Tiếng gió vi vu.
Đó là thứ đầu tiên Elian nghe thấy khi ý thức dần quay trở lại.
Một cơn gió lạnh lẽo lướt qua gương mặt cậu, mang theo mùi cỏ khô và đất ẩm.
Không còn mùi đá cũ và không khí ngột ngạt của lăng mộ nữa.
Elian khẽ nhíu mày.
Đầu cậu đau như búa bổ, từ từ mở mắt.
Ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào khiến cậu phải nheo mắt lại ngay lập tức.
“…Cái gì đây?”
Elian chống tay ngồi dậy.
Trước mắt cậu không còn là căn phòng mộ dưới lòng đất.
Thay vào đó là một cánh đồng rộng bao la.
Cỏ cao đến đầu gối đung đưa trong gió.
Xa xa là những dãy núi xanh mờ dưới bầu trời trong vắt.
Elian ngồi yên vài giây.
Não cậu mất một lúc để xử lý cảnh tượng trước mắt.
“…Mình đang mơ hả?”
Cậu lẩm bẩm.
Elian đứng dậy, phủi cỏ còn vương trên quần áo.
Áo khoác, giày, quần… tất cả vẫn là đồ của cậu.
Nhưng nơi này rõ ràng không phải khu khai quật.
Cậu xoay một vòng, quan sát xung quanh.
Ở phía xa, trên một ngọn đồi thấp, có thể nhìn thấy tường thành của một vương quốc.
Những bức tường đá cao và dày, tháp canh dựng lên ở bốn góc.
Lá cờ dài bay phần phật trong gió.
Elian chớp chớp mắt.
“Khoan đã…”
Vưong quốc đó trông giống như chỉ tồn tại trong phim lịch sử.
Không có nhà cao tầng chót vót, cũng không có đường nhựa.
Chỉ toàn kiến trúc bằng đá và gỗ.
Elian nhìn xuống tay mình.Chiếc nhẫn kim cương vẫn nằm gọn trong tay cậu
Viên đá trong suốt lấp lánh dưới ánh nắng.
“…Đừng nói là…”
Một suy nghĩ khó tin lóe lên trong đầu cậu.
Elian lập tức lắc đầu.
“Không thể nào.”
Nhưng trước khi cậu kịp nghĩ thêm.
“Đứng yên!”
Một giọng hét vang lên phía sau.
Elian quay phắt lại.
Ba người đàn ông mặc áo giáp sắt đang tiến về phía cậu.
Họ đang cưỡi ngựa.
Áo giáp kim loại phản chiếu ánh nắng, kiếm treo bên hông.
Trông rất chân thực.
Một người trong số họ nhảy xuống ngựa, rút kiếm ra.
“Ngươi là ai?” người đó hỏi.
Elian nhìn họ vài giây.
“Ờ… khách du lịch?”
Ba người lính nhìn nhau.
Người cầm kiếm cau mày.
“Trang phục rất quái đản.”
“Có thể là gián điệp của Verisus.”
Elian thở dài.
“Nói này nha, chắc là có hiểu lầm m—”
“Bắt hắn.”
Hai người lính lập tức tiến tới.
Elian phản xạ lùi lại.
“Khoan đi—”
Một người nắm lấy tay cậu.
Elian giật mạnh, theo bản năng xoay người thoát khỏi.
Người lính kia loạng choạng.
Elian vốn quen chạy trốn, nhưng trước ba người có kiếm thì tình hình không mấy khả quan cho lắm
Chỉ vài giây sau, hai cánh tay cậu đã bị giữ chặt.
“Tôi nói là có hiểu lầm mà.”
Elian lại thở dài thườn thượt.
Người lính cầm kiếm bước lại gần.
Ánh mắt ông ta dừng lại trên tay Elian.
Cụ thể hơn là chiếc nhẫn.
“Đó là gì?”
Elian nhìn xuống.
“Nhẫn.”
Người lính nheo mắt.
“Bắt hắn về thành.
Chỉ huy sẽ quyết định.”
Elian nhướng mày.
“Chỉ huy là cái gì?”
Con đường vào thành Velmora đông hơn Elian tưởng.
Những cỗ xe ngựa lăn bánh trên đường đất.
Người dân mặc trang phục cổ điển đi qua lại.
Một vài người nhìn Elian với ánh mắt phán xét, có lẽ do trang phục của cậu quá khác biệt.
“Nhìn kìa.”
“Hắn là ai vậy?”
“Có phải tù nhân không?”
Elian trợn mắt.
Hai tay cậu bị trói phía sau, bị dẫn đi giữa ba người lính.
“Đây đúng là mơ rồi.”
Cậu lẩm bẩm.
Nếu không phải mơ thì tình huống này cũng quá phi lý đi.
Cánh cổng thành khổng lồ dần mở ra.
Bên trong là một vương triều rộng lớn.
Nhà đá hai tầng, cửa hàng gỗ, những con đường lát đá.
Elian nhìn xung quanh, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc hơn.
“...Không giống phim trường lắm ha.”
Mọi thứ ở đây đều có vẻ thật.
Người dân, âm thanh, và mùi thức ăn thơm phức từ các quầy hàng, đúng là làm người ta đói bụng
Elian bắt đầu có cảm giác… chuyện này có thể không phải trò đùa.
Cuối cùng họ dừng lại trước một tòa nhà lớn.
Một pháo đài bằng đá.
Người lính kia gõ cửa.
“Thưa chỉ huy, chúng tôi bắt được một kẻ khả nghi bên ngoài thành.”
Cánh cửa từ từ hé mở, một người đàn ông từ bên trong bước ra.
Elian ngẩng đầu lên.
Người đó cao hơn cậu một chút.
Tóc đen, buộc gọn phía sau.
Áo choàng quân đội màu sẫm phủ ngoài áo giáp.
Ánh mắt vô cùng sắc sảo và bình tĩnh.
"Đẹp trai quá..."
Elian thầm nghĩ trong đầu.
Ba người lính cúi đầu.
“Thưa ngài Rowan.”
Elian khựng lại một lát.
Rowan?
Cái tên vang lên trong đầu cậu, có chút quen thuộc.
Rowan bước lại gần.
Ánh mắt hắn lướt qua Elian từ đầu đến chân.
Rồi dừng lại ở bàn tay cậu.
Cụ thể hơn là chiếc nhẫn.
Trong một khoảnh khắc ngắn.
Ánh mắt Rowan đã thay đổi một chút.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng Elian đã phát hiện.
Đôi mắt của hắn trợn tròn, có chút kinh ngạc nhìn vào mặt cậu.
Nhưng ngay lập tức, Rowan đã khôi phục vẻ bình tĩnh vốn có.
“Ngươi là ai?” hắn hỏi.
Giọng nói trầm ấm và rõ ràng.
Elian nhìn thẳng vào hắn.
“Hỏi đúng trọng tâm đó.”
Cậu nhún vai.
“Ước gì tôi cũng biết.”
Một trong những người lính nói:
“Hắn xuất hiện bên ngoài thành.
Trang phục kỳ lạ cộng thêm hành vi đáng ngờ.”
Rowan im lặng vài giây.
Ánh mắt hắn lại lướt qua chiếc nhẫn trên tay Elian.
Lần này lâu hơn một chút.
Rồi hắn nói.
“Cởi trói cho hắn.”
Ba người lính ngạc nhiên.
“Nhưng thưa ngài—”
“Ta nói cởi trói!”
Giọng Rowan không lớn.
Nhưng đủ khiến họ run rẩy lập tức làm theo.
Dây thừng được tháo ra.
Elian xoa xoa cổ tay, hơi ngạc nhiên.
Rowan nhìn thẳng vào cậu.
“Ngươi sẽ ở lại đây.”
“Cho đến khi ta điều tra ra ngươi là ai.”
Elian nhướng mày.
“Nghe giống phạm nhân ha.”
Rowan không phản ứng gì với câu nói đó.
Chỉ quay lưng bước vào bên trong.
Trước khi vào trong, hắn dừng lại một chốc.
Không quay đầu mà nói.
“Đừng để hắn rời khỏi đây.”
Elian thở dài.
“Ừ, đúng là phạm nhân rồi đó.”
Cậu nhìn theo bóng lưng Rowan.
Rồi lại tò mò không hiểu vì sao… trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau lúc nãy.
Elian có cảm giác rất kỳ lạ.
Như thể, đây không phải lần đầu họ gặp nhau.
•
Elian bị dẫn đến một nơi nào đó rất tối.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại phía sau lưng cậu với một tiếng cạch lạnh lùng, tiếng khoá cửa vang lên.
Không khí bên trong khác hẳn bên ngoài.
Mùi kim loại và khói từ lò sưởi trộn lẫn vào nhau.
Từ ô cửa sổ nhỏ nhìn ra có thể thấy hành lang u tối lát đá có những ngọn đuốc trên tường, hai bên treo những lá cờ màu xanh lá đậm có biểu tượng một vương miện bạc ở giữa.
Elian nhìn xung quanh.
“Ít nhất chỗ này cũng đẹp đi.”
Một người lính bên ngoài lên tiếng:
“Im lặng.”
Elian nhún vai.
Căn phòng này cũng không giống nhà giam.
Có một chiếc giường gỗ và một chiếc bàn nhỏ.
Elian nhìn cánh cửa vài giây rồi thở dài.
“Nhưng vẫn là giam mà..”
Cậu bước đến cửa sổ cạnh giường.
Bên ngoài, vài người lính đang tập luyện trong sân.
Tiếng kiếm keng keng va vào nhau vang lên đều đều.
Elian chống tay lên bệ cửa sổ.
Cậu nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình.
Viên kim cương lấp lánh dưới ánh sáng chiều.
“Rốt cuộc mày là cái quái gì vậy…”
Cậu lẩm bẩm.
Từ lúc xoay viên đá trong lăng mộ, mọi thứ đã trở nên quá điên rồ.
Một thế giới khác, một vương quốc kì lạ và những người lính hung hăng.
Elian nằm xuống giường, đưa tay gác lên trán
“Đừng nói là mình thật sự bị dịch chuyển nha.”
Cậu bật cười khẽ.
“Nghe như tiểu thuyết vậy.”
Nhưng càng nhìn xung quanh, Elian càng thấy khó phủ nhận thực tế.
Mọi thứ ở đây quá chân thật.
Tiếng gió rít thổi qua cửa sổ.
Tiếng người nói chuyện.
Tiếng kim loại va chạm.
Nếu đây là mơ… thì nó đúng là thật đến đáng sợ.
“Chắc mình nên ngủ một giấc.”
“Biết đâu tỉnh dậy sẽ trở lại.”
Cậu nhắm mắt lại.
Nhưng hình ảnh cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ lại là ánh mắt của Rowan.
Ánh mắt đó, rất đáng sợ.
•
Trong khi đó, ở tầng trên của pháo đài.
Rowan đứng trước bàn làm việc.
Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn đá.
Một người lính đứng đối diện hắn.
“Thưa ngài, chúng tôi đã nhốt hắn trong phòng phía tây.”
Rowan không trả lời ngay, Hắn nhìn xuống bàn.
Trên đó là một tấm bản đồ của vương quốc Velmora.
“Ngươi thấy gì ở hắn?”
Rowan hỏi.
Người lính suy nghĩ một chút.
“Trang phục kỳ lạ.”
“Cách nói chuyện cũng dị hợm.”
Rowan gật đầu nhẹ.
“Còn gì nữa?”
Người lính lắc đầu.
“Không, thưa ngài.”
Rowan im lặng vài giây.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh chiếc nhẫn trên tay Elian.
Viên kim cương đó.
Hoa văn trên thân nhẫn.
Hắn biết rất rõ thứ đó là gì, Rowan chậm rãi siết tay lại.
“Ngươi lui đi.”
“Vâng.”
Cánh cửa đóng lại, căn phòng tiếp tục trở nên yên tĩnh.
Rowan đứng đó rất lâu, ánh mắt hắn dần tối sầm lại.
Cuối cùng, hắn kéo ngăn kéo bàn ra.
Bên trong có một cuốn sách cũ.
Bìa da đã sờn theo thời gian.
Rowan mở ra.
Những trang giấy vàng úa hiện ra.
Trong đó có một bức vẽ.
Một chiếc nhẫn kim cương.
Giống hệt chiếc nhẫn trên tay Elian.
Bên dưới bức vẽ là hai dòng chữ cổ:
"Chiếc nhẫn của người đó."
"Biểu tượng của lời thề vĩnh cửu."
Rowan nhìn dòng chữ đó rất lâu.
“Không thể nào…”
Hắn lẩm bẩm.
Chiếc nhẫn đó…
Đã biến mất từ rất lâu rồi.
Thậm chí nhiều người còn cho rằng nó chỉ là một truyền thuyết nhảm nhí.
Nhưng hôm nay, hắn đã tận mắt nhìn thấy nó.
Trên tay một kẻ xa lạ xuất hiện bên ngoài thành.
Rowan đóng cuốn sách lại.
Ánh mắt hắn hướng về phía cửa sổ.
Bầu trời Velmora bắt đầu chuyển sang màu cam của hoàng hôn.
Gió thổi mạnh hơn.
Lá cờ trên tháp canh tung bay phấp phới.
Rowan khẽ nhắm mắt một lát, rồi mở ra.
Ánh mắt hắn trở lại lạnh lùng như thường.
“Người từ thế giới khác sao…”
Hắn lẩm bẩm.
Trong quá khứ xa xưa của Velmora có một lời tiên tri cổ.
Một người sẽ đến từ nơi không thuộc về thế giới này, người đó sẽ mang theo chiếc nhẫn đã thất lạc.
Và từ khoảnh khắc đó…
Vận mệnh của Velmora sẽ bắt đầu thay đổi.
Rowan đứng yên rất lâu.
Cuối cùng, hắn quay người, bước về phía cửa.
“Chuẩn bị ngựa.”
Một người lính bên ngoài đáp:
“Thưa ngài?”
Rowan nói.
“Ta muốn tự mình nói chuyện với hắn.”
Ở phía bên kia pháo đài…
Elian vẫn chưa biết rằng, chiếc nhẫn trên tay cậu không chỉ đưa cậu đến một thế giới khác.
Mà còn đánh thức một lời tiên tri đã ngủ yên hàng trăm năm trước.