Cập nhật mới

Khác Lời Hứa Giữa Mùa Đông [ HUẤN VĂN]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404601886-256-k219818.jpg

Lời Hứa Giữa Mùa Đông [ Huấn Văn]
Tác giả: Huonggiang230712
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

✦ Lời Hứa Giữa Mùa Đông - Giới thiệu ✦

⚠️lưu ý :

Trước khi bắt đầu thì mình xin phép lưu ý đây là thể loại truyện huấn văn, cảnh Thời viễn dạy dỗ em bé của anh ấy khá nhiều.

Tuy nhiên mình cũng muốn nhấn mạnh rằng anh Viễn không dạy em theo kiểu bạo lực gia đình mà dạy rất bài bản, nói chuyện , chỉ ra lỗi sai rồi mới đến bước phạt em.

Khi phạt cũng có giới hạn rõ ràng chứ không phải hành hạ em đâu.

BỐI CẢNH TÓM GỌN
Mười sáu năm trước , một hiểu lầm tuổi trẻ đã khiến Lâm Dật vô tình trở thành mắt xích dẫn đến bi kịch đánh sụp cả thế giới của anh trai mình, Lâm Trạch.

Từ ngày ấy, tình thân giữa hai anh em bị phủ lên bởi im lặng, trách nhiệm và những lần "giáo huấn" lạnh lẽo đến tê lòng.

Lâm Dật chưa từng oán giận, chỉ lặng lẽ tự nhận mình đáng phải gánh chịu.

Trong những năm tháng ấy, Thời Viễn -bạn khá thân của Lâm Trạch , đồng thời là chuyên viên tâm lý theo sát Lâm Dật lại trở thành người duy nhất nhìn thấu phần yếu ớt mà cậu giấu kỹ.

Sự nghiêm khắc, bình thản và kiên nhẫn của anh khiến Lâm Dật lần đầu thấy mình được thấu hiểu.

Khi sự thật dần sáng tỏ, vết nứt giữa Lâm Trạch và Lâm Dật cũng chậm rãi được hàn gắn.

Và chính lúc mọi thứ vừa ổn định, Lâm Dật lựa chọn rời khỏi Thời Viễn -như một cách trốn tránh cảm xúc mà cậu chưa dám đối diện.

Nhưng Thời Viễn không buông tay.

Một thời gian sau, anh tìm đến Lâm Dật, không còn là chuyên viên tâm lý, cũng không phải người đứng giữa hai anh em nữa-mà là một người đàn ông thật lòng muốn giữ cậu lại.

Từ cuộc trò chuyện tư



huanvan​
 
Lời Hứa Giữa Mùa Đông [ Huấn Văn]
Lần đầu


Lâm Dật ngồi co ro trên ghế sofa, tay ôm đầu gối, mắt lim dim nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng.

Thời Viễn đứng trước mặt, ánh mắt lạnh lùng nhưng tràn đầy kiểm soát, khiến Lâm Dật cảm thấy nhịp tim mình tăng vọt.

"Nói đi," Thời Viễn giọng trầm, không nóng giận, nhưng lại khiến Lâm Dật run rẩy.

Lâm Dật cố nén, giọng lắp bắp: "Em... em đã... hút một điếu... sau buổi họp lớp..."

Thời Viễn hơi nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh, nhưng vẫn nhàn nhạt: "Trong nhà tôi, em để thuốc lá sao?"

Lâm Dật cúi đầu, bối rối, không dám biện hộ.

Thời Viễn nhẹ nhàng lấy bao thuốc lá ném lên bàn: "Lấy đi, thử xem giỏi đến đâu."

Lâm Dật nhìn bao thuốc lá, lòng lộn xộn.

Y từ nhỏ đã lì lợm, chưa từng sợ ai, nhưng Thời Viễn... khác.

Hắn bình tĩnh đến mức đáng sợ, không cần quát, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến Lâm Dật run rẩy.

"Cầm tay ra đây," Thời Viễn nghiêm giọng.

"Đau... chỉ đánh mông thôi nha anh..."

Lâm Dật giấu tay sau lưng, cố né tránh.

"Phổi em cũng đau như mông em vậy," Thời Viễn cương quyết.

"Cầm đi, vứt thuốc, rồi tôi sẽ nói chuyện với em."

Lâm Dật chậm rãi mò đến chiếc bàn, lặng lẽ vứt thuốc.

Thời Viễn đưa cho hắn một chiếc gối: "Quỳ lên đó."

Không một lời cãi, Lâm Dật quỳ xuống, cúi gằm mặt, tay siết chặt quần.

Thời Viễn đứng phía sau, nhấn nhịp cho hắn cảm nhận rõ sự nghiêm khắc, nhưng vẫn dịu dàng: "Tại sao em lại thành thật khai ra?"

"Vì... em... muốn anh quản em..."

Lâm Dật đỏ mặt, che mặt, giọng nhỏ như rên rỉ.

"Anh đánh đau... nhưng em vẫn muốn được anh dạy dỗ."

Thời Viễn nhìn hắn, ánh mắt vừa nghiêm vừa dịu: "Thành thật là tốt, tôi tự hào về em."

Lâm Dật cảm nhận được sự ấm áp, lòng dần dịu lại.

Thời Viễn chậm rãi đặt hắn nằm xuống giường, kê gối dưới bụng, nâng mông lên để chuẩn bị cho trận phạt bằng thước gỗ.

Mỗi nhát đánh khẽ nhưng sắc bén, Lâm Dật nhăn mặt, thút thít nhưng không chạy trốn.

Y nằm sấp, mông hơi nhô lên, tim đập dồn dập.

Cú roi đầu tiên rơi xuống, đau rát lan khắp mông, em nghiến răng: "hức... em... hức... xin lỗi...

đau quá..."

Cú thứ hai, mông căng cứng, da đỏ ửng lên từng vệt, em run rẩy ôm chặt đệm, rên rỉ: "chát... hức... em... hức... xin lỗi......"

...

Nhát thứ chín, mông sưng đỏ, em rên rỉ, toàn thân run rẩy, "chát... chát...

" "hức... em... hức... xin lỗi......"

Nhát thứ mười, mông bầm rát, em thở dốc, nghiêng người ôm đệm: "chát... hức... em... hức... xin lỗi...hức... hức...anh......ôm"

Sau đó, Thời Viễn xoa nhẹ mông em, dịu dàng:

"Xong rồi, bảo bối ngoan, chịu đau giỏi lắm... hức... không khóc nữa, được không?"

Em vẫn run, hức hức, nhưng lòng nhẹ nhõm:

"Hức... hức... em... hức... xin lỗi... ngoan rồi... hức...

Lâm Dật nhíu mày , dụi mặt vào hõm cổ hắn, nũng nịu: "Anh... anh có thể... mua trà sữa cho em không?"

Thời Viễn hơi ngạc nhiên, nhưng nụ cười nhẹ nở trên môi: "Trà sữa?

Ngay sau khi bị phạt?"

"Em... em muốn!

Một ly thôi...

để em quên đau..."

Lâm Dật nũng nịu, vòng tay qua cổ hắn kéo lại gần.

Thời Viễn thở dài, ánh mắt mềm ra: "Được thôi.

Ngốc à, vừa bị đánh xong mà còn dám nũng nịu với tôi.

Cứ ngoan, tôi dẫn đi mua."

Lâm Dật mắt sáng rực, vui sướng: "Thật sao?

Anh... anh thích gì em mua cho anh không?"

"Không cần.

Em chỉ cần uống trà sữa ngon và ngoan là đủ."

Thời Viễn ôm hắn, vỗ nhè nhẹ lưng như lời dỗ dành ấm áp.

Lâm Dật ngẩng mặt, nở nụ cười tinh nghịch: "Anh... em sẽ ngoan...

để được uống nhiều trà sữa hơn..."

Thời Viễn mỉm cười, cúi xuống hôn trán hắn: "Biết rồi, ngoan lắm.

Đi thôi, trà sữa đang chờ hai chúng ta."

Lần đầu tiên mk viết truyện, không biết có ổn ko, mọi người xem nếu hay thì ủng hộ nhé!!!
 
Back
Top Bottom