Khác [ Linkclick - Thời Quang ] " Em phải là của tôi , Lục Quang ."

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
319286368-256-k413212.jpg

[ Linkclick - Thời Quang ] " Em Phải Là Của Tôi , Lục Quang ."
Tác giả: bbimarinn
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

anh thích cậu, nhiều đến mức anh cũng không thể tin nổi.

thích cậu , sẵn sàng vì cậu mà đổ máu.

anh thích cậu , cậu cũng sẽ thích anh chứ ?

à , nếu cậu không thích anh , thì anh buộc phải giam giữ cậu cho đến khi cậu thích anh thì thôi, đó là cách tốt nhất rồi nhỉ?

Lưu ý : lệch nguyên tác , ở đây họ sẽ là người bình thường.

[ WARNING : Máu giả , Yandere , OOC , văn chương chưa được tốt..]

thể loại : Fanfic , 15+ , có cảnh H.

tác giả : ?

∆ chỉ đăng tại Wattpad , nếu thấy ở weeb khác là bị ăn cắp ∆

cre ảnh bìa : @Inplick on twitter .

| It's just a Fanfic, please don't have Toxic here, thanks |



luguang​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Linkclick - Thời Quang ] " Em Phải Là Của Tôi , Lục Quang ."
văn án


" anh thích em , Lục Quang " - Trình Tiểu thời ngắm nhìn con người đầu trắng trước mặt mình mà nói khẽ , con ngươi màu hổ phách của anh khẽ cười nhẹ mà ngắm nhìn cái đầu nhỏ màu trắng đang dính máu nằm lê liệt trên sàn.

'' anh thích em lắm..tất cả là do lỗi của em vì đã từ chối lời tỏ tình này và muốn đẩy anh ra xa mà thôi '' Trình tiểu thời cười híp mắt và nhấc cái xác vô hồn của cậu lên rồi ôm chặt lấy nó , khẽ dụi đầu vào cái cổ màu trắng đã sớm lạnh ngắt của cậu mà hít lấy hít để.

" vâỵ từ giờ em là của anh rồi..sẽ không ai có thể chia cắt hai ta nữa!!"

Anh vui mừng hét lớn , tay cũng không ngừng ôm chặt lấy cái xác lạnh ngắt của cậu , mặc dù anh đang cười nhưng không biết vì sao anh vẫn rơi nước mắt...

___________

End

Lười..spoil kết , đố cậu đó là HE hay SE?

2:30 | 14 × 8 × 22
 
[ Linkclick - Thời Quang ] " Em Phải Là Của Tôi , Lục Quang ."
[ 1 - Học sinh mới ?]


Lục Quang - Là một học sinh ở trường cấp 3 XXX, vì cậu có một gương mặt luôn thờ ơ với mọi thứ nên cậu thường bị xa lánh và thậm chí là bị bắt nạt .

Hôm nay nghe tin ở trường có học sinh mới chuyển đến lớp cậu , mọi người ai cũng háo hức nhưng cậu có vẻ không quan tâm lắm , suýt thì quên cậu là kẻ cuồng học mà , thành tích luôn đứng đầu nên cậu lại có thêm nhiều người ghét nữa..

"Mày biết gì chưa?

Có học sinh mới đấy , nghe tin cậu ấy đẹp trai lắm, chuyển đến lớp mình luôn cơ!!"

"T-thật hả?

Hóng quá đii!"

Trong lớp có nhóm bạn nữ xì xào bàn tán về học sinh mới , ai nấy cũng đều háo hức và tò mò về người này , Lục Quang ngồi gần đó vừa hay cũng nghe được hết những gì họ nói.

'học sinh mới à...quan tâm làm gì chứ , dù gì cũng chẳng phải việc của mình.' nghĩ rồi cậu lại tiếp tục quay trở lại làm bài tập của mình , nhưng cậu đâu biết rằng học sinh mới đó sẽ làm thay đổi cuộc đời cậu chứ?

.

.

*Reeng , Reeng *

Tiếng chuông vào học vang lên làm gián đoạn cuộc trò chuyện của các bạn học trong lớp , ai nấy cũng đều nhanh chân trở về chỗ ngồi của riêng mình , cô giáo chủ nhiệm lúc này cũng bước vào lớp và thông báo rằng lớp ta có học sinh mới.

"Nam hay nữ vậy cô?!"

"Đẹp trai không cô!!"

"Có dễ thương không ạ?!"

Sau khi cô vừa dứt lời thì lớp học đã nháo nhào lên , ai nấy cũng đều tò mò về cậu học sinh mới này , mọi người thi nhau bàn tán , lớp học bây giờ ồn không khác gì cái chợ.

"Trật tự!

Các em im lặng hết cho tôi!

Còn em , vào đi."

Dứt lời , cánh cửa phòng học mở ra, có một cậu trai gương mặt tuấn tú bước vào , mái tóc cậu đen láy và được buộc chút ở dưới , đôi mắt màu vàng hổ phách cùng với nụ cười tươi rói rất đáng yêu.

"Em tự giới thiệu nhé?"

"Vâng!

Chào các cậu, Tớ tên Trình Tiểu Thời , cứ gọi tớ là Thời Thời cũng được!"

Tiểu Thời mỉm cười nhẹ một cái, nụ cười của cậu tươi rói như ánh mặt trời vậy, điều đó đã làm trái tim nhỏ của Lục Quang bỗng đập lệch một nhịp.

"Em ngồi trước Lục Quang nhé , cái cậu tóc trắng ở dãy cuối bàn cuối ấy."

"Vâng."

Trình tiểu thời nhanh chóng đi đến chỗ Lục Quang , anh cũng không quên quay xuống và chào hỏi cậu , điều này làm cậu hơi bối rối.

"Cậu là Lục Quang nhỉ?

Chào cậu!

Từ giờ mong cậu giúp đỡ!"

Anh vừa nói vừa cười tươi làm Lục Quang bối rối vô cùng , từ trước đến giờ cậu chưa từng tiếp xúc với ai ngoài cô giáo chủ nhiệm cả.

"Ừ-ừm..chào-" Lục Quang nói với gương mặt lạnh tanh , cậu đánh mắt né tránh anh khiến anh hơi ngạc nhiên , từ trước đến giờ chưa ai né anh như này hết , mọi người thường rất thích nụ cười của anh cơ mà?

Không ngờ vẫn có người không thích đấy.

Nói xong anh cũng quay lên nghe giảng , trong đầu luôn luôn suy nghĩ và tò mò về cậu.

Thoáng chốc đã đến giờ nghỉ trưa, anh định mời cậu ăn trưa cùng mà lại bị mọi người trong lớp bu lại hỏi chuyện.

'tch..phiền thật đấy' anh khẽ suy nghĩ trong lòng , trả lời câu hỏi của mọi người một cách qua loa để nhanh chóng bắt chuyện với cậu , lúc quay ra tìm cậu thì đã thấy cậu đi đâu mất rồi.

"Xin lỗi , tớ có việc , đi trước đây."

- Anh cười nhẹ một cái rồi nhanh chóng rời đi tìm cậu , anh đã tìm hết cả nhà ăn rồi mà vẫn không thấy cậu đâu , lúc đi qua nhà kho thì nghe thấy tiếng động bên trong đó , anh mới ghé sát tai để nghe cho rõ hơn.

"Này , mày lấy cái quyền gì mà được ngồi cùng hàng với Thời Thời đáng yêu hả?!"

"Tch, tên nhạt nhẽo !"

.

*Cạch*

Cánh cửa phòng kho mở ra , tiếp đến là nhóm học sinh nữ bước ra ngoài , nghe nói nhóm học sinh nữ đó toàn là học sinh cá biệt , họ nổi tiếng hung dữ trong trường nên không ai dám động vào cả.

Chờ bọn họ đi khuất thì Tiểu Thời mới chạy vào kho nhìn , anh rất bất ngờ khi thấy Thời Quang nằm đó với vết thương khắp người .

"L-Lục Quang?!

Cậu ổn chứ?!"

Anh hoảng hốt lại gần cậu , anh nhìn cậu đầy lo lắng.

"Không sao , vết thương nhẹ , vài ngày là hết , không cần để tâm."

Trái với sự lo lắng của anh , cậu lại rất thờ ơ với việc này , như kiểu cậu đã sớm quen với việc bị bắt nạt và thương tích đầy người như vậy.

"Không để tâm cái gì chứ!

Theo tớ đến phòng y tế đi!"

Nói rồi anh nắm lấy tay cậu và kéo cậu đi tìm phòng y tế , vì bị nắm tay đột ngột nên cậu có hơi bất ngờ mà đỏ mặt , đã lâu rồi cậu không cảm nhận được hơi ấm của ai đó nên việc được anh nắm tay như vậy nhất thời làm cậu rung động mà nắm lấy chặt hơn.

Phía anh cũng cảm nhận được cái nắm tay của cậu mà bất giác cười nhẹ , trong đầu bỗng nảy lên một suy nghĩ :

'Lục Quang à..cậu ấy đáng yêu đấy chứ.'

_________

Còn tiếp!

975 từ

23:41 - 14|8|22
 
[ Linkclick - Thời Quang ] " Em Phải Là Của Tôi , Lục Quang ."
[ 2 : lẽ nào là..? ]


Hai, drop bộ này khá lâu rồi nên nay tui ngoi lên lại=))

_______________

Phần trước cho những ai đã quên :

"Không để tâm cái gì chứ!

Theo tớ đến phòng y tế đi!"

Nói rồi anh nắm lấy tay cậu và kéo cậu đi tìm phòng y tế , vì bị nắm tay đột ngột nên cậu có hơi bất ngờ mà đỏ mặt , đã lâu rồi cậu không cảm nhận được hơi ấm của ai đó nên việc được anh nắm tay như vậy nhất thời làm cậu rung động mà nắm lấy chặt hơn.

Phía anh cũng cảm nhận được cái nắm tay của cậu mà bất giác cười nhẹ , trong đầu bỗng nảy lên một suy nghĩ :

'Lục Quang à..cậu ấy đáng yêu đấy chứ.'

———

Dẫn cậu đến phòng y tế, anh nhanh chóng tìm đồ để băng cho cậu, nhìn cậu trai trước mắt bị mấy vết thương lớn nhỏ đè chằng chịt nên vẻ đẹp của cậu mà anh bỗng thấy lo, từ bé đến giờ anh chưa bao giờ cảm thấy lo lắng cho người lạ nên không khỏi hiếu kì.

Cậu nhìn cái đầu đen đang loay hoay băng bó cho cậu thì không khỏi buồn cười, nhìn thấy dáng vẻ bối rối không biết nên làm gì tiếp theo của anh trông cũng thật đáng yêu, thấy anh còn cố gắng làm nhẹ vì sợ cậu đau khiến tim cậu đập liên tục, trước giờ chưa có ai đối xử với cậu như vậy hết.

"Cậu chưa từng xử lí vết thương bao giờ đúng chứ?"

Cuối cùng, cậu không nhịn được sự tò mò mà lên tiếng hỏi anh.

"A-à thì..đúng vậy.." anh chỉ biết gãi đầu mà cười trừ, đúng thật là anh trước giờ chưa từng đụng vào mấy cái băng gạc hay thuốc khử trùng gì gì đó vì anh rất ít khi bị thương, nếu có thì toàn được người hầu giúp chứ chưa bao giờ anh phải tự thân vận động.

"Bộ..tớ làm đau quá hả.."

"Đau lắm, cậu cực kì dở trong việc này đấy."

Cậu gật nhẹ đầu thẳng thừng thừa nhận làm cho anh như có một mũi tên đâm sâu vào tim, gương mặt anh bắt đầu lộ ra vẻ uỷ khuất nhìn như chú chó đen đang buồn vậy.

"...để tôi chỉ cậu."

Biết mình vừa làm anh buồn nên cậu cảm thấy hơi tội lỗi, cậu liền tìm cách để khiến anh quên đi những lời nói mang tính sát thương cao của cậu vừa rồi.

"Đây, cầm lấy cái bông này...sau đó đổ vào...rồi..." cậu nhiệt tình chỉ anh làm anh cảm thấy cậu thật giỏi!

Độ hảo cảm của anh đối với cậu từ đó cũng tăng lên rất nhiều, xử lí các vết thương xong, nhìn vào thành quả của mình thì không hiểu sao anh lại cảm thấy thật tự hào.

"Oa, cậu giỏi thật đấy Lục Quang, bộ cậu thành thục việc băng bó lắm sao?"

Anh nhìn cậu với ánh mắt lấp lánh đầy ngưỡng mộ mà lên tiếng, nhưng không hiểu sao chỉ thấy được vẻ mặt khá...khó chịu từ cậu.

"Ừ..tôi thành thục là do bị bắt nạt thường xuyên nên tôi phải tự mình tìm cách băng bó cho bản thân, và làm ơn đừng nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ như vậy, bị bắt nạt đáng ngưỡng mộ lắm sao?" trước giờ cậu vô cùng kiệm lời, nhưng chắc anh đã làm cậu cảm thấy khá tức giận nên mới buông một tràng dài như thế, kể từ lúc đến học ở ngôi trường này thì đây là lần đầu cậu nói nhiều như vậy đấy.

"A...tớ xin lỗi..đụng phải lỗi đau của câu rồi.." như vừa biết được mình làm người kia giận, anh nhanh chóng xin lỗi.

"Sao cũng được."

Cậu đáp trả qua loa rồi liền đứng dậy rời đi, bỏ mặc anh ở lại một mình trong phòng y tế.

"Người gì đâu mà lạnh lùng ghê."

Tan học, anh chuẩn bị về nhà thì thấy cậu đang đi bộ ra khỏi trường, tính hiếu kì không biết nhà cậu ở đâu của anh bắt đầu nổi lên, anh gọi điện bảo với tài xế không cần đón anh rồi nhanh chóng chạy theo cậu.

Anh lén đi theo cậu đến một con hẻm thì thấy cậu dừng chân lại trước mặt một bé mèo con, nhìn thấy cậu chơi đùa với chúng làm anh muốn nhảy vào chơi cùng nhưng anh liền nhớ ra mình đang bám theo người ta cơ mà, giờ mà ra là ăn lìn luôn.

"Mèo con, cha mẹ của em đâu?"

"Meow."

"Em không có sao?

Vậy là giống anh rồi, em theo anh về nhé?

Anh có việc làm rồi, sẽ chăm lo cho em đầy đủ!"

Nghe cậu nói vậy anh bỗng đứng hình, 'giống anh?' Khoan đã, cậu ấy không có cha mẹ sao?

Cậu ấy giỏi thật, vừa đi học vừa đi làm, thật đáng ngưỡng mộ.

Anh nhìn cậu ấy với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ khiến cậu bất giác nhìn xung quanh, cảm thấy mình suýt thì bị lộ làm anh sợ quá tính đi về thì nghe thấy cậu nói chuyện với bé mèo.

"Nè, em biết không, hôm nay trường anh có cậu bạn mới vào."

Eh, bạn mới vào?

Là anh sao?

Anh rời đi được nửa bước chân thì lại không nhịn được mà ở lại nghe ngóng.

"Cậu ấy có nụ cười toả sáng, tốt bụng, rất dễ thương, thân thiện, còn rất đẹp trai nữa..không như anh, lúc nào cũng ảm đạm, không có lấy một biểu cảm, nhan sắc cũng không..ghen tị thật đấy."

Sắc mặt của cậu lúc trước còn tươi sáng nhưng giờ nó lại trở nên âm u buồn bã, anh đứng đó nghe ngóng cũng bất ngờ không kém, anh không thể ngờ cậu lại nghĩ như vậy về anh, tim anh bỗng đập lệch một nhịp, còn về béo mèo thì chỉ đúng đó im lặng nhìn cậu như đang lắng nghe những gì cậu tâm sự với nó.

"Lúc đó..thế nào nhỉ, cậu ta cười như vầy này."

Nói rồi cậu liền nghiêng đầu cười với bé mèo, nhưng cảnh đó đã bị anh thu hết vào tầm mắt, vừa nhìn thấy nụ cười của cậu khiến anh như bị hút hồn vậy, một nụ cười gượng nhưng nó lại khiến gương mặt cảu cậu trở nên dễ thương hơn, nước da cậu trắng bệch thiếu sức sống nhưng thay vào đó đôi mắt cậu long lanh đến kì lạ, chúng như muốn hút anh vào trong đó luôn vậy, anh chẳng nói chẳng rằng liền nhanh tay rút điện thoại ra chụp một tấm.

Thình thịch, thình thịch.

Anh có thể nghe thấy nhịp tim của mình đang đập nhanh bất thường cùng với cơ thể trở nên nóng một cách kì lạ, cái này lẽ nào là..

______________

Còn tiếpp
 
Back
Top Bottom