Cập nhật mới

Khác Livestream Cùng Vợ Quỷ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403724538-256-k316180.jpg

Livestream Cùng Vợ Quỷ
Tác giả: HuyAkuto
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mọi thứ trên đời đều có âm dương, âm khí đại diện cho ma quỷ, dương khí đại diện cho người sống, vốn dĩ người sống và người chết không sống cùng với nhau, nhưng trên đời lại luôn có nhưng kẻ không tuân theo luật lệ, có những người đã chết oán khí ngút trời muốn báo thù, cũng có những kẻ tham lam sử dụng tà thuật để đạt được tiền tại và danh vọng, và Sở Tiêu, một Đạo Sĩ trẻ tuổi vì hoàn cảnh phải livestream để kiếm cơm qua ngày, nhưng vẫn không quên chức trách của bản thân, diệt quỷ trừ ma, tích lũy công đức



voquy​
 
Livestream Cùng Vợ Quỷ
Chương 1. Đạo Sĩ Sở Tiêu


Vào đêm mưa tầm tã lúc 11 giờ, một nữ nhân viên văn phòng tên Thanh Dao vì quên điện thoại ở công ty mà phải lái xe giữa đêm, nhưng chỉ đi được nữa đường, khi chạy ngang qua một công trường bỏ hoang, nơi được đồn là có ma vì trước đây đã có hai người chết vì tai nạn và bốn người tự sát.

Đột nhiên chiếc xe nổ lốp không một lý do khiến nó chao đảo rồi đâm sầm vào lề đường bên cạnh.

Tiếng rít vang lên kèm theo đó là những lời chửi thề tục tĩu.

"Chết tiệt!

Sao hôm nay lại xui vậy chứ?!!

Lại còn nổ lốp ngay chỗ này?"

Cô gái bước xuống xe không quên đá mạnh vài cái vào lốp để xả cơn tức, không còn cách nào khác cô ấy phải sử dụng chiếc điện thoại cũ để gọi cho người thân.

"À mẹ đó hả, con vẫn an toàn, chỗ con đang đứng là công trường trung tâm thành phố."

Nghe vậy đầu dây bên kia có chút hoảng hốt, giọng người phụ nữ trung niên cao vút lên cho thấy bà ấy đang lo lắng.

"Trời ơi Thanh Dao, chẳng phải mẹ dặn con không được đi qua chỗ đó rồi sao?!"

Thanh Dao có chút bực mình kết hợp với chuyện trước đó khiến cô ấy tức giận và lớn tiếng với người ở đầu dây bên kia.

"Mẹ à mẹ có thể đừng có mê tín dị đoan được không, 2040 rồi, mẹ phải tin vào khoa học chứ!"

"Không được!

Để mẹ gọi ba và chú 2 qua đón con về, con nhớ ở yên trong xe, không được mở cửa xe, dù có ai gì gọi cũng không được trả lời, không được quay đầu!"

Nói rồi bà ấy liền cúp máy, bị cúp máy giữa chừng, Thanh Dao không chịu được cảm giác này mà đi tới đá liên tiếp hai cái vào lốp xe, càng đá càng tức cô ấy chẳng quan tâm tới nó nữa mà ngồi vào xe để trú mưa, vừa ngồi đó vừa chửi thề.

"A a a a a a chán chết mất sao mình lại thế này chứ?!!!

Ahhhhhhh."

Bỗng nhiên có những tiếng sột xoạt phát ra ngay dưới gầm xe, khiến Thanh Dao lạnh sống lưng, nhưng cô ấy lại tự nhủ với bản thân rằng đó chỉ là ảo giác do tức giận, nhưng âm thành đó ngày càng lớn, khiến Thanh Dao không khỏi sợ hãi, cô nắm chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, gương mặt không còn chút máu nào.

'C-chắc là...

Chuột thôi nhỉ?!"

Rồi một giọng nói khàn đặc mang theo vài phần quỷ quái phát ra ngay bên tai cô ấy, giọng nói mang theo cái lạnh thấu xương không rõ nguyên nhân.

"Cô nương, tôi có thể đi nhờ xe chứ...?"

"Ahhhhhhhhhhh!!!!!"

Ngay lập tức là một tiếng hét kinh hoàng như muốn xé toạc cổ họng của Thanh Dao, cô ấy mở cửa và lập tức chạy khỏi xe, Adrenaline tràn ngập khiến cô ấy chạy không biết mệt là gì.

Nhưng càng chạy cô càng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng cô đang muốn chạy ra khỏi công trường nhưng bản thân lại càng ngày càng đi sâu vào bên trong, cố chạy xa nhưng thật ra lại đứng im tại chỗ.

"K-không thể nào, rõ ràng mình đã chạy rất xa rồi mà!"

Liên tục chạy trong thời gian dài khiến hai chân Thanh Dao căng cứng như khúc gỗ và chẳng còn sức để chạy.

Đúng lúc ngồi xuống Thanh Dao thấy ngay phía trên là một con quỷ đang bám tường, nó nhìn cô rồi thè chiếc lưỡi với ánh mắt thèm thuồng.

"Ahhhhhhhhhh!!"

Thế giới quan như vỡ vụn trong khoảng khắc đó, Thanh Dao trợn trắng mắt rồi ngất lịm đi.

Con quỷ thấy vậy thì bò xuống thè lưỡi xuống chuẩn bị ăn ba hồn bảy phách của cô thì tiếng ầm ầm vang lên, một tia sét đánh thắng vào con quỷ đang chuẩn bị ăn thịt Thanh Dao.

Con quỷ bị xét đánh trúng thì gầm lên vì đau đớn, cú đánh gần như khiến nó chỉ còn nữa số hồn phách.

Một giọng nói trong trẻo và có chút trẻ con vang lên từ xa, nhưng lại mang theo sự sắc lạnh như bậc quân vương.

"Yêu nghiệt, ngươi còn không dừng tay, ta sẽ đánh cho ngươi hồn bay phách tán, mãi mãi không thể đầu thai."

Con quỷ nhìn về phía phát ra giọng nói, bóng dáng của một cậu nhóc cỡ chừng 16 tuổi lấp ló trong màn đêm, phong cách trang phục vô cùng kì lạ, áo khoác dài tay được khoá lại bởi hai cúc áo sắt, quần lửng tới đầu gối và đi bốt cao.

Dù chiều cao khiêm tốn và thân hình có phần mảnh khảnh nhưng khí thế của hắn lại khiến con quỷ từ bỏ ý định ăn thịt Thanh Dao mà bỏ chạy.

"Còn muốn chạy khỏi Sở Tiêu ta?"

Ngay lập tức Sở Tiêu bức tốc và lao đến túm lấy con quỷ và đập nó thẳng vào tường, cú đập khiến bê tông cốt thép vỡ vụn, Sở Tiêu cười khẩy rồi nhìn con quỷ trong tay.

"Nói, mấy con quỷ khác ở đâu?"

Con quỷ rõ ràng là sợ hãi nhưng lại chẳng thế làm gì, khi Sở Tiêu đang tra khảo nó thì có tiếng động đậy từ phía sau.

Thanh Dao rất nhanh tỉnh lại và ngơ ngác nhìn xung quanh, khi thấy con quỷ bị Sở Tiêu đánh suýt thì hồn bay phách tán thì mới hoàn hồn mà cất giọng, có chút run run vì sợ hãi.

"N-nó là quỷ đó, anh không sợ sao?!"

"Tôi là đạo sĩ, mà đạo sĩ thì không sợ quỷ."

"Đạo sĩ sao?!

Vậy anh mau giết nó đi!!"

Thanh Dao hét lên vì sợ hãi, cũng có chút câm phẫn do bị hù doạ nhưng Sở Tiêu lại lắc đầu nhìn vào con quỷ đang bị ấn lên tường rồi nói tiếp.

"Không phải quỷ nào cũng đáng giết, con quỷ này chưa dính tới mạng người, chỉ cần nhốt lại và siêu độ cho nó là được."

"Cái gì..?

Siêu độ cho nó sao, tôi suýt bị nó giết đấy!"

Sở Tiêu không thèm quan tâm tới Thanh Dao mà trực tiếp giơ tay và phẩy phẩy lá bùa ngũ lôi pháp khiến con quỷ run rẩy.

"Nói thì ta sẽ cho người cơ hội đầu thai còn không thì ta nhét đậu đỏ vào miệng ngươi!"

Đậu đỏ có màu đỏ, đỏ là hoả trong ngũ hành, mà hoả mang rất nhiều dương khí mạnh nhất, là vật mang nhiều dương khí, nếu quỷ tiếp xúc trong thời gian dài, nhẹ nhàng thì âm khí tiêu tán một nữa, nặng thì hồn bay phách tan.

Nghe xong thì Thanh Dao rùng mình tránh xa Sở Tiêu, ánh mắt nhìn hắn như nhìn kẻ phản diện.

"Cậu còn ác hơn cả ma nữa...."
 
Livestream Cùng Vợ Quỷ
Chương 2. Lệ Quỷ Oan Khúc.


Sau khi bị nhét đậu đỏ vào miệng, con quỷ bắt đầu vùng vẫy kịch liệt.

Âm thanh xèo xèo vang lên như thịt người bị nướng, mùi khét tanh và tro hắc lan khắp không khí.

Đậu đỏ, loại hạt chứa dương khí cực đại, tương truyền được Thái Thượng Lão Quân dùng để luyện “Phù Dương Đan”.

Khi chạm vào linh thể, nó thiêu đốt âm khí như axit đốt da thịt người sống.

Chỉ sau năm phút bị Sở Tiêu tra tấn bằng đậu đỏ, con quỷ đã gào khóc, van xin, cuối cùng khai hết mọi chuyện, trừ một điều: những con quỷ khác ở công trường này, nó tuyệt nhiên không nhắc tới.

Hóa ra, lúc còn sống nó là một công nhân xây dựng.

Bị quản lý chèn ép, nợ lương kéo dài; mẹ bệnh nặng, không tiền chạy chữa.

Trong cơn tuyệt vọng, hắn tìm đến tên quản lý để đòi công, kết quả bị đánh gãy chân.

Người mẹ qua đời trong nghèo khó, để lại lời trăn trối cuối cùng:

“Con à, sống cho tốt nhé.

Sau này lấy vợ, đối xử với cô ấy đàng hoàng...

Đừng như mẹ.”

Lời nói ấy hóa thành vết nứt cuối cùng trong tâm hồn hắn.

Hắn treo cổ ngay tại công trường, máu nhiễm oán khí, hóa thành quỷ hồn báo oán.

Nhưng trước khi kịp trả thù, hắn bị Sở Tiêu trấn áp.

Nghe xong, Sở Tiêu chỉ khẽ nhắm mắt.

Gương mặt không gợn sóng — hắn đã thấy quá nhiều kiếp oán thế này rồi.

Nhưng Thanh Dao thì rưng rưng nước mắt.

“Trời ơi... tội nghiệp quá.

Hắn... chết rồi sao?”

Con quỷ chỉ lắc đầu.

Thanh Dao nghiến răng, tức giận: “Cái loại người khốn nạn đó sao không chết đi!

Người tốt thì cứ phải chịu khổ, bất công quá!”

“Nhân quả có vay có trả.”

Sở Tiêu lạnh lùng đáp.

“Chỉ là chưa tới lúc thôi.

Đi đi, ở đây không chỉ có một con quỷ.”

Hắn rút một chiếc hồ lô đồng, miệng khẽ niệm chú, linh hồn kia hóa thành luồng khói đen chui vào.

Hồ lô rung nhẹ, phát ra tiếng than ai oán rồi im bặt.

Thanh Dao lẽo đẽo theo sau Sở Tiêu.

Càng đi, hơi lạnh càng dày, mù sương quẩn quanh.

Cô khẽ rùng mình, tiến sát lại gần.

Cơ thể Sở Tiêu phát ra luồng nhiệt dịu ấm, khiến cô bớt sợ.

“Sao ở đây lạnh vậy?”

“Giờ Tý, âm thịnh dương suy.

Lại thêm oán khí dày, người thường cảm lạnh là phải.”

“Còn cậu thì không?”

“Tôi là Thuần Dương Chi Thể, âm khí không bám nổi.”

Hắn đáp, ánh đèn lồng đồng trong tay tỏa ra ánh sáng đỏ cam.

“Ra khỏi đây nhớ nấu đậu đỏ ăn nguyên hạt.

Vừa dưỡng khí, vừa trừ tà.”

Thanh Dao mỉm cười.

“Cậu rành thật đó.

Mới bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bắt đầu trừ tà từ năm sáu tuổi.

Giờ mười sáu.”

“Hả?!”

Cô tròn mắt.

“Mới mười sáu mà mạnh thế này á?”

Cô định nói tiếp thì gió lạnh vụt quét qua.

Đèn lồng trong tay Sở Tiêu chớp tắt liên hồi.

Một luồng khí lạnh buốt dâng lên từ dưới đất.

Sở Tiêu dừng lại.

Tay phải rút dây chỉ đỏ bện túi vải nhỏ, bên trong đựng đậu đỏ.

“Cầm lấy.

Đừng ra khỏi vòng tròn ta vẽ, dù nghe thấy gì cũng mặc kệ.”

Từ giữa sương đen, một bóng đỏ chậm rãi xuất hiện.

Lệ Quỷ mặc Hán phục tang lễ màu huyết, tóc dài chạm đất, mắt đỏ lừ như hai đốm lửa.

Oán khí ngàn năm khiến không gian quanh nó cong vênh, từng hạt bụi cũng đóng băng.

Ngay cả người Thuần Dương Chi Thể như Sở Tiêu cũng thấy mồ hôi lạnh rịn sau lưng.

“Lệ Quỷ...

Ngàn năm tu vi.

Ngươi đã nuốt sạch đám quỷ khác để thăng cấp à?

Tham lam là tự diệt.”

Lệ Quỷ chỉ cười khanh khách, tiếng cười vừa thảm vừa quỷ mị.

Sương dày cuộn trào.

Nó biến mất trong nháy mắt, rồi hiện ra ngay sau lưng Sở Tiêu, vung móng vuốt đen kịt.

Sở Tiêu xoay người, rút dao đồng đỏ, chặn đòn.

“Keng!”

Tia lửa dương khí bắn tung tóe.

Cánh tay hắn tê dại, nhưng vẫn phản công: một đòn đâm xéo lên hạ sườn, kèm chú niệm:

“Nhất Dương Trảm Âm – Khai!”

Lưỡi dao xuyên qua lớp oán khí, để lại vệt sáng đỏ tươi.

Lệ Quỷ thét lên, khói đen trào ra, nhưng thay vì yếu đi, nó càng điên cuồng hơn.

Chỉ bằng một cú đấm, Sở Tiêu bị hất văng, ngực đập mạnh vào cột bê tông, máu phụt ra.

Hắn gượng dậy, lau miệng.

“Không phải quỷ trăm năm...

Ngươi là Quỷ Vương vừa thăng cấp, chưa ổn định tu vi.”

Lệ Quỷ gào thét, không nói lời nào, lao thẳng tới.

Sở Tiêu rắc gạo nếp và chu sa quanh chân, vẽ bùa bằng máu mình, miệng đọc nhanh:

“Ngũ Hành Lôi Pháp, Thiên Hỏa Tịnh Âm!”

Đất rung lên, tia lôi tím giáng xuống, quấn quanh cơ thể quỷ.

Lệ Quỷ gào rít, móng vuốt đâm xuyên qua tay Sở Tiêu, nhưng chính lúc ấy, máu Thuần Dương của hắn chạm vào da thịt nó.

Tiếng xèo xèo cháy bỏng vang lên.

Khói đen bị đốt thủng từng mảng.

“Giờ thì...”

Sở Tiêu cắn răng, rút lá Phù Ngũ Lôi khác.

“Lôi Công Lôi Mẫu, Cấp Cấp Như Luật Lệnh!

DIỆT!”

Sấm nổ ầm vang!

Tia chớp xé toạc bầu trời, giáng thẳng xuống.

Lệ Quỷ quằn quại, thân thể tan nửa, nhưng vẫn cắn răng gào rú, dùng toàn lực bóp nát con dao đồng rồi đấm thẳng vào ngực Sở Tiêu.

Cột bê tông sau lưng hắn nứt toác như giấy còn hắn trọng thương.

Sở Tiêu khụy gối, thở gấp.

Nhưng Lệ Quỷ cũng lao đi khập khiễng, định trốn.

Chính lúc đó, Thanh Dao từ trong kết giới hét lên.

“Không được chạy đâu!”

Cô ném túi đậu đỏ thẳng vào người nó.

Hạt đậu đỏ vỡ tung trên da quỷ, bốc khói trắng.

Lệ Quỷ gào thét, chao đảo.

Sở Tiêu chớp thời cơ, niệm Toàn Chân Ngũ Lôi Chân Ngôn giọng hắn vang như sấm.

“Thiên Lôi chấn chấn, Địa Lôi tịnh tịnh, Ngũ Lôi tề phát, Càn Khôn phá ma!

Đông Thanh Lôi, Tây Bạch Lôi, Nam Xích Lôi, Bắc Hắc Lôi, Trung Ương Hoàng Lôi, Lôi Công Lôi Mẫu, Cấp Cấp Như Luật Lệnh!

DIỆT!!!”

Một cột sét vàng trắng khổng lồ giáng thẳng xuống đầu quỷ.

Tiếng nổ rung trời.

Cát đá bắn tung, sương đen tan biến.

Khi khói tan, Lệ Quỷ chỉ còn một phần hồn phách, thân thể mờ nhạt, gục quỵ trong tro tàn.

Ánh mắt nó hiện lên sợ hãi lẫn bi thương.

“Đ-đại nhân... tha mạng...”

Giọng nó run rẩy, nửa như khóc.

Nhưng Sở Tiêu không quan tâm, vẫn bước chậm đến, bùa trong tay cháy sáng.

“Ta thay trời hành đạo.

Nếu ta tha, Thiên Đạo cũng không tha.”

“Thiếp... chỉ giết một người thôi...”.

Tiếng nó nghẹn lại, ánh mắt ngấn lệ, nhân hình hiện rõ: một nữ nhân xinh đẹp độ ba mươi, khuôn mặt từng trải, đầy hận mà cũng đầy đau.

Sở Tiêu ngừng lại, nhìn thật kỹ.

“Hèn gì ngươi yếu.

Quỷ Vương mà không có binh, ra là chỉ một hồn cô độc.”

Ánh đèn đồng trong tay hắn lay động.

Gió lạnh rít lên, lôi những hạt đậu đỏ còn sót dưới đất xoay vòng quanh hai người như một nghi thức kết thúc.
 
Livestream Cùng Vợ Quỷ
Chương 3. Công Việc Hằng Ngày.


“Chuyện này cảm ơn cậu rất nhiều, có thể cho tôi biết tên của cậu không?

Sau này tôi sẽ báo đáp.”

Giọng Thanh Dao run run, nhưng ánh mắt lại sáng long lanh, vừa sợ hãi vừa biết ơn.

Cô nắm lấy tay Sở Tiêu, bàn tay nhỏ nhưng ấm, trái ngược hoàn toàn với cái lạnh âm u của nơi vừa rồi.

Sở Tiêu hơi khựng lại, rồi từ trong áo rút ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình trầy xước, viền nhôm mòn bóng, giơ mã QR ra.

“Không cần cảm ơn.

Một ngàn tệ là được.”

Thanh Dao ngớ người.

Cô tưởng hắn sẽ nói gì đó cao thượng, ai ngờ lại là tiền.

Cô bật cười, rồi chẳng ngần ngại chuyển luôn ba trăm ngàn tệ.

“Đây, để bù thêm phần... dọa tôi sợ chết khiếp,” cô nói, rồi được người đón đi.

Cổng công trường dần khép lại sau lưng cô.

Ánh đèn vàng từ đèn đường hắt vào khuôn mặt trẻ trung nhưng nghiêm nghị của Sở Tiêu.

Cậu cất điện thoại, thở dài, giọng bực bội:

“Phí dịch vụ hôm nay xem ra cũng không uổng.”

Nhưng ngay sau đó, hắn rút hồ lô đồng nhỏ từ bên hông, mở nắp, khói đen lập tức tràn ra.

Một bóng người trong suốt, thân khoác hỷ phục đỏ sẫm, đôi mắt đỏ rực — Lệ Quỷ Mị Dao.

“Ra đây.”

Chưa kịp để cô ta nói gì, bốp!

Sở Tiêu tát thẳng tay.

“Ngươi dám dùng mị thuật quyến rũ ta à?

Có tin ta đánh cho hồn ngươi tiêu tán không?!”

Mị Dao ôm má, không dám cãi.

Giọng cô ta run run, hơi khàn, nhưng vẫn giữ nét nữ tính kỳ lạ.

“Thiếp... không cố ý.

Chỉ... muốn khiến chàng nhìn mình lâu hơn một chút.”

“Nhìn lâu để chết sớm à?”

Sở Tiêu trừng mắt.

Cậu tức điên vì suýt chút nữa bị lừa bởi một trò mị hoặc đơn giản.

Mị Dao cúi đầu, tóc đen dài che gần hết khuôn mặt.

Sau một hồi im lặng, Sở Tiêu khoanh tay, lạnh giọng.

“Nói đi.

Kể ta nghe câu chuyện của ngươi.

Nếu lời ngươi nói thật, ta sẽ cân nhắc.”

Mị Dao khẽ run.

Giọng cô nghẹn ngào, vang lên như gió qua khe cửa:

“Ta... là Mị Dao.

Một nữ nhân bán gốm nhỏ ở Kinh Đô, cách đây đã hơn nghìn năm.

Khi ấy, cuộc sống ta bình dị, chỉ mong đủ ăn, đủ mặc, cho tới khi gặp Trương Giang Hạo.”

Giọng cô vỡ ra.

“Đêm ấy trời mưa tầm tã, hắn đứng ngoài tiệm gốm của ta, ướt sũng, trông đáng thương.

Ta cho hắn vào trú, nấu cho bát cháo, rồi... hắn ở lại.

Ngày nào hắn cũng đến, nói chuyện, cười đùa...

Ta đã yêu hắn, tin hắn.”

Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài xuống má, tan thành sương khói khi chạm đất.

“Nhưng sau khi có được ta... hắn đem một người đàn bà khác về nhà, Chu Yến.

Khi ta phát hiện, hắn không hối hận, còn đánh gãy chân ta.

Hắn nhốt ta trong tầng hầm, bắt ta... phải hầu hạ những tên đàn ông khác để hắn kiếm tiền.”

Giọng cô nghẹn lại, run bần bật.

“Ta chết dần chết mòn, rồi sau khi ta hắn sợ ta báo thù nên làm phép phong ấn hồn ta trong xác chết.

Nhưng hắn ngu dốt, làm sai nghi thức.

Ta thoát ra... và giết hắn.

Lúc ấy, ta không còn là ta nữa.”

Căn phòng trở nên lạnh buốt.

Làn khói đen quanh Mị Dao uốn lượn dữ dội, nhưng ánh mắt cô lại sáng như ngọc, đầy bi thương.

“Từ đó, ta không giết người nữa.

Ta chỉ hấp thụ oán khí, tử khí... nhưng đêm nay ta mất kiểm soát.

Ân công... xin người, cho ta một cơ hội.

Ta không muốn biến mất.”

Sở Tiêu im lặng thật lâu, chỉ nghe tiếng gió thổi qua khe tường cũ.

Cuối cùng, hắn thở dài, giọng nhẹ như gió:

“Thảo nào ngươi yếu đến vậy, dù mang thân Quỷ Vương.

Thôi được, ta sẽ siêu độ cho ngươi...

để ngươi đầu thai.”

“Khoan đã!”

Giọng Mị Dao thay đổi, trong trẻo, không còn âm khí.

Nàng nắm lấy tay Sở Tiêu, đôi mắt long lanh như sương sớm:

“Thiếp không muốn đầu thai...”

Sở Tiêu nhíu mày.

“Không muốn đầu thai thì muốn làm gì?”

Nàng cúi đầu, khẽ nói, giọng run rẩy mà ấm áp.

“Thiếp... muốn ở bên chàng.

Được không?”

Không khí đông cứng lại.

“Hả?

Không được!

Nếu sư phụ ta biết, bà ấy đánh ta hồn phi phách tán mất…”

“Vậy thì thiếp... sẽ tự bạo, nổ tung hồn phách, kéo chàng theo.”

Sở Tiêu cứng người.

“Con mẹ nó, đúng là nữ ma đầu mà!”

Thế là cậu đành kéo Mị Dao về nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi trong bụng.

‘Cô ta hơn một nghìn tuổi mà cứ như con nít.’

Mị Dao lại cười, đôi môi đỏ rực như hoa mẫu đơn, nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, thì thầm bên tai.

“Phu quân, đừng giận mà~”

Nhà của Sở Tiêu nằm trong ngõ nhỏ, căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường bong sơn, mái ngói thủng vài chỗ.

Vừa thấy, Mị Dao nhíu mày:

“Phu quân... nhà này không xứng với cấp bậc của chàng đâu.”

“Đừng nói thế.

Đây là nhà của bà nội ta.

Nếu nghe được, bà chắc đánh ta trong mơ mất.”

“...Bà nội sao?”

Hiọng cô nhỏ lại, xen chút buồn.

Sở Tiêu nhìn thoáng qua, rồi thôi không nói gì thêm.

Hắn lấy ra chiếc máy quay cũ đặt lên giá ba chân, chỉnh lại góc.

Mị Dao tò mò nhìn chằm chằm chiếc điện thoại.

“Phu quân định làm gì vậy?”

“Livestream.

Kiếm tiền.”

“Gì cơ?”

“Kiếm tiền nuôi cô với ta, hiểu chưa?”

Và rồi buổi phát trực tiếp bắt đầu.

Tiêu đề: “Xem Bói, Diệt Quỷ, Giải Nghiệp, Cứu Người”

Sau hai canh giờ, chỉ có vài chục người xem.

Bình luận dày đặc nhưng chẳng ai tin.

@FanLãoCẩu: “Thằng nhóc này lừa đảo à?”

@NgườiNgọtNgào: “Nhỏ mà đẹp trai ghê, nhìn là muốn cắn.”

@ThánhBócPhốt: “Trắng như ma thế kia mà đòi diệt quỷ.”

Sở Tiêu nhìn vào số người xem ít ỏi rồi nhăn mặt, thầm rủa: “Còn ít hơn cả lượt xem mèo.”

Đột nhiên, một cái tên sáng rực hiện ra. @MinhKhêTư nam diễn viên nổi tiếng mới nổi.

@MinhKhêTư: “Nhóc, cậu thật sự biết xem bói sao?”

“Biết.”

@MinhKhêTư: “Có tính phí không?”

“Ba lượt đầu miễn phí.

Sau đó năm trăm tệ.

Nếu gặp vấn đề nghiêm trọng, thì tính riêng.”

Ngay sau đó, yêu cầu kết nối hiện lên.

Sở Tiêu chấp nhận.

Màn hình hiển thị gương mặt tuấn tú của Khê Tư, đôi mắt sâu, môi mỏng, phong thái ngôi sao.

Nhưng ấn đường anh ta phủ lớp hắc khí mờ, đỉnh đầu lại có âm khí đậm đặc.

Sở Tiêu khẽ cau mày.

Mị Dao, đang tò mò nhìn gần, ghé sát vào micro mà không ý thức được.

“Phu quân, chàng định làm gì thế?

Tên này sắp chết đến nơi rồi.”

Khoé miệng Sở Tiêu giật mạnh liên hồi.

Hắn quay ngoắt lại, trừng cô ta.

Nhưng trên màn hình, khán giả đã thấy tất cả, bóng dáng một nữ tử mặc hỷ phục đỏ rực, tóc đen dài óng mượt, da trắng như tuyết, đứng lấp ló sau lưng cậu.

Phòng bình luận bùng nổ.

@ShipperCựcPhẩm: “ÔI TRỜI PHU QUÂN?

GIỌNG NGỌT QUÁ!”

@FanLãoCẩu: “Mỹ nhân kìa!

Nhưng sao mặc hỷ phục ma vậy?”

@KhánGiả18+: “Đẹp đến rợn người...

ảo thật hay thật đây?”

Khê Tư bên kia cũng chết lặng.

“Cậu... cậu là ai thế này?”

Sở Tiêu siết chặt micro, gằn giọng:

“Ta đã bảo cô im lặng!”

Rồi hắn hít sâu, quay lại trước ống kính, giọng hắn trầm thấp:

“Giờ tôi sẽ bắt đầu bói cho anh.”
 
Livestream Cùng Vợ Quỷ
Chương 4. Quỷ Hài Nhi


Sau khi quan sát Khê Tư vẻ mặt của Sở Tiêu trầm xuống, lông mày nhíu chặt nhìn anh ta.

"Anh đang bị Quỷ Hài Nhi ám.

Đáng lẽ anh sẽ chết vào một tuần trước, nhưng vì công đức ba đời của anh quá lớn nên đã thoát chết một mạng, nhưng thời gian của anh không còn nhiều nữa, chỉ có ít nhất 5 Tiếng."

Vừa dứt lời khu vực bình luận như bùng nổ lần nữa, bọn họ thi nhau mắng chửi Sở Tiêu bằng đủ thứ ngôn từ.

"Má ơi thằng nhóc này nhỏ vậy đã độc mồm độc miệng như vậy á!?

"Cậu nhóc cậu nói vậy là không được, như vậy là thất đức lắm."

"Cái này là lừa không được người ta nên trù ẻo đây mà!"

"Mau báo cáo livestream này cho sập luôn đi!"

"Báo cáo thằng nhóc này!"

Khê Tư khi thấy được những bình luận ủng hộ mình thì thở phào rồi nhìn thằng vào ống kính, khinh thường nói.

"Cậu nhóc, cậu nói vậy nhưng bây giờ tôi vẫn cảm thấy bản thân vô cùng khoẻ mạnh, chẳng có gì cả."

Vừa dứt lời, chiếc điều hoà ngay trên đầu của Khê Tư đổ ầm xuống, tiếng rầm vang lên khiến cả kênh livestream câm nín, đến cả Khê Tư cũng sững sờ, hai tay run rẩy và kinh hoàng, khi tất cả đang im lặng thì giọng nói của Sở Tiêu lại vang lên, lạnh lùng và có chút tàn nhẫn.

"Còn 4 lần."

"Cái gì 4 lần cơ?!"

Giọng của Khê Tư run rẩy nhìn vào ống kính.

"Công đức chỉ cứu được anh tối đa 4 lần nữa.

Có phải hôm qua, khi đi trên đường anh vô tình suýt chút nữa trượt chân ngã thẳng vào lề đường không..."

Sau đó từng chuyện Sở Tiêu nói ra đều khiến Khê Tư trắng đi một phần, đến cuối cùng chỉ còn lại sự sợ hãi, đột nhiên có một tiếng cười quỷ dị của trẻ em phát ra từ đầu dây bên kia của Khê Tư khiến tất cả mọi người sững sờ rồi rùng mình.

"Ôi mẹ ơi, giờ này 3 giờ sáng nghe thấy âm thanh kiểu này..."

"Mẹ ơi có ma thật à?"

"Không tôi không tin, đây...

Đây là giả đúng không?!"

Lúc này Khê Tư kinh hoàng hướng ánh mắt về phía Sở Tiêu, giọng điệu khiếp sợ lắp bắp nói.

"Sở Đại Sư, c-cứu mạng, bao nhiêu tiền tôi cũng trả làm ơn."

Bên cạnh Mị Dao lắc lắc cánh tay của Sở Tiêu, mục đích của cô rất rõ ràng đó là hấp thụ âm khí của Quỷ Hài Nhi kia giúp khôi phục sức mạnh.

Sở Tiêu gật đầu và nói với Khê Tử.

"được anh gửi địa chỉ cho tôi."

Sau khi nhận được địa chỉ, Sở Tiêu liền bắt taxi tới thẳng nhà của Khê Tư, nhà của Khê Tư không quá lớn, khi đến nơi Sở Tiêu thấy cách trước mắt liền nhíu mày.

"Mức độ oán khí này, e là không chỉ có một con Quỷ Hài Nhi ở đây..."

Ngược lại thì Mị Dao lại rất vui mừng và chảy nước miếng.

"Ồ nhiều quá đi, hấp thụ hết mớ này có thể lấy lại 2 phần sức mạnh, không tồi."

Nghe vậy thì Sở Tiêu liền nhìn Mị Dao và trêu chọc nói.

"Nếu hấp thụ cả linh hồn thì hồi phục được nhiều hơn đấy."

"Phu quân, bộ chàng muốn ta tích tụ nghiệp chướng hả, đáng ghét!

Đến lúc kết hôn ta hút cạn chàng!"

Khi cả hai đang nói chuyện thì Khê Tư đi ra và mở cửa, nhưng khi thấy Mị Dao bây lơ lửng thì anh ta sốc tới mức muốn ngất đi.

"C-cô ta là quỷ?!"

Anh ta lắp bắp, giọng nghẹn lại.

Sở Tiêu gật đầu, không phủ nhận.

Hắn nhanh chóng nói thêm, giọng dứt khoát.

"Là quỷ nhưng không ác.

Cô ta muốn giết anh, tôi sẽ đánh cho cô ta hồn bay phách tán."

Mị Dao nghe vậy thì bĩu môi, siết chặt tay Sở Tiêu.

"Phu quân, chàng nói vậy là vô ơn!

Ta chỉ muốn hút Âm Khí từ Quỷ Hài Nhi thôi mà."

Sở Tiêu đẩy nhẹ cô ta ra, ánh mắt nghiêm nghị.

Cậu bước vào trong nhà Khê Tư.

Căn nhà của Khê Tư khá lớn và được bài trí theo phong cách tối giản, hiện đại, nhưng lại tạo cảm giác lạnh lẽo và nặng nề một cách bất thường.

Sở Tiêu nhíu chặt lông mày khi luồng Âm Khí lạnh buốt ập vào mặt.

“Anh có vẻ thích phong cách Đen và Trắng."

Sở Tiêu nhận xét.

“Đây là nhà của anh hay anh thuê?”

“Tôi mua cách đây ba tháng…”

Khê Tư run rẩy bước vào theo Sở Tiêu.

Anh ta vừa đi vừa giải thích.

“Tôi thích tông màu lạnh, nó giúp tôi thư giãn.

Nhưng gần đây tôi thấy lạnh quá, dù đã bật điều hòa.”

Sở Tiêu nhìn quanh, cậu đưa tay chỉ vào từng chi tiết trong nhà, giọng nói trầm xuống.

"Căn nhà này có Phong Thủy Cực Âm, anh lại vô tình khuếch đại nó lên gấp mười lần.

Đây chính là ổ nuôi dưỡng quỷ."

Sở Tiêu kết luận, giọng dứt khoát.

Hắn chỉ vào chiếc gương soi toàn thân to bản, không khung, đặt ngay đối diện cửa ra vào.

“Thứ nhất, chiếc gương ngay Huyền Quan.

Gương không chỉ phản xạ ánh sáng Dương mà còn thu hút Âm Khí từ bên ngoài.

Đặt nó đối diện cửa, nó biến cửa chính thành một Cổng Hút Âm.

Đồ vật có năng lượng thấp sẽ dễ dàng bị hấp dẫn vào đây.”

Sở Tiêu nhìn xung quanh, từ bức tường màu xám đậm đến bộ sofa đen tuyền và đồ trang trí bằng kim loại sáng bóng.

“Thứ hai, màu sắc.

Tông màu đen, trắng và xám lạnh không có Dương Sắc, để cân bằng.

Toàn bộ căn nhà tạo ra một Âm Trường mạnh mẽ.

Quỷ Hài Nhi vốn thích nơi tối tăm, lạnh lẽo, căn nhà này chẳng khác nào Thiên Đường đối với chúng.”

Sở Tiêu bước vào phòng khách, nơi có một bức tượng trừu tượng bằng đá đen cao quá đầu người đặt ở góc phòng.

“Thứ ba, đồ trang trí.

Bức tượng đá đen này hấp thụ Âm Khí và ngăn chặn ánh sáng.

Đặc biệt là phòng ngủ của anh, đầu giường đặt sát cửa sổ lớn không rèm che.

Ban đêm, Âm Khí từ bên ngoài có thể trực tiếp xâm nhập và quấn lấy Nguyên Thần của anh khi anh ngủ.”

Khê Tư nghe đến đây thì kinh hãi tột độ, hai chân mềm nhũn.

“Vậy… vậy con Quỷ Hài Nhi đó đang ở đâu?

Tại sao nó lại tấn công tôi?”

“Quỷ Hài Nhi là oán linh, chúng vừa muốn dương khí vừa muốn âm khí, vừa hay anh có cả hai.”

Mị Dao lúc này mới thích thú chỉ tay về phía trần nhà: "Phu quân, nhìn kìa.

Chúng nó đang nuôi dưỡng oán khí trong chiếc điều hòa đó."

Sở Tiêu ngước lên, quả thật trên chỗ chiếc điều hòa bị rơi xuống ban nãy, Âm Khí đang lượn lờ, đặc quánh sương đen.

"Quỷ Hài Nhi không chỉ có một con," Sở Tiêu khẳng định, giọng nghiêm trọng.

"Với mức độ Âm Khí và Oán Niệm này, nơi đây đã trở thành Quỷ Vực nhỏ do ít nhất năm linh hồn trẻ con tạo ra.

Anh không phải đụng phải một con quỷ, mà là cả một ổ.”

“Chúng tấn công anh vì anh đeo Vòng Ngọc Âm Hàn.”

Sở Tiêu chỉ vào cổ tay Khê Tư.

“Vòng tay đó liên tục tỏa ra Dương Khí, nhưng quá yếu.

Quỷ Hài Nhi coi đó là thức ăn và trò chơi mà thôi.

Chúng muốn chơi đùa với anh cho đến khi anh chết.”

Khê Tư lập tức tháo chiếc vòng tay ngọc lạnh buốt ném xuống đất, thấy vậy Mị Dao lại đi tới nhặt lên, tham lam hấp thụ số Dương Khí đó.

"Sở Đại Sư, xin cậu mau ra tay!

Tôi sẽ trả đủ 5.000 tệ!

À không 500.000 nữa nếu cậu cứu được tôi!"

Khê Tư cầu xin.

Sở Tiêu thở dài, rút ra một lá bùa Lôi Hỏa Phù đã vẽ sẵn.

"Tiền bạc là thứ yếu.

Anh còn bao nhiêu Công Đức tôi không biết, nhưng Quỷ Hài Nhi đã biến nhà anh thành ổ, muốn siêu độ chúng sẽ rất khó khăn..."

Hắn quay sang Mị Dao, ánh mắt sắc bén: "Nếu muốn lấy lại sức mạnh, đây là cơ hội tốt nhất của cô.

Hấp thụ và Trấn Áp chúng.

Đừng để ta thấy cô thôn phệ chúng, nếu không, ta sẽ không cần đến sư phụ đánh cô tiêu tán đâu.”
 
Back
Top Bottom