bị từ chối, thậm chí bị từ chối tất cả.

Vì vậy, mọi thứ hoàn toàn bị tôi làm hỏng.

Anh đã nhận được bức thư tỏ tình nhưng lại nhận nhầm đối tượng gửi thư. Anh đặt lá thư lên bàn của cô gái xinh đẹp nhất lớp, nói nhỏ: “Tớ biết ý của cậu, nhưng tớ xin lỗi, tớ đã…”

Cô gái đang làm bài tập, lúc này mới ngẩng đầu lên, vừa kinh ngạc vừa khó chịu nhìn anh: “Lâm Chi Chú, mẹ nó cậu có bệnh sao? Cậu làm gì vậy, cậu cho rằng tôi sẽ thích cậu sao?!”

Cái tên mà tôi coi như báu vật và nhút nhát đến mức không dám viết vào nhật ký đã bị cô ấy gọi một cách thản nhiên và khinh thường. Có vẻ như những cô gái xinh đẹp và kiêu hãnh sẽ luôn có một đặc quyền như vậy, hay nói cách khác là sự thản nhiên, thứ mà tôi ghen tị nhưng không bao giờ có được.

Mấy nam sinh ở hàng sau trong lớp cười đắc thắng: “Oa, cậu ta thật sự tin à!” Điều này càng làm cho nữ sinh tức giận. Cô ấy vò tờ giấy viết thư thành một quả bóng rồi đập mạnh vào tấm bảng đen ở bức tường phía sau, quả bóng giấy nảy xuống đất rồi bị ai đó giẫm lên.

Trái tim tôi dường như cũng bị bóp nát.

Lâm Chi Chú sững sờ đứng ở nơi đó, ánh sáng trong mắt dường như hoàn toàn bị dập tắt. Anh lẩm bẩm một lời xin lỗi, sau đó cúi đầu và đi về phía tôi—không, về phía chỗ ngồi của anh ấy. Anh ấy cứ lướt qua vị trí của tôi, giống như lướt qua tuổi trẻ của tôi, không có điểm dừng.

Sau giờ học, tôi nán lại đến cuối, giả vờ quét lớp, tìm khắp lớp nhưng không thấy lá thư nhàu nát. Có lẽ nó đã bị cậu học sinh trực nhật hôm nay quét vào sọt rác, cùng với suy nghĩ của một cô gái khiêm tốn, nhút nhát như tôi.

Hết chương 3.
 
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 4


Năm lớp 11, anh chuyển từ lớp học của chúng tôi đến một thành phố khác. Nghe người ta nói anh có đi thi nghệ thuật, sau này cũng không có tin tức. Tôi cũng chưa từng cố ý hỏi thăm, bởi vì trong lòng rất rõ ràng, mặc dù tôi biết tung tích của anh, cũng sẽ không có kết quả tiếp theo.

Sự nhút nhát của tôi thậm chí còn hạn chế trái tim tôi, để cho biểu hiện của tôi không dám quang minh chính đại. Nhưng tôi không còn thích những người khác nữa, thỉnh thoảng có một hai nam sinh có dụng tâm cá nhân theo đuổi, cũng sẽ rất nhanh bị nhu nhược cùng nhàm chán của tôi bức lui.

Vì vậy, tôi đã đi học đại học và cao học như thế đấy, và sau đó gia nhập một công ty Internet nổi tiếng ở thành phố này để trở thành một lập trình viên. Đây là ngành phù hợp với tôi nhất, không đòi hỏi gì ngoài sự chuyên nghiệp.

Không cần phải giao du với mọi người, và không cần phải thỏa hiệp lôi kéo với những người kỳ quặc.

Vì vậy, ngay cả khi làm thêm giờ nhiều hơn một chút, nó cũng chẳng quan trọng.

Đây là cuộc sống của tôi, cằn cỗi và tẻ nhạt. Bây giờ tôi 27 tuổi, cuộc sống của tôi đang ở mức bình thường, khả năng cao là một năm nữa tôi sẽ về quê xem mắt, kết hôn với một người đàn ông dù không có tình cảm nhưng bố mẹ anh ấy hài lòng, có con và sau đó tiếp tục đi theo con đường này.

Nhưng buổi chiều cuối tuần buồn ngủ đó, tôi bật một chương trình tạp kỹ và ngay lập tức chú ý đến một người đàn ông tên Iris.

Đây là cuộc thi tìm kiếm tài năng nhằm tuyển chọn những ca-nhạc sĩ xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ. Người đàn ông tên Iris thoạt nhìn không có gì nổi bật, nhưng anh có một đôi mắt sáng trong veo, rất giống với những vì sao mà tôi đã cố gắng tìm kiếm khi tôi 17 tuổi.

Tôi theo dõi Weibo của anh ấy và bắt đầu âm thầm bình chọn cho anh ấy.

Và ngay tuần thứ hai khi tôi để ý đến anh, chương trình đã tổ chức thêm một sự kiện tiệc trà. Trong trò chơi, người chơi thân nhất với anh gọi tên thật của anh: “Lâm Chi Chú.”

Tôi không thể coi đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Trái tim tôi đập loạn nhịp trong lồ ng ngực, tôi chợt nhận ra rằng tôi cũng không để lại bất kỳ hình ảnh nào của anh ấy trong quá khứ, nhưng thời gian đã làm mờ anh ấy trong ký ức của tôi.

Nhưng cũng may, trong nhóm bạn học trung học nghị luận bảy miệng tám lưỡi khiến tôi xác định, đó chính là anh ấy. Chỉ là anh so với năm 17 tuổi gầy đi rất nhiều, cả người lại cao hơn một đoạn, mái tóc ngắn bù xù dài qua vai. Ngoại trừ đôi mắt vẫn còn sáng, đã hoàn toàn khác với rất lâu trước đây.

Không có gì ngạc nhiên khi tôi không nhận ra anh ngay lúc đầu.

Nhưng ngay cả khi tôi không nhận ra anh, tôi vẫn nhận ra đôi mắt đó trong nháy mắt. Vì đó đã từng là một vì sao rơi thoáng qua trong cuộc đời đen tối của tôi.
 
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 5


Sau khi anh ấy lần lượt cho ra những tác phẩm gây chấn động, cái tên Iris cũng có mặt trên chương trình, thậm chí ngày càng vang xa trên toàn bộ mạng lưới.

Trong nhóm đã bắt đầu trêu ghẹo nữ sinh từng bị anh nhận sai rồi nói: “Đại minh tinh hồi trung học đã từng viết cho cậu một bức thư tình. ”

Không ai đính chính đó thực sự là một sự hiểu lầm, và nó không phải là một sự hiểu lầm khó chịu. Trong thực tế, sau khi rời khỏi lớp học của chúng tôi, không ai có thể liên lạc với anh một lần nữa, tôi đã từng nghĩ rằng anh sẽ biến mất mãi mãi trong cuộc sống của tôi.

Không ngờ anh sẽ một lần nữa giáng lâm với một tư thế chói mắt hơn.

Bây giờ là tháng 11 năm 2020, tròn mười năm tôi thích anh ấy.

Tôi bắt đầu gửi tin nhắn riêng cho anh ấy trên Weibo. Tôi không tham gia nhóm người hâm mộ, bởi vì môi trường đông đúc và ồn ào có thể làm cho tôi lo lắng.

“Xin chào Lâm Chi Chú, tên tôi là Lộ Phồn Lâm, từng là bạn học trung học của cậu. Tôi biết, xác suất lớn hoàn toàn là bạn không nhớ tôi, nhưng tôi hoàn toàn không bịa đặt. Tôi có thể nói chính xác vị trí bạn đã ngồi, và điểm số của mỗi kỳ thi trước khi bạn lớp 12. Gửi tin nhắn riêng tư cũng không có ý gì khác, chỉ muốn nói, vận mệnh kỳ ngộ thật sự là phi thường kỳ diệu, tôi thế nhưng sẽ ở mười năm sau trong một chương trình quen biết cậu. Tôi thích tất cả các bài hát cậu hát, xin vui lòng tiếp tục cố gắng. ”

Lời thú nhận một phía sẽ không được bên kia chấp nhận và hồi đáp, đối với tôi, đây là một trạng thái tuyệt vời để kể lại những suy nghĩ của mình.

Vì vậy, tôi bắt đầu gửi cho anh ấy nhiều tin nhắn riêng tư hơn.

“Vào ngày đầu tiên gặp cậu, tôi đã đi tra cứu chữ “Chú”, thì ra ý nghĩa của nó là mưa đúng lúc, mà tên tôi là Lộ Phồn Lâm, tôi nghĩ đó là một sự trùng hợp tuyệt vời, cậu nhưng cậu quả thực giống như một cơn mưa đúng lúc xuất hiện trong cuộc đời tôi, nếu không có cậu, cuộc đời tôi có lẽ sẽ vĩnh viễn là bóng tối, sẽ không có những gam màu tươi sáng như vậy, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi.”

“Còn một chuyện nữa, nói ra thì hơi đường đột, có thể cậu sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng tôi quyết định nói cho cậu biết, mặc dù có thể cậu chưa từng xem bức thư này. Bức thư tỏ tình vào năm cấp ba, là tôi viết cho cậu, nhưng vì quá hèn nhát, tôi đã không ký vào, gây ra hiểu lầm rất lớn, hiểu lầm này cũng khiến cậu tổn thương, nhưng lúc đó tôi vẫn không đủ can đảm đứng ra thanh minh. Tôi rất xin lỗi, tôi cũng không thích bản thân mình lúc đó, nếu sau này có cơ hội bù đắp, tôi sẽ bằng mọi giá bù đắp cho cậu.

Khi trận chung kết đến gần, anh ấy đã đăng trên Weibo, nói rằng ngay cả anh ấy cũng rất ngạc nhiên, anh ấy không ngờ mình lại vào được trận chung kết, và anh ấy nhất định sẽ tiếp tục hát thật hay. Trong tin nhắn riêng, tôi nói với anh ấy vô số lời cổ vũ, và một số chi tiết linh tinh, vặt vãnh về cuộc sống của tôi, chẳng hạn như ly trà sữa tôi uống gần đây và nghĩ rằng nó ngon, và những bộ phim tôi nghĩ anh ấy có thể thích.”

Cứ như vậy, trận chung kết phát sóng trực tiếp cuối cùng cũng đã đến.

Hết chương 5.
 
Lời Tỏ Tình Của Kẻ Hèn Nhát
Chương 6: Hoàn


Tôi đã đợi trước màn hình từ rất sớm, nhưng tôi không thể nói được tâm trạng của mình ra sao.

Anh ấy đã 27 tuổi, đã 10 năm kể từ khi chúng tôi biết nhau, thích một cô gái là chuyện rất bình thường, không có gì lạ cả.

Tôi chưa bao giờ mong đợi quá nhiều, chỉ tò mò, rất tò mò, anh ấy sẽ viết bài hát gì cho người mình thích?

Sau khi sáu thí sinh đầu tiên hát xong, đến lượt anh xuất hiện cuối cùng. Anh chỉ ôm cây đàn và xuất hiện trước ống kính.

Tất cả đèn trên sân khấu đều bị dập tắt, chỉ còn lại một mình anh đuổi theo ánh sáng. Anh đưa cây đàn đến trước mặt, nhẹ nhàng nói với máy quay: “Bài hát anh muốn hát mười năm của em. Nó tên là “Thư tỏ tình”.

Ngay từ khi anh cất lên nốt nhạc đầu tiên, trái tim tôi như bị treo cao, như bị ai đó túm lấy, kéo đến một nơi rất cao và rất lạnh. Nhưng đột nhiên một cơn gió yếu ớt nhưng ấm áp lại thổi tới, cứ như vậy thổi bay những đóa hoa trong lòng tôi.

Hàng ngày cây cối, hoa lê nở rộ.

Tôi như treo lơ lửng, mất khả năng suy nghĩ – cho đến khi anh ấy giành chức vô địch với bài hát này, đến khi trao giải thưởng, đến cuộc phỏng vấn sau trận đấu, tôi vẫn không lấy lại tinh thần.

“Tại sao lại viết một khúc ca như vậy?”

Thật ra, tôi đã muốn viết nó từ lâu, nhưng sau khi tôi nhận ra rằng mình có thể tiến xa hơn trong cuộc thi, liền tạm thời thu hồi ý niệm trong đầu. Nghĩ đợi đến trận chung kết lại hát cho cô ấy, có thể sẽ tốt hơn một chút. ”

“Cái từ ‘cô ấy’ này ám chỉ ai vậy?” Người phỏng vấn hỏi.

“Tất nhiên đó là người viết bức thư đó cho tôi. Năm 17 tuổi, khi tôi thiếu quyết đoán và thiếu tự tin nhất, cô ấy đã viết bức thư này cho tôi. Rất tiếc, lúc đó tôi không nhận ra nét chữ của cô ấy, nhưng dưới sự đùa cợt của các học sinh khác, tôi đã lầm tưởng bức thư này là của người khác viết nên đã gây ra hiểu lầm nghiêm trọng”.

“Rất nghiêm trọng?”

“Ừm, thực ra tôi đã thích cô ấy trước khi cô ấy viết bức thư này cho tôi. Vì vậy, sau khi tôi nhận nhầm người, tôi muốn nói với người đó rằng tôi đã có người mình thích. Nhưng bức thư này đã bị người đó ném đi khi tôi nhìn biểu cảm của cô ấy, tôi thấy cô ấy có vẻ thất vọng nên không dám nói gì thêm, thật xấu hổ khi phải nói rằng lúc đó tôi thực sự là một người rất nhút nhát”.

“Sau giờ học, tôi bí mật nhặt lá thư lên, cẩn thận gấp phẳng, giấu vào cặp sách rồi mang về nhà. Nhưng sau đó, do gia đình có chút biến động, tôi chuyển đến thành phố khác để thi mỹ thuật nên không gặp lại cô ấy. Mười năm qua, khi tôi nhiều lần muốn từ bỏ ca hát, tôi đã lấy bức thư này ra. Hóa ra năm tôi 17 tuổi, người tôi thích đã thích tôi rất nhiều. Trong mắt cô ấy, tôi là một người xuất sắc với rất nhiều ưu điểm, vì vậy tôi không bao giờ được từ bỏ.”

Người phỏng vấn tò mò: “Vậy tại sao bạn thích cô ấy? Nghe có vẻ như cô gái đó không phải là một sự tồn tại được nhiều người chú ý. ”

“Đúng vậy, cô ấy không được nhiều người chú ý, nhưng vẫn lấp lánh trong mắt tôi.”

Anh nói: “Tôi thích dáng vẻ nghiêm túc của cô ấy khi viết văn, thích cô ấy trong lớp bí mật ngủ gật sẽ dùng mái tóc che mắt, tất cả mọi thứ của cô ấy trong mắt tôi đều rất đáng yêu. Ban đầu, có một lần, trên đường đi học guitar tôi gặp cô ấy, muốn chào hỏi cô ấy, nhưng trong trái tim gọi tên hàng trăm lần, đến lúc mở miệng, vẫn khẩn trương đến mức ngay cả tên cô ấy cũng không gọi ra được. ”

Người phỏng vấn thở dài: “Không ngờ hồi trung học bạn lại nhút nhát như vậy.”

Anh gật đầu tán thành: “Cho nên, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu nói một số điều sau khi tôi trưởng thành trong tâm trí mình. Ví dụ như tối nay, cuối cùng tôi cũng có thể đứng trên sân khấu của trận chung kết và hát bài hát mà tôi đã viết cho cô ấy. Bài hát này—đúng vậy, bài hát này không chỉ được viết cho riêng tôi mà còn cho cô ấy. Tôi muốn nói rằng tôi thực sự đã để ý đến tin nhắn riêng tư của em ngay từ lần đầu tiên, nhưng tôi đã không trả lời vì nghĩ rằng chưa đến lúc.”

Anh chợt hướng ánh mắt về phía màn hình.

“Nhưng anh đã ghim hộp thoại của em lên trên cùng, mỗi ngày anh đều kiểm tra Weibo mấy lần, xem em có tin nhắn gì mới không. Anh đã xem hết phim em chia sẻ với anh, còn mời em uống trà sữa cùng anh. Chia sẻ với em. Bạn bè đã uống nó và tất cả họ đều nói rằng nó rất ngon – à, xin lỗi, đợi một chút.”

Anh xin lỗi người phỏng vấn, sau đó cúi đầu lấy điện thoại ra, gõ vài cái vào màn hình.

Điện thoại của tôi rung lên.

Tôi run run cầm lên, phát hiện hai gò má lạnh toát, không biết đã giàn giụa nước mắt từ lúc nào.

——Bạn đã nhận được một tin nhắn riêng trên Weibo từ Lâm Chi Chú:

“Vậy nếu tiện, cuối tuần chúng ta ra ngoài gặp nhau nhé?”

Hoàn.
 
Back
Top Bottom