Và thế là sau khi tan học về nhà, bà đứa sẽ tụ tập lại rồi cùng nhau đạp xe lên núi.
Mặc dù Ichira là đứa đầu têu, nhưng để giữ phong thái đại ca lớn nhất trong đám, hắn mạnh dạn nói "Đi thôi!", sau đó xe đạp dẫn đầu, tôi và Mika thì đạp xe ở phía sau.
Mất khoảng nửa tiếng còng lưng đạp xe, ba chúng tôi mới tới được chân núi.
Giờ nghĩ lại, quả nhiên hồi đó bà đứa tôi khoẻ thật, có thể hừng hực đạp xe không biết mệt suốt nửc tiếng như thế.
Để lên hẳn trên núi, bà đứa chúng tôi buộc phải đựng xe đạp ngoài đường lớn rồi đi bộ men theo lối đường mòn.
Chỉ riêng chuyện dám lên núi đối với đám cấp một chúng tôi đã là một cuộc dạo chơi mạo hiểm cần rất nhiều sự can đảm rồi.
Nhưng thực tế thì từ trước đến nay bà chúng tôi chưa bao giờ từng vào sâu bên trong núi, lần đi chơi xa nhất của cả nhóm cũng chỉ là tới bãi đất trống cách đường lớn vài phút đi bộ mà thôi.
Trò chơi nghịch ngợm chúng tôi thường làm thành các "căn cứ bí mật" để cả đám trốn vào đấy đọc truyện người lớn hoặc trộm thuốc của bố, hút thử, điếu thuốc đắng nghét.
Chúng tôi thích lên núi chơi cũng chỉ vì thế chứ chưa từng tiến hành một cuộc thám hiểm vào trong núi đúng nghĩa bảo giờ cả
Sâu trong khu rừng nguyên sinh âm u chưa có dấu chân người, cây cối thì đa dạng với đủ loại hình dáng, mặt đất xung quanh bốn bể phủ đầy rễ cây.
Ngay cả trong tâm trí non nớt của cả ba bọn tôi khi đó cũng nhận ra sự nguy hiểm rình rập nếu còn dám tiếp tục hành động liều lĩnh
Lẽ ra hôm đó chỉ nên dừng lại ở đây thôi.
Xong không đúng lúc này, Ichira hét lên "Nhìn kìa!"
Nghe thế tôi vội nhìn theo hướng Ichira chỉ nhưng chẳng thấy gì cả
"Nhìn gì cơ" Mika hỏi