Cập nhật mới

Khác Lời Nguyền Trường Sinh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404990630-256-k84341.jpg

Lời Nguyền Trường Sinh
Tác giả: tieuphuctinh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

LỜI NGUYỀN TRƯỜNG SINH

Chương một

Trời về chiều, những tia nắng còn xót lại của ngày cũng sắp sửa biến mất sau rặng núi phía xa.

Từ đường chân trời, tràn lên một sắc đỏ nhàn nhạt yếu ớt, như báo hiệu một đêm dài thật dài đang ập đến.

Dùng chân đạp vào bó củi to vừa lấy, gắng sức bó chặt lại bằng hai sợi dây rừng, Mộc Liên vừa làm vừa gọi.

"Ngọc ơi, em đã xong chưa, tối rồi, phải về nhanh thôi."

Phía bên kia, Ngọc cũng đã bỏ xâu nấm lấy được vào trong chiếc gùi chứa mấy mụn măng nứa, khoác lên vai, lau mồ hôi rồi qua chỗ chị, đỡ bó củi lên lưng để chị mình khoác dây vào vai, xong đâu đó, hai chị em theo đường cũ trở về.

Mấy năm nay mất mùa, thóc gạo cấy trồng chẳng được là bao, đã vậy lại thêm đủ thứ thuế má của đám quan Tây và địa chủ, thành ra dân trong làng Văn Xá và những làng khác đều sống trong cảnh nghèo túng, cùng quẫn.

Mới mấy năm trước, khu rừng này chỉ có đám thợ săn là hay vào đặt bẫy, ngày nào cũng có thịt rừng để ăn, ăn không hết thì đem bán cũng có tiền đong gạo.

Ấy thế mà chỉ vài ba năm trở lại đây, do liên tục mất mùa, đói kém, thành thử ra thứ gì lấy được người ta cũng lấy cả rồi, thú rừng, chim chóc cũng chẳng còn mà bắt nữa, ngay cả măng tre, nấm rừng cũng phải tranh nhau



linhdị​
 
Lời Nguyền Trường Sinh
Chương 1


Trời về chiều, những tia nắng còn xót lại của ngày cũng sắp sửa biến mất sau rặng núi phía xa.

Từ đường chân trời, tràn lên một sắc đỏ nhàn nhạt yếu ớt, như báo hiệu một đêm dài thật dài đang ập đến.

Dùng chân đạp vào bó củi to vừa lấy, gắng sức bó chặt lại bằng hai sợi dây rừng, Mộc Liên vừa làm vừa gọi.

“Ngọc ơi, em đã xong chưa, tối rồi, phải về nhanh thôi.”

Phía bên kia, Ngọc cũng đã bỏ xâu nấm lấy được vào trong chiếc gùi chứa mấy mụn măng nứa, khoác lên vai, lau mồ hôi rồi qua chỗ chị, đỡ bó củi lên lưng để chị mình khoác dây vào vai, xong đâu đó, hai chị em theo đường cũ trở về.

Mấy năm nay mất mùa, thóc gạo cấy trồng chẳng được là bao, đã vậy lại thêm đủ thứ thuế má của đám quan Tây và địa chủ, thành ra dân trong làng Văn Xá và những làng khác đều sống trong cảnh nghèo túng, cùng quẫn.

Mới mấy năm trước, khu rừng này chỉ có đám thợ săn là hay vào đặt bẫy, ngày nào cũng có thịt rừng để ăn, ăn không hết thì đem bán cũng có tiền đong gạo.

Ấy thế mà chỉ vài ba năm trở lại đây, do liên tục mất mùa, đói kém, thành thử ra thứ gì lấy được người ta cũng lấy cả rồi, thú rừng, chim chóc cũng chẳng còn mà bắt nữa, ngay cả măng tre, nấm rừng cũng phải tranh nhau.

Âu cũng là do sự xuất hiện của đám người Tây Dương, với súng ống đạn dược lăm lăm trong tay, đi tới đâu cũng là nỗi khiếp đảm của người dân An Nam thấp cổ bé họng.

Mới đây thôi, cả một nhà ba người đã chết bởi tay bọn người Tây.

Hai ông bà già mãi mới có được mụn con gái, cô con gái lại rất xinh đẹp, mấy thằng người Tây thấy cô gái đang lúi cúi móc lươn dưới ruộng cạn thì liền lôi về thay nhau hãm hiếp.

Ai ngờ đâu cô gái đó cắn lưỡi tự tử chết.

Chúng đem trả cho hai ông bà cái xác của con gái trong tình trạng đã bị làm nhục, còn quẳng lại một túi tiền.

Vì quá thương xót con gái, hai ông bà già không chịu nhận tiền, dùng dao định liều chết với hai thằng khốn nạn, thì bị chúng dùng súng bắt vỡ sọ, chết ngay tức khắc.

Treo xác ba người nhà đó lên cây gạo, bọn chúng còn giơ súng cảnh cáo những người làng đang có mặt lấy đó mà làm gương, đừng dại chống đối chính quyền.

Kể từ đó, bất cứ nhà nào có con gái độ tuổi từ mười hai trở lên đều chẳng dám cho ra ngoài.

Mộc Liên và Cẩm Ngọc là hai chị em khác cha khác mẹ.

Sau khi mẹ Mộc Liên mất vì bạo bệnh, bốn năm sau đó, ông Từ đưa dì Nga và em Ngọc về cùng nhau chung sống.

Người ta nói “mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời mẹ kế lại thương con chồng”.

Ấy thế mà dì Nga cũng thương Mộc Liên như con ruột, dì vừa nuôi tằm dệt vải, thi thoảng lại thức đêm thức hôm khâu cho hai chị em quần áo mới.

Mấy năm trước ông Từ còn hay đi làm ăn xa, nhưng sau khi bị ngã gãy chân, nằm một chỗ mất nửa năm, trong nhà có bao nhiêu tiền của đều chạy thầy thuốc mãi mới đứng lên được, ông không đi làm việc nặng được nữa, cả ngày chỉ có thể đan lát, làm việc nọ việc kia xung quanh nhà.

Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do dì Nga và Mộc Liên cùng nhau gánh vác.

Mới sáng sớm nay, người nhà bá hộ Nha đã lại tới thu thuế.

Vì không có đủ tiền nộp cho nên họ dắt luôn con trâu để gán nợ.

Ông Từ xót của, quỳ mọp xuống cầu xin người nhà bá hộ Nha cho mình khất vài bữa, thế nhưng nhận lại chỉ là cái cười khinh bỉ của đám tay sai vô nhân tính.

Đã thế, chúng còn đứng trên đầu ông mà bĩu môi nói.

“Nhà có hai đứa con gái mới lớn, đem bán cho cậu Mấn có khi lại tha hồ ăn sung mặc sướng.”

Ông Từ nghe đám người nhắc đến hai đứa con gái với vẻ khiếm nhã như vậy thì máu nóng lại dồn lên, ông ôm ngực ho khù khụ, rồi cầm gậy mà đuổi lũ người đó ra khỏi nhà.

“Cút, chúng mày đem trâu cút ngay đi.”

Sau khi trấn an được ông Từ, chị em Mộc Liên lại rủ nhau vào rừng kiếm ít củi đun, tiện thể tìm thêm chút đồ ăn.

Gạo trong nhà không còn nhiều nữa, thêm được thứ gì hay thứ ấy.

Lúc này, trời đã tối hẳn, trăng non cũng đã nhú, nhàn nhạt toả bóng xuống con đường nhỏ quanh co về làng.

Hai chị em rảo nhanh bước chân để về nhà cho kịp giờ ăn tối.

Bất chợt từ phía sau có tiếng bước chân, cùng với đó là tiếng người xì xồm nói chuyện và ánh đèn loang loáng soi tới phía trước.

Nhận ra là lũ người Tây, Mộc Liên kéo tay em cắm đầu cắm cổ đi như chạy.

Thế nhưng chẳng thể thoát khỏi những cặp mắt như loài thú của bọn người Tây đó.

Rất nhanh, bọn chúng đã bắt kịp hai chị em.

Đưa tay che đi ánh đèn đang rọi vào mặt, Mộc Liên kéo Ngọc ra phía sau, cố tìm đường tránh đám quỷ Tây Dương.

Bọn chúng là ba tên người Tây cao to vạm vỡ, để râu ria xồm xoàm, mặc cùng một kiểu quần áo, đầu đội mũ, sau lưng còn vác theo súng, lưỡi lê sáng loé trong ánh đèn mà bọn chúng cầm trên tay.

Mặc dù không biết bọn chúng nói gì với nhau, nhưng cả hai chị em đều thấy cái vẻ thèm thuồng đến man dại đó, trong lòng càng lúc càng trào lên một sự bất an và sợ hãi khủng khiếp.

Bọn chúng bắt đầu dùng tay chạm vào người hai chị em, mỗi lần hai chị em lùi lại, cố tránh né, bọn chúng càng hò nhau cười khoái chí, càng hung hăng trêu chọc.

Mộc Liên run giọng nói với em mình.

“Lúc nào chị bảo chạy thì bỏ cái gùi xuống chạy thật nhanh.”

“Nhưng mà…”

Hiểu được ý em mình định nói, Mộc Liên nạt ngay.

“Có chết cũng không để bị làm nhục.”

Nói rồi cô nắm chặt lấy hai quai dây rừng, mắt trừng trừng nhìn hai tên phía trước đang từng bước tiến đến.

Một tên ở ngay bên trái cô, đưa tay chuẩn bị tóm lấy tay cô.

Mộc Liên hét lên.

“Chạy đi.”

Cẩm Ngọc liền bỏ cái gùi, quay đầu chạy.

Mộc Liên nhanh tay tháo dây, ném bó củi vào hai tên phía trước, đẩy mạnh tên bên trái mình ngã lăn xuống mương nước rồi cũng xoay người chạy theo phía sau Cẩm Ngọc.

Hai tên người Tây bị bó củi đổ ập vào người, do quá bất ngờ nên không kịp phòng bị mà ngã ra đất, nhưng chúng rất nhanh chóng đứng dậy, sải từng bước trên đường đất đuổi theo hai cô gái.

Vừa chạy chúng vừa xì xào nói với nhau gì đó, có vẻ hứng thú và phấn khích nhiều hơn là giận dữ.

Tiếng gió rít bên tai nghe ù ù, lòng bàn chân Mộc Liên bị gai đâm bật máu, thế nhưng cô không dám dừng lại bởi phía sau, cách không xa cô là hai tên người Tây, một tên chạy theo sau cùng.

“Chạy đi đâu chị ơi?”

Cẩm ngọc gào lên.

“Chạy vào rừng.”

Mộc Liên cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đang lan dần dưới lòng bàn chân dồn lên.

Phía trước cô, Cẩm Ngọc vẫn chạy băng băng.

Thấy chị đã tụt lại sau, Ngọc liền dừng lại đỡ chị.

“Chị ơi, chị sao đấy?”

Mộc Liên lắc đầu, liền đó kéo Cẩm Ngọc nấp vào một thân cây hoai mục gần đó.

Hai chị em ôm chặt lấy nhau, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Hai tên người Tây đuổi vào trong rừng, chúng dừng lại, soi đèn, nghe ngóng động tĩnh.

Tiếng từng bước chân bọn người Tây dò dẫm càng khiến cho lồng ngực Mộc Liên nóng rực như có lửa thiêu đốt.

Nghĩ tới cảnh hai chị em bị mấy thằng Tây làm nhục, cơn đau ở dưới chân hiện giờ chẳng còn khiến cô bận tâm chút nào nữa.

Thấy ánh đèn đã lia tới chỗ hai chị em đang ẩn nấp, Mộc Liên thì thầm vào tai Cẩm Ngọc.

“Chị đánh lạc hướng, em cứ ở yên đây, khi nào không thấy bọn chúng nữa thì phải chạy ngay về nhà.”

Cẩm Ngọc nghe thế thì biết ngay chị định hy sinh cho mình, cô nắm lấy tay chị.

“Không được, em không bỏ chị được.”

“Chết một còn hơn chết cả đôi.

Nghe lời chị.”

Nước mắt đã chảy xuống nơi khoé mắt Cẩm Ngọc.

Mộc Liên không nói gì thêm, rút tay mình khỏi tay em, hít một hơi sâu rồi lao mình ra khỏi hốc cây chạy thật nhanh.

Mấy tên người Tây thấy động, bóng dáng cô gái chạy vụt đi thì liền hò nhau đuổi theo.

Có vẻ như đêm nay, chúng rất có hứng thú chơi trò mèo vờn chuột với hai cô gái.

Cẩm Ngọc nép mình trong cái hốc tối, nước mắt chảy giàn dụa, nhìn theo bóng chị đang bị mấy tên người Tây cầm đèn đuổi theo mà tim như bị cứa rách chảy máu.

“Chị ơi, em xin chị đừng chết.”

Mộc Liên chạy được một đoạn thì cơn đau ở lòng bàn chân đã khiến cô không thể trụ vững nữa, ngã sóng soài trên thảm lá mục ruỗng.

Cùng lúc đó, mấy tên người Tây cũng đuổi tới nơi, nhìn thấy cô ngã trên đất, chúng cúi gập người thở dốc rồi vui vẻ nói gì đó với nhau.

Gió rít mạnh từng cơn, xuyên qua các tầng cành lá phát ra những tiếng u u quái dị.

Ba tên người Tây quẳng súng trên lưng sang một bên, cởi mũ ném đi, bắt đầu tháo đến chiếc đai thắt trên hông, bộ dạng dâm tà của chúng khiến Mộc Liên cảm thấy kinh tởm.

Chân Mộc Liên không còn cảm giác gì nữa, đau đến tê bì, giờ đến sức để kháng cự cũng chẳng đủ nữa rồi.

Cô siết chặt lấy một hòn đá có cạnh sắc ngay dưới thảm lá, giết chúng thì cô không làm được, nhưng để tự kết liễu mình trước khi bị làm nhục thì hoàn toàn có thể.

Vừa lúc ba tên người Tây cởi bỏ được cái áo ngoài, thì sau lưng chúng vụt qua một cái bóng đen.

Không chỉ mấy tên Tây, mà ngay cả Mộc Liên cũng kinh ngạc mở tròn mắt.

Chính cô cũng vừa trông thấy cái bóng đó lướt đi trên không, nhanh như cắt, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

Tưởng mình nghe nhầm, mấy tên Tây lại tiếp tục cởi đồ.

Thế nhưng chúng còn chưa kịp làm gì thêm, thì “rắc” một tiếng, một tên người Tây đã bị cái bóng vụt qua vặn gãy cổ, mặt xoay về phía sau, thân mình to lớn đổ vật xuống chết ngay tức khắc.

Hai tên còn lại thấy bạn mình đã chết thì liền gào thét inh ỏi, quáng quàng định bỏ chạy.

Trong bóng tối nhập nhoạng của mấy ánh đèn ném dưới thảm lá, Mộc Liên kinh hãi mở to mắt, chứng kiến cảnh chết chóc diễn ra vô cùng chóng vánh.

Hai tên còn lại, một tên quỳ dưới gốc cây trong tình trạng đầu bị bẻ gập về phía sau, ngũ quan lộn ngược.

Còn tên đồng bọn cuối cùng thì bị một khúc cây đâm xuyên từ cổ bên phải dọc xuống, cú đâm mạnh đến mức, đầu cọc ghim thẳng xuống nền đất khiến cho hắn chết trong tư thế đứng, miệng há ra, cổ ngoẹo sang một bên.

Mộc Liên còn chưa kết bàng hoàng, thì một bàn tay lạnh buốt đã chạm vào cổ cô.

Theo phản xạ, Mộc Liên cầm lên hòn đá có cạnh sắc quay lại, mặt đối mặt với thứ vừa giết chết ba tên người Tây.

Cô chắc chắn đó không phải người.

Và có lẽ người tiếp theo phải chết chính là cô.

Hòn đá trên tay Mộc Liên bị hất văng đi xa, một bàn tay lạnh buốt cầm lấy cổ tay cô đưa lên.

Tuy không thể nhìn rõ hình dạng, nhưng Mộc Liên cảm nhận được mũi kẻ đó đang lướt dọc trên mu bàn tay mình.

Một hơi lạnh phả ra khiến bàn tay Mộc Liên lạnh buốt, kẻ trước mặt cô thầm thì.

“Thật là thơm.”

Mộc Liên rụt tay lại, lùi về sau, run giọng hỏi.

“Ai…ai vậy?

Là người hay ma quỷ?”

“Không phải người.

Cũng không phải ma quỷ.”

Dứt lời, kẻ đó đứng lên, rõ ràng hắn có hình dạng một con người, nhưng chứng kiến cảnh hắn giết chết ba tên Tây chỉ trong chớp mắt, khiến Mộc Liên không thể nghĩ hắn là người được.

“Ta đã cứu cô, sau này mạng của cô, là của ta.”

Giọng hắn là đàn ông, nhưng hình như là nói qua một lớp che mặt cho nên rất mơ hồ.

“Anh không giết tôi sao?”

“Cô sẽ chết.

Nhưng không phải bây giờ.

Đi về đi.

Chuẩn bị để làm người của ta.

Nhớ lấy.

Họ Vương sẽ đến.”

Dứt lời, người đó biến mất trong bóng đêm huyền ảo.

Nhìn ba xác chết người Tây, tên thì nằm, tên thì quỳ, tên lại bị cọc xuyên chết đứng, Mộc Liên bay hết hồn vía.

Cô lập cập đứng dậy, mặc kệ chân đau đến mất cảm giác, theo ánh trăng bạc lao ra khỏi rừng.

Về tới nhà, thấy Cẩm Ngọc đang rúc vào lòng dì Nga khóc rưng rức, Mộc Liên cũng lao vào ôm lấy hai người mà khóc theo, cơn kinh sợ vẫn bủa vây lấy hai chị em họ.

Đêm đó thật dài, nhà ông Từ không ai ngủ nổi, cứ như vậy thức trắng với nhau đến sáng ngày hôm sau.

--------------------

Hết chương một
 
Back
Top Bottom