Cập nhật mới

Khác Lời Hứa Màu Xanh [Hyunsung]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
392141009-256-k944378.jpg

Lời Hứa Màu Xanh [Hyunsung]
Tác giả: thynguyenaz
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưỡi dao kề sát cổ người kia không khoan nhượng

"Nói , ai là người sai ngươi tới đây"

Thanh kiếm kề sát vào da , rỉ máu

Cậu nhìn người trước mặt, nước mắt sau tấm mặt nạ cứ thế lặng lẽ rơi....... thấm vào vạt áo .....

..... nhẹ bẫng nhưng đau tựa như đâm thẳng vào tim ......xé toạc những kí ức xưa cũ

---------

" Cho tớ luyện kiếm với"

" Không cho , lỡ cắt vào tay là đau lắm "

"Tớ không quan tâm, tớ cũng muốn thử mà ,

lỡ sau này tớ không bảo vệ được mình thì sao !"

"Tớ biết cầm kiếm là đủ rồi , tớ bảo vệ cậu "

"Suốt đời cậu làm được không "

"Được, suốt đời luôn "

----------------

Màu xanh - có thể là xanh da trời, xanh biển, hoặc xanh lá.

Là màu của hy vọng, của tuổi trẻ, của những ngày chưa hiểu thế nào là chia ly.

Nhưng màu xanh cũng là màu của buổi chiều tà -
khi ánh sáng tắt dần, khi lòng người không còn nguyên vẹn.



straykids​
 
Lời Hứa Màu Xanh [Hyunsung]
Chương 1 : chút tình vương nắng


Mối tình này đợi ngày sau hoài niệm, Chỉ là lúc ấy đã ngẩn ngơ

- lý thương ẩn -

---

Phủ Tướng Quân những năm ấy, tường cao cổng lớn, lính gác thay phiên suốt ngày đêm, gió lùa qua hành lang dài cũng như mang theo tiếng kim loại va chạm, rắn rỏi và sắc lạnh.

Trong sân, những đợt bước chân nặng nề của kỵ binh đều đặn như nhịp trống trận, dội lên từng phiến đá xanh trải khắp lối đi.

Khí lạnh quanh năm dường như đọng lại trên từng phiến ngói cong, từng bậc thềm rêu phủ - nơi đó, uy quyền và kỷ luật là hai thứ tồn tại đầu tiên và cuối cùng.

Thế nhưng giữa chốn đầy quân lệnh ấy, hậu viện lại là một thế giới khác - nơi duy nhất không có tiếng quát tháo của tướng lĩnh, không có mùi sắt thép, mà chỉ có tiếng chim kêu lác đác, hương hoa thoang thoảng theo gió và những bóng nắng nghiêng chênh qua hàng hiên gỗ sẫm màu.

Đó là góc nhỏ hai đứa trẻ vẫn thường lén gặp nhau, giữa những bức tường đá tưởng chừng không có chỗ cho cảm xúc.

Hwang Hyunjin, con trai độc nhất của Đại tướng quân Hwang - một đứa trẻ được sinh ra trong dòng máu binh gia, lớn lên trong tiếng gươm giáo.

Cậu mới chỉ mười tuổi, nhưng đã biết cách vung kiếm, và đã học thuộc lòng ba mươi sáu kế trong binh thư.

Trong ánh mắt sáng như gươm kia, người ta vẫn có thể thấy thoáng qua một tia tò mò trẻ dại, luôn hướng về những thứ không thuộc về khuôn phép.

Ngược lại, Han Jisung là con của một vị quan học, lớn lên giữa sách cổ và tiếng ngâm thơ của cha mẹ.

Cậu bé ấy thơm mùi giấy mới và mực tàu; lời nói dịu dàng mà rành rọt, thường hay mỉm cười, và luôn biết cách khiến người đối diện thấy nhẹ lòng.

Jisung có đôi mắt sáng, nhanh nhẹn như con chào mào đầu cành, và giọng nói trầm ấm như gió lướt qua mé hiên buổi sớm.

Mỗi khi được cha cho theo vào phủ Tướng quân thăm hỏi, Jisung lại lén lút tìm đường ra hậu viện, nơi Hyunjin đã đứng đợi sẵn dưới gốc ngô đồng.

Buổi chiều hôm ấy, hoa quế rụng lác đác xuống hiên, mùi hương thanh thoát lan qua vạt nắng.

Trong biệt viện bên cạnh phủ

Hyunjin cầm bút lông, mày cau lại, nét chữ trên giấy nghiêng lệch như trận đồ bị phá vỡ.

Mực đen dây cả lên tay áo trắng, một vệt vô tình vướng trên má trái cậu như dấu vết của chiến bại.

Jisung bật cười khẽ, tiến lại gần, nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay bạn.

"Nè đồ hậu đậu, cậu lại viết sai nét nữa rồi, sai một nét là sai nghĩa cả từ đó còn gì "

Hyunjin thở dài, giọng điệu mang chút hờn dỗi.

"Tớ viết mười lần rồi mà vẫn sai , vậy là lỗi tại cây bút này rồi không phải tớ !."

Jisung thở dài

" Nè viết chữ này là cơ bản lắm rồi "

Cha cậu nói viết xong chúng ta mới được đi chơi , cậu nhanh lên giùm tớ cái đi "

Jisung tức giận đập vài cái lên mặt bàn, vẻ mặt sắp nhào tới đánh cậu thanh niên trước mặt

Hyunjin vội vàng nắm lấy bàn tay đập bàn đã đỏ ứng lên ,ngăn cậu tiếp tục, cười hối lỗi .

" Bình tĩnh nào, được rồi, lỗi tớ,

tớ viết lại "

Han thấy vậy, lặng lẽ thu về chỗ ngồi khoanh tay lại , mặt vẫn còn hằn học

không gian vừa mới nháo nhào mấy giây trước, giờ lại bắt đầu chìm vào tĩnh lặng, ngoài tiếng bút xột xoạt, thì chỉ còn lại tiếng cỏ cây,

Jisung khẽ nằm lên bàn, mắt nghiêng sang trái, nhìn ra ngoài cửa một cách lơ đãng

đập vào mắt cậu là một dãy tường thấp, vì vậy những cây hoa mugunghwa có thể mọc cao đến nỗi che gần hết bức tường.

Mỗi bông hoa nở rộ một màu hồng nhạt, mảnh mai nhưng đầy sức sống, cánh hoa mượt mà như lụa, nhẹ rung rinh theo từng làn gió nhẹ lướt qua.

Những cánh hoa theo đó toả ra hương thơm nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí.

Tạo ra một khung cảnh thực nên thơ

Hwang phu nhân có vẻ rất thích loại hoa này nên mới trồng nhiều như thế.

Hoa này có ý nghĩa gì nhỉ?

Hình như cậu đã từng đọc qua rồi.

Trường tồn, vĩnh cửu,

Một tình yêu vĩnh hằng.

Cậu khẽ thở dài, trong lòng hết sức khó hiểu .

Rốt cuộc yêu là gì mà người ta cứ khăng khăng muốn giữ nó lại vậy .

Người lớn thực sự ngu ngốc

Còn có cả tá bài thơ viết về nó nữa.

Nó đẹp đến vậy sao ?

Trong lúc đang thẫn thờ cậu vô thức nghiêng mặt sang bên phải cậu và bắt gặp một vẻ đẹp khác.

Hyunjin đang chăm chú viết những nét bút phẳng phiu hết mức có thể, lông mày cậu nhíu lại một cách vô thức, cùng với ánh nắng len lỏi trong phòng, tạo nên một bức tranh vô cùng hoàn mỹ.

Hyunjin từ nhỏ đã được khen là có tướng mạo anh tuấn , đặc biệt là

Chiếc mũi cao thẳng

vì thế ngay từ nhỏ cậu đã gom được vô số nhà muốn lập hôn ước với cậu con rể tiềm năng này rồi .

Thuở ấy, jisung chẳng biết hôn ước có nghĩa là gì, nhìn mọi người dường như đang muốn cướp hyunjin đi đâu đó ,

cậu liền khóc nức nở, ôm chân cha , đòi ông cũng làm hôn ước cho cậu với hyunjin đi .

Chứ cậu chỉ muốn đi chơi với hyunjin thôi .

Làm rộn ràng nguyên tiệc trung thu năm đó,

dù rằng cậu chỉ mới chuyển đến nhà bên cạnh và làm quen với hyunjin được hai tuần .

( Thật là mất mặt 🫠)

Hyunjin đã viết xong tờ cuối cùng đang định háo hức khoe với bạn mình

Thì bắt gặp gặp một khuôn mặt jisung đầy vẻ suy tư, hai má thì phồng lên trông giống như đang phụng phịu vậy.

Hyunjin thầm tự nhủ rằng đừng nựng má cậu

Không là jisung có thể giận đến năm sau chưa hết luôn .

Cậu đập mạnh bàn gỗ để gọi bạn mình tỉnh dậy

"Cậu ngủ luôn rồi hả , tớ viết xong rồi nhanh đi chơi thôi"

Rồi không đợi cậu phản ứng trực tiếp cầm tay cậu kéo đi .

----------

Gặp được người muôn kiếp chẳng đủ dài
 
Lời Hứa Màu Xanh [Hyunsung]
Chương 2 chiều tà in bóng người


Trời đã vào độ sắp thu nên không khí cũng bớt oi bức hẳn .

Nắng vì thế cũng đã dịu đi nhiều, chỉ còn lại ánh vàng dịu dàng tô điểm vạn vật.

Cây cỏ thêm sắc xanh , và dãy mugung cũng thêm ánh hồng dịu .

Trong khung cảnh yên bình đó ,hai đứa trẻ một cao một thấp đang chơi đùa trong cánh đồng cúc vàng nở rộ, tiếng cười khúc khích vang vọng cả khoảng trời.

"Nè lúc đó trông cậu mắc cười cực"

"Ai mà đi đòi hôn ước như thể kẹo vậy không ?

"

" Nè nha, hwang hyunjin , cậu mà nữa là tớ đi về đó !!"

Thấy cậu bạn định quay lưng bỏ đi thật cậu vội vàng kéo tay cậu giọng nũng nịu

" Rồi rồi, tớ không cười nữa"

"Nãy quên , sắp sinh nhật jisung rồi đúng không, tớ có quà tặng cho cậu nè "

Nói rồi hyunjin lấy từ trong ngực một món quà được gói bằng vải gấm, hình như là một cây bút , trong cánh đồng đầy sắc vàng của hoa cúc, màu vải xanh dương ánh chỉ vàng đặc biệt rực rỡ.

Han lấy gói quà từ người kia và chậm rãi mở lớp vải bên ngoài

Bên trong là một chiếc bút lông màu nâu nhạt , phía đuôi bút có một chuỗi hạt ngắn màu xanh ngọc

Trên thân bút khắc một dòng thơ

묵향은 그윽하고 뜻은 길다

"Hương mực phảng phất, chí khí lâu bền"

"Là tớ tự tay khắc đó ,Chúc cậu sau này cầm nó sẽ luôn được như ý nguyện "

Jisung không khỏi trầm trồ, oà lên một tiếng

"Trời , tớ có nghe lầm không vậy cậu hwang không thích viết chữ vừa la ó vì khi nãy mãi không viết được ,thế mà lại vừa khắc đẹp như này vừa chọn bài thơ hay như vậy nữa"

Jisung lắc đầu, vẻ không tin

"Cậu nói xạo chứ gì ?"

Huynjin tỏ vẻ bất bình,

" Do tớ hậu đậu thôi , chứ không có cái gì mà tớ không làm được hết á "

"Cậu đừng đánh giá tớ thấp như vậy chứ "

Jisung thấy bạn mình sắp giận tới nơi liền cười cười hối lỗi.

" Được rồi, tớ tin cậu "

Ánh mắt cậu toát sự thanh thuần dễ chịu , khiến người khác thật dễ mềm lòng.

Thế là trong ánh hoàng hôn ánh tím , một lớn một nhỏ lại cùng nhau nắm tay nhau đi dọc con đường đất đầy sỏi đá.

" Nè hyunjin, cậu có từng nghe qua cái gọi là tình yêu chưa"

Hyunjin ngơ ngác

" Tớ có nghe rồi, mẹ tớ hay nói yêu tớ lắm"

Jisung cằn nhằn

" Thì cũng đúng nhưng mà , người ta hay dùng yêu cho nghĩa khác nữa"

" Còn có nghĩa khác nữa hả "

Han đi song song bên cạnh cậu , chậm rãi giải thích

" Giống như cha mẹ cậu đó , cậu nghĩ thử coi , họ đâu phải là người thân đâu, sau khi kết hôn thì mới là người một nhà , đó cũng gọi là tình yêu nữa đó , hai người muốn trọn đời bên nhau"

" Cậu còn biết gì nữa không ?"

Han jisung cau mày than thở

" Tớ cũng không biết nữa , tới đó tớ chịu "
 
Back
Top Bottom