Ngôn Tình Lời Nói Dối Đau Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,291,627
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
loi-noi-doi-dau-thuong.jpg

Lời Nói Dối Đau Thương
Tác giả: Châm My
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Châm My

Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Đời trước gây thù chuốc oán, hận thù kéo dài, liên lụy đời sau.

Mặc dù Chu Thế Khải và Thẩm Ngọc Giai có tình cảm với nhau, nhưng sự hiểu lầm của cha anh đã khiến tình của cả hai rơi vào vực thẳm.

Đến khi biết được Thẩm Ngọc Giai chính là con gái ruột lâu nay ông tìm cách hãm hại. Liệu rằng ông Chu còn đủ tư cách để nhận con.

Hiểu lầm chồng chất giữa Chu Thế Khải đối với gia đình họ Thẩm càng sâu. Anh đã vô tình làm người con gái ấy tổn thương không thể chữa lành.

- " Anh có biết tổn thương tâm lí sẽ đau đớn hơn thể xác gấp nhiều lần? "

- "...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 1: 1: Hận Thù


Ầm....Ầm....Ầm
Tiếng sét vang dội khắp khu rừng lúc nữa đêm.

Những tán cây vì gió mạnh mà đánh vào nhau tạo những âm thanh rùng rợn đến đáng sợ.

Giữa không gian và thời gian đầy u ám, tiếng khóc nức nở của cậu bé độ tầm tám tuổi vang lên.
- Ba à, đây là ở đâu mà đáng sợ vậy ạ?.

Tiếng con nít đầy sợ hãi nhưng vẫn cố kiềm nén tiếng nấc để nói cho rõ.

Nhưng không vì vậy mà nhận được lòng thương cảm của người cha rượu chè, cờ bạc.

Ông ta lên tiếng quát mắng:
- " Có thôi khóc không, đã xấu rồi mà còn hay khóc, muốn ăn đòn rồi phải không.

Cái mặt của mày như vầy hèn gì tao thua bài suốt ".

Không biết làm gì cho thõa cơn tức giận.

Ông ta đành trút hết lỗi lầm cho đứa con trai này.
Cậu bé ngây thơ không hiểu ba mình đang nói gì cả.

Nhưng cậu càng hỏi càng làm cho người ba này ở ngoài trời gió mưa vẫn nóng mặt:
- " Con đói quá quá ba ơi, sao mình không về nhà cũ ở vậy ạ? ".

Câu hỏi rất bình thường nhưng càng khiến cho ông ta lần nữa tức giận mà quát:
- " Tại mày mà tao thua bài đến nỗi phải trốn chui, trốn nhũi nơi đây, mày vừa lòng chưa ".
Nhắc tới mới tức, vừa thua bài vừa gặp thằng con suốt ngày chỉ biết khóc, biết ăn.

Ông lại nhớ đến người đàn ông đó, bây giờ chắc là nệm ấm, chăn êm.

Còn mình thì thì sao? Ha...!Ông nở nụ cười bất lực tự trả lời chính mình Trời mưa gió phải trú tạm nơi lạnh lẽo này.

Ông trời thật không công bằng.

Tại sao ông ta có tất cả nhưng tôi thì không?.

Ông trời, ông nhìn xuống đây mà trả lời tôi đi.

Được, ông không giúp tôi thì tôi tự tìm lại công bằng cho mình.

À không, còn có con trai cưng nữa mà .

Ông ta nhìn qua đứa con, đôi mắt dù đã bị nước mưa tạt vào mặt cậu bé ấy rất nhiều, nhưng vẫn còn ngấn lệ nơi khóe mắt.
Ông không thể trả thù ông ta nếu làm một mình được.

Phải có sự trợ giúp mới lật đổ được ông ta.

Dẫu sao cũng nuôi thằng nhỏ này bao năm qua.

Giúp mình trả thù có gì sai đâu chứ.

Chỉ cần gieo rắc vào đầu trẻ thơ những ý nghĩ xấu về ông ta.

Mình chẳng làm gì cũng trả thù được.

Quả là kế hay, là Thượng sách mà.
- Thế Khải con đói rồi sao?, con đợi sáng ta sẽ mua.

Bây giờ, là nữa đêm không ai bán.

Nếu con làm tốt ta sẽ cho con nhiều đồ ăn ngon, được chứ.

Muốn dụ dỗ nó phải nói lời ngon tiếng ngọt.

Con nít mà chỉ thích nhỏ nhẹ, lớn tiếng nó càng xa lánh mình.

Cứ làm cho nó nghe lời trước đã, thì kế hoạch mới dễ thành công.
- Vâng ạ!.

Thấy ba mình đổi thái độ cậu có chút bất ngờ nhưng rất vui, liền gật đầu đồng ý.
Thấy đứa nhỏ dễ dụ như vậy, ông tin là sẽ sớm thành công thôi.

Ánh mắt sắc bén đầy lửa hận nhìn về một hướng, nghiến răng ken két thốt lên lời khẳng định chắc nịch nói đúng hơn là đe dọa:
Vì mày mà con tao thất lạc và cũng là mày mà vợ tao bỏ đi.

Thẩm Đình, sẽ có một ngày mày chết dưới tay tao.

Ha...ha...ha, ông ta cười lớn đầy đắc ý.

Thấy ba mình cười lớn như vậy, mặc dù không hiểu nhưng vẫn cảm thấy vui.

Vì từ trước đến nay, đây là lần đầu tiên thấy ba cười vui như vậy.

Lúc trước, không đánh đập, chửi bới thì ông ta cũng bỏ đói cậu.
Thấy ông ta thay đổi thái độ cậu rất vui.

Nhưng Thế Khải không biết được cậu chính là con cờ tốt nhất trong tay ông ta cho kế hoạch trả thù sắp tới.
- -----------------------
Trái ngược hoàn toàn với hoàn cảnh của cha con Chu Thế Khải.

Phải chịu cơn đói và gió rét từ mưa bão.
Ở trong căn biệt thự xa hoa nhà họ Thẩm.

Hai cha con Thẩm Đình và Thẩm Ngọc Giai đang vui đùa, chơi búp bê cùng nhau.

Tiếng cười, người nói vang lên khắp căn phòng rộng lớn.
- " Ba ba à, người đừng giành búp bê với con mà.

Người lớn mà ăn cắp là không ngoan ".

Cô bé năm tuổi nũng nịu, chu đôi môi đỏ mọng của mình mà hờn dỗi người đàn ông trước mặt.
- " Ha ha, được rồi con gái bé nhỏ của ba.

Ba ba không chọc con nữa.

Lại đây, tối rồi chúng ta đi ngủ ".

Đúng là bất lực với cô con gái bé bỏng này mà.
Ngủ hả? Đương nhiên là cô không chịu rồi.

Cô muốn chơi nữa cơ.
- " Ba ba cho con chơi một chút nữa thôi, nha nha ".

Cô đưa đôi mắt long lanh chớp chớp với lay lay cánh tay của ba mình.

Con bé này quả là biết lợi thế mình ở đâu mà sử dụng.

Được cái là ông biết mà vẫn không thể nào từ chối được.

Nhưng chiều quá là sinh ra hư.

Thức khuya quá lại không tốt.

Nên hôm nay, ông phải cứng lòng, chặt dạ với cô bé.
- " Không được con phải ngủ, để sáng phải còn đi học.

Nghe lời ba ba mau qua đây ".
Cô bé giọng yểu xìu, nhưng vẫn nài nỉ ba của mình.
- " Ba ba cho con chơi chút thôi mà ".
- " Không được ".
Cốc...Cốc...Cốc

Âm thanh từ ngoài cửa phát ra làm ông dừng hành động kéo con gái.

Quay sang nói Mời vào .
- Ông chủ.

Có được hai người xin làm giúp chăm sóc vườn rồi ạ .
- Được, nhưng hai người lận sao? Tôi chỉ cần một người là đủ .
Thấy chú Lý vào Ngọc Giao gỡ tay ba đang ôm mình chạy ton ton đến chú Lý muốn chơi cùng.
- Chú Lý vào chơi với cháu phải không?.

Ba không chơi, đành nói với chú Lý chơi tạm vậy.
- Đúng đúng, tiểu thư đợi một lát sẽ chơi cùng được không?.

Lần này cũng nói vậy cho tiểu thư vui.

Nhưng lại bị Ngọc Giai lật tẩy, thật không ngờ luôn mà.
- Chú lúc nào cũng nói vậy hết nhưng có bao giờ chơi với cháu.

Đúng là không chỉ ba, ngay cả chú Lý cũng hứa suông mà thôi.
- Nè, Ngọc Giai không được làm phiền chú, chú ấy rất bận có nghe không?.

Mặc dù rất thương con bé, nhưng không phải lúc nào cũng nuông chiều, không thôi lớn lên sẽ không nghe lời ai hết.
- Dạ.

Mặc dù Ngọc Giao hay hờn dỗi nhưng lại rất ngoan và hiểu chuyện.

Nên ông thương nhất nhà luôn.
- Không sao đâu ông chủ.

Chú Lý cũng rất thương Ngọc Giai nhưng ông khá bận rộn với công việc không thể nào chơi với tiểu thư được.
- Mặc kệ con bé ...
- ---------- HẾT CHAP 1-----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 2: 2: Đạt Được Mục Đích


- Mặc kệ con bé .
- Vậy ông chủ sẽ chọn một trong hai hay là nhận hết ạ .
Thật lòng mà nói rất khó để chọn ai bỏ ai.

Vì ai cũng khó khăn cần có công việc để làm trang trải cuộc sống.
- Chỉ một thôi .
- Nhưng thật sự khó chọn đó ông chủ.

Một người là thanh niên và còn lại là hai cha con .
- Ý ông như thế nào?.

Ông Thẩm rất tin tưởng chú Lý.

Nên có gì ông cũng hỏi ý kiến trước để cho dễ quyết định.
Chú Lý không muốn bỏ ai cả.

Nếu ông chủ không nói gì thì chú chọn cả hai.

Còn ông chủ đã hỏi vậy thì:
- Nếu ông chủ nói vậy thì tôi cũng xin phép nói .
- Được, có gì ông cứ nói .
- Theo ý kiến của tôi thì chọn hai cha con thưa ông chủ.

Nhìn đứa trẻ tiều tụy, hốc hác đáng thương vô cùng.

Mình có thể cho họ sống ở khu dành cho người chăm sóc vườn .
- Cậu bé kia tầm bao nhiêu tuổi.

Nếu được thì có thể chơi với Ngọc Giai nhà ông.

Cho con bé khỏi phải cằn nhằn mình nữa.

Đúng là ý kiến hay mà.

- Dạ bảy, tám tuổi gì đó .
- Bảy, tám tuổi sao! Được vậy thì chọn hai cha con họ đi.

Thật sự tốt khi con gái có người chơi cùng.

Nhưng ông cũng không ngờ mình đã gián tiếp hại cô bé.
Ngẫm nghĩ một chút chú Lý lại nói tiếp:
- Tôi thấy cũng thương cho cậu thanh niên kia.

Hay cho cậu ta một công việc bên trang trại ông chủ thấy thế nào .
- Ưm...Ông tính vậy cũng tốt.

Được rồi, nhận hết, ông giúp tôi sắp xếp nhé.

Tôi đưa con bé đi ngủ trước .
- Được, vậy ông chủ nghĩ ngơi sớm nhé .
Nãy giờ Ngọc Giai nghe ba và chú Lý nói cô bé không hiểu gì cả.

Nhưng trong đầu chỉ nhớ đến là có cậu bé bảy tám tuổi.

A...a, vậy là có người chơi với mình rồi.

Con bé thích thú vô cùng.

Từ nay nếu không có ba, chú Lý thì có thể chơi búp bê với anh trai kia rồi.

Không cần phải năn nỉ chị Minh Châu nữa, hình như chị ấy không thích mình.
- Ngọc Giai đi ngủ thôi con .
- Dạ.

Cô bé đưa tay cho ba mình bế.

Đạt được mục đích rồi nên con bé tươi tắn hẳn ra.
Thấy Ngọc Giai lúc nãy còn ủ rũ, bây giờ lại hớn hở.

Ông cũng thấy lạ, nhưng mà con bé khó hiểu đó giờ nên ông không quan tâm nhiều lắm.

Chỉ cần con bé vui là ông vui rồi.

Minh Châu lấp ló nép sau cánh cửa thấy ba và em gái tung tăng cười đùa.

Cô bé buồn không thể nào tả được.

Cảm thấy tự ti và mặc cảm vì ba luôn yêu thương em ấy hơn.

Còn khi nhìn mình lại không có được ánh mắt trìu mến yêu thương.

Quả là bất công!
Càng ngày Minh Châu càng ghét Ngọc Giai.

Chỉ cần có cơ hội là Minh Châu lại đánh và mắng.

Đối với Minh Châu, Ngọc Giai là phiền phức là cục đá cản đường.
- --------------------
- Thế Khải dậy mau.

Ông ta lớn tiếng đánh thức cậu dậy.

Sau trận gió mưa ngày hôm đó cậu đã bị cảm không nhẹ.

- Dạ, con thức liền đây.

Cậu cũng vâng lời mà nhanh chóng vào rửa mặt.

Cậu sợ không nghe lời ba lại bị la mắng.
Nhìn căn nhà cũ kĩ, rách nát.

À, nó không thể nào gọi là nhà được.

Nói đúng hơn chỉ là nơi tạm dừng chân.

Còn muốn bước ra khỏi cuộc sống ưu tối nàu chỉ còn cách là làm cho ông ta điêu đứng.

Không thể nào để ông ta sống tốt còn mình lại xa cơ lỡ vận như vậy được.

Chỉ cần bước chân vào căn nhà đó thì ông Thẩm, ha...cũng chính thức ngừng thở.

Cứ chờ mà xem!
Ngồi suy nghĩ nãy giờ mà tên nhóc con đó vẫn chưa ra.

Không phải mày có giá trị lợi dụng thì tao cũng sớm đá đít đi rồi.
- " Khải, sao lâu vậy con ".

Dù như thế nào cũng phải từ tốn.

Không nên nóng vội nhất thời mà làm hỏng cả một kế hoạch về sau.
Nghe ông ấy nhắc nhỡ, mặc dù giọng điệu rất nhẹ nhàng nhưng không nó như là giọng trách móc thì đúng hơn.

Mặc dù, sợ là vậy, cậu vẫn nhanh chóng trả lời:
- " Dạ, con ra ngay đây ".

Cậu cũng cố vệ sinh cá nhân thật nhanh.
- " Không sao, từ từ thôi.

Mau ra đây ta sẽ nói cho con nghe chuyện này....".

Câu sau vả câu trước.

Đúng chỉ có Chu Dương ông ta mà thôi.

Nói là từ từ nhưng câu sau lại là sự hối thúc.

Vì sự tò mò của trẻ con mà ông ta chắc chắn cậu sẽ hỏi.

Lúc đó, sẽ dễ mở lời hơn.
Ông ta chưa nói hết thì cậu cũng nhanh chóng ra ngoài.
- " Ba, con ra rồi.

Ba có gì muốn...nói với con sao? ".

Vẻ mặt sợ sệt, lời nói cũng có chút dè chừng.

Sợ phải bị trách phạt.
- " Con qua đây.

Ta có đi rình...!à không, ta đã tìm được công việc cho hai cha con mình.

Con có muốn sống sung sướng.

Không cần phải lo bữa đói bữa no, có chịu không? ".

Đúng vậy sau cơn mưa đêm hôm đó thì qua ngay sau ông thập thò xem trộn nhà họ Thẩm.

May mắn cho ông ta là nhà họ Thẩm đang cần người chăm sóc vườn.

Và đương nhiên, ông không thể bỏ qua cơ hội có một lần duy nhất này rồi.
Đúng như Chu Dương nói muốn trả thù thì điều đầu tiên đã làm được.

Đó là gieo vào đầu Thế Khải những ý định trả thù.

Nếu ông ta đi trước thì vẫn còn có người của ông ta.

Còn điều thứ hai đó là: Đặt một chân vào nhà họ Thẩm .
Thẩm Đình, ngày tàn của ông đã tới...
- ------------HẾT CHAP 2------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 3: 3: Tiếp Cận


- Có chuyện gì ba cứ nói đi ạ.

Cậu thắc mắc sao ba cứ úp úp mở mở.

Làm cậu sốt ruột không thôi.
- Từ từ, ngồi xuống trước đã.

Sở dĩ, nãy giờ ta gọi con là có chuyện như vầy.

Ta muốn cha con mình qua bên nhà họ Thẩm làm việc.

Con thấy thế nào?.

Từ nãy ông vòng vo để dò xét xem phản ứng của Thế Khải như thế nào? Để ông còn tìm cách tính tiếp.
- Được chứ ạ.

Chỉ cần có việc làm thì sẽ không còn phải sợ đói nữa.

Cậu vui mừng, hớn hở ra mặt.
- Tốt lắm, nhưng mà nè nghe ta dặn con không được làm thân với bất kì ai trong căn nhà đó.

Nghe rõ chưa.

Ông chỉ sợ thằng bé này thân quá mức sẽ hỏng hết kế hoạch.

Không phải là không đến gần chỉ cần tránh tiếp xúc nhiều là được.
- Dạ, con biết rồi ba.

Cậu không muốn thắc mắc gì thêm.

Bởi cậu hiểu ba của mình.

Nếu cứ hỏi sẽ không bao giờ có đáp án.

Lại còn có thể bị mắng cho một trận.

Tốt hơn là ngậm chặt miệng, không hé răng nữa lời.
- ----------------------
Hôm nay, trời vẫn trong xanh như mọi ngày.

Không gian rộng rãi của căn biệt thự càng làm tô thêm nét đẹp rực rỡ của ánh nắng mặt trời.

Nhưng có lẽ sẽ không có ai biết rằng.

Chỉ cần Chu Dương ông ta đến thì mây mù, bão táp sẽ kéo theo đến đây.

Không biết tương lai sẽ như thế nào?.

Trước mắt nhìn hai ba con nhà họ Thẩm vui vẻ.

Là cảm thấy rất ấm áp có không khí của gia đình.
- Ba ba bắt Giai Giai đi .

Cô bé hí hửng chơi rượt bắt .
- Tiểu Giai con sẽ không thoát khỏi tay ba đâu.

Đứng lại?.

Nói mạnh miệng là thế.

Nhưng dạo gần đây vấn đề tuổi tác đã làm ông mệt mỏi không ít.

Dẫu sao cũng ngoài bốn mươi rồi.

Mà đứa con thì có tí tuổi.

Làm sao ông làm lại chứ.
- Đợi ba với.

Ông thật sự già rồi.

Mới chạy một chút là thở không ra hơi.
- Ba ba yếu quá, không chơi nữa, Giai Giai vào nhà đây.

Thấy ba ba mình vừa nãy còn mạnh miệng khiêu khích.

Bây giờ, lại đổi giọng cầu xin.

Thật mất mặt quá đi.
- Không phải vậy đâu, Tiểu Giai đợi ba.

Ây con bé này, mới nói xong lại đi vậy đó.

Không thể hiểu nổi mà.
- Ông chủ hai cha con hôm qua tôi nói đã đến rồi ạ .
- Được, vậy ông sắp xếp cho ông ta chỗ sinh hoạt và công việc cần làm đi .
Nghe chú Lý nói sẽ có hai ba con.

Vậy sẽ có anh trai chơi cùng mình rồi.

Cô bé quay người lật đật chạy đến chỗ ba ba.
- Anh ấy đâu ba ba.

Cô bé thắc mắc sao chú Lý nói họ đã đến sao cô lại đã chẳng thấy đâu rồi.
- Con là đang nói đến ai.

Ông chưa hiểu con mình là đang nói đến ai.

Quả là cô bé khó hiểu.
- Là anh mà sẽ chơi cùng với con.

Cô bé cũng lên tiếng giải thích.

Không phải anh ấy thì ba sẽ là người chơi với Giai Giai sao.

Vậy mà ba ba còn hỏi được.

- Chơi với con sao.

À......!Kìa họ đến rồi.

Chưa kịp nói xong là chú Lý đã dẫn người đến rồi.
- Ông chủ họ đến rồi...Còn chàng thanh niên kia tôi đã sắp xếp xong rồi ạ.

Đúng là chú Lý làm việc gì cũng mau lẹ.

Giao việc gì cho chú ấy cũng an tâm cả.
- Chào anh, chào cháu.

Thấy hai cha con họ thần sắc nghiêm túc nên ông đã mở lời trước.
Từ nãy giờ ai làm gì thì làm.

Còn Ngọc Giai nói trước nói sau thì chỉ có một mục đích duy nhất là đi chơi thôi.
- Í anh trai đi chơi với em không? Chơi với em vui lắm.

Cô bé nhìn thấy chàng trai là cười tít mắt.

Vội chạy lại nắm tay Thế Khải mà nài nỉ.
Thế Khải thấy cô bé nhỏ nhắn, trắng trắng trước mắt đang nắm tay mình.

Cậu chỉ có cảm giác là bàn tay mềm mềm, mịn mịn làm cho cậu cảm giác rất ấm áp.

Mà từ trước đến này cậu chưa từng nhận được từ người ba của mình.
Thấy con gái như vậy làm ông Thẩm có chút xấu hổ.

Vội kêu con gái không được làm phiền cậu bé:
- Giai Giai, một lát ba sẽ chơi với con.

Bây giờ vào nhà đi.

Anh ấy còn rất bận .
Thấy ba mình nói như vậy cô dần tắt hẳn nụ cười.

Gương mặt phụng phịu hờn dỗi.

Thế Khải thấy vậy liền mỉm cười vì đợ đáng yêu của cô bé.

Thế Khải cũng không muốn làm em ấy buồn nên nhìn sang đưa mắt với ông Chu.

Cậu cũng sợ ba mình không vui.

Vì trước lúc đi đến đây.

Ông ấy có dặn là không được tiếp xúc gần với bất kì ai.

Nhưng bé con này đáng yêu vậy thì chắc không sao chứ? Ông ta liền hiểu ý mà quay sang bảo với ông Thẩm:
- Ông chủ không sao đâu.

Để cho tụi nhỏ chơi, có thể làm quen được mà ".

Quả là cơ hội tốt.

Nếu lấy được lòng tin của ông ta thì còn gì bằng.
- Nếu anh đã nói vậy thì tôi còn ngại gì nữa.

Không phải là ông khinh người nghèo mà không cho con gái chơi cùng.

Chỉ có điều là con bé Ngọc Giai này khá bướng bỉnh.

Chỉ sợ làm phiền cậu nhóc mà thôi!
Ngọc Giai từ nãy cho đến bây giờ vẫn còn giận.

Nghe ba nói đồng ý cho mình chơi cùng anh ấy thì cười tươi quên luôn việc đang còn giận ba mình.
- Con mau cảm ơn chú đi.

Cậu bé dẫn con gái của chú đi chơi phải chăm sóc nó cho kĩ vào nhé.

Ông nữa đùa, nữa thật dặn dò cậu bé.

Vô tình làm ai kia thêm hổ thẹn.
- Dạ ba ...
- ------------HẾT CHAP 3------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 4: 4: Đồng Cảm


- Dạ ba.

Con bé cũng rất ngoan ngoãn mà vâng lời ba mình.

Quay sang nhìn ông Chu nói lời cảm ơn.
- Cháu cảm ơn chú.

Giọng nói trong trẻo vang lên, ông ta cũng thấy đứa trẻ này đáng yêu, nhìn kĩ lại giống một người ông rất căm hận.

Nhưng ngẫm nghĩ lại nó là con của ông ta và người đàn bà bỏ chồng theo trai là ông tức giận không chịu được.

Nhưng cũng ậm ừ đáp lại lời cảm ơn của con bé.
- Được, vậy cho hỏi là anh tên gì? À, tôi chỉ muốn biết để dễ cưng hô.

Ông Thẩm lên tiếng hỏi, vì thấy ông Chu cứ lầm lì khó gần.

Không biết nên nói gì nên chỉ hỏi những thứ cơ bản.

Có ai đời ông chủ như ông phải coi thái độ người làm để xoa dịu người khác nữa đấy.

Đúng là chuyện khó tin.
- Ông chủ cứ gọi tôi là Tô Lãng.

Ông không biết tôi là ai sao? Nhưng tôi lại biết quá rõ về ông.

Chu Dương tao cũng không muốn cho mày biết tên thật làm gì.

Nên đành lấy đại một cái tên.
- Vậy sao? Sau này, tôi sẽ gọi là anh Tô
- Được .
- Vậy cậu bé con tên gì?.

Thấy cậu bé không phản ứng hay có ý định đáp trả.

Nên ông hỏi lại lần nữa.

Lần này, cậu đã nghe thấy và ngừng đùa giỡn để trả lời câu hỏi của Thẩm Đình:
- Con tên là Chu Thế Khải .
Nãy giờ cậu lo đùa giỡn nhí nhố với Giai Giai nên không nghe ông Thẩm hỏi gì.

Lại càng không biết ba mình nói tên khác.
Ông Chu nghe thằng con trời đánh nói mà hậm hực vô cùng.

Chỉ giỏi phá hoại, không làm nên tích sự gì.
Ông Chu nghi ngờ họ có phải là cha con thật không.

Sao cha họ Tô mà con lại họ Chu.

Có gì đó không đúng ở đây.
- À, thằng bé đúng là tên Chu Thế Khải.

Còn tôi chỉ sử dụng tên Tô Lãng thôi.

Ông tìm cách bào chữa cũng may là ông ta cũng tin tưởng.

Ông ta liếc xéo đứa con hay phá chuyện của mình.

Nhìn thấy được ánh mắt tóe lửa của ba.

Cậu biết là ông ta đang rất tức giận.

Thế Khải chỉ biết cúi gầm mặt không dám nói gì hết.
- Vậy ông Lý hãy đưa họ tới chỗ nghĩ ngơi rồi sắp xếp công việc để mai bắt đầu làm nhé! "
- " Tôi biết rồi, ông chủ ".
Ông ta tính đi vô nhưng nhìn lại con mình đang chơi vui vẻ.

Ông cũng không an tâm lắm khi cho Giai Giai chơi với người lạ.

Dẫu sao hai đứa nó cũng mới gặp mặt lần đầu tiên.

Tin tưởng tuyệt đối đó là chuyện không thể.
- Tiểu Giai có muốn vào nhà với ba không? ".

Dù sao cũng phải tôn trọng quyết định của con.
- Không, con muốn chơi với anh Thế Khải.

Dễ gì mà con bé chịu đi với ba.

Khó khăn lắm mới tìm được người chơi cùng làm sao bỏ qua cơ hội này được.
- Con nếu không muốn vào thì chơi cho nghiêm túc không được quấy phá để anh Thế Khải phải phiền lòng biết chưa?.

Thấy con bé không có ý định đi vào với mình nên ông không ép.

Ông luôn luôn tôn trọng ý kiến và sở thích của con.
Thấy ba nói cho mình chơi với anh Thế Khải cô bé vui tươi ra mặt.
- Anh Thế Khải cùng Giai Giai đi chơi thôi .
- Được .
- ---------------------------
Hai đứa trẻ một nam, một nữ dẫn nhau ra khu vườn chơi đuổi bắt.

Tiếng vui đùa vang cả khắp nơi.

- Anh Khải dỡ như ba vậy đó.

Chạy chậm quá rồi...mau lên.

Qua đây bắt em nè, lêu lêu.

Cô bé lại dỡ thói trêu chọc của mình ra.

Làm cho Thế Khải cũng cảm thấy mất mặt đấng nam nhi mà.
- Nè, Giai Giai nếu anh bắt được em là hôm nay anh chết chắc.

Anh cũng đâu vừa mà lên tiếng thách thức lại con bé.
- Có giỏi thì anh qua đi.

Cô bễu môi chê bai.

Anh Thế Khải giống như ba vậy lúc nào cũng hù dọa.

Nhưng xem xem nói nãy giờ mà có bắt được người ta đâu chứ, hứ.
Cứ như vậy, người này thách thức người kia.
Chơi lâu như vậy hai đứa cũng đã thấm mệt.

Mồ hôi nhễ nhãi khắp người.
- Giai Giai mau qua đây ngồi nghĩ, anh mệt rồi.

Cậu phải công nhận là Tiểu Giai giỏi thật.

Rượt bắt nãy giờ con bé chưa mệt là cậu muốn xĩu ngang rồi.
- Không được, lỡ anh bắt em rồi sao?.

Không phải Tiểu Giai là con nít mà dễ bị dụ đâu.
- Không có anh đầu hàng rồi.

Ây, con bé này đúng là khôn thật đó.
- Anh chịu thua rồi đúng không?.

Anh nói tôi thua rồi em mới qua.

Làm gì đáng tin như vậy.

Phải ép anh nói chịu thua mới tin.
- Được được, Thế Khải chịu thua với Giai Giai.

Hết cách nên chấp nhận thua vậy.
Ha...ha...ha, con bé cười khoái chí.

Chơi với ai cô cũng thắng cả.

Do họ dỡ hay là cô quá hay đây.

Chắc là vế thứ hai rồi.
Con bé đạt được mục đích nên mới đồng ý lại ngồi gần Thế Khải.

- Em giỏi thật đó, không mệt sao?.

Không biết lấy sức đâu ra mà khỏe quá trời, cậu thật sự thán phục.
- Chứ sao?.

Được khen nên cô bé phổng mũi tự hào.
Cậu cũng thầm thán phục độ tự tin của con bé này.
- Mà nè, mẹ em đâu.

Từ khi bước vào nhà này cho đến hiện tại thì chỉ thấy ba.

Còn mẹ em ấy thì cậu có chút thắc mắc.
Không ai nhắc thì thôi, chứ nhắc đến mẹ là cô bé lại khóc.
- Hức, hức...ba em nói là mẹ đi xa rồi.

Nhưng đi hoài không có thấy về.

Em nhớ mẹ lắm.

Tiếng nức nở và tủi thân.

Cô có ba thương yêu nhưng lại thiếu vắng tình cảm của mẹ.

Một đứa trẻ như cô sao có thể chịu được.
Cậu cũng hiểu từ đi xa là gì.

Có thể từ nhỏ đã sống với ba và chưa một lần được thấy mẹ nên cậu có thể hiểu.

Có lẽ ông chủ chỉ muốn nói dối là mẹ của Giai Giai đã mất mà thôi.

Vì không muốn em ấy đau lòng.
Biết mình đã động chạm đến nỗi đau của em ấy, nên cậu cũng không biết phải làm sao.

Nhưng tính ra cậu và Giai Giai cũng có điểm chung là mất mẹ ...
- --------------HẾT CHAP 4--------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 5: 5: Bức Tranh


Biết mình đã lỡ động chạm vào vết thương của em ấy.

Nhưng không biết phải làm gì cả.

Chỉ có điều cậu và em ấy có cùng điểm chung là mất mẹ .
- " Giai Giai à, anh xin lỗi.

Không phải anh cố tình hỏi để làm em khóc đâu.

Cậu cũng đâu biết phải làm gì để dỗ dành con nít đâu chứ.

Mặc dù, cậu cũng là con nít ấy có khác gì đâu.

Đau đầu thật mà.
- Không phải tại anh đâu.

Chỉ tại em nhớ mẹ nên mới khóc.

Cô bé vẫn chưa ngừng khóc.

Thấy cô bé hiểu chuyện như vậy cậu cũng có chút đau lòng.

Không phải ai cũng cảm nhận được nỗi đau mất mẹ.

Nhưng cậu cũng không biết mặt mẹ từ sinh ra cho đến bây giờ nên anh có thể đồng cảm được với cô bé ở cả phương diện mất mẹ và cùng trang lứa.
- Em nín đi, sau này anh mới chơi với em nữa.

Anh không thích chơi với mấy đứa nhóc hay mè nheo đâu.

Biết mình đã không đúng với con bé nhưng cậu vẫn lên tiếng uy h**p.

Vì biết con bé đang tuổi ăn chơi nên cứ đánh vào tâm lí như vậy biết đâu sẽ nín thật thì sao?.

Còn nếu uy h**p thất bại thì coi như hai ba con anh thất nghiệp.
Lần này, cậu đã đoán đúng.
- Không! Anh phải chơi với Giai Giai, không được bỏ em chơi một mình, biết chưa?.

Nghe cậu nói như vậy cô bé cũng đành nuốt ngược nước mắt vào trong.

Nhưng mặt mũi vẫn còn sụt sùi, tèm lem nước mắt.

Ai kêu cô ham chơi, dễ bị dụ vậy chứ.
Không ngờ thật mà người làm cô bé khóc là cậu.

Người làm em ấy ngừng khóc cũng là cậu.

Từ khi nào, cậu lại có giá trị vậy chứ.
Cậu cũng nở nụ cười đầy bất lực.

Vuốt đầu cô bé vừa là sự yêu thương, chiều chuộng vừa là sự trấn an như tình cảm của người anh dành cho cô em gái vậy.
- Nếu muốn anh chơi cùng thì phải ngoan, có biết không? .
- Dạ.

Em sẽ nghe lời anh mà.

Anh phải chơi với em.

Vừa nãy khóc nức nở bây giờ lại nũng nịu nài nỉ chơi cùng.

Đúng là không ai lật mặt nhanh qua Giai Giai cô mà.
- Được, anh hứa .
Hai con người hứa hẹn, cười đùa vui vẻ với nhau cho tới xế chiều.

Lần đầu tiên cậu gặp cô bé, đã làm cho anh vui vẻ, vừa đồng cảm và không biết mệt mỏi là gì.

Cậu chỉ mong muốn được bình yên vậy thôi nhưng điều đó chỉ có suy nghĩ không bao giờ thành hiện thực được.

Rất khó!
Giai Giai em thật đặc biệt.
Hai người chơi vui vẻ là vậy.

Nhưng không biết rằng đằng sau họ có người luôn nhìn chầm chầm vào họ.
Thẩm Minh Châu đã làm gì sai mà ai cũng đối xử ghẻ lạnh vậy chứ.

Lúc nào cũng thua con nhỏ Ngọc Giai.

Ngay cả người làm cũng chẳng coi ra gì.
Nó còn có người chơi cùng còn mình thì không.

Quả là cuộc sống rất công bằng.

Ba không thương, người làm không nhìn mặt.

Kể cả có người chơi cùng cũng khó.

Cùng là đứa trẻ không có mẹ sau lại phân biệt đối xử vậy chứ.
- ----------------------
Phòng khách
- " Ba ơi, con mới chơi xong rồi nè ".

Con bé cứ hí hửng chí chóe với ba mình.
- Chơi vui quá nên quên người ba này luôn có phải không?.

Ông Thẩm cốc nhẹ vào trán Giai Giai.

Có đứa con gái mát lòng mát dạ vậy đó.

Có người chơi cùng là không quan tâm gì đến ba của nó.
- A, không có mà ba.

Chỉ tại ba bận không thèm chơi với con.

Chỉ có anh Thế Khải mới chơi với con lâu như vậy, ba có làm được không?.

Gì vậy chứ, con không trách ba thì thôi đằng này ba còn trách ngược lại nữa.
Lúc nãy còn lên giọng trách móc sau bây giờ giống như là ông có lỗi vậy.

Con bé đáo để thật đó.
- À, vậy là ba có lỗi rồi.

Xin lỗi con gái, có chịu chưa.

Dù cô bé có như thế thì nào thù ông vẫn yêu thương đứa con gái này nhất.

Ông đối với Ngọc Giai là sự yêu chiều còn với Minh Châu là trách nhiệm.

Không phải ông thiên vị.

Nhưng chuyện gì cũng có lí do riêng.

Người trong cuộc còn khó lòng lí giải được.

Thì đừng mong người ngoài cuộc có thể hiểu.
Dù lí do là như thế nào, sự phân biệt rạch ròi của ông làm đứa trẻ vô tội bị tổn thương.

Có thể trở nên tàn nhẫn trong tương lai nếu cứ tiếp tục như vậy.
- " Giai Giai chấp nhận lời xin lỗi của ba ba ".

Con bé vui vẻ gật đầu đồng ý.

Từ khi bước vào, vì vui quá mà con bé không để ý là bức tranh trước mắt ba.

Cô bé cũng là người thẳng thắn có chút thắc mắc là hỏi liền:
- " Ba, người trong bức tranh là ai mà đẹp quá à.

Hình như không phải là Giai Giai cũng không phải là chị Minh Châu.

Vậy ba có con riêng bên ngoài sao? ".

Cô bé không nói thì thôi chứ nói là khiến người đối diện phải cứng họng không biết trả lời làm sao cho đúng.
Mặc dù, ông luôn giấu việc là nói với con bé mẹ đã mất.

Và nhiều lần Giai Giai muốn xem ảnh của mẹ.

Nhưng ông luôn nói dối là mẹ con không thích chụp hình.

Ông sợ nói ra sẽ làm con bé tổn thương.

Nhưng dẫu sao thì cứ dấu mãi không phải là chuyện tốt.

Nên ông đành phải nói úp mở chứ chưa dám nói mẹ đã mất.

Tránh tổn thương tâm hồn ngây dại của con bé.

Để lớn chút nữa có nói cũng không muộn mà.
- " Sao con lại nói thế chứ, đây là mẹ con.

Thấy mẹ có xinh đẹp không? ".

Nói về vợ ông thì xinh đẹp không là chưa đủ, chẳng biết khen gì cho xứng đáng với bà ấy nữa.
- " Là mẹ con thiệt sao "........
- -----------HẾT CHAP 5---------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 6: 6: Kế Hoạch Thuận Lợi


- " Là mẹ sao ba.

Đây là lần đầu tiên được thấy mẹ qua bức ảnh.

Nhưng Giai Giai thấy mẹ mình vô cùng xinh đẹp.

Không biết ở ngoài sẽ xinh hơn không.

Mình vô cùng trông đợi.
Tuy nhiên, con bé không biết rằng sẽ không bao giờ còn cơ hội gặp mặt mẹ mình nữa.

Nếu biết được sự thật không biết con bé sẽ sốc đến mức nào.
Bây giờ Giai Giai vui quá mà rưng rưng muốn khóc.

Lúc chiều, Thế Khải chỉ hỏi đến mẹ là đã không kiềm chế được xúc động mà bật khóc.

Nhưng nhớ đến lời anh Thế Khải nói nếu khóc là không chơi cùng nữa.

Thì làm sao dám khóc đây.

Phải kiềm chế mới được.
Thấy con gái mình cứ cố kiềm nén hít hít mũi, ông lên tiếng đáp: Đúng rồi ".
Ông Thẩm thấy thương đứa con gái này vô cùng.

Chịu cảnh mất mẹ từ rất sớm.

Không có được hơi ấm của mẹ.

Nhưng không sao, ông hứa suốt phần đời còn lại sẽ lo lắng, chăm sóc cho Giai Giai bù lại gấp đôi tình thương của mẹ.

Để con không cảm thấy cô đơn và buồn tủi nữa.

Trước mắt thấy cảnh cha con tình thâm mà phát chán.

Khóc cho ai coi đây?
Ông Chu muốn đi qua rước cái thằng con đó.

Đi chơi cho lắm vào không biết đường về.

Nếu mày không có giá trị lợi dụng thì đừng hòng tao phải xách thân xác này qua đây rước mày về.

Đúng là chẳng ra tích sự gì.
Ai ngờ đâu chưa kịp hết tức giận, vừa vào đã nhìn cảnh trước mắt.

Một bức ảnh thôi mà có cần phải khóc như có người chết không chứ.

Có điều này ông thắc mắc là sao không thấy người đàn bà lăng loàn đó.

Hay là đã đi đâu rồi.
Dù như thế nào, ông ta không biết bà ta đã chết và ông là người đã hại chết bà ấy.

Một người đàn ông không chỉ vô tâm mà còn vô tình nữa.
- " Ba à, mẹ đi lâu vậy.

Chừng nào mẹ mới về với chúng ta vậy ạ.

Con nhớ mẹ lắm ".

Cô bé vô cùng thắc mắc lần nào ba cũng nói đi xa.

Không! Lần này Giai Giai phải nói cho rõ.
- " À thì mẹ con bận việc sẽ sớm về thôi ".

Lúc nào cũng nói vậy để cho con bé an lòng.

Nhưng ông cũng nhớ vợ mình đâu khác gì con bé nhớ mẹ chứ.

Nhưng quả thật ông không biết nói làm sao cho đúng cả.
Nhìn thái độ ông ta ấp úng khi Giai Giai đề cặp đến mẹ.

Không lẽ.....!bà ta đã mất .

Chỉ tiếc bà đi sớm quá sẽ không có thể chứng kiến hai người chồng của bà sẽ đấu đá thừa sống thiếu chết ấy chứ.

Được lắm có thể lợi dụng chuyện này mà hại ông sẽ dễ hơn.

Tôi chỉ mong đến ngày tàn của ông.

Hi vọng đến càng sớm càng tốt.

Đỡ phải nhọc công phí sức.

Mãi miên man suy nghĩ mà ông không biết Thế Khải đứng sau lưng mình lúc nào.
- " Sao ba đứng đây vậy ạ ".
Cậu vừa rửa mặt vào là đã thấy ba mình lấp ló nhìn vào trong nhà của Giai Giai rồi.
Thật hết nói nổi, thằng nhỏ này chẳng làm ra trò mà.

Ông ta có chút chột dạ mà quay đầu lại nhìn.

Kèm theo ánh mắt súng đạn tia thẳng ánh mắt đến cậu.
Biết mình chắc đã chọc giận gì ông ta nên cậu cũng chỉ đưa đôi mắt đáng thương nhìn qua không dám nhìn thẳng.
- " Im lặng ".

Ông đứa ngón trỏ lên miệng, ra dấu cho Thế Khải nhỏ tiếng.
Nhưng thật không như ông mong muốn.
Nghe có tiếng động ông Thẩm ra xem có chuyện gì.

Vừa ra là đã nhìn thấy hai cha con, một người dáng vẻ hun dữ giống như là ra lệnh.

Một bên là vẻ mặt lo lắng một điều gì đó.
- " Anh Tô có chuyện gì sao? Hai người mau vào nhà.

Sao không gọi tôi ra sớm chứ? Anh đứng ở đây lâu chưa? ".
Cũng là thằng con này hại.

Không phải là ông đánh bài nợ nhìu quá nên cũng có chút kinh nghiệm leo lẻo thì coi như xong.
- " Không có gì, chỉ là thấy Thế Khải chơi lâu quá nên muốn tôi muốn dẫn nó về thôi ông chủ.

Không ngờ thấy hai cha con nói chuyện tôi không dám chen ngang.

Chẳng khác nào là ông ta đang ngầm xỉa xối ông Thẩm chen nganh cuộc nói chuyện của mình.
- " Là vậy sao ".
Còn nhớ chuyện gì đó nên ông quay sang nói với Thế Khải:
- " Con gái nhà chú có làm phiền con lằm không? ".
Giai Giai đang ngồi ngắm bức tranh thì nghe ba nhắc đến tên mình.

Con bé lật đật nhảy xuống sofa lại gần cha đòi lại công bằng.

Giai Giai có làm gì đâu chứ.

Sao lại cứ bị nhắc tên hoài.
Cô dậm chân đùng đùng đứng trước ba nhưng lại không nói gì với ba mà nói với Thề Khải.
- " Anh có thấy em phiền không? ".

Cô bé đan hai tay vào nhau, cúi đầu tỏ vẻ vô cùng đáng thương.
Nhìn dàng vẻ này ai dám nói là phiền chứ.

Nếu có thì kẻ đó là ngốc rồi không phải sao?
- " Không có, Tiểu Giai rất ngoan ".
Nghe anh Thế Khải nói vậy, cô lên mặt với ba mình:
- " Đó anh Thế Khải khen con kìa.

Ba lúc nào cũng chê con gái của mình ".

Cái giọng điệu trách mắng nhưng thật ra là muốn người ta thương hại đây mà.

Đúng là không ai làm trò qua con bé này.

Thật hết nói nỗi.
- " Được rồi, Giai Giai của ba là ngoan nhất "
- " Hi...hi ".

Được ba khen như vậy Giai Giai cũng cảm thấy mũi mình sắp phồng to luôn rồi.
- " Được rồi nếu không có gì nữa thì tôi vô trước đây ".

Ông Thẩm cũng muốn hai ba con nhanh chóng ăn cơm nên đuổi khéo ba con Chu Thế Khải.
Thấy mình không phận sự nên hiểu ý mà kéo nhẹ tay ba ra về.
Muốn đuổi tôi à, được thôi.

Rồi sẽ có ngày tôi sẽ là người đuổi ông.

Vị trí này sẽ được thay đổi.
- " Vậy tôi về trước, Thế Khải về thôi con ".
- " Dạ ".
Sao khi hai ba con nhà ông Chu đi khuất dạng thì ông cũng nhanh chóng vào dùng cơm.
- ------------HẾT CHAP 6------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 7: 7: Tổn Thương


Sao khi hai cha con ông Chu đi khuất dạng thì ông Thẩm cũng vào ăn cơm.
Ông Thẩm dắt tay Giai Giai vào, ông đi ngang qua tấm hình vừa nãy của vợ làm cho hai ba con sướt hết cả mắt.
Ông nói với bà Lệ Vân cũng như nói với chính lòng mình:
Dù Giai Giai không phải con ruột của anh, nhưng vẫn dùng tính mạng để yêu thương nó cho đến khi anh không còn trên đời nữa.

Em an lòng nhé .
Đúng như ông nói, Giai Giai không phải là con ông sinh ra.

Nhưng những gì mà ông đối xử với Ngọc Giai không khác gì là con ruột cả.
Người đàn ông thất bại trong mọi cuộc yêu.

Có thể là sự bất lực hay có thể là một nguyên do nào khác.

Dù như thế nào ông cũng đã từng có một đời vợ...
Suy nghĩ vu vơ vậy thôi nhưng vừa vào đã thấy mùi thức ăn thơm phức, bụng cồn cào hẳn ra.
Ông lần nữa bực mình.

Có đứa con gái nào như Minh Châu không? Đến giờ cơm không biết vận thân lúc nào cũng thích nhắc nhở.

Hết cách với con bé.
Nhà có hai đứa con gái.

Một đứa thì vui vẻ hoạt bát.

Còn đứa thì lầm lầm lì lì trốn trong phòng.

Nếu chọn một đứa để yêu thương thì đương nhiên ai cũng sẽ chọn Giai Giai rồi.

Còn con hé Minh Châu cứ luôn như vậy.

Làm ông phiền lòng, chẳng biết cách nào để hàn gắn tình cảm cha con bao năm nay vẫn xa cách.
- Ông Lý, ông giúp tôi gọi con bé Minh Châu xuống .

- Ông chủ à, tôi đã nói rồi nhưng mà đại tiểu thư nói là không muốn ăn gì hết .
Không thể nào hiểu được?
Mặc dù, là người làm không muốn xen vào chuyện của chủ.

Nhưng mà nhìn cách đối xử giữa Giai Giai và Minh châu thì đã biết ông chủ có sự thiên vị rồi.

Dẫu sao thì là chuyện của họ.

Ông cũng không muốn xen vô để làm gì.

Lo cho manh áo chén cơm của mình là đủ rồi.
- Thôi được để cho nó nhịn tới khi nào đói cũng tự biết lấy ăn thôi .
- Ba hay để con đi nói với chị cho.

Giai Giai thường bị Minh Châu lạnh nhạt nhưng vẫn rất thương chị của mình.
- Không cần, con mau ăn đi .
Ánh mắt Minh Châu từ trên lầu nhìn xuống phòng bếp.

Thấy ba của mình nói những lời khó nghe như vậy không biết nên đau khổ rồi khóc lóc hay sao nữa.

Con né nở nụ cười nhạt.

Cuộc sống này dù cô bé khổ như thế nào thì bình minh vẫn mộc.

Không cần suy nghĩ nhiều tự làm khổ bản thân mình.

Tự an ủi là vậy.

Nhưng sâu thẩm trong tâm hồn tuổi thơ thì cô bé chắc hẳn là tổn thương không ít.
Gạt đi suy nghĩ, cô bé cũng nhanh chóng ngồi vào bàn ăn.

Tuy không muốn ngồi chung với người ba vô tâm,và cô em gái.

Bởi vì nó mà không một ai yêu thương cô cả.
- Ba con xuống rồi.

Minh Châu nhàn nhạt nói với ông Thẩm.
- Kìa, chị xuống rồi kìa ba.

Giai Giai thấy chị con bé rất vui.

Nhưng Minh Châu lại nhìn với mắt ghét bỏ.

Giai Giai lại trong sáng như vậy thì làm sao nhìn ra được.
- Biết đi xuống rồi sao.

Không phải là câu hỏi mà đó là sự trách móc.
Minh Châu không đáp trả chỉ ngồi vào vị trí của mình đối diện với ông Thẩm.
Ai cũng đều yên vị và ăn những món mình yêu thích.

- Ba, đùi gà này ngon nè, cho ba một miếng.

Ai làm gì mặc ai.

Giai Giai gắp thức ăn ăn cho ba.
- Cảm ơn con gái .
Nhìn hai người họ vui vẻ như vậy.

Cô như là làm nền, không là gì của gia đình này vậy giống như người ngoài cuộc không hơn không kém.
Thấy Minh châu im lặng suốt bữa ăn.

Ông cũng chẳng lấy làm lạ nên không nói gì.

Nhưng còn đối với Giai Giai thì con bé vốn tính tình thẳng thắng nên có sao nói vậy:
- Chị ăn không, em gắp cho chị một miếng giống ba nè.

Cô không nói gì thì thôi chỉ cần mở miệng là Minh Châu cảm thấy đáng ghét vô cùng.
- Không cần.

Nhìn vào cũng thấy thái độ rất lạnh nhạt.

Làm sao ông Thẩm nghe vậy mà còn để yên.

Giai Giai buồn khi Minh Châu nói vậy ông cũng rất sót mà nói với Minh Châu, mong là sẽ kiềm chế lại tránh phải làm cho Giai Giai tổn thương.
- " Ăn nói như vậy với em mình không sợ nó buồn sao? ".

Ông Thẩm lúc nào cũng bênh vực Giai Giai
Nó biết buồn còn mình thì không à.

Những suy nghĩ đó cô bé chỉ nói với mình không bao giờ nói ra.

Bởi vì, chèn ép quá mức nên cảm xúc dần bị chai sạn.
Nhưng ông không biết mình giúp người này nhưng lại hại người khác chịu thương.
Mỗi lần thấy Minh Châu, ông lại nhớ đến chuyện không vui.

Mặc dù, lỗi là của mẹ nhưng người gánh lại là con.
Lúc trước, ông cũng yêu thương Minh Châu rất nhiều.

So với Giai Giai hiện giờ thì Minh Châu còn được ông cưng chiều hơn nữa...
Nhưng khi biết được sự thật không phải là con mình trong lúc Minh Châu bệnh và cần truyền máu.

Khi biết được chuyện này ông vô cùng hoảng loạn và tự nhủ với mình không phải là sự thật.

Những ngày sau ông sống trong sự che đậy giấu diếm.

Và tình cảm của ông dành cho Minh Châu lại phai dần đi từng ngày.

Có trách thì trách con đầu thai nhầm chỗ là con bà ta.

Còn hận thì nên hận người phụ nữ độc ác đó.

Chừ đừng óan hận gì ta.
Mặc dù, Minh Châu không làm điều gì sai nhưng ông Thẩm lại trút hết lỗi lầm lên người Minh Châu.
Tất cả đều không phải con ruột của ông nhưng mẹ của Giai Giai là người chân thật.

Từng chịu đau thương trong cuộc hôn nhân.

Nên ông yêu bà ấy là vì lí do đó chứ không có ý gì khác hơn.
Minh Châu cũng đã quen dần nhưng nhìn ánh mắt của ba dành cho con nhỏ đó thì cô bé cũng có chút chạnh lòng.
Nó lúc nào cũng được yêu thương, được lòng mọi người còn mình thì không bao giờ được như vậy.
Có than trách ông trời cũng không được.

Vậy thì đành phải chịu tổn thương một mình.
Không biết mẹ ở đâu.
Bà ta đã bỏ đi khi ông Thẩm biết được sự thật.

Không còn mặt mũi nào ở lại nữa.
Dù Minh Châu và Giai Giai đều lớn lên thiếu hơi ấm người mẹ.

Nhưng Minh Châu sẽ không bao giờ đồng cảm với Giai Giai như Thế Khải đã làm.

Vì thật sự rất khó một phần ranh tị, một phần cô nghĩ là do mẹ Giai Giai nên mẹ cô mới bỏ đi.

Cô ít khi chia sẽ ra bên ngoài.
Tại sao cùng là vợ của ông ta nhưng người được còn người lại bị ghẻ lạnh.

Hai mẹ con cô có làm gì sai với ông ta hay sao?.

Đúng là đồ tàn nhẫn!.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 8: 8: Tiểu Giai Bệnh


Ông Chu đi về với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Có đứa còn cứ làm cho ba nó đau đầu.

Không phải ông khéo ăn khéo nói thì cũng bị người ta nghi ngờ rồi.

Mất mặt quá không biết.
Trên đường đi về nhà.

Chu Thế Khải không dám lên tiếng trước sợ ba giận mà bị la mắng.
Nhưng không cần phải lo lắng như vậy.

Vì cậu là ác chủ bài lớn nhất trong tay ông ta thì làm sao cậu có chuyện gì được chứ.
Cuối cùng cũng đến được nhà.

Ông Thẩm cũng thương người làm thật đó.

Cho chỗ ở cũng không khác gì chỗ rách nát lúc trước mình ở.

Không ngờ người có tiền keo kiệt đến thế.
Thấy cái nhà là chỉ muốn chê bai.
Vừa vào đến nhà là đã làm người cha tốt biết yêu thương lo lắng:
- Tắm rửa sạch sẽ rồi ăn cơm, nhanh đó, ha đói rồi .
Mặt dù lời nói với tâm thế gượng ép nhưng đối với Thế Khải là câu nói mà cậu cần nhất.

Chỉ cần ba cậu như vậy nhịn đói cậu vẫn thấy vui.
Đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận đuộc tình cảm của cha.

Dù ông ta làm vậy chỉ vì mục đích của mình.
- Dạ, con biết rồi ba.

Cậu không ngần ngại gật đầu mà nhanh chóng vào tắm.

Thằng ranh lúc nào mặt cũng dạ dạ vâng vâng.

Nhưng luôn làm trái ý lại hay phá chuyện tốt nên khiến ông tức giận vẫn không làm gì được nó.
Hai cha con ăn cơm với những món rau ông ta hái đại trong vườn.

Ngồi ăn mà ông ta luôn suy nghĩ cách nào để hại người khác.
Ông ta thì được ăn sơn hào hải vị ở nhà cao cửa rộng.

Còn nhìn ông mà xem ở nhà mục nát xập xệ lại chẳng có được món ngon nào ăn vừa bụng cả.
Đó là ý nghĩ ghen tị của ông ta nhưng đối với đứa trẻ như Chu Thế Khải.

Có chỗ ở đàng hoàng lại còn có cơm ăn.

Không bữa no bữa đói là đã tốt lắm rồi.

Làm gì cần những thứ xa xỉ đó chứ.
- Thế Khải, con ăn cơm rồi nghĩ ngơi sớm.

Sáng còn qua chơi với con bé Tiểu Giai nữa.

Làm thân với nó cho tốt vào sau này sẽ có lợi cho kế hoạch chúng ta .
Đang ăn mà nghe ba nhắc đến Giai Giai làm cậu vui khôn siết.

Bây giờ, cậu lại nhớ tời đứa trẻ đáng yêu đó.

Nhưng khoan đã, sao lúc trước ba nói là mình không nên thân vời bất kì ai trong căn nhà đó mà, sao lại đổi ý rồi.

Còn kế hoạch là gì nữa?
Đúng là từ hôm qua đến tận hôm nay.

Ông ta làm cho cậu từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
- Ba, con không muốn đến gần em ấy.

Lúc trước là tránh tiếp xúc với họ mà.

Ý cậu muốn hỏi cho rõ mục đích của kế hoạch gì đó của ông ta.

Chứ mà không chơi với em ấy sao cậu chịu nỗi.
Thằng này cái gì cũng hỏi, cái gì cũng nói được mà.

Làm ông tìm rất nhiều lí do sao cho phù hợp với nó.

Nói chuyện vời nó thật hao tâm tổn trí.
- Ờ, thì ba nói là nói vậy thôi.

Sợ là người lạ nên tránh tiếp xúc.

Họ phân biệt giai cấp.

Nhưng con thấy không ông ta tốt với chúng ta có chỗ ăn chỗ ngủ.

Con bé đó rất đáng yêu lại còn thích chơi với con nữa.

Ông lấy đại một lí do nhưng không ngờ lại rất hợp lí.

Ông ta rất thông minh nhưng chỉ tội nghèo thôi.
Ba nói vậy cũng rất đúng.

Vậy sao này có chơi chung với em ấy cũng không cần xem thái độ ông ta vui hay buồn nữa.

Vậy thì còn gì bằng.
Có lẽ hôm nay, là người cậu thấy hạng phúc nhất.
- Dạ vậy là ba cho phép con rồi phải không? Nhưng còn kế hoạch mà ba nói là gì vậy ạ.

Ây.

Đau đầu nhức óc với cái tên này thật mà.
Suy nghĩ một lúc ông cũng trả lời cho nó vừa lòng.

Cứ thắc mắc chuyện không đâu phiền chết đi được.
- Thì đi làm công cũng cần phải được sự yêu thương của chủ.

Lúc đó sẽ dễ nhìn mặt nhau hơn .
Cũng đúng, được lòng chủ thì cuộc sống này mới dễ thở hơn.

Có vậy mà mình cũng thắc mắc cho được.

Đúng ngốc quá mà..
- --------------------
Hôm nay, là ngày tốt lành hơn hôm qua.
Ba cậu đã đi chăm vườn.

Cậu không phải làm biếng mà là nghe lời cha cậu qua tìm Tiểu Giai để đi chơi gắn kết tình cảm để thuận lợi cho kế hoạch của ba nói.
Nhưng thật lạ.

Cậu đã đứng đây mãi một lúc lâu vẫn không thấy em ấy.

Cánh cổng mở nhưng cũng không thấy ai cả.
Ông Lý ra ngoài đón tiếp khách mới thấy có cậu nhóc hôm qua đây mà.

Ông cũng ra hỏi xem cậu bé có chuyện gì không mà đứng ở đó, không bấm chuông:
- Thế Khải con đứng đây có chuyện gì sao?.

Cậu nhóc đúng là khờ mà.

Nều ông không ra là đứng đây luôn à.
- Con tìm Giai Giai nhưng mãi không thấy .
Thấy chú Lý ra cậu vui mừng khôn siết.

Nếu đứng đây lâu chắc cậu rụng rởi hai chân luôn quá.
- Thì ra là vậy.

Nhưng mà...!Cháu đợi một chút nhé!.

Chú Lý tính nói gì đó nhưng lại nhìn thấy chiếc xe nên đành gác cuộc nói chuyện với Thế Khải.

Ông là ra tiếp đón bác sĩ Lưu khám cho nhị Tiểu thư Giai Giai.
Con bé hôm qua vì lo ham chơi quá sức mà nay bị cảm rồi.

Bình thường giờ này là tíu ta tíu tít quậy phá rồi mời chịu đi học.
- Chào bác sĩ, mời ông theo lối này.

Ông cúi đầu đưa tay chỉ theo hướng vào nhà.
- Được.

Cảm ơn ông.

Bác sĩ Lưu từ tốn cảm ơn ông Lý.
Chú Lý cũng nhanh chóng theo sau.

Nhưng chợt nhớ còn chuyện gì đó lại quay lại nói vói cậu bé:
- Con muốn qua chơi với Tiểu Giai sao? Hôm nay, con bé nó bệnh mất rồi.

Để nào khỏe lại rồi tìm nhé! .
Gì chứ Tiểu Giai bệnh rồi sao? Hôm qua còn chơi với mình mà.

Không được, nếu không biết thì thôi.

Chứ biết em ấy bệnh mà không thăm thì chẳng phải cậu là người vô tâm à.
- ---------------HẾT CHAP 8--------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 9: 9: Đe Dọa


- Chú à, có thể cho con vào thăm em ấy được không ạ?.

Ánh mắt đáng thương cầu xin chú Lý.
Thấy dáng vẻ rất thật lòng nên ông cũng có chút thương xót.

Tìm đâu ra đứa trẻ chân tình như thế được.

Con bé Tiểu Giai lại thích chơi với cậu nhóc này như vậy, biết đâu con bé vui quá nên chóng khỏe cũng không chừng.
Suy nghĩ ông cũng quá hợp lí nên cho Thế Khải vào.
- Nhưng con không được làm ồn đâu nhé! Ông chủ bình thường rất tốt nhưng đụng vào nhị tiểu thư bảo bối của ông ấy là không xong đâu đó.

Ông nói bình thường nhưng kèm theo lời cảnh cáo.
Không sao được nhìn en ấy là cậu đã vui rồi Không cần gì thêm nữa.

Cậu cảm ơn rồi bước nhanh theo sau chú Lý.
Nhưng có điều này cậu thắc mắc.

Tiểu Giai là nhị tiểu thư.

Không lẽ còn có anh trai hoặc chị gái nữa sao.

Nhưng hôm qua đến giờ cậu đâu thấy.

Căn nhà bí ẩn quá mà...
- ------------------------
- Bác sĩ, con bé như thế nào rồi?.

Ông Thẩm lo lắng đến phát điên.
- Ông Thẩm cứ bình tĩnh trước đã.

Chỉ là sốt nhẹ thôi.

Thấy ông ấy mất bình tĩnh nên bác sĩ chỉ muốn trấn an không ngờ ông Thẩm còn kích động hơn nữa.
- Sốt nhẹ là sao? Con bé rõ rành là sốt miên mang từ tối qua mà.

Ông không muốn nghe nhưng lời như thế? Gì mà sốt nhẹ thôi.
- Trẻ con sốt là chuyện thường.

Nghĩ ngơi vài hôm là sẽ khỏe lại thôi .
- Bình thường là sao? .

Có vẻ ông lo lắng thái hóa nên có chút lớn tiếng.
Chưa đến phòng là nghe ông chủ lớn tiếng với bác sĩ rồi.
- Ông chủ tôi biết ông thương Tiểu thư nhưng Giai Giai còn đang bệnh mà lớn tiếng như vậy sẽ bị đánh thức.

Với bác sĩ đâu làm gì sai .
Biết mình có hơi quá đáng nên ông Thẫm cũng dịu giọng xin lỗi:
- Bác sĩ Lưu tôi có hơi lớn tiếng ".

Ông cúi nhê gật đầu xem như lời xin lỗi.
- .

Ông Thẩm tôi hiểu ông lo cho con gái mình, không sao đâu.

Vậy tôi về trước ".

Ai mà không lo lắng cho con mình chứ? Nên bác sĩ Lưu cũng rất hiểu và cảm thông cho ông.
- " Được, vậy đi thông thả.

Chú Lý tiễn bác sĩ dùm tôi ".
- " Xin mời bác sĩ ".

Chú Lý cung kính theo lời của ông Thẩm.
Bác sĩ Lưu gật đầu chào rồi cũng đi theo.

Ở đây ông rất sợ, Làm bác sĩ áp lực quá.

Toát cả mồ hôi!
Nãy giờ cũng không để ý sự xuất hiện của Thế Khải.
- Sao nhóc lại đến đây .
- Cháu chỉ muốn đến thăm em ấy .
- Vậy thì con ở đây trông chừng con bé giúp ta, ta sẽ đi kêu người làm nấu ít cháu mang lên cho Giai Giai .
- Mà nhớ không được làm ồn .
Dặn dò là vậy, nhưng người làm ồn nãy giờ chỉ có mình ông.
Ông Thẩm vừa bước ra khỏi cửa chưa lâu thì Minh Châu cũng vào phòng của Tiểu Giai.

Chơi cho đã rồi bệnh.

Làm cho ai trong nhà này nhốn nháo.

Làm như sắp có người chết đến nơi.

Chờ ông ta đi khuất dạng Minh Châu mới bước vào xem nó có chết chưa mà làm gì nhảy cẩn như kiến cắn vậy.

Nhưng vừa bước vào không chỉ nhìn thấy Ngọc Giai không mà còn có người khác.

Nghe tiếng động của cánh cửa thì Thế Khải quay lại nhìn thấy có một cô bé cũng xin xắn không kém gì Tiểu Giai.

Nhưng ánh mắt rất lạnhlùng và bất cần.

Còn Tiểu Giai có vẻ trong sáng và dễ gần hơn.
- Cho hỏi cậu là ai?.

Thế Khải lên tiêng hỏi trước chứ không gian này có chút căn thẳng.
Nhìn thấy người trước mắt, à...!nhớ ra rồi là cậu con trai hôm qua mình thấy lúc ở khu vườn chơi với Giai Giai đây mà.
Thấy hỏi nhưng không trả lời.

Cậu đánh giá cô bé này sao mất lịch sự quá vậy.
Thật ra Minh Châu lo suy nghĩ mà không hề nghe Thế Khải hỏi gì.
- Chào cậu .
Thấy cô chỉ chào mà không trả lời câu vừa nãy, nên cậu đành hỏi lại lần nữa:
- Cậu là ai? .
- Tôi tên Minh Châu đại tiểu thư của ngôi nhà này.

Không được yêu thương là vậy nhưng đối với gia thế hiển hách của mình cô hãnh diện vô cùng.
Cậu nhớ ra rồi lúc nãy có nghe chú Lý nói Giai Giai là nhị tiểu thư vậy đây là chị gái của Giai Giai.
Biết mình đã thất lễ rồi.
- Chào tiểu thư, tôi tên Thế Khải .
- Cậu vào đây làm gì
- Trông làm gì, lo ăn chơi.

Chết cũng đáng
- Sao tiểu thư nói vậy?
- Tôi có nói gì sai đâu chứ.

Con nhỏ này đúng là phiền phức .
Nhìn thái độ cũng như lời nói của đại tiểu thư này đối với Giai Giai thì đủ hiểu là hai người họ không thân rồi.

Ai lại đi nói với em mình những lời như vậy.
Nghĩ tới cảnh mà cậu ta chơi chung với con nhỏ này thì cậu ta cũng là người mình ghét.

Ai yêu thương nó là chống đối với Minh Châu này.

Cậu ta cũng làm gì mình đâu để ý làm gì.
Nhìn một lúc lâu cô bé quay lưng rời đi.

Kèm theo lời cảnh cáo dành cho Thế Khải:
- " Cậu nên an phận một chút.

Tránh xa con nhỏ này càng xa càng tốt.

Nếu cứ đeo bám nó thì họa tới cậu lúc nào không hay đấy .
Gì vậy chứ? Ai thì cậu không biết.

Nhưng riêng Tiểu Giai chỉ tiếp xúc một ngày.

Đã thấy con bé rất đáng yêu và lương thiện.

Còn cô bé trước mặt, còn trẻ mà tính khí ngông cuồng.

Người mình nên tránh là cô bé này mới phải.

Đây có thể coi là lấy bụng ta đo bụng người không?.

Ai nói gì cũng mặc kệ.

Giai Giai là anh chơi chung chắc rồi.

Đừng hòng chia rẻ tình anh em thân thiết của chúng tôi.
Không để cho cho Thế Khải trả lời, Minh Châu quay lại nhìn Giai Giai lần nữa với ánh mắt sắc bén thể hiện rõ sự căm ghét đến mức nào trong đáy mắt.
Nãy giờ lo nói mà không để ý Tiểu Giai dậy lúc nào.
- -------------HẾT CHAP 9------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 10: 10: Chăm Sóc


- " Tôi nói rồi, nếu cậu không biết an phận.

Có hậu quả gì thì bản thân tự gánh không nên trách ai cả ".
Nói rồi Minh Châu đi ra ngoài bỏ mặt Thế Khải đứng chôn chân ở đó.
Gì vậy, đang là đang uy h**p sao? Mình có làm sai gì đâu chứ?.

Khó hiểu thật mà.
- Anh Thế Khải.

Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên giọng nói có chút mệt mỏi của Giai Giai vang lên.

Làm cho cậu trở về thực tại.

Thấy Giai Giai đã tỉnh cậu vui mừng ra mặt.
- Bé con, em tỉnh rồi sao? Chỗ nào không khỏe phải nói cho anh biết, có rõ chưa?.

Anh không biết lí do lấy tư cách gì ra lệnh cho Giai Giai.

Nhưng mà thấy cô bé này bị bệnh là anh lo sốt sắng.
Nhìn mặt con bé có vẻ hơi sợ.

Anh cũng biết mình có chút hơi quá đáng, nhẹ giọng hối lỗi:
- Anh chỉ là lo lắng cho em.

Đã làm cho em sợ rồi.

Anh xin lỗi Tiểu Giai .
- Anh Thế Khải sao phải xin lỗi em.

Anh lo lắng cho em như vậy, em rất vui.

Bé con mới tỉnh dậy nên gương mặt có hơi phờ phạc và căng thẳng.

Làm cho Thế Khải hiểu nhầm là sợ khi cậu có hơi lớn tiếng.
- Ưm....!Vậy em có đói chưa?
- Có ạ! .
Đợi một chút anh sẽ đi xuống hỏi chú Thẩm.

Nói rồi cậu quay đầu định xuống phòng bếp.

Sao chú Thẩm nói đi nấu cháo cho Tiểu Giai mà lâu thế.
Cạch
Âm thanh của cánh cửa mở ra làm cho Thế Khải sựng lại:
- Thế Khải cháu đi đâu vậy.

Thằng bé này nhờ trông Giai Giai thôi mới đó đã nãn rồi sao? Con gái mình thiều sức hút vậy à.
- " Dạ, Giai Giai mới tỉnh dậy, nói là đói bụng cháu mới đi xuống bếp hỏi xem chú đã nấu cháo xong chưa.

Nhưng không ngờ chưa kịp đi là chú lên tới đó ạ ".
- " Con nói với chú cũng vậy thôi.

Chú chỉ nhờ ông Lý nấu ".

Ông làm gì biết nấu chứ?
- Ba, cái này con công nhận nè.

Giai Giai khoái chí cười chọc ghẹo ba mình.
Thấy Tiểu Giai trêu ghẹo mình như vậy, ông tỏ ra hờn dỗi.
- " Giai Giai mới vừa tỉnh đậy là đã không nghĩ gì tới người ba này rồi.

Còn chọc ba trước mặt Thế Khải nữa, muốn ba mất mặt đến vậy ".

- " Nhưng ba à, con nói đúng mà ".

Giai Giai này cái gì cũng được, được hơn cả là nói xấu ba mình.
- " Con...!được lắm...!Để ba đút cho, mau ăn để chóng khỏe còn chơi với ba ".

Ông chuyển sang chủ đề khác nhanh chóng, nếu không bị Giai Giai làm cho tức đến sịt khói.
Không phải ấy chứ, ba mà còn có thời gian chơi với mình, có đáng tin không đây?
- Nhưng mà ba con muốn anh Thế Khải đút .
Con bé này mới tí tuổi đầu là đã xem trọng bạn trai bỏ mặt ba của nó.

Bất lực ngang luôn!
- Hết thương ba chứ gì .
- Không có mà.

Ba còn nhiều việc bận như vậy, sao con dám làm phiền .
...Đây rõ ràng là đá xéo chuyện không chơi với nó.

Nhưng không sao, cậu bé Thế Khải này ông rất tin tưởng...
Mới có hai ngày mà đã làm cho Tiểu Giai yêu mến như vậy.
Ông Thẩm hướng mắt về Thế Khải đồng thời đưa bát cháo nóng hổi trên tay cho cậu.
- " Vậy cháu giúp chú đút cho Giai Giai nhé .
- Dạ được.

Cậu không ngần ngại gật đầu đồng ý.
Nếu con không muốn ở chung với ba thì ba ra ngoài làm công việc của mình đây.
Ba này....!Cứ thích chọc người ta.
Nhìn tình cảm họ tốt như vậy cậu cũng rất khao khát.

Nhà thiếu thốn vật chất nhưng tinh thần cũng không bù đắp lại cho cậu.
Thế Khải đặt mông ngồi kế bên Giai Giai.

" Ngoan, há miệng ra nào ".
Nhìn thấy tô cháo trước mắt rất hấp dẫn, người đút cho mình lại là anh Thế Khải nữa.

Ôi, thì còn gì bằng.

Nhưng sao lại không có mùi thơm gì hết.

Không ngon!
- " Không, em không ăn đâu ".
- Ăn một miếng thôi, nha.

Cô bé thấy cậu năn nỉ quá nên đành ăn một miếng.
" Anh Thế Khải sao nó không ngon, lại không có mùi vị gì nữa .
- À, là do em bệnh nên có cảm giác lạc miệng.

- Nhưng mà...!.
- Ăn mới mau chồng lấy lại sức khỏe còn chơi với anh, nếu không thôi em tự chơi một mình đi .
Chưa nói được gì là đã lên tiếng đe dọa người ta rồi.

Mặc dù, lời dụ dỗ này giống như ba vừa nói nhưng người có thể lên tiếng uy h**p mà làm cho Tiểu Giai nghe lời cũng chỉ có Thế Khải cậu thôi.
Nghe tới được đi chơi là trong lòng hào hứng hẳn ra.
- Em sẽ ăn mà, anh phải chơi với em.

Giai Giai lay nhẹ tay Thế Khải nài nỉ.
- Vậy mới ngoan.......!Thế Khải bất lực xoa nhẹ trên đầu nở nụ cười cưng chiều.
Đúng là cô bé ham chơi.
Suốt bữa ăn hai người cứ tíu tít nói đùa.

Đối với Giai Giai thì chỉ có nói chuyện đi chơi làm cho con bé hứng thú thôi.
- ---------------------------
Ông Chu về nhà sau khi làm vườn mệt mỏi.

Đúng hơn là mệt mỏi phải suy nghĩ nhiều kế hoạch hại người.
Thằng con này rất biết nghe lời kêu qua chơi với con bé là đi từ sáng tới chiều không thấy mặt luôn.
Cái gì cũng phải nói, kêu biểu thì mới làm.

Không biết khi nào mới trưởng thành lên được đây.
Than thở vài điều thì ông cũng qua nhà họ Thẩm để dẫn nó về.

Để được nó tin mình là người cha tốt.
- ------------------------
Thẩm Gia
Cuối cùng cũng đến nơi cần tới.
Thấy có người cứ đứng lấp ló ngoài cửa, không biết có chuyện gì nên chú ấy ra xem như thế nào.
- Anh Tô có chuyện gì sao? .
Cái ông Lý nhiều chuyện, làm giật cả mình.

Không còn lí do nào khác nên đành hỏi ngược lại:
- " Anh Lý không biết Thế Khải có ở đây không? ".
- " À thì ra là anh tìm Thế Khải sao? Con bé Giai Giai bị bệnh cũng nhờ có Thế Khải ở lại chơi, con bé rất vui ".
- " Vậy à, vậy nó....tiểu thư đã khỏe lại chưa? ".

Tính ông ta xưa nay cộc cằn nhưng vì thân phận người làm nên cắn răng hạ thấp mình.

Con nhóc đó không bằng tuổi lẽ của mình.

Mà phải gọi tiểu này tiểu nọ.
- " Nhờ có Thế Khải mà con bé nó đỡ rồi ".
- " Tôi chỉ sợ thằng Thế Khải làm phiền thôi.

Nếu tiểu thư vui như vậy tôi cũng rất vui.

Nhưng mà cũng tối rồi tôi phải đứa nó về ".
- Ông đừng nói lời khách sáo như vậy.

Được để tôi kêu Thế Khải dùm ông ".
Ha, thằng này cũng tốt số nhỉ, ông chủ, tiểu thư kể cả người quản gia này cũng yêu mến nó....
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 11: 11: Bướng Bỉnh


- Ông ngồi ghế đợi một lát để tôi kêu Thế Khải xuống.

Ông Lý lịch sự mời ngồi phòng khách.

Ông không dám cho lên phòng sợ là chưa xin phép ông chủ mà đã cho người lạ bước lên phòng tiểu thư nếu có chuyện gì chẳng phải ông chịu hết trách nhiệm sao? Riêng với Thế Khải thì chỉ tầm tuổi với tiểu thư lại còn thích chơi với cậu bé dù chỉ gặp lần đầu.

Mới gặp lần đầu mà đã chơi quá sức như vậy.

Cứ coi như Thế Khải là ngoại lệ của gia đình này.
- Cảm ơn, vậy làm phiền anh giúp tôi gọi nó xuống đây một tiếng .
- Được vậy anh chờ một lát .
Nói rồi ông Lý bước lên lầu bỏ mặt ông Chu ngồi nhìn xung quanh mà tận hưởng.
Thẩm Đình ông cũng biết hưởng thụ lắm.

Lần trước chỉ đứng bên ngoài cánh cửa nhìn vô đã thấy rất tráng lệ rồi.

Không ngờ hôm nay được ngồi đây như vậy.

Nếu biến nó là vật sở hữu của mình thì sẽ ra sao đây.

Đâu cần phải ngưỡng mộ người khác làm gì.

Sao này cơ ngơi này cũng sẽ thuộc về Chu Dương ông.
Nghĩ đến đây lòng ông đã phơi phới hẳn ra.

Thẩm Đình tôi sẽ không làm ông chết sớm vậy đâu.

Cứ chết dần chết mòn trong tay tôi thì cảm giác sẽ hả hê hơn nhiều.

Ha...ha...ha

Cạch
- Chú Lý sao chú lại không rõ cửa làm cháu giật cả mình.

Nhìn thấy chú Lý tự ý xông vào như vậy cô bé lên tiếng phụng phịu, vẻ mặt nhợt nhạt tỏ ra hờn dỗi.

Người ta đang chơi vui vẻ mà chú Lý lại phá đám như vậy.

Thật là đáng giận mà!
- Cái này thì chú xin lỗi, nhưng mà nè chú lên đây để kêu Thế Khải về.

Ông nhận hết lỗi sai về mình, ông hơi thiếu tế nhị rồi.

Nhưng mà việc kêu Thế Khải sao ông có thể quên được chứ.
Gì vậy?.

Hết bị quấy phá khi đang chơi.

Sao bây giờ chú ấy lại đuổi anh Thế Khải của mình về luôn được.

Không được, không thể nào như vậy?
Con bé đứng lên chóng nạnh cự nự với chú Lý.

Vì con bé không biết cứ tưởng là chú Lý muốn đuổi Thế Khải về.
- Chú, con không cho anh Thế Khải về đâu .
Nhìn dáng vẻ như vậy mà muốn được mình chơi cùng còn ngang nhiên cãi bướng vì mình.

Cậu cảm thấy rất đáng yêu.
- Không phải là chú đuổi đâu mà là ba của Thế Khải kêu đấy.

Không giải thích với Giai Giai nữa.

Ông Lý nhìn sang Thế Khải:
- Ba con đợi ở dưới phòng khách .
- Vậy sao chú, ba con đợi lâu chưa ạ?.

Là ba đợi mình sao, có nghe nhầm không vậy.
- Cũng được một lát đó con .
Giai Giai nghe nói vậy thì không còn chút khí thế nào giống như nãy nữa.

Mặt cô bé trùng xuống buồn rười rượi.

Ba anh ấy kêu về thì làm sao có lí do nào để anh ấy ở lại?.

Mình mặc kệ là ai, anh Thế Khải ở đây với mình là chắc rồi.

Tiểu Giai lên tiếng đề nghị, không! Gần như là lời khẳng định rất chắc chắn:
- Chú, anh ấy nhất định phải ở lại đây chơi với Giai Giai lâu thật lâu.

Con không thích cho anh ấy về.

- Giai Giai ngoan, mai anh sẽ qua thăm em.

Sau khi, em hết bệnh chúng ta mới tiếp tục chơi.

Còn nếu em không ngoan cứ bướng bỉnh như vậy.

ba anh đợi lâu sau này sẽ không cho phép anh qua đây với em nữa.

Em có chịu không? .
- Đương nhiên, là em.....không chịu rồi.

Giọng nói dần nhỏ lại.

Nếu không có anh Thế Khải sẽ không ai chơi chung với mình.

Nếu bây giờ cứ tiếp tục mè nheo thì sẽ giống như lời anh ấy nói.

Chú Tô sẽ không cho anh Thế Khải chơi với mình nữa.

Làm sao đây!
Thôi kệ, vậy cũng tốt nay không chơi thì ngày mai vậy.

Còn anh ấy nghĩ chơi sao mình chịu nỗi đây.
Coi như hôm nay Giai Giai này nhượng bộ mọi người, sẽ không có lần sau đâu nhé!
- Được rồi ngày mai thì ngày mai.

Nhưng anh phải giữ lời hứa đó .
- Được rồi, anh hứa mà .
Chú Lý nhìn thấy vậy cứ cười tủm tỉm, không biết vì lý do gì mà ông rất thích đứa trẻ Thế Khải này.

Chắc chỉ có thằng bé mới có thể làm cho Giai Giai cứng đầu nhà này phải gật đầu đồng ý.

Điều mà ông Thẩm chưa từng làm được.

Còn ông à lại càng không.
- Chú Lý trông Giai Giai, con về trước đây ạ! .
- Anh Thế Khải hứa đó.

Cô cứ liên tục nhắc.

Cứ sợ Thế Khải sẽ quên đi lời hứa với mình.
- Em còn nói nữa là anh sẽ quên luôn .
Hết cách với cô bé này mà.

Phải hù dọa em ấy mới biết chịu nghe lời.

Chứ cứ im im là làm tới với cậu.
Cô bé nghe thấy vậy liền đưa tay chặn miệng, lắc lắc đầu.

Lấy tay khuẩy khuẩy bảo anh về đi.
Sau khi Thế Khải và chú Lý rời đi.

Giai Giai ngồi buồn hiu với xung quanh bốn bức tường của căn biệt thự rộng lớn.

Anh Thế Khải về rồi cảm giác cô đơn cứ bủa vây cô bé.

Không còn tiếng cười đùa giòn tan.

Còn lại ở đây là sự lạnh lẽo và cô độc.

Rất đáng sợ nhưng Giai Giai lại đáng thương hơn.
Cạch
Nghe thấy tiếng cửa bật ra cô bé cứ tưởng là Thế Khải sẽ ở lại chơi cùng.

Không ngờ lại là chị ấy.
- Vừa nãy còn vui vẻ, sao bây giờ lại bí xị thế kia.

Nhớ cậu ta rồi à, sau không đi theo luôn cho đỡ phải làm gánh nặng của nhà này.

Minh Châu nói những lời đanh thép có sức sát thương vô cùng cao.
- Tưởng có người chơi là lên mặt với tao à, đừng hòng ........
- --------------HẾT CHAP 11---------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 12: 12: Không Thể Làm Bạn


Cứ tưởng mình đã bắt được tia hy vọng.

Nhưng khi thấy Minh Châu coi như mọi thứ đều bị dập tắt.
- Chị, chị không thích em cũng được nhưng đừng nói những lời đó.

Em rất đau lòng.

Giai Giai có thể sẽ ngang bướng với bất kì ai nhưng Minh Châu thì không.

Chắc Minh Châu khó tính lại ăn nói khó nghe nên cô rất sợ.
Tưởng Giai Giai nói như vậy sẽ được Minh Châu mũi lòng thương xót.

Nhưng không, những lời mà Giai Giai nói ra cô ta đều thấy chán ghét và kinh tởm.
- Ồ, mày cũng biết cầu xin tao nữa à.

Nhưng tao mới cầu xin mày đấy Biến mất khỏi cuộc đời này đi .

Chỉ có biến mất thì hào quang mới không dành cho nó nữa.

Đúng vậy! Chỉ còn cách đó thôi.
Giai Giai mở to đôi mắt kinh ngạc.

Ai lại nói em mình như vậy.

Cô có chút thất vọng, đôi mắt ngập nước.

Tình cảm chị em lúc nào cũng xa cách.

Cô bé chỉ muốn được chị mình yêu thương và cưng chiều, khó đến vậy sao.

Anh Thế không như vậy.

Anh ấy cho mình có cảm nhận được tình anh em.

Tại sao chị em trong nhà lại thua người ngoài thế kia.

Thật không hiểu nổi mà.
- Sao chị lại nói như vậy, Giai Giai không làm gì sai hết.

Sao chị lại ghét em .
- Có, mày sai rất nhiều .
Cô bé không biết mình sai ở chỗ nào mà lại bị chị nói nặng lời:
- Chị em sai chỗ nào chị nói đi, Tiểu Giai hứa sẽ cố gắng sửa mà .
- Cái sai của mày chính là sinh ra ở ngôi nhà này.

Dành hết tình thương của mọi người vốn những thứ đó phải thuộc về tao, có rõ chưa? .
Thì ra là chị ấy không được yêu thương.

Sao mình lại thấy mọi người cũng yêu thương chị ấy giống mình mà.

Có hiểu lầm gì ở đây không?
- Không cần biết như thế nào, chỉ cần mày ra khỏi nhà này, thì mọi chuyện đều tốt đẹp.

Còn cứ tiếp tục nơi này thì mày sẽ khó sống với tao .
Làm gì có chuyện chị lại đi đuổi em mình.

Nhưng đây đâu phải nhà của chị ấy.

Lấy quyền gì để đuổi mình đi.
Minh Châu để lại ánh mắt ghét bỏ rồi rời đi.

Chị ấy không yêu thương mình cũng chẳng sao cả.

Cũng may vẫn còn có ba, chú Lý và anh Thế Khải thương mình.

Cũng an ủi được phần nào rồi.
- -----------------------
Thế Khải vừa bước xuống là thấy ba ngồi sofa.

Nhưng sao ba cứ nhìn trên trần nhà mà gương mặt hình như đang suy tư chuyện gì đó.
- Ba....!Cậu gọi ba mình vô tình làm ông Chu tỉnh lại giấc mộng hào nhoáng chỉ trong mơ mới có.

Vẻ mặt rất cau có, khó chịu nhưng vẫn nắn ra nụ cười như người ba chào đón con:
- " Thế Khải xuống rồi sao? Vậy chào chú Lý rồi chúng ta về .
- Dạ....!Cậu rất nghe lời ba mà xin phép chú Lý để ra về cùng ba mình.
- Chú Lý con về đây ạ! .
Ông Lý cũng vui vẻ gật đầu đáp lại.

Cũng không quên dặn dò cậu bé:
- Ngày mai con nhớ qua chơi với Tiểu Giai, không có con chắc nó sẽ theo chú mà cằn nhằn mãi đấy.

Ông Lý hài hước mà nhắc nhỡ.

Chuyện gì chứ, được chơi với cô bé này sao cậu có thể quên.

Mặc dù, chỉ tiếp xúc với Giai Giai chưa đến hai ngày.

Nhưng cậu rất quý cô bé này bởi sự vô tư, trong sáng lại không khinh người.

Đối với tất cả mọi người đều vui vẻ như nhau.

Không phân biệt chủ hay người làm gì cả.
Còn với Đại tiểu thư Minh Châu có vẻ khó tính lại rất kiêu kì.

Chỉ tiếp xúc một chút cậu đã phải e dè.

Không được thoải mái như khi ở gần Giai Giai.

Rõ ràng là chị em sao lại khác nhau đến thế.
Ông Chu thấy Thế Khải cứ đứng ngây ra đó.
Thay vì đợi Thế Khải trả lời ông ta đã nhảy vào nói, không thôi lỡ mất cơ hội thì sao.
- Chắc chắn rồi anh Lý nếu có thời gian Thế Khải sẽ qua chơi với...tiểu thư mà.

Nói ra chữ tiểu thư mà ngượng miệng chết ông.
Thấy cha mình nói thế chẳng những mừng ra mặt còn nói thêm:
- Cháu nhất định sẽ qua ạ! .
- Tốt lắm, vậy hai ba con anh về sớm, cũng đã tối rồi.

Để tôi đưa hai người ra cổng .
- Dạ không....
Ông ta nhảy vô cướp lời định từ chối của Thế Khải.
Có ai ngốc như thằng này không được người ta đưa ra giống như ông hoàng còn làm giá từ chối.

- Vậy có phiền anh không! ".

Mở lời là sự khách sáo nhưng làm cho người khác không thể từ chối.

Đúng là cao tay!
- Không phiền, tôi ra để đợi ông chủ sẳn đưa hai ba con anh luôn .
Nghe nói vậy mặt ông ta đơ ra, hơi sượng vì cứ tưởng mình là được sự ưu ái không ngờ là chờ đợi ông ta.
Không còn từ nào để nói nên ông ta hối thúc:
- Vậy đi thôi...Thế Khải đi về .
- Dạ ba.

Cậu ngoan ngoãn bước theo ông ta ra ngoài.
Sau khi tức giận mà ra khỏi phòng Giai Giai.

Minh Châu từ trên lầu nhìn xuống thấy Thế Khải.

Tuy cậu ta hay chơi với con nhỏ Giai Giai kia, nên có chút không thích làm bạn với Thế Khải.

Nhưng dù cô ta có muốn chơi chưa chắc cậu đã đồng ý.

Có vẻ là ghét lây đây mà.

Tuy nói như vậy, Minh Châu cũng phải công nhận Thế Khải là người tốt nhìn cách chăm sóc cho Giai Giai chu đáo như vậy thì lòng có chút xao xuyến.

Ước gì cậu ta có thể đối tốt với mình như thế.
Không! Ai đi chung với con Ngọc Giai kia điều là kẻ thù của Minh Châu này.
- --------------HẾT CHAP 12---------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 13: 13: Học


Chú Lý, ông Chu, Thế Khải vừa ra đã gặp ông Thẩm mới đi làm về.
- Ông chủ sau về trễ vậy ạ.

Nhìn thấy ông chủ ngà ngà say nên chú Lý khá lo lắng mà hỏi.
- Không sao chỉ là gặp đối tác nên uống một chút thôi mà, ông cứ yên tâm.

Ông Lý này cứ làm quá lên.

Được cái là ông Lý này rất có tâm, quan tâm đ ến mình như người thân vậy.

Không có chuyện phân biệt chủ hay tớ.

Nên ông Thẩm rất tôn trọng chú Lý.
Nhìn một màn trước mắt không lạnh cũng phải run lên bật bật vì xúc động đấy.
Ông ta nhậu say còn có người quan tâm, lo lắng.

Thử là mình xem họ sẽ nói là tệ nạn, thứ không ra gì.
Cùng một hoàn cảnh nhưng số phận đặt ở hai con người khác nhau.

Đúng là không công bằng!
Ông Thẩm lo nói chuyện với chú Lý, chắc một phần do say nên không thấy ông Chu đứng phía sau chú Lý.
- Anh Tô về sớm vậy sao? Không ở lại chơi thêm chút nữa à .
- Tôi phải đưa Thế Khải về cũng tối rồi ông chủ, không còn sớm nữa đâu .
- Vậy à, chắc do say mắt tôi cũng mờ rồi .
- Nhưng mà....
- Thế Khải về thôi.

Ông chẳng muốn đôi co nói chuyện với người đàn ông này chút nào.

Nên đành cắt ngang lời chưa kịp nói của ông Thẩm.
- Chào chú Thẩm, chú Lý còn về.

Thế Khải lễ phép chào hai chú rồi theo ba ra về.
- Khoan...!.

Nhìn đứa trẻ Thế Khải ngoan ngoãn.

Ông có lời ngõ ý hôm qua nhưng Giai Giai bệnh ông cũng quên mất luôn chuyện này.

Thấy Thế Khải chào ông nên ông mới chợt nhớ ra.

Thôi thì nhân cơ hội này nói luôn chắc không muộn đâu.
Bước chân của hai cha con Thế Khải khựng lại có chút thắc mắc.
- Chú Thẩm có chuyện gì sao ạ? .
- Con đang học trường nào?.

Ông muốn cho Thế Khải học chung trường với Giai Giai nhà mình.

Sẵn tiện nhờ cậu chăm sóc cho con bé luôn.
Ông Thẩm nhắc đến chuyện này thì cậu mới nhớ ra chữ Học .

Có một bữa cơm no bụng qua ngày là tốt lắm rồi.

Còn chuyện học hành đó là chuyện xa vời chưa bao giờ cậu dám nghĩ đến.
- Cháu không có đi học.

Giọng cậu nghèn nghẹn như sắp bị ai bóp đến ngạt thở.
Nhìn đứa trẻ vừa ngoan, vừa hiểu chuyện như vậy.

Sao số phận đáng thương đến đau lòng vậy chứ.

Thôi thì giúp cậu bé trả ơn việc Thế Khải chơi cùng với Tiểu Giai cũng đâu thiệt thòi gì cho bản thân ông đâu.
- Vậy ta sẽ giúp con có được cơ hội đi học như bao người, con thấy thế nào?.

Lòng cậu rất vui nhưng không tin là sự thật, cứ như nghe đây là câu chuyện của người khác còn mình chỉ là người chứng kiến.
Cậu muốn hỏi lại xác nhận lần nữa:
- Chú...là thật sao ạ? ".
- Đúng! Là sự thật ".

Thấy thằng bé xúc động nên ông cũng quên mất mình đang say.

Xoa đầu cậu bé như trấn an.
Nhưng còn ba thì sao? Có đồng ý cho mình đi học không.
Ngước lên nhìn ba thì ông ấy không có phản ứng gì cả.
Ông Thẩm thấy cậu phân vân, biết là cậu sẽ hỏi ý kiến của ba mình nên ông đành nói giúp dùm cậu.

- Anh Tô cho Thế Khải đi học anh thấy thế nào? .
- À...!Được...được chứ.

Tôi không biết lấy gì để báo đáp cho anh đây ".

Ông Chu thật ra là đang suy tính chuyện có lợi cho mình.
Ông Chu nghe được lời đó thì như mở cờ trong bụng.

Làm gì có chuyện từ chối.

Đây coi như là đặt một chân vào kế hoạch.

Ông trời cũng đang đứng về phía mình thì làm sao có thể vụt mất cơ hội lần này.
Nghe ba mình đồng ý như vậy cậu vui hơn bao giờ hết.

Có phải ông trời ưu ái mà bù đắp lại tháng ngày vất vả của mình không.
Nhưng cậu không biết rằng bản thân mình bị lợi dụng trong kế hoạch trả thù của ông ta mà thôi.
Nếu như biết được sự thật đắng lòng như thế này liệu cậu còn có thể suy nghĩ như vậy nữa không.
- Anh đồng ý là tốt rồi.

Còn chuyện học của thằng bé cứ để tôi lo ".
- Được vậy làm phiền ông chủ rồi ".
- Chú...!Con cảm ơn chú rất nhiều ".
- Thằng nhỏ này sao khách sáo ".

Ông mỉm cười, mặt tỏ ra vẻ giận dỗi.
- Vậy hai cha con tôi về trước ".

Chuyện đến đây là vui rồi.

Còn tiếp tục nói chuyện sẽ mệt đầu, nhức óc với hai con người này.
- Được...!Thế Khải mai nhớ qua chơi với Giai Giai nhà chú nhé! ".

Cả ông Thẩm cũng lên tiếng nhắc, sợ cậu bé sẽ quên.

Là biết vị trí của cậu trong nhà này cũng khá quan trọng hay chỉ bị người khác lợi dụng đây!
- Vâng con biết rồi.

Tưởng chuyện gì khó chứ chơi với Giai Giai không cần ai nói cậu cũng sẽ đến.

Cậu lại thấy nhớ em ấy rồi.

Không biết có khỏe lại chút nào chưa? Không sao, ngày mai là có thể gặp em ấy rồi...
Ây, lợi dụng thằng nhỏ này đúng là quyết định sáng suốt của mình mà.

Phải có lòng tin như thế nào mới được ông ta cho đi học như vậy.
Ông thừa nhận mình không phải người tốt chỉ cần có lợi cho bản thân là được.
Vì mục đích này mà ông ta đánh cược với cả đứa con trai theo mình sống vất vả bao năm.
Đều tàn nhẫn như vậy chỉ có Chu Dương ông ta mới làm được mà thôi.
Thấy ba mình im lặng suốt đường đi.

Cậu suy nghĩ chắc có lẽ không hài lòng chuyện mình đi học.
- Ba đang giận con sao? .
Thằng này đúng phiền phức.
- Không có ".
- Sao ba có vẻ căng thẳng vậy ạ "
- Chỉ là...!Ta lo con có bị người ta ức h**p, lợi dụng hay không thôi ".

Ông ta nói dối một cách trắng trợn.
Ba lo lắng cho mình sao?
- ------------HẾT CHAP 13------------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 14: 14: Sự Thật Đau Lòng


Ba là đang lo lắng cho mình sao?
Đây là sự thật?
Trong mơ cậu cũng chưa từng dám nghĩ đến việc ba lo lắng, quan tâm mình.
Do thiếu vắng tình thương của mẹ, từ khi chưa biết sự đời cậu đã phải sống với người cha cờ bạc.

Nên hai chữ Tình Thương đối với cậu đã vượt xa tầm với.

Không ngờ hôm nay nhận được lời hỏi thăm, lo lắng.

Nên cậu có chút bất ngờ xen lẫn niềm vui sướng khó nói thành lời.
- Ba, không sao đâu.

Được đi học là mơ ước rất lớn của con .
Ước mơ là gì, có làm ra tiền không?
- Con thấy ông ta là người như thế nào?.

Vốn biết đứa trẻ này rất dễ bị cảm xúc chi phối.
Điểm tận dụng và mấu chốt gi3t chết chính cậu là quá tin người .
Điều này đã thuận lợi tạo thêm bước đà cho ông Chu lợi dụng.
Ba là đang nhắc đến ai.
- Ông ta là ai vậy ạ! .
Đã nói đến vậy rồi con không hiểu.

Làm ta tức chết với nó mà.
- Con thấy ông Thẩm là người như thế nào?.

Hết cách đành nói thẳng cho nó hiểu.

Còn không hiểu nữa ông xin thua, dơ tay đầu hàng.
- Ông Thẩm? Ý ba nói ba của Giai Giai sao?.

Con thấy chú ấy rất tốt.

Cho chúng ta việc làm chỗ ở.

Hơn hết, là cho con được đi học.

Nói tới việc học, cho đến bây giờ cậu vẫn còn rất cảm xúc, lòng lâng lâng khó diễn tả được.

Trong thâm tâm lại rất cảm ơn chú ấy đã cho mình cơ hội được học tập.

Bấy nhiêu thôi cũng đủ khẳng định chú ấy là người tốt rồi.
Ông Chu nét mặt khinh thường.

Ai mà cho nó một cái gì đó là nó đã xem là người tốt rồi.

Đúng là dễ lừa gạt!
Không sao, cũng nhờ nó dễ bị lừa gạt nên mới bị mình lừa hoài đấy.
Mặc kệ nó suy nghĩ ông ta là người như thế nào.

Chỉ cần nó là quân cờ tốt thì người đánh như ta có quyền quyết định bước tiếp theo.
- Vậy con có biết sự thật về con người ông ta như thế nào không? .
Đến bước đường này, nếu tiếp tục để nó chịu ơn ông ta thì làm sao kế hoạch mới sớm thành công được.
Tuy có hơi quá đáng, cứ coi như là trả nợ cho mình bao năm nuôi nấng.

Không có gì thiệt thòi cho nó cả.
- Thế Khải...ta có chuyện này....!Ông tỏ vẻ nghiêm trọng, khó khăn để nói thành lời.

Nhưng mục đích là để cho đứa con trai này mở lời hỏi trước.

Thì ông ta sẽ dễ nói chuyện hơn.
- Ba nói đi ạ!.

Cậu cứ thắc mắc, không lúc nào ba cậu nói thẳng, cứ ngập ngừng để người khác suy đoán.
Nhưng cậu là người không biết tính toán, lại càng không phải người nhìn thấu được suy nghĩ của người khác.

Nên mỗi lần ba ngập ngừng, không nói là cậu khó chịu vô cùng.

- Thật ra....!Chiêu này tuy dùng trong mọi hoàn cảnh nhưng chưa lúc nào là lỗi thời cả.
- Sao ạ! ".
- Ông Thẩm là...người đã khiến cho mẹ con bỏ đi.

Ha, Thẩm Đình nếu có trách thì trách số phận này gây đau khổ cho tôi và mang lại nhiều hạnh phúc cho ông.
- Là...là thật sao ạ.

Cậu không tin đây là sự thật...Đúng rồi chỉ là cậu nghe nhầm mà thôi.
- Ba...!con là đang nghe nhầm thôi đúng không ba.

Thế Khải không tin nên hỏi ba mình lại lần nữa.
Rất tốt! Nhìn biểu hiện của nó như vậy chắc chắn nó đang rất sốc đây.

Không tin thì cũng phải tin thôi.
- Không! Đây là sự thật, con muốn chối bỏ cũng khó .
Bấy nhiêu đó thì làm sao để nó tin.

Chỉ còn cách vệt nên câu chuyện từ bức ảnh hôm trước.
- Con còn nhớ đến bức ảnh ở phòng khách lúc ba đến tìm con không? Người trong bức ảnh chính là mẹ của con.

Ông ta dùng tiền và quyền lực để dụ dỗ mẹ con theo ông ta.

Công nhận ông không nói thì thôi chứ nói mà không tin cũng khó.
Bởi lí do quá hoàn hảo không một lỗ hỏng.

Dường như hôm nay bầu trời tối quá.

Mây mù đã giàng vào đôi mắt làm cậu choáng váng.

Không ngờ người giúp mình lại không phải là người tốt.
Tất cả chỉ là lừa dối!
Nhưng...
- Ba...!Còn Giai Giai thì sao? Em ấy là em con đúng không ba .
Chuyện này...
- Ta chỉ biết là ông ta có vợ trước khi lấy mẹ con.

Thằng nhãi chuyện gì cũng hỏi được.

Chỉ biết làm khó người khác.
- Là vậy sao....!Thật không ngờ rằng, người khiến mình hạnh phúc lại là người làm mình đau khổ trong suốt tám năm.

Không cho mình gia đình hạnh phúc, không có hơi ấm yêu thương của ba và mẹ.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Cứ tưởng là hạnh phúc hóa ra lại toàn là đau thương!
Chẳng phải là bất công với mình lắm sao.
Giai Giai đúng rồi, còn em ấy thì sao? Là con gái của kẻ thù.
Trớ trêu...đúng là trớ trêu..
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 15: 15: Mâu Thuẫn


Trớ trêu...Đúng là trớ trêu.
- Ba vậy bây giờ phải làm sao ạ?.

Phương hướng dần trở nên vô hình.

Sự thật làm cho cậu đắn đo nhiều thứ.

Không biết làm gì nên hỏi ba mình vậy.
Nhưng liệu người ba này có cho cậu một lời khuyên đúng đắn cho con đường sắp tới.
Không chắc chắn là như vậy.

Bởi vì mọi chuyện đã đi vào đúng vĩ đạo của nó.

Làm sao mà ông Chu dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt lần này được.
Và những gì ông ta biết Thế Khải sẽ hỏi cũng nằm trong suy đoán của ông.
- Ông ta đã làm con không có mẹ, tội ông ta rất lớn...Nên ba vào được đây không chỉ làm việc, tìm chén cơm mỗi ngày.

Mà ba muốn...!trả thù .
Ông ta cũng không ngần ngại mà nói lên dự tính bấy lâu nay của mình.
- Trả thù sao?...!Vậy làm sao mới trả thù được.

Ba nói trả thù nhưng bằng cách nào.
- Lúc đầu ta chỉ vào đây để trả thù một mình.

Nhưng ba không muốn con nhầm lẫn giữa lợi dụng và giúp đỡ để rồi con mang ơn người đã làm tổn thương đến mình.

Như vậy là không đáng.

Ông ta chỉ lợi dụng con để lo cho con gái ông ta mà thôi.

Chứ con nghĩ thử xem, chúng ta quen với ông ta có hai ngày.

Một thời gian ngắn như vậy mà đã lấy được lòng tin của ông ta.

Rất vô lí!.

Tuy là những lời được ta bịa ra để tạo nên một lòng tin cho đứa con trai.

Nhưng mọi thứ quá hoàn hảo đến chính ông Chu còn bất ngờ về mình.
Ba nói đúng! Một người quen chưa được ba ngày đã cho đi học thì khó tin đó là sự thật.
Giống như là ba nói chỉ phục vụ cho hai từ lợi dụng .
Nhưng....!Còn em ấy thì sao?
Ba em ấy có lỗi nhưng em ấy thì không.
Phải làm sao cho đúng bây giờ.
- Ba à, vậy còn mẹ con thì sao?.

Chợt nghĩ đến mẹ cậu buộc miệng hỏi.

Nếu như Giai Giai không phải là em gái của mình thì người mẹ đã mất lúc trước em ấy nói là người vợ trước của ông Thẩm.

Nhưng mình đến nhà họ Thẩm vẫn không thấy ai ngoài ông Thẩm, chú Lý, Tiểu Giai và cô đại tiểu thư kiêu kì kia.
Vấn đề này cũng thật khó nói.
- Mẹ con đã mất bởi vì ông ta hành hạ quá mức.

Ông ta còn bỏ vợ để lấy mẹ con, thì làm sao ông ta không lấy người khác bỏ mẹ con chứ?.

Một lí do quá hoàn hảo không một điểm trừ.

Ông ta độc ác đến mức vậy sao? Không đúng, mặc dù tiếp xúc không nhiều nhưng cậu thấy ông Thẩm đối xử với mọi người rất tốt.
Giữa ba và chú ấy có đang hiểu lầm gì không?
- Con không nghĩ chú Thẩm là người như vây .
Nói tới vậy mà còn không tin.

Nói nó ngốc đúng là không sai mà.
- Con đừng tin vẻ bề ngoài nhã nhặn, lịch thiệp mà nhầm.

Con không cần nghĩ ông ta là người tốt hay xấu chỉ cần biết là ông ta đã khiến mẹ con bỏ chúng ta mà đi là sự thật.

Chỉ cần đánh đúng tâm lí nó ngay lúc này thì mọi chuyện sẽ dễ dàng thành công.
Trong đầu cậu lúc này rất rối không biết nên tin ai.
Ba mình tuy có hơi nóng tính lại còn hay mắng nhưng chưa từng nói dối mình bất cứ chuyện gì.
Nếu đặt ba và ông Thẩm lên bàn cân thì chắc chắn cậu sẽ chọn ba mình.
Giữa người đã cùng mình vượt biết bao gian khó và người gặp chưa đến ba ngày.

Mình đã biết mình tin ai.
Nhìn thằng nhóc im lặng có lẽ cũng đủ hiểu không còn lời bào chữa cho ông ta nữa.
Đúng là đánh bài nợ nhiều cũng là lợi thế.

Cái miệng dẻo ra lúc nào cũng chẳng hay.
Chỉ cần kế hoạch thành công là tốt rồi.
Tuy nói vậy, nhưng không thể phủ nhận lòng tốt mà ông Thẩm cho mình.
Phải làm sao đây?
- ------------HẾT CHAP 15-----------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 16: 16: Là Ai Đang Lợi Dụng


Phải làm sao đây?
- Ta biết con không tin đây là sự thật, nhưng những gì ông ta đã gây ra cho chúng ta thì không thể phủ nhận được.

Còn làm gì để trả mối thù này thì từ từ con sẽ biết.

Bây giờ có cơ hội học tập thì cố gắng đi.

Nếu muốn mang ơn ông ta thì tùy con ta không ngăn cản.

Quả là ông ta vừa đánh vừa xoa dồn Thế Khải vào thế khó.

Tiến không nỡ lùi thì càng không.
Thấy ba mình nói như vậy cậu chẳng biết làm gì.

Thôi cứ cho thời gian trôi qua, đợi một lúc nào đó cậu chính chắn có trả thù cũng không muộn.
Nếu Ông Thẩm đúng với nhưng lời ba nói thì chắc chắn mình sẽ không để yên như vậy.

Còn không đúng thì chẳng phải mình lấy oán báo ơn trách nhầm ông Thẩm sao?
- Dạ, con sẽ cố gắng học tập để sao này thành công cho ba được hãnh diện và có cuộc sống tốt hơn.

Đây là lời hứa sâu thẳm trong lòng cậu, nhưng không làm cho ông Chu xúc động trái lại còn bị khinh bỉ.
Ha, nó mà học hành gì.

Đầu đất như nó cứ bị người ta dắt mũi mãi thôi.

Nhưng dù sao nó cũng là hy vọng duy nhất của mình cứ dối lòng thuận theo nó trước đã.

Chẳng mất mát gì đôi khi lại có lợi.
- Được .
- Ba tin tưởng con chứ? .
Đương nhiên là Không .
Cứ cho là tin tưởng nó nhưng thử nghĩ mà xem nó yếu lòng như vậy sẽ bị người khác dẫn dụ.

Vả lại, nó và con bé Giai Giai kia thân như vậy thì làm sao nó nghe lời mình trả thù đây.
Thôi, cứ bố thí cho nó lòng tin sao này biết đâu sẽ nhận lại kết quả tốt đẹp.
- Được, ba tin con.

Lời này đối với Thế Khải là động lực rất lớn nhưng với ông ta là sự suy tính thiệt hơn.
Thế Khải chỉ cần ba có lòng tin thì cậu như có một liều thuốc quý, một nguồn ánh sáng len lỏi nơi bủa vây của bóng tối.
Ba đã đặt niềm tin thì mình sẽ cố gắng không làm ba thất vọng.
Bởi trên đời này ba là người thân duy nhất và cuối cùng.
Ba hãy đợi con...!
- ---------------------
Ngày mới lại bắt đầu nhưng bây giờ không biết lựa chọn con đường nào để kết thúc tốt đẹp.
Chẳng biết từ lúc nào trong đầu cậu lại cứ thấp thoáng hình bóng của Giai Giai.

Không lúc nào mà cậu từ chối nếu có cơ hội gặp em ấy.

Bây giờ vẫn vậy, cậu muốn qua thăm xem em ấy đã hết bệnh chưa.

Cô bé ấy trong sáng, đáng yêu đến nỗi chỉ gần em ấy một chút mọi buồn phiền đều tan biến.
Không biết từ bao giờ Thế Khải đã lệ thuộc vào Giai Giai quá rồi...
Nghĩ là làm, cậu vào vệ sinh cá nhân thật nhanh đề cơ hội gần em ấy được nhiều hơn.
- ---------------------
Thẩm gia
- Ông chủ...!Có chuyện này...!.

Không biết có nên nói không.

Nếu nói có thể sẽ bị mắng một trận.

Chứ để trong lòng càng khó chịu hơn.

Coi như lần này hy sinh thân già này để nói lên thắc mắc.
Ông Thẩm rất hiểu chú Lý, có chuyện gì quan trọng ông ấy mới ấp úng như vậy.
- Ông Lý có chuyện gì sao? Có gì thì cứ nói, cứ lắp bắp đó là cách nói chuyện tôi không thích nhất.

Ông Thẩm là người làm ăn lớn.

Không thích lòng vòng, cứ có gì nói đó vào thẳng trọng tâm.

Nên có hơi khó chịu về chú Lý.
- Ông chủ đây không phải là vấn đề của tôi.

Nhưng tôi cảm thấy thương cho cậu bé Thế Khải chúng ta dường như là lợi dụng cậu bé chứ không phải là giúp đỡ.

- Là chuyện này sao? Ông sai rồi đây là đôi bên cùng có lợi.

Thằng bé được đi học cùng trường với Giai Giai đó là may mắn, với lại cho Thế Khải chăm sóc con bé Giai Giai chẳng phải tốt hay sao? .
Cậu có đang nghe nhầm không? Thì ra mọi sự giúp đỡ điều có mục đích.

Sự sắp đặt này đã vô tình làm Thế Khải càng hiểu lầm ông Thẩm và tin lời người ba của mình.

Cậu không muốn tiếp nghe nữa.

Vốn dĩ là qua chơi với Giai Giai nhưng bây giờ đứng trước cửa phòng khách này lại biết thêm sự thật về con người mình đã từng mang ơn.
Tất cả đều là sự tính toán có chủ đích từ ông Thẩm.
Cậu quay lưng rời đi, bóng dáng hiện lên sự cô độc và tủi thân.
- Nhưng mà ông chủ à....
- Thôi, ông không cần nói gì nữa tôi quyết định rồi, ông dọn dẹp tách cafe này, tôi đi làm trước đây.

Ông Thẩm không muốn nhắc đến chuyện này nên đành lảng tránh.
Ông định bước đi nhưng chợt khựng lại...
- Tốt nhất ông đừng nói về chuyện này nữa.

Đây là lời cảnh cáo dành cho chú Lý.
Ông Thẩm rời đi để lại cho chú Lý nhiều suy nghĩ.

Chú Lý rất thương Thế Khải cậu bé ngoan ngoãn như vậy sao ông chủ nỡ lợi dụng như vậy.
Biết là chuyện này cũng không có gì quá đáng, giống như ông chủ nói là không có hại cho ai cả.

Nhưng vấn đề này...thật khó nói.
- -------------------
Ánh nắng mặt trời chiếu gọi một khoảng không gian trong phòng của Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm.
Tiếng nói lanh lảnh đang hờn trách ba mình.
- Anh Thế Khải đâu ba, ba không cho anh ấy qua chơi với con, có đúng vậy không?.

Cô bé mới hết bệnh đã vội tìm Thế Khải.

Nước mắt, nước mũi chảy dọc theo gương mặt non nớt.

Giọng nói vô cùng uất ức.
Anh ấy đã nói nếu hết bệnh sẽ qua chơi cùng mình.

Nhưng đã hai ngày rồi vẫn không thấy anh ấy đâu cả.
Anh Thế Khải đúng là đồ nói dối, chỉ giỏi hứa thôi.

Mình nghĩ chơi với anh ấy luôn.
Giận dỗi là thế nhưng hai ngày Thế Khải không qua con bé có chút mất mác...
- ----------HẾT CHAP 16---------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 17: 17: Vạch Rõ Ranh Giới


Giận dỗi là thế nhưng hai ngày Thế Khải không qua con bé có chút mất mác.
Ông Thẩm cũng không biết làm sao với đứa con gái này.

Thằng bé không qua đâu phải tại mình đâu chứ.

Tự nhiên bị oan mà không làm gì được.

Mình đâu độc ác đến mức đó mà chia rẽ tình anh em của tụi nhỏ.
Mà cũng lạ, hai ngày rồi chẳng thấy mặt mũi Thế Khải đâu cả.

Bình thường sáng sớm đã thấy cậu ấy qua chơi với Giai Giai nhà mình.

Mình cũng đã dặn thường xuyên qua chơi với con bé rồi mà.
Hay có chuyện gì xảy ra.

Thôi, không nghĩ lung tung nữa trước mắt dỗ dành con gái trước đã.
- Giai Giai, ba không có làm gì anh Thế Khải của con đâu, chắc tại cậu bé chỉ bận nên không qua được thôi.

Vài ngày nữa sẽ chơi với con mà.

Lí do không thật sự thuyết phục được con bé.

Nhưng dù sau cũng đỡ hơn là không.
Tiểu Giai vừa nghe gì vậy? Tại sao lúc nào cũng lấy lí do là bận.

Nếu muốn từ chối chơi thì mọi người trong nhà này đều nói bận.

Ba bận, chú Lý cũng vậy.

Rồi đến anh Thế Khải...!Giống như nhà này có một mình Giai Giai này là rảnh rỗi.

Không đúng! Cô cũng bận...!chơi.
Cái đó chưa là gì đáng nói.

Nhưng tại sao vài ngày anh Thế Khải mới qua.

Mới có hai ngày là cô đã nhớ rồi.

Còn đợi nữa Giai Giai sẽ buồn chết.
Đúng là không có gì làm vừa mắt, ưng bụng con bé này cả.
Không chịu lí do bận thì ông sẽ nói lí do khác.

Ông không tin nói ra mà con bé lại cự nự với mình nữa.
- Con nghe ba nói, ba nói cậu ấy bận là có lí do .
Giai Giai nửa tin nửa ngờ hỏi lại ba mình.
- Ý ba là sao? .
- Thật ra là như này, ba có nói sẽ cho Thế Khải học chung trường với con .
- Thật...!Thật sao ba?.

Vì quá vui nên con bé nói vấp.
- Đúng vậy, có thể là Thế Khải bận sắp xếp công việc với ba của mình để còn đi học.

Không phải hai đứa thân lắm sao? Đây là cơ hội tốt để con có thể chơi cùng với Thế Khải nhiều hơn, con không vui à.

Dù sao cũng nói khích con bé một chút.

Để cho nó thừa nhận những gì mình nói là hoàn toàn hợp lí, hợp tình.

Không còn bắt ý, bắt lẽ của mình nữa.
Hừ, Minh Châu đứng trước cửa phòng Giai Giai nghe ba mình nói cho Thế Khải đi học mà cô bé cười nhạt.
Ba trở thành nhà từ thiện bao giờ vậy.
Nghi ngờ là hai chữ hiện lên trong đầu Minh Châu.
Có phải không vậy, ba là người làm ăn nên sẽ có những tính toán sâu xa hơn người bình thường.

Giúp không công cho con trai người giúp việc.

Đúng là khó tin mà.
Nhưng những chuyện đó không quan trọng bằng việc ba thiên vị vô cùng.

Ở nhà thì thua thiệt so với con Giai Giai đã đành.

Đằng này, ba thà quan tâm đ ến người ngoài chứ không bao giờ lo cho đứa con gái ruột là mình đây.

Vốn dĩ qua hỏi thăm tình hình của cô em gái nhưng Minh Châu không muốn chứng kiến cảnh cha con tình thâm nên rời đi trước.
- Vậy...!ba cho con xin lỗi.

Giai Giai đã trách lầm ba rồi.

Cô bé tỏ ra vô cùng có lỗi.
Đúng là lật mặt nhanh thật.

Vừa nãy chẳng phải là xù lông đòi công bằng à! Bây giờ lại tỏ ra đáng thương cho ai thương hại đây.

Nhưng ai lại nỡ giận dội một cô bé đáng yêu như thế này được.
- Ông chủ....
- Giai Giai không sao đâu...!.
Ông Thẩm chưa nói ra lời chọc ghẹo với con gái thì nghe được giọng của chủ nhân cuộc giận dỗi nhanh chóng giữa ông và Tiểu Giai.
Tiểu Giai và ông Thẩm đều nghe thấy và cùng nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Tiểu Giai nhìn thấy người mà cô bé mong đợi nên gạt bỏ vẻ mặt hối lỗi vừa rồi.

Nhảy xuống giường chạy về phía Thế Khải đang đứng.
Trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt hạnh phúc của Giai Giai.

Gương mặt của Thế Khải dường như không còn sức sống.

Nhìn thấy con bé mê trai mà bỏ người ba này ông cũng đành lắc đầu bất lực.
Ông đứng lên cũng nói gót theo Giai Giai mà đứng lại gần Thế Khải.
- Con bé trông con lắm, còn cãi nhau với chú vì con nữa đấy.

Ông lên tiếng trêu ghẹo, con bé nghe ba nói vậy liền thẹn thùng cúi mặt.

Ba chỉ biết ức h**p người ta.
Nhìn vẻ mặt của ông ta cậu không còn thiện cảm như lúc ban đầu.

Nhìn sao cũng là vẻ mặt giả tạo không một khe hở.

Ông ta thật biết cách che giấu.

Nếu ba không nói và tận mắt nhìn thấy thì mình cũng không nghĩ ông ta là con người hai mặt như vậy.
- Dạ, chỉ tại con phụ giúp ba nên không qua được ông chủ.

Nếu để ý sẽ có một sự bất thường.

Cậu không còn gọi ông Thẩm là chú thay vào đó là ông chủ cách gọi không còn thân thiết.

Cậu dường như cũng muốn vạch ra ranh giới giữa chủ và người làm.
Thế Khải cũng xoay qua mà nói với Giai Giai.
- Anh xin lỗi đã không qua chơi với em cũng không giữ được lời hứa của mình .
Nhìn Tiểu Giai vì mong đợi mình mà còn hiểu nhầm ba.

Cậu vô cùng xúc động.

Nhưng những gì ông ta đã gây ra cho gia đình mình thì sao cậu có thể xem như không có chuyện gì được...
- ---------HẾT CHAP 17--------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 18: 18: Nỗi Buồn Không Tên


Nhìn Tiểu Giai vì đợi mình mà còn hiểu nhầm ba.

Cậu vô cùng xúc động.

Nhưng những gì ông ta gây ra cho gia đình mình thì sao cậu coi như không có chuyện gì được.
Tiểu Giai nghe cậu nhận lỗi như vậy thì cũng có chút vui.

Ít ra anh ấy biết chỗ nào sai để còn sửa.
- Anh Thế Khải không sao, chỉ cần anh qua chơi với em là được rồi.

Em tha thứ cho anh .
Gì mà không sao? Chẳng phải còn nằng nặc trách mình không cho gặp Thế Khải.

Bây giờ được như ý muốn lại trở mặt.

Ông Thẩm không theo kịp đứa con gái này luôn mà.

Cậu chỉ cười trừ mà không đáp lại Tiểu Giai.

Từ khi bước đến gần cậu.

Ông Thẩm thấy cậu nhóc này có chút lạ lạ.

Không còn vui vẻ, hoạt bát như vẻ thường ngày.

Nhìn sâu trong đôi mắt lại thoáng qua vẻ buồn man mác.
- Vậy được rồi ba ra ngoài này, không làm phiền hai đứa nữa
- Dạ ba / ông chủ.

Cả hai cùng đồng thanh.
- Mà khoan, Thế Khải à.

Con cố gắng sắp xếp mọi thứ để có thời gian đi học nhé!.

Ông quên dặn dò cậu bé.
- Dạ, con biết rồi ông chủ.

Cậu cũng nhàn nhạt trả lời.

Không còn vẻ mặt hào hứng, bất ngờ như lúc trước nữa.

Có thể cậu nghĩ mình đã nhìn thấu được con người ông Thẩm.
Có lẽ ông Thẩm cũng không để ý cách xưng hô kì lạ của Thế Khải.
Nói rồi ông rời đi nhường lại khoảng không gian cho hai đứa nhỏ.

Ông già rồi sao chơi chung với mấy đứa nhóc này được.
Sau khi ông Thẩm ra khỏi phòng.

Tiểu Giai nắm lấy tay Thế Khải kéo đến sofa.
- Anh ngồi xuống đi .
- Được .
Giai Giai cứ có cảm giác anh ấy né tránh mình.

Làm con bé không còn phấn khích, xụ mặt xuống gỡ bỏ tay mình ra khỏi người Thế Khải:
- Anh không muốn chơi với em thì anh về đi, không cần gượng ép ".
Thế Khải có chút hoảng loạn, em ấy sao giống đang đuổi khéo mình vậy.
- Anh...!Anh muốn chơi với em mà.

Thế Khải cuống cuồng giải thích.

Khi không lại nói những
lời đó.
- Chứ anh qua đây chơi mà anh không vui, lại lạnh nhạt với em, em không cần anh nữa ".

À, thì ra là chuyện này.

Đúng là cậu sai khi đem gương mặt thất thần, uất ức đó của mình đối với ông Thẩm giáng xuống đầu cô bé.
Nhưng mà không biết nói cô bé hiểu chuyện hay là quá ngốc đây.
Đúng là Giai Giai có gì nói đó khiến cho người đối diện không bị khó chịu, ngột ngạt bởi vì suy đoán.

Cô bé này rất khác biệt so với những người trong căn nhà này.
Thì ra từ nãy giờ là em ấy trách mình không còn hớn hở như thường ngày.
Không biết thì thôi chứ biết rồi anh cũng nhận lỗi và hứa hẹn sẽ không tái phạm nữa.
- Giai Giai cho anh xin lỗi.

Anh không nghĩ đến em chỉ biết lấy cảm xúc của mình rồi bắt em hứng chịu.

Cậu thành thật nhận lỗi với Giai Giai mong em ấy có thể bỏ qua.
Tiểu Giai nghe nói vậy cũng vui vẻ gật đầu chấp nhận.

Người mà chơi với Giai Giai đây phải vui vẻ, hoạt bát mình mới thích.
- Anh đang buồn chuyện gì sao? Nói cho em nghe đi ".
- Em còn nhỏ, không hiểu đâu ".
- Chứ anh lớn hơn em có ít tuổi, anh cũng còn nhỏ ".

Ai cũng nghĩ mình nhỏ tuổi mà ức h**p.
- Được được...!Anh chỉ có chút lo lắng vì lần đầu được đi học.

Chứ không phải buồn về chuyện gì như em nói đâu ".

Tuy không biết làm cách nào để em ấy hiểu.

Nhưng ít ra cậu có lí do rất chính đáng.

Thật ra mọi cảm xúc của cậu gắn trên hai từ lẫn lộn .

Nói đúng hơn là nỗi buồn...!không tên!
- Là chuyện gì em không biết.

Còn về chuyện học anh đừng lo có ba em lo cho anh hết luôn rồi ".

Thì ra là chuyện này lúc nãy ba có nói cho mình biết rồi.

Tưởng chuyện gì chứ mấy chuyện này ba mình có thể làm hết.
Hừ, có ông ta giúp mình mới lo ấy chứ.

Cũng không muốn làm Giai Giai hụt hẫng vì lời an ủi vừa rồi nên cậu cũng cười vui vẻ mà thỏa hiệp.
- Được anh không lo lắng nữa.

Tất cả anh nghe lời của em, chịu không? .
- Dạ, em đồng ý ".

Giai Giai hí hửng gật đầu.
Em ấy như ánh nắng mặt trời vậy lúc nào cũng chói chang, sáng gọi.

Chỉ cần thấy Giai Giai cười, thì cậu sẽ nhìn ra được hai chữ Bình yên .

- ---------HẾT CHAP 18---------.
 
Lời Nói Dối Đau Thương
Chương 19: 19: Một Nửa Sự Thật


Ông Chu ngồi trên giường lắc đầu suy nghĩ.

Cứ tiếp tục như thế này thì sao có thể làm nên chuyện.
Thế Khải thì chưa hoàn toàn tin những gì mình nói.

Chuyện còn chưa kết thúc thì cái máu cờ bạc trong người lại nổi lên.

Ai mà biết được chưa làm ra được bao nhiêu tiền đã đốt hết vào sòng bạc.

Đã không gỡ được còn nợ nhiều hơn.

Đến nỗi chủ nợ phải rượt đuổi tận cùng.
Cũng may mắn cho ông ta đến đường cùng cũng có người giúp đỡ.

Người giúp đỡ ông cũng chính là kẻ thù lớn nhất - Thẩm Đình.
Ông Chu trong quá trình trốn chạy, bí bách quá nên đứng trước cửa nhà họ Thẩm.

Đám đàn em biết được nhà họ Thẩm có tiếng như thế nào nên cũng có phần chùn xuống rồi rời đi.
Lần này nhờ ơn ông trời cho mình thoát nạn.

Nhưng chắc chắn sẽ không có lần sau.
Nếu không nhờ vào uy quyền, thế lực của nhà họ Thẩm liệu ông có toàn mạng trở về không?
Nếu bỏ qua chuyện thù hận có lẽ ông Chu cũng nên gật đầu cảm tạ ông Thẩm một tiếng...
Chuyện này chưa giải quyết xong thì chuyện kia ập tới.

Không bực mình mới là lạ đó.

Không biết thằng Thế Khải làm gì mà ở miết bên nhà ông ta.

Chẳng xem người cha này ra gì mà.
- Ba, con về rồi .
- Biết về rồi sao.

À, không phải...Mới về có mệt không? Qua đây ngồi với ba.

Đang miên man suy nghĩ đột nhiên Thế Khải giọng ở đâu vọng tới làm ông có điều lộ bộ mặt thật.

Cũng nhờ ông nhanh trí nhận ra mình nói hớ nên kịp sửa thành lời hỏi thăm.
- Dạ, có chuyện gì sao ba?.

Ba ngày nào cũng có chuyện muốn nói.

Còn nội dung thì chỉ có một.

Hỏi cho có vậy thôi, chứ không cần nói cậu vẫn biết.

Bởi vì cậu quá hiểu rõ về ba mình.
- Con đi học sao rồi? .
- Con đi học vui lắm ạ! .
- Ta không hỏi chuyện đó.

Ý là con có nhớ lời ta dặn chơi thân với con bé Ngọc Giai đó không? .
Thì ra ba đang nói đến chuyện này sao? Làm mình cứ tưởng ba quan tâm lo lắng việc học của mình.
Giọng cậu yểu xìu trả lời giống như là cho có:
- Con vẫn chơi với em ấy thường xuyên, hơn nữa ba cũng biết con học cùng trường với Giai Giai mà.

Nên cơ hội cũng sẽ có nhiều hơn .
- Vậy thì tốt quá rồi, cứ cố gắng nữa đi rồi sẽ có lúc cha con chúng ta sẽ sống trong sung sướng.

Ông Chu nghe Thế Khải nói thế liền tỏ ra hài lòng còn nở một nụ cười đắc thắng.
Cậu tỏ ra bất lực trước người ba này.

Ông chưa bao giờ cho mình một cuộc sống đầy đủ vật chất.

Còn về tinh thần thì còn nghèo hơn cả vật chất.

Người ta có một trong hai, còn cậu tất cả đều không có.

Có thể nói cậu là đứa trẻ bất hạnh nhất không?
Cậu cũng chẳng cần biết ba đang suy nghĩ hay vui vẻ với chuyện gì.

Chỉ cần biết bây giờ cậu rất mệt mỏi, muốn nghĩ ngơi thật nhiều.

Nhắm mắt lại thật sâu để trong đầu cậu không còn suy tư về vấn đề đó nữa.

Muốn khép đôi mi để có thể chìm đắm vào giấc mơ đẹp đẽ trong không gian của riêng mình.

Nơi đó không có sự thù hận, không có sự âu lo.

Nhưng những gì có được trong mơ có thể sẽ không bao giờ thành hiện thực được.

Nhưng nếu có phần trăm nhỏ nhoi được trở thành sự thật mình không còn lo tương lai sẽ sống như thế nào với người ba vô tâm chỉ biết đến lợi ích của mình nữa.
- Xin phép ba con vào trong trước .
Chưa đợi ông đáp cậu đã vô luôn rồi.

- Cái thằng...!Không làm được gì suốt ngày cứ mặt nhăn, mày cau.

Tức chết với nó thật mà .
Không sao nói chung nó cũng thể hiện khá tốt.

Cho nó nghĩ ngơi sớm cũng coi như là phần thưởng nó đáng nhận.

Không cần biết ngày mai có ai đòi nợ hay không bây giờ ông ta đang mơ tưởng đến cuộc sống giàu sang trong mộng ảo của mình.
- ---------------------------
- Chu D.ư.ng...!Ông đứng lại ngay cho tôi.

Đám xã hội đen đồng loạt đuổi bắt nhưng ông già này làm cho mệt thở không ra hơi, nói câu được câu mất.

Không trọn vẹn câu nào.
Lần đầu trong cuộc đời chém thuê đuổi mướn lại bất lực trước ông cáo già Chu Dương.

Già mà chạy lắm vào, tuổi trai tráng cũng phải bỏ dép mà quỳ xuống lạy ông ta ba lạy bái làm sư phụ.
Làm sao ông đây ngu mà cho tụi mày bắt? Nếu không chạy thoát lần này thì không còn là Ánh dương bừng sáng nữa mà là Tiễn biệt thiên thu .

Không còn cách nào thì nhờ vào người đàn ông lắm tiền họ Thẩm đó.

Đúng vậy cứ làm theo cách cũ.
- Đông...!Cậu thấy người đang chạy quen không.

Trên đường về nhà ông Thẩm thấy người đàn ông đang chạy rất quen mắt.

- Ông chủ nói con mới để ý.

Nhìn rất giống ông Tô làm vườn lắm ạ .
- Là anh Tô sao? .
- Con không dám khẳng định nhưng nhìn rất giống đó ạ .
- " Nhưng làm sao anh ấy lại bị người khác đuổi vậy chứ? .
- Dạ con không biết .
Thằng bé này cái gì cũng không biết chỉ có hỏi một người là nó biết thôi.
Ông thuê Lục Đông làm tài xế riêng cho Giai Giai cùng với Thế Khải cũng một thời gian thôi.

Nên nó không biết rõ về anh Tô là chuyện thường không nên trách nó.
- Đứng lại Chu Dươnggg....!Tiếng thở d ốc bất lực vô tình làm cho ông Thầm suy nghĩ về cái tên Chu Dương , nghe rất quen nhưng không nhớ là ai cả.
Đúng rồi, chính là ông ta...
Phải rồi, lúc mới đến làm cho nhà mình ông ta nói chỉ sử dụng tên Tô Lãng thôi.

Thế Khải họ Chu thì Chu Dương có thể là ông ta rồi.

Không, chắc chắn là như vậy!
Nhưng ông ta đến nhà mình đơn giản là làm việc hay còn mục đích gì khác.
Mặc kệ là như thế nào cẩn thận với ông ta thì hơn.
Mình đã sai quá sai.
Là thù nhưng đối xử tốt hơn cả bạn...
- -----------HẾT CHAP 19----------.
 
Back
Top Bottom