"Lúc đó, chỉ còn một quy tắc cuối cùng."
"Không được tin bất cứ ai... kể cả tao."
.
.
.
"Bản tin đặc biệt từ hệ thống liên hợp thời sự toàn cầu.
Xin hãy giữ bình tĩnh và theo dõi thông báo chính thức."
"Vào ngày 4/4/4041 lúc 04:44 sáng nay theo giờ GMT, một thiên thạch phát sáng màu xanh lam kỳ lạ đã lao thẳng xuống khu vực tam giác quỷ Bedmura — vùng biển vốn nổi tiếng vì hàng loạt vụ mất tích chưa có lời giải."
Màn hình chuyển sang cảnh quay rung lắc, mờ nhòe — những đốm xanh rực cháy trong mây dày, sau đó là một tiếng nổ trầm lặng.
Rồi tối đen.
"Ngay sau va chạm, toàn bộ hệ thống điện trên Trái Đất đã mất trong vòng 72 giờ.
Các vệ tinh gián đoạn, liên lạc toàn cầu bị ngắt.
Ngày hôm nay, các nhà nghiên cứu từ Tổ chức Sinh học Liên hợp đã chính thức công bố một sự thật kinh hoàng: bên trong thiên thạch là một dạng sống ngoài hành tinh, chúng tôi đặt tên là Song Trùng."
Người dẫn chương trình nuốt khan.
"'Song Trùng' không phải sinh vật sống theo nghĩa thông thường.
Chúng không có hình dạng cố định.
Chúng đồng bộ với sóng não người, quét ký ức và... sao chép bản thể.
Không chỉ hình dạng, mà cả tiếng nói, hành vi, ký ức, và cảm xúc.
Điều khủng khiếp là: bản sao đó tin rằng nó mới là bản gốc."
"Sau khi thoát ra khỏi thiên thạch, Song Trùng đã bắt đầu lan rộng khắp các khu vực ven biển, đặc biệt tấn công những người đơn độc.
Các nạn nhân thường bị thay thế chỉ trong vòng vài phút."
"Chính phủ các quốc gia tuyên bố tình trạng khẩn cấp mức độ đỏ.
Người dân được khuyến cáo: HẠN CHẾ RA NGOÀI, tránh ở một mình, và tuyệt đối không tin tưởng bất kỳ ai xuất hiện đột ngột, kể cả người thân."
Một dòng chữ đỏ chạy ngang màn hình:
[MỨC ĐE DỌA: TOÀN CẦU]
[ĐANG KÍCH HOẠT GIAI ĐOẠN PHONG TOẢ SINH HỌC CẤP 7]
Màn hình bỗng nhiên nhấp nháy.
Gương mặt người dẫn chương trình giật nhẹ... rồi mỉm cười bất thường.
"Chúng tôi xin lặp lại: Hãy tin tưởng người bên cạnh bạn.
Họ là bạn.
Họ luôn là bạn."
Tín hiệu bị cắt.
.
.
.
Tôi không biết chết là cảm giác gì – cho đến khi tôi thực sự chết.
Không có ánh sáng trắng nào đón tôi, không có thiên thần, cũng không có địa ngục.
Chỉ có một cơn lạnh ngắt như thể xương cốt tôi bị nhúng vào nước đá, một khoảng tối dày đặc không đáy, và tiếng thét – không phải từ người khác, mà từ chính tôi, bị dội ngược vào đầu như kim châm vào từng tế bào.
Tôi chết trong đau đớn.
Và rồi tôi tỉnh dậy với một cơn đau đầu râm ran như tiếng gõ của ai đó từ trong sọ.
Không phải kiểu nhức đầu bình thường – mà là một cú dội ký ức đổ ập xuống.
6:33 sáng.
Mắt tôi mở ra, mùi hương quen thuộc của căn phòng, ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ chiếu vào trần nhà, âm thanh từ chiếc đồng hồ báo thức cũ kỹ...
Tất cả đều bình thường đến mức vô lý, trừ việc trong tay tôi xuất hiện một chiếc gương nhỏ và một chiếc chìa khoá.
Tôi không hét lên, cũng không bật dậy.
Tôi chỉ nằm đó, toàn thân cứng đờ, tim đập thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực.
Cảm giác như tôi đang đứng trước một trò đùa khốn kiếp của vũ trụ:
Tôi đã chết.
Và tôi đã sống lại, đúng vào thời điểm thế giới sắp kết thúc.
Tôi nhớ ngày tận thế.
Tôi nhớ máu me.
Tôi nhớ tiếng la hét, những gương mặt vặn vẹo, và con người bị bẻ ngược xương sống như món đồ chơi gãy.
Nhớ cảm giác tê buốt khi máu trong người mình tuôn ra từng chút một, lạnh dần, lịm dần...
Tôi nhớ tôi đã chết.
Và tôi nhớ ánh mắt cuối cùng của hai con bạn thân tôi – trước khi họ bị thứ kia lôi đi.
Chính họ là người đã cứu tôi và cho tôi một cơ hội sống sót lần nữa, nhưng tôi vẫn không thể sống.
Và giờ tôi tỉnh dậy trên giường.
Trong phòng mình.
Hôm nay chính là ngày mọi chuyện bắt đầu.
Lúc này, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
"Nếu đây là cơ hội thứ hai... thì tôi sẽ không để tụi nó chết thêm một lần nào nữa."
Khi tôi đến trường, vẫn là cái lớp học quen thuộc ấy, tiếng quạt trần kêu cọt kẹt trên đầu, bảng đen đầy bụi phấn và những khuôn mặt thân quen nhưng giờ đây tôi lại thấy một cảm giác lạ lùng, mọi thứ vẫn như thường ngày đến nỗi tôi cảm thấy nghi ngờ bản thân một lần nữa nhưng không, nó lại chính là THỰC TẠI.
Trưa hôm đó, giữa tiết học, trời nắng như thiêu nhưng tôi toát mồ hôi lạnh, tôi lấy đại một cái lý do gì đó để xin cô đi ra ngoài và kéo hai con bạn thân của tôi — Lan và Ngân ra khỏi lớp, rồi tôi lôi cả hai đứa vào nhà vệ sinh nữ.
Cửa buồng vừa đóng, tôi khóa chốt cái cạch.
"Mày bị gì vậy Thư?" – Ngân hỏi.
Nó nói thật nhỏ, nhưng giọng căng như dây đàn.
Tôi nhìn qua khe cửa xem có ai bước vào chưa, rồi nói thật nhỏ: "Tao sắp nói mấy chuyện tụi mày không được kể với ai hết.
Dù có nghĩ tao điên cũng không được hé răng."
Lan nhíu mày.
"Thư, mày làm tao sợ á."
Ngân thì chép miệng.
"Lại nữa...
Lại mấy vụ vớ vẩn kinh dị hả?
Tao còn chưa hết luỵ vụ cầu cơ lần trước."
Tôi cắt lời.
"Không phải giỡn.
Tao...
Tao đã chết.
Chúng mày đã cứu tao nhưng tao không thể sống sót ngay sau đó.
Và tao quay lại.
Hôm nay chính là ngày tận thế!"
Cả hai đứa nhìn tôi như nhìn bệnh nhân cần đưa đi viện gấp.
Ngân nheo mắt, lông mày của nó nhíu lại như mọi khi tôi làm trò.
Nhưng lần này tôi không làm trò.
"Nếu đây là trò đùa—"
"KHÔNG PHẢI!" – Tôi gần như hét lên, rồi lập tức đưa tay che miệng mình.
May mà không ai ngoài này nghe thấy.
Tôi thở dồn dập, ánh mắt đảo quanh – sợ đến mức tưởng tượng ra tiếng thở khe khẽ từ buồng bên cạnh.
Tôi rút từ túi áo ra một mảnh giấy nhăn nhúm, run tay mở ra.
Mười điều.
Do tôi viết, bằng bút mực xanh, lem nhem, rồi đưa cho Lan và Ngân đọc.
Mắt hai người trợn dần theo từng dòng:
QUY TẮC SINH TỒN:
1.Nếu thấy giáo viên mặc áo đỏ mời bạn lại gần bàn giáo viên, CHẠY!
2.Vào giờ ra chơi, đừng ra khỏi lớp.
Hành lang vào giờ ra chơi là vùng mù của thực tại.
Có thể bạn sẽ thấy mình đi mãi không tới nhà vệ sinh.
Có thể bạn sẽ không bao giờ quay lại lớp học.
3.Đừng nhìn thẳng vào mắt lớp trưởng vào tiết 4.
Vì tiết đó, "nó" sẽ tỉnh dậy trong lớp trưởng.
Chỉ một cái nhìn thẳng, bạn sẽ thấy điều mà bộ não không thể xử lý.
Và bạn sẽ mất trí.
4.
Các lớp học chỉ có một lối ra duy nhất là cửa sổ
5.Luôn đếm số người trong lớp mỗi khi chuông reo.
Luôn nhớ sĩ số lớp là 48, nếu đếm ra nhiều hơn số người thật... giả vờ không thấy.
Tuyệt đối đừng hỏi "ai mới vào lớp?"
6.Không ai được ở lại phòng y tế sau 5 giờ chiều.
7.Nếu nhà vệ sinh tầng 1 có ánh đèn đỏ rọi ra dưới khe cửa, đừng bước vào.
Vì đèn ở đó đã hỏng từ 10 năm trước, sẽ có thứ gì đó ở trong đấy.
8.Nếu nghe thấy chuông trường reo vào lúc không phải giờ học, lập tức bịt tai lại– Chuông đó không gọi bạn vào tiết học.
Nó gọi bạn đến phía bên kia.
9.Nếu ai đó hỏi những câu hỏi kỳ lạ—đừng trả lời.
Bởi vì người hỏi câu đó không phải người thật.
10.Khi đồng hồ chỉ 00:00 vào ban ngày – úp mặt xuống bàn, bịt tai và đếm ngược từ 13 đến 1.
Kể cả trong trường hợp khẩn cấp cũng có thể áp dụng cách này.
Ngân ngẩng đầu lên, lông mày nó nhíu lại đến mức chúng sắp chạm vào nhau rồi, đôi môi thì tách rời.
Lan thì vẫn lặng im.
Nhưng tôi thấy tay nó nắm chặt quai cặp.
"Chuyện này..." – Lan lên tiếng, giọng trầm.
Ngân định nói gì đó, nhưng tôi đưa tay chặn lại.
"Chỉ cần nghe.
Mỗi điều trong đây là quy tắc để sống sót, nếu không, bọn mình sẽ không sống nổi qua thứ Năm.
Tao đã trải qua, và chết vì không biết đến nó."
Ngân thở dài, nhét tờ giấy vào túi áo.
"Thôi được rồi, mặc dù điều này khá khó tin, nhưng nếu đó là sự thật... thì tao sẽ ở lại."
Lan gật đầu.
"Tụi mình là bạn mà.
Nếu thế giới tận diệt, thì cùng sống sót.
Cùng nhau."
Tôi mỉm cười.
Lần đầu tiên trong ngày, tôi thấy ấm lòng.
Nhưng nụ cười đó kéo dài chưa đến 5 giây—
"Tụi mình là bạn.
Nếu thế giới tận diệt..."
Giọng Lan lặp lại.
Tôi nhìn qua, Lan vẫn đứng đó.
Nhưng câu nói đó... vừa được thốt ra từ buồng vệ sinh ngay bên cạnh.
Chúng tôi chưa từng thấy và cũng không hề biết có người ở đó.
Tôi quay sang Ngân.
Nó tái mặt, lùi về phía tôi.
Giọng nói đó—giống y hệt giọng Lan.
Nhưng hơi khác lạ và còn trống rỗng.
Và rồi từ dưới khe cửa buồng vệ sinh bên trái ngay cạnh chúng tôi...
ánh đèn đỏ rọi ra một vệt mỏng dưới sàn.
Vệt sáng đỏ nhạt như máu loang chầm chậm trườn qua sàn gạch, không gian giờ đây tĩnh lặng đến rợn người — có thứ gì đó đang đứng bất động trong buồng bên cạnh... nhìn chằm chằm qua khe cửa.
Lan như chết lặng, mặt tái mét.
Còn Ngân thì đã nắm lấy tay tôi và Lan, bàn tay lạnh ngắt như đá.
Tôi như sắp khóc, vội lấy tay che miệng lại, không dám nhúc nhích.
Từ trong buồng bên, giọng Lan...
à không, thứ gì đó mang giọng Lan nhưng trống rỗng và méo mó — lại vang lên:
"Nếu thế giới tận diệt... thì cùng sống sót..."
Tôi gần như nín thở.
Câu nói đó...
đúng từng chữ.
Giọng nói, nhịp điệu, tông giọng – như có máy ghi âm đang phát lại.
"Đừng cử động."
Tôi thì thầm qua kẽ răng.
"Đừng trả lời.
Đừng làm gì hết."
Tiếng nước nhỏ giọt từ vòi nước vang lên.
Một giọt, hai giọt... rồi bị nuốt trọn bởi một tiếng rít khẽ, kéo dài và khô khốc như kim loại nghiến vào sắt rỉ.
Chúng tôi đứng chết lặng ở đó, Tôi đảo mắt nhìn Lan, rồi Ngân.
Vẫn là hai nhỏ bạn thân của mình.
Rồi một tiếng gõ vang lên từ buồng bên:
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Đúng ba nhịp, nhẹ nhàng nhưng nó chẳng khác gì đang đếm ngược thời gian sống của chúng tôi.
Lan run rẩy thì thầm với tôi: "Khi nãy mày kiểm tra... không có ai khác trong nhà vệ sinh mà đúng không?"
Tôi lập tức thò tay vào túi, móc ra một chiếc gương nhỏ, chiếc gương này đã nằm trong tay tôi từ khi tôi trùng sinh rồi.
Sau đó tôi thì thầm, cố gắng hạ thấp giọng nhiều nhất có thể nhưng vẫn đủ để hai nhỏ bạn tôi nghe thấy, rồi tôi giải thích cho họ rằng chiếc gương sẽ này phản chiếu nhưng thứ... không phải con người.
Tôi nghiêng nhẹ gương về phía dưới khe cửa thông với buồng bên.
Chúng tôi bắt đầu niệm phật trong đầu vì không có gì hiện trong gương cả, không hề có bóng phản chiếu nào.
Và rồi—CẠCH.
Chốt cửa buồng vệ sinh bên cạnh mở ra.
Chúng tôi đứng đó, thời gian như đóng băng.
Bên ngoài, tiếng bước chân của thứ đó kéo lê vọng qua.
Không hẳn là đi mà là bò.
Nó bò như không có xương.
Lướt xèo xèo nhưng chậm rãi trên nền nhà.
Và ánh đèn đỏ... theo nó tràn ra khỏi buồng, lan dọc hành lang toilet.
Tôi dồn hết bình tĩnh, đẩy cả hai đứa ra sau, nép vào góc xa nhất.
Và rồi, từ trong bóng tối ngay trước cửa buồng nơi chúng tôi đứng, một bàn tay thò ra – dài ngoằng, trắng bệnh, với những ngón tay cong ngược như gãy lìa.
Đầu ngón tay dính gì đó đen đen, nhầy nhụa... máu?
Mực?
Hay cái gì còn tệ hơn thế?
Tiếng gõ cất lên lần nữa — lần này không phải ở buồng bên.
Nó là tiếng gõ vào cửa phòng vệ sinh mà chúng tôi đang đứng.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Ngân nấc lên: "Nó biết mình ở đây..."
Tôi siết lấy tay hai đứa.
"Không nói.
Không nhìn.
Không thở mạnh.
Quy tắc số 10, đếm ngược từ 13 đến 1 đợi đến khi ánh đèn đỏ biến mất..."
Chúng tôi nhắm mắt lại, trong đầu bắt đầu đếm thầm:
13...
12...
11...
Vì tôi biết, nếu đến 0 mà ánh sáng kia chưa biến mất—Chúng tôi sẽ không bao giờ ra khỏi cái nhà vệ sinh này nữa.
Thời gian trôi qua chậm như thể nó đang châm biếm về cái mạng mỏng manh này của ba đứa chúng tôi vậy, và cuối cùng chúng tôi cũng đếm đến 1.
Đột nhiên thứ đèn đỏ quỷ quyệt tắt phụt, xung quanh tối đen như mực.
Không còn tiếng của sinh vật đó nữa, chỉ còn tiếng thở dồn dập của ba đứa tôi.
Lan nhắm chặt mắt, nhíu mày, có lẽ vì vẫn không muốn tin, Ngân nắm tay chúng tôi chặt đến mức trắng bệch cả tay.
Chúng tôi đứng như vậy gần 3 phút, cửa buồng vệ sinh...hé mở và trống trơn.
Chúng tôi lập tức đẩy cửa toilet rồi lao ra ngoài, chạy bán sống bán chết vì đó là bản năng sinh tồn, không nói một lời, không ngoảnh đầu, đến nỗi quên cả thở.
Chỉ có tiếng giày va vào hành lang, tiếng tim đập hỗn loạn và phổi rát buốt vì chạy không ngừng.
BỘP!!
Bỗng dưng chúng tôi va vào người của ai đó rồi loạng choạng lui về sau, suýt ngã...