Cập nhật mới

Khác Lời hẹn hứa đến 6 năm sau.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
289226328-256-k955421.jpg

Lời Hẹn Hứa Đến 6 Năm Sau.
Tác giả: SumaitoMin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong cuộc chiến tranh ấy.

Hai con người ấy.

Vô tình gặp nhau.

Một người bị ép buộc..

Người còn lại phải đấu tranh giành độc lập.

Nhưng tại sao?

Ông trời lại cho họ cơ hội gặp nhau lần nữa.

Đã 6 năm kể từ khi ấy...

Rốt cuộc, hai người cuối cùng cũng có thể ở bên nhau?

Không là thù, cũng không là bạn...

Không phải tại nơi chiến tranh tàn khốc kia, là nơi mà ta gặp nhau lần đầu..



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Lời Hẹn Hứa Đến 6 Năm Sau.
Chương 1: Tàn khốc.


*Lưu ý: Trong câu chuyện này tất cả nhân vật đều không có thật, ngoại trừ vài nhân vật lịch sử được nhắc tới.

Cả nơi ở của nhân vật chính cũng do mình bịa.

Còn về hoàn cảnh là thật 100%.

Nếu mik có sai ở đâu thì các bạn nhắc để mình sửa nhé^^*

Ngày 2-3-1965, Đế Quốc Mỹ ném bom liên tục vào Miền Bắc, mở chiến dịch "Operation Rolling Thunder".Ngày 29-8-1965.

Tại Thái Nguyên:

"Chị ơi, em sợ..."

Giọng nói yếu ớt của một cậu bé vang lên.

"Bình tĩnh.

Nghe chị.

Trốn yên ở đây.

Đừng ra ngoài, hiểu chứ Huy?"

Dương Cầm Lệ ôm chặt hai đứa em của mình vào trong lòng để chấn an.

Vì đây là dưới lòng đất, mà bên ngoài, Đế Quốc Mỹ đang ném bom liên tục xuống, cộng thêm không khí ẩm ướt làm cho đứa bé cô bế trên tay bật khóc lớn.

Tiếng khóc lớn làm Huy giật mình mà khóc theo.

Dương Cầm Lệ bối rối.

"Huy, Thy, bình tĩnh lại nào!"

Nhưng lời chấn an của cô cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ hòa vào tiếng khóc thảm thiết kia.

Bây giờ, cô chỉ mong ước một điều rằng, bố cô đang ở ngoài kia có thể bình an trở về.

Dương Cầm Lệ ngước đầu lên, mặt đất cứ thế rung lên do tác động của bom.

Tại sao vậy chứ?

- Cô tự hỏi.

Cớ sao lại phải là Việt Nam?

Nghĩ đến đây, sống mũi cô có chút cay cay.

Cô lắc đầu liên tục.

Cô không muốn khóc.

Điều này cũng không có gì mới lạ, lúc nào cũng vậy.

Cô luôn bướng bỉnh, lầm lì và khó bảo.

Cho dù hoàn cảnh lâm nguy cỡ nào thì cô vẫn vậy.

"Oa oa, hức..."

Lần này, cô bé trên tay cô khóc to hơn, cô bé còn chuyển qua giãy giụa liên tục.

"Thy, đừng sợ, đừng khóc nữa nào!"

Cô bé vẫn không ngừng khóc, Huy bên cạnh chỉ biếi im lặng mà ôm chặt Dương Cầm Lệ.

"Hức..."

Thy dần khóc bé lại, cô bé chuyển qua nấc cục.

Dương Cầm Lệ vỗ vỗ vai Thy.

Cô bé đang lạnh.

Tình thế bây giờ thực sự éo le, Dương Cầm Lệ cắn chặt môi.

Cô thở dài.

Huy bên cạnh cô vẫn đang run.

Có thể thằng bé đang đói.

Cũng đúng, nó là trẻ con, không thể nhịn đói lâu được.

Nước cũng rất ít, chỉ đủ sống qua ngày.

Cô nhẹ xoa đầu hai đứa trẻ.

"Huy, Thy.

Cố chịu thêm chút nữa, chị ra ngoài cố tìm gì đó cho hai đứa ăn."

"Chị đừng ra ngoài..."

Huy nức nở.

"Nếu chị không ra ngoài kiếm thứ gì đó cho hai đứa ăn, hai đứa sẽ chết đói mất..."

"Nhưng nếu ra ngoài nhỡ đâu..."

"Ngoan nào.

Nghe lời chị.

Ở yên đây nhé, lát nữa đợi yên ắng đi một chút, chị ra ngoài tìm thứ gì ăn cho..."

Cô vỗ đầu an ủi.

"Ừm.."

Huy ôm chặt cô.

Tình cảnh này khiến cô có chút muốn khóc.

Những đứa trẻ ngây thơ trên mảnh đất Việt này không hề có tội tình gì vậy mà...

Cô ủ rũ.

*RẦM!!!

LOẢNG XOẢNG..

Một tiếng động lớn vang lên làm rung đất.

Huy và Thy đã ngủ sâu, may mà không làm hai đứa nó giật mình.

Dương Cầm Lệ từ từ đặt hai đứa nó xuống, lấy mảnh chăn nhỏ đắp lên.

Sau tiếng động lớn ấy vang lên, mọi thứ có vẻ yên ắng bớt đi.

Dương Cầm Lệ nhẹ nhàng rón rén bước lên những mô đất nhô ra như bậc thang.

Cô từ từ len lỏi qua đường hầm bé nhỏ.

Cô từ từ đẩy cửa hầm ra.

Thân hình nhỏ bé từ từ chạy qua những đường núi.

Bây giờ đang là xế chiều...

Nếu đến tối, sẽ không thấy đường để đi nữa, vậy nên cô chạy thật nhanh đi tìm.

Chạy được một quãng dài, một cảnh vật khủng khiếp đập vào mắt cô.

Một chiếc máy bay to lớn khủng khiếp đang nằm lăn lóc ở đó.

Nó bị gãy cả hai cánh xuống, đầu bị biến dạng một cách đáng sợ.

Cô còn thấy một vài chỗ như bị bắn trúng.

Cô nhìn sơ qua, cô chợt nhận ra.

Nó giống với những chiếc máy bay mà cô thấy vào cái ngày 2-3 đáng sợ kia.

Chính xác là B52 của Đế Quốc Mỹ.

Dương Cầm Lệ sợ hãi lùi ra sau.

Chợt, cô thấy thứ gì đó.

"Eh..."

Cô nhìn kĩ hơn.

Dưới cánh máy bay, cô thấy một con người đang nằm hấp hối ở đó.

Mái tóc màu bạch kim nhuốm máu, đôi mắt nhắm nghiền bất động.

Là lính Mỹ...

Lính Mỹ...

Cô có thể cảm thấy máu đang dần dồn lên các mạch, một cảm giác buồn nôn mà tức giận lên đến tận đỉnh đầu.

"Quân khốn nạn...

Bọn khốn khiếp..."

Dương Cầm Lệ thầm chửi bới.

"Tại sao lại là hấp hối mà chưa chết luôn đi...."

Nhưng ý nghĩ đấy của cô bỗng dập tắt.

Cô lại có một cảm giác kì lạ.

"Thương cảm".

Gì chứ?

Trong khi ai cũng muốn giết chết quân địch, giành lại độc lập cho đất nước thì cô đang thương cảm cho bọn chúng?

Nực cười...

Tại sao cô lại có cảm giác thương cảm cho bọn họ?

Tay cô run run.

Tên lính Mỹ kia chớp chớp mắt, để lộ đôi mắt màu xanh như biển cả kia.

Trong đôi mắt ấy như thể mang một nỗi buồn sâu xa mà day dứt.

Nó khiến cô lại càng thương cảm hơn.

Vì ai?

______

Halou, thì mị cx đăng truyện này lên Manga Toons, mong mn ủng hộ nhak!
 
Lời Hẹn Hứa Đến 6 Năm Sau.
Chương 2: Leighton (1)


Đôi mắt xanh ấy chớp chớp, nếu nhìn kĩ hơn thì sẽ thấy có vài giọt lệ nhỏ.

Anh ta đang khóc ư?

Dương Cầm Lệ tự hỏi.

Anh ta đáng để khóc?

Cô không biết mình phải làm gì bây giờ, cả người cô cứng đơ không di chuyển được.

Đôi mắt hắn khép lại dần.

Hắn sắp chết.

Dương Cầm Lệ cắn chặt môi.

Hai vai cô run lên.

Hắn đã dùng chiếc máy bay kia để giết chết bao nhiêu con người vô tội ngoài kia.

Nếu cô cứu hắn, không chỉ phạm tội mà còn liên lụy đến cả hai đứa em.

Cô không có lý do gì để cứu người như hắn ta cả.

Nhưng lúc nãy.

Sâu trong đôi mắt ấy.

Cô cảm giác hắn đang đau khổ không vì phải sắp chết, cũng không phải vì không hoàn thành nhiệm vụ.

Hắn đau khổ vì một thứ hoàn toàn khác.

Cô nhìn xuống.

Dưới cánh máy bay có vài con gà rừng chết.

Có vẻ như ăn được.

Cô cần lương thực cho hai đứa em của mình kia.

Dương Cầm Lệ đứng phắt dậy.

Mặc kệ hắn...

Thứ cô cần là mấy con gà rừng.

Cô trượt xuống dốc, nhẹ nhàng đến chỗ mấy con gà.

Cô nhặt một cành cây lớn và chắc, dùng biện pháp đòn bẩy để đẩy mảnh cánh máy bay ra ngoài.

Cô nhặt mấy con gà rừng lên và quay đầu đi.

Nhưng cô lại nhìn lại tên lính Mỹ đang nằm bất động.

"Có ác quá không nhỉ?...

Ah!

Không không!

Hắn ta đã giết bao nhiêu mạng người.

Không xứng!

Không xứng!"

Bây giờ, muốn đi cũng không được, quay lại cũng không được.

Nhìn qua bầu trời, chắc tầm 30 phút nữa là tối om.

Bên ngoài buổi tối kiểu gì cũng có thú dữ...

"Ehmmm...."

Cô lưỡng lự mà bước đến gần."

Có nên không đây...

Hắn là kẻ xấu mà..

Cứu thì được ích lợi gì..."

Dương Cầm Lệ ngồi xổm xuống:

"Này, tên kia, ngỏm chưa?"

"...

Ei, ngỏm rồi thì nói một câu đi."

Nói đến đây, cô thấy mình đang diễn hài.

Ngỏm rồi nói kiểu gì?

Cô vỗ vỗ vào mặt hắn, vẫn còn hơi thở, hình như vẫn cứu được...

Tuy biết rằng đây chính là trọng tội, nhưng có thứ gì đó như lôi cuốn cô cứu lấy hắn.

Cô lấy lại cành cây lúc nãy, để tạm mấy con gà vào một góc rồi dùng lực đẩy cánh máy bay ra.

Dương Cầm Lệ bỏ cành cây ra rồi kéo tên lính Mỹ khỏi cánh máy bay.

Tuy bị rơi từ trên cao xuống, cộng thêm bị máy bay đè mà hắn vẫn sống sót, vết thương nặng cũng không có nhiều.

Mạng tên này cũng dai thật chứ.

Dương Cầm Lệ nhặt mấy con gà rừng lên, cô cõng hắn trên lưng nhưng chiều cao của hắn lại không phải dạng vừa.

Nói là cõng nhưng thực chất lại trông giống kéo lê đúng hơn.

Cô cứ thấp thỏm bất an vì cô đang phạm tội.

"Agh..

Rốt cuộc tên này bao nhiêu cân mà nặng vậy chứ..."

Cô càu nhàu.

Ánh Hoàng Hôn như tỏa ra ánh nắng màu đỏ.

Nó cảm giác như màu của máu vậy...

Nó sẽ là một cảnh đẹp nếu như nó không ở hoàn cảnh này..

Ở hoàn cảnh này nó còn khiến tất cả như kinh khủng, tàn bạo hơn trăm lần...

***

Tiếng lửa lục bục lục bục cứ thế vang lên tai.

Hai đứa trẻ ấy đang ngủ mà chợt tỉnh dậy do một mùi thơm thân thuộc.

"Chị..?"

Huy từ từ nhổm dậy.

"Ah, Huy dậy rồi à?

Đợi tí nữa nhé.

Sắp chín rồi."

Cậu bé nhìn chằm chằm vào con gà đang chín dần kia.

Bụng cậu kêu lên tiếng làm cậu ngại mà giật mình.

Thy bên cạnh chớp chớp mắt tỉnh dậy.

Cô bé ngồi dậy, có vẻ vẫn còn say ngủ.

Dương Cầm Lệ mỉm cười.

Cô đặt con gà lên một tấm lá chuối sạch sẽ rồi từ từ xẻ ra.

"Chị ơi..."

Thy ngơ ngác.

"Sao thế Thy?

Đợi chị chút."

"Gà ở đâu ra thế...?"

Cô bé chỉ vào.

"Chị ra ngoài tìm."

"Tại sao chị lại ra ngoài?

Nguy hiểm lắm..."

"Hai đứa đang đói mà."

Dương Cầm Lệ vui vẻ trả lời, cô nhìn lên cửa hầm rồi lại quay sang, tìm chiếc đèn dầu rồi lấy một cành cây, lấy chút ánh lửa còn lại trên than.

Cô thắp đèn dầu lên.

Đợi cho khói lửa bớt đi, Dương Cầm Lệ đứng dậy, đi lên và đóng cửa hầm lại.

Không nên mở quá lâu.

Cô quay lại nhìn.

Thấy Huy và Thy ngấu nghiến ăn như vậy cũng khiến cô ấm lòng hơn đôi chút.

Huy cầm một miếng lớn đưa lên:

"Chị, ăn đi.

Chị cũng đói mà."

Nhìn vào đôi mắt hồn nhiên mà ngây thơ ấy, Lệ chỉ mỉm cười mà lắc đầu.

"Huy cứ ăn đi.

Lát nữa chị ăn sau."

Cậu bé gật gù đồng ý.

Nói rồi, Dương Cầm Lệ nhìn sang góc tường tối bên kia.

Một người cao lớn đang thở đều từ từ tại đó.

May mà hai đứa trẻ không nhìn thấy...

Cô cảm giác có lỗi khi đã cứu anh ta.

Nhưng thời gian chẳng thể quay lại.

Đó là định luật của tự nhiên.

Cô ngồi xuống, nhìn hai đứa bé ấy.

Thật đáng thương...

Thy gần như đã ăn no, cô bé lại mệt mỏi mà ngủ tiếp.

Dễ ngủ vậy sao?

Huy cũng nằm phục xuống, thằng bé cũng ngủ thiếp đi.

Cô bật cười khe khẽ.

Trẻ con công nhận dễ ngủ thật.

Cô lấy mảnh chăn mỏng đắp lên hai đứa nó, lấy chiếc áo khoác cũ làm chiếu cho hai đứa nằm.

Nói rồi, cô từ từ đến chỗ tên lính Mỹ.

Tên này ngủ say như chết vậy...

Nếu không nói quá đáng lắm thì thực ra trông hắn như "Công chúa ngủ trong rừng" ấy.

Nhưng thay vì thế mà lại là"Tên điên ngủ trên núi" đúng hơn.

"Nếu mai sau ảnh khỏi rồi thì cút khỏi đây, mà về cái nước Mỹ của anh đi..."

Dương Cầm Lệ nhăn mặt.
 
Lời Hẹn Hứa Đến 6 Năm Sau.
Chương 3:Leighton (2)


Cô nhìn anh ta kĩ hơn.

Mái tóc màu bạch kim mềm mại như tơ lụa, chiếc mũi cao cùng bờ môi mỏng, mí mắt màu đen dài cùng với lông mày rậm gọn gàng.

Chiếc cằm vuông góc cạnh tô thêm điểm nhấn cho khuôn mặt.

Ánh đèn lấp ló yếu ớt còn tạo nên vẻ đẹp bí ẩn lạ thường...

Trời ơi.

Đây là lần đầu mà cô thấy có tên nào mà đẹp hơn phụ nữ đến mức như vậy...

Nếu hắn ta là nữ thì chắc hẳn, đây sẽ là một mỹ nhân hoàn hảo.

Chỉ tiếc rằng hắn ta làm nam thôi.

Cô cảm thấy có chút gen tị.

Con trai mà đẹp hơn cả con gái...

Cô nhăn mày nhìn.

Hắn ta vẫn thở đều mà say giấc nồng.

Ngủ ngon ha?-Cô tặc lưỡi.

Cô di chuyển ánh mắt vào vết thương dài trên tay của hắn ta, cô thấy có thứ gì đó như một cái khăn...

Cô nhẹ nhấc tay hắn lên và rút cái khăn đó ra.

Là khăn tay.

-Leighton Full Waston Will-

Gì đây?

Tên hắn à...?

Sao mà dài vậy...

"Lei..

Leigh tàn...- Cô khó nhọc đọc cái tên trên đó.- Leigh tàn Pun Wastờn Diu...."

Đây là lần đầu cô đọc một cái tên khó nhằn như vậy, đã thế còn dài dằng dặc nữa.

Cô không hề biết rằng, việc nói bên tai người khác liên tục như thế có thể làm người ta khó chịu mà tỉnh dậy.

Đã thế còn xuyên tạc lung tung tên người khác thì lại còn tức hơn nữa.

"Lei-tàn...

Leigh...

Leight..

Leightờn.....

Leighton!"

Tuy không biết có đọc đúng không nhưng cô nghĩ rằng, mình đọc đúng tên hắn rồi, không biết sao nhưng cô cảm thấy như mình vừa làm được điều gì đó rất quan trọng và vĩ đại.

"Ugh..."

Một tiếng càu nhàu nhỏ vang lên.

Lệ giật mình mà nhìn xuống.

Tên lính Mỹ đó đang khó nhọc mà mở mắt.

Trên trán hắn đổ một tầng mồ hôi lạnh mỏng.

Cô mặc kệ hắn mà chăm chú đọc tiếp.

Hai mắt hắn nặng trĩu như bị dính chặt vào nhau, cổ họng khô không khốc đến mức rát đau.

Toàn thân hắn không tài nào cử động được, chỉ thấp thỏng nghe được những tiếng xì xào bên ngoài tai.

Nghe như tiếng của một cô gái trẻ vậy...

Tiếng Việt sao?

Hắn mở được he hé đôi mắt.

Hắn đang nằm trong hầm tối, có chút ánh tia lửa nhỏ bé.

Hắn lại nghe thấy giọng nói đó...

"Leigh tàn...

A, lại sai rồi...

Leigh..

Leigh tèn...

Ách..."

Tên hắn sao?

Hắn khẽ quay đầu.

Đôi mắt xanh khẽ mở hé.

Một cô gái nhỏ bé với mái tóc xoăn một màu đen tuyền.

Đôi mắt nâu tinh tế, có chút sự bốc đồng như vừa bước vào tuổi trưởng thành.

Hàng lông mi dài và cong vút.

Lông mày nhỏ và đậm cùng với làn da trắng pha chút màu vàng nhạt.

Trông giống đặc điểm của người Việt...

Nhưng nếu là người Việt, tại sao lại giúp hắn...?

Hắn định mở miệng nói.

Nhưng hắn không tài nào có thể nói.

Môi hắn như bị keo dính vào nhau, cảm giác thực sự rất khó chịu với hắn.

Dương Cầm Lệ lúc này mới để ý người bên dưới.

Cô nhìn hắn.

Hắn tự phản ứng mà giả vờ đang bất tỉnh.

"Eh?

Vừa thấy cử động mà ta?

Mình hoa mắt?"

Cô cho tay lên trán rồi nhìn lại hắn."..."

Không nghĩ ngợi gì nhiều, cô trả lại khăn tay cho hắn và tắt đèn dầu đi, cô đến chỗ của Huy và Thy, nằm cạnh ôm hai đứa nhỏ.

Cô ngoảnh lại nhìn hắn lần nữa bằng đôi mắt đa nghi rồi nằm xuống.

Tại sao mình lại cứu hắn?-Dương Cầm Lệ chằn chọc.

Cô vỗ vỗ vào hai má của mình, để lại vết ửng đỏ trên đó.

Aghhh, tại sao khi có tên này ở đây cô lại không ngủ được?

Trong lòng cô tự nhiên nghĩ ra cực nhiều trường hợp đáng sợ.

Nhỡ đâu hắn vờ bị thương để tàn sát dân lành?

Hay là hắn là một tên gián điệp để xác định vị trí cho chỉ huy của hắn?

Dương Cầm Lệ đột nhiên cảm thấy có một cảm giác lạnh sống lưng.

Cô giật mình mà quay ra đằng sau.

Rõ ràng là không có ai...

Gì vậy chứ?

Cô ngồi dậy và nhìn xung quanh.

Ánh mắt cô dừng lại tại góc tường mà người lĩnh Mỹ kia ngủ.

Nó trống không.

Dương Cầm Lệ sợ hãi.

Anh ta đâu rồi!?

Lúc nãy vẫn còn nằm ở đây cơ mà!?

Cô nhổm người dậy, lấy tay che chắn cho Huy và Thy bên cạnh.

Cô giấu hai đứa bé vào tạm sau lưng, ánh mắt cảnh giác mà đưa nhìn qua bóng tối.

Trên chán cô đổ một tầng mồ hôi lạnh mỏng.

Đáng lẽ ra cô không nên đưa hắn về đây...

"Này, Cái tên Leigh Tàn hay Lai tờn gì gì đấy kia!!!

Trốn ở đâu vậy chứ!?

Ra đây bà đập chết ngươi!!!"

Một bàn tay thò ra, chộp lấy tay cô mà kéo.

Bị kéo bất ngờ, Dương Cầm Lệ có chút lơ đễnh.

Nhưng cô lập tức xoay người, ôm chặt lấy eo người kia rồi lộn thẳng ra sau:

"Bà giết chết mày!!!"
 
Back
Top Bottom