Trước đây, Hoàng Hàn và Lâm Giả Thanh từng là chiến hữu kề vai sát cánh.
Hắn là thủ lĩnh cấp cao của tổ chức sát thủ do Tấn Vương lập ra – Hải Dương Phường.
Một tổ chức trong bóng tối, nhưng lại mang một cái tên tựa mây trời, tựa biển rộng.
Lâm Giả Thanh và anh trai nàng từ nhỏ đã lớn lên cùng Hoàng Hàn trong trại huấn luyện khắc nghiệt của tổ chức.
Những ngày tháng chìm trong máu và giết chóc, họ đã quen với mùi tanh tưởi của tử thi, quen với việc đoạt mạng mà không gợn lên chút cảm xúc.
Nhưng rồi một ngày, tất cả sụp đổ.
Anh trai nàng – Lâm Giả Phương – tử nạn trong một nhiệm vụ ám sát Trần gia, một gia tộc võ học lừng lẫy ở kinh thành.
Lỗi lớn nhất thuộc về Hoàng Hàn.
Hắn đã không kịp tiếp viện, lại còn sai lầm khi ra lệnh điều động Giả Thanh đến phương Bắc, nơi giáp ranh với lãnh thổ của đám ngạ quỷ.
Khi Giả Thanh trở về, điều duy nhất nàng nhận được là tin anh trai đã chết, chết trong sự tra tấn tàn bạo để bảo vệ bí mật tổ chức.
Cắt lưỡi.
Lăng trì.
Từ đó, hận thù ngấm sâu vào máu thịt nàng.
Lâm Giả Thanh nhìn Hoàng Hàn, khẽ nhếch môi cười lạnh.
"Thủ lĩnh, ta chỉ nói đùa thôi.
Ta đến đây để mời Bạch cô nương về Tấn phủ."
Hoàng Hàn đứng chắn trước Tiểu Quỷ, giọng hắn cứng rắn: "Tiểu Quỷ sẽ đi với ta.
Nếu Tấn Vương có lệnh, ta cũng sẽ là người đưa nàng ấy về."
Thân ảnh cao lớn của hắn hoàn toàn che lấp cô nhóc kia.
Lâm Giả Thanh lấy tay che khóe môi, cười khẽ.
Tuyết trắng rơi lặng lẽ.
Ánh trăng nhạt nhòa chiếu xuống nhân ảnh diễm lệ.
Một bóng đỏ như máu lao vút tới!
"KENG!"
Hoàng Hàn vung thanh trâm kiếm đỡ lấy một chiêu chí mạng của nàng.
Hắn nghiến răng, gầm lên: "Giả Thanh, đây là cách ngươi mời người sao?"
Lâm Giả Thanh không đáp, chỉ có tiếng cười ma mị vang vọng giữa trời đêm.
Một ánh kiếm sắc bén sượt qua vai trái, nhưng Tiểu Quỷ nhanh nhẹn nghiêng người né tránh.
Nàng chớp mắt, cười khúc khích: "Yêu nữ thật đẹp.
Nhưng ta thích ca ca hơn."
Nói rồi, nàng lùi lại hai bước, đứng sát bên Hoàng Hàn, còn ôm lấy cánh tay hắn ra vẻ nũng nịu.
Hoàng Hàn cau mày.
Hắn ghét trẻ con.
Vậy mà nhiệm vụ cuối cùng của hắn lại là bảo vệ con nhóc này đến trấn Sơn Gia.
Thật phiền phức!
Hắn hất tay Tiểu Quỷ ra, lao vào tấn công Lâm Giả Thanh.
"Ta không muốn giết cô."
"Ta cũng không muốn hại anh trai cô."
"Chúng ta không thể cho nhau hai con đường riêng sao?"
Kiếm của hắn vẽ một đường sắc bén giữa không trung, không nhắm vào nơi nàng đứng, mà chém thẳng vào cái bóng phản chiếu trên tuyết.
Hắn hiểu chiêu thức của Giả Thanh, biết rằng điểm yếu của nàng chính là cái bóng mờ kia.
Nhưng nàng phản ứng cực nhanh, lập tức thoái lui.
Tuyết trắng rơi lả tả.
Hai bóng người quấn lấy nhau, kiếm khí sắc bén cắt qua không khí lạnh lẽo.
Tiểu Quỷ khoanh tay ngồi xuống một phiến đá gần đó, lười biếng ngáp dài.
"Ta đi tìm chỗ ngủ trước.
Khi nào các ngươi đánh xong thì gọi ta."
Nhưng đám người đi theo Lâm Giả Thanh không phải bù nhìn.
Một loạt bóng đen lao tới, vây chặt lấy Tiểu Quỷ.
"Xời..."
Tiểu Quỷ xoay người, thoăn thoắt nhảy lên tường thành.
Đám người kia lập tức đuổi theo, dồn nàng chạy về phía khu rừng bên ngoài.
Trong rừng tối, sương mù bao phủ.
Tiểu Quỷ vừa chạy vừa bực bội: "Khốn kiếp, ta chỉ muốn ngủ!
Sao các ngươi cứ dí ta hoài vậy?"
Cuối cùng, nàng đến mép sông.
Trước mặt là một cây cầu gỗ cũ kỹ.
"Đứng lại!"
Đám sát thủ bao vây nàng.
Tiểu Quỷ thở dài, cau mày: "Dừng lại hết cho ta.
Ta nghe Giả Thanh nói Tấn Vương mời ta.
Các ngươi định mời ta hay muốn mang xác ta về?"
Đáp lại nàng chỉ là sự im lặng lạnh lẽo.
"Đậu xanh... câm à?"
Tiểu Quỷ rút đoản đao.
Một luồng sáng lạnh lẽo lóe lên giữa đêm đen.
"A!"
Trong phút chốc, không gian nồng nặc mùi máu tanh.
Bóng trắng bé nhỏ nhẹ nhàng bước qua cầu.
Bờ bên kia... chỉ có một mảng đen tối.
Giả Thanh và Hoàng Hàn – hai đối thủ ngang tài ngang sức, giao đấu vô số lần nhưng chưa bao giờ phân thắng bại.
Kiếm khí của Hoàng Hàn không theo bất kỳ quy tắc nào, chỉ tập trung vào những điểm hiểm của đối thủ.
Mỗi đường kiếm xuất ra đều nhằm lấy mạng.
Giả Thanh cũng không hề kém cạnh, kiếm pháp của nàng nhanh nhẹn, ảo diệu, nhưng mang theo sát khí bức người.
Trong màn tuyết trắng, hai bóng kiếm lao vào nhau.
Mỗi đòn tấn công đều mang theo sát ý lạnh lẽo.
Hoàng Hàn nhón chân bật lên tường thành, rồi lao thẳng xuống ảo ảnh của Giả Thanh.
Nàng uyển chuyển như một dải lụa đỏ giữa trời tuyết, vừa ma mị, vừa chết chóc.
Ngay khoảnh khắc thanh Trâm Kiếm của Hoàng Hàn sắp chạm vào Mị Kiếm của Giả Thanh, một thanh Liễu Kiếm vung lên chặn giữa hai binh khí sắc lạnh.
Kiếm mang theo dương quang của danh môn chính phái.
Lý Cảnh – một thân chính khí, lao vào giữa trận như một vị anh hùng cứu mỹ nhân.
…
Nhưng khoan đã.
Mỹ nhân hắn vừa cứu là Hoàng Hàn ư?
Lý Cảnh đứng chắn trước Hoàng Hàn, ánh mắt kiên định nhìn về phía đối diện.
Khi hắn nhìn rõ dung mạo đối thủ, trái tim bỗng đập lỡ một nhịp.
Một nữ tử áo đỏ, đẹp kiều diễm như tiên tử giáng trần.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt long lanh dưới ánh trăng xanh.
Một vẻ đẹp ma mị chết người.
Lý Cảnh ngây ngô thốt lên:
— Vị cô nương này là tiên nữ hạ phàm để trừ gian diệt ác sao?
Hoàng Hàn: “…”
Hắn đẩy Lý Cảnh qua một bên, giọng lạnh lùng:
— Cút.
Ta còn chưa giải quyết xong ân oán với cô ta.
Máu từ vết thương trên cánh tay hắn nhỏ xuống nền tuyết.
Hắn bị Mị Kiếm của Giả Thanh cứa trúng.
Lý Cảnh kinh ngạc.
Với võ công của Hoàng Hàn, làm sao có thể bị thương chỉ bởi một chiêu kiếm?
Nữ tử áo đỏ trước mặt hắn rốt cuộc là ai?
— Cô nương cần ta giúp gì không? – Lý Cảnh nghiêm túc hỏi, đồng thời làm động tác cung kính chỉ về phía Hoàng Hàn.
Hoàng Hàn: “…”
Hắn siết chặt thanh Trâm Kiếm, hận không thể đâm chết tên ngốc này.
Hắn đảo mắt tìm kiếm, rồi chợt giật mình:
— Giả Thanh, Tiểu Quỷ đâu?
Giả Thanh nhếch môi:
— Có lẽ cô ta đã ăn tươi đám người của ta rồi.
— Đáng ghét!
Ta cần dẫn cô ta về Tấn phủ!
Lý Cảnh tròn mắt:
— Vậy vị cô nương này… quen với tên quái ác Hoàng Hàn sao?
Hắn háo hức nói tiếp:
— Tại hạ là Lý Cảnh, đại đệ tử của phái Thiên Sương.
Không biết cô nương xưng hô thế nào?
Nghe đến Thiên Sương, nụ cười trên môi Giả Thanh càng thêm quyến rũ.
Nàng thu Mị Kiếm vào bao, nhẹ nhàng tiến đến gần Lý Cảnh.
Bước đi mềm mại như nước, khiến Lý Cảnh bỗng cảm thấy khoảng cách này… có phải gần quá không?
Hắn chưa kịp định thần, Giả Thanh đã đưa tay, khẽ vuốt lại lọn tóc rơi trên trán hắn, giọng nói ma mị:
— Muội tên Giả Thanh.
Lọn tóc này thật hư.
Tim Lý Cảnh như ngừng đập.
Hoàng Hàn nhếch môi, giọng châm chọc:
— Đuôi cáo của cô lòi ra rồi kìa.
Cô cần gì ở hắn?
Giả Thanh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt trong suốt như giếng cổ:
— Lý công tử, phái Thiên Sương có phải rất thân cận với Trần gia trang không?
Lý Cảnh lắp bắp:
— Đ-đúng…
Cô nương muốn đến Trần Gia Trang sao?
— Ừm.
Ta muốn gặp một người.
Lý Cảnh vội vàng đáp:
— Được!
Ta sẽ đưa cô vào Trần Gia!
Giả Thanh nở một nụ cười e ấp:
— Đa tạ công tử.
Hoàng Hàn chứng kiến màn đối đáp mà cảm thấy thật chướng mắt.
— Giả Thanh, đi tìm Tiểu Quỷ!
Lý Cảnh cau mày.
Tên quái nhân này đang ra lệnh cho mỹ nhân của hắn sao?!
Hắn nghiến răng, nhưng rồi cũng đành bất lực.
Giả Thanh nhẹ nhàng quay lưng, bóng hình đỏ rực tiến về phía rừng sâu.
Không ngoảnh lại, nàng chỉ để lại một câu:
— Chúng ta?
Haha…
Từ ba năm trước, đã không còn "chúng ta" nữa rồi.
Hoàng Hàn nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt dần u tối.
— Đồ ngu.
Nói đoạn, hắn cũng lầm lũi tiến vào cánh rừng.
Lý Cảnh chần chừ một lúc, rồi cũng vội vàng bước theo.
Hoang Hàn nghiến răng nghĩ thầm:
— Khốn kiếp, dám lôi ta ra làm hoa tiêu mở đường!