Cập nhật mới

Khác Lời Nguyền Nhà Họ Trần

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
382501960-256-k928937.jpg

Lời Nguyền Nhà Họ Trần
Tác giả: lyhminhquang4
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

cùng bước vào một chuyến phiêu lưu đầy kinh dị, hóa giải lời nguyền cùng với Hoàng Anh và Nhật Tùng



ninhduongstory​
 
Lời Nguyền Nhà Họ Trần
Chapter 1 Lễ Minh Hôn


Chapter 1

Hồi 1 Gia Tộc Họ Trần

Mở đầu cho bi kịch của một gia tộc

Mai thị

-bà ơi làm ơn tha cho con bà ơi.

Bà lớn

-bây đâu lôi nó ra sân cho bà, thứ đũa mốc mà đòi chồi mâm son.

Thị Mai

-bà ơi con nào dám bà ơi, do cậu sang say xỉn nê..

Áh!

Đau quá bà ơi con không có nói láo

Bà lớn

-cậu cả mà lại đi thèm khát cái thứ trôi sông lạc chợ như mày sao, bây đâu rọc bụng nó ra lấy đứa nhỏ!

Thị Mai

-bà ơi!! bà ơi!!

Con xin bà con van bà bà bắt con làm trâu làm ngựa gì con cũng làm đừng giết con bà ơi.

Bà lớn

-nhớ, sau khi lấy đứa nhỏ ra chặc tứ chi của nó ra chôn 4 gốc quanh nhà, đầu chôn sau nhà miệng nhét đầy rơm đóng cọc 3 tấc, thân nó thả trôi sông cho quạ mổ diều tha!!

Thị Mai

-bà ơi bà!!

Con xin bà bà ơi tha cho con.

Cậu sang ơi cứu em.

Sang chính là cậu cả trong nhà họ Trần, nhưng tiếc thay cho số phận của cô gái trẻ, sang đã bị bắt nhốt lại trong phòng để thanh tẩy đi thứ ô uế đã chạm vào người của anh, anh khóc trong đau đớn khi nghe tiếng hét cầu cứu của thị mai, nhưng lại không thể làm gì vì đã bị trói và bịt chặt miệng lại bằng bùa phép, Theo lệnh của bà lớn tất cả gia nô trong nhà vay quanh lấy thị mai 4 người giữ tay và chân của thị mai 2 người cầm dao bắt đầu đâm thẳng vào chiếc bụng đang mang thai của cô máu chảy thành dòng, người còn lại bắt đầu thò 2 tay vào kéo đứa trẻ trong bụng của thị mai ra, cô gái xấu số chỉ biết co giật lên từng cơn không thể la hét vì đã bị bịt miệng lại, sau khi đã lấy đứa bé ra khỏi bụng của thị mai 4 tên gia nô còn lại đứng dậy vung rìu chặt tay chân của thị mai, điều đáng sợ ở đây thị mai vẫn còn sống, sau khi tên gia nô cuối cùng chặt đứt lìa đầu của thị mai thì cô mới thật sự đã chết, tất cả đem những mảnh xác của thị mai chôn các góc quanh nhà theo lời của bà lớn, và lời nguyền bắt đầu từ đây, 1 tháng sau đó con dâu cả nhà họ Trần bắt đầu chuyển dạ sắp sinh, ông bà Trần háo hức chào đón đứa cháu đích tôn đầu lòng của nhà họ Trần, nhưng đáng tiếc đứa bé sinh ra chỉ vỏn vẹn có cái đầu và cũng chết đi ngay sau đó, cả gia tộc nhà họ Trần đều hoang mang sợ hãi không biết đây là điềm xấu gì, rồi họ cũng gạt đi và mai mối cho cậu cả 1 người vợ thứ 2 để sinh cháu nối dỗi, kết quả khi đứa trẻ sinh ra khóc òa lên vài tiếng rồi cũng chết ngay sau đó, chỉ duy nhất đứa con của cậu cả và cô hầu xấu số thị mai vẫn khỏe mạnh nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây.

Hồi 2 Giếng Thịt

Từ khi bà lớn xử chết thị mai thì bà bỗng thay đổi hẳn tính tình không còn hung hăng với tất cả người trong nhà nữa, nhưng tất cả gia nô trong nhà không nghĩ vậy, tuy không hung hăng nữa nhưng độ độc ác thì lại tăng thêm, nửa đêm canh 2, tại gian phòng của bà 3, 1 chủ 1 gia nô đang quấn quýt lấy nhau trên giường, chìm đắm trong sắc dục, một cô hầu đang bưng thố canh hầm đến cho bà ba, cô định kêu cửa thì cô nghe thấy tiếng rên rỉ của bà ba, cô từ từ tiếng đến khe cửa để nhìn thì cô sốc đến độ làm rơi cả thố canh, khiến cho bà ba và tên gia nô giật mình, cô hầu chạy nhanh đến chỗ bà lớn để bẩm báo, bà lớn sau khi nghe xong mỉm cười bình tĩnh đứng dậy đi theo cô hầu đến phòng của bà ba, bà ba bên này đang mặc vội lại áo quần trang chỉnh lại đầu tóc, còn tên gia nô thì cuốn quýt vừa bước ra khỏi cửa thì bà lớn đã đứng ở đó từ bao giờ, bà nở một nụ cười hiền nhìn vào bên trong nơi bà ba đang hốt hoảng sửa lại áo yếm và đầu tóc cho gọn gàng.

Bà ba

-chị...chị cả chị làm gì ở đây giờ này vậy.



-con...con chào bà..

Bà lớn

-dì ba, câu đó tui nên hỏi ngược lại dì mới đúng, sao thằng Tí lại từ trong phòng dì bước ra vậy.

Bà ba

-em..em đói bụng nên nhờ nó kiếm gì để ăn thôi mà chị cả.

Bà lớn

-vậy đó đa, tui biết dì hay đói khuya nên có nhờ con Mía nó bưng thố canh gà ác cho dì đó chứ, nhưng mà nó qua nói với tui là dì đang ăn món khác trên giường.

Bà ba

-con Mía! mày nói xằn bậy gì vậy hả, có tin tao cắt lưỡi mày không hả.

Mía

-bà cả, con xin lấy tính mạng của mình ra thề, rõ ràng con thấy anh Tí với bà ba dang díu với nhau trên giường, bằng chứng là anh Tí chưa kịp mặc áo nè bà.

Bà ba

-chị cả, đừng tin lời nó! nó ăn nói xằn bậy, bây đâu vả miệng con Mía cho bà.

Bà lớn

-dì ba đang nói cái gì vậy đa, con Mía là hầu riêng của tui, đâu ra đến luợt dì ba dạy dỗ nó vậy, bây đâu!! lôi bà ba ra sân, ngâm nước sôi lột sạch da mặt, móc mắt cắt lưỡi treo người lên phơi sương đến sáng cho bà.

Bà ba

-chị cả!!

Đừng mà chị cả!!

Tha cho em chị cả ơi.

Bà lớn

-riêng cái thứ gia nô này, chặt đầu nó quăng xuống giếng, mổ bụng nó moi hết ruột gan ra nhét Rơm ém mạ vào, quăng ra bãi tha ma cho quạ mổ.

Tiếng hét đầy ai oán của tên hầu và bà vang vang vọng trong đêm vắng tĩnh mịt.

Tất cả gia nô trong nhà sau khi chứng kiến cái chết đầy thê thảm của bà ba và Tí ai ai cũng sợ hãi.

Một hôm nọ khi đang dọn dẹp nhà cửa một coi hầu sơ ý làm vỡ nát chiếc ly sứ quý hiếm của bà lớn, kết quả bà lớn nổi trận lôi đình, gọi gia nô bắt trói câu hầu lại.

Bà lớn

-móc mắt cắt lưỡi, chặt đầu nó quăng xuống giếng, xác nó đem ra bãi tha ma cho chim mổ quạ tha.

-bà ơi!!

Con xin bà tha cho con.

Bà lớn

-khoan đã, bổ đầu nó ra lấy não cho bà, đem đi hầm nhân sâm đêm lên cho bà.

Tất cả gia nô chỉ biết cúi đầu vâng dạ, không ai dám phản kháng gì, cái giếng cũ phía sau nhà, giờ đây đã được lấp đầy bởi xác người...

Hồi 3 Lễ Minh Hôn

Cánh đồng mênh mông thoang thoảng hương lúa chín, nhìn đâu đâu cũng lấy lúa đã chính vàng ươm, năm nay mùa màn bội thu tá điền nông dân ai nấy cũng vui mừng khôn siết, vì vừa có cái ăn vừa có đủ lúa thóc giao cho ông bà nhà họ Trần, nhà của lão đình cũng không ngoại lệ, ông vui mừng về nhà thông báo với vợ và con.

Ông đình

-tùng à!

Tùng ơi con đâu rồi tùng.

Tùng

-vâng con đây bố.

Ông đình

-con chạy qua nhà ông bà Trần bảo với ông bà ấy ngày mai nhà mình sẽ giao đủ lúa thóc.

Tùng

-vâng ạ, con đi ngay.

Tùng đặt khay trà xuống rồi đi sang nhà ông bà Trần..

Bà Loan

-năm nay coi bộ vô mánh ông ha.

Ông Trường

-ừm, năm nay bội thu lớn, tá điền nông dân ai cũng giao đủ lúa thóc cho nhà mình.

Bà loan

-hình như còn thiếu ai á ông.

Ông trường

-thiếu nhà lão đình.

Bà loan

-ừ đúng rồi, thời hạn 3 ngày chắc mai lão giao cho nhà mình.

Tùng

-dạ thưa ông thưa bà.

Bà loan

-ý trời ơi giật mình, con cái nhà ai đây.

Ông trường.

-ủa tùng đó hả con, qua đây có chuyện gì.

Tùng

-dạ bố con dặn con qua báo với ông bà là mai nhà con sẽ giao đủ lúa thóc cho ông bà ạ.

Ông trường

-ừ ông biết rồi, khổ thân thằng nhỏ đi nắng nôi, ngồi uống nước đi con.

Bà loan

-ừ ngồi đây uống nước cái đi con rồi về, trời đất ơi mặt mũi sáng sủa đẹp trai dữ he.

Tùng

-dạ con không dám nhận lời khen đâu ạ.

Ông trường

-thật mà con, đẹp trai gia trắng quá trời.

Bà loan

- rồi uống xong ly nước rồi về đi con, chỗ người lớn nói chuyện.

Tùng

-dạ xin phép ông xin phép bà, con về ạ.

Ông trường

- về đờn hoàng nghe con.

Bà loan

-ông có nghĩ cái mà tui đang nghĩ không.

Ông trường

-có, tui đang nghĩ cái điều mà bà nghĩ đó.

Bà loan

-ừ thì tui cũng nghĩ cái ông đang nghĩ luôn đó.

Ông trường

-thì tui cũng nghĩ mà.

Bà loan

-ông nghĩ cái gì?

Ông trường

-thì tiền nông tháng này trả công tá điền rồi gia nô âm lại quá trời đây nè.

Bốp!!

Bà loan

-ơi là trời ngu gì mà ngu dữ, ý tui là thằng con nhà lão đình kia kìa.

Ông trường

-sao, nó có vấn đề gì hả.

Bà loan

-thằng bé sẽ là người hóa giải lời nguyền cho gia tộc này.

Ông trường

-ý bà là....

Bà loan

-cho thằng bé làm lễ minh hôn với thằng Hoàng Anh con trai mình.

Ông trường

-có nhất thiết phải như vậy không..

Bà loan

-không làm vậy thì không còn cách nào cứu cả gia tộc này đâu, ông không nhớ chú đã nói gì hay sao.

Ông trường

-đương nhiên là nhớ chứ.

Bà loan

-chiều nay tui với ông qua nhà lão đình bàn bạc.

Nói là làm, ông bà Trần buổi chiều hôm đó sang nhà của lão đình để bàn về việc này, lão đình có chút e dè, nhưng vì đang thiếu 1 khoản khá lớn từ ông bà trần nên đành bấm bụng chấp nhận, ông bà Trần ra về, Tùng từ bên trong bước ra phản đối.

Tùng

-bố?

Như thế là sao, con là con trai làm sao cưới con trai được đã vật còn cưới người đã chết.

Ông đình

-không có cãi lời bố, đi vào trong đi

Tùng ngậm ngùi bước vào phòng, quay lại 2 vợ chồng nhà ông Trần vừa về đến nhà cả 2 đã hối túc gia nô chuẩn bị tất cả mọi thứ cho lễ cưới ngày mai, phải đúng giờ đúng quy cũ không được phép sai sót, bà loan bước vào gian phòng thờ đứng trước di ảnh của con trai bà ngậm ngùi chua sót không kiềm được nước mắt.

Bà loan

-con trai của mẹ, suốt 5 năm qua mẹ luôn chờ đợi đến giây phút này, chỉ ngày mai nữa thôi tất cả sẽ kết thúc, con sẽ quay về với bố và mẹ.

Rồi bà lau vội nước mắt bước ra khỏi phòng thờ, bà đi đến một gian phòng tối tăm lạnh lẽo chỉ hiu hắt ánh đèn dầu, bà quỳ trước tấm màn che rồi cất tiếng.

Bà loan

-thưa bà nội, ngày mai nhà ta sẽ đón thêm một thành viên mới.

Bà lớn

-ừm. ta không thích ồn ào, làm sao thì làm ồn ào quá thì biết hậu quả rồi chứ?

Bà loan

-d...dạ con biết rồi thưa nội..

Bà loan run rẩy bước ra khỏi gian phòng tối tăm, bà thở phào nhẹ nhõm rồi bước ra gian nhà trước tập hợp hết tất cả người trong nhà lại.

Liên(vợ của con bà hai)

-thưa má cả, có chuyện gì quan trọng sao.

Tuấn(con bà hai)

-sắp đến giờ cơm rồi má còn tụ họp mọi người làm gì vậy.

Bà hai

-tuấn!

Con nói chuyện với má cả vậy đó hả, ngồi xuống!

Em xin lỗi chị cả, do em dạy con không tốt.

Bà loan

-không sao, má tụ họp mọi người và các con ra đây để thông báo một việc, ngày mai nhà chúng ta sẽ đón thêm thành viên mới.

Bà ba

-cái gì?

Chị cả, chị suy nghĩ kĩ chưa vậy, 9 người trước đã bỏ mạng chị không nhớ sao.

Bà tư

-chị ba!

Đã bảo đừng nhắc lại rồi kia mà.

Ông trường

-im lặng hết đi!

Đây là quyết định của tôi, không ai được cãi.

Tất cả mọi người điều sợ hãi và im lặng, sáng hôm sau kiệu hoa rước dâu đã sẵn sàng đến để đón dâu, đang đi giữa đường thì trời kéo giông sấm chớp vang trời, chiếc kiệu rung lắcngã nghiêng ngửa nhưng may mắn là không bị ngã, đến trước nhà lão đình, một tên gia nô đứng hô to

-giờ lành đã điểm, kiệu hoa sẵn sàng, chờ người lên kiệu!

Tùng mặc lên người tân nương phục đầu trùm khăn đỏ từng bước nặng nề bước lên kiệu hoa, cả đoạn đường về đến Trần Gia đều suôn sẻ không có chuyện gì sảy ra, Tùng được 2 tên gia nô dìu vào đại sảnh làm lễ bái gia tiên.

-nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, đưa vào động phòng!

Hồi 4 con mèo biết nói

Tùng được gia nô đưa vào một căn phòng trang trí đầy hoa giấy cưới, anh ngồi đó một lúc rồi tự kéo khăn trùm đầu ra, anh nhìn sang bên cạnh thì thoáng giật mình, vì bên cạnh anh là con hình nhân thế mạng, đang hoang mang không hiểu chuyện gì thì một con mèo đen từ đâu xuất hiện vồ đến anh, nhanh như cắt tùng né sang 1 bên rồi tóm lấy cổ con mèo, con mèo đau đớn kêu lên.

Hắc miêu

-Aaaa!

Đại ka đại ka tha cho em, em lỡ dại.

Tùng

-một con mèo biết nói?

Mày là thứ ma quỷ gì vậy.

Hắc miêu

-nè nha, tự ái nha, người ta là mèo đàng hoàng ma quỷ gì.

Tùng

-thế sao mày biết nói.

Hắc miêu

-con nào trong nhà này chả biết nói, đại ka mới đến nên không biết đó thôi.

Tùng

-tha cho mày cũng được, nhưng khi nãy mày định làm gì tao?

Hắc miêu

-em tưởng đại ka là trộm, tự nhiên phòng của mình mà có người lạ ngồi thù lù ở đây.

Tùng

-trộm cái con khỉ, mày không thấy tao bị ép cưới cái con hình nhân này à.

Hắc miêu

-đó là cậu chủ của em đó đại ka, nhưng mà cậu ấy đã chết cách đây 5 năm rồi, do bị yểm bùa.

Tùng

-cái gì cơ?

Mày nói rõ lại xem.

Hắc miêu

-được thôi, nhưng mà đại ka bỏ em ra đi đau quá.

Tùng quăng con mèo xuống đất, con mèo hậm hực nhưng chả dám làm gì, ngồi nó ngồi xuống ngước đôi mắt sắc lạnh lên nhìn Tùng, ngầu chưa được ba giây thì đã...

Tùng

-mày lườm tao đấy à con mèo chết tiệt này.

Hắc miêu

-Aaaa!

Đại ka đau em, mắt em nó vậy chứ em nào dám lườm đại ka.

Tùng

-rồi, nói rõ cho tao nghe, người tao bị ép cưới là ai và tại sao lại chết.

Hắc miêu

-kể ra thì dài dòng, thôi em tóm tắt cho đại ka dễ hiểu, cậu chủ của em là cậu cả của nhà này, đào hoa phong nhã đẹp trai là những gì mà cậu chủ em có.

Tùng

-tao ghét nhất kiểu người như thế, kiểu gì cũng năm thê bảy thiếp.

Hắc miêu

-(cái thằng nhóc này dám nói bổn công tử như vậy) à ừ đại ka nghe em kể tiếp nè, 5 năm về trước cậu chủ em bị yểm bùa và không may qua đời, tuy nhiên cậu chủ của em vẫn chưa chết chỉ là sống như hồn ma, còn thân xác thì bị người khác chiếm giữ để luyện bùa ngải.

Tùng

-cái gì mà kinh thế, nhưng mà tao vẫn không hiểu chết nhưng chưa chết là sao.

Hắc miêu

-nói dễ hiểu thì linh hồn của cậu chủ vẫn quanh quẩn trong ngôi nhà này, nói không chừng đang ngồi kế bên đại ka đó.

Tùng

-cái con mèo chết tiệt này! mày dám hù tao hả.

Hắc miêu

-đại ka!!

đại ka đau em, em nói thật mà, cậu chủ vẫn luôn hiện hữu trong nhà đấy.

Tùng

-giờ mày nói đi, tao nên làm gì ở đây.

Hắc miêu

-đại ka cứ nghe theo lời em, đảm bảo không chết như 9 người trước đâu.

Tùng

-cái gì cơ?

Ai chết.

Hắc miêu

-à em bảo đại ka, trước đó có 9 người đã làm lễ minh hôn với cậu chủ nhưng đều đã chết hết rồi, do không biết nội quy của nhà này đấy.

Tùng

-mày lại hù tao đấy à, con mèo chó này!!

Hắc miêu

-ây!

ây!

Không có làm bậy nha, em nói thật có thể thề luôn cho đại ka tin, bây giờ đại ka nghe em, lại tủ đằng kia lấy đồ thay ra đi.

Tùng

-để làm gì?

Hắc miêu

-ơ hay thế chả lẽ đại ka định mặc tân nương phục suốt luôn hả.

Tùng

-à ừ nhỉ, tao quên mất, mà đồ trong tủ này của ai vậy.

Hắc miêu

-của cậu chủ em đó.

Tùng

-chết tiệt!

Con mèo điên này, mày dám cho ông mặc quần áo của người chết hả.

Hắc miêu

-đại ka à, em xin đại ka đó đừng có hở là túm lấy cổ em được không, đau chết đi được, em đã nói xong đâu, đấy là quần áo mới của cậu chủ chưa mặc bao giờ.

Tùng

-thế thì được.

Tùng thay vội quần áo rồi bước ra, con mèo nhìn đắm đuối lấy tùng, đúng là người đẹp vì lụa.

Tùng

-này!

Mày nhìn cái gì đấy.

Hắc miêu

-em có nhìn gì đâu, chỉ là nhớ lại cậu chủ của em thôi huhu.

Tùng

-xí! khóc lóc thấy gớm, giờ làm gì nữa.

Hắc miêu

-đi ngủ chứ làm gì đại ka.

Tùng

-giờ này mà đi ngủ, mày điên hả.

Hắc miêu

-giờ này cả ai cũng ngủ trưa hết rồi, ngủ đi chiều đến giờ cơm có gia nhân đến gọi đại ka.

Tùng không hiểu gì nhưng cũng lên giường nằm ngủ thiếp đi vì mệt, con mèo hé mắt ra kiểm tra xem Tùng đã ngủ chưa, nó nhẹ nhà leo lên người của Tùng rồi chui vào trong áo mân mê ngực của Tùng, Tùng cảm thấy khó chịu anh mở mắt ra thấy con mèo đã chui vào trong áo của mình, biến thái hơn nó đang sờ ngực anh, Tùng nắm lấy cổ con mèo kéo ra quát.

Tùng

-cái con mèo biến thái này, mày đang làm cái gì vậy hả!?

Hắc miêu

-đại ka!

Tha cho em!

Ngực của đại ka mềm quá em không cưỡng lại được.

Tùng

-mày có tin tao ném mày ra ngoài không hả?

Hắc miêu

-đại ka!

Em chừa rồi tha cho em đừng ném em ra ngoài.

Tùng định quăng con mèo đi thì bỗng có tiếng gọi.

-cậu Tùng, bà kêu cậu ra dùng cơm.

Tùng

-tôi biết rồi, tôi sẽ ra ngay.

Tùng mở cửa bước ra khỏi phòng, con mèo nhảy thoắt lên người của cậu, Tùng đành phải ôm nó theo vì cậu không biết gì về ngôi gia này, giữ nó bên cạnh chắc sẽ ổn hơn, ngồi vào bàn ăn gương mặt ai nấy cũng toát lên vẻ nghiêm nghị, bỗng bà ba cất lời.

Bà ba

-ái chà, con mèo này hôm nay lại quấn người lạ dữ vậy đa, bình thường nó có cho ai đến gần đâu.

Tùng

-dạ, con cũng không biết, từ đến đây nó đã quấn lấy con như vậy rồi.

Bà hai

-thôi kệ đi em, ăn cơm đi.

Tuấn

-mà nên gọi là gì nhỉ, anh cả hay là anh dâu, anh rể chăng?

Haha.

Bà cả

-cẩn thận mồm miệng của con đó tuấn, gọi là anh cả, ai dám động đến 1 sợi tóc của nhật Tùng má sẽ không bỏ qua, rõ chưa!!

Tất cả mọi người im lặng không ai dám hó hé nửa lời, bà cả gắp thức ăn vào bát của Tùng, bà mỉm cười khẽ nói.

Bà lớn

-ăn đi con, ăn nhiều vào, cứ mặc kệ họ, ăn xong đi qua đây với má một chút.

Tùng

-dạ, thưa má.

Sau khi dùng bữa xong, bà loan dắt tay tùng đến gian phòng thờ, Tùng lạnh hết cả sống lưng khi vừa bước vào bên trong.

Bà loan

-ngồi xuống đi con.

Tùng

-má đưa con đến đây để thắp hương cho ông bà sao ạ.

Bà loan

-cũng gần đúng đó con, con nhìn bên kia đi, đó là hôn phu của con là cậu cả của gia đình này, con thắp cho nó một nén hương đi.

Tùng đứng dậy lấy hương thắp lên rồi cắm vào, cậu chợt sững người lại khi nhìn vào di ảnh của hoàng anh, bất giác trong suy nghĩ của cậu hiện lên ba chữ, đẹp trai quá.

Hắc miêu

-nhìn di ảnh người đã khuất khen, là người đó sẽ theo ám đại ka đó.

Tùng

-ơ?

Sao mày nói chuyện được với tao qua suy nghĩ.

Hắc miêu

-chuyện thường thôi đại ka.

Bà loan

-thắp xong rồi má đưa con về phòng, trời sắp tối rồi, không được bước ra khỏi phòng có hiểu chưa.

Tùng

-dạ con hiểu rồi má.

Về đến phòng Tùng thắc mắc hỏi con mèo.

Tùng

-này con mèo chó, má bảo không được bước ra khỏi phòng khi trời tối là như nào.

Hắc miêu

-em tự ái nha đại ka, người ta có tên đàng hoàng.

Tùng

-mày mà cũng có tên á.

Hắc miêu

-sao lại không, em tên là hắc miêu, cái khi nãy đại ka hỏi, đó là do ban đêm bên ngoài nhiều âm khí, bước ra ngoài là coi như bỏ mạng, chấp nhận sự thật đi, giờ đi ngủ thôi đại ka.

Vì chuyện lúc chiều nên hắc miêu không được nằm trên giường cùng Tùng nữa, nó nằm co ro bên dưới sàn nhà, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, làm nó lộ nguyên hình, từ một con mèo biến thành cậu cả nhà họ Trần, anh nhìn qua Tùng đang ngủ say sưa rồi mỉm cười, anh tiến đến bên giường rồi tháo hết cúc áo để lộ ra cặp ngực mềm mại không thể cưỡng lại, anh lấy tay mân mê nó và rồi...

Bốp!!

Tiếng tát mạnh vào đầu, cú tát quá mạnh nó khiến anh văng xuống sàn nhà, Tùng sợ hãi gọi lớn.

Tùng

-hắc miêu! hắc miêu! mày đâu rồi

Hắc miêu

-suỵt!!

Đại ka điên hả la om xòm giờ này vậy.

Tùng túm lấy cổ con mèo kéo lên.

Tùng

-mày làm gì mà để trộm nó vào xàm sở tao đây này, tao phải quăng mày ra ngoài mới được.

Hắc miêu

-em xin đại ka!

Em đói quá đi tìm chuột ăn để lót bụng, là mèo nhưng em cũng biết đói mà.

Tùng

-đừng có nói láo.

Hắc miêu

-em nói thật mà!

Thả em ra đi đại ka đau chết em rồi.

Tùng buông con mèo ra rồi hậm hực ngủ tiếp không thèm quan tâm đến nữa, con mèo thì khóc thút thít, vừa bị tát vào đầu vừa bị tóm cổ, làm mèo khổ quá mà

Hết chapter 1
 
Lời Nguyền Nhà Họ Trần
Lễ Tế Quỷ


chapter 2

Hồi 1 ác mộng

Sáng hôm sau.

Bà cả tức tốc chạy đến phòng của tùng, bà gọi khẽ.

Bà loan

-tùng ơi, con dậy chưa.

Tùng đang đánh nhau với con mèo trong phòng, nghe tiếng bà lớn gọi anh nói với ra.

Tùng

-vâng thưa má, con dậy rồi ạ.

Tùng quăng con mèo xuống đất anh bước xuống mở cửa phòng ra.

Tùng

-má vào đi ạ.

Bà loan

-má vào nói chuyện với con một lát.

Tùng rót trà cho bà loan rồi anh cũng ngồi xuống chờ bà nói gì đó với mình, con mèo nhảy tọt lên người của Tùng anh định tóm lấy cổ nó quăng xuống thì bà loan cất giọng.

Bà loan

-bé con, lại đây với bà.

Con mèo nhảy sang người của bà loan nó co ro lại nằm gọn trên đùi của bà, bà loan xoa đầu nó rồi bảo.

Bà loan

-hiếm khi thấy con mèo này nó quấn quýt lấy ai ngoài má, chắc nó mến con đó.

Tùng

-con cũng không biết sao mà nó bám lấy con nữa, nó cào con đau muốn chết.

Bà loan

-vậy hả con, rồi con có sao không để má xem.

Tùng

-con không sao má ạ, chỉ là là vết xước ngoài da thôi.

Bà loan

-hư quá này!

Đây là cậu chủ mới về nhà mình, con không được cào cậu nghe chưa.

Tùng

-mà má kiếm con định nói chuyện gì vậy ạ.

Bà loan

-à, má quên mất, từ hôm nay đến 4 hôm nữa cha má có công việc trên huyện con ở nhà nghe má dặn đây, đến giờ cơm con cứ ra dùng bữa như thường từ 6 giờ con phải ở yên trong phòng đến sáng, dù có chuyện gì cũng không được bước ra khỏi phòng có nhớ chưa!

Tùng

-d...dạ con biết rồi thưa má.

Bà loan mỉm cười đứng dậy rồi rời khỏi phòng của Tùng, sau khi bà loan đi Tùng thắc mắc hỏi con mèo.

Tùng

-hôm nay trông má có vẻ lạ quá, bộ có chuyện gì sao hắc miêu.

Hắc miêu

-đại ka hỏi lạ, em làm sao biết được.

Tùng

-mà tại sao không được bước ra khỏi phòng sau 6 giờ, mày có biết không.

Hắc miêu

-cái này thì đương nhiên là em biết, âm khí quanh ngôi gia này rất nhiều chỉ cần bước ra khỏi phòng là bị kéo hồn đấy.

Tùng

-mày hù tao nữa đấy à.

Hắc miêu

-muốn biết đùa hay là không thì đại ka cứ thử xem, nói trước em không biết cách kéo hồn đại ka về đâu đó.

Tùng

-nay mày gan quá ha, dám lên giọng với tao nữa.

Hắc miêu

-đại ka!

Em nào dám đâu thả em xuống đi mà.

Tùng

-xí!

Chả hiểu sao tao gặp phải mày nữa, để tao quăng mày ra khỏi phòng.

Hắc miêu

-đại ka!!

Em xin đại ka mà!

Em còn giá trị lợi dụng mà đại ka.

Tùng

-hết giá trị lợi dụng rồi con.

Hắc miêu

-đại ka!

Em mến đại ka lắm đừng quăng em ra khỏi phòng mà.

Tùng cười khoái chí trong khi con mèo thì khóc lóc van xin, chợt có tiếng gọi.

Đào

-cậu tùng ơi!

Cậu có ở trong phòng không.

Tùng

-ai vậy.

Đào

-dạ thưa em là Đào theo lời bà cả em đến đây hầu cậu.

Tùng bước ra mở cửa, là một cô bé tầm 17 với gương mặt tròn xoe, tùng hỏi.

Tùng

-sao nhìn cô lạ quá từ hôm tôi đến đây tôi chưa thấy cô lần nào.

Đào

-thưa vâng, em là hầu riêng của bà cả ạ, nên cậu không thấy em là phải.

À em đến để dặn cậu sau 6 giờ đừng bước ra khỏi phòng cần gì cứ gọi em.

Tùng

-cô dặn tôi không được ra khỏi phòng sau 6 giờ, mà sao cô có thể đi lại được bình thường vậy

Đào

-em nghĩ cậu nên biết việc này, vì bây giờ cậu là 1 thành viên của gia đình rồi, sau 6 giờ là giờ cấm kỵ với gia tộc họ trần này, nhưng chỉ với con cháu và những người mang dòng máu và họ trần thôi, riêng gia nô chúng em thì là ngoại tộc nên có thể đi lại sau 6 giờ bình thường.

Tùng sợ hãi ôm con mèo ngồi 1 trên ghế sau khi nghe cô hầu tên Đào nói từ nãy đến giờ.

Đào

-thôi em về nhà sau làm việc, một lát nữa đến giờ cơm em sẽ gọi cậu.

Tùng gật đầu lia lịa rồi đào đóng cửa lại đi về nhà sau, Tùng lúc này đã sợ hãi muốn khóc rồi, con mèo thấy thế liền chọc.

Hắc miêu

-ơ!!

Đại ka có con má nằm dưới gầm giường kìa.

Tiếng la thất thanh của tùng vang vọng cả một ngôi gia, con mèo bị tùng ném ra khỏi phòng và chốt chặt cửa lại.

3 giờ chiều mọi thứ xung quanh ngôi nhà đều im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ tùng vẫn đang nằm trên giường ngủ còn con mèo thì nằm co ro dưới đất.

Tiếng gõ cửa!

Đào

-cậu tùng!

Cậu tùng ơi, đến giờ cơm rồi ra dùng cơm đi cậu.

Tùng giật mình ngồi dậy trả lời vội.

Tùng

-tôi biết rồi, tôi sẽ ra ngay

Tùng sửa lại quần áo rồi bước ra khỏi phòng.

Tại gian phòng của bà ba.

Bà ba

-sao tới giờ này thằng oắt đó vẫn còn sống vậy.

Thầy trừ tà

-thưa bà ba, tôi nghĩ cũng đã đến lúc lập đàn tế quỷ hàng năm rồi.

Bà ba

-ông nói ta mới nhớ, nhưng mà làm cách nào.

Tên thầy pháp đưa cho bà ba một gói thuốc lạ rồi bảo bà bỏ vào thức ăn của tùng, đó là độc yêu trùng chỉ cần bị dính phải sẽ nôn mửa ra máu suốt 3 canh giờ rồi chết trong đau đớn, bà ba tuy có chút e dè nhưng cũng nhận lấy gói thuốc, bà nhẹ nhàng lẻn vào nhà bếp bỏ thuốc vào thố canh hầm mà đào chuẩn bị cho tùng, tại gian nhà trước tất cả mọi người đều vay quanh bên bàn ăn để dùng bữa, bà ba cất tiếng.

Bà ba

-lắm rài về đây con có quen nhà quen cửa chưa tùng.

Tùng

-dạ thưa má, con cũng còn hơi lạ lẫm.

Bà ba

-từ từ rồi cũng quen thôi con, nè canh gà hầm má đặc biệt kêu con đào hầm cho con đó, ăn đi con.

Tùng

-dạ con cảm ơn má.

Tùng nhận lấy thố canh nhưng lại không hề biết trong đó có độc, sau khi dùng bữa tùng về lại phòng, anh vừa mở cửa phòng bước vào thì choáng váng ngã lăn ra đất, hắc miêu thấy thế nó liền chạy đến.

Hắc miêu

-đại ka!

đại ka! sao vậy!

đừng làm em sợ nha.

Tùng bắt đầu nôn ra máu không ngừng, sắc mặt vô cùng xanh xao, đào đang bưng trà đến phòng cho tùng cô hốt hoảng khi thấy tùng nằm đó nôn ra máu.

Đào

-cậu tùng!

Cậu sao vậy!

Đừng làm em sợ mà.

Tùng ngất lịm đi, hắc miêu lúc này trong lòng nóng như lửa đốt, bây giờ không gọi thầy lang đến thì tùng sẽ chết sau 3 canh giờ nữa, vừa lo lắng vừa sợ hãi rồi nó nhắm mắt lại từ một con mèo biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, chàng trai cất giọng

Hoàng Anh

-Đào!

Em nghe cậu nói không.

Đào

-là..

Giọng của cậu Hoàng Anh..

Nhưng cậu ấy đã mất lâu lắm rồi mà.

Hoàng Anh

-đừng sợ!

Đây là thần giao cách cảm, em mau đi gọi thầy lang đến, nếu không tùng sẽ chết sau 3 canh nữa, nhanh lên.

Đào không biết gì cũng vâng dạ chạy đi gọi thầy lang, một lúc sau thầy lang đã đến, xem sét qua tình trạng thì tùng bị trúng kịch độc của yêu trùng, loại độc này không khó giải nhưng nếu không giải thì mạch máu sẽ ngừng chảy và chết sau 3 canh giờ.

Đào nghe xong thì không khỏi bàng hoàng cô quỳ xuống xầu xin thầy lang cứu tùng, ông ấy gật đầu rồi bảo đào đi lấy một thau nước ấm đến đây, đào nhanh nhẹn chạy đi lấy rồi đem vào phòng tùng lúc này đã vả hết mồ hôi môi miệng nhợt nhạt, thầy lang ngâm chiếc kim vào nước ấm rồi châm nhẹ vào thái dương của tùng, sắc thái của tùng dần bình thường trở lại không còn nhợt nhạt như khi nãy, ông đỡ tùng dậy cho cậu uống bát thuốc rồi đặt cậu nằm xuống, bảo với đào cứ 1 canh giờ cho tùng uống 1 bát, đào vâng dạ rồi tiễn thầy lang ra về, Hoàng Anh lúc này gương mặt lo lắng nhìn tùng, anh vuốt nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của cậu chua xót không nói nên lời.

Hoàng Anh

-anh xin lỗi, anh không thể bảo vệ được cho em.

Hồi 2

Lễ tế quỷ

Sáng hôm sau tùng thức dậy với cơ thể mệt mỏi, nhìn xuống bụng thấy con mèo đang nằm gọn ở đó, cậu cười rồi xoa đầu nó, cậu bế nó nhẹ nhàng đặt xuống giường rồi bước xuống mở cửa ra cho nắng hắt vào phòng, vừa mở cửa ra thì đã...

Bà ba

-bây đâu!

Bắt giữ cậu tùng lôi ra sân trước.

Tùng

-má ba!? chuyện gì vậy má ba.

Tùng ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bị gia nô lôi ra sân trước, đến nơi tùng ngạc nhiên khi thấy một trận pháp kì lạ và một bàn cúng rất lớn, chưa kịp biết chuyện gì thì từ đằng sau có một lực đánh mạnh vào đầu của tùng khiến cậu choáng váng mà ngất đi, 2 tên gia nô nhanh nhẹn thay tân nương phục cho tùng rồi đặt cậu nằm xuống một tấm ván trói chặt 2 tay 2 chân lại, rồi đặt trước bàn lễ tế, những gia nô phạm lỗi trong ngôi gia cũng được đem đến buổi lễ tế này, tên thầy pháp bắt đầu hô hào thần chú trời dần kéo mây đen sấm chớp vang trời, tất cả bị lôi ra cắt lưỡi nhét tóc vá miệng tay chân bị bẻ hết khớp khập khiễng như con rối tiếng la hét ai oán như là chốn địa ngục, đột nhiên bên dưới cái giếng hoang có một bàn tay xương xẩu thò lên sau đó là một gương mặt bị phân hủy dòi bọ lút nhút, nó bò lên theo hồi chuông của tên pháp sư.

Thầy trừ tà

-đúng hạn 1 năm ta hiến tế cho ngươi 5 mạng và một tân nương, đến đây nhận lấy vật tế đi nào.

Nhanh như cắt nữ quỷ lao đến xé xác tên gia nô xấu số đầu tiên ăn ngấu nghiến trước sự chứng kiến của những tên gia nô còn lại, máu nhuộm đỏ hết cả sân vườn, về tùng cậu mê man rơi vào trong cõi mộng, cậu mơ thấy mình đang ở thời xa xưa trước mặt cậu là một ngôi nhà tranh rách nát, đến đây chúng ta sẽ nhìn theo góc nhìn của thị liên.

Thị liên là một cô gái vừa vào tuổi trăng tròn xinh đẹp sắc nước hương trời trong vùng một hôm nọ bà cả nhà họ trần vô tình đi ngang đã vô cùng thương sót cho hoàn cảnh của thị liên bà ngõ lời.

Bà cả

-về trần gia làm hầu cận cho bà, con sẽ được ăn sung mặc sướng, nghĩa phụ nghĩa mẫu của con cũng được no ấm.

Thị liên nghe xong vui mừng khôn siết quỳ xuống khấu đầu cảm tạ bà lớn, cứ tưởng cuộc sống của cô đã được sung sướng nhưng lại là ác mộng khốc liệt, vài tháng đầu tiên cô làm việc rất tốt được bà lớn hết mực ưu ái một hôm nọ khi đang dâng trà lên cô vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bà lớn với các bà trong nhà.

Bà lớn

-ngày mai là ngày lành tháng tốt, thiết nghĩ nên lập thê tiếp cho ông.

Bà ba

-chị cả, chị nói gì vậy, ông đã chết lâu rồi sao mà lập thê lập thiếp.

Bà hai

-em ba quên mất trần gia có hủ tục minh hôn hay sao.

Bà tư

-hủ tục đó đến bây giờ vẫn còn được sử dụng sao.

Bà cả

-đương nhiên, ngày mai ta sẽ bắt đầu với hủ tục đó, mía!

Mày đi kêu gia nô trong nhà chuẩn bị tươm tất cho lễ minh hôn ngày mai.

Mía

-dạ thưa bà.

Thị liên không hiểu chuyện gì vẫn bưng trà lên cho bà cả rồi lui về nhà sau, sáng hôm sau thị liên thức dậy cô bàng hoàng khi nhận ra mình đang bị trói, trên người thì đang mặc tân nương phục đầu trùm khăn đỏ, miệng cô đã bị bịt chặt bởi vải đỏ không thể lâ hét cầu cứu, rồi cô được gia nô dìu ra sảnh chính để làm lễ, thị liên được cởi trói đứng bên cạnh con hình nhân thế mạng để làm lễ bái gia tiên, sau khi bái lạy gia tiên cô được đưa vào phòng kín bị một tên gia nô cưỡng bức, cô gái xấu số chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng, mặt trời đã đứng bóng lễ minh hôn thật sự bắt đầu thị liên bị lôi ra giữa sân trói chặt vào một tấm gỗ lớn 2 tên gia nô cầm dao phây từ từ tiến đến gần thị liên kẻ thì móc mắt kẻ thì cắt lưỡi nhét đầy tóc vào, 2 tên tiếp theo nắm lấy tứ chi của thị liên bẻ hết các khớp, thị liên đau đớn co giật lên từng cơn nhưng không thể la hét, rồi 4 tên gia nô dùng chỉ đỏ cột vào tay chân của thị liên, ném cô vào quan tài đã để sẵn ở đó, trước khi hạ huyệt 1 tên gia nô cầm cọc 3 tất đóng thẳng vào trán của thị liên, cô chết ngay sau đó, nắm quan tài được đóng lại chôn sâu 10 tất đất, tùng chứng kiến hết tất cả cậu há hốc không thể thốt nên lời, thứ hủ tục quái quỷ gì vậy, chợt có tiếng gọi làm tùng giật mình.

Hoàng Anh

-tùng!

Tỉnh dậy đi em, thoát ra khỏi mộng mị!

Tùng choàng tỉnh sau tiếng gọi của ai đó, anh mở mắt ra thấy trước mặt là một gương mặt đầy dòi bọ lút nhút trong rất kinh hãi, nó định nhe răng đớp lấy miếng mồi ngon trước mặt thì một lực tác động mạnh khiến nó văng xa 10 mét, tên thầy pháp giật mình hắn quay sang nhìn thì thấy Hoàng Anh đứng phía sau lưng của tùng với gương mặt sắc lạnh nhìn về phía hắn.

Thầy trừ tà

-ng..ngươi là ai!?

Hoàng Anh

- bổn thiếu gia mới là người hỏi ngươi là ai mới phải đó, gan của ngươi cũng lớn lắmkhi dám động đến người của bổn thiếu gia.

Thầy trừ tà

- hóa ra là ranh con nhà ngươi, chỉ là một linh hồn mà dám đòi đấu với ta sao, haha nực cười.

Nói rồi hắn đốt ba lá bùa ném về phía hoàng anh, do chủ quan nên anh hứng trọn 3 đòn chí mạng từ gã, tùng nhìn về phía của hoàng anh, cậu lo lắng cho anh nhưng chẳng thể làm gì vì tùng vẫn đang bị trói và bị bịt miệng, cậu chỉ biết nhắm chặt mắt lại cầu xin ông trời.

Thầy trừ tà

-hahaha chịu chết đi ngươi thua rồi.

Quang

-thua kiểu gì trong khi ta đang ở đây.

Tên thầy pháp giật mình hắn quay lại thì nhìn thấy một thiếu niên tầm 30 tuổi gương mặt toát lên vẻ uy nghiêm tay dắt theo một tên nhóc tầm 18 tuổi trong có vẻ khờ khạo, hắn triệu hồi âm binh của mình tấn công về phía chàng thiếu niên ấy, bỗng có một linh hồn xuất hiện trước mặt chàng trai ấy đánh tiêu táng đi âm binh của hã, linh hồn đó cũng toát lên vẻ uy nghiêm đến đáng sợ.

Quang

- âm binh à, hóa ra ngươi là tà đạo.

Thầy trừ tà

-thì sao!?

Ngươi là ai tại sao đến đây phá ta.

Quang

-pháp sư Nhật Quang.

Thầy trừ tà

-là ai ta không cần biết, chuẩn bị chịu chết đi, tu lệnh chi lâm bách diện tử đạo triệu hồi âm binh.

Một âm binh với làn khói tím đầy ám khí xuất hiện.

Nam

-anh không cần động tay đến, mình em là đủ hạ hắn rồi, anh đi sang kia cởi trói cho bọn trẻ đi.

dứt lời linh hồn khi tách đôi ra làm 2 1 linh hồn nhập vào cậu nhóc 18 tuổi một linh hồn xông đến đánh thẳng vào tên âm binh, áp lực quá lớn khiến cho tên âm binh không thể nào chống lại được, còn về cậu nhóc kia thì lao đến đánh tới tấp vào tên pháp sư tà đạo, cũng như tên âm binh hắn không kịp trở tay nên bị đánh cho hộc cả máu.

Quang đi đến cởi trói cho tùng, anh khẽ hỏi.

Quang

-con có làm sao không, vẫn ổn chứ.

Nam ngạc nhiên, nhìn trông chỉ lớn hơn cậu tầm 10 tuổi sao lại xưng con,quang nhìn thấy tùng có vẻ ngạc nhiên anh cũng ngầm hiểu ra vấn đề, anh cười rồi bảo.

Quang

-nhìn trông vậy thôi chứ ta đã 60 tuổi rồi đấy, nào đứng dậy.

Hoàng Anh

-ông..chú!

Quang

-quây!

Thằng cháu của tôi haha, ý là làm gì mày bầm dập dữ vậy con.

Hoàng Anh

-ông chú còn nói nữa, tại thằng già kia kìa, nó đánh con ra như thế này này.

Quang

-mày cùi bắp quá con ơi, tao dạy cho mày đủ 46 phép xong giờ nằm một đống ở đây vậy đó hả.

Hoàng Anh

-con cũng cố gắng hết sức rồi, con chỉ là 1 linh hồn thôi, làm gì bảo vệ được ai.

Quang cười rồi lắc đầu, xoa nhẹ vào đầu thằng cháu an ủi nó, tùng lúc này mới lên tiếng.

Tùng

-vậy anh là..

Hoàng Anh

-anh là hôn phu của em đây mà, xin lỗi vì đã không xuất hiện sớm hơn để bảo vệ e..

Hoàng Anh chưa kịp dứt lời tùng lao đến ôm chầm lấy anh, cậu khóc như một đứa con nít.

Điều khiến cho hoàng anh và quang ngỡ ngàng hơn là tùng có thể chạm vào hoàng anh, bỗng tùng ho lên vài cái miệng rỉ cả máu ngất đi.

Hoàng Anh

-tùng!!

Em sao vậy tùng!

Đừng làm anh sợ mà, ông chú!!

Tùng làm sao vậy.

Quang

-nguy rồi!

Tùng nó bị dính phải độc trùng quỷ.

Hoàng Anh

-cái gì!

Đã giải độc rồi mà sao lại..

Quang

-con giải cho nó khi nào.

Hoàng Anh

-xuyên suốt đêm qua mỗi một canh giờ là một bát thuốc giải, thế lý nào em ấy lại dính phải thứ độc ấy nữa.

Quang

-Nam!

Dừng lại đi em, tùng nó dính phải trùng độc rồi.

Nam dừng lại quay sang nhìn quang, anh cau mài.

Nam

-đợi em một lát, mau cút khỏi đây trước khi tao đấm cho mày chết, rõ chưa!

Tên thầy pháp bị Nam đánh cho tơi tả nằm vật ra đất, về tên âm binh cũng chẳng kém cạnh gì bị đánh sắp hồn siêu phách tán.

Tên thầy pháp sợ hãi, hắn không hiểu chỉ là một linh hồn mà lại đó đạo hạnh cao đến như vậy.

Hồi 3

Quá khứ tồi tệ

Nam

-có biết lí do vì sao thằng bé bị dính phải quỷ độc trùng không.

Hoàng Anh

-con nghĩ có lẽ là do con quỷ nữ bên dưới đáy giếng.

Nam

-cái gì!

Còn quỷ nữa á, sao lại không nói ta xử nó một lần luôn.

Nam vừa quay lưng đi định tìm con quỷ thì quang dùng phép kéo anh lại.

Quang

-làm ơn đừng có gây thêm nghiệp nữa, anh với em đang trên đường trả nghiệp mà em cứ tạo nghiệp miết thôi.

Nam hậm hực không biết làm gì, giận dỗi đu lên vai của quang làm gương mặt nũng nịu.

Nam

-cậu lớn tiếng với em, cậu hết thương em rồi.

Quang

-lại nữa rồi. giờ có cách nào để giải độc không.

Nam

-em nhớ là đã tìm cho cậu nhiều loại thuốc quý rồi kia mà, giờ cậu chỉ cần bào chế ra thuốc giải là xong thôi.

Quang

-à ừ nhỉ anh quên bén mất, mau đi lấy một thau nước ấm đến đây.

Hoàng Anh/Nam

-chú/cậu gọi ai vậy!?

Quang

-lại quên mất, linh hồn sao mà đi lấy, để tôi tự lấy.

Tùng chìm vào cơn hôn mê sâu, anh lại rơi vào ảo mộng trước mắt anh lại trần gia, nhưng lần này là một bối cảnh khác, trước mắt anh là 2 cậu thiếu niên tầm 20 tuổi người kia chắc có lẽ là cậu ấm còn người này chắc là hầu cân cả 2 vui đùa cùng nhau trên đồng cỏ xanh bát ngát khung cảnh tuyệt đẹp cứ ngỡ như trong tranh.

Nam

-cậu ba, cậu có thương em không.

Quang

-có!!

Cậu thương em nhất, cậu hứa sau khi cậu học xong cậu sẽ cưới em.

Nam

-hihi, cậu hứa đó nha, em chờ cậu.

Quang

-ngốc quá đương nhiên là cậu hứa rồi, chờ cậu nhé.

Nói xong anh thơm lên trán của người thương một cái, cả 2 ngồi tựa đầu vào nhau ngắm nhìn hoàng hôn buôn xuống nơi đồng lúa, ngày ngày cứ thế trôi qua cứ ngỡ hạnh phúc được lâu nhưng...

Bà cả

-không được!

2 đứa con trai làm sao mà tiến đến với nhau, loạn rồi cái nhà này loạn rồi.

Quang

-thưa má cả, con thật sự thương thằng Nam nếu má không chấp thuận, con sẽ rời khỏi nhà cùng với nó.

Bà cả

-điên rồi điên rồi!! không là không, bây đâu bắt nhốt cậu ba và thằng trôi sông lạc chợ này vào kho củi, ngày mai đem ra xử.

Quang

-má cả!!

Con xin má!

Làm gì con cũng được, con xin má tha cho thằng nam.

Bà cả

-tha cho nó hả, à hóa ra chính mày là người dụ dỗ cậu ba, được lắm ngày mai có trò vui rồi đây, nhốt nó vào kho củi chung với cậu ba, ngày mai lôi cả 2 ra sân để bà xử.

Quang và Nam bị quăng vào kho củi, xung quanh tối tăm không có một ánh đèn, Nam nắm chặt lấy tay Quang cậu bắt đầu khóc.

Nam

-cậu..ba là tại em đúng không cậu ba.

Quang

-không có đâu, ngoan không khóc, má cả giận nên mới vậy thôi, ngày mai mọi thứ sẽ ổn, đừng khóc nữa có anh ở đây.

Sáng hôm sau

Cả 2 bị gia nô kéo ra sân trước, giữa sân là một bàn lễ với người đàn ông ăn mặc dị hợm, đang không hiểu chuyện gì quang bị một tên gia nô ép uống thứ nước gì đó, vừa uống vào quang ôm cổ đau đớn nằm vật ra đất quằn quại, Nam bất lực không biết làm gì.

Nam

-cậu ba!!

Cậu sao vậy cậu ba!

Bà ơi con xin bà đều là lỗi của con đừng làm hại cậu ba bà ơi.

Bà cả

-bây đâu vả miệng nó cho bà, thứ đũa mốc mơ tưởng chồi mâm son.

Tà đạo

-thưa bà, ta bắt đầu được chưa.

Bà cả

-được rồi đó, trăm sự nhờ ông.

Tà đạo

-bích chú liệt niên, tam phù khổng diện ngạ quỷ âm minh.

Bất thình lình một linh hồn đỏ rực như máu xuất hiện phía sau tên pháp sư tà đạo, rồi nó bay đến chỗ của quang đang quằn quại dưới đất chui thẳng vào miệng của quang, anh co giật lên từng hồi rồi bất chợt đứng dậy với đôi mắt đỏ ngầu từ từ tiến đến chỗ của Nam, Nam sợ hãi lùi người lại miệng lấp bấp

Nam

-c..cậu ba!

Cậu sao vậy đừng làm em sợ.

Bỗng Quang lao đên đè nghiến Nam xuống đôi mắt đỏ thẳm với hàm răng sắc nhọn như ngoáy sâu vào tâm lý của Nam, rồi Quang giơ bàn tay có móng vuốt sắc nhọn lên chọc thẳng vào giữa lòng ngực của Nam, Nam tuy đau nhưng vẫn thốt lên được vài câu.

Nam

-c..cậu ba...

Cậu không thương..em sao...

Cánh tay của Quang dần đâm sâu vào trong, Nam nước mắt lưng tròng nhìn về phía người mà cậu dốc hết tâm tư tình cảm đang moi lấy tim của mình, Nam giật người lên rồi lịm đi, Quang vừa moi ra được quả tim anh cười lên một nụ cười quái dị rồi từ từ ngấu nghiến quả tim ấy một cách ngon lành, anh dần lấy lại ý thức, nhìn xung quanh mọi người đang nhìn anh với một cặp mắt sợ hãi anh nhìn xuống thấy mình đang cầm quả tim còn rướm máu, kế đó là người anh thương đang nằm bất động, anh nhận ra chính mình là kẻ đã moi tim của Nam anh gào khóc trong vô vọng, anh ôm lấy thi thể đã lạnh băng mà gào lên trong đau đớn, rồi anh cũng bị đuổi ra khỏi trần gia lang thang như một kẻ ăn xin, tùng chứng kiến hết tất cả mọi chuyện trong sự chua xót mà chẳng thể làm được gì, rồi lại một lần nữa anh bị kéo khỏi ảo mộng.

Hồi 4

Gia tộc mạnh nhất.

Năm xxx gia tộc được cho là danh giá và cao quý nhất chính là nhà họ Dương, gia tộc với năng lực kì lạ có thể tách hồn phách ra song song với bản thể để trừ ma diệt đạo, lúc bấy giờ Dương Lưu Đinh người đứng đầu trong thập thất pháp sư mạnh nhất ở bàng lương người có thể tách hồn song song với bản thể đầu tiên, ở đâu có tà đạo ở đó có sự xuất hiện của ông cả đời ông chỉ chú tâm vào việc trừ gian diệt ác không màng đến sức khỏe của mình rồi ông cũng qua đời ở tuổi 80, đến hiện tại là đời thứ 5 của nhà họ Dương hậu duệ cuối cùng hiện tại đang ở đâu.

Tùng dần mở mắt ra thì thấy có 3 cặp mắt đang nhìn mình, anh giật mình ngồi bật dậy nhìn xung quanh xem mình đang ở đâu.

Nam

-rồi đó, phản xạ tốt vậy chắc là khỏe rồi.

Hoàng Anh

-tùng!

Em thấy trong người thế nào.

Quang

-mày từ từ con, nó mới tỉnh dậy mày hỏi nó tới tấp nó xỉu nữa bây giờ, trà đứa nào pha đắng ngét vậy.

Nam

-có cho uống là may rồi cậu đòi hỏi quá, ơ mà bé bảo đâu.

Quang

-kìa!

Ngồi nhai mấy cái bánh bao đằng kia kìa.

Nam

-chậc!

Thật tình thằng nhỏ ăn uống dính tùm lum cũng không ngó ngàng gì đến hết.

Bảo

-hì, Nam ăn hông.

Nam

-thôi con ăn đi, ta là ma ăn sao mà được.

Bảo

-hihi là ma là ma hihi.

Nam

-làm ơn để ý đến thằng bé một chút dùm em đi cậu ba, cứ để em phải nhắc hoài vậy.

Quang

-rồi rồi, để anh chú ý hơn.

Mà tùng này, có điều này ta muốn nói cho con biết.

Tùng

-con á?

Quang

-ừm, con có biết bản thân mình là hậu duệ của nhà họ Dương không.

Hoàng Anh

-cái gì!?

Tùng là hậu duệ của gia tộc danh giá đó thật hả ông chú.

Quang

-ủa chứ tao lừa 2 đứa bây chi, Tùng nó sẽ là người kết thúc lời nguyền của gia tộc này.

Hết chương 2
 
Lời Nguyền Nhà Họ Trần
Lời Nguyền Và Ác Mộng


Chapter 3

Lời nguyền và ác mộng

Hồi 1

Quá khứ của người chú.

Tùng

-chú nói gì cháu chưa hiểu lắm ạ.

Nam

-thôi để ta nói, là như vầy cậu vốn là hậu duệ của nhà họ Dương trong sử sách có ghi chép lại là 1 gia tộc có hạnh đạo cao và mạnh nhất trong 9 họ, cậu sở hữu 1 sức mạnh phi thường đủ để hóa giải lời nguyền cho gia tộc họ trần này, đã hiểu chưa.

Tùng

-thưa vâng, con hiểu rồi ạ, nhưng con có một thắc mắc, con chỉ là 1 người bình thường có pháp lực gì đâu ạ.

Nam

-từ từ rồi nó sẽ phát huy, mà nãy giờ thấy lạ, gia nhân trong nhà này đâu hết cả rồi.

Quang

-giờ này ai dám ra ngoài, quỷ kéo hồn đi mất đó.

Nam

-em quên bén mất, giờ này cũng quá trễ rồi ai cũng đói meo thôi để em nhập xác của bé bảo đi nấu gì đó cho mọi người ăn.

Quang

-nhớ cẩn thận đó, quỷ ở cái nhà này ghê lắm.

Nam

-cậu quên là em còn đáng sợ hơn cả quỷ hay sao.

Quang sợ đến tái mặt khi nghe xong câu nói của Nam, Tùng bấy giờ mới tò mò hỏi Quang.

Tùng

-chú cho cháu hỏi, chú ấy là ai thế ạ.

Quang

-cháu hỏi người vừa nãy à, tri kỷ của ta đó.

Tùng gật đầu vâng dạ, rồi bỗng cậu cảm thấy choáng váng ngất đi.

Cậu lại rơi vào ảo mộng, lại là khung cảnh giống lần trước, Tùng thấy Quang bị gia nô trong lôi đi đuổi ra khỏi ngôi gia, cú sốc quá lớn nó khiến cho Quang điên điên dại dại anh cứ thơ thẩn đi từ ngày này qua ngày khác đói quá anh điên dại chạy vào chợ kiếm gì đó để ăn kết quả bị người dân ở đó đánh cho một trận đến bầm người vì nghĩ anh là thằng điên, Nam lúc này đã trở thành linh hồn vất vưởng đi theo Quang cậu bất lực gào lên khi thấy Quang bị đánh đến sắp chết.

Nam

-dừng lại!!

Làm ơn đừng đánh nữa!

Cậu ba chạy đi cậu ba!

Làm ơn có ai thấy tôi không, làm ơn cứu cậu ba của tôi với.

Bị đánh đến hộc cả máu, Quang nằm ở đó hơn nửa ngày rồi anh dần tỉnh lại, đi tìm đồ ăn, trời đã về tối chợ lúc này chẳng còn ai, một vài quả lê người ta làm rơi bên dưới đất Quang nhặt lấy ăn ngấu nghiến, anh vừa ăn vừa khóc.

Quang

-không phải tôi... không phải tôi làm... dừng lại đi...

đừng moi ra nữa...

Nam

-cậu ba! cậu thấy em không, cậu ba đừng khóc mà.

Ngồi ôm đầu khóc một lúc rồi Quang cũng kiệt sức ngủ thiếp đi, trên mặt đầy vết bầm do bị đánh, thi thoảng anh khóc trong mộng và lẩm bẩm, không phải tôi làm, Nam ngồi bên cạnh chạm vào đầu của Quang xoa nhẹ, cậu cũng bật khóc, cầu xin ông trời hãy cứu lấy Quang với tình trạng hiện tại cậu sợ anh không sống được lâu.

Rồi trời lại sáng Quang vẫn cứ thơ thẩn đi đến đường này ngõ kia mà chẳng biết đi đâu, lúc thì cười lúc thì khóc trong khó hiểu vô cùng, đang đi giữa đường thì anh bỗng choáng váng ngất giữa đường, Nam sợ hãi tưởng rằng Quang đã chết anh khóc lóc cố gọi lớn nhưng không thể vì cậu chỉ là một hồn ma, bất lực không biết nên làm gì thì một vị pháp sư từ đâu xuất hiện, ông gọi lớn.

Thầy trịnh

-nè con ma xó kia, đang làm gì với chàng thanh niên này vậy hả.

Nam

-xin thầy! con không phải ma xó, đây là cậu ba của con, con là hầu cận của của cậu ba con.

Thầy trịnh

-ta hiểu rồi, nhưng sức ta không thể dìu nổi cậu ba ngươi về nhà, à, ngươi nhập vào tên điên đằng kia được không.

Nam

-dạ được, nhưng để làm gì ạ.

Thầy trịnh

-nhập vào hắn để dìu tên này về chứ làm gì.

Nam

-dạ..dạ..

Nam đứng dậy tiến đến chỗ tên điên đang ngồi cười một mình rồi nhập vào hắn, cậu dìu Quang về nhà của thầy trịnh, thầy bảo cậu đỡ Quang ngồi dậy rồi cho anh uống nước phép, thầy trịnh niệm pháp bất thình lình một làn khói đen kịt bay ra khỏi người của Quang, Quang ói ra máu rồi nằm lịm đi.

Nam

-t..thầy ơi.. cậu ba sao vậy thầy.

Thầy trịnh

-ta mới đuổi tà linh ra khỏi người hắn thôi mà, dìu hắn lên giường nghỉ đi, 2 canh là sẽ khỏe hẳn.

Nam gật gù rồi dìu quang lên giường để anh nghỉ ngơi, còn Nam thì cứ đi theo thầy cảm ơn rối rít.

Thầy trịnh

-cảm ơn cái gì, 2 ngươi phải trả nghiệp mà cậu ba ngươi gây ra kia kìa.

Nam

-nghiệp...nghiệp gì thế ạ.

Thầy trịnh

-chẳng phải ngươi bị hắn moi tim hay sao.

Nam nghe đến đây cậu giật mình, làm sao thầy lại biết chuyện này.

Thầy trịnh

-có gì mà ngạc nhiên, hắn là người của trần gia đúng không.

Nam

-thưa vâng, đúng như vậy ạ.

Thầy trịnh

-trần gia xưa nay vốn là tộc tà đạo luyện bùa ngải, ta nhìn con ngải đói nhập vào người hắn là đã hiểu rồi, trong 9 tộc thì ngải đói chỉ xuất hiện ở trần gia mà thôi.

Nam nghe đến đây cậu gãi đầu khó hiểu, thầy trịnh thấy thế ông vuốt chòm râu bạc rồi bảo.

Thầy trịnh

-trông ngươi có vẻ khó hiểu nhỉ, được rồi để ta giải thích về 9 gia tộc mà ta đã nói cho ngươi nghe, đây nhìn vào quyển sách mà ta đang cầm, trong sử sách có ghi lại có tất cả tộc tương đương với 9 họ gia tộc đầu tiên và cũng là gia tộc mạnh nhất chính là họ Dương gia tộc có hạnh đạo và sức mạnh tiềm ẩn với khả năng tách hồn ra để bắt quỷ, gia tộc thứ 2 gia tộc họ Trịnh với hạnh đạo ngang với thập thánh để trừ yêu diệt ma, gia tộc thứ 3 cũng chính là gia tộc của cậu 3 ngươi, gia tộc tà đạo và luyện bùa ngải khủng khiếp nhất, gia tộc thứ 4 gia tộc họ Nguyễn gia tộc sở hữu mắt âm dương mạnh nhất, gia tộc thứ 5 gia tộc họ Huỳnh gia tộc dùng năng lực xác thi của mình để hỗ trợ cho các gia tộc khác, gia tộc thứ 6 gia tộc họ Lý gia tộc với khả năng kéo hồn vào cõi mộng mị và giam giữ linh hồn mãi mãi ở cõi bất minh mãi mãi không thể siêu thoát, gia tộc thứ 7 gia tộc họ Trương gia tộc được minh giới cho đảm nhận việc bắt giữ những linh hồn còn chấp niệm không chịu về cõi u minh chịu tội, gia tộc thứ 8 gia tộc họ Lưu gia tộc với khả năng điều khiển tử thi như một vũ khí chiến đấu, 70 năm về trước gia tộc này đã bị diệt vong trước nhà họ Trần vì quá yếu, 7 tộc còn lại chỉ biết lắc đầu nhìn nhà họ Lưu diệt vong, và gia tộc cuối cùng gia tộc thứ 9 gia tộc họ Phan gia tộc này khá thú vị với khả năng sao chép pháp lực của 8 tộc còn lại, tuy nhiên riêng về họ Trần thì không thể sao chép, vì vốn là chánh đạo nên không thể sao chép pháp lực của tà đạo.

Nam nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên với những gia tộc hùng mạnh, nhưng cậu thắc mắc, như vậy là gia tộc họ Trần là tà đạo thật hay sao.

Thầy trịnh

-à, ta quên hỏi ngươi, ngươi mang họ gì.

Nam

-thưa vâng, con họ Lưu ạ.

Thầy trịnh nghe đến họ Lưu thì ông vô cùng ngạc nhiên ông hỏi cậu lại 1 lần nữa cho chắc chắn, thì câu trả lời vẫn là họ Lưu, ông trầm ngâm đi một lúc, Quang lúc này đã tỉnh dậy và ho sặc sụa, Nam thấy thế vội chạy đến bên cạnh của Quang.

Nam

-cậu ba!

Cậu ba sao vậy, em đây cậu b..

Nam vừa chạm vào người Quang thì cậu nhận ra mình chỉ là một linh hồn, thầy trịnh thấy thế liền đến vuốt ngang mắt của Quang, mắt của Quang buốt lê trong chốc lát anh từ từ mở mắt ra, trước mặt anh là gương mặt quen thuộc, đúng rồi đây là người anh thương.

Quang

-Nam!

Là em đúng không Nam, cậu xin lỗi, cậu xin lỗi em.

Nam

-tốt quá, cậu ba nhìn thấy em rồi, em không trách cậu ba đâu đâu, cậu ba bình an vô sự là em vui rồi.

Thầy trịnh

-này chàng trai mang dòng máu của gia tộc bị nguyền rủa, hãy lên đường để trả nghiệp đi.

Quang

-thầy!!

Là thầy thật sao, bao năm qua thầy đã đi đâu vậy.

Thầy trịnh

-ta về lại trạng sơn, sống ở đó quen hơn, rồi 1 ngày đẹp trời ta bấm tay thì thấy con gặp nạn nên mới xuống núi tìm con, thì thấy con bị ngải đói nhập và hành xác.

Quang

-con đội ơn thầy ngàn lần, nếu không có thầy cứu chắc con đã chết rồi.

Thầy trịnh

-thay vì cảm ơn ta thì hãy cảm ơn, cậu trai kia kìa, chính cậu ta là người dắt con đi tìm sự giúp đỡ trong lúc con đang bị nhập đó.

Quang ôm Nam vào lòng không biết nói gì ngoài cảm ơn lấy người anh thương, Tùng mỉm cười, cái kết cho câu chuyện của 2 người tuy có chút tiết nuối nhưng vẫn viên mãn, tùng dần mở mắt ra.

Hồi 2

Ác Mộng Kinh Hoàng

Nam

-nó tỉnh rồi kìa, ăn gì mà xỉu miết vậy.

Quang

-thằng bé mới giải ngải nên còn hơi đuối thôi mà em.

Nam

-ai biết, nè, bảo ngoan há miệng ra Nam đút nè.

Bảo

-Aaa!

Nam

-rồi, ngoan vậy Nam mới thương, mới chơi chung với con biết không.

Tùng

-chú, Hoàng Anh đâu rồi ạ.

Hắc miêu

-đây nè.

Tùng ngạc nhiên nhìn xuống con mèo, cậu bế con mèo lên hỏi lại lần nữa.

Hoàng Anh, là anh thật hả.

Hắc miêu

-là anh thật mà, anh xin lỗi vì đã giấu em, ban ngày anh ở trong thân xác con mèo này, chỉ ban đêm anh mới xuất hồn ra được.

Tùng ôm con mèo khóc nức nở trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người, lần thứ 2 Hoàng Anh thấy Tùng khóc như thế.

Hắc miêu.

-em...em sao thế.

Tùng

-anh vẫn chưa chết, anh vẫn có thể sống lại mà đúng không... trả lời em đi.

Hắc miêu

-anh chỉ bị giam giữ thân xác thôi.

Tùng

-em sẽ tìm mọi cách để đưa anh trở lại.

Xoảng!!

Tiếng ly vỡ ở trước nhà lớn.

Đào

-Áhhhhhh!

Có ai không cứu với cậu tư cậu tư hóa điên rồi.

Tất cả vội chạy ra xem là chuyện gì, thì thấy Toàn đang hóa điên tự cào cấu cơ thể gào rú như một con thú hoang, rồi từ từ móng tay của Toàn dài ra sắc nhọn như lưỡi dao, Toàn đâm thẳng tay vào bụng xé toạc lớp da ra rồi cậu moi hết nội tạng ra ngoài, đáng sợ hơn Toàn vẫn còn sống và cười như 1 kẻ dại, Toàn lấy dây ruột cột hết tim gan và nội tạng lại với nhau treo tất cả chúng lên bàn thờ của gia tiên, rồi ngã xuống giật lên từng cơn máu trào từ miệng không ngừng và chết ngay sau đó, tất cả gia nô trong nhà sợ hãi đến độ sắp ngất người thì nôn mửa người thì sợ hãi la hét, cứ ngỡ mọi chuyện đã dừng lại ở đó nhưng không, con gái út của bà hai bỗng dưng chạy nhảy khắp nhà cười như điên dại, lúc thì cười thi thoảng lại khóc, chạy nhảy một lúc cô dừng lại trước bàn thờ gia tiên, nhìn vào đống nội tạng nhầy nhụa nhớp nháp vẫn còn tươi mùi máu, cô trèo lên thoăn thoắt như một con mèo rồi ăn ngấu nghiến nội tạng của toàn, sau khi đã ăn hết thì mắt cô trợn trắng cổ nổi gân xanh ngã lăn ra mà chết, Tùng chứng kiến hết tất cả cậu vô cùng kinh hãi trước những gì vừa sảy ra, Quang và Nam chỉ biết lắc đầu ngao ngán, thật sự trần gia không còn cứu chữa được nữa, tất cả về lại gian phòng của Tùng, Tùng vẫn đang sợ hãi về những gì vừa sảy ra, Hoàng Anh thấy cậu sợ hãi liền trấn an..

Hắc miêu

-đó chỉ là chuyện thường ngày sảy ra thôi, em đừng sợ có anh ở bên cạnh em mà.

Tùng ôm chặt lấy con mèo, đã quá trễ nên tất cả đành phải đi ngủ, bây giờ có thức thì cũng chẳng làm được gì, tùng ôm con mèo ngủ thiếp đi, cậu lại rơi vào ảo mộng, lần này Tùng nhìn thấy có rất nhiều người vay quanh lấy 2 người kia trông họ có vẻ là phu thê.

Người đàn ông bỗng hét to lên.

Trần lưu đăng

-các ngươi có còn xem ta là cậu chủ của trần gia không hả.

-xin thứ lỗi, lão gia đã nói trần gia không chấp chứa kẻ ngoại tộc.

Trần đăng.

-ngươi nói vậy là có ý gì, ta không cần biết các ngươi mà động đến vợ con ta, ta liều mạng với các ngươi.

-trần thiếu gia xin thứ lỗi, người đâu bắt lấy lưu thị và đứa con của ả!!

Lưu Huyền.

-không!!

Không ai được phép động vào con của ta, muốn động vào con ta phải bước qua xác Lưu như huyền này!!

-mạnh miệng gớm, thân còn lo chưa xong mà dám to mồm lớn tiếng, bắt lấy ả!!

Lưu huyền

-tướng công, chàng mau bế con rời khỏi đây, việc còn lại để thiếp lo liệu.

Trần đăng.

-huyền thê, không được, nàng bế con chạy đi, ta sẽ ở lại.

Lưu huyền

-không còn thời gian nữa đi mau!!

Toàn bộ quân lính định xông đến bắt lấy đứa trẻ thì đã bị lưu huyền dùng phép hất văng tất cả ra xa, mắt cô dần long lên một màu đỏ rực, nhưng tên lính đã chết trước đó bỗng từ từ ngồi bật dậy, chúng điên cuồng lao đến cắn xé cào cấu mấy tên lính, chúng bẻ xương móc mắt moi ruột con mồi ăn ngấu nghiến, bỗng dưng chúng dừng lại mắt trợn ngược rồi ngã lăn ra co giật lên từng cơn, lý do chúng bị như thế là do lưu huyền vừa mới sinh con đã dùng cấm thuật của gia tộc tiêu tốn nhiều sức lực, cô hộc máu tươi rồi ngã xuống lịm đi, trước khi mất dần đi ý thức, cô nói thiều thào.

Lưu huyền

-trần đăng...

Hãy chăm sóc cho con của chúng ta...

Trần đang tay bế con chân chạy nhanh thoăn thoắt thoát khỏi bìa rừng, nhưng không may lão gia nhà trần cũng chính là phụ thân của anh đã chờ sẵn ở đó từ bao giờ, anh sợ hãi lùi lại, rồi anh khựng lại khi thấy sau lưng mình là vực thẩm.

Trần đăng

-phụ thân!

Người không thương ta thì cũng niệm tình ta tha cho đứa bé, nó không có tội tình gì cả.

Trần Lĩnh.

-nghịch tử, ngươi là kẻ phản tộc!

Giết hết không tha, người đâu giết chết trần đăng chặt đầu đem về khấu lỗi với gia tiên, giết luôn cái thứ quái thai trên tay của nó.

Trần đăng

-là các người ép ta, Minh Nam, ta xin lỗi con, ta vô dụng không bảo vệ được cả 2 mẹ con con, mong rằng sẽ có người nhận nuôi con.

Nói rồi trần đăng ném đứa bé xuống dòng suối đang chảy siết trước sự kinh ngạc của tất cả những người có mặt ở đó, rồi mắt của anh cũng đỏ rực lên, anh niệm lực trì chú mười ngón tay của anh bắn ra những sợi dây vô hình, những tên lính đã chết ở bìa rừng chúng lần lượt sống dậy, lao đến người của trần gia theo mệnh lệnh, chúng dữ tợn hơn khi nãy lưu huyền phù phép, trần lĩnh lúc này đã tức đến đỏ cả mặt, mắt hắn long lên một màu đen kịt rồi hắn niệm một thứ gì đó từ bàn tay của hắn sáng rực lên một quả cầu sáng màu tím, hắn ném đến tên lính gần đó, tên lính đau đớn quằn quại, rồi từ từ to dần to dần như một con gấu, trần đăng sợ hãi trước sức ép đầy áp lực này, tên lính đã bị yểm ngải quỷ giác đấu, với sức của anh hiện tại không thể đánh lại nó, con quỷ cao hơn 10 mét thân to như gấu đôi mắt đen kịt răng móng vuốt sắc nhọn,trần đăng dùng hết sức lực đang có hiện tại tập hợp hết tất cả xác thi lại để đánh con quỷ, nhưng anh đã quá xem thường nó, trong chớp nhoáng nó đã tiêu diệt sạch đám sát thi của anh, tuy nó có một cơ thể to lớn nhưng tốc độ của nó rất đáng sợ, chớp mắt một cái anh đã bị nó dùng móng vuốt đâm xuyên tim, máu tươi từ miệng chảy ra không ngừng, trần lĩnh đứng trước mặt của trần đăng, hắn nhếch mép cười thõa mãn, một tên lính gần đó ân cần đưa thanh đao cho hắn, hắn nhận thấy thanh đao không ngần ngại mà chặt đứt đầu của trần đăng một cách dứt khoát, Tùng tỉnh giấc ngay sau đó mồ hôi đầm đìa vì cơn ác mộng đáng sợ.

Quang

-con dậy rồi hả, ngủ ngon lắm hay sao mà ngủ dữ vậy.

Tùng

-dạ cũng không hẳn, chú Nam và bảo đâu rồi ạ.

Quang

-cả 2 đi ra chợ cả rồi, Hoàng Anh cũng đi cùng nữa.

Tùng

-thế ạ, chú! chú cho con hỏi, chú có biết trần lưu đăng và lưu như huyền là ai không ạ.

Quang

-tên nghe lạ vậy, ta chưa từng nghe qua bao giờ, con gặp họ ở đâu.

Nam

-ở trong giấc mơ của con, con thấy họ bị 1 dàn binh lính vay quanh, có vẻ họ đang bị truy lùng, rồi cả 2 bị giết chết, bởi người tên là trần lĩnh.

Quang

-cái gì!?

Con vừa bảo ai.

Nam

-trần lĩnh ạ, sao thế chú, chú biết người đó sao.

Quang

-là ông nội của ta, ông ta nổi danh là tam sư độc ngải, con cháu trong gia môn đều phải học tu luyện bùa ngải theo ông ta, nếu không thì sẽ phải chết.

Tùng

-chú nói thậ..

-Áhhhhh!! cứu tôi với.

Tùng chưa kịp dứt lời thì bị tiếng hét thất thanh của gia nô làm ngắt quảng, Quang và Tùng nhìn nhau, cả 2 chạy ra xem chuyện gì thì tá hỏa khi thấy xác của 1 người bị phanh phui hết tất cả tứ chi và lục phũ ngũ tạng treo lên cây phía sau vườn, cảnh tượng hãi hùng khiến tùng suýt ngất đi, chưa hết bàng hoàng vì cảnh tượng trước mắt thì đằng trước lại có tiếng hét thất thanh, cả 2 lại chạy ra xem thì thấy cậu cả con bà tư đang dùng cối giã nát người của cậu tuấn con bà hai, và cười một cách điên dại máu tươi cứ bắn liên tục không ngừng, chẳng mấy chốc tuấn chỉ còn là 1 đống thịt nhầy nhụa, bà hai gào khóc đến ngất cả đi, còn bà tư thì đã chết lịm đi từ bao giờ, cậu cả ngước lên trời mây đen âm u cười như điên dại, bỗng Rầm!!! sét đánh xuống người của phúc, cậu ngã lăn ra chết ngay sau đó, Tùng ôm lấy Quang sợ hãi mà nhắm chặt 2 mắt lại, Quang xoa vào lưng để trấn an cậu rồi đưa cậu về phòng, cả 2 đang dần lấy lại bình tĩnh thì.

Bảo

-không xong rồi!!

Quang

-cái gì vậy bảo, sao con hét ầm nhà lên thế.

Bảo

-cậu ba, là em Nam đây, nguy rồi, cậu ba ơi phải làm sao đây.

Quang

-thì cứ bình tĩnh trước đã, mà làm gì nay nhập xác thằng bé lâu vậy.

Bảo

-Hoàng Anh bị kéo hồn đến Trần Quỷ Đường rồi.

Quang

-cái gì!?

Sao thằng bé lại bị kéo hồn đi mất chứ.

Bảo

-em không biết, là lỗi của em, em không để ý đến nó.

Quang

-em xuất hồn ra khỏi người bé bảo trước đã rồi tính tiếp.

Tùng

-2 người từ nãy đến giờ nói gì sao con không hiểu gì cả.

Quang

-Tùng, bình tĩnh nghe ta nói, Hoàng Anh bị bắt đến Trần Quỷ Đường rồi.

Tùng

-là cái gì ạ, có nguy hiểm đến anh ấy không.

Quang

-may mắn thì có thể cứu được, còn không thì nó sẽ bị quỷ hấp thụ hết hồn phách, không thể sống lại.

Tùng sốc đến độ không thể nói nên lời, cậu ngã quỵ xuống rồi ngất đi.

Quang

-tùng!! tùng!!

Con sao vậy, tỉnh lại đi.

Nam

-cậu ba, như chúng đã nói với em, thời hạn là 3 ngày, nếu không đến cứu thì Hoàng Anh sẽ gặp nguy.

Quang

-không còn thời gian nữa, chuẩn bị đồ nghề.

Hồi 3

Trần Quỷ Đường

Tùng lần này không bị rơi vào ảo mộng nữa, cậu đi lạc vào cõi mộng mị, nhìn xung quanh tựa như chốn tiên cảnh, bỗng có tiếng gọi.

Dương Đinh

-này chàng trai trẻ.

Tùng quay lại theo phản xạ thì cậu giật mình, đứng đối diện với Tùng là một người có vẻ ngoài giống cậu y như đúc, Tùng bất giác lùi người lại vì sợ có thể đây là ma quỷ đang giả dạng thành cậu để giở trò gì đó, người kia cười hiền từ rồi từ tốn bảo.

Dương đinh

-không cần phải sợ, đây là mộng cảnh nó gần như là tiên cảnh nên không có chuyện ma quỷ xuất hiện ở đây và tất nhiên ta không phải ma cũng chả phải quỷ.

Tùng

-thế thì là ai.

Dương đinh

-ta là ai sao, hmm để con tự biết thì sẽ tốt hơn, ta kéo von vào đây chỉ để giúp con thức tỉnh sức mạnh của gia tộc của mình thôi, mau quay về cứu Hoàng Anh đi.

Nói xong người ấy ấn mạnh vào trán của Tùng cậu bị kéo về thực tại, Tùng ngồi bật dậy đôi mắt sáng rực.

Tùng

-chú Quang chú Nam, 2 người đưa con đến Trần Quỷ Đường đi.

Cả 2 nhìn nhau khó hiểu rồi cũng bày trận đi đến Trần Quỷ Đường, cả 3 đi đến một căn hầm tối tăm, nhìn nó cũ kỹ hôi hám, và nhất là dày đặc âm khí cả 3 đi được 1 lúc thì căn hầm bỗng rung lắc dữ dội rồi tất cả mật thất bị dịch chuyển, khiến tất cả bị tách nhau ra, Tùng tuy lo lắng cho Quang và Nam nhưng cậu vẫn tiếp tục tiến vào bên trong, đứng trước Trần Quỷ Đường Tùng không hề sợ hãi mà hiên ngang đi thẳng vào bên trong, đang đi bỗng có 3 ngọn lửa ma trơi bay thẳng về phía của tùng, tùng vội né đi anh nhìn về phía đằng xa có một bóng hình đang hiện rõ dần, một con quỷ với mái tóc bạc trắng lưỡi thè dài đến bụng, không ai khác chính là quỷ canh cổng.

Quỷ canh cổng

-ái chà!

Có khách đến thăm ta sao, nhìn đẹp trai đó có bồ chưa cưng.

Tùng vẫn im lặng, gương mặt nghiêm nghị nhìn về phía con quỷ, không một chút sợ hãi, con quỷ thấy tùng im lặng nó tức giận gào lên.

Quỷ canh cổng

-đẹp trai mà chảnh quá dậy, mày tới đây làm gì cút xéo liền.

Tùng

Chồng tao đâu!

Quỷ canh cổng

-gì!?

Chồng mày là thằng nào tao biết đéo, tao chỉ biết mày sắp tàn canh với tao nè.

Con quỷ triệu hồi ra hàng chục ngọn lửa ma trơi định ném thẳng về phía tùng thì nó mắt chữ O miệng chữ A khi thấy tùng đang tách hồn của mình ra khỏi cơ thể.

Quỷ canh cổng

-ê!?

Mày chơi dậy ai chơi lại.

Con quỷ chưa kịp dứt lời tùng lao đến đấm một phát vào bụng của nó lực đấm quá mạnh khiến nó bị văng đi 1 khoản khá xa, đang ngơ ngác không hiểu gì thì linh hồn của tùng niệm chú hồng quang khiến cả cơ thể nó bị lửa hỏa ngục thiêu cháy đến tan biến, con quỷ bị tùng hạ gục trong chớp nhoáng, tùng lại tiếp tục tiến sâu vào bên trong, vừa đi được vài bước thì.

Quỷ không đầu

-đứng lại đó!

Trong mày có vẻ không phải là một kẻ tầm thường.

Tùng

-không có đầu mà nhìn được tao hay vậy, mày nhìn bằng yết hầu à?

Con quỷ bị tùng chạm đến nỗi đau bị mất đầu, nó gầm lên khiến mặt đất rung chuyến.

Tùng

-không có miệng mà hét to gớm.

Con quỷ không chịu nổi sự sỉ nhục nên triệu hồi quân ma tấn công Tùng, Tùng cười 1 cái rồi chấp 2 tay hô lớn.

Tùng

-phùng tiêu linh ảnh!!

Tất cả quân ma của con quỷ vừa triệu hồi, lần lượt quay đầu lại tiến đến tấn công nó, Tùng búng tay 1 phát người con quỷ bốc cháy rồi tan biến, về phía của Nam thì anh cũng đang tiêu diệt bọn quỷ, bọn này tuy mang sức mạnh đáng gờm nhưng chỉ là hạng tép riêu với Nam, anh nghe có tiếng động phía bên vách tường, Nam nhắm mắt niệm lực rồi đấm mạnh một phát khiến bức tường vỡ vụn ngay tức khắc, Nam mừng rỡ khi thấy Tùng vẫn an toàn anh đi đến hỏi tùng.

Nam

-sao rồi, đi nãy giờ cậu có gặp bọn quỷ không.

Tùng

-dạ có thưa chú, con xử được 2 con rồi, tuy mạnh nhưng chúng có quá nhiều sơ hở.

Nam

-nói thẳng ra là ngu, nào đi tiếp thôi Hoàng Anh đang chờ chúng ta đó, ta còn phải đi tìm cậu Quang nữa bị lạc mất rồi.

Cả 2 tiếp tục tiến vào bên trong càng đi sâu vào trong thì không thấy một con quỷ nào nữa, bỗng mặt đất lại rung chuyển dữ dội một con quỷ với thân hình to lớn trồi lên từ mặt đất, nó có 3 cái đầu một cái đầu heo một cái đầu quỷ và một cái đầu trâu, nó nhe hàm răng sắc nhọn nhìn về phía Nam và Tùng, áp lực mà nó gây ra khá lớn nhưng không đủ để đẩy lùi cả 2, Nam nói với Tùng.

Nam

-nó không đơn giản đâu, nó đuợc yếm ngải trì chú đó.

Tùng

-con nhìn qua là biết rồi chú Nam khỏi lo, đối với con nó chỉ là tép riêu thôi.

Con quỷ cười khẩy, nó nói giọng khinh bỉ.

Quỷ 3 đầu

-ra là 2 thằng oắt con miệng còn hôi sữa, cút về nhà bú sữa mẹ đi.

Tùng

-sợ quá... chú Nam ơi con sợ quá... con muốn ra khỏi đây.

Nam cũng hiểu ý, anh cười mỉm rồi cũng diễn theo.

Nam

-đáng..đáng sợ quá.

Con quỷ cười đắc ý, nó giơ bàn tay sắc nhọn định tấn công Nam và Tùng thì vụt! cả 2 đã biến mất, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa sảy ra thì tùng hiện ra từ phía sau đá một phát chí mạng vào đầu của nó khiến nó loạn choạng đứng không vững, không để cho nó kịp đứng dậy Nam hiện ra từ phía trên đầu của nó dùng 2 tay đập mạnh 1 cú trời giáng vào đầu nó khiến nó ngã vật xuống, con quỷ tức giận vì nhận ra mình bị chơi xỏ mắt nó đỏ rực lên nó triệu hồi ra hàng trăm linh hồn, những linh hồn này là những kẻ xấu số đã bị nó ăn thịt, chưa dừng lại ở đó, bên dưới chân nó sáng rực lên một ngọn lửa xanh ngọc, nó gào lên ra hiệu cho âm binh tấn công Nam và Tùng, rồi phun lửa về phía cả 2, đôi mắt Tùng sáng rực, cậu hô to.

Tùng

-tiêu linh lục thuật, Lý gia hộ pháp tiêu trừ yêu ma!

Ngục Tù Mộng Mị!!

Hàng trăm linh hồn bị kéo vào một chiều không gian móp méo, rồi biến mất không để lại dấu vết trước sự ngỡ ngàng của con quỷ, Nam từ phía sau hô to.

Nam

-làm tốt lắm Tùng, giờ đến lượt ta, Bạch niên thất linh, Lưu gia hộ pháp tiêu trừ yêu linh, Phản chiếu!!

Một vầng sáng hiện ra, ngọn lửa chạm vào liền bay ngược về phía của con quỷ, Nam và Tùng nhắm chặt mắt tay đan vào nhau miệng lẩm bẩm.

-phù quang chi lực, nhị thần hộ pháp, lâm gia chu thuật, tiêu trừ yêu ma!!

Lôi Giáng!!

Một tiếng sấm vang trời sau khẩu hiệu của cả 2, con quỷ bị sét đánh đến tiêu tan, cả 2 nhìn nhau gật đầu rồi tiếp tục đi đến Trần Quỷ Đường, đang đi thì bỗng, Rầm!!

Quang

-may quá!!

Cả 2 đây rồi làm ta lo chết đi được.

Nam

-cậu ở đâu từ nãy đến giờ vậy, có biết em lo lắm không, bé bảo nó có làm sao không.

Quang

-yên tâm, thằng bé không sao, phía trước là Trần quỷ đường, nhanh lên.

Cả 3 xông thẳng vào bên trong, cứ ngỡ sẽ có một điều đáng sợ gì đó ở phía sau cánh cổng, nhưng không ngược lại nó là một khung cảnh yên bình đến lạ, một người đàn ông với mái tóc đen bạc ngồi ở trước sân thưởng trà ngâm thơ, đằng sau là xác của Hoàng Anh bị treo lơ lửng, Tùng vô cùng nóng ruột tính xông vào thì bị Quang cản lại, đây là một cái bẫy, Quang ném 1 lá bùa vào bên trong thì bất thình lình hàng chục con quỷ hiện ra, và người đứng trước bọn quỷ không ai khác chính là ông sang.

Quang

-anh hai.

Sang

-chà, chẳng phải là cậu em trai đáng thương của ta đây sao, biệt tăm tích hẳn 50 năm bây giờ lại quay về đây làm gì.

Quang

-thả Hoàng Anh ra đi, thằng bé không có tội.

Sang

-thả nó ra? một món hời như thế mà nói thả là thả dễ dàng như vậy sao, ta đâu có ngu ngốc đến vậy, chà, kia chẳng phải là tên gia nô xấu số bị em moi tim hay sao.

Quang nghe đến 2 từ moi tim, kí ức về nỗi đau mất mát ngày ấy lại dày vò lấy anh.

Nam

-im đi.

Nam ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng về phía sang, ông ta cười khoái chí, rồi lại nói tiếp.

Sang

-có một sự thật này anh muốn nói cho em biết, người đã yểm quỷ đói vào người em, chính là anh đó, hahaha!

Nam không kiềm chế được cơn giận, định xông đến sống còn với sang thì bị Quang ngăn lại, anh lắc đầu ra hiệu, đây là cái bẫy, Nam cũng từ từ nguôi giận, cả 2 đang tự trấn an nhau thì..

Uỳnh!!

Tùng đã tiêu diệt sạch bọn quỷ của Sang trước sự ngỡ ngàng của cả 3 người ở đó, Tùng bất ngờ vụt mất, rồi bất thình lình xuất hiện phía sau lưng ông sang đá 1 cú chí mạng vào lưng khiến ông ta không kịp trở tay.

Sang

-mày...! mày là ai!

Tùng

-ông nội làm con sợ quá, con là cháu của ông đây mà, Dương Nhật Tùng.

Sang nghe đến họ Dương thì tay chân run lẩy bẩy, không thể nào hậu duệ của nhà họ Dương sao lại xuất hiện ở đây, sức lực của sang đang rất yếu đối đầu với tùng cũng không phải là cách hay, sang định dùng thuật để chạy trốn thì...

Tùng

-ông nội đi đâu vậy ạ?

Thả chồng con ra đã chứ.

Tùng nở một nụ cười thân thiện nhìn ông sang, ông sang tái xanh cả mặt khi nhìn thứ đang nắm lấy cánh tay ông là hộ pháp nhà họ Dương, ông sang không còn cách nào khác đành phải làm liều, triệu hồi trùng bát quỷ để chạy thoát, bát quỷ đã xuất hiện sức ép của nó không hề tầm thường, Tùng nhìn Quang và Nam gật gù, cả 2 liền hiểu ý bày trận pháp để diệt quỷ, Quang ngồi trong bát quái địa đạo đọc chú thuật, Nam ở phía sau truyền linh lực cả 2 tạo ra một kết giới vô cùng vững chắc, Tùng hô lớn.

Tùng

-hộ pháp bát thần, lưu chi bạch diện, triệu hồi thần sư!!

Trước mặt Tùng một vần sáng 8 màu xuất hiện, tiếp đó là những hộ pháp chân nhân, tất cả lần lượt quay người cung kính Tùng.

-bái kiến Nhất Sư, bát hộ pháp có mặt.

Tùng

-hỡi bát thần sư, hãy cho ta mượn sức mạnh tiêu diệt bát trùng quỷ.

Tất cả hộ pháp nhận lệnh, lần lượt từng người biểu diễn sức mạnh của mình, Dương hộ pháp niệm lực tách ra 5 phần hồn phách, mỗi phần hồn đều cầm một pháp khí khác nhau đánh vào con quỷ, Lâm hộ pháp niệm lực vào thần cung nhắm thẳng vào mắt con quỷ để khiến nó mất đi tầm nhìn, Nguyễn hộ pháp dùng âm dương nhãn diện rộng giúp cho các hộ pháp khác nhìn được chuyển động của con quỷ, Huỳnh hộ pháp niệm chú tăng cường pháp lực cho toàn bộ hộ pháp, Lý hộ pháp dùng mộng mị thuật khiến chuyển động của con quỷ bị tê liệt, Trương hộ pháp dùng xích thuật để trói tứ chi của con quỷ, Lưu hộ pháp niệm lực tách ra 5 phần hồn điều khiển chúng tấn công bát quỷ, cuối cùng Phan hộ pháp sao chép toàn bộ sức mạnh của 7 hộ pháp còn lại, biến ra một chiếc rìu to, dùng toàn bộ sức lực bổ vào đầu của con quỷ, con quỷ hét lên một tiếng chói tai, nó chưa bị hạ gục hoàn toàn, từ miệng của nó phun ra một luồng sáng màu tím đến chỗ của Quang và Nam đang tạo kết giới, Nam mở mắt ra đôi mắt anh sáng rực anh hô lớn.

Nam

-Phản Chiếu!!

Tia sáng phản ngược về lại phía con quỷ, nó lãnh trọn 1 đòn chí mạng rồi tan biến vỡ vụn, hình bóng của Hoàng Anh dần hiện ra, Tùng chạy đến ôm lấy Hoàng Anh, cậu khóc trong sự hạnh phúc, nhưng người của Hoàng Anh lạnh băng như thể xác thi, bát hộ pháp đan tay vào nhau nhắm mắt niệm lực, bất thình lình Hoàng Anh mở mắt ra thở hổn hển, Hoàng Anh dần dần lấy lại ý thức nhìn xung quanh mọi thứ thật lạ lẫm 8 người kia là ai chú Quang chú Nam, còn người đang ôm mình là.

Tùng

-anh đây rồi!!

Anh trở về rồi!

Hoàng Anh nhận ra anh đã thật sự sống lại, anh mừng rỡ ôm chầm lấy tùng, tất cả mọi người mỉm cười trước sự đoàn viên này, Dương hộ pháp bỗng cất lời.

Dương hộ pháp

-thưa nhất sư, tại hạ mừng cho người vì đã đoàn viên với nhân thân, nhưng thứ lỗi cho tại hạ vì phải cắt ngang bầu không khí vui vẻ này, Trần Sang hiện tại đang tu luyện 1 loại bùa ngải nguy hiểm có thể làm náo loạn cả Âm và Dương thời gian không còn dài, người hãy lên đường tìm 7 hậu duệ của thập thánh sư để hợp lực lại tiêu trừ đại họa, thời gian của tại hạ đã hết, xin cáo lui.

Nói xong cả 8 hộ pháp điều tan biến, Tùng mơ hồ trước những lời nói của Dương hộ pháp, rồi cậu ngã quỵ xuống ngất đi vì cạn kiệt sức lực.

Hoàng Anh

-Tùng!!

Em sao vậy!!

Đừng làm anh sợ mà.

Căn hầm rung chuyển dữ dội, có dấu hiệu sụp đổ, Quang ra hiệu cho tất cả rời khỏi đây, cả 4 người rời khỏi căn hầm tối tăm, Hoàng Anh cõng Tùng trên vai chạy thật nhanh, đã thoát khỏi hầm tối, tất cả đưa Tùng về lại phòng xem tình trạng như thế nào, may mắn tùng chỉ bih cạn kiệt sức lực không ảnh hưởng gì nhiều.

Hồi 4

Trận chiến lịch sử

Hoàng Anh

-chú, những người khi nãy là ai.

Quang

-là hộ pháp của 8 gia tộc hùng mạnh trong sử sách.

Hoàng Anh

-họ là người đứng đầu trong các họ hả chú.

Quang

-không, hộ pháp là người thân cận bên cạnh người đứng đầu thôi, nhưng sức mạnh của họ khá đáng gờm không thể xem thường được.

Nam

-cái khó ở đây là tên hộ pháp nhà họ Dương hắn bảo đi tìm 7 hậu duệ còn lại của các tộc kìa.

Quang

-anh cũng đang đau đầu đây, biết tìm ở đâu.

Hoàng Anh

-chú, 7 hậu duệ còn lại gồm những gia tộc nào vậy.

Quang

-theo như ta biết thì, Lâm gia Nguyễn gia Huỳnh gia Lý gia Trương gia Lưu gia và Phan gia, Lưu gia thì chỉ còn duy nhất em thôi đúng không.

Nam

-nhưng em chêt rồi, làm sao tính là hậu duệ.

Quang

-haizz lại khó khăn nữa rồi.

Hoàng Anh

-con biết 1 người, người ấy là 1 trong 7 hậu duệ.

-là ai!!

Hoàng Anh

-thì từ đã, đợi Tùng khỏe lại rồi chúng ta cùng đi.

Trước mắt tùng là một khoản tối vô định, rồi xung quanh chợt bừng sáng lên, Tùng nghe có tiếng sấm nổ vang trời và một giọng nói đầy uy nghiêm.

Dương đinh

-Trần Doãn!

Ngươi mê muội tà niệm phản bội thiên đình, tu luyện bùa ngải, gây náo loạn Âm Dương, nay Dương Nhật Đinh ta sẽ thay trời trừng trị ngươi!

Trần Doãn

-haha!

Ấn ngọc trong tay ta, ta là bá chủ thiên hạ không ai có thể đánh bại được ta.

Nguyễn Chung

-tam ca, huynh đừng làm loạn nữa, huynh đã bị bao vay tứ phía rồi, đừng hòng trốn khỏi nơi đây.

Trên trời thiên binh thiên tướng đứng che lấp hết cả bầu trời sấm chớp âm u, bên dưới là âm binh của minh giới, trên tiên đài tất cả 8 thần sư đã vay quanh lấy trần Doãn, hắn không sợ hãi còn cười khẩy, Trần Doãn đóng mạnh ngọc ấn xuống trận pháp, một con quỷ to lớn như núi dần dần xuất hiện phía sau bát sơn nó gầm lên làm rung chuyển trời đất, thổi bay thiên binh thiên tướng, âm binh cũng không ngoại lệ tất cả điều bị nó thổi bay, không ai khác nó là nhất trùng quỷ 1 trong 8 con quỷ của cấm thuật.

Trần Doãn.

-haha đúng rồi đúng rồi tiêu diệt hết bọn chúng cho ta!

Hahaha!!

Con quỷ bắt đầu cử động, nó giơ tay lên đấm mạnh xuống đất khiến cho cả tiên đài rung chuyển, 8 thần sư bị sức ép của con quỷ đẩy lùi, nhưng vẫn phải đánh vì sự yên bình của tam giới, nhất sư tách ra 10 phần hồn phách, mỗi phần hồn cầm pháp khí khác nhau xông đến con quỷ, nhị sư niệm lực bay lên cùng với hộ pháp của mình, ông dương cung nhắm thẳng về phía con quỷ, mũi tên đâm thẳng vào mắt trái của con quỷ khiến nó gào rú lên vì đau, tất cả thần sư còn lại lần lượt bay lên, ngũ sư niệm phép cường hóa pháp chú cho toàn thể thần sư, bát sư dùng xích yêu từ minh giới để trấn áp con quỷ, lục sư dùng mị mộng thuật làm tê liệt chuyển động của nhất quỷ, thất sư tách hồn phách ra điều khiển chúng hỗ trợ các thần sư, tứ sư dùng âm dương nhãn diện rộng để giúp các thần sư nhìn ra điểm yếu trên người nó, cuối cùng cửu sư sao chép toàn bộ pháp lực biến nó thành một pháp khí để đánh với nhất quỷ, cả 2 bên đánh nhau 3 ngày 3 đêm không ngừng nghỉ, tất cả thần sư hầu như đều đã cạn kiệt sức lực, com quỷ cũng như thế nó gần như yếu đi trông thấy, trần doãn cảm thấy không ổn hắn nhắm vào một thần sư gần đó điều khiển con quỷ tóm lấy thất sư, thất sư do cơ thể đã suy yếu vì tách hồn phách hỗ trợ các sư huynh và sư đệ xuyên suốt 3 ngày 3 đêm nên ông không kịp né đòn tấn công của nhất quỷ, con quỷ siết chặt lấy lục sư ông đau đớn máu từ miệng chảy ra không ngừng, 7 thần sư còn lại định xông đến cứu thì bị con quỷ phun lửa đẩy lùi lại, tất cả bất lực nhìn lục sư bị nhất quỷ ăn thịt, sau khi ăn thịt lục sư con quỷ gần như còn mạnh hơn lúc trước, nó lao đến tấn công ngũ sư nhưng lục sư đã kịp tạo kết giới để chặn lại, nhưng vì đã cạn kiệt sức lực nên kết giới đã vỡ vụn đánh bay cả 2 đi mất, kết thúc thật rồi sao, 8 thần sư không ai có thể đấu lại nó, con quỷ định tấn công tiếp thì cơ thể nó bỗng cứng lại, trên người nó hiện ra hàng trăm sợi xích quấn lấy tay và chân của nó.

Trương hinh

-Nhất huynh!!

Đệ chỉ cầm cự nó được một lúc thôi.

Dương đinh

-một lúc là đã đủ rồi, đa tạ đệ.

Nhất sư quỳ gối niệm lực, ông bay lên khoảng không người ông tỏa ra một vầng sáng đến chói mắt, ông mở mắt ra mắt ông sáng rực lên, sau lưng ông mọc ra nghìn tay, ông hô lớn.

-Dương nhất thiên minh, bạch quang hộ pháp, tiêu trừ yêu ma, Thiên Thủ Đại Pháp!!

Từ trên trời xuất hiện hàng nghìn cánh tay tấn công về phía nhất quỷ kèm theo đó là sấm sét của thiên lôi giáng xuống, con quỷ gào lên rồi tan thành mây khói, Trần Doãn may mắn thoát chết, hắn dùng thuật ẩn trốn để cao chạy xa bay, sau trận chiến khốc liệt ấy đã mất đi 1 vị thần sư, tuy đau buồn, nhưng tất cả vẫn phải phục theo sứ mệnh bảo vệ tam giới và ngọc ấn, Tùng choàng tỉnh sau giấc mộng kì lạ, cậu mở mắt ra thấy mình đang nằm ở căn phòng quen thuộc trên người cậu là hắc miêu, cậu giật mình ngồi dậy bế con mèo lên và nói.

Tùng

-là anh sao, Hoàng Anh!

Trả lời em đi.

Hoàng Anh

-em làm gì mà nói chuyện với con mèo thế.

Tùng quay sang, thấy Hoàng Anh bằng xương bằng thịt đang cầm trên tay thau nước ấm, tùng không ngần ngại chạy đến ôm Hoàng Anh vào lòng và khóc nức nở.

Tùng

-anh đây rồi! anh đây rồi!

Hoàng Anh

-anh vẫn ở đây mà, vẫn luôn bên cạnh em, không đi đâu cả, ngoan nào, mít ướt quá đó.

Nam từ bên ngoài xông cửa vào nói lớn.

Nam

-nè! ta tìm được thông tin người mà con nói rồi này.

Hoàng Anh

-ơ kìa chú Nam, phải gõ cửa chứ.

Nam

-ơ hay tao đã làm ma rồi mà còn bắt gõ cửa à, tao gõ vào đầu mày thì có, đi ra mà ăn cơm, đứng nó ôm ấp.

Cả 2 nhìn nhau cười, rồi nắm tay nhau đến nhà bếp, tất cả ngồi xuống dùng cơm rồi bàn luận việc sẽ đi tìm từng hậu duệ như lời của hộ pháp đã nói, lại một hành trình rất dài.
 
Lời Nguyền Nhà Họ Trần
Nguyễn Gia Âm Dương Nhãn


Chương 4

Nguyễn Gia Âm Dương Nhãn

Chương này sẽ đi tìm hậu duệ nhà Nguyễn, và lịch sử về gia tộc thứ 4.

Trong một khu rừng khá âm u, nhóm của Tùng đang trên đường đi tìm các hậu duệ còn lại, khu rừng khá rậm rạp và tối, dù ban ngày nhưng phải đốt đuốt cầm theo, đang đi Nam quay lại nói.

Nam

-ê thằng kia!

Mày nói đi một lát là tới rồi là tới dữ chưa?

HAnh

-ủa chú ngộ quá à, từ từ tới chứ đâu ra tới liền, chỗ người đó ở cũng xa chứ bộ.

Nam

-giờ mày còn từ từ nữa mày nhìn kìa đi từ lúc mặt trời chưa mọc mà bây giờ mặt trời nó lặn mẹ luôn rồi, dẹp mẹ đi.

HAnh

-ráng đi, qua cái núi kia là tới rồi.

Nam

-mày leo mình ên mày đi, có cái đường đi cũng lạc cho được, cạn phước lắm mới gặp mày, đưa cái la bàn đây cho tao.

Quang

-thôi mà, dù gì cũng gần tới rồi cãi nhau hoài.

HAnh

-chú Quang nói đúng đó, ai như chú Nam dữ như quỷ.

Nam

-dữ vô mỏ mày, mày biết trời tối ở đây có quỷ không, lo mà vác chân lên cổ chạy lẹ ra khỏi đây để lát mà...

Nam chưa kịp dứt câu thì một con quỷ cầm búa tạ xuất hiện, nó to ngang với một căn nhà, Hoàng Anh trừng mắt hốt hoảng.

HAnh

-trời ơi!!

Sao cái miệng chú linh quá vậy, quỷ kìa!!

Nam

-đó tao nói có sai đâu, thấy mụ nội nguyên đám hết nè, thằng tùng đâu kêu nó tạo kết giới coi, nó đập 1 cái bán muối hết bây giờ

Tùng

-Huỳnh gia bạch thuật, kết giới thần quang!!

Một kết giới được tạo ra sau khi tùng niệm chú, con quỷ dùng búa đánh vào kết giới bị phản ngược lại khiến nó ngã về đằng sau.

Tùng

-con này lớn quá, đối phó bằng cách nào.

Nam

-Tùng!

Dùng thuật của lâm gia đi.

Tùng

-dạ!

Cả 2 đan tay vào nhau nhắm mắt lại miệng lẩm nhẩm

-Thiên thuật!

Bạch thuật!

Hòa chung làm một mở đường dẫn lối tiêu trừ yêu linh phù quang chi lực, nhị thần đại pháp, lâm gia thiên thuật, LÔI GIÁNG!!

một tia sét đánh thẳng xuống người của con quỷ nhưng nó không hề xi nhê, nó ném chiếc búa về phía nhóm của tùng, kết giới bị nứt và vỡ vụn trong thoáng chốc.

Nam

-trời ơi!!

Nó đập luôn cái kết giới của thằng tùng rồi.

Quang

-bình tĩnh lại, tất cả hãy dùng thuật của gia tộc mình đi, thuật mạnh nhất.

Tất cả gật đầu, hai tay tạo ấn miệng lẩm bẩm.

Tùng

-thiên địa càng khôn, nhất thần hộ pháp, Dương gia bạch thuật, La Hán Chưởng!!

Nam

-bát thần hộ pháp, Lưu gia bạch thuật, Rối Hồn Ảnh Ảo.

HAnh

-tam thần hộ pháp, Trần gia bách thuật, Phi Thương Ảnh.

Quang

-nhị thần hộ pháp, Lâm gia bạch thuật, Thiên Giáng!!

Tất cả pháp lực dồn hết về phía con quỷ, nó hét lên 1 tiếng rồi tan biến trong ánh chiều tà, cả 4 người ngã quỵ xuống vì cạn kiệt sức lực do dồn hết tất cả pháp lực vào một đòn, bất thình lình từ dưới mặt đất trồi lên 2 con quỷ một con trông mặt buồn bã và một con trông mặt rất tức giận, không ai khác chính là quỷ song sinh một trong những con quỷ của lão sang, cả nhóm của tùng sợ hãi cố đứng dậy để phòng thủ, nhanh như cắt 2 con quỷ tách nhau ra bay đến tấn công nhóm của tùng, Quang đứng ra niệm chú phù quang để đỡ đòn từ con quỷ, nhưng vì đã cạn kiệt pháp lực nên Quang bị đẩy lùi về sau khuỵ xuống hộc cả máu tươi.

Nam

-Quang!!

Anh có sao không.

Quang

-hụ hụ..anh không sao..

Nam

-khốn kiếp!

Rối hồn ảnh ảo!!

Từ hư không hiện ra 2 linh hồn cầm kiếm và thương, Nam đưa 2 cánh tay lên mười ngón tay chỉa ra mười sợi dây liên kết với 2 linh hồn, nhanh thoăn thoắt 2 linh hồn lao đến đánh tới tấp khiến cho 2 con quỷ không kịp trở tay, nhưng cầm cự không được bao lâu thì Nam cũng ngã khuỵ xuống.

Tùng

-chú Nam!

Bọn này mạnh quá, Hoàng Anh!

Anh giúp em tạo kết giới.

Hoàng anh gật gù rồi nắm chặt lấy tay của Tùng cả 2 lẩm nhẩm thần chú một kết giới hình bát quái dần hiện ra, 2 con quỷ đứng bên ngoài chúng cười khẩy rồi chúng búng tay triệu hội hàng trăm âm binh phía sau, Quang và Nam đang trong tình trạng nguy kịch còn Tùng và Hoàng Anh thì không thể làm gì trong lúc này, tất cả pháp lực cả 2 điều dồn hết vào kết giới này, nếu kết giới bị phá vỡ đồng nghĩa với việc tất cả sẽ chết, đang tuyệt vọng không biết nên làm gì thì ở phía xa có một giọng nói vang vọng cả khu rừng.

Hiền

-Tứ thần hộ pháp!

Nguyễn gia bạch thuật!

Âm Dương Nhãn!!

Từ trong góc tối có 2 kẻ lạ mặt với đôi mắt sáng rực hiện ra, cả 2 nhanh thoăn thoắt chém sạch hết đám âm binh phía sau 2 con quỷ, chúng cảm nhận được mình bị đè ép nên lùi lại phòng thủ, 1 trong 2 kẻ lạ mặt tiến đến gần nhóm của tùng, Tùng và Hoàng Anh sợ hãi đưa tay lên để niệm phép phòng thủ, nhưng kẻ lạ mặt lại không quan tâm đến cả 2 hắn tiến lại chỗ Quang và Nam đang nằm cho cả 2 ăn thứ gì đó rồi nhảy lên nhanh thoăn thoắt trở về với đồng minh của mình, Quang và Nam ho lên thành tiếng rồi dần tỉnh lại, kì lạ là cả 2 không hề cảm thấy mệt mỏi và tràn đầy pháp lực.

Hiền

-phục hồi pháp lực rồi thì chiến tiếp thôi nào, mở rộng lãnh địa Âm Dương Bách Nhãn!

Một vần sáng hiện ra bên dưới chân của kẻ lạ mặt rồi dần lan rộng ra ánh sáng chạm vào con quỷ chúng gần như bất động, Nam từ phía sau hô lớn.

Nam

-Bát thần hộ pháp, Lưu gia bạch thuật, Rối Hồn Ảnh Ảo!!

Từ khoản không hiện ra 5 linh hồn đỏ rực cùng với pháp khí trên tay, Quang ngồi bệt xuống nhắm mắt chấp tay niệm chú.

Quang

-nhị thần hộ pháp, Lâm gia thiên thuật!

Cường Hóa Chân Thân!!

Quang mở mắt ra đôi mắt anh sáng rực, một luồn pháp lực được truyền thẳng đến Nam, 5 linh hồn mà Nam tạo ra cũng được cường hóa chúng được mặc thêm áo giáp và có một lớp màn bảo vệ phía trước, tất cả lao đến tấn công 2 con quỷ khiến chúng không kịp trở tay, cả 2 con quỷ đều cảm nhận được không thể đánh bại được 5 linh hồn phía trước mặt chúng hợp lại thành một thể để dễ dàng đánh và phòng thủ, sau khi hợp lại một thể tốc độ của chúng kinh khủng hơn gấp mười lần so với hình dạng ban đầu, 5 rối hồn của Nam dù đã được cường hóa mạnh nhất cũng không theo kịp tốc độ của nó, kẻ lạ mặt thấy tình hình không mấy khả quan nên quay sang nói với Hoàng Anh và Tùng.

Hiền

-nè, ngồi đó làm gì đứng dậy giúp họ đi.

HAnh

-bọn tôi tơi tả như thế này thì giúp kiểu gì.

Hiền

-quên mất, 2 người đang cạn kiệt pháp lực mà, bát hộ pháp mau mang đan dược đến đây.

Kẻ lạ mặt kia đem đến một chiếc hộp bằng đồng

Hiền

-nè, mỗi người một viên.

HAnh

-cái gì vậy!

Nè nhỡ cô cho bọn tôi uống thuốc độc thì sao hả!

Hiền

-nói nhiều quá hốc vào nhanh lên!

Kẻ lạ mặt nhét thẳng viên đan dược vào miệng của Hoàng Anh do lực tác động mạnh nên viên đan dược mắc lại ở cổ, anh trợn mắt thè lưỡi cầu cứu Tùng, Tùng nhoài người đến định vỗ vào lưng của Hoàng Anh thì bị kẻ lạ mặt ngăn lại, hắn dùng tay chưởng vào ngực của Hoàng Anh một phát thật mạnh viên đan dược chạy thẳng xuống bụng, Hoàng Anh cảm nhận được cơ thể tràn đầy pháp lực, anh đứng dậy chạy đến chỗ của Nam đưa tay lên niệm phép.

HAnh

-Tam thần hộ pháp, Trần gia thiên thuật, Lôi Ảnh Thần Thương

Bầu trời sáng rực một ánh vàng, giữa ánh vàng xuất hiện một chiếc thương sấm sét đâm thẳng xuống xuống con quỷ, con quỷ hứng trọn một đòn chí mạng, nó hét lên một tiếng rồi tan biến trong màn đêm, kẻ lạ mặt bây giờ mới tháo mặt nạ xuống, để lộ ra 2 gương mặt của nữ nhân, 1 trong 2 người cất tiếng nói.

Hiền

-các người là ai, sao lại đến khu rừng này làm gì.

Nam

-có điên mới đến đây, tại cái thằng trời đánh này nè, nên mới lạc vào cái chỗ quỷ quái này.

HAnh

-ủa tại cái la bàn chứ phải tại con đâu.

Nam

-tao cốc vào đầu mày bây giờ, muốn cãi không.

Quang

-thôi mà, mỗi người nhường nhau 1 tí đi, dù không biết cô là ai nhưng cũng cảm ơn vì cô đã ra tay cứu chúng tôi.

Hiền

-không có gì, tôi là người sống ở đây mà, khu rừng này nằm trong tầm kiểm soát của tôi, nên ngày nào tôi cũng phải đi kiểm tra xem có người bị lạc hay không, à quên chưa giới thiệu tôi tên Nguyễn Thu Hiền hậu duệ cuối cùng của Nguyễn gia tứ đại thần.

Cả 4 người trố mắt nhìn nhau, Hoàng Anh vội lên tiếng.

Hoàng Anh

-cô là hậu duệ của nguyễn gia thật sao, có lừa người không đấy, sao tôi thấy trông chả đáng tin tí nào.

Hiền nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, đôi mắt cô sáng rực, rồi cô cất giọng.

Hiền

-tôi lừa các người thì được gì, chỉ nguyễn gia mới sử dụng được Âm Dương Nhãn thôi.

Tất cả bây giờ mới thật sự tin đây là hậu duệ của gia tộc họ Nguyễn, Tùng cố gượng dậy rồi cậu khẽ nói.

Tùng

-thế thì tốt quá, chúng tôi đang trên đường tìm cô và các hậu duệ còn lại.

Hiền ngạc nhiên nhìn Tùng

Hiền

-không lẽ...các người cũng là hậu duệ.

Tùng

-cô đoán đúng rồi, tôi tên là Dương Nhật Tùng hậu duệ cuối cùng của Dương gia.

Nam

-tôi tên là Lưu Minh Nam hậu duệ cuối cùng của Lưu gia.

Quang

-còn tôi tên đầy đủ là Lâm Nhật Quang hậu duệ kế thừa cuối cùng của Lâm gia.

HAnh

-tôi là Trần Hoàng Anh, là hậu duệ cuối cùng của Trần gia.

Hiền

-tốt quá, tôi cũng định sáng ngày mai sẽ đi tìm mọi người, nhưng bây giờ mọi người đã có mặt đầy đủ ở đây cả rồi, ở đây nguy hiểm lắm mời tất cả về Nguyễn phủ của tôi.

Cả bốn người cùng đi theo sau Hiền, đi được một lúc thì cũng đã đến nơi, một biệt phũ lớn hiu quạnh giữa núi đồi hoang sơ, tất cả đi vào bên trong, ngồi ở gian phòng khách, gia nhân dâng trà bánh lên trong rất điêu luyện Hoàng Anh và Nam nhìn trông thích thú vô cùng.

Hiền

-mời mọi người dùng trà, mạng phép cho tôi được hỏi, hộ pháp của mọi người đâu.

Tùng

-chúng tôi chỉ được công nhận là hậu duệ, chưa hẳn là người kế thừa, nên hộ pháp của bọn tôi vẫn chưa tỉnh giấc.

HAnh

-mà nè, cho tôi hỏi, cô sống ở đây một mình với người hầu thế này hả.

Hiền

-vâng, ba mẹ của tôi đã mất cả rồi, tất cả là do áp bức của nhà Trần.

Cả bốn người nghe đến đây thì trố mắt ngạc nhiên, Quang hỏi.

Quang

-nhà Trần đã làm gì ba mẹ của cô.

Hiền

-mọi người uống trà đi, tôi sẽ kể cho mọi người nghe, tội ác của nhà Trần năm xưa, chuyện sảy ra cách đây hơn 100 năm về trước trong sử sách có ghi chép lại có 9 gia tộc bảo vệ ngọc thánh ấn của thiên đình, trần tộc vì nổi lòng tham nên muốn nắm trọn ngọc ấn trong tay mà xuống tay giết chết không biết bao nhiêu sinh mệnh, lúc bấy giờ kẻ đứng đầu trần tộc Trần Hoàng Lĩnh tam đại thần, đã triệu hồi nhất quỷ gây náo loạn tam giới, 8 đại thần còn lại phải phải đứng ra bảo vệ lấy sự yên bình của thiên giới minh giới và nhân giới, 8 đại thần đánh nhất quỷ xuyên suốt 3 ngày 3 đêm không ngừng nghỉ, đến bước đường cùng hắn điều khiển nhất quỷ giết chết bát đại thần, ngài ấy chết trong đau đớn tột cùng, nhất đại thần ngài ấy mượn sức mạnh của thần phật mới có thể phong ấn nó lại, Trần Hoàng Lĩnh trốn chạy ngay sau đó, hắn luyện bùa ngải giết chết không biết bao nhiêu mạng người, tất cả sinh mạng hắn giết có cả gia tộc họ Lưu, gia tộc của Bát đại thần.

Đó là sử sách được truyền lại cho tôi, và đây là câu chuyện về ba mẹ của tôi.

Hồi tưởng

Năm xxx nhà Trần tàn độc ép bức tiêu diệt cả gia tộc họ lưu để làm gương cho những kẻ muốn chống đối, xác người la liệt khắp nơi, kèm theo mùi máu tươi tanh nồng thoang thoảng trong gió, thời thế hiện tại chỉ có nhà Nguyễn là có khả năng ngăn chặn sự tàn độc ấy của nhà Trần, tuy vậy nhưng vẫn bị quân nhà Trần áp đảo, lúc bấy giờ có một nữ tử kế thừa của nhà Nguyễn đứng lên để chiến đấu bảo vệ gia tộc và quê hương.

Mai lệ (Nguyễn Dung Mai Lệ)

-Trần Hoàng Lĩnh, ngươi nghe cho rõ đây, nhà Nguyễn chúng ta suy yếu trước quân của ngươi không có nghĩa là chúng ta cam chịu để các ngươi bắt làm nô lệ, trước lưỡi gươm của gia tộc xin thề với trời đất hôm nay ta sẽ lấy đầu của ngươi để xoa dịu hàng ngàn sinh mạng do ngươi giết hại.

Hoàng Lĩnh

-hahaha!!

Nực cười, một nữ nhân như ngươi thì làm được gì, ngoan ngoãn nghe lời làm nô lệ cho trần tộc bọn ta, sẽ không phải chịu chết.

Mai lệ

- giặc đến nhà, đàn bà cũng phải đánh, rút bỏ thanh y khoác lên mãnh chiến bào để xua quân đuổi giặc, hôm nay ta Nguyễn Dung Mai Lệ sẽ lấy đầu của ngươi cắm trên mộ phần của Nguyễn An phu quân của ta.

Nếu hôm nay nữ tử nằm xuống dưới lưỡi đao của giặc thù, xin thứ lỗi cho nữ tử phải dùng cấm thuật, đứng giữa trời đất lấy máu làm thề, giết chết Trần Lĩnh!!

Tứ Thần Cấm Thuật, Nguyễn Gia Đại Pháp!!

Âm Dương Thiên Tinh Nhãn!!

Mắt của mai lệ sáng rực lên giữa chiến trường, sau lưng nàng hiện ra một linh thần hộ vệ của gia tộc, nàng chỉa kiếm về phía Trần Hoàng Lĩnh linh thần ngay lập tức lao đến chém một phát chí mạng vào người của hắn, vì bị dính phải Tinh Nhãn nên hắn bị tê liệt không thể chuyển động nhanh để né đòn tấn công.

Mai lệ

-kết thúc rồi, Trần Hoàng Lĩnh!!

Linh thần chém đứt đầu của Trần Hoàng Lĩnh trong nháy mắt, linh thần nắm chặt đầu của hắn đưa đến cho nàng mai lệ, đôi mắt nàng đầy căm phẫn, nàng hét lên vang vọng khắp chiến trường rồi giơ cao thanh gươm đâm thẳng xuống đầu của hắn, quân triều đình từ sau xông đến giết hết quân nhà trần, cái giá của chiến thắng chính là sinh mạng của nàng, nàng khụy xuống đôi mắt đổ 2 dòng huyết lệ, rồi một tia sét đánh thẳng xuống người nàng, mai lệ chết trong đau đớn, hình phạt của việc sử dụng cấm thuật.

Thực tại

Sau khi nghe xong câu chuyện ai nấy đều thương tiếc cho nàng mai lệ, không ai khác chính là mẹ của thu hiền, tất cả đang trong 1 tâm trạng buồn bã chợt có tiếng khóc thút thít.

HAnh

-huhu, sao mà đáng thương quá vậy, tàn nhẫn quá.

Nam

-huhu đúng rồi đó, đáng thương quá trời ơi.

Tùng

-chậc!

2 người lố quá rồi đó, coi kìa nước mắt nước mũi tèm lem hết rồi.

Hiền

-hihihi, nhìn 2 người mắc cười thật đó, à mà hình như người này là linh hồn phải không.

Quang

-chuyện dài lắm, có dịp tôi sẽ kể cho cô nghe sau, cô bảo là cô cũng được gia tiên mách bảo đi tìm các hậu duệ còn lại đúng không

Hiền

-đúng rồi, với lại còn một điều tôi chưa nói với mọi người, có người đang âm thầm hồi sinh Trần Hoàng Lĩnh.

Cả nhóm của tùng trố mắt nhìn nhau, Quang run giọng nói.

Quang

-là... thật sao... không được như vậy thì nguy mất, chúng ta phải gấp rút đi tìm các hậu các hậu duệ còn lại để ngăn chặn chuyện này.

Hiền

-anh bình tĩnh đã, đi tìm thì chắc chắn ta sẽ đi, trời cũng tối rồi mọi người hãy nghỉ lại một đêm ở đây, sáng mai ta sẽ xuất phát, tôi biết đường để đi tìm các hậu duệ còn lại.

Nam

-nghe chưa nhóc ác, người ta biết đường đi tìm kìa, ai như mày dắt bọn này đi lạc, đã vậy còn gặp quỷ mém chết nguyên đám nữa.

Hoàng Anh núp sau lưng của Tùng không dám hó hé nửa lời, hiền lại bật cười trước nhóm của tùng.

Hiền

-chắc mọi người đói rồi, ta dùng bữa tối thôi.

HAnh

-hoan hô!! có đồ ăn rồi nãy giờ đói sắp chết.

Nam

-tránh ra! tao đi trước.

Quang và Tùng lắc đầu ngao ngán, đúng là 2 đứa con nít trong thân xác người lớn, tất cả dùng bữa tối cùng nhau, cười nói vui vẻ đến tận khuya.

Trong một căn phòng tối tăm chỉ le lói ánh đèn dầu, lão sang tức giận gầm gừ khi biết 2 con quỷ mình phái đi cản trở nhóm của tùng đã bị tiêu diệt, 2 con quỷ ấy được tạo ra bởi pháp lực của lão đồng nghĩa khi chúng bị tiêu diệt lão sang cũng sẽ bị ảnh hưởng một phần.

Sang

-lũ khốn kiếp... các ngươi sẽ phải chết trong đau đớn.

Lão sang rạch bàn tay lấy máu rồi nhỏ xuống lá bùa đen, nhắm mắt lại lẩm nhẩm thứ chú thuật kì lạ, những vết gân đen hằn lên ở cổ lão.

Sang

-Thất Vương U Linh, Trùng Sinh Tại Thế!!

Triệu Hồi Thất Quỷ!!

Cả nhóm của tùng đang ngồi ở phía sân trước Nguyễn phủ để ngắm bầu trời sao tuyệt đẹp, đẹp đến mức cứ như thể nắm lấy được ngay trước mắt, Tùng ngồi tựa đầu vào vai của Hoàng Anh, cả 2 chưa từng có cho nhau 1 khoản trời riêng như thế này, Hoàng Anh vòng tay ôm lấy Tùng, anh hôn lên trán của Tùng rồi khẽ nói.

HAnh

-nhìn trời đầy sao như thế này, anh nhớ lúc bé chúng ta thường dắt tay nhau ngắm sao trên bạch lộ sơn, nhanh thật mới đó mà đã 20 năm rồi.

Tùng

-nếu không gả cho anh, em cũng quên mất lúc còn bé em và anh đã thân thiết với nhau đến mức nào, và em cũng không nghĩ đến, mình lại gánh trên vai một sứ mệnh lớn thế này.

HAnh

-sẽ sớm thôi, chúng ta sẽ được sống trong yên bình, khi ấy anh và em sẽ dắt tay nhau đi thật xa, đến một vùng trời bình yên, sống cùng nhau đến già.

Tùng gật đầu rồi mỉm cười, trăng đêm nay cũng thật đẹp một màu trắng ngà trông lung linh khó tả, bỗng mặt trăng chuyển màu thành màu đỏ máu, cả 2 giật mình đứng dậy nhìn nhau không biết chuyện gì đang sảy ra, chợt mặt đất rung chuyển dữ dội.

Quang

-2 đứa!

Có chuyện gì vậy.

HAnh

-con cũng không biết nữa, có lẽ là quỷ.

Nam

-nhìn kìa! cái gì ở đằng xa kia vậy!

Cả 4 người trừng mắt há hốc không thể thốt nên lời, phía rừng rậm một con quỷ to lớn với 2 chiếc sừng sắc nhọn, nó đang dần tiến đến Nguyễn phủ này.

Quang

-không thể nào... thất quỷ...

Nam

-2 đứa!

Mau vào gọi thu hiền, ta và Quang sẽ cầm chân nó một lúc.

Hoàng Anh và Tùng gật đầu rồi cả 2 đi vào bên trong, Quang và Nam ở lại để cản chân cái thứ to lớn quỷ dị này, Nam niệm lực biến ra 2 sợi xích trói 2 chân của nó lại, Quang triệu hồi pháp khí xông đến nhảy lên chém vào người nó một nhát thật mạnh, nhưng con quỷ dường như chả hề hấn gì, nó giơ cánh tay hất mạnh Quang vào vách đá, Quang nằm bất động.

Nam

-Quang!!

Anh có sao không!!

Quang

-xương... của anh... chúng... gãy hết... rồi..

Nam sợ hãi nhìn về phía con quỷ, nó gầm lên một tiếng chói tai rồi hiên ngang đi về phía trước.

Tùng

-Dương gia thiên thuật, tam ảnh chân thân!!

Tùng tách ra 3 phần hồn xông đến đánh vào con quỷ, Hoàng Anh cũng xông ra triệu hồi thần khí để yểm trợ cho tùng, Hiền chạy đến chỗ Quang đang nằm bất động đưa cho anh uống 1 viên thần dược, nhưng vì Quang bị thương khá nặng nên cần thời gian phục hồi, Hiền để anh nằm ở đó bảo Nam trông chừng để cô trợ giúp Tùng và Hoàng Anh, áp lực từ con quỷ quá lớn khiến cô không thể thở nổi, cô niệm lực khiến con quỷ bị tê liệt chuyển động, nhưng con quỷ dường như chẳng hề hấn gì, mọi đòn tấn công dường như vô hiệu, nó gầm gừ hất văng tùng vào vách tường, may mắn tùng niệm chú phù quang nên chỉ xay xát nhẹ.

HAnh

-Tùng!!

Em có sao không!

Tùng

-em không sao...

Hoàng Anh!!!

Cẩn thận!!

Sau tiếng hét của tùng, hoàng anh bị con quỷ tóm lấy nằm gọn trong lòng bàn tay, nó siết chặt khiến Hoàng Anh hộc cả máu, với lực tác động thế kia xương của Hoàng Anh chắc đã bị gãy hết.

Hiền

-Hoàng Anh!!

Nguyễn Gia Chú Thuật, Xích Thần Ảnh Ảo!!

Một sợi xích đỏ rực trồi lên từ mặt đất lao đến trói chặt lấy cánh tay của con quỷ đang bắt giữ Hoàng Anh, con quỷ tức giận gào thét nó dùng ngón tay sắt nhọn của mình đâm xuyên qua người của Hoàng Anh rồi ném anh xuống, Tùng bức tốc chạy đến đỡ lấy hoàng anh, nhưng hoàng anh đã bất động từ bao giờ, tùng gào khóc gọi tên anh nhưng vô vọng, giây phút ấy trước mắt tùng như tối sầm lại, cậu đặt hoàng anh nằm xuống, rồi quay người về phía con quỷ với đôi mắt đầy căm phẫn, rồi Tùng lẩm nhẩm.

Tùng

-Dương Gia Bạch Thần, Linh Thần Bảo Hộ, nghe lời hiệu triệu lập tức đến đây, Linh Nhất Thần Vệ!!

Bầu trời tối bỗng chốc sáng rực một ánh hào quang, một linh thần từ trên trời từ từ bước xuống, linh thần to lớn với 10 cánh tay, mỗi tay cầm một thánh khí, tùng đưa tay lên không trung một thanh kiếm sáng chói hiện ra, tùng nắm chặt lấy thanh kiếm chỉa về phía thất quỷ, linh thần lập tức bay đến quăng xích trói chặt con quỷ, rồi dùng chùy đập một phát thật mạnh vào người của con quỷ khiến nó khụy xuống, mười thánh khí hợp nhất lại thành một chiếc rìu lớn, linh thần giơ cao chiếc rìu bổ mạnh vào đầu thất quỷ, rồi hắn nhảy lên 2 tay nắm chặt lấy thánh thương đâm thẳng xuống tim con quỷ, nó gào rú lên một tiếng vang vọng trời đất rồi tan biến, trước sự ngỡ ngàng của Hiền và Nam, sức mạnh gì thế này chỉ vài đòn mà đã hạ đi được thất quỷ, Tùng chao đảo rồi ngã lăn ra bất tỉnh.

Nam

-Tùng!! con làm sao vậy, tỉnh lại, Tùng!!

Hiền

-cậu ấy bị cạn kiệt sức lực, mau! giúp tôi đưa cả 3 người vào trong phủ nhanh lên, kẻo chúng lại xuất hiệ...

Hiền chưa dứt câu, thì quỷ lại xuất hiện, lần này là một con xà quỷ, nó thè chiếc lưỡi dài nhìn 3 thi thể đang nằm bất động, như thể nó sắp lao đến ăn thịt họ, Hiền và Tùng sợ hãi không biến làm gì thì bất thình lình trong bóng tối xuất hiện một kẻ lạ mặt, 1 kiếm chém đứt lìa đầu con xà quỷ, rồi người đó bước đến chỗ 3 người đang bị thương, hắn ngồi xuống đặt 2 tay xuống chân, một luồng sáng màu xanh lục bao quanh khắp người, luồng sáng ấy từ từ bao trọn lấy cả 3 người, trong nháy mắt vết thương của Hoàng Anh và Quang đã được phục hồi, cả 2 dần mở mắt ra ngồi dậy ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa sảy ra, Tùng cũng choàng tỉnh, cậu nhìn thấy hoàng anh vẫn bình an vô sự cậu lao đến ôm chầm lấy hoàng anh mà khóc nức nở, hoàng anh mặc dù không biết chuyện gì vừa sảy ra nhưng vẫn ôm lấy Tùng mà vỗ về, Nam cũng ôm lấy Quang mà khóc, tự trách bản thân vô dụng không bảo vệ được người anh thương, Hiền cũng bật khóc mừng rỡ, cô nhìn sang kẻ lạ mặt định nói lời cảm ơn thì người ấy đã tháo khăn che mặt xuống để lộ ra là một khuôn mặt của nữ nhân.

Hiền

-cô.. cô là ai.

Diệp

-tôi là Huỳnh Phi Ngọc Diệp, hậu duệ của Huỳnh gia.

Lão sang đau đớn ôm ngực hộc máu, hắn ngã gục xuống bàn nằm bất động...
 
Back
Top Bottom