Ngôn Tình Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,291,056
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_5_4TVoLGumBxW9LA17tFkuQ44-iXuTSDUtVmpC3kjrIvxfve4RPeyedZeJjEXg3oAErMRoeZpDqPgqC7T9x7qFeS6YnrsYxUU9-3oLBk3TLYLGYVHxwau-xPNCzZ9bCxFWVNOeLWl7luMbwriKLfP=w215-h322-s-no

Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Em gái hẹn hò với anh bạn trúc mã của tôi. Nó nói với anh ta, ở trường tôi b ắ t n ạ t nó.

Hôm đó sau khi tan học, anh ta dẫn theo bạn chặn đường tôi trong con ngõ nhỏ, sau đó thờ ơ nói một câu: “Em cũng nên nhận một bài học thích đáng rồi.”

Trong lúc vùng vẫy tôi bị thương ở đầu, không ngờ lại mất trí nhớ.

Lúc tỉnh lại, tôi trông thấy một người đàn ông xa lạ đang ngồi bên giường b ệnh của mình. “Em không nhớ anh sao?”

Anh cười lịch thiệp, đưa tay chạm vào đôi môi tôi. “Chẳng phải em bảo thích anh nhất sao?" “Tại sao lại nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ đó?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 1


1

Tôi bị người ta lôi cổ đến bãi đất trống phía sau thư viện.

Có khoảng bảy tám người đang đứng trước mặt, cầm đầu là Giang Thiệu, người tôi thầm mến suốt nhiều năm.

“Anh muốn làm gì?” Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.

“Bùi Gia.” Giang Thiệu nghiêng đầu châm một đ iếu th uốc.

“Thần Tinh là em gái em, em gái ruột đấy.”

“Em dắt người tới b ắ t n ạ t em ấy là sao?”

Tôi nhếch miệng: “Nó nói gì anh cũng tin ư?”

Giang Thiệu ngước mắt lên nhìn tôi.

Bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên anh ta giơ tay túm chặt cổ áo tôi.

Đè tôi lên bức tường phía sau bằng một tay.

“Chẳng lẽ em ấy tự tát vào mặt mình?”

“Cô còn già mồm? Hả?”

Anh ta đang ngậm điếu t h u ố c trong miệng nên lúc nói chuyện cũng không được rõ ràng.

Tuy là vậy, tôi vẫn cảm nhận được rõ ràng cơn thịnh nộ không sao kiềm chế được trên người anh ta.

“Giang Thiệu, bây giờ anh muốn đòi lại công bằng cho nó sao.”

Giang Thiệu bỗng buông tay.

“Bạn gái của tôi bị người ta b ắ t n ạ t, tôi không thể trả đũa cho em ấy được à.”

Mấy cô gái đang đứng bên cạnh tiến lên, giữ chặt tôi lại.

Một người trong số đó giơ tay t át tôi.

Tôi không thể cựa quậy, mặc cho cô ta đ ánh mình.

Ánh mắt của Giang Thiệu tối sầm, ngạo nghễ nhìn tôi.

“Bùi Gia, cô cũng nên nhận một bài học thích đáng rồi.”

Tôi suy sụp, nhìn anh ta rồi thét lên.

“Giang Thiệu, anh quen tôi ngần ấy năm, tôi có từng b ắ t n ạ t người khác không?”

Người đàn ông đứng im bất động.

Anh ta chỉ tuỳ ý gảy tàn th uốc.

“Thần Tinh nói, cô không vui vì lần trước trường đã cho em ấy xuất thi đàn cuối cùng.”

Nói xong, anh ta lại cười mỉa.

“Tôi cũng không thể không tin lời bạn gái mình được.”

Nói thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa, trong mắt Giang Thiệu, tôi là một kẻ già mồm cãi cố.

Những cái t át cứ nối tiếp nhau.

Tôi chỉ cắn răng, không nói lời nào.

“Ngừng lại.”

Đột nhiên họ buông tôi ra.

Giang Thiệu đi tới, gạt mấy sợi tóc trên mặt tôi ra.

“Bùi Gia, trước kia cô không thế này.”

“Sau này, cô có thể nghe lời hơn được không?”

Ánh mắt của người đàn ông đen như hũ nát.

“Anh thật sự rất ghét dáng vẻ chống đối lại anh của em.”

2

Trước đây Giang Thiệu không như thế.

Tuy anh ta ngông thì có ngông nhưng lại đối xử rất tốt với tôi.

Đối diện với cô em gái Bùi Thần Tinh của tôi, lúc nào anh ta cũng rất lạnh lùng.

Hình như là do hôm đó.

Sau khi tôi và Giang Thiệu cãi nhau rồi ch iến tr anh lạnh, anh ta đã thay đổi.

“Muộn thế này em mới về, em đi với ai?”

Có vẻ như Giang Thiệu đã đứng đợi dưới ký túc xá của tôi rất lâu.

“Liên hoan ở câu lạc bộ, có rất nhiều người.”

Anh ta cười như không: “Tại sao lần nào liên hoan câu lạc bộ xong, người đưa em về cũng là đàn anh đó.”

Giọng điệu chất vấn đó của anh ta nghe hơi ngang tai.

“Giang Thiệu, anh có thể đừng lần nào cũng thế này không?”

“Rốt cuộc anh đang nghĩ linh tinh gì vậy?”

Chỉ cần tôi tiếp xúc gần với chàng trai nào hơi nhiều một chút.

Giang Thiệu lại sa sầm mặt mày, hỏi tôi như thẩm vấn t ộ i p h ạ m.

Anh ta im lặng nhìn tôi trân trân mấy giây, gật đầu rồi bật cười.

“Được, coi như tôi rảnh rỗi thích xen vào chuyện của người khác.”

Kể từ hôm đó, tôi và Giang Thiệu bắt đầu ch iến tr anh lạnh.

Một tuần sau, tôi xuống nước.

Chủ động đi tìm anh ta làm lành, giải thích.

Sở dĩ tôi yên tâm để đàn anh kia đưa mình về là do anh ấy và tôi chung đường.

Nhưng khi đến dưới tầng nhà Giang Thiệu, tôi vừa khéo bắt gặp cảnh tượng Bùi Thần Tinh kiễng chân hôn lên môi anh ta.

Người đàn ông đút hai tay vào túi quần, không hề có ý né tránh.

Tôi như hoá đá, bất giác lùi về phía sau một bước, đá phải chậu hoa.

Tiếng động rất lớn.

Khiến hai người họ đồng thời quay đầu lại nhìn.

“Chị…”

Bùi Thần Tinh đỏ mặt, lúng túng đứng im tại chỗ.

Giang Thiệu chỉ thờ ơ nhướng mày.

“Tới tìm anh à?”

“Hai người…” Tôi há miệng, đôi môi khô khóc, một lúc sau mới thốt ra được một tiếng.

Bùi Thần Tinh lại nắm tay Giang Thiệu.

“Em hẹn hò với Giang Thiệu rồi.”

Nó mỉm cười thẹn thùng: “Chị, chị là người đầu tiên biết được chuyện này đấy!”

3

Giang Thiệu biết tôi thích anh ta.

Trước đây có một lần, tôi nghe thấy anh ta và bạn nói chuyện với nhau.

“Anh Thiệu, bé thanh mai kia của anh, tên Bùi Gia ấy, có phải thích anh không?”

Anh ta bật cười: “Ừ.”

“Em đã bảo mà, lúc cô gái ấy nhìn anh, thật sự không thể nào giấu nổi tình yêu ẩn trong đôi mắt luôn!”

“Anh Thiệu, anh có thích cô ấy không?”

Giang Thiệu chỉ cười chứ không trả lời.

Bây giờ tôi đã biết được đáp án của anh ta rồi.



Bùi Thần Tinh và Giang Thiệu bắt đầu công khai hẹn hò.

Anh ta rất thiên vị Bùi Thần Tinh.

Lúc tôi và Bùi Thần Tinh đang dùng bữa ở nhà ăn, giữa chừng Giang Thiệu lại xuất hiện.

“Đồ ngốc.”

Anh ta vỗ nhẹ vào bàn tay còn đang dính đầy sốt của Giang Thần Tinh.

Vừa bất lực lại vừa dung túng nói.

“Sao lại bóc tôm đến nỗi tay dính đầy sốt thế kia, có ngốc không?”

Bùi Thần Tinh bĩu môi, nhỏ giọng nói.

“Thì em muốn ăn à.”

Giang Thiệu phì cười.

“Chuyện này, có bạn trai rồi em phải tìm bạn trai làm cho chứ.”

Tôi cúi gằm mặt, khóe mắt hoen đỏ.

Ăn cơm nhẹ nhàng hơn, chỉ mong nhanh chóng ăn xong, không thu hút sự chú ý của hai người họ.

Nhưng Bùi Thần Tinh vẫn giống như thường ngày.

Dù Giang Thiệu có đang ở trước mặt.

Nó cũng ngần ngại chia sẻ chuyện yêu đương thường ngày của mình và Giang Thiệu.

“Chị, Giang Thiệu tinh tế lắm luôn.”

“Thì ra khi yêu anh ấy lại có dáng vẻ này, trước đây khi thấy chị và anh ấy ở cùng nhau, em có cảm giác anh ấy chẳng dịu dàng chút nào.”

Tôi nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, và miếng cơm cuối cùng vào miệng.

“Vì em là bạn gái của anh ấy mà.”

Tôi vừa thản nhiên cất tiếng vừa bưng khay đồ ăn của mình đứng dậy.

“Đúng vậy.”

Hình như Bùi Thần Tinh không hề nhận ra, nụ cười trên môi vẫn ngây thơ như thế.

“Dù gì chị và Giang Thiệu cũng chỉ là bạn bè thôi mà.”

Tôi mỉm cười, bỏ lại một câu “Chị ăn xong rồi" rồi rời đi.

Tiếng hai người họ nói chuyện từ phía sau vọng tới.

“Đúng không, Giang Thiệu?”

“Đúng, anh chỉ thích em thôi, được không bà cô của anh? Em còn không ăn, tôm sẽ nguội mất đấy.”

Tôi bất giác rảo bước.

Giọng điệu thăm dò của Bùi Thần Tinh quá mức rõ ràng.

Nó từng thấy tôi và Giang Thiệu thân thiết bên nhau.

Bây giờ làm những chuyện này ngay trước mặt tôi cũng vì muốn chứng minh Giang Thiệu yêu nó nhường nào.



Tôi và Bùi Thần Tinh có cùng một ngày sinh nhật.

Gặp lại Giang Thiệu cũng vào ngày sinh nhật.

Anh ta đến nhà tôi đón Bùi Thần Tinh ra ngoài đón sinh nhật.

“Sinh nhật vui vẻ.”

Giang Thiệu dịu dàng xoa đầu nó rồi nói.

Tôi đang định lặng lẽ rời đi nhưng lại bị Bùi Thần Tinh gọi lại.

“Giang Thiệu, hôm nay cũng là sinh nhật của chị, anh cũng phải nói một câu sinh nhật vui vẻ với chị chứ!”

Tôi thấy rõ ràng Giang Thiệu ngẩn người.

Hiển nhiên, anh ta quên rồi.

Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Tôi không khỏi cảm thấy lúng túng, cũng thấy khó chịu trong lòng.

“Hai người hẹn hò đừng có lôi chị vào.”

Tôi cố tình mỉm cười bất lực, nhằm giấu đi nỗi xấu hổ vô tận.

Tuy ngày trước thỉnh thoảng tôi cũng ảo tưởng.

Có lẽ Giang Thiệu chỉ đang cố tình hờn giận nên mới hẹn hò với Bùi Thần Tinh.

Nhưng hiện tại, tôi buộc phải thừa nhận.

Anh ta thật sự yêu Bùi Thần Tinh.
 
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 2


4

Chưa bao giờ Bùi Thần Tinh thôi cảnh giác với tôi.

Tôi và bạn đi lên núi cắm trại rồi vô tình đi lạc.

Còn chưa tìm được đường xuống núi, đột nhiên mây đen giăng khắp lối.

Mưa to như trút nước, điện thoại cũng không có tín hiệu.

Nhưng nhớ tới lúc đến đây tôi có nhìn thấy vài hộ dân sống ở sườn núi.

Khi tôi đang định đi về phía sườn núi thì Bùi Thần Tinh và Giang Thiệu lại tìm được tôi.

“Chị ơi!”

Tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng có người gọi mình, bèn dừng bước.

Bùi Thần Tinh chạy về phía tôi, Giang Thiệu cũng đi ngay phía sau cô ta.

Lúc cách tôi khoảng chừng hai ba mét, Bùi Thần Tinh đột nhiên vấp ngã.

Trật chân trái.

Tôi và Giang Thiệu đồng thời chạy về phía đó.

“Sao vậy, Thần Tinh.” Tôi và Giang Thiệu đồng thanh.

“Chân em đau quá, Giang Thiệu.”

Nước mắt và nước mưa lăn dài trên mặt Bùi Thần Tinh, vừa thảm hại lại vừa đáng th ương.

Giang Thiệu đau lòng, dịu dàng nói.

“Anh cõng em xuống núi, ngoan nào, cố gắng chịu một xíu.”

Tôi đỡ Bùi Thần Tinh leo lên lưng Giang Thiệu.

“Chậm thôi.”

Tôi vừa lên tiếng đã bị Giang Thiệu lạnh lùng cắt ngang.

Anh ta cõng Bùi Thần Tinh lùi về sau hai bước, nóng nảy nói.

“Bùi Gia, em có thể học cách đừng làm phiền đến người khác được không?”

“Không phải tại em, Thần Tinh có b ị th ương không?”

Tôi như c h ế t lặng.

Bùi Thần Tinh ở phía sau kéo tay áo anh ta.

“Được rồi, anh đừng nói nữa.”

Tôi hoàn hồn, cụp mắt xuống.

“Xin lỗi, làm hai người lo lắng rồi.”

Quãng đường xuống núi vô cùng im lặng.

Vừa rồi trong lúc tìm đường bắp chân của tôi không may bị quệt phải b ị th ương.

Vẫn đang chảy m áu.

Lúc Giang Thiệu đưa Bùi Thần Tinh đến b ệnh v iện, tôi cũng nhân tiện xử lý v ết th ương luôn.

“Chị ơi, chị cũng b ị th ương sao.”

Bùi Thần Tinh nhìn bắp chân tôi.

Giang Thiệu đang bế Bùi Thần Tinh bỗng khựng lại, quay đầu nhìn theo nó.

Vẻ mặt lúc này của anh ta trông còn khó coi hơn cả ban nãy.

“B ị th ương cũng không biết đường nói sao?”

Nói xong, anh ta lại đi về phía tôi, định bế tôi lên xe.

Tôi lặng lẽ né tránh.

“V ết th ương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại.”

“Bùi Gia, em nghe lời một chút được không.”

“Để anh xem xem, xem có bị nhiễm trùng không?”

Hình như Giang Thiệu đã quên mất sự tồn tại của Bùi Thần Tinh, anh ta ngồi xuống trước mặt tôi.

“Không cần đầu.”

Tôi tránh: “Em lên xe trước đợi hai người.”

Lúc quay người lại, tôi vừa khéo nhìn thấy gương mặt c ắt không còn giọt m áu của Bùi Thần Tinh.

Có lẽ bắt đầu từ giây phút đó, nó bắt đầu dè chừng tôi và Giang Thiệu ở gần nhau.

Càng lúc càng xa cách với tôi.

Thậm chí còn đổ vấy cho tôi b ắ t n ạ t nó.

5

Nhưng lần này tôi không định nhún nhường nó nữa.

Lúc tôi ôm gương mặt sưng đỏ về đến nhà, Bùi Thần Tinh đang đứng tựa người vào lan can trên tầng hai uống trà sữa.

Lúc nhìn thấy tôi, nó ra vẻ vô tội chớp chớp mắt.

Cơn giận lập tức bốc lên tận đỉnh đầu.

Tôi đi lên trên tầng, nắm vai nó kéo lại.

Dùng hết sức bình sinh tát nó một cái đau điếng.

“Chẳng phải em nói chị sai người đ ánh em sao.”

Tôi nhếch miệng: “Chị mà không nhận tội danh này thì có lỗi với cái tát này quá.”

“Chị…”

Bùi Thần Tinh vừa mới cất tiếng, tôi lại tát nó thêm một cái.

Giang Thiệu đến nhà tôi trước cả tôi.

Anh ta đi từ phòng Bùi Thần Tinh ra, đúng lúc trông thấy cảnh tượng này.

Lập tức nắm lấy tay tôi.

“Bùi Gia.”

Anh ta lạnh lùng nói.

“Đừng ép tôi phải ra tay.”

Tôi cười mỉa, đang định tát anh ta thì đã bị anh ta nắm chặt cổ tay.

Tôi liều mạng giãy giụa.

Cánh tay còn lại của Giang Thiệu cũng đang giữ chặt tôi.

Trong lúc vùng vẫy, tôi bị người ta đẩy một cái.

Lăn xuống cầu thang phía trước.

“Bùi Gia.”

Giang Thiệu thét lên.

Tôi đập đầu vào cạnh tủ.

Ý thức trở nên mơ hồ.

Trước khi mất hẳn ý thức, tôi nhìn thấy cửa nhà bỗng mở toang.

Có một dáng hình quen thuộc đang lao về phía tôi.

Hình như là Phó Thời Dư đã đi công tác hai tháng.

Anh trai, con của mẹ kế.

6

Lúc tôi mơ mơ màng màng tỉnh lại, trời cũng đã tối.

Có hai người đang đứng nói chuyện bên giường.

“Trong đầu b ệnh nh ân có cục m áu đông, sau khi tỉnh lại, rất có thể sẽ xuất hiện hiện tượng mất trí nhớ tạm thời.”

“Được.”

Mí mắt nặng trĩu không sao mở nổi, tôi lại thiếp đi.

Lần thứ hai tỉnh dậy, chắc cũng chưa ngủ được bao lâu.

Sắc trời bên ngoài cửa sổ lúc tôi tỉnh lại vẫn tối om như thế.

Có một người đàn ông xa lạ đang ngồi bên cạnh giường.

“Đầu còn đau không?” Giọng anh rất đỗi dịu dàng.

Tôi nhìn anh, lắc đầu.

Sau đó tôi bất giác nhận ra mình không còn nhớ được gì.

Chỉ đành thẳng thắn trước mặt anh.

“Hình như tôi mất trí nhớ rồi, xin hỏi anh là ai?”

Trông anh không có vẻ gì là bất ngờ, trái lại còn mang theo cả ý cười.

Người đàn ông giơ tay v**t v* đôi môi tôi, nhẹ nhàng.

“Bạn trai em.”

Anh biết tôi không tin nên đã đưa điện thoại của tôi cho tôi.

Sau đó lại cầm điện thoại của mình nhắn tin cho tôi.

Tôi lưu anh là Phó Thời Dư.

“Tại sao lịch sử trò chuyện của chúng ta lại trống không?”

“Bởi vì em sợ người khác sẽ biết được mối quan hệ giữa hai chúng ta nên lần nào cũng xoá sạch.”

Phó Thời Dư bình tĩnh nói.

Tôi bán tín bán nghi, tiếp tục nhìn điện thoại.

Rồi lại xem lịch sử trò chuyện của mình với những người khác.

Ban đầu tôi còn khá mơ hồ về thân phận của mình.

Đồng thời cũng biết được chuyện Phó Thời Dư là con của mẹ kế.

Tôi ngước đầu lên, ngơ ngác nhìn anh.

“Nhưng chẳng phải trên danh nghĩa chúng ta vẫn là anh em sao?”

Anh sáp lại gần, cọ tay lên má tôi.

Không hề lảng tránh.

“Thế nên chúng ta vẫn luôn lén lút…”

“Lén lút gì cơ?”

Ánh mắt của Phó Thời Dư dần đi xuống dưới theo từng con chữ của anh.

“Lén lút hẹn hò, lén lút hôn, lén lút làm…”

Đột nhiên cánh cửa mở ra, cắt ngang lời Phó Thời Dư nói.

“Bùi Gia…”

Trong điện thoại của tôi có ảnh của người này.

Là Giang Thiệu.

Bạn trai của Bùi Thần Tinh, em gái tôi.

“Hiện giờ sức khỏe của Bùi Gia vẫn chưa hồi phục hẳn, cậu hãy quay lại thăm em ấy sau một khoảng thời gian nữa.”

Phó Thời Dư rất lịch sự cất tiếng.

Nhưng Giang Thiệu lại coi như không nghe thấy, đi về phía tôi.

Phó Thời Dư mỉm cười.

Ngay sau đó, có hai vệ sĩ mặc âu phục bước vào trong phòng b ệnh.

Sau khi nhìn Phó Thời Dưa một cái, họ lôi thẳng cổ Giang Thiệu ra ngoài.

Tôi không nhìn nữa mà chuyên tâm vào vấn đề hiện tại.

Lại nhìn Phó Thời Dư.

“Chúng ta là người yêu thật sao?”

“Tất nhiên.”

“Nếu không tin, chúng ta có thể từ từ thích nghi, được không?”

Người đàn ông dịu dàng nói.

“Gia Gia, anh sẽ khiến em từ từ nhớ lại cảm giác thích anh.”

Ngón tay thon dài của anh v**t v* gò má tôi.

Tôi vô thức dụi dụi.

“Vâng ạ.”
 
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 3


7

Sau khi xuất v iện, Phó Thời Dư đưa tôi đến căn biệt thự riêng của anh.

Đúng lúc sắp tới nghỉ hè.

Thế là Phó Thời Dư dứt khoát xin cho tôi nghỉ, khai giảng thi bù sau.

Đến gara, xuống xe, Phó Thời Dư bế thốc tôi đi vào trong thang máy.

Anh cụp mắt nhìn tôi, dịu dàng cất tiếng.

“Anh bế em thế này, liệu em có thấy khó chịu không?”

Trong thời gian nằm v iện, Phó Thời Dư chăm sóc tôi rất cẩn thận, khiến tôi không còn né tránh anh nữa.

Tôi thấy tai mình nóng bừng.

“Anh ơi, không đâu ạ.”

Tôi nhỏ giọng trả lời.

Người đàn ông bật cười, xốc tôi lên.

Tôi gác cằm lên vai anh, tự dưng thấy rất yên tâm.

Khi cánh cửa thang máy sắp đóng lại, có một bàn tay đưa ra chắn cửa.

“Bùi Gia.”

Là Giang Thiệu, mái tóc đen nhánh của anh ta đã bị mồ hôi thấm ướt.

“Em tuỳ tiện đồng ý ở chung với anh ta vậy sao?”

Trong mắt anh ta ẩn chứa cơn thịnh nộ.

Tôi không hiểu tại sao bạn trai của em gái lại luôn bám lấy mình.

Nhưng chung quy cũng không phải chuyện gì tốt.

Hơn nữa Phó Thời Dư đã cho tôi xem camera ở nhà.

Từ góc độ kia, có thể nhìn ra là anh ta và cô em gái cùng cha cùng mẹ của tôi đã đẩy tôi xuống cầu thang.

Thế nên ánh mắt của tôi khi nhìn Giang Thiệu cũng bất giác có thêm chút đối địch.

“Liên quan gì tới anh?”

Bố ruột, mẹ kế của tôi đang đi nghỉ dưỡng ở bán cầu Nam.

Phó Thời Dư là người duy nhất chăm sóc tôi trong khoảng thời gian tôi nằm v iện.

Tất nhiên cũng trở thành người duy nhất đáng để tôi tin tưởng sau khi mất đi trí nhớ.

“Em thật sự không nhớ anh sao.”

Giang Thiệu giơ tay, định kéo tôi.

“Rõ ràng… người em luôn muốn gần gũi là anh cơ mà.”

Giọng nói khô khốc khàn khàn càng khiến anh ta trông thảm hại hơn.

Tôi không thèm tin anh ta đâu.

Không hiểu tại sao trong tận sâu đáy lòng tôi lại có cảm giác chống đối với người này.

Bàn tay đang đặt trước ngực Phó Thời Dư hơi co lại.

“Anh ơi.”

Tôi chau mày, nhìn anh bạn trai từ đầu đến cuối vẫn không lên tiếng của mình.

“Ừ?”

“Tại sao anh lại không đuổi anh ta đi vậy?”

Mặc cho người khác dây dưa với bạn gái của mình.

Tôi mím môi, không đồng ý chăm chú nhìn anh.

“Anh thế này sẽ khiến em cảm thấy hèn nhát đấy.”

Tôi nghĩ giọng điệu nghiêm nghị này sẽ khiến Phó Thời Dư cảm thấy không vui.

Nhưng anh chỉ mỉm cười, như thể rất tán đồng với những lời tôi nói.

“Là lỗi của anh.”

Anh v**t v* gáy tôi, sau đó để tôi tựa đầu vào lòng anh.

Trước mắt bỗng chốc tối sầm, giọng nói bên tai cũng trở nên rõ ràng hơn.

“Lần trước, chẳng phải tôi đã bảo cậu đừng tới làm phiền em ấy nghỉ ngơi rồi sao?”

Phó Thời Dư giống như đang hỏi một cách ôn hoà.

Giang Thiệu ngang ngược, cười nói.

“Tôi cần anh phải nói với tôi à?”

“Tốt nhất là bây giờ anh thả Bùi Gia xuống.”

Ngay sau đó, qua khẽ hở, tôi thấy vệ sĩ của Phó Thời Dư lại lặng lẽ xuất hiện.

Một trong số bọn họ tiến lên vật ngã Giang Thiệu, quỳ xuống trước mặt Phó Thời Dư.

Giang Thiệu cắn răng.

“Mẹ nó…”

Phó Thời Dư lấy tay che bên tai lộ ra ngoài của tôi.

Nhưng tôi vẫn loáng thoáng nghe thấy.

Người đàn ông vẫn rất ôn hoà.

Nhưng lại có thêm cả sự thản nhiên, người khác không thể xen vào được.

Anh giống như một kẻ bề tôi cao quý, tao nhã xử lý t ộ i p h ạ m.

“Tôi không thích người khác quấn lấy Bùi Gia.”

“Cũng giống như, chắc cậu cũng không hy vọng người chị ở Berlin của mình đột nhiên biến mất phải không?”

Giang Thiệu chợt câm như hến.

“Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cậu.”

Phó Thời Dư không đợi anh ta trả lời mà bế tôi đi vào trong thang máy.

Sau lưng là tiếng người ta đ ánh đ ấm.

“Họ Phó kia, anh u y h i ế p tôi cũng vô dụng!”

“Tôi sẽ đợi đến ngày Bùi Gia nhớ lại tất cả, sớm muộn gì cô ấy cũng quay trở về bên tôi thôi.”

“Anh đừng quên, lúc chưa mất trí nhớ Bùi Gia không hề th…”

Sau đó tôi chỉ nghe được câu được câu chăng.

Nhưng không đợi tôi đào sâu vào vấn đề này, chuyện phiền muộn khác lại xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Dời đi sự chú ý của tôi.

Phải sống cùng nhau sao…

Tôi nhớ tới những lời trước đó của Phó Thời Dư, do dự, đang định cất tiếng.

Anh bế tôi vào một căn phòng.

“Em ngủ ở đây.”

Nói xong bèn đặt tôi ngồi xuống giường.

Một căn phòng trông rất thiếu nữ.

Anh biết tôi vẫn chưa nhớ ra nên cũng không ép tôi phải ở chung với mình.

Thật sự rất tôn trọng tôi.

Tôi nhìn bóng lưng của anh, trái tim đập thình thịch thình thịch.

Phó Thời Dư nhớ rõ tôi thích ăn gì, không thích ăn gì, dị ứng với cái gì.

Thậm chí còn nhớ rất nhiều thói quen nhỏ nhặt của tôi.

Tôi dần tin, chúng tôi từng yêu nhau.

Lý do chủ yếu là vì tôi nhận ra mình đang dần thích anh từng chút từng chút một.

8

Phó Thời Dư rất bận rộn.

Nhưng dù có bận hơn nữa, anh cũng dành thời gian đưa tôi ra ngoài chơi cho khuây khoả, về nhà ăn cơm cùng tôi.

Sau đó nửa đêm lại tăng ca trong phòng làm việc.

Tôi luôn cảm thấy, có lẽ tôi nên làm gì đó cho anh.

Thế là tôi học theo sách dạy nấu ăn trên pad, học nấu canh cho Phó Thời Dư.

Trong lúc tôi đang hết sức chú tâm nêm nếm gia vị, có một đôi tay vòng qua eo tôi.

“Đang nấu canh hả?”

Hô hấp của người đàn ông phả vào tai.

“Vâng.”

Tai tôi bỗng chốc nóng bừng.

“Nấu cho ai vậy?”

Tôi nghĩ anh biết rồi còn cố tình hỏi.

Nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Cho anh.”

“Ngoan ghê.”

Anh ôm lấy tôi từ phía sau.

Môi chạm vào vành tai tôi, như hôn như không.

“Ôm thế này liệu em có không thích không?”

“Không ạ…”

Thật ra tôi muốn nói, hình như anh muốn ôm thế nào em cũng thích nghi được.

Ngày hôm ấy, Phó Thời Dư cũng chỉ dừng lại ở đó.

Tôi không ngờ, bước phát triển tiếp theo của chúng tôi lại do tôi chủ động.

Hôm đó là ngày trời đổ mưa đầu tiên kể từ khi tôi mất trí nhớ.

Gió lạnh buổi đêm cùng với những cơn sấm sét khiến tôi hơi sợ.

Tôi mặc váy ngủ, gõ cửa phòng Phó Thời Dư.

“Sao vậy?”

Tôi ngẩng đầu lên, hơi xấu hổ.

“Anh ơi, em ngủ với anh được không, em hơi sợ…”

Phó Thời Dư cụp mắt nhìn tôi, không lập tức trả lời.

Tôi hơi ngượng ngùng.

Chẳng phải anh nói chúng tôi là người yêu sao?

Đề nghị này khiến anh khó xử lắm sao?

Rõ ràng trước đó anh còn nói cái gì mà lén lút làm…

Lúc tôi đang tự đắm chìm trong thế giới riêng của mình, đột nhiên có một đôi tay ôm lấy eo.

Tôi bị Phó Thời Dư bế lên, ngồi lên cánh tay anh.

“Được.”

Anh nhìn vào đôi mắt tôi, dịu dàng cất tiếng.

Lúc nhìn thấy khoảng cách “xa vời vợi" giữa mình và Phó Thời Dư, tôi bất giác hoài nghi.

Anh bạn trai của tôi, hình như hơi lịch thiệp.

Bỗng s ấ m s é t đ ánh vang trời.

Tôi giật mình, nép vào lòng Phó Thời Dư.

“Anh ơi…”

“Đừng sợ.”

Người đàn ông vỗ lưng cho tôi.

“Anh đây rồi, đừng sợ.”

Tiếng anh vang văng vẳng bên tai tôi, khoảng cách cũng được kéo gần.

Tôi đang nằm trong lòng anh, ngước đầu lên, mặt hơi đỏ.

“Chúng ta là người yêu thật sao?”

“Nếu là thật, tại sao anh chưa từng hôn em.”

Phó Thời Dư đỡ lưng tôi, để tôi ngẩng đầu lên nhìn anh.

Anh nắm cằm tôi, hơi nâng lên.

Ép tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Muốn hôn anh hả?”

Tôi mím môi, không trả lời.

Câu hỏi này quá thẳng thắn.

Đầu ngón tay của Phó Thời Dư nhẹ nhàng v**t v* môi dưới của tôi.

“Thích anh rồi sao?”

Tôi ngẫm nghĩ, sau đó gật đầu.

“Em nghĩ là thích.”

Người đàn ông bật cười, chậm rãi hôn tôi.

Ban đầu chỉ là nụ hôn chuồn chuồn đạp nước, cắn nhẹ vào môi.

Cho đến khi tôi không kìm lòng được khẽ rên lên một tiếng.

Hàm răng bị anh cạy mở.

C ư ớ p hết không khí trong khoang miệng.

Không biết từ khi nào anh đã trở mình.

Tôi bị anh nắm chặt cổ tay.

Mười ngón tay đan vào nhau rất mập mờ.

Người đàn ông nhìn tôi từ đầu đến chân.

“Gia Gia.”

“Vâng.”

Một cánh tay khác của anh đang v**t v* mép áo tôi.

Như sắp tiến vào lại như không.

“Em có muốn làm bước tiếp theo không?”

9

“Bước tiếp theo là gì ạ?”

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, còn đang thở hổn hển.

Ngón tay của người đàn ông đã đi vào, v**t v* eo tôi.

D ụ c vọng trào dâng trong đáy mắt anh.

Phó Thời Dư cúi người, cố tình để tôi cảm nhận được.

“Đây là bước tiếp theo.”

Có lẽ đây chính là nơi có nhiệt độ cao nhất ở trên chiếc giường này.

Tuy cách hai lớp quần áo.

“Sợ không?”

Phó Thời Dư cắn tai tôi.

Tôi vô thức run lên bần bật: “Em…”

Ngơ ngác, không biết nói gì.

Cũng may Phó Thời Dư không làm khó tôi, nhanh chóng kéo dài khoảng cách.

“Em ngủ trước đi.”

Anh xoa đầu tôi rồi đi vào trong phòng tắm.

Tôi mất trí chứ không phải kẻ ngốc.

Cách một cánh cửa, tôi biết anh đang làm gì.

m thanh trong phòng tắm k*ch th*ch đôi tai tôi, khiến tôi càng tỉnh táo hơn.

Cho đến khi Phó Thời Dư mang theo hơi lạnh nằm xuống giường, tôi vẫn không chút buồn ngủ.

“Anh ơi.”

Tôi hơi xấu hổ, nhưng vẫn dịch lại gần anh.

“Anh hôn em thêm chút nữa được không.”

Tôi đỏ mặt hỏi anh.

Phó Thời Dư nghiêng đầu, nhướng mày.

Tôi nghĩ anh hôn sẽ thấy thoải mái hơn, giống như đang trêu ghẹo quả vải bóc vỏ giữa môi lưỡi vậy.

“Hôn thế nào.”

Anh lặng lẽ tới gần.

“Giống như ban nãy sao?”

Tôi cố giấu đi sự xấu hổ, muốn chui tọt vào chăn, gật đầu.

Phó Thời Dư chống hai tay bên tai tôi, cúi người hôn tôi.

“Không phải thế này.”

Tôi nóng lòng.

Anh hôn lên khóe môi tôi hết lần này tới lần khác, giọng nói vang lên bên môi tôi.

“Vậy là thế nào, Gia Gia?”

“Em thị phạm cho anh xem đi.”

Tôi biết là anh cố tình.

Nhưng giọng điệu dỗ dành của người đàn ông lại khiến tôi choáng váng trong bầu không khí vốn dĩ đã rất mập mờ.

Run rủi thế nào tôi lại giơ tay ôm lấy cổ anh.

Hơi đưa người lên, kiếm tìm đôi môi anh.

Giống như anh vừa rồi.

Há miệng, cạy mở hàm răng anh.

Lúc tôi còn chưa thấy thỏa mãn, Phó Thời Dư lại buông tôi ra.

“Gia Gia.” Giọng anh hơi trầm.

Tôi nhìn chằm chằm đôi môi anh: “Dạ?”

Lại sáp tới..

“Em nên đi ngủ rồi.”

Phó Thời Dư né tránh nụ hôn của tôi, đè vai tôi lại, không cho tôi động đậy.

Tôi mím môi, nhỏ giọng: “Vâng.”

Tôi cũng không cố chấp nữa, nếu hôm đêm nay anh sẽ phải tắm ba lần mất.
 
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 4


10

Ngày đó sau khi tỉnh lại, lần đầu tiên gặp được Bùi Thần Tinh.

Tuy tôi biết là nó đ ẩy mình xuống cầu thang nhưng v ết th ương trên người vẫn chưa khỏi hẳn, tôi sợ mình không đấu lại nó nên mới chưa vội tìm nó t ính sổ.

Không ngờ, nó lại chủ động tới tìm tôi trước.

Khi ấy, tôi đang leo lên chân Phó Thời Dư, ngồi lên đùi anh.

“Anh ơi.”

Tôi cầm pad của anh bỏ qua một bên.

“Hôm nay vẫn chưa hôn.”

Tôi hết sức nghiêm túc nhắc nhở anh nghĩa vụ giữa các đôi yêu nhau chứ không phải là tôi rất muốn hôn anh.

“Hả?”

Phó Thời Dư tựa lưng vào sô pha, ấn đường hiện rõ vẻ lười biếng.

“Tự em hôn đi.”

Anh chỉ ôm eo tôi.

Chứ không hề có ý muốn chủ động hôn tôi.

Được rồi…

Tôi chỉ không tình nguyện trong vòng một giây, sau đó cúi người cắn vào môi anh.

“Nhẹ chút được không?”

Tôi hơi nhích người về phía sau, nhìn anh bằng ánh mắt xin lỗi.

“Làm anh đau rồi hả?”

Người đàn ông nở một nụ cười xấu xa.

Luồn tay ra sau lưng tôi ấn nhẹ một cái.

Tôi bất ngờ ngã vào lồng ngực anh.

“Hơi hơi.” Anh nói.

Tôi xin lỗi anh rối rít, chống hai tay lên bả vai anh.

Sau đó nhẹ nhàng nhích lại gần môi anh.

“Bùi Gia.”

Giọng nữ chói tai khiến nụ hôn này đứt gánh giữa đường.

Tôi nhìn về phía phát ra âm thanh.

Bùi Thần Tinh đang đứng trước cửa, vô cùng tức giận.

Vừa khéo, tôi cũng muốn gặp nó.

“Chị có thể giải thích tại sao chị lại sống chung với anh Phó không?”

Bùi Thần Tinh bước lại gần tôi, hình như nó đang cố nén cơn giận.

“Em nhớ trước kia chị luôn né tránh anh ấy mà.”

Tôi không hiểu: “Vì anh ấy là người yêu của chị.”

“Anh ấy l ừ a chị thôi.”

Bùi Thần Tinh cười khẩy: “Trước đây chị chưa từng thích anh ấy.”

Đến đây, tôi vẫn không hiểu được lý do tại sao nó lại cố gắng phủi sạch quan hệ giữa tôi và Phó Thời Dư.

Tôi quay đầu lại nhìn Phó Thời Dư.

Anh chỉ ngồi trên ghế sô pha, bình tĩnh nhìn tôi.

Tôi lại quay sang nhìn Bùi Thần Tinh, vào luôn việc chính.

“Không đến lượt em bận tâm.”

“Chị chỉ muốn hỏi em, xuất phát từ tâm lý nào em lại đ ẩy chị gái ruột của mình xuống cầu thang.”

Nó tái mét mặt mày, căm hận nhìn tôi.

Môi dưới sắp bị c ắ n rách.

“Chị còn muốn tìm tôi tính sổ sao?”

“Chị vẫn chưa hài lòng sao?”

Khi nó đưa mắt nhìn Phó Thời Dư, nước mắt bỗng chốc rơi xuống.

“Nếu không phải vì chị, anh Phó có bảo trường huỷ tư cách tham gia thi đấu của tôi không? Suốt bốn năm đại học cũng không cho tôi tham gia bất kỳ cuộc thi nào. Tôi khổ sở luyện đàn suốt ngần ấy năm coi như công cốc.”

Tôi chớp mắt.

Thì ra Phó Thời Dư đã trút giận cho tôi rồi.

Bùi Thần Tinh đi đến trước mặt Phó Thời Dư, cố nén nước mắt.

“Chị quen anh bao lâu, em cũng quen anh bấy lâu.”

“Tại sao, tại sao anh lại luôn thiên vị chị?”

Tôi ngừng lại, rồi chợt nhận ra.

Hình như Bùi Thần Tinh có tình cảm khác với Phó Thời Dư.

Thế Giang Thiệu được xem là gì.

Lúc còn đang ngơ ngác trong mối quan hệ bốn người phức tạp này, tôi nhìn thấy cô em gái tốt của mình giơ tay ra định kéo tay bạn trai của tôi.

Tôi bước lên phía trước, nhanh chóng hất tay nó ra.

“Cô không có bạn trai sao? Lại định sơ múi bạn trai của người khác đấy à.”

Sau đó tôi quay đầu lại lườm Phó Thời Dư một cái.

Anh cũng không thèm tránh luôn?

Anh chỉ bình tĩnh nhìn tôi.

Không chớp mắt.

Tôi quyết định, phải giải quyết phiền phức trước mắt cái đã.

“Bùi Thần Tinh, cô đừng thấy ấm ức đến mức không chịu nổi vì bị huỷ tư cách thi nữa.”

“Tôi bị cô đ ẩy xuống cầu thang, nằm v iện hơn một tháng, chẳng phải cô vẫn còn lành lặn đứng đây sao?”

“Tôi sẽ từ từ tính sổ chuyện này với cô.”

Nó cười nói: “Chị định xử tôi thế nào, chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao? Dù gì anh ấy cũng bằng lòng làm mọi chuyện vì chị.”

Bùi Thần Tinh chăm chú nhìn Phó Thời Dư.

Gần như đang chờ đợi anh có thể nhìn mình lấy một cái.

Nhưng lúc tôi nhìn theo ánh mắt của cô ta, Phó Thời Dư vẫn đang nhìn tôi chằm chằm.

Nó như đang cam chịu, cười mỉa rồi bỏ đi.

11

“Anh không có gì muốn giải thích sao?”

Trong phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi bắt đầu tính sổ với Phó Thời Dư.

Người đàn ông vẫn rất bình tĩnh, nhưng anh lại cụp mắt không nhìn vào mắt tôi nữa.

Nụ cười ung dung hệt như thường ngày.

“Cô ta nói không sai, là anh đã l ừ a em.”

“Trước khi mất trí nhớ, em vốn không thích anh.”

Tôi lẳng lặng nhìn anh, bỗng cảm nhận được sự thất vọng không thể nào giấu nổi trong câu nói của anh.

Thậm chí anh còn không giục tôi trả lời, như thể không mong chờ gì vào tôi vậy.

Trước đó anh chỉ chủ động ôm tôi, hôn cũng là do tôi nhắc nhở, kể cả việc đột nhiên dừng lại trong cái đêm đó đều có được đáp án.

Không phải Phó Thời Dư không muốn.

Anh chỉ đang sợ nếu lỡ một ngày nào đó tôi nhớ lại mọi chuyện.

Tôi sẽ hận anh.

Bầu không khí trong phòng nặng nề hơn trước rất nhiều nhưng lại bị một tiếng hừ khe khẽ của tôi phá vỡ.

“Chuyện này để sau hãy tính, phiền anh giải thích với em một chuyện quan trọng hơn nữa.”

Nụ cười trên môi vụt tắt, tôi lạnh lùng cất tiếng.

“Vừa rồi Bùi Thần Tinh kéo anh, tại sao anh lại không tránh?”

“Có anh người yêu nào lại không biết giữ khoảng cách như thế đâu?”

Anh hơi ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt tôi.

Một lúc lâu sau, cơn gió len lỏi vào căn phòng qua cánh cửa sổ khép hờ, xua đi sự u ám trong đôi mắt của người đàn ông.

“Lại đây.”

Tôi nghĩ bụng phải nói chuyện nghiêm túc với Phó Thời Dư, thế là bước đến trước mặt anh.

Còn chưa kịp lên tiếng, anh đã ôm gọn tôi vào lòng.

Giọng nói chua chát của Phó Thời Dư vang lên bên tai tôi.

“Ừ, là lỗi của anh.”

Anh ôm tôi chặt hơn.

“Anh hứa sẽ không để cô ta chạm vào mình nữa.”

“Em tha thứ cho anh nhé?”

Tôi dụi đầu vào cổ anh, giang tay ôm lấy anh.

Vùi mặt vào xương quai xanh anh, nói bằng cái giọng buồn bã.

“Không được có lần sau nữa, em sẽ ghen đấy.”

Anh vẫn im lặng ôm tôi.

Tôi nghiêng đầu, hôn lên gò má anh.

“Anh ơi, thích là cảm giác không phải trí nhớ.”

“Dù em có nhớ lại mọi chuyện, em cũng sẽ không không thích anh đâu.”

“Anh đừng lo lắng nữa.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng anh, trấn an anh.

Phó Thời Dư khẽ cười.

Anh bế tôi lên rồi đè xuống sô pha, tiếp tục việc vừa rồi bị Bùi Thần Tinh phá hỏng.

Trong khi môi lưỡi chạm nhau, anh ôm cổ tôi để tôi tựa sát vào gần anh.

Nụ hôn cũng dần chuyển hướng xuống dưới.

“Gia Gia, em có muốn làm bước tiếp theo không?”

Tôi vòng tay ôm cổ anh, khẽ nói bên tai anh.

Nhỏ giọng phản bác.

“Rõ ràng là anh muốn.”

Người đàn ông đang hôn tôi bỗng khựng người rồi phì cười nói: “Là anh muốn.”

Ngay sau đó, tôi được anh bế thốc lên, đi về phía phòng ngủ.

12

Ban ngày cộng thêm lần đầu tiên.

Hai cái này thật sự khiến tôi không biết giấu mặt vào đâu.

Tôi nhắm nghiền mắt, không dám nhìn người đang ở trên người mình.

“Gia Gia, mở mắt ra.”

Anh luôn có cách ép tôi phải nghe lời anh.

Còn không mở mắt ra nữa, tôi sắp không cầm lòng được mà phát ra tiếng rồi.

Bốn mắt nhìn nhau, d*c v*ng bỗng chốc ập tới.

Phó Thời Dư nắm cằm tôi, ép tôi há miệng đón nhận nụ hôn của anh.

“Chuyện này còn tình hơn cả hôn.”

Vai anh đã lấm tấm mồ hôi.

“Gia Gia, em không thích sao?”

Ý thức của tôi trở nên mơ hồ.

Hệt như ván gỗ trôi nổi trên mặt biển, dập dềnh.

Thỉnh thoảng lại như được ngọn sóng dịu dàng vỗ về.

Nhưng hầu như đều như va phải mỏm đá ngầm.

Ván gỗ yếu ớt trôi dạt vào giữa những mỏm đá, đập từ mỏm đá này qua mỏm đá khác.

Điều duy nhất không bao giờ thay đổi là lực.

Đọ sức với Phó Thời Dư vào lúc này, tôi sẽ không chiếm được lợi.

Vì vậy tôi cố trả lời lại anh.

“Thích ạ…”

Vừa mới dứt lời, tôi có cảm giác mình được trả lại tự do sau trận sóng lớn.

Tôi bị sóng đánh dạt vào bờ.

Năm tháng tĩnh lặng, không còn sức lực.

Hơn nữa ngỏ ý, là một ván gỗ tôi không muốn xuống biển thêm lần nào nữa.

Nhưng rõ ràng, Phó Thời Dư lại không cho là thế.

Anh như khám phá ra được một thế giới mới.

Sau khi thử các tư thế, anh còn muốn tìm kiếm ở các địa điểm khác nhau.

Ví dụ như ban công, đảo bếp và trong xe trong gara riêng.

“Phó Thời Dư, tha cho em đi.”

Tôi mệt lả, tựa vào lòng anh.

“Gọi anh là gì?”

Anh nghịch tai tôi.

“Anh ơi…”

Phó Thời Dư đặt tay lên vai tôi.

“Ừ.”

“Ngay thôi.”

Tôi thở cái phào.
 
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 5


13

Bùi Thần Tinh và Giang Thiệu chia tay.

Máu tụ trong đầu dần tan, tôi cũng bắt đầu nhớ lại những chuyện trước kia.

Biết được tin tức này, tôi cũng không thấy bất ngờ.

Tôi hiểu rất rõ cô em gái ruột Bùi Thần Tinh này.

Sau khi nó ra đời, công việc của bố mẹ cũng bận rộn hơn.

Nhận được quá ít tình thương, cộng thêm hồi thi cấp ba bố mẹ tôi lại ly hôn, áp lực từ hai phía.

Thiếu tình thương và cái tính hiếu thắng kỳ dị đã tạo nên một Bùi Thần Tinh như ngày hôm nay.

Bùi Thần Tinh chưa từng thích Giang Thiệu.

Người nó thầm thương vẫn luôn là Phó Thời Dư.

Đêm đó, tôi nhận được điện thoại của Bùi Thần Tinh.

“Chị, tại sao ai cũng thích chị?”

Nó nghẹn ngào nói ra những ấm ức trong lòng.

Hẹn hò với Giang Thiệu, nó cũng chỉ muốn tôi hiểu được một điều.

“Trúc mã thân thiết nhất với chị thì sao chứ? Chẳng phải vẫn thích tôi sao?”

Sâu trong tiềm thức, Bùi Thần Tinh đã coi tôi là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của nó.

Cảm giác không an toàn của nó dành cho Giang Thiệu, vốn không phải là ghen.

Chỉ đơn giản là vì nó không muốn nhìn thấy Giang Thiệu tốt với tôi hơn nó.

Tóm lại, nó hy vọng cả thế giới đều thích nó nhất.

Việc Phó Thời Dư thích tôi nằm ngoài dự liệu của nó.

Người mình thích lại phải lòng đối thủ cạnh tranh của mình, đây là một cú sốc rất lớn với nó.

Nó tự mình biết mình, cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ tỏ tình với Phó Thời Dư.

Nhưng tôi lại hẹn hò với anh rồi.

14

“Anh Phó…”

Lúc Bùi Thần Tinh say khướt gọi điện thoại cho Phó Thời Dư, tôi đang ngồi trong lòng anh, cầm điện thoại của anh chơi Angry Birds.

Thấy cuộc gọi đến của Bùi Thần Tinh, tôi bấm nghe máy ngay.

“Anh chỉ nhìn thấy mỗi chị thôi sao?”

“Anh nói cho em biết đi, em kém chị ở điểm nào?”

Đầu dây bên kia là giọng nói đầy ai oán, thút thít của Bùi Thần Tinh.

Mà ở đầu dây bên này, Phó Thời Dư vốn chẳng nghe thấy.

Anh vừa hôn tai tôi vừa đưa tay mở ngăn kéo tủ đầu giường.

“Còn ba cái thôi.”

Anh cười cười cắn tai tôi, nói bằng cái giọng mờ ám.

“Đủ rồi.”

Nhưng lần này phản ứng của tôi khá chậm chạp.

Tôi đẩy tay Phó Thời Dư ra sau đó cười mỉa vào trong điện thoại.

“Bùi Thần Tinh, coi chị ruột thành đối thủ cạnh tranh, cô cũng được lắm.”

Đầu dây bên kia bỗng im bặt.

Tôi nổi giận vì cô em gái có t am q uan v ặn v ẹo này, nói một tràng dài giáo dục lại nó.

Phó Thời Dư đã mất hết kiên nhẫn.

“Em nói xong rồi sao?”

Anh cầm điện thoại, cúp máy rồi ném qua một bên.

“Gia Gia, c ứ u anh trước đã, nhé?”

Ngọn l ửa sắp bùng lên.

Ch áy lan sang núi, cần gấp một cơn mưa nhân tạo để dập tắt.

Đến khi tạnh mưa, ngọn núi mới bắt đầu có lại sức sống.

Người duy nhất chịu mưa, sức cùng lực kiệt.

Sáng sớm hôm sau, mới ngủ được vài tiếng tôi đã nhận được điện thoại từ b ệnh v iện.

Tối qua Bùi Thần Tinh uống say, đ âm vào cái cây ven đường.

Không chỉ bị t ước mất bằng lái mà chân phải còn bị b ó b ột mất một thời gian.

Tôi không thể bỏ qua những việc Bùi Thần Tinh đã làm với mình.

Nhưng bảo tôi tự tay đ ẩy nó xuống cầu thang.

Tôi chỉ có thể nói tôi không m áu l ạnh được như nó.

Lần tai nạn này cũng coi như một bài học với Bùi Thần Tinh.

Về sau tôi đến b ệnh v iện gặp Bùi Thần Tinh.

Đôi mắt của nó đã sáng hơn trước đây rất nhiều, cũng không nhắc tới Phó Thời Dư nữa.

Nhưng giọng nói vẫn rất yếu ớt.

“Chị, em xin lỗi.”

Tôi không thể thốt ra hai chữ “không sao", bèn im lặng.

Trước khi rời đi, tự dưng nó lại nhắc đến Giang Thiệu.

“Chị, chị không nhận ra sao?”

“Giang Thiệu thích chị.”

Tôi cũng không quá bận tâm đến câu nói này.

Cho đến khi gặp lại Giang Thiệu.

15

Phó Thời Dư nhận được lời tới chỗ b ắn s úng mới mở của một cậu ấm.

“Em cũng muốn đi!”

“Anh dạy em b ắn s úng được không?” Tôi phấn khích lắc lắc tay áo Phó Thời Dư.

Nếu tôi biết Giang Thiệu cũng ở đây, tôi không những không đi.

Mà còn không để cho Phó Thời Dư chuốc bực vào người.

Lúc chúng tôi đến nơi, ở đó đã có không ít người

Về cơ bản, ai nhìn thấy Phó Thời Dư cũng sẽ chạy lại chào hỏi, nói dăm ba câu với anh.

Duy chỉ có người đàn ông đang đeo tai nghe cách âm đứng cách đó không xa.

Giang Thiệu như đang trong một thế giới khác, chỉ chăm chăm cầm kh ẩu s úng trong tay ngắm bắn.

“Anh Phó, có muốn chơi một ván không?”

Phó Thời Dư cụp mắt nhìn tôi.

Tôi gật đầu như gà mổ thóc.

“Em chưa thấy anh b ắn s úng bao giờ.”

Anh nhướng mày, đồng ý.

Đeo đồ bảo hộ xong, Phó Thời Dư giơ tay ngắm bắn.

Mọi người đều tự giác yên lặng, nín thở chờ đợi.

Pằng.

Trên tấm bia xuất hiện một l ỗ đ ạ n.

Ở vòng số 6.

Phó Thời Dư mỉm cười buông tay, tuỳ ý nghịch kh ẩu s úng trong tay.

“Ngại quá, anh Phó.”

Giang Thiệu đi tới, xin lỗi không chút thành ý.

“Tôi trượt tay, b ắn trúng bia của anh.”

Nói xong anh ta liếc nhìn Phó Thời Dư, cuối cùng quay qua nhìn tôi.

Phó Thời Dư vẫn chưa kịp n ổ s úng.

Lỗ đ ạn ở vòng số 6 ban nãy là do Giang Thiệu b ắn, anh ta cố tình làm Phó Thời Dư xấu mặt.

“Mau, mau xin lỗi anh Phó đi.”

Có người lên tiếng nhắc nhở Giang Thiệu.

Trong giới thượng lưu, giai cấp được phân chia rất rõ ràng.

Phó Thời Dư thuộc hàng cao nhất.

Còn Giang Thiệu cũng chỉ mới chen được chân vào đây mà thôi.

Anh ta có hống hách, ngang ngược ở trường thì ở đây anh ta cũng chẳng là cái thá gì.

Phó Thời Dư tháo tai nghe, đi đến chiếc sô pha bên cạnh tôi rồi ngồi xuống.

Giang Thiệu cũng không định lên tiếng.

Đang trong tình thế giằng co.

“Tôi chỉ vô tình thôi, anh Phó sẽ không để ý chút chuyện nhỏ nhặt này chứ?”

Giang Thiệu nghiêng người tựa vào lan can, khẽ cười.

Phó Thời Dư không trả lời.

Hiếm khi tôi thấy anh châm một đ iếu th uốc rồi kẹp giữa các ngón tay.

Anh bình tĩnh hít một hơi, sau đó mới cười nói.

“Cậu không coi lời cảnh cáo của tôi ra gì phải không?”

Giang Thiệu “hừ" một tiếng: “Chị tôi về nước rồi, lần này anh còn định lấy gì ra u y h i ế p tôi nữa? Nói ra tôi nghe coi.”

Phó Thời Dư như đang cười cái sự ngây thơ của chàng trai trẻ.

Anh gảy tàn thuốc, nhìn chiếc g ạt tàn được làm bằng đá cẩm thạch.

“Tại sao tôi phải u y h i ế p cậu.”

Nụ cười bên môi Giang Thiệu vụt tắt, giống như không thể hiểu được sự ung dung của Phó Thời Dư.

Sau khi dụi tắt nửa đ iếu th uốc còn lại, Phó Thời Dư mới từ từ cất tiếng.

“Đè đầu cậu ta lên bia ngắm.”

Thậm chí anh còn không chỉ đích danh ai sẽ làm nhưng đã có người chủ động đi về phía Giang Thiệu.

Trong đám người đó có không ít bạn thân của Giang Thiệu.

Nhưng cũng chẳng có ai dám đắc tội với Phó Thời Dư.

Mọi người đứng về ai cũng rất rõ ràng.

Giang Thiệu không đủ sức đấu lại bằng đấy người, chẳng mấy chốc đã bị đè đầu lên bia ngắm.

“Họ Phó kia, mày có ý gì?”

“Coi đầu bố mày thành bia ngắm à?”

Anh ta khiêu khích: “Có gan, mày bắn vào đầu bố đi!”

Anh ta vừa mới nói hết câu, tiếng cười nhạo bỗng vang lên.

Cười nhạo Giang Thiệu không biết tự lượng sức.

“Anh ơi…”

Tôi thấy Phó Thời Dư của lúc này hơi xa lạ, nắm tay áo của anh rồi nhỏ giọng gọi anh.

“Ừ.”

Phó Thời Dư cầm tai nghe lên đeo cho tôi.

“Anh dạy em b ắn s úng.”

Anh kéo tôi lại, đặt kh ẩu s úng vào trong tay tôi.

Sau đó cầm lấy tay tôi từ phía sau.

Giơ lên, nhắm chuẩn vào ấn đường Giang Thiệu.

Tôi bất giác run lên.

Đôi môi của người đàn ông chạm vào tai tôi.

Anh cười nói: “Đừng sợ.”

Giang Thiệu đứng phía đối diện ban đầu còn không ngừng gào thét, giờ lại sợ hãi không nói thành lời.

Mất mặt nhanh thật.

Phó Thời Dư không vội b óp c ò, nhìn Giang Thiệu thêm lần nữa.

“Lặp lại câu nói cuối cùng mới nãy của cậu.”

Giang Thiệu mím môi không nói gì.

Rõ ràng là anh ta đang sợ hãi nhưng lại không chịu nhận.

Nụ cười vẫn nở trên môi Phó Thời Dư, đột nhiên anh b óp cò k h ẩ u s ú n g trong tay tôi b ắn vào đầu Giang Thiệu.

V iên đ ạn sượt qua đầu anh ta, trúng bia.

“Tôi nói, bảo cậu lặp lại lần nữa.”

Phó Thời Dư cầm k h ẩ u s ú n g trong tay tôi, nhắm thẳng vào người Giang Thiệu rồi ôn hoà nhắc nhở anh ta lần nữa.

Người đàn ông đối diện bị giữ chặt không thể động đậy, sau phát s ú n g vừa rồi khó khăn lắm anh ta mới hoàn hồn được.

Mồ hôi trên trán anh ta chảy xuống.

Anh ta mím chặt môi, một lúc lâu sau mới không cam tâm chịu trận.

“Có gan, có gan thì bắn vào đầu bố mày đây này…”

“Tốt lắm…”

Phó Thời Dư bắn liên tiếp hai phát s ú n g, viên đ ạ n sượt qua mặt anh ta.

Giang Thiệu không dám ho he nhưng gương mặt cắt không còn giọt máu của anh ta đã cho thấy anh ta đang vô cùng sợ hãi.

Khi người giữ anh ta buông tay, anh ta lảo đảo vài bước.

Hai chân mềm nhũn.

Tuy anh ta biết Phó Thời Dư sẽ không thật sự b ắ n s ú n g vào người mình nhưng anh ta cũng sợ đ ạ n lạc rồi bắn vào người mình.

Nghĩ trăm phương ngàn cách tóm được nhược điểm của người khác rồi u y h i ế p, là đãi ngộ của đối thủ cùng đẳng cấp.

Còn Giang Thiệu, với Phó Thời Dư mà nói.

Anh muốn giẫm đạp anh ta dưới chân cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Anh có năng lực ấy.
 
Lời Nói Dối Đầu Tiên Của Mùa Xuân
Chương 6


16

Trời dần tối.

Cậu ấm kia đã sắp xếp xong khách sạn cho mọi người nghỉ ngơi.

Tôi cứ tưởng sau lần nhục nhã đó, Giang Thiệu đã rời khỏi chỗ này rồi.

Nhưng anh ta không chỉ ở lại đây mà còn ở ngay kế bên phòng chúng tôi.

“Ph át s úng hôm nay có làm em sợ không?”

Phó Thời Dư ngồi trên giường, nghịch tay tôi.

Tôi lập tức ngồi xuống, dụi vào người anh.

“Không sợ.”

“Em biết anh chỉ muốn doạ Giang Thiệu chứ không phải bắn thật, là do anh ta đáng đời! Em nhớ hình như trước đây anh ta cũng từng b ắ t n ạ t em như thế.”

Trong ký ức dần hồi phục của tôi, hình như Giang Thiệu cũng từng sai người t á t tôi.

“Em chỉ thấy rất k*ch th*ch.”

Tôi vẫn thấy chưa đã.

Phó Thời Dư nắm tay tôi, đưa lên môi anh.

“Em thích k*ch th*ch hả?”

Tôi lập tức gật đầu, đang định bảo anh ngày mai dạy tôi b ắ n s ú n g tiếp.

Người đàn ông đã tháo cà vạt quấn quanh tay tôi.

Tôi: “?”

Anh chậm rãi tr ói cổ tay tôi lại.

“Chẳng phải em thích k*ch th*ch sao?”

k*ch th*ch tôi nói không phải cái này.

Do sợ phòng khách sạn không có cách âm, tôi vẫn luôn cắn chặt răng.

Phó Thời Dư phát hiện ra, anh giơ tay nắm lấy cằm tôi.

Tôi lập tức trợn tròn mắt.

“Kêu đi, Gia Gia.”

Tất nhiên, đây là một mặt nhã nhặn của anh, anh còn bằng lòng thương lượng với tôi.

Ở phương diện này, anh luôn có cách khiến tôi phải mở miệng.

Khi tôi đang thầm cầu nguyện phòng này phải có cách âm thì bỗng có người gõ cửa phòng.

Toàn thân tôi căng cứng.

Cũng khiến Phó Thời Dư kêu lên một tiếng.

“Chào anh, có khách ở phòng khác phản ánh với chúng tôi hình như anh đang làm ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của họ.”

“Làm phiền anh…”

Tôi không hiểu sao nhân viên khách sạn này lại có thể bình tĩnh nói ra những lời ấy.

Nhưng Phó Thời Dư lại chẳng hề lúng túng, trái lại anh còn cắt ngang lời người bên ngoài.

“Làm phiền ai, bảo người ấy tới nói chuyện với tôi.”

Nói xong anh cũng không để ý đến người ở ngoài cửa nữa, tập chung mọi sự chú ý vào người tôi.

“Thả lỏng nào.”

Anh ra hiệu, vỗ nhẹ vào người tôi.

Người khiếu nại chúng tôi, không cần nghĩ cũng biết là Giang Thiệu.

Với tính cách của anh ta, bình thường anh ta đã chạy tới đập cửa từ lâu rồi.

Nhưng hôm nay, Phó Thời Dư vừa mới chỉnh anh ta một trận.

Anh ta không có gan chạy tới đây ầm ĩ nên chỉ đành đổi sang cách khác bày tỏ sự bất mãn của bản thân.

17

Vận động mạnh là một việc rất tốn thể lực.

Lúc Phó Thời Dư lại đi vào phòng tắm, tôi thay quần áo rồi đi đến cửa hàng tiện lợi dưới tầng một mua chút đồ ăn vặt.

“Bùi Gia.”

Tôi dừng bước, quay đầu lại đề phòng nhìn Giang Thiệu.

Anh ta mím môi: “Muốn gặp em cũng khó thật đấy.”

“Cái tên họ Phó kia canh em kỹ quá.”

“Có việc gì không?”

Eo nhức mỏi không đứng được lâu, tôi cũng không muốn nói chuyện với anh ta.

“Anh biết, hình như bây giờ anh có nói cái gì cũng đã muộn. Em đã yêu Phó Thời Dư, cho dù anh có muốn giúp em nhớ lại những chuyện trước kia, em cũng không tin anh.”

Gương mặt anh ta đượm vẻ mệt mỏi, ánh mắt ảm đạm.

Hình như kể từ khi tôi tỉnh lại đến giờ, lần nào gặp lại anh ta trông anh ta cũng rất thảm hại, lần sau còn thảm hơn cả lần trước.

Hoàn toàn không có dáng vẻ tràn đầy sức sống như trước.

“Tôi đã nhớ được rất nhiều chuyện.”

Hai mắt Giang Thiệu sáng bừng: “Thật sao? Vậy em có nhớ, chúng ta từng là thanh mai trúc mã thân thiết nhất không.”

Tôi lẳng lặng nhìn anh ta, lắc đầu.

“Tôi nhớ người anh thích là Bùi Thần Tinh, anh đối xử với nó rất tốt, bóc tôm cho nó, còn dẫn nó ra ngoài đón sinh nhật.”

“Tôi còn nhớ, vì nó anh đã sai người tát tôi, đúng không?”

Ánh mắt anh ta hoảng hốt, há miệng, hình như định giải thích gì đó.

Nhưng lại không thể cất tiếng.

“Bùi Thần Tinh nói anh thích tôi.” Tôi không hiểu nhìn anh ta.

Như thể nhận thấy tình cảm này của mình quá nhỏ bé, mãi lâu sau anh ta mới nhỏ giọng ừ một tiếng.

“Nhưng anh thích tôi, tại sao anh lại không nhớ được ngày sinh của tôi? Hơn nữa còn sai người tới đánh tôi.”

“Không hợp lý tẹo nào.”

Giang Thiệu mỉm cười tự giễu: “Đúng vậy, là anh kh ốn nạn.”

“Bùi Gia, anh biết là em không tin nhưng quả thật người anh thích vẫn luôn là em.”

“Còn về em gái em, ban đầu anh hẹn hò với cô ấy đúng là vì muốn chọc giận em. Tuy em và cô ấy có gương mặt hao hao nhưng tính cách lại trái ngược hoàn toàn. Như thể khiến anh thấy được một em ở một phiên bản khác vậy, anh cũng vô thức yêu cô ấy trong một thời gian.”

“Nhưng khi em ngã xuống cầu thang, anh mới vô thức nhận ra với anh em mới là người quan trọng nhất.

Tuy tất cả những gì Phó Thời Dư làm buổi chiều rất hả giận nhưng sau khi nghe thấy anh ta nói thế, tôi vẫn không kìm lòng được mà đưa tay lên tát anh ta.

“Anh khốn nạn thật đấy.”

Anh ta đứng im không nhúc nhích, mặc cho tôi đánh.

Nhưng chạm tay vào người anh ta tôi cũng thấy khó chịu.

“Bùi Gia, anh cho em t á t trả anh, em tha thứ cho anh được không?”

“Nói xong anh ta định nắm lấy tay tôi, tát lên mặt anh ta.”

“Đề nghị trước đó của cậu không tồi.”

Không biết Phó Thời Dư xuất hiện từ khi nào.

Vệ sĩ đứng bên cạnh anh ngăn Giang Thiệu lại.

“Là tự cậu muốn đấy nhé.”

Trong đôi mắt của Phó Thời Dư là nụ cười đắc ý.

Lúc Giang Thiệu còn chưa kịp phản ứng lại, anh ta đã bị vệ sĩ đứng bên cạnh vả cho một cái.

Vệ sĩ cao khoảng một mét tám mấy, nặng bảy tám mươi cân, cái t á t của anh ấy và tôi khác nhau một trời một vực.

Nhìn thôi đã thấy đau rồi.

Tôi chớp mắt, không nhìn anh ta nữa.

Người đàn ông trước mặt còn chưa sấy khô tóc, lọn tóc đen hơi ướt rủ xuống trán.

Hệt như khi anh vận động mạnh đổ đầy mồ hôi như một tiếng trước.

“Anh ơi, eo em đau, anh cõng em về nhé.”

Tôi giang tay về phía anh.

Anh dịu dàng vặn hỏi.

“Đã đau còn đứng ở đây nói chuyện với cậu ta lâu như thế?”

Được rồi, tôi bị Giang Thiệu làm liên luỵ.

Hai tay tôi cứng đờ định rụt lại nhưng đã bị Phó Thời Dư bế thốc lên.

Là tư thế để tôi ngồi trên tay anh.

Tôi vòng tay ôm cổ anh, nghiêm túc giải thích.

“Là anh ta cản em, không cho em đi.”

“Em không nói dối anh đâu, eo em thật sự rất đau.”

“Nếu anh còn muốn làm gì nữa, nó sẽ gãy mất.”

Phó Thời Dư vốn không bận tâm đến lời đ e d ọ a của tôi.

Cố gắng chứng minh eo của tôi thật sự không gãy.

“Vừa rồi em xuống tầng mua đồ ăn vặt hả?”

Ánh đèn trước mặt chớp một cái, tôi vô thức gật đầu.

Bên tai là tiếng sột soạt.

Sau đó, tôi được anh bế ngồi xuống.

“Chẳng phải em đói sao.”

Phó Thời Dư xé gói bánh mì, đút cho tôi ăn.

Bây giờ đút cho tôi ăn, là đang biến tướng nói cho tôi biết sắp tới còn rất dài, cần phải bổ sung thể lực sao?

Tôi há miệng ăn.

Giờ phút này, tôi rất hận Giang Phong.

“Gia Gia.”

Tôi cảm nhận được Phó Thời Dư đang nhìn mình chằm chằm.

Nhưng tôi đã mệt đến mức không muốn ngước mắt lên rồi.

“Em ăn khoẻ thật đấy.” Anh nhỏ giọng nhận xét.

Bởi vì bị Phó Thời Dư ảnh hưởng trong khoảng thời gian này Phó Thời Dư.

Tôi gần như lập tức phản ứng lại, có lẽ anh đang ám chỉ cái khác.

Tôi nhai bánh mì trong miệng.

Trong lúc nhàm chán, tôi lại nhớ tới một số chuyện.

Năm 17 tuổi, tôi và Giang Thiệu cãi nhau trên đường.

Mặt trời khuất núi, anh ta cũng chẳng thèm để ý đến tôi, đội mũ một mình rồi lái xe rời đi.

Một mình tôi đứng trên con đường ở ngoại thành.

Xung quanh cũng không có bóng dáng chiếc xe nào.

Bùi Thần Tinh vẫn đang ở trường, tôi chỉ đành gọi cho Phó Thời Dư.

“Anh ơi, anh có thể cho người tới đón em không?”

Tôi khách sáo hỏi người anh kế mình không mấy thân thiết.

“Một mình em hả?”

“Vâng ạ.”

“Gửi vị trí cho anh.”

“Vâng ạ, cảm ơn anh.”

Nửa tiếng sau, một con xe màu đen dừng trước mặt tôi.

Nhưng người xuống xe lại là Phó Thời Dư.

Tôi không ngờ anh lại đến đón mình.

Dù sao thì người mẹ kế của tôi ngày nào cũng càm ràm nói Phó Thời Dư quá bận rộn.

Cũng tầm mùa này, đều mới chớm xuân.

Ngọn gió se lạnh vẫn mang theo cái lạnh buốt.

Có lẽ là do đứng ngoài trời quá lâu, ngồi trong xe được một lúc tôi đã thấy choáng váng.

Mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Sau đó, Phó Thời Dư dừng xe, cõng tôi từ ghế phó lái ra ngoài.

Tôi không mở nổi mắt, nhỏ giọng nói.

“Cảm ơn anh…”

“Ừ, em ngủ tiếp đi.”

“Vâng...”

Còn chưa dứt câu, tôi lại thiếp đi.

Đó không phải là lần đầu tiên Phó Thời Dư giải quyết hậu quả cho tôi.

Tôi nghĩ, thích một ai đó hẳn là đều có dấu vết.

Dù cho Phó Thời Dư đã che giấu rất kỹ.

Tôi từ từ hoàn hồn.

Giơ tay ôm lấy bả vai của người đàn ông đang ngồi trước mặt.

“Phó Thời Dư.”

“Ừ.”

“Em yêu anh.”

Anh cắn vào tai tôi.

“Anh cũng vậy.”

Lúc này, đột nhiên tôi có cảm giác mất đi ký ức không hẳn là một chuyện quá tệ.

Ngày đó khi tỉnh lại trong b ệnh v iện.

Tôi đã nghe thấy lời nói dối đầu tiên vào một tối đầu mùa xuân.

“Anh là người yêu của em.”

Tôi đã tin là thật, đó là khởi nguồn của câu chuyện này.

Hết.
 
Back
Top Bottom