Khác Lời hứa mây bay

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
365830631-256-k523189.jpg

Lời Hứa Mây Bay
Tác giả: alexnguyenhoang
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Lệ Hân, một cô sinh viên năm nhất đại học vô tình tìm thấy một chiếc hộp cũ kỹ của bà nội cô để lại.

Không lường trước, vừa hay cô mở chiếc hộp thì đột nhiên ngất lịm đi.

Và rồi, khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đã ở Pháp, trên chuyến tàu mang tên D'Artagnan.



xuyênkhông​
 
Related threads
  • Lời bài hát Anh yêu thích
  • Lời hẹn hứa đến 6 năm sau.
  • Ta có sư phụ lợi hại hậu thuẫn
  • Chỉ Cần Một Lời Yêu
  • Lời hứa
  • Lần này ta sẽ chuộc lỗi
  • Lời Hứa Mây Bay
    Chương 1 - Chiếc hộp cũ


    Có lẽ, giây phút mà mỗi người biết ơn và trân trọng là khoảng thời gian bên cạnh người thân, được vui vẻ và tràn ngập trong tình yêu thương nồng nàn.

    Tôi, Trần Lệ Hân cũng vậy.

    - Bà ơi... bà ơi... sau này lớn, con nuôi bà nhé!

    Đó là những lời mà tôi từng nói với bà tôi.

    Chỉ tiếc, trước khi tôi có thể làm ra tiền, vun vét chút ít gửi bà như đã thề thốt năm xưa thì bà đã lìa trần.

    Hôm bà mất là hôm mưa to đổ về xứ Huế, gió bấc thổi về làm cho không gian lạnh lẽo hơn thường nhật.

    Tôi vừa xuống xe khách từ tận thành phố đã hớt hải chạy về nhà.

    Trái tim của tôi giờ đây đập nhanh hơn bao giờ hết, tôi đang có nhiều nỗi lo.

    Nhưng nỗi lo lớn nhất của tôi, chính là mất đi một người thân.

    Tôi sợ không được gặp bà lần cuối, sợ không kịp nghe di nguyện của bà, sợ không được nói với bà một lời xin lỗi...

    Tôi cứ mải miết chạy thật nhanh trên con đường mòn thời thơ ấu, đôi tay nắm chặt lại đến mức hằn đỏ.

    Và rồi, đến khi tôi nhìn thấy cánh cổng nhà mở toang ra, tôi đã dồn sức bình sinh và chạy thật nhanh vào trong.

    Thấy bà đang nằm trên giường, tôi toan lao gần lại nhưng bất chợt tôi nhận ra, bà đã ngừng thở.

    Trái tim của tôi đau quặn thắt lại, nước mắt đã sớm rơi xuống như mưa tuôn.

    Trời đất bên ngoài thì phập phồng mưa bão.

    Tôi nhìn những giọt mưa bay phấp phới trong chiều tối ảm đạm, hất thẳng từ khung cửa bay vào trong nhà.

    Rồi, tôi lại nhìn xuống người bà quá cố của tôi nằm trên giường gỗ, đôi mắt đã nhắm chặt, đôi tay đan vào đặt gọn trên bụng mà đau xót thay.

    [...]

    Sau đám tang của bà, tôi lủi thủi quay trở về căn nhà ba gian cũ kỹ.

    Và trong lúc dọn dẹp, tôi phát hiện ra một chiếc hòm gỗ khảm vân mây màu nâu, xung quanh phủ một lớp bụi mỏng.

    Hiếu kỳ, tôi liền lau qua mặt ngoài, để lộ ra vẻ đẹp vốn có của trầm hương.

    Phải, tôi không nhầm, đó là trầm hương.

    Tôi cố gắng bật chốt khoá đã rỉ sét, cũng may là trước khi bay đến mấy cái móng tay thì tôi đã mở được.

    Ấn tượng đầu tiên của tôi là hương thơm ngào ngạt của gỗ, rồi kế đến là một chiếc trâm phượng phủ một lớp vàng óng ánh.

    Thấy vậy, tôi toan thò tay vào trong mà lấy ra xem xét.

    Nào ngờ, đột nhiên một ánh sáng chói phát ra từ bên trong chiếc hòm.

    Không kịp trở tay, ánh sáng ấy khiến mắt tôi gần như nhắm chặt lại, không còn một chút cơ hội nào để nhìn xem chuyện gì đang diễn ra.
     
    Back
    Top Dưới