Khác Liora's Song: The Eternal Oath

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
95,306
Điểm tương tác
0
Điểm
0
403611438-256-k74100.jpg

Liora'S Song: The Eternal Oath
Tác giả: gLinh12
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

🌙 LIORA'S SONG: THE ETERNAL OATH 🌙
"Khi khúc ca vang lên, thế giới sẽ lặng im.

Và lời thề... sẽ được đánh thức."

Tại Học viện Edelweiss - nơi phép thuật và trí tuệ giao thoa, những thiên tài mang trong mình dòng máu khác biệt cùng tụ hội.

Ở nơi mà ánh sáng và bóng tối chỉ cách nhau một nhịp thở, Rinl Klein, cô gái yêu tinh lai người với đôi mắt tím sâu thẳm, mang theo quyền trượng "Liora" - linh hồn phép cổ xưa đã từng khiến cả giới pháp sư khiếp sợ.

Bị cuốn vào những bí mật bị che giấu trong tầng 9 của học viện, Rinl đối diện với một chàng trai mang sức mạnh vượt tầm nhân loại - anh là một mảnh ghép trong "Khúc Ca Của Liora".

Nhưng giữa khế ước, phép thuật và những lời thề không thể phá vỡ...

đâu mới là sự thật?

Đâu mới là lời hứa Rinl buộc phải giữ, kể cả khi trái tim tan vỡ?

//Cre bìa: Pin//



school​
 
Có thể bạn cũng thích
  • the rings
  • (Dekinobi) Dù em có như thế nào thì anh vẫn yêu em
  • Vong phu / thê hồi ức lục [ Vãn Nhiên ]
  • Tensura Phiêu Lưu Qua Các Thế Giới [Quyển 1] {Hoàn...
  • Dị Thế Mỹ Thực Gia
  • Bác Sĩ Nói Tôi Chỉ Có Thể Ăn Cơm Mềm!
  • Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương 1: Cánh Cổng Edelweiss


    Sương sớm phủ lên đỉnh đồi một tấm màn mỏng manh, như lớp voan của một giấc mơ chưa tan.

    Dưới ánh bình minh phai, giữa tiếng gió rì rào và mùi tuyết tan, ngôi trường hiện ra — Học viện Edelweiss.

    Tường trắng ngọc cao ngất, khảm tinh thể phản chiếu sắc trời tím nhạt.

    Những ngọn tháp nhọn chạm mây, treo đầy những quả cầu ánh sáng lơ lửng như sao trời bị giữ lại nơi trần gian.

    Trước cổng lớn — Rinl Klein, cô gái mang mái tóc xanh đậm buông dài, đôi mắt tím pha lam trong veo nhưng lạnh lùng, như chứa cả bầu trời đêm.

    Đôi tai hơi nhọn — dấu hiệu của dòng máu yêu tinh lai người — khẽ rung theo gió.

    Cô biết...

    "khác biệt" trong thế giới này không phải điều ai cũng ưa.

    "Học viện Edelweiss... nơi hội tụ của những kẻ kiêu hãnh nhất thế giới."

    Giọng Rinl khẽ vang, pha chút mỉa mai và tò mò.

    Phía trên cổng, khắc bằng ngôn ngữ cổ xưa:

    "Chỉ những ai dám mơ, mới xứng đáng chạm vào ánh sáng."

    Rinl đặt tay lên cánh cổng trắng.

    Một làn khí lạnh chạy dọc ngón tay.

    Cổng từ từ hé mở, phát ra âm thanh như hàng ngàn chiếc chuông bạc ngân.

    Khoảnh khắc đó, cô bước qua — và cả thế giới đổi màu.

    ----------

    Hành Lang Pha Lê

    Hành lang dài vô tận, tường và trần đều làm từ pha lê trong suốt.

    Dưới chân là lớp sàn phát sáng nhè nhẹ theo từng bước đi, mỗi bước như khắc lại tên người bước qua.

    Từng học sinh, kẻ mang đôi cánh, kẻ có đuôi rắn, người khoác áo thầy pháp... tất cả di chuyển nhẹ nhàng nhưng toát ra khí thế lạ thường.

    Không ai tầm thường ở đây cả.

    Một nữ nhân viên học viện đến gần — dáng người thanh mảnh, mặc áo choàng màu ngà, giọng nói nhẹ như gió:

    "Tân sinh, vui lòng trình căn cước."

    Rinl gật đầu, đưa ra tinh bài — một miếng ngọc khắc tên Rinl Klein.

    Nhân viên mỉm cười, ra hiệu dẫn cô đến Phòng Ghi Danh Phép Thuật, nơi định đoạt vận mệnh của mỗi học sinh.

    ----------

    Phòng Ghi Danh Phép Thuật

    Phòng rộng như cả tòa điện.

    Trên không trung treo hàng trăm quả cầu ma lực, mỗi quả chứa ảo ảnh của những học sinh từng được chọn.

    Ở giữa là Tấm Bảng Tinh Hồn — nơi mỗi người phải đặt tay để xác định Hệ Tinh Thể và năng lực chủ đạo.

    Rinl bước tới.

    Bàn tay cô đặt lên mặt bảng lạnh như băng.

    Những đường rune bắt đầu sáng lên — xanh, đỏ, rồi trắng bạc... rồi đột nhiên chuyển sang tím đậm, màu chưa từng xuất hiện.

    Cả căn phòng lặng đi.

    Không khí đặc quánh.

    Tấm bảng rung lên, và giọng nói vang ra, sâu và cổ như từ tận hư vô:

    "Tinh thể — Hệ bị phong ấn.

    Dòng máu lai thức tỉnh.

    Người thừa kế thứ mười ba: Rinl Klein."

    Ánh sáng bùng nổ.

    Từ giữa không trung, một quyền trượng xuất hiện.

    Thân làm bằng pha lê tím, xoắn nhẹ như dòng nước; đỉnh khảm viên ngọc sáng từng nhịp, như trái tim đang đập.

    Rinl đưa tay chạm vào — nhịp tim cô hòa vào nhịp đập của quyền trượng.

    "Tên ta là Liora."

    Tiếng nói nữ vang lên trong đầu cô, dịu dàng mà quyền lực.

    "Từ giờ, ta và ngươi sẽ cùng bước qua ranh giới của ánh sáng và bóng tối."

    Rinl nắm chặt quyền trượng, khẽ cười:

    "Thú vị đấy."

    ----------

    Xuất hiện của Sylvian Lysandre

    Từ cuối hành lang pha lê, một luồng sáng ấm áp lướt qua, phản chiếu trên tường và trần như sương mai tan dưới ánh bình minh.

    Mọi tiếng bước chân, mọi lời thì thầm như lắng xuống, nhường chỗ cho bóng dáng ấy tiến đến.

    Sylvian Lysandre.

    Anh cao gần 1m85, vóc dáng vững chắc nhưng thanh thoát, từng bước đi chậm rãi mà tự tin, như từng nhịp chân đều được cân nhắc để hòa cùng nhịp của không gian.

    Mái tóc nâu sẫm ánh hổ phách, hơi lay theo gió nhẹ, làm nổi bật đôi mắt xanh lam sâu thẳm — dịu dàng mà xa vời, khiến bất cứ ai dừng mắt nhìn cũng thấy vừa bị thu hút, vừa cảm giác một khoảng cách không thể chạm tới.

    Khi ánh mắt anh chạm vào Rinl, quyền trượng Liora rung lên, phát ra vệt sáng tím nhè nhẹ, hòa cùng ánh sáng pha lê trong hành lang.

    Như một nhịp tim vô hình, Sylvian bước đến gần, từng bước vang lên như bản nhạc trầm ấm, để lại dư âm mượt mà trong không gian.

    Anh dừng lại, đứng cách Rinl vài bước, cao hơn cô rõ rệt, nhưng không hề áp đảo.

    Ánh sáng từ quyền trượng lan tỏa quanh họ, dịu dàng mà mạnh mẽ, như muốn nói: "Ta sẽ bảo vệ em... dù thế giới có bão táp đến đâu."

    Sylvian nghiêng đầu, khẽ nhếch môi, nụ cười vừa thanh tao vừa ấm áp, khiến Rinl cảm thấy tim mình rung lên — vừa an tâm, vừa biết rằng anh là một phần định mệnh mà cô chưa hiểu hết.

    Cảm giác quen thuộc xen lẫn xa cách len lỏi, như ánh sao lấp ló sau mây.

    "Rinl Klein..."

    Giọng anh trầm ấm, vang nhẹ như gió thổi qua hồ thu.

    "Học viện Edelweiss... chào đón người thừa kế thứ mười ba."

    Không gian xung quanh dường như lắng xuống.

    Mọi ánh nhìn thoáng qua đều cảm nhận được sợi dây vô hình nối quyền trượng và ánh sáng trong anh — Sylvian không chỉ là người quan sát, mà là người đồng hành, người bảo hộ, người mà số phận đã chọn để đi cùng Rinl.

    ----------

    End of Chapter I

    "Khi khúc ca bắt đầu, lời thề cũng khẽ ngân lên."
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương II - Ký Túc Xá và Ánh Nhìn Định Mệnh


    Rinl nắm chặt chìa khóa pha lê trong tay, bước ra khỏi phòng Ghi Danh Phép Thuật.

    Hành lang pha lê vẫn lung linh dưới ánh sáng sớm, phản chiếu từng bước đi của cô, như muốn nhắc nhở: mỗi bước chân ở Edelweiss đều ghi dấu một định mệnh.

    Nhưng bản đồ ký túc xá không hề đơn giản.

    Từng cánh cửa, từng cầu thang xoắn ốc đều ẩn hiện trong ánh sáng lấp lánh.

    Rinl phải vừa đi vừa quan sát những ký hiệu rune phát sáng bên tường — mỗi rune chỉ dẫn đường đi, nhưng không ai dám chắc là sẽ dẫn thẳng tới phòng mình.

    "E–3...

    E–3...

    đâu rồi..."

    Cô lẩm bẩm, quyền trượng Liora nhấp nháy ánh tím nhẹ, như đáp lại nhịp bước của cô, vừa dẫn đường, vừa nhắc nhở: "Đừng vội, tất cả đều có lý do."

    Khi vừa rẽ một hành lang nhỏ, Rinl chợt thấy Sylvian Lysandre đứng ở cầu thang bên trái, ánh sáng từ mái tóc và đôi mắt anh phản chiếu trên sàn pha lê như một vì sao tách ra khỏi trời.

    Anh không nói, chỉ gật nhẹ, ánh mắt như nhắc nhở: "Hãy đi chậm và quan sát."

    Rinl cảm thấy tim mình nhói nhẹ — vừa ngạc nhiên, vừa tò mò.

    "Sao anh lại ở đây?"

    Cô thốt ra, giọng hơi run, nhưng cố giữ vẻ lạnh lùng quen thuộc.

    Sylvian chỉ nở nụ cười thanh tao, không nói lời nào, rồi nghiêng đầu nhìn hướng hành lang.

    Như thể chỉ cho Rinl: "Phòng của em ở hướng này."

    Cô theo ánh mắt anh, rẽ qua một hành lang dài, nơi từng viên pha lê khắc tên học sinh cũ lấp lánh như nhớ nhung.

    Mỗi bước đi như đưa cô gần hơn đến căn phòng của mình.

    Cuối cùng, trước mặt cô hiện ra cánh cửa E–3, khắc tinh thể ánh sáng nhạt trên cánh cửa.

    Rinl đưa chìa khóa pha lê vào khe, cánh cửa mở ra với tiếng kêu ngân vang nhẹ, như một khúc nhạc mời gọi.

    Phòng ký túc xá ấm áp, ánh sáng len lỏi qua cửa sổ, chiếu lên chiếc giường, bàn học, và giá sách trống.

    Quyền trượng Liora trong tay cô rung lên nhẹ, như thở phào: "Mọi thứ đã sẵn sàng."

    Rinl đặt quyền trượng xuống cạnh giường, nhìn quanh phòng.

    Cảm giác lần đầu bước vào nơi mình sẽ sống và học tập khiến tim cô vừa hồi hộp, vừa náo nức.

    "Edelweiss... một nơi thực sự khác biệt..."

    Cô thầm thì, ánh mắt lướt qua hành lang ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng bình minh đang lan tỏa, pha chút mờ ảo, gợi nhắc rằng... mỗi khoảnh khắc ở đây đều là khởi đầu của một câu chuyện không thể đoán trước.

    Và trong bóng sáng ấy, Sylvian vẫn đứng ngoài hành lang, như một ánh sáng định mệnh, sẵn sàng bước vào bất cứ lúc nào để bảo hộ Rinl, mà cô chưa hề nhận ra rằng... câu chuyện của họ chỉ vừa mới bắt đầu.

    ----------

    End of Chapter II
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương III - Định Hướng và Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Ma Thạch


    Buổi sáng tại Edelweiss mở ra trong ánh sáng nhạt của bình minh.

    Sương mỏng lững lờ trôi qua các tháp pha lê, phản chiếu ánh sáng tím nhạt khắp hành lang.

    Không có tiếng hò hét hay ồn ào, chỉ là sự rì rào nhẹ nhàng của những bước chân và tiếng hơi thở hòa cùng không khí lạnh.

    Rinl bước vào Đại Sảnh Pha Lê, nơi tân sinh tập trung để ghi danh câu lạc bộ.

    Các bảng danh sách câu lạc bộ được đặt trên bàn pha lê trong suốt, ánh sáng chiếu xuyên qua tạo thành những vệt cầu vồng mờ ảo trên sàn.

    Cô dừng lại, mắt quét qua từng lựa chọn:

    Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma Thạch

    Câu lạc bộ Chiến Thuật

    Câu lạc bộ Pháp Cổ

    Câu lạc bộ Thuật Chữa Lành

    Câu lạc bộ Song Nguyệt...

    Rinl chậm rãi tiến tới Câu lạc bộ Nghiên cứu Ma Thạch.

    Cô nhấp vào phiếu ghi danh, cảm giác quyền trượng Liora rung lên nhẹ — không phải rung vì sợ hãi, mà như đồng thuận: đây là nơi cô cần đến.

    Cô được dẫn vào phòng thí nghiệm.

    Đó là không gian rộng, trần cao, tường khảm tinh thể phản chiếu ánh sáng.

    Hàng trăm viên ma thạch lơ lửng trong không trung, mỗi viên phát ra một màu sắc và nhịp rung riêng, hòa cùng không khí đặc quánh của phép thuật.

    Rinl đặt quyền trượng xuống bàn, bàn tay chạm vào một viên ma thạch tím nhạt.

    Ngay lập tức, cô cảm nhận được một luồng năng lượng nhẹ nhàng nhưng kiên định, như thể viên đá đang trò chuyện với Liora, vừa thử thách, vừa chào đón.

    "Cần quan sát trước... trước khi dùng sức mạnh."

    Rinl nhẩm theo, mắt dõi theo từng dòng rune uốn lượn quanh các bình pha lê, từng vệt sáng nhấp nháy từ ma thạch.

    Cô ngồi xuống bàn, ghi chú lại màu sắc, nhịp rung, và các đặc tính sơ bộ của từng viên đá.

    Thời gian trôi chậm, chỉ còn lại Rinl, quyền trượng và những viên ma thạch, như thể cả thế giới ngoài cửa sổ tạm dừng, nhường chỗ cho sự im lặng đầy tập trung.

    Mọi thao tác, mọi bước đi đều được cô quan sát cẩn thận: ánh sáng, âm thanh rung từ viên ma thạch, sự tương tác nhỏ của phép thuật với quyền trượng.

    Đây là khoảnh khắc cô cảm nhận rõ ràng mình khác biệt, nhưng cũng mạnh mẽ theo cách của riêng mình.

    Đến cuối buổi, Rinl đứng dậy, nhấc quyền trượng Liora.

    Ánh sáng từ ma thạch dội lên, phản chiếu trên pha lê, và cô nhận ra rằng: Edelweiss không chỉ là nơi học tập, mà còn là nơi thử thách bản thân qua những bí ẩn còn chưa ai chạm tới.

    Không gian yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nhịp tim cô hòa cùng nhịp rung của quyền trượng.

    Rinl biết rằng cuộc hành trình này vừa mới bắt đầu — và mỗi bước đi trong học viện đều sẽ được ghi dấu bằng ánh sáng, tinh thể, và sức mạnh riêng của chính cô.

    ----------

    End of Chapter III
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương IV - Buổi Học Đầu Tiên tại Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Ma Thạch


    Bình minh vừa nhú trên các tháp pha lê, ánh sáng tím nhạt tràn qua từng ô cửa, hắt lên sàn đá trong suốt của Edelweiss.

    Mỗi bước chân của Rinl trên sàn như đánh thức một rung động tinh thể tiềm ẩn, hòa cùng nhịp thở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của học viện.

    Cô mở cánh cửa phòng thí nghiệm câu lạc bộ Nghiên Cứu Ma Thạch, không gian rộng mở trước mắt khiến tim cô khẽ nhói lên: hàng trăm viên ma thạch treo lơ lửng, ánh sáng phản chiếu lên trần nhà và các dòng rune uốn lượn quanh bàn thí nghiệm.

    Không khí đặc quánh, im lặng, nhưng đầy ma lực, như thể phòng đang chờ đợi một hành động.

    Rinl đặt quyền trượng Liora xuống bàn.

    Ngay khi chạm vào một viên ma thạch tím nhạt, một nhịp rung nhẹ len vào tay cô, truyền thẳng vào tâm trí.

    Quyền trượng khẽ phát sáng, ánh tím hòa cùng ánh sáng từ viên ma thạch, tạo thành một vệt sáng uốn lượn quanh căn phòng.

    "Quan sát từng rung động... ghi chú từng nhịp, từng ánh sáng."

    Cô thầm nhắc, đôi mắt tím pha lam dõi theo những vệt sáng nhấp nháy.

    Mỗi viên ma thạch, từng dòng rune, thậm chí cả lớp bụi li ti bay trong không trung, đều trở thành đối tượng nghiên cứu.

    Mỗi rung động, mỗi ánh sáng đều mang một câu chuyện riêng.

    Thời gian trôi chậm.

    Rinl kiểm tra từng viên ma thạch: màu sắc, độ sáng, tần số rung, nhiệt độ, mức độ ma lực phát ra, và cách nó tương tác với quyền trượng.

    Cô ghi chú cẩn thận, thỉnh thoảng đặt tay lên từng dòng rune, cảm nhận từng rung động tinh tế mà mắt thường khó thấy.

    Một viên ma thạch tím nhạt bỗng rung mạnh hơn, ánh sáng chớp nhanh, tạo thành những vệt sáng xoay tròn trên bàn.

    Rinl nhíu mày, điều chỉnh quyền trượng, cảm nhận luồng ma lực dồn dập hơn bình thường.

    Các dòng rune quanh bình đá uốn lượn dữ dội, tạo thành những nhịp sóng ánh sáng mạnh mẽ, nhưng không hỗn loạn — như thể chúng đang thử thách cô.

    Cô cúi xuống, đặt tay lên viên ma thạch, điều chỉnh nhịp rung bằng quyền trượng.

    Nhịp tim cô và rung động của viên đá hòa làm một, từng giây trôi qua đầy căng thẳng nhưng cực kỳ tập trung.

    Mồ hôi nhẹ chảy trên trán, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh, lạnh như pha lê xung quanh.

    Khi cô đứng dậy, để quan sát toàn phòng, bỗng nghe một tiếng nổ nhỏ từ góc tường, nơi một số rune chưa được kiểm tra.

    Một viên ma thạch hồng nhạt rơi khỏi giá treo, ánh sáng phản chiếu lên trần tạo thành vòng sáng xoay tròn.

    Rinl vội di chuyển, nhấc quyền trượng Liora lên, luồng sáng từ trượng đẩy viên đá trở lại vị trí cũ.

    Nhưng rune quanh viên đá vẫn rung không ngừng, tạo ra một nhịp ma lực bất thường, lặp đi lặp lại.

    Cô đứng lặng, hít một hơi sâu, mắt dõi theo những vệt sáng nhấp nháy liên tục.

    Không gian tĩnh lặng nhưng căng như dây đàn, báo hiệu rằng buổi học đầu tiên không chỉ là thử nghiệm bình thường — điều gì đó khác thường đang xảy ra.

    Rinl chậm rãi cúi xuống quan sát lại tất cả viên ma thạch trong phòng.

    Từng rung động, từng nhịp ánh sáng, từng dòng rune đều được cô ghi nhớ, phân tích, cảm nhận bằng cả quyền trượng và trực giác.

    Mỗi viên ma thạch là một câu đố, một thử thách, một bài học về ma lực và khả năng kiểm soát của cô.

    Khi cô bước ra hành lang, ánh sáng bình minh chiếu vào pha lê tạo thành vô số vệt sáng lung linh trên sàn.

    Cánh cửa phòng thí nghiệm khép lại, nhưng dư âm của nhịp rung, ánh sáng xoay vòng và những luồng ma lực bất thường vẫn còn vang vọng trong tâm trí Rinl.

    Cô biết rằng ngày học đầu tiên chưa hề kết thúc... và bí ẩn mới đang chờ cô khám phá.

    Vẫn đứng đó, giữa hành lang pha lê tĩnh lặng, Rinl thầm nhủ: "Đây mới chỉ là bước đầu.

    Ma lực còn nhiều điều chưa bộc lộ, và mỗi viên ma thạch đều có thể dẫn đến bất ngờ."

    Và rồi, cô quay bước, quyền trượng trong tay phát sáng nhẹ, ánh sáng như dẫn đường, hướng cô tới những khám phá tiếp theo.

    Nhưng chưa một ai biết, những rung động hôm nay chỉ là tín hiệu của một thử thách lớn hơn đang chờ ở phía trước...

    ----------

    End of Chapter IV
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương V - Thử Thách Ma Thạch Đầu Tiên


    Sáng hôm sau, phòng thí nghiệm vẫn yên ắng như tờ, chỉ khác là ánh sáng bình minh chiếu vào khung cửa pha lê nghiêng nghiêng, tạo thành những vệt sáng tím nhạt lướt trên sàn đá.

    Rinl bước vào, quyền trượng Liora đặt trong tay, cảm giác rung động ma lực từ các viên ma thạch đã đón cô ngay từ cửa.

    Hôm nay là buổi thử thách đầu tiên của câu lạc bộ: mỗi tân sinh phải kiểm soát một viên ma thạch và làm cho nó phát sáng theo nhịp rung nhất định, chỉ bằng năng lực tinh thần và sự tập trung.

    Không ai được phép dùng phép tắt hay hỗ trợ bên ngoài.

    Rinl chọn một viên ma thạch tím nhạt, nhịp rung yếu ớt nhưng tinh tế.

    Cô đặt tay lên, quyền trượng Liora lập tức phát sáng nhẹ, hòa nhịp với viên đá.

    Cảm giác ma lực lan tỏa qua từng ngón tay, len lỏi vào tim cô, như đang đánh thức một phần năng lực tiềm ẩn.

    "Cẩn thận... nhịp rung phải chính xác."

    Cô thầm thì, mắt dõi theo từng chuyển động ánh sáng trên viên ma thạch.

    Rune quanh bình đá uốn lượn, ánh sáng nhấp nháy, phản chiếu lên trần như những dải sương mờ.

    Một số tân sinh khác cũng bắt đầu thử thách.

    Tiếng rung, ánh sáng, và những nhịp ma lực hòa vào nhau, tạo thành một bản hòa ca tinh thể đầy ám ảnh, nhưng không hề ồn ào.

    Mỗi học sinh tập trung tuyệt đối, không ai nói lời nào, chỉ có sự cộng hưởng giữa quyền trượng, tinh thể và năng lực cá nhân.

    Khi Rinl vừa nắm được nhịp rung chuẩn, viên ma thạch bỗng rung mạnh hơn dự đoán, ánh sáng nhấp nháy như muốn nhảy ra khỏi bình.

    Cô nhíu mày, điều chỉnh quyền trượng, nhưng rune xung quanh bắt đầu uốn lượn dữ dội, tạo thành một luồng năng lượng xoáy tròn, xoay quanh cô.

    "Đây... không bình thường."

    Cô thầm nghĩ.

    Nhịp tim đập nhanh hơn, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh, tập trung tuyệt đối.

    Quyền trượng Liora phát sáng mạnh hơn, cố gắng ổn định rung động.

    Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ vang lên từ phía góc phòng: một viên ma thạch màu hồng nhạt rơi khỏi giá treo, lơ lửng một nhịp rồi rơi xuống sàn, phát ra ánh sáng xoay vòng.

    Cô vội di chuyển, giật quyền trượng ra, ánh sáng từ Liora bọc lấy viên ma thạch, đẩy nó trở lại vị trí cũ.

    Rune quanh viên đá vẫn rung nhè nhẹ, nhưng giờ nhịp rung đã khác: như đang gửi thông điệp, nhưng không rõ ý nghĩa.

    Trong lúc cô tập trung, một nhịp rung nhỏ nhưng ổn định vang lên từ phía cuối phòng — Sylvian đứng gần cửa, vẫn giữ khoảng cách, nhưng ánh mắt thoáng dừng lại trên quyền trượng và viên ma thạch.

    Chỉ một khoảnh khắc, nhưng Rinl cảm nhận một luồng nhịp tinh tế lan tỏa trong không gian, như một gợi ý thầm lặng, chưa đủ để gọi là hint couple rõ ràng, nhưng đủ để tim cô thoáng khẽ nhói.

    Cả buổi sáng trôi qua trong sự tập trung tột độ, cô ghi chú, điều chỉnh, quan sát từng rung động và ánh sáng.

    Quyền trượng Liora như một người dẫn đường thầm lặng, hướng cô qua từng thử thách, nhắc nhở từng chi tiết.

    Khi buổi học kết thúc, Rinl dọn dẹp các viên ma thạch, ánh sáng bình minh chiếu xuyên qua trần pha lê, tạo thành những vệt tím lung linh trên sàn.

    Cô đứng lặng giữa phòng, hít một hơi sâu, và nhận ra rằng thử thách hôm nay chỉ là bước mở đầu — có điều gì đó vẫn còn chưa bộc lộ, rung động vẫn chưa hoàn toàn ổn định, và một bí ẩn mới đang chờ ở phía trước.

    Vừa lúc cô chuẩn bị rời phòng, một rung động bất ngờ xuất hiện từ viên ma thạch tím nhạt cô vừa thao tác.

    Ánh sáng chớp mạnh, rồi ngưng đột ngột, để lại một dòng rune chưa từng thấy, sáng lên lặng lẽ trên bàn, như đang mời Rinl tiếp tục khám phá...

    Và Rinl biết, cuộc hành trình ở Edelweiss chưa bao giờ đơn giản, và mọi thứ chỉ vừa bắt đầu.

    ----------

    End of Chapter V
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương VI - Dấu Rune Không Thuộc Về Sách Vở


    Gió chiều trượt qua những khung cửa pha lê của viện Edelweiss, mang theo hương lạnh của tuyết tan và chút âm rung ma lực còn sót lại của buổi thực nghiệm sáng nay.

    Rinl quay trở lại phòng thí nghiệm, không phải vì nhiệm vụ, mà vì cảm giác bất an từ dòng rune đã lóe lên trước khi cô rời đi.

    Căn phòng giờ đã tối hơn, chỉ còn ánh đèn treo hình bán nguyệt lơ lửng trên trần, nhấp nháy dịu như đang thở.

    Những bình thủy tinh chứa ma thạch xếp ngay ngắn, nhưng không khí lại nặng hơn thường lệ — như có ai vừa rời đi hoặc vừa để thứ gì lại phía sau.

    Rinl tiến đến bàn thực nghiệm.

    Dòng rune tím nhạt vẫn nằm đó, đẹp một cách dịu dàng nhưng sắc sảo, như một vệt chữ được viết bởi một bàn tay giấu mặt.

    Khi cô đưa tay tới gần, rune rung nhẹ, như nhận ra sự hiện diện của cô, rồi tỏa ra luồng sáng mềm như một lời đáp.

    "Ngươi... muốn nói gì với ta?"

    Giọng Rinl trầm xuống, khẽ vang trong phòng tối.

    Ngay lập tức, rune tách làm ba, chuyển động như cánh chim mở rộng, rồi tụ lại thành một hình dạng mơ hồ — không phải ký hiệu phép thuật thông thường, không phải cấu trúc ma thạch cơ bản.

    Nó giống một quy tắc cổ xưa hơn, thuộc về những thời kỳ mà lịch sử chỉ còn giữ lại vài dòng mơ hồ.

    Cô rút cuốn sổ ghi chép từ túi áo, lật nhanh qua những trang đã đầy chữ nhỏ.

    Không có trang nào khớp với hình dạng này.

    Không sách nào trong thư viện nói về thứ như vậy.

    "Cổ ngữ Liora...?

    Hay một dạng cộng hưởng tinh thể?"

    Càng nhìn, cô càng cảm thấy... quen thuộc.

    Không phải quen theo nghĩa đã thấy trước đây, mà là cảm giác trái tim nghe được tiếng gọi của nó, như giữa họ tồn tại một kết nối vô hình.

    Đúng lúc ấy, tiếng giày bước qua hành lang.

    Chậm rãi.

    Nhịp nhàng.

    Như thể người đó không vội vã, nhưng từng bước đều biết chính xác mình muốn tới đâu.

    Rinl ngẩng lên — và chăm chú.

    Cánh cửa mở, để lộ Sylvian Lysandre, khoác chiếc áo choàng màu xám bạc đặc trưng của học viên khóa trên.

    Ánh sáng mờ phản chiếu lên tóc cậu, khiến từng sợi như được phủ lớp sương bạc.

    Cậu không nói gì ngay.

    Chỉ nhìn xoáy vào dòng rune đang phát sáng trên bàn.

    Ánh mắt ấy... không hẳn là tò mò.

    Giống như người đã biết nhất định sẽ gặp cảnh này, chỉ không rõ là lúc nào.

    Nhưng nàng yên tâm, cảnh này không hint, chỉ thoáng qua như hai đường thẳng vô tình chạm nhau rồi lại tách ra.

    Sylvian nhích lại gần, mắt vẫn dán vào rune.

    "Dấu này..." — giọng cậu trầm, lạnh, nhưng có sức nặng khiến không gian hơi rung — "không thuộc về cấp độ thực nghiệm cơ bản."

    Rinl khép cuốn sổ lại.

    "Vậy theo anh, nó thuộc về cấp độ nào?"

    "Không thể nói chắc."

    Sylvian đưa tay lướt qua rune, nhưng không chạm vào.

    "Nhưng nó không nên xuất hiện ở đây.

    Nhất là dưới tay một tân sinh."

    Giọng nói không có ý xúc phạm, chỉ là một nhận định khách quan.

    Rinl nhíu mày, không phản ứng, chỉ nhìn thêm sát dòng rune.

    Ánh sáng lại biến đổi.

    Và bất ngờ, nó chạy vút lên, khắc nhẹ một vệt sáng vào mặt bàn đá — một đường cong lớn, rồi biến mất.

    Sylvian nheo mắt.

    "...Đó là một lời mời.

    Hoặc cảnh báo."

    Rinl hít một hơi dài, nhịp tim đập chậm nhưng sâu, như đang chuẩn bị bước vào một lãnh địa chưa ai đặt chân.

    "Dù là gì... thì ta sẽ tự mình tìm hiểu."

    Sylvian im lặng một lúc.

    Gió ngoài cửa thổi vào, làm lay động dải pha lê treo gần cửa sổ.

    Cậu cuối cùng mở miệng, giọng rất nhẹ nhưng đầy ẩn ý:

    "Thế thì...

    ít nhất, cô không nên đi một mình vào những nơi dấu rune dẫn tới."

    Rinl quay sang, ánh mắt sắc như mảnh thủy tinh.

    "Ta không nhờ anh đi cùng."

    "Ta cũng không nói sẽ đi cùng."

    Sylvian đáp, giọng bình thản đến mức khó đoán.

    "Ta chỉ nói...

    đừng đi một mình."

    Không khí khựng lại một nhịp — không hẳn là hint, chỉ là khoảnh khắc hai ý chí chạm vào nhau, rồi lần nữa tách ra như dòng nước trên đá.

    Rune đã tắt hẳn.

    Phòng thí nghiệm trở lại yên lặng.

    Nhưng trong lòng Rinl, câu chuyện đã bước sang một cánh cửa mới — không phải về tình cảm, mà về một con đường cổ xưa mà ma thạch muốn dẫn cô tới.

    Một con đường chờ đợi sự can đảm lẫn định mệnh.

    Và trước khi rời phòng, viên ma thạch tím nhạt đã rung lên lần cuối — như tiếng chuông báo hiệu cho một hành trình sắp mở ra.

    ----------

    End of Chapter VI
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương VII - Manh Mối Từ Tầng Hầm Kín


    Ánh sáng ban mai vẫn len qua các ô cửa pha lê, rọi xuống hành lang dài uốn lượn như một dòng sông tím nhạt.

    Rinl bước đi chậm rãi, quyền trượng Liora đặt trong tay, mỗi bước chân trên sàn pha lê vang lên tiếng thở nhẹ của tinh thể rung nhè nhẹ.

    Hôm nay, cô quyết định trở lại tầng hầm cũ, nơi mà các sinh viên khóa trước từng đồn rằng: "Nếu muốn hiểu sâu về ma lực của Edelweiss, hãy đến tầng hầm kín.

    Không phải ai cũng ra về nguyên vẹn."

    Cánh cửa gỗ sẫm, mốc meo, ẩn mình sau những giá sách khổng lồ của thư viện.

    Rinl đặt tay lên tay nắm bằng đồng, một luồng cảm giác lạnh chạy dọc ngón tay, như dòng điện vô hình báo hiệu rằng nơi này không bình thường.

    Cô hít sâu, nhịp tim ổn định bằng quyền trượng, rồi đẩy cánh cửa.

    Bên trong, không gian hẹp, tối mờ, chỉ có những tia sáng từ khe hở trên trần rọi xuống như những dải tinh thể khuyết.

    Mùi cũ, ngai ngái của thời gian và đá vôi, hòa cùng âm thanh nhỏ xíu của ma lực len lỏi khắp phòng.

    Trên các bức tường, rune cổ chưa từng thấy, khắc sâu vào đá, phát sáng theo nhịp ma lực cô mang theo.

    Rinl bước tới một bàn thí nghiệm cũ, phủ lớp bụi mỏng, trên đó đặt vài viên ma thạch không giống bất kỳ thứ gì cô từng thấy: màu sắc hỗn hợp, nhấp nháy không theo nhịp thường, ánh sáng xoáy tròn từ trong ra ngoài.

    Quyền trượng khẽ rung, dường như nhận ra năng lực cổ xưa còn sót lại trong phòng này.

    "Đây... không phải thứ để thử một mình."

    Cô thì thầm, nhưng vẫn tiến tới, mắt dõi theo từng rung động, từng vệt sáng.

    Một dòng rune bất ngờ lóe sáng trên trần, tạo thành hình cánh cung, kéo theo một luồng ma lực yếu ớt nhưng dày đặc.

    Rinl cảm nhận một nhịp điệu giống như nhịp tim, dường như phòng hầm này tự thân có sự sống của riêng nó.

    Cô cúi xuống, đặt quyền trượng chạm vào viên ma thạch hỗn hợp, ánh sáng từ Liora hòa với nhịp rung, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một hình bóng lóe lên — một dấu hiệu hình bán nguyệt, không rõ từ rune hay từ chính quyền trượng.

    Nó biến mất chỉ trong nháy mắt, để lại một câu hỏi: "Ai... hay cái gì đã để lại dấu này?"

    Một tiếng sột soạt vang lên từ góc tối phòng.

    Rinl ngay lập tức lùi lại một bước, quyền trượng nâng lên, ánh sáng tím từ nó vẽ những đường run nhẹ nhàng trong không gian.

    Nhưng không có ai xuất hiện.

    Chỉ là... một luồng ma lực lạ vừa lóe lên và biến mất.

    Rinl biết, tầng hầm này không đơn giản, và viên ma thạch, rune cổ, cùng nhịp rung bí ẩn chính là manh mối đầu tiên cho những điều chưa ai giải thích ở Edelweiss.

    Cô thở dài, mắt dõi theo những vệt sáng còn sót lại, tay siết quyền trượng.

    Bên ngoài, ánh sáng ban mai bắt đầu lan tỏa qua khe cửa.

    Nhưng Rinl vẫn đứng lặng trong tầng hầm kín, giữa bóng tối, những rung động và câu hỏi chưa lời giải — mở ra một hành trình mới, nhiều bí ẩn hơn cả những buổi học trên tầng chính.

    Và cô biết, lần này, bước đi tiếp theo... sẽ không còn dễ dàng nữa.

    ----------

    End of Chapter VII
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương VIII - Hội Thảo Ma Thạch Bí Ẩn


    Chiều xuống, ánh sáng từ các ô cửa pha lê hắt qua, nhuộm hành lang dài của Edelweiss một màu tím nhạt uốn lượn.

    Rinl bước vào phòng hội thảo của câu lạc bộ Nghiên cứu Ma Thạch, nơi các thành viên khóa trên đang sắp xếp những viên ma thạch quý hiếm từ thư viện phụ.

    Không gian rộng, trần cao, ánh sáng từ các quả cầu pha lê treo trên trần nhà tạo thành những vệt sáng di chuyển chậm, như dõi theo từng bước chân của cô.

    Các bàn thí nghiệm bày tinh thể lấp lánh, rune cổ khắc trên mặt bàn phát sáng nhè nhẹ, tạo thành một bản đồ ma lực.

    Mùi tinh thể và ma lực hòa lẫn, khiến mọi giác quan của Rinl căng ra tuyệt đối.

    Quyền trượng Liora trong tay cô rung nhẹ, báo hiệu rằng những viên ma thạch hôm nay không bình thường, mỗi viên đều chứa nhiều lớp ma lực và thông điệp tiềm ẩn.

    "Hãy quan sát kỹ từng rung động," Rinl nhẩm thầm, tay đặt lên một viên tinh thể tím nhạt.

    Nhịp rung lan từ quyền trượng vào viên đá, rồi phản hồi trở lại, như một cuộc đối thoại vô thanh.

    Rinl ghi chú từng chi tiết: màu sắc, cường độ ánh sáng, dao động rung, độ nóng lạnh của ma lực...

    Cô biết, nếu bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, kết quả của thử thách hôm nay sẽ không đầy đủ.

    Một viên ma thạch xanh dương, nhỏ hơn bình thường, bỗng rung mạnh bất thường.

    Ánh sáng nhấp nháy theo nhịp trục Liora, tạo ra một hình xoáy ánh sáng trên bàn.

    Rinl không hề hoảng sợ.

    Cô thở sâu, điều chỉnh quyền trượng, dùng nhịp điệu ma lực để ổn định rung động.

    "Một bước sai... và thông điệp sẽ mất," cô tự nhủ.

    Trong khi cô tập trung, một vài tân sinh khác nhìn nhau thận trọng, ai cũng cảm nhận được sự căng thẳng tĩnh lặng trong không gian.

    Không ai dám lên tiếng, chỉ có ánh mắt dõi theo từng động tác của Rinl — người dường như biết cách hòa nhịp với tinh thể tốt hơn bất kỳ ai.

    Bỗng nhiên, từ phía cửa sổ, một luồng ánh sáng nhẹ chạm vào mái tóc xanh đậm của cô, và trong giây lát, nhịp rung từ quyền trượng có vẻ cộng hưởng với một luồng ma lực xa lạ — tinh tế đến mức nếu không chú ý, sẽ hoàn toàn bỏ qua.

    Rinl nhíu mày, cảm giác có một người đang quan sát, nhưng không xuất hiện.

    Không phải hint rõ ràng, chỉ là một khoảnh khắc tinh tế, đủ để tim cô nhói nhẹ — nhưng cô không để ý quá lâu, tiếp tục tập trung vào ma thạch.

    Thời gian trôi, các rung động ổn định hơn.

    Nhưng khi Rinl rút quyền trượng ra, chuẩn bị kết thúc buổi hội thảo, một viên ma thạch nhỏ màu tím nhạt bỗng nhảy ra khỏi giá treo, rơi xuống bàn, ánh sáng xoay vòng rồi tắt dần.

    Rune trên bàn dường như còn sót lại một vệt sáng mờ, như một dấu chỉ chưa giải thích được.

    Rinl hít một hơi, cúi xuống quan sát.

    Cảm giác vừa hồi hộp vừa tò mò lan tỏa.

    Cô biết rằng những thử thách của câu lạc bộ hôm nay chỉ là mở đầu, và tầng hầm, các rune cổ, những viên ma thạch kỳ lạ đều còn ẩn chứa nhiều bí ẩn chưa ai giải mã.

    Và đúng lúc cô chuẩn bị rời phòng, quyền trượng Liora rung lên một nhịp nhẹ, chỉ đủ để Rinl biết rằng sẽ còn nhiều điều bất ngờ đang chờ cô ở Edelweiss...

    Cánh cửa phòng hội thảo khép lại.

    Ánh sáng pha lê nhấp nháy cuối hành lang, tạo ra những vệt tím nhạt như những lời nhắn chưa được đọc, mở ra một chương tiếp theo đầy bí ẩn và khám phá.

    ----------End of Chapter VIII
     
    Liora's Song: The Eternal Oath
    Chương IX - Sự Cộng Hưởng Không Được Ghi Chép


    Đêm buông xuống Edelweiss rất chậm, như thể học viện cố tình kéo dài khoảnh khắc giữa ngày và bóng tối.

    Những quả cầu ánh sáng treo dọc hành lang chuyển sang sắc lam nhạt, tỏa ra thứ ánh sáng không đủ soi rõ mọi thứ, nhưng đủ để khiến bóng người kéo dài trên sàn pha lê như những vệt ký ức chưa kịp phai.Rinl rời phòng hội thảo muộn hơn thường lệ.Không phải vì bị giữ lại, mà vì quyền trượng Liora không chịu im lặng.Ngay từ khi bước ra hành lang, nhịp rung ấy đã xuất hiện—đều đặn, sâu, khác hẳn mọi lần trước.

    Không gấp gáp, không dữ dội, mà giống như một tiếng gọi kiên nhẫn, biết chắc rằng người nghe sớm muộn gì cũng sẽ đáp lại.Rinl dừng bước.Hành lang tầng này vắng hơn bình thường.

    Các lớp học đã tắt đèn, cửa sổ cao mở hé, để gió đêm mang theo hơi lạnh trượt vào.

    Trên trần, những đường rune dẫn hướng lấp lóe, nhưng có một đoạn... không sáng.Một khoảng trống.Không phải vì rune bị hỏng, mà như thể chúng cố tình né tránh nơi đó.Rinl chậm rãi bước tới.

    Mỗi bước chân, quyền trượng trong tay rung lên một nhịp trầm hơn.

    Khi cô đứng trước bức tường đá trắng, thứ vốn chỉ là một phần kiến trúc vô tri, Liora bỗng phát sáng.Không chói lòa.Chỉ vừa đủ để khắc lên không khí một vòng tròn mờ — một kết cấu cộng hưởng.Rinl nín thở.Vòng tròn ấy không hoàn chỉnh.

    Nó giống một cơ chế đang chờ điều kiện cuối cùng để khởi động.

    Cô đưa tay chạm vào bề mặt đá.

    Lạnh.

    Nhưng bên dưới lớp lạnh ấy, có một nhịp dao động yếu ớt, quen thuộc đến kỳ lạ."

    Không có trong sơ đồ học viện..."

    "Không thuộc bất kỳ tầng chính thức nào..."

    Nhận thức ấy vừa hình thành, thì mặt đá rung nhẹ.Một khe hở mở ra, không có tiếng động, không có ánh sáng bùng nổ—chỉ là một đường nứt mảnh, đủ để lộ ra một cầu thang xoắn chìm trong bóng tối.Không có bảng chỉ dẫn.Không có cảnh báo.Chỉ có một luồng ma lực rất cổ, rất sâu, đang chảy ngược lên từ bên dưới.Rinl đứng yên rất lâu.Không phải vì sợ, mà vì cô hiểu rõ: nếu bước xuống, sẽ không còn là "tình cờ" nữa.Đó là lựa chọn.Cuối cùng, cô siết chặt quyền trượng, bước vào.Không gian bên dưới khác hẳn Edelweiss mà cô biết.

    Tường đá không khảm pha lê, trần thấp, ánh sáng đến từ các tinh thể thô cắm trực tiếp vào đá, phát ra sắc tím trầm, như ánh sao bị chôn vùi.

    Rune khắc trên tường không chạy đều, mà đứt đoạn, chồng chéo—dấu vết của nhiều thời kỳ chồng lên nhau.Ở trung tâm gian phòng là một trụ ma thạch cổ.Không treo lơ lửng.Không được bảo quản.Nó đứng đó, trần trụi, nứt vỡ ở vài điểm, nhưng vẫn phát ra nhịp cộng hưởng mạnh đến mức không khí rung nhẹ.Khi Rinl tiến lại gần, quyền trượng Liora lần đầu tiên chủ động tách khỏi tay cô, lơ lửng trong không trung.

    Ánh sáng từ trượng hòa vào trụ ma thạch, tạo thành những vòng sóng lan ra, chạm vào rune trên tường.Và rồi—Một nhịp cộng hưởng thứ hai xuất hiện.Không thuộc về cô.Không thuộc về trụ ma thạch.Rinl quay đầu lại.Ở lối vào, một bóng người đứng đó, nửa chìm trong ánh sáng tím trầm.

    Không bước vào, không lên tiếng—chỉ đứng, như thể đã biết nơi này tồn tại từ rất lâu.Sylvian Lysandre.Không có biểu cảm rõ ràng.

    Nhưng ánh mắt cậu không còn là ánh nhìn của một người "vô tình bắt gặp".Mà là của kẻ nhận ra một điều đáng lẽ không nên được đánh thức.Hai luồng ma lực—một từ trụ cổ, một từ quyền trượng—tiếp tục cộng hưởng.

    Rune trên tường bắt đầu đổi hình dạng, từng lớp, từng lớp, như đang mở khóa một thứ đã ngủ quên rất lâu.Rinl chưa kịp nói gì.Thì trụ ma thạch phát sáng mạnh hơn—và một ký hiệu khổng lồ, hình song nguyệt chồng lên nhau, hiện ra giữa không trung.Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ không gian rung chuyển.Rồi—đột ngột—tắt lịm.Bóng tối nuốt trọn căn phòng.Và trong khoảnh khắc trước khi ánh sáng biến mất hoàn toàn, Rinl nhận ra một điều rất rõ ràng:Cô không còn đứng ở nơi dành cho học sinh nữa.----------End of Chapter IX
     
    Back
    Top Dưới