Cập nhật mới

Khác Lĩnh Nam Tạp Sự

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
184216164-256-k977628.jpg

Lĩnh Nam Tạp Sự
Tác giả: VanVo55
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Lĩnh" trong tựa nghĩa là "lĩnh thổ" hay "lãnh thổ", do đó Lĩnh Nam ở đây là phần lãnh thổ từ núi Ngũ Lĩnh xuôi Nam, tức nước Nam ta, không phải là tên tỉnh bên trung, hay tên phường bên mình.

Đây chỉ là collection một đống ý tưởng thai nghén chưa thành hình đã bị cái sự lười quật cho chết yểu của tác giả, cuối cùng biến thành những đoản siêu ngắn nói về mấy chuyện yêu đương siêu thực tạp nham mang chút hơi hướm liêu trai đất Việt.

Dĩ nhiên, ngắn thường đi với ngược.

Mừ nhẹ hều, như kiểu búng thun vô đít. 🙂)

Lời cuối: đây không phải hố nhen, cấm sủy vả tác giả dưới mọi hình thức. 😂😂😂



đại​
 
Lĩnh Nam Tạp Sự
Bằng Cả Tấm Lòng


Mười sáu thành đinh, gã đã nổi danh văn thơ trác tuyệt cùng tài chơi hồ làm say đến cả quỷ thần.

Giữa ngạt ngào hương phấn cùng tửu sắc sa đọa, gã kéo tặng nàng một bản hoan ca cầm sắt hòa minh, nàng cười duyên rồi dâng gã bát chè.

"Chị thương cậu, thương bằng cả tấm lòng."

Hai mươi ba thi đậu thám hoa, áo gấm về nhà, ngang qua hàng nước nọ, gã lại không kiềm được lòng tà mà nửa đêm ở lại nghỉ chân, là chui vào giữa chân nàng mà nghỉ.

Nàng vuốt giọt mồ hôi trượt trên mũi gã, thỏa mãn nói.

"Em thương quan trạng, thương bằng cả tấm lòng."

Ba mươi hai, gã rước thêm bà trạng về nhà, từ đấy lơi đi những cuộc mặn nồng cùng người cũ, khúc hoan ca cũng sớm ngày đổi chủ, cây đàn hồ để bám bụi nơi góc nhà.

Có lần chạm mặt tại hàng nước năm nào, gã mới hay nàng vốn đã dọn ra khỏi phủ từ lâu.

Mỉm cười tình tứ, nàng rót cho gã bát chè đắng, giọng ngọt ngào thỏ thẻ.

"Con thương quan ông, thương bằng cả tấm lòng."

Bốn mươi, thất chí quan trường, tán gia bại sản, vợ đẹp thiếp yêu đều lần lượt trốn đi hầu kẻ thắng cuộc, đến cả cây đàn hồ rẻ mạt trong nhà cũng phải bán đi trang trải miếng ăn.

Chẳng hiểu vì cớ gì, bước chân gã lại dừng trước cái hàng nước ọp ẹp năm nào.

Người cũ vẫn còn đấy, dịu dàng rót cho gã bát chè xưa, ánh mắt đẩy đưa lúng liếng.

"Em thương ông, thương bằng cả tấm lòng."

Đời gã, còn cái lẽ nào dám tin vào đàn bà?

Nhất là loại đàn bà buôn gánh bán bưng giữa ngã tư chợ đời, hằng ngày nói cười hòng mê hoặc lũ đàn ông tứ xứ về ăn thịt?

Đúng vậy, nàng là quỷ ăn thịt.

Có con người nào trải mấy mươi năm khổ ải nhân gian mà vẫn nom như gái tròn trăng buổi đầu gặp mặt?

Phàm là quỷ, làm sao có thể thương người?

Bốn mươi chín, gã giác ngộ chân lý ở đời, từ bỏ yêu hận tình thù, thành tâm xuống tóc đi tu, từ đấy chỉ còn kéo ra những bản cầu siêu cho chúng sinh khổ nạn.

Tình cờ gặp cô hàng nước đội lễ lên chùa, gã chưa kịp cúi đầu niệm a di đà, nàng đã buông lễ, bất chấp bị Phật quang đánh cho xây xẩm mặt mày, vẫn sa vào lòng gã mà nức nở.

"Tôi thương thầy, thương bằng cả tấm lòng!"

Sáu mươi, gã đang lắc lư trên cái ngưỡng đắc đạo, chỉ cần hóa giải mối oán tình duy nhất là có thể siêu hóa thăng thiên.

Nhưng nhiều năm bị Phật quang bảo vệ nơi này đánh đuổi như vậy, con quỷ kia đã không còn đến làm phiền gã, gã biết làm sao để hóa giải mối nghiệt duyên đoản hậu này bây giờ?

Ấy rồi một ngày, có vị Phật tử hiếu chiến đã dâng lên gã một cây đàn hồ mới cóng, hắn ba hoa cả ngày rằng đây là thứ độc nhất vô nhị, hắn phải suýt mất mạng mới thu thập đủ nguyên liệu chế nên đàn này.

Nào là gỗ hồng mộc tinh, da rắn động yêu, ruột mèo hóa quỷ... chín thứ thiêng mười thứ lạ đều không thiếu vào đâu.

Nể tình người kia, gã cũng đặt thứ đầy máu tanh kia lên đùi kéo thử một tiếng.

Ôi là tiếng cung vĩ chạm vào ruột mèo... sao quá đỗi réo rắt bi ai...?

Con thương đức ngài, thương bằng cả tấm lòng.

Gã sững người nhìn chằm chằm cây đàn trong tay,.

"Ngài vừa bảo dây này làm bằng gì?"

"Thưa sư thầy, là ruột quỷ mèo ngàn năm ạ.

Con quỷ ấy vốn đã gần nuốt tươi chúng tôi, sau khi biết được tôi muốn dùng ruột nó làm đàn tặng thầy, nó đột nhiên buông giáo đầu hàng, để mặc cho chúng tôi phanh thây moi ruột.

Phật pháp đúng là quảng đại, đến quỷ ma cũng được cảm hóa, lấy cả tấm lòng ra dâng hiến."

Con thương đức ngài, thương bằng cả tấm lòng.

Bây giờ, ngài đã nghe thấu chưa?

Rất nhiều năm về sau, có vị tiên gia hỏi con quỷ già ôm đàn hồ cạnh quán nước trần gian rằng, đốt cây đàn kia đi, hóa giải mối oán tình duy nhất này, ông sẽ được siêu hóa thăng thiên, cớ gì ngày đó không làm?

Con quỷ già mỉm cười, tóc trắng như cước rơi trên sợi dây đàn đen gỉ máu tanh.

"Vì đã nghe thấu rồi."

Hồ hay phải có ruột mèo,

Trai tài phải có gái theo mới vừa

Lòng này anh đã thấu chưa?

Thấu rồi xin hãy sang thưa một lời

Lời rằng.

"Trầu đã đầy cơi.

Rảnh rang sang đó sống đời với anh...?"

~~~~~~~

Cảm hứng sau khi nghe bài phóng sự về dây đàn bằng ruột mèo phơi khô thái nhỏ dùng trong nhạc cụ có dây thời cổ. :3
 
Lĩnh Nam Tạp Sự
Cây Tinh


Ta là một cái cây khẳng khiu, khô quắt, ngàn năm rồi chẳng ra nổi một cái chồi, nhân loại nhìn vào cứ ngỡ cái cây xấu xí là ta đã sớm chết rồi.

Ấy mà nhân loại già cỗi chết đi mấy lượt, ta vẫn đội Trời mà sống.

Năm nào đó hạn hán khô cằn, có cậu học trò nghèo ngang qua, nom thấy cái cây đen thui xấu xí là ta, không hiểu đầu hỏng chỗ nào, vượt ba con đồi gánh nước về tưới.

Lòng ta rung rinh, mượn gió thỏ thẻ bên tai chàng.

"Thiếp là cây tinh héo khô chờ chết, buổi thiên tai được gặp lang quân, đúng là tam sinh hữu hạnh."

Chàng ta mỉm cười, không hề bỏ chạy, còn hỏi lại ta, thế cây tên gì?

Ta thẫn thờ một lúc, vẹo trái ngã phải cũng không nhớ ra mình tên gì.

"Vạn vật có tên mới nên cái quyền tồn tại, tôi chờ ngày cây nhớ ra tên."

Hạn hán ba tháng, chàng cũng còng lưng ba tháng đi gánh nước, lòng ta dần nở rộ, cuối cùng cũng nhú ra cái lá đầu tiên.

Nhìn chàng vuốt mồ hôi giữa trời gắt nắng, ta tự nhủ lòng phải sớm sum xuê để làm bóng mát ngày hanh cho chàng.

Ta nói với chàng, chờ ta thêm chút nữa, đủ đạo hạnh rồi ta sẽ hóa hình người cùng chàng bàn chuyện trầu cau.

"Ừ, nhưng nàng phải nhớ ra tên trước đã, kẻo không đêm về, tôi lại không biết nói thương ai," chàng cười rồi trêu chọc, cây xấu xí ta đây liền đỏ lên như hồng mộc ngày mưa.

Có một dạo chàng ủ rũ âu sầu, hỏi ra mới biết vì cái nghèo nó hại cái thân, chàng sắp đến ngưỡng phải bán thân trả nợ.

Quá đỗi xót xa, ta bảo chàng về nhà lấy cuốc, đêm đến ta ngủ, tâm mạch rộng mở hãy ra đây đào lấy vàng dưới gốc rễ ta.

Nhưng hãy nhớ cho, chỉ lấy vừa đủ.

Vàng kia là đạo hạnh ta khổ công tu hành, mất đi càng nhiều, ngày hóa hình người càng xa vời vợi.

Chàng cảm động ôm chầm lấy thân cây xù xì.

Sáng ra tỉnh dậy, đạo hạnh đã mất sạch không còn một tý.

Ta thở dài, đau lòng nhưng không tức giận, ta thương chàng như vậy, làm sao nỡ hận chàng?

Vài tháng sau, chàng dùng số vàng kia làm hào phú một phương, trừng trị hết đám người từng buông lời khinh rẻ, còn dùng tài phú kéo về mối duyên suýt gãy gánh giữa đường.

Hóa ra, ngày đó chàng buồn không phải vì phải trả nợ cho người, mà vì người chàng thương chê nghèo nên toan phụ rẫy.

Chàng cần vàng, bèn đi phụ rẫy ta.

Ta lại thở dài, đau lòng nhưng không tức giận, ta thương chàng như vậy, làm sao nỡ hận chàng?

Năm tháng trôi qua, chàng cũng đã chớm già, tài lộc đầy nhà, vợ đẹp con ngoan, đường quan thênh thang rộng mở.

Giữa bấy nhiêu cái hạnh phúc của loài người, chàng mới rảnh rang để lương tâm ngoe nguẩy, bèn dắt vợ dắt con lên gặp ta cầu xin tha thứ.

Ta thở dài, đau lòng nhưng không tức giận, ta thương chàng như vậy, làm sao nỡ hận chàng, chỉ đành nức nở trong lòng.

Thiếp là cây tinh héo khô chờ chết, buổi thiên tai được gặp lang quân, vài tháng liền chết luôn khỏi chờ, đúng là tam sinh bất hạnh.

Đạo hạnh không còn, nói không được, ta chỉ còn biết run run mấy cành cây đen thui xấu xí của mình để tỏ tâm oan ức.

Chàng lại hiểu đấy là ta đã thứ tha, kéo theo vợ đẹp con ngoài cúi đầu lạy tạ.

Trời bất chợt đổ mưa, chàng còn ôm họ vào lòng nép vào thân ta trú tránh.

Giữa sấm chớp rền vang, ta dịu dàng che chở lấy chàng và vợ con, trong một sát na chợt nhớ ra đáp án cho nghi vấn thuở đầu gặp gỡ.

"Tôi chờ ngày cây nhớ ra tên."

Mỉm cười trong ánh chớp chói lòa, ta lấy hết sức bình sinh của loài yêu tinh, mượn gió giông gửi đến tai chàng đáp án cuối cùng.

"Tên thiếp là Cây Thu Lôi, lang quân ạ."

___________________________

Thật ra tính bỏ đoản này sang tập Đời Ếu như Mơ, song cuối cùng chọn để chỗ này để tăng thêm ba phần thi vị, giảm bớt ba ký lầy. :v
 
Lĩnh Nam Tạp Sự
Tóc Thề


Tóc của ả rất ngắn, từng sợi đen như mun chỉ vừa chạm vai.

Trong hết thảy đám tiên nữ tóc dài thướt tha lả lướt, ả nổi lên bần bật.

Có lẽ vì thế mà ta chọn ăn thịt ả trước.

Trước khi nhắm mắt xuôi tay để ta nhai nuốt, ả có nói với ta, ả thương một người, cả mái tóc đã cắt đi hẹn thề cùng gã.

Bản thân là kẻ hành hình, ta thấy mình có trách nhiệm an ủi.

"Thế mày có muốn gặp lại nó lần cuối để không còn tiếc nuối chăng?"

Ả buồn bã lắc đầu.

"Tôi là tiên nhưng tâm chưa tịnh, lại đi mê hoặc y, liên lụy y chịu phạt cùng tôi, còn cầu chi nguôi cơn tiếc nuối?"

Ta còn nhớ lúc nuốt ả vào bụng, mái tóc kia thoang thoảng hương tràm.

Rất lâu về sau, khi đã mãn hạn tù đày nơi thiên giới, vì cái tội gì có chó mới nhớ, ta bèn quay về ma điện âm u của mình, đặt lưng xuống toan đánh một giấc vài trăm năm cho bõ nhọc nhằn.

Vừa nhấc gối lên, trên cái mặt gường nhàu nhĩ ố vàng phủ bụi thời gian, là mái tóc dài đen như mun thoang thoảng hương tràm.

Chờ em tóc đến ngang vai

Một lời thề quyết mối mai sang nhà.

Thầy u có mắng có la

Hai ta đi trốn... thành ba hẵng về.

Ấy mà.. tóc em đã sớm ngang vai, chàng lại không còn nhớ, em cũng đi không về.

__________

Đây chỉ là cảm hứng, không có cốt truyện chính xác, nên ai nghĩ thành gì cũng đúng nha, tùy cảm nhận.
 
Back
Top Bottom