Cập nhật mới

Khác Loạn thế giang hồ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
392869220-256-k692595.jpg

Loạn Thế Giang Hồ
Tác giả: langthang1233
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một câu chuyện kinh dị, giang hồ đẫm máu.

Nơi tưởng chừng không có tình người tồn tại.

Quỷ người đan xen ngay trong chính từng con người đang tồn tại



kinh​
 
Loạn Thế Giang Hồ
CHƯƠNG 1: TIỂU QUỶ


Hoàng Hàn rảo bước trên con đường đất gồ ghề, mắt hướng về phía chân trời xa tít, nơi dãy núi Tà Dương sừng sững dưới bầu trời hoàng hôn.

Hắn nhếch môi, kéo chặt vạt áo, tay siết chặt thanh kiếm bên hông.

Bọn chúng nói nơi này có quỷ.

Hắn không tin quỷ thần, nhưng lại tin vào những kẻ giết người không gớm tay.

Lời đồn về hang quỷ trên núi Tà Dương đã lan xa khắp chốn giang hồ.

Người ta nói, cứ bước vào đó, dù là người hay súc vật cũng đều không toàn thây mà trở ra.

Có kẻ lại bảo, trong hang có một con quái vật hút cạn linh hồn những ai dám xâm nhập.

Nhưng đối với Hoàng Hàn, những lời đồn đại ấy chỉ là trò nhảm nhí của những kẻ yếu đuối.

Bước chân hắn không chậm lại dù chỉ một khắc.

Mặt trời khuất dần sau rặng núi, bóng tối nhanh chóng bao trùm không gian.

Không khí lạnh lẽo đến quỷ dị, mùi ẩm mốc và mùi cỏ mục hòa lẫn trong gió, khiến hắn có cảm giác như đang bị thứ gì đó vô hình bám riết.

Khi đến gần cửa hang, Hoàng Hàn dừng lại.

Tiếng động lạ vang lên từ bên trong.

Là tiếng dây xích va vào nhau, kèm theo một âm thanh nhỏ, tựa như tiếng thở gấp của một ai đó.

Hắn không do dự, rút kiếm tiến vào.

Bóng tối nuốt chửng hắn ngay lập tức.

Không gian bên trong hang lạnh đến mức có thể nhìn thấy hơi thở mờ mờ trước mặt.

Những bức tường đá loang lổ những vệt đen kỳ dị.

Ánh sáng lờ mờ từ một ngọn đuốc cắm bên vách chỉ đủ để thấy được những vệt máu loang lổ trên mặt đất.

Và rồi, hắn thấy nó.

Một thân hình nhỏ nhắn, bị trói chặt vào tảng đá lớn giữa hang.

Đó là một cô gái.

Nàng mặc bộ y phục đen rách nát, tóc rối tung, trên mặt đầy vết bẩn và vết thương.

Đôi mắt sáng rực của nàng mở to, không chút hoảng sợ, mà chỉ đầy sự giễu cợt.

"Ngươi đến để cứu ta à?"

Giọng nàng khàn khàn nhưng vẫn mang nét tinh nghịch.

Hoàng Hàn nhướng mày.

Hắn không thích trẻ con.

Nhưng ánh mắt của nàng lại khiến hắn cảm thấy có chút thú vị.

"Ta không có sở thích cứu người."

Hắn đáp, tiến tới cởi trói cho nàng.

Dây xích sắt lạnh ngắt, có dấu hiệu bị gỉ sét nhưng vẫn vô cùng chắc chắn.

"Vậy thì ngươi đang làm gì?"

Nàng cười khẽ.

"Cắt đứt trò tiêu khiển của bọn ác quỷ."

Dứt lời, thanh kiếm trong tay hắn vung lên, một nhát chém sắc bén khiến dây xích đứt lìa.

Cô gái chậm rãi đứng dậy, vươn vai một cách thoải mái như thể vừa ngủ một giấc dài.

"Ta tưởng sẽ có người đến, nhưng không nghĩ lại là một kẻ trông cũng chẳng tốt đẹp gì như ngươi."

Hoàng Hàn phớt lờ nàng, quét mắt quan sát xung quanh.

Nơi này có điều gì đó không ổn.

Không có dấu hiệu của những kẻ đã bắt nàng.

Không có dấu hiệu của sự sống.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Ngay khi suy nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu hắn, thì mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội.

Rầm!

Một bức tường đá phía sau nứt toác.

Một bóng đen khổng lồ lao ra từ trong bóng tối, mang theo tiếng rít ghê rợn.

Là thứ quái vật nào đây?

Hoàng Hàn lập tức kéo cô gái lùi lại, tay siết chặt chuôi kiếm.

Mắt hắn chăm chú quan sát sinh vật trước mặt.

Đó là một thứ quái dị có thân hình giống con người nhưng đầu lại là một đống tóc rối bù che kín.

Mái tóc dài loang lổ máu đen, quấn chặt lấy cơ thể, chỉ để lộ ra những ngón tay dài ngoằng với móng vuốt sắc nhọn.

"Ta chưa từng thấy cái gì xấu xí như vậy."

Cô gái bên cạnh hắn cười nhạt.

Quái vật gầm lên.

Nó lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Hoàng Hàn xoay kiếm, chém một nhát ngang hông nó, nhưng lưỡi kiếm chỉ kịp rạch một vệt dài trước khi bị đám tóc cuộn chặt lấy.

Một luồng sức mạnh khổng lồ kéo hắn về phía trước.

Móng vuốt của con quái gần như sượt qua mặt hắn.

Hoàng Hàn xoay người, dùng sức giật mạnh, thoát khỏi vòng tóc quấn.

Nhưng ngay khi hắn còn chưa kịp ổn định tư thế, một đám tóc khác đã lao tới.

Hắn nghiến răng.

Thứ này không hề đơn giản.

Hắn liếc sang cô gái bên cạnh.

Không có dấu hiệu hoảng loạn nào trong mắt nàng.

Ngược lại, nàng còn đang… cười?

"Ngươi có định làm gì không?"

Hắn gắt.

"Ta đang xem huynh thể hiện."

Nói rồi, nàng nhẹ nhàng vươn tay.

Một thanh đoản đao nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay nàng như thể đã chờ sẵn từ lâu.

Chỉ trong chớp mắt, lưỡi dao sáng loáng cắt phăng đám tóc đang lao tới.

Quái vật gào lên giận dữ, lùi lại vài bước.

Hoàng Hàn nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu.

Nàng không giống một cô gái yếu đuối cần được cứu.

Nàng giống như một con mèo hoang, nhỏ bé nhưng sắc bén và nguy hiểm.

Nàng xoay đoản đao trên tay, giọng nói mang theo sự thích thú.

"Được rồi, chúng ta có thể bắt đầu thật sự rồi."

Quái vật lại gầm lên, lao tới.

Lần này, Hoàng Hàn không tránh nữa.

Hắn và Tiểu Quỷ cùng lao về phía nó.
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 2: Huyết quỷ


Ánh đao lóe lên.

Tiểu Quỷ lao thẳng vào con quái vật, động tác nhanh nhẹn đến mức chỉ để lại những bóng mờ trong bóng tối.

Lưỡi đoản đao trong tay nàng quét một đường sắc bén, cắt phăng một mảng tóc bết máu.

Quái vật rú lên, lùi lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, những sợi tóc bị cắt đứt lại mọc ra, còn dài và dày hơn trước.

Hoàng Hàn không bỏ lỡ cơ hội.

Hắn lao tới từ bên phải, thanh kiếm chém một nhát cực mạnh vào phần hông quái vật.

Máu đen bắn tung tóe, mùi tanh nồng xộc vào mũi.

Nhưng thay vì đau đớn, con quái chỉ gầm lên, đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn hắn.

Hoàng Hàn cau mày.

Thứ này không phải chỉ đơn giản là một con quái vật… nó là Huyết Quỷ.

Loại quỷ sinh ra từ oán khí cực mạnh, chỉ có thể bị tiêu diệt bằng hỏa diễm hoặc một thanh vũ khí đặc biệt.

Mà hiện tại, hắn không có cả hai thứ đó.

"Hoàng Hàn, có vẻ ngươi gặp rắc rối rồi."

Tiểu Quỷ cười khẩy, lùi về phía hắn.

Hắn không đáp, chỉ khẽ nghiến răng.

Nếu không thể giết nó bằng cách thông thường, thì chỉ còn một cách—phá hủy trái tim.

Nhưng…

Trái tim của Huyết Quỷ không ở vị trí bình thường.

Mỗi con quỷ sẽ có một điểm yếu khác nhau, nhưng vị trí tim của Huyết Quỷ thường thay đổi, không ai biết nó sẽ nằm ở đâu trên cơ thể.

Một canh bạc.

Hoàng Hàn hạ thấp người, mắt quan sát thật kỹ.

"Chúng ta có thể chạy."

Tiểu Quỷ thì thầm.

Hắn liếc nàng, ánh mắt lạnh như băng.

"Ta không chạy."

Nàng bật cười.

"Vậy thì chiến đấu đến chết đi."

Hắn không đáp, chỉ siết chặt kiếm, lao vào con quỷ.

Trận chiến thực sự bắt đầu.

Hoàng Hàn lao lên, lưỡi kiếm vung mạnh chém thẳng vào ngực Huyết Quỷ.

Nhưng như một cơn gió, nó lắc mình né tránh, móng vuốt sắc nhọn vung ra phản đòn.

KENG!

Lưỡi kiếm của Hoàng Hàn cản lại đòn tấn công, nhưng lực quá mạnh khiến hắn loạng choạng lùi về sau.

Tiểu Quỷ không chờ đợi.

Nàng xoay người, lưỡi đoản đao vạch một đường chính xác vào mắt phải con quỷ.

Một dòng máu đen bắn ra, con quỷ gầm rú điên cuồng.

"Trái tim nó có thể ở đâu?"

Tiểu Quỷ lách qua một cú vồ nguy hiểm, hơi thở dồn dập.

"Ta không biết!"

Hoàng Hàn nghiến răng, đảo mắt tìm kiếm.

Huyết Quỷ không giống những loài quái vật khác.

Trái tim của nó có thể di chuyển, thay đổi vị trí liên tục bên trong cơ thể.

Đâm vào chỗ nào cũng có thể là sai.

Nhưng nếu không đánh trúng, bọn họ sẽ chết ở đây.

"Mẹ nó, cứ đâm bừa đi!"

Tiểu Quỷ chửi một tiếng, lách mình ra sau con quỷ.

"Chờ đã—!"

Hoàng Hàn chưa kịp ngăn lại, Tiểu Quỷ đã lao tới, mũi đoản đao nhắm vào giữa lưng quái vật.

PHẬP!

Một tiếng xé rách vang lên, máu đen văng ra khắp nơi.

Nhưng không có gì xảy ra.

Huyết Quỷ gầm lên, quay ngoắt lại.

Cánh tay đầy vuốt sắc tóm lấy vai Tiểu Quỷ, nhấc bổng nàng lên không.

"Này, này!

Đùa sao?"

Tiểu Quỷ vùng vẫy, nhưng cánh tay quỷ như một gọng kìm siết chặt.

Hoàng Hàn nguyền rủa trong lòng.

"Giữ chặt!"

Hắn lao tới như một mũi tên.

Cánh tay quỷ vung lên, ném Tiểu Quỷ thẳng về phía một thân cây.

RẦM!

Nàng đập mạnh vào thân cây, miệng bật ra một ngụm máu.

"Mẹ nó...

đau chết ta..."

Nàng rủa thầm, chống tay gượng dậy.

Hoàng Hàn không có thời gian lo cho nàng.

Ngay khoảnh khắc con quỷ vừa ném Tiểu Quỷ đi, ngực trái của nó phập phồng bất thường.

Trái tim!

Không để lỡ cơ hội, hắn dùng hết sức bật cao, dồn toàn bộ lực vào thanh kiếm, đâm thẳng vào ngực trái con quỷ.

XOẸT!

Lưỡi kiếm xuyên thấu.

Con quỷ rú lên một tiếng xé tai.

Cơ thể nó run rẩy dữ dội, rồi từ từ hóa thành một đống tro bụi.

Tất cả chấm dứt.

Hoàng Hàn chống kiếm, thở dốc.

"Khụ, suýt chút nữa thì đi đời."

Hắn quay lại, thấy Tiểu Quỷ vẫn đang lồm cồm bò dậy, mặt nhăn nhó.

Hắn bước tới, chìa tay ra.

"Đừng có nói là nàng lại trật chân nữa đấy."

Tiểu Quỷ trừng mắt, vỗ vỗ quần áo, gạt tay hắn ra.

"Ai cần ngươi giúp?"

Hắn bật cười, nhưng không nói gì.

Trong chốc lát, cả khu rừng lại trở về tĩnh lặng, chỉ còn lại hai người họ và mùi máu tanh vương vất.

Trận chiến này, chỉ là khởi đầu.
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 3: Kẻ trong bóng tối


Gió khuya lành lạnh lùa qua rừng cây, cuốn theo mùi máu tanh vẫn còn vương vất sau trận chiến.

Tiểu Quỷ cởi áo khoác ngoài, tiện tay lau sạch vết máu bắn trên mặt.

Nàng nhếch môi, mắt liếc sang Hoàng Hàn:

"Ngươi có định giải thích không?"

Hoàng Hàn thở dài, liếc nhìn thanh kiếm vẫn còn nhuốm màu máu quỷ.

Hắn vốn dĩ không định để Tiểu Quỷ bị cuốn vào chuyện này, nhưng nàng thông minh hơn hắn tưởng, lại còn lì lợm vô cùng.

"Giải thích chuyện gì?"

Tiểu Quỷ cười khẩy.

"Đừng giả ngu.

Ngươi nhận ra tim con quỷ di chuyển vào phút chót, đúng không?"

Hoàng Hàn im lặng.

Tiểu Quỷ khoanh tay.

"Làm sao ngươi biết?"

Lần này, Hoàng Hàn bật cười.

"Bản năng."

"Xạo."

Tiểu Quỷ hất cằm.

"Có phải ngươi đã từng giết Huyết Quỷ trước đây không?"

Ánh mắt Hoàng Hàn hơi tối lại.

Hắn cúi đầu, vung kiếm chém ngang một nhánh cây chắn đường.

"Chuyện đó không quan trọng."

"Có quan trọng hay không là do ta quyết định."

Tiểu Quỷ cười nhạt, cúi xuống nhặt một hòn đá, vung lên như thể muốn ném vào hắn.

"Ngươi không tin ta?"

Hoàng Hàn dừng lại.

Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, đôi mắt kiên định không hề nao núng.

Một lát sau, hắn nói khẽ:

"Không phải là không tin.

Chỉ là... có những thứ nàng không nên biết."

Tiểu Quỷ nghiêng đầu, nhưng không hỏi tiếp.

Bầu không khí bỗng trở nên trầm mặc.

Chỉ có tiếng bước chân họ vang vọng trên con đường mòn trong rừng.

Không ai nhận ra, giữa những tán cây rậm rạp, có một đôi mắt đang dõi theo họ.

---

Xa xa, phía trên một cành cây cao, một bóng người khoác áo choàng đen đứng im lặng, quan sát hai kẻ bên dưới.

Gã cúi xuống nhìn vết cào trên tay mình—một vết thương nhỏ do Huyết Quỷ để lại khi nó bị tiêu diệt.

Gã liếm nhẹ vết thương, khóe môi cong lên.

"Hoàng Hàn...

Ngươi vẫn sắc bén như ngày nào."

Gió thổi tung chiếc áo choàng, để lộ một hình xăm kỳ dị trên cánh tay gã—một biểu tượng mà chỉ những kẻ từng bước ra từ bóng tối mới hiểu.

Cuộc chơi, mới chỉ bắt đầu.
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 4: Thử thách bất ngờ


Mặt trời dần ló dạng sau dãy núi xa, ánh nắng nhạt phủ lên rừng cây một màu vàng rực.

Tiểu Quỷ ngồi trên một tảng đá, hai tay chống cằm, lặng lẽ nhìn Hoàng Hàn đang bận rộn kiểm tra lại vũ khí.

“Chúng ta đang đi đâu?”

Nàng hỏi, giọng lười biếng.

“Đến thành Trường Phong.”

Hoàng Hàn trả lời mà không ngước lên.

Tiểu Quỷ nhíu mày.

“Nơi đó có gì?”

“Nhiều chuyện cần làm.”

Nàng bĩu môi, không hài lòng với câu trả lời mơ hồ của hắn.

Nhưng trước khi nàng kịp hỏi thêm, từ xa bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Tiểu Quỷ lập tức đứng dậy, mắt sáng lên.

“Có người đến.”

Hoàng Hàn cũng đã nhận ra.

Hắn đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc bén nhìn về phía con đường mòn dẫn vào khu rừng.

Chẳng bao lâu sau, một đoàn người xuất hiện.

Dẫn đầu là một nam nhân trẻ tuổi, y phục sang trọng nhưng có phần bụi bặm, dường như đã đi đường xa mà chưa kịp nghỉ ngơi.

Gã nhìn thấy Hoàng Hàn, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm.

“Hoàng Hàn!

Đã lâu không gặp.”

Hoàng Hàn vẫn giữ vẻ bình thản.

“Ngươi là ai?”

Nam nhân cười nhạt.

“Ngươi quên nhanh thật đấy.

Ba năm trước, ở Hắc Phong trấn, chúng ta từng giao đấu.”

Tiểu Quỷ ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt thích thú.

“Bạn cũ à?”

Hoàng Hàn không trả lời ngay.

Hắn nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt, cố lục lại ký ức.

“Lý Cảnh?”

“Ồ, vậy là vẫn nhớ.”

Lý Cảnh nở nụ cười nửa miệng.

“Lần trước ta thua ngươi một chiêu, lần này, muốn đòi lại.”

Hắn rút kiếm, chỉ thẳng vào Hoàng Hàn.

Tiểu Quỷ nhướn mày.

“Lại đánh nhau nữa à?

Hết quỷ tới người, chẳng ai để chúng ta yên hay sao?”

Hoàng Hàn khẽ cười, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.

“Ngươi muốn đấu ngay tại đây?”

Lý Cảnh gật đầu, chân đã khẽ dịch chuyển vào thế tấn công.

“Tất nhiên.”

---

Trận chiến bùng nổ trong nháy mắt.

Lý Cảnh vung kiếm lao tới, động tác nhanh như chớp.

Tiểu Quỷ chỉ kịp lùi sang một bên để tránh bị cuốn vào.

Kiếm của Hoàng Hàn và Lý Cảnh va chạm tạo ra tiếng vang chói tai.

Họ giao đấu với tốc độ chóng mặt, từng đường kiếm như mang theo sát khí sắc lạnh.

Tiểu Quỷ khoanh tay đứng xem, mắt dõi theo từng động tác của Hoàng Hàn.

Hắn mạnh thật.

Không chỉ có kỹ thuật điêu luyện, mà cách hắn né tránh và phản đòn đều vô cùng dứt khoát, không hề lãng phí bất cứ động tác nào.

Nhưng Lý Cảnh cũng không kém.

Gã càng đánh càng hăng, kiếm pháp ngày một tinh vi.

Tiểu Quỷ nhún vai.

Nàng không lo lắng cho Hoàng Hàn, nhưng cảm thấy tò mò.

Tại sao Lý Cảnh lại đột ngột xuất hiện và đòi tỷ thí?

Và... hắn thực sự chỉ muốn đấu một trận, hay còn có mục đích khác?

Nụ cười trên môi nàng nhạt dần.

Có điều gì đó không đúng.
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 5: Kẻ truy đuổi


Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hắt lên những lưỡi kiếm đang giao tranh.

Tiếng kim loại va chạm vang dội cả góc rừng, hai bóng người xoay chuyển như cuồng phong.

Hoàng Hàn nghiêng người tránh một đòn chém ngang, lưỡi kiếm của Lý Cảnh sượt qua vai hắn, cắt một đường mảnh trên áo.

Nhưng ngay sau đó, Hoàng Hàn xoay cổ tay, thanh kiếm của hắn vút lên như một tia sét, ép đối thủ lùi về sau.

Lý Cảnh mỉm cười, vẻ hào hứng.

“Không hổ danh là Hoàng Hàn.”

Hoàng Hàn không đáp, chỉ nâng kiếm lên, mắt sắc như dao.

Tiểu Quỷ đứng cạnh gốc cây, hai tay khoanh trước ngực, quan sát trận đấu với vẻ thích thú.

“Mấy người các ngươi lúc nào cũng vậy, không có chuyện gì làm là rút kiếm chém nhau.”

Lý Cảnh bật cười, nhưng ánh mắt không rời khỏi đối thủ.

“Ta chỉ muốn xem liệu hắn có còn giữ được phong độ như xưa không thôi.”

Tiểu Quỷ nghiêng đầu.

“Vậy sao?”

Nàng không tin.

Cuộc tấn công này có vẻ quá bất ngờ.

Một kẻ như Lý Cảnh không thể nào chỉ vì một trận tỷ thí mà lặn lội đến đây tìm Hoàng Hàn.

Chắc chắn có chuyện gì đó khác.

Đúng lúc ấy, một tiếng động khe khẽ vang lên từ sâu trong rừng.

Hoàng Hàn lập tức lùi lại, mắt quắc lên đầy cảnh giác.

“Có người.”

Lý Cảnh nhíu mày, đảo mắt nhìn quanh.

Cả Tiểu Quỷ cũng khẽ nheo mắt.

Những cành lá khẽ lay động, một cơn gió thổi qua, mang theo cảm giác lạnh lẽo khó tả.

Rồi từ bóng tối sau những gốc cây, một nhóm người xuất hiện.

Bọn chúng mặc y phục đen, che kín mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sắc lạnh.

Kiếm trong tay sáng loáng, ánh lên dưới nắng chiều.

Tiểu Quỷ huýt sáo khẽ.

“Ồ, có khách không mời.”

Lý Cảnh lùi lại một bước, giọng trầm xuống.

“Chúng không phải người của ta.”

Hoàng Hàn không nói gì, chỉ siết chặt chuôi kiếm.

Kẻ dẫn đầu nhóm sát thủ bước lên, giọng lạnh băng:

“Hoàng Hàn, Tiểu Quỷ...

Đã đến lúc chấm dứt.”

---

Cuộc chiến lại bùng nổ.

Bọn sát thủ lao đến như một bầy sói.

Hoàng Hàn xoay kiếm chặn đòn đầu tiên, chân trụ vững vàng.

Tiểu Quỷ bật nhảy sang một bên, né một nhát chém sắc bén, rồi nhanh như chớp rút thanh chủy thủ giấu trong tay áo, phản công bằng một đường chém chính xác.

Lý Cảnh cũng không đứng yên.

Hắn xoay người, kiếm vung ra như tia chớp, đánh văng một kẻ địch xuống đất.

Nhưng bọn chúng quá đông.

Hoàng Hàn cắn răng, lưỡi kiếm vẽ thành một vòng cung ánh sáng, đẩy lùi hai kẻ trước mặt.

Tiểu Quỷ sát cánh bên hắn, đôi mắt sáng rực như ánh trăng, mỗi cú ra tay đều gọn gàng và tàn nhẫn.

Lý Cảnh bị dồn vào thế khó, một lưỡi kiếm sượt qua cánh tay hắn, để lại một vệt máu dài.

“Tình hình này... có vẻ không ổn lắm.”

Tiểu Quỷ vừa cười vừa nói, nhưng hơi thở nàng có phần gấp gáp.

Hoàng Hàn không đáp.

Hắn đang tập trung đối phó với kẻ địch trước mặt.

Chợt, từ phía xa, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Ầm!

Một vật gì đó phát nổ, khói trắng tỏa ra mù mịt, che khuất cả khu rừng.

“Chạy!”

Hoàng Hàn quát.

Không ai tranh cãi.

Cả ba lập tức lùi về sau, lợi dụng màn khói để thoát ra khỏi vòng vây.

Tiểu Quỷ nắm lấy tay Hoàng Hàn, kéo hắn chạy đi.

Lý Cảnh lảo đảo bám theo sau.

Tiếng bước chân vang lên phía sau họ.

Bọn sát thủ vẫn đuổi theo, nhưng dường như cũng bị ảnh hưởng bởi màn khói dày đặc.

Hoàng Hàn nắm chặt tay Tiểu Quỷ, kéo nàng rẽ vào một con đường nhỏ.

“Đi lối này!”

Họ lao đi như những cơn gió, bóng dáng dần khuất vào màn sương mờ mịt.

Tiểu Quỷ cười khẽ.

“Lại một ngày bình thường nữa nhỉ?”

Hoàng Hàn liếc nàng một cái, khóe môi cong nhẹ.

Nhưng sâu trong lòng, hắn biết—mọi chuyện còn lâu mới kết thúc
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 6: Bí mật giấu kín


Ánh trăng rọi xuống khu rừng, những tia sáng bạc lọt qua kẽ lá, hắt lên ba bóng người đang đứng dựa vào một thân cây lớn.

Cả ba đều thở hổn hển, hơi nóng phả ra trong không khí lạnh lẽo.

Tiểu Quỷ buông tay Hoàng Hàn, ngả người ra sau, tay chống vào hông.

“Mấy tên đó lì ghê thật.”

Lý Cảnh ngồi bệt xuống đất, đưa tay lau vết thương trên tay, cau mày.

“Lũ này không phải hạng thường.

Chắc chắn có kẻ đứng sau sai khiến.”

Hoàng Hàn không nói gì, chỉ nhìn về phía con đường mờ tối sau lưng, ánh mắt thăm dò.

Hắn không tin lũ sát thủ đó đã bỏ cuộc.

“Giờ tính sao?”

Tiểu Quỷ hỏi, giọng đầy hứng thú, như thể vừa trải qua một trò chơi thú vị chứ không phải một trận chiến sống còn.

Lý Cảnh lườm nàng.

“Ngươi còn tâm trạng đùa à?”

Tiểu Quỷ nhún vai.

“Không đùa thì làm gì?

Ngồi đây chờ bị đuổi giết tiếp chắc?”

Hoàng Hàn khoanh tay, trầm ngâm.

Chuyện này có gì đó không đúng.

Những kẻ truy sát hắn từ trước đến nay không thiếu, nhưng bọn người hôm nay có gì đó khác.

Cách chúng tấn công, chiến thuật của chúng, và nhất là kẻ cầm đầu—giọng nói ấy, ánh mắt ấy, hắn cảm thấy quen thuộc.

Hắn chậm rãi quay sang Lý Cảnh.

“Ngươi chắc chắn bọn chúng không liên quan đến ngươi?”

Lý Cảnh bực bội.

“Ta đã nói rồi!

Nếu ta muốn giết ngươi, ta đã không đích thân đến đây đấu kiếm!”

Tiểu Quỷ cười tủm tỉm.

“Vậy rốt cuộc là ai nhỉ?”

Không ai trả lời.

Gió đêm rít qua những tán cây, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt.

Hoàng Hàn đột nhiên cảm thấy bất an.

Có thứ gì đó đang đến.

---

Tiểu Quỷ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Nàng liếc nhìn Hoàng Hàn, ánh mắt hắn trầm xuống, tay đặt lên chuôi kiếm theo bản năng.

“Có chuyện gì à?” nàng hỏi khẽ.

Hắn không trả lời ngay, chỉ chậm rãi nhìn quanh.

Cây cối vẫn im lìm.

Gió thổi nhẹ qua từng nhánh lá.

Nhưng có gì đó sai.

Bản năng của một kẻ đã trải qua vô số cuộc truy sát mách bảo hắn rằng… họ không hề an toàn.

Lý Cảnh dường như cũng nhận ra điều gì đó.

Hắn nhấc kiếm lên, mắt dán chặt vào bóng tối trước mặt.

Tiểu Quỷ khẽ nghiêng đầu.

“Thật ra—”

Soạt!

Một mũi tên lao thẳng tới, xé gió đầy chết chóc.

Hoàng Hàn nghiêng người, lưỡi kiếm vung lên đỡ lấy mũi tên.

Nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào, mũi tên bất ngờ nổ tung!

Khói trắng bùng lên, che phủ mọi thứ.

“Phản ứng nhanh đấy.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trong màn sương.

Hoàng Hàn siết chặt kiếm.

Một bóng người dần hiện ra trong làn khói, chậm rãi tiến tới.

Tiểu Quỷ nheo mắt.

“Ai đây?”

Bóng người đó dừng lại trước mặt họ, ánh mắt sắc bén quét qua từng người một.

Một gương mặt quen thuộc.

Là kẻ cầm đầu nhóm sát thủ lúc trước.

Hắn nhếch môi.

“Lần này, các ngươi không chạy được đâu.”
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 7: Lưỡi kiếm trong bóng tối


Cơn gió lạnh tràn qua khu rừng, cuốn theo làn khói trắng đang dần tan.

Bốn bóng người đứng đối diện nhau, ánh sáng mờ nhạt từ vầng trăng soi lên gương mặt căng thẳng của cả ba phía Hoàng Hàn.

Kẻ cầm đầu nhóm sát thủ hất nhẹ tay, ra hiệu.

Ngay lập tức, từ bóng tối sau lưng hắn, những bóng đen khác dần lộ diện.

Một, hai, ba… có ít nhất mười kẻ đang bao vây bọn họ.

Hoàng Hàn nghiêng đầu, giọng trầm thấp: “Các ngươi dai như đỉa ấy nhỉ.”

Tên thủ lĩnh nhếch môi, trong mắt lộ vẻ thích thú.

“Chúng ta đã gặp nhau không chỉ một lần.

Chắc ngươi cũng biết, nhiệm vụ của ta là gì.”

Tiểu Quỷ búng nhẹ ngón tay, thản nhiên nói: “Giết chúng ta?”

Tên kia cười cợt: “Không hẳn.

Chúng ta chỉ muốn Hoàng Hàn.

Những người khác có thể rời đi.”

Lý Cảnh nắm chặt chuôi kiếm, giọng đầy mỉa mai: “Ta đã nói rồi, nếu muốn giết hắn thì phải bước qua xác ta.”

Tiểu Quỷ cười khẽ, ánh mắt sắc bén.

“Vậy chắc chắn cũng phải bước qua xác ta.”

Hoàng Hàn khẽ liếc nhìn hai người đồng hành của mình, khóe môi cong lên đầy bất cần.

“Các ngươi nghĩ ta cần ai bảo vệ chắc?”

Tên thủ lĩnh không đáp, chỉ chậm rãi rút thanh kiếm dài bên hông, lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng xanh lạnh lẽo.

“Vậy thì…”

Hắn vừa dứt lời, những bóng đen phía sau lập tức lao tới như lưỡi dao sắc xuyên qua màn đêm.

---

Lý Cảnh vung kiếm lên, chặn đứng đòn tấn công đầu tiên.

Lửa bùng lên từ đường kiếm của hắn, chém thẳng về phía trước khiến một kẻ địch phải bật lùi.

Tiểu Quỷ nhanh như chớp lướt qua, tay nàng vung nhẹ, những sợi dây bạc mảnh mai lóe sáng trong không khí.

Tiếng kim loại đứt gãy vang lên khi nàng dùng dây quấn chặt cổ tay một tên, giật mạnh khiến hắn ngã nhào.

Hoàng Hàn di chuyển trong bóng tối, từng nhát kiếm của hắn gọn gàng và chính xác.

Một kẻ địch vừa lao đến đã bị hắn quét ngang thanh kiếm, máu tóe ra trong không khí lạnh buốt.

“Khá lắm.”

Tên thủ lĩnh vẫn đứng yên, ánh mắt đầy thích thú khi quan sát trận chiến.

Hắn không vội ra tay, như thể đang đợi thời cơ thích hợp.

Tiểu Quỷ khẽ nheo mắt, cảm nhận có điều gì đó không ổn.

Hắn…

đang chờ gì?

---

Tiếng thép va chạm, tiếng gió rít qua từng đòn đánh, cả khu rừng như biến thành một chiến trường thực sự.

Nhưng giữa lúc hỗn loạn, Hoàng Hàn bỗng nhận ra—

Mọi thứ… quá dễ dàng.

Bọn chúng mạnh, nhưng không quá đáng sợ như hắn nghĩ.

Lẽ nào…

Hoàng Hàn quay đầu, nhưng đã muộn.

Tên thủ lĩnh nhảy bật lên, lưỡi kiếm lóe sáng khi lao thẳng xuống.

Nhưng hắn không nhắm vào Hoàng Hàn—

Mà nhắm vào Tiểu Quỷ.

Lưỡi kiếm của tên thủ lĩnh xé gió lao xuống, nhắm thẳng vào Tiểu Quỷ.

Nhưng hắn đã đánh giá quá thấp cô.

Trong khoảnh khắc lưỡi kiếm sắp chạm vào người, Tiểu Quỷ nghiêng người, thân hình như một cánh én xoay tròn trên không trung, né khỏi đòn tấn công trong gang tấc.

Chiếc áo mỏng bay phần phật, nhưng không một vết cắt nào chạm đến da thịt nàng.

Bịch!

Tên thủ lĩnh đáp xuống đất, ánh mắt lóe lên một tia bất ngờ.

“Nhanh thật…”

Hắn lẩm bẩm.

Những kẻ áo đen khác không cho Tiểu Quỷ có thời gian phản công.

Chúng lập tức thay đổi mục tiêu, tất cả đồng loạt lao về phía cô.

Lưỡi kiếm, ám khí, dây trói—một loạt đòn thế hiểm hóc bủa vây.

Tiểu Quỷ nhảy bật lên, bàn chân lướt trên một thanh kiếm rồi xoay người đáp xuống lưng kẻ địch, mượn đà nhảy ra xa.

Những sợi dây bạc trong tay nàng lóe lên trong đêm tối, quấn lấy cổ tay một tên áo đen, giật mạnh khiến hắn mất đà, đập mạnh xuống đất.

Keng!

Lưỡi kiếm sượt qua cánh tay nàng.

Một vệt máu nhỏ xuất hiện trên làn da trắng.

Tiểu Quỷ lùi lại, mắt nheo lại đầy cảnh giác.

Cô đã né được tất cả, nhưng vẫn bị thương—dù chỉ là một vết cắt nhỏ.

Hoàng Hàn nhìn cảnh đó, ánh mắt chợt lóe lên một tia nghi hoặc.

Đám sát thủ này đến vì hắn.

Nhưng tại sao…

Tại sao chúng lại tập trung tấn công Tiểu Quỷ?

Tên thủ lĩnh nhảy về phía sau, lưỡi kiếm vương chút máu.

Hắn không tấn công tiếp, chỉ đứng đó, ánh mắt sắc lạnh quét qua nàng.

“Ta hiểu rồi…”

Hắn chợt cười nhạt.

Lý Cảnh vẫn đang giao đấu với hai kẻ khác, nhưng nghe thấy câu đó, hắn thoáng giật mình.

“Hiểu gì?”

Tên thủ lĩnh không trả lời.

Hắn chỉ liếc nhìn Tiểu Quỷ bằng ánh mắt khó lường.

Tiểu Quỷ nhếch môi, quệt tay lên vết thương, giọng châm chọc: “Ồ?

Vậy nói nghe xem nào, ngài hiểu được gì rồi?”

Hắn không đáp.

Nhưng ánh mắt đó—ánh mắt như thể đã xác nhận được điều gì đó—khiến Hoàng Hàn cảm thấy bất an.

Lẽ nào…

Thân phận của Tiểu Quỷ không đơn giản như hắn nghĩ?
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 8: Mùa đông bất tận


Mặt trời lặn sau dãy núi, để lại một bầu trời đỏ thẫm như máu.

Cơn gió rét buốt lùa qua các con phố nhỏ, cuốn theo những chiếc lá vàng còn sót lại từ mùa thu.

Hoàng Hàn đứng trên tường thành, ánh mắt xa xăm dõi về phương Bắc.

Phía đó, bầu trời xám xịt như báo hiệu một cơn bão sắp đến.

Bên dưới, Tiểu Quỷ khoác áo choàng đen, đứng tựa lưng vào một bức tường cũ.

Nàng hất mái tóc xám tro, đôi mắt sắc bén nhưng mang theo nét tinh nghịch quen thuộc.

“Ngươi đứng đó làm gì?

Muốn biến thành băng à?” – Tiểu Quỷ ném cho Hoàng Hàn một túi rượu.

Hoàng Hàn bắt lấy, đưa lên môi nhưng không uống.

Chỉ đơn giản cảm nhận hơi ấm của nó trong tay.

“Ta đang nghĩ.”

“Lại nghĩ vớ vẩn à?”

“Không.

Nghĩ xem bao giờ mới giết hết lũ khốn kia.”

Tiểu Quỷ bật cười, nhưng nụ cười nhanh chóng vụt tắt khi nhìn vào đôi mắt Hoàng Hàn.

Trong đó không còn chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo như tuyết phủ.

Nàng thở dài: “Này, nếu ngươi cứ như vậy, cuối cùng chỉ có mình ngươi chịu khổ thôi.”

Hoàng Hàn im lặng, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng tối phía chân trời.

Hắn không nói, nhưng Tiểu Quỷ hiểu.

Người như Hoàng Hàn không cần ai dạy bảo cách căm hận.

Hắn đã chôn vùi bản thân trong thù hận quá lâu, đến mức không còn thấy ánh sáng nữa.

“Ngươi đã nghe tin chưa?” – Tiểu Quỷ đổi chủ đề, cố kéo Hoàng Hàn ra khỏi những suy nghĩ đen tối.

“Tin gì?”

“Huỳnh Giả Thanh đã trở lại.”

Lần đầu tiên trong suốt cuộc trò chuyện, ánh mắt Hoàng Hàn lóe lên một tia sáng.

“Chắc ngươi cũng đoán được cô ấy quay về làm gì.” – Tiểu Quỷ nhún vai.

Hoàng Hàn siết chặt bàn tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu.

Hắn đã chờ ngày này từ rất lâu.

“Ta biết cô ta sẽ không bỏ qua cho ta.”

“Chuyện đó rõ rành rành.

Ngươi đã giết anh trai hắn.”

Hoàng Hàn bật cười, nhưng đó không phải là một nụ cười vui vẻ.

“Huỳnh Giả Thanh muốn báo thù?

Vậy thì ta sẽ cho cô ta một trận chiến.”

Tiểu Quỷ im lặng nhìn người huynh đệ của mình.

Nàng biết Hoàng Hàn không nói chơi.

Một khi đã ra tay, hắn sẽ không để bất kỳ ai sống sót.



Cơn bão tuyết đầu tiên của mùa đông tràn xuống thành phố vào đêm đó.

Từng cơn gió rít gào trên các mái nhà, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi.

Trong màn tuyết trắng xóa, hai bóng đen lặng lẽ di chuyển về phía khu rừng ngoại ô.

“Cô ta sẽ không đến một mình đâu.” – Tiểu Quỷ nói khẽ.

“Ta biết.”

“Chúng ta có cần chuẩn bị không?”

“Không cần.”

Tiểu Quỷ nhún vai: “Tốt thôi, nếu ngươi muốn đánh nhau trong cái thời tiết chết tiệt này.”

Bước chân của cả hai lún sâu vào lớp tuyết dày.

Mọi thứ xung quanh yên lặng đến kỳ lạ, như thể thiên nhiên cũng đang nín thở chờ đợi trận chiến.

Từ xa, một nhóm người xuất hiện.

Dẫn đầu là một bóng dáng quen thuộc – Huỳnh Giả Thanh.

Một bóng dáng đỏ thẫm xuất hiện dưới ánh đèn lồng lờ mờ.

Đó là Lâm Giả Thanh – một nữ nhân đẹp đến ma mị.

Nàng mặc bộ y phục đỏ thân hình uyển chuyển, mỗi bước chân tựa như lướt đi trong không khí.

Gương mặt nàng vẫn điềm tĩnh như xưa, nhưng trong ánh mắt không còn sự bình thản của ngày trước.

Bên cạnh nàng là những kẻ mặc áo giáp đen, ánh mắt sắc như dao.

“Lâu rồi không gặp, Hoàng Hàn.” – Giả Thanh lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như cơn gió mùa đông.

“Phải, lâu lắm rồi.”

“Hôm nay, ngươi không thoát được đâu.”

Hoàng Hàn khẽ cười, nụ cười đầy thách thức.

“Vậy thì thử xem.”

Gió nổi lên dữ dội hơn.

Trận chiến sắp
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 9: Tuyết trắng, tuyết hồng


Trước đây, Hoàng Hàn và Lâm Giả Thanh từng là chiến hữu kề vai sát cánh.

Hắn là thủ lĩnh cấp cao của tổ chức sát thủ do Tấn Vương lập ra – Hải Dương Phường.

Một tổ chức trong bóng tối, nhưng lại mang một cái tên tựa mây trời, tựa biển rộng.

Lâm Giả Thanh và anh trai nàng từ nhỏ đã lớn lên cùng Hoàng Hàn trong trại huấn luyện khắc nghiệt của tổ chức.

Những ngày tháng chìm trong máu và giết chóc, họ đã quen với mùi tanh tưởi của tử thi, quen với việc đoạt mạng mà không gợn lên chút cảm xúc.

Nhưng rồi một ngày, tất cả sụp đổ.

Anh trai nàng – Lâm Giả Phương – tử nạn trong một nhiệm vụ ám sát Trần gia, một gia tộc võ học lừng lẫy ở kinh thành.

Lỗi lớn nhất thuộc về Hoàng Hàn.

Hắn đã không kịp tiếp viện, lại còn sai lầm khi ra lệnh điều động Giả Thanh đến phương Bắc, nơi giáp ranh với lãnh thổ của đám ngạ quỷ.

Khi Giả Thanh trở về, điều duy nhất nàng nhận được là tin anh trai đã chết, chết trong sự tra tấn tàn bạo để bảo vệ bí mật tổ chức.

Cắt lưỡi.

Lăng trì.

Từ đó, hận thù ngấm sâu vào máu thịt nàng.

Lâm Giả Thanh nhìn Hoàng Hàn, khẽ nhếch môi cười lạnh.

"Thủ lĩnh, ta chỉ nói đùa thôi.

Ta đến đây để mời Bạch cô nương về Tấn phủ."

Hoàng Hàn đứng chắn trước Tiểu Quỷ, giọng hắn cứng rắn: "Tiểu Quỷ sẽ đi với ta.

Nếu Tấn Vương có lệnh, ta cũng sẽ là người đưa nàng ấy về."

Thân ảnh cao lớn của hắn hoàn toàn che lấp cô nhóc kia.

Lâm Giả Thanh lấy tay che khóe môi, cười khẽ.

Tuyết trắng rơi lặng lẽ.

Ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống nhân ảnh diễm lệ.

Một bóng đỏ như máu lao vút tới!

"KENG!"

Hoàng Hàn vung thanh trâm kiếm đỡ lấy một chiêu chí mạng của nàng.

Hắn nghiến răng, gầm lên: "Giả Thanh, đây là cách ngươi mời người sao?"

Lâm Giả Thanh không đáp, chỉ có tiếng cười ma mị vang vọng giữa trời đêm.

Một ánh kiếm sắc bén sượt qua vai trái, nhưng Tiểu Quỷ nhanh nhẹn nghiêng người né tránh.

Nàng chớp mắt, cười khúc khích: "Yêu nữ thật đẹp.

Nhưng ta thích ca ca hơn."

Nói rồi, nàng lùi lại hai bước, đứng sát bên Hoàng Hàn, còn ôm lấy cánh tay hắn ra vẻ nũng nịu.

Hoàng Hàn cau mày.

Hắn ghét trẻ con.

Vậy mà nhiệm vụ cuối cùng của hắn lại là bảo vệ con nhóc này đến trấn Sơn Gia.

Thật phiền phức!

Hắn hất tay Tiểu Quỷ ra, lao vào tấn công Lâm Giả Thanh.

"Ta không muốn giết cô."

"Ta cũng không muốn hại anh trai cô."

"Chúng ta không thể cho nhau hai con đường riêng sao?"

Kiếm của hắn vẽ một đường sắc bén giữa không trung, không nhắm vào nơi nàng đứng, mà chém thẳng vào cái bóng phản chiếu trên tuyết.

Hắn hiểu chiêu thức của Giả Thanh, biết rằng điểm yếu của nàng chính là cái bóng mờ kia.

Nhưng nàng phản ứng cực nhanh, lập tức thoái lui.

Tuyết trắng rơi lả tả.

Hai bóng người quấn lấy nhau, kiếm khí sắc bén cắt qua không khí lạnh lẽo.

Tiểu Quỷ khoanh tay ngồi xuống một phiến đá gần đó, lười biếng ngáp dài.

"Ta đi tìm chỗ ngủ trước.

Khi nào các ngươi đánh xong thì gọi ta."

Nhưng đám người đi theo Lâm Giả Thanh không phải bù nhìn.

Một loạt bóng đen lao tới, vây chặt lấy Tiểu Quỷ.

"Xời..."

Tiểu Quỷ xoay người, thoăn thoắt nhảy lên tường thành.

Đám người kia lập tức đuổi theo, dồn nàng chạy về phía khu rừng bên ngoài.

Trong rừng tối, sương mù bao phủ.

Tiểu Quỷ vừa chạy vừa bực bội: "Khốn kiếp, ta chỉ muốn ngủ!

Sao các ngươi cứ dí ta hoài vậy?"

Cuối cùng, nàng đến mép sông.

Trước mặt là một cây cầu gỗ cũ kỹ.

"Đứng lại!"

Đám sát thủ bao vây nàng.

Tiểu Quỷ thở dài, cau mày: "Dừng lại hết cho ta.

Ta nghe Giả Thanh nói Tấn Vương mời ta.

Các ngươi định mời ta hay muốn mang xác ta về?"

Đáp lại nàng chỉ là sự im lặng lạnh lẽo.

"Đậu xanh... câm à?"

Tiểu Quỷ rút đoản đao.

Một luồng sáng lạnh lẽo lóe lên giữa đêm đen.

"A!"

Trong phút chốc, không gian nồng nặc mùi máu tanh.

Bóng trắng bé nhỏ nhẹ nhàng bước qua cầu.

Bờ bên kia... chỉ có một mảng đen tối.

Giả Thanh và Hoàng Hàn – hai đối thủ ngang tài ngang sức, giao đấu vô số lần nhưng chưa bao giờ phân thắng bại.

Kiếm khí của Hoàng Hàn không theo bất kỳ quy tắc nào, chỉ tập trung vào những điểm hiểm của đối thủ.

Mỗi đường kiếm xuất ra đều nhằm lấy mạng.

Giả Thanh cũng không hề kém cạnh, kiếm pháp của nàng nhanh nhẹn, ảo diệu, nhưng mang theo sát khí bức người.

Trong màn tuyết trắng, hai bóng kiếm lao vào nhau.

Mỗi đòn tấn công đều mang theo sát ý lạnh lẽo.

Hoàng Hàn nhón chân bật lên tường thành, rồi lao thẳng xuống ảo ảnh của Giả Thanh.

Nàng uyển chuyển như một dải lụa đỏ giữa trời tuyết, vừa ma mị, vừa chết chóc.

Ngay khoảnh khắc thanh Trâm Kiếm của Hoàng Hàn sắp chạm vào Mị Kiếm của Giả Thanh, một thanh Liễu Kiếm vung lên chặn giữa hai binh khí sắc lạnh.

Kiếm mang theo dương quang của danh môn chính phái.

Lý Cảnh – một thân chính khí, lao vào giữa trận như một vị anh hùng cứu mỹ nhân.



Nhưng khoan đã.

Mỹ nhân hắn vừa cứu là Hoàng Hàn ư?

Lý Cảnh đứng chắn trước Hoàng Hàn, ánh mắt kiên định nhìn về phía đối diện.

Khi hắn nhìn rõ dung mạo đối thủ, trái tim bỗng đập lỡ một nhịp.

Một nữ tử áo đỏ, đẹp kiều diễm như tiên tử giáng trần.

Nàng nhìn hắn, ánh mắt long lanh dưới ánh trăng xanh.

Một vẻ đẹp ma mị chết người.

Lý Cảnh ngây ngô thốt lên:

— Vị cô nương này là tiên nữ hạ phàm để trừ gian diệt ác sao?

Hoàng Hàn: “…”

Hắn đẩy Lý Cảnh qua một bên, giọng lạnh lùng:

— Cút.

Ta còn chưa giải quyết xong ân oán với cô ta.

Máu từ vết thương trên cánh tay hắn nhỏ xuống nền tuyết.

Hắn bị Mị Kiếm của Giả Thanh cứa trúng.

Lý Cảnh kinh ngạc.

Với võ công của Hoàng Hàn, làm sao có thể bị thương chỉ bởi một chiêu kiếm?

Nữ tử áo đỏ trước mặt hắn rốt cuộc là ai?

— Cô nương cần ta giúp gì không? – Lý Cảnh nghiêm túc hỏi, đồng thời làm động tác cung kính chỉ về phía Hoàng Hàn.

Hoàng Hàn: “…”

Hắn siết chặt thanh Trâm Kiếm, hận không thể đâm chết tên ngốc này.

Hắn đảo mắt tìm kiếm, rồi chợt giật mình:

— Giả Thanh, Tiểu Quỷ đâu?

Giả Thanh nhếch môi:

— Có lẽ cô ta đã ăn tươi đám người của ta rồi.

— Đáng ghét!

Ta cần dẫn cô ta về Tấn phủ!

Lý Cảnh tròn mắt:

— Vậy vị cô nương này… quen với tên quái ác Hoàng Hàn sao?

Hắn háo hức nói tiếp:

— Tại hạ là Lý Cảnh, đại đệ tử của phái Thiên Sương.

Không biết cô nương xưng hô thế nào?

Nghe đến Thiên Sương, nụ cười trên môi Giả Thanh càng thêm quyến rũ.

Nàng thu Mị Kiếm vào bao, nhẹ nhàng tiến đến gần Lý Cảnh.

Bước đi mềm mại như nước, khiến Lý Cảnh bỗng cảm thấy khoảng cách này… có phải gần quá không?

Hắn chưa kịp định thần, Giả Thanh đã đưa tay, khẽ vuốt lại lọn tóc rơi trên trán hắn, giọng nói ma mị:

— Muội tên Giả Thanh.

Lọn tóc này thật hư.

Tim Lý Cảnh như ngừng đập.

Hoàng Hàn nhếch môi, giọng châm chọc:

— Đuôi cáo của cô lòi ra rồi kìa.

Cô cần gì ở hắn?

Giả Thanh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt trong suốt như giếng cổ:

— Lý công tử, phái Thiên Sương có phải rất thân cận với Trần gia trang không?

Lý Cảnh lắp bắp:

— Đ-đúng…

Cô nương muốn đến Trần Gia Trang sao?

— Ừm.

Ta muốn gặp một người.

Lý Cảnh vội vàng đáp:

— Được!

Ta sẽ đưa cô vào Trần Gia!

Giả Thanh nở một nụ cười e ấp:

— Đa tạ công tử.

Hoàng Hàn chứng kiến màn đối đáp mà cảm thấy thật chướng mắt.

— Giả Thanh, đi tìm Tiểu Quỷ!

Lý Cảnh cau mày.

Tên quái nhân này đang ra lệnh cho mỹ nhân của hắn sao?!

Hắn nghiến răng, nhưng rồi cũng đành bất lực.

Giả Thanh nhẹ nhàng quay lưng, bóng hình đỏ rực tiến về phía rừng sâu.

Không ngoảnh lại, nàng chỉ để lại một câu:

— Chúng ta?

Haha…

Từ ba năm trước, đã không còn "chúng ta" nữa rồi.

Hoàng Hàn nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt dần u tối.

— Đồ ngu.

Nói đoạn, hắn cũng lầm lũi tiến vào cánh rừng.

Lý Cảnh chần chừ một lúc, rồi cũng vội vàng bước theo.

Hoang Hàn nghiến răng nghĩ thầm:

— Khốn kiếp, dám lôi ta ra làm hoa tiêu mở đường!
 
Loạn Thế Giang Hồ
Chương 10: Bờ bên kia


Khu rừng đen tối, mịt mùng, hoàn toàn trái ngược với trấn Thanh Thủy – nơi tràn ngập ánh đèn và hơi ấm con người.

Hoàng Hàn bước đi thoăn thoắt trong bóng tối, từng dấu chân in hằn trên nền tuyết trắng.

Hắn không dừng lại, cũng không quay đầu.

Phía sau, ánh sáng hiếm hoi từ những ngọn đèn treo ở cổng trấn dần tắt lịm.

Ba bóng người – một đen, một đỏ, một xanh – lặng lẽ tiến vào màn đêm của khu rừng.

Gió rét rít qua từng kẽ lá.

Trên cành cao, lũ quạ đập cánh kêu lên những âm thanh thê lương.

Không khí thoang thoảng mùi máu tanh, như lời thì thầm của những kẻ đã chết.

Bước chân vẫn không ngừng lại, nhưng rồi giọng nói trầm khàn của Hoàng Hàn vang lên, phá tan bầu không khí im lặng:

— Ban nãy, ngươi đi đâu?

Lý Cảnh biết hắn đang hỏi mình.

Hắn không lạ cái kiểu nói chuyện cụt lủn đó nữa rồi.

Nhưng dù sao, Lý Cảnh vẫn trả lời:

— Ta đi tìm phòng nghỉ cho chúng ta.

Vừa tìm được xong thì quay lại cổng trấn, thấy ngươi và Thanh Thanh giao chiến…

Ngươi đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.

Câu cuối cùng mang theo chút trách móc.

Ánh mắt Lý Cảnh vô thức liếc sang bóng dáng yêu kiều bên cạnh.

Hoàng Hàn khẽ cười nhạt:

— Thanh Thanh…

Lâm Giả Thanh lập tức trừng mắt:

— Muốn chết à?

— Đương nhiên muốn sống.

Nếu muốn chết, cô cứ việc đi một mình.

Lý Cảnh nhướng mày, hỏi:

— Thanh Thanh, nàng và Hoàng Hàn là quan hệ gì?

Nàng cũng là người của Tấn Vương sao?

Hai từ "Thanh Thanh" khi thốt ra từ miệng Lý Cảnh nhẹ nhàng hơn hẳn.

Lâm Giả Thanh liếc hắn, khẽ nhoẻn miệng cười mị hoặc.

Nàng từ từ áp sát, đôi mắt lấp lánh vẻ trêu chọc:

— Phải, ta làm việc dưới trướng của tên khốn kia.

Lần này đến đây là để tìm Bạch cô nương.

Tấn Vương có chuyện muốn bàn bạc với cô ấy.

Nhưng huynh thấy đấy, cô ấy đâu có dễ tìm.

Phiền chết đi được.

Nói đoạn, Giả Thanh hơi cọ lên cánh tay Lý Cảnh.

Tim hắn bất giác lệch một nhịp.

Tiểu thư phương Nam…

đều như vậy sao?

Hoàng Hàn hừ lạnh:

— Khốn nạn.

Chẳng phải cô đến đây để tiễn ta xuống suối vàng à?

Lâm Giả Thanh nháy mắt, cười duyên:

— Nếu có thể hoàn thành tâm nguyện của ngươi, ta hẳn rất vinh dự.

Hay là ta giúp ngươi luôn bây giờ nhé?

Dù sao, Tấn Vương cũng không nói là phải đưa ngươi về sống…

Lời còn chưa dứt, một tia kiếm khí sắc lạnh vọt tới cổ Hoàng Hàn.

Hắn nghiêng đầu né tránh, gằn giọng:

— Đồ thần kinh.

Lý Cảnh thì bị chấn động bởi một chuyện khác.

Mỹ nhân này…

đến sát ý cũng ngọt đến mê người.

Hắn quay sang trừng mắt với Hoàng Hàn:

— Ngươi không thể nói được lời nào tử tế với mỹ nhân sao?

Cả ba tiếp tục tiến sâu vào rừng.

Mùi máu tanh càng lúc càng nồng nặc.

Bọn họ không ai nói gì nữa, chỉ lần theo dấu vết.

Dưới ánh trăng xanh lạnh lẽo, bãi đất trống hiện ra trước mắt.

Tiếng quạ kêu vang vọng trong màn đêm.

Trên nền tuyết, khoảng năm sáu cái xác nằm la liệt.

Hoặc chính xác hơn… là những phần cơ thể bị xé vụn.

Lâm Giả Thanh thả một viên dạ minh châu xuống đất.

Ánh sáng phản quang làm lộ rõ khung cảnh rùng rợn.

Nàng chun mũi:

— Chậc, Bạch cô nương cũng có khiếu đấy chứ?

Hoàng Hàn nhìn chằm chằm vào đống thi thể.

Đôi mắt hắn sắc bén như loài động vật săn mồi.

— Không phải Tiểu Quỷ.

Lý Cảnh gật đầu:

— Ừm.

Trên xác có dấu vết đoản đao của Bạch cô nương, nhưng cách giết người thì không phải.

Hơn nữa, số lượng này…

Lâm Giả Thanh nghiêng đầu, khẽ cười:

— Lý công tử tinh tế thật.

Còn phát hiện gì nữa không?

— Bên kia cầu có thứ gì đó.

Hoàng Hàn lạnh lùng lên tiếng, không buồn giải thích.

Lâm Giả Thanh nhướng mày:

— Đương nhiên là đi xem rồi.

Hoàng Hàn hừ một tiếng, nhưng chẳng buồn tranh cãi.

Hắn đột ngột lao đến, tóm lấy tóc Giả Thanh, giật ngược ra sau.

Chưa kịp để nàng phản ứng, hắn đã tung một cú sút mạnh vào hông nàng, quát:

— Đi trước!

Giả Thanh lảo đảo.

Lý Cảnh nhanh chóng đỡ lấy eo nàng, ánh mắt đầy vẻ xót xa.

Hoàng Hàn nhìn cảnh đó mà phát cáu.

Đậu xanh, bọn này đi làm việc hay đi diễn tuồng vậy trời?

Hắn gắt lên:

— Cút.

Rồi mặc kệ hai người phía sau, hắn một mình tiến lên cây cầu gỗ cũ kỹ.

Dưới ánh trăng, thân ảnh cô độc của hắn in bóng xuống dòng sông lạnh lẽo.

Dưới lớp băng mỏng, dường như có hàng trăm đôi mắt đang nhìn chòng chọc vào hắn.

Hoàng Hàn khẽ nhíu mày.

Có ai đó đang theo dõi.

Bước chân hắn chậm lại, trở nên cẩn trọng.

Giả Thanh và Lý Cảnh cũng bước lên cầu.

Bên kia sông, bóng tối trải dài vô tận.

Lý Cảnh khẽ nuốt nước bọt.

Ban chiều, khi tìm nhà trọ, hắn nghe dân làng kể về khu rừng bên kia.

Một nghĩa địa hoang phế.

Những người bước vào khi trời tối... không ai trở về.

Nghe đâu, nơi đó là địa bàn của một trong Ngũ Tam Quỷ núi Trung Thiên.

Lý Cảnh kéo nhẹ vạt áo đỏ của Giả Thanh, khẽ nhắc nhở: "Cẩn thận."

Giả Thanh thoáng khựng lại.

Đã lâu rồi, không ai nhắc nàng cẩn thận cả.

Nàng khẽ "ừm" một tiếng, rồi bước sát lên trước, vai kề Hoàng Hàn.

"Dưới sông." – Giả Thanh thì thầm.

Hoàng Hàn khẽ gật.

"Biết rồi."

Bước qua cây cầu nhỏ, không có chuyện gì xảy ra.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của dạ minh châu, họ tiếp tục đi sâu vào màn đêm.

Không gian ngột ngạt đến khó thở.

Một màu đen kịt bao trùm.

Xung quanh chẳng có lấy một tia sáng.

Lý Cảnh theo sát Giả Thanh, cảm giác muốn bảo vệ nàng trỗi dậy mạnh mẽ.

Nhưng ngay lúc ấy—

Lóc tóc...

Những tiếng động nhỏ vang vọng.

Giả Thanh ghé sát tai Hoàng Hàn.

"Phía bờ sông."

Hoàng Hàn lắc đầu.

"Xung quanh."

Giả Thanh nhíu mày.

Nàng nhắm mắt, định thần.

Họ đã bị bao vây.

Áp lực ngày một nặng nề.

Có gì đó đang tiến lại gần.

Rất khẽ.

Rất chậm.

Lý Cảnh cũng cảm nhận được.

Hắn rút kiếm, thủ thế.

Rồi đột ngột—

Một mùi hôi thối nồng nặc bao trùm không khí.

Mùi thịt rữa.

Giả Thanh bịt mũi, tay còn lại siết chặt mị kiếm.

Hoàng Hàn vẫn nhắm mắt, lặng yên như tượng.

Bất thình lình, từ trong bóng tối—

Vút!

Một thứ gì đó lao tới, mùi thịt thối rữa phả thẳng vào mặt.

Lý Cảnh vung kiếm!

Ánh thép lóe lên... nhưng chém trượt.

Hắn vội kéo Giả Thanh vào lòng, che chắn.

Giả Thanh khẽ ngước lên nhìn hắn.

Trong một thoáng, nàng thấy rõ khuôn mặt chính trực và kiên định của hắn.

Hoàng Hàn chửi thề: "Mẹ kiếp.

Đúng là trẻ trâu sống bằng lý tưởng.

Lo cho bản thân đi!"

Lý Cảnh sững lại.

Nhưng trước khi kịp phản ứng, hắn chợt nhận ra—

Giả Thanh không hề nép vào hắn để tìm chỗ an toàn.

Một tay nàng siết chặt lấy một thứ gì đó nhớp nháp, bầy nhầy.

Nàng giơ thứ đó ra trước mặt Hoàng Hàn.

"Cầm lấy."

Hoàng Hàn cũng đã nắm được một thứ tương tự.

Cả hai đồng thanh: "Là xác người thối rữa."

Giả Thanh nhìn chằm chằm vào vật trên tay.

"Đây là... tay?"

Hoàng Hàn giơ lên thứ hắn bắt được.

"Đây là...

đầu."

Lý Cảnh xanh mặt.

Một cơn buồn nôn ập tới.

Hoàng Hàn nhếch mép.

"Đây mới là thứ đã xé xác đám người của cô."

Giả Thanh nhướng mày.

"Ngươi muốn trả thù cho người của ta à?"

Nàng quay sang Lý Cảnh.

"Công tử, huynh nghĩ sao về chuyện này?"

Lý Cảnh lúng túng.

"Ta... ta chưa từng gặp thứ như thế này.

Để ta xem kỹ..."

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào vật trong tay Hoàng Hàn.

Nhưng càng nhìn, ruột gan hắn càng đảo lộn.

Xác người trương phình, thối rữa.

Những kẻ chết đuối đã lâu.

Cái mùi này...

Lý Cảnh không chịu nổi nữa.
 
Back
Top Bottom