Khác Linh La Giới full

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Linh La Giới Full
Linh La Giới 20


Linh La Giới

Tác giả: Dạ Thủy Hàn

Thể loại: Tiên Hiệp

Ebook: Thần Nam

Nguồn: wWw.TangThuVien.Com

Chương 901: Tử Khí ẩn chứa Thiên đạo

Sau nừa canh giờ. mười mấy đạo lưu quang liên tiếp lóe lên tới trên không mảnh địa vực này.

- Chính là ở khu vực này. con Hỗn Độn Thú kia công kích chúng ta,

Người lên tiếng chính là Hướng Hoàng, kẻ vừa thành công chạy thoát.

Hiện tạị sắc mặt của Hướng Hoàng vẫn chưa khôi phục lại như thường, còn chút trắng bệch.

Ánh mắt hắn cũng cẩn thận tìm tòi từng tấc một nơi này. miệng nói với những người khác.

Những người tới đây đương nhiên là những tu luyện giả có thực lực khá mạnh ở nơi trú địa của Lang Tà Giới.

- Nơi này sao lại xuất hiện Hỗn Độn Thú được!?

Lữ Hưng khẽ cau mày, lắc đầu nói.

Mặc dù là ở bãi săn bắn ngoại giới, linh thú và mãnh thú đều không xuất hiện nhiều ở những nơi trú địa của tu luyện giả.

Một mảnh địa vực này cũng không cách xa nơi trú địa của Lang Tà Giới, dựa theo lẽ thường thì Hỗn Độn Thú không thể xuất hiện nơi này được.

- Hừ, đều là do Tiểu tử Hạ Ngôn của Lang Tà Giới các ngươi.

Chính là hắn dẫn Hỗn Độn Thú tới công kích chúng ta!

Nghĩ tới tình huống lúc đó, Hướng Hoàng tức giận vô cùng, hừ lạnh nói.

Con Hỗn Độn Thú kia chính là đnag truy kích Hạ Ngôn, cuối cùng Hạ Ngôn đột nhiên biến mất.

Hỗn Độn Thú mới tán công hai người bọn họ.

Trong lòng Hướng Hoàng như bị nộ hoả thiêu đốt.

- Hạ Ngôn sao lại dẫn Hỗn Độn Thú công kích các ngươi?!

Con Hỗn Độn Thú kia chẳng lẽ nghe theo mệnh lệnh của Hạ Ngôn sao?!

Ánh mắt Lữ Hung biến đổi, khóe miệng nổi lên một chút cười lạnh.

- Con Hỗn Độn Thú kia không phải là nghe theo lệnh của tễn khốn nạn đó mà là đuổi theo hắn.

Hắn biết chúng ta ở chỗ này nên cố ý dẫn tới con Hỗn Độn Thú tới đây.

Hướng Hoàng phẫn nộ gào lên.

- Ngươi vừa mới nói thực lực của con Hỗn Độn Thú vô cùng cường đại ngay cả các ngươi cũng không thể địch nổi.

Tuy thực lực của Hạ Ngôn cũng không tệ nhưng chỉ sợ còn kém hơn hai người các ngươi đi!

Ngươi giờ lại nói ý rằng Hạ Ngôn bị con Hỗn Độn Thú kia đuổi giết mà không sao. trong khi tu luyện giả Trình Thượng Vân của Tinh La Giới ngươi lại không thể trốn thoát sao?!

Lữ Hung cười lạnh, hắn quả thật không tin lời của Hướng Hoàng nói.

- Chúng ta tốt nhất vẫn là tìm kiếm Trinh Thượng Vân đi.

Chờ khi gặp Trinh Thượng Vân rồi thì sẽ biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Một cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ nhíu mày nói.

- Uhm.

Trước tim tung tích của Trinh Thượng Ván đã!

Lữ Hưng cũng gật gật đầu.

Chỉ qua mấy lần hô hấp sau...

- Các vị. mau tới xem.

Một tu luyện giả mặc tử bào lớn tiếng hô lên.

Quang hoa chợt lóe. mười mấv đạo thân ảnh liền lao tới chỗ này.

Chỉ thấy trên mặt đất có một khối thi thể huyết nhục mơ hồ. vô cùng thẻ thám.

Tuy nhiên, Phần đầu vẫn gần nhự hoàn hảo. còn có thể nhện ra điện mạo người này.

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa dù thân thể hóa thành tro tàn cũng sẽ không chết đi.

Bởi vì linh hồn của bọn họ đã đủ cường đại. cho dù không có thân thể vẫn có thể tồn tại.

Hỗn Độn Thú rất rõ điểm này.

Cho nên.

Trình Thượng Vân đã hoàn toàn bị giết.

Sau khi tu luyện giả mất đi thân thể. dù là linh hồn của cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ cũng không thể kham nổi một kích.

Hỗn Độn Thú nháy mắt có thể hoàn toàn tiêu diệt Trình Thượng Vân.

- Là Trình Thượng Vân!

Một gã tu luyện giả của Thánh Ly Giới nói.

- Trình Thượng Vân...

Ánh mắt Hướng Hoàng ừng đò. thân mình run lên khe khẽ.

- Trình Thượng Vân đã chết, là bị linh thú hoặc mãnh thú giết!

Lữ hưng nhìn thi thê này. lập tức phán đoán ra Toàn thân Trình Thượng Vân đều đã bị dẫm nát.

- Chết tiệt, là con Hỗn Độn Thú kia.

Nhất định là con Hỗn Độn Thú đã giết chết Trình Thượng Vân!

Hướng Hoàng khản khàn quát.

- Không đúng rồi Hỗn Độn Thú sau khi giết chết Trình Thượng Vân thì cũng sẽ không lấy đi thần khí ở trên người hắn mới đúng!

Mãnh thú không thể sử dụng thần khí được.

Chẳng lẽ có tu luyện giả nhân loại nào đi qua nơi này, cầm đi thằn khí của Trình Thượng Vân!?

Một tu luyện giả mặc áo bào trắng nhíu mày đoán.

- Thật sự có thể là như thế.

Trình Thượng Vân đã chết được nửa canh giờ rồi!

Lữ Hưng gật đầu.

- Tìm kiếm khu vực phụ cậrụ nhìn xem có manh mối gì không!

Hướng Hoàng lúc đầu nói là thấy được Hạ Ngôn, tim xem Hạ Ngôn có ở gần đây hay không?

Lữ Hưng nói với mười mấy người còn lại.

Hắn cũng lo lắng Hạ Ngôn sè gặp phải nguy hiểm.

Hỗn Độn Thú nếu có thể giết chết Trình Thượng Vân thực lực tất nhiên vô cùng cường đại.

Hạ Ngôn tuy thực lực không tồi có thể so với cường giả cấp bậc chuân Điện chủ nhưng so với Điện chủ cũng còn kém hơn một chút.

Trải qua một phen tim tòI mọi người vẫn không có thu hoạch gì nhiều.

- Đều là do tên khốn nạn Hạ Ngôn kia, nếu không Trình Thượng Vân đã không chết đi!

Hướng Hoàng phẫn nộ gào lên.

Hắn và Trình Thượng Vân vốn cũng muốn giết Hạ Ngôn

rồi giờ lại càng hận Hạ Ngôn hơn nữaế

Tinh La Giới có ba gă cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp bậc ngoài chuẩn Điện chủ. hiện tại không ngờ chỉ còn lại một mình hắn.

Hai người kia. một bị Hạ Ngôn trực tiếp đánh chết.

Người kia cũng gián tiếp vì Hạ Ngôn mà chết.

Hướng Hoàng đương nhiên hận không thể ăn tươi nuốt sống Hạ Ngôn.

Tuy nhiên, với thực lực của hắn. muốn giết được Hạ Ngôn quả thực vô cùng khó.

- Được rồi.

Giờ cũng chưa biết Hạ Ngôn sinh tử thế nào.

Mọi vấn đề cũng cần chờ khi chúng ta gặp được Hạ Ngôn rồi nói.

Lữ Hưng cũng không vui vẻ gì.

Hắn đã báo cáo lại Điện chủ Huyền Thượng Vũ về thực lực Hạ Ngôn biểu hiện ở bãi săn bắn ngoại giới.

Huyền Thượng Vũ cũng đã rất kinh ngạc và khâm phục tốc độ trường thành của Hạ Ngôa Hơn nữa. hắn còn nói phải báo cáo việc này lại cho Giới chủ Đại nhân.

Hiện tại sinh tử của Hạ Ngôn cũng không biết thế nào.

Trong không gian Linh La Giới.

Ngao-™

Ngao

Hổng™-

Những tiếng tru không ngừng vang lên khắp không gian Linh La Giới.

Đây chính là thanh âm của Thổ Cẩu.

Từ khi nuốt một chiếc lá Tử Khí Thần Chu rồi tiến vào trong không gian của Linh La Giới, trong cơ thể Thổ Cẩu giống như có một khói thiên niên hàn băng lạnh tới đáng sợ. như muốn hoàn toàn đông đá nó.



Sưu~-~

Thân ảnh màu xám của Thổ Cẩu không ngừng bay qua bay lại trong không gian này.

Từng đạo tử quang vẫn quanh quản ngoài thân nó.

Tử quang này chính là do tử khí trên chiếc lá Tư Khí Than Chu phát ra

Năng lượng mênh mông bắt đầu khởi động.

Cũng may mắn không gian trong Linh La Giới vô cùng vừng chắc.

Nếu là không gian yếu hơn thì chỉ sợ không thể chổng đỡ nồi năng lượng đáng sợ như thế mà sụp đổ.

Ngay cả Hạ Ấp đang ở trong Không gian linh hồn tầng thứ hai của Linh La Giới cũng mơ hồ cảm giác được động tĩnh ở trong tầng thứ nhất.

Hắn cẩn thận phân ra một lũ tinh thần, nhìn thấy Thổ Cẩu đang điên cuồng thì lập tức bị doạ chạy trở về.

Lúc này Thổ Cẩu chính là một kẻ điên, hoàn toàn trở nên điên cuồng.

Ước chừng qua ba ngày.

Thổ cấu mới dần dần binh tĩnh lại. rồi lại trở nên mê man.

Ba ngày qua.

Hạ Ngôn luôn ở trong Tháp Thời Gia ạ cũng không biết tình huống của Thổ Cẩu như thế nào.

Thời gian trong Tháp Thời Gian cũng đã là một thâng.

Khi Hạ Ngôn tiến vào trong Tháp Thời Gian thì Tử Khí Thần Chu cũng được Hạ Ngôn đặt nơi này. giờ

đang ở ngay trước mặt hắn.

Hạ Ngôn đang Nhẩm chặt hai mắt.

Từ khi hắn tiến vào Tháp Thời Gian thi bởi vì trong nơi này tràn ngập tử khí. khiến trong lòng hắn sinh ra câm ngộ, bắt đầu bể quan.

Thời gian trôi nhanh.

Đảo mắt cái đã qua một thâng.

Tử khí do Từ KM Thần Chu phát ra không ngờ còn ẩn chứa thiên đạo tự nhiên trong đó khiển Hạ Ngôn bất tri bất giác chìm đắm vào trong.

Một ngày kia.

Hạ Ngôn rốt cục mở mắt.

Nhìn Tử Khí Thần Chu chỉ còn có sáu lá cây, bộ rễ gần như trong suốt trước mặt.

- Tử Khí Thần Chu quả nhiên không đơn giản, chi đoa thuần là tử khí đo nó phát ra cũng có thể khiến ta có lĩnh ngộ.

Đối với sự dung hợp pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian lại càng sâu sắc.

Hạ Ngôn cảm thán!

Ánh mắt hắn vẫn nhìn về Tử Khí Thần Chu.

- Nếu dùng lá cây của nó thì có thể lĩnh ngộ tới mức nào?!

Hạ Ngôn có chút chờ mong.

- Ồ?

Sao lại thế này?

Hàn khí thật nặng!

Ý niệm hắn tiến vào trong lá cây kia thì phát hiện ra nơi này có hàn khí lạnh không gì sánh nổi.

Từ bên ngoài nhìn vào thì Phiến lá này không có chút hơi lạnh nào cả.

Nhưng khi ý niệm của Hạ Ngôn tiến vào. nó lập tức bị đóng băng.

Từ đó có thể thấy được sự huyền ảo của nó.

- Phiến lá Tử Khí Thần Chu sao lại có dược tính âm hàn như thế!?

Hạ Ngôn chau mày.

- Nếu như thế chỉ sợ ta không thể dùng trực tiếp được.

Cơ thể của ta tuy cứng rắn. linh hồn cũng đủ cứng cỏi nhưng chịu đựng âm hàn như thế cũng rất nguy hiểm.

Hạ Ngôn khẽ lắc đầu.

- Chẳng lẽ từ bỏ việc dùng nó hay sao!?

Chờ khi ta trở lại Lang Tà Giới rồi sẽ tìm hiểu về tư liệu liên quan tới Tử Khí Thần Chu này đã!

Hạ Ngôn nhăn mày, bất đắc dĩ nhìn Tử Khí Thần Chu trước mặt.

- Không ổn!

Không biết Thổ Cẩu ra sao!

Hạ Ngôn đột nhiên đứng lên.

Thổ Cẩu là trực tiếp ăn một chiếc lá, không biết có nguy hiểm gì không.

Khi hắn vừa tiến vào Tháp Thời Gian, vì đột nhiên có lĩnh ngộ mà bế quan.

Bên ngoài đã trôi qua ba ngày rồi không biết Thố câu có chịu nổi dược lực âm hàn của Tử Khí Thần Chu không nữa.

Tâm niệm khẽ động, một lũ ý thức của Hạ Ngôn liền tiến nhập vào trong Linh La Giới.

Ý niệm khẽ động, hắn đã tìm được Thổ Cẩu.

Lúc này.

Thổ Cẩu đang nhắm chặt hai mắt. tử khí bao phủ toàn thân/ Từng đợt hàn khí không ngừng phát ra nhưng sinh mệnh khí cơ của Thổ Cẩu vẫn không tiêu tán.

Cảm ứng được khí tức của Thổ Cẩu nên Hạ Ngôn mới yên tâm.

Quan sát thêm một lúc, phát hiện ra Thổ Cẩu dường như đang ngủ say, lấy một loại phương thức độc đáo đang hấp thu dược lực của Phiến lá Tử Khí Thần Chu.

Lúc này.

Hạ Ngôn cũng không mạo muội ảnh hưởng tới Thổ Cẩu, chỉ chờ cho Thổ Cẩu tự mình tỉnh lại.

Dừng ở đây một lúc.

ý niệm của Hạ Ngôn lại thu hồi ra ngoài.

Thổ Cẩu cũng không phải là linh thú. mãnh thú bình thường, có thể chịu đựng được dược lực âm hàn này cũng không nằm ngoài dự đoán của Hạ Ngôn.

Nhưng là chính hắn cũng chưa chắc có thể chịu đựng được cỗ âm hàn đáng sợ này.

Ý niệm trở lại, Hạ Ngôn nhìn tuyệt thế thần dược trước mặt, cũng không dùng liền mà vô cùng lo lắng.

Tử Khí tràn ngập bốn phía lại giúp Hạ Ngôn tu luyện càng thêm thuận lọi.

- Ta trước bế quan tu luyện, chờ Thổ Cẩu tỉnh lại rồi tính. tiếp.

Hạ Ngôn thẩm quyết định, lại bắt đầu bế quan.

Lại qua thêm một thâng trong Tháp Thời Gian, ở bên ngoài cũng là đã ba ngày.

Không gian trong Linh La Giới cũng đã qua ba ngày.

Ý niệm của Hạ Ngôn lại tiến vào trong không gian Linh La Giới, nhìn thấy Thổ Cẩu vẫn chưa tỉnh lại.

Sáu tháng sau. không gian trong Linh La Giới là mười tám ngày, Thổ Cẩu vẫn tiếp tục hôn mê.

Sáu năm sau.

Thời gian trong Linh La Giới đã là nửa năm.

Hạ Ngôn lại lần nữa từ trong bế quan tỉnh lại.

ý niệm lập tức tiến vào Linh La Giới.

Chương 902: Lần thứ năm Thổ Cẩu lột xác

Ý thức Hạ Ngôn vừa tiến vào trong không gian Linh La Giới thì chợt thấy một bóng dáng màu xám đang vô cùng nhanh đang liên tục lóe lên trước mặt.

Ngưng thần nhìn kỹ.

Hạ Ngôn nhaanj ra bóng dáng màu xám kia chính là Thổ Cẩu mà một thời gian trước vẫn lâm vào hôn mê.

Hiển nhiên, Thổ Cẩu giờ đã tỉnh lại.

- Thổ Cẩu!

Hạ Ngôn kêu lên một tiếng.

- Chủ nhân!

Bóng dáng màu xám này dừng ở giữa không trung một chút rồi lao tới trước người Hạ Ngôn, lộ ra biểu tình đặc biệt của nó.

Nhe răng trợn mắt.

đôi mắt xanh âm u híp lại.

- Ngươi không sao chứ?!

Hạ Ngôn dùng ý niệm cẩn thận cảm ứng, thân thể Thổ Cẩu cũng không có gì dị thường, thoạt nhìn vẫn rất tốt.

- Đương nhiên không sao rồi!

Chủ nhân, ta hiện ta đã khác xưa rồi.

Mau nhìn xem ta sau khi biến thân uy vũ thế nào nhé!

Thổ Cẩu gào lên một tiếng, lập tức khởi động từng đợt linh lực trong cơ thể.

Những linh lực vừa được khởi động này cũng không tiêu tán trong không gian mà ngưng tụ xung quanh thân thể của nó.

Chi qua thời gian một phần ba hô hấp. thân hình Thổ Cẩu đã có những biến hóa vô cùng lớn.

Bộ da lông màu xám đã hoàn toàn biến mất. thân hình lớn hơn trựớc mấy chục lần.

Bên ngoài thân thể nó. một tầng ánh sáng màu bạc không ngừng lóe lên.

Một cỗ uy áp từ thân hình Thổ Cẩu phát tán ra. cỗ uy áp này khiển Hạ Ngôn cũng phải động dung, sắc mặt hơi biến đổi.

Hạ Ngôn cảm giác cỗ uy áp này đã có thể sánh băng đầu Hỗn Độn Thú đáng sợ kia.

Trước người Hạ Ngôạ thân thể Thổ Cẩu giống như một tòa núi nhỏ, vững vàng đứng đó.

Đôi mắt xanh bước của nó không ngừng lóe lên.

Thân hình màu bạc lộ ra một cỗ lực lượng vô cùng cường hoành.

Trên đinh đầu nó có một chiếc sừng vô kiên bất tồi, còn lợi hại hơn nhiều so với thần khí

- Lột xác lần thứ năm thành công!

Trong lòng Hạ Ngôn cũng rất kích động.

Sau lần lột xác thứ tư.

Thổ Cẩu đã có thực lực của những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Trải qua lần lột xác thứ năm này, lực lượng của nó rốt cuộc mạnh như thế nào?!

Hiện tại, ngay cả Hạ Ngôn cũng khó có thể nhìn ra được.

- Lá cây của Tử Khí Thần Chu quả nhiên lợi hại!

Hạ Ngôn cảm thán.

Một chiếc lá cây đã khiến Thổ Cẩu hoàn thành lần lột xác thứ năm.

Đương nhiên.

Thổ Cẩu trước khi ăn lá Tử Khí Thần Chu cũng đã dùng rất nhiều Nguyên đan và các loại hoa quả trân quý.

Điều này cũng đã bước đầu khiến nó có tích luỹ.

Nhưng nếu không có chiếc lá Tử Khí Thần Chu thì cũng không biết tới lúc nào Thổ Cẩu mới thành công lột xác lần nữa.

- Chủ nhân...

Thổ Cẩu đột nhiên nhăn nhó kêu lên. cái miệng có chút ngượng ngùng.

- Sao thế?

Tâm thần Hạ Ngôn khẽ động, tự nhiên nhìn Thổ Cẩu hỏi.

- Là thế này, ta sau khi ăn Tử Khí Thần Chu thì cảm giác như toàn thân thể đều muốn bị đóng băng, cũng khó có thể khống chế được thân thể.

T rong không gian này, có những thứ gì mà có nhiệt chút là ta không kìm nổi ăn mất.

Thổ Cẩu nhếch miệng nói.

- Cái gì?!

Hạ Ngôn nhướn mày.

Trong không gian của Linh La Giới.

Hạ Ngôn có đặt không ít thứ tốt.

Long Tường Quả.

Pháp Tắc Quả, nội đan Thương Long.

Thiên Kỳ Quả...

Hắn còn lưu lại rễ cây của Lôi Đình Quả khi lấy được ở trong Không gian hỗn độn lúc trước.

Ý niệm khẽ động, Hạ Ngôn liền cảm ứng một lượt tình cảnh trong Linh La Giới.

Quy Nguyên đan mà hắn có giờ chỉ còn gần một nửa.

Viên nội đan Thương Long duy nhất đã biến mất.

Thiên Kỳ Quả thiếu mất một ít, rễ cây của Lôi Đình Quả cũng đã biến mất.

Cảm ứng được có nhiều thứ như thế đã biến mất. dù là Hạ Ngôn thì sẳc mặt vẫn có chút xám ngắt Con chó này quả thật ăn rất khoè. không chỉ ăn một chiếc lá Tử Khí Thần Chu mà còn ăn rất nhiều loại quả và đan dược khác.

- Chủ nhân, ta không phải cố ý.

Lúc ấy ta không thể khống chế bản thân được.

Thổ Cẩu rất oan ức nói..

Với thân mình giống như một ngọn núi nhỏ mà làm ra bộ dáng uỷ khuất thì thật sự có chút kỳ lạ.

Nếu có tu luyện giả nhìn thấy một màn này thì Chỉ sợ sẽ kinh ngạc mà chết mất.

Hạ Ngôn hít sâu một hơi.

Những thứ này minh tích cóp từng tí một cũng không dễ dàng gì.

Hiện giờ không ngờ lại bị Thổ Cẩu ăn hết mất hơn một nừa.

Ngay cả Thanh Linh Thể. số lượng cũng đã ít đi một nửa.

Tuy nhiên, số Thanh Linh Thê bị Thổ Cẩu ăn mất cũng đều là những con Thanh Linh Thể đã chết.

Những con còn sống vẫn còn ở trong Linh La Giới.

Hạ Ngôn từng nói với Thổ Cẩu những con Thanh Linh Thể này còn có tác dụng khác cho nên Thổ Cẩu đúng là "hạ khẩu lưu tình"!

Sau một lúc, Hạ Ngôn mới hung hăng thốt ra.

- Được rồi, giờ ngươi đợi ở trong này cho ta!

Hạ Ngôn đảo cặp mắt trắng dã.

ý thức thoát khỏi không gian Linh La Giới.

Lần Thổ Cẩu lột xác này đúng là khiến Hạ Ngôn hắn xuất nhiều máu huyết!

Con chó này nếu còn muốn lột xác lần nữa thì không biết còn phải ăn bao nhiêu thứ nữa!

- Đúng là... thật sự là...

Hạ Ngôn nhức hết cả đầu. quay trở lại Tháp Thời Gian.

- Sau khi Thổ Cẩu ăn Tử Khí Thần Chu thi lại ăn rất nhiều dược vật dương túứụ cho nên mới thuận lọi lột xác...

Hạ Ngôn âm thẩm suy nghĩ.

- Ta không biết có thể sử dụng phương pháp này được hay không?!

Hạ Ngôn nhíu mày.

- Ồ?

Đúng lúc này, ý niệm Hạ Ngôn vô tình dò xét chiếc rễ cây gần như trong suốt của Tử Khí Thần Chu đặt trước mặt.

Tử Khí Thần Chu được hắn để trong Tháp Thời Gian lâu như thế nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Hạ Ngôn thăm dò rễ cây này.

Hạ Ngôn phát hiện ra rằng khi ý niệm của hắn vừa tiến vào trong chiếc rễ này thì cảm giác được một mãnh liệt dương mãnh liệt chiếu lên, ý niệm của hắn trong đó gần như đã bị thiêu đốt hoàn toàn.

- Hay là...

Lá cây của Tử Khí Thần Chu này có thuộc tính âm hàn, mà chiếc rễ của nó lại có thuộc tính chí dương chí cương!?

Hạ Ngôn thu hồi ý niệm của mình, thầm phỏng đoán.

- Nếu là như thế thì dùng chiếc lá và rễ cây không phải là có thể dung hoà được hai loại dược tính này sao?!

Hạ Ngôn cẩn thận quan khán Tử Khí Thần Chu trước mặt.

Hiện tại, Tử Khí Thần Chu chỉ còn lại sáu chiếc lá.

- Mặc kệ. bất kể thế nào cũng phải thử xem.

Thực lực của ta tuy có thể so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp chuẩn Điện chủ nhưng ở bãi săn bắn ngoại giới này, thực lực hiện tại còn chưa đù.

Lần này. nếu không phải là có Tháp Thời Gian thì có thể đã không thể trốn thoát được Hỗn Độn Thú rồi.

Hạ Ngôn cắn răng, thầm đưa ra quyết định.

Hắn gỡ một chiếc lá cây xuống, cũng lấy ra một phần bảy số rễ cây.

Hắn dùng linh lực bao bọc lấy hai thứ này rồi chậm rãi cho vào trong miệng.

Phốc!

Lá và rễ của Tử Khí Thần Chu vừa bị Hạ Ngôn nuốt vào trong miệng, cơ thể hắn lập tức xuất hiện hai dòng năng lượng hoàn toàn khác nhau.

Một loại âm hàn. một loại chí dương, phân biệt chiếm cứ một nửa thân thể của hắn.

- Ah!

Hạ Ngôn không kìm nổi phải hét lớn.

Tuy rằng hắn đã có chuẩn bị nhưng được tính của Tử Khí Thần Chu đúng là vượt xa sự tưởng tượng của hắn.

Trước kia, Hạ Ngôn cũng từng đùng qua rất nhiều loại bảo vật hiếm có nhưng chưa từng bao giờ như hôm nay. gặp phải tình huống không thể khống chế được thân thể.

Một nửa thân thể hắn giống như rơi vào động băng vạn năm.

Mà nửa kia lại giống nhưbị thiêu đốt trong dòng đung nham.

Lúc này, thân thể Hạ Ngôn không ngờ có một nửa có màu xanh lam. nửa kia lại đỗ bừng.

Hai loại màu sắc khác nhau này lại cùng xuất hiện rất rõ ràng.

Nhất là hai má của Hạ Ngôn đã trở thành một mặt âm dương.

- Chuyển động cho ta!

Thần trí của Hạ Ngôn đã gần như trở nên hỗn loạn, muốn suy nghĩ cũng vô cùng khó khăn.

Chỉ là Hạ Ngôn vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng bảo trì sự thanh tỉnh, tận lực vận chuyển linh lực trong kinh mạch từng chút một.

Tuy rằng không có kinh nghiệm gì nhưng từ trong tiềm thức của Hạ Ngôn vẫn cho rằng nếu muốn làm cho hai loại dược lực có dược tính hoàn toàn khác nhau này dung hoà với nhau thì hiện tại hắn chỉ có thể khống chế linh lực vận chuyển, hòng đùng linh lực để dung hoà.

Tuy nhiên, lúc này linh lực trong kinh mạch cũng gần như bị ngưng trệ khiển Hạ Ngôn rất khó có thể khống chế được.

Hắn gần như dùng hết sức bình sinh thì mới có thể đẩy được linh lực đi một đoạn rất ngắn.

Tụ Linh huyệt của Hạ Ngôn lúc này cũng gần như bị đông cứng.

Chỉ là Tụ Linh huyệt của Hạ Ngôn vẫn vô cùng đặc biệt.

Mỗi lần Tụ Linh huyệt bị hai cỗ lực lượng này nén ép. không thể xoay tròn thì lại bắn ra một mảnh kim quang, khiến hai cỗ lực lượng này tạm thời tránh ra. rồi lại xoay tròn.

Tuy nhiên, hai cỗ lực lượng ẩn chứa trong Tử Khí Thần Chu lại không dễ dàng lùi bước.

Mỗi lần bị kim quang đẩy văng ra thì chúng lại mạnh mẽ lao tới.

Cứ như thá hình thành cục diện có tính tuần hoàn.

- Không thể hôn mê, phải tinh táo...

Trong ý thức của Hạ Ngôn như có âm thanh nào gào thét, không ngừng vang lên.

Mà linh lực trong kinh mạch hắn, dưới sự kiên trì của Tụ Linh huyệt cũng đang chậm rãi được đẩy đi.

Hai cỗ lực lượng âm dương tới từ Tử Khí Thần Chu dưới sự dẫn dắt của linh lực đúng là bắt đầu có chút đung họp.

Sau khi dung họp. dược lực của chúng thẩm thấu vào trong cơ thể Hạ Ngôn.

Lực lượng pháp tắc không gian và thời gian xung quanh hắn không ngờ như đông kết lại thành dạng sợi tơ.

Những lực lượng pháp tắc có dạng sợi này khi chạm vào Hạ Ngôn thi lại bắt đầu dung nhập vào máu huyểt, chậm rãi di chuyển toàn thân.

Lúc này máu trong kinh mạch của Hạ Ngôn di chuyển vô cùng thong thả, nhưtùy thời đều có thể phải dừng lại.

Dược lực do dung hợp hai loại năng lượng âm dương của Tử Khí Thần Chu hóa thành từng đạo lực lượng pháp tắc, thẩm thấu vào máu thịt của Hạ Ngôn.

Nhưng lúc này.

Hạ Ngôn cũng không cảm giác được gì nhiều, căn bản không biết thân thể mình đang phát sinh biến hóa.

Ý niệm và ỵ thức duy nhất còn sót lại trong đầu hắn chính là vận chuyển linh lực trong kinh mạch cơ thả

Cũng may là cường độ thân thể của Hạ Ngôn vượt xa những tu luyện giả cùng giai.

Nếu không, hai cỗ dược lực này tùy thời đều có thể khiến toàn thân hắn tổn hại.

Dược lực của chiếc lá và rễ của Tử Khí Thần Chu khi dung hợp quả thật có thể hình thành pháp tắc đại đạo. nhanh chóng giúp cảnh giới của tu luyện giả gia tăng.

Nhưng không phải tu luyện giả bình thường có thể sử dụng cách này.

Nếu bình thường muốn sử dụng loại thần dược này đều phải có những phương pháp đặc biệt.

Không phải ai cũng đám đơn giản nuốt thần dược này vào trong người giống như Hạ Ngôn thế này.

Thổ Cẩu có thể trực tiếp nuốt lấy thần dược là do thiên phú dị bẩm.

Giới chủ Lang Tà Giới từng nói qua rằng Thổ Cẩu có được Thượng cổ Thần thú Huyết mạch, đương nhiên không tầm thường.

Chương 903: Tạo Hóa cấp Điện chủ

Một trăm năm trôi qua trong Tháp Thời Gian.

Từ khi Hạ Ngôn đùng lá và rễ của Tử Khí Thần Chu tới nay đã trồi qua thời gian một trăm năm, cũng chính là mười năm ở ngoại giới.

Một ngày kia. rốt cục Hạ Ngôn mờ hai mắt ra.

Trong thời gian trăm năm nàyf thân hình vốn có hai màu giao nhau cũng đã chậm rãi khôi phục lại bình thường.

Khi Hạ Ngôn mờ hai mắt ra. hai cỗ lực lượng có thuộc tính hoàn toàn trái ngược nhau kia đã hoàn toàn dung hợp với nhau.

Toàn bộ thiên đạo pháp tắc hóa thành dạng sợi ta cũng đã hoà vào huyết nhục của Hạ Ngôn.

Đương nhiên.

Hạ Ngôn kỳ thật đã sớm khôi phục lại ý thức.

Chỉ là vì hai cỗ năng lượng này chưa hoàn toàn dung họp cho nên hắn vẫn không có động tác gì.

Tuy nhiên, từ sau khi khôi phục ý thức.

Hạ Ngôn lợi dụng thời gian mấy trăm năm. tu luyện Đại Phân Thân Thuật tới giai đoạn thứ hai cũng chính là chỉ nháy mắt có thể chia thành bốn phân thân.

Mà bộ phận Linh La tâm pháp thứ nărTị Hạ Ngôn cũng đã hiểu thêm được không ít.

Tuy rằng còn chưa hoàn toàn triệt ngộ nhưng cũng đã có được nhện thức đại khái về thần thông của bộ phận Linh La tâm pháp thứ năm này.

- Hô!

Đại công cáo thành!

Thời phào một hơi thoải mái.

Hạ Ngôn đứng thẳng lên. trong tròng mắt tràn đầy sự vui vẻ.

Một lần ngồi xuống này đã là trăm năm. không có bất cứ hành động nào.

Có lẽ đối với những lão già đã tu luyện tới mười mấy vạn năm thì một lần ngồi xuống qua cả trăm năm cũng không tính là điều gì.

Tuy nhiên, đối với Hạ Ngôn mà nói một trăm năm đã là thời gian không ngắn.

Trong một trăm năm này. tiến bộ của Hạ Ngôn vồ cùng lớn. thực lực tăng trường một cách nhảy vọt!

Sau đó?

ý thức Hạ Ngôn tiến vào không gian Linh La Giới, lập tức liền cảm thấy hơi sửng sốt.

Hắn nhìn thấy Thọ cậu không ngờ lại đang chơi đùa với Hạ Ấp gia gia.

Trong không gian Linh La GióI Thổ Cẩu cũng không thể tự mình đi ra. trừ khi đánh nát không gian nơi nàyế Tuy nhiên nó cũng biết đây chính là bảo bối của Hạ Ngôn nên đương nhiên không dám cậy mạnh phá huỷ không gian này.

Không thể đi ra nên Chỉ có thể quanh quẩn ở trong không gian này. nó đương nhiên vô cùng nhảm chán.

Cả ngày nó cũng chỉ biết chơi đùa với Thanh Linh Thể mà thôi Có một ngày.

Hạ Ẩp từ không gian linh hồn tầng thứ hai đi ra dần dần làm quen với Thổ Cẩu.

Từ đó.

Thổ Cẩu lại trở thành bằng hữu với Hạ Ấp.

Thời gian đảo mắt cái đã qua mười năm.

Vù!

Cảm giác được ý thức của Hạ Ngôn, thân mình Thổ Cẩu lập tức hưng phân lao tới. linh hồn thể của Hạ Ấp cũng đi tới theo.

Hai người nói chuyện Phiếm một lúc, Hạ Ngôn lại truyền tống Hạ Ngôn rời khỏi không gian Linh La Giới.

Sau đó. hắn từ biệt Hạ Ấp rồi cũng rời khỏi nơi này.

Thân thể hắn lại đột ngột xuất hiện bên ngoài, rời khỏi Tháp Thời Gian.

- Trước thử nhìn xem thực lực của ta Rốt cuộc đạt tới cảnh giới nào!

Hạ Ngôn nhìn Thổ Cẩu cách đó không xa, ánh mắt lại ioé lên hai đạo tinh quang, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

Hiện tại tuy rằng chưa từng thử qua nhưng Hạ Ngôn vẫn cảm giác được thực lực của hắn cường đại không chỉ gấp mười lần so với trước đây.

Nhất là sự dung họp lực lượng pháp tắc lại cường đại hơn trước khôngbiết bao nhiêu lần!

Khi Hạ Ngôn vừa bước vào cảnh giới Tạo Hóa thì thực lực của hắn đã có thể so sánh với cường giả cấp Chuẩn Điện chủ.

Dựa vào Pháp Tắc Thần Khí thì thậm chí có thể đánh chết cường giả cắp bậc ChuânĐiện chủ.

Nhưng sự dung họp lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn lại không thể sánh bằng cường giả cấp bậc Chuẩn Điện chủ được!

Dù sao Hạ Ngôn cũng chỉ vừa mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa mà thôi!

Nhưng hiện tại.

Hạ Ngôn tự tin rằng sự dung hợp lực lượng pháp tắc của hắn tuyệt đối có thể sánh bằng cường giả Tạo Hóa cấp ChuânĐiện chủ.

Đợi khi hắn hoàn toàn sử dụng hết Tử Khí Thần Chu thì chỉ sợ có thể đạt tới cảnh giới cảnh giới Tạo Hóa cắp Điện chủ.

Thậm chí có thể tấn công một chút cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ra!

Hạ Ngôn nhẹ nhàng khL lồng ngực hơi nâng lên. theo một tiếng quát khẽ. một đạo kiếm quang màu đỏ từ trong cơ thể Hạ Ngôn bay ra.

Đây chính là Pháp Tắc Thần Khí của Hạ Ngôn.

Theo kiếm quang màu đỏ này chém ra. không gian vách tường lập tức bị xuyên thủ, giống như đang xuyên qua một tờ giấy bình thường vậy. gần như không lãng phí bất cứ chút linh lực nào.

Một kiếm nhẹ nhàng mà lại có uy lực lớn như thế!

Nhìn thấy tình cảnh này, ngay cả Hạ Ngôn cũng có chút há hốc mồm mắt.

Chừng qua vài lần hô hấp.

Hạ Ngôn mới bỗng nhiên phục hồi tinh thần.

- Chuôi Pháp Tắc Thần Khí này rốt cục uy lực lớn như thế nào?!

Ta sao lại cảm thấy theo thực lực của ta gia tăng thì uy lực của nó cũng ngày càng lớn, tuy rằng không trọn vẹn nhưng...

Hạ Ngôn không kìm nổi thẩm nhủ.

Hắn biết rõ rằng một kiếm vừa rồi có thể đạt tới uy lực kinh thế hãi tục như thế. không chi do thực lực của hắn gia tăng mà còn là do uy lực tự thân của Pháp Tắc Thần Khí cũng có sự gia tăng rất lớn.

Nếu không, tuyệt đối không thế thoải mái phá không gian vách tường như thế!

Lực lượng pháp tắc mà tự thân Pháp Tắc Thần Khí tản mát ra đã có thể dễ dàng phá tan không gian vách tường.

Loại năng lượng này tuyá đối có thể thoải mái phá tan hộ thuẫn do thần khí phòng ngự bình thường tạo nên.

Nói cách khác, giờ khi Hạ Ngôn tế ra Pháp Tắc Thần Khí thi có thể dễdàng đán chết cả một đám tu luyện giả tế ra thần khí phòng ngự. thậm chí cả cường giả cảnh giới Tạo Hóa.

Bởi vì lực lượng pháp tắc mà tự thân Pháp Tắc Thần Khí phát ra khiến những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường đều không thể trốn thoát được.

Trước khi đột phá lần này, tự thân thực lực Hạ Ngôn, hơn nữa có thần thông và thần khí thì có thể sánh ngang với cường giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Mà giờ hắn đã đột phá.

Hạ Ngôn cảm giác hắn có thể đánh chết được những cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường.

Ví dụ nhưtên Trình Thượng Vân của Tinh La Giới kia, Hạ Ngôn cho rằng với thực lực hiện tại của mình, có thể hoàn toàn giết được hắn.

Tuy nhiên, chi hơn một năm mà có được tiến bộ như thế đối với những người khác mà nói cũng chỉ mới trải qua mười năm mà thôi.

Mười năm không gặp, thực lực của Hạ Ngôn lại đạt tới trình độ khủng bố như thế. nếu những tu luyện giả Lang Tà Điện mà thấy được Hạ Ngôn thì Chỉ sợ vô cùng chấn động.

Đương nhiên, sự dung hợp pháp tắc thi Hạ Ngôn chi tương đương với cường giả Tạo Hóa cấp Chuân Điện chủ mà thôi, khoảng cách với cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ còn kém rất nhiều.

- Đại Phân Thân Thuật!

Đột nhiên có bốn phân thân giống nhau nhơđúc hình thành trong không gian này.

- Đại Trọng Lực Thuật!

- Đại Thái Cực Thuật!

- Đại Hỗn Độn Thuật!

- Đại Thôn Phệ Thuật!

Hạ Ngôn lần lượt thi triển những thần thông của mình một lượt, uy lực tuyệt luân.

Hiện tại, Đại Hỗn Độn Thuật thậm chí có thể so với những thần thông công kích cửu cấp cường đại.

- Giờ hẳn là nên trở về đã.

Chi thời gian nừa chén trả sau. linh, lực trong cơ thể Hạ Ngôn chậm rãi bình tĩnh lại.

ánh mắt nhìn về nơi trú địa của Lang Tà Giới, lên tiếng nói.

Thổ Cẩu đứng phía sau Hạ Ngôn, có chút ngần ra, đầu lưỡi cũng thè cà ra ngoài.

Con chó này lần nữa lại bị đả kích!

Ngay khi nó vừa mới rời khỏi không gian Linh La Giới, nó còn muốn dựa vào thực lực sau năm lần lột xác để chà đạp lên chũ nhân mành.

Tuy nhiên, khi nó thấy biểu hiện của Hạ Ngôn khi thửnghiệm các loại thần thông thì nó lại lập tức lau đi ý tưởng của mình.

Nó có chút không hiểu sao sau mỗi lần mình lột xác thì thực lực của chủ nhân lại bay vọt một lần.

Khiến cho mỗi lần nó nảy sinh ý tưởng chà đạp chủ nhân thì lại một lần nữa thất vọng tràn trề.

Thổ Cẩu cúi đầu, vô cùng uể oãi.

Nghe Hạ Ngôn nói trở về mới khôi phục lại tinh thần, bộ lông màu xám trên người lại dựng lên. ngấng đầu, ưỡn ngực lao lên không.

- Thổ Cẩu, chúng ta đi, trở về nơi trú địa của Lang Tà Giới.

Thời gian lâu như thế cũng không biết di tích kia đã hiện thế chưa nữa!?

Hạ Ngôn trầm ngâm nói.

Thượng cổ di tích khẳng định có bảo tàng rất phong phú, nếu bỏ qua cơ hội này thì thật sự vô cùng đáng tiếc.

-Ngao!

Thổ Cẩu tru lên, thân hình bật lên. chuẩn bị xuất phát.

Hai đạo thân ảnh này xẹt qua phía chân trời, lao về phía nơi trú chân của Lang Tà Giới ở bãi săn bắn ngoại giỏi, nhanh chóng bay đi.

Chỉ nháy mắt, hai thân ảnh này đã vượt xa cả ngàn dặm.

Chỉ hơi dừng lại một chút để chuẩn bị. linh lực lại thúc giục pháp tắc không gian, lại thuán di lần nữa.

Mỗi lần thuấn di cũng vượt xa ba bốn ngàn dặm.

Khoảng cách ba trăm vạn dặm cũng chỉ tốn thời gian chừng một nén nhang mà thôi.

- Ồ?Nơi này không ngờ có nhiều tu luyện giả như thế!

Sau thời gian một nén nhang, thân ảnh của Hạ Ngôn và Thổ Cẩu lại hiện ở cách không xa nơi trú chân.

Từ nơi này nhìn lại, Chỉ thấy ở nơi dừng chân có đầy tu luyện giả.

Chi nhìn qua cũng có hoa vạn người.

Phải biết rằng lúc Hạ Ngôn vừa đi ra bãi săn bắn ngoại giới thì nơi này cũng Chỉ có mấy trăm tên tu luyện giả mà thôi.

Nhưng lúc này, chi mới nhìn qua mà nơi này đã có toi mấy vạn người.

Trong những nhà cửa kia. khẳng định còn có không ít tu luyện giả.

- Chẳng lẽ là thượng cổ di tích lại hiện thế sao!?

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lên. khí tức ngưng kết.

- Điện chủ đại nhân.

Giới chủ đại nhân chẳng lẽ cũng đến đây sao?

Ánh mắt Hạ Ngôn cẩn thận tìm kiếm, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Điện chủ Huyền Thượng Vũ và Giới chủ đâu cả.

Mà mấy vạn tu luyện giả này đa số đều là những cường giả Tạo Hóa bình thường, số lượng Tạo Hóa cấp Chuân Điện chủ và Điện chủ lại càng ít.

- Thật là nhiều người, bọn họ đang làm gì?

Thổ Cẩu híp mắt.

đứng bên cạnh Hạ Ngôn nói.

- Có thể là di tích hiện thả ta thấy được một số tu luyện giả của Lang Tà Giới.

Ánh mắt Hạ Ngôn quét qua một lần. phát hiện ra không ít tu luyện giả mình từng gặp qua, đều là tới từ Lang Tà Giới.

Trong đó có một số người chính là tu luyện giả của Lang Tà Điện.

- A?

Chẳng lẽ là thượng cổ di tích mà Giới chủ đại nhân đã nói tới sao?

ở nơi nào?

Di tích ở nơi nào?

Chủ nhân, chúng ta mau tiến lên, bằng không bảo bối lại bị người ta đoạt hết rồi.

Chúng ta phải đi đoạt bảo vật!

Thổ Cẩu nghe thấy nói tới di tích thì liền tru lên. bốn vó đạp đạp. ra vẻ không nhịn được.

- ĐừngvộI chúng ta trước đi tới tìm hiểu tin tức đã!

Hạ Ngôn lắc đầu, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, chậm rãi bay về nơi trú địa.

Nếu di tích hiện thế thì đám người Giới chủ đại nhân khẳng định cũng đã đi vào bãi săn bắn ngoại giới.

- Người nào?

Có lệnh bài thân phận không?

Khi Hạ Ngôn bay tới gần có mấy đạo thân ảnh nhanh chóng hiện ra trước mặt Hạ Ngôn, ngăn hắn lại.

Trong đó một người lớn tiếng quát hỏi.

Tu luyện giả tới từ các đại thế giới đều có lệnh bài của thế giới mình.

Nếu là người không có lệnh bài thì sẽ chính là địch nhân.

Người nào xâm lấn thì đương nhiên sẽ bị tiêu diệt đương trường.

Chương 904: Trở lại chú địa

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, ngón tay nhẹ nhàng búng ra Quang hoa lưu. chuyên, lệnh bài liền hiện ra trong lòng bàn tay Hạ Ngôn.

Đây chính là lệnh bài thân phận Lang Tà Điện của Hạ Ngôn.

Mấy tên tu luyện giả ngăn cản Hạ Ngôn nhìn thấy lệnh bài này thi địch ý giảm xuống.

- Ngươi là tu luyện giả Lang Tà Giới.

Nơi này tuy rằng là nơi dừng chân của Lang Tà Giới ngươi nhưng đây lại là lúc rất đặc biệt, tốt nhất không nên tùy ý đi ra vào. tránh bị nguy hiểm trí mạng.

Tên cầm đâu gật đâu, ý bảo Hạ Ngôn thu hồi lệnh bài rôi nói.

- Ha ha.

đa tạ đạo hữu nhắc nhở!

Hạ Ngôn thu hồi lệnh bài cười nói

- Không cần khách khí chúng ta đi!

Tên tu luyện giả kia phất tayf thân ảnh đẫn đầu lao ra ngoài Mấy tên tu luyện giả bên cạnh tất nhiên là theo sát phía sau.

- Hạ Ngôn.

Ngay khi Hạ Ngôn thu hồi ánh mắt khỏi những người kia thì một đạo thanh âm liền truyền tới.

Hạ Ngôn cảm giác được có mấy tên tu luyện giả đang đi tới gần hắn

Hắn quay đầu lại nhìn về nơi vừa phát ra thanh âm. thân thể cũng khẽ động, bay về phía mấy đạo nhân ảnh kia.

Mấy người này đều là tu luyện giả của Lang Tà Điện.

Vương Vĩnh Chí và Cao Cương đều có trong đó.

- Hạ Ngôn, thật là ngươi!

Vương Vĩnh Chí thấy rõ thân ảnh của Hạ Ngôn thì vui mừng nói.

Mười năm qua Hạ Ngôn chưa từng lộ điện, tất cả mọi người đều không thể xác định được tung tích của hắn.

Mười năm trướạ tên Hướng Hoàng kia nói rằng Hạ Ngôn bị một con Hỗn Độn Thú đuổi giết, còn vì việc này mà khiến Trình Thượng Vân của Tinh La Giới bị bỏ mạng.

Từ đó tơi nay.

Hạ Ngôn cũng mất tích, chưa từng trở lại Lang Tà Giới.

Rất nhiều người đều đã cho rằng Hạ Ngôn rất có thể đã chết.

Lúc sau. bọn họ lại phái ra rất nhiều người tìm kiếm nhưng vẫn không tìm được chút dấu vết nào cả!

Không thể ngờ được hồm nay Hạ Ngôn lại xuất hiện trước mắt mọi người.

- Ha ha. ta đã nói là Hạ Ngôn huynh đệ không thể dễ dàng chết được mà!

Cao Cường cười ha ha nói.

- Hạ Ngôn, mười năm qua ngươi ở đâu. sao không trở lại nơi này?

Vương Vĩnh Chí vẫn tươi cười hỏi.

- Ta luồn ở bãi săn bắn ngoại giới.

Ánh mắt Hạ Ngôn có chút xa xăm. dường như đang nhớ lại điều gì.

- Mười năm trước, khi ta đang đi dạo quanh nơi tĩú địa này thì không ngờ gặp được một con mãnh thú rất hung hãn.

- Là con Hỗn Độn Thú kia sao?

Cao Cường lập tức trừng mắt lên hỏi.

- Ta cũng không biết con hung thú kia tên là gì nhưng nó vô cùng cường đại.

Con hung thú này đuổi giết ta măi không thôi vất vả lắm ta mới trốn thoát được.

Mà khi ta thoát được nó rồi thì lại không biết mình đã lạc ở nơi nào.

Mười năm qua. ta vẫn đều ở đó.

Cho tới mới đây. ta mới rốt cục thoát ra được.

Hạ Ngôn chậm rãi nói.

- Cái gì?

Ngươi tiến vào một địa phương kỳ lạ sao?!

Sau đó ngươi không tìm được lối ra sao?!

Cao Cương kinh ngạc, sắc mặt đại biến, dường như đang nghe được một chuyện vô cùng khiếp sợ.

- Đúng như thế!

Cũng may nơi đó không có nguy hiểm.

Ta ở trong đó cũng không gặp phải điều gì. cuối cùng ta còn có thể thoát ra.

Hạ Ngôn như thở phào một hơi nói.

- Hạ Ngôn, ngươi còn nhớ rõ đó là nơi nào không?

Ánh mắt Cao Cường lập tức như sáng lên.

- Sao thế?

Hạ Ngôn kỳ quái hỏi.

- Hạ Ngôn, ngươi không biết nơi ngươi lạc vào rất có thể là một Bí cảnh, ở bãi săn bắn ngoại giới này, mỗi nơi đều có thể cất chứa Bí cảnh và đi tích.

Nơi mà ngươi vô ý xâm nhập kia có thể là một Bí cảnh.

TrcragBí cảnh thường đều có bảo vật!

Cao Cường kích động nói.

Tuy rằng bãi săn bắn ngoại giới có không ít Bí cảnh và di tích nhưng muốn phát hiện được một cái cũng rất khó.

Vô số tu luyện giả ở nơi này mấy vạn năm, mấy chục vạn năm cũng không nhất định có thể phát hiện ra Bí cảnh hoặc đi tích nào.

Cho nên. khi Cao Cương nghe được lòi nói của Hạ Ngôn thi hắn liền trở nên kích động.

Không Chỉ có Cao Cường, mấy tên tu luyện giả Lang Tà Giới khác cũng đều hưng phấn ra mặt.

- Cái này...

Hạ Ngôn nhướn mày.

- Ta thật là không thể xác định được vị trí cụ thể.

Vừa rồi khi vừa thoát khỏi địa phương kia, ta cũng đã cẩn thận quan sát xung quanh, muốn tìm lại lối vào ra nhưng cũng chăng thấy gì. không có chút dấu hiệu nào cả!

- Hài~~~ Thật sự là đáng tiếc!

Đám người Cao Cường đều tiếc nuối lắc đầu.

Nếu nơi Hạ Ngôn xâm nhập đúng là một Bí Cảnh thì tỷ lệ đoạt được bảo tàng là rất lớn.

Những Bí cảnh tồn tại trong bãi săn bắn ngoại giới kia bình thường dù không có những thứmà con người lưu lại thì cũng sẽ có một số dược liệu trân quý do tự nhiên sinh ra trong thời gian rất dài.

- Hạ Ngôn, vận khí của ngươi thật sẽ rất tôt!

Vừa mới tới nơi này mà có thể gặp được hung thú, lại là Hỗn Độn Thú.

Hơn nữa, lại còn vô ý xâm nhập vào một Bí cảnh nữa chứ!

Có người hâm mộ cảm thán!

Những tu luyện giả như bọn họ, dù ở nơi này tới mười mấy vạn năm cũng không hắn có thể tìm được Bí cảnh nào.

Thậm chí ngay cả bóng dáng của linh. thú. hung thú cũng khó có thể gặp!

- Tiểu tử. không ngờ ngươi còn chưa chết?!

Đúng lúc này một tiếng hét lớn từ xa truyền tới, bóng người lóe lên.

Hạ Ngôn cảm giác được một đoà năng lượng đang đánh về phía hăn.

Ngưng mắt nhìn thì thấy người tới chính là Hưởng Hoàng, tu luyện giả Tinh La Giới.

Tên Hướng Hoàng này vẫn dừng chân ở trong nơi trú địa của Lang Tà Giới.

Giờ phút này. hắn vừa thấy Hạ Ngôn lập tức đùng đùng bay lại. nâng chường lên đánh về phía Hạ Ngôn.

Ánh mắt Hạ Ngôn phát lạnh, bàn tay khẽ đẩy về phía trước.

Một đạo kim quang trực tiếp đánh về phía Hướng Hoàng.

Hai đoàn năng lượng này va chạm với nhau, không gian chấn động.

Thân hình đang bay tới của Hướng Hoàng lập tức bị chấn văng ngược trở lại.

Một chưởng vô cùng đơn giản khiến cho đa số tu luyện giả để giật mình.

Phải biết rằng Hướng Hoàng chính là cảnh giới Tạo Hóa Chuân Điện chủ.

Mà Hạ Ngôn tùy tiện một chưởng đã có thể đánh cho thân hình hắn văng xa ra.

Điều này thật sự khiến người ta rất khó lý giải.

Ngay mười năm trước, thực lực Hạ Ngôn cũng chỉ tương đương với cường giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Mà hiện tại, thực lực của Hạ Ngôn đã cao hơn hắn những cường giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bình thường rải.

"Thực lực của Hạ Ngôn có thể đã tiếp cận Tạo Hóa cấp Điện chủ!"

Cao Cường giật mình, trong lòng thầm nghĩ.

"Hạ Ngôn xâm nhập Bí cảnh kia khẳng định đã chiếm được ưu đãi rất lớn. nếu không thi tốc độ tu luyện không thể nhanh tới như thế được!"

Có người thầm nghĩ trong đầu.

"Thật sự là khó tin, nếu không phải là tận mắt nhìn thấy thì ta thật sự không thể tin nổi trong thời gian ngắn thế mà hắn lại có tiến bộ kinh khủng như thế'"

Vương Vĩnh Chí trợn mắt há mồm nghĩ.

Hướng Hoàng bị một chưởng của Hạ Ngôn chấn bay đi lúc này cũng trở nên ngây ngốc.

Thực lực của Hạ Ngôn không ngờ đã lợi hại như thế.

Tuy chỉ là một chưởng nhưng hắn đã hiểu ra mình còn xa mới là đối thủ của Hạ Ngôn.

Nếu giờ liều mạng thì cũng chỉ có kết cục như Đổng Hoa mà thôi.

Đổng Hoa cũng chính là cường giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ của TinhLaGiới hắn.

Hạ Ngôn có thể giết chết Đổng Hoa thì cũng có thể giết chết được Hướng Hoàng hắn.

Sau khi kinh hãi sắc mặt của hắn cũng xám như đất. không dám tiếp tục công kích Hạ Ngôn nữa.

- Hạ Ngôn, ngươi to gan lớn mật.

đám hại tu luyện giả Tinh La Giới ta!

Hướng Hoàng đứng xa xa. lớn tiếng quát.

Phần đông tu luyện giả ở nơi trú địa này cũng chậm rãi xúm lại đây.

Bọn họ cũng không biết có chuyện gì xảy ra.

Tại nơi trú địa này giờ có tu luyện giả của cả tám đại thế giới.

Tám đại thế giới này đều của cùng một Giới chủf đều đo Giới chủ mở ra.

- Hướng Hoàng, ngươi đừng vội đồi trắng thay đen!

Khi trước, ngươi cùng hai tên Trinh Thượng Vản kia đuổi theo ta khi ta rời khỏi nơi tĩú địa, vốn muốn giết ta nhưng sau ta lại trốn được.

Giờ ngươi lại công kích tạ cho rằng ta thật sự rất dễ bị khi dễ sao?!

Hạ Ngôn tức giận quát.

Phần đông tu luyện giả nghe thế đều lộ ra vẻ mê mang.

- Hạ Ngôn ngươi...

Hướng Hoàng run rẩy kịch liệt, nộ khí trùng thiên, trên nào tràn đầy gân xanh nhưng lại không dám động thủ với Hạ Ngôn lần nữa!

- Lão già hét thêm nữa cẩn thận bản cẩu gia cắn chết ngươi.

Thổ Cẩu ở một bên Hạ Ngôn nói thê hiện sự tồn tại của mình.

Nó nếu không nói gì thì thật sự đúng là không có nhiều người chú ý tới nó.

Khi nó không biến thân thì cũng không khiến người ta chú ý nhiều.

Nhiều nhất cũng chỉ là khiến người ta cảm thấy kỳ lạ vì Hạ Ngôn lại mang theo một con chó đi vào bãi săn bắn ngoại giới mà thôi.

Giờ nó lên tiếng lập tức khiến mọi ánh mắt đều nhìn vào.

Con chó có thể nói được thì cũng không tầm thường.

Ngay cả linh thú đều không thể nói được tiếng người.

- Đồ con chó...

Hướng Hoàng lại giận dữ.

Bị Hạ Ngôn áp chế còn chưa tính, dù sao Hạ Ngôn cũng là con người.

Nhưng giờ không ngờ lại bị cả một con chó uy hiếp.

- Dám lăng nhục bản cẩu gia. lớn mật!

Thổ Cẩu giận dữ. bốn vó mạnh mẽ đạp xuống, thân ảnh màu xám nhanh như một tia chớp, lao tới bên cạnh Hướng Hoàng, há miệng cắn một ngụm.

- Ah!

Hướng Hoàng kêu thảm một tiếng, một cánh tay máu chảy đầm đìa.

Hắn không ngờ không thể né tránh được một ngoạm này của Thổ Cẩu.

Tốc độ của Thổ Cẩu thật sự quá nhanh!

Thấy một màn này.

đa số tu luyện giả đều đồi sắạ không ngờ rằng Thổ Cẩu lại uy mãnh như thế? tốc độ nhanh tới cùng cực.

Ngay cả cường giả Tạo Hóa cấp Chuân Điện chủ cũng không kịp phản ứng.

- Đáng chết!

Ta muốn giết con chó ngươi!

Hai mắt Hướng Hoàng đều đỏ bừng lên. sát khí xông thiên, mạnh mẽ lao về phía Thổ Cẩu.

Thân ảnh Hạ Ngôn khẽ động, chắn trước mặt Hướng Hoàng, lạnh lùng nhìn hắn.

- Hạ Ngôn, ngươi đừng quá phận!

Trong đám người vây quanh này có người lên tiếng.

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua lập tức nhận ra đây chính là tu luyện giả của tu luyện giả.

Tên tu luyện giả này cũng có cấp bậc Chuẩn Điện chú.

Hắn thật sự là nhịn không được nên mới lên tiếng.

- Ngươi là ai?

Hạ Ngôn lạnh lùng hỏi.

Tuy rằng hắn đã nhìn ra người này là tu luyện giả của Tinh La Giới nhưng cũng cố ý hỏi

lại.

- Ta là Mã Cường của Tinh La Giới.

Tên tu luyện giả này trầm giọng nói sau đó tinh quang lóe lên.

- Hai đại thế giới Tinh La Giới và Lang Tà Giới đã họp tác với nhau.

Tu luyện giả của hai đại thế giới chúng ta không nên cừu thị đối phương.

Có mâu thuẫn gì thi cần chờ đám người Điện chủ trở về rồi thảo luận cách giải quyết.

Hướng Hoàng tu luyện giả. ngươi cũng tạm thời buông lửa giận đi!

Nghe được thanh âm của Mã Cường, cơ mặt Hướng Hoàng rung rung.

Linh lực dưới chân khẽ chuyển, lại bay về phía đám người Tinh La Giới.

Chỉ là ánh mắt hắn vẫn nhìn trừng trừng vào Hạ Ngôn và Thổ Cẩu, trong lòng quả thực là hận thấu xương.

Chương 905: Di tích hiện thế

Tuy rằng trong lòng cực kỳ căm hận, nhưng lại hoàn toàn không có biện phập.

Với thực lực của Hướng Hoàng hắn hiện tại, tuyệt đối không phải là đối thủ của Hạ Ngôn.

Mà nếu muốn vây công Hạ Ngôn, điều đó hoàn toàn không có khả năng thực hiện, bởi vì tại đây rất đông tu luyện giả Lang Tà Giới khẳng định sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Tuy rằng Lang Tà Giới này là đại thế giới khai sáng ra thời gian không dài lâu lắm so với các đại thế giới khác, theo tổng thể mà nói, số lượng cường giả cảnh giới Tạo Hóa trên Lang Tà Giới, cũng không nhiều bằng những đại thế giới có lịch sử lâu dài kia.

Nhưng nơi này chính là nơi dừng chân của Lang Tà Giới, Lang Tà Giới có được ưu thế sân nhà, cho nên tại nơi dừng chân lúc này, trong tám đại thế giới, số lượng tu luyện giả Lang Tà Giới cũng là nhiều nhất.

- Lão già kia!

Xem ra ngươi không phục ta lắm thì phải!

Bản cầu gia có cần thêm trên người của ngươi vài cái dấu vết thật sâu nữa hay không?

Thổ Cẩu.

ở bên cạnh Hạ Ngôn nhếch miệng nói.

he lời nói của Thổ Cẩu, đám đông tu luyện giả ở chung quanh cũng đều có chút hoảng sợ nhìn Thổ Cẩu, con chó này thật thái quá.

Mà Hướng Hoàng thì biến sắc, thân thể không tự kìm hãm được Giật mình run sợ.

Hắn biết lõ Vừa rồi lúc Thổ Cẩu phóng lại cắn hắn cũng không phải hắn xem thường sơ ý, mà đúng ra là hắn không kịp né tránh.

Đồng thời lực lượng pháp tắc của hắn khống chế, dường như không có ảnh hưởng chút nào với con chó chết này.

- Được rồi.

Thổ Cẩu!

Không cần chấp nhặt với bọn họ!

Hạ Ngôn quay đầu nhìn thoáng qua Thổ Cẩu. nói, sau đó lại nhìn về phía đám người Cao Cương:

- Các vị sư huynh!

Chúng ta có thể đến chỗ nào nói chuyện hay không?

Tamuốnhỏi một chuyện!

-Được!

Đám người Cao Cương cười lên tiếng trả lời.

Vài tu luyện giả Lang Tà Giới quen biết Hạ Ngôn, theo Hạ Ngôn tới một chỗ hẻo lánh trong nơi dừng chân.

- Các vị sư huynh!

Trong thời gian hơn mười năm này, ta vẫn luôn ở trong địa phương kỳ quái đó, cho nên cũng không biết gì về tình hình ồ bên ngoài

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe sáng nói.

- Nhiều tu luyện giả của tám đại thế giới đều tụ tập ở nơi dừng chân Lang Tà Giới chúng ta, có phải đã xảy ra đại sự gì hay không?

Hạ Ngôn dừng lại một chút, sau đó trầm giọng đò hỏi.

Hạ Ngôn có một loại cảm giác có chuyện gì đó phát sinh.

Hơn nữa mới vừa rồi tên Mã Cường Tinh La Giới kia cũng nói: "Chờ Điện chủ bọn họ trở về", những lời này không phải ý muốn nói chính là Điện chủ Hạch Tâm các đại thế giới đang đi tới địa phương nào đó sao?

- Hạ Ngôn!

Di tích thượng cổ kia đã hiện thế!

Cao Cương lập tức nói ra.

- Một thâng trước, Lang Tà Giới đột nhiên xuất hiện một dao động kỳ quái, tại bãi săn bắn ngoại giới phụ cận nơi dừng chân, cũng có xuất hiện năng lượng không bình thường, sau đó Điện chủ Hạch Tâm các đại thế giới, cùng với một số cường giả cấp Điện chủ cường đại đều hiện thân ở bãi săn bắn ngoại giới.

Cuối cùng, ngay cả Giới Chủ đại nhân cũng đích thân đến đây.

Hiện tại, bọn họ đều cùng nhau đi tới chỗ di tích thượng cổ hiện thế rồi.

Cao Cương nói tiếp với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy!

Còn đám người chúng ta đều ở lại chỗ này chờ mệnh lệnh, chưa nhận được lệnh, không được đi tới chỗ di tích hiện thấ

Vương Vữứi Chí cũng nói tiếp một câu.

- Quả nhiên đã hiện thế!

Hạ Ngôn trầm ngâm, rồi nói.

Di tích thượng cổ hiện thạ đương nhiên Hạ Ngôn cũng muốn đi xem, nói không chừng còn có thể từ trong đó thu được một ít chỗ tốt thật lớn.

Đưang nhiên, hiện tại khẳng định có rất đông cường giả tới chỗ di tích thượng cổ hiện thế này, chỉ sợ không thể tránh được chém giết tranh giành nhau.

Nếu muốn đi, cũng phải chịu rất nhiều Phiêu lưu mạo hiểm.

Hạ Ngôn hỏi với ánh mắt sáng ngời:

- Di tích thượng cổ đó ở đâu?

- Hạ Ngôn!

Chẳng lẽ ngươi muốn đi xem đi tích thượng cổ này?

Vương Vĩnh Chí nhíu mày nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- ổ!

Di tích thượng cổ hiện thạ đương nhiên ta cũng muốn đi xem!

Hạ Ngôn cười cười thản nhiên nói.

- Nhưng...

Giới Chủ đại Nhân đã truyền xuống mệnh lệnh, chỉ có Tạo Hóa cấp Điện chủ, mới được đi tới di tích!

Cao Cương nhíu mày, chậm rãi nói một câu.

- Đúng vậy!

Ý của Giới Chủ đại nhân là nói, nếu thực lực không có đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, nếu đi tới di tích này, thì rất khó sống sót đi ra.

Vương Vĩnh Chí gật gật đầu nói với giọng ngưng trọng.

Những người khác cũng gật đầu phụ họa theo.

- Không sao!

Thực lực của ta vừa mới thỏa mãn yêu cầu này!

Hạ Ngôn lộ ra vẻ tươi cười nói.

- Cái gì?

- Hạ Ngôn!

Ngươi là nói, ngươi đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ?

Cái này...

Mấy tu luyện giả Lang Tà Giới đều trợn to mắt tròn xoe nhìn Hạ Ngôn.

Vừa rồi tuy rằng Hạ Ngôn ra tay đánh ra một chưởng đấu với Hướng Hoàng Tinh La Giới kia, mọi người đều trông thấy rõ ràng, biết rằng thực lực của Hạ Ngôn dường như lại có tăng lên so với lúc vừa mới tới bãi săn bắn ngoại giới này, nhưng cũng không ai nghĩ rằng: Hạ Ngôn có thể sánh ngang với Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Ha ha!

Còn nhờ các vị sư huynh nói cho ta biết vị trí của di tích thượng cổ kia.

Các vị sư huynh xin yên tâm, ta đi di tích thượng cổ lần này, cũng nhất định sẽ hết sức cẩn thận!

Hạ Ngôn đưa mắt nhìn từng người, rồi nói.

- Hạ Ngôn!

Chỗ di tích đó ngay tại phía đông bắc cách nơi dừng chân Lang Tà Giới chúng ta hơn năm trăm vạn dặm.

Lúc này, ở địa phương đó chỉ sợ đã rất náo nhiệt, không biết bao nhiêu cường giả của các đại thế giới đều chạy tới nơi đó!

Cao Cương nói thẳng ra

Hạ Ngôn nếu đã có được thực lực có thể so với cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ, hắn nói cho Hạ Ngôn biết vị trí cũng không có gì quan trọng.

Hơn nữa, chuyện này cũng không phải là bí mật gì, tu luyện giả trong nơi dừng chân này đều biết vị trí của di tích hiện thấ Chỉ là bọn hắn không được phép đi tới di tích, phải chờ sau khi Nhận được lệnh mới có thể hành động, bản thân bọn họ không có đủ thực lực.

- Ta biết rồi!

Đa tạ các vị sư huynh!

Vậy giờ ta đi xem, rốt cuộc di tích thượng cổ là như thế nào?

Hạ Ngôn khẽ thi lễ rồi nói với mọi người.

- Hạ Ngôn!

Ngươi nhất định phải cẩn thận!

Vương Vĩnh Chí hít sâu một hơi nói.

- Ta biếtrồi!

Hạ Ngôn gật gật đầu thật mạnh:

- Cái mạng của mình, ta khẳng định sẽ không tùy tiện mạo hiểm.

Sau đó, Hạ Ngôn mang theo Thổ Cẩu bay đi về phía chần trời hướng đông bắc.

Hơn năm trăm vạn dặm với của tốc độ Hạ Ngôn hiện tại, cũng không tới nửa canh giờ là tới nơi.

- Chủ nhân!

Chúng ta hiện tại là tới đi tích thượng cổ đó tìm kiếm bảo tàng sao?

Thổ Cẩu đi theo bên cạnh Hạ Ngôn, trong miệng hỏi.

- Trước tới xem sao rồi hẵn tính!

Lúc này ở chỗ đó khẳng định là tụ tập rất đông cường giả, chúng ta chưa chắc có cơ hội!

Hạ Ngôn trầm ngâm, rồi nói.

Có cơ hội hay không có cơ hội Hạ Ngôn cũng không miễn cưỡng.

Dù sao Giới chủ, Điện chủ Huyền Thượng Vũ mấy người đều ở đó, mình tới cũng không phải một thân một mình

- Grào!

Chủ nhân!

Nhất định phải lấy cho được bảo tàng!

Chúng ta nhất định phải lấy được bảo tàng thật nhiều!

Đôi mắt Thổ Cẩu màu xanh giống như hai viên bảo thạch màu xanh biếc, nó vừa lắc lư cái đầu to và cái đuôi vừa nói, thân ảnh bay nhanh nhưtia chớp.

-Đó là...

Từ khi Hạ Ngôn rời nơi dừng chân của Lang Tà Giới đến đây, thời gian còn chưa tới nửa canh giờ.

Lúc này Hạ Ngôn đã nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị hư hư thực thực của di tích thượng cổ.

Chỉ thấy ở ngoài mấy chục vạn dặm, Hạ Ngôn đã có thể nhìn thấy một tầng sương mù màu vàng, không biết từ đâu lan tràn ra, ánh sáng vàng chói mắt.

Những sương mù màu vàng

này, chiếm cứ địa vực kéo dài liên tiếp ra hai bên nhìn không thấy rõ.

Với thị lực của Hạ Ngôn cũng không thể nhìn thấy điểm cuối kéo dài của hai bên.

Từng luồng năng lượng quỷ dị ở trong không khí, lúc nào cũng có thể cảm giác được.

- Đây chính là chỗ di tích hiện thế sao!

Hạ Ngôn lộ sắc mặt ngưng trọng.

- Chúng ta trước giảm chậm lại tốc độ Phi hành, chú ý phải cẩn thận một chút!

Hạ Ngôn dặn dò Thổ Cẩu.

- CM nhân!

Ta biếtrồi!

Thổ Cẩu lập tức hạ thấp xuống, dáo dác nhìn bốn phía.

Lại đi tới mấy vạn dặm, trên mặt đất đã có thể thấy được từng đạo vết rách, cũng nhìn thấy rõ ràng lợp sương mù màu vàng.

Trong màn sương mù màu vàng thình thoảng lại có một luồng gió xoáy phóng lên trời cao, khiến cho người ta từ xa xa đã biết có năng lượng kỳ diệu ẩn chứa trong đó.

- Cũng không biết Giới chủ, Điện chủ bọn họ có phải đều ở bên trong sương mù màu vàng này hay không?

Hạ Ngôn nhíu mày.

Lúc này cũng có thể thấy rõ bên ngoài màn sương mù, cũng không có bóng đáng tu luyện giả nào.

Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu. còn cách màn sương mù màu vàng, đại khái không đến mười vạn dặm.

Càng tới gần thấy vết nứt trên mặt đất lại càng lớn, dần dần hình thành một cái khe sâu.

- Chỉ sợ di tích đóở trong khu vực sương mù màu vàng kỳ quái này!

Hạ Ngôn thầm suy đoán trong lòng, lẩmbâm nói.

Lại đi một lúc lâu sau, Hạ Ngôn đã tới phía trước màn sương mù, cách màn sương mù vẻn vẹn chỉ có vài trăm dặm.

Tới đây.

Hạ Ngôn đã có thể cảm nhận được rõ ràng lực lượng của màn sương mù màu vàng phát ra.

Trong màn sương này, không ngờ lại có một loại sát khí mãnh liệt, nếu là tu luyện giả thực lực hơi thấp, chỉ sợ ngay cả sát khí này cũng ngăn không được, linh hồn sẽ bị suy yếu đi.

- Quả nhiên là không tầm thường!

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Sát khí này, trực tiếp hình thành uy hiếp đối với linh hồn của tu luyện giả.

Nếu tu luyện giả linh hồn yếu đuối, trong nháy mắt sẽ bị xóa bỏ, biến thành thân xác không hổn, không có tư tưởng.

- Không ngờ... nhìn không thấu qua được đám sương mù màu vàng này!

Lập tức, Hạ Ngôn lại hoảng sợ lắc đầu.

Cho dù là Hạ Ngôn thị lực cực tốt cũng chỉ có thể nhìn thấy trong vòng mấy chục thước, nhìn sâu vào bên trong đều không thấy gì.

Mà thần thức cũng hoàn toàn không thể xuyên thấu được, muốn dò xét có gì trong đám sương mù, đều không có khả năng.

Thần thức xuyên vào trong sương mù, sẽ dần dần yếu bớt, không bao xa liền hoàn toàn biến mất.

- Thổ Cẩu!

Chúng ta có vào hay không đây?

Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu dừng lại ở ngoài cách màn sương mù màu vàng vài trăm dặm.

Sau một hồi thử dò tia, Hạ Ngôn xoay người nhìn về phía Thổ Cẩu hỏi.

Sương mù màu vàng này quả thật không tầm thường, ngay cả Hạ Ngôn cũng không dám tùy tiện tiến vào, cho nên mới hỏi Thổ Cẩu. rốt cuộc có nên đi vào hay không.

Bên trong sương mù hết thảy đều không thể thấy rõ, Hạ Ngôn cũng không biết Giới chủ, Điện chủ bọn họ, có phải ở trong sương mù màu vàng hay không.

Nêu như mạo muội xông vào, ai biết có thể gặp phải nguy hiểm gì trí mạng hay Không?

- Vào!

Đương nhiên phải đi vào!

Chủ nhân!

Nêu gặp phải nguy hiểm gì, cùng lắm thì ngài thu ta vào trong nhẫn không gian, sau đó ngài chạy trốn.

Giống như thời điểm chúng ta bị con Hỗn Độn Thú kia đuổi giết vậy!

Thổ Cẩu lập tức phát biểu ý kiến của mình.

"Con chó chết này quả thật rất có tinh thần mạo hiểm!"

- Được!

Vào thi vào!

Không mạo hiềm làm sao có thể có thu hoạch?

Hạ Ngôn cũng hạ quyết tâm, quyết định phải đi vào nhìn xem trong màn sương mù màu vàng, đến tột cùng có gì.

Màn sương mù màu vàng chiếm cứ địa vực rộng lớn như thế, bên trong cho dù có tu luyện giả các đại thế giới khác hoặc là một ít hung thú hay không, cũng rất khó xảo họp gặp phải...

Chương 906: Chém giết cực kỳ lãnh liệt

Bên trong màn sương mù màu vàng từng đợt từng đợt năng lượng quỷ dị cuồn cuộn lưu chuyển không ngừng.

Thị lực của Hạ Ngôn, tuy rằng không thể nhìn thấu vảo màn sương mù màu vàng này, nhung vẫn có thể nhìn đến rõ ràng ở bên ngoài màn sương mù, thỉnh thoảng xuất hiện một com lốc xoáy khủng bố.

Bởi vậy có thể thấy được, sương mù màu vàng này ẩn chứa năng lượng dồi dào biết bao.

Thân ảnh chợt lóe, Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu liền bay vào bên trong màn sương mù.

- Thật mạnh!

Vừa mới bước vào bên trong sương mù, Hạ Ngôn liền cảm giác được lực lượng áp chế thật lớn từ bốn phương tám hướng ép tới thật mạnh trên người mình.

Cho dù là thân thể không có động tác gì, đều phải chịu đựng lực ép thật lớn.

Tại trong màn sương mù này, tất nhiên Phi hành tiêu hao linh lực Phi thường kinh người, nếu như chiến đấu kịch liệt trong sương mù này, Chỉ sợ tiêu hao năng lượng ngay cả cường giả Tạo Hóa bình thường đều khó có thể cung cạp đủ được!

"Không hổ là đi tích của đại năng thượng cổ lưu lại, hiện tại còn chưa thấy tăm hơi di tích thượng cổ, vẻn vẹn chỉ sương mù tràn ngập ở bên ngoài mà đã lợi hại như thế!"

Hạ Ngôn vừa chậm rãi đi trong sương mù, vừa phóng thần thức tận lực dò tra, cảm ứng động tĩnh ở chung quanh minh.

Tiến vào bên trong sương mù màu vàng, nhưng thật ra có thể thấy rõ cành vật trong phạm vi một ngàn thước.

- Chủ nhân!

Phía trước có rất nhiều Nhân loại đang chiến đấu kịch liệt!

Ánh mắt xanh âm u của Thổ Cẩu tỏa sáng, cất tiếng nói.

-Cái gì?

Hạ Ngôn sửng sốt nhìn về phía Thổ Cẩu.

- Ta có thể thấy được phía trước có mấy trăm người đang chém giết!

Ái chà!

Một người đã chết!

Thổ Cẩu tru lên một tiếng.

- Ta không thấy gì, không ngờ ngươi có thể nhìn được, ngươi có thể nhìn thấu qua sương mù này bao xa?

Hạ Ngôn nghi hoặc hỏi, xem ra thị lực của Thổ Cẩu ở trong sương mù còn mạnh hơn so với thị lực của mình.

- Ta cũng không biết!

Ta có thể nhìn thấy ngửi được có mấy trăm người đang chém giết, xa hơn nữa cũng không thấy rõ!

Thổ Cẩu lắc lư cái đầu nói.

- Ừ!

Chúng ta qua đó xem!

Hạ Ngôn trầm ngâm một lát, mắt chợt lóe sáng nói.

- Đáng giận!

- Linh lực của chúng ta tiêu hao thật lớn!

Tại trong sương mù này rất khó khôi phục lại!

Hiện tại hoàn toàn không thoát ra được.

Bất kể Phi hành hướng nào, màn sương mù vàng này hình như đều là vô cùng vô tận!

Bên trong màn sương mù mờ mờ, thỉnh thoảng bóng người trong đó xuyên qua xuyên lại, cũng không phải chỉ có mấy trăm người.

Tu luyện giả Thổ Cẩu nhìn thấy cũng chỉ là một khu vực nhỏ mà thôi.

"Ầm!"

Hai luồng năng lượng va chạm nhau, không gian đều chấn động kịch liệt, thế nhưng đám sương mù màu vàng quỷ dị đó, cũng không có dấu hiệu tiêu tán chút nào.

-Cổ Phương! cẩn thận!

Một lão già phóng ra khí tức cuồng bạo, hét lớn một tiếng, thân ảnh liền vù một cái bay đi, tưng một kiếm chém về phía hai người đang vậy công một gã mặc áo bào trắng.

Hai người kia thấy kiếm khí cuồn cuộn đánh úp tới, vội vàng ngăn cản, tự nhiên tạm thời buông tha đuổi giết gã áo bào trắng.

Tu luyện giả áo bào trắng thừa cơ hội này, rất nhanh xoay người một cái chạy thoát ra ngoài.

Hắn hít mạnh một hơi, ngón tay vừa động, xuất ra mấy viên Quy Nguyên Đan nuốt vào.

- Tề Liên Vân!

Đa tạ!

Tu luyện giả áo bào trắng nuốt vào mấy viên Quy Nguyên Đan, sau đó nói lời cảm tạ lão già đã viện trợ mình.

- Đừng khách sáo!

Chúng ta đánh chết hai tên này nói sau!

Tề Liên Vân rất nhanh lớn tiếng nói với cổ Phương.

- Được!

Cổ Phương vận chuyển linh lực, phóng vọt trở lại, thúc động thần khí họp lực cùng Tê Liên Vân công kích hai người kia.

Hai người đó lại đưa mắt ra hiệu một cái, rồi vội vàng rút lui bay đi.

CỒ Phương cùng Tề Liên Vân đều thở một hơi dài nhẹ nhõm, nuốt vào Quy Nguyên Đan khôi phục linh lực tiêu hao trong thần thẩ

- Tê Liên Vân!

Nếu chúng ta không thể thoát được ra ngoài màn sương mù này, chỉ sợ sớm hay muộn sẽ hao hết linh lực.

Quy Nguyên Đan cũng không thể hoàn toàn khôi phục linh lực tiêu hao của chúng ta!

Cổ Phương lo lắng nói.

- Đúng vậy!

Nhưng đi hướng nào mới có thể rời khỏi khu vực sương mù này chứ?

Cũng không biết Giới Chủ đại nhân bọn họ đã đi đến địa phương nào rồi!

Tề Liên Vân lắc đầu, thở dài một tiếng nói.

- Đi chết đi!

Đúng lúc này, ba luồng kiếm khí đẩy sát Khí âm trầm rất nhanh tiếp cận, phủ chụp xuống đầu hai người.

Chỉ nghe thấy một tiếng hét lớn âm trầm, sát khí sắc bén này cũng đã tới gần sát đỉnh đầu hai người.

- Vô sỉ hỗn đãn!

Lại muốn đánh lén chúng ta!

Cổ Phương gầm lên nói, thần khí phòng ngự trong nháy mắt hình thành lợp phòng hộ, sau đó thân thể lui nhanh tránh né.

Động tác của Tề Liên Vần cũng không sai biệt lắm.

Trong tình hình đó chỉ thoáng một cái, liền có thể quyết định sống chết của cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ.

"Ầm!"

Ngay lúc hai người bị bao vây công kích muốn tìm biện pháp thoát thân, một luồng kiếm quang từ một hướng khác bay vèo tới, tạm thời càn trở một chút kiếm khí của ba người kia đang công kích tới cổ Phương cùng Tề Liên Vân.

- Cổ Phương, Tê Liên Vân!

Các ngươi không có việc gì chứ?

Một bóng người từ trong màn sương mù lộ ra, lên tiếng hỏi tình trạng của hai người cổ Phương.

Tẻ Liên Vân.

- Không có gì!

Đa tạ Phương Trường Hà!

Hai người cất tiếng trả lời người cứu viện bọn họ.

Mà bagã tu luyện giả công kích cổ Phương cùng Tề Liên Vân kia, lúc này thấy đánh lén thất bại, lại rất nhanh lần vảo màn sương mủ, không có dừng lại chiến đấu.

- Ôi!

Phần lớn tu luyện giả mấy đại thế giới chúng ta đều bị vây khốn.

Xem ra chống đỡ không được bao lâu nữa rồi!

Phương Trường Hà lắc đầu thờ đãi nói.

- Cái gì?

Cổ Phương cùng Tề Liên Vân đều cả kinh!

Ba người bọn họ đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ của Lang Tà Giới.

Lang Tà Giới cùng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ của bảy đại thế giới kia, ở dưới suất lĩnh của Giới Chủ đại nhân đi vào đến trong sương mù màu vàng này.

Sau đó không lâu, mọi người liền gặp phải nhóm địch Nhân đầu tiên, song phương chiến đấu kịch liệt.

Tiếp đó, lại xuất hiện địch nhân khác nhau, mọi người hoàn toàn rơi vào trong hỗn chiến.

- Giới Chủ đại nhân cùng mấy người Điện chủ Hạch Tâm của tám đại thế giới, dường như đều tiếp tục đi sâu vào trong màn sương mù.

Theo mấy người Giới chủ nói: ở trung tâm mần sương mù màu vàng này chính là địa điềm di tích.

- Không biết từ đâu tới đây rất nhiều Tạo Hóa cấp bậc Chuẩn Điện chủ, ước chừng có mấy vạn người, bọn họ kết họp thành một cái đại trận công kích, bao vây rất nhiều tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ ở bên trong.

Phương Trường Hà tiếp tục nói.

- Chúng ta có biện pháp nào giải cứu hay không?

Cổ Phương lập tức hỏi.

- Rất khó!

Vừa rồi ta cùng mấy tu luyện giả đại thế giới khác đã thửđi tới, nhưng tới bên ngoài đại Trận đó, liền gặp rất nhiều địch nhân ngăn cản!

Hiển nhiên đại Trận có một số Tạo Hóa thực lực cường đại thủ hộ, bọn họ đã sớm chuẩn bị kế hoạch này từ trước rồi!

Phương Truong Hà lắc đầu nói.

- Vậy làm sao bây giờ?

Cổ Phương nhói mày hỏi.

- Ôi...

"Vèo!"

Một tiếng kiếm khí xé gió, rất nhanh đánh úp lại, ba người tâm thần vừa động, đồng thời tế ra thần khí, đánh về hướng luồng kiếm quang kia.

- Còn muốn chạy?

Phương Trường Hà hét lớn một tiếng, ở lúc kiếm quang giảm xuống, hắn nhìn thấy bóng người nọ chợt lóe, sắp chạy trốn, lập tức phóng vọt tới tung một loại đại thần thông trực tiếp

đánh theo.

Cổ Phương cùng Tề Liên Vần cũng lập tức chuyển hướng hai luồng kiếm quang, một trước một sau chém tới tên tu luyện giả ra tay đánh lén mình.

Tu luyện giả kia tuy cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, nhưng làm sao có thể chống đỡ được công kích của ba người liên thủ.

Hơn nữa lúc này linh lực bản thân của hắn cũng bị tiêu hao nghiêm trọng.

Gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đó chi kịp hét thảm một tiếng, liền bị đánh trúng bỏ minh.

- Chúng ta tốt han là mau nghĩ biện pháp rời khỏi khu vực sương mù màu vàng này.

Nêu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta đều phải chết ở chỗ này!

Tê Liên Vần có phần nôn nóng nói.

Bọn họ bị nhốt trong màn sương mù đã có mấy ngày rồi!

Tu luyện giả Lang Tà Giới đều đã chết không ít.

Có một số người quen biết, thậm chí đã quen nhau mấy trăm vạn năm, nhưng lại trơ mắt nhìn họ ngã xuống trong trận chiến này, về sau không còn cơ hội gặp lại.

Loại chém giết đến mức độ này, đối phương không có khả năng cho ngươi cơ hội gì, vừa ra tay chính là ngay cả linh hồn cũng hoàn toàn gạt bò.

Sau khi thân thể tu luyện giả bị hủy diệt, linh hồn liền trở nên Phi thường yếu ớt, không chịu nổi một kích.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ mát đi thân thể, thi linh hồn của hắn ngay cả công kích của một gã cảnh giới Thiên Thần cũng không thể chống lại được.

Chỉ cần cấp cho tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần một ít thời gian, thì hoàn toàn có thể hủy diệt linh hồn của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Màn sương mù chết tiệt này!

Cổ Phương nghiến răng nghiến lợi mắng.

- Ồ?

Phương Trường Hà trợn to mắt:

- Mau đi cứu người kia, đó cũng là tu luyện giả tám đại thế giới chúng ta!

Phương Trường Hà nhìn thấy cách đó không xa, một gã mặc hắc bào đang lọt vào vòng đánh nhau kịch liệt, tùy thời có thể bị chém chết.

Người này tuy rằng không phải tu luyện giả của Lang Tà Giới, nhưng cũng là người của tám đại thế giới trong hợp tác.

Hiện tại ở loại tình huống này, phải đoàn kết hết thảy lực lượng lại, bằng không sẽ bị địch nhân dần dần tiêu diệt như tằm ăn lên, cuối cùng tẩt cả mọi người đều phải chết ở chỗ này.

- Đi cứu hắn!

Cổ Phương cùng Tê Liên Vân cũng lập tức đáp.

Có thể có nhiều người, thì lực lượng tăng lên!

- Đã chết nhiều người như vậy!

Lúc này, Hạ Ngôn ngủi traấy mùi máu tanh nồng nặc.

Trãi mặt đất, nẳm ngồn ngang rất nhiều thi thể máu chảy đầm đìa Tuy rằng những thi thể này đều đã mất đi sinh cơ, nhưng Chỉ cần nhìn trên thi thể thi biết những người chết đi này khẳng định đều là cảnh giới Tạo Hóa cường đại.

- Đây đâu phải mấy trăm người chém giết, mà khẳng định ở đây phải có mấy ngàn người!

Hơn nữa, đều là cường giả Tạo Hóa cập Điện chủ!

Hạ Ngôn có chút khiếp sợ nói.

Những tu luyện giả này, không biết là đến từ bao nhiêu đại thể giới!

- Ồ?

Sao lại thế này, lực lượng pháp tắc của những người này, hiển nhiên đều là Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Nhưng mà lực lượng hiện tại của bọn hắn lại chỉ ở mức Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ!

Hạ Ngôn tập trung chú ý nhìn công kích của những người đang chiến đầu kịch liệt kia, phát hiện công kích của họ hiện tại đã rất yếu, chỉ tương đương với trình độ Tạo Hóa cấp bậc Chuẩn Điện chủ bình thường.

Nếu bỏ đi ảnh hưởng lực lượng pháp tắc, hiện tại cho dù là một gã Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bình thường, đều có thể giao chiến cùng những người này, trong khoảng thời gian ngắn khẳng định sẽ không bị thua.

- Oa oa oa!

Chủ nhân!

Chúng ta mau đi giết chết vài tên cướp thần khí của chúng đi!

Thổ Cẩu liếm mép, có chút không kiềm chế được, cào cào móng vuốt trên mặt đất.

- Trước nhìn kỹ hẵn nói, hiện tại cũng không biếTai là địch ai là bạn!

Hạ Ngôn liếc nhìn Thổ Cẩu một cái, nhíu mày nói

Những tu luyện giả này, Hạ Ngôn nhìn qua đều không quen mặt, cũng không biếtai là địch nhân ai là bằng hữu!

Chương 907: Gặp lại Điện chủ Lưu Tô

- Thật sự là quá hỗn loạn nha!

"Lại chết một người!

Sau Trận chiến này, Chỉ sợ cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ của rất nhiều đại thế giới, đều phải giảm đi rất nhiều.

Vì một cái di tích, không ngờ lại chết nhiêu người như vậy!"

Hạ Ngôn cũng có chút cảm khái, lúc này hắn cùng Thổ Cẩu ẩn ở chỗ cách chiến trường khá xa Các tu luyện giả đang bận rộn chém giết nhau... nhưng thật ra không ai chú ý tới một người một chó này.

"Vù!"!

Một cái bóng đen, thẳng tập từ trên bầu trời xa xa bay lại đây, trong lòng Hạ Ngôn cả kinh, lập tức thúc động linh lực.

"ồ?

Đây không giống như đang công kích ta!"

Ngay sau đó.

Hạ Ngôn ngưng động tác, chăm chú nhÙI mới phát hiện bóng đen bay tới này lại là một thi thể cả người đẩy máu tươi.

"Phịch!" một tiếng!

Thi thể này vừa đúng lúc rơi xuống trước người Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu.

Thi thể rơi xuống đất, đã hoàn toàn mát đi sinh cơ, ba kiện thần khí lộ ra trên thi thể của nàng, đây là một nữ tu luyện giả Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Grào!

Thổ Cẩu phản ứng thật thần tốc, há miệng rỗng một tiếng, nhảy vọt tới chộp ba kiện thần khí ngậm trong miệng.

Con chó chết này nhìn thấy thứ gì đó đáng giá, luôn luôn là làm việc "nhản đức" không nhường ai.

- Nghiệt súc!

Lại dám như thế!

Ngay thời điểm Thổ Cẩu ngậm ba kiện thần khL một tiếng hét phẫn nộ từ xa xa truyền đến.

Tiếp theo, bóng người bay tới rất nhanh hiện rõ ra, đồng thời một luồng kiếm khí sắc bén chém thẳng tới Thổ Cẩu.

- Oa oa oa!

Thổ Cẩu la to, dưới chân giậm mạnh, thân mình nhảy vọt lên rồi hạ xuống.

Một kiếm này nhìn qua dường như đã đánh trúng nó, nhưng nó lại không một chút tổn Thương gì.

Khi kiếm khí hoàn toàn tiêu tán trong không gian, Thổ Cẩu vẫn là giống lúc bắt đầu nhảy lên hạ xuống như vậy. ngay cả da lông cũng không có một chín sứt mẻ gì.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy, biết Thổ Cẩu chỉ là lợi dụng tốc độ cùng một ít không gian độc lập, tránh thoát luồng kiếm khí này.

- Ồ?

Là con chó xám?

Người nọ phóng ra một kiếm không có tạo thành uy hiếp với Thổ Cẩu, lại kinh ngạc nói ra một câu như vậy.

- Ngươi là Hạ Ngôn của Lang Tà Giới?

Gã tu luyện giả chú ý tới Hạ Ngôn, lên tiếng hỏi

- Là ta!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ta là Kha Tây của Càn Lỗ Giới!

Tacó nghe nói qua ngươi và con chó này của ngươi!

Kha Tây nhìn Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu nói

Tu luyện giả của tám đại thế giới đi vào nơi dừng chân Lang Tà Giới, hầu nhưđa số đều biết Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu.

Trận chiến giữa tu luyện giả Tinh La Giới cùng Hạ Ngôn ở mười năm trước, đúng là khiến cho người ta nhớ mãi khó quên.

Cho nên Kha Tây này cũng nghe nói về Hạ Ngôn, tuy rằng chưa gặp mặt, nhưng Thổ Cẩu cũng là một dấu hiệu Phi thường tốt.

Kha Tây đương nhiên biết rõ, mặc dù chiến lực của mình ở trong màn sương mù màu vàng này bị giảm xuống không ít, nhung con chó này có thể né tránh một kiếm của mình- thi tuyệt đối không tầm thường.

- Thì ra là Kha Tây!

Hạ Ngôn cười cười nói

Hạ Ngôn cũng biết, Cản Lỗ Giới cùng Lang Tà Giới, hiện tại là quan hệ hợp tác.

- Hạ Ngôn!

Ngươi như thế nào tới nơi này?

Giới Chủ đại nhân từng có mệnh lênh, người dưới Tạo Hóa cấp Điện chủ đều phải ở lại nơi dừng chân chờ lệnh!

Kha Tây nghi hoặc dò hỏi

Kha Tây này dường như ấn tượng đối với Hạ Ngôn cũng không tệ lắm.

Kỳ thật điều này cũng rất bình thường: Hạ Ngôn trẻ tuổi như thế, đã có thể đánh bại tu luyện giả cấp bậc Chuẩn Điện chủ. thì sau này trường thành làm cường giả Điện chủ cấp Hạch Tâm, chuyện đó cũng rất bình thường.

Trừ một số người trong lòng nảy sinh ganh tị, ngoài ra những người khác cũng không có gì phải sinh ra ác cảm với Hạ Ngôn.

- Ta...

Hạ Ngôn thấy thái độ của Kha Tây đối với mình cũng khôngtệ lắm. liền định trả lời.

Đúng lúc này, từ xa xa lại truyền đến hai luồng sát khí, trong nháy mắt Hạ Ngôn liền cảm ứng được.

Tiếp đó thấy hai luồng kiếm khí, xé màn sương mù chém tới phía mình và Kha Tây.

Dưới chân Hạ Ngôn nện bước bước tới, trong thân thể lóe ra kim quang; lập tức tế ra luồng sáng đỗ.

- Hạ Ngôn!

Ngươi muốn làm gì?

Kha Tây thấy Hạ Ngôn đột nhiên động thủ, trong lòng nhảy dựng lên, còn tưởng rằng Hạ Ngôn thúc động linh lực sắp công kích hắn.

Lúc này hắn cũng không có cảm ứng được kiếm khí ở sau lưng, không biết sau lưng có địch nhân đánh lén.

Nếu không nhờ có Hạ Ngôn, lần này hắn gặp phải hai gã Tạo Hóa cấp Điện chủ đánh lén, có thể phải bỏ mạng đương trường rồi!

"Vù!"

Thân ảnh của Hạ Ngôn, lập tức từ trên mặt đất bay lên, luồng sáng đỏ lóe lên một cái, chợt nghe ở xa xa vang lên một tiếng hét thảm, tiếp theo bóng người từ trên không trung chậm rãi rơi xuống.

Mà Thổ Cẩu cũng không có ở không, cùng một lúc Hạ Ngôn tưng một kiếm đánh chết một tên, nó cũng từ chỗ đứng phóng vọt lên.

Tên tu luyện giả bị Hạ Ngôn chém chết kia thi thể còn chưa kịp rơi xuống mặt đát, Thổ Cẩu đã biến thần xong, sau đó cắn rơi đầu gã tu luyện giả kia xuống.

Thổ Cẩu sau khi biến thân trông thật uy thế mười phần, khí phách lộ rõ ra ngoài.

Kha Tây nhìn thấy một màn này, lập tức trợn mắt há hốc mồm, trong đôi mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Hạ Ngôn thu lấy chiến lợi phẩm xong, Kha Tây mới tỉnh thần lại.

Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu, cứ như vậy nhanh nhẹn dễ dàng đánh chết hai gã Tạo Hóa cấp Điện chủ!

- Đây...

đây là con chó của ngươi sao?

Nhìn con vật to lớn màu đen còn ở trôi không trung, Kha Tây có chút hô hấp dồn dập, lắp bắp nói.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Hạ Ngôn!

Ngươi hãy cảm ứng một chút tinh thần ấn ký trên người ta!

Kha Tây sắc mặt vừa động, rất nhanh nói với Hạ Ngôn:

- Trên người tu luyện giả tám đại thế giới chúng ta, đều có loại ấn ký này.

Chỉ cần có loại tinh thần ấn ký này, thì không phải là địch nhân.

Nghe vậy, Hạ Ngôn liền hiểu rõ, hắn phóng thần thức tìm hiểu.

Quả nhiên cảm ứng được ở trên người Kha Tây một loại tinh thần ấn ký.

Loại tinh thần ấn ký này, cũng giống như lúc trước thời điểm Hạ Ngôn vừa mới gia nhập Lang Tà Điện, vị kia mang theo mười người con người mới bọn họ đi Không gian Hỗn Độn, lúc đó cũng lưu lại tinh thần ấn ký trên người bọn họ hiệu quả như nhau.

- Ta biết rồi!

Hạ Ngôn nói.

- Hạ Ngôn!

Không thể tường được thực lực của ngươi lại mạnh như thế!

Kha Tây nói với ánh mắt tỏa sáng.

Hạ Ngôn có thể một kiếm đánh chết Tạo Hóa cấp Điện chủ, như vậy chỉ cần hắn đi theo bên cạnh Hạ Ngôn thì an toàn hơn rất nhiều.

Kha Tây lại nhìn Thổ Cẩu, trong lòng càng thêm chấn động, thầm nghĩ: "Con chó này tuyệt đối không phải linh thú, hung thú bình thường!

Thực lực như vậy, cho dù là Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường, chỉ sợ đều không làm gì được nó."

- Ha ha!

Kha Tây nói quá lời.

Hạ Ngôn cười nói tiếp:

- Hiện tại đã biết địch nhân vàbằng hữu!

Thổ Cẩu!

Chúng ta đi cứu người!

- Grào!

Tốt lắm, chủ nhân!

Thổ Cẩu phát ra tiếng nói ầm ầm nhưtiếng sấm.

"Vù!"

"Bịch!"

"Ầm!"

- Muốn chết!

- A!

Liên tiếp vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết, một lúc sau trong khu vực này lại thêm nhiều cổ thi thẩ

'Trong màn sương mù màu vàng này, quả nhiên tiêu hao linh lực Phi thường mau lẹ!

Ta mới ra tay vài lần, không ngờ linh lực trong cơ thể đã tiêu hao hơn phân nửa.

Khó trách thực lực của các Tạo Hóa cấp Điện chủ giảm xuống nhiều như vậy!"

Hạ Ngôn sau khi ra tay đánh chết vài tên tu luyện giả, trong lòng thầm nghĩ lại.

Kha Tây đi theo phía sau Hạ Ngôn, càng xem càng kinh sợ.

Mỗi một lần đều chỉ nhìn thấy một luồng kiếm quang màu đỏ nhoáng lên một cái, theo sau địch nhân liền bị đánh trúng

bỏ mạng.

Luồng sáng đỏ đó xuất hiện, chung quanh liền bị sát ý bao phủ.

"Pháp Tắc Thần Khí trên người Hạ Ngôn còn cường đại hơn nhiều so với Pháp Tắc Thần Khí của ta!"

Kha Tây thầm nghĩ trong lòng.

- Lại có địch nhân!

Hạ Ngôn vừa đảo mắt nhìn bóng người, đưa thần thức dò tia, không có cảm ứng được tinh thần ấn ký, lập tức tung một kiếm đánh tới, trực tiếp xuyên thùng thần khí phòng ngự của đối phương, lưu lại một lỗ thùng trôi thân thể hắn.

- Không xong!

Mọi người cẩn thận, nơi này đột nhiên đến đây một gã cường giả, còn có một con hung thú!

- Tất cả mọi người chú ý, nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc áo bào trắng, cùng với một con hung thú màu bạc thì bỏ chạy đi!

- Thật là đáng sợ!

Vừa rồi Mễ Quang ồ bên cạnh ta, bị một kiếm chém tới Liền rơi đầu, may mắn ta chạy trốn mau, bằng không ta cũng bị chém chết rồi!

Không lâu sau, đám phe địch đều biết Hạ Ngôn và Thổ Cẩu.

Thổ Cẩu sau khi biến thân đã rất khó mà nói nó là một con chó, cho nên hiện tại bọn họ đều nói là một con hung thú, mà không phải một con chó.

- Là Hạ Ngôn thì phải?

Hạ Ngôn mang theo Thổ Cẩu, không ngừng tìm cơ hội đánh giết địch nhản.

Lúc này có mấy bóng người rất nhanh tiến về phía Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu, một người cầm đầu, trực tiếp kêu ra tên của Hạ Ngôn.

Nhìn thấy mấy người này, Hạ Ngôn đưa thần thức dò tra, thấy trên người bọn họ có tinh thần ấn ký, biết không phải là địch nhân.

- Ta là Hạ Ngôn!

Hạ Ngôn nhìn mấy người này đập, mặt không biểu lộ tình cảm gì.

- Ồ?

Là Điện chủ Lưu Tô?

Hạ Ngôn nhìn thấy trong mấy người này, có một người quen biết, chính là Lưu Tô Điện chủ Vô Nhai Điện trước kia theo Điện chủ Thủy Vụ từng gặp mặt qua.

- Đúng là Hạ Ngôn!

Ta từng gặp qua Hạ Ngôn.

Khi đó, Hạ Ngôn còn là cảnh giới Thiên Thần cấp thấp, không thể tưởng được hiện tại...

Lưu Tô cũng nhận ra Hạ Ngôn, ngạc nhiên vui mừng nói.

- Hạ Ngôn!

Ngươi vừa rồi giết không ít địch nhân?

Một lão già mặc hắc bào ra tiếng nói.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Vị này chính là Kha Tây của Càn Lỗ Giới, hắn nói cho ta biết không có loại tinh thần ấn ký này thì chính là địch nhân.

Hạ Ngôn chỉ Kha Tây ở phía sau.

- ồ!

Thật sự là không thể tưởng được, Hạ Ngôn ngươi trẻ tuổi như thế, đã có được thực lực cường đại đến mức này.

Ta thấy chúng ta đều. tụ tập cùng một chỗ, như vậy đối với chúng ta mà nói càng an toàn hơn!

Một tu luyện giả khác mặc lam bào lên tiếng nói.

- Đúng vậy!

Nhiều người lực lượng lớn.

ở bên trong màn sương mù chết tiệt này, chúng ta phải một lòng họp sức chống địch!

Tu luyện giả cầm đầu kia cũng nói.

- Chủ nhân!

Ta thấy ở phía trước có mấy vạn tu luyện giả nhân loại, dường như bọn họ đang họp lực vây công một đám người!

Đúng lúc này Thổ Cẩu cất tiếng nói với Hạ Ngôn.

- ồ?

Hạ Ngôn hơi sửng sốt nhìn về phía Thổ Cẩu.

- Rất nhiều tu luyện giả tám đại thế giới chúng ta, lúc này cũng bị vây ở bên trong đại trận.

Không biết ba vạn Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ trong đại thế giới nào tạo thành một loại đại trận công kích cực kỳ lợi hại như thế?

Lưu Tô biến sắc trầm trọng giọng nói.

"Ba vạn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ tạo thành đại Trận công kích?"

Nghe vậy, trong lòng Hạ Ngôn cũng bị Giật mình hoảng sợ.

- Nói như thế rất nhiều tu luyện giả tám đại thế giới cùng Lang Tà Giới, đều bị vây ở trong trận.

- Đúng vậy!

Rất nhiều người của tám đại thế giới chúng ta, đều ở bên trong không thể đi ra, chỉ sợ kiên trì không được bao lâu.

Chúng ta cũng có ý đồ đi giải cứu, nhưng cũng không thành công!

ở trong màn sương mù màu vàng này chúng ta rất nhanh chóng tiêu hao linh lực!

Lão tu luyện giả cầm đầu lắc đầu thở dài nói:

- Chúng ta đã thử mấy lần, mỗi lần đều đã chết mất mấy người, nhưng không có lần nào có thể thành công phá vỡ đại Trận đó.

Chương 908: Phá trận

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp điện chủ, thực lực bản thân đương nhiên phải mạnh hơn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ rất nhiều.

Nhưng là hiện tại là một đại trận công kích do mấy vạn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ tạo thành, Tạo Hóa cấp Điện chủ bị nhốt trong trận muốn phá vây từ trong đi ra vậy quả thật không có khả năng.

Mà người bên ngoài muốn công phá đại trận vậy cũng không dễ dàng.

Huống hồ bên ngoài đại trận này cũng có một số Tạo Hóa cấp Điện chủ thực lực mạnh mẽ đang tuần tra.

Trong lúc nói chuyện, lấy Hạ Ngôn làm trung tâm, tu luyện giả bốn phương tám hướng tụ tập mà đến cũng càng ngày càng nhiều.

Chúng tu luyện giả tám đại thế giới lúc này cũng đều nghe được tin tức, biết một tu luyện giả thực lực cường đại của Lang Tà Giới vào trong này.

Mọi người không ngốc đương nhiên đều tụ tập tới. như vậy tỷ lệ sống sót mới lớn.

Thời gian không bao lâu, tu luyện giả tụ tập tới đã có hơn hai mươi người, có một số người trên người mang theo vết máu đỏ tươi, cũng không biết là của chính mình hay của người khác.

- Hạ Ngôn.

Điện chủ Thủy Vụ cũng bị nhốt bền trong đại trận.

Điện chủ Lưu Tô lúc này lại nói một câu, trong đôi mắt đẹp lóe sáng.

Nàng cũng không nói cho Hạ Ngôn tới cứu người bị nhốt, cũng không nói Hạ Ngôn không đi cứu người bị nhốt Quyền lựa chọn này hoàn toàn nẳm trong tay Hạ Ngôn, rốt cục có đi cứu người hay không, hoàn toàn là Hạ Ngôn định đoạt

Đương nhiên Điện chủ Lưu Tô nói tin tức Điện chủ Thủy Vụ bị nhốt bên trong cho Hạ Ngôn, cũng là nên làm.

Nàng biết quan hệ giữa Hạ Ngôn cùng Điện chủ Thủy Vụ.

- Cái gì?

Điện chủ Thủy Vụ cũng bị vây khốn?

Nghe được lời Điện chủ Lưa Tô, Hạ Ngôn chấn động trong lòng.

Đối với những người khác, Hạ Ngôn có thể mặc kệ sống chết của bọn họ, nhưng là Điện chủ Thủy Vụ gặp nguy hiểm, vậy Hạ Ngôn tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.

- Đúng vậy.

Ta cùng với đám Điện chủ Thủy Vụ đi theo Điện chủ Huyền Thượng Vũ tiến vào sương mù màu vàng này, sau đó ở trong gặp rất nhiều địch nhân, mọi người đều tản ra.

Nghe nói giới chủ đại nhân mang theo đám Điện chủ Huyền Thượng Vũ đã tiến vào nơi càng sâu trong sương mù vàng này, chúng ta muốn rời khỏi khu vực sương mù vàng này nhưng lại không thể tìm được đường ra ngoài.

Mấy ngày trước, trong sương mù vàng này đột nhiên có vài vạn tu luyện giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ tới, bọn họ tạo thành một đại trận muốn vây chết chúng ta ở trong.

Ta may mắn trốn ra trước khi đại trận hoàn thành, nhưng là Điện chủ Thủy Vụ lại chưa kịp đi ra.

Lưu Tô kể lại đơn giản một lần.

- Điện chủ Thủy Vụ ở bên trong, vậy ta phải nghĩ biện pháp phá trận.

Hạ Ngôn nhìn vào hướng đại trận, tuy rằng nhìn không thấy đại trận nhưng giống như vẫn cảm ứng được từng cỗ năng lượng khi đại trận vận chuyển phóng thích ra.

- Chậm trễ thèm một khắc, Điện chủ Thủy Vụ lại thèm một phần nguy hiểm!

Ánh mắt xoay chuyển, Hạ Ngôn lại nhìn về phía hơn hai mươi Tạo Hóa cấp Điện chủ chung quanh.

Hơn hai mươi người này đến từ tám đại thế giới khác nhau, trưởng lão thuộc về Lang Tà Giới đại khái chỉ có năm, sáu người.

- Ta muốn đi phá trận cứu người.

Hạ Ngôn rốt cục lên tiếng nói:

- Thêm một người, liền tăng thêm một phần thắng.

Các ngươi có nguyện ý cùng đi với ta?

Hạ Ngôn hỏi, ánh mắt lại như điện.

- Ta đi.

Điện chủ Lưu Tô trước hết nói.

Tiếp theo, tu luyện giả Kha Tây sớm gặp phải trong sương mù vàng cũng biểu lộ rõ mình sẽ đi.

Tu luyện giả bị nhốt, đều có người của tám đại thế giới.

- Ta cũng đi.

- Chúng ta đều đi thôi Dù sao hiện tại mọi người cũng không ra khỏi khu sương mù vàng này, ở đầu đều nguy hiểm như nhau.

- Đi.

Hơn hai mươi người, đều biểu lộ nguyện ý đi phá trận.

Chẳng qua hiển nhiên hiện tại mọi người đều coi Hạ Ngôn làm người cầm đầu.

Sự thật cũng là như vậy, chiến lực cực mạnh nhất trong mọi người hiện tại chính là Hạ Ngôn.

Những người khác đều bởi vì trong sương mù vàng chiến lực giảm xuống, nhưng Hạ Ngôn lại không bị ảnh hưởng gì.

- Vậy đi thôi Thổ Cẩu.

Hiện tại ngươi có thể nhìn thấy đại trận, dẫn đường cho chúng ta.

Hạ Ngôn nói với Thổ Cẩu.

- Ngao...

Thổ Cẩu gầm nhẹ một tiếng, bốn vó sài ra, rất nhanh nhảy ra ngoài.

Hạ Ngôn cùng hơn hai mươi tu luyện giả thi đi theo phía sau Thổ Cẩu.

Giờ phút này Thổ Cẩu Thân hình uy vũ bất phàm, mọi người đi theo phía sau Thổ Cẩu, ngược lại cảm thấy thực an toàn.

Có một số người sau khi trải qua khiếp sợ lúc này nghĩ đến, Hạ Ngôn này rốt cục là làm như thế nào thu phục được loại hung thú cường hãn như vậy?

Linh thú, mãnh thú đều có trí tuệ, bình thường rất khó tuần phục.

Cho dù bị tu luyện giả thực lực cường đại bắt sống, cũng phần lớn chậm rãi chết đi, sống không lâu.

Một lát sau, Hạ Ngôn có thể mơ hồ nhìn thấy một tảng lớn điểm đen rậm rạp chi chít trong sương mù vàng, mà một vòng sáng sáng ngời lóe ra hào quang màu trắng trong sương mù vàng.

Vòng sáng sáng ngời này hiển nhiên chính là bên ngoài đại trận.

Mơ hồ Hạ Ngôn phảng phất nhìn thấy từng tia năng lượng màu trắng nhỏ mảnh theo trên thân những điềm đen dày đặc kia chảy vào trong vòng sáng.

- Đó chính là đại Trận công kích!

Điện chủ Lưu Tô đưa ngón tay nhỏ dài chỉ ra, miệng nói.

- Người bị nhốt đều ở trong trận.

Đại trận này Phi thường lợi hại. mỗi thời mỗi khắc đều sẽ tiêu hao đại lượng linh lực trong cơ thể chúng ta.

Trong sương mù vàng này, chúng ta lại không thể khôi phục linh lực.

Kha Tây nói tiếp.

- Hạ Ngôn, cẩn thận một chút.

Không hề ít tu luyện giả thực lực cường đại đều ẩn nấp ở chỗ tối bền ngoài đại trận, một khi có người gần sát, bọn họ sẽ xuất hiện đánh chết.

Lưu Tô lại trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nghe vậy, nhìn Điện chủ Lưu Tô gật gật đầu.

- Thổ Cẩu.

Hai chúng ta trước tiên qua xem tình huống.

Nói rõi đưa mắt nhìn về phía những người khác

- Các ngươi trước tiên ở lại đây chờ, lát nữa nếu có người công kích ta, xem tình huống rồi bất ngờ ra tay đánh chết!

- Được.

Mọi người lên tiếng.

Tuy rằng mọi người đều không phải đến từ một đại thế giới, nhưng hiện tại đều đang cùng họp tác.

Hơn nữa tám đại thế giới đều có tu luyện giả bị nhốt trong đại trận.

Vút!

Hạ Ngôn mang theo Thổ Cẩu, thân hình lóe lên khoảnh khắc tới gần đại trận.

Người còn chưa tới, Hạ Ngôn tiện tay chém một kiếm, kiếm quang màu đỏ kinh người khoảnh khắc vẹt mở sương mù vàng, cuốn về phía điểm đen.

Kiếm khí màu đỏ đậm mang theo một cỗ khí tức hủy diệt trong phút chốc tới đám người.

Vào lúc này, ở phía ngoài đám người đông đúc này xuất hiện một quầng sáng tựa hồ như muốn ngăn cản kiếm quang màu đỏ công kích.

Quầng sáng này hiển nhiên là một loại lồng năng lượng phòng ngự.

Xích!

Theo một tiếng vang khẽ truyền ra, ánh đỏ cùng lồng năng lượng va chạm nhau, nếu là cẩn thận quan sát ở gần có thể thấy được lồng năng lượng thật lớn nhưng lại bắt đầu rung động.

Chỉ là bị một đạo kiếm khí đánh trúng, cả lồng năng lượng thật lớn đều bắt đầu rung động rất nhỏ với tần suất cao.

Sau đó kiếm quang màu đỏ thế nhưng xuyên thấu qua, lồng năng lượng kia đều không thể ngăn cản được.

Phải biết rằng, với thực lực hiện tại của Hạ Ngôn, cho dù là ra tay với lồng năng lượng phòng ngự của một thành thị, lồng năng lượng phòng ngự của thành thị đó đều không thể ngăn cản được toàn bộ kiếm khí Lồng năng lượng phòng ngự do mấy vạn người này hình thành hiển nhiên không có khả năng cường đại hơn so với lồng năng lượng phòng ngự của thành thị

Cho nên, kiếm khí của Hạ Ngôn xuyên qua vòng phòng ngự cũng là bình thường.

Trong khoảnh khắc, một vùng tiếng kêu thảm thiết từ đám người trong vòng phòng ngự truyền ra.

Chỉ là một kiếm, lập tức ít nhất đánh chết vài trăm trưởng lão cảnh giới Tạo Hóa cập bậc Chuẩn Điện chủ.

Tu luyện giả đang duy trì đại trận hiển nhiên không có nhiều thủ đoạn phòng ngự, cho nên mới có thể bị một kiếm của Hạ Ngôn thoải mái đánh chết vài trăm người.

Thấy một màn này, khóe miệng Hạ Ngôn cũng có chút khẽ nhếch lên.

Dựa theo tốc độ đánh chết như vậy, đại trận này chẳng được thời gian bao lâu liền không thể tiếp tục duy trì

- Người nào?

- Lớn mật, muốn chết!

Mấy tiếng quát từ một bên truyền đến, tiếp theo vài bóng người xuất hiện trong tầm mắt của Hạ Ngôn.

Theo dao động lực lượng phép tắc mà xem, mấy người này là Tạo Hóa cấp Điện chủ, hiển nhiên là cường giả bảo vệ đại trận.

Thấy mấy người này đi tới tần, Hạ Ngôn có chút khẽ nheo mắt lại, đứng tại chỗ không lập tức làm ra động tác gì.

- Ồ?

Chỉ có một người?

Trong mấy người bay tới gần, một người trong đó thấy Hạ Ngôn chỉ có một mình, không khỏi kinh ngạc nói một câu.

Một người dám đi tới phá trận, đó hoàn toàn là tìm chết.

Trừ khi là cường giả cấp bậc hạch tâm Điện chủ, mới có thể phá trận thành công.

Trước đó cũng có không ít người đến phá trận, mỗi một lần đều mấy người thậm chí là mười mấy người, nhưng chưa một lần thành công.

Cuối cùng đều bị đánh lui. thậm chí còn để lại vài sinh mạng.

- Ha ha.

Tiểu tử, lá gan ngươi thật là không nhỏ, đi tìm chết sao?

Một tu luyện giả thân hình cao lớn, hai mắt như chuông đồng há mồm ha ha cười to nói với Hạ Ngôn.

- ồ?

Đây là cái gì?

Chẳng lẽ là một linh thú sao?

Có người mang theo chút nghi hoặc thấp giọng lầm bâm.

Hình thể Thổ Cẩu. sau khi biến thân tuyệt đối không thể coi nhẹ, kỳ thật mấy người bọn họ đã sớm nhìn thấy Thổ Cẩu, chỉ là cũng không quá đề tâm.

Tại bọn họ xem ra, đây nhiều nhất chỉ là một con linh thú, thậm chí có thể chỉ là một dã thú.

Chủ thế giới, có rất nhiều dã thú chính là như thế Địa Hành Long lúc trước từ Chủ thế giới thông qua không gian thông đạo tới Quang Ly phân thế giới biểu hiện nhìn qua cũng uy thế mười phần, cuối cùng lại bị Hạ Ngôn cảnhgiới Linh Hoàng giết chết.

Hình thể lớn, thực lực vị tất đã rất mạnh.

Hình thể nhỏ, thực lực cũng vị tất nhất định sẽ yếu.

Tại Chủ. thế giới có rất nhiều hung thú thân thể không quá lớn nhưng thực lực lại rất cường đại.

Chẳng qua Thổ Cẩu mang đến cho người ta cảm giác lại rất linh động, không giống một dã thú đầu óc đơn giản, cho nên tu luyện giả kia mới có thể nghi hoặc như vậy.

- Đừng chậm trễ thời gian, nhanh chóng đánh chết tiểu tử này.

Một tu luyện giả đeo mặt nạ âm khí trầm trầm nói.

Mấy người này đều không thấy Hạ Ngôn phát ra kiếm quang màu đỏ, nếu không sẽ không khinh suất như vậy.

- Làm sao chỉ có mấy người các ngươi tới?

Hạ Ngôn cũng đạm mạc nói.

- ô?

Tiểu tử này...

- Chúng ta đưa ra một ngón tay đều có thể bóp chết ngươi.

- Chết đi!

Một chưởng ấn lớn đánh tới Hạ Ngôn, mang theo sóng khí mạnh mẽ.

Vút

Thân thể Hạ Ngôn chợt lóe, liền rời khỏi chỗ cũ.

Chưởng ấn thật lớn này đánh qua, ngay cả góc áo Hạ Ngôn đều không thể chạm vào, mấy người nhìn tận mắt, đều thấy nao nao.

- Tốc độ tiểu tử này thật đúng là nhanh.

Tu luyện giả thân hình cao lớn kia ngạc nhiên nói.

- Cao Tư, mau giết chết hắn, đừng lãng phí thời gian.

Người đeo mặt nạ khí tức trầm xuống, lạnh giọng nói

- Muốn giết ta, mấy người các ngươi còn không đủ.

Hạ Ngôn cười lạnh nói, linh lực dưới chân chuyển động kim quang hiện ra, thân hình lại chợt lóe, trong khoảnh khắc tới gần bên cạnh mấy người này.

Chương 909: Hy vọng

- Không xong...

Chúng la tới giúp Hạ Ngôn.

Kha Tây ở phía xa thấy Hạ Ngôn đã giao thủ với vài tên Tạo Hóa cập Điện chủ của địch, lên tiếng nói với những người khác bên cạnh.

Vừa rồi một kiếm của Hạ Ngôn chém mở lồng phòng ngự thật lớn kia, đánh chết vài trăm tên Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ khiến bọn họ tâm tình dâng trào mênh mông, kích động không thôi.

Phải biết rằng bên trong sưong mù vàng này, trong số đám tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bọn họ căn bản không ai có thể trong thời gian ngắn chém mở được lồng phòng ngự đáng chết kia, mà Hạ Ngôn chỉ một kiếm đánh ra liền xuyên thủng được lồng phòng ngự thật lớn đó.

Tuy rằng lồng phòng ngự này rất nhanh sẽ tự chữa trị nơi bị tổn hại, nhưng điều này cũng khiến mọi người thấy được hy vọng phá trận.

- Trước tiên chờ một lát Bọn họ còn có người nấp ở chỗ tối, chúng ta khinh suất đi qua, rất có thể sẽ bị vây quanh.

Với thực lực của Hạ Ngôn, mấy người này căn bản không có khả năng làm gì được hắn.

Hơn nữa, hắn còn có hung thú biết nói.

Có tu luyện giả lên tiếng nói.

- ừ, trước chờ xem một lát.

Có người lập tức phụ họa.

***

- Tốc độ tiểu tử này thật đúng là mau.

Tu luyện giả cao lớn liên tiếp công kích Hạ Ngôn mấy lần đều không có thành công.

Trong sương mù vàng, uy lực lực lượng pháp tắc của bọn họ cũng bị giảm rất nhiều, lĩnh vực pháp tắc đối với Hạ Ngôn căn bản không tạo thành tác dụng hạn chế gì, ngay cả tốc độ di động của Hạ Ngôn đều không bị ảnh hưởng đến.

- Tiểu tử đứng lại cho ta, tiếp ta một kiếm.

Người cao to này, một thanh cự kiếm phảng phất một ngọn núi lớn, kiếm quang phun ra nuốt vào, dị thường kinh người.

- Hống.

Thổ Cẩu một mực đóng yên bất động, khi nhận được Hạ Ngôn ra hiệu, thân hình nhanh chóng cử động.

Tuy Iẳqg hình thể khổng lồ, nhưng tốc độ của Thổ Cẩu lại nhanh đến mức kẻ khác không kịp phản ứng.

Vừa thấy thân hình di động, trong giây lát liền tới bên cạnh tên tu luyện giả kia.

- Ngao...

Bổn cẩu gia cắn chết ngươi.

Thổ Cẩu hét lớn một tiếng, há cái mồm to, hướng về phía tên cao to cắn xuống.

- Cao Tư, cẩn thận.

Người đeo mặt nạ trong lòng nhảy dựng, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng lời hắn còn chưa kịp truyền vào trong tai Cao Tư, đầu của Cao Tư đã bị Thổ Cẩu. ngậm vào trong miệng, thần khí phòng ngự vừa thúc giục trực tiếp bị móng sắc của Thổ Cẩu. xé rách.

Máu tươi phun ra như suối, hóa thành một đám điềm đỏ rơi xuống.

Tiếp theo một trảo của Thổ Cẩu đạp lên thân Cao Tư này, đem thân thể của Tạo Hóa cấp Điện chủ này nát nhừ; trở thành một đống thịt vụn.

Đám tu luyện giả còn lại trừng mắt như muốn nứt ra.

Mới vừa rồi bọn họ còn rất không để tâm, chi coi như xem náo nhiệt, thậm chí còn có tâm lý như chơi đùa.

Lại không nghĩ rằng, con vật mà bọn họ tường là dã thú hoặc lỉnh thú, không ngờ lợi hại như thế vừa xông lên liền cắn chết Cao Tư có thực lực gần bằng bọn họ.

- Nghiệt súc, tìm chết.

Người đeo mặt nạ bi phẫn nổi giận gầm một tiếng, thân thể vừa động liền vọt tới Thổ Cẩu, trong thân thể hào quang lóe lên, một đạo kiếm quang trong không gian lóe sáng bay ra, muốn trực tiếp đâm xuyên qua thân thể to lớn của Thổ Cẩu.

- Chết đi!

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, kiếm quang màu đỏ xuyên thấu không gian, trong sương mù vàng vạch ra một đấu. vết, đánh trứng thân thể người đeo mặt nạ kia.

Người đeo mặt nạ ngay cả tiếng kêu thảm đều không kịp phát ra, trong khi Phi hành thân thể chậm rãi biến thành hai nửa, linh hồn tan biến.

- Này...

Ba người còn lại da đầu run lên, thân hình đều có một loại phản ứng tự nhiên không thể khống chế.

- Cường địch tập kích, người đâu mau tới trợ giúp chúng ta

Một người trong đó hướng về phía sau hét lớn một tiếng, thần khí phòng ngự trực tiếp

thúc giục hình thành một cái bóng màu đen mơ hồ chung quanh thân thể

- Thổ Cẩu, xử lý ba người này.

Khóe miệng Hạ Ngôn khẽ nhếch, nói với Thổ Cẩu.

- Vâng, chủ nhân.

Thân hình màu bạc của Thổ Cẩu hơi chấn động, dưới chân từng dòng sóng khí cuộn ra thân thể vọt ngang sang hướng ba người kia, mang theo từng đạo kình phong không ngừng lan tràn ra không gian bốn phía

Mà Hạ Ngôn cũng bắt đầu hướng về đại trận do mấỵ vạn người tạo thành, không ngừng chém ra từng đạo kiếm quang màu đỏ.

Mỗi một kiếm đều xé rách lồng phòng ngự, trực tiếp cuốn tới mấy vạn tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Một kiếm liền mang đi sinh mạng của vài trăm tu luyện giả.

Kiếm khí màu đỏ đi qua, thi thể khắp nơi, máu chảy thành sông.

Sau vài đạo kiếm khí, tu luyện giả trong đại Trận bắt đầu xao động, tại cách đó không xa có thể thấy được vòng sáng màu trắng kia trở nên không ổn đinh- lúc sáng lúc tối phảng phát tùy thời đều muốn biến mất

- Ổn định.

Trong lúc xao động, có người lớn tiếng hô lên.

- Xuy!

Lại một đạo kiếm khí xoắn tới, người cao giọng hô lên kia trực tiếp bị cuốn vào kiếm quang; hóa thành một đoàn sương máu.

Trong kiếm khí ẩn chứa uy năng pháp tắc, dễ dàng chém giết đám Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ lúc này đang duy trì đại trận vận chuyển.

Ầm ầm ầm!!!

Xung quanh Hạ Ngôn hơn trăm bóng người xuất hiện, bọn họ thấy Hạ Ngôn sắp phá vỡ đại trận, từng người đều mắt như phun lửa.

Không được bao lâu, những người bị nhốt trong trận sẽ bị giết chết sạch, thế mà hiện tại tiểu tử này lại sắp phá vỡ đại trận. trong lòng bọn họ đương nhiên ỉà lừa giận thiêu đốt.

- Đáng chết!

Từng đạo kiếm khí hình thành một tấm lưới lớn bao phủ xuống Hạ Ngôn.

- Đại Thái Cực Thuật.

Song chưởng Hạ Ngôn mở ra, miệng quát khẽ một tiếng.

Trước người hắn, một đồ án Thái Cực hai màu đen trắng xuất hiện.

Đồ án rất nhanh xoay tròn trong không gian mang theo một cỗ uy năng cường đại, đem tẩt cả kiếm khí công kích Hạ Ngôn đều ngăn chặn lại.

Một chiêu nhẹ nhàng, những luồng kiếm khí khủng bố khiến người ta sợ hãi liền toàn bộ bị triệt tiêu, bắt đầu tiêu tan trong không gian.

- Đó là thần thông gì?

- Không ngờ có loại thần thông quỷ dị này.

Lần đầu tiên ta gặp loại thần thông hiếm thấy này, có thể lập tức ngăn chặn được nhiều người như vậy hợp kích.

- Phải nhanh chóng giết chết tiểu tử này!

Hơn trăm tu luyện giả này nhìn thấy đồ án Thái Cực thật lớn xoay tròn ưong không gian, mỗi người đều không kìm được kích động quát to.

- Chúng ta nhanh đi giúp đỡ Hạ Ngôn, cuốn lấy đám hỗn đản này cho Hạ Ngôn có thể phá vỡ đại trận.

Sau đó tu luyện giả bên trong đại trận có thể lao ra phối họp với chúng ta giết chết toàn bộ đám hỗn đản này!

Kha Tây tinh thần cực kỳ phấn chấn, ra sức quát to.

- Mọi người động thủ!

Lưu Tô cũng khẽ kêu một tiếng, dáng người yểu điệu rất nhanh vọt về phía trước.

Tuy bọn họ chỉ có hơn hai mươi người, nhưng là từ bên ngoài đột nhiên phát lực. xem như đánh lén.

Mà nhân số đối phương có hơn trăm, nhưng không quá đề phòng, phần lớn đều đang công kích Hạ Ngôn.

Cứ như vậy, chỉ là lẩn đầu tiên va cham, đối phương đã bị đánh chết mấy người.

Mặc dù thân ở trong sương mù vàng, hiện tại thực lực Tạo Hóa cấp Điện chủ bị giảm mạnh, nhưng là nếu phát sinh một kích ngoan độc, lực lượng cũng có thể dễ dàng đánh chết Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Cho nên, đợt công kích đầu tiên liền đémh chết vài tên Điện chủ đối phương.

Trải qua đợt công kích này, hơn trăm tên tu luyện giả kia đều bắt đầu hoảng hốt tản ra bốn phía, nhất thời trở nên hỗn loạn.

Ầm ầm!

Phanh.

Một vùng không gian này nhất thời bị đánh thủng ra han mười cái lỗ hổng lớn.

- Hạ Ngôn, ngươi mau phá vỡ đại trận.

Điện chủ Lưu Tô tìm được đến chỗ Hạ Ngôn, lo lắng truyền âm nói.

- Thổ Cẩu, ngươi ở lại đây giúp bọn họ, ta đi phá trận.

Hạ Ngôn nói một câu với Thổ Cẩu, xoay người bay đến bên cạnh đại trận.

Một tầng năng lượng, mơ hồ có thể thấy rõ.

- Đại Thôn Phệ Thuật!

Khí tức Hạ Ngôn ngưng kết, linh lực màu vàng cuồn cuộn khởi động, từng tia từng dòng sương mù vàng trực tiếp bị Hạ Ngôn hút vào trong cơ thể Sương mù vàng này cũng là một loại năng lượng thè sau khi bị Hạ Ngôn hấp thu, rất nhanh trải qua Tụ Linh Huyệt chuyển biến, hóa thành linh lực tinh thuần có thể sử dụng.

Hạ Ngôn cảm giác được linh lực bành trướng; hai đấm đột nhiên nắm lại.

- Phá ra cho ta!

Trong linh lực màu vàng cuồn cuộn mang theo một đạo kiếm khí màu đỏ sáng chói.

- Ông!

Một tiếng kiếm ngân cao vút vang lên.

Ba!

Lồng năng lượng kia lóe ra một chút, phía trước mặt Hạ Ngôn xuất hiện một lỗ hổng lớn.

Thân hình Hạ Ngôn chợt lóe, từ bên ngoài Phi vào rơi vào giữa đám người đông đúc rậm rạp kia.

- Đại Phân Thân Thuật!

Bóng Hạ Ngôn màu trắng lập tức hóa thành bốn, bốn bóng người đều cầm trường kiếm màu đỏ thẫm đánh về phía đám người.

Trong lúc nhất thời, thây phai khắp nơi.

Không cần sử dụng thần thông gì, nơi Hạ Ngôn cẩm Thần Khí Pháp Tắc đi qua, không ai có thể ngăn cản được kiếm quang, toàn bộ đều bị một kiếm mất mạng.

Mỗi một kiếm đều cuốn theo một cái đầu lâu.

- Mau chạy a!

- Cường giả đáng sợ đánh tới!

- Mọi người mau tản ra!

Đsam người trong trận xung quanh Hạ Ngôn đều hoàn toàn hỗn loạn.

Lấy Hạ Ngôn làm trung tâm, đám tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp bậc Chuẩn Điện chủ này đều bay ra bốn phía.

Bọn họ đương nhiên sẽ không vì đuy trì đại Trận vận chuyển mà ở lại tại chỗ chờ Hạ Ngôn tới cắt đầu.

- Rất nhẹ nhàng, giết những người này đều không cần cố sức.

Hạ Ngôn nhìn thấy bóng người chi chít, bốn phân thân như ma thần đồng thời tiến về phía trước.

Cũng có một số ít tu luyện giả tới tập kích Hạ Ngôn, nhưng căn bản không thể đánh vỡ thần khí phòng ngự bên ngoài thân thể Hạ Ngôn, thậm chí ngay cả một tia gọn sóng đều không thể làm kích động.

- Đây chính là những tu luyện giả bị nhốt.

Lúc này Hạ Ngôn đã gặp một ít bóng người tán loạn nơi trung tâm, nhìn từ xa, ước chừng hơn một ngàn người.

- Xem ra, không hề ít tu luyện giả của đại thế giới đều bị nhốt trong này, không chỉ riêng tu luyện giả của tám đại thế giới chúng ta.

Trong đầu Hạ Ngôn chuyển ý niệm, bốn phía đám tu luyện giả bị nhốt đều có một ngọn lửa màu vàng.

Những ngọn lửa màu vàng này hẳn là một loại thủ đoạn côngkích mà đại trận diễn biến sinh ra.

***

- Hả?

Đại trận dường như xuất hiện biến cố!

Bền trong ngọn lửa màu vàng, một tu luyện giả thanh bào kinh ngạc vui mừng nói.

Hắn cảm giác được uy lực của ngọn lửa màu vàng này tựa hồ biến yếu đi rất nhiều, hơn nữa trở nên không ổn định.

- Đúng vậy.

Số lượng ngọn lửa màu vàng giảm đi rất nhiều.

Một tu luyện giả khác gật đầu nói, cũng Phi thường vui mừng.

Nguyên bản nếu dựa theo tình huống bình thường lực công kích của ngọn lửa màu vàng, bọn họ nhiều nhất chỉ kiên trì thêm một ngày là không kiên trì nổi nữa, bị những ngọn lửa màu vàng này luyện hóa thành tro tàn.

Chỉ là hiện tại, thế nhưng xuất hiện biến cố làm cho bọn họ thấy được hy vọng.

Nếu thật sự đại trận có biến cố, như vậy có lẽ bọn họ còn có khả năng đột phá ra ngoài giữ được mạng sống.

Chương 910: Thoát khốn

Nguyên bản tử cục hiện tại lại có cơ xuay chuyển, mọi người đương nhiên là kích động cùng vui sướng.

Ngọn lửa màu vàng đáng sợ vốn đang bao vây bọn họ gắt gao lúc này uy lực quả thật yếu đi rất nhiều.

Một số không gian tràn ngập ngọn lửa màu vàng thậm chí xuất hiện khe hở.

- Các ngươi mau nhìn, đám người kia xuất hiện hỗn loạn.

Có tu luyện giả chú ý tới náo loạn bền ngoài, vội vàng hút khí ào lớn tiếng hô lên.

Đám tu luyện giả chung quanh hắn tự nhiên đều chú mắt nhìn lại quả thật thấy được tình hình hỗn loạn.

- Đại trận xảy ra tình huốngđặc thù, chúng ta còn có cơ hội.

Mọi người kiên trì

Có người cao giọng hô lên.

Rất nhanh, đại bộ phận tu luyện giả bị nhốt đều biết đại trận có biến cố, ánh mắt tự nhiên thi thoảng chuyển hướng nơi xuất hiện hỗn loạn.

- Đó là...

Trong đám người, một lão già trong mắt chợt lóe hào quang, hắn thấy trong từng ánh đỏ lóe lên phía xa mang theo vài thân ảnh màu trắng.

Ngưng thần nhìn lại, lão dần dần nhận ra bóng người màu trắng này.

- Là Hạ Ngôn.

Lão già kích động chép miệng, thấp giọng nói.

- Đúng vậy, chính là Hạ Ngôn.

Hắn sử dụng Đại Phân Thân Thuật.

Không tốt, Đại Phân Thân Thuật này tuy rằn cường đại nhưng là cũng tiêu hao linh lực nhất.

Trong sương mù vàng này, linh lực không được bố sung đúng lúc, hắn tiêu hao như vậy, có thể kiên trì được bao lâu chứ?

Lão già này chính là Điện chủ Thủy Vụ của Tinh Đấu Điện.

Thủy Vụ nhìn thấy Hạ Ngôn, đầu tiên là kinh hỉ rồi sau đó lại bắt đầu lo lắng.

- Không thể tưởng được, hạ ngôn hắn đã tu luyện Đại Phân Thân Thuật đến giai đoạn thứ hai.

Chỉ là...

Giai đoạn thứ hai tuy rằng có thể phân ra bốn phần thân, nhưng tương ứng tiêu hao linh lực cũng gấp đôi giai đoạn một

Ánh mắt điện chủ thủy vụ thi thoảng tìm tòi xung quanh, khiến hắn thất vọng chính là không nhìn thấy người đồng hành với Hạ Ngôn.

Nói cách khác, hiện tại Hạ Ngôn đang một mình chém giết.

Hiện tại xem ra, Hạ Ngôn căn bản là một người xông tới.

- Mau lui ra ngoài đi.

Thân hình Điện chủ Thủy Vụ hơi chút run lên.

- Ha ha.

Đó là Hạ Ngôn của Lang Tà Điện chúng ta

Gần Điện chủ Thủy Vụ lại có người nhận ra Hạ Ngôn, đây hiển nhiên là một tu luyện giả của Lang Tà Điện.

- Có người tới cứu chúng ta.

Lại có người hưng phấn hét lên.

- Chờ ta ra khỏi ngọn lửa này, ta muốn bầm thây đám hỗn đản kia ra vạn đoạn.

Một tu luyện giả trường bào màu tím nảy sinh ác độc nói.

Bọn họ bị nhốt trong khu vực ngọn lửa màu vàng này đã được mấy ngày, căn bản không thể xông ra ngoài, Chỉ có thể tận lực vận chuyển linh lực bức lùi ngọn lửa gần sát da thịt.

Làm như vậy cực kỳ tiêu hao linh lựu, nhiều nhất chỉ thêm một ngày, nhóm người bọn họ sẽ không thể kiên trì được nữa.

- Sao lại Như vậy?

Làm sao la chỉ nhìn thấy một người, chẳng lẽ là mình hắn xông vào?

Tu luyện giả của đại thế giới khác lên tiếng nghi hoặc nói.

Bởi vì Hạ Ngôn càng ngày càng gần, lúc này có thể nhìn thấy rõ ràng đó quả thật là một người dùng thần thông bí pháp Đại Phân Thân Thuật phân ra bốn phần thân.

Nói cách khác, đến bây giờ mới thôi cứu viện mà bọn họ thấy được chỉ có một người.

- Quả thật là một người.

Làm sao lại như vậy?

Chẳng lẽ chỉ có một mình hắn tới cứu chúng ta?

Thanh âm này hiển nhiên có chút thất vọng.

Một người đối mặt với mấy vạn người, khả năng thắng quả thật có điềm thấp.

Trừ khi là Hạch tâm Điện chủ hoặc là giới chủ đại nhân mới có hy vọng lao ra khỏi vòng vây dày đặc.

Bọn họ đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, tự nhiên biến trong sương mù vàng này chiến lực của mình rốt cục được đến đâu.

Đối mặt với mấy vạn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, sớm muộn sẽ tiêu hao hết linh lực mà bị đánh chết.

- Một người, còn là một người trẻ tuổi.

Thực lựa tựa hồ không tệ, hắn dùng hẳn là thần thông dạng Đại Phân Thân Thuật.

Ta biết thần thông này, Phi thường tiêu hao linh lực.

Xem ra, hắn rất khó kiên trì thêm thời gian một nén nhang.

Một tu luyện giả nữ tính lắc đầu, thất vọng nói.

Mới đầu. bọn họ nhìn thấy đại trận xao động, có người xông tới giải cứu bọn họ đều Phi thường hưng phấn.

Nhưng là hiện tại, loại hưng phấn này chậm rãi biến thành thất vọng.

Cũng không trách được bọn họ, bất kỳ ai đều sẽ có biến hóa như vậy.

- Hạ Ngôn...

Làm sao chỉ có một mình chứ?

Tu luyện giả của Lang Tà Điện tâm tình cũng lập tức lọt xuống đáy vực.

Vừa rồi bọn họ lớn tiếng hô người cứu viện là Lang Tà Điện của Lang Tà Giới, hiện tại...

Ầm!!!

Trời sụp đất lở.

Năng lượng cuồngbạo trùng kích trong không gian.

Trong không khí mùi máu tanh dày đặc tràn ngập khắp nơi.

Bốn phân thân của Hạ Ngôn mạnh mẽ chém giết ra vào trong mấy vạn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, đánh cho đại trận chia năm xẻ bày.

Vút!

Cuối cùng Hạ Ngôn vọt tiến vào, một thân áo trắng lihưtuyết, trên người không dính một giọt máu.

Hạ Ngôn trong tay cầm thần khí, ánh mắt đảo qua ngọn lửa màu vàng đang thiêu đốt, nhìn thấy rõ ràng hơn ngàn tu luyện giả bị nhốt bên trơng.

- Cái gì?

Hắn không ngờ thật sự xông vào!

- Hắn...

Hắn rốt cục là làm như thế nào?

Linh lực của hắn vì sao hùng hậu như vậy, giống như không có chút dấu hiệu suy kiệt.

Khi mọi người thực sự thấy Hạ Ngôn xông vào tới bên trong, lập tức lại sôi trào.

Bọn họ không dám tưởng tượng, một người trẻ tuổi như thế, có thể thật sự từ ngoài vòng vây của mấy vạn tu luyện giả xông vào.

Cho dù là Hạch tâm Điện chủ đều không nhất định có thể làm được.

- Hạ Ngôn...

Điện chủ Thủy Vụ thì thào.

Điện chủ Thủy Vụ còn nhớ rõ tình cảnh lần đầu tiên gặp Hạ Ngôn, khi đó Hạ Ngôn chẳng qua còn là một tu luyện giả cảnh giới Linh Hoàng trung cấp.

Mà hiện tại, hắn đã trưởng thành đến như vậy, chẵng qua chỉ là thời gian mấy trăm năm mà thôi.

Từng bước từng bước trưởng thành đến hôm nay, tốc độ tu luyện của Hạ Ngôn quả thực quỷ thần khó lường.

- Các vị.

Khi mọi người ở đậy ngây người, Hạ Ngôn há mồm lớn tiếng nói chuyện, đánh thức tất cả mọi người.

- Các vị từ bên trong phát lực, la ở bên ngoài công kích, chúng ta hợp lực mở ra một thông đạo, các ngươi có thể theo thông đạo đi ra.

Hạ Ngôn nói với mọi người bị vây bên trong.

Lúc này xao động của đại trận bên ngoài vẫn còn đang tiếp tục, ngọn lửa màu vàng này đang nằm trong tình trạng Phi thường mỏng manh yếu ớt.

Chỉ cần trong ứng ngoại hợp, không khó đánh ra một thông đạo.

- Được, chúng ta nghe ngươi.

Có tu luyện giả lập tức đáp lại.

Đối với mọi người mà nói, đây có lẽ là cơ hội duy nhất, bọn họ đương nhiên phải hết sức nắm lấy.

Mặc kệ Hạ Ngôn trẻ tuổi bao nhiêu, chung quy là hắn mạnh mẽ đánh giết vào trong này.

Chuyện bất kỳ người nào trong bọn họ đều không thể làm được, lại bị người trẻ tuổi làm được, cho nên hiện tại bọn họ lựa chọn tin tưởng hắn.

- Được, vậy chúng ta bắt đầu đi.

Hạ Ngôn trầm giọng nói.

Kim quang dần dần ngưng tụ, trong ánh mắt mọi người, dần dần ngưng kết thành một viên cầu như thực chất Hào quang sáng lạn không ngừng thẩm thấu ra bốn phía.

-Chính là lúc này.

Hạ Ngôn ầít mạnh một hơi. linh lực màu vàng ngưng tụ ẩm ầm đánh ra ngoài, trực tiếp đánh lên ngọn lửa màu vàng.

Mà đám người bên trong, mấy người gần sát Hạ Ngôn nhất thì hợp lực đánh ra một chưởng, đánh vào cùng một nơi với Hạ Ngôn.

Ầm ầm ầm!

Hai luồng năng lượng không ngừng xuyên thấu ngọn lửa màu vàng cuối cùng va chạm cùng một chỗ.

Phỗc!

Một tiếng trầm thấp vang lên, hai luồng năng lượng dần dần tản ra, mà trước người Hạ Ngôn, trên ngọn lửa màu vàng xuất hiện một lỗ hồng rõ ràng.

Đường kính lỗ hổng này có thể cho vài tu luyện giả đồng thời đi ra.

- Thành công, mọi người nhanh nắm chắc thời gian từ trong đi ra

Hạ Ngôn thấy vậy, lộ ra nụ cười vội vàng nói.

Vút...

Vút vút vút...

Từng bóng người không ngừng xuyên qua thông đạo bị đánh thủng, số lượng tu luyện giả từ trong đi ra ngày càng nhiều.

-Ha ha...

Ta đi ra rồi!

- Không thể tưởng được, ta còn có thể đi ra.

Ta nghĩ rằng lúc này hắn phải chết ở trong.

- vẫn còn ra được, hiện tại chúng ta hẳn là phát tiết một phen, đám hỗn đản đáng chết này, ta muốn giết sạch bọn họ, phải giết sạch tất cả bọn họ.

- Giết!!!

Mà mấy vạn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ lúc này cũng vọt về hướng này.

Bọn họ hiển nhiên đã ổn định tổ chức, nhìn thấy trong ngọn lửa màu vàng có không ít người đã thoát ra, liền trực tiếp xông tới chém giết.

- Chết đi!

- Đám hỗn đản đáng chết này.

- Chết chết chết chết!!!

Từng đạo kiếmquang thoáng hiện, song phương rất nhanh va chạm vào một chỗ.

Kiếm quang lóe lên, đầu lâu bay ra, máu tươi phun vẩy.

Lúc này tất cả mọi người đều lấy ra bản lĩnh áp đáy hòm, bất chấp gì khác.

Mấy lão già cấp Điện chủ, người nào đều có một ít thủ đoạn, không chút do dự sử đụng mọi thủ đoạn, trong lúc nhất thời đám tu luyện giả Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bị chết thảm trọng.

Chẳng qua, bọn họ ước chừng mấy vạn người, giết không xuể.

- Các vị.

Chúng ta một bên giết một bên lao ra, chỉ cần thành công chạy ra khỏi vòng vây, bọn họ liền không làm gì được chúng ta

Hạ Ngôn thấy hai bên đã lao vào chém giết, vội vàng lớn tiếng hô.

Mấy tu luyện giả vừa thoát khỏi vòng vậy ngọn lửa màu vàng tuy đều là cấp Điện chủ, thân thể thực lực hơn xa so với tu luyện giả cấp Chuẩn Điện chủ kia, nhưng số lượng chênh lệch thật sự quá lớn.

Nếu là một mực bị vây công, vậy chỉ sợ cuối cùng vẫn hao hết linh lực bản thân mà chết.

- Đúng vậy.

Chúng ta cùng xông về phía trước.

Có người cao giọng phụ họa.

Tu luyện giả bị nhốt trong ngọn lửa tốc độ rất nhanh, đại khái hơn một ngàn người chỉ trong thời gian chốc lát đều thành công xông ra.

- Hạ Ngôn.

Điện chủ Thủy Vụ vọt tới bên người Hạ Ngôn, lên tiếng gọi.

- Điện chủ Thủy Vụ.

Hạ ngôn nhìn thấy Thủy Vụ, cũng lộ ra nụ cười:

- Ta nghe Điện chủ Lưu Tô nói người bị nhốt trong này, cũng may không có việc gì.

Hạ Ngôn thấy sắc mặt Thủy Vụ tuy có chút tái nhợt, nhưng dường như cũng chưa bị thương, cũng thở ra một hơi.

- Điện chủ Lưu Tô?

Nàng còn ở trong sương mù vàng?

Giờ phút này nàng ta ở đãu?

Thủy Vụ hỏi một câu:

- Hạ Ngôn, một mình ngươi xông vào đại trận này?

Thật sự quá nguy hiểm!

- Chúng ta ra ngoài rồi nói.

Điện chủ Thủy Vụ, người đi theo sau ta, chúng ta lao ra.

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, thấy càng ngày càng nhiều địch nhân xông tới vội vàng ngắt lời Điện chủ Thủy Vụ.

- Được, trước tiên lao ra.

Điện chủ Thủy Vụ đáp lời, linh lực cấp tốc thúc giục, một đạo kiếm quang màu trắng rất nhanh xuất hiện trong không gian, rồi sau đó đánh về phía một gã địch nhân.

Chương 911: Dao động năng lượng quen thuộc

Tuy chỉ có hơn ngàn người nhưng mỗi người đều là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, đánh chết tu luyện giả cấp Chuẩn Điện chủ quả thực như hồ vào đàn dê.

Hơn nữa, lúc trước bọn họ bị nhốt trong đại trận, trong lòng nghẹn một cỗ lửa giận, hiện tại có cơ hội phát tiết, làm sao có thể lưu thủ chứ?

Trong thời gian ngắn ngủi, địch nhân cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ chết thảm trọng, cả đại trận đều đã hoàn toàn rối loạn.

Khu vực ngọn lửa màu vàng ở trung tâm lúc này đã không thể thành hình, dần dần bắt đầu. tắt

- Các vị.

Chúng ta trước tiên xông ra khỏi nơi này, đừng cho bọn họ có cơ hội trở lại tạo thành đại trận.

Mời các vị đi theo phía sau ta

Hạ Ngôn sau khi lên tiếng như chuông đồng, thân hình bắt đầu di động về phía trước, nơi kiếm quang màu đỏ đi qua, đều truyền đến tiếng kêu thảm như xé nát tim gan.

Mấy trăm tu luyện giả của tám đại thế giới đều gắt gao đi theo phía sau Hạ Ngôn, mà tu luyện giả của các đại thế giới khác lại không nguyậi ý tin tưởng, cho dù Hạ Ngôn vừa đưa bọn họ ra khỏi ngọn lửa màu vàng.

Đối với điều này, Hạ Ngôn cũng không để ý.

Hắn tiến vào đại trận chủ yếu chính vì cứu Điện chủ Thủy Vụ, về những người khác, chỉ là thuận tay.

Cho dù đám tu luyện giả của Lang Tà Giới, đối với Hạ Ngôn mà nói đều không trọng yếu.

Điện chủ Thủy Vụ đi theo bên người Hạ Ngôn, ánh mắt lóe sáng.

Hắn thấy uy năng Hạ Ngôn biểu lộ ra, trong lòng rung động không thôi.

Hắn không từng nghĩ đến thực lực Hạ Ngôn hiện giờ đã cường đại đến như vậy.

Chẳng qua, lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn vẫn là cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuán Điện chủ, điều này làm cho trong lòng Điện chủ Thủy Vụ có chút nghi hoặc, nghĩ không thong.

Nhìn lực công kích Hạ Ngôn biểu hiện ra, so với đám Tạo Hóa cấp Điện chủ bọn họ còn mạnh hơn rất nhiều, nhưng lực lượng pháp tắc vì sao chi mới ở cấp Chuẩn Điện chủ?

Hiện tại không phải lúc nghĩ đến mấy thứ này, Điện chủ Thủy Vụ thật ra cũng không hỏi nhiều.

Hạ Ngôn giống nhu một thanh đao nhọn trực tiếp đâm vào trái tim địch nhân.

Mấy trăm Tạo Hóa cấp Điện chủ đi sau hắn tiến về phía trước có vẻ Phi thường dễ dàng.

Chỉ vẻn vẹn thời gian 1/5 chén trả nhỏ, mọi người đã chạy ra vòng vây.

Mà đám địch nhân cấp Chuẩn Điện chủ còn sống thì đều rút lui.

Chiến đấu bên ngoài đại trận vẫn chưa chấm dứt, hơn hai mươi tu luyện giả đám Điện chủ Lưu Tô vẫn đang chém giết cùng địch nhân, số lượng địch nhân vượt qua một trăm người, nếu không phải có Thổ Cẩu ở đó chu toàn, Chỉ sợ đám Điện chủ Lưu Tô đã sớm bị tiêu diệt.

Cho dù có Thổ Cẩu, trong han hai mươi người này cũng có năm sáu người ngã xuống.

Thổ Cẩu nhìn thấy Hạ Ngôn từ đại trận đi ra, rống giận một tiếng, trực tiếp đánh ra một trảo, chụp đầu của một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ nát như tương.

- Đó là cái gì, thế nhưng có hung thú a!

Điện chủ Thủy Vụ thấy thân thể to lớn của Thổ Cẩu xông tới, nhất thời kinh hoảng nói với Hạ Ngôn, dặn Hạ Ngôn cẩn thận.

- Điện chủ Thủy Vụ.

Đây là Thổ Cẩu của ta, theo ta từ Phân thế giới.

Hạ Ngôn thấy bộ dạng Điện chủ Thủy Vụ có chút lo lắng, liền cười giải thích.

Trong khi nói chuyện.

Thổ Cẩu đã tới bền người, ngoác miệng nói:

- Chủ nhân, hôm nay ta có công lao lớn đó, xem ta giết bao nhiêu địch nhân.

- Ngao!

Đột nhiên cái miệng Thổ Cẩu há ra, một đạo hắc quang từ miệng nó phun ra, trực tiếp xuyên thùng thân thể một địch nhân muốn đánh lén bọn họ.

- Này...

Điện chủ Thủy Vụ kinh ngạc nhìn Thổ Cẩu, thầm nghĩ: 'Đây tuyệt đối là một con hung thú Phi thường đáng sợ, thực lực còn cường đại hơn Tạo Hóa cấp Điện chủ".

Chiến đấu thảm thiết rất nhanh kết thúc, sau khi Hạ Ngôn phá trận, địch nhân liền biết sự tình đã không ổn, nếu không lui lại, tổn thất sẽ lớn hơn.

Đợi sau khi địch nhân rút lui, tu luyện giả tám đại thế giới phần lớn tụ tập một chỗ, có một bộ phận quét dọn chiến trường.

Bọn họ đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, có không ít người không bỗ được những thần khí này.

Hạ Ngôn cũng không tham dự quét dọn chiến trường, chẳng qua Thổ Cẩu đã sớm động miệng.

Mà đám tu luyện giả kia cũng không dám tranh giành với Thổ Cẩu.

Bọn họ tận mắt

thấy uy năng của Thổ Cẩu, một trảo có thể vỗ chết một Tạo Hóa cấp Điện chủ, tuy đó là dùng tốc độ kinh người đánh lén thành công, nhưng cũng đủ kinh sợ tất cả mọi người ồ đây.

Hơn nữa, trong sương mù vàng này, thực lực bọn họ đều bị giảm mạnh.

- Điện chủ Lưu Tô.

Điện chủ Thủy Vụ thấy Điện chủ Lưu Tô, ánh mắt thoáng ngưng, gọi một tiếng.

- Điện chủ Thủy Vụ.

Vừa rồi ta còn lo lắng ngươi sẽ gặp nguy hiểm trong đại trận, hiện tại xem ra là nghĩ nhiểu rồi.

Điện chủ Lưu Tô cười nói, ánh mắt lại nhìn về phía Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn không ngờ thật sự phá trận thành công, cứu mọi người đi ra

- Ha ha.

Thiếu chút nữa mạng già không còn.

Nếu không phải Hạ Ngôn xuất hiện đúng lúc cứu chúng ta, hậu quả thực sự thiết tưởng không chịu nổi.

Điện chủ Thủy Vụ cũng cười cười, thở ra một hơi.

- Đúng vậy, may mà có tu luyện giả Hạ Ngôn.

Tu luyện giả phụ cận cũng lên tiếng phụ họa.

Bọn họ bị nhốt trong đại trận, quả thực là Hạ Ngôn cứu bọn họ.

Bọn họ rất rõ ràng nếu. không phải Hạ Ngôn xuất hiện đúng lúc phá đại trận kia thì bọn họ một người đều không thể ra được, đều chết trong đại trận.

Đại trận do mấy vạn Chuẩn Điện chủ tạo thành, uy lực rất mạnh, cho dù là cường giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ bị nhốt, Chỉ sợ muốn thoát thân cũng không đễ.

- Các vị đều không cần khách khí

Hạ Ngôn xua tay nói, không đề tâm cười cười.

- Các vị, chúng ta vẫn nên nghĩ lại nên làm như thế nào rời khỏi vùng sương mù vàng này đi.

Ánh mắt Hạ Ngôn quét ra bốn phía, trong sương mù vàng này cũng có thể nhìn xuyên qua khoảng ngàn thước.

Dựa theo lời đám người Điện chủ Lưu Tô, muốn từ sương mù vàng ra ngoài rát khó khăn, bọn họ lúc trước đã muốn rời đi, nhưng cũng không thành công.

- Đúng, tu luyện giả Hạ Ngôn nói rất đúng.

Mọi người vẫn nên nghĩ biện pháp rời nơi đáng chết này mới phải

Có người lập tức lên tiếng nói theo.

- Chúng ta đều thử rất nhiều lần, đều không thể thành công, chỉ có chờ các vị Giới Chủ.

Cũng có người lắc đầu nói.

- Mặc kệ thế nào, chúng ta đều phải nghĩ biện pháp thử xem.

Ai cũng không biết tình huống hiện tại của các vị Giới Chủ đại nhân, có lẽ chúng ta sẽ vĩnh viễn bị nhốt trong này.

Điện chủ Thủy Vụ trầm giọng nói.

Nêu như bị nhốt lâu trong vùng sương mù vàng này, đối với đám tu luyện giả mà nói là trí mạng.

Trong sương mù vàng này, tu luyện giả đều không thể hấp thu linh lực, chỉ có thể thông qua loại như Quy Nguyên Đan để khôi phục linh lực.

Hiện tại trên ngườimọi người khẳng định có không ít Quy Nguyên Đan, nhưng là theo thời gian trôi qua, Quy Nguyên Đan không thể có cách bổ sung, sớm muộn sẽ dùng hết.

Khi đó. tình cảnh của mọi người sẽ càng thân khó khăn.

- Điện chủ Thủy Vụ nói không sai.

Chúng ta không thể ngồi chờ chết.

Hạ Ngôn tiếp lời nói.

Kỳ thật, hoàn cảnh này đối với Hạ Ngôn mà nói thật ra không sao cả.

Hạ Ngôn sử dụng Đại Thôn Phệ Thuật trực tiếp có thể thôn phệ sương mù vàng, cho nên Hạ Ngôn hoàn toàn không cần lo lắng về linh lực.

Hơn nữa, Hạ Ngôn mơ hồ có một loại cảm giác, hắn sử dụng Đại Thôn Phệ Thuật trong sương mù vàng này, dường như đề cao linh lực thượng hạn bản thân nhanh hơn bên ngoài một chút.

- Ừ!

- Tu luyện giả Hạ Ngôn.

Không biết ngươi có biện pháp tốt nào không?

Một tu luyện giả cách Hạ Ngôn không xa nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Ta?

Hạ Ngôn nhìn về phía tu luyện giả đó, sau đó nhíu mày lắc đầu:

- Ta cũng không có biện pháp nào hay.

Mọi người không ngại chia nhau tìm đường, nếu thành công thì báo cho những người khác.

Nghe vậy, chúng tu luyện giả nhìn lẫn nhau, chẳng qua những người khác đều không có biện pháp, hiện tại cũng chỉ có thể làm vậy.

Mọi người đều là tu luyện giả tu luyện vài chục

vạn, hơn trăm vạn năm, tâm chí cứng cỏi, cũng không dễ dàng bối rối.

- Chúng ta liền dựa theo lời Hạ Ngôn, tách ra tim đường.

Mọi người cẩn thận một chút, nếu lại đụng phải địch nhân, ngàn vạn lần không tự chiến đấu như trước nữa, chúng ta phải tiếp ứng lẫn nhau.

Một tu luyện giả tuổi nhìn qua lớn hoa Điện chủ Thủy Vụ rất nhiều ngưng giọng nói.

Những tu luyện giả khác đều gật gật đầu.

Lúc trước, bọn họ chính bởi vì đều tự chiến đấu cho nên mới có thể chết thảm trọng, còn bị mấy vạn tên Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ vây quanh hình thành đại trận vây khốn tuyệt đại bộ phận.

Tiếp theo, mọi người liền bắt đầu tản ra bốn phía.

- Điện chủ Thủy Vụ, Điện chủ Lưu Tô, chúng ta cũng Đi tìm đường ra đi.

Hạ Ngôn cười nói với Thủy Vụ cùng Lưu Tô.

Bản thân Hạ Ngôn thật ra không muốn nhanh như vậy rời khỏi nơi này.

Hắn nói tìm đường ra chính là muốn hai người này an toàn rời đi.

- Được.

Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô gật đầu.

Ba người cùng Thổ Cẩu bay về cùng một phá.

Ước chừng trải qua mấy canh giờ, ba người một chó vẫn đang chậm rãi Phi hành trong sương mù vàng.

Bọn họ không chi không tìm được đường ra, ngay cả đường vào cũng giống nhau không tìm được manh mối.

Trong sương mù vàng, ngược lại thường xuyên đụng phải tu luyện giả khác trải qua bên người.

Hiển nhiên mọi người lúc này đều là ruồi bọ không đầu, căn bản không tìm được đường ra

- Chủ nhân.

Lại qua hai canh giờ, Thổ Cẩu đột nhiên dùng thanh âm cực nhỏ gọi Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn xoay người, nhìn thấy Thổ Cẩu có chút lén lén lút lút, không khỏi nhíu mày, nghi hoặc hỏi:

- Thổ Cẩu, ngươi làm sao vậy?

Có phải phát hiện cái gì không?

Bộ dạng Thổ Cẩu quả thực có chút dị thường, cho nên Hạ Ngôn mới hỏi như vậy.

- À...

Thổ Cẩu nhìn Lưu Tô cùng Thủy Vụ.

- Nói thẳng đi.

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn vào mắt Thổ Cẩu.

Con chó này thế nhưng còn sợ hai Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưa Tô nghe được.

Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô thấy vậy, cũng có chút rối rắm nhìn Thổ Cẩu, suy nghĩ có nên tránh đi một chút.

- Ngao...

Thổ Cẩu kêu lên một tiếng.

- Chủ nhân.

Ta cảm giác được một ít dao động năng lượng kỳ quái từ một nơi truyền ra, ta cảm giác năng lượng này có chút quen thuộc

Thổ Cẩu vẫn cùng giọng cực nhỏ, ánh mắt xanh thẳm mang theo ánh đỏ thỉnh thoảng nhìn ra xung quanh.

- Hả?

- Cái gì?

Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô có chút giật mình nhìn Thổ Cẩu.

Hạ Ngôn cũng rất buồn bực:

- Dao động năng lượng kỳ quái gì, làm sao ta không cảm ứng được gì?

Hạ Ngôn cẩn thận dùng ý niệm thăm dò, vẫn không có cảm giác gì.

Trong sương mù vàng này, không cảm ứng được dao động năng lượng, ngược lại có mùi máu tươi nhàn nhạt.

Chẳng qua Hạ Ngôn rõ ràng lúc này Thổ Cẩu sẽ không nói nhảm, xem ra chỉ có nó cảm ứng được cỗ dao động năng lượng kỳ quái gì.

Hơn nữa, Thổ Cẩu thế nhưng lại nói nó quen thuộc cỗ dao động năng lượng này.

Chương 912: Tiến vào di tích thượng cổ

Sắc mặt Hạ Ngôn dần trở nên ngưng trọng.

Cảm giác của Thổ Cẩu, khẳng định không sai.

Bọn họ đã tìm kiếm đường ra trong sương mù vàng một thời gian không nhỏ, nhưng vẫn không thu hoạch gì.

Hiện tại một khi Thổ Cẩu phát hiện một tia không tầm thường, bất kể thế nào đều phải thử một chút.

Chung quy không thể một mực bị vây khốn trong sương mù vàng.

- Điện chủ Thủy Vụ, Lưu Tô.

Chúng ta cùng đi theo Thổ Cẩu.

Nếu là tìm được đường ra khỏi sương mù vàng, lại nghĩ biện pháp thông báo cho những người khác.

Ánh mắt Hạ Ngôn chuyển sang phía Thủy Vụ cùng Lưu Tô, lên tiếng nói.

- Được, cứ làm theo lời ngươi.

Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô gật đầu đáp.

- Thổ Cẩu, đi.

Hạ Ngôn nói với Thổ Cẩu. một tiếng.

Ba người một chó tiếp tục dùng tốc độ bình thường Phi hành trong sương mù vàng.

Sau thời gian một nén nhang.

- Chủ nhân.

Ta đối với cảm giác này càng ngày càng mãnh liệt.

Thổ Cẩu dùng thân, xoay người, cái đầu thật lớn đối diện nhìn Hạ Ngôn nói.

Hạ Ngôn nhíu mày, lại đưa ý niệm ra ý đồ cảm ứng loại dao động năng lượng theo lời Thổ Cẩu, nhưng vẫn như cũ không có thu hoạch gì.

Nhìn biểu tình hai vị Điện chủ, hiển nhiên kết quả cảm ứng của hai người cũng giống Hạ Ngôn, đều không có cảm ứng gì với loại dao động năng lượng này.

- Ta cảm giác đến, trong dao động năng lượng này ẩn nấp sát cơ tuyệt thấ Ta lo phía trước sẽ có nguy hiểm thật lớn.

Thổ Cẩu. lúc này cũng có vẻ vô cùng nghiêm túc hiếm thấy.

Chẳng qua, ánh mắt nó lại sáng ngời dị thường, thật giống như hai viên bảo thạch tỏa hào quang sáng ngời.

- Hai vị Điện chủ.

Các vị nghĩ có nên tiếp tục đi về phía trước hay không?

Hạ Ngôn tnng cầu ý kiến hai người.

Hắn rất rõ Thổ Cẩu, hiện tại biểu hiện của nó rất nghiêm túc, phía trước có khả năng sẽ ẩn giấu một số sát cơ tuyệt thấ Nếu là mạo hiềm đi vào, rất có thể vạn kiếp bất phục, bỏ mạng đương trường.

Nghe vậy, hai vị Điện chủ lại liếc mắt nhìn nhau.

- Cho dù thật sự có nguy hiểm cũng phải đi, dù sao còn tốt hơn ở lại trong sương mù âm u không sức sống này.

Hạ Ngôn, ta nghĩ tiếp tục đi về trước.

Điện chủ Lưu Tô trầm ngâm một lát, đôi mắt đẹp mở lớn, ngưng giọng chậm rãi nói.

- Ta cũng nghĩ nên đi tiếp.

Điện chủ Thủy Vụ cũng gật đầu nói.

- Được, vậy tiếp tục đi.

Hạ Ngôn hít sâu một hơi, ánh mắt chợt lóe. nhìn về sương mù vàng phía trước:

- Thổ Cẩu, chúng ta giảm tốc một chút, nếu là ngươi phát hiện nguy hiểm, Liền lập tức ngừng lại.

- Được.

Thổ Cẩu gật đầu, bốn vó nhẹ sải ra, thân hình từ từ di động về phía trước.

Lại qua khoảng một canh giờ, cảnh tượng trước mắt ba người Hạ Ngôn chợt biến đổi.

Tất cả sương mù vàng đều biến mất, đập vào mắt là một thế giới hoàn toàn mới, ánh sáng sáng ngời làm ánh mắt ba người tự nhiên có chút chói lóa Thổ Cẩu cũng híp cặp mắt xanh thăm, nhìn chằm chằm phương xa

- Đây là một thế giới.

- Là một không gian ổn định độc lập.

Lúc này Điện chủ Thủy Vụ và Lưu Tô nói

- Linh lực thật nồng đậm.

Linh lực trong không gian này so với linh lực trong không gian Lang Tà Điện còn nồng đậm hơn.

Hạ Ngôn cũng tạm thời ngây người, không kìm được bật thốt.

Linh lực trong không gian này quả thực có thể so với Nguyên Đan, thật giống như vô tận Nguyên Đan tràn ngập trong không gian, lượng linh lực ẩn chứa cực kỳ kinh người.

Đây rốt cục là một thế giới như thế nào?

- Nếu là tu luyện trong Không gian này, tốc độ tu luyện của tu luyện giả chúng ta có thể tăng lên mấy lần.

Điện chủ Thủy Vụ cũng sợ hãi than.

Ba người nhìn về phương xa, những gốc đại thụ che trời kia không biết rốt cục to, cao bao nhiêu, lấy nhân lực của ba người đều không thể thấy rõ.

Ngay cả thực vật bình thường sinh trường trên mặt đất đều tản ra từng luồng hưong thơm, có thể so với một số được tài của đại thế giới.

Mà thực vật này, khắp nơi trên mặt đất đều. có.

- Đây là một thânh địa.

Trên gương mặt xinh đẹp của Điện chủ Lưu Tô lộ ra vẻ hưng phấn.

- Đây rõ ràng là lối ra Ta cảm giác chúng la đã tới trong di tích, các vị Giới Chủ đại nhân có lẽ cũng trong không gian này.

Hạ Ngôn rất nhanh bừng tỉnh lại, nói với hai người đang kích động.

- Có khả năng.

Chỉ là di tích thượng cổ này phải cẩn thực lực cường đại bao nhiêu mới có thể mở ra được một thế giới nha vậy.

Thủy Vụ cùng Lưu Tô cũng lập tức bừng tinh, ý niệm tản ra dò xét bốn phía.

Chẳng qua phạm vi dò xét của ý niệm của bọn họ lại bị cực độ áp súc, xấp xỉ phạm vi có thể dò xét trong sương mù vàng, còn không bằng dùng ánh mắt trực tiếp nhìn.

- Sát cơ rất đậm.

Thổ Cẩu ở một bên đột nhiên lên tiếng.

Nghe được lời Thổ Cẩu, ba người Hạ Ngôn trong lòng đều trầm xuống.

Nếu thật đây là đi tích thượng cổ, vậy tất nhiên che dấu sát cơ tuyệt thấ Ngay cả sương mù vàng ở ngoài di tích đều lợi hại Như vậy càng huống chỉ là trong di tích.

- Chủ nhân.

Ta có thể cảm giác được nơi phát ra sát cơ.

Chúng ta có muốn đi xem hay không?

Thổ Cẩu nhìn về phía Hạ Ngôn, Thân hình màu bạc trắng dưới ánh mắt trời bắn ra hào quang kinh người.

- Hiện tại chúng ta muốn lui đều không có khả năng, căn bản đều không tìm thấy đường ra khỏi nơi này.

Hạ Ngôn nhìn nhìn phía sau, lối vào của ba người một chó đã không nhìn thấy, cũng không thể cảm ứng được.

- Đúng vậy.

Một khi chúng ta đã có thể vào trong di tích, vốn là cơ duyênto lớn.

Cho dù bây giờ còn có đường lui, cứ vậy ra ngoài cũng sẽ không cam lòng.

Điện chủ Thủy Vụ mắt tỏa sáng nói.

Hắn nói không sai.

Bất luận kẻ nào, nếu tiến vào trong di tích thượng cổ chỉ sợ sẽ không cam tầm dễ dàng lui ra.

Di tích thượng cổ này cũng không phải tùy tiện có cơ hội tiến vào, không biết bao nhiêu vạn năm mới có một lần di tích hiện thấ Tu luyện giả có thể đi vào di tích, làm sao có thể dễ dàng lui bước?

Cho dù biết rõ có nguy hiểm phía trước cũng sẽ xông lên phía trước.

Tiếp tục đi về phía trước, là có thể có cơ hội từng bước lên đinh, đó cũng là đáng giá.

Nếu không đám mạo hiếm, có lẽ sẽ vô cớ đánh mất một cơ hội tốt Cơ hội tốt như vậy, cũng không phải dễdàng gặp được.

- Một khi đã vậy, chúng ta liền tiến về phía trước.

Hạ Ngôn cũng hạ quyầ tâm, ánh mắt thoáng ngưng nói.

Bangày sau.

Ba người một đường theo Thổ Cẩu Phi hành, không gặp phải công kích gì, chẳng qua cũng không phát hiện dấu hiệu của sinh linh.

Thế giới này phảng phất chỉ có linh lực cùng thực vật, Phi thường tĩnh mịch.

Chẳng qua, dọc theo đường đi, Thổ Cẩu cũng nhiều lần nói rõ với ba người Hạ Ngôn, hắn cảm ứng được mình cách nơi phát ra sát cơ càng ngày càng gần.

Đến một ngày, thân hình Thổ Cẩu rốt cục hoàn toàn dừng lại, ánh mắt nó không ngờ lộ ra có chút kinh sợ.

- Đây là...

Hạ Ngôn cũng cảm ứng được một cỗ sát ý, trong không khí tràn ngập một cỗ hàn ý khiến kẻ khác hoảng sợ.

Ầm!

Đại địa đột nhiên chấn động, một tiếng nổ lớn đột ngột truyền vào trong tai ba người.

Thanh âm này giống như một ngọn núi lớn hung hăng đánh lên trái tim ba người khiến tâm thần ba người đều chấn động.

Nếu là tu luyện giả thực lực thấp Chỉ sợ nghe đến tiếng nổ này đều bị trực tiếp chấn nát linh hồn mà chết.

Bởi vậy có thể tưởng tượng, chẳng qua một tiếng nổ lớn này đã khủng bố cỡ nào.

Chuyện làm người ta kinh ngạc sau đó xuất hiện.

Một ngọn núi lớn thế nhưng di động tới ba người.

Đúng vậy, đúng là một ngọn núi lớn.

Đỉnh ngọn núi này đâm thẳng trời cao, hoàn toàn che khuất ánh mắt trời.

Ba người nhìn ngọn núi lớn không ngừng tới gần sát này, đều sững sờ tại chỗ, không biết đây rốt cục là thứ gì.

Ầm!

Tiếng nổ lớn càng ngày càng thường xuyên, giống như là một con thượng cổ hung thú đang chầm chậm chạy chồm trên đãi địa.

Một gốc đại thụ tận trời phía trước mọi người đột nhiên bị đụng đồ, phát ra tiếng sấm động, nghiêng đồ về phía ba người.

Ba người lập tức né ra

Uỳnhhhhh~~

Sau một tiếng nổ đinh tai, đại thụ chạm đát bốc lên một tầng tro bụi Đại địa chấn động vừa mới ổn định, tiếng "Ầm" kia lại xuất hiện trong tai mọi người.

Ngọn núi lớn kia đã có thể thấy rõ ràng.

- Đây là một con hung thú đáng sợ.

Hạ Ngôn nhìn ra manh mối, đây căn bản không phải là một ngọn núi thật lớn, mà là một con hung thú thật lớn, trên thân thể mọc đầy cây cối tràn đẩy bùn đất.

Trong quá trình nó đi lại, thình thoảng khiến cho bùn đá cùng cây cối rung lên rơi xuống.

- Thật sự là hung thú.

Trời ạ!!!

Làm sao có hung thú thật lớn Như vậy Hả?

Ngay cả Điện chủ Thủy Vụ đều lập tức sợ ngây người.

Hung thú thật lớn như thế, khó có thể tưởng tượng.

Các đại thế giới tuy không hề ít dã thú. linh thú cùng hung thú, nhưng là hung thú to lớn nhất so với một ngọn núi lớn cũng là như đom đóm so mặt trăng, không thể nào so sánh.

- Làm sao bây giờ?

Cặp mắt Hạ Ngôn trừng lớn, linh lực màu vàng cuộn quanh thân thế tùy thời chuẩn bị phát động công kích.

Lần đầu tiên nhìn thấy hung thú thật lớn như thế Hạ Ngôn cũng có chút hoảng hồn.

Bất luận kè nào lẩn đầu tiên nhìn thấy hung thú như vậy, chỉ sợ đều không thể bình tĩnh.

Bất kể thực lực hung thú này như thế nào, chỉ là hình thể đều có thể chấn nhiếp đại lượng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa.

Một hung thú như một ngọn núi khổng lồ...

- Sát cơ không phải phát ra từ trên người nó.

Thổ Cẩu lại có vẻ trấn định, nhìn về phía hung thú.

Phi thường lạnh nhạt nói một câu.

Những lời này làm ba người Hạ Ngôn có chút hơi ngây ra.

Đúng vậy, sát khí ngập trời vừa rồi Hạ Ngôn cảm ứng được tựa hồ không quan hệ tới cno hung thú thật lớn này.

Con hung thú này tuy nhìn qua uy thế mười phần, nhưng không có sát khí quá đậm, cho nên lúc bắt đầu ba người còn tưởng rằng ngọn núi lớn di động.

- Nếu đã không phải hung thú này, vậy sát khí rốt cục từ đầu tới?

Hạ Ngôn không khỏi thi thào lẩm bẩm.

- Trước tiên đừng quản sát khí, giải quyết hung thú này trước, nó sắp tới cạnh chúng ta

Điện chủ Lưu Tô có chút lo lắng nói.

Lúc này, ba người đã có thể thấy rõ ràng một ít cỏ dại mọc trên người hung thú.

Đột nhiên, hung thú này dừng lại, sau một lát lâu đều không truyền đến tiếng nổ vang trầm trọng kia nữa.

Hung thú cách xa ba người, cũng không tiến thêm.

Hung thú, quả thật tạm thời dùng lại.

Hoa lạp lạp!

Khi Hạ Ngôn muốn Phi thân lên trên tầng mây xem rốt cục thế nào, thân thể lớn vô cùng của hung thú bỗng nhiên động.

Tầng mây ở trên thân hung thú đột nhiên chuyển động, sau đó một vùng tối đen từ trên tầng mây ập xuống.

Hạ Ngôn tập trung nhìn vào, hóa ra là đầu của con hung thú. này, trôi đó còn có đôi mắt như hai hắc động.

Chương 913: Thi thể Hạch tâm Điện chủ

- Đây rốt cục là thứ gì?

Lần này, ba người Hạ Ngôn còn chưa kịp mở miệng, Thổ Cẩu đã tru lên, cái lỗ tai dựng cao, thân hình màu trắng bạc lập tức căng ra!

Chỉ thấy con hung thú nảy cúi đầu nhìn xuống ba người một chó, trong đôi mắt như hắc động kia lóe lên tia sáng khiến người khác khiếp sợ.

Chỉ là bị ánh mắt như vậy nhìn vào đều khiến kẻ khác có một loại xúc động da đầu run lên muốn xoay người chạy trốn.

- Thực lực hung thú này tuyệt đối rất mạnh, hơn độ cứng cỏi linh hồn rất cao!

Hạ Ngôn lên tiếng nói, cho dù là hắn lúc này linh hồn đều. có chút khẽ rung động.

Cường độ linh hồn của hắn có thể so với cường giả cảnhgiới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Hắn vẫn một mực không ngừng sử dụng Linh Hồn Chi Tuyền ở không gian Linh La Giới tầng hai để cường hóa linh hồn của mình.

Cô!

Khi lời nói Hạ Ngôn vừa dứt, trên cái đầu hung thú này một cái hắc động càng lớn hơn rất nhanh xuất hiện.

Tiếp theo, trong hắc động này truyền ra tiếng kêu cao vút.

Hắc động này hiển nhiên là miệng con hung thú thật lớn này.

Hạ Ngôn chi cảm thấy một trận cuồng phong thổi tới, lúc hung thú này kêu lên không ngờ gợi lên một cỗ cương phong, giống như trăm ngàn cây trường mâu bắn đến ba người một chó.

- Hung thú này công kích chúng ta!

Thân hình Hạ Ngôn nhoáng lên liên hồi, dẫn đầu làm ra động tác né tránh.

Không cần Hạ Ngôn nhắc nhở, Điện chủ Thủy Vụ và Lưu Tô cũng đồng thời lui về sau né tránh.

Ba người đều có dự cảm, nếu là bị cương phong này đánh trúng, chỉ sợ cho dù sử dụng thần khí phòng ngự đều sẽ bị thương tản.

Mà Thổ Cẩu lại không có né tránh mà bốn vó giậm trong không trung, thân thể trực tiếp đâm thẳng chính diện tới cương phong.

Thân hình trắng bạc cùng cương phong va chạm, nhất thời truyền ra một tràng tiếng kim loại va chạm.

Sau thời gian khoảnh khắc, Thổ Cẩu đã xuyên qua cương phong, thân hình trắng bạc dừng ở trên người hung thú kia, miệng há ra phun ra một đạo hắc quang trực tiếp đánh lên thân thể hung thú.

Ba người Hạ Ngôn thấy rất rõ ràng, hung thú kia bị năng lượng màu đen Thổ Cẩu phun ra đánh trúng, trên người "tách tách" rớt xuống một mảng lớn da thịt màu đen đồng thời chảy rất nhiều máu màu đen.

- Cô cô!!!

Hung thú tựa hồ bị đau, cái đầu thật lớn lắc lư phát ra âm thanh càng thêm bén nhọn.

Bốn phía một đám cỏ cây đều bị thổi dựng dậy, tại không trứng hóa thành bột phấn.

- Hung thú này đang run rẩy!

Hạ Ngôn chú ý tới khi hung thú này thấy Thổ Cẩu nhằm về phía nó, thân hình thật lớn tựa hồ đang run rẩy, lộ ra thần thái sợ hãi.

- Cái gì?

Điện chủ Thủy Vụ thần tình nghi hoặc.

- Hung thú này dường như rất e ngại Thổ Cẩu!

Ánh mắt Hạ Ngôn ngưng tụ. nghi hoặc nói.

- Đại gia hỏa, nhanh cút ngay cho ta, bằng không ta giết chết ngươi!

Thổ Cẩu giơ chân trước, trực tiếp cắm sâu vào trong thân thể hung thú thật lớn, miệng lên tiếng nói.

Hung thú kia thế nhưng thật sự xoay người rất nhanh thối lui về phía sau.

Tốc độ nó lúc này so với lúc đến nhanh hơn gấp mấy lần, rất nhanh thân thể thật lớn liền biến mát sau đại thụ.

Mà Thổ Cẩu thi đứng lơ lửng ở nơi vừa rồi, vẻ mặt có chút đắc ý, nhìn ba người Hạ Ngôn nhe răng há mồm.

- Hung thú kia thật sự sợ Thổ Cẩu.

Điện chủ Lưu Tô mày liễu có chút nhếch lên nói.

- Đúng vậy.

Bằng không chúng ta muốn giết hung thú này, chỉ sợ cũng không dễ dàng.

Hình thể hung thú này quá mức khổng lồ, cho dù công kích của chúng ta đối với nó cũng khó thể tạo thành vết thương trí mạng trong khoảng thời gian ngắn!

- Hơn nữa, linh hồn nó thực cứng cỏi!

Điện chủ Thủy Vụ gật gật đầu, cảm Nhận sâu sắc nói.

Hai người Thủy Vụ cùng Lưu Tô đảo ánh mắt trên người Thổ Cẩu vài vòng.

Thổ Cẩu

này quả thực biến thái, thân thể trực tiếp đâm tới cương phong hung thú kia phát ra lại không để lại một chút dấu vết gì, thân thể này cường hãn đến mức nào?

So với năqg lực của thần khí phòng ngự còn mạnh hơn nhiều a!

Hai người nhìn Thổ Cẩu, trong lòng đều. rất kinh ngạc.

Trong số hung thú bọn họ biết, không có hung thú nào có thể so về phòng ngự với Thổ Cẩu.

- Xem ra thế giới này, không phải là không có sinh linh!

Hạ Ngôn nhìn về phía sát khí vẫn còn nơi phương xạ, không biết rốt cục là thứ gì đáng sợ đến đâu mới có thể phtá ra sát ý dày đặc như thế!

Hạ Ngôn than nhẹ một tiếng, nhìn về phía Thổ Cẩu, mơ hồ có một loại cảm giác.

Có lẽ thứphóng ra sát khí này cũng chỉ có một ít liên hệ với Thổ Cẩu mà thôi, nếu không vì sao lúc Thổ Cẩu.

ở trong sương mù vàng lại có thể cảm ứng được cỗ sát khí này?

- Đúng vậy!

Thủy Vụ gật đầu:

- Hiện tại chúng ta cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước!

- ừ, đi tiếp thôi!

Hạ Ngộn nói.

Ba người một chó tiếp tục đi tới.

Lúc này ba người vừa mới xuất phát Phi hành không đến ngàn dặm lại ngừng lại.

Bởi vì phía trước xuất hiện ảnh tượng khiến ba người trợn mắt cứng lưỡi.

Nhìn từ xa xa chỉ thấy từng dãy núi thật lớn liên miên không dứt, nếu không phải lúc trước gặp con hung thú kia. chỉ sợ hiện tại ba người nhất định sẽ cho Iẳqg trước mặt là dãy núi thật sự.

Mà hiện tại ba người đều biết đây không phải dãy núi, mà là từng con hung thú.

Chẳng qua, đám hung thú này lại đã mất sinh cơ, máu màu đen từ trên người chúng nó chảy xuống tạo thành từng con sông.

Những con sô trên mặt đất hình thành một con sông lớn rất rộng, nước sông màu đen cuồn cuộn chảy xuôi!

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Hạ Ngôn trước tiên lên tiếng.

Đám hung thú này xem ra là đã bị giết chết, đếm sơ sơ, Hạ Ngôn phát hiện số lượng thi thể hung thú ở đây ít nhất tới vài chục con.

Vài chục con hung thú đều hoàn toàn bị chém chết.

Vút-

Ống tay Hạ Ngôn vung lên, thân thể đã bay về phía trước, phút chốc đã tới gần.

Mùi máu tanh nồng đậm khiến người hít thở không thông.

Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô cũng đi theo phía sau Hạ Ngôn, Thổ Cẩu thì một mình bay đến chỗ cao nhìn về càng xa phía trước.

- Kia là xương của tu luyện giả nhân loại!

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, thấy phía dưới thi thể một hung thú có một bộ xương trắng ờn nhìn qua đúng là xương cốt tu luyện giả nhân loại!

Trôi xương cốt nảy còn lưu lại một ít máu thịt, hiển nhiên thời gian chết đi cũng không

lâu.

- Là nhân loại chết ở nơi này, giống như vừa chết không lâu.

Chẳng lẽ là nhân loại lúc trước chiến đấu cùng đám hung thú này?

Điện chủ Thủy Vụ đoán.

- Rất có khả năng!

Những người này có thể giết nhiều hung thú như vậy, thực lực Phi thường khủng bố.

Chẳng qua, vẫn còn có người chết ở chỗ này!

Điện chủ Lưu Tô sợ hãi than nói.

- Các vị Giới Chủ đại nhân có thể nào cũng trải qua nơi này hay không?

Hạ Ngôn nhìn về phía hai người, tựa hồ dò hỏi.

- Này...

Hai người đều nhíu mày, không thể xác định.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường rất khó tìm được lối vào di tích thượng cổ này.

Cũng như ba người Hạ Ngôn nếu không có Thổ Cẩu đẫn đường, ba người căn bản không thể phát hiện lối vào đi tích thượng cổ này, lại càng không thể có cơ hội tiến vào.

Như vậy, tu luyện giả chết ở chỗ này rất có khả năng chính là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, một đại thế giới bình thường đều không có mấy người.

Lang Tà Giới cũng chỉ có một cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ, chính là Điện chủ Lang Tà Điện Huyền Thượng Vũ.

Bởi vậy có thể thấy được, số lượng cường giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ thưa thớt biết bao.

Mà tu luyện giả chết ở trong này, có thể là cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ngay cả cường giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ tiến vào trong này đều không an toàn, lại càng không nóiđến Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Nghĩ đến đây, Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô trong lòng có chút phát lạnh.

Nhưng là đã chạy tới đây, còn muốn rút lui càng thêm không có khả năng, chỉ có thể tiếp tục đi về trước.

- Chủ nhân, phía trước còn có thi thể tu luyện giả nhân loại!

Lúc này, Thổ Cẩu trên bầu trời lớn tiếng nói với Hạ Ngôn.

- Cái gì?

Còn có tu luyện giả nhân loại bị chết?

Hạ Ngôn chán động.

Sắc mặt Thủy Vụ cùng Lưu Tô lại càng biến đổi.

Vút!

Ba bóng người rất nhanh bay về phía trước, quả nhiên, bọn họ rất nhanh liền thấy được hai cỗ thi thể của tu luyện giả nhân loại khác.

Hai cỗ thi thể này đầy đủ han cỗ lúc trước rất nhiều.

Hai cỗ thi thể này tuy cũng máu thịt mơ hồ, nhưng là ít nhất không phải chỉ còn lại xương cốt trắng ởn.

- Chỉ sợ phía trước còn có thể có tu luyện giả nhân loại tử vong!

Nhìn một lát, Hạ Ngôn thấp giọng nói.

Gần hai cỗ thi thể này đều không có hung thú, chẳng qua có thể thấy dấu vết chiến đấu, trong này cũng là một chiến trường, không lâu trước tại đây đã xảy ra một trận kịch chiến kinh thiên động địa.

- Quả nhiên giống như trong truyền thuyết, mỗi một lần di tích thượng cổ hiện thạ luôn cùng với giết chóc!

Điện chủ Thủy Vụ lắc đầu, trầm giọng chậm rãi nói.

Điện chủ Thủy Vụ mặc dù trước đó không có đích thân tiến vào di tích thượng cổ, nhưng lại cũng nghe nói một ít truyền thuyết về di tích thượng cổ.

Trong truyền thuyết, mỗi một lần di tích thượng cổ hiện thế đều có rất nhiều tu luyện giả Nhân loại ngã xuống.

- Tiếp tục đi!

Thân hình Hạ Ngôn rất nhanh bay lên trong không gian, ánh mắt nhìn phía trước, kiên định nói.

Tiếp theo, cứ Phi hành được một đoạn đều sẽ thấy thi thể tu luyện giả nhân loại.

Có một số thi thể, chung quanh thậm chí còn lưu lại dao động lực lượng pháp tắc.

Lực lượng pháp tắc này biểu hiện thực lực người chết cao hơn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, vậy hẵn là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ngao~

Chính khi ba người Hạ Ngôn tiếp tục Phi hành, mấy điểm đen nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt ba người.

Rất nhanh, mấy điểm đen này liền trở nên rõ ràng, đồng thời truyền đến từng tiếng kêu to.

- Lại là hung thú!

Hạ Ngôn ngưng mắt nhìn lại, thấy là vài con quái thú biết Phi hành.

Mấy con quái thú này thân thể hẹp dài, có một đôi cánh đen thật lớn, tốc độ Phi hành cực nhanh, chỉ vài ba hô hấp đã tới gần ba người, tốc độ mới chậm lại.

Từng luồng gió chấn động trong không gian.

- Ngao ngao ngao!

Tổng cộng bốn con quái thú hướng về ba người Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu kêu to.

Từng cặp mắt màu đỏ đậm tựa như ngọn lửa thiêu đốt, nhìn Phi thường hung ác.

- Hống!

Nhìn thấy quái thú kêu to, Thổ Cẩu. cũng bước lên trước vài bước, tại không trung không cam yếu thế phẫn nộ gầm lên một tiếng, đồng thời hung hăng nhếch miệng nhe răng.

Theo một tiếng rống giận của Thổ Cẩu, Hạ Ngôn cũng thấy mấy con hung thú nhìn qua vô cùng hung ác này thân thể không ngờ run lên, ánh mắt nhìn về phía Thổ Cẩu, thân hình tựa hồ có dấu hiệu lui về sau.

Thấy cảnh tượng này, trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, không khỏi nhìn về phía Thổ Cẩu bên cạnh đang hướng về mấy con hung thú kia biểu lộ sự cường đại của mình.

Chương 914: Cung điện màu bạc

Cảnh tượng này có vẻ cực kỳ quỷ dị, Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô lúc này đều không khỏi có chút khẩn trưong.

Bọn họ từ trên thân mấy con quái thú cảm giác được một cỗ dao động năng lượng cường đại.

Mấy con quái thú có cánh này thực lực tuyệt đối không dưới con quái thú như ngọn núi lớn lúc trước, thậm chí còn cường đại hơn một chút

Nêu là đám quái thú này đồng thời công kích ba người, ba người cuối cùng có thể ngăn được hay không rất khó nói.

Một đường đi tới, thi thể tu luyện giả chết đi để lại là chứng minh tốt nhất.

Trong thế giới này, ngay cả cường giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đều không an toàn càng không nói đến đám bọn họ thực lực chỉ là cấp Điện chủ.

- Cô cô cô!

Khi ba người thời khắc chuẩn bị ứng phó công kích, linh lực rất nhanh thúc giục trong thân thè mấy con hung thú thật lớn có cánh kia thế nhưng liên tục kêu to, rồi rất nhanh bay xa, dần dần hóa thành điểm đen, cuối cùng biến mát trong tầm mắt ba người.

- Mấy con chim nhỏ cũng dám khiêu khích trước mặt bản cẩu gia!

Lúc này Thổ Cẩu vênh mặt tự đắc nói một câu, bộ dạng muốn ăn đòn, có vẻ Phi thường hưng phấn.

- Chúng nó hiển nhiên là e ngại ngươi, đây là tại sao?

Hạ Ngôn liếc mắt nhìn Thổ Cẩu, hơi chút nhíu mày, trực tiếp lên tiếng hỏi.

- Chủ nhân, ta cũng không biết.

Ta còn tưởng rằng phải muốn ác chiến một hồi với mấy con chim nhỏ kia, không nghĩ tới chúng nó cuối cùng lại không chiến mà chạy.

Thổ Cẩu lắc lư cái đầu, cũng hết sức nghi hoặc.

- Ta thấy rất có thể là bởi vì huyết mạch trên người Thổ Cẩu.

Hạ Ngôn, ngươi có nhớ rõ, lúc trước sau khi kịch chiến ngoài thành Lang Tà, Giới Chủ đại nhân từng nói trên người Thổ Cẩu có được huyết mạch Thần thú thượng cổ.

Điện chủ Thủy Vụ tiầm ngâm một lát, đột nhiên lên tiếng nói.

- Đúng, rất có khả năng là nguyên nhân này.

Nêu thế giới này thật sự là di tích thượng cổ, như vậy quái thú mà chúng ta vừa gặp đều còn lại từ thời thượng cổ.

Thời kì đó, Thần thú thượng cổ tất nhiên có địa vị tuyệt đối trong đàn quái thú.

Một khi Thổ Cẩu đã có huyết mạch Thần thú thượng cổ, quái thú này nhìn thấy Thổ Cẩu liền e ngại là rất bình thường.

Điện chủ Lưu Tô phân tích.

Hiện tại xem ra, cũng Chỉ có lý do này.

Bởi vì, nếu dựa theo thực lực mà nói, Thổ Cẩu hiện tại tuy đã rất mạnh, ngay cả Tạo Hóa cấp Điện chủ đều có thể giết chết, nhưng cũng không thể mạnh đến mức khiến đám quái thú này sợ hãi không chiến mà chạy.

Nếu không, những tu luyện giả nhân loại cấp Hạch Tâm Điện chủ đã chết gặp trên đường đi lại như thế nào giải thích?

Mấy quái thú này, ngay cả tu luyện giả nhân loại cấp Hạch Tâm Điện chủ đều dám công kích.

Hơn nữa, trong số tu luyện giả trải qua một đường này chỉ sợ còn có một số nhân vật cường đại cập bậc Giới Chủ.

Nghe được lời Thủy Vụ cùng Lưu Tô, Thổ Cẩu trở nên đắc ý, cái đuôi màu bạc thật dài vểnh cao lên, ngay cả đầu đều ngứa.

Thấy cảnh này, Hạ Ngôn trực tiếp đá một cước, Thổ Cẩu kêu rên một tiếng, bộ dạng đáng Thương chạy đến phía sau Hạ Ngôn.

- Hai vị Điện chủ, chúng ta tiếp tục đi tới.

Nếu đám quái thú thật sự e ngại Thổ Cẩu, vậy chúng ta thật ra không cần lo lắng quái thú tập kích.

Hạ Ngôn chuyển mắt nhìn phía hai người.

- Được.

Hai người đạp lời, Điện chủ Thủy Vụ hơi đừng lại, lại nhìn Thổ Cẩu:

- Không nghĩ tới...

Thổ Cẩu. lại không tầm thường như vậy.

Lúc trước lần đầu gặp nó, ta còn tưởng là linh thú bình thường.

***

- Hây~

Một tiếng hét lớn khiến tinh thần ba người Hạ Ngôn rung lên, đều nâng ánh mắt nhìn về nơi xa.

Tiếng hét này hiển nhiên là nhân loại phát ra, truyền đến từ phía trước.

Thổ Cẩu cũng luôn nói rằng nơi phát ra sát khí ở gần trước.

- Hình như đang chiến đấu.

Hạ Ngôn cảm giác được năng lượng dao động trong không gian càng ngày càng hỗn loạn, tựa hồ có đang rất nhiều người phóng thích năng lượng chiến đấu.

Ầm~

Cả không gian đều khẽ chấn động, một đạo hào quang đột nhiên bắn thẳng lên bầu trời, chợt lóe rồi biến mất, trong nháy mắt liền hoàn toàn biến mất trong tầng mây.

Ầm Ầm Ầm...

Tiếng nổ liên tiếp vang lên, liên tục truyền đến, cả không gian này thật giống như một cái gương trong tay trở nên cực kỳ không ổn định, thậm chí có dấu hiệu muốn Sụp đổ. sắc mặt Hạ Ngôn đều có chút khẽ biến.

- ở phía trước, chúng ta đi qua!

Hạ Ngôn khẽ hít vào một hơi, hạ thấp giọng thân thể dẫn đầu Phi về phía trước.

Một lát sau, một tòa cung điện thật lớn liền xuất hiện trong tầm mắt ba người.

Đây là một tòa cung điện màu bạc, không ngờ hoàn toàn giống màu trên thân Thổ Cẩu.

Mà đồng thời lúc nhìn thấy cung điện, còn có bóng một số tu luyện giả.

Mấy tu luyện giả này đang tụ tập trên một mảnh đất trước cửa cung điện, trong đó có một bộ phận dường như đang công kích của chính cung điện.

- Sát khí này, từ trong cung điện truyền ra.

Hạ Ngôn nhìn thấy cảnh tượng phía trước, hạ thấp giọng chậm rãi nói.

- Trong cung điện, có thứ gì đó...

Thổ Cẩu. cũng khần trưong nói, lúc này thậm chí nó có chút bối rối, toàn thân không được tự nhiên, giọng nói hơi run.

- Có thứ gì?

Thổ Cẩu, ngươi cảm giác bên trong có cái gì?

Hạ Ngôn mày nhíu chặt hỏi.

- Ta cũng cảm giác Không rõ, nhưng cảm giác của ta khẳng định có thứ lợi hại.

Thổ Cẩu ngưng trọng nói.

- Thật nhiều tu luyện giả.

Không nghĩ tới tu luyện giả tiến vào di tích thượng cổ này, số lượng lại nhiều như vậy.

Hạ Ngôn lại hít một hơi, trầm ngâm một lát. ngưng trọng nói.

- Kia là Điện chủ Huyền Thượng Vũ, còn có giới Chủ Khương Vân đại nhân.

Điện chủ Thủy Vụ nhận ra hai bóng người trong đám người.

- Còn có giới Chủ địa nhân của đại thế giới khác, bọn họ không phải cùng một trận doanh.

Điện chủ Lưu Tô quan sát thấy số tu luyện giả này chia làm mấy trận doanh.

Đám người Giới Chủ Khương Vân chỉ là một Trận doanh trong đó.

Bên người Giới Chủ Khương Vân có chín tu luyện giả đám Điện chủ Huyền Thượng Vũ, tổng cộng là mười người.

Mà có trận doanh lại có hai ba mươi tu luyện giả.

Đương nhiên, cũng có trận doanh Chỉ có mỗi một người, chẳng qua một người này hiển nhiên cũng là cường giả tuyệt thế thực lực cấp Giới Chủ.

xích~

Đang khi ba người Hạ Ngôn quan sát, một đạo kiếm khí cuốn tới phía này.

Hiển nhiên có người phát hiện bọn họ, ra tay muốn đánh chết bọn họ.

Đạo kiếm khí này Phi thường cường hãn, chì vẻn vẹn lực lượng pháp tắc cùng linh hồn uy áp trong đó phóng ra đều khiến tinh thần Hạ Ngôn khần trương, tựa hồ muốn từ thân thể bay ra

Đây là kiếm khí của một cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ phóng ra.

Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ quả nhiên thực lực cường đại han cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ nhiều lắm.

Thân thể Hạ Ngôn bay về phía trước, toàn thân kim quang sáng rực, từng đạo kim quang tản ra bốn phía.

- Đại Thái Cực Thuật!

Đồ án Thái Cực hai màu đen trắng xuất hiện trong không gian, ngăn cản đạo kiếm khí làm người ta sợ hãi kia

Ba ba ba...

Tiếng vang liên tiếp vang lên truyền ra từ trôi Thái Cực.

Hạ Ngôn thấy trên đồ án Thái Cực do mình thi triển, thần thông bí pháp Đại Thái Cực Thuật không ngờ bị đạo kiếm khí kia đánh ra từng khe rách, hơn nữa đạo kiếm khí này còn đang không ngừng đánh vào Thái Cực.

Nhìn qua, Thái Cực này không được bao lâu sẽ bị kiếm khí phá tan.

- Ba tên tiểu bối, dám theo dõi chúng ta!

Trước cửa cung điện kia, một tu luyện giả hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía ba người Hạ Ngôn, bật cười nói.

Đạo kiếm khí này chính là do hắn phóng ra.

- ồ?

Tiểu tử này tựa hồ chỉ là một tên Chuẩn Điện chủ, vì sao có thể ngăn cản kiếm khí của ta?

Không đúng, thần thông bí pháp của tiểu tử này, không giống bình thường.

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ này rất nhanh liền tập trung sự chú ý lên trên Thái Cực, ánh mắt ngưng tụ, trong mắt lóe lệ quang.

- Đáng chết.

Thực lực cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ quá mạnh mẽ.

Hạ Ngôn đánh ra từng đạo kim quang, vẫn không thể ngăn cản Thái Cực bị phá, Lúc này Thái Cực đã ảm đạm, tựa hồ tùy thời muốn tiêu tan.

Hống!

Thổ Cẩu. hét lớn một tiếng, miệng há ra, một đạo hắc quang từ miệng nó bắn ra, hung hăng va chạm vào kiếm khí Đạo kiếm khí này sau khi phá tan Thái Cực, cũng đã là nỏ mạnh hết đã, bị hắc quang Thổ Cẩu nhổ ra rốt cục đánh tan.

- Hảo gia hỏa Còn có một con hung thú lợi hại.

Tên tu luyện giả kia lại nhìn về phía Thổ Cẩu, nghiến răng nghiến lợi nói, thân hình chợt lóe, liền xông thẳng tới phía ba người Hạ Ngôn.

- Dừng tay!

Vào lúc này, Giới Chủ Khương Vân cũng nhận ra ba người Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu, hét lớn một tiếng, thân thể nhoáng một cái tới trước người ba người Hạ Ngôn.

Một chưởng đánh ra chắn tên Hạch Tâm Điện chủ kia ngoài mấy vạn thước.

- Hửh?

Tên Hạch Tâm Điện chủ kia nhướng mày, hung hăng nhìn Khương Vân.

- Khương Vân, ngươi đây là vì sao?

Động thủ với người của ta?

Một tu luyện giả khác phía trước cửa chính cung điện cũng lạnh giọng lên tiếng, lời còn chưa dứt. thân thể đã tới bên người tên Hạch Tâm Điện chủ ra tay với ba người Hạ Ngôn.

Đây là một cường giả cấp Giới Chủ, hiển nhiên là cùng một trận doanh với Hạch Tâm Điện chủ kia.

Đám người Điện chủ Huyền Thượng Vũ cũng đều Phi thần tới gần đám người Hạ Ngôn, ở cùng một chỗ với Giới Chủ Khương Vân.

- Mấy người này đều là người của ta, đến từ Lang Tà Giới.

Giới Chủ Khương Vân cười lạnh với tên tu luyện giả nói chuyện, chẳng qua vẫn còn giải thích một chút.

- Cái gì?

Người của ngươi?

Tên cường giả cấp Giới Chủ kia có chút ngoài ý muốn, lập tức cười cười:

- Nếu là người của ngươi, vậy không có gì.

Chúng ta vẫn tiếp tục nghĩ biện pháp phá đại môn đi.

Giới Chủ kia đánh mắt ra hiệu với Hạch Tâm Điện chủ cấp dưới của hắn. hai người cùng trở lại trước cửa chính cung điện.

- Hạ Ngôn, các ngươi làm sao tới nơi này?

Điện chủ Huyền Thượng Vũ gặp lại ba người Hạ Ngôn cũng sửng sốt một chút Hắn vạn lẩn không nghĩ tới ba người Hạ Ngôn thế nhưng có thể đi vào trong này. hơn nữa có thể một mạch đi tới trước cung điện này.

- Điện chủ đại nhân, Giới Chủ đại nhân.

Chúng ta không tìm được đường ra khỏi sương mù vàng, đánh bậy đánh bạ liền tiến vào trong thế giới kỳ lạ này, không có biện pháp một đường đi tới liền tới nơi này.

Hạ Ngôn nửa thật nửa giả nói.

Thủy Vụ cùng Lưu Tô tự nhiên cũng không nói nhiều, như vậy sẽ chỉ càng Phiền toái.

- Ha ha.

Thật không biết vận khí các ngươi tốt hay là xấu, không ngờ có thể tiến vào trong di tích thượng cổ này.

Các ngươi một đường đi tới còn có thể sống sót, cũng là một kỳ tích.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ cười cười nói với ba người Hạ Ngôn.

Chương 915: Sự cường đại của Thần chủ

Phải biết rằng, cho dù một số tu luyện giả có thể đánh bậy đánh bạ tìm được lối vào di tích thượng cổ này, Hơn nữa tiến vào bên trong, nhưng muốn từ lối vào đi tới trước cung điện màu bạc này cũng cực kỳ khó khăn.

Mấy tu luyện giả cường đại bọn họ một đường đi tới đã chết không ít cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Người chết đi, từng người đều bị mạnh mẽ giết chết trong tình huống cẩn thận đề phòng.

Mà ba người Hạ Ngôn có thể một đường thuận lợi đi vào phía trước cung điện màu bạc này, vận khí hiển nhiên rất tốt.

Hạch Tâm Điện chủ theo Giới Chủ Khương Vân tiến vào di tích thượng cổ này tổng cộng là mười người, mà hiện tại chỉ còn chín người còn sống.

Người cuối cùng chính là chết ở trên đường đi tới tòa cung điện màu bạc này.

Đương nhiên tổn thất của bọn họ đối với thế lực khác mà nói cũng không lớn.

Hiện tại số tu luyện giả tiến vào di tích thượng cổ này tổng cộng có hơn mười thế lực, trong đó mấy thế lực đã tổn thất vài tên cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Hạ Ngôn bọn họ có thể một đường đi vào trong này, Chỉ sợ có quan hệ trực tiếp với nó hả?

Giới Chủ Khương Vân khẽ nhướng mày, ánh mắt tường hòa đột nhiên nhìn về phía Thổ Cẩu lên tiếng nói.

Thổ Cẩu ở đây không có giải trừ trạng thái biến thân, lúc này nhìn qua quả thật còn mang theo một cỗ lực chấn nhiếp, vượt xa trước khi biến thân có thể sánh bằng.

Trong không gian này. nguy hiểm trùng trùng.

Thổ Cẩu. cũng phải tùy thời cẩn thận đề phòng, cho nên đương nhiên sẽ không giải trừ trạng thái biến thân.

- Nếu ta không nhìn lầm, nó nhất định là hậu duệ của một loại Thần thú thượng cổ, cho dù huyết mạch trong cơ thể đã trở nên rất mỏng, nhưng là hung thú còn sót lại của thời kỳ thượng cổ nhìn thấy nó nhất định cũng sẽ sợ hãi.

Ánh mắt Giới Chủ Khương Vân thoáng ngưng, khuôn mặt mang theo ý cười nhàn nhạt

nói.

- Đúng như lời Giới Chủ đại nhân nói.

Chúng ta một đường có thể đi vào nơi này, có quan hệ với Thổ Cẩu.

Trôi đường chúng ta cũng nhiều lần gặp phải hung thú đáng sợ, nhưng sau khi chúng nó nhìn thấy Thổ Cẩu đều kỳ quái không chiến mà lui.

Hạ Ngôn gật gật đầu, cung kính nói

Những người khác nghe vậy đều hơi mang theo vẻ hâm mộ nhìn về phía Hạ Ngôn.

Vận khí Hạ Ngôn quả thật rất tốt, thế nhưng có thể thu được một hậu duệ Thần thú thượng cổ.

Hơn nữa, hậu duệ Thần thú thượng cổ này, bản thân còn có lực chiến đấu. cường đại.

- Giới Chủ đại nhân.

Bọn họ đã bắt đầu ra tay lẩn thứ tư.

Đột nhiên, một gã tu luyện giả bên cạnh Giới Chủ Khương Vân, khuôn mặt trầm xuống, ánh mắt vẫn nhìn phương hướng cửa điện, lúc này nói với Giới Chủ Khương Vân.

Ánh mắt Hạ Ngôn tự nhiên chuyển qua, thấy phía trước cửa cung điện màu bạc kia, mấy chục tu luyện giả tựa hồ chuẩn bị họp lực công kích đại môn cung điện.

Trong lòng hắn lập tức hiểu ra, tiếng vang thật lớn lúc nãy truyền ra từ đây hẳn là thanh âm do những người này công kích cửa chính.

Nghe tu luyện giả này nói, tựa hồ bọn họ đã ra tay lần thứ tư.

- Cung điện màu bạc này rất có thể là nơi tu luyện của Thần chủ thượng cổ để lại.

Nếu không trong không gian không có khả năng có nhiều hung thú thượng cổ như thế Bọn họ muốn cậy mạnh phá cửa thần điện Thần chủ thượng cổ để lại, quả thực là nằm mơ.

Giới Chủ Khương Vân cười lạnh nói.

- Giới Chủ đại nhân.

Ngài nói chúng ta căn bản không thể chính điện phá được cửa chính cung điện màu bạc này, vậy chúng ta làm sao mới có thể tiến vào trong cung điện?

Tòa cung điện này nếu thật là di tích do Thần chủ thượng cổ đề lại, bên trong khẳng định sẽ có rất nhiều bảo vật.

Huyền Thượng Vũ cũng trầm khí ngưng thanh, trong hai mắt mang theo một tia nóng cháy.

Thần chủ thời kỳ thượng cổ ngay cả Giới Chủ Khương Vân đều không biết bây giờ còn tồn tại hay không.

- Không cần gấp.

Sẽ có biện pháp.

Chúng ta hiện tại không tham gia náo nhiệt này, trước tiên chờ rồi tính.

Khương Vân thoáng nhíu mày, lắc đầu không thèm để ý nói.

Người của trận doanh Giới Chủ Khương Vân thêm ba người Hạ Ngôn tổng cộng có mười ba người, lại thêm cả Thổ Cẩu.

Lúc này, mười ba người phần tán bốn phía, chẳng qua cựly đều không quá xa, một khi có tình huống xảy ra, mười ba người đều có thể tiếp ứng được.

Mà tu luyện giả thế lực khác cũng đều có tình huống tương tự, tu luyện giả thế lực khác nhau hình thành hình thái phòng ngự khác nhau.

Ba người Hạ Ngôn, Thủy Vụ, Lưu Tô cùng một chỗ với Điện chủ Huyền Thượng Vũ.

Lúc này mọi người đều quan sát mấy chục tên tu luyện giả đang phá cửa kia Mỗi một lần bọn họ công kích, không gian này đều sẽ hơi chấn động, Hạ Ngôn cảm giác được không gian này có thể sẽ không chống đỡ được lực lượng cường đại như vậy phá hư mà cuối cùng hỏng mất, chẳng qua ngay cả Giới Chủ Khương Vân đều tựa hồ không thèm để ý, Hạ Ngôn tự nhiên cũng không nói nhiều.

- Điện chủ đại nhân, hiện tại tiến vào trong di tích Chỉ sợ có hơn mười cường giả cấp Giới Chủ hả?

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe ra, thấp giọng nói chuyện với Điện chủ Huyền Thượng Vũ.

Hạ Ngôn cũng có thể đại khái đoán ra người nào là cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ, người nào cấp Giới Chủ.

- ừ, quanh đây tổng cộng có mười bốn cường giả cấp Giới Chủ, toàn bộ đều vì di tích mà tới.

Ánh mắt Điện chủ Huyền Thượng Vũ cũng chợt lóe, gật đầu. nói.

- Thực lực bọn họ đều mạnh như vậy, vì sao còn để ý đến một đi tích như thế?

Hạ Ngôn nghi hoặc hỏi một cấu, ánh mắt nhìn về vị trí Giới Chủ Khương Vân.

Hắn thật ra không dám trực tiếp đến hỏi Khương Vân vì sao để ý đến di tích này như thế

- Hạ Ngôn, vậy ngươi không hiểu rồi.

Huyền Thượng Vũ cười nói:

- Hiện tại trong vũ trụ, muốn đạt tới cảnh giới Thần chủ, Phi thường Phi thường khó khăn.

Số lượng Thần chủ rất thưa thớt, đối với vũ trụ khổng lồ mà nói, ngươi căn bản không thể tưởng tượng.

Nhưng là tại thời kỳ thượng cổ, tuy rằng Thần chủ rất khó sinh ra, nhưng số lượng lại nhiều hơn Thần chủ hiện tại.

- Ngươi cũng biết, trên Tạo Hóa là cường giả Thần chủ.

Cường giả cấp Giới Chủ đều đã đạt tới đỉnh của cảnh giới Tạo Hóa, bọn họ đương nhiên muốn đột phá cảnh giới trước mắt, trở thành Thần chủ.

Nếu có thể tìm được di tích Thần chủ thượng cổ để lại, có lẽ có thể đạt được cơ hội đột phá Thần chủ.

Huyền Thượng Vũ giải thích tỉ mỉ cho Hạ Ngôn.

Cường giả cấp Giới Chủ cũng là cảnh giới Tạo Hóa, phía trên Tạo Hóa chính là Thần chủ.

Cường giả cấp Giới Chủ đã đứng ở đỉnh của cảnh giới Tạo Hóa, có một ít Giới Chủ không biết đã dừng ở cảnh giới hiện tại bao nhiêu năm.

Tuy rằng đạt tới cấp Giới Chủ đã lĩnh ngộ hai loại lực lượng pháp tắc tới đại viên mãn, có thể mở ra một đại thế giới, nhưng cảnh giới Tạo Hóa chung quy là cảnh giới Tạo Hóa, không thể so sánh với Thần chủ.

Cảnh giới Thần chủ, linh hồn cũng đã là đại viên mãn.

Trong truyền thuyết, tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, chỉ cần một ý niệm trong đầu, có thể giết chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, cho dù là cường giả cấp Giới Chủ. cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Đây chính là chênh lệch giữa Thần chủ cùng Tạo Hóa.

Nói một cách khác, nếu tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa như vậy tu luyện giả cảnh giới Thần chủ đã là thần, mà cảnh giới Thiên Thần ở trước cảnh giới Tạo Hóa lại càng không tính là gì.

Thần chủ có thể hóa thần vạn vật, chỉ cần có một tia linh hồn, có thể ký thác bất kỳ năng lượng nào trọng sinh.

Cho nên, tu luyện giả cảnh giới Thần chủ có thể có được vô hạn phân thân.

Nghe được lời Huyền Thượng Vũ, Hạ Ngôn cũng rung động thật sâu.

Cường giả cảnh giới Thần chủ, Chỉ cần vận dụng một ý niệm trong đầu, có thể giết chết cường giả cảnh giới Tạo Hóa, thậm chí ngay cả cường giả cấp Giới Chủ đều không thể may mắn thoát khỏi.

Đây quả thật Phi thườngd đáng sợ.

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa trước mặt Thần chủ đều không có lực phản kháng, vô luận số lượng bao nhiêu đều không có khả năng chiến thắng Thần chủ.

Đây đã không phải lượng có thể vãn hồi.

Thấy sắc mặt Hạ Ngôn khẽ biến, Điện chủ Huyền Thượng Vũ lại cười cười tiếp tục nói:

- Cảnh giới Thần chủ không phải dễ đạt được như vậy.

Cả vũ trụ khổng lồ, ngay cả bãi săn bắn ngoại giới này đều mênh mông vô cùng.

Nhưng là trong vũ trụ khổng lồ như thế tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, chúng ta căn bản không gặp được.

Ta cũng nghe nói có một số đại thế giới có tồn tại cường giả cấp Thần chủ, nhưng rốt cục thiệt giả ai lại có thể biết được?

Đôi mắt Huyền Thượng Vũ hơi híp lại:

- Giới Chủ đại nhân của chúng ta mở ra tám đại thế giới, thực lực của người trong phần đông cường giả cấp Giới Chủ. coi như là cực mạnh, cho nên có một số không ít người của một số đại thế giới đều cho rằng Giới Chủ Khương Vân đại nhân đã là cảnh giới Thần chủ.

Nhưng là bản thân Giới Chủ đại nhân đều nói, thực lực của người cách cảnh giới Thần chủ còn rất xa.

Hạ Ngôn không khỏi gật đầu.

Lúc tại Lang Tà Giới, Giới Chủ Khương Vân quả thật từng nói, hắn cũng không phải cảnh giới Thần chủ.

Ánh mắt hắn vô tình nhìn tu luyện giả bốn phía, trong đầu lại sinh ra đù loại ý niệm, ánh mắt trở nên kiên nghị.

Chính mình tại bất kỳ thời điểm nào đều không thể buông lỗng.

"Ta tại Lang Tà Giới đã xem như thiên tài tuyệt thế ngàn vạn năm khó xuất hiện.

Nhưng là trong cả vũ trụ, vị tất đã là cái gì.

Còn có một số đại thế giới lịch sử ngược dòng về thời kỳ thượng cổ, chỉ sợ cường giả viễn siêu Lang Tà Giới nhiều lắm.

Ta nhất định phải nỗ lực tu luyện".

Hạ Ngôn có chút khẽ nắm chặt tay.

Bãi săn bắn ngoại giới này không biết liên tiếp bao nhiêu đại thế giới, số lượng đại thế giới nhiều không đếm xuể.

- Hạ Ngôn.

Huyền Thượng Vũ hít vào một hơi, ánh mắt chuyển động:

- Tốc độ tu luyện của ngươi đã là cực nhanh, cho tới bây giờ, lịch sử tu luyện của ngươi cũng còn chưa đến ngàn năm mà thôi, đã có thành tựu hôm nay. về sau, ngươi khẳng định trở thành cường giả cấp Điện chủ giống như ta, thậm chí siêu việt ta.

Cho nên, tại trước đó, vô luận ngươi làm chuyện gì đều phải cẩn cẩn thận vạn phần, trước tiên hiểu rõ rồi hành động, không thể sơ ý mà mất mạng.

Vẻ mặt Huyền Thượng Vũ rất trịnh trọng.

Hắn đối với Hạ Ngôn quả thực rất coi trọng, nếu không lúc trước cũng không tặng Tháp Thời Gian cho Hạ Ngôn.

Tháp Thời Gian đó tuy là tổn hại, nhưng cũng Phi thường trân quý, bảo vật ngay cả cường giả cấp Điện chủ đều đỏ mắt.

Bảo vật có thể thay đổi tốc độ thời gian như Tháp Thời Gian, cường giả cấp Giới Chủ bình thường đều khó thể luyện chế ra.

Cho dù có thể luyện chế, cũng cần tiêu phí đại lượng bảo vật, hơn nữa phẩm chất thế nào còn khó nói.

Tháp Thời Gian tổng cộng có ba tầng.

Thời gian lưu tốc tầng một hơn kém ngoại giới mười lần.

Tầng hai, tầng ba đã hư hao Chỉ sợ càng thêm kinh người.

Tháp Thời Gian này rất có khả năng là bảo vật mà cường giả cấp Thần chủ luyện chế thành công.

Cường giả cấp Giới Chủ đứng đầu sử dụng đại lượng tài liệu trân quý luyện chế trăm vạn, ngàn vạn năm nhiều nhất cũng có thể luyện chế ra bảo vật thời gian lưu tốc hơn kém nhau mấy lần, mười mấy lần tối đa là hai, ba chục lần.

Đây là còn phải gánh chịu nguy hiểm luyện chế thất bại

Chương 916: Cửu Thiên Hỗn Nguyên bí văn

Luyện chế một bảo vật có thể khống chế thời gian lưu tốc, tài liệu quý báu cần đến là cực kỳ kinh người.

Bởi vì loại tài liệu này phải thừa nhận áp lực của chênh lệch thời gian bên trong cùng bên ngoài không gian.

Tài liệu bình thường căn bản không thể thừa nhận loại trùng kích vi phạm thiên địa pháp tắc này, có thể trong khoảnh khắc bị lực lượng này phá hư.

Mà luyện chế một loại bảo vật như vậy căn bản không thể so sánh với luyện chế nhẫn không gian bình thường.

Luyện chế một cái nhẫn không gian, chỉ cần lĩnh ngộ pháp tắc không gian đạt tới một cảnh giới tiểu viên mãn, cũng chính là tu luyện giả đạt tới cảnh giới Thiên Thần đều có thể làm được.

Nhưng là luyện chế loại nhẫn không gian này cũng chỉ vẻn vẹn là một không gian chứa vật phẩm, ngay cả năng lượng đều không thể cất chứa, càng không nói đến cất chứa vật như sinh linh.

Không gian có thể cất chứa sinh linh, năng lượng thể đã xem như một phương thế giới.

Tu luyện giả có thể mở một phương thế giới, tuyệt đối đã lãnh ngộ hai loại pháp tắc không gian cùng thời gian đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

Tu luyện giả mở ra đại thế giới đều là cường giả cấp Giới Chủ.

Hạ Ngôn hiện tại đều không thể mở ra một phương thời gian, cho dù là mở ra một không gian độc lập đó cũng là không gian không hoàn chỉnh, tùy thời đều có thể sụp đổ, hủy diệt, cũng không thể chịu tải được năng lượng gì.

Mà Tháp Thời Gian cũng không chỉ là chịu tải năng lượng, còn có thể cho Hạ Ngôn tiến vào còn có thể thay đổi thời gian lưu tốc bên trong.

Giá trị loại bảo vật này, mức độ trân quý có thể nghĩ là biết rõ!

Kỳ thật nếu Tháp Thời Gian của Hạ Ngôn không bị hư hao, vậy Điện chủ Huyền Thượng Vũ cũng không có khả năng đưa cho Hạ Ngôn.

Chính bởi vì Tháp Thời Gian bị hư hao lại không thể tiến hành chữa trị, Điện chủ Huỵền Thượng Vũ đa từng dùng rất nhiều phương pháp ý đồ chữa trị Tháp Thời Gian nhưng đều không thành công.

Ngay cả Giới Chủ Khương Vân đại Nhân đều không có biện pháp gì.

Cho nên, Điện chủ Huyền Thượng Vũ mới đưa Tháp Thời Gian cho Hạ Ngôn, lúc ấy cũng có chút không bỏ được.

- Ta sẽ cố gắng tu luyện, tranh thủ sớm ngay đạt tới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Khuôn mặt Hạ Ngôn trấn định giọng kiên nghị nói với Huyền Thượng Vũ.

Nhìn Hạ Ngôn, Huyền Thượng Vũ vẻ mặt mỉm cười hài lòng gật đầu.

Một khi Hạ Ngôn đạt tới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, như vậy Lang Tà Giớicó hai Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, tại phần đông đại thế giới, thế lực đương nhiên tăng cường rất nhiều.

Hiện tại, ngay cả Giới Chủ Khương Vân đại Nhân đều phá lệ chú ý tới Hạ Ngôn.

Trong lịch sử tám đại thế giới Khương Vân nắm trong tay, người có thể so tốc độ tu luyện với Hạ Ngôn tuyệt đối không đếm được trên năm ngón tay.

Giới Chủ Khương Vân đương nhiên muốn chú ý tới Hạ Ngôn, nếu tương lai hắn có thể trở thành cường giả cấp Giới Chủ, như vậy...

Dưới tay càng nhiều cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ, như vậy chỉnh thể thế lực của mình cũng cảng mạnh.

Cũng giống như hiện tại tranh đoạt bảo vật trong di tích này, dưới tay Khương Vân hiện tại còn có chín cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ, tương đối với thế lực có mấy chục tên cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ mà nói thì yếu hơn rất nhiều.

Mà bồi dưỡng cường giả cấp HạchTâm Điện chủ cũng Phi thường khó khăn.

Trongthời gian ức vạn năm này, hiện tại số Hạch Tâm Điện chủ còn sống dưới tay Khương Vân cũng chỉ có mấy người.

Tám đại thế giới tổng cộng cũng chỉ mấy người mà thôi!

Ầm~

Lại một tiếng nổ lớn truyền ra, không gian di tích, thượng cổ có chút khẽ rung động.

Mấy chục tu luyện giả kia liền tiếp công kích cửa chính cung điện màu bạc, muốn phá cửa chính nhưng cánh của kia không có chút dấu hiệu nhích động, mở ra nào cả.

Đại đa số cường giả cấp Giới Chủ cũng đều mắt lạnh nhìn vào không nhúng tay.

Bọn họ cũng không lo, cho dù đại môn cung điện thật sự bị phá, bọn họ cũng hoàn toàn có đủ thời gian tiến vào trong tìm kiếm cơ duyên.

- Đáng giận!

- Đại môn đáng chết này, rốt cục chắc chắn cỡ nào.

Thứ này rốt cục là tài chất nào kiến tạo nên hả?

- Giới Chủ đại nhân.

Ta thấy chỉ vẻn vẹn bằng vào chúng ta, vẫn không thể mở được đại môn!

Trong mấy chục tu luyện giả kia cũng Chỉ có một người là cấp Giới Chủ.

Những người Khác đều. là Hạch Tâm Điện chủ, hiển nhiên đều dưới tay của cường giả Giới Chủ này.

Thế lực cường giả Giới Chủ này lớn hơn Giới Chủ Khương Vân rất nhiều.

Hạ Ngôn nhìn thấy cường giả cấp Giới Chủ này mặc trường bào màu vàng kim, bộ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt sáng quắc thỉnh thoảng hiện lên từng tia sáng kỳ dị.

Nghe được tu luyện giả dưới quyền nói vậy, cường giả cấp Giới Chủ này hơi chút giơ tay, ý bảo đám cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ dưới tay tạm thời đình chi công kích.

- Tài chất cung điện này quả thật rất chắc chắn, tài liệu so với khoáng thạch chúng ta dùng luyện chế thần khí đều chắc chắn hơn rất nhiều.

Nhưng nếu chỉ như vậy, nó cũng không thể ngăn cản được chúng ta.

Giới Chủ mặc trường bào vàng kim này lắc đầu chậm rãi nói:

- Chân chính ngăn cản chúng ta không phải là tài chất của nó mà là trận pháp điêu khắc phía trên cung điện.

- Ha ha...

Trần Văn, ngươi nói không sai!

Cung điện này sở dĩ chắc chắn như thế, không thể phá hư chính bởi vì trận pháp điêu khắc phía trên.

Trận pháp này tên gọi là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn!

Lúc này một cường giả cấp Giới Chủ cười to lên tiếng nói với Giới Chủ Trần Văn trước cung điện.

Cường giả cấp Giới Chủ mặc trường bào màu vàng kim tên gọi trần văn.

- Cái gì?

Ngươi nói là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn?

Trần Văn hơi chút giật mình nhìn về Phià tu luyện giả lên tiếng kia.

Hắn tuy sớm nhìn ra cung điện này có tồn tại đường vân đại trận, nhưng ỉại không biết đường vân này thế nhưng là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn.

Chân mày Giới Chủ Trần Văn lúc này không khỏi nhíu chặt.

- Đúng vậy!

- Loại đường vân này, đã sớm thất truyền, chỉ còn ghi lại một số sách cổ truyền lại từ thời thượng cổ.

Muốn manh mẽ phá vỡ loại đường vân phòng ngự cường đại này Chỉ sợ Chỉ có cường giả cấp Thần chủ mới có thể làm được.

Cường giả Giới Chủ nói chuyện với Trần Văn vuốt chòm râu của mình, khóe mắt nheo lại nói.

- Nguyên lai là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, trách không được lợi hại như vậy!

Giới Chủ Khương Vân tháp giọng nói.

Cho dù là hắn đều không thể nhìn ra phía trên cung điện này rốt cục là loại trận pháp nào.

- Vậy thì Phiền toái rồi.

Phòng ngự của loại đường vân này Phi thuờng cường đại, muốn mạnh mẽ phá, chỉ sợ thật sự cần đến Thần chủ mới được.

Khương Vân lắc đầu.

- Giới Chủ đại nhân, chẳng lẽ tập hợp lực lượng của tất cả chúng ta đều không thể phá được Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn này sao?

Điện chủ Huyền Thượng Vũ nhìn về phía Khương Vân, vẻ mặt nghi hoặc hỏi.

- Nếu thật là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, vậy cho dù chúng ta có đông người hơn vài lần đều không có khả năng phá được.

Khương Vân lắc đầu:

- Ba ngàn năm trước, ta từng gặp qua cấm chế do Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn tạo thành, lẩn đó ước chừng hơn trăm cường giả cấp Giới Chủ, hơn một ngàn Hạch Tâm Điện chủ, cuối cùng cũng không thể phá được!

- Hả?

Cấm chế đó, chẳng lẽ đến tận bây giờ vẫn chua bị mở?

Hạ Ngôn ngắt lời hỏi.

- Bị mở ra rồi, chẳng qua đó là cường giả cấp Thần chủ ra tay mới mở thành công.

Đó cũng là một nơi bí tàng, cuối cùng cường giả cấp Thần chủ ra tay phá cấm chế, đương nhiên bảo vật cũng đều thuộc sở hữu của Thần chủ đó.

Khương Vân nhìn về phía Hạ Ngôn:

- Buồn cười chính là, tất cả chúng ta cuối cùng đều không nhìn thấy bộ mặt thật của cường giả cấp Thần chủ đó!

- Làm sao lại vậy?

Sắc mặt Hạ Ngôn biến đổi, nhịn không được nói.

- Ha ha, Hạ Ngôn, ngươi không gặp qua cường giả cấp Thần chủ, cho nên căn bản không thể hiểu được loại cảm giác đó.

Cường giả cấp Thần chủ cho dù đứng trước mặt ngươi, ngươi cũng không thể thấy rõ bộ mặt hắn, ngươi chỉ có thể nhìn thấy một đoàn năng lượng, một đoản pháp tắc tồn tại.

Khương Vân hơi thở dài một tiếng.

- Giới Chủ mặc lam bào kia tên là Lý Nguyên Khôi, kiến thức rất rộng.

Ngươi đừng thấy bên cạnh hắn ngay cả một Hạch Tâm Điện chủ cũng không có, đó là bởi vì hắn không mở đại thế giới.

Kỳ thật lúc ta còn không đạt tới cấp Giới Chủ, hắn đã là cường giả cấp Giới Chủ!

Khương Vân chỉ tay nói.

Người hắn chỉ đến chính là cường giả Giới Chủ. nói chuyện với Trần Văn: Lý Nguyên Khôi!

- Vậy làm sao bầy giờ?

Chẳng lẽ chúng ta cứ đợi cho đến khi cường giả cấp Thần chủ ngeh tin mà đến, sau đó trơ mắt nhìn cường giả Thần chủ mở cung điện này lấy bảo vật bên trong đi?

Huyền Thượng Vũ hơi trợn to mắt, có chút bất bình nói.

- A...

Nêu đã là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, vậy chúng ta cơ hồ không có cơ hội mở ra.

Lý Nguyên Khôi, ngươi biết đây là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, thế mà vẫn còn tại đây lãng phí thời gian?

Trần Văn nhìn Lý Nguyên Khôi cười lạnh một tiếng, hai tay chắp sau lưng nói.

- Kỳ thật, Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn này cũng không phải chỉ cường giả cấp Thần chủ mới có thể phá.

Ta biết có một người có thểphá được đường vân này!

Lý Nguyên Khôi cũng không thèm đế ý nói.

- Cái gì?

Trần Văn Giật mình.

Tu luyện giả khác cũng đều giật mình nhìn về phía Lý Nguyên Khôi.

Vừa rồi Lý Nguyên Khôi nói đại trận trên cung điện này là Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, trong lòng mọi người đều có chút thất vọng, nhưng là Lý Nguyên Khôi lại đột nhiên nói như thế

- Một vị bằng hữu của ta vừa hay có thể phá được đường vân này.

Hắc hắc, hắn nghiên cứu đại trận cũng không phải chúng ta có thể so sánh.

Lý Nguyên Khôi cười hắc hắc:

- Đừng gấp.

Lát nữa các ngươi sẽ gặp vị bằng hữu này của ta, lúc này hắn đã vào trong di tích thượng cổ này, không được bao lâu, là có thể tới đây.

Lý Nguyên Khôi nói xong, ánh mắt nhìn về phía sau.

Tu luyện giả Khác cũng đều nhìn theo, tất cả mọi người đều muốn nhìn xem người có thể phá được Cửu Thiên HỗnNguyên Bí Văn theo như lời Lý Nguyên Khôi đáo để là ai!

Vút!

Một bóng người nhanh như tia chớp nháy mắt tới gần.

Hạ Ngôn nhìn thấy người tới mặc một bộ trường bào xám, khuôn mặt làm cho người ta có cảm giác Phi thường sạch sẽ, khóe miệng có chút nhếch lên.

- Lý Nguyên Khôi!

Tu luyện giả này đừng thân hình, ánh mắt đảo qua liền thấy được Lý Nguyên Khôi trong đám người, cười lên tiếng gọi một câu.

- Từ Minh Phương!

Lý Nguyên Khôi cũng cười gọi to một tiếng.

- Từ Minh Phương?

Chẳng lẽ là tên gia hỏa kia của Lạc Nhật đại thế giới?

Khương Vân nhìn người tới, miệng thấp giọng lẩm bẩm:

- Người này thế nhưng đã đạt tới cấp Giới Chủ?

Một đoạn thời gian trước, không phải còn là Hạch Tâm Điện chủ sao?

Lạc Nhật đại thế giới này, cho tới bây giờ đều đã sinh ra bốn gã cường giả cấp Giới Chủ Hả?

Khương Vân thở ra một hơi.

- Hạ Ngôn, Lạc Nhật đại thế giới, lịch sử Phi thường dài dòng, đã được hơn sáu ức năm

rồi!

Điện chủ Huyền Thượng Vũ bên cạnh Hạ Ngôn thuận miệng nói một câu.

Chương 917: Bí văn phá

Lạc Nhật đại thế giới cách Lang Tà Giới kỳ thật cũng không tính là xa Hiện tại tu luyện giả có thể đuổi tới đây, vị trí đại thế giới cách Lang Tà Giới cũng không quá xa.

Di tích thượng cổ này ở phụ cận Lang Tà Giới, nếu khoảng cách Lang Tà Giới quá xa, vậy lúc này còn không đủ cho tu luyện giả kia đuổi tới kịp.

- Từ Minh Phương này thế nhưng cũng đạt tới cấp Giới Chủ.

Hắn cùng Lý Nguyên Khôi đều là tu luyện giả của Lạc Nhật đại thế giới.

Giới Chủ Khương vân cũng nói một câu.

Lúc này, Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi đã tụ cùng một chỗ, hai người nói với nhau một câu, Từ Minh Phương liền đưa lực chú ý tập trung tới cung điện màu bạc, thần sắc dần dần trở nên ngưng trọng.

Mà những tu luyện giả khác phía trước cung điện lúc này cũng đều không quấy rầy.

Danh vọng của Từ Minh Phương ở trong một khu vực có nhiều đại thế giới này cũng rất lớn.

Rất nhiều người đều biết đến Từ Minh Phương, biết được người này nghiên cứu rất sâu.

đối với các loại trận pháp bí văn huyền bí.

Ngay cả Giới Chủ Trần Văn chiếm nơi gần cửa cung điện màu bạc nhất lúc này đều không nói nhiều một câu.

Bởi vì Từ Minh Phương hiện tại chính là hy vọng của bọn họ có thể tiến vào cung điện.

Thân hình Từ Minh Phương lóe lên liền tiến tới trước cung điện màu bạc, trong hai tròng mắt chợt lóe hào quang màu tím.

Dưới ánh mắt mọi người nhìn chăm chú, hai tay của hắn chậm rãi nâng lên, từng đạo năng lượng mềm mại chạm lên cung điện màu bạc.

Hạ Ngôn nhìn thấy bề mặt cung điện màu bạc này, một tầng đường vần dần dần rõ ràng.

Đường vân này chính là đại Trận phòng ngự của cung điện, cũng chính là Cửa Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn.

Trong khi chờ đợi, thời gian qua đi ước chừng một canh giờ, Từ Minh Phương mới đình chì động tác. khẽ hít vào một hod. xoay người nhìn đám đông tu luyện giả bốn phía.

- Phía trên cung điện này quả thật có khắc Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn thượng cổ.

Từ Minh Phương trước tiên lên tiếng:

- Nếu có ai không tin, hoàn toàn có thể tiến lên thử xem.

Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn này không phải cấp Thần chủ không thể dùng bạo lực mở ra.

Từ Minh Phương vừa dứt lời, ánh mắt đảo qua một vòng.

Chúng tu luyện giả hai mặt nhìn nhau, không người nào lên tiếng, điều này căn bản không cần thừ: Lúc trước đám người Trần Văn đều không biết công kích bao nhiêu lần, cung điện không động mảy may.

- Từ Minh Phương, bớt nói nhảm đi.

Rốt cục ngươi có thể phá được đường vân trên cung điện nậy hay không?

Trần Văn vung cánh tay, nhíu mày nhìn Từ Minh Phương nói.

- Đường vân này, quả thật ta có thể cởi bỏ.

Từ Minh Phương nhìn về phía Trần Văn:

- Chẳng qua, muốn ta cởi bỏ đường vân này, có một điều kiện.

Sau khi Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn bị phá, bất luận kẻ nào đều không thể vội vàng vọt vào cung điện, như vậy sẽ dẫn tới tai nạn.

Từ Minh Phương trịnh trọng nói.

Nghe vậy, rất nhiều, tu luyện giả sắc mặt đều biến, ánh mắt lóe ra, cũng không biết trong lòng bọn họ suy nghĩ cái gì.

- Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ nghe theo.

Khóe miệng Trần Văn lộ ra nụ cười, cười hắc hắc hai tiếng.

- Chúng la cũng đều nghe theo.

Những thế lực khác đều biểu lộ quan điểm.

- Tốt lắm.

Hiện tại mời các vị trước tiên lui ra mười vạn thước.

Từ Minh Phương lại nói.

Mười vạn thước đối với mọi người mà nói cơ hồ không xem như khoảng cách, tâm niệm vừa động là có thể vượt qua khoảng cách mười vạn thước này.

Cho nên, Từ Minh Phương muốn mọi người lui ra sau mười vạn thước, mọi người cũng chỉ chần chờ một chút, cũng không nói nhiều, đều lui ra địa phương ngoài mười vạn thước.

Đám người Hạ Ngôn cũng theo Giới Chủ Khương Vân lui về phía sau cách cung điện màu bạc mười vạn thước.

"Từ Minh Phương này thật sự có thể phá được Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn?"

Trong đầu Hạ Ngôn cũng ngầm chuyển ý niệm: "Cũng không biết trong cung điện màu bạc này rốt cục có thứ gì.

Thổ Cẩu nói trong cung điện này có thứnào đó, nó có thể cảm ứng được".

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn không khỏi nhìn nhìn Thổ Cẩu bên người.

Ánh mắt xanh thẳm mang theo màu đỏ của Thổ Cẩu vẫn đang giương lên nhìn không chớp vào cung điện màu bạc

Trong tầm mắt, Từ Minh Phương rốt cục có động tác.

Hắn không ngừng khắc ra từng đường vân trong không trung, mức độ phức tạp quả thực khiến người hoa mắt, rồi sau đó không ngừng đưa những đường vân này ấn vào trên cung điện.

Cung điện màu bạc kia nhất thời hào quang tỏa sáng, đồng thời truyền ra một loại tiếng vang kỳ quái.

Tất cả tu luyện giả lúc này đều giương mắt nhìn về phía cung điện màu bạc.

- Giới Chủ đại nhân.

Lát nữa chúng ta phải cẩn thận một chút Bốn phía cung điện màu bạc này thế nhưng không có hung thú xuất hiện, chỉ sợ không giống bình thường.

Hạ Ngôn nhìn nhìn bốn phía, lên tiếng nói với Giới Chủ Khương Vân.

Quả thật là như thế Từ khi tới khu vực cung điện màu bạc này liền không thấy những hung thú lúc trước gặp phải Trong khu di tích thượng cổ này, dọc theo đường đi gặp nhiều hung thú như vậy, mà hiện tại thời gian qua đi đã lâu, phụ cận cung điện ngay cả một con cũng không có, quả thực không bình thường.

Hạ Ngôn lo lắng bên trong cung điện có hung vật nào đó có thể mang đến tai nạn tính hủy diệt cho mọi người.

Khương Vân nghe vậy, không khỏi liếc mắt nhìn Hạ Ngôn một cái thật sâu.

- Đúng vậy.

Lát nữa chúng ta phải cực kỳ cẩn thận, một khi có nguy hiểm không thể nắm trong tay, mọi người cùng lui về phía sau.

Ánh mắt Giới Chủ nhìn về phía những Hạch Tâm Điện chủ khác, thấp giọng nói.

Lúc này đại đa số tu luyện giả, ánh mắt đều tỏa sáng.

Đường vân cung điện màu bạc này một khi bị phá ra, bọn họ có thể tiến vào trong cung điện, đạt được bảo vật hiếm thấy thế gian mà Thần chủ thượng cổ lưu lại bên trong.

Đây là di tích Thần chủ thượng cổ đề lại.

Chúng tu luyện kỳ thật cũng đều hiểu được, trong này rất có khả năng có nguy hiểm trí mạng với bọn họ, nhưng là không ai có thể ngăn cản được hấp dẫn mà bảo vật Thần chủ lưu lại.

Cho dù biết rõ bên trong có thể có nguy hiểm, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Đừng nói là tu luyện giả khác, ngay cả Hạ Ngôn đều không có khả năng tồn tại nguy hiểm mà dễ dàng bỏ qua

- Cũng không biết, Từ Minh Phương này rốt cục có thể cởi bỏ Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn hay không?

Hạ Ngôn lại tháp giọng nói.

Mọi người đều giương mắt nhìn Từ Minh Phương, mỗi một động tác của hắn đều bị mọi người quan sát cẩn thận.

Ngay cả mỗi một sợi lông sợi tóc của hắn lúc này đều bị phóng đại vô cùng rõ ràng.

- Từ Minh Phương này tựa hồ rất nắm chắc.

Giới Chủ Khương Vân nghe thấy lời Hạ Ngôn, không khỏi nói một câu.

Ca!!!

Chính vào lúc này, trong tầm mắt mọi người, cung điện màu bạc kia hơi chấn động một chút.

Phải biết rằng, lúc trước cung điện màu bạc này bị chúng tu luyện giả liên tục oanh kích nhiều lần đều không chút nhích động.

Mà hiện tại, thế nhưng lại rõ ràng chấn động một chút, tuy rằng biên độ không lớn. nhưng vẫn khiến vẻ mặt chúng tu luyện giả đều khấn trương.

- Xem ra, hắn thật sự có thể cỏi bỏ Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn.

Hạ Ngôn giật mình nói.

Thổ Cẩu bên người Hạ Ngôn lúc này toàn thân lóe ngân quang, nghiêm túc hơn so với bất kỳ lúc nào.

Ánh mắt xanh thẳm thỉnh thoảng bắn ra từng đạo lục quang.

Hạ Ngôn thậm chí có thể cảm giác được tâm tình Thổ Cẩu có chút dị thường.

Chẳng qua vào lúc này Hạ Ngôn cũng không thể hỏi nhiều, cung điện màu bạc kia đã dần dần xuất hiện biến hóa.

Ông!

Cung điện màu bạc sau khi liên tục chấn động nhiều lần, lại phát ra một tiếng vang.

Tiếp

theo, tất cả mọi người nhìn thấy đường vân mà cung điện lộ ra nguyên bản nhìn không chân thật lập tức rõ ràng, thậm chí lóe lên bắn ra hào quang Phi thường chói mắt khiến rất nhiều người đều trong khoảnh khắc đó không kim được phải nhắm mắt lại.

Chẳng qua bọn họ lập tức đều mở to mắt Hào quang này, thời gian tồn tại chỉ một khoảnh khắc liền lập tức hoàn toàn biến mất, cung điện lại khôi phục bộ dạng vốn có, im lặng đứng ở đó.

Mà Từ Minh Phương đứng trước cung điện màu bạc lúc này có chút khẽ thở ra một hơi, hai tay vốn rất nhanh vung lên, lặng yên thả xuống, im lặng nhìn về phía trước.

- Từ Minh Phương, làm sao ngươi không tiếp tục?

Giới Chủ Trần Văn từ xa lên tiếng hỏi một câu, hiện tại tất cả mọi người đều ở ngoài mười vạn thước.

- Ha ha.

Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn khăc trôi cung điện màu bạc này đã không còn.

Từ Minh Phương trước tiên là Khẽ cười, rồi sau đó nhẹ nhàng bâng quơ nói, thân thể lui ra sau, lập tức tới bên người Lý Nguyên Khôi ở ngoài mười vạn thước.

Lý Nguyên Khôi cùng Từ Minh Phương đều là cường giả cấp Giới Chủ, đến từ Lạc Nhật đại thế giới.

Hai người đều không mở ra đại thế giới độc lập.

- Cái gì?

- Thật chứ?

Trong lúc nhất thời, chúng tu luyện giả phảng phất như nổ tung, toàn bộ đều kinh ngạc nhìn về phía Từ Minh Phương, liên tục lên tiếng hỏi.

- Đúng vậy.

Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn này quả thật đã bị ta cởi bỏ.

Nhưng là cung điện màu bạc này còn không thể cứ vậy mở ra, phải nghĩ một biện pháp ổn thỏa mới có thể an toàn.

Từ Minh Phương trịnh trọng gật đầu, ánh mắt đảo qua mọi người, giọng kiên nghị nói tùng từ một

Kỳ thật từ khi Từ Minh Phương bắt đầu phá trận đến giờ, thời gian cũng chỉ qua mấy canh giờ mà thôi.

Trong thời gian ngắn ngủi này, Từ Minh Phương có thể phá được Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn quả thật là khiến người bất ngờ.

Ngay cả Hạ Ngôn lúc trước chỉ sợ đều cho rằng cần thời gian rất lâu mới có thể phá được Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn.

- Còn chờ cái gì?

Một khi Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn đã bị cởi bỗ, vậy trực tiếp đánh vỡ đại môn mà vào.

Giới Chủ Trần

Văn ánh mắt chợt lóe, dẫn đầu di động thân hình tới phía trước cung điện màu bạc.

Vài chục tên cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ dưới tay hắn cũng đều rất nhanh theo vào, tới đứng cạnh bên người hắn.

- Trần Văn.

Lý Nguyên Khôi lại nhướng mày, mang theo tức giận nói:

- Trước khi cởi bỏ Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, Từ Minh Phương đã từng giao hẹn trước, các ngươi đây là làm gì?

Trước đó, Từ Minh Phương quả thật đã từng nói, sau khi cởi bỏ Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn, mọi người không thể vọng động, bởi vì cung điện màu bạc này còn có nguy hiểm khác.

- Lý Nguyên Khôi Ta làm việc còn không cần ngươi đến vung tay múa chân.

Trần Văn hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói.

Những tu luyện giả khác nhìn thấy Trần Văn đã tiến lên, tự nhiên không cam lòng tụt hậu. toàn bộ đều vọt lên.

- Giới Chủ đại nhân, chúng ta làm sao bây giờ?

Điện chủ Huyền Thượng Vũ cũng nhìn thấy tình cảnh lúc này, có chút lo lắng nhìn về phía Giới Chủ Khương Vân, lên tiếng hỏi.

- Giới Chủ đại nhân, chúng ta cũng qua đi.

Một Hạch Tâm Điện chủ khác càng thêm nôn nóng, lông mày đều nhúm lại.

Khương Vân cũng từ xa nhìn vào, không lập tức làm ra phản ứng.

Hắn thấy Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi không có tới quá gần cung điện màu bạc.

Khương Vân khẽ lắc đầu, lộ ra biểu tình trầm tư, thấp giọng nói:

- Từ Minh Phương này chẳng lẽ là cố ý nói vậy?

Hắn muốn khích tướng cho những tu luyện giả khác dẫn đầu mở cung điện?

Chương 918: Hồng mang quỷ dị

Giới Chủ Khương Vân không hạ lệnh bọn người Hạ Ngôn đương nhiên không xông vào cung điện màu bạc.

Hơn nữa, Hạ Ngôn mơ hồ có một loại cảm giác, trong cung điện màu bạc này có lẽ thật sự có nguy hiểm rất lớn.

Chính theo như lời Giới Chủ Khương Vân, Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi lúc này ở xa xa cũng không có động tác gì.

Hạ Ngôn ngưng mắt nhìn lại cũng phát hiện lúc Lý Nguyên Khôi kia nhìn thấy phần đông tu luyện giả xông tới cung điện thế nhưng trên mặt lại mang theo một tia cười khó phát hiện.

- Có lẽ thật sự như Giới Chủ đại nhân nói, Từ Minh Phương lúc trước cố ý nói cho mọi người trong cung điện này có tồn tại nguy hiểm, làm mọi người không nên dễ dàng tới gần cung điện.

Mà trong lòng mọi người lại nghĩ rằng Từ Minh Phương cố ý nói thế đe dọa bọn họ, cho nên bọn họ nối đuôi nhau xông vào cung điện, sợ người khác tìm được bảo vật trong cung điện trước mình.

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

Lúc này người xông tới đầu. tiên cũng đã tới gần cửa chính cung điện, mắt thấy sắp tiếp xúc với cửa chính thật lớn.

Không có Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn phòng ngự, cửa chính này cho dù sử dụng tài liệu chắc chắn đến đâu cũng không thể chống đỡ được công kích của nhiều cường giả cấp Điện chủ như thế

- Ừm, ta vẫn nên cẩn thận một chút!

Giới Chủ Trần Văn vốn xông trước tiên lúc này thân thể lại dừng lại, đứng ở tại chỗ.

ở trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một đièm báo, hắn cảm giác được trong cung điện này tựa hồ sẽ có nguy hiểm, cho nên lúc sắp tiếp xúc với cửa chính đột nhiên ngừng lại.

Đây là một loại khứu giác mẫn tuệ với nguy hiểm.

- Trước tiên để bọn họ ở phía trước thử xem, nếu là không có nguy hiểm ta lại cùng tiến vào cũng không muộn.

Ánh mắt Trần Văn chợt lóe nhìn về phía đám tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bên cạnh, khóe miệng nồi lên một tia cười lạnh.

- Đánh mở đại môn!

Cánh tay Giới Chủ Trần Văn trong không trung hung hăng vung lên một hồi.

Vút vút~

Ầm ầm~

Từng cỗ dao động linh lực nhất thời tràn ngập trong không gian.

Trong di tích thượng cổ này, mức độ nồng đậm của linh lực vượt xa tất cả các đại thế giới.

Ở trong đi tích thượng cổ này, thực lực của tu luyện giả đều có thể được phát huy tối đa.

Chỉ thấy từng đạo linh lực không ngừng hội tụ trong không gian cuối cùng hình thành từng đạo năng lượng cường đại dày đặc oaáh kích tới đại môn cung điện màu bạc.

Năng lượng thật lớn làm cả cung điện đều rung lên tựa hồ như muốn sụp đổ.

Cung điện không có Cửu Thiên Hỗn Nguyên Bí Văn căn bản không thể ngăn cản được số cường giả này liên thủ công kích.

Sau một tiếng nổ lớn, đại môn cung điện cuối cùng hoàn toàn bị đánh vỡ.

Bên trong mơ hồ có thể thấy từng tia từng luồng sáng bảy màu thẩm thấu ra.

Một cỗ khí tức cổ xưa từ bên trong tản mát ra, làm cho phần đông tu luyện giả ở bên ngoài đều cảm thấy tinh thần rung lên, ánh mắt hung hăng trợn thật to muốn thấy rõ bên trong rốt cục có thứ gì.

Chỉ là cho dù bọn họ đều trừng lồi mắt ra cũng căn bản không nhìn thấy gì cả.

- Giới Chủ đại nhân.

Trong cung điện này quả nhiên có trọng bảo!

Một cường giả cấp Điện chủ lớn tiếng hô lên với Trần Văn, toàn thân có chút khẽ rung động tựa hồ nhịn không được chạy ào vào.

Giới Chủ Trần Văn đương nhiên cũng cảm giác được khí tức của bảo vật, linh lực toàn thân bắt đầu khởi động trong lòng cấp bách muốn tiến vào xem đến tột cùng.

Chẳng qua cuối cùng hắn vẫn nhịn được, không dẫn đầu vọt vào.

- Tiến vào xem xem!

Giới Chủ Trần Văn hơi trầm ngâm giây lát liền hạ lệnh cho mọi người.

Hai ba mươi tên cường giả cấp Điện chủ sau khi nhận lệnh của Giới Chủ Trần Văn, rất nhanh hướng tới cửa chính cung điện vọt vào.

Mà phần đông tu luyện giả ở phía sau cũng đều mặt đỗ tai hồng, không còn cố kỵ gì gia tốc theo sau xông vào.

- A~

Hồng quang chợt lóe, lập tức một tiếng hét thảm truyền ra

Bọn người Hạ Ngôn cũng đều một mực ngưng mắt nhìn tình hình ồ cung điện.

Hạ Ngôn thấy một cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ xông vào trước tiên, trong khoảnh khắc tiến vào cung điện đột nhiên bị một đạo hồng quang đánh trúng.

Hồng quang này chỉ hơi lóe lên, cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia ngay cả phản ứng đều không kịp liền hóa thành một mảng huyết vụ, linh hồn vỡ nát, bị chết không thể chết lại, chỉ truyền ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết

- A...

A...

A...!

Lại là ba tiếng kêu thê lương thảm thiết truyền ra.

Có ba tên cường giả cấp Điện chủ không kịp dừng thân hình mà cuối cùng bước vào đại môn cung điện, đồng dạng bị hồng quang cổ quái kia đánh trúng biến thành một mảnh huyết vụ.

Trong mấy mảnh huyết vụ kia, Hạ Ngôn nhìn thấy thần khí của bọn họ lại vẫn được bảo tồn, rơi xuống phía dưới cửa chính cung điện.

- Lực lượng thật đáng sợ!

Hạ Ngôn hít sâu một hơi.

Bốn gã cường giả cấp Điện chủ chỉ trong thời gian một hô hấp nối tiếp chết đi, ngay cả linh hồn đều không thể giữ lại.

Trong cung điện này rốt cục có nguy cơ đáng sợ như thế nào?

Ngay cả Giới Chủ Khương Vân đều chấn động kịch liệt, trợn to hai mắt nhìn mấy đoàn huyết vụ đang tiêu tán kia.

Mà chúng tu luyện giả đang xông tới cung điện màu bạc lúc này cũng đều ngừng lại.

Chuyện xảy ra phía trước bọn họ làm cho tâm thận bọn họ đều bị chấn động.

Có không ít người chỉ thịếu một bước là nhảy vào trong đại môn cung điện kia, nếu là chỉ đi thêm một bước, vận mệnh của bọn họ Chỉ sợ cũng giống bốn người vừa chết đi, hoàn toàn chết ở chỗ này.

Người may mắn còn sống đều không khỏi thở ra một hơi, trong lòng thầm nhủ may mắn mình mạng lớn.

Giới Chủ Trần Văn nhìn thấy trong thời gian hô hấp minh tổn thất bốn gã cường giả cấp Điện chủ, nơi yết hầu đánh "ực" một ngụm nước miếng.

- Vừa rồi may mắn ta không có đi ở đằng trước, bằng không hiện tại...

Giới Chủ Trần Văn vừa rồi mơ hồ cảm giác được uy lực của hồng quang kia, thấy rằng nếu mình dưới tình huống không có chuẩn bị, có thể cũng không có biện pháp ngăn cản, cuối cùng cũng sẽ đồng dạng chết ở nơi này.

Tưởng tượng đến mình thế nhưng có thể chết ở chỗ này, mình đường đường là giới Chủ Tạo Hóa đỉnh a!

Giới Chủ Trần Văn cũng một trận nghĩ lại còn sợ, biểu tình trên mặt liên tục biến ảo.

- Lý Nguyên Khôi, Từ Minh Phương.

Các ngươi rốt cục có ý tứ gì?

Trần

Văn ánh mắt chuyển qua nhìn về phía hai người Từ Minh Phương còn ở ngoài mấy vạn thước, mở miệng giận dữ quát mắng.

- Giới Chủ Trần Văn.

Ngươi nói lời này là ý gì?

Vừa rồi ta đã nhiều lần nhấn mạnh Phi thưởng rõ ràng, trong cung điện này có nguy hiểm thật lớn, là do các ngươi không nghe ta, việc này há có thể trách ta?

Từ Minh Phương cười lạnh một tiếng nhìn Trần Văn nói.

Hắn cùng Lý Nguyên Khôi đều là cường giả cấp Giới Chủ, hai người liên thủ đương nhiên không sợ Trần Văn.

Cho nên lúc này cũng chẳng cẩn nể mặt Trần Văn.

Nghe vậy trên mặt Giới Chủ Trần Văn một mành xanh đen, trên đầu gân xanh nổi lên, chẳng qua cuối cùng lại chi vung mạnh ống tay áo, hừ lạnh một tiếng, sau đó trở lại nhìn về phía cửa chính cung điện màu bạc, không để ý đến hai người Từ Minh Phương nữa.

Bởi vì vừa rồi Từ Minh Phương quả thật nhiều lần nói trong cung điện này có nguy hiểm.

- Giới Chủ đại nhân, hiện tại chúng ta nền làm sao?

Một cường giả cấp Điện chủ dưới tay Trần Văn nhìn về phía Trần Văn lên tiếng hỏi.

- Nếu là tế ra thần khí, có lẽ có thể ngăn cản.

Một cường giả cấp Điện chủ trầm tư một chút, thấp giọng nói.

- Hả?

- Tế ra thần khí phòng ngự?

Trần Văn khẽ nhíu mày, trong đầu ý niệm xoay chuyển thật nhanh.

Bốn người vừa chết đi đều là chưa kịp thúc giục thần khí phòng ngự mà tử vong, nếu là thúc giục thần khí pháp tắc phòng ngự, bảo vệ bản thân, có thể chống được hồng quang quỷ dị kia công kích hay không?

Trần Văn trầm ngâm một hồi, ánh mắt khẽ động đảo qua hai mươi tên Tạo Hóa cấp Điện chủ dưới tay minh đang còn sống.

- Ai nguyện ý đi thử xem?

Nếu có thể thành công, sau khi ta tìm được bảo vật bên trong, tự nhiên không thiếu chỗ tốt cho hắn.

Giới Chủ Trần Văn đảo qua trên mặt từng tên Điện chủ, ngữ khí trầm thấp hỏi.

Đám Điện chủ này đều đưa mặt nhìn nhau, trên mặt đều lộ ra biểu tình kỳ quái.

- Giới Chủ đại nhân, ta đi thử xem.

Qua khoảng hai ba hô hấp, một Tạo Hóa cấp Điện chủ mặc hoàng bào bước lên một bước nói với Giới Chủ Trần Văn.

Ánh mắt Giới Chủ Trần Văn sáng ngời, nhìn về phía Điện chủ hoàng bào kia gật đầu nói:

- Lý Lượng.

Ngươi nguyện ý đi thI rất tốt!

Chỉ cần ta lấy được bảo vật bên trong, nhất định không thiếu ưu đãi cho ngươi.

Hiện tại, ngươi liền đi đi.

Trần Văn lộ ra nụ cười khổng ngừng gật đầu. mà những người khác đều lộ ra chút biểu tình mất tự nhiên.

- Đa tạ Giới Chủ đại nhân.

Điện chủ Lý Lượng hành lễ với Trần Văn rồi sau đó chuyển thân thể nhìn về phía cửa chính cung điện màu bạ& Lúc này bốn đoàn huyết vụ kia đã hoàn toàn biến mất, giống như nơi đây cho tới giờ chưa từng xảy ra cái gì.

Từng đạo hào quang bảy màu ngẫn nhiên từ trong thẩm thấu ra, hấp dẫn tâm tư phần đông tu luyện giả.

Mà những cường giả cấp Giới Chủ. và Điện chủ khác cũng đều hướng ánh mắt về phía Điện chủ Lý Lượng, chờ đợi kết quả.

Một khi Lý Lượng thành công tiến vào, như vậy bọn họ sẽ đồng loạt tràn vào.

Lý Lượng vận chuyển linh lực, từng đạo bạch quang lóe lên, dần dần bên ngoài thân thể hắn lộ ra một đạo hư ảnh màu đen, hiển nhiên là một tầng phòng ngự do một kiện Thần Khí Pháp Tắc hình thành.

- Hây...

Lý Lượng hét lớn một tiếng, linh lực toàn thân dao động kịch liệt, dưới chân truợt một cái liền tới trước cửa chính cung điện.

Hồng quang chợt lóe đánh lên trên người Lý Lượng, gắt gao ép lên hộ thuẫn màu đen hình thành bên ngoài thân hắn.

Mà Lý Lượng cũng thật sự không tử vong, thân thể hắn đóng thắng ở dưới cửa chính.

Thấy tình cảnh này, Giới Chủ Trần Văn không nhịn được, thân hình thoáng di động về trước một chút, cẩn thận ngưng thần nhìn qua.

Hắn thấy hộ thuẫn thần khí của Lý Lượng bị hồng quang công kích thế nhưng bị ép dán gần sát vào bên ngoài thân thể Lý Lượng.

Mà Lý Lượng lúc này cũng là đưa lưng về phía hắn, Giới Chủ Trần Văn căn bản không nhìn được biểu tình của Lý Lượng.

- Lý Lượng, ngươi cảm giác thế nào?

Giới Chủ Trần Văn hỏi một câu.

Chẳng qua Lý Lượng cũng không có đáp lại, sau một lúc lâu. thân thể Lý Lượng rốt cục chuyển động dưới ánh mắt mọi người.

Điện chủ Lý Lượng cũng không lùi ra mà là đi vào bên trong đại môn cung điện.

Trong khoảnh khắc, bóng Điện chủ Lý Lượng liền biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

- Trong này rốt cục có trạng huống thế nào?

Cog tu luyện giả thở ra một hơi lớn tiếng nói.

Đối mặt với tòa cung điện do Thần chủ thượng cổ lưu lại, mọi người lại có một loại cảm giác vô lực thật sâu.

- Giới Chủ đại nhân.

Vừa rồi tu luyện giả kêu Lý Lượng kia sau khi thúc giục thần khí phòng ngự thật sự không bị hồng quang trong cung điện trực tiếp đánh chết.

Hạ Ngôn thấp giọng nói với Giới Chủ Khương Vân.

Chương 919: Thổ Cẩu vào cung điện

Lý Lượng — cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ dưới tay của Giới Chủ Trần Văn trong tầm mắt của phần đông tu luyện giả bên ngoài điện quả thật không giống như mấy người vào đầu tiên đều hóa thành huyết vụ.

Bên ngoài thân thể của Lý Lượng, hộ thuẫn hắc sắc do Thần Khí Pháp Tắc phòng ngự hình thành thành công ngăn cản được hồng quang quỷ dị kia.

- Đúng vậy.

Hiện tại Lý Lượng kia đã vào trong cung điện, không biết tình hình hiện tại của hắn thế nào?

Giới Chủ Khương Vân khẽ gật đầu, mày càng nhíu chặt.

- Giới Chủ đại nhân, không bằng để ta vào cung điện xem xem.

Một khi Lý Lượng kia có thể dựa vào Thần Khí Pháp Tắc mà không chết, ta nghĩ ta cũng có thể chống được hồng quang trong cung điện công kích.

Một cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ dưới tay Khương Vân chủ động lên tiếng nói

- Không thể. chúng ta đợi thêm một lát

Khương Vân cũng không chần chờ liền trực tiếp cắt ngang đề nghị của tu luyện giả kia.

Giới Chủ Trần Văn đóng ở trước cung điện lúc này sắc mặt không có chút biểu tình trấn an.

Tu luyện giả Lý Lượng dưới tay hắn tuy rằng nhìn qua thật sự không chết, nhưng là lúc cuối cùng hắn từng mở miệng hỏi tình huống của Lý Lượng, nhưng lại không được Lý Lượng đáp lời.

Hiện tại, hắn cũng không biết Lý Lượng rốt cục lứnithế nào, cho dù hắn cách đại môn gần như vậy đều không thể nào nhìn rõ được tình hình bên trong cung điện.

Trong lúc nhất thời, chúng tu luyện giả đều tinh thần căng thẳng, giằng co ở phía trước của chính cung điện.

- Không chờ nữa, chết cũng phải liều, một lần này!

Chỉ cần có thể lấy được bảo vật bên trong.

Ha ha!

Sau thời gian một chén trả nhỏ, một cường giả Tạo Hóa cấp Giới Chủ giậm mạnh chân lớn tiếng nói.

Tên Giới Chủ này cũng là một thân một mình, không có Tạo Hóa cấp Điện chủ đi theo.

Người này mặc trường bào đỏ đậm, đầu trọc, bàn tay to lớn, mày rậm mắt to.

Lúc trước hắn cũng là một trong số những tu luyện giả xông lên trước tiên.

Hoa-

Cường giả cấp Giới Chủ này thân thể chợt lóe, chỉ thấy sau khi bên ngoài thân thể hắn một đạo linh lực hình thành bạch quang lóe lên, hộ thuẫn màu đỏ đậm trong phút chốc hình thành.

Đây hiển nhiên là một món Thần Khí Pháp Tắc phòng ngự Phi thường mạnh mẽ.

Trong nháy mắt, cường giả cấp Giới Chủ này đã tới phía dưới cửa chính.

Khách!

Một tiếng trầm thấp vang lên, cường giả cấp Giới Chủ này cũng lập tức dừng lại ở dưới cửa chính.

Từng đạo hào quang màu đỏ không ngừng quanh quản quanh thân thể cường giả Giới Chủ này, lập tức hình thành một vật thể lớn dạng lưới.

xích~

Hạ Ngôn nhìn thấy Giới Chủ này bị vật chất màu đỏ bị ngăn lại, phía trước thân thể một đạo kiếm quang màu đen cuốn ra, không ngừng quấy động bên trong vật chất màu đỏ, tựa hồ như muốn giãy dụa Nhưng là cho dù cường giả cấp Giới Chủ này thúc giục Thần Khí Pháp Tắc công kích đều khó có thể giãy khỏi vật chất màu đỏ thần bí quỷ dị này.

- A~

Đột nhiên, cường giả cấp Giới Chủ kia kêu to một tiếng, rồi sau đó thân thể run mạnh, không ngờ thành công lui về sau nửa bước, lập tức cường giả cấp Giới Chủ này phảng phất toàn thân bị rút sạch khí lực, lập tức mềm oặt ngã xuống đát, sắc mặt một mảnh trắng bệch, hô hấp nặng nề.

Trong ánh mắt hắn tràn đầy kinh sợ cùng khủng bố, phảng phất trải qua chuyện gì không thể tưởng tượng.

Qua thời gian một hai hô hấp hắn mới ngồi dậy được.

- Bên trong rốt cục như thế nào?

Có người ở sau lớn tiếng hỏi han, hy vọng từ trong miệng Giới Chủ này hiểu một ít tình huống cung điện.

Cường giả cấp Giới Chủ mặc trường bào màu đỏ đậm chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua tu luyện giả lên tiếng hỏi, khóe miệng chậm rãi mở ra tựa hồ như đang trào phúng.

Phốc...

Xuy~

Hồng quang chợt lóe, một tiếng vang thấp truyền ra.

Chỉ thấy đầu của cường giả Tạo Hóa cấp Giới Chủ kia lập tức lia khỏi thân thế bị một cỗ lực lượng ném lên giữa không trung rồi mới bắt đầu rơi xuống.

Con mắt cường giả cấp Giới Chủ. này còn trừng lớn, thẳng đến khi đầu lâu rơi xuống thân thể hắn mới cùng máu đỏ tươi phun ra đồng thời chậm rãi lăn xuống.

- Này rốt cục...

Khoảng cách Giới Chủ Trần Văn rất gần, rõ ràng thấy mọi tình tiết xảy ra, cho dù là hắn lúc này trong lòng cũng sinh ra e ngại.

Phải biết rằng đây chính là một cường giả cấp Giới Chủ, thực lực cùng hắn tương đương.

Từ Minh Phương cùng Lý Nguy ÔI Khôi ở xa xa sắc mặt cũng thay đổi.

Từ Minh Phương tuy rằng sớm biết trong cung điện có hung hiểm, nhưng lại vạn phần không thể tưởng được chính là hung hiểm này có thể dễ dàng giết chết cường giả cấp Giới Chủ.

Lúc này, linh hồn của cường giả Giới Chủ đầu tọc dần dần ngưng tụ ở trên thân thẩ Chung quy là cường giả cấp Giới chủ, linh hồn của hắn thế nhưng không trực tiếp bị đánh tan.

Tu luyện giả ở đây thực lực đều rất mạnh, có thể cảm ứng được nơi linh hồn cường giả cấp Giới Chủ kia.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy linh hồn Giới Chủ đầu trọc kia đã Phi thường suy yếu, đoàn ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, thậm chí còn suy yếu hơn linh hồn của Hạ Ấp gia gia lúc trước trong Linh La Giới rất nhiều.

Đây chính là cường giả cấp Giới Chủ, linh hồn Phi thường cứng cỗi.

Chỉ là hiện tại lại cực độ suy yếu, tựa hồ tùy thời đều sẽ tiêu tán

- Cứu ta!

Linh hồn thể này lúc này hoảng sợ kêu lên một tiếng.

Nhưng là hắn vừa mới hô ra một tiếng này, cả linh hồn thể lại rung động kịch liệt một lát, sau đó lập tức tiêu tan.

Thật giống như bị một cỗ lực lượng thần bí nào đó đánh trúng.

Thấy cảnh tượng này, tu luyện giả ở đây đều run rẳy toàn thân.

Không cần suy nghĩ, tu luyện giả Lý Lượng lúc trước đi vào khẳng định cũng đã sớm chết.

Ngay cả cường giả cấp Giới Chủ đều ngã xuống, chỉ là cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ căn bản không có khả năng sống sót

- Ngao...

ô!

Chính khi tất cả mọi người đều không biết tiếp theo nền làm gì, Thổ Cẩu bên cạnh Hạ Ngôn lại phát ra thanh âm trầm thấp.

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày nhìn về phía Thổ Cẩu.

- Chủ nhân.

Ta cảm giác được trong cung điện này có một cỗ ý thức triệu hoán ta.

Ta muốn đi vào xem.

Thổ Cẩu. truyền âm với Hạ Ngôn.

Nghe xong, Hạ Ngôn chấn động.

Ngay cả cường giả nhân loại cấp Giới Chủ đều không thể tránh khỏi ngã xuống, Thổ Cẩu đi vào vậy chăng phải là tự tìm đường chết?

Hạ Ngôn không chút chần chờ, liền truyền âm với Thổ Cẩu:

- Không được.

Trước tiên chờ xem đã, hiện tại đi vào thật sự rất nguy hiểm.

Thực lực hiện tại của Thổ Cẩu tuyệt đối không dưới Tạo Hóa cấp Điện chủ, nhưng là so với cường giả cấp Giới Chủ chỉ sợ còn kém một ít.

- Chủ nhân, cỗ ý niệm kia càng ngày càng mạnh, ta không có biện pháp khống chế mình!

Thổ Cẩu cũng có chút biểu tình thống khổ.

Nó tựa hồ cũng không muốn mạo hiểm tiến

vào, nhưng là lại bị một cỗ ý niệm thao túng.

- Chủ nhân, ta không chịu được...

Câu này vừa nói xong, Thân hình Thổ Cẩu lập tức hóa thành một luồng sáng bạc vọt tới cửa chính cung điện.

Linh lực chấn động, trong phút chốc Thổ Cẩu liền tới trước cửa chính cung điện màu bạc.

- Thổ Cẩu.

Sắc mặt Hạ Ngôn đại biến, trong lúc vội vàng đã không kịp ngăn cản, cầi đãnh thúc giục linh lực trong cơ thể rồi vọt theo.

Nhưng là tốc độ Thổ Cẩu căn bản không kém Hạ Ngôn, khoảng cách ngắn như vậy muốn lợi dụng thuấn di để ngăn cản Thổ Cẩu đều không được.

Khi Hạ Ngôn tới phía trước cửa chính cung điện màu bạc, Thổ Cẩu đã tiến vào bên trong cung điện.

Mà lực lượng thần bí ngay cả Giới Chủ nhân loại đều không thể hoàn toàn ngăn cản thế nhưng lại kỳ quái không xuất hiện ngăn cản Thổ Cẩu.

Hạ Ngôn tận mắt nhìn thấy Thổ Cẩu

không bị chút cản trở liền tiến vào trong cung điện.

- Thổ Cẩu!

Hạ Ngôn vội vàng tâm linh cảm ứng một chút lại không thấy đáp lại.

Thổ Cẩu đi theo bên cạnh Hạ Ngôn thời gian lâu như vậy, Hạ Ngôn sớm cùng Thổ Cẩu sinh ra một loại cảm ứng kỳ diệu rất nhỏ.

Lúc này hắn cũng không cảm ứng được sự tồn tại của Thổ Cẩu, nói rõ Thổ Cẩu.

ở bên trong nhất định gặp phải chuyện không bình thường.

- Thổ Cẩu...

Hai mắt Hạ Ngôn hơi đỗ, nhìn cửa chính cung điện màu bạc, có chút vô lực.

Cường giả cấp Giới Chủ ở trong cung điện này đều không thể may mắn thoát khỏi nếu hắn mạo muội tiến vào, vậy chỉ sợ kết quả cũng Chỉ có tử vong.

- Con hung thú kia tiến vào rồi!

ở phía sau Hạ Ngôn có tu luyện giả sau khi ngây người giây lát liền lên tiếng nói.

Bọn họ không biết lai lịch Thổ Cẩu, chỉ cảm thấy Thổ Cẩu là một con hung thú rất cường đại.

- Tiểu tử, đó là hung thú của ngươi?

Giới Chủ Trần văn sắc mặt âm trầm tới bên người Hạ Ngôn lên tiếng hỏi, trong ánh mắt lóe lên mang theo một tia hung dữ âm lệ.

- Cùng ngươi có quan hệ sao?

Lúc này tâm tình Hạ Ngôn cực kỳ không bình tĩnh, nhìn thấy Trần Văn này đương nhiên cũng không nể nang gì, trên mặt đồng dẹng vài tia âm trầm.

Đám người Giới Chủ Khương Vân lúc này cũng đều rất nhanh Phi hành tới gần Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ lên tiếng gọi một câu, ánh mắt đề phòng nhìn phía Giới Chủ Trần Văn kia.

- Hắc hắc hắc...

Giới Chủ Trần Văn âm trầm cười vài tiếng, ánh mắt một mực dừng trên mặt Hạ Ngôn, lại trầm ngâm một lúc mới nói:

- Tiểu tử này thật đúng là vận khí tốt, thế nhưng có một con hung thú có thể dò đường.

Giới Chủ Trần Văn hiển nhiên là cho rằng Hạ Ngôn lệnh cho Thồ cấu tiến vào cung điện dò đường.

Hắn vừa rồi chính là cho Tạo Hóa cấp Điện chủ tên Lý Lượng kia dò đường.

Nghe được hắn nói vậy, đoàn lửa giận trong lòng Hạ Ngôn lập tức bùng bùng nổi lên.

Cho dù đối phương là cường giả cấp Giới Chủ, Hạ Ngôn đều không nhịn được muốn ra tay.

Từng luồng linh lực màu vàng không ngừng chuyển động, Lực lượng pháp tắc rất nhanh lưu chuyển trong không gian.

- Tiểu tử.

Chẳng lẽ ngươi muốn động thủ với ta sao?

Ha ha, chỉ là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cũng muốn động thủ với ta?

Giới Chủ Trần Văn thoáng cảm ứng dao dộng pháp tắc một chút, liền phán đoán ra thực lực của Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn hiện tại nếu chi dựa vào lĩnh ngộ pháp tắc đề phán đoán thi quả thật chỉ có thực lực Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Nhưng là chiến lực chân chính của Hạ Ngôn cũng tương đương với cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ, thậm chí có thể đánh chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường.

- Hạ Ngôn, đừng xúc động.

Giới Chủ Khương Vân cánh tay đưa ra kéo, đánh mắt ra hiệu cho Hạ Ngôn.

Hiện tại nếu gây xung đột, vậy bất lợi cho Hạ Ngôn.

Điện chủ Thủy Vụ và Lưu Tô cũng vội vàng truyền âm với Hạ Ngôn, dặn Hạ Ngôn trước tiên nhẫn nại.

- Lúc hung thú kia của tiểu tử này đi vào tựa hồ không xuất hiện hồng quang cản trở, có lẽ lực lượng thần bí trong cung điện này sẽ chỉ công kích nhân loại.

Thấy Hạ Ngôn không có động tác tiếp theo, Giới Chủ Trần Văn trong lòng cũng chuyển ý niệm, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn lúc sáng lúc tối.

- Hiện tại ta chỉ cần nhìn kỹ tiểu tử này, con hung thú màu bạc kia nếu thật sự không chết mà lấy được bảo vật gì ở trong, sau khi đi ra khẳng định sẽ giao cho tiểu tử này.

Giới Chủ Trần Văn âm thầm hạ chủ ý.

Chương 920: Thần chủ sử dụng linh lực màu vàng

Thổ Cẩu thuận lợi tiến vào cung điện màu bạc, chúng tu luyện giả đều thấy rõ ràng.

Lúc trước, vô luận là nhân loại cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ hay là giới Chủ khi tiến vào chính thần điện đều sẽ bị một cỗ lực cản quỷ dị, lập tức liền xuất hiện hồng quang công kích.

Mà hung thú màu bạc kia tiến vào cung điện lại Phi thường thuận lợi, không chút dấu hiệu bị càn trở hoặc công kích.

Bởi vậy mọi người hoài nghi hung thú màu bạc kia rất có thể không chết trong cung điện này.

Cho nên lúc này không chỉ Giới Chủ Trần Văn nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, hầu hết các tu luyện giả khác đều giương mắt gắt gao nhìn Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn, ngươi đừng quá lo lắng.

Hung thú kia của ngươi xâm nhập vào cung điện này vị tất sẽ gặp phải nguy hiểm.

Giới Chủ Khương Vân khẽ ngẩng đầu, nhìn Hạ Ngôn trịnh trọng nói.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Tuy biết Thổ Cẩu có chút đặc thù nhưng vẫn không khỏi có chút lo lắng.

- Tiểu tử, nếu ngươi lo lắng hung thú của ngươi, có thể tự thân tiến vào xem.

Giới Chủ Trần Văn lúc này lại lên tiếng kèm theo nụ cười thâm trầm nói với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy.

Tiểu tử, ngươi không ngại đi vào xem hung thú kia của ngươi có chết ở trong hay Không?

Phía sau có tu luyện giả cũng chen lời mang theo giọng điệu đùa cợt nói.

Phía trước cung điện này còn có hai ba trăm tu luyện giả, cường giả cấp Giới Chủ thì có hơn chục người.

Đương nhiên, đại đa số tu luyện giả đều ôm thái độ lạnh nhạt bàng quan, bọn họ chính đang chờ đợi cơ hội tìm được bảo vật.

- Nêu các ngươi dám đi vào, ta tại sao lại không dám?

Hạ Ngôn cười lạnh nhìn Trần Văn cùng tên tu luyện giả nói chuyện, khinh thường đáp trả một câu.

- Tiểu tử, ngươi dám đấu khẩu với ta?

Giới Chủ Trần Văn nhất thời tức giận trùng trùng trừng mắt nhìn Hạ Ngôn.

- Giới Chủ Trần Văn.

Ngươi không nên quá đáng.

Hừ, Khương Vân ta cũng không sợ ngươi.

Giới Chủ Khương Vân khí tức chợt ngưng, đứng ra nói chuyện cho Hạ Ngôn.

Đừng nói là tiềm lực Hạ Ngôn thật lớn, cho dù Hạ Ngôn chỉ là một tu luyện giả bình thường trong đại thế giới của hắn, trong loại tình huống này hắn cũng không thể tùy ý đề Trần Văn hiếp đáp Hạ Ngôn, ở trước mặt hắn hiếp đáp Hạ Ngôn kỳ thật chính là hiếp đáp Khương Vân hắn.

- Ha ha.

Giới Chủ Khương Vân không nên tức giận.

Ta chỉ là nói chơi với vị tiểu huynh đệ này.

Sắc mặt Trần Văn biến đổi, rồi sau đó lại cười nói:

- Vị tiểu huynh đệ này không đơn giản nha.

Tuổi như thế cũng đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Hơn nữa lại có thể thu phục được một con hung thú cường đại như thế.

Giới Chủ Trần Văn tặc lưỡi vài tiếng, lắc lắc đầu.

- ồ?

Lúc này, trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, một đạo ý niệm truyền tới trong đầu Hạ Ngôn.

- Chủ nhân.

Hạ Ngôn nghe thấy là thanh âm của Thổ Cẩu.

Thổ Cẩu tiến vào cung điện lúc này thế nhưng từ trong truyền ra một luồng ý niệm rất nhỏ, truyền âm cho Hạ Ngôn.

Nghe thanh âm, sắc mặt Hạ Ngôn hơi biến hóa một chút lại khôi phục bình thường.

Thổ Cẩu.

ở trong cung điện hiển nhiên cũng chua tử vong.

- Chủ nhân, lúc này ta ở trong cung điện, tìm được nguyên nhân kêu gọi ta rồi.

Thanh âm Thổ Cẩu không ngừng truyền vào trong đầu Hạ Ngôn:

- Tòa cung điện này là của tổ tiên ta lưu lại.

Chẳng qua tổ tiên của ta đã chết, tòa cung điện này chính là người lưu lại cho đời sau của người.

Lời của Thổ Cẩu khiến trong lòng Hạ Ngôn chấn động.

Hạ Ngôn ngàn vạn không nghĩ tới tòa cung điện màu bạc này thế nhưng lại là tổ tiên của Thổ Cẩu để lại. vốn tất cả mọi người cho rằng tòa cung điện này là di tích mà Thần chủ thượng cổ lưu lại.

Hiện tại xem ra, tổ tiên của Thổ Cẩu rất có khả năng chính là một Thần Thú.

"Khó trách...

Khó trách Thổ Cẩu không giống bình thường, còn có thể sử dụng ngôn ngữ nhân loại".

Trong lòng Hạ Ngôn quay cuồng.

- Chủ nhân, ta được truyền thừa của tổ tiên, hiện tại có thể nắm giữ cung điện và khu di tích này.

Thổ Cẩu. nói:

- Trong này có một số thứ có trợ giúp cho tu luyện của người.

Chủ nhân vào đi, sẽ không bị Diệt Thần Vụ công kích.

- Diệt Thần Vụ?

Ý niệm trong đầu Hạ Ngôn khẽ chuyển, liền nghĩ tới vật chất màu đỏ giết chết mấy tên tu luyện giả lúc trước.

"Chẳng lẽ thứ màu đỏ kia chính là Diệt Thân Vụ mà Thổ Cẩu nói?

Thật đúng là bá đạo"

- Giới Chủ đại nhân, hiện tại ta muốn tiến vào trong cung điện.

Thổ Cẩu. không có chết, ta có thể cảm ứng được lúc này nó ở trong cung điện.

Hạ Ngôn truyền âm nói với Giới Chủ Khương Vân.

Ánh mắt Giới Chủ Khương Vân chợt lóe, lập tức nhìn về phía Hạ Ngôn,.

Lộ vẻ tỉnh bơ nói:

- Làm Như vậy có phải là rất nguy hiểm?

- Ta có nắm chắc.

Giới Chủ đại nhân, xin người tạm thời không nên tiến vào cung điện.

Hạ Ngôn nghĩ một lúc, vẫn không định nói bí mật cung điện cho đám người Khương Vân.

- Vậy được, tự ngươi phải cẩn thận.

Khương Vân gật gật đầu.

Sau đó, Hạ Ngôn đột nhiên cười một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Giới Chủ Trần Văn.

- Vị Giới Chủ đại nhân này.

Hiện tại ta quyấ định vào cung điện tìm tòi đến tột cùng, không biết ngươi có dám cùng ta tiến vào trong?

Hạ Ngôn cười dò hỏi.

Tại trước mặt nhiều người như vậy, Giới Chủ Trần Văn chỉ sợ cũng không thể đánh mất mặt mũi trực tiếp từ chối cùng Hạ Ngôn tiến vào cung điện.

Theo ý nghĩ của Hạ Ngôn, Thổ Cẩu không có khả năng hại hắn.

Vừa rồi Thổ Cẩu đã nói Diệt Thần Vụ kia sẽ không công kích hắn, vậy hắn khẳng định sẽ không bị công kích.

Còn về vị Trần Văn này, ngay cả cường giả cấp Giới Chủ đầu trọc vừa rồi còn bị Diệt Thần Vụ giết chết, thì hắn Chỉ sợ cũng không thoát được.

- Sao rồi?

Vị Giới Chủ đại nhân này chẳng lẽ trong lòng sợ hãi?

Hạ Ngôn thấy Giới Chủ Trần Văn không nói, biểu tình liên tục biến hóa, lại tiếp tục cười khinh thị một tiếng, nói tiếp một câu.

Chúng tu luyện giả thấy Hạ Ngôn nói như thế, đều trong lòng khẽ động, không biết người trẻ tuổi này vì sao đột nhiên muốn tiến vào cung điện.

Mức độ hung hiểm của cung điện này, vừa rồi ai cũng đều thấy rõ.

'Tiểu tử này rốt cục có ý tứ gỉ?

Chẳng lẽ con hung thú kia của hắn trong cung điện thật sự không chết, hắn phát hiện cái gì?"

Tâm tư của Giới Chủ Trần Văn thay đổi thật nhanh, lại không quyết định được chủ ý.

"Hừ, tiểu tử này khẳng định không có lòng tốt.

Chẳng qua...

Nếu là có nguy hiểm, chẳng lẽ hắn cũng không sợ chết sao?"

Trong lòng Giới Chủ Trần Văn chần chờ nghi hoặc.

Làm sao hắn có thể nghĩ đến con hung thủ kia của Hạ Ngôn thế nhưng có thể khống chế cả di tích.

Di tích này cũng là một bảo vật mà năm xưa Thần thú thượng cô kia luyện chế ra.

Thổ Cẩu được Thần thú thượng cổ truyền thừa tự nhiên cũng có thể khống chế cả đi tích.

"Hay là tiểu tử này đang lừa ta?"

Giới Chủ Trần Văn lại rất nhanh chuyển ý niệm.

- Giới Chủ Trần Văn, làm sao không nói một lời?

Tiểu huynh đệ này mời ngươi cùng tiến vào cung điện, làm sao ngươi không tỏ rõ thái độ chứ hả?

Lý Nguyên Khôi tiến lên ha ha cười to nói

- Ha ha...

Giới Chủ Trần Văn không phải là sợ rồi chứ?

Vị tiểu huynh đệ này chỉ là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ mà thôi đều có gan như thế, mà Giới Chủ Trần Văn lại không có cái gan này nha.

Từ Minh Phương cũng cười nối tiếp một câu.

- Hừ.

Hai người các ngươi không cần lên tiếng khích tướng ta Nếu hai vị dám cùng tiến vào trong cung điện này, Trần Văn ta cớ gì không đám?

Trần Văn thuận thế muốn kéo hai người xuống nước.

- Người mà tiểu huynh đệ này mời chính là giới Chủ Trần Văn ngươi, cũng không mời hai chúng ta!

Lý Nguyên Khôi mặt tỉnh bơ. lên tiếng cười nói.

- Đúng vậy.

Ta quả thật chỉ hy vọng Giới Chủ Trần Văn đại nhân cùng ta tiến vào cung điện.

Lời của Lý Nguyên Khôi vừa dứt, Hạ Ngôn lại thêm một câu.

Sắc mặt Trần Văn có chút phát xanh.

Vừa rồi cái chết của Giới Chủ trường bào đỏ đậm kia, hắn tận mắt chứng kiến.

VI tu luyện giả kia cũng là giới Chủ giống như hắn, một khi hắn tiến vào cung điện này, hậu quả quả thật là khó nói

"Tiểu tử khốn này, chẳng lẽ không sợ chết?"

Trần Văn phẫn nộ trong lòng.

- Tiểu tử, ngươi tính là thứ gì, có tư cách mời Giới Chủ đại nhân?

Một cường giả cấp Điện chủ dưới trướng của Trần Văn nhìn ra tình cảnh quẫn bách của Trần Văn, lớn tiếng quát Cùng lúc đó, bàn tay hắn mở ra. phóng ra một cỗ năng lượng sắc bén trực tiếp đánh tới Hạ Ngôn.

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, linh lực màu vàng trong cơ thể rất nhanh trào ra.

Năng lượng mạnh mẽ trực tiếp va chạm với công kích của tên cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ kia.

Không gian hơi chấn động, tên Điện chủ dưới tay Giới Chủ Trần Văn kia thế nhưng bị đánh lui mà Hạ Ngôn lại vững vàng đứng yên tại chỗ.

Cảnh tượng này bị mọi người nhìn thấy, đều cực kỳ chấn động.

Cảnh giới của Hạ Ngôn rõ ràng chỉ là cấp Chuẩn Điện chủ thế nhưng lại có thể đánh lui một gã Tạo Hóa cấp Điện chủ, đây quả thật là chuyện không có khả năng.

Chênh lệch về cảnh giới quả thực là một khe trời, rất khó vượt qua.

Thông thường tu luyện giả cao hơn một cảnh giới, một người đều có thểđánh chết một đám tu luyện giả thấp hơn một cảnh giới.

- Tiểu tử, ngươi quả nhiên không bình thường.

Giới Chủ Trần Văn hít vào một hơi, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn, thâm trầm nói.

Điện chủ dưới tay hắn, hắn đương nhiên rõ ràng.

Thực lực Hạ Ngôn lúc này cũng biểu hiện ra một sự khác biệt.

Dưới tình huống bình thường, chỉ một chưởng này Hạ Ngôn hẳn là bị thương, mà tình hình hiện tại lại là Điện chủ dưới tay hắn bị đánh lui.

- Chẳng qua, ngươi mời ta cùng tiến vào cung điện ta liền đáp ứng, ta đây chẳng phải là rất không có mặt mũi?

Trần Văn cười khẽ nói.

Tên Tạo Hóa cấp Điện chủ dưới tay hắn kia ngược lại tìm cho hắn một lý do để từ chối.

- Không dám chính là không dám, còn tìm nhiều lý do như vậy!

Lý Nguyên Khôi thấp giọng nói.

Thanh âm tuy thấp nhưng là mấy trăm người ở đây đều nghe được rõ ràng.

Trần Văn nghe được, sắc mặt tối sầm, trên đầu nhất thời che kín tia đen, có chút tức giận nhìn Lý Nguyên Khôi

- Người này...

Từ Minh Phương bên cạnh Lý Nguyên Khôi cũng trở nên trầm ngâm.

Ánh mắt hắn lóe sáng chăm chú nhìn Hạ Ngôn giống như muốn nhìn thấu, miệng thi tbảo thật khẽ.

- Từ Minh Phương, ngươi làm sao vậy?

Lý Nguyên Khôi thấy Từ Minh Phương có chút Khác lạ, không khỏi lên tiếng hỏi một

câu.

- Người này không tầm thường, linh lực của hắn là màu vàng.

Từ Minh Phương truyền âm nói với Lý Nguyên Khôi.

- ừ, linh lực màu vàng này quả thật rất ít gặp.

Lý Nguyên Khôi gật gật đầu.

- Ta từng nghe nói qua loại linh lực này.

Linh lực màu vàng, tại ba vạn năm trước.

Giọng điệu của Từ Minh Phương lại thay đổi.

- Cái gì?

Lý Nguyên Khôi có chút khó hiểu.

Linh lực màu vàng quả thực rất hiếm thấy.

Linh lực của tu luyện giả bình thường đều là gần như màu trắng và trong suốt Mà linh lực màu vàng tựa hồ càng khiến người chú ý.

- Hơn mười vạn năm trước, Chủ thế giới có một vị Thần chủ mới sinh ra, hắn sử dụng là loại linh lực màu vàng này.

Bởi vì như thế cho nên danh vọng của vị Thần chủ này cũng rất lớn, rất nhiều đại thế giới đều biết tên của hắn.

Chẳng qua, ba vạn năm trước hắn hoàn toàn mất tích.

Ánh mắt Từ Minh Phương liên tục lóe ra, cũng không biết trong lòng suy nghĩ những gì...

Chương 921: Trăm vạn viên Quy Nguyên Đan

Cơ hồ tất cả tu luyện giả nếu không mượn vào thứ gì Khác như thần Khí, thần thông... thì linh lực bản thân sử đụng đều là nửa trong suốt Như vậy trong đó cá biệt có tu luyện giả sử dụng linh lực là màu vàng tự nhiên sẽ bị càng nhiều tu luyện giả nhớ kỹ.

Mà tu luyện giả mấy vạn năm trước sử dụng linh lực màu vàng còn là một vị cường giả cấp Thần chủ cường đại, như vậy danh vọng càng lớn hơn.

Từ Minh Phương nhìn thấy vừa rồi Hạ Ngôn vận chuyển linh lực màu vàng lập tức nghĩ tới nhân vật cường đại ba vạn năm trước kia, trong lòng khoảnh khắc sinh ra một loại liên tường cũng thật bình thường.

- Vậy sao?

Ba vạn năm trước có một vị Thần chủ cường giả như vậy tồn tại sao?

Giới chủ Lý Nguyên Khôi nhíu chặt mày, trong trí nhớ của hắn cũng không có một vị Thần chủ như vậy.

Đương nhiên Thần chủ vốn thần bí Khó lường, có thể biến ảo thành thế gian vạn vật, tu luyện giả bình thường căn bản không thể nhìn thấy điện mạo của cường giả cấp bậc Thần chủ, càng không nói đến tiếp cận.

- Ngươi có lẽ không biết vị Thần chủ này nhưng là ta lại biết.

Chẳng qua, hắn cũng không mở một thế giới nào.

Khóe miệng Từ Minh Phương nhếch ra, ánh mắt sáng quắc nhìn Hạ Ngôn.

- Vậy ý tứ của ngươi...

Tiểu tử này có quan hệ cũng vị Thần chủ kia?

Chẳng lẽ, tiểu tử này là người đời sau của vị Thần chủ kia?

Lý Nguyên Khôi chấn động, sắc mật đột nhiên thay đổi.

- Đây cũng không phải không có khả năng.

Tiểu tử này tuổi rất tré thế nhưng có thực lực Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Từ Minh Phương gật gật đầu.

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng hắn lại hoàn toàn không nghĩ như vậy.

"Vị Thần chủ kia biến mất đã hơn ba vạn năm.

Sư phụ trước kia từng nói, Thần chủ kia có thể đã chết ở một nơi nào đó.

Tiểu tử này có lẽ là tìm được bảo tàng vị Thần chủ kia đê lại mới có thể tu luyện nhanh như vậy".

Trong đầu Từ Minh Phương âm thầm chuyển ý niệm.

"Sư phụ còn nói, vị Thần chủ kia Chỉ có một con gái, cũng không có con trai Nếu là hắn không chết, không có khả năng ba vạn năm đều không liên hệ với con gái hắn".

Từ Minh Phương khe khẽ gật đầu, trong mắt một luồng lệ quang chợt lóe rồi mất.

Bảo tàng một vị Thần chủ lưu lại, ai không muốn chiếm làm của mình?

Sư phụ của Từ Minh Phương hiển nhiên cũng là một nhân vật Phi thường cường đại bằng không cũng không thể biết nhiều chuyện như vậy.

Từ Minh Phương có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ nhanh như vậy cũng là bởi vì có một vị sư phụ.

***

- Giới chủ Trần Văn chẳng lẽ thật sự sợ sao?

Hạ Ngôn không để ý đến phản ứng của tu luyện giả khác, chỉ dùng ánh mắt liếc xéo Giới chủ Trần Văn, giọng điệu khinh miệt càng sâu.

Trần Văn đường đường là cường giả cấp Giới chủ, đã khi nào được hường thụ loại giọng điệu Như vậy?

- Tiểu tử.

Cho dù ta muốn tiến vào tòa cung điện này, làm sao lại cùng ngươi cùng tiến vào?

Hừ, với thực lực của ngươi cũng muốn tiến vào cung điện, thật sự là muốn chết!

Trần Văn hung dữ nói, trong lòng cũng thầm nghĩ: "Tiểu tử này sẽ không thật sự lừa ta chứ?

Hắn đoán chắc ta sẽ không tiến vào cung điện cho nên mới cố ý như thế?"

Nghĩ vậy, trong mắt Giới chủ Trần Văn hung quang lóe lên.

"Tiểu hỗn đản đáng chết này, dám tính kế ta.

Không giết ngươi Khó giải mối hận trong lòng ta".

Trong lòng Trần Văn hận đến lộn ruột, chẳng qua lúc này hắn cũng không thể trắng trợn động thủ.

Nếu hắn ra tay, Khương Vân sẽ không khoanh tay đóng nhìn, Hơn nữa chung quanh còn có nhiều tu luyện giả như vậy, truyền ra thi mất hết mặt mũi của hắn.

- Người trẻ tuổi, ngươi thực sự muốn tiến vào tòa cung điện này sao?

Trên mặt Giới chủ Trần Văn lại ra ý cười, cười hì hì nhìn Hạ Ngôn, thanh âm cũng dịu đi rất nhiều.

- Đúng, ta thật sự muốn tiến vào cung điện này.

Hạ Ngôn đáp lại.

Thổ Cẩu có thể khống chế cả di tích này, Hạ Ngôn đương nhiên không lo lắng mình tiến vào cung điện sẽ bị Diệt Thần Vụ kia công kích.

- Được.

Quả nhiên có gan.

Như vậy đi, nếu ngươi dám tiến vào trong cung điện, ta liền tặng ngươi một món bảo vật có trợ giúp rất lớn cho ngươi tu luyện.

Giới chủ Trần Văn trước tiên nói vậy, rồi sau đó sắc mặt biến đổi, hung ác nói:

- Chẳng qua, nếu ngươi không dám đi vào, ta cũng sẽ đích thân giết ngươi.

Thanh âm Trần Văn truyền vào trong tai từng tu luyện giả ở đây.

Hạ Ngôn nghe vậy mặt không chút thay đổi, Trần Văn cũng không thể từ biểu tình trên mặt Hạ Ngôn nhìn ra cái gì.

Đám người Huyền Thượng Vũ ngược lại thật lo lắng cho Hạ Ngôn, chẳng qua Khương Vân lại ngăn cản bọn họ xen vào.

Vừa rồi Hạ Ngôn đã trao đổi với Giới chủ Khương Vân, trong lòng Khương Vân cũng có một chút nghi hoặc.

Chẳng qua hắn tin tưởng Hạ Ngôn sẽ không lỗ mãng dùng tính mệnh của mình đề nói giỡn.

- Không biết Giới chủ Trần Văn muốn tặng ta bảo vật gì?

Hạ Ngôn mặt không chút thay đổi, vẫn mang theo vẻ tươi cười, không thèm đề ý nhìn Giới chủ Trần Văn.

- Hạ Ngôn.

Giới chủ Trần Văn ra tay, tự nhiên sẽ không keo kiệt.

Giới chủ Khương Vân cười nói.

Ánh mắt Trần Văn đảo qua, trừng mắt Khương Vân một cái.

Chẳng qua uy lực của ánh mắt này đối với Giới chủ Khương Vân mà nói căn bản không có bất kỳ ảnh hưởng gì.

- Giới chủ Khương Vân nói đúng vậy.

Ta ra tay, tự nhiên sẽ không keo kiệt.

Như vậy đi, nếu ngươi thật sự dám tiến vào cung điện, ta liền tặng ngươi một món Thần Khí Pháp Tắc.

Giới chủ Trần Văn nói với Hạ Ngôn.

- Thần Khí Pháp Tắc quả thật rất quý báu, nhưng là ta không cần

Hạ Ngôn không chút do dự lắc đầu.

Thần Khí Pháp Tắc đối với một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa mà nói cũng không phải là bảo vật quý hiếm gì, giá trị cũng không phải quá cao.

Hơn nữa, phẩm chất của Thần Khí Pháp Tắc rất khó nói.

Nếu Trần Văn này tùy tiện lấy ra một món Thần Khí Pháp Tắc, vậy có lẽ căn bản không đổi được bao nhiêu.

Quy Nguyên Đan.

- Vậy ngươi muốn cái gì?

Ánh mắt Trần Văn chuyển sang Hạ Ngôn.

- Như vậy đi, xin Giới chủ Trần Văn tặng ta trăm vạn viên Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn tùy ý nói.

Trăm vạn viên Quy Nguyền Đan, đổi thành Cửu Nguyên Đan ước chừng một vạn vạn viên.

Bình thường lúc đầu tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cũng chỉ sử dụng CửuNguyên Đan.

Phải biết rằng, một viên Quy Nguyên Đan tương đương với một trăm viên Cửu Nguyên Đan.

Quy Nguyên Đan đối với một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường mà nói là Phi thường xa xỉ.

Mà tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần cao cấp, tài sản Nguyên Đan của bản thân bình thường cũng chỉ là mấy chục vạn viên Cửu Nguyên Đan mà thôi.

Cho dù thêm một chút vật phẩm, tài sản của Thiên Thần cao cấp cao lắm cũng chỉ mấy trăm vạn viên Cửu Nguyên Đan.

Đương nhiên còn có một số Thiên Thần cao cấp ngay cả mấy trăm vạn viên Nguyên Đan cũng không có.

Mà hiện tại, Hạ Ngôn vừa mở miệng chính là trăm vạn viên Quy Nguyên Đan.

Cho dù là cường giả cấp Điện chủ đều rất khó lấy ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy.

Tỷ như Điện chủ Huyền Thượng Vũ, số lượng Quy Nguyên Đan của hắn cũng chỉ có hơn mười vạn mà thôi.

Cộng thân số vật phẩm của hắn, toàn bộ tài sản cũng chỉ xấp xỉ trăm vạn viên Quy Nguyên Đan.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ từng thình cẩu Giới chủ Khương Vân hỗ trợ luyện chế một món bảo vật thay đổi thời gian lưu tốc, cũng chẳng qua tiêu phí mấy chục vạn Quy Nguyên Đan đề mua tài liệu mà thôi.

Đương nhiên, đây là trên Giới chủ Khương Vân không có thu bất kỳ phí dụng gì khác.

Nếu là người không quen biết thỉnh cầu Giới chủ Khương Vân ra tay, vậy giá cả thật là khó nói.

Cho nên khi Hạ Ngôn vừa mở miệng, phần đông tu luyện giả bốn phía đều hít sâu một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ tiểu tử này thật đúng là dám mở miệng a.

Trong này rất nhiều người cho dù táng gia bại sản đều không thể lấy ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy.

Mà tu luyện giả đứng ở trong này, trừ hai người Thủy Vụ cùng Lưu Tô ra, coi như đều là Hạch Tâm Điện chủ của các đại thế giới.

Giới chủ Khương Vân nghe thấy lời của Hạ Ngôn, thân hình hơi chút chấn động, rồi sau đó mang theo ý cười nhìn về phía Hạ Ngôn.

Con mắt Giới chủ Trần Văn kia đều muốn rớt ra ngoài, chỉ là căn bản vô dụng.

Nếu Hạ Ngôn sợ hắn cũng sẽ không đưa ra yêu cầu như vậy.

Hắn muốn công kích Hạ Ngôn cũng không thể làm được.

Luận độ cứng cỏi linh hồn, linh hồn của Hạ Ngôn Chỉ sợ không nhỏ yếu hơn hắn.

Hạ Ngôn vẫn một mực sử dụng Linh Hồn Chi Tuyền để cường hóa linh hồn của mình.

Cường giả cấp Giới chủ đều không có khả năng sử dụng bảo vật dạng Linh Hồn Chi Tuyền như hắn.

Bảo vật có thể cường hóa linh hồn đều Phi thường quý báu, hơn nữa Phi thường hiếm có.

Đại bộ phận bảo vật có thể cường hóa linh hồn của tu luyện giả cũng đều là không thể sử dụng vô hạn.

Một loại bảo vật bình thường sau khi sử dụng một đoạn thời gian sẽ mất hiệu quả.

Tài sản của Giới chủ Trần Văn cũng không phải vô hạn.

Quy Nguyên Đan hiện tại hắn mang theo cũng chỉ hơn một trăm vạn viên mà thôi.

Nếu thật sự đưa cho Hạ Ngôn, vậy Quy Nguyên Đan hắn còn lại liền rất ít.

- Giới chủ Trần Văn.

Với địa vị của ngươi, một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan này còn không phải là một chuyện quả nhỏ nhặt?

Giới chủ Khương Vân thấy Trần Văn trầm ngâm không quyết định, liền cười nói một câu.

- Lấy thân phận của Giới chủ Trần Văn, đừng nói là trăm vạn viên Quy Nguyên Đan, cho dù là ngàn vạn viên Quy Nguyên Đan đều không thành vấn đề.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ cũng nói thêm một câu.

- Hừ, người trẻ tuổi, một trăm vạn Quy Nguyên Đan này ta có thể tặng cho ngươi.

Nhưng nếu cuối cùng ngươi không dám tiến vào cung điện, vậy đừng trách ta không khách khí.

Trần Văn lạnh lùng nói, sau đó lại nhìn về phía đám Khương Vân:

- Các ngươi cũng đều nghe rõ rồi chứ hả?

Lát nữa nếu các ngươi ngăn cản ta ra tay, đừng trách ta trở mặt.

- Vây xin Giới chủ Trần Văn trước tiên đưaNguyên Đan cho ta đi!

Hạ Ngôn ở trước mặt Giới chủ Trần Văn đột nhiên thò một tay ra, miệng theo đó nói một câu Như vậy.

- Cái gì?

- Tiểu tử, lá gan ngươi thật lớn.

- Chẳng lẽ Giới chủ đại nhân của chúng ta còn quỵt Quy Nguyên Đan của ngươi sao hả?

Một đám cường giả cấp Điện chủ dưới tay Giới chủ Trần Văn nhất thời nổi giận quát Hạ Ngôn.

- Ha ha.

Không phải ta không tin Giới chủ đại nhân, mà là ta thích cảm giác tài phú cầm vào trong tay.

Huống hồ, Giới chủ Trần Văn chẳng lẽ sợ ta chạy sao chứ?

Hạ Ngôn cười đáp lại.

Cơ thịt khóe miệng Trần Văn kịch liệt co giật vài lẩn, lúc này mới hồi phục.

Cuối cùng, hắn lật tay một cái lập tức có thêm một cái nhẫn không gian.

- Trong nhẫn này có một trăm vạn Quy Nguyên Đan. ta cho ngươi!

Trần Văn cắn răng nói với Hạ Ngôn.

"Tiểu tử này cho dù chết dưới cửa chính cung điện, chiếc nhẫn này cũng không bị hủy diệt, la có thể nghĩ biện pháp thu hồi".

Trần Văn thầm nghĩ trong lòng: "Mà cuối cùng nếu hắn không dám tiến vào trong cung điện, như vậy ta sẽ..."

Nghĩ vậy, Trần Văn lộ ra nụ cười âm trầm không dễ phát hiện.

Hạ Ngôn tiếp nhập chiếc nhẫn Giới chủ Trần Văn đưa tới, ý niệm Khẽ động liền trực tiếp tiến vào trong nhẫn, xem xét một lát xác định trong nhẫn quả thật có trăm vạn Quy Nguyên Đan.

- Đa tạ Giới chủ Trần Văn.

Một trăm vạn Quy Nguyên Đan này, ta xin nhận.

Hạ Ngôn cười nói, rồi sau đó ánh mắt xoay chuyển, nhìn về phía tu luyện giả bốn phía:

- Hiện tại, ta muốn tiến vào cung điện.

Các vị nếu. có hứng thú, có thể theo ta cùng tiến vào...

Chương 922: Khống chế di tích thượng cổ

Tài sản của Hạ Ngôn hiện tại quả thật cũng không ít, tỷ như bảo vật như Tử Khí Thần Chu lại càng là cường giả cấp Giới chủ đều đỏ mắt Một đoạn thời gian trước, Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu cũng được đến không ít Quy Nguyên Đan cùng các loại tài liệu và một ít Thần Khí Pháp Tắc.

Chẳng qua mấy thứ này chung quy có một ngày sẽ dùng hết

Con đường tu luyện càng tới về sau tiêu hao các loại bảo vật lại càng nhiều, thực lực chênh lệch cũng càng lớn.

Hiện tại cảnh giới của Hạ Ngôn cũng chỉ là cấp Chuẩn Điện chủ, nếu muốn tăng lên tới cấp Điện chủ cần tiêu hao các loại bảo vật như Nguyên Đan, quả thực là một con số trên trời

Bình thường cường giả cấp Chuẩn Điện chủ tăng cảnh giới đều cần thời gian mấy chục vạn năm chậm rãi tích lũy tăng lên.

Cho dù là có sư phụ cường đại mà có thể tu luyện nhanh hơn một chút, cũng phải tám vạn, mười vạn năm.

Đây là còn cẩn sư phụ cung cấp đại lượng bảo vật bồi dưỡng.

Thu một trăm vạn Quy Nguyên Đan vào trong nhẫn của mìĩứụ Hạ Ngôn kêu gọi tu luyện giả bốn phương tụ tập một tiếng.

Chang qua, không có bất kỳ kẻ nào đáp lại hắrụ ai cũng không muốn xâm nhập vào cung điện màu bạc vào lúc này.

Lúc trước tận mắt thấy cường giả cấp Giới chủ kia tử vong quả thật đã tạo nên rung động rất lớn với mọi người.

Đám tu luyện giả này có thể vỉ bảo vật mà mạo hiểm nhưng là ai cũng sẽ không vô cớ tiến lên chịu chết.

Có cơ hội mới có thể liều, nếu ngay cả cơ hội đều không có, ai lại ngốc đến mức không cần tính mệnh minh?

- Một khi đã không có9 vậy mình ta đi vào.

Hạ Ngôn lắc đầu, dưới chân kim quang chợt lóe, linh lực vận chuyển, thân hình màu trắng đã phóng vút tới cửa chính cung điện.

Vút-

Trong tầm mắt mọi người, thân hình màu trắng của Hạ Ngôn không bị cản trở gì trực tiếp tiến vào cung điện màu bạc.

Tất cả tu luyện giả đều hận không được mắt mở trừng như muốn rớt ra ngoài nhưng là kết quả vẫn như thế, Hạ Ngôn thật sự không gặp phải công kích gì, mà trực tiếp tiến vào trong cung điện giống như con hung thú màu bạc lúc trước.

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Hắn tiến vào trong cung điện màu bạc này, làm sao có thể không bị công kích?

Một tu luyện giả không nhịn được lớn tiếng quát to.

Chỉ là không ai có thể trả lời hắn.

Giới chủ Trần Văn sau khi kinh ngạc, sắc mặt lập tức hoàn toàn đen hơn lúc trước chục lẩn.

Một trăm vạn Quy Nguyên Đan của hắn a!

- Giới chủ Đại nhân?

Huyền Thượng Vũ nhìn về phía Giới chủ Khương Vân, lên tiếng gọi.

- Hạ Ngôn vừa rồi nói cho ta hắn nắm chắc tiến vào cung điện.

Giới chủ Khương Vân truyền âm nói với mọi người một câu.

- Chẳng lẽ lực công kích của cung điện màu bạc này đã không còn hiệu quả sao?

Một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ trầm tư một lát, thì thào nói một câu.

- Có người nào dám tới thử xem?

Tiểu tử cấp Chuẩn Điện chủ kia đều dám vào rồi!

Cũng có người cao giọng quát to, hy vọng người khác trước tiên tới thử

Ước chừng qua hơn mười hô hấp. không ai lên tiếng, càng không ai nhích động thân thể.

Chính vào lúc này...

Xích~

Một tiếng vang từ trong cung điện truyền ra.

Tiếp theo một mảnh hồng quang bắt đầu từ trong cửa chính cung điện thoáng hiện mà ra.

Hào quang màu đỏ này chính là vật chất lúc trước giết chết vài tên cường giả cấp Điện chủ cùng một gã Giới chủ.

Hồng quang này thế nhưng từ trong cung điện bắn ra, cuốn tới mọi người.

- Mau đi.

Giới chủ Khương Vân chấn động.

Hắn cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra tình huống như vậy.

Chỉ thấy thân hình hắn chợt lóe liền biết mất tại chỗ.

Mà những người khác cũng đều rất nhanh lui về phía sau.

Chẳng qua, tốc độ hồng quang này thật nhanh, cơ hồ nháy mắt liền đuổi kịp mọi người.

- ồ?

Sao lại thế này?

Thực lực hai vị Điện chủ Thủy Vụ cùng Lưu Tô trong số mọi người xem như là thấp nhất.

Lúc này bọn họ đã bị hồng quang đuổi kịp, chỉ là hổng quang lại không công kích hai người khiến bọn họ có chút kinh ngạc, trực tiếp dừng thân.

Quả nhiên, hồng quang từ trong cung điện màu bạc bắn ra ở trước người bọn họ trực tiếp vòng qua, cũng không công kích hai người.

Hơn hai trăm tu luyện giả này đại bộ phận đều cực kỳ gần sát cung điện.

Chỉ là một lần công kích phát ra, đại bộ phận tu luyện giả đều bị hồng quang đánh trúng, không kịp chạy thoát ra ngoài.

Từng đạo thần khí hộ thuẫn khoảnh khắc hình thành chung quanh thân thể bọn họ, gắt gao ngăn cản hồng quang công kích.

Hồng quang từ trong cung điện màu bạc lóe lên bắn ra quả thật không trực tiếp phá được thần khí hộ thuẫn.

Chẳng qua, tu luyện giả bị hồng qua đánh trúng, ánh mắt đều tan rã, mất hết tinh quang, mỗi người đều nhưbiến thành "hành thi tẩu nhục".

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Điện chủ Huyền Thượng Vũ kinh ngạc nhìn về vài tên tu luyện giả xung quanh.

Mấy người này đều dưới quyển Giới chủ Khương Vân, bọn họ cũng không bị hồng quang công kích.

Còn hơn hai chục cường giả cấp Điện chủ dưới tay Giới chủ Trần Văn kia thi lại không một người may mắn thoát khỏi, toàn bộ bị hồng quang đánh trúng.

Hồng quang này cũng chính là Diệt Thần Vụ.

Bị hồng quang đánh trúng linh hồn trực tiếp bị cắn nuốt, cho dù thân thể còn tồn tại cũng đã biến thành người chết.

Giới chủ Trần Văn cũng thành công đão thoát được ra ngoài Tốc độ của hắn không phải Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường có thể sánh bằng.

Chẳng qua cho dù chạy được ra ngoài, sắc mặt hắn cũng có chút rắng bệch.

Vừa rồi ngay cả hắn thiếu chút nữa cũng bị hồng quang đánh trúng lúc này ở ngoài mấy vạn thước, lòng còn sợ hãi nhìn vào cung điện màu bạc.

- Đây...

- Đây chẳng lẽ là Diệt Thần Vụ trong truyền thuyết?

Hai người Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi vốn ở xa xa, bọn họ lại đều là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, cho nên hồng quang đối với bọn họ thật sự không có uy hiếp.

Chẳng qua vừa rồi Từ Minh Phương có cơ hội cẩn thận xem xét hào quang màu đỏ kia, lại thêm hiện trạng hiện tại của tu luyện giả bị công kích tới, Từ Minh Phương này thế nhưng lại đoán ra hồng quang là thứ gì.

- Cái gì?

Diệt Thần Vụ?

Lý Nguyên Khôi chấn động thật mạnh.

Hắn cũng nghe nói qua về Diệt Thần Vụ.

Trong truyền thuyết, Diệt Thần Vụ chỉ tồn tại cực hiếm ở trong mấy đại thế giới thượng cổ.

Hắn tu luyện cho tới nay cũng vượt qua ngàn vạn năm, chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy Diệt Thần Vụ.

Không thể tưởng được, hôm nay ở trong di tích này thế nhưng lại nhìn thấy thần vật hiếm thấy như Diệt Thần Vụ này.

Diệt Thần Vụ trong truyền thuyết thậm chí có thể đánh Thương thậm chí là giết chết cường giả cấp Thần chủ.

- Ngươi nói cái gì?

Diệt Thần Vụ?

Giới chủ Trần Văn cũng nghe thấy Từ Minh Phương nói, thân thể chợt lóe tới gần hai người Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi há mồm ngưng giọng kinh ngạc nói.

Lúc này hắn tổn thất thảm tọng, hai ba mưoi tên cường giả cấp Điện chủ dưới tay đều toàn bộ chết trong này.

Không chỉ như thế, hắn còn tổn thất một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan.

Tương đối mà nói, một trăm vạn Quy Nguyên Đan thật ra là chuyện nhỏ, mà đám cường giả cấp Điện chủ này ngã xuống, hơn mười đại thế giới mà hắn mở ra cũng đều mất đi người lãnh đạo.

Trong khoảng thời gian ngắn, mấy đại thế giới này rất Khó sinh ra cường giả cấp Điện chủ mới.

- Nếu ta đoán không sai, đây chỉ sợ là Diệt Thần Vụ thời thượng cổ.

Từ Minh Phương gật mạnh đầu, sắc mặt cũng trở nên cực tệ.

Hơn hai trăm tu luyện giả hiện tại may mắn còn sống cũng không đủ năm mươi người, trong đó còn có hơn mười tên cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Đáng giận!

Giới chủ Trần Văn nghiến răng nghiến lợi, trong hai tròng mắt lóe lên ngọn lửa hận:

- Khương Vân.

Vì sao mọi người dưới tay ngươi không có việc gì?

Người dưới tay Giới chủ Khương Vân quả thật đều bình yên không việc gì.

Giới chủ Trần Văn vừa hô như vậy, mọi người cũng đều chú ý tới, tổng cộng mười một người dưới tay Giới chủ Khương Vân bao gòm cả hai tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ thế nhưng không xảy ra ngoài ý muốn, sống sờ sờ đứng ở trong này.

- Đầy là chuyện gì xảy ra?

- Chẳng lẽ lần công kích này là tiểu tử áo trắng kia làm ra?

- Nhưng là lực lượng cung điện màu bạc này vì sao không công kích tiểu tử áo trắng kia?

- Hiện tại xem ra, tiểu tử áo trắng này tựa hồ có thể khống chế cung điện màu bạc.

Đây rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Trong lúc nhất thời, các loại dự đoán đều phát ra từ trong miệng tu luyện giả còn sống.

Giới chủ Khương Vân cũng một đầu mờ mịt, không biết đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

- Trần Văn, ngươi đây là ý gì?

Các ngươi tiến vào trong di tích thượng cổ này chẳng lẽ là ta mời sao?

Khương Vân cười lạnh nhìn về phía Trần Văn đáp trả.

Đại thế giới mà Giới chủ Trần Văn mở ra cùng đại thế giớià Khương Vân mở ra đều cách không xa, hiện tại Trần Văn tổn thất thật lớn.

Khương Vân đương nhiên cao hứng.

Phải biết rằng, một đại thế giới đều là mấy trăm vạn thậm chí là ngàn vạn năm mới có thể sinh ra một cường giả cấp Điện chủ.

Giới chủ Trần Văn lần này tổn thất to lớn như thế, muốn khôi phục nguyên khí ít nhất cẩn thời gian ức năm.

- Khương Vân, chuyện lẩn này ngươi không thoát khỏi quan hệ.

Trần Văn biểu tình âm trầm:

- Các vị.

Tất cả mọi người tổn thất không ít nhân thủ, chúng ta cùng hướng Giới chủ Khương Vân đòi một lời giải thích.

Hôm nay, nếu Giới chủ Khương Vân không đua tiểu tử áo trắng kia ra...

Hừ hừ...

- Giao người?

Điều này không có khả năng.

Hiện tại, Hạ Ngôn hắn ở trong cung điện màu bạc, nếu. ai có ý tưởng cứ vào trong cung điện màu bạc mà tìm hắn đi.

Hừ, điều này cần phải có gan đó.

Giới chủ Khương Vân hừ lạnh một tiếng nói.

- Các vị...

Lúc này Từ Minh Phương lên tiếng:

- Hiện tại chúng ta vẫn là nghĩ nên làm như thế nào rời khỏi di tích thượng cố đáng sợ này di.

Hông quang vừa rồi kia nếu thật sự là Diệt Thần Vụ trong truyền thuyết, như vậy cung điện này cũng không phải đám người chúng ta có thể đi vào.

Diệt Thần Vụ tồn tại thời kỳ thượng cổ, ngay cả cường giả cấp Thần chủ gặp được đều nguy hiểm đừng nói là đám người chúng ta.

Nếu không đi, lát nữa nói không chừng trong cung điện này còn có Diệt Thần Vụ bắn ra, đến lúc đó...

Từ Minh Phương chau mày, ánh mắt nhìn về hướng cung điện màu bạc.

Lúc này, phía cung điện màu bạc một mảnh yên tĩnh.

- Từ Minh Phương nói đúng.

Mọi người vẫn nên nghĩ biện pháp rời đi rồi tính.

Di tích này vẫn nằm đây, chúng ta có thể trước tiên đi ra ngoài rồi nghĩ biện pháp.

Lý Nguyên Khôi tiếp lời.

Những tu luyện giả khác đều đưa mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời chìm vào yên lặng.

Hiển nhiên tất cả mọi người đều không cam lòng cứ vậy rời đi.

xích~

Đang lúc mọi người trầm mặc, trong cung điện lại là một mảnh hồng quang thoáng hiện bắn ra.

Từng đạo hào quang lại cuốn tới mọi người.

Không đến ba chục tu luyện giả đều cấp bách vận chuyển linh lực bay lui nhanh về phía sau.

Lúc này hồng quang tựa hồ có mục đích càng mạnh, thế nhưng không phần tán công kích mà toàn bộ truy kích Giới chủ Trần Văn vừa mới tổn thất han hai mươi tên cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia.

- Đáng chết!

- Đáng giận!

- Các ngươi rốt cục muốn làm gì?

Giới chủ Trần Văn lúc này tầi triển thuấn di, nhưng cho dù là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ phát động tbuấn di cũng cần một thời gian ngắn ngủi.

Thuấn di còn không phát động thành công, hắn liền bị vô số đoàn hồng quang vây quanh.

Chương 923: Thần thú thượng cổ truyền thừa

Những tu luyện giả khác thì đều tránh đi đến nơi càng xa, sau đó mới xoay người nhìn chăm chú vào Giới chủ Trần Văn bị hồng quangbao quanh.

Từng tiếng rống giận nặng nể từ trong miệng Giới chủ Trần Văn phát ra truyền vào trong tai mọi người.

- Hiện tại ta có thể khẳng định thứ này chính là Diệt Thần Vụ!

Từ Minh Phương cơ hồ nghiến răng nói.

Lúc trước hắn còn có chút nghi ngờ thứ này có phải Diệt Thần Vụ hay không, không thể khẳng định vật chất màu đỏ nhìn thấy chính là Diệt Thần Vụ trong truyền thuyết.

Mà hiện tại Từ Minh Phương lại có thể khẵngđịnh.

Chỉ có Diệt Thần Vụ có thể sát thương cường giả cấp Thần chủ mới có thể dễdàng vây khốn cường giả cấp Giới chủ, ngay cả chạy thoát cũng không thể làm được.

Giới chủ Khương Vân sắc mặt âm trầm nhìn Giới chủ Trần Văn trong hồng quang, trong lòng nghĩ: "Nêu là ta bị Diệt Thần Vụ này vây khốn, chẳng phải cũng không thể chạy thoát ra?

Diệt Thần Vụ không hổ là kỳ vật thượng cổ, ngay cả cường giả cấp Thần chủ đều có thể thương tổn đến".

Còn không đến năm mươi tu luyện giả còn sống, từng người hơi thở nặng nề, ánh mắt gắt gao nhìn vào Giới chủ Trần Văn bị vây khốn thống khổ không chịu nổi.

Sau vài hô hấp ngắn ngủi, Giới chủ Trần Văn đã không còn phát ra tiếng rống giận nữa, thân thể đúng thẳng trên mặt đát.

Hồng quang quanh thân thể hắn dần dần nhúc nhích đến đinh đầu Giới chủ Trần Văn.

Chợt hào quang chợt lóe, thân thể Giới chủ Trần Văn kia liền trực tiếp bị tan nát, thân thể linh hồn đều bị tiêu diệt!

- Đi!

Từ Minh Phương quát khẽ một tiếng dẫn đầu bay về phía sau.

Tiếp theo hồng quang từ trong cung điện màu bạc kia bay ra có thể chính mình sẽ chết ở chỗ này.

Lý Nguyen Khôi đi theo phía sau Từ Minh Phương, thân hình nhanh như tia chớp trong nháy mắt liền biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

- Chúng ta cũng rời đi thôi.

Giới chủ Khương Vân nói với đám người dưới tay.

Vút Vút Vút!!!

Từng bó người đều. tốc độ nhanh nhất bay ngược về phía lối vào.

Ngay cả thần khí Giới chủ Trần Văn để lại sau khi chết đi đều không có người có gan tới thu!

***

- Thổ Cẩu, bọn họ đi rồi!

Trong cung điện màu bạc, thanh âm Hạ Ngôn rõ ràng vang lên.

Lúc này Hạ Ngôn đang đứng ở trong đại sảnh.

Vị trí trung ương đại sảnh này có một cái ao tròn sương mù cuồn cuộn.

Trong ao hồng quang lóe lên, đúng là Diệt Thần Vụ lúc trước giết chết phần đông tu luyện giả nhân loại.

Trong ao này đều là Diệt Thần Vụ màu đỏ đáng sợ.

Mà ở phía trước ao là một pho tượng thật lớn, bộ dạng bên ngoài cùng Thổ Cẩu Phi thường tương tự, toàn thân cũng là ánh bạc lặp lóe, chẳng qua nhìn lại càng thân uy mãnh.

Cho dù Hạ Ngôn dùng mắt từ xa nhìn lại cũng cảm giác được từ trên pho tượng phát ra một loại cảm giác áp bách nặng nề.

Thổ Cẩu trước tiên tiến vào cung điện, lúc này ở bên cạnh Hạ Ngôn.

- Ừm.

Chủ nhãn, ta khống chế di tích đưa bọn họ ra ngoài nhé?

Bằng không bọn họ không tìm thấy lỗi ra nhất định sẽ ra tay, không chừng sẽ phá hư không gian này.

Thổ Cẩu xoay đầu qua, trong mắt lóe lục quang nói với Hạ Ngôn.

- ừ.

Hạ Ngôn gật đầu.

Hiện tại, Hạ Ngôn cũng biết lai lịch tòa cung điện này.

Tòa cung điện màu bạc này cũng không phải tu luyện giả nhân loại lưa lại mà là một con Thần thú thời kỳ thượng cổ.

Mà con Thần thú này không ngờ vừa khéo lại là tổ tiên của Thổ Cẩu.

Cho nên Thổ Cẩu mới có thể bình yên vô sự tiến vào trong cung điện mà không bị Diệt Thần Vụ công kích.

Tòa cung điện này cho dù là Thần chủ nhân loại đến cũng vị tất có thể thoải mái tiếm vào.

Thổ Cẩu được truyền thừa mà Thần thú thượng cổ kia lưu lại trong cung điện, hiện tại đã có thể tự nhiên không chế khu di tích này.

Di tích này là Thần thú thượng cổ dủqg một loại phương pháp cực kỳ đặc thù luyện chế, có khác biệt rất lớn với thần khí mà tu luyện giả nhân loại luyện chế.

- Chủ nhân, ta được tổ tiên truyền thừa, cũng biết rất nhiều chuyện nguyên bản không biết.

Thổ Cẩu nhìn Hạ Ngôn.

- Ồ?

Chẳng lẽ ngươi nhận được trí nhớ của tổ tiên ngươi sao?

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe.

Nếu là Thổ Cẩu được truyền thừa trí nhớ của Thần thú thượng cổ kia, cũng biết được rất nhiều chuyện thời kỳ thượng cổ.

- Không có.

Ta chỉ được truyền lại một bộ phận trí nhớ, chuyện biết được dường như cũng không nhiều.

Căn cứ trí nhớ tổ tiên lưu lại cho ta, số lượng Thần thú chúng ta Phi thường thưa thớt.

Thời kỳ thượng cổ cũng chỉ vẻn vẹn vài con Thần thú mà thôi.

Khi Thần thú chúng ta tu luyện đến một giai đoạn nhất định là có thể hóa thành hình người.

Đây cũng là khác biệt lớn nhất giữa Thần thú chúng ta và dã thú bình thường.

Thổ Cẩu. chậm rãi nói.

Hạ Ngôn cũng có một loại cảm giác, Thổ Cẩu sau khi được Thần thú thượng cổ truyền thừa, từ nơi sâu trong linh hồn lộ ra một cỗ cảm giác già dặn.

Loại cảm giác này trước đó Hạ Ngôn chưa bao giờ cảm nhận được ở trên người Thổ Cẩu.

Đối với Thổ Cẩu mà nói, đây có lẽ là một loại trường thành.

Thần thú thượng cổ là một trong số những loài cường đại nhất, cho dù là thời kỳ thượng cổ, số lượng Thần thú đều cực kỳ thưa thớt.

Trầm ngâm một lát, Hạ Ngôn mới mở miệng nói:

- Thổ Cẩu.

Trong trí nhớ của tổ tiên ngươi, không có tin tức liên quan đến tung tích vị tổ tiên cuối cùng của ngươi sao?

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, tuy còn không thể xác định được Thần thú thượng cổ rốt cục cường đại bao nhiêu, nhưng là theo quan điểm của Hạ Ngôn thì khẳng định không dưới cường giả có cảnh giới Thần chủ thượng cổ.

Nhân vật cường đại như vậy cuối cùng đi nơi nào?

Thổ Cẩu nghe được Hạ Ngôn hỏi, có chút trầm trọng lắc đầu:

- Căn cứ trí nhớ ta được truyền thừa, vị tổ tiên kia của ta đã chết.

Còn về làm sao người chết, ta cũng không biết.

- Tổ tiên thượng cổ đề lại cho ta rất nhiều phương pháp tu luyện, có thể cho ta tu luyện tới hình người.

Ta lợi dụng Diệt Thần Vụ trong cung điện này, tốc độ tu luyện có thể nhanh rất nhiều.

Chủ nhân, tiếp theo ta trước tiên không cùng người ra ngoài, chờ ngày sau ta tu luyện thành hình người, thực lực càng thêm cường đại, khi đó có thể bảo hộ chủ Nhân tốt hơn.

Thổ Cẩu nhìn vào ao tròn tỏa ra Diệt Thần Vụ, ánh mắt nhìn về Hạ Ngôn, có chút thổn thức nói.

Hạ Ngôn liền gật đầu:

- Ngươi không cần lo lắng.

Thực lực của ta hiện tại, cho dù là ở bãi săn bắn ngoại giới của Chủ thế giới này cũng coi như là một cường giả.

Tu luyện cho tốt, sớm ngày hóa thành hình người đi.

Sau đó, Hạ Ngôn lại cười cười nói:

- Ta lưu lại cho ngươi một ít đồ vật như Quy Nguyên Đan, trợ giúp ngươi tu luyện nâng cao thực lực.

Nói xong, Hạ Ngôn từ trong nhẫn lấy ra một nửa Quy Nguyên Đan cùng với một số loại quả tích góp được và một số vật phẩm có ích cho tu luyện.

Sau khi đống vật phẩm này được bỏ ra chiếm cứ một khoảng đại sảnh cung điện.

Các loại bảo vật tản ra ánh sáng nhu hòa củng với mùi thơm nồng đậm.

Nếu đặt số bảo vật này ở một nơi, vậy quả thực có thể xưng là một bảo tảng nhỏ.

Ngay cả Tử Khí Thần Chu, Hạ Ngôn cũng để lại hai đóa.

- Vậy ta đi trước

Sau đó, Hạ Ngôn không chút do dự, thân thế chợt lóe lặng yên ra khỏi cung điện màu bạc

này.

Hạ Ngôn biết, Thổ Cẩu tìm được truyền thừa tổ tiên đề lại, đó là cơ hội của nó.

Nếu là có thể nắm lấy cơ hội, tương lai tu luyện thành hình người, vậy sẽ cường đại tới mức nào?

- Chủ nhân...

Nhìn theo bóng Hạ Ngôn rời đi, Thổ Cẩu. thì thảo nói ra hai chữ, trong con mắt xanh thẳm lóe ra hào quang phúc tap.

Sau thời gian hô hấp, Hạ Ngôn phát hiện mình đã rời khỏi không gian di tích thượng cổ, trở lại bãi săn thú ngoại giới.

Vị trí hiện tại, bốn phía không một bóng người.

- Cũng không biết đám người Giới chủ đại nhân hiện tại đã về nơi dừng chân chưa?

Hạ Ngôn nhìn ra bốn phía, trong đầu chuyển ý niệm.

Lúc này tiến vào di tích, đối với hắn mà nói thật sự không được nhiều chỗ tốt, chỉ là kiếm được của Giới chủ Trần Văn một trăm vạn Quy Nguyên Đan.

Mà Thổ Cẩu thi lại tìm được cơ hội thay đổi vận mệnh.

Tốc độ trưởng thành của Thổ Cẩu tuy nhanh nhưng nếu không đạt được cơ hội truyền thừa, vậy có thể cả đời đều không thể trở thành Thần thú chần chính.

- Trước tiên ta không trở về nơi dừng chân.

Bãi săn thú ngoại giới này lớn vô cùng vô tận.

Cảnh giới của ta hiện tại mới là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Bãi săn thú ngoại giới này chính là nơi ma luyện tốt nhất đối với tu luyện của ta

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, khí tức toàn thân khởi động, sau đó phóng lên cao, đâm thẳng vào trong mây.

Trơng thân thể kim quang lóe ra, dĩ nhiên biến mất tại xa xa, thuấn di về một phương hướng.

Thời gian vội vàng trôi qua, đi được một đoạn thời gian, Hạ Ngôn lại tiến vào trong Tháp Thời Gian sử dụng Quy Nguyên Đan và các loại vật phẩm tăng thực lực.

Sau khi có tiến bộ mới ra bãi săn thú ngoại giới ma luyện.

Nếu gặp phải tu luyện giả, Hạ Ngôn sẽ căn cứ thực lực đối phương, tính toán có nên ra tay hay không.

Nếu đối phương ngay cả cảnh giới Tạo Hóa cũng không tới, Hạ Ngôn căn bản sẽ không dừng lại nhiều, trực tiếp thuấn di mà đi.

Cũng giống như một người cùng một con kiến, hoàn toàn không có tất yếu đi so đo.

Cho dù con kiến kia có chút lớn mạnh, thì giết chết một con kiến cũng không có ý nghĩa gì.

- Ba năm nay, thực lực của ta lại được tăng lên không ít.

Cảnh giới cấp Chuẩn Điện chủ cũng càng thêm ổn định.

Xem tình hình, tùy thời đều có thể đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Nêu là cảnh giới của ta đạt tới Tạo Hóa cấp Điện chủ, như vậy dựa vào các loại thủ đoạn cho dù đụng phải cường giả cấp Giới chủ cũng có thể ung dung rời đi.

Trong mấy năm nay, Hạ Ngôn cũng từng nhiều lần gặp phải cường giả cấp Điện chủ, tuy rằng mỗi lần không phải đều có thể đánh chết đối phương, nhưng cũng giết chết đại bộ phận trong đó.

Cho dù gặp được cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh, Hạ Ngôn cũng có năng lực tự bảo vệ.

Phải biết rằng, cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh cách cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không xa.

Mà nếu gặp phải cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, Hạ Ngôn cũng chỉ có thể dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi.

Lấy tốc độ của Hạ Ngôn, nếu. là sớm chạy, cho dù là cường giả cấp Giới chủ cũng đều đuổi không kịp.

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ muốn đánh chết Hạ Ngôn trừ khi có thể trước tiên sử dụng lực lượng phép tắc vây khốn Hạ Ngôn rồi sau đó mới ra tay đánh chết.

Nhưng là, cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ thấy lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn chẳng qua là cấp bậc Chuẩn Điện chủ, làm sao có thể vừa gặp liền lựa chọn vây khốn han?

Lại nói, khi cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ phát hiện Hạ Ngôn, Hạ Ngôn cũng gần như đồng thời phát hiện ra hắn.

Ngày hôm nay.

Hạ Ngôn dùng tốc độ bình thường Phi hành ồ bãi săn thú ngoại giới.

Vị trí hiện tại của Hạ Ngôn cũng không biết cách Lang Tà Giới bao xa Chỉ sợ cho dù lấy tốc độ nhanh nhất thuấn di về phương hướng Lang Tà Giới cũng phải cẩn mấy tháng mới tới vị trí nơi dừng chân của Lang Tà Giới.

Chương 924: Ai là con mồi

Bầu trời bãi săn thú ngoại giới thình thoảng biến ảo nhan sắc, lúc này màu. sắc phía chân trời diễm lệ như màu máu tươi.

Thời gian ba năm, Hạ Ngôn ở bãi săn thú ngoại giới này đánh chết nhiều, cường giả cấp Điện chủ, cường giả cấp Chuẩn Điện chủ chết trong tay hắn lại càng nhiều.

Ngay cả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, Hạ Ngôn có khi đều căn cứ dao động pháp tắc trên người đối phương mà phán đoán ra thực lực đại khái.

Nếu là sơ cấp Hạch Tâm Điện chủ, Hạ Ngôn cũng có thể tiến lên giao thủ, kiềm nghiệm thực lực của mình.

Cho dù là không địch lại cũng có thể ung dung rời đi.

Tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn không chậm hơn so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, thậm chí có thể sánh ngang với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Phùng Kính.

Vừa rồi nếu không phải ngươi ra tay chậm một bước, chúng ta có thể giết chết tên kia rồi

ở trên không một vùng núi non, mấy bóng người chậm rãi Phi hành.

Trong đó một trung niên mặc trường bào rộng thủng thình dùng giọng điệu bất mãn nói với tu luyện giả bên cạnh.

- Chuyện vừa rồi cũng không thể toàn bộ trách Phùng Kính.

Thực lực tên kia quả thật rất mạnh.

Nếu mấy người chúng ta một người gặp phải hắn, vậy có lẽ sẽ có chút nguy hiểm.

Một tu luyện giả khác trán nhô cao phất tay, lên tiếng nói.

- Lần sau nếu lại gặp hắn. nhất định phải đánh chết.

Lần này chúng ta đi vào bãi săn thú ngoại giới đã có bảy, tám năm, chỉ là mới vẻn vẹn giết chết ba tu luyện giả cấp Điện chủ.

Tu luyện giả mặc trường bào rộng thùng thình lúc trước lên tiếng lắc đầu, ánh mắt lóe lên dừng ở phía trước.

ở trên dãy núi này, mới rồi đã xảy ra một trận kịch chiến.

Bốn người này hợp lực vây công một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, cuối cùng lại không thể thành công giết chết đối phương, chỉ làm đối phương bị thương.

Bốn tu luyện giả nảy hiển nhiên cũng đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, lực lượng pháp tắc lưu chuyển rất nhanh quanh thân mỗi người.

- Bốn người chúng ta đều từ mấy vạn năm trước đã đạt tới cấp điện chủ, mọi người cũng đều biết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ cũng không phải dễ dàng giết chết như vậy.

Tu luyện giả có thể hành động đan độc ở bãi săn thú ngoại giới đều có thủ đoạn bảo mệnh.

Tu luyện giả Phi hành bên phải cùng nhìn tu luyện giả lên tiếng đầu tiên một cái.

- Từ Đông.

Ta đương nhiên biết ngươi nói đúng, chẳng qua nếu chúng ta phối hợp tốt một chút, giết chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ cũng không khó như vậy.

Tu luyện giả trường bào rộng thùng thình nhướng mày nói.

- Được rồi, cổ Chung Vũ, Từ Đông.

Các ngươi đừng nói nhiều nữa.

Chúng ta vẫn nên chuyên tâm tiếp tục tìm mục tiêu tiếp theo đi.

Tu luyện giả trán dô ánh mắt chợt lóe, nhìn tu luyện giả ở hai bên, vung tay lên ngăn cản hai người tiếp tục nói.

Bốn tu luyện giả này hiển nhiên đều đến từ cùng một đại thế giới, hơn nữa đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Thực lực mỗi người đều tương tự Điện chủ Thủy Vụ, Lưu Tô.

- Ha ha, có mục tiêu!

Lúc này, cổ Chung Vũ mặc trường bào rộng thùng thình lại ha ha cười, ánh mắt nhìn bên trái phía trướạ tinh thần phấn chấn.

Hắn cảm ứng được ở nơi đó có khí tức của một tu luyện giả, trong phạm vi khoảng hai ngàn dặm.

Theo những lời này của cổ Chung Vũ, sắc mặt những người khác đều có chút biến hóa, hiển nhiên đều cảm ứng được khí tức của tu luyện giả kia.

Linh hồn ấn ký trong khí tức này cũng không nhỏ yếu, hiển nhiên không phải là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Đối với bọn họ mà nói, săn giết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường không có hứng thú quá lớn.

Trên người tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường cho dù có vật phẩm trân quý gì đó, trong mắt bọn họ cũng không coi là gì.

- Người kia tựa hồ còn không cảm ứng được chúng ta, hắn cũng không có chạy trốn.

Từ Đông nhếch môi nói.

- ừ, chúng ta tách ra hành động hình thành vây quanh.

Lần này không thể lại đề thoát

Mã Phương Kiệt là người trán nhô cao, giọng ác độc nói.

- Được, tách ra, bao vây.

Bốn người thân hình lóe lên, dĩ nhiên biến mất khỏi trên không vùng núi non này, rất nhanh bay tới gần mục tiêu bọn họ phát hiện.

- ồ?

- Có bốn tu luyện giả cùng một chỗ?

Hạ Ngôn trong khi Phi hành rất nhanh liền cảm ứng được khí tức của bốn tu luyện giả nhân loại.

Ánh mắt hắn lóe lên, khóe miệng hơi nhếch lên.

- Tựa hồ là bốn cường giả cấp Điện chủ.

Hắc hắc, ta cố ý phóng ra một ít khí tức làm cho bọn họ nhanh cảm ứng được sự tồn tại của ta đi.

Thân hình Hạ Ngôn hơi dừng lại, khí tức vốn thu liễm cực độ lập tức phóng ra nhiều một chút

Hạ Ngôn làm vậy đương nhiên có mục đích của hắn.

Hắn cố ý phóng thích khí tức làm cho bốn cường giả cấp Điện chủ kia biết được, như vậy lúc này không cần tự hắn đuổi bắt, bốn người kia phát hiện khí tức của hắn sẽ tự nhiên tìm đến.

Quả nhiên, chỉ qua giây lát Hạ Ngôn liền cảm giác bốn cỗ khí tức kia thế nhưng phân tán ra, hình thành giáp công bốn phía.

- Mấy người này còn tưởng rằng ta sẽ lập tức chạy trốn cho nên mới hình thành cục diện vây công.

Nêu như ta thật sự thực lực nhỏ yếu lựa chọn chạy trốn, vô luận chạy phương hướng nào bọn họ đều có thể có đủ thời gian đến ngăn chặn ta.

Hạ Ngôn cười cười, tiếp tục giữ nguyên tốc độ Phi hành bình thường.

Bóng trắng lóe ra, trong khoảnh khắc lập tức xa vài trăm dặm.

- Ta thấy hắn rồi, là một tu luyện giả mặc đồ trắng, nhìn qua rất trẻ tuổi, dao động lực lượng pháp tắc tựa hồ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, cũng không phải cấp Điện chủ.

Tu luyện giả trước tiên mắt nhìn thấy Hạ Ngôn là người tên Từ Đông.

Lúc này hắn cách Hạ Ngôn chi khoảng mấy ngàn dặm, hai cái thuấn di là có thể tới gần sát Hạ Ngôn.

- Cấp Chuẩn Điện chủ?

- Đáng tiếc, nguyên bản còn tưởng rằng một Tạo Hóa cấp Điện chủ, không ngờ chỉ là một tên cấp Chuẩn Điện chủ.

Thôi, chung quy tốt hơn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường rất nhiều.

Từ Đông, ngươi chú ý giữ nguyên khoảng cách, không nên dọa đến hắn.

Trong bốn người, người cầm đầu hiển nhiên là Mã Phương Kiệt kia.

Lúc này hắn đồng dạng dùng thủy tinh truyền âm nói với Từ Đông ở xa

- ừ.

Từ Đông lên tiếng, sau đó lại nhíu mày nói:

- Có một việc, ta thấy rất kỳ quái.

Ý niệm trong đầu Từ Đông thông qua thủy tinh truyền âm chuyển thành thanh âm mang theo nghi hoặc:

- Khoảng cách hiện tại của chúng ta với tu luyện giả áo trắng trẻ tuổi này đều không xa lắm, cho dù hắn là cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, khoảng cách như vậy cũng có thể cảm ứng được chúng ta mới đúng.

Chỉ là, hắn thế nhưng dường như không nhận thấy được, ngay cả tốc độ Phi hành đều không thay đổi.

Lúc này tốc độ Phi hành của Từ Đồng tương đương với Hạ Ngôn, giữ khoảng cách mấy ngàn dặm, cũng không lập tức tiếp cận.

- ồ?

Mã Phương Kiệt cũng kinh ngạc.

- Lúc trước, cho dù là cường giả cấp Điện chủ nếu phát hiện chúng ta có bốn người, cũng sẽ lập tức có phàn ứng.

Cho dù không lập tức chạy trốn, cũng sẽ đề phòng.

Tran định như người trẻ tuổi áo trắng này, ta chưa từng gặp qua.

Chẳng lẽ, hắn không cảm giác được nguy cơ sao?

Từ Đông nhíu mày.

- Từ Đông, ngươi nghĩ nhiều như vậy làm gì?

Vây quanh rồi giết là được.

Khí tức Cổ Chung Vũ trầm xuống, giọng nói nặng nề truyền lại qua thủy tinh truyền âm.

- Đã rất gần, chuẩn bị động thủ.

Tốt nhất là một kích tất sát

Mã Phương Kiệt tuy là có chút kinh ngạc chẳng qua lúc này cũng không nghĩ nhiều như vậy, bốn người đã vây quanh Hạ Ngôn.

Lại qua thời gian hai ba hô hấp, ba người còn lại cũng đều thấy được bóng Hạ Ngôn.

Sau hai hô hấp, bốn người chiếm bốn phương vị, Hạ Ngôn ở giữa bốn người.

- Bốn người này...

Ánh mắt Hạ Ngôn thong thả đảo quạ, lẩn lượt dò xét từng người.

- Thực lực cũng không tệ lắm, còn có một người là Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh, ba người còn lại cũng đều là cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ thực lực có vẻ mạnh mẽ.

Hạ Ngôn hơi gật đầu, thân thể cũng ngừng lại ở trong không trung.

- Mấy năm nay, ta đại lượng tiêu hao Quy Nguyên Đan, tuy rằng thường xuyên có thể đánh chết một ít tu luyện giả ở trong bãi săn thú ngoại giới này để bổ sung, chỉ là số lượng Quy Nguyên Đan trong nhẫn vẫn càng ngày càng ít.

Trong đầu Hạ Ngôn thầm chuyển ý niệm.

Quy Nguyên Đan là Nguyên Đan gần nhất thích hợp cho tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa sử dụng, nhưng mà đại đa số tu luyện giả nếu sử dụng một ít bảo vật như các loại quả cũng đều sử dụng Quy Nguyên Đan để mua.

Tại bãi săn thú ngoại giới, cũng có thể gặp được một số bảo vật, nhưng là số lượng rất thưa thớt, trừ khi là vận khí cực tốt tìm được một số Bí Cảnh, có thể có cơ hội chiếm được nhiều bảo vật.

- Ha ha, thế nhưng không chạy trốn?

Cổ Chung Vũ ha ha cười, ánh mắt nóng cháy nhìn Hạ Ngôn.

Dưới tình huống bình thường, Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ đừng nói là bị mấy tên cấp Điện chủ vây khốn, cho dù là gặp phải một gã Điện chủ đều sẽ lập tức chạy trốn.

Thật sự chạy không thoát mới có thể lựa chọn tiểu mạng.

Nhưng là tu luyện giả trẻ tuổi áo trắng trước mặt thế nhưng không lựa chọn chạy trốn mà đối mặt với bốn người.

- Vì sao ta phải chạy?

Hạ Ngôn cười tùm tim nói.

- Hả?

Mã Phương Kiệt híp mắt lại, trong lòng đột lứiiênsinh ra một loại dự cảm không rõ.

Ý niệm của hắn thăm dò, lại cẩn thận cảm ứng một chút dao động lực lượng pháp tắc quanh thân tu luyện giả trẻ tuổi này.

- Quả thật là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Trong lòng Mã Phương Kiệt nghi hoặc.

- Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cho dù thực lực cực mạnh nhiều nhất cũng Chỉ có thể so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường.

Tu luyện giả trẻ tuổi áo trắng này vì sao trấn định Như vậy, hay là hắn có viện trợ cường đại?

Mã Phương Kiệt tâm tư kín đáo, nghĩ đến đù loại khả năng.

- Chú ý, cẩn thận điều tra Khí tức bốn phía.

Tiểu tử này rất có thể là một con mồi.

Mã Phương Kiệt vội vàng truyền âm cho ba người khác.

Tại bãi săn thú ngoại giới, có đôi khi gặp phải tu luyện giả thực lực thấp hơn mình, vậy cũng không thể lập tức ngăn chặn đánh chết.

Tu luyện giả như vậy rất có thể là con mồi của một cường giả hoặc là một đoàn đội.

Cường giả hoặc là đoàn đội cố ý cho một tu luyện giả thực lực thấp kém đi một mình, hấp dẫn tu luyện giả khác đến đánh chết.

Nếu thật sự có tu luyện giả mắc mưu, như vậy cường giả hoặc đoàn đội này sẽ đột nhiên xuất hiện, giết chết tu luyện giả mắc mưu.

Nghe vậy, ba tu luyện giả Phùng Kính đều hơi biến sắc, vội vàng cảm ứng mọi khí tức bốn phía.

Nhưng họ lại phát hiện, trong phạm vi hai ngần dặm xung quanh, không có tồn tại bất kỳ khí tức tu luyện giả nhân loại nào.

Bốn người này đều là cường giả cấp Điện chủ, tại một đại thế giới đó cũng là nhân vật ở đình, Phi thường tự tin vào bản thân.

Theo ý tưởng của bọn họ, cho dù là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, cũng không thể vô thanh vô tức tới gần sát bọn họ.

Chương 925: Lần lượt đánh chết

Bốn người Mã Phương Kiệt cẩn thận sử dụng ý thức tìm tòi, không có phát hiện địch nhân phục kích lúc này mới đều âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Bốn người bọn họ lần này đi vào bãi săn thú ngoại giới đã tám năm chưa trở về đại thế giới của mình.

Trong tám năm này, bọn họ vận khí cũng tốt, chưa từng gặp phải chuyện có mồi dụ.

- Nhanh chóng giết chết hắn rồi rời khỏi nơi này đi.

Trong mắt cổ Chung Vũ lóe ra hào quang hung dữ.

Trong bốn người này, cổ Chung Vũ tính cách nôn nóng nhất, cũng hung tàn nhất.

Cho dù là đụng phải tu luyện giả cảnh giới Thiên Thận, hắn cũng không chút do dự ra tay đánh chết.

Giết chết tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần đó thuần túy chỉ vì thỏa mãn khoái cảm các nhân.

Tài phú của tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần có được đối với bọn họ mà nói căn bản là không vào mắt, công huân đạt được tương đối mà nói cũng là cực nhỏ.

- Bá~

Lời vừa dứt. linh lực dưới chân cổ Chung Vũ phun ra, thân thể rất nhanh tới gần Hạ Ngôn.

Cùng lúc đó, song chưởng đánh về phía trước.

Từng đạo linh lực hùng hậu rất nhanh ngưng tụ, mạnh mẽ áp chế lên thân thể Hạ Ngôn.

Năng lượng mạnh mẽ tạo nên một cỗ gió lốc cuồn cuộn không ngừng xé rách không gian, hình thành từng khe rách màu đen tản mát ra từng luồug lực hút thật lớn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ ra tay, kinh thiên động địa

Ầm~

Chỉ là, một chưởng này đánh ra cũng không xuất hiện cảnh tượng như trong tưởng tượng của Cổ Chung Vũ.

Hạ Ngôn đồng dạng song chưởng cơ hồ đánh ra cùng lúc, kim quang lóe sáng, linh lực màu vàng hùng hồn chính diện tràn ra đón đỡ.

Hai cỗ năng lượng va chạm, phát ra một tiếng nổ vang, không gian đều chấn động.

Thân hình Cổ Chung Vũ ngưng lại, sau đó ở trong không trung bay lui ra xa vài trăm thước.

Thấy cảnh tượng này, ba người Mã Phương Kiệt đều ngây ra.

Bọn họ tuyệt đối không thể tưởng được, một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ thế nhưng lại có lực lượng cường đại như thế cổ Chung Vũ kia thì mắt càng trợn tròn, bộ dạng không thể tin nồi.

Phải biết rằng, một chưởng vừa rồi của hắn đù có thể đánh chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

- Tiểu tử này thật sự là quái thai!

Sau khi hung hăng hít một hơi, cổ Chung Vũ mới trầm giọng nói.

- Tiểu tử, để ta xem ngươi còn có bản lĩnh gì!

Cổ Chung Vũ hét lớn một tiếng.

Keng-

Một tiếng kiếm ngân vang, chỉ thấy trong cơ thể cổ Chung Vũ bay ra một đạo kiếm quang, kiếm quang kinh thiên lóe lên, từng tia kiếm khí xông thẳng chần trời.

Chỉ là khí tức đáng sợ từ thân kiếm tản ra đều. có thể dễdàng giết chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

- Tịch Diệt Thần Kiếm!

Từ trong miệng cổ Chung Vũ phát ra một tiếng như sấm động, kiếm khí tung hoảnh ập tới Hạ Ngôn.

Nhìn thấy thủ đoạn công kích của cổ Chung Vũ, ba người Mã Phương Kiệt đều khẽ gật đầu.

Một kiếm này, cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đều khó có thể thoải mái ngăn cản.

Thực lực cổ Chung Vũ trong số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đều xem như Phi thường cường đại.

Một kiếm này đánh ra, tiểu tử áo trắng kia khẳng định bị chém chết dưới kiếm.

Hạ Ngôn thấy kiếm quang tới gần, cũng không chút hoảng loạn vội vã, sắc mặt đều không chút biến hóa.

Áo trắng bay bay, Hạ Ngôn đứng trên không trung linh lực màu vàng rất nhanh lưu chuyển sau đó quanh quần xung quanh thân thể

- Ra!

Theo một tiếng quát khẽ Hạ Ngôn phun ra, kiếm quang màu đỏ đậm "Roẹt" một tiếng bắn ra, trong nháy mắt tiếp xúc với kiếm khí của cổ Chung Vũ.

Crắc~

Kiếm khí hai người va chạm, không ngừng quấn vào nhau, chì thấy kiếm quang màu đen thế nhưng khi va chạm với kiếm khí màu đỏ lại bắt đầu gãy ròi tan rã, mắt thường đều có thể

thấy rõ.

Trong thời gian mấy hô hấp ngắn ngủi, hắc quang này thế nhưng rút nhỏ một phần ba, hơn nữa tốc độ tan lã càng lúc càng nhanh.

- Cái gì?

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Cổ Chung Vũ chấn động, sắc mặt đại biến.

Hắn thậm chí nghĩ rằng thần thông mình sử dụng có vấn đề, mắt thấy kiếm khí của mình sắp bị đối phương phá tan.

"Đoạn thời gian này, thực lực của ta quả thật lại ổn định rất nhiều.

Ba năm trước, thực lực của ta muốn giết chết tu luyện giả thực lực như vậy còn phải phí rất nhiều sức lực, mà hiện tại, ta muốn đánh chết hắn, đã rất nhẹ nhàng."

Tâm tư Hạ Ngôn rất nhanh xoay chuyển.

Ba năm sau khi rời khỏi di tích thượng cổ, Hạ Ngôn Mặc dù còn không đột phá về cảnh giới, nhưng là thực lực so với ba năm trước lại tăng lên một đoạn nhỏ.

Nếu không, cũng thật xin lỗi đại lượng Nguyên Đan cùng bảo vật hắn sử dụng.

- Thần khí của hắn uy lực thật lớn?

Đây rốt cục là thần khí gì...

Khôngtốt, thực lực người này không phải bình thường, mọi người cùng ra tay.

Vào lúc kiếm quang của cổ Chung Vũ sắp bị đánh tan, Mã Phương Kiệt lại vội vàng vung tay lên, miệng hô lên rất nhanh đồng thời thức giục thần khí công kích đánh tới Hạ Ngôn.

Thần Khí Pháp Tắc của Hạ Ngôn theo thực lực bản thân tăng lên uy lực cũng càng ngày càng lớn.

Lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn cũng không ngừng chữa trị thương tổn của kiếm, Lực lượng pháp tắc từ trong thân kiếm thả ra cường đại hơn Thần Khí Pháp Tắc bình thường rất nhiều.

Hai người Từ Đông cùng Phùng Kính lập tức không chút chần chờ, đồng thời ra tay, lực lượng pháp tắc vận chuyển gắt gao áp chế tới Hạ Ngôn.

Ba đạo kiếm quang cơ hồ đồng thời đánh tới Hạ Ngôn.

- Bốn cường giả cấp Điện chủ hợp lực công kích ta?

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ỉóe, thân thể hơi chút chấn động, lập túc thoát khỏi trung tâm vòng vây bốn người, chạy ra bên ngoài.

Kim quang bắt đầu khởi động, kiếm khí màu đỏ bắn ra.

- Đại Hỗn Độn Thuật!

Ngón tay Hạ Ngôn liên tục vung lên, Đại Hỗn Độn Thuật này Hạ Ngôn vẫn một mực không ngừng tinh luyện, uy lực hiện tại không chút nào kém so với thần thông tiển hóa bình thường.

Lúc này thần thông được Hạ Ngôn sử dụng thế nhưng đều ngăn cản bốn đạo kiếm khí hung hãn kia.

Ầm ầm ầm ầm ~

- Đáng chết.

Người này quả thực là biến thái, làm sao có khả năng?

Dao động pháp tắc của hắn rõ ràng chỉ là cấp Chuẩn Điện chủ, vì sao chiến lực lại cuờng đại như thế?

- Nhất định phải giết chết hắn!

- Đúng vậy.

Trẻ tuổi như thế liền có được chiến lực cường đại như vậy, trên người hắn nhất định có trọng bảo.

Bốn người nhìn thấy chiến lực Hạ Ngôn như vậy, trước tiên là kỉnh ngạc rồi sau đó là hưng phấn, hai mắt đỏ ngầu.

Người giống nhu Hạ Ngôn đều là nhân vật như yêu nghiệt, trên người khẳng định không thiếu bảo vật hiếm có.

- Muốn giết ta?

- Thực lực các ngươi còn kém rất nhiều.

Nêu các ngươi đều. là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, vậy còn có hy vọng.

Khóe miệng Hạ Ngôn khẽ nhếch lên. chậm rãi nói.

Bóng người khẽ động, kim quang lại bắt đầu phun ra.

- Đại Thái Cực Thuật!

Phía trước thân thể Hạ Ngôn, một đồ án Thái cực đen trắng thật lớn xoay tròn hiện ra Kiếm khí điên cuồng đánh lên đồ án Thái cực giống như búa đánh vào thiết bản, tuy rằng có chút lay động nhưng không có dấu hiệu xuyên qua.

Hạ Ngôn bị bốn người công kích lại cũng dám sơ sẩy, cẩn thận vận chuyển thần thông Đại Thái Cực Thuật trong Linh La tâm pháp.

- Bí pháp trong Linh La tâm pháp quả thật mạnh mẽ vô cùng, không biết loại thần thông thứ năm sẽ là cái gì?

Tới hiện tại mới thôi, Hạ Ngôn vẫn còn không hiểu thấu, được loại thần thông bí pháp thứ

năm trong Linh La tâm pháp.

Hạ Ngôn đã hiểu thấu được bốn loại thần thông bí pháp, mỗi một loại đều Phi thường cường đại, huyền ảo vô cùng.

Loại thần thông thứ nhất: Đại Tinh Luyện Thuật!

Loại thần thông thứ hai: Đại Thôn Phệ Thuật!

Loại thần thông thứ ba: Đại Trọng Lực Thuật!

Loại thần thông Thứ bốn: Đại Thái Cực Thuật!

Bốn loại thần thông này mỗi một loại đều huyền ào vô cùng.

Tu luyện thời gian dài như vậy, Hạ Ngôn cơ hồ chưa từng thấy qua loại thần thông nào có thể tranh đua với thần thông trong Linh La tâm pháp.

Ngay cả thần thông như Đại Phân Thân Thuật đều khó có thể so sánh với thần thông trong Linh La tâm pbáp.

- Đầy là thần thông gì?

Cổ Chung Vũ lớn tiếng rít gào, màu toàn thân dâng lên.

Bốn người bọn họ làm sao nghĩ tới đánh chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ thế nhưng lại khó khăn như vậy.

- Tất cả mọi người đều đem hết bản lĩnh ra đi, mau mau giết chết người này!

Mã Phương Kiệt cũng lớn tiếng hô, trong mắt lệ quang lưu chuyển, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi.

Ầm Ầm Ầm Ầm!!!

Kiếm khí không ngừng đánh lên đồ án Thái cực đen trắng đan xen.

Xích~

Khách Khách Khách ~

Các loại hào quang mãnh liệt liên tục xuyên qua một vùng không gian này.

Kiếm khí lại càng san bằng một vùng núi non trên mặt đất thành đất bằng, vốn trên mặt đất rõ làng có một con sông lớn, thế nhưng trong kịch chiến thời gian không dài này đã biến mất, rốt cục không tìm thấy tung tích con sông kia nữa.

- Bốn người này hợp lực, ta muốn giết chết bọn họ thật đúng là không phải thoải mái như vậy.

Hạ Ngôn thử phản kích, vài lần đều không thể tìm được cơ hội Đối phương dù sao cũng là cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ, mà trong đó một người càng là Điện chủ đinh.

- Xem ra, trước tiên đánh chết một người trong đó, lẩn lượt giết chết!

Trước tiên... bắt đầu từ người kia!

Hạ Ngôn tập trang mục tiêu vào cổ Chung Vũ công kích hắn đầu tiên.

- Đại Phân Thân Thuật!

Trong tầm mắt bốn người, bóng Hạ Ngôn màu trắng đột ngột hóa thành bốn.

Bốn bóng người giống hệt rất nhanh di động, rồi sau đó đột nhiên chuyển hướng, vung kiếm đánh qua vị trí nơi Cổ Chung Vũ.

Bốn bóng người màu trắng đồng thời động thủ, kiếm khí tràn ngập không gian.

- Cẩn thận, Cổ Chung Vũ!

Mã Phương Kiệt thấy Hạ Ngôn đột nhiên lùi ra, rồi sau đó không ngờ tránh công kích của mình rồi đánh tới cổ Chung Vũ, trong lòng nhất thời sinh ra dự cảm không tốt, đoán được mục đích của Hạ Ngôn.

Cổ Chung Vũ kia cũng không phải đứa ngốc, hắn thấy bốn bóng người giống nhau toàn bộ nhằm phía mình, đương nhiên cũng biết đối phương muốn đánh chết mình.

Hắn vội vàng vận chuyển linh lực phun ra dưới chân, đồng thời thúc giục thần khí phòng ngự.

- Đây là Đại Phân Thân Thuật?

Đáng chết, tiểu tử này thế nhưng tu luyện Đại Phân Thân Thuật, hơn nữa đã là giai đoạn thứ hai?

Chẳng qua...

Hừ, tiểu tử ngươi muốn giết ta?

Cổ Chung Vũ trầm giọng hét lớn, tiếng như chuông đồng.

Đại Phân Thân Thuật cũng không phải thần thông hiếm thấy gì, chỉ là có chút khó tu luyện mà thôi, cố Chung Vũ tuy không sử dụng được Đại Phân Thân Thuật nhưng là hắn lại nhận biết.

Ba người còn lại hiển nhiên cũng đều nhận biết Đại Phân Thân Thuật.

- Phốc!

Phốc!

Phốc!

Phốc!

Lời nói của hắn còn chưa dứt, bốn kiếm màu đỏ khủng bố liên tiếp va chạm lên thần khí phòng ngự của cổ Chung Vũ.

Kiếm thứ nhất đánh lên thần khí phòng ngự khiến nó lóe lên.

Kiếm thứ hai hoàn toàn đánh tan hộ thuẫn do thần khí phòng ngự hình thành.

Kiếm thứ ba đầu của Cổ Chung Vũ bị chém red.

Kiếm thứ tư, thân thể còn lại phía dưới của cổ Chung vị lập tức hóa thành hai đoạn dưới kiếm quang màu đỏ.

Sau khi thân thể bị hủy, linh hồn suy yếu vừa ngưng tụ trong không gian đã bị lực lượng pháp tắc Hạ Ngôn thúc giục nhẹ nhàng chấn động liền hoàn toàn hóa thành hư vô.

Ngón tay khẽ ngoắc, thần khí cổ Chung Vũ để lại lọt vào trong tay Hạ Ngôn...

Chương 926: Truy Tinh Trục Nguyệt

Ba đoạn thân thể máu thịt mơ hồ từ không trung chậm rãi rơi xuống, còn chưa rod xuống đất, Hạ Ngôn đã nhanh chóng lùi ra, kéo giản khoảng cách với ba tu luyện giả còn lại.

- Cổ Chung Vũ!

Đôi mắt Mã Phương Kiệt như muốn lồi ra, cổ Chung Vũ thế nhưng ở trước mặt hắn cứ như vậy bị đánh chết, hoàn toàn tử vong.

Bốn người đến từ cùng một đại thế giới, quen biết hơn trăm vạn năm, hôm nay lại tận mắt nhìn đồng bạn chết ở chỗ này.

Tuy rằng tiến vào bãi săn thú ngoại giới liền hiểu được tùy thời có thể gặp phải nguy hiểm trí mạng.

Nhưng là khi nguy hiểm thật sự tới, vẫn làm cho người ta không thể lập tức chấp nhận.

- Hỗn đản.

Đi chết đi!

Phùng Kính gầm lên, mái tóc dài hỗn loạn bay múa.

Tuy trước đó không lâu cổ Chung Vũ còn ôm oán hắn không phối hợp làm một cường giả cấp Điện chủ chạy thoát Nhưng là cảm tinh giữa bọn họ cũng sẽ không bởi vì một vài câu ôm oán mà thay đổi cái gì. cổ Chung Vũ tuy tính tình không tốt, nhưng là đối với đồng bạn của mình lại Phi thường hào sảng.

Tài vụ mà bốn người giết tu luyện giả đạt được, cổ Chung Vũ chưa từng so đo vấn đề phân chia.

Xuy-

Sụp đổ!

Cả không gian đều lập tức Sụp đổ, trong vòng ngàn dặp không còn một ngọn cỏ.

Tất cả mọi thứ trong nháy mắt hóa thành bột phấn.

Hạ Ngôn thu hồi vài món thần khí từ cổ Chung Vũ, trong mắt lóe linh quang.

- Bốn người, bây giờ còn lại ba

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua trên thân ba bóng người còn lại.

"Thực lực hiện tại của ta cho dù chính diện gặp phải ba bốn gã cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đình, ứng phó đều không thành vấn đề.

Nhưng nếu là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, ta không thể luyến chiến".

- Người tiếp theo, chính là ngươi đi!

Hạ Ngôn trong không gian vung ra một Thái cực, gắt gao ngăn cản công kích của ba người, tuy nhiên lực chấn động cường đại làm cho Hạ Ngôn có chút không thoải mái.

Chẳng qua dựa vào thân thể mạnh mẽ, hành động của Hạ Ngôn lại không bị trở ngại chút nào.

- Đại Trọng Lực Thuật!

- Hắc hắc, còn muốn chạy?

Đại Phân Thân Thuật!

Từ Đông bị Hạ Ngôn tập trung vội vàng lui về phía sau, thân hình liên tục lóe lên muốn tránh khỏi truy kích của Hạ Ngôn.

Chẳng qua tốc độ của hắn so với Hạ Ngôn vẫn còn chậm không ít, chỉ Phi hành ngàn dặm đã bị một kiếm của Hạ Ngôn đánh trúng, thần khí phòng ngự lóe lên, lúc mờ lúc tỏ.

- Kiếm thứ hai!

Kiếm thứ nhất, hộ thuẫn thần khí phòng ngự hình thành sắp tan vỡ.

Kiếm thứ hai, thần khí phòng ngự biến mất khỏi không gian.

Kiếm thứ ba, Từ Đông — Chết!

Ba kiếm có thể đánh chết được tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ cường đại.

Bốn bóng người sau khi giết chết Từ Đông hợp vào làm một, lập tức trong không trung na di tới bên cạnh thân thể Từ Đông, thu lấy vật phẩm.

Lúc này Phùng Kính cùng Mã Phương Kiệt hai người mới đuổi tới, nhìn thấy Từ Đông đã chết, hai người quả thực như điên cuồng.

Trong thời gian ngắn ngủi, trong bốn người đã có hai người chết, mà địch nhàn đáng chết, cảnh giới rõ ràng đều không tới cấp Điện chủ.

Đối phương sử đụng thần thông đáng chết kia, vô luận bọn họ công kích như thế nào, đều sẽ bị ngăn cản gắt gao.

- Hừ!

Mã Phương Kiệt rất nhanh bình tĩnh lại, ánh mắt lạnh lùng trừng Hạ Ngôn.

- Hắn liền tục sử dụng Đại Phân Thân Thuật, linh lực tiêu hao khẳng định Phi thường lớn.

Trong kịch chiến, hắn cũng không có đủ thời gian hồi phục linh lực tiêu hao.

Thừa cơ hội này, giết chết hắn.

Mã Phương Kiệt truyền âm nói với Phùng Kính bên cạnh

- Được.

Phùng Kính gật đầu.

- Còn lại hai tên, mục tiêu tiếp theo, chính là người đi!

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn Mã Phương Kiệt, cười lạnh nói.

- Khóac lác vừa thồi, chết đi!

Mã Phương Kiệt dẫn đầu phát động công kích, năng lượng kinh người phảng phất như sóng thần kinh thiên động địa cuồn cuộn ập tới trong phút chốc liền chấn vỡ vô số không gian.

- Quả thực thực lực mạnh hơn ba người khác không ít, chẳng qua còn không đạt tới cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ánh mắt Hạ Ngôn hơi chuyển, linh lực lưu chuyển ra, thân thể rất nhanh lóe lên mấy lần.

Tiếp theo, thân hình Hạ Ngôn không ngờ trực tiếp vọt tới hướng Mã Phương Kiệt.

- Thần kiếm ra!

Kiếm quang màu đỏ lóe lên màu. sắc làm người ta sợ hãi, quét tới Mã Phương Kiệt ở đối diện.

Kiếm khí hai người hung hăng va chạm vào cùng một chỗ trong không gian.

Lấy hai người làm trung tâm, một lỗ hổng màu đen thật lớn xuất hiện, vách không gian bị đánh xuyên, không gian loạn lưu rõ ràng có thể nhìn thấy.

Lực hút thật lớn thậm chí hình thành một lốc xoáy, vô số mảnh nhỏ nham thạch trong phút chốc đều bị hắc động này hút vào, trở thành một bộ phận trong không gian loạn lưu.

Mà Hạ Ngôn cùng Mã Phương Kiệt lại không chút nhích động lơ lửng ở nơi đây, kiếm khí hai người đang không ngừng quấn lấy nhau, ý đồ đánh chết đối phương.

- Hắn sử dụng, rốt cục là thần khí gì, không ngờ lợi hại như vậy?

Cảnh giới của hắn không bằng ta, lực lượng đơn thuần cũng không cường đại như ta.

Nhưng là dựa vào thần khí này lại có thể cùng ta giằng co không thua.

Mã Phương Kiệt trong lòng vạn phần chấn đọng, gắt gao trừng mắt nhìn kiếm khí màu đỏ quỷ đị này.

Uy năng của Thần Khí Pháp Tắc cũng có khác biệt rất lớn, bình thường có quan hệ với thực lực bản thân của người sử đụng.

Thực lực người sử đụng càng mạnh, như vậy lực lượng pháp tắc nắm trong tay càng cao thâm, uy lực của thần khí nuôi dưỡng cũng tự nhiên càng lớn.

Cảnh giới của Hạ Ngôn chỉ có cấp Chuẩn Điện chủ, nhưng là nguyên chủ Nhân của thần khí này lại không phải hắn.

Lấy thực lực Hạ Ngôn hiện tại cũng không thể đi nuôi dưỡng Thần Khí Pháp Tắc, nhưng cho dù là nuôi dưỡng Thần Khí Pháp Tắc mới, uy lực cũng khẳng định vĩnh viễn không bằng Thần Khí Pháp Tắc của cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ thậm chí là Điện chủ.

Nguyên nhân chính là như thế Mã Phương Kiệt kia mới càng thêm chấn động.

Thần Khí Pháp Tắc của hắn đã nuôi dưỡng han trăm vạn năm, nhưng là uy năng lại không bằng Thần Khí Pháp Tắc của đối phương.

Mã Phương Kiệt còn mơ hồ có thể cảm giác ra, lực lượng pháp tắc trong ThầNhuận Khánh HảiíPháp Tắc của đối thủ tựa hồ còn không đầy đủ, hình như là một thầa khí từng bị tổn thương.

Thần khí bị thương tổn mà uy lực còn to lớn như thế, nếu là thần khí đầy đủ, vậy uy lực sẽ mạnh đến mức nào?

Nghĩ vậy, trong lòng Mã Phương Kiệt mạnh mẽ xuất hiện một loại dục vọng, muốn chiếm thần khí nảy làm của mình.

- Nếu ta chiếm được thần khí này, như vậy thực lực của ta có thể tăng lên một bậc!

- Tiểu tử, Nhận chết đi!

Vào lúc Hạ Ngôn thúc giục thần khí công kích Mã Phương Kiệt, Phùng Kính ở bên cạnh cũng trực tiếp xông tới, kiếm khí tung hoảnh, bắn vào tầng mây, cơ hồ muốn chém giết Hạ Ngôn trong khoảnh khắc.

Hạ Ngôn mặc dù đang chiến đấu sinh tử với Mã Phương Kiệt, nhưng là đương nhiên không có khả năng thả lỗng quan sát với tên còn lại.

Lúc này nhìn thấy người này vung kiếm xông tới, thân hình nhất thời dừng ở không trung.

- Đại Thôn Phệ Thuật!

Linh lực vô cùng vô tận trong khoảnh khắc tràn vào trong thân thể Hạ Ngôn.

Kim quang phảng phất như hoa nở rộ, ngay cả Mã ương Kiệt nhìn thấy kim quang đều không nhịn được hơi híp mắt lại.

- Phá!

Theo kim quang sáng rọi, Hạ Ngôn hét lớn một tiếng, kiếm khí màu đỏ ở trong kim quang giống như một con rồng dài màu đỏ khổng lổ, há mồm cắn tới.

Ầm~

Màn kiếm của Mã Phương Kiệt lập tức bị kiếm khí của Hạ Ngôn xé ra một lỗ hổng thật

lớn.

Cái khe này vừa xuất hiện, màn kiếm màu đen khổng lồ kia trong khoảnh khắc liền Sụp đổ tan rã.

Kiếm quang màu đỏ trong khoảnh khắc xẹt qua thân hình Mã Phương Kiệt, đem thân thể Mã Phương Kiệt cuốn thành một đống thịt nát màu đỏ.

- Hừ, còn lại một tên cuối cùng.

Hạ Ngôn hơi ngẩng đầu lên, thân thể khẽ chuyển, đối diện với Phùng Kính từ sau vọt tới, lập tức đưa kiếm quang dẫn qua

- Điều này sao có thể?

- Không tốt!

Phùng Kính thấy Mã Phương Kiệt tử vong, thân thể lập tức dừng lại trong không trung, mắt mở trợn trừng, trong mắt tràn ngẩy không thể tin.

- Tên biến thái.

Nếu không đi, ta cũng phải chết ở nơi này.

Phùng Kính lập tức chuyển thân, linh lực dưới chân như núi lở lập tức tràn ra, trong phút chốc liền chạy ra ngoài vài ngàn dặm.

Phùng Kính này cũng thật quyết đoán, sau khi thấy Mã Phương Kiệt bị Hạ Ngôn giết chết lập tức lựa chọn chạy chốn, không có chút dừng lại cùng chần chờ.

Nếu là chậm thêm giây lát, hắn cũng không có cơ hội chạy trốn.

Hạ Ngôn thu hồi thần khí Mã Phương Kiệt để lại, lúc này mới lắc mình, đuổi theo hướng Phùng Kính kia chạy trốn.

- Một tên đều không thoát!

Ý niệm Hạ Ngôn phóng ra, cảm ứng khí tức cấp tốc bỏ chạy phía trước.

- Đáng chết.

Tốc độ tiểu tử này thế nhưng nhanh như vậy.

Phùng Kính lúc này cũng mới chạy ra được vài ngàn dặm, rất rõ ràng có thể cảm ứng được Hạ Ngôn đang đuổi theo mình.

Hắn phát hiện khoảng cách hai bên rất nhanh rút ngắn lại, mỗi một hô hấp đều. rút ngắn lại vài trăm dặm.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không được bao lâu hắn sẽ bị đối phương đuổi kịp.

- Đáng chết.

Ngay cả tu luyện giả Mã Phương Kiệt đều không phải đối thủ. của hắn, nếu ta bị hắn đuổi kịp, khẳng định là một con đường chết.

Phùng Kính cắn răng, hung hăng thúc giục linh lực đã sôi trào trong cơ thể

- Không được, sắp bị đuổi kịp.

Xem ra, Chỉ có thể...

Trong mắt Phùng Kính chợt lóe lệ quang, toàn thân hơi khẽ rung lên một chút.

- Truy Tinh Trục Nguyệt!

Trong miệng Phùng Kính, một tiếng rống giận cao vút vang lên.

- Hừ, lại thêm một lát là có thể đuổi kịp.

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng:

- ổ, sao lại thế này?

Tốc độ người này thế nhưng trong phút chốc tăng lên nhiều như vậy?

- Làm sao lại như vậy?

- Tốc độ của ta, có thể so với Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Kỳ quái, tốc độ của hắn vì sao trong khoảnh khắc tăng lên?

Trong mắt Hạ Ngôn lộ ra nghi hoặc

- Thế nhưng... dần dần kéo giản khoảng cách!

Chẳng lẽ, là một loại thần thông bí pháp sao?

Hạ Ngôn lập tức lièn đoán ra, một gã tu luyện giả cuối cùng kia hẳn là nắm giữ thần thông bí pháp nào đó, mới có thể trong khoảnh khắc bùng nổ ra loại tốc độ kinh người này.

- May mắn...

May mắn sư phụ dạy ta loại thần thông hiếm thấy thế gian này, Truy Tinh Trục Nguyệt.

Nếu không, hôm nạy ta khó tránh khỏi kiếp nạn.

Đáng chết, một lần sử dụng Truy Tin Trục Nguyệt, ước chừng tiêu hao một nửa linh lực của ta!

Thực lực của ta lúc này chỉ là cấp Chuẩn Điện chủ, nếu gặp phải cường định chặn đường, vậy thì nguy hiểm.

Phùng Kính oán hận nghiến răng nói.

- Hỗn đản này, giết chết ba người bọn Mã Phương Kiệt.

Ta nhớ kỹ hắn rồi, đáng chết, ta nhất định sẽ báo thủ.

Phùng Kính có chút kích động chuyển ý niệm.

Cảm ứng được địch nhân phía trước càng ngày càng xa, Hạ Ngôn cũng từ bỏ không đuổi theo nữa.

Tại bãi săn thú ngoại giới này, đuổi giết địch nhân chặng đường dài là hành động rất nguy hiểm.

Tuy rằng thời gian Hạ Ngôn ở bãi săn thú ngoại giới không tính dài, nhưng cũng hiểu được rất nhiều quy tắc ở đây.

Nếu không thể rất nhanh đuổi kịp địch nhân chạy trốn, vậy tốt nhất là từ bỏ...

Chương 927: Thời cơ đột phá thành thục

- ồ?

Thế nhưng...

- Ừm, nhanh tiến vào Tháp Thời Gian.

Sau khi Hạ Ngôn từ bỏ tiếp tục đuổi theo Phùng Kính chạy trốn kia. trên mật đột nhiển lộ ra một tia ngạc nhiên, rồi sau đó lập tức vui mừng, lập tức tiến vào trong Tháp Thời Gian.

Trong Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn ngồi xếp Bằng ồ trung ương Hỗn độn lực, linh lực màu vàng nhàn nhạt vờn quanh thân thế cùng Hỗn độn lực áhu hòa tiếp xúc cùng một chỗ.

Giữa hai loại hào quang này còn thẩm thấu ra tử khí tản ra khí tức huyền ảo đại đạo.

Bá!

s au một tiếng vang nhỏ, Tử Khí Thần Chu còn lại ba lá trước người Hạ Ngôn dần trở nên rõ ràng.

- Vừa rồi sau kịch chiến, rốt cạc...

Một loại thời cơ đột phát đã thành thục bị ta cảm ứng được.

Hiện tại sử đụng Tử Khí Thần Chu, rất có khả năng ta sẽ chân chính đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Trên mặt Hạ Ngôn cũng thoáng có chút kích động.

Tử Khí Thần Chu lúc mới tìm được tổng cộng có bảy lá.

Thổ Cẩu lúc Hạ Ngôn mới tìm thấy Tử Khí Thần Chu liền ăn một lá, cũng bởi vì lẩn đó sử dụng Tử Khí Thần Chu, Thổ Cẩu mới hoàn thành lần lột xác thứ năm.

Sau đó Hạ Ngôn cùng nó chia tay ở di tích thượng cổ, lại để lại hai lá Tử Khí Thần Chu.

Mà lúc trước Hạ Ngôn đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cũng đã ăn một lá cây và bộ phận thân.

Cho nên, hiện tại Tử Khí Thần Chu chỉ còn lại ba lá và bộ phận thân.

- Hiện tại liền bắt đầu thôi.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, từ trên Tử Khí Thần Chu hái xuống một lá.

- Sử dụng lá Tù Khí Thần Chu này phải cùng với phần thân.

Hạ Ngôn nhìn Phiến lá màu tím trong tay, từng luồng khí tím không ngừng từ trên Phiến lá phát ra.

Không chút do dự, Hạ Ngôn lại lấy một đoạn thân nhỏ, cùng tống cả Phiến lá vào miệng.

Trong thân thể hắn nhất thời xuất hiện từng tiếng nổ vang.

Lần trước Hạ Ngôn dùng một Phiến lá và một đoạn thân nhỏ lập tức bế quan cả trăm năm mới hoàn toàn dung họp Tử Khí Thần Chu.

Thời gian trăm năm, cảnh giới cũng tăng lên đến cập bậc Chuẩn Điện chủ.

Mà lúc này, muốn tăng cảnh giới lên cấp Điện chủ, chỉ sợ thời gian càng dài.

Từng dòng pháp tắc đại đạo không ngừng ngưng tụ trong cơ thể Hạ Ngôn.

Pháp tắc thời gian củng pháp tắc không gian đan vảo thành dạng lưới màu trắng, không ngừng liên tục chồng chất.

***

Khung Lung đại thế giới.

Trong cung điện rộng lớn, một bóng người nhanh như tia chớp từ xa xa tới gần, trong phút chốc lập tức tới ngoài cung điện này, không chút chần chờ trực tiếp tiến vào cung điện.

Cung điện này là một không gian độc lập trong Lạc Vũ Thành của Khung Lung đại thế giới.

Mà bóng người vừa mới tiến vào cung điện chính là người may mắn sống sót Phùng Kính sau khi chiến đấu với Hạ Ngôn ở bãi săn thú ngoại giới.

Phùng Kính sau khi thoát khỏi tay Hạ Ngôn, lập tức chạy không ngừng nghỉ trở lại Khung Lung đại thế giới.

Giờ này khắc này đã trở lại nơi tu luyện của mình.

Phùng Kính có một sư phụ thực lực cường đại, chính là chủ nhân cung điện này.

Sau khi tiến vào không gian cung điện, tốc độ Phùng Kính vẫn giữ nguyên cực nhanh, trải qua nửa canhgiờ Phi hành, đi tới trước một căn phòng được tạo nên bởi đá kỳ lạ.

- Sư phụ

Phùng Kính tới trước phòng, đầu tiên là hành lễ thật sâu, rồi sau đó mới trầm trọng lên

tiếng, hắn một mực khom người cúi đầu.

Phốc

Một tiếng vang nhỏ vang lên, phía trước thân thể Phùng Kính một bóng người mơ hồ dần trở nên rõ ràng.

Đây là một lão già mặc trường bào xanh, ánh mắt lại chợp lóe sáng rọi.

- Phùng Kính.

Không phải ngươi tới bãi săn thú ngoại giới sao, vì sao trở lại sớm như vậy?

Sư phụ của Phùng Kính—Lâm Xuyên Vân nhìn vào Phùng Kính hỏi.

Phùng Kính tiến vào bãi săn thú ngoại giới, Lâm Xuyên Vân cũng biết.

Tu luyện giả cấp Điện chủ tiến vào bãi săn thú ngoại giới, bình thường đều sẽ trải qua hơn trăm năm lịch lãm mới có thể trở lại đại thế giới.

Mà lúc này Phùng Kính tới bãi săn thú ngoại giới, tựa hồ còn không tới mười năm mà đã trở lại.

- Sư phụ.

Con ở bãi săn thú ngoại giới, gặp phải cường địch.

Phùng Kính khom người nói, không dám ngẩng đầu, trên mặt biểu tình phức tạp, mày rối lại một đoản.

- Gặp phải cường địch?

Hừ, gặp phải cường địch liền trở về?

Nghe được Phùng Kính nói như vậy, Lâm Xuyên Vân hiển nhiên có chút tức giận.

Chẳng qua, Lâm Xuyên Vân tức giận đã sớm trong dự đoán trước của Phùng Kính, nếu không, hắn cũng không tự mình chạy về tìm đến sư phụ Lâm Xuyên Vân.

Chỉ là truyền lại tin tức, vậy trực tiếp sử dụng thủy tinh truyền âm là được.

Chỉ là bởi vì hắn biết sư phụ khẳng định sẽ tức giận cho nên mới tự mình chạy đến.

- Sư phụ.

Con cùng Mã Phương Kiệt, Từ Đông, cổ Chung Vũ cùng tiến vào bãi săn thú ngoại giới tiến hành săn giết.

Ba người bọn ohj lẩn này đều chết ở đó.

Chỉ có con, may mắn còn sống.

Nếu không phải bí pháp Truy Tinh Trục Nguyệt sư phụ dạy, chỉ sợ giờ phút này con cũng phải chết ở bãi săn thú ngoại giới.

Giọng Phùng Kính run rẳy mang theo tức giận nói.

- Cái gì?

- Các ngươi gặp phải địch nhân như thế nào?

Thế nhưng có thể đánh chết Mã Phương Kiệt cảnh giới Tạo Hóa sắp bước vào cấp Giới chủ?

Lâm Xuyên Vân cũng có chút hơi chấn động.

- Chỉ có một địch nhân, hắn là một người trẻ tuổi, xem cảnh giới tựa hồ Chỉ có cấp bậc Chuẩn Điện chủ.

Chỉ là lực chiến đấu của hắn, cường đại đến đáng sợ.

Mã Phương Kiệt cũng bị hắn sử dụng Đại Phân Thân Thuật giết chết.

Phùng Kính ngẩng đầu, hơi nâng lên một chút, giọng thêm nặng nói.

- Đại Phân Thân Thuật?

Rất trẻ tuổi?

- Cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ?

Điều này sao có thể?

Bốn người các ngươi thế nhưng không phải đối thủ của một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ?

- Phế vật thật sự là phế vật.

- Nói, người trẻ tuổi kia có đặc điểm gì?

Lâm Xuyên Vân giậm chân, bộ dạng rất không hài lòng liền nói.

- Sư phụ. không phải chúng ta thực lực yếu, thật sự là chiến đấu lực của tên kia quá mạnh mẽ.

Sư phụ, hắn mặc áo trắng, sử dụng một món thần khí màu đỏ.

Kiện thần khí kia uy lực thật lớn, so với Thần Khí Pháp Tắc của đệ tử còn cường đại hơn.

Thần Khí Pháp Tắc của đệ tử chính là sư phụ nuôi dưỡng ra.

Đáng chết, đúng rồi, linh lực của tên kia Phi thường kỳ quái, thế nhưng khác hẳn chúng ta, hẳn là màu vàng.

Phùng Kính vừa nhớ lại vừa nói.

Việc này mới xảy ra vài ngày mà thôi, cho nên trí nhớ hắn Khắc sâu, hắn tận mắt nhìn ba đồng bạn bị người ta mạnh mẽ chém chết.

- Hả?

- Người trẻ tuổi, mặc áo trắng, uy năng thần khí Phi thường cường đại, còn có...

- Ngươi nói cái gì?

- Ngươi nói là linh lực màu vàng?

Đôi mắt Lâm Xuyên Vân lập tức trợn trừng, phảng phất như hai quả trứng gà.

Trong nháy mắt, hắn nghĩ tới lời đồn một đoạn thời gian trước.

Vào một thời gian trước, Khung Lung đại thế giới có một tin tức từ đại thế giới khác truyền đến.

Nghe nói, người truyền thừa của người kia xuất hiện ở bãi săn thú ngoại giới.

Vốn Lâm Xuyên Vân cũng không quá tin tưởng chuyện này, cho rằng chẳng qua là lời đồn của một số người.

Chỉ là hiện tại đồ đệ của hắn vừa nói, hắn lập tức chấn động trong lòng.

Nếu thật sự là người truyền thừa của người kia xuất hiện, như vậy...

Đây quả thực là một bảo tàng sống nha.

Lâm Xuyên Vân này cũng là cường giả cấp Giới chủ.

Khung Lung đại thế giới cũng là một đại thế giới có thời gian lâu dài, từ khi đại thế giới mở ra, tổng cộng sinh ra hai vị cường giả cấp Giới chủ.

Lâm Xuyên Vân này là một trong số đó.

Lâm Xuyên Vân không đi mở đại thế giới, mà một mực ở Khung Lung đại thế giới này, hơn nữa trong vô số năm nhận tám gã đệ tử.

Phùng Kính này chỉ là một trong số đó, thiên phú rất mạnh, tốc độ tu luyện rất nhanh.

Lâm Xuyên Vân đối với đệ tử như vậy cũng rất vừa lòng.

Nên biết rằng, cho dù phát hiện một di tích, tuy nhiên từ trong di tích này rất có thể tìm đến cơ duyên từ cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tấn chức thành Thần chủ.

Nhưng là loại cơ duyên này tỷ lệ Phi thường xa vời, chẳng qua là thêm một tia mong mỏi mà thôi.

Nhưng là nếu có thể phát hiện người truyền thừa của người kia, lại khiến kẻ khác động tâm vượt xa so với phát hiện một di tích.

Người kia, cường giả Giới chủ của rất nhiều đại thế giới trong một khu vực đại thế giới này đều biết, lúc đầu hắn là một tu luyện giả bình thường từ một Phân thế giới từng bước tu luyện lên.

Thực lực không ngừng tăng lên, đột phá từng cảnh giới, hơn nữa cuối cùng trở thành siêu việt bọn họ, tĩờ thành Thần chủ cường đại.

- Đúng vậy.

Quả thật là linh lực màu vàng, đệ tử tận mắt thấy.

Tuy kinh ngạc vì sao sư phụ mình lập tức trở nên kích động như thế nhưng là Phùng Kính vẫn rất thành thật Nhấn mạnh.

Tu luyện giả hắn gặp phải kia sử dụng linh lực đích xác là màu vàng, hoàn toàn khác hắn với linh lực mà tu luyện giả bình thường bọn họ sử dụng.

- Phùng Kính.

Người kia hiện tại ở nơi nào?

Trầm ngâm một chút, ánh mắt Lâm Xuyên Vân thoáng ngưng, dò hỏi.

- Sư phụ.

Nơi chúng ta kịch chiến cách nơi dừng chân của Khung Lung đại thế giới ở bãi săn thú ngoại giới cũng không xa, chỉ không đến ngàn vạn dặm.

Chẳng qua, hiện tại không biết hắn có rời đi hay không.

Phùng Kính lộ vẻ chần chừ nói.

- ừ, Phùng Kính, hiện tại chúng ta lập tức đi bãi săn thú ngoại giới.

Lâm Xuyên Vân khẽ gật đầu.

- Sư phụ.

Người này có chỗ nào không tầm thường sao?

Phùng Kính cũng không nghĩ tới sư phụ sẽ lập tức động thân, hắn tiến đến tìm sư phụ chính là hy vọng sư phụ có thể báo thù cho ba người Mã Phương Kiệt, vốn hắn còn tưởng răng nên làm sao cầu xin sư phụ ra tay, hiện tại sư phụ hắn thế nhưng lại chủ động muốn ra tay.

- Người này quả thật có chỗ không tầm thường.

Linh lực hắn sử dụng, là màu vàng.

Mà loại linh lực màu vàng này, tu luyện giả bình thường căn bản không có.

Vài chục vạn năm trước, trong một khu vực đại thế giới chúng ta, có một vị Thần chủ mới sinh ra, sử dụng chính là linh lực màu vàng, hơn nữa chiến lực vô song.

Lúc ở cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cũng có thể đánh chết tu luyện giả cấp Điện chủ.

Lâm Xuyên Vân giải thích một chút

- Đi, tới bãi săn thú ngoại giới.

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân nhìn lên mây trời, thân hình chợt lóe, hóa thành Khói xanh Phi hành tới lối ra không gian này.

Phùng Kính đương nhiên đi sát theo phía sau.

'Thần chủ?

Chẳng lẽ tiểu tử áo trắng kia cùng vị Thần chủ mà sư phụ nói có liền hệ gì?

Thần chủ mới sinh ra mấy chục vạn năm trước?

Làm sao ta không biết?

Ta đã tu luyện mấy trăm năm, dựa theo đạo lý, hắn cũng có thể nghe nói qua vị Thần chủ này mới đúng chứ?"

Phùng Kính đi theo phía sau Lâm Xuyên Vân, rất nhanh bay đi về hướng lối ra không gian...

Chương 928: Chân chính Tạo Hóa cấp Điện chủ

Thần chủ, tự thân đã hóa thành pháp tắc trong thiên địa, thân thể cùng pháp tắc hòa họp làm một, có thể hóa vạn vật Tu luyện giả bình thường căn bản không nắm bắt được tung tích của cường giả Thần chủ, cho dù là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều không có khả năng thăm dò đến tung tích của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

Tạo Hóa dưới Thần chủ cho dù thực lực mạnh mấy đi nữa, đó cũng chỉ là vẻn vẹn sử dụng pháp tắc trong thiên địa, mà cường giả Thần chủ bản thân đã là một bộ phận của pháp tắc thiên địa Thần chủ chỉ cần động một ý niệm trong đầu, có thể giết chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Hai người, căn bản không thể so sánh.

Cho nên Phùng Kính này mặc dù có sư phụ là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, nhưng khi hắn nghe được hai chữ Thần chủ cũng không cấm thất thần hồi lâu.

ở trong lòng Phùng Kính, tu luyện giả cảnh giới Thần chủ đó chính là Nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết Dù sao, hắn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy cường giả cảnh giới Thần chủ.

Ngay cả sư phụ hắn Lâm Xuyên Vân cũng chỉ vẻn vẹn nghe được tin tức về cường giả Thần chủ nhiều hơn hắn, cũng không tận mắt nhìn thấy một vị cường giả Thần chủ ở trước mặt mình.

Thầy trò hai người hướng về thông đạo không gian từ Khung Lung đại thế giới đi thông bãi săn thú ngoại giới.

***

Tháp Thời Gian, trăm năm thời gian vội vàng mà qua.

Khoảng cách Hạ Ngôn bắt đầu lẩn bế quan này đã trải qua một trăm năm.

Dược lực còn sót lại khi Hạ Ngôn ăn Tử Khí Thần Chu. rốt cục bị hoàn toàn tiêu hóa hấp thu.

- Trong thời gian trăm năm này, ta lĩnh ngộ pháp tắc hiển nhiên là lại sâu sắc hơn rất nhiều.

Tuy nhiên... cảnh giới của ta vẫn không thành công bước vào Tạo Hóa cấp Điện chủ!

Hai mắt Hạ Ngôn vẫn đang nhắm, ý niệm lại khe khẽ chuyển động trong đầu.

Thông qua thủy tinh ghi chép thời gian trong nhẫn, hắn biết được trong Tháp Thời Gian đã qua trăm năm.

- Tử Khí Thần Chu, còn lại hai Phiến lá!

Rèn sắt thừa dịp còn nóng, sau lần bế quan này ta nhất định phải đột phá cảnh giới hiện tại, đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Lông mày Hạ Ngôn khẽ giật giật, ngón tay horicong lên, lại lấy một Phiến lá Tử Khí Thần Chu một đoạn rễ cho vào trong tay, trực tiếp ném vào trong miệng nuốt xuống.

Lần này, Hạ Ngôn lại chì dùng thời gian tám mươi năm đã hấp thu sạch dược lực của Tử Khí Thần Chu.

Tám mươi năm sau, Hạ Ngôn lại tiếp tục ăn vào Phiấi lá Tử Khí Thần Chu cuối cùng.

Sau Phiến lá cuối cùng này, linh lực màu vàng trong cơ thể Hạ Ngôn cũng không biến hóa quá lớn, nhưng dung hợp hai loại pháp tắc thời gian cùng không gian lại đề cao rõ rệt rất nhiều.

Một năm, lại một năm qua đi.

- ồ?

Đến một ngày, thân hình không chút nhích động của Hạ Ngôn lại khe khẽ run lên.

Trường bào màu trắng trên người trực tiếp hóa thành bụi.

Đây chỉ là quần áo bình thường, căn bản không chịu nổi xói mòn của mấy trăm năm.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn căn bản không thèm đề ý quần áo trên người, trên mặt hắn từng đạo kim quang dần đần biến lớn.

Trong Tháp Thời Gian, các loại lực lượng phép tắc dao động thật giống như nước sôi đang dần sôi trào, cuồn cuộn dâng lên.

Đột nhiên, Hạ Ngôn mạnh đứng bật dậy, hai mắt lập tức mở ra, tinh quang lóe sáng chiếu

ra.

- Ha ha!

Hạ Ngôn khẽ nắm hai tay. miệng cười ha ha.

- Đây là lực lượng pháp tắc mà...

Tạo Hóa cấp Điện chủ nắm trong tay sao?

- Pháp tắc thời gian cùng không gian của ta nhìn qua sắp sửa hoàn toàn dung hợp rồi

- Ồ?

Ta sử dụng linh lực so với khi trước tăng cường không chỉ mười lần!

Ta cảm thấy được, cỗ lực lượng này quả thật có thể đánh xuyên một đại thế giới.

Trong lòng Hạ Ngôn tràn đầy vui sướng.

Lần này, tổng cộng mất thời gian 230 năm, Tử Khí Thần Chu tiêu hao hết, Hạ Ngôn mới chính thức từ Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Trong lần bế quan này, chỉ có lần ăn Phiến lá Tử Khí Thần Chu đầu tiên, Hạ Ngôn mất trăm năm.

Mà ăn Phiến lá Tử Khí Thần Chu thứ hai, Hồ Phi chỉ dùng mất 80 năm liền hấp thu xong.

Thời gian của Phiến lá thứ ba càng ngắn, chỉ mất thời gian 50 năm liền hấp thu xong.

Lúc Hạ Ngôn ở cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ là có thể cùng vài tên cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ tiến hành chém giết, hiện tại cảnh giới chân chính bước vào Tạo Hóa cấp điện chủ, vậy Hạ Ngôn hiện tại cho dù gặp phải Hạch Tâm Điện chủ cũng có thể chiến một trận.

Thậm chí, gặp phải sơ cấp Giới chủ thực lực bình thường cũng có thể đấu một ưận, vị tất phải trốn chạy.

Cường giả cấp Giới chủ nếu muốn giết chết Hạ Ngôn chỉ sợ cũng không dễ dàng.

Đương nhiên thời gian 230 năm này Hạ Ngôn cũng không phải chỉ dùng tất cả thời gian để hấp thu dược lực của Tử Khí Thần Chu, cùng lúc hấp thu dược lực, hắn còn không ngừng tiến hành tìm hiểu bộ phận thứ năm của Linh La tâm pháp.

Hiện tại, thần thông của bộ phận thứ năm Linh La tâm pháp đã tìm hiểu tới một bước mấu chốt, có lẽ, không được bao lâu Hạ Ngôn có thể sử dụng ra thần thông bộ phận thứ năm Linh La tâm pháp.

Hơn nữa, hơn hai trâm năm này, độ cóng cỏi linh hồn của Hạ Ngôn cũng được tăng lên rất nhiều.

Sa La Quả cất chứa trong nhẫn Linh La cũng bị Hạ Ngôn dùng.

Sa La Quả ở trong Lang Tà Điện cần khoảng hai ngàn tích phân Lang Tà Điện mới có thể đổi được một quả, công hiệu là cường hóa nhục thân của tu luyện giả.

Giờ này khắc này, nhục thân của Hạ Ngôn cũng Phi thường cường đại Không sử dụng bất kỳ linh lực đều có thể đánh xuyên qua vách không gian của thế giới này.

Chỉ dựa vào nhục thể, đều có thể cùng tu luyện giả bình thường sử dụng thần khí cường đại tiến hành đối kháng.

Vù~

Ý niệm trong đầu khẽ động, Hạ Ngôn lại mặc vào trường bào màu trắng, thân hình ra ngoài Tháp Thời Gian.

Thời gian ở bãi săn thú ngoại giới cũng đã qua hơn 20 năm.

Trong hơn 20 năm này, Hạ Ngôn cảm giác bãi săn thú ngoại giới dường như không có bất kỳ biến hóa gì, hoàn toàn giống như 20 năm trước.

- Chiến trường lúc trước cũng không có chút biến hóa nào.

Bên dưới Hạ Ngôn chính là nơi kịch chiến của Hạ Ngôn cùng bốn cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ hơn 20 năm trước.

Lúc ấy trong phạm vi ngàn dặm chung quanh không một ngọn cỏ, núi sông vốn có đều bị san thành đất bằng.

Mà hiện tại trong phạm vi ngàn dặm này vẫn là một cây cỏ nhỗ cũng đều chưa mọc.

Cũng đúng.

Bãi săn thú ngoại giới vốn là một nơi chậm hơn nhiều so với một đại thế giới bình thường.

Nếu muốn một vùng nơi này khôi phục sinh khí có khả năng ít nhất phải cần đến vạn năm.

Hạ Ngôn ngừng ở chỗ này một lát liền bay về một hướng.

Nơi dừng chân ở bãi săn thú ngoại giới của Khung Lung đại thế giới.

- Sư phụ.

Lần này chúng ta đã đợi ở bãi săn thú ngoại giới này hơn 20 năm, đến hiện tại cũng không có bất kỳ tin tức nào về tiểu tử kia truyền ra, có thể đã sớm rời đi rồi?

ở trong một kiến trúc nơi dừng chân, tu luyện giả Phùng Kính lúc trước chạy ưốn khỏi tay Hạ Ngôn đang nói với sư phụ Lâm Xuyên Vân của hắn đang ngồi ở trên.

Hơn 20 năm, bọn họ không có nghe thấy bất kỳ tin tức gì về tu luyện giả trẻ tuổi áo trắng kia

Mà sư phụ Lâm Xuyên Vân của hắn không ngờ đều vẫn thật bình ổn.

Hơn 20 năm vẫn đều đợi ở bãi săn thú ngoại giới, trong han 20 năm này chưa từng trở lại Khung Lung đại thế giới.

- Hơn 20 năm, cũng không lâu dài.

Người kia hẳn là cũng chưa rời khỏi khu vực Khung Lung đại thế giới.

Lúc trước hắn kịch chiến với bốn người các ngươi đã nói rõ người này không sợ chiến.

Cho nên, nếu hắn rời khu vực Khung Lung đại thế giới tới khu vực một đại thế giới khác cũng khẳng định sẽ phát sinh chiến đấu.

Ta sớm tìm hiểu tin tức hơn mười đại thế giới gần đây, hơn 20 năm gần đây cũng không có tin tức của người kia.

Lâm Xuyên Vân đôi mắt híp lại hơi mở to ra một chút, chậm rãi nói.

- Sư phụ cao minh.

Chẳng qua... nếu tiểu tử kia vẫn không hiện thân, chúng ta vẫn ở lại bãi săn thú ngoại giới không đi sao?

Phùng Kính lập tức nói.

- Hmm, han 20 năm tính là cái gì?

Nếu chúng ta có thể tìm được tiểu tử kia, cho dù chờ ở đây hơn 20 vạn năm, ta đều không quan tâm.

Lâm Xuyên Vân hừ lạnh một tiếng, nói:

- Chỉ cần tiểu tử kia lộ mặt, mặc kệ là ở khu vực đại thế giới nào quanh đây ta đều có thể rất nhanh được đến tin tức chuẩn xác.

- Được rồi, ngươi đi làm việc của ngươi đi.

Lâm Xuyên Vân phất tay nói với Phùng Kính.

Hơn 20 năm này, Phùng Kính cũng hoạt động trong khu vực Khung Lung đại thế giới, nếu gặp được tu luyện giả của đại thế giới khác, tự nhiên căn cứ thực lực đối phương rồi lựa chọn ra tay hay không.

- Vâng, sư phụ.

Vậy con đi đây.

Phùng Kính khom người, xoay người ra khỏi kiến trúc.

Tuy rằng hoa 20 năm trôi qua nhưng cừu hận của Phùng Kính cũng không có giảm bớt.

- Hừ, nếu là gặp phải tiểu tử kia, nhất định phải bầm thầy hắn vạn đonạ.

Lúc trước, ta thiếu chút nữa chết trong tay hắn.

Hỗn đản đáng chết!

- Ôi...

Cũng không biết tiểu tử đó rốt cục trốn ở nơi nào, vì sao vẫn không có tin tức chứ?

Phùng Kính ỉắc lắc đầu, thân hình hóa thành một đạo lưu quang biến mất khỏi nơi dừng chân.

Trong phạm vi mấy trăm vạn dặm chung quanh đều xem như khu vực an toàn ở bãi săn thú ngoại giới của Khung Lung đại thế giới.

Cũng giống như đại thế giới khác, mỗi một đại thế giới ở bãi săn thú ngoại giới khẳng định đều có một cứ điểm.

Nếu là một đại thế giới mất cứ điểm ở bãi săn thú ngoại giới, như vậy nói lên đại thế giới này đang bị công kích hoặc là đã bị diệt vong.

Một canh giờ sau, Phùng Kính rời khỏi khu vực an toàn, sau khi ra ngoài Khung Lung giới ý niệm toàn bộ mở ra, tìm kiếm tung tích tu luyện giả trong vòng mấy vạn dặm.

- Một năm trước, ta ở gần đây giết chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, không ngờ ở trên người này chiếm được vài món bảo vật vô giá.

Lần đó, vận khí thật sự không tồi.

Không biết, hôm nay ta trùng hợp đi vào khu vực này một lần nữa, có thể lại có vận may hay không?

Phùng Kính nhìn hoàn cảnh xung quanh, thầm nghĩ trong lòng.

Kỳ thật, một mảnh địa vực này cùng lúc trước hắn cùng ba người Mã Phương Kiệt xảy ra kịch chiến với Hạ Ngôn cách không xa, đại khái chỉ khoảng mười vạn dặm.

- ồ?

Không ngờ có một đạo khí tức xuất hiện?

Trong ý niệm của Phùng Kính cảm ứng được một cỗ khí tức cách mình chì khoảng vạn dặm.

- Không đúng.

Vừa rồi ta tra xét trong vòng ba vạn dặm rõ ràng không có khí tức của tu luyện giả, nhưng làm sao lập tức liền xuất hiện ở nơi chi cách ta vạn dặm chứ?

Cho dù là thuấn di cũng không có khả năng một lần di động vượt qua hai vạn dặm!

Phùng Kính âm thầm đề phòng, ánh mắt dừng ở phương hướng cảm ứng được khí tức.

Khoảng cách vạn dặm đối với cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ mà nói, nếu là toàn lực Phi hành cũng chỉ khoảng thời gian mười hô hấp có thể bay qua

Chương 929: Đánh chết Phùng Kính

Phùng Kính ở bãi săn thú ngoại giới vẫn đều cực kỳ cẩn thận.

Đừng nói là lấy thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ của hắn, cho dù là cường giả cấp Giới chủ ở bãi săn thú ngoại giới này cũng không thể sơ suất lơi lỏng.

Tu luyện giả ở bãi săn thú ngoại giới tuy nói phần lớn đều. là Thiên Thần cao cấp cùng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, nhưng là đụng phải một ít cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng là chuyện không có khả năng.

Hạ Ngôn ở bãi săn thú ngoại giới nếu không tính cả thời gian trong Tháp Thời Gian thì cũng mới vài năm mà thôi, nhưng lại năm lần đụng phải tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, một lần gặp cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Mà đó chỉ không quá ba năm mà thôi!

Cho nên, khi Phùng Kính phát hiện đột nhiên có một đạo khí tức xuất hiện trong phạm vi cảm ứng của mình, lập tức như con nhím bị xâm phạm, tập trung toàn bộ tinh thần.

Sau thời gian mấy hô hấp, trong tầm mắt của Phùng Kính đã thấy được một bóng người màn trắng.

- Ồ?

- Đó là...

- Không có khả năng.

Làm sao có thể là hắn...

Chẳng lẽ, tiểu tử này thật sự vẫn không rời khỏi khu vực ngoại giới của Khung Lung đại thế giới chúng ta sao?

Sắc mặt Phùng Kính khẽ biến, gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng người màu trắng càng ngày càng rõ ràng trong tầm mắt Lúc này, bóng người màu trắng chỉ cách hắn khoảng ba bốn ngàn dặm.

- A...

Thật sự là tiểu tử này.

Không tốt, ta phải nhanh báo cho sư phụ lại đây.

Phùng Kính mắt trừng lớn, rồi sau đó quanh thân linh lực bùng nố, rất nhanh Phi độn về hướng ngược lại.

Hắn biết, lấy thực lực của mình căn bản không phải đối thủ của Hạ Ngôn.

Tuy nhiên lúc này hắn thật ra cũng không quá lo lắng.

Tự thân có được bí pháp thần thông Truy Tinh Trục Nguyệt, theo hắn, Hạ Ngôn căn bản không thể đuổi kịp.

Lẩn trước, hắn chính dựa vào Truy Tinh Trục Nguyệt mới thành công chạy thoát khỏi Hạ Ngôn đuổi giết.

- Ồ?

Là tin tức Phùng Kính truyền tới.

Trong nơi dừng chân của Khung Lung đại thế giới.

Lâm Xuyên Vân đang ngồi xếp bằng nhắm mắt dưỡng thần trong một kiến trúc cảm ứng được một tin tức trong thủy tinh truyền âm là đệ tử Phùng Kính trayầi tới liền nghi hoặc dùng ý niệm trong đầu dò xét một chút.

Không lâu trước đó, Phùng Kính mới từ nơi này rời đi, mà lúc này thời gian còn chưa quá một canh giờ.

Cái gì?

Gặp phải tu luyện giả áo trắng, chính là tiểu tử giết chết ba người Mã Phương Kiệt?

Ý niệm trong đầu Lâm Xuyên Vân khẽ động, lập tức truyền qua một ý niệm hỏi vị trí hiện tại của Phùng Kính.

Rất nhanh, Phùng Kính thông qua thủy tinh truyền âm truyền lại vị trí của mình cho sư phụ.

Vù!

Phùng Kính ở phía trước cấp tốc Phi độn, ở ngoài mấy ngàn dặm là Hạ Ngôn một thân áo trắng truy kích gắt gao.

- Hừ, chờ sư phụ tới, chính là lúc chết của ngươi.

Trong lòng Phùng Kính mang hận ý nghĩ: "Ta không thể tăng tốc độ Phi hành quá hnáh, nếu hắn thấy không có hy vọng đuổi theo ta có thể sẽ giống lần trước trực tiếp lựa chọn từ bỏ.

Đến lúc đó, nếu hắn ẩn nấp chúng ta muốn tím hắn sẽ mát nhiều thời gian.

Cho nên..."

Phùng Kính thầm nghĩ làm thế nào dẫn dụ Hạ Ngôn.

Mà Hạ Ngôn lúc này ở phía sau đương nhiên đã sớm nhận ra tu luyện giả phía trước chính là một tên tu luyện giả duy nhất may mắn còn sống sốt trong bốn người mình kịch chiến lần trước.

- Bãi săn thú ngoại giới này to lớn như thế không ngờ còn có thể khiến ta lại gặp người này.

Vận khí hắn thật đúng là kém a!

Hạ Ngôn khẽ cười nói, tốc độ Phi hành lại không ngừng tăng lên.

- Ồ?

Người này lần trước đột nhiên sử dụng một loại thần thông tăng nhanh tốc độ Phi hành mới thành công thoát thân, lẩn này dường như...

Hạ Ngôn cảm giác được Phùng Kính đang chạy trốn phía trước cũng không giống lần trước sử dụng loại tăng tốc độ Phi hành cực hạn.

Lần trước, tuy rằng Hạ Ngôn đuổi không

kịp nhưng cũng biết rõ ràng tốc độ cực hạn của Phùng Kính rốt cục là nhanh bao nhiêu.

Hiện tại tốc độ của Phùng Kính xa xa không bằng tốc độ cực hạn lộ ra lẩn trước.

- Chẳng lẽ cố ý làm như vậy?

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng.

- Có lẽ, hắn đang đợi tiếp viện cường đại tới.

Ha ha, muốn liệp sát ta!

Rất nhanh, Hạ Ngôn liền nghĩ tới loại khả năng này.

- Dựa theo tình huống bình thường, người này biết thực lực mình không phải đối thủ của ta, khẳng định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi truy kích của ta mới đúng.

Hiện tại tình huống này rất có khả năng hắn đang chờ tiếp viện cường đại.

- Ha ha, không biết cường viện của hắn sẽ có thực lực như thế nào?

Là cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ sao?

Hạ Ngôn mày hơi nhướng lên:

- Ừm, cũng có thể là cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Ta vừa mới đột phá cảnh giới, nếu có thể tìm được một đối thủ khiến ta thích ứng thực lực tăng lên hiện tại cũng là không tồi.

Hạ Ngôn gật gật đầu, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Lúc ở cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, tốc độ Hạ Ngôn đã có thể so với Hạch Tâm Điện chủ.

Cường giả cấp Giới chủ đều rất khó đuổi được Hạ Ngôn.

Hiện tại Hạ Ngôn đột phát đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Đông chủ, vậy tốc độ đã vượt qua hầu hết Hạch Tâm Điện chủ, có thể so với cấp Giới chủ rồi.

- Nhanh han!

- Nhanh chút nữa!

- Không tốt.

Tốc độ tiểu tử này nhanh han lẩn trước rất nhiều.

Truy Tinh Trục Nguyệt!

Phùng Kính phát hiện tu luyện giả áo trắng kia cách mình càng ngày càng gần.

Kỳ thật vừa rồi hắn cũng đã sử đụng thần thông bí phép Truy Tinh Trục Nguyệt, chỉ là không có phát huy ra loại tốc độ cực hạn của loại thần thông này.

Hiện tại cảm giác được khoảng cách hai người càng ngày càng gần, hắn cũng đang không ngừng gia tốc, nhưng kết quả là khoảng cách giữa hai người vẫn đang không ngừng ngắn lại.

Lúc ban đầu, khoảng cách giữa hai người đại khái bốn ngàn dặm, mà hiện tại còn chỉ khoảng hai ngần dặm.

Chỉ sợ qua mười mấy hô hập. hắn liền bị đuổi kịp.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Phùng Kính lập tức trở nên trắng bệch.

1500 dặm!

1000 dặm!

800 dặm!

500 dặm!

200 dặm!

Tốc độ cực hạn Truy Tinh Trục Nguyệt của Phùng Kính cũng Chỉ có thể so với một cường giả cấp Giới chủ, đối với Hạ Ngôn hiện tại quả thật vẫn kém hơn một chút Trải qua thời gian một phần ba chén trả nhỏ truy kích, Hạ Ngôn rốt cục đuổi kịp Phùng Kính.

- Chết tiệt, tại sao có thể như vậy?

Tốc độ tiểu tử này không ngờ lại nhanh như vậy?

Chẳng lẽ... hắn đột phá?

Trong đầu.

Phùng Kính xuất hiện một ý niệm làm hắn sợ hãi.

- Còn muốn chạy?

Hạ Ngôn hét lớn một tiếng, tay phải nâng lên, kim quang lóng lánh vỗ ra ngoài Lúc này Phùng Kính ở phía trước Hạ Ngôn khoảng vạn thước, một chưởng này hoàn toàn có thể đánh tới.

Ầm~

Phùng Kính cảm giác được lực lượng cường đại sau lưng vội vàng xoay người lại, thúc giục tbần khí phòng ngự hình thành một hộ thuẫn tối đen quanh thân thể Rồi sau đó linh lực toàn thân vận chuyển, song chưởng đánh ra.

- Đại Áp Đỉnh Thuật!

Một loại thần thông bị Phùng Kính sử dụng ra.

Hai chưởng ấn màu xám thật lớn va chạm với chưởng ấn màu vàng của Hạ Ngôn, tiếng nổ truyền ra, không gian sụp đổ.

Hai chưởng ấn màu xám chi kiên trì được giây lát liền bị chưởng ấn màu vàng đánh tan.

Chưởng ấn màu vàng xuyên qua năng lượng tản ra bốn phía, trực tiếp đánh lên thân thể Phùng Kính.

Thần khí phòng ngự của Phùng Kính dao động một hồi, thân thể giống như một ngôi sao băng trực tiếp bị đánh ra ngoài.

Tuy nhiên, thần khí phòng ngự bên ngoài thân hắn lại không bị đánh tan.

Phốc!

Một ngụm máu đỏ tươi trực tiếp từ trong miệng Phùng Kính phụt ra.

Hai mắt Phùng Kính đỏ bừng, gắt gao nhìn Hạ Ngôn, đồng thời vội lấy ra một loại quả nuốt vào, trên thân lập tức xuất hiện hào quang màu vàng nhạt bao quanh.

Chỉ trong khoảnh khắc, thương thế Phùng Kính lập tức khỏi hắn.

- Nếu ngươi giết chết ta, nhất định sẽ hối hận.

Sư phụ ta chính là cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ, hiện tại ông đang chạy tới nơi này.

Nếu ngươi thức thời, hãy mau chạy trốn mới đúng.

Phùng Kính thấy Hạ Ngôn lại Phi thân tới, vội vàng lớn tiếng rít gào.

- Ồ?

- Sư phụ ngươi là cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ?

Thân thể Hạ Ngôn dừng lại trong không trung, nhìn Phùng Kính chật vật ở đối diện, có chút kinh ngạc nói.

- Đúng vậy.

Sư phụ ta là cường giả cấp Giới chủ của Khung Lung đại thế giới.

Vừa rồi ta đã thông báo cho người, lúc này ông đang trên đường, chỉ sợ lập tức sẽ tới nơi này.

Phùng Kính thấy Hạ Ngôn dừng lại, thân thể hơi đứng thẳng lên, miễn cưỡng nâng cao giọng nói.

- Cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ!

Đôi mắt Hạ Ngôn híp lại.

- Rất tốt, tới vừa đúng lúc cùng ta luận bản một phen.

Mà hiện tại, ngươi trước tiên đi chết đi.

Cánh tay Hạ Ngôn khẽ động, một đạo hồng quang lóe sáng mà ra, thần khí công kích bay ra mang theo sát khí kinh thiên trực tiếp xuyên qua không gian đâm vào thân thể Phùng Kính.

Phùng Kính kia ngay cả kêu thảm đều chưa kịp phát ra liền bị kiếm khí của Hạ Ngôn xuyên qua thần thệ, bị chết lập tức. về phần linh hồn, ngay cả cơ hội giãy dụa cũng không có.

- Đệ tử cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ, hẳn là không ít bảo vật chứ?

Hạ Ngôn nhìn thấy trên thi thể Phùng Kính hiện ra ba món thần khí, ngón tay khẽ ngoắc lập tức hút vào trong tay.

Ý niệm trong đầu khẽ động, lập tức thu vào trong nhẫn Linh La.

Huyết vụ do thi thể Phùng Kính tạo nên cũng rất nhanh tiêu tan trong không gian.

- Người này quả nhiên vừa rồi đang chờ đợi tiếp viện.

Tuy nhiên, vận khí của hắn cũng quá kém, không biết ta lại đột phá một cảnh giới.

Ý niệm Hạ Ngôn tản ra cảm ứng hết thảy khí tức trong phạm vi hai vạn dặm.

Vẻn vẹn qua ba năm hô hấp, Hạ Ngôn lập tức cảm ứng được một cỗ khí tức mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện trong phạm vi cảm ứng, đang nhanh chóng vọt tới chỗ mình, tốc độ mau lẹ vô cùng.

- Thật đúng là cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ, không có thu liễm khí tức.

- Nếu là Hạch Tâm Điện chủ hẳn là không có khí tức cường đại Như vậy.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.

Lấy thực lực hiện tại của Hạ Ngôn nếu đụng phải Hạch Tâm Điện chủ đương nhiên không cần e ngại.

Nhưng nếu đối phương là cấp Giới chủ vậy phải cấn thận một chút.

Nếu tu luyện giả không muốn để người Khác cảm ứng được mình cũng có thể thu liễm khí tức.

Bình thường tu luyện giả thực lực càng mạnh năng lực thu liễm khí tức cũng càng mạnh.

Đương nhiên, nếu là thu liễm khí tức tự nhiên cũng không thể cảm giác khí tức của tu luyện giả khác.

Mà nếu tu luyện giả thực lực cường đại không thu liễm khí tức của mình, vây càng dễ dàng bị người khác cảm ứng tới.

Vù!

Một bóng người xuất hiện trong tầm mắt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn đứng nguyên tại chỗ, không chút nhích động, chỉ nhìn vào bóng người đang còn cách mình mấy ngàn dặm.

Chương 930: Kịch chiến Giới chủ

Hô...roẹt!

Lực lượng pháp tắc trong không gian ngàn dặm dần dần dưới một loại lực lượng cường đại khống chế bắt đầu nhộn nhạo, cuối cùng giống như bạo loạn.

Lúc này Hạ Ngôn đã thấy rõ bóng người, là một lão già râu tóc hoa râm, trong đôi mắt tam giác là người ta sợ hãi lộ ra hào quang bức người.

Chỉ thấy hắn nhẹ điểm trong hư không, lập tức đứng thằng ở xa đối diện Hạ Ngôn.

- Đệ tử Phùng Kính của ta ở đâu?

Ánh mắt bức người của lão già nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, ngưng giọng hỏi.

Hắn không cảm ứng được khí tức đệ tử minh, trong lòng có dự cảm không tốt, tuy nhiên vẫn còn giữ một tia hy vọng cuối cùng, hy vọng đệ tử mình chưa chết.

Phùng Kính là một tên đệ tử thiên phú cao nhất trong tám tên đệ tử của hắn, hiện tại đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, về sau rất có khả năng trở thành Hạch Tâm Điện chủ.

- Ngươi nói đến... tên tu luyện giả vừa bị giết chết sao?

Trước khi hắn chết, nói là sư phụ hắn đang tới, chẳng lẽ là nói đến ngươi?

Dưới ánh mắt bức người kia, thần sắc Hạ Ngôn như thường, khóe miệng hơi rứiếch lên, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên, hai tay tự nhiên chắp sau lưng.

Trôi thân áo trắng, linh lực màu vàng nhưẩn như hiện.

về mặt lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc.

Hạ Ngôn quả thật xa không bằng lão già Lâm Xuyên Vân đối điện.

Tuy nhiên, phép tẳc cũng chỉ vẻn vẹn là một bộ phận của thực lực tu luyện giả.

Thần thông, thần khí cùng lực lượng thân thể đều là một bộ phận của thực lực.

- Cái gì?

Ngươi dĩ nhiên đã giết Phùng Kính?

Khuôn mặt Lâm Xuyên Vân dữ tợn, răng nghiến chặt, quần áo toàn thân phồng lên, cơ bắp căng cứng giống như một con mãnh thú bị Thương tùy thời chuẩn bị bùng nổ đả Thương người.

- Tiểu tử, đáng chết.

Ta muốn lột da ngươi ra!

Lâm Xuyên Vân giận không thể át, trong hai mắt nổi hồng quang, trên thân thể già nua lập tức bộc phát ra lực lượng vô cùng.

Khách Khách Khách!

ừ trên thân thể hắn truyền ra một trận tiếng vang làm người ta sợ hãi.

- Cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ sao?

Lực lượng... rốt cục mạnh thế nào?

Hạ Ngôn nhìn chằm chằm lão già đối diện, lẩm bầm tự nói.

Hiện tại đơn thuần lực lượng tự thần của Hạ Ngôn đã vượt qua một trăm vạn ức độ, tương đương với Hạch Tâm Điện chủ đỉnh.

Nói cách khác, cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường nhất, đơn thuần lực lượng cũng nhất định vượt qua một trăm vạn ức độ.

Chỗ dựa của Hạ Ngôn đối chiến cường giả cấp Giới chủ chính là thần thông bí pháp mà hắn nắm giữ cùng với thần khí và tố chất thân thể cường hãn.

Tố chát thân thể của Hạ Ngôn Chỉ sợ vượt qua hầu hết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Những tu luyện giả kia cho dù sử dụng đại lượng bảo vật để tăng lên tố chất nhục thần cũng không thể so sánh với Hạ Ngôn.

Nên biết, nhục thân của Hạ Ngôn cùng với linh lực màu vàng cũng có liên quan chặt chẽ.

Tụ Linh Huyệt của Hạ Ngôn được lột xác vài lẩn, mỗi lần cường độ thân thể của Hạ Ngôn đều được tăng lên một mảng lớn.

Linh lực màu vảng kỳ thật không lúc nào không cải tạo thân thể Hạ Ngôn, hiện tại cường độ thân thể Hạ Ngôn han người thường vạn lẩn, có thể so với cường độ của thần khí bình thường.

- Tiểu tử, ngươi tìm đường chết sao?

Lâm Xuyên Vân hừ lạnh một tiếng, tâm tình vốn nổi giận không ngờ rất nhanh ồn đinh.

Cảm xúc bạo động đối với phát huy thực lực tu luyện giả đương nhiên cũng có ảnh hưởng, ở trong kịch chiến, tu luyện giả phải bảo trì đủ bình tĩnh mới có thể phát huy ra thực lực cao nhát.

Nhân vật giống như Lâm Xuyên Vân đương nhiên không dễ dàng khiến cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến mình

- Ồ?

Lập tức, Lâm Xuyên Vân hơi lộ ra biểu tình ngạc nhiên.

- Dao động lực lượng pháp tắc không ngờ đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Động chủ?

Hơn 20 năm trước không phải là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ sao?

Lâm Xuyên Vân cảm ứng được lực lượng pháp tắc mà Hạ Ngôn khống chế không ngờ đã là cấp Điện chủ, điều này làm hắn có chút bất ngờ.

Tiểu tử trước mắt, nhìn qua thật sự rất trẻ.

- Hừ, cho dù là cấp Điện chủ cũng chẳng là cái gì.

Sau đó Lâm Xuyên Vân lại khinh thường lạnh giọng nói.

Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cùng Điện chủ đối với hắn mà nói khác nhau không lớn, một chưởng có thể vỗ chết.

- Đại Phân Thân Thuật!

Lúc này, Hạ Ngôn hoàn toàn vận chuyển linh lực đột nhiên bùng nổ.

Sau một tiếng hét lớn, thân thể Hạ Ngôn trong khoảnh khắc hóa thành bốn giống nhau như đúc, đồng thời phát động công kích tới Lâm Xuyên Vân.

Trong 230 năm bế quan trong Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn cũng vẫn liên tục tìm hiểu Đại Phân Thân Thuật.

Tuy nhiên, giai đoạn thứ ba của Đại Phân Thân Thuật xa xa khó khăn han hai giai đoạn trước rất nhiều, cho nên tới khi xuất quan, Hạ Ngôn vẫn không thể tìm hiểu được giai đoạn thứ ba của Đại Phân Thân Thuật.

Bốn bóng người phân biệt cẩm Thần Khí Pháp Tắc màu đỏ xông tới Lâm Xuyên Vân.

- Không biết tự lượng sức mình!

- Tiểu tử, ngươi giết chết đệ tử Phùng Kính của ta, ta sẽ cho ngươi biết cái gì tên là hối hận.

Đôi mắt Lâm Xuyên Vân trừng lớn, lòng bàn tay đẩy ra ngoài, một đạo lực lượng pháp tắc hùng hậu vô cùng lập tức ép tới Hạ Ngôn.

Trong nháy mắt, Hạ Ngôn cảm giác được pháp tắc hắn có thể khống chế giống như bị cấm cố, lực lượng pháp tắc bốn phía không ngờ hắn không thể khống chế, những lực lượng pháp tắc này chặt chẽ trói buộc hắn.

Tuy rằng thân thể còn có thể động nhưng đang phải chịu hạn chế lớn lao.

- Lão gia hỏa này không ngờ phòng ngừa ta chạy trốn, trước tiên phong ấn một vùng không gian này.

Ta cùng hắn chênh lệch suốt hai cảnh giới, về pháp tắc ta kém hắn rất nhiều.

Trong đầu Hạ Ngôn bình tĩnh chuyển ý niệm.

Ầm~

Công kích của Hạ Ngôn cũng không bị ảnh hưởng nhiều, trong phút chốc tới gần Lâm Xuyên Vân.

Bốn đạo kiếm khí màu đỏ chém tới Lâm Xuyên Vân.

- Thần Khí Pháp Tắc này...

- Tiểu tử khốn, khó trách công kích của hắn không bị lực lượng pháp tắc của ta ảnh hưởng, trong kiện thần khí nảy ẩn chứa mảnh nhỏ pháp tắc...

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân trở nên sáng ngời.

- Nhất định... nhất định là thần khí mà vị Thần chủ năm đó lưu lại, bằng không không có khả năng ẩn chứa mảnh nhỏ pháp tắc hoàn mỹ như thế Ngay cả pháp tắc ta lĩnh ngộ đều. xa xa không bằng những mảnh nhỏ pháp tắc này.

Lâm Xuyên Vân hưng phấn đến mặt đều ửng đỏ.

- Giết chết tiểu tử này, nhất định phải giết chết tiểu tử này!

Lâm Xuyên Vân đánh ra một chưởng, va chạm với công kích của bốn thân thể Hạ Ngôn phát ra.

Nếu là tu luyện giả Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường Chỉ sợ sau khi bị Lâm Xuyên Vân phong ấn lực lượng pháp tắc, ngay cả công kích đều không thể làm được.

Mà công kích của Hạ Ngôn lại không bị ảnh hưởng, chính bởi vì Thần Khí Pháp Tắc trong tay Hạ Ngôn.

Mảnh nhỏ pháp tắc ẩn chứa trong thần khí này ngay cả pháp tắc mà Giới chủ lĩnh ngộ đều xa xa không bằng, đương nhiên không thể phong ấn được.

- Lão gia hỏa này, thực lực thật là lợi hại.

Thực lực của hắn, chỉ sợ trong số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều. xem như cường đại.

Đại Phân Thân Thuật sử đụng ra lại lập tức bị đẩy lui, trong lòng Hạ Ngôn cũng hơi có chút chấn động.

Chính điện giao thủ với cường giả cấp Giới chủ, Hạ Ngôn mới biết được cường giả cấp Giới chủ rốt cục đáng sợ bao nhiêu.

Nếu là cường giả Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường, chỉ sợ chỉ một chưởng vừa rồi là đã bị đánh chết.

Một chưởng kia lực công kích chừng 200 vạn ức độ, mà tu luyện giả Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường cho dù là tu luyện giả cấp Điện chủ đỉnh, tất cả lực lượng cũng chỉ là 50 vạn ức độ.

Cộng thêm thần thông, thần khí... bình thường lực lượng cũng chỉ hơn 100 vạn ức độ mà thôi.

Mà uy lực một chưởng vừa rồi đã vượt qua 200 vạn ức độ.

Thân thể Hạ Ngôn cấp tốc thối lui, Lâm Xuyên Vân cũng vẻ mặt âm trầm theo sát phía sau, gắt gao ép tới.

BI phong ấn pháp tắc. tốc độ của Hạ Ngôn cũng bị ảnh hưởng thật lớn.

Nếu muốn bỏ chạy rất khó. không có cơ hội rất tốt cơ bản không thế làm được.

- Tiểu tử, có thể tiếp một chưởng này của ta, ngươi đã rất mạnh rồi.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, tiếp ta một chưởng vừa rồi chỉ sợ cũng bị thương nhẹ.

Tuy nhiên, tiểu tử, cho dù ngươi thiên phú nghịch thiên, hôm nay đều phải chết ở nơi này.

Lâm Xuyên Vân bộ mặt dữ tợn nhe răng, ánh mắt tàn nhẫn rất nhanh tới gần Hạ Ngôn.

- Đại Trọng Lực Thuật!

Tâm niệm Hạ Ngôn khẽ động trong nháy mắt sử dụng ra Đại Trọng Lực Thuật, tác dụng lên thân thể Lâm Xuyên Vân.

- ồ?

- Sao lại thế này?

Trong lúc Lâm Xuyên Vân tới gần Hạ Ngôn đột nhiên cảm giác được một cỗ lực hút thật lớn xuất hiện, toàn bộ thân hình không ngờ không tự chủ được hạ xuống một khoảng ngắn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Hạ Ngôn vui vẻ.

Không hổ là thần thông trong Linh La tâm pháp, ngay cả cường giả cấp Giới chủ đều. bị ảnh hưởng.

Thừa cơ hội này. linh lực toàn thân Hạ Ngôn trong khoảnh khắc vận chuyển tới cực hạn, tất cả linh lực có thể điểu động đều hoàn toàn điều động.

Trong lúc nhất thời, trong vùng không gian này đều tràn ngập kim quang.

Từng đạo kim quang trực tiếp xuy&L thùng đám mây, hào quang vạn trượng.

- Đại Thái Cực Thuật!

Một đồ án Thái Cực đen trắng giao nhau thật lớn xuất hiện trong không gian, Hạ Ngôn bước một bước trực tiếp vào trong đồ án Thái Cực.

Áo trắng bay bay phảng phất như một pho tượng thần tiên đứng thẳng.

Đồ án Thái Cực xoay tròn phóng ra từng cỗ khí tức hùng hậu không ngừng tản ra bốn phía.

Hạ Ngôn cảm giác rất rõ ràng ngay cả không gian bị lão già này phong ấn đều bị lỏng lẻo rất nhiều.

Đại Thái Cực Thuật quả nhiên huyểnảo Phi thường.

Trước đó, Hạ Ngôn vẫn chưa từng phát huy ra uy lực mạnh nhất của Đại Thái Cực Thuật này.

- Đây là thần thông gì?

Lâm Xuyên Vân ở dưới đồ án Thái Cực lập tức cũng ngây cả người.

Loại thần thông này quả thật Phi thường có lực chấn nhiếp, ngay cả tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ như Lâm Xuyên Vân đều. bị kinh sợ đến hơi thất thần,

- Giết!

Theo một tiếng thét dài của Hạ Ngôn, toàn bộ Thái Cực mang theo thân hình màu trắng hướng về phía Lâm Xuyên Vân ép xuống.

Kiếm quang màu đỏ phụt ra ngàn vạn trượng, quét ngang hết thảy trong không gian.

Năng lượng kinh thiên động địa, bạo ngược toàn bộ không gian này, ước chừng mấy vạn thước vách tường không gian đều. bị trực tiếp đánh nát Lúc này Hạ Ngôn cùng Lâm Xuyên Vân đã đứng trong không gian loạn lưu.

- Tiểu tử này... khẳng định là người thừa kế của vị kia.

Ha ha ha, ta giết tiểu tử này là có thể được đến bảo vật của vị cường đại kia để lại.

Tiểu tử, chết đi!

Lâm Xuyên Vân lúc nàyđã khẳng định thân phận Hạ Ngôn, hưng phấn đến toàn thân hơi rung động.

Linh lực quanh thân cũng nhanh chóng vận chuyển.

Từ trong cơ thể hắn, một đạo kiếm quang vạn trượng quét ngang mà ra, hướng về đồ án Thái Cực ẩn chứa kiếm khí màu đỏ của Hạ Ngôn, bắn nhanh tới.

Chương 931: Đại Phân Thân Thuật đột phá

Lần này xem như Hạ Ngôn lẩn đầu chiến chiến đấu chính diện với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Lúc này hắn đã dùng toàn lực, ngay cả uy lực mạnh nhất của Đại Thái Cực Thuật đều thi triển, hơn nữa Đại Hỗn Độn Thuật cũng đồng thời vận dụng.

Khống chế Thần Khí Pháp Tắc màu đỏ thẫm mạnh mẽ va chạm với kiếm khí cường đại của Lâm Xuyên Vân.

Toàn bộ vòm trời đều. bị đánh phá!

Trong không gian loạn lưu, các loại năng lượng lại không thể tới gần hai người Hạ Ngôn cùng Lâm Xuyên Vân.

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn thấy, ở trong không gian loạn lưu này, tinh tú vô số kể, có tinh tú đùng tốc độ cực cao Phi hành.

Tu luyện giả ở trong không gian loạn lưu này, chỉ hơi chút không cẩn thận rất có khả năng bị tinh tú va chạm vào.

- Muốn giết chết ta, cũng không dễ dàng như vậy!

Sau một lần va chạm, khóe miệng Hạ Ngôn chảy ra một vệt máu đỏ sẫm, toàn thân kinh mạch trong nháy mắt bạo trướng, rồi sau đó mới khôi phục trạng thái bình thường.

Nếu là tu luyện giả bình thường chỉ sợ lúc này kinh mạch toàn thân đứt từng khúc, sinh cơ mất hết Nhưng là cường độ thân thể Hạ Ngôn có thể so với thần khí, chấn động như vậy còn không thể trực tiếp giết chết hắn.

- Hừ, có thể ngăn cản một kiếm của ta quả nhiên thực lực không tầm thường.

Uy lực một kiếm này cho dù là Hạch Tâm Điện chủ đỉnh cũng không thể ngăn cản được.

Tiểu tử ngươi lại có thể ngăn cản ta một kiếm.

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân chợt lóe, lộ ra biểu tình âm trầm đáng sợ.

Chỉ thấy hắn bước một bước, thân thể tới gần Hạ Ngôn.

- Tuy nhiên, ta là cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ, công kích như vậy chẳng qua là làm nóng người mà thôi.

Hắc hắc, tiểu tử, ngươi dám giết chết đệ tử của ta, vậy chờ chết đi!

Phía trên thân thể Lâm Xuyên Vân lại một đạo kiếm khí kinh thiên động địa bay ra.

Xoẹt~

Đại Thái Cực Thuật lại được sử dụng mà ra Lẩn này, Hạ Ngôn trực tiếp ở trong đồ án Thái Cực đen trắng giao nhau sử dụng ra Đại Phân Thân Thuật hóa thành bốn Thân hình giống nhau.

Linh lực trong cơ thể phảng phất như sông lớn rộng mở không ngừng chảy ra ngoài.

Đồng thời duy trì nhiều loại thần thông bí pháp đối địch, cho dù là Hạ Ngôn cũng cực kỳ cố sức.

Tuy nhiên trong hoàn cành hiện tại, Hạ Ngôn cũng không thể không toàn lực ứng phó.

- ồ?

- Xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.

Lâm Xuyên Vân nhìn thấy Hạ Ngôn phần thân thành bốn, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo, kiếm khí trực tiếp đánh tới.

Ầm~Ầm~~

Lại một lần chính diện va chạm, thân hình Hạ Ngôn trực tiếp bị lực lượng cường đại bắn ra vạn thước, giống như một ngôi sao băng trực tiếp xẹt qua chân trời.

Ra ngoài vạn thước, tò không gian loạn lưu một lần nữa trở lại trong không gian bãi săn thú ngoại giới mới gian nan ổn định thân hình, một ngụm máu tươi lớn không kìm nổi phun ra.

- Lực công kích một ngàn vạn ức độ không ngờ còn không thể giết chết tiểu tử này.

Lâm Xuyên Vân nhìn thấy Hạ Ngôn vẫn chưa chết, lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Lẩn đầu tiên Hạ Ngôn có thể ngăn cản Lâm Xuyên Vân cũng không quá bất ngờ.

Hắn biết lúc Hạ Ngôn ở cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ có thể giêt chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Hiện tại Hạ Ngôn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, vậy thực lực có thể so với Hạch Tâm Điện chủ cũng coi như bình thường.

Lần thứ hai Hạ Ngôn ngăn cản công kích của hẳn, hắn mặc dù có chút bất ngờ nhưng cũng không kinh ngạc.

Tới lẩn thứ ba ra tay, lực lượng của hắn đã đạt tới một ngàn vạn ức độ, nhưng Hạ Ngôn lại lần nữa ngăn được.

- Tiểu tử. linh lực của ngươi đã hao hết rổi hả?

Lâm Xuyên Vân khôi phục thái độ bình thường, lạnh giọng hỏi.

Linh lực trong cơ thể Hạ Ngôn quả thật đã hao hết Luân Phiên dùng nhiều loại thần thông cường đại, Hạ Ngôn gần như đều thúc giục tất cả linh lực vốn có trong cơ thể Lúc này trong kinh mạch, linh lực đã hầu như không còn chút nào.

Đối với câu hỏi của Lâm Xuyên Vân, Hạ Ngôn không đáp lại, mặt không chút thay đổi.

Trong đầu, lại xuất hiện ra nội dung một loại thần thông.

- Đại Phân Thân Thuật., Ồ?

Giai đoạn thứ ba của Đại Phân Thân Thuật... chẳng lẽ, là như này sao?

Trong đầu Hạ Ngôn ý niệm điên cuồng xoay chuyến.

Đại Phân Thân Thuật đã tìm hiểu vài trăm năm, lúc này dường như có một dấu hiệu đột phá.

Giành giật từng giây!

Đúng vậy, Hạ Ngôn giờ khắc này đang tận dụng hết thảy thời gian, tranh thủ lập tức lĩnh ngộ giai đoạn thứ ba Đại Phân Thân Thuật.

- Tiểu tử, ngay sau đó cho dù ngươi muốn nói chuyện đều không còn cơ hội nói ra.

Lâm Xuyên Vân nhướng mày, linh lực toàn thân bắt đầu khởi động, chung quanh thân

thể hắn, ngay cả ánh sáng trong không gian đều trở nên vặn vẹo.

Xa xa nhìn lại, thân thể Lâm Xuyên Vân dường như hoàn toàn vặn vẹo, mơ hồ không rõ, nhìn không chần thực.

Xích Xích Xích!

Tiếng vang liên tiếp xuyên thấu không gian.

- Lẩn này, chết đi cho ta!

Khuôn mặt vặn vẹo của Lâm Xuyên Vân mang theo một luồng hưng phấn khó thể che giấu.

Thình thịch!

- Đại Thôn Phệ Thuật!

Ngay khoảnh khắc thân hình của Lâm Xuyên Vân chuyển động.

Hạ Ngôn cũng khẽ quát một tiếng, thần sắc trang nghiêm.

Đại Thôn Phệ Thuật trong Linh La tâm pháp được thi triển ra.

Linh lực trong không gian chung quanh trong thời gian ngắn toàn bộ tràn vào trong cơ thế Hạ Ngôn.

Gần như đồng thời liền bị Tụ Linh Huyệt màu vàng đang xoay tròn cực nhanh chuyển hóa thành linh lực có thể sử dụng.

- Đại Trọng Lực Thuật!

Không hề dấu hiệu, Đại Trọng Lực Thuật trực tiếp sử dụng lên Lâm Xuyên Vân.

- Đại Thái Cực Thuật!

Cùng lúc thi triển Đại Trọng Lực Thuật, Hạ Ngôn liền thi triển ra Đại Thái Cực Thuật.

Mấy loại thần thông này nối liền sử dụng, không chút ngưng trệ Phi thường thông thuận.

Đại Thôn Phệ Thuật khôi phục linh lực tiêu hao trong cơ thể Hạ Ngôn.

Đại Trọng Lực Thuật thành công kéo dài được một chớp mắt, Đại Thái Cực Thuật có thể thuận lợi thi triển ra.

Một đồ án Thái Cực chợt hình thành sau lưng Hạ Ngôn.

- Đại Phân Thân Thuật!

Tiếp theo, thân thể màu trắng của Hạ Ngôn lại hóa thành một đám phân thân giống nhau.

Lần này phân thân của Hạ Ngôn ở trong không gian lại đạt tới tám.

Đúng vậy, Đại Phân Thân Thuật giai đoạn ba đã bị Hạ Ngôn thành công hiểu thấu.

Nếu không phải Trận chiến sinh tử với cường giả cấp Giới chủ này có lẽ hạ ngôn muốn tìm hiểu được Đại Phân Thân Thuật giai đoạn ba còn cẩn vài chục năm thậm chí vài trăm năm.

Nhưng trận chiến hôm nay, Hạ Ngôn lại có được đột phá.

- Đại Phân Thân Thuật của tiểu tử này không ngờ lại đột phá?

Tuy rằng đã triền khai công kích, nhưng khi Lâm Xuyên Vân nhìn thấy tám phân thân của Hạ Ngôn vẫn hơi chấn động một hồi.

Tám phân thân, tương đương với tám Hạ Ngôn liên thủ.

- Đáng giận.

Tiểu tử này vừa rồi rõ ràng hao hết linh lực, vì sao trong nháy mắt liền khôi phục?

Trong lúc nhất thời Lâm Xuyên Vân cũng nghĩ không rõ vì sao Hạ Ngôn có thể khôi phục linh lực nhanh như vậy.

Ầm Ầm~

Lại là một lần va chạm.

Lần này, Lâm Xuyên Vân gần như dùng ra chiến lực mạnh nhất, thần thông uy lực lớn nhất đều đã thi triển ra.

Nhưng kết quả, Hạ Ngôn vẫn không bị hắn giết chết, tuy rằng sau lẩn va chạm này Hạ Ngôn lại liên tiếp phun ra hai ngụm máu tươi, nhưng lại thật sự ngăn chặn được công kích.

Trong lần va chạm năng lượng cuối cùng, Lâm Xuyên Vân cũng có chút không thoải mái, khí thuyết trong cơ thể nhộn nhạo.

- Chết tiệt.

Sức chiến đấu của tiểu tử này không ngờ mạnh như vậy, có thể so với cảnh giới Tạo Hóa Giới chủ sơ cấp.

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân dừng ở Hạ Ngôn ở phương xa, linh lực trong cơ thể vận chuyển một lần, chữa khỏi thương thế nhỏ.

Chút thương thế này, chỉ cần vận chuyển linh lực trong cơ thể có thể thoải mái khỏi hắn.

Mà Hạ Ngôn...

- Chính là hiện tại, cơ hội tốt!

Trong mắt Hạ Ngôn đột nhiên sáng ngời, bên ngoài thân chợt lóe kim quang nhàn nhạt.

Vù~

Sau một đạo tiếng vang, Hạ Ngôn đã thành công thuấn di ra.

Mà lần va chạm cuối cùng trực tiếp phá vỡ không gian phong ấn lúc trước của Lâm Xuyên Vân.

Cho nên Hạ Ngôn mới có cơ hội thi triển thuấn di, chạy thoát ra ngoài.

- ồ?

- Chạy trốn?

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân vẫn chăm chú nhìn Hạ Ngôn, nhìn thấy Hạ Ngôn đột nhiên mất dạng; dao động lực lượng pháp tắc mỏng manh xuất hiện không khỏi liền sửng sốt một chút.

- Đáng giận.

Không gian của ta không ngờ bị một lần va chạm năng lượng cuối cùng làm hoàn toàn vỡ nát, tiểu tử này mới có cơ hội thi triển thuấn di.

Hừ, tuy nhiên muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta cũng không dễ dàng.

Ngay sau đó, Lâm Xuyên Vân cũng thi triển thuấn di, đuổi theo hướng Hạ Ngôn.

ở trong cảm ứng của Lâm Xuyên Vân, Hạ Ngôn đang cấp tốc độn tẩu về phía bắc.

- Ồ?

Tốc độ Phi hành còn thật là nhanh!

Chân mày Lâm Xuyên Vân dần dần nhíu lại.

Hắn không nghĩ tới tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn không ngờ không chậm han hắn.

- Muốn đuổi kịp ta?

Hạ Ngôn ở phía trước, tốc độ tăng lên cực hạn, ý niệm tản ra cảm ứng được Lâm Xuyên Vân đuổi sát phía sau, Khóe miệng hơi nhếch lên một chút.

- Nếu ta muốn trốn, làm sao bị ngượi đuổi kịp chứ?

Kim quang lóng lánh, chỉ một hô hấp lập tức khoảng cách hai ngần dặm bị vượt qua.

- Hô...

- Bỏ rồi sao?

Suốt ba ngày sau, Hạ Ngôn cảm ứng được khí tức Lâm Xuyên Vân vẫn đuổi theo phía sau dường như biến mất.

Tròn ba ngày, Lâm Xuyên Vân này mới buông tha truy kích Hạ Ngôn.

- Còn không bảo đảm.

Ta lại bay về phía trước một đoạn.

Lão già kia là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, cự ly cảm ứng chỉ sợ lớn hơn ta rất nhiều.

Hạ Ngôn lại nghĩ nghĩ, tốc độ không giảm lại bay về phía trước trong thời gian một nén nhang.

- Cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ quả nhiên lợi hại.

Trận chiến này, nếu không phải ta may mắn.

Vào thời khắc mấu chốt lĩah ngộ giai đoạn ba của Đại Phân Thân Thuật, vậy hôm nay có thể sẽ chết ở chỗ này.

Hạ Ngôn phun ra một hơi, sắc mặt có chút trắng bệch.

- về sau gặp phải cường giả cấp Giới chủ vẫn không nên dễ dàng đi chiến đấu.

Nếu lại gặp phải cường giả cấp Giới chủ nhưLâmXuyênVân này, vậy có thểthành công chạy thoát hay không; vậy thì không chắc.

Hạ Ngôn thầm nghĩ, lòng còn sợ hãi.

Tuy nhiên trận kịch chiến này, chỗ tốt với Hạ Ngôn cũng Phi thường lớn.

Không chỉ Đại Phân Thân Thuật đạt tới giai đoạn thứ ba, có thể hóa thành tám phân thân, hơn nữa lý giải về lực lượng pháp tắc cũng sâu không ít.

Chiến đấu cùng cường giả luôn có thể đạt được càng nhiều.

- Trách không được, tu luyện giả lịch lãm ở bãi săn thú ngoại giới lại có tốc độ tiến bộ luôn nhanh hơn nhiều so với tu luyện giả bình thường.

Hạ Ngôn dừng thân, nhìn bốn phía.

Hiện tại nơi Hạ Ngôn là một khoảng rừng rậm.

đại thụ chọc trời thậm chí cao tới mấy ngàn thước, đường ldnh hơn mấy chục thước.

- Bế quan ở đây đi.

Lẩn này, chờ ta tìm hiểu thành công bộ phận thó năm của Linh La tâm pháp mới xuất quan.

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, thân hình chợt lóe lập tức tiến vào Tháp Thời Gian, biến mất khỏi vùng không gian này.

Tháp Thời Gian thi hóa thành một hạt bụi rơi ở trên một Phiến lá rộng trên một đại thụ.

Chương 932: Hạ Ngôn mất tích

Vù~

Vù Vù Vù ~

- Mảnh địa vực này làm gì có khí tức tu luyện giả nào?

- Lão gia hỏa Lâm Xuyên Vân này sẽ không cố ý đùa giỡn chúng ta chứ?

Ngay khi Hạ Ngôn tiến vào trong Tháp Thời Gian không lâu, mấy bóng người màu xám cũng liền từ phương hướng khác nhau tập trung tới địa vực này.

Tuy nhiên, sau khi ý niệm của bọn họ tra xét khu vực này lại không phát hiện bất kỳ khí tức cùng tưng tích tu luyện giả nào.

Vù~

Lại một bóng người nhoáng lên tới gần, nhìn thấy mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trước một bước tới nơi này, trên mặt lộ ra một tia không cam lòng rồi biến mất không thấy.

Người vừa tới chính là Lâm Xuyên Vân đuổi giết Hạ Ngôn ba ngày ba đêm.

Mà những người khác thi là mấy tu luyện giả cấp Giới chủ mà Lâm Xuyên Vân quen biết, đương nhiên là đến từ đại thế giới khác nhau.

- Lâm Xuyên Vân, người ngươi nói đâu?

Một tu luyện giả thấp bé tóc thưa thớt nhướng mày, trước tiên lên tiếng hỏi Lâm Xuyên Vân.

Lâm Xuyên Vân nghe vậy, trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.

Ba ngày này hắn một mực đuổi theo Hạ Ngôn, lúc mới đầu hắn còn ôm hy vọng mình có thể đuổi kịp Hạ Ngôn.

Nếu tự mình có thể đuổi kịp, hắn đương nhiên không muốn đem tin tức Hạ Ngôn chính là người truyền thừa của nhân vật cường đại kia ra ngoài.

Tin tức này truyền ra ngoài, như vậy cho dù chiếm được bảo vật cũng không phải mình hắn độc chiếm.

Nhưng đuổi theo nhiều ngày như vậy, hắn phát hiện không chỉ không có dấu hiệu đuổi kịp Hạ Ngôn, hơn nữa khoảng cách hai người còn càng lúc càng xa.

Bất đắc dĩ Lâm Xuyên Vân mới thông báo cho mấy tu luyện giả cấp Giới chủ mình biết ở vài đại thế giới lân cận, hy vọng dựa vào bọn họ có thể ngăn chặn Hạ Ngôn.

Nhưng khi bọn họ từ tứ phía tập trung lại đây lại phát hiện Hạ Ngôn đã mất tăm hình dạng.

Dưới tình huống bình thường, bọn họ bao vây quanh Hạ Ngôn, ý niệm tản ra thăm dò bất kỳ người nào đều khó thể tránh thoát Nhưng tình huống hiện tại lại sau khi tìm tòi vẫn như cũ không thấy tung tích Hạ Ngôn theo như lời Lâm Xuyên Vân.

Cho nên mấy người này mới bất mãn với Lâm Xuyên Vân.

Tu luyện giả dáng người thấp bé kia lại trực tiếp lên tiếng hỏi.

- Bangày nay ta vẫn luôn đuổi theo tiểu tử này, làm sao lại đột nhiên biến mất?

Trong đầu Lâm Xuyên Vân cũng đều. là nghi vấn, không ĩõ tại sao Hạ Ngôn liền biến mất tăm tích.

- Lâm Xuyên Vân.

Ngươi có phải là trêu đùa mấy người chúng ta không đây?

Ta đang trong bế quan, nghe tin tức ngươi nói mới cố ý xuất quan!

Tu luyện giả đứng ở giữa bất mãn nói.

Ba người cộng thêm Lâm Xuyên Vân là bốn vừa lúc ở bốn hướng hình thành vòng vây.

- Chu Minh.

Ngươi có ý tứ gì?

Lâm Xuyên Vân cũng mang theo một tia tức giận:

- Chẳng lẽ ngươi cho là ta từ khu vực Khung Lung đại thế giới chạy đến khu vực Hỏa Ly đại thế giới chỉ là muốn trêu đùa các ngươi?

Khoảng cách giữa Khung Lung đại thế giới với khu vực Hỏa Ly đại thế giới cho dù là cường giả cấp Giới chủ chạy với tốc độ cao nhất cũng cần thời gian ba ngày.

- Hừ.

Tu luyện giả Chu Minh khẽ hừ một tiếng:

- Vây tiểu tử kia mà ngươi nói, hiện tại ở nơi nào?

- Ha ha, ta thấy Lâm Xuyên Vân khẳng định không nói láo.

Tu luyện giả ở bên trái cùng vẫn không nói gì cười ha ha tiếp lời.

- Tiểu tử kia, Chỉ sợ vẫn còn trong mảnh địa vực này.

Có lẽ hắn thu liễm khí tức của mình khiến cho chúng ta đều không cảm ứng được.

Tu luyện giả mặc áo bào tro phân tích.

- Đương nhiên cũng có khả năng hắn tiến vào không gian loạn lưu.

Tuy nhiên không gian loạn lưu hung hiềm vạn phần, nếu là hắn tiến vào không gian loạn lưu, cũng sẽ không bị Lâm Xuyên Vân đuổi theo ba ngày.

Cho nên, khả năng tiến vào không gian loạn lưu là rất nhỏ.

Tu luyện giả áo bào tro chậm rãi nói.

- Nói cũng có lý.

Ta một mực đuổi tới đây mới mất khí tức tiểu tử kia.

Mà ba người các ngươi lại từ ba phía khác vây quanh đến, vậy tiểu tử kia khẳng định còn ở trong mảnh địa vực này.

Lâm Xuyên Vân lập tức gật mạnh đầu.

- Lâm Xuyên Vân.

Tiểu tử kia thật sự là người thừa kế của vị Thần chủ kia?

Ngươi xác định trên người hắn có bảo vật?

Tu luyện giả thấp bé vẫn không quá tin tưởng hỏi.

- Hừ.

Nếu hắn không phải người thừa kế của vị cường giả Thần chủ kia, làm sao có thể chạy thoát được khỏi tay ta?

Lâm Xuyên Vân lập tức phản bác:

- Khưu Mao Quái, nếu ngươi không tin hiện tại có thể đi!

Cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ thấp bé nhất này tên gọi Khưu Mao Quái.

- VI Thần chủ kia, vì sao ta chưa bao giờ nghe nói tới?

Ta vạn năm trước, theo đạo lý ta hẳn là biết một ít tin tức về vị cường giả Thần chủ đó mới đúng!

Chu Minh lắc đầu, hắn dường nhuyẫn chưa nghe nói qua Thần chủ Thương Hà.

Đối với những cường giả cấp Giới chủ này mà nói, ba vạn năm cũng không tính dài.

Cho dù một ít tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, cũng đều là tu luyện mấy vạn, mấy chục vạn năm.

- Cường giả Thần chủ, không thể tìm thấy tung tích.

Nếu không phải linh lực hắn đặc thù, là màu vàng chói mắt, chỉ sợ người nghe nói tới hắn lại càng ít.

Lâm Xuyêữ Vân khẽ hít một ầơi nói.

- Tiểu tử này cùng vị Thần chủ kia rốt cục có quan hệ gì?

Vì sao có thể được truyền thừa của cường giả Thần chủ?

Chu Minh lại đảo mắt hỏi.

- Điều này chỉ sợ có tiểu tử kia biết.

Lâm Xuyên Vân cười lạnh nói.

- Ta thật ra biết một ít chuyện về Thần chủ Thương Hà, Thần chủ Thương Hà có một con gái, là giới chủ thực lực cực mạnh.

Nghe một số lời đồn, nàng chỉ cách Thần chủ một bước nhỏ.

Tu luyện giả áo bào tro híp mắt nói

- Ồ?

Người đó hiện ở nơi nào?

Những người khác tự nhiên lên tiếng hỏi.

- Hẳn là ở Trọng Thiên giới.

Thần chủ Thương Hà trước khi trở thành Thần chủ cũng vẫn đều tu luyện ở Trọng Thiên giới.

Tu luyện giả áo bào tro trực tiếp nói

- Cái gì?

Trọng Thiên giới?

- Trọng Thiên giới...

Nghe được mấy từ Trọng Thiên giới này, mấy tên cường giả bá chủ cấp Giới chủ đều có chút thất thần.

Trọng Thiên giới cực kỳ nồi danh, nghe nói là đại thế giới tồn tại từ thời kỳ thượng cổ, cường giả vô số, Thần chủ được sinh ra tuyệt đối không chỉ một người.

Giới chủ Trọng Thiên giới có thể chính là một vị Thần chủ, ngàn vạn năm khó lộ mặt một lần.

Trong vũ trụ, đại thế giới có thể so sánh với Trọng Thiên giới tuyệt đối không vượt qua hàng chục.

- Các ngươi nói, Thần chủ Thương Hà rốt cục có ngã xuống hay không?

Tu luyện giả áo bào tro hạ giọng, ánh mắt lóe lên hỏi ba người kia

Ba người Lâm Xuyên Vân hai mặt nhìn nhau.

Tin tức bọn họ biết về vị Thần chủ kia Phi thường ít, Lâm Xuyên Vân biết cũng coi như khá nhiều, biết vị Thần chủ kia là tu luyện giả bình thường tu luyện thành Thần chủ cường đại.

- Ha ha, ai nói chính xác được!

Chúng ta vẫn nên cẩn thận tìm tòi địa vực này, xem tiểu tử kia rốt cục trốn ở nơi nào đi thôi!

Tu luyện giả áo bào tro thấy ba người không đáp lại, Liền cười ha hả chuyển chủ đề.

- ừ, cẩn thận tìm tòi, không tin không tìm thấy tiểu tử này.

- Đi!

Bốn cường giả cấp Giới chủ phân tán ra cẩn thận sưu tầm khu vực này một lần lại một lần.

Ngay cả một Phiến lá cây, một tảng đá trong rừng cũng không bỏ qua

Nhưng kết quả cuối cùng vẫn không thấy tung tích Hạ Ngôn.

- Tiểu tử này rốt cục trốn tới nơi nào?

Bốn người tìm tòi mấy ngày lại một lần tụ tập cùng một chỗ, cực kỳ không cam lòng.

- Chẳng lẽ, thật sự rời đi rồi sao?

Chu Minh nhíu mày nói.

- Chua chắc!

Tu luyện giả áo bào tro lắc đầu, ánh mắt lóe lên.

- ồ?

Quách Nghị, ngươi có phát hiện gì sao?

Ánh mắt Lâm Xuyên Vắn sáng ngời, lập tức lên tiếng hỏi.

- Phát hiện thì không có, tuy nhiên cho dù chúng ta không tìm được tiểu tử kia, cũng không nói rõ hắn không ồ trong mảnh địa vực này.

Tu luyện giả Quách Nghị trầm giọng chậm rãi nói.

- Có ý tứ gì?

Nếu tiểu tử kia còn ở trong mảnh địa vực này, lấy thủ đoạn của chúng la làm sao hắn có thể trốn được?

Bốn người chúng ta chì thiếu mỗi xới tung cả đất.

Cho dù là thu liễm khí tức cũng không có khả năng trốn được.

Khuu Mao Quái khó hiểu mang theo không tin tưởng được nói.

- Nhưng hắn là người thừa kế của Thần chủ!

Quách Nghị cười cười:

- Người thừa kế có một món bảo vật có thể ẩn giấu hành tung cũng rất bình thường.

Đừng nói là Thần chủ, ngay cả chúng ta đều có thể làm được điềm này.

- Nhưng...

Dạng bảo vật gì không ngờ có thể che giấu tốt như thế một chút khí tức cũng không lộ ra?

Lâm Xuyên Vân cau mày nói.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ csocó mở ra một thế giới ổn định.

Nếu là lợi dụng tại liệu quý báu luyện chế ra một không gian đặc biệt vật sống có thể tiến vào, vậy cũng rất bình thường.

Nhưng là những không gian này bình thường đều phóng ra khí tức rõ ràng, cũng không dễ dàng che giấu.

Đây cũng là nguyên nhân mấy người lúc trước không hoài nghi đến loại khả năng này.

- Điều này thì ta không biết, chỉ có thể nhìn thấy bảo vật này mới biết được.

Quách Nghị nói.

- Vậy chúng ta hiện tại làm sao giờ?

Chẳng lẽ nếu tiểu tử một mực không ra, chúng ta vẫn chờ ở đây sao?

Chu Minh nhìn những người khác hỏi.

- Hừ, la không chơi nữa Cho dù tiểu tử kia thật sự là người thừa kế của cường giả Thần chủ ta cũng không đợi.

Chờ đợi như vậy, biết đến năm nào?

Các vị, ta đi trước.

Cáo từ!

Khuu Mao Quái hướng về ba người chắp tay, rồi sau đó vận chuyển linh lực chạy về phía chân trời xa xa, trong khoảnh khắc biến mát khỏi không gian này.

- Quên đi, ta cũng không tiếp tục đợi.

Sau khi trở về, ta còn cần bế quan!

Chu Minh cũng lắc đầu, thở dài một tiếng, từ bỏ tiếp tục chờ đợi.

Giây lát sau, Chu Minh cũng rời khỏi mảnh địa vực này.

Ánh mắt Lâm Xuyên Vân nhìn Quách Nghị ở đối diện, sắc mặt ngưng trọng, trầm ngâm một hồi mới nói:

- Quách Nghị.

Có phải ngươi phát hiện cái gì?

Chẳng lẽ ngươi tìm được nơi tiểu tử kia ẩn thân sao?

- Lâm Xuyên Vân, ta quả thật không tìm được nơi ẩn thân của tu luyện giả kia.

Tuy nhiên, ta sẽ tiếp tục chờ ở đây.

Quách Nghị nghiêm mặt nói:

- Ta biết một vị bằng hữu, có lẽ hắn có biện pháp tìm được tiểu tử kia.

Chỉ là, lúc này hắn đang bế quan, phải chờ sau khi hắn xuất quan.

-Ồ?

Ánh mắt Lâm Xuyên Vắn tỏa sáng.

- ha ha, vậy ta cũng chờ.

ở đây cũng không càn trở chúng ta tu luyện.

Lâm Xuyên Vân nói xong liền tìm một thân cây đại thụ, khoanh chân ngồi xuống.

- Quách Nghị, không biết bằng hữu kia của ngươi bao lâu mới có thể xuất quan?

Lâm Xuyên Vân sau khi ngồi xuống, tự nhiên nhìn về Quách Nghị hỏi một câu.

Chương 933: Hiểu thấu bộ phận thứ năm Linh La tâm pháp

Quách Nghị cũng tìm một gốc đại thụ, khoanh chần ngồi xuống trên một cành lá um tùm.

Thoáng điều chỉnh tư thế ngồi, rồi sau đó nhìn về phía Lâm Xuyên Vân trên cây đối điện.

- Điều này khó mà nói.

Ngắn thi một năm, lâu thì ngàn năm.

Hắn đang trong bế quan, la cũng không cách nào truyền tin cho hắn, chỉ có thể chờ đợi.

Nếu vận khí tốt, ta tin tưởng hắn rất nhanh sẽ xuất quan.

Quách Nghị cười cười, sau khi nói xong liền nhắm mắt lại.

Lâm Xuyên Vân híp mắt nhìn một hồi, cũng nhắm mắt dưỡng thần.

Trong Tháp Thời Gian.

Hạ Ngôn sau khi tiến vào Tháp Thời Gian liền ổn định tâm thần, tiến hành tìm hiểu bộ phận thứ năm của Linh La tâm pháp.

Đối với chuyện xảy ra bên ngoài, hắn không biết chút nào.

Năm tháng thơi đưa. thời gian trôi qua mau, đảo mắt trong Tháp Thời Gian lại qua 500 năm.

Đến một ngày, đôi mắt Hạ Ngôn rốt cục chậm rãi mở ra, hào quang nội liễm, hào quang màu vàng lóe lên giây lát liền biến mất

- Không nghĩ tới, bộ phận thứ năm của Linh La tâm pháp dĩ nhiên là Đại Na Di Thuật.

Đại Na Di Thuật so với thuấn di thì mạnh hơn rất nhiều, ngay cả pháp tắc không gian đều không thể ảnh hưởng.

Hơn nữa, không giống như thuấn di, cẩn thời gian chuẩn bị mới có thể phát động.

Đại Na Di Thuật này, có thể tùy ý niệm phát động.

Lợi hại a!

- Hắc hắc...

Có Đại Na Di Thuật, cường giả cấp Giới chủ ta cũng có thể thong dong ứng phó.

Hơn nữa, Đại Na Di Thuật này không những dị động ở cự ly xa, còn có thể di động như ý muốn ở cự ly gần.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không thể bắt được ta!

Ý niệm trong đầu Hạ Ngôn chuyển động.

Khẽ gật đầu.

ở trong Tháp Thời Gian, mất thời gian 500 năm Hạ Ngôn rốt cục hiểu thấu bộ phận thứ năm Linh La tâm pháp.

Đồng thời, trong 500 năm này, Quy Nguyên Đan cùng các loại quả của Hạ Ngôn cũng hầu như tiêu hao sạch.

Đương nhiên, thực lực Hạ Ngôn trong 500 năm này cũng được tăng trưởng không nhỏ.

Trong Tháp Thời Gian có Hỗn độn lực, khiến Hạ Ngôn tu luyện ít mà tăng trưởng nhiều.

- Hiện tại, nên đi ra ngoài rồi xem tình huống!

Hạ Ngôn đứng lên, thay đổi áo bào trắng mới.

- Tang Cốc!

- Quách Nghị!

ở ngoài một mảnh rừng rậm sum xuê, một bóng người màu trắng nhanh chóng tới gần.

Bóng người tới gần rừng rậm, nhanh chóng dừng lại, ánh mắt đảo qua lập tức thấy được Quách Nghị.

Tu luyện giả Quách Nghị đã chờ đợi trong mảnh rừng rậm này chừng 30 năm.

Tu luyện giả Tang Cốc này chính là tu luyện giả có thể tìm được nơi ần thân của Hạ Ngôn theo như lời Quách Nghị.

- Ha ha!

Tang Cốc, ta đợi 30 năm rốt cục chờ được ngươi đến.

Quách Nghị cười nói với Tang Cốc vừa tới.

- 30 năm, nếu người ngươi nói thật sự là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà kia, cho dù là chờ ba vạn năm cũng đáng.

Lấy tu vi của chúng ta, muốn có tăng tiến trên đường tu luyện đều rất khó.

Nếu là không có kỳ ngộ đặc thù, rất khó có thể tăng tiến.

Nếu có thể đạt được bảo tàng cường giả Thần chủ lưu lại, hơn nữa còn là một bảo tàng sống!

Tu luyện giả Tang Cốc nói tới đây, lập tức ngậm miệng không nói, ánh mắt nhìn về phía một bóng người từ rừng rậm hiện ra.

Lâm Xuyên Vân không ngờ cũng chờ đợi 30 năm.

- Tang Cốc, đây là Lâm Xuyên Vân, tu luyện giả của Khung Lung đại thế giới.

Ha ha, Khung Lung đại thế giới cùng Thúy Lâm đại thế giới đều là Tuyết Cầm đại nhân mở ra.

Quách Nghị chỉ vào Lâm Xuyên Vân, cười nói với Tang Cốc.

- Thì ra là Lâm Xuyên Vân tu luyện giả.

Tang Cốc mặt không biểu tình lên tiếng bắt chuyện.

- Đã sớm nghe qua đại danh của Tang Cốc tu luyện giả.

Lâm Xuyên Vân cũng hơi ôm quyền, lên tiếng trả lời.

- Tang Cốc, lúc đầu phát hiện tu luyện giả kia chính là Lâm XUyên Vân.

Nếu không có gì sai, người kia hẳn là ở ngay trong khu vực này.

Quách Nghị nói thẳng.

- ừ, để ta thử xem.

Tang Cốc gật đầu.

Lâm Xuyên Vân thấy vậy, ánh mắt ngưng tụ, hắn rất tò mò Tang Cốc sẽ đùng loại phương pháp nào tìm kiếm Hạ Ngôn.

Bỗng nhiên, Tang Cốc lấy ra một món vật phẩm, ở trong không gian chợt biến lớn.

Nhìn qua ngoại hình như một cái đĩa không ngừng xoay tròn trong không trung phát ra tiếng kêu ong ong.

- Quách Nghị.

Theo như ngươi nói, người thừa kế kia của Thương Hà hẳn là trốn trong một món bảo vật Nếu đúng như vậy, chỉ cần hắn còn trong phạm vi vạn dặm, Như Ý Bàn của ta đều so thể cảm ứng được.

Tang Cốc một bên thúc giục Như Ý Bàn, một bên nói với hai người Quách Nghị cùng Lâm Xuyên Vân.

- Ha ha, có Tang Cốc huynh, tiểu tử kia khẳng định không còn chỗ trốn.

Bộ dạng Quách Nghị rất tin tưởng giọng thoải mái nói.

Mà Lâm Xuyên Vân lại là mày nhíu chặt

- Như Ý Bàn?

- Chẳng lẽ là...

Như Ý Bàn bán ra ở hội đấu giá do thành Chu Tước tổ chóc mười vạn năm trước?

Lâm Xuyên Vân không nén được hỏi.

- Đúng là Như Ý Bàn đó.

Lâm Xuyên Vân tu luyện giả cũng nghe nói qua Như Ý Bàn?

Quách Nghị vẻ tươi cười nhìn về phía Lâm Xuyên Vân.

- Đương nhiên từng nghe qua.

Ta còn biết Như Ý Bàn này tìm được trong một di tích thượng cổ.

Sau không biết vì sao bị phòng đều giá thành Chu Tước tìm được, rồi bán đấu giá.

Lúc ấy được bán ra với giá trên trời.

Nghe đồn, Như Ý Bàn này có thể tìm được hết thảy bí bảo thiên hạ, cho dù là Bí Cảnh cực kỳ bí ẩn cũng khó thể tránh khỏi Như Ý Bàn tìm tòi Lúc ấy nếu ta không bế quan, cũng nhất định tới tham gia náo nhiệt

Lâm Xuyên Vân có chút cảm khái nhớ lại nói.

Một món bảo vật như vậy đương nhiên sẽ khiến cho phần đông tu luyện giả chú ý.

Lại không nghĩ rằng, cuối cùng bảo vật này lại rơi vào tay Tang Cốc này.

- Đúng vậy.

Quách Nghị gật đầu:

- Như Ý Bàn này chính là Tuyết Cầm đại nhân tốn một cái giá kếch xù mới mua được.

Sau đó, Tuyết Cầm đại nhân đưa Như Ý Bàn cho Tang Cốc huynh, cho Tang Cốc huynh tìm kiếm Bí Cảnh bảo tàng.

- Vận khí Tang Cốc tu luyện giả thật là tốt.

Tuyết Cầm đại nhân...

Lâm Xuyên Vân có chút hâm mộ nói.

Khung Lung đại thế giới cũng là Tuyết Cầm đại nhân mở ra Lâm Xuyên Vân gặp Tuyết Cầm cũng phải kêu một tiếng đại nhân.

Tuyết Cầm đại nhân cũng là Tạo Hóa cấp Giới chủ, nhưng là thực lực không phải đám người Lâm Xuyên Vân có thể so sánh.

- Có động tĩnh!

Tâm thần Tang Cốc vừa động, phát giác Như Ý Bàn đã chỉ ra một phương hướng.

Như Ý Bàn không hổ là Như Ý Bàn, bảo vật trong di tích thượng cổ.

Rất nhiều nhân vật cường đại hiện nay có một suy đoán, Như Ý Bàn này hẳn là bảo vật mà một vị Chí Tôn Thần chủ thời kỳ thượng cổ luyện chế ra.

- ở hướng tây bắc!

- Đi, theo Như Ý Bàn!

Như Ý Bàn rất nhanhxẹt qua không trung, lưu lại một đường cong.

Toàn bộ Như Ý Bàn to bằng một cái cối xay, tốc độ cũng cực nhanh.

Bangười Tang Cốc theo sát sau Như Ý Bàn.

- ồ?

- Có người tới đây.

- Ba đạo khí tức, không tốt, không ngờ đều là cường giả cấp Giới chủ.

Hạ Ngôn ở trong Tháp Thời Gian cũng có thể cảm giác được khí tức ngoại giới đảo qua mà không cần phải đưa ý niệm trong đầu ra thăm dò.

- Đó là khí tức gì, dường như là khí tức một món bảo vật phát ra?

Hạ Ngôn đồng thời cũng cảm giác được khí tức mà Như Ý Bàn phát ra.

- Hừ, ta vừa hiểu thấu Đại Na Di Thuật, cùng các ngươi chơi đùa cũng không sao?

Củng lắm thì ta lợi dụng Đại Na Di Thuật chạy trốn là được.

Trong lòng Hạ Ngôn hạ quyấ tâm, lập tức thoải mái, khẽ phóng ra một đạo ý niệm.

- Quả nhiên là một món bảo vật.

Bảo vật này dường như có thể dò ra được Tháp Thời Gian.

Ha ha...

Đến đây!

Ý niệm mỏng manh Hạ Ngôn phóng ra cảm giác được Như Ý Bàn càng ngày càng gần.

- Chính là hiện tại, bảo vật nảy là của ta rồi!

Thân hình Hạ Ngôn trong khoảnh khắc từ trong Tháp Thời Gian bay ra, linh lực đột nhiên phát ra, trực tiếp bắt lấy Như Ý Bàn trong không trung, mạnh mẽ nhét vào trong không gian nhẫn Linh La của mình.

- Ha ha ha, sảng khoái Vừa mới đi ra liền có người tới tặng bảo vật

Tầm tình Hạ Ngôn đặc biệt sung sướng, lúc này hắn cũng thấy được ba bóng người tới ngoài vạn thước.

- Chính là tiểu tử này, hắn thu Như Ý Bàn rồi.

Lâm Xuyên Vân nhìn thấy Hạ Ngôn lập tức lớn tiếng nói, mắt như muốn nứt ra, hận không thể ăn sống nuốt tươi Hạ Ngôn.

- Đáng giận, Như Ý Bàn.

Tang Cốc cũng sửng sốt một lúc.

Hắn không nghĩ tới, Như Ý Bàn của mình sẽ bị người khác nháy mắt thu mất:

- Ta mất cảm ứng với Như Ý Bàn.

Tiểu tử này dùng phương pháp gì, không ngờ có thể ngăn cách ý niệm của ta

Trong lòng Tang Cốc có chút kích động.

Nếu là đánh mất Như Ý Bàn đó chính là chuyện lớn, làm sao giải thích với Tuyết Cầm đại nhân?

Kỳ thật, Hạ Ngôn có thể thu được Như Ý Bàn cũng là một chuyện rất trùng hợp.

Tang Cốc đã cùng Như Ý Bàn thành lập một loại cảm ứng, cũng giống như thần khí dung họp trong cơ thể Chỉ cần tu luyện giả không chết, như vậy người khác rất khó chiếm được thần Khí, trừ khi lau bỏ được đấu vết tinh thần.

Nếu tình huống bình thường, cho dù Hạ Ngôn tạm thời thu Như Ý Bàn vào nhẫn không gian của mình, như vậy căn bản không thể khống chế được, Như Ý Bàn dưới ý niệm cảm ứng của Tang Cốc sẽ tự động từ nhẫn không gian bay ra.

Nhưng là nhẫn Linh La cũng không phải nhẫn không gian bình thường có thể sánh bằng.

Như Ý Bàn bị thu vào trong không gian nhẫn Linh La lập tức hoàn toàn ngăn cách tinh thần cảm ứng của Tang Cốc với Như Ý Bàn.

- Tang Cốc huynh.

Ngươi đừng gấp, Như Ý Bàn bị tiểu tử này lấy đi. chúng ta lát nữa cũng lấy lại được.

Quách Nghị cười nói, hắn ngược lại không quá lo lắng.

Nghe vậy, Tang Cốc cũng tỉnh táo lại.

Chính theo như led Quách Nghị, bị tiểu tử này lấy đi, vậy lấy lại là được.

Bọn họ ba cường giả cấp Giới chủ ở đây, còn lo lắng tiểu tử này có thể chạy trốn?

- Tiểu tử kia, mau trả lại Như Ý Bàn cho ta!

Tuy rằng đã tình táo lại, nhưng trong tiềm thức Tang Cốc vẫn rất cấp bách muốn lấy lại Như Ý Bàn của mình.

"Người này khắn trương như thế thứ vừa rồi ta thu xem ra thật đứng là một món bảo vật khó lường".

Hạ Ngôn nhìn thấy Tang Cốc khẩn trương, trong lòng lập tức mừng rỡ.

- Có phải các ngươi đang tìm ta không?

Hạ Ngôn không đáp lại lời Tang Cốc, lên tiếng hỏi.

- Tiểu tử, chúng ta đương nhiên đang tìm ngươi.

Hừ, ngươi dám can đảm giết đệ tử Phùng Kính của ta, ta nhất định phải đem ngươi bầm thây vạn đoạn.

Lâm Xuyên Vân phẫn nộ nói.

- Ha ha, mục tiêu các ngươi là ta, muốn giết ta, thật đúng là cho ta mặt mũi, không ngờ xuất động ba cường giả cấp Giới chủ.

Hiện tại, quan hệ của chúng ta là đối lập, là địch nhân, vậy sao ta phải nghe các ngươi chứ?

Cái gì Như Ý Bàn vừa rồi, thuộc về ta rồi!

Hạ Ngôn trầm giọng không nhanh không chậm nói mặt mang tươi cười.

Vù~

- Không phải phương bắc, là phương tây.

Không đúng, hắn lại tới phương đông!

Ba người liên tục biến đổi vị trí, nhưng lại phát hiện căn bản tìm không thấy phương hướng của Hạ Ngôn.

Xích-

Lâm Xuyên Vân dường như một con ruồi không đầu không ngừng xuyên qua trong không gian.

Đột nhiên, một đạo linh lực tràn tới, đồ án Thái Cực đen trắng giao nhau, tám phân thân cẩm trường kiếm đỏ thẫm hung hãn quét tới.

Năng lượng nóng cháy cuồn cuộn mãnh liệt.

- Tiểu tử, dám đánh lén ta!

Lâm Xuyên Vân lập tức giận dữ, rít gào liên tục.

Hắn nguyên bản còn đang cảm ứng vị trí Hạ Ngôn vội vàng truy kích, tuyệt đối không ngờ đến Hạ Ngôn dám chủ động đánh lén mình.

Trong lúc gấp rút, vội vàng vận chuyển linh lực quanh thân ra tay. ngăn cản tám đạo kiếm khí của Hạ Ngôn.

Ầm~ầm ầm~

Sau một tiếng nổ lớn không gian Sụp đổ, không gian loạn lưu xuất hiện.

- Đại Na Di Thuật!

Hạ Ngôn lại chợt lóe, biến mất khỏi vị trí này.

Lần này đánh lén, Hạ Ngôn ngược lại rất thành thơi, không chút bị thương.

Bởi vì Lâm Xuyên Vân ứng đối trong lúc bất ngờ, đương nhiên không có khả năng dùng hết toàn lực.

Cho nên lần này Lâm Xuyên Vân ngược lại bị một ít thương nhẹ.

Sau khi hắn ổn định lại, phát hiện đã mất tung tích Hạ Ngôn.

Vù Vù Vù ~

Liên tục gấp rút na di, Hạ Ngôn liền thoát khỏi phạm vi cảm giác của ba người, ra ngoài mấy vạn dặm, một đường cấp tốc Phi hành hướng tây bẳc.

- Rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Vì sao tiểu tử kia có thể thoát khỏi chúng ta giam cầm?

Ba người Lâm Xuyên Vân mất tung tích.

Hạ Ngôn tự nhiên hội hợp cùng một chỗ, ngay cả Quách Nghị đều không thể bình tĩnh, có chút tức giận nói.

- Tất nhiên là một loại bí pháp thần kỳ, chỉ sợ cũng là thần thông Thần chủ Thương Hà để lại.

Tang Cốc nói.

- Chết tiệt, lại để tiểu tử này chạy thoát

Lâm Xuyên Vân giận dữ, vừa rồi hắn còn bị đánh lén một lần, bị chút vết thương nhẹ.

- Nguy rồi.

Như Ý Bàn bị hắn lấy đi, ta ăn nói thế nào với Tuyết Cầm đại nhân đây?

Tang Cốc đau khổ rên một tiếng, toàn thân run lên nhè nhẹ, mặt xám như tro tàn.

Như Ý Bàn này cũng không phải là Tuyết Cầm đại Nhân tặng hắn, mà là cho hắn sử dụng để tìm kiếm bí tàng.

Hiện tại, không ngờ Như Ý Bàn bị mất...

- Ôi!

Quách Nghị thở dài một tiếng.

Ba người trầm mặc, sau một lúc lâu, Quách Nghị lại mở miệng:

- Các ngươi xem, tiểu tử này tuổi chòng bao lớn?

Quách Nghị nhìn về phía hai người hỏi.

- Cái gì?

Hai người nghi hoặc nhìn về phía Quách Nghị.

- Ta thấy tiểu tử này nhiều nhát cũng chỉ tu luyện một, hai ngàn năm.

Thực lực hắn hiện tại có thể so với Giới chủ sơ cấp.

Nếu lại tu luyện mấy ngàn năm, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả chúng ta cũng không phải đối thủ.

Hôm nay chúng ta đánh giết hắn, hắn khẳng định nhớ kỹ thù oán.

Đến lúc đó, chờ khi lực lượng hắn đù cường đại, khẳng định sẽ tìm tới chúng ta báo thù cũng rát bình thường.

Mà hiện tại, chúng ta còn không cách nào tìm được hắn.

Quách Nghị có chút lo lắng nói.

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Xuyên Vân cũng tối sầm.

Vừa rồi Tang Cốc nói mất Như Ý Bàn, hắn còn có chút vui sướng khi người gặp họa, hiện tại trong lòng cũng không vui nồi.

- Quên đi, đi thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Hiện tại chúng ta truyền tin tức tiểu tử này ra ngoài, khiến tất cả mọi người đi tìm hắn.

Thần sắc Quách Nghị khẽ biến, con ngươi đảo quanh nói.

- Đúng, nhanh chóng truyền tin tức này ra ngoài, cho tất cả mọi người đuổi giết hắn.

Hai người lên tiếng nói th.

***

Chương 934: Như Ý Bàn

Hạ Ngôn đương nhiên cảm ứng được, không gian bốn phía đã bị lực lượng pháp tắc nồng đậm hoàn toàn phong bế.

Nếu trước khi hắn lĩnh ngộ Linh La tâm pháp bộ phận thứ năm, vậy ở trong vòng vây thật sự là chắp cánh khó thoát Tuy nhiên, hiện tại Hạ Ngôn cũng không lo lắng.

Chỉ cần hắn muốn chạy, như vậy tùy thời đều có thể rời khỏi không gian bị lực lượng pháp tắc của ba người này phong bế.

- Người này thật sự là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà?

Tang Cốc ở một bên, lông mày gần như nhúm thành một đoàn, tuy nhiên hắn vẫn mở miệng hỏi một câu.

- Hửh?

Nghe được lời Tang Cốc, tâm thần Hạ Ngôn khẽ động.

- Thần chủ Thương Hà?

- Chẳng lẽ là...

Lúc trước Hạ Ngôn cũng không biết nhiều tin tức về chủ nhân Hư Ảo Thương Hà."

Chẳng lẽ bọn họ cũng biết chủ nhân Hư Ảo Thương Hà tiền bối?

Như vậy bọn họ đuổi giết ta, nguyên nhân chẳng lẽ bởi vì Thương Hà tiền bối?

Thương Hà tiền bối là cường giả cấp Thần chủ sao?

Hắn nói Thần chủ Thương Hà, rốt cục có phải Thương Hà tiền bối hay không?"

Trong nháy mắt, Hạ Ngôn liên tưởng rất nhiều.

Nếu là như thế hết thảy liền thành lập.

Tuy nhiên, trong lòng Hạ Ngôn lo lắng càng nặng thêm.

Mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này nếu bởi vì Thương Hà tiền bối mà đến đuổi giết mình, như vậy về sau, có thể nào cảng nhiều cường giả đến đuổi giết hay không?

- Tiểu tử kia, linh lực màu vàng của ngươi từ đâu mà có?

Quách Nghị không tĩà lời thẳng vấn đề của Tang Cốc mà hỏi Hạ Ngôn, mắt sáng như đuốc

- Linh lực màu vàng?

Hạ Ngôn cố ý trầm ngâm một chút:

- Có liên quan với ngươi sao?

Hạ Ngôn rất rõ ràng, mình càng giải thích đối phương khẳng định càng hoài nghi, cho nên không bằng cái gì cũng không nói.

- Hừ, nói hay không đều giống nhau, hôm nay ngươi phải chết.

Lâm Xuyên Vân hừ lạnh một tiếng, ánh mắt như rắn rết nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, nghiến răng nghiến lọi nói.

- Các ngươi cho rằng phong bế không gian là có thể giết chết ta sao?

Hạ Ngôn cười khẽ, ánh mắt khinh thường nhìn về phía Lâm Xuyên Vân.

- Tiểu tử, đừng mong chạy thoát!

Lần trước ngươi có thể thoát khỏi tay ta là vận khí ngươi tốt Lần này, căn bản ngươi sẽ không có cơ hội.

Lâm Xuyên Vân cười lạnh:

- Hai vị, đừng nhiều lời với tiểu tử này.

Ra tay đi!

Nói xong, Lâm Xuyên Vân ngưng tụ linh lực, dẫn đầu phát động công kích Hạ Ngôn.

Mà hai người Quách Nghị và Tang Cốc liếc nhau, phân biệt chiếm hai phương hướng đồng thời bức tới Hạ Ngôn.

Áp lực từ ba cường giả Giới chủ mang tới không gì sánh kịp.

Hạ Ngôn ở bên trong gần như có một loại cảm giác hít thở không thông.

Ngay cả vận chuyển linh lực quanh thân đều có chút trì trệ không thông.

- Đi!

- Đại Na Di Thuật!

Vù~

Dưới ánh mắt ba người chăm chú, thân hình màu trắng của Hạ Ngôn lập tức biến mất trong không gian.

Áp bách của lực lượng pháp tắc không ngờ mất mục tiêu.

Công kích của Lâm Xuyên Vân cũng đồng thời không có mục tiêu.

Trong lúc nhất thời, ba người lập tức sửng sốt, vội vàng tra xét bốn phía, lại phát hiện ở ngoài ngàn dặm có một đạo khí tức.

- Sao lại thế này?

Tiểu tử này làm sao chạy ra được?

Lâm Xuyêa Vân nổi giận đủng đùng gầm lên.

- Mau đuổi theo!

Trên mặt Tang Cốc lập tức toát mồ hôi lạnh, dẫn đầu lắc mình hướng về phía khí tức truyền tới.

Lâm Xuyên Vân cùng Quách Nghị cũng cấp tốcđuổi theo.

Vù~

- Lại tới phương bắc rồi.

Vừa rồi còn ở phía nam.

- Đại Na Di Thuật này quả nhiên là thứtốt không bị lực lượng pháp tắc ảnh hưởng.

Sau khi Hạ Ngôn viễn độn mười vạn dặm, xác định ba người không thể đuổi theo mới dần dần giảm tốc độ, chậm rãi Phi hành về phía trước.

- Nhìn xem vừa rồi rốt cục thu được bảo vật gì, không ngờ khiến tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia coi trọng như thế

Tâm thần Hạ Ngôn khẽ động, lấy Như Ý Bàn ra ngoài.

Sau khi Như Ý Bàn ra ngoài, trong nháy mắt lớn đến bang cái cối xay, chậm rãi xoay tròn trong không gian.

Mặt ngoài nó màu xanh biếc, nhìn qua giống như có chất lỏng trong suốt màu xanh chậm rãi lưa động.

Mà xúc tua lại là trạng thái cố địnb, có chút kỳ dị.

- Thứ này không ngờ có thể phát hiện Tháp Thời Gian của ta?

Hạ Ngôn cẩn thận nghiên cứu một hồi.

- ồ?

- Đây...

Hạ Ngôn rất nhanh liền phát hiện ra diệu dụng của Như Ý Bàn.

- Ha ha, có bảo bối này, tìm kiếm bảo vật khác liền thoải mái hơn.

Ngay cả bảo vật không phát ra bất kỳ khí tức nào, chỉ cần trong phạm vi nhất định đều. có thể tìm được, Ừm, hiện tại ta thử xemhiểu quả của nó...

Tiếp theo, Hạ Ngôn không ngừng lợi dụng Như Ý Bàn tìm kiếm bảo vật.

Trong khoảng thời gian một tuần không ngờ tìm được mười mấy gốc dược liệu, tuy rằng không quá quý báu nhưng là hiệu suất cũng hết sức kinh người.

- Các loại vật phẩm, Quy Nguyên Đan của ta hiện tại đều tiêu hao gần hết...

Phải nghĩ biện pháp, bằng không tiếp theo tu luyện đều thành vấn đề.

Tốc độ tu luyện của ta tuy cực nhanh, nhưng tiêu hao lại xa xa không phải tu luyện giả bình thường có thể sánh bằng.

Hạ Ngôn lắc đầu.

Tốc độ tu luyện giả bình thường sử dụng Quy Nguyên Đan chỉ sợ không bằng một phần ngàn của Hạ Ngôn.

Bởi vì tính đặc thù của linh lực Hạ Ngôn, hấp thu Nguyên Đan Phi thường nhanh chóng.

Tu luyện giả bình thường có lẽ cẩn hấp thu một thâng, Hạ Ngôn chỉ cần hấp thu một ngày, thậm chí chỉ cần vài canh giờ mà thôi.

Một tháng sau.

Trong một thâng này.

Hạ Ngôn không nóng lòng chạy đi. cũng không có mục tiêu đặc biệt.

Hạ Ngôn thậm chí tính toán một đoạn thời gian tới trở về Lang Tà Giới.

Mà trong thời gian này, Hạ Ngôn vẫn luôn sử dụng Như Ý Bàn tìm kiếm bảo vật, thu hoạch thật không nhỏ, so với hiệu suất của cường giả cấp Giới chủ còn cao hơn rất nhiều.

Trong một thâng này, Hạ Ngôn cũng rất yên bình, không gặp phải tu luyện giả thực lực quá mạnh.

Đối với những Tạo Hóa bình thường cùng Thiên Thần, Hạ Ngôn cũng lười ra tay.

Ngày hôm nay, Hạ Ngôn vẫn như trước sử dụng Như Ý Bàn sưu tầm bảo vật Đột nhiên, vài đạo khí tức rất nhanh tới gần vị trí của Hạ Ngôn.

- Đại nhân, đã nhiều này đều không có thu hoạch.

Hôm nay, rốt cục có một tên tới, không biết thực lực thế nào?

Rất nhanh, vài tên tu luyện giả đang Phi hành chia làm một trước ba sau, một người trong ba người phía sau nhếch miệng phát ra tiếng cười nịnh.

- Tử Khí tức hẳn là thực lực không kém, để nhìn xem rồi biết.

Các ngươi đuổi kịp, đừng để tiểu tử này chạy.

Tu luyện giả Phi hành ở phía trước giọng dạy bảo nói.

- Vâng, đại nhân!

Ba người phía sau vội lên tiếng trả lời.

Vù~

Bốn bóng người rất nhanh tới gần Hạ Ngôn.

- Hửh?

Bốn người này, làm sao giống như hướng về phía ta?

ồ... một người trong đó dĩ nhiên là Tạo Hóa cấp Động chủ, chẳng lẽ muốn liệp sát ta?

Hạ Ngôn nở nụ cười, mắt híp lại thành một đường chi, thu hồi Như Ý Bàn, rồi sau đó nhìn thắng về hướng khí tức truyền tới.

Bóng người mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng.

- Một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, ba gã Chuẩn Điện chủ.

Ha ha, thật sự là hướng về phía ta.

Mấy người này, hẳn là có một chút Quy Nguyên Đan đi?

Tốt nhất... là mang một ít loại quả.

Hạ Ngôn híp mắt đứng ở tại chỗ chờ bốn người tới gần.

- Ha ha, đại nhân.

Tiểu tử này có phải bị dọa choáng váng Không?

Phát hiện chúng ta tới không ngờ còn không lập tức chạy trốn!

Nam tử mắt chuột trong ba người phía sau cười hì hì nhìn Hạ Ngôn nói.

Chương 935: Hàng hóa đưa tới tận cửa

Hạ Ngôn lạnh nhạt nhìn bốn người trước mặt.

Lấy thực lực hắn hiện tại tự nhiên không cần phải e ngại tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cùng Điện chủ.

Ngay cả tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Lâm Xuyên Vân kia hiện tại đều không thể làm gì được Hạ Ngôn.

- Nhìn qua, thời gian tu luyện cũng không dài, cũng dám đi vào bãi săn thú ngoại giới, lá gan thật đúng là không nhỏ.

Một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bên cạnh nam tử mắt chuột tặc lưỡi hai tiếng lắc đầu nói.

- Sẽ không phải tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần chứ?

Chúng ta đã liên tục bốn ngày Không phát hiện mục tiêu tốt có thể xuống tay rồi.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ mặc áo đỏ khẽ nhíu mày.

Bởi vì tính đặc thù linh lực của Hạ Ngôn, nếu hắn không chủ động phóng thích linh lực thúc giục lực lượng pháp tắc, tu luyện giả bình thường căn bản không thể biết được cảnh giới chân thực của hắn.

Mấy tên tu luyện giả này thấy Hạ Ngôn trẻ tuổi như thế trong lòng cũng thật loi lỏng.

- Tiểu tử, không cần lo lắng.

Bãi săn thú ngoại giới này tuy rằng tràn ngập giết chóc cùng tử vong, nhưng là chúng ta cũng không có địch ý với ngươi.

Tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ duy nhất cười nói với hạ ngôn.

- Chỉ cần ngươi theo chúng ta đi, vậy ngươi sẽ nhận lấy chỗ tốt không thể tưởng được.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ híp đôi mắt nhỏ đãi, không nhanh không chậm nói với Hạ Ngôn.

- Đi với các ngươi?

Hạ Ngôn khẽ ngạc nhiên.

Nguyên tưởng rằng mấy người này muốn chặn giết mình, nhưng hiện tại, đối phương lại không có ý tứ ra tay.

- Đi nơi nào?

Hạ Ngôn lập tức nhìn tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia hỏi.

- Hắc hắc, chúng ta sẽ mang ngươi đi một nơi rất tốt Cam đoan sau khi ngươi đi, liền không bao giờ... muốn rời nơi đó.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ giọng cực kỳ nhu hòa, không chút nào biểu lộ địch ý.

- ồ?

Hạ Ngôn trầm ngâm.

"Mấy người này dường như không phải tu luyện giả bình thường của các đại thế giới đi vào bãi săn thú ngoại giới tiến hành lịch lãm thu hoạch công huân.

Vậy bọn họ... rốt cục có phân phận gì?"

Ánh mắt Hạ Ngôn hơi chợt lóe, vẫn chưa biểu hiện nhiều, nhìn qua giống nhưđang do dự.

- Tiểu tử, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời Tống Khôn đại nhân!

Nam tử mắt chuột không âm không dương nói.

Hạ Ngôn có thể khẳng định nơi những người này muốn mang mình đi khẳng định không tốt lành gì.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn thật ra có chút tò mò những người này rốt cục có thân phận gi-

"Ta có Đại Na Di Thuật, cho dù gặp phải hiểm cảnh cũng có thể thoải mái thoát vây.

Không bằng, theo bọn họ đi xem.

Nói không chừng thật đúng là có thể đạt được một ít chỗ tốt Hiện tại Quy Nguyên Đan, các loại quả của ta tiêu hao gần hết, cũng phải tiếp tế tiếp viện một chút".

Trong đầu Hạ Ngôn rất nhanh chuyển ý niệm.

- Được, ta đi cùng các ngươi.

Hạ Ngôn gật gật đầu nói.

- Ha ha, rất tốt Ta thích nhất đứa nhỏ nghe lời nhưngươi.

Tống Khồn đại nhân kia cười cười, hơi khoát tay vung lên.

Lập tức một cỗ lực lượng pháp tắc trói buộc Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không ngăn cản, mặc kệ Tống Khôn đại nhân này trói buộc mink Đối với trói buộc Như vậy, chỉ cần tâm niệm Hạ Ngôn Khẽ động là có thể hoàn toàn thoát khỏi.

- Đi thôi!

Năm bóng người rất nhanh hướng về một phía bay đi.

Tống Khôn đại nhân kia dĩ nhiên dừng một cỗ linh lực mang theo Hạ Ngôn cùng Phi hành.

Dường như hắn lo lắng Hạ Ngôn sẽ làm chậm tốc độ phi hành của bọn họ.

'Ta thật muốn nhìn, các ngươi đem ta đến nơi nào."

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe lên một đạo hào quang rồi biến mất.

Sau mấy canh giờ, năm người vòng qua nhiều địa hình khác nhau, có rừng rậm, có dãy núi, còn có cả sa mạc.

Rốt cục, tốc độ năm người dần chậm lại.

- Thật đúng là Phi thường bí mật!

"Chẳng lẽ bọn họ sinh sống ở bãi săn thú ngoại giới này?"

Hạ Ngôn toát ra một ý tưởng.

- Tống Khôn đại nhân ngài lại tìm được một tên?

Lúc này, từ trong một không gian đột nhiên xuất hiện một người hơi thi lễ với Tống Khôn, cười chào hỏi.

- Ha ha, vận khí tốt Tuy nhiên đường như thực lực rất bình thường, không được bao nhiêu phần thưởng.

Tống Khôn lập tức gật gật đầu, cười nói với người kia.

- Hắc...

Mời Tống Khôn đại nhẩn vào đi!

Người nọ tùy cơ lui về sau. một bước.

Vù~

Được Tống Khôn dẫn đường, Hạ Ngôn lập tức phát hiện nguyên lai minh tiến vào trong một không gian.

Bãi săn thú ngoại giới này cũng có nhiều không gian đặc thù, giống như di tích mà tổ tiền Thổ Cẩu đề lại, cũng là một không gian đặc thù.

Bãi săn thú ngoại giới còn có phần đông Bí Cảnh che giấu, có một số Bí Cảnh trong đó có nhiều bảo vật Đương nhiên cũng có một số Bí Cảnh không có bất kỳ bảo vật gì.

"Những người này rốt cục có thân phận gì?

Thoạt nhìn, bọn họ đã ở nơi này thời gian rất dài".

Hạ Ngôn đảo mắt nhìn bốn phía, phát hiện không gian này đúng là một vùng đại dương mênh mông.

Đập vảo mắt có thể nhìn thấy từng hòn đảo mây mù lượn lờ.

'Bây chẳng lẽ là một Bí Cảnh?"

Hạ Ngôn suy đoán.

- Đi thôi.

Tiểu tử kia, ta đưa ngươi đi gặp Tùng Hạc đại nhân.

Tống Khôn mặt tươi cười nói với Hạ Ngôn.

Sau thời gian một phần ba chén trả nhỏ, Hạ Ngôn đi tới hòn đảo đầu tiên.

Trên hòn đảo này nhiều cổ thụ che trời, khiến Hạ Ngôn ngạc nhiên chính là trên đảo không ngờ có rất nhiều kiến trúc.

Mỗi một kiến trúc đều có năng lượng nhàn nhạt phóng thích ra, hiển nhiên là có bố trí trận pháp phòng ngự.

Cũng giống như những kiến trúc ở nơi đừng chân của các đại thế giới, đều có trận pháp phòng ngự, vạn đời không hư hao.

Năm người dừng lại ở trong một kiến trúc trên đảo.

- Ta mang tiểu tử này vào, ba người các ngươi ở bên ngoài chờ.

Tống Khôn nói với ba tên thuộc hạ phía sau.

-Vâng, đại nhân!

Ba người vội vàng đứng lại đáp.

Đi theo Tống Khôn đại nhân, Hạ Ngôn tiến vào trong kiến trúc.

- Tống Khôn, lại mang một người tới?

- Tống Khôn này, vận khí thật đúng là không tồi.

Ta nhớ rõ mấy ngày trước hắn vừa mới mang về một người.

- Ồ?

Người trẻ tuổi này, thực lực như thế nào?

ở trong đại sảnh kiến trúc, vài tên tu luyện giả lên tiếng bắt chuyện Tống Khôn.

Hạ Ngôn thăm dò, những tu luyện giả này không ngờ đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

"Nơi này tu giả lại nhiều nhu thế?"

Trong lòng Hạ Ngôn cũng âm thầm đề phòng.

Số lượng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ nhiều như vậy, vậy rất có khả năng có thể có tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, thậm chí còn có khả năng có cấp Giới chủ.

- Ha ha, Tùng Hạc đại nhân ở đâu?

Tống Khôn hỏi những người khác.

- Tống Khôn đã trở lại?

Từ một gian phòng bên sườn đại sảnh, một lão già râu tóc hoa râm, thân thể có chút già nua đi ra.

Hạ Ngôn dò xét đây cũng là một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Vâng.

Tùng Hạc đại nhân.

Tống Khôn vội vàng thi lễ.

- Mang theo hàng hóa trở về?

Cặp mắt Tùng Hạc đại Nhân nhấc lên, quét về phía Hạ Ngôn, da mặt già nua hơi rung động.

- Đúng vậy.

Tống Khôn liên tiếp gật đầu.

- Trước xem thực lực hắn thế nào đã.

Lão già Tùng Hạc khoát tay, ở phía sau hắn, một cánh cửa lớn chậm rãi mở ra.

Từ bên trong tràn ra một cỗ khí tức khiến Hạ Ngôn nhíu mày.

- Tiểu tử kia, vào đi thôi!

Lão già Tùng Hạc nói với Hạ Ngôn, khóe mắt lóe sáng.

- Trong này là cái gì?

Vì sao muốn ta đi vào?

Hàng hóa?

Hàng hóa gì?

Sắc mặt Hạ Ngôn phát lạnh, lạnh giọng dò hỏi.

Ý tứ của lão già Tùng Hạc này dường nhưnói mình là một kiện hàng hóa?

- Tiểu tử kia Đây là một bảo vật mà Kim Di đại Nhân luyện chế ra, có thể đo ra giá trị của ngươi.

Mau vào đi thôi.

Tống Khôn đứng phía sau Hạ Ngôn, đang định nhấc tay đầy Hạ Ngôn vào trong không gian này.

- Cái gì thí nghiệm giá trị của ta?

Thân hình Hạ Ngôn khẽ động tránh khỏi tay của Tống Khôn, đứng ở một bên hỏi ngược

lại.

- Tùng Hạc đại nhân.

Lúc này, từ bên ngoài lại có hai người tiến vào.

Nghe thấy thanh âm, lão già Tùng Hạc quay nhìn ra, ánh mắt lại lóe lên một hổi.

- Chu Ngọc, ngươi cũng đẫn theo hàng hóa trở về?

Lão già Tùng Hạc lên tiếng.

- Đúng vậy, Tùng Hạc đại nhân.

Lẩn này chất lượng hàng hóa mang về hắn không tồi, hắn nhưng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Ta cũng phải mất nhiều sức lực mới bắt lấy được một tên.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ tên Chu Ngọc này cười cười, có chút đắc ý

nổi.

ở phía sau, tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cúi thấp đầu, trên người có rất nhiều vết máu, thoạt nhìn là trải qua một trận chiến đấu.

- Ừm, hẳn là có thể giá trị mấy ngàn Quy Nguyên Đan.

Chu Ngọc, vận khí ngươi không

tồL

Lão già Tùng Hạc gật gật đầu.

- Tống Khôn, ngươi cũng mang theo hàng hóa?

Tu luyện giả Chu Ngọc kia nhìn thấy Tống Khôn cùng Hạ Ngôn, Khóe miệng giật giật lên tiếng nói với Tống Khôn.

- Đúng vậy.

Tuy nhiên vận khí không tốt như ngươi.

Hàng hóa của ta không đáng giá như hàng hóa của ngươi.

Tống Khôn cười nói.

- Ha ha, thoạt nhìn rất trẻ tuổi.

Có lẽ Kim Di đại nhân thích hàng hóa như vậy cũng không nhất định.

Tu luyện giả Chu Ngọc cũng cười nói, tuy nhiên hiển nhiên có chút giả dối, vẻ đắc ý trong lời nói lộ rất rõ.

- Mấy tên các ngươi rốt cục đang nói cái gì?

Hàng hóa gì?

Ai là hàng hóa của các ngươi?

Hạ Ngôn thấy mấy người nhiều lần nhắc tới mình là hàng hóa, không kìm nổi lớn tiếng

nói

- Tiểu tử, im lặng một chút

Tu luyện giả Chu Ngọc lập tức sầm mặt quát

- Tiểu tử kia, ngươi chính là hàng hóa Ta mang ngươi đến là có thể được Kim Di đại nhân ban thưởng.

Hắc hắc.

Tống Khôn cười tủm tim nói với Hạ Ngôn.

- Kim Di đại nhân của các ngươi muốn chúng ta làm gì?

Hạ Ngôn nhíu mày hỏi lại.

- Kim Di đại Nhân tu luyện thần thông thượng cổ, cẩn rất nhiều tinh thần dấu vết.

Đám hàng hóa các ngươi chính là chuyên môn cung cấp tinh thần dấu vết cho Kim Di đại nhân.

Tống Khôn cười nói có chút âm trầm:

- Tùng Hạc đại nhân.

Lát nữa thần khí của tiểu tử này bị tách ra, vật phẩm bên trong cần phải chia cho ta một nủa nha

- Đó là tựnhiên, đây là quy củ.

Lão già Tùng Hạc gật gật đầu.

- Ha ha ha...

Hạ Ngôn đột nhiên cười ha ha, rồi sắc mặt biến đổi:

- Đám hỗn đản các ngươi dám coi ta là hàng hóa?

Còn có Kim Di đại Nhân gì đó, thật đúng là chết tiệt nha.

Hừ, hôm nay ta liền diệt đám hỗn đản các ngươi.

- ồ?

- Tiểu tử, thật đúng là đủ ngông cuồng.

Tới nơi này còn muốn vùng vẫy hay sao?

- Ta trước tiên bắt ngươi!

Không biết tốt xấu, hiện tại liền diệt ngươi!

Lòng bàn tay lão già Tùng Hạc kia Khẽ lật liền trực tiếp đánh về Hạ Ngôn.

Một đạo linh lực sắc bén ầm ầm tràn ra, kình phong hùng hậu đột nhiên tràn ngập đại điện.

Chương 936: Kho báu

Dưới công kích của lão già Tùng Hạc, thân thể Hạ Ngôn không ngờ không có chút ý tứ tránh né.

- Muốn chết!

Ngay khi chưởng ấn của lão già Tùng Hạc kia sắp đánh lên trên thân Hạ Ngôn, trong mắt mọi người thấy được song chưởng Hạ Ngôn khẽ run lên.

Sau đó, lão già Tùng Hạc kia liền thật nhanh bay ra ngoài, trực tiếp đụng vào một bức tường bên cạnh đại sảnh.

Nếu không phải toàn bộ kiến trúc này có khắc đại trận phòng ngự, chỉ sợ thân thể lão già Tùng Hạc kia đã phá vỡ tường đại điện văng ra ngoài kiến trúc.

- Cái gì?

- Đầy là...

Trong lúc nhất thời, vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ vốn ở trong đại điện đều sắc mặt đại biến đứng bật đậy, kinh ngạc nhìn về phía Hạ Ngôn.

Trước khi Hạ Ngôn ra tay, bọn họ căn bản không nghĩ tới thực lực thanh niên này lại rất mạnh.

- Tùng Hạc đại Nhân đã chết!

Tống Khôn sau khi biểu tình dại ra vội phóng thích ý niệm tra xét khí tức lão già Tùng Hạc, lại phát hiện sinh cơ của lão ta đã hoàn toàn biến mất, ngay cả linh hồn cũng đều tiêu tan.

Chỉ là một kích, lão già Tùng Hạc cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia liền tử vong đương trường.

- Các ngươi không phải coi ta là hàng hóa sao?

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, ánh mắt như điện đảo qua trên mặt vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Vù~

Ba Ba Ba—-

Trong nháy mắt thân hình Hạ Ngôn nhoáng lên, liên tục đánh ra vài chưởng.

Đám người Tống Khôn thân thể toàn bộ không ổn định bay ngược ra ngoài, không ai có thể ngăn cản uy lực một chưởng của Hạ Ngôn, thậm chí ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.

Tổng cộng năm tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ lúc này toàn bộ ngã trên mặt đất, máu từ trong thất khiếu chảy ra.

Toàn bộ đại điện chỉ còn lại Hạ Ngôn cùng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia còn đứng.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ này cũng là một món hàng hóa, ở bên ngoài vừa bị Chu Ngọc cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia bắt về.

- Ngươi...

Hàng hóa này khóe miệng co giật, ánh mắt kinh sợ nhìn Hạ Ngôn hồi lâu mới phát ra một tiếng.

Hạ Ngôn cũng không để ý tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ này, mà là thu hồi thần khí hiện ra trên thân thể năm tên tu luyện giả đã chết đi, ý niệm trong đầu đảo qua, không kìm được lắc đầu.

- Đám tu luyện giả cấp Điện chủ này tài phú thế mà lại quá ít.

- Đại nhân, xin mang ta rời khỏi nơi này.

Tu luyện giả cấp Chuẩn Điện chủ kia lập tức quỳ sụp xuống, vành mắt ửng đỏ khóc lóc vanxin.

- Hửh?

Hạ Ngôn nhướng mày, ánh mắt dừng trên người này.

- Đại nhân, ta gọi Mạc Ngôn, là một tu luyện giả của Phương Diệp đại thế giới.

Lần này cùng mấy vị bằng hữu đi thành Trọng Thiên chuẩn bị mua sắm một ít vật phẩm, lại không nghĩ rằng sẽ gặp phải cường đạo Kim Di.

Mạc Ngôn quỳ dưới đất, khóc nức nở nói.

- Cường đạo Kim Di?

Lông mày Hạ Ngôn khẽ giật, có chút nghi hoặc hỏi.

- Đại nhân không biết?

Mạc Ngôn khẽ ngẩng đầu, thấy nghi hoặc trên mặt Hạ Ngôn liền nói:

- Khu vực này trong bãi săn thú ngoại giới thường xuyên có đám cường đạo Kim Di này hoạt động.

Bọn họ có một tổ chức khổng lồ, chủ yếu lấy nhiều hiếp ít thủ thắng.

Đám cường đạo này tại khu vực này có ác danh rất lớn, Phương Diệp giới chúng ta thường có tu luyện giả bị bọn họ bắt giữ.

- Biết rồi.

Kim Di đại nhân theo lời bọn họ vừa rồi hẳn là đầu lĩnh đám cường đạo này, hắn tu luyện một loại thần thông, cẩn hấp thu tinh thần dấu vết của tu luyện giả.

Hạ Ngôn gật gật đầu nói.

Tinh thần dấu vết của tu luyện giả, bình thường mà nói đều là thực lực càng mạnh tinh thần càng mạnh.

Như tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa linh hồn phải đạt tới tiểu viên mãn mới có thể đột phá.

Linh hồn không đạt tới cảnh giới tiểu viên mãn căn bản không có khả năng từ

cảnh giới Thiên Thần đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa.

- Vừa rồi ngươi nói đến thành Trọng Thiên?

Ý niệm trong đầu Hạ Ngôn xoay chuyến, lại hỏi.

- Đại nhân.

Thành Trọng Thiên này là một khu vực giao dịch thành lập ở bãi săn thú ngoại giới.

Tu luyện giả ở thành Trọng Thiên có thể mua được bất kỳ vật phẩm gì, đương nhiên cũng có thể bán ra bất kỳ vật phẩm gì.

Theo lời đồn, thành Trọng Thiên là người mở ra Trọng Thiên đại thế giới thành lập.

Trong thành Trọng Thiên, bất kỳ người nào cũng không dám gây sự đánh nhau.

Mạc Ngôn trịnh trọng nói

- Ừm.

- Vậy ngươi cùng ta đi thôi.

Hạ Ngôn nghĩ một lát rồi nói với Mạc Ngôn kia.

Có tu luyện giả của Phương Dig) đại thế giới này.

Hạ Ngôn có thể biết nhiều thêm một chút về phàn bố đại thế giới trong khu vực chung quanh.

Hơn nữa, người kia dường như cũng rất hiểu biết về thành Trọng Thiên nào đó.

Lang Tà Giới nơi Hạ Ngôn Phi thường xa xôi, tu luyện giả của Lang Tà Giới muốn đến thành Trọng Thiên là rất khó.

ơ bãi săn thú ngoại giới liên tục Phi hành vài tháng thậm chí là vài năm, vậy rất có thể sẽ bị đánh chết.

Cho nên ở Lang Tà Giới cũng rất ít có tu luyện giả nói đến thành Trọng Thiên.

Đương nhiên, tu luyện giả bình thường cũng không tiếp xúc đến những tin tức liên quan thành Trọng Thiên này.

Mà Mạc Ngôn này, Phương Diệp đại thế giới của hắn cách thành Trọng Thiên cũng không xa Cho nên, với thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ của hắn cũng có thể kết bạn mà đi.

- Cảm ơn đại nhân!

Mạc Ngôn này vội vàng nói cảm ơn, cảm kích đến rơi nước mắt.

Nếu không đi theo Hạ Ngôn, với thực lực của hắn căn bản không có khả năng rời khỏi không gian của cường đạo Kim Di này.

Hơn nữa lúc này thực lực của hắn cũng bị một loại dược vật phong ấn hơn phân nửa, cẩn mười hai canh giờ mới có thể khôi phục.

- Không biết hàng hóa lần này Tống Khôn mag về có thể được ban thưởng bao nhiêu!

ở ngoài kiến trúc, ba gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ còn đang nói chuyện với nhau.

Bọn họ cũng không biết trong kiến trúc đã xảy ra chuyện gì.

- Ha ha.

Tống Khôn đại nhân sẽ không xử tệ với chúng ta

Một người trong đó cười nói.

- Đúng vậy, hàng hóa lần trước Tống Khôn đại nhân được ban thưởng ba ngàn viên Quy Nguyên Đan, lập tức cho ba chúng ta năm trăm viên.

Một người sau cùng gật đầu nói.

- Hả?

- Kỳ quái, tiểu tử này làm sao từ bên trong ra đây?

Đột nhiên một bóng trắng xuất hiện trước mặt bọn họ, ba người tập trung nhìn vào, chính là hàng hóa mà bọn họ mang về lúc trước không ngờ nghênh ngang đi ra.

- Tiểu tử kia, còn muốn chạy sao?

Nam tử mắt chuột nhoáng một cái liền tới trước người Hạ Ngôn.

- Hừ!

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, bên ngoài cơ thể lóe lên một vệt hồng quang, nam tử mắt chuột kia liền lập tức mềm oặt ngã xuống đất, sinh mệnh tan biến.

Hai người còn lại thấy vậy chấn động sắc mặt kịch biến, phân biệt viễn độn về hai hướng.

- Còn muốn chạy?

Hạ Ngôn đứng tại chỗ, bàn tay Khẽ đẩy ra, một đạo kim quang trực tiếp xuyên thấu hư không.

Hai tên tu luyện giả đã đi xa kia phân biệt truyền ra một tiếng kêu thảm thiết, rồi sau đó thân hình rơi xuống đất

Hết thảy đều phát sinh trong khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi.

- Trên hòn đảo này có lẽ có một ít đồ vật đáng giá.

Hạ Ngôn hơi trầm ngâm một lát, ý niệm chuyển động lấy ra Như Ý Bàn trong không gian nhẫn Linh La.

ý thức tiến vào trong.

Như Ý Bàn này trong khoảnh khắc biến lớn, rất nhanh xoay tròn.

Trong khoảnh khắc, trên mặt Hạ Ngôn lập tức lộ ra tươi cười.

- Quả nhiên là có một số thứtốt.

Hạ Ngôn căn cứ chỉ thị từ Như Ý Bàn, chậm rãi Phi hành về một phá.

Mạc Ngôn thì theo sát phía sau Hạ Ngôn, cảnh giác nhìn bốn phía.

Trên hòn đảo này còn có khí tức của mấy

chục tu luyện giả.

- Bảo vật ngay trong kiến trúc này?

Sau thời gian mười mấy hô hấp, Hạ Ngôn đi tới bên ngoài một kiến trúc hình tròn, Như Ý Bàn cũng ngừng lại.

Căn cứ chì thị từ Như Ý Bàn, trong kiến trúc này hẳn là có một ít vật phần trân quý.

- Mạc Ngôn, ngươi ở ngoài chờ ta là được, ta vào xem.

Hạ Ngôn xoay người nói với Mạc Ngôn đang thấp thỏm lo âu nói.

- Vâng...

Vâng, đại nhân.

Mạc Ngôn gật gật đầu đánh giá hoàn cành xung quanh, hô hấp dồn dập nói.

Vù~

- Người nào?

- Dám xông vào kho báu!

Một tiếng quát nặng nề từ trong kiến trúc truyền ra, tiếp theo bóng người màu đen từ trong cửa chính vọt ra.

Thân thể Hạ Ngôn vốn Phi về phía trước hơi khựũg lại, rồi lại bay lui về phía sau.

- ồ?

- Ngươi là người mới tới?

Chẳng lẽ không biết quy củ trên đảo, không ngờ dám xông vào kho báu trên đảo?

Người này tóc tán loạn, trên mặt mọc đẩy lông đen, cơ bắp toàn thân nhô cao.

- Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ!

"Tổ chóc cường đạo Kim Di này xem ra thật là không bình thường.

Trong không gian này ít nhất có hai ba mươi hòn đảo, nếu trên hòn đảo khác cũng đều là Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ như vậy tổ chức Kim Di này phải có bao nhiêu tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ chứ?

Lang Tà Giới chúng ta cũng chỉ có một gã Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ".

Ý niệm trong đầu Hạ Ngôn nhanh chóng xoay chuyển.

- Ngươi là ai?

Hạ Ngôn hỏi ngược lại.

- Cái gì?

- Hỗn đãn, không ngờ ngươi ngay cả ta đều không biết?

Ta là chủ nhân hòn đảo này, Thập cửu đảo Chủ.

Tiểu hỗn đản, ngươi là ai lôi kéo vào đây?

Trong mắt dã man nhàn này hung quang lấp lánh, như muốn xé nát Hạ Ngôn vậy, khí tức ồ ồ như mãnh thú.

- Đảo chủ?

Hạ Ngôn nờnụ cười:

- Hiện tại ngươi tránh ra cho ta, ta muốn đi vào kho báu nhìn xem.

Hạ Ngôn vươn tay chi sang một bên khinh miệt nói.

- Đáng giận, tiểu tử muốn chết!

Vị Thập cửu đảo chủ này lập tức nổi giận lôi đình, mạnh mẽ xông tới, trực tiếp đánh một chưởng tới Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không thua kém đồng dạng một chưởng đánh ra.

Lực lượng của hai người trong nháy mắt va chạm vào nhau, lập tức truyền ra một tiếng nổ lớn vang trời, cả hòn đảo đều khe khẽ rung động.

Mạc Ngôn vội vàng tránh ra xa, kinh hồn táng đảm nhìn hai người giao chiến.

- Thực lực thật mạnh a.

Đảo chủ của cường đạo Kim Di, đó đều là thực lực cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Người này không ngờ có thể kịch chiến với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch TâmĐiện chủ.

Trong lòng Mạc Ngôn cũng vạn phần chấn động.

Vù Vù Vù ~~

Bốn phương tám hướng trôi hòn đảo này bắn ra từng bóng người màu đen.

Những người này đều cảm giác được chấn động mới từ từng nơi bí ẩn bay ra, bay về phía vị trí kho báu trên đảo.

Bọn họ nhìn thấy Thập cửu đảo chủ đang giao thủ. với người, mỗi người đều không kim được lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Người giao chiến với đảo chủ đại nhân là ai?

Làm sao tới Thập cửu đảo chúng ta?

- Không biết.

Ta chưa từng gặp người này trên đảo, chẳng lẽ là tu luyện giả mới gia nhập cường đạo Kim Di chúng ta?

- Thực lực thật mạnh, không ngờ không dưới Thập cửu đảo chủ.

Chẳng lẽ cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ sao?

Những tu luyện giả vừa từ bốn phía bay tới nhìn hai người bên dưới đang kịch chiến không khỏi phát ra tiếng bàn luận.

Chương 937: Cướp đoạt sạch sẽ

Không gian Kim Di này là hang ồ của cường đạo.

Tu luyện giả ngoại giới bình thường căn bản không tìm được cửa vào.

Cho dù có bắt được cường đạo Kim Di ở ngoài, đề cường đạo Kim Di dẫn đường cũng không thể dễ dàng tiến vào không gian này.

Bởi vì lối vào không gian Kim Di vẫn luôn có cường đạo Kim Di theo dõi, nếu có người tới gần, tình huống bình thường mới có thể mờ lối vào.

Hơn nữa, không gian Kim Di này cũng không phải chết, nó tùy thời đều thay đổi vị trí

Cho nên đến hiện tại mới thôi, những cường đạo Kim Di này còn không biết Hạ Ngôn là tu luyện giả bên ngoài, tưởng là đổng hành trên hòn đảo nào xảy ra xung đột với Thập cửu đảo chủ mà tỷ đấu.

- Đáng giận!

- Chết tiệt!

- Chết đi cho ta. chết chết Chết!

Thập cửu đảo chủ gầm lên liên tục, bất kể hắn công kích như thế nào không ngờ đều không thể tồn Thương đến địch nhân mảy may, điều này làm hắn không thể tỉnh táo lại.

- Với thực lực của ngươi, cũng muốn giết ta?

Hạ Ngôn cười lạnh.

Cường đạo tụ tập bốn phía, Hạ Ngôn đương nhiên cũng biết, đều là tu luyện giả Chuẩn Điện chủ, có một bộ phận nhỏ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Động chủ.

Những người này, số lượng nhiều đến đâu cũng không đủ để lo.

- Đến đây chấm dứt!

Đột nhiên, thân hình Hạ Ngôn dừng lại trong không gian, trầm giọng nói.

xích~

Kiếm khí màu đỏ xoay tròn mà ra, mang theo một đạo kim quang, sát khí khủng bố lập tức tràn ngập toàn bộ khoảng không đảo

Phốc~

Một vòi máu đen từ thân thể Thập cửu đảo chủ phun ra, đến chết vẻ mặt hắn đều không thể tin nổi, mắt trợn trừng thật lớn.

Ánh mắt làm người ta sợ hãi gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Ngôn.

- Thập cửu đảo chủ đã chết!

- A!

Thập cửu đảo chủ bị người áo trắng giết chết!

- Người kia rốt cục là ai?

Cường đạo bốn phía nguyên còn tưởng rằng hai người bên dưới đang luận bàn, lại không nghĩ rằng Thập cửu.

đảo chủ không ngờ bị một kiếm giết chết, điều này làm bọn họ chấn động toàn thân, trong lòng hoảng sợ.

ở không gian Kim Di, tỷ đấu là chuyện xảy ra thường xuyên cũng ngẫu nhiên sẽ xuất hiện tình huống có người bị đối thủ giết chết, nhưng đó đều là tu luyện giả thực lực khá thấp.

Mà cường giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ như đảo chủ bình thường căn bản không ai đám bất kính với bọn họ.

Cho nên lúc này Thập cửu đảo chủ bị giết, đám cấp dưới của đảo chủ hòn đảo này lập tức như nổ tung.

- Một tên cũng đừng mong chạy!

Bóng Hạ Ngôn màu trắng chợt lóe, kiếm khí màu đỏ lộ mũi nhọn, một đạo kiếm quang lóe lên liền có ba tu luyện giả thân hình chia lia.

- Chạy mau.

Người này không phải người của không gian Kim Di chúng ta.

- Chạy mau...

Lúc này, mấy chục tên cường đạo mới phản ứng lại, biết người áo trắng không phải là đồng hành của bọn họ.

- Hiện tại mới biết đã chậm rồi.

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng.

Vài hô hấp ngắn ngủi, mười mấy tên còn lại đều không còn một tên, toàn bộ đều chết dưới kiếm khí của Hạ Ngôn.

Sau khi thu hồi tất cả chiến lợi phẩm, Hạ Ngôn mới lắc mình tiến vào trong kho báu.

- Cất chứa thật đúng là phong phú a!

ở trong kho báu, Hạ Ngôn thấy rất nhiều, các loại tài liệu cùng tài nguyên, còn có số lượng Quy Nguyên Đan thật lớn.

Thần khí các cấp độ lại càng vô số kể.

Không chút do dự. hắn trực tiếp chuyển toàn bộ vào trong không gian nhẫn Linh La.

Ý niệm trong đầu khẽ chuyển, kho báu này tiền bị Hạ Ngôn dọn sạch.

Sau đó, Hạ Ngôn lại lấy Như Ý Bàn ra kiềm tra một lần, xác định không còn quên vật phẩm trọng yếu nào mới rời khỏi kho báu.

Một canh giờ sau, thập thất đảo bị dọn sạch!

Hai canh giờ sau, thập lục đảo bị dọn sạch!

Ba canh giờ sau, bát đảo bị dọn sạch!

Bốn canh giờ sau, nhị thập nhất đảo bị dọn sạch!

Không gian Kim Di tổng cộng 21 hòn đảo cũng là có 21 cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Nơi Hạ Ngôn đi qua, những đảo chủ kia đương nhiên bị đánh chết sạch, bằng không cũng không thể thuận lợi dọn kho báu.

Hai ngày sau, Hạ Ngôn tiến vào hòn đảo lớn nhất trong không gian Kim Di.

Hòn đảo nảy cũng là nơi Kim Di ờ.

Kim Di chính ở trên hòn đảo này rút tinh thần dấu vết của tu luyện giả ra, phụ trợ tu luyện loại thần thông uy lực cường đại.

Hạ Ngôn từ miệng một đảo chủ biết được lúc này Kim Di đang bế quan.

Mà thực lực Kim Di là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, chiến lực Phi thường cường đại Kim Di vốn là giới chủ của một đại thế giới, sau đó đại thế giới bị một cường giả tiêu diệt, hắn vẫn bị đuổi giết, sau khi may mắn chạy thoát lièn dứt khoát ở lại bãi săn thú ngoại giới làm cường đạo.

- Quả nhiên có kho báu!

- ở phía tây!

Mang theo Như Ý Bàn, Hạ Ngôn rất nhanh chạy về phía kho báu hòn đảo số một này.

- Kim Di kia đang bế quan, hiện tại chính là thời cơ tốt nhất Chờ sau khi hắn xuất quan sẽ phát hiện kho báu trên 21 hòn đảo đều bị hoàn toàn dọn trống, khi đó không biết hắn có thể nào nồi điên không?

Hạ Ngôn nghĩ tới đây, trong lòng không khỏi cười thầm.

Chỉ trong giây lát hắn liền tới trước kho báu hòn đảo số một này.

Kho báu hòn đảo số một này so với đảo khác lớn hơn rất nhiều, chi riêng nhìn bên ngoài ít nhất lớn gấp mười kho báu đảo khác.

- Kho báu lớn như vậy, bền trong khẳng định có đại lượng bảo vật!

Trong lòng Hạ Ngôn tự nhiên nghĩ.

Vù~

Thân hình chợt lóe, hắn bước qua thi thể một tu luyện giả tiến vào trong kho báu.

Kho báu này cũng có một gã Hạch Tâm Điện chủ trông coi, tuy nhiên mới vừa bị một kiếm Hạ Ngôn đánh chết.

- Ha ha, quả nhiên...

Tiến vào kho báu, cặp mắt Hạ Ngôn đột nhiên sáng ngời.

- Nhiều bảo vật như vậy!

Lần này tới sào huyệt cường đạo này Quả nhiên không về tay không.

Nhiều tài nguyên như vậy, cũng đủ cho ta tiêu hao tu luyện một đoạn thời gian rất dải.

Hạ Ngôn liếm liếm môi, ánh mắt sáng ngời dị thường.

- Thu hết.

Nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nếu là thủ lĩnh Kim Di kia đột nhiên xuất quan chỉ sợ còn muốn chạy cũng không thể thong dong.

Tâm niệm khẽ động, cũng giống như 20 lần trước, toàn bộ vật phẩm trong kho báu này bị Hạ Ngôn thu vào không gian nhẫn Linh La.

Rời khỏi kho báu, Mạc Ngôn kia đứng ở bên ngoài, biểu tình trên mặt cũng cực kỳ phấn khích.

Sào huyệt cường đạo Kim Di này cũng có một số cường giả các đại thế giới có chủ ý, nhưng vẫn không tìm được địa điểm chính xác của nó, cho nên cường đạo Kim Di này mới tồn tại lâu như vậy.

Lại không nghĩ rằng, lẩn này bị Hạ Ngôn hoàn toàn dọn sạch.

Phương Diệp đại thế giới có một vị Giới chủ từng ở ngoại giới tìm tòi cường đạo Kim Di vài trăm năm cũng không có thành công.

Chuyện này Mạc Ngôn cũng biết.

Cho nên hiện tại nhìn thấy Hạ Ngôn cướp đoạt một cái rồi lại một cái kho báu, trong lòng Mạc Ngôn cũng đều Phi thường chấn động.

Đương nhiên, thực lực hắn thấp kém lúc này căn bản không dám sinh tâm tư gì khác.

Hắn biết rõ, Hạ Ngôn chỉ cần động một ngón tay cũng có thể tùy thời bóp chết minh.

- Đại nhân, hiện tại chúng ta ròi nơi này chứ?

Mạc Ngôn thấy Hạ Ngôn từ trong kho báu hòn đảo số một đi ra lập tức tiến lên, cung kính hỏi.

- ừ, nên rời đi thôi, tất cả kho báu đều bị ta thu sạch sẽ.

Thừa dịp thủ lĩnh Kim Di kia còn đang bế quan, chúng la tận dụng thời gian rời đi.

Hạ Ngôn cười nói:

- Thủ lĩnh cường đạo này, cũng không nền có nhiều tài nguyên như vậy.

- Đại Nhân nói chí lý.

Mạc Ngôn vội vàng gật đầu, tuy nhiên trong lòng hắn lại không biết nghĩ gì.

Nếu Kim Di xuất quan vậy hắn khẳng định rất khó may mắn thoát khỏi.

Hắn cũng không cho rằng người áo trắng trước mặt sẽ liều mạng vì mình, khả năng lớn nhất chính là người áo trắng này chạy trốn, để lại hắn làm dê thế tội.

Cho nên. hắn thật ra hy vọng Hạ Ngôn nhanh rời đi.

Chỉ cần ra khỏi không gian này, hệ số nguy hiểm sẽ bị giảm rất nhiều.

- Đi!

Vút Vút ~

Hai bóng người hướng về phía lối ra không gian Kim Di.

- Ra rồi!

- Mạc Ngôn.

Hiện tại ngươi muốn về Phương Diệp đại thế giới của ngươi sao?

Hạ Ngôn nhìn về phía Mạc Ngôn, lên tiếng hỏi.

- Đại nhân.

Người mới ở không gian Kim Di chiếm được phần đông vật phẩm tài nguyên, trong đó có một ít khẳng định người không cần.

Không bằng người đi tới thành Trọng Thiên, bán toàn bộ vật phẩm không cần đổi thành tài nguyên cần thiết.

Mạc Ngôn suy tư một chút, khẽ nhíu mày nhìn về phía Hạ Ngôn nói.

- Ngươi muốn nói gì?

Khóe miệng Hạ Ngôn hơi nhếch lên, ánh mắt sắc bén hỏi Mạc Ngôn.

- Không dám giấu diếm đại nhân.

Từ nơi này đến thành Trọng Thiên đã không xa, ta muốn đi thành Trọng Thiên.

Nếu đại nhân cũng đi thành Trọng Thiên, ta cũng có thể cùng đi với đại nhân.

Đại nhân, Chỉ sợ người còn chưa từng tiến vào thành Trọng Thiên.

Nơi đó ta từng đi hai lần, coi như quai thuộc.

Mạc Ngôn lớn gan đề nghị với Hạ Ngôn.

- Được rồi, vậy ta liền mang ngươi đi cùng.

Hạ Ngôn hơi nghĩ ngợi liền đáp ứng.

Hiện tại trong nhẫn Linh La của hắn tài nguyên như núi. số tài nguyên mà không biết cường đạo Kim Di vơ vét bao nhiều vạn năm mới tụ tập được bị Hạ Ngôn một lần dọn sạch.

Có thể thấy, tài nguyên này nhiều bao nhiêu.

Trong số tài nguyên này đại bộ phận Hạ Ngôn đều không cần, cho nên phải bán những tài nguyên này đi, sau đó đổi thành một số tài nguyên chính mình cần.

Tối thiểu cũng phải đổi thành Quy Nguyên Đan tùy thời có thể sử dụng trợ giúp tu luyện tăng thực lực.

- Đa tạ đại nhân!

Trên mặt Mạc Ngôn vui vẻ, lập tức nói tiếp:

- Đại nhân, ta biết đường đi.

Chúng ta hiện tại hẳn là Phi hành về hướng bắc

Hai người Phi hành về hướng bắc.

Một ngày sau!

- Đứng lại!

Tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn cũng không phải rất nhanh, giữa trưa ngày hôm đó, hai người đang Phi hành đột nhiên bị bốn bóng người chặn lại.

-Hửh?

Hạ Ngôn nhìn về phía bốn người.

- Hai người các ngươi tốt nhất không nên chống cự, theo chúng ta đi.

Hắc hắc, không thiếu chỗ tốt cho các ngươi.

Một người cầm đầu đề một chòm râu thật dài màu đen, ánh mắt sáng ngời nhìn Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn, giọng bình thần nói.

- Đi theo các ngươi?

Các ngươi là cường đạo Kim Di hả?

Hạ Ngôn nghe vậy, hơi động dung, không khỏi cười nói.

- Tiểu tử, ngươi biết chúng ta là cường đạo Kim Di?

Người cầm đầu ngạc nhiên, không kìm nổi nói.

- Đúng vậy, chúng ta mới từ sào huyệt các ngươi đi ra.

Hạ Ngôn cười nói:

- Trên 21 hòn đảo của các ngươi, phong cảnh không tồi.

Ha ha.

- Tiểu tử, ngươi thật sự tiến vào không gian Kim Di?

Hả, không đúng.

Ngươi không có lệnh bài, không phải...

Cường đạo cầm đầu đột nhiên phát hiện cái gi:

- Ngươi là hàng hóa lén chạy ra?

- Nói nhảm nhiều quá!

Cánh tay Hạ Ngôn vung lên, tên tu luyện giả cầm đầu cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia lập tức hóa thành một đống thịt nát

Ba người phía sau hắn thấy vậy, trong phút chốc hoàn toàn ngu ngơ, rồi lập tức tỉnh, ngộ lại điên cuồng chạy trốn ra bốn phía.

Hạ Ngôn cười cười, cũng không đuổi theo chỉ tiện tay thu ba món thần khí hiện lên trên thi thể tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia.

Chương 938: Thành Chu Tước

Liên tục Phi hành ba ngày, khí tức tu luyện giả Hạ Ngôn cảm ứng được dần dần nhiều lên.

Tuy nhiên trong khu vực này cũng không sinh ra kịch đấu cùng chém giết.

Một ít tu luyện giả xa lạ nhau đều bảo trì cảnh giác lướt qua nhau, cũng không sinh ra xung đột gì.

- Đại nhân.

Thành Trọng Thiên đã không xa, dựa theo tốc độ Phi hành của chúng ta, hẳn là thèm thời gian một nén nhang là có thể nhìn thấy tòa thành này.

Mạc Ngôn đi theo phía sau Hạ Ngôn lúc này mới có vẻ mặt thoải mái.

Tới nơi này, hắn coi như an toàn.

Cho nên lo lắng khẩn trương lúc trước tự nhiên không còn tồn tại.

- Ừm, thành Trọng Thiền...

Hạ Ngôn nhìn phía trước.

- Đại nhân.

Thành Trọng Thiên này còn có một cái tên là thành Chu Tước.

Theo như lời đồn, bãi sắn bắn ngoại giới chúng ta kỳ thật là thế giới ban đầu sinh ra trong vũ trụ, cũng tên là Nguyên thế giới.

Trong Nguyên thế giới này cũng có bốn thành thị, phân biệt là thành Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu Tước.

Mà thành thị chúng ta sắp vào chính là thành Chu Tước trong bốn tòa thành này.

Tin tức Mạc Ngôn này biết đến quả thật nhiều hơn Hạ Ngôn rất nhiều.

Đương nhiên đây cũng là bởi vì thời gian tu luyện của Hạ Ngôn khá ngắn, nếu Hạ Ngôn cũng tu luyện mấy vạn, mấy chục thậm chí mấy trăm vạn năm, tự nhiên không khó biết những tin tức này.

- Nguyên thế giới Chỉ có bốn thành thị?

Hạ Ngôn nghe vậy thật là có chút kinh ngạc.

- Đúng vậy, đại nhân.

Lời đồn thì vậy, ta cũng không thể xác định.

Không chỉ có ta, ngay cả Điện chủ đại nhân của Phương Diệp điện Phương Diệp đại thế giới chúng ta cũng đều chưa bao giờ từng đi qua ba thành thị khác trong bốn tòa thành này.

Nghe nói bốn tòa thành này mỗi một thành đều cách nhau xa vô cùng, không phải tu luyện giả bình thường có thể vượt qua.

Mạc Ngôn gật mạnh đầu.

- Bốn tòa thành chiếm cứ bốn phương của Nguyên thế giới.

Thành Chu Tước này ở phía tây Nguyên thế giới, cũng xưng là Tây Vực.

Chỉ vẻn vẹn chung quanh thành Chu Tước đã có mấy ngàn đại thế giới.

Còn có một số đại thế giới hẻo lánh ta cũng chưa từng nghe nói qua, khó mà nói rõ rốt cục có bao nhiều đại thế giới.

Mạc Ngôn thật là biết đều. nói ra

Hạ Ngôn gật đầu.

Đại thế giới quả thật là rất nhiều.

Tu luyện giả một khi đạt tới cấp Giới chủ là có thể tự mình mở đại thế giới.

Đương nhiên, mở đại thế giới cũng cần đủ tài nguyên cùng năng lượng, không phải muốn mở là mở.

Nền biết, mở một đại thế giới là dùng đề dựng dục sinh linh, phải dùng pháp tắc cùng năng lượng ổn định cấu thành.

Một Giới chủ bình thường cách ngàn vạn năm mới có thể mờ một đại thế giới.

Mà một đại thế giới bình thường trải qua ngàn vạn năm mới có thể sinh ra một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Mà muốn sinh ra một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, vậy khả năng phải cẩn một ức năm.

Đương nhiên, điều này cũng không phải tuyệt đối.

Có đại thế giới có lẽ ngàn vạn năm có thể sinh ra một cường giả cấp Giới chủ.

Tỷ như Hạ Ngôn, thời gian tu luyện mặc dù tính cả trong Tháp Thời Gian cũng chỉ mấy ngàn năm mả thôi.

Loại tình huống này là số cực ít.

- Thấy rồi.

Một lát sau, trong tầm mắt Hạ Ngôn xuất hiện hình dáng một tòa thành lớn, lúc này còn có chút mơ hồ.

Toàn bộ tòa thành mơ hồ hiện lên màu đỏ như lửa.

- ít nhất còn cách xa mấy vạn dặm.

Tuy rằng đã có thể nhìn thấy tòa thành này nhưng khoảng cách cũng không gần.

Đây là một tòa thành thật lớn, đương nhiên dễ dàng nhìn thấy.

Trên mặt Mạc Ngôn cũng lộ tươi cười.

Hắn gặp phải Hạ Ngôn quả thật là may mắn.

Nếu không phải Hạ Ngôn, hiện tại chỉ sợ hắn đã bị Kim Di kia hút sạch tinh thần dấu vết, chết trong không gian Kim Di.

Tới nơi này, gần như có thể tùy ý thấy được tu luyện giả ở mọi nơi.

Có tu luyện giả vừa rời khỏi thành Chu Tước, mà có một số giống Hạ Ngôn chuẩn bị tiến vào thành Chu Tước.

- Thật sự không nghĩ tới ở bãi săn thú ngoại giới cũng có nơi mua bán giao dịch.

Hơn nữa, đây không phải nơi giao dịch đại thế giới bình thường có thể so sánh.

Cũng đúng, bãi săn thú ngoại giới có vô số tu luyện giả chém giết kịch chiến, có tài nguyên cần thiểt cũng có tài nguyên không cần, quả thật cần một nơi có thể giao dịch.

Trong đầu Hạ Ngôn chuyển ý niệm.

- Hùng vĩ!

Khi Hạ Ngôn tới dưới thành, trong lòng cũng có loại cảm giác này.

Tường thành không ngờ cao ngất trong mây, không biết cao bao nhiêu.

Mà vách tường có năng lượng dao động thân nhiên, cũng không mãnh liệt.

- Trận pháp được điêu Khắc uy lực dường như cũng không quá mạnh, cảm giác còn không cao bằng phòng ngự ở kiến trúc nơi dừng chân của đại thế giới.

Hạ Ngôn hơi có chút nghi hoặc

Lập tức hắn cũng hiểu được, trong thành Chu Tước này không có tu luyện giả dám chém giết kịch đấu với nhau, tự nhiên cũng không cần khắc trận pháp cường đại.

Dưới cửa thành Chu Tước, tu luyện giả ra vào nối liền không dứt.

Trong đó, đại bộ phận đều là Thiên Thần cao cấp cùng Tạo Hóa bình thường, ở bãi săn thú ngoại giới, số lượng tu luyện giả thực lực như vậy cũng là nhiều nhất.

Đương nhiên cũng ngẫu nhiên thấy được tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn cũng tự nhiên tiến vào trong thành.

- Đại nhân.

Trong thành này, trừ trung tâm giao dịch chính là tửu lâu đếm không hết Nếu tu luyện giả muốn ở lại trong thành phải trả chi phí rất cao.

Mà sau khi tới đêm khuya, trong thành không cho phép tu luyện giả ở lại trên đường.

Mạc Ngôn đi theo phía sau Hạ Ngôn, giảng giải.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy hai bên đường phố rộng lớn toàn bộ đều là tửu lâu.

ở bên ngoài mỗi một kiến trúc đều treo biển tên khác nhau.

Tu luyện giả có thể ở lại trong tửu lâu cũng có thể vào tửu lâu ăn một số đồ ăn hiếm quý, Đương nhiên đều là thứ giá trị xa xỉ.

- Những tửu lâu này đều là ai mở trong thành Chu Tước này?

Tâm niệm Hạ Ngôn Khẽ chuyển, tò mò hỏi.

- Đương nhiên là những tu luyện giả cường đại của Trọng Thiên Giới.

Nếu muốn mở tửu lâu trong thành Chu Tước nhất định phải được Giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới cho phép mới được.

Nếu là người ngoài rất khó đạt được tư cách như vậy.

Mạc Ngôn nói theo lý thường.

- Mở tửu lâu tại đây khẳng định Phi thường hốt bạc.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Thành chủ thành Chu Tước này chẳng lẽ chính là giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới?

Hạ Ngôn lại hỏi.

- Đúng là giới chủ đại Nhân của Trọng Thiên Giới.

Mạc Ngôn lập tức đáp.

Trọng Thiên Giới là một đại thế giới Phi thường cổ xưa, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ sinh ra từ Trọng Thiên Giới không biết cụ thể có bao nhiêu.

Nhưng là hiện tại số lượng cường giả cấp Giới chủ còn ở lại Trọng Thiên Giới cũng rất nhiều.

Thực lực Giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới càng là tuyệt đối cường đại, thậm chí có thể đã đạt tới thực lực cảnh giới Thần chủ.

Một nhân vật như vậy tọa tran thành Chu Tước đương nhiên không ai dám vi phạm quy tắc.

- Ừm. trước tiên chúng ta tìm một gian tửu lâu tạm thời ở lại.

Hạ Ngôn gật đầu hơi xoay người nói với Mạc Ngôn bên cạnh.

Trong nhẫn của Hạ Ngôn có tài nguyên kếch xù khổng lồ đập vào mắt, muốn bán những tài nguyên này cũng không thể mù quang lập tức liền bán đi, đầu tiên phải hiểu biết một chút giá trị những tài nguyên này ở thành Chu Tước.

Cho nên Hạ Ngôn không có khả năng chỉ nghi trong thành Chu Tước này một ngày liền rời đi, nhất định phải tìm một gian tửu lâu ở lại.

- Vâng.

Đại nhân, ta biết một gian tửu lâu cách trung tâm giao dịch rất gần, không bằng chúng ta đi gian tửu lâu đó.

Mạc Ngôn cung kính đề nghị.

- Được, ngươi đi trước đẫn đường đi.

Hạ Ngôn nói.

Hai người ở trong thành Phi hành chừng một canh giờ mới đến được gian tửu lâu theo lời Mạc Ngôn.

Cách gian tửu lâu này không xa là nơi tòa nhà trung tâm giao dịch.

Trung tâm giao dịch của thành Chu Tước này cũng cực kỳ khổng lồ.

- Đại nhân.

Nơi này bởi vì khoảng cách trung tâm giao dịch khá gần cho nên giá cả dừng chân cũng tương đối cao một chút.

Mạc Ngôn nói với Hạ Ngôn.

- Hả?

ở lại một đêm cần bao nhiêu Quy Nguyên Đan?

Hạ Ngôn tự nhiên hỏi.

- Lần trước ta đến ở trong này một ngày, cho dù căn phòng kém cỏi nhất cũng cần 100 Quy Nguyên Đan.

Mạc Ngôn thoáng nhớ lại, lập tức trả lời Hạ Ngôn.

Phòng kém nhất một ngày đều cần 100 viên Quy Nguyên Đan, giá cả này quả thật là cực cao.

Ngay cả Hạ Ngôn nghe cái giá đó đều có chút kinh ngạc.

Nên biết 100 viên Quy Nguyên Đan chính là một vạn viên Cửu.

Nguyên Đan, đối với Thiên Thần cao cấp cùng Tạo Hóa bình thường mà nói đây là một tài sản xa xỉ.

Khó trách nhiều tu luyện giả đều. chọn ở lại tửu lâu khoảng cách khá xa trung tâm giao địch.

- Vào trong xem.

Tuy rằng chi phí không thấp nhưng đối với Hạ Ngôn mà nói cũng không đến mức khiến Hạ Ngôn phải lựa chọn tửu lâu khác.

Tiến vào trong kiến trúctên Kim Diễm tửu lâu này, bên trong thật đúng là huy hoàng khí phách.

Một ít dụng cụ đoa giản đều dùng khoậng thạch cực kỳ trân quý tạo ra.

Những khoáng thạch này đều là sử dụng luyện chế một số thần khí uy lực cường đại, mặt ngoài đều tản ra từng luồng dao động năng lượng.

- Hoan nghênh tới Kim Diễm tửu lâu.

Mới vừa tiến vào, Hạ Ngôn liền nghe được lời chào nhiệt tinh.

Hai tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa thi lễ thật sâu với Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn, trên mặt tươi cười nhiệt tình.

Tửu lâu này cũng là không gian độc lập, bên trong cực lớn.

Cho nên dù khách ở lại rất nhiều tửu lâu cũng có thể chứa được.

Duy nhất khiến những tu luyện giả kia lùi bước chính là chi phí ở lại đất đỏ.

- Hai vị Khách Nhân tôn quý.

Xin hỏi các vị cẩn dùng cơm hay là dừng chân?

Một tu luyện giả nữ tính cảnh giới Tạo Hóa mỉm cười tiến lên trước hỏi hai người.

- Chúng la dừng chân.

Mạc Ngôn tiến lên một bước, nói với nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa.

Mạc Ngôn hơi khom người nhìn qua thật giống nhưtùy tùng hoặc người hầu của Hạ Ngôn.

Thấy vậy trong lòng Hạ Ngôn cũng ngầm nở nụ cười.

Mạc Ngôn thật đúng là biết làm việc.

- Tốt, xin hai vị khách nhân tôn quý đi theo ta

Nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa này lại cười đưa tay ra hiệu, rồi chậm rãi xoay người đi vào bên trong.

- Đại nhân, chúng ta đi qua chứ?

Mạc Ngôn nhìn về phía Hạ Ngôn, lên tiếng hỏi ý kiến Hạ Ngôn.

- Ừm, đi.

Hạ Ngôn gật đầu.

Hai người đi theo sau nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa kia, đi vào chỗ sâu trong tửu

lâu.

"Tới thành Chu Tước này, so với bên ngoài quả thật cảm giác như hai thế giới.

Trơng này ngay cả một tia nguy hiểm cùng mùi vị chết chóc cũng không có.

Mà ra khỏi thành Chu Tước lại là chiến trường tàn khốc".

Trong lòng Hạ Ngôn cũng không cấm cảm thán: "Đây là thực lực!

Nếu là thành chủ thành Chu Tước không có đủ thực lực, vậy còn có thể uy hiếp những tu luyện giả kia không?"

Chương 939: Chi phí đắt đỏ

Hạ Ngôn thấy được một cái quầy màu đen cực kỳ xa hoa, ở sau quầy có ba nữ tu luyện giả dung mạo xinh đẹp đứng thăng bên trong.

Khiến Hạ Ngôn kinh ngạc chính là ba nữ tu luyện giả này không ngờ đều có cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

ở bên trong vũ trụ, tổng thể thực lực của nữ tu luyện giả xa xa không bằng nam.

Tỷ như Lang Tà Giới, Lang Tà Giới có hơn ba trăm Điện chủ, trong đó nữ Điện chủ ngay cả 1/20 cũng không tới.

Mà trong tửu. lâu này lại đem ba nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bố trí ở đây tiếp đãi khách dừng chân Kim Diễm tửu lâu.

ơ Lang Tà Giới, một Điện chủ là đại nhân vật khó lường, mà ở thành Chu Tước này...

- Mời hai vị khách Nhân tôn quý vào trong!

Nữ tu luyện giả dẫn đường cho hai người Hạ Ngôn lại khom người cung kính nói với Hạ Ngôn.

Mạc Ngôn Lúc này hiển nhiên chìm trong một trạng thái hưng phấn.

Hạ Ngôn nhìn thấy biểu tình trên mặt hắn, khẽ cau mày, trong lòng không cấm được toát ra ý tưởng.

"Người này đưa ta đến dừng chân tại Kim Diễm tửu lâu này, sẽ không phải vì những nữ Tạo Hóa cấp Điện chủ này chứ?"

ở trong mắt Mạc Ngôn, Hạ Ngôn thấy được một cỗ nóng cháy.

- Đại nhân, chúng ta muốn ở loại phòng nào?

Mạc Ngôn xoay người, nhếch miệng hỏi.

- Hai vị Khách nhân tôn quý, Kim Diễm tửu lâu chúng ta tổng cộng tất cả ba cấp phòng, phân biệt là vũ trụ, càn khôn, âm dương.

Phòng vũ trụ mỗi một ngày cẩn trả một vạn Quy Nguyên Đan.

Phòng càn khôn mỗi một ngày cẩn trả một ngàn Quy Nguyên Đan.

Mà phòng âm dương, mỗi một ngày cẩn trả một trăm Quy Nguyên Đan.

Ba nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp điện chủ đứng ở sau. quầy mỉm cười nói với hai người.

- Những phòng khác nhau này, rốt cục khác nhau ở nơi nào?

Hạ Ngôn cực kỳ tò mò.

Giá cả phòng cao nhát cùng thấp nhất không ngờ chênh lệch gấp trăm lần.

Phòng vũ trụ kia một ngày tốn một vạn Quy Nguyên Đan, chỉ sợ cho dù tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều không có khả năng ở lại lâu dài.

- Thật xin lỗi.

Sự khác biệt của mỗi loại phòng chỉ có thể thông qua chính khách Nhân tôn quý đi thể nghiệm, chúng ta không thể miêu tả.

Nữ tu luyện giả vừa lên tiếng vẻ có lỗi nói.

- Ồ?

Hạ Ngôn sửng sốt.

- Đại nhân, ta ở trong này cũng chỉ từng ở trong phòng âm dương rẻ nhất.

Trong phòng âm dương này, ta có thể cảm giác được tốc độ lĩnh ngộ pháp tắc của mình hơi có tăng lên.

Cho nên ta nghĩ, nếu ở trong phòng vũ trụ, loại tốc độ lĩnh ngộ này chỉ sợ sẽ nhanh hơn.

Mạc Ngôn ở một bên thấp giọng nói với Hạ Ngôn.

- Còn có chuyện như vậy?

Tâm thần Hạ Ngôn khẽ động.

Phòng trong tửu. lâu này không ngờ còn có diệu dụng trợ giúp tu luyện?

"Không biết so với Thạch Thiên Hàn của ta thì như thế nào?"

Trong đầu Hạ Ngôn tự nhiên chuyển ý niệm: "Tuy nhiên, giá cả một vạn Quy Nguyên Đan một ngày, thật đúng là..."

Lắc đầu, hiện tại Hạ Ngôn cũng là không ở nồi phòng vũ trụ kia, trừ khi là chờ sau khi bán hết tài nguyên đoạt được trong không gian Kim Di đi.

- Đại nhân, chúng ta ở lại phòng...

Ánh mắt Mạc Ngôn lóe ra nhìn Hạ Ngôn.

- ở phòng âm dương đi.

Hạ Ngôn tùy ý nói.

-Vâng, đại nhân!

Mạc Ngôn lập tức lên tiếng trả lời:

- Chúng ta cẩn hai phòng âm dương, đây là một ngàn Quy Nguyên Đan.

Mạc Ngôn cũng là lo lắng Hạ Ngôn muốn ở trong phòng đắt tiền nhất kia, vì lấy lòng Hạ Ngôn, hắn tính toán trả phí cho hai người.

Ngón tay hắn khẽ động, một hộp gấm liền xuất hiện trên quầy.

Nữ Tạo Hóa cấp Điện chủ

ờ trước tiên mỉm cười đón lấy hộp gấm mở ra, thoáng kiểm kê rồi thu hộp gấm lại.

- Hoan nghênh hai vị khách Nhân tôn quý vảo ở trong Kim Diễm tửu lâu chúng ta.

Nếu ngài có cẩn bất kỳ điều gì, xin cứ tìm chúng ta

Nữ nhân viên công tác cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ này khiêm tốn nói.

- Hai vị khách Nhân tôn quý, mòi đi theo ta

Nữ Tạo Hóa lúc trước đẫn đường cho hai người Hạ Ngôn đến đây lúc này cười lên tiếng.

- Được!

Đi theo phía sau nữ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, hai người vòng qua khu vực quầy, tiến vào một tiểu viện.

Trong tiểu viện môi trường thoáng đãng yên tĩnh, có rất nhiều bàn để cho tu luyện giả sử dụng, đều được tạo ra từ khoáng thạch cực kỳ đắt tiền.

Hạ Ngôn nhìn thấy có một số tu luyện giả hiện tại đang ngồi trong viện này đãm luận gì đó.

Mà ở cuối tiểu viện, Hạ Ngôn nhìn thấy có bốn cánh cửa không gian lóe hào quang màu trắng, mơ hồ có năng lượng dao động từ trong cánh cửa phóng ra.

- Đại nhân, cửa không gian bên trái cùng là đi thông phòng vũ trụ, cửa thứ hai là đi thông phòng càn khôn, cửa thứ ba đi thông phòng âm dương.

Cửa không gian cuối cùng là nơi tu luyện giả ăn uống.

Hắc hắc, đồ ăn của Kim Diễm tửu lâu này, thật là tuyệt vời.

Không cần nhân viên công tác giới thiệu, Mạc Ngôn liền giành trước giới thiệu với Hạ Ngôn.

- Nghe nói, nơi này ngay cả thịt hung thú có thực lực có thể so với Tạo Hóa cấp Điện chủ đều có.

Mạc Ngôn lại thấp giọng nói.

Trong viện rất nhiều tu luyện giả nhìn thấy có người từ ngoài tiến vào, đều hướng ánh mắt nhìn ra, tuy nhiên lập tức dời đi.

Hạ Ngôn thoáng cảm ứng liền phán đoán ra thực lực những tu luyện giả trong viện này, không ngờ đại đa số đều là thực lực Chuẩn Điện chủ trở lên.

Cũng đúng, Tạo Hóa bình thường căn bản không ở nổi trong Kim Diễm tửu lâu nảy càng đừng nói đến những tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần.

Mặc dù nơi này có một bộ phận Tạo Hóa bình thường, nhưng đó cũng là đi theo một ít tu luyện giả thực lực cường đại han tiến vào Kim Diễm tửu lâu này.

- Hai vị khách Nhân tôn quý, xin đi theo ta

Nữ Nhân viên công tác kia cười nói xong lại tiếp tục tiến về phía trước.

Chính theo như lời Mạc Ngôn, cánh của không gian thứ ba quả thật là đi thông khu vực phòng âm dương.

Tiến vào cánh cửa không gian, chì trong khoảnh khắc Hạ Ngôn liền phát hiện mình đã tới một không gian khác.

Đập vào mắt là một khu kiến trúc xa hoa, từng căn từng căn phòng sắp hàng chinh tề.

- Hai vị đại nhân.

Các vị tạm thời ở phòng số 57 và 58.

Ta dẫn các vị đi xem phòng nha.

Nữ nhân viên công tác xoay người, mỉm cười nói.

- Một người, ở cả căn phòng này?

Hạ Ngôn hơi có chút Giật mình.

Những căn phòng nảy quy mô đều khá lớn, thoạt nhìn ít nhất có thể ở lại mấy chục người, không ngờ chì để dùng cho một người.

- Khách nhân tôn quý, chính là như vậy.

Nữ nhân viên công tác lập tức xoay người đáp lời.

Đọi cho hai người Hạ Ngôn xem qua phòng, nữ nhân viên công tác kia tựnhiên rời đi.

- Nơi này quả thật cũng đáng một trăm Quy Nguyên Đan cho một ngày.

Ngồi trong đại sảnh, Hạ Ngôn nhẹ hít vào một hơi.

- Mạc Ngôn nói không sai.

Trong phòng này dường như có một loại năng lượng đặc thù, có thể khiến tu luyện giả lĩnh ngộ pháp tắc càng thêm dễ dàng.

Hạ Ngôn cẩn thận cảm ứng một phen, kết luận:

- Cũng không giống với trợ giúp của Hỗn độn lực đối với tu luyện giả, không biết trong phòng vũ trụ sẽ đạt tới hiệu quả như thế nào.

- Nếu có thể ở lại lâu đãi địa phương này, trợ giúp cho tu luyện hẳn là sẽ rất lớn.

Hạ Ngôn thầm nghĩ:

- Tuy nhiên, nơi này rè nhát cũng phải một trăm Quy Nguyên Đan một ngày, như vậy một thâng là ba vạn Quy Nguyên Đan.

Tu luyện giả bế quan tu luyện, mấy trăm năm đều là bình thường!

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn không khỏi lắc đầu.

ở lại trong này đúng là cực kỳ xa xỉ a!

- Đại nhân!

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gọi của Mạc Ngôn, tâm thần Hạ Ngôn khẽ động, thân hình lóe lên lập tức ra ngoài phòng.

Nhìn thấy Mạc Ngôn đang đứng bên ngoài hơi khom người.

- Đại nhân, hiện tại sắc trời còn sớm, chúng ta có nên đi trung tâm giao dịch xem một chút?

Mạc Ngôn trưng cầu ý tứ rất rõ ràng.

- Hiện tại đi?

Hạ Ngôn nguyên bản tính toán ngày mai đi trung tâm giao dịch, tuy nhiên hiện tại đi cũng không có ảnh hưởng gì.

- Nếu Đại nhân hiện tại không muốn đi trung tâm giao dịch, vậy có thể đợi ngày mai tính.

Mạc Ngôn vội vàng nói

- Không sao, vậy hiện tại đi xem.

Hạ Ngôn lắc đầu, cánh tay hơi vung lên cười nói với Mạc Ngôn.

Lần này đi tới thành Chu Tước, có Mạc Ngôn này quả thật cũng bớt được không ít Phiền toái

- Vâng, đại nhân.

Trài mặt Mạc Ngôn vui vẻ.

Kim Diễm tửu lâu ở rất gần trung tâm giao dịch, hai người ra tửu lâu chỉ Phi hành một lát liền tới ngoài cửa chính trung tâm giao dịch.

Lúc này tu luyện giả ở gần cửa ngoài trung tâm giao dịch còn rất nhiều, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Nếu là cẩn thận tìm kiếm, ngay cả cảnh giới Tạo Hóa cắp Điện chủ cũng có.

- Đại nhân, chúng ta vào đi thôi Trung tâm giao dịch này tổng cộng có chín tầng, càng lên trên giá trị vật phẩm càng cao.

Hắc hắc, ta cũng chỉ đi qua tầng ba.

Mạc Ngôn vừa nói, vừa đánh giá tu luyện giả trải qua bên cạnh.

- ở trong này, giữa tu luyện giả không thể tiến hành giao dịch.

Nếu tu luyện giả có tài nguyên bán ra, có thể bán cho trung tâ ngiao dịch, nếu muốn mua cũng có thể mua của trung tâm giao dịch.

Nhưng giữa tu luyện giả cấm chỉ giao dịch.

Đương nhiên, tu luyện giả cũng có thể ra ngoài trung tâm giao dịch tiến hành giao dịch riêng.

Chỉ cần không ở trong trung tâm giao dịch, bọn họ sẽ không quản.

Sau khi tiến vào trung tâm giao dịch, Mạc Ngôn lại nói thêm.

Hạ Ngôn thấy bên trong này cũng tương tự trung tâm giao dịch thành Lang Tà của Lang Tà Giới, chẳng qua là quy mô lớn hơn.

- Tầng trên cùng trung tâm giao dịch là đại sảnh đấu giá, tuy nhiên bình thường đều phải qua một đoạn thời gian rất dài mới có thể tiến hành một lần đấu giá.

Vật phẩm đấu giá đều là vật Phi thường quý hiếm.

Lần đấu giá trước đã là chuyện của hơn mười vạn năm trước.

Vừa đi Mạc Ngôn vừa nói.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy trong trung tâm giao dịch này có rất nhiều cửa hàng, trong mỗi một cửa hàng đều có ít nhất một nhân viên công tác.

Mà cửa hàng khác nhau, vật phẩm bán ra cũng khác.

Hạ Ngôn nhìn thấy có một số tu luyện giả đang ở trong cửa hàng mua sắm vật phẩm, sử dụng đều là Quy Nguyên Đan.

Ngay cả Cửu Nguyên Đan đều rất ít được sử dụng.

- Mạc Ngôn.

Ta muốn bán một ít tài nguyên vậy phải đi nơi nào?

Hạ Ngôn dừng lại hỏi Mạc Ngôn.

- Mỗi một tầng này đều có khu thu mua, đại nhân có thể đi khu thu mua bán ra tài nguyên vật phẩm mình cần bán.

Mạc Ngôn nhìn phương hướng:

- Khu bán ra tầng thứ nhất này chính ở bên kia.

Mạc Ngôn vươn tay, chỉ vào một phương hướng rồi nói Hạ Ngôn nhìn đến phương hướng đó tu luyện giả qua lại nhiều nhất.

- Ừm, ta trước tiên tùy tiện dạo một vòng trong này.

Mạc Ngôn, nếu mươi muốn mua sắm tài nguyên gì, tự động đi mua.

Sau đó, ngươi tự về Kim Diễm tửu lâu.

Hạ Ngôn nghĩ một lát rồi nói với Mạc Ngôn.

Chương 940: Bán tài nguyên

- Chủng loại thật đúng là nhiều!

- Tuy nhiên những thứ linh tinh này đối với ta mà nói không có tác dụng gì, tuy rằng ta có thể lợi dụng các loại dược liệu luyện chế Nguyên Đan, nhưng là làm vậy tốn rất nhiều thời gian, hơn nữa ta chỉ có thể luyện chế ra cao Nhất là Cửu Nguyên Đan.

Hạ Ngôn chậm rãi đi trong trung tâm giao dịch này. thỉnh thoảng hỏi giá cả một ít vật phẩm tài nguyên.

- Đi khu thu mua xem, ta có thể trước tiên bán một bộ phận tài nguyên nhỏ thử xem.

Thân thể Hạ Ngôn hơi khựng lại, ý niệm lướt qua trong đầu, sau đó lững thững đi về phía

khu thu mua tầng thứ nhất."

Cũng không biết, tất cả tài nguyên trong nhẫn của la có thể bán ra bao nhiêu Quy Nguyên Đan".

Đôi mắt Hạ Ngôn hơi híp lại.

Kho báu trong không gian Kim Di đều bị Hạ Ngôn hoàn toàn dọn sạch, những tài nguyên này không biết là tài phú cường đạo Kim Di đã tích lũy bao lâu, quả thực khó thể đánh giá.

Nếu không, cũng sẽ không có không ít bá chủ đại thế giới, cường giả cấp Giới chủ đều tìm kiếm sào huyệt cường đạo Kim Di.

Số lượng tu luyện giả khu thu mua tài Nguyên vật phẩm tuy rằng không ít nhưng cũng không cần xếp hàng chờ đợi.

Khu thu mua có rất nhiều nhân viên công tác của trung tâm giao địch đang tiếp đãi khách bán tài nguyên.

Ý niệm Hạ Ngôn khẽ đảo qua, phát hiện những nhân viên công tác này không ngờ đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, tuổi không giống nhau, có nam có nữ.

- Những vật phẩm này của ngươi tổng cộng trị giá 3600 Quy Nguyên Đan.

- Cái gì?

Làm sao lại ít như vậy?

Đây chính là tài nguyên ta tích lũy ngàn năm đó.

- Rất xin lỗi, vật phẩm của ngươi quả thật trị giá 3600 Quy Nguyên Đan.

Xin hỏi, ngươi có muốn bán ra những vật phẩm này không?

- Bán, mau đưa ta Quy Nguyên Đan.

Bên cạnh Hạ Ngôn có một tu luyện giả đang bán tài nguyên, là một nam tử trung niên sắc mặt có chút khó coi, hiển nhiên là giá trị tài nguyên bán ra làm hắn không hài lòng.

Thực lực của hắn là một Thiên Thần cao cấp, 3600 Quy Nguyên Đan này cũng là tương đương han 30 vạn Cửu Nguyên Đan.

Đối với Thiên Thần cao cấp mà nói, đây cũng là một khoản tài phú khá khả quan rồi.

- Tiểu huynhđệ, xin hỏi ngươi cầnbán ra cái gì sao?

Nhìn thấy Hạ Ngôn ở gần, nhân viên công tác này cười tủm tỉm dò hỏi.

- Quả thật ta có một số thứ cẩn bán.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Ồ?

Xin lấy ra cho ta xem xem, yên tâm, ta nhất định sẽ cho ngươi một cái giá hợp lý.

Thái độ nhân viên công tác này có chút thành khẩn.

- Ha ha, được.

Hạ Ngôn cười cười:

- Ta biết trung tâm giao dịch này tổng cộng có chín tầng, mà tầng thứ chín là đại sảnh đấu giá.

Từ tầng một đến tầng tám đều có một khu thu mua.

Không biết khu thu mua của mỗi một tầng có gì khác nhau?

Hạ Ngôn vừa lấy ra một cái nhẫn không gian, vừa tùy ý hỏi.

Nhân viên công tác không chút do dự, nói thẳng:

- Trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta đối với khách nhân khác nhau cũng có phân cấp, như vậy có thể khiến chúng ta càng tiện tiếp đãi tất cả khách nhân.

Tiểu huynh đệ, ngươi lẩn đầu tiên đi vào trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta hả?

Vậy khó trách ngươi không biết, lát nữa ngươi sẽ hiểu.

Nhân viên công tác đón lấy nhẫn không gian Hạ Ngôn đưa tới, ý niệm tự nhiên rót vào trong, khi hắn nhìn đến các loại tài Nguyên trong nhẫn, sắc mặt hơi biến đổi.

Hạ Ngôn nhìn qua thật trẻ tuổi, theo nhân viên công tác này tu luyện giả trẻ tuổi như vậy nhiều nhất cũng chỉ là một Thiên Thần cao cấp.

Cho nên, hắn cũng không cho rằng Hạ Ngôn có thể lấy ra bao nhiêu vật phẩm tài nguyên để bán.

Nhưng khi hắn nhìn đến các loại tài nguyên trong nhẫn không gian, không khỏi sửng sốt một hồi.

Số lượng tài nguyên trong nhẫn này rất nhiều, tính sơ sơ trị giá ít nhất chục vạn Quy

Nguyên Đan trở lên.

Tại khu thu mua tầng một này, một cuộc giao dịch đạt tới mười vạn Quy Nguyên Đan xem như là giao dịch lớn.

Đương nhiên tài nguyên Hạ Ngôn lấy ra chỉ vẻn vẹn là một bộ phận nhỏ trong số tài nguyên hắn có.

Tuy nhiên cho dù là một bộ phận nhỏ đối với tu luyện giả bình thường mà nói cũng là một số lượng khổng lồ.

- Xin chờ một lát, ta cần tính toán giá trị tất cả vật phẩm một chút

Thái độ nhân viên công tác này cung kính thêm mấy phần, Hạ Ngôn cười gật đầu không nói gì.

Sau thời gian vài hô hấp, nhân viên công tác này một lần nữa nhìn về phía Hạ Ngôn nói:

- Tiên sinh, tài nguyên trong nhẫn không gian này của ngài tổng giá trị 148000 Quy Nguyên Đan.

Xin hỏi ngài có muốn bán ra không?

- 148000 Quy Nguyên Đan?

Hạ Ngôn hơi nhướng mày, trầm ngâm một chút.

Giá trị số tài nguyên này chênh lệch với tính toán của Hạ Ngôn không lớn. trước khi đi vào khu thu mua Hạ Ngôn đã hiểu biết một bộ phận giá trị tài nguyên.

Căn cứ hiểu biết đó Hạ Ngôn cũng tự minh tính qua.

Đương nhiên, giá cả mua tài nguyên đương nhiên phải đất hơn tài nguyên bán ra một chút, bằng không trung tâm giao dịch này ăn cái gì?

- Bán, đương nhiên muốn bán!

Hơi chút trầm ngâm, Hạ Ngôn liền gật đầu, xác định bán tài nguyên này.

- Được, đây là Quy Nguyên Đan của ngài, xin kiểm kê một chút

Nhân viên công tác đưa cho Hạ Ngôn một cái nhẫn không gian, ý niệm Hạ Ngôn rót vào, kiểm kê số lượng Quy Nguyên Đan một lần, cũng không sai lầm.

- Số lượng không sai

Hạ Ngôn nhìn về phía nhân viên công tác nói

- Ha ha, đây là thẻ giao dịch của ngài.

Thẻ giao dịch của ngài trước mắt đã là cấp hai, ngài có thể dựa vào thẻ này tiến vào tầng hai trung tâm giao dịch đề giao dịch.

Nhân viên công tác lại đưa cho Hạ Ngôn một cái thẻ ưong suốt tản ra từng đợt năng lượng.

Tắm thẻ này Phi thường tương tự lệnh bài thân phận của Lang Tà Điện, Hạ Ngôn thoáng dò xét một chút nhìn thấy bên trong có tin tức cùng loại như bản ghi chép tích phân.

- 148 phân?

ở trên bản ghi chép, lộ ra con số 148.

- Đúng vậy, tiên sinh.

Ngài ở trung tâm giao dịch chúng ta giao dịch mức 148000 Quy Nguyên Đan.

Dựa theo quy định của chúng ta, mức giao dịch đạt tới 1000 Quy Nguyên Đan, thì tích lũy một phân.

Cho nên, tích phân của ngài là 148 phân.

Nhân viên công tác kiên nhẫn nói

- Nguyên lai là như vậy, Vậy 148 phân là đạt tới cấp hai rồi?

Hạ Ngôn cười cười.

- Đúng vậy, thẻ giao dịch cấp một từ 0 đến 100 phân, mà thẻ giao dịch cấp hai từ 100 phân đến 500 phân.

Thẻ giao dịch cấp ba từ 500 đến 2000 phân.

Thẻ giao dịch cấp bốn từ 2000 đến 10000 phân.

Nhân viên công tác chậm rãi giảng giải cho Hạ Ngôn.

- Hiểu rồi, lần sau nếu ta tới giao dịch có thể trực tiếp tiến vào đại sảnh giao dịch tầng

hai

Hạ Ngôn gật gật đầu nói, sau đó thu thẻ giao dịch lại.

- Chính là như vậy.

Nhân viên công tác cười nói.

- Cảm ơn!

Hạ Ngôn ôm quyền, sau đó rời khỏi khu thu mua tầng thứ nhất này.

ở trong trung tâm giao dịch, bất kể là bán hay mua tài nguyên vật phẩm đều xem như mức giao dịch, đạt được tích phân như nhau.

- Không biết muốn đi vào tầng thứ tám trung tâm giao dịch này cần đạt tới bao nhiêu tích phân.

Khi đi ra trung tâm giao dịch, Hạ Ngôn tùy ý nghĩ:

- Toàn bộ Nguyên thế giới dường như chỉ có bốn tòa thành, về sau khẳng định ta còn có thể đến thành Chu Tước này.

Hạ Ngôn trở lại Kim Diễm tửu lâu, Mạc Ngôn kia đã trở về9 đang ngồi trài một cái ghế trong viện.

Nhìn thấy Hạ Ngôn từ ngoài tiến vào, lập tức đứng lên đón.

Hạ Ngôn đi tới ngồi xuống bên cạnh Mạc Ngôn.

- Đại nhân, ngài đã bán tài nguyên chưa?

Mạc Ngôn cười hỏi.

Tuy rằng hắn không dám có chủ ý với tài nguyên của Hạ Ngôn, tuy nhiên vẫn rất hiếu kỳ.

Hắn biết Hạ Ngôn dọn sạch ổ của cường đạo Kim Di. vậy nhất định là một con số trên trời.

- Bán một ít, mức giao dịch đạt tới cấp hai.

Ngày mai có thể tiến vào tầng hai trung tâm giao dịch.

Hạ Ngôn đáp lời.

- Đại nhân, ngày mai người còn muốn tiếp tục bán tài nguyên?

Mạc Ngôn lại hỏi.

- Đúng.

Tài nguyên ta không cần, sẽ bán hết toàn bộ.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Đại nhân, ngài bán tài nguyên tại trung tâm giao dịch này kỳ thật cũng không có lời.

Điện chủ Phương Diệp Điện muốn mua một ít tài nguyên, đại nhân có thể đem một bộ phận tài nguyên bán cho Điện chủ Phương Diệp Điện, giá cả khẳng định cao hoa một ít so với bán cho trung tâm giao dịch.

Ánh mắt Mạc Ngôn lóe ra, cân nhắc chậm rãi nói.

- Hửh?

Hạ Ngôn nhướn mày.

- Mạc Ngôn.

Chẳng lẽ ngươi đem chuyện của ta báo cho Điện chủ Phương Diệp Điện đại thế giới các ngươi biết?

Giọng điệu Hạ Ngôn đột nhiên lạnh xuống, nếu là như thế vậy Mạc Ngôn này không thế lưu lại.

- Đại nhân xin hãy nghe ta nói.

Mạc Ngôn dường như sớm đoán trước Hạ Ngôn sẽ có phản ứng như vậy, vội vàng khom người nói:

- Đại nhân, về chuyện của người ta cũng không nói nửa câu.

Ta chì nói với Điện chủ là nhận biết một vị đại nhân ở thành Chu Tước, có không ít các loại tài nguyên bán ra Điện chủ đại nhân hắn liền nói có thể mua sắm tài nguyên từ trong tay người.

Giọng điệu Mạc Ngôn Phi thường thành khẩn:

- Đại nhân, làm sao ta có thể tùy tiện nói ra chuyện liên quan đến người chứ?

Đại nhân muốn bóp chết ta, so với bóp chết một con kiến còn dễ dàng.

- Là vậy sao?

Sắc mặt Hạ Ngôn hơi dịu đi một chút

Giao dịch tài nguyên giữa tu luyện giả quả thật có lời han so với trung tâm giao dịch.

Bán tài nguyên ở trung tâm giao dịch khẳng định sẽ bị đè thấp giá cả, trung tâm giao dịch thu mua tài nguyên giá thấp rồi tăng giá bán ra, kiếm giá chênh lệch trung gian.

Mà giao dịch giữa tu luyện giả tự nhiên không bị chênh lệch giá.

Có tu luyện giả dùng giá cả cao hơn trung tâm giao địch mua tài nguyên, Hạ Ngôn đương nhiên không có ý kiến.

- Đại nhân, ta xin thề Mạc Ngôn ta tuyệt đối không tiết lộ bất kỳ tin tức gì về người.

Mạc Ngôn đưa tay thằ biểu tình trang nghiêm.

"Mạc Ngôn này hẳn là không dám dễ dàng nói chuyện của ta.

Hắn biết thực lực của ta, cho dù muốn nói ra cũng khẳng định chờ sau khi trở lại Phương Diệp Giới.

Lại nói, trong thành Chu Tước này bất kỳ người nào cũng không dám động thủ kịch đấu, ta cũng không cần phải lo có người xuống tay với ta Nếu ta rời thành Chu Tước, thi triển Đại Na Di Thuật, ai có thể giữ la lại?

Ý niệm lóe lên trong đầu, sắc mặt Hạ Ngôn cũng khôi phục bình thường.

- Được, chờ Điện chủ Phương Diệp Điện các ngươi tới nơi này, ta sẽ bán tài nguyên hắn cần cho hắn.

Hạ Ngôn gật đầu đáp ứng.

Đương nhiên Điện chủ Phương Diệp Điện không có khả năng mua sắm tất cả tài nguyên.

Cho dù là cường giả cấp Giới chủ đều không có khả năng mua sắm tất cả tài nguyên hiện có của Hạ Ngôn.

Điện chủ Phương Diệp Điện cũng chỉ là cường giả cấp Hạch Tâm Điện chủ mà thôi.

- Đa tạ đại nhân.

Trên mặt Mạc Ngôn hiện ra thần sắc kích động, hơi ửng đỏ liên tiếp nói lời cảm tạ.

Chương 941: Thẻ giao dịch

Hạ Ngôn tùy ý khoát tay với Mạc Ngôn, chuyện như vậy đối với bản thân Hạ Ngôn cũng có lợi.

Đương nhiên giao dịch tài nguyên giữa tu luyện giả với nhau tự nhiên không thể thu hoạch được tích phân của trung tâm giao dịch, nhưng là tích phẳn là ảo, đối với tu luyện xem ra cũng không có trợ giúp thực chất Nếu là Điện chủ Phương Diệ Điện kia có thể mua hết tài nguyên.

Hạ Ngôn cũng sẽ không có ý kiến.

- 148000 Quy Nguyên Đan cộng thêm một ít Quy Nguyên Đan vốn có còn lại, mới hơn 15 vạn.

- Đối với những tu luyện giả thực lực khá thấp mà nói, mười mấy vạn Quy Nguyên Đan tương đương với hơn một ngàn vạn Cửu Nguyên Đan, một con số không ít.

Nhưng là đối với ta mà nói...

- A, tại Kim Diễm tửu lâu này, nếu ở phòng vũ trụ, 15 vạn Quy Nguyên Đan không ngờ chỉ có thể ở lại 15 ngày mà thôi

Hạ Ngôn không khỏi lắc đầu, phòng vũ trụ của Kim Diễm tửu lâu này chỉ sợ chỉ có những cường giả cấp Giới chủ Phi thường giàu có mới có thể ở lại được.

- Hai vị nhường một chút!

Lúc này, đột nhiên một giọng nói không lớn nhưng bén nhọn truyền đến.

Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn chuyển mắt nhìn, là một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ đang nhìn hai người.

Hiển nhiên những lời này là nói với hai người.

- Vị trí này là thuộc về Diêu Lập đại nhân, xin các ngươi đồi chỗ khác ngồi đi.

Thấy hai người Hạ Ngôn nhìn về phía mình, tu luyện giả này lại nói tiếp một câu.

Hắn vừa dứt lời, từ một nơi sâu trong viện một tu luyện giả mặc hoàng bào đi ra.

Ý niệm Hạ Ngôn thăm dò, thực lực người này là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Vị trí trong sân nghỉ ngơi của tửu lâu này không ngờ còn có chủ nhân?

Hạ Ngôn không khỏi cười cười.

Mặc dù lần đầu tiên đến Kim Diễm tửu lâu này, Hạ Ngôn cũng biết những bàn ghế trong tiểu viện này đều cung cập cho khác ở lại tửu lâu sử dụng, hiển nhiên là dùng chung.

- Diêu Lập đại nhân chúng ta đã ở phòng càn khôn nửa tháng, lúc nghỉ ngơi trong viện mỗi ngày đều ngồi ở chỗ này.

Mà hiện tại, hai vị lại chiếm vị trí này.

Tu luyện giả Tạo Hóa cấp Chuân Điện chủ này trầm giọng nói

- Có chuyện gì vậy?

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ kia giọng nói có chút uy nghiêm nói

- Đại nhân, không có chuyện gì lớn, để cho ta tới xử lý là được.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ vội vàng xoay người, cười giải thích với tu luyện giả tên Diêu Lập kia.

- Ừm, nhanh lên.

Diêu Lập gật đầu, ánh mắt đảo qua trên người Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôrụ mang theo ý tứ khinh thường.

Trong lòng Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng.

- Nói đùa.

ở lại nửa tháng thì bàn ghế trong viện này làm của riêng sao?

Hạ Ngôn còn không nói gì, mạc ngôn đứng ở bên cạnh đã cười lạnh nói Hắn biết thực lực Hạ Ngôn, tự nhiên không e ngại hai người đối phương, cho nên lúc này cũng dùng giọng điệu cứng rắn nói

- Hả?

Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ nghe lời nói của Mạc Ngôn, hơi sửng sốt rồi sau đó sắc mặt âm trầm:

- Các ngươi không nể mặt?

Hừ.

Diêu Lập đại nhân là Hạch Tâm Điện chủ Lăng Phong đại thế giới chúng ta.

- Vậy thì sao?

Mạc Ngôn vừa nghe lời này. trong lòng càng thêm bình tĩnh, thầm nghĩ: "Vị tổ tông này ở trong không gian Kim Di không biết đánh giết bao nhiêu Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, chỉ là một Hạch Tâm Điện chủ.."

- Ngươi...

Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia tức thì nghẹn lời.

- Quên đi!

Hạ Ngôn lại đóng lên, hơi khoát tay:

- Mạc Ngôạ chúng ta đi thôi Ngày mai còn muốn đi trung tâm giao dịch.

Nói xong, Hạ Ngôn liền đi tới cánh của không gian đi thông phòng âm dương.

Mạc Ngôn thấy Hạ Ngôn đứng dậy tránh ra cũng đành đuổi theo.

Nếu không phải có Hạ Ngôn, hắn cũng không có lá gan tranh chấp cùng một vị Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Mặc dù ở ưong nàytu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ kia căn bản không có khả năng động thủ với hắn.

- Hừ, chỉ là người nghèo ở lại phòng âm dương cũng dám chống đối chúng ta

Ánh mắt Diêu Lập kia nhìn hai người Hạ Ngôn tiến vào cửa không gian, khóe miệng nồi một tia khinh thường.

- Đại nhân, không cần chấp nhặt với những tiểu nhân vật đó.

Tiểu tử áo trắng kia không phải vừa nghe nói thân phận của ngài liền lập tức tránh ra sao?

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cười nịnh nói hắn còn tưởng Hạ Ngôn tránh ra là bởi vì hắn nói ra thân phận của Hạch Tâm Điện chủ Diêu Lập.

- ừ.

Diêu Lập gật gật đầu, ngồi xuống vị trí vừa rồi của Hạ Ngôn.

Ngày hôm sau, Hạ Ngôn một mình đến trung tâm giao dịch.

Đi theo chỉ thị rõ ràng trong không gian, dựa vào thẻ giao dịch ngày hôm qua Hạ Ngôn thuận lợi tiến vào không gian tầng hai trung tâm giao dịch.

Tầng hai trung tâm giao dịch này. sổ lượng tu luyện giả ít hơn so với tầng một.

Đương nhiên nhản số vẫn rất nhiều, mà đa số vật phẩm trong cửa hàng bán ra khác biệt không quá lớn so với tầng một Nếu nói khác nhau, cũng chính là mỗi một mức giao dịch lớn hơn tầng một một chút.

về tổng thể mà nói, tu luyện giả có thể đi vào tầng hai trung tâm giao dịch giàu hơn tu luyện giả giao dịch ở tầng một một chút

Hạ Ngôn trực tiếp đi vào khu thu mua, đem một bộ phận tài nguyên đề vào trong một cái nhẫn không gian

- Thẻ giao dịch này, từ cấp hai lên cấp ba cần đạt tới 500 phân.

Đạt tới 500 phân trở lên chính là thẻ giao dịch cấp ba.

Ta có thể dựa vào thẻ giao dịch tiến vào tầng ba trung tâm giao địch.

- Mà mức giao dịch 1000 Quy Nguyên Đan là một tích phân giao dịch, tích phân hiện tại của ta là 148, còn thiếu 352 phân.

Nói cách kahcs, ta cần bán ra tài nguyên trị giá hơn 35 vạn Quy Nguyên Đan.

Ý nghĩ rất nhanh lóe qua trong đầu, Hạ Ngôn chậm rãi đi tới trước mặt một nhân viên công tác trong khu thu mua.

- Tiểu huynh đệ, ngươi cần bán một số vật phẩm sao?

Ta có thể giúp ngươi.

Nhân viên công tác nhìn thấy Hạ Ngôn đi tới, mặt tươi cười lên tiếng hỏi dò.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Tài nguyên trong nhẫn này, ngươi xem có thể đổi được bao nhiêu Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn đưa nhẫn không gian qua

- Được, để ta xem giúp ngươi.

Nhân viên công tác tùy ý đón lấy nhẫn rồi sau đó sắc mặt cũng hơi đổi theo sau.

ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn:

- Tiên sinh, số lượng vật phẩmnhẫn này của ngài khá nhiều, xin ngài chờ một lát

- Được.

Hạ Ngôn gật đầu.

Sau thời gian vài hô hấp, nhản viên công tác khẽ hít vào một hơi, một lần nữa nhìn về phía Hạ Ngôn:

- Tiên sinh, các loại vật phẩm tài nguyên trong nhẫn này của ngài trị giá 453000 Quy Nguyên Đan, xin hỏi ngài xác định muốn bán không?

- 453000 Quy Nguyên Đan?

Hạ Ngôn lặp lại một lần số lượng Quy Nguyên Đan.

- Đúng vậy, tiên sinh!

Nhân viên công tác đáp.

- Ừm, bán ra đi.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Đây là thẻ giao dịch.

Nói rõi hắn lấy thẻ giao dịch ra đưa vào ưong tay nhân viên công tác.

Sau khi được đến 453000 Quy Nguyên Đan, Hạ Ngôn từ tầng hai trung tâm giao dịch tiến vào tầng ba.

Hiện tại tích phân giao dịch của Hạ Ngôn đạt tới 601 phân, hoàn toàn có tư cách tiến vào tầng ba.

Mà số lượng Quy Nguyên Đan hiện tại của Hạ Ngôn cũng vượt qua 60 vạn.

Chương 942: Thập ức Quy Nguyên Đan

Nếu muốn tiến vào không gian giao dịch tầng thứ tư của trung tâm giao dịch, như vậy trong thẻ giao dịch của Hạ Ngôn cần phải có hai ngàn tích, phân giao dịch.

Nói cách khác, Hạ Ngôn còn cẩn bán ra vật phẩm tài nguyên trị giá 140 vạn Quy Nguyên Đan, mới có thể có được tư cách tiến vào tầng thứ tư trung tâm giao dịch.

- Những cái nhẫn không gian này đều là ta đánh chết những tu luyện giả ở bãi săn thú ngoại giới đạt được, tài nguyên bên trong tụ tập lại không ngờ cũng là một khoản tài phú không nhỏ.

ở trong không gian nhẫn Linh La của Hạ Ngôn đại khái còn có vật phẩm tài nguyên trong hơn 700 cái nhẫn giết chết tu luyện giả đạt được còn chưa lấy ra.

Tài nguyên trong số nhẫn này chỉ có Quy Nguyên Đan cùng một bộ phận vật phẩm có thể sử dụng lúc trước Hạ Ngôn lấy ra dùng tu luyện.

Tài nguyên còn lại Hạ Ngôn cũng chưa từng cẩn thận xem qua, cứ vậy thống nhất đặp ở khắp ngõ ngách trong không gian nhẫn Linh La.

Mà ở trong không gian nhẫn Linh La còn có một ngọn núi lớn Phi thường bắt mắt, đó chính là bảo tàng đoạt được trong không gian Kim Di.

Trong ngọn núi này đương nhiên cũng có rất nhiều Quy Nguyên Đan, số Quy Nguyên Đan này có số đặt trong hộp gấm, có số thi đặt trong nhẫn không gian.

- Giá trị 140 vạn Quy Nguyên Đan...

- Chỉ sợ lẩn này cẩn tập trung tài nguyên trong mấy cái nhẫn không gian mới được.

Hạ Ngôn chậm rãi đi tới, đồng thời phân ra một tia ý niệm tiến vào trong nhẫn Linh La dần dần thanh lý đống nhẫn kia.

- Chiếc nhẫn này hẳn là của tu luyện giả cấp Hạch Tâm Điện chủ, tài nguyên bên trong thật không ít.

Chi riêng tài nguyên trong nhẫn này giá trị liền vượt qua hơn trăm vạn Quy Nguyên Đan.

Tâm tình Hạ Ngôn sung sướng.

- Mấy chiếc nhẫn này hắn đều thuộc về tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Ổ?

Chiếc nhẫn này, dường như là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, vật phẩm tài nguyên bên trong ít như vậy, nhiều nhất cũng chỉ giá trị mấy vạn Quy Nguyên Đan mà thôi.

Hạ Ngôn lắc đầu, thanh lý tài nguyên trong một chiếc nhẫn.

ở không gian nhẫn Linh La, Hạ Ngôn không gì không làm được, trong nháy mắt có thể phần ra các loại tài nguyên vô số kể.

Kỳ thật trong số tài nguyên này, số lượng thần khí cũng là cực nhiều.

Mà trong số tất cả thần khí, 99% đều là thần khí bình thường.

Dù sao, tương đối mà nói nhu cầu về thần khí bình thường cũng là lớn nhất.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, thông thường cũng khẳng định có nhiều thần khí bình thường.

Trong thần khí bình thường cũng ẩn chứa pháp tắc, những pháp tắc này có thể bị rút ra, dung họp vào trong thần khí khác, đề tăng lên cấp độ cùng uy lực thần khí khác.

Cho nên, mặc dù thần khí nhiều đến đâu cũng sẽ không không có đất dụng võ.

Đương nhiên, giá trị thần khí cấp thấp khẳng định không có khả năng quá cao.

Mà Thần Khí Pháp Tắc lại Phi thường trân quý, cho dù là Thần Khí Pháp Tắc bị hao tổn uy lực cũng cường đại han thần khí cửu cấp bình thường.

- Cũng tương đối ổn rồi...

Hạ Ngôn tập trung tài nguyên trong nhiều nhẫn không gian, tính sơ sơ một chút hẳn là giá trị vượt qua 150 vạn Quy Nguyên Đan.

Những chiếc nhẫn có khá nhiều tài nguyên kia Hạ Ngôn còn chưa có động tới.

Thanh lý trước tiên đều là nhẫn có tài nguyên tương đối ít, thực lực nguyên chủ Nhân của nhẫn hẳn là tương đối thấp.

Trải qua mấy câu nói chuyện, Hạ Ngôn thành công bán ra tài nguyên ở khu thu mua tầng ba trung tâm giao dịch, đạt được 1684000 Quy Nguyên Đan, đồng thời cũng đạt được 1684 tích phân giao dịch.

Tính cả số tích phần giao dịch Hạ Ngôn đã có, tổng cộng là 2285 tích

phân giao dịch, đạt tới điều kiện tiến vào tầng thứ tư trung tâm giao dịch.

Kế tiếp, Hạ Ngôn ở tầng thứ tư trung tâm giao dịch bán ra số vật phẩm tài nguyên ưị giá 9600000 Quy Nguyên Đan, tổng sổ lượng Quy Nguyên Đan của Hạ Ngôn đạt tới gần 1200 vạn, số giao dịch tích phân cũng đạt tới 11885 điểm, đạt được tư cách tiến vào tầng thứ năm trung tâm giao dịch.

Nhiều Quy Nguyên Đan như vậy ngay cả cường giả cấp Giới chủ bình thường đều rất ít mang theo.

Đương nhiên, tổng tài sản của cường giả cấp Giới chủ cộng vào xa xa vượt qua hơn 1 vạn Quy Nguyên Đan, ít nhất lấy ức là đơn vị tính toán.

Chỉ là, tu luyện giả bình thường làm sao sẽ đem tài nguyên vật phẩm minh có đổi thành Quy Nguyên Đan chứ?

Mặc dù đồi Quy Nguyên Đan số lượng lớn thì cũng là vì mua sắm một ít bảo vật quý hiếm, tỷ như một số loại quả trân quý...

Đừng thấy mức giao dịch hơn vạn Quy Nguyên Đan là quá lớn, có lẽ ngay cả một món bảo vật quý trọng đều không mua nồi.

Trong vũ trụ, có một số bảo vật, giá cả của nó Phi thường kinh người.

Cũng giống như Tử Khí Thần Chu lúc trước Hạ Ngôn đạt được chính là một loại bảo vật cực kỳ trân quý.

ở tầng thứ năm, Hạ Ngôn bán ra số vật phẩm tài nguyên trị giá bốn ngàn một trăm vạn Quy Nguyên Đan, đạt được 41000 tích phân giao dịch.

Mà nhẫn không gian chứa tài nguyên mà Hạ Ngôn còn thừa lại còn có 34 cái. số lượng tài nguyên trong 34 nhẫn không gian này đều khá nhiều, thực lực nguyên Chủ nhân của nhẫn cũng tất nhiên tương đối khá cao.

Trong hơn 30 cái nhẫn, ít nhất có hơn mười cái là của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, cũng chính là những đảo chủ trong không gian Kim Di bị Hạ Ngôn đánh chết.

Tiến vào tầng thứ năm trung tâm giao dịch cần một vạn tích phân giao dịch, mà tiến vào tầng thứ sáu cần 5 vạn tích phân giao dịch.

Còn muốn tiến vào tầng thứ bảy, lại cần những 20 vạn tích phân giao dịch.

Tiến vào tầng thứ tám cuối cùng, khoảng chừng cần đến 100 vạn tích phân giao dịch.

Nếu muốn đạt được 100 vạn tích phân giao dịch, vậy cần tu luyện giả tiến hành giao dịch giá trị hơn 10 ức Quy Nguyên Đan trong trung tâm giao dịch.

10 ức Quy Nguyên Đan. cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, tất cả gia tài cộng lại cũng khó có nhiều như vậy.

Nên biết, tất cả tu luyện giả đều cần tu luyện, mà trong tu luyện tự nhiên sẽ tiêu hao các loại tài nguyên.

ở tầng thứ sáu, Hạ Ngôn bán ra vật phẩm tài nguyên trị giá một ức tám ngàn vạn Quy Nguyên Đan.

Tài nguyên một ức tám ngàn vạn Quy Nguyên Đan này cũng khiến cho tài nguyên trong những chiếc nhẫn Hạ Ngôn đoạt được từ trong tay những tu luyện giả chết đi tiêu hao sạch.

Kỳ thật đại bộ phận tài nguyên ưong nhẫn không gian đều là khá ít, có một số cái nhẫn thậm chí vật phẩm tài nguyên chỉ giá trị mấy ngàn Quy Nguyên Đan.

Lúc này, tài nguyên còn thừa của Hạ Ngôn đại khái đều là kho báu đoạt được trong không gian Kim Di

"Số lượng Quy Nguyên Đan đã đạt tới hơn hai óc ba ngàn viên.

Nếu không phải ngoài ý muốn chiếm được kho báu trong không gian Kim Di, tài phú của ta từ một bộ phận khá đặc thù, tính ra cũng không nhiều như vậy".

Hạ Ngôn đem Quy Nguyên Đan có được thông qua bán vật phẩm tài nguyên tại trung tâm giao dịch tập trung lại một chỗ.

- Đương nhiên, nếu không phải ở không gian Kim Di đánh chết hai mươi tên đảo chủ cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, ngay cả tài phú hơn hai óc Quy Nguyên Đan này ta cũng không có.

- Hơn hai ức Quy Nguyên Đan, đại khái tương đương tất cả tài sản của một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Hạ Ngôn cũng có chút cảm khái

- Không biết hơn hai ức Quy Nguyên Đan có thể giúp ta tăng thực lực tới ưình độ nào.

Cảnh giới hiện tại của ta là Tạo Hóa cấp Điện chủ, cách Tạo Hóa cấp Điện chủ đỉnh còn kém rất lớn.

Hơn hai ức Quy Nguyên Đan mua sắm các loại bảo vật, có lẽ có thể cho ta đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đỉnh.

- Nếu muốn bước vào Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, Chỉ sợ vẫn không đủ...

Trong lòng Hạ Ngôn thầm tính toán.

- Tích phân giao dịch đã hơn 23 vạn, có thể đi vào tầng bảy trung tâm giao dịch.

- Tầng sáu trung tâm giao dịch này, vật phẩm tài Nguyên bán ra đã rất hiếm thấy.

Mới vừa rồi ta dĩ nhiên gặp được vài món Thần Khí Pháp Tắc đã hư hao, các loại quả quý hiếm cũng không hề ít, các loại được liệu hiếm có cùng khoáng thạch lại tùy ý có thể thấy được.

Không biết ở tầng thứ bảy, ta có thể thấy dạng bảo vật gì.

Trong lòng Hạ Ngôn có chút giật mình thầm nghĩ.

Trung tâm giao dịch thành Chu Tước này quả nhiên không phải Lang Tà Giới có thể so sánh.

Rất nhiều vật phẩm tầng thứ sáu tuy rằng hiếm thấy, nhưng đối với Hạ Ngôn mà nói tác đụng cũng không lớn.

Không chỉ đối với Hạ Ngôn, đối với những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, tác dụng cũng rát bình thường.

Hạ Ngôn cẩn là vật phẩm tài nguyên càng tốt hơn.

Một lúc sau, Hạ Ngôn đi vào tầng thứ bảy."

Nếu muốn đi lên tầng tám, vậy cần bán tài nguyên kho báu trong không gian Kim Di".

Hạ Ngôn chuyển một vòng quanh không gian tầng bảy."

Tài nguyên tầng bảy bán ra có rất nhiều, ngay cả ta đều rất cẩn.

Giá cả của chúng cũng thật sự không rẻ.

Một viên Thải Hồng Quả tăng cảnh giới tu luyện giả không ngờ cần máy chục vạn Quy Nguyên Đan.

Mua một tổ chính là mấy trăm vạn Quy Nguyên Đan".

"Chậc chậc...

Trách không được cho dù là cường giả cấp Giới chủ cũng cực kỳ đế ý đến tài phú".

Hạ Ngôn khẽ lắc đầu.

- Đồ vật ở tầng bảy đều là như thế vậy tầng thứ tám...

- Ừm, ta phải đi vào tầng tám xem một chút

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, bước nhanh hướng về khu thu mua tầng bảy.

Các loại quý hiếm của trung tâm giao dịch bảy ở đó cũng sẽ không biến mất, tùy thời đều có thể mua sắm, chỉ cần có đủ Quy Nguyên Đan.

Cho nên Hạ Ngôn cũng không cáp bách lập tức mua sắm những vật phẩm tài nguyên làm người ta đỏ mắt này.

- 232885 tích phân.

- Ta muốn đi vào tầng tám trung tâm giao dịch, vậy cẩn 100 vạn tích phân.

Hiện tại, còn thiếu hơn 70 vạn tích phân giao dịch, cũng cần mức giao dịch gần bảy ức ba ngàn vạn Quy Nguyên Đan.

- Đây là giao dịch khổng lồ a!

Hạ Ngôn cũng có chút cảm thán.

Một lần giao địch han bảy ức Quy Nguyên Đan, tuyệt đối là một con số khổng lồ.

Chỉ sợ đại đa số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không thể một lần giao dịch nhiều Quy Nguyên Đan như vậy.

- Ta cũng có thể bán tài nguyên trong một số nhẫn, sau đó lại dừng Quy Nguyên Đan mua một ít tài nguyên cẩn dùng tại trung tâm giao dịch, tỷ như là Thải Hồng Quả.

Chỉ cần mức giao dịch đạt tới mười ức Quy Nguyên Đan, vậy ta liền có 100 vạn tích phần.

Hạ Ngôn khẽ cau mày, đang suy tư rốt cục sử dụng loại phương pháp nào.

Là trực tiếp bán tài nguyên đạt tới đủ tích phân hay là đi bán và mua một bộ phần tài nguyên đề đạt đủ tích phân.

Trong số tài nguyên trong kho báu không gian Kim Di Hạ Ngôn thu được đương nhiên cũng có rất nhiều thứ Hạ Ngôn có thể sử dụng được.

Bộ phận có thể sử dụng, hắn tự nhiên sẽ không bán.

Cũng có một số tài nguyên ngay cả Hạ Ngôn cũng không biết có tác dụng gì, hắn cũng sẽ không bán đi, mà là sẽ đế lại chờ sau khi hiếu được cách dùng mới quyết định xử lý sau.

Chương 943: Chuẩn bị

- Ổ?

Người này mặt quen thế?

Nghĩ ra rồi, là hắn, không ngờ ở trong này?

Tầng bảy trung tâm giao dịch, một ánh mất dừng trên người Hạ Ngôn, đồng thời phát ia tiếng kinh hô rất nhỏ.

- Thiệu Đông, ngươi làm sao vậy?

Phía sau tu luyện giả tên Thiệu Đông này còn có một tu luyện giả hắc y trang niênỄ Tu luyện giả hắc y này thấy điểm dị thường của Thiệu Đông, tự nhiên lên tiếng hỏi

- Đại nhân, người mặc trường bào trắng này ta từng gặp ở trong Kim Diễm tửu lâu, ngay trong tiểu viện dùng để nghỉ ngơi của Kim Diễm tửu lâu.

Thiệu Đông xoay người, cung kính nói với tu luyện giả hắc y kia.

- Ổ, chính là người áo trắng phía trước?

Biểu tình trên mặt của tu luyện giả hắc y hơi co giật.

- Đúng vậy.

Ngày đó trong tiểu viện Kim Diễm tửu lâu xảy ra một việc nhỏ, cho nên ẩn tượng của ta đối với hắn khá sâu.

Lúc ấy, hắn ngồi ở trên một cái ghế, rồi sau đó bị người đoạt đi...

Thiệu Đông thuật lại chuyện đã xảy ra giữa tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ Diêu Lập cùng Hạ Ngôn một lần.

- Không ngờ có chuyện như vậy?

Xem ra, người này hành sự rất điệu thấp nha.

Có thể xuất hiện ở tầng bảy trung tâm giao địch của thành Chu Tước nói rõ thân phận của hắn không tầm thường.

Lúc ấy không ngờ có thể nhường nhịn một gã Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ bình thường, hơn nữa vẫn ở tại phòng âm đương.

Tu luyện giả hắc y lộ ra vẻ tươi cười, dường như hứng thú dâng trào.

- Đúng vậy, lúc ấy ta thấy sau khi hắn đứng đậy tiến vào cửa không gian phòng âm đương còn tưởng rằng chỉ là nhân vật bình thường.

Lại không nghĩ rằng hôm nay có thể gặp hắn ở tầng bảy trung tâm giao dịch.

Thiệu Đông gật gật đầu:

- Thoạt nhìn hắn cực kỳ trẻ tuổi, đường như tuổi không lớn.

Không biết thực lực như thế nào.

- Cổ quái Ngay cả ta đều không nhìn ra thực lục chân chính của hắn.

Tu luyện giả hắc ý này thoáng cau mày:

- Hắn đi qua khu tầu mua.

Chúng ta cũng đi qua xem, vừa lúc cũng bán một ít vật phẩm tài nguyên, ở lại lâu dài trong Kim Diễm tửu lâu, thật đúng là một khoản chi tiêu xa xỉ a.

Nói xong, hai người cũng đi qua khu thu mua tầng bày.

- Tiên sinh.

Xin hỏi ta có thể giúp ngài chuy ậi gì?

Trong quầy khu thu mua tầng bảy trung tâm giao dịch, một nhân viên công tác cung kính hỏi Hạ Ngôn.

Nhân vật có tư cách tiến vào tầng bảy trung tâm giao dịch, hoặc là có thực lục rất manh hoặc là có bối cảnh thật lớn.

Đương nhiên, cũng có khả năng chỉ là tùy tùng một số đại nhân vật

Thiệu Đông vừa rồi thật hiển nhiên chỉ là tùy tùng của tu luyện giả hắc y.

Mặc dù Hạ Ngôn có vẻ rất trẻ tuổi, nhưng thái độ nhân viên công tác đối với Hạ Ngôn cũng rất cung kính.

- Tamuốn bán một ít vật phẩm cùng tài nguyên.

Hạ Ngôn nhận thấy có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, xoay người nhìn, thấy là hai tu luyện giả ở phía sau minh, một người mặc hắc y, một người mặc áo bào tro.

Tu luyện giả hắc y kia thực lực rất mạnh, đường như là Hạch Tâm Điện chủ đinh, cách Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không xa

Hạ Ngôn liếc mắt nhìn hai người này một cái, liền xoay người nói với nhân viên công

tác.

- Tốt Xin tiên sinh đua vật phẩm tài nguyên cần bán cho ta tính toán giá cả.

Nhân viên công tác giọng bình tĩnh ôn hòa nói

- Đều trong chiếc nhẫn này.

Hạ Ngôn tiện tay ném ra một chiếc nhẫn không gian.

Trong nhẫn không gian này, Hạ Ngôn bỗ vào tài nguyên đại khái trị giá hơn ba ủc Quy Nguyên Đan, đồng thời chủ ý quan sát hai người phía sau mình.

Nhân viên công tác đón lấy nhẫn không gian Hạ Ngôn ném tới, ý niệm rót vào trong, biểu tình trài mặt hơi biến hóa lập tức lại khôi phục bình thường.

Qua thời gian vài hô hấp, nhân viên công tác này lại ngẩng đầu nhìn hướng Hạ Ngôn.

Nhân viên công tác tại đây là cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

- Tiên sinh.

Vật phẩm tài nguyên trong nhẫn không gian này của ngài tổng giá trị 3 ức 5800 vạn Quy Nguyên Đan.

Nếu tiên sinh xác định bán ra số vật phẩm tài nguyên này, như vậy chúng ta có thể trả cho tiên sinh 3 óc 6000 vạn Quy Nguyên Đan.

Nhân viên công tác ánh mắt nhu hòa nói với Hạ Ngôn.

Bởi vì số lượng tài nguyên Hạ Ngôn bán ra rấtlớrụ cho nên trung tâm giao dịch cũng sẽ thích hợp thêm vào một ít Quy Nguyên Đan.

Một khoản giao dịch này, Hạ Ngôn so với giá cả bình thường thu về nhiều hơn 200 vạn Quy Nguyên Đan.

-Bán!

Hạ Ngôn không chút do dự gật đầu.

- Tổt Xin tiên sinh chờ giây lát, ta cần xin cấp đù Quy Nguyên Đan.

Nhân viên công tác nói

Tu luyện giả hắc y cùng Thiệu Đông kia cũng nghe được lời nhản viên công tác nói, biết tài nguyên Hạ Ngôn muốn bán ra không ngờ trị giá hơn ba ức Quy Nguyên Đan, cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

Một lần giao dịch liền bán ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy khiến ta luyện giả hắc y càng thêm xác định Hạ Ngôn không đơn giản.

- Người này nhìn trẻ tuổi nhưng tài phú lại kinh người như thế. nhất định không đơn giản.

Tuy rằng ta cũng có thể giao dịch cấp bảy, nhưng đây là tích phân ta tích lũy nhiều lần giao dịch mới đạt tới.

Mà người áo trắng này một lần bán ra tài nguyên hơn 3 ức Quy Nguyên Đan.

Nói cách kháạ lần này hắn đạt được những 36 vạn tích phân.

Ánh mắt tu luyện giả hắc y hơi lóe lên, ý niệm lướt qua trong đầu.

Mà Thiệu Đông kia lại càng trợn mắt há mồm.

Hắn đi theo chủ nhân, cũng tận mắt thấy không ít trường hợp lớn, nhưng hiện tại vẫn như cũ chấn động có chút thất thần.

Một số cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, tổng tài sản cũng chỉ mấy ức Quy Nguyên Đan mà thôi

Hạ Ngôn chờ không bao lâu liền thấy một nhân viên công tác từ trong một cánh cửa không gian đi ra, lập tức đi vào bên cạnh minh.

Nhân viên công tác kia đem nhẵn giao vào tay nhân viên công tác thu mua vật phẩm của Hạ Ngôn.

Sau đó, tên nhân viên công tác kia lập tức chuyển nhẫn cho Hạ Ngôn.

Ý niệm Hạ Ngôn rót vào trong, hơi đảo qua liền xác nhận số lượng Quy Nguyên Đan ước chừng 3 ức 6 ngàn vạn Quy Nguyên Đan, không hơn không kém.

- Tổt lắm, số lượng không sai

Hạ Ngôn gật gật đầu, nói với nhân viên công tác kia.

- Vị huynh đệ này.

Tu luyện giả hắc y đứng ở phía sau Hạ Ngôn đột nhiên mở miệng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn xoay người, khẽ nhíu mày nhìn về phía đối phương:

- Ngươi đang gọi ta?

- Đúng vậy.

Tu luyện giả hắc y cười cười:

- Vị huynh đệ này, có phải ở lại trong Kim Diễm tửu lâu?

- Ừm, làm sao ngươi biết:

Hạ Ngôn có chút nghi hoặc.

- Ha ha, ta cũng ở lại trong Kim Diễm tửu lâu, từng thấy huynh đệ.

Cho nên hôm nay gặp ở nơi này, liếc mắt một cái liền nhận ra.

Tu luyện giả hắc y đương nhiên cảm giác được Hạ Ngôn đề phòng.

Chỉ là coi nhưkhông biết, nói những lời này để kéo gần quan hệ giữa hai người.

- Nguyên lai là như vậy, thật đúng là khéo nha.

Hạ Ngôn cũng cười cười, lậpt ức thu nhẫn không gian vào trong nhẫn Linh La.

- Huynh đệ, xưng hô thế nào?

Tu luyện giả hắc y lại cười hỏi

- Ta là Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nói thẳng, cũng không cần phải giấu diếm.

- Thì ra là Hạ Ngôn huynh đệ.

Tên của ta là Triệu Vĩ Trì, đến từ Lăng Phong đại thế giới.

Hôm nay ta đến trung tâm giao dịch này cũng muốn bán một ít tài nguyên.

Hạ Ngôn huynh đệ, ngươi tới nơi này cũng là muốn bán tài nguyên hả?

Triệu Vĩ Trì dường nhưtùy ý hỏi.

Hạ Ngôn nhướng mày, thầm nghĩ: "Người này vừa rồi rõ ràng nhìn thấy ta bán tài nguyên, hiện tại không ngờ còn cố hỏi.

Tuy nhiên người này là Hạch Tâm Điện chủ đình, thực lực không tệ.

Hơn nữa, hắn không ngờ cũng có thể tới tầng bảy trung tâm giao dịch thành Chu Tước, không thể coi thường."

Trong đầu nhanh chóng lóe lên những ý niệm này, Hạ Ngôn nói:

- Đúng vậy, bán một ít tài nguyên, sau đó mua một số thứ cẩn thiết

- Ổ?

Huynh đệ muốn mua một ít tài nguyên?

Như vậy vì sao không chờ qua một đoạn thời gian nữa chứ?

Qua một trăm năm nữa. trung tâm giao dịch thành Chu Tước sẽ tổ chức một lần đấu giá.

Đến lúc đó khẳng định có rất nhiều bảo vật xuất hiện.

Hạ Ngôn huynh đệ hoàn toàn có thể tham gia lần đấu giá này nha!

Triệu Vĩ Trì nhướng mày nói.

- Ồ?

Hội đấu giá?

Còn có hơn trăm năm là cử hành?

Hạ Ngôn thật ra không biết tin này, không nghĩ tới thời gian tổ chức lần đấu giá tiếp theo của thành Chu Tước không ngờ chỉ hơn một trăm năm nữa.

Hội đấu giá lần trước thành Chu Tước tổ chức là han mười vạn năm trước.

- Đúng vậy.

Hội đấu giá của trung tâm giao dịch thành Chu Tước cũng không phải đại thế giới bình thường có thể sánh bằng.

Bảo vật xuất hiện trong hội đấu giá này sẽ có rất nhiều.

Chỉ cần có đủ tài nguyên hoặc Quy Nguyên Đan, vậy nhất định sẽ được như ý.

Hạ Ngôn huynh đệ không ngại chờ đến lúc đó.

Triệu Vĩ Trì trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

- Ừm đa tạ Triệu, huynh cho biết.

Hạ Ngôn gật đầu, nói lời cảm ơn:

- Vậy ta đi trước tùy tiện dạo quanh, sẽ không quấy rầy Triệu huynh nữa.

Nói rõi, Hạ Ngôn chậm rãi xoay người, đi tới một thông đạo.

- Đại nhân, người này thật đúng là kiêu ngạo.

Chờ sau khi Hạ Ngôn rời đi, Thiệu Đông mới thấp giọng bất mãn nói.

- Cũng bình thường.

Được rồi, ta cũng muốn bán một ít vật phẩm tài nguyên.

Cũng không biết phụ thán đại nhân khi nào sẽ đến thành Chu Tước.

Thần sắc Triệu Vĩ Trì hơi biến, xoay người đi tới nhân viên công tác khu thu mua.

♦ ♦♦

- Tên Triệu.

Vĩ Trì này, có ý gì chứ?

Vì sao nói với ta nhiều Như vậy?

Sau khi Hạ Ngôn một mình rời đi, trong lòng tự nhiên thầm nghĩ.

- Chẳng lẽ muốn kéo gần quan hệ với ta?

Hắn cũng ở Kim Diễm tửu lâu...

- Quên đi.

Không nghĩ nhiều như vậy.

Dù sao ta cẩn thận một chứt là được, ở trong thành Chu Tước sẽ không có người dám động thủ.

- Còn hơn 100 năm, trung tâm giao dịch thành Chu Tước nảy sẽ tổ chức một lần đấu giá.

Lần đấu giá này, ta nhất định phải tham gia.

Trong thời gian trăm năm này, ta ở trong Tháp Thời Gian, vậy có thể có được thời gian han ngàn năm.

Ừm, ta liền dùng hơn ngàn năm này đề tăng thực lực tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh.

Ánh mắt Hạ Ngôn kiên định, khóe miệng Khẽ nhếch nhìn về phía từng cửa hàng.

Rất nhiều tài nguyên vật phẩm tầng bày trung tâm giao dịch bán ra có trợ giúp cực lớn đối với việc tu luyện của Hạ Ngôn.

Đương nhiên, giá cả cũng đủ khiến đại đa số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ phải chùn bước.

- Tầng bảy này không có Lôi Đình Quả, không biết tầng tám có thể có không?

Hạ Ngôn dạo qua một vòng, vẫn chưa phát hiện bảo vật tu luyện cấp bậc như Lôi Đình Quả.

- Quên đi.

Những thứ đó đều là bảo vật hiếm thấy thế gian, có thể gặp mà không thể cầu.

Hạ Ngôn khẽ lắc đầu:

- Liền mua những thứ này thôi!

Chậc chậc, một viên là vài chục vạn Quy Nguyên Đan a.

Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ bình thường cũng tiêu hao không nổi số lượng nhiều a.

Chương 944: Dễ ức hiếp

Tại một quầy hàng màu đen do khoáng thạch quý hiếm tạo thành có bày một loại quả màu đỏ thẫm, một quầng sáng nhạt có vẻ rất bắt mắt

- Tiên sinh.

Ngài cần một ít Huyền Nguyên Quả sao?

Dùng Huyền Nguyên Quả có thể khiến cho tố chất thân thể của ngài được tăng cường biên độ lớn.

Phía sau quầy, một nữ nhân viên công tác tươi cười giới thiệu, với Hạ Ngôn về Huyền Nguyên Quả.

- Giá cả thế nào?

Hạ Ngôn dừng thân, nhìn Huyền Nguyên Quả đặt ở trong, tự nhiên lên tiếng hỏi.

- Huyền Nguyên Quả, một quả cẩn 20 vạn Quy Nguyên Đan.

Nếu ngài mua một tổ mười quả, sẽ có ưu đãi, chỉ cần 180 vạn Quy Nguyên Đan.

Ánh mắt nữ nhân viên công tác hơi lóe lên, tươi cười càng thêm đẹp mắt.

Một tổ bình thường là mười quả, đương nhiên cũng có một số loại quả sẽ không bán từng tổ, đều là từng quả một

- Vậy cho ta một tổ đi...

Hạ Ngôn nghĩ nghĩ rồi quyết định mua một tổ Huyền Nguyên Quả.

Loại quả cường hóa tố chất thân thể đối với hắn cũng rất trọng yếu, từ khi tu luyện tới nay đã chiến đấu rất nhỉài lần, nếu không phải dựa vào thân thể cường đại, vậy rất nhiều, lần Hạ Ngôn có thể đã bị trọng thương.

Đúng bởi vì tố chất thân thể cường đại mới có thể mỗi lẩn hóa hiểm nguy thành bình yên.

- Tốt, xin ngài chờ chút.

Nhân viên công tác nhiệt tinh nói, sau đó liền chuẩn bị một hộp ngọc trắng, bỏ vào mười quả Huyền Nguyên Quả màu đỏ vào trong.

Mà Hạ Ngôn cũng đưa ra tương ứng 180 vạn Quy Nguyên Đan.

- Thải Hồng Quả, ta cần mua nhiều một chút.

Hạ Ngôn mới vừa rồi nhìn thấy quầy có bày bán Thải Hồng Quả, lúc này dựa theo trí nhớ rất nhanh đi qua

Thải Hồng Quả kỳ thật là một loại quả bề ngoài có màu đen, tuy nhiên nó lại thường xuyên tản ra ánh sáng bảy màu cho nên đặt tên là Thải Hồng Quả.

Là một loại quả tăng cường linh lực tu luyện giả cùng linh lực thượng hạn.

Hiện tại Hạ Ngôn là Tạo Hóa cấp Điện chủ, còn chưa đạt tới Điện chủ đỉnh cho nên cẩn rất nhiều Thải Hồng Quả để tăng linh lực thượng hạn.

- Thải Hồng Quả nảy giá thế nào?

Hạ Ngôn tới trước quầy, không chờ nhân viên công tác hỏi lập tức nói trước.

- Tiên sinh, đây là Thải Hồng Quả, giá một quả là 30 vạn Quy Nguyên Đan.

Nếu ngài mua một tổ, vậy chỉ tốn 270 vạn Quy Nguyên Đan...

Nhân viên công tác mỉm cười nói với Hạ Ngôn.

- Cho ta một tổ.

Thải Hồng Quả này tác dụng quả thật không tệ, tuy nhiên loại quả này Không phải người bình thường có thể chịu được...

Lúc này một giọng nói sau lưng Hạ Ngôn vang lên.

Hạ Ngôn xoay người, mày hơi cau lại.

Thấy một trung niên bề ngoài khoảng bốn năm mươi tuổi, mặc trường bào màu vàng nhạt, trên mặt lộ ra đắc ý.

- Tốt, xin tiên sinh chờ chút Ta lập tức chuẩn bị Thải Hồng Quả cho người.

Ánh mắt nhân viên công tác sáng lên, nhìn tu luyện giả trung niên kia, lập tức lên tiếng.

- Được.

Nam tử trung niên gật đầu.

- Thải Hồng Quả, trợ giúp tu luyện thật lớn.

Lần trước ta mua mấy quả không ngờ có thể so với mười vạn năm bế quan tu luyện.

Tu luyện giả này liếc xéo Hạ Ngôn một cái, dường như lẩm bẩm:

- Tuy nhiên giá cả thật đúng là không rẻ.

Cho dù là ta cũng phải cân nhắc sử dụng mới được...

Tu luyện giả này cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Tiên sinh.

Một tổ Thải Hồng Quả của ngài đã chuẩn bị xong...

Nhân viên công tác cẩm hộp ngọc, chứa mười quả Thải Hồng Quả màu đen đưa tới trong tay tu luyện giả kia.

Tu luyện giả này đồng dạng đưa ra một chiếc nhẫn không gian.

Giao dịch trong trung tâm giao dịch thành Chu Tước này không ai dám lừa gạt, nếu không quả thật là tìm chết.

- Cho ta mười tổ Thải Hồng Quả.

Hạ Ngôn vẫn mang tươi cười, lúc này mới đột nhiên nói.

- Vâng, tiên sinh.

Xin chờ...

Nhân viên công tác theo thói quen cười, sắc mặt chợt biến đổi:

- Cái... cái gì?

Mười tổ Thải Hồng Quả?

Một tổ Thải Hồng Quả giá trị 270 vạn Quy Nguyên Đan.

Mười tổ chính là 2700 vạn Quy Nguyên Đan a.

Tại tầng bảy trung tâm giao dịch này, một lần giao dịch gần 3000 vạn Quy Nguyên Đan cũng là một khoản khổng lồ.

Cho nên, ngay cả Nhân viên công tác này đều có chút giật mình.

Mà tên tu luyện giả vừa mua sắm một tổ Thải Hồng Quả, nghe vậy sắc mặt tối sầm.

- Tiên sinh, ngài xác định muốn mua mười tổ Thái Hõng Quả?

Nhân viên công tác hơi hít sâu một ngụm, lúc này mới bình tĩnh lại, sau đó trịnh trọng hỏi Hạ Ngôn.

- Đúng vậy.

Ta muốn mua mười tổ Thải Hồng Quả, đây là Quy Nguyên Đan mua Thải Hồng Quả.

Hạ Ngôn lấy ra một chiếc nhẫn không gian, giao tới tay nhân viên công tác kia.

Nhân viên công tác xem xong, lập tức nói:

- Tiên sinh, số lượng Quy Nguyên Đan của ngài là 2700 vạn, ta lập tức đi chuẩn bị mười tổ Thải Hồng Quả.

Hạ Ngôn khẽ gật đầu.

Mà tu luyện giả trung niên kia sắc mặt lại càng khó coi, vội vàng rời đi.

Sau khi mua sắm Thải Hồng Quả.

Hạ Ngôn lại chuyển tới quầy bán Phổ Hoa Quả.

Phổ Hoa quả là một loại quả chữa thương, hiệu quả Phi thường tốt.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ trọng Thương cũng rất nhanh có thể trị khỏi.

Nên biết, tu luyện giả thực lực càng mạnh bị thương, vậy nếu muốn trị khỏi cẩn càng nhiều năng lượng.

Vật phẩm chữa thương có rất nhiều, nhưng có một số vật phẩm hiệu quả rất tốt với tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần, nhưng đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa mà nói gần như không có tác dụng.

Đạo lý này cũng rất giản đom, cũng rất hiển nhiên Cho nên, vật phẩm có hiệu quả đối với tu luyện giả càng cường đại, giá lại càng cao.

Phổ Hoa Quả, một quả trị giá 50 vạn Quy Nguyên Đan.

Tạo Hóa cấp Điện chủ chỉ cần bị thương không chết, như vậy sử dụng Phổ Hoa Quả có thể trong thời gian mười mấy hô hấp trị thương đến 90%.

Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ trọng thương, sử dụng Phồ Hoa Quả cũng có thể trong thời gian ngắn trị thương hơn phân nửa

Hạ Ngôn mua ba quả Phổ Hoa quả, để đự phòng trường hợp cần thiết, tiêu phí 150 vạn Quy Nguyên Đan.

Dù sao chỉ cần là tu luyện giả sẽ không tránh khỏi bị thương, nhất là tu luyện giả chiến đấu ở bãi săn thú ngoại giới như Hạ Ngôn.

***

Trong Kim Diễm tửu lâu.

- Đại nhân, ngài rốt cục đã trở lại...

ở trong tiểu viện, Mạc Ngôn nhìn thấy Hạ Ngôn từ bên ngoài đi vào, lập tức đứng lên đón, vẻ mặt cung kính nói.

- ừ...

Hạ Ngôn gật đầu.

- Đại nhân, ta nghe được một tin tức rất trọng yếu...

Ánh mắt Mạc Ngôn tỏa sáng, biểu tình hưng phấn nói.

- ồ?

Tin tức gì?

Hạ Ngôn chân mày khẽ giật, nhìn Mạc Ngôn hỏi.

- Đại nhân.

Trang tầm giao dịch thành Chu Tước sắp tổ chức hội đấu giá, thời gian hội đấu giá lần trước là hơn mười vạn năm trước a...

Mạc Ngôn thở ra một hơi:

- Trung tâm giao dịch thành Chu Tước tổ chức hội đấu giá, những đại nhân vật đều tới tham gia.

Trên hội đấu giá, bảo vật vô cùng vô tận đều xuất hiện.

Hạ Ngôn hơi nhíu mày một chút, tin tức này lúc hắn ở trung tâm giao dịch đã nghe nói

tới.

- Ừm, chuyện này ta đã biết rồi...

Hạ Ngôn đạm mạc nói với Mạc Ngôn.

- Hả?

Nghe vậy, biểu tình hưng phấn trên mặt Mạc Ngôn cứng đờ, dại ra nhìn Hạ Ngôn.

Nguyên bản hắn muốn đùng tin tức này để hy vọng chiếm được hảo cảm của Hạ Ngôn.

Lại không nghĩ rằng Hạ Ngôn đã biết đến tin túc này, cho nên mới khiến hắn không kịp phản ứng lại.

- Hai người các ngươi, xin nhường chỗ...

Đúng lúc này, một giọng nói có chút quen thuộc vang lên khiến Hạ Ngôn nhíu mày đưa mắt nhìn qua

- Lại là người này?

Hạ Ngôn ngạc nhiên nhìn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ này.

Người này từng nói với mình lời nói tương tự.

Hắn liếc mắt nhìn về phía chiếc ghế mình ngồi hôm qua.

Hạ Ngôn nhìn thấy, trên chiếc ghế mình ngồi hôm qua là một tu luyện giả thực lực cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, hơn nữa còn là đỉnh.

Đứng cách đó không xa là tu luyện giả Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ tên Diêu Lập.

Hôm qua, chính là người này đuổi hắn khỏi chiếc ghế kia, hôm nay, hai người đó không ngờ lại chạy đến bên này đuổi hắn.

Nghĩ đến đây, Hạ Ngôn không khỏi lộ ra nụ cười, ánh mắt nhìn chằm chẳm tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia.

- Lại là tên hỗn đản ngươi...

Mạc Ngôn không nhịn nổi, gầm lên với tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia.

- Tiểu tử.

Ngươi dám mắng ta?

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ nổi giận quát lên với Mạc Ngôn.

- Hừ, hôm qua ngươi nói chiếc ghế kia là vị trí của đại nhân ngươi, bảo chúng ta nhường chỗ.

Chúng ta tránh vào trong này, ngươi lại bào chúng ta tránh ra, đây là ý tứ gì?

Hạ Ngôn cũng không kìm nổi tức giận hỏi.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ nghe được lời này của Hạ Ngôn, sắc mặt lập tức đỏ lên. trong lúc nhất thời không biết nói gì.

Ngày hôm qua hắn quả thật nói chiếc ghế kia là vị trí của chủ nhân hắn, nhưng hôm nay... quả thật là tự mình vả mặt minh.

- Các ngươi không dám đi đuổi tu luyện giả kia mà là đến đuổi chúng ta?

Mạc Ngôn vừa liếc mắt liền hiểu rõ.

Hắn cũng thẩy được tu luyện giả ngồi trên chiếc ghế ngày hôm qua, lập tức giật mình tỉnh ra nói:

- Các ngươi cảm thấy chúng ta dễ ăn hiếp sao?

Mạc Ngôn nổi giận đùng đùng nói

Lúc này không ít tu luyện giả đều hướng ánh mắt nhìn, tuy nhiên cũng không ai lên tiếng, đều là dùng một loại ánh mắt xem kịch vui nhìn vào.

- Đúng thì sao chứ?

Kêu các ngươi đứng lên thì các ngươi đúng lên, làm sao nói nhảm nhiều như vậy?

Tu luyện giả Diêu Lập vẫn không nói chuyện đột nhiên khinh miệt nói, ánh mắt khinh thường nhìn hai người Hạ Ngôn cùng Mạc Ngôn.

Tu luyện giả Diêu Lập này hiển nhiên là khi yếu sợ manh, không dám cứng rắn với tu luyện giả Hạch Tâm Điện chủ đỉnh cướp ghế minh hay ngồi, cho nên đến tranh với hai người Hạ Ngôn thoạt nhìn tương đối trẻ tuổi

Hôm qua, bọn họ rất dễ dàng liền đuổi Hạ Ngôn khỏi chiếc ghế đó, hơn nữa biết hai người Hạ Ngôn ở trong phòng âm đương rè nhất Kim Diễm tửu lâu cho nên rất khinh thị hai nguòi.

"Tên này thật đúng là cho rằng vị đại nhân thoạt nhìn rất trẻ tuổi kỳ thật Phi thường khủng bố này dễ óc hiếp đây?"

Mạc Ngôn ở bên cạnh Hạ Ngôn, biểu tình trên mặt hơi biến hóa, trong lòng âm thẩm lóe ý niệm.

Chương 945: Một cái tát

- Nêu ta không cút thì lại làm sao?

Hạ Ngôn ngồi yên như núi, cười lạnh nói, ánh mắt nhìn tu luyện giả Diêu Lập vẻ mặt ngạo nghễ kia.

- Hửh?

Diêu Lập dường như không nghĩ tới thái độ Hạ Ngôn lại cứng rắn như thế không khỏi hơi sửng sốt Hắn cho rằng Hạ Ngôn không dám chống đối mình, nhưng sự tình phát triển, lại ra ngoài dự đoán của hắn.

- Tiểu tử, ngươi dám chống đối Diêu Lập đại nhân?

Tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia lập tức nhảy ra, chỉ vào Hạ Ngôn lớn tiếng tru lên.

- Ồn quá!

Cánh tay Hạ Ngôn nhấc lên, trực tiếp đánh ra một chưởng.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia từ tại chỗ bay ra, red ở trên mặt đất ngoài mấy chục thước, đầu lập tức biến thành một cái đầu heo thật to.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ ở trước mặt Hạ Ngôn căn bản là ngay cả năng lực ngăn cản cũng không có.

- Nếu là ở ngoài thành, hiện tại ngươi đã là một người chết.

Lần sau nói chuyện tốt nhất chú ý một chút, bằng không chết như thế nào cũng không biết.

Ánh mắt Hạ Ngôn lạnh lẽo nhìn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ kia, rồi sau đó chuyển sang nhìn vào tu luyện giả Diêu Lập kia.

- Ngươi cũng cút ngay cho ta, bằng không ta cho ngươi nằm trên đát ngủ một hồi.

Thanh âm Hạ Ngôn kiên định mà lạnh băng, nghe vào trong tai Diêu Lập, thân thể hắn

lập tức chấn động.

- Đáng giận, ngươi dám láo xược với ta như thế?

Khuôn mặt Diêu Lập máu nóng dâng lên, phẫn nộ gầm lên:

- Chết tiệt, đánh người của Diêu Lập ta, ngươi tìm chết.

Diêu Lập nhìn thuộc hạ mình đang giãy dụa dưới đất muốn đứng lên, sắc mặt biến đổi, nhấc tay định ra tay với Hạ Ngôn.

- Không biết tự lượng sức mình!

Hạ Ngôn khẽ hừ một tiếng, lại nhấc tay, đánh qua một tát.

Lần này, Diêu Lập cũng không thể tránh thoát, một tát đánh lên mặt hắn, thân thể hắn đồng dạng theo tiếng vang lùi sau mấy bước, tuy rằng không ngã xuống đất nhưng cũng đủ chật vật.

Trong tửu lâu này, Hạ Ngôn đương nhiên không thể thi triển, lực lượng chân chính.

Vạn nhất đánh phá tửu lâu, chính là chuyện lớn.

Nên biết, ở trong thành Chu Tước này, không thể chém giết tranh đấu.

Đừng nói là Hạ Ngôn, cho dù là những cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không dám chém giết trong thành Chu Tước.

Một số tu luyện giả trong viện nguyên bản nghĩ rằng Hạ Ngôn sẽ thua thiệt, nhưng lúc này mới qua vài hô hấp, cảnh tượng lại hoàn toàn ngược lại bọn họ tưởng tượng, cả đám đều kinh ngạc không thôi.

Bọn họ đều không nghĩ tới, tu luyện giả thoạt nhìn trẻ tuổi như vậy không ngờ lại có thực lực cường đại như thế

Trong đó một số người cũng biết thực lực Diêu Lập.

đó là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Tuy rằng mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, thực lực còn chưa hoàn toàn củng cố nhưng chiến lực đã rất kinh người.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường xa xa không phải đối thủ của Diêu Lập.

- Nếu lại kêu gào trước mặt ta, ta cho ngươi bò khỏi nơi này.

Hiện tại, cút!

Hạ Ngôn mặt không biểu tình nói.

-Ngươi...

Sắc mặt Diêu Lập tối sầm, dấu tay trên mặt rõ ràng có thể thấy được, ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm Hạ Ngôn nhưng cũng không dám động thủ lần nữa

Chi vẻn vẹn một chưởng hắn liền biết tu luyện giả áo trắng trước mặt này, thực lực ở trên mình, động tác cực nhanh.

- Chờ coi.

Chúng ta đi!

Diêu Lập trước tiên là nói một câu ác độc với Hạ Ngôn rồi sau đó mới nói với thuộc hạ vừa đóng dậy.

- Thật sự nhìn ra không ra, thực lực vị huynhđệ này thật mạnh.

Chờ sau khi Diêu Lập rời khỏi, tu luyện giả nguyên bản ngồi ở phía trước kia lúc này đi tới Hạ Ngôn chắp tay cười nói.

- Ha ha, quá khen.

Hạ Ngôn cũng cười chắp tay đáp lại.

Tu luyện giả này là Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đỉnh, vừa rồi ngồi ở trên ghế hôm qua Hạ Ngôn từng ngồi.

- Tuy nhiên huynh đệ ngươi cũng phải cẩn thận một chút nha.

Người vừa rồi tên là Diêu Lập, là tu luyện giả của Lăng Phong đại thế giới.

Hắn có một ca ca cũng ở trong Kim Diễm tửu lâu này.

Thực lực ca ca hắn mạnh hơn hắn rất nhiểu, chính là Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đỉnh.

Tu luyện giả này nghiêm mặt, nói với Hạ Ngôn.

- Ồ?

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, rồi sau đó khôi phục bình thường, cười cười:

- Không sao.

ở trong thành Chu Tước bất kỳ người nào cũng không dám chém giết.

Cho dù thực lực ca ca của Diêu Lập kia có mạnh mấy đi nữa, ta ở trong thành Chu Tước cũng là an toàn.

Hạ Ngôn cũng không biểu, lộ ra ý gì.

Mà Mạc Ngôn ở bên cạnh Hạ Ngôn, trong lòng lại thầm nói: "Vị tiểu tổ tông này thật đúng là điệu thấp nha.

Hắn ở không gian Kim Di giết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ cũng không phải một người.

Ta đều hoài nghi, vị tiểu tổ tông này thậm chí có chiến lực của cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Thật không biết...

Rốt cục hắn tu luyện như thế nào, thoạt nhìn tuổi hắn còn không lớn bằng ta".

- Ừm, nói cũng đúng.

Không cần phải lo lắng.

Đồ ăn trong Kim Diễm tửu lâu này thật là không tồi, không bằng cùng đi thưởng thức, thế nào?

Tu luyện giả này ánh mắt xoay chuyển, nhìn hướng cửa không gian đi thông nhà ăn, nói với Hạ Ngôn.

- Đồ ăn?

Hạ Ngôn nguyên bản không nghĩ muốn đi nhà ăn ăn cơm, tuy nhiên lúc này ý niệm trong đầu Khẽ chuyển, liền gật gật đầu:

- Được, cùng đi xem có những thứ gì.

- Mạc Ngôn, ngươi cũng đi cùng đi.

Hạ Ngôn nói với Mạc Ngôn.

- Vâng.

Cảm ơn đại nhân, cảm ơn đại nhân.

Mạc Ngôn vui mừng vô cùng.

Ba người cùng đi không gian thông đạo tới nhà ăn.

***

- Đại ca, người nhất định phải báo thù cho ta a!

ở trong một phòng càn khôn, Diêu Lập vẻ mặt bi thống khóc lóc.

ở phía trước hắn là một tu luyện giả tuổi khá lớn, để một chòm râu thưa thớt.

- Ngươi gây chuyện?

Tu luyện giả đối diện Diêu Lập nảy mở mắt, lên tiếng hỏi.

- Đại ca, ta không có gây chuyện, mà là tiểu tử kia khinh người quá đáng.

Không ngờ trước mặt nhiều người như vậy đánh mặt ta Đại ca, hắn đánh mặt ta, không phải tương đương đánh mặt huynh sao?

Hai mắt Diêu Lập ửng đỏ, cơ hồ muốn rơi nước mắt.

Diêu Lập này có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ cũng là may có ca ca hắn.

Nếu không phải ca ca hắn, hắn Chỉ sợ ngay cả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đều không tu luyện tới.

Ca ca Diêu Hằng của hắn cũng yêu quý hắn nhất, bất kể Diêu Lập gặp phải Phiền toái như thế nào.

Diêu Hằng đều nghĩ mọi biện pháp giải quyết.

- Rốt cục là chuyện gì xảy ra, ngươi kể lại kỹ càng từ đầu tới cuối cho ta

Diêu Hằng cau mày, tuy rằng không hài lòng với đệ đệ này, nhưng chung quy là đệ đệ hắn, không có biện pháp thay đổi.

Kế tiếp, Diêu Lập liền thôn mắm đặm muối chuyện đã xảy ra trong viện kể lại một lần, chuyện sau khi trải qua tự nhiên hoàn toàn thay đổi.

- Hừ.

Nhất định là ngươi chủ động trài chọc đối phương đúng không?

Diêu Hằng trừng mắt nhìn đệ đệ một cái, cả giận nói.

- Đại ca, không phải mà.

Ta thật sự không chủ động trêu chọc hắn.

Diêu Lập lập tức kêu oan.

- Được rồi, đừng diễn trò trước mặt ta.

Diêu Hằng đứng lên, đi tới vài bước, mắt hơi híp lại:

- Tuy nhiên, đánh đệ đệ Diêu Hằng ta, chẳng khác nào đánh ta.

Hừ, ta thật muốn đi xem, đây rốt cục là nhân vật gì.

Đi, chúng ta đi tiểu viện xem.

Diêu Hằng nhìn thoáng qua Diêu Lập nói.

- Vâng, đại ca.

Ta biết đại ca nhất định sẽ báo thù cho ta, đại ca tốt với ta nhất.

Diêu Lập lập tức hưng phấn liên tục nói.

Hai người tới tiểu viện Kim Diễm tửu lâu lại không phát hiện hai người Hạ Ngôn, trải qua hỏi han mới biết đối phương đi nhà ăn.

- Còn có tâm tình ăn uống!

Diêu Hằng ánh mắt hung ác, nhìn về phía cửa không gian đi thông nhà ăn.

- Đại ca, chúng ta nhanh đi nhà ăn tìm hỗn đản này.

Diêu Lập lập tức lên tiếng thúc giục.

"Tiểu tử đáng chết này, ta nhất định phải nhục nhã hắn một trận, vừa rồi không ngờ đánh mặt ta trước mặt nhiều người như vậy?"

Trong lòng Diêu Lập không ngừng nảy sinh ác độc, nghĩ lát nữa sẽ nhục nhã Hạ Ngôn như thế nào.

ở trong thành Chu Tước đương nhiên hắn không dám để ca ca mình đánh chết đối phương.

Tuy nhiên nếu chỉ là nhục nhã thì không thành vấn đề.

Cũng giống như vừa rồi đối phương làm nhục minh.

- Đi, qua xem.

Diêu Hằng nói.

Hai người cũng đi không gian nhà ăn.

- Ha ha, có trò hay để xem.

- Ha ha, đúng vậy.

Đã nhiều ngày ở trong Kim Diễm tửu lâu này cũng có chút buồn.

Hiện tại có kịch vui để xem.

đương nhiên phải nhanh chân đến xem.

- Đi, đi, đi.

Chúng ta cùng đi không gian nhà ăn xem sự tình phát triển như thế nào.

Rất nhiều tu luyện giả nguyên bản ngồi trong tiểu viện đều đứng lên, đi tới cửa không gian đi thông nhà ăn, biến mất ở trong đó.

Bên trong nhà ăn Kim Diễm tửu lâu xa hoa.

- Thật đúng là...

- Cái gì đều có a.

Các thứ trên người hung thú, chậc chậc, còn nói là san hào hải vị.

Hạ Ngôn vừa nhìn thực đơn vừa lắc đầu, hắn còn chưa từng ăn những thứ trên thực đơn, nhìn có chút lạ mắt

- Những thứ này đều không tồi đâu.

Có một số tu luyện giả chúng ta ăn cũng có lợi.

Tỷ như thứ này, có thể khiển tố chất thân thể tu luyện giả chúng ta được tăng cường.

Tu luyện giả ngồi ở đối diện Hạ Ngôn, cười nói với hắn.

- ồ?

Ánh mắt Hạ Ngôn hơi sáng ngời:

- Những đồ ăn này còn có lợi với tu luyện giả chúng ta?

- Đại nhân.

Trong những đồ ăn này, quả thật có một bộ phận có lợi với tu luyện giả chúng ta.

Mạc Ngôn ở bên cạnh, vội vàng lên tiếng.

- Đại ca, hỗn đản kia ở kia kia!

Một thanh âm đột ngột vang lên trong nhà ăn.

Hạ Ngôn nhíu mày nhìn về phía thanh âm phát ra, lại thấy được tu luyện giả Diêu Lập bị mình cho một tát xuất hiện.

Bên cạnh Diêu Lập còn có một tu luyện giả điện mạo ba phần tương tự với hắn.

- Đại ca, mau giáo huấn người này.

Diêu Lập lại thúc giục.

Hạ Ngôn cười lạnh trong lòng, thản nhiên nhìn hai người đối phương.

- Chính là ngươi đánh đệ đệ ta?

Diêu Hằng tự nhiên thấy được Hạ Ngôn, chính đang bước tới nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, mang theo uy áp hỏi.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Chuyện này, là đệ đệ ngươi sai trước.

Tu luyện giả ngồi chung bàn với Hạ Ngôn chen vào nói, hắn không ngờ lên tiếng nói chuyện cho Hạ Ngôn.

- Ngươi là?

Diêu Hằng nhìn về phía tu luyện giả kia, mày nhăn lại.

Hắn cảm thấy được thực lực tu luyện giả lên tiếng cũng rất mạnh, tuy rằng không thể phán đoán chuẩn xác nhưng cũng có thể đoán ra đại khái.

Người như vậy, không thể dễ dàng đắc tội.

Chương 946: Sư phụ cảnh giới Thần chủ

- Ha ha, ta là Cao Lãng Khang, tu luyện giả của Thiết Kiếm Giới.

Thiết Kiếm Giới cùng Lăng Phong Giới cách rất gần, cho nên ta biết ngươi là Điện chủ Lăng Phong Điện của Lăng Phong Giới.

Chuyện xảy ra vừa rồi ta đều tận mắt nhìn thấy, quả thật là đệ đệ ngươi sai trước, cũng không trách vị tiên sinh này.

Cao Lãng Khang ôm quyền nói với Diêu Hằng.

- Nguyên lai là Cao Lãng Khang tu luyện giả của Thiầ Kiếm đại thế giới.

Ta cũng nghe danh đã lâu.

Diêu Hằng lập tức đáp lễ.

- Tuy nhiên, chuyện hôm nay xin Cao huynh đệ không nên nhúng tay vào.

Giọng nói Diêu Hằng lại chuyển, ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn, giọng cũng trở nên trầm thấp.

- Diêu Hằng huynh, hà tất phải vậy chứ?

ở thành Chu Tước, có quy định nghiêm khắc

đó.

Cao Lãng Khang ý đồ khuyên bảo.

- Ta biết, Cao huynh không cần nhiều lời.

Hôm nay nếu người này không cho ta một giải thích vừa lòng, ta sẽ không bỏ ý đồ.

Diêu Hằng bật cười một tiếng, ánh mắt sắc bén nhìn Hạ Ngôn.

- Đúng vậy.

Người này kiêu ngạo ương ngạnh, nhất định phải hung hăng giáo huấn một phen mới đúng.

Cho hắn biết cái gì tên là Nhân ngoại hữu nhân.

Diêu Lập đứng sau Diêu Hằng ánh mắt độc ác nhìn Hạ Ngôn, miệng nói lời độc địa.

- Thật sự là buồn cười.

Hạ Ngôn ngồi cạnh bàn, biểu tình trên mặt cũng không có gì biến hóa, lạnh nhạt nói.

- Cái gì?

- Ngươi nói ai buồn cười?

Diêu Hằng nghe lời nói Hạ Ngôn, lửa giận đột nhiên bốc lên.

Không ít tu luyện giả đều hướng ánh mắt về phía này.

- Tu luyện giả tuổi lớn kia dường như là Hạch Tâm Điện chủ đinh.

Mà người áo trắng kia lại Phi thường trẻ tuổi, thực lực chỉ sợ không ra làm sao.

- Lời này sai rồi.

Vừa rồi ở trong viện, ta tận mắt nhìn đến.

Tu luyện giả áo trắng kia đánh tu luyện giả tên Diêu Lập một tát, Diêu Lập tu luyện giả dường như cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Thực lực tu luyện giả áo trắng kia quả thật không tồi, nhưng Chỉ sợ vẫn muốn chịu thiệt Người đối diện hắn ta biết, là Điện chủ Lăng Phong Điện của Lăng Phong đại thế giới, thực lực rất mạnh.

Nghe nói chỉ cách Tạo Hóa cấp Giới chủ một bước mà thôi.

- Nguyên lai là như thế khó trách hùng hổ dọa người.

Xem ra, thật sự có trò hay để xem.

- Đáng tiếc, ở trong thành Chu Tước bất kỳ người nào cũng không thể động thủ chém giết.

Điện chủ Lăng Phong Điện kia cho dù có muốn động thủ cũng không dám đánh chết tu luyện giả áo trắng.

Nhiều nhất chỉ làm nhục một phen.

Tu luyện giả gần đó đều lên tiếng nghị luận, mặc dù có một số người ở trong viện nhìn Hạ Ngôn ra tay nhưng dù sao Hạ Ngôn nhìn qua thật trẻ tuổi, hơn nữa tất cả mọi người chưa từng gặp qua.

Cho nên bọn họ đều cảm thấy Hạ Ngôn không phải đối thủ của Diêu Hằng.

- ồ?

- Bên kia xảy ra chuyện gì?

Hai bóng người từ cửa không gian đi ra, rồi sau đó một tiếng kinh ngạc vang lên.

Ánh mắt hai người nhìn thấy không ít tu luyện giả đang chú ý tới một bàn trong nhà ăn.

- Đại nhân.

Tu luyện giả chúng ta gặp trong trung tâm giao dịch dường như ở bền trong.

Tên còn lại ánh mắt lấp lóe, nhìn thấy bóng người có chút quen thuộc, không khỏi nhìn

kỹ rồi sau đó nói với tu luyện giả còn lại.

- ồ?

Là tu luyện giả tên Hạ Ngôn.

Có chuyện gì nhỉ?

Hai người này đúng là Triệu Vĩ Trì cùng Thiệu Đồng mà Hạ Ngôn gặp phải ở trong trung tâm giao dịch thành Chu Tước.

Triệu Vĩ Trì cùng Thiệu Đông lúc này cũng vừa trở về từ trung tâm giao dịch.

- Đi, qua đó xem.

Triệu Vĩ Trì Khẽ nhướng mày, liền bước nhanh qua.

- Hạ Ngôn huynh đệ, đã xảy ra chuyện gì?

Tới gần, Triệu.

Vĩ Trì lên tiếng trước tiên nói với Hạ Ngôn, rồi sau đó ánh mắt xoay chuyển, nhìn về phía Diêu Hằng:

- Điện chủ Diêu Hằng.

Ngươi cũng ở đây à?

Triệu Vĩ Trì cũng là tu luyện giả của Lăng Phong đại thế giới, tự nhiên nhận biết Điện chủ Lăng Phong Điện Diêu Hằng.

- ô?

Triệu.

Vĩ Trì tu luyện giả?

Diêu Hằng nhìn thấy Triệu Vĩ Trì, biểu tình lập tức biến hóa

- Ha ha...

Các ngươi đây là đang làm gì?

Triệu Vĩ Trì nhìn Hạ Ngôn, lại nhìn Diêu Hằng, trong lòng tuy rằng đã đoán ra cái gì nhưng vẫn cố ý hỏi.

- Triệu Vĩ Trì tu luyện giả, ngươi Nhận biết...

Diêu Hằng thầm nhủ trong lòng, miệng thốt lên.

- ồ, đúng vậy.

Vị này chính là Hạ Ngôn huynh đệ.

Ha ha, không nghĩ tới trùng hợp gặp phải Hạ Ngôn huynh đệ ăn cơm ở nơi này.

Bữa cơm này, ta nhất định phải mời khách.

Triệu Vĩ Trì cười ha ha nói.

- Chậc chậc...

- Thật đúng là phức tạp nha.

Người này ta cũng nhập ra, cũng là tu luyện giả của Lăng Phong đại thế giới.

Tên thì ta đã quên, nhưng là phụ thân hắn chỉ sợ rất nhiều người đều biết.

Một trong những cường giả Giới chủ của Lăng Phong đại thế giới - Triệu La Anh.

Một tu luyện giả vây xem cảm khái nói.

Mặc dù là những đại thế giới khá cổ xưa, số lượng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng như lông phượng sừng lân, ít đến đáng thương.

Cường giả cấp Thần chủ hư vô mờ mịt, tuy rằng mọi người đều biết bên trôi cảnh giới Tạo Hóa chính là cảnh giới Thần chủ.

Nhưng cường giả cảnh giới Thần chủ đối với mọi người mà nói thật sự là nắm không tới, nhìn không ra, không thể biết được.

Mà cường giả cấp Giới chủ đó chính là nhân vật đứng đầu quen thuộc.

- Cái gì?

Không ngờ hắn chính là...

- Khó trách.

Ngươi xem biểu tình của Điện chủ Lăng Phong Điện của Lăng Phong đại thế giới.

Không ít tu luyện giả đều đang nhìn vào cho nên biểu tình trên mặt mấy người Hạ Ngôn đều bị xem Phi thường rõ ràng.

Lúc này trên mặt Diêu Hằng kia quả thật có chút xấu hổ.

Tuy rằng hắn là Hạch Tâm Điện chủ của Lăng Phong đại thế giới, nhưng người trước mặt lại là con trai của một vị cường giả cấp Giới chủ đại thế giới bọn họ.

- Triệu huynh quá khách khí rồi.

Hạ Ngôn cười cười nói

- Nên như vậy, Hạ Ngôn huynh đệ tuyệt đối không được chối từ.

Triệu Vĩ Trì nói:

- Đúng rồi, đây rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Chẳng lẽ giữa Hạ Ngôn huynh đệ cùng Điện chủ Diêu Hằng có hiểu lầm gì sao?

- Cũng không có hiểu lầm gì.

Chẳng qua là một chút việc nhỏ thôi.

Chúng ta sẽ không quấy rầy, cáo từ.

Sắc mặt Diêu Hằng biến đổi vài lần, sau đó rốt cục hơi hít vào một ngụm, cố nặn ra nụ cười nói.

Lời nói vừa dứt, Diêu Hằng lập tức kéo đệ đệ Diêu Lập rời khỏi nhà ăn.

Mà tu luyện giả bốn phía cũng truyền ra một tràng cười trào phúng.

Mọi người tới từ đại thế giới khác nhau, hơn nữa thực lực đều không yếu, ai cũng không quá e ngại Hạch Tâm Điện chủ Diêu Hằng kia.

- Hừ!

Nghe được tiếng cười của mọi người, Diêu Hằng hừ lạnh một tiếng, tốc độ chợt nhanh hơn, trong nháy mắt biến mất khỏi cánh cửa không gian nhà ăn.

- Hạ Ngôn huynh đệ.

Không thể tưởng được ngươi từ trung tâm giao dịch trở về sớm như vậy.

Triệu Vĩ Trì ngồi xuống, cười nói với Hạ Ngôn.

- Ừm, mua xong thứ cẩn thiết liền trở về.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Ồ?

Triệu Vĩ Trì nhìn Hạ Ngôn:

- Hạ Ngôn huynh đệ.

Qua trăm năm nữa sẽ cử hành một hội đấu giá.

Chẳng lẽ ngươi không muốn tham gia hội đấu giá sao?

- Hội đấu giá là muốn tham gia.

Hiện tại thứ ta mua đều dùng tu luyện bình thường.

Hạ Ngôn lắc đầu, thái độ Phi thường khách khí.

Mặc dù Triệu Vĩ Trì đối với mình có chút thân thiện, nhưng Hạ Ngôn cũng không quá thân cận.

- Nguyên lai là như thế Không biết Hạ Ngôn huynh đệ mua những thứ gì?

Triệu Vĩ Tri tùy ý hỏi.

- Kỳ thật cũng không có gì, mua mười tổ Thải Hồng Quả, còn có một số loại khác.

Hạ Ngôn cũng tùy ý trả lời, giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt.

Nghe vậy, mầy người đều là hít sâu một ngụm khí lạnh.

Mặc dù có phụ Thân là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, Triệu Vĩ Trì cũng không thể mua sắm Thải Hồng Quả như Hạ Ngôn được.

Một lần trực tiếp mua mười tổ Thải Hồng Quả.

Nên biết, một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường, tổng tài sản cũng chỉ là mấy ức Quy Nguyên Đan mà thôi Mà mười tổ Thải Hồng Quả, đó chính là gần 3000 vạn Quy Nguyên Đan.

Đẻ ở trước mặt một tu luyện giả bình thường, có thể dọa chết người.

3000 ngàn vạn Quy Nguyên Đan, chính là 30 ức Cửu Nguyên Đan a!

Tu luyện giả bổn phá ai chẳng biết giá trị của Thải Hồng Quả?

Có thể tu luyện đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ. mặc kệ tài phú như thế nào, nhân lực vẫn có một chút

Thải Hồng Quả đối với mọi người mà nói rất có lực hấp dẫn.

Ngay cả Cao Lãng Khang nghe lời của Hạ Ngôn đều toàn thân hơi chấn động, ánh mắt đột nhiên sáng một chút

- Hạ Ngôn huynh đệ quả nhiên là có khí phách.

Trách không được tốc độ tu luyện của Hạ Ngôn huynh đệ nhanh như vậy.

Sử dụng Thải Hồng Quả không ngờ tựa như chúng ta sử dụng Quy Nguyên Đan.

Triệu Vĩ Trì cảm khái nói, liên tục lắc đầu.

- Cững không có gì, đều là sư phụ ban ân.

Hạ Ngôn xua tay nói:

- Nếu không phải có sư phụ, làm sao ta có thể tu luyện nhanh như vậy?

Nếu không phải bởi sư phụ, ta cũng không thể mua được nhiều Thải Hồng Quả như vậy.

Hạ Ngôn dường như tùy ý nói tới sư phụ minh.

- ồ?

Sư phụ ngươi?

Hạ Ngôn huynh đệ, không ngờ có một vị sư phụ?

Triệu Vĩ Trì lập tức lộ ra hứng thú, hỏi gấp:

- Không biết sư phụ của Hạ Ngôn huynh đệ là ai?

- Sư phụ ta, vô ảnh vô tung.

Ta cũng không biết người ở nơi nào?

Hạ Ngôn hư vô mờ mịt nói.

"Sư phụ người này sẽ không phải cường giả cấp Thần chủ chứ?

Chẳng lẽ..Ễ có lẽ là thật, bằng không làm sao hắn có nhiều tài phú như vậy?

Hơn nữa, trẻ tuổi như thế, có thể có được thực lực cường đại như vậy, cũng chỉ có là có được sư phụ cấp Thần chủ mới là hợp lý".

Trong đầu Triệu Vĩ Trì âm thầm lóe lẽn ý niệm.

"Nhất định phải kết giao.

Nhân vật như vậy nếu có thể kểt giao, chỗ tốt về sau khó thể đoán được".

Ánh mất Triệu Vĩ Trì kiên định, nóng cháy trong mắt dần dần biến mất.

- Chúng ta ăn cơm trước...

Hắc hắc, đồ ăn của Kim Diễm tứu lâu này nhưng ỉà Phi thường không tồi Mỗi lần đến thành Chu Tước, ta đều tới nơi này dùng cơm.

Triệu Vĩ Trì lấy thực đơn nói.

Cao Lãng Khang lúc này lại Phi thường trầm mặc, một câu cũng chưa nói, im lặng ngồi ở đó.

"Sư phụ của vị tiểu tổ tông này sẽ không phải cường giả cảnh giới Thần chủ chứ?

Trời ơi, điều này thật khó tin!"

Mạc Ngôn cũng kinh hãi chấn động thầm nghĩ.

'Thật sự có khả năng nếu không thực lực tiểu tổ tông này làm sao lợi hại như vậy?

Đánh chết Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, vậy khắng định là tu luyện giả có thể so với cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Trẻ tuổi như vậy, lại có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Này.."

Đầu óc Mạc Ngôn đều có chút không linh hoạt, nghĩ đến mình có thể quen biết đệ tử một vị cường giả Thần chủ, lại hưng phấn toàn thân rung động.

Chương 947: Ngàn năm

Khu vực phòng âm dương, Kim Diễm tửu lâu.

- Đại nhân!

Hạ Ngôn ngồi xếp bang trong phòng, bên ngoài truyền tới một tiếng gọi.

Bá~

Hạ Ngôn mở hai mắt, ánh mắt dường như có thể nhìn xuyên vách tường nhìn về phía ngoài, thần thức hơi đưa ra thăm dò đã biết người bên ngoài là Mạc Ngôn.

Linh lực dưới chân khẽ chuyển, kim quang hơi lóe lên, thân thể Hạ Ngôn giống như một tia chớp trực tiếp ra khỏi phòng đứng ở trước mặt Mạc Ngôn.

- Đại nhân.

Điện chủ Phương Diệp Điện của Phương Diệp đại thế giới đã tới Kim Diễm tửu lâu.

Ta có thể mang Điện chủ trực tiếp tới nơi này hay không?

Mạc Ngôn dò hỏi, từ khi nghi ngờ Hạ Ngôn là đệ tử cường giả cảnh giới Thần chủ, hắn càng thêm tôn trọng Hạ Ngôn, bất kể chuyện gì đều phải hỏi Hạ Ngôn trước rồi mới tính.

- Có thể, ngươi trực tiếp dẫn hắn đến phòng ta đi.

Hạ Ngôn không nghĩ nhiều liền gật đầu.

- Vâng, đại nhân.

Vậy ta liền đưa Điện chủ tới đây luôn.

Trên mặt Mạc Ngôn lộ ra thần sắc hưng phấn cùng vui mừng nói.

Sau khi Hạ Ngôn trở lại phòng không lâu liền cảm ứng được khí tức hai người xuất hiện ở ngoài, sau đó lập tức nhìn thấy Mạc Ngôn mang theo một tu luyện giả tuổi khá lớn tới ngoài cửa.

Tu luyện giả này mặc trường bào màu bạc, cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, mày rậm mắt to, trong mắt thần thái sáng láng.

- Đại nhân, chúng ta vào trong được không?

Mạc Ngôn ở ngoài lớn tiếng nói một câu.

- Vào đi.

Hạ Ngôn thuận miệng trả lời.

Tiếp theo, bóng người chợt lóe, hai người liền xuất hiện ở trong phòng.

- Đại nhân.

Đây là Điện chủ Phương Diệp Điện Lý Tuyển

Mạc Ngôn trước tiên giới thiệu người bên cho Hạ Ngôn, rồi lại nói với Lý Tuyển:

- Điện chủ.

Vị này chính là Hạ Ngôn mà ta đã nói với người, đại nhân có đại lượng tài nguyên bán ra

Hạ Ngôn tuy rằng không nói qua tên của mình cho Hạ Ngôn, nhưng ngày đó ở trong nhà ăn, Mạc Ngôn từng nghe Triệu Vĩ Trì nhắc tới tên Hạ Ngôn, tự nhiên sẽ nhớ kỹ.

- Xin chào Hạ Ngôn tiên sinh.

Lý Tuyền chắp tay với Hạ Ngôn.

"Mạc Ngôn nói với ta người này có sức chiến đấu có thể so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ. nhưng mà gặp tận mắt, làm sao lại trẻ tuổi như vậy?

Thật sự có sức chiến đấu của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?"

Trong lòng Lý Tuyển thật sự có chút khó tin, không khỏi cẩn thận đánh giá lại Hạ Ngôn, nhưng lại bất kỳ dị thường gì đều không nhìn ra được.

- Xin chào.

Hạ Ngôn cũng chắp tay:

- Nghe nói ngươi cẩn mua sắm một số tài nguyên vật phẩm?

- Đúng vậy.

Lý Tuyền gật gật đầu nói.

- Ngươi cứ nói những tài nguyền nào cần mua sắm, ta giúp ngươi phân loại sau đó đề trong một cái nhẫn không gian.

Như vậy ngươi có thể xem hàng sau đó ra giá.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, nói với Lý Tuyền.

Giao dịch giữa tu luyện giả với nhau quả thật tốt hơn trung tâm giao dịch rất nhiều, ít nhất giá cả có thể nhích động khoảng 10%.

Trung tâm giao dịch thành Chu Tước, cùng là một vật phẩm, bán ra cùng mua vào vậy đã chênh lệch 20% rồi.

- Chúng ta muốn mua đại lượng thần khí các cấp bậc, còn cần mua sắm không ít loại quả tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần sử dụng, còn có các loại tài liệu, khoáng thạch...

Lý Tuyền phải mất thời gian gần một chén trả nhỏ mới nói xong một số loại vật phẩm tài Nguyên và số lượng cẩn thiết Hạ Ngôn cũng cẩn thận nghe xong một lần liền ghi nhớ những loại tài nguyên vật phẩm đó lại.

- Tốt rồi, đây là vật phẩm tài nguyên các ngươi cần, ngươi xem qua đi.

Hạ Ngôn lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa đến trước mặt Lý Tuyền Lý Tuyển đón lấy, ý thức tiến vào trong nhẫn không gian, tra xét cẩn thận một lần, liền xác nhận những vật phẩm tài nguyên này không có bất kỳ vấn đề gì, đều là hàng hóa bình thường.

- Hạ Ngôn tiên sinh, giá trị những th頮ày nếu mua ở trung tâm giao dịch đại Khái cần khoảng 6 ức 4000 vạn Quy Nguyên Đan.

Dựa theo quy củ, ta mua sắm những vật phẩm tài nguyên này trong tay người, cần phải trả là 5 ức 7600 vạn Quy Nguyên Đan.

- Như vậy tính tròn là 5 ức 8000 vạn Quy Nguyên Đan.

Lý Tuyền trầm giọng nói.

- Ừm, vậy là tốt rồi.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Tốt Hạ Ngôn tiên sinh, đây là Quy Nguyên Đan, xin kiềm tia.

Lý Tuyền cũng lấy ra một chiếc nhẫn không gian đưa vào trong tay Hạ Ngôn, sau khi Hạ Ngôn kiềm tia xong liền cất đi.

- Hạ Ngôn tiên sinh, vậy chúng ta đi trước.

Lý Tuyền nhìn Mạc Ngôn bên cạnh một cái, nói lời từ biệt.

- Không tiễn.

Hạ Ngôn gật đầu.

Lý Tuyền chỉ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, nếu là cá nhân hắn rất khó lấy ra được nhiều Quy Nguyên Đan như vậỵ.

Nhưng hắn là Điện chủ Phương Diệp Điện của Phương Diệp đại thế giới, vậy lấy ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy cũng là rất bình thường.

Tài nguyên mua sắm hiển nhiên không phải cho hắn sử dụng mà là cho Phương Diệp đại thế giới.

Trong viện Kim Diễm tửu lâu!

- Mạc Ngôn, ngươi xác định hắn có sức chiến đấu của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?

Sau khi rời khỏi khu vực phòng âm dương, Lý Tuyền nhíu mày hỏiMạc Ngôn.

Hắn thấy thế nào Hạ Ngôn kia đều không giống nhân vật có sức chiến đấu cấp Giới chủ.

- Điện chủ đại nhân, thiên chân vạn xác Ta tận mắt nhìn thấy đánh chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đình, hơn nữa còn lông tóc vô thương nữa đó.

Mạc Ngôn vội vàng khẳng định nói.

- Nhưng vì sao hắn trẻ tuổi như thế chứ?

Kỳ quái, thoạt nhìn dường như thời gian tu luyện rất ngắn.

Lý Tuyển chau mày, lắc đầu, có chút nghĩ không thông.

- Điện chủ đại nhân.

Hắn có thể có một vị sư phụ cường đại cảnh giới Thần chủ.

Mạc Ngôn sau khi nói ra dự đoán của mình, sau đó lại đem tình cảnh ngày đó xảy ra cùng với lời Hạ Ngôn đều nói kỹ càng tỉ mỉ một lần.

- ô?

Còn có chuyện Như vậy?

Sắc mặt Lý Tuyền cũng biến đổi, cặp mắt mở to ra một chút:

- Thần chủ?

***

- Hiện tại... bắt đầu bế quan tu luyện.

Hạ Ngôn ra quầy tửu lâu trả tiền chi phí sử dụng phòng âm dương hai trăm năm.

Một ngày cẩn 100 Quy Nguyên Đan, một năm đại khái 3.

6 vạn Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn liền trả cho tửu lâu 730 vạn Quy Nguyên Đan.

Một lần nữa trở lại trong phòng, Hạ Ngôn liền bắt đầu tính toán bế quan tu luyện.

- Lần này bế quan, ta nhất định phải đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh.

Như vậy sức chiến đấu của ta lúc đó mới có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Mà hiện tại ta chỉ có thể không chết trong tay tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Đương nhiên, bằng vào Đại Na Di Thuật, đại bộ phận tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không làm gì được ta.

Trong mắt Hạ Ngôn, một luồng hào quang bắn ra

Vù~

Ngay sau đó, Hạ Ngôn liền tiến vào trong Tháp Thời Gian.

- Mười tổ Thải Hồng Quả, lại thôn đại lượng Quy Nguyên Đan, hẳn là có thể rồi.

Một trăm năm thời gian, cũng chỉ khoảng đó thời.

Trong đầu Hạ Ngôn thầm chuyển ý niệm.

- Đây không phải đột phá cảnh giới, cho nên tương đối mà nói dễ dàng hơn nhiều.

Chỉ cần có những bảo vật tăng lên linh lực thượng hạn thì không có vấn đề gì nhiều.

Ta còn phải tiếp tục tìm hiểu bộ phận thứ sáu Linh La tâm pbáp.

Không biết bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp nảy là loại thần thông nào.

Hạ Ngôn chậm rãi nhắm mắt lại, linh hồn tự nhiên tiến vào tầng thứ hai trong không gian nhẫn Linh La.

Sau khi chào hỏi Hạ Ấp, Hạ Ngôn liền đi Linh Hồn Chi Tuyền hấp thu nước suối cường hóa linh hồn.

Đồng thời, Hạ Ngôn còn phân ý niệm bắt đầu nuốt Thải Hồng Quả, hấp thu dược lực trong Thải Hồng Quả.

Trong đầu, nội dung bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp cũng dần trở nên rõ ràng.

Mỗi một loại thần thông ghi trong Linh La tâm pháp đãi rất mạnh.

Loại thần thông thứ nhất: Đại Tinh Luyện Thuật; Loại thứ hai: Đại Thôn Phệ Thuật; Loại thứ ba: Đại Trọng Lực Thuật: Loại thứ tư: Đại Thái Cực Thuật; Loại thứ năm: Đại Na Di Thuật!

Năm loại thần thông trước, mỗi một loại đều là thần thông có một không hai Tu luyện giả tầm thường căn bản không có cơ hội tu luyện những thần thông bí pháp này.

Hạ Ngôn ở trong Tháp Thời Gian một trăm năm. tiêu hao một tổ Thải Hồng Quả, linh lực thượng hạn không ngừng tăng lên, cường độ linh hồn cũng tới gần tiểu viên mãn cao cấp.

Cường độ linh hồn tiểu viên mãn cũng được chia thành tiểu viên mãn cấp thấp cùng cấp cao.

Vào lúc tu luyện giả mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa, cường độ linh hồn phải đạt tới trạng thái tiểu viên mãn cấp thấp.

Mà bình thường tu luyện giả đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, như vậy linh hồn sẽ đạt tới trạng thái tiểu viên mãn cao cấp.

Nếu muốn trở thành nhân vật cường đại cảnh giới Thần chủ, linh hồn nhất định phải đạt tới trạng thái đại viên mãn mới được.

Linh hồn của Hạ Ngôn bởi vì có Linh Hồn Chi Tuyền vô cùng vô tận cho nên có thể không ngừng tăng cường, hiện tại đã tới gần trạng thái tiếu viên mãn cao cấp rồi.

Chỉ sợ sau lần bế quan này là có thể đạt tới tiểu viên mãn cao cấp.

Đương nhiên, cảnh giới của Hạ Ngôn vẫn là Tạo Hóa cấp Điện chủ, cách Hạch Tâm Điện chủ còn có một khoảng cách không nhỏ.

Hạ Ngôn trong Tháp Thời Gian chín trăm năm, linh hồn đã vô hạn tới gần tiểu viên mãn cao cấp, cứng cỏi Phi thường.

Mà cảnh giới của Hạ Ngôn rốt cục đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh.

Thời gian chín trăm năm này, Hạ Ngôn tiêu hao hết 9 tổ Thải Hồng Quả.

Lúc trước ở trung tâm giao dịch thành Chu Tước mua 10 tổ Thải Hồng Quả, hiện tại chỉ còn lại một tổ cuối cùng, cũng chính là mười quà.

Hạ Ngôn đang ngồi xếp bằng chậm rãi mở hai mắt, từ trong mũi một dòng khí phun ra, phát ra tiếng kêu vang dội.

- Thời gian chín trăm năm này, cảnh giới của ta đã đạt tới Tạo Hóa cấp Điện chủ đinh, tã tới điểm tới hạn.

Cho dù hiện tại tiếp tục bế quan tu luyện cũng khó có thể đột phá giới hạn này.

Tiếp tục ăn Thải Hồng Quả cũng không có tác dụng gì.

- Bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp tuy rằng mò được một chút đầu mối nhưng đề hiểu thấu còn phải đi một quãng đường rất dài.

Bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp này rất khó Khăn, thời gian chín trăm năm không ngờ chỉ có thể mò ra được chút đầu mối.

Hạ Ngôn không khỏi lắc đầu, tạm thời bỏ xuống bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp.

- Ra ngoài xem xem.

Thời gian chín trăm năm trong Tháp Thời Gian này, bền ngoài cũng chỉ mới trải qua chín mươi năm mà thôi.

Không biết, hội đấu giá còn bao lâu nữa thì tổ chức, ở trên hội đấu giá, hy vọng có thể mua được một số bảo vật giúp ta đột phát gông cùm xiểng xích, trở thành cảnh giới Tạo Hóa cấg Hạch Tâm Điện chủ.

Khi đó, thực lực của ta...

Hạ Ngôn cũng có chút mơ mộng, nghĩ vậy, một tia hưng phấn không rõ ràng xuất hiện trên mặt hắn.

Chỉ vẻn vẹn trong phút chốc, tình tự hưng Phần không rõ ràng nảy cũng biến mất.

Vù~

Ngay sau đó, Hạ Ngôn đã xuất hiện trong phòng âm dương, hoàn cảnh chung quanh không có gì thay đổi so với trước khi bế quang, dường như chì trôi qua chín ngày mà không phải là chín mươi năm.

- Đi ra ngoài hỏi thăm tin tức một chút.

Ý niệm trong đầu vừa hiện, Hạ Ngôn liền lắc mình ra khỏi phòng, rời khu vực phòng âm dương, tới trong viện Kim Diễm tửu lâu.

Trong tiểu viện này có không ít tu luyện giả đang ngồi trên ghế, có một số đang nói chuyện Phiếm với nhau.

Đương nhiên, tu luyện giả hiện tại đã không phải những tu luyện giả chín mươi năm trước.

Người có thể ở lại Kim Diễm tửu lâu chín mươi năm thật sự không nhiều.

Mặc dù những tu luyện giả đó có thể lấy ra đủ Quy Nguyên Đan, nhưng cũng không nguyện ý lãng phí nhiều Quy Nguyên Đan như vậy ở trong tửu lâu này.

Những tu luyện giả năm đó gần như đều.

đã rời Kim Diễm tửu lâu.

Tin tức đấu giá là công khai, phòng đấu giá tổ chức hội đấu giá tự nhiên hy vọng càng nhiều người biết đến.

Cho nên, Hạ Ngôn cũng không mất bao nhiêu công sức liền nghe được tin tức về hội đấu giá.

Hội đấu giá trung tâm giao dịch thành Chu Tước tổ chức sẽ bắt đầu sau 33 năm nữa.

- Còn hơn 30 năm.

Hạ Ngôn trầm tư.

- Thời gian còn có rất nhiều, trước khi hội đấu giá chính thức bắt đầu, ta phải bán hết tất cả tài nguyên không cần thiết, toàn bộ đổi thành Quy Nguyên Đan.

Đến lúc đó, mới có thể có đủ Quy Nguyên Đan để mua một số bảo vật cẩn mua trên hội đấu giá.

Hạ Ngôn nghĩ thầm trong lòng, rất nhanh đi vào cánh cửa không gian đi thông phòng âm dương.

- Huyền Nguyên Quà còn không sử dụng.

Thời gian trước khi hội đấu giá bắt đầu, tiếp tục cường hóa thân thể và tìm hiểu bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp thôi.

Hạ Ngôn nghĩ nghĩ, Thân hình lại biến mất.

***

Trong một tửu lâu hẻo lánh trong thành Chu Tước.

- Nhiều năm như vậy trôi qua, không ngờ vẫn không phát hiện người kia.

Một lão già hắc bào, cặp mắt sáng ngời, ánh mắt chuyển động.

ở trước người hắn có vài tu luyện giả cúi thấp đầu.

- Cũng không trách các ngươi, những năm này, tiểu tử kia dường như đều chưa từng hiện thân.

- Cũng không biết, rốt cục hắn trốn đi nơi nào.

Tuy nhiên ta xác đinh tiểu tử kia khẳng định vẫn còn trong thành Chu Tước, hắn chưa ra khỏi thành Chu Tước.

Lão già chậm rãi nói, thanh âm lúc trầm lúc bổng, ánh mắt lại luôn sắc bén Phi thường.

- Đại nhân.

Ngài nói tiểu tử kia thật sự là người thừa kế Thần chủ sao?

Một tu luyện giả trước mặt lão già thấp giọng hỏi.

- Rất nhiều người đéu nói vậy, có khả năng đó.

Cho dù là giả, chúng la cũng không thể bỗ qua.

Nếu thật sự là người thừa kế Thần chủ, vậy chỉ sợ không ai không muốn bắt được hắn.

Lăo già ngưng giọng nói.

- Hiện tại, rất nhiều người đều đang tim keiém tung tích hắn ở bên trong cùng chung quanh thành Chu Tước.

Một tu luyện giả khác cũng lên tiếng.

- Cho nên, chúng ta nhất định phải tận dụng hết thời gian, tranh thủ nhanh nhất tìm được hắn.

Thanh âm lão già bén nhọn.

- Vâng!

Đám tu luyện giả này đều trầm trọng lên tiếng.

ở thành Chu Tước hiện tại quả thật tụ tập không ít tu luyện giả đều đang tìm kiếm Hạ Ngôn.

Thời gian 90 năm trôi qua, có một số tu luyện giả từ bỏ, nhưng còn có không ít tu luyện giả đều vẫn không ngừng tìm kiếm Hạ Ngôn.

90 năm trước, có một số tu luyện giả tìm tới thành Chu Tước, sau đó số lượng tu luyện giả vi Hạ Ngôn mà đến thành Chu Tước càng ngày càng nhiều.

Chương 948: Gặp lại Giới chủ Khương Vân

Thời gian thám thoắt, trong Tháp Thời Gian lại trôi qua 300 năm, bên ngoài cũng mới qua 30 năm.

Trong 300 năm tại Tháp Thời Gian này, Hạ Ngôn tiêu hao sạch mười quà Huyền Nguyên Quả mua sắm ở trung tâm giao dịch thành Chu Tước, mà tố chất thân thể hắn cũng được đề cao không nhỏ so với lúc trước.

Hạ Ngôn sử dụng các loại quả, hiệu suất Phi thường cao.

Củng loại quả, nếu tu luyện giả Khác sử dụng có lẽ chỉ có thể hấp thu được 30%, nhưng Hạ Ngôn lại có thể hấp thu được 90% thậm chí là 100% hiệu lực.

Cho nên, mặc dù có tu luyện giả nào giống Hạ Ngôn, có thể đại lượng sử dụng các loại bảo vật, quả quý hiếm cũng thể tiến bộ thần tốc giống như Hạ Ngôn.

- Hội đấu giá thành Chu Tước hẳn là sắp bắt đầu rồi.

Hạ Ngôn Phi hành về phía cửa không gian khu vực phòng âm dương, từ rất xa liền nhìn thấy có tu luyện giả từ trong cửa không gian đi ra.

Khách ồ Kim Diễm tửu lâu này hiển nhiên tăng lên rất nhiều.

3 0 năm nay, Hạ Ngôn cũng từ trong Tháp Thời Gian đi ra vài lần. nhất là hai ba lẩn gần nhất, hắn phát hiện tu luyện giả ở lại Kim Diễm tửu lâu này, lần sau nhiều hơn lần trước.

Hiển nhiên chính là người vì hội đấu giá thành Chu Tước này.

- ồ, người thật là nhiều a.

Khi Hạ Ngôn tới trong viện Kim Diễm tửu lâu lập tức nhìn thấy rất nhiều bàn trong viện gần như đủ tu luyện giả ngồi.

Rất nhiều tu luyện giả còn tụ một chỗ nói chuyện với nhau.

- Xem ra, hội đấu giá thật sự sắp bắt đầu.

Ta trước hỏi thăm một chút về thời gian cụ. thể tổ chức, cũng làm trước chuẩn bị.

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lóe, liền đi về phía số lượng tu luyện giả nhiều nhất.

Cũng không cần hỏi, tới gần đó im lặng nghe một hồi khẳng định có thể nghe được một số tin tức về hội đấu giá.

- Cũng không biết, Hội đấu giá bảy ngày sau sẽ có một số bảo vật gì xuất hiện.

- Không biết được, nói không chừng có bảo vật kinh thấ ngay cả cường giả cảnh giới Thần chủ đều sẽ động tâm.

- Ha ha.

Trong vũ trụ này, còn có thể có thứ gì khiến cường giả cảnh giới Thần chủ hóa thân pháp tắc động tâm chứ?

Một tu luyện giả cười lắc đầu.

- Vậy cũng chưa chắc.

Vũ trụ rộng lớn cỡ nào?

Cho dù cường giả cảnh giới Thần chủ chỉ sợ cũng có rất nhiều thứ không biết.

Tu luyện giả vừa nói hiển nhiên không vui khi có người mở miệng phản bác mình.

Hạ Ngôn nghe những lời này cũng cười thầm.

Đám tu luyện giả này đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, Hạch Tâm Điện chủ, phần lớn vì tham gia hội đấu giá lần này mới xuất hiện trong thành Chu Tước.

- Ồ?

Hạ Ngôn đã biết hội đấu giá được tổ chức sau bảy ngày nữa, đang tính toán rời đi, ánh mắt vừa chuyền đột nhiên nhìn thấy được một bóng người quen thuộc

- Kia không phải Giới chủ Khương Vân sao?

Không ngờ hắn cũng tới nơi này?

Thật đúng là khéo a, không thể tưởng được hắn cũng ở trong viện này.

Hạ Ngôn nhìn kỹ, xác định bóng người nhìn thấy chính là giới chủ Khương Vân, cũng chính là người mở ra Lang Tà Giới.

Lang Tà Giới cùng vài đại thế giới chung quanh cách nơi này Phi thường xa xôi, cho dù tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ không ngừng Phi hành ít nhất cũng cần mấy tháng mới có thể tới nơi.

Cho nên, khi Hạ Ngôn nhìn thẩy Giới chủ Khương Vân, có chút bất ngờ.

Trong Kim Diễm tửu lâu này, lúc này chỉ sợ không ít tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Nhưng những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này bình thường đều không ở trong viện, mà ở trong phòng của mình.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tự nhiên lựa chọn ở lại phòng vũ trụ.

Một ngày một vạn Quy Nguyên Đan, đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mà nói, vẫn là có thể chi trả được.

Lại nói tiếp, bọn họ cũng không ở lại lâu trong Kim Diễm tửu lâu này.

- Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn thấy Khương Vân, tự nhiên đi qua chào hỏi.

Khương Vân nghe được có người gọi mình, thân thể chuyển qua, thấy được Hạ Ngôn, mí mắt không khỏi nhấc lên, biểu tình trên mặt biến hóa:

- Hạ Ngôn?

- Giới chủ đại nhân, người cũng muốn tham gia hội đấu giá thành Chu Tước sao?

Hạ Ngôn cười nói.

- Ha ha, đúng vậy.

Hạ Ngôn, không nghĩ tới ngươi thật sự ở trong thành Chu Tước.

Trên mặt Giới chủ Khương Vân lộ vẻ tươi cười, tuy nhiên rất nhanh lại ngưng trọng, mày

nhăn lại.

- Ồ?

Hạ Ngôn hơi sửng sốt, mắt nhìn Khương Vân:

- Giới chủ đại nhân.

Làm sao người biết ta ở trong thành Chu Tước?

Ý tứ trong lời nói Khương Vân vừa rồi hiển nhiên đã sớm nghe nói tin tức Hạ Ngôn ở thành Chu Tước.

- Hạ Ngôn, ngươi còn không biết chuyện này sao?

Khương Vân cũng sửng sốt:

- Hơn trăm năm này, ngươi thật là danh chấn Tây Vực nha.

Rất nhiều rất nhiều người đều đang tìm tung tích của ngươi.

Trăm năm trước, còn có người biết được ngươi thường lui tới thành Chu Tước, cho nên lúc ấy có rất nhiều tu luyện giả chạy tới thành Chu Tước.

Tuy Iẳqg không tìm được tung tích của ngươi, nhưng những người này đều không từ bỏ.

Ta cho rằng ngươi đã biết những người này đang tìm ngươi, mới cố ý tìm một chỗ ẩn nấp.

Giới chủ Khương Vân chậm rãi nói.

- Giới chủ đại nhân, chúng ta đi một nơi yên tĩnh nói chuyện.

Nơi này rất rối loạn.

Sắc mặt Hạ Ngôn ngưng trọng, nhìn xung quanh, hạ giọng nói với Giới chủ Khương Vân.

- Được.

Khương Vân gật đầu.

Hai người tới khu vực phòng âm dương, tiến vào trong phòng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn mời Giới chủ Khương Vân ngồi xuống.

- Giới chủ đại nhân, việc này quả thật ta không rõ lắm.

Xin người nói kỹ cho ta một lần.

Hạ Ngôn chau mày, tuyệt đối không nghĩ tới minh không ngờ lại gây nên động tĩnh lớn

như vậy.

- Ngươi còn nhớ rõ chuyện xảy ra năm đó ở trong di tích thượng cổ kia chứ?

Khương Vân dường như sửa sang lại trí nhớ của mình, rồi sau đó mới hỏi Hạ Ngôn.

- Nhớ rõ.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Lúc đó, ngươi cùng hung thú có huyết mạch Thần thú của ngươi tiến vào cung điện màu bạc, sau đó đại lượng tu luyện giả bị Diệt Thần Vụ trong cung điện công kích tử vong.

Sau đó, người còn sống đều bị truyền tống ra khỏi không gian di tích thượng cổ.

Cặp mắt Giới chủ Khương Vân nheo lại, chậm rãi nói:

- Sau khi ra khỏi di tích thượng cổ, tu luyện giả từ các đại thế giới khác nhau đều bất đắc dĩ rời đi.

Nhưng sau đó không lâu đột nhiên truyền tới một tin tức, nói ngươi là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà.

Sau khi tin tức này truyền ra, tự nhiên gây nên chấn động.

- Sau đó, ta trải qua kiểm chứng, tìm được ngọn nguồn tin tức truyền ra không ngờ là hai tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Từ Minh Phương cùng Lý Nguyên Khôi.

Từ Minh Phương xác định ngươi là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà.

Ánh mắt Giới chủ Khương Vân lại nhìn về phía Hạ Ngôn, dường như quan sát biểu tình của Hạ Ngôn.

- Danh vọng của Thần chủ Thương Hà ở Tây Vực chúng ta rất lớn, cường giả cấp Giới chủ rất nhiều đại thế giới đều từng nghe nói tới Thần chủ Thương Hà Cho dù chưa gặp Thần chủ Thương Hà cũng có thể xác định sự tồn tại của vị Thần chủ này.

Hơn nữa, Thần chủ Thương Hà còn có một con gái, đang sống tại Trọng Thiên Giới.

Khương Vân tiếp tục nói.

Nói tới đây, Khương Vân dừng một chút, giọng điệu hơi chuyển hỏi:

- Hạ Ngôn, ngươi rốt cục có phải người thừa kế của Thần chủ Thương Hà hay không?

Linh lực màu vàng của ngươi, cùng linh lực mà Thần chủ Thương Hà sử dụng theo như lời

đồn thật Sự Phi thường tương tự.

Nguyên nhân cũng chính vì thạ rất nhỉài người đều tin tưởng ngươi là người thừa kế của Thần chủ.

Nghe Giới chủ Khương Vân hỏi.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Kỳ thật ta cũng không thể xác định việc này, nhưng là vị tiền bối ta nhìn thấy quả thật tên là Thương Hà

Hạ Ngôn nói với Khương Vân:

- Chuyện này, còn phải nói bắt đầu từ Quang Ly phân thế giới, ở Quang Ly phân thế giới, ta từng tiến vào một không gian, tên là Hư Áo không gian, ở trong một cung điện nơi đó, ta gặp được một tia linh hồn vị Thương Hà tiền bối kia lưu lại.

- Ta nghĩ, có lẽ vị Thương Hà tièn bối kia chính là Thần chủ Thương Hà theo như lời bọn họ nói.

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, trầm giọng nói.

- Cái gì?

- Ngươi thật sự là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà?

Khương Vân hiển nhiên có chút khó tin.

Hít vào một hơi thật s, Khương Vân cười ha hả:

- Ha ha, thật sự là...

- Ta nên nói thế nào nhì?

Hạ Ngôn, ngươi dĩ nhiên là người thừa kế của Thần chủ, khó trách.

Khó trách tốc độ tu luyện của ngươi lại kinh người như thế Ta nhìn lại xem, trời... cảnh giới của ngươi đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đỉnh rồi, chỉ thiếu một bước là có thể bước vào cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ta nhớ rõ lúc trước ngươi còn là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, ngươi đã có lực chiến đấu với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, ngay cả Hạch Tâm Điện chủ cũng không làm gì được ngươi.

Sắc mặt Giới chủ Khương Vân ửng đỏ. dường như rất kích động.

- Hô!

Liên tục hít sâu mấy lần, Giới chủ Khương Vân mới dần dần khôi phục bình tĩrứL

- Hạ Ngôn, ngươi đã đạt được những thứ gì?

Đừng lo, ta chỉ là tò mò, cho dù ngươi chiếm được bảo tàng thật lớn, ta cũng sẽ không cướp đoạt của ngươi.

Giới chủ Khương Vân nhìn Hạ Ngôn, vẻ mặt chần thành nói.

Hạ Ngôn nhìn Giới chủ Khương Vân, gật gật đầu:

- Giới chủ đại nhân ngài đương nhiên sẽ không cướp đoạt của ta Tuy nhiên, kỳ thật ta cũng không có được cái gì.

ở trong Hư Ảo không gian kia, ta được đến một bình Bích Lộ Huyền Thủy, ở Chủ thế giới là một loại rất bình thường.

Ngoài ra, ta còn lấy được vài giọt tinh huyết trong cơ thể Thương Hà tiền bối.

À, còn có một chiếc nhẫn, tuy nhiên chiếc nhẫn này cũng không tầm thường, chẳng qua bên trong cũng không tồn trữ nhiều bảo vật

Hạ Ngôn lời ngay nói thật

Từ Thương Hà tiền bối kia hắn quả thật không có được bảo tàng gì.

Mà bảo tàng chiếm được trong không gian Kim Di, Hạ Ngôn cũng không tính chủ động nói ra.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn quả thật rất tin tưởng Giới chủ Khương Vân, ở trong di tích thượng cố, Giới chủ Khương Vân cũng rất che chở cho Hạ Ngôn, cho nên hắn rất cả kích.

- Tại sao có thể như vậy?

Giới chủ Khương Vân nghe vậy nhíu, mày:

- Thần chủ Thương Hà làm sao lại không lưu lại bảo tàng chứ?

Nhân vật cảnh giới Thần chủ cơ mà...

- Chẳng lẽ là...

Khương Vân trở nên trầm ngâm, ánh mắt chợt lóe:

- Hạ Ngôn, ngươi nói ngươi gặp được một tia linh hồn của Thần chủ Thương Hà?

Nói như vậy, lúc ấy hắn đã chết, Hơn nữa ngay cả linh hồn cũng chỉ lưu lại một tia mà thôi sao?

- Đúng là như thế!

Linh hồn Thương Hà tiền bối sau khi nói với ta mấy câu liền hoàn toàn biến mất.

Hạ Ngôn gật mạnh đầu, nghĩ đến tình cảnh lúc đó, trong đầu Hạ Ngôn cũng này sinh ra rất nhiều ý niệm.

Thần chủ Thương Hà rốt cục vì sao mà ngã xuống?

Là ai có thể thương đến Thần chủ Thương Hà?

Cường giả cảnh giới Thần chủ, bản thân đã hóa thành thịên địa pháp tắc, nhân vật như vậy còn có thể có ngươi tổn thương đến hắn.

Chương 949: Hội đấu giá thành Chu Tước

Hạ Ngôn tu luyện tới hôm nay, cũng khó có thể tưởng tượng ra loại nhân vật nào có thể giết chết cường giả Thần chủ.

Cường giả Thần chủ đã là hóa thân pháp tắc trong thiên địa, bản Thân là một bộ phận của pháp tắc.

Nếu muốn tiêu diệt pháp tắc trong thiên địa, như vậy phải cần loại thủ đoạn nào?

- Đáng tiếc!

Giới chủ Khương Vân than nhẹ:

- Hạ Ngôn, nếu ngươi thật sự có được tài phú bảo tàng một vị Thần chủ để lại, vậy ngươi liền thật sự kinh người, về sau cũng không phải lo về tài nguyên cần thiết để tu luyện.

Tuy nhiên rất đáng tiếc, lúc đó thân thể Thần chủ Thương Hà Chỉ sợ đã bị người hủy diệt, tài phú của hắn tự nhiên cũng rơi vào trong tay nhân vật vô thượng chết hắn.

Chỉ một tia linh hồn suy yếu chạy thoát, có năng lực mang theo cái gì chứ?

Nói xong Giới chủ Khương Vân tiếc hận lắc đầu.

- Tuy nhiên, hiện tại những tu luyện giả kia tìm tung tích của ngươi, cũng không biết ngươi không có được tài phú của Thần chủ Thương Hà, cho nên ngươi phải cẩn thận đó nha.

Ánh mắt Giới chủ Khương Vân lại nhìn về phía Hạ Ngôn.

- Vâng, ta biết.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Những ngirời kia, người đã gặp ngươi thì rất ít, đại khái cũng chỉ biết một số đặc điềm đơn giản của ngươi.

Quần áo của ngươi phải đổi thành màu sắc khác, còn nữa, tốt nhất là không nên sử dụng linh lực.

Như vậy, cho dù bọn họ gặp ngươi cũng vị tất có thể nhận ra được.

Khương Vân nghĩ một lát, nói với Hạ Ngôn.

- Đթ màu áo khác?

Hạ Ngôn nhú mày.

ở trong nhẫn không gian của hắn, quần áo thật ra không ít, tuy nhiên toàn bộ đều là màu trắng này.

- Ngươi không có quần áo màu sắc khác sao?

Khương Vân nhướng mày.

Cũng đúng, hắn từng gặp Hạ Ngôn nhiều lần, mỗi lần nhìn thấy đều là màu trắng.

- Ta có trường bào màu đen, ngươi trước tiên cầm lấy mặc đi.

Khương Vân lấy ra một trường bào màu đen trong nhẫn không gian của mình đưa cho Hạ Ngôn.

- Cảm ơn Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn cười cảm ơn.

- Hội đấu giá trung tâm giao địch thành Chu Tước còn bảy này nữa sẽ bắt đầu.

Hạ Ngôn, đến lúc đó ngươi và ta cùng đi tham gia.

Có lẽ ở trên hội đấu giá có thể mua được một số thứ tốt.

Khương Vân xoay người, cặp mắt nhìn về phía ngoài cửa phòng ánh mắt lóe ỉên nói

- Tốt

Hạ Ngôn gật đầu.

Nguyên bản, một nguyên nhân mấu chốt hắn ở lại trong thành Chu Tước này chính là muốn tham gia hội đấu giá trung tâm giao dịch.

Mấy ngày tiếp, Hạ Ngôn cũng thường xuyên ra tiểu viện Kim Diễm tửu lâu ngồi một hồi, nghe những tu luyện giả khác nói chuyện Trong rất nhiều cuộc nói chuyện, Hạ Ngôn quả thật nhiều lần nghe được nói về mình.

Không ít tu luyện giả đều biết hắn là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, hơn nữa cũng muốn tìm được hắn.

Tuy nhiên, cũng thật sự là không ai nhận ra Hạ Ngôn.

Ngày thứ tám.

Hạ Ngôn mặc trường bào màu đen, giống mấy ngày tnrớc từ khu vực phòng âm dương đi ra, ánh mắt đảo qua trong viện muốn tìm kiếm ghế trống.

Ngày hôm nay, số lượng tu luyện giả trong viện ít đi rất nhiều, hiển nhiên có không ít người đều đã đi trung tâm giao dịch.

Đương nhiên, còn có một số tu luyện giả còn chưa xuất phát.

Tham gia hội đấu giá, không cần sốt ruột

- Hôm nay đã là ngày chính thức bắt đầu hội đấu giá.

Hạ Ngôn chậm rãi đi trong viện.

- Hạ Ngôn tiên sinh.

Lúc này, một tiếng gọi vang lên sau lưng Hạ Ngôn.

Hạ Ngônoay người nhìn, chính là Lý Tuyển Điện chủ Phương Diêp Điện của Phương Diệp đại thế giới.

Hơn 100 năm trước,

Lý Tuyền từng được Mạc Ngôn giới thiệu, mua vật phẩm tài nguyên của Hạ Ngôn trị giá 5 ức 8000 vạn Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn đương nhiên vẫn nhớ rõ người này.

- Hạ Ngôn tiên sinh trở lại thành Chu Tước, cũng vì tham gia hội đấu giá sao?

Lý Tuyền cười hỏi Hạ Ngôn.

- ô, ta vẫn chưa từng rời thành Chu Tước.

Hạ Ngôn cười cười nói.

- Cái gì?

Chẳng lẽ han 100 năm nay Hạ Ngôn tiên sinh vẫn đều ở lại trong Kim Diễm tửu lâu này sao?

Nhưng lúc ấy chúng ta rời đi, từng đi tìm tiên sinh, lại không thấy ngươi ở trong phòng mà?

Lý Tuyền nghi hoặc nói.

Lúc trước hắn cùng Mạc Ngôn rời đi, từng đặc biệt tới tìm Hạ Ngôn nhưng ở trong phòng lại không thấy tung tích Hạ Ngôn, còn tưởng rằng Hạ Ngôn đã rời khỏi Kim Diễm tửu lâu.

- Ha ha, ta vẫn chưa rời khỏi nơi này.

Hạ Ngôn lắc đầu nói.

- Nguyên lai là như thế!

Hạ Ngôn tiên sinh, muốn đi tham gia hội đấu giá hả?

Lý Tuyền gật đầu, ánh mắt chợt lóe, khóe miệng khẽ nhếch hỏi.

- Đúng vậy.

Hội đấu giá này hơn 10 vạn năm mới tổ chức một lần, không tham gia chẳng phải là lãng phí một cơ hội khó được sao?

Hạ Ngôn tự nhiên thuận miệng nói.

- ừ.

Lần này ta đến cũng chính vì tham gia hội đấu giá lẩn này.

Ánh mắt Lý Tuyền sáng lên.

- Giới chủ đại nhân!

Khóe mắt Hạ Ngôn chợt thấy bóng Giới chủ Khương Vân, chợt xoay người nói với Lý Tuyền:

- Giới chủ đại nhân đại thế giới chúng ta tới đây, ta đi qua chào hỏi.

- Mời Hạ Ngôn tiên sinh tùy ý!

Lý Tuyền nhìn theo ánh mắt Hạ Ngôn, sau đó vội vàng nói.

- Giới chủ đại nhân.

Sau khi Hạ Ngôn đi qua, lên tiếng nói với Giới chủ Khương Vân.

- Ha ha, thế nào rồi?

Đã nghe được tin tức gì?

Khương Vân nhìn thấy Hạ Ngôn, cười hỏi.

- Tintức linh tinh, cũng không có giá trị gì.

Hạ Ngôn cười khổ một chút, ánh mắt đảo qua bốn phía, sau đó lắc đầu.

- Hạ Ngôn, hiện tại chúng ta cũng đi trung tâm giao địch đi!

Hội đấu giá, hẳn là sắp bắt đầu rồi.

Khương Vân chuyền giọng nói.

- Ồ?

Đột nhiên, Khương Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt nhìn về phương hướng cửa không gian.

Thấy sắc mặt Giới chủ Khương Vân thay đổi, Hạ Ngôn tự nhiên hướng ánh mắt qua. lại nhìn thấy hai tu luyện giả tò trong cửa không gian đi ra.

- Cương giả cấp Giới chủ?

Con ngươi Hạ Ngôn đột nhiên co rụt lại.

Trong hai người này, có một người là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, mà người kia cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Hai người dường như mới từ bên ngoài trở về.

Lúc này, hai tu luyện giả đó cũng thấy được Hạ Ngôn cùng Giới chủ Khương Vân.

Một người trong đó biểu tình thay đổi, sau đó không ngờ lập tức đi qua chỗ hai người Khương Vân cùng Hạ Ngôn.

- Ha ha, Khương Vân, đã lâu không gặp!

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia cười ha ha bắt chuyện với Khương Vân.

- Vương Lăng, không ngờ ngươi còn sống?

Biểu tình Giới chủ Khương Vân có chút biến thành màu đen, giọng trầm thấp nói.

- Đương nhiên, ta vẫn đều sống rất tốt.

Khương Vân, thoạt nhìn dường như ngươi cũng không tệ mà!

Thế nào?

Lần này tới tham gia hội đấu giá thành Chu Tước sao?

Vương Lăng cười giả tạo nói.

Tu luyện giả phá sau Vương Lăng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Khương Vân cùng Hạ Ngôn, khóe miệng nhếch lên.

- Đúng vậy.

Khương Vân cười lạnh nói.

- ồ, người thanh niên này, chẳng lẽ là ngươi mang tới?

Làm sao không giới thiệu một chút?

Vương Lăng này nhìn về phía Hạ Ngôn, cười nói.

Ánh mắt Hạ Ngôn cũng không chút sợ hãi nhìn thẳng hắn.

- Đây là một tu luyện giả đại thế giới của ta

Khương Vân nhíu mày, trầm ngâm nói.

Hắn cũng không nói ra tên Hạ Ngôn, cũng lo lắng thân phận của Hạ Ngôn bị lộ.

- Thi ra là tu luyện giả đại thế giới của ngươi.

Không ngờ ngươi mang theo đến hội đấu giá, chẳng lẽ hắn là đệ tử ngươi?

Vương Lăng ha ha cười:

- Ta cũng giới thiệu một chút đệ tử của ta.

Tống Đông Cường, đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Hắc hắc, đệ tử này của ta mới tu luyện trăm vạn năm mà thôi, đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Khương Vân, ngươi thấy thiên phú của hắn không tồi chứ?

- Quả thật không tồi, chúc mừng ngươi.

Vương Lăng, chúc mừng ngươi thu được một đệ tử ưu tú như vậy.

Khương Vân mỉm cười gật đầu, biểu tình vốn có chút cứng ngắc cũng chậm rãi khôi phục bình thường.

Hạ Ngôn phản ứng cực nhanh, hắn đương nhiên nhìn ra giữa Khương Vân cùng Vương Lăng này dường như có chút không bình thường, xem ra giữa hai người dường như có mâu thuẫn gì.

Mà hiện tại Vương Lăng này hiển nhiên đang khoe khoang đệ tử của mình.

Tu luyện trăm vạn năm đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, quả thật rất ưu tú.

Một đại thế giới, bình thường thời gian ngàn vạn năm mới có thể sinh ra một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Nếu không phải tu luyện giả thiên phú rất mạnh, căn bản không có cơ hội đạt tới cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Mà dùng thời gian trăm vạn năm có thể đạt tới Hạch Tâm Điện chủ, quả thật rất hiếm thấy.

- Hội đấu giá này lập tức bắt đầu rồi.

Chúng ta cùng nhau đi chứ?

Vương Lăng nhìn nhìn Hạ Ngôn, lại nhìn chằm chằm Khương Vân, miệng cười hỏi.

- Được.

Khương Vân không chút chần chờ, gật đầu đáp ứng.

Hạ Ngôn cũng không nói nhiều, đi theo phía sau Khương Vân.

Bốn người rời Kim Diễm tửu lâu tiến về phía trung tâm giao dịch.

Muốn tham gia hội đấu giá cũng không phải dễ dàng như vậy.

Tu luyện giả bình thường căn bản không có tư cách tham gia hội đấu giá.

Có hai điều kiện tham gia hội đấu giá.

Thứ nhất phải là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa.

Điều kiện thứ hai là cần phải có được 10 vạn điểm tích phân giao dịch.

Phải thỏa mãn hai điều kiện nảy mới có thể tham gia hội đấu giá trung tâm giao dịch tổ chức.

Đến trung tâm giao dịch, Hạ Ngôn nhìn thấy không ít tu luyện giả đều tiến vào một cánh cửa không gian.

Cánh cửa không gian này trực tiếp đi tới tầng chín trung tâm giao dịch cũng chính là nơi hội đấu giá diễn ra.

Mà phía trước cửa không gian này có mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ trông coi, hiển nhiên là kiểm chứng điều kiện tu luyện giả tham gia hội đấu giá.

"Chỉ một lát đã thấy được bốn cường giả cấp Giới chủ!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, có chút chấn động.

- Những Giới chủ này cũng vì bảo vật bán ở hội đấu giá mà tới.

Lực hấp dẫn của hội đấu giá trung tâm giao dịch thành Chu Tước tổ chức thật đúng là đủ lớn.

Hạ Ngôn chậm rãi đi theo Giới chủ Khương Vân, trong lòng rung động nghĩ thầm.

- Sư phụ.

Lần này tới tham gia hội đấu giá, Quy Nguyên Đan chúng ta mang đi không biết có đủ hay không.

- ồ...

Chỉ mua những thứ mình cần nhất, đương nhiên là dư dả, đừng lo.

Vương Lăng xoay người, cười nói với đệ tử mình:

- Lần này, chi riêng Quy Nguyên Đan chúng ta đã mang theo hơn 3 ức.

Sau khi Vương Lăng nói xong, lại có chút đắc ý nhìn Khương Vân.

Ba ức Quy Nguyên Đan, bình thường Giới chủ bình thường cũng là toàn bộ tài sản.

Khó trách Vương Lăng đắc ý.

Chương 950: Khiêm tốn

Giới chủ Khương Vân cũng không lên tiếng, coi như không nghe thấy, tiếp tục đi theo đòng người tham đự hội đấu giá.

- Tài phú người kia có được, thật đúng là không ít.

Trong miệng Giới chủ Khương Vân tuy không lên tiếng, nhưng lại truyền âm nói với Hạ Ngôn một câu.

- Giới chủ đại nhân.

Người cùng tu luyện giả Vương Lăng này có mâu thuẫn?

Hạ Ngôn tự nhiên truyền âm hỏi một câu.

Từ khi hai người gặp mặt đến giờ, cho dù Hạ Ngôn chậm lụt cũng có thể nhìn ra quan hệ giữa hai người cũng không hài hòa.

Lời nói của Vương Lăng kia dường như đều vô tinh cố ý nhằm vào Khương Vân.

- Đúng vậy.

Đây là chuyện từ rất lâu trước kia.

8 ngàn vạn năm trước, ta cùng Vương Lăng này đều là tu luyện giả cùng một đại thế giới.

Hắn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ sớm han ta.

Sau đó xảy ra một chuyện, giữa chúng ta liền sinh ra mâu thuẫn, đến hiện tại còn không hoàn toàn hóa giải.

Giới chủ Khương Vân trầm giọng nói, nhưng lại mang theo một cỗ oán khí dường như là có hận ý với Vương Lăng.

Hạ Ngôn không tiếp tục hỏi, đi theo phía sau Khương Vân thuận lợi tiến vào cửa Không gian.

Cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ như Khương Vân, mang theo một hai người tham gia hội đấu giá là hoàn toàn có thể Cho nên, mấy tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ của trung tâm giao dịch kia căn bản không có nghiệm chứng tư cách của Hạ Ngôn.

Trải qua cửa không gian, đám người Hạ Ngôn tiến vào trong một không gian rộng lớn.

- Nơi này hẳn là phòng đấu giá của trung tâm giao dịch rồi.

Hạ Ngôn nhìn bốn phía, ý niệm trong đầu khẽ chuyển.

- Chúng ta đi qua bên kia đăng ký một chút!

Ánh mắt Giới chủ Khương Vân đảo qua, nhìn thấy lối vào phòng đấu giá có một cái bàn màu đen.

Tu luyện giả tiến vào phòng đấu giá đều cầntrải qua bàn này, sau bàn có vài nhân viên công tác mặc đồng phục, đang làm công tác đăng ký cho tu luyện giả vào phòng.

-Tốt.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Vương Lăng cùng đệ tử hắn Tống Đông Cường cũng theo hai người Hạ Ngôn cùng đi về phía lối vào.

- Các vị đại nhân, các vị đi cùng sao?

Khi bốn người tới gần, một nhân viên công tác mặc áo màu đen nói với bốn người.

- Đúng vậy, chúng ta đi cùng.

Giới chủ Khương Vân còn chưa kịp nói chuyện, Vương Lăng liền giành trước nói với nhân viên công tác.

- Tốt, xin bốn vị tiên sinh đăng ký một chút!

Nhân viên công tác lấy ra một khối thủy tinh, đây là công cụ đăng ký cho tu luyện giả, loại thủy tinh này sẽ lập tức lưu lại tin tức của tu luyện giả.

- Khương Vân, ngươi tới trước đi.

Vương Lăng nhấc tay, khẽ cười nói với Khương Vân.

- Vương Lăng ngươi quá khách khí Đều giống nhau thôi, vậy ta đến trước.

Khương Vân cũng nghiêng người nói một câu, tiếp theo đón lấy thủy tinh vào tay, ý niệm rót vào trong lưu lại tin tức đại khái của mình.

- Ha ha, tiếp theo ta tới.

Cặp mắt Vương Lăng hơi híp lại, cười nói.

Sau khi bốn người lưu lại tin tức, đưa thủy tinh tới trước mặt Nhân viên công tác kia Nhân viên công tác này xem qua thủy tinh, sắc mặt lập tức hơi đổi, lúc nhìn lại về phía bốn người, trong thần sắc có thôn một tia ngưng trọng.

Hiển nhiên, thân phận hai tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ khiến nhân viên công tác này không thể không thận trọng đối đãi.

- Bốn vị tiên sinh.

Với thân phận của bốn vị, có thể tiến vào phòng đặc biệt phòng đấu giá chúng ta thiết lập.

Ta hiện tại đưa bốn vị đi phòng đặc biệt được không?

Nhân viên công tác hơi cúi đầu, cung kính nói với bốn người.

Cái gọi là phòng đặc biệt chính là phòng riêng, không ở chen chúc cùng với tu luyện giả khác.

- Ta thấy có thể Khương Vân ngươi thế nào?

Vương Lăng lập tức liền nói, trong mắt tinh quang liên tục lóe lên.

- ừ, được.

Biểu tình Giới chủ Khương Vân hơi đổi, gật đầu nói.

- Vậy ngươi dẫn chúng ta đi.

Vương Lăng phất tay nói với nhân viên công tác

- Tốt, xin bốn vị đi theo ta.

Nhân viên công tác xoay người, đi theomột thông đạo đặc thù vào bên trong.

Bốn người hạ ngôn đều đi theo phía sau nhân viên công tác.

- Sư phụ.

Vì sao chúng la muốn ở một phòng với bọn họ?

Tống Đông Cường đi theo sau Vương Lăng, trong khi đi truyền âm hỏi sư phụ.

- Ha ha.

Vương Lăng đầu tiên là cười cười, ánh mắt nhìn lướt qua Khương Vân, sau đó hướng về phía đệ tử Tống Đông Cường:

- Lát nữa lúc đấu giá bắt đầu, bọn họ nhìn thấy chúng ta mua được thứ tốt mà mình lại không lấy ra được nhiều Quy Nguyên Đan hơn, chẳng phải làm người ta thực thống khoái sao?

Khóe miệng Vương Lăng nhếch lên, sau đó khôi phục bình thường.

- Ha ha, sư phụ nói không sai.

Nhìn hai vị này xấu hổ bất an, vậy quả thật làm cho người ta rất sảng khoái a.

Tống Đông Cường cười âm trầm.

Phòng đặc biệt này được thiết lập phía trên phòng đấu giá, vách tường dùng một loại khoáng thạch đặc thù.

ở bên trong có thể nhìn ra cảnh tượng bên ngoài, mà bên ngoài lại nhìn không thấy tình hình bên trong.

Nhân viên công tác đưa bốn người đến một phòng, rồi cung kính cáo từ rời đi.

Trong phòng có một số ghế rất thoải mái, sau khi ngồi xuống có thể thấy rất rõ ràng phần đông tu luyện giả bên dưới.

Tất cả phòng đặc biệt làm thành một vòng trong, đại khái có mấy trăm phòng.

Phòng đấu giá này là rất khổng lồ, ánh mắt tu luyện giả tự nhiên không phải người thường có thể sánh bằng.

Cho nên, cho dù phòng đấu giá khá lớn, ngồi ở phía sau cũng có thể nhìn thấy đãi đấu giá.

Hơn nữa, ở trong này còn có rất nhiều màn hình thủy tinh, những màn hinh thủy tinh này sẽ xuất hiện tin tức vật phẩm đấu giá, khiến tu luyện giả càng thèm dễ dàng hiểu biết đặc điềm bán đấu giá.

- Ha ha.

Lần đấu giá trước ta lại không thể đến được, lúc ấy ta nhớ rõ đang bế quan.

Khương Vân, hội đấu giá thành Chu Tước lần trước, ngươi có tới không?

Vương Lăng ngồi ở một cái ghế, cười ha ha hỏi.

- Hội đấu giá thành Chu Tước là hội đấu giá lớn nhất Tây Vực chúng ta Nếu tại đây còn có vật phẩm không thể mua được, vậy toàn bộ Tây Vực chỉ sợ đều rất khó mua được.

Vương Lăng lại tiếp tục nói một câu, vừa nói vừa Khẽ lắc đầu.

- Nói không sai.

Khương Vân gật đầu:

- Hội đấu giá thành Chu Tước lần trước, ta cũng tới thành Chu Tước, tuy nhiên không tham gia hội đấu giá.

- Ồ?

Cặp mắt Vương Lăng ngước lên:

- Vì sao vậy?

À, không biết lần này Khương Vân ngươi muốn mua sắm bảo vật gì vậy?

- Còn không quyết định, lát nữa nhìn rồi tính.

Nếu là gặp phải thứ có hứng thú, sẽ thử xem có thể mua được hay không.

Khương Vân tùy ý nói.

- Khương Vân, ngươi cũng không thể tranh với hai thầy trò chúng ta nha. số Quy Nguyên Đan chúng ta mang không nhiều lắm, chỉ có 3 ức mà thôi.

Khuôn mặt Vương Lăng co giật, cố ý nhấn mạnh chữ "3 ức" này, miệng tuy nói như vậy nhưng trên mặt lại rất đắc ý.

- Ha ha, Vương Lăng, ngươi nói quá lời.

Hơn nữa, 3 ức Quy Nguyên Đan, ta cũng không có nhiều như vậy.

Khương Vân lắc đầu, bất đắc dĩ nói.

- Khương Vân ngươi luôn khiêm tốn Như vậy, ta không tin đâu.

Vương Lăng cười càng đậm, nghiêng người nói với đệ tử Tống Đông Cường:

- Khương Vân hắn vẫn là như thế Lúc trước chúng ta còn ở cùng một đại thế giới, hắn đã khiêm tốn như vậy.

Hắn nói không có 3 ức Quy Nguyên Đan, làm sao có thể chứ?
 
Linh La Giới Full
Linh La Giới 21


Linh La Giới

Tác giả: Dạ Thủy Hàn

Thể loại: Tiên Hiệp

Ebook: Thần Nam

Nguồn: wWw.TangThuVien.Com

Chương 951: Vương phẩm Pháp Tắc Thần Khí

"Hiện tại giết không chết ngươi, cho ngươi khó chịu, trong lòng không thoải mái cũng tốt!"

Ánh mắt Vương Lăng lúc cúi đầu xuống lộ ra một tia hung ác.

Hiện tại nếu có cơ hội giết chết Khương Vân, hắn khẳng định sẽ ra tay không chút do dự.

8 ngàn vạn năm trước, hắn từng ra tay với Khương Vân, nhưng khi đó Khương Vân đã không phải hắn có thể tùy ý giết chết.

Ân oán giữa hai người vẫn là vì có một đại nhân vật ra mặt mới hóa giải mặt ngoài Cuối cùng, Khương Vân đi biên thùy Tây Vực mở đại thế giới mới, xem như tránh Vương Lăng này.

- 3 ức Quy Nguyên Đan, rất nhiều sao?

Thấy Vương Lăng vẫn hùng hổ dọa người, lúc này Hạ Ngôn đột nhiên lên tiếng, Khóe miệng hơi nhếch lên.

Số lượng Quy Nguyên Đan trong không gian nhẫn Linh La của Hạ Ngôn có thể khiến cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng trợn mắt há hốc mồm.

3 ức Quy Nguyên Đan đối với Hạ Ngôn hiện tại mà nói, có thể tùy ý lấy ra.

- Ồ?

Nghe vậy, sắc mặt Vương Lăng tối sầm.

- Khương Vân, đệ tử này của ngươi, tốc độ tu luyện cũng không tệ nha Thoạt nhìn, dường như đã là Tạo Hóa cấp Điện chủ. không ngờ còn trẻ tuổi như vậy, tương lai tươi sáng nha!

Vương Lăng mơ hồ có thể thăm dò lực lượng phép tắc đao động của Hạ Ngôn.

Chỉ luận về cảnh giới lực lượng pháp tắc, Hạ Ngôn quả thật chính là Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Ha ha, ta chỉ là một tu luyện giả bình thường trong đại thế giới mà Giới chủ đại nhân mở ra

Hạ Ngôn tiếp lời nói, nhìn Giới chủ Khương Vân.

Khương Vân cũng nhìn thoáng qua Hạ Ngôn, khẽ lắc đầu ý bảo Hạ Ngôn không cần ra mặt.

Dù sao, hiện tại đang có rất nhiều người tìm hắn, thân phận vẫn không nên bại lộ thì hơn.

- Tiểu tử, câm miệng.

Ngươi còn không có tư cách nói chuyện với sư phụ ta.

Tống Đông Cường đệ tử Vương Lăng nghiêm mặt, không khách khí nói với Hạ Ngôn:

- 3 ức Quy Nguyên Đan.

Tiểu tử ngươi lấy ra được sao?

Hừ, cái thứ không biết trời cao đất rộng.

- Được rồi, hội đấu giá lập tức bắt đầu, Vương Lăng ngươi vẫn cẩn thận một chút chú ý thứ bán đấu giá.

Đừng bỏ lỡ cơ hội rồi sau. hối tiếc.

Lần này ngươi chuẩn bị thật sự sung túc đó.

Khương Vân trầm giọng nói với Vương Lăng.

- Ha ha, vẫn là Khương Vân ngươi hiểu ta Vì hội đấu giá lần này, ta gần như bán sạch vật phẩm tài nguyên cất giữ đó.

Vương Lăng hơi đắc ý, ánh mắt đảo qua Hạ Ngôn một cái.

"Mục tiêu của ta, là mua được bảo vật có thể cho ta đột phá cảnh giới".

"Hiện tại cảnh giới của ta đã đạt tới Điện chủ đỉnh, bảo vật như thếi Hồng Quả không thể làm ta đột phá cảnh giới trong thời gian ngắn".

"Cho nên, không tiếc hết thảy, đoạt đến thứ ta cần.

Hiện tại có nhiều tu luyện giả Như vậy tìm ta, muốn đoạt lấy thứ Thương Hà tiền bối để lại cho ta, ta phải cố gắng tăng thực lực mới được.

Hừ. muốn cướp đoạt vật của tạ, ta sẽ cho các ngươi trả giá thảm trọng!"

ở trong Kim Diễm tửu lâu 120 năm, Hạ Ngôn lợi dụng Tháp Thời Gian tu luyện gần 1200 năm.

Trong 1200 năm này, khiến cảnh giới của Hạ Ngôn từ Tạo Hóa cấp Điện chủ bình thường tăng lên tới đỉnh, tiêu hao hết 9 tổ Thải Hồng Quả.

Đương nhiên, đây còn bởi vì năng lực hấp thu của Hạ Ngôn Phi thường mạnh mẽ. nếu không Thải Hồng Quả tiêu hao quả thật Chỉ sợ sẽ càng nhiều hơn.

Vảo lúc trong đầu Hạ Ngôn nảy ra ý niệm này, đồng thời nhìn thấy trên đãi cao bên ngoài có một lão già trường bào trắng đi tới.

Mặc dù trong phòng đặc biệt, Hạ Ngôn cũng có thể nhìn ra được lão già kia là một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cường đại.

"Lão già này hẳn là người chủ trì hội đấu giá lần này".

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động.

Quả nhiên, trong đầu Hạ Ngôn vừa nảy ra ý nghĩ, lão già áo bào trắng trên đãi cao đã bắt đầu lên tiếng.

- Hoan nghênh các vị tu luyện giả tới hội đấu giá thành Chu Tước lần này!

- Cách hội đấu giá thành Chu Tước lần trước chấm dứt đã qua đi han mười vạn năm.

Ta nghĩ, mọi người cũng rất ngóng trông, hội đấu giá thành Chu Tước có thể tổ chóc.

Hôm nay, hội đấu giá thành Chu Tước dưới sự duy trì của Giới chủ đại nhân Trọng Thiên Giới, rốt cục được tổ chức!

Thanh âm lão già trầm trọng có lực, những lời này vừa nói ra, toàn bộ phòng đấu giá đều chìm trong một bầu không khí quỷ dị.

Giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới, chỉ vẻn vẹn một cái tên đã có lực uy hiếp khó tin như vậy.

- Ha ha.

Ta nghĩ mọi người đều hy vọng sớm một chút nhìn thấy thứ sắp sửa bán đấu giá của hội đấu giá lần này.

Tiếp theo, ta sẽ không kéo dài thời gian nữa Thứ đầu tiên bán đấu giá hội đấu giá lần này là một món Thần Khí Pháp Tắc.

Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm loại công kích, uy lực tuyệt luân.

Hơn nữa còn là một món Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm gần như không bị hư tổn gì.

Lão già vừa nói, vừa nhấc cánh tay lên.

Lập tức ở phía sau đãi đấu giá liền có hai gã nhân viên công tác mặc đồng phục màu đen chậm rãi lấy ra một thanh trường kiếm màu đen.

Toàn bộ phòng đấu giá lúc này truyền ra một tràng nghị luận ồn ào.

Rất nhiều ánh mắt đều phóng ra hào quang, nhìn chằm chằm trường kiếm màu đen kia.

- Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm?

Hạ Ngôn nhíu mày.

Tuy rằng hiện tại thực lực hắn rất mạnh, nhưng mà thời gian tu luyện còn rất ngắn, hơnnữa đại đa số thời gian đều bế quan, kiến thóc tự nhiên không thể so sánh với những lão quái vật ngàn vạn năm, ức vạn năm.

Đối với Thần Khí Pháp Tắc, Hạ Ngôn còn không biết làm thế nào phân biệt đẳng cấp cao thấp, chỉ biết là bình thường tu luyện giả thực lực càng mạnh, uy lực Thần Khí Pháp Tắc sử dụng cũng càng lớn.

- Vật phẩm thứ nhất đấu giá không ngờ là thần khí vương phẩm, còn gần như không hư tổn gì!

Giới chủ Khương Vân ngồi bên cạnh Hạ Ngôn cũng cảm khái lên tiếng,

- Thần khí vương phẩm a, gần với Thánh khí trong truyền thuyết!

Giới chủ Vương Lăng cũng liếc xéo nói một câu, ánh mắt sáng ngời.

- Ha ha.

Cầm Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm này Chỉ sợ cho dù Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, sức chiến đấu cũng có thể so với Giới chủ bình thường.

Khương Vân cười cười, nhìn về phía Vương Lăng:

- Vương Lăng.

Đệ tử của ngươi đã là Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, không bằng ngươi mua cái thần khí vương phẩm này tặng cho hắn.

- Ồ?

Nghe vậy, Vương Lăng kia đột nhiên nhăn mày, nhìn về phía đệ tử Tống Đông Cường.

Tống Đông Cường lại càng là hai mắt tỏa sáng, nhìn chằm chằm thần khí vương phẩm phía dưới.

Thấy ánh mắt sư phụ nhìn tới, vội vàng thu liễm rất nhiều.

- Thần khí vương phẩm này tuy rằng tốt, nhưng tu luyện giả vốn nên chú trọng thực lực bản thân, quá dựa vào ngoại lực đối với tu luyện mà nói cũng không có chỗ tốt

Vương Lăng nhẹ nhàng hừ một tiếng nói.

Kỳ thật, nếu hắn có thực lực mua cái thần khí vương phẩm này khẳng định sẽ ra tay mua để mình dùng.

- Giới chủ đại nhân.

Thần khí vương phẩm này, muốn mua được cần bao nhiều Quy Nguyên Đan?

Hạ Ngôn không kìm nổi hỏi một câu.

Hắn cũng không muốn mua thần khí vương phẩm này chỉ là tò mò giá cả thần khí vương phẩm.

Nghe lời nói của hai vị Giới chủ này, dường như giá trị của thần khí vương phẩm Phi thường cao.

- Tiểu tử kia, ngươi đừng nằm mộng.

Loại bảo vật như thần khí vương phẩm này, không phải tiểu tử ngươi có năng lực mua được.

Tống Đông Cường châm biếm nói với Hạ Ngôn.

- Ha ha, thoạt nhìn dường như ngươi có thể mua được hả!

Hạ Ngôn cười đáp lại.

Cặp mắt Tống Đông Cường kia lập tức trừng lớn, tuy nhiên cũng không nói nữa.

- Thần khí vương phẩm này, cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều là một bộ phận cực nhỏ, cực nhỏ mới có được.

Thứ đầu tiên bán đấu giá của hội đấu giá thành Chu Tước khẳng định là bảo vật mờ màn vô cùng tốt

Khương Vân giải thích với Hạ Ngôn:

- Thần Khí Pháp Tắc chì chia làm bình thường, vương phẩm và Thánh khí.

Mà hầu hết Thần Khí Pháp Tắc tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa sử dụng đều là Thần Khí Pháp Tắc bình thường.

Cho dù Tạo Hóa cấp Giới chủ sử dụng cũng nằm trong phạm vi Thần Khí Pháp Tắc bình thường.

Đương nhiên, Thần Khí Pháp Tắc của Tạo Hóa cấp Giới chủ bởi vì thực lực bản thân cường đại, thời gian dựng dục lại khá dài, uy lực cũng càng lớn.

Mà Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm, bình thường rất khó hình thành, cho dù là Tạo Hóa cấp Giới chủ đình cũng không thể dựng dục ra được, phải là Thần Khí Pháp Tắc được dựng dục ra từ thần khí đúc bởi Tha san chi thạch mới có thể cuối cùng hình thành thần khí vương phẩm uy lực tuyệt luân.

- Hả?

Hạ Ngôn cũng giật mình không nhỏ.

Tuy rằng trong lòng đã sớm có chuẩn bị, vừa rồi Giới chủ Khương Vân cũng đã nói, Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ có được thần khí vương phẩm, đều có thể khiêu chiến Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Hạ Ngôn biết thần khí vương phẩm khẳng định giá trị sang quý, lại không dự đoán được lại khoa trương tới như vậy, không ngờ là bảo vật mờ màn của hội đấu giá thành Chu Tước.

- Phía trên thần khí vương phẩm, còn có Thánh khí?

Hạ Ngôn khẽ hít một hơi, lại dò hỏi.

- Thánh khí chính là thứ trong truyền thuyết.

Giới chủ đại nhân Trọng Thiên Giới từng nói, trong toàn vũ trụ cũng chỉ có 49 món Thánh khí mà thôi.

Thánh khí không phải sức người có thể tạo thành, mà là bảo vật thiên địa sinh ra.

Uy lực to lớn khó thể tưởng tượng.

Khương Vân tiếp tục giải thích.

- Khương Vân, ngươi dạy tiểu tử này thế nào vậy?

Không ngờ ngay cả tin tức này cũng không biết?

Giọng nói không âm không dương như thái giám của Vương Lăng chen vào.

Mà Giới chủ Khương Vân lại không đáp đến hắn, ánh mắt nhìn phía đãi cao phía dưới.

Thần khí vương phẩm này cho dù là Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không mấy người có thể mua nổi.

Ngay cả Khương Vân cùng Vương Lăng cũng chỉ thèm nhỏ dãi mà nhìn.

Thần khí vương phẩm ở trong tay Tạo Hóa cấp Giới chủ bọn họ, uy lực càng lớn.

"Nêu ta có một món thần khí vương phẩm, cho dù gặp cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh cũng sẽ không e ngại".

Tâm tư Vương Lăng chuyển động, trong lòng không cam nhưng cũng không có cách nào.

"Không biết, hai món thần khí Thương Hà tiền bối đề lại cho ta, có thể tính là thần khí vương phẩm hay không?"

Trong đầu.

Hạ Ngôn cũng chuyển ý niệm.

Đến hiện tại mới thôi, hai món thần khí Thương Hà để lại cho Hạ Ngôn đều không hoàn toàn chữa trị.

Tuy nhiên, uy lực đã cường đại vô cùng.

Hạ Ngôn hoài nghi, hai món thần khí của mình đều là Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm.

- Các vị.

Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm này là vật phẩm đầu tiên bán đấu. giá, cho nên, giá khởi điểm rất thấp.

Chỉ cần 1 ức Quy Nguyên Đan.

Hiện tại, các vị có thể bắt đầu ra giá, người trả cao thì được.

Lão già chủ trì bán đấu giá cười nói, trên màn hình thủy tinh các nơi phòng đấu giá cũng xuất hiện rõ ràng tỉ mỉ tin tức về Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm màu đen này.

- 2 ức Quy Nguyên Đan.

Gần như trong nháy mắt, liền có người nhập giá vào thủy tinh trước người.

Trong hội trường đấu giá, trước mỗi một chỗ ngồi đều có một khối thủy tinh.

Nếu tu luyện giả muốn ra gia với một món đồ, có thể trực tiếp đưa ý niệm vào trong thủy tinh.

Mà sau khi đưa vào, trên màn hình thủy tinh thật lớn trên đãi sẽ lập tức tức xuất hiện giá cả cùng tin tức về tu luyện giả đó.

Chương 952: Thời gian lưu tốc 20 lần

Tất cả mần hình thủy tinh đều là đại năng giả dùng một ít pháp tắc cùng linh lực để duy trì, sử dụng những màn hình thủy tinh này cực kỳ tiện lợi.

Chúng có một số điềm tương tự nhưthủy tinh truyền âm, bản ghi chép thời gian...

- 2.5 ức Quy Nguyên Đan!

- 3 ức!

Tu luyện giả ở trong phòng đấu giá chì thấy giá cả cạnh tranh trên màn hình cực lớn ở trên đãi cao thay nhau tăng lên, biến hóa cực kỳ mau lẹ.

Chì thời gian vài hô hấp đã tăng lên tới 5 ỏc Quy Nguyên Đan.

Mà cho tới bây giờ, ra giá vẫn đều là những tu luyện giả ngồi chen chúc trong hội trường đấu giá.

Tu luyện giả trong mấy trăm phòng đặc biệt ở phía trên vẫn chưa bắt đầu ra giá, bởi vì tư liệu người cạnh tranh mà lão già chủ trì bán đấu giá báo ra vẫn đều là dãy số tương ứng trong hội trường đấu giá.

"Khó trách Vương Lăng này không tham gia đấu giá, hắn mang theo 3 ức Quy Nguyên Đan, căn bản không có khả năng mua được Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm".

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Những tu luyện giả bên dưới này không ngờ cũng có nhiều người như vậy có được tài lực khổng lồ".

Ở trong phòng đấu giá, ít nhất có mấy chục vạn tu luyện giả, trong đó có một số tu luyện giả tài lực kinh người cũng rất là bình thường.

Hơn nữa mọi người tới tham gia hội đấu giá thành Chu Tước đều sẽ chuẩn bị rất đầy đủ.

Lắc đầu.

Hạ Ngôn hơi chút cảm khái: "Ta còn nghĩ rằng hiện tại tài phú của ta đã rất nhiều, nhưng hiện tại xem ra còn xa xa không đủ.

Một kiện Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm đã đắt đỏ như thế..

Tổng số Quy Nguyên Đan của Hạ Ngôn hiện tại mới chỉ khoảng hơn 18 ức.

Từ khi Hạ Ngôn vào thành Chu Tước, trước sau ở trung tâm giao dịch bán ra số tài nguyên vật phẩm giá trị khoảng 5.9 ức Quy Nguyên Đan.

Mà sau đó lại bán cho Lý Tuyền Điện chủ Phương Diệp Điện của Phương Diệp đại thế giới khoảng 5.8 Quy Nguyên Đan.

Trước sau tổng cộng 11.7 ức Quy Ngụyên Đan.

Hạ Ngôn ở tnrng tâm giao dịch mua sắm một ít loại quả như thếi Hồng Quả, Huyền Nguyên Quả sử dụng cho tu luyện, tiêu tốn khoảng 3000 vạn Quy Nguyên Đan.

Cho nên, số Quy Nguyên Đan mà Hạ Ngôn có được khi bán ra tài nguyên còn lại đại khái chừng 10.4 ức viên.

Mà ở trong không gian Kim Di, Hạ Ngôn vơ vét sạch 21 kho báu, trong những kho báu này không chỉ có đại lượng vật phẩm tài nguyên, còn cất giữ đại lượng Quy Nguyên Đan.

Sau khi Hạ Ngôn thanh lý sỗ Quy Nguyên Đan này, số lượng tổng cộng khoáng 7.2 ức viên.

Nói cách khác, hiện tại số lượng Quy Nguyên Đan mà Hạ Ngôn có được khoảng chừng 18.6 ức Quy Nguyên Đan.

Mà vật phẩm tài nguyên có được từ không gian Kim Di đặt trong không gian nhẫn Linh La còn khoảng 1/3.

Một phần ba số vật phẩm tài nguyên này, giá trị so với một ít vật phẩm bán trước đó tương đối cao hơn một chút Những tài nguyên đã bán đương nhiên là bình thường nhất và giá thấp nhất.

ở trong đấu giá, nếu là số lượng Quy NgUyên Đan của Hạ Ngôn không đù, hắn có thể ngay lập tức xuống phía dưới bán toàn bộ vật phẩm tài nguyên còn thừa lại cho trung tâm giao dịch.

- Kẻ có tiền, thật đúng là nhiều a!

Nhìn số liệu liên tục nhảy trên màn hình thủy tinh.

Khương Vân tự giễu cười cười.

Với thực lực đường đường cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ của hắn cũng lây không ra nhiêu Quy Nguyên Đan như vậy.

Lúc này, Vương Lăng cũng ngậm miệng không nói, tuy nhiên cơ mặt hắn đang khẽ co giật, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm lên màn hình thủy tinh thật lón.

- Thần khí vương phẩm này... là của ta!

Ai cũng không đoạt được!

ở trong một phòng đặc biệt nào đó, một tu luyện giả mặc áo choàng màu đen trùm kín đầu thấp giọng ác độc nói.

Ánh mắt nhìn về phía màn hình thủy tinh thật lớn cũng lộ ra vẻ hung ác.

- Đám hỗn đản các ngươi, trước cho các ngươi đoạt một hồi!

- Lần này ta nhất định phải đoạt được thần khí vương phẩm này.

Hừ, sở dĩ ta tới tham gia hội đấu giá thành Chu Tước lần này chính là vì muốn có được thần khí vương phẩm này.

Tu luyện giả mặc áo choàng này hiển nhiên đã sớm biết hội đấu giá có thần khí vương phẩm đưa ra đấu giá.

- Thời gian đã đến, hiện tại người đấu giá đã không nhiều lắm.

Hừ, người có thể một lần lấy ra số Quy Nguyên Đan vượt qua 5 ức, nguyên bản không quá nhiều.

Ánh mắt tu luyện giả áo choàng đen này thoáng ngưng, ý niệm chuyển qua trong đầu, ý thức lập tức rót vào một Khối thủy tinh trong phòng.

- 10 ức Quy Nguyên Đan.

Tu luyện giả áo choàng này trực tiếp đưa vào một vài con số - 10 ức Quy Nguyên Đan.

Giá cả vừa rồi chì vẻn vẹn mới vừa qua khỏi 6 ức Quy Nguyên Đan mà thôi.

Mà tu luyện giả này lại lập tức tăng giá lên đến 10 ức Quy Nguyên Đan.

- Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm này, ta cũng ở thế nhất định phải có được.

Ai cũng không thể cướp được nó khỏi tay ta.

Tu luyện giả áo choàng nắm chặt tay, vành mắt hơi đỏ lên, hơi thở đều có chút dồn dập.

Mà cái giá này vừa xuất hiện, tu luyện giả trong toàn bộ phòng đấu giá bất kể là hội trường phía dưới hay là phòng đặc biệt phía trên đều lập tức im lặng.

10 ức Quy Nguyên Đan, bao nhiêu cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không thể lập tức lấy ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy.

Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm, ai mà không muốn?

Ai không muốn có được?

Nhưng là muốn còn phải có thể lấy ra được số 10 ức Quy Nguyên Đan dọa người này.

- Khách quý trong phòng đặc thù số 36 ra giá Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm nảy 10 ức Quy Nguyên Đan.

Ha ha.

Đây là một con số không tồi, không biết còn có ai xa giá hay không?

- Ồ?

Chẳng lẽ không ai ra giá nữa sao?

Thật sự không có giá nào cao hơn giá này sao?

- ha ha, nếu không ai tiếp tục ra giá, vậy ta liền tuyên bố Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm này sẽ thuộc sự sở hữu của vị khách trong phòng đặc biệt số 36.

Lão già trên đãi cao mặt mang tươi cười chậm rãi đảo qua bốn phía nói.

- Lão già kia, nhanh tuyên bố đi.

Tu luyện giả áo choàng có chút khó thở, thấp giọng nói.

Đương nhiên, lão già chủ trì hội đấu giá sẽ không nghe được lời hắn nói.

- 10.1 ức Quy Nguyên Đan!

Rốt cục sau khi lão già hỏi dồn dập, giá cả lại xảy ra biến hóa Một cái giá mới vượt qua giá cả lúc trước.

Rõ ràng có người không cam lòng Thần Khí Pháp Tắc cứ vậy bị người mua đi.

- Ai?

- Ai tranh với ta?

Chấ tiệt, tên hỗn đản nào dám tranh với ta?

Tu luyện giả áo choàng liên tục lóe lệ quang nhìn về phía phòng đặc biệt khác, nhưng lại Không nhìn thấy được bộ dạng tu luyện giả tranh đoạt với hắn.

- 13 ức Quy Nguyên Đan.

Tu luyện giả áo choàng cũng không chần chờ lâu, trong thời gian nửa hô hấp, hắn một lần nữa báo giá.

Lần này, cũng là một phát tăng giá lên một khoảng lớn.

Ngay cả Hạ Ngôn sau khi nhìn đến cái giá này cũng hít một hơi thật sâu.

Lão già trên đãi cao lại nói ra cái giá này là do vị khách trong phòng đặc biệt số 36 ra giá.

- Người trong phòng 36 này là ai?

Không ngờ giàu có như vậy?

Ánh mắt Vương Lăng nhìn về phíai bên ngoài, muốn tìm phòng đặc biệt số 36 nhưng lại cũng không tìm được.

Những phòng này nhìn qua đều. giống nhau, cũng không đánh số, có lẽ Chỉ có nhân viên công tác mới có thể phân biệt được sự khác nhau giữa các số phòng.

- Hiện tại ta tuyên bố, Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm uy lực tuyệt luân này đã thuộc về vị khách phòng đặc biệt số 36; 13 ức Quy Nguyên Đan, ta muốn nói chính là, mua được Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm với cái giá đó, là đáng giá.

Lão già cười nói.

- Nêu là Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm không bị hư tổn, giá cả này đương nhiên là đáng.

Đừng nói là cái giá này, cho dù là 20 ức Quy Nguyên Đan đều rất khó mua được.

Nhưng là thần khí này dù sao cũng bị hư tổn, tuy rằng mức độ không lớn nhưng muốn hoàn toàn khôi phục uy lực của nó cũng rất Khó khăn.

Giới chủ Khương Vân lắc đầu lên tiếng nói.

- Giới chủ đại nhân.

Giá trị của thần khí kia không đáng giá 13 ức Quy Nguyên Đan sao?

Hạ Ngôn nhìn về phía Khương Vân hỏi.

- Hẳn là đáng.

Thần Khí Pháp Tắc này nếu. là để ở mặt sau mới mang ra đấu giá, phỏng chừng người cạnh tranh sẽ càng nhiều.

Đấu giá vào lúc đầu, rất nhiều tu luyện giả khả năng sẽ không ra giá quá cao, tất cả mọi người còn muốn xem phía sau có thứ gì tốt

Khương Vân nhìn Hạ Ngôn nói.

Hạ Ngôn giật mình gật đầu.

Chính như lời Giới chủ Khương Vân, tu luyện giả tới tham gia hội đấu giá đương nhiên sẽ không tiêu hết tiền vào thời điểm mới bắt đầu đấu giá.

- Các vị, vật phẩm đấu giá tiếp theo cũng là một bảo vật Phi thường khó được.

Đầy là một món thần khí có thể thay đổi thời gian lưu tốc.

ở trong thần khí này, tốc độ thời gian đại khái gấp 20 lần bên ngoài.

Ha ha, thần khí thời gian này, thật là khó được đó.

Được lão già ra hiệu, một nhân viên công tác hai tay nâng một viên châu lên cao từ trong đi ra.

- Thời gian lưu tốc 20 lần?

Thật không tệ!

Giới chủ Khương Vân nhìn về phía viên châu đen trong tay nhân viên công tác kia.

ánh mắt chợt lóe nói.

- Thời gian lưu. tốc 20 lần?

Hạ Ngôn cũng có chút thèm thuồng.

Tháp Thời Gian mà Hạ Ngôn có được, thời gian lưu tốc cũng chỉ vẻn vẹn gấp 10.

ở trong tu luyện 10 năm, bên ngoài mới qua một năm mà thôi.

Nếu là có bảo vật thời gian lưu tốc 20 lần, ở trong tu luyện 20 năm. bên ngoài mới qua một năm mà thôi.

Nên biết, loại thần khí thời gian này tuy rằng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ có thể luyện chế ra, nhưng muốn luyện chế ra thần khí thời gian lưu tốc gấp 20 lần cũng không dễ dàng.

Tài luyện cần để luyện chế thần khí đó so với tài liệu luyện chế thần khí thời gian lưu tốc 10 lần càng quý báu, hơn nữa độ khó cũng tăng lên mấy lần.

Thần khí thời gian, mỗi gia tăng thời gian lưu tốc một lần, độ khó luyện chế đều. sẽ tăng lên rất lớn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường cũng có thể luyện chế ra thần khí thời gian có thời gian lưu tốc là mấy lần.

Giới chủ như Khương Vân, nếu có đủ tài liệu, vận khí tốt có thể luyện chế ra thần khí thời gian có thời gian lưu tốc mười mấy lần.

Nếu muốn luyện chế ra thần khí thời gian lưu tốc 20 lần, vậy ít nhất cần phải là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

- Giá khởi điểm của thần khí thời gian này đồng dạng rất thấp, là 1 ức Quy Nguyên Đan.

Hiện tại, các vị có thể bắt đầu ra giá với thần khí thời gian này.

Thanh âm lão già đột nhiên cao vút, vung cánh tay lên nói với mọi người.

- 1.5 ức Quy Nguyên Đan.

- 1.6 ức Quy Nguyên Đan!

Thần khí thời gian này có lực hấp dẫn rất lớn đối với phần đông tu luyện giả.

Thời gian lưu tốc 20 lần quả thật rất hấp dẫn.

Tuy nhiên, tác dụng của thần khí thời gian này đối với phần đông tu luyện giả cũng không lớn như vậy.

Tu luyện giả trong khi tu luyện cần thời gian lĩnh ngộ thiên địa pháp tắc, nhưng là những tu luyện giả này đều. có được tuổi thọ vô cùng, mức độ để ý tới thời gian cũng không quá mãnh liệt.

Chương 953: Long Hồn quả đắt đỏ

Bởi vì cho dù có được thần khí có thể thay đổi thời gian lưu tốc, tu luyện giả vẫn cần phải trải qua từng phút từng giây thời gian tu luyện này.

Cũng giống như cái thần khí hiện tại đang tiến hành đấu giá, là thần khí thay đổi thời gian lưu tốc 20 lần.

Tu luyện giả tu luyện trong đó bên ngoài tuy rằng mới qua một năm, bên trong qua 20 năm nhưng là tu luyện giả cũng phải trải qua 20 năm tu luyện.

Cho nên, như vậy lực hấp dẫn của thần khí thời gian này cũng không như một ít bảo vật quý hiếm có thể trực tiếp trợ giúp tu luyện giả.

Điềm này, theo những con số của những tu luyện giả ra giá với thần khí thời gian này là có thể nhìn ra được.

- Tháp Thời Gian của ta chỉ có thể thay đổi thời gian lưu tốc 10 lần.

Tuy nhiên, Tháp Thời Gian lại có thể ẩn giấu khí tức của thần khí và của ta Chỉ cầnta trốn trong đó, tu luyện giả bình thường căn bản không thể tìm thấy.

Vào lúc ta tu luyện, cho dù có kiện thần khí có thể thay đổi thời gian lưu tốc 20 lần này, ta vẫn chọn dùng Tháp Thời Gian.

Trong lòng Hạ Ngôn thầm so sánh một phen, vẫn cảm thấy Tháp Thời Gian của mình tốt hơn thần khí thay đổi thời gian lưu. tốc 20 lần rất nhiều.

Lắc đầu, trong lòng Hạ Ngôn từ bỏ không ra giá với thần khí thời gian này.

Thần khí thời gian này giá cuối cùng giao dịch cũng không thấp, đạt tới 2.8 ức Quy Nguyên Đan.

- Các vị.

Vật phẩm đấu giá tiếp theo là một trăm tổ Thải Hồng Quả.

Một tổ Thải Hồng Quả là một đơn vị đấu giá, giá khởi điểm một đơn vị là 200 vạn Quy Nguyên Đan.

Hiện tại, các vị có thể bắt đầu ra giá.

Lão già chủ trì bán đấu giá lại bắt đầu tiến hành vật phẩm đấu giá thứ ba.

Vật phẩm đấu giá thứ ba này dĩ nhiên là Thải Hồng Quả, khiến cho Hạ Ngôn hơi có chút kinh ngạc.

Bởi vì Thải Hồng Quả có bán trực tiếp ở tầng thứ bảy trung tâm giao dịch, giá mỗi một tổ là 270 vạn Quy Nguyên Đan.

- Giới chủ đại nhân.

Hội đấu giá vì sao lại có bán đấu giá Thải Hồng Quả?

Hạ Ngôn tò mò trong lòng liền thuận miệng hỏi Giới chủ Khương Vân.

- Loại vật phẩm Thải Hồng Quả này hẳn là hội đấu giá dùng cho đủ số.

Đương nhiên, Thải Hổng Quả tiến hành bán đấu giá cũng sẽ có rất nhiều tu luyện giả ra giá mua.

Chỉ là giá cả cuối cùng giao dịch cũng sẽ không quá cao.

Ánh mắt Giới chủ Khương Vân nhìn về phía Hạ Ngôn.

Giá cả một đơn vị Thải Hồng Quả rất nhanh được nâng lên tới 250 vạn Quy Nguyên Đan.

Xem xu thế này, giá của một tổ Thải Hồng Quả sẽ không thấp hơn 270 vạn Quy Nguyên Đan.

- Những tu luyện giả này vì sao không trực tiếp mua Thải Hồng Quả ở tầng bảy trung tâm giao dịch chứ?

Hạ Ngôn nhíu mày.

- Ha ha.

Những tu luyện giả ra giá này chỉ sợ phần lớn không có tư cách tiến vào tầng thứ bảy của trung tâm giao dịch thành Chu Tước.

Tích phân giao dịch của bọn họ tuy rằng đạt tới 10 vạn, có tư cách tham gia hội đấu giá. nhưng là có thể cũng không đạt tới 20 vạn.

Tư cách tiến vào tầng bảy trung tâm giao dịch là cần20 vạn tích phần.

Khương Vân cười nói, chợt sắcmặt biến đổi:

- Ồ?

Làm sao ngươi biết tầng bảy trung tâm giao dịch có bán Thải Hồng Quả?

Không ít tu luyện giả đều vì tham gia hội đấu giá lần này mới cố ý đi tăng tích phân giao dịch của mình, để đạt tới mười vạn.

Khương Vân đương nhiên không biết Hạ Ngôn hiện tại có hơn 50 vạn tích phân giao dịch.

Ánh mắt hai người Vương Lăng cùng Tống Đông Cường cũng lóe ra nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, không biết trong đầu suy nghĩ cái gì.

- Giới chủ đại nhân.

Tích phân giao dịch của ta đủ để tiến vào tầng bảy trung tâm giao dịch, nhưng còn chưa đủ tiến vào tầng tám.

Hạ Ngôn không giấu diếm, nói thẳng.

- ồ?

Khương Vân hơi có chút kinh ngạc, tuy nhiên cũng chỉ vẻn vẹn trong nháy mắt liền khôi phục bình thường.

Hội đấu giá vẫn đang tiến hành, thời gian trôi qua gần hai canh giờ, bốn người Hạ Ngôn trong phòng đặc thù này vẫn chưa từng một lần ra tay đấu giá.

Hạ Ngôn hiện tại cầnnhất là kỳ trân bảo vật có thể giúp hắn đột phá cảnh giới.

Tuy rằng hiện tại Hạ Ngôn có 18.6 ức Quy Nguyên Đan, nhưng là cũng không thể tùy tiện đấu giá đồ vật linh tinh.

Nên biết, giá cả kiện Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm bị bán đấu giá kia chính là 13 ức Quy Nguyên Đan.

Chút tài phú ấy của Hạ Ngôn có lẽ cho dù tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều xem như giàu có, nhưng cũng không phải là giàu nhấl.

Chút Quy Nguyên Đan ấy nếu muốn tiêu hết thì rất dễ dàng.

Đột nhiên, ánh mắt Giới chủ Vương Lăng trong phòng lại một lần nữa sáng lên.

Ánh mắt Hạ Ngôn chuyển xuống, nhìn thấy mười tên nhân viên công tác cầm mười cái hộp gấm Càn khôn từ trong phòng đi ra.

- Các vị.

Trong mười hộp gấm này tổng cộng là mười tổ Long Hồn Quả.

Tác dụng loại quả nảy ta cũng không nói nhiều, các vị cường giả cấp Giới chủ phải nắm chặt thời gian ra tay.

Bởi vì Long Hồn Quả này, lần này hội đấu giá tổng cộng cũng chỉ có mười tồ.

Lão già trên đãi cao, thanh âm cao vút nói.

- Long Hồn Quả?

Hạ Ngôn hơi nhăn mày lại.

Lão già chủ trì đấu giá này không ngờ nói thẳng ra cường giả cấp Giới chủ nắm chặt thời gian ra tay cạnh tranh.

Chẳng lẽ Long Hồn Quả này thật sự là bảo vật mà cường giả cấp Giới chủ mới có thể sử dụng?

Tâm tư Hạ Ngôn chuyển động, ánh mắt nhìn về phía Giới chủ Khương VâĩL Lúc này biểu tình trên mặt Khương Vân cũng ầơi có chút biến hóa, ánh mắt thẳng tạp nhìn chằm chằm vào mười hộp gấm Càn Khôn phía dưới.

- Long Hồn Quả, giá khởi điểm mỗi một tổ là 2000 vạn Quy Nguyên Đan.

Lão già đột nhiên cao giọng, thanh âm hắn vang vọng toàn bộ phòng đấu giá.

- Cái gì?

Một tổ 2000 vạn Quy Nguyên Đan?

Hạ Ngôn không khỏi hít sâu một ngụm khí lạnh.

- Đây còn là giá khởi điềm?

Vậy giá giao dịch cuối cùng khẳng định còn cao hơn giá này rất nhiều.

Hắn khẽ lắc đầu:

- Này cũng quá đắt hả?

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Chỉ sợ cũng không mua nồi nhiều Long Hồn Quả như vậy.

- Sư phụ.

Long Hồn Quả rốt cục xuất hiện.

Tống Đông Cường cười nịnh bợ, nói với Vương Lăng.

- Đúng vậy!

Ta đã nói, trên hội đấu giá này khẳng định sẽ xuất hiện Long Hồn Quả.

Vương Lăng gật đầu:

- Loại quả này, ở tầng tám trung tâm giao dịch cũng không bán.

Tu luyện giả chúng ta, đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, nếu muốn tăng thực lực là muôn vàn khó khăn.

Mà nếu có Long Hồn Quả trợ giúp, vây đơn giản rất nhiều.

Vương Lăng thấy Long Hồn Quả xuất hiện, tâm tinh hiển nhiên vui sướng rất nhiều.

- Hắc hắc.

Khương Vân, ngươi không ra tay sao?

Đây chính là Long Hồn Quả, bỏ lỡ lần này, tiếp theo còn không biết phải đợi đến khi nào đó.

Vương Lăng đột nhiên chuyển qua nhìn phía Khương Vân miệng nói.

- Lúc nên ra tay, ta tự nhiên sẽ ra tay.

Khương Vân đáp lại.

- Ha ha, vây ta không khách khí nữa.

Long Hồn Quả này, bất kể thế nào ta phải mua được một chút để trợ giúp tu luyện.

Ánh mắt Vương Lăng lưu chuyển, lại nhìn xuống phía dưới.

- Sư phụ.

Giá cả Long Hồn Quả này làm sao cao như vậy?

Tống Đông Cường kỉnh ngạc hỏi.

- Ngươi biết cái gì?

Long Hồn Quả này trong số vài chục loại quả có hiệu quả với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp giới chủ chúng ta, hiệu quả của nó là mạnh nhất.

Quả bình thường, ở tầng tám trung tâm giao dịch có thể mua được, mà Long Hồn Quả này lại không mua được, giá cả đương nhiên phải cao.

Vương Lăng xoay người nhìn thoáng qua Tống Đông Cường, trầm giọng nói.

- Nguyên lai là như vậy.

Tống Đông Cường liên tục gật đầu.

- 2200 vạn!

- 2370 vạn!

- 3000 vạn!

Những cái giá này đại đa số là tu luyện giả trong phòng đặc biệt.

Long Hồn Quả đối với tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mà nói, còn không dùng được.

Cho nên, tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không quá cấp thiết muốn Long Hồn Quả này.

Đương nhiên, giá cả Long Hồn Quả này ngay cả cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ đều suy nghĩ rất cẩn thận, càng đừng nói đến tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Giá cả nâng lên thật nhanh.

Hạ Ngôn nhìn con số nhảy lên, thầm nghĩ trong lòng.

- Lúc trước, bởi vì Thải Hồng Quả có thể trực tiếp mua ở tầng bảy trung tâm giao dịch, cho nên giá khởi điểm là 200 vạn Quy Nguyên Đan, nhưng là giá cả cuối cùng bán ra cũng không lệch nhiều so với giá của trung tâm giao dịch.

Mỗi một tổ giá cuối cùng đại khái đều ở trên dưới 270 vạn Quy Nguyên Đan.

Nhung Long Hồn Quả này lại không mua được ở trung tâm giao dịch, giá khởi điếm là 2000 vạn Quy Nguyên Đan, mà giá cạnh tranh vẫn còn đang tăng lên tới 3000 vạn Quy Nguyên Đan.

Trong đầu Hạ Ngôn rất nhanh chuyển ý niệm.

- 3500 vạn Quy Nguyên Đan.

- 3600 vạn!

- 3800 vạn!

Giá cả trong thời gian ngắn ngủi mười mấy hô hấp lập tức tăng lên tới 4000 vạn Quy Nguyên Đan một tổ.

- Những Tạo Hóa cấp Giới chủ này thật đúng là có tiển a.

Một tổ Long Hồn Quả 4000 vạn Quy Nguyên Đan, quả thật là...

Hạ Ngôn cảm thán lắc đầu.

Bình thường toàn bộ gia sản của Giới chủ cũng chỉ khoảng mấy ức Quy Nguyên Đan.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tu luyện hơn ức năm như Giới chủ Khương Vân, toàn bộ tài sản có thể vượt qua 10 ức.

Cho dù là tài sàn hơn 10 ức Quy Nguyên Đan, muốn mua Long Hồn Quả này cũng là trong lòng nhỏ máu.

Đây chính là vật phẩm tiêu hao, không giống như thần khí có thể sử dụng mãi.

Sau khi giá vượt qua 4000 vạn Quy Nguyên Đan, tần suất ra giá chậm rãi hạ xuống.

Hiện tại, trên cơ bản là qua một, hai hô hấp mới có người nâng giá.

Lão già chủ trì đấu giá ưên đãi cao phía dưới lại vẫn liên tục báo giá của những cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trong phòng đặc biệt.

- Đến lúc ra tay rồi!

Ánh mắt Vương Lăng chợt lóe, một tia ý thức rót vào trong thủy tinh, một phát nâng giá lên tới 4500 vạn Quy Nguyên Đan.

- 4500 vạn Quy Nguyên Đan một tổ Long Hồn Quả, đáng giá!

Ánh mắt Khương Vân quét về phía Khương Vân, lớn tiếng nói.

Hiển nhiên là cô ý nói ra trước mặt Khương Vân, muốn Khương Vân khó xử.

- 5000 vạn Quy Nguyên Đan!

Led hắn vừa dứt, giá cả trên màn hình thủy tỉnh lại một lần nữa tăng lên một khoảng lớn.

Mà lần này ra giá cũng là Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn trực tiếp tăng giá lên 500 vạn Quy Nguyên Đan.

- Tên hỗn đản trong phòng 200 này có bệnh à?

Không ít tu luyện giả trong phòng đều đồng thời nảy ra ý này.

Bởi vì lão già chủ trì bán đấu giá vừa mới nói khách trong phòng 200 ra giá 4500 vạn Quy Nguyên Đan, ngay sau đó lão ta lại nói khách trong phòng 200 ra giá 5000 vạn Quy Nguyên Đan.

Chương 954: Nổi trận lôi đình

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mới có tư cách ngồi trong phòng đặc biệt tiến hành đấu giá.

Đương nhiên, tu luyện giả ngồi trong một phòng chưa chắc Chỉ có một người, tuy nhiên rất hiển nhiên tu luyện giả ngồi cùng phòng mặc dù không phải là một người vậy cũng nhất định là bằng hữu quen biết lẫn nhau, bằng không làm sao lại nguyện ý ngồi trong cùng một phòng?

Tu luyện giả phòng 200 vừa mới báo một giá lại tiếp theo báo ra một giá khác cao hơn, hơn nữa biên độ tăng giá lại còn lớn như vậy, nào có người tự mình nâng giá của mình như vậy?

Cho dù không phải minh tự nâng giá của mình, vậy cũng khẳng định là bằng hữu quen biết đang nâng giá.

Nguyên nhân chính vì như thế cho nên tu luyện giả khác mới đều nghiến răng nghiến lợi nảy sinh ác độc nguyền rủa tu luyện giả trong phòng 200, không biết trong hồ lô của đối phương bán thuốc gì.

- Khách quý trong phòng 200 ra giá một tổ Long Hồn Quả này là 5000 vạn Quy Nguyên Đan.

Còn có giá cao hơn không?

Ha ha, nếu không ai ra giá cao hơn, ta muốn tuyên bố tổ Long Hồn Quả này cuối cùng thuộc về vị khách trong phòng 200.

Ánh mắt lão già chủ ưì bán đấu giá quét một vòng bốn phía, giọng nói vẫn như cũ cao vút có lực.

- Sư phụ, đừng mắc mưu tiểu tử này.

Tiểu tử này khẳng định là cố ý ra giá cao, nếu không vì sao hắn lại cố ý sau khi người ra giá mới lại nâng giá?

Lúc trước, hắn căn bản không một lần ra giá.

Vương Lăng hiển nhiên cũng có chút không cam lòng tặng một tổ Long Hồn Quả này cho Hạ Ngôn.

Bởi vì Hạ Ngôn đột nhiên nâng giá làm hắn tức giận cơ hồi thất khiếu bốc Khói Hắn đang muốn tiếp tục ra giá, đệ tử hắn Tống Đông Cường lại đột nhiên rất đúng lúc truyền âm cho hắn.

Ánh mắt Vương Lăng đột nhiên nhìn về phía Hạ Ngôn, trên mặt Hạ Ngôn lại mang theo ý cười thản nhiên.

"Tiểu tử này cố ý nâng giá, muốn cho ta mua Long Hồn Quả giá cao.

Vừa rồi ta biểu hiện tình thế bắt buộc phải có Long Hồn Quả này.

Chết tiệt, tiểu tử này rất đáng giận!"

Vương Lăng cũng nghĩ tới loại khả năng này.

Khi giá cả bị nâng quá cao, Hạ Ngôn lại tò bỏ, vậy chính hắn sẽ phải đùng giá cao mua một tổ Long Hồn Quả này.

'Đúng, ta sẽ không mắc mưu".

Vương Lăng hừ lạnh trong lòng, chợt bỗ ý niệm tiếp tục nâng giá vừa dâng lên trong đầu."

Dù sao bỏ một tổ Long Hồn Quả này, lần này bán đấu giá còn có chín tổ Long Hồn Quả!"

- Ai cùng tên điên này cạnh tranh?

Vậy khẳng định cũng điên luôn rồi!

- Tên khốn phòng 200, đừng để ta biết ngươi là ai!

- Đáng giận.

Còn chưa từng thấy người nào tự mình nâng giá của mình!

Một đám tu luyện giả trong phòng đặc biệt lúc này đều nghẹn một com giận trong lồng ngực, nhưng không ai tiếp tục ra giá.

Không ai ra giá còn có một nguyên nhân trọng yếu, là Long Hồn Quả còn có chín tổ nữa, cho nên mọi người trong tiềm thức đều đem hy vọng mua sắm tại chín tổ sau.

- Hạ Ngôn, ngươi có nhiều Quy Nguyên Đan như vậy sao?

Khương Vân nhăn mày, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn có chút lo lắng.

Tuy rằng hắn cũng mang theo không ít Quy Nguyên Đan, nhưng là lần này hắn tới tham gia hội đấu giá cũng không phải vì Long Hồn Quả.

- Giới chủ đại nhân, người yên tâm. số Quy Nguyên Đan này ta vẫn lấy ra được!

Hạ Ngôn cười cười nói với Khương Vân.

- Chúc mừng khách quý trong phòng 200.

Một tổ Long Hồn Quả này thuộc về ngươi!

Lão già rốt cục lớn tiếng tuyên bố.

- Tiếp theo, tiếp tục tiến hành bán đấu giá tổ Long Hồn Quả thứ hai.

Lão già nhấc tay ra hiệu, một nhân viên công tác liền lấy đi một tổ Long Hồn Quả đã bán ra, mà một nhân viên công tác khác tiến lên.

- Các vị, Long Hồn Quả này, bán ra một tổ là ít đi một tổ.

Nếu các vị quả thật có hứng thú với Long Hồn Quả này, nên nhanh chóng xuống tay nha.

Lão già cực kỳ có kinh nghiệm kích động mọi người.

- Hiện tại, các vị có thể bắt đầu ra giá.

Lão già vung mạnh tay.

Giá cả trên màn hình lớn lại liên tục bay lên, trong giây lát từ giá khời điểm 2000 vạn Quy Nguyên Đan tăng lên tới 3000 vạn Quy Nguyên Đan.

Giá cả của Long Hồn Quả này mỗi một lần bán đấu giá đều không thấp.

Lần tnrớc tại hội đấu giá thành Chu Tước, Long Hồn Quả tổng cộng 14 tồ, mà trong đó một tổ rẻ nhất, giá giao dịch cũng là 6000 vạn Quy Nguyên Đan.

- 4000 vạn Quy Nguyên Đan.

Lần này, Vương Lăng ra tay sớm hơn lần trước, trực tiếp tăng giá từ 3000 vạn lên tới 4000 vạn Quy Nguyên Đan.

Sau khi Vương Lăng lại báo giá.

ánh mắt tự nhiên nhìn nhìn phía Hạ Ngôn ngôi bên kia, khóe miệng hơi co giật, ánh mắt sắc nhu đao mang theo một ý tứ uy hiếp.

- 5000 vạn Quy Nguyên Đan!

Trên mặt Hạ Ngôn mang theo ý cười thản nhiên, ý niệm rót vào trong thủy tinh, báo ra một giá mới.

- Khách quý phòng 200 ra giá 4000 vạn Quy Nguyên Đan.

- Khách quý phòng 200 ra giá 5000 vạn Quy Nguyên Đan.

Lão già chủ trì bán đấu giá liên tục lên tiếng, hai câu gần như không có cách nhau lâu.

Kỳ thật cho dù hắn không nói, rất nhiều tu luyện giả đều thây được con số nhảy trên màn hình lớn.

- Lại là tên kia!

- Tên hỗn đản này muốn làm gì vậy hả?

- Đáng chết!

Những tu luyện giả trong phòng đặc biệt tuy rằng đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, nhưng cũng không có khả năng không để tâm đến mấy trăm vạn, hơn ngàn vạn Quy Nguyên Đan.

Bình thường mặc dù là có mấy chục vạn Quy Nguyên Đan đều có thể mời tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ ra tay giúp đỡ.

Nên biết, bọn họ tích góp từng tí mấy ngàn, han vạn năm cũng chỉ là tại thời gian rành trong khi tu luyện, tích lũy được tài phú mấy ức Quy Nguyên Đan mà thôi

- Tiểu tử, ngươi muốn làm gì?

Vương Lăng rốt cục không kìm nổi lên tiếng quát hỏi Hạ Ngôn.

- Ha ha, đương nhiên là mua Long Hồn Quả.

Hạ Ngôn cười nói.

- Ngươi...

Rất tốt!

Tiểu tử, lá gan ngươi thật sự không nhỏ, lại dám đối nghịch cùng ta.

Vương Lăng nổi giận đủng đùng, hai má đều có chút vặn vẹo, hung tợn nhìn chằm chằm

Hạ Ngôn, gằn từng tiếng.

- Ngươi đừng làm ta sợ nha.

Ta chẳng qua là muốn tham gia hội đấu giá mua một số thứ cần thiết mà thôi.

Đại nhân, ngươi không phải mang theo đủ Quy Nguyên Đan sao?

Hiện tại ngươi có thểia giá mà!

Hạ Ngôn híp mắt, lạnh nhạt nói

- 5200 vạn Quy Nguyên Đan!

Vương Lăng không tiếp tục nói với Hạ Ngôn, xoay người lại báo ra một giá mới vào trong thủy tinh.

- 6000 vạn Quy NgUyên Đan!

Hạ Ngôn không chút chần chờ, trực tiếp tăng giá một tổ Long Hồn Quá này lên một màng lớn.

- Thẩn kinh

Một Tạo Hóa cấp Giới chủ trong phòng đặc biệt không kìm nổi lớn tiếng rít gào.

Hắn để đầu trọc, trên mặt có một vết sẹo màu đen.

Mấy lần giá tăng cao biên độ lớn này đều là từ tu luyện giả ương phòng 200 này, làm hắn vô cùng phẫn nộ. nếu không phải ở trong trung tâm giao dịch, chỉ sợ lúc này hắn đã tiến lên tim tên khốn ra giá loạn xạ này chém giết một hồi

- Ha ha, đừng nóng giận.

Phía sau còn có không ít Long Hồn Quả.

Trước tiên nhìn xem tên hỗn đản phòng 200 này rốt cục muốn làm gì.

Một ta luyện giả khác cười cười, lắc đầu nói

Sau thời gian một hai hô hấp.

- Nếu không ai ra giá nữa, vậy một tổ Long Hồn Quả này liền thuộc về vị khách phòng 200...

Lão già chủ trì lại tuyên bố, lúc này hắn cũng có chút kỳ quái, khách trong phòng 200 này rốt cục đang làm gì?

Tăng giá biên độ lón như vậy, đối với đấu giá mà nói cũng không phải chuyện tốt.

Giá cả nếu chậm rãi tăng lên khẳng định sẽ không tới 6000 vạn này liền ngừng.

- Tiếp theo, tiến hành đấu giá tổ Long Hồn Quả thứ ba Các vị hiện tại có thể ra giá.

Ha ha, chỉ còn tám tổ Long Hồn Quả, nếu các vị không nắm chặt ra giá, vậy lát nữa Long Hồn Quả hết rồi có thể sẽ phải hối hận.

Lão già chủ ưì cực lực kích động tâm tinh chúng tu luyện giả.

- 5000 vạn Quy Nguyên Đan...

Vương Lăng trực tiếp ra giá.

- 6000 vạn Quy Nguỵên Đan!

Hạ Ngôn theo sau liền báo luôn một giá.

Đấu giá tổ Long Hồn Quả thứ ba này chỉ trải qua hai lần tăng giá liền từ 2000 vạn tăng lên tới 6000 vạn Quy Nguyên Đan.

Đám tu luyện giả ngồi ở phía dưới, đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía trước.

- Đây chính là Quy Nguyên Đan, không phải Cửu Nguyên Đan a...

Một số tu luyện giả thi thào lẩm bẩm, có chút khó tin.

- Tiểu tử, ngươi cố ý hả?

Hiện tại ngươi còn xa mới tới Tạo Hóa cấp Giới chủ, mua sắm Long Hồn Quả này cũng vô dụng.

Vương Lăng tiếp tục nén lửa giận ương lòng, tận lực nhẹ giọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn lắc đầu:

- Ta làm sao dám chứ?

Ha ha, ta thật sự muốn mua một ít Long Hồn Quả.

Vật phẩm trong phòng đấu giá này đều là người ra giá cao thì được.

Nếu ta muốn đổi nghịch với đại nhân, vậy cũng không có khả năng nha Vị Đại nhân này, nếu ngươi muốn Long Hồn Quả, hoàn toàn có thể ra giá cao hơn mà?

Giới chủ Khương Vân ở một bên cụng chau mày không biết rốt cục Hạ Ngôn muốn làm gì.

Hiện tại Hạ Ngôn đã mua được hai tô Long Hồn Quả, tiêu phí chừng 1.1 óc Quy Nguyên Đan.

Nếu là tiếp tục mua tổ thứ ba này, Quy Nguyên Đan tiêu tốn ít nhất là 1.

6 ức quy nguyên đan.

Nhiều Quy Nguyên Đan như vậy, cho dù là Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không nhất định có thể lấy ra.

Lát nữa nhản viên công tác đưa Long Hồn Quả tới, nếu Hạ Ngôn không lấy ra dù Quy Nguyên Đan, hậu quả rất nghiêm trọng.

- Sư phụ, ngàn vạn lần đừng trúng kế.

Ta không tin tiểu tử này có thể lấy ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy.

Ánh mắt Tống Đông Cường lóe lên, truyền âm nói với Vương Lăng.

- Được được được...

Ta thật muốn nhìn, ngươi làm sao lấy ra được số Quy Nguyên Đan này.

Vương Lăng hít sâu một hơi, ánh mắt thoáng ngưng, tức giận gật mạnh đầu nói.

- Tổ Long Hồn Quả thứ ba thuộc sở hữu của khách quý phòng 200...

Lão già chủ trì đấu giá lần thứ ba tuyên bổ Long Hồn Quả thuộc sở hữu của vị khách phòng 200.

- Thật đúng là thủ đoạn lợi hại nha Lợi dụng loại phương pháp này khiến các người cạnh traiứL khác chủ động rút lui.

Ha ha, ta thật sự muốn gặp vị khách trong phòng 200 này, thật sự là thủ đoạn lợi hại a.

Lão già chủ ưì cười nói:

- Nếu là tiếp tục như vậy, chỉ sợ mười tổ Long Hồn Quả đều sẽ bị vị khách quý phòng 200 này dùng giá thấp thu vào trong túi.

Lão già chủ ưì đấu giá dường như Phi thường cảm khái lớn tiếng lắc đầu thở dài nói.

Chương 955: Danh sách đấu giá

- Lão già này thật biết kích động...

Khi lão già chủ trì đóng dưới nói ra lời than thở, Hạ Ngôn ngồi ở trong phòng lập tức bĩu môi, không kìm nổi than thở một câu.

- Xem ra, tiếp theo dùng phương pháp như vậy sẽ không còn hiệu quả nữa!

Tuy nhiên, cũng đã mua được ba tổ Long Hồn Quả, coi nhưtạm ổn.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, khóe miệng hơi nhếch lên.

Ầm~

- Đáng giận!

Vương Lăng nhấc tay vỗ mạnh một chưởng lên bàn, phát ra một tiếng vang trầm thấp, ánh mắt giận không thể át nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

Thăng đến lúc lão già chủ trì đấu giá nói ra những lời vừa rồi, hắn mới hiểu được hóa ra là bị lừa.

Nhưng mặc dù ánh mắt hắn hung ác tới đầu đối với Hạ Ngôn cũng lại không hề có lực sát thương. linh hồn tinh thần lực của hắn căn bản cũng không thể tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với Hạ Ngôn.

Độ cứng cỗi tinh hồn của Hạ Ngôn căn bản không kém hắn.

- Ầm ầm ầm~

Trong rất nhiều phòng đặc biệt đều truyền ra tiếng đập bàn khẽ, rất hiển nhiên có không ít người đều hiểu ra nguyên lai là bị người ta tính kế, không kìm nổi đập bàn.

Tên hỗn đản phòng 200 kia cố ý dùng loại phương pháp này đề một phát nâng cao giá cả, khiến những người khác bỏ cạnh tranh, thật sự là quá đê tiện mất rồi!

- Tiếp theo, bắt đầu đấu giá tổ Long Hồn Quả thứ sáu.

Chỉ còn lại bảy tổ Long Hồn Quả cuối cùng...

- 6000 vạn Quy Nguyên Đan!

Khi lão già vừa dứt lời, Hạ Ngôn lập tức báo giá.

- Lại là tên hỗn đản này.

- Lại là 6000 vạn!

- Chết tiệt, hắn cho rằng chúng ta vẫn sẽ không ra giá sao?

- 6500 vạn Quy Nguyên Đan!

- 6800 vạn...

Nhìn giá cả đẫ vượt qua 7000 vạn Quy Nguyên Dim, Vương Lăng có chút ngẳn người.

Tuy rằng lần này hắn chuẩn bị sung túc, nhưng mà cũng chỉ có 3 ức Quy Nguyên Đan.

Chẳng lẽ vì mua sắm một tổ Long Hồn Quả mà dùng đi 1/3 trong tài sản sao?

Nên biết, hội đầu giá này vừa mới bắt đầu, mỗi một lần hội đấu giá thành Chu Tước ít nhất đều diễn ra trong mười ngày thậm chí là nửa tháng!

- Hạ Ngôn, thật cao tay!

Giới chủ Khương Vân cười nói với Hạ Ngôn.

Lúc bắt đầu hắn cũng không nghĩ tới Hạ Ngôn lại dùng loại thủ đoạn này đề thật sự mua sắm Long Hồn Quả.

Hắn còn tưởng rằng Hạ Ngôn làm vậy là vì phản kích Vương Lăng.

- Tuy nhiên...

Hạ Ngôn, hiện tại tuy rằng ngươi cũng có thể sử dụng Long Hồn Quả, nhung với cảnh giới này của ngươi, sử dụng Long Hồn Quả thật sự hiệu quả cũng không tốt.

Ngươi tốn nhiều Quy Nguyên Đan như vậy để mua Long Hồn Quả, có chút mất nhiều hơn được đó, không bằng mua bảo vật ngươi cần nhất để tăng thực lực.

Lập tức Khương Vân cũng có chút nghi ngờ truyền âm nói

- Giới chủ đại nhân không cầnlo lắng.

1.

7 ức Quy NgUyên Đan này còn không đủ để ảnh hưởng ta cạnh tranh mua những thứ khác

Hạ Ngôn cười nói.

Giá giao địch cuối cùng của tổ Long Hồn Quả thứ bốn này không ngờ đạt tới 7800 vạn Quy Nguyên Đan.

Có thể tưởng tượng càng đến mấy tô cuối cạnh tranh chỉ sợ càng kịch liệt.

Dù sao số lượng loại quả này quá ít, căn bản là cung không đủ cầu.

- Tiểu tử.

Lát nữa Long Hồn Quả đưa tới, ta xem ngươi lấy cái gì ra để trà.

Hừ, nếu trà không được...

Tống Đông Cường hừ lạnh một tiếng âm trầm nói

1.7 ức Quy Nguyên Đan cũng không phải một con số nhỏ.

Cho dù là Tống Đông Cường hẳn cũng là lấy không ra nhiều Quy Nguyên Đan như vậy, cho nên hẳn không tin Hạ Ngôn có thể lấy ra đủ.

- Ngươi câm miệng cho ta!

Vương Lăng tóc giận quát lớn.

Vừa rồi hắn đã hai lần muốn tiếp tục đấu giá đều bị đệ tử của mình ngăn lại, cho nên giờ khắc này ngay cả đệ tử Tống Đông Cường hắn cũng muốn vả một trận.

- Sư phụ...

Tống Đông Cường cảm thấy minh thật oan ức, tuy nhiên bị ánh mắt hung ác của Vương Lăng đảo qua liền hoàn toàn ngậm miệng lại.

- Tiểu tử.

Lát nữa nếu ngươi không lấy ra đủ Quy Nguyên Đan, trung tâm giao dịch cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi.

Ánh mắt Vương Lăng lại chuyển về phía Hạ Ngôn cười lạnh nói

- Ha ha.

1.

7 ức Quy Nguyên Đan này, ta vẫn có thể trả đủ.

Khương Vân cười đáp.

Ánh mắt Vương Lăng lạnh lùng đảo qua, rồi tập trung sự chú ý tới đấu giá Long Hồn Quả đang diễn ra.

Một lát sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ, sau đó vài tên nhân viên công tác đi đến, chính là đua ba tổ Long Hồn Quả tới.

Sau khi nghiệm chứng tin tức của Hạ Ngôn liền giao ba tổ Long Hồn Quả cho hắn.

- ồ, Quy Nguyên Đan của ta, vừa đủ.

Khương Vân dường như là kiểm kê số Quy Nguyên Đan của mình một chút, cất tiếng cười nói.

- Giới chủ đại nhân ta có đủ Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn ngăn Khương Vân lại, bàn tay lật ngửa lên, trong lòng bàn tay có thêm một chiếc nhẫn không gian, sau đó đưa tới trước mặt ba gã nhản viên công tác.

Nhân viên công tác cầm đầu đón lấy chiếc nhẫn của Hạ Ngôn, sau khi kiềm kê sổ Quy Nguyên Đan bên trong liền cung kính cáo từ rời đi.

Nhìn thấy Hạ Ngôn lấy ra dù Quy Nguyên Đan, Vương Lăng chau mày.

Tuy rằng cực kỳ không cam lòng nhưng lại cũng không có bất kỳ biện pháp gì.

ở ương thành Chu Tước, cho dù hắn phẫn nộ cũng không dám trực tiếp ra tay với Hạ Ngôn.

Huống chi nơi này còn là trung tâm giao dịch trong thành Chu Tước, nếu là ra tay trong này chỉ sợ trong nháy mắt liền bị nhân vật cường đại phát hiện rồi trừng phạt

"Tiểu tử Hạ Ngôn này...

Kỳ ngộ thật không t.

Không ngờ có thể lấy ra được nhiều Quy Nguyên Đan như vậy!"

Khương Vân thấy Hạ Ngôn lấy ra đủ Quy Nguyên Đan, trong lòng thầm nghĩ.

- Giới chủ đại nhân, người cần số Long Hồn Quả này sao?

Hạ Ngôn còn chưa thu Long Hồn Quả, trực tiếp lên tiếng hỏi Khương Vân.

- Hả?

Khương Vân nhìn về phía Hạ Ngôn.

- Nếu Giới chủ đại nhân cần, cứ lấy mà dùng trước.

Dù sao với cảnh giới của ta hiện tại còn chưa quá thích hợp sử dụng số Long Hồn Quả này.

Hạ Ngôn cười cười, đây số Long Hồn Quả tới trước mặt Khương Vân.

- Ha ha.

Ta đích thật là muốn, chẳng qua số Quy Nguyên Đan của ta còn muốn mua một loại bảo vật khác.

Khương Vân lắc đầu.

Hắn làm sao có thể trực tiếp lấy thứ của Hạ Ngôn như vậy?

Hắn đường đường là giới chủ.

Hơn nữa, Vương Lăng còn ở bên cạnh, nếu là hắn lấy đồ của Hạ Ngôn, Vương Lăng kia còn không biết sẽ truyền ra lời nói gì nữa.

Toàn bộ Tây Vực này, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tuy rằng không tính là ít nhưng là một khi loại chuyện này được truyền ra ngoài, về sau có thể khó có mặt mũi xuất hiện trước mặt người khác.

- Vậy...

Hạ Ngôn lộ ra biểu tình khó xử.

Hắn đương nhiên cũng biết Giới chủ Khương Vân sẽ không lấy không đồ của hắn.

- Như vậy đi, chờ sau khi đấu giá chấm dứt, nếu ta còn lại đủ Quy Nguyên Đan liền dùng Quy Nguyên Đan mua một tổ.

Khương Vân nghĩ một lát rồi nói với Hạ Ngôn.

- Vậy cũng được.

Hạ Ngôn gật đầu sau đó thu Long Hồn Quả vào không gian nhẫn Linh La.

Cảnh tượng này khiến Vương Lăng kia nhìn mà có chút bốc lửa.

Thẳng đến khi toàn bộ Long Hồn Quả còn lại được bán hết, Vương Lăng cũng đều không thể mua được một tổ nào.

Ba tổ Long Hồn Quả cuối cùng, giá cả đều bị nâng lên đến hơn 1 ức quy nguyên đan. sắc mặt Vương Lăng hiện tại quả thực có thể so với mực tàu.

"Ra thảĩih Chu Tước nhất định phải tìm cơ hội giết tiểu tử này!"

Vương Lăng nắm chặt tay, trong lòng thẳm hạ quyết tâm.

Hội đấu giá vẫn đang tiến hành thẳng đến giữa trua ngày hôm sau Hạ Ngôn cũng vẫn chưa ra tay tiếp.

Trong thời gian một ngày này, trong hội đấu giá tuy rằng xuất hiện không ít trần bảo nhưng không có thứ mà hắn muốn.

- Ầm~

Qua giữa trưa ngày hôm sau, bền ngoài phòng bốn người Hạ Ngôn truyền đến tiếng đập cửa.

- Khương Vân có trong đó không?

Bên ngoài truyền đến tiếng nói.

- Có, Hạ Vô Cực à, vào đi!

Khương Vân nghe được thanh âm, ánh mắt sáng ngời, lập tức lên tiếng.

Sau đó cửa phòng mở ra, từ bên ngoài tiến vào một tu luyện giả mặc trường bào tím, dáng người thon dài, hai mắt tinh quang nội liễm.

Hạ Ngôn cảm giác được, đây cũng là một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Khương Vân, đã lâu không gặp.

Sau khi tu luyện giả tên gọi Hạ Vô Cực này tiến vào, ánh mắt đảo qua tự nhiên cũng thấy được Vương Lăng.

Biểu tình trên mặt hắn hơi biến đổi, nhưng lại chuyển ánh mắt về phía Khương Vân nói.

- Đúng vậy, đã mấy ngàn năm không gặp rồi.

Khương Vân cười cười:

- Tây Vực này quá mức rộng lớn, nếu chúng ta muốn đụng phải cũng chăng phải dễ dàng.

- Đúng vậy!

Hạ Vô Cực gật đầu.

- Đúng rồi.

Đây là danh sách bán đấu giá, ta phải thật vất vả mới kiếm được từ nội bộ trung tâm giao dịch đó.

Nói xong, Hạ Vô Cực lấy ra một khối thủy tinh đưa tới trước mặt Khương Vân, hạ giọng nói

- Đa tạ!

Khương Vân nhận lấy khối thủy tinh, chỉ đơn giản cảm ơn một câu.

Hiển nhiên quan hệ của Khương Vân với Hạ Vô Cực này hẳn là không tồi, nếu không Hạ Vô Cực cũng không có khả năng đem danh sách bán đấu giá đưa cho Khương Vân.

Hạ Vô Cực có thể tìm tới nơi này hẳn là do Khương Vân liên hệ thông qua thủy tinh truyền âm.

- Chúng ta còn khách khí cái gì.

Vậy ta đi trước đây.

Hạ Vô Cực lắc đầu nói.

- Sao không chờ hội đấu giá kết thúc rồi rời đi?

Khương Vân nhíu mày hỏi.

- Có chút việc ta phải về đại thế giới của ta xử lý.

Hơn nữa, thứ ta cần nhất đã mua được trên hội đấu giá trước đó rồi, Quy Nguyên Đan cũng tiêu gần hết, có ở lại cũng không có ích gì.

Hạ Vô Cực lại lắc đầu, mày khẽ nhướng lên, ánh mắt dường nhưnhìn nhìn Vương Lăng.

- Hắc, không nói nhiều nữa.

Nói xong, hắn liền xoay người đi ra phía ngoài.

- Danh sách bán đấu giá?

Hạ Ngôn nhìn khối thủy tinh trong tay Khương Vân:

- Có thứ nảy liền thoải mái hơn, không cần mỗi lần đấu giá thứ gì cũng phải chú ý.

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Hạ Vô Cực này thi ra phải đi, khó trách đưa danh sách cho Giới chủ Khương Vân".

- Chúng ta xem xem thứtự vật phẩm trên đanh sáchđấu. giá này.

Giới chủ Khương Vân vẫy tay với Hạ Ngôn, Hạ Ngôn tự nhiên rất nhanh đi qua, phân ra một tia ý niệm tiến vào trong thủy tinh.

"Hỗn đản!"

Cơ thịt trên mặt Vương Lăng co giật, hắnđương nhiên cũng muốn xem danh sách đấu giá này, nhưng rất hiển nhiên Khương Vân không có khả năng sẽ cho hắn xem.

"Những tên hỗn đản đáng chết này, sớm muộn có một ngày ta phải giết sạch bọn họ, giết sạch toàn bộ!

" Giới chủ Vương Lăng nảy sinh ác độc trong lòng, không ngừng gầm rú.

- Không ngờ có nhiều thứ đấu giá như vậy!

- Trời ạ, ước chừng có hơn vạn món bảo vật được đấu giá, khóa trách phải đấu giá hoa mười ngày mới có thể chấm dứt.

Lần đấu giá này mức giao dịch sẽ là bao nhiêu Quy Nguyên Đan?

Trọng Thiên Giới quả thật quá giàu có!

Hạ Ngôn giật mình nhìn từng dòng tin tức bảo vật đấu giá trong thủy tinh, rất nhanh tìm kiếm được tin tức liên quan đến vật phẩm mình cần!

Chương 956: Bảo vật đúc lại thân thể Hạ Ấp gia gia

Tài phú của Trọng Thiên Giới nhiều đến mức quả thật không thể tưởng tượng.

Một hội đấu giá thành Chu Tước đã sinh ra mức giao dịch thật lớn không thể tính toán.

Hạ Ngôn mặc dù chiếm được toàn bộ bảo tàng của cường đạo Kim Di nhưng chút tài phú ấy so với mức giao dịch hội đấu giá thành Chu Tước lần này mà nói thì ngay cả một sợi lông trên chín trâu cũng không bằng.

- Đông Hoa Nguyên Đài!

- Thăng Long Tinh?

- Chân Long Huyền Châu!???

Trên danh sách đấu giá, một ít vật phẩm được xếp ra đấu giá khiến Hạ Ngôn xem mà cũng đã thấy kinh sợ trong lòng.

Hạ Ngôn đối với tác dụng của nhiều vật phẩm cùng bảo vật kỳ thật biết không nhiều, nhưng mặc dù chì vẻn vẹn biết một chút sơ sơ cũng khiến hắn lúc này hô hạp gia tốc, tốc độ máu chảy nhanh hơn rất nhiều.

Toàn bộ thứ tự vật bán đấu giá trên cơ bản có thể nói là càng về sau càng quý giá.

- Chậc chậc...

Thứ tốt quá nhiều nhưng lại không có đủ Quy Nguyên Đan để mua

Hạ Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn Giới chủ Khương Vân ở bên cạnh.

Khương Vân ngược lại bộ dạng rất bình thường, cũng không hiện ra thần sắc dị thường nào.

Hiển nhiên, hắn không phải lần đầu tiên nhìn thấy danh sách đấu giá như vậy.

- Thứ ta muốn, buổi chiều ngày mai sẽ xuất hiện.

Ánh mắt Khương Vân thoáng ngưng, tùy ý nói.

Hắn cũng nhìn về phía Hạ Ngôn, thấy biểu tình của Hạ Ngôn thì không khỏi cười cười nói.

- Làm sao?

Bị những thứ trên hội đấu giá này dọa rồi sao?

Khương Vân cười nhìn về phía Hạ Ngôn.

- Có một chút Nhiều bảo vật trân quý đắt đỏ như thế bọn họ muốn bán cho ai a?

Hạ Ngôn lắc đầu, mày hơi nhíu lại.

- Ha ha. có bán thì sẽ có người mua.

Sợ chính là ngay cả bán cũng không có.

Những kẻ có tiền chân chính có lẽ hiện tại đều còn không tới, bọn họ sẽ tới vào mấy ngày tiếp theo.

Khương Vân thản nhiên nói với Hạ Ngôn.

- Toàn bộ Tây Vực có mấy ngàn đại thế giới, số lượng cường giả cấp Giới chủ lại rất nhiều.

Mà hội đấu giá thành Chu Tước hơn mười vạn năm mới tổ chức một lần, những cường giả đó làm sao sẽ bỏ qua một cơ hội mua sắm bảo vật như vậy chứ?

Ngươi nên biết, mặc dù là ở trong Tây Vực này, cường giả tu luyện vài ức năm thậm chí là vài chục ức năm đều rất nhiều, tài phú bọn họ tích lũy rất nhiều.

Khương Vân thấp giọng nói, cũng không truyền âm.

Hai người Vương Lăng cùng Tống Đông Cường ở đối diện, ánh mắt lóe lên, từng đạo lệ quang thỉnh thoảng đảo qua trên người Hạ Ngôn.

- Hiểu rồi.

Hạ Ngôn khẽ gật đầu.

'Thực lực ta hiện tại, lĩnh ngộ pháp tắc mới chỉ tới Tạo Hóa cấp Điện chủ mà thôi.

Tuy rằng luận sức chiến đấu ta có thể sánh với Giới chủ bình thường, nhưng so với những lão quái vật kia mà nói hiển nhiên vẫn kém rất xa.

Còn có cường giả cấp Thần chủ, chì một ý niệm trong đầu đều. có thể giết chết ta Ngay cả Giới chủ Khương Vân, ở khu vực ngoài biền thùy xa nhất đều là cường giả trong cấp Giới chủ. cố gắng... phải cố gắng tu luyện hơn nữa!"

Trong lòng Hạ Ngôn, từng ý niệm hội tụ thành một dòng chảy lấp đẩy trong óc.

"Ngay cả cường giả Thần chủ như Thương Hà tiền bối đều cũng ngã xuống, con đường của ta còn rất dài, rất dài!"

Hạ Ngôn lập tức bình ồn ý niệm trong đầu. lại nhìn về danh sách đấu giá.

'Tìm tới thứ cần thiết, sau đó bế quan tăng thực lực.

Hừ, những tên kia muốn đoạt bảo vật của ta, về sau ta sẽ cho các ngươi hối hận!"

Hạ Ngôn rất nhanh đảo qua vật phẩm cùng tác dụng của chúng trên danh sách.

- Ồ?

- Chần Linh Đan cửu cấp.

Ẩn chứa pháp tắc thiên đạo tự nhiên, thích hợp tu luyện giả

cảnh giới Tạo Hóa cập Điện chủ cùng Hạch Tâm Điện chủ sử dụng?

Hạ Ngôn rất nhanh phát hiện một số loại bảo vật thích hợp đột phá cảnh giới mà hiện tại mình có thể sử dụng.

- Chân Linh Đan cửu cấp này có thể trợ giúp ta đột phá cảnh giới, ta lại mua sắm đại lượng Thải Hồng Quả...

Trong đầu Hạ Ngôn thầm chuyển ý niệm, làm ra quyết định.

- Giữa trưa ngày mai sẽ bắt đầu bán đấu giá Chân Linh Đan cửu cấp.

Không biết phải tốn bao nhiêu Quy Nguyên Đan mới có thể mua được Chân Linh Đan này.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe.

Mặc dù phải tốn bao nhiêu Quy Nguyên Đan cũng phải mua được Chân Linh Đan này.

Trôi danh sách đấu giá ghi chú lần này tổng cộng sẽ có bán đấu giá han bốn mươi viên Chân Linh Đan này, giá cả hẳn là sẽ không quá cao.

- Hạ Ngôn, tiếp theo ngươi muốn mua một số thứ gì trong hội đấu giá?

Khương Vân thấy Hạ Ngôn nhìn danh sách đấu giá một hồi, ở bên cạnh truyền âm dò hỏi.

Kinh nghiệm của hắn dù sao phong phú hơn Hạ Ngôn rất nhiều, có thể trợ giúp lựa chọn.

- Giới chủ đại nhân, ta muốn mua sắm mấy viên Chân Linh Đan.

Hạ Ngôn nghe thấy Khương Vân truyền âm, trực tiếp trả lời.

- Ồ?

Ngươi tính sử dụng đột phá cảnh giới hiện tại?

Chân Linh Đan cửu cấp này đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, Hạch Tâm Điện chủ quả thật có chỗ tốt rất lớn.

Khương Vân gật đầu:

- Với thiên phú. của ngươi, lại thêm Chân Linh Đan này nếu có thể sử dụng hai ba viên liên tục, hy vọng đột phá cảnh giới hiện tại là rất lớn.

Tích lũy linh lực của ngươi hiện tại cũng đã đến điểm tới hạn.

Khương Vân đương nhiên không có khả năng lừa gạt Hạ Ngôn.

- Giới chủ đại nhân.

Chần Linh Đan này, đại khái cầnbao nhiều Quy Nguyên Đan mới có thể mua được?

Hạ Ngôn hơi cau mày, đò hỏi một câu.

- Chân Linh Đan tuy ring thân thiết, nhưng tu luyện giả cần đến nó bình thường đều là Tạo Hóa cấp Điện chủ hoặc Hạch Tâm Điện chủ.

Tài lực của những tu luyện giả này xa xa không thể so sánh với Tạo Hóa cấp Giới chủ, cho nên giá cả cũng không có khả năng quá cao.

Một viên Chân Linh Đan chỉ sợ cũng chỉ khoảng ngàn vạn Quy Nguyên Đan.

Khương Vân nghĩ một lát mới lại nhìn về phía Hạ Ngôn truyền âm nói.

- Ồ, biết rồi.

Trong lòng Hạ Ngôn hơi buông lỏng.

Nếu là không cần tiêu phí đại lượng Quy Nguyên Đan để mua Chân Linh Đan, vậy có thể mua sắm một ít bảo vật khác.

- Hạ Ngôn, ngươi xem thứ gọi là Tứ Xích Quả này!

Loại quả nảy đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, Hạch Tâm Điện chủ có trợ giúp rất lớn.

Nếu ngươi có đủ Quy Nguyên Đan, có thể mua sắm nhiều một chút Nó còn có thể sử dụng phối họp với Thải Hồng Quả.

Khương Vân lại chuyển giọng, truyền âm nói với Hạ Ngôn.

- Ồ?

Tứ Xích Quả?

Hạ Ngôn rất nhanh liền thấy được cái tên đó trên danh sách đấu giá.

Tứ Xích Quả này cũng là một tổ mười quả là một đơn vị đấu giá, xem thứ tự dường như lập tức sẽ tiến hành bán đấu giá loại Tứ Xích Quả này.

- Ừm, Tứ Xích Quả này giá cả cũng không quá cao, chỉ đất hơn Thái Hẳng Quả một chút.

Kỳ thật, Tứ Xích Quả này có bán ở trung tâm giao dịch tầng tám.

Nếu ta nhớ không nhầm, giá cả ở đó hẳn là 550 vạn quy nguyên đan một tổ.

Khương Vân nhớ lại một chút, dừng một hồi sau đó mới tiếp tục truyền âm nói.

- Vậy lát nữa xem xem giá cả Tứ Xích Quả trên hội đấu giá.

Nếu là một tổ cao hơn 550 vạn Quy Nguyên Đan, vậy ta tới tầng tám trung tâm giao dịch để mua.

Hạ Ngôn nói thẳng.

Tuy rằng hiện tại tích phân giao dịch còn không đạt tới 100 vạn, nhưng là nếu tiếp tục bán vật phẩm tài nguyên trong nhẫn Linh La, tích phân giao dịch hẳn là có thể vượt qua 100 vạn phân.

Đến lúc đó tự nhiên có thể tiến vào tầng tám trung tâm giao dịch.

Quả nhiên, rất nhanh liền tiến hành đấu giá Tứ Xích Quả, chỉ là giá mỗi tổ đều khoảng 600 vạn Quy Nguyên Đan cho nên Hạ Ngôn vẫn chưa ra tay cạnh tranh.

Những người tham gia cạnh tranh phần lớn đều không có tư cách tiến vào tầng tám trung tâm giao dịch, tự nhiên khác với Hạ Ngôn.

Cho dù bọn họ muốn mời tu luyện giả có tư cách mua hộ tất nhiên cũng phải cần một khoản phí dịch vụ nhất định, tính ra Chỉ sợ cũng phải 600 vạn Quy Nguyên Đan mới có thể mua được một tổ.

Củng với như vậy còn không bằng dùng giá cả như vậy trực tiếp cạnh tranh mà mua

Trong một ngày tiếp theo.

Hạ Ngôn phần lớn đều nghiên cứu danh sách đấu giá.

Mặc kệ có tác dụng hay không, Hạ Ngôn đều cẩn thận nghiên cứu tin tức bảo vật một lần.

Như vậy, về sau nếu gặp phải những vật phẩm này cũng sẽ không luống cuống không biết tác dụng.

- Quá phức tạp...

- Không thể tưởng được còn có một số khoáng thạch thần kỳ đều quý trọng như thế.

Một loại khoáng thạch phía sau này, không ngờ có thể rèn ra thần khí có thể dựng dục thành Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm.

Hạ Ngôn lắc đầu.

Một kiện Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm bị hư tổn còn có thể bán đấu giá ra được 13 ức Quy Nguyên Đan, Như vậy giá cả loại khoáng thạch này chỉ sợ cũng cực kỳ kinh người.

- Ồ?

Đột nhiên ánh mắt Hạ Ngôn sáng ngời, nhìn chằm chàm vào tên một loại vật phẩm.

- Tố Thể Tinh Hoa?

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn từng dòng giới thiệu loại quả này.

- Có thể giúp tu luyện giả đúc lại thân hình, phương pháp sử dụng...

Hạ Ngôn cẩn thận đọc qua một lượt, không khỏi hít sâu một hơi.

Tim lâu như vậy rốt cục có thể tìm được biện pháp trợ giúp linh hồn đúc lại thần thẩ Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa chỉ cần linh hồn không tiêu tan như vậy tự thân có thể dưới cơ hội thích hợp đúc lại thân hình.

Nhưng là linh hồn thể dưới Tạo Hóa, linh hồn ngay cả cảnh giới tiểu viên mãn cũng chưa đạt tới, căn bản không có biện pháp dựa vào chính minh để đúc lại Thân hình.

Tố Thể Tinh Hoa này lại có thể làm được.

Đương nhiên, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cũng có thể sử dụng Tố Thể Tinh Hoa khôi phục thân hình, như vậy tốc độ nhanh hơn mà không cần phải chờ cơ hội.

- Thật tốt quá!

- Hạ Ấp gia gia có thể sử dụng Tố Thể Tinh Hoa này mà sống lại!

Hạ Ngôn có chút kích động, thân hình đều run lên nhè nhẹ.

Nếu là không có Hạ Ấp gia gia, hắn có thể vĩnh viễn không có thành tựu hôm nay.

Hiện tại có cơ hội cho Hạ Ấp gia gia sống lại, Hạ Ngôn đương nhiên phải ra tay.

"Được.

Tố Thể Tinh Hoa này ta nhất định phải mua được".

Trong lòng Hạ Ngôn thầm quyết định."

Ừm, xem tiếp xem có bảo vật có thể cho linh hồn sống lại Không?"

Lúc này kỳ thật Hạ Ngôn đã đều nghiên cứu sơ qua đại bộ phận vật phẩm đấu giá, vật phẩm làm linh hồn sống lại, hắn cũng chưa từng nhìn thấy.

Linh hồn có thể chữa trị.

Trong vũ trụ rất nhiều bảo vật đều có thể chữa trị linh hồn, tỷ như Linh Hồn Chi Tuyển trong không gian tầng hai nhẫn Linh La của Hạ Ngôn.

Còn có rất nhiều vật phẩm đều có thể chữa trị linh hồn của tu luyện giả.

Nhưng là chữa trị cũng cần cơ sở, ngay cả cơ sở cũng không có vậy làm sao chữa trị linh hồn?

Hạ Ngôn muốn hồi sinh Hạ Tử Hân, phương pháp bình thường căn bản là vô dụng.

Nếu không hắn đã sớm mua một số bảo vật khôi phục linh hồn trợ giúp sống lại linh hồn Hạ Tử Hân.

- Không có...

Khi Hạ Ngôn nhìn kỹ danh sách lần thứ hai vẫn không tìm được thứ gì có thể hoàn toàn sống lại linh hồn, không kim được có chút thất vọng.

Tuy nhiên, rất nhanh hắn lại thu hồi thất vọng, khôi phục thái độ bình thường.

Hắn tin tưởng chung quy sẽ tìm được biện pháp hồi sinh Hạ Tử Hân.

Thân thể Hạ Tử Hân còn hoàn hảo được đặt trong không gian nhẫn Linh La.

Chương 957: Tử Khí Thần Chu lại tái hiện

Hội đấu giá vẫn như cũ tiến hành kịch liệt, các loại vật phẩm bán đấu giá không có một thứ nào bị lưu lại, toàn bộ đấu giá thành công.

Cho dù là vật phẩm có thể mua được ở tầng tám trung tâm giao dịch thành Chu Tước, cũng có không ít tu luyện giả tranh đoạt những vật phẩm này ở trong hội đấu giá.

Từ khi hội đấu giá bắt đầu, thời gian thấm thoắt trôi qua bốn ngày.

Trong bốn ngày này, Hạ Ngôn từ ngày đầu tiên ra tay cũng không tiếp tục ra tay nữa.

Tuy rằng mấy ngày này.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy vài món bảo vật khiến hắn tim đập thình thịch, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, không ra tay với mấy món bảo vật đó.

Mấy món bảo vật này, giá giao dịch cuối cùng đều khoảng vài ức Quy Nguyên Đan, nếu Hạ Ngôn ra tay vậy vài món bảo vật phía sau muốn mua nhất có thể sẽ bởi vì số lượng Quy Nguyên Đan không đủ mà bỏ qua mất

Hội đấu giá tiến hành đến ngày thứ năm!

Trên đãi cao trong hội trường đấu giá, lão già chủ trì bán đấu giá hơi vuốt chòm râu màu xám của mình, cặp mắt Khẽ híp lại, tay trái hơi nâng lên một chút

- Các vị, món bảo vật đấu giá tiếp theo, ngay cả ta cũng đều muốn mua.

Trong hội đấu giá lần này, loại bảo vật này chỉ có duy nhất một kiện bán đấu giá.

Hơn nữa, tuy rằng bảo vật này có thể sinh trưởng ở bất kỳ nơi nào trong bãi săn thú ngoại giới, nhưng số lượng lại cực kỳ thưa thớt.

Một điểm trọng yếu nhất là cho dù tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường đều có thể sử dụng nó, mà tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng có thể sử dụng nó để tăng cao cảnh giới cùng tu vi của mình.

Thanh âm lão già không ngừng vang lên, truyền vào trong tai phần đông tu luyện giả.

Không ít tu luyện giả, trong mắt đã lóe tinh quang, ánh mắt gắt gao nhìn vào bên trong thông đạo hội trường đấu giá.

- Cái gì vậy?

- Rốt cục là muốn bán đấu giá vật gì?

Lấy ra nhanh một chút.

Không ít tu luyện giả đều bắt đầu lên tiếng hô.

Sau khi lão già nói xong, một Nhân viên công tác mặc đồng phục màu đen từ trong thông đạo chậm rãi đi ra Trong tay hắn cầm một loại thực vật màu tím, bên ngoài còn dùng một cái lồng thủy tinh trong suốt hoàn toàn bao lại.

- Tử Khí Thần Chu?

Khi Hạ Ngôn nhìn thấy Tử Khí Thần Chu, tâm thần hơi hơi chấn động, lập tức liền nhận ra.

Loại thực vật toàn thân màu tím phát ra ánh sáng rọi này chính là Tử Khí Thần Chu mà hắn từng có được.

- Các vị.

Tử Khí Thần Chu này nguyên bản cũng không trong danh sách lần bán đấu giá này.

Trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta cũng là vừa mới nhận được một gốc Tử Khí Thần Chu này, là cao tầng lâm thời quyết định cố ý đưa Tử Khí Thần Chu vào trong kế hoạch bán đấu giá lần này.

Lão già chủ trì bán đấu giá lên tiếng cười chỉ vào Tử Khí Thần Chu trong tay nhân viên công tác nói.

Tiếng nghị luận hỗn độn lập tức vang lên trong hội trường đấu giá.

Công hiệu của Tử Khí Thần Chu này có lẽ không bằng rất nhiều loại bảo vật công hiệu mạnh mẽ, nhưng là hạn chế sử dụng của nó lại Phi thường thấp, ngay cả tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường đều có thể sử dụng.

Điều này khiến cho giá trị của nó được tăng lên trên diện rộng.

Hơn nữa, cho dù là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ sử dụng Tử Khí Thần Chu cũng Phi thường hữu hiệu.

Quả thật là bảo vật khó được.

Hạ Ngôn nhìn thấy Tử Khí Thần Chu, trong mắt cũng phóng ra một luồng thần quang không dễ phát hiện.

Tử Khí Thần Chu này đương nhiên hắn cũng muốn có được.

- Sư phụ, là Tử Khí Thần Chu!

Cặp mắt Tống Đông Cường trợn to, không kìm nổi lên tiếng nói với sư phụ Vương Lăng.

Không cần hắn nói Vương Lăng đương nhiên cũng biết sắp tiến hành bán đấu giá Tử Khí Thần Chu này.

Đối với tu luyện giả như Vương Lăng, một gốc Tử Khí Thần Chu có lẽ còn không bằng ba, năm tổ Long Hồn Quả.

Nhưng là nếu. có thể có được Tử Khí Thần Chu này với một mức giá cho phép, Vương Lăng nhất định cũng sẽ ra tay.

- Sư phụ.

Nếu là ta có được Tử Khí Thần Chu này, như vậy thực lực của ta nhất định lại được tăng lên, rất có thể trực tiếp bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ trung kỳ-

Tống Đông Cường thấy Vương Lăng không đáp lại, ánh mắt tỏa sáng rất nhanh nói một

câu.

- Giá cả Tử Khí Thần Chu này khẳng định không thấp, ngươi nắm chắc đấu giá được sao?

Vương Lăng chợp cặp mắt màu xám, thân thể quay sang cạnh nhìn về phía Tống Đông Cường.

Nghe vậy, Tống Đông Cường căng thẳng, trầm trọng nhíu mày mới chậm rãi lắc đầu nói:

- Sư phụ.

Ta Chỉ có 5000 vạn Quy Nguyên Đan, chỉ sợ không thể mua được Tử Khí Thần Chu.

5000 vạn Quy Nguyên Đan, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ bình thường có được số Quy Nguyên Đan đó đã xem như không tồi rồi.

Nếu. là vừa bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, lại không có sư phụ cường đại hoặc bằng hữu, vậy ngay cả 5000 vạn Quy Nguyên Đan đều rất khó có được.

- 5000 vạn Quy Nguyên Đan?

Vương Lăng cười lạnh:

- Tử Khí Thần Chu này, không có 5 ức Quy Nguyên Đan, ai cũng không nắm chắc đấu giá được.

Như sư phụ ngươi đây, số Quy Nguyên Đan mang theo cũng chỉ 3 ức mà thôi.

- Nhưng là...

Cơ mặt Tống Đông Cường co giật hiển nhiên không cam lòng.

Nhưng là sư phụ Vương Lăng của hắn cũng rất khó tranh được Tử Khí Thần Chu này, cho dù có thể mua được, Vương Lăng cũng không lấy tất cả Quy Nguyên Đan ra giúp hắn.

- Quên đi.

Tử Khí Thần Chu này không phải là ngươi có thể dùng, cho dù là ta cũng Không dùng nồi thứ đắt đỏ này.

Vương Lăng phất tay áo, ngăn cản Tống Đông Cường đang muốn nói gì.

Tu luyện giả như Vương Lăng, thời gian tu luyện đạt tới hơn ức năm, tuy rằng thực lực trong số cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không thấp nhưng luận tài phú đương nhiên không có khả năng so sánh với những tu luyện giả tu luyện vài ức, vài chục ức năm.

Tài phú này cũng là thời gian tu luyện càng dài tích lũy càng kinh người.

Nhất là rất nhiều cường giả cấp Giới chủ hậu kỳ, tài phú của bọn họ lại càng kinh người.

Bởi vì trong năm tháng tu luyện dài dòng, bảo vật có tác dụng với bọn họ thật sự quá ít, các loại bảo vật bọn họ cũng không tất yếu tiêu hao tự nhiên đều tích góp lại.

- Giá khởi điềm của Tử Khí Thần Chu không ngờ chỉ là 1 ức Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn nhíu mày:

- Vậy giá giao dịch cuối cùng chẳng phải sẽ không quá cao?

Lúc này, bên dưới đã bắt đầu đấu giá Tử Khí Thần Chu, giá Khởi điểm chỉ là 1 ức Quy Nguyên Đan.

Dựa theo quy luật giá cả của các loại bảo vật phía trước, Tử Khí Thần Chu này chỉ sợ cần khoảng ngoài 3 ức Quy Nguyên Đan là có thể mua được.

- Nêu ta có thể có được gốc Tử Khí Thần Chu này, vậy có thể chờ sau khi bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ rồi sử dụng.

Sử dụng một gốc Tử Khí Thần Chu, rất có thể ta sẽ từ Hạch Tâm Điện chủ sơ kỳ bước vào trung kỳ.

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lên.

Bảo vật như Tử Khí Thần Chu có thể gặp mà không thể cầu, mặc dù trong hội đấu giá thành Chu Tước cũng rất Khó xuất hiện.

Một gốc Tử Khí Thần Chu này cũng là lâm thời đưa vào bán đấu giá.

- Giành được rồi nói.

Quy Nguyên Đan tiêu hết còn có thể lại đi kiếm, nhưng nếu bỏ lỡ Tử Khí Thần Chu, vậy không biết khi nào mới có thể gặp lại.

Hạ Ngôn nắm chặt tay, trong lòng có quyả định.

- Hạ Ngôn, ngươi muốn mua Tử Khí Thần Chu này?

Giới chủ Khương Vân ở bên cạnh nhìn đến biến hóa biểu tình tinh tế trên mặt Hạ Ngôn, liền hỏi dò.

- Đúng vậy.

Ta muốn có được gốc Tử Khí Thần Chu này.

Hạ Ngôn nhìn về phía Khương Vân, gật đầu đáp.

- Cảnh giới hiện tại của ngươi vẫn là cấp Điện chủ, mua sắm Tử Khí Thần Chu này có chút mất nhiều hơn được.

Khương Vân lắc đầu:

- Tuy rằng Tạo Hóa bình thường đều có thể sử dụng Tử Khí Thần Chu, nhưng là nếu muốn hoàn toàn hấp thu hiệu lực của Tử Khí Thần Chu, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mới có thể làm được.

Tạo Hóa bình thường tuy rằng có thể sử dụng Tử Khí Thần Chu, cũng không thể hấp thu được một phần mười hiệu lực, còn lại toàn bộ sẽ lãng phí Thực lực càng mạnh, hiệu quả hấp thu Tử Khí Thần Chu càng tốt Muốn sử dụng Tử Khí Thần Chu, ít nhất phải chờ tới khi bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, nếu không thật sự lãng phí quá nhiều.

Khương Vân nói những lời này tự nhiên cũng muốn tốt cho Hạ Ngôn, không muốn Hạ Ngôn lãng phí nhiều Quy Nguyên Đan.

Dưới tình huống bình thường, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường sử dụng Tử Khí Thần Chu quả thật hiệu quả không cao.

Tu luyện giả bình thường không có khả năng chọn loại vật phẩm này đề trợ giúp bản thân tu luyện.

Khương Vân lại không biết tình huống của Hạ Ngôn là một ngoại lệ, căn bản không thể suy xét theo lẽ thường.

Hiệu quả Hạ Ngôn hấp thu hiệu lực các loại quả, bảo vật cực kỳ kinh người.

Nếu không, lần trước hắn cũng không thể dựa vào một gốc Tử Khí Thần Chu mà tăng thực lực nhiều Như vậy.

- Vâng, ta có thể trước tiên mua Tử Khí Thần Chu, đợi đến lúc thích hợp ta mới sử dụng.

Tử Khí Thần Chu này, có thể gặp mà không thể cầu.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Thấy Hạ Ngôn cố ý muốn mua, Khương Vân cũng không nói thêm gì nữa, gật gật đầu.

Đối với việc Hạ Ngôn vì sao có nhiều Quy Nguyên Đan như vậy, Khương Vân cũng không rõ ràng lắm, tuy nhiên hắn cũng không tiện hỏi ra.

Hai người đối thoại đều là truyền âm, hai người Vương Lăng tự nhiên không nghe được.

- Giá cả nâng lên thật là nhanh.

- Gần như tu luyện giả ở phòng đặc biệt đều đang ra giá.

Hạ Ngôn nhìn chằm chằm con số liên tục trôi ở màn hình thủy tinh bên dưới, ý niệm trong đầu khẽ chuyển.

Trong thời gian vài hô hấp ngắn ngủi, giá của Tử Khí Thần Chu đã tò 1 ức Quy Nguyên Đan tăng lên tới 1.8 ức Quy Nguyên Đan.

Dựa theo xu thế hiện tại mà xem, giá cả giao dịch cuối cùng của Tử Khí Thần Chu tất nhiên sẽ vượt qua 3 ức Quy Nguyên Đan.

- Chờ thôn một chút...

Chỉ cần không vượt qua 5 ức Quy Nguyên Đan, ta sẽ không từ bỏ.

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

Hiện tại nếu. lại sử đụng phương phép tăng giá biên độ cao, đã không còn hiệu quả.

Tu luyện giả trong hội trường đấu giá chỉ sợ hơn 90% đều chú ý tới tu luyện giả trong phòng 200.

Sau khi giá của Tử Khí Thần Chu vượt qua 2 ức Quy Nguyên Đan, tần suất báo giá dần chậm lại.

- Phòng số 3, 8,14, 75...

Hạ Ngôn nhìn lên màn hình thủy tinh thật lớn, tu luyện giả trong phòng đặc biệt vẫn đang cạnh tranh lẫn nhau, không ngừng báo giá.

- Tốc độ tăng giá tuy rằng chậm lại, nhưng là biên độ lại tăng lớn, tới 2.5 ức rồi.

Trái tim Hạ Ngôn cũng đập thật nhanh, chỉ sợ những cường giả cấp Giới chủ trong phòng lúc này cũng không thể hoàn toàn ngồi yên.

Tu luyện giả có hóng thú với Tử Khí Thần Chu này khẳng định trong lòng đều đang hy vọng người khác không tranh giành Tử Khí Thần Chu.

- 2.6 ức!

- 2.8 ức!

- Phòng số 3 từ bỏ...

Phòng 75 dường ư cũng bỏ.

ồ?

Hạ Ngôn thời khắc chú ý màn hình thủy tinh, lúc này càng ngày càng ít tu luyện giả trong phòng đặc biệt tiếp tục ra giá.

Chương 958: Tài phú tiêu hao

- 3 ức Quy Nguyên Đan!

Rốt cục, Hạ Ngôn ra tay, trực tiếp nhập giá 3 ức Quy Nguyên Đan vào thủy tinh ở trong phòng.

- Vị khách trong phòng 200 ra giá 3 ức Quy Nguyên Đan gốc Tử Khí Thần Chu này.

Lão già chủ trì bán đấu giá, sau khi Hạ Ngôn ra giá liền cao giọng báo ra tin tức đơn giản.

- Ồ?

Ta còn tưởng rằng người kia đã rời phòng đấu giá, không nghĩ tới vẫn còn ở đây.

- Tuy nhiên lần này hắn cũng không tiếp tục tăng giá.

- Không biết rốt cục là ai, chờ sau khi hội đấu giá kết thúc, nhất định phải nhìn tên hỗn đản này.

Một ít tu luyện giả trong phòng đặc biệt, sau khi Hạ Ngôn ra giá đều lập tức phản ứng.

Mấy trăm phòng đặc thù, đại khái có tu luyện giả trong mười mấy phòng vẫn bị đại đa số tu luyện giả chú ý.

Phòng của Hạ Ngôn cũng nằm trong số đó.

- Sư phụ.

Tài lực người này kinh người như vậy.

Tống Đông Cường ở cùng trong phòng với hai người Hạ Ngôn cùng Khương Vân lúc này truyền âm nói với sư phụ Vương Lăng.

Lúc trước Hạ Ngôn đã tốn 1.7 ức Quy Nguyên Đan để mua ba tổ Long Hồn Quả, hơn nữa cũng đã trà đủ Quy Nguyên Đan, thu. lấy ba tổ Long Hồn Quả này.

Hiện tại lại ra giá gốc Tử Khí Thần Chu này 3 ức Quy Nguyên Đan.

Tài phú trên người Hạ Ngôn khiến Tống Đông Cường Phi thường đỏ mắt Kỳ thật không chi Tống Đông Cường, cho dù là Vương Lăng Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng cực kỳ động lòng.

"Tài phú trên người tiểu tử này dường như còn nhiều hoa ta".

Vương Lăng thầm nghĩ trong lòng.

- Sư phụ.

Không bằng chờ sau khi tiểu tử này rời đi, chúng ta đuổi kịp hắn.

Đọi gặp cơ hội tốt, đánh chết cướp đoạt tài phú.

Thanh âm Tống Đông Cường âm độc, truyền âm với Vương Lăng.

- ừ, ngươi nhìn chằm chằm tiểu tử này.

Vương Lăng truyền âm.

- Círng ta tranh Tử Khí Thần Chu?

Lá gan còn không nhỏ!

Gốc Tử Khí Thần Chu này, ta nhất định muốn.

Trong một phòng đặc biệt, một tu luyện giả mặc đồ đen, giọng nói mang theo phẫn nộ.

- Đại nhân.

Hiện tại giá của Tử Khí Thần Chu đã đạt tới 3 ức Quy Nguyên Đan.

ở phía sau tu luyện giả này, một người hầu lên tiếng.

- Ta biết, tuy nhiên Tử Khí Thần Chu với ta rất trọng yếu, cho dù tốn nhiều Quy Nguyên Đan một chút, ta cũng phải giành được.

Tu luyện giả mặc trường bào màu đen, sắc mặt âm trầm nói.

- Ra giá, 3.1 ức Quy Nguyên Đan.

Theo lời hắn nói người hầu của hắn rất nhanh đưa con số tương ứng vào trong thủy tinh đấu giá.

Sau khi giá của Tử Khí Thần Chu đột phá 3 ức Quy Nguyên Đan, chỉ còn lại bốn người vẫn ra giá cạnh tranh.

- 3.2 ức!

- 3.3 ức Quy Nguyên Đan!

- Thật đúng là đắt đỏ...

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, một tia ý niệm đưa vào.

- 3.5 ức Quy Nguyên Đan.

Những con số rất nhanh trôi trên màn hình thủy tinh lớn.

- 3.6 ức Quy Nguyên Đan!

Lại có tu luyện giả tiếp tục ra giá.

Khi giá bị vượt qua, Hạ Ngôn không chút do dự gì, trực tiếp báo giá 3.7 ức Quy Nguyên Đan.

Chỉ cầngiá không vượt qua 5 ức Quy Nguyên Đan, Hạ Ngôn sẽ không bỏ cạnh tranh Tử Khí Thần Chu.

Trong lòng hắn sớm có quyết định, cho nên ra giá không có chút chần chờ.

- 3.8 ức Quy Nguyên Đan.

Giá của Hạ Ngôn lại một lần bị vượt qua, sau đó Hạ Ngôn lại tăng giá lên đến 3.9 ức Quy Nguyên Đan.

Báo giá như vậy khiến mí mắt Khương Vân một mực nhảy lên.

"Tài phú tiểu tử Hạ Ngôn này chỉ sợ đều vượt qua ta hiện tại".

Trong đầu Khương Vân không kìm nổi bật ra ý niệm này.

Hắn tu luyện đến cảnh giới Giới chủ cũng tiêu tốn vô số tài phú.

Có thể trở thành Tạo Hóa cấp Giới chủ, nhất là không có bối cảnh cường đại, ai lại không có chút kỳ ngộ chứ?

Lúc này chỉ còn lại hai người tranh đoạt Tử Khí Thần Chu.

Một là Hạ Ngôn trong phòng 200, người còn lại là tu luyện giả trong phòng số 8.

- Chết tiệt Xem ra tên hỗn đả này muốn cùng ta tranh đoạt đến cùng.

Tiếp tục ra giá, 4 ức Quy Nguyên Đan.

Vượt qua 4 ức, ta không mua nữa.

Tu luyện giả hắc y trong phòng 8 sắc mặt đữ tợn nói với người hầu phía sau.

- Vâng, chủ nhân.

Người hầu lập tức làm ra phản ứng tương ứng.

- 4.1 ức Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn vẫn không chút chần chờ do dự mang đến cho phần đông tu luyện giả cảm giác hắn nhất định phải đoạt được, bất kể ra giá cao bao nhiêu, hắn đều sẽ cạnh tranh.

- Quên đi.

Không thể để Tử Khí Thần Chu này ảnh hưởng đến kế hoạch phía sau của ta!

Tu luyện giả hắc y trong phòng 8 thần sắc lạnh lùng khoát tay áo, từ bỏ tiếp tục đấu giá Tử Khí Thần Chu.

Sau khi lão già chủ trì bán đấu giá hỏi mấy lần, Tử Khí Thần Chu cuối cùng rơi vào tay Hạ Ngôn.

Nghe được lời tuyên bố cuối cùng của lão già, trong lòng Hạ Ngôn cũng hơi buông lỏng.

Có thể tiết kiệm đương nhiên phải tiết kiệm.

4.1 ức Quy Nguyên Đan mua thành công, tốt hơn so với tốn 5 ức Quy Nguyên Đan mới mua được rất nhiều.

Theo thời gian trôi qua, phòng đặc biệt càng ngày càng nhiều.

Rất rõ ràng đến giai đoạn sau, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tới tham gia đấu giá cảng ngày càng nhiều.

Xu thế toàn bộ hội đấu giá đó là càng đến về sau, vật phẩm bán đấu giá cảng hiếm lạ càng trân quý.

Tố Thể Tinh Hoa, Hạ Ngôn lại tốn 7.3 ức Quy Nguyên Đan mới cạnh tranh được một khối nhỏ bằng nắm tay.

Dựa theo như lời Giới chủ Khương Vân, biện pháp duy nhất đề đúc lại Thân hình tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa chính là sử dụng Tố Thể Tinh Hoa.

Cho nên, giá cả Tố Thể Tinh Hoa cực kỳ cao, thế hệ sau của một số đại nhân vật sau khi tử vong có thể lợi dụng một ít bảo vật giữ cho linh hồn không tán loạn, nhưng là phải cần Tố Thể Tinh Hoa mới có thể khôi phục nhục thân, cho nên giá cả Tố Thể Tinh Hoa Phi thường cao.

Mua Long Hồn Quả, Hạ Ngôn tốn 1.7 ức Quy Nguyên Đan; Mua Tử Khí Thần Chu, hắn lại mất 4.1 ức Quy Nguyên Đan; Mua Tố Thể Tinh Hoa, hắn lại mất thân 7.3 ức Quy Nguyên Đan.

Tổng cộng cho tới bây giờ Hạ Ngôn tiêu mất 13.1 ức Quy Nguyên Đan.

Mà Quy Nguyên Đan Hạ Ngôn có được do bán tài nguyên, cộng thêm Quy Nguyên Đan trong kho báu Kim Di đại khái khoảng 18 ức.

Cho nên, hiện tại Quy Nguyên Đan mà Hạ Ngôn còn lại đã không đến 5 ức.

5 ức Quy Nguyên Đan này muốn mua Chân Linh Đan trân quý, cho dù chỉ một viên đều không có khả năng.

Mà Hạ Ngôn còn muón mua mấy viên Chân Linh Đan.

Giới chủ Khương Vân tuy rằng sớm tiêu hết Quy Nguyên Đan mua vật phẩm cần thiết nhưng vẫn chưa rời đi, hắn tính toán đợi hội đấu giá chấm dứt.

Hội đấu giá này, thời gian kéo dài bình thường sẽ không vượt quá nửa tháng.

- Quy Nguyên Đan hiện tại ta còn đại khái gần 5 ức.

Xem ra, cần phải đi bán hết tài nguyên còn thừa.

Hạ Ngôn thầm tính trong lòng.

Tài nguyên chiếm được trong không gian Kim Di, lúc trước Hạ Ngôn chì mới bán ra 2/3, còn lại 1/3 là vật phẩm tài nguyên khá tốt.

Hiện tại số lượng Quy Nguyên Đan không đủ, Hạ Ngôn tự nhiên phải suy tính bán số tài nguyên còn thừa.

- Ừm, không thể trì hoãn nhiều thời gian.

Dựa theo thứ tự trên danh sách đấu giá, Chân Linh Đan sắp bắt đầu bán đấu giá.

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, chuẩn bị trước tiên rời khỏi phòng, đi tầng bảy trung tâm giao dịch bán số tài nguyên còn thừa trong không gian nhẫn Linh La.

- Giới chủ đại nhân, ta ra ngoài một hồi.

Hạ Ngôn nói với Khương Vân.

- Ồ?

Khương Vân nghe vậy ngần ra, ánh mắt nhìn phía Hạ Ngôn, chợt cười cười nói:

- ừ, ngươi đi đi.

Hạ Ngôn xoay người, chân khẽ trượt một cái liền ra khỏi phòng 200.

Sau khi Hạ Ngôn rời khỏi, Vương Lăng liền đánh mắt ra hiệu cho Tống Đông Cường.

Tống Đông Cường hiểu ý, sau khi gật đầu rất khẽ với Vương Lăng liền đi theo Hạ Ngôn ra khỏi phòng.

Khương Vân tự nhiên thấy được cảnh này, tuy nhiên hắn cũng không để ý.

Vương Lăng sợ Hạ Ngôn đột nhiên rời đi, cho nên cho Tổng Đông Cường đi theo, mà Khương Vân lại biết Hạ Ngôn sẽ không rời đi, nếu không vừa rồi Hạ Ngôn sẽ không nói đi ra ngoài một lát.

Tầng bảy trung tâm giao dịch!

- Hả!

- Nhân viên công tác khu thu mua đâu?

Hạ Ngôn nhíu mày, ánh mắt đảo qua bốn phía, không thấy có Nhân viên công tác xuất hiện.

Nguyên bản ở khu thu mua có không ít nhân viên công tác tiếp khác, nhưng lúc này ngay cả một bóng người cũng không có.

- Tại sao lại như vậy?

Hạ Ngôn hơi có chút nóng nảy.

- Tiểu tử này đến tầng bảy trung tâm giao dịch làm cái gì?

Đi vào khu thu mua, chẳng lẽ muốn bán cái gì?

Tống Đông Cường thầm nghĩ trong lòng:

- Ha ha, thú vị, xem tiểu tử này rất là nóng vội a!

"Người này đang đi theo ta?"

Không nhìn thấy nhân viên công tác, Hạ Ngôn lại phát hiện Tống Đông Cường.

Tống Đông Cường ở rất xa, nghĩ rằng Hạ Ngôn không phát hiện ra hắn, lại không tưởng được ý niệm của Hạ Ngôn cường đại hơn hắn rất nhiều, căn bản không cần mất sức liền cảm giác ra sự tồn tại của hắn.

Tuy rằng cảm ứng được Tống Đông Cường, Hạ Ngôn cũng không đề ý.

ở trong thành Chu Tước, Hạ Ngôn không lo có người ra tay với minh.

Hơn nữa, chỉ là một mình Tổng Đông Cường, Hạ Ngôn còn không đặt trong mắt

- Những người này làm sao không thấy?

Hay là...

Trong lòng khẽ động, sắc mặt Hạ Ngôn cũng biến đổi:

- Không tốt.

Nếu là không bán được tài nguyên còn thừa, làm sao mua sắm Chân Linh Đan?

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn càng thêm có chút nóng nảy, vội vàng rất nhanh đi về một hướng.

- Xin hỏi có gì cần ta trợ giúp không?

Hạ Ngôn tim một lát, tìm được một nữ nhản viên công tác.

Nhân viên công tác này mặt tươi cười khách khí hỏi Hạ Ngôn.

- Ta muốn bán một ít tài nguyên vật phẩm.

Hạ Ngôn nói thẳng.

- Này... chỉ sợ không được.

Trung tâm giao dịch chúng ta có quy định, lúc cử hành hội đấu giá. trung tâm giao dịch sẽ tạm dừng buôn bán.

Nhân viên công tác lộ thần sắc khó xử, lắc đầu nói với Hạ Ngôn.

Kỳ thật trài cơ bản tất cả tu luyện giả đã tới trung tâm giao dịch đều biết những quy tắc cơ bản này.

Nhưng Hạ Ngôn lại thật sự không biết.

Tống Đông Cường kia vừa rồi mừng thầm chính là vì vậy.

- Cái gì?

Tạm dừng buôn bán?

Hạ Ngôn Giật mình.

Nói như vậy, 5 ức Quy Nguyên Đan hiển nhiên không đủ sử dụng.

- Chẳng lẽ không có cách nào?

Hạ Ngôn đương nhiên không cam lòng, tiếp tục hỏi

- Thật xin lỗi.

Thật sự là quy định của trung tâm giao dịch.

Không chỉ tầng bảy, hiện tại từ tầng một đến tầng tám trung tâm giao dịch đều ngừng buôn bán, ta cũng không có cách nào.

Nữ nhản viên công tác vẻ xin lỗi giải thích với Hạ Ngôn.

Chương 959: Vật thể màu trắng

Trên mặt nữ Nhân viên công tác xinh đẹp đầy vẻ xin lỗi.

Nàng cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, lại không dám có chút bất kính nào đối với Hạ Ngôn.

Khách nhân có thể đi vào tầng bảy trung tâm giao dịch, nếu không có thực lực rất mạnh thì cũng là bối cảnh to lớn, nàng đương nhiên không dám dễ dàng đắc tội người Như vậy.

- Tuy nhiên...

Ngay khi Hạ Ngôn chau mày, suy tư nên phải làm như thế nào, ánh mắt nữ Nhân viên công tác này đột nhiên chợt lóe, tròng mắt xoay chuyển nói:

- Nếu tiên sinh có vật phẩm Phi thường đặc thù, vậy có lẽ hiện tại cũng có thể tiến hành giao dịch bán ra.

- Ồ?

Hạ Ngôn nghe vậy, chân mảy thoáng giản ra, trong hai mắt bắn hào quang.

- Lúc này Trữ Khúc địa nhân đang ở trong trung tâm giao dịch chúng ta, ông ấy là chủ quản trung tâm giao dịch chúng ta.

Nêu tiên sinh có bảo vật hiếm lạ, hiện tại ta có thể thông báo ông ấy, mời ông ấy gặp mặt tiên sinh.

Tuy nhiên, bảo vật tiên sinh muốn bán ra phải có thể khiến cho Trữ Khúc tiên sinh có hứng thú mới được.

Nữ nhân viên công tác nói nhanh với Hạ Ngôn.

- Chủ quản trung tâm giao dịch?

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động.

Nhân vật có thể đảm nhiệm chủ quản trung tâm giao dịch thành Chu Tước khẳng định không tầm thường, ánh mắt tự nhiên cũng cực cao, vật bình thường căn bản không thể khiến hắn vừa lòng.

- Để ta xem trước đã, trong nhẫn không gian quả thật có một số đồ vật ngay cả ta đều không rõ. có lẽ có thể có bảo vật nhuyậy.

Ý niệm của Hạ Ngôn lập tức tiến vào trong không gian nhẫn Linh La.

Vật phẩm tài nguyên trong không gian nhẫn Linh La đều được Hạ Ngôn phân loại, một số vật phẩm tài nguyên thông thường hắn không cầnđều dựa theo loại đặt ồ cùng nhau.

Mà vật phẩm tài nguyên tạm thời hắn không nhận ra và không biết sử dụng thì để ở một nơi riềng trong không gian.

Ý niệm của Hạ Ngôn tiến vào trong không gian nhẫn Linh La, trực tiếp cẩn thận xem xét những vật phẩm mình không nhận ra.

- Thứ này hẳn là khôngđáng tiền.

Vật phẩm không phải rất đáng giá, cho dù hiện tại có thể bán đi cũng không tạo được tác dụng lớn.

Chân Linh Đan mà Hạ Ngôn muốn mua Phi thường đắt đỏ.

- Ừm?

Thứ này... có chút kỳ lạ, không biết có phải rất quý trọng hay không?

Những vật phẩm hiện tại ngay cả Hạ Ngôn đều không thể biết rõ ràng kỳ thật cũng không nhiều, tổng cộng cũng chỉ hơn chục thú; hơn nữa gần như đều là chỉ có một Nếu số lượng nhiều, vậy cho dù đồ vật không biết tác dụng, giá trị khẳng định cũng sẽ không quá cao.

- Xem lại xem, Như Ý Bàn khẳng định là không thể bán.

Hạ Ngôn đặt Như Ý Bàn ở một bên.

Như Ý Bàn này là lúc trước Hạ Ngôn đoạt được trong tay một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, tác dụng rất lớn.

- Đây là thứ gì?

Ta thật ra không chú ý tới.

Tinh thần Hạ Ngôn tập trung tới phía trên một đoàn vật thề màu trắng:

- Ý niệm của ta không ngờ không thể thẩm thấu vào bên trong!

Đoản vật thể màu trắng này nhìn qua chi lớn bằng đầu người, mặt ngoài cũng không có điểm gì kỳ lạ, nhưng là ý niệm của Hạ Ngôn lại không cách nào thẩm thấu.

Nên biết, tuy rằng cảnh giới của Hạ Ngôn chỉ là Tạo Hóa cấp Điện chủ, nhưng tinh thần ý niệm lại có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Đồ vật ngay cả Hạ Ngôn đều không thể dò xét, vậy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường Chỉ sợ cũng bất lực.

- Thứ kỳ quái này, cứ chọn nó đi.

Xem nó có thể bán đi hay không.

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, ý niệm tùy theo rời khỏi nhẫn Linh La.

Chợt trong tay hắn có thêm đoàn vật thể màu trắng này.

- Ngươi nhìn xem thứ này!

Hạ Ngôn duỗi tay ra, đưa đoàn vật thể màu trắng tới trước mặt nữ nhân viên công tác.

Nếu là tu luyện giả bình thường xem vật thể này, có lẽ chỉ cho là vật tầm thường, tương tự như khoáng thạch...

Nhưng nếu tu luyện giả thực lực tương đối cường đại nhìn vật này sẽ thấy được không phải tầm thường.

Nếu không phải Hạ Ngôn nóng lòng muốn có đại lượng Quy Nguyên Đan, cũng sẽ Không bán vật phẩm này ra.

- Đây là...

Nữ nhân viên công tác cẩn thận đánh giá một hồi, lại cũng nhẹ nhàng cau mày.

- Tiên sinh, vật phẩm nảy của người có tác dụng gì?

Mặc dù Thân là nhân viên công tác của trung tâm giao dịch, nàng cũng không thể nhận ra thứtrong tay Hạ Ngôn là thứ gì, có thể thấy được rất hiếm thấy.

- Ta cũng không quá rõ ràng.

Ngươi không ngại mời Trữ Khúc địa nhân nhìn xem.

Có lẽ ông ấy rõ ràng thì sao?

Hạ Ngôn cười nói.

- Được rồi, mời ngài theo ta.

Nữ nhân viên công tác khẽ gật đầu với Hạ Ngôn, rồi sau đó xoay người dẫn đường.

Hạ Ngôn tự nhiên đi theo phía sau.

- Thứ mà tiểu tử này lấy ra là gì?

Tống Đông Cường một mực giám thị Hạ Ngôn cũng thấy được đoàn vật thể màu trắng Hạ Ngôn lấy ra Tuy nhiên hắn cũng không nhận ra đó là thứ gì.

- Cùng đi qua xem.

Thời gian hội đấu giá trung tâm giao dịch cử hành là không tiến hành giao dịch.

Thứ tiếu tử này lấy ra khẳng định không tầm thường, bằng không...

Trong lòng Tống Đông Cường suy tính, cũng lặng yên bám theo.

Hạ Ngôn đi theo nữ nhân viên công tác tiến vào một căn phòng.

Trong phòng có một loại mùi hương thơm mát nhàn nhạt, sương khói lượn lờ.

Hạ Ngôn khẽ ngửi một chút, liền biết loại mùi hương này không phải là tầm thường.

- Tiên sinh.

Mời ngài ngồi một lát, ta lập tức đi thông báo Trữ Khúc đại nhân tới.

Nữ nhân viên công tác chìa tay ra mời Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không nói nhiều, trực tiếp ngồi xuống ghế, ánh mắt đánh giá sơ qua một vòng rồi thu hồi, nhìn nữ nhân viên công tác đi ra.

Đại khái đợi khoảng một nửa chén trà nhỏ, Hạ Ngôn mới nghe được ngoài cửa vang lên tiếng bước chân của hai người, ánh mắt tự nhiên nhìn lại.

Quả nhiên trước cửa chợt lóe bóng người, trước sau hai người đi vào.

- Đại nhân.

Chính là vị tiên sinh này muốn bán kỳ trân.

Nữ nhân viên công tác vừa rồi dẫn Hạ Ngôn vào nói với một lão già mặc trường bào gấm thêu.

Lão già này để một chòm râu dài, đôi mắt cực kỳ có thển, ánh mắt hơi đảo qua trên người Hạ Ngôn, lập tức lộ ra nụ cười ôn hòa

- Ngươi đi trước đi.

Lão già này xua tay nói với nữ nhân viên công tác.

- Dạ.

Nữ nhân viên công tác gật đầu, thật cẩn thận lui ra.

- VI tiên sinh này, không biết ngươi muốn bán loại vật phẩm nào?

Trung tâm giao dịch có một số quy định, trong thời gian hội đấu giá cử hành cũng không tiến hành buôn bán, trừ khi là bảo vật đặc biệt hi hữu.

Lão già mặc hoa phục này, giọng ôn hòa chậm rãi nói với Hạ Ngôn.

Vừa rồi hắn cũng từ trong miệng nữ nhân viên công tác kia biết được một chút tin tức vật phẩm Hạ Ngôn muốn bán. tuy nhiên cũng không thể xác định đó rốt cục là cái gì.

Tuy nhiên, vật phẩm ngay cả nhân viên công tác nơi này đều không thể nhận ra, chắc rằng có thể là bảo vật hiếm thấy.

- Ha ha, ngài chính là Trữ Khúc đại nhân chủ quản nơi này?

Hạ Ngôn cười hỏi.

- Đúng vậy.

Trữ Khúc gật đầu.

Từ khi Trữ Khúc này tiến vào, Hạ Ngôn liền cảm giác được người này đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, hơn nữa thực lực rất mạnh, chỉ sợ không kém hơn Giới chủ Khương Vân bao nhiêu.

- Bởi vì ta cần đại lượng Quy Nguyên Đan, cho nên quả thật cần bán ra một món đồ.

Nếu Không phải cần gấp đại lượng Quy Nguyên Đan, ta cũng sẽ không bán ra.

Hạ Ngôn đứng lên, biểu tình ngưng trọng nói với Trữ Khúc.

- Xin tiên sinh cho ta nhìn lại vật phẩm ngươi muốn bán.

Trữ Khúc khẽ nhấc tay, ôn hòa nói.

- Chính là thứ này.

Thần sắc Hạ Ngôn ngưng trọng dị thường, Phi thường trịnh tọng lấy ra đoàn vật thể màu trắng kia.

Tuy rằng không biết nó là thứ gì, nhưng là Hạ Ngôn cũng không muốn bị Trữ Khúc này biết được bản thân ngay cả vật phẩm này là gì cũng không biết, cho nên đặc biệt ngưng trọng.

- Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, lúc này trung tâm giao dịch lại không buôn bán, ta tuyệt đối sẽ không bán ra thứ này.

Hạ Ngôn lại thở dài một tiếng, bổ sung.

Khi Hạ Ngôn lấy vật thể màu trắng kia ra, sắc mặt Trữ Khúc liền hơi thay đổi.

Hắn là chủ quản trung tâm giao dịch, ở trung tâm giao dịch thành Chu Tước nảy đã gần ức năm, từ một nhân viên công tác bình thường dần dần trở thành chủ quản, ánh mắt của hắn chỉ sợ cực ít có người có thể vượt qua.

Hạ Ngôn cảm giác được một cỗ ý niệm của Trữ Khúc này đã rơi xuống vật thề màu trắng trong tay minh.

"Xem ra đây thật sự không phải là thứ đơn giản a!"

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, trên mặt lại không lộ ra bất kỳ biểu tình gì.

- Ta hy vọng nhận được một cái giá có thể khiến ta vừa lòng.

Ánh mắt Hạ Ngôn dừng trên mặt Trữ Khúc:

- Nếu giá cả không thể khiến ta vừa lòng, ta sẽ không bán ra

Lúc Hạ Ngôn lên tiếng, thanh âm Phi thường kiên định.

- Xin yên tâm.

Trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta tuyệt đối sẽ cho ngươi một giá cả họp lý nhất.

Toàn bộ Tây Vực, nếu trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta cũng không thể cho ngươi yên tâm, vậy Không còn trung tâm giao dịch nào khác có thể khiến ngươi yên tâm.

Khí tức Trữ Khúc đều hơi có chút nặng nề, mặc dù đang nói chuyện với Hạ Ngôn, nhưng là lực chú ý của hắn vẫn đặt ở vật thể màu trắng trong tay Hạ Ngôn, dường như đang cẩn thận nghiên cứu.

'Bây rốt cục là thứ gì?"

Trong lòng Hạ Ngôn nghi hoặc.

Theo biểu tình trên mặt Trữ Khúc, vật thể màu trắng này khẳng định không đơn giản, hơn nữa dường như Trữ Khúc nhận ra vật ấy.

Nếu không, hắn cũng không lộ ra biểu tình như vậy.

- Thứ này, ngươi lấy được từ nơi nào?

Ánh mắt Trữ Khúc thu lại, lại nhìn về phía Hạ Ngôn, có chút vội vàng đò hỏi

- Điều này...

Chỉ sợ ta không thể nói cho ngươi.

Hạ Ngôn nhíu mày lắc đầu.

Kỳ thật này cả hắn cũng không biết lấy được vật thể màu trắng này từ nơi nào.

ở băi săn thú ngoại giới đánh giết nhiều tu luyện giả như vậy, các loại vật phẩm tài nguyên lấy được trên người bọn họ nhiều không đếm xuể.

Còn có tài nguyên vật phẩm khổng lồ lấy được từ không gian Kim Di.

Hạ Ngôn thật sự không biết vật thê màu trắng này lấy được từ nơi nào.

- Ha ha, là ta nhiều chuyện rồi.

Chỉ là muốn xác định vật phẩm này, không phải một mình ta làm được.

Như vậy đi, ta đi mời vài người phụ trách của trung tâm giao dịch cùng lại đây xem một chút mới có thể xác định.

Xin ngươi không cần gấp gáp.

Trữ Khúc khách khí nói với Hạ Ngôn, trong mắt một đạo thần quang chợp lóe.

- Tốt, ta ở nơi này chờ.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ngay cả chủ quản Trữ Khúc của trung tâm giao dịch đều không thể đánh giá, thứ này rốt cục là thứ gì?

Hạ Ngôn nhìn Trữ Khúc rời phòng, cau mày, nhìn đoàn vật thể màu trắng trong lòng bàn tay.

- Lát nữa, phải nghĩ biện pháp biết rõ.

Trong lòng quyết định, Hạ Ngôn một lần nữa ngồi xuống ghế, chờ Trữ Khúc trở về.

Dựa theo tình huống bình thường, nếu là thứ tầm thường, ngay cả nhân viên công tác khu thu mua của trung tâm giao địch đều có thể trực tiếp quyấ định giá, càng đừng nói là chủ quản của trung tâm giao dịch.

Tình huống hiện tại, lại không phải là như thế Trữ Khúc không ngờ còn phải đi mời vài người phụ trách khác lại đây.

Chương 960: Bạch phù

Tống Đông Cường lén nấp ở bên ngoài phòng, trên mặt biểu tình mê hoặc, chân mày gần nhưnhíu lại cùng một chỗ.

Hắn vừa rồi nhìn đến chủ quản Trữ Khúc của trung tâm giao dịch đi vào trong phòng, sau đó Trữ Khúc lại đi ra, không nghĩ rằng lại quay lại củng mấy vị phụ trách khác của trung tâm giao dịch.

"Chẳng lẽ, là thứ gì đó Phi thường trọng yếu sao?"

Trong lòng Tống Đông Cường run lên, không khỏi nghĩ tới một chút gì đó.

Chủ quản Trữ Khúc nếu gọi người phụ trách khác tới, vậy tất nhiên là có thứ gì đó mà ngay cả hắn đều không thể làm chủ.

- Thằng nhãi này rốt cục bán cái gì?

Ánh mắt Tống Đông Cường càng thêm ác liệt:

- Bí mật trên người thật đúng là không ít.

Có được nhiều Quy Nguyên Đan như vậy, hiện tại lại bán ra bảo vật khiến Trữ Khúc trịnh trọng như thế...

Nếu có thể cướp sạch tiểu tử này, vậy...

♦♦♦

- Vị này chính là...

Sau khi dẫn theo bốn vị phụ trách khác của trung tâm giao dịch vào trong phòng, chủ quản Trữ Khúc đầu tiên là mỉm cười, nhấc tay giới thiệu Hạ Ngôn đang đứng lên đón.

- Các vị có thể gọi ta là Đông Ngữ.

Hạ Ngôn đứng lên, cười nói với mấy người của trung tâm giao dịch.

Tại trước mặt mấy người này, Hạ Ngôn cũng không tính sử dụng tên thật của mình, cho nên lâm thời nghĩ ra một cái tên giả.

- Đông Ngữ tiên sinh, xin mời ngươi đem vật phẩm muốn bán lấy ra cho chúng ta xem xem.

Trữ Khúc khách khí nói với Hạ Ngôn.

Mấy người phụ trách khác ánh mắt cũng trở nên nóng bỏng, hiển nhiên bọn họ đều từ trong miệng Trữ Khúc biết được bảo vật Hạ Ngôn bán ra rốt cục là thứ gì.

Mấy người phụ trách này, tuổi tác thoạt nhìn đều rất lớn, có vẻ như đã sống rất lâu đời, hơn nữa đều. là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, thực lực Phi thường cường đại.

Cũng Khó trách, ở trong trung tâm giao dịch bất kỳ người nào cũng không dám lỗ mãng.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không dám làm càn trong trung tâm giao dịch.

- Mời các vị xem.

Hạ Ngôn xòe tay ra, đoàn vật thề màu trắng lập tức xuất hiện bên cạnh Hạ Ngôn, nhẹ nhàng lơ lửng trên không trung.

- Đông Ngữ tiên sinh, chúng ta có thể quan sát cẩn thận vật phẩm này ở cự ly gần không?

Một người phụ trách lên tiếng hỏi Hạ Ngôn, biểu tình ngưng trọng hiện ra rõ ràng trên mặt

Người phụ trách của một nơi quy mô khổng lồ như trung tâm giao dịch thành Chu Tước này. dạng bảo vật gì mà chưa từng gặp qua?

Nhưng hiện tại, không ngờ lộ ra thần sắc như vậy.

- Đương nhiên có thể

Hạ Ngôn khoát tay áo, tùy ý nói.

Dưới một cỗ linh lực duy trì, vật thể màu trắng chậm rãi bay đền trước người Trữ Khúc cùng mấy người phụ trách.

Năm người thò tay ra cẩn thận sờ vào vật thể màu trắng trong mắt hào quang chớp lóe.

Hạ Ngôn chú ý tới, thân hình mấy người này đều đang khe khẽ run lên.

Qua thời gian mười mấy hô hập, Trữ Khúc dường như trao đổi xong với bốn người phụ trách, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía Hạ Ngôn, khóe miệng hiện lên nụ cười.

- Đông Ngữ tiên sinh.

Bảo vật này của ngươi Chỉ sợ cho dù trung tâm giao dịch chúng la đều không thể nuốt trọn.

Theo ta thấy, không bằng như này: Hội đấu giá lần này còn hơn một tuần mới chấm dứt, trung tâm giao dịch chúng ta chuyên môn truyền tin tức cho tất cả đại nhân vật của Tây Vực, thế nào?

Trữ Khúc chậm rãi nói với Hạ Ngôn, giọng điệu lại hết sức ngưng trọng.

Bởi vì một kiện bảo vật, đặc biệt gửi tin cho những đại nhân vật kia, đây tuyệt đối là tình huống Phi thường hiếm thấy.

- Ồ?

Hạ Ngôn nhíu mày.

"Trung tâm giao dịch thành Chu Tước đều không thể nuốt trọn?"

Trong lòng Hạ Ngôn kỳ thật cũng chấn động, chỉ là không biểu hiện ra ngoài mặt.

Hắn khẽ kêu ngạc nhiên một tiếng khiến Trữ Khúc cùng mấy người phụ trách khác của trung tâm giao dịch không khỏi thoáng nhìn nhau.

- Đông Ngữ tiên sinh.

Kỳ thật vật này bán trên hội đấu giá đối với ngươi mới là có lợi nhất.

Nói thật, vật phẩm ngươi muốn bán này Phi thường hiếm thấy, trung tâm giao dịch thành Chu Tước chúng ta tuy ring lớn nhất Tây Vực. nhưng cũng không thể tính toán chuẩn xác giá trị của nó.

Trữ Khúc thành khân nói.

- Như vậy...

Hạ Ngôn suy nghĩ một hồi lâu:

- Nếu các ngươi có thể thỏa mãn một điểu kiện của ta, vậy ta đồng ý làm theo lời các ngươi.

- Mời nói?

Ánh mắt Trữ Khúc sáng ngời hỏi Hạ Ngôn.

- Ta bán vật này là vì mua sắm Chân Linh Đan, nếu các ngươi có thể vì ta mà để lại mười viên Chân Linh Đan, ta sẽ đồng ý phương pháp theo như lời các ngươi.

Hạ Ngôn nói thẳng.

Mấy người Trữ Khúc nghe vậy đều khẽ buông lỏng một hơi, bọn họ còn tưởng rằng Hạ Ngôn sẽ đưa ra điều kiện Phi thường hà khắc gì, không nghĩ tới chỉ là mười viên Chân Linh Đan.

Chân Linh Đan tuy rằng cực kỳ hiếm có, nhưng so với vật phẩm trước mắt này, quả thực như là hạt gạo so với mặt trăng mặt trời, hai thứ căn bản không thể so sánh.

- Điều này hoàn toàn không thành vấn đề, chúng ta hoàn toàn có thể làm được.

Trữ Khúc cười nói:

- về phần giá cả Chân Linh Đan, cứ dựa theo giá giao dịch cuối cùng thấp nhất trên hội đấu giá, thế nào?

- Cũng được.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Vậy, Đông Ngữ tiên sinh, chúng ta hiện tại liền ký kết một phần hiệp nghị nhé?

Có phần hiệp nghị này, ngươi hoàn toàn có thể yên tâm, chủ nhân trung tâm giao dịch chúng ta là người mở Trọng Thiên Giới, không ai dám xằng bậy.

Trữ Khúc cười nói.

Hạ Ngôn nghe xong, trong đầu cũng lóe lên các ý niệm.

Chủ Nhân trung tâm giao dịch này không nghĩ tới không ngờ là người mở Trọng Thiên Giới.

Theo lời đồn, Giới chủ của Trọng Thiên Giới hiện tại chính là cường giả cấp Thần chủ, vậy người mở ra chăng phải thực lực càng mạnh?

Đến tột cùng là đạt tới mức độ nào?

- Được, hiện tại ký kết luôn!

Hạ Ngôn không chút kéo dài Phi thường dứt khoát nói.

Bất kể là bảo bối này là cái gì, có tác dụng như thế nào, Hạ Ngôn đều quyết định bán ra Mà vật phẩm này bán trên hội đấu giá quả thật mới là có lợi nhất với hắn.

Bán đấu giá vật phẩm này, trung tâm giao dịch sẽ rút ra 5% giá giao dịch cuối cùng làm phí dụng, điểm này Hạ Ngôn cũng không có ý kiến gì.

Phí thủ tục 5% cũng không tính cao.

ở trên hiệp nghị.

Hạ Ngôn thấy được tên của vật phẩm này.

Đoản vật thể màu trắng này tên là Bạch phù!

"Bạch phù này, rốt cục là cái gì?"

Hạ Ngôn mặc dù thấy được tên của nó trôi hiệp nghị nhưng lại không biết tác dụng của nó.

- Ha ha, hợp tác khoái trá, Đông Ngữ tiên sinh.

Sau khi ký hiệp nghị, Trữ Khúc cùng Hạ Ngôn phân biệt thu hồi hiệp nghị, sau đó Trữ Khúc cười nói với Hạ Ngôn.

- Hợp tác khoái trá.

Hạ Ngôn cũng đồng dạng nói.

- Đông Ngữ tiên sinh, vận khí ngươi thật sự là tốt nha, không ngờ có thể có được bảo vật như vậy.

Ha ha, nếu bảo vật này mà thu thập đù, vậy thật sự kinh người.

Trữ Khúc dường như tâm tình rất tốt, sau khi vài người phụ trách khác rời khỏi, bắt đầu tán gẫu với Hạ Ngôn.

- Nếu muốn tìm đủ, rất khó sao?

Hạ Ngôn thửđò hỏi Kỳ thật Hạ Ngôn đối với vật này căn bản không có chút tin tức, hiện tại chẳng qua là thuận theo lời Trữ Khúc nói.

- Đương nhiên là khó.

Nếu là có đủ vây nói không chừng một vị Thần chủ mới sẽ sinh ra.

Trữ Khúc tựnhiên nói:

- Bạch phù, Hắc phù, Thải phù có thể nói là bảo vật thần kỳ nhất trong vũ trụ.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh, nếu có thể thu thập đủ ba món bảo vật này, vậy thật sự có hy vọng có thể bước vào cảnh giới Thần chủ.

Trữ Khúc có chút cảm khái.

Nghe vậy, Hạ Ngôn cũng ngây cà người.

- Thần chủ?

- Thu thập đủ ba món, bước vào Thần chủ?

Bạch phù, Hắc phù, Thải phù?

Trong lòng Hạ Ngôn, một ý niệm không ngừng bành trướng: "Ta bán bảo vật có thể khiến tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ?"

Trong nháy mắt này, trong lòng Hạ Ngôn thật có chút hối hận, hô hấp đều hơi hơi ngừng lại.

Nêu sớm biết tác dụng vật này, vậy cho dù có thể bán được nhiều Quy Nguyên Đan đến đâu đi nữa, Hạ Ngôn cũng sẽ không bán ra.

"Quên đi!"

"Hiệp nghị đều ký rồi, hiện tại hối hận căn bản cũng không có khả năng".

Hạ Ngôn khẽ lăc đầu, chi đãnh vứt bỏ ý nghĩ ào não trong đầu, một bên tự an ủi.

Không Nhận thấy được vẻ khác lạ của Hạ Ngôn, Trữ Khúc lại nói tiếp:

- Đáng tiếc, muốn thu thập đủ ba món bảo vật này, rất khó khăn.

Trong vũ trụ, số lượng cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ coi như rất nhiều, một số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cường đại sống không biết bao nhiêu ức năm, cũng không thể thu thập đủ ba bảo vật này.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu:

- Nếu dễ dàngta cũng sẽ không bán vật ấy đi!

- Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đình, bước vào cảnh giới Thần chủ cũng vị tất đã nhất định phải cầnloại bảo vật này chứ hả?

Hạ Ngôn dừng một chút, lại bật thốt hỏi một câu.

- ừ.

Trữ Khúc lập tức gật đầu:

- Ba loại phù này chỉ là một loại phương pháp mà thôi.

Theo ta được biết, còn có vài phương pháp có thể khiến cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh trở thành Thần chủ hóa tbần của pháp tắc.

Mỗi một loại phương pháp đều phi thường gian nan, bằng không cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Thần chủ cũng sẽ không ít như vậy.

Trữ Khúc nói tiếp:

- Ta bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng đã hơn một ức năm, nhưng cảnh giới Thần chủ đối với ta mà nói vẫn là cựe kỳ xa xôi căn bản là nhìn không tới một tia ánh rạng đông.

- Đông Ngữ tiên sinh Sau khi Bạch phù này được bán đi, tài phú ngươi có thể đạt được đủ đề khiến ngươi bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ rồi.

Chờ sau khi ngươi chân chính bước vào cảnh giới này, ngươi sẽ biết tiếp tục tu luyện khó khăn bao nhiêu.

Như chúng ta, Chỉ có thể dùng thời gian chậm rãi đi tích lũy, chồng chất.

Dù sao, chúng ta có được thời gian vô cùng tận.

Trữ Khúc trầm trọng nói.

"Quên đi, đều đã bán có nghĩ thêm cũng vô dụng.

Dù sao, bước vào cảnh giới Thần chủ cũng không phải chỉ có một loại phương pháp này.

Có lẽ, ta còn có thể tìm được phương pháp khác".

Trong đầu Hạ Ngôn âm thầm chuyển ý niệm.

"Hiện tại ta hẳn là nên suy nghĩ làm như thế nào bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, tiến tới bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ!"

Ánh mắt Hạ Ngôn kiên định.

Hai người lại nói chuyện Phiếm một hồi, Hạ Ngôn cáo từ rời đi, một lần nữa trở lại phòng đặc biệt trong hội trường đấu giá tầng chín.

Tống Đông Cường vẫn chờ ở bên ngoài tự nhiên cũng theo trở về.

Giới chủ Khương Vân cũng không hỏi Hạ Ngôn đi ra làm gì, ngược lại Vương Lăng ánh mắt quét tới quét lui trên người Hạ Ngôn, "âm dương quái khí" hừ lạnh một tiếng.

Rất nhanh, Tống Đông Cường cũng từ bên ngoài tiến vào.

- Sư phụ.

Tống Đông Cường truyền âm cho Vương Lăng.

- Ngươi theo dõi có phải bị phát hiện hay không?

Tiểu tử này làm sao đãtrở lại?

Vương Lăng truyền âm hỏi Tống Đông Cường.

- Không có, sư phụ.

Tiểu tử này không phải muốn rời đi, mà là đi bán bảo vật.

Tống Đông Cường lập tức nôn nóng giải thích.

- Trung tâm giao dịch không phải có quy định, trong thời gian cử hành hội đấu giá sẽ không đối ngoại buôn bán sao?

Vương Lăng nghi hoặc nhìn về phía Tống Đông Cường.

- Đúng vậy, sư phụ, đích thật có quy định như vậy.

Nhưng tiểu tử này trực tiếp gặp chủ quản Trữ Khúc của trung tâm giao dịch, hắn bán ra một món bảo vật Phi thường hiếm thấy, ta nghe bọn họ nói, dường như gọi là Bạch phù.

Tống Đông Cường cũng không biết Bạch phù là cái gì. hắn chỉ mơ hồ nghe được một ít tin tức, cũng không phải rất rõ ràng.

Chương 961: Đấu giá giai đoạn cuối

Thời gian lại qua ba ngày, không khí hội trường đấu giá tầng chín trung tâm giao dịch thành Chu Tước đần trở nên quỷ dị. số lượng tu luyện giả trong đại sảnh hội trường càng ngày càng ít, mà số lượng phòng đặc thù lại bắt đầu gia tăng kích liệt.

Tu luyện giả ở trong đại sảnh hội trường đấu giá gần như đều không bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, cho nên tài lực của bọn họ đại bộ phận đều. rất bình thường, mà vật phẩm bán đấu giá giai đoạn về sau cũng không phải những tu luyện giả bình thường như bọn họ có thể tham gia cạnh tranh.

Cho nên, một ít tu luyện giả liền lần lượt lựa chọn rời đi.

Đương nhiên, cũng có một số tu luyện giả mặc dù biết mình không có cơ hội cạnh tranh vẫn không muốn lập tức rời đi.

Dù sao đây là hội đấu giá hơn mười vạn năm mới tổ chức một lần, muốn chứng kiến đấu giá rầm ĩộ như vậy cũng không dễ dàng.

Nếu đã đến rồi, chậm trễ thêm mấy ngày cũng không sao.

- Thật sự là kỳ quái, làm sao lập tức có nhiều cường giả cấp Giới chủ tới như vậy?

Khương Vân ngồi trong phòng, chau mày nói.

Trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, số lượng phòng đặc thù tăng vọt lên gặp ba có dư.

Những phòng đặc biệt này đều là từng không gian đặc biệt, muốn bao nhiêu phòng là có thể sáng tạo ra bấy nhiêu không gian nhỏ, cũng không khó khăn.

- Giới chủ đại nhân, làm sao vậy?

Hạ Ngôn thấy Khương Vân chau mày, không khỏi thấp giọng hỏi.

- Không quá bình thường.

Hai ngày nay trong hội trường đấu giá xuất hiện quá nhiều cường giả.

Ngươi không phát hiện? số lượng phòng đặc biệt xung quanh này đã có hơn một ngàn cái rồi.

Ánh mắt Khương Vân chợt lóe nói với Hạ Ngôn.

- Hội đấu giá dĩ vãng không như vậy sao?

Thần sắc Hạ Ngôn khẽ cứng đờ.

- Ừm, hội đấu giá giai đoạn cuối, số lượng cường giả cấp Giới chủ quả thật sẽ gia tăng, nhưng là tuyệt đối không thể khoa trương như vậy.

Vật phẩm liệt kê trên danh sách đấu. giá, cho dù có không ít bảo vật Khó gặp, nhưng còn không đủ để hấp dẫn nhiều cường giả như vậy tới.

Khương Vân phân tích.

Nghe vậy, ương lòng Hạ Ngôn khẽ động.

"Hay là...

Những cường giả này, chẳng lẽ đều bởi vì Bạch phù của mình mà tới sao?"

Đôi mắt Hạ Ngôn hơi mở to, chợt Khôi phục bình thường: "Hắc, vậy đối với ta mà nói mới có lợi.

Cạnh tranh càng kịch liệt, vậy giá giao dịch cuối cùng của Bạch phù tự nhiên cũng càng cao".

Ánh mắt Hạ Ngôn hơi đảo qua, lại thu liêm.

Hai thầy trò Vương Lăng cũng kinh ngạc vì sao nhiều cường giả tới như vậy, tuy nhiên bọn họ càng không thể đoán được nguyên nhân.

******

- Các vị.

Vật phẩm sắp sửa bán đấu giá chính là Chân Linh Đan cửu cấp.

Tổng cộng có 36 viên Chân Linh Đan cửu cấp mang ra đấu giá, giá khởi điểm mỗi một viên là 1 ức Quy Nguyên Đan.

Bằng hữu nào có hứng thú hiện tại có thể bắt đầu ra giá.

Trong hai mắt lão già chủ trì bán đấu giá bắn ra hai luồng hào quang lên tiếng.

Theo lời nói lão chấm dứt, một nhân viên công tác mặc đồng phục màu đen lập tức cẩm một số hộp gấm trong tay đi ra, bên trong đều chứa một viên đan dược màu xanh, hiển nhiên chính là Chân Linh Đan cửu cấp.

Hạ Ngôn nhìn đến Chân Linh Đan cửu cấp cũng không kìm nổi nuốt nước miếng, mắt sáng quắc.

"Chỉ vẻn vẹn giá khởi điểm đã là 1 ức Quy Nguyên Đan!"

Nghe con số đó, thân thể Hạ Ngôn cũng hơi run rẩy."

Thật đúng là không phải người bình thường có thể dùng nổi.

Cho dù cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, bình thường cũng không mua nổi mấy viên, càng đừng nói đến tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, Hạch Tâm Điện chủ."

Lắc đầu, Hạ Ngôn tiếp tục nhìn con số bắt đầu trôi điên cuồng trên màn hình thủy tinh.

Chân Linh Đan cửu cấp nguyên bản có 46 viên được bán đấu giá, bởi vì ước định giữa Hạ Ngôn cùng trung tâm giao dịch, muốn trung tâm giao dịch đề lại cho hắn mười viên Chân Linh Đan cửu cấp, cho nên hiện tại chỉ còn lại 36 viên Chân Linh Đan cửu cấp bán đấu giá.

Hội đấu giá han mười vạn năm mới tổ chức một lần, cũng chỉ có vẻn vẹn hơn ba mươi

viên mà thôi.

Có thể tưởng tượng, tu luyện giả có thể sử dụng Chân Linh Đan cửu cấp để tu luyện có bao nhiêu người.

Toàn bộ Tây Vực, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, Hạch Tâm Điện chủ nhiều đến cỡ nào?

Nhưng Chần Linh Đan cửu cấp chỉ có hoa ba mươi viên mà thôi.

- Hạ Ngôn, không phải ngươi cần Chân Linh Đan cửu cấp này sao?

Khương Vân thấy Hạ Ngôn vẫn không ra giá, tự nhiên truyền âm hỏi một câu.

Lúc trước Hạ Ngôn từng nói với hắn, muốn mua sắm mấy viên Chần Linh Đan cửu cấp.

- Hiện tại ta còn khoảng chừng 5 ức Quy Nguyên Đan, không đủ để cạnh tranh.

Hạ Ngôn lắc đầu, bất đắc dĩ truyền âm nói, lúc trước tiêu phí Quy Nguyên Đan quá nhiều.

Tuy rằng Khương Vân là giới chủ của đại thế giới mình nhưng Hạ Ngôn vẫn cảm thấy được có một số việc cầngiấu diếm.

Giá trị Bạch phù này không thể đánh giá, nếu bị Khương Vân biết được, Hạ Ngôn cũng không thể xác định Khương Vân sẽ không động tâm tư gì khác.

- Thật sự là đáng tiếc.

Nếu có thể có Chân Linh Đan cửu cặp, phối hợp bảo vật khác tiến hành tu luyện, nói không chừng Hạ Ngôn ngươi có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Khương Vân cũng có chút tiếc hận:

- Ta cũng không có dư nhiều Quy Nguyên Đan, bằng không thật ra có thể giúp ngươi mua mấy viên Chân Linh Đan.

- Giới chủ đại nhân quá khách khí rồi.

Hạ Ngôn cảm kích vội hơi hơi thi lễ.

36 viên Chân Linh Đan cấp chín bán đấu giá hết, trong đó giá một viên thấp nhất cũng đạt tới 3.1 ức Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn muốn mua 10 viên Chân Linh Đan cửu cấp, vậy phải cần đến 31 ức Quy Nguyên Đan.

Ngày cuối cùng hội đấu giá, phòng đặc biệt ước chừng lên tới hơn một vạn, liếc mắt nhìn không thấy cuối.

- Lần này hội đấu giá trung tâm giao dịch chúng ta tổ chức, mức độ náo nhiệt thật sự là hiếm thấy, cường giả tấp nập tiến tới, đạt tới một con số khó tin.

- Đúng vậy, còn không phải là Bạch phù xuất hiện!

Cũng không biếTai lấy ra Bạch phù, dẫn đến động tĩnh lớn như vậy.

Nghe nói một số lão quái vật bế quan vài ức năm không ra cũng đã tới.

- Tên kia rốt cục là ai?

Vì sao muốn lấy Bạch phù này ra bán?

- Ai biết được?

Những tin tức này không phải chúng ta có thể biết đến.

- Ngươi nói...

Bạch phù kia thật sự thần kkỳ vậy sao?

- Quỷ mới biết được!

Hai Nhân viên công tác thấp giọng nghị luận.

Tiếng nghị luận nói chuyện như vậy xuất hiện ở rất nhiều nơi trong hội trường đấu giá trung tâm giao dịch.

Trong rất nhỉểu phòng đặc biệt, một ít lão quái vật nhận biết lẫn nhau và có quan hệ tốt đều bớt thời gian ra chào hỏi nhau, quan hệ kém thì nghiến răng trợn mắt.

Giữa những lão quái này cho dù có cừu oán cũng sẽ không ra tay với đối phương dưới tình huống không nắm chắc.

Bọn họ sống quá dài quá dài, cho nên cừu hận đối với bọn họ mà nói cũng không phải thứ gì không bỗ xuống được.

Cho dù cừu hận lớn tới đâu cũng không thể làm nỗi lòng bọn họ dao động như một món trọng bảo hiếm thấy thế gian.

Hơn nữa, thời gian bọn họ tu luyện quá lâu, quan hệ của mỗi người cũng đều rắc rối phức tap, ai cũng không biết sau lưng của ai có thể lực to lớn cỡ nào, cho nên nếu muốn động thủ đều sẽ Phi thường trịnh trọng.

- Các vị.

Bán đấu giá tiến hành đến giờ, vật phẩm bán đấu giá trong kế hoạch hội đấu giá lần này đều đã bán hết

Lão già chủ trì đấu giá híp mắt chậm rãi đảo qua bốn phía nói.

- Tuy nhiên, hội đấu giá lần này còn không hoàn toàn chấm dứt.

- Trong thời điểm hội đấu giá lần nảy tiến hành, một món bảo vật đột nhiên xuất hiện khiến cao tầng của trung tâm giao dịch chúng ta cũng bị chấn động không nhỏ.

Lão già chủ trì đấu giá, khuôn mặt lúc này cũng hơi ửng đỏ vì kích động.

"Là Bạch phù của ta rồi!"

Hạ Ngôn nhìn phía dưới, thầm nghĩ trong lòng: "Nhiều cường giả tới Như vậy, chỉ sợ đại đa số đều là vì Bạch phù.

Không biết giá cả cuối cùng sẽ là như thế nào!"

Hạ Ngôn đương nhiên hy vọng Bạch phù có thể bán được một cái giá trôi trời.

Nên biết, Bạch phù là bảo vật nghịch thiên, thu thập đủ ba món là có thể khiến một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh có cơ hội rất lớn bước vào cảnh giới Thần chủ.

Một Thần chủ...

- Chắc rằng mọi người đều có chút khầncấp, ta đây cũng không trì hoàn nhiều, thời gian.

Đưa Bạch phù ra!

Theo thanh âm lão già chủ trì đấu giá vừa dứt, một bóng người chậm rãi đi lên, chính là chủ quan trung tâm giao dịch - Trữ Khúc.

Lúc này trong tay Trữ Khúc đang nâng một cái hộp hình vuông.

- Bạch phù?

- Bạch phù gì?

- Sao long trọng như vậy?

Ngay cả chủ quản Trữ Khúc đều tự mình đi ra!

Trong tay chủ quản Trữ Khúc chính là Bạch phù gì đó sao?

- Ta nói hội đấu giá lần này làm sao có nhiều cường giả như vậy xuất hiện, nguyên lai đều là vì bảo vật này?

Rất nhiều tu luyện giả trong phòng đấu giá còn chưa rời đi lúc này kinh ngạc thấp giọng nói.

- Đúng vậy, trong hộp trên tay ta chính là Bạch phù.

Trữ Khúc lớn tiếng nói, thanh âm vang vọng toàn phòng đấu giá.

- Cái gì?

Bạch phù?

Lam sao sẽ xuất hiện vật như vậy?

Giới chủ Khương Vân từ trên ghế đứng bật dậy, ngây người nhìn vào đãi đấu giá.

Vương Lăng kia biểu tình cũng không khác bao nhiêu, thân hình đều run nhè nhẹ, có thể thấy được tâm tình kích động cỡ nào.

- Bạch phù, lần đầu tiên nhìn thấy thứ trong truyền thuyết này, quả thật...

- Trên cơ bản hiếm thấy ngang với cường giả cảnh giới Thần chủ.

Vương Lăng tiếp lời.

Mức độ hiếm thấy của ba món bảo vật Bạch phù, Hắc phù, Thải phù quả thật có thể so với cường giả cảnh giới Thần chủ.

- Người nào, chiếm được Bạch phù không ngờ lại bán đi?

Cho dù không thể thu thập đủ, Bạch phù này được cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ sử đựng cũng có thể tăng thực lực biên độ lớn, nói không chừng đột phá huyền quan, bước vào cảnh giới Thần chủ.

Khương Vân chậm rãi nói.

Bạch phù, Hắc phù, Thải phù, thu thập đủ ba món bảo vật thành một bộ hoàn chỉnh, nhưng là mỗi một món cũng đều độc lập. có thể trực tiếp bị tu luyện giả sử dụng.

***

- Ha ha, giá trị bảo vật này ta nghĩ ta không cần nói nhiều.

Lão già chủ trì đấu giá lên tiếng cười nói:

- Trong vũ trụ, bảo vật này cựe kỳ hi hữu, ta nghĩ một số tiền bối Phi thưởng rõ ràng.

Lão cũng biết, hiện tại có rất nhiều tu luyện giả tới hội đấu giá này lớn tuổi han mình rất nhiều, lão kêu những người đó một tiếng tiền bối cũng là bình thường.

- Giá Khởi điềm của Bạch phù này, chính là một viên Quy Nguyên Đan nha.

Các vị nếu có hứng thú, hiện tại có thể tăng giá.

Chủ quản Trữ Khúc ở nơi này, người chính là người phát ngôn của Giới chủ Trọng Thiên Giới, cho nên các vị không cầncó bất kỳ hoài nghi gì về tính chân thật của Bạch phù.

Thanh âm lão già chủ trì đấu giá đột nhiên ngưng trọng, hướng về bốn phía nhanh chóng ép tới.

Chương 962: Giá trên trời

- Một viên Quy Nguyên Đan?

Sau khi lão già chủ trì đấu giá nói ra giá này, trong lòng Hạ Ngôn bị dọa nhảy dựng.

Tuy rằng đây chỉ là giá khởi điểm đấu giá, giá giao dịch cuối cùng không thể là giá này nhưng Hạ Ngôn vẫn không khỏi có chút khẩn trương.

Bất kỳ ai, Chỉ sợ lúc này đều có chút khẩn trương.

- Sao không có ai tăng giá?

Sau một lúc lâu, trong toàn hội trường đấu giá đều Phi thường im lặng, không ngờ không có người ra giá.

Trên màn hình thủy tinh thật lớn không có bất kỳ con số biến hóa nào.

- Cổ quái, chẳng lẽ đều đang đợi sao?

Hạ Ngôn hơi nhối mày.

- Nếu như vậy...

1 ức Quy Nguyên Đan!

Sau đó, Hạ Ngôn trực tiếp phân ra một tia ý thức đưa vào cái giá không cao trong thủy tinh đấu giá.

Hắn chỉ có 5 ức Quy Nguyên Đan.

"Nếu không ai đẫn đầu ra giá, ta trước tiên khuấy động".

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

- Vị khách trong phòng đặc biệt 200 ra giá 1 úc Quy Nguyên Đan!

Lão già chủ tri đấu giá giọng lạnh nhạt chậm rãi nói.

Lão hơi híp mắt lại, căn bản không lo lắng Bạch phù cuối cùng sẽ bị bán với giá thấp.

- Hạ Ngôn, ngươi ra giá?

Khương Vân phát hiện Hạ Ngôn ra giá 1 ức Quy Nguyên Đan, lập tức truyền âm hỏi.

- Đúng vậy.

Bạch phù này có thể hấp đẫn nhiều cường giả tới, giá trị khẳng định cực cao.

Hiện tại không ai ra giá, nếu ta vận khí tốt có thể sử dụng 1 ức Quy Nguyên Đan mua được là tốt rồi.

Hạ Ngôn cười nói.

- Ha ha, đây là không có khả năng không ai đấu giá.

Khương Vân cười cười, lắc đầu nói

- 10 ức Quy Nguyên Đan!

Lời nói của Khương Vân còn chưa đứt, trên màn hình thủy tinh thật lớn liền xuất hiện một con số đỏ tươi, tròn 10 ức Quy Nguyên Đan.

- Vị khách phòng 18 ra giá 10 ức Quy Nguyên Đan.

Còn có giá cả cao hơn không?

Thanh âm lão già chủ trì hơi chút kích động, tuy nhiêa giọng nói không biến đổi nhiều.

- Trời ạ, một phát liền tặng lên 10 ức Quy Nguyên Đan, vừa rồi ta còn tưởng rằng không ai mua đấy!

Bạch phù này rốt cục là cái gì?

Trong đại sảnh hội trường đấu giá, có tu luyện giả kinh hô.

- 20 ức Quy Nguyên Đan!

Tu luyện giả kia còn chưa dứt led. giá cả lại xuất hiện biến hóa, con số màu đỏ trên màn hình thủy tinh trực tiếp thành 20 ức Quy Nguyên Đan.

Biên độ tăng giá to lớn làm người ta nghẹn họng trân ưối.

Toàn bộ hội đấu giá. bao gồm bảo vật áp trục cuối cùng theo kể hoạch cũng cũng không có biên độ tăng giá kinh người như thế

- Hy vọng bước vào cảnh giới Thần chủ, 20 ức Quy Nguyên Đan đã muốn mua được?

Trong một phòng đặc biệt, một tiếng hừ lạnh truyền ra, mang theo cười nhạo.

- 50 ức Quy Nguyên Đan!

Lập tức giá cả lại phát sinh thay đổi, từ 20 ức Quy Nguyên Đan trực tiếp biến tbảnh 50 ức Quy Nguyên Đan.

Nguyên bản đại sảnh đấu giá tiếng nghị luận dần dần nổi lên lập tức lặng như tờ.

Nên biết, vật phẩm đấu giá đầu tiên Thần Khí Pháp Tắc vương phẩm không trọn vẹn, giá giao dịch mới 13 ức Quy Nguyên Đan.

Mà món bảo vật áp trục cuối cùng, giá giao địch cuối cùng cũng chỉ han 50 ức Quy Nguyên Đan.

"Phát tài rồi!"

Trong lòng Hạ Ngôn hò hét.

Mua 10 viên Chân Linh Đan cửu cấp mới hết có 31 ức Quy Nguyên Đan. mà giá cả Bạch phù hiện tại đã lên tới 50 ức.

- Khó trách chủ quản Trữ Khúc kia nói sau khi bán Bạch phù này ta có tài phú dù để chống đỡ cho la bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Có tài phú như vậy, cho dù tu luyện giả thiên phú không đặc biệt cường đại, chỉ cần chịu cố gắng tu luyện cũng có thể tu luyện ra thực lực cực kỳ khủng bố a!

Hai mắt Hạ Ngôn tỏa sáng, gắt gao nhìn chằm chằm màn hình thủy tinh phía dưới.

- Vị khách trong phòng 3000 ra giá 50 ức Quy Nguyên Đan.

Lão già chủ trì đấu giá thanh âm rõ ràng có chút kích động nói.

- Người trong phòng 3000 là ai?

Một lão già trong một phòng khác, đôi mắt nguyên bản nhắm nghiền bỗng mở ra hỏi một người hầu đứng bên cạnh.

Nếu có tu luyện giả khác ở nơi này nhất định giật mình phát hiện, người hầu của lão già này không ngờ cũng là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Chủ nhân, ta lập tức đi tra người này.

Người hầu xoay người rời khỏi phòng, lão già lại nhắm mắt lại.

- 50 ức Quy Nguyên Đan.

Sớm vậy sao!

Đám lão quái kia tích tụ tài phú vô số năm, số lượng khổng lồ có khi ngay cả bọn họ Chỉ sợ cũng không biết rốt cục có bao nhiêu.

Lão già chòm râu hoa râm này thấp giọng thì thào.

Cũng đúng, ngay cả một đoàn cường đạo Kim Di đều có thể trong thời gian mấy ngàn vạn năm không dài cướp đoạt được tài phú trị giá mấy chục ức Quy Nguyên Đan càng không nói đến những lão quái đã tu luyện không biết bao nhiêu, ức năm.

Đã là Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh, không cần phải tiêu tốn tài phú để tu luyện, số tài phú này toàn bộ tụ tập lại là con số cực kỳ kinh người.

- 100 ức Quy Nguyên Đan!

Con số trên màn hình thủy tỉnh lại bị con số kinh người thay đổi

- Trời ạ, đây là 100 vạn hay là 100 ức hả?

Mắt ta có phải bị hoa không?

- Không thể tưởng tượng, không thể tưởng tượng...

- Bạch phù này là vật phẩm của tên nào lấy đến trung tâm giao dịch bán ra?

Trong đại sảnh hội đấu giá gần như chìm vào hỗn loạn, ngay cả tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường đều bị con số này làm khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm, càng không nói đến những tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

"Tiếp tục tăng, tiếp tục tăng!"

Hạ Ngôn không ngừng nói thầm trong lòng.

Tài phú có nhiều đến đâu, cũng không ai ngại nhiều cả.

Từ Tạo Hóa cấp Điện chủ hiện tại muốn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ còn không biết phải tiêu tốn bao nhiêu tài nguyên.

Nếu chậm rãi dùng thời gian tích lũy tu luyện, có lẽ tài phú tiêu hao sẽ giảm rất nhiều, nhưng nếu. có đủ tài phú đề chống đỡ, ai muốn chậm rãi dùng vô số năm tháng để tu luyện tăng thực lực bản thân?

- Ôi, bó tay rồi!

Cường giả trong một số phòng đều phát ra tiếng thở dài mỏng manh.

Con số kinh người này đã khiến hầu hết tu luyện giả không thể thừa nhận.

- Đại nhân, đây chính là Bạch phù nha.

Chỉ cần thu thập đủ ba phù, vậy người có hy vọng rất lớn bước vào cảnh giới Thần chủ.

Cấp dưới của một gã Giới chủ đình lo lắng nói.

- Ôi, ta cũng muốn có được Bạch phù này, nhưng là...

Với tài lực của ta, không thể tranh được những tên kia.

Ánh mắt vị đại nhân đó đảo phía những phòng đặc biệt bốn phía, khẽ lắc đầu:

- Nhìn xem, xem xem Bạch phù này rốt cục rơi vào trong tay ai.

Lúc nói chuyện, trong mắt vị đại nhân này hiện lên một đạo lệ quang.

- Dạ!

Cấp dưới kia lập tức gật đầu đáp.

- Bạch phù này, ta nhất định phải giành được.

Một tu luyện giả mặc trường bào xám kiên định nói, trên khuôn mặt già nua của hắn có một dấu ấn hình tam giác màu bạc, ngẫu nhiên bắn ra một tia sáng bạc.

- Mười ức năm trước, ta chiếm được Hắc phù trong một Bí Cảnh, hiện tại rốt cục đợi đến Bạch phù.

Chỉ cầnta có được Bạch phù này, vậy chỉ thiếu Thải phù là có thể tụ tập đủ ba phù.

Mà tin tức của Thải phù ta cũng chỉếm được một ít.

Thu thập đủ ba phù, ta đây có thể tiến lên Thần chủ!

Ha ha ha...

Tiếng cười nặng nề từ miệng hắn phát rạ, trong mắt lóe sáng hào quang làm tim đập nhanh.

- 150 ức Quy Nguyên Đan!

Lập tức, lão già có đấu ấn tam giác màu bạc trên trán liền đưa một con số vào trong thủy tinh đấu giá.

***

- Những tu luyện giả này, chẳng lẽ bình thường đều mang theo nhiều Quy Nguyên Đan như thế sao?

Hạ Ngôn giật mình.

- Bọn họ cũng không phải tùy thân mang theo nhiều Quy Nguyên Đan như vậy, nhưng là vật phẩm tài nguyên bọn họ có được chẳng khác nào Quy Nguyên Đan.

Sau khi đấu giá chấm đứt, bọn họ Chỉ cần trả đủ số vật phẩm tài nguyên là có thể lấy vật phẩm đấu giá đi.

Khương Vân giải thích.

- Như vậy cũng được?

Hạ Ngôn nhíu mày.

Nếu sớm biết như vậy cũng được, vậy lúc trước có lẽ Hạ Ngôn sẽ không bán Bạch phù đi.

Dù sao cho dù không có đủ Quy Nguyên Đan cũng có thể vật phẩm tài nguyên ngang giá để bả.

Hạ Ngôn không biết là tình huống dùng vật phẩm để chi trả bình thường đều là đối với vật phẩm đấu giá Phi thường kếch xù.

Vật phẩm mấy ức Quy Nguyên Đan bình thường đều sẽ không dùng vật phẩm tài nguyên đề tĩã Cho dù phòng đấu giá đồng ý cho khách đấu giá dùng vật phẩm tài nguyên đề trả, vậy cũng phải trà chi phí thủ tục hai lẩn.

- Chủ nhân!

- Người trong phòng số 3000 ta đã điều tra ra, là cái tên Ngân tam giác kia

Lão già trong phòng vừa rồi muốn người hầu điều tea người trong phòng số 3000 chậm rãi mở mắt, nhìn người hầu trước mặt:

- Ngân tam giác?

Lão già này nhíu mày, lập tức lại giản ra, cười nói:

- Là kẻ thù cũ nha.

Ta biết hắn 10 ức năm trước dường như chiếm được Hắc phù, hiện tại tất nhiên là quyết tầm tranh đoạt Bạch phù này.

Nếu như vậy, ta cũng cùng hắn hung hẫng tranh giành một hồi, không thể cho hắn dễ dàng như nguyện.

Ánh mắt lão gài chợt lóe, lập tức đua một con số vào trong thủy tinh đấu giá.

- 200 ức Quy Nguyên Đan.

- Hả?

Ai đang tranh với ta?

Lão già có một dấu ấn tam giác màu. bạc trên trán, ánh mắt như mặt trời nóng cháy, cắn răng nhìn về phía phòng 2133 đang tranh đoạt với mình.

- Hừ, mấy chục ức năm chờ đợi làm sao ta sẽ bỏ qua cơ hội như vậy?

Cho dù hết sạch tất cả tài phú, ta cũng phải mua được.

Lão già này chính là Ngân tam giác.

- 300 ức Quy Nguyên Đan.

Ngân tam giác tiếp tục ra giá.

- Ngân tam giác, thật đúng là liều nha!

Lão già trong phòng 2133 thấp giọng cười nói:

- Đối thủ cũ mấy chục ức năm. hiện tại có thể chế tạo một ít Phiền toái cho ngươi, cũng có thể khiến ta sung sướng.

400 ức Quy Nguyên Đan!

- Cái gì?

Rốt cục là ai?

Hừ, nếu để ta biết ngươi là ai, ta nhất định phải lột da ngươi ra Đáng giận.

Ngân tam giác giận dữ, đứng bật đậy, không có chút chần chờ trực tiếp đưa con số 500 ức Quy Nguyên Đan vào thủy tinh đấu giá.

Tu luyện giả trong hơn vạn phòng đặc biệt đều nhìn chằm chằm màn hình thủy tinh thật lớn, không ai tiếp tục ra giá.

Giá cả này rất kinh người, đã là giá trên trời.

Không chỉ những tu luyện giả kia, ngay cả chủ quản Trữ Khúc đều hơi có chút thất thần.

Hắn cũng thật không ngờ, Bạch phù kinh người này có thể cho ra một cái giá trên trời 500 ức Quy Nguyên Đan.

Nguyên bản hắn nghĩ, giá của Bạch phù này hắn là trong khoảng 20 đến 3 0 ức Quy Nguyên Đan.

Bạch phù, Hắcphù Thải phù tuy rằng mang đến cho tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hy vọng bước vào Thần chủ, nhưng ba phù này cũng không phải hy vọng duy nhất để tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ.

Chương 963: Thân phận bại lộ

Hạ Ngôn cũng ngây dại!

ở không gian Kim Di, Hạ Ngôn vơ vét sạch 21 kho báu.

Trong 21 kho báu này, số Quy Nguyên Đan cùng vật phẩm tài nguyên tính cả số vật phẩm tài nguyên còn chưa bán ra tổng giá trị phỏng chừng cũng chỉ 4,5 ức.

So sánh với giá cả Bạch phù đang cạnh tranh ra quả thực chính là một trời một vực.

- Bạch phù này, cũng không biết là lấy được từ khi nào và từ nơi nào.

Trong đầu Hạ Ngôn tự nhiên chuyển ý niệm, hắn quả thật không nhớ rõ khi nào lấy được Bạch phù.

- Quên đi, nghĩ chuyện này làm gì.

Lắc lắc đầu, khóe miệng Hạ Ngôn nhếch lên một tia tươi cười khổng dễ phát hiện.

Lúc này hắn đang cố gắng áp chế hưng phấn cùng vui sướng trong lòng.

Cho dù là hắn, trong lòng lúc này cũng không thể bình tĩnh được.

- Đại nhân, ngài từ bỏ cạnh tranh Bạch phù sao?

Thù hạ của vị khách trong phòng 2113 cung kính lên tiếng hỏi.

Lão già tử bào lắc đầu:

- Ta tiếp tục ra giá, lão già Ngân tam giác kia có thể sẽ trực tiếp xông tới đậy ấy chứ?

Quên đi, dù sao với giá 500 ức Quy Nguyên Đan ấy mua sắm Bạch phù một trong ba phù, hắn coi như thiệt thời rồi!

- Chúc mừng vị khách trong phòng 3000 thành công mua được Bạch phù một trong ba phù.

Lão già chủ trì đấu giá sau khi hỏi nhiều lần cuối cùng mới lên tiếng tuyên bố quyền sờ hữu Bạch phủ.

- Hiện tại, hội đấu giá lần này kết thúc, xin mọi người dựa theo trật tự rời hội trường.

Lão già chủ trì đấu giá nhấc tay lên chậm rãi vung xuống nói.

- Kết thúc rồi, đi thôi!

Khương Vân mở miệng nói với Hạ Ngôn.

- Vâng.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ta trước cùng Khương Vân đại Nhân rời trung tâm giao dịch, chờ sau khi từ biệt KhVân đại nhân, rồi mới trở lại lấy Chân Linh Đan cửu cấp và hơn 400 ức Quy Nguyên Đan của ta.

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Thấy Hạ Ngôn cùng Khương Vân đứng dậy rời khỏi phòng, hai thầy trò Vương Lăng kia cũng cùng theo ra ngoài.

- Sư phụ.

Chứng ta đi theo Hạ Ngôn này, chờ hắn rời khỏi thành Chu Tước, rồi...

Trong mắt Tiên Đạo Tông lóe sáng vẻ hung ác âm thầm truyền âm với sư phụ Vương Lăng.

- Trước đi theo rồi tính...

Vương Lăng không xoay người truyền âm nói.

Bốn người đi ra khỏi phòng liền nhìn thấy dòng người chầm chậm theo lối ra rời trung tâm giao dịch.

- Chúng ta chờ một lát, mọi người đi bớt rồi mới rời đi.

Khương Vân đừng lại, xoay người nói với Hạ Ngôn.

- Được.

Hạ Ngôn gật đầu nói.

Đại khái đợi khoảng một phần ba chén trà nhỏ, đại sảnh hội đầu giá đã trờ nên bớt đông đúc, đám người Khương Vân lúc này mới tiếp tục nhấc chân, nối theo dòng người đi về lối ra.

Theo trước mắt nhoáng lên một cái, Hạ Ngôn lập tức phát hiện mình đứng ở trước cửa trung tâm giao dịch.

Bên cạnh hắn không chỉ có Khương Vân, còn có hai người Vương Lăng cùng Tống Đông Cường.

- Vương Lăng, ngươi đi theo chúng ta làm cái gì?

Khương Vân nhíu mày hỏi.

- Hừ, đường này chả lẽ là của nhà ngươi?

Chi cho phép các ngươi đi, không cho chúng ta đi?

Vương Lăng trợn mắt quát lạnh nói.

- Đúng vậy.

Đường trong thành Chu Tước này không phải người bình thường có thể khống chế được.

Tống Đông Cường cũng hùa theo âm dương quái khí nói một câu.

- Được, vậy mời các ngươi đi trước.

Khương Vân chắp hai tay sau lưng nói.

- Buồn cười, ngươi kêu chúng ta đi, chúng ta liền đi?

Vương Lăng bật cười một tiếng.

Hạ Ngôn ở một bên liếc mắt nhìn hai người Vương Lăng, trong lòng cười lạnh.

Hắn biết hai người này có chủ ý gì, chẳng qua Hạ Ngôn một chút cũng không lo lắng, hắn cũng không tính toán hiện tại liền rời đi thành Chu Tước này.

Chỉ cần ở trong thành Chu Tước, hai thầy trò Vương Lăng này khẳng định không dám động thủ.

Hơn nữa, với thực lực của Hạ Ngôn hiện tại cũng không e ngại Vương Lăng này.

Cho dù không thể chiến thắng cũng có thể liều một trận chiến.

Vương Lăng muốn giết hắn, cũng là chuyện rất khó.

Hiện tại sức chiến đấu của Hạ Ngôn cũng đủ sánh với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Mà thực lực Vương Lăng tuy rằng rất mạnh nhưng chỉ sợ không bằng Giới chủ Khương Vân.

- Hạ Ngôn.

Đúng lúc này, một thanh âm từ phía trước truyền đến, Hạ Ngôn đưa mắt nhìn thấy hai bóng người rất nhanh bay vọt tới.

Một người trong đó chính là Lý Tuyền Điện chủ Phương Diệp Điện của Phương Diệp Giới.

- Ha ha.

Ta đã nói đứng ở trước cửa trung tâm giao dịch nhất định có thể đợi được ngươi.

Lý Tuyền đi đến gần cười nói, ánh mắt đảo qua trên người đám người Khương Vân.

"Không xong!"

Hạ Ngôn nhíu mày.

Lý Tuyền biết tên hắn, hiện tại còn kêu lên, ánh mắt hắn không khỏi thoáng nhìn về phíai Vương Lăng ở bên cạnh.

Biểu tình trên mặt Vương Lăng hơi đổi, ánh mắt cũng hung hăng nhìn chằm chằm Hạ Ngôn.

- Điện chủ Lý Tuyền, người tìm ta có chuyện gì?

Hạ Ngôn nhíu mày hỏi.

- ồ, vị này là giới chủ đại nhân của Phương Diệp Giới chúng ta, hắn muốn gặp ngươi.

Cho nên...

Lý Tuyển giới thiệu tên tu luyện giả đứng bên cạnh hắn.

- Ngươi chính là Hạ Ngôn?

Tên tu luyện giả nhìn gần như cao hơn đám người Hạ Ngôn một cái đầu, trong mắt tinh quang liên tục lóe lên, thanh âm nệng nề nói.

Một cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp giới chủ không ngờ ở cửa trung tâm giao dịch chờ Hạ Ngôn, hiển nhiên không hợp lý.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bất kể là ở đâu đều là nhân vật bá chủ.

Cho dù là ở Trọng Thiên Giới, một Giới chủ cũng Phi thường cao quý, sao lại chờ một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ?

- Đúng vậy.

Nghe đối phương hỏi, Hạ Ngôn gật đầu.

- Quả nhiên rất trẻ tuổi.

Ngươi đến từ biên thùy?

Giới chủ Phương Diệp Giới vừa lòng gật đầu, tiếp tục hỏi.

- Ha ha.

Hai người bọn họ quả thật đến từ Lang Tà Giới nơi biên thùy.

Vị này chính là giới chủ Lang Tà Giới, Hạ Ngôn tiểu huynhđệ là tu luyện giả của Lang Tà Giới.

Vương Lăng ở một bên cười nói.

Khương Vân cùng Hạ Ngôn nghe vậy, trong lòng cũng lộp bộp một hồi.

Thầm nghĩ hỏng bét, tên Vương Lăng chết tiệt này.

- ồ...

- Rất tốt.

Nghe nói Hạ Ngôn tiểu huynh đệ có rất nhiều vật phẩm tài nguyên muốn bán, ta đang muốn mua sắm một ít.

Giới chủ Phương Diệp Giới cười cười, rồi sau đó chuyển giọng nói.

- Cũng có thể Ta quả thật có một chút vật phẩm tài nguyên không dùng đến có thể bán

ra

Biểu tình Hạ Ngôn khôi phục bình thường, lạnh nhạt nói.

- Thật tốt quá, xin mời Hạ Ngôn tiểu huynh đệ theo ta đi Phương Diệp Giới, ta nhất định cho tiếu huynh đệ một giá cả vừa lòng.

Giới chủ Phương Diệp Giới cười ha ha nói.

- Cái gì?

Đi Phương Diệp Giới?

Hạ Ngôn nhíu mày, chần chờ nói.

- Đúng, đi Phương Diệp Giới của ta.

Mấy vị bằng hữu của ngươi cũng có thể cùng đi.

Giới chủ Phương Diệp Giới gật đầu:

- Chủ yếu là, ta không mang đủ Quy Nguyên Đan, cho nên vừa lúc mời mấy vị đi Phương Diệp Giới nhìn xem, nhất định sẽ chiêu đãi các vị chu đáo.

Khóe miệng Giới chủ Phương Diệp Giới co giật, ánh mắt nhìn phía Khương Vân cùng Vương Lăng.

"Hạ Ngôn này hẳn chính lặ tiểu tử được truyền thừa từ Thần chủ kia Hắc hắc, tới Phương Diệp Giới rồi, còn sợ tiếu tử ngươi mọc cánh chạy đi sao?"

Giới chủ Phương Diệp Giới thầm nghĩ trong lòng.

"Tên hỗn đản này, chẳng lẽ dụ dỗ chúng ta tiến đến.

Hay cho kế bắt ba ba trong rọ!"

Vương Lăng cũng không ngốc.

Trước hội đấu giá này hắn đã hoài nghi thân phận của Hạ Ngôn, chỉ là không thể xác định.

Mới rồi ra khỏi trung tâm giao dịch, nghe được Lý Tuyền kêu tên Hạ Ngôn, hắn gần như có thể xác định thân phận của Hạ Ngôn.

Trong một khu vực này, Hạ Ngôn đang bị vô số cường giả tìm kiếm.

Lúc này nghe được Giới chủ Phương Diệp Giới kia mời bọn họ đi Phương Diệp Giới làm khác, trong lòng nảy sinh dự cảm không tốt Hắn có thể mơ hồ cảm thấy được thực lực Giới chủ Phương Diệp Giới này rất mạnh.

Khoảng cách từ Phương Diệp Giới đến Trọng Thiên Giới cũng không xa, là một đại thế giới lịch sử Phi thường lâu đời.

Người trước mắt này, rất có thể chính là người mở Phương Diệp Giới.

Cho dù trong bốn người bọn họ có hai Giới chủ, một mình Giới chủ Phương Diệp Giới này đối phó với bọn họ chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm.

Nhưng Phương Diệp Giới tuyệt đối không Chỉ có một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Đến lúc đó đi Phương Diệp Giới bị vây, vậy bọn họ chắp cánh khó thoát

- Chỉ sợ không được, tạm thời ta không tính rời thành Chu Tước.

Hạ Ngôn trực tiếp cự tuyệt.

Hạ Ngôn cũng đã nhìn ra, Giới chủ Phương Diệp Giới này đối với mình không có ý tốt, rất có khả năng sẽ gây bát lợi cho mình.

Cho nên, vẫn là ở lại thành Chu Tước là an toàn nhát.

- ồ?

Hạ Ngôn tiểu huynh đệ thật sự không đi Phương Diệp Giới ta?

Giới chủ Phương Diệp Giới biến sắc. thanh âm rét lạnh.

- Thật xin lỗi.

Ta quả thật không thể đi.

Hạ Ngôn gật mạnh đầu, kiên định nói.

- Hừ!

Giới chủ Phương Diệp Giới hừ lạnh một tiếng, lập tức thân ảnh chợt lóe, biến mất tại chỗ, hiển nhiên là đã rời đi chỉ để lại Điện chủ Lý Tuyền ở lại nơi này.

- Hạ Ngôn, vì sao ngươi không đến Phương Diệp Giới làm khách chứ?

Phương Diệp Giới chúng ta tuy rằng không bằng Trọng Thiên Giới, nhưng cũng là một đại thế giới từ rất xa xưa.

Lý Tuyền kinh ngạc hỏi Hạ Ngôn.

Hắn đương nhiên nhìn ra Giới chủ đại Nhân của mình nổi giận.

Kỳ thật tuy hắn là Điện chủ Phương Diệp Điện, nhưng cũng rất khó gặp được người mờ Phương Diệp Giới một lần.

Lần nảy Giới chủ đại nhân không ngờ chủ động liên hệ hắn, làm cho hắn cũng là chịu sủng ái mà kinh sợ.

Lý Tuyền cũng không biết tâm tư chân chính của Giới chủ đại nhân của mình, còn tưởng rằng Giới chủ đại nhân thật sỠmuốn mua sắm một ít vật phẩm tài nguyên cơ bản.

Với năng lực của Giới chủ Phương Diệp Giới, nếu muốn biết Lý Tuyền nhận thức một người tên Hạ Ngôn trong thành Chu Tước đương nhiên là không khó.

Cho dù không thể xác định thân phận của Hạ Ngôn, vậy vì hy vọng kia cũng đáng giá chạy đến xem một chuyến.

"Bám sát Hạ Ngôn này, đừng cho hắn cơ hội chạy thoát!"

Lý Tuyển vừa nói xong, ở trong đầu hắn liền nghe được thanh âm của Giới chủ đại nhân truyền tới.

Nghe vậy, Lý Tuyển sửng sốt, sau đó Khôi phục bình thường.

- Ha ha, ta không có thời gian.

Thật là đáng tiếc.

Hạ Ngôn lắc đầu, vẻ xin lỗi nói.

- Ừm, quên đi.

Không biết Hạ Ngôn ngươi tiếp theo tính toán làm gì?

Muốn rời thành Chu Tước sao?

Lý Tuyền lập tức lên tiếng hỏi.

Hai người Vương Lăng cũng vểnh tai nghe.

- Tạm thời không tính ròi thành Chu Tước.

Hạ Ngôn nói.

- Vậy thật tốt quá, ta cũng muốn ở lại thành Chu Tước một đoạn thời gian.

Ha ha, như vậy cũng có thể cùng Hạ Ngôn ngươi trao đổi nhiều hơn.

Lý Tuyền cười nói.

Tuy rằng hắn không biết rốt cục Giới chủ đại Nhân muốn làm gì, nhưng là giới chủ đại nhân pbần phó, hắn đương nhiên không dám vỉ phạm.

"Chết tiệt, tiểu tử này không ngờ không tính ròi thành Chu Tước!"

Vương Lăng thầm mắng trong lòng.

- Hạ Ngôn, thân phận ngươi hiệ tại Chỉ sợ đã bại lộ, ở lại thành Chu Tước cũng tốt ở trong thành Chu Tước, tạm thời là biện pháp tốt nhất.

Một khi ngươi rời đi, chỉ sợ sẽ lọt vào vây giết.

Khương Vân truyền âm nói với Hạ Ngôn.

- Vâng, ta cũng nghĩ vậy!

Hạ Ngôn cũng truyền âm đáp lời Giới chủ Khương Vân.

Chương 964: Bình tĩnh

"Muốn giết ta?

Không dễ như vậy đâu!"

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, trong lòng lạnh lùng thầm nghĩ.

- Hạ Ngôn, ta có chuyện phải lập tức về Lang Tà Giới, không thể ở lại.

Ngươi nhất định phải tự cẩn thận vạn phần.

Giới chủ Khương Vân dừng một chút, truyền âm nói.

Hạ Ngôn đợi ở trong thành, hắn căn bản không cần thiết ở lại.

Nếu ở trong thành Chu Tước đều không an toàn, vậy hắn ở lại cũng căn bản không tạo được tác dụng gì.

- Vâng, Giới chủ đại nhân.

Đúng rồi, tổ Long Hồn Quả này xin Giới chủ đại nhân nhất định phải Nhận lấy.

Hạ Ngôn kín đáo lấy ra một cái nhẫn không gian đưa cho Khương Vân.

- Không cần.

Giới chủ Khương Vân chối từ.

- Giới chủ đại nhân.

Long Hồn Quả tạm thời ta còn không dùng được, người cứ nhận lấy đi.

đây là một chút tấm lòng của ta.

Hạ Ngôn chân thành cố chấp nói.

Giới chủ Khương Vân trợ giúp Hạ Ngôn rất nhiều, Hạ Ngôn đưa một tổ Long Hồn Quả đưa cho Khương Vân tuy rằng không phải là hậu lễ Phi thường nặng gì, nhưng cũng là một chút tấm lòng.

Nên biết, giá trị một tổ Long Hồn Quả này han 5000 vạn Quy Nguyên Đan.

Đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường mà nói cũng là cực kỳ đãy.

- Được rồi.

Khương Vân tiếp nhận nhẫn không gian thu lại, chợt khẽ gật đầu với Hạ Ngôn, thân hình rất nhanh đi về phía xa, biến mất trong khoảnh khắc.

Hai người nói chuyện với nhau đều là truyền âm, hai người Vương Lăng tự nhiên không biết.

Thấy Khương Vân rời đi, Vương Lăng cũng không đế ý, hắn thật ra hy vọng Khương Vân nhanh rời đi.

Có Khương Vân ở lại vướng chân vướng tay.

Mặc dù Hạ Ngôn ròi thành Chu Tước, hắn cũng vị tất có cơ hội tốt để xuống tay.

Đọi sau khi Khương Vân rời đi, Hạ Ngôn cũng chắp tay với Lý Tuyển, tuy nhiên cũng không nói thêm gì, sau đó mới nhấc chân đi về phía Kim Diễm tửu lâu cách đó không xa

Hạ Ngôn động, hai người Vương Lăng cùng Lý Tuyền cũng tự nhiên đuổi theo.

Hạ Ngôn cũng không để ý đến vài người bọn họ ở sau.

Bọn họ muốn theo, vậy mặc bọn họ đi theo thôi!

Hạ Ngôn lần trước đã trực tiếp nộp cho Kim Diễm tửu lâu hai trăm năm phí dừng chân, hiện tại mới qua hơn một trăm năm một chút.

Tới Kim Diễm tửu lâu, Hạ Ngôn trực tiếp nộp phí dụng một ngàn năm, sau đó thông qua cửa không gian tiểu viện Kim Diễm tửu lâu tiến vào khu vực phòng âm dương.

- Sư phụ.

Tên tiểu hỗn đản vừa rồi ở quầy nộp phí đụng dừng chân một ngàn năm.

Xem ra. hắn tính ở lại thành Chu Tước lâu dài!

Tiên Đạo Tông mắt thấy Hạ Ngôn biến mất trong cánh cửa không gian, giận dữ nói.

- Hắn thấy chúng ta một đường đi theo, lại không ngốc tự nhiên không chịu ra khỏi thành.

Ánh mắt Vương Lăng đảo qua nói.

Không đi theo cũng không được, vạn nhất mất dấu Hạ Ngôn, Chỉ sợ rất khó tìm được tung tích hắn.

- Sư phụ, vậy chúng ta làm sao giờ?

Tống Đông Cường nhìn về phía Vương Lăng.

- Trước ở lại một thời gian rồi tính!

Vương Lăng trầm ngâm một lát, ánh mắt thoáng ngưng nói.

về phần Lý Tuyển tự nhiên cũng tạm thời ở lại Kim Diễm tửu lâu. vốn hắn định đi phòng Hạ Ngôn gặp mặt, nhưng không được Hạ Ngôn đáp lại, chỉ đãnh xám xịt rời đi.

Một ngày sau, sáng sớm Hạ Ngôn liền rời Kim Diễm tửu lâu, một lần nữa đi đến trung tâm giao dịch.

Có hiệp nghị nơi tay, Hạ Ngôn cũng không lo lắng trung tâm giao dịch sẽ quỵt nợ.

Sự tình rất thuận lợi, ở trong trung tâm giao dịch, Hạ Ngôn chỉ dùng nửa canh giờ liền lấy được số Quy Nguyên Đan cùng một số vật phẩm.

Chủ quản Trữ Khúc Phi thường khách khí cho Hạ Ngôn tự mình tuyển chọn, Hạ Ngôn muốn bảo vật gì, vậy dùng bảo vật để trừ.

Nếu là muốn Quy Nguyên Đan, cũng có thể trực tiếp trả han 400 ức Quy Nguyên Đan.

Mà dùng bảo vật đề trừ.

Hạ Ngôn cũng chỉếm một ít tiện nghi.

Giá trị bảo vật đề trừ số Quy Nguyên Đan, vậy tự nhiên giá trị phải hơi lớn hơn số lượng Quy Nguyên Đan mới được.

Hơn nữa, có một số bảo vật không phải có Quy Nguyên Đan là có thể mua được.

Hạ Ngôn muốn Quy Nguyên Đan nhiều như vậy cũng vô đụng.

Đem đại bộ phận Quy Nguyên Đan đổi thành bảo vật hiếm lạ mới là lựa chọn chính xác nhất.

5 00 ức Quy Nguyên Đan, trừ 5% phí thủ tục của trung tâm giao dịch, lại thêm chi phí của 10 viên Chân Linh Đan cửu cấp, còn có 444 ức Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn chi đề lại 44 ức Quy Nguyên Đan, còn lại toàn bộ đổi thành các loại bảo vật.

Ròi trung tâm giao dịch, Hạ Ngôn rất nhanh trở lại phòng của mình, trực tiếp tiến vào Tháp Thời Gian bế quan.

- Hiện tại, ta đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đỉnh!

Trong một trăm năm bế quan trước đó, Hạ Ngôn dùng đại lượng Thải Hồng Quả và bảo vật, đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đình.

- Nêu muốn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, cần đại kỳ ngộ.

Hiện tại có mười viên Chân Linh Đan cửu. cấp, cũng đủ cho ta sử dung đề bước vào Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Ngồi xếp bằng trong Tháp Thời Gian, tâm niệm Hạ Ngôn khẽ động, trước người hắn xuất hiện một viên Chân Linh Đan cửu cấp, chậm rãi bay vòng quanh thân hình hắn.

Sau đó, Hạ Ngôn cũng lấy ra Thải Hồng Quả, muốn dùng chung Chân Linh Đan cửu cấp.

- Bắt đầu thôi!

Hạ Ngôn há miệng thật lớn, một cỗ lực hút lập tức xuất hiện, Chân Linh Đan cửu cấp đang xoay tròn bay quanh trong khoảnh khắc bị hắn hút vào trong bụng, hóa thành một dòng nước lạnh chạy khắp thân hình Hạ Ngôn.

Bên ngoài thân Hạ Ngôn lúc này hiện ra một đoàn lục quang thản nhiên, không ngừng lóe lên.

Ngay cả bốn phíai Hạ Ngôn đều có một cỗ hàn ý rõ ràng.

Mà Hạ Ngôn lại dường như không có bất kỳ cảm giác gì, nhanh chóng nhắm hai mắt

- Tiểu tử này thật là quyết tâm không tính rời thành Chu Tước!

Mấy ngày sau, Vương Lăng có chút tức giận sôi gan.

Ở lại Kim Diễm tửu lâu này, cho dù là phòng âm dương giá thấp nhất, thời gian đãi số lượng chi phí cũng không phải là một con số nhỏ.

Tuy rằng đối với cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ nhu hắn mà nói, chút phí dụng ấy hoàn toàn có thể thừa nhận, nhưng là chờ đợi xa xa không hẹn như thế cũng làm hắn càng ngày càng mất kiên nhẫn.

- Tiểu hỗn đản này muốn làm rùa đen rút đầu, ta đây sẽ thành toàn ngươi!

Vương Lăng nghiến răng nghiến lợi nói

- Sư phụ, ngài...

Tống Đông Cường nghi hoặc.

- Hừ, đưa tin tức hắn ở Kim Diễm tửu lâu truyền ra, khiến tất cả mọi người biết hắn ở nơi nào.

Xem hắn làm thế nào chạy thoát!

Vương Lăng xiết chặt tay nói.

- Hả?

Tổng Đông Cường kinh ngạc.

- Cử làm vậy đi, hiện tại truyền tin tức ra!

Vương Lăng kiên đỉnh nói

Rất nhanh, tin tức này liền bị truyền ra, vô số cường giả đang tìm kiếm Hạ Ngôn đều biết nơi ở của Hạ Ngôn.

Không ít ciròng giả tài lực hùng hậu đều vào ở lại Kim Diễm tửu lâu.

Không gian của Kim Diễm tửu lâu rất lớn cho nên đại lượng cường giả ở lại cũng không thành vấn đề, không tồn tại khả năng không có nơi ở.

Tuy nhiên, tuy rằng càng ngày càng nhiều người, nhưng là Hạ Ngôn vẫn không lộ điện.

Có người trải qua tìm hiểu, cũng xác định Hạ Ngôn quả thật còn ở lại trong Kim Diễm tửu lâu.

Phòng Hạ Ngôn ở lại, không được hẳn cho phép, tu luyện giả khác không thể tùy ý tiến vào.

Đương nhiên, cho dù có người tiến vào tìm Hạ Ngôn cũng không có khả năng phát hiện tung tích của hắn.

Hạ Ngôn trốn trong Tháp Thời Gian, trừ khi có bảo vật như Như Ý Bàn mới có thể tìm được nơi ẩn thân của Hạ Ngôn.

Thời gian cứ thế không ngừng trôi qua.

Một tuần... một thâng... một năm... mười năm...

***

Trong không gian Kim Di.

ở trên hòn đảo lớn nhát, một cỗ khí tức khủng bố nhanh chóng tản ra, chợt tiếng chuông trên đảo vang lớn, một bóng người màu đen xuất hiện ở phía trên bầu trời.

Hắn mặc hắc y toàn thân, ánh mắt hung ác, trên mũi có xỏ một cây châm cứng lớn bằng ngón út

- ồ?

Ta xuất quan không ngờ không có người tới gặp ta?

Người này thở ra một hơi trầm giọng quát, thanh âm nhanh chóng truyền khắp phạm vi bốn ngàn dặm chung quanh.

Nhưng vẫn không một bóng người xuất hiện.

- Sao lại thế này?

Bóng người hắc y dần trờ nên nghi hoặc.

Đúng lúc này, vài bóng người dần Phi tới gần, đều là cường đạo trong không gian Kim Di.

Thực lực bọn họ rất bình thường, ngay cả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cũng không đạt tới.

Nhìn thấy vài người này Phi tới gần, tu luyện giả hắc y kia hừ lạnh một tiếng, sắc mặt càng đen thêm vài phần.

- Kim Di đại nhân!

Mấy người thi lễ với bóng người hắc y.

- Sao lại thế này?

Đảo chủ 21 đảo đâu?

Tu luyện giả hắc y này đúng là Kim Di đại nhân vừa mới xuất quan, hắn còn không biết mình bị cướp sạch.

- Kim Di đại nhân!

Đã...

đã xảy ra chuyện!

Một gã cường đại run rẩy đáp.

- Nói!

Kim Di quát

- Hơn một trăm năm trước...

Cường đạo Kim Di này đại khái kề lại chuyện lúc trước Hạ Ngôn cướp sạch, bọn họ đều là người sống sót Lúc trước tuy rằng Hạ Ngôn đều giết sạch cường đạo minh nhìn thấy, nhưng không gian Kim Di khá lớn, cho nên cũng có chút sơ sót.

Hơn nữa, có một số người cố ý thu liễm khí tức, Hạ Ngôn cũng không thể phát hiện ra.

Horn nữa, lúc trước Phi thường vội vàng, căn bản không có thời gian tim tòi cẩn thận.

Lúc ấy. có một nhản vật cấp đầu mục trong không gian Kim Di truyền âm báo nguy với Kim Di, nhưng bởi Kim Di đang bế quan nên cũng không nhận được tin tức từ thủy tinh truyền âm.

- Cái gì?

Cũng dám cưóp sạch của Kim Di ta?

Hắn quả thật là tìm chết!

Kim Di giận dữ, một cỗ uy áp kinh khùng từ trên người Kim Di chợt tản ra, khiến toàn thân mấy tên cường đạo kia đều run rẩy, sợ Kim Di Đại nhân một chưởng chụp chết toàn bộ bọn họ.

- Nói kỹ càng tỉ mỉ diện mạo người kia, hướng đi!

Rất nhanh, Kim Di lạnh giọng dò hỏi.

Hắn thành lập đoàn cường đạo, tích lũy mấy ngàn vạn năm, lập tức bị cướp sạch không còn đương nhiên là phẫn nộ, hận không thể ăn tươi nuốt sống Hạ Ngôn.

Nhưng là đã trôi qua thời gian một trăm năm rồi

- Người kia rất trẻ tuổi, mặc một bộ đồ trắng...

Vài tên cường đạo Kim Di cũng biết không nhiều, chỉ có thể nói đại khái Tuy nhiên, bọn họ cũng nói ra một tin tức rất trọng yếu, người nọ dường như đi về hướng thành Chu Tước.

- thành Chu Tước?

Kim Di gằn giọng:

- Để ta tìm được ngươi, không nghiền xương ngươi thành tro, ta sẽ không là Kim Di nữa!

Thân ảnh chợt lóe, không gian hơi chút vặn vẹo, sau đó hắn biến mất khỏi không gian.

Chỉ còn lại vài tên tu luyện giả hai mặt nhìn nhau, đều thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Bọn họ quả thật lo lắng Kim Di đại nhân sẽ trút lửa giận lên người bọn họ.

Trọng Thiên Giới!

Trọng Thiên Giới là một trong những đại thế giới được mờ sớm nhất trong vũ trụ, số lượng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không tính là ít.

Tuy rằng không thấy cường giả cảnh giới Thần chủ, nhưng là muốn nhìn thấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều có thể tìm được ở không ít thành thị. số lượng Tạo Hóa cấp Giới chủ từ Trọng Thiên Giới đi ra ngoài càng nhiều.

ở Trọng Thiên Giới, cũng có một thành Trọng Thiên, tuy nhiên thành Trọng Thiên này lại chỉ có một cái tên. nó không phải gọi là thành Chu Tước.

Thành Chu Tước chỉ là một nơi dừng chân của thành Trọng Thiên ở Bãi săn thú ngoại giới.

Chương 965: Lĩnh ngộ

Tòa thành Trọng Thiên của Trọng Thiên Giới này, nói nó là một tòa thành không bằng nói là một tòa cung điện hùng vĩ.

Tòa cung điện tối như mực ở trên đỉnh mây cũng chính là Trọng Thiên cung điện, mọi người đều biết là nơi mà Giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới ở lại tọa trấn.

Trong phạm vi trăm vạn dặm Trọng Thiên cung điện đều có một màn hào quang phòng ngự mãnh liệt, tu luyện giả bình thường dưới tình huống không được cho phép đều không thể tiến vào trong.

Ngày hôm nay, lồng phòng ngự của Trọng Thiên cung điện đột nhiên lóe lên dồn dập, phía ngoài màn hào quang xuất hiện từng gạn sóng màu vàng nhạt.

Theo sau, trong Trọng Thiên cung điện lập tức sôi trào, tu luyện giả náo động, bởi vì đây hiển nhiên là có nhân vật cường đại mạnh mẽ xâm nhập vào trong màn hào quang phòng ngự.

Hơn nữa xem mức độ dao động, người tới Chỉ sợ đã thành công tiến vào trong phạm vi phòng ngự.

Quả nhiên, gần như chi qua thời gian một hô hấp, ở ngoài Trọng Thiên cung điện liền có một thanh âm như ngàn vạn tiếng sét đánh truyền ra.

- Cung Minh, đi ra nói chuyện!

Thanh âm như tiếng sấm rền ở trong không gian hình thành từng gợn sóng dạng lưới, đem toàn bộ Trọng Thiên cung điện đan xen vào một chỗ.

Phần đông tu luyện giả trong Trọng Thiên cung điện đều cảm thấy thấp thỏm khôngyên, ai cũng vô cùng khiếp sợ.

Người nào dám can đảm đến trước Trọng Thiên cung điện gây rối?

Đây quả thực là chuyện không thể tưởng tượng.

Hơn nữa, không ngờ còn kêu thẳng tên Giới chủ Cung Minh.

Bá~

Một bóng người mơ hồ đột ngột xuất hiện ở trong không gian, lập tức đối diện bóng người này cũng xuất hiện một bóng người màu xám mông lung.

- Khúc Phong, tìm ta có chuyện gì?

Cùng lúc đó, vô số tu luyện giả trong Trọng Thiên cung điện đều lao ra ngoài, nhìn chằm chằm hai bóng người như ẩn như hiện phía chân trời.

- Đó là giới chủ đại nhân!

- Giới chủ đại nhân hiện thân, ta đã mấy ức năm chưa ra mắt Giới chủ đại nhân, không nghĩ tới lần này lại nhìn thấy Giới chủ đại nhân!

- Giới chủ đại nhân là cường giả cảnh giới Thần chủ, chúng ta có thể nhìn thấy là vinh hạnh của chúng ta!

Rất nhiều tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa của Trọng Thiên cung điện đều phát ra tiếng ngạc nhiên thán phục.

- Người đối diện Giới chủ đại nhân là ai?

Làm sao dám trực tiếp hô tên của Giới chủ đại nhân?

- Không biết, chẳng lẽ cũng là cường giả Thần chủ?

Bằng không làm sao có thể ngang hàng cùng Giới chủ đại nhân?

Tiếng nghị luận liên tiếp vang lên.

- Cung Minh, người thừa kế của Thương Hà ở trong thành Chu Tước.

Thanh âm của Thần chủ Khúc Phong truyền vào trong tai Thần chủ Cung Minh.

- Vậy thì sao?

Khúc Phóng, chúng ta đã mười ức năm chưa gặp hả?

Còn nhớ mười ức năm trước, chúng ta gặp mặt một lần tại khu vực biên thùy Thần Châu.

Hôm nay ngươi tìm đến ta chẳng lẽ chỉ là nói cho ta biết chuyện người thừa kế của Thương Hà sao?

Hàng mi dài của Cung Minh bay phất phơ. thanh âm mờ ảo nói.

- Ha ha.

Ta tới là nói cho ngươi la muốn mang tiểu tử nhận truyền thừa của Thương Hà kia đi.

Bởi vì hắn ở thành Chu Tước của ngươi, mới đến báo cho ngươi.

Khúc Phong cười một tiếng, chậm rãi nói.

- Ngươi muốn dẫn hắn đi?

Ngươi cảm thấy được ta sẽ cho phép ngươi làm như vậy sao?

Hắn là người thừa kế của Thương Hà, mà Thương Hà là đệ tử của ta!

Cung Minh lập tức đáp lại.

- Ta dẫn hắn đi, chẳng lẽ ngươi muốn ngăn trở ta?

Thanh âm Khúc Phong đột nhiên kịch liệt.

- Ta sẽ ra tay!

Tuyệt đối sẽ ra tay.

Cung Minh ngắn gọn mà hùng hổn nói.

- Tốt, rất tốt!

Ha ha, Cung Minh quả nhiên vẫn là Cung Minh trước kia

Thanh âm Thần chủ Khúc Phong càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng hóa thành một làn gió nhẹ. hoàn toàn tiêu tán ở trong không gian.

Mà thân hình hắn cũng dần dền trong suốt, dung nhập vào trong không gian.

Cường giả Thần chủ hóa thân của pháp tắc, tự thân chính là pháp tắc có mặt khắp nơi trong thiên địa, có thể hóa thành hết thảy vạn vật thế gian.

Một ý niệm đơn giản liền có thể giết chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Cho dù là thanh âm phát ra đều có thể ép chết những cường giả cảnh giới Tạo Hóa

Thần chủ Cung Minh cũng không lập tức biến mất, hắn ở phía chân trời ngừng một hồi rồi mới dần dần biến mất không còn tăm tích.

ở trong Trọng Thiên cung điện!

- Người thừa kế của phụ thân?

Chẳng lẽ là thật?

Chuyện này, ngay cả Thần chủ Cung Minh đều kinh động, xem ra là sự thật

ở trong một biệt việt trong cung điện, một nữ tử nhan sắc tuyệt thế nhíu mày, thấp giọng thi thào.

- Không biết, người thừa kế của phụ Thân là người như thế nào.

Nghe nói là Phi thường trẻ tuổi, hơn nữa thực lực cũng không tệ lắm.

Nữ tử nhẹ nhàng nắm tay, nhấc chân di động ở trong phòng bước đi vài bước.

- Hai vạn năm trước, phụ thân chi kịp lưu lại cho ta một câu, không nghĩ tới không ngờ ngừi thừa kế mà ông tuyển chọn ở nơi đó xuất hiện sau hai vạn năm.

Trong mắt nữ tử tuyệt sắc lộ ra tưởng niệm nhàn nhạt, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng xẹt qua trên váy.

- Ta muốn đi thành Chu Tước nhìn xem người thừa kế của phụ thân.

Hai mắt như sao sáng của nữ tử tuyệt sắc khẽ lóe lên.

♦ ♦♦

Trong Tháp Thời Gian.

Trong thân hình của Hạ Ngôn vô số kinh mạch đan vào cùng một chỗ.

Tất cả kinh mạch rắc rối phúc tạp đều bị hiệu lực của Chân Linh Đan cửu cấp rót vào trong, cuối cùng hội tụ ở Tụ Linh Huyệt màu vàng.

Mỗi một lần năng lượng hội tụ, Tụ Linh Huyệt sẽ nhảy lên kịch liệt, tốc độ xoay tròn đạt tới mức độ kinh người.

Từng đạo kim quang dung họp cùng hàn mang màu xanh biếc.

- Cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, bốn phía Tụ Linh Huyệt hình thành vòng năng lượng, hiện tại Tụ Linh Huyệt của ta cũng đang tiến hành loại diễn biến này.

Đây đã là viên Chán Linh Đan cửu cấp thứ hai, thật Không ngờ bước vào Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ lại khó hơn từ Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bước vào Tạo Hóa cấp Điện chủ nhiều như vậy.

- Cũng Khó trách, nhiều tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ như vậy nhưng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ lại ít như vậy.

- Muốn hình thành vòng năng lượng ồ bền ngoài Tụ Linh Huyệt quả thật Phi thường khó.

Nếu không có Chân Linh Đan cửu cấp phụ trợ ta tu luyện, chỉ sợ ít nhất phải tốn thời gian trăm vạn năm mới có thể thành công ngưng tụ vòng năng lượng.

Hạ Ngôn nhắm mắt, nhưng cũng âm thầm gật đầu.

- Phải đột phá!

- Những người đó không phải muốn giết chết ta sao?

Đọi ta đột phá, thực lực tăng mạnh, đến lúc đó...Hô~~

Từ khi bắt đầu bế quan, thời gian bên ngoài đã trôi qua bảy trăm năm, mà ở trong Tháp Thời Gian, thời gian đã trôi qua bảy ngàn năm.

Một ngày này, Hạ Ngôn mở mắt

- vẫn không thành công ngưng tụ ra vòng năng lượng!

Lắc đầu, Hạ Ngôn đứng lên. thân hình chợt lóe rời khỏi không gian Tháp Thời Gian.

- Muốn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, so với trong tưởng tượng còn khó hơn một chút.

Nhất là tu luyện giả như ta, hiện tại sức chiến đấu có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Lực lượng của ta mạnh như thế muốn đột phá Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, vậy đương nhiên phải khó hơn người bình thường rất nhiều.

Hạ Ngôn rời khỏi phòng.

Trong bế quan như vậy thời gian qua đi cực nhanh, thời gian bảy ngàn năm trong Tháp Thời Gian cũng chỉ sử dụng hấp thu hai viên Chân Linh Đan cửu cấp.

Lần sử dụng Chân Linh Đan tiếp theo có thể là thời gian ngoại giới trôi qua mấy trăm năm, cho nên lần này Hạ Ngôn tính toán nộp thật nhiều tiền phí dụng, đỡ phải lo lắng hết hạn bị Kim Diễm tửu lâu trực tiếp đuổi đi.

Trong thời gian hơn bảy ngàn năm năm này.

độ cứng cỏi linh hồn của Hạ Ngôn dưới sự trợ giúp của Linh Hồn Chi Tuyển tiếp tục không ngừng tăng lên, đồng thời hiểu thấu han phân nửa giai đoạn thứ ba của Đại Phân Thân Thuật.

Tin tưởng lần bế quan tiếp theo, là có thể tìm hiếu thành công.

Giai đoạn thứ ba Đại Phân Thân Thuật có thể hóa ra tám phân thân, sức chiến đấu trong nháy mắt tăng vọt mấy lần.

Vù~

Hạ Ngôn rời khỏi khu vực phòng âm đương, đi vào trong tiểu viện.

"A, người càng nhiều nha, so với lúc trước còn gấp mười có dư!"

Hạ Ngôn nhìn đến đám người trong viện, đông đúc han lúc bắt đầu rất nhiều.

"Chẳng lẽ đều là vì ta mà tới?"

Trên mặt Hạ Ngôn không khỏi lộ ra vé tự giễu.

Quả nhiên, Hạ Ngôn vừa xuất hiện lập tức gây nền sự chú ý của một số người.

Tuy rằng hiện tại Hạ Ngôn mặc quần áo màu đen, nhưng vẫn còn không ít người Nhận ra hắn.

Trong từng luồng ánh mắt nóng cháy, Hạ Ngôn từ tiểu viện đi ra phía trước.

- Đuổi theo, hắn muốn rời khỏi nơi đây.

- Ngàn vạn lần đừng để cho hắn chạy.

- Mau mau mau...

Đám tu luyện giả này phần lớn đầu là cảnh giới Tạo Hóa thực lực khá thấp, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường đều. lệnh cho người hầu hoặc cấp dưới đến theo dõi tung tích Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn tới phía trước quầy, nhàn viên công tác bên trong nhìn thấy Hạ Ngôn, thần sắc cũng có chút không bình thường, tuy nhiên vẫn không ảnh hưởng công tác của nàng.

Giá cả dừng chân của phòng âm dương, một ngày là 100 Quy Nguyên Đan.

Một năm là 36500 Quy Nguyên Đan.

Một ngàn năm cũng chính là hơn ba ngàn vạn Quy Nguyên Đan.

Đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường mà nói, đây cũng là một khoản chi xa xỉ.

Nhưng Hạ Ngôn, ngay cả mí mắt cũng không chớp một cái.

Nên biết, số lượng Quy Nguyên Đan hiện tại trong nhẫn của Hạ Ngôn, không tính bảo vật ước chừng có hơn 40 ức.

Chỉ là mấy ngàn vạn Quy Nguyên Đan, quả thật không tính là gì.

Lần này, Hạ Ngôn trực tiếp nộp chi phí ở lại phòng âm dương một vạn năm, cũng chính là khoảng hơn 3.6 ức Quy Nguyên Đan.

Đám tu luyện giả kia thấy cảnh tượng này, ánh mắt đều thẳng, số Quy Nguyên Đan đó chính là toàn bộ tài sản của một gã cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Không để ý đến bất kỳ người nào, Hạ Ngôn lại trở về khu vực phòng âm dương, tiến vào trong phòng mình.

Biết có người đi theo mình nhưng Hạ Ngôn cũng không thèm để ý.

ở trong Kim Diễm tửu lâu của thành Chu Tước này cũng không có khả năng có người phá hư quy củ huy động nhân lực tìm tòi bóng dáng Hạ Ngôn.

- Sử dụng viên Chân Linh Đan cửu cấp thứ ba, lần này nhất định phải đột phá!

Hạ Ngôn ngồi xếp bằng ở giữa Hỗn độn lực trong Tháp Thời Gian, chậm rãi nhắm mắt lại.

Một viên Chân Linh Đan cửu. cấp bị Hạ Ngôn hút vào, lập tức bên ngoài thân thể tản ra từng luồng khí lạnh kinh người.

- Bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp, rốt cục là thần thông bí pháp như thế nào?

Hạ Ngôn cùng lúc đột phá Hạch Tâm Điện chủ cũng phân ra ý thức tìm hiểu bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp.

Bảy ngàn năm trôi qua đều không có tiến bộ gì. dường như luôn giẫm chân tại chỗ.

- Ta cũng Không tin, lại không thể hiểu được!

Lập tức tâm thần Hạ Ngôn hoàn toàn đắm chìm, hào quang màu xanh biếc ở bên ngoài thân Hạ Ngôn như ẩn như hiện, từng tơ từng sợi quấn quanh hình thành một cái kén hình trứng.

Chương 966: Bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ

Trong Tháp Thời Gian, thời gian lại trôi qua năm ngàn năm, cũng chính là ngoại giới trôi qua năm trăm năm.

Đến một ngày, Tụ Linh Huyệt của Hạ Ngôn rốt cục nhẹ nhàng run lên, sau đó hình thành vòng sáng năng lượng quanh Tụ Linh Huyệt.

Vòng sáng năng lượng màu vàng này vây quanh Tụ Linh Huyệt xoay tròn rất nhanh, nói cách khác Hạ Ngôn đã chân chính bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Sức chiến đấu của hắn lại tăng lên không chỉ gấp mười, hô hấp nhíu mày là có thể dẫn động lực lượng pháp tắc trong không gian, phất tay là có thể sáng tạo vô số không gian độc lập.

Cho dù là một đại thế giới đều có thể thử đi mở, đương nhiên đại thế giới mờ thành công có lẽ ổn định nhưng cũng không thể dựng dục sinh linh.

Đại thế giới do tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mở ra mới có thể dựng dục vạn vật sinh linh.

- Hô...

- Rốt cục bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Thông hiểu lực lượng pháp tắc lại càng sâu hơn một tầng.

Độ cứng cỏi linh hồn của ta cũng tăng lên một cấp bậc.

- Đại Phân Thân Thuật cũng đã thành công lĩnh ngộ giai đoạn thứ bạ, có thể trong khoảnh khắc hóa ra tám phân thân.

Hơn nữa, linh lực của ta cũng đủ duy trì tám phân thân chiến đấu trong khoảng thời gian ngắn.

- Chỉ là...

Hạ Ngôn khẽ nhíu. mày.

- Bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp vẫn không thành công hiểu thấu.

Hiện tại thời gian còn sớm, ta tiếp tục bế quan tìm hiểu, trải qua thời gian hơn vạn năm này không chừng hiểu thấu.

Ta đã mò đến một vài thứ; nội dung bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp này hẳn là có liên quan đến "ẩn nấp".

Ý niệm khẽ chuyển, Hạ Ngôn lại nhắm mắt, tất cả tâm thần đều toàn bộ tập trung hiểu thấu nội dung bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp, về phần bộ phận thứ bảy, tạm thời Hạ Ngôn còn không tính toán đi nghiên cứu.

Ngay cả Thần chủ Thương Hà đều. chỉ hiểu thấu sáu. bộ phận đầu của Linh La tâm pbáp, bộ phận thứ bảy căn bản chưa từng hiểu ra.

Trong hai lần bế quan, Hạ Ngôn tiêu hao ba viên Chân Linh Đan cửu cấp, còn lại chín viên.

Thải Hồng Quả sớm đã tiêu hao hết.

Quy Nguyên Đan lại càng tiêu hao vô số kể.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn cũng không quan tâm đến những vật phẩm tài nguyên tiêu hao, quan trọng là nâng cao thực lực.

Đã bước vào cảnhgiới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, Hạ Ngôn vẫn tiếp tục sử dụng Chân Linh Đan cửu cấp cùng Quy Nguyên Đan để tăng linh lực thượng hạn.

Có Chân Linh Đan cửu cấp phụ trợ, linh lực Hạ Ngôn tăng lên rất nhanh, tu luyện giả bình thường căn bản không thể sánh bằng.

Trong Tháp Thời Gian ước chừng trôi qua chín vạn năm, cũng chính là chín ngàn năm bên ngoài, Hạ Ngôn rốt cục hiểu thấu bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp, cũng chính là Đại Ẩn Nặc Thuật

Kỳ thật trọng vũ trụ, thần thông bí pháp có thể ẩn mp hành tung nhiều không đếm xuể, nhưng là Đại ÂnNặc Thuật của bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp lại không tầm thường.

Thi triển.

Đại Ấn Nặc Thuật, khí tức của Hạ Ngôn sẽ hoàn toàn ần đi, không chi khí tức, ngay cả ý niệm cũng hoàn toàn ẩn nập.

Nói cách khác, khi Hạ Ngôn muốn dò xét người khác thì không có vấn đề, nhưng người khác muốn đùng ý niệm tra xét hắn lại không thể làm được.

Thần thông như vậy quả thực chính là nghịch thiên, không hổ là thần thông bộ phận thứ sáu Linh La tâm pháp.

Mình có thể tra xét người khác, nhưng người khác không cách nào tra xét mình!

Thần thông năm bộ phận trước của Linh La tâm pháp phân biệt là: Đại Tinh Luyện Thuật, Đại Thôn Phệ Thuật, Đại Trọng Lực Thuật, Đại Thái Cực Thuật, Đại Na Di Thuật, hiện tại thần thông của bộ phận thứ sáu là Đại Ẩn Nặc Thuật

Mỗi một loại thần thông bí pháp này đều theo thực lực Hạ Ngôn tăng lên mà uy lực không ngừng tăng cường.

Tỷ như Đại Trọng Lực Thuật, lúc thực lực của hắn kém cỏi, chỉ có thể hơi chút ảnh hưởng đến tu luyện giả cảnh giới tương đương.

Mà hiện tại, Hạ Ngôn thi triển Đại Trọng Lực Thuật lập tức có thể đem tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ trực tiếp kéo xuống mặt đất.

Xích-

Hạ Ngôn đứng lên, hai mắt thần quang lấp lánh, linh lực nhanh chóng lưu chuyển trong kinh mạch cơ thể

- ồ?

- Mức độ tổn thương của thần khí, lại hạ xuống rồi?

Thần khí công kích cùng phòng ngự mà Thần chủ Thương Hà để lại nguyên bản đã tổn hao vô cùng nghiêm trọng, tuy nhiên theo thực lực Hạ Ngôn tăng cường, thần khí cũng được chữa trị không ngừng, uy lực càng ngày càng cường đại

- Ha ha.

Dựa theo tốc độ chữa trị hiện tại, có lẽ đến lúc ta bước vào cảnh giới Thần chủ là có thể chữa trị hoàn toàn.

Hạ Ngôn híp mắt lại:

- Thần khí này, rốt cục là cấp độ gì?

Ta cảm thấy rằng, dường như còn đáng sợ hơn Thần Khí Pháp tắc vương phẩm lúc trước xuất hiện ở hội đấu giá thành Chu Tước nhiều lắm.

Vù~

Hạ Ngôn rời khỏi Tháp Thời Gian, trở về phòng trong khu vực phòng âm đương của Kim Diễm tửu lâu.

Lần trước Hạ Ngôn nộp phí dụng ở lại một vạn năm, hiện tại đã dùng hơn chín ngàn năm.

- ồ?

Người đã trở nên ít như vậy rồi?

Đến tiểu viện tửu lâu, Hạ Ngôn nhìn thấy số lượng tu luyện giả còn ở lại trong này cũng không nhiều lăm. s

Cũng đúng.

Thời gian gần vạn năm, tu luyện giả bình thường căn bản không thể gánh chịu được chi phí cần thiầ ở lại Kim Diễm tửu lâu trong thời gian đãi như vậy.

Cho dù phòng cập thấp nhất, thời gian một vạn năm cũng tiêu hao hơn 3 ức Quy Nguyên Đan, ngay cả tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường đều không thể chịu nổi.

- Cũng tốt.

Ta nhanh rời khỏi nơi này.

Có hai loại thần thông bí pháp Đại Na Di Thuật cùng Đại Ẩn Nặc Thuật, cũng không e ngại ai có thể ngăn được ta.

Trong lòng Hạ Ngôn quyết định, bước nhanh hướng ra trước tửu lâu.

- Hắn ra rồi!

- Mau bẩm báo với đại nhân.

Chờ một chút...

Ta trước tiên đi sau hắn, xem có phải hắn rời khỏi Kim Diễm tửu lâu hay không?

Mấy luồng ánh mắt rất nhanh tập trung bóng đáng Hạ Ngôn.

Tuy rằng đại đa số người theo dõi như vậy đã red khỏi Kim Diễm tửu lâu, nhưng vẫn còn một bộ phận nhỏ ở lại.

Hạ Ngôn đi tới trước quầy, lấy lại phí dung còn thừa.

Phí dung của mấy trăm năm còn lại, cũng hơn một ngàn vạn quy nguyên đan, hắn tự nhiên sẽ không lãng phí

- Hắn muốn đi rồi!

- Hắn tính toán rời Kim Diễm tửu lâu, mau bẩm báo với đại nhân.

Trong lúc nhất thời, những tu luyện giả theo dõi gắt gao Hạ Ngôn đều nhanh chóng thông qua thủy tinh truyền âm truyền tin tức.

Khóe miệng Hạ Ngôn nồi lên một tia cười lạnh. thu liễm sát khí Hắn đương nhiên cảm giác được nhưng người theo dõi mình, tuy nhiên vẫn không có động tác gì.

Trong thành Chu Tước cấm chì tu luyện giả ra tay với nhau.

ở một nơi ngoài thành Chu Tước, một tu luyện giả rất nhanh liên tục thuấn di tiến về hướng thành Chu Tước.

- Tiểu tử kia rốt cục ra rồi.

Người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, nếu ta có thể giết chết hắn, tiếp nhận truyền thừa...

- Ha ha...

- TăngTốc độ!

Cùng lúc đó. rất nhiều phương hướng đều có tu luyện giả tốc độ cao hướng về phía thành Chu Tươc.

- Đáng giận!

Tiểu tử kia thật đáng chết, sớm không đi muộn không đi, vào lúc này lại rời thành Chu Tước.

Trongmột Bí Cảnh, Giới chủ Phương Diệp Giới phẫn nộ rít gào liên tục

Hắn lúc này căn bản không thể phần thân rời khỏi Bí Cảnh này, cùng đi với hắn còn có vài tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Muốn giết ta?

- Xem ra, bọn họ đều cảm thấy được ta rất dễ Khi dễ nha.

Ta thật muốn nhìn, thực lực của các ngươi làm thế nào giết ta!

Ánh mắt Hạ Ngôn lạnh lẽo, sau khi rời Kim Diễm tửu lâu, thân hình liên tục lóe lên, Phi nhanh hướng về phía cổng thành.

Mà những người theo dõi kia cũng đều gắt gao đuổi kịp.

Những người này, trong đó có Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, có Điện chủ, cũng có Hạch Tâm Điện chủ.

Nhân số rất nhiều, sau khi rời Kim Diễm tửu lâu được một đoạn thời gian ngắn, đã có mấy chục người đi theo phía sau Hạ Ngôn không xa không gần.

- Tiểu tử này nhất định đã phát hiện chúng ta đang đi theo hắn, khôngngờ còn muốn cố ý ra khỏi thành.

Chẳng lẽ hắn không sợ tới ngoài thành chúng ta ra tay với hắn sao?

Có người theo dõi thầm nghĩ trong lòng, tuy nhiên cũng không nghĩ nhiều lắm.

Những người khác đều đi theo, nếu mình không đi cùng vậy không cách nào ăn nói với chủ nhân, đại nhân của mình.

- Quản nhiều vậy làm gì!

Chúng ta nhiều người như vậy, còn sợ hắn sao?

Không ít người theo dõi đều. có chung tâm tư như vậy.

Cũng có một số cường giả ở trong thành Chu Tước chiếm được tin tức, rất nhanh tìm được tung tích Hạ Ngôn, đi theo từ xa xa Trong đó, không thiếu tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Rất nhanh, mọi người đều ra khỏi thành Chu Tước.

Dọc theo đường đi, Hạ Ngôn ở phía trước vẫn đều trong phạm vi cảm ứng khí tức của bọn họ, nhưng khi Hạ Ngôn vừa ra khỏi thành Chu Tước, khí tức liền hoàn toàn biến mất.

Bọn họ mất dấu Hạ Ngôn.

- Hả?

Sao lại thế này?

- Làm sao không thấy bóng dáng hắn?

- Ta hoàn toàn không cảm ứng được.

Không đúng, cho dù tốc độ nhanh đến đâu cũng không có khả năng nhanh đến như thế

- Chẳng lẽ là thu liễm khí tức, chúng ta đi lên trước tìm tòi xem.

Sau khi thu liễm khí tức, linh lực đều không thể vận chuyển, vậy cũng giống như người thường, tốc độ tự nhiên rất chậm.

Có một số tu luyện giả phản ứng nhanh thúc giục linh lực xông lên phía trước tìm tòi.

Với thị lực của bọn họ, hết thảy mọi vật trong phạm vi ngàn dặm đều không trốn được ánh mắt bọn họ.

Vù Vù Vù.

Từng bóng người Phi hành rất nhanh trong không gian.

- Ngươi đang tìm ta sao?

Theo một đạo thanh âm truyền ra. thân hình của Hạ Ngôn một lần nữa xuất hiện, mang theo hàn ý lạnh băng truyền vào trong tai một người theo dõi cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- A, hắn ở nơi này!

Một người theo dõi khoảng cách gần với Hạ Ngôn, thanh âm trầm thấp rống một câu, mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

"Cơ hội tốt Đại nhân hiện tại còn không tới, trước tiên ta đánh chếtiểu tử này, đậy chính là một công lớn".

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ này tâm tư nhanh chóng chuyển động.

- Ngươi đang tìm ta?

Muốn giết ta?

Hạ Ngôn nhìn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ này, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao lên tiếng hỏi.

- Đúng vậy, chết đi!

Giết ngươi, ta có thể có được chỗ tốt thật lớn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ này khí tức trầm xuống, linh lực đột nhiên phát ra Một đạo kiếm quang từ trong cơ thể hắn bắn nhanh ra, quét ngang về phía Hạ Ngôn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ thực lực rất mạnh, kiếm quang do linh lực ngưng tụ kích phát Thần Khí Pháp Tắc hình thành, vách tường không gian đều dễ dàng bị xuyên thủng.

Lực lượng pháp tắc đồng thời vận chuyển, kiếm khí thật lớn mang theo dao động năng lượng kinh người gần như vượt qua thời gian và khoảng cách lập tức chém lên thân thể Hạ Ngôn.

Chương 967: Kịch chiến Tạo Hóa cấp Giới Chủ

Crắc!

Một tiếng không gian chấn động nồ lớn truyền ra, không gian bốn phương tám hướng trong phạm vi ngàn thước lấy Hạ Ngôn làm trung tâm trong phút chốc bị đánh thành mảnh nhỏ.

Các loại năng lượng khủng bố theo thời không loạn lưu bị dẫn ra, đem một vùng không gian hoàn toàn vặn vẹo thành hình thái mơ hồ, mắt thường căn bản không thể thấy rõ.

Tiếng nổ thật lớn này cũng hấp dẫn phần đông người theo dõi đang tìm kiếm tung tích Hạ Ngôn tới.

Từng đạo linh lực dao động không ngừng từ bốn phương tám hướng tụ tập tới.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Một tu luyện giả sau khi đến thấy cảnh tượng như vậy tiầm giọng hét lớn.

Ánh mắt nhìn chằm chằm vùng không gian vặn vẹo kia.

- Tên Hạ Ngôn mà các ngươi tìm kiếm vừa rồi đã bị ta đánh chết.

Hiện tại các ngươi đều có thể đi rồi.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ vừa ra tay với Hạ Ngôn, khóe miệng nở nụ cười nói.

Sau khi hắn dùng ý niệm tia xét, phát hiện trong không gian vỡ nát kia dĩ nhiên không có bất kỳ khí tức sinh mệnh nào, hiến nhiên là cho rằng Hạ Ngôn bị mình công kích đã hoàn toàn tử vong, mất khí tức sinh mệnh.

- Cái gì?

Ngươi giết hắn rồi?

Tu luyện giả kia kinh ngạc nghi ngờ, lại có chút không tin:

- Đại nhân từng nói, thực lực người này hẳn có thể so với Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, một mình ngươi làm sao có thể giết hắn?

Rất hiển nhiên, đại nhân của tu luyện giả này hẳn là biết một ít về thực lực của Hạ Ngôn, cho nên mới cố ý dặn dò, khiến hắn nếu chính diện lọt vào công kích của Hạ Ngôn nhất định phải cấn thận.

- Sự thật ngay trước mắt...

Tu luyện giả công kích Hạ Ngôn có chút đắc ý.

Đúng lúc này, thanh âm hắn đột nhiên ngưng bặt, con mắt như muốn lồi ra.

Một đạo hồng quang mang theo khí tức hủy diệt thản nhiên từ trong hư không mà đến.

Gần như không cho hắn bất kỳ thời gian phản ứng, đạo hồng quang này đã đem thân hình hắn hoàn toàn tan biến, ngay cả linh hồn cũng không có cơ hội chạy ra khỏi thân thể.

- A?

Rất nhiều tu luyện giả thấy cảnh tượng này đều bị hoảng sợ.

Đạo hồng quang kia thật sự là đáng sợ, chỉ trong phút chốc đã đem một gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đánh chết đương trường, Thân hình và linh hồn đều bị diệt!

- Hừ, muốn giết ta?

Thực lực như vậy Chỉ sợ xa xa không đủ.

Thân hình của Hạ Ngôn từ trong hư không lộ ra, lạnh nhạt nói một câu.

Ngón tay duỗi ra, thu ba kiện thần khí của tên tu luyện giả đã bị tan biến kia vào trong tay, trực tiếp đề vào không gian nhẫn Linh La.

- Các ngươi đều đang tìm ta sao?

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua trên thân mấy chục tu luyện giả từ xa tới gần.

Đám tu luyện giả này bị ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, thân hình đều khẽ run lên, một cỗ hàn ý từ trong lòng toát ra

- Đi!

Có người không chịu nổi cỗ uy áp đáng sợ này, rất nhanh chạy trốn về phía xa Tuy nhiên, cũng có tu luyện giả vẫn không chạy trốn, cắn răng ngăn cản loại lực áp bách này, linh lực trong cơ thể điên cuồng thúc giục, muốn ra tay với Hạ Ngôn.

Chỉ cầncó thể giết chết Hạ Ngôn, vậy có thể được ưu đãi thật lớn.

Luôn luôn có người bởi vì loại ưu đãi thật lớn này mà không cố tính mệnh ra tay.

Quả nhiên!

- Mọi người cùng động thủ, giết chết người này!

Một tu luyện giả nhìn khá trẻ tuổi hét lớn một tiếng, một loại thần thông uy lực cường đại thồi quét về phía Hạ Ngôn, lực lượng pháp tắc dẫn động không ngừng xé rách không gian.

- Động thủ!

Có người ứng tiếng, đồng thời ra tay.

- Đại Phân Thân Thuật!

Thân hình Hạ Ngôn lập tức hóa thành tám, đồng thời nhào về phía đối phương.

Không

đến thời gian một hô hấp, tám tu luyện giả công kích Hạ Ngôn đã thân tử ngã xuống, thần khí lưu lại toàn bộ bị Hạ Ngôn thu vào không gian nhẫn Linh La.

Một chiêu đánh chết tám tu luyện giả, đám tu luyện giả vẫn còn không cam lòng, nhưng cũng không còn ôm tâm lý may mắn, thân hình liên tục lóe lên chạy về xa xa

Hạ Ngôn đứng tại chỗ, ánh mắt thoáng ngưng, sắc mặt hơi đổi.

Hắn cảm giác được một cỗ khí tức cường đại trực tiếp tập trang mình, người tới không ngờ là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ!

- Hôm nay, ta liền chính diện đấu với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ một hồi, xem lực chiến đấu của ta rốt cục như thế nào!

Trên mặt Hạ Ngôn lộ ra vẻ kiên nghị.

Lúc trước khi Hạ Ngôn còn là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, sức chiến đấu có thể chống lại cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

Hiện tại bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, sức chiến đấu tăng hơn lúc trước không chỉ mười lẩn, Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường đương nhiên không thể là đối thủ của Hạ Ngôn.

Vù~

Tốc độ người tới Phi thường mau lẹ, trong giây lát liền lọt vào tầm mắt Hạ Ngôn.

Người kia mặc trường bào màu bạc xám, linh lực lưu chuyển ngoài thân tản mát ra một cỗ khí tức làm tim đập nhanh.

- Ha ha, xem ra là ta chạy tới đây trước tiên!

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này sớm đã tập trung khí tức Hạ Ngôn, lúc này thấy bốn phía không người, không khỏi cười ha ha nói.

- Tiểu tử, ngươi không ngờ không chạy?

Tu luyện giả này nhìn Hạ Ngôn nói.

- Vì sao phải chạy?

Hạ Ngôn cười hỏi.

- Lá gan không nhỏ, nghe nói ngươi được truyềnthừa của Thần chủ Thương Hà?

Ánh mắt tu luyện giả này lăng lệ, thanh âm đột nhiên ngưng tụ, giống như muốn chấn nhiếp tâm thần Hạ Ngôn.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu, trực tiếp thừa nhận.

Hiện tại chuyện này đã không phải bí mật, tiếp tục phủ nhận cũng không cần thiết, không bằng trực tiếp thừa nhận.

- Thật tốt quá.

Tiểu tử, chết đi cho ta!

Giết ngươi, ta có thể chiếm được bảo vật trên người ngươi!

Chỉ thấy thân hình tu luyện giả này khẽ dừng một chút trong không gian, trong bàn tay một đoàn linh lực màu trắng chói mắt giống như núi lửa phun trào tràn ra Lập tức, một đạo kiếm quang được linh lực này thúc giục, đâm tới Hạ Ngôn.

Vách tường không gian giống nhưtrang giấy mỏng manh, dễ dàng bị đánh nát

Kiếm khí ở trong hư không, lực cản giảm mạnh, tốc độ nhanh tới cực hạn.

Cùng lúc đó, từng đạo lực lượng pháp tắc kinh người gắt gao trói buộc Hạ Ngôn, dường như muốn giữ Hạ Ngôn ở tại chỗ.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc so với Hạ Ngôn cao hơn một tầng, tuy nhiên nếu muốn trói buộc Hạ Ngôn vậy hoàn toàn không có khả năng.

- Chết đi!

- Ngươi chết rồi, truyền thừa của Thần chủ ngươi nhận được chính là của ta!

Ha ha, không nghĩ tới, vận khí của ta tốt như vậy, không ngờ có thể được Thần chủ truyền thừa.

- Chết chết chết!

Biểu tình của tu luyện giả này cực kỳ vặn vẹo, y phục toàn thân không ngừng phát ra tiếng vang ào ào trong gió lốc do linh lực hình thành.

Kiếm quang mang theo lực lượng đủ đề hủy diệt tinh không tới sát thân hình Hạ Ngôn.

- Thực lực tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ quả nhiên rất cường đại, so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ thì cường đại hơn không biết bao nhiêu lẩn

Hạ Ngôn cảm giác được lực lượng mạnh mẽ đang xé rách da thịt minh, trong lòng âm thầm nghĩ.

- Tuy nhiên, hắn hẳn là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường nhất, lực lượng của hắn ta hoàn toàn có thể chịu đựng.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, trong cơ thể một mảnh kim quang lóng lánh.

- Đại Thái Cực Thuật!

Thần thông bí pháp thứ tư của Linh La tâm pháp thi triển ra, một đồ án Thái Cực xuất hiện trong hư không.

Kiếm quang khủng bố do tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia phóng ra chuẩn xác đánh trứng đồ án Thái Cực, phát ra một tiếng giòn tan.

Đồ án Thái cực ở trong hư không khẽ chấn động, lập tức hoàn toàn hóa giải cỗ Năng lượng đáng sợ này.

- Hả?

- Tại sao lại như vậy?

- Không ngờ hắn có thể chống đỡ được công kích của ta?

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ giật mình trợn to mắt, hắn không nghĩ tới không ngờ Hạ Ngôn có thể chính diện ngăn trở được công kích của mình.

- ồ?

Hắn đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ?

Hạ Ngôn dẫn động lực lượng pháp tắc khiến hắn chuẩn xác đoán ra cảnh giới hiện tại của Hạ Ngôn là Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Nhưng, cho dù là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, cũng không có khả năng chính diện chống đỡ được công kích lần này của ta?

Kia là thần thông gì?

Không ngờ hình thành một đồ án quỷ dị như thế Xem ra, đây là thần thông bí pháp mà Thần chủ Thương Hà truyền thừa cho hắn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trong lúc nhất thời trong lòng xoay chuyển rất nhiều ý nghĩ, biểu tình cũng ngưng trọng một chút

Theo kiếm khí cùng đồ án Thái Cực biến mất, không gian bốn phía khôi phục bình tĩnh.

Hạ Ngôn không chút thay đổi, ánh mắt nhìn chằm chằm tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ lơ lửng ở không gian xa xa

- Tạo Hóa cấp Giới chủ, thực lực hẳn không chỉ như vậy.

Còn có thần thông gì còn chưa thi triển hả?

Hạ Ngôn đột nhiên cười khẽ, lên tiếng nói với đối phương.

- Hừ, thủ đoạn của ta há là ngươi có thể hiểu biết hết?

Một kiếm vừa rồi chẳng qua là tiện tay phóng thích.

Tiểu tử, tên của ngươi là Hạ Ngôn?

Thực lực hiện tại của ngươi, quả thật khiến ta đều có chút bất ngờ, trách không được có thể sống đến hôm nay.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trầm giọng nói.

- Tuy nhiên, hôm nay ngươi gặp ta, hẳn phải chết.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ sắc mặt hung ác, khí tức đột nhiên ngưng tụ.

- Ta phải tốc chiến tốc thắng, sau khi đoạt được bảo vật lập tức rời đi. nếu trì hoãn lâu có những người khác đuổi tới, vậy sẽ rất Phiền toái.

Tu luyện giả này tâm tư khẽ chuyển, trên mặt lại lộ vẻ dữ tợn.

- Đại Phật Thủ Thuật!

Theo một tiếng quát chói tai, một bàn tay thật lớn xuất hiện trong thiên địa.

Bàn tay này to lớn dường như xuyên qua toàn bộ thiên địa.

- Đầy là thần thông gì?

Hạ Ngôn nhìn thấy bàn tay thật lớn này, trong lòng run lên, cảm giác được một loại áp bách.

Trong khoảnh khắc, phía trên bàn tay thật lớn này, thân kiếm của một thanh kiếm màu đen lóe lên, từng vùng hắc quang tràn ngập ra.

- Chết đi!

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia đột nhiên trợn to hai mắt, bàn tay thật lớn nắm trường kiếm màu đen chém về phía Hạ Ngôn.

Chỉ vẻn vẹn là khí tức tản ta đều có thể dễ dàng đánh chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa trong phạm vi ngàn dặm.

- Đại Hỗn Độn Thuật!

Hạ Ngôn không chút chần chờ, linh lực màu vàng như nước sôi sôi trào, không ngừng từ trong cơ thể phát ra.

Trường kiếm màu máu được Hạ Ngôn nắm trong tay, kim quang chảy trên thân kiếm.

Đại Hỗn Độn Thuật, là thần thông Hạ Ngôn dùng Đại Tinh Luyện Thuật trong Linh La tâm pháp tinh luyện ra.

Thần thông này đồng thời công kích còn có năng lực phòng ngự.

Đến hôm nay, thần thông này sớm đã vượt xa thần thông bí pháp cửu cấp, có thể sánh với một ít thần thông đặc thù thời kỳ thượng cổ lưu lại.

Thân hình Hạ Ngôn hóa thành một tia chớp cầm Thần Khí Pháp Tắc màu máu xông về phía bàn tay to kia.

Chương 968: Âm thầm kêu khổ

- Hắn điên rồi!

- Đây là tìm chết, không ngờ trực tiếp xông về phía Đại Phật Thủ Thuật Đó chính là Đại Phật Thủ Thuật mà cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ thi triển a!

Không ít tu luyện giả đều ở ngoài ngàn dặm quan sát chiến đấu, nhiệm vụ của bọn họ là theo dõi Hạ Ngôn.

Tuy rằng vừa rồi thấy thực lực của Hạ Ngôn, trong lòng kinh sợ nhưng cũng sẽ không thật sự rời đi, mà thay một loại phương thức theo dõi khác, chỉ nhìn chằm chằm từ xa.

- Đại nhân.

Có một cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ lúc này đang muốn giết Hạ Ngôn.

Một tu luyện giả rất nhanh báo tình hình nơi này cho đại nhân của mình.

- Là ai?

Tin tức trong thủy tinh truyền âm phản hồi.

- Đại nhân, ta cũng không biết cường giả Giới chủ kia, tuy nhiên hiện tại xem ra tiểu tử Hạ Ngôn kia có thể sẽ bị cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ kia đánh chết.

Tu luyện giả này nhìn thấy Hạ Ngôn cẩm kiếm đánh tới, vội vàng truyền tin cho đại nhân của mình.

- Tiếp tục giám thị, ta lập tức tới rồi!

Vị đại Nhân kia phân phó một câu.

***

Ầm~Ầm~

Không gian đều bị hai cỗ năng lượng va chạm này đánh nát, năng lượng màu đen không ngừng theo thời không loạn lưu tràn ra.

Bàn tay thật lớn sau khi chấn động kịch liệt dần dần tan vỡ, hóa thành năng lượng đầy trời cuốn ra không gian bốn phía, cuộn lên gió xoáy nghiền nát nham thạch thành bột phấn.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia Thân hình đột nhiên chấn động, một ngụm máu tươi bắt đầu từ trong miệng phun ra, thân thể cấp tốc lui về phía sau mới triệt tiêu được cỗ lực lượng mạnh mẽ này đánh vào.

Mà Hạ Ngôn lại đứng vững trôi bầu trời, ánh mắt nhìn thẳng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia.

- Không...

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia, trừng mắt như muốn nứt ra, trên mặt trướng đỏ bừng, dị thường hung ác.

Hắn không thể tiếp nhận sự thật mình không phải đối thủ của Hạ Ngôn.

- Ta nhất định phải giết hắn.

Giết chết hắn, đoạt được truyềnthừa của Thần chủ Thương Hà.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia tóc tai rối bù, giống như điên cuồng bắt đầu khởi động linh lực quanh thân, quay cuồng như thủy triều.

- Liều mạng!

Trong khoảnh khắc, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này lại động.

Thân thể hắn hóa thành một đạo kiếm quang phun ra nuốt vào, ở đầu mũi kiếm, một dòng khí hình thành vách chắn màu vàng xé nát không gian bốn phía.

- Kết thúc thôi!

- Chờ thêm một lát nữa chỉ sợ số lượng cường giả tới càng nhiều.

Mặc dù ta có Đại Na Di Thuật cùng Đại An Nặc Thuật, nhưng cũng phải cấn thận một chút.

Ánh mắt Hạ Ngôn ngưng tụ, cánh tay đột nhiên nâng lên.

Bao nhiêu cường giả bởi vì nhất thời sơ suất mà lật thuyền trong cống!

Đồ án Thái Cực lại xuất hiện tại hư không, lần này bên trong đồ án Thái Cực mang theo kiếm khí màu đỏ tươi sắc bén.

Vạn ngàn đạo kiếm khí chỉ rất khẽ rung động, bắt đầu từ trong đồ án Thái Cực bắn nhanh về phía tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia Toàn bộ đồ án đều trực tiếp theo sát ép tới, uy lực phá tan hết thảy, nhìn rất kinh người.

- A...

Phốc!

Máu đỏ tươi vãi khắp trời cao, không gian đều nhuộm thành màu đỏ tươi.

Tinh khí của Tạo Hóa cấp Giới chủ Phi thường kinh người, sương máu thật lâu không tiêu tan.

Rất nhiều tu luyện giả quan sát từ xa đều ngừng hô hấp, bọn họ không thể tin tưởng vào

những gì mắt thấy, một cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ không ngờ trực tiếp bị đánh chết Như vậy.

Sau đó, cánh tay Hạ Ngôn khẽ ngoắc. thu hồi bakiện thần khí tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia đề lại.

Đúng lúc này, mấy đạo khí tức cường đại ập tới, phong tỏa bốn phương tám hướng, ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, ngẩng đầu nhìn bốn phía.

- Tới còn thật là nhanh!

Hạ Ngôn nhướng mày, thu ba kiện thần khí vừa lấy được vào không gian nhẫn Linh La.

- Ồ, huyết tinh khí thật dày đặc Năng lượng này...

Trong không gian, năng lượng dao động mãnh Bệt còn không tiêu tan, cho nên những cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ chạy tới rất nhanh liền bắt giữ tới khí tức còn lưu lại của kịch chiến vừa rồi.

- Người trẻ tuổi này chính là cái tên kêu Hạ Ngôn, là người thừa kế Thần chủ Thương Hà.

Không ngờ hắn đã giết chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?

- Thực lực lại kinh người như thế sao?

ít nhất có năm tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bao quanh Hạ Ngôn, không gian bốn phía bị lực lượng pháp tắc hoàn toàn phong tỏa, tuy nhiên bọn họ không lập tức động thủ với Hạ Ngôn.

Vừa rồi đại chiến xảy ra, hiển nhiên ít nhiều đã kinh sợ vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ vừa mới tới.

Bọn họ tu luyện cũng không biết bao nhiêu vạn năm. mỗi người đều Phi thường cẩn thận.

Mà Hạ Ngôn cũng không lập tức sử dụng Đại Na Di Thuật dời đi.

Vừa mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, cũng cầnmột hồi đại chiến để củng cố cảnh giới cùng thực lực bản thân.

Vừa mới đánh chết tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng không khiến Hạ Ngôn quá mức hưng phấn cùng kích động, tuy rằng đây là lần đầu tiên hắn chính diện đánh chết một tu luyện giả cường đại như thế

- Tăng nhanh tốc độ thuấn di.

Tiểu tử kia cướp Như Ý Bàn mà Tuyết Cầm đại nhân giao cho ta sử dụng, nhất định phải lấy lại.

ở một nơi cách Hạ Ngôn trăm vạn dặm, hai bóng người như tia chớp bằng vào tốc độ nhanh nhất thuấn di chạy đi.

Người lên tiếng, chính là Tang Cốc cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bị Hạ Ngôn cướp lấy Như Ý Bàn, tu luyện giả của Thúy Lâm đại thế giới.

Mà đi cùng hắn cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới — Quách Nghị!

- ừ, hy vọng chúng ta tới đó, tiểu tử kia còn không bị người khác giành trước giết chết.

Quách Nghị nói.

Vù~

Tàn ảnh nhoáng lên, tốc độ nhanh đến cực hạn.

- Các ngươi vây quanh ta, vì sao lại không ra tay?

Hạ Ngôn nhìn năm tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ vây quanh mình, lên tiếng cười lạnh hỏi.

Nghe được câu hỏi khinh miệt của Hạ Ngôn, năm tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia cũng không trả lời, tâm tư mọi người đều xoay chuyển thật nhanh, suy nghĩ nên làm như thế nào.

Năm người bọn họ cũng không phải cùng một phe, không quen thuộc với nhau, đương nhiên sẽ không tín nhiệm, cũng đều lo lắng sau khi mình ra tay công kích Hạ Ngôn cũng sẽ làm của hồi môn cho người khác.

Thực lực năm người, hai người mạnh nhất có thể so với Giới chủ Vương Lăng, ba người còn lại cũng đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ sơ kỳ.

Năm người này đều cách Hạ Ngôn khá gần, cho nên mới có thể trước hết chạy tới đây, nếu không bằng tốc độ bọn họ đương nhiên không thể bằng cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

Đến hiện tại, còn không có cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ bình thường.

- Nêu như vậy, ta phải đi đây.

Hạ Ngôn thấy năm người vẫn không ra tay, thân hình khẽ động, làm như muốn bay ra bên ngoài.

Không gian bị năm tên cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ phong tỏa, dưới tình huống bình thường cho dù tu luyện giả mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đều không có khả năng thi triển tbuấn di.

Nhưng là bọn họ lại không cách nào ngăn cản Hạ Ngôn Chi cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ thuấn di, bởi vì Hạ Ngôn có Đại Na Di Thuật

Nhưng, Hạ Ngôn cũng không sử dụng thuần di, mà lựa chọn Phi hành bình thường.

Một là Hạ Ngôn không tính toán thật sự như vậy rời đi, hắn còn muốn đại chiến cùng những cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này một hồi, củng cố cảnh giới của mình.

Thứ hai, hắn cũng không muốn quá sớm bại lộ thần thông như Đại Na Di Thuật.

- Còn muốn chạy?

Không có khả năng!

Một cường giả cấp Giới chủ thấy Hạ Ngôn muốn rời đi, rốt cục không kiềm chế được.

Hắn hét lớn một tiếng, dáng người nhỏ gầy chắn ở phía trước hướng Hạ Ngôn Phi hành.

- Ngươi muốn cản ta?

Hạ Ngôn quát lạnh một tiếng, sắc mặt trầm xuống.

- Các vị.

Tiểu tử này hiện tại trong vòng vây của chúng ta, nếu không ra tay, chờ những nhân vật cường đại han chúng ta tới, vậy sẽ không còn gì của chúng ta nữa.

Không bằng chúng ta cùng công kích, về phần bảo vật trên người hắn thì dựa vào vận khí, thế nào?

Tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ gầy nhỏ như khỉ này không trả lời Hạ Ngôn, mà nói với bốn người kia.

- Được, cứ làm như vậy.

Một mực chờ đợi cũng không phải biện pháp.

Cường giả chạy tới sẽ càng ngày càng nhiều!

- Đúng, nhanh chóng giết chết hắn.

Mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Khác lập tức lên tiếng tò vẻ phụ họa.

Xích-

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ nhỏ gầy như khɠkia dẫn đầu phát động công kích Hạ Ngôn, sau khi ngưng tụ linh lực một chưởng vỗ xuống, ẩn chứa thần thông công kích đáng sợ.

- Muốn chết.

Được rồi, trước hết đánh chết con khỉ ngươi.

Hạ Ngôn hét lớn một tiếng, thân hình trong không gian đột nhiên trở nên mơ hồ, ngay sau đó, hắn đã nghênh đón một chưởng của người kia.

xích~

Thần thông chường ấn của Tạo Hóa cấp Giới chủ gầy nhỏ như khỉ kia phóng thích lập tức bị xuyên thủng, ngay sau đó thân thể Hạ Ngôn đã tới gần hắn. một trảo chộp tới đầu hắn.

- Không tốt!

Tên Tạo Hóa cấp Giới chủ nhỏ gầy như khỉ kia chấn động, thân thể cấp tốc lui về phía sau, thần khí phòng ngự lập tức hình thành hư ảnh bảo vệ thân thể hắn.

Một trảo của Hạ Ngôn trực tiếp chộp lên trên hộ thuẫn do thần khí phòng ngự hình thành, hộ thuẫn rung lên kịch liệt, rồi sau đó vỡ nát, Tạo Hóa cấp Giới chủ nhỏ gầy như khỉ kia phun mạnh một ngụm máu tươi, thân thể cấp tốc rơi xuống dưới, thẳng đến khi sắp chạm mặt đất mới gian nan ổn định.

- Tại sao có thể như vậy?

Thực lực tiểu tử này, làm sao mạnh như vậy?

Tạo Hóa cấp Giới chủ nhỏ gầy như khỉ này không cam lòng gầm rống.

Bốn gã Tạo Hóa cấp Giới chủ khác cũng hít vào một hơi thật sâu, đây là tận mắt chứng kiến thực lực của Hạ Ngôn, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ không ngờ bị trực tiếp đẩy lui trọng thương.

- Cùng động thủ!

Giết!

Bốn người gần như đồng thời ra tay, bốn cỗ lực lượng cường đại quét về phía Hạ Ngôn, năng lượng dao động Phi thường kinh người.

Đúng lúc này, tên khỉ ốm vừa bị Hạ Ngôn đánh Thương cũng động thủ, hiển nhiên lo lắng mình chậm sẽ bị thiệt.

- Đại Thái Cực Thuật!

Thân hình Hạ Ngôn chợt lóe, Đại Thái Cực Thuật thi triển ra, ngăn cản toàn bộ công kích của năm tên Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Đại Thái Cực Thuật bị lực lượng khổng lồ như thế oanh kích, không ngờ không vỡ vụn chi kịch liệt chấn động một hồi liền khôi phục bình tĩnh.

Mà công kích của năm người kia toàn bộ tan rã.

- Thực lực tên Hạ Ngôn này làm sao cường đại Như vậy?

Sức chiến đấu của hắn chỉ sợ có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ rồi.

Trong lòng mấy người giật mình thầm nghĩ, nguyên tưởng rằng người này dễ bắt nạt lật tay có thể đánh chết, hiện tại biểu hiện ra sức chiến đấu đáng sợ như vậy làm cho bọn họ trong lòng cũng âm thầm kêu khổ.

Chương 969: Bi kịch của Tang Cốc

Giao thủ cùng mấy người này, Hạ Ngôn cũng không cần sử dụng toàn lực.

- Vừa rồi ta đã nói, trước tiên giết con khỉ ngươi!

Đại Thái Cực Thuật ngăn cản công kích năm người hợp lực, theo sau ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, tập trung tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ nhỏ gầy như khỉ. mặt lạnh băng nói.

Tu luyện giả nhỏ gầy như khỉ kia lòng sinh cảnh báo, cảm ứng được một cỗ sát khí mãnh liệt tập trung mình, vội vàng xoay người định chạy trốn.

Lúc này hắn đã rõ ràng, thực lực của mình căn bản không có cơ hội đánh chết Hạ Ngôn thoạt nhìn Chỉ có cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

- Còn muốn chạy?

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng.

Kiếm quang màu đỏ tươi lóe lên, khí tức hủy diệt thản nhiên phát ra, từ trong thân thể Hạ Ngôn bắn ra.

- Không xong!

Tu luyện giả nhỏ gầy như khỉ chấn động, cảm giác được kiếm khí khủng bố phía sau nhanh chóng tới gần, vội vàng thúc giục Thần Khí Pháp Tắc phòng ngự trong cơ thể

Tư~

Hộ thuẫn màu đen do Thần Khí Pháp Tắc phòng ngự hình thành chi thoáng ngăn trò kiếm quang của Hạ Ngôn một lát, liền bị kiếm quang màu đỏ khủng bố này hoàn toàn xuyên thủng.

Thân hình tu luyện giả nhỏ gầy như khỉ kia lièn bị kiếm khí đánh tan, hình thần câu diệt, tam kiện thần khí bị Hạ Ngôn trực tiếp thu lại.

- Trốn!

Bốn người còn lại đều bị dọa đến xanh cả mặt, năm người mới vừa rồi liên thủ, cũng không phải đối thủ của đối phương, hiện tại không đi chẳng lẽ ở lại chờ chết sao?

- Hiện tại đi, đã muộn rồi!

Hạ Ngôn hung ác thúc giục linh lực màu vàng, lại một đạo kiếm quang màu đỏ bay ra, thồi quét hướng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ ở gần mình nhất

Tê~

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kia đồng dạng không thể chạy thoát khỏi kiếm khí mà chết.

- Tốc độ còn thật nhanh, tuy nhiên hiện tại các ngươi không chạy thoát được.

Hạ Ngôn tập trung tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa chia làm ba phía chạy trốn, thuấn di truy kích.

- Chạy mau.

Chạy tới thành Chu Tước, vào trong thành Chu Tước liền an toàn.

Vài tên tu luyện giả kia tuy rằng tách ra chạy trốn, tuy nhiên đều có ý tưởng giống nhau, chạy trốn tới thành Chu Tước.

- Tiểu tử, trả Như Ý Bàn ra đây!

Ngay khi Hạ Ngôn đang định tiếp tục đuổi theo một tên tu luyện giả đang chạy trốn, một cỗ linh lực mạnh mẽ chính diện quét đến, chặn đóng thân thể Hạ Ngôn đang thuấn di lại, đồng thời tiếng hét lớn trầm thấp truyền vào tai Hạ Ngôn.

-Như Ý Bàn?

- Ồ?

Là hắn!

Hạ Ngôn nhìn đến bóng người ngăn cản mình, nhận ra chính là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Tang Cốc lúc trước bị hắn thu Như Ý Bàn.

Vù~

Chi dừng lại giây lát, có thêm một tu luyện giả tới phía sau Hạ Ngôn, trước sau giáp công.

Người tới sau hiển nhiên chính là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ Quách Nghị đi cùng Tang Cốc.

- Tiểu tử, xem lần này ngươi như thế nào trốn được.

Quách Nghị cười lạnh nói với Hạ Ngôn.

Thực lực hai người này so với năm tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ vừa rồi mạnh hơn một bậc.

Đương nhiên, bọn họ không thấy được trận đại chiến vừa rồi, nếu không Chỉ sợ cũng sẽ không thong dong như vậy.

- Thật đúng là khéo.

Cách biệt gần vạn năm, ở đây lại gặp lại hai vị!

Hạ Ngôn cười nói với hai người.

Lời vừa nói ra, Quách Nghị cùng Tang Cốc cơ hồ tức giận hộc máu.

- Hừ, nhanh chóng trả Như Ý Bàn cho ta

Tang Cốc nghiến răng nghiến lợi, trong mắt dường như muốn phun lửa.

Lúc trước hắn dùng Như Ý Bàn tìm kiếm tung tích Hạ Ngôn, không nghĩ tới lại đột nhiên bị Hạ Ngôn thu đi.

Nhiều năm qua đi như vậy, hắn không lúc nào không nghĩ tới lấy lại Như Ý Bàn mà Tuyết

Cầm đại nhân giao cho hắn sử dụng.

- Ha ha.

Như Ý Bàn của ngươi cũng đừng mơ lấy về, ta sẽ không trả cho ngươi.

Tuy nhiên, ta thật ra có thể lấy ra tám viên, mười viên Quy Nguyên Đan đề bù tổn thất cho ngươi, ngươi thấy thế nào?

Hạ Ngôn cười nói với Tang Cốc.

- Ngươi muốn chết!

Tang Cốc giận sùi bọt mép, lập tức động thủ, thúc giục thần khí mang theo kiếm quang kinh thiên động địa công kích tới Hạ Ngôn, giống như muốn một kiếm chém chết Hạ Ngôn.

Ầm~

Hạ Ngôn cũng không chút chần chờ, gần như ra tay cùng lúc, hÔDg quang lóe lên, kiếm khí hai người va chạm, Tang Cốc trực tiếp bị đánh bay.

- Cái gì?

Tiểu tử này lúc nào thực lực mạnh như vậy?

Lúc này mới bao lâu không gặp, lại đã có thực lực như vậy.

Cứ tiếp tục như thế vậy còn cường đại đến đâu?

Chẳng lẽ là bởi vì được truyền thừa của Thần chủ Thương Hà sao?

Quách Nghị chấn động, kiếm khí trong thân thể đột lứiiênphát ra.

Vù~

Thân hình Hạ Ngôn chợt lóe, tránh thoát khỏi vùng không gian bị kiếm khí bao phủ, chợt vung lên một kiếm chém về phía Quách Nghị.

- Số lượng cường giả cấp Giới chủ đuổi tới càng ngày càng nhiều.

Hạ Ngôn cùng lúc kịch chiến với Tang Cốc cùng Quách Nghị, cũng phần ý thức cảm ứng không gian bốn phía, phát hiện Tạo Hóa cấp Giới chủ càng ngày càng nhiều, lúc này đã có mấy chục tên.

Tuy rằng hiện tại còn không ra tay, nhưng đối với hắn mà nói cũng là cực kỳ nguy hiểm.

- Tìm cơ hội trốn đi!

- Đại Thôn Phệ Thuật!

- Đại Trọng Lực Thuật!

Liên tiếp sử dụng hai loại thần thông bí pháp trong Linh La tâm pháp khôi phục linh lực tiêu hao, đồng thời kéo Tang Cốc và Quách Nghị xuống mặt đất.

- Chính là lúc này, chết đi cho ta!

Kiếm khí quét ngang ra, thần kiếm màu đỏ của Hạ Ngôn dưới cái nhìn chăm chú của phần đông tu luyện giả chém rơi đầu Tang Cốc, máu rứúễmđỏ trời cao.

- Tang Cốc!

Thấy Tang Cốc bị giết, Quách Nghị kêu lên một tiếng toàn thân rung động, hai mắt đỏ bừng đầy vẻ hung ác, muốn xông lên liều mạng với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không để ý tới Quách Nghị, ngón tay khẽ ngoắc, sau khi thu ba kiện thần khí của Tang Cốc, thân hình lóe lên chạy về phương xa.

- Hạ Ngôn kia muốn chạy trốn, mau ngăn hắn lại.

Lần này đề hắn chạy, muốn tìm được có thể sẽ khó khăn.

- Đúng vậy.

Lần trước phát hiện hắn ở thành Chu Tước, hắn ở lại trong thành hơn vạn năm a, chúng ta cũng không có biện pháp gì với hắn.

- Động thủ.

Tốc độ tiểu tử này thật đúng là mau, cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ. không ngờ có thể đánh chết cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

- A, mau nhìn.

Là Vu Thượng đại nhân động thủ.

Vu Thượng đại nhân đã sớm là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

ở trong một số tiếng kêu gào, một bóng người màu nâu chắn ở trước mặt Hạ Ngôn, một chưởng đánh nát cả không gian.

Hạ Ngôn đang rất nhanh Phi độn, cảm thấy một cỗ khí tức cường đại đánh tới, vội vàng vận chuyển linh lực ngăn cản.

Hai cỗ lực lượng va chạm, Hạ Ngôn cũng bị cỗ lực lượng này đánh văng ra vài ngàn thước.

- Lực lượng thật mạnh.

Hạ Ngôn nhìn đến, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mặc trường bào màu nâu ra tay với mình có thực lực rất mạnh, hắn là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

- Chết đi cho ta!

Quách Nghị đuổi theo Hạ Ngôn, sau một tiếng kêu rên lại ra tay với Hạ Ngôn.

Mà Vu Thượng đại nhân chắn đường Hạ Ngôn cũng nhíu nhíu đầu mày, một chưởng vung lên ngăn cản công kích của Quách Nghị, rồi sau đó bàn tay phất ra, đánh lui Quách Nghị.

- Tiểu tử này hiện tại thuộc về ta, các ngươi nếu nhúng tay, đừng trách ta trờ mặt không khách khí.

Vu Thượng lạnh lùng đảo qua mọi người, không có bất kỳ thương lượng, Phi thường bá đạo.

Tuy nhiên, không ai dám ra mặt cãi lại.

- Vu Thượng đại nhân, người này giết chết Tang Cốc tu luyện giả của Thúy Lâm đại thế giới ta, cừu này khôngthể quên đi Như vậy.

Quách Nghị bị Vu Thượng đánh lui, có chút không cam lòng nói.

- Giới chủ đại nhân Tuyết Cầm của Thy Lâm đại thể giới chúng ta cũng đã tới rồi

Quách Nghị bổ sung một câu.

- Hừ, ngươi muốn dùng Tuyết Cầm để đọa ta sao?

Sắc mặt Vu Giận túc giận nói, ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm Quách Nghị.

- Ta làm sao dám uy hiếp Vu Thượng đại nhân ngài.

Tuy nhiên người này giết chết cường giả cấp Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới ta, đoạt bảo vật của Thúy Lâm đại thế giới.

Tuyết Cầm đại nhân sẽ không Như vậy buông tha hắn.

Quách Nghị hơi khom người, bộ dạng đường như rất khiêm tốn, nhưng giọng điệu lại Phi thường cứng rắn, có Tuyết Cầm đại nhân làm chỗ dựa, hắn cũng không lo lắng Vu Thượng dám động thủ đối phó hắn.

- Được.

Ta cho ngươi một cơ hội, ngươi động thủ đi.

Nếu ngươi có thể giết chết hắn, ta sẽ không nhúng tay

Vu Thượng khẽ hít một hơi, đường như cố nén lửa giận trong lòng, chợt nói với Quách Nghị.

Quách Nghị hơi ngớ người ra.

Vừa rồi hắn đã kiến thức thực lực của Hạ Ngôn, có thể đánh chết Tang Cốc hiển nhiên cũng có thể đánh chết hắn.

Dưới cơn thịnh nộ hắn có thể liều, mạng cùng Hạ Ngôn, hiện tại đã tỉnh táo lại, bảo hắn đi liều mạng thậm chí có thể nói là chịu chết, hắn đương nhiên do dự không quyết.

Hạ Ngôn nhìn Vu Thượng cùng Quách Nghị đối thoại, cũng không chen lời, chỉ là khóe miệng cười lạnh băng.

- Làm sao?

Ngươi không dám động thủ?

Ánh mắt Vu Thượng âm độc nhìn Quách Nghị, cười lạnh nói

- Chờ Tuyết Cầm đại nhân tới, tự nhiên sẽ ra tay đối phó tiểu tử này, bóp chết tiểu tử này như một con kiến.

Quách Nghị lại lôi Tuyết Cầm đại nhân ra.

- Ngươi thật là đáng giận, nhiều lần muốn đưa Tuyết Cầm đến ép ta.

Ngươi thực cho rằng ta sợ Giới chủ Tuyết Cam của Thúy Lâm đại thế giới ngươi sao?

Hừ!

Vu Thượng lửa giận đùng đùng, không ngừng nén giận:

- Nếu ngươi còn nói nhiều, ta trước tiên giết ngươi, rồi mới đem tiểu tử này chém chết.

Quách Nghị khẽ mấp máy môi, cũng thật sự không dám nói nữa.

Thực lực Vu Thượng này tuy rằng không bằng Giới chủ Tuyết Cầm, nhưng nếu Giới chủ Tuyết Cầm muốn giết chết Vu Thượng cũng không quá dễ dàng.

Còn nữa, nếu Vu Thượng tìm một nơi trốn đi không hiện thân, Tuyết Cầm cũng không có khả năng tìm được.

Quách Nghị cũng không muốn thật sự bị Vu Thượng giết ở đây.

- Tiểu tử, ngoan ngoãn theo ta đi thôi

Vu Thượng nhìn về phía Hạ Ngôn, giọng ra lệnh nói.

Hắn cũng không muốn đánh chết Hạ Ngôn ở nơi đây. người quá nhiều, có nhiều nhân tố không ổn định.

Nghe vậy, Hạ Ngôn nở nụ cười.

- Dựa vào cái gì?

Hạ Ngôn cười hỏi.

Những lời này khiến hô hấp Vu Thượng kia bị ngưng trệ. sau đó mới cả giận nói:

- Tiểu tử, ta có một vạn loại phương pháp giết chết ngươi.

- Tốt.

Cho ta xem một vạn loại phương pháp giết chết ta của ngươi đi.

Hạ Ngôn sắc mặt như thường lạnh nhạt nói với Vu Thượng đại nhân.

- Tiểu tử này quả nhiên là kẻ điên, ở trước mặt Vu Thượng đại nhân lại đám ngông cuồng như thế

- Ngay cả Quách Nghị cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới cũng không dám tranh luận cùng Vu Thượng đại nhân.

- Đằng nào chẳng là chết, còn có gì phải sợ?

Có lẽ tiểu tử này biết mình phải chết, cho nên cũng nghĩ thoáng hơn.

Một ít tu luyện giả nhìn Vu Thượng cùng Hạ Ngôn đối điện nhau, thấp giọng nghị luận nói chuyện với nhau.

Có tu luyện giả quen biết nhau lại đang âm thầm thương nghị như thế nào đạt được chỗ tốt phân chia đến một chén canh.

Thực lực bọn họ không bằng Vu Thượng, như vậy chỉ có một con đường có thể đi. chính là liên thủ.

Như vậy mới có thể chống lại Vu Thượng đại nhân.

- Được, ta ở nơi này, hiện tại giết chết ngươi.

Vu Thượng dựng thẳng lông mày, khí tức phát tán ra, bao phủ khắp không gian, linh lực phun trào lập tức muốn động thủ với Hạ Ngôn.

Chương 970: Siêu cấp cường giả

- Muốn giam cầm ta?

Hạ Ngôn cảm giác được một cỗ lực lượng pháp tắc không gian từ trên đỉnh đầu xoay tròn ép xuống, biết Vu Thượng muốn dựa vào lực lượng pháp tắc lĩnh ngộ trong thiâi địa phong tỏaà giam cầm hắn.

- Loại phong tỏa trình độ này đối với ta vô đụng.

Sắc mặt Hạ Ngôn không thay đổi, dưới chân phóng ra một cỗ linh lực, thân hình đã rời khỏi vùng không gian kia.

- Trốn đi đầu?

Vu Thượng thấy Hạ Ngôn tiáũh khỏi lực lượng pháp tắc mình vận chuyển, miệng quát lớn một tiếng, thân thể hướng tới gần Hạ Ngôn.

Cùng lúc đó, một đạo kiếm quang màu đen trong cơ thể hắn bắn nhanh ra, trong không gian hinh thành một hình chùy đâm về phía Hạ Ngôn.

- Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ, tới hay lắm!

Một tia cảm giác nguy cơ chợt lóe lên trong lòng Hạ Ngôn, khiến Hạ Ngôn tập trung tinh thần cao độ ứng phó với công kích của Vu Thượng.

Kỳ thật trong công kích của Vu Thượng cũng có ẩn chứa thần thông bí ắn công kích linh hồn, chỉ là loại công kích này đối với Hạ Ngôn cũng không tạo được hiệu quả gì.

Độ cứng cỏi linh hồn của Hạ Ngôn hiện tại có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh.

Trừ khi là cường giả cảnh giới Thần chủ, bằng không không ai có thể trực tiếp tạo thành thương tổn với linh hồn của Hạ Ngôn.

- Hả?

Thấy Hạ Ngôn không né tránh mà đồng dạng thi triển, thần thông ngăn cản, Vu Thượng không cấm có chút không ngờ.

- Đại Phân Thân Thuật!

Tám phần thân đồng dạng phân ra tám hướng đồng thời công kích tới Vu Thượng.

- Đại Phân Thân Thuật?

Đã tu luyện tới giai đoạn thứ ba?

Vu Thượng nhìn đến lực công kích mà phân thân Hạ Ngôn biểu hiện rạ, sắc mặt cũng thoáng ngưng.

Nên biết, sức chiến đấu của mỗi phân thân do Đại Phân Thân Thuật hình thành đều không thua lực lượng của bản thân

Ầm~

Công kích của hai người va chạm cùng một chỗ, sau đó triệt tiêu lẫn nhau, cũng không phát sinh bùng nổ.

Năng lượng cường đại đến một trình độ nhất định trực tiếp bị chuyển dời đến trong thời không loạn lưu.

"Ta muốn giết chết Vu Thượng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ này, rất khó!"

Trong lòng Hạ Ngôn lập tức có phán đoán.

Tuy rằng hắn còn thần thông bí pháp chưa sử dụng đến, nhưng là Vu Thượng kia khẳng định cũng có thần thông bí pháp cường đại chưa sử dụng.

Hơn nữa, một ần ngăn cản vừa rồi, uy lực thần khí của hắn dường như hơn đối phương, đã chiếm một ít tiện nghi về binh khi

"Sức chiến đấu của ta hiện tại hẳn là tương đương với Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ".

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe: "Quên đi, vẫn là rời đi thôi.

Vừa rồi giết vài tên cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng đủ đề chấn nhiếp đại bộ phận người".

Lúc này Hạ Ngôn đã có ý lui.

Số lượng tu luyện giả tụ tập tới chung quanh càng ngày càng nhiều khiến Hạ Ngôn cũng mơ hồ thấy không yên.

- Vu Thượng, với thực lực của ngươi căn bản không thể giết chết ta, ta cũng lười tiếp tục chiến đấu với ngươi.

Như vậy thuần túy là lãng phí thời gian.

Hạ Ngôn dừng Thân hình, độn đến một nơi khá xa hô lớn với Vu Thượng.

Vu Thượng thấy Hạ Ngôn độn ra xa, cũng không truy kích, nghe được Hạ Ngôn cao giọng hô hắn cũng không đáp lại, hiển nhiên là ngầm thừa nhận lời nói của Hạ Ngôn.

- Cho nên, ta đi đây.

Nêu có người tiếp tục đi theo ta, như vậy giết không tha!

Thanh âm của Hạ Ngôn truyền vào trong tai tất cả tu luyện giả đang xem cuộc chiến ở xa xa, gây nên một vùng náo động.

Ngay cả Vu Thượng đại nhân đều không thể giết chết Hạ Ngôn, thực lực của Hạ Ngôn này rốt cục khủng bố tới mức độ nào?

Sắc mặt Quách Nghị của Thúy Lâm đại thế giới xanh mét.

Hắn tận mắt nhìn thấy Vu Thượng cùng Hạ Ngôn giao thủ, tuy rằng chỉ một hai chiêu nhưng hắn cũng nhìn ra thực lực của Hạ Ngôn, biết mình căn bản không phải đối thủ của Hạ Ngôn.

Đột nhiên, trên mặt Quách Nghị mừng rỡ, ánh mắt nhìn về phía chần trời.

- Giới chủ đại nhân tới rồi...

Trong lòng Quách Nghị khẽ động.

ông-

Ngay khi Hạ Ngôn sắp sửa rời đi, đột nhiên cảm giác không gian bị giam cầm, hơn nữa khác với không gian phong tỏa của những tu luyện giả lúc trước, lần này không gian phong tỏa Phi thường cường đại.

Hạ Ngôn rõ ràng cảm giác được thân hình mình bị một cỗ lực lượng thật lớn áp bách.

- Ngươi đi không được!

Một thanh âm dễ nghe từ sau Hạ Ngôn truyền đến, tiếp theo một thân hình màu trắng xuất hiện trong không gian.

Đây là một nữ tử đáng người thon dài, tóc dài bay phất phơ, có dung nhan tuyệt thấ

- Khí tức thật đáng sợ!

Hạ Ngôn từ sau khi bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ vẫn là lần đầu tiên cảm thấy được thực lực của đối phương không phải mình có thể chống lại.

'Đây là thực lực dạng gì?

Chẳng lẽ là Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh?"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

- Giới chủ đại nhân.

QuáéhNghị nhìn đến người tới, thần sắc buông lỏng, vội vàng mừng rỡtiến lên thi lễ.

- Không cần đa lễ, Tang Cốc đâu?

Không phải ở cùng một chỗ với ngươi sao?

Giới chủ Tuyết Cầm của Thúy Lâm đại thế giới liếc mắt nhìn Quách Nghị một cái hỏi.

- Giới chủ đại nhân.

Ngay vừa rồi, tu luyện giả Tang Cốc bị tiểu tử này giết chết, Như Ý Bàn cũng ở trên người tiểu tử này.

Quách Nghị bi phẫn chì vào Hạ Ngôn nói.

- Nguyên lai nàng ta chính là giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới, chẳng trách thực lực cường đại như thế Thúy Lâm đại thế giới cũng là một đại thế giới từ xa xưa.

Tầm tư Hạ Ngôn chuyển động.

Phần đông tu luyện giả nhìn thấy Giới chủ Tuyết Cầm hiện thân đều ở xa không dám tới gần.

Mà Vu Thượng kia đã sớm mất tăm, không biết rời đi từ khi nào.

- Cái gì, Tang Cốc đã chết?

Tuyết Cầm mày liễu nhướng lên, trên khuôn mặt diễm lệ lộ ra vẻ phẫn nộ, hai mắt chuyển hướng Hạ Ngôn:

-Ngươi giết chết đệ tử Tang Cốc của ta, còn đoạt bànNhư Ý của hắn?

- Ngươi thật to gan!

- Ta nghe nói ngươi là người thừa kế của Thương Hà, nguyên bản ta cũng không muốn mạng của ngươi.

Sư phụ của Thương Hà là tiền bối mà ta ngưỡng mộ.

Nhưng là hiện tại không ngờ ngươi giết chết đệ tử của ta, ta không thể không lấy mạng ngươi.

Tuyết Cầm rất nhanh khôi phục bộ dạng lạnh lùng vốn có, nhìn Hạ Ngôn chậm rãi nói.

- Cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ không ngờ có thể giết chết Tang Cốc, ngươi rất không bình thường, không hổ là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà.

Tuyết Cầm lại nói tiếp.

- Tuy nhiên, hôm nay ta phải giết ngươi, báo thù cho đệ tử Tang Cốc của ta.

Ngón tay của Tuyết Cầm khẽ búng trong không gian, một đạo kình phong gần như vô hình lập tức xuyên qua không gian tới mi tâm Hạ Ngôn.

- Năng lực thật đáng sợ.

Nêu là người bình thường Chỉ sợ bị một chỉ này lấy mạng, bởi vì thân thể bị giam cầm, căn bản không thể trốn.

Hơn nữa tốc độ một chỉ này của Giới chủ Tuyết Cầm cực nhanh, uy lực thật lớn, chỉ sợ ngay cả cơ hội thúc giục thần khí phòng ngự cũng không có.

Nhưng Hạ Ngôn không phải người bình thường, không gian phong tỏa của Giới chủ Tuyết Cầm có thể giam cầm người bình thường, nhưng không cách nào giam cầm được Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn sớm có chuẩn bị, dưới chân khẽ động, dùng tư thế khó tin tránh qua một chỉ này.

Nhìn Hạ Ngôn tránh thoát một chỉ này, Tuyết Cầm lộ ra vẻ bất ngờ.

Nên biết, nàng đã là siêu cấp cường giả dưới Thần chủ, dưới Thần chủ gần như không có đối thủ.

ở trong cấp bậc của nàng cũng đã được xưng là nửa bước Thần chủ.

Nói cách khác, khoảng cách cảnh giới Thần chủ chỉ xa nửa bước.

Thực lực như vậy, đánh chết một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ không ngờ một chiêu không thành công.

Điều này nếu truyền ra ngoài, cũng sẽ làm rất nhiều siêu cấp cường giả không thể hiểu nồi.

- Không tệ.

Tuyết Cầm rất nhanh khôi phục thái đội bình thường, nhìn Hạ Ngôn:

- Công kích tiếp theo, nếu ngươi có thể tránh thoát, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.

Trước mặt nhiều người như vậy, Tuyết Cầm nói như thế

- Ta muốn đi, ngươi cũng không ngăn được.

Hạ Ngôn cười nói.

- Ngươi thật là tự tin, có lẽ là có một số thần thông đặc thù hả?

Tuy nhiên ở trong tay tạ, những thần thông kia của ngươi không có tác dụng, không tin ngươi thử xem.

Tuyết Cầm cũng không tức giận nói.

- Được, ta liền thử xem.

Hạ Ngôn khẽ gật đầu.

- Đại Na Di Thuật!

- Hả?

Hạ Ngôn vận chuyển linh lực, thúc giục Đại Na Di Thuật, nhưng lại phát hiện thân thể của mình không ngờ vẫn dừng ở tại chỗ, không thể na di ra ngoài.

Đại Na Di Thuật không nhìn không gian phong tỏa, không cần thời gian chuẩn bị, được coi là thần thông nghịch thiên.

Nhưng lần này, lại đột lứiiênmất hiệu quả ở trước mặt Tuyết Cầm.

- Không xong, không ngờ thật sự không thể sử dụng!

Chiêu này mất hiệu lực, Hạ Ngôn Liền toát mồ hôi lạnh.

Hắn biết rõ, bằng vào thực lực chân chính, xa xa không phải đối thủ của Giới chủ Tuyết Cầm này.

Hiện tại Đại Na Di Thuật mất hiệu lực, vậy nên làm cái gì bây giờ?

- Thế nào?

Đã thử thủ đoạn của ngươi rồi Hả?

Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Cầm mang theo ý cười lạnh lùng:

- Chuẩn bị đi, tiếp ta một chiêu không chết, ta liền cho ngươi rời đi.

- Ra!

Bờ môi khẽ hé, một đạo kiếm quang màu trắng chém về phía Hạ Ngôn.

Nhìn qua tốc độ kiếm khí dường như cũng không nhanh, kỳ thật lại nhanh đến cực hạn.

Tâm thần của Hạ Ngôn đều bởi kiếm khí này mà rung động một hồi.

- Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh không phải ta có thể địch nổi.

Hạ Ngôn vội vàng tế ra Thần Khí Pháp Tắc, nghênh đón kiếm khí của Giới chủ Tuyết Cầm.

Hạ Ngôn không biết là, Tuyết Cầm này cũng không phải Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh bình thường thực lực của nàng ở trong số tu luyện giả dưới cảnh giới Thần chủ của toàn bộ Tây Vực có thể xếp vào Top 10.

Nhân vật như thế, thực lực đương nhiên đáng sợ.

Vu Thượng đại nhân kia nhìn thấy Tuyết Cầm cũng phải đi đường vòng, căn bản không dám có chút bất kính.

Ca~~

Kiếm khí của Hạ Ngôn chỉ giằng co được giây lát liền rất nhanh bị đánh ta, kiếm quang của Giới chủ Tuyết Cầm tiếp tục chém xuống Hạ Ngôn.

Tuyết Cầm dám nói như vậy, một chiêu giết không chết thì thả cho Hạ Ngôn rời đi, nàng đương nhiên nắm chắc mười phần mới nói như thế

- Đại Thái Cực Thuật!

Lập tức Hạ Ngôn lại thi triển.

Đại Thái Cực Thuật, một đồ án Thái Cực đen trắng giao nhau hình thành trong hư không ngăn cản công kích của Tuyết Cầm.

Chi thời gian vẻn vẹn một hô hấp, đồ án Thái Cực do Đại Thái Cực Thuật hình thành liền bị đánh tan, kiếm khí tiếp tục mang theo lực công kích đáng sợ không gì sánh kịp đánh tới Hạ Ngôn.

- Quá mạnh, thần khí phòng ngự!

Hạ Ngôn chỉ đãnh thúc giục kiện Thần Khí Pháp Tắc phòng ngự gần như chưa từng sử dụng qua.

Thần Khí Pháp Tắcnày cùng thần khí màu đỏ tươi đều là Thần chủ Thương Hà đề lại.

Một hộ thuẫn màu đen hình thành trước mặt Hạ Ngôn ngăn cản kiếm khí của Giới chủ Tuyết Cầm.

Kiếm khí màu trắng cùng hộ thuẫn màu đen va chạm, năng lượng không ngừng chấn động.

Phốc~

Tuy rằng hộ thuẫn do thần khí phòng ngự hình thành không bị đánh tan, nhưng Hạ Ngôn lại không kìm nổi phun ra vài ngụm máu tươi; linh lực màu vàng xao động không thể khống chế, kinh mạch đứt ra từng khúc.

Kiếm khí của Giới chủ Tuyết Cầm gây ra lực chấn động với hạ ngôn thật sự là quá mạnh mẽ.

Với thể chất cường hãn của Hạ Ngôn đều không thể chịu đựng được, nếu là tu luyện giả bình thường chỉ là chấn động này chỉ sợ thân thể đều biến thành thịt nát

Chương 971: Thương Ngưng

Thần khí phòng ngự tuy rằng có thể chính diện ngăn cản năng lượng công kích, nhưng năng lượng dao động do kiếm khí va chạm lên hộ thuẫn cũng sẽ sinh ra lực chấn động.

Lực chấn động này đạt tới một mức độ nhất định cũng có thể giết chết tu luyện giả.

Siêu cấp cường giả như Tuyết Cầm phóng thích kiếm khí công kích, tạo thành lực chấn động khủng bố dị thường cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường chỉ sợ đều sẽ bị chấn động mà chết.

Mà mức độ cường hãn của thân thể Hạ Ngôn vượt xa cực hạn của tu luyện giả bình thường, cho nên lực chấn động kinh người này cũng không thể giết chết hạ ngôn, tuy nhiên cũng khiến hắn bị thương khá nặng.

- Tuyết Cầm đại Nhân Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới quả nhiên lợi hại.

Một kiếm đã đánh Hạ Ngôn kia bị trọng thương.

- Tuy nhiên, thần khí phòng ngự của Hạ Ngôn kia thật đúng là không thể tưởng tượng, ngay cả công kích của Tuyết Cầm đại nhân đều. có thể hoàn toàn ngăn được.

- Xem ra, Hạ Ngôn kia phải chết trong tay Tuyết Cầm đại nhân.

Vậy bảo vật của hắn chỉ sợ cũng thuộc về sở hữu của Tuyết Cầm đại nhân.

Rất nhiều tu luyện giả đều phát ra tiếng than thở, nghị luận.

Hạ Ngôn trọng thương liên tục phun máu tươi, lập tức lấy từ trong không gian nhẫn Linh La ra một quả Huyền Nguyên Quả, kinh mạch cùng xương cốt vỡ vụn trong cơ thể rất nhanh được chữa trị.

Lần chấn động vừa rồi, khiến xương cốt cùng kinh mạch toàn thân Hạ Ngôn cơ hồ hoàn toàn dập nát, cho dù là dựa vào Huyền Nguyên Quả cùng linh lực tự thân chữa trị, muốn khỏi hẳn cũng phải cần một ít thời gian.

Sau một kiếm trọng thương Hạ Ngôn, Tuyết Cầm thật sự không tiếp tục ra tay.

Nàng có chút Giật mình nhìn Hạ Ngôn, hiển nhiên không nghĩ tới công kích của mình không ngờ không giết chết Hạ Ngôn.

Mà Hạ Ngôn, hai mắt nhìn chằm chằm Tuyết Cầm, trong đầu ý niệm xoay chuyển, suy tư làm như thế nào chạy thoát.

- Ta nói ngươi có thể tiếp được ta một kiếm mà không chết, vậy hôm nay ta sẽ không tiếp tục ra tay với ngươi.

Hiện tại ngươi có thể đi.

Khuôn mặt diễm lệ của Giới chủ Tuyết Cầm sau khi lộ vẻ giật mình lập tức khôi phục lạnh nhạt, lên tiếng nói với Hạ Ngôn.

Vừa rồi nàng nói trước mặt nhiều người như vậy, đương nhiên không thể lật lọng.

- Hừ, hôm nay đừng mơ rời đi.

Giới chủ Tuyết Cầm đại nhân không giết ngươi, đó là Tuyết Cầm đại nhân nhân từ, mà ta sẽ không cho ngươi đi, hôm nay ngươi phải chết.

Sau khi Tuyết Cầm nói vừa dứt lời, Quách Nghị kia liền nhảy ra, rống lên với Hạ Ngôn.

Hắn vừa quát to, vừa quan sát phàn ứng của Giới chủ Tuyết Cầm.

Giới chủ Tuyết Cầm không có phản ứng gì làm cho trong lòng hắn yên tâm, biết hành vi của mình không khiến cho Giới chủ Tuyết Cầm bất mãn.

- Tiểu tử, chết đi cho ta!

Quách Nghị hét lớn một tiếng, Thần Khí Pháp Tắc công kích trong cơ thể bắn nhanh ra, ở trong không gian hình thành hàng ngần vạn đạo kiếm khí màu đen. hoàn toàn bao phủ Hạ Ngôn vào trong.

"Tiểu tử này bị Tuyết Cầm đại nhân đánh cho trọng thương, hiện tại cũng là cơ hội tốt giết chết hắn, bỗ qua cơ hội này, về sau sẽ không còn cơ hội nữa.

Tuyết Cầm đại nhân nhất định cũng hy vọng tiểu tử này bị giết chết!"

Trong đầu Quách Nghị lóe lên ý niệm.

Hàng ngàn vạn đạo kiếm khí thoát phá trời cao, thổi quét về phía Hạ Ngôn.

Rất nhiều tu luyện giả bốn phía nhìn đến Quách Nghị ra tay đều có chút đỏ mắt Lúc này Hạ Ngôn trọng thương, hiển nhiên là cơ hội tốt để chém giết.

Hiện tại Quách Nghị ngang nhiên ra tay với Hạ Ngôn, đó chính là lấy được tiên cơ giết chết Hạ Ngôn.

Bọn họ tuy cực kỳ đỗ mắt, nhưng trong tâm có cố kỵ.

Giới chủ Tuyết Cầm đại nhân còn ở nơi này, nếu ai động thủ tranh đoạt cơ hội đánh chết Hạ Ngôn với Quách Nghị, vậy Tuyết Cầm sẽ bỏ qua cho hắn sao?

"Tên hỗn đản này...

Thật đáng chết!"

Hạ Ngôn cắn răng chịu đựng thống khổ trong cơ thể truyền tới, mạnh mẽ ngưng tụ linh lực không lưu sướng trong cơ thị từng đạo linh lực màu vàng bắt đầu khởi động.

- Vô dụng.

Thực lực hiện tại của ngươi, mười phần không còn một, làm sao ngăn cản công kích của ta? vẫn là ngoan ngoãn chịu chết đi!

Quách Nghị nhe răng cười, âm độc nói.

- Không tốt Thương thế của ta quá nghiêm trọng, ngay cả thần thông Đại Thôn Phệ Thuật của Linh La tâm pháp đều không thể thi triển.

Hạ Ngôn cả kinh trong lòng, sắc mặt hơi trắng bệch, đầu mày khẽ nhíu ánh mắt nhìn chằm chằm vào kiếm quang màu đen cuồn cuộn mãnh liệt tràn ngập toàn bộ hư không.

- Chết đi!

Đúng lúc này, từ xa xa truyền đến thanh âm một nữ nhân.

Theo thanh âm mà đến còn có một dải cầu vồng màu trắng.

Tốc độ của nó nhanh đến mức ngay cả cường giả Tạo Hóa đều không thể bắt giữ, ra sau mà đến trước, hoàn toàn ngăn cản kiếm khí màu đen của Quách Nghị.

Ông-

Crắc-

Sau một tiếng nổ lớn, vạn ngàn kiếm khí màu đen liền bị đánh tan dần dần biến mất, mà dải cầu vồng màu trắng xuyên thấu qua tấm màn đen do kiếm khí màu đen hình thành, thổi quét về phía Quách Nghị.

- A~

Trong tiếng gào hoảng sợ và thê thảm của Quách Nghị, dải cầu vồng trắng kia nhẹ nhàng chạm vào thân thể hắn, tạm thời ngăn cản ánh mắt của mọi người.

Đợi cho dải trắng kia biến mất, mọi người mới phát hiện thân hình Quách Nghị đã hoàn toàn biến mất, trong hư không chỉ còn lại vài món thần khí cùng mùi huyết tinh nồng đậm.

- Hả?

- Quách Nghị?

Ngay cả Giới chủ Tuyết Cầm đều chưa kịp phàn ứng lại, Quách Nghị kia đã bị đánh chết.

Đúng lúc này, Hạ Ngôn mới nhìn thấy chủ Nhân thả ra dải cầu vồng trắng, cũng là một nữ tử, dung Nhan so với Giới chủ Tuyết Cầm kia còn diễm lệ han ba phần.

Nhưng lúc này trên thân thể mềm mại của nàng phát ra khí tức lạnh nhưbăng.

- Ngươi là ai, dám giết Tạo Hóa cấp Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới ta?

Tuyết Cầm nhìn thấy người tới, hai mắt thoáng ngưng, sau đó lên tiếng hỏi.

Hiển nhiên nàng ta không biết nữ tử cường đại vừa mới tới này.

- Ta là Thương Ngưng của Trọng Thiên cung điện!

Thanh âm nữ tử mang theo hàn ý khiến rất nhiều tu luyện giả cảnh giớiTạoHóađều lạnh lẽo toàn thân.

- Cái gì?

Ngươi chính là Thương Ngưng con gái Thần chủ Thương Hà?

Tuyết Cầm chấn động, đôi mắt đẹp trừng lớn.

Hạ Ngôn cũng nhìn nữ tử tự xưng là Thương Ngưng này, các loại ý niệm chuyển qua trong đầu.

- Đúng vậy!

Thương Ngưng gật đầu.

- Nếu ai muốn giết Hạ Ngôn là trở thành kẻ địch của Thương Ngưng ta, đừng trách ta ra tay không khách khí Người vừa rồi chính là kết cục đáng có của kẻ đối địch với ta.

Theo lời nói, một loại khí tức khiếp người tràn ngập trong vùng không gian này.

Sắc mặt Giới chủ Tuyết Cầm cũng hoàn toàn đen sạm, tuy nhiên không lập tức lên tiếng, trong lòng cân nhắc dù loại lợi và hại.

- Thương Ngưng này là con gái Thần chủ Thương Hà, nghe nói gần như không rời Trọng Thiên cung điện.

Không thể tưởng tượng được hôm nay xuất hiện tại nơi đây, còn cứu Hạ Ngôn này.

- Cũng đúng.

Nghe đồn tiểu tử Hạ Ngôn này là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, mà Thương Ngưng là con gái của Thần chủ Thương Hà.

Hai người quan hệ đặc thù, Thương Ngưng bảo vệ tiểu tử Hạ Ngôn này là hợp lý.

- Thực lực của Thương Ngưng này không dưới ta, nếu tiếp tục giằng co đối với ta cũng không có lợi.

Nếu bởi vậy mà đắc tội vị tiền bối Trọng Thiên Giới chủ, vậy không ổn.

- Quên đi...

- Vừa rồi ta đã nói, nếu Hạ Ngôn có thể tiếp được ta một kiếm, hôm nạy ta sẽ không tiếp tục ra tay với hắn.

Thanh âm của Tuyết Cầm quanh quẩn trong không gian.

Ngay cả Tuyết Cầm đều không dám ra tay, tu luyện giả Khác lại càng không có gan này.

Một đám trơ mắt nhìn Hạ Ngôn, mặc dù vô hạn không cam lòng nhưng cũng không có bất kỳ biện pháp gì.

- Hạ Ngôn, đi thôi.

Thương Ngưng nhìn về phía Hạ Ngôn, ánh mắt nhu hòa rất nhiều.

- Được.

Hạ Ngôn gật đầu.

Trong khoảng thời gian ngắn khôi phục, thương thế của Hạ Ngôn đã khỏi đến hơn năm phần.

Thân hình hai người nhẹ nhàng nhoáng lên trong không gian, đang muốn rời đi.

Nhưng đột nhiên, toàn bộ không gian đều khẽ run lên, động tác của hai người cũng tự nhiên chậm lại.

Thương Ngưng biến sắc, ánh mắt chấn kinh nhìn về phía đông.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy, chân trời phía đông có một lốc xoáy màu bạc xám xuất hiện.

- Tiểu tử kia, theo ta đi thôi!

Một đường cong màu vàng ở trong hư không trôi nổi tới Hạ Ngôn, Hạ Ngôn chi cảm thấy thanh âm kia tràn ngập ma lực không thể chống cự, thân thể không ngờ không chịu khống chế muốn đi theo thanh âm này.

Lực lượng trong thanh âm kia phát ra không ngờ có thể ảnh hưởng linh hồn của Hạ Ngôn.

Nên biết linh hồn của Hạ Ngôn có thể so với Tạo Hóa cấp Giới chủ đình, dưới Thần chủ không người có thể ảnh hưởng.

Mà đây chỉ vẻn vẹn là một thanh âm có thể trực tiếp sinh ra ảnh hưởng với linh hồn của Hạ Ngôn, có thể thấy được thực lực của người này.

- Khúc Phong, ngươi muốn làm cái gì?

Ngay khi Hạ Ngôn thất thần, lại một thanh âm chen vào, một đường cong màu đen xuất hiện ngăn cản đường cong màu vàng.

Hai thứ giằng co cùng một chỗ, cuối cùng đồng thời biến mát trong hư không.

Hạ Ngôn cũng thờ nhẹ một hơi, lại khôi phục vẻ bình thường, chỉ là có chút kinh ngạc nhìn hướng đông, sau đó lại chuyển qua nhìn hướng tây.

Đường cong màu vàng đến từ hướng đông, mà đường cong màu đen lại đến từ hướng tây.

Hiển nhiên cường giả phóng ra đường cong màu vàng kia muốn dẫn Hạ Ngôn đi mà cường giả phóng ra đường cong màu đen ngăn cản đối phương.

Sau đó, lốc xoáy hướng đông dần dần biến mất, tất cả khôi phục bình tĩnh trong sự kinh nghi cùng không thể tưởng tượng của phần đông tu luyện giả, dường như vừa rồi hết thảy phát sinh đều là ảo giác.

V~

Hạ Ngôn cùng Thương Ngưng nhân cơ hội rời đi, sau vài lần thuấn di liền bỗ rcri những tu luyện giả ở phía sau.

- Vừa rồi... là cái gì?

- Chẳng lẽ là tiền bối Trọng Thiên Giới xuất thủ?

- Hạ Ngôn này không ngờ có thể khiến Trọng Thiên Giới chủ ra tay, quả thật là...

Tuyết Cầm đóng trong không trung, trong lòng khiếp sợ dị thường.

- Chuyện này, ta vẫn không nên tiếp tục nhúng tay, nếu không bản thân ta đều sẽ rất nguy hiểm.

Theo sau, thân hình Tuyết Cầm cũng chợt lóe, biến mất ở trên bầu trời.

- Hạ Ngôn, Thương Hà là phụ thân ta, ta là Thương Ngưng.

Tới một vùng không gian, Thương Ngưng dừng thân hình mành khảnh, đôi mắt đẹp nhìn vào Hạ Ngôn.

- Ngươi được truyền thừa từ cha ta?

Không đợi Hạ Ngôn nói chuyện, Thương Ngưng lại hỏi.

- Đúng!

Hạ Ngôn thừa nhận.

- Ngươi có biết cha ta chết như thế nào?

Thương Ngưng lại hỏi.

Hạ Ngôn ỉắcđầu:

- Ta đến từ Quang Ly phân thế giới trong 1800 Phân thế giới của Lang Tà Giới.

Truyền thừa của Thương Hà tiền bối là ta được đến từ Quang Ly phần thế giới.

Thương Hà tiền bối mở một Bí Cảnh nhỏ ở Phân thế giới đó, ta được truyền thừa từ trong Hư Ảo Chi cảnh đó.

Hạ Ngôn nói cũng không đúng hoàn toàn.

Nhẫn Linh La của hắn cũng không phải lấy được từ trong Hư Ảo Chi cảnh kia, mà là từ trong tay tam gia gia của hắn.

Lúc ban đầu. nhẫn Linh La này thuộc sở hữu của Hạ Ấp tổ tông của Hạ Ngôn.

Mà nhẫn Linh La này cũng là vật phẩm thuộc sở hữu của Thần chủ Thương Hà.

Chương 972: Lang Tà Giới kịch biến

Nơi hiện giờ của Hạ Ngôn và Thương Ngưng là một hoang mạc màu máu, trong phạm vi mười vạn dặm không có tung tích của tu luyện giả khác.

- Mà lúc ta được Thương Hà tiền bối truyền thừa, Thương Hà tiền bối chỉ còn lại một tia tàn hồn, cũng không có thời gian nói nhiều với ta

Hạ Ngôn lắc đầu, chìm trong hồi ức chậm rãi nói.

"Thương Hà tiền bối là cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ, rốt cục là ai có thể xúc phạm tới hắn chứ?"

Trong lòng Hạ Ngôn cũng rất nghi hoặc, người có thể thương tổn đến Thương Hà, vây phải có thực lực như thế nào?

Nếu có một ngày hắn biết người giết chết Thương Hà là ai, vậy làm sao đi báo thù cho Thương Hà?

Thực lực địch nhân cường đại như thế nếu hắn không đủ thực lực muốn đi báo thù, chăng phải là tìm chết?

- Theo ta được biết, người có thể thương tổn phụ thần ta ở toàn bộ Tây Vực cũng không quá năm người.

Tuy nhiên, ta cũng không thế kết luận phụ thân bị người hại ở nơi nơi nào, có phải ở Tây Vực hay không!

Lúc phụ thân gặp nạn, không ngờ không kịp thông qua thủy tinh truyền âm báo cho ta!

Thương Ngưng nhíu mày, cái cồ tuyết trắng trong suốt như ngọc.

Kỳ thật thời gian tu luyện của Thương Ngưng cũng không dài, đến nay cũng chỉ hơn hai vạn năm.

- Được rồi, không nói chuyện nảy nữa.

Hạ Ngôn, tiếp theo ngươi có tính toán gì không?

Vừa rồi ở ngoài thành Chu Tước, có một vị cường giả cảnh giới Thần chủ tên là Khúc Phong muốn dẫn ngươi đi, bị Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh đại nhân ngăn cản.

Cung Minh đại nhân trực tiếp ra tay, về sau có người muốn gây bất lợi cho ngươi, cũng phải cẩn thận cân nhắc lợi hại.

Giọng điệu Thương Ngưng khẽ chuyển, nói sang chuyện khác.

- Trọng Thiên Giới chủ vì sao muốn giúp ta?

Hạ Ngôn nghe vậy nghi hoặc nói.

- Cha ta là đệ tử của Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh đại nhân.

Ngươi lại là người thừa kế của cha ta, người ra tay giúp ngươi cũng là bình thường.

Hơn nữa, thiên phú ngươi cao như vậy, về sau rất có khả năng có cơ hội bước vào cảnh giới Thần chủ.

Trọng Thiên Giới chủ cũng không nhẫn tâm nhìn ngươi ngã xuống chăng.

Thương Ngưng giải thích.

- Nguyên lai là như thế!

Hạ Ngôn gật đầu tĩnh ngộ, hít vào một hơi sau đó nói:

- Ừm, tiếp theo ta muốn về Lang Tà Giới nhìn một hồi.

Hạ Ngôn kỳ thật sớm có tính toán, ở hội đấu giá thành Chu Tước Hạ Ngôn mua sắm Tố Thể Tinh Hoa, có thể đúc lại thân thể Hạ Ấp gia gia.

Trở lại Lang Tà Giới đúc lại thân thể cho Hạ Ấp gia gia, cũng giải quyết xong một tâm nguyện.

- Được, tuy nhiên nhất định phải cẩn thận mọi thời điểm.

Tuy rằng Trọng Thiên Giới chủ ra mặt giúp ngươi, nhưng trong vũ trụ tu luyện giả phần đông, không thể tính toán.

Có lẽ có một số bởi vì bảo vật mà không tiếc hết thảy mạo hiềm đặc tội với Trọng Thiên Giới chủ cũng không chừng.

Biểu tình Thương Ngưng trịnh trọng nói.

- Ta hiểu rồi, đa tạ Thương Ngưng tỷ.

Hạ Ngôn gật đầu nói cảm ơn.

Nghe xưng hô của Hạ Ngôn, trên mặt Thương Ngưng hơi đỏ lên, tuy nhiên rất nhanh thu liễmđi.

- Nếu có việc, có thể đến Trọng Thiên cung điện tìm ta!

Thương Ngưng để lại một câu, theo sau thân thể nhoáng lên trong giây lát biến mất khỏi trước mắt Hạ Ngôn, chì để lại một làn hương thơm.

Hạ Ngôn nhìn khắp nơi, linh lực màu vàng cuồn cuộn trào ra, một cái thuấn di liền ra ngoài vạn dặm, cấp tốc hướng về Lang Tà Giới ở biên thùy.

Ba tháng sau!

- Hả?

ở nơi dừng chân tại Bãi săn thú ngoại giới của Lang Tà Giới, chân mày Hạ Ngôn cau lại.

- Làm sao không có ai?

- Không đúng.

Trong nơi đừng chân này hẳn là có tu luyện giả của Lang Tà Giới trấn thủ mới đúng.

Ý niệm Hạ Ngôn thăm dò một phen phát hiện trong kiến trúc của nơi dừng chân không có bất kỳ khí tức sinh linh nào, hiển nhiên không có bất kỳ tu luyện giả nào ở trong những kiến trúc này.

- Tình huống không ổn, ta về giới nội nhìn xem!

Bóng người chợt lóe, Hạ Ngôn tiến vào thông đạo nối liền Lang Tà Giới với Bãi săn thú ngoại giới.

Ngay sau đó, hắn xuất hiện ở trong Lang Tà Giới, ở một nơi cách thành Lang Tà không xa.

Từ xa nhìn lại, toàn bộ thành Lang Tà đã là một đống đồ nát

- Đã xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ Lang Tà Giới bị công kích?

Thân hình Hạ Ngôn chấn động, linh lực dưới chân trào ra cấp tốc Phi hành về phía thành Lang Tà, chỉ trong vài hô hấp liền tới dưới thành.

Vòng năng lượng phòng ngự của thành LangTà đã không còn tồn tại, trong thành thị không có bất kỳ dao động linh lực nào.

Ý niệm Hạ Ngôn tra xét, phát hiện toàn bộ thành Lang Tà đều trống không.

- Giới chủ Khương Vân đi nơi nào, vì sao Lang Tà Giới bị công kích?

Hạ Ngôn đã xác định Lang Tà Giới khẳng định bị đả kích trầm trọng, thành Lang Tà bị hủy.

- Không xong.

Ta phải nhanh chóng trở lại Tinh Đấu Điện gặp Điện chủ Thủy Vụ và tình huống của Hạ gia.

Hạ Ngôn tiến vào thành Lang Tà, tìm được lối vào Hỗn độn không gian, không chút do dự bay vọt vào.

Hỗn độn không gian cũng nguy hiểm nhưng là đối với Hạ Ngôn hiện tại mà nói gần như không có uy hiếp gì, trừ khi gặp phải Hỗn Độn Phong Bạo đáng sợ, bằng không chỉ vẻn vẹn là Hỗn độn lôi đình, cho dù bị trực tiếp đánh trúng cũng không thế làm tổn thương được Hạ Ngôn mảy may.

Theo Hỗn độn không gian trở lại Tinh Đấu Điện, với tốc độ của Hạ Ngôn hiện tại cũng chỉ vài cảnh giới mà thôi.

***

- Chờ!

- Mọi người tuyệt đối không nên hy sinh vô ích.

Chúng ta nhất định phải sống sót chờ đợi, chờ đợi!

- Còn sống mới có hy vọng, nếu cứ thế chết đi, vậy không có bất kỳ giá trị gì.

Trong một khu vực Nhất Trọng Thiên Tinh Đấu Điện có đại lượng tu luyện giả tụ tập.

Lúc này người nói chuyện chính là tì nữ Tiểu Thanh của Hạ Ngôn ở Quang Ly phân thế giới.

Hiện giờ, Tiểu Thanh đã là cảnh giới Thiên Thần trung cấp, nhưng lúc này lại có chút chật vật, đường như linh lực bị phong ấn không thể sử dụng.

Mà tu luyện giả trong khu vực này gần như đều trong tinh trạng Như vậy.

ở chung quanh Tiểu Thanh cũng đều là con cháu Hạ gia.

Lúc trước Hạ Ngôn thình cầu Điện chủ Thủy Vụ mở một khu vực ở Tinh Đấu Điện cho con cháu Hạ gia sử dụng, thời gian vạn năm, số lượng con cháu Hạ gia Phi thăng lên Chủ thế giới cũng rất nhiều.

Có một bộ phận cực nhỏ đều đã là cảnh giới Thiên Thần, tương đương cấp bậc trưởng lão Thiên Ngoại Thiên của Tinh Đấu Điện.

Mà hiện tại, đám con cháu Hạ gia này đều bị vây ở một khu vực hoang vắng trong Tinh Đấu Điện này.

Tu luyện giả trong khu vực hoang vắng này cũng không riêng gì con cháu Hạ gia, ở nơi xa một chút là số lượng càng nhiều tu luyện giả của Tinh Đấu Điện.

Hàng trăm vạn tu luyện giả của Tinh Đấu Điện rậm rạp chen chúc một chỗ, nhìn toàn đầu người.

- Hạ Thanh tiền bối nói chí lý, chúng ta còn có hy vọng.

Hạ Ngôn gia gia nhất định trở về cứu chúng ta

Một tu luyện giả cảnh giới Linh Hoàng tuổi khá lớn nói như thế

- Ôi, đáng tiếc là tất cả nhẫn không gian của chúng ta đều bị đám hỗn đản đáng giận kia thu đi, bằng không có lẽ chúng ta còn có biện pháp thông báo liên hệ với Hạ Ngôn tổ gia gia.

Một gã con cháu Hạ gia tuổi khá trẻ thở dài.

Hắn nói không sai.

Nếu có thủy tinh truyền âm, Hạ Thanh cũng chính là Tiểu Thanh có biện pháp thông báo cho Hạ Ngôn tin tức Tinh Đấu Điện gặp phải nguy hiểm.

Nhưng hiện tại nhẫn không gian đều. bị cướp đi, thủy tinh truyền âm ở trong nhẫn không gian cũng bị mất theo, không còn cách nào cẩu cứu Hạ Ngôn.

Lúc này, phía chân trời xuất hiện ba bóng người màu xám.

Sau thời gian hai ba hô hấp, ba bóng người màu xám nảy dần trở nên rõ ràng, tới gần nơi này.

- Đám hỗn đản kia lại trở lại.

- Thật sự là đáng giận.

Ta thật muốn liều mạng cùng bọn chúng, đáng tiếc linh lực của ta bị phong ấn.

- Ta hận không thể ăn tươi nuốt sống bọn họ!

Một số con cháu Hạ gia lòng đầy căm phẫn nghiến răng nghiến lợi.

đôi mắt dường như phun ra lửa nhìn chằm chằm vào mấy tu luyện giả vừa bay tới.

- Ha ha!

- Đám rác rưởi các ngươi thật đúng là ngoan cố nha, chẳng lẽ còn không sợ chết sao?

- ồ?

Không ngờ dùng ánh mắt như vậy nhìn ta, muốn chết!

Trong đó một tu luyện giả trường bào xám nhấc tay vỗ ra một chưởng, "Phốc" một tiếng, lập tức có một tu luyện giả của Tinh Đấu Điện bị vỗ thành thịt nát.

- Phương Tị đại nhân, hôm nay chúng ta giết bao nhiêu người?

Một tu luyện giả áo bào xám khác âm trầm cười nói với tu luyện giả áo bào xám ồ giữa.

- Ừm, hôm nay tâm tình không tốt, giết một ngàn đi!

Ánh mắt Phương Tị đại nhân kia âm lãnh, tay áo vung lên một cái không thèm để ý nói.

- Một ngàn?

- Đại nhân, có phải là quá nhiều không?

- Điện chủ Kha Trung Kỳ đại nhân phân phó cầndùng đám rác rưởi này làm phu khuân vác lấy khoáng thạch.

Tu luyện giả áo bào xám kia có chút lo lắng nói.

Hắn lo giết nhiều tu luyện giả sẽ không dễ ăn nói.

- Sợ cái gì?

- Đám rác rưởi này đều không nghe lời, giết rồi thì thôi.

Hừ, không giết nhiều một chút, làm sao khiến đại bộ phận người ngoan ngoãn nghe lời đi lấy khoáng thạch?

Phương Tị đại nhân kia hừ lạnh một tiếng nói.

Mấy tên tu luyện giả trường bào xám này nguyên bản cũng Không thuộc về Tinh Đấu Điện, sau khi Tinh Đấu Điện bị công phá trừ bỏ tu luyện giả bị chết trận, còn lại đều bị khống chế.

Những tu luyện giả thực lực quá thấp đều sẽ bị đưa đến mỏ khoáng ngoài thành để lấy khoáng thạch hoặc là ở nơi rộng rãi gieo trồng dược liệu cần thiết luyện đan.

Những người còn lại đều là thực lực khá cao, đại bộ phận đạt tới cấp độ tinh anh của Tinh Đấu Điện.

Những người này không dễ khống chế, tạm thời bị phong ấn linh lực giam lỏng ở đây, sử dụng các loại biện pháp khiến bọn họ nghe lời

Tu luyện giả mặc trường bào xám đều là người trông coi.

Bọn họ nhàn đến vô sự, sẽ tới đám tu luyện giả bị giam lỏng của Tinh Đấu Điện đồ sát một phen, thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Không hề có tính người.

Cho nên, mới có đoạn đối thoại của vài tên tu luyện giả áo bào xám vừa rồi.

- Phương Tị đại Nhân nói chí lý.

Tu luyện giả áo bào xám nói chuyện lúc trước lập tức khom người nịnh hót nói.

- Ừm, lần này bắt đầu giết từ nơi này đi.

Ha ha, thật sự là sảng khoái...

Hả, không ngờ muốn chạy?

Ta xem ngươi chạy đi đâu!

Lúc Phương Tị nói chuyện, nhìn thấy một tu luyện giả lặng yên muốn chạy trốn, ngón tay bắn ra, một đạo linh lực bắn ra xuyên thủng đầu tu luyện giả đang chạy trốn khiển hắn chết ngay tại chỗ.

- Ha ha ha...

Cơ mặt tu luyện giả Phương Tị này có chút co giật, nhìn hung ác dị thường.

- Đừng xúc động, nhẫn nại.

Hiện tại chúng ta có thể làm, chỉ là nhẫn nại.

Tiểu Thanh thấy vài con cháu Hạ gia muốn xông ra vội vàngháp giọng trấn an.

Hiện tại xông ra ngoài không khác gì tìm chết.

Mấy tu luyện giả mặc áo bào xám kia tuy người thực lực mạnh nhất là Phương Tị cũng chỉ mới bước vào cảnh giới Thiên Thần, nhưng là tình hình hiện tại là mọi người đãi bị phong ấn linh lực không khác gì người thường' căn bản không có cơ hội liều mạng một phen.

- Ôi, cũng không biết Điện chủ Thủy Vụ như thế nào.

Nghe nói trong hơn ba trăm điện của Lang Tà Giới, có hơn một nủa đã đầu hàng rồi, còn lại gần một nủa tình hình đều không khác gì chúng ta.

Một lão già của Hạ gia bi thống nói.

Chương 973: Trở về đúng lúc

Trong thành Tinh Đấu, ở ngoài lối vào Hỗn độn không gian hơi chút vặn vẹo, một bóng người màu trắng trống rỗng xuất hiện.

Sau khi từ biệt Thương Ngưng, Hạ Ngôn liền đổi trường bào màu đen trên người thành trường bào trắng mới.

- Thành Tinh Đấu cũng bị công kích!

Hạ Ngôn nhìn đến rất nhiều kiến trúc trong thành thị bị phá hủy, mảnh vỡ kiến trúc sau khi Sụp đổ vùi lấp đường phố.

Mà lồng phòng ngự nguyên bản ở trên không lúc này đã hoàn toàn biến mất

- Không xong, không biết tình huống hiện tại của Tinh Đấu Điện như thế nào?

Hạ Ngôn không chút chần chờ, bay về phía Không gian Tinh Đấu Điện.

Hạ Ngôn cảm ứng được Tinh Đấu Điện tốt hơn Lang Tà Điện một chút, ít nhất trong thành thị còn tồn tại khí tức của một số tu luyện giả.

- Đứng lại, ngươi là ai?

ở không gian bền ngoài Tinh Đấu Điện, vài tu luyện giả mặc trường bào xám ngăn Hạ Ngôn lại, mở miệng quát hỏi.

- Các ngươi là ai?

Ta muốn gặp Điện chủ Thủy Vụ Tinh Đấu Điện.

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng.

Thực lực vài tu luyện giả áo bào xám này đều là cảnh giới Linh Hoàng, lúc này Hạ Ngôn còn không xác định bọn họ có phải tu luyện giả của Tinh Đấu Điện hay không.

- Cái gì?

- Tiểu tử này là cá lọt lưới của Tinh Đấu Điện.

- Bắt lấy hắn!

Vài tu luyện giả nghe Hạ Ngôn nói đến Điện chủ Thủy Vụ, lập tức phát ra tiếng quát, tuy nhiên rất nhanh liền thúc giục linh lực muốn động thủ với Hạ Ngôn.

- Muốn chết!

Hạ Ngôn vung tay lên, không gian chung quanh lập tức giam cầm, mấy tên tu luyện giả áo bào xám này trong khoảnh khắc tan thành mây khói, ngay cả thần khí cấp thấp cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Hạ Ngôn nhấc chân một cái tiến vào không gian Tinh Đấu.

Điện, ý niệm lập tức phá ra tra xét toàn bộ không gian Nhất Trọng Thiên của Tinh Đấu Điện một lần, trong khoảnh khắc phát hiện nơi tụ tập đại lượng tu luyện giả.

- Dừng tay!

Phương Tị kia đã liên tục giết chết vài trăm tu luyện giả Tinh Đấu Điện.

Bởi vì nơi hắn bắt đầu giết người cách con cháu Hạ gia không xa cho nên lúc này đã giết tới phạm vi con cháu Hạ gia.

Tiểu Thanh thấy một con cháu Hạ gia sắp chết trong tay đám người Phương Tị không khỏi khẽ quát một tiếng, mắt hạnh trợn lên nhìn đối phương không chút sợ sệt

- Ồ?

Phương Tị sửng sốt, nhìn về phía Tiểu Thanh sau đó cười rộ lên dữ tợn.

- Ngươi dám giết người Hạ gia chúng ta, không sợ chết không chỗ chôn sao?

Tiểu Thanh tức giận quát mắng.

- Ha ha, thật sự là chê cười.

Người của Hạ gia, người của Hạ gia nào?

Phương Tị kia cười ha ha, khinh miệt nói.

- Hôm nay nếu ngươi dám động thủ, ta cam đoan tương lai ngươi nhất định sẽ hối hận.

Tiểu Thanh mang theo ý uy hiếp cả giận nói.

- Tiểu mỹ nhân, ngươi dám uy hiếp ta?

- Điện chủ Thủy Vụ của Tinh Đấu Điện các ngươi đều bị chúng ta giam cầm, hồm nay ta giết người Hạ gia gì đó của các ngươi thì tính sao?

Các ngươi có thể làm gì ta?

Hôm nay, ta liền giết sạch người Hạ gia các ngươi.

Phương Tị không kiêng nể gì, vô cùng kiêu ngạo nói.

- Chết đi!

Phương Tị nhấc tay lên, muốn ra tay giết chết Tiểu Thanh.

- Hỗn đản, đáng chết!

Đúng lúc này, một đạo linh lực từ phía chân trời vọt tới, giam cầm Phương Tị đang muốn động thủ kia.

Cảm giác thân thể minh không thể nhúc nhích, Phương Tị chấn động thần sắc kịch biến, cố gắng ngoái đầu nhìn qua Chỉ thấy một tu luyện giả mặc áo trắng mặt lạnh như băng Phi tới.

Hai người khác cũng kinh ngạc nhìn bóng người màu trắng, lớn tiếng nói:

- Ngươi là ai, dám vô lễ với Phương Tị đại nhân.

Chẳng lẽ không muốn sống chăng?

Trong đó một tu luyện giả mặc trường bào xám mặt hung ác nhanh chóng quát lên với Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn ca!

Tiểu Thanh nhìn thấy Hạ Ngôn, hai mắt đỏ lên, hai giọt nước mắt không thể khống chế rơi xuống.

Mà vài tên con cháu Hạ gia gặp qua Hạ Ngôn cũng đều vẻ mặt kích động, nói năng lộn xộn.

- Hạ Ngôn thúc thúc!

- Hạ Ngôn gia gia!

- Hạ Ngôn tiền bối...

Theo vài tiếng quát to, phần đông tu luyện giả đều biết thân phận người tới mặc trường bào màu xám kia là cái gì.

Người tới chính là tuyệt thế cường giả Hạ Ngôn tổ tông của Hạ gia bọn họ.

Không ai không biết vị tổ tông Hạ Ngôn này.

Huy hoàng hiện tại của Hạ gia chính là một tay Hạ Ngôn sáng lập mà thành.

Theo tiếng hò hét của đám con cháu Hạ gia, vô số môn Nhân tinh anh của Tinh Đấu Điện cũng đều. toàn bộ thi lễ cung kính hô lớn:

- Bái kiến Hạ Ngôn đại nhân.

Trong lúc nhất thời trăm vạn tu luyện giả đều kích động không thể khống chế.

Bọn họ đã bị giam cầm ở nơi này vài trăm năm, ở trong này sống không bằng chết, rốt cục hôm nay thấy được hy vọng.

- Hạ Ngôn gì, ngươi rốt cục là ai?

Phương Tị kia tuy rằng bị Hạ Ngôn giam cầm nhưng vẫn có thể nói chuyện.

Mới vừa rồi hắn đã thông qua thủy tinh truyền âm báo lên trên chuyện ở nơi này, tin tưởng rất nhanh sẽ có cường giả tới.

Cho nên hiện tại hắn cần kéo dài thời gian mới có thể sống sót Hắn biết thực lực tu luyện giả này xa xa hơn mình, bằng không không có khả năng dễ dàng giam cầm mình như vậy.

- Ta là ai?

Hạ Ngôn nở nụ cười, tuy nhiên lại là nụ cười khủng bố khiến người gặp ác mộng, từng tia ý lạnh toát ra:

- Ta là ai ngươi không cần phải biết.

Hạ Ngôn khẽ xua tay:

- Ta nghĩ, chút thời gian vừa rồi ngươi hẳn đã phát tín hiệu cầu cứu rồi hả?

Như vậy, hiện tại ngươi có thể chết!

Ngón tay Hạ Ngôn cong lại, nhẹ nhàng bắn rạ, ba đạo kình phong bắn mạnh ra.

Ba tu luyện giả áo bào xám kia vỡ đầu chết tại chỗ, từ trong thân thể bọn họ hiện ra ba món thần khí

Trong nháy mắt, cường giả cảnh giới Thiên Thần đã chết.

Cảnh tượng này khiến trăm vạn tu luyện giả của Tinh Đấu Điện đều ngây ngốc trợn to hai mắt nhìn.

Trong đám người bọn họ có rất nhiều người đều nghe qua về Hạ Ngôn, thậm chí có một bộ phận từng gặp Hạ Ngôn, cùng lúc trước Hạ Ngôn ở Tinh Đấu Điện còn có nhận thức, xem như là bằng hữu cùng nhau tu luyện.

Nhưng là bọn họ tuyệt đối không nghĩ đến thực lực của Hạ Ngôn đã tới loại trình độ này, bọn họ thậm chí không biết Hạ Ngôn đã sớm là cường giả cảnh giới Tạo Hóa

Đối với những tu luyện giả bình thường bọn họ mà nói, cảnh giới Tạo Hóa là một danh từ xa xôi cỡ nào, cảnh giới vô thượng ngay cả nhìn lên cũng nhìn không tới.

- Tiểu Thanh!

Hạ Ngôn tới bên cạnh Tiểu Thanh:

- ổ, linh lực của các ngươi đều bị lực lượng pháp tắc phong ấn!

Hạ Ngôn rất nhanh liền cảm ứng được lực lượng phong ấn linh lực của đám người Tiểu Thanh, thúc giục lực lượng pháp tắc nhẹ nhàng chuyển động, một cỗ lực lượng pháp tắc cường đại phóng ra.

Phong ấn của trăm vạn tu luyện giả bao gồm Tiểu Thanh liền bị hóa giải dễ dàng.

- Hạ Ngôn ca, rốt cục huynh đã trở lại.

Tiểu Thanh cố nén không chảy nước mắt, đôi mắt đỏ ửng gượng cười nói.

- Hạ Ngôn!

Trong đám người, một lão già lên tiếng.

Nghe được tiếng gọi.

Hạ Ngôn vội vàng nhìn lại, phát hiện là ngoại công Mai Lâm của mình, dưới chân khẽ động liền đi tới bên cạnh ông.

- Ngoại công, người vẫn khỏe chứ?

Hạ Ngôn vội vàng hỏi.

- Ta không sao.

Mai Lâm lắc đầu, gặp lại Hạ Ngôn hiển nhiên cũng rất hưng phấn:

- Hạ Ngôn, may là ngươi đã trở lại, bằng không hôm nay chúng ta chỉ sợ đều phải chết.

- Vâng, còn may trở về đúng lúc.

Hạ Ngôn gật đầu, ánh mắt đảo qua, nhìn thấy rất nhiều thi thể tu luyện giả, lửa giận trong lòng lại bùng cháy mãnh liệt.

- Đây rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Điện chủ Thủy Vụ đâu?

Hạ Ngôn hít sâu một hơi, nén lửa giận hỏi.

Nghe thấy Hạ Ngôn hỏi, mọi người tranh nhau ầm ĩ nói lên, mỗi người đều tức giận xiết chặt tay.

Cánh tay Hạ Ngôn khẽ nhấc, ra hiệu mọi người bình tĩnh, nói với Tiểu Thanh:

- Tiểu Thanh, muội nói.

- Vâng, Hạ Ngôn ca!

Tiểu Thanh gật đầu, hơi nhớ lại một lát

- Ba trăm năm trước, vách tường không gian của đại thế giới đột nhiên chấn động.

Mới đầu chúng la cũng không biết xảy ra chuyện gì, sau Điện chủ Thủy Vụ nói cho chúng ta biết là có người tấn công Lang Tà Giới chúng ta.

Sau đó, Điện chủ Thủy Vụ mang theo vài Thái thượng trưởng lão thực lực mạnh nhất của Tinh Đấu Điện rời khỏi Tinh Đấu Điện nói là đi nghênh chiến địch nhân.

Tiểu Thanh chậm rãi nói.

- Nhưng từ đó trở đi Điện chủ Thủy Vụ cũng không thấy trở về.

Đại khái qua thời gian nửa năm, đột nhiên có một tu luyện giả thực lực rất mạnh mang theo rất nhiều tu luyện giả xâm nhập Tinh Đấu Điện chúng ta, bốn phía giết chóc tu luyện giả Tinh Đấu Điện chúng ta

Tiểu Thanh khẽ cắn môi, thân thể mềm mại nhẹ nhàng run rẩy.

- Một số Thái thượng trưởng lão của Thiên Ngoại Thiên ra mặt giao thủ cùng cường giả kia. nhưng cũng không phải đối thủ của hắn.

Một vị Thái thượng trưởng lão nói, là Điện chủ Kha Trung Kỳ của Kỳ Liên Điện, là cường giả Tạo Hóa thực lực xấp xỉ Điện chủ Thủy Vụ.

- Rất nhiều Thái thượng trưởng lão đều chết trận, tu luyện giả Tinh Đấu Điện chúng ta tuy rằng cực lực chống cự nhưng cuối cùng vẫn không thành công.

Người thì chết, người bị cầm tù, phần đông con cháu Hạ gia chúng ta còn có một bộ phận môn nhân Tinh Đấu Điện còn sống bị giam cầm ở đây.

Bọn họ muốn khống chế chúng ta đi làm khổ sai lấy khoáng thạch cùng gieo trồng dược thảo.

Tiểu Thanh kể lại đại khái sự tình trải qua một lần.

Trong lòng Hạ Ngôn cũng có hiểu biết sơ bộ.

"Người nào tiến công Lang Tà Giới?

Giới chủ Khương Vân chẳng lẽ không ngăn được?"

Hạ Ngôn nghi hoặc trong lòng.

Hắn nhiều lần liên hệ Giới chủ Khương Vân đềuchút tin tức, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

- Kỳ Liên Điện!

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, phẫn nộ nói:

- Khoảng cách Kỳ Liên Điện với Tinh Đấu Điện chúng ta cũng không xa, Điện chủ Kha Trung Kỳ kia không ngờ làm ra chuyện như vậy.

- Hạ Ngôn ca, thực lực Điện chủ Kỳ Liên Điện Kha Trung Kỳ kia rất mạnh, chúng ta làm sao bây giờ?

Tiểu Thanh nghĩ đến tên Kha Trung Kỳ kia, không khói có chút khẩn trương.

- Không sao.

Chúng ta ở đây chờ hắn đến.

Hạ Ngôn thấy Tiểu Thanh khẳn trương, khẽ cười một tiếng nói.

Kha Trang Kỳ chẳng qua là Tạo Hóa cấp Điện chủ, thực lực chỉ sợ còn dưới Điện chủ Thủy Vụ, Hạ Ngôn tự nhiên không lo lắng xảy ra vấn đề gì.

Tuy nhiên, người nào có thể phá hủy Lang Tà Giới, điều này làm cho Hạ Ngôn có chút không thể yên tâm.

Hiện tại việc phải làm chính là chờ Kha Trung Kỳ tới, hy vọng có thể biết được một ít tin tức hữu dụng từ trong miệng của hắn.

- Hạ Ngôn gia gia.

Kha Trung Kỳ kia Phi thường ác độc, chúng ta không rời khỏi nơi này trước sao?

Một con cháu đời sau của Hạ gia Phi thường lo lắng nói

Ý tứ của hắn là trước rời Tinh Đấu Điện tránh Kha Trung Kỳ, sau đó mới nghĩ biện pháp úng đối.

- Không cần.

Các ngươi không có nguy hiểm.

Hạ Ngôn xua tay. nhìn tên con cháu kia một cái.

Là Linh Hoàng cấp bảy, thiên phú cũng Không tệ lắm.

Thấy Hạ Ngôn nói như thế còn một số người trong lòng có lo lắng cũng không dám nói thêm.

Ông-

Quả nhiên, pháp tắc không gian trong Nhất Trọng Thiên của Tinh Đấu Điện rất nhanh bắt đầu xuất hiện dao động kịch liệt.

Hạ Ngôn cảm giác được lực lượng pháp tắc dao động, ánh mắt ngưng tụ nhìn về một hướng, khóe miệng nở nụ cười lạnh.

- Tới còn thật mau a.

Kha Trung Kỳ, dám hủy Tinh Đấu Điện, hôm nay cho ngươi chết tại chỗ này!

Hạ Ngôn nghĩ thầm trong lòng, không tự chủ phóng ra một cỗ sát ý kinh thiên, xoay quanh mà lên, tràn ngập hướng về phía nơi phát ra lực lượng pháp tắc dao động.

Chương 974: Cứu người

Nhất Trọng Thiên Tinh Đấu Điện, mấy bóng người Phi hành như tia chớp.

Người cầm đầu mặc trường bào màu lam, trên mặt có một bướu thịt, tóc dài màu lam đặc biệt khiến người chú ý.

Thân thể hắn ở không trung hơi khựng lại một chút, mày nhăn lại:

- Sát khí thật mãnh liệt, không ngờ vào lúc này tới cứu người của Tinh Đấu Điện?

Tu luyện giả mặc trường bào lam tóc lam này chính là Điện chủ Kỳ Liên Điện Kha T rung Kỳ.

Vừa rồi hắn Nhận được tin tức cẩu cứu của một tên thuộc hạ, nói có một địch nhân Phi thường cường đại xuất hiện tại Tinh Đấu Điện, hắn lập tức mang theo vài tên thuộc hạ chạy tới.

- Điện chủ đại nhân, phía trước có một người.

Lúc này, một tên thuộc hạ phía sau Kha Trung Kỳ lên tiếng nói.

Kha Trung Kỳ cũng thấy được bóng người màu trắng ở phía trước, đó là một tu luyện giả thoạt nhìn tuổi tác không lớn.

Thời gian Hạ Ngôn tu luyện cũng vừa mới quá một vạn năm, so với những lão quái tu luyện vài trăm vạn năm bọn họ tự nhiên là rất trẻ tuổi.

Vù!

Vù!

Vù!

Vù!

Sau một loạt tiếng xé gió rất khẽ, đám người Kha Trung Kỳ đều dừng lại ở trong không gian.

- Ngươi là ai?

Ánh mắt Kha Trung Kỳ nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, trong lòng ngưng trọng hơn vài phần.

Tuy rằng Hạ Ngôn nhìn qua rất trẻ tuổi, nhưng lại mang đến cho hắn một cảm giác áp bách quỷ dị, giống như tu luyện giả thoạt nhìn trẻ tuổi này có thể tạo thành nguy hiểm đến cho mình.

- Ta là Hạ Ngôn.

Ngươi chính là Điện chủ Kỳ Liên Điện Kha Trung Kỳ?

Hạ Ngôn chắp tay sau lưng, đồng dạng nhìn Kha Trung Kỳ, trên mặt mang theo ý cười như có như không.

Đám người Tiểu Thanh đều ở xa quan sát cuộc chiến.

Tuy rằng Hạ Ngôn nói không sao nhưng trong lòng mọi người vẫn không kìm nổi có chút lo lắng.

- Hạ Ngôn?

Kha Trung Kỳ sửng sốt, chợt biến sắc:

- Ngươi chính là Hạ Ngôn kia?

Kha Trung Kỳ biết tên Hạ Ngôn, lúc trước Hạ Ngôn còn chưa rời Lang Tà Giới từng tham qua một trận chiến đấu của đại thế giới khác tấn công Lang Tà Giới.

Lúc ấy lấy thực lực cảnh giới Thiên Thần, cộng thêm một con chó đã giết chết vài cường giả cảnh giới Tạo Hóa.

Lúc ấy, Kha Trung Kỳ cũng có mặt, chỉ là thời gian trôi qua vạn năm khiến hắn không nhớ ra lập tức.

Hơn nữa lúc này Hạ Ngôn cũng không mang theo con chó lớn màu đen kia.

- Có lẽ vậy!

Hạ Ngôn gật đầu, áo bào trắng bay trong gió:

- Kha Trung Kỳ, vì sao muốn tấn công Tinh Đấu Điện ta?

- Ha ha ha...

Hạ Ngôn, ngươi đang chất vấn ta sao?

Kha Trung Kỳ nghe được Hạ Ngôn hỏi, ha ha cười khổng thèm để ý lắc đầu nói.

- Xem Như vậy.

Hiện tại ta cho ngươi một cơ hội.

Hạ Ngôn hời họt bâng quơ nói.

- Tiểu, tử, đừng vội ngông cuồng!

Một tên thuộc hạ của Kha Trung Kỳ lớn tiếng quát mắng.

- Hạ Ngôn.

Cho dù Điện chủ Thủy Vụ của Tinh Đấu Điện các ngươi cũng không dám nói chuyện như vậy với ta.

Ngươi, còn không có tư cách hỏi ta như vậy!

Kha Trung Kỳ nhướng mày, khí thế Điện chủ lộ ra không sót

- Kha Trung Kỳ, Điện chủ Thủy Vụ hiện tại ở nơi nào?

Hạ Ngôn không thèm để ý, lại hỏi tiếp.

- Hắc hắc.

Điểm này nói cho ngươi cũng không sao.

Điện chủ Thủy Vụ của Tinh Đấu Điện các ngươi vẫn bị cầm tù trong Lang Tà Điện, hiện tại sống hay chết ta cũng không biết.

Kha Trung Kỳ đắc ý cười nói.

- Là ai tấn công Lang Tà Giới?

Hạ Ngôn nhíu mày hỏi.

- Hạ Ngôn, hôm nay ta nói nhiều vài câu với ngươi.

Giới chủ Khương Vân đã chết, Từ Lâm đại nhân tiếp quản Lang Tà Giới.

Đương nhiên còn có ba trong số bảy đại thế giới Khương Vân mở ra Lang Tà Giới này đã không còn là Lang Tà Giới trước kia.

Tiểu tử, nếu ta là ngươi sẽ không trở về Lang Tà Giới.

Vây không khác gì chui đầu vào lưới!

Kha Trung Kỳ híp mắt cười nsoi.

Tuy rằng mơ hồ cảm giác được Hạ Ngôn mang cho hắn một loại áp lực quỷ dị. nhưng là

Kha Trung Kỳ cũng không cho rằng Hạ Ngôn có được thực lực chống lại hắn.

Dù sao thời gian Hạ Ngôn tu luyện quá ngắn.

- Chui đầu vào lưới?

Hạ Ngôn nở nụ cười.

- Kha Trung Kỳ, dường như ngươi đầu phục vị Từ Lâm đại nhân kia hả?

Hạ Ngôn từ trong lời nói Kha Trung Kỳ vừa rồi phán đoán ra, hơn nữa Từ Lâm này tựa hồ không chi một mình, còn có người giúp đỡ.

- Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.

Ta chỉ là lựa chọn một con đường sáng.

Ha ha, Điện chủ Thủy Vụ của Tinh Đấu Điện rất ngốc, đối nghịch với Từ Lâm đại nhân, quả thực là tìm chết.

Sắc mặt Kha Trung Kỳ tối sẩm, lạnh lùng nói.

Hiển nhiên lời nói của Hạ Ngôn nói trúng điểm yếu hại của hắn, mặc kệ như thế nào, hắn đều không thoát được tội đanh phản đồ.

- Kha Trung Kỳ, hôm nay nếu ta không giết ngươi, thật sự xin lỗi vô số tu luyện giả đã chết củaTinh Đấu Điện!

Hạ Ngôn than nhẹ một tiếng, ánh mắt chăm chú:

- Cho nên, hôm nay. ngươi phải chết.

- Hạ Ngôn đại nhân muốn ra tay.

Không biết có thể đánh bại Điện chủ Kha Trung Kỳ kia hay không?

- Hạ Ngôn có nắm chắc, nhất định có thể thành công!

- Nhưng mà Kha Trung Kỳ là cường giả thực lực xấp xỉ với Điện chủ Thủy Vụ a...

Trong đám tu luyện giả của Tinh Đấu Điện vang tiếng nghị luận, đều khẩn trương nhìn mấy người trên bầu trời.

- Tiểu tử thật sự không biết trời caođấtrộng!

Một tên thuộc hạ của Kha Trung Kỳ có thực lực cảnh giới Thiên Thần cao cấp, gầm lên một tiếng, xông về phía Hạ Ngôn.

Thần khí trong cơ thể bay ra, thanh thế mênh mông cuồn cuộn.

Chỉ là kiếm khí của hắn chỉ phóng ra một nửa lập tức tắt ngấm, theo sau thân thể từ không trung rơi xuống, máu tươi từ trước ngực phun ra.

Một cường giả cảnh giới Thiên Thần cao cấp trong khoảnh khắc đã chết, ngay cả công kích đều không kịp phát ra hoàn toàn liền yên lặng chết đi.

- Hả?

Đôi mắt Kha Trang Kỳ trừng thật lớn.

Vài tên tu luyện giả còn lại phía sau hắn nhìn thấy cảnh tượng này thân hình đều run lên, có chút sợ hãi nhìn đồng bạn đã biến thành thị thẩ

- Hạ Ngôn đại nhân đã giết chết tên Thiên Thần cao cấp của Kỳ Liên Điện!

- Ha ha.

Thực lực Hạ Ngôn đại nhân quả nhiên cường đại!

Rất nhiều tu luyện giả của Tinh Đấu Điện sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi đều nhảy nhót hoan hô.

Những người này tuy rằng khôi phục thực lực bản táhan nhưng đại bộ phận đều là cảnh giới Linh Hoàng, cho dù có một bộ phận cực nhỏ đã bước vào cảnh giới Thiên Thần, nhưng chỉ là Thiên Thần cấp thấp, trung cấp, căn bản không thể giúp được gì.

- Thực lực tiểu tử này lại mạnh mẽ như thế?

Trong lòng Kha Trung Kỳ cũng hơi bồn chồn lo lắng.

Tuy rằng hắn đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, nhưng là muốn giết chết tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần cao cấp Chỉ sợ cũng không thể nhẹ nhàng như Hạ Ngôn.

Trong mắt Khẽ chuyển, Kha Trung Kỳ phất tay với vài tên thuộc hạ phía sau.

Mấy tên thuộc hạ liếc nhau một cái, liền quát lớn xông về phía Hạ Ngôn.

- Muốn chết!

Hạ Ngôn vươn một tay, ở trong không trung liên tục bắn ra mấy lần, tiếp theo bốn năm tiếng kêu đau đớn truyền ra, vài tên tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần cấp tám cấp chín đều chết đi, để lại một đống thần khí

Vù~

Vảo lúc này Kha Trung Kỳ xoay mạnh người, rất nhanh bay về phía lối ra Tinh Đấu Điện.

Nhìn đến động tác của Kha Trung Kỳ, Hạ Ngôn cũng hơi chút sửng sốt Kha Trung Kỳ đường đường thân phận Điện chủ, không ngờ liền lựa chọn chạy trốn như vậy?

Hơn nữa, không chút ướt át bẩn thỉu.

Nhìn đến Kha Trung Kỳ chạy trốn, tu luyện giả của Tinh Đấu Điện cùng phần đông con cháu Hạ gia đều trợn mắt há hốc mồm.

- Ngươi chạy không thoát!

Thân hình Hạ Ngôn chợt lóe đuổi theo, thanh âm truyền vào trong tai Kha Trung Kỳ đang bối rối chạy trốn.

Kha Trung Kỳ càng sợ hãi, tốc độ tăng đến cực hạn.

Nhưng là tốc độ của hắn làm sao có thể so với tốc độ của Hạ Ngôn?

Khoảng cách hai người trong khoảnh khắc kéo gần, mắt thấy sắp đuổi kịp.

- Từ Lâm đại nhân, Hạ Ngôn đã trở lại...

Hắn sẽ cứu Thủy Vụ cùng Huyền Thượng Vũ...

Cứu ta!

Dường như biết mình khó thể chạy thoát, Kha Trung Kỳ trong khi Phi hành dùng thủy tinh truyền âm truyền tin cho Từ Lâm, hơn nữa liên tục kêu cứu mạng.

- Hạ Ngôn!

- Chết đi!

Kha Trung Kỳ đột nhiên đứng khựng lại, sau đó xoay người, một kiếm chém về phía Hạ Ngôn.

Kiếm khí ẩn chứa thần thông mang theo năng lượng dao động kinh người, quấy động toàn bộ không gian.

- Không đáng nhắc tới!

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, cánh tay vung lên.

Một đoàn năng lượng liền bao quanh kiếm khí của Kha Trung Kỳ, trong khoảnh khắc liền đánh tan năng lượng của Kha Trung Kỳ, rồi sau đó tiếp tục cuốn tới hắn.

- Thần khí phòng ngự!

ở trong ánh mắt kinh ngạc của Kha Trung Kỳ, năng lượng của Hạ Ngôn cuốn tới trước người hắn.

Phản ứng của hắn cũng coi như nhauh chóng, vội vàng thúc giục thần khí phòng ngự hình thành hộ thuẫn màu đen ở trước người.

Nhưng dù vậy, thân thể hắn vẫn như một lá cây bị thổi bay ra ngoài.

Trong ánh mắt phần đông tu luyện giả Tinh Đấu Điện, Kha Trung Kỳ chật vật ổn định thân hình, ở trong không trung liên tục phun vài búng máu tươi.

Đột nhiên, Kha Trung Kỳ quỳ xuống hướng về phía Hạ Ngôn:

- Hạ Ngôn, tha cho ta đi!

Ta cũng bị bức bách mà.

Nếu ta không lựa chọn đầu nhập vào Từ Lâm kia, hắn sẽ giết chết ta!

- Ta cũng không muốn làm phản đồ!

- Nhưng Không có cách nào, ta Không muốn chết!

Hạ Ngôn, ngươi buông tha cho ta đi, ta đưa ngươi đi cứu Điện chủ Thủy Vụ cùng Huyền Thượng Vũ, được không?

Kha Trung Kỳ nước mắt nước mũi ròng ròng đau khổ cầu xin.

- Ngươi đã hại chết nhiều tu luyện giả của Tinh Đấu Điện như vậy, tội không thể tha thứ!

Trong cơ thể Hạ Ngôn chợt lóe ánh đỏ, một đạo kiếm khí màu đỏ liền cuốn tới Kha Trung Kỳ. biến thành một vùng mưa máu.

Vù~

Hạ Ngôn trở lại phía trước con cháu Hạ gia, nhìn về phía môn nhân Tinh Đấu Điện rậm rạp trăm vạn người.

- Kha Trung Kỳ đã chết, lát nữa ta sẽ đi thành Kỳ Liên hủy diệt Kỳ Liên Điện.

Như vậy, tạm thời hẳn là không có người tới tìm chúng ta Phiền toái.

Hạ Ngôn dừng một chút, trầm ngâm nói.

- Sau khi hủy diệt Kỳ Liên Điện, ta sẽ đi cứu Điện chủ Thủy Vụ cùng Huyền Thượng Vũ.

Đến lúc đó, mới thương nghị tiếp theo nên làm như thế nào.

Hạ Ngôn nói tiếp.

- Hạ Ngôn.

Ngay cả Điện chủ Thủy Vụ đều bị những người đó cầm tù, một mình ngươi đi cứu bọn họ, có thể được Không?

Mai Lâm đứng ra, lo lắng an toàn của Hạ Ngôn, không kìm nổi hỏi.

- Ngoại công, người yên tâm, ta có nắm chắc!

Ha ha, ta ở Bãi săn thú ngoại giới thời gian vạn năm, hung hiểm gì đều cũng trải qua.

Hạ Ngôn trấn an nói.

- Vậy là tốt rồi, ta tin tưởng ngươi có thể làm tốt.

Mai Lâm gật đầu, vui mừng nói.

- Hạ Ngôn ca, huynh phải cẩn thận.

Tiểu Thanh cũng nhẹ giọng nói.

- Ừm.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Tiểu Thanh, đây là một viên thủy tinh truyền âm, bên trong có dấu vết linh hồn của ta.

Nếu các ngươi ở Tinh Đấu Điện có nguy hiểm phát sinh, lập tức truyền âm cho ta.

Hạ Ngôn giao một viên thủy tinh truyền âm cho Tiểu Thanh.

Nguyên bản Hạ Ngôn tính toán trở về giúp Hạ Ấp gia gia đúc lại thân thể hiện tại xem ra chỉ có thể chờ một chút.

Dù sao Hạ Ấp gia gia đã đại nhiều năm như vậy, cũng không gấp gì chút thời gian ít ỏi này.

Chương 975: Đi mòn gót giày mà không gặp

Ầm~

Một tiếng nổ vang, toàn bộ thành Kỳ Liên đều lay động kịch liệt.

Lồng năng lượng trên không thành thị đột nhiên lóe lên rồi sau đó hoàn toàn biến mất.

Một bóng người màu trắng sải bước tiến vào trong thành Kỳ Liên.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Hả?

Là ai đang công kích thành thị?

Trong thành thị, đại lượng tu luyện giả đều không biết làm sao, một số kiến trúc cổ xưa vỡ ra từng lỗ hổng thật lớn, thậm chí có một số bắt đầu sụp đổ.

Vù~

Bóng người màu trắng tới phía ngoài Kỳ Liên Điện, ở trong Kỳ Liên Điện, rất nhiều tu luyện giả đều nghe được tiếng cành báo thành Kỳ Liên lọt vào công kích.

Chính khi bọn họ chuẩn bị ra Kỳ Liên Điện để xem rốt cục là chuyện gì thì toàn bộ không gian Kỳ Liên Điện lại bắt đầu trở nên xao động.

Lực lượng pháp tắc điên cuồng ở phía chân trời hình thành một đám lốc xoáy khủng bố.

Có một số tu luyện giả thực lực thấp kém không cẩn thận thậm chí bị lốc xoáy hút vào, cũng không còn đi ra.

Vách tường không gian của Kỳ Liên Điện trong lúc nhất thời vỡ nát, lực lượng pháp tắc trong thiên địa trong khoảng thời gian ngắn ngủi không thể chữa trị.

- Tu luyện giả của Kỳ Liên Điện này, chỉ cần giết đám cao tầng, tu luyện giả thực lực thấp kém đều không cần thiết

Hạ Ngôn phát ra một đạo kiếm khí đánh trứng Kỳ Liên Điện, trong lòng thầm nghĩ.

"Nếu là muốn giết sạch tu luyện giả của Kỳ Liên Điện vậy chỉ sợ phải giết trên ngàn vạn người, người chết quá nhiều có chút không ổn.

Ta chi giết sạch những tu luyện giả thực lực khá cao, đối với Tinh Đấu Điện mà nói cũng đã không còn uy hiếp".

- Người nào?

Dám công kích Kỳ Liên Điện ta?

- Thật to gan!

Có tu luyện giả thực lực cao lúc này đã chạy ra khỏi Kỳ Liên Điện, hung tọa nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn mặc áo trắng ở phía trước, bộ dạng khởi binh vấn tội.

Hạ Ngôn cũng không có bất kỳ đáp lại nào, chỉ là lộ ra một tia cười lạnh rồi sau đó dưới chân khẽ động, trong khoảnh khắc vài tên cao tầng Kỳ Liền Điện kia liền chết tại trận.

Sau nửa canh giờ, Kỳ Liên Điện bị hủy, Hạ Ngôn lặng yên rời đi.

- Hạ Ngôn?

Trong Tinh La Điện của Tinh La Giới, một trung niên mặc trường bào gấm thêu nhướng mày, miệng bật thốt ra hai chữ.

Tinh La Giới này cũng là đại thế giới mà Giới chủ Khương Vân mở ra, mà người trung niên mặc trường bào gấm thêu này cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, tên là Từ Lâm.

Hắn vừa mới nhận được truyền âm của Kha Trung Kỳ đến từ Lang Tà Giới.

Đột nhiên, ánh mắt Từ Lâm sáng ngời:

- Chẳng lẽ là tên Hạ Ngôn kia, mà trong lời đồn được truyền thừa từ Thần chủ Thương Hà?

Ha ha, thật sự là trời cũng giúp ta!

Từ Lâm đột nhiên nhớ tới, Hạ Ngôn lúc trước Vương Lăng nhắc tới chính là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, lúc ban đầu là tu luyện giả đi ra từ Lang Tà Giới.

- Thật tốt quá.

Đi mòn gót giày mà không gặp, đến khi được lại không mất công phu.

Tiểu tử này không ngờ tự động đưa lên cửa!

- Hắc hắc, tiện nghi này, ta cần phải chiếm, không thể nói với hai người bọn Vương Lăng.

Ha ha ha...

Vù~

Thân thể từ lâm rất nhanh biến mất Khỏi Tinh La Điện, hướng về phía giới ngoại.

Từ Tinh La Giới đến Lang Tà Giới cũng phải theo Bãi săn thú ngoại giới trung chuyển, với thực lực của hắn cũng không dám trực tiếp vượt qua thời không loạn lưu.

Mà Hạ Ngôn lúc này cũng rất nhanh thông qua Hỗn độn không gian chạy tới Lang Tà Điện thành Lang Tà.

Lúc trước Hạ Ngôn tới thành Lang Tà, thấy trong thành một mảnh đồ nát, cũng không có khí tức sinh linh cho nên không đi Lang Tà Điện mà trực tiếp trở lại Tinh Đấu Điện.

Vút-

Không lâu sau. thân hình màu trắng của Hạ Ngôn lại xuất hiện trong thành Lang Tà, không chút chần chờ cấp tốc Phi hành về phía Lang Tà Điện.

- Điện chủ Thủy Vụ bị giam cầm trong Lang Tà Điện, còn có Điện chủ Huyền Thượng Vũ.

Hạ Ngôn đã nhìn thấy Lang Tà Điện trong tầm mắt, ánh mắt chợt lóe thân thể trực tiếp xông vào Lang Tà Điện theo lối vào.

Ông-

Ý niệm lập tức tản ra trong không gian Lang Tà Điện.

- Hẳn là ở Huyền Thiên Cung!

Ý niệm Hạ Ngôn sau khi tra xét, phát hiện phụ cận Huyền Thiên Cung không ít khí tức của tu luyện giả.

Tu luyện giả Lang Tà Điện nguyên bản rất ít, vào thời điểm kịch chiến chỉ sợ đã chết rất nhiều, số lượng còn lại càng ít thêm.

Huyền Thiên Cung dùng đề giam cầm những tu luyện giả bị phong ấn là có khả năng nhất.

Xích!

Rất nhanh, Hạ Ngôn liền tới phía ngoài Huyền Thiên Cung, quả nhiên nhìn thấy một ít tu luyện giả mặc trường bào màu xám ở bên ngoài trông coi, đám tu luyện giả này hiển nhiên không phải là tu luyện giả vốn có của Lang Tà Điện.

- Người nào?

Vài tên trông coi kia phát hiện Hạ Ngôn, hét lớn một tiếng liền xông tới.

Hai tay Hạ Ngôn khẽ phất, vài tên tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần cao cấp này trực tiếp mềm oặt ngã xuống, ngày cả kêu một tiếng cũng không kịp.

Ầm~

Đột nhiên, vài bóng người từ trong Huyền Thiên Cung vọt ra, khí tức của mấy người này tản ra đều khá mạnh, sau khi Hạ Ngôn tra xét đều biết là cảnh giới Tạo Hóa.

Sau khi bọn họ lao ra Huyền Thiên Cung, nhìn thấy đám trông cửa đã chết, hơi khựng lại một chút sau đó ánh mắt tìm tòi đến vị trí của Hạ Ngôn, một người trong đó phẫn nộ gầm lên.

- Giết tiểu tử này!

Linh lực lập túc từ trong thân thể bọn họ trào ra, lực lượng pháp tắc cuồn cuộn trong không gian, muốn chém giết Hạ Ngôn.

Ánh mắt Hạ Ngôn lạnh lùng, dưới chân khẽ điếm, thân hình xông về phía mấy người.

- Tiểu tử, tìm chết!

Vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa đều vung thần khí công kích của bản thân, kiếm khí sắc bén đem vách tường không gian đục thủng lỗ chỗ, lộ ra thời không loạn lưu.

Mấy đạo kiếm khí này mang theo tiếng xé gió khủng bố dường như muốn chém Hạ Ngôn thành mảnh nhỏ.

Bóng sáng lóe lên, không gian hơi chút vặn vẹo.

Kiếm khí kinh người vốn đã gần sát thân hình Hạ Ngôn không ngờ không đánh trúng mục tiêu, Hạ Ngôn hoàn hảo không tổn hao gì xuyên qua kiếm khí của bọn họ, xuất hiện tại nơi gần sát với bọn họ.

- Cái gì?

Vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa này đều. hung hăng trọn trừng mắt, trong lòng kinh hãi tột đỉnh.

Bọn họ rõ ràng thấy kiếm khí của mình đánh trúng tên mặc áo trắng này, nhưng là lúc này đối phương lại hoàn hảo không tổn hao gì.

- Ngươi là ai?

Một người cầm đầu trong lòng hoảng sợ, sau khi phản ứng lại dữ tợn đanh ác hét lớn, trong lòng bọn họ đều sinh ra dự cảm không tốt

- Người giết các ngươi!

Hạ Ngôn mở miệng, một thanh âm lạnh băng truyền ra.

Vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa kia thân thân hình đột nhiên chấn động, sau đó yên lặng đồ xuống, một đống thần khí hiện ra

- Muỗi nhỏ đến đâu cũng là thịt.

Hạ Ngôn ngoắc ngón tay, thu hết những món thần khí kia.

Những thần khí tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần để lại khi bị Hạ Ngôn giết chết, hắn cũng không có lấy.

Tài phú của tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần thật sự quá ít, Hạ Ngôn cũng lười đi lấy rồi lại phải tốn thời gian đi thanh lý.

Tài phú của một gã Thiên Thần cao cấp khá giàu có cũng chỉ mấy trăm vạn Cửu Nguyên Đan, tương đương với vài vạn Quy Nguyên Đan.

Đối với Hạ Ngôn mà nói thật sự là không đáng để chậm trễ thời gian.

Vù~

Sau đó Hạ Ngôn tiến vào HuyềnThiên Cung.

Hắn cũng không phải lần đầu tiên tiến vào Huyền Thiên Cung nguyên là nơi trao giải thưởng và Điện chủ ở lại.

Cho nên tuy rằng bên trong tràn ngập Hỗn độn lực cũng không chút ảnh hưởng đến phán đoán của Hạ Ngôn, rất nhanh hắn đã tìm được nơi mọi người bị giam cầm.

Đương nhiên, ở trong Huyền Thiên Cung Hạ Ngôn còn giết vài tên tu luyện giả ngoại giới, trong đó bao gồm hai tên cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Làm sao ta cảm giác có điểm không đúng?

Chẳng lẽ xảy ra trạng huống gì?

ở trong một không gian nhỏ, hơn ngàn tu luyện giả xếp bằng, trên người bọn họ không chút linh lực dao động, hiển nhiên đều đã bị cường giả sử dụng lực lượng pháp tắc phong ấn.

Lúc này, một gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ nhìn những người khác nói

- Dường như có điểm không đúng, các ngươi xem, hai tên hỗn đản đáng giận vẫn trông coi chúng ta đều đã rời đi.

Một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ khác ánh mắt chợt lóe nói.

- Ha ha.

Mấy người các ngươi cả ngày nghĩ tới có người tới cứu chúng ta.

ôi!

Ai có thể tới cứu chúng ta chứ?

Ngay cả ta đều bị cầm tù, Giới chủ đại Nhân cũng ngã xuống...

Trong đám người.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ cười khổ lắc đầu nói.

Những tu luyện giả bị nhốt này thường thường vẫn ngóng trông có người nào có thể tới cứu bọn họ ra.

Bọn họ đã bị cầm tù thời gian vài trăm năm. thường thường đều bị đám tu luyện giả cảidi giới Tạo Hóa bình thường đáng giận kia làm nhục, thật sự sống không bằng chết.

- Điện chủ đại nhân, ít nhất chúng ta còn chưa chết, vậy còn có hy vọng.

Tu luyện giả Lỗ Kỳ của Lang Tà Điện mặt nghiêm túc nói.

- Đúng vậy, có hy vọng dù sao cũng tốt hoa không có hy vọng.

Ha ha, nếu không phải còn có hy vọng, chỉ sợ ta sớm đã chết đi.

Điện chủ Thủy Vụ cười nói, chỉ là giọng có chút khàn khản.

Ầm~

Lúc những người này nói chuyện, không gian đột nhiên chấn động, bên ngoài một cỗ năng lượng tràn vào, cửa không gian này trực tiếp bị đánh tan.

Cảnh tượng này khiến chúng tu luyện giả bị cầm tù ở trong đều chấn động tâm thần, ánh mắt mọi người đều hướng về phía cửa không gian.

- Chẳng lẽ thật sự có người tới cứu chúng ta?

Gần như trong lòng mọi người đều toát ra ý nghĩ này, đôi mắt trông mong nhìn ra phía cửa.

Một bóng người rất nhiều người quen thuộc đập vào trong mắt bọn họ, Hạ Ngôn mặc áo bào trắng lóe lên tiến vào.

- Hạ Ngôn?

- Hạ Ngôn?

Một số tu luyện giả nhận thức Hạ Ngôn đều kinh hô, Hạ Ngôn không ngờ tìm được tới nơi này, Hạ Ngôn là tới cứu bọn họ ra ngoài.

Vành mắt mọi người đều hơi có chút ướt, nhất là Điện chủ Thủy Vụ, Thân hình run rẳy, kích động có chút không thể khống chế.

- Điện chủ Thủy Vụ!

Hạ Ngôn lập tức thấy được Điện chủ Thủy Vụ:

- Điện chủ Huyền Thượng Vũ, rốt cục tìm được các vị.

Hạ Ngôn nhìn thấy rất nhiều người mình biết.

- Hạ Ngôn, làm sao ngươi trở lại?

Huyền Thượng Vũ hỏi.

Lúc trước, đám người Điện chủ Huyền Thượng Vũ dưới sự dẫn dắt của Giới chủ Khương Vân tiến vào di tích thượng cổ kia, sau khi tách ra ở bên trong cũng không gặp lại, tuy nhiên lại biết Hạ Ngôn vẫn luôn Ở Bãi săn thú ngoại giới.

Mà hiện tại Hạ Ngôn chợt từ Bãi săn thú ngoại giới trở về.

- Ta đã thật lâu không về Lang Tà Giới, cho nên rảnh rỗi liền quyấ định trở về xem.

Không nghĩ tới không ngờ Lang Tà Giới lọt vào công kích, sau lại biết các vị bị giam ở chỗ này liền chạy tới.

Hạ Ngôn thoáng trầm ngâm, liền mở miệng thuật lại đại khái chuyện trải qua.

- Nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta vẫn rời đi trước thôi.

Điện chủ Thủy Vụ nhìn bền ngoài, có chút khẩn trương nói.

Chương 976: Giải quyết một lượt

- Nói đúng, nơi này không an toàn.

Chúng ta trước rời Lang Tà Điện rồi nói

Sắc mặt Huyền Thượng Vũ hơi đổi trầm giọng nói với Hạ Ngôn.

- Trước tiên ta giải phong ấn cho các vị.

Hạ Ngôn gật gật đầu, ý niệm khẽ động, lập tức thúc giục lực lượng pháp tắc.

Sau vài tiếng nổ không thể nghe thấy, pháp tắc phong ấn trên người đám người Huyền Thượng Vũ đều bị Hạ Ngôn phá tan.

Tất cả mọi người đứng lên, cảm thụ được linh lực vừa có thể vận chuyển, rất nhiều người đều thở ra một ngụm dài

- Các vị, chúng ta ra đi thôi Nơi này không gian nhỏ hẹp, đi ra ngoài hoạt động một chút Lâu như vậy vẫn không nhúc nhích, thân thể đều có chút cứng ngắc rồi.

Hạ Ngôn cười nói

Hơn một ngàn tu luyện giả nối đuôi nhau rời không gian nhỏ này.

Hạ Ngôn đi ở phía trước dẫn đầu ra Huyền Thiên Cung.

360 Điện chủ của Lang Tà Giới có gần 120 người bị giam tại chỗ này, còn có một bộ phận chết ưận, còn lại chừng một nửa số Điện chủ đều lựa chọn đầu hàng Từ Lâm.

Mà hơn một ngàn tu luyện giả bị nhốt ở đây, trừ Điện chủ của Lang Tà Giới, còn có phần đông tu luyện giả của Lang Tà Điện cùng với một số tán tu thực lực cường đại của Lang Tà Giới.

- Cảm giác khôi phục thực lực thật là tốt!

- Đúng vậy, bị nhốt mấy trăm năm, linh lực bị phong ấạ ngay cả tu luyện đều không được, lĩnh ngộ pháp tắc cũng không thể làm được.

- Đám người xâm lược chết tiệt, nhốt chúng ta ở chỗ này, muốn chúng ta đi vào khuôn khổ nghe mệnh lệnh của bọn họ.

Rất nhiều tu luyện giả vừa thoát vây rất nhanh đã khôi phục tinh thần có chút uể oải.

- Điện chủ Huyền Thượng Vũ, Lang Tà Giới chúng ta làm sao lại bị xâm lấn?

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

ở trong không trung, Hạ Ngôn nghi hoặc trùng trùng, hỏi Điện chủ Huyền Thượng Vũ.

Hạ Ngôn cũng không biết mấy trăm năm ở Lang Tà Giới đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tuy rằng biết là một tên cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ tên là Từ Lâm chiếm cứ Lang Tà Giới, nhưng mọi chuyện xảy ra cùng với Giới chủ Khương Vân ngã xuống như thế nào, hắn cũng không biết.

- Hạ Ngôn, chuyện này lát nữa ta nói với ngươi.

Chúng ta trước rời Lang Tà Điện, nơi này không an toàn.

Tuy rằng ngươi đã giết chết tất cả người trông coi, nhưng cường giả Tạo Hóa cấp Giới chủ Từ Lâm kia chỉ sợ rất nhanh từ đại thế giới khác tới.

Huyền Thượng Vũ lắc đầu, nghiêm mặt nói với Hạ Ngôn.

- Không sao.

Chúng ta ở đây chờ Từ Lâm kia tới, đưa hắn giải quyết một lần đỡ mất công tim hắn.

Hạ Ngôn cười nói Hắn cũng nhìn ra lo lắng của đám người Huyền Thượng Vũ.

Trong mọi người, thực lực Huyền Thượng Vũ cao nhất, là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, nhưng là so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, thực lực của hắn nhỏ yếu rất nhiều, không thể chống lại.

- Cái gì?

Nghe vậy, tất cả mọi người chấn động, kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn.

Trốn còn không kịp, không ngờ Hạ Ngôn còn chờ đối phương đến.

- Các vị không cần lo lắng.

Ta nắm chắc đối phó Giới chủ Từ Lâm kia

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua mọi người, cười cười, rồi sau đó trmh trọng nói

- Hạ Ngôạ ngươi thật sự nắm chắc đối phó Từ Lâm?

Điện chủ Thủy Vụ trợn tròn mắt

- Điện chủ Thủy Vụ, người yên tâm.

Hạ Ngôn cười cười, khẽ gật đầu.

- Hạ Ngôn, ngươi nên biết thực lực tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ khó thể tưởng tượng, ta ở trước mặt hắn ngay cả một chiêu đều khó có thể ngăn cản.

Hơn nữa Từ Lâm kia đã là Tạo Hóa cấp Giới chủ trung kỳ, thực lực không kém hơn Giới chủ Khương Vân.

Huyền Thượng Vũ vẫn còn chút lo lắng.

Không chỉ Huyền Thượng Vũ, kỳ thật đại đa số tu luyện giả nơi này đều trong lòng không yên.

- Điện chủ Huyền Thượng Vũ, lát nữa ta đánh chết Từ Lâm kia cho người xem tận mắt.

Hạ Ngôn nhíu mày.

Thấy Hạ Ngôn như thế, Huyền Thượng Vũ cũng than nhẹ một tiếng, gật đầu:

- Được rồi, ta tin tưởng ngươi Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn, ngươi không biết kỳ thật lần này đại thế giới chúng ta bị xâm lấn, vẫn là có liên quan với ngươi.

Điện chủ Huyền Thượng Vũ chuyền chủ đề nói.

- Cái gì?

Có liên quan với ta?

Hạ Ngôn sửng sốt

- Đúng vậy.

Vào lúc đại thế giới mới bị xâm lấn, Giới chủ Khương Vân cùng ta nói chuyện này.

Hạ Ngôn, lúc trước ngươi cùng Giới chủ Khương Vân chia tay, là ở thành Chu Tước phải không?

Huyền Thượng Vũ nói.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn đáp, nhớ tới tình cảnh lúc ấy, chính là sau khi tham gia hội đấu giá thành Chu Tước, hắn cùng Giới chủ Khương Vân chia tay ở trước cửa trung tâm giao địch.

- Nguyên do, chính là bắt đầu từ khi đó.

Huyền Thượng Vũ nhớ lại nói:

- Giới chủ Khương Vân có một kẻ thù tên là Vương Lăng, cũng là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Trong những người xâm lấn đại thế giới chúng ta, Vương Lăng này là một trong số đó.

Vương Lăng liên hợp hai vị cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ khác xâm lấn tám đại thế giới Giới chủ Khương Vân mở ra Cuối cùng, Giới chủ Khương Vân cũng chết trận.

Nguyên nhân Vương Lăng thuyết phục được hai Giới chủ khác là lúc Giới chủ Khương Vân chia tay với ngươi, được trọng bảo ngươi tặng, trọng bảo này từ truyền thừa của cường giả Thần chủ trong truyền thuyết.

Huyền Thượng Vũ chậm rãi nói, Hạ Ngôn nghe rất cẩn thận.

Nghe đến đó, Hạ Ngôn liền hiểu rõ.

Lúc trước hắn quả thật từng đưa một cái nhẫn không gian cho Khương Vân, bên trong là một tổ Long Hồn Quả, lúc ấy Vương Lăng kia đã thấy được.

Vương Lăng tất nhiên là hoài nghi hắn đưa trọng bảo gì chuyển cho Khương Vân, cho nên sau đó cồ động hai gã cường giả Giới chủ khác cùng đi đối phó với Khương Vân.

Chỉ là không biết vì nguyên nhân gì, thời gian hắn trì hoãn khá lâu.

Ba cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bọn họ mấy trăm năm trước mới xâm lấn Lang Tà Giới, mà thời gian Hạ Ngôn cùng Khương Vân chia tay ở thành Chu Tước đã qua chừng chín ngàn năm.

Dươn gnhiên, cho dù Giới chủ Khương Vân không nhận được trọng bảo của Hạ Ngôn, vậy Vương Lăng cũng có thể lợi dụng cơ hội này để diệt trừ Giới chủ Khương Vân.

Lửa giận thiêu đốt điên cuồng trong đầu Hạ Ngôn, lại là Vương Lăng chết tiệt này.

- Chuyện chính là như vậy.

Tâm tình của Huyền Thượng Vũ tới đãy cũng có chút suy sụp.

- Ta sẽ báo thù cho Giới chủ Khương Vân, Vương Lăng kia phải chết!

Hạ Ngôn cố nén lửa giận, binh tĩnh nói, chỉ là trong thanh âm mang theo ý lạnh rợn người.

- Hạ Ngôn, ngươi ở Bãi săn thú ngoại giới nhiều năm như vậy, gặp được rất nhiều nguy hiểm hả?

Điện chủ Thủy Vụ thấy không khí có chút không đúng, chen vào hỏi Hạ Ngôn.

- Vâng, gặp phải một ít nguy hiểm, tuy nhiên hoàn hảo đều vượt qua.

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Trong thời gian một vạn năm gần đây, phần lớn ta đều trong tu luyện.

- Thực lực hiện tại của ngươi, ta đều nhìn không thấu.

Điện chủ Thủy Vụ cười cười.

- Ta linh ngộ pháp tắc là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ.

Hạ Ngôn cười nói:

- Tuy nhiên, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường đều không phải đối thủ của ta

- Điện chủ Thủy Vụ, Đại Phân Thán Thuật lúc trước người truyền thụ cho ta, tác dụng cũng rất lớn.

Hạ Ngôn nhớ tới trước kia, có chút cảm xúc nói.

- hật là...

Nghe được Hạ Ngôn nói đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, rất nhiều tu luyện giả đều không nói gì nhìn Hạ Ngôn.

Thời gian tu luyện của bọn họ đều vượt xa Hạ Ngôn rất nhiều lần, nhưng luận cảnh giới cũng Chỉ có một mình Huyền Thượng Vũ ngang ngửa với Hạ Ngôn.

Mà luận sức chiến đấu lại càng kém nhiều.

- Hả?

Đang khi nói chuyện, Hạ Ngôn khẽ nhướng mày, hắn cảm ỏng đến một tia năng lượng đao động, dường như có người thực lực rất mạnh tiến vào không gian Lang Tà Điện, hơn nữa đang tới gần nơi này.

- Các vị, có người tới.

Hạ Ngôn nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở mọi người.

Dù sao cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, Hạ Ngôn cũng không đám khinh suất Cho dù hắn không e ngại Giới chủ Từ Lâm kia, nhưng những tu luyện giả ở phía sau hẳn rât khó ngăn cản được một đòn của Từ Lâm.

- Từ Lâm tới rồi sao?

Sắc mặt Huyền Thượng Vũ biến đổi

- Hẳn là Từ Lâm, ta cũng không xác đỉnh.

Hạ Ngôn đập lại một câu, thân thể bay vềphía trước hơn ngàn dặm.

Phải chừa ra đủ không gian mới có thể khiến đám tu luyện giả phía sau an toàn.

Một lát sau, trong tầm mắt của Hạ Ngôn xuất hiện một gã trung niên mặc trường bào gấm thêu, ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, tia xét ra đổi phương ỉà tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, trong lòng khẳng định người này chính là Từ Lâm.

- ồ?

Từ Lâm nhìn đến Hạ Ngôn, thân thể ngừng trong không trung, mũi ưng hếch lên trên, rồi sau đó âm hiểm nở nụ cười, ánh mắt hung ác cẩn thận đánh giá Hạ Ngôn.

- Ngươi chính là Hạ Ngôn kia?

Từ Lâm hỏi

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn cười khẽ gật đầu.

- Ngươi thật là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà?

Từ Lâm gật gật đầu, bộ dạng thật vừa lòng, lại lên tiếng hỏi.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn lại cười gật đầu nói

- Ngươi tới nơi này, là cứu đám rác rưởi kia của Lang Tà Giới?

Hiện tại ngươi đã giết người của ta, cứu đám rác rưởi kia sao?

Từ Lâm cười hắc hắc, bộ dạng dường rứiưthật cao hứng hỏi.

- Nói rất đúng.

Đám thuộc hạ của ngươi đều đã chết, tu luyện giả của Lang Tà Giới cũng đều được ta cứu ra.

Hai tay Hạ Ngôn chắp sau lưng, vẻ cười càng đậm.

- Ha ha...

Ngươi còn đám ở lại nơi này, không sợ ta cấp tốc trở về giết ngươi?

Từ Lâm ha ha cười, giọng âm độc nói, tinh thần rung lên ý đồ ảnh hưởng tâm thần của Hạ Ngôn.

- Ha ha, không sợ.

Bởi vì... ngươi không làm được.

Kỳ thật trong mắt ta, ngươi cũng là rác rưởi.

Tươi cười Hạ Ngôn đọng lại, một cỗ khí thế phát ra, tinh thân ảnh huờng của Từ Lâm kia căn bản không thể có hiệu quả với Hạ Ngôn.

Thấy vậy, trong lòng Từ Lâm căng thẳng, có chút giật mình nhìn Hạ Ngôn.

- Tiểu tử, để ta xem ngươi dựa vào cái gì mà giọng điệu khóac lác Như vậy.

Từ Lâm nổi giận đùng đùng, dưới chân khẽ động, một cánh tay ở trong không trung vung lên, linh lực sớm vận chuyển lập tức theo cánh tay tràn ra, ở trong không trung hình thành một mân hào quang màu lam quỷ dị.

Đây hiển nhiên là một loại thần thông bí pháp công kích.

- Đi!

Theo một tiếng quát nhẹ của Từ Lâm, màn lam quang này thành hình quạt đánh tới Hạ Ngôn, mang theo khí thế hủy thiên diệt địa xuyên qua không gian.

- Điện chủ đại nhân, Hạ Ngôn đã bắt đầu giao chiến cùng Từ Lâm kia

Phần đông tu luyện giả ở phía sau khẩn trương quan sát, nhìn đến cường giả cấp Giới chủ Từ Lâm ra tay với Hạ Ngôn, trái tim đều co thắt.

Tu luyện giả Lỗ Kỳ của Lang Tà Điện vội vàng lên tiếng nói với Huyền Thượng Vũ.

- Hy vọng Hạ Ngôn thật sự có thể đối phó Từ Lâm kia, bằng không...

Huyền Thương Vũ trầm trọng nói; tuy rằng không nói hết lời nhưng là câu kế tiếp của hắn mọi người đều hiểu.

Nếu Hạ Ngôn bị đánh bại hoặc chết trong tay Từ Lâm, vậy bọn họ sẽ lại bị cầm tù, cũng có thể bị trực tiếp đánh chết trong lừa giận của Từ Lâm kia.

Chương 977: Đúc lại thân hình Hạ Ấp

Phía chân trời đều bởi vì không gian vỡ nát mà đen hơn một chút, từng đạo năng lượng chấn động thồi quét khoáng thạch trên mặt đất thành cát bụi, tản ra bốn phương.

- Chết đi!

Thanh âm trầm thấp của Từ Lâm rống giận thốt lên.

Giết chết Hạ Ngôn, như vậy hắn có thể nhận được truyền thừa từ vị Thần chủ Thương Hà trong truyền thuyết.

Truyền thừa của một vị Thần chủ quý báu cỡ nào?

Nghĩ vậy, Từ Lâm không cấm kích động cùng hưng phấn, khóe miệng lại một lần nữa nhếch lên, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Hạ Ngôn ở đối diện.

Vù!

Thân hình Hạ Ngôn Khẽ nhoáng lên một cái, ở trong một vùng không gian vặn vẹo thoải mái tránh thoát công kích lam quang hình quạt.

- Cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ?

- Không ngờ có thể tránh thoát được công kích của ta, tốc độ thật nhanh!

Ngay tức khắc Từ Lâm phàn ứng lại, sau đó linh lực trong cơ thể lại bắt đầu tràn ra. lần này Thần Khí Pháp Tắc của hắn cũng tế ra, kiếm quang tràn ngập khắp cả hư không, lạnh lẽo khủng bố.

- Chết!

Lúc này trong miệng Hạ Ngôn hét lên một tiếng, từ trong thân thể hắn đồng dạng bay ra một đạo kiếm quang màu đỏ, tiếp xúc với kiếm khí của Từ Lâm.

Trong một tiếng nổ vang, kiếm khí của Từ Lâm tan rã, mà hồng quang trong thời gian ngắn tới gần sát thân thể Từ Lâm biểu tình hoảng sợ.

- Không tốt, thần khí phòng ngự!

Từ Lâm vội vàng thúc giục linh lực sử dụng thần khí phòng ngự.

- Hắc...

Muốn dùng thần khí phòng ngự?

Đại Trọng Lực Thuật!

Tầm niệm Hạ Ngôn khẽ động, Đại Trọng Lực Thuật lập tức tác dụng lên thân thể Từ Lâm.

Từ Lâm chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng kinh người kéo thân thể hắn xuống mặt đất, thần khí phòng ngự cuối cùng không kịp sử đụng, ngay sau đó kiếm quang màu đỏ hoàn toàn đầm sâu vảo thân thể hắn.

- A~

Sau một tiếng hét thảm, khí tức sinh mệnh của Từ Lâm nhanh chóng trôi đi, linh hồn hoàn toàn bị kiếm khí màu đỏ xé nát, chỉ để lại ba kiện thần khí lơ lửng trong không trung.

Khí tức Hạ Ngôn thu lại, liếc mắt nhìn thi thể Từ Lâm một cái.

Trong khi đám người Huyền Thượng Vũ trợn mắt há hốc mồm, Hạ Ngôn xoay người bay trở về.

- Từ Lâm đã chết, các vị có thể yên tâm rồi

Hạ Ngôn lên tiếng nói.

Lúc này, đám người Huyền Thượng Vũ mới hổi tỉnh, lại, không khỏi nuốt khan vài cái.

- Điện chủ Huyền Thượng Vũ, ta muốn biết Vương Lăng cùng một gã Giới chủ khác lúc này ở nơi nào?

Hạ Ngôn chuyển sang nhìn Điện chủ Huyền Thượng Vũ hỏi.

Tổng cộng ba gã Tạo Hóa cấp Giới chủ ra tay với Giới chủ Khương Vân, Từ Lâm nảy chỉ là một trong số đó.

Còn có Vương Lăng cùng một người khác.

- Hạ Ngôn, cường giả Giới chủ Lữ Tam Lai kia tới tiếp quản Thánh Ly Giới và ba đại thế giới khác, ta nghĩ hiện tại hắn hắn đang ở Thánh Ly Giới.

Mà Vương Lăng kia sớm cũng đã trở về Quang Ảnh đại thế giới rồi.

Huyền Thượng Vũ hít vào một hơi, mới lên tiếng.

Vương Lăng cùng Khương Vân ban đầu đều sinh ra từ Quang Ảnh đại thế giới, mâu thuẫn giữa hai người cũng bắt đầu từ thời điểm đó.

- Ừm, được rồi.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Điện chủ Huyền Thượng Vũ.

Hiện tại Lang Tà Giới tạm thời an toàn, người có thể bắt tay chinh đốn một chút Tuy rằng Lang Tà Giới bị xâm lấn, hỗn loạn khắp nơi, tuy nhiên đại bộ phận tu luyện giả đều còn sống, đây chính là hy vọng.

Hạ Ngôn trầm ngâm nói.

về phần những Điện chủ phản bội, chắc rằng cũng không làm khó được Huyền Thượng Vũ.

Hạ Ngôn không có nhiều thời gian đi thanh lý từng tên.

- Được.

Huyền Thượng Vũ không chút do dự nói.

Thực lực quyết định hết thảy.

Thực lực hiện tại của Hạ Ngôn hiểmứiiêa cao hơn bọn họ rất nhiều, cho nên mặc dù là Huyền Thượng Vũ hiện tại cũng rất khách khí với Hạ Ngôn.

Đương nhiên, Hạ Ngôn thủy chung đều giữ một phần kính ý với bọn họ.

- Điện chủ Thủy Vụ, chúng ta về Tinh Đấu Điện chứ?

Hạ Ngôn nhìn phía Điện chủ Thủy Vụ.

- ừ, về thôi.

Thủy Vụ gật đầu.

Sau đó, Hạ Ngôn từ biệt đám người Huyền Thượng Vũ, cùng Thủy Vụ thông qua Hỗn độn không gian trở lại Tinh Đấu Điện thành Tinh Đấu.

Điện chủ Thủy Vụ trở về Tinh Đấu Điện tự nhiên bận rộn một hồi, mà Hạ Ngôn cũng không xen vào, hắn ròi mọi người tạm thời tìm một nơi yên lặng.

ở một nơi tại Nhất Trọng Thiên Tinh Đấu Điện!

- Hiện tại nên giúp Hạ Ấp gia gia đúc lại thân hình.

Hạ Ngôn nghĩ thầm, một tia linh hồn tiến vào trong không gian tầng hai nhẫn Linh La, gặp linh hồn Hạ Ấp gia gia.

Nhiều năm như vậy, Hạ Ngôn cũng chỉ gặp linh hồn Hạ Ấp ba bốn lẩn.

-Hạ Ấp gia gia!

Hạ Ngôn nhìn thấy linh hồn Hạ Ấp, cười gọi một tiếng.

- Hạ Ngôn.

Hạ Ấp mở mắt, trên mặt lộ tươi cười:

- Lại rảnh rỗi, vào xem ta sao?

- Ha ha, Hạ Ấp gia gia, lần này ta có một tin tức tốt muốn nói cho người.

Hạ Ngôn cười thân thiết nói với Hạ Ấp.

- Ồ, tin tức tốt gì?

Hạ Ấp hỏi, thần sắc có chút vui sướng.

- Ta tìm được bảo vật có thể giúp người đúc lại Thân hình - Tố Thể Tinh Hoa!

Hạ Ngôn Nhấn mạnh, cố ý kéo dài giọng.

- Cái...

Cái gì?

Hạ Ấp lập tức ngây ngẩn cả người.

Nhiều năm như vậy qua đi, từ lúc ban đầu tràn đầy hy vọng, đến sau đã không còn ôm hy vọng gì.

Hôm nay Hạ Ngôn đột nhiên nói với ông, có thể giúp ông đúc lại thân hình.

Điều này, làm sao có thể khiến ông không kinh ngạc đến ngây người?

Nhìn biểu tình sợ ngây người của Hạ Ấp, tiếng cười Hạ Ngôn càng lớn:

- Hạ Ấp gia gia, người nhanh chóng chuẩn bị, la lập tức giúp người đúc lại thân hình, để cho linh hồn người có thể rời không gian nhẫn Linh La.

- Hô~

Hạ Ấp hung hăng hít sâu một ngụm, đầu lắc lư:

- Được...

Được được!

Liền tục nói ba từ "được", trên khuôn mặt đỏ bừng của Hạ Ấp, dường như ngay cả nệp nhăn cũng bằng phắng rất nhiều.

Theo sau, linh hồn của Hạ Ngôn rời không gian nhẫn Linh La, đưa Tố Thể Tinh Hoa màu xanh biếc ra, một đoàn hào quang bao phủ chung quanh tinh hoa.

Phác!

Linh hồn của Hạ Ấp cũng từ không an nhẫn Linh La bay ra, Hạ Ngôn xem chuẩn thời cơ, linh lực lập tức tràn vào trong Tố Thể Tinh Hoa.

Chỉ cảm thấy một cỗ năng lượng áhu hòa tràn ngập, theo sau toàn bộ phía chân trời đều thành màu xanh biếc.

Một đoản năng lượng phảng phát như một bóng nước màu xanh thật lớn, nhìn qua Phi thường xinh đẹp.

Hạ Ngôn khống chế linh lực, đưa đoàn năng lượng này về phía linh hồn Hạ Ấp.

Ầm~

Trong không gian đột nhiên truyền ra một tiếng nổ lớn, rồi sau đó Hỗn độn lực màu vàng đất xuất hiện, bao phủ linh hồn Hạ Ấp đang có chút kinh ngạc.

Thấy cảnh tượng này, trong lòng Hạ Ngôn cũng có chút khẩn trương.

Dù sao hắn cũng chưa từng sử dụng Tố Thể Tinh Hoa bao giờ, đây là lần đầu tiên.

Có thể thành công hay không, Hạ Ngôn cũng không quá xác định.

Ánh mắt ngưng tụ, Hạ Ngôn mơ hồ nhìn thấy linh hồn Hạ Ấp gia gia bao phủ trong Hỗn độn lực.

Trên mặt Hạ Ấp dường như biểu tình thực lạnh nhạt, lúc này mới khiến Hạ Ngôn hơi chút yên tâm.

Hiện tại, Hạ Ngôn có thể làm cũng chỉ là chờ đợi.

Có thể thành công hay không, đây không phải chuyện Hạ Ngôn có thể quyấ định.

Năng lượng Hỗn độn lực cùng Tố Thể Tinh Hoa chậm rãi dung hợp.

Thời gian trôi qua ba ngày, Hỗn độn lực trong thiên địa tiêu tan, năng lượng Tố Thể Tinh Hoa cũng hoàn toàn biến mất Một gương mặt Hạ Ngôn chưa từng gặp xuất hiện, nhìn khuôn mặt này, Hạ Ngôn cũng Giật mình.

- Hạ Ấp gia gia đâu?

Hạ Ngôn chỉ nhìn thấy một người, không thấy Hạ Ấp gia gia đâu.

- Hạ Ngôn!

Thanh âm quen thuộc từ trong miệng người xa lạ này phát ra.

Nghe thanh âm này.

Hạ Ngôn ngần người:

- Người là Hạ Ấp gia gia?

Hạ Ngôn không thể tưởng tượng được, nhìn gương mặt mới của Hạ Ấp.

Đây cũng không phải bộ dạng tuổi già sức yếu kia, nhìn qua nhiều nhất chi hơn ba mươi tuổi.

- Ha ha, như thế nào?

Hạ Ấp nhấc tay, cười nhìn phía Hạ Ngôn nói.

- Hạ Ấp gia gia, người thành công rồi!

Hạ Ngôn kích động nói, cặp mắt trừng lớn, ý niệm tra xét.

Thực lực Hạ Ấp không ngờ trực tiếp là cảnh giới Thiên Thần sơ kỳ.

Nên biết, Hỗn độn lực tồn tại ba ngày, thân thể Hạ Ấp có thể nói là lực lượng Hỗn độn lực nguyên thủy nhất đắp nặn thành, có thể trực tiếp đạt tới cảnh giới Thiên Thần sơ kỳ cũng bình thường.

- May nhờ có Hạ Ngôn ngươi.

Nếu không có ngươi, chỉ sợ ta chỉ có thể ở lại trong không gian nhẫn Linh La.

Hạ Ấp cũng rất kích động.

Vừa mới có được thân thể mới, trong lúc nhất thời ông còn không quá thích úng.

- Đi thôi, Hạ Ấp gia gia.

Ta mang người đi gặp con cháu Hạ gia chúng ta

Ánh mắt Hạ Ngôn sáng ngời nói.

Khu nhà Hạ gia lại một lần nữa được thành lập trong Tinh Đấu Điện.

Hiện tại số người Hạ gia Phi thăng Chủ thế giới đã hơn một ngàn người, cũng có một bộ phận con cháu tìm bạn gái ở Chủ thế giới, cho nên số người Hạ gia trong Tinh Đấu Điện thật không ít.

Bởi vì Hạ Ngôn, tu luyện giả của Tinh Đấu Điện đối với người Hạ gia đều rất tôn trọng, bất kể thực lực cao thấp.

- Hạ Ngôn ca!

ở lối vào, Hạ Ngôn mang theo Hạ Ấp tiến vào, Tiểu Thanh nhìn thấy Hạ Ngôn, cao hứng kêu một tiếng.

- Ha ha, Tiểu Thanh, đoán xem đây là ai?

Hạ Ngôn cười nói với Tiểu Thanh, Hạ Ấp thì đứng một bên cười, cũng không lên tiếng.

- Hmm?

Tiểu Thanh nhìn Hạ Ấp, tròng mắt chuyển động một vòng, cuối cùng vẫn lắc đầu tỏ vẻ không đoán ra.

- Đây là Hạ Ấp gia gia, tổ tiên người khai sáng Hạ gia chúng ta.

Hạ Ngôn trịnh trọng nói.

- Hả?

Tiểu Thanh không kìm nổi há hốc miệng:

- Hạ Ấp gia gia?

Không phải đã sớm...

Tiểu Thanh muốn nói Hạ Ấp không phải đã sớm chết sao?

Làm sao hiện tại còn sống, hơn nữa nhìn qua tuổi cũng quá trẻ?

- Ha ha, lát nữa rồi nói Tiểu Thanh, muội đi triệu tập tất cả con cháu Hạ gia tới.

Hạ Ngôn khoát tay, phân phó Tiểu Thanh.

- Được, ta lập tức đi.

Tiểu Thanh lên tiếng trả lời, rồi sau đó bay ra ngoài.

Khu nhà Hạ gia này cũng rất lớn, rất nhiều nơi được mờ thành dược điền trồng dược liệu.

Những dược liệu này đều là sở hữu riêng của Hạ gia, cho nên con cháu Hạ gia tu luyện, về mặt tài nguyên vẫn khá phong phú.

Không đến thời gian một chén trà nhỏ, ở khu vực trước phòng Hạ Ngôn cùng Hạ Ấp tụ tập rất nhiều con cháu Hạ gia.

Đám con cháu Hạ gia này còn không biết xảy ra chuyện gì.

Hạ Ngôn cùng Hạ Ấp đi ra, đứng ở trước cửa.

Đám con cháu Hạ gia nhìn người xa lạ đứng cạnh Hạ Ngôn tổ tông, đều không kìm nổi đoán thân phận người này, bởi vì bọn họ chưa từng ra mắt

Chờ con cháu Hạ gia đến đông đủ, Tiểu Thanh cũng đã trở lại, Hạ Ngôn mới nhấc tay ra hiệu con cháu Hạ gia yên tĩnh.

- Hôm nay ta muốn nói cho mọi người một tin tức tốt.

Hạ Ngôn nói, sau đó nhìn về phía Hạ Ấp, Hạ Ấp híp mắt, Khóe miệng lộ nụ cười.

- Người khai sáng Hạ gia chúng ta, Hạ Ấp gia gia đang ở nơi này, chính tại trước mặt các ngươi.

Hạ Ngôn dừng một chút, mới nói nhanh.

- Hả?

- Cái gì?

Sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, đám người bùng nổ.

Chương 978: Thổ Cẩu trở lại

Con cháu Hạ gia đương nhiên biết nhân vật tổ tiên của Hạ gia.

Hạ Ấp là người khai sáng Hạ gia, Thân là con cháu Hạ gia, không có khả năng không biết.

Nhưng là tin tức con cháu Hạ gia biết đến là tổ tiên Hạ Ấp khoảng một vạn đến một vạn năm ngàn năm trước đã mất đi.

Hiện tại Hạ Ngôn tổ tông lại nói Hạ Ấp tiên tổ đã mất đi ngay ở trước mặt, mọi người làm sao không khiếp sọ?

- Ta chính là Hạ Ấp!

Ánh mắt Hạ Ấp đảo qua từng con cháu Hạ gia, giọng trầm thấp có lực nói.

- Ra mắt tổ tông Hạ Ấp!

Tuy rằng khiếp sợ, nhưng mọi người đều biết Hạ Ngôn không có khả năng nói dối.

Cho nên, sau giây lát khiếp sợ lập tức thi lễ với Hạ Ấp.

- Không cầnđa lễ, ta có thể đúc lại Thân hình đều là bởi vì có Hạ Ngôn.

Hạ Ấp xua tay nói.

- Ha ha, đây cũng là điều ta phải làm.

Hạ Ngôn cười nói, lập tức chuyển giọng:

- Trước mắt, Hạ gia xem như một chi của Tinh Đấu Điện, mà ta cũng không thểmột mực ở lại Tinh Đấu Điện.

Vì gia tộc có thể tăng nhanh thực lực, có được năng lực tựbảo vệ, ta sẽ cung cấp nhiều bảo vật tu luyện cho con cháu gia tộc để tăng thực lực.

Hạ Ngôn đã sớm có quyết định trong lòng.

Lần này ở Bãi săn thú ngoại giới, Hạ Ngôn đạt được tài phú khổng lồ, lấy ra một bộ phận đề cường đại gia tộc, cũng là việc nên làm.

- Cảm ơn Hạ Ngôn tổ tông.

Đại bộ phận con cháu Hạ gia đều chênh lệch bối phận rất lớn với Hạ Ngôn, cho nên đều trực tiếp kêu tổ tông.

- Hạ Ấp gia gia. về sau người cần phải vất và một chút, quản lý toàn bộ gia tộc chúng ta.

Hạ Ngôn nhìn về phía Hạ Ấp, cười nói.

- Điều này ta còn có thể làm được.

Hạ Ấp gật đầu.

Ý niệm Hạ Ngôn rót vào không gian nhẫn Linh La, đem rất nhiều vật phẩm tài nguy ÔI để vào trong một cái nhẫn không gian.

Đương nhiên, vật phẩm tài nguyên Hạ Ngôn lấy ra đều có trợ giúp rất lớn đối với tu luyện giả cảnh giới Linh Hoàng và Thiên Thần.

Ngay cả Quy Nguyên Đan, Hạ Ngôn cũng lấy ra nhưng không nhiều.

Tu luyện giả cảnh giới Linh Hoàng cùng Thiên Thần còn không cầnsử đụng Quy Nguyên Đan đề tu luyện.

Hạ Ngôn đưa nhẫn không gian này cho Hạ Ấp, Hạ Ấp cũng không khách khí nhận lấy.

- Những vật phẩm tài nguyên này cũng đủ cho con cháu Hạ gia sử dụng tu luyện vạn năm.

Sau khi Hạ Ngôn đưa nhẫn qua, nói:

- về sau, có thời gian ta sẽ về xem tình huống phát triầi của gia tộc.

Nêu có con cháu gia tộccó thểbước vào cảnh giới Tạo Hóa, ta sẽ ban thưởng cho riêng hắn thật đãy.

- Hy vọng mọi người đều chăm chỉ tu luyện!

Ánh mắt Hạ Ngôn thoáng ngưng, chúng con cháu Hạ gia nghe lời Hạ Ngôn mỗi người kích động hưng phấn không thôi.

Bởi vì có cường giả tuyệt thế nhưHạ Ngôn, có thể có được đại lượng tài nguyên.

Hạ gia mới có thể lớn mạnh nhanh như vậy.

Nếu không có cường giả tuyệt thế như Hạ Ngôn cống hiến cho gia tộc, vậy gia tộc như Hạ gia cũng Chỉ có thể chậm rãi phát triền, nói không chừng tùy thời đều sẽ bị thế lực khác tiêu diệt.

- Vì phòng ngừa vạn nhất..

Hạ Ngôn dừng lại một chút, trầm ngâm nói tiếp:

- ở đây la có một tiểu thế giới, trong này dù để đồng thời chứa một vạn người.

Nếu về sau lại có chuyện nguy hiểm, xầm lấn như vậy, con cháu Hạ gia liền chuyển vào trong thế giới này.

Đến lúc đó Hạ Ấp gia gia cùng Tiểu Thanh có thể thông qua thủy tinh truyền âm liên hệ, ta sẽ gấp trở về.

Trải qua chuyện này, Hạ Ngôn không thể không lo lắng nhiều một chút.

Cho dù là một đại thế giới đều có khả năng bị xâm lấn, gặp phải tai nạn đừng nói là một gia tộc nho nhỏ.

Cho nên, Hạ Ngôn cố ý chọn ra một tiểu thế giới trong số vật phẩm tài nguyên.

Tiểu thế giới này cũng là cường giả cấp Giới chủ mở ra, trải qua luyện chế trở thành một kiện bảo vật không gian, có thể chứa được vạn tu luyện giả ở trong tu luyện, Phi thường ốnđịnh.

- Hạ Ấp gia gia, tiểu thế giới này giao cho người bảo quản.

Hạ Ngôn giao tiểu thế giới vào trong tay Hạ Ấp.

- Được.

Sau đó, Hạ Ngôn cho đám con cháu Hạ gia tàn đi, lại giao riêng cho Hạ Ấp cùng Tiểu Thanh đại lượng vật phẩm tài nguyên, ngồi ở trong phòng tán gẫu.

Đột nhiên...

- ồ?

Trong lòng Hạ Ngôn đột nhiên xuất hiện một cảm giác kỳ dị, dường như một loại cảm ứng kỳ diệu không thể nói rõ.

- Chuyện gì thế nhỉ?

Chẳng lẽ...

Hạ Ngôn nhíu mày, trong đầu hiện ra một vài thứ. một bóng dáng trở nên rõ ràng:

- Là Thổ Cẩu.

- Ha ha.

Chẳng lẽ Thổ Cẩu từ ương di tích thượng cổ kia ra rồi sao?

Hạ Ngôn ngạc nhiên vui mừng đứng lên, ánh mắt xuyên qua cửa phòng nhìn phía chân trời xa xa

- Nhất định là vậy, ta nhanh qua xem.

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, xoay người nói vài câu với Hạ Ấp cùng Tiểu Thanh rồi ròi Tinh Đấu Điện, thông qua Hỗn độn không gian rất nhanh tới Bãi săn thú ngoại giới.

ở Băi săn thú ngoại giới, cũng có một cái bóng màu xám rất nhanh Phi hành về nơi dừng chân của Lang Tà Giới ở Bãi săn thú ngoại giới.

Sau mấy canh giờ!

- Chủ nhân!

Một thanh âm quen thuộc truyền vào tai Hạ Ngôn, hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở chân trời xa xa tới nhanh như chớp, đúng là Thổ Cẩu vạn năm không gặp.

Nhìn thấy Thổ Cẩu, trong lòng Hạ Ngôn cũng vui sướng.

- Ngao.

Chủ nhân, lâu như vậy không gặp người.

Tới gần, Thổ Cẩu nhe răng trợn mắt, lắc lư cái đầu.

- Thổ Cẩu, thời gian vạn năm trôi qua, thực lực của ngươi dường như rất mạnh nhỉ?

Ý niệm Hạ Ngôn tra xét, phát hiện không ngờ nhìn không thấu thực lực Thổ Cẩu, hơn nữa hiện tại Thổ Cẩu. còn không biến thần.

- Đương nhiên, ta tiếp nhận tổ tiên truyền thừa, hiện tại Phi thường lợi hại đó.

Thổ Cẩu đắc ý nói, cặp mắt xanh thẳm híp lại, cái đuôi ngắn củn vẫy vẫy.

- Nếu như vậy, không bằng chúng ta thử một hồi?

Ta xem xem, hiện tại thực lực ngươi như thế nào?

Thân thể Hạ Ngôn chợt lóe về sau, tới xa xa cười nói với Thổ Cẩu.

- Đánh thì đánh, hiện tại ta cũng không sợ người.

Chủ nhân, người phải cẩn thận!

Thổ Cẩu như hung thần ác sát kêu gào.

Vù~

Ầm~

Một người một chó giao thủ như chớp, từng đạo linh lực trực tiếp đánh vỡ không gian, hai cái bóng một trắng một xám nhanh đến cực hạn, căn bản không thể bắt kịp.

Tuy nhiên, từng đoàn năng lượng bạo ngược lại đánh hết thảy trong phạm vi ngàn dặm thành tro bụi.

- Ngao...

Ô~

- Oa oa oa!

Trong Khi đánh nhau thỉnh thoảng truyền ra tiếng kêu thảm thiá của Thổ Cẩu.

- Chủ nhân, làm sao thực lực ta tăng nhiều như vậy còn không phải đối thủ của người?

Thổ Cẩu liên tục kêu rên.

Kỳ thật lúc này Hạ Ngôn cũng rất kinh hãi Nên biết với thực lực của hắn ngay cả Giới chủ sơ kỳ đều có thể đánh chết dễ dàng, dùng đến thần khí cường đại ngay cả Giới chủ trung kỳ đều có thể thoải mái đánh chết.

Nhưng hiện tại Thổ Cẩu còn không biến thân, Hạ Ngôn ứng phó còn phải hết sức chăm chú.

Nhiều lần cường lực oanh kích lên Thân hình Thổ Cẩu, không ngờ nó chỉ kêu lên một tiếng, rồi vẫn như không có chuyện gì.

- Không được, ta phải biến thân.

Oa oa oa, sau khi ta biến thân, chủ Nhân sẽ biết sự lợi hại của ta.

Thổ Cẩu liên tục rống lên, đột nhiên thân thể nhoáng một cái, không gian vặn vẹo thành một mảng mơ hồ.

Lập tức thân thể to lớn lộ ra, nhìn qua uy vũ mười phần, lân giáp toàn Thân làm cho người ta có một cảm giác hít thở không thông.

Hạ Ngôn không khách khí, thừa cơ hội đánh một chưởng lên trên người Thổ Cẩu sau khi biến thân.

Ầm~

Theo một chưởng này chụp xuống, Thổ Cẩu sau khi biến thần không ngờ thân hình chỉ run rẩy dường như không cảm giác gì.

- Oa oa oa!

Thổ Cẩu. giương nanh múa vuốt vồ tới Hạ Ngôn đã độn ra xa xa

- Có lầm hay không, một chưởng cơ hồ toàn lực của ta, không ngờ chi lay động một cái?

Hạ Ngôn trợn tròn mắt, khó tin nhìn Thân hình màu đen như hòn núi nhỏ càng ngày càng

tới gần.

Một cái sừng trên đầu làm người ta lạnh lẽo.

- Chủ nhân, hiện tại cho người biết sự cường đại của ta.

Oa ha ha!

Thổ Cẩu đắc ý nở nụ cười, bốn vó ở trong không gian chộp mạnh một cái, trong không gian kia không ngờ đế lại vết trảo rõ ràng.

Ầm~

Hạ Ngôn mạnh mẽ thừa nhận lực va chạtu, đương nhiên là thúc giục linh lực chắn ở trước.

Nhưng dù vậy, Hạ Ngôn vẫn bị tông bay ra ngoài, xương cốt toàn thân gần như gãy rời trong lần va chạm này.

Nên biết, mức độ cường hãn của thân thể Hạ Ngôn ngay cả Giới chủ đỉnh Chỉ sợ cũng không bằng, nhung không ngờ không chịu nổi một lần va chạm của Thổ Cẩu.

- Hắc hắc, chủ nhân, ta còn tuyệt chiêu không sử dụng đấy.

Nếu ta sử dụng tuyệt chiêu, vậy thì khó lường hậu quả.

Thổ Cẩu giơ giơ móng vuốt

- Truyền thừa của tổ tiên ta tổng cộng ba tuyệt chiêu, ta phải mất gần vạn năm mới học được một loại.

Dựa theo nội đung truyền thừa, chờ sau khi ta lĩnh ngộ loại thứ hai, ta có thể hóa thành hình người, cũng có được thực lực tương đương Nhân loại cảnh giới Thần chủ.

Thổ Cẩu dừng thân, nói với Hạ Ngôn.

- Ba tuyệt chiêu?

Hạ Ngôn nhìn Thổ Cẩu, kinh ngạc:

- Vây tuyệt chiêu thứ nhất là gì?

- Dập nát!

Thổ Cẩu nói.

- Dập nát?

Dập nát là tuyệt chiêu gì?

Hạ Ngôn nhíu mày, nghe tên cũng không thể xác định thần thông này rốt cục là cái gì.

- Chủ. nhân, người muốn nhìn?

Trong mắt xanh thẳm của Thổ Cẩu. lộ ra vẻ đắc ý.

- ừ, ta muốn xem, ngươi thi triển một chút

Hạ Ngôn gật đầu.

- Được, chủ nhân.

Người tìm cho ta một khối khoáng thạch cứng rắn nhất.

Thổ Cẩu trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn tuy buồn bực nhưng cũng không hỏi nhiều, trực tiếp lấy ra một tảng đá gần như cứng rắn nhất vũ trụ trong nhẫn không gian ném cho Thổ Cẩu.

Loại đá này cực kỳ đắt tiền, lúc mở một đại thế giới, loại đá này có thể làm cơ sở ổn định toàn bộ đại thế giới.

- Cho ngươi!

Hạ Ngôn cầm tảng đá màu đen ném về phía Thổ Cẩu.

Cũng không thấy Thổ Cẩu có động tác gì, tảng đá đang bay kia không ngờ đột ngột biến mất trong không trung.

Cũng không phải biến mất, thị lực của Hạ Ngôn rõ ràng nhìn đến tảng đá cứng rắn vô cùng kia, không ngờ tự biến thành bụi bặm vô cùng nhỏ mịn, gần như mắt thường không nhìn thấy.

- Đây...

Đây chính là tuyệt chiêu "Dập nát ' kia sao?

Hạ Ngôn thì thào.

Ngay cả tảng đá cứng rắn như vậy đều có thể đập nát đến như thế, nếu là thi triển với tu luyện giả hoặc sinh linh khác, vậy hiểu quả sẽ như thế nào?

- Thế nào?

Chủ nhân, tuyệt chiêu của ta lợi hại chứ?

Hắc hắc, vậy tuyệt chiêu thứ hai và thứ ba còn lợi hại hơn.

Đáng tiếc, còn không biết khi nào ta mới có thể lĩnh ngộ loại thứ hai đây.

Thổ Cẩu nhấc bốn vó, bước trong không gian.

Chương 979: Tươi sống cắn chết

Không hổ là có huyết mạch Thần thú thượng cổ, ba tuyệt chiêu lợi hại như thế.

Chỉ vẻn vẹn tuyệt chiêu thứ nhất có thể đại khái đoán ra uy lực hai loại tuyệt chiêu khác.

Hạ Ngôn cũng không dám tự thân nếm thửtuyệt chiêu của Thổ Cẩu.

- Thực lực Thổ Cẩu hiện tại Chỉ sợ không dưới Tuyết Cầm, Thương Ngưng.

Dưới cảnh giới Thần chủ có thể nói gần như vô địch.

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

- Thổ Cẩu, vậy di tích tổ tiên ngươi để lại đâu?

Ngươi rời nơi đó, di tích không xảy ra vấn đề gì chứ?

Hạ Ngôn nghĩ đến di tích thượng cổ kia, không khỏi lên tiếng hỏi.

- Hắc hắc, ta đã thu di tích đó, ngay ở trong bụng ta, chủ nhân xem này.

Thổ Cẩu hé miệng, Hạ Ngôn lập tức nhìn thấy một kiến trúc màu bạc mông lung như ần như hiện.

- Vậy thì tốt.

Hạ Ngôn cười gật đầu:

- Thổ Cẩu.

đi.

Chúng ta đi Thánh Ly giới xem, có một tên hỗn đản chết tiệt hẳn là ở Thánh Ly Giới.

Lúc này Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu đều ở Bãi săn tại ngoại giới.

Khoảng cách giữa Thánh Ly Giới cùng Lang Tà Giới không xa, đánh chết tu luyện giả cấp Giới chủ Lữ Tam Lai kia có thể xem như chuyện thuận tay mà làm.

- Chủ nhân, chúng ta đi Thánh Ly Giới kia làm gì?

Thổ Cẩu chớp cặp mắt xanh thẳm, thân thể khôi phục bộ dạng màu xám trước khi biến thân.

- Giết người!

Ánh mắt Hạ Ngôn hung ác.

- Oa?

Giết người?

Tốt, thật tốt quá, chủ nhân chúng ta đi nhanh.

Thổ Cẩu hưng phấn nhảy nhót, lông lá toàn thân dựng thẳng, giống như một con nhím.

Ánh xanh thẳm từ trong mắt nó bắn ra.

Bá~

Một người một cảu biến mất trong không gian.

Thánh Ly Giới là một đại thế giới Giới chủ Khương Vân mở ra khá sớm, có lịch sử bảy ngàn vạn năm.

Bởi vì Thánh Ly Giới cùng Lang Tà Giới đều bị xâm lấn, nơi dừng chân ở Bãi săn thú ngoại giới căn bản không người trông coi.

Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu rất thuận lợi thông qua thông đạo không gian tiến vào trong Thánh Ly đại thế giới.

Trong Thánh Ly Điện thành Thánh Ly.

- Lữ Tam Lai!

- Đi ra!

Đứng trong không gian Thánh Ly Điện, Hạ Ngôn hít vào một hơi sau đó phát ra tiếng kêu rung trời.

Trong toàn bộ Thánh Ly Điện đều quanh quẩn thanh âm Hạ Ngôn.

Chỉ cần Lữ Tam Lai kia còn ở trong Thánh Ly Điện, cho dù đang bế quan cũng không có khả năng không có cảm giác gì.

- Người nào dám lớn mật như thế, trực tiếp kêu to tên Giới chủ đại nhân?

- Đi, đi xem.

Giết chết tên muốn chết này.

Một ít thủ hạ của Lữ Tam Lai rất nhanh nhích động, hướng về phía phát ra thanh âm.

Không lâu sau, bọn họ gặp được Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu, hai ba hô hấp liền chết ngay tại chỗ.

Bá~

- Ngươi là người phương nào?

Một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hiện thân đối diện Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu.

Hắn nhìn thấy không ít thi thể thù hạ dưới trướng, không ngờ không hề nổi giận mà cảnh giác lên tiếng hỏi.

- Người muốn mạng của ngươi.

Hạ Ngôn lạnh giọng nói, ánh mắt nhìn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ này.

Hạ Ngôn gần như có thể xác định người này chính là Lữ Tam Lai kia

- Ngươi rốt cục là ai, ta có cừu oán gì với ngươi?

Lữ Tam Lai nhướng mày. hạ giọng hỏi.

- Hừ, nhưng là ngươi đã giết Giới chủ Khương Vân?

Hôm nay ta báo thù cho Giới chủ Khương Vân.

Hạ Ngôn cười lạnh đáp.

- ồ?

Lữ Tam Lai sửng sốt, sau đó nói:

- Chẳng lẽ ngươi chính là tên Hạ Ngôn kia?

Vương Lăng nói ngươi chiếm được truyền thừa của Thần chủ Thương Hà, thật vậy chăng?

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn nói chắc như đinh đóng cột.

- Vậy Từ Lâm đâu?

Trong mắt Lữ Tam Lai khẽ đảo, trong đầu rất nhanh chuyển ý niệm: "Tiểu tử này dám tới tìm ta, khẳng định có một chút thủ đoạn, bằng không sao dám tới tìm chết?

Hơn nữa. hắn là tu luyện giả Lang Tà Giới, khẳng định đã tĩờ lại Lang Tà Giới trước tiên.

Lang Tà Giới hiện bị Từ Lâm tiếp quản, chẳng lẽ tiểu tử này đã gặp Từ Lâm?"

Ánh mắt Lữ Tam Lai lóe lên, trong nháy mắt trong đầu lướt qua rất nhiều ý nghĩ.

- Từ Lâm đã chết, hiện tại đến ngươi.

Vương Lăng kia cũng phải chết.

Khóe miệng Hạ Ngôn nở nụ cười lạnh, khí tức ngưng tụ, linh lực màu vảng chậm rãi lưu động.

Mà Thổ Cẩu ở một bên nhe răng trợn mắt, ánh mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm Lữ Tam Lai, Chỉ cần Hạ Ngôn ra lệnh một tiếng, nó sẽ không chút do dự vồ lên cắn xé.

- Cái gì?

Ngươi đã giết chết lão gia hỏa Từ Lâm kia?

Lữ Tam chấn động:

- Hạ Ngôn, chuyện này hắn là ngươi nên tìm Vương Lăng mới đúng.

Là Vương Lăng kia lấy truyền thừa của Thần chủ Thương Hà đề kích động ta cùng Từ Lâm.

Ầm~

Trong khi nói chuyện, Lữ Tam Lai động thủ, một đạo kiếm khí từ trong cơ thể hắn quét về phía Hạ Ngôn.

Kiếm khí sắc bén ở trong không gian hình thành một hình nón thật lớn.

Hắn dĩ nhiên muốn đánh lén.

- Ngao...

Ô~

Không đợi Hạ Ngôn làm ra phản ứng, Thổ Cẩu liền hét lớn một tiếng, phẫn nộ trực tiếp vọt lên.

Chỉ thấy nó há miệng thật lớn, một vừng sóng gợn màu xanh trực tiếp từ trong miệng phát ra, va chạm lên kiếm khí Lữ Tam Lai phóng ra, kiếm khí hình nón bị đánh tan.

Mà Thồ Cấu không đề ý năng lượng tứ tán, bốn vó khẽ giậm, xuyên qua vừng năng lượng vọt tới.

Những mảnh nỗ năng lượng không gì không phá nồi kia không ngờ không thương đến một sợi lông Thổ Cẩu.

Cảnh tượng này dọa Lữ Tam Lai kia trái tim muốn nhảy ra ngoài.

Hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hung thú phòng ngự cường đại như thế

- Muốn chạy?

Tốc độ phản ứng của Lữ Tam Lai cực nhanh, hắn thấy Thổ Cẩu vồ tới, cánh tay vung lên, mờ một không gian lâm thời, còn bản thân thì bỏ chạy về phía xa Thổ Cẩu thấy Lữ Tam muốn chạy, thân thể run lên, ngay sau đó nó đã vượt qua không gian lâm thời kia, tới gần thân thể Lữ Tam Lai, há mồm cắn xuống.

Lữ Tam Lai cảnh giớiTạoHóacấp Giới chủ, trực tiếp bị Thổ Cẩu cắn đứt một chân, máu tươi phun ra

- A~

Lữ Tam Lai phát ra một tiếng hét thảm, hoảng sợ nhìn Thổ Cẩu. còn chưa biến thân.

- Vương Lăng, tên hỗn đản ngươi, dám lừa gạt chúng ta Từ Lâm đã bị Hạ Ngôn cùng con chó của hắn giết.

Chết tiệt, con chó này thật là đáng sợ...

Lúc này, Lữ Tam Lai bi phẫn cùng sợ hãi dùng thủy tinh truyền âm truyền tin tức cho Vương Lăng.

Cùng lúc truyền tin, Lữ Tam Lai vỗ một chưởng lên đầu Thổ Cẩu, mà Thổ Cẩu. cũng không tránh né, mạnh mẽ thừa nhận một chưởng này.

Thấy vậy, Lữ Tam Lai mừng rỡ, nhưng là biểu tình vui sướng còn chưa kịp lan tràn, ngay sau đó là ngây dại.

Dưới một chưởng này, con chó lông tóc vô thương, chỉ là đầu hơi lệch một chút bởi lực va chạm cường đại, rồi sau đó há mồm cắn tới.

Lần này cắn đứt một cánh tay của hắn.

Trong khoảng thời gian ngắn, một cái chân cùng một cánh tay của Lữ Tam Lai đã bị Thổ Cẩu cắn xuống, máu tanh Phi thường.

Nên biết, ngay cả một chưởng của Hạ Ngôn cũng không thể làm Thổ Cẩu thương tổn mảy may, huống chỉ là Lữ Tam Lai này.

Lữ Tam Lai hôm nay nhất định bị Thổ Cẩu tươi sống cắn chết.

- Đã nghiền!

Thổ Cẩu Khẽ kêu một tiếng, ánh mắt xanh thẳm ngắm bộ vị khác, dường như đang cân nhắc tiếp theo nên cắn vị trí nào.

- Hạ Ngôn, bỏ qua cho ta.

Ngươi muốn báo thù cho Khương Vân, thi đi tìm Vương Lăng chết tiệt kia đi, hắn mới là người Khởi xướng.

Lữ Tam Lai gần như khóc lóc nức nở cầu xin Hạ Ngôn.

Lữ Tam Lai lúc này thật sự vô cùng hối hận.

Sớm biết Hạ Ngôn có con chó đáng sợ như vậy, như thế nào hắn cũng sẽ không đáp ứng Vương Lăng đến đánh chết Giới chủ Khương Vân.

- Vương Lăng là phải chết, tuy nhiên ngươi cũng phải chết.

Thổ Cẩu, tiếp tục.

Hạ Ngôn vung tay, mặt không chút thay đổi.

- Vâng, chủ nhân.

Cái đuôi ngắn ngủi của Thổ Cẩu vẫy vẫy, hướng về một cái chân của Lữ Tam Lai cắn xuống.

Tiếp đó là một cánh tay cuối cùng của Lữ Tam Lai.

Lữ Tam Lai giờ Khắc này giống như một cây côn hình người, bộ dạng Phi thường khủng bố quỷ dị.

Đương nhiên, thương thế như vậy căn bản không đủ trí mạng, chỉ cho hắn một ít thời gian, có thể rất nhanh khôi phục như ban đầu dưới sự trợ giúp của một số bảo vật Hạ Ngôn đương nhiên sẽ không cho hắn thời gian khôi phục.

- Cắn đầu hắn xuống.

Hạ Ngôn ra lệnh cho Thổ Cẩu.

- A~

Ngay sau đó, đầu của Lữ Tam Lai cũng bị Thổ Cẩu cắn xuống.

Sau khi sinh cơ mất hết, linh hồn hắn rời thân thể muốn chạy trốn.

Hạ Ngôn nhìn thấy đoàn năng lượng do linh hồn hình thành, hừ lạnh một tiếng, thò tay khẽ búng một cái, linh hồn của Lữ Tam Lai kia hoàn toàn tan biến, từ đây cái người tên Lữ Tam Lai này hoàn toàn biến mất

- Trời ạ!

- Đây là dã thú gì?

ở xa xa, còn có một số thủ hạ của Lữ Tam Lai lúc này mới tới, nhưng khi bọn họ đuổi tới nhìn thấy Giới chủ đại nhân của mình bị một con dă thú dạng chó từng ngụm cắn chết, bọn họ không dám xông tới nữa.

Tuy rằng trốn ở xa, nhưng bọn họ vẫn sợ tới mức run cà người.

Cảnh tượng đó thật sự quá rang động, một gã cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cứ nhuyậy bị một con chó tươi sống cắn chết.

Không thể tưởng tượng, nghe rạn cả người!

- Mọi người mau chạy!

Một tu luyện giả thấp giọng quát lớn, rất nhanh bỏ chạy về phía xa

Những người Khác cũng đều chạy trốn.

Hạ Ngôn nhìn đám tu luyện giả này lắc đầu cũng không có ý đuổi giết.

Giết chết Lữ Tam Lai, về phần những người khác đã không có uy hiếp quá lớn.

Sau khi thu hồi ba món thần khí của Lữ Tam Lai, Hạ Ngôn mang theo Thổ Cẩu ròi Thánh Ly Giới.

- Thật thống khoái!

Trong khi Phi hành, Thổ Cẩu liếm mép:

- Chủ nhân, người vừa rồi hẳn là cường giả nhân loại cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hả Thực lực thật đúng là tệ.

- Thổ Cẩu, ngươi cũng không thể sơ suất Nhân loại còn có một số tu luyện giả thực lực Phi thường cường đại, cho dù trong số tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cũng Phi thường lợi hại, về sau có lẽ ngươi sẽ gặp được.

Hạ Ngôn thấy Thổ Cẩu đắc ý dào dạt, không kìm nổi đả kích một chút.

- Chủ nhân, ta cũng không sợ.

Trong truyền thừa tổ tiên có nói, chỉ cầnlĩnh ngộ tuyệt chiêu thứ nhất, như vậy tu luyện giả Nhân loại dưới cảnh giới Thần chủ đều không thể làm gì ta.

Thổ Cẩu nghiêng đầu nói.

Một người một chó từ Thánh Ly Giới trở về Lang Tà Giới.

Lần này về Lang Tà Giới.

Hạ Ngôn cùng mọi người gia tộc và đám người Điện chủ Thủy Vụ cáo biệt, không trì hoãn nhiều lại rời đi.

Trước khi đi, Hạ Ngôn lại tới Lang Tà Điện tặng cho Huyền Thượng Vũ một ít vật phẩm tài nguyên, trong đó bao gồm một ít Thải Hồng Quả lấy được từ trong nhẫn không gian của Lữ Tam Lai kia.

Chương 980: Tính chất bất đồng

Tháp Thời Gian của Hạ Ngôn là lúc trước Huyền Thượng Vũ đưa tặng, hiện tại Hạ Ngôn tặng một số vật phẩm tài nguyên cho Huyền Thượng Vũ sử dụng coi như là báo ân.

- Chủ nhân!

Rời khỏi Lang Tà Giới, ở ngoài Bãi săn thú ngoại giới có hai cái bóng nhanh như tia chớp.

Đột nhiên, cái bóng xám trong đó bỗng kêu lên một tiếng.

- Cái gì?

Một cái bóng khác ứng tiếng.

- Những quả bảy màu người vừa lấy ra... dường như rất ngon...

Nghe được những lời này, Hạ Ngôn lập tức bất đắc dĩ trọn trắng mắt, con tử cầu nảy vẫn giống như trước đây.

ở trong một Bí Cảnh ồ Bãi săn thú ngoại giới, bốn bóng người đang cẩn thận tiến về trước trong một vùng sương mù màu xám.

Ngẫu nhiên có thể nhìn thấy, trong đám sương mù xám này có xuất hiện một chút năng lượng màu đen quỷ dị, tản mát ra khí tức đáng sợ kinh người.

Bốn bóng người đang tận lực né tránh những năng lượng màu đen thường xuyên xuất hiện này.

- Rốt cục cũng sắp đến nơi.

Bí Cảnh này thật đúng là rất hung hiểm, nếu không phải vận khí tốt, năm chúng ta Chỉ sợ đều phải chết ở chỗ này.

ôi, lão Tam hắn...

Sau khi bốn bóng người rốt cục xuyên qua sương mù xám đi vào trong một dãy núi, nơi này chính là trung tâm Bí Cảnh.

Lúc này, lão già mặc hắc y trong bốn người thở dài thật sâu nói

- Đúng vậy.

Tam ca bị năng lượng màu đen kia đánh trúng, không ngờ trực tiếp hình thần câu diệt, chúng ta đều không có cách nào cứu. viện.

Một nam tử mặt dài khác cũng lên tiếng nói.

- Bí Cảnh này hung hiểm như thế Không ngờ dựng dục ra loại hắc linh vụ, dãy núi này ở giữa hắc linh vụ, rất có thể sẽ có Hắc Linh Thảo sinh trường.

Lão già đứng ở bên phải cùng ánh mắt chợt lóe lên nói.

Nêu Hạ Ngôn ở nơi này, nhất định có thể nhận ra lão.

Chính là tu luyện giả Vương Lăng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đã xuất hiện ở thành Chu Tước.

- Đi, chúng ta tiến vào trung ương dãy núi nhìn xem.

Lão già hắc y mở miệng đầu tiên khẽ nhoáng lên, thân hình bay vọt về phía dãy núi.

- Hả?

Đúng lúc này, sắc mặt Vương Lăng đột nhiên biến đổi.

Vừa rồi bởi vì hắn ở trong hắc linh vụ toàn lực né tránh những năng lượng màu đen kia cũng chính là tia chớp hắc linh cho nên không có Phân Thân xem thủy tinh truyền âm của mink Lúc này ý niệm trong đầu đảo qua thủy tinh truyền âm, lại thu được một ý niệm mà tu luyện giả Lữ Tam Lai cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ truyền tới.

Nhận được tin tức này, sắc mặt Vương Lăng lập tức thay đổi.

- Lão Nhị, làm sao vậy?

Lão già hắc y thấy sắc mặt Vương Lăng biến đổi, không khỏi lên tiếng hỏi, thân thể đang muốn tiến lên cũng tự nhiên dừng lại.

Hai người khác cũng đều nhìn về phía Vương Lăng.

- Đã xảy ra chuyện.

Từ Lâm đã chết, mà Lữ Tam Lai cũng có thể đã chết rồi.

Trong lòng Vương Lăng toát ra một cỗ hàn khí, vừa rồi hắn liên tục thông qua thủy tinh truyền âm truyền vài ý niệm trở về Lữ Tam Lai, nhưng vẫn không thấy đáp lại, hiển nhiên là dữ nhiều lành ít.

- Rốt cục xảy ra chuyện gì?

- Chó?

Hạ Ngôn ở cùng một chỗ với một con chó?

Đậy rốt cục là loại chó gì?

Trong lòng Vương Lăng cũng vô cùng kinh ngạc.

- Chuyện gì thế?

Lão già cầm đầu. nhíu mày.

Hắn cũng nhận thức Từ Lâm cùng Lữ Tam Lai, lúc này nghe Vương Lăng nói hai người kia đã chết, không khỏi kinh ngạc hỏi.

- Ta cũng không rõ ràng lắm.

Đại ca, trước hết chúng ta vẫn nên tiến vào trung ương dậy núi nhìn xem có Hắc Linh thảo hay không, chờ sau khi rời Bí Cảnh này rồi lại nói chuyện này.

Vương Lăng hít vào một hơi, bình phục tâm tình rồi sau đó ánh mắt thoáng ngưng nói với lão già cầm đầu.

- Được.

Lão già Cầm đầu ứng tiếng.

- Ha ha...

- Quả nhiên có Hắc Linh Thảo!

ừ, nơi dựng dục ra Hắc linh vụ, tám phần là đều có Hắc Linh thảo sinh trưởng.

Không ngờ... có những tám gốc Hắc Linh Thảo.

Lão già hắc y cầm đầu kích động đến mức sắc mặt ửng đỏ, thân hình run lên nhè nhẹ.

Hắc Linh Thảo là một loại linh dược cực kỳ trân quý, ở trung tâm giao dịch thành Chu Tước cũng không mua được, trừ khi là hội đấu giá thành Chu Tước.

Mà giá trị một gốc Hắc Linh thảo đại Khái khoảng 3000 vạn Quy Nguyên Đan.

Nơi này có tám gốc Hắc Linh Thảo, cũng chính là tương đương hơn hai ức Quy Nguyên Đan.

Ba người Vương Lăng cũng rất kích động.

- Chúng ta bốn người, mỗi người hai gốc Hắc Linh Thảo, vừa đủ đề chia đều.

ôi, đáng tiếc lão Tam đã chết ở trong Hắc linh vụ...

Lão già cầm đầu hơi lộ chút thương cảm.

Mấy người bọn họ ở cùng một chỗ cũng đã có vài ngàn vạn năm, cảm tình lẫn nhau đều có thể nói là Phi thường thâm hậu.

Hiện tại đã chết một người, quả thật sẽ có chút Thương tâm.

- Đại ca.

Chúng ta chia nhau tìm khắp nơi một chút, xem có bảo vật gì khác không?

Hai mắt lão Tứ tỏa sáng nói.

- ừ, đi quanh tìm xem.

Lão già cầm đầu gật đầu.

Sau một lát, mấy người đều trở về.

Trong dãy núi này cũng không có bảo vật quý báu gì khác, có một chút dược liệu cũng không phải thực quý.

Sau khi phân chia Hắc Linh Thảo, bốn người lập tức rời đi.

Lúc tiến vào thời gian chậm trễ nhiều, ước chừng dùng mấy trăm năm mới đến được dãy núi trung ương, nhưng đi ra ngoài lại rất nhanh, chi vài ngày ngắn ngủi bốn người liền thành công rời khỏi Bí Cảnh hung hiểm này.

- Lão Nhị, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?

ở một nơi tại Bãi săn thú ngoại giới, bốn người dừng lại, lão già cầm đầu lại hỏi về chuyện cái chết của hai người Từ Lâm cùng Lữ Tam Lai.

- Đại ca.

Các ngươi có nghe đến chuyện người thừa kế của Thần chủ Thương Hà?

Vương Lăng không trà lời mà hỏi ngược lại, trên mặt hiện vẻ hung ác.

- Đương nhiên có nghe nói, một vạn năm trước ta đã biết chuyện này.

Lão già cầm đầu nhướng mày, tự nhiên nói.

- Chuyện này cùng người thừa kế kia có liên quan!

Vương Lăng hạ thấp giọng, trầm thấp nói.

- Cái gì?

- Chuyện này dĩ nhiên là thật?

Thần chủ Thương Hà thật sự có người thừa kế?

Lão Tứ Giật mình.

- Nhị ca, làm sao ngươi biết chuyện này là thật?

Lão Ngũ hít sâu một hơi, ánh mắt chợt lóe hỏi.

- Nói ra thì dài, các ngươi hẳn là biết thù hận của ta với Khương Vân chứ?

Người thừa kế của Thần chủ Thương Hà chính là ở đại thế giới mà tên hỗn đản Khương Vân này mở ra.

Vương Lăng thuật lại đại khái chuyện đã xảy ra lúc trước ở thành Chu Tước một lần.

Ba người khác cũng đều có chút cảm khái, hai mặt nhìn nhau rồi nhìn về phía Vương Lăng.

- Sau đó, ta thuyết phục được Lữ Tam Lai cùng Từ Lâm giết chết Từ Lâm.

Nhưng là ở trên người Khương Vân cũng không tìm được bảo vật đáng ngạc nhiên gì.

Không thể tưởng được, Hạ Ngôn này hiện tại bắt đầu báo thù.

Ánh mắt Vương Lăng âm độc, xiết chặt tay.

- Tiểu tử kia nhất định sẽ đến Quang Ảnh đại thế giới tìm ta trả thù.

Đây... chính là cơ hội!

Vương Lăng nhìn ba người kia, đôi mắt híp lại.

- Người này có thể giết chết Từ Lâm cùng Lữ Tam Lai, chỉ sợ không dễ đối phó.

Lão già cầm đầu trầm tư một lát, mới chậm rãi lên tiếng.

Thực lực mấy người bọn họ cũng không đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ, cũng chỉ tương đương với Khương Vân.

- Lữ Tam Lai truyền tin nói, bên cạnh Hạ Ngôn kia có một hung thú thực lực Phi thường lợi hại Bản thân tiểu tử Hạ Ngôn kia, thời gian tu luyện không quá một vạn năm, cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ mà thôi, căn bản không đáng nhắc tới.

Vương Lăng lộ vẻ khinh thường nói.

- Mặc kệ thế nào, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút mới được.

Tuy nhiên nếu có thể giết chết tiểu tử kia, chiếm được truyền thừa của Thần chủ Thương Hà...

Lão già cầm đầu nghĩđến đây cũng trở nên hưng phấn.

- Đi, chúng ta trước tiên về Quang Ảnh đại thế giới rồi chậm rãi tính kế.

Nơi này cách Lang Tà Giới Phi thường xa xôi Hạ Ngôn kia muốn chạy tới Quang Ảnh đại thế giới, ít nhất phải cần mấy tháng.

Lão già cầm đầu hạ quyết định lên tiếng nói.

- ừ, đi thôi!

Bốn bóng người rất nhanh bay về hướng Quang Ảnh đại thế giới.

Ở trong một kiến trúc thành Đông Quang trong Quang Ành đại thế giới, bốn người vì ổn thỏa còn mời tới một người khác.

Người này không ngờ có ba con mặt, bộ dạng cực kỳ đáng sợ.

- Tần Hòa, các ngươi tìm ta đến là có chuyện gì?

Lão già ba mắt đi vào trong kiến trúc, nhìn thấy bốn người Tần Hòa, tiầm giọng nói.

- Phong Hành tiền bối!

Bốn người Tần Hòa, Vương Lăng cung kính thi lễ với lão già ba mắt này.

Người này tên là Phong Hành, cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

Hơn nữa, hai ức năm trước đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

- Nói!

Phong Hành khoát tay chặn lại, có chút không kiên nhẫn liếc mấy người một cái.

- Phong Hành tiền bối.

Chúng ta dám mời người đến tự nhiên là có chuyện lớn, bằng không chúng ta cũng không có lá gan Phiền toái người.

Tần Hòa cười xun xoe, vừa nhìn nhìn đám người Vương Lăng.

- Rốt cục là chuyện gì?

Phong Hành nhướng mày.

- Là như thế này...

Tần Hòa nói ra chuyện liên quan đến Hạ Ngôn.

- Hả?

Đám hỗn đản các ngươi, muốn ta dẫn lửa tự thiêu sao?

Hạ Ngôn kia là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, một đoạn thời gian trước rất nhiều tu luyện giả đi khu vực bên ngoài thành Chu Tước chặn đường hắn, cuối cùng ngay cả Thương Ngưng con gái Thần chủ Thương Hà đều hiện thân, bảo hộ cho hắn.

Sau đó, Trọng Thiên Giới chủ dường nha cũng xuất hiện ra tay bảo hộ hắn.

Các ngươi hiện tại không ngờ nói với ta, mời ta ra tay đánh chết hắn!

Phong Hành giận dữ, trợn to mắt nhìn bốn người Tần Hòa.

Nghe vậy, bốn người Tần Hòa cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bốn người bọn họ mấy trăm năm nay đều ở trong Bí Cảnh kia, đối với chuyện bên ngoài cũng không quá rõ ràng.

- Phong Hành tiền bối bớt giận!

Vương Lăng vội vàng thi lễ.

- Tuy rằng Trọng Thiên Giới chủ ra mặt, nhưng đó là bởi vì có tu luyện giả đi vây giết Hạ Ngôn.

Mà hiện tại, tên Hạ Ngôn kia lại là muốn tới tìm ta báo thù.

Nếu hắn muốn giết chết ta, chẳng lẽ ta chỉ có thể mặc hắn giết mà không thể đánh trả sao?

Mà nếu ta đánh trả, tự nhiên sẽ không thể cam đoan hắn sẽ không chết dưới công kích của ta.

Ánh mắt Vương Lăng liên tục lóe rạ, cân nhắc chậm rãi nói:

- Nếu là hắn chết Như vậy, cho dù là giới chủ đại nhân của Trọng Thiên Giới cũng không thể trách ta chứ?

Nghe Vương Lăng nói vậy, ánh mắt mấy người Tần Hòa đều lại sáng rực lên.

Vương Lăng nói không sai, hai chuyện này cơ bản hoàn toàn Khác nhau.

Nếu bọn họ chủ động đánh chết Hạ Ngôn, có lẽ Trọng Thiên Giới chủ đại nhân còn có thể có lý do ra tay với bọn họ.

Nhưng nếu là Hạ Ngôn tìm tới cửa động thủ với bọn họ sau đó bị giết, vậy hoàn toàn không giống nhau.

Phong Hành ba mắt nhướng mày, ba con mắt nhìn về phía Vương Lăng, trong lúc nhất thời không nói gì.

Mà Vương Lăng cũng yên lặng chờ Phong Hành tỏ thái độ.

- Ha ha...

Không tệ, không tệ...

- Tiểu tử ngươi, thật khôngtệ...

Phong Hành tiến lên, vỗ vỗ bả vai Vương Lăng.

- Rất tốt, nếu. là như vậy, truyền thừa của Thần chủ Thương Hà kia...

Hắc hắc...

Trong ba con mắt của Phong Hành đều lộ ra ý cười.

Chương 981: Tìm được Vương Lăng

Mấy tháng sau!

ở trên không một hải dương rộng lớn ở Bãi săn thú ngoại giới, hai cái bóng một người một chó lơ lửng, chính là Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu.

Lúc này trong tay Hạ Ngôn cầm một tấm bản đồ Bãi săn thú ngoại giới, loại bản đồ này ở bất kỳ đại thế giới nào đều có thể mua được.

Mà tu luyện giả lịch lãm ở Bãi săn thú ngoại giới bình thường đều sẽ mang theo loại bản đồ này.

Trên bản đồ ký hiệu gần như tất cả các đại thế giới trong Tây Vực, mỗi một đại thế giới đều có lịch sử nhất định, rất dễ nhận biết.

- Cách Quang Ảnh đại thế giới còn có ngàn vạn dặm, rất nhanh chúng ta có thể tiến vào Quang Ành đại thế giới.

Thổ Cẩu, đến lúc đó chúng ta phải giả mạo tu luyện giả của Quang Ảnh đại thế giới.

Hạ Ngôn thu hồi bản đồ, ánh mắt đừng ở phương xa, câu sau chính là nói với Thổ Cẩu.

- Ngao ô!

Thổ Cẩu há mồm kêu một tiếng.

Mỗi một đại thế giới đều có một nơi dừng chân ở giới ngoại, tác dụng của nơi dừng chân này chính là dùng đề chống đỡ đại thế giới khác xâm lấn.

Mà trong nơi dừng chân bình thường không có tu luyện giả thực lực quá mạnh mẽ tọa trấn.

Đối với những đại thế giới từ xưa mà nói, tác dụng của nơi dừng chân này kỳ thật Chỉ có một - đó chính là báo động trước.

Cho nên, thông đạo không gian ở nơi dừng chân đi thông đại thế giới bình thường đều không có kiểm tra, trừ khi là có đại lượng tu luyện giả tràn vào.

- Vương Lăng!

Hạ Ngôn nhìn phía Quang Ành đại thế giới, trong lòng nổi giận gầm một tiếng.

Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu thuận lợi tiến vào Quang Ảnh đại thế giới, ở thành Quang Ảnh, Hạ Ngôn rất dễ dàng thăm dò được tin tức của Vương Lăng.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ cho dù là ở đại thế giới cố xưa như Quang Ánh Giới, cũng là nhân vật bá chủ một phương, danh tiếng tất nhiên rất lớn, cho nên cũng không khó hỏi thăm.

Mà thành Đỗng Quang chính là thành thị nơi Vương Lăng ở, cách thành Quang Ảnh cũng không tính xa Chi mất thời gian nửa ngày, Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu đi vào trong thành Đông Quang.

- Không hổ là đại thế giới Phi thường cồ xưa, lịch sử lâu dài.

Ngay cả số lượng cường giả cảnh giới Tạo Hóa đều nhiều như vậy.

Trong lòng Hạ Ngôn cũng cảm thán.

ở Lang Tà Giới, cơ hồ không thể gặp tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, mà ở Quang Ảnh đại thế giới, cho tới bây giờ Hạ Ngôn đã gặp được ba tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa

- Vương Lăng chính là ở trong thành thị này.

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua hoàn cảnh trong thành thị.

- Trước tiên ta tìm một nơi nhiều người tìm hiểu tin tức.

Hạ Ngôn tim một gian tửu lâu, mang theo Thổ Cẩu trực tiếp tiến vào.

Khách mang theo một con chó tiến vào tửu lâu đùng cơm thật đúng là không nhiều, cho nên Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu tự nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt nhìn vào.

Một người một chó ngược lại không đề tầm đến ánh mắt người khác.

Một người hầu cung kính dẫn Hạ Ngôn tiến vào trong tửu lâu.

- Có món ăn chiêu bài gì đều đưa lên một phần đi.

Hạ Ngôn phất tay nói với người hầu kia.

- Vâng, xin quý khách chờ giây lát

Người hầu vội vàng gật đầu, rồi sau đó đi vào bên trong.

Hạ Ngôn nhìn những người khách khác trong tửu lâu, có không ít người đều đang nói chuyện với nhau.

Chẳng qua Hạ Ngôn nghe một hồi cũng không thấy bất kỳ tin tức gì liên quan đến Vương Lăng kia.

Đợi sau khi đồ ăn được đưa lên, Hạ Ngôn ngoắc gọi một người hầu trong tửu lâu.

- Ta là tu luyện giả ở thành thị khác, lần đầu tiên đi tới thành Đông Quang này.

Nghe nói thành Đông Quang có một vị cường giả tên Vương Lăng, ngươi biết người này không?

Hạ Ngôn nghĩgiây lát mới mở miệng hỏi.

Ngón tay hắn khẽ động lập tức lấy ra một viên Cửu Nguyên Đan.

Tên hầu kia nhìn thấy Cửu Nguyên Đan, ánh mắt lập tức sáng lên, cười xun xoe nhận lấy viên Cửu Nguyên Đan này.

- Bẩm đại nhân, ở thành Đông Quang chúng ta. không ai không biết Vương Lăng đại nhân, đó nhưng là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ a.

Tuy nhiên, người thường là không thể thấy được Vương Lăng đại nhân, tòa thành của người cũng không ai dám tùy tiện xông loạn.

Người hầu này cười nói với Hạ Ngôn.

- Ồ?

Vậy tòa thành của ông ta, là ở nơi nào?

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, lại mở miệng hỏi

Người hầu khom người, thấp giọng nói chi tiết vị trí tòa thành của Vương Lăng.

- Đại nhân, người muốn đi gặp Vương Lăng đại nhân sao?

Người hầu dừng một lát, sau đó đưa mắt nhìn lên hỏi thêm một câu.

- ừ.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Đại nhân.

Tính tinh Vương Lăng đại nhân cũng không tốt, người muốn gặp ông ấy, nhất định phải cầnthậrụ đừng chọc giận Vương Lăng đại nhân.

Sắc mặt người hầu hơi đổi ấp úng nói

Hắn cũng là có ý tốt, sợ Hạ Ngôn chọc giận Vương Lăng Đại nhân tính tinh không tốt kia, bị Vương Lăng đại nhân giết chết.

Tuy rằng trong thành thị bình thường là không thể giết chóc, nhưng là thân phận Vương Lăng kia không bình thường, có được rất nhiều đặc quyền.

Hắn giết vài tu luyện giả ở trong thành thị, cũng sẽ không người nhản rỗi đi quản.

- Ha ha, đa tạ nhắc nhỏ.

Hạ Ngôn cười cười, tiện tay lại lấy ra một viên Cửu Nguyên Đan đưa ra trước mặt người hầu.

Người này vội vàng vui sướng hai tay nhận lấy.

Chỉ chốc lát hắn đã được hai viên Cửu Nguyên Đan làm thù lao, chuyện tốt như vậy không biết bao nhiêu năm mới có thể gặp một lần.

Mà có một số khách khác trong tửu lâu nhìn thấy Hạ Ngôn ra tay hào phóng như thế, không cấm lộ ra vẻ tham lam.

- Ăn đi.

Ăn xong chúng ta đi gặp Vương Lăng đại nhân.

Hạ Ngôn vỗ đầu Thổ Cẩu, xoay người qua nói

- ồ?

Tên gia hỏa nhà ngươi, không ngờ...

Khi Hạ Ngôn nhìn đến đồ ăn trên bàn, không khỏi lộ ra một tia mỉm cười.

Nguyên bản các loại thức ăn gần như xếp đầy bàn lúc này đã bị Thổ Cẩu như gió cuốn mây tan tiêu diệt sạch sẽ.

Thổ Cẩu liếm liếm miệng, cái đuôi lại cong lên.

- Này~

Đang lúc Hạ Ngôn Chuẩn bị tính tiền rời đi, một thanh âm thô lỗ từ phía sau vang lên.

- Tiểu tử, dường nhưngươi rất có tiền nha!

Hạ Ngôn xoay người, nhìn thấy một đại hán cảnh giới Linh Hoàng cấp tám đứng ở phía sau, đại hán này cười dữ tợn nói một câu.

Mà đồng bọn của đại hán còn có năm sáu tên đều ngồi ở một cái bàn cách xa không có ý tốt nhìn Hạ Ngôn.

- Đúng vậy, ta rất có tiền.

Hạ Ngôn gật gật đầu, lộ ra mỉm cười.

- Tiểu tử, gần đây đại gia trong tay khá túng thiếu, nếu ngươi đã có tiền như vậy, không ngại cho đại gia mượn một ít dùng trước, chờ đại gia có tiền rồi trả lại cho ngươi.

Đại hán này thấy Hạ Ngôn mỉm cười, còn tưởng rằng Hạ Ngôn sợ đám người minh, nhếch miệng lộ răng vàng ệch nói tiếp.

- Ồ?

Hạ Ngôn kêu một tiếng, nhìn đại hán:

- Không thành vấn đề. vậy ngươi muốn mượn bao nhiêu?

- Cũng không nhiều, đưa đại gia tám trăm, một ngàn viên Cửu Nguyên Đan dùng trước là được.

Đại hán kia nghĩ nghĩ, nói ra một con số mà hắn cho rằng rất lón.

- ừ cũng không tính nhiều, ta có thể cho ngươi số Cửu Nguyên Đan này.

Chẳng qua ngươi cũng phải đưa cho ta một món đồ.

Hạ Ngôn trầm ngâm một chút, nghiêm mặt nói với đại hán.

- Ngươi muốn cái gì?

Đại hán vừa nghe Hạ Ngôn thật sự cho mình nhiều Cửu Nguyên Đan như vậy, lập tức mừng rỡ, hô hấp trờ nên dồn dập vội vàng lên tiếng hỏi.

Đám đồng bọn của hắn cũng đều rục rịch muốn đi tới.

- Ta muốn đầu của ngươi.

Thanh âm Hạ Ngôn biến đổi trong cơ thể phát ra một cỗ khí tức cường đại, khiến cho đại hán kia trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch.

Mà lúc này Thổ Cẩu nhảy ra, há miệng một cái trực tiếp cắn rớt đầu đại hán kia.

Cảnh tượng này khiến khách trong tửu lâu và vài tên người hầu đều bị dọa ngây người!

Theo sau, Hạ Ngôn quả thật lấy ra một cái hộp gấm, nói với đại hán đã ngã nhào xuống đất kia:

- Nơi này là mười viên Quy Nguyên Đan, cũng chính là một ngàn viên Cửu Nguyên Đan ngươi muốn, nhận lấy.

Hạ Ngôn ném hộp gấm lên thi thể đại hán, rồi sau đó mang theo Thổ Cẩu rời đi.

Phía trước tòa thành của Vương Lăng có một con đường rộng lớn, lúc này một người một chó từ một phương hướng chậm rãi đi tới.

- Đây chính là nơi hỗn đản Vương Lăng kia ở lại rồi.

Hạ Ngôn ngửa đầu nhìn tòa thành thật lớn này, trước cửa tòa thành có bốn tu luyện giả cảnh giới Linh Hoàng cao cấp trông coi.

- Người tới dừng lại, người không phận sự không được tới gần. xin nhanh chóng rời đi.

Bốn gã trông cửa kia thấy Hạ Ngôn đi thắng tới, lớn tiếng quát lên.

- Đây chính là nơi ở của Vương Lăng?

Hạ Ngôn dừng lại, lên tiếng hỏi vài tên thị vệ trông cửa kia.

- Ngươi là ai?

Một tên trong đó nhìn Hạ Ngôn, nhíu mày lớn tiếng hỏi.

- Ta là Hạ Ngôn, đến tim Vương Lăng.

Xem ra đây chính là nơi ở của Vương Lăng.

Hạ Ngôn dường như lẩm bầm tự nói, lại nhấc chân mang theo Thổ Cẩu đi về phía cửa.

- Đứng lại!

Vài tên trông cửa vội vàng hét lớn, định động thủ với Hạ Ngôn.

Nhưng lúc này một cỗ năng lượng kinh khủng chợt xuất hiệp áp bách thân thể bọn họ không thể nhúc nhích, ngay cả hô hấp đều Phi thường khó khăn.

Ánh mắt bọn họ hoảng sợ trơ mắt nhìn Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu một trắng một xám tiến vào cửa thành.

Bá~

Trong không gian, một đoàn năng lượng tiêu tan, Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu đã tiến vào trong không gian tòa thành.

Đây là một không gian độc lập.

ánh mắt Hạ Ngôn đảo quạ ý niệm tra xét.

- Có người xâm nhập!

ở trong một căn phòng trong không gian tòa thành, Vương Lăng đột nhiên mở mắt theo sau liền biết có người xâm nhập tòa thành của hắn.

- Đại ca9 lão Tứ, lão Ngũ!

Có người xông vào thành, chúng ta ra nhìn xem.

Vương Lăng hướng về phía mấy căn phòng khác lớn tiếng nói, ba người Tần Hòa phân biệt ở trong mấy căn phòng này.

Vù Vù Vù—

Ba bóng người xuất hiện ở bên cạnh Vương Lăng.

- Lão Nhị, là ai xâm nhập?

Tần Hòa nhìn về phía Vương Lăng, lên tiếng hỏi

- Hiện tại còn không biết là ai, chúng ta trước tiên ra xem.

Nếu ta đoán không sai, hẳn là tên Hạ Ngôn kia

Vương Lăng lộ ra nụ cười âm độc nhìn ba người Tần Hòa nói

Tinh thời gian, không sai biệt lắm hẳn là nên đến rồi.

- ồ?

Hạ Ngôn kia đã đến sao?

Ha ha, chúng ta đã đợi mấy tháng rồi!

Lão Tứ cười ha ha, hưng phấn hai mắt tỏa sáng nói

- Đi!

Bốn bóng người nhoáng lên, tới một khoảng không ở bên ngoài Rất nhanh.

Vương Lăng liền thấy được Hạ Ngôn mặc áo trắũg cùng Thổ Cẩu.

- Quả nhiên là tiểu tử này, thật là có gan dám thật sự đến đây.

Vương Lăng nhìn đến Hạ Ngôn, mắt trợn ưòn, khí tức toàn thân đột nhiên thu lại, âm trầm nói

- Mau thông báo Phong Hành tiền bối

Tẳn Hòa thắp giọng nói Không cần hắn nói, Vương Lăng đã dùng thủy tinh truyền âm liên lạc với tu luyện giả ba mắt Phong Hành.

Hắn nhìn thấy bên cạnh Hạ Ngôn có một con chó màu xám, trong lòng đại khái đoán ra con chó này hần chính là hung thú đáng sợ mà Lữ Tam Lai kia nói tới.

Bốn người Vương Lăng thấy được Hạ Ngôn, Hạ Ngôn đương nhiên cũng thấy được bọn họẽ Hắn đứng tại chỗ láng lặng chờ đợi, mặt không chút thay đổi.

Mà Thổ Cẩu thì nhe răng trợn mắt, dùng cặp mắt xanh thẳm nhìn chằm chằmmbốn người ở đối diện.

Chương 982: Hủy thành

- Hạ Ngôn, lá gan ngươi thật đúng là không nhỏ, dám thật sự tìm tới nơi này.

Vương Lăng nhìn Hạ Ngôn, lạnh lẽo nói:

- Từ Lâm cùng Lữ Tam Lai kia đều là ngươi giết chết?

- Đúng vậy.

Hai người kia là ta giết.

Hạ Ngôn đáp lại, đáng vẻ hời hợt bâng quơ.

- Xem ra, ta còn thật coi thường ngươi nha!

Nguyên bản ta cho rằng ngươi sẽ chếtở ngoài thành Chu Tước, nhưng không nghĩ tới Trọng Thiên Giới chủ lại ra tay giúp ngươi.

Vương Lăng lắc đầu, bộ dạng không thể tường được lại như thế.

Lúc trước, chính là hắn rải tin tức Hạ Ngôn ở Kim Diễm tửu lâu thành Chu Tước.

- Ngươi quả thật coi thường ta.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Hôm nay, cũng là hạn chết của ngươi!

- Ha ha...

Hạ Ngôn, ngươi muốn giết ta, cũng không dễ dàng như vậy!

Ta biết, con hung thú bên cạnh ngươi thực lực rất mạnh, tuy nhiên ngươi nghĩ rằng ta sẽ không có chuẩn bị sao?

Hạ Ngôn, nếu ta giết ngươi ở bên ngoài, vậy Trọng Thiên Giới chủ nhất định sẽ vì vậy mà truy cứu ta Nhưng là chính ngươi chạy đến nơi này, vậy không thế trách được ta.

Trọng Thiên Giới chủ cũng không thể bởi vậy mà ra tay giết ta

Vương Lăng vừa nói dùng ánh mắt nhìn về phía sau Hạ Ngôn.

Hắn đang đợi Phong Hành ba mắt kia tới, dựa theo đạo lý, Lúc này hẵn là Phong Hành đã tới rồi mới đúng.

Phong Hành ba mắt tuy rằng không phải tu luyện giả của thành Đông Quang, nhưng là gần đây mấy tháng hắn luôn ở trong thành Đông Quang chính là vì chờ Hạ Ngôn tới.

- Giết tiểu nhân vật như ngươi cần gì phải dùng đến Trọng Thiên Giới chủ ra tay chứ?

Hạ Ngôn lắc đầu khinh thường nói, hai tay chắp sau lưng, áo trắng tung bay, ánh mắt thâm thúy nhìn bốn người Vương Lăng.

- Từ khoảnh khắc ngươi ra tay đối phó Giới chủ Khương Vân bắt đầu, ngươi đã nhất định là một người chết.

Thanh âm Hạ Ngôn vừa dứt, một đạo khí tức sắc bén từ trong cơ thể tràn ra, không gian trong tòa thành dường như đều Khẽ chấn động.

Bá~

Chính vào lúc này, Hạ Ngôn cảm giác phía sau có một cỗ khí tức lăng lệ tới gần, xoay người nhìn qua quả nhiên là thấy một bóng người xuất hiện, ngưng mắt nhìn thì thấy người tới là một người có ba con mắt, diện mạo khủng bố dị thường.

Hắn ta vừa xuất hiện, ba con mắt đồng thời nhìn về phía Hạ Ngôn, trong mắt lóe sáng hào quang làm tim đập nhanh.

Ánh mắt xanh thẳm của Thổ Cẩu đối mắt cùng đối phương.

- Đầy là hung thú gì?

Lợi hại như thế?

Phong Hành ba mắt nhìn thấy Thổ Cẩu, trong lòng hơi căng thẳng, có một loại khí tức nguy hiểm bị hắn cảm giác được.

Vù~

Phong Hành không trực tiếp ra tay với Hạ Ngôn, hắn lắc mình một cái tới bên cạnh Vương Lăng.

Nhìn thấy Phong Hành ba mắt hiện thân.

Vương Lăng cảm thấy yên lòng.

Hắn lo lắng chính là Thổ Cẩu bên cạnh Hạ Ngôn, đối với Hạ Ngôn hắn cũng không lo lắng.

Theo suy nghĩ của hắn, một ngón tay là có thể bóp chết Hạ Ngôn.

- Ha ha.

Hạ Ngôn, ngươi cho là dựa vào một con hung thú là có thể làm gì thì làm sao?

Hôm nay, ta cho ngươi chết ở chỗ này.

Vương Lăng hét lớn, từng đoàn linh lực mênh mông từ thân thể hắn bắt đầu tràn ra.

- Phong Hành tiền bối, giết chết tiểu tử này.

Bảo vật trên người hắn cứ phân phối dựa theo phương án của người.

Tiểu tử này còn có tài phú thật lớn đó.

Vương Lăng tại trung tâm giao dịch thành Chu Tước tận mắt nhìn thấy Hạ Ngôn đấu giá vài món bảo vật, rất xác định Hạ Ngôn có được đại lượng tài phú.

- ừ, ta tới đối phó hung thú kia, các ngươi giết chết tiểu tử áo trắng này.

Phong Hành gật gật đầu nói.

Phong Hành biết thực lực Hạ Ngôn không tầm thường trận chiến ở ngoài thành Chu Tước, hắn biết Hạ Ngôn giết chết vài tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, sau bởi vì Tuyết Cầm Giới chủ của Thúy Lâm đại thế giới xuất hiện, Thương Ngưng của Trọng Thiên Giới mới ra tay cứu Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không phải đèn cạn dầu, nhưng bốn người Vương Lăng lại không biết chi tiết những chuyện này.

Lúc chuyện xảy ra, bọn họ còn ở trong Bí Cảnh kia.

- Được!

Vương Lăng mừng rỡ, đây chính là suy nghĩ trong lòng hắn.

Ầm~

Thân hình Phong Hành nhoáng lên xông về phía Thổ Cẩu, từng đạo năng lượng chấn động từ trong thân thể hắn phát ra, mà Thổ Cẩu. cũng không chút chần chờ, da lông dựng đứng, thân thể nhảy lên không trung, hóa thành tia chớp xông về phía Phong Hành.

- Nhị ca, để ta ra tay giết chết tiểu tử này nha!

Lão Tứ thét lớn một tiếng, cướp trước Vương Lăng một bước, công kích về phía Hạ Ngôn.

Một đạo kiếm quang từ trong thân thể hắn lóe sáng bay ra, năng lượng kinh người thổi quét hướng Hạ Ngôn.

- Không biết tự lượng sức!

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, vẫn đứng tại chỗ không có bất kỳ động tác gì.

- Hắc hắc, tiểu tử này bị lực lượng pháp tắc của ta áp chế, không ngờ không thể động đậy.

Ta còn tưởng rằng hắn lợi hại cỡ nào, hiện tại xem ta một kiếm giết chết hắn.

Lão Tứ thấy Hạ Ngôn dường như không thể động đậy, trong lòng mừng rỡ.

Ầm~

Chính tại lúc này, Hạ Ngôn đột nhiên động, cánh tay Khẽ vẫy, hồng quang từ trong thân thể bắn mạnh ra, dưới ánh mắt của đám người Vương Lăng, kiếm quang màu đỏ va chạm với kiếm khí của lão Tứ, chỉ giằng co thời gian cực ngắn, hồng quang liền xuyên qua kiếm khí của lão Tứ.

đánh tới Thân hình hắn.

- Cái gì?

Lão Tứ hoảng sợ hai mắt trợn trừng, khó tin nhìn kiếm khí màu đỏ đã tới gần sát.

Trong tình trạng hoảng sợ, lão Tứ còn chưa kịp thúc giục thần khí phòng ngự thì đầu đã bị kiếm khí màu đỏ xuyên thủng, óc trắng bắn tung tóe.

Thương tích do kiếm khí Hạ Ngôn gây nền ngay cả linh hồn đều không thể chạy thoát.

Thấy cảnh tượng như vậy, ba người Vương Lăng hoàn toàn sợ ngây người.

Bọn họ tuyệt đối không ngờ thực lực của Hạ Ngôn lại cường đại tới như vậy, chì một chiêu liền đánh chết lão Tứ thực lực Giới chủ trung kỳ.

- Ba tên các ngươi cùng lên đi!

Hạ Ngôn sau khi giết chết lão Tứ, lại nhìn về phía ba người Vương Lăng, khinh miệt nói.

Trong một tiếng quát nhẹ này, ba người Vương Lăng mới đột nhiên bừng tinh:

- Lão Tứ!

Tần Hòa bi phẫn kêu một tiếng, trơ mắt nhìn lão Tứ ở chung mấy ngàn vạn năm bị đánh chết, thần khí lưu lại bị Hạ Ngôn thu đi, trong tức giận thân hình đều hơi run rẩy.

- Đại ca, chúng ta cùng lên giết tiểu hỗn đản này!

Thần sắc dễ dàng trên mặt Vương Lăng đã sớm biến mất không còn.

Nguyên còn tưởng rằng có thể thoải mái đánh giết tiểu tử này, không ngờ lại có được sức chiến đấu mạnh như vậy.

Điều này làm cho hắn không thể nghĩ thông, nhưng lúc này cũng không có thời gian nghĩ nhiều, rõ ràng thực lực chỉ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ, vì sao mạnh mẽ như vậy?

- Giết!

Ba người đồng thời ra tay với Hạ Ngôn, linh lực cuồn cuộn chấn động khiến vách tường không gian hoàn toàn hóa thành mảnh nhỏ, toàn bộ toàn thành đều sập xuống bởi năng lượng này.

Ầm— Ầm Ầm~

Linh lực Hạ Ngôn vận chuyển, thân thể bắn lên không trung, đứng trong một vùng hư không, lúc này thành Đông Quang đều chấn động nhẹ nhàng.

Lồng năng lượng phòng ngự trên không tòa thành lúc này không ngừng lóe hào quang.

Đại lượng tu luyện giả bốn phía đều cảm giác được năng lượng bạo ngược, đều hóa thành tia chớp chạy tới.

- Đó là tòa thành của Vương Lăng đại nhân, xảy ra chuyện gì?

Dường như có cường giả chiến đấu?

- Người nào dám ra tay trong tòa thành của Vương Lăng đại nhân, sống nhiều quá chán rồi sao?

- Ta nhìn thấy Vương Lăng đại nhân, còn có vài vị đại nhân khác cũng tại.

ô?

Người kia là ai?

Một số tu luyện giả chạy tới đây nhìn thấy cảnh tượng trước mắt không khỏi phát ra tiếng nghị luận, đồng thời cảm thấy rất kinh ngạc.

Ngay cả rất nhiều kiến trúc bốn phía tòa thành của Vương Lăng đều sụp xuống dưới năng lượng cường đại va chạm.

Thổ Cẩu cùng Phong Hành ba mắt vẫn đang kịch chiến, đến hiện tại Thổ Cẩu cũng không sử dụng tuyệt chiêu, bằng không Chỉ sợ Phong Hành đã sớm bị đánh chết.

Ầmẩm~

Kiếm khí của ba người Tần Hòa kia hình thành một cái lưới lớn muốn chém nát Hạ Ngôn ở trong lưới kiếm.

Cái lưới thật lớn từ phía trên Hạ Ngôn chụp xuống, thoạt nhìn Hạ Ngôn căn bản không thể né tránh.

- Người áo trắng kia, phải chết rồi!

- Ba vại đại nhân cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hợp lực công kích người áo trắng kia, xem ra thực lực hắn cũng rất cường đại.

- Mau nhìn, người áo trắng kia không ngờ xông lên lưới kiếm, hắn tìm chết sao?

Dưới cái nhìn của mọi người, chỉ thấy Hạ Ngôn khẽ lay động một cái, không ngờ chủ động nhằm phía lưới kiếm không thì không phá nổi kia.

- Đại Thái Cực Thuật!

Một đồ án Thái Cực đen trắng giao nhau xuất hiện trong không gian, xoay tròn đón lấy lưới kiếm.

Hai cỗ năng lượng va chạm nhau, không gian hoàn toàn vỡ nát, ngay cả một ít tu luyện giả xem cuộc chiến cũng không thể chạy thoát, bị một ít năng lượng cường đại xé tan thành mảnh nhỏ.

Những tu luyện giả may mắn chạy thoát đều như chim sợ cành cong, chạy ra thật xa

Toàn bộ thành thị đều bị hủy một phần ba.

- Chết tiệt, thực lực tử cẩu này không ngờ mạnh như thế!

Phong Hành ba mắt đang chiến đấu cùng Thổ Cẩu, tức giận đến bề phổi.

Nếu hắn sớm biết thực lực Thổ Cẩu cường đại như vậy, sẽ không có khả năng đáp ứng Vương Lăng kia.

Nguyên bản hắn tính toàn trước tiên để Hạ Ngôn xử lý đám người Vương Lăng, ít nhất giết chết hai ba tên, sau đó chờ hắn giết chết Thổ Cẩu, rồi giết chết Hạ Ngôn.

Như vậy hắn có thể chiếm được càng nhiều chỗ tốt

Nhưng hiện tại xem ra, hắn căn bản không thể giết chết Thổ Cẩu, muốn bứt ra rời đi cũng rất khó.

Con tử cẩu này rất khó chơi, chỉ hơi sơ suất có thể bị cắn trứng một ngụm.

- Ngao ô!

Cặp mắt xanh thẳm của Thổ Cẩu nhìn chằm chằm một bộ vị trên người Phong Hành, bốn vó giậm một cái, đang định xông lên.

- Đại Hỗn Độn Thuật!

Cánh tay Hạ Ngôn vung lên, miệng quát lớn một tiếng, một vùng năng lượng hình tròn mông lung xuất hiện trong hư không, sau đó bao phủ tới ba người Tần Hòa đang nôn nóng vạn phần kia

Một kích hợp lực của ba người vừa rồi cũng không thể làm gì được Hạ Ngôn mảy may, lúc này đã túứi toán chạy trốn.

Nhưng Hạ Ngôn căn bản không cho bọn họ bất kỳ cơ hội gì, năng lượng hình tròn do Đại Hỗn Độn Thuật hình thành mang theo khí tức hủy diệt ép tới.

Bọn họ không có thời gian nghĩ nhiều, vội vàng thúc giục linh lực trong cơ thể thi triển, thần thông bí pháp ngăn cản.

Ông Ông Ông ~~

Từng đạo năng lượng chấn động không ngừng tàn phá thành thị, ba người Tần Hòa đang cắn răng ngăn cản Đại Hỗn Độn Thuật đều dùng hết toàn lực.

Bọn họ rất rõ ràng chỉ cần ngăn không được, vậy ba người bọn họ đều sẽ bị đánh chết tại trận.

- A~

Theo một tiếng hét thảm, lão Ngũ trong ba người hóa thành một mảng sương máu, ngay tại bên cạnh Tần Hòa cùng Vương Lăng.

Lão Ngũ. vừa chết, áp lực lên hai người càng lớn, kinh mạch toàn thân đều căng phồng, thúc giục linh lực trong cơ thể đến cực hạn mới có thể tạm thời miễn cưỡng chống cự.

Tuy nhiên, thoạt nhìn cũng kiến trì không được thời gian vài hô hấp.

Bởi vì, hộ thuẫn màu đen bên ngoài thân thể bọn họ đều đang không ngừng vỡ nứt.

Chương 983: Trọng Thiên Giới chủ triệu kiến

- Dừng tay!

ở xa một bóng người rất nhanh tới gần, người còn chưa tới thanh âm đã truyền tới.

Thực lực người này cũng không kém, cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trung kỳ.

Ánh mắt Hạ Ngôn đảo qua, cũng không ngừng công kích đối với hai người Tầnhỏa cùng Vương Lăng.

Phốc~

Lúc này Tần Hòa rốt cục không kiên trì được, sau một tiếng gầm nhẹ toàn thân tóe máu, thân hình vỡ nát thành vài trăm mành, linh hồn cũng bị hủy diệt ngay tức khắc.

Ầm~

Bóng người vừa tới trơ mắt nhìn Tần Hòa chết đi, lửa giận lập tức dâng lên, một chưởng đánh về phía Hạ Ngôn, tuy nhiên cũng không hạ sát thủ.

Đương nhiên, cho dù hắn hạ sát thủ cũng không uy hiếp được Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, thân thể lui nhanh về sau, Đại Hỗn Độn Thuật không còn duy trì tự nhiên tiêu tán.

Trong bốn người còn duy nhất Vương Lăng may mắn còn sống sót sắc mặt tái nhợt có chút vô lực thõng tay. dường như khí lực toàn thân đã dùng hết sạch.

Mới vừa rồi chỉ cần tu luyện giả vừa tới ra tay chậm một khoảnh khắc, kết cục của hắn chắc chắn cũng giống Tần Hòa cùng lão Ngũ.

- Ngươi là ai, dám chém giết trong thành Đồng Quang ta?

Tu luyện giả vừa mới tới nhìn về phía Hạ Ngôn tức giận nói.

Giờ này khắc này, toàn bộ thành Đông Quang cơ hồ đã bị hủy khoảng một nửa.

- Ngao ô!

Chiến đấu giữa Thổ Cẩu cùng Phong Hành lúc này cũng tạm thời ngừng lại, Phong Hành có chút hoảng sợ nhìn Thổ Cẩu, chuẩn bị tìm cơ hồi rời đi.

- Ta là Hạ Ngôn, người này là kẻ thù của ta, ta giết hắn là vì báo thù.

Hạ Ngôn nhìn tu luyện giả kia, rồi lại hỏi:

- Vậy ngươi là ai?

- Ta là Điện chủ Đông Quang Điện Lý Liên, bên trong thành Đông Quang cấm chỉ chém giết, ngươi cư nhiên hủy của ta một nửa thành thị.

Lý Liên trừng mắt nhìn Hạ Ngôn.

Thành Đông Quang lúc này một đống hỗn độn.

- Đậy cũng không phải ý muốn của ta Ta chỉ muốn giết người này, cũng không muốn hủy thành.

Hạ Ngôn lắc đầu nói, tuy nhiên Lý Liên lại không nghe ra chút ý tứ biết lỗi nào trong giọng điệu Hạ Ngôn.

- Ngươi...

Điện chủ Đồng Quang Điện giận mà nói khôngnên lời:

- Ta đã thông báo Giới chủ đại nhân, người rất nhanh sẽ đến xử lý việc này.

Các ngươi ai cũng không thể rời đi.

Điện chủ Đông Quang Điện biết thực lực của mình căn bản không thể làm gì được đối phương, cho nên lúc này thông báo Giới chủ đại nhân của Quang Ảnh Giới, đề Giới chủ đại nhân tới xử lý.

- Cũng được, tuy nhiên trước tiên ta muốn giết chết người này.

Hạ Ngôn vươn tay, chỉ vào Vương Lăng.

Trên mặt vừa khôi phục ít huyết sắc của Vương Lăng trong phút chốc lại trở nên tái nhợt.

Hắn thấy Điện chủ Đông Quang Điện tới, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi, thầm nghĩ Điện chủ tới tự nhiên hắn cũng được cứu, ít nhất là tạm thời không cầnlo lắng bị Hạ Ngôn đánh chết.

Nhưng không nghĩ tới, không ngờ Hạ Ngôn cứng rắn như vậy, trước mặt Điện chủ Đông Quang Điện còn muốn giết hắn.

- Vậy không được, chờ Giới chủ đại nhân tới, tự nhiên sẽ có quyết định sáng suốt Hết thảy, đều phải chờ Giới chủ đại nhân tới rồi tính.

Điện chủ Đồng Quang Điện nhíu mày nói thẳng.

- Ha ha...

Ngươi không có tư cách ước thúc ta!

Hạ Ngôn lắc đầu, theo sau nhìn về phía Thổ Cẩu.

- Thổ Cẩu, giết tên ba mắt kia.

Hạ Ngôn phân phó Thổ Cẩu.

- Ngao ô, không thành vấn đề!

Thổ Cẩu hưng phấn nhe răng, ánh mắt xanh thâm nhìn về phía Phong Hành đã có chút khiếp đảm:

- Chơi cùng ngươi lâu như vậy, cũng nên kết thúc

Nói xong, Thân hình Thổ Cẩu.

đột nhiên biến lớn, lân giáp màu đen bao phủ, chì nhìn bộ dạng đã khiến người ta rợn người.

- Chết!

Theo một tiếng rống to, Phong Hành kia đột nhiên biến mát trong không gian, tuy nhiên lại đề lại ba kiện thần khí Nếu cẩn thận quan sát, có lẽ có thể nhìn đến một ít bụi máu đỗ.

Rất hiển nhiên, Thổ Cẩu sử dụng tuyệt chiêu "Dập nát"!

- Nghiệt súc!

Điện chủ Đông Quang Điện trừng mắt như muốn nứt ra.

Hung thú này dám giết người trước mặt hắn. khiến hắn tức giận bất chấp mọi thú, trực tiếp thúc giục linh lực một chưởng đánh về phía Thổ Cẩu sau khi biến thân.

Thổ Cẩu vẫn không tránh né, dễ dàng tiếp được một chưởng này, sau đó không ngờ nhe răng với Điện chủ Đông Quang Điện, bộ dạng như là rất thoải mái.

Cảnh tượng này đập vào mắt Điện chủ Đông Quang Điện khiến trong lòng hắn phát lạnh.

- Hiện tại đến Phiên ngươi.

Hạ Ngôn cười lạnh nhìn về phía Vương Lăng.

- Điện chủ cứu ta.

Vương Lăng trong hoảng sợ liều mạng muốn chạy tới bên cạnh Điện chủ Đông Quang Điện.

Nhưng thân thể hắn còn không động, một đạo kiếm quang màu đỏ đã xé nát thân thể hắn, linh hồn cũng bị tan biến.

Từ lúc Điện chủ Đông Quang Điện hiện thân đến khi Vương Lăng cùng Phong Hành chết đi cũng chỉ thời gian vài hô hấp ngắn ngủi mà thôi.

Điện chủ Đông Quang Điện tuy rằng có mặt tại hiện trường^ nhưng thực lực của hắn còn chưa đạt tới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

Cho dù là Quang Ảnh đại thế giới, trong một thành thị tính cả Điện chủ bình quân cũng chỉ một hoạc hai tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Đương nhiên, trong số này khôngbao gồm những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đã rời Quang Ảnh đại thế giới.

Như đám người Tần Hòa, Phong Hành đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ của thành thị khác.

- Ngươi thật sự là...

-...

Động thủ. giết người trước mặt ta!

Điện chủ Đông Quang Điện tức giận nói năng lộn xộn, quả thật không biết nên nói gì cho phải.

Hạ Ngôn đứng trong hư không, không nói thêm gì.

Lúc này Thổ Cẩu cũng khôi phục bộ dạng trước khi biến thân, trở về bên cạnh hắn.

Thần khí của những tu luyện giả bị đánh chết để lạitự nhiên đều bị Hạ Ngôn thu đi.

đây là chiến lợi phẩm.

Tài phú của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ trung kỳ cũng không ít, hơn nữa trong đó còn có Phong HànhTạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

Tài phú của Phong Hành kia vượt qua 10 ức Quy Nguyên Đan thậm chí là càng nhiều.

Bá~

Lúc này, một loại lực lượng pháp tắc kỳ diệu xuất hiện, lập tức bóng người mơ hồ dần trở nên rõ ràng.

Chỉ thấy bóng người ở không trưng bước khẽ vài bước liền từ cực xa đi tới gần mọi người.

- Ra mắt Giới chủ đại nhân!

Điện chủ Đông Quang Điện nhìn thấy người tới, vội vàng cung kính chào hỏi.

Người tới hiển nhiên chính là giới chủ đại Nhân của Quang Ảnh đại thế giới này, Hạ Ngôn ngưng thần nhìn lại, thấy vị Giới chủ đại nhân này đề một chòm râu đen thật dài, hai mắt sáng ngời có thển.

- Nơi này làm sao biến thành Như vậy?

Giới chủ đại nhân có chút giật mình nhìn đống hỗn độn bốn phía, lên tiếng hỏi.

Điện chủ Đông Quang Điện mang theo lửa giận nói qua mọi chuyện xảy ra.

- ô?

- Ngươi chính là Hạ Ngôn ở ngoài thành Chu Tước kia sao?

Giới chủ Quang Ành đại thế giới có chút kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn, sau đó gật đầu hỏi như vậy.

- Đúng.

Hạ Ngôn gật đầu nói:

- Vương Lăng này giết Giới chủ Khương Vân của Lang Tà Giới ta, Giới chủ Khương Vân có ân tình lớn lao với ta, ta tự nhiên nên báo thù cho ông ấy.

- Ngươi làm cũng không sai, nhưng là phải xem trường hợp.

Nghe được lời Hạ Ngôn, biểu tình Giới chủ đại nhân sa sầm, trang nghiêm nói:

- Nơi này là trong thành Đông Quang của Quang Ảnh đại thế giới, thực lực hiện tại của ngươi còn không đủ đế cho ngươi làm càn như vậy.

Mỗi một nơi đều. có quy củ nhất định.

Hiển nhiên, Giới chủ đại nhân cũng có chút nổi giận, trong mắt lóe hào quang không biết suy nghĩ cái gì.

- Giới chủ đại nhân, nhất định phải trừng phạt người này.

Điện chủ Đông Quang Điện vẻ mặt nghiêm túc oán độc nói với Giới chủ đại nhân.

- Ta tự có chòng mực.

Giới chủ của Quang Ảnh thế giới nhìn Điện chủ Đông Quang Điện một cái, có chút bất mãn nói.

Điện chủ Đông Quang Điện vội vàng ngậm miệng, ánh mắt lại nhìn phía Hạ Ngôn.

- Ngươi phá hủy quy củ của Quang Ảnh đại thế giới, nhất định phải bị trừng phạt tương ứng, cho dù thân phận ngươi không tầm thường.

Giới chủ đại nhân hơi dừng một chút, tiếp theo nói với Hạ Ngôn.

- Ta phải nhận loại trừng phạt nào?

Hạ Ngôn nghe vậy, ánh mắt chợt lóe hỏi.

Lúc này, sắc mặt Giới chủ Quang Ảnh đại thế giới đột nhiên biến đổi, nghe được câu hỏi của Hạ Ngôn không ngờ không lập tức đáp lại mà ưở nên trầm mặc.

Đại khái qua một hai hô hấp. thân hình giới chủ của Quang Ảnh đại thế giới mới khẽ động, lúc ánh mắt lại nhìn về phía Hạ Ngôn biến thành phức tạp rất nhiều.

Hạ Ngôn cảm giác được Giới chủ đại Nhân này tựa hồ thở dài một tiếng, trong mắt có vẻ không cam lòng.

- Hạ Ngôn.

Giới chủ Trọng Thiên Giới hiện tại lệnh ngươi đi Trọng Thiên cung điện gặp mặt.

Nhớ kỹ, là mình ngươi đi Trọng Thiên cung điện, hung thú này...

Hả, chẳng lẽ là huyết mạch Thần thú thượng cổ?

Hạ Ngôn, nó không thể đi cùng với ngươi.

Giới chủ đại nhân của Quang Ảnh đại thế giới lên tiếng nói với Hạ Ngôn, ánh mắt đảo qua trên người Thổ Cẩu, chỉ là nói còn chưa dứt lời, lại hơi chấn động một hồi.

Theo sau, vị Giới chủ đại nhân nảy cũng không nói thêm, thân hình nhoáng lên một cái biến mất khỏi hư không, hièn nhiên đã rời đi.

- Hả?

- Trọng Thiên Giới chủ muốn gặp ta?

Hạ Ngôn có chút giật mình.

Nên biết, Trọng Thiên Giới chủ là tuyệt thế cường giả cảnh giới Thần chủ, không biết bao nhiêu ức năm trước đã mở ra Trọng Thiên Giới.

Nghe đồn, lúc ban đầu giới ngoại chỉ có bốn thành thị phân biệt là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Mà Trọng Thiên Giới chính là đại thế giới mở ra lấy thành Chu Tước làm cơ sờ, cũng chính là đại thế giới sớm nhất toàn bộ Tây Vực.

Thực lực Trọng Thiên Giới chủ sâu không lường được.

- Đi Trọng Thiên cung điện?

Hạ Ngôn hơi híp mắt:

- Đi gặp cũng tốt, có lẽ còn có thể hiểu biết một ít tin tức về Thương Hà tiền bối.

- Thổ Cẩu, chúng ta đi!

Hạ Ngôn gọi Thổ Cẩu một tiếng, vận chuyển linh lực rời khỏi thành Đông Quang này.

Điện chủ Đông Quang Điện hậm hực nhìn Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu rời đi, cũng không thể ngăn trở.

Ngay cả Giới chủ đại nhân đều không thể ngăn cản Hạ Ngôn huống chỉ là hắn?

ở trước mặt Trọng Thiên Giới chủ, Giới chủ của Quang Ảnh đại thế giới căn bản không dám phản kháng.

Một câu nói, Giới chủ của Quang Anh đại thế giới phải ngoan ngoãn thả người.

Đây chính là chênh lệch thực lực.

Rời Quang Ảnh đại thế giới, Hạ Ngôn cùng Thổ Cẩu ngừng lại ở một nơi ngoài giới ngoại

- Thổ Cẩu, hiện tại ta đi Trọng Thiên cung điện, ngươi không thể theo ta cùng đi.

Hạ Ngôn nhìn về phía Thổ Cẩu.

Hắn cũng bất đắc dĩ, Trọng Thiên Giới chủ chi kêu một mình hắn đến.

- Chủ nhân, vậy làm sao giờ?

Thổ Cẩu chợp mắt hỏi.

- Ngươi trước về Lang Tà Giới.

Hiện tại ở đó không có tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ tọa trấn, ngựơi tạm thời bảo vệ an toàn của Lang Tà Giới đi.

Hạ Ngôn nghĩ một hồi rồi nói.

- Vậy chủ nhân khi nào về Lang Tà Giới?

Thổ Cẩu cúi đầu, hiển nhiên có chút không quá tình nguyện.

- Hmm, ta cũng không thể xác định thời gian cụ thể!

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về chân trời phương xa

Chương 984: Gặp Thần chủ Cung Minh

Có Thổ Cẩu. thủ hộ Lang Tà Giới, Hạ Ngôn tin tưởng không ai có thể thành công xâm lấn Lang Tà Giới nữa, trừ khí là cường giả tuyệt thế nhân loại cảnh giới Thần chủ.

Nhìn Thổ Cẩu như sao băng tiến về hướng biên thùy, Hạ Ngôn mới xoay người biến mất khỏi hư không, hướng về phía thành Chu Tước.

Không gian thông đạo của Trọng Thiên Giới cùng Bãi săn thú ngoại giới ngay tại phía sau thành Chu Tước, khoảng cách thành Chu Tước không quá trăm vạn dặm.

Với tốc độ của Hạ Ngôn chỉ cần thời gian một phần ba chén trà nhỏ là tới nơi.

- Đầy là Trọng Thiên Giới?

Trải qua không gian thông đạo tiến vào thành Trọng Thiên.

Hạ Ngôn không Khỏi phát ra một tiếng ngạc nhiên thán phục.

Trọng Thiên Giới cũng không có nơi dừng chân tại giới ngoại bởi vì căn bản không ai dám công kích Trọng Thiên Giới.

Hạ Ngôn hiện thân tại Trọng Thiên Giới, ánh mắt nhìn chân trời phía sau, trong lòng khiếp sợ khó nói thành lời.

Linh lực ẩn chứa trong không gian Trọng Thiên Giới cao hơn Lang Tà Giới gấp mười lẩn

- Ồ?

- Đó chính là Trọng Thiên cung điện sao?

Trong tầm mắt, Hạ Ngôn nhìn đến một tòa cũng điện màu đen thật lớn, cực hạn thị lực cũng không nhìn tới đỉnh của Trọng Thiên cung điện.

Phía trên mây mù lượn lờ, thi thoảng sinh ra dị tượng.

- Trọng Thiên Giới ngay tại trong Trọng Thiên cung điện.

Cường giả cảnh giới Thần chủ, đây là lần đầu tiên ta chính mắt thấy cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ.

Trong lòng Hạ Ngôn cũng hơi có chút kích động.

Không lâu trước đó, mặc dù ở ngoài thành Chu Tước Hạ Ngôn nhìn thấy cường giả tuyệt thế nghi là cảnh giới Thần chủ ra tay, nhưng là vẫn chưa nhìn thấy bản tôn của cường giả Thần chủ.

Tu luyện giả bình thường căn bản Khó thề gặp được cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ.

Bá~

Thân hình Hạ Ngôn chợt lóe rất nhanh Phi hành hướng Trọng Thiên cung điện, ở lối vào Trọng Thiên cung điện, Hạ Ngôn nhìn thấy vài tên tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa Đám tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa này không ngờ chỉ là phụ trách thù vệ trông cửa, hơn nữa Hạ Ngôn cảm ứng được đám tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa này đều. có thực lực gần như bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

- Ta là Hạ Ngôn, phụng mệnh tới gặp Trọng Thiên Giới chủ.

Hạ Ngôn ôm quyền nói với vài tên thù. vệ.

Vài tên thù vệ liếc nhìn Hạ Ngôn một cái, mặt không đổi sắc chắp tay nói:

- Giới chủ đại nhân đã sớm phân phó, ngươi ở đây chờ một lát, ta đi bẩm báo.

Hiển nhiên Trọng Thiên Giới chủ sai người phân phó qua đám thù vệ trông cửa này.

- Được, làm Phiền các vị.

Hạ Ngôn gật đầu cười nói.

Thủ vệ kia đi vào không lâu, Hạ Ngôn liền thấy bên trong lóe lên hai bóng người, có hai tu luyện giả đi ra.

Một người là thủ vệ vừa rồi, mà người kia thì là Thương Ngưng con gái Thương Hà mà Hạ Ngôn từng gặp. dung nhan diễm lệ khiển thiên địa thất sắc.

Đôi mắt đẹp của Thương Ngưng nhìn Hạ Ngôn, môi hồng khẽ mở:

- Hạ Ngôn, ngươi đi theo ta.

- Dạ, Thương Ngưng tỷ.

Hạ Ngôn lập tức lên tiếng tiả lời.

Nghe được lời xưng hô của Hạ Ngôn, thân thể mềm mại của Thương Ngưng dường như khẽ run rẩy một chút ở toàn bộ Trọng Thiên cung điện, đều không có người gọi nàng như vậy, đương nhiên nàng cũng không cho phép người khác gọi nàng như vậy.

Nhưng là Hạ Ngôn lại Phi thường đặc thù, là người thừa kế của phụ thân nàng.

Hạ Ngôn đi theo phía sau Thương Ngưng tiến vào Trọng Thiên cung điện.

Đây là một tòa cung điện thật lớn, trọng yếu nhất là tu luyện giả trong cung điện đều là cảnh giới Tạo Hóa.

Điều này ở địa phương bình thường quả thật khó thể tưởng tượng.

Dọc theo đường đi, có phần đông tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa chào hỏi Thương Ngưng.

Những người này thấy Thương Ngưng đẫn theo một tu luyện giả mặc áo trắng không

khỏi đều liếc nhìn vài lần.

Đại khái trải qua thời gian Phi thành một nén nhang, hai người vượt qua một cánh của không gian mới đến một tiểu viện u nhã tĩnh mịch.

- Hạ Ngôn, đây là nơi Giới chủ đại nhân tĩnh tu, tự ngươi đi vào đi.

Thương Ngưng dừng lại, nghiêng người nhìn Hạ Ngôn ở bên cạnh nói.

- Đa tạ Thương Ngưng tỷ.

Hạ Ngôn vội vàng nói lời cảm ơn.

Thương Ngưng hơi ngây người giây lát rồi sau đó thân hình mới nhoáng lên một cái lập tức biến mất khỏi trước mặt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhìn tiểu viện u tĩnh trước mặt. dừng một lát mới nhấc chân đi vào phía trong.

- Thật Khó tin.

Hạ Ngôn cảm giác được, mỗi lần bước một bước đều giống như bước vào một lốc xoáy kỳ diệu không thể tự kiểm chế, mỗi một bước đều phải tập trung mười hai vạn phần tinh thần.

Chỉ hơi sơ suất tựa hồ sẽ bị lốc xoáy hút vào.

Đi chừng một trăm bước, loại cảm giác này mới đột nhiên biến mất

- Nếu không phải linh hồn ta Phi thường cường đại, chỉ sợ còn thật sự khó mà tiến vào.

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Mà một gian nhà cỏ đã gần ngay trước mắt, Chỉ cần bước thêm một bước là có thể bước vào trong cánh cửa.

- Trọng Thiên Giới chủ, ở tại trong nhà cỏ này sao?

Hạ Ngôn ngưng mắt nhìn vào bên trong, nhưng như thế nào cũng không thể thấy rõ tình hình bên trong, giống như có vô số thế giới đang xen trong cánh cửa.

- Vào đi!

Một thanh âm hùng hậu vô cùng vang lên trong tai Hạ Ngôn, Hạ Ngôn hơi kinh hãi vội vàng thu. liễm tâm thần nhấc chân bước vào cánh cửa này.

Sau khi tiến vào, hết thảy trong phòng rốt cục trở nên rõ ràng.

Không trong phòng không lớn, trên vách tường bốn phía điêu khắc rất nhiều đồ án thần kỳ, những đồ án này không tầm thường, bọn họ cũng không phải tầm thường mà là đang không ngừng biến hóa, giống như đang diễn biến cái gì.

- Ồ?

Giới chủ đại nhân đâu?

Hết thảy trong phòng liếc mắt là thấy hết, Hạ Ngôn lại vẫn không nhìn thấy người nào ở trong.

Lúc này, Hạ Ngôn cảm giác được lực lượng pháp tắc tại không gian bên thân kêu lên ti ti.

Những pháp tắc này bắt đầu ngưng tụ, ánh mắt Hạ Ngôn chấn động nhìn cảnh tượng trước mắt, càng ngày càng nhiều lực lượng pháp tắc ngưng kết đến cùng nhau, dần đần hình thành bộ dạng một người.

Trong khoảnh khắc bóng người dần trở nên rõ ràng.

Đây là một lão già mặc bào trắng, trên mặt mang theo nụ cười hiền lành đang nhìn Hạ Ngôn đang lộ vẻ kinh ngạc.

- Bái kiến Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn phản ứng lại, vội vàng khom mình thi lễ với người trước mặt.

Cường giả cảnh giới Thần chủ, hóa thân pháp tắc, có thể hóa vạn vật thế gian.

Nếu hắn không muốn cho Hạ Ngôn nhìn thấy, cho dù Hạ Ngôn ở trước mặt cũng sẽ không phát hiện.

ở trước mặt vị Trọng Thiên Giới này Hạ Ngôn cũng không dám sơ suất.

Đây chính là sư phụ của Thần chủ Thương Hà. mà hắn là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, nghiêm khắc mà nói, người trước mặt chính là sư tổ của hắn.

-Không cần đa lễ.

Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh khoát tay với Hạ Ngôn, theo sau ngón tay khẽ điềm trong phòng xuất hiện hai cái bồ đoàn.

- Hạ Ngôn, ngồi đi.

Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn lập tức khoanh chân ngồi xuống. trải qua thấp thỏm ban đầu, lúc này Hạ Ngôn đã bình ồn tâm tình, thản nhiên nhìn Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh.

Thấy Hạ Ngôn như vậy, Cung Minh vừa lòng gật gật đầu.

- Việc ngươi làm tại Quang Ảnh Giới, Quang Ảnh Giới chủ đều đã nói cho ta.

Trọng Thiên Giới chủ cũng khoanh chân ngồi xuống, rồi sau đó lên tiếng.

- Chuyện này là ngươi làm không đúng, cho dù ngươi cùng tu luyện giả bị ngươi giết chết có cừu oán nhưng cũng không thể tùy ý ra tay ở trong thành thị.

Trọng Thiên Giới chủ lắc đầu:

- Tuy nhiên, cũng không phải chuyện lớn gì.

Ngươi có thể không tiếc mọi giá báo thù cho Khương Vân kia, khiến trong lòng ta kỳ thật rất cao hứng.

- Đa tạ Trọng Thiên Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn vội vàng cảm ơn.

Hạ Ngôn rất rõ, nếu không phải Trọng Thiên Giới chủ lên tiếng, vậy Quang Ảnh Giới chủ khẳng định sẽ không dễ dàng thả hắn đi.

Đương nhiên, Hạ Ngôn cũng không e ngại Quang Ành Giới chủ.

Với thực lực của hắn cùng Thổ Cẩu, xông ra Quang Ành Giới cũng không tínhlà việc khó gì, chỉ là như vậy khẳng định phải trải qua một trận đại chiến.

Thực lực Quang Ảnh Giới chủ kia tuy rằng không bước vào cảnh giới Thần chủ, nhưng là coi như nửa bước Thần chủ, không kém bao nhiêu so với Giới chủ Tuyết Cầm.

- Ta kêu ngươi đến là muốn cùng ngươi nói một chuyện Hiện tại mặc dù ngươi còn Không bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, nhưng là sức chiến đấu kinh người, ta nói những thứ này với ngươi cũng giải quyết xong một tâm sự của ta.

Biểu tình Trọng Thiên Giới chủ thoáng ngưng, trong thanh âm lộ vẻ uy nghiêm chậm rãi nói.

Hạ Ngôn cũng cẩn thận nghe, sợ sót bất kỳ một chữ nào.

- Người bên ngoài nhìn vào, Thương Hà là đệ tử của ta, nhưng là ta cũng không dám chân chính làm sư phụ của Thương Hà.

Ta cùng với Thương Hà kỳ thật đều. là lấy bằng hữu đến tương giao, cho dù là lúc Thương Hà còn chưa bước vào cảnh giới Thần chủ.

Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh nói ra một câu làm Hạ Ngôn sợ ngây người.

Giật mình nhìn Trọng Thiên Giới chủ, Hạ Ngôn kinh ngạc há hốc miệng.

- Nói đến đây, thì phải nói Thần Châu.

Trọng Thiên Giới chủ tiếp tục:

- Thầu Châu là một mảnh thần thổ, ở trung tâm toàn bộ vũ trụ.

Cũng có thể nói trung tâm toàn bộ vũ trụ chính là Thần Châu.

- Bốn vực chúng ta phần bố tại bốn phương hướng của Thần Châu.

Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh hồi ức nói.

- Vào lúc ban đầu, trong vũ trụ cũng không có bốn vực, chỉ có Thần Châu.

Thẳng đến ngàn ức năm trước, bốn vực mới sinh ra Bốn vực sinh ra ta không nói nhiều với ngươi, điều này liên quan đến vài bí ẩn, về sau có lẽ ngươi sẽ biết.

Nói đến đây, Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh đường như vẻ mặt có chút xấu hổ, tuy nhiên chợt lóe rồi mất.

- Người của bốn vực không được bước vào Thần Châu nửa bước, người trái lệnh - Chết!

Thanh âm Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh có chút trầm trọng:

- Mà người của Thần Châu cũng không tùy ý bước vào bốn vực.

Thương Hà lại là tu luyện giả từ Thần Châu đi ra, khi đó hắn chẳng qua là tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần.

Nhưng chỉ vẻn vẹn thời gian mấy vạn năm, Thương Hà liền trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ.

- Hả?

Hạ Ngôn giật mình há hốc miệng.

- Giới chủ đại nhân, vậy Thương Hà tiền bối làm sao mà chết?

Hạ Ngôn không kìm nổi mở miệng.

- Điểm này ta cũng không rõ ràng lắm, tuy nhiên ta nghĩ hẳn là có quan hệ với Thần Châu.

Ngay cả ta cũng không thể bước vào Thần Châu, cho nên ta cũng không thể điều tra được gì.

Thương Ngưng con gái Thương Hà cũng hỏi ta vấn đề này. nhưng là ta cũng không có câu trả lời.

Trọng Thiên Giới chủ lắc đầu, mắt nhìn Hạ Ngôn.

- Cái gì?

Ngay cả người cũng không thể tiến vào Thần Châu?

Hạ Ngôn trợn tròn mắt, nghe qua quả thực không thể tưởng tượng.

Trong vũ trụ này, còn có nơi Trọng Thiên Giới chủ đều không thể tùy ý tiến vào?

Nếu không phải đích thận trọng Thiên Giới chủ nói ra, Hạ Ngôn làm sao cũng không tin đây là sự thật

- Đúng vậy.

Trọng Thiên Giới chủ gật mạnh đầu:

- Tuy nhiên, ngươi lại có thể tiến vào Thần Châu, hơn nữa ngươi tại Thần Châu sẽ đạt được địa vị rất cao.

Lời nói của Trọng Thiên Giới chủ lại khiến Hạ Ngôn chấn động một hồi.

Nơi mà cường giả như Trọng Thiên Giới chủ cũng không thể đi vào, mà minh lại có thể?

Chương 985: Thân phận Vương tộc của Hạ Ngôn

Thấy Hạ Ngôn đầy vẻ nghi hoặc, Cung Minh khẽ cười, thò tay khẽ vuốt chòm râu màu trắng thật dài của mình từ trên xuống dưới.

- Trước tiên ta nói cho ngươi một chút tình huống của Thần Châu.

Cung Minh trầm ngâm một chút nói với Hạ Ngôn.

- Thần Châu từ khi vũ trụ mới thành lập là một mảnh thần thổ, là nơi dựng dục sinh linh.

Lúc ban đầu thần chi, thần lực chiếu rọi khắp thần thổ.

ở ngoài Thần Châu là nơi hoang dã, Không có ngọn cỏ.

Nơi hoang dã khi đó cũng chính là bốn vực hiện tại.

Cung Minh chậm rãi nói, dường như chìm vào hồi ức.

- Nhân loại sớm nhất tại Thần Châu cũng là nguyên Nhân loại, kỳ thật số lượng cũng không nhiều.

Nhưng là thiên phú bọn họ đều Phi thường kinh người, Phi thường mẫn cảm với lực lượng pháp tắc, cho nên tốc độ bọn họ cực nhanh.

Nhưng cho dù thiên phú đều rất mạnh cũng không có khả năng có được tốc độ như nhau.

Theo thời gian trôiqua, chênh lệch thực lực giữa những nguyên nhân loại này cũng càng lúc càng lớn.

- Theo thực lực biến hóa, tranh đấu tự nhiên gia tăng.

Sau đó, một vị tu luyện giả tên là Hạo Thiên cuối cùng trở thành Thần Châu chi chủ.

Cung Minh nói đến cái tên này, thần thái Phi thường cung kính làm cho Hạ Ngôn có chút nghi hoặc

- Sau đó, đời sau. của vị Thần Châu chi chủ này dần dần trở thành thế lực mạnh nhất Thần Châu, xưng là vương tộc.

Tuy nhiên, đòi sau của Thần Châu chi chủ cũng không phải một dòng, mà phân thành hai dng.

Một dòng có được linh lực màu vàng, một dòng thì có được linh lực màu sắc giống tu luyện giả bình thường, là màu đen.

- Hai dòng vương tộc này địa vị hoàn toàn khác nhau.

Vương tộc có linh lực màu vàng địa vị siêu quần, tài nguyên cùng phương pháp tu luyện đạt được không phải vương tộc linh lực màu đen có thể so sánh.

Tuy nhiên, số lượng vương tộc linh lực màu đen lại đông, vượt xa số lượng vương tộc linh lực màu vàng rất nhiều.

Bởi vì phân phối không công bằng, cho nên vương tộc linh lực màu đen bởi vì lòng ghen ghét dần dần nghiêng về phía ngoài, cuối cùng dung hợp với cùng những tu luyện giả bình thường, tuy nhiên bọn họ lại hết sức cừu hận vương tộc có linh lực màu vàng.

Nghe đến đó, trong đầu Hạ Ngôn cũng đại khái hình dung ra thế lực của Thần Châu.

Thần Châu lúc mới sinh ra có số lượng nguyên nhân loại không quá nhiều.

Những nguyên Nhân loại này thông qua tu luyện, thực lực tự thân không ngừng tăng lên, trong đó xuất hiện một ít nhân vật Phi thường cường đại.

Những nhân vật này trải qua chém giết, tranh đoạt tư nguyên cuối cùng xuất hiện một đầu mục.

Đầu mục này tên là Hạo Thiên, cũng chính là Thần Châu chi chủ sau này.

Đời sau của Thần Châu chi chủ xưng là vương tộc, mà đời sau của nguyên nhân loại khác đều là nhân loại bình thường.

Nhưng là trong vương tộc cũng không chỉ một dòng, mà là chia làm dòng linh lực màu vàng cùng dòng linh lực màu đen.

Vương tộc linh lực màu vàng địa vị siêu quần, vương tộc linh lực màu đen so với người thường cũng không hơn bao nhiêu khiến vương tộc linh lực màu đen Phi thường cừu hận vương tộc linh lực màu vàng.

- Linh lực màu vàng?

Hạ Ngôn nghe vài từ này, thân hinh hơi chấn động.

Linh lực của hắn Phi thường đặc thù, ở trong số những tu luyện giả từng gặp Hạ Ngôn chưa từng thấy tu luyện giả có được linh lực màu vàng, đều là linh lực tiếp cận màu trắng.

- Đúng vậy.

Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh chậm rãi gật đầu:

- Hạ Ngôn, hiện tại ngươi hẳn là đoán ra thân phận Thương Hà rồi chứ?

- Thương Hà tiền bối là vương tộc linh lực màu vàng của Thần Châu.

Hạ Ngôn mở to mắt

- Đúng vậy, không chỉ là hắn, ngay cả ngươi cũng là vương tộc linh lực màu vàng.

Bởi vì ngươi có được linh lực màu vàng cao quý.

Cho nên ngươi đi Thần Châu, sẽ có được địa vị rất cao.

Cung Minh ngưng giọng nói.

Lúc trước sau khi Thương Hà trọng thương, trong lúc vô ý phá vỡ không gian tới Quang Ly phân thế giới.

Biết chính mình không kiên trì được bao lâu liền dùng tự thân máu huyết làm vật dẫn phong ấn nhẫn Linh La.

Mà người được lựa chọn vừa khéo chính là Hạ Ấp người mới khai sáng Hạ gia, từ đó trên thân liền có chảy xuôi máu huyết của Thương Hà Trong cơ thể của Hạ Ngôn tự nhiên cũng chày huyết mạch của Thương Hà.

Cũng chính bởi vì như thế Hạ Ngôn mới có thể mở được nhẫn Linh La.

Tuy nhiên, tuy rằng như thế Hạ Ấp cùng Hạ Ngôn cũng không xem như hậu bối của Thương Hà, chẳng qua là trong cơ thể có chảy xuôi máu. của Thương Hà mà thôi.

Hạ Ngôn trong lúc nhất thời không nói nên lời, sau một lúc lâu mới nói:

- Giới chủ đại nhân, nếu Thương Hà tiền bối là vương tộc Thần Châu, vậy vì sao đi tới Tây Vực chúng ta?

Còn nữa, vì sao tu luyện giả bốn vực chúng ta sử dụng linh lực là màu trắng.

Người Thần Châu bình thường sẽ không đi bốn vực.

Thương Hà Thân là huyết thống vương tộc cao quý không ngờ chạy tới bốn vực.

- Kỳ thật lúc Thương Hà đến Tây Vực, vẫn còn là một đứa bé, hắn là ta cứu trở về ở bên bờ Thầu Châu.

Lúc đầu ta cũng không biết hắn là vương tộc, sau đó theo hắn tu luyện không ngờ sử dụng linh lực màu vàng ta mới biết được hắn dĩ nhiên là vương tộc Thần Châu.

Cung Minh nói.

- Mà Thương Hà lúc còn là đứa bé, trong cơ thể liền có một cái nhẫn, tên là nhẫn Linh La.

Hiện tại nhẫn Linh La hẳn là ở trong cơ thể ngươi hả?

Cung Minh nhìn Hạ Ngôn.

- Vâng.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Nhẫn Linh La có lẽ có liên quan thần thế của Thương Hà, cũng có khả năng có liên quan cái chết của hắn.

Tóm lại những bí mật này đều phải chờ ngươi đi Thần Châu mới có thể giải đáp.

Cung Minh khẽ hít một hơi, ánh mắt thâm thúy.

- Ta đi Thần Châu?

Hạ Ngôn ngây cả người.

Chuyện hôm nay Cung Minh nói với hắn thật sự quá mức ngạc nhiên, khiến hắn trong lúc nhất thời không thể phàn ứng lại.

- ừ, ngươi là phải đi Thần Châu, chẳng qua không phải hiện tại.

Mặc dù ngươi tại Thần Châu Thân là vương tộc linh lực màu vàng địa vị siêu quần, nhưng là tại Thần Châu, địch nhân của vương tộc chỉ sợ vượt xa rất nhiều.

Cho nên, ngươi phải có được năng lực tự bảo vệ mình mới có thể đi Thần Châu.

Có lẽ ở Thần Châu ngươi sẽ gặp được cơ hội có thể làm cho chính mình trở thành Thần chủ.

Cung Minh nói.

- Cái gì?

- Trở thành Thần chủ?

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, máu huyết toàn thân quay cuồng hô hấp có vẻ dồn dập.

- Đúng vậy.

Mỗi một vị Thần chủ sinh ra đều có quan hệ lớn lao với Thần Châu, ở bốn vực ngươi vĩnh viễn không có khả năng tiến vào cảnh giới Thần chủ.

Điềm này, cực ít có người biết, có lẽ Chỉ có một số nguyên nhân loại như ta mới biết được!

Cung Minh cười cười, lạnh nhạt nói

- Hả?

- Giới chủ đại nhân, ngài là nguyên nhân loại của Thần Châu?

Thanh âm Hạ Ngôn hơi có chút run rẩy.

- Đúng vậy, ta quả thật là nguyên nhân loại.

Hạ Ngôn, ta là nguyên nhân loại sớm nhất đi theo Thần Châu chi chủ.

Ha ha, chỉ là sau này phạm vào sai lầm, cho nên bị trừng phạt đuổi khỏi Thần Châu vĩnh viễn không được trở về.

Cũng chỉnh bởi vì như thế tu luyện giả bốn vực mới đều. là linh lực gần màu trắng.

Cung Minh có chút tự giễu cười.

Khó trách lúc Thần chủ Cung Minh nhắc tới Thần Châu chi chủ Hạo Thiên lại cung kính cùng nghiêm túc như vậy.

Nghe đến đó, trong lòng Hạ Ngôn hiểu rõ bảy tám phần, tuy nhiên vẫn có chút nghi vấn đang muốn hỏi Thần chủ Cung Minh thi lại bị cắt ngang.

- Một đoạn thời gian sau này ngươi ở trong này tu luyện đi. cần bất kỳ tài nguyên vật phẩm gì, nơi này ta đều có.

Hơn nữa, tu luyện ở nơi nàycủa ta, ngươi còn có một chỗ tốt lớn lao.

Thần chủ Cung Minh cười nói:

- Ta chính là pháp tắc trong thiên địa, ngươi ở bên cạnh ta cảm ngộ pháp tắc, chỉ sợ mau gặp trăm lần so với tình huống bình thường.

- Đầy chính là cơ hội khó được.

Thần chủ Cung Minh thật sâu nhìn Hạ Ngôn một cái.

Thần chủ Cung Minh giữ Hạ Ngôn ở bên thân tu luyện còn có một mục đích chính là muốn nghiệm chứng rốt cục thiên phú của Hạ Ngôn như thế nào.

- Đa tạ Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn mừng rỡ, vội vàng lên tiếng nói lời cảm tạ.

Thần chủ, bản thân chính là pháp tắc.

Hạ Ngôn ở bên cạnh Thần chủ tu luyện lũứi ngộ, vậy hiệu quả còn cần nhiều lời?

Hạ Ngôn không ngốc, có cơ hội như vậy tự nhiên không có khả năng bỏ qua

- ừ, ngươi có thể ở nơi này, tu luyện đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Sau đó ngươi có thể đi Thần Châu, về phần trở thành Thần Châu, vậy cũng chỉ có thể xem cơ duyên sau khi ngươi đến Thần Châu.

Ánh mắt Cung Minh dường như nhìn về phương xa

- Ta hiểu rồi.

Hạ Ngôn gật mạnh đầu.

Bá~

Thân hình Thần chủ Cung Minh lập tức biến mất, mà ở trước mặt Hạ Ngôn lại có thêm một cái nhẫn không gian màu đen.

Hạ Ngôn cẩm lấy nhẫn không gian, ý thức rót vào phát hiện bên trong có mấy chục viên Chân Linh Đan cửu cấp, còn có đại lượng bảo vật, Thải Hồng Quả...

đều là trân bảo hiện tại Hạ Ngôn tu luyện cần đến.

Chân Linh Đan cửu. cấp nguyên bản Hạ Ngôn mua sắm cũng chưa sử dụng hết.

- Lần này ở đây tu luyện, ta phải một mạch bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Hạ Ngôn nhìn bốn phía, con ngươi đột nhiên co rụt Hắn phát hiện đồ án không ngừng

biến hóa trên vách tường bốn phía không ngờ sinh ra một loại lực lượng kỳ diệu.

Nhìn kỹ, không ngờ Hạ Ngôn có một loại cảm giác ngộ đạo.

Lúc này, cặp mắt Hạ Ngôn trợn tròn, không nhịn được nhìn vách tường.

Trải qua chừng ba ngày, Hạ Ngôn mới ghi tạc tất cả đồ án trên vách tường vào trong đầu.

- Những đồ án biến hóa này không ngờ có đến mười ức tám ngàn vạn loại.

Hơn nữa, mỗi một loại biến hóa đều cùng pháp tắc có liên quan mật thiết.

Ta không ngừng hiểu thấu những đồ án này, vậy đối với lĩnh ngộ pháp tắc càng có lợi.

Hạ Ngôn bị những đồ án này hấp dẫn, cũng hiểu được những đồ án này khẳng định có chỗ tốt thật lớn đối với việc tu luyện của mình.

"Quả nhiên là thiên phú kinh người, không chút nào kém thiên phú của nguyên nhân loại!"

Thần chủ Cung Minh hóa thành pháp tắc Phi thường rõ ràng chuyện xảy ra với Hạ Ngôn.

Lúc này không khỏi tán thưởng nghĩ, nếu là tu luyện giả bình thường rất khó nhanh như vậy đã phát hiện ảo diệu của đồ án pháp tắc diễn biến.

- Tốc độ tu luyện của tiểu tử này dường như không kém so với Thương Hà năm đó nha.

- Hy vọng, tiểu tử này có thể vạch trần đáp án, ta cũng thật sự muốn biết.

Trong tối, Thần chủ Cung Minh suy nghĩ đương nhiên Hạ Ngôn không biết.

Hắn đã nhắm mắt lại, tim hiều diễn biến những đổ án kia.

Đó chính là diễn biến của lực lượng pháp tắc.

Dưới trợ giúp của Chân Linh Đan cửu cấp, tốc độ Hạ Ngôn lmh ngộ pháp tắc có thể nói là cực kỳ kinh người.

Lĩnh ngộ một ngày thậm chí so với tu luyện giả bình thường lĩnh ngộ một năm.

- Ha ha.

Hiểu. rồi.

Nguyên lai là quá trình diễn biến như vậy.

- ồ?

Loại pháp tắc này không ngờ ẩn chứa biến hóa lớn như vậy.

- Nếu là dưới tình huống bình thường, khẳng định ta sẽ bỏ qua biến hóa pháp tắc này.

Ha ha, tu luyện ở bên cạnh Thần chủ, tiến độ thật sự khó thể tưởng tượng.

Thần chủ đại nhân dường như biết được nơi nào ta cần tìm hiểu nhiều mới có thể hiểu, nơi nào ta không cần nhiều thời gian là hiểu rõ.

Mỗi một ngày, thực lực Hạ Ngôn được tăng lên kinh người, có thể nói là một ngày ngàn dặm.

Chương 986: Cách xa nửa bước

Thời gian thấm thoắt, đảo mắt đã trôi qua ba ngàn năm.

Trong thời gian ba ngàn năm này, Hạ Ngôn cũng không lợi dụng Tháp Thời Gian thay đổi thời gian lưu tốc đề tu luyện.

Tuy nhiên bởi vì có Thần chủ Cung Minh ở bên cạnh, thời gian ba ngàn năm này của hắn lại tương đương với tu luyện giả bình thường bế quan mấy chục vạn năm thậm chí là càng lâu.

Hơn nữa, thiên phú của Hạ Ngôn rất cao, cộng thêm các loại trân bảo tùy ý sử dụng cho nên tiến bộ của Hạ Ngôn thật sự làm người ta không thể tin tưởng, không thể tưởng tượng.

Thời gian ba ngày năm, Hạ Ngôn đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ đỉnh, chỉ kém nửa bước là có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Chính là Chỉ cần đâm phá một tầng màng kia liền có thể chân chính bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Đến một ngày, hai mắt Hạ Ngôn nhắm nghiền rốt cục chậm rãi mở ra.

Một ngụm trọc khí từ trong miệng Hạ Ngôn phun ra, trong không gian vặn vẹo rất nhỏ.

Hạ Ngôn đứng thẳng dậy, chân mảy cũng không có giãn ra.

Hạ Ngôn lĩnh ngộ pháp tắc đã gần đến đại viên mãn, nhưng vẫn không bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Mà mức độ linh hồn viên mãn của Hạ Ngôn đã hoàn toàn thỏa mãn điều kiện bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đối với lĩnh ngộ pháp tắc cũng không có khả năng chân chính đại viên mãn.

Nếu là chân chính đại viên mãn, vậy đã là cảnh giới Thần chủ.

Tạo Hóa cấp Giới chủ lĩnh ngộ pháp tắc chỉ là vô hạn gần với đại viên mãn.

Trong ba ngàn năm này, năm trăm năm cuối cùng Hạ Ngôn tu luyện gần như không có tiến bộ gì.

Cho dù là sử dụng Chân Linh Đan cửu cấp cũng thủy chung không thể đột phá tầng màng mỏng kia.

- Tiểu tử Hạ Ngôn này, điều kiện bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ kỳ thật đã thành thục, duy nhất khuyết thiếu chính là một cơ duyên dẫn dắt hắn đột phá

Thần chủ Cung Minh hóa thân lực lượng pháp tắc rất rõ ràng tình huống hiện tại của Hạ Ngôn.

- Có lẽ, hắn cầnmột hồi chiến đấu kịch liệt mới có thể chân chính bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Thần chủ Cung Minh thầm nghĩ trong lòng, sau đó hắn liền hiện thân trước người Hạ Ngôn.

- Giới chủ đại nhân.

Hạ Ngôn nhìn thấy Cung Minh hiện thân. vội khom mình thi lễ.

- Hạ Ngôn, tu luyện ba ngàn năm, ngươi cảm giác như thế nào?

Cung Minh xua tay. lên tiếng hỏi.

- vẫn là không thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủỄ Cảm giác đường như thiếu một cái gì, nhưng là nghĩ không thông.

Hạ Ngôn nói thẳng, ở trước mặt Thần chủ Cung Minh hắn tựnhiên không cần giấu điếm gi-

- Ha ha, tình huống của ngươi, thật sự có một biện pháp có thể thử xem.

Cung Minh cười cười nói.

- Ồ?

Biện pháp gì?

Hạ Ngôn đang buồn rầu nghe vậy lập tức hai mắt tỏa sáng, ánh mắt kích động nhìn Cung Minh.

- Trong Trọng Thiên cung điện của ta hiện tại có hai tu luyện giả thực lực mạnh nhất, cách cảnh giới Thần chủ cũng chỉ nửa bước.

Một người trong đó là Thương Ngưng, mà người còn lại là Cung Như Thủy đã theo ta từ rất rất lâu.

Cung Minh thoáng trầm ngâm nói tiếp:

- Ngươi có thể chiến đấu với Cung Nhu Thủy một trận, có lẽ trong chiến đấu ngươi có thể đột phá bước vào cảnhgiới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

- ồ?

Hạ Ngôn đầu tiên trầm ngâm, rồi sau đó nói:

- Được.

- Cảnh giới hiện tại của ta chỉ kém nửa bước cuối cùng là có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Thực lực so với lúc trước lại tăng lên rất nhiều, hiện tại cho dù gặp Giới chủ Tuyết Cầm cũng có thể đánh một trận.

Vị Cung Như Thủy này hẵn là thực lực tương đương Tuyết Cầm.

Chiến đấu với đối thủ thực lực loại này, có lẽ ta thật sự có thể đột phá bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe, trong đầu âm thầm chuyển ý niệm.

- ừ, hiện tại ngươi đi khiêu chiến Cung Như Thủy đi.

Thần chủ Cung Minh phất tay với Hạ Ngôn.

- Cái gì, ta chủ động đi khiêu chiến?

Hạ Ngôn sửng sốt:

- Giới chủ đại nhân vì sao ngươi không nói trước với tiền bối Cung Như Thủy kia một tiếng?

- Không!

Cung Minh lắc đầu:

- Nếu ta nói trước, Cung Như Thủy Chỉ sợ sẽ không dùng hết toàn lực, như vậy không bằng không nói thì hay hơn.

Nghe vậy, Hạ Ngôn cũng hiểu được.

Nếu là Cung Minh tiền bối ra mặt, để Cung Như Thủy cùng Hạ Ngôn luận bàn một hồi, Cung Như Thủy có lẽ sẽ bởi vì Thần chủ Cung Minh mà có cố kỵ trong lòng, lúc luận bàn không dùng toàn lực.

Mà nếu Hạ Ngôn tới cửa khiêu chiến, vậy tự nhiên không giống.

- Đi đi.

Thần chủ Cung Minh lời nói chưa dứt, người đã biến mất khỏi trước mặt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhấc chân rời phòng, thông qua cửa không gian rời tiểu không gian, tới trong không gian Trọng Thiên cung điện.

Vù~

Hạ Ngôn rất nhanh Phi hành trong không gian Trọng Thiên cung điện.

- Bên kia có người!

Rất nhanh, Hạ Ngôn liền thấy được hai tu luyện giả của Trọng Thiên cung điện, ánh mắt chợt lóe tới gần.

- Này.

Hạ Ngôn đầu tiêng lên tiếng bắt chuyện, hai tu luyện giả đối diện tự nhiên dừng thân hình nhìn Hạ Ngôn.

- Ta là Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cười nói

- Ngươi gọi chúng ta lại, là có chuyện gì sao?

Một người trong đó nhíu mày hỏi Hạ Ngôn.

- Xin hỏi Cung Như Thủy ở nơi nào?

Hạ Ngôn không thèm để ý trực tiếp hỏi.

- Hả?

Ngươi hỏi thăm nơi ở của Cung Như Thủy sư huynh là có việc gì?

Hai tu luyện giả kia thấy thái độ của Hạ Ngôn cũng không tốt, hừ nhẹ một tiếng, có chút bát mãn hỏi.

- Ha ha, ta muốn khiêu chiến với hắn, nghe nói hắn là một trong những người mạnh nhất trong Trọng Thiên cung điện.

Hạ Ngôn ha ha cười, trên mặt cố ý lộ ra vẻ ngạo nghễ.

Mục đích, tự nhiên là muốn Cung Như Thủy tức giận, rồi sau đó toàn lực chiến một trận.

- Cái gì?

Ngươi muốn khiêu chiến Cung Như Thủy sư huynh?

Hai tu luyện giả kia sửng sốt, rồi sau đó cười ha hả:

- Ha ha ha, thật sự là buồn cười.

Chỉ bằng ngươi cũng muốn khiêu chiến Cung Như Thủy sư huynh?

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Ta muốn đánh bại Cung Như Thủy.

Hạ Ngôn trịnh trọng nói, nhìn hai người, tâm niệm khẽ động một cỗ uy áp tự nhiên tò thân thể hắn phát ra, đánh tới hai tu luyện giả của Trọng Thiên cung điện này.

Hai người chỉ cảm thấy mộtcỗ áp lực đáng sợ từ trên người Hạ Ngôn ép tới, sắc mặt khoảnh khắc trắng bệch.

- Làm Phiền hai vị, nói cho ta biết Cung Như Thủy ở nơi nào?

Hạ Ngôn lập tức thu uy áp, sau đó mở miệng nói.

- Tự ngươi đi mà tìm.

Tu luyện giả hơi cao tức giận nói, rồi sau đó quay người lại.

- Chúng ta đi, không cần để ý tới người này.

Nói xong, hai người chạy về phía sau, mà Hạ Ngôn thì khóe miệng hơi mỉm cười, không tiếp tục đuổi theo.

Sau một lát, Hạ Ngôn lại đụng với một tu luyện giả Trọng Thiên cung điện, lại diễn một lần tình huống lúc trước, khiến tu luyện giả kia tức giận không nhỏ.

Cung Như Thủy trong Trọng Thiên cung điện này có thân phận cực cao, đám tu luyện giả này đối với Cung Như Thủy đều Phi thường cung kính.

Mỗi khi Hạ Ngôn nói với tu luyện giả Trọng Thiên cung điện muốn khiêu chiến Cung Như Thủy, đám tu luyện giả này đều biểu hiện tức giận rời đi.

Nếu không phải bởi vì Hạ Ngôn là khách Trọng Thiên Giới chủ gọi tới, e là sớm có người ra tay với hắn.

Chi qua vẻn vẹn nửa ngày, toàn bộ Trọng Thiên cung điện đã truyền ramột tin tức: Hạ Ngôn muốn khiêu chiến Cung Như Thủy.

- Sư huynh!

ở trong biệt viện của Cung Như Thủy, một tu luyện giả Trọng Thiên cung điện tức giận hô gọi.

- Chẳng lẽ người không đi giáo huấn tiểu tử không biết trời cao đất rộng này sao?

Hắn dựa vào quan hệ với Giới chủ đại nhân, không ngờ không biết tự lượng sức minh muốn khiêu

chiến sư huynh.

Thật sự làm người ta thống hận, quả thật không biết trời cao đất rộng.

Tu luyện giả này đang khuyên bảo Cung Như Thủy đi giáo huấn Hạ Ngôn.

- Chuyện này ta đã biết, không cần để ý tới.

Cung Như Thủy lạnh nhạt nói, bộ dạng không thèm quan tâm.

- Sư huynh, người lại rộng lượng như thế Hiện tại toàn bộ Trọng Thiên cung điện đều đang nghị luận chuyện tiểu tử kia khiêu chiến người, không ngờ người còn không đề trong lòng.

Tu luyện giả này tức giận hơn Cung Như Thủy rất nhiều.

- Ha ha, để ý làm gì?

Cho dù ta đi luận bàn cùng Hạ Ngôn kia, thắng bại thi lại thế nào?

Cung Như Thủy lắc đầu, khẽ nhắm mắt:

- Còn nữa, hắn là khách Giới chủ đại nhân mời đến.

- Nhưng là...

Tu luyện giả kia còn muốn nói tiếp.

- Ngươi không cầnnói nhiều nữa.

Cung Như Thủy lắc đầu, tên tu luyện giả Trọng Thiên cung điện kia chỉ có thể căm giận giậm chần một cái, xoay người rời đi.

- Hạ Ngôn!

Lúc Hạ Ngôn đang tìm kiếm mục tiêu tiếp theo, đột nhiên nghe được có người gọi, theo tiếng động nhìn qua thấy là Thương Ngưng con gái Thương Hà.

- Thương Ngưng tỷ.

Hạ Ngôn vội vàng lên tiếng chào hỏi.

- Nghe nói ngươi đang khiêu chiến Cung Như Thủy sư huynh?

Thương Ngưng nhíu mày, có chút mất hứng nhìn Hạ Ngôn.

Truyện đang đồn ầm khắp Trọng Thiên cung điện, nàng đương nhiên cũng có nghe nói.

Ngay cả nàng đều cảm thấy Hạ Ngôn có chút quá phận cho nên mới tìm tới hắn, mở miệng chất vấn.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu thừa nhận:

- Tuy nhiên, Thương Ngưng tỷ, đây là việc Cung Minh tiền bối kêu ta đi làm.

Hạ Ngôn đương nhiên biết Thương Ngưng bất mãn trong lòng, cho nên giải thích.

- ồ?

- Sao lại như vậy?

Vì sao Giới chủ đại nhân lại muốn ngươi đi khiêu chiến Cung Như Thủy sư huynh?

Thương Ngưng Khó hiểu nhìn Hạ Ngôn, tuy nhiên biểu tình bất mãn đã biến mất.

- Bởi vì ta còn thiếu nửa bước, không thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Cung Minh tiền bối nói có lẽ ta cùng Cung Như Thủy tiền bối luận bàn một trận là có cơ duyên bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Hạ Ngôn không giấu diếm Thương Ngưng, nói thẳng.

- Thì ra là thế

Thương Ngưng nghe vậy, mày liễu rốt cục giản ra, gật đầu:

- Nếu Như vậy, ta dẫn ngươi đi gặp Cung Như Thủy sư huynh.

- Đa tạ Thương Ngưng tỷ.

Hạ Ngôn vội vàng đáp lời.

- Tuy nhiên...

Hạ Ngôn dừng một chút, ánh mắt nhìn Thương Ngưng chớp lóe:

- Lát nữa gặp Cung Như Thủy tiền bối, tỷ cũng không thể nói ta khiêu chiến là ý tứ của Cung Minh tiền bối.

Nếu vậy có lẽ Cung Như Thủy tiền bối sẽ không đùng toàn lực.

Đậy cũng là Cung Minh tiền bối nói với ta Cũng chính vì thế người mới không trực tiếp mở miệng cho Cung Như Thủy tiền bối luận bàn với ta mà để ta chủ động đi khiêu chiến.

- Ta hiểu rồi, đi thôi!

Thương Ngưng cười khẽ một tiếng, nói với Hạ Ngôn.

Nêu có tu luyện giả của Trọng Thiên cung điện nhìn thấy Thương Ngưng tươi cười nhất định kinh ngạc đến ngây người.

Nhiều năm như vậy, bọn họ đã khi nào chứng kiến Thương Ngưng tươi cười?

Vút Vứt ~

Hai bóng người rất nhanh xẹt qua phía chần trời, rất nhanh Hạ Ngôn cùng Thương Ngưng liền tới biệt viện Cung Như Thủy ở lại.

ở ngoài biệt viện, Hạ Ngôn cùng Thương Ngưng dừng lại.

- Hạ Ngôn, đây là nơi Cung Như Thủy sư huynh ở lại.

Lúc này sư huynh hẳn là ở bên trong.

Thương Ngưng chỉ vào trong viện phía dưới, dáng người uyển chuyển xoay qua nói với Hạ Ngôn.

Chương 987: Hạ Ngôn chiến Cung Như Thủy

Mà lúc này, rất đông tu luyện giả của Trọng Thiên cung điện, cũng đi theo phía sau hai người Hạ Ngôn và Thương Ngưng.

Bọn họ trông thấy Thương Ngưng dẫn Hạ Ngôn tìm đến sư huynh Cung Như Thủy, kỳ thật trong lòng đều oán thầm.

- Cung Như Thủy!

Ra đây chiến với ta một trận!

Hạ Ngôn cũng không quản những tu luyện giả Trọng Thiên cung điện ở phía sau, hắn đứng lơ lửng trên không trung trước chỗ biệt viện yên tĩnh này, đề khí lớn tiếng kêu gọi, thanh âm như rồng hút nước xông thẳng lên trời cao, toàn bộ Trọng Thiên cung điện đều chấn động rung nhè nhẹ.

Chỉ một tiếng quát gọi này, những tu luyện giả Trọng Thiên cung điện đều đồng loạt biến sắc, bởi vì theo tiếng quát này, cũng có thể nhìn ra được thực lực của Hạ Ngôn quả thật không yếu kém.

Tuy nhiên cho dù có mạnh mấy đi nữa, ở trong mắt đám tu luyện giả Trọng Thiên cung điện.

Hạ Ngôn cũng không có khả năng chiến một trận cùng Cung Như Thủy.

Nên biết rằng, sư huynh Cung Như Thủy là một trong mấy người mạnh nhất Trọng Thiên cung điện.

Cung Như Thủy cùng Thương Ngưng, hai người ở bên trong Trọng Thiên cung điện trừ Thần chủ Cung Minh, không ai là đối thủ của hai người.

ở toàn bộ Tây Vực, hai người Cung Như Thủy, Thương Ngưng, cũng có thể được xếp hạng tốp mười dưới Thần chủ.

Có thể nói, dưới Thần chủ, nửa chân bước vào Thần chủ như bọn họ gần như không có địch thủ.

"Không có động tĩnh?"

Sau một hồi quát gọi, đợi một lát Hạ Ngôn cũng không thấy người nào trong biệt viện đi rạ. không khỏi có chút kỉnh ngạc, mình quát gọi lớn như thế Cung Như Thủy kia cho dù là đang trong bế quan cũng không có khả năng không có cảm giác, vì sao chậm chạp không xuất hiện vậy?

- Cung Như Thủy sư huynh vốn lòng lạnh nhạt, chỉ sợ huynh ấy sẽ không tùy tiện giao đấu với ngươi.

Thương Ngưng so ra khá hiểu biết về Cung Như Thủy, nhìn Hạ Ngôn lắc đầu nói.

- Ồ?

Hạ Ngôn sửng sốt, sau đó chợt nheo mắt gọi tiếp:

- Cung Như Thủy!

Đừng làm rùa đen rụt cồ, nếu là nam nhân, hãy ra đây chiến với ta một trận.

Thanh âm của Hạ Ngôn xông lên tận trời, những lời này chỉ sợ bất cứ người nào nghe vào tai cũng sẽ không dễ dàng nhịn được.

Ngay cả những tu luyện giả Trọng Thiên cung điện kia không liên quan gì, mà ai nẩy đều tóc giận đến biến sắc, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn đầy vè căm ghét.

- Tiểu tử này thật càn rỡ!

- Cung Như Thủy sư huynh thực nên đi ra dạy cho người này một bài học.

- Ta nghe nói người này ở ngoài Chu Tước Thành đánh giết vài tên cảnh giới Giới chủ, có thể vì thế hắn mới tưởng rằng mình chính là thiên hạ đệ nhất.

Hừ!

Lần đó nếu không nhờ Thương Ngưng sư tỷ cứu hắn, hắn đã sớm chết trong tay Giới chủ Tuyết Cầm rồi

Bên trong Trọng Thiên cung điện xếp hạng theo thực lực, người có thực lực cao là sư huynh sư tỷ, không tính tuổi tác

- Người như vậy, sớm hay muộn cũng phải chịu thiệt.

Cưng Như Thủy sư huynh tuy rằng không thích chém giết tranh đấu, nhưng hiện tại cũng không nên đối mặt với khiêu khích như vậy mà còn đóng cửa không xuất hiện.

Các tu luyện giả Trọng Thiên cung điện đều cảm thấy thật mất mặt.

Nêu thân phận của Hạ Ngôn là tu luyện giả Trọng Thiên cung điện còn được, nhung thân phận Hạ Ngôn hoàn toàn không phải là tu luyện giả Trọng Thiên cung điện.

Như vậy sự khiêu khích này chẳng khác nào làm cho tất cả tu luyện giả Trọng Thiên cung điện đều mất mặt

- Cung Như Thủy rùa đen rút đầu!

Nếu hôm nay ngươi không ra, ta cứ ở tại đầy mắng chửi đến khi nào ngươi ra đánh mới thôi.

Cái gì một trong mấy người mạnh nhất Trọng Thiên cung điện, ta xem ra cũng đúng là có tiếng không có miếng!

Cũng không dám chiến một trân với ta

Hạ Ngôn nếu đã buông ra, Liền chửi ầm lên, cũng không cố kỵ gì nữa.

Thương Ngưng ở một bên thấy thế cũng chỉ khẽ lắc đầu, bên trong đôi mắt đẹp của nàng liên tục lóe sáng, cũng không biết trong lòng đang nghĩ tới điều gì.

"Vù!"

Đúng lúc này ở trên không trung biệt viện, chợt lóe lên một bóng người, thêm một lão già áo xanh.

- Ngươi chính là Hạ Ngôn?

Lão già này sau khi xuất hiện, nhìn về phía Hạ Ngôn, trên mặt mang theo vẻ tươi cười, khẽ hỏi.

- Chính là ta!

Ngươi hẳn chính là Cung Như Thủy?

Hạ Ngôn híp mắt, đánh giá Cung Như Thủy một vòng từ trên xuống dưới, mang tầeo ý khinh miệt hỏi.

- Ta chính là Cung Như Thủy, ngươi muốn luận bàn cùng ta?

Cung Như Thủy bình thần nói, dường như vĩnh viễn không có chuyện gì có thể làm cho hắn tức giận.

- Đúng!

Hôm nay ta tới tìm ngươi luận bàn, nghe nói ngươi là một trong mấy người mạnh nhất Trọng Thiên cung điện, trong lòng ta rất là không phục!

Hạ Ngôn nói không một chút khách sáo.

- Cung Như Thủy sư huynh!

Dạy cho hắn một bài học nhớ đời đi!

Cho hắn biết cái gì gọi là "thiên ngoại hữu thiên".

Trong đám người, có người cao giọng kêu lên.

- Đúng vậy đúng vậy!

Cung Như Thủy sư huynh!

Dạy cho tiểu tử này một bài học đi.

Lập tức liền có người lớn tiếng phụ họa.

- Ha ha!

Được rồi, hôm nay ta hãy cùng vị tiểu hữu này luận bàn một phen.

Tuy nhiên chúng ta chì điềm tới là dừng, tuyệt đối không được gây thương tổn lẫn nhau.

Thân hình Cung Như Thủy nhoáng một cái, lưng thân đều thẳng tắp.

Hạ Ngôn cảm giác được một chút biến hóa rất nhỏ, hiện ra trên người Cung Như Thủy.

Một cổ khí tức cường đại từ trên người Cung Như Thủy phát ra.

- Hạ Ngôn! cẩn thận một chút!

Cảm thấy kém một chút là tốt rồi, không nên cố sức chống lại.

Thương Ngưng ở bên cạnh Hạ Ngôn thấp giọng nói, bên trong câu nói còn có thêm một chút lo lắng.

Nàng cũng không biết trận tranh tài này Hạ Ngôn có được thế lực ngang nhau cùng Cung Như Thủy.

- Ta biết.

Hạ Ngôn cũng nói khẽ với Thương Ngưng.

Thương Ngưng chớp động thân hình, lưu lại trong không gian một bóng hình xinh đẹp, rồi biến mất không thấy.

- Hạ Ngôn!

Vì để phòng ngừa thời điểm chúng ta luận bàn sẽ phá hủy Trọng Thiên cung điện, hay là đi vào thời không loạn lưu đi.

Cung Như Thủy vẫn dùng giọng nói bình tĩnh nói với Hạ Ngôn.

- Không sao, vậy cũng được!

Hạ Ngôn đáp ứng ngay.

"Ầm!"

Chỉ thấy Cung Như Thủy chậm rãi nâng cánh tay lên, ở phía trên bầu trời chấn động nhẹ một cái, bầu trời dường như là bị vạch ra một vết nứt, lộ ra thời không loạn lưu tối đen.

"Vèo!"

Cung Như Thủy dẫn đầu tiến vào thời không loạn lưu.

Từ phía dưới nếu nhìn kỹ, cũng có thể thấy bóng người mờ mờ, đây chủ yếu bởi vì năng lượng bên trong thời không loạn lưu tự hình thành một thể cho nên nếu tu luyện giả đứng ở trong đại thế giới nhìn lên không gian loạn lưu, tầm mắt sẽ có một chút vặn vẹo.

- Ta đến đây!

Hạ Ngôn hô lớn một tiếng, cũng bay vào thời không loạn lưu.

Vô số ngôi sao xa gần không chừng rải rác khắp thời không loạn lưu.

Những ngôi sao này, có rất nhiều đều đang vận hành ở tốc độ cao, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, đều không thể chịu đựng nồi lực va chạm trong vận hành đó.

Hơn nữa ở bên trong thời không loạn lưu, cũng có rất nhiều nguy hiểm, có một số nguy hiểm cho dù là tu luyện giả cảnh giới Giới chủ cũng không thể chịu nổi, ví dụ như Diệt Thần Vụ, Hắc Linh Thiểm Điện các thứ!

Lúc này Hạ Ngôn cùng Cung Như Thủy đứng lơ lửng trong thời không loạn lưu, lại vững nhưnúi Thái Sơn.

Hai người cách hư không nhìn chằm chằm vào đối phương.

- Hạ Ngôn!

Ngươi ra tay trước đi!

Nghe nói ngươi thiên phú kỉnh ngưòi, trong khoảng thời gian ngắn đã tu luyện tới cảnh giới hôm nay, quả thật làm cho người ta ngạc nhiên và thán phục

Cung Như Thủy nhìn Hạ Ngôn, trong miệng chậm rãi nói.

- Vậy ta cũng không khách sáo nữa!

Thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng một cái, xông tới hướng Cung Như Thủy.

Tiếng nói còn chưa truyền tới, chưởng ấn đã áp sát thân hình Cung Như Thủy.

Một chưởng này, có thể dễ dàng diệt sát tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ bình thường.

"Lực đạo không tệ!"

Cung Như Thủy cười Khẽ một tiếng, chì thấy chung quanh thân thể hắn đột nhiên lan tràn ra một đoàn năng lượng, ngăn chặn một chưởng này của Hạ Ngôn.

Tại thời điểm đoàn năng lượng này tiêu tán, một chưởng của Hạ Ngôn cũng hoàn toàn tan biến mất

- Tiếp tục đi!

Cung Như Thủy còn nói thêm, dường như cho tới bây giờ hắn vẫn có ý không muốn động thủ cùng Hạ Ngôn, chỉ để Hạ Ngôn công kích hắn thôi.

- Ồ?

Hạ Ngôn cũng cảm giác được phần tâm tư này của Cung Như Thủy.

'Thật Sự cho rằng ta là kẻ không biết trời cao đất rộng sao?"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, Cung Như Thủy hiển nhiên là không coi trọng hắn cho lắm.

"Được rồi!

Để ta xem ngươi có thể vẫn không ra tay hay không?"

Hạ Ngôn hung tợn nghĩ trong lòng.

'Đại Hỗn Độn Thuật!"

Năng lượng khủng bố quét ngang bên trong thời không loạn lưu.

Liên tiếp rất nhiều năng lượng trong loạn lưu.

đều bị đẩy dời di chuyển ra hướng khác.

Đại Hỗn Độn Thuật của Hạ Ngôn, uy lực Phi thường kinh người.

- Không tệ, lần này sử dụng là thần thông công kích, đúng là có thể chống lại cùng cảnh giới cấp Giới chủ hậu kỳ.

Cung Như Thủy nhướn mắt nói, cánh tay vung lên, đánh ra một luồng năng lượng màu trắng thô to, ngăn chặn Đại Hỗn Độn Thuật của Hạ Ngôn, đồng thời dẫn sâu vào trong thời không loạn lưu vô cùng vô tận.

- Lại đến!

Toàn thân Hạ Ngôn kim quang lóng lánh, hào quang đúng là từ thời không loạn lưu chiếu xạ đến Trọng Thiên cung điện bên dưới.

Các tu luyện giả Trọng Thiên cung điện nhìn thấy kim quang, cả một đám cũng không khỏi híp mắt lại.

- Cung Như Thủy sư huynh!

Mau ra tay giáo huấn tiểu tử này đi!

- Cung Như Thủy sư huynh vì sao không ra tay, dường như từ đầu đến giờ đều là tiểu tử kia ra tay công kích.

- Tuy nhiên trình độ công kích của tiểu tử này thật đúng là kinh người!

Nếu là ta ngăn cản, chỉ sợ rất khó chống đỡ được công kích của hắn!

- Đúng vậy!

Không hổ là người thừa kế của Thần chủ Thương Hà, thực lực thực kffih người.

Không ít tu luyện giả Trọng Thiên cung điện, đều lên tiếng bàn tán với nhau.

- Thần kiếm xuất!

Trong cơ thể Hạ Ngôn, Pháp Tắc Thần Khí công kích hóa thành một màn hào quang màu đỏ sẫm bắn ra Kiếm khí đỏ sậm lưu lại trong hư không một vệt sáng tuyệt đẹp, trong nháy mắt liền tới trước người Cưng Như Thủy.

Lần này, rốt cục Cung Như Thủy mở to mắt thêm một chút, biểu tình cũng lộ ra vẻ ngưng trong.

- Đây là Xích Diễm thần kiếm của Thần chủ Thương Hà.

Cung Như Thủy nói với vẻ mặt ngưng trọng:

- Đáng tiếc Xích Diễm thần kiếm đã bị hư hỏng, ngươi không thể phát huy ra uy lực mạnh nhất!

Cung Như Thủy khẽ lắc đầu.

- Tuy nhiên, uy lực của một kiếm này, cũng đủ để đánh chết cấp Giới chủ hậu kỳ!

Thân hình Cung Như Thủy rốt cục cũng phải di chuyến bên trong thời không loạn lưu.

- Xuất!

Theo tiếng quát khẽ của Cung Như Thủy, một luồng kiếm khí từ trong thân thể hắn bắn ra, nghênh đón kiếm quang màu đỏ của Hạ Ngôn.

"Ầm" hai luồng năng lượng va chạm vào nhau, lập tức phát sinh tiếng nổ vang thật lớn, kiếm khí quét ngang ra bốn phía.

Một ngôi sao bay gần đó, bị kiếm khí quét trúng, trực tiếp hóa thành bụi phấn biến mất ở bên trong loạn lưu.

Kiếm khí của hai người va chạm, đúng là ngay cả ngôi sao thật lớn đều có thể lập tức liền nổ tung.

Hạ Ngôn đứng ở trung tâm luồng năng lượng, tuy rằng trình độ cứng chắc của thân thể đã đạt tới mức không còn thuộc về nhân loại, thế mà Hạ Ngôn cũng không thể không sử dụng Đại Thái Cực Thuật để ngăn chặn kiếm khí đáng sợ ở bốn phía quanh mình.

Mà Cung Như Thủy cũng thúc động một loại gì đó giống như một cái chuông lớn, bao bọc toàn thân lại.

Ước chòng qua thời gian han mười lần hô hấp, kiếm khí của hai người mới dần dần tan biến bên trong thời không loạn lưu.

Rất đông tu luyện giả Trọng Thiên cung điện đang xem cuộc chiến phía dưới, một đám nhìn thấy thế đều ngây dại ra.

Thực lực của Hạ Ngôn này, còn cường đại hơn nhiều so với trong tưởng tượng của họ.

- Quả thực rất mạnh, khó trách Giới Chủ đại nhân coi trọng ngươi như thế!

Lúc này Cung Như Thủy đúng là đã nghiêm túc nói với Hạ Ngôn.

Thời điểm bắt đầu, dường như hắn chì cho rểbg Hạ Ngôn chỉ là một đứa nhỏ.

- Ha ha!

Nếu không có vài phần thực lực, ta như thế nào đám đến khiêu chiến Cung Như Thủy tiền bối?

Trận luận bàn này, chỉ sợ Cung Như Thủy tiền bối cũng phải dùng hết toàn lực đấy!

Hạ Ngôn cười cười, nhìn Cung Như Thủy ở xa xa nói.

Chương 988: Bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ

Tuy rằng từ bên dưới nhìn lên khoảng không loạn lưu, bởi vì tính đặc thù của năng lượng mà tầm mắt xuất hiện một ít vặn vẹo.

Nhưng lúc này mọi người vẫn có thể trông thấy rõ ràng, năng lượng đặc thù ở chung quanh Hạ Ngôn và Cung Như Thủy cũng đều không thể tới gần hai người, mSi khi dao động năng lượng sập tới gần thân thể hai người bọn họ, rất nhanh liền bị một cổ năng lượng vô hình đẩy ra.

Nên biết rằng, đó chính là dao động năng lượng trong thời không loạn lưu. tu luyện giả bình thường đụng tới dao động năng lượng đó, nếu không lựa chọn tránh né, nhất định phải sử dụng thần khí phòng ngự ngăn cản.

Nhưng Hạ Ngôn và Cung Như Thủy, hai người căn bản là không thèm đế ý tới đao động năng lượng đó là màu đen hay màu xám.

- Đã thật lâu thật lâu... không có hoạt động khối thân thể này một chút cho giãn gân cốt.

Không ngờ hôm nay có thể cùng Hạ Ngôn tiểu hữu luận bàn một phen, cũng coi như là chuyện may mắn.

Giọng nói của Cung Như Thủy rất hùng hậu, từ bên trong không gian loạn lưu truyền ra, rất đông tu luyện giả Trọng Thiên cung điện phía dưới đều nghe được rõ ràng.

"Vù!"

Chỉ thấy từ trong thân hình Cung Như Thủy xoay quanh mà ra một con rống dài.

Con rồng này bay lên, sau đó đầu đuôi nối lại, hình thành một cái vật thê quỷ dị hình vòng tròn.

Kèm theo tiếng vang quỷ dị liên tiếp, trong vật thể đó sinh ra từng luồng kiếm khí sắc bén đáng sợ.

Chì trong nháy mắt, những kiếm khí đáng sợ này đã tràn ngập toàn bộ không gian.

'Thật mạnh."

Hạ Ngôn nhìn những tia kiếm khí đó, cảm nhận được uy lực đáng sợ khiến tâm linh rung động, trong lòng cũng khó có thể bình tĩnh.

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào vật thề bóng kiếm, toàn thân linh lực màu vàng cũng dần dần vận dụng đến cực hạn.

- Hạ Ngôn tiểu hữu!

Một kiếm này nếu ngươi có thể tiếp được, thì coi như thực lực của ngươi đã cao hơn ta rồi!

Trước khi phát động công kích cuối cùng, Cung Như Thủy nói với Hạ Ngôn giọng trầm trọng.

Hạ Ngôn cũng cảm Nhận được, nếu mình không toàn lực ứng phó, thì chỉ sợ không thể tiếp được một kiếm này.

- Xuất chiêu đi!

Hạ Ngôn trầm khí tức xuống, há mồm hét lớn một tiếng, linh lực màu vàng hóa thành hàng vạn hàng nghìn tia nhỏ li ti, sau đó xoắn lại cùng một chỗ, hình thành từng luồng dao động trong thời không loạn lưu giống như dòng nước chảy cuồn cuộn.

'Đại Phân Thân Thuật!"

'Đại Thái Cực Thuật!"

Hạ Ngôn hóa thành tám phân thân.

Mỗi một phân thân đều sử đựng Đại Thái Cực Thuật Nên biết rằng năng lực mỗi một phân thân của Hạ Ngôn đều không khác gì bản tôn.

Chỉ cần có đủ linh lực cung ứng, Hạ Ngôn hoàn toàn có thể duy trì tám phân thân chiến đấu một thời gian dài, cũng tương đương như tám người mình chiến đấu cùng đối phương.

Mỗi một phân thân tiêu hao linh lực đều là Phi thường kinh người.

Khi tám phân thân của Hạ Ngôn đều sử dụng Đại Thái Cực Thuật, linh lực sẵn có trong cơ thể hắn chỉ trong thời gian ngắn đó đã tiêu hao hết tám chín phần.

Tiêu hao như thế quả thật kinh người.

'Đại Thôn Phệ Thuật!"

Lúc này, Hạ Ngôn tâm niệm vừa động, lại tiếp tục thi triển Đại Thôn Phệ Thuật, linh lực kinh người trong thời không loạn lưu, trong nháy mắt bổ sung linh lực tiêu hao cho Hạ Ngôn.

- Đi!

Cung Như Thủy nhẹ nhàng vung cánh tay lên, bóng kiếm trong vật thể kia Liền phủ chụp về hướng thân hình Hạ Ngôn.

Vô số kiếm khí đáng sợ khuấy động đao động năng lượng trong thời không loạn lưu.

ở xa xa nhìn lại Chỉ thấy là một vòng xoáy năng lượng cực lớn, giống như một com bão lốc xoáy tối đen đáng sợ.

Người vật đều không cách nào chịu đựng nồi năng lượng ăn mòn của cuồng phong bão táp.

Rất đông tu luyện giả Trọng Thiên cung điện đều như ngừng thở, hai mắt đăm đăm nhìn hai người trong cuồng phong lốc xoáy kia.

- Không nghĩ tới thực lực của Hạ Ngôn lại mạnh như thế hắn còn chưa có bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ!

Thương Ngưng cũng không có ròi nơi này, nàng ở một chỗ vắng nhìn xem cuộc chiến.

Khi nàng nhìn thấy Cung Như Thủy sử dụng vật thể đồ đằng kia, trong lòng liền nghĩ Hạ Ngôn có thể ngăn Càn khôn được rồi.

Nhưng không nghĩ rằng, Hạ Ngôn lập tức hóa thành tám phân thân, có thể dẫn động lực lượng đáng sợ như thế thế lực có vẻ ngang bằng với sư huynh Cưng Như Thủy!

Va chạm long trời lở đất, mặc dù là ở trong thời không loạn lưu, toàn bộ Trọng Thiên cung điện cũng chấn động kịch liệt.

Nếu trận luận bàn này nếu diễn ra trong Trọng Thiên

cung điện, e rằng Trọng Thiên cung điện dưới gió lốc đáng sợ này sẽ biến thành một đống hoang tản.

"Rầm rẩm rầm rầm.

Đã không còn nhìn thấy bóng người trong lốc xoáy, Chỉ có thể thấy một mảng tối đen ảm đạm đáng sợ.

Mảng tối đen đó lan đến chỗ nào, hết thảy đều hóa thành hư vô.

"Không xong, không ngờ hình thành lốc xoáy, lúc này muốn ngăn chặn lại cũng khó!"

Hạ Ngôn nhìn đến lốc xoáy, trong lòng cả kinh.

Lốc xoáy hình thành đã ngoài khả năng khống chế của hắn.

ở trong lốc xoáy, Hạ Ngôn cùng Cung Như Thủy đều giống nhau phải chịu đựng lực hủy diệt cường đại.

- Thần kiếm xuất!

Một luồng kiếm quang màu đỏ đâm vào mảng tối đen đóỄ

- Lốc xoáy đáng sợ.

"Thẩn khí phòng ngự."

Hạ Ngôn cũng không thể không sử đụng thần khí phòng ngự, ngăn chống năng lượng đáng sợ khắp nơi nơi này.

Những năng lượng đáng sợ này, có thể dễ dàng chôn vùi tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch Tâm, cũng không thể chống đỡ được thời gian vài lần hô hấp.

Lốc xoáy tối đen này, quả thực có thể so với Diệt Thần Vụ.

Tụ linh huyệt của hắn xoay tròn đến cực hạn.

Vầng sáng chung quanh Tụ linh huyệt cũng phát sáng han nhiều so với lúc bình thường, Hạ Ngôn lúc này cũng bất chấp không nghĩ nhiều, Chỉ có thể liều mạng chống đỡ năng lượng lốc xoáy tối đen kia.

"Bùng!"

Đột nhiên, Tụ linh huyệt trong cơ thể Hạ Ngôn chấn động một cái, vầng sáng kia đúng là vỡ ra ngoài ý muốn, rỗi lập tức theo linh lực màu vàng lưu chuyển khắp mọi đường kinh mạch toàn thân

Một loại cảm giác khoan khoái đễ chịu, tù trái tim lan tràn khắp toàn thân Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn sửng sốt, rồi sau đó mới mừng rỡ, mỗi một lỗ chân lông toàn thán đều hoàn toàn thư giãn.

Mặc dù vẫn còn ở bên trong lốc xoáy tối đen, ngay trong nháy mắt đó, Hạ Ngôn đột phá.

Từ cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch Tâm.

đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Ngày này hắn đã chờ mong lâu như thế, lại tới một cách nhanh như vậy.

Linh hồn cũng có một loại cảm giác mượt mà tự nhiên.

Hạ Ngôn không biết linh hồn của mình hiện giờ ở vào trạng thái gì, nhưng lại biết rõ ràng, linh hồn của mình đã xảy ra biến hóa thật lớn, một loại biến hóa của chất.

"Phù!"

Thở manh ra một hơi, Hạ Ngôn bấm tay một cái, tám phân thân hợp lại làm một Hạ Ngôn vẫn ở trong lốc xoáy, trên mặt mang theo ý cười bình thần.

Cánh tay vạch một cái trong không gian, lốc xoáy tối đen này liền bắt đầu bị một nguồn năng lượng đáng sợ dẫn đường đi ra ngoài.

Thời gian chừng hai ba lần hô hấp, năng lượng lốc xoáy tan biến mất bên trong thời không loạn lưu.

Hạ Ngôn nhìn thấy bên ngoài thân thể Cung Như Thủy phù chụp một cái chuông lớn, rõ ràng đã dùng vật ấy để ngăn cản năng lượng lốc xoáy.

Nếu không phải Hạ Ngôn đột phá đúng lúc, thực lực tăng mạnh, đẫn đường lốc xoáy đi ra ngoài, Chỉ sợ cuối cùng hai người đều khó có thể toàn thân trờ ra.

Nhìn thấy năng lượng lốc xoáy tiêu tán, Cung Như Thủy cũng rất sửng sốt.

Hắn giật mình kinh sợ nhìn Hạ Ngôn, đương nhiên cũng thu hồi cái chuông lớn bên ngoài thân thể.

Từ trên người Hạ Ngôn, không nhìn thấy chút chật vật nào. mà lúc này mình lại có phần nhếch nhác

- Đa tạ Cung Như Thủy tiền bối

Hạ Ngôn hướngvề Cung Như Thủy ôm quyền nói lời cảm tạ.

Nếu không nhờ trận luận bàn cùng Cung Như Thủy này, bản thân mình muốn đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, còn không biết phải chờ tới khi nào.

Có lẽ một ngày, có lẽ một năm, cũng có khi cần cà vạn năm.

Một đường thuận lợi bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, Hạ Ngôn có thể thông qua thời gian đề mình đạt tới cấp Giới chủ đỉnh.

Mà hiện tại sức chiến đấu của hắn, cũng đã vượt qua phạm trù của tu luyện giả cấp Giới chủ.

Cho dù là đám người Cung Như Thủy cũng không phải đối thủ của mình.

- Ngươi...

Cung Như Thủy chăm chú nhìn Hạ Ngôn, hắn cảm nhận được Hạ Ngôn dường như đã xảy ra một ít biến hóa, nhung trong lúc nhất thời lại không thể nhìn ra rốt cuộc đã xảy ra biến hóa gì.

- Nếu không nhờ có một Trận chiến này với Cung Như Thủy tiền bối, ta còn không biết phải đợi tới khi nào mới có thể đột phá cảnh giới.

Hạ Ngôn cười nói với Cung Như Thủy.

- Cái gì?

- Ngươi đã đột phá đến cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?

Cung Như Thủy chấn động, trên nét mặt vẫn luôn bình thần, lúc này cũng đầy vẻ phấn khích Phi thường.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu nói.

- Ngươi khiêu chiến ta, chính là vì đột phá cảnh giới?

Cung Như Thủy lúc này cũng nghĩ tới nguyên do.

- Đúng vậy!

Còn xin Cung Như Thủy tiền bối thứ lỗi cho sự quá đáng của Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn ôm quyền nói.

- Thật đúng là... khó có thể hiểu nồi.

Bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ mà lại đơn giản như thế sao?

Ha ha!

Chúc mừng Hạ Ngôn tiểu hữu!

Cung Như Thủy tươi cười, chúc mừng Hạ Ngôn.

Hai người rời thời không loạn lưu, trở lại Trọng Thiên cung điện.

Lần này ánh mắt các tu luyện giả Trọng Thiên cung điện, nhìn về phía Hạ Ngôn hoàn toàn thay đổi.

Thực lực của Hạ Ngôn khiến cho bọn họ cảm thấy kính sợ.

"Vèo!"

Thương Ngưng lại hiện thân, đôi mắt đẹp nhìn Hạ Ngôn, chớp chợp hàng mi thật dài, ánh mắt linh động, dường như có rất nhiều vấn đề muốn hỏi Hạ Ngôn.

- Chúc mừng ngươi, Hạ Ngôn.

Cuối cùng, Thương Ngưng lại chỉ nói một câu này.

- Thương Ngưng tỷ, cảm ơn!

Hạ Ngôn cũng nói lời cảm tạ Thương Ngưng.

Ánh mắt nhìn Thương Ngưng, trong lòng đúng là có một loại "cảm giác ngo ngoe muốn động".

Loại cảm giác này dường như từ trước tới giờ Hạ Ngôn còn chưa từng có.

Dường như cảm nhận được ánh mắt có chút quái dị của Hạ Ngôn, đôi mày liễu của Thương Ngưng khẽ nhíu lại một chút, quay mặt đi, tuy nhiên cũng không có rời đi.

Trong lúc nhất thời, mọi người đều rơi vào trầm mặc.

- Ha ha!

Hạ Ngôn tiểu hữu!

Nhiều năm như vậy, trong các tu luyện giả ta gặp, trừ Thương Hà Thần chủ ngươi là người có thiên phú mạnh nhất!

Cung Như Thủy nói tự đáy lòng.

- Đương nhiên, thiên phú của ngươi có lẽ cũng không dưới Thương Hà Thần chủ.

Thật hy vọng một ngày, có thể nhìn thấy Hạ Ngôn tiểu hữu bước vào cảnh giới Thần chủ.

Trong ánh mắt Cung Như Thủy lộ ra một vẻ hướng tới.

- Tốt lắm!

Ta trở về trước đây!

Vừa nói dứt lời, thân ảnh Cung Như Thủy Liền "vèo" một cái biến mất ở trước mặt mọi người, về tới bên trong biệt viện của mình ở phía dưới.

- Hạ Ngôn!

Tới gặp ta!

Đột nhiên, một thanh âm vang lên trong không gian Trọng Thiên cung điện.

Mọi người đều nghe rõ ràng.

"Là Trọng Thiên Giới chủ gọi ta."

Hạ Ngôn lập tức nghe ra là thanh âm của Trọng Thiên Giới chủ Cung Minh.

Các tu luyện giả Trọng Thiên cung điện, nghe được thanh âm đều lộ sắc mặt trang nghiêm, thái độ cực kỳ cung kính.

- Giới Chủ đại nhân gọi ngươi, ngươi mau đi đi!

Thương Ngưng xoay người, lại nhìn về phía Hạ Ngôn, nói một câu.

- Được!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Nêu nhưngươi phải rời đi, trước phải tới gặp ta!

Thương Ngưng ấp a ấp úng lại nói một câu, sau đó thân hình chớp động, liền biến mất ở trước mặt Hạ Ngôn.

- ồ?

Hạ Ngôn sửng sốt

"Nhưng, ta không biết ngươi ở đâu nha?

Trọng Thiên cung điện này lớn như vậy."

Hạ Ngôn nói thầm một câu.

ở tiểu không gian lúc trước, Hạ Ngôn lần thứ hai gặp lại Thần chủ Cung Minh.

Mà đồ án không ngừng diễn biến trên bốn phía vách tường trong phòng này đã biến mất không thấy.

- Giới Chủ đại nhân!

Nhìn thấy Cung Minh, Hạ Ngôn vội vàng thi lễ.

Chương 989: Thần chủ cũng xót dạ

Thần chủ Cung Minh, chậm rãi xoay người, trên mặt mang theo ý cười vui mừng.

- Hạ Ngôn!

Thiên phú của ngươi còn mạnh hơn so với Thương Hà trước đây.

Quả thực khó có thể tưởng tượng.

Tuy rằng ta cho ngươi đi luận bàn cùng Cung Minh, nhưng trong lòng thực ra cũng không có ôm quá nhiều hy vọng.

Nhưng không ngờ ngươi... lại thật sự bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ.

Cung Minh cũng đúng thực bất ngờ.

Tình huống của Hạ Ngôn ở trước lúc đột phá, tuy rằng chỉ kém một lợp màng mòng chưa có phá vỡ, thoạt nhìn dường như cũng không Khó, nhưng là mức độ khó khăn trong đó, không phải người bình thường có thể đo lường được.

Theo như phương pháp của Cung Minh, cũng chỉ có một tia hy vọng rất nhỏ, nhưng không ngờ Hạ Ngôn lại thật sự sử dụng một tia hy vọng nho nhỏ này đột phá cảnh giới của mình!

Cho nên, lúc này ngay cả Thần chủ Cung Mink đều rất cao hứng vì Hạ Ngôn.

- Nói đi, ngươi có điều gì muốn hoàn thành mà khó có thể làm được?

Ta có thể giúp ngươi hoàn thành.

Thần chủ Cung Minh hiển nhiên rất cao hứng, không ngờ lại nói ra có thể thỏa mãn bất cứ một nguyện vọng nào của Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nghe được câu nói của Thần chủ Cung Minh, hắn cũng ngây người một chút, rồi sau đó nở nụ cười.

'Tài nguyên vật phẩm tạm thời ta không thiếu, tài nguyên của ta cũng đủ để ta tăng lên tới Giới chủ đỉnh."

"Trong lòng ta không yên tâm chính là gia tộc ở Lang Tà Giới, tuy nhiên hiện tại có Thổ Cẩu thủ hộ Lang Tà Giới, trừ Phi cường giả cảnh giới Thần chủ xâm lấn, bằng không cũng sẽ không có nguy hiểm gì."

"Đúng rồi..."

Hạ Ngôn trầm tư một lát, ánh mắt chợt lóe sáng, hắn nghĩ tới một kiện vật phẩm trên người.

Kiện vật phẩm này là Tháp Thời Gian của Điện chủ Huyền Thượng Vũ đưa cho hắn.

Tháp Thời Gian cộng tất cả có ba tầng, tầng thứ nhất là tốc độ dòng chảy thời gian gặp mười lần.

Mà tầng thứ hai và tầng thứ ba đều vì hư hao mà không thể sử dụng.

Tháp Thời Gian không phải là bảo vật thời gian bình thường, tu luyện giả tiến vào Tháp Thời Gian, có thể thuận lợi tránh né những người khác truy kích.

Lúc trước khi Hạ Ngôn còn chưa có lĩnh ngộ bộ phận tâm pháp thứ năm và bộ phận thứ sáu, thời điểm đó chính là dựa vào Tháp Thời Gian đã nhiều lần tìm được đường sống trong chỗ chết.

- Giới Chủ đại nhân!

Ta có một kiện thần khí hư hao, muốn nhờ ngài hỗ trợ sửa chữa một chút!

Hạ Ngôn nói.

- ồ?

Là thần khí gì?

Thần chủ Cung Minh cười cười:

- Lấy ra cho ta nhìn thử xem.

- Dạ!

Linh lực màu vàng trong cơ thể Hạ Ngôn hơi chuyển động, một kiện tiểu tháp màu đen bình thường, từ trong cơ thể Hạ Ngôn hiện ra, tản ra một loại khí tức phong cách cồ xưa.

Hạ Ngôn đưa tiểu tháp qua cho Thần chủ Cung Minh.

Thần chủ Cung Minh tự nhiên tiếp nhận, ý niệm trong đầu quét qua Tháp Thời Gian.

Ngay lúc này, Thần chủ Cung Minh chợt biến sắc.

Thời điểm Thần chủ Cung Minh nhìn lại về phía Hạ Ngôn, khóe miệng đều khẽ co giật một chút.

- Hạ Ngôn!

Vật này từ đâu ngươi lấy được?

Cung Minh có chút nôn nóng hỏi.

- À?

Hạ Ngôn nhướng mày, có hơi bất ngờ nhìn Cung Minh:

- Thời điểm la ỠLang Tà Giới, Điện chủ Lang Tà Điện đưa cho ta Tháp Thời Gian này.

- Điện chủ Lang Tà Điện Lang Tà Giới đưa cho ngươi Tháp Thời Gian này?

Cung Minh kéo dài miệng hỏi, dường như là nghe được chuyện khó tin nhất trong thiên hạ.

Hạ Ngôn cũng mơ hồ có cảm giác tiểu tháp này dường như cũng không tầm thường.

Thần chủ Cung Minh thi loại bảo vật gì còn chưa thấy qua?

Vậy mà khi hắn nhìn thấy tiểu tháp này, không ngờ lại lộ ra biểu tình thất thố như vậy.

- Hạ Ngôn!

Vận may của ngươi... thật đúng là...

Cung Minh nhẹ lắc lắc đầu,

- Tháp Thời Gian này, hắn là bảo vật tuyệt thế của Thần Châu, bởi vì ở bên trong tứ vực không có người nào có thể luyện chế ra được trọng bảo như vậy.

Tiểu tháp chia làm ba tầng, tầng thứ nhất là gấp mười tốc độ dòng chảy thời gian, mà tầng thứ hai là gấp một trăm lần tốc độ dòng chảy thời gian, về phần tầng thứ ba chính là gấp một ngàn lần tốc độ chảy thời gian.

- Nói cách khác, ở tầng thứ ba tu luyện một ngàn năm, ở bên ngoài chỉ mới qua một năm.

Cung Minh chậm rãi nói xong, Hạ Ngôn lại nghe đến ngây dại.

Gấp một trăm lần tốc độ dòng chảy thời gian?

Gấp một ngàn lần tốc độ chảy thời gian?

Nguyên vốn trước đây, Hạ Ngôn mặc dù có phỏng đoán qua, tầng thứ hai có thể là gấp hai mươi lần tốc độ dòng chảy thời gian, tầng thứ ba có thể là gặp ba mươi lần.

Bởi vì, cho dù là tu luyện giả Giới chủ đỉnh, hao phí một lượng lớn bảo vật luyện chế ra thần khí thời gian, bình thường cũng chính là gấp hai ba mươi lần tốc độ dòng chảy thời gian.

- Tuy nhiên, tảng thứ hai tầng thứ ba của Tháp Thời Gian này đều đã hư hao, hiện tại không thể sử dụng.

Cung Minh lại lắc đầu, biểu tình có hơi tiếc hận.

- Ngươi muốn ta giúp ngươi sửa chữa Tháp Thời Gian à?

Cung Minh hỏi Hạ Ngôn.

Vừa rồi, hắn đáp ứng giúp Hạ Ngôn đạt thành một cái nguyện vọng.

- Dạ?

Có thể được chứ?

Hạ Ngôn nhìn Thần chủ Cung Minh, phát hiện sắc mặt Thần chủ Cung Minh dường như có hơi rối rắm.

- Ta cũng chỉ có thể sửa chữa tầng thứ hai của Tháp Thời Gian, cũng chính là không gian gặp một trăm lần tốc độ dòng chảy thời gian, về phần tảng thứ ba, có lẽ chỉ có tu luyện giả cường đại nhất ở Thần Châu mới có thể chữa trị được.

Cung Minh hít vào một hơi rồi nói với Hạ Ngôn.

- Vậy nhờ Giới Chủ đại Nhân giúp ta sửa chữa tầng thứ hai Tháp Thời Gian này đi!

Hạ Ngôn lập tức ánh mắt sáng ngời nói.

Mặc dù chỉ có thể chữa trị tầng thứ hai, cũng đúng là thần khí thời gian khó lường.

Đây chính là gặp một trăm lần tốc độ dòng chảy thời gian nha!

ở bên trong tu luyện một trăm năm, bên ngoài chỉ mới qua thời gian một năm.

- Cái này...

Được rồi!

Thần chủ Cung Minh lộ ra sắc mặt có chút xót dạ

- Hạ Ngôn này!

Ngươi thật sự là độc mà!

Tháp Thời Gian này, ở toàn bộ Thần Châu chỉ sợ cũng Chỉ có hai ba kiện thôi.

Luyện chế loại bảo vật này, trừ Phi là cường giả siêu cạp của Thần Châu, hơn nữa hao phí tài liệu quả thực không thể tưởng tượng.

Ta sửa chữa tầng thứ hai của Tháp Thời Gian này, thật cũng là...

Cung Minh có hơi khó xử ấp úng nói.

Hạ Ngôn nghe đến đây liền hiểu rõ, Thần chủ Cung Minh đúng là xót dạ.

Phỏng chừng muốn sửa chữa tầng thứ hai của Tháp Thời Gian, hao phí tài liệu cũng là Phi thường Phi thường kinh người đây?

Bằng không, với thân phận và địa vị của Thần chủ Cung Minh, sao có thể có biểu tình Như vậy, một chút dứt khoát cũng không có.

- Ngươi trước đi làm chuyện riêng của mình đi!

Một thâng sau gặp lại ta tại này lấy lại Tháp Thời Gian.

Thần chủ Cung Minh phất tay áo nói với Hạ Ngôn, vẻ mặt kia giống như hận không thể tát cho Hạ Ngôn một cái.

Hạ Ngôn cười hắc hắc, rất nhanh chuồn ra khỏi phòng.

ở trong không gian Trọng Thiên cung điện rộng lớn, Hạ Ngôn theo trong miệng một gã tu luyện giả Trọng Thiên cung điện biết được chỗ Thương Ngưng tu luyện, liền trực tiếp bay tới.

- Thương Ngưng tỷ!

Phía trên một biệt viện u tĩnh.

Hạ Ngôn ra tiếng gọi.

- Vào đi!

Một lát sau, từ bên trong truyền ra tiếng của Thương Ngưng.

Hạ Ngôn không chút do dự, trực tiếp vọt vào, đi tới phòng truyền ra thanh âm.

Thương Ngưng đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn vừa mới bước vào.

Mùi thơm thoang thoảng tràn ngập khắp gian phòng, khiên Hạ Ngôn không tự chủ được hít sâu một hơi.

- Ngươi sắp rời đi phải không?

Thương Ngưng hỏi.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Đi Thần Châu?

Thương Ngưng lại hỏi.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn lại gật đầu.

- Ừ!

Trước khi đi, ngươi phải làm một chuyện.

Thương Ngưng cắn cắn bờ môi, dường như hạ quyầ tâm rất lớn, sắc mặt liên tục biến

đổi.

- Thương Ngưng tỷ cứ nói, ta có thể làm được nhất định sẽ cố hết sức.

Hạ Ngôn có hơi lấy làm lạ, tuy nhiên vẫn là nói như vậy.

Dù sao, Thương Ngưng là nữ

nhi của Thương Hà.

- Phụ thân từng thông qua thủy tinh truyền âm lưu một câu cho ta.

Thương Ngưng đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài, trên gương mặt xinh đẹp khiến người ta hít thở không thông, lại lộ ra một vẻ bi thương.

Thấy vậy, trong lòng Hạ Ngôn cũng hơi xót xa

- Phụ thân bảo ta, cùng người thừa kế của ông ấy kết làm vợ chồng.

Thương Ngưng hít vào một hơi, đột nhiên kiên định nói ra rất nhanh.

- Cái gì?

Nghe nói như thế Hạ Ngôn giật mình lắp bắp kinh hãi.

- Khi đó phụ thân đột nhiên thông qua thủy tinh truyền âm truyền cho ta những lời này, ta cũng không hiểu vì sao phụ Thân làm như vậy. về sau ta vẫn không thể gặp lại phụ thân mới mơ hồ biết, lúc ấy phụ thân nhất định đang gặp nguy hiểm thật lớn, mà ngay cả phụ thân cũng không thể giải quyết.

Tuy nhiên ông ấy cũng sớm có chuẩn bị, biết sớm hay muộn sẽ có người thừa kế ông ấy xuất hiện.

Thương Ngưng khẽ nhíu đôi mày lá liễu, chậm rãi nói ra.

Với năng lực của Thương Hà. cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ như vậy, Hạ Ngôn hiện tại vẫn còn không thể hoàn toàn hiểu nồi.

- Thương Hà Thần chủ ông ấy...

Hạ Ngôn hơi nhú mày lại, tâm tình cũng đúng là thấp thỏm lo âu.

- Lần đầu tiên ta ở bên ngoài Chu Tước Thành nhìn thấy ngươi, thì biết phụ thân lựa chọn người thừa kế không có sai.

Thương Ngưng nói tiếp:

- Ngươi không hài lòng với ta sao?

- Vừa lòng!

Nhưng mà... cái này...

Sắc mặt Hạ Ngôn ửng đỏ.

- Có hơi quá đột ngột...

Bỗng nhiên Thương Ngưng đứng lên, bước tới trước vài bước, gần như gần sát thân thể Hạ Ngôn.

Nhìn khuôn mặt tinh xảo đến không gì sánh kịp, hô hấp của Hạ Ngôn cũng dồn dập hẳn lên.

"Bộp!"

Cửa sổ phòng lập tức toàn bộ đóng lại, cả gian phòng đều bị linh lực bao bọc lấy.

Hiện tại bất kỳ người nào đều không thể tới gần biệt viện này.

- Trước khi huynh đi, phải làm xong chuyện này, lưu lại huyết mạch của huynh!

Giọng nói êm dịu ấm áp của Thương Ngưng vang nhẹ bên tai Hạ Ngôn.

Thân mình Hạ Ngôn run lên, liền cảm giác được trên người nhiều thêm một bàn tay mềm mại như không có xương.

Bàn tay này chậm rãi du động từ trên xuống dưới.

"Được rồi..."

Hạ Ngôn vừa động tâm niệm, liền làm ra động tác tương ứng.

Vòng eo mảnh khảnh, làn da mềm mại như tơ, thêm mùi tham thoang thoảng, khiến người ta không thể tự kềm chế.

Suốt một thâng, cửa phòng Thương Ngưng đều không có mở ra lần nào.

Một thâng sau, Hạ Ngôn từ trong tay Thần chủ Cung Minh cẩm lại Tháp Thời Gian.

- Đi tới Thần Châu, cần phải hết sức cẩn thận, hãy nhớ hành động nhất định phải hạ thấp minh xuống!

Thần chủ Cung Minh căn dặn Hạ Ngôn.

- Nhất định phải còn sống, muội ở Trọng Thiên cung điện chờ huynh trở về gặp mẫu tử chúng ta

Thương Ngưng làm như vô tình nhắc đến con trai độc nhất của mình với Hạ Ngôn.

Tuy rằng thời gian mới không đến một thâng, nhưng Thương Ngưng biết rõ biến hóa trên cơ thể mình, nàng đã có mầm móng của Hạ Ngôn lưu lại.

Bên ngoài bãi săn bắn, một thân ảnh màu trắng rất nhanh bay đi về hướng trung tâm.

Dọc theo đường đi, Hạ Ngôn bay ngang qua không biết bao nhiêu đại thế giới, ước chừng Phi hành suốt thời gian ba tháng, mới tới gần chỗ trung tâm.

Nơi này, đã sát biên giới đi vào Thần Châu, ở vừng biên giới Thần Châu có rất nhiều Bí Cảnh, trong những Bí Cảnh này có nhiều bảo vật Cho nên, có rất nhiều, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ của tứ vực, xuất hiện ở vùng biên giới này tìm kiếm Bí Cảnh có dấu bảo vật.

ở khu vực biên giới thì không nhìn thấy tu luyện giả Thần Châu.

Tu luyện giả Thần Châu gần như từ trước đến nay không bước ra ngoài Phân Thân Tuyến, Mà tu luyện giả của tứ vực, cũng gần như không bước vào Phân Thân Tuyến.

Phân Thân Tuyến chính là đường ranh giới giữa Thần Châu và tứ vực.

Mà lúc này Hạ Ngôn cách Phân Thân Tuyến, đại khái còn không đến một ngày lộ trình Phi hành.

Đây là một địa phương không có chút ánh sáng gì, Trong không gian này đầy dẫy cuồng phong gió lốc, có thể xé nát thân thể tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Chương 990: Phân Thân Tuyến

"Khu vực trung tâm này đánh giết nhau thật đúng là nhiều."

Hạ Ngôn tiến vào khu vực biên giới Thần Châu, nửa ngày sau đã đụng phải ba lượt tu luyện giả đánh giết.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn cũng không có xen vào việc của người khác, mỗi lần bay tới chỗ có phát sinh đánh nhau, hắn đều rất nhanh bay thẳng qua.

"Phía trước, chính là thông đạo Phong Sào (tổ ong) rồi!"

Hạ Ngôn giảm chậm tốc độ lại, bởi vì nơi này đã cách Phân Thân Tuyến không xa.

Chỉ cần đi qua thông đạo Phong Sào, cũng chính là vượt qua Phân Thân Tuyến, từ tứ vực tiến vào khu vực Thần Châu.

- ồ?

Hạ Ngôn phát ra khí tức, tra xét cảnh vật bốn phía chung quanh, lại phát hiện phía trước tụ tập không hề ít tu luyện giả, thậm chí còn có đánh nhau.

Hơn nữa địa điểm bọn họ đánh nhau, lại chính là ở ngay trước thông đạo Phong Sào.

"Vèo!"

Hạ Ngôn biến mất tại chỗ, thời gian vài lần hô hấp đã xuất hiện ở địa phương trước đó nhìn thấy mấy chục tu luyện giả.

Mấy chục tu luyện giả này cũng không phải một hai thế lực. mà có hơn mười thế lực.

Hiện tại đang chiến đấu với nhau, cũng Chỉ có năm tu luyện giả, thực lực đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Hơn nữa là bốn người đang vây công một người, trên mặt đất đã có mấy thi thể đầm đìa máu tươi.

Có thể đi vào vùng biên giới Thần Châu, gần như đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ trở lên, ngay cả cảnh giới cấp Giới chủ cũng không ít.

Thực lực tu luyện giả thấp kém. căn bản là không thể đặt chân vào khu vực này.

Hạ Ngôn nhìn thấy, thông đạo Phong Sào ngay tại phía sau mấy tu luyện giả đang giao chiến.

- Chờ một chút!

Hạ Ngôn mới vừa định bay tới thông đạo Phong Sào, bất chợt có một thanh âm trong trẻo lanh lảnh gọi lại.

Nhìn lại theo tiếng gọi, thấy là một nữ nhân xinh đẹp, mặc hắc y bó sát người, làm tăng thêm dáng vẻ mềm mại, đang dùng một đôi mắt như đôi bảo thạch đen nhánh nhìn Hạ Ngôn.

- Có chuyện gì sao?

Hạ Ngôn nhìn kỹ nữ nhân, tra xét biết được thực lực của đối phương là cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Ngươi là đi một mình?

Nữ nhân cẩn thận quan sát Hạ Ngôn, rồi sau đó mới nhíu mày hỏi

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ngươi không thể cứ như vậy đi qua!

Nữ nhân nói giọng quả quyết như đinh đóng cột

- Vì sao?

Hạ Ngôn khó hiểu hỏi.

- Ngươi ngốc à?

Ngươi xem những người phía trước, ở đó có cả cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm.

Ngươi nhìn lại xem mấy người kia, mấy người đó đều là đồng bọn với nhau.

Bọn họ ở đó, không cho phép bất cứ tu luyện giả nào tới gần.

Nữ nhân hơi nhói mày, nói với Hạ Ngôn như dạy dỗ em bé.

Hạ Ngôn đương nhiên cũng nhìn ra được, trong Trận chiến đó có bổn người chính là đồng bọn, đang hơp lực đánh giết một gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

- Vậy thì như thế nào?

Hạ Ngôn hỏi.

- A?

- Ngươi thật khờ mà?

Bọn họ nhiều người như vậy, còn có cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm tọa trấn, ngươi đi qua không phải là tìm chết sao?

Nữ nhân có chút có cảm giác đường nhưbị Hạ Ngôn đánh bại, bất đắc dĩ nói

- Ta là sợ ngươi mất đi tính mạng vô ích, mới đúng lúc nhắc nhở ngươi cứu ngươi một mạng.

Không lẽ không biết lòng tốt của người ta à!

Nữ nhân đảo cặp mắt trắng dã nói với Hạ Ngôn.

"Phù phù!"

Lúc này, một tiếng kêu rên truyền đến, trận chiến đã chấm dứt.

Tên tu luyện giả bị vây bị giết chết tại đương trường, ngay cả linh hồn cũng không thể chạy thoát.

- Ngươi thấy rõi chứ?

Những người đó rất hung tàn, ngươi đi vào đó chính là tìm chết.

Nữ nhân chỉ vào trường đấu thấp giọng nói.

- Vậy ngươi vì sao còn ở lại chỗ này?

Hạ Ngôn khó hiểu hỏi

Không chỉ là nữ Nhân này, bốn phía còn có không ít tu luyện giả.

đều ở tại chỗ này không chịu rời đi, dường như là đang chờ đợi điều gì.

Hạ Ngôn đúng là hơi lấy làm lạ, những người này cũng không phải muốn thông qua thông đạo Phong Sào tiến vào Thần Châu, vậy tụ tập tại trước Phong Sào này để làm cái gì chứ?

- ồ?

Ngươi không biết chuyện đã xảy ra vừa rồi à?

Nữ nhân trợn to đôi mắt nhưđôi bảo thạch đen nhánh, nhìn Hạ Ngôn không thể hiểu nồi:

- Ngươi không phải vừa rồi cùng tới đây à?

Vậy ngươi tới nơi này làm cái gì?

- Mới vừa rồi là một gã tu luyện giả chiếm được trân bảo Bổ Thiên Thần Thạch đấy.

Sau đó bị rất nhiều tu luyện giả điên cuồng đuổi giết, cuối cùng trọng thương chạy tới nơi này.

Không ngờ trước khi chết hắn ném Bổ Thiên Thần Thạch vào thông đạo Phong Sào.

ôi!

Chúng ta ai dám tiến vào thông đạo Phong Sào đề lấy lại Bổ Thiên Thần Thạch chứ!

Lại không cam lòng bỏ đi. cho nên cứ tập trung ở chỗ này chờ thời!

Nữ nhân không đợi Hạ Ngôn lên tiếng, lại nói tiếp, vừa nói vừa cảm thán liền tục.

- Bổ Thiên Thần Thạch?

Hạ Ngôn biết loại Trần bảo này, giá trị cũng chính là mấy trăm vạn khỏa Quy Nguyên Đan, không thể tường được vì một khối Bổ Thiên Thần Thạch như vậy, mà lại có nhiều người chém giết nhau tranh giành như thế

Khối Bổ Thiên Thần Thạch đó, còn bị tên tu luyện giả đã chết ném vào thông đạo Phong Sào.

Bên trong thông đạo Phong Sào nguy hiểm dị thường bên trong dẩy dẫy các loại năng lượng quỷ đị đáng sợ.

Tu luyện giả tiến vào trong đó, thì sẽ rất khó sống được.

Cho nên những tu luyện giả này biết rõ Bổ Thiên Thần Thạch ngay tại trong thông đạo Phong Sào, cũng không dám tiến vào thông đạo lấy ra.

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn nở nụ cười, thật đúng là "người vì tiền của mà chết, chim vì tham mồi mà chết"!

- Ngươi cười cái gì?

Nữ nhân thấy Hạ Ngôn bật cười ra tiếng, không khỏi kinh ngạc hỏi.

- Không có gì!

Chỉ là cảm thấy hơi buồn cười.

Những người này không dám tiến vào thông đạo Phong Sào lấy lại Bổ Thiên Thần Thạch, mà lại không cam lòng cứ như vậy rời đi, hao tốn thời gian vô ích ở nơi này, chẳng phải là quá ngốc sao?

Hạ Ngôn cười nói.

- Ồ?

Ngươi mới thật đúng là ngốc!

Đó chính là trân bảo Bổ Thiên Thần Thạch đấy, giá trị ước chừng mấy trăm vạn khỏa Quy Nguyên Đan, cứ như vậy để lại trong thông đạo Phong Sào, chẳng phải là rất đáng tiếc sao?

Nữ nhân nâng cao giọng nói một chút, nói với vẻ không phục

- Ngươi nói cũng đúng!

Đúng rồi, ngươi cũng đi một mình thì phải?

Hạ Ngôn thấy qua một hồi lâu, cũng không có đồng bạn của nữ nhân xuất hiện, liền lên tiếng hỏi.

- Đúng vậy!

Ta cũng đi một mình.

Ngươi có biết một mình hoạt động tại vùng biên giới Thần Châu này có biết bao nhiêu nguy hiểm không?

Ta thấy ngươi cũng đi một mình, mới nhắc nhở ngươi cẩn thận một chút

Nữnhân lại chợp chớp đôi mắt to nhưđôi bảo thạch đen nhánh nói với Hạ Ngôn.

- Ù!

Đa tạ ngươi!

Hạ Ngôn nói lời cảm tạ:

- Tuy nhiên, ta vẫn muốn đi tới, bởi vì ta muốn đi vào trong thông đạo Phong Sào kia!

- Bọn họ chặn ở phía trước thông đạo, ta dù sao cũng không thể hao phí thời gian ở chỗ này.

Hạ Ngôn lắc đầu.

- Cái gì?

- Ngươi muốn chết à?

- Ta đã nói rõi, những người đó rất hung tàn, nếu ngươi đi tới, khẳng định bọn họ sẽ giết chết ngươi!

Cái gì?

Ngươi muốn đi vào thông đạo Phong Sào?

- Này!

Ngươi như thế nào còn muốn đi...

Thấy Hạ Ngôn cứ lặng lẽ rồi bay đi về phía trước, nàng cũng cấp tốc đuổi theo, với ý đồ khUyên bảo Hạ Ngôn thay đổi chủ ý.

Tuy nhiên lúc này, hai người bọn họ đã bị tu luyện giả của thế lực lớn nhất phía trước thông đạo Phong Sào kia chú ý tới.

- Bị phát hiện rồi, thật đúng là...

đầu ngươi có phải có vấn đề hay không đây?

Nữ nhân đảnh chịu không biết làm sao:

- Một hồi chúng ta liều mạng chạy trốn, ở vùng biên giới Thần Châu này, bọn họ muốn đuổi theo chúng ta cũng khó.

Nữ nhân đã làm tốt chuẩn bị chạy trốn, tròng mắt vừa đảo qua đảo lại vừa càu nhàu.

- Vì sao phải chạy trốn?

Hạ Ngôn liếc mắt nhìn nữ nhân một cái, hỏi ngược lại.

- Ngươi...

Nữ Nhân nghe vậy, thiếu chút nữa tức điên lên.

Lúc này, mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ đã đi tới đón đường, lạnh lùng nhìn hai người.

- Hai người các ngươi, mau mau cút ngay!

Một thanh âm từ phía sau mấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ truyền đến, là do gã Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch Tâm đang nói.

Ánh mắt của hắn đảo qua ưênngười Hạ Ngôn và nàng kia, rồi quát tháo hai người với vẻ khinh thường

- Ngươi là đang nói chuyện cùng ta?

Hạ Ngôn mặt như sương lạnh, nhìn chằm chằm tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm kia.

Người kia sửng sốt, sau đó cẩn thận quan sát Hạ Ngôn, khóe miệng mở to ra:

- Tiểu tử, ngươi là chán sống rồi phải không?

Cũng muốn giống như mấy người vừa rồi kia chết ở chỗ này hay sao?

- Sống chết của ta, đâu phải ngươi có thể định đoạt?

Hạ Ngôn cười lạnh nói.

- Tên này điên rồi!

Nữ Nhân bên cạnh Hạ Ngôn quả thực tức muốn hộc máu.

Nàng đúng là hối hận đã nhắc nhở người kia. vốn nàng nhìn bộ dạng người này thuận mắt, lại cực kỳ trẻ tuổi, trong lúc nhất thời động lòng trắc ẩn nhắc nhở, không nghĩ tới bây giờ lại rơi vào hoàn cành như vậy.

Mà bốn phía còn có một vài thế lực, cũng đều nhìn xem với vé vui sướng khi người gặp họa.

Thực lực của bọn họ không bằng tu luyện giả của thế lực chiếm giữ ở phía trước thông đạo Phong Sào, nên chỉ có thể tạm thời ở xa xa quan sát, và đợi cơ hội.

- Ha ha ha...

Thật rất lâu rồi, không ai dám nói với ta như vậy.

Hôm nay, không ngờ gặp được một tên tiểu tử không sợ trời không sợ đất Thú vị, thật rất thú vị!

Hai mắt gã tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm kia tỏa sáng nhìn Hạ Ngôn, trên gương mặt u ám của hắn lộ ra vẻ tươi cười.

- Tiểu tử!

Ngươi tên là gì, đến từ đại thế giới nào?

Gã Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ mở miệng hỏi

Kỳ thật, đúng là hắn bị Hạ Ngôn dọa cho có chút hoảng sợ, cho nên mới cố ý hỏi như thế ý đồ muốn dò xét thân phận của Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn, đến từ Lang Tà Giới.

Hạ Ngôn nói thẳng ra.

- Lang Tà Giới?

Đó là ở địa phương nào?

Cho tới bây giờ ta chưa từng nghe qua

Gã Tạo Hóa cấp Hạch Tâm Điện chủ nhíu nhíu mày, suy nghĩ một lát mới lắc đầu nói.

- ở vùng biên thuỳ xa xôi, tự nhiên ngươi chưa từng nghe qua

Hạ Ngôn thản nhiên nói, ánh mắt híp lại.

- Tiểu tử kia!

Ngươi một mình đến từ đại thế giới biên thuỳ, dám ở trước mặt ta kiêu ngạo như thế?

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm sờ sờ cằm, híp mắt:

- Ngươi cũng là vì khối Bổ Thiên Thần Thạch kia à?

Bổ Thiên Thần Thạch kia ở trong thông đạo Phong Sào, ngươi có biện pháp có thể lấy ra sao?

Người này dùng nhiều phương pháp muốn đi tới chỗ Bổ Thiên Thần Thạch, nhưng đều bị thất bại.

Lúc này thấy Hạ Ngôn muốn đi tới, hắn nghĩ Hạ Ngôn hẵn có biện pháp nào đó.

- Ta không vì Bổ Thiên Thần Thạch kia, tuy nhiên ta muốn đi vào thông đạo Phong Sào.

Hạ Ngôn lắc đầu, nghiêm mặt nói.

- Cái gì?

- Ngươi muốn đi vào trong thông đạo Phong Sào?

Gã Điện chủ Hạch Tâm thoáng kinh ngạc một chút, sau đó trên mặt hiện ra biểu tình vặn vẹo, dữ tợn nói:

- Tên khốn!

Ngươi trêu đùa ta à?

Ngay cả tu luyện giả cấp Giới chủ cũng không đám tùy ý tiến vào thông đạo Phong Sào.

Cũng khó trách gã Điện chủ Hạch Tâm này, vừa nghe Hạ Ngôn nói liền cảm thấy như mình bị đùa giỡn.

- Vị đại nhân này!

Ngài đừng tức giận, hắn đầu óc có chút vấn đề!

Há há...

Chúng ta rời đi ngay, ngài ngàn vạn lần đừng nóng giận!

Nữ nhân bên cạnh Hạ Ngôn, cười xòa nói.

- Ta quen thuộc với ngươi sao?

Hạ Ngôn nghiêng người, nhìn hắc y nữ Nhân cười nói:

- Người này dám nhục mạ ta, hôm nay hắn không có khả năng còn sống rời đi nơi này.

Ta hỏi ngươi, ngươi có muốn Bổ Thiên Thần Thạch bên trong hay không?

- A?

Nữ nhân trọn tròn đôi mắt to, cảm thấy tiểu tử áo trắng trước mặt này quả thực bất trị.

Chương 991: Cấm địa Thần Chu

Trong đôi mắt gã Điện chủ Hạch Tâm, gần như sắp phun ra lửa, mấy người bọn họ tại trong khắp khu vực biên giới Thân Châu này, cũng coi như là tung hoành một cõi.

Tuy rằng khu vực biên giới Thần Châu này cũng có tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ thường lui tới, nhưng là tỷ lệ gặp phải cấp Giới chủ thật sự rất nhỏ, đại đa số đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ và cấp Điện chủ

Mà hiện tại tên tiểu tử trẻ tuổi mặc áo trắng này, lại xem thường không để mình vào mắt như thế, trong lòng hắn đương nhiên phẫn nộ tới cực điểm, thế nhung hắn vẫn cố nhịn xuống không có lập tức ra tay.

Ngàn vạn năm lăn lộn tại vùng biên giới Thần Châu này, khiến trong lòng hắn lúc này bỗng nhiên mơ hồ sinh ra một loại bất an, dường như thực lực của người áo trang trước mặt này, cũng không giống như tuổi của hắn biểu hiện ra ngoài như vậy.

Bốn phía còn có mấy chục tu luyện giả, đều mở to hai mắt nhìn chuyện đang xảy ra.

- Giết chết người này!

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cắp Điện chủ Hạch tâm, tuy rằng bởi vì mối bất an mơ hồ trong lòng kia mà do dự, nhưng cuối cùng hắn vẫn truyền mệnh lệnh cho bốn gã thuộc hạ của mình.

Bốn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bên cạnh hắn, liền vận chuyển linh lực định ra tay chém giết Hạ Ngôn dưới kiếm.

"Tê!"

Một tiếng vang nho nhỏ truyền ra, mọi người nhìn thấy, từ bên trong thân thể người trẻ tuổi áo trắng kia, xuất hiện từng tia từng tia sáng màu đỏ.

Những tia sáng đỏ này với tốc độ không thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, bắn vèo tới trên người bốn tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ kia.

Chỉ thấy thân hình mấy tu luyện giả đó đều khẽ run lên, rồi không ngờ lại ngưng động tác đối phó với Hạ Ngôn một cách quỷ dị.

Theo sau, thân thể bọn họ chầm chậm rơi xuống mặt đất, tính mạng rất nhanh mất đi, linh hồn mai một

- Cái gì?

- Trời ơi!

Bốn cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, lại chết Như vậy sao?

- Bị người kia giết chết rồi!

Sau phút chốc sững sờ tĩnh lặng, tu luyện giả bốn phía mới thấp giọng kêu lên.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ bất kể ở địa phương nào, đều được xem như tu luyện giả rất lợi hại.

Tu luyện giả có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa, cho dù ở Trọng Thiên Giới đều xem như nhân vật có máu mặt.

Mà ở những tân đại thế giới, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa chính là đại nhân vật một phương dậm chân một cái đều có thể dẫn tới chấn động cả một vùng.

- Sao lại thế này, ngươi...

Sắc mặt gã Điện chủ Hạch Tâm đột nhiên biến sắc.

Có thể vô thanh vô tức lập tức giểt chết bốn người cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, hắn cho dù là kẻ ngốc, cũng biết thực lực như vậy không phải mình có thể chống lại.

- Không biết tự lượng sức minh!

Hạ Ngôn lại vung cánh tay lên, lại là một tia sáng màu đỏ bắn ra.

Gã cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch tâm kia, miệng còn chưa có khép lại, đã rơi thẳng xuống mặt đất bỏ mạng.

- Ta hỏi lại một lần, ngươi có muốn lấy Bổ Thiên Thần Thạch hay không?

Hạ Ngôn quay sang hỏi hắc y nữ nhân:

- Nếu ngươi muốn lấy. những người đó rất có thể đuổi giết ngươi, còn nếu ngươi không muốn, ta cũng phải đi rồi!

Hạ Ngôn nhìn lại các tu luyện giả ở bốn phía.

- A?

- Muốn!

Lúc này hắc y nữ nhân mới từ trong rung động thật sâu phản ứng lại, nghe được lời Hạ Ngôn nói, nàng vội vàng kích động đập.

Lần đầu tiên khi Hạ Ngôn hỏi nàng muốn hay không Bổ Thiên Thần Thạch, nàng chi nghĩ đến Hạ Ngôn là người điên.

Mà hiện tạị hiển nhiên người này không phải là người điên như trong suy nghĩ của nàng, mà là người có thực lực cực kỳ cường đại khiến nàng không thể tưởng tượng.

- Tốt lắm!

Hạ Ngôn gật gật đầu, thân ảnh chợt lóe, liền tiến vào bên trong thông đạo Phong Sào.

- Hắn đi vào rồi!

- Không ngờ hắn đi vào thông đạo Phong Sào, hắn muốn làm gì, chẳng lẽ hắn muốn đi vào Thần Châu sao?

- Không có khả năng, không ai có thể đi vào Thần Châu, bất cứ người nào cũng không có

khả năng đi vào Thần Châu.

- Nhưng mà hắn tiến vào thông đạo Phong Sào, không phải chính là muốn đi vào Thần Châu sao?

Bốn phía các tu luyện giả đều cả kinh bàn tán xôn xao.

Đột nhiên bóng người lại nhoáng lên một cái, người trẻ tuổi áo trắng kia lại từ trong thông đạo Phong Sảo đi ra, trong tay cẩm một khối đá bày màu, hiển nhiên đó chính là Bổ Thiên Thần Thạch.

- Khối đá này cho ngươi, tuy nhiên ngươi phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị người khác đuổi giết.

Hạ Ngôn lộ vẻ mặt nghiêm túc nói với hắc y nữ nhân.

- Đa...

đa tạ đại nhân!

Hắc y nữ nhân run rẩy tiếp Nhận Bổ Thiên Thần Thạch, hai mắt tỏa sáng nói lời cảm tạ Hạ Ngôn.

Mà rất nhiều tu luyện giả ở chung quauh, ánh mắt đều phát sáng, lộ ra vẻ tham lam.

Nên biết rằng, đây chính là Bổ Thiên Thần Thạch giá trị tới mấy trăm vạn khỏa Quy Nguyên Đan, nếu như có thể đoạt được vào tay, vậy thì một đoạn thời gian rất dài sau này, sẽ không cần phải lo lắng việc tiêu hao trong tu luyện.

"Vù!"

Ngay sau đó, Hạ Ngôn lại biến mất ở trước mặt mọi người, tiến vào thông đạo Phong Sào.

Lần này mọi người đều xác định, cường giả tuyệt thế trẻ tuổi áo trắng kia là thật sự muốn thông qua thông đạo Phong Sào tiến vào Thần Châu.

Bao nhiêu năm rồi, bọn họ không ngừng được một ít tiền bối báo cho biết, bất cứ người nào cũng không thể đi vào thông đạo Phong Sào, càng không thể đi tới Thần Châu.

Mà hôm nay bọn họ lại tận mắt nhìn thấy một người muốn thông qua thông đạo Phong Sào đi vào Thân Châu.

"Thông đạo Phong Sào này, thật đúng là không dễ đi, tu luyện giả dưới cảnh giới cấp Giới chủ mà đi vào thông đạo Phong Sào. hẳn phải chết không thể nghi ngờ."

Hạ Ngôn rất nhanh ở bên trong thông đạo Phong Sào đi tới trước.

"Cũng không biết thông đạo này có xa lắm không, khi nào thì có thể đi vào Thần Châu."

Nghĩ đến lúc vào Thần Châu, Hạ Ngôn không khỏi có chút hưng phấn.

Đến Thần Châu có thể biết được thân phận của Thương Hà tiền bối, cùng với Thương Hà tiền bối ngã xuống như thế nào.

Còn có điều chính yếu là tìm được cơ duyên bước vào cảnh giới Thần chủ.

Giới chủ Cung Minh Trọng Thiên Giới nói chỉ có ở Thần Châu, tu luyện giả mới có thể bước vào cảnh giới Thần chủ.

ở tứ vực, tu luyện giả thực lực có mạnh mấy cũng không thể bước vào một bước cuối cùng kia.

Ước chừng Phi hành một ngày, Hạ Ngôn mới đi ra thông đạo Phong Sào, tới bên trong một khu rừng núi.

"Ồ?"

Hạ Ngôn đạp hai chân xuống đất, trong lòng hơi kinh hãi, hắn có cảm giác, cảm Nhận của mình đối với linh lực, đúng là lập tức giảm xuống mấy chục lần.

Nguyên vốn linh lực sinh động, lập tức trở thành bầu không khí nặng trĩu.

"Một cái thế giới không gian thật ổn định."

Tiếp theo sau, Hạ Ngôn liền phát hiện chỗ không tầm thường của thế giới này, sự ổn định của không gian thế giới này gấp trăm lần so với đại thế giới Tây Vực cùng với bãi săn bắn ngoại giới.

Nói cách khác, muốn phá vỡ không gian ở thế giới này, vậy phải khó hơn gấp trăm lần so với ở Tây Vực.

"Tốc độ tiêu hao linh lực cũng cực nhanh."

Thân thể Hạ Ngôn bay lên không trung, cảm giác được tốc độ tiêu hao linh lực, mau hơn rất nhiều so với ở Tây Vực.

Tuy rằng bởi vì linh lực của Hạ Ngôn cực kỳ dồi dào, chút tiêu hao linh lực này cũng không tính là gì, nhưng bởi vì vừa mới đi vào thế giới này, Hạ Ngôn còn cần một đoạn thời gian đề thích ứng.

"Cũng không biết, thế giới này rốt cuộc là bộ dáng gì nữa, Thần chủ Cung Minh nói với ta về tin tức Thần Châu cũng không nhiều."

Hạ Ngôn lắc lắc đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời xa xa, ở ngoài ngàn dặm là một mảng mây mù lượn lờ.

"Vù vù vù vù vù!"

Đột nhiên, Hạ Ngôn cảm Nhận được có mấy dao động linh lực từ phía trước tới gần, hắn không khỏi khẽ nhíu mày.

Gần như cùng lúc đó, Hạ Ngôn nhìn thấy mười mấy tu luyện giả nam có nữ có, phóng vọt lại hướng mình.

- Ngươi là ai?

Tới gần, một người dẫn đầu bên đối phương, chăm chú nhìn Hạ Ngôn gạn hỏi.

Hạ Ngôn trông thấy những người này bất kể là nam hay nữ đều mặc áo giập tản phát ra

khí tức. vừa tới liền hỏi với giọng điệu chất vấn.

- Ta tên là Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn đập, vừa mới đi vào Thần Châu này tốt hoa là hạ thấp mình một ít.

Thần chủ Cung Minh ở trước khi Hạ Ngôn rời đi, cũng cố ý dặn dò như vậy.

- Hả?

Nam nhân cầm đầu kia chau mày:

- Hạ Ngôn?

- Tại sao ngươi đi vào cấm địa?

Không biết rằng bất cứ người nào cũng không được tùy tiện đi vào cấm địa sao?

Tu luyện giả mặc áo giập cầm đầu, trợn to mắt quát mắng Hạ Ngôn.

- Cấm địa?

Hạ Ngôn hơi nhíu mày.

Không ngờ mình vừa mới đi vào Thần Châu, liền tới bên trong cái gì gọi là cấm địa này.

- Hạ Ngôn!

Chẳng lẽ ngươi không biết cấm địa?

Ngươi là người ở đâu?

Tu luyện giả cầm đầu khí thế biến đổi, lộ ra sát khi, mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, bộ dáng đường như có thể ra tay bất cứ lúc nào.

- Hạ Ngôn!

Vùng ven Thần Châu đều là cấm địa, bẩt cứ người nào cũng không được tùy tiện đi vào cấm địa, ngươi như thế nào không biết?

Ngươi là tu luyện giả tán tu hay là một môn phái nào?

Một nữ nhân nhìn Hạ Ngôn hỏi

Ta... là tán tu, ta thật sự không biết mình đi vào cấm địa, ta lạc đường ở nơi này!

Hạ Ngôn làm ra bộ đáng thực vô tội nói:

- Vậy các ngài vì sao có thể đi vào trong cấm địa này vậy?

Nghe được câu nói của Hạ Ngôn, mười mấy người này thoáng hơi sửng sốt, lập tức lại cuờiồlên.

- Ha ha!

Đội trưởng!

Không ngờ còn có người không biết những hộ vệ cấm địa chúng ta đây!

- Ta thấy thể nào tiểu tử này có chút khờ khạo, không ngờ còn bị lạc đường?

- Đội trưởng!

Hay là chúng ta mang người này về, để trưởng lão bọn họ xử lý việc này.

Nữ tu luyện giả mới vừa nói chuyện với Hạ Ngôn, nói với gã đội trưởng.

- Ừ!

Người này rất khả nghi, không ngờ không biết cấm địa Thần Chu, hơn nữa ngay cả chúng ta những hộ vệ cấm địa này cũng không biết.

Mang về để trưởng lão định đoạt

Gã đội trưởng cầm đầu gật gật đầu, ánh mắt mang đầy địch ý thỉnh thoảng đảo qua trên người Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn!

Theo chúng ta đi!

Gã đội trưởng lớn tiếng quát Hạ Ngôn.

"Theo chân bọn họ đi?"

Hạ Ngôn nghĩ lại trong lòng: "Ta vừa mới đi vào Thần Châu, đối với tình hình nơi này không có chút hiểu biết gì.

đi theo chân bọn họ cũng tốt, vừa lúc có thể từ trong miệng bọn họ biết được một ít tin tức.

Thực lực của các hộ vệ cấm địa này cũng chỉ là cảnh giới Thiên Thần cao cấp, không cầnlo lắng."

Ý niệm xoay chuyển trong đầu, Hạ Ngôn liền gật gật đầu nói:

- Được!

Ta theo các ngài!

- Đi thôi!

Gã đội trưởng nhìn Hạ Ngôn vẫy tay một cái, đề Hạ Ngôn đi ở phía trước, mười mấy người bọn họ bám theo ở phía sau.

Sau một lát, Hạ Ngôn khẽ nhíu mày lại, tốc độ Phi hành của đám người hộ vệ cấm địa này, thật sự là rất chậm.

Kỳ thật Hạ Ngôn không biết, điều này cũng không thể trách những hộ vệ cấm địa, vì không gian Thần Châu quá mức ổn định, thời điểm Phi hàiih tiêu hao linh lực rất nhiều, những hộ vệ cấm địa này chỉ là Thiên Thần cao cấp, tuy rằng bọn họ rất thích ứng với không gian Thần Châu, nhưng cũng không thể Phi hành rất nhanh.

Lắc lắc đầu, Hạ Ngôn thực bất đắc dĩ giảm tốc độ Phi hành, giữ tốc độ ngang bằng với bọn họ.

- Đội trưởng!

Một gã hộ vệ cấm địa, thấp giọng kêu tên đội trưởng cầm đầu.

- Có gì vậy?

Gã đội trưởng xoay người, hỏi.

- Đội trưởng!

Ngài xem tốc độ của tiểu tử này, cũng không chậm hơn chúng ta!

Thực lực của tiểu tử này, dường như cũng không yếu.

Tên hộ vệ cấm địa kia đưa mắt nhìn Hạ Ngôn nói.

Chương 992: Ngân Tuyết Thành

Hạ Ngôn nghe được lời nói của gã hộ vệ cấm địa kia, không khỏi khẽ lắc đầu cười, nếu mình muốn bỏ rơi bọn họ, chỉ sợ ngay cả thời gian một cái nháy mắt cũng không tới.

Hơn nữa, cho dù mình không sử dụng Đại Na Di Thuật mà chi sử đựng thuấn di, với thực lực của bọn họ cũng căn bản là không đủ sức ngăn cản

- À!

Mấy người các ngươi đi phía trước; đừng để Hạ Ngôn này chạy mất!

Gã đội trưởng hộ vệ nhướng mày, rồi phân phó cho tên hộ vệ cấm địa kia.

- Dạ!

Tên hộ vệ cấm địa đó vội vàng lên tiếng trả lời, mang theo bốn năm hộ vệ cấm địa, vượt qua Hạ Ngôn đi phía trước dẫn đường Phi hành.

Sau thời gian ước chừng tàn một nén nhang mọi người Phi hành đến một khu vực không gian u ám, tầng mây rất thấp, ánh mắt nhìn tới có thể nhìn thấy trong tầng mây xám có rất nhiều tỉa chộp.

- Mọi người cẩn thận một chút, cành giác linh thú tập kích!

Gã đội trưởng hộ vệ hạ giọng nhắc nhở, ánh mắt nhìn quét bốn phía, thật cẩn thận dè chừng.

Mà mười mấy hộ vệ cấm địa kia, cũng đều hết sức cảnh giác cảm ứng động tĩnh ở chung quanh.

"Xem ra địa vực Thần Châu này, dã thú nhiều hơn so với Tây Vực."

Hạ Ngôn nhìn quanh bốn phía thầm nghĩ.

"Grào!"

Đội trưởng hộ vệ vừa mới bảo mọi người thận trọng cẩn thận, liền nghe truyền đến một tiếng rốọg rung trời.

Ngay sau đó, một thân ảnh to lớn như một ngọn núi nhỏ xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Đây là một con dã thú màu đen, toàn thân như phù một lợp sơn đen nhánh, tuy nhiên lại chợp lóe sáng bóng.

Khiến cho người ta sợ hãi nhất, là dã thú này có hai cái đầu, bốn vó tráng kiện, không ngừng đạp bước trên không trung, nhưng tốc độ Phi hành cũng không nhanh lắm.

- Là hổ ma hai đầu, mọi người tránh đi!

Đám hộ vệ cấm địa, nhìn thấy con đã thú này đều biến sắc.

Gã đội trưởng hộ vệ vội vàng nhắc nhở các hộ vệ kia.

Kỳ thật cho dù hắn không nói, các hộ vệ cấm địa kia cũng đã sớm chạy xa về phía sau rồi.

Hạ Ngôn thì lại tò mò nhìn con dã thú này, ở Tây Vực hắn cũng không có nhìn thấy qua dã thú như vậy.

Không ngờ mọc hai cái đầu, mà ngoại hình nhìn qua giống như một con lão hổ, chì khác nhau màu sắc, hổ ma này là lớp da đen xì.

- Lần này không ngờ đụng phải hổ ma hai đầu trưởng thành.

Tuy nhiên may mà, tốc độ Phi hành của nó không nhanh, không đuổi kịp chúng ta

Gã đội trưởng hộ vệ Phi hành lui về phía sau, thấp giọng nói.

- Đội trưởng!

Tên Hạ Ngôn kia không tránh hổ ma với chúng ta!

Trong đó một nữ hộ vệ cấm địa cao gầy, thấy Hạ Ngôn cũng không cùng tránh né với bọn họ, vội vàng lo lắng kêu lên với đội trưởng hộ vệ.

- Cái gì?

Đội trưởng hộ vệ sửng sốt, lúc này mới nhìn lại Hạ Ngôn, không ngờ hắn vẫn còn đứng đổi mặt với hổ ma hai đầu không có tránh đi.

Hổ ma hai đầu đang chạy tới chỗ hắn.

- Chết tiệt!

Đội trưởng hộ vệ nhíu mày, khẽ quát một tiếng.

- Đội trưởng!

Dù sao chúng ta cũng không biết người đó, hắn chết thì chết!

Đúng là khờ gặp phải hổ ma hai đầu mà không biết né tránh.

Một gã hộ vệ cấm địa không quan tâm nói.

- Vậy sao được?

Chúng ta là hộ vệ cấm địa, chẳng lẽ nhìn hắn chết ở trước mặt chúng ta?

Nữ hộ vệ cấm địa kia lập tức lo lắng nói.

- Thái Anh!

Không nên nóng vội.

Gã đội trưởng hộ vệ nhìn nữ hộ vệ kia, trầm tư một lúc rồi nói tiếp:

- Đây là một con hổ ma hai đầu trường thành, không phải thực lực của mấy người chúng ta có thể ngay mặt đối phó với nó, làm sao bây giờ?

- Hiện tại yêu cầu trợ giúp, cũng không kịp!

Một gã hộ vệ Khác gật đầu nói.

-À... tốc độ của hổ ma hai đầu không nhanh, hay là chúng ta dụ nó rời đi?

Thái Anh chợp chớp mắt, thử thăm dò nói với các hộ vệ khác.

- Cũng Chỉ có biện pháp này, dù sao cũng không thể nhìn tên ngốc kia chết ở trước mặt chúng ta.

Nếu bị cấp trên biết cũng phải chịu trách phạt

Gã đội trưởng hộ vệ ngẫm nghĩ, rồi gật đầu nói.

Lúc này, hổ ma hai đầu đã tới gần chỗ Hạ Ngôn đứng.

"Grào!"

Nó hướng về phía Hạ Ngôn giơ cao lợi trảo, rống giận liên tục, nhưng không ngờ không có phát động công kích Hạ Ngôn.

Bốn mắt to như tẩm thớt nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, không ngờ trong ánh mắt đó có một tia sợ hãi.

Hổ ma hai đầu này, nếu dựa theo phân chia thực lực của dã thú ở tứ vực, hẳn được xem như cấp bậc linh thú.

Hơn nữa cũng rất dễ dàng nhìn ra được, hố ma hai đầu này là có được một phần trí tuệ

- Hừ!

Hạ Ngôn "hừ" một tiếng, khóe miệng mang theo ý cười, hai tay chắp sau lưng, nhìn hổ ma hai đầu.

- Hạ Ngôn!

Đó là linh thú rất lợi hại, ngươi mau tránh ra!

Chúng ta tới hấp dẫn lực chú ý của nó, dẫn nó ra xa

Đội trưởng hộ vệ ở xa xạ, cao giọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nghiêng người, nhìn thấy đám người đội trưởng hộ vệ đi mà quay lại, trong lòng cũng cảm động, theo sau cười nói:

- Không cần, con linh thú này cũng không đáng sợ!

ở trong mắt Hạ Ngôn, hổ ma hai đầu này đương nhiên không đáng sợ, thực lực của nó nhiều lắm cũng chỉ tương đương với tu luyện giả nhân loại cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Hơn nữa tốc độ còn rất chậm, ngay cả tu luyện giả nhân loại cảnh giới Thiên Thần cao cấp cũng không bằng.

- Ta cho ngươi một cơ hội không chết, hiện tại liền lập tức rời đi nơi này!

Hạ Ngôn lại xoay người đối mặt hổ ma hai đầu, lên tiếng nói.

"Grào!"

Lợi trảo của hổ ma hai đầu, hung hăng quơ quào trên không trung một lát, rồi sau đó không ngờ xoay mình chạy nhanh về hướng xa xa Nhìn thấy hổ ma hai đầu đã quay đầu chạy đi.

Cả một đám mười mấy hộ vệ cấm địa đều có chút trợn mắt há hốc mồm.

- Đây là chuyện gì xảy ra?

- Con hổ ma hai đầu kia không ngờ cứ như vậy bỏ đi, không có công kích Hạ Ngôn?

- Ta có phải nhìn lầm hay không?

Đi tuần tra ở cấm địa thời gian lâu như vậy, ta còn là lần đầu tiên thấy hổ ma hai đầu không có phát động công kích mà chủ động lui đi.

Cả đám hộ vệ cấm địa, đều Giật mình kinh sợ lẩm bẩm, không biết vì sao lại thấ

- Hạ Ngôn!

Vừa rồi là chuyện gì xảy ra, ngươi sử dụng biện pháp gì làm cho hổ ma hai đầu bỏ đi vậy?

Thái Anh bay đến chỗ Hạ Ngôn, kinh ngạc dò hỏi.

- Kỳ thật cũng không khó, linh thú này có trí tuệ, ngươi làm cho nó sợ hãi ngươi, nó tự nhiên cũng không dám công kích ngươi.

Hạ Ngôn cười nói với Thái Anh.

Đạo lý này là đơn giản nhất, cho dù là dã thú không có trí tu4 ở thời điểm đụng tới nguy hiểm thường thường đều sẽ phản xạ có điều kiện là chạy trốn, càng đừng nói là linh thú có được trí tuệ

- Nhưng... làm sao mới có thể làm cho hổ ma hai đầu kia sợ hãi chứ?

Thái Anh có chút mờ mịt nhìn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu không có nói thêm gì nữa.

- Thật là nhìn không ra, Hạ Ngôn ngươi còn có bản lãnh như vậy, chiêu thức ấy ngươi như thế nào học được?

Thái độ của đội trưởng hộ vệ đối với Hạ Ngôn cũng đã xảy ra một ít biến đổi, lúc này không còn giọng nói lạnh như băng và kiều quát lớn chất vấn nữa

- Ha ha!

Ta cũng là tu luyện thời gian rất lâu mà thôi!

Hạ Ngôn cười nói một câu hai ý nghĩa.

- Hạ Ngôn!

Ngươi vì sao lại đi vào khu vực cấm địa này vậy?

Thái Anh lấy làm lạ hỏi, tu luyện giả của Thần Châu hẳn đều phải biết không thể tùy tiện đi vào cấm địa.

- Ta cũng không rõ ràng lắm, trong lúc vô ý liền xâm nhập nơi này, rồi lạc ở trong nảy không đi ra ngoài được.

Hạ Ngôn cau mày, lắc đầu nói làm như vô tội.

- Ta trước kia, đều rất ít tiếp xúc cùng người khác, gần như đều là sống cuộc sống đơn độc, cho nên đối với rất nhiều thứ này nọ đều không biết nhiều lắm.

Tiếp theo Hạ Ngôn lại nói một câu.

- Vậy là ai dạy ngươi tu luyện?

Đội trưởng hộ vệ kinh ngạc hỏi.

- Trước kia có một vị tiền bối dạy ta tu luyện, tuy nhiên sau này không biết vị tiền bối đó đi đâu mất.

Hạ Ngôn lắc đầu, nhìn về phía xa xa

- Thì ra như thế!

Đội trưởng hộ vệ nhìn Hạ Ngôn nói:

- Nơi này ở gần khu biên giới Thân Châu, các đại nhân vật cấp trêu lo lắng có người trong lúc vô ý đi vào thông đạo Phong Sào, cho nên đã ra lệnh cho nơi này trở thành cấm địa, tu luyện giả không được đi vào cấm địa Mà chúng ta đều là hộ vệ cấm địa, phụ trách trông coi cấm địa này.

Hôm nay chúng ta đi tuần tra đến đây thì gặp ngươi.

- ồ?

Hạ Ngôn làm ra vẻ như giật mình cả kinh giờ mới hiểu được.

- Hạ Ngôn!

Ngươi theo chúng ta cùng nhau rời cấm địa đi!

Nơi này dù sao cũng không an toàn lắm.

Ngươi thật đúng là vận khí tốt, đi lạc ở trong cấm địa cũng không có gặp phải nguy hiểm.

Nếu là chúng ta, một mình cũng không ai dám đi vào cấm địa, nơi này dã thú, linh thú rất nhiều.

Như hổ ma hai đầu vừa rồi chúng ta đụng phải, cũng xem như là linh thú thực lực tương đối bình thường.

Nếu gặp phải linh thú rất cường đại, chúng ta đã nguy hiểm tới tính mạng rồi Mỗi năm đều có một số hộ vệ cấm địa chết trong cấm địa.

- Ta hiểu rồi, về sau không tới nơi này nữa.

Đa tạ các ngươi!

Hạ Ngôn gật gật đầu nói với mọi người.

- Ừ!

Chúng ta đi thôi.

Đội trưởng hộ vệ nhìn về phía những người khác nói

Mọi người, lại rất nhanh Phi hành về phía trước, lộ trình kế tiếp khá thuận lợi, những hộ vệ cấm địa này cũng đều chọn lộ tuyến an toàn mà đi, những khu vực nguy hiểm bọn họ không tùy tiện đi qua.

Đại khái sau ba canh giò, mọi người ra khỏi khu vực cấm địa.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn tới, thấy một tòa thành thị màu trắng bạc

- Hạ Ngôn!

Đó chính là Ngân Tuyết Thành, chúng ta đều là sinh sống tại nơi đó

Thái Anh này dọc theo đường đi, thỉnh thoảng nói chuyện cùng Hạ Ngôn, dần dần quen thuộc cùng Hạ Ngôn, lúc này nàng chỉ vào thành thị màu trắng bạc xa xa giải thích cho Hạ Ngôn.

- Ngân Tuyết Thành?

Hạ Ngôn nhìn thành thị màu trắng bạc lẩm bẩm.

- Đúng vậy, Ngân Tuyết Thành là một tòa thành nhỏ, tuy nhiên Thành chủ đại nhân của chúng ta, thực lực Phi thường cường đại.

Trưởng lão trong thành cũng đều rất lợi hại

Thái Anh cười giải thích:

- Hạ Ngôn!

Ngươi lần đầu tiên đến Ngân Tuyết Thành chúng ta thi phải?

- Ừ!

Trước kia ta cũng không có đi vào thành thị nào.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ha ha!

Đi, chúng ta vào thành!

Đúng rồi Hạ Ngôn, một lát nữa, gặp trưởng lão đại nhân, nhất định phải cung kính, nếu đắc tội với trưởng lão đại nhân, là chuyện rất kinh khủng đó!

Thái Anh đặn dò Hạ Ngôn.

- Được!

Hạ Ngôn gật đầu đáp.

"Đi vào thành thị, có thể biết được nhiều thêm một số tình huống, cũng Không biết Ngân Tuyết Thành này có vương tộc hay không.

Nêu ta sử dụng linh lực màu vàng, những người này có thể nhận ra hay không đây?

Cũng không biết... thân phận Vương tộc rốt cuộc có tác dụng hay không?"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Tuỵ rằng Thần chủ Cung Minh nói vương tộc linh lực màu vàng rất cao quý, nhưng Hạ Ngôn lần đầu tiên đi vào Thần Châu, trong lòng đúng là cũng không yên.

'Thực lực của thành chủ thành nhỏ này, không biết như thế nào.

Những hộ vệ này đều là Thiên Thần cao cấp, vậy thành chủ và trưởng lão..."

Hạ Ngôn hơi híp mắt suy nghĩ.

'Trước cứ vào thành tính sau!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

Rất nhanh, đám người Hạ Ngôn tiến vào Ngân Tuyết Thành.

Trong thành, các kiến trúc đều là màu trắng bạc, nhìn qua Phi thường xinh đẹp.

Trên đường phố không ít tu luyện giả ổi lại, Hạ Ngôn chú ý nhìn, phần lớn cũng đều là thực lực Linh Hoàng và cảnh giới Thiên Thần, có một số ít bộ phận là cảnh giới Tạo Hóa, tuy nhiên tuổi cũng đều rất cao.

Tiến vào Ngân Tuyết Thành này, làm cho Hạ Ngôn liên tưởng tới Quang Ly Phân thế giới, không khỏi có chút cảm thán thế sự đổi dời.

Chương 993: Tiên Kiều

Thần Châu thế giới, là một thế giới có chế độ xã hội tương đối sâm nghiêm.

Trong mỗi thành thị. uy tín của Thành chủ rất cao, nắm trong tay cả tòa thành.

Điểm này. cùng Quang Ly Phân thế giới Hạ Ngôn sống lúc trước không sai biệt lắm.

Kỳ thật chuyện này cũng bình thường, Thần Châu có người đứng đầu Thần Châu, tương đương với tồn tại của Hoàng đế.

Hoàng đế đương nhiên mong muốn nắm trong tay toàn bộ Thần Châu, tất nhiên phải tập trung tất cả quyền lực vào trong tay mình.

Người đứng đầu Thần Châu lúc ban sơ, sớm đã quy ẩn, mà hiện tại ở núi Thủ Vọng, hậu đại của vương tộc linh lực màu vàng nhưng vẫn nắm giữ quyền làm chủ ở Thần châu.

Núi Thủ Vọng, chính là trung tâm của Thần Châu, người vương tộc sinh sống bên trong rất ít.

Kỳ thật, một vương tộc khi được sinh ra, đều phải trải qua cuộc sống và tu luyện của người bình thường, khi người vương tộc này ở bên trong rèn luyện biểu hiện ra ngoài có được thiên phú hơn xa người bình thường mới có thể được tuyền lên núi Thủ Vọng, trở thành một phần tử của núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, đây chỉ nói riêng về vương tộc linh lực màu vàng, còn những vương tộc linh lực màu đen thì không có cơ hội đi vào núi Thủ Vọng.

Ở Thần Châu trong rất nhiều thành thị cũng đều có vương tộc linh lực màu vàng, những vương tộc linh lực màu vàng này không thể đi vào núi Thủ Vọng, ở trong thành thị thường cũng đuợc huờng địa vị khá cao, ít nhất tu luyện giả bình thường nhìn thấy bọn họ, đều phải biểu hiện Phi thường cung kính.

Vương tộc linh lực màu vàng núi Thủ Vọng, nắm trong tay đại khái một nửa thành thị, mà một nửa thành thị kia thì ở dưới quyầi không chế của vương tộc linh lực màu đen cùng nhân loại bình thường.

Ở trên mặt công khai, vương tộc linh lực màu đen và nhân loại bình thường không đám chống lại quyền khống chế của vương tộc linh lực màu vàng, nhưng ngấm ngầm cũng có rất nhiều trận đọ sức ác liệt.

Có một số vương tộc linh lực màu vàng thực lực bình thường, thậm chí cũng bị vương tộc linh lực màu đen khi dễ.

Thành chủ phủ Ngân Tuyết Thành!

Sinh sống ở Thành chủ phủ cũng không phải Chỉ có một gia tộc Thành chủ, mà trưởng lão trong thành thường cũng đều sinh sống trong Thành chủ phủ.

Trưởng lão, ở bên trong thành thị có quyền lực và uy vọng rất lớn.

- Thời gian còn không tới mười năm.

Tiên Kiều sắp mở ra lần nữa rồi!

Trong một gian phòng tinh xảo, một người trong ba lão già mặc hoa phục, híp mắt nói

- Đúng vậy, lần này Tiên Kiều mở ra, không biết Ngân Tuyết Thành chúng ta có thể có bao nhiêu con cháu có tư cách đi vào.

Lão già ngồi ở bên trái, lúc lắc đầu.

- Thái Đức!

Nữ nhi Thái Anh của ngươi dường như cách cảnh giới Tạo Hóa cũng không xa.

Lúc này thời gian còn có gần mười năm, chúng ta không ngại sử dụng Tiên cành của Thành chủ phủ, sau đó xin Thành chủ đại nhân ban cho Tạo Hóa Đan, để Thái Anh bước vào cảnh giới Tạo Hóa đi!

Lão già bên phải ánh mắt chợt lóe sáng, nhìn lão già Thái Đức ngồi giữa, nói.

- Việc này có thể bị người đèm pha hay không?

Thái Đức nhíu mày, ương lòng cũng có chút đao động, tuy nhiên lại lộ ra đáng vè khó

xử.

Tạo Hóa Đan, là một loại đan dược Phi thường trân quý, Tu luyện giả cảnh giới Thiên Thần cửu cấp sử dụng Tạo Hóa Đan, thực rất có thể trực tiếp bước vào cảnh giới Tạo Hóa Nguyên nhân chính vì sự quý báu này, cho nên số lượng cũng cực hiếm.

Ở toàn bộ Ngân Tuyết Thành, chỉ có Thành chủ đại nhân có một số rất ít Tạo Hóa Đan.

Mấy vị trưởng lão này nếu thình cẩu Thành chủ ban cho Thái Aiửi một viên Tạo Hóa Đan, Thành chủ đại nhân tự nhiên cũng sẽ đáp ứng, nhưng như vậy, các đại tộc cùng thế gia khác sẽ nghĩ như thế nào?

- Thái Đức!

Ngươi cũng đừng ngoan cố nữa!

Đến lúc này rồi, còn cố kỵ nhiều như vậy?

Cách ngày Tiên Kiều mở ra lần tiếp theo, chỉ còn không đến mười năm.

Thái Anh nó cũng chỉ có cơ hội lần nảy tiến vào Tiên Kiều.

VI trưởng lão bên phải trầm giọng nói.

- Đúng vậy, vì Thái Anh, cho dù ngươi mất mặt một lần thì có sao chứ?

Bỏ qua cơ hội lần này thì không còn có cơ hội nào nữa

VI trưởng lão bên trái cũng nói.

Tiên Kiều, mỗi năm vạn năm mới mở ra một lần.

Mỗi một con cháu trẻ tuổi dưới năm vạn năm bước vào cảnh giới Tạo Hóa, đều có cơ hội thông qua chọn lựa đi vào Tiên Kiều.

"Kịch kịch kịch.."

Lúc này, ngoài cửa truyền vào một tràng tiếng bước chân, ba vị trưởng lão đều quay nhìn ra phía ngoài, bóng người tay động, có mấy người trẻ tuổi đi đến.

Đám người trẻ tuổi này đều đồng loạt hướng về ba vị trưởng lão thi lễ.

- ồ?

Lý Cương!

Ngươi từ trong Tiên cảnh ra đây à?

Thái Đức nhìn về phía người trẻ tuổi ở giữa, vui mừng hỏi.

- Đúng vậy!

Thái Đức trưởng lão!

Lần này ta vào Tiên cảnh tu luyện, lại có đột phá thật lớn, tin lằng ở trong Tiên Kiều ta có thể đi được xa hơn, làm vẻ vang cho Ngân Tuyết Thành chúng ta.

Người trẻ tuổi gọi là Lý Cương này có vẻ đắc ý cười nói.

Lý Cương, ở mấy ngàn năm trước đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa.

ở trong lợp con cháu trẻ tuổi Ngân Tuyết Thành, thuộc hạng người nồi bật, cũng là nhân vật thiên tài thế hệ trẻ của đại tộc Lý gia.

Lý gia, là vương tộc Thần Châu linh lực màu đen, ở Ngân Tuyá Thành thế lực cũng không nhỏ, quyển thế rất lớn.

Thành chủ phủ có vài vị trưởng lão đều giao hảo cùng Lý gia.

- Ha ha!

Tốt lắm, Lý Cương quả nhiên có tiền đồ.

Thái Đức cười nói.

- Lý Cương đại ca thiên phú thật sự là kinh người, ba ngàn năm trước, mấy người chúng ta cùng Lý Cương đại ca thực lực hơn kém không bao nhiêu, mà hiện tại cùng so sảnh, quả thực là cách biệt một trời một vực.

ở bên cạnh Lý Cương một gã con cháu trẻ tuổi, lắc đầu thở đãi nói.

Tuy rằng lắc đầu cảm thán, nhưng trong lời nói lại đúng là có hàm xúc ý tứ a dua tâng bốc Lý Cương.

Mấy tên con cháu trẻ tuổi này, đều đã là cảnh giới Tạo Hóa, thời gian tu luyện cũng được hai ba vạn năm rồi.

- Đúng vậy, thực lực của Lý Cương đại ca, cho dù là thiên tài ở những thành lớn kia, cũng không thể so sánh cùng Lý Cương đại ca.

Tiến vào Tiên Kiều, Lý Cương đại ca nhất định có thể đi được rất xa, thật lực tăng lên rất nhanh.

Một gã con cháu trẻ tuổi Khác nịnh hót nói.

- Ha ha!

Các vị huynh đệ quá đề cao ta rồi.

Lý Cương cười hớn hờ nói với mấy người bên cạnh.

- Lý Cương!

Ngươi không cần khiêm tốn, thiên phú của ngươi đặt ở toàn bộ Ngân Tuyết Thành cũng là số một Mặc dù là những thành thị lớn, chỉ sợ cũng không tìm được bao nhiêu người trẻ tuổi có thể so sánh cùng ngươi.

Thái Đức cũng cực kỳ tán thưởng thiên phú của Lý Cương.

Tuổi của Lý Cương cũng không cách biệt lắm với Thái Anh nữ nhi của lão. nhưng hiện tại Thái Anh cũng chỉ là cảnh giới Thiên Thần cửu cấp, thủy chung không thể trở thành Tạo Hóa Thiên phú của Thái Anh cũng coi như khá cao, nhưng so với Lý Cương thì kém hơn nhiều.

"Kịch kịch kịch.

Lúc này, bên ngoài lại truyền đến một tràng tiếng bước chân đồn dập.

Lập tức, từ ngoài cửa lách mình tiến vào mấy người, một người trong đó, đúng là gã đội trưởng hộ vệ, Hạ Ngôn gặp được trong cấm địa.

Mấy người này vừa vào phòng, nhìn thấy đám người Lý Cương, thoáng hơi chần chờ một chút, ngay sau đó liền thi lễ với ba vị trưởng lão.

- Ra mắt ba vị trưởng lão!

- Phụ thân!

Thái Anh sau khi thi lễ với ba vị trưởng lão, liền đi đến bên cạnh phụ thân Thái Đức, thấp giọng nói.

Lý Cương nhìn thấy Thái Anh, trong mắt lập tức lóe sáng, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

Hắn sớm đã có ý yêu thích Thái Anh, nhung không biết sao Thái Anh vẫn cố ý lánh mặt hắn.

- Ha ha!

Các ngươi đi tuần tra cấm địa đã trở về rồi à?

Trưởng lão Thái Đức đảo ánh mắt lướt qua trên người mấy người, cười hỏi.

Những hộ vệ tuần tra cấm địa này, mục đích chủ yếu là vì phòng ngừa có tu luyện giả xâm nhập cấm địa Thần Chu.

Cho nên, hộ vệ tuần tra cũng không cần thực lực mạnh lắm.

Cho dù gặp phải một ít đã thú cường đại, hoặc là hạng người cùng hung cực ác sống ngoài vòng pháp luật, bọn họ cũng có thể thông qua tín hiệu tinh thạch trên người cầu viện, cường giả của Ngân Tuyết Thành sẽ rất nhanh chạy tới.

Hơn nữa, trong cấm địa cũng không phải chỉ có một tiểu đội tuần tra.

Bọn họ phát ra tín hiệu cầu viện, các tiểu đội ở phụ cận rất nhanh có thể chạy tới trợ giúp.

- ồ?

Lúc này, ánh mắt của Thái Đức dừng ở trên người lạ Hạ Ngôn một thân áo trắng.

- Phụ thân!

Đây là Hạ Ngôn trong lúc vô ý hắn lạc đường xâm nhập cấm địa.

Thái Anh vội vàng giới thiệu Hạ Ngôn.

- Ồ?

Lạc đường xâm nhập cấm địa?

Thái Đức nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn, một cỗ khí tức ngưng trọng tràn ngập trong phòng.

Mà hai trưởng lão kia cũng dùng ánh mắt hồ nghi nhìn Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Không ngờ còn có người có thể đi lạc ở trong cấm địa, quả thật là hiếm thấy nha!

Lý Cương cười ha hả nói, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn Khiêu khích.

Hắn thấy Thái Anh đối xử dường như rất nhiệt tình với Hạ Ngôn, trong lòng đã hơi khó chịu.

- Ta quả thật là đi lạc trong ở cấm địa Lần đầu tiên đi vào địa phương này, cho nên không biết đường đi.

Hạ Ngôn nói rất trịnh trọng, vẻ mặt cũng rất thành khẳn.

- Ngươi từ đâu tới đây?

Thái Đức ngẫm nghĩ một lúc, lên tiếng gặn hỏi.

- Ta cũng không biết chỗ trước kia ta ở là địa phương nào!

Nơi đó Chỉ có một mình ta, trước kia còn có sư phụ la cũng ở đó, sau lại sư phụ đi mat tích rồi Trước đây không lâu ta rời khỏi nơi đó. một đường đi về hướng nam, lạc vào bên trong cấm địa kia.

Sau lại, ta liền gặp được bọn họ.

Hạ Ngôn làm ra bộ dáng nhớ lại. chậm rãi nói.

- Phụ thân!

Hắn đúng là lạc vào trong cấm địa!

Thái Anh có chút lo lắng giải thích hộ cho Hạ Ngôn.

- Hừ!

Lạc vào cấm địa?

Nơi đó dã thú rất nhiều, nếu không biết lộ tuyến an toàn trong cấm địa, làm thế nào có thể sống sót được?

Đừng nói là hắn. cho dù là ta ở trong cấm địa, cũng không dám đi loạn bậy!

Lý Cương hừ lạnh một tiếng nói.

- Ba vị trưởng lão!

Thân phận người này rất khả nghi, không thể cứ như vậy thả hắn rời đi, nhất định phải điều tra rõ ràng!

Lý Cương quay mặt về phía ba vị trưởng lão. nghiêm mặt nói.

- Đúng vậy, người này rất khả nghi, nhất định phải điều tra cho rõ ràng.

Vài tên con cháu trẻ tuổi đi cùng Lý Cương, một đám đều ra tiếng không thiện cảm với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nghe mấy người này quát tháo, hắn nhướng mày, lạnh lùng quét nhìn đám người Lý Cương một cái.

- Ổ?

Tiểu tử này dám coi thường chúng ta, các ngươi nhìn thấy không?

Ánh mắt của tiểu tử này thật hung ác. dường như rất bất mãn với chúng ta đấy!

Gã con cháu trẻ bên trái Lý Cương, há to miệng vung tay múa chân, liên tục kêu lên.

- Các ngươi muốn làm gì?

Thái Anh che ở trước người Hạ Ngôn, làm ra tư thế bảo hộ.

Một màn này bị Lý Cương nhìn thấy trong mắt, lửa giận trong lòng hẳn càng sâu đậm, hắn hung tọa trừng mắt nhìn Hạ Ngôn.

Ba vị trưởng lão cũng hai mặt nhìn nhau, âm thầm trao đổi một hồi rồi quyết định không ngăn cản đám người Lý Cương.

Mà gã đội trưởng hộ vệ mang Hạ Ngôn về, lúc này cũng đứng ở một bên không dám nói thêm gì.

Đám người Lý Cương ở Ngân Tuyểt Thành trước giờ cực kỳ kiêu ngạo, người ta là thiên tài trong thiên tài, địa vị ở Thành chủ phủ cũng khá cao, ngay cả trưởng lão đại nhân cũng dung túng cho bọn họ.

- Thái Anh!

Cô tránh ra!

Các ngươi ở bên trong cấm địa vừa mới gặp người này, sao có thể hiểu biết về hắn?

Thân phận người này rất khả nghi, phải cẩn thận đối đãi

Lý Cương làm ra vẻ mặt nghiêm túc kêu lên.

- Đúng vậy!

Lý Cương đại ca nói không sai.

Còn nữa, ngươi xem bộ đáng hung dữ của tiểu tử này, vừa thấy là biết không phải thứ tốt lành gì.

Một gã con cháu trẻ tuổi bên cạnh Lý Cương chỉ vào Hạ Ngôn lớn tiếng mắng.

Chương 994: Vương tộc linh lực màu vàng

- Vậy các ngươi muốn như thế nào?

Hạ Ngôn hỏi với giọng điệu hờ hững.

Bản Thân là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, sức chiến đấu gần chạm tới cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ, lại bị mấy tên tiểu tử mao đầu này tra hỏi bốp chát như vậy, nếu không phải mới tới thế giới này còn cần tìm hiểu nhiều hơn, Hạ Ngôn sao lại tổn nhiều võ mồm với bọn chúng?

- Chúng ta muốn như thế nào à?

Tiểu tử này quả nhiên cuồng ngạo nha!

Lý Cương mắt lộ hung quang, ỉàm ra một bộ dáng giật mình cả kinh:

- Ba vị trưởng lão!

Thân phận người này khả nghi, không bằng để ta tỷ thí cùng với hắn một hồi, nhìn xem nội tình của hắn.

Lý Cương quay mặt về hướng ba vị trưởng lão, nói.

- À?

Ba vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau.

Kỳ thật bọn họ đối với thân phận của Hạ Ngôn, cũng không hoài nghi gì lắm.

Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Ngôn là từ tứ vục thông qua thông đạo Phong Sào đến đây, họ nghĩ rằng thông đạo Phong Sào hung hiểm dữ dội như vậy, tu luyện giả bình thường như thế nào có khả năng đi qua thông đạo Phong Sào?

Hơn nữa cho dù có cường giả tuyệt thế của tứ vực băng qua thông đạo Phong Sào, thì cũng không có khả năng trẻ tuổi như thế.

- Ha ha...

Hạ Ngôn khẽ cười ra tiếng.

- Tiểu tử!

Ngươi cười cái gì?

Lý Cương trầm giọng hỏi

- Chi bằng ngươi tỷ thí cùng ta?

Hạ Ngôn lắc lắc đầu khinh thường:

- Với thực lực của ngươi, cho dù tu luyện thêm một ức năm, cũng không có khả năng là đối thủ của ta!

- Cái gì?

Nghe vậy, Lý Cương lập tức nồi trận lôi đình, thiếu chút nữa lập tức động thủ với Hạ Ngôn ngay trong phòng.

Người nồi bật của một thế hệ trẻ tuổi Ngân Tuyết Thành, không ngờ bị người ta khinh miệt như thế đương nhiên hắn không cách nào chịu nổi.

Bình thường tu luyện giả trẻ tuổi nhìn thấy hắn, không phải tâng bốc lấy lòng thì cũng đi đường vòng né tránh, đằng này...

- Hạ Ngôn!

Ngươi...

Trên gương mặt xinh đẹp của Thái Anh đầy vẻ lo lắng muốn ngăn cản Hạ Ngôn, nàng biết thực lực của Lý Cương rất mạnh, lo sợ Hạ Ngôn sẽ chịu thiệt Nhưng nói còn chưa dứt câu, lại bị Hạ Ngôn xua tay ngăn lại.

- Tiểu tử thật là không biết trời cao đất rộng, Lý Cương đại ca chỉ dùng một ngón tay là có thể bóp chết ngươi!

- Lý Cương đại ca!

Dạy cho hẳn một bài học đi!

Mấy tên kia xúm lại bên cạnh Lý Cương, liên tục kêu gào trông thật hung dữ.

- Tiểu tử!

Có gan thì chúng ta ra ngoài múa máy chân tay một chút đi!

Đề xem thửngươi dựa vào cái gì mà cuồng ngạo như vậy!

Lý Cương hít vào một hơi, cố áp chế lửa giận xuống.

'Tiểu tử này lại dám lôi kéo quan hệ cùng Thái Anh của ta!

Một lát nữa ta ra tay nhất định phải đánh cho hắn răng rơi đầy đất quỳ xuống cầu xin tha thứ, về sau cũng không dám nói chuyện cùng Thái Anh" Hai mắt Lý Cương chứa đầy vẻ oán độc nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, thầm nghĩ trong lòng.

- Được rồi, ta sẽ cho ngươi một cơ hội!

Hạ Ngôn cười khẽ nói.

- Đi đi đi!

Mấy tên con cháu trẻ tuổi kia, liên tục thúc giụcỄ

- Ha ha!

Chúng ta cũng đi xem sao?

VI trưởng lão bên trái cười nói với hai người kia:

- Người trẻ tuổi áo trắng này thân phận không minh bạch, cũng không thể tùy ý đề Lý Cương lỡ tay đánh chết hắn.

Vừa lúc chúng ta cũng nhìn thỏ xem, Lý Cương trải qua tu luyện Tiên cảnh lần này, thực lực tăng lên đến mức nào.

- Cũng tốt. chúng ta cũng đi theo xem sao!

Thời khắc mấu chốt cũng có thể nắm giữ được cục diện.

Thái Đức gật gật đầu.

Thái Anh thấy phụ thân và các vị trưởng lão cũng cùng đi ra, trong lòng hơi buông lỏng một ít.

Nàng biết phụ thân mình khẳng định sẽ không để Lý Cương đánh chết Hạ Ngôn.

Mọi người ra bên ngoài tới một chỗ trống trải, vì phòng ngừa hai người giao đấu làm hư hỏng Thành chủ phủ, trưởng lão Thái Đức phất tay một cái bố trí một vòng năng lượng phòng ngự ở bốn phía.

Nếu lão biết Hạ Ngôn tùy tiện vung một ngón tay, cũng có thể đánh tan vòng năng lượng phòng ngự này, Chỉ sợ lão cũng sẽ không lộ vẻ mặt thoải mái thích ý như thế.

- Tiểu tử!

Ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là ối hận.

Lý Cương cười lạnh nói.

- Phải không?

Hạ Ngôn cười nói:

- Vậy xin mời!

Hai tay chắp sau lưng, Hạ Ngôn hoàn toàn không có chuẩn bị chút gì.

Bộ dáng này không khác gì đồ thêm dầu vào ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng Lý Cương, khiến lửa giận trong hắn càng sâu đậm.

- Đi chết đi!

Lý Cương vận chuyển toàn thân linh lực, linh lực màu đen mãnh liệt mà ra, linh lực mênh mông nảy hoàn toàn tràn ngập không gian vòng năng lượng phòng ngự kia.

- Chỉ là Tạo Hóa bình thường mà cũng dám khoa trương như thế!

Hạ Ngôn quát lạnh một tiếng, ngón taỵ nhẹ nhàng điểm một cái, toàn bộ không gian đều lập tức ngưng đọng lại.

Lý Cương kia bị cố định trong không gian, dao động linh lực tới cũng nhanh đi còn nhanh hơn, chỉ chốc lát liền biến mất sạch.

- Cái... cái gì?

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Tuy rằng thân hình bị cố định, Lý Cương không thể nhúc nhích, nhưng cái này cũng không gây trở ngại cho Lý Cương nói chuyện, Lý Cương vận hết toàn Thần Khí lực cũng không thể nhúc nhích mảy may nào, sắc mặt chợt trắng bệch, vẻ hung ác trong ánh mắt biến thành hoảng sợ.

- Lý Cương đại ca!

Huynh làm sao vậy?

Mấy tên con cháu trẻ tuổi, còn không biết bên trong vòng năng lượng đã xảy ra chuyện gì, ở bên ngoài cứ thế kêu gào.

Thái Đức và hai vị trưởng lão thì lại biến sắc.

Lúc này.

Hạ Ngôn nhẹ vung cánh tay lên, một đoàn linh lực màu vàng bao bọc lấy Lý Cương.

Thân thể Lý Cương ở bên trong linh lực màu vàng chậm rãi bay lên cao.

- Ngươi... ngươi muốn làm gì?

Lúc này Lý Cương mới giựt mình kinh sợ la lớn.

Giờ này hắn đã biết rõ người trước mặt thật đáng sợ.

Bản thân hắn ở trong tay đối phương, căn bản là không có chút sức phản kháng nào.

- Hừ!

Cho ngươi một bài học nhớ đời! về sau biết hạ thấp mình một chút!

Hạ Ngôn cười lạnh nói.

Bàn tay hắn khẽ lật một cái, thân mình Lý Cương liền từ trên không trung rơi thẳng xuống mặt đất, làm cho mặt đất bị chấn thành trăm ngàn vết nứt Rồi sau đó, ở trong linh lực màu vàng Lý Cương lại chậm rãi bay lên, rồi lại rơi xuống, bụi đất bay tung lên mù mịt

- Đó là... linh lực màu vàng!

Thái Đức nhìn thấy linh lực màu vàng, mật đột nhiên biến sắc.

Mà hai vị trưởng lão ở bên cạnh, cũng giật mình cả kinh như nhau.

- Là vương tộc linh lực màu vàng.

VI trưởng lão bên trái Thái Đức ra tiếng nói.

- Vương tộc linh lực màu vàng, không ngờ xuất hiện tại Ngân Tuyết Thanh chúng ta.

Thái Đức thấp giọng nói.

- Mau mau báo tin này cho Thành chủ!

Vương tộc linh lực màu vàng thực lực cường đại như thế xuất hiện ở Ngân Tuyết Thành chúng ta, không phải là chuyện nhỏ, hơn nữa trẻ tuổi như thế!

Thái Đức lập tức bắt đầu ngầm liên hệ với Thành chủ Ngân Tuyết Thành.

- Trời oi, lại là linh lực màu vàng, là vương tộc linh lực màu vàng.

Bên trong đôi mắt đẹp của Thái Anhlộđầy vẻhưngphấn.

Mà mấy tên con cháu trẻ tuổi kia. lúc này sắc mặt đều tái mét, ở một bên không dám gào thét một tiếng như vừa rồi.

"Bộp!"

Thân mình Lý Cương lại một lần rơi trên mặt đất, lần này Hạ Ngôn thu lại linh lực màu vàng, không có tiếp tục dập Lý Cương nữa.

Lúc này, toàn thân Lý Cương trầy da tróc vảy, chật vật không chịu nổi, nằm dài trên mặt đất không ngừng kêu rên.

- Ra mắt tiên sinh!

Thái Đức và hai vị trưởng lão, hướng về phía Hạ Ngôn thi lễ.

ở Thần Châu, vương tộc linh lực màu vàng thực dễ dàng phần biệt.

Chỉ cầncó được linh lực màu vàng, thì khẳng định chính là vương tộc, địa vị tôn quý.

Ngân Tuyá Thành vốn cũng không có vương tộc linh lực màu vàng cư ngụ trường kỳ.

Những vương tộc linh lực màu vảng cho dù không thể đi vào núi Thủ Vọng, bình thường cũng sẽ không cư tĩú ở thành thị nhỏ nhưNgân Tuyết Thành.

Cho nên, đám người Thái Đức nhìn thấy Hạ Ngôn sử dụng chính là linh lực màu vàng, đều vô cùng kinh sợ, vội vàng bẩm báo cho Thành chủ.

- ô?

Hạ Ngôn cố ý lộ vẻ mặt nghi hoặc.

- Tiên sinh!

Ngài là vương tộc linh lực màu vàng, trước kia vị sư phụ của ngài, chẳng lẽ không có nói cho ngài biết thân phận vương tộc của ngài sao?

Thái Đức thấy vẻ nghi hoặc của Hạ Ngôn, liền ra tiếng hỏi.

- Chưa từng có!

Ta cũng không biết thân phận của mình.

Trước kia khi tu luyện, sư phụ dạy ta phương pháp tu luyện, ta rất ít nhìn thấy những người khác.

Lần này ta lạc đường trong cấm địa sau đó gặp được các ngươi, là lần đầu tiên nhìn thấy nhiều tu luyện giả nhân loại như vậy.

Hạ Ngôn lắc đầu nói

- Tiên sinh là vương tộc linh lực màu vàng địa vị tôn quý.

Xin tiên sinh chờ một chút, Thành chủ đại nhân rất nhanh sẽ đến đây.

Thái Đức cung kính nói

Thái Anh ở một bên, nhưng thật ra không dám tiếp tục tùy ý nói chuyện cùng Hạ Ngôn nữa.

Lúc này, Lý Cương mới chậm rãi tù trên mặt đất đứng lên, chật vật đi đến vừa định len lén rời đi.

- Lý Cương!

Thái Đức thấy Lý Cương đứng đậy muốn rời đi, sắc mặt liền sa sầm xuống gọi lại:

- Còn không mau xin lỗi Hạ Ngôn tiên sinh!

Tuy rằng trong lòng thực không muốn, tuy nhiên Lý Cương vẫn phải chậm rãi đi tới, hướng về Hạ Ngôn thi lễ nói:

- Ra mắt Hạ Ngôn tiên sinh!

Là ta có mắt không tròng xin tiên sinh tha thứ!

Hạ Ngôn không Có lên tiếng trả lời, chỉ phất tay không thèm để ý.

Cùng những người Lý Cương này, đương nhiên Hạ Ngôn không cần phải so đo.

"Vù!"

Một bóng người xuất hiện phá trên quảng trường.

- Thành chủ đại nhân!

Đám người Thái Đức đều tiến lên chào.

Hạ Ngôn nhìn người này, đáng vẻ đại khái như là người bình thường bốn năm mươi tuổi, không ngờ thực lực là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Thành chủ của một cái thành nhỏ này, không ngờ cũng là cảnh giới cấp Giới chủ.

Tu luyện giả của Thần Châu quả thật thực lực rất mạnh.

Dựa theo như lời đám người Thái Anh trước đó, ở Thần Châu có vô số thành thị Chỉ riêng một địa vực phía nam này, đã có hơn một vạn thành thị lớn nhỏ, Ngân Tuyết Thành chính là một thành thị nhỏ bình thường trong đó.

- Ừ!

Thành chủ phất tay miễn lễ, sau đó đưa mắt nhìn về phía Hạ Ngôn, ánh mắt hơi ngưng tụ, một khí tức sắc bén quét về hướng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhướng mày, cổ khí tức này lại có chứa một loại uy áp linh hồn.

Chẳng qua độ cứng cỏi linh hồn của Hạ Ngôn chỉ sợ chỉ dưới Thần chủ, uy áp linh hồn của Thành chủ này đối với Hạ Ngôn, dĩ nhiên không có chút hiệu quả gì.

Thấy Hạ Ngôn ở dưới uy áp của mình mà sắc mặt không chút biến đổi, trong mắt Thành chủ chợt lóe sáng.

- Thành chủ đại nhân!

Vị Hạ Ngôn tiên sinh này, chính là vương tộc đại nhân.

Thái Đức giới thiệu Hạ Ngôn với Thành chủ.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn ôm quyền hướng về Thành chủ hơi hơi thi lễ.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Thành chủ cũng ôm quyền hoàn lễ với Hạ Ngôn.

Cho dù là một vương tộc linh lực màu vàng bình thường, địa vị ở Thần Châu đều rất cao.

Huống chi thực lực của Hạ Ngôn đã biểu hiện ra ngoài cũng không tầm thường.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn tiên sinh trước đây luôn theo su phụ tu luyện ở địa phương cực kỳ hẻo lánh, cho nên đối với sự tình Thần Châu biết đến cũng không nhiều.

Ngài ấy bị lạc ở cấm địa, được đám người Thái Anh đúng dịp gặp mặt cho nên dẫn theo về đây.

Thái Đức tiếp tục nói.

- À?

Thành chủ hơi có vẻ kinh ngạc.

- Sự tình đúng như thế!

Mãi đến mấy trăm năm trước, sư phụ ta mới rời xa ta, cho nên ta tự mình đi ra ngoài.

Không ngờ đi lạc vào cấm địa

Hạ Ngôn gật đầu nói.

- Thì ra thế...

Không biết Hạ Ngôn tiên sinh định đi tới đâu?

Thành chủ xoay chuyển tròng mắt, vừa cười vừa hỏi Hạ Ngôn.

"Nếu đúng như lời Thái Đức, người này không có nơi nào để đi.

đối với Thần Châu biết không nhiều lắm, vậy nhưng thật ra có thể ở lại Ngân Tuyết Thành chúng ta.

Nói như vậy Ngân Tuyết Thành cũng sẽ có vương tộc linh lực màu vàng."

Thành chủ thầm tính trong lòng.

- Không dối gạt Thành chủ đại nhân!

Ta cũng không có chỗ nào để đi, đối với các thành thị ở Thần Châu lại không quen thuộc, ta nghĩ trước lưu lại chỗ nào quen thuộc, tìm hiểu một chút.

Hạ Ngôn trầm tư một lúc rồi nói.

Nghe vậy, Thành chủ và mấy vị trưởng lão đều sáng mắt lên.

Chương 995: Thương Nguyệt Đại Đế đứng đầu Thần Châu

Thành chủ và các trưởng lão, dường như cũng không có hoài nghi lời nói của Hạ Ngôn, kỳ thật cũng không phải họ tin tưởng Hạ Ngôn, mà căn bản là không cần thiết phải hoải nghi.

Có được vương tộc linh lực màu vàng, ở bất cứ một thành thị nào, đều có thể đạt được địa vị rất cao.

Một vị vương tộc linh lực màu vàng, căn bản là không cần phải đến Ngân Tuyết Thành nho nhỏ này, lại càng không thể mưu đồ thứ gì ở Ngân Tuyết Thành.

Cho nên, Thành chủ và các trưởng lão quả thực là không thể nào hoài nghi dụng tâm của Hạ Ngôn.

- Thành chủ đại nhân!

Vị vương tộc Hạ Ngôn này nếu chịu ở lại Ngân Tuyết Thành chúng ta, vậy danh vọng của Ngân Tuyết Thành chúng ta thực có thể tăng lên rất cao.

Thái Đức ngầm truyền âm nói với Thành chủ.

ở Thần Châu, vương tộc linh lực màu vàng số lượng tổng thể tuy rằng không ít, nhưng nhiều thành thị như vậy, căn bản không có khả năng mỗi một thành thị đều có vương tộc linh lực màu vàng.

Nên biết rằng, chi riêng ở một khu vực phía nam đã có hơn một vạn thành thị lớn nhỏ.

Mà thành thị có vương tộc linh lực màu vàng, danh vọng đều sẽ tăng cao.

Hơn nữa, nhận được tài nguyên từ núi Thủ Vọng cũng sẽ nhiều hơn một số.

- Ta hiểu được!

Thành chủ cũng truyền âm nói:

- Tiên Kiều còn không tới mười năm sẽ mở ra, vị vương tộc Hạ Ngôn này nếu có thể đại biểu cho Ngân Tuyết Thành chúng ta tiến vào Tiên Kiều, thi danh vọng của Ngân Tuyết Thành chúng ta được trợ giúp còn tăng cao thêm nữa.

- Lời nói của Thành chủ đại Nhân rất ch inh xác.

Thái Đức Liền hưng phấn nói.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Nếu như vậy, ngài không ngại trước cứ ở lại Thành chủ phủ của ta như thế nào?

Thành chủ Tần Vũ cười nói với Hạ Ngôn.

- Cũng được!

Vậy đa tạ Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn cố ý dừng một chút, mới nói lời cảm tạ.

- Thái Đức trưởng lão!

Phiền ngài bố trí chỗ ở cho Hạ Ngôn tiên sinh.

Tần Vũ lại phân phó cho trưởng lão Thái Đức.

- Không đám!

Ta lập tức đi sắp xếp!

Thái Đức gật đầu lia lịa, cười nhìn về phía Hạ Ngôn:

- Thái Anh!

Con bồi tiếp Hạ Ngôn tiên sinh, để Hạ Ngôn tiên sinh có hiểu biết nhiều hơn về thành thị chúng ta.

- Dạ!

Phụ thân!

Thái Anh gật đầu đáp, sắc mặt hơi ửng đỏ lên.

Một biệt viện rộng rãi trong Thành chủ phủ, ở dưới thu xếp của Thái Đức, Hạ Ngôn thuận lợi tiến vào cư ngụ.

Toàn bộ tòa biệt viện, Chỉ có một mình Hạ Ngôn ở lại, cảnh vật tao nhã.

Thái Anh thình thoảng lại tới đây, nói chuyện cùng Hạ Ngôn về một ít sự tình ở Thần Châu.

Hạ Ngôn hiểu biết thêm nhiều tin tức về Thần Châu.

Trung tâm của toàn bộ Thần Châu chính là núi Thủ Vọng, núi Thủ Vọng là do Thương Nguyệt Đại Đế đứng đầu Thần Châu khai sáng ra Theo như lời Thái Anh nói, Thương Nguyệt Đại Đế không gì làm không được, tuy nhiên từ vô số năm trước, cũng đã quy ần không hỏi tới chuyện thế sự.

Vương tộc linh lực màu vàng của Thần Châu, nhiều nhất là họ Thương, bởi vì người đứng đầu Thần Châu chính là họ Thương.

Đương nhiên trải qua diễn biến vô số năm, dòng họ vương tộc hiện tại cũng khá nhiều, tuy nhiên họ Thương vẫn là địa vị cao nhất.

Nhất là một số con cháu gia tộc vương tộc có thể tiến vào núi Thủ Vọng, địa vị lại trác tuyệt Không gì sánh kịp.

Địa vực Thần Châu vô cùng rộng lớn, cho dù là tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn như vậy, cũng phải Phi hành thời gian mấy năm mới có thể đi khắp toàn bộ Thần Châu đại lục.

Mà muốn tới núi Thủ Vọng, nếu chì Phi hành ít nhất cũng cần thời gian một năm.

Thần Châu có rất nhiều không gian vị diện, những không gian vị diện này, cũng có nhân loại sinh sống.

Có không gian vị diện nhân loại sinh sống cũng không có tu luyện; mà có không gian vị diện nhân loại sinh sống, thực lực thậm chí không dưới một số thành thị ở Thần Châu; còn có một số không gian vị diện đặc thù, thậm chàchỉ có dã thú không có nhân loại.

Những không gian vị diện này, cũng đều ở dưới quyền kiểm soát của núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn nghe tới họ Thương liền nghĩ tới Thương Hà tiền bối.

Thương Hà tiền bối tất nhiên là vương tộc họ Thương, chỉ là không biết vì sao lúc trước lại tới tứ vực, được Thần chủ Cung Minh gặp.

Theo như lời Thần chủ Cung Minh nói, lúc ấy Thương Hà còn chỉ là một đứa trẻ, hiển nhiên là bị những người khác ở Thần Châu đưa tới tứ vực.

Trong chuyện này, khẳng định có một số sự tình không muốn người ta biết, về sau Thương Hà bước vào cảnh giới Thần chủ lại ngã xuống, cũng có thể có liên quan cùng vương tộc Thần Châu này.

Vào một ngày, Thái Anh lại tìm đến Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Kế tiếp một đoạn thời gian, ta có thể sẽ không tới tìm ngài nữa

Thái Anh nhìn Hạ Ngôn nói.

- Vì sao?

Hạ Ngôn hỏi.

- Ta sắp đi vào Tiên cảnh tu luyện, tranh thủ trước khi Tiên Kiều mở ra, bước vào cảnh giới Tạo Hóa, bởi vì chỉ có tu luyện giả trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa, mới có cơ hội tiến vào Tiên Kiều.

Thái Anh nói.

- Tiên Kiều?

Hạ Ngôn kinh ngạc hỏi lại.

- Đúng vậy, Tiên Kiều, là Thánh địa của Thần Châu, ngoài núi Thủ Vọng ra, chính là Tiên Kiều.

Thái Anh chậm rãi nói tiếp:

- Tu luyện giả trong lứa tuổi năm vạn năm, Chỉ cần có được thực lực cảnh giới Tạo Hóa, liền có cơ hội tiến vào Tiên Kiều.

Tiến vào Tiên Kiều, tu luyện giả có thể rèn luyện thân thể, tầy linh hồn, cường đại thực lực.

- A?

Tiên Kiều này kỳ diệu như thế sao?

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng hỏi tới.

- Đứng vậy, Tiên Kiều là do Thương Nguyệt Đại Đê dựng nên.

Vô số năm qua, đã giúp rất nhiều tu luyện giả thực lực đột nhiên tăng mạnh.

Nghe nói một số cường giả cảnh giới Thần chủ, đều là nhờ có Tiên Kiều tồn tại mới có thể đột phá bước cuối cùng.

Thái Anh chậm rãi nói với vẻ mặt chờ mong.

- Cái gì?

- ường giả cảnh giới Thần chủ?

Hạ Ngôn giật mình kinh ngạc, Thần chủ?

Tiên Kiều?

- Đúng vậy, cha ta nói, hết chín phần Thần chủ ở Thần Châu chúng ta, đều là từng tiến vào Tiên Kiều.

Đó chính là Thánh địa của Thần Châu chúng ta.

Nói đến Thánh địa, Thái Anh lộ ra dáng vẻ thành kính.

"Không nghĩ tới, ta vừa tới Thần Châu không lâu, liền nghe được tin tức như vậy, Tiên Kiều đó không ngờ thần kỳ như thế, ta cũng phải mau chân đến xem sao."

Hạ Ngôn có hơi cảm khái, trong lòng hạ quyết định.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Thời gian còn không tới mười năm, Tiên Kiều sẽ mở ra, cho nên đoạn thời gian này, ta phải cố gắng bước vào cảnh giới Tạo Hóa

Thái Anh xoay chuyển đôi mắt đẹp, rồi chính sắc nói.

- Ừ!

Ngươi nhất định có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa

Hạ Ngôn gật gật đầu trịnh trọng nói.

'Thời gian còn không tới mười năm..."

"Trong quảng thời gian không đến mười năm này, ta trước hết tiếp tục tu luyện tăng lên thực lực, Tháp Thời Gian tầng thứ hai đã có thể sử đụng, thời gian bên ngoài một năm, ở tầng thứ hai Tháp Thời Gian, chính là một trăm năm.

Gần mười năm thời gian, cũng chính là ta có thể tu luyện gần một ngàn năm."

Sau khi Thái Anh rời khỏi, Hạ Ngôn liền chuẩn bị bắt đầu bế quan.

"Vù!"

Thân ảnh nhoáng lên một cái, Hạ Ngôn tiến vào Tháp Thời Gian đến tầng thứ hai.

Tầug thứ hai này cùng tầng thứ nhất nhìn qua không có gì khác nhau, chỉ là tốc độ dòng chảy thời gian hơn kém gập mười lần.

Với cảnh giới của Hạ Ngôn hiện tại bế quan, nhắm mắt lại, mờ mắt ra có thể chính là trôi qua thời gian mấy chục năm hay trăm năm.

Đối với lĩnh ngộ pháp tắc, đã đạt tới gần đại viên mãn, muốn hiểu thấu đáo một chút, thì đều cần hao phí thời gian rất lâu dài mới được, mặc dù là sử đụng các loại trân bảo, hiệu quả cũng không cao lắm.

Trong không gian nhẫn Linh La của Hạ Ngôn, còn có một số Long Hồn Quả, nhưng Long Hồn Quả này trên cơ bản cũng chỉ là tăng lên linh lực của Hạ Ngôn tới hạn mức cao nhất, đối với thông hiểu thấu đáo pháp tắc, cũng không có trợ giúp nhiều lắm.

Thời điểm còn ở Tây Vực, Hạ Ngôn là vô dưới cảnh giới Thần chủ, ngay cả các siêu cấp cường giả Cung Như Thủy, đều không thể chống lại Hạ Ngôn.

Tiếp tục tăng lên linh lực tới hạn mức cao nhất, cũng không dậy lên được biến hóa căn bàn, nhiều lắm chỉ là trên

phương diện lượng có gia tăng một chút.

Đối thủ nếu là dưới Thần chủ, Hạ Ngôn vốn đã có thể ứng phó; mà nếu đối thủ là cường giả cảnh giới Thần chủ, thi cho dù linh lực có mạnh mấy đi nữa, cũng đúng là vô dụng.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn tiên sinh không ngờ tự mình đi mất rồi!

Trong một gian phòng ở Thành chủ phủ, Thái Đức vội vã từbên ngoài đi vào, nôn nóng nói với Thành chủ Tần Vũ.

- Cái gì?

- Xảy ra chuyện gì?

Tần Vũ cũng cả kinh, kinh ngạc hỏi.

Hạ Ngôn rời đi, không ngờ không có báo cho hắn một tiếng.

- Ta cũng không biết, ba tháng trước ta từng đi tìm gặp Hạ Ngôn, lại phát hiện hắn không có ở đó.

Vốn tưởng rằng hắn là tạm thời đi đâu đó vắng nhà, cho nên cũng không để ý.

Một thâng trước, ta lại đi tìm gặp hắn, hắn vẫn không có nhà.

Hôm nay, ta lại tới, hắn vẫn không có.

Cho nên ta nghĩ, chỉ sợ hắn đã tới Thành chủ phủ rồi.

Thái Đức lắc đầu nói.

- Ôi...

Tần Vũ trầm ngâm một lát, khẽ thở dài một tiếng:

- Thôi vậy!

Chuyện này cũng không cưỡng ép, cứ coi như từ trước đến giờ chưa từng gặp qua vị vương tộc Hạ Ngôn này đi.

Sau tám trăm năm trong tầng thứ hai Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn mở to mắt, từ trong Tháp Thời Gian đi ra, thời giab bên ngoài cũng chỉ mới qua hơn tám năm.

Thời gian hơn tám năm đối với tu luyện giả mà nói kỳ thật rất ngắn, trên đường tu luyện nhất là sau khi bước vào cảnh giới Tạo Hóa, thời gian hao phí để hiểu thấu đáo pháp tắc, sẽ không tính bằng đơn vị năm, mà là lấy cả vạn năm làm đơn vị.

Quái thai giống Hạ Ngôn này, chỉ sợ ở Thần Châu cũng đúng là có một không hai.

"Vèo!"

Không gian hơi vặn vẹo, Hạ Ngôn đứng ở giữa phòng.

"Ồ?"

"Sao lại thế này?"

Hạ Ngôn đi tới cửa phòng, nhẹ nhàng kéo một chút, không ngờ phát hiện bên ngoài bị khóa lại, chính mình bị khóa ở trong phòng.

"Phòng này như thế nào bị khóa rồi?"

Hạ Ngôn nhíu mày: "À?

Chẳng lẽ bởi vì ta không có hiện thân mấy năm nay, bọn họ nghĩ rằng ta đã rời đi nơi này chăng?"

"Thật đúng là có ý tứ!"

Hạ Ngôn lắc đầu: "Chính mình lúc trước trước khi bế quan, cũng không có để ý tới chuyện này, cho nên cũng không có cố ý nói với đám người Thành chủ minh phải bế quan.

Cho nên.

đám người Thành chủ vì thấy mình biến mất, có thể đã nghĩ rằng minh không cáo từ mà bỏ đi."

"Chỉ có thể phá vỡ cửa phòng, dù sao cũng không thể cứ ở trong phòng không đi ra ngoài."

Hạ Ngôn ngẫm nghĩ một lúc, tâm niệm vừa động, vận chuyển linh lực màu vàng bắn ra một tia nhỏ.

"Cạch" một tiếng.

Xích khóa cửa phòng liền bị Hạ Ngôn đánh văng ra, "kẻo kẹt" một tiếng cửa phòng mở bung ra.

Bên trong sân hoa cỏ nở rộ, tỏa lan mùi tham dịu.

"ở lại Thần Châu, thật đúng là nhàn nhã thật sự, so với sát khí ở tứ vực phải nhẹ hơn nhiều lắm."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, đạp bước đi ra bên ngoài biệt viện.

"Hiện tại đã trải qua thời gian hơn tám năm, cách ngày Tiên Kiều mở ra, còn có hơn một năm.

Bây giờ ta đi gặp Thành chủ, hỏi một chút chuyện về Tiên Kiều, với thân phận của ta, hắn là có thể tiến vào Tiền Kiều, nhưng không biết còn có điều kiện gì khác hay không."

Hạ Ngôn đi ra ngoài liền tán phát thần thức ra thăm dò, toàn bộ Thành chủ phủ đều bao phủ dưới thần thức của Hạ Ngôn.

Trong Thành chủ phù chỉ có một mình Thành chủ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cho nên Chỉ cầnThành chủ ở bên trong phủ đệ, Hạ Ngôn sẽ không khó đề biết vị trí cụ thế của Thành chủ.

Hơn nữa bởi vì linh hồn của Hạ Ngôn cường đại, dưới tình huống Thành chủ bình thường là không thể biết Hạ Ngôn dò xét.

"ồ!

Ngay cách đây không xa."

Rất nhanh Hạ Ngôn đã dò tra ra một cỗ khí tức cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, linh lực dưới chân vừa động, thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, nhanh chóng tiếp cận bên cạnh biệt viện kia

Chương 996: Tinh Đồ

Hạ Ngôn tiến vào biệt viện, ngưng tụ ra một đoàn lực lượng pháp tắc tự nhiên, Thành chủ Tần Vũ bên trong phòng, trong nháy mắt cảm ứng được lực lượng pháp tắc dao động trong không gian.

"Ồ?

Là ai?"

Thành chủ Tần Vũ trong lòng vừa động, ánh mắt chợt ngưng tụ lại, thân ảnh lập tức nhoáng một cái ra khỏi phòng, khi Tần Vũ nhìn thấy Hạ Ngôn đứng ở trong viện, ánh mắt không khỏi trợn to.

- Hạ Ngôn tiên sinh, ngài?

Tần Vũ vốn tưởng rằng vị vương tộc linh lực màu vàng Hạ Ngôn đã rời Ngân Tuyết Thành.

Không ngờ hôm nay Hạ Ngôn tiên sinh lại xuất hiện ở bên trong Thành chủ phủ, còn là hiện ra ở trong biệt viện của mình.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn hướng về phía Thành chủ Tần Vũ chắp tay chào, trên mặt lộ ý cười nhàn nhạt

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài không có rời đi Ngân Tuyết Thành?

Thành chủ nghi hoặc hỏi, chợt cười cưòi tự giễu:

- Hạ Ngôn tiên sinh tự nhiên là không có rời Thành chủ phủ, bằng không hôm nay sao lại xuất hiện ở trong này chứ!

- Ha ha!

Ta không có rời Thành chủ phù, tuy nhiên một đoạn thời gian này ta luôn luôn trong bế quan, không có hiện thân, cho nên có thể Thành chủ đại nhân đã nghĩ rằng ta đã bỏ đi rồi!

Hạ Ngôn cười nói.

- Đúng vậy, Hạ Ngôn tiên sinh!

Mời vào trong phòng nói chuyện.

Thành chủ không có ở dây dưa vấn đề này, đưa tay làm động tác mời Hạ Ngôn.

Hai người tiến vào phòng, phân biệt ngổi xuống.

- Thành chủ đại nhân!

Hôm nay ta đến, là có một việc muốn nhờ Thành chủ đại nhân hỗ trợ.

Hạ Ngôn dừng một chút, nhìn Thành chủ Tần Vũ chậm rãi nói.

- Hạ Ngôn tiên sinh cứ nói đừng ngại!

Thành chủ hơi hơi nhíu mắt lại, ánh mắt đảo qua trên mặt Hạ Ngôn, bình thần nói.

- Nghe nói Tiên Kiều Thánh địa của Thần Châu sắp mở ra, ta muốn đi Tiên Kiều nhìn xem thử.

Hạ Ngôn không có chần chờ, nói ra cực kỳ tự nhiên.

Tu luyện giả trẻ tuổi của Thần Châu, ai không muốn đi Tiên Kiều?

Chỉ cần có một tia hy vọng, Chỉ sợ đều sẽ không bỏ qua.

- Ha ha!

Ta cũng đang định nói cùng Hạ Ngôn tiên sinh việc này!

Hiện còn cách ngày Tiên Kiều mở ra chỉ không tới một năm.

Lần này Ngân Tuyết Thành chúng ta, tổng cộng có mười lăm người cảnh giới Tạo Hóa trẻ tuổi chuẩn bị đi Tiên Kiều.

Hạ Ngôn tiên sinh nếu muốn đi thì tốt quá không còn gì bằng!

Tần Vũ cười ha hả nói.

Trong lòng Tần Vũ cũng là thầm vui mừng, nếu Hạ Ngôn có thể đại biểu cho Ngân Tuyết Thành tiến vào Tiên Kiều, thì đối với Ngân Tuyết Thành tăng cao danh vọng, tất nhiên có tác dụng thật lớn.

Lần này Ngân Tuyết Thành mặc dù có mười lăm người trẻ tuổi đạt được điểu kiện cảnh giới Tạo Hóa, nhưng nếu muốn đi vào Tiên Kiều, cũng không phải chỉ có một cái điều kiện này mà còn phải thông qua chọn lựa.

- Đa tạ Thành chủ đại nhân!

Ta đương nhiên muốn đi.

Hạ Ngôn vội vàng nói lời cảm tạ Tần Vũ.

Lại nói chuyện Phiếm một lát, Hạ Ngôn đứng dậy cáo từ Tần Vũ.

- Thái Đức trưởng lão!

Thái Anh còn không có bước vào cảnh giới Tạo Hóa sao?

Trong một chỗ biệt viện khác ồ Thành chủ phủ, Hạ Ngôn thấy trưởng lão Thái Đức đang chắp tay sau lưng đi qua đi lại, thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng lên một cái tới gần lên tiếng chào hỏi.

- A?

- Là Hạ Ngôn tiên sinh?

Thái Đức nhìn thấy Hạ Ngôn một thân áo trắng, trên mặt hơi thoáng sửng sốt, ngay lập tức phản ứng lại, khẽ thở dài nói:

- Thái Anh từ tám năm trước mang theo Tạo Hóa Đan tiến vào Tiên cành, bây giờ còn chưa có đi ra.

Ta cũng không biết, trước ngày Tiên Kiều mở ra nó có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa hay không.

- Ha ha!

Thái Anh nàng nhất định có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa.

Hạ Ngôn cười nói.

- Ôi!

Tiếp sau ba tháng Thành chủ sẽ mang theo người trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa trong thành đi Tinh Đồ.

Thái Anh nếu không thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa trước ngày Tiên Kiều mở ra, thì không còn có cơ hội tiến vào Tiên Kiều.

Tiên Kiều, năm vạn năm mới mở ra một lần, hơn nữa tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều phải ở dưới năm vạn tuổi.

Cho dù là vượt qua một tuổi cũng không có tư cách đi vào.

Thái Đức thở dài một tiếng, trên mặt mang theo vẻ u sầu.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Lần nảy ngài cũng sẽ đi Tiên Kiều chứ?

Tiên Kiều này chính do Thương Nguyệt Đại Đế sáng lập, uy lực vô hạn, biết bao nhiêu cường giả tuyệt thế của Thần Châu, đều là nhờ có Tiên Kiều mới bước vào cảnh giới Thần chủ.

Thái Đức nhìn lên phía chân trời nói.

- Thái Đức trưởng lão!

Thần Châu có rất nhiều cường giả cảnh giới Thần chủ?

Hạ Ngôn hồ nghi hỏi.

- Thần chủ chính là cường giả tuyệt thế, như thế nào có rất nhiều chứ?

Thái Đức nhìn Hạ Ngôn:

- Toàn bộ Thần Châu, theo ta biết cũng chỉ có một trăm vị cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ.

Một khi trở thành Thần chủ, thì đã hóa Thân là pháp tắc trong thiên địa, có thể tung hoành trong hoàn vũ.

- Hạ Ngôn tiên sinh trẻ tuổi như thế đã có được thực lực mạnh như vậy, nói không chừng trong tương lai, Hạ Ngôn tiên sinh có thể trở thành cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ đấy.

Thái Đức nhìn Hạ Ngôn khen tặng nói.

Tuy rằng trong miệng lão nói như vậy, cũng chỉ là thuận miệng nói rạ cũng không thật sự cho rằng Hạ Ngôn có thể trở thành cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ.

Cường giả cảnh giới Thần chủ, thật sự là rất thưa thớt rất hiếm thấy.

- Ha ha!

Đa tạ lời tốt đẹp của Thái Đức trưởng lão, ta tự nhiên phải cố gắng tu luyện!

Hạ Ngôn cười nói.

- A?

Lúc này, thân hình Thái Đức khẽ run lên, biểu tình trên mặt chợt ngưng trong, ngay sau đó mừng rỡ nói:

- Là Thái Anh ra Tiên cảnh, ha ha!

Xem ra, có thể là đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa Ta đã nói có Thành chủ ban cho Tạo Hóa Đan phụ trợ, sao có thể không bước vào cảnh giới Tạo Hóa được.

Thái Đức vô cùng kích động nói

- ồ?

Chúng ta đi tới nhìn xem?

Hạ Ngôn nhướng mày nói

- Tốt!

Thân ảnh hai người chợt lóe, bay về hướng Tiên cành.

Được nửa đường liền nhìn thấy một bóng hình xinh đẹp rất nhanh từ phía đối diện tới gần, Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, đúng là dáng người cao gầy của Thái Anh, sau khi tra xét Hạ Ngôn liền biết Thái Anh quả nhiên đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa, linh hồn đã lột xác, đạt tới trạng thái tiểu viên mãn.

- Phụ thân!

Thái Anh nhìn thấy Thái Đức, vội dừng lại thân ảnh;

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Tiếp theo, Thái Anh lại hướng Hạ Ngôn thi lễ ân cần thăm hỏi, Hạ Ngôn Khẽ gật đầu:

- Chúc mừng cô đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa, từ nay về sau đó là tiến vào thiôi địa của một dạng tu luyện khác.

- Hạ Ngôn tiền sinh!

Ngài nói quá lời, Thái Anh nếu so sánh cùng ngài, quả thực kém xa mười vạn tám ngàn dặm.

Thái Đức lắc đầu, liếc mắt nhìn Thái Anh một cái, lại cười khẽ nói với Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Hạ Ngôn cũng chỉ cười cười không nói gì thêm.

Tu luyện giả vừa mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa, quả thật không thể so sánh với mình.

Ba tháng sau!

Thành chủ Tần Vũ, Thái Đức cùng với bốn vị trưởng lão của Thành chủ phủ Ngân Tuyết Thành, mang theo đám người Hạ Ngôn tổng cộng mười bảy người trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa, rời khỏi Ngân Tuyết Thành đi tới Tinh Đồ.

Trong Ngân Tuyết Thành chính là có một cái truyền tống thông đạo không gian, tò Ngân Tuyết Thanh thông qua truyền tống thông đạo không gian, có thể trực tiếp đến ngoài Tinh Đồ.

Sau đó qua nửa ngày Phi hành là có thể tiến vào khu vực Tinh Đồ.

Bên trong đám người trẻ tuổi, rõ ràng có Lý Cương trong đó, tuy nhiên suốt dọc đường đi, Lý Cương rất an phận, hắn xem như đã biết Hạ Ngôn lợi hại, đương nhiên không dám vô cớ trêu chọc Hạ Ngôn nữa Tại bên trong đám tu luyện giả trẻ tuổi này, có ba bốn người đã tu luyện han bốn vạn năm, bước vào cảnh giới Tạo Hóa cũng đã có thời gian hai vạn năm, cách cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ cũng chỉ có một bước xa

"Vù!"

Đoàn người bước ra ngoài thông đạo truyền tống không gian, đi vào một cánh đồng bát ngát màu vàng.

Hạ Ngôn từ trong thông đạo truyền tống không gian đi ra, vừa thu lại khí tức, trong nháy mắt cảm nhận được Thành chủ và đám người ở chung quanh mình, sau đó mới quan sát cảnh vật ở bốn phía.

"Vù vù vù!"

Lúc này, lại có không ít tu luyện giả từ trong thông đạo truyền tống không gian phía sau hiện thân mà ra, người hai bên gặp nhau cũng chỉ là quan sát lẫn nhau thoáng qua, rồi tách ra mà đi cũng không nóilời nào.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Đây là bình nguyên của Tinh Đồ.

Từ đây Phi hành về phía trước, không tới ba canhgiờ, là có thể đi vào Tinh Đồ.

Thành chủ Tần Vũ cười nói.

- À!

Vậy bây giờ chúng ta đi chứ?

Hạ Ngôn nhìn thấy đám người vừa rồi kia đã đi tới phía trước, đại khái có ba bốn mươi người, trong đó có hơn hai mươi người trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa

- Đi!

Tới trong Tinh Đồ, tìm chỗ trú ngụ tạm thời, chờ đến ngày Tiên Kiều mở ra.

Thành chủ Tần Vũ gật đầu.

Những người khác đương nhiên đều không có ý kiến.

Lập tức, mọi người Phi hành về hướng Tinh Đồ.

Quả nhiên không đến ba canh giờ, ở cách nơi này ngoài vạn dặm Hạ Ngôn nhìn thấy một khu kiến trúc màu trắng bạc mờ mờ.

Dựa theo tốc độ Phi hành của mọi người, đại khái không đến cạn chén trà nhỏ, liền từ ngoài bình nguyên bát ngát tiến vào khu kiến trúc kia.

ở trong Thần Châu, tốc độ Phi hành của tu luyện giả rất chậm, nếu ở tứ vực, với chút khoảng cách này tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa phỏng chừng cũng chỉ là mười lần hô hấp, hoặc vài lần thuấn di là có thể tới nơi.

- Tu luyện giả thật đông!

Tới gần Tinh Đồ, Hạ Ngôn liền phát hiện trước sau đoàn người minh, đều có rất nhiều tu luyện giả đang Phi hành tới hướng Tinh Đồ.

- Ha ha!

Hạ Ngôn tiên sinh ngài không biết, Tiên Kiều này mở ra là một sự kiện trọng yếu nhất ở Thần Châu.

Gần như tất cả tu luyện giả trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa, đều sẽ đến Tinh Đồ, muốn đi vào Tiên Kiều để đạt được cơ duyên đột phá.

Toàn bộ Thần Châu, không biết có mấy chục vạn thành thị ở thời điểm Tiên Kiều mở ra, tu luyện giả đến nơi đây, số lượng dĩ nhiên là khổng lồ.

Thành chủ Tần Vũ cười giải thích với Hạ Ngôn.

Khi nói chuyện, mọi người đã tiến vào trong Tinh Đồ.

Đồng loạt sắp xếp chỉnh tể hai bên đường phố, là các kiến trúc cùng một kiểu dáng, thoạt nhìn thực không tệ.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Chúng ta trước tìm một kiến trúc chưa có người, tạm thời trú ngụ, chờ ngày Tiên Kiều chính thức mở ra.

Thành chủ Tần Vũ khách sáo nói với Hạ Ngôn ở bên cạnh.

- Đều là kiến trúc không người?

Hạ Ngôn hơi hơi sửng sốt

- Đúng vậy, bình thường Tinh Đồ là không mở ra, chỉ có trước một trăm năm ngày Tiên Kiều mở ra, Tinh Đồ mới được mở cửa.

Mà các kiến trúc trong Tinh Đồ, bình thường đều không có người ở lại. trước ngày Tiên Kiều mở ra, tu luyện giả đi vào Tinh Đồ, đều có thể tự mình tìm kiếm chỗ ngụ lại tạm thời, tuy nhiên tuyệt đối không thể phá hư kiến trúc nơi này.

- Tinh Đồ là núi Thủ Vọng trực tiếp nắm trong tay, bất luận kẻ nào cũng không dám làm

càn.

Thành chủ Tần Vũ gật gật đầu, có chút kiên nhẫn trả lời Hạ Ngôn.

Chậm rãi đi trên đường phố rộng rãi, Hạ Ngôn nhìn thấy phía trước tất cả kiến trúc màu bạc, đều. có một biển báo đã có người.

Hiển nhiên, những kiến trúc có dấu hiệu này, đều đã có tu luyện giả vào trong đó ở lại rồi.

Tuy nhiên Tinh Đồ này vô cùng rộng lớn, phòng ốc kiến trúc cũng đúng là rất nhiều, đám người Tần Vũ cũng không lo tìm không thấy chỗ ở.

Chương 997: Cấp bậc quyền lực đáng sợ

Ước chừng tìm gần một canh giờ, mọi người mới tìm được một gian nhà không có dấu hiệu có tu luyện giả ở.

- Tìm một tòa nhà, thật đúng là khó!

Tần Vũ lắc đầu, có chút cảm khái nói.

Cũng đúng, bọn họ sau khi vào Tinh Đồ, mãi đến hiện tại thời gian đã qua một canh giờ, mới thật vất vả tìm được một tòa nhà không có dấu hiệu, có thể thấy được trong Tinh Đồ hiện tại có bao nhiêu tu luyện giả tụ tập.

Ngôi nhà nhưng thật ra rất lớn, đám người Hạ Ngôn vào ở không có vẻ chật chội chút nào, cho dù nhân số có nhiều hơn gặp mấy lần, cũng không thành vấn đề.

Sau khi vào tòa nhả, đầu tiên nhìn thấy là một cái đại sảĩihỆ Đại sảnh hình tròn bốn phía toàn bộ đều. là từng gian phòng riêng biệt, trên dưới ít nhất có hơn một trăm phòng.

Bên trong phòng đầy đủ mọi thứ dụng cụ.

- Giờ các vị đều đi tìm cho minh một phòng đi.

Từ bây giờ đến ngày chọn lựa tư cách tiến vào Tiên Kiều, mọi người cũng không có chuyện gì làm.

Chỉ sợ còn phải chờ hơn hai tháng nữa, mới bắt đầu được chọn lựa, các ngươi cứ chuẩn bị cho tốt đi!

Tần Vũ phân phó với mọi người.

Mười mấy người trẻ tuổi toàn bộ lên tiếng trả lời, hành lễ, rồi tự Đi tìm phòng cho minh.

Phòng trong tòa nhà chia làm ba tầng, mỗi một tầng đều có ba bốn mưai phòng.

Hạ Ngôn chiếm dụng một phòng ở tầng thứ nhất

"Toàn bộ Thần Châu, chỉ sợ có hơn một ức tu luyện giả trẻ tuổi đi tới Tinh Đồ, tu luyện giả số lượng thật đúng là nhiều."

Hạ Ngôn ngồi xếp bằng ở trên giường trong phòng, thầm nghĩ trong lòng.

"Cũng không biết giai đoạn tuyển chọn, rốt cuộc là chọn lựa như thế nào, chẳng lẽ chọn lựa chính là thực lực của mỗi người tu luyện giả?"

Hạ Ngôn lắc đầu, cảm thấy hắn sẽ không phải như thế

"Quên đi, nghĩ nhiều như vậy làm gì, dù sao với năng lực của ta, còn lo lắng sẽ không thể thông qua chọn lụa sao?"

Hạ Ngôn tự giễu rồi tự cười minh.

Thời gian hai tháng nhoáng lên một cái mà qua Một ngày này, rốt cục có tin tức truyền đến giai đoạn tuyền chọn đã bắt đầu, tất cả tu luyện giả muốn đi vào Tiên Kiều, lập tức đi tớ Thần Cưng Tinh Đồ.

Chọn lựa chính là được tiến hành ồ trong Thần Cung Tinh Đồ.

Mà Tiên Kiều thì lại ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

Đó là một con đường lên trời mông lung mờ ảo.

Tu luyện giả thông qua chọn lựa, mới có thể được phép đi vào Tiên Kiều.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngoài cửa phòng, truyền đến tiếng Thành chủ Tần Vũ kêu gọi.

Thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng một cái, Phi thân xuống giường, trong giây lát mở cửa phòng ra, nhìn thấy Thành chủ Tần Vũ vẻ mặt tươi cười đứng ở bên ngoài.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Đã bắt đầu chọn lựa, chúng ta mau đi tới Thần Cung Tinh Đồ đi!

Tần Vũ nhướng mày nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhìn thấy các tu luyện giả Ngân Tuyết

Thành khác, đều đã tụ lập ở trong đại sảnh, ánh mắt mọi người đều hướng về bên này, dường như đều đang chờ Hạ Ngôn.

- Tốt!

Hạ Ngôn có chút ngượng ngùng cười cười, nhấc chân từ trong phòng đi ra, cùng Thành chủ Tần Vũ vào trong đại sảnh.

- Mọi người chuẩn bị xuất phát

Thành chủ Tần Vũ quay sang nói với các tu luyện giả trẻ tuổi khác, năm vị trưởng lão Thái Đức, cũng đều đi theo các tu luyện giả trẻ tuổi

Mọi người ra ngoài tòa nhà, trên đường phố đẩy nghẹt thân ảnh tu luyện giả, đều đang chậm rãi đi tới hướng Thần Cung Tinh Đồ.

ở trong Tinh Đồ bất cứ tu luyện giả nào cũng không được phép Phi hành.

Đám người Hạ Ngôn cũng chỉ chậm rãi cất bước đi theo đám đông phía trước.

Qua hai canh giờ rốt cục lại không thấy đội ngũ nhúc nhích, không thể đi lên tiếp, phía trước đã chật cứng tu luyện giả.

Hạ Ngôn chú ý nhìn tới, thấy Thần Cung Tinh Đồ cũng chưa có được mở ra, dường như giai đoạn chọn lựa còn chưa chính thức bắt đầu.

- Hạ Ngôn tiên sinh không nên nôn nóng, Thần Cung Tinh Đồ có một vạn cửa vào, một lát nữa sau khi bắt đầu chọn lựa thi vào rất nhanh.

Tần Vũ thấy Hạ Ngôn nhíu mày, nghĩ là Hạ Ngôn nôn nóng trong lòng, nên lên tiếng giải thích.

- Ha ha!

Tahiểu.

Hạ Ngôn cười cười nói.

- Nhường đường... nhường đường...

Lúc này, từ phía sau truyền đến tiếng ồn ào huyên náo.

Hạ Ngôn nhíu mày nhìn lại theo tiếng ổn, thì nhìn thấy đại khái có mấy trăm tu luyện giả mặc trường bào màu lam.

đang một đường chen lấn hướng lại đây.

Tu luyện giả cầm đầu kia thực lực rất mạnh, Hạ Ngôn tia xét là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ hậu kỳ.

Nên biết rằng, ngay cả Thành chủ Tần Vũ đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ. sơ kỳ, mà người kia không biết là Thành chủ tòa thành thị nào, nhưng hiển nhiên thành thị đó rất lớn, bằng không cũng không có khả năng có mấy trăm tu luyện giả trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa đi vào Tinh Đồ.

ở ngoài Thần Cung Tinh Đồ này, đều là đường thông đạo riêng biệt.

Cho nên phía trước có tu luyện giả chiếm cứ, người ở phía sau sẽ rất khó chen tới, ở trong Tinh Đồ lại không được phép Phi hành.

Những đường đi thông tới Thần Cung Tinh Đồ này, cũng không rộng rãi lắm.

Mà mấy trăm tu luyện giả kia một đường chen lấn đi tới phía trước, vốn ở phía trước tu luyện giả chật cứng, liền càng lúc càng có vẻ lộn xộn.

Hạ Ngôn nhìn thấy, những tu luyện giả kia bị chen lấn vẹt ra hai bên, tuy rằng trên mặt đầy vẻ tức giận, nhưng lại giận mà không dám nói gì.

Bị mấy trăm người kia chen lấn xô đẩy, không ngờ không có phản kháng chút nào.

Hạ Ngôn cũng từ trong miệng Tần Vũ biết được, ở trong Tinh Đồ, giữa tu luyện giả không cho phép động thủ, nếu như bị giám sát đại nhân Tiên Kiều phát hiện, rất có thể bị đuổi ra khỏi Tinh Đồ, đánh mất cơ hội tiến vào Tiên Kiều.

Tình tiết nghiêm trọng còn có thể bị trừng phạt nghiêm khắc

- Những người này là ai?

Mà lại ngang ngược như thế!

Hạ Ngôn không kìm nổi nhíu mày lẩm bắm một câu.

- Không biết là người thành thị nào, ta cũng chưa thấy qua bọn họ.

Tuy nhiên có tới mấy trăm tu luyện giả trẻ tuổi cảnh giới Tạo Hóa, thì tất nhiên thành thị đó rất lớn, thế lực rất lớn.

Hạ Ngôn tiên sinh!

Chúng ta phải nhẫn nhịn, không nên phát sinh xung đột cùng bọn họ.

Tần Vũ nói khẽ với Hạ Ngôn.

- Vì sao vậy?

Tại trong Tinh Đồ này, bọn họ còn dám động thủ sao?

Hạ Ngôn nghi hoặc hỏi.

- ở trong Tinh Đồ bọn họ không dám động thủ, nhưng ra ngoài Tinh Đồ, bọn họ khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ.

Tần Vũ vội vàng giải thích cho Hạ Ngôn:

- Ngân Tuyết Thành chúng ta chỉ là một cái thành thị nhỏ, không thể đắc tội với những thành phố lớn, bọn họ có nhiều mối quan hệ thế lực cường đại.

Nói không chừng bọn họ cùng núi Thủ Vọng còn có liên hệ mật thiết gì đó, thì Ngân Tuyểt Thành chúng ta có thể chỉ trong một ngày liền bị mai một!

- Nghiêm trọng nhuyậy sao?

Hạ Ngôn đúng là cũng bị những lời này làm cho hoảng sợ.

Hạ Ngôn đến Thần Châu tới nay, hết thảy đều giống như rất ôn hòa yên binh, quan hệ giữa các tu luyện giả cũng coi như rất hòa họp.

Không thể tưởng được Thành chủ Tần Vũ nói ra nhưng lại nghiêm trọng như thế, chỉ trong một ngày, một tòa thành thị có thể bị hủy diệt?

"Xem ra bát kể là ở đâu, đều là dựa vào nắm tay lớn!

Thần Châu này cũng chính là quy củ nghiêm khắc nhiều hơn một chút mà thôi."

Trong lòng Hạ Ngôn không khỏi thầm hướng tới.

- Hừ...

Đây không phải là Thành chủ Nghiêm Sơn Cao Đông Hoa Thành sao?

Các ngươi không phải ở phía đông tới à?

Bằng không khẳng định biết Đông Hoa Thành.

Ngay lúc Tần Vũ thấp giọng nói chuyện với Hạ Ngôn, một lão già phía sau hai người, hừ lạnh một tiếng cúi đầu nói.

Hạ Ngôn cùng Tần Vũ, đều nhìn lại lão già này.

- Ha ha!

Ta là Thành chủ Ngọc Đái Thành, những người trẻ tuổi này đều là trong thành ta Ngọc Đái Thành chúng ta là thành thị phía đông Thần Châu, cách Đông Hoa Thành này không xa lắm, cho nên biết tên Nghiêm Sơn Cao này.

Lão già giải thích với hai người.

- Thì ra là vậy.

Tần Vũ hướng về Thành chủ Ngọc Đái Thành kia chắp tay chào.

- Nghiêm Sơn Cao này đúng là một người hung ác!

Lão già nhìn mấy trăm tu luyện giả kia dần dần tiếp cận, chậc chậc hai tiếng, lập tức nín thinh, bởi vì mấy trăm người kia đã tới gần.

- Tránh ra!

- Phá trước mau tránh ra, đừng càn đường!

Từng tiếng từng tiếng quát lớn, từ trong miệng Nghiêm Sơn Cao kia phát ra, người này tai to mặt lớn, đầu trọc, vừa thấy là biết không phải hạng người lương thiện.

Hạ Ngôn và các tu luyện giả Ngân Tuyết Thành, cũng đều bị đầy vẹt qua một bên, tuy nhiên Tần Vũ đều nhịn, Hạ Ngôn tự nhiên cũng không tiện ra mặt Còn nữa nếu đắc tội với tên Nghiêm Sơn Cao kia, thực rất có thể khiến cho Ngân Tuyết Thành rước lấy tai họa

Chờ Nghiêm Sơn Cao mang theo mấy trăm người chen lấn tới phía trước, lúc này một đám tu luyện giả mới dám phùng mang trợn mắt, lên tiếng chửi mắng.

- Đông Hoa Thành này, trước kia cũng chỉ là một cái thành thị bậc trung Nghiêm Sơn Cao ở khu vực chúng ta danh vọng cũng không cao.

Nhưng, từ khi Đông Hoa Thành có thêm một vị vương tộc linh lực màu vàng, hết thảy đều thay đổi.

Vị vương tộc linh lực màu vàng này, không ngờ có quan hệ với núi Thủ Vọng.

Ngắn ngủn thời gian không đến mười vạn năm, Đông Hoa Thành liền biến thành là một thành thị lớn mạnh số một ở chỗ chúng ta.

Thành chủ Ngọc Đái Thành lắc đầu cảm thán nói.

Thành chủ Tần Vũ nghe vậy, ánh mắt cũng là tỏa sáng, còn có mấy vị trưởng lão Ngân Tuyết Thành, khí tức đều hơi hơi có chút biến hóa Bởi vì, ở bên cạnh bọn họ cũng chính là có một vị vương tộc linh lực màu vàng đây!

Hơn nữa thực lực mạnh như thế về sau nói không chừng có thể tạo nên một ít quan hệ cùng núi Thủ Vọng.

Nêu thật có thể như thế ngày Ngân Tuyết Thành thăng quan tiến chức như diều gặp gió, còn không phải sập tới rồi sao?

Nhưng ngược lại Hạ Ngôn không nghĩ nhiều như vậy, hắn chỉ là nghe lời nói kia của Thành chủ Ngọc Đái Thành mà có chút cảm khái, cấp bậc quyển lực ở Thần Châu này, thật đúng là cực kỳ Sâm nghiêm.

"Ầm!"

Trong đám người đông nghìn nghịt, bộc phát ra một tràng tiếng vang.

Hạ Ngôn vội vàng nhìn tới, phát hiện rất nhiều thông đạo màu đen của Thần Cung Tinh Đồ đã mở ra.

Tu luyện giả ở hàng phía trước, có rất nhiều người đều đã bắt đầu tiến vào Thần Cung Tinh Đồ.

ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ, đứng lơ lửng ba tu luyện giả mặc trường bào màu vàng, nét mặt trang nghiêm.

Ba tu luyện giả này, đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, quanh thân vờn quanh linh lực màu vàng, hiển nhiên đều là vương tộc linh lực màu vàng, sắc mặt nghiêm túc không chút biểu cảm nhìn quét xuống tu luyện giả đông nghẹt ở phía dưới.

- Giữ trật rự!

Bóng người màu vàng đứng giữa, phát ra thanh âm ầm ầm vang động, truyền đi khắp bốn phía, phần đông tu luyện giả nghe vào trong tai, thật giống nhưtiếng sấm nồ.

- Đó là giám sát Đại nhân Tinh Đồ!

Tần Vũ chỉ vào ba bóng người màu vàng phía trên Thần Cung Tinh Đồ nói.

Ước chừng một vạn cái thông đạo, tốc độ tu luyện giả tiến vào cực nhanh.

Thời gian chỉ một lần hô hấp đã có mấy vạn tu luyện giả tiến vào Thần Cung Tinh Đồ.

Đám người Hạ Ngôn mặc dù ở phía sau khá xa, nhưng chừng nửa canh giờ chậm rãi di chuyển tới phía trước, thoạt nhìn tiếp qua chốc lát cũng đã có thể đi vào Thần Cung Tinh Đồ rồi.

Thành chủ Ngọc Đái Thành kia, cũng mang theo hai ba mươi tu luyện giả cùng lúc với đám người Thành chủ Tần Vũ, tới gần chỗ Thần Cung Tinh Đồ.

- Hãy hết sức cố gắng, tranh thủ thông qua chọn lựa, nghe chưa?

Thành chủ Ngọc Đái Thành, nghiêm túc căn dặn các tu luyện giả trẻ trong thành thị của mình.

- Dạ rõ, Thành chủ đại nhân!

Những tu luyện giả trẻ tuổi đó, đều hai mắt tỏa sáng.

Đây là một cơ hội duy nhất, một cơ hội giúp cho bọn họ nhảy vọt!

Lúc này, đương nhiên bọn họ vô cùng hưng phấn và kích động.

Thành chủ Tần Vũ cũng gọi mười mấy người trẻ tuổi Ngân Tuyết Thành tụ tập lại một chút, dặn dò bọn họ phải cố gắng thông qua chọn lựa, Chỉ cần có thể đi vào Tiên Kiều, bất kể có thể đi bao xa, thi đều sẽ có được chỗ tốt hưởng dụng vô cùng vô tận.

Chương 998: Giấy thông hành Tiên Kiều

- Tới chúng ta rồi!

Tu luyện giả ở phía trước đám người Hạ Ngôn, đều đã lục tục tiến vào Thần Cung Tinh Đồ, tới lúc này Hạ Ngôn mới đột nhiên phát hiện, những Thành chủ cùng với rất đông trưởng lão các thành đi theo hộ tống đến đây, dường như cũng đều đi vào Thần Cung Tinh Đồ cùng với các tu luyện giả trẻ tuổi.

- A!

Chúng ta cùng vào đi thôi!

Ha ha!

Đám chúng ta đều vượt quá năm vạn tuổi, ngay cả cửa thứ nhất của Thần Cung Tinh Đồ đều không thể thông qua, bởi vì tuổi không phù họp.

Chúng ta đi vào sẽ bị trực tiếp truyền tống đi ra ngoài.

Thành chủ Tần Vũ cười nói.

Nghe vậy, trong lòng Hạ Ngôn giật mình kinh ngạc, thi ra những trưởng lão cùng Thành chủ kia sở dĩ cũng tiến vào bên trong Thần Cung Tinh Đồ, chính là muốn lợi dụng Thần Cung Tinh Đồ trực tiếp truyền tống minh về nhà, đỡ phải tự mình chậm rãi đi trở về.

"Vù vù vù!"

Mọi người, rất nhanh lách mình tiến vào Thần Cung Tinh Đồ.

"Ồ?"

"Những người khác đều không có?"

Hạ Ngôn tiến vào Thần Cung Tinh Đồ, sau đó phát hiện chính mình đúng là một thân một mình ở bên trong một vùng hoang vu, một mặt trời thật lớn trên đình đầu, dường như chỉ cách mình có mấy trăm thước độ cao, áp lực Phi thường.

"Đảy là địa phương gì đây?"

Hạ Ngôn nhíu mày ngẫm nghĩ.

"Chọn lựa này, rốt cuộc là chọn lựa năng lực gì của tu luyện giả đây?"

Đầy bụng nghi hoặc, Hạ Ngôn chậm rãi Phi hành ở bên trong vùng hoang vắng.

Trừ độ nóng trong môi trường có hơi cao, ngoài ra Hạ Ngôn không có cảm giác có nhân tố gì làm cho minh không khoẻ.

Hạ Ngôn tung một chưởng cũng có thể đánh nát vầng thái đương này, đừng nói chỉ là chút độ nóng!

Bên trong Tinh Đồ Thành không gian hơi vặn vẹo, một bóng người hiện ra, đúng là Thành chủ Tần Vũ Ngân Tuyết Thành.

Thân thể Tần Vũ khẽ quay một vòng, nhìn về phía Thần Cung Tinh Đồ, ánh mắt hơi híp lại.

"Giai đoạn tuyển chọn này, sẽ có chừng chín phần tu luyện giả không thể thông qua.

Cũng không biết trong con cháu trẻ tuổi Ngân Tuyết Thành ta, lần này có mấy người có thể thông qua Thần Cung chọn lựa đạt được tư cách tiến vào Tiên Kiều."

"Hy vọng có thể nhiều vài người đi, chỉ cần có thể có tư cách đi vào Tiên Kiều, thì thực lực tất nhiên sẽ tiến nhanh.

Nói không chừng biểu hiện ưu tú còn có thể được những đại nhân ở núi Thủ Vọng coi trọng, thu được ban thưởng không tầm thường."

- Thái Đức trưởng lão!

Ngài ở đâu vậy?

À?

Chúng ta hội họp ngay tại chỗ này đi!

Tần Vũ dùng thủy tinh truyền âm, liên hệ với mấy vị trưởng lão Ngân Tuyết Thành.

Trong Thần Cung Tinh Đồ!

"Chết tiệt, thật là Khó chịu!

Ta giống như sắp chết rồi!"

"Vì sao, ngay cả mắt đều không mở ra được, giống nhưngủ chưa đăgiấc."

Đại đa số tu luyện giả ồ trong không gian Thần Cung, tinh thần đều bắt đầu hoảng hốt Thần Cung Tinh Đồ này chủ yếu chính là khảo hạch tinh thần cùng ý chí của tu luyện giả, nếu như kiên trì không nổi, đương nhiên sẽ bị loại ra.

"Không!

Ta không thể ngủ, một khi ngủ, ta đây liền thất bại."

Trên mặt một người trẻ tuổi đầy vẻ không cam lòng nhưng loại công kích trực tiếp đối với tinh thần ý chí này, thật sự là khó có thể ngăn cản, chỉ có thể cố sức chịu đựng.

"A...

Không được.

Từng người từng tu luyện giả trẻ tuổi, không ngừng bị truyền tống ra khỏi Thần Cung Tinh Đồ.

"Chọn lựa này rốt cuộc phải như thế nào đây?"

Hạ Ngôn vẫn đang Phi hành bên trong vùng hoang vắng rộng vô tận kia, bát kể Hạ Ngôn thuấn di như thế nào, đều không thể rời khỏi chốn hoang vu này.

Công kích tinh thần này mang đến thật lớn thống khồ cho những tu luyện giả kia, nhưng đối với Hạ Ngôn đúng là không có chút hiệu quả gì.

Cảnh này nếu bị mấy vị giám sát lơ lửng phía trên Thần Cung kia nhìn thấy, Chỉ sợ sẽ giật mình sợ hãi đây!

Nên biết rằng, đây chính là yêu cầu tu luyện giả dưới năm vạn tuổi, mà Hạ Ngôn tu luyện thời gian không đủ năm vạn năm, ở trong Thần Cung Tinh Đồ bị loại công kích tinh thần đến trình độ này, vây mà không có cảm giác gì...

Điều này thật khiến cho người ta khó có thể tin.

- Chúc mừng tiểu tử ngươi thông qua chọn lựa, đạt được tư cách đi vào Tiên Kiều.

Ngay thời điểm Hạ Ngôn vô cùng buồn bực, định dừng lại.

đột nhiên một cái ý niệm vang lên trong đầu, khiến Hạ Ngôn chấn động.

Với thực lực của mình hiện tại, không ngờ người nào đó có thể vô thanh vô tức truyền ý niệm vào trong đầu minh.

Tiếp theo, cảnh tượng trước mắt Hạ Ngôn liền rất nhanh xảy ra biến hóa, ngắn ngủn trong vòng thời gian một lần hô hấp, Hạ Ngôn liền phát hiện, vốn mình đang ở chỗ hoang vắng, biến thành một cái cung điện màu bạc thật lớn.

Mà hiện tại, chính mình đang đóng ở trong tòa cung điện này.

- Xin hỏi ngài là ai?

Hạ Ngôn nhìn thấy, trước người cách đó không xa, có một thân ảnh già nua.

ánh mắt liền tập trung nhìn lên tiếng hỏi.

- Ngươi tên là gì?

Lão già kia không có tiả lời câu hỏi của Hạ Ngôn, mà là thanh âm rất nặng chậm rãi hỏi.

- Ta tên là Hạ Ngôn!

Hạ Ngôn vội vàng đáp, ánh mắt quét về phía khuôn mặt lão già, nhưng lại có một loại cảm giác không thể thấy rõ.

Mà đùng thần thức tra xét, Hạ Ngôn lại phát hiện chỗ bóng người kia đứng, không ngờ không có dấu hiệu sinh mệnh gì, thấy thế trong lòng Hạ Ngôn càng giật mình cả kinh.

- Ừ!

Ngươi quả thực không tệ, thông qua khảo hạch của Thần Cung, đây là giấy thông hành tiến vào Tiên Kiều.

Nói xong, lão già vừa nhấc cánh tay ném tới một kiện vật thề màu bạc cho Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn vội vàng đón Nhận trong tay, tập trung nhìn vào, thi ra là một tờ giấy.

Trên giấy có viết một câu, chính là "Giấy thông hành Tiên Kiều"!

- Tiểu tử kia!

Ngươi là bên trong chọn lựa lần này thông qua Thần Cung chọn lựa nhanh nhất, xem ra linh hồn của ngươi đã rất mạnh, ở trong Tiên Kiều, hy vọng ngươi nắm giữ được cơ hội hiếm có đó.

- Nếu là có thể nắm bắt được cơ duyên lớn trong Tiên Kiều, có lẽ... có thể tiết kiệm thời gian khổ tu của ngươi một ức năm.

Lão già dường như rất hài lòng với Hạ Ngôn, không ngờ nói ra những lời này.

- A?

Hạ Ngôn kinh ngạc, tiết kiệm thời gian khổ tu một ức năm?

Đây là khái niệm gì, Tiên Kiều kia thực sự thẩn kỳ như thế ư?

- Tiểu tử kia!

Có phải ngươi đang thắc mắc thân phận của ta đúng không?

Lão già dường như là cười cười, hỏi Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Tiểu tử ngươi này vận khí không tệ, có thể khiến ta hiện thân gặp ngươi!

Ta là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Từ thời điểm khởi đầu sáng lập Thần Châu, Đại Đế vì tu luyện giả của Thần Châu mà khai sáng ra Tiên Kiều.

Lúc đó Tiên Kiềuđã được ta chường quản cho đến hiện tại.

Tuy nhiên, hiện tại ngươi nhìn thấy cũng chỉ là một cái phân thân của ta

- Ha ha...

- Tiểu tử kia!

Có thể nhìn thấy phân thân của ta, coi như là phúc của ngươi rất lớn!

Cũng không phải mỗi một lần Tiền Kiều mở ra, Phân Thân của ta đều sẽ hiện thân.

Dường như lão già cảm thấy minh rất tốt bụng.

- Tiền bối vậy mà lại là cường giả cùng một thời đại với Thương Nguyệt Đại Đế!

Hạ Ngôn thập phần cung kính, vẻ mặt tâng bốc nói:

- Chính theo như lời tiền bối, ta có thể nhìn thấy một vị cường giả cùng thời đại với Thương Nguyệt Đại Đế, mặc dù chỉ thấy được một cái phân thân, đó cũng là vinh hạnh của ta.

Kỳ thật, Thần chủ Cung Minh, cũng chính là nhân vật cùng một thời đại với Thương Nguyệt Đại Đế.

- Ha ha!

Tiểu tử ngươi này, thật đúng là biết cách nói!

Lão già cười một tràng dài cực kỳ vui vẻ, thân hình đều hơi hơi run run. dường như ngay cả Tuyết trắng trên mặt đất cũng nhẹ nhàng xao động lên.

- Tuy nhiên, tiểu tử ngươi tuy rằng nói chuyện thực xuôi tai.

Nhưng ta lại không có vật gì tặng cho ngươi.

Như vẩy đi, nếu như có một ngày ngươi có năng lực nhìn thấy bản thể của ta, ta sẽ giúp ngươi làm một chuyện.

Lão già hơi mở lớn cặp mắt, dừng lại một lát, đột nhiên có vẻ trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

- Tốt lắm, đã nói chuyện cùng tiểu tử ngươi quá nhiểu rồi!

Ngươi đi đi, hy vọng có một ngày ngươi có thể nhìn thấy bản thể của ta

Lão già phất cánh tay một cái, Hạ Ngôn liền cảm giác không gian trước mắt hơi hơi lay động một hồi, ngay sau đó, xuất hiện lại trong Ngân Tuyết Thành.

Nhìn lại tấm giấy thông hành trong tay, Hạ Ngôn có cảm giác như chợt tỉnh mộng.

"Vậy là chọn lựa đã hoàn thành?"

Ngẩn người!

"Trước về lại chỗ ở rồi tính sau, có lẽ Thành chủ Tần Vũ Ngân Tuyết Thành biết nhiều thứ gì đó.

Lão già trong Thần Cung kia thật cũng quá lọnhại đi!

Chì một cái phần thân đã cường đại như thế."

Hạ Ngôn lắc đầu, thân ảnh chợt lóe, dựa theo trí nhớ rất nhanh Phi hành về chỗ ở của mình!

Kỳ thật, Hạ Ngôn có thể nhanh như vậy thông qua chọn lựa của Thần Cung Tinh Đồ, cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Nên biết rằng, Hạ Ngôn lĩnh ngộ về lực lượng pháp tắc, đã gần như đạt tới đại viên mãn. linh hồn của Hạ Ngôn tiếp cận đại viên mãn, độ cứng cỏi tinh thần lại tiếp cận cường giả cảnh giới Thân chủ.

Thời điểm ở Tây Vực, cho dù là cường giả như Cung Như Thủy đều không thể chống lại Hạ Ngôn.

Mà đối tượng khảo hạch của Thân Cung Tinh Đồ này, đều là tu luyện giả trẻ tuổi dưới năm vạn năm tuổi.

Mà Hạ Ngôn thời gian tu luyện mới hơn một vạn năm.

Nhưng tu luyện giả tu luyện hơn một vạn năm có thể bước vào cảnh giới Tạo Hóa, có thể có bao nhiêu?

Tu luyện giả bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, có thể có bao nhiêu?

Tu luyện giả bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, có thể có bao nhiêu?

Tu luyện giả bước vào cảnh giới Tạo Hóa cẫp Điện chủ Hạch Tâm, có thể có bao nhiêu?

Mỗi một lần chọn lựa Thần Cung Tinh Đồ, tu luyện giả tham gia đạt tới con số han ức người.

Cuối cùng tuy rằng sẽ có chín phần tu luyện giả bị đảo thải, nhưng là còn lại một phần tu luyện giả có thể đạt được tư cách tiến vào Tiên Kiều.

Nói cách khác, khảo hạch của Thần Cung Tinh Đồ này, kỳ thật cũng không phải Phi thường khó khăn khó có thể thông qua, bằng không cuối cùng cũng không có khả năng có một phần số lượng tu luyện giả có thể đạt được tư cách tiến vào Tiên Kiều.

Cho nên đối với Hạ Ngôn mà nói, khảo hạch của Thần Cung Tinh Đồ này, độ khó thật sự là quá thấp.

Hạ Ngôn có thể nhanh như vậy đã thông qua khảo hạch, cũng chính là chuyện thực bình thường.

- Các vị trưởng lão, các ngài nói xem, lần này Ngân Tuyết Thành chúng ta có thể có mấy con cháu đạt được giấy thông hành đi vào Tiên Kiều?

Thành chủ Tần Vũ, ngồi ở bên trong đại sảnh hỏi các vị trưởng lão ở phía dưới.

Trưởng lão Thái Đức năm người, đều ngồi trong đại sảnh.

- Ta thấy, hẳn có thể có ba người.

Một trưởng lão lên tiếng:

- Hạ Ngôn tiên sinh, khẳng định là có thể thông qua chọn lựa, hắn chính là vương tộc.

Mà con cháu Ngân Tuyết Thành chúng ta, cũng có thể có hai người đạt được giấy thông hành!

- Ha ha!

Ta thấy cũng không sai biệt lắm!

Ngân Tuyết Thành chúng ta tuy rằng có thể tới tham gia chọn lựa không nhiều lắm, nhưng mấy năm nay đám trẻ đều rất chinh tề.

Năm vạn năm trước lúc Tiên Kiều chọn lựa, Ngân Tuyết Thành chúng ta không phải Chỉ có hai đứa con cháu trẻ tuổi lấy được giấy thông hành sao.

Hiện tại hai người này. thực lực đều không kém, một người đã là Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, người kia đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Trưởng lão Thái Đức cũng ra tiếng nói.

- Ừ!

Các vị trưởng lão nói không sai.

Lần này.

Ngân Tuyết Thành chúng ta nhưng lại có một vị vương tộc linh lực màu vàng!

Hà hà!

Mỗi một lần Tiên Kiều mở ra, cũng chưa chắc đã có một vị vương tộc linh lực màu vàng tham gia.

Nếu ta nhớ không sai, lần trước Tiên Kiều mờ rạ. cũng không có một vị vương tộc linh lực màu vàng nào tham gia.

Thành chủ Tần Vũ có vẻ hớn hở nói

- Chúng ta cứ ở chỗ này chờ đi, khảo hạch của Thần Cung Tinh Đồ này, toàn bộ quá trình cũng không tới một thâng.

Hy vọng con cháu Ngân Tuyá Thành chúng ta, không nên quá nhanh đã bị Thần Cung loại bỏ.

Ánh mắt thâm thúy của Thành chủ Tần Vũ nhìn về phía trước.

Chương 999: Đây còn là người sao

Bình thường tu luyện giả tiến vào Thần Cung Tinh Đồ tiếp Nhận chọn lựa, khảo hạch, nếu là không thể thông qua, có thể chỉ trong vài lần hô hấp đã bị loại bỏ, truyền tống ra khỏi Thần Cung Tinh Đồ.

Nhưng nếu muốn trong thời gian mấy lần hô hấp thông qua khảo hạch, chuyện đó gần như không có khả năng.

Gần như tất cả tu luyện giả, đều. phải cắn răng cố kiên trì cuối cùng cọ sát thời gian vài ngày thậm chí han mười ngày, mới có thể cuối cùng thông qua đạt được tư cách đi vào Tiên Kiều.

Ánh mắt thâm thúy của Thành chủ Tần Vũ nhìn về phía trước, hướng mắt nhìn chính là chỗ của chính trong phòng này.

Lúc này, đột nhiên xuất hiện linh lực hơi dao động, trong không gian hiện ra một bóng người.

Thành chủ Tần Vũ cùng mấy người trưởng lão, vừa nhìn thấy bóng người xuất hiện đều cả kinh, lập tức nhìn lại lần nữa vẫn chính là Hạ Ngôn một thân áo trắng; sắc mặt càng trở nên có chút đen hơn.

Bọn họ đã nghĩ tới khả năng có con cháu Ngân Tuyết Thành không trụ được bao lâu sẽ bị đảo thải trả về nơi đây, nhưng tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới, người thứ nhất bị đảo thải trả về, lại chính là vị vương tộc linh lực màu vàng Hạ Ngôn!

- Thành chủ, các vị trưởng lão!

Hạ Ngôn thấy Thành chủ Tần Vũ cùng mấy vị trưởng lão sắc mặt không bình thường, không khỏi nhú mày nói.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài... ngài từ trong Thần Cung đi ra à?

Thành chủ Tần Vũ trước hết phản ứng lại, nhìn Hạ Ngôn, thanh âm có hơi ấp a ấp úng hỏi.

Mặc kệ nói như thế nào, Hạ Ngôn cũng là vương tộc linh lực màu vàng, cho dù là một phế vật.

ở trong các thành thị cũng có địa vị cực cao.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn nhìn mọi người gật đầu:

- Ta tiến vào Thẩn Cung Tinh Đồ, sau đó chì nhìn thấy một vùng hoang vu, trên đỉnh đầu là một mặt trời thật lớn.

Ta cũng không biết khảo hạch sẽ như thế nào, nhưng không bao lâu, liền có một ý niệm trong đầu không thể nhận ra, nói cho ta biết đã thông qua khảo hạch.

Hạ Ngôn bình thần nói.

Đám người Thành chủ Tần Vũ nghe Hạ Ngôn nói xong, miệng đều không tự chủ được há hốc, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

"Trời ạ!

Đây còn là người sao?

Đây là người sao?

Đây là quái thai!"

Trong lòng Thành chủ Tần Vũ hung hăng gầm nhẹ, vốn tưởng rằng Hạ Ngôn là bị loại bỏ, không nghĩ tới lại là thông qua.

Nhanh như vậy liền thông qua khảo hạch của Thần Cung Tinh Đồ.

Trải qua bao nhiêu năm nay, còn chưa bao giờ nghe nói qua như vậy.

Nên biết răng lần trước Tiên Kiều mở ra, cũng chính là ở năm vạn năm trước, trong Thân Cung Tinh Đồ chọn lựa nhanh nhất thông qua khảo hạch, cũng cần ước chừng hết thời gian ba ngày.

- Trước khi ta được truyền tống rạ, còn gặp được một vị tiền bốị lão tự xưng là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Tuy nhiên vị tiền bối này chỉ là một cái phân thân.

Hạ Ngôn cau mày tiếp tục nói.

- Cái gì?

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều?

- Trời ơi!

Không ngờ gặp được Chưởng Khống Giả Tiên Kiều?

Đám người Thành chủ Tần Vũ đều cả kinh đến mức từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, hai mặt nhìn nhau, màu máu đỏ nổi lên đến nôi trên mặt hiện ra một màu đỏ sậm.

- Thành chủ đại nhân, các vị trưởng lão!

Các ngài biết vị Chưởng Khống Giả Tiên Kiều này à?

Hạ Ngôn thấy biểu hiện của mấy người, liền kết luận mấy người Thành chủ Tần Vũ, khẳng định là biết được Chưởng Không Giả Tiên Kiều, ít nhất là nghe nói qua.

- Đương nhiên biết!

- Toàn bộ Thần Châu, có ai không biết Chưởng Khống Giả Tiên Kiều?

- Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, là ba trụ cột lớn của Thần Châu.

Trong đó, Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng cỏ cách mấy ức năm sẽ thay đổi một lần, Chưởng Khống Giả đời trước quy ần, sau đó tân Chưcng Khống Giả tiếp nhận chức vụ.

Mà Chưởng Khống giả Tiên Kiều và Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, lại đều là cường giả cùng một thời đại với Thương Nguyệt Đại Đê, cho tới bây giờ cũng không có thay đổi lân nào.

Thành chủ Tần Vũ, hít sâu một hơi nói.

- Tuy nhiên, Tuy rằng chúng ta đều biết những điều này, nhưng từ trước tới nay chưa hề thấy quá Chưởng Khống giả!

Tần Vũ hâm mộ nhìn Hạ Ngôn, Hạ Ngôn không ngờ lại gặp được Chưởng Khống giả.

Cho dù là vương tộc linh lực màu vàng, cũng đâu có mấy người có thể gặp mặt Chưởng Khống Giả?

Nhất là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều và Chưởng Không Giả Thâm Uyên Vô Tận, hai vị Chưởng Khống Giả này đều có thể nói là người mạnh nhất trong vũ trụ, đều là lúc vũ trụ mới sơ khai, là người vượn thượng cổ trong thiên địa sinh ra, là tu luyện giả nhân loại cổ xưa nhất.

- Hạ Ngôn tiên sinh, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân không có nói gì với ngài sao?

Thành chủ Tần Vũ hai mắt tỏa sáng vội vàng hỏi, mấy vị trưởng lão, cũng đúng là thờ ồ ồ nặng nhọc nhìn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn thấy vậy, cũng Chỉ có thể lắc đầu:

- VI tiền bối này chỉ là hiện ra một cái phân thân ở trước mặt ta, đưa cho ta giấy thông hành Tiên Kiều nàyỄ

Hạ Ngôn lấy ra tấm giấy thông hành Tiên Kiều, tấm giấy màu trắng bằng cỡ bàn tay, mặt trên có một hàng chữ viết màu đen rõ ràng.

- Cho dù không có nói gì, đây cũng đúng là chuyện khó lường!

Thành chủ nói:

- Ta tu luyện đã có thời gian mấy ức năm, chưa từng nghe nói qua Chưởng Khống Giả gặp tu luyện giả nào tiến vào Thẩn Cung Tinh Đồ.

- Hạ Ngôn tiên sinh có thể nhìn thấy Chưởng Khống Giả, thật không biết làm hâm mộ biết bao nhiêu người.

Thái Đức thần sắc kích động, thanh âm đều run nhè nhẹ nói.

- Ha ha!

Là ta may mắn!

Hạ Ngôn cười ha hả nói

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài thông qua chọn lựa của Thần Cung Tinh Đồ, thật đúng là nhanh.

Trong đại sảnh, trầm mặc một hồi, Thành chủ Tần Vũ cười ha hả nói.

- Ta cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

Hạ Ngôn gật đầu nói.

Hơn hai mươi ngày sau.

Tu luyện giả trẻ tuổi Ngân Tuyết Thành trừ Hạ Ngôn, nhũng người khác cũng đều đã trở về.

Trong mười sáu người Chỉ có một người nhận được giấy thông hành Tiên Kiều, những người khác toàn bộ bị đảo thải.

Thái Anh cũng bị đảo thải Kỳ thật tu luyện giả có thể tới tham gia chọn lựa, đều là thiên phú cực cao rồi.

Hầu hết tu luyện giả, đều không thể ở trong vòng năm vạn năm, liền tu luyện đến cảnh giới Tạo Hóa.

ở tứ vực, hầu hết tu luyện giả cả đời đều không thể bước vào cảnh giới Thiên Thần, càng đừng nói là cảnh giới Tạo Hóa.

Mặc dù đều xem như thiên tài, cũng là có chín phần số người bị đảo thải Người bị đảo thải trả về tự nhiên rầu rĩ không vui, cả đời này một lần cơ hội duy nhất đi vào Tiên Kiều, có Như vậy mất đi.

Người trẻ tuổi lấy được giấy thông hành Tiên Kiều kia, tên là Vu Lượng, tu luyện hơn bốn vạn năm, thực lực đã tiếp cận cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Đối với thành tích Như vậy, mấy người Thành chủ Tần Vũ tuy rằng hơi có chút thất vọng, tuy nhiên lại dường như cũng không để ý lắm.

Bởi vì, có một cái nhân tố bất ngờ là Hạ Ngôn này.

Tại Tinh Đồ nơi nào đó!

- Ba vị giám sát đại nhân!

Một gã trẻ tuổi hướng về ba thân ảnh màu vàng thi lễ.

Ba thân ảnh màu vàng này, hiển nhiên chính là giám sát đã xuất hiện ò phía trên Thần Cung Tinh Đồ, đều là vương tộc linh lực màu vàng, địa vị tôn kính.

Mà hiện tại, lại gặp mặt riêng một gã tu luyện giả trẻ tuổi này.

- Thương Mật!

Lần này ngươi mất thời gian gần ba ngày thông qua Thần Cung Tinh Đồ, thu được giấy thông hành Tiên Kiều, xem như không tệ.

Vị giám sát đứng ở giữa, nhìn người trẻ tuổi Thương Mật nói.

Thương Mật nghe vậy, trên mặt lập tức lộ rõ vẻ vui mừng.

Có thể ở trong vòng ba ngày thu được giấy thông hành Tiên Kiều, thành tích này quả thật rất xứng đáng để cho người ta kiêu ngạo.

- Tuy nhiên, Thương Mật!

Có một người lấy được giấy thông hành thời gian còn ngắn han so với ngươi.

Vị giám sát này hơi khựng lại một chút, lại chuyển đề nói, ánh mắt cũng hơi ngưng trọng.

- Cái gì?

Trên mặt Thương Mật đầy vẻ sửng sốt.

Ánh mắt khó tin nhìn về phía ba vị giám sát:

- Điều này sao có thể?

Trong năm ngàn vạn năm gần đây, ở trong Thần Cung Tinh Đồ hao phí thời gian ít nhất, cũng là thời gian gần ba ngày.

- So với ta thời gian hao phí còn ngắn hơn, đây là người nào?

Thương Mật ngây người, ngay sau đó lập tức phản ứng lại, ba vị giám sát như thế nào có thể lừa gạt mình?

- Không biết đối phương là thân phận gì, tuy nhiên hắn chỉ hao phí thời gian chừng cạn chén trà nhỏ, liền thu được giấy thông hành.

Vị giám sát đại nhân này trang nghiêm nói.

- Cái... cái gì?

- Thời gian cạn chén trà nhỏ?

- Này...

Thương Mật nói chuyện đã có chút không trôi chày, hắn thật sự không thể tin, điều này sao có thể là sự thật!

Vừa rồi vị giám sát nói người kia dùng thời gian so với mình ngắn, tuy rằng khó có thể chấp nhận, nhưng quả thật là có khả năng.

Rồi sau đó vị giám sát lại nói, người kia không ngờ chi dùng thời gian cạn chén trà nhỏ...

- Đây là sự thật, hơn nữa là Chưởng Khống Giả đại nhân, tự mình ban phát một tấm giấy thông hành Tiên Kiều cho hắn.

Vị giám sát bên trái, nhẹ lắc đầu trầm trọng nói:

- Thương Mật!

Tuy rằng ngươi là thành viên vương tộc linh lực màu vàng chúng ta, nhưng "thiên ngoại hữu thiên, Nhân ngoại hữu nhân", nhớ lấy không được kiêu ngạo quá đáng.

Trước đây một thời gian, sự kiện kia chúng ta cũng đều có nghe được, nếu không phải phụ thần của ngươi áp chế sự tình xuống, có thể ngươi đã bị trừng phạt rồi.

Nghe vậy, sắc mặt Thương Mật có hơi tái xanh, thân hình căng thẳng, dừng một lát mới hạ thấp giọng nói:

- Ta hiểu rồi!

Đa tạ ba vị giám sát đại nhân!

Tuy nhiên có một việc còn xin ba vị giám sát đại nhân giúp ta. ta muốn biết người thu được giấy thông hành Tiên Kiều trước ta đó rốt cuộc là ai, hắn dựa vào cái gì?

Giọng nói của Thương Mật phát ra đầy vẻ ác độc, hắn nghiến răng nghiến lợi nói.

- Điều này không là chuyện gì lớn, chúng ta có thể giúp ngươi nhìn lại xem.

Tuy nhiên ngươi tuyệt đối không thể làm càn, nơi này là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân quản hạt, ngươi nếu làm xằng bậy, cho dù là phụ thân ngươi cũng cứu không được ngươi.

Vị giám sát ở giữa dùng giọng điệu nghiêm túc nói với Thương Mật

- Giám sát đại nhân yên tâm, ta biết giữ chừng mực!

Chuyện lần trước, phụ thân cũng đã hung hăng giáo huấn ta rồi.

Thương Mật cau mày nói, ba vị giám sát thấy hắn như thế, cũng chỉ là thoáng nhìn lẫn nhau, không có nói gì thêm.

"Người này rốt cuộc là thân phận gì?"

'Trước đó, không ngờ không có tin tức gì!"

"Thời gian cạn một chén trà nhỏ, thu được giấy thông hành.

Chưởng Khống Giả đại nhân tự mình ban phát giấy thông hành..."

Ra khỏi gian phòng của ba vị giám sát.

Thương Mật chậm rãi đi trong thông đạo phụ cận Thần Cung.

Tại trong thông đạo này, bất cứ tu luyện giả nào cũng không được Phi hành, trừ ba vị giám sát phụ trách mở ra Tiên Kiều.

Mà ở ngoài thông đạo, tu luyện giả có thể Phi hành, tuy nhiên hoàn toàn ngăn cấm chiến đầu với nhau.

Thời gian, lại qua đi một tuần.

Tiên Kiều sắp mở ra, tu luyện giả đạt được giấy thông hành, bắt đầu tụ tập lại tại vị trí Thần Cung lúc trước.

Hôm nay số lượng tu luyện giả đã ít đi rất nhiều rất nhiều.

Thành chủ Tần Vũ Ngân Tuyết Thành cùng Hạ Ngôn và Vu Lượng người cũng thu được giấy thông hành Tiên Kiều, ba người chậm rãi đi ở trong thông đạo bên ngoài Thần Cung.

Tuy rằng so sánh với lần trước, số lượng tu luyện giả ít hơn rất nhiều, nhưng vẫn người là người tấp nập, đập vào mắt chỗ nào cũng là bóng người lắc lư.

Ba người Hạ Ngôn cũng không nôn nóng, theo đám người chậm rãi đi về phía trước.

Tiên Kiều ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ, xa xa nhìn tới mây mù lượn lờ, giống như một con đường nối thông lên trời.

Chương 1000: Độ khó của Tiên Kiều

"Vù!"

Ba bóng người màu vàng, đột nhiên hiện ra ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ, một cỗ uy áp cường đại từ phía trên Thần Cưng Tinh Đồ chậm rãi ép xuống bốn phía.

Ba vị giám sát đại nhân này đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, thực lực rấtmạnh.

- Mời tu luyện giả có được giấy thông hành Tiên Kiều bay lên đây.

Vị giám sát đứng giữa trên không trung nói với thanh âm hùng hậu vang dội, bên trong thanh âm này, mang theo một cổ uy áp linh hồn vô hình, khiến cho người ta kính sợ tận đáy lòng.

- Vu Lượng!

Chúng ta lên đi!

Hạ Ngôn quay sang bên cạnh nói với Vu Lượng, tu luyện giả của Ngân Tuyết Thành cũng lấy được giấy thông hành Tiên Kiều.

- Dạ!

Hạ Ngôn tiên sinh!

Vu Lượng gật đầu, hai người hướng về Thành chủ Tần Vũ khẽ cúi chào, liền Phi thần lên phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

Củng một lúc đông nghìn nghịt tu luyện giả từ trên mặt đất Phi thân lên, toàn cảnh cực kỳ hoảnh tráng.

Tu luyện giả, hợp thành từng đám từng đám như biển người, từng đạo từng đạo dao động linh lực gần nhưbao tĩùm toàn bộ Tinh Đồ.

- Bây giờ, các ngươi lấy giấy thông hành Tiên Kiều ra cầm trong tay minh!

Vị giám sát ở giữa lại ra tiếng, lớn tiếng nói với mọi người.

Đông đảo tu luyện giả nghe vậy, vội vàng lấy ra giấy thông hành Tiên Kiều của mình, Hạ Ngôn, cũng lấy ra giấy thông hành Tiên Kiều cầm trong tay.

Chì thấy vị giám sát đại nhân kia nhẹ nhàng phất tay một cái, một vầEg hào quang màu vàng bao phủ tất cả tu luyện giả.

Mà giấy thông hành Tiên Kiều trong tay tu luyện giả bị bao phủ ở trong đó, cũng đồng thời phóng xuất ra một vầng hào quang màu vàng lóa mắt.

Hạ Ngôn nhìn thấy tu luyện giả ở phía trước, đang không ngừng mất đi bóng dáng.

Tốc độ cực nhanh, mỗi một lần hô hập, đều có một mảng lớn tu luyện giả trẻ tuổi biến mất trong không gian.

'Tu luyện giả biến mất đó, dường như là đã trực tiếp tiến vào Tiên Kiều!"

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn xem. thầm nghĩ trong lòng.

Khi giấy thông hành Tiên Kiều trong tay Hạ Ngôn tiếp xúc với linh lực màu vàng của vị giám sát kia, tâm thẫn hơi vừa động, liền cảm giác được thời không biến hóa, thân mình dường như bị một loại lực lượng kéo vào bên trong một cái lốc xoáy.

Loại cảm giác này rất ngắn ngủi, thời gian di chuyển chi một cái ý niệm trong đầu, Hạ Ngôn liền có cảm giác hai chân của mình đứng trên mặt đất rồi.

Đập vào mắt là bóng người tấp nập, rất đông tu luyện giả hiện ra ở bốn phía quanh Hạ Ngôn.

"Ồ?"

"Người trẻ tuổi áo trắng này, chính là ở bên trong Thần Cung Tinh Đồ gặp mặt Chưởng Khống Giả!"

Khi giám sát nghiệm thu đến giấy thông hành của Hạ Ngôn Tiên Kiều, ánh mắt chợt lóe sáng, khẽ gật gật đầu rồi tập trung vào Hạ Ngôn.

Mà hai vị giám sát còn lại, cũng đồng thời được vị giám sát kia ra hiệu chú ý tới Hạ Ngôn áo trắng.

"Chọn lựa trong Thần Cung Tinh Đồ, là mỗi người riêng một không gian.

Nhưng Tiên Kiều này thì tất cả tu luyện giả đều ở chung trong một không gian, cùng một lúc tiến hành."

Hạ Ngôn chuyển động ý niệm trong đầu, mà tu luyện giả trẻ tuổi đông đúc ở bốn phía, có một số vẫn bình tĩnh dường như là biết tình hình của Tiên Kiều như vậy, còn có một số dường như là không biết tình hình trong Tiên Kiều, trong mắt đều lộ ra vẻ mê hoặc, mù mờ.

- Các vị, con đường Tiên Kiều của các ngươi, lập tức sẽ bắt đầu.

- Có thể đi trong Tiên Kiều xa được bao nhiêu, có thể nhận được cơ duyên như thế nào, hoàn toàn dựa vào chính bản thân các ngươi.

- Tiên Kiều, chia làm ba giai đoạn, mỗi một giai đoạn phân biệt là một trăm tầng độ khó.

Chúc mỗi người các ngươi, đều có thể đi được xa han trong Tiên Kiều, thu. hoạch được càng nhiều.

Thanh âm của vị giám sát nói chuyện lúc trước, không biết từ phương hướng nào truyền đến, vang lên trong tai mọi người.

Ngay cả Hạ Ngôn cũng không thể phán đoán ra vị trí của vị giám sát.

Tiên Kiều này là một không gian cực kỳ đặc thù, còn chia làm ba giai đoạn, cũng chính là ba loại độ khó lớn.

Mỗi một độ khó lớn còn có một trăm loại độ khó nhỏ.

Nghe ra, dường như một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất cũng đã khó khăn Phi thường.

"Ồ?"

Đúng lúc này, không gian bắt đầu xảy ra biến hóa, từng đám từng đám hỏa diễm, đột ngột hiện ra trong không gian.

Những hỏa diễm này cũng không hiện ra màu đỏ như hỏa diễm bình thường, mà hỏa diễm này màu đen.

Còn cách thật xa đã có thể cảm nhận được độ nóng của nó.

- Nóng quá!

Vu Lượng ở bên cạnh Hạ Ngôn, không kìm nổi kêu lên.

Hạ Ngôn đều đã có chút nhíu mày, bởi vì độ nóng thật sự rất cao, càng đừng nói là những tu luyện giả thực lực bình thường kia.

- Không xong, ở trong này thẩn khí phòng ngự không ngờ không thể sử dụng.

Vu Lượng kinh hãi nói.

Hạ Ngôn nghe vậy, cũng thử thúc động thần khí phòng ngự trong cơ thể minh, phát hiện quả thật không thể sử dụng thần khí Không gian này thật đặc biệt, không ngờ tu luyện giả không thể cảm ứng được với thần khí trong cơ thể

- A!

Trong đám người đông đúc, rốt cục đã có hỏa diễm màu đen rơi xuống.

Có tu luyện giả bị hỏa cẩu trực tiếp roi trúng, phát ra một tiếng kêu thảm thiết Tu luyện giả có thể tu luyện đến cảnh giới Tạo Hóa, linh hồn đã là tiểu viên mãn, ý chí cũng đều Phi thường kiên định.

Thân thể cũng cường đại hơn xa so với người bình thường.

Nhưng dù vậy, bị loại Hỏa Diễm màu đen này chạm tới, thân mình tu luyện giả vẫn bốc cháy lên kịch liệt.

Hạ Ngôn tận mắt nhìn một tu luyện giả cách đó không xa, trên người gã bị hỏa diễm màu đen bao phủ, vẻn vẹn chì vài lần hô hấp, thân thể liền bị thiêu đốt sạch sẽ.

- Đã chết?

Thấy một màn Như vậy, Hạ Ngôn cũng có chút hoảng sợ.

Phốc!

Một cái hỏa cẩu màu đen lập tức hướng tới vị trí chỗ Hạ Ngôn lao vọt xuống.

Hạ Ngôn vội vàng thúc dục linh lực trong cơ thể né tránh, nhưng lại phát hiện, ngay cả sử dụng linh lực bản thân đều bị hạn chế thật lớn.

Cũng may Hạ Ngôn thực lực rất cường hãn, tránh né hỏa cầu cũng không khó lắm.

- A!

- Đáng giận!

A!

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.

Nhưng phía trên phía chân trời hỏa diễm màu đen lại càng ngày càng nhiều.

Tới lúc này, toàn bộ phía chân trờị có một nửa không gian đều phủ kín hỏa diễm màu đen.

Đại khái thời gian chừng cạn nửa chén trà nhỏ, hỏa diễm màu đen rốt cục bắt đầu tiêu tán.

Nhưng tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều, số lượng còn lại ước chừng đã giảm bớt một nửa.

Mà tu luyện giả còn sống, mỗi người cũng đều lòng còn sợ hãi, trong mắt mang theo vẻ kinh sợ.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ta chống đỡ được rồi!

Tầng thứ nhất, ta chống đỡ được rồi!

Vu Lượng, ở bên cạnh Hạ Ngôn, hưng phấn kêu lên, lúc này sắc mặt hắn còn có chút tái nhợt, thậm chí trôi trán còn đọng lại mấy giọt mổ hôi.

Độ nóng trong môi trường này quả thực rất cao, sắt thép bình thường đặt trong không gian này, chỉ sợ trong thời gian ngắn sẽ hóa thành chát lỏng.

"Tầng thứ nhất?"

Hạ Ngôn ngạc nhiên.

Tầng thứ nhất, đã trực tiếp khiến ít nhất một nửa tu luyện giả không thể kiên trì tiếp tục.

Vậy tầng thứ hai thì sẽ như thế nào?

Mỗi một giai đoạn, đều là một trăm tầng, muốn thông qua một giai đoạn, quả thật là rất khó đây!

Không gian hơi chấn động một cái, cảnh tượng trước mắt các tu luyện giả biến đổi, tuy nhiên vẫn là cánh đồng hoang vu mênh mông bát ngát.

- Cái gì?

Không ngờ lại là hỏa diễm màu đen?

Hạ Ngôn nhìn thấy phía trên phía chân trời hỏa diễm màu đen lại xuất hiện.

Lần này, vừa

mới xuất hiện hỏa diễm màu đen đã có rất nhiều, hơn nữa tốc độ rớt xuống cũng nhanh hơn, trong chợp mắt liền có hỏa cẩu màu đen nện xuống tới giữa đám tu luyện giả.

Những hỏa cẩu màu đen này, dường như có mắt, toàn bộ đều hướng về thân mình tu luyện giả nện xuống.

Tốc độ mau, số lượng nhiều, thời gian một cái hô hấp còn chưa có qua đi, đã có tu luyện giả bị đánh trúng, thân hình bắt đầu bốc cháy lên.

- A!

Vu Lượng ở bên cạnh Hạ Ngôn, cũng hét thảm một tiếng, thân thể bắt đầu bốc cháy lên.

Hạ Ngôn nhìn thân hình Vu Lượng bắt đầu bị bốc cháy, mặc dù có lòng muốn giúp hắn, tuy nhiên cũng không có biện pháp gì.

Trong không gian Tiên Kiều này, thần khí đều không thể sử dụng, ngay cả nhẫn không gian Linh La đều không thể mở ra, sử dụng linh lực bản thân thi bị hạn chế thật lớn, Hạ Ngôn cũng không có cách nào dập tắt hỏa diễm màu đen trên người Vu Lượng.

Chỉ khoảng nửa khắc, thân hình Vu Lượng liền hoàn toàn hóa thành tro tàn.

Cũng qua thời gian chừng cạn nửa chén trà nhỏ như lần trước, hỏa diễm màu đen lại biến mất Lần này, lại có một nửa tu luyện giả bị đốt cháy thành tro tàn.

Tu luyện giả còn thừa lại đại khái còn chừng ba trăm vạn người.

Có một số tu luyện giả, đều đang thờ hào hển, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hoàng.

Bọn họ theo trong tiếng kêu gào thảm thiết của những tu luyện giả bị chết đi kia, là biết bị hỏa diễm này thiêu đốt, cảm nhận khẳng định là Phi thường thống khổ.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa, đều không kìm nổi phải phát ra tiếng kêu la thảm thiết, có thể nghĩ mà biết cái loại thống khổ này ác liệt đến mức nào.

Rất nhanh, cảnh tượng lại biến hóa, độ khó của tầng thứ ba của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều đã đến.

Hỏa diễm màu đen trước sau như một, lần này hỏa diễm màu đen trực tiếp rơi xuống từng mảng từng mảng lớn tạo thành biển lửa màu đen.

Cả mảng biền lừa phủ chụp xuống tu luyện giả phía dưới.

Có một số tu luyện giả vận dụng toàn bộ khí lực muốn né tránh biển lửa màu đen, đều không làm nên chuyện gì, cuối cùng vẫn bị phù trùm lại.

Tu luyện giả bị chôn vùi ở trong biển lửa, không thể tính toán trước sau.

Có đôi khi chính là một tu luyện giả bị biển lửa gồm thâu, nhưng hắn không có lập tức tử vong, mà trong lúc thống khổ điên cuổng nhảy ra, thì có thể sẽ đụng phải tu luyện giả khác không kịp tránh né, tu luyện giả kia cũng phải bị liên lụy, bị hỏa diễm màu đen nuốt hết.

Thời gian cạn nửa chén trà nhỏ, biển lửa màu đen biến mất số lượng tu luyện giả chỉ còn lại có hơn một trăm vạn.

'Đây rốt cuộc là hỏa diễm gì?"

"Xem ra những tu luyện giả bị hỏa diễm thiêu, đốt kia, cũng không phải chết đi.

Bằng không tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều, có thể phải chết sạch."

'Ta hiểu rồi, tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều, có thể chỉ là một cái hình thức của phân thân."

Hạ Ngôn đột nhiên nghĩ tới loại khả năng này, gật gật đầu có hơi giật mình kinh ngạc.

Tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều, nếu như đều thật sự chết đi, điểu đó hiển nhiên không có khả năng.

"Tầng thứ tư!"

Trước mắt nhoáng lên một cái, ý niệm xoay chuyển trong đầu Hạ Ngôn, hắn tập trung ánh mắt nhìn về phía phía chân trời.

Tuy nhiên lần này, phía trên chân trời nhưng cũng không có xuất hiện hỏa diễm màu đen.

Ngay tại thời điểm các tu luyện giả đều có chút kinh ngạc, một mảng bóng đen đột ngột từ dưới đất bốc lên, bao trùm mấy tu luyện giả không kịp để phòng.

Ngay sau đó, lại là từng mảng từng mảng lớn hỏa diễm màu đen từ dưới mặt đất vọt lên, gồm thâu càng nhiều tu luyện giả.

"Không ngờ ngay cả Phi hành cũng không được."

Hạ Ngôn thử thúc động linh lực Phi hành, nhưng không ngờ không thể làm được, chỉ có thể bay lên cách mặt đất chừng hai thước, liền đụng phải một cỗ áp lực rất mạnh từ phía trên đè xuống.

Khoảng cách hơn hai thước này, căn bản là không đủ đề thoát khỏi hỏa diễm màu đen trên mặt đất.

Mà các tu luyện giả khác, ngay cả khoảng cách hai thước đó đều không thể bay lên, bọn họ chỉ có thể dán sát mặt đất chịu đựng.

Hỏa diễm màu đen xuất hiện không hề có dấu hiệu báo trước.

Xem ra, lúc này hoàn toàn là dựa vào vận may.

"Không xong!"

Hạ Ngôn dùng hết sức tản ra thần thức của mình, đúng lúc này, trong lòng đột nhiên vang lên dấu hiệu báo động.

Hạ Ngôn liền cảm Nhận được dưới chần mình, một đoàn hỏa diễm màu đen sắp phun lên, hắn vội vàng nhảy qua phía bên cạnh.

Quả nhiên, một mảng lớn hỏa diễm màu đen xuất hiện, khó khăn lắm Hạ Ngôn mới né tránh được.
 
Linh La Giới Full
Linh La Giới 22


Linh La Giới

Tác giả: Dạ Thủy Hàn

Thể loại: Tiên Hiệp

Ebook: Thần Nam

Nguồn: wWw.TangThuVien.Com

Chương 1001: Ngàn vạn người chỉ còn ba người

Thông qua tâng thử tư của Tiên Kiều, tu luyện giả còn sống ở lại trong Tiên Kiều, đã không đủ một trăm vạn người.

Kế tiếp mỗi một tầng độ khó đều tăng lên trên diện rộng.

Khi các tu luyện giả đi vào tầng thứ mười Tiên Kiều, gần như toàn bộ bầu trời cùng mặt đất, đều là hỏa diễm màu đen.

Hỏa Diễm màu đen bốc cháy hừng hực, cắn nuốt hết thân thể này tới thân thể khác.

Tu luyện giả kiên trì đến tầng thứ mười, chỉ còn lại có không dù một ngàn người.

Mà một ngàn người này, đều là tinh anh trong tinh anh, ý chí rất mạnh.

Mặc dù là ở bên trong môi trường như vậy, nhưng đều có thể duy trì bình tĩnh cực độ, đầu óc thanh tỉnh, thật cẩn thận dùng thần thức tra xét từng khe hở giữa hỏa diễm.

Mặc dù hỏa diễm màu đen số lượng có nhiều mấy đi nữa, ở giữa các hỏa diễm đó, cũng vẫn có những khe hở Tu luyện giả chỉ cần có thể tinh chuẩn tránh né giữa các khe hở đó, thì sẽ không bị thiêu đốt thành tro tàn chết đi.

Độ nóng trong môi trường tuy rằng cực cao, nhưng nếu chỉ có độ nóng không thôi, cũng không đủ để đẩy các tu luyện giả rơi vào cảnh trí mạng.

- Thành chủ đại nhân!

ở ngoài Tiên Kiều, Vu Lượng đã tử vong ở trong Tiên Kiều, toàn vẹn không chút tổn thương hiện ra trước mặt Thành chủ Tần Vũ.

- Ta đúng thật là vô dụng!

Chỉ kiên trì đến tầng thứ hai Tiên Kiều, thì đã chết!

Vu Lượng ảo não nói với Thành chủ Tần Vũ.

- Đừng tự trách mình nữa!

Ngươi có thể đi vào Tiên Kiều, đã nói lên năng lực của ngươi!

Tần Vũ lắc đầu an ủi Vu Lượng.

- Thế nào?

Lúc này có cảm nhận được biến hóa gì hay không?

Ánh mắt Tần Vũ nhìn Vu Lượng đầy chờ mong hỏi

- Ồ?

Dường như cảm giác đối với pháp tắc càng thêm gần gũi.

Thật đúng là cực kỳ mau, không ngờ ta có thể cảm nhận được rõ ràng loại tiến bộ này.

Tần Vũ có chút giật mình nói

- Vậy là được rồi!

- Nêu ngươi có thể kiên trì nhiều thêm mấy tầng trong Tiên Kiều, thì thu được lợi ích sẽ càng nhiều.

Chỉ cần có thể đi vào Tiên Kiều, là có thể thu được chỗ tốt hưởng thụ vô cùng vô tận rồi Hiện tại, không biết vị Hạ Ngôn tiên sinh kia thông qua tầng thứ mấy rồi

Tần Vũ nhìn Tiên Kiều mây mù lượn lờ kia, thấp giọng nói

- Hạ Ngôn tiên sinh rất mạnh!

Ta có cảm giác tiên sinh sâu không lường được, nói không chừng có thể thông qua đầy đủ một trăm tầng Tiên Kiều đấy.

Ánh mắt Vu Lượng sáng ngời nói.

Tiên Kiều tầng thứ ba mươi ba!

Địa vực màu đen!

Cả không gian toàn bộ đều là biển lửa màu đen.

Hỏa Diễm vô cùng vô tận cắn nuốt hểt thảy, đây đã là tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều.

Tu luyện giả kiên ưì đến tầng thứ ba mươi ba, chỉ còn tám người.

Hiện tại, tầng thứ ba mươi ba vừa mới bắt đầu.

- Đã tới tầng thứ ba mươi ba, bước chuyển tiếp thứ nhất của độ khó giai đoạn thứ nhất

Một vị giám sát quauh thân lóng lánh hào quang màu vàng, ở bên trong một không gian bí ẩn phía trên Thần Cung Tinh Đồ phát ra tiếng nói.

- Đúng vậy!

- Mỗi một giai đoạn của Tiên Kiều đều có bốn bước chuyển tiếp độ khó.

Tầng thứ ba mươi ba là bước chuyền tiếp độ khó thứ nhất; tầng thứ sáu mươi sáu là bước chuyền tiếp độ khó thứ hai; tầng thứ chín mươi chín là bước chuyển tiếp độ khó thứ ba; tầng một trăm là bước chuyền tiếp độ khó thứ tư.

Lần này Tiên Kiều mở ra, không ngờ có tám tu luyện giả kiên trì tới bước chuyền tiếp độ khó thứ nhất này, nhiều hơn một ít so với lần trước.

Một vị giám sát khác, hai tay chắp sau lưng, mặt không chút đổi sắc nói.

- Các ngươi tìm ra thân phận của tiểu tử áo trắng kia chưa?

Vị giám sát thứ ba nhìn Hạ Ngôn trong tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều, hỏi hai người kia

Từ lần đầu tiên trong Tiên Kiều khi Hạ Ngôn sử dụng linh lực, bọn họ đã biết Hạ Ngôn là vương tộc linh lực màu vàng, tuy nhiên từ trước đến giờ chưa hề thấy qua Hạ Ngôn, thậm chí không có nghe nói tới Hạ Ngôn.

Dựa theo đạo lý, Hạ Ngôn là vương tộc linh lực màu vàng ưu tú như thế hẳn là đã sớm đanh chấn Thần Châu mới đúng.

Vương tộc linh lực màu vàng, số lượng vốn cũng rất ít, không biết bao nhiêu vạn năm, mới có xuất hiện tu luyện giả vương tộc linh lực màu vàng cực kỳ xuất sắc

Thế mà ba người bọn họ đều không ai biết Hạ Ngôn!

- Không có, có thể là hậu đại hoặc là đệ tử của cường giả ẩn sĩ nào đó.

Một vị giám sát lắc đầu nói.

- Quả thực là lợi hại!

ở tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều, mà dường như còn có dư lực.

Một vị giám sát khác, hơi cảm thán nói một câu.

- Thương Mật cũng không tệ!

Xem ra có thể kiên trì đến bước chuyển tiếp thứ hai của giai đoạn thứ nhất, không uổng công phụ thân hắn bồi dưỡng Như vậy.

Vị giám sát thứ ba nhìn về phía Thương Mật linh lực màu vàng vờn quanh thân ở tầng thứ ba mươi ba

- A!

Truyền ra một tiếng thét thảm thiết, trong tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều, lại một gã tu luyện giả bị thiêu đốt thành tro.

Đến lúc này, trong Tiên Kiều còn lại bảy tu luyện giả trẻ tuổi còn sống.

Xem tình hình, chờ đến lúc hỏa diễm màu đen ở tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này biến mất, trong bảy người này có thể có bốn người sống sót đã xem như là không tệ rồi.

Suốt thời gian cạn chén trà nhỏ trôi qua, hỏa diễm màu đen như một biển lửa không chỗ nào không có, rốt cục cũng bắt đầu dần dần tiêu biến mất Mà tu luyện giả còn sống chỉ còn ba người.

"Đúng là sắp chết nha!"

"Tuy rằng đã sớm có chuẩn bị đối phó với độ khó này, nhưng vẫn không có dự đoán được lại khó như vậy.

Ngay cả thần khí trong cơ thệ, đều không thể sử dụng.

Tại trong Tiên Kiều này, linh lực cũng không có cách nào bổ sung."

Hạ Ngôn thầm nghĩ.

Trong không gian trong Tiên Kiều, không có linh lực!

Nhìn lại hai người kia, Hạ Ngôn biết một người trong đó cũng là vương tộc linh lực màu vàng.

Gã vương tộc linh lực màu vàng này, cũng thỉnh thoảng dùng ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn.

Hai người đều là vương tộc linh lực màu vàng, tuy nhiên đến hiện giờ cũng không có nói gì với nhau.

- Hai vị!

Tu luyện giả mặc hắc bào kia, lúc này hướng về phía Hạ Ngôn cùng gã vương tộc linh lực màu vàng lên tiếng chào hỏi.

- À?

Hạ Ngôn nhìn về phía tu luyện giả trẻ tuổi mặc hắc bảo đáp lời, còn gã vương tộc linh lực màu vàng kia, vẫn không nói lời nào, chỉ là dùng ánh mắt lạnh lùng ngạo mạn nhìn thoáng qua tu luyện giả hắc bào.

- Ha ha!

Có thể kiên trì đến đây, thật sự là không dễ dàng.

Không biết tiếp theo, ta còn có thể tiếp tục kiên trì nồi hay không, không biết có thể kết bằng hữu cùng hai vị hay không?

Người trẻ tuổi hắc bào này tươi cười nói với Hạ Ngôn cùng gã vương tộc linh lực màu vảng kia.

- Không có hứng thú!

Gã vương tộc linh lực màu vàng, lập tức Liền trả lời giọng nói lạnh như băng.

- Ta tên là Hạ Ngôn!

Hạ Ngôn lại đáp lời.

- Ha ha!

Ta gọi là Lý Lạc Vân.

Tiên Kiều này còn thật là khổ sở đây!

Lý Lạc Vân cười cười nói chuyện với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy, mới đầu ta cũng thật không ngờ lại khó như vậy!

Hạ Ngôn gật gật đầu.

- Ồ?

Đến tầng thứ ba mươi bốn rồi!

Hạ Ngôn cảm giác một hồi dao động trong không gian, vội vàng căng thẳng toàn thân nói.

Lý Lạc Vân cùng gã linh lực màu vàng kia nhìn thấy, cũng đồng dạng thân hình chấn động, tuy nhiên trên mặt gã vương tộc linh lực màu vàng, dường như thoải mái hơn rất nhiều so với vừa rồi.

- Ồ?

- Xuất hiện biến đổi rồi!

Đây không phải ngọn lửa màu đen kia!

Hạ Ngôn nhìn thấy phía trên chân trời, dần dần xuất hiện một ít tinh thề màu lam Phi thường xinh đẹp.

- Không phải hỏa, là băng!

Hàn băng lạnh Phi thường!

Lý Lạc Vân nhìn chằm chằm tinh thể trên bầu trời, nói ra từng chữ một.

Hạ Ngôn cũng cảm Nhận được, độ ấm trong không gian đột nhiên lập tức giảm xuống cực thấp.

Trước là hỏa diễm màu đen Phi thường bá đạo, hiện tại lại là loại hàn băng âm độ tuyệt đối này.

Hiện tại, là tầng thứ ba mươi bốn của Tiên Kiều!

Chương 1002: Tầng thứ sáu mươi bảy của Tiên Kiều

Đây là một loại tinh thể màu lam đủ để đông lạnh linh hồn, Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn tới, nhìn thấy những tỉnh thể màu lam này hiện ra hình tam giác, mỗi một khổi tinh thê đại khái bằng cỡ nắm tay, chớp lóe ánh sáng bóng loáng khiến người ta tim đập nhanh.

Lúc này tâng thử ba mươi bốn Tiên Kiều thật tĩnh lặng, bởi vì tâng thử ba mươi bốn giờ này chỉ có ba tu luyện giả.

"Xoạt!"

Trong không gian truyền tới một tiếng vang giòn tan, sau đó tinh thể màu lam phía trên chân trời kia, đột nhiên nhẹ nhàng nhích động rồi sau đó liền rất nhanh rơi xuống mặt đất Hơi lạnh khủng bố kinh người, đường như ngay cả không gian đều có thể đông lạnh.

Nếu là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường, Chỉ sợ không cần hàn băng trực tiếp dính vào thân thể, chỉ hơi lạnh này cũng có thể khiến cho họ mất đi ý thức.

Nhưng ba người Hạ Ngôn lại là ba tu luyện giả mạnh nhất trong số người tiến vào Tiên Kiêu lần này, vẻn vẹn chỉ là độ lạnh có thể đông lạnh linh hồn người ta, nhưng còn không thể hoàn toàn khuất phục ba người.

Phía trên hoang mạc mênh mông bát ngát, sổ lượng hàn băng màu lam rơi xuống càng ngày càng nhiều, mà hàn băng roi đến trên mặt đất, không ngờ cũng không biến mất.

Dần dần, trên mặt đất cũng bị phủ kín một tầng tinh thể hàn băng.

Hạ Ngôn thật cẩn thận nhảy chần né tránh, không để hai chân của mình bước trên hàn băng cũng như không trực tiếp tiếp xúc.

Từng đợt từng đợt hơi lạnh từ trên mặt hàn băng tỏa ra, nếu tiếp xúc với hàn băng, thì còn không biết sẽ phát sinh chuyện như thế nào nữa.

Cường độ thân thể của Hạ Ngôn tuy rằng vượt qua tu luyện giả bình thường gấp vạn lần, nhưng chưa tới thời khắc vạn bất đắc dĩ, hắn cũng sẽ không nguyện ý dùng thân thể nếm thử hàn băng đáng sợ này.

Sau thời gian cạn chén trà nhỏ, hàn băng biến mất, ba người cảm giác không gian khẽ run lên, cảnh tượng đã biến đổi

"Mỗi một tầng ở Tiên Kiều cần kiên trì thời gian chừng cạn một chén trà nhỏ."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Ba mươi ba tâng trước, đều là Hỏa Diễm màu đen, hơn nữa mỗi một tầng lên càng thêm hung hiềm hơn.

Nhưng tới tầng thứ ba mươi bốn, liền biến thành hàn băng độ lạnh cực thấp.

Nhung tính ra, độ khó của tầng thứ ba mươi bốn này, còn xa không bằng tầng thứ ba mươi ba."

"Chẳng lẽ, trong Tiên Kiều cách mỗi ba mươi ba tầng, sẽ là một lần chuyển đổi?

Ừ!

Đợi đến tầng thứ sáu mươi bảy, sẽ biết ngay.

Nếu đúng như ta phỏng đoán như vậy đến tầng thứ sáu mươi bảy, hẳn sẽ không phải là loại hàn băng này nữa."

Hạ Ngôn xoay chuyển ý niệm trong đầu, nhìn thấy Lý Lạc Vân đang thờ phào một hơi.

Dường như cảm giác được ánh mắt của Hạ Ngôn, Lý Lạc Vân xoay người nhìn Hạ Ngôn cười nói:

- Hàn băng này thật đúng là quá lạnh, ta có cảm giác cơ thể đã bắt đầu tê cứng.

- Đúng vậy!

Cũng không biết đây là thử quái gì, mà lại giá lạnh như thế.

Hạ Ngôn không kìm nổi thấp giọng nói một câu.

- Hừ!

Ngay cả Vô Cực Thủy cũng không biết, mà cũng là vương tộc linh lực màu vànế?

Lúc này, gã vương tộc linh lực màu vàng kia, cười một tiếng khi dễ nói

Hạ Ngôn cảm giác được đổi phương rất lạnh lùng ngạo mạn, hơn nữa trong ánh mắt đường như mang theo địch ý đối với mình.

- Đây là Vô Cực Thủy?

Ta đã xem qua ở một số điển tịch, vừa rồi trong lúc nhât thời lại không nghĩ ra.

Nghe nói mỗi lần Tiên Kiều mở ra, tu luyện giả tiến vào trong đó gặp phải khó khăn đều không giống nhau.

Lý Lạc Vân nhìn hai người, cười nói.

- Cũng không phải mỗi một lần đều không giống nhau, Tiên Kiều mười ức năm sẽ quay vòng lại một lần.

Ánh mắt gã vương tộc linh lực màu vàng lóe sáng, thấp giọng nói.

Lúc này, không gian nhẹ nhàng run lên, ba người đã thông qua tầng thứ ba mươi bốn, đi vào tầng thứ ba mươi lăm Tiên KiềuỄ

Kể tiếp mỗi một tầng, cùng ba mươi ba tầng trước đó có hiệu quả kỳ điệu như nhau, xuất hiện nguy hiểm đều là Vô Cực Thủy, tuy nhiên mỗi lần trải qua một tầng, độ khó đều tăng lên trên diện rộng.

Tầng thứ năm mươi bảy Tiên Kiều!

- Chết tiệt, ta sắp kiên trì không nổi nữa!

Lý Lạc Vân, sắc mặt xanh mét, cắn răng nói.

Đầu tóc lông mày lông mi của hắn, toàn bộ đều phù một lợp sương lạnh màu lam.

Tuy Iẳng hắn vận chuyển linh lực màu đen quanh thân chống đỡ hàn khí tập kích, nhưng lúc này xem ra quả thật hắn không còn lạc quan nữa rồi.

- Cũng là vương tộc linh lực màu vàng các ngươi, tiến vào Tiên Kiều này chiếm tiện nghi.

Linh lực màu vảng các ngươi dễ dàng chống đỡ hàn khí của Vô Cực Thủy han so với linh lực màu đen của ta.

Lý Lạc Vân nhìn hai người, chậm rãi nói.

Nghe vậy, Hạ Ngôn cũng không nói gì. hắn cũng không biết nhiều về vấn đề này.

- Xem ra, ngươi cũng là vương tộc?

Gã vương tộc linh lực màu vàng kia, lạnh giọng hỏi Lý Lạc Vân.

- Đúng vậy, đáng tiếc không phải vương tộc linh lực màu vàng, ta là vương tộc linh lực màu đen.

Thân ảnh Lý Lạc Vân chợt lóe, lách tránh một đám hàn khí màu lam đột nhiên từ dưới mặt đất phun ra.

"Phù!"

- Thiếu chút nữa đã kiên trì không nổi rồi, không nghĩ tới vẫn còn kiên trì qua được tầng thứ năm mươi bảy này.

Nhìn tinh thể cùng hàn khí màu lam dần dần biến mất, Lý Lạc Vân thở phào một hơi nói.

ở tầng thứ năm mươi bảy, hắn thiếu chút nữa đã kiên trì không được, tuy nhiên ngay tại thời điểm mấu chốt đó, Vô Cực Thủy biến mất, một tầng này hắn lại kiên trì qua được.

ở tầng thứ năm mươi tám, Lý Lạc Vân rốt cục cũng không có thể kiên trì đến cuối.

Tiên Kiều này mỗi một tầng độ khó đều gia tăng trên diện rộng.

Lý Lạc Vần ở tầng thứ năm mươi bảy, đã gần như sắp kiên trì không nổi, tới tầng thứ năm mươi tám ngã xuống là chuyện bình thường.

Nên biết rằng, tại trong Tiên Kiều này không thể sử dụng thần khí toàn bộ dựa vào tố chất bản thân của tu luyện giả.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Thời điểm thông qua tầng năm mươi tám, trừ Hạ Ngôn, gã vương tộc linh lực màu vàng Thương Mật duy nhất còn sống kia. nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- A...

Ta là người như thế nào có quan hệ gì với ngươi?

Hạ Ngôn cười lạnh nhìn về phía Thương Mật hỏi.

Gã vương tộc linh lực màu vàng này thái độ Phi thường ngạo mạn, vẫn luôn mang theo địch ý với Hạ Ngôn, lúc này lại dùng giọng điệu quát hỏi mình như thế, đương nhiên Hạ Ngôn sẽ không dùng sắc mặt vui vẻ nói với đối phương.

- Ta là Thương Mật, phụ thân ta là chấp sự núi Thủ Vọng.

Thương Mật ngạo nghễ nói.

- Thì lại như thế nào?

Hạ Ngôn cười nhạo nói.

- Ta chưa bao giờ nghe nói qua ngươi!

Trong ánh mắt Thương Mật chợp lóe tia sáng ác liệt, hắn hoài nghi người trước mắt này chính là tu luyện giả đã gặp mặt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều kia.

- Ngươi không cần nghe nói qua.

Hạ Ngôn lắc đầu nói

Lúc này, đã đến tầng thứ năm mươi chín.

Hạ Ngôn nhìn ra được tên vương tộc linh lực màu vàng gọi là Thương Mật kia, lúc này đã có phần cố hết sức, không thoải mái như lúc khởi đầu nữa.

- Đáng giận!

- Chết tiệt!

Ta phải kiên trì tiếp tục!

- Mặc dù là ta, cũng chỉ có một lần cơ hội tiến vào Tiên Kiều.

Ta nhất định phải kiên trì tới cùng, Tiên Kiều...

Ý chí của gã vương tộc linh lực màu vàng, quả thật Phi thường kiên cường, mấy tầng sau đó Hạ Ngôn nhiều lần cảm thấy hắn sắp kiên trì không nổi, nhưng hắn vẫn cố sống cố chết kiên trì tiếp tục.

Có một lần, hắn thậm chí bị hàn khí của Vô Cực Thủy trực tiếp đánh trúng, nhưng hắn cũng vẫn kiên trì đi tiếp.

Loại ý chí kinh người này, quả thật rất kiên cường.

Tuy nhiên đến tầng thứ sáu mươi sáu, gã vương tộc linh lực màu vàng Thương Mật này, cuối cùng cũng không thể kháng cự được, bị một biển Vô Cực Thủy màu lam hoàn toàn đông lạnh vỡ thành mảnh nhỏ.

Hạ Ngôn đứng lơ lừng phía trên biển Vô Cực Thủy màu lam. từng tia từng tia hàn Khí mắt thường có thể thấy được, không ngừng theo lòng bàn chân dọc theo thân thể chạy lên tới trái tim Hạ Ngôn.

ở dưới hòa tan của linh lực Hạ Ngôn, hàn khí màu lam hóa thành màn sương trắng lan tiản phủ khắp Thân hình hắn.

Tuy rằng độ linh hoạt của thân thể bị giảm chậm lại rất nhiều, tuy nhiên cũng không đủ để tạo thành uy hiếp thực sự với Hạ Ngôn.

Linh lực của Hạ Ngôn vốn đã cực kỳ dồi dào, trong Tiên Kiều này tuy rằng không thể khôi phục linh lực bị tiêu hao trong cơ thể, nhưng tiêu hao ở mức độ này.

Hạ Ngôn hoàn toàn có thể chịu đựng được.

'Tầng sau, chính là tầng thứ sáu mươi bảy của Tiên Kiều, không biết sẽ phát sinh biến hóa như thế nào nữa."

Bên ngoài thân thể Hạ Ngôn, lóe ra vầng hào quang màu vàng.

- Linh lực trong cơ thể. nhưng lại dồi dào nhưthệ, tầng thứ sáu mươi sáu Tiên Kiều này, xem ra hắn thông qua là không có vấn đề gì.

Tại một chỗ không gian phía trên Thần Cung Tinh Đồ, một trong ba vị giám sát Tiên Kiều lên tiếng nói.

- Thật sự là kinh người, nhìn tiềm lực của hắn, Chỉ sợ có thể kiên trì đến tầng một trăm đây.

Một vị giám sát khác, kinh sợ nói.

- Đúng vậy, đã bao nhiêu năm rồi, không có người nào có thể kiên trì đến tầng một trăm của Tiên Kiều nha!

Từ khi chúng ta đảm nhiệm giám sát Tiên Kiều cho tới bây giờ, dường như chỉ có một tu luyện giả từng kiên trì đến tầng một trăm của Tiên Kiều.

Đáng tiếc, vị tuyệt thế thiên tài đó, sau này nghe nói đã ngã xuống.

Vị giám sát thứ ba, lắc đầu cảm thán nói.

- Ha ha!

Lúc trước chúng ta không phải cũng đều tiến vào qua Tiên Kiều sao!

Ta còn nhớ rõ, một lần đó ta tiến vào Tiên Kiều chì kiên trì đến tầng thứ năm mươi chín.

Một vị giám sát nhớ lại nói.

- Hai chúng ta cũng không sai biệt lắm!

Tuy vậy, nhưng tiến vào Tiên Kiều đạt được lợi ích, giúp chúng ta tu luyện đến nay đều còn hường dụng.

Tiến vào Tiên Kiều, quả thật đối với tu luyện giả mà nói có lợi ích thật lớn lao.

"Vèo vèo vèo!"

Tầng thứ sáu mươi sáu Tiên Kiều, hàn khí đần dần hạ thấp, tinh thần Hạ Ngôn hơi vừa động, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

"Tiếp theo, chính là tầng thứ sáu mươi bảy của Tiên Kiều rồi!"

Hạ Ngôn thầm nói trong lòng, ý niệm trong đầu xoay chuyển, trong đôi mắt đột nhiêa bắn ra một tia sáng, sau vài lần hô hấp hàn khí hoàn toàn tiêu tan, không gian lại hơi chấn động một cái.

Lần này, không gian chỗ Hạ Ngôn đứng, đã không phải là hoang mạc, mà là một chỗ thời không loạn lưu.

Năng lượng tối đen vôvô tận ào ào lướt qua bên cạnh Hạ Ngôn không thôi

Cuối tầm mắt, là một vùng đen tối Mặc dù là thị lực của Hạ Ngôn, cũng không cách nào nhìn thấu.

Toàn bộ không gian đều tràn ngập khí tức hủy diệt.

Nêu là thân thể người bình thường ở trong không gian này, chỉ sợ chỉ trong chốc lát, tinh thần sẽ hỏng mất mà chết.

"Quả nhiên tới tầng thứ sáu mươi bảy lại đã xảy ra biến hóa, không còn là Vô Cực Thủy."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Không biết bắt đầu từ tầng thứ sáu mươi bảy sẽ xuất hiện hung hiềm thuộc dạng gì."

Hạ Ngôn tung thần thức dò tra, cẩn thận cảm ứng toàn bộ không gian.

"Ồ?"

Bên trong phía chân trời tối đen, đột nhiên xuất hiện một tia sáng.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, phát hiện thử ánh sáng phát ra đó, chính là một tia sấm chớp.

"Xoẹt!"

Sau một tiếng nổ vang, một tia chớp to bằng cỡ cánh tay đánh thẳng về hướng thân hình Hạ Ngôn.

"Đây là loại tia sét gì, không ngờ so với Hỗn Độn Lôi đình còn đáng sợ hơn gập trăm lần!"

Hạ Ngôn cảm ứng được tia sét, giật mình cả kink Khí tức hủy diệt trên tia sét này, còn khủngbố hơn rất nhiều so với Hỗn Độn Lôi Đình trong Hỗn Độn Không gian lúc trước.

"Không tốt!"

Hạ Ngôn liên tục lách mình, tránh thoát tia sét to cỡ cánh tay chết người này, không ngờ khi tia sét đánh xuống tới mặt đất lại nổ tung, hóa thành hàng ngàn hàng vạn tia chớp thật nhỏ.

Có một số tia chớp, trực tiếp đánh tới trêũ thân thể Hạ Ngôn, khiến toàn bộ thân thể Hạ Ngôn đều hơi tê rần, một cơn đau đớn thấu tim gan, trong nháy mắt chui vào trong óc Hạ Ngôn.

Chương 1003: Thông qua tầng một trăm Tiên Kiều

Loại đau đớn này so với dùng kim châm vào đầu ngón tay còn ác liệt hơn cả vạn lần.

Cho dù linh hồn của Hạ Ngôn đã cận kề đại viên mãn, ý chí vô cùng kiên định, nhưng vẫn không thể dễ dàng chịu đựng loại đau đớn vượt qua mức cực hạn sức chịu đựng của thân thể con người này, cả thân mình hắn đều khẽ co giật một chút.

Ngay sau đó, một loại lũ liệt quỷ dị bắt đầu ăn mòn linh hồn, khiến hai mắt Hạ Ngôn hơi tối sầm xuống.

- Loại thương tổn mức độ này, đã muốn làm ta rơi vào mê man sao?

Ánh mắt Hạ Ngôn nghiếm lại, tập trung vào tia sét lại xuất hiện ở phía chân trời, cười lạnh một tiếng thấp giọng nói.

Com lũ liệt quỷ dị kia bị Hạ Ngôn dùng ý chí tống đi, hồi phục thanh tĩnh, thân ảnh chợt lóe, né tránh công kích của tia sét tiếp theo.

Biết những tia sét này sau khi đánh xuống mặt đất, còn có thể nổ tung hóa thành hàng ngàn hàng vạn tia sáng điện thật nhỏ, nên thời điểm tránh né Hạ Ngôn liền tận lực tăng rộng phạm vi di chuyển.

"Tầng thứ sáu mươi tám!"

"Tầng thứ sáu mươi chín!"

"Tầng thứ chín mươi tám!"

Mỗi lần đều qua thời gian cạn nửa chén trà nhỏ, Tiên Kiều sẽ tự động diễn biến đến một độ khó của tầng tiếp theo, cũng giống như sáu mươi sáu tầng trước đó, mỗi lần qua một tầng độ khó đều tăng lên trên diện rộng.

Tới tầng này, tia sét diệt thế trong thiên địa gần như là cuồn cuộn mãnh liệt thổi quét tới, không chỉ có số lượng gia tăng trên diện rộng, mà ngay cả uy lực đều gia tăng gặp mười lần so với thời điểm bắt đầu.

Mỗi một tia sét đều to bằng thân thể người.

Những tia sét này sau khi đánh xuống tới mặt đất, hóa thành tia sáng điện li ti càng nhiều hơn, hình thành một tấm lưới điện trong không gian.

ở trong Tiên Kiều này Hạ Ngôn sử dụng linh lực bị hạn chế rtấ lớn, nên muốn hoàn toàn tránh thoát những tia sét này cực kỳ khó khăn.

Thời điểm ở tầng thứ tám mười tám.

Hạ Ngôn đã không thể không sử dụng Đại Na Di Thuật.

Nếu là Phi hành bình thường tránh né, hoàn toàn không tránh kịp, mà cũng không thể sử dụng thuấn di, chỉ có thể sử dụng Đại Na Di Thuật, loại bí pháp thần thông thứ năm của Linh La tâm pháp.

Dù vậy, Hạ Ngôn vẫn thường thường bị tia sáng điện đánh vào thân thể, mỗi một lần bị đánh vào thân thể thân mình giống như bị ức vạn con kiến đang hung hăng gặm nhắm trong đó.

Tuy nhiên, Hạ Ngôn vẫn kiên trì chịu đựng.

'Tầng thứ chín mươi chín Tiên Kiều, sắp bắt đầu rồi sao?"

Hạ Ngôn nhìn tia sét của tầng thứ chín mươi tám dần dần biến mất, trong mắt chợt lóe sáng, hít vào một hơi thật dài.

- Ta đã báo cáo chuyện này lên trên rồi.

Một trong ba vị giám sát, thân hình vừa động nói với hai người kia.

- À?

Cấp trên nói gì?

Hai vị giám sát lộ vẻ kích động hỏi.

- Không có nói rõ điều gì, tuy nhiên một khi người này thông qua tầng một trăm giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, người của cấp trên có thể sẽ ra mặt gặp hắn.

Vị giám sát kia ngưng trọng nói.

- Thông qua tầng một trăm?

Người này có thể thông qua tầng một trăm Tiên Kiều, sao?

Đã bao nhiêu vạn năm nay, đều không ai có thể thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều.

Một vị giám sát khác lắc đầu.

- Có lẽ, người này có thể thông qua!

Các ngươi có chú ý thấy hắn ở trong Tiên Kiều sử dụng một loại thần thông gì đó hay không?

Không ngờ có thể trong nháy mắt di chuyển đi chỗ khác, tránh thoát tia sét diệt thấ

Vị giám sát nói trước đó, hơi hơi nhíu mày lại, ánh mắt nhìn về phía hai người kia.

- Ừ!

Hẳn là một loại bí pháp thần thông huyền ảo Phi thường.

Người này không biết rốt cuộc là thân phận gì, mấy vạn năm qua chưa bao giờ nghe nói vương tộc linh lực màu vàng chúng ta xuất hiện một thiên tài như vậy.

Hai người kia cũng lắc đầu, lộ rõ vẻ trầm tư trên mặt.

- Đến tầng thứ chín mươi chín rồi!

Vị giám sát ở giữa xoay chuyển ánh mắt, nhìn vào trong Tiên Kiều.

Sau thời gian cạn nủa chén trà nhỏ.

- A...

Tầng thứ chín mưcri chín cũng thông qua, người này ý chí thật cường đại, ở trong

tầng chín mươi chín bị nhiều tia sét diễn biến thành tia sáng điện đánh trúng thân thể như vậy, Không ngờ không có rơi vào hôn mê.

Nếu là tu luyện giả bình thường, cho dù là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng không có khả năng kiên trì thanh tĩnh.

Vị giám sát đứng giữa, giật mình cả kinh nói, hắn biết lõ cho dù là chính minh cũng không thể chịu đựng nồi.

- Đúng vậy, vấn đề là hắn còn trẻ tuổi như thế mà linh hồn đã cường đại như thế, nếu có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, chẳng phải là linh hồn sắp đạt tới đại viên mãn sao?

Vị giám sát bên trái dường như cũng bị chính lời nói của mình mà hoảng sợ.

- Đại viên mãn?

Nhưng đó là dấu hiệu của cường giả cảnh giới Thần chủ!

Tiểu tử này, mới tu luyện thời gian bao lâu?

Linh hồn có thể so với Thần chủ sao?

Vị giám sát bên phải, khó có thể tin nói.

- Người này thật đúng là một quái thai!

Xem kia... tầng một trăm Tiên Kiều bắt đầu rồi!

Vị giám sát ở giữa giơ tay chỉ vào Tiên Kiều nói.

Không gian tầng một trăm Tiên Kiều, không có xuất hiện cái gì khác, chẳng qua là hỏa diễm màu đen, hàn băng màu lam, cùng với tia sét diệt thế đáng sợ kia, xuất hiện cùng một lúc.

Ngay từ đầu, toàn bộ không gian liền tràn ngập ba loại tai họa đủ để hủy diệt hết thảy này.

Hạ Ngôn ở trong không gian căn bản không có chỗ nào yên ồn, dưói chẳn là hàn băng màu lam, ở giữa là hỏa diễm màu đen, trên đỉnh đầu là tia sét diệt thế giáng xuống, ba loại khủng bố.

Từ xa nhìn lại, ngay cả thân ảnh màu trắng của Hạ Ngôn cũng không thể thấy rõ.

ở bên ngoài ba vị giám sát cũng đúng là trợn to hai mắt nhìn.

Một khi Hạ Ngôn có thể kiên trì thông qua tầng một trăm của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, đó là lập tức có thể chấn động Thần Châu.

Nên biết rằng, khoảng cách tu luyện giả ở một lần thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều đến nay, thời gian đã qua ước chừng hơn năm ngàn vạn năm.

Mà liệt kê số tu luyện giả đã thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, trừ người đã ngã xuống, có hơn chín phần đều bước vào tới cảnh giới Thần chủ.

Có thể nói, mỗi một tu luyện giả có thể thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, đều có hy vọng thật lớn bước vào cảnh giới Thần chủ.

Ngay cả núi Thủ Vọng cũng rất coi trọng việc này.

Nhất là vương tộc linh lực màu vàng, càng có thể làm cho cả Chưởng Khống Giả đương nhiệm núi Thủ Vọng đều chấn động một chút.

Lúc này ba vị giám sát cũng cực kỳ kích động.

Thời điểm ban đầu bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới có tu luyện giả có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, xác suất đó quả thật rất thấp.

Thời gian năm nghìn vạn năm Tiên Kiều mở ra chừng hơn một ngàn lần, mà trong một ngàn lần còn chưa nhất định có thể có một lần có tu luyện giả có thể thông qua một trăm tầng giai đoạnthúnhát của Tiên Kiều.

Thời gian, chậm rãi trôi qua.

Rốt cục, hỏa diễm màu đen, hàn băng màu lam, tia sét diệt thế bắt đầu tiêu tán.

Một thân áo trắng Hạ Ngôn vẫn đang lơ lửng trong không gian Tiên Kiều.

- Cái gì...

- Hắn thật sự thông qua một trăm tầng Tiên Kiều!

Ba vị giám sát, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên kinh sợ nhìn bóng người trong Tiên Kiều kia

- Mau mau báo chuyện này lên núi Thủ Vọng!

Vị giám sát đại nhân đúng giữa, rất nhanh thông qua thủy tinh truyền âm, gửi đi tin tức này về một vị chấp sự trên núi Thủ Vọng.

-Ồ?

Tại nơi nào đó trên núi Thủ Vọng, một vị vương tộc linh lực màu vàng nhìn chằm chằm thủy tinh truyền âm trong tay:

- Một vị trẻ tuổi vương tộc linh lực màu vàng, thông qua tầng một trăm giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều?

- Đây là đại sự, ta phải bẩm báo với Chưởng Khống Giả đại nhân.

Vị vương tộc linh lực màu vàng này, cũng chính là chấp sự trên núi Thủ Vọng.

Lúc này liền vận chuyển linh lực rất nhanh nhích động thân hình, phóng đi về hướng một tòa cung điện rộng lớn.

"Rốt cục đã xong rồi sao?"

Hạ Ngôn nhìn không gian bốn phía đã ổn định trở lại, thở ra một hơi thật dài, trải qua tầng vừa rồi, quả thực so với đi vào luyện ngục còn đáng sợ hơn.

Tuy rằng chỉ có thời gian ngắn ngủn cạn nủa chén trà nhỏ, nhưng Hạ Ngôn có cảm giác hình như đã qua hơn cả trăm năm.

Thời gian mỗi một lần hô hấp đều khiến cho Hạ Ngôn có cảm giác dường như đã trải qua một thế kỷ.

Đến giờ khắc này, thân hình Hạ Ngôn vẫn còn quay quay trong một loại tình cảnh khó có thể nhúc nhích.

Mà lúc này ở ngoài Tiên Kiều, một luồng khói màu tím lượn lờ dâng lên phía trên Thần Cung Tinh Đồ rồi chậm rãi tỏa ra, một hồi tiên âm, từ bên trong màn khói tím hỗn loạn kia truyền đi khắp bốn phương tám hướng.

Màn khói tím bốc lên này khi thì thành hình thân rồng, khi thì lại hóa thành hình hổ, huyền ảo khó lường.

Xa xa ở ngoài Tinh Đồ đều có thể nhìn thấy màn khói tím phía trên Thần Cung.

Loại dị tượng này chỉ khi nào có tu luyện giả thông qua tầng một trăm của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều mới sẽ xuất hiện.

Hiện tại không ngờ phát sinh dị tượng này, điểu đó đã nói lên lần này tu luyện giả tiến vào trong Tiên Kiều, đã có người thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

"Vèo!"!

Ngay sau đó, Hạ Ngôn phát hiện chính mình đã ra khỏi không gian Tiên Kiều đáng sợ, vị trí hiện tại là phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

Mà trước mặt đứng ba vị giám sát

- Ba vị giám sát đại nhân!

Hạ Ngôn chắp tay hướng về ba vị giám sát hơi khom mình nói.

- ổ!

Không cần đa lễ!

Ngươi tên gì?

Ba vị giám sát cũng có vẻ rất khách sáo, bởi vì Hạ Ngôn thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, về sau thành tựu không thể lường được.

Cho dù hiện tại, thực lực của Hạ Ngôn cũng chỉ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cùng cảnh giới với họ.

- Ta tên là Hạ Ngôn!

Hạ Ngôn nói thẳng ra

- Hạ Ngôn!

Ngươi trước kia tu luyện ở thành thị nào?

Vị giám sát đứng giữa, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Ta luôn luôn tu luyện ở trong một chỗ núi hoang, hiện tại đã tới ở Ngân Tuyết Thành.

Hạ Ngôn đối với tình hình của Thần Châu đã có một ít hiểu biết, cho nên hiện tại bịa lời nói dối càng thêm dễ dàng.

- ồ?

Ba vị giám sát thoáng hơi sủng sốt, đưa mắt nhìn nhau.

- Trước kia ta có một vị sư phụ. tuy nhiên sau lại chẳng biết ông ấy đi đâu mất, ta cũng đã thật lâu không gặp lại ông ấy.

Hạ Ngôn lại nói tiếp một câu.

Nếu nói là tự mình tu luyện đến cảnh giới hôm nay, đừng nói ba vị giám sát này không tin, chỉ sợ bất cứ kẻ nào cũng không thể tin điều đó.

- Thì ra là như vậy!

Khó trách trước kia chúng ta chưa bao giờ gặp mặt ngươi, cũng chưa bao giờ nghe nói qua về ngươi.

Vị giám sát đứng giữa gật gật đầu, nói.

- Ngân Tuyết Thành?

Tiếp theo, hắn lại nhíu mày hỏi lại một câu.

- Ngân Tuyết Thành, hẳn là một thành thị nhỏ phía nam!

Vị giám sát bên trái tiếp lời nói, dường như hắn có nghe nói qua Ngân Tuyết Thành, biết Ngân Tuyết Thành là một thành thị nhỏ ở phía nam.

- Đúng vậy, Ngân Tuyết Thành ở phía nam Thần Châu!

Hạ Ngôn gật đầu nói tiếp:

- Thành chủ Tần Vũ Ngân Tuyểt Thành, hẵn là còn ở phía dưới.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn về phía sau.

Phía dưới Tinh Đồ không ngờ còn có rất đông tu luyện giả không có rời đi, lúc này các tu luyện giả đều đang bàn tán, rốt cuộc là ai thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Những vị Thành chủ kia, bất kể thành thị lớn nhỏ, thực lực cao thấp, đều đang dò xét lẫn nhau: còn có tu luyện giả của thành thị nào ở trong Tiên Kiều chưa có đi ra.

Tu luyện giả giữa đường bị đảo thải, sớm cũng đã bị truyền tống ra ngoài, bây giờ còn tu luyện giả nào chưa đi ra, đó chính là người thông qua một trăm tầng của Tiên Kiều.

- Thành chủ!

Hạ Ngôn tiên sinh còn chưa có xuất hiện, chẳng lẽ là Hạ Ngôn tiên sinh thông qua một trăm tầng Tiên Kiều sao?

ở nơi nào đó phía dưới Thần Cung Tinh Đồ, tu luyện giả trẻ tuổi Vu Lượng của Ngân Tuyết Thành thân hình rung động nhìn Tần Vũ Thành chủ nói.

Chương 1004: Chấn động Thần Châu

Tần Vũ Thành chủ Ngân Tuyết Thành, biểu tình trên mặt có chút quỷ dị, ánh mắt nhìn chằm chằm lên không gian phía trên Thần Cung Tinh Đồ, chỉ là hắn cũng không thể nhìn thấy vị trí của Hạ Ngôn.

Tiên Kiều xuất hiện dị tượng màn khói tím, điều đó xác định đã có tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, chính là đến tột cùng có phải Hạ Ngôn tiên sinh hay không, điều này còn rất khó nói.

Nghe Vu Lượng nói, thân hình Tần Vũ Khẽ giật nảy mình một cái.

- Còn không thể xác định!

Nêu thật là Hạ Ngôn tiên sinh thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, vậy Ngân Tuyết Thành chúng ta có thể được...

Tần Vũ nói đến đây, kích động đến giọng nói cũng hơi run run.

- Ta thấy đó chính là Hạ Ngôn tiên sinh!

Nếu không thi, Hạ Ngôn tiên sinh vì sao đến giờ còn chưa đi ra?

Vu Lượng nói có vẻ chắc chắc.

- Rốt cuộc là tu luyện giả thành thị nào thông qua một trăm tầng?

- Tu luyện giả thành thị các ngươi, đều đi ra rồi chứ?

- Đúng vậy, người Tử Viêm Thành chúng ta đã sớm đi ra hết rồi...

ôi!

Người thông qua một trăm tầng Tiên Kiều này nếu là Tử Viêm Thành chúng ta thi thật là tốt biết bao...

- Ha ha!

Trương lão đầu ngươi ít nằm mơ đi!

Một tu luyện giả mạnh nhất của Lưu Vân Thành ta mới thông qua tầng Thứ mười hai Tiên Kiều.

Tử Viêm Thành ngươi càng không cần phải nói, ta đoán chừng ngay cả tầng thứ ba Tiên Kiều cũng không có thông qua

- Lý lão nhân ngươi dám làm nhục Tử Viêm Thành ta...

Tu luyện giả sau khi tiến vào Tiên Kiều, thông qua thời gian của mỗi tầng Tiên Kiều, kể cả thời gian chờ chính là một chén trà nhỏ, thông qua một trăm tầng thêm một chút cũng chỉ là thời gian hơn một ngày.

Cho nên lúc này có hơn một nửa Thành chủ, cũng không có ròi Tinh Đồ mà ở lại bên ngoài Thần Cung Tinh Đồ này.

Ai cũng đều muốn nhìn thử xem, Tiên Kiều mở ra lần này tu luyện giả trẻ tuổi mạnh nhất, có thể thông qua bao nhiêu tầng Tiên Kiều.

Nhưng mà không nghĩ tới, lại ra ngoài ý liệu có tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều, thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Đây chính là chuyện đã năm nghìn vạn năm nay cũng chưa xảy ra ở Thần Châu này.

- Nếu Thành chủ Ngân Tuyết Thành cũng ở trong này, vậy mời hắn cũng lên đây đi!

Vị giám sát đứng giữa cười nói với Hạ Ngôn và hai vị giám sát kia.

Tu luyện giả trong thành tỏa sáng nồi bật như vậy, làm Thành chủ phần công lao này cũng là Phi thường cao.

Nếu không thì Thành chủ vì sao hao phí tâm thần khí lực, lo lắng tự mình mang theo tu luyện giả trong thành đi tới Tinh Đồ?

ở Thần Châu không hề ít thành thị nồi lên hưng vượng, đều là có liên quan cùng tu luyện giả trẻ tuổi trong thành đột nhiên nổi bật lên.

Thậm chí còn có một số thôn xóm nho nhỏ, có một ngày đột nhiên xuất hiện một tu luyện giả thiên tài, thôn nhỏ đó rất nhanh có thể nổi lên hưng thịnh ở Thần Châu.

Thậm chí phát triền trở thành một tòa thành thị.

- Mời...

Thành chủ Ngân Tuyết Thành đến phía trên Thần Cung!

Vị giám sát đại nhân đứng giữa, trầm giọng nói xuống phía dưới.

- ồ?

- Cái gì?

- Ngân Tuyết Thành?

- Ta biết Ngân Tuyết Thành!

Ngân Tuyết Thành là một thành thị nhỏ ở phía nam chúng ta!

Giám sát đại nhân, vì sao gọi Thành chủ Ngân Tuyết Thành lên Thần Cung, chẳng lẽ là...

Có tu luyện giả, mơ hồ đoán được điều gì.

- Tu luyện giả của Ngân Tuyết Thành thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

Điều này sao có thể?

Có Thành chủ không tin, không thể tin đây là sự thật Một cái thành thị nhỏ như thế, sao có được tu luyện giả có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

- Ha ha!

Ta ở một thâng trước, có nói chuyện cùng Thành chủ Ngân Tuyết Thành bọn họ!

Trong đám người, một vị lão già hưng phấn nhớ lại, người này chính là Thành chủ Ngọc Đái Thành, quả thật lão có nói chuyện với Tần Vũ và Hạ Ngôn, lúc đó là vì Thành chủ Nghiêm Sơn Cao và đám tu luyện giả Đông Hoa Thanh bá đạo.

- Thành chủ đại nhân!

Là giám sát đại Nhân Tiên Kiều mời ngài đi lên kia!

Vu Lượng thấy Thành chủ Tần Vũ có hơi thất thần Liền nhắc nhở.

- A?

Tần Vũ chợt bừng tỉnh lại, trong đôi mắt lóe sáng hào quang kinh người.

- Vu Lượng!

Đi, chúng ta cùng lên đi!

- Hay lắm!

Thành chủ đại nhân!

Vu Lượng gật đầu lia lịa nói.

"Vù vù!"

Hai thân ảnh trong ánh mắt hâm mộ, ghen tị của rất đông tu luyện giả bay lên phía trên Thần Cung Tinh Đồ, đúng là hai người Tần Vũ và Vu Lượng.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ Ngôn nhìn thấy Tần Vũ Thành chủ, khẽ cười lên tiến chào, lại nhìn Vu Lượng gật gật đầu.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Tần Vũ cũng vội vàng hoàn lễ với Hạ Ngôn, ngay theo sau. lại quay về phía ba vị giám sát, cung kính nói:

- Ra mắt ba vị giám sát đại nhân Tiên Kiều!

- Ừ!

Ngươi chính là Thành chủ Ngân Tuyết Thành?

Vị giám sát Tiên Kiều đứng giữa nhìn Tần Vũ gật gật đầu hỏi.

- Đúng vậy!

Thành chủ Tần Vũ gật đầu đáp.

Tuy rằng Tần Vũ cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, nhưng thực lực của hắn so sánh với ba vị giám sát, vẫn còn kém rất xa Hơn nữa, ba vị giám sát địa vị tôn quý, lại là vương tộc linh lực màu vàng, cho nên Tần Vũ gặp mặt ba vị giám sát đều phải khom mình thi lễ.

Còn Vu Lượng thì lại không dám ngẩng đầu ở trước mặt các vị giám sát

- Ha ha!

Không tệ, Hạ Ngôn là tu luyện giả của Ngân Tuyết Thanh ngươi, hắn đã thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Núi Thủ Vọng sẽ ban thưởng cho Ngân Tuyết Thành ngươi thật trọng hậu!

Vị giám sát ở giữa cười nói.

- Đa tạ giám sát đại nhân!

Tần Vũ nói lời cảm tạ, sắc mặt mừng rỡ.

- Hạ Ngôn!

Ngươi định khi nào thì lại tiến vào Tiên Kiều, thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ hai kia?

Vị giám sát đó nhìn về phía Hạ Ngôn, hơi hơi nhíu mày một chút:

- Giai đoạn thứ hai Tiền Kiều này, không phải độ khó của một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều có thể sánh bằng.

Trên lịch sử ở Thần Châu, người dưới năm vạn tuổi thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

- Đương nhiên, ngươi có thể lựa chọn tạm thời không đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, chờ khi nào ngươi có cũng dù nắm chắc, mới tiếp tục đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Vị giám sát nảy lại chuyển đề nói.

Lần đầu tiên tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều phải là dưới năm vạn tuổi, mà phải đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa Tu luyện giả nếu có thể thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, như vậy là có thể đạt được tư cách đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, không có yêu cầu cụ thể đối với tuổi tác của tu luyện giả nữa, tu luyện giả có thể tu luyện sau một ức vạn năm, rồi tiếp tục chọn ngày đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Giai đoạn thứ hai Tiền Kiều có khác biệt rất lớn cùng giai đoạn thứ nhất, tuy nhiên bởi vì tu luyện giả thông qua giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều số lượng quá ít quá hiếm, cho nên rất ít tu luyện giả biết rõ tình hình cụ thể của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

- Giám sát đại nhân!

Ngài là nói, ta có thể tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều bất cứ lúc nào?

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, hỏi.

- Đúng vậy!

Đây là giấy thông hành giai đoạn thứ hai Tiên Kiều!

Vị giám sát đóng giữa khẽ bấm ngón tay một cái, sau đó ném về phía Hạ Ngôn một kiện vật thể màu đỏ, Hạ Ngôn đưa tay nhận lấy.

Đưa mắt nhìn, thấy hình thức không sai biệt lắm với giấy thông hành giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, chỉ là màu sắc khác nhau, một là màu trắng, một là màu đỏ.

- Giấy thông hành giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, ngươi có thể tùy thời đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Vị giám sát bên trái nhìn Hạ Ngôn nói:

- Tuy nhiên, đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều nếu muốn đi ra, thì sẽ không dễ dàng như

giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều như vậy.

Đại đa số thiên tài tuyệt thế tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đều phải trải qua thời gian mấy ngàn mấy vạn năm, thậm chí mấy ức năm mới có thể đi ra

- Đây là vì sao?

Hạ Ngôn giật mình cả kinh hỏi.

Tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, vì sao phải có thời gian lâu đãi như vậy?

- Điều này, chúng ta cũng không rõ lắm, tóm lại vẫn là chính ngươi cần phải cân nhắc lựa chọn.

Tuy nhiên chúng ta có thể nói cho ngươi biết, từ khi Thương Nguyệt Đại Đế sáng lập ra Tiên Kiều đến nay, cũng Chỉ có chín người cuối cùng thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, về phần giai đoạn thứ ba Tiên Kiều thì không phải giám sát Tiên Kiều chúng ta có thể hỏi đến.

Chỉ cần ngươi có thể thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân, sẽ đích thân gặp ngươi.

Vị giám sát Tiên Kiều đưa mắt nhìn về hướng Tiên Kiều chậm rãi nói.

- Nghe nói...

Tần Vũ Thành chủ chen vào nói, thấy đám người Hạ Ngôn tập trung nhìn về phía mình, cố lấy dũng khí nói tiếp:

- Chỉ cần đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, tu luyện giả liền có thể đạt tới thực lực Giới chủ đỉnh.

- Đúng vậy, cho dù là ở trong giai đoạn thứ hai Tiên Kiều không có đạt tới Giới chủ đỉnh, thì sau khi từ bên trong đi ra tu luyện không bao lâu, cũng có thể đạt tới Giới chủ đỉnh.

Điều này cũng không tính là gì, tu luyện giả có thể đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Chỉ sợ chí hướng đều là cường giả tuyệt thế cảnh giới Thần chủ kia, cảnh giới Giới chủ đỉnh thì tính làm gì.

Tu luyện giả có thể đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, trừ một số người ngã xuống, còn lại hết chín phần tu luyện giả sau này tu luyện đều bước vào cảnh giới Thần chủ.

Vị giám sát đứng giữa trầm giọng nói.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Dù sao cũng đừng nóng vội, ngài có thể cân nhắc thêm một đoạn thời gian rồiãy quyết định!

Thành chủ Tần Vũ nói.

- Ừ!

Không gấp!

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Ba vị giám sát đại nhân!

Vậy chúng ta đi trước đây!

Hạ Ngôn chắp tay chào, nói với ba vị giám sát.

- Hạ Ngôn!

Ngươi còn phải chờ một chút!

Một vị Chấp sự đại nhân núi Thủ Vọng, một lát nữa sẽ gặp ngươi!

Vị giám sát vội vàng ngăn Hạ Ngôn lại, nói.

Bởi vì Hạ Ngôn là vương tộc linh lực màu vàng, cho nên núi Thủ Vọng càng thêm coi trọng Hạ Ngôn, lần này vị Chấp sự núi Thủ Vọng kia tới gặp Hạ Ngôn, Chỉ sợ cũng có một vài mục đích.

- Ồ?

Hạ Ngôn dừng chân, mày hơi nhíu lại.

Đối với núi Thủ Vọng, Hạ Ngôn biết đến cũng không tính, là nhiều, tuy nhiên Hạ Ngôn cũng biết quyền lực của núi Thủ Vọng bao trùm toàn bộ Thần Châu.

Có một nửa số thành thị ở Thần Châu đều trực thuộc dưới quyền quản hạt của núi Thủ Vọng.

Mà một nửa số thành thị còn lại là dưới quyền khống chế của vương tộc linh lực màu đen và tu luyện giả nhân loại bình thường, nhưng cũng phải chịu kiểm soát của núi Thủ Vọng.

Bất kể là vương tộc linh lực màu đen, hay là tu luyện giả nhân loại bình thường, cũng không dám trực tiếp chống lại núi Thủ Vọng.

Núi Thủ Vọng đó là chỗ ẩn cư của "vua" Thần Châu.

Các đời Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng sau khi lui về ở ẩn, phần lớn cũng đều ở tại núi Thủ Vọng.

Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, đại khái thời gian chừng mười ức năm đến một trăm ức năm, thì sẽ phát sinh một lần thay đổi.

Chưởng Khống Giả đời trước quy ần, tân Chưởng Khống Giả tiếp nhận chức vụ.

Núi Thủ Vọng, chỉ có rất ít bộ phận vương tộc linh lực màu vàng có tư cách đi vào, cũng chính là Chấp sự của núi Thủ Vọng.

ở núi Thủ Vọng chỉ có Chưởng Khống Giả và Chấp sự, Chấp sự quyền lợi rất lớn.

Các nhân vật như giám sát Tiên Kiều này đều là dưới trướng của Chấp sự núi Thủ Vọng.

Mỗi một vị Chấp sự Núi Thủ Vọng đều có rất nhiều cấp dưới, trong đó có vương tộc linh lực màu vàng, cũng có vương tộc linh lực màu đen, đương nhiên cũng có tu luyện giả nhân loại bình thường.

- Hạ Ngôn!

Đây chính là cơ hội tốt của ngươi!

Bởi vì ngươi là vương tộc linh lực màu vàng, Chấp sự đại nhân mới có thể ra mặt gặp ngươi.

Cơ hội như vậy, có lẽ suốt cuộc đời ngươi cũng chỉ có một lần.

Vị giám sát Tiên Kiều ở giữa, vẻ mặt ngưng trọng nói.

Chương 1005: Cự tuyệt

Hạ Ngôn nghe vậy nhưng tâm tình cũng không có kích động gì, có gặp mặt Chấp sự núi Thủ Vọng hay không, Hạ Ngôn cảm thấy cũng không phải là chuyện gì quan trọng lắm, đương nhiên có gặp mặt cũng không sao.

Thành chủ Tần Vũ đứng một bên thi lúc này lại vô cùng kích động nghe nói Chấp sự núi Thủ Vọng sắp đến tới đây, cơ thịt trên mặt Tần Vũ cũng không được tự nhiên.

Thành chủ một thành nhỏ như hắn, rất khó có cơ hội nhìn thấy Chấp sự núi Thủ Vọng, cho dù núi Thủ Vọng có truyền đạt mệnh lệnh xuống Ngần Tuyết Thành thì cũng đều là tu luyện giả dưới trướng Chấp sự truyền xuống.

"Vèo!"

Lúc này, không gian xuất hiện dao động, một bóng người từ hư không hiện ra Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn thấy người tới, hắn không khỏi nhíu mày, người vừa mới xuất hiện là Hạ Ngôn đã gặp trong không gian Tiên Kiều, là tên vương tộc linh lực màu vàng gọi là Thương Mật kia

- Ba vị giám sát!

Thương Mật vừa hiện thân, liền hơi cung tay xem như chào ba vị giám sátriên Kiều, sau đó rất nhanh dời ánh mắt nhìn chằm chằm vảo Hạ Ngôn.

Ba vị giám sát Tiên Kiều, dường như cũng không để ý tới sự vô lễ của Thương Mật, chỉ liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó than nhẹ một tiếng.

Đối với đứa con của Chấp sự này ba người bọn họ cũng không làm sao được.

- Ngươi thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

Thương Mật nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, sắc mặt âm trầm.

Tướng mạo Thương Mật này thật ra rất anh tuấn, tuy nhiên lúc này lại phát ra khí tức hung tợn.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn cười gật đầu.

- Ngươi làm thế nào làm được?

Thương Mật hơi co giật khóe miệng, gần như là gầm lên nói.

- Buồn cười!

Ngươi là Thương Mật?

Ta phải nói cho ngươi biết sao?

Hạ Ngôn cười lạnh nói, ở trong không gian Tiên Kiều, Hạ Ngôn đã rất bất mãn với tên Thương Mật này, người này dường như là quen thói kiêu căng xấc láo, luônó déng vẻ là mình cao hơn người khác.

- Hừ!

Trên người ngươi nhất định có bí mật gì đó không thể cho ai biết, bằng không ngươi không có khả năng thông qua một trăm tầng Tiền Kiều.

Ngay cả ta, đều không thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều huống chỉ là ngươi!

Trong mắt Thương Mật lóe lên tia sáng hung ác.

- Nói, trên người ngươi có bí mật gì, rốt cuộc ngươi làm thế nào thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

Thương Mật mặt tái xanh chỉ tay vào Hạ Ngôn nói.

- Ta không nói thì sao?

Hạ Ngôn Phi cười một tiếng, lắc lắc đầu nói với thái độ khinh thường.

- Láo xược!

Ngươi thật to gan!

Cha ta là Chấp sự núi Thủ Vọng, tin hay không ta giết chết ngươi ngay bây giờ!

Cho dù ngươi là vương tộc linh lực màu vàng, cũng không là cái quái gì.

Lửa giận của Thương Mật bốc lên tận trời gào lên.

- Nếu ngươi có bản lĩnh, có thể ra tay đi!

Hạ Ngôn chắp hai tay sau lưng, lạnh nhạt nói.

- Thương Mật!

Vị giám sát Tiên Kiều đứng giữa rốt cục ra tiếng:

- Nơi này là Tinh Đổ, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân, biết tất cả chuyện gì phát sinh ồ nơi này, ngươi nếu không muốn Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân phẫn nộ, thì đừng gây chuyện, ở Tinh Đồ, bất luận kẻ nào cũng không được ra tay đấu đá nhau!

- Hừ!

Nghe vậy, sắc mặt Thương Mật biến đổi một hồi, phất mạnh ống tay áo, không nói gì thêm, tuy nhiên cũng không có rời đi. cặp mắt oán độc liên tục đảo qua trên người Hạ Ngôn.

Thành chủ Ngân Tuyết Thanh lộ ra vẻ lo lắng, hắn truyền âm nói Hạ Ngôn cẩn thận một chút, Hạ Ngôn đáp lại nói không cầnquan tâm.

Rất đông tu luyện giả ở bốn phía Thần Cung Tinh Đồ còn chưa có rời đi, tuy nhiên tin tức từ Tinh Đồ cũng đã lan truyền đi khắp nơi, hiện tại rất nhiều thành thị đều đã biết, lần này Tiên Kiều mở ra lại có tu luyện giả thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất

Đây là một tin tức cực kỳ kinh người.

Nên biết rằng, ước chừng đã hơn năm nghìn vạn năm, đều không có ai có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Lần này lại có tu luyện giả thông qua!

Thiên hạ chấn động!

"Vù!"

Không gian hơi hơi chấn động, Hạ Ngôn nhìn đến phía trên bầu trời xa xạ, một bóng người thoắt ẩn thoắt hiện.

Lại nhoáng lên một cái bóng người này đã tới nơi.

"Khí tức thật mạnh!"

'Đúng là còn mạnh hơn nhiều so với Cung Như Thủy!"

Hạ Ngôn cảm ứng được, trong lòng hơi kinh hãi: "Chẳng lẽ đây là Chấp sự của núi Thủ Vọng sao?"

Hạ Ngôn nhìn người tới, dáng người trung bình, trán rộng, tuổi tác nhìn qua nhu người thường ba bốn mươi tuổi quanh thân trân ngập linh lực màu vàng.

- Ra mắt Chấp sự đại nhân!

Ba vị giám sát Tiên Kiều, vội vàng thi lễ với người này.

- Chấp sự đại nhân!

Hạ Ngôn cũng hơi cúi mình thi lễ.

Lúc này thái độ của Thương Mật cũng cung kính han nhiều, hắn theo đúng quy củ hảnh lễ chào Chấp sự núi Thủ Vọng.

Thành chủ Tần Vũ cùng Vu Lượng đương nhiên không cần phải nói.

- Ừ!

Chấp sự núi Thủ Vọng mặc hoa phục màu xanh da trời, ánh mắt đảo qua đám người Hạ Ngôn, cuối cùng red xuống trên người Hạ Ngôn, khẽ gật gật đầu.

- Ngươi chính là Hạ Ngôn?

Ngươi thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

Chấp sự núi Thủ Vọng nói với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu lên tiếng trả lời.

- Tốt lắm!

Ngươi là vương tộc linh lực màu vàng theo lý nên phục vụ cho núi Thủ Vọng, ngươi có bằng lòng đi theo làm tùy tùng của ta hay không?

Tương lai có một ngày, chờ thực lực của ngươi đủ mạnh, ngươi cũng có thể đi vào núi Thủ Vọng.

Chấp sự núi Thủ Vọng, bình thần nói, dường như nếu Hạ Ngôn cự tuyệt hắn, đó chính là một quyết định Phi thuờng ngu xuẩn.

"Theo làm tùy tùng của ngươi?"

Hạ Ngôn nhướng mày, thầm nghĩ: "Bảo ta hiện tại tiến vào núi Thủ Vọng kia làm Chấp sự, ta còn phải cân nhắc lựa chọn, không ngờ ngươi lại bảo ta làm cấp dưới của ngươi?"

-Như thế nào?

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng cũng nhíu mày, thái độ của Hạ Ngôn khiến hắn có chút không hài lòng.

- Ta còn có rất nhiều việc cần làm cho xong, chắc là cũng không thể đi theo làm tùy tùng cho Chấp sự đại nhân.

Hạ Ngôn lắc đầu, cự tuyệt nói.

- Ồ?

- Ngươi lại cự tuyệt ta?

Chấp sự Núi Thủ Vọng có hơi kinh ngạc:

- Ngươi cũng biết, bao nhiêu người cầu cạnh muốn tới làm việc bên cạnh ta, ta đều không đáp ứng!

Ba vị giám sát cũng có chút giật mình kỉnh ngạc nhìn Hạ Ngôn, bọn họ cũng cảm thấy Hạ Ngôn đã lãng phí một lần cơ hội cực tốt Cơ hội như vậy, có lẽ sau này cũng không gặp được.

Nên biết rằng, hiện tại có thể đi theo làm tùy tùng cho Chấp sự núi Thủ Vọng, chờ thực lực cũng đủ cường đại, cũng rất có thể đi vào núi Thủ Vọng đảm nhiệm Chấp sự.

Qua mây triệu năm, nếu có thể bước vào cảnh giới Thần chủ, đảm nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng cũng là chuyện rất có thể xảy ra.

- Xin Chấp sự đại nhân thứ lỗi cho!

Hạ Ngôn gật đầu nói

- Ngươi chẳng lẽ cho rằng thông qua một trăm tầng Tiên Kiều là ngươi nổi trội tột bậc rồi?

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng lộ ánh mắt áp bức người:

- Tu luyện giả có thể thông qua một trăm tâng Tiên Kiêu, quả thật đều là thiên tài trong thiên tài Cuối cùng, cũng có rất nhiều người có thể bước vào cảnh giới Thần chủ, nhưng phần lớn đều là ngã xuống.

Cho dù những tu luyện giả đó không có ngã xuống cuối cùng bước vào cảnh giới Thần chủ, cũng phải trưởng thành dưới sự che chờ của núi Thủ Vọng không ngờ ngươi lại cự tuyệt ta!

Chấp sự đại nhân hiển nhiên là đã nổi giận.

Cho dù những tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều không có ngã xuống, cũng phải trải qua năm tháng cực kỳ lâu đãi, mới có thể bước vào cảnh giới Thân chủ.

- Chắp sự đại nhân hiểu lầm rồi!

Ta cũng không có chỗ nào nổi trội, tuy nhiên ta thật sự còn có rất nhiều chuyện phải làm.

Hạ Ngôn cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối.

- Thật đúng là không biết tốt xấu!

Thương Mật tức giận quát lớn.

- Chấp sự đại nhân!

Người như vậy, ngài cầngi phải phí nhiều lời cùng hắn, quả thực không biết trời cao đất rộng.

Hắn có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, khẳng định đã dùng thủ đoạn gì đó không muốn cho người ta biết.

Thương Mật chuyển đề tài nói với Chấp sự núi Thủ Vọng.

Ba vị giám sát Tiên Kiều, lúc này cũng không dám nhiều lời.

- Chó điên cắn ngươi!

Hạ Ngôn nhìn lướt qua Thương Mật một cái, nói bâng quơ.

- Ngươi nói cái gì?

Tiểu tử, ngươi muốn chết!

Thương Mật nghe vậy lập tức lửa giận càng sâu đậm, siết chặt nắm tay.

Thương Mật này cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ hậu kỳ.

Hơn nữa hắn là con của Chấp sự núi Thủ Vọng, trên người tất nhiên có một vài bảo vật và thủ đoạn giữ mạng.

Ỷ vảo thân phận như vậy, trước giờ Thương Mật ở Thần Châu đúng là cũng quen thói hoành hành không cố ky.

Nhất là trong lứa tu luyện giả trẻ tuổi, hắn gần như không có địch thủ.

- Chấp sự đại nhân!

Ta muốn quyết chiến cùng tiểu tử này, hôm nay không phải hắn chết, chính là ta mất mạng.

Thương Mật phẫn nộ ngát trời, nghiến răng nghiến lợi nói.

- ồ?

Chấp sự núi Thủ Vọng nhìn đi nhìn lại Thương Mật, trong lòng xoay chuyển ý niệm nói:

- Thương Mật!

Ngươi quên phụ thân ngươi đã nói với ngươi thế nào sao?

- Chấp sự đại nhân!

Ta đương nhiên không dám quên lời dạy bảo của phụ thân đại nhân!

Phụ thân đại nhân bảo ta không được sinh sự. nhưng hôm nay chính là tiểu tử này gây chuyện, hắn làm nhục ta, làm nhục một người con của Chấp sự núi Thủ Vọng, hắn là bất kính với núi Thủ Vọng.

Thương Mật nói một hơi.

- Tiểu tử!

Ngươi sao không nói lời nào, chẳng lẽ là sợ rồi sao?

Vừa rồi, không phải ngươi rất cuồng ngạo sao?

Thương Mật trợn trừng mắt nhìn Hạ Ngôn, hung tợn nói.

Thành chủ Tần Vũ lúc này đã kinh hồn tâng đảm. có Chấp sự núi Thủ Vọng ở đây, còn có một người con của Chấp sự núi Thủ Vọng, đây không phải là chuyện một Thành chủ nho nhỏ như hắn có thể nhúng tay vào, hắn chỉ có thể ngầm truyền âm khuyên bảo Hạ Ngôn bình tĩnh.

Hạ Ngôn cười cười, nói:

- Ta đến Tinh Đồ, là để tiến vào Tiên Kiều, không phải để giết người!

Thời điểm còn ở Tây Vực, Thần chủ Cung Minh đã dặn dò qua Hạ Ngôn ở Thần Châu phải cẩn thận làm việc, hạ thấp mình một chút Thực lực của Hạ Ngôn hiện tại, còn không đủ để hắn ngẩng cao đầu làm việc.

Cho nên, Hạ Ngôn cũng không muốn phát sinh tranh chấp cùng Thương Mật một người con của Chấp sự núi Thủ Vọng, nếu làm như vậy ắt hẳn sẽ làm lớn chuyện.

- Ha ha ha!

Tiểu tử, sợ thi nói sợ, còn lấy cớ như vậy ra nói, cũng không sợ người khác chê cười sao?

Thương Mật cười ha hả nói. dường như rất thích chí.

"Vù!"

Đột nhiên, thân ảnh hắn nhoáng một cái, bay vút lên không trung.

- Các vị, hôm nay ta là Thương Mật con của Chấp sự núi Thủ Vọng, khiêu chiến cùng Hạ Ngôn, tu luyện giả thiên tài vừa mới thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Không ngờ hắn không dám chấp nhận lời khiêu chiến của ta, thật đúng là một con rùa đen rút đầu.

Thử hỏi nhân vật như vậy, làm sao có thể có bản lĩnh thông qua một trăm tầng Tiên Kiều?

Tất nhiên hắn ở trong Tiên Kiều có quỷ kế nào đó không muốn cho người ta biết, mới lừa gạt vượt qua Tiên Kiều!

Thương Mật lớn tiếng nói vang vọng vào tai tất cả tu luyện giả ở bốn phía chung quanh.

Trong lúc nhất thời trong đám người truyền ra từng tràng tiếng bàn tán xôn xao.

Sắc mặt Hạ Ngôn tối sầm xuống, một ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt trong lòng hắn.

- Hạ Ngôn!

Ngươi là con rùa đen rút đầu!

Nếu không dám ứng chiến, thì đập đầu kêu ba tiếng gia gia ở trước mặt ta, ta sẽ tha cho ngươi.

Hừ! uổng cho ngươi cũng là vương tộc linh lực màu vàng!

Thanh âm của Thương Mật vang vọng khắp không gian Tinh Đồ.

- Tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, cũng là vương tộc linh lực màu vàng, kêu là Hạ Ngôn?

- Thương Mật đó là con của một vị Chấp sự đại nhân núi Thủ Vọng...

- Hai người này nếu chiến với nhau một trận, chẳng phải là chấn động thiên hạ sao?

Cũng không biết thực lực của ai mạnh hơn!

Rất nhiều tu luyện giả đều nhìn lên không gian phía trên Thần Cung Tinh Đồ, muốn tìm được vị trí của hai người.

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng cũng không ngăn cản Thương Mật, ánh mắt quét qua Hạ Ngôn, khóe miệng lộ ra vẻ cười khinh miệt.

Chương 1006: Hạ Ngôn chiến Thương Mật

Hạ Ngôn nhìn Thương Mật, vẻ mặt tựa cười như không cười.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài ngàn vạn lần đừng đáp ứng giao đấu. cùng hắn, nơi này là Tinh Đồ, có Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân ở đây, cho dù là Chấp sự của núi Thủ Vọng cũng không dám ở trong này làm càn!

Tần Vũ Thành chủ Ngân Tuyết Thành, lo lắng truyền âm nói với Hạ Ngôn.

Hắn đương nhiên không muốn Hạ Ngôn chiến đấu cùng Thương Mật.

Hiện tại Hạ Ngôn đang đại biểu cho Ngân Tuyết Thành.

Hạ Ngôn chiến đấu cùng Thương Mật, nếu là bại, thi danh vọng của Hạ Ngôn khẳng định sẽ bị đã kích rất lớn, Ngân Tuyết Thành cũng thế tất nhiên phải bị ảnh hưởng nhất định.

Cho dù Hạ Ngôn có thể đánh bại Thương Mật kia, thì nên biết Thương Mật là con của một vị Chấp sự núi Thủ Vọng...

Vị Chấp sự núi Thủ Vọng kia có thể để đứa con của mình chịu thiệt không lý tới sao?

Bất kể như thế nào, Tần Vũ cũng không muốn Hạ Ngôn giao chiến cùng Thương Mật Mà Hạ Ngôn thì chỉ nhìn Thành chủ Tần Vũ khẽ lắc đầu. không nói gì.

- Vốn với thực lực của ngươi, thật sự không đáng để ta ra tay, tuy nhiên hôm nay tại đây ngươi kêu gào như thế nếu ta không ứng chiến, chăng phải là để cho tu luyện giả Thần Châu nói ta sợ ngươi sao?

Hạ Ngôn rốt cục thì ra tiếng, nhìn Thương Mật lơ lửng trên bầu trời nói:

- Tuy nhiên, ta cùng với ngươi giao đấu, chỉ đại biểu cá nhân ta, không có liên quan gì tới Ngân Tuyết Thành.

Hơn nữa, ta cùng với ngươi giao chiến sống chết tự chịu trách nhiệm!

Cho dù ngươi chết trận, đó cũng là ngươi tự tìm chết!

- Ha ha!

Tốt, coi nhưngươi còn có một chút khí phách của vương tộc linh lực màu vàng!

Thương Mật cười to, trên mặt có chút vặn vẹo:

- Đi thôi, chúng ta ra ngoài Tinh Đồ, quyầ tử chiến một trận, la muốn cho tên ếch ngồi đáy giếng ngươi này mở mang tầm mắt, biết cái gì mới là thực lực.

Vù!

Thương Mật nói vừa dứt lời, liền đã nhích động thân hình, hạ xuống thông đạo phía dưới, ở bốn phía Thần Cung Tinh Đồ có một vạn đường thông đạo, bất cứ tu luyện giả nào cũng không được phép Phi hành.

Thương Mật, đương nhiên cũng không dám vi phạm quy củ của Chưởng Khống giả Tiên Kiều định ra, trừ Phi là được Chưởng Khống Giả Tiên Kiều cho phép.

Ba vị giám sát Tiên Kiều cũng Chỉ có thể hai mặt nhìn nhau, có một vị Chấp sự của núi Thủ Vọng ở đây, ba người bọn họ đương nhiên cũng không tiện mở miệng nói cái gì.

Còn nữa, cho dù bọn họ Có lên tiếng, Thương Mật cũng không có khả năng nghe bọn họ.

Mà Hạ Ngôn, ngay cả Chấp sự núi Thủ Vọng cũng không nể mặt mũi, càng đừng nói là ba người bọn họ.

- Vị vương tộc Hạ Ngôn kia sập quyết chiến cùng vương tộc Thương Mật!

- Đi, chúng ta cũng cùng đi xem!

- Mặc kệ một trận chiến này kết quả như thế nào, tất nhiên cũng chấn động thiên hạ!

ở Thần Châu, bởi vì giữa thành thị và thành thị đều có thông đạo truyền tống không gian, cho nên tin tức truyền đi Phi thường nhanh chóng, về tin tức có tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều này, sớm đã từ Tinh Đồ truyền lan ra ngoài Không tới mấy ngày sau, toàn bộ Thần Châu đều đã biết tin tức lan truyền khắp nơi này.

Những Thành chủ cùng các tu luyện giả trẻ tuổi chưa có rời đi, nghe được Hạ Ngôn vừa nói, đáp ứng sắp chiến một trận cùng Thương Mật đều sôi động lên, ào ào đi theo ra ngoài Tinh Đồ xem cuộc chiến.

Hạ Ngôn nhìn thoáng qua vị Chấp sự của núi Thủ Vọng, khóe miệng nhếch lên ra vẻ tươi cười, rồi sau đó hướng về Thành chủ Tần Vũ gật gật đầu, mới Phi thần hạ xuống Thần Cung.

- Hắn chính là Hạ Ngôn người thông qua một trăm tầng Tiên Kiều!

- Chính là bộ dạng này...

Có tu luyện giả, nhận ra Hạ Ngôn, từ rất xa chỉ vào Hạ Ngôn lớn tiếng nói.

Cho dù không có gặp qua Hạ Ngôn kỳ thật cũng dễ dàng đoán ra, ở phía trên Thần Cung Chỉ có mấy người trẻ tuổi như vậy, tính luôn Vu Lượng cũng chỉ có ba người.

Mà vừa rồi, mọi người đều thấy Thương Mật hạ xuống, cho nên tự nhiên có thể đoán ra ai là Hạ Ngôn.

Một ít nữ tu luyện giả ánh mắt đều có chút khác thường.

Hạ Ngôn cũng không thèm để ý, chi rất nhanh đi theo thông đạo ra phía ngoài.

Tuy rằng trong thông đạo còn lại không hề ít tu luyện giả, nhưng thấy Hạ Ngôn đi tới, bọn họ đều né tránh nhường đường.

Sau Hạ Ngôn là Tần Vũ Thành chủ Ngần Tuyết Thành cùng Vu Lượng, hai người có phần lo lắng cho Hạ Ngôn.

Cuối cùng, mới là Chấp sự núi Thủ Vọng cùng ba vị giám sát Tiên Kiều.

Vừa ra khỏi thông đạo, thân mình Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, đi theo phía sau Thương Mật, hướng ra ngoài Tinh Đồ bay đi rất nhanh.

Rất đông tu luyện giả tự nhiên cũng đều theo sát phía sau.

Tinh Đồ tuy rằng rộng mênh mông, nhưng bằng cước bộ của các tu luyện giả này, thời gian không tới vài lần hô hấp, đều tới bên ngoài Tinh Đồ.

- Hạ Ngôn, hôm nay ngươi hẳn phải chết!

Thương Mật cùng Hạ Ngôn, hai người ở phía trên bầu trời, xa xa đối mặt nhau, lúc này bọn họ đã cách xa Tinh Đồ han ngàn dặm.

Mà những tu luyện giả kia, thì đều ở ngoài ngàn dặm không dám tới gần.

Chỉ có vị Chấp sự của núi Thủ Vọng, ngược lại ở khá gần, tuy nhiên cũng cách chừng hai trăm dặm.

Trong mắt mang theo vẻ cười lạnh nhìn hai người, ánh mắt Kên tục lóe sáng, cũng không biết trong lòng hắn đang nghĩ tới điều gì.

- Chỉ cầnngươi có bản lãnh này!

Hạ Ngôn cười cười nói.

Thương Mật này cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, tuy rằng bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ không lâu, nhưng thân phận hắn rất đặc biệt, sức chiến đấu chỉ sợ cường hãn hơn rất nhiều so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ bình thường.

- Thành chủ đại nhân!

Ngài nói Hạ Ngôn tiên sinh chiến đấu cùng Thương Mật kia, có thể chiến thắng hay không?

Vu Lượng sáng mắt nhìn Hạ Ngôn ở ngoài ngàn dặm, lên tiếng hỏi Thành chủ Tần Vũ.

- Rất khó nói!

Thành chủ Tần Vũ lắc đầu.

- Hạ Ngôn tiên sinh thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, Thương Mật kia vốn không có thông qua.

Vu Lượng khẽ cau mày nói.

- Thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, cũng không thể hoàn toàn đại biểu thực lực của tu luyện giả.

Từng có một vị cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ cũng thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Thành chủ Tần Vũ liếc mắt nhìn Vu Lượng một cái trả lời.

Cũng đúng, Tiên Kiều nếu suy tính theo thực lực của tu luyện giả, thi đâu cần phải Phiền toái như vậy?

Chỉ sợ cho dù Chấp sự của núi Thủ Vọng, tiến vào Tiên Kiều cũng không nhất định có thể thông qua một trăm tầng.

Vu Lượng giật mình gật gật đầu, dừng một chút, chợt còn nói thêm:

- Ta tin tưởng Hạ Ngôn tiên sinh nhất định có thể chiến thắng tên Thương Mật kia, tên Thương Mật đó thực đáng ghét.

- Nhỏ giọng một chút!

Thành chủ Tần Vũ lộ sắc mặt ngưng trọng, hạ giọng nói,

- Nêu để bị người khác nghe thấy, thì rất nguy hiểm.

Quan hệ đến Chấp sự của núi Thủ Vọng, Ôi...

Nói xong, Thành chủ Tần Vũ lại lắc đầu, thở đãi một tiếng.

"Ầm!"

Xa xa hai người Hạ Ngôn và Thương Mật đã giao thủ.

Thương Mật vừa ra tay, liền thúc động một luồng linh lực màu vàng, phóng xuất ra một loại bí pháp thần thông hình thành một bàn tay màu vảng thật lớn, hung hẫng chụp xuống đỉnh đầu Hạ Ngôn.

Mà Hạ Ngôn cũng huy động bàn tay, vận chuyển linh lực ngăn cản.

Năng lượng của hai người va chạm nhau, mặc dù không gian này ổn định gấp trăm lần so với tứ vực cũng phát sinh chấn động kịch liệt.

- Chiến đấu rồi!

- Lực lượng thật mạnh!

- Không hổ là tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều!

Không hổ là con của Chấp sự núi Thủ Vọng!

Rất đông tu luyện giả ở ngoài ngàn dặm, ánh mắt đều tỏa sáng nhìn chằm chằm trận đấu.

Sau khi đánh ra một chưởng, thân ảnh Thương Mật rất nhanh thối lui, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hạ Ngôn, linh lực màu vàng quanh thân hắn gần như sôi trảo, không ngừng hình thành gợn sóng dao động trong không gian dần dần lan rộng ra phía ngoài.

"Thực lực của tiểu tử này quả thật không tệ, vừa rồi chỉ là công kích dò thủ; đã tương đương với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ bình thường."

Hạ Ngôn nhìn Thương Mật thầm nghĩ trong lòng.

Lúc này, thân hình Thương Mật lại hơi nhích động, ngay sau đó hóa thành một luồng sáng màu vàng phóng đi về phía Hạ Ngôn.

- Tiểu tử đi tìm chết đi!

Thương Mật hét lớn một tiếng, linh lực màu vàng trên người mãnh liệt tuôn rạ xông thẳng lên chạm tới đám mây trên bầu trời.

Dao động năng lượng khủng bố, hình thành một đám gió lốc không gian cuồn cuộn quét tới.

- Ra!

Thương Mật ở giữa gió lốc màu vàng, lại hét lớn một tiếng, một luồng kiếm khí màu tím liền phá vỡ gió lốc màu vàng tập kích về phía Hạ Ngôn.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ngưng trọng, cảm nhận được khí tức khủng bố trên kiếm quang màu tím. trong lòng hắn cũng rất căng thẳng.

'Thần khí thật mạnh," Hạ Ngôn vừa xoay chuyển ý niệm, linh lực dưới chân phun ra.

'Bại Trọng Lực Thuật!"

Theo ý niệm trong đầu Hạ Ngôn vừa động, thân thể Thương Mật trong gió lốc màu vàng kia, liền rất nhanh rơi xuống hướng mặt đất.

Mà luồng kiếm khí màu tím kia cũng hạ xuống theo, xuyên qua phía dưới thân hình Hạ Ngôn, xuyên thủng không gian Thần Châu này thành một cái hang động, cuối cùng biến mất ở trong thời không loạn lưu.

- Cái gì?

- Thương Tử Danh ngay cả Thánh khí của mình, cũng đưa cho đứa con Thương Mật?

ở xa xa, Chấp sự núi Thủ Vọng nhìn thấy Thương Mật tế ra thần kiếm màu tím, cũng đúng là giật mình cả kinh không ít, ánh mắt đều trọn lớn một ít.

"Tuy nhiên, Hạ Ngôn kia sử dụng là thần thông gì?

Không ngờ có thể làm cho thân thể Thương Mật rod xuống?"

Chấp sự núi Thủ Vọng nghi hoặc nhìn chằm chằm trận chiến giữa hai người.

"Có ý tứ, không nghĩ tới một trận chiến này lại phấn khích như thế!

Thương Tử Danh còn là bỗ được nha, vì đứa con ngay cả Thánh khí đều từ bỏ.

Chậc chậc..."

Trên mặt Chấp sự núi Thủ Vọng lộ rò vẻ tươi cười, khẽ gật gật đầu.

- ồ?

- Sao lại thế này?

Thương Mật, chỉ cảm thấy một lực lượng thật lớn tác động lên trên người mình, bằng vào náng lực của hắn cũng không thể chống đỡ, thân thể không tự chủ được rơi xuống phía dưới.

Mà vốn công kích về phía Hạ Ngôn, tự nhiên cũng mất đi phương hướng chuẩn xác.

Tuy nhiên hắn phản ứng cũng cực nhanh, trong nháy mắt khi thân thể rơi xuống, hắn liền thuận thế tăng tốc rơi tới mặt đất, ngay sau đó nhoáng lên một cái rời khỏi vị trí chỗ cũ, phòng ngừa Hạ Ngôn truy kích.

Khi hắn một lần nữa nhìn về phía Hạ Ngôn, mới phát hiện Hạ Ngôn cũng không có nhân cơ hội đuổi theo mình, chân mày hắn nhăn tít lại, sắc mặt lại tối sầm xuống, tâm tư cũng bắt đầu trầm trọng hẳn lên.

"Vù!"

"Ầm!"

Trong khoảnh khắc đó, Thương Mật lại thúc động thần kiếm màu tím, lần này thân thể hắn không có tiếp tục xông tới phía Hạ Ngôn, mà chỉ là ở tại chỗ tế ra kiếm khí thổi quét về hướng Hạ Ngôn.

Kiếm khí khủng bố, mặc dù tu luyện giả ở ngoài ngàn dặm, cũng có thể cảm nhận được rõ làng khí tức khủng bố trôi thân kiếm phát ra Đây là Thánh khí uy lực tuyệt luân, cao hơn Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm.

Lúc trước trong Hội đấu giá ở Chu Tước Thành, một kiện Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm hư hao, đã bán đấu giá hơn mười ức khỏa Quy Nguyên Đan.

Có thể nghĩ mà biết giá trị của một kiện Thánh khí, có thể nói là vật báu vô giá.

Mặc dù là Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng chỉ có ít người có được Thánh khí

Kia phụ thân của Thương Mật, không ngờ lại đưa một kiện Thánh khí cho Thương Mật con của hắn.

Có Thánh khí nơi tay, cho dù đụng tới tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh cao, Thương Mật cũng có đủ sức chiến một trận.

Thương Mật dựa vào kiện thần khí này, khẳng định có thể đấu ngang tay với cường giả tầm cỡ như Cung Như Thủy, Tuyết Cầm.

-Hừ!

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, cánh tay ở không trung vung lên một cái, linh lực màu vàng cuồn cuộn trào ra.

Quanh thân phát sáng ánh vàng giống như một vầng mặt trời nhỏ.

'Đại Phân Thân Thuật!"

'Đại Hỗn Độn Thuật!"

Hạ Ngôn liên tục sử đụng hai loại thần thông, tám phân thân giống nhau như đúc, đồng thời phát ra bí pháp thần thông, kiên cường ngăn chặn kiếm khí màu tím khủng bố kia.

Chương 1007: Thương Mật chết

- Cái gì?

'Đại Phân Thân Thuật giai đoạn thứ ba, như thế nào lại lợi hại như thế?"

Thương Mật, ngay cả tròng mắt đều sắp lọt ra ngoài, sở dĩ hắn ngang ngược không coi ai ra gì như thế, chính vì hắn có Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm.

Mà giờ này, Tử Tinh Thần Kiếm lại bị Hạ Ngôn kiên cường ngăn cản lại.

Đại Phân Thân Thuật này ở Thần Châu cũng không tính là thần thông tài giỏi gì lắm, tuy rằng tu luyện tới hậu kỳ, có thể phát huy ra gập mấy lần thậm chí hơn mười lần chiến lực của tu luyện, nhưng mà Đại Phân Thân Thuật rất khó tu luyện, hơn nữa khi sử dụng cực kỳ tiêu hao linh lực, cho nên trong số rất nhiều, thần thông, cũng Chỉ có thể được xem là hạng trung bình.

Không nói ở Thần Châu, dù là ở Tây Vực, địa vị của Đại Phân Thân Thuật cũng chỉ là bình thường.

Chính vì tu luyện khó khăn, cho nên tu luyện giả có thể tu luyện thành tựu cũng không nhiều.

- Hạ Ngôn này, quả nhiên không đơn giản, không ngờ đã tu luyện Đại Phân Thân Thuật tới giai đoạn thứ ba rồi, mà quan trọng là hắn còn trẻ tuổi như thế

ở xa xa Chấp sự núi Thủ Vọng, híp mắt nói:

- ô?

Đó là thần thông gì?

Uy lực cũng không nhỏ, trước nay chưa hề thấy qua, mà còn là bí pháp thần thông kết hợp công và thủ.

Chấp sự núi Thủ Vọng phát hiện Hạ Ngôn sử dụng Đại Hỗn Độn Thuật, khẽ nhíu mày lắc đầu.

- Phá cho ta!

Hạ Ngôn hét lớn một tiếng, tám thân ảnh màu trắng đột nhiên chấn động, dưới áp lực của năng lượng mông lung mờ ảo kia, kiếm khí màu tím sau một lúc chớp lóe rất nhanh rồi dần dần tiêu tán sạch.

Tử Tinh Thần Kiếm này tuy là Thánh khí, nhưng ở trong tay Thương Mật cũng không thể phát huy ra uy lực mạnh nhất.

Thực lực của Thương Mật, nhiều nhất cũng có thể phát huy ra hai ba phần uy lực của Tử Tinh Thần Kiếm mà thôi.

"Không ngờ cứ Như vậy liền phá tan kiếm khí của Tử Tinh Thần Kiếm?"

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng chấn động.

Hắn biết rõ. muốn phá vỡ kiếm khí của Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm khó biết bao, mặc dù Thương Mật không thể phát huy ra hết uy lực chân chính của Tử Tinh Thần Kiếm, nhưng cũng không phải tu luyện giả bình thường có thể ứng phó nổi!

"Phốc!"

Tám phân thân của Hạ Ngôn hợp lại làm một, rồi lập tức lại tung một chưởng đánh ra, Đại Hỗn Độn Thuật trong nháy mắt xUyên qua không gian, đánh trúng thần mình Thương Mật.

Tuy rằng Thương Mật thúc dục thần khí phòng ngự hình thành tầng bảo hộ, nhưng lực lượng của Hạ Ngôn còn đáng sợ hơn xa so với trong tưởng tượng của hắn.

Sau một tiếng thét vang lên, thân hình Thương Mật liền bị đánh bay thẳng ra ngoài.

Hạ Ngôn cũng không có hạ sát thủ, Thương Mật dù sao cũng là con của Chấp sự núi Thủ Vọng, Hạ Ngôn nếu như đánh chết hắn, vây chỉ sợ sẽ gặp phải Phiền toái lớn.

Hơn nữa mới tới Thần Châu, Hạ Ngôn cảm thấy tốt hơn là ần nhẫn một chút

- Thương Mật!

Ta đã nói qua, ngươi không phải đối thủ của ta.

Ngươi cố chấp giao chiến cùng ta, là tự rước lấy nhục không thể trách người khác.

Hạ Ngôn nhìn Thương Mật rơi trên mặt đát nói.

Một chưởng này, bởi vì Thương Mật có thần khí phòng ngự bảo hộ, giúp Thương Mật chì bị một chút vết thương nhẹ.

Linh lực màu vảng ở trong cơ thể hơi vận chuyển một vòng, thương thế liền khỏi hẳn.

Thương Mật cũng không có vì vậy mà cảm kích, ánh mắt của hắn nhìn về phía Hạ Ngôn, càng thêm âm độc tàn ác.

ở trước mặt nhiều tu luyện giả như vậy, hắn cảm thấy lúc này mình không còn chút mặt mũi gì, hận ý của hắn với Hạ Ngôn đã tới mức dường như khiến hắn mất đi lý trí.

- Tên hỗn đản ngươi đi chết cho ta!

Thương Mật giống như một con trâu đực phẫn nộ, từ trên mặt đất nhảy vọt lên, linh lực màu vàng phun ra ào ào, cầm Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm trong tay đánh về phía Hạ Ngôn.

Thánh khí dù sao cũng là Thánh khí uy lực tuyệt luân, cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, cũng không dám ngay mặt đối kháng cùng uy lực của Thánh khí

-ồ?

Hạ Ngôn thấy Thương Mật không những không có dừng tay lại, mà còn thúc động toàn thân linh lực.

điên cuồng đánh tới phía mình, sát khí đầy trời, chứng tỏ tên Thương Mật này đã không tiếc hết thảy muốn đẩy mình vào chỗ chết.

- Hừ!

- Muốn chết!

Thời điểm còn ở Tây Vực, Hạ Ngôn giết qua vô số kể tu luyện giả, đối với địch nhân, Hạ Ngôn căn bản sẽ không nương tay.

Hiện tại Thương Mật này lặp đi lặp lại nhiều lần muốn đẩy mình vào chỗ chết, trong lòng Hạ Ngôn lập tức dâng lên một com phẫn nộ.

- Chết đi!

Chỉ thấy bên trong thân thể Hạ Ngôn, lóe lên một cái hiện ra một luồng hào quang màu đỏ.

Luồng hào quang màu đỏ này trong phút chốc tiếp xúc cùng Tử Tinh Thần Kiếm trong tay Thương Mật Kiếm quang va chạm nhau, lập tức kiếm khí bắn tung tóe đầy trời, Tử Tinh Thần Kiếm bị kiếm quang màu đỏ đáng sợ kia đánh văng qua một bên, ngay sau đó kiếm quang màu đỏ xỏ xuyên qua thân mình Thương Mật Một đám mưa máu từ không trung rod xuống.

- Không xong!

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng thấy tình cảnh như vậy, sắc mặt kịch biến, cùng lúc đó trong miệng hét lớn một tiếng, vội bay tới Trận đấu.

Tuy rằng chỉ nhoáng một cái, hắn liền tới gần chỗ Hạ Ngôn, nhưng Thương Mật kia đã chết tại đương trường.

- Thu!

Hạ Ngôn phất tay một cái, không chút do dự thu lấy ba kiện thần khí trên người Thương Mật.

Một kiện là Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm, một kiện là nhẫn không gian của Thương Mật, một kiện cuối cùng là Pháp Tắc Thần Khí phòng ngự vương phẩm trên người Thương Mật

Mà linh hồn của Thương Mật cũng không có bởi vậy mà tiêu tan, linh hồn hắn sau khi ròi thân thể, ánh mắt kinh hãi nhìn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cười lạnh một tiếng, định ra tay tiêu diệt hoàn toàn linh hồn này.

- Dừng tay!

Chấp sự núi Thủ Vọng kia mới vừa chạy tới, quát lớn, hắn vạn lần không ngờ Hạ Ngôn lại ngoan độc như vậy, dám thật sự đánh chết con của Chấp sự núi Thủ Vọng.

Chính vì trước đó hắn kết luận Hạ Ngôn không dám hạ sát thủ, cho nên thời điểm bắt đầu mới không có ngăn cản hai người chiến đấu với nhau.

"Chết tiệt, lão già Thương Tử Danh kia nếu biết ta tận mắt nhìn con của hắn bị người ta giết chết, chỉ sợ sẽ tìm ta liều mạng."

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng thầm mắng trong lòng, nghiến răng trợn trừng mắt nhìn Hạ Ngôn, đồng thời chộp linh hồn đang hoảng sợ của Thương Mật bảo hộ ở phía sau mình.

- Trời ạ...

- Ai có thể nói cho ta biết, ta nhìn thấy hết thảy đều là thật sự đi!

- Đứa con của Chấp sự núi Thủ Vọng, không ngờ bị giết chết, không ngờ cứ như vậy bị giết chết.

Thực lực của Hạ Ngôn thật đáng sợ!

- Ta phải mau mau báo chuyện này nói cho bạn hữu ta biết...

Những tu luyện giả ở ngoài ngàn dặm đang xem cuộc chiến kia, cả một đám đều trợn mắt há hốc mom, sau đó rất nhanh truyền đi tin tức này ra ngoài.

- Khụ...

Tần Vũ Thành chủ Ngân Tuyết Thành, ho một tiếng, thân thể loạng choạng mấy cái, thiếu chút nữa lộn đầu từ không trung xuống đát.

- Thành chủ đại nhân!

Hạ...

Hạ Ngôn tiên sinh, hắn...

đã giết chết tên Thương Mật kia

Vu Lượng nghiêng người nói với Thành chủ Tần Vũ, giọng nói có hơi lập bắp.

- Ta nhìn thấy rõi!

Thành chủ Tần Vũ gật gật đầu, sắc mặt tái nhợt.

Nếu núi Thủ Vọng đổ hết trách nhiệm chuyện này lên đầu Ngân Tuyết Thành, vậy chỉ sợ Ngân Tuyết Thành không tới thời gian một ngày, sẽ bị xoá tên Khỏi Thần Châu.

- Hạ Ngôn!

Ngươi có biết ngươi làm cái gì hay không?

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng, nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, ngừng một lát rồi hung tem hỏi từng chữ.

- Đương nhiên biết!

Chẳng qua là giết một người thôi mà.

Dù sao người cũng đã giết, Hạ Ngôn cũng hoàn toàn buông lỏng, mặt không đổi sắc, cười nói.

"Ta có Đại Ẩn Nặc Thuật, có Đại Na Di Thuật, núi Thủ Vọng các ngươi nếu muốn đối phó với ta cũng không dễ dàng như vậy, cùng lắm thì ta tim một chỗ trốn đi là được, Tháp Thời Gian cũng không tệ."

Trong lòng Hạ Ngôn lại nghĩ Như vậy.

- Giết một người?

Ngươi cũng biết hắn là ai?

Hẳn là con của Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng!

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng, gần như là rít gào lên.

- Ta mặc kệ hắn là ai, hắn nếu muốn giết ta, ta đương nhiên phải phản kích!

Hạ Ngôn không thèm để ý lắc đầu nói

-Ngươi...

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng uất hận trong lòng!

- Ngươi vừa rồi sử dụng thần khí. là thứ gì?

Sắc mặt lại biển đổi, gả Chấp sự chợt hỏi, vừa rồi Hạ Ngôn sử dụng kiếm quang màu đỏ, tuy rằng hắn chưa kịp cảm ứng rõ ràng tuy nhiên trục giác nói cho hắn biết đó cũng đủng một kiện Thánh khí chỉ là dường như không còn hoàn hảo.

- Đương nhiên là Pháp Tắc Thần Khí của ta.

Hạ Ngôn nhìn vẻ mặt xanh mét, hơi thở ồ ồ của gã Chấp sự núi Thủ Vọng nói.

- Tiểu tử!

Ngươi chọc trúng đại họa rồi!

Gã Chấp sự nói với giọng nặng trịch, hắn đã chậm rãi bình ổn nỗi lòng xuống:

- Bây giờ lấy ra ba kiện thần khí của Thương Mật giao lại cho ta!

Trong ba kiện thần khí Thương Mật lưu lại, nhưng có một kiện là Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm không phải là nhỏ.

Nên biết rằng, Tử Tinh Thần Kiếm là vũ khí của Thương Tử Danh phụ thân Thương Mật Tuy rằng hiện tại được Thương Mật sử dụng, nhưng Thương Mật không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy, linh hồn liên hệ chặt chẽ cùng Tử Tinh Thần Kiếm, cho nên mặc dù Thương Mật đã chết, Tử Tinh Thần Kiếm cũng sẽ không vì vậy mà có thương tổn gì lớn lắm.

- Ba kiện thần khí này, coi như là cái giá phải trả cho việc hắn muốn giết ta đi.

Muốn ta lấy ra trả lại, chuyện đó tuyệt đối không làm được.

Hạ Ngôn cười lạnh nói.

Dù sao sự tình đều đã phát triển tới nông nỗi này rồi, cho dù chính mình giao ra ba kiện thần khí kia, chỉ sợ đối phương cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Nêu đã vậy, thì vì sao mình còn phải giao ra ba kiện thần khí đó làm gì?

- Ngươi...

Gã Chấp sự núi Thủ Vọng, có một loại kích động muốn hộc máu.

Thần Châu mặc dù có người đang ngầm đối nghịch cùng núi Thủ Vọng, nhưng trên mặt công khai, khẳng định không có người dám chống lại núi Thủ Vọng.

"Thực lực của tiểu tử này, cường đại ra ngoài ý liệu, cho dù ta tự mình ra tay, cũng không chắc có thể sạch sẽ lưu loát thu thập hắn.

Nhiều tu luyện giả như vậy đều ở xa xa nhìn, nếu ta động thủ mà lại không có thể thành công, cuối cùng còn để tiểu tử này bình yên trở ra, chăng phải là ngay cả ta cũng phải mất hết danh vọng uy tín sao?

Quên đi, ta trước cứ bảo vệ tốt linh hồn của tiểu tử Thương Mật này, chuyện này cứ để cho phụ thân của hắn đến quản là được."

Rất nhanh ngay trong lòng gã Chấp sự núi Thủ Vọng đã có quyết định.

- Hạ Ngôn!

Ngươi tự giải quyết cho tốt đi!

Chấp sự núi Thủ Vọng phất tay một cái, thu lấy linh hồn của Thương Mật ngay sau đó thân ảnh nhoáng lên một cái, biến mất ở phía chân trời xa xa

"Vù vù vù!"

Nhìn thấy Chấp sự núi Thủ Vọng rời đi, ba vị giám sát Tiên Kiều kia từ xa bay lại đây, sắc mặt có chút quỷ dị nhìn Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn!

Thương Mật kia là con của Thương Tử Danh đại nhân núi Thủ Vọng, mọi người đều biết Thương Tử Danh là người rất bao che khuyết điểm, khẳng định hắn sẽ không từ bỏ ý đồ, về sau ngươi phải cẩn thận.

Đương nhiên, nếu ngươi tiến vào Tiên Kiều, khẳng định Thương Tử Danh đại Nhân sẽ không dám mạo hiềm tiến vào Tiên Kiều đuổi giết ngươi, để đắc tội với Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân.

Trong đó một vị giám sát Tiên Kiều, thấp giọng nói với Hạ Ngôn.

Xem ra, hắn cùng với Chấp sự Thương Tử Danh núi Thủ Vọng quan hệ cũng không thân thiết lắm.

- Đa tạ đại nhân nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận.

Hạ Ngôn gật gật đầu, hướng về ba vị giám sát chắp tay nói lời cảm tạ.

- Lần này mở ra Tiên Kiều đã chấm dút, chúng ta cũng nên ròi Tinh Đồ.

Hạ Ngôn!

Nêu ngươi muốn đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, mang theo giấy thông hành Tiên Kiều trực tiếp tới đây là được!

B a vị giám sát nói vừa dứt lời, liền lắc mình rời khỏi bầu tròd địa phương này.

Chương 1008: Kế hoạch kế tiếp

Tiên Kiều!

Hạ Ngôn nhìn Tinh Đồ ở ngoài ngàn dặm.

"Ta vừa mới thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, ở bên trong nhận được rất nhiều thứ bí ẩn này nọ, ta còn cần một đoạn thời gian đề nghiên cứu chậm rãi dung hợp. về phần giai đoạn thứ hai của Tiên Kiều, chờ một thời gian rồi tính sau!

Hiện tại cũng không cần gấp gáp."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

ở thời điểm Hạ Ngôn xoay chuyển tâm niệm, Tần Vũ Thành chủ Ngân Tuyết Thành cùng tu luyện giả Vu Lượng từ xa bay lại đây.

Hiện tại ở trước mặt Hạ Ngôn, thái độ của T ẩn Vũ càng thêm cung kính thận trọng.

Trước đây, tuy rằng hắn biết rõ Hạ Ngôn là vương tộc linh lực màu vàng, nhưng hoàn toàn không ngờ thực lực của Hạ Ngôn lại cao đến trình độ như vậy, quả thực nghe rọn cả người.

- Thành chủ Tần Vũ!

Ngài không cầnlo lắng, Thương Mật kia là vương tộc linh lực màu vàng, ta cũng là vương tộc linh lực màu vàng.

Núi Thủ Vọng không có khả năng bởi vì một tên Thương Mật nho nhỏ mà gây chiến.

Nhiều lắm chỉ là phụ thân của Thương Mật kia sẽ báo thù cho đứa con của mình.

Hạ Ngôn biết Thành chủ Tần Vũ lo ỉắng, liền ra tiếng nói.

Nghe vậy, Tần Vũ gật đầu.

Phụ thân của Thương Mật chính là một vị trong số rất đông Chấp sự của núi Thủ Vọng, một mình hắn cũng không ảnh hưởng được quyết sách của núi Thủ Vọng.

Sự tình hôm nay, kẻ sai trái cũng không phải do Hạ Ngôn, hoàn toàn là do tên Thương Mật kiã cố tình không buông tha.

Điểm này, các tu luyện giả ở đây đều thấy tận mắt, đều có thể làm chửng.

- Thành chủ Tần Vũ!

Thời gian kể tiếp, ta sẽ tìm một địa phương yên lặng bế quan tu luyện.

Vì để không mang Phiền toái tới cho Ngân Tuyết Thành, ta sẽ không theo các người quay về Ngân Tuyết Thành.

Vạn nhất phụ thân của Thương Mật tùn tới Ngân Tuyết Thành, ngài cứ nói ta sau khi ra khỏi Tiên Kiều đã đi đâu không biết tung tích.

Hạ Ngôn trầm ngâm một lát, lại nói với Thành chủ Tần Vũ.

- Các vị...

Ngay sau đó, thân hình Hạ Ngôn vừa động, quay mặt nói với rất đông tu luyện giả ở xa xa.

- Hôm nay ta ở nơi này giết chết tên Thương Mật con của Chấp sự núi Thủ Vọng, chuyện này không có liên quan gì tới Ngân Tuyết Thành.

Nêu phụ thân của tên Thương Mật kia tìm Ngân Tuyết Thành gây Phiền toái, thì đó là người nhu nhược, đó là kè tiểu nhân, không xứng làm Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Hắn nếu thật sự có bản lĩnh thì cứ tìm tới ta!

Hạ Ngôn lớn tiếng nói với mọi người ở đây, lại khiến cho toàn trường ồ lên.

Tại trong mắt các tu luyện giả này xem ra, Hạ Ngôn chính là một quái thai, thật đám công khai chống lại cùng Chấp sự của núi Thủ Vọng như thế

- Hạ Ngôn!

Ngài...

Tần Vũ nhìn Hạ Ngôn, có chút không biết nên nói lời gì.

- Ha ha!

Thành chủ đại nhân!

Ta đi trước đây.

Nếu không có gì bẩt ngờ xảy ra, khẳng định sau này đanh vọng của Ngân Tuyết Thành sẽ tăng mạnh hơn nữa núi Thủ Vọng có lẽ cũng sẽ không vì ta giết chết tên Thương Mật kia mà hủy bỏ ban thưởng cho Ngân Tuyết Thành.

Hạ Ngôn nhìn ra xa, cười nói

"Vèo!"

Ngay sau đó, Hạ Ngôn đã biến mất trong vùng bầu trời này.

Phần đông tu luyện giả nhìn theo về phía chân trời xa xa, mỗi người đều có chút cảm khái.

Đã bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm không có xuất hiện người dám chống lại núi Thủ Vọng.

Hôm nay, Hạ Ngôn này, thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, đánh chết con của Chấp sự núi Thủ Vọng, còn cướp đi một kiện Thánh khí vốn của Chấp sự núi Thủ Vọng.

Thánh khi, đó không phải là vật pbàm thường!

- Thành chủ đại nhân!

Sau khi Hạ Ngôn rời đi không lâu, đám người trưởng lão Thái Đức Ngân Tuyết Thành, cùng với mười mấy người không có tư cách đi vào Tiên Kiều, cũng đều tới bên ngoài thành.

Động tĩũh lớn như vậy, ngay cả những tu luyện giả không có đi tới Thần Cung trong Tinh Đồ đều bị kinh động, mọi người Ngân Tuyết Thành tự nhiên cũng đên xem xảy ra chuyện gì.

Không nghĩ tới chuyện nghe được là liên quan với Hạ Ngôn tiên sinh.

- Xảy ra chuyện gì?

- Hạ Ngôn tiên sinh đâu?

Thái Anh nhìn quanh hai bên, không nhìn thấy Hạ Ngôn, không khỏi buồn bực hỏi.

- Hạ Ngôn tiên sinh đi lỗi!

Thành chủ Tần Vũ nói

Nghe vậy, Lý Cương kia lộ sắc mặt vui mừng, đương nhiên hắn là người hy vọng Hạ Ngôn rời đi nhất

- Thành chủ đại nhân, mới vừa rồi rốt cuộc đẫ xảy ra chuyện gì?

Thái Đúc nghi hoặc hỗi, vì sao những tu luyện giả kia đều nhìn bọn họ với ánh mắt dường như có chút không bình thường?

Tần Vũ kể lại một lần sơ lược mọi chuyện cho mọi người nghe.

Núi Thủ Vọng trong sân một tòa biệt viện giống như tiên cảnh.

Vù!

Một bóng người hạ xuống bên trong sân.

- Thương Tử Danh!

Bóng người, ra tiếng kêu lên.

Hắn vừa đứt lời, từ bên trong một căn phòng nào đó, truyền ra một dao động năng lượng, lập tức một giọng nói hùng hậu vang lên:

- Phương Vũ Sinh!

Ngươi tìm đến ta có chuyện gì?

Chấp sự núi Thủ Vọng có hơn một nửa đều là họ Thương, cũng có gần một nửa Chấp sự không phải họ Thương.

Trong những vương tộc linh lực màu đen kia, cũng có một nửa là họ Thương.

Vương tộc linh lực màu đen cùng vương tộc linh lực màu vàng, cũng có khi là quan hệ thân nhân.

Tính ra, bất kể là vương tộc linh lực màu vàng hay là vương tộc linh lực màu đen, đều xem như là hậu đại của chủ nhân Thần Châu lúc sơ khai.

Tỷ như nói một người phụ Thân là vương tộc linh lực màu vàng, nhưng là đứa con của hắn cũng chưa chắc là vương tộc linh lực màu vàng.

Theo xác suất mà nói, cho dù là hậu đại của vương tộc linh lực màu vàng, cũng có một phẳn là linh lực màu đen.

- Thương Tử Danh!

Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của ngươi, có phải ngươi giao cho đứa con bảo bối Thương Mật hay không?

Phương Vũ Sinh thấy Thương Tử Danh không chịu hiện thân, không khỏi cười lanh nói

- ồ?

- Làm sao ngươi biết?

"Vù" một tiếng, một thân ảnh màu vàng hiện ra trong sân, tướng mạo cũng rất anh tuấn.

Vương tộc linh lực màu vàng dường như mỗi người đều rất anh tuấn.

- Thương Mật!

Xuất hiện đi!

Phương Vũ Sinh không có trà lời câu hỏi của Thương Tử Danh, mà chi phất tay về phía tnrớc, trong tay xuất hiện một kiện vật phẩm màu đen, lập tức từ trong vật phẩm màu đen tuôn ra một tia dao động năng lượng.

- Thương Mật...

Ngươi?

Thương Tử Danh nhìn thấy linh hồn của đứa con Thương Mật, sắc mặt trắng bệch.

Từ khi Thương Mật ở ngoài Tinh Đồ bị Hạ Ngôn đánh chết đến giờ, cũng chỉ mới qua thời gian hai canh giờ.

Còn chưa có người thông báo cho Thương Tử Danh biết đứa con của mình bị giểt, cho nên hắn cũng không biết chuyện này.

- Phụ thân!

Hu Hu...

Phụ thân đại nhân ngài nhất định phải báo thù cho con.

Linh hồn của Thương Mật khóc sướt mướt, vô cùng ủy khuất hướng vê Thương Tử Danh nói

Thương Tử Danh sắc mặt xanh mét.

- Phương Vũ Sinh!

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Thương Mật con ta là bị người nào giết chết?

Thương Tử Danh âm trầm nghiến răng nghiến lợi, hung tợn nhìn Phương Vũ Sinh, thật giống như Phương Vũ Sinh chính là kẻ giết chết đứa con của mình không bằng.

- Thương Tử Danh!

Nếu không có ta, ngay cả linh hồn đứa con ngươi đều không giữ được!

Hừ.

Phương Vũ Sinh cũng nổi giận, hắn thực chán ghét khí thế hùng hổ dọa người này của Thương Tư Danh.

- Phụ thân!

Linh hồn của con có thể giữ được, còn phải đa tạ Chấp sự Phương Vũ Sinh.

Thương Mật cũng nói

- Ồ?

Thương Tử Danh ngạc nhiên, ngay sau đó ôm quyền nói với Phương Vũ Sinh:

- Cảm tạ!

Tuy nhiên, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của ta đều đưa cho ngươi, rốt cuộc là ai ra tay với ngươi?

Trong Thần Châu này có thể giết chết ngườicầm Tử Tinh Thẩn Kiểm trong tay, tất nhiên không phải là hạng người vô danh.

Thương Tử Danh nói không sai!

Cho dù là ở Thần Châu, người có thể giết chết Thương Mật cũng không nhiều.

Mặc dù là cường giả như Cung Như Thủy ở Trọng Thiên Cung điện Tây Vực, đều khó có thể giết chết Thương Mật có được Tử Tinh Thần Kiếm.

Mà hiện tại Hạ Ngôn thực lực cũng đã mạnh hơn so với Cung Như Thủy rồi.

Khi Hạ Ngôn bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ kia, thực lực cũng đã hơn xa mấy người Cung Như Thủy kia.

Hiện tại lại thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, thực lực của Hạ Ngôn, cho dù là cùng so sánh với những Chấp sự của núi Thủ Vọng, Chỉ sợ cũng chẳng kém bao nhiêu.

Trong tu luyện giả, thực lực vốn không có mạnh nhất, Chỉ có càng mạnh hơn.

Tạo Hóa cấp Giới chủ là một cấp bậc thực lực cuối cùng dưới Thần chủ.

Khi chưa có bước vào cảnh giới Thần chủ, thực lực bản thân của tu luyện giả tu luyện trong năm tháng lâu dài, đương nhiên cũng sẽ chậm rãi trở nên mạnh.

Cho nên, tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ dưới Thân chủ, cũng có một số người có thực lực mạnh mẽ Phi thường.

Những Chấp sự của núi Thủ Vọng này, đều là cường giả thuộc loại như vậy.

Thần Châu từ khi sơ khai tới nay, đã là có bốn năm trăm triệu năm lịch sử, đương nhiên không phải tứ vực có thể sánh bằng.

Tứ vực chính là mấy chục triệu năm trước Cung Minh cùng vài người rời khỏi Thần Châu mới sáng lập ra

- Phụ thân!

Con bị một người tên là Hạ Ngôn giết chết, thực lực của hắn thật sự là quá mạnh mẽ.

Mặc dù con có Tháoh khí Tử Tinh Thần Kiếm, cũng không phải đối thủ của hắn.

Hạ Ngôn này, rất đáng giận, rất đáng hận.

Phụ thân đại nhân!

Ngài nhất định phải bắt hắn bầm thây vạn đoạn, làm cho linh hồn hắn hoàn toàn mai một.

Mặc dù ở hoàn cảnh này, Thương Mật nhắc tới Hạ Ngôn, vẫn còn mang theo hận ý sâu đậm.

- Hạ Ngôn này, thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, thiên phú cùng ý chí đều. cực kỳ kinh người.

Phương Vũ Sinh cũng tiếp lời nói:

- Hơn nữa, người này cực kỳ kiều ngạo, lúc hắn vừa mới thông qua một trăm tâng Tiên Kiều, ta đưa ra yêu cầu hắn đến dưới trướng ta, không ngờ hắn trực tiếp cự tuyệt.

Cũng đủng, sau khi thấy hắn biều hiện ra ngoài thục lực lúc chiến đấu cùng Thương Mật, quả thật hắn cũng có vốn đáng để kiêu ngạo.

- Tử Tinh Thần Kiếm của ta đâu?

Thương Tử Danh, đường như lúc này mới nhớ tới Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của mình, lập tức lên tiếng hỏi, ánh mắt nhìn Phương Vũ Sinh.

Thương Mật là linh hồn thể, với năng lực của Thương Mật, tự nhiên là không thể mang theo vật phẩm.

Cho nên, Thương Tử Danh tự nhiên cho rằng Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm ở trong tay Phương Vũ Sinh.

Nên biết rằng, tuy Phương Vũ Sinh là Chấp sự của núi Thủ Vọng, nhưng không có Thánh khí

- Ôi!

Cũng bị tên Hạ Ngôn kia thu lấy rỗi!

Phương Vù Sinh có chút bất đắc dĩ thờ đãi một tiếng nói

- Cái gì?

- Phương Vũ Sinh!

Không ngờ ngươi không có cầm lại Tử Tinh Thần Kiếm của ta?

Thương Tử Danh lớn tiếng nói.

Phương Vũ Sinh lại cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ: "Tử Tinh Thần Kiếm là Thánh khí, ta cũng muốn, nếu là vô chủ, ta khẳng định sẽ không tiêc hêt thảy đoạt lại trong tay Hạ Ngôn.

Nhưng Tử Tinh Thần Kiếm cũng là có chủ, cho dù ta cướp về cũng phải trả lại cho ngươi.

Hừ!

Ta cũng không phải kẻ ngổc, vì sao phải cố hết sức làm chuyện không có kết quá tốt này?"

Trong lòng nghĩ như vậy, ngoài miệng Phương Vũ Sinh nói:

- Ta cũng không có cách nào, cho dù là ta, cũng không có nắm chắc đánh chết tên Hạ Ngôn kia!

- Đáng giận...

Thương Tử Danh tức giận tận trời, hung hăng dậm chân, rồi lại nhìn về phía đứa con Thương Mật của mình:

- Đồ vô dụng!

Thật đúng là rác rưởi!

Thương Mật tuy rằng còn lại linh hồn, nhưng cho dù có sống lại, thực lực cũng phải suy giảm rất lớn.

Thân thể bị hủy chỉ còn có linh hồn, Thương Mật sau khi sống lại, Chỉ sợ thực lực cũng phải hạ xuống đến cảnh giới Thiên Thần.

Nên biết rằng, Thương Tử Danh vì để bồi dưỡng cho đứa con của mình, đúng là phải trả cái giá thật lớn.

Nếu không thì, Thương Mật cũng không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Chương 1009: Mười vạn năm trong Tháp Thời Gian

Ngày đó, tu luyện giả dưới trướng Chấp sự Thương Tử Danh của núi Thủ Vọng, đều nhận được một mệnh lệnh Phi thường nghiêm khắc, lục tung truy tìm tung tích một gã vương tộc linh lực màu vàng tên là Hạ Ngôn, người này vừa mới thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều.

- Đều là một đám vô dụng!

Trong Núi Thủ Vọng, trong sân một biệt viện giống như tiên cành, Chấp sự Thương Tử Danh núi Thủ Vọng phẫn nộ, liên tục quát tháo phát động tất cả tu luyện giả dưới trướng lục tung Thần Châu tìm một người.

Ước chừng thời gian đã trôi qua một thâng, tuy nhiên một chút tin tức cũng không có nhận được.

- Tiểu tử chết tiệt này, rốt cuộc trốn ở địa phương nào?

Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của ta...

- Thật là chết tiệt mà!

Tiểu hỗn đản này trước khi biến mất, không ngờ lại nói câu nói kia với nhiều tu luyện giả như vậy, nếu ta tìm tới Ngân Tuyết Thành gây Phiền toái, ta chính là người nhu nhược... tiểu nhân...

NgUyên nhân chính vì Hạ Ngôn lúc trước nói nhũng lời này.

Thương Tử Danh quyền cao chức trọng, mới không tìm tới Ngân Tuyết Thanh trả thù.

Ngày đó nhiều tu luyện giả nghe được lời nói của Hạ Ngôn, sau đó lại truyền khắp toàn bộ Thần Châu.

Thương Tử Danh nếu thật sự tim tới trả thù Ngân Tuyết Thành, thì Chỉ sợ thật sự sẽ bị những tu luyện giả kia ở sau lưng chì chì trò trỏ!

Nhất là những vương tộc linh lực màu đen, chỉ sợ càng muốn mượn cơ hội này bôi bẩn đối phương.

"Nhất định phải tìm cho bằng được tiểu tử này!"

Thương Tử Danh nắm chặt nắm tay hạ quyết tâm.

Trong một chốn hoang dã ở Thần Châu, Hạ Ngôn ở tầng thứ hai Tháp Thời Gian.

"Sau khi tiến vào Tiên Kiều quả nhiên là không bình thường.

Ta cảm nhận lực lượng pháp tắc trong không gian, dường như thân cận hơn rất nhiều so với trước kia Hơn nữa, linh hồn của ta dường như cũng càng thêm tinh thuần.

Linh hồn càng tinh thuần lại càng dễ dàng đạt tới đại viên mãn.

Lực lượng pháp tắc càng thân cận tu luyện giả, cũng càng dễ dàng đạt tới đại viên mãn, khó trách nhiều tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, cuối cùng đều bước vào cảnh giới Thần chủ.

"Không biết, giai đoạn thứ hai Tiên Kiều sẽ như thế nào...

Thật sự là chờ mong nha!

Mà hiện tại, ta trước tiếp tục tăng lên năng lực của mình, củng cố hoàn hảo những thành quả có được thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, rồi tính sau."

Hạ Ngôn thầm làm ra quyết định.

Tầng thứ hai Tháp Thời Gian qua thời gian một trăm năm, ở bên ngoài mới qua một năm mà thôi.

Linh hồn cùng pháp tắc đạt tới đại viên mãn, là hai cái dấu hiệu của cảnh giới Thần chủ.

Mặc dù là ở Thần Châu, tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ cũng cợ ít.

Mà một khi tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ, liền có thể hóa thân thành pháp tắc, người bình thường căn bản là không thấy được tung tích của cường giả Thần chủ.

Từ cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đến tột cùng phải như thế nào mới bước vào Thần chủ, ở Thần Châu cũng tìm không thấy tư liệu gì nêu lên vấn đề đó.

Mà phần đông Tạo Hóa cấp Giới chủ tiếp cận Thần chủ trải qua hết ức năm này tới ức năm khác, cũng không thể bước vào cảnh giới Thần chủ, chuyện đột phá này là không thể cưỡng cầu.

Mặc dù hao phí nhiều cái giá phải trả, cũng đều không có hiệu quả.

Kỳ thật, khi thực lực đạt tới trình độ như Cung Như Thủy, thì dù có sử đụng các loại bảo vật đề tăng lên thực lực của bản thân cũng rất nhỏ giọt.

Mặc dù là tăng lên linh lực, bình thường cũng chỉ sử đụng Quy Nguyên Đan các loại vật phẩm tương đối bình thường.

Thật ra trọng yếu nhất, vẫn là tự minh tìm hiểu thấu đáo.

So với Thần chủ, cảnh giới dưới Thần chủ đường như đều là con kiến, dù là Tạo Hóa cấp Giới chủ có mạnh mấy đi nữa đối với Thần chủ mà nói, cũng không chịu nổi một kích.

Thời gian vội vàng trôi qua.

ở tầng thứ hai Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn tu luyện suốt thời gian, vẫn là tiêu hao rất nhiều tài nguyên.

Dù sao, Hạ Ngôn mới chỉ là Tạo Hóa cấp Giới chủ sơ kỳ, sử dụng các loại trân bảo Long Hồn quả các thứ để tăng lên thực lực, tác dụng vẫn còn khá lớn.

Lần này bế quan, Hạ Ngôn ước chừng tìm hiểu thấu đáo trong mười vạn năm.

Đại Phân Thân Thuật, đã lĩnh ngộ giai đoạn thứ bốn, có thể hóa thành mười sáu cái phân thân.

Thế nhưng bộ phận thứ bảy Linh La tâm pháp, vẫn không có mảy may manh mối nào.

Năm đó, ngay cả Thần chủ Thương Hà cũng chưa tham ngộ thông suốt bộ phận thứ bảy của Linh La tâm pháp.

ở tầng thứ hai Tháp Thời Gian qua đi mười vạn năm, bên ngoài cũng chỉ trôi qua một ngàn năm.

Thời gian này không tính, là ngắn.

'Trong khoảng thời gian này, thực lực của ta, đã bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ.

So với trước khi bế quan, thực lực tăng lên rất nhiều.

Hiện tại dù có gặp các Chấp sự của núi Thủ Vọng kia, ta tự tin cũng có đủ sức chiến một trận!"

Hạ Ngôn giương đôi mắt, trong lòng chuyển động ý niệm.

"Vừa mới bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ, cũng nên tìm người thử xem sao."

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng thầm nghĩ.

Kỳ thật, Hạ Ngôn có thể ở tầng thứ hai Tháp Thời Gian dùng thời gian mười vạn năm liền bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ, cũng nhờ đã thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Nếu Không chỉ sợ phải hao phí thời gian cả trăm vạn năm.

Chuyện này đối với tu luyện giả bình thường mà nói đã xem như rất nhanh rồi, càng đừng nói sức chiến đấu siêu tuyệt của bản thân Hạ Ngôn, nếu muốn đột phá một cái tiểu cảnh giới so với tu luyện giả bình thường càng khó hơn nhiều.

Kỳ thật từ cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ sơ kỳ, tăng lên tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ, đối với lĩnh ngộ pháp tắc, cũng không có thay đổi về chất, chỉ là thay đổi về lượng.

Cho dù là đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ hậu kỳ, thì cũng chỉ có thể thay đổi về lượng mà thôi.

Nếu như pháp tắc có thể phát sinh thay đổi về chất, vậy Hạ Ngôn đã có thểbước vào cảnh giới Thần chủ rồi còn gì.

Khóe miệng hiện ra vẻ tươi cười, thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, ra khỏi tầng hai Tháp Thời Gian, hiện thân ở phía trên vùng hoang dã ngàn năm trước.

Ánh nắng trên đỉnh đầu chiếu nghiêng xuống, Hạ Ngôn không kìm nổi hít một hơi thật sâu, hào quang trong hai mắt dần dần biến mất, một thân áo ưắng nhẹ lay động trong gió.

Vù!

Ngay sau đó, thân thể Hạ Ngôn lắc động một cái, đã tới phía chân trời xa

"Hiện tại, hãy để cho vị Chấp sự núi Thủ Vọng kia tới tìm ta kiện Thánh khí của hắn tên là Tử Tinh Thần Kiếm, thật đúng là không tệ."

Hạ Ngôn vừa Phi hành, vừa thầm nghĩ trong lòng.

"ồ?

Đây là Nguyệt Hoa Thành!"

Không lâu sau, Hạ Ngôn tiến vào một thành thị tên là Nguyệt Hoa Thành.

Thông qua thông đạo truyền tống không gian của tòa thành này, Hạ Ngôn trở lại Ngân Tuyết Thành.

Mặc kệ nói như thế nào, người của Ngân Tuyết Thành đối với Hạ Ngôn vẫn có một chút ân tinh, cho nên Hạ Ngôn định tới xem, không biết một ngàn năm nay phụ thần của Thương Mật.

Chấp sự núi Thủ Vọng, có tìm tới trả thù Ngân Tuyết Thành hay không.

Đương nhiên, lần này đi Ngân Tuyá Thành cũng có thể điều tra một ít tin tức, tỷ như nói thái độ của núi Thủ Vọng đối với mình.

Nếu núi Thủ Vọng cũng không có bởi vì mình giết chết Thương Mật con của Chấp sự mà gây chiến, vậy thì mình cũng có thể yên tâm chiến một Trận cùng phụ thân của Thương Mật kia.

Ngược lại nếu giới cao tầng núi Thủ Vọng làm ra quyầ sách sẽ đối phó với mình, thì mình cần phải càng thêm cẩn thận mới được.

"Xoạt!"

Bên trong Thành chủ phủ, lực lượng không gian thoáng dao động.

Một bóng người màu trắng hiện ra tại phía trên quảng trường.

Lúc này trên quảng trường Thành chủ phủ đang có bóng dáng mấy tu luyện giả trẻ tuổi

ở phía trên quảng trường Thành chủ phủ này chính là Tiên cảnh của Ngân Tuyết Thành.

Tiên cảnh là địa phương tốt nhất cho tu luyện giả trẻ tuổi tu luyện, ở bên trong tu luyện đối với hiểu thấu đáo pháp tắc nhanh han ở bên ngoài không ít.

- Người nào?

Hạ Ngôn vừa hiện thân phía trên quảng trường, liền dẫn tới chú ý của mấy tu luyện giả trẻ tuổi, lập tức cà đám xúm lại.

- A?

- Hạ Ngôn tiên sinh?

Một gã đột nhiên kêu lên, Hạ Ngôn nhìn lại, thì ra là Vu Lượng tu luyện giả trẻ tuổi duy nhất của Ngân Tuyết Thành đạt được tư cách tiến vào Tiên Kiều lúc trước.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài đã trở lại...

Vu Lượng nhìn thấy Hạ Ngôn, kích động nói.

- Hạ...

Hạ Ngôn tiên sinh!

Gã Lý Cương cũng đứng trong đám tu luyện giả.

Mà hai người khác Hạ Ngôn không biết, hai người này cũng không có đi Tinh Đồ, hơn nữa tuổi rất nhỏ, dường như mới tu luyện mấy trăm năm nay, thực lực Chỉ có cảnh giới Thiên Thần.

Nghe được lời nói của Vu Lượng và Lý Cương, hai tên tiểu tử này cũng hưng phấn đến hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm vảo Hạ Ngôn.

Một ngàn năm trước, tên tuổi của Hạ Ngôn đã lan truyền khắp toàn bộ thành thị ở Thần Châu.

Tất cả tu luyện giả đều nghe nói qua cái tên Hạ Ngôn.

Ngay cả đám tiểu bối bọn họ mới tu luyện không lâu, cũng đều biết Hạ Ngôn, đó là yêu nghiệt đã thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, là yêu nghiệt dám chống lại Chấp sự núi Thủ Vọng, cũng chính là đối tượng sùng bái của vô số tu luyện giả trẻ tuổi.

- Ha ha!

Hạ Ngôn nhìn mấy người cười cười:

- Tần Vũ Thành chủ đại Nhân có ở đây chứ?

Xem ra, phụ thân của Thương Mật kia cũng không có tìm tới trả thù Ngân Tuyết Thành.

Kỳ thật Hạ Ngôn có 99% nắm chắc, phụ thân của Thương Mật sẽ không tiả thù Ngân Tuyết Thanh.

Dù sao, hắn là Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng phải lo lắng tới mặt mũi của mình.

Nếu còn giữ thể diện, hắn sẽ không tùy tiện tìm tới trả thù Ngân Tuyết Thành.

Từ điểm này cũng có thể thấy được, chình thể trên núi Thủ Vọng cũng không có đưa ra quyầ sách đối phó với Hạ Ngôn.

Bằng không phỗng chừng Ngân Tuyết Thành đã sớm không còn tồn tại rồi.

- Thành chủ đại nhân mới ở đây, vừa rồi Thành chủ đại nhân mới phê chuẩn cho bốn người chúng ta đi vào Tiên cảnh tu luyện.

Vu Lượng khom người, cung kính trả lời Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ta lập tức đi thông báo cho Thành chủ đại nhân, nói ngài đã đến đây!

Lý Cương vội vàng nói, nói còn chưa đứt lời, đã vội vàng bay đi về hướng biệt viện của Thành chủ.

- Vu Lượng!

Một ngàn năm nay ngươi tiến bộ không nhỏ, đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ?

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Vu Lượng nói.

ở một ngàn năm trước, Vu Lượng còn chưa có bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Sau khi đi vào Tiên Kiều, lúc này mới qua ngàn năm, đã đột phá một cái đại cảnh giới, tốc độ tu luyện hiển nhiên tăng lên rất nhiều.

- Đúng vậy, một trăm năm trước, ta bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ.

Vu Lượng gật đầu.

- Hạ Ngôn tiên sinh!

Ngài thật sựở ngoài TinhĐồgiết chết đứa con của Chấp sự núi Thủ Vọng?

Một trong hai tiểu tử kia. dường như thếy bộ déng Hạ Ngôn từ tốn dễ nói chuyện, liền cả gan áp chế vẻ ngượng ngùng hỏi một câu.

- À!

Tên Thương Mật đó, dáng vẻ ngông cuổng ngạo mạn, ở Tinh Đồ đám muốn quyết đấu cùng ta Ta cũng là không có biện pháp, đành phải đáp ứng, sau đó ở trong quyết đấu đã giết hắn.

Hạ Ngôn hờ hững cười nói.

Nghe Hạ Ngôn nói, hai tên tiểu tử trẻ tuổi này, sắc mặt đều căng thẳng đến đỏ bừng, hai mắt lóe sáng nhìn Hạ Ngôn.

Rất nhanh.

Thành chủ Tần Vũ liền tới trên quảng trường, nhìn thấy Hạ Ngôn, vội vàng cung kính khẽ khom mình thi lễ, Hạ Ngôn cũng hoàn lễ.

Tin tức Hạ Ngôn xuất hiện tại Ngân Tuyết Thành rất nhanh được truyền ra ngoài.

Tuy rằng qua một ngàn năm, Thương Tù Danh kia nhưng cũng không có buông bỏ việc tìm kiếm Hạ Ngôn.

Cho nên, khi tin tức Hạ Ngôn hiện thân lan truyền ra, hắn cũng rất nhanh liền nhận được tin tức này.

- Chấp sự đại nhân!

Hạ Ngôn xuất hiện lại ở Ngân Tuyết Thành!

Sau một lát, lại có tin tức:

- Chấp sự đại nhân!

Hạ Ngôn đã rời Ngân Tuyết Thành, hiện tại đã tới khu đồng trống Tinh Đồ!

Khu đồng trống Tinh Đồ, chính là cánh đồng bát ngát ở ngoài Tinh Đồ, cách Tinh Đồ không xa lắm.

Chương 1010: Đại chiến tại khu đồng ừống Tinh Đồ

Hạ Ngôn từ Thành chủ Ngân Tuyết Thành nơi đó biết được tin tức, núi Thủ Vọng cũng không có tiến hành áp dụng cái gì nhằm vào Ngân Tuyết Thành, cũng không có truyền mệnh lệnh gì cho các thành thị truy tìm tung tích của mình.

Đương nhiên, Thương Tử Danh phụ thân của Thương Mật kia, tự nhiên là đảo sâu ba thước đất truy tìm tung tích của mình.

Nhưng thời gian trôi qua ước chừng một ngàn năm, Thương Tử Danh cũng không có nhận được tin tức gì về mình.

Thương Mật hiện đã được sống lại, đang ần trốn ở bên trong một tòa thành lớn của dòng họ không dám ra ngoài.

Sau khi sống lại, thực lực của hắn chỉ còn có cảnh giới Thiên Thần trung cấp.

Trước đây hắn đã đắc tội với rất nhiều người, hiện tại nếu đi ra ngoài chỉ sợ sẽ bị người khác ám toán chết cả vạn lần không còn.

Hạ Ngôn Phi hành ở khu đồng trống Tinh Đồ, áo trắng tung bay, tốc độ rất chậm, chính là hắn đang đợi Thương Tử Danh tìm đến minh.

Cùng chiến đấu với Thương Tử Danh, cũng có thể thỏa mãn mong muốn của Hạ Ngôn, muốn nghiệm chứng thực lực của mình hiện giờ.

- Ha ha!

Thương Tử Danh đi tìm người trẻ tuổi tên là Hạ Ngôn kia!

Thật là khoái trá, nhiều năm qua như vậy, có thể nhìn thấy Thương Tử Danh chật vật thế này, trong lòng ta quả thật vô cùng vui sướng!

Một lão già mặc hắc bào, cất tiếng cười khổng ngừng.

- Âu Huyền Thanh!

Nghe nói người trẻ tuổi Hạ Ngôn lúc này đang ở khu đồng trống Tinh Đồ, ngươi không muốn đi xem à?

Một lão già khác vuốt vuốt chòm râu thật đãi nói.

- Hừ!

Nếu không phải vì đi khu đồng trống Tinh Đồ xem Thương Tử Danh tìm người tuổi trẻ đó báo thù giết con, ta xuẩl hiện ở chỗ này làm gì?

Lão già Âu Huyền Thanh trợn mắt nói

Hai lão già này đều là vương tộc linh lực màu đen, thực lực cực kỳ đáng sợ, cùng Thương Tử Danh kia coi như đều có chút thù hận.

- Đi đi đi, đi mau không thì đến trễ không thể xem được trò hay!

Cũng không biết người trẻ tuổi Hạ Ngôn kia ở trong tay Thương Tử Danh có thể chống đỡ được một hồi lâu hay không.

Lão già râu dài thúc giục nói.

- Người tuổi trẻ đó đám lộ mặt ở khu đồng trổng Tinh Đồ, đã nói lên hắn có vài phần nắm chắc tự bào vệ mình.

Tuy nhiên, chỉ sợ người trẻ tuổi không biết thực lực chân chính của Thương Tử Danh!

ôi!

Thiôi tài như vậy nếu như chết ở trong tay lão già Thương Tử Danh kia, thì thật là đáng tiếc.

Đến lúc đó thấy không được thì chen chẩn vào, thử xem có thể giúp đỡ được Hạ Ngôn hay không.

Ánh mắt Âu Huyền Thanh chợt lóe sáng, thở ra một hơi nói.

"Vù!"

Bóng đen liên tục nhoáng lên, rồi biến mất ở đường chân trời.

"Ổ?"

"Dường như là đến đây không ít người nha!"

"Thần Châu tốc độ truyền lan tin tức, thật là mau!"

Hạ Ngôn dừng thần thức dò tra, phát hiện tại khu đồng trống Tinh Đồ này, có không ít khí tức của tu luyện giả cường đại

Với năng lực cảm ứng của Hạ Ngôn hiện tại, đã có thể tra xét toàn bộ khu đồng trống Tinh Đồ, tại đây có bao nhiêu người, thần thức đảo qua trong đầu Hạ Ngôn liền rõ ràng.

- Những người này dường như cũng không phải tới đối phó với ta Lâo Thương Tử Danh kia. tốc độ cũng quá chậm đi?

Hạ Ngôn lắc đầu, hắn đi vào khu đồng trống Tinh Đồ. thời gian đã có tới cạn chén trà nhỏ, Thương Tử Danh tới giờ còn chưa có hiện thân.

ở Thần Châu, mỗi một thành thị đều có thông đạo truyền tống không gian, cho nên mặc dù khoảng cách rất xa, cũng có thể rất nhanh liền chạy tới.

- Tên khốn Hạ Ngôn!

Mau ra đây!

Ngay lúc Hạ Ngôn lắc đầu lẩm bẩm nói tốc độ của Thương Tử Danh quá chậm, một tiếng rít gào xuất hiện ở phía trên chần trod xa xa, một đám mây bị đáũh tan thành mảnh nhỏ.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn tới, phát hiện nơi đó thoắt ẩn thoắt hiện một bóng người màu vàng, tốc độ cực nhanh, khí tức mạnh mẽ Phi thường.

"Người này hẳn phình là Thương Tử Danh phụ thân của Thương Mật đây?"

Hạ Ngôn nhìn người tới, trong lòng hơi vừa động, toàn thân linh lực trong thời gian ngắn lưu chuyển quanh một vòng.

"Vèo!"

Hạ Ngôn cũng Phi hành lên không gian trống trải, nhìn Thương Tử Danh ở xa ngoài vạn dặm.

- Thương Tử Danh!

Hạ Ngôn hít một hơi, cũng lớn tiếng quát ra, thanh âm chấn động trong không gian.

Thương Tử Danh ở trong đám mây nghe được tiếng quát, đảo ánh mắt nhìn tới liền phát hiện Hạ Ngôn.

"Vù!"

Hào quang màu vàng nhoáng lên một cái, trong phút chốc Thương Tử Danh vọt tới phụ cận Hạ Ngôn cách đó không xa.

- Ngươi chính là Hạ Ngôn?

Thương Tử Danh vừa dừng lại thân thể, khí tức ào ào tuôn ra, trong mắt lóe lên tia sáng ác liệt, hung tọa trừng mắt nhìn Hạ Ngôn, làm như sập ăn sống nuốt tươi Hạ Ngôn.

Kỳ thật, Thương Tử Danh đúng là muốn ăn tươi nuốt sống Hạ Ngôn.

Một ngàn năm nay, lửa giận trong lòng hắn vốn không có lúc nào tắt.

Hơn nữa thời gian dài như vậy, bởi vì chuyện Thánh khí mất đi, nên hắn không thể tĩnh tâm để bế quan tu luyện hiểu thấu đáo pháp tắc được.

- Đúng vậy, ngươi tìm ta sao?

Hạ Ngôn cười đáp lại.

- Tiểu tử!

Ngươi quả thực to gan, ở trước mặt ta không ngờ còn có thể cười cợt được?

Một lát nữa, ta sẽ làm cho ngươi muốn khóc cũng khóc không được!

Thương Tù Danh bị nghẹn ngang một chút, tuy nhiên biểu tình trên mặt ngược lại dần dần khôi phục bình thường.

- Vì sao lại không cười?

Hạ Ngôn vẫn mang vẻ mặt tươi cười.

- Hừ!

Là ngươi giết chết Thương Mật con ta, cướp đi Tử Tinh Thần Kiếm phải không?

Thương Tử Danh hừ lạnh một tiếng, trầm thấp giọng hỏi.

Hắn biết khu đồng trống Tinh Đồ hiện giờ đến đây không ít cường giả, nên dường như không muốn nói ra chuyện này, nhưng lại lo lắng Hạ Ngôn giấu Tử Tinh Thần Kiếm của mình ở chỗ nào đó, cho nên không thể không hỏi thử xem sao.

- Đúng vậy, một ngàn năm trước, ta đúng đã giết một người tên là Thương Mật

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Hắn là con của ngươi à?

Vậy thật sự là rất ngại ngùng.

- Bớt nói nhảm đi!

Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của ta đâu?

Thương Tử Danh phẫn nộ nói.

- Tử Tinh Thần Kiếm?

Đó là cái gì vậy?

Không bằng ngươi lấy ra để ta nhìn xem là hình dáng gì, sau đó ta nói cho ngươi biết ta có thấy nó hay không.

Hạ Ngôn biểu tình trịnh, trọng nói với Thương Tử Danh như gặp phải chuyện lạ.

Nêu là một người không biết sự tình trải qua, nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Ngôn lúc này, nhất định sẽ nghĩ rằng hắn nói đều là sự thật

- Đáng giận!

Tiểu tử ngươi muốn chết!

Thương Tử Danh không thể tiếp tục nhẫn nại, cho dù hôm nay bị người nói xấu chỉ trô ở sau lưng, cũng phải giết chết tên khốn đáng giận này.

Hắn sở dĩ vừa rồi xuất hiện không có trực tiếp động thủ. với Hạ Ngôn ngay, chủ yếu chính là vì lo lắng bị người ta chỉ trích.

Thần Châu tuy Tầng khổng lồ, nhưng tốc độ truyền lan tin tức cũng là cực kỳ kinh người.

Hắn là Chấp sự của núi Thủ Vọng thực ra vẫn rất chú trọng tới thể diện.

Chấp sự núi Thủ Vọng tu luyện mấy ức năm, mà ra tay đấu với một tiểu bối mới tu luyện hơn vạn năm, nếu không ai biết thì không nói gì, nhưng đãng này, hiện tại khu đồng trống Tinh Đồ này, đã có không ít ánh mắt đều đang soi mới nhìn.

Trong những người này có không ít người là đối đầu của mình...

- Người trẻ tuổi Hạ Ngôn này, thật đúng là tuyệt!

ở trước mặt Thương Tử Danh, không ngờ mặt không đỏ, thở không gấp, còn dám đôi co cải lý cùng Thương Tử Danh nữa chứ!

Một lão già cười ha hả nói, lộ rõ những vết nhăn trên mặt

Hôm nay tu luyện giả đi vào khu đồng trống Tinh Đồ, đại khái có một nửa số người nhận biết Thương Tử Danh, trong đó có không ít vương tộc linh lực màu đen quan hệ khá ác liệt cùng Thương Tử Danh.

- Có dũng khí, có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, cũng đúng là không dễ dàng...

- Đúng vậy!

Tiểu tử này nếu có thể vẫn không ngã xuống, cứ như vậy tiếp tục tu luyện, thực rất có thể ở mấy ức năm sau, cuối cùng bước vào cảnh giới Thần chủ!

- Đáng tiếc, hắn đắc tội với Chấp sự núi Thủ Vọng, như vậy sẽ rất khó thu được trợ giúp của núi Thủ Vọng.

Thương Tử Danh kia tất nhiên sẽ không dễ dàng buông tha hắn!

Cho dù hẳn giao ra Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm, Thương Tử Danh sớm muộn gì cũng sẽ xuống tay với hắn.

- Núi Thủ Vọng cho dù không trợ giúp, cũng không có gì lý do bóp chết Hạ Ngôn kia chứ?

Hiện giờ chẳng qua là Thương Tử Danh chặn đánh giết Hạ Ngôn mà thôi Nếu nhu có người cứu giúp Hạ Ngôn, về sau rất khó nói Có thể thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, có lẽ không cầntới mấy vạn năm có thể đủ sức chiến một trận với Thương Tử Danh.

Một ít nhân vật lão già bảo thủ cá biệt, cũng đều đang bàn luận.

- Ai lại đắc tội ra tay với Thương Tử Danh kia chứ?

Horn nữa thực lực của Thương Tử Danh cũng rất mạnh, trong chúng ta chỉ sợ không có mấy người có thể đánh bại hắn.

- Thương Tử Danh có Thánh khí nơi tay, ta có lẽ còn sợ hắn vài pbần, hiện tại đã không có Tử Tinh thần Kiếm, Hừ!

Cũng chỉ bình thường thôi!

Nghĩ tới thật dúng là khoái trá, Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm của hẳn dám cập cho con của hắn dùng, hiện tại bị tiểu tử Hạ Ngôn kia đoạt mất

- Thương Tử Danh rất tự phụ, hắn nghĩ rằng không ai dám giết con của hắn?

Hừ!

Nếu mấy người chúng ta này giết con của hẳn. người trên núi Thủ Vọng khẳng định sẽ nhúng tay vào.

Hiện tại bị người trẻ tuổi Hạ Ngôn kia giêt chết, núi Thủ Vọng hoàn toàn không có lý do chen vào, bởi vì do Thương Mật con của hắn khiêu khích trước, hơn nữa Hạ Ngôn cũng là vương tộc linh lực màu vàng...

Trong lúc các lão già bảo thù đang bàn luận, rốt cục Thương Tử Danh không kiềm chế được nữa ra tay.

Tử Tinh Thần Kiếm với hắn mà nói quá trọng yếu, tuyệt đối không thể Tơi vào tay người khác, nhất là rơi vào tay đỗi đầu của hắn.

"Ầm!"

Không gian phát sinh một tiếng nổ vang động màng địa phương đó bị lực bùng nổ mạnh mẽ đánh nứt ra.

Nên biết rằng đây chính là không gian Thần Châu vững chắc gấp trăm lần so với tứ vực.

Hạ Ngôn thấy Thương Tử Danh ra tay, không có bối rối chút nào, chỉ là vẻ tươi cười trên mặt biến mất.

Một đạo linh lực màu vàng, bắt đầu chậm rãi khởi động ưên hai tay.

"Vèo!"

Một côn ảnh màu vàng giáng xuống đầu Hạ Ngôn, tốc độ mau đến mức tận cùngỄ Chi một chiêu này có thể nhìn ra chênh lệch của Tạo Hóa cấp Giới chủ khác cấp bậc.

Công kích của Thương Tỏ Danh này quét tới, mặc dù là Hạ Ngôn cũng có chút không kịp phản ứng.

Ở dưới ánh mắt âm độc lạnh lùng của Thương Tử Danh, thân hình Hạ Ngôn vừa động, một đoản năng lượng màu vàng hiện lên, khó khăn lắm ngăn cản luồng côn ảnh kia.

Tuy nhiên thân hình Hạ Ngôn cũng bị một côn này đánh bay ra ngoài.

Lực chấn động mãnh liệt, làm cho trong cơ thể Hạ Ngôn cũng nhộn nhạo một hồi lâu, tuy nhiên cũng chưa bị Thương dưới côn ảnh.

- Thực lực không tệ!

Nhưng hôm nay ngươi hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Dường như đã đoán trước Hạ Ngôn có thể ngăn cản được một côn của mình, Thương Tử Danh cũng không có lộ thần sắc bất ngờ.

Có thể giết chết người có được Thánh khí Tử Tinh Thẩn Kiếm, tất lứiiênthực lực rất mạnh, Thương Tử Danh cũng không phải kẻ ngốc.

"Ồ?"

Đúng lúc này, Hạ Ngôn đột nhiên phát hiện, một lực lượng pháp tắc bất ngờ trói buộc mình lại.

Đã thật lâu.

Hạ Ngôn cũng không có loại cảm giác bị trói buộc này.

Trước kia. cho dù tu luyện giả cao hơn mình một đại cảnh giới, đều không thể dùng lực lượng pháp tắc trói buộc minh.

Nhưng lúc này, không ngờ Thương Tử Danh vận chuyển lực lượng pháp tắc, trói buộc mình trong một vùng không gian.

Thương Tử Danh lĩnh ngộ về pháp tắc rất cao thâm, bất kể là pháp tắc thời gian hay là pháp tắc không gian, đều đã đạt tới tột cùng, chỉ kém một chút là có thể đạt tới đại viên mãn.

Mà Hạ Ngôn hiện tại về cảnh giới pháp tắc, kỳ thật cũng chỉ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ.

Nếu so sánh với tu luyện giả bình thường, lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn cũng cận kề đại viên mãn, nhưng so với Thương Tử Danh Chấp sự của núi Thủ Vọng này, lĩnh ngộ của Hạ Ngôn về pháp tắc còn kém rất xa.

- Ha ha!

Để xem ngươi làm thế nào ngăn cản!

Thương Tử Danh nhìn thấy sắc mặt biến đổi của Hạ Ngôn, cười ha hả nói.

Ngay sau đó thân hình hắn ở trong không gian nhoáng lên một cái, trước sau trên dưới quanh hắn, xuất hiện côn ảnh đầy trời.

'Đại Thần Côn Thuật!"

Thương Tử Danh hét lớn một tiếng nhưtiếng sấm.

Chương 1011: Thánh khí Xích Huyết Thần Kiếm

Thương Tử Danh lĩnh ngộ về lực lượng pháp tắc, đã đạt tới một mức độ cao thâm, hắn vận chuyển pháp tắc không Chỉ có pháp tắc không gian, trong đó còn ẩn chứa pháp tắc thời gian.

Pháp tắc không gian thì trói buộc thân hình Hạ Ngôn, mà pháp tắc thời gian lại có thể tới một mức độ nào đó thay đổi tốc độ dòng chảy của thời gian thời không chung quanh Hạ Ngôn.

Pháp tắc thời gian hắn nắm giữ có thể làm cho Hạ Ngôn có cảm giác thời gian chậm hơn.

Nói cách khác, dưới ảnh hưởng pháp tắc thời gian của hắn, phà ứng của Hạ Ngôn sẽ chậm hơn một ít dưới tình huống bình thường.

Quả thật cũng đúng như thế, lúc này, Hạ Ngôn cảm giác thật giống như mình rơi vào trong một cái hắc động thời không, lực lượng toàn thân đều có, nhưng không thể phát huy ra hết uy lực của nó.

Mà Đại Thần Côn Thuật của Thương Tù Danh thì hình thành vô số luồng côn ảnh trong không gian, mỗi một luồng côn ảnh đều mang theo uy lực Phi thường đáng sợ, quét tới hướng Hạ Ngôn.

Ngay cả các lão già bảo thủ ở chỗ bí mật quan sát, nhìn thấy Đại Thần Côn Thuật đều là sắc mặt hơi biến sắc

Tuyệt kỷ của Thương Tử Danh chính là Đại Thần Côn Thuật này, cũng có thể vì Đại Thần Côn Thuật này, Thương Tử Danh mới giao Thánh khí Tử Tinh Thần Kiếm cho đứa con Thương Mật của mình sử dụng.

Bởi vì nếu dùng Tử Tinh Thần Kiếm thi triển.

Đại Thần Côn Thuật này, hiển nhiên chẳng ra làm sao, cũng không thể phát huy ra hết uy lực của Đại Thần Côn Thuạt.

Đại Thần Côn Thuật là một loại thần thông vô thượng, từ vô số năm trước Thương Tử Danh tự minh nghiên cứu ra, uy lực cực mạnh.

"Uy lực thật đáng sợ!"

Đồng tử trong mắt Hạ Ngôn hiện lên toàn bộ không gian côn ảnh màu vàng, trong lòng cũng rất chấn động.

Tuy rằng đã sớm đoán trước thực lực của Thương Tử Danh có thể rất mạnh, nhưng hiện tại vừa giao thủ, vẫn là khiến Hạ Ngôn có một loại cảm giác kinh tâm động phách.

Tuy nhiên, điều này cũng càng kích phát chiến ý của Hạ Ngôn, bởi vì chiến đấu kịch liệt cùng cường giả như vậy, mới có thể làm cho mình phát huy ra sức chiến đấu mạnh nhất.

- Phá vỡ!

Hạ Ngôn cắn răng, đột nhiên hét lớn ra tiếng.

Vạn tia sáng màu vàng từ trong cơ thể Hạ Ngôn bắn ra, cà phạm vi thời không bị ảnh hưởng của pháp tắc không gian và pháp tắc thời gian, bị công phá mãnh liệt của Hạ Ngôn nứt ra thành mảnh nhỏ.

- ồ?

"Không ngờ có thể thoát khỏi pháp tắc trói buộc của ta?"

Nhìn thấy Hạ Ngôn vùng thoát khỏi trói buộc của mình, ánh mắt của Thương Tù Danh cũng biến đổi, mang theo vẻ kinh ngạc.

Lập tức, trên mặt Thương Tử Danh lại hiện rõ vé dữ tợn:

- Hừ!

Cho dù ngươi thoát khỏi trói buộc, thi làm thế nào có thể ngăn cản công kích của Đại Thần Côn Thuật.

Cho dù ngươi là thiên tài yêu nghiệt, hôm nay cũng phải chết cho ta!

Một phần vạn khoảnh khắc trong úc đó!

'Đại Thái Cực Thuật!"

Cánh tay Hạ Ngôn đột nhiên vạch trong không gian một cái, lập tức linh lực màu vàng hình thành một đồ án Thái Cực màu trắng màu đen giao nhau.

Bộ phận thần thông Thứ bốnghi lại trong Linh La tâm pháp.

Hiện tại Đại Thái Cực Thuật so với thời điểm lúc trước Hạ Ngôn vừa mới lĩnh ngộ, không biết mạnh hơn gấp bao nhiêu lẩn.

"Ầm!

Ầm!..."

Dưới va chạm của hai lực lượng cực kỳ khủng bố đó, ngay cả không gian Thần Châu đều bắt đầu Sụp đổ từng mảng lớn.

Vô số đạo côn ảnh màu vàng, không ngừng oanh kích lên phía trên đồ án Thái Cực, toàn bộ Thái Cực đều rung động kịch liệt, nhưng vẫn kiên trì ngăn cản từng đạo côn ảnh màu vàng.

Cho dù có một số năng lượng thẩm thấu qua đồ án Thái Cực, nhưng cũng không tạo thành uy hiếp quá lớn với Hạ Ngôn, ngay cả thẩn khí phòng ngự Hạ Ngôn cũng không hề thúc động sử dụng.

- Điều đó không có khả năng!

Thấy một màn như vậy.

Thương Tử Danh quả thực không thể tin hai mắt của mình.

Nên biết rằng, cho dù là những lão già bảo thủ kia, ở dưới Đại Thần Côn Thuật của mình, đều phải nhẹ thì bị thương, nặng thì chết.

Thế mà người trẻ tuổi Hạ Ngôn này không ngờ có thể ngăn chặn Đại Thần Côn Thuật của mình?

Điều này sao có thể.

điều này tuyệt đối không phải là sự thật!

Mà những lão già bảo thủ ở xa xa xem trận chiến kia, lại hoàn toàn như bị á khẩu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đồ án Thái Cực kia ở trong mắt bọn họ xem ra, chuyện này quả thực không có khả năng.

Thương Tử Danh chính là Chấp sự của núi Thủ Vọng, ở toàn bộ Thần Châu thực lực của hắn cũng được công nhận rất cường đại.

Mà hiện tại hắn thi triển tuyệt chiêu mạnh nhất Đại Thần Côn Thuật, không ngờ bị một gã vương tộc linh lực màu vàng trẻ tuổi hoàn toàn ngăn cản lại.

Trước kia, Hạ Ngôn có thể giết chết Thương Mật có trong tay Thánh khí, mọi người cũng đã sớm dự đoán được thực lực của Hạ Ngôn không tầm thường, nhưng hiện tại tận mắt xem trận quyầ đấu giữa Hạ Ngôn cùng Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng, vẫn còn bị rúng động thật sâu sắc

"Thực lực của ta sau khi thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, lại trải qua mười vạn năm tích tụ trong Tháp Thời Gian, đúng là có tiến bộ rất lớn.

Thương Tử Danh này thật lợi hại, thực lực cực kỳ mạnh mẽ.

Nếu so sánh về lực lượng pháp tắc quả thật ta phải chịu lép vế, cho nên hiện tại ta muốn giết chết Thương Tử Danh, cũng rất khó thực hiện."

Trong lòng Hạ Ngôn rất nhanh tính toán.

- Đánh ta lâu như vậy, bây giờ Thương Tử Danh ngươi cũng nên tiếp của ta một kiếm!

Hạ Ngôn lạnh giọng nói với Thương Tử Danh.

'Đại Phân Thân Thuật!"

Thân mình của Hạ Ngôn, trong thời gian ngắn hóa thành mười sáu thân ảnh giống nhau nhu đúc.

- Thần kiếm ra!

Mười sáu thân ảnh, đồng loạt phóng xuất ra một luồng kiếm quang màu đỏ, kiếm quang màu đỏ máu xuyên thấu không gian, trong chớp mắt đánh tới trước người Thương Tử Danh.

- Cái gì?

"Khí tức của Thánh Khí, tiểu tử này cũng có Thánh khí!"

Thương Tử Danh kinh hãi, vội thúc động thần khí phòng ngự, lực lượng pháp tắc trong thời gian ngắn ngưng đọng lại không gian chung quanh, cùng chung sức ngăn cản mười sáu đạo kiếm quang màu máu uy lực khừng bố tuyệt luân kia.

"Ầm!

Ầm!

Ầm!"

Tiếng tinh cầu Sụp đổ truyền ra khắp khu đồng trống Tinh Đồ.

Ngay cả một số thành thị ở chung quanh Tinh Đồ, đều cảm giác được rõ làng chấn động kịch liệt, giống như thiên địa sắp nổ tung vậy.

Thân mình Thương Tử Danh lập tức bị công kích của Hạ Ngôn đánh bay ra ngoài xa ngàn dặm, Khóe miệng tràn ra một vệt máu.

"Đại Thôn Phệ Thuật!"

Mười sáu phân thân của Hạ Ngôn họp lại làm một, lúc này linh lực trong cơ thể Hạ Ngôn hao hết hầu như không còn gì, hắn vội vàng sử dụng Đại Thôn Phệ Thuật bố sung linh lực.

Mặc dù là Hạ Ngôn, sử dụng giai đoạn thứ tư của Đại Phân Thân Thuật hóa thân thành mười sáu cái phân thân, lại tế ra Thánh khí phát ra kiếm quang màu đỏ kia, đều có phần cố hết sức.

May mà hắn có Đại Thôn Phệ Thuật, có thể trong nháy mắt liền khôi phục linh lực tiêu hao của mình.

"Quả nhiên là khó có thể giết chết hắn!

Nếu ta có thể tiến thêm một bước về mặt pháp tắc, như vậy giết chết Thương Tử Danh này, hẵn là không khó.

Thật đáng tiếc..."

Hạ Ngôn lắc đầu.

Công kích vừa rồi đã xem như là công kích mạnh nhíu của Hạ Ngôn hiện nay, nhưng cũng chỉ có thể làm cho Thương Tử Danh bị một chút vết thương nhẹ.

Chút thương thế đó đối với vương tộc linh lực màu vàng, gần như không có ảnh hưởng gì.

Thời gian chi một phần mười lần hô hấp, vết thương nhẹ này liền khỏi hẳn.

Tuy nhiên dù vậy, Thương Tử Danh cũng đúng là kinh sợ thật sâu sắc đến ngây người.

Hắn tu luyện biết bao nhiêu năm?

Hạ Ngôn mới tu luyện có bao nhiêu năm?

Còn trẻ tuổi như thế mà đã có sức chiến đấu như vậy, cho dù là những cường giả cuối cùng trở thành Thần chủ kia, ở thời điểm bằng tuổi của Hạ Ngôn này, cũng không có khả năng có chiến lực mạnh như vậy.

"Thánh khí của hắn dường như là bị hư hao, bằng không chỉ sợ ta bị thương còn phải nặng hơn một ít.

Tiểu tử này, không thể lưu lại được, lúc này mới bao nhiêu tuổi chứ?

Nếu để cho hắn tu luyện thêm mấy ngàn năm, chẳng phải là có thể giết chết ta sao?"

Thương Tử Danh xoay chuyển tâm tư rất nhanh, sắc mặt liên tục biến đổi.

Tuy rằng hắn muốn lập tức giết chết Hạ Ngôn, nhưng hiện tại xem ra, chính hắn căn bản không đủ bản lãnh giết chết Hạ Ngôn.

"Vừa rồi đó là thần thông gì?"

"Dường như đã nghe nói qua, trong lúc nhất thời lại nghĩ không ra!

Khẳng định không phải là thần thông bình thường, hình thành một mặt đồ án Thái Cực, lực phòng ngự đạt tới mức độ khủng bố Như vậy..."

Trong lòng Thương Tử Danh toát ra vô số ý niệm.

Mà các lão già bảo thủ trong bóng tối kia, mức độ khiếp sợ cũng không kém gì Thương Tử Danh.

Bọn họ tu luyện năm tháng Phi thường dài lâu, kiến thức rộng rãi, biêt thần thông Hạ Ngôn sử dụng không tầm thường, đều rất nhanh nhớ ỉại có hay không nghe nói qua tbẩn thông như vậy.

- Thánh khí Hạ Ngôn sử đụng kia, dường như là Thánh khí Xích Huyết Thần Kiếm!

Một lẫo già đột nhiên cất tiếng nói, lão mặc một thân hắc y, ánh mắt có vẻ nghiêm trọng.

- Cái gì?

- Xích Huyết Thần Kiếm?

- Ngươi nói chính là thanh xích Huyết Thần Kiếm kia?

Lời vừa nói ra, mấy lão già bảo thủ ở gần bên lập tức kêu lên.

- Đúng vậy!

Ta từng tận mắt thấy Xích Huyết Thần Kiếm!

Mới vừa rồi kiếm khí của người trẻ tuổi kia tế ra, cùng Xích Huyết Thần Kiếm hoàn toàn giống hệt nhau, tuy nhiên đường như là bị hao tổn.

Nếu thật sự là Xích Huyết Thần Kiêm, vậy làm thế nào người trẻ tuổi lấy được vào tay?

Xích Huyết Thần Kiếm, không phải vẫn luôn ở trong tay Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng sao?

Lão già hắc y có vẻ nghi hoặc thật ngưng trọng thấp giọng nói

- Nêu thật sự là Xích Huyết Thần Kiếm, thân phận của tiểu tử Hạ Ngôn này...

Một lão già đầu bạc, nói một nửa rồi không có nói thêm.

Mấy vạn năm trước đã xảy ra một đại sự, đại sự này tuy rằng không có bị truyền bá rộng rãi ra ngoài, nhưng những lão già bảo thủ họ cũng đều có nghe được một chút tin tức, Chỉ có điều không có cách nào khác đề chứng mink Bởi vì, đó là chuyện liên quan tới bí ẩn của giới cao tầng núi Thủ Vọng.

Lúc ấy cũng có một số người đò la tin tức, cuối cùng tất cả những người đó đều vô thanh vô tức biến mất trên đời!

- Thương Tử Danh!

Ngươi muốn báo thù cho con của ngươi, hiện tại xem ra rất khó!

Hạ Ngôn nhìn Thương Tử Danh bị đánh bay ra ngoài xa ngàn đặm. bình thần nói:

- Xem ra trước khi ngươi bước vào Thần chủ, cũng không có cơ hội giết chết ta.

Chờ sau này ngươi trở thành cảnh giới Thần chủ, hãy tim tới ta!

- Hiện giờ ta cũng khôngrãnh tiếp ngươi!

Hạ Ngôn nói xong, ánh mắt phía quét về phía những lão già bào thủ âm thầm ẩn núp kia, chợt Phi thân rấtnhanh về hướng bên trong phạm vi Tinh Đồ.

- Hạ Ngôn này đi Tinh Đồ!

Một ngàn năm trước hắn thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên KiềuỄ Lúc này, chẳng lẽ hắn muốn tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều?

Một lão già thấy Hạ Ngôn phóng về phía Tinh Đồ, liền lên tiếng nói.

- Quả thực là một quái thai!

Ngàn năm trước, thời điểm ta nghe nói hắn ở khu đồng trổng Tinh Đồ đại chiến cùng con của Thương Tử Danh, Đại Phân Thân Thuật mới tu luyện thành giai đoạn thử ba, hiện tại không ngờ đã tu luyện thành giai đoạn thứ tư.

Tốc độ tiến bộ như vậy... cho dù bước vào cảnh giới Thần chủ, cũng không còn xa lắm đây!

Lại có một lão già lắc đầu cảm thán nói

- Ha ha ha...

Thương Tử Danh!

Không nghĩ tới ngay cả một gã tiểu bối tu luyện thời gian không đến năm vạn năm, ngươi cũng không làm gì được.

Ha ha!

Một lão già bảo thủ hiển nhiên là có ân oán cùng Thương Tử Danh, lúc này lên tiếng cười ha hả, châm chọc Thương Tử Danh.

- Ha ha ha...

Không ít lão già bảo thủ, đều cười ha hả phụ họa theo.

- Ai?

- Tên khốn nào nói đó?

Đi ra đây cho ta!

Thương Tử Danh sắc mặt lúc trắng lúc xanh, muốn tìm kiếm nơi phát ra thanh âm, nhưng trong lúc nhât thời không thể phát hiện ra.

Hắn không có đuổi theo Hạ Ngôn, bởi vì hẳn biết rõ, hiện tại một mình hẳn quả thật không giết chết được Hạ Ngôn, Đuổi theo kịp cũng không có biện pháp gì, hơn nữa tiến vào Tinh Đồ, cho dù là hắn cũng không đám tùy tiện ra tay, đó là phạm vi quản hạt của Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

- Đáng giận!

Giấu đầu giấu đuôi, rùa đen rút đầu!

Thấy không ai hiện thân, Thương Tử Danh giận dữ, hung tọa mắng chửi.

Hôm nay xem như hắn đã mất hết mặt mũi, chỉ sợ không tới một ngày, toàn bộ Thần Châu đều sẽ biết chuyện này, hắn đường đường là Chấp sự của núi Thủ Vọng, ở khu đồng trống Tinh Đồ chiến đấu cùng tu luyện giả trẻ tuổi Hạ Ngôn, không những không đủ sức báo thù cho đứa con của mình, cuối cùng lại còn bị đối phương đánh cho bị thương.

Kêt quả cứ Như vậy mà chấm dứt.

Chương 1012: Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng

Trở lại chốn cũ!

Hạ Ngôn đã là lần thứ hai tiến vào Tinh Đồ, tuy nhiên khác với lần trước, lần này trong Tinh Đồ, Hạ Ngôn không có nhìn thấy bóng dáng của tu luyện giả nào.

Toàn bộ trong Tinh Đồ đều tĩnh lặng.

Vừa tới vạn đường thông đạo ở bốn phía Thần Cung Tinh Đồ, Hạ Ngôn rất nhanh từ không trung hạ xuống.

Tuy rằng hiện tại trong vạn đường thông đạo này cũng không có bóng người, tuy nhiên Hạ Ngôn vẫn tuân giữ theo quy tắc của Tinh Đồ.

Từ trong một cái thông đạo đó, hắn đi bộ tới hướng Tiên Kiều phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

"Không biết, giai đoạn thứ hai Tiên Kiều là như thế nào, la có thể thông qua được hay không!"

Hạ Ngôn nhìn Tiên Kiều mơ hồ có thể thấy được mây mù bên trong, trong mắt chợt lóe sáng, trong lòng cũng đúng là rất chờ mong.

Tuy đi bộ, nhưng tốc độ của Hạ Ngôn cũng cực nhanh, không bao lâu đã tới phía dưới Thần Cung.

Nghi chân một lát, thân ảnh nhoáng lên một cái, Hạ Ngôn lên tới phía trên Thần Cung Tinh Đồ, hắn lấy ra giấy thông hành Tiên Kiều màu đỏ cầm trong tay.

"Bây giờ, ta tiến vào Tiên Kiều giai đoạn thứ hai."

Ngay sau đó, Hạ Ngôn liền Phi thân đi vào Tiên Kiều.

Đúng lúc này, trong không gian lực lượng pháp tắc sôi trào lên mãnh liệt.

Lực lượng pháp tắc là đại đạo trong thiên địa, cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng chỉ có thể dẫn động lực lượng pháp tắc trong thiên địa để mình sử đụng.

Nhưng lúc này lực lượng pháp tắc trong không gian, thật giống như có sinh mệnh bình thường.

Đang lúc Hạ Ngôn kinh ngạc, một bóng người màu vảng dần dần hiện rõ ở phía trước Hạ Ngôn không tới trăm mét.

Nhìn thấy bóng người màu vàng này, Hạ Ngôn cũng giật mình cả kinh không thôi.

Người này mặc trường bào màu vàng, trên người lại không có phát ra khí tức gì, chỉ có lực lượng pháp tắc kia từng đoàn từng đoàn vây quanh bốn phía thân thể hắn.

"Cường giả cảnh giới Thần chủ?"

Trong lòng hơi nhảy dựng lên, ý niệm trong đầu rất nhanh xoay chuyển.

Người này, cũng không phải Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, ở trong Thần Cung Tinh Đồ lúc trước Hạ Ngôn đã gặp mặt phân thân của Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, người này tướng mạo hoàn toàn khác với Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

'Bây là người nào, cường giả cảnh giới Thần chủ vì sao xuất hiện ở trong này?"

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày thầm nghĩ.

- Ngươi là Hạ Ngôn?

Tu luyện giả mặc trường bào màu vàng, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn, trên mặt mang theo ý cười thản nhiên, dường như không có ác ý gì với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu đáp, ánh mắt nhìn đối phương.

Đối mặt với cường giả cảnh giới Thần chủ, tuy rằng Hạ Ngôn không còn lúng ta lúng túng giống như thời điểm lần đầu tiên gặp Cung Minh, nhưng vẫn có một chút khẩn trương, điều này cũng khó tránh khỏi.

Cái loại uy áp này, không phải người bình thường có thể chịu đựng.

Cường giả Thần chủ chỉ cần một cái ý niệm trong đầu, có thể giết chết tu luyện giả Tạo Hóa cấp Giới Chủ đình, hai người căn bản không phải cùng một tầng thứ!

- Vừa rồi ngươi chiến đấu cùng Chấp sự núi Thủ Vọng ở khu đồng trống Tinh Đồ, ta cũng nhìn thấy.

Người mặc trường bào màu vàng, gật gật đầu, mỉm cười nói.

- Thực không tệ!

Trẻ tuổi như vậy đã có năng lực ngang sức với Chấp sự của núi Thủ Vọng, điều này rất hiếm có.

Tương lai bước vào cảnh giới Thần chủ hy vọng cũng rất lớn.

Người mặc trường bào màu vàng nói với giọng bình thần thong thả.

- Ta là đương nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, tên của ta là Thương Ẩn.

Sau đó Thương Ẩn liền nói ra thân phận của mình.

Nghe vậy, trong lòng Hạ Ngôn lại nhảy dựng lên: "Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng?

Người này chính là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng?

Toàn bộ Thần Châu gần như đều ở

trong tay hắn?

Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng ở trong này, chẳng lẽ là đặc biệt chờ ta?"

- Ha ha!

Ta ở đây, quả thật là để gặp mặt ngươi.

Ta muốn biết, ngươi cùng Thương Đồ là quan hệ gì?

Thương Ẩn cất tiếng cười một tràng, rồi nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Thương Đồ?

Hạ Ngôn nhíu mày, hắn chưa nghe nói qua danh tự Thương Đồ này.

Tuy nhiên, nghe ra đường như cũng là vương tộc, hơn nữa rất có thể là vương tộc linh lực màu vàng.

Nêu có thể được Chưởng Khống Giả đương nhiệm núi Thủ Vọng nhắc tới, vậy khẳng định không phải là nhân vật bình thường.

- Như thế nào?

Ngươi không biết Thương Đồ?

Thương Ẩn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Hạ Ngôn, tiếp theo còn hỏi thêm.

- Chưởng Khống giả đại nhân!

Ta chưa bao giờ nghe nói qua danh tự Thương Đồ này.

Hạ Ngôn ăn ngay nói thật

- Ồ?

Vậy ngươi như thế nào lại có Thánh khí Xích Huyết Thần Kiếm của Thương Đồ?

Hơn nữa, ngươi lại còn học được Đại Thái Cực Thuật, Đại Thôn Phệ Thuật, Đại Trọng Lực Thuật!

Xem ra. nhất định ngươi cũng học xong Đại Tinh Luyện Thuật, Đại Na Di Thuật, với thiên phú của ngươi, chỉ sợ ngay cả Đại Ẩn Nặc Thuật đều học xong rồi chứ?

Thương Ẩn, dường như rất hiểu biết tình huống của Hạ Ngôn.

- Cái này... là một vị tiền bối dạy ta, ta cũng không biết những thần thông này tên gọi là

gì-

Hạ Ngôn lập tức nói ra, tuy rằng Thương Ẩn này từ đầu đến giờ luôn mang vẻ mặt tươi cười, nhưng Hạ Ngôn có một loại cảm giác không thể tin tưởng hắn.

- ồ?

Thương Ẩn hơi có vẻ kinh ngạc, dường như là nhìn thấu hết thảy, tuy nhiên cũng không nói ra, sau đó lại cười nói:

- Nếu như vậy, ta liền nói với ngươi về chuyện của Thương Đồ đi.

Thương Đồ là vương tộc linh lực màu vàng chúng ta, thiên phú rất cao, ở Thời điểm lần đầu tiên tiến vào Tiên Kiều, cũng thuận lợi thông qua một trăm tầng Tiên Kiều.

Xích Huyết Thần Kiếm, Hậu Thổ Thần giáp, đều là Thánh khí của Thương Đồ sử dụng.

Ngươi nếu chiếm được Xích Huyết Thần Kiếm, vậy cũng nhất định chiếm được Hậu Thổ Thần giáp chứ?

Thương Ẩn nhớ lại nói.

- Chưởng Khống Giả đại nhân!

Kỳ thật trước đó, ta hoàn toàn không biết thần Khí của ta tên gọi là gì.

Tuy nhiên, ta quả thật có một kiện thần khí công kích uy lực thật lớn, còn có một kiện thần khí phòng ngự lực phòng ngự rất mạnh.

Hạ Ngôn gật gật đầu nói.

- Ừ!

Vậy là đúng rồi!

Xem ra ngươi thật sự có quan hệ rất sâu sa cùng Thương Đồ.

Thương Ẩn gật đầu:

- Các loại thần thông ngươi sử dụng, lúc trước Thương Đồ cũng dùng nó.

Mấy loại thần thông này đều là đến từ một bí điển tên là Linh La tâm pháp.

Linh La tâm pháp là tâm pháp tối cao của vương tộc linh lực màu vàng chúng ta.

- ở toàn bộ Thần Châu, cũng không có một loại công phập, tâm pháp nào, có thể so sánh với Linh La tậm pháp.

Thương Ẩn hơi híp mắt một chút, ánh mắt vẫn luôn nhìn Hạ Ngôn.

Nghe vậy, trong lòng Hạ Ngôn lại căng thẳng: Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng này, không ngờ ngay cả Linh La tâm pháp đều biết, mà lại nói Linh La tâm pháp là tâm pháp tối cao ở Thần Châu.

"Hay là, Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng muốn thu hồi Linh La tâm pháp của ta?"

Hạ Ngôn rất nhanh xoay chuyển ý niệm trong đầu: "Linh La tâm pháp này là dùng phương thức tinh thần lực giấu ở trong nhẫn Linh La, nếu như muốn thu hồi, chẳng phải là ta phải giao ra nhẫn Linh La hay sao?

Không được, chuyện này tuyệt đối không thể đáp ứng."

Dường như là nhìn thấu tâm tư của Hạ Ngôn, Thương Ẩn cười cười nói thêm:

- Hạ Ngôn!

Đừng lo lắng!

Hôm nay ta chờ gặp ngươi ở trong này, cũng không phải muốn Linh La tâm pháp của ngươi, mà là muốn nói cho ngươi biết một chuyện.

Bất kể là Xích Huyết Thần Kiếm, Hậu Thổ Thần giáp, hay là Linh La tâm pháp, cùng với nhẫn Linh La, đều là sờ hữu của vương tộc linh lực màu vàng Thương Đồ.

Mà Thương Đồ hiện tại cũng còn sống, tuy nhiên lại bị tra tấn hành hạ ở Thâm Uyên Vô Tận.

Nói tới ây, trên mặt Thương Ẩn cũng trờ nên có phần nghiêm trọng khẽ thở dài một tiếng.

- Tại Thâm Uyên Vô Tận đó, cho dù là cường giả cảnh giới Thần chủ bất cản một chút đều phải vạn kiếp bất phục.

Từ hơn mười vạn năm đến nay, Thương Đồ đều vẫn bị nhốt ở Thâm Uyên Vô Tận, rơi vào tình trạnh cực kỳ thống khổ, không thể tự thoát khỏi!

Thương Ảnh ngưng trọng nói

- Thâm Uyên Vô Tận?

Hạ Ngôn nghe được tên này, đột nhiên nhớ tới thời điểm lần đầu tiên đi vào Tiên Kiều, Thành chủ Ngân Tuyết Thành từng nói với mình về ba vị Chưởng Khống Giả.

Thần Châu có ba vị Chưởng Khống Giả, một trong số đó là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, hai là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, ba là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng mỗi qua mười ức năm đến một trăm ức năm. sẽ có một lần thay đổi Mà Chường Khổng Giả Tiên Kiều và Thâm Uyên Vô Tận thì trước nay cũng không có thay đổi lần nào.

- Đúng vậy!

Thâm Uyên Vô Tận...

Thương Ẩn nhìn về phía chân trời xa xa:

- Đó là vùng tử vong, giam giữ một ít tu luyện giả tội ác tày trời.

Thưcrag Đồ bởi vì đắc tội với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, cũng bị nhôt ở một chỗ hung ác trong đó.

Tuy rằng núi Thủ Vọng chúng ta cũng muốn cứu hắn ra khỏi Thâm Uyên Vô Tận, nhưng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận kia, cũng không hề nể nang mặt mũi núi Thủ Vọng chúng ta, cho nên chúng ta cũng không có biện pháp gì.

"Thương Ẩn nói với ta chuyện này để làm gì?"

Hạ Ngôn suy nghĩ trong lòng: "Chẳng lẽ Thương Đồ cùng Thương Hà tiền bối có quan hệ gì chăng?

Nêu đủng theo như lời Thương Ẩn nói, nhẫn Linh La vốn thuộc về Thương Đồ, như vậy Thương Hà tiền bối khẳng định chính là có được từ trong tay Thương Đồ.

Nếu không có quan hệ đặc thù, Thương Đồ như thế nào có thể đưa nhẫn Linh La trân bảo như vậy cho Thương Hà tiền bối?"

- Tốt lắm, Hạ Ngôn!

Ngươi tiến vào Tiên Kiều đi, ta cũng nên đi!

Lúc này Thương Ẩn đột nhiên muốn rời đi!

Không đợi Hạ Ngôn lên tiếng, thân hình hắn liền biến mất trong không gian.

Hạ Ngôn chi cảm thấy đoàn lực lượng pháp tắc dao động một chút, rồi lập tức không gian lại lần nữa khôi phục bình thường, dường như Thương Ẩn kia chưa bao giờ hiện thân.

"Thương Đồ, chẳng lẽ là thân nhân của Thương Hà tiền bối?

Thương Hà tiền bối lại gặp phải địch nhân như thế nào?"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Chẳng lẽ là Thương Hà tiền bối đi tới Thâm Uyên Vô Tận cứu người, cuối cùng bị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên vô Tận kia đánh cho trọng Thương không thể hồi phục sao?

Nếu đúng như thế, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cũng quá độc ác đi?

Không ngờ ngay cả linh hồn của Thương Hà tiền bối cũng muốn hủy diệt hoàn toàn!"

"Không đúng..."

"Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, cũng chỉ vây khốn giam giữ Thương Đồ, nếu Thương Hà tiền bối đúng là đi cứu Thương Đồ. vì sao vị Chưởng Khống Giả kia không giống lúc trước đối xử với Thương Đồ, cũng giam giữ luôn Thương Hà tiền bối chứ?"

Hạ Ngôn lắc đầu, trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra.

"Thương Ẩn Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, rốt cuộc nói với ta những điều này là có ý tứ gì, chẳng lẽ là muốn ta đi Thâm Uyên Vô Tận giải cứu Thương Đồ?"

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng: "Ngay cả Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng Thương Ẩn ngươi với chuyện này cũng không có biện pháp, ta có thể có biện phập nào sao?

Với thực lực của ta hiện tại, đi vào đó không phải là tìm chết sao?"

Hạ Ngôn tập trung tinh thần lại, lập tức trong lòng không còn nghĩ nhiều, thân ảnh nhoáng lên một cái, bay đi tới hướng Tiên Kiều.

Vừa mới tiến vào bên trong mây mù, cảnh tượng Hạ Ngôn nhìn thấy liền đã xảy ra biến hóa thật lớn.

Nguyên vốn Tiên Kiều mông lung mờ ảo, lúc này lại trông thấy rõ ràng.

Khin tới phía trước, Tiên Kiều dường như thông tới một thể giới khác.

"Vèo!"

Lúc này, Hạ Ngôn đột nhiên cảm giác được một cổ năng lượng quỷ dị xuất hiện, giấy thông hành màu đỏ trong tay hóa thành một luồng hào quang màu đỏ ẩn vào trong hư không, tiếp theo bản thân mình liền bị kéo vào bên trong một cái lốc xoáy không thể vùng vẫy.

Trong phút chốc, hai chân Hạ Ngôn rơi xuống đất, tới một không gian toàn màu đỏ, từng đám mây màu đỏ sậm ép bầu trời xuống rất thấp.

Hạ Ngôn vừa mới tiến vào không gian này, liền cảm giác được trong không gian một lực lượng vô cùng lớn từ bốn phương tám hướng đè ép lên thân thể của mình!

Chương 1013: Tố chất thân thể tăng mạnh

Tin tức Hạ Ngôn ở khu đồng trống Tinh Đồ đại chiến với Chấp sự núi Thủ Vọng Thương Tử Danh, rất nhanh truyền đi khắp toàn bộ Thần Châu.

Nguyên vốn người trước kia chua bao giờ nghe nói qua tên Hạ Ngôn, hiện tại cũng đều hỏi thăm ở chung quanh, đều muốn biết tu luyện giả dám chiến đâu cùng Chấp sự núi Thủ Vọng, rốt cuộc là ai!

Rất nhiều tửu lâu trà quán, đều có người bàn luận về Hạ Ngôn tu luyện giả trẻ tuổi này.

Sau đó, tin tức Hạ Ngôn tu luyện không tới vạn năm, một ngàn năm trước ở thời điểm Tiên Kiều mở ra, thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, lại bị khơi lên lại.

Hai cái tin tức này làm cho danh vọng của Hạ Ngôn nồi bật, chẩn nhiếp toàn bộ Thần Châu.

Mà Hạ Ngôn là tu luyện giả Ngân Tuyết Thành, cũng càng ngày càng được nhiều người nhắc đến, danh vọng của Ngân Tuyết Thành cũng tăng cao.

Rất nhiều tán tu, đều bắt đầu tiến vào Ngân Tuyết Thành định cư ở lại.

Không chỉ có những tán tu kia, mà ngay cả một ít gia tộc bậc trung bậc nhỏ, đều bắt đầu đả vào Ngân Tuyết Thành.

Điều này khiến cho Tần Vũ Thành chủ Ngân Tuyêt Thành mỗi ngày đều hưng phấn không thôi Theo danh vọng của thành thị tăng cao, đanh tiếng của Thành chủ Tần Vũ hắn cũng theo đó tăng mạnh.

- Nghe nói, Hạ Ngôn vừa mới chiến đấu cùng Chấp sự núi Thủ Vọng kia, lại tiến vào Tiên Kiều!

- Cái gì?

Lúc này mới qua thời gian ngắn ngủn một ngàn năm, hắn đã tiếp tục tiến vào Tiên Kiều?

Lần này, hắn đúng là muốn thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều sao?

- Đúng vậy!

Thật không biết Hạ Ngôn kia, là nhân vật như thế nào, chẳng lẽ hắn trời sinh khác với người khác, có hai cái đầu hay sao?

Các thành thị Thần Châu, khắp nơi đều có người bàn tán như vậy.

- Ta nghe nói, Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng kia, ở khu đồng trống Tinh Đồ bị Hạ Ngôn đánh cho hộc máu không ngừng!

- Phải không?

Còn nghiêm trọng Như vậy sao?

- Đúng vậy!

Đây chính là một vị tiền bối ta quen biết tận mắt nhìn thấy, một người bằng hữu của chất trai lão chính miệng nói cho ta biết, chẳng lẽ còn giả sao?

Tu luyện giả này nói có vẻ chắc như đinh đóng cột

Mà lúc này Hạ Ngôn, đã tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đây là một cái thế giới màu máu.

Lực ép thật lớn, khiến thân mình Hạ Ngô, bị áp lực mạnh mẽ trước nay chưa từng có.

Xương cốt toàn thân đều chấn động kêu "rắc rẳc".

Muốn hơi nhích động thân thể một chút ở trong không gian này, đều vô cùng khó khăn!

"Đây là tầng thứ nhất giai đoạn thứ hai Tiên Kiều sao?"

Hai chân Hạ Ngôn bám chặt ở trên mặt đất màu máu.

Nêu có người ở gần quan sát, có thể nhìn thấy da thịt cơ bắp của Hạ Ngôn, đều bị ép lõm vào phía trong từng vòng từng vòng.

"Quả nhiên lợi hại, ta cảm giác da thịt cùng lục phủ ngũ tạng của ta, từng chút một đều bị đè ép không nhỏ."

Khóe miệng Hạ Ngôn vỡ ra, không ngờ còn có thể cười được: "Thời gian này chẳng lẽ cũng là trải qua một chén trà nhỏ, sẽ tự động tiến vào tầng tiếp theo?"

"Nêu là tu luyện giả bình thường tiến vào nơi này, Chỉ sợ trong nháy mắt sẽ bị ép thành một đổng máu thịt mơ hồ."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Không đúng!

Phía trước dường như có một cánh cửa, hay là ta phải đi từ nơi này vào bên trong cánh cửa kia?"

Tuy rằng thế giới này cũng không rực sáng lắm. mà trân ngập một màn sương máu, chi hiện ra màu đỏ Sâm, nhung thị lực của Hạ Ngôn vẫn có thể dễ dàng thấy rõ ở chỗ cách mình trăm dặm có một cánh của nhỏ bên trong tối đen như mục.

Mây mù màu đỏ sậm trên đỉnh đầu không ngừng máy động.

Áp lực cực kỳ khủng bố, thật giống như một Bạch Ải Tinh* thật lớn trên đỉnh đầu đè xuống.

Tại trong không gian này, đừng nói là bước đi bước lại, dù là nhích động ngón tay một chút, đều phải hao phí toàn thân lực lượng.

*Bạch Ải Tinh: những ngôi sao nhỏ hơn mặt trời nguội rồi teo lại gọi là Bạch Ải Tinh.

Sau thời gian tàn một nén nhang, không gian vẫn không có chuyển biến gì, Hạ Ngôn vẫn còn ở trong tầng thứ nhất

"Xem ra.

đúng là phải đi tới bên trong cánh cửa kia rồi."

Lúc này trong lòng Hạ Ngôn đã có phán đoán đại khái: "Khó trách Thành chủ Tần Vũ nói, giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, có thể cả ức vạn năm cũng không thể thông qua.

Một đoạn thời gian này không phải kiên trì là có thể thuận lợi thông qua!"

"Ầm!"

Hạ Ngôn nhích bước chân vô cùng trầm trọng, rốt cục bước ra được nửa bước đầu tiên.

Chân phải bước tới trước đạp ra khoảng không.

Nửa bước thứ nhất bước ra, phía sau dường như liền thoải mái không ít.

Tuy rằng mỗi một bước đều phải hao phí năng lượng thật lớn, nhưng đối với Hạ Ngôn mà nói, đi qua một trăm dặm này, cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Một năm sau, một chần của Hạ Ngôn, rốt cục vượt qua ngạch cửa kia, tiến vào đến tầng thứ hai giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Áp lực của tầng thứ hai so với tầng thứ nhất lại lớn mạnh hơn ba phần, thân thể Hạ Ngôn không ngờ bắt đầu chảy ra máu loãng.

Nếu nhìn kỹ, có thể nhìn thấy trôi làn da của Hạ Ngôn, xuất hiện những vết rách rất nhỏ.

Cũng may, tình trạng máu thẩm thấu này không nghiêm trọng lắm, đại khái qua vài canh giờ, Hạ Ngôn đã bắt đầu thích ứng được.

"Chẳng lẽ là ta sinh ra ảo giác?"

"Như thế nào ta có cảm giác cơ thể của ta, mạnh hơn một ít so với trước khi tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều?

Lúc này cũng chỉ mới đi qua tầng thứ nhất giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, cường độ thân thể chẳng lẽ đã có tăng mạnh rồi sao?"

Hạ Ngôn nghi hoặc thầm nghĩ trong lòng.

"Mặc kệ, cứ tiếp tục đi thôi!"

Thầm quyết định trong lòng, Hạ Ngôn đưa mắt nhìn tới lại thấy một cách cửa ở ngoài trăm dặm.

Thông qua tầng thứ nhất, Hạ Ngôn hao phí thời gian một năm, tầng thứ hai này Hạ Ngôn lại phải hao phí thời gian ba năm.

Sau ba năm, Hạ Ngôn mới bước một chần qua cánh cửa tầng thứ hai, tiến vào đến tầng thứ ba của Tiên Kiều giai đoạn hai.

"Quả nhiên là như thế này!"

'Thông qua tầng thứ hai giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, tố chất cơ thể của ta lại tăng mạnh.

Tiên Kiều này thật đúng là chỗ tốt tuyệt vời."

Trên mặt Hạ Ngôn lộ rò vẻ vui mừng.

Mới vừa rồi thông qua tầng thứ nhất, Hạ Ngôn còn có chút lo lắng là mình có cảm giác sai lầm.

Nhưng hiện tại thông qua tầng thứ hai, tới tầng thứ ba, Hạ Ngôn đã có thể xác định, tố chất của thân thể mình đúng là tăng mạnh.

Nên biết rằng, tố chất thân thể của Hạ Ngôn đã vượt qua tu luyện giả bình thường rất nhiều, cho dù là sử dụng một số trân bảo đặc thù, nếu muốn tiếp tục tăng lên tố chất thân thể cũng Phi thường khó khăn.

Nhưng tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, mỗi lần thông qua một tầng, không ngờ lại có cảm giác tố chất thân thể của mình tăng lên rõ ràng!

Điều này đương nhiên khiến Hạ Ngôn ngạc nhiên và hết sức vui mừng.

Tầng thứ ba Tiên Kiều.

Hạ Ngôn nhìn bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy từng sợi từng sợi gì đó nhỏ li ti, không ngừng chạy vào trong cơ thầ Mỗi một sợi li nchạy vào cơ thể. trong thân thể đều sẽ sinh ra một loại đau đớn kịch liệt, hơn nữa không ngừng toát ra máu tươi.

Cơ thịt đều nhẹ nhàng rung động.

"Kiên trì!"

"Mặc kệ như thế nào, ta cũng phải kiên trì thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ hai Tiên Kiêu!"

"Bất kể như thế nào..."

Hạ Ngôn cắn chặt hàm răng hạ quyết tâm.

Lần này, Hạ Ngôn ở tại chỗ ước chừng thời gian ba ngày, mới bắt đầu thử bước ra nửa bước đầu tiên.

Bước ra được nửa bước đầu tiên, như vậy thông qua tầng thứ ba cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Thông qua tầng thứ ba, Hạ Ngôn dùng suốt thời gian năm năm.

Khi cuối cùng bước vào bên trong cánh cửa bên kia.

Hạ Ngôn cũng đúng là thờ nhẹ ra một hơi bị nghẹn năm năm nay.

Một ngàn ba trăm bảy mươi năm sau, Hạ Ngôn đi vào tầng thứ hai mươi mốt của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều!

Vừa mới tiến vào tầng thứ hai mươi mốt, Hạ Ngôn liền ngồi phịch xuống, toàn bộ thân hình, đều xuầt hiện từng vết rách khiến cho người ta sợ hãi, thật giống như sắp hoàn toàn vỡ tan ra.

Máu huyết tuôn ra thật giống như một dòng sông nhỏ bình thường.

Hạ Ngôn dùng linh lực màu vàng bao quanh bốn phía thân thể, để chặn máu tuôn ra quá nhiều.

"Hấp!"

Hạ Ngôn hít mạnh một hơi, biểu tình trên mặt cực kỳ kiên nghị, trong hai mắt lóe sáng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa ở ngoài trăm dặm kia.

'Bây đã là tầng thứ hai mươi mốt của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều!"

"Tổng cộng có một trăm tầng, đã đi tới tầng thứ hai mươi mốt, phía sau còn bảy mươi chín tầng!

Kiên trù phải tiếp tục kiên trì cái này cũng không thể làm khó được ta!"

Trong ánh mắt kiên đỉnh của Hạ Ngôn chớp động tia sáng như ngọn lửa.

Hai ngàn tám trăm năm sau, Hạ Ngôn vượt qua cánh cửa tầng thứ ba mươi hai Tiên Kiều kia.

Tầng tiếp theo chính là tầng ba mươi ba.

"Ầm!"

Áp lực trước nay chua có, trực tiếp đè ép xuống Hạ Ngôn vừa mới tiến vào tầng thứ ba mươi ba, ép hắn nẳm dán sát trên mặt đất.

Ngay cả linh lực đều đã bị một cổ lực lượng đè ép, dán chặt lên phía trên da thịt của Hạ Ngôn, lưu chuyển cực kỳ khó khăn.

Ngay cả hô hấp đều hoàn toàn không thể hít thở, lục phủ nga tạng dường như đều mất đi tác đụng.

Cơ thịt toàn thân hoàn toàn rách to ạt, xương cốt găy lìa.

Tầng thứ ba mươi ba này, khùng bố tới mức độ khó có thể tưởng tượng, độ khó khăn quá lớn quá nhiều so với tầng thứ ba mươi hai Ở tầng thứ ba mươi hai, Hạ Ngôn thích ứng hoàn toàn với loại mức độ áp lực đè ép của nó, nhưng tới tầng thứ ba mươi ba này, cơ thể hắn không ngờ lại trực tiếp bắt đầu tan rã ra

'Tầng thứ ba mươi ba này, áp lực hình như là tồng hợp củaba mươi hai tầng trước!"

Tuy rằng toàn thân Hạ Ngôn đều rơi vào tình trạng tan rã. nhưng suy nghĩ của hắn vẫn còn có thể xoay chuyển Lúc này Hạ Ngôn đã giống như một đống thịt vụn dán sát trên mặt đất, xương cốt toàn thân hoàn toàn biến dạng, nếu người không biết, khẳng định nhìn không ra đó là một người.

- Ồ?

- Ha ha ha!

Không ngờ có tu luyện giả tiến vào tầng thứ ba mươi ba giai đoạn thó hai Tiên Kiều!

- Thú vị, thật là có hứng thú!

Bao nhiêu vạn năm nay, cũng không có tu luyện giả nào tiến vào tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này!

Đúng lúc này, trong tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều đột nhiên vang lên tiếng nói, làm cho Hạ Ngôn còn chưa chết giật mình hoảng sợ.

Hạ Ngôn rất muốn chuyển động ánh mắt nhìn lại xem là ai, nhưng lúc này, ngay cả ánh mắt của hẳn đều không thể chuyển động được chút nào.

- Còn là một tên tiểu tử thực trẻ tuổi Hai mươi vạn năm trước cũng có một tên tiểu tử trẻ tuổi tiến vào tầng ba mươi ba Tiên Kiều này, tuy nhiên vẻn vẹn chi qua một canh giờ, tiểu tủ kia liền hoàn toàn chết đi.

ôi!

Ta ở trong tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này. cũng đã có tới ba trăm vạn năm rồi thì phải...

Nghe thanh âm có vẻ già nua, Hạ Ngôn nghe vậy cũng rất kinh hãi Người này, dường như cũng là tu luyện giả tiến vào Tiên Kiều.

Có thể tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đều là tu luyện giả thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều.

Hơn một lần có tu luyện giả thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, cũng là chuyện năm nghìn vạn năm về trước.

Tuy nhiên, thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, vị tất sẽ rất nhanh lựa chọn tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, có một số tu luyện giả sau khi đã thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, sau đó tu luyện thêm ức vạn năm, có nắm chắc mới tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

- Chậc chậc!

Tiểu tử này xem ra cũng không xong rồi!

ở trong này thật đúng là cô đơn mà!

Muốn tìm người trò chuyện cũng khó như vậy.

Thật vất vả chờ đợi vào đuợc một tên, cũng nhanh như vậy chết đi.

Độ khó của tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều chính là bằng tồng họp của ba mươi hai tầng trước.

Tiểu tử này không có chết ngay khi vảo đây, coi như cũng không tệ rồi!

Người nói chuyện, là một nam nhân trung niên thoạt nhìn tuổi tác không nhỏ, chỉ là thanh âm có chút tang thương.

Hắn ngồi xếp bằng ở phía trước cách Hạ Ngôn không xa, ánh mắt tập trung nhìn Hạ Ngôn, bộ dáng đường như có chút tiếc hận thay cho Hạ Ngô a

Chương 1014: Đuổi theo người phía trước

ở trong Tiên Kiều tu luyện giả chết đi, cũng không phải thực sự tử vong, bản thân Tiên Kiều Phi thường kỳ lạ, có thể giả mô hình của tu luyện giả thành tồn tại cùng loại hình thức phân thân, chỉ lưu lại đại khái một phần mười linh lực của tu luyện giả.

Cho nên tu luyện giả ở trong Tiên Kiều không thể sử dụng bất cứ thần khí gì, ngay cả sử dụng linh lực đều phải bị hạn chế thật lớn.

Lúc này Hạ Ngôn nghe được tiếng nói của người khác ở trong tầng ba mươi ba Tiên Kiều, liền suy đoán người này có thể cũng giống mình tiến vào Tiên Kiều tôi luyện Chềng qua người này dừng lại ở tầng ba mươi ba Tiên Kiều, hiển nhiên đã qua thời gian rất lâu, ít nhất đã có mấy chục vạn năm.

Tuy nhiên, người này sau khi lắc đầu tiếc hận một lúc, rồi không nói thêm nữa, mà nhắm mắt tiếp tục nhập định tu luyện.

Hắn đã thích ứng với tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này, hiện tại hiển nhiên là đang tích tụ năng lượng, muốn chậm rãi thông qua tầng thứ ba mươi ba của giai đoạn thú hai Tiên Kiều.

Mấy ngày sau!

- Ồ?

Khi người này chậm rãi mở to mắt, lại phát hiện người vừa mới đi vào tầng ba mươi ba ở phía sau kia, đống thân thể gần như đã tan rã, không ngờ còn không có biến mất Nói cách khác, chủ nhân của đống thân thể này vẫn còn chưa chết, hắn không khỏi trợn mắt nhìn, ánh mắt sáng ngời.

- Ý chí thật ngoan cường, không ngờ kiên trì lâu như vậy cũng không có chết đi!

- Người trẻ tuổi!

Thân thể của ngươi đã tan lã rồi, cũng không cầntiếp tục kiên trì Tiêu hao dần như vậy, cũng chỉ có thể làm cho bản thân mình chịu đựng thêm nhiều thống khổ thôi

Tình trạng của Hạ Ngôn hiện tại, quả thật Phi thường thống khồ.

Kinh mạch đứt từng khúc, cơ thịt vỡ vụn, xương cốt đều hoàn toàn biến hình.

Có thể giữ được tinh thần tình táo sáng suốt, hoàn toàn là dựa vào độ vững chắc linh hồn của Hạ Ngôn.

- Ngươi đi được tới đây, đã không dễ dàng.

Mặc dù hiện tại buông bỗ. ngươi cũng có thể đạt được chỗ tốt khó có thể tưởng tượng, về sau tu luyện, nhất định sẽ rất nhanh chóng thuận lợi.

Xem ra, ngươi lại là thân phận vương tộc linh lực màu vàng, sau khi thực lực cũng đủ cường đại, tiến vào núi Thủ Vọng đảm nhiệm Chấp sự cũng không phải không có khả năng!

Người này đúng là không đãnh lòng nhìn Hạ Ngôn chịu đựng giày vò như vậy, khuyên bảo Hạ Ngôn buông bỏ tôi luyện trong Tiên Kiều.

Hạ Ngôn chỉ là cười cười trong lòng, lúc này tuy rằng hắn có thể dùng ý niệm trong đầu nói chuyện cùng tu luyện giả kia, nhưng hắn thật sự không nghĩ ở lúc này hao phí cho dù chi một chút ít khí lực.

Thấy Hạ Ngôn không có phản ứng, người kia lắc lắc đầu, lại tiếp tục nhập định tiến vào trạng thái bế quan tu luyện.

Mấy tháng sau!

Khi tu luyện giả kia một lần nữa mở to mắt, lại bị cảnh tượng phía sau dọa cho hoảng sợ, hắn nhìn thấy đống thân thể gần như tan lã mấy tháng trước, hiện tại không ngờ đã hoàn hảo không sai biệt lắm, đang ngồi xếp bằng im lặng ở phía sau mình.

Chủ nhân của thân thể này quả thực còn rất trẻ, từng vòng từng vòng linh lực màu vàng, mơ hồ có thể thấy được bao bọc bên ngoài thân thể hắn.

- Cái này...

Tu luyện giả kia có hơi giật mình kinh ngạc há miệng thở dốc, điều này quả thực khiến người ta khó có thể tin.

Mấy tháng trước, người thanh niên nảy còn bởi vì không thể chịu đựng áp lực khừng bố của tầng ba mươi ba Tiên Kiều, thân thể gần như tan rã.

Mà hiện tại, không ngờ đã có thể thích ứng rồi?

Tuy rằng còn không có hoàn toàn khỏi hẳn, nhưng hiện tại xem ra thân thể của người thanh niên này khỏi hẵn cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Thấy Hạ Ngôn vẫn nhắm mắt, cũng không nói gì, hắn mang theo mối kinh ngạc thật sâu sắc, lại tiếp tục nhập định tích tụ lực lượng.

Mấy năm sau, tu luyện giả này đột nhiên cảm giác được dao động khí tức quanh mình, hắn vội mở hai mắt nhìn, lại phát hiện người trẻ tuổi áo trắng kia, không ngờ từ trên mặt đất đứng lên, nhìn ngay mình trên mặt mang theo vẻ tươi cười.

Trong nháy mắt, sắc mặt tu luyện giả này liền biến sắc, tốc độ thích ứng như vậy, quả thực có thể nói là biến thái.

Nghĩ đến quá trình mình đi vào tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này cho tới lúc thích ứng, hắn không khỏi lộ ra một vẻ cười khổ.

"Ầm!"

Người thanh niên phía sau, đúng là thành công nhấc chân bước về phía trước một bước, toàn bộ mặt đất tầng ba mươi ba đều hơi hơi chấn động.

"Thật khó tin!"

"Lúc trước ta tiến vào tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều, ước chừng qua tám vạn năm mới có thể thành công ngồi tình tọa trên mặt đất.

Hơn nữa, khi ta tiến vào tầng ba mươi ba này, tình trạng lúc đó cũng còn tốt hơn nhiều so với người thanh niên này."

"Cho đến khi ta có thể đứng lên, đã là tiến vào tầng ba mươi ba Tiên Kiều này mười sáu vạn năm ròng rã.

Mà khi ta bước ra bước đầu tiên trong tầng ba mươi ba Tiên Kiều, đã là qua đi thời gian ước chừng hai mươi vạn năm.

Sau đó dùng thời gian mấy chục vạn năm, ta mới đi tới một trăm thước xa này.

Mà mỗi một bước, ta đều phải nghỉ ngơi một đoạn thời gian rất dài mới có thể khôi phục lực lượng."

Trong lòng tu luyện giả này, rất nhanh nhớ lại quá trình minh trải qua.

Hạ Ngôn bước tới một bước, sau đó linh lực màu vàng trong cơ thể cũng sôi trào kịch liệt không ổn định, kinh mạch chịu đựng lực áp bách thật lớn không thể tưởng tượng.

Sau một bước đi này, Hạ Ngôn đã không còn chút khí lực bước tiếp bước thứ hai.

Tuy nhiên hắn cũng không ngồi xuống tĩnh tọa, chỉ qua thời gian vài ngày, Hạ Ngôn lại đạp bước tiếp bước thứ hai trong tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều.

Chỉ dùng thời gian hai năm, Hạ Ngôn đã đuổi theo kịp tu luyện giả trung niên kia.

Sau khi đuôi kịp người này.

Hạ Ngôn liền ngồi xuống trên mặt đất bên cạnh tu luyện giả đó.

- Không biết xưng hô tiền bối như thế nào?

Tại trong Tiên Kiều này, thật vất vả mới gặp được một tu luyện giả, Hạ Ngôn dừng lại một hồi nói chuyện với nhau một phen cũng là bình thường.

Năm tháng cô tịch ở trong này, nếu có người nói chuyện với nhau, tâm lý cũng sẽ dễ chịu một chút

- Tagọi làHoàngHạc, tiểu huynh đệ xưng hô như thế nào?

Hoàng Hạc nghe Hạ Ngôn chủ động nói chuyện với mình, cũng lộ rõ vẻ tươi cười nói.

- Ta tên là Hạ Ngôn!

Hạ Ngôn nói ra tên minh, rồi nói tiếp:

- Tiền bối dường như tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, thời gian cũng không ngắn?

- Ha ha!

Đâu chỉ là thời gian không ngắn, từ khi ta tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều đến nay, thời gian không sai biệt lắm đã có tới bảy tám trăm vạn năm.

Hoàng Hạc lắc đầu, cười khổ nói.

- Bảy tám trăm vạn năm?

Hạ Ngôn nghe con số đó, cũng bị dọa cho nhảy dựng lên.

Mặc dù thời điểm ở bên ngoài, cũng nghe nói giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, có một số tu luyện giả đều cần thời gian ức năm mới có thể thông qua.

Nhưng khi tự mình gặp được một tu luyện giả như vậy, cảm giác đương nhiên khác hẳn.

- Đúng vậy!

Một thời gian Phi thường Phi thường dài lâu!

ồ?

Hạ Ngôn tiểu huynh đệ dường như còn rất trệ, tiến vào Tiên Kiều này không bao lâu thì phải?

Hoàng Hạc dường như là tùy ý hỏi.

- Ta tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, thời gian cũng có mấy ngàn năm rồi.

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Thời gian mấy ngàn năm dường như cũng không ngắn, nhưng so với bảy tám trăm vạn năm tiếp cận ngàn vạn năm, thi đương nhiên là ngắn đến gần như chỉ là một cái chớp mắt

- Mấy ngàn năm...

Trái cồ dưới cằm Hoàng Hạc giật giật, dường như là bị nghẹn một chút.

Tu luyện giả cùng tu luyện giả, quả nhiên là không thể so sánh.

- Năng lực của Hạ Ngôn tiểu huynh đệ, quả thật là kinh người.

Ta vốn nghĩ rằng, thiên phú của mình đã ít có người có thể với tới.

Nhưng so với Hạ Ngôn tiểu huynh đệ, quả thực chính là một người trên mặt đất một người trên bầu trời.

Hoàng Hạc lắc đầu;

- Trong ngàn vạn năm này, ta đã thấy hai tu luyện giả tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, bọn họ cũng chưa có thể thông qua tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều.

- Hoàng Hạc tiền bối!

Sau tầng ba mươi ba này, tôi luyện có phải lại có biến hóa hay không?

Hạ Ngôn khẽ cau mày, ánh mắt chờ mong nhìn về phía Hoàng Hạc hỏi.

Trong một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, tầng thứ nhất đến tầng ba mươi ba là khảo nghiệm hỏa diễm; mà tầng ba mươi bốn đến tầng thứ sáu mươi sáu là khảo nghiệm hàn băng tầng thứ sáu mươi bảy đến tầng thứ chín mươi chín biến thành khảo nghiệm tia sấm chớp; tầng một trăm là đồng thời tiến hành khảo nghiệm ba loại tai nạn kia.

Xem giai đoạn thứ hai này, dường như cũng chỉa làm mấy loại khảo nghiệm.

Nếu không thì, vì sao tới tầng ba mươi ba, độ khó chính là tổng hợp của ba mươi hai tầng phía trước?

- Đúng vậy, giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này: ba mươi ba tầng phía trước là khảo nghiệm thân thể Ba mươi ba tầng ở giữa thì biến thành khảo nghiệm pháp tắc.

Ba mươi ba tầng phía sau là khảo nghiệm linh hồn. về phần tầng cuối cùng, trên điển tịch không có ghi lại, ta cũng không biết nơi đó sẽ là cái gì.

Hoàng Hạc đưa mắt nhìn tới phía trước chậm rãi nói.

- Thân thè pháp tắc, linh hồn?

Hạ Ngôn thấp giọng lập lại một lần, điều này cùng trong lòng hắn suy đoán không sai biệt lắm.

Lên tiếp một tầng cũng chính là tầng ba mươi bốn, chính là khảo nghiệm tôi luyện lực lượng pháp tắc Kỳ thật khảo nghiệm này chính là tôi luyện: ba mươi ba tầng phía trước, mỗi lần trải qua một tầng, trôi cơ sở thân thể ngay lúc đó cường đại lên ba phần.

Sau khi trải qua ba mươi ba tầng này, thân thể của tu luyện giả đã cường đại đến mức độ cực kỳ khủng bố.

Mà ba mươi ba tầng ở giữa là để tôi luyện lực lượng pháp tắc, mỗi lần trải qua một tầng, thi lĩnh ngộ về lực lượng pháp tắc, chỉ sợ cũng sẽ hiểu sâu sắc thêm ba phần.

"Chờ ta thông qua ba mươi ba tầng ở giữa, vậy cảnh giới của ta chỉ sợ cũng có thể trực tiếp đạt tới cấp Giới chủ đỉnh!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ, trong lòng cũng sinh ra một loại chờ mong mãnh liệt.

- Xem ra, Hạ Ngôn tiểu hữu muốn thông qua tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này, cũng không mất thời gian bao lâu.

Hoàng Hạc nhìn về phía Hạ Ngôn, nói.

Với tốc độ của Hạ Ngôn, chỉ sợ chỉ cần mấy trăm năm đã có thể thông qua tầng thứ ba mươi ba Tiên Kiều này.

- Hạ Ngôn tiểu hữu thông qua rồi, nơi này lại chỉ còn có một mình ta.

Hoàng Hạc nói tiếp.

- Ha ha!

Có lẽ sau đó không lâu, lại sẽ có tu luyện giả tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Hạ Ngôn cũng cười nói.

- Khó nha!

- Một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, rất khó thông qua.

Có đôi khi, trong mấy ngàn vạn năm, cũng không có một tu luyện giả có thể thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất này.

Mà không thể thông qua giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, thì hoàn toàn không có tư cách tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Hơn nữa, nếu ngay cả giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều đều không thể thông qua, cho dù có cơ hội tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, thì cũng đúng là vô dụng, khó có thể thông qua được mấy tầng.

Hoàng Hạc hít vào một hơi nói.

Nghe vậy, Hạ Ngôn cũng gật gật đầu.

Tiên Kiều này tuy rằng là khảo nghiệm các phương diện tố chất của tu luyện giả, nhưng cũng không phải hoàn toàn là thực lực của mỗi người.

Cho dù là Chấp sự của núi Thủ Vọng tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, cũng không chắc có thể thông qua rất nhiều tầng.

- Đúng rồi...

Lúc này, đột nhiên ánh mắt Hạ Ngôn sáng lên một cái, nghĩ tới một vấn đề:

- Tiền bối!

Ngài có nghe nói qua cái tên Thương Đồ hay không?

Là một vị vương tộc linh lực màu vàng!

ở trước khi đi vào Tiên Kiều, Hạ Ngôn gặp mặt Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, theo trong miệng hắn thu được một ít tin tức về nhẫn Linh La của mình cùng vị vương giả linh lực màu vàng Thương Đồ kia.

Người trước mặt này có thể đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều còn có thể tiếp tục đi tới đây, hiển nhiên không phải người tầm thường, cho nên Hạ Ngôn nghĩ không ngại hỏi một chút.

Chương 1015: Truy tìm pháp tắc đại viên mãn

Cho dù không thể từ trong miệng Hoàng Hạc này nhận được tin tức gì hữu dụng, đối với chính mình mà nói cũng không có mất mát gì.

- Thương Đồ?

- Hạ Ngôn tiểu huynh đệ!

Ngươi nói Thương Đồ vương tộc linh lực màu vàng, không phải là vị Thần chủ ở Thâm Uyên Vô Tận kia chứ?

Hoàng Hạc có vẻ kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn nói.

- Hoàng Hạc lão ca biết?

Hạ Ngôn sáng mắt lên, tu luyện giả Hoàng Hạc này, không ngờ biết một ít tin tức về vị Thương Đồ vương tộc linh lực màu vàng kia, còn biết Thương Đồ bị giam cầm ở Thâm Uyên Vô Tận.

- Đương nhiên biết!

Hơn mười vạn năm trước, Thương Đồ còn là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Chỉ là sau lại đã xảy ra một sự việc, làm cho ông ấy từ đó đến nay lưu lại ở Thâm Uyên Vô Tận.

Hoàng Hạc nói.

- Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng?

Hạ Ngôn nghe vậy rất sửng sốt, Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng hiện tại kia chỉ nói Thương Đồ là vương tộc linh lực màu vàng, cũng không có nói Thương Đồ từng là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Mà nghe theo ý tứ trong lời nói của Hoàng Hạc, Thương Đồ bị nhốt ở Thâm Uyên Vô Tận dường như còn có nội tình gì khác.

- Đúng vậy!

Khi đó Chỉ sợ Hạ Ngôn tiểu huynh đệ còn chưa có sinh ra đâu, chuyện đó đã xảy ra han mười vạn năm trước.

À?

Hạ Ngôn tiểu huynh đệ hỏi chuyện này có ý gì?

Hay là ngươi cũng có quan hệ gì với Thần chủ Thương Đồ?

Ánh mắt Hoàng Hạc nhìn về phía Hạ Ngôn, dường như là tùy ý hỏi một câu.

- À!

Kỳ thật ta cũng chính là trước khi tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, mới nghe nói tới cái tên Thương Đồ này.

Hoàng Hạc lão ca!

Tu luyện giả Thương Đồ kia nếu đã bước vào cảnh giới Thần chủ, lại là Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, vì sao có thể đắc tội với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, từ đó bị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận vây hãmở Thâm Uyên Vô Tận vậy?

Hạ Ngôn xoay chuyển ý niệm trong đầu, ngoài miệng hỏi.

- Đắc tội với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận?

Hoàng Hạc lộ vẻ mặt ngơ ngác, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn:

- Điều này sao có thể?

Người khác có lẽ không biết, nhưng ta biết rất rõ ràng, bởi vì phụ thân ta cũng là vương tộc linh lực màu vàng, là một vị Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Hơn nữa lúc trước cũng coi như có một chút giao tình cùng tu luyện giả Thương Đồ, cho nên ông ấy biết Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng Thương Đồ đại nhân có quan hệ rất tốt cùng Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Cái gì?

Hạ Ngôn nghe vậy giật mình chấn động.

Theo tin tức từ Hoàng Hạc nơi này, hiển nhiên cùng tin tức của Thương Ẩn nói ra có điều không khợp.

Tuy rằng hiện tại Hạ Ngôn còn không thể kết luận rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, tuy nhiên chuyện này dường nhu cũng không đơn giản theo như lời Thương Ẩn Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng nói.

- Lão ca!

Vị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận kia, tính, tinh rất bạo tàn phải không?

Hạ Ngôn chuyển đề tài hỏi.

- Cái này... theo như lời đồn đãi quả thật như thế.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận không thích bị người bên ngoài quấy rầy, cho nên ở Thâm Uyên Vô Tận, một khi tu luyện giả xâm nhập rơi vào bên trong mê đồ vô tận kia, thì sẽ rất Khó tìm được phương hướng trở ra Mà Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cũng sẽ không ra tay cứu những tu luyện giả bị nhốt ở Thâm Uyên Vô Tận.

Tuy nhiên phụ thân ta nói qua, ông ấy cũng từng tiến vào Thâm Uyên Vô Tận, có gặp mặt cùng Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận một lần.

Phụ thân nói Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cũng không phải là người hiếu sát.

Lúc trước nếu không nhờ có Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, phụ thân ta có thể đã chết ở trong Thâm Uyên Vô Tận rồi.

Hoàng Hạc nhớ lại nói.

Hiển nhiên, phụ thân của Hoàng Hạc cũng là một vị tu luyện giả thực lực cường đại.

- Nếu Thâm Uyên Vô Tận hung hiểm như vậy, các tu luyện giả kia vì sao còn muốn đi tới Thâm Uyên Vô Tận chứ?

Hạ Ngôn cau mày, lấy làm lạ hỏi

- Ha ha!

Đương nhiên là có liên quan tới trần bảo trong Thâm Uyên Vô Tận.

Có lẽ Hạ Ngôn tiểu huynh đệ không biết, Thâm Uyên Vô Tận còn có một tên gọi khác: chính là Kho báu của Thần Châu.

Bảo tàng ở nơi đó gần như có thể tương đương với tất cả bảo vật ở toàn bộ Thần Châu.

Bởi vì Thâm Uyên Vô Tận là tương liên cùng thời không loạn lưu thần bí kia, cho nên quả thực chính là một địa phương thiển nhiên tập trung trần bảo!

Hoàng Hạc dõi mắt nhìn về phía xa xa, ánh mắt cũng lấp lóe sáng.

Hạ Ngôn nghe đến đó, trong lòng cũng vừa động.

- Lão ca!

Vậy nhất định huynh biết Thương Đồ sử dụng thần khí là gì chứ?

Hạ Ngôn ngẫm nghĩ một lúc, lại hỏi tiếp một câu, hắn phãi xác Nhận chính mình nhận được kế thừa từ Thương Hà tiền bối nơi đó rốt cuộc có phải đến từ chính Thương Đồ hay không.

Nếu đúng thật như vậy, thì Thương Hà tiền bối khẳng định có quan hệ dây mơ rễ má gì đó cùng Thương Đồ, thậm chí có thể chính là con cháu của Thương Đồ.

- Thương Đồ Thần chủ sử dụng hai kiện thần khí, thần khí công kích là Xích Huyết Thần Kiếm, mà thần khí phòng ngự là Hậu Thổ Thần giáp.

Hai kiện Pháp Tắc Thần Khí này đều thuộc phẩm chất Thánh khí, uy lực tuyệt luân, chính là trọng bảo của núi Thủ Vọng.

Hoàng Hạc nhẫn nha nói với Hạ Ngôn.

Dường như là hy vọng Hạ Ngôn có thể ở lâu một chút nói chuyện cùng hắn, cho nên quả thực chính là "tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn". (Biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói hết)

- Rõ rồi!

Đa tạ Hoàng Hạc lão ca nói cho ta biết những điều này!

Hạ Ngôn hít vào một hơi, trong lòng thầm quyết định, nói lời cảm tạ Hoàng Hạc.

"Xem ra, sau khi thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, còn phải đi tới Thâm Uyên Vô Tận một chuyến.

VI tu luyện giả Thương Đồ cảnh giới Thần chủ kia rất có thể là tiền bối trưởng bối của Thương Hà, tóm lại quan hệ tất nhiên không tầm thường.

Nếu Thương Đồ còn chưa chết, ta dù sao cũng phải đi gặp ông ấy.

Còn nữa, nhẫn Linh La các thứ của ta cũng đều đến từ chính vị Thần chủ Thương Đồ này."

Hạ Ngôn chợt ngưng tụ ánh mắt, trong lòng đã có quyết định.

Tuy rằng trong lòng rất càm kích vị tu luyện giả Hoàng Hạc này, nhưng Hạ Ngôn cũng không có dừng lại ở chỗ này thời gian lâu lắm, nói chuyện với nhau gần một canh giờ, sau đó Hạ Ngôn liền cáo từ, đứng lên, lại dưới áp lực vô cùng vô tận ở bên trong tầng ba mươi ba, bước tới một bước.

'Thật đúng là quái vật!"

"Tuổi trẻ như vậy, còn có thực lực, ý chí cũng khủng bố đến kinh người."

Hoàng Hạc nhìn một chần Hạ Ngôn bước tới phía trước, trong lòng không kìm nổi nghĩ như vậy.

Thông qua tầng thứ ba mưoi ba, Hạ Ngôn cũng phải qua thời gian ước chừng một ngàn năm.

Lúc Hạ Ngôn bước vào cánh cửa phía trước, còn xoay người hướng về Hoàng Hạc phất phất tay.

Hoàng Hạc tự nhiên cũng phất tay tạm biệt Hạ Ngôn, trong lòng dao động một hồi lâu.

Cứ như vậy trơ mắt nhìn người khác thuận lợi thông qua ba mươi ba tầng giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đối với mình mà nói vô cùng gian nan, trong lòng quả thật phải sinh ra một loại buồn Phiền.

"Tầng thứ ba mươi tư!"

Cảnh tượng trước mắt Hạ Ngôn biến đổi, bên trong hiện ra một cái thế giới màu sắc rực rỡ.

Trong không gian này, năm sáu màu sắc, hơn nữa đang không ngừng chuyển đổi vị trí.

Tỷ như nói một mảnh không gian trước mặt Hạ Ngôn nguyên vốn là không gian màu lam, bỗng nhiên trong lúc đó liền biến thành không gian màu đỏ.

Mà chỗ xa một chút vốn là màu tím, nhưng nhoáng lên một cái, ]iển có thể biến thành màu xanh biếc.

"Dao động của lực lượng pháp tắc!"

Rất nhanh, Hạ Ngôn liền cảm nhận được chỗ không bình thường của nó.

Không gian này, thoạt nhìn dường như thực yên ả, nhưng Hạ Ngôn biết, chỉ cần minh bước ra một bước, lập tức sẽ có biến đổi bất ngờ.

Những thứ năm sáu màu sắc này chính là dao động lực lượng pháp tắc khác nhau.

Nói thẳng rạ. không gian này cũng không phải một cái không gian, mà là vô số không gian chồng lên nhau.

Thoạt nhìn, ở ngoài một trăm dặm kia chính là lối ra của tầng thứ ba mươi tư, nhưng muốn đi qua một trăm dặm này, độ khó có lẽ còn khó khăn hơn so với trong tưởng tượng.

Hạ Ngôn hơi dừng lại một lát, rồi đạp bước tới trước một bướcỄ Hạ Ngôn hoàn toàn có thể rất nhanh chạy như bay về phía trước.

Nhưng hấn biết, cho dù minh Phi hành bằng tốc độ nhanh nhất, nếu không có tìm được biện pháp nắm giữ hoàn toàn chính xác những pháp tắc này, cũng dứt khoát không thể rút ngắn lại khoảng cách giữa mình và của ra kia

Sau khi bước tới một bước, Hạ Ngôn liền xác định suy đoán của mình: không gian đặc thủ này quả thật là từ rất nhiều rất nhiều không gian tổ hợp cùng một chỗ.

Tuy rằng đã bước ra một bước, nhưng vị trí của Hạ Ngôn hiện tại, lại vẫn còn ở chỗ cửa vừa mới vào.

'Ta phải nắm giữ những pháp tắc này, mới có thể không ngừng rút ngắn lại khoảng cách tới lối ra."

Hạ Ngôn dùng thần thức dò tra, cảm nhận được chủ lực của pháp tắc năm sáu màu sắc này.

Hạ Ngôn đã là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, bản thân lĩnh ngộ về pháp tắc đã rất sâu đậm, và sau khi thông qua một trăm tầng giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, đối với pháp tắc năng lực thân cận càng tăng cao rất nhiều.

Nhưng hiện tại Hạ Ngôn muốn đi tới gần những lực lượng pháp tắc này, vẫn còn cảm thấy có chút khó khăn.

Nếu không nhờ từ trước đã thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều, thậm chí Hạ Ngôn hoài nghi mình căn bản không thể két nối cùng những lục lượng pháp tắc quỷ đị này.

Những lực lượng pháp tắc này so với lực lượng pháp tắc bên ngoài sinh động hơn một vạn lần thậm chí mười vạn lần, tu luyện giả rẫt khó khống chế.

"Ta thật không tin lực lượng pháp tắc này, cũng có thể làm khó được ta?"

Hạ Ngôn bỗng nhiên quyết định nhắm hai mắt lại, toàn bộ thê xác và tinh thần đều đắm chìm ở bên trong lực lượng pháp tắc. tiếp xúc cùng thế giới này.

Mấy năm sau, Hạ Ngôn mới bước tới bước đầu tiên ở tầng thứ ba mươi tư Tiên Kiều.

Tuy nhiên một bước này cũng thành công, thân mình Hạ Ngôn cùng chỗ cửa ra cách một trăm dặm kia gần lại mộ bước.

Sau khi bước tới được một bước, Hạ Ngôn cũng không có mở mắt, hắn để thần thức tiếp tục tiến hành tiếp xúc cùng những lực lượng pháp tắc này.

Cứ như vậy.

Hạ Ngôn cứ nhắm mắt như vậy đi một bước lại ngừng một thời gian, không ngừng tới gần cánh cửa của tầng ba mươi lăm kia Tuy rằng tốc độ rất chậm, tuy nhiên chiều dài một trăm dặm trong thời gian lâu đãi, cũng không phải xa không thể tới được.

Một ngày này, Hạ Ngôn rốt cục đi tới trước cửa, lúc này mới mờ mắt ra, trên mặt lộ rõ vẻ tươi cười vui mừng, rồi sau đó rất nhanh bước vào cánh cửa kia, tiến vào tầng thứ ba mươi lăm Tiên Kiều.

Ba mươi ba tâng ở giữa này, đều là để tu luyện giả tôi luyện về lực lượng pháp tắc.

Tại trong tôi luyện, tu luyện giả lĩnh ngộ đối với lực lượng pháp tắc càng ngày càng thâm sâu.

Sau khi Hạ Ngôn thông qua tầng thứ ba mươi tư, rõ ràng có cảm giác chính mình thông hiều về lực lượng pháp tắc, dường như lại sâu sắc hơn ba phần, khiến Hạ Ngôn phi thường phấn chấn.

Dựa theo tốc như vậy. không tới mấy tầng nữa Hạ Ngôn có thể từ cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trung kỳ, bước vào cảnh giới Tạo Hóa cẳp Giới Chủ hậu kỳ.

Đợi đến lúc thông qua tầng thứ sáu mươi sáu, Chỉ sợ lực lượng pháp tắc có thể đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

"Phù..."

"Lại thông qua một tầng, tới tầng thứ sáu mươi mốt Tiên Kiều rồi."

Khi Hạ Ngôn lại một lần bước vào phía sau cánh cửa cũng không lớn kia, thi đã tiến vào trong tầng thứ sáu mươi mốt Tiên Kiều.

"Thông hiểu về pháp tắc càng về sau, càng thật là khó khăn kinh người.

Trách không đuợc, nhiều tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, tu luyện thời gian biết bao nhiêu vạn năm thậm chí mấy úc năm, cũng không thể đạt tới cảnh giới phấp tắc đại viên mãn."

Hạ Ngôn tbẩm nghĩ trong ỉòng.

Tới thời gian sau này, Hạ Ngôn có thể cảm nhận được mỗi lần mình trải qua một tầng Tiên Kiều, lĩnh ngộ về pháp tắc đều tăng lên không ít.

Nhung tăng lên càng nhiều, lại phát hiện minh cách pháp tắc đại viên mãn càng xa thêm.

Chương 1016: Linh hồn đại viên mãn

Có lẽ nguyên nhân chính vì khoảng cách tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn càng ngày càng gần, cho nên mới có thể biết được bước vào cảnh giới pháp tắc đại viên mãn rốt cuộc có bao nhiêu gian nan.

Cữũg đúng, nếu không khó, vì sao nhiều tu luyện giả cảnh giới Giới chủ đỉnh tu luyện thêm mấy ức năm đều không thể bước tới được một bước cuối cùng kia?

Trải qua bảy ngàn một trăm năm sau, rốt cục Hạ Ngôn thông qua tầng sáu mươi sáu của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, tiến vào Tiên Kiều tầng thứ sáu mươi bảy.

Điều làm cho Hạ Ngôn có chút tiếc nuối chính là cuối cùng vẫn không có thể bước tới một bước đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn.

Tuy nhiên, hiện tại cảnh giới của Hạ Ngôn đã là Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, có thể nói đã bước một chẩn vào ngưỡng cửa cảnh giới Thần chủ.

Có lẽ một khi ngộ đạo, Hạ Ngôn có thể chân chính bước vào pháp tắc đại viên mãn, thỏa mãn được một điều kiện cơ bản của cảnh giới Thần chủ.

"Phù!"

"Đây đã là tầng thứ sáu mươi bảy của Tiên Kiều!"

Hạ Ngôn thở nhẹ ra một hơi, bên trong hai mắt lặp lóe sáng, hắn liếc mắt quan sát tầng sáu. mươi bảy này.

Hoàn toàn khác biệt với ba mươi ba tầng trước, không gian của tầng thứ sáu mươi bảy này là một thế giới màu vàng đất, màu sắc gần giống như Hỗn độn lực.

- Ồ?

Ngay lúc Hạ Ngôn dùng ánh mắt đánh giá tầng thứ sáu mươi bảy Tiên Kiều, một cổ linh hồn lực cường đại, từ bốn phương tám hướng rất nhanh cuốn tới.

Linh hồn lực cũng không phải là linh lực tồn tại trong thiên địa, công kích linh hồn này căn bản là không thể ngăn cản Khi Hạ Ngôn cảm Nhận được linh hồn mình bị công kích, thì cồ linh hồn lực này đã ào ào xông vào tới bên trong óc Hạ Ngôn, rồi hung hăng va chạm cùng linh hồn của Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn chỉ cảm thấy linh hồn mình bị va chạm mạnh, toàn bộ linh hồn đều chấn động kịch liệt, một cơn đau nhức lan khắp toàn thân.

Nếu là tu luyện giả bình thường bị công kích linh hồn thế này, chỉ sợ trong nháy mắt linh hồn sẽ tan vỡ mai một, hoàn toàn tử vong.

Nhưng linh hồn của Hạ Ngôn lại vô cùng vững chắc.

Công kích như vậy, chỉ làm cho Hạ Ngôn bị rơi vào bên trong một loại đau đớn cực độ, nhưng còn không thể khiển linh hồn của Hạ Ngôn tán loạn.

Loại đau đớn này duy trì thời gian cũng không dài, đại khái chỉ qua thời gian vài lần hô hấp, sự đau đớn xé đa xé thịt đó liền biến mất Linh hồn lực công kích lần đầu tiên cũng tuyên cáo chắm đứt

Công kích linh hồn, là công kích trực tiếp nhất đối với tu luyện giả.

Tu luyện giả nếu không chống lại được, trong nháy mắt linh hồn sẽ hỏng mất, tu luyện giả hoàn toàn tử vong.

Nếu có thể ngăn cản, thi công kích đó cũng rất nhanh liền biến mất vào thiển nhiên.

"Ba mươi ba tầng phía sau này, quả nhiên là tôi luyện linh hồn của tu luyện giả."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa ở ngoài trăm dặm, đi thông tới tầng tiếp theo kia.

"Chỉ sợ mỗi một bước đi, linh hồn của ta đều phải bị một lần công kích của linh hồn lực tồn tại trong không gian này."

"Cho dù bị công kích, cũng phải đi."

"Đen đây đi!"

Ý niệm trong đầu xoay chuyển, bước chân của Hạ Ngôn đã đạp bước đi tới.

Quả nhiên, theo đến chính là công kích của linh hồn lực vô hình vô ảnh đó.

ở trong lúc bị công kích, Hạ Ngôn hoàn toàn không thể khống chế thân thể tiếp tục đi tới, chỉ có thể chờ đợi chống đỡ qua đi, cơn đau đớn cực kỳ kia biến mất, mới có thể khống chế thân mình tiếp tục cất bước đi về phía trước.

Công kích linh hồn này tới cũng nhanh đi cũng nhanh, cho nên ở tầng thứ sáu mươi bảy này, Hạ Ngôn đi tới tốc độ nhanh hơn nhiều so với thông qua sáu mươi sáu tầng trước đó.

Chi dùng thời gian không đến một năm.

Hạ Ngôn liền thông qua tầng thứ sáu mươi bảy của Tiên Kiều.

"Tầng thứ chín mươi chín!"

Một ngày này, Hạ Ngôn thành công đứng ở bên trong tầng chín mươi chín của Tiên Kiều.

- Công kích linh hồn cứ đến đây đi, càng hung mãnh ta càng thích thú.

Hạ Ngôn thấp giọng thì thào nói một câu.

Một bước... lại tiếp một bước!

Mặc dù là ở tầng thứ chín mươi chín, tốc độ của Hạ Ngôn cũng không chậm ầơn so với thông qua ba mươi hai tầng trước đó, thậm chí còn muốn mau hơn một ít.

Nói cách khác, công kích linh hồn của tầng chín mươi chín này, ảnh huờng đối với Hạ Ngôn so với thời điểm Hạ Ngôn ở tầng thứ sáu mươi bảy còn yếu hơn một ít.

Kỳ thật đây cũng không phải công kích linh hồn yếu bớt, mà là sự cường đại của linh hồn Hạ Ngôn tăng lên quá nhiều.

"Ồ?"

ở thời điểm thông qua một nửa đoạn đường, Hạ Ngôn đột nhiên cảm giác được linh hồn của mình đã xảy ra biến hóa liên tiếp.

Thời gian biến hóa thực ngắn Chỉ có hai lần hô hấp.

Nhưng sau khi trải qua biến hóa, Hạ Ngôn liền phát hiện linh hồn của mình dường như đã trải qua thoát thai hoán cốt, đã xảy ra biến hóa về chất

'Bây là..."

Hạ Ngôn mở to hai mắt, biểu tình có chút kinh ngạc, tiếp theo đó là ngạc nhiên và vui mừng.

"Linh hồn của ta không ngờ đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn!

"

Nên biết rằng, linh hồn đại viên mãn cũng chính là bước vào một điều kiện cơ bản của cảnh giới Thần chủ.

Pháp tắc đại viên mãn. linh hồn đại viên mãn, đây đều là hai điểu kiện cơ bản bước vào cảnh giới Thần chủ.

Dưới tình huống bình thường, linh hồn đại viên mãn còn gian nan hơn một ít so với pháp tắc đại viên mãn.

Trong số Chấp sự của núi Thủ Vọng, có một số chính là đã đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn, nhưng trên phương diện linh hồn vẫn không có cách nào đạt tới đại viên mãn.

Mà tu luyện giả linh hồn đại viên mãn còn pháp tắc không có đạt tới cảnh giới đại viên mãn lại cực kỳ ít.

Thế nhưng Hạ Ngôn ngược lại là linh hồn đạt tới cảnh giới đại viên mãn trước pháp tắc một bước.

"Thật đúng là không nghĩ tới, ta thông qua tầng thứ ba mươi tư đến tầng thứ sáu mươi sáu Tiên Kiều, lực lượng pháp tắc không có đạt tới đại viên mãn.

Nhưng thông qua tầng thứ sáu mươi bảy đến tầng thứ chín mươi chín, linh hồn lại có thể đạt tới đại viên mãn."

Hạ Ngôn vui mừng nghĩ.

Kỳ thật, điều này đối với Hạ Ngôn mà nói, vốn phải là như vậy.

Tầng thứ hai trong nhẫn Linh La là không gian linh hồn.

Linh hồn của Hạ Ngôn, gần như là không ngừng hấp thu linh hồn thủy ở trong đó.

Độ cứng cỗi của linh hồn Hạ Ngôn, so với tu luyện giả bình thường mạnh hơn rất nhiều.

Chính vì thế, Hạ Ngôn thông qua ba mươi ba tầng phía sau Tiên Kiều này, cũng thoải mái han so với các tu luyện giả khác.

"Như vậy công kích linh hồn đã không có uy hiếp gì nữa rỗi."

Hạ Ngôn liên tục đi tới mấy bước, phát hiện công kích của tầng thứ chín mươi chín, đã không còn ảnh hưởng gì lớn đối với mình.

Nên biết rằng, hiện tại cho dù là Thần chủ dùng ý niệm công kích Hạ Ngôn, cũng không có thể trực tiếp giết chết Hạ Ngôn!

Linh hồn đạt tới đại viên mãn, ngay cả tu luyện giả cảnh giới Thần chủ đều không thể dùng ý niệm trong đầu gạt bỏ được!

"Ha ha..."

Hạ Ngôn quả thật là vạn phần kích động, rất nhanh thông qua lộ trình năm mươi dặm còn lại của tầng chín mươi chín.

"Tiếp theo là tầng thứ một trăm của Tiên Kiều!"

"Cũng không biết tầng thứ một trăm này là tôi luyện như thế nào.

Ngaỵ cả Hoàng Hạc cũng không biết rõ tầng thứ một trăm là gì."

Hạ Ngôn nghĩ trong lòng, ánh mắt nhìn cánh cửa cao không đến hai thước ở trước mặt.

Thông qua cánh cửa này chính là tầng một trăm giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

"Mặc kệ là cái gì, cũng phải xông qua."

Hạ Ngôn hít vào một hơi, quyết định trong lòng, trong ánh mắt lộ ra một vẻ kiên nghị, ngẩng cao đầu tiến vào tầng thứmột trăm.

"Ồ?"

'Bây là thế nào?"

Vừa đi vào tầng thứ một trăm, Hạ Ngôn phát hiện, không gian của tầng thứ một trăm này, kích cỡ cũng không sai biệt lắm với các tầng trước Ngoài một trăm đặm cũng là một cánh cửa.

Tuy nhiên, trong không gian này lại mọc một cây cổ thụ màu tím.

Tập trung ánh mắt nhìn tới, ở trên nhánh cây có thể nhìn thấy rất nhiều trái cây màu tím treo lủng lẳng.

'Tầng thứ một trăm Tiên Kiều, như thế nào lại có một cây cổ thụ?"

Hạ Ngôn cũng vô cùng kỉnh ngạc.

"Còn có người?"

Hạ Ngôn nhìn thấy dưới tàng cây, lại có hai tu luyện giả ngồi xếp bằng ở đó.

Hai người này một người mặc áo bào tím, một người mặc áo bào vàng lúc này đều nhắm chặt hai mắt, dường như không có phát hiện mình đi vào không gian tầng một trăm bình thường này.

Chợt, Hạ Ngôn lại cẩn thận đánh giá không gian tầng một trăm của Tiên Kiều.

"Kỳ quáI tầng thứ một trăm này rốt cuộc là tôi luyện cái gì. vì sao ta không có cảm giác gì không khoẻ?"

Hạ Ngôn bước một bước tới phía trước, vẫn không có phát hiện thỏ gì khác thường.

Tầng thứ một trảm Tiên Kiều này. dường như không khác gì với bên ngoài Gần như duy nhất có chút khác biệt chính là cây cổ thụ màu tím kia

"Hai tu luyện giả dưới tàng cây chẳng lẽ cũng là người tiến vào Tiên Kiều tôi luyện như mình?"

Hạ Ngôn vừa xoay chuyển ý niệm trong đầu, vừa đi về hướng cây cổ thụ màu tím.

Cây cổ thụ này ở ngay vị trí chính giữa không gian tầng một trăm Tiên Kiều, thân cây rất to lớn, đường kính ít nhất tới một trăm thước.

Tuy nhiên, thân cây cũng không cao lắm, ngọn cây có thể thấy được rõ ràng, đại khái cách mặt đất Chỉ có chừng một ngàn thước.

So với đường kính kinh người của thân cây, độ cao một ngàn thước này quả thật không tính là cao.

Ngay tại thời điểm Hạ Ngôn đi đến hướng cây cổ thụ màu tím, tu luyện giả áo bào tím kia, đột nhiên mở mắt chăm chú nhìn về phía Hạ Ngôn, ánh mất cực kỳ sắc bén.

Hắn cũng không nói câu nào, nhìn Hạ Ngôn một lúc, sau đó lại nhắm hai mắt lại.

Hạ Ngôn cau mày, thân thể hơi dừng một chút, rồi tiếp tục bước chân đi tới.

Lộ trình năm mươi đặm chỉ ngắn ngủn thời gian cạn chén trà nhỏ, Hạ Ngôn đã đi tới nơi.

Lúc này Hạ Ngôn đã ở dưới tàng cây sum xuê của cây cổ thụ màu tím.

Những thứ màu tím hình dạng như trái cây kia đã có thể trông thấy rõ ràng.

Hình dáng bên ngoài trái cây màu tím cực kỳ giống như trẻ con vừa mới sinh ra.

ở trong kinh ngạc, Hạ Ngôn đưa thần thức của mình tản ra chung quanh dò tra những trái cây màu tím. nhưng không thu được kết quả gì.

Những trái màu tím này dường như không có gì khác thường.

"Không đúng, cây cổ thụ này mọc trong không gian tầng thứ một trăm của Tiên Kiều, không có khả năng là vô đụng.

Hơn nữa ngoại hình loại trái cây này kỳ lạ như thế, tất nhiên không tầm thường, ta cứ hái xuống một quả nhìn kỹ xem sao.

ạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, cũng không hề quan tâm tới hai người ngồi xếp bằng dưới tàng cây, nhẹ nhàng nhảy lên, liền chạm tới một trái cây màu tím.

Ngón tay vừa đụng nhẹ một cái, trái màu tím đó từ trên nhánh cây rod xuống.

Thế nhưng, thời điềm tay Hạ Ngôn vừa tiếp được nó, thực không ngờ nó bỗng dưng biến mất vào hư không.

Một màn này khiến Hạ Ngôn trợn to mắt nhìn.

"Đây là chuyện gì xảy ra?

Trái cây này vì sao lại vô duyên vô cớ biến mất?"

Trong kinh ngạc thân thể Hạ Ngôn chậm rãi rơi xuống trên mặt đất.

Mới vừa rồi thời điểm trái cây biến mất ở trong không gian.

Hạ Ngôn không có cảm nhận được mảy may gì của dao động năng lượng và dao động pháp tắc.

Trái cây này vừa bị minh hái xuống, đúng là cứ Như vậy biến mất.

"Ta không tin!"

Hạ Ngôn lại nhảy lên tới chỗ một trái màu tím khác.

Lần này Hạ Ngôn trực tiếp hái trái cây màu tím giống hình trẻ con mới sinh, rồi nắm chặt trong lòng bàn tay mình.

- Ta xem ngươi còn có thể biến mất lần nữa không!

Hạ Ngôn nhìn trái cây trong tay, trong lòng cười thầm đắc ý nói.

Đúng lúc này, trái cây màu tím bị Hạ Ngôn nắm chặt trong lòng bàn tay, lại một lần nữa quỷ dị biến mất Nhìn bàn tay rỗng tuếch, Hạ Ngôn thật sự ngây ngần cả người.

Trái cây lại biến mất, hắn cũng không có cảm giác được dao động năng lượng gì.

"Chẳng lẽ là ảo giác của ta?

Ta đang có ảo giác xuất hiện ở trong tầng một trăm này?

Cây cổ thụ cùng những trái cây này, đều là ảo ảnh không tồn tại?"

Trong đầu Hạ Ngôn lóe lên một ý nghĩ Như vậy.

Chương 1017: Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả

Muốn làm cho Hạ Ngôn hiện tại sinh ra ảo giác, điều này gần như là một chuyện không có khả năng.

Nên biết rằng, linh hồn của Hạ Ngôn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, có thể so với cường giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Tinh thần lực của hắn mênh mông như biền, ý chí cường đại đến mức độ cảnh giới tu luyện giả Tạo Hóa không thể hiểu nổi.

Vì vậy nếu Hạ Ngôn cũng sinh ra ảo giác thi tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ bình thường tiến vào nơi đây, trong nháy mắt sẽ mê man bất tỉnh rồi.

"Không có khả năng, khẳng định không phải ảo giác!"

"Nhưng, vì sao ta không có cảm nhận mảy may dao động năng lượng gì?

Cây cổ thụ này rõ ràng là vật thể tồn tại thực sự, mà trái cây sau khi bị hái xuống liền biến mất không có dấu hiệu gì, hoàn toàn là biến mất trong không gian."

"Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Hạ Ngôn đứng ở dưới cây cổ thụ, chân mày cau lại suy nghĩ.

- Người trẻ tuổi!

Đừng cố phí sức, lãng phí mất những trái kia!

Dưới tàng cây, một trong hai tu luyện giả, người mặc áo bào vàng không biết mồ mắt ra lúc nào, nhìn Hạ Ngôn bình thần nói.

Tuy rằng lão gọi Hạ Ngôn là người trẻ tuổi, nhưng cũng không có gì ý xem thường.

Tu luyện giả có thể thông qua chín mươi chín tầng trước của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đi vào tầng thứ một trăm này, người nào không phải vô cùng cường đại, tiềm lực vô hạn?

- Tiền bối ý muốn nói gì?

Hạ Ngôn xoay người nhìn về phía người mặc áo bào vàng kinh ngạc hỏi.

- Cây này tên gọi là Hỗn Nguyên Thụ, trái trên cây tên là Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả!

Chính là bảo vật vô thượng có trong thiên địa từ thời vũ trụ mới sơ khai Tuy nhiên, Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này cho dù là tu luyện giả chạm tới, cũng không nhất định có thể hái được.

Ta ở dưới tàng cây này cả mấy ức năm cũng không thể tìm được biện pháp hái Hỗn NgUyên Nhân Sâm Quả

Lão già áo bào vàng Khẽ gật đầu nói với Hạ Ngôn.

- ồ?

Hạ Ngôn giật mình, ánh mắt lại olùn về phía cây Hỗn Nguyên Thụ.

- Tiền bối!

Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này có tác dụng gì?

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn lèn cây, lại mở miệng hỏi.

- Người trẻ tuổi!

Ngươi thông qua chín mươi chín tầng Tiên Kiều phía trước chứ?

Lão già không có trả lời câu hỏi của Hạ Ngôn, lại hỏi ngược lại.

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Xem ra thời gian ngươi tu luyện cũng không lâu lắm, không ngờ có thể thông qua chín mươi chín tầng giai đoạn thứ hai Tiên Kiều... thật không đơn giản!

Hỗn Nguyên NMn Sâm Quả này là một trong những bảo vật thần kỳ nhất trong vũ trụ, nó có thể hóa thành Hỗn Nguyên Kim Khí, là nguyên khí bản mạng của cường giả cảnh giới Thần chủ.

Ngươi không biết Hỗn Nguyên Kim Khí, nhưng hẳn là biết Hỗn độn lực tồn tại nhiều trong vũ trụ chứ?

Ánh mắt của lão già lóe sáng lại hỏi tiếp.

- Đúng vậy, Hỗn độn lực xem như tương đối thông thường, có thể cải tạo thân thể tu luyện giả chúng ta

Hạ Ngôn không có chần chờ gật đầu nói.

- Ngươi nói không sai!

Hỗn độn lực là một loại năng lượng tồn tại sau khi vũ trụ sinh ra Nhưng ngươi có biết, Hỗn độn lực là từ đâu mà có không?

Một ít nệp nhăn trên mặt lão già áo bào vàng giản ra.

- Cái này... ta không biết.

Hạ Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, hắn quả thật không biết Hỗn độn lực là từ đâu sinh ra.

- Hỗn độn lực chính là do Hỗn Nguyên Kim Khí biến thành.

Lão già áo vàng dường như thoáng nở một nụ cười!

- Vũ trụ chúng ta này sở dĩ có thể được sinh ra, đều là nhờ có Hỗn Nguyên Kim Khí.

Hỗn Nguyên Kim Khí sau Khi sinh ra vũ trụ, năng lượng còn sót lại.

đó chính là Hỗn độn lực mà tu luyện giả biết đến.

Ánh mắt lão già nhìn Hạ Ngôn nói.

- Cái gì?

- Hỗn độn lực chính là năng lượng còn sót lại sau khi Hỗn Nguyên Kim Khí sinh ra vũ trụ?

Nghe vậy, Hạ Ngôn vô cùng kinh ngạc.

Hỗn độn lực, tuy rằng không phải rất khó nhìn thấy, nhung cũng là một thứ Phi thường huyền ảo.

Tu luyện giả sử dụng Hỗn độn lực để phụ trợ tu luyện tăng lên thực lực chính mình, nhưng cũng không thể khống chế Hỗn độn lực.

- Đúng vậy, năng lượng của Hỗn Nguyên Kim Khí, sau khi sinh ra vũ trụ còn sót lại bằng cỡ bàn tay hóa thành Hỗn độn lực, cũng đủ lớn bằng cả một cái thàoh thị của khu vực Thần Châu này.

Lão già áo bào vàng gật đầu nói

Hạ Ngôn kinh ngạc đến mắt trợn tròn.

Hỗn Nguyên Kim Khí bằng cỡ bàn tay, sau khi sinh ra vũ trụ năng lượng còn sót lại, có thể biến thành một đoàn Hỗn độn lực lớn bằng một cái thành vực như vậy?

Mà những Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này là có thể trực tiếp hóa thành Hỗn Nguyên Kim Khí.

"Lão tiền bối này nói Hỗn Nguyên Kim Khí là nguyên khí bản mạng của cường giả Thần chủ?

Nói như thế, Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả thật đúng là bảo vật vô thượng."

- Vậy HỗnNgUyên Kim Khí đó lúc ban đầu là từ đâu mà ra?

Hạ Ngôn không kìm nổi hỏi.

- Điều này ta cũng không biết!

Lão già áo vàng lắc đầu.

- Tiền bối!

Hỗn NgUyên Nhân Sâm Quả này không thể hái được sao?

Hạ Ngôn ngưng một chút, chờ tâm tình bình phục lại hỏi tiếp.

Bảo vật vô thượng như thè nếu không thể hái được, chẳng phải là làm cho người ta không cam lòng, quá đáng tiếc?

Vừa rồi Hạ Ngôn thử hái hai lần, cũng không có thành công thu được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

- Không phải không thể hái, mà là tu luyện giả bình thường không hái được.

Mới vừa rồi ngươi cũng thử rồi đó.

Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này một khi rời cành Hỗn Nguyên Thụ, sẽ trực tiếp hóa thành hư vô không thể ngăn cản.

Cho dù là cường giả cảnh giới Thần chủ cũng đúng là bất lực.

Lão già ảo não lắc đầu.

- Hừ!

Tiểu tử!

Nếu có thể dễ dàng hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, Chỉ sợ bao nhiêu trái trên cây Hỗn Nguyên Thụ này, sớm đã bị các cường giả Thần chủ kia hái hết rồi

Lão già áo bào tím từ đầu vẫn không nói gì, lúc này đột nhiên mở to mắt, mở miệng lạnh giọng nói.

Lão nói không sai, nái như ai cũng hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, thi trái trên cây này cũng không đủ để nhiều cường giả như vậy hái.

Toàn bộ Thân Châu cường giả cảnh giới Thần chủ cũng không ít, bọn họ sẽbỏ qua cơ hội hái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả sao?

Hạ Ngôn chuyển ánh mắt nhìn mấy vòng, cuối cùng vẫn dừng lại trên những trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả có hình dạng nhưtrẻ con kia.

- Người trẻ tuổi!

Thông qua cánh cửa kia là ngươi có thể rời khỏi Tiên KiềuỄ Tầng thứ một trăm của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều này, không có gì khó khăn cản trở tu luyện giả, ngươi có thể thuận lợi thông qua.

Tu luyện giả áo bào vàng lại cất tiếng nói

- Ha ha!

Ta cũng không vội đi ra, cho dù không thể hái những Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này, ta cũng muốn ở lại dưới cây Hỗn Nguyên Thụ một thời gian.

Hạ Ngôn cười nói

Bất cứ lúc nào đều có thể rời Tiên Kiều, vậy cần gì phái nóng lòng nhất thời?

- Ừ!

Vậy thì tùy ngươi!

Lão già áo bào vàng nói xong, lại chậm rãi nhắm mắt lại.

Còn lão già áo bảo tím thì nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng nhắm hai mắt lại nhập định.

Hạ Ngôn đi lại mấy vòng dưới tàng cây, trong đầu suy nghĩ tìm biện pháp để hái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

"Làm sao bây giờ?"

"Dùng cách nào hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, mà không làm cho nó biến mất?

Khẳng định phải có biện pháp!"

"Nếu không thi, tồn tại tầng thứ một trăm Tiên Kiều này còn có ý nghĩa gì chứ?"

"Chỉ có điều khẳng định là không dễ dàng làm được, bằng không nhiều tu luyện giả như vậy mà đều không có biện pháp nào."

Hạ Ngôn lắc lắc đầu, nhíu chặt đôi chân mày, trong mắt lấp lánh sáng.

Đột nhiên, tâm linh vừa động, Hạ Ngôn nghĩ tới nhẫn Linh La.

Nhẫn Linh La là một kiện bảo vật rất đặc biệt.

Cho đến nay, Hạ Ngôn vẫn còn không làm sao hiểu được huyền bí của tầng thứ ba nhẫn Linh La.

Dựa theo tin tức lúc ban đầu Hạ Ngôn biết được, tâng thủ nhất nhẫn Linh La là không gian chúa vật dụng tầng thứ hai là không gian linh hồn, tầng thứ ba là không gian tạo hóa.

Không gian tạo hóa này, thần thức của Hạ Ngôn căn bản là không vào được.

Mặc dù hiện tại đã đạt tới linh hồn đại viên mãn, thần thức của Hạ Ngôn cũng không thể tiến vào không gian tầng thứ ba của nhẫn Linh La.

Hạ Ngôn còn nhớ rõ thời điểm mình vừa tới Chủ thế giới, ở Không gian Hỗn Độn tại Lang Tà Giới rơi vào giữa Lốc xoáy hỗn độn, vào thời khắc mấu chốt, còn nhờ từ trong không gian tầng thứ ba của nhẫn Linh La bay ra một vầng hào quang màu vàng cứu tính mệnh của mình.

"Ừ!

Hay là dùng nhẫn Linh La thu trái này thử xem sao."

Hạ Ngôn quyết định trong lòng, lại nhảy lên tới trên nhánh cây bên cạnh một trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

"Thu cho ta!"

Ý niệm vừa động, một trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả liền trực tiếp tiến vào trong không gian nhẫn Linh La.

Hạ Ngôn vô cùng vui mừng, vội dùng thần thức tiến vào không gian nhẫn Linh La, ý niệm trong đầu tìm kiếm một vòng, liền phát hiện trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả bị minh thu lấy, lúc này đang bay lơ lửng trong không gian nhẫn Linh La.

"Ha ha!

Thanh công rồi, không có biến mất hóa thành hư vô."

Hạ Ngôn nhìn thấy Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả ở trong không gian nhẫn Linh La không có tiêu tan, lập tức lộ ra vẻ tươi cười mừng rỡ.

"Ồ?"

Lão già áo bảo tím phát hiện hành động của Hạ Ngôn, trong mắt lão lóe sáng, phát ra một đạo thần thức dò tra.

Thần thức của lão phát ra bao phủ. về hướng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn đã là cảnh giới linh hồn đại viên mãn, đương nhiên có thể dễ dàng phát hiện, tuy nhiên.

Hạ Ngôn cũng không quan tâm tới.

"Tiếp tục thu!"

Hạ Ngôn chuyển ánh mắt nhìn về phía một trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả khác ở gần bên.

"Vào đi!"

Theo tàm niệm của Hạ Ngôn vừa động, trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này cũng hóa thành một luồng hào quang màu trắng, ẩn vào trong thân mình Hạ Ngôn.

Loại hóa thành hào quang ngầm bay vảo này, hiển nhiên không phải là tình huống hóa thành hư vô tiêu tán như bình thường.

Thần thức của lão già áo bào tím rõ ràng cảm ứng được điều này, lão lập tức mở to mắt kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn.

Khi lão nhìn thấy vẻ tươi cười trên mặt Hạ Ngôn, trong lòng càng chắc chắc Hạ Ngôn đã thành công hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

'Trái thứ ba!"

Hạ Ngôn không có dừng lại, đi tiếp tới trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả thứ ba ở gần đó, lại thành công thu lấy.

- Lão Hoàng!

Lão già áo bào tím truyền âm cho lão già áo bào vàng bên cạnh, thanh âm đẩy kinh ngạc.

- Có gì vậy?

Lão già áo bào vàng nghi hoặc hỏi.

- Tiểu tử kia dường như thành công hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

Lão già áo bào tím nuốt xuống ngụm nước miếng, nói.

- Cái gì?

Lão già áo bào vàng nghe vậy, hai mắt vèo một cái mồ bừng ra, vừa lúc nhìn thấy Hạ Ngôn thu lấy trái HỗnNguyên Nhân Sâm Quả thứ ba.

- Điều này sao có thể?

Lão già áo bào vàng cũng giống như lão già áo bào tím kia, trợn tròn mắt gần như sắp rớt đồng tử ra ngoài:

- Nhẫn không gian làm sao có thể thu được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả?

Điều đó không có khả năng!

Hai người họ đương nhiên cũng có các loại nhẫn không gian, cũng có nhẫn không gian có thể chứa đựng sinh linh.

Thế nhưng bất kể dùng loại nhẫn không gian nào, bọn họ cũng không thể thu được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

Cho nên khi họ nhìn thấy Hạ Ngôn thành công thu được Hỗn NguyênNhân s âm Quả, mới lộ ra vẻ kinh ngạc như thế

"Hắn đã làm được!

Trên người người nẩy, nhất định có bí mật."

Trong mắt lão già áo bào tím liên tục lóe sáng.

- Lão Hoàng!

Chẳng lẽ ngươi không động tâm?

Lão già áo bào tím híp mắt truyền âm hỏi.

- Sao có thể không động tâm cho được?

Nhưng có biện pháp nào?

Hỏi hắn ư?

Hắn sẽ nói cho chúng ta biết sao?

Người ta dựa vào cái gì vô duyên vô cớ nói cho chúng ta biết?

Lão già áo bào vàng có phần bất đắc dĩ lẳc lắc đầu.

Nêu như mình biết cách thu lấy Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, chính minh cũng sẽ không tùy tiện nói cho những người khác biết!

Nếu tìm được phương pháp thu. lấy Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, rồi sau đó đi khắp nơi công khai nói ra, đó chính là kẻ ngu ngốc.

Chương 1018: Thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều

Hai lão già áo bào vàng và áo bào tím, ánh mắt đều tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn một thân áo trắng.

Nêu truyền ra ngoài tin tức có người đã hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, Chỉ sợ ngay cả núi Thủ Vọng trung tâm của Thần Châu đều phải chấn động.

Bởi vì, từ người chủ quản Thần Châu đầu tiên thống lũih Thần Châu tới nay, Chỉ có các đời Chưởng Khống Giả Thần Châu mới có thể hái được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

"Ái cHả?"

Khi Hạ Ngôn bắt đầu thu trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả thứ tư, lại phát hiện không thể thu thành công.

Bất kể dùng thần thức ý niệm thế nào để khống chế nhẫn Linh La thu lấy trái cây, đều không có hiệu quả nữa.

"Chẳng lẽ, nhẫn Linh La Chỉ có thể chứa đựng được ba trái Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả?"

Hạ Ngôn thoáng hơi nhíu mày suy nghĩ một lúc, trong lòng đưa ra suy đoán: 'Ta thử lẫn nữa xem!"

Tiếp theo.

Hạ Ngôn lại phân biệt đến gần chỗ có nhiều trái với ý đồ thu lấy những trái này, nhung cũng không thể thành công thu tiếp nữa.

"Quên đi, ba trái thì ba trái vậy."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, ngay sau đó nhìn thoáng qua hai lão già áo bào vàng và áo bào tím: "Nhìn ánh mắt hai người này, giống như sắp ăn sống nuốt tuơi ta, xem ra đều là cực kỳ đỏ mắt thèm thuồng Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả đây."

"Hiện giờ cũng nên rời Tiên Kiều rồi!

Lần này tiến vào Tiên Kiều, thu hoạch còn nhiều hơn xa so với lần đầu tiên ta đi vào Tiên Kiều."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong đầu.

"Vèo!"

Từ trên nhánh cây Hỗn Nguyên Thụ rậm rạp hạ xuống, sau đó Hạ Ngôn chuẩn bị rời điỄ

- Chờ một chút!

Lão già áo bào tím đột nhiên đứng lên, vội vàng nói, ngăn cản Hạ Ngôn sắp nhấc chân bước đi.

- Hả?

Hạ Ngôn nhíu mày nhìn về phía lão già áobào tím.

- Tử Sam!

Đừng làm càn!

Nơi này là Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân nắm trong tay hết thảy tình hình nơi này.

Lão già áo bào vàng vội vàng truyền âm khuyên can lão già áo bào tím.

- Người trẻ tuổi!

Ngươi làm thế nào thu được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả?

Lão già áo bào tím trợn trừng cặp mắt hung ác nhìn Hạ Ngôn, hỏi với giọng chứa đầy ý uy hiếp.

- Có quan hệ gì với ngươi chứ?

Hạ Ngôn phì cười một tiếng nói.

Hạ Ngôn đối với lão già áo bào tím này cũng không có cảm tinh gì, nếu là lão già áo bào vàng hỏi hắn vấn đề này, có lẽ Hạ Ngôn còn có thể khách sáo uyển chuyển tìm cớ để nói

- Người trẻ tuổi!

Đừng vội càn rỡ!

Ngươi không sợ ra ngoài Tinh Đồ ta sẽ đánh chết ngươi sao?

Lão già áo bào tím cười nhe nanh hăm đọa Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Chỉ dựa vào ngươi?

Hạ Ngôn lắc đầu, lộ ĩõ vẻ mặt khinh thường.

Hắn đã sớm cảm ứng được thực lực của hai lão già này đều là Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, đối với mình không tạo thành uy hiếp gì lắm:

- Không ngại nói cho ngươi biết, cho dù là Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng đều không làm gì được ta ở trước khi ta tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Thương Tử Danh kia từng bị ta đánh cho bị thương.

Nghe vậy, lão già áo bào tím hơi sửng sốt, trên mặt nổi lên tia gân máu, trợn mắt nghi ngờ nhìn Hạ Ngôn, có vẻ không tin lời nói của Hạ Ngôn là thật.

Tuy nhiên có thể đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều không có khả năng là hạng người bình thường.

Còn nữa, người dám nói mạnh miệng như vậy cũng không không phải là người chuyên đặt chuyện.

Cho dù là những lão già bảo thủ quy ẩn không có bước vào Thần chủ ở khăp nơi Thần Châu kia, cũng không dám công khai nói chính mình đánh cho Chấp sự núi Thủ Vọng bị thương.

Hai lão già này kỳ thật cũng là tu luyện giả trước sau đi vào Tiên Kiều tôi luyện.

Nhât là lão giả áo bào tím, ở mười ức năm trước đã thông qua chín mươi chín tầng giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, chẳng qua là tới tầng thứ một trăm này, nhận ra gốc gác cây HỗnNguyên Thụ liền không cam lòng rời khỏi Tiên Kiều, cho nên mới ở lại chỗ này tới nay.

Nếu nhu mười ức năm trước lão rời Tiên Kiều, hiện tại nếu không có ngã xuống rất có thể lão đã bước vào cảnh giới Thần chủ.

Ở trong tầng thứ một trăm Tiên Kiều này, đương nhiên tốc độ tu luyện không mau bằng bên ngoài Trong tầng một trăm Tiên Kiều trừ cây Hỗn Nguyên Thụ ra, hoàn toàn không có trân bảo nào khác phụ trọ tu luyện giả tu luyện, ngay cả linh lực gần như đều cảm ứng không được, nên nếu muốn ở trong này đột phá cảnh giới Thần chủ, có thể nói đó là một chuyện

không có khả năng xảy ra.

Còn lão già áo bào vàng cũng là Nhân vật mấy ức năm trước thông qua chín mươi chín tầng của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Hai người bọn họ chính ở trong này mới quen biết nhau.

Vù!

Hạ Ngôn không hề quan tâm tới lão già áo bào tím, ngay sau đó hướng về lão già áo bào vàng hơi khom người cúi chào, rồi rất nhanh cất bước đi về phía cánh cửa.

Quảng dường năm mươi dặm, mặc dù tu luyện giả ở trong Tiên Kiều đi với tốc độ khá chậm, nhưng thời gian cũng chỉ chừng cạn chén trà nhỏ, Hạ Ngôn liền đi tới cánh cửa đi thông ra ngoài kia.

"Vèo!"

Thân hình lách tới trước một cái, ngay sau đó, Hạ Ngôn đã rời khỏi giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đứng lơ lửng phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

"Phù!"

"Cuối cùng cũng đi ra rồi."

Hạ Ngôn đưa mắt quan sát một vòng ở chung quanh, đúng là ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ: "Không thể tưởng được lần này ta tiến vào Tiên Kiều, phải mất thời gian hơn một vạn năm mới thông qua.

Tuy nhiên hiện tại thực lực của ta tăng lên rất nhiều so với trước kia, nhất là linh hồn đã đạt tới đại viên mãn.

Nêu như lúc này gặp lại Thương Tù Danh Chấp sự núi Thủ Vọng kia, hắn muốn từ trong tay ta chạy thoát chỉ sợ cũng khó đây."

"Giai đoạn thứ hai Tiên Kiều chấm dứt, còn có giai đoạn thứ ba Tiên Kiều!"

Hạ Ngôn quay lại nhìn về phía Tiên Kiều bên trong mây mù.

"Giai đoạn thứ ba này cũng phải có bằng chứng để đi vào thì phải?"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Vù!"

Một vật do hào quang màu sắc rực rỡ hình thành từ trong Tiên Kiều bay ra, trong nháy mắt tới gần Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cảm ứng được dao động năng lượng phía trên nó, khẽ đưa tay thu lấy vật màu sắc rực rỡ vào tay.

"Giấy thông hành giai đoạn thứ ba Tiên Kiều!"

Hạ Ngôn thấy rõ vật thể màu sắc rực rỡ, trên mặt vui mừng thấp giọng nói.

Vật phẩm màu sắc rực rỡ này, hình dạng giống như đúc hai giấy thông hành Tiên Kiều lúc trước, chữ viết cũng giống nhau, chỉ là khác màu sắc.

"Không biết, hiện tại ta cứ tiến vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, thì sẽ có hậu quả gì."

Hạ Ngôn nhìn mây mù trong Tiên Kiều, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Đúng lúc này, một tia ý niệm đột nhiên vọt tới:

- Giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, cần phải có cảnh giới Thần chủ mới có thể đi vào.

Ý niệm này Hạ Ngôn cảm giác có hơi quen thuộc, tuy nhiên hắn cẩn thận cảm ứng ra khắp nơi, nhưng không có phát hiện cái gì khác thường.

"Quên đi...

Ừ!

Hiện tại ta trước cứ đi Thâm Uyên Vô Tận nhìn lại xem có thể tìm được Thương Đồ tiền bối hay không."

Hạ Ngôn thu cất giấy thông hành Tiên Kiều.

Ánh mắt lóe sáng nhìn về phía bên ngoài Tinh Đồ, ngay sau đó hạ xuống Thần Cung Tinh Đồ đi vào trong thông đạo, rất nhanh đi ra ngoài.

ở thời điểm Hạ Ngôn rời đi không lâu, phía trên Thần Cung Tinh Đồ truyền ra dao động pháp tắc, ngay sau đó xuất hiện một bóng người mờ ảo, chính là hình dáng của Chưởng Khống giả Tiên Kiều, Chỉ thấy mặt lão đầy vẻ tươi cười khẽ gật đầu, nhìn theo hướng Hạ Ngôn rời đi.

- Đó là Hạ Ngôn!

- Hạ Ngôn từ Tiên Kiều đi ra, vừa rồi Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đã phát ra tin tức tới các thành thị toàn bộ Thần Châu, nói Hạ Ngôn tốn thời gian một vạn ba ngàn bốn trăm tám mươi bảy năm, đã thuận lợi thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

- Thật sự là quá mạnh mẽ!

Thời gian ngắn như vậy, không ngờ có thể thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

- ở trước khi tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Hạ Ngôn đó đã có thể chiến một trận cùng Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng, vây hiện tại thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, thực lựcmạnh đến mức nào?

ở bên ngoài Tinh Đồ, một số tu luyện giả vừa mới nhận được tin tức, liền tập trung tới, đang bàn tán với nhau.

Lúc này, bọn họ đã nhìn thấy bóng người màu trắng đang từ trong Tinh Đồ bay ra

Mới vừa rồi, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều tuyên bố tin tức đến các thành thị, nói một vạn năm trước tu luyện giả Hạ Ngôn tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, vừa mới thuận lợi thông qua Tiên Kiều.

Mỗi một lần có tu luyện giả thông qua một trăm tầng Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đều sẽ tuyên bố tin tức, để thông báo cho tu luyện giả khắp Thần Châu đều biết việc này.

Hạ Ngôn ra tới vạn đường thông đạo ở ngoài Thần Cung, liền Phi thân rất nhanh về hướng ra ngoài Tinh Đồ.

Nhưng vừa mới ra Tinh Đồ hắn liền cảm ứng được rất nhiều tu luyện giả rải rác ở khu đồng trống Tinh Đồ.

"Đây là chuyện gì xảy ra?"

"Từ lúc ta đi vào Tiên Kiều đến nay, thời gian đã qua hơn một vạn năm?

Như thế nào khu đồng trống Tinh Đồ này còn nhiều người tụ tập như vậy?"

Trong lòng Hạ Ngôn đầy nghi hoặc: trước khi đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, thời điểm Hạ Ngôn kịch chiến cùng Thương Tử Danh đã thu hút rất nhiều tu luyện giả đến xem cuộc chiến, sao bây giờ vẫn còn đây?

Hắn cũng không biết, Chưởng Khống giả Tiên Kiều đã thông cáo khắp Thần Châu chuyện hắn thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, lúc này mới dẫn tới nhỉều tu luyện giả Như vậy tụ tập ở chỗ này.

"Vù!"

Đang lúc Hạ Ngôn cảm thấy khó hiểu, một bóng người màu vàng xuất hiện trong không gian, đối mặt với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, thấy người tới tuổi tác khá cao, mặc phục sức của Chấp sự núi Thủ Vọng.

"Lại là Chấp sự núi Thủ Vọng."

Hạ Ngôn đối với các Chấp sự núi Thủ Vọng này, thực không có cảm tình gì.

Không những là các Chấp sự núi Thủ Vọng, chính là với Chưởng Khống Giả đại Nhân núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn cũng còn có mối nghi hoặc trong lòng.

- Hạ Ngôn!

Người Chấp sự núi Thủ Vọng này ra tiếng trước, nhìn Hạ Ngôn chậm rãi nói:

- Ta là Vu Lai Chấp sự núi Thủ Vọng, phụng lệnh Chưởng Khống Giả đại nhân, đặc biệt ở đây chờ ngươi!

- ồ?

Không biết Chưởng Khống Giả đại nhân có gì phân phó?

Hạ Ngôn chăm chú nhìn lão Chấp sự hỏi.

- Chưởng Khống giả đại nhân hy vọng ngươi gia nhập núi Thủ Vọng, trở thành một Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, một khi trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, nhất định phải tuyệt đối trung thành với núi Thủ Vọng.

Nếu không, nhất định sẽ "vạn kiếp bất phục"!

Nói đến câu cuối, giọng nói của Vu Lai nghiêm khắc hẳn lên.

Chấp sự núi Thủ Vọng cũng chính là lực lượng trung tâm của núi Thủ Vọng nắm trong tay Thần Châu, đương nhiên phải trung thành.

Bốn phía rất nhiều tu luyện giả thấy một màn như vậy, nhiều ít đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Vương tộc linh lực màu vàng sau khi thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng đại nhân muốn người này gia nhập núi Thủ Vọng trở thành Chấp sự là chuyện bình thường, bởi vì hầu hết Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng không thể thông qua một trăm tầng của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Nhưng có điều không bình thường là không ngờ lại cấp bách như thế mà còn ở trước mặt nhiều tu luyện giả như vậy đã sai người đến công khai mời Hạ Ngôn gia nhập núi Thủ Vọng.

- Cái này... ta cần phải cân nhắc một đoạn thời gian.

Hạ Ngôn hơi ngưng một lát, khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi nói như thế

- Cái gì?

Vu Lai nghe vậy, thân hình hơi chấn động, dường như là thật không ngờ Hạ Ngôn lại cự tuyệt minh, tiếp theo không kìm nổi lại nói một câu:

- Đây chính là Chưởng Khống Giả đại Nhân tự mình phân phó ta tới.

- Ta biết!

Hạ Ngôn gật đầu:

- Tại đây Hạ Ngôn gửi lời đa tạ ý tốt của Chưởng Khống Giả đại nhân.

Tuy nhiên ta vẫn luôn ưa thích cuộc sống tự do tự tại.

Nếu trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, chỉ sợ sẽ không còn tự do thế này, cho nên ta cần cân nhắc một đoạn thời gian.

Chưởng Khống giả đại nhân, nhất định cũng sẽ hiểu cho ta!

- Ngươi...

Ngay lập tức trên mặt Vu Lai lộ rỡ vẻ tức giận.

- Hạ Ngôn!

Rất nhanh ngươi sẽ phải hối hận!

Sau đó, Vu Lai lưu lại một câu nói độc, phất mạnh ống tay áo giận dữ rời đi.

ở trong lòng lão xem ra, thái độ này của Hạ Ngôn là chống lại mệnh lệnh của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, đây quả thực chính là hành vi phạm tội đáng chết vạn lần Tuy nhiên, lão cũng không có lập tức ra tay với Hạ Ngôn, bởi vì lão biết tên tiểu tử kêu. là Hạ Ngôn này ở trước khi đi vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đã có đủ sức đánh cho Chấp sự Thương Tử Danh bị thương.

Chương 1019: Thâm Uyên Vô Tận

Thâm Uyên Vô Tận ở tận cuối Thần Châu!

Thần Châu có vô số không gian phụ thuộc đứt gãy.

Những không gian đứt gãy này phần lớn không có bóng người, chỉ có rất ít nơi có Nhân loại cùng các loại dã thú.

ở Thần Châu đại lục cũng có rất nhiều dã thú, tuy nhiên đám dã thú này bình thường đều chì hoạt động trong các hang động núi rừng vực sâu thuộc về minh, cũng không tùy tiện bước chân tới thành vực nhân loại.

- Các ngươi...

Ai có thể nói cho ta biết đi tới Thâm Uyên Vô Tận như thế nào?

Hạ Ngôn nhìn về phía đám đông tu luyện giả ở xung quanh, hỏi thanh âm vang động như sẩm dậy.

Câu nói của Hạ Ngôn vừa mới dứt, liền có một gã cảnh giới Tạo Hóa bình thường đứng ra đáp lại:

- Thâm Uyên Vô Tận ở tận cuối Thần Châu, sau khi truyền tông tới Bắc Nguyên Thành, ra theo phía bắc thành, Phi hành ức vạn dặm là đến nơi.

- Đa tạ, ngươi tên là gì?

Trong thời gian ngắn Hạ Ngôn tìm được tu luyện giả trả lời vấn đề của mình, gật gật đầu, nói lời cảm tạ sau lại ra tiếng hỏi.

- Bẩm Hạ Ngôn đại nhân!

Talà Lục Tác ở Đan Trọng Thành.

Lục Tác đáp lời, mắt tỏa sáng.

- Ừ!

Nhận lấy này!

Hạ Ngôn khẽ gật đầu, sau đó lấy ra một cái nhẫn không gian đưa qua:

- Trong chiếc nhẫn này có một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan, ngươi cầm đi.

- Cái gì?

Một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan?

Các tu luyện giả ở bốn phía nghe được câu nói của Hạ Ngôn, bắt đầu nhao nhao lên.

Lục Tác thì mừng rỡ, vội vàng tiếp nhận chiếc nhẫn không gian này, liên tục nói lời cảm tạ Hạ Ngôn.

Chính hắn cũng thật bất ngờ, tùy tiện trả lời một câu hỏi, không ngờ có thể được thưởng cho một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan.

Một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan, đó chính là một khoản tài phú dổi đảo, cũng đủ cho tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ bình thường sử dụng nhiều vạn năm.

Các tu luyện giả này đều lộ rõ vẻ hối hận, sao mình không bằng tốc độ nhanh nhất trả lời câu hỏi của Hạ Ngôn.

Nêu sớm một bước trả lời, thì một trăm vạn viên Quy Nguyên Đan đó không phải sẽ rơi vào tay mình hay sao?

Câu hỏi này cũng không phải vấn đề khó khăn gì lắm.

"Vù!"

Ngay sau đó, thân ảnh màu trắng của Hạ Ngôn liền biến mất ở khu đồng trống Tinh Đồ, theo thông đạo truyền tống không gian của một thành thị gần đấy, Hạ Ngôn tới Bắc Nguyên Thành.

Bắc Nguyên Thành là một thành thị lớn trong khu vực ở phương bắc Thần Châu, số lượng tu luyện giả trong thành rất đông.

Hạ Ngôn cũng không có dừng lại lâu ở Bắc Nguyên Thành, mục đích của hắn chính là Thâm Uyên Vô Tận.

'Theo cửa thành phía bắc Bắc Nguyên Thành, luôn đi về hướng bắc là tới Thâm Uyên Vô Tận."

Hiện nay tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn, nếu không sử dụng thuấn di, hoa nữa không cố hết sức, đại khái trong thời gian một lần hô hấp có thể Phi hành chừng hai ngàn dặm.

Thời gian cạn một chén trà nhỏ, đại khái Phi hành chừng sáu. mươi vạn dặm.

Một canh giờ, cũng chính là quảng đường gần năm trăm vạn dặm.

Mà từ Bắc NgUyên Thành đến Thâm Uyên Vô Tận kia, đường xa đại khái hơn mười ức dặm một chút.

Với tốc độ bình thường của Hạ Ngôn, cũng cầnthời gian han hai trăm canh giờ mới có thể đến nơi. (Lại là con số: theo trên 1 canh giờ đi 500 vạn dặm, mà 200 canh giờ đi khoảng 10 ức dặm, tính ra 10 ức dặm là 100 ngàn vạn dặm... hì hi... tính tiếp 100 ngàn vạndặmlà 1000.000.000 dặm, suy ra lức= 100 triệu dặm...

Đúng không quý vị)

Sau khi rời khỏi Bắc Nguyên Thành, mỗi lần bay ngang qua các chỗ hèm núi vực sâu.

Hạ Ngôn cũng dò xét được tồn tại của không ít hung thú, trong đó có một số hung thú thực lực cường đại có thể so với cảnh giới Tạo Hóa của Nhân loại.

Đương nhiên, những con hung thú này mặc dù phát hiện Hạ Ngôn, cũng căn bản là không dám ló đầu.

Khí tức của Hạ Ngôn khiến trong lòng chúng sinh ra sợ hãi.

Hơn nữa, cho dù chúng dám chạy ra, cũng không theo kịp tốc độ Phi hành của Hạ Ngôn.

Cứ như vậy, thời gian trôi qua gần hai mươi ngày.

- Ta đã tới vùng biên giới của Thần Châu rồi sao?

Lúc này Hạ Ngôn nhìn ra phía chân trời xa xa, một mảng màn trời màu sắc rực rỡ kéo thẳng đến mặt đất, dường như chạy tới đường chân trời.

Thâm Uyên Vô Tận ở tận cuối Thần Châu, cũng có nghĩa là ở mút đường chân trời.

"Thật đẹp!"

Hạ Ngôn nhìn màn trời phía trên nối liền thiâi địa, không ngừng lóe ra năm màu sắc rực rỡ, trong lòng cũng hơi có chút khiếp sợ.

Tuy rằng thoạt nhìn đã rất gần, nhưng là "thấy núi trước mắt, nhưng chạy chết ngựa không tới".

Hạ Ngôn lại Phi hành qua thời gian ước chừng một ngày, rốt cục mới đi tới gần chỗ màn trời.

Có thể cảm nhận được rõ ràng phía trên màn trời phát ra dao động năng lượng mênh mông.

- Màn trời màu sắc rực rỡ này, thật đúng là kinh người.

Chỉ sợ tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa bình thường tiến vào trong đó, sẽ lập túc hoàn toàn mai một, ngay cả cặn bã đều không còn thừa lại.

Dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cập Giỏi Chủ, cũng khó mà xâm nhập vào màn trời kia.

Hạ Ngôn dừng lại, nhìn lên màn trời ngạc nhiên và thán phục lẩm bẩm.

- Cũng không biết, Thâm Uyên Vô Tận ở nơi nào?

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn quanh bốn phía:

- Chẳng lẽ là ở phía sau màn trời này?

Chỗ màn trời đã là chân trời, dựa theo đạo lý mà nói, phía sau màn trời phải là nối liền với một cái chung điểm của thời không loạn lưu mới đúng.

Thời không loạn lưu tuy rằng tách rời cùng không gian bình thường, nhưng bản thân nó cùng không gian bình thường chính là tương liên với nhau.

Thâm Uyên Vô Tận đó chính là một cái chung điểm của thời không loạn lưu, cho nên trong đó mới có thể tích lũy nhiều trân bảo như thế

- Trước tiên tìm ở phụ cận thử xem tính sau!

Trầm ngâm một lát, Hạ Ngôn dự tính trước tiên tìm kiếm ở ngoài màn trời một hồi, nếu vẫn tìm không thấy vị trí Thâm Uyên Vô Tận, thì tiếp tục tiến vào chốn nguy hiểm sau màn trời cũng không muộn.

Phát ra thần thức tra xét, cả mảng lớn địa vực đều bị thần thức của Hạ Ngôn bao phủ trong đó.

Cho dù Thâm Uyên Vô Tận không có sinh mệnh vật sống nhưng Hạ Ngôn nghĩ rằng ở Thâm Uyên Vô Tận khẳng định có dao động năng lượng, Chỉ cần có năng lượng chuyển động thì mình có thể tra xét ra được.

"ô?"

"Ở chỗ kia có dao động năng lượng thật mạnh, đúng là không kém gì khí tức năng lượng phát ra từ phía trên màn trời."

Cảm ứng của Hạ Ngôn vừa mới tra xét được một chỗ thần bí.

"Đi tới đó xem thử!"

"Vù!"

Rất nhanh.

Hạ Ngôn liền thấy hiện ra trước mắt một chỗ hang động tối đen nổi bật trên mặt đất màu trắng.

Dao động năng lượng khủng bố lúc nãy hắn dò được chính là phát ra từ trong hơng động này.

"Thâm Uyên Vô Tận!"

ở phía ngoài hang động có một tấm bia đá thật lớn, phía trên viết "Thâm Uyên Vô Tận".

Hạ Ngôn đảo ánh mắt nhìn tới, lại nhìn thấy phía sau còn có một tẩm bia đá nhỏ hơn một chút, phía trên cũng có bốn chữ: "Thiện nhập giả tử!"

- Sát khí thật ác liệt!

Hạ Ngôn Giật mình kinh sợ nhìn tám chữ phía trên hai tấm bia đá.

Chỉ riêng tám chữ này đều có thể khiến cho tu luyện giả thực lực thấp, linh hồn yếu kém phải sợ run, bởi vậy có thể thấy được người viết ra tám chữ này có thực lực mạnh đến mức nào.

Mặt chính diện của hang động trước mắt Hạ Ngôn cũng không lớn lắm, cửa hang động hình tròn, đường kính đại khái chỉ chừng một trăm thước.

Nếu theo danh tiếng của Thâm Uyên Vô Tận mà nói, kích thước của cửa hang động này hiển nhiên có vẻ không tương xứng.

Hạ Ngôn đứng ở ngoài của hang động cách xa một trăm dặm, quan sát một hồi, sau đó mới chuyển mình Phi thân tới hướng Thâm Uyên Vô Tận.

- Cửa hang động tuy rằng không lớn. nhung dao động năng lượng này quả thật rất kinh người.

Linh lực màu vàng như ẩn như hiện bao bọc bên ngoài thân thể Hạ Ngôn, xua tan đi từng luồng năng lượng khí tức tự nhiên từ trong Thâm Uyên Vô Tận phát ra.

Với thực lực của Hạ Ngôn hiện nay, dao động năng lượng trong Thâm Uyên Vô Tận hoàn toàn không thể tới gần thân thể hắn được.

"Grào!", "Grừ!"

Ngay lúc Hạ Ngôn tới gần cửa hang động Thâm Uyên Vô Tận, từ bên trong truyền ra hai tiếng rít gào thật lớn.

Thân hình Hạ Ngôn hơi chán động, tiếp đó liền nhìn thấy phía trên Thâm Uyên Vô Tận hai cái thân hình thật lớn dần dần hiện rõ ra Vô số pháp tắc bắt đầu cuồn cuộn ngưng kết lại cùng nhau.

- Cái gì?

Là hung thú!

Hung thú cảnh giới Thần chủ?

Lúc này Hạ Ngôn cũng đúng là vô củng kinh sợ, kinh ngạc nhìn hai cái thân thể thật lớn càng lúc càng rõ dần.

Ngoại hình của hai thân hình này, hiển nhiên là hung thú, nhưng không ngờ giống như cường giả cảnh giới Thần chủ nhân loại, có thể hóa thân trong thiên địa pháp tắc.

- Nhân loại!

Đang lúc Hạ Ngônòn sửng sốt ngây người, trong đó một con hung thú đầu rắn thè đầu lưỡi màu xanh mở miệng nói.

"Quả nhiên là Thần thú!

Linh thú, hung thú cũng không thể mở miệng nói ra tiếng người!"

Trong lòng Hạ Ngôn hơi hồi hộp một chút, không ngờ vừa mới tới phía trên Thâm Uyên Vô Tận liền đụng phải hai con Thần thú cảnh giới Thần chủ.

- Nơi này là Thâm Uyên Vô Tận. ngươi không được tiến vào!

Thần thú đầu rắn, một cặp mắt cũng không lớn lại rất có thần nhìn chằm chằm vảo Hạ Ngôn, tiếp tục nói.

Mà con Thần thú có đầu hồ kia, lúc này cái đuôi thô to dài đang nhàn nhã từ từ lay động, chẳng qua là cặp mắt thật lớn lấp lánh tia sáng màu đỏ của nó đang nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

"Chẳng lẽ, hai con Thần thú này là phụ trách giữ cửa động Thâm Uyên Vô Tận?"

'Thần thú cảnh giới Thần chủ giữ cửa?

Vây có ai có thể đi vào được?

Không đúng, trong lời đồn đãi không phải nói đã có rất nhiều tu luyện giả tiến vào Thâm Uyên Vô Tận sao?"

Hạ Ngôn buồn bực trong lòng, rất nhanh xoay chuyển ý niệm trong đầu.

- Đi mau đi!

Thanh âm trầm trọng phát ra từ trong miệng Thần thú đầu hổ, dường như nó đã có phần không kiên nhẫn, nếu Hạ Ngôn không đi nó sẽ lập tức phát động công kích.

- Hai vị Thần thú đại nhân vì sao không cho ta tiến vào Thâm Uyên Vô Tận?

Mặc dù trong lòng Hạ Ngôn có hơi căng thẳng, tuy nhiên cứ như vậy buông bỏ cơ hội tiến vào Thâm Uyên Vô Tận, điều đó đương nhiên không có khả năng.

- Nhân loại ngươi ít nói nhảm đi! cấp tốc rời đi!

Bằng không ta cho ngươi máu nhuộm đương trường, có hối hận cũng đã muộn!

Thần thú đầu hổ thô bạo nói, móng vuốt thật lớn cào nhẹ trên không trung một cái, một mảng không gian kia liền trực tiếp vỡ nát

- Nhân loại!

Ngươi thật sự muốn đi vào Thâm Uyên Vô Tận cũng không phải là không có biện pháp.

Thần thú đầu rắn híp đôi mắt nhỏ, ngược lại nhìn Hạ Ngôn nói.

Hạ Ngôn nhướng mày. hai con Thần thú này dường như là một con vai chính ôn hòa, một con vai phàn diện.

- Xin thền thú đại nhân nói rõ ra!

Hạ Ngôn tuy nhíu mày, nhưng cũng không có chần chờ, hỏi thẳng.

- Biện pháp chính là, ngươi đưa lên cho chúng ta một kiện trân bảo, chúng ta có thể thả cho ngươi đi vào Thâm Uyên Vô Tận.

Thần thú đầu rắn dường như là nhếch miệng cười cười, giọng lười biếng nói với Hạ Ngôn.

- ồ?

Nghe vậy, Hạ Ngôn lại ngây ngần cả người:

- Thần thú đại nhân!

Trong Thâm Uyên Vô Tận không phải là có trân bảo vô cùng vô tận sao?

Đại nhân canh giữ Thâm Uyên Vô Tận, muốn trân bảo còn không phải dễ như trờ bàn tay sao?

- ít nói nhảm đi!

Không đưa ra trân bảo thì mau mau cút đi!

Thần thú đầu hổ nổi giận đùng đùng nói, miệng mở lớn, trong không gian liền sinh ra một đoàn khí thể năng lượng vô cùng bá đạo phóng vọt tới hướng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nhẹ lách mình một cái, liền tránh thoát đoàn khí thể cuồng bạo này.

Thần thú đầu hổ kia cũng không phải thật sự muốn công kích Hạ Ngôn, mà là thuận miệng thở ra một đoản khí thể mà thôi.

- Hai vị đại nhân không nên nổi giận, ta nguyện ý giao ra một kiện trân bảo.

Hạ Ngôn vội vàng nói, đối phó với hai con Thần thú cảnh giới Thần chủ, đó không phải là lựa chọn sáng suốt.

Ngay sau đó hắn rót ý niệm vào nhẫn Linh La, tìm kiếm lướt qua, cuối cùng tập trung vào cây Tử Khí Thần Chu.

Cây Tử Khí Thần Chu này là Hạ Ngôn mua được ở Hội đấu giá Trung Tâm Giao Dịch ở Chu Tước Thành, vẫn chưa có sử dụng cho nên còn giữ lại.

Hiện tại thật đúng là lúc mang ra sử đụng.

Tử Khí Thần Chu đương nhiên được cho là trân bảo.

Tâm niệm vừa động.

Tử Khí Thần Chu đã hiện ra trong tay Hạ Ngôn, lập tức hào quang màu tím chiếu rọi lên bầu trời.

Hai con Thần thú nhìn thấy cây Tử Khí Thần Chu, ánh mắt đều lóe sáng, hiển nhiên là rất hài lòng.

- Hai vị Thần thú đại nhân!

Đây là một gốc cây Tử Khí Thần Chu, bảo vật ta có thể lấy ra cũng chính là nó.

Xin mời hai vị đại nhân Nhận lấy!

Hạ Ngôn đẩy ra một luồng linh lực, đưa cây Tử Khí Thần Chu bay đi, cái đuôi của con Thần thú đầu hổ quét qua một cái, cây Tử Khí Thần Chu liền biến mất ở trong không gian.

Chương 1020: Thiên Nhãn

Hiện nay Tử Khí Thần Chu đốiHạ Ngôn mà nói, tuy rằng vẫn còn có tác dụng, nhưng cũng không lớn lắm, thuộc loại có cũng như không.

Cho nên đưa cho hai con Thần thú canh giữ Thâm Uyên Vô Tận này, Hạ Ngôn cũng không đau lòng lắm.

- Ngươi đã biết điều như vậy, để cho ngươi vào đi thôi!

Nhớ kỹ, ở trong Thâm Uyên Vô Tận không được đi loạn bậy, nếu không sơ suất một chút quấy nhiễu Chưởng Khống Giả đại nhân, đến lúc đó dù ngươi có hối tiếc cũng đã muộn.

Thần thú đầu rắn híp đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, dặn dò thêm.

- Đa tạ Thần thú Đại nhân nhắc nhở.

Hạ Ngôn vội vàng khom người đáp, trong lòng lại cười lạnh: "Hôm nay các ngươi cướp trần bảo Tử Khí Thần Chu của ta, ngày sau tất nhiên phải trả lại gấp mười."

Hảo hán không đi chấp nhất cái bất lại trước mắt, chờ thực lực bản thân cao hơn hai con Thần thú này, trở lại đòi nợ cũng không muộn.

- Vào ngay đi!

Thần thú đầu hồ trọn cặp mắt màu đỏ thật lớn nhìn Hạ Ngôn, thanh âm vang dội thúc giục Hạ Ngôn.

"Vù!"

Thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, biến mất ở bên ngoài cửa vào Thâm Uyên Vô Tận, dĩ nhiên đi vào bên trong.

- Ha ha ha!

Sau khi Hạ Ngôn đi vào Thâm Uyên Vô Tận, con Thần thú đầu hồ kia liền cười ha hả một tràng:

- Xà Hình!

Tên nhân loại này thật đúng là yếu bóng vía, mới bị chúng ta dọa một chút, liền đưa ra Tử Khí Thần Chu.

- Ừ!

Tu luyện giả nhân loại này đã là giới chủ đỉnh, cho dù hắn không đưa cho chúng ta trân bảo gì, chúng ta cũng không thể ép buộc ngăn cản hắn tiến vào Thâm Uyên Vô Tận.

Thần thú đầu rắn gật đầu.

- Chưởng Khống giả đại nhân muốn chúng ta canh giữ Thâm Uyên Vô Tận, sớm đã có ra mệnh lệnh, hễ là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, nếu như không chịu thối lui, đều không cầnmạnh mẽ ngăn cản bọn họ tiến vào Thâm Uyên Vô Tận.

Tuy nhiên, xem như Nhân loại phần nhiều là nhát gan, chúng ta canh giữ cửa Thâm Uyên Vô Tận lâu như vậy, thông qua mỗi lần xảo tĩá nhưng thu được bảo bối không ít.

Thần thú đầu hồ đắc ý lắc lắc cái đuôi thô to hữu lực.

Cái đuôi kia tùy tiện đảo qua, trong không gian liền xuất hiện một vết nứt.

- Vừa rồi tên nhân loại kia còn nói chúng ta Thân là kẻ canh cửa, Thâm Uyên Vô Tận trân bảo rất nhiều, vì sao còn muốn trân bảo của hắn.

Hắn đâu biết rằng chính bởi vì chúng ta là kẻ canh giữ cửa, càngkhông thể lấy được trần bảo của Thâm Uyên Vô Tận.

Nói xong thân hình Thần thú đầu rắn ở trong không gian nhoáng lên một cái, lập tức biến mất không còn hình bóng.

Theo sau, Thần thú đầu hổ cũng biến mất ở phía trên lối vào Thâm Uyên Vô Tận.

"ồ?

Đây là trong Thâm Uyên Vô Tận rồi?"

Hạ Ngôn rơi vào trong cửa hang động, sau đó chi cảm thấy trước mắt cảnh tượng biến ảo, lúc sáng lúc tối.

Đại khái duy trì thời gian chừng hai ba lần hô hấp, hắn phát hiện mình đang ở trong một cái không gian khổng lồ.

Trong Không gian này, các loại năng lượng đanxen vào nhau hình thành lốc xoáy năng lượng lớn nhỏ đủ loại, từ trung tâm lốc xoáy tản phát ra hấp lực cường đại.

"Trước tia xét thử xem."

Hạ Ngôn phát ra thần thức, rất nhanh bao phủ toàn cảnh ở bốn phía.

"Không gian thật lớn, không ngờ thần thức của ta không thể bao tĩùm toàn bộ."

Trong lòng Hạ Ngôn bình thần, tuy nhiên trong phạm vi bao trùm của thần thức Hạ Ngôn cũng không có phát hiện phát sinh chuyện gì khác thường.

Cũng chỉ là hiện tại Hạ Ngôn cũng không có phát hiện dấu hiệu của tu luyện giả nhân loại nào.

"Đi tới trước thử xem."

"Vù!"

Hạ Ngôn vận chuyển linh lực màu vàng trong thân thè rất nhanh bay đi về phía trước, cẩn thận bay vòng qua một đám lốc xoáy năng lượng lớn nhỏ bất đồng.

Hạ Ngôn phát hiện trong Thâm Uyên Vô Tận này, còn có sinh trưởng một ít thực vật đặc biệt.

Thực vật có thể sinh sống trong loại môi trường này, nếu muốn không đặc biệt cũng không có khả năng.

"ồ?

Đây là cái gì?"

Rất nhanh, Hạ Ngôn liền phát hiện giống như mình lọt vào bên trong một tấm lưới, là một loại sợi tơ màu xám, hình thành hình tấm lưới ở bốn phía trong không gian bao vây quanh minh, hoa nữa bắt đầu không ngừng ép tới.

"Ầm!"

Hạ Ngôn không có chần chừ, trực tiếp thúc động một luồng linh lực màu vàng, hướng về một phương hướng tùy ý đánh ra Linh lực màu vàng va chạm phía trên tấm lưới màu xám kia. trong nháy mắt cả tấm lưới đều chấn động mãnh liệt, trong phút chốc liền hóa thành rất nhiều mảnh nhỏ.

Tuy nhiên những mảnh nhỏ này cũng không có tiêu tán, mà với tốc độ nhanh hơn ập tới hướng Hạ Ngôn.

'Đại Na Di Thuật!"

Ánh mắt chợt ngưng trọng, Hạ Ngôn trực tiếp thi triển Đại Na Di Thuật thoát ra ngoài vòng vây của những mảnh nhỏ này.

Trước khi chưa biết rõ nguy hại của những thứ này gây ra, Hạ Ngôn đương nhiên sẽ không tùy tiện để những thứ đó tới gần thân thể của mình.

"Tu luyện giả dưới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ căn bản là không thể ở lại bao nhiêu thời gian trong Thâm Uyên Vô Tận này.

Năng lượng trong này gây thương tổn quá lớn."

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn tới trước, phát ra thần thức tiếp tục tra xét cảnh vật trong phạm vi mười vạn dặm.

"Là khí tức của tu luyện giả nhân loại."

Thân hình Hạ Ngôn hơi chấn động, ánh mắt sáng lên, ở trong phạm vi thần thức tra xét của hắn, xuất hiện một tu luyện giả nhân loại.

"Tới thử xem!"

Lúc này tu luyện giả đó cách Hạ Ngôn chừng mười vạn dặm, liên tục thi triển, hai lần Đại Na Di Thuật, liền tới gần chỗ tu luyện giả kia.

Trong tầm mắt, Hạ Ngôn nhìn thấy một gã nhân loại mặc trường bào màu đen, thực lực là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ hậu kỳ.

Giờ này Hạ Ngôn thấy hắn đang vung thần khí công kích một cái lốc xoáy năng lượng.

Dường như là phát hiện Hạ Ngôn đến gần, tu luyện giả này liền dừng lại động tác của mình, ánh mắt hung hăng nhìn lại đây, mày khẽ nhíu lại.

- Xin chào!

Hạ Ngôn thấy đối phương phát hiện ra mình, ánh mắt nhìn lại đây, trên mặt liền lộ ra vẻ tươi cười, thân thể nhóaĩig lên một cái tới cách đối phương gần hơn, chủ động lên tiếng chào hỏi.

- Ừ!

Ánh mắt người này nhìn chằm chằm vảo Hạ Ngôn, trong miệng ừ một tiếng.

- Ngươi đang làm gì?

Vì sao công kích lốc xoáy năng lượng này vậy?

Hạ Ngôn chỉ một cái lốc xoáy năng lượng cũng không lớn lắm ở cách đó không xạ, hỏi.

- Đây là Thiên Nhãn của Thâm Uyên Vô Tận!

Tu luyện giả mặc áo bào đen nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn hơi có chút kinh ngạc, tuy nhiên vẫn lên tiếng trả lời.

- Thiên Nhãn?

Hạ Ngôn trố mắt nhìn.

- Đúng vậy!

Kim Thiên Nhãn này là ta phát hiện trước, ngươi không thể tranh giành với ta.

Thanh âm của tu luyện giả áo bảo đen cấp bách, mang theo hàm ý uy hiếp nhắc nhở Hạ Ngôn.

- Ồ!

- ở gần đây, Thiên Nhãn thật không ít, ta vì sao tranh giành Kim Thiên Nhãn này với ngươi?

Hạ Ngôn nhìn quanh bốn phía, ngay ồ gần chỗ hai người, ít nhất có hơn mười Kim Thiên Nhãn.

- À!

Không có gì!

Dù sao Kim Thiên Nhãn này là ta phát hiện trước, là thuộc về ta.

Tu luyện giả áo đen tăng mạnh giọng nói.

Hạ Ngôn càng thêm nghi hoặc, thầm nghĩ: "Kim Thiên Nhãn này, hay là có cái gì đặc biệt hay sao?

Bằng không, hắn sao lại như thế?"

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn liền cẩn thận quan sát, đồng thời phát ra thần thức bao trùm Kim Thiên Nhãn.

"Ồ?

Bên trong lốc xoáy năng lượng này có một kiện vật phẩm!

Không sai, là khoáng thạch... màu đen!

Thì ra là một khối ô Kim thần thạch bằng cỡ nắm tay."

Hạ Ngôn nhận ra khoáng thạch màu đen này là ô Kim thần thạch.

Nếu đem bán bán đấu giá, đại khái có giá một ức viên Quy Nguyên Đan.

Là tài liệu để luyện chế thần khí phòng ngự. nếu dùng ồ Kim khoáng thạch này luyện chế thần khí, rất có thể được dựng dục thành Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm.

'Thì ra là có bảo vật ở bên trong khó trách người kia sau khi thấy ta xuất hiện lại khẩn trương như vậy."

Hạ Ngôn cười thầm trong lòng, tuy nhiên một viên ô Kim thần thạch, còn không đủ đề làm cho Hạ Ngôn động tâm.

- Ha ha!

Bằng hữu không cần lo lắng, ta không cần ô Kim thần thạch đó đâu.

HạNgờn cười nói.

- Hừ!

Tu luyện giả áo bào đen nghi ngờ nhìn Hạ Ngôn, hiển nhiên là không tin tưởng lời nói của Hạ Ngôn.

- Ngươi nếu không cần, còn không mau mau rời đi, ở chỗ này làm chậm trễ ta lấy Ô Kim thẩn thạch.

- Ta chỉ là lần đầu tiên đi vào Thâm Uyên Vô Tận, đối với nơi này không quen thuộc lắm.

Ngươi là tu luyện giả đầu tiên ta gặp mặt trong Thâm Uyên Vô Tận, cho nên tự nhiên muốn tâm sự với ngươi, Chúng ta cũng là có duyên phận đây.

Hạ Ngôn cũng không có ý rời đi ngay, rề rà nói

- Cái gì?

Ngươi là lần đầu tiên tiến vào Thâm Uyên Vô Tận?

Ngươi tiến vào Thâm Uyên Vô Tận muốn tìm cái gì?

Tu luyện giả áo đen ánh mắt lấp lóe, linh lực màu đen chuyển động khắp toàn thân.

- Đương nhiên là tìm bảo vật.

Hạ Ngôn thản nhiên nói.

- Tìm bảo vật?

ở tầng thứ nhất Thâm Uyên Vô Tận này, bảo vật tốt nhất cũng chính là Ô Kim thần thạch.

Ngươi không có hứng thú với ô Kim thần thạch, sao không xuống phía dưới đi?

Người đó trợn to mắt nói

- Phía dưới?

Hạ Ngôn kinh ngạc.

- Đúng vậy!

Phá dưới có bảo vật tốt hơn

Tu luyện giả áo đen nói.

- Như thế nào đi?

Hạ Ngôn lập tức hỏi tới:

- Nghe nói có rất nhiều tu luyện giả cường đại, đều bị nhốt ở trong Thâm Uyên Vô Tận, hay là cũng đều bị nhốt ở phía dưới?

- Ta làm sao biết được?

Ta cũng chưa bao giờ đi xuống phía dưới Thâm Uyên Vô Tận!

Tu luyện giả áo bào đen nhướng mắt, trong lòng lại thầm nghĩ: "Tiểu tử này là đang giả ngu. hay là muốn dùng phương pháp này để lừa gạt cho ta sơ suất?

Xem ra, tựa hồ không giống như giả tạo?

Hừ!

Ta xúi hắn đi xuống mấy tầng phía dưới, để hắn chết ở bên trong cho xong.

Thâm Uyên Vô Tận có vô số tầng, càng đi xuống sâu càng nguy hiểm!"

- Mấy tầng phía dưới đó làm thế nào đi xuống?

Hạ Ngôn cười hỏi

- Tự ngươi đi tìm đi, tìm kỹ một chút, rất nhanh sẽ phát hiện lối đi xuống tầng tiếp theo.

Cũng là một cái cửa hang động màu đen, không khác gì cửa hang động ở trài mặt đất ngươi theo vào đây.

Tuy nhiên cửa hang động này cũng không cố định ở một vị trí, cho nên phải tự ngươi đi tìm!

Tu luyện giả áo bảo đen thấy Hạ Ngôn dường như thật sự muốn đi xuống tầng tiếp theo, ánh mắt sáng lên một cái, nói

'Tiểu tử này lần đầu tiên đi vào Thâm Uyên Vô Tận đã chui xuống phía dưới, quả thực là không biết sống chết."

Tu luyện giả cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ.

- Vậy đa tạ!

Ngươi tiếp tụcnghĩ biện pháp lẩy khối ô Kim thần thạch kia đi.

Hạ Ngôn chắp tay nói lời cảm tạ, khóe miệng hơi nhếch lên mang theo ý cười.

Lập tức thân ảnh lóe lên một cái, liền biến mất ở trong Phiến không gian này.

Tu luyện giả áo bào đen kia, cẩn thận cảm óng một vòng bốn phía, sau khi xác đỉnh Hạ Ngôn đã rời khỏi, lúc này hắn mới một lần nữa bắt đầu thúc động linh lực công kích Thiên Nhãn.

Đánh tan Thiâi Nhãn đương nhiên có thể lấy được ò Kim thần thạch ở bên trong.

Nếu không thể đánh tan Thiên Nhãn, mà hắn muốn lấy được ô Kim thần thạch cũng chỉ đành phải mạo hiểm tiến vào trong Thiên Nhẵn.

"Lối vào tầng tiếp theo ở nơi nào?"

Hạ Ngôn né tránh một cái Kim Thiên Nhãn, chú tâm tìm kiếm.

Trong Thâm Uyên Vô Tận. mỗi một tầng không gian tuy rằng rất lớn, nhưng cũng có cực hạn.

Đường kính lớn nhất đại khái cũng là một ức dặm.

Lối vào tầng dưới Tuy rằng không cố định ở một vị trị nhưng sớm hay muộn cũng có thể tìm ra.

Một lúc lâu sau!

- Ha ha!

Tìm được rồi!

Trong thần thức tra xét, Hạ Ngôn phát hiện ở ngoài xa mấy vạn dặm có một cái cửa hang động màu đen, bên trong phát ra dao động năng lượng, hiển nhiên phải mãnh liệt hơn so với dao động năng lượng của tầng thứ nhất Thâm Uyên Vô Tận.

Thi triển một cái Đại Na Di Thuật, Hạ Ngôn liền tới gần chỗ cửa hang động kia, đảo ánh mắt nhìn tới, thấy rõ đó là một của hang động màu đen, quả nhiên không khác gì với cửa hang động trên mặt đất.

Chương 1021: Thần chủ đến xâm phạm

Thâm Uyên Vô Tận, ít có người biết được độ sâu của nó.

Hạ Ngôn đây là lần đầu tiên tiến vào Thâm Uyên Vô Tận. hắn đi vào Thần Châu thời gian không tính là lâu lắm, đối với hiểu biết về Thâm Uyên Vô Tận lại càng ít.

Tầng thứ hai của Thâm Uyên Vô Tận so với tầng thứ nhất còn hung hiểm hơn gấp ba lần.

Tuy nhiên mức độ nguy hiểm của tầng thứ hai này hiển nhiên không có khả năng giam cầm được cường giả cảnh giới Thần chủ.

Mặc dù là những Thiên Nhãn hung Mềm nhất trong đó, cũng căn bản không chịu nổi một kích của cường giả cảnh giới Thần chủ.

ở tầng thứ hai Hạ Ngôn tìm được cửa hang tiến vào tầng thứ ba Liên tục đi xuống, hắn hao phí thời gian gần hai ngày, mới đi xuống tới tầng thứ tám.

Trong tầng thứ tám này, mặc dù Hạ Ngôn rất cẩn thận cũng Phi thường nguy hiểm, nếu không nhờ dựa vào thần thông Đại Na Di Thuật, Chỉ sợ hắnthể đủ sức đi xuống dù chi một tầng.

'Bộ nguy hiểm trong tầng thứ tám này đúng là đã sinh ra uy hiếp thật lớn với ta.

Các Thiên Nhãn trong tầng thứ tám này, nếu ta không cẩn thận một cái liền có thể bị hút vào trong đó. muốn thoát ra sẽ vô cùng khó Khăn."

"Nêu ở trong tầng thứ tám không tìm thấy vị Thương Đồ tiền bối kia, ta cũng chỉ đãnh tạm thời buông bỏ, trước ròi Thâm Uyên Vô Tận rôi tính sau."

Hạ Ngôn đứng tại một chỗ trong không gian tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận, thầm nghĩ trong lòng.

Nêu tiếp tục đi xuống tới tầng thứ chín, thì mức nguy hiểm Hạ Ngôn gặp phải quá lớn, rất có thể sẽ mất mạng trong đó.

Chơ nên Hạ Ngôn quyết định, tạm thời không tiếp tục xuống dưới sâu của Thâm Uyên Vô Tận.

"Không hổ là vùng tận cuối của Thần Châu!

Một trong những địa phương thần bí nhất, hung hiểm nhất trong vũ trụ!"

"ổ!

Một cái Thiên Nhãn thật lớn!"

Phi hành một lát sau, Hạ Ngôn nhìn thấy một cái Thiên Nhãn thật lớn, năng lượng cuồng bạo bên trong cực kỳ kinh người.

Thiên Nhãn này có hình tròn, năng lượng hình thành lôc xoáy từ trong ra ngoài tản phát ra hấp lực cực kỳ mãnh liệt.

Tuy rằng ở cách xa cả vạn dặm. nhưng Hạ Ngôn cũng có cảm giác như tim đập nhanh hơn bình thường.

'Thật kinh người!

Thiên Nhẵn này Chỉ sợ đường kính có tới hơn một trăm dặm."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Nói không chừng ở trong Thiên Nhãn này có tu luyện giả bị nhốt ở trong đó.

Có lẽ, còn có một số trân bảo có trợ giúp lớn cho ta."

Thiên Nhãn có đường kính cả trăm dặm thật giống như một con quái vật lớn.

Thiên Nhãn bình thường, thật ra đường kính chỉ có chừng mấy thước mà thôi Thiên Nhãn bình thường cũng không vượt qua đường kính một trăm métỄ

Thực lực đạt tới cảnh giới cỡ như Hạ Ngôn lúc này, trân bảo có thể khiến cho hắn động lòng đúng là quá ít quá hiếm.

Có thể nói cho dù ương những bảo vật vô giá kia, còn có trợ giúp lớn cho Hạ Ngôn cũng chỉ là trong một vạn tìm ra một.

Nên biết rằng, linh hồn của Hạ Ngôn đã đại viên mãn, pháp tắc cũng gần tới đại viên mãn.

Trong hai điều kiện cơ bản nhất để bước vào cảnh giới Thần chủ, hẳn đã đạt thành một cái.

Tuy nhiên cho dù đã đạt được hai điểu kiện cơ bàn đó, cũng không nhất định có thể lập tức bước vào cảnh giới Thần chủ.

Nhưng điểu đó chỉ là vẩn đề thời gian mà thôi

Chỉ cầnlinh hồn và pháp tắc đều đạt tới đại viên mãn, như vậy tu luyện giả sớm hay muộn đều có thể bước vào cảnh giới Thần chủ, đương nhiên điều kiện tiên quyết là không ngã xuống.

Ngay tại thời điểm Hạ Ngôn thầm ngạc nhiên và thán phục ương lòng, ở cách Hạ Ngôn không xa đột nhiên xuất hiện dao động pháp tắc nhộn nhạo, khiển Hạ Ngôn giật mình cả kinh.

"Là cường giả cảnh giới Thần chủ!"

Hiện tại Hạ Ngôn đã có thể phán đoán rất chuẩn xác khi có tu luyện giả cảnh giới Thần chủ tới gần mình.

Quả nhiên, ngay sau đó tại chỗ dao động pháp tắc kia dần dần hiển lộ ra một bóng người, đây là một lão già tuổi tác rất cao, mặc một thân áo bào trắng, chòm râu xám trắng còn dài hơn so với thân hình.

Nhìn thấy tu luyện giả cảnh giới Thần chủ này xuất hiện, trong lòng Hạ Ngôn hơi vừa động, nhưng cũng không có nói gì.

- Ngươi là Hạ Ngôn phải không?

Lão già cảnh giới Thần chủ đưa mắt nhìn Hạ Ngôn, trong miệng chậm rãi hỏi, dù ở trong tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận, thân mình lão không nhúc nhích tí nào.

- Đúng?

Tiền bối làm sao biết được?

Hạ Ngôn trước nay chưa từng gặp mặt cường giả cảnh giới Thần chủ này, không nghĩ tới người này nhưng lại Nhận ra mình.

Hơn nữa xem ra dường như là tới đây đặc biệt để tìm đến mình

- Hạ Ngôn!

Hôm nay ngươi phải chết ở chỗ này!

Lão già áo bào trắng cảnh giới Thần chủ, vẫn không trả lời câu hỏi của Hạ Ngôn, mà lại nói như thế

- Ngươi là một thiên tài tuyệt thệ, trong lịch sử mấy ngàn ức năm trên khắp Thần Châu này, cũng không tìm thấy vài người có thể so sánh cùng ngươi.

Nếu không phải bất đắc dĩ, ta cũng không muốn ra tay giết chết ngươi.

Lão già áo bào trắng thong thà nói.

- Vì cái gì?

Ta cùng với tiền bối có cừu oán sao?

Hạ Ngôn nghe vậy trong lòng cả kinh, ánh mắt nhìn lão già áo bào trắng đầy vẻ kinh ngạc.

Đây chính là một cường giả cảnh giới Thần chủ.

- Hôm nay là lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, giữa ngươi và ta không có thù hận gì.

Lão già áo bào trắng lắc đầu.

ánh mắt nhìn Hạ Ngôn:

- Được rồi, ngươi còn có tâm nguyện gì chưa hoàn thành, có thể nói cho ta biết, ta sẽ hết sức giúp ngươi đạt thành.

Hạ Ngôn nhìn chằm chằm vào lão già áo bào trắng, ý niệm trong đầu xoay chuyển thật nhanh:

- Ngài là người của núi Thủ Vọng!

Hạ Ngôn bất ngờ nói.

Lão già áo bào trắng hơi Giật mình mở to mắt

Lão đúng là một Chấp sự của núi Thủ Vọng, tuy nhiên hôm nay lão đến nơi đây, cũng không thể tùy tiện để lộ thân phận của mình, bởi vì nơi này là Thâm Uyên Vô Tận.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận mới là chủ nhân.

Trong số Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng có một số tu luyện giả tu luyện thời gian rất lâu dài.

đã bước vào cảnh giới Thần chủ.

Người này chính là một trong số tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ.

Tuy nhiên, mặc dù lão tu luyện đã rất lâu năm, nhưng bước vào cảnh giới Thần chủ thời gian cũng không lâu, Chỉ có thể xem như tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Đương nhiên, còn có nhiều Chấp sự núi Thủ Vọng tu luyện thời gian thật rất lâu, cũng không thể bước vào cảnh giới Thần chủ.

Lão có thể bước vào cảnh giới Thần chủ đã xem như may mắn lắm rồi.

Lão già áo bào trắng đối mặt với câu nói của Hạ Ngôn, không thừa nhận cũng không phù nhận.

Không thừa nhận bởi vì lão không được phép thừa nhận thân phận của mình, mà không có phù nhận là bởi vì lão không muốn phủ nhận.

Vốn ý của lão quả thật không muốn giết chết Hạ Ngôn.

- Xem ra ta nói đúng rồi!

Ta thật sự rất muốn biết, rốt cuộc là ai có quyền lực lớn như vậy, có thể sai khiến một vị Chấp sự núi Thủ Vọng cảnh giới Thần chủ chạy đến Thâm Uyên Vo Tận để đánh chết ta?

Hạ Ngôn cười nhạo một tiếng nói tiếp:

- Xem ra, ngài không thể không đưa ta vào chỗ chết rồi.

Tuy nhiên, chuyện đó cũng không phải là việc dễ dàng.

"Vèo!"

Đúng lúc này, lão già áo bào trắng phát động công kích.

Một tia ý niệm trực tiếp chui vào trong óc Hạ Ngôn, va chạm trên linh hồn của Hạ Ngôn.

Dưới tình huống bình thường, dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa đỉnh, cũng chống đỡ không được một đạo ý niệm công kích của cường giả cảnh giới Thần chủ.

Nói cách khác, cường giả Thần chủ đối phó với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa Giới chủ đỉnh, Chỉ cần một cái ý niệm trong đầu là đủ để thoải mái kích chết đối phương rồi.

Lão già áo bào trắng không muốn nói thêm gì nữa, trực tiếp dùng ý niệm công kích Hạ Ngôn.

Lão nghĩ rằng trực tiếp đánh tan nát linh hồn Hạ Ngôn, thì Hạ Ngôn tự nhiên cũng sẽ chết đi.

Nhưng, kết quả lại khác, sau khi linh hồn Hạ Ngôn bị va chạm, chỉ là bị chấn động trong nháy mắt, liền ổn định trở lại.

Hoàn toàn không có xảy ra dấu hiệu tán loạn gì.

Lão già áo bào trắng vốn dự định sau khi phát động công kích Liền lập tức rời đi.

Lão cũng không muốn ở lâu trong Thâm Uyên Vô Tận này.

Nhưng trước khi rời đi, lão lại nhìn thấy Hạ Ngôn cũng không có chết, thậm chí là bộ dáng hoàn toàn không bị tổn thương chút nào.

Lão đâu biết rằng, linh hồn của Hạ Ngôn cũng không kém gì lão.

Lão cũng chỉ vừa mới đạt tới linh hồn đại viên mãn, mà Hạ Ngôn cũng mới vừa bước vào linh hồn đại viên mãn, cho nên muốn dùng ý niệm trong đầu giết chết Hạ Ngôn, dứt khoát lão làm không được.

"Đây là chuyện gì xảy ra?"

Lão già áo bào trắng giật mình cả kinh nhìn Hạ Ngôn.

Mà Hạ Ngôn, vẻ tuơi cười trên mặt càng đậm thêm, quả nhiên đúng y như trong suy đoán của hắn: "Mình hoàn toàn có thể chịu đựng ý niệm công kích của cường giả cảnh giới Thần chủ bình thường!"

Theo lão già áo bào trắng này vừa xuất hiện, Hạ Ngôn liền phán đoán ra, Thần chủ này chỉ là một tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Bởi vì linh hồn của Hạ Ngôn đã đạt tới đại viên mãrụ cho nên có thể phán đoán ra đại khái thực lực của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Cũng chính vì thế, Hạ Ngôn mới không có lập tức chạy trốn ngay, hoặc áp dụng thủ đoạn gì thêm.

Hắn muốn thử cho biết với thực lực hiện tại của mình, có thể chống đỡ được ý niệm công kích của Thần chủ bình thường hay không?

Lần này, Hạ Ngôn chống đỡ thành công, trong lòng cũng có kết quả.

- Ta nói rõi. muốn giết ta đúng là không dễ dàng lứiư vậy.

Hạ Ngôn rất nhanh nói một câu, tiếng nói vừa dứt, liên trực tiếp thi triển.

Đại Na Di Thuật, thân ảnh biến mất.

Ở trong Thâm Uyên Vô Tận, ngay cả lão già áo bào trắng này khống chế không gian cũng giảm chậm lại rất nhiều.

Cho nên Hạ Ngôn mới có thể thuận lợi thi triển Đại Na Di Thuật trốn thoát

Có Đại Na Di Thuật trong người, lão Thần chủ này muốn giết chết Hạ Ngôn, quả thật rất khó.

- Ha ha!

Chuyện này không thể trách ta, mà do ta cũng không giết chết được thiên tài gọi là Hạ Ngôn này!

Lão già áo bào trắng cười ha hả, thân ảnh chớp một cái, biến mất ở trong không gian, hiển nhiên đã rời đi.

Bên ngoài Thâm Uyên Vô Tận!

Hai luồng lực lượng pháp tắc dần dần ngưng tụ, lộ ra hai bóng người, chính là lão già áo bào trắng cảnh giới Thần chủ.

Mà người còn lại thì rất mơ hồ không thể thấy rõ.

- Sự việc thế nào?

Bóng người mờ ảo kia nhìn Thần chủ áo bào trắng hỏi

- Thất bại rồi!

Lão già Thần chủ áo bào trắng nói.

- Hừ?

Từ bóng người mờ ảo truyền ra một tiếng hừ lạnh, lão già áo bào trắng rõ ràng cảm nhận được tâm tình bất mãn của bóng người đó, tuy nhiên sắc mặt lão cũng không có biến hóa gì.

- Hạ Ngôn đó, linh hồn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, ý niệm của ta không giết chết được hắn.

Hơn nữa, bản lãnh chạy trốn của hắn thật sự rất nhanh, ngay cả ta ở trong Thâm Uyên Vô Tận cũng không thể sử dụng lực lượng pháp tắc trói buộc hẳn.

Lão già áo bào trắng nói thẳng nói thật.

Nghe vậy, bóng người mờ ảo kia đường như đang trầm mặc.

Nếu như có người thấy rõ được vẻ mặt của hẳn, thì sẽ phát hiện, lúc này hắn đang cau mày, ánh mắt sắc bén như đao.

'Biểu này sao có thể?

Lúc này mới bao lâu?

Chẳng lẽ là bởi vì giai đoạn thử hai Tiên Kiều, giúp cho linh hồn của hắn đạt tới cảnh giới đại viên mãn?

Thật sự là khó tin!

Quả nhiên...''Bóng người mờ ảo âm thầm xoay chuyển ý niệm trong đầu.

- Đại nhân!

Nếu không có chuyện gì khác, ta đi trước đây!

Lão già áo bào trắng thấy bóng người mờ ảo kia không nói lời nào, hơi khom người, cung kính nói

- Ngươi đi đi!

Bóng người kia đường nhưphẩt tay một cái, khôi phục giọng nói bình thần trước đó.

"Thần chủ áo bào trắng kia, khẳng định là người của núi Thủ Vọng.

Linh lực của lão là màu vàng, tuy rằng không có mặc phục sức của Chấp sự núi Thủ Vọng, nhưng Chỉ sợ là cố ý mà đến."

Hạ Ngôn ở trong một góc tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận, cẩn thận cảnh giác bốn phía xung quanh.

Hiện giờ hắn cũng không xác định được lão Thần chủ áo bào trắng kia đã rời đi hay chưa?

Tuy rằng Thần chủ bình thường đùng ý niệm không giết chết hạ Ngôn, nhưng Thần chủ chính là Thần chủ, về mặt phép tắc hoàn toàn không phải Hạ Ngôn có thể so sánh bằng.

Cho nên Hạ Ngôn muốn từ trong tay tu luyện giả cảnh giới Thần chủ chạy thoát, chỉ có thể thận trọng và sử dụng các bí pháp thần thông cường đại của mình thôi

Chương 1022: Nguy hiểm

Nếu thật là Chấp sự cảnh giới Thần chủ của núi Thủ Vọng tới giết Hạ Ngôn, chuyện này tất nhiên không thể dễ dàng ứng phó rồi.

Lúc trước Hạ Ngôn đắc tội với cha con Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng, nhưng Thương Tử Danh cũng không có bước vào cảnh giới Thần chủ, chẳng lẽ hắn có thể dễ dàng sai khiến một tu luyện giả cảnh giới Thần chủ đặc biệt đến Thâm Uyên Vô Tận ra tay đánh chết mình?

Nên biết rằng, mặc dù là núi Thủ Vọng, cũng chỉ có một số ít Chấp sự bước vào cảnh giới Thần chủ.

Chấp sự cảnh giới Thần chủ cùng Chấp sự cảnh giới Tạo Hóa Giới chủ cho dù đều là Chấp sự núi Thủ Vọng, nhưng hiển nhiên thân phận của cảnh giới Thần chủ tôn quý hơn.

"Nếu không phải Thương Tử Danh, như vậy... là ai chứ?

Chẳng lẽ là Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng?

Thương Hà tiền bối ngã xuống, có thể cũng có liên quan với hắn hay không?"

Trong đầu Hạ Ngôn rất nhanh lướt qua các ý niệm.

"Lần này, nếu không phải linh hồn của ta ở trong Tiên Kiều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, chỉ sợ đã trực tiếp chết trong tay Thần chủ áo bào trắng kia rồi."

"Ta một khắc cũng không thể loi lỏng, phải tận lực mau chóng tăng lên thực lực của chính mình.

Tuy rằng hiện tại, ta đã có thể từ trong tay cường giả cảnh giới Thần chủ bình thường thành công chạy thoát, nhưng Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng kia, cũng không phải là tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường có thể sánh bằng.

Nếu thật sự hắn muốn giết ta, mà hắn lại tự mình tới đây, vậy thi hậu quả thật khó lường.

Mặc dù có thần thông Đại Na Di Thuật cũng không phải vạn năng."

Hạ Ngôn lộ sắc mặt ngưng trọng, nhưng muốn bước vào cảnh giới Thần chủ, quá khó khăn.

Cho dù pháp tắc cũng đạt tới cảnh giới đại viên mãn, cũng không chắc có thể bước vào cảnh giới Thần chủ ngay được.

Trước khi bước vào cảnh giới Thần chủ, tuyệt đối Hạ Ngôn không thể ngay mặt đối kháng với tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, hai người vốn không phải là một đẳng cấp.

- Xin chào!

Đúng lúc này, một đạo ý niệm đột nhiên truyền ra từ trong một cái lốc xoáy năng lượng cũng chính là trong Thiên Nhãn.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn về phía cái Thiên Nhãn kia, đây là một cái Thiên Nhãn cỡ trung, đường kính chừng một trăm thước.

Thực hiển nhiên, có tu luyện giả bị giam giữ bên trong Thiên Nhãn này.

- Ha ha!

Đừng đi vội!

Trước hãy nghe ta nói cho hết lời.

Ta muốn làm một giao dịch cùng ngươi!

Người trong Thiên Nhãn thấy Hạ Ngôn sắp bỏ đi, vội vàng nói nhanh hơn.

- ồ!

Làm giao dịch gì?

Hạ Ngôn lộ rõ vẻ tò mò, truyền đi một cái ý niệm trong đầu vào trong Thiên Nhãn.

- Không nói gạt ngươi, ta đã bị nhốt trong Thiên Nhãn này ba ngàn vạn năm rồi, vẫn không thể thoát ra ngoài được.

Trong Thiên Nhãn này có một kiện bảo vật Phi thường quý báu, nếu ngươi có thể giúp ta thoát vây, ta liền chắp tay tặng cho ngươi bảo vật này.

Thanh âm truyền ra ngoài, biểu đạt ý tứ như vậy.

- À?vậy ta phải làm thế nào mới cứu được ngươi?

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe lên một cái, hỏi.

- Rất đơn giản, ngươi và ta hợp lực, trong ngoài công kích Thiên Nhãn cho nó tan vỡ đi, ta Liền có thể từ trong thoát ra.

Đến lúc đó, nhất định sẽ tặngbảo vật này cho ngươi.

Người này nói với giọng chân thành.

- Đánh tan Thiên Nhãn này, vậy ngươi còn có thể ở trong Thâm Uyên Vô Tận này sao?

Hạ Ngôn dừng một chút, hồ nghi hỏi

- Ha ha!

Đừng lo!

Sau khi Thiên Nhãn bị đánh tan, tuy rằng ta phải tự động rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Nhưng ta nhất định sẽ ở bên ngoài Thâm Uyên Vô Tận chờ ngươi đi ra, sau đó giao bảo vật tuyệt thế này cho ngươi.

Tu luyện giả bị giam giữ này, nói với Hạ Ngôn có vẻ thành khẩn chắc chắn.

Kỳ thật Hạ Ngôn vốn cũng không biết một khi Thiên Nhãn bị đánh tan, người bị nhốt bên trong sẽ tự động rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Nhưng người này hiển nhiên không có hiểu rõ như vậy.

Cho nên, chính hắn tự nói cho Hạ Ngôn biết!

Thi ra sau khi Thiên Nhãn tan vỡ, tu luyện giả ở bên trong sẽ tự động rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

- Như vậy à...

Hạ Ngôn Giật mình gật gật đầu.

- Một khi đã như vậy, ngươi cứ tiếp tục chờ ở trong đó đi!

Hạ Ngôn cười ha hả, rồi đánh ra một kiếm, kiếm quang màu đỏ xé rách hư không, tuy nhiên một kiếm này cũng không phải đánh về phía Thiên Nhãn kia, mà là đánh vào một mảng không gian ở phụ cận hắn.

Đợi sau khi không gian bị đánh vỡ ra, thân ảnh Hạ Ngôn

nhoáng lên một cái, chui vào trong đó.

Tu luyện giả bị nhốt kia thấy vậy, lập tức giận dữ liên tục rít gào, phát lời thề nếu gặp lại Hạ Ngôn, nhất định phải bầm thây Hạ Ngôn thành vạn đoạn.

"Ta trước hãy rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận rồi tính sau.

Nếu ở lại trong Thâm Uyên Vô Tận này, chờ cường giả Thần chủ mạnh hơn nữa đi vào, vậy thì ta càng thêm nguy hiểm."

"Rời Thâm Uyên Vô Tận, tạm thời tìm một địa phương an toàn bế quan.

Đọi đến khi ta có đủ thực lực, sẽ quay trở lại Thâm Uyên Vô Tận này tìm kiếm vị Thương Đồ tiền bối kia."

Vừa suy nghĩ trong đầu Hạ Ngôn vừa theo bên trong bức tường không gian vỡ vụn ra khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Thâm Uyên Vô Tận này sâu vô cùng vô tận, sau khi đi vào nếu muốn đi ra ngoài, nhất định phải đánh vỡ bức tường không gian tại chỗ, như vậy bất kể ở tầng nào, đều có thể tự động rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

"Vèo!"

Hạ Ngôn hiện ra lại cũng không quá xa chỗ cửa vào Thâm Uyên Vô Tận.

Ra ngoài Thâm Uyên Vô Tận, Hạ Ngôn lại xoay người nhìn lại chỗ cửa hang động kia.

"Đợi khi nào ta bước vào cảnh giới Thần chủ, lúc đó sẽ quay lại Thâm Uyên Vô Tận."

Hạ Ngôn thu hồi ánh mắt, vừa định rời đi.

-?

Đúng lúc này, Hạ Ngôn lại cảm giác được, chỗ không gian mình đang đứng bị một lực lượng pháp tắc phong tỏa không thể nhích động, ngay cả thuán di cũng không thể thi triển được.

"Sao lại thế này?"

"Pháp tắc trói buộc thật mạnh!"

Hạ Ngôn giật mình cả kinh nhìn quanh bốn phía, nhưng hắn cũng không có phát hiện ra tung tích của người nào trói buộc mình

"Chẳng lẽ là lão Thần chủ áo bào trắng kia chưa có bỏ đi, vẫn còn ở bên ngoài Thâm Uyên Vô Tận này chờ ta hay sao?" sắc mặt Hạ Ngôn tối sầm xuống, có phần hối hận sao mình đi ra ngoài Thâm Uyên Vô Tận sớm như vậy.

"Véo!"

Một đạo linh hồn công kích không biết từ hướng nào đánh tới, va chạm vào linh hồn của Hạ Ngôn, nhưng cũng không có đánh tan linh hồn Hạ Ngôn.

"Thật độc ác!"

"Ngay cả mặt mũi còn chưa thấy, đã trực tiếp xuống tay với ta.

Không phải vị Thần chủ áo bảo trắng trong Thâm Uyên Vô Tận vừa rồi.

Công kích linh hồn lần này mạnh hơn rất nhiều so với Thần chủ áo bào trắng kia."

Lần nảy linh hồn của Hạ Ngôn bị công kích, làm cho hắn rơi vào tình trạng đau nhức.

Tuy rằng linh hồn không có bị trực tiếp đánh tan, nhưng sự thống khổ này thật rất khó chịu đựng.

"Ồ?"

"linh hồn thật sự đã đạt tới đại viên mãn, Thương TôBính nói không sai."

Người trong chỗ bí ẩn thầm kinh ngạc nghĩ trong lòng: "Quả thật là kinh người!

Vừa trải qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, không ngờ linh hồn đạt tới đại viên mãn ngay, quả nhiên nhẫn Linh La thật tuyệt vời."

"Vù!"

Đại Na Di Thuật của Hạ Ngôn ở trong không gian phong tỏa này, đều không thể thi triển, hắn chỉ có thể rất nhanh Phi hành về hướng Thâm Uyên Vô Tận.

Hiện tại tiến vào Thâm Uyên Vô Tận mới là cơ hội chạy thoát lớn nhất

"Muốn từ trong tay ta chạy thoát!

Hừ!

Ta cũng không phải là Thương Tô Binh."

Người trong chỗ bí ẩn, hừ lạnh trong lòng một tiếng.

"Ầm!"

Một bàn tay to hiện ra phía trên Hạ Ngôn, chộp lấy Hạ Ngôn nắm trong tay.

"Thẩn khí phòng ngự!"

Hạ Ngôn vừa nhìn thấy bàn tay chộp tới, vội vàng thúc động thần khí phòng ngự của mình.

Một tầng hào quang màu đen bao bọc toàn thân Hạ Ngôn.

Mà bàn tay to đó như ần như hiện chộp lên trên hộ thuẫn màu đen.

Lập tức từ tầng hộ thuẫn màu đen

do Thần Khí phòng ngự hình thành, truyền ra tiếng nứt vỡ răng rắc răng rắc, hình dạng cũng bị đè ép mãnh liệt, có vẻ như sắp vỡ tan bất cứ lúc nào.

Lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn, dù sao cũng chua có đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

Hơn nữa, thần khí phòng ngự này còn là bị hư hao.

Trước loại công kích mức độ kinh khủng như thế với thực lực của Hạ Ngôn hiện giờ cũng chỉ có thể đựa vào thần khí phòng ngự này kiên trì thời gian chừng hai ba lần hô hấp thôi.

- Ngươi rốt cuộc là ai, vì sao không dám lộ mặt?

Hạ Ngôn phẫn nộ gào lên.

Hắn tản phát ra tbẩn thúc dò tra, nhung không cách nào tìm được vị trí bí ản của Thần chủ ra tay với mình kia.

"Hậu Thổ Thần giáp!"

- Hậu Thổ Tbẩn Giáp bị hư hao mà uy lực vẫn còn lớn như thế!

Chỉ là một gã Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng có thể tạm thời ngăn cản được công kích của ta.

Người bí ẩn trầm thấp thanh âm nói

- Ngươi là ai?

Hạ Ngôn nghiến răng hỏi

Tấm hộ thuẫn của Hậu Thả Thần ỡiập hình thành có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

Hạ Ngôn bị bàn tay to kia nắm chặt trong tay, hoàn toàn không có biện pháp gì thoát khỏi bàn tay này.

- Ngươi rốt cục là ai, vì sao muốn giết ta?

Hai mắt Hạ Ngôn lóe ra tia sáng màu đỏ, toàn bộ thân mình đã bắt đầu nứt nẻ, lực chịu đựng của Hậu Thổ Thần giáp đã được thúc động đến cực hạn.

Tiếng răng rắc vang lên càng lúc càng lớn hơn.

- Ta muốn giết người, không cầnlý đo gì, ngươi cũng không cần.. biết ta là ai!

Thanh âm của người bí ẩn lại truyền đến, Phi thường thâm trầm trầm trọng.

- Muốn giết ta ư?

Cũng không dễ dàng như vậy!

Thần chủ áo bào trắng kia, đúng là ngươi sai tới rồi!

Lúc này Hạ Ngôn đã xác định người bí ẩn ra tay với minh này, cũng không phải Thần chủ áo bảo trắng xuẩt hiện lúc nãy.

Nếu là Thần chủ áo bào trắng, lão hoàn toàn không cần phải ẩn giấu thân mình, người này không chịu hiện thân, hiển nhiâỉ là có điểu cố kỵ.

- Ồ?

Người bí ẩn ồ một tiếng kinh ngạc:

- Ha ha!

Thật đúng là chưa thấy quan tài chưa hết hy vọng!

Hiện tại ngươi đi chết đi thôi!

"Vèo!"

Đúng lúc này, thân hình Hạ Ngôn lập tức biến mất.

Bàn tay thật lớn kia đột nhiên nắm chặt lại, nhưng bên trong lòngbàn tay đã không còn Hạ Ngôn trong đó.

- Ồ?

- Sao lại thế này?

Người bí ẩn lộ vẻ mặt rất kinh ngạc:

- Tiểu tử này làm cách nào biến mất?

Không phải có người âm thầm cứu hắn ưốn đến địa phương nào chú?

Tbật đúng là... không hề ít thủ đoạn giữ mạng.

Tu luyện giả bí ẩn tung thần thức cẩn thận tìm kiếm, nhưng vẫn không có phát hiện có gì khác thường.

- Tất nhiên là ẩn núp ở chỗ nào đó, ta thật không tin tìm không thấy ngươi.

Tu luyện giả bí ẩn hiển nhiên không từ bỏ ý định, lại mờ rộng thần thức tra xét. bắt đầu tra xét mỗi một tấc không gian.

Với năng lực của hắn, Chỉ cần Hạ Ngôn còn ở trong không gian này. bẩt kể trốn ở địa phương nào, Chỉ sợ đều không có khả năng thành công tránh thoát cách sưu tầm của hắn như vậy.

"Không xong, không biết người bí ẩn này lúc nào mới chịu dừng tay."

Lúc này Hạ Ngôn đang trốn trong Tháp Thời Gian.

Tháp Thời Gian không có lộ ra ngoài chút khí tức gì, cho dù là tu luyện giả cảnh giới Thần chủ cũng không dễ dàng tìm được.

Nhưng nếu tu luyện giả cảnh giới Thần chủ tra xét từng tấc từng tấc một, thì sớm hay muộn cũng có thể tìm thấy.

Lúc này, Hạ Ngôn cũng không dám phát ra thần thức dò xét Bởi vì Chỉ cầnphát thần thức ra, khẳng định không thoát khỏi cảm óng của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

'Thật sự là nguy hiểm, vừa rồi thiếu chút nữa chết rồi."

Đến giờ Hạ Ngôn vẫn còn có chút nghĩ lại mà sợ.

Tình huống vừa rồi quả thực rất nguy hiểm, thậm chí hắn đã cảm giác được Hơi thở của tử vong gần ke.

Thân hình hắn lúc đó đã bắt đầu nứt nẻỄ Nếu như thân thể vỡ nát, mặc dù là linh hồn đại viên mãn, cũng không có khả năng chịu đựng được công kích của cường giả cảnh giới Thần chủ.

Chương 1023: Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận

Linh hồn chính là có bộ thân thể của tu luyện giả nâng đỡ, nếu thân thể bị hủy, linh hồn dù có mạnh mấy đi nữa cũng không cách nào chống lại công kích cường hãn được.

Hạ Ngôn nuốt vào một trái Huyền Nguyên Quả, thân thể bị tổn thương liền bắt đầu khệp lại với tốc độ dùng mắt thường có thể thấy được.

Chỉ trong chốc lát miệng vết thương đã hoàn toàn lành hăn.

"Ta trước cứ ở lại trong Tháp Thời Gian, chờ một đoạn thời gian rồi tính sau.

Tên hỗn đản bí ẩn ra tay đối phó với la kia, khẳng định sẽ Không dễ dàng buông bỗ ý đồ."

Hạ Ngôn suy nghĩ trong đầu, cũng không dám tùy tiện dùng thần thức dò xét bên ngoài Tháp Thời Gian.

Mà lúc này ở phía trong cửa vào Thâm Uyên Vô Tận, hai con Thần thú đầu rắn và đầu hồ cũng thấy ĩõ màn một vị cường giả nhân loại ra tay vừa rồi.

Mà người bị cường giả chặn đánh giết kia, lại là tên nhân loại áo trắng bọn họ gặp mặt trước đó.

Tên nhân loại áo trắng tuy ĩằag chỉ là Tạo Hóa cấp Giới Chủ, nhưng không ngờ không có ngay lập tức bị cường giả Thần chủ kia giết chết.

- Cường giả nhân loại kia hiện thân rồi!

Thần thú đầu hồ đang ẩn núp bên trong, nhìn thấy cường giả nhãn loại hiện thân, liền truyền âm nói với Thần thú đầu rắn.

- ồ...

- Ổ?

Là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng!

Thần thú đầu rắn vừa nhìn thấy thân mình màu vàng của nhân loại kia, liền giật mình cả kinh:

- Lại là hắn, không biết người hắn muốn giết rốt cuộc là ai, không ngờ có thể buộc hắn phải tự mình ra tay, còn đuổi tới bên ngoài Thâm Uyên Vô Tận chúng ta

Thần thú đầu hổ và Thần thú đầu rắn này tuy rằng bị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận ra lệnh phải ở trong này canh giữ cửa vào Thâm Uyên Vô Tận, nhưng các đại nhân vật ở Thần Châu bọn chúng đều gặp mặt qua, cho nên nhận biết đương nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

- Không sai, đúng là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, cũng không biết tên tiểu tử áo trắng kia đắc tội thế nào với Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, mà hắn lại đuổi giết tới đây.

Đầu hổ tiếp tục truyền âm nói.

- Tiểu tử kia thủ đoạn thật đúng là không ít, không ngờ làm cho Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, trong lúc nhất thời cũng không thể giết chết hắn.

Đầu rắn lắc lư một cái:

- Phải lập tức bẩm báo với Chưởng Khống giả đại nhân, chuyện này liên lụy đến núi Thủ Vọng, không thể sơ suất

- Nói không sai!

Ta ở đây tiếp tục quan sát, ngươi tức tốc đi bẩm báo với Chưởng Khống Giả đại nhân đi!

Thần thú đầu hồ gật đầu, uốn giản thân mình một cái nói.

"Quả nhiên không ngoài đự đoán của ta, tiểu tử này tĩốn ở bên trong một kiện trân bảo!"

Ước chừng thời gian trôi qua một thâng, rốt cục Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng Thương Ẩn tìm được chỗ ẩn thân của Hạ Ngôn.

Quả thật hắn cũng rất kiên nhẫn, vì để tìm kiếm chỗ ản thân của Hạ Ngôn, hắn đã kiên trì thời gian suốt một thâng.

'Tiểu tử, mặc cho ngươi giảo hoạt cỡ nào, cũng không trốn thoát lòng bàn tay của ta.

Mặc kệ ngươi là họ Thương hay là họ gì, hôm nay đều phải chết!"

Nơi khóe miệng Thương Ẩn lóe ra vẻ cười lạnh, vì tìm kiếm Hạ Ngôn hắn không sợ bại lộ thân phận, hiện thân ra

Sau khi hiện thân thển thức càng thêm ngưng kết, nếu hắn vẫn không hiện thân, chỉ sợ tìm kiếm một năm cũng không thể phát hiện ra chỗ Hạ Ngôn.

Tháp Thời Gian quả thật Phi thường bí ẩn.

"Diệt!"

Theo một luồng sáng màu vàng lóe ra. hạt bụi đát do Tháp Thời Gian kia hóa thành, lập tức bay lên lơ lửng trong không gian, vầng hào quang màu vàng bao bọc nó ở bên trong, một lực lượng mãnh liệt dường như muốn biến Tháp Thời Gian trực tiếp hóa thành bụi phấn.

"Sao lại thế này?"

Hạ Ngôn đang bế quan trong không gian tầng thứ hai Tháp Thời Gian, đột nhiên cảm giác được toàn bộ Tháp Thời Gian chấn động dữ dội, không gian bên trong trờ nên cực kỳ không ổn định, năng lượng bắt đầu biến thành đục ngầu, lập tức hắn giật mình kinh hãi.

ở bên ngoài thời gian trôi qua một thâng, trong tầng thứ hai Tháp Thời Gian đã qua đi gần mười năm.

"Không xong, bị phát hiện rồi!"

Ngay lập tức, trong lòng Hạ Ngôn liền biết đã xảy ra chuyện gì, hắn vội vàng phát thần thức ra ngoài dò xét

Nếu đã bị phát hiện, Hạ Ngôn tự nhiên sẽ không dấu thần thức trong đầu không dám dò xét Thần thức vừa ra ngoài tra xét, quả nhiên Hạ Ngôn thấy được một bóng người đang dùng năng lượng công kích Tháp Thời Gian.

"Đúng là Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng!"

Hạ Ngôn đã gặp mặt Thương ẲĩL lúc này liếc mắt một cái liền nhận ra: "Là hắn muốn giết ta, vậy Thương Hà tiền bối, chỉ sợ cũng bị hắn giết chết."

"Không xong.

Tháp Thời Gian tuy rằng đặc biệt, nhưng cũng không chịu nổi công kích liên tục của hắn, hắn nhưng là Thần chủ rất cường đại."

Hạ Ngôn cảm nhận được không gian Tháp Thời Gian đường nhưbắtđầu sụp đô, Chỉ sợ không kiên trì được bao lâu sẽ bị phá hủy.

Mà chính minh nếu chậm trễ rời khỏi Tháp Thời Gian, thì chỉ sợ cũng phải theo Tháp Thời Gian tiêu vong mà chết đi.

"Làm sao bây giờ?"

'Bi ra ngoài là chết, không đi ra cũng là chết.

Thật đáng giận, Thương Ẩn này vì sao nhất định phải giết ta?"

Hạ Ngôn phẫn nộ trong lòng, xiết chặt nắm tay, trong mắt lóe tia sáng đỏ.

"Ồ?"

"Là Tháp Thời Gian?"

ở nơi nào đó trong Thâm Uyên Vô Tận, lướt qua một luồng thần thức.

Lập tức, pháp tắc bắt đầu nhộn nhạo.

'Tiểu tử này làm thế nào có được Tháp Thời Gian?

Thật đúng là...

Ta vốn không muốn quản tới chuyện này, hiện tại xem ra, không thiếu được phải ra tay cứu tên tiểu tử kia rồi.

Ai kêu hắn có duyên với ta vậy chứ!

Trong đầu người nào đó, ẩn chứa tin tức như vậy.

"Vèo!"

Một lát sau, ở phụ cận Tháp Thời Gian đang bị công kích, một bóng người dần dần lộ rõ ra.

Thương Ẩn Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, trong khoảnh khắc phát hiện ra người tới, sắc mặt hơi biến đổi.

- Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, ngươi hiện thân có chuyện gì?

Thương Ẩn cau mày hỏi với giọng trầm thấp.

Rất rõ ràng, hắn cũng kiêng kị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận này chính là nhân vật cùng thời đại với chủ nhân đầu tiên của Thần Châu, không phải hắn có thể so sánh bằng.

Mà bóng người kia chi cười khúc khích, dĩ nhiên là một nữ nhân mặc trường bào màu hồng phấn.

Thần thức trong đầu Hạ Ngôn dò xét bên ngoài Tháp Thời Gian, đương nhiên thấy được một màn này.

Khi hắn nhìn thấy nữ nhân trường bào màu hổng phấn này hiện thân, trong lòng cũng đứng là cả kinh.

Quá trình nữ nhân này xuất hiện thật sự là không thể tưởng tượng.

Tuy rằng vừa rồi hắn không có nhìn thấy quá trình nữ nhân này xuất hiện, nhưng nàng ta đứng ở đó, lực lượng pháp tắc ở chung quanh nàng ta không ngờ độc lập nằm ở ngoài thiên địa.

Bởi vậy có thể thấy được thực lực của nữ nhân này đến tột cùng đạt tới độ cao đến mức nào.

- Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng!

Ngươi không ở núi Thủ Vọng, chạy đến chỗ ta nơi này làm cái gì?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cất tiếng cười rồi hỏi.

Thanh âm tuy rằng bình thần, nhưng lại mang theo một loại uy áp khiến cho người ta tim đập nhanh, đến ngay cả Thương Ẩn ở dưới uy áp này, sắc mặt cũng có chút không tốt sắc mặt hắn liên tục biến ảo, trong đầu hiện lên một đám ý niệm rối bù.

Sở dĩ lúc ban đầu hắn sai khiến Thương Tô Bính tiến vào Thâm Uyên Vô Tận đánh chết Hạ Ngôn, chính là không muốn để lộ thân phận của mình.

Sau đó, khi Thương Tô Bính không có thành công giết chết Hạ Ngôn đoạt lấy nhẫn Linh La. hắn cũng không có tiến vào Thâm Uyên Vô Tận tìm Hạ Ngôn, mà chờ ở bên ngoài Thâm Uyên Vô Tận.

Quả nhiên, Hạ Ngôn từ trong Thâm Uyên Vô Tận hiện thần ra.

Nhưng lại phát sinh chuyện khiến người ta bất ngờ, Hạ Ngôn lại có một kiện bảo vật quý giá, có thể ẩn trốn thân thể hơn nữa rất khó phát hiện.

Vì để giết chết Hạ Ngôn đoạt lấy nhẫn Linh La, hắn không tiếc hiện thân bại lộ thân phận, cũng phải tìm kiếm cho bằng được chỗ ẩn trốn của Hạ Ngôn.

Hiện tại, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận lại xuất hiện ra nữa

- Đây là chuyện riêng của ta, còn xin Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận không cần quản tới!

Thương Ản cắn răng, thanh âm trầm thấp nói:

- Hơn nữa, nơi này tuy rằng ở gần Thâm Uyên Vô Tận, nhưng dù sao cũng không phải ở trong Thâm Uyên Vô Tận.

Ta đã nói, cả đòi cũng không bước vào Thâm Uyên Vô Tận, mà

hiện tại ta không có vi phạm lời thề lúc trước!

Thương Ản vừa nói vừa nhìn nữ nhân kia, cũng chính là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Ngươi nói không sai!

Quả thật ngươi không có bước vào Thâm Uyên Vô Tận, tuy nhiên việc làm của ngươi hiện tại lại có liên quan với ta

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cười nói.

- Hả?

- Có liên quan gì với ngươi?

Thương Ẩn kinh ngạc nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, khó hiểu hỏi.

"Cái gì?"

'Đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận này nói ra trong lời nói là có ý tứ gì?"

Hạ Ngôn cũng rối bù, hắn muốn dùng ý niệm trong đầu trao đổi với Chưởng Khống GiẠThâm Uyên Vô Tận hỏi xem sao, nhưng thật sự có hơi khiếp sợ.

Đó là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận!

Hơn nữa là một vị nữ nhân cực kỳ xinh đẹp, dung nhan không kém Thương Ngưng.

- Ha ha!

Ngươi công kích cái bảo vật này, tên gọi là Tháp Thời Gian, chính là một kiện bảo vật thời gian ở mười ức năm trước do ta luyện chế ra Ngươi công kích bảo vật mà ta hao phí vô số tâm huyết cùng tài liệu luyện chế thành, ngươi nói xem có đúng là có liên quan cùng ta hay không?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận vẫn mang vẻ mặt tươi cười nói.

- Ngươi nói cái gì?

Điều này sao có thể!

Thương Ẩn trợn to cặp mắt, nếu lời nói của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận là sự thật, vậy chuyện này không khỏi cũng quá trùng hợp đi?

Đừng nói là Thương Ẩn, ngay cả Hạ Ngôn nghe câu nói đó cũng có cảm giác như lạc vào đám mây mù dày đặc, trong lúc nhất thời không có phản ứng gì.

Chính mình là ở Tây Vực bên trong tứ vực, từ trong tay Điện chủ Lang Tà Điện ở Lang Tà Giới nơi đó nhận được bảo vật thời gian Tháp Thời Gian này.

Hiện tại, như thế nào lại dẫn tới có liên quan với Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận chứ?

- Ngươi hoài nghi lời nói của ta?

Hừ!

Chẳng lẽ ta còn cần phải nói dối với ngươi?

Đôi lông mày lá liễu thanh tú của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, đột nhiên nhướng lên, sắc mặt chợt toát ra vẻ nghiêm túc, ánh mắt đẩy bất mãn nhìn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Thương Ẩn tuy rằng là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, nhưng thực lực giữa hai người chênh lệch quả thật rất lớn.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận này vừa giận dữ lên, trong lòng Thương Ản cũng lo lắng.

"Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận có lẽ không dám đánh chết minh, nhưng chỉ sợ vẫn có thể ra tay đối phó với minh."

- Ta đương nhiên sẽ không hoải nghi lời nói của ngài, chẳng qua là chuyện này thật sự quá mức trùng hợp.

Thương Ẩn hít vào một hơi, đè nén cảm xúc trong lòng xuống, chậm rãi nói.

Thời điểm nói chuyện, ánh mắt của hắn không ngừng quét về phía Tháp Thời Gian, hiển nhiên là cực kỳ không cam lòng.

Nhưng sự tình biến chuyển thế này, đã không còn nằm trong tay hắn khống chế nữa rồi.

- Nếu Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng đã không còn ý kiến gì khác, vậy ta sẽ thu hồi Tháp Thời Gian.

Còn may mà... lúc trước thời luyện chế bảo vật này ta đã sử dụng tài liệu đều là chắc chắn nhất trong vũ trụ, bằng không chỉ sợ hiện tại sớm đã tan nát rồi.

Trên gương mặt xinh đẹp của Thâm Uyên Vô Tận Chưởng Khống Giả, lại lộ rõ vẻ tươi cười.

Sắc mặt Thương Ẩn thi biến thành tối đen, nhưng cũng không nói gì, trơ mắt nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận thu lấy Tháp Thời Gian vào trong tay, rồi sau đó thân ảnh biến mất ở trong không gian.

'đáng giận!"

"Chết tiệt!"

"Trơ mắt nhìn nhẫn Linh La lại vuột khỏi tay ta Thật đáng giận!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận này...

đúng là chết tiệt!

Sớm muộn gì có một ngày, ta phải khiến cho ngươi hối hận."

Thương Ẩn phẫn nộ đến thân hình run run, trong lòng này sinh ý ác độc.

Đương nhiên hắn cũng không dám nói ra tiếng, vạn nhất bị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nghe được, thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

"Phù!"

"Thật là may mắn, lại tạm thời tránh được một kiếp!"

Hạ Ngôn ở trong Tháp Thời Gian, không có đi ra ngoài ngay, hắn phải nhìn xem rõ tình hình trước; rồi tính sau.

Chương 1024: Tháp Thời Gian hoàn chỉnh

Quả thật, nếu không nhờ có Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hiện thần đúng lúc, ngăn cản Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng kia công kích Tháp Thời Gian, giờ này chỉ sợ Hạ Ngôn đã "hình thần câu diệt".

Nghĩ đến thực lực cường đại của Thương Ẩn, trong lòng Hạ Ngôn lại rung động một hồi.

Cũng không biết phải bao lâu nữa, mình mới có thể có được thực lực chiến một Trận cùng Thương Ẩn kia.

- Còn không ra!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận mang theo Tháp Thời Gian tiến vào Thâm Uyên Vô Tận, thân hình lơ lửng trong không gian, rót ý niệm vào Tháp Thời Gian nói với Hạ Ngôn.

Tháp Thời Gian này chính là bảo vật do Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận tự mình luyện chế, đương nhiên nàng ta có thể tùy ý rót ý niệm của mình vào trong đó, truyền tin tức cho Hạ Ngôn.

Cảm giác được ý tứ của ý niệm này biểu đạt ra, Hạ Ngôn hơi chần chừ một chút Kỳ thật Hạ Ngôn cũng biết rõ, nếu Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận muốn gây bất lợi cho mình, cho dù mình ẩn núp ở trong Tháp Thời Gian cũng hoàn toàn vô dụng.

Không nói Tháp Thời Gian chính là do Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận luyện chế, cho dù không phải nàng luyện chế, thì với năng lực Chưởng Khống Giả của nàng cũng có thể thoải mái phá hủy Tháp Thời Gian.

Nhưng bởi vì vừa mới bị Thương Ản đuổi giết, khiến trong lúc nhắt thời Hạ Ngôn có cảm giác có chút thần hồn nát thần tính.

- Như thế nào?

Muốn trốn luôn ở trong này không ra ngoài được sao?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận xoay chuyển đôi mắt đẹp, lại rót ý niệm vào Tháp Thời Gian.

Lần này, Hạ Ngôn không chần chừ nữa, thần mình nhoáng lên một cái, từ trong không gian tầng thứ hai Tháp Thời Gian hiện thần trong không gian Thâm Uyên Vô Tận, ngay tại bên cạnh Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận ở ngoài mười thước.

Ánh mắt nhìn thấy nữ nhân dung nhan tuyệt thế cách đó không xa, Hạ Ngôn vội vàng khơn minh thi lễ.

- Ra mắt đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận!

Đa tạ Chưởng Khống Giả đại nhân cứu giúp.

Hạ Ngôn cảm kích nói.

- Ngươi là vận khí tốt mà thôi!

- Vốn ta cũng không muốn nhúng tay vào chuyện gì có liên quan với Thương Ẩn.

Tuy nhiên, ngươi lại vừa lúc có bảo vật Tháp Thời Gian của ta luyện chế này.

Thương Ẩn nếu muốn hủy diệt trân bảo này, tự nhiên ta phải ngăn cản hắn.

Luyện chế Tháp Thời Gian này cũng hao phí của ta rất nhiều thời gian và tinh lực, sao có thể dễ dàng để cho Thương Ẩn hắn phá húy như vậy!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hiển lộ ra một vẻ ngạo khí trôi gương mặt cao quý.

- Mặc kệ nói như thế nào, ta đều phải cảm tạ ân cứu mạng của Chưởng Khống Giả đại nhân.

Hôm nay nếu không nhờ có Chưởng Khống Giả đại Nhân ra tay, chỉ sợ ta thật phải chết trong tay Thương Ẩn kia rồi.

Hạ Ngôn thành khẩn nói.

- Được rồi!

Ngươi nói cho ta biết Tháp Thời Gian này ngươi lấy được ồ đâu?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận phất phất bàn tay ngọc, chuyển để tài hỏi.

- Cái này...

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ngưng trọng.

Thân phận của hắn có hơi đặc biệt, bởi vì bản thân hắn không phải là tu luyện giả của Thần Châu, mà đến từ Tây Vực bên trong tứ vực.

Hiện tại Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hỏi Tháp Thời Gian như thế nào thu được, tất nhiên phải nói ra thân phận của mình.

Hơi khựng lại một chút, Hạ Ngôn vẫn quyết định ăn ngay nói thật:

- Chưởng Khống Giả đại nhân!

Kỳ thật ta không phải tu luyện giả của Thần Châu, mà là đếntừTây Vực.

Tây Vực có rất nhiều đại thế giới, ta là tu luyện giả của một nơi gọi là Lang Tà Giới.

Lang Tà Giới có một Lang Tà Điện, Điện chủ Lang Tà Điện tên là Huyền Thượng Vũ, Tháp Thời Gian này là ông ấy tặng cho ta

- Tây Vực?

Trong đôi mắt đẹp của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, thoáng lóe lên một tia sáng, trong ánh mắt nhìn Hạ Ngôn đã xảy ra một ít biến hóa tinh tế.

- Tây Vực, như thế nào lại có vương tộc linh lực màu vàng?

Trước đó Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cũng không biết thân phận chần chính của Hạ Ngôn:

- Ngươi là đắc tội với Thương Ẩn như thế nào?

Vì sao hắn phải đuổi giết ngươi?

- Ta thật cũng không biết vì sao!

Hạ Ngôn nhíu mày, lắc đầu nói.

- Như vậy ngươi tới Thâm Uyên Vô Tận để làm gì?

Chưởng Khống Giả hơi nhíu mày một chút, rồi hỏi tiếp.

Hạ Ngôn cắn răng một cái, nói:

- Ta đến Thâm Uyên Vô Tận, là muốn gặp một vị tiền bối tên là Thương Đồ.

Chính Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng nói cho ta biết Thương Đồ tiền bối bị giam cầm ở Thâm Uyên Vô Tận.

- Ồ?

Thương Ẩn nói với ngươi như thế à?

Ha ha!

Thương Ẩn này thật đúng là bụng dạ khó lường!

Xem ra ngươi hắn là có quan hệ đặc biệt với Thương Đồ rồi.

Cái này khó trách Thương Ẩn phải đích thân đến đánh giết ngươi.

Ngươi tên là gì?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cười khanh khách một hồi, sau đó nhìn về phía Hạ Ngôn hỏi.

- Ta tên là Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nói.

- Hạ Ngôn?

Ngươi không phải họ Thương?

Vậy ngươi là người thế nào với Thương Hà?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, không ngờ biết tới Thương Hà.

Nghe đến câu hỏi đó, ánh mắt Hạ Ngôn thoáng lóe sáng:

- Chưởng Khống Giả đại Nhân ngài có biết Thương Hà tiền bối?

Ta chính là người thừa hường truyền thừa của Thương Hà tiền bối.

- Cái gì?

- Thương Hà đã chết rồi sao?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận có chút giật mình.

Không ngờ nàng không biết Thương Hà đã mất!

Xem ra lúc trước thời gian Thương Hà đi vào Thần Châu này, cũng không có gặp Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Thương Hà là con của Thương Đồ!

Lúc trước đã phát sinh một sự tình, Thương Đồ không thể không sai người đưa đứa con Thương Hà của mình ra khỏi Thần Châu, hơn nữa cả nhẫn Linh La cũng để lại cho đứa con Thương Hà.

Ta vừa rồi còn tưởng rằng, ngươi chính là Thương Hà con của Thương Đồ.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận thấp giọng nói xong, dường như lạc hồn vào trong câu chuyện xưa.

'Thương Hà tiền bối là con của Thương Đồ tiền bối?"

Hạ Ngôn hơi có chút Giật mình kinh ngạc, tuy rằng trước đó hắn cũng đã đoán trước có thể như vậy, nhưng cũng không có xác định, hiện tại Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận nói như vậy, khẳng định sự tình là sự thật

- Chưởng Khống Giả đại nhân!

Thương Đồ tiền bối thật sự ở Thâm Uyên Vô Tận sao?

Hạ Ngôn trầm ngâm một lúc, rồi hỏi.

- Đúng vậy, Thương Đồ hắn ở tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận gật đầu:

- Tuy nhiên, hắn cũng không phải bị giam cầm ở Thâm Uyên Vô Tận, mà là hắn không thể rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Linh hồn của hắn bị một loại chất độc quỷ dị ăn mòn, chỉ có Vạn Long Đàm ở tầng Thứ mười tám của Thâm Uyên Vô Tận mới có thể trấn áp.

Một khi rời đi tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tân, như vậy trong thời gian nửa tháng linh hồn của hắn sẽ hoàn toàn hóa thành hư vô, biến mất trong thiên địa, không bao giờ... có thể tổn tại nữa.

- Cái gì?

Là chất độc gì?

Lại có thể ăn mòn linh hồn của cường giả cảnh giới Thần chủ?

Cường giả cảnh giới Thần chủ, linh hồn đều là đạt tới đại viên mãn!

Hạ Ngôn giật mình nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Điều này nghe ra thật có chút khó tin.

Cường giả cảnh giới Thần chủ mà lại bị chất độc sát hại?

- Ta cũng chưa bao giờ tận mắt thấy loại chất độc này.

Đó là một loại chất độc Phi thường kỳ lạ, bản thân nó dường như có được sinh mệnh.

Thương Đồở lại trong Vạn Long Đàm mới có thể giữ được linh hồn không bị mai một

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nhíu mày nói.

Ngay cả nàng ta cũng chưa hề thấy qua chất độc này.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nhưng chính là người nguyên thủy đã tồn tại ngay tò thời điểm vũ trụ sinh ra, mà nàng ta cũng chưa bao giờ tận mắt thấy chất độc này, vậy rốt cuộc nó đến từ nơi nào?

Trong lúc nhất thời, Hạ Ngôn có chút thất thần.

- Tháp Thời Gian này, tầng thứ ba bị hư hỏng rồi à?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận dùng ý niệm quét vào trong Tháp Thời Gian,

trong thời gian ngắn nàng phát hiện tầng thứ ba Tháp Thời Gian không thể sử dụng.

- Đúng vậy!

Thời điểm ta có được Tháp Thời Gian, tầng thứ hai và tầng thứ ba đều bị hư hỏng.

Sau lại, là Cung Minh đại nhân Giới chủ Trọng Thiên Giới ở Tây Vực, giúp ta chữa trị tầng thứ hai của Tháp Thời Gian, về phần tầng thứ ba, ông ấy cũng bất lực không thể sửa lại thành công.

Hạ Ngôn nhìn Tháp Thời Gian trong tay Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói.

- Thôi được!

Nêu Tháp Thời Gian rơi vào trong tay ngươi, coi như là ngươi và ta có duyên phận, nhuyậy ta sẽ giúp ngươi chữa trị Tháp Thời Gian đi!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chậm rãi nói:

- Lúc trước, ta luyện chế thành Tháp Thời Gian, chính mình lại cũng không cần, liền tiện tay đặt ở trong một Kim Thiên Nhãn trong Thâm Uyên Vô Tận.

Sau lại, không ngờ nó lại trải qua thời không loạn lưu, lưu lạc tới Tây Vực được tu luyện giả của Tây Vực thu được.

Tháp Thời Gian này lại là một kiện đổ vật của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận tiện tay vứt bỏ.

Nghe Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói sẽ giúp mình chữa trị không gian tầng thứ ba của Tháp Thời Gian, trong lòng Hạ Ngôn cũng đúng là hưng phấn không thôi.

- Đa tạ Chưởng Khống Giả đại nhân!

Hạ Ngôn vội vàng nói tạ ơn.

- Chưởng Khống giả đại nhân!

Ta có thể đi gặp mặt Thương Đồ đại nhân được không?

Hạ Ngôn khẽ nhướng mày, hơi trầm ngâm một chút, rồi nói ra miệng.

Thương Đồ nếu là

phụ thần của Thương Hà tiền bối, thi bất kể như thế nào mình cũng phải đi gặp mặt một lần, ít nhất phải nói cho Thương Đồ tiền bối biết chuyện của Thương Hà.

Trong lòng Hạ Ngôn mơ hồ phỏng đoán, Thương Hà tiền bối ngã xuống nhất định có liên quan tới Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng kia.

- Ta không ngăn cản ngươi đi gặp Thương Đồ!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận liếc đôi mắt đẹp nhìn Hạ Ngôn một cái, khẽ cười nói.

Hạ Ngôn muốn đi gặp Thương Đồ, nàng sẽ không ngăn cản, nhưng rõ ràng ý của nàng cũng sẽ không giúp Hạ Ngôn đi xuống tầng thứ mười tám của Thâm Uyên Vô Tận.

Hết thảy đều phải dựa vào bản lãnh của chính Hạ Ngôn.

Mà năng lực của Hạ Ngôn hiện tại, tiến vào tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận đã có chút miễn cưỡng, dứt khoát không có khả năng đi xuống đến tầng Thứ mười tám.

Thâm Uyên Vô Tận tổng cộng chính là mười tám tầng.

Hầu hết thời gian Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, cũng đều ở lại tầng thứ mười tám.

- Nhưng đi...

Hạ Ngôn có hơi ngân người nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Ngươi muốn gặp Thương Đồ, cũng phải dựa vào năng lực của chính ngươi, ta sẽ không giúp ngươi xuống tầng thứ mười tám.

Lần này Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói thắng ra thật rõ ràng.

- Ta biếtrồi!

Hạ Ngôn gật gật đầu.

"Xem ra, chỉ có thể chờ ta bước vào cảnh giới Thần chủ, rồi sau đó quay lại đi xuống tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận gặp Thương Đồ tiền bối."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

- Vậy đi đi!

Lúc này, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận đưa trả lại Tháp Thời Gian cho Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn hơi sửng sốt, ngay sau đó đưa tay nhận lấy, phát hiện tầng thứ ba của Tháp Thời Gian không ngờ đã chữa trị hoàn chinh.

Tháp Thời Gian tầng thứ nhất, thời gian tốc độ chảy là gấp mười lần bên ngoài; tầng thứ hai, thời gian tốc độ chảy là gấp một trăm lần bên ngoài: mà tầng thứ ba, thời gian tốc độ chày chính là gấp một ngàn lần bên ngoài.

Muốn chữa trị Tháp Thời Gian cần hao phí tài liệu cực kỳ kinh người, lúc trước chỉ riêng chữa trị tầng thứ hai, mà đã làm cho Thần chủ Cong Minh rất xót dạ Thế mà hiện tại Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chữa trị tầng thứ ba, không ngờ lại dễ dàng thoải mái như thế Thời gian nàng này dùng trước sau cũng chỉ là thời gian nói mấy câu mà thôi, liền đã sửa lại thành công.

Nhìn thấy Hạ Ngôn sững sốt đến ngây người, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hé miệng cười nói:

- Tháp Thời Gian này chính là do ta luyện chế ra, ta muốn chữa trị nó đương nhiên dễ như trờ bàn tay.

Nếu nói việc chữa trị này cầnnhiều tài nguyên tài liệu, xem ra đối với người khác mà nói muốn xuất ra đầy dù có lẽ rất khó.

Nhưng đối với ta vẩn đề này cũng không tồn tại.

Ta nhưng là Chưởng Khống Giả của Thâm Uyên Vô Tận, có thể nói trừ chủ nhân Thần Châu, ta chính là người nhiều của cải nhất trong vũ trụ.

Chương 1025: Nguyên nhân Cung Minh rời Thần Châu

Bảo vật thời gian có thể đạt tới tốc độ chảy thời gian gặp một ngàn lần, thế mà ở trong tay Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận lại có thể tùy tiện vứt bỏ như một chuyện vui đùa.

Nên biết rằng, mặc dù là toàn bộ Thần Châu, bảo vật có thể so sánh tốc độ chảy thời gian với Tháp Thời Gian, cũng căn bản là tìm không ra vài món.

Hạ Ngôn cẩm Tháp Thời Gian vừa được Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chữa trị hoàn chỉnh, trong lòng cũng thật sự rất vui mừng.

- Hạ Ngôn!

Ngươi vừa rồi nhắc tới Cung Minh?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận xoay chuyển đôi mắt đẹp, đột nhiên hỏi Hạ Ngôn.

- Đúng vậy!

Cung Minh đại Nhân vốn cũng là tu luyện giả của Thần Châu, hiện tại là giới chủ Trọng Thiên Giới, nắm trong tay toàn bộ Tây Vực.

Hạ Ngôn có phần nghi hoặc nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, rất ngạc nhiên vì sao nàng hỏi tới Thần chủ Cong Mink tuy nhiên vẫn rất nhanh trả lời.

Cung Minh cũng người nguyên thủy của Thần Châu từ lúc vũ trụ sơ khai, là tu luyện giả Nhân loại tồn tại sớm nhất.

- Ta biết người này, hắn vốn trước đây cũng là một Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Tuy nhiên sau lại bởi vì phạm phải một sai lầm, cho nên bị trục xuất khỏi Thần Châu, vĩnh viễn cũng không được bước chân vào Thần Châu nửa bước.

Đây là Thương Nguyệt chủ Thần Châu tự mình hạ mệnh lệnh.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chớp chợp đôi mắt đẹp nói.

- Cái gì?

Bởi vì một sai lầm mới bị trục xuất khỏi Thần Châu?

Còn là Thương Nguyệt Đại nhân người chủ Thần Châu tự mình hạ đạt mệnh lệnh?

Hạ Ngôn rất kinh ngạc nói lập lại.

- Ừ!

Cung Minh ở một trăm ức năm trước, cùng với ba tu luyện giả ở núi Thủ Vọng phụ trách trông coi bốn con Thần thú bị trấn áp.

Sau lại không biết xảy ra sai lầm gì, bốn con Thần thú chạy thoát, Thương Nguyệt tức giận, trực tiếp ra lệnh trục xuất bốn người.

Bốn người Cung Minh lièn mang theo một ít tu luyện giả dưới trướng cùng một số dã thú rời khỏi Thần Châu.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận gật gật đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xa chậm rãi nói

- Vảo lúc vũ trụ sơ khai, trong thiên địa trừ một số ít nhân loại ra, còn có rất nhiều, các loại dã thú.

Tu luyện giả Nhân loại tranh đấu cùng các loài dã thú này, cũng giằng co vô số năm.

ở bên trong đông đúc dã thú đó, có bốn con dã thú thực lực cực kỳ cường hãn, đạt tới cảnh giới cực kỳ khủng bố.

Người dân thường gọi chúng nó là Thần thú.

Bốn con dã thú này cũng đều có tên riêng biệt, phân biệt tên là Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.

Sau lại Thương Nguyệt chủ Thần Châu thu được một đường thiên cơ, thực lực tăng mạnh, mới tìm được cơ hội dụ bốn con Thần thú tới núi Thủ Vọng, cuối cùng sử dụng bí pháp thành công trấn áp bốn con Thần thú này, giam cầm chúng ở trong núi Thủ Vọng.

Bốn người Cung Minh, chính là phụ trách trông coi bốn con Thần thú này.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nhẹ nhàng hít vào một hơi nói.

- Vậy bốn con Thần thú hiện giờ ở nơi nào?

Hạ Ngôn hít một hơi, sau đó không kìm nổi hỏi.

Theo trong lời nói Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói ra có thể thấy được, thực lực của bốn con Thần thú cực kỳ hung mãnh, cho dù là Thương Nguyệt đứng đầu Thần Châu, chỉ sợ cũng khó có thể ngay mặt đánh bại bốn con Thần thú.

Nhưng từ khi Hạ Ngôn đi vào Thần Châu đến nay, vẫn chưa nghe nói gì nhiều về tin tức của bốn con Thần thú.

- Ta cũng không rõ ràng lắm, chúng nó có thể đã rời khỏi Thần Châu, có lẽ đi tứ vực, cũng có thể ở chỗ nào đó trong thời không loạn lưu.

Tuy nhiên, bốn con Thần thú này rõ làng là không muốn tiếp tục phát sinh chiến đấu cùng Thương Nguyệt nữa, cho nên sau khi chạy thoát ra khỏi núi Thủ Vọng, thì không còn thấy xuất hiện.

Cũng có thểđã đạt thành hiệp nghị nào đó với Thương Nguyệt không chừng.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều có lẽ biết được nhiều chuyện hơn.

Lúc trước Thương Nguyệt bởi vì chuyện Thần thú chạy thoát này muốn đem xử tử bốn người Cung Minh, may là có Chưởng Khống giả Tiên Kiều ra mặt, bốn người Cung Minh mới giữ được tính mạng.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cau đôi mày lá liễu nói tiếp:

- Tuy nhiên cũng chính vì bốn con Thần thú rời đi, trận chiến giữa Nhân loại và các loại dã thú mới chấm dứt với kết quả nhân loại thắng lợi.

- Thì ra là như vậy.

Hạ Ngôn gật đầu chợt hiểu.

"Cũng không biết, thực lực của Thương Nguyệt đứng đầu Thần Châu và bốn con Thần thú, đến tột cùng đạt tới trình độ cao tới mức nào."

Hạ Ngôn không khỏi nghĩ trong lòng như vậy.

- Tốt lắm!

Ngươi tự tu luyện cho tốt, tăng lên thực lực của mình đi.

Dù sao ngươi có quan hệ cùng Thương Đồ như vậy, lại có được nhẫn Linh La, Thương Ản kia khẳng định sẽ không từ bỏ ý đồ.

Chỉ sợ ngươi vừa rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận, hắn sẽ tìm được ngươi ngay.

Cho nên, thời gian này tốt nhất ngươi không nên rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Đúng rồi, ở trong Thâm Uyên Vô Tận này dường như có trợ giúp đối với tu luyện của ngươi.

Thâm Uyên Vô Tận là thể năng lượng bao bọc trong vũ trụ đủ hình đủ loại, cho nên đối với tăng lên thực lực của bản thân tu luyện giả có tác dụng phụ trợ rất tốt Đương nhiên, ngươi cũng phải cẩn thận, Thâm Uyên Vô Tận cũng không phải là Tiên Kiều.

Tu luyện giả chết ở trong Tiên Kiều sẽ không bị ảnh hưởng bản chất, mà ở Thâm Uyên Vô Tận nếu bị chết, đó chính là hoàn toàn chết đi.

Tiếng nói vừa dứt, thân hình uyển chuyển của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận liền biến vào hư không ở trước mặt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn quan sát bốn phía, phát hiện đây đúng là tầng thứ nhất của Thâm Uyên Vô Tận.

"Trước bế quan rồi tính, sau."

"Vừa rồi Thần chủ áo bào trắng kia chặn đánh giết ta, sau lại lại gặp Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, tuy rằng ta không có ngay mặt giao đấu cùng bọn họ, nhưng cũng từ trong đó hiểu được rất nhiều."

"Cần bế quan tìm hiểu những cảm ngộ này."

Thân ảnh màu trắng của Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, tiến vào bên trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian.

Ba tầng của Tháp Thời Gian là ba loại tốc độ chày thời gian khác nhau, tu luyện giả muốn đi vào không gian ba tầng này, cũng phải có yêu cầu tương ứng.

Tầng thứ nhất, yêu cầu tu luyện giả phải có thực lực cảnh giới Thiên Thần.

Mà tầng thứ hai, đòi hỏi tu luyện giả phải có thực lực cảnh giới Tạo Hóa.

Tầng thứ ba thì tu luyện giả cần phải có thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ Hạch Tâm.

Lần này Hạ Ngôn bế quan cũng không có tiêu phí thời gian nhiều lắm, ở trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian một ngàn năm, bên ngoài cũng chỉ mới qua đi một năm.

Lúc này Hạ Ngôn từ trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian ra ngoài.

"Hiểu biết về lực lượng pháp tắc có tiến thần một bước, khoảng cách pháp tắc đại viên mãn càng gần thêm."

Hạ Ngôn vừa lòng gật gật đầu, nhìn về phía một cái Thiên Nhãn gần bên mình chỉ cách vài trăm thước.

Tầng thứ nhất Thâm Uyên Vô Tận này tồn tại các loại năng lượng, uy hiếp cũng không lớn đối với Hạ Ngôn.

Mười tám tầng Thâm Uyên Vô Tận, đi xuống một mỗi tầng, nguy hiểm liền gia tăng một mảng lớn.

Càng xuống phía dưới, nguy hiểm lại càng lớn.

"Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói tu luyện ở trong Thâm Uyên Vô Tận, cũng có rất nhiều ưu đãi đối với bản thân tu luyện giả.

Vậy ta trước cứ xuống tầng thứ tám của Thâm Uyên Vô Tận thử xem.

Mặc dù nhất định có nguy hiểm, nhưng nếu có nhiều chỗ tốt cho tu luyện của ta, thì có mạo hiểm một chút cũng là đáng giá."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Vù!"

Hạ Ngôn bắt đầu tìm kiếm lối đi xuống tầng thứ hai.

Lối vào của mỗi một tầng Thâm Uyên Vô Tận, vị trí đều là thay đổi theo biến hóa của thời gian.

Ngay cả lối vào tíbg thứ nhất cũng không phải là cố định.

-Này!

Sau một hồi tìm kiếm, một bóng người hiện ra trong tầm mắt Hạ Ngôn.

Bóng người đó rất nhanh tới gần, lại chủ động lên tiếng bắt chuyện với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn quay nhìn lại, thấy tu luyện giả này mặc trường bào màu lam. trên mặt mang theo ỷ cười thần thiết, hai mắt sáng lóng lánh đang nhìn mình.

- À?

Ngươi gọi ta có chuyện gì?

Hạ Ngôn thãn nhiên hỏi.

Người này chính là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

đỉnh, thực lực tuy rằng rất mạnh, tuy nhiên còn không tạo thành uy hiếp với Hạ Ngôn.

Linh hồn của Hạ Ngôn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, còn có các loại bí thuật nghịch thiên, ngay cả Thần chủ bình thường đều khó có thể giết chết Hạ Ngôn, đừng nói chỉ là một tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ đỉnh.

- Ha ha!

Ngươi đang tìm cửa đi thông tầng thứ hai à?

Tu luyện giả kia cười hỏi.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Ta biết chỗ cửa đi thông tầng thứ hai ở đâu!

Ta vừa mới từnơi đó lại đây.

Người này cười nói:

- Trước làm quen một chút!

Tagọi là Lưu Kỳ, cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

-À!

Hạ Ngôn gật đầu:

- Chẳng lẽ ngươi không tiếp tục đi xuống Thâm Uyên Vô Tận?

- Ta đương nhiên muốn tiếp tục đi xuống dưới.

Tuy nhiên Thâm Uyên Vô Tận này xuống dưới mỗi một tầng, mức nguy hiểm sẽ tẫag thêm một mảng lớn.

Cho nên, nếu hai người cùng chung sức, thi sẽ càng thêm an toàn.

Ta thấy ngươi dường như đang tìm cửa đi thông tầng thứ hai, cho nên lại đây hỏi một chút, có thể cùng nhau chung sức đi xuống Thâm Uyên Vô Tận hay không?

Tu luyện giả tên Lưu Kỳ này, đúng là muốn tìm người kết bạn đồng hành.

- Ta cũng không có ác ý!

Thực lực của ta là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

Nêu ngươi và ta cùng đi chung xuống dưới, tất nhiên sẽ an toàn hơn nhiều so với đi một mình.

Lưu Kỳ nói, trên mặt mang đẩy vẻ tự tin.

Nghe vậy, Hạ Ngôn hơi nhíu mày trầm ngâm một hồi.

- Được!

ChÚEgta cùng nhau đi xuống.

Hạ Ngôn chỉ trầm ngâm chốc lát, liền đáp ứng.

Thấy Hạ Ngôn đáp ứng lời kêu gọi của mình, ánh mắt Lưu Kỳ chợt lóe sáng, trên mặt ý cười càng đậm.

- Vậy chúng ta còn chờ gì nữa?

Đi theo tạ, cửa đi xuống tầng thứ hai ở phía trước không xa ồ...

Coi chừng!

Là Ngân Tuyến Tỏa, cẩn thận với đám năng lượng màu xám đó.

Lưu Kỳ vừa định đẫn đường cho Hạ Ngôn đi tới cửa xuống tầng thứ hai, liền nhìn thấy bốn phía quanh mình Hạ Ngôn đột nhiên xuất hiện một số năng lượng màu xám, những năng lượng màu xám hình tròn hình thành tấm lưới này bao bọc chung quanh Hạ Ngôn, khiến cho Lưu Kỳ vội vàng la lớn cảnh báo cho Hạ Ngôn cẩn thận.

'Thì ra mấy thứ này tên là Ngân Tuyến Tỏa!"

Hạ Ngôn đương nhiên nhìn thấy năng lượng hình tấm lưới này công kích mình.

Lần đầu tiên khi Hạ Ngôn tiến vào Thâm Uyên Vô Tận đã từng gặp qua công kích của năng lượng hình lưới này.

"Ầm!"

Năng lượng màu vàng theo một quyền của Hạ Ngôn tung ra ầm ầm đánh tới, trực tiếp đánh tan tất cả Ngân Tuyến Tỏa, rồi sau đó Hạ Ngôn lắc mình một cái, liền thành công từ bên trong mảnh vụn của tấm lưới màu xám bắn tới, thoát ra ngoài.

Từ lúc Ngân Tuyến Tỏa bao trùm chung quanh Hạ Ngôn, ch đến lúc Hạ Ngôn lách mình ra ngoài, thời gian cũng chỉ trong một lần hô hấp.

Nhanh như vậy đã thoát khỏi công kích của Ngân Tuyến Tỏa, khiến cho Lưu Kỳ trợn to hai mắt kinh sợ nhìn Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Đi thôi đi xuống tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận!

Hạ Ngôn thoát vòng vây của Ngân Tuyến Tỏa, sau đó cười nói với Lưu Kỳ đang sửng sốt đến ngây người.

Lưu Kỳ Giật mình, vội vàng nhìn về phía Hạ Ngôn nói:

- Được...

được!

Ngân Tuyến Tỏa của không gian tầng thứ nhất Thâm Uyên Vô Tận này, tuy rằng uy lực của nó không cường hãn lắm, nhưng tu luyện giả bị phong tỏa ở bên trong nó, nếu muốn thoát khỏi cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Cho dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, thực lực cỡ như Lưu Kỳ này, nếu muốn vùng vẫy thoát khỏi Ngân Tuyến Tỏa, cũng cần phải tốn thời gian một lúc.

Hạ Ngôn nhanh như vậy liền thoát khỏi Ngân Tuyến Tòa, Lưu Kỳ đương nhiên là giật mình kinh sợ.

Trước đó khi hắn vừa mới gặp Hạ Ngôn, cũng nhận định thực lực của Hạ Ngôn chỉ là Tạo Hóa cấp Giới Chủ hậu kỳ.

Nếu không hắn cũng sẽ không tới kêu gọi Hạ Ngôn cùng đi chung với mình Như vậy.

Đại khái qua thời gian cạn một phần ba chén trà nhỏ, Hạ Ngôn liền thấy cửa đi thông xuống tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận.

Tuy nhiên, lúc này ở ngay phía trên cửa vào lại có một Thiên Nhãn loại nhỏ ở đó.

Lốc xoáy năng lượng xoay tròn tản phát ra lực hút mãnh liệt.

Chương 1026: Lưu Kỳ giật mình kinh sợ

Tuy là Thiên Nhãn nhỏ, nhung nó là một loại tồn tại hình thức năng lượng độc đáo, trong Thiên Nhãn có thể ẩn chứa rât nhiều môi nguy hiểm.

Cho nên mặc dù là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, cũng sẽ không tùy tiện tiên vào trong những Thiên Nhãn đó.

Một khi tiến vào, có thể sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở bên trong.

"Khó trách!"

"Lưu Kỳ này vừa rồi tìm các tu luyện giả khác làm bạn đồng hành, thi ra là vì một cái Thiên Nhân chặn ngay cửa xuống tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận."

Hạ Ngôn chợt hiểu trong lòng, hơi nheo mắt nhìn tới.

Đây là một cái Thiên Nhãn đường kỉnh chi chừng bốn năm thước.

Tuy rằng rất nhỏ, nhưng vừa khéo nó chặn ngay cửa vào tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận.

Nếu muốn muốn đi vào tang thứ hai Thâm Uyên Vô Tận thì phải tiếp xúc gần với Thiên Nhãn.

Lưu Kỳ này rõ ràng là không muốn mạo hiểm, có lẽ hắn đã thử từ bên ngoài mạnh mẽ công kích Thiôi Nhân, nhưng cuối cùng không đủ sức để thành công.

- Thiên Nhãn này thật đúng là đáng giận!

Vừa lúc ngăn chặn ngay lối vào tầng thứ hai. nếu không đánh tan Thiên Nhân này, vậy phải chờ tới lúc cửa vào này chuyển đời vị trí lân tiếp theo.

Lưu Kỳ nhướng mắt nhìn có vẻ bất đắc dĩ nói.

Cửa vào của mỗi một tầng Thâm Uyên Vô Tận, chuyển đời đi thời gian cũng không giống nhau.

Mỗi một lần nó đổi vị trí, có thể là vài canh giờ, cũng có thể là vài ngày, thậm chí có thể là mấy tháng.

Cho nên nếu phải đợi cho cửa vào này tự hành chuyển đổi vị tri, rồi tiếp tục đi tìm, vậy thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý chờ đợi một thời gian dài.

- Thiên Nhân này thật đúng là biết chọn vị trí mà!

Hạ Ngôn cũng nhìn Thiên Nhãiụ cười nói.

- Đúng vậy!

Chúng ta muốn đi vào tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận, nhất định phải đánh tan Thiên Nhãn này.

Với sức của một người, rất khó đánh tan nó.

Cho nên, hai người chúng ta cần liên thủ.

Lưu Kỳ nhìn Hạ Ngôn, chỉ vào Thiên Nhãn.

- Ừ!

Vậy chúng ta đánh tan cái thứ không giữ quy tắc này đi!

Linh lực màu vàng trong cơ thể Hạ Ngôn bắt đầu vận chuyển rất nhanh, hào quang màu vàng hình thành một cái lồng năng lượng ở chung quanh thân thể hắn.

Năng lượng cuồng bạo tồn tại trong Thâm Uyên Vô Tận này, tựnhiên đều bị cái lồng nàng lượng đó chặn lại ở bên ngoài.

Thấy một màn như vậy, Lưu Kỳ lại là cả kinh trong lòng.

Thực lực của Hạ Ngôn biểu hiện ra ngoài, dường như mạnh hơn rất nhiều so với phỏng đoán của hắn trước đó.

ở trong Thâm Uyên Vô Tận, tu luyện giả chém giết lẫn nhau cũng rất bình thường.

Có thể đi vào Thâm Uyên Vô Tận đều là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ thực lực rất mạnh, trên người ai mà không có vài món trân bảo?

Tuy nhiên, ở Thâm Uyên Vô Tận ra tay cũng phải cẩn thận, nguyên nhân chính là vì thực lực của mọi người đều rất mạnh, một khi ra tay chém giết nhau kết quả cũng rất nghiêm trọng.

Không cẩn thận một cái, giết người không được ngược lại bị giết cũng là chuyện thường tình.

Những tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ này, cũng không biết tu luyện đã bao nhiêu vạn năm, ai nấy đều cảm thấy tính mệnh của mình mới là quý báu nhất, sao có thể tủy tiện liều mạng tản sát chém giết nhau?

Cho nên, ỠThâm Uyên Vô Tận tu luyện giả chém giết nhau thường thường nhất định đều có nắm chắc mới có thể ngang nhiên ra tay.

Đương nhiên, tu luyện giả nào tự nhận thực lực của mình không bằng đối phương, khẳng định là sẽ không chủ động tiến lên vì mối nguy hiểm đó quá lớn.

Giờ này, trong lòng Lưu Kỳ cũng đã sinh ra một loại dự cảm không ổn.

- Ra tay đi!

Hạ Ngôn khẽ quát một tiếng, đột nhiên trong cơ thể bắn ra một luồng kiếm quang màu đỏ, bắn vê hướng Thiên Nhăn phía trên cửa vào tầng thứ hai Mà Lưu Kỳ cũng phản ứng rất nhanh, khẽ vung cánh tay lên, đồng dạng một luồng kiếm khí bay ra.

Thiên Nhãn kia ở dưới công kích hợp lực của hai người, trong thời gian ngắn bắt đầu tan

rả.

Điều này cũng rất bình thường, cho dù là một mình Hạ Ngôn cũng có thể dễ dàng đánh tan Thiên Nhãn loại nhỏ của tầng thứ nhất Thâm Uyên Vô Tận này.

- Ồ?

Như thế nào phá tan nó dễ dàng như vậy?

Lưu Kỳ kinh ngạc nhìn Thiên Nhãn đã tán loạn.

vốn hắn nghĩ rằng, cho dù là hai người hợp lực cũng phải tốn thời gian một lúc lâu, không ngờ lại đơn giản như thế Trước đó thời điểm một mình hắn, ngay cả hao phí hết khí lực nhưng cũng không thể thành công!

- Ha ha!

Thiên Nhãn đã tán loạn, chúng ta xuống tầng thứ hai Thâm Uyên VôTận đi.

Hạ Ngôn cười nói, sau đó dẫn đầu đi vào không gian tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận.

"Thực lực của người này dường như mạnh hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của ta.

Nhìn bề ngoài hắn còn rất trẻ tuổi, hơn nữa là một gã vương tộc linh lực màu vàng."

"Đối với ta đường như cũng không có ác ý, hẳn là sẽ không ra tay đối phó với ta."

"Trước cùng đi với hắn, Chỉ cần hắn hơi lộ ra chút địch ý, ta sẽ lập tức lựa chọn chạy trốn."

Lưu Kỳ thầm suy nghĩ trong đầu.

Sau khi Hạ Ngôn biểu hiện ra thực lực làm cho hắn kinh sợ, tâm tình liền phát sinh biến hóa.

ở Thâm Uyên Vô Tận lúc nào cũng phải cẩn thận, cái giá phải trả cho sự sơ suất, rất có thể chính là tính mạng của mình.

"Vù vù!"

Trong không gian tầng thứ hai Thâm Uyên Vô Tận, Hạ Ngôn cùng Lưu Kỳ Phi hành rất nhanh, đồng thời không ngừng né tránh từng vòng từng vòng thể năng lượng kia Lưu Kỳ cũng không ngừng phát ra ý niệm tra xét từng cái Thiên Nhãn.

Hắn tiến vào Thâm Uyên Vô Tận, đương nhiên là muốn tìm kiếm trân bảo ở nơi này, mà trân bảo đều ở bên trong Thiên Nhãn.

Trân bảo của tầng thứ hai Thâm Uyển Vô Tận, trên tồng thề mà nói đương nhiên trân bảo phải tốt han so với không gian tầng thứnhât.

ở tầng thứ hai này Hạ Ngôn cũng chỉ muốn tìm kiếm lối đi thông tới không gian tầng thứ ba, cũng không tính kết bạn đồng hành lâu đãi cùng Lưu Kỳ này.

Cũng chỉ nửa canh giờ sau.

"Ồ?"

"Cửa đi thông tới tầng thứ ba!"

Hạ Ngôn phát hiện ở phía trước ngoài trăm dặm, một cái cửa hang động tối đen.

ánh mắt lập tức sáng lên.

- Lưu Kỳ!

Ta muốn đi xuống tầng thứ ba Thâm Uyên Vô Tận, ngươi có tiếp tục cùng theo ta đi xuống không?

Hạ Ngôn nhìn Lưu Kỳ ở bên cạnh hỏi

Thời gian nửa canh giờ này, Lưu Kỳ vẫn chua phát hiện trân bảo.

Mỗi một tầng Thâm Uyên Vô Tận đều có vô số Thiên Nhãn, mà xác suất phát hiện trân bảo, không có khả năng cao lắm.

Có đôi khi, tu luyện giả phài tìm kiếm cả vạn năm, mới có thể tìm được một cái Thiên Nhãn có giấu trân bảo.

Đương nhiên, nếu vận khí vô cùng tỗt, phát hiện trong một cái Thiên Nhãn có giấu hai kiện trân bảo, thậm chi mấy kiện trân bảo cũng không phải không có.

Tương đối mà nói, càng xuống sâu Thâm Uyên Vô Tận, theo đó nguy hiểm càng gia tăng thì số lượng trân bảo cất giấu tự nhiên cũng sẽ càng nhiều.

- Ồ?

Nhanh nhự vậy?

Lưu Kỳ sửng sốt

Trong thời gian nửa canh giờ này, Lưu Kỳ cũng hàn huyên không ít cùng Hạ Ngôn, tuy nhiên cũng chưa thu được tin túc gì nhiều lắm từ miệng Hạ Ngôn.

Thậm chí ngay cả tên của Hạ Ngôn hắn còn không biết.

Tuy nhiên đần dần Lưu Kỳ bắt đầu yên tân lại, Hạ Ngôn cũng không có ý ra tay đối phó với hắn.

Mà đột nhiên hắn nghe Hạ Ngôn nói muốn đi tiếp xuống tầng thứ ba Thâm Uyên Vô Tận, đương nhiên phải ngây người.

Bởi vì hắn chưa bao giờ đi tháng một mạch xuống Thâm Uyên Vô Tận kiều như vậy.

Không phải hắn chưa đi xuống tầng thứ ba, đừng nói là tầng thứ ba, chính là tầng thứ năm tầng thứ sáu, Lưu Kỳ hắn cũng đều đi xuống rồi.

Nhưng mỗi lần hắn tới Thâm Uyên Vô Tận, không phải đi một lèo xuống tới tầng dưới, mà bắt đầu xuống tới mỗi một tầng không gian, sẽ lưu lại thời gian rất lâu đề tìm kiếm vận may của mink

Tỷ như nói hiện tại xuống tới tầng thứ hai của Thâm Uyên Vô Tận, nếu Lưu Kỳ đi một mình, tất nhiên sẽ ở tầng thứ hai tìm kiếm vài năm thậm chí mấy chục năm, sau đó mới cân nhắc có tiếp tục đi xuống tầng thứ ba nữa hay không.

Dù sao, đi xuống mỗi một tầng này, mức độ nguy hiểm đều sẽ tăng lên trên diện rộng.

- Đúng vậy!

- Lưu Kỳ ngươi nếu không muốn tiếp tục đi xuống, vậy ta đi tiếp một mình.

Hạ Ngôn nhìn cửa hang động tối đen ồ ngoài trăm dặm, khẽ cười nói

- Cái này...

Lưu Kỳ nhíu mày, trong đầu suy nghĩ rất nhanh, hít một hơi thật dài sau đó mới quyết định nói:

- Tiếp tục!

Lưu Kỳ mơ hồ có cảm giác thực lực của Hạ Ngôn sâu không lường được.

Mà trọng yếu nhât là, Hạ Ngôn không có địch ý gì với minh.

Càng xuống sâu Thâm Uyên Vô Tận, bảo vật càng nhiều.

Lưu Kỳ không ngốc, đương nhiên hắn biết xuống phía dưới mới càng có cơ hội nhiều hơn.

- Vậy đi thôi

Hạ Ngôn gật gật đầu, liền Phi hành về hướng chỗ cửa đi thông xuống tầng thứ ba.

- Còn muốn đi xuống?

Ở gần cửa đi thông xuống tầng thứ tư. sắc mặt Lưu Kỳ đã có hơi trắng bệch.

Ở bên trong tầng thứ ba, tìm kiếm mấy canh giờ, Hạ Ngôn mới tìm được cửa thông xuống tầng thứ tư.

Mà khi Hạ Ngôn nói ra ý muốn đi tiếp xuống tầng thứ tư, Lưu Kỳ nói như thế

Ở trong tầng thứ ba, hắn vẫn như trước không thu hoạch được gì.

Không có biện pháp, muốn trong vài canh giờ mà tìm được trân bảo ẩn giấu trong Thiên Nhãn, điều đó quá khó, trừ Phi là vận khí quá tốt còn không thi thật khó xảy ra

- Ừ!

Phía trên này cho dù có trân bảo, phẩm chất cũng sẽ không tốt lắm.

Lưu Kỳ!

Ngươi cũng là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, muốn tìm trân bảo hẳn cũng phải tìm phẩm chất cỡ Tử Khí Thần Chu trò lên chó?

Hạ Ngôn cười cười nói.

Tử Khí Thần Chu, đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh đều xem như trân bảo khá quý báu.

Tầng thứ tư.

Tầng thứ năm...

- Xuống tiếp nữa đó chính là tầng thứ sáu rồi!

Lưu Kỳ nhìn cửa đi thông xuổng tầng thứ sáu, sắc mặt đã không còn màu trắng bệch, mà đã biến thành tối đen, nhung ánh mắt của hắn lại lóe ra hào quang nóng cháy đầy hưng phấn.

Hiển nhiên, tuy rằng hắn lo lắng cho an toàn của mình, nhưng trong lòng vẫn là rất muốn mạo hiềm đi tiếp.

Nhân loại, đều có tâm tình như vậy.

ở trên trình độ nhất đỉnh nào đó, chỉ sợ tất cả mọi người đều thích mạo hiểm, tìm kiếm một loại kích thích.

Lưu Kỳ hắn trước kia cũng từng xuống tới tâng thử sáu, chính những nguy hiểm trong đó, hắn cũng trải qua kinh sợ từng buớc.

- Ừ!

Đi tiếp xuống tầng thứ sáu.

Hạ Ngôn gật gật đầu thật mạnh, nói ra miệng với vẻ chắc chắn không thể nghi ngờ.

Hạ Ngôn sở dĩ mang theo Lưu Kỳ này, đúng là muốn tìm cho hắn một kiện trân bảo.

Mặc kệ nói như thế nào, thời điểm ở tầng thứ nhất là Lưu Kỳ đẫn hắn tới cửa vào tầng thứ hai.

Tuy rằng nói cho cùng, dù không có Lưu Kỳ, sớm hay muộn Hạ Ngôn cũng có thể tìm được cửa đi xuống tầng thứ hai đó, nhưng dù sao cũng xem như thiếu hắn một mối nhân tình.

Hơn nữa, hiện tại cũng chỉ là chuyện tiện thề làm mà thôi!

Không có Lưu Kỳ, hắn cũng sẽ tìm được cửa đi thông xuống tầng dưới.

Hắn cũng để tùy Lưu Kỳ tự minh lựa chọrụ nếu Lưu Kỳ không muốn đi tiếp xuống, đương nhiên Hạ Ngôn cũng sẽ không miễn cưỡng.

Hạ Ngôn dự tính sau khi xuống tới tầng thứ sáu, hắn sề dùng nhiều thời gian một chút tìm một vài trân bảo cho hắn.

Nêu thật sự tìm không thấy, vậy thì Hạ Ngôn cũng không có cách nào.

- Tầng thứ sáu này là mức độ nguy hiểm lớn nhất Thâm Uyên đệ nhất trọng của Thâm Uyên Vô Tận.

Lưu Kỳ trầm giọng nói:

- Nghe một số đại nhân vật nói, qua sáu tầng đầu tiên của Thâm Uyên Vô Tận, tầng thứ bảy được xem là Thâm Uyên đệ Nhị Trọng, độ khó sẽ gia tăng mạnh.

Cho dù là Chấp sự núi Thủ Vọng, cũng không đám tùy tiện tiến vào tầng thố bảy.

Lưu Kỳ nhìn Hạ Ngôn nói.

- ồ?

Hạ Ngôn hơi ngạc nhiên, hắn từng ổi xuống tầng thứ tám, lúc ấy từ tầng thứ sáu đi xuống tầng thứ bảy, hẳn cũng cảm giác được độ nguy hiểm gia tăng mãnh liệt, chẳng qua lúc ấy cũng không để ý nhiều lắm.

Hiện tại nghe Lưu Kỳ này nói, hắn mới chợt nhớ tới.

Chương 1027: Tiên sinh, chuẩn bị chạy trốn đi

Theo ý của Lưu Kỳ, trong Thâm Uyên Vô Tận mức độ chênh lệch giữa độ khó của tầng thứ sáu và tầng thứ bảy cũng không phải tăng lên đơn giản như vậy.

"Khó trách, lúc ấy thời điểm ta từ tảng thứ sáu đi xuống tầng thứ bảy, cũng tốn không ít thời gian mới thích ứng với độ khó đột nhiên gia tăng mãnh liệt."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng về độ khó tăng lên một cách bất ngờ từ tầng thứ sáu đến tầng thứ bảy.

- Thâm Uyên Vô Tận này ta cũng không rõ ràng lắm rốt cuộc có bao nhiêu tầng.

Tuy nhiên ta biết, sáu tầng phía trước là Thâm Uyên đệ nhất trọng, mà bắt đầu từ tầng thứ bảy là Thâm Uyên đệ nhị trọng.

Tầng thứ sáu, cũng chính là một tầng nguy hiểm khó nhai nhất của Thâm Uyên đệ nhất trọng.

Rất nhiều Giới chủ cường đại của Thần Châu, nhiều nhất cũng chỉ dừng lại ở tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận, bọn họ không dám tùy tiện đi xuống tiếp tầng thứ bảy.

Lưu Kỳ lại trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

Vũ trụ sinh ra đã mấy ngàn ức năm, số lượng Thần chủ có lẽ bởi vì điều kiện hạn chế cực kỳ hà khắc nên không có nhiều lắm, nhưng số lượng tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, thì e là đếm không hết

Ngay cả Thành chủ của các thành nhỏ kia đều là cường giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Một ít tu luyện giả cồ xưa cá biệt, thực lực đều cường đại đến khó tin, ngay cả tu luyện giả có thể so với Chấp sự núi Thủ Vọng cũng có rất nhiều.

Mà thành thị của Thần Châu thật sự là quá nhiều, nên thực lực cỡ như Thương Tử Danh thì càng không thể đếm cho xiết.

Tuy nhiên, tu luyện giả thực lực cỡ như Thương Tử Danh như vậy, cũng không dám tùy tiện đi xuống tới tầng thứ bảy Thâm Uyên Vô Tận.

- Ừ!

Tầng thứ sáu tuy rằng Phi thường nguy hiểm, tuy nhiên cơ hội cũng nhiều.

Không mạo hiểm làm sao có thể lấy được những trần bảo quý báu Phi thường kia chứ?

Nêu ở thành thị của chính mình tìm một chỗ bế quan tu luyện, thì sẽ rất an toàn, nhưng trân bảo không có khả năng tim tới cửa.

Hạ Ngôn cười cười, nói với Lưu Kỳ.

Nguy hiểm, cũng đại biểu cho kỳ ngộ!

Lưu Kỳ nghe nói thế trong hai mắt cũng lóe sáng.

Nêu hắn không muốn mạo hiểm chút nào, thì cũng không nhiều lần tìm tới Thâm Uyên Vô Tận.

- Được!

Ta cũng đi xuống tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận!

Lưu Kỳ hạ quyết tâm, trầm giọng nói:

- Không nói gạt ngươi, trước đây ta chì tiến vào qua tầng thứ sáu. một lần.

Một lần đó cũng đúng là gặp không ít nguy hiểm thiếu chút nữa khiến ta mất mạng.

Nhưng một lần đó, ta cũng lấy được một kiện trân bảo giá trị tới mấy ức viên Quy Nguyên Đan.

Lưu Kỳ nghĩ đến kiện trân bảo chính minh lấy được trước kia, có chút đắc ý.

Kỳ thật kiện trân bảo đó có giá trị hơn mười ức viên Quy Nguyên Đan, hắn nói giảm lại, là hắn cũng lo lắng Hạ Ngôn sẽ động tâm.

Hắn không biết, đừng nói là mười ức, cho dù giá trị là một trăm ức viên Quy Nguyên Đan, Hạ Ngôn cũng không hề đỗ mắt

- Đi!

Hạ Ngôn phất tay một cái nói.

Thân ảnh hai người rất nhanh chim sâu xuống lối vào không gian tầng thứ sáu.

Dao động năng lượng của tầng thứ sáu này so sánh với tầng thứ năm, mức chênh lệch cũng không phải làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.

Tuy nhiên tầng thứ sáu này cũng chính là một tầng nguy hiểm nhất của đệ nhất trọng Thâm Uyên Vô Tận.

Xâm nhập mỗi một tầng, địa vực Thâm Uyên Vô Tận gần như lớn gấp đôi.

ở tầng thứ sáu. bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy năng lượng thể cùng loại với Hắc Linh Vụ, trong đó tia chớp hắc linh lấp lóe khi ẩn khi hiện, khiến cho tim người ta đập nhanh.

Hắc Linh Vụ thấy rất rõ ràng, nhưng thật ra dễ dàng né tránh, còn có một số năng lượng thể kinh người đột nhiên xuất hiện, không hề có dấu hiệu báo trước sẽ nuốt hết cả một mảng tu luyện giả trong không gian, loại năng lượng thể này mới là nguy hiểm nhất.

Sau khi xuống tới tầng thứ sáu, Lưu Kỳ càng thêm thận trọng cẩn thận, linh lực toàn thân không ngừng lưu chuyển, dường như bất cứ lúc nào cũng phải liều mạng.

Mà xuốngtới tầng thứ sáu, Hạ Ngôn cũng không đám quá sơ xuất, cẩn thận sợ lật thuyền trong muôn một

"Vù!"

Hạ Ngôn, Lưu Kỳ, hai người Phi hành ở tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận tốc độ cũng không nhanh lắm.

Hạ Ngôn cũng không ngừng phát ra ý niệm tra xét từng cái Thiên Nhãn ngang qua bên mình.

Địa vực tầng thứ sáu này cũng Phi thường khổng lồ, nên muốn tìm được cửa đi thông tầng thứ bảy, cũng phải tốn không ít thời gian.

"Tê tê!"

"Phốc phốc Phốc!"

Một ít năng lượng thỉnh thoảng phát ra tiếng vang.

Hạ Ngôn và Lưu Kỳ, hai người tiến vào tầng thứ sáu không đến nửa canh giờ, liền gặp hai nhóm tu luyện giả.

Hai nhóm này nhìn thấy hai người Hạ Ngôn, cũng không có tới gần, mà từ rất xa đã tránh đi lối khác.

Không có tuyệt đối nắm chắc, tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay.

Hơn nữa bản thân ở trong môi trường này đã rất nguy Mềm, nếu ra tay có thể bị hút vào trong Thiên Nhãn, mối nguy hiểm đó còn lớn hơn nữa.

Nghĩ tới điểu đó thực khó mà liệu trước được.

- Ôi!

Lưu Kỳ thở dài một tiếng:

- Muốn tìm trân bảo. quả thật là khó khăn đây!

Nghe nói trân bảo trong Thâm Uyên đệ nhị trọng nhiều hơn gấp mấy lần so với Thâm Uyên đệ nhất trọng.

- Như thế nào?

Ngươi muốn đi tầng thứ bảy xem thử rồi sao?

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Lưu Kỳ hỏi.

- Đi tầng thứ bảy?

Lưu Kỳ trợn to mắt:

- Điều đó đối với ta mà nói, Chỉ sợ dù có tìm được trân bảo, cũng không còn cái mạng mang theo ra ngoài

Lưu Kỳ lắc đầu:

- Đi xuống tầng thứ bảy, ta chưa từng nghĩ tới!

- Ha ha!

Vậy cứ kiên nhẫn một chút ở tầng thứ sáu tìm kiếm đi!

Hạ Ngôn cười nói.

"Xoạt!"

Lúc này, từ xa xa ba bóng người màu xám rất nhanh tới gần, Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn tới. thân ảnh dừng lại lơ lửng trên không trung.

Mà Lưu Kỳ cũng lập tức dừng thân lại, ánh mắt nhìn ba bóng người kia, chợt nhíu mày

nói:

- Là Ngưu Lam!

- Ngươi quen?

Hạ Ngôn nghe Lưu Kỳ nói ra tên một người, ánh mắt vừa chuyếti hỏi

- Ừ!

Biết một người trong đó, chính là người bên trái, hắn tên Ngưu Lam, là tu luyện giả của Đồ Nhã Thành, cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, giống như ta.

Còn hai người bên cạnh hắn ta không biết.

Lưu Kỳ gật gật đầu nói tiếp với Hạ Ngôn:

- Ngưu Lam này. không ngờ cũng đám đi vào tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận.

Tu luyện giả có thể đi vào tẩugthứ sáu Thâm Uyên Vô Tận, đều không đem giản!

- Bọn họ lại đây!

Hạ Ngôn nhíu mày nói.

- Ha ha ha...

Lưu Kỳ, đúng là ngươi?

- Mới đầu, ta còn tưởng rằng nhận lẩm người đấy!

Thật không nghĩ tới, Lưu Kỳ ngươi cũng dám đi xuống tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận.

Chậc chậc...

Tu luyện giả bên trái, cũng chính là Ngưu Lam, lắc đầu cười nói châm chọc.

Vừa rồi theo trong giọng nói của Lưu Kỳ, Hạ Ngôn liền nghe ra được Lưu Kỳ cùng Ngưu Lam này quan hệ cũng không tốt lắm.

Quả nhiên, gã tên là Ngưu Lam kia vừa tới nơi liền lên tiếng chế giễu Lưu Kỳ.

- Ngưu Lam!

Ngươi quen biết hai người đó à?

Người đứng giữa trong ba người, nghiêng người nhìn về phía Ngưu Lam bên phải, nhíu mày có vẻ không kiên nhẫn hỏi một câu.

- Khải Đông đại nhân!

Tiểu tử mặc phục sức màu lam kia, chính là Lưu Kỳ của Dã Thượng Thành.

Tiểu tử này ở Dă Thượng Thành chính là nhân vật rất vinh quang tỏa sáng đó, ngay cả Thành chủ bọn họ đều rất khách sáo với tiểu tử này.

Ngưu Lam dùng ánh mắt lạnh nhưbằng nhìn chằm chằm Lưu Kỳ.

- Hừ!

Dã Thượng Thành?

Chỉ là thành thị tam lưu mà thôi, Thành chủ bọn họ nhìn thấy ta, đều phải ân cần thăm hỏi.

Người được gọi là Khải Đông đại nhân, hừ lạnh một tiếng thuận miệng nói.

Lưu Kỳ tức giận đến thân hình hơi run run, nhưng cũng không nói gì.

Hạ Ngôn ở một bên quan sát khẽ nhíu mày, tuy nhiên chuyện này không liên quan gì tới minh, cho nên Hạ Ngôn cũng lười nhúng tay vàoỄ Hắn cùng với Lưu Kỳ này, cũng mới quen biết thời gian không lâu, tính trước sau cũng chỉ mới vài canh giờ mà thôi

- Khải Đông đại nhân!

Ngài cũng không biết rồi, tên tiểu tử Lưu Kỳ này bình thường đúng là vênh váo tận trời, gặp mặt ta thì đều vênh mặt ngẩng cao đần, không coi ai ra gì!

Ngưu Lam làm vẻ mặt cường điệu, lớn tiếng nói.

- Hả?

Có chuyện Như vậy?

Khải Đông quét ánh mắt sắc bén về phía Lưu Kỳ.

- Ta làm sao đám lừa gạt Khải Đông đại nhân ngài chứ?

Tiểu tử này thực lực tuy rằng không cao lắm, nhung hắn đúng là có một kiện Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm cực kỳ cường đại.

Pháp Tắc Thần Khí này uy lực rất mạnh, nghe nói lục công kích của nó thậm chí có thể so với một ít Thánh khí

Hai mắt Ngưu Lam tỏa sáng nói

Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm số lượng cũng không nhiều, càng đừng nói là Thánh khí Một Pháp Tắc Thần Khí vương phâm bình thường, đều có giá trị hơn mười ức viên Quy Nguyên Đan.

Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm uy lực lớn hơn một chút, thậm chí có giá trị hơni một trăm ức viên Quy Nguyên Đan.

Nêu uy lực của Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm có thể so với Thánh khí, thì giá trị của nó sẽ càng khiến cho người ta đỏ mắt thèm thuông.

Khải Đông vừa nghe câu nói đó, ánh mắt cũng nóng cháy lên.

Nên biết rằng, cho dù là tại trong tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận, mạo hiểm tìm kiếm, tổn rất nhiều thời gian, có thể tìm được một số trân bảo có giá trị mấy ức viên Quy Nguyên Đan cũng coi như vận may không tệ rồi

"Không xong!"

Lưu Kỳ thầm nghĩ không tốt.

"Ngưu Lam này hiển nhiên là cố ý, cố tình nói ta có Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm.

Chết tiệt!

Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm của ta uy lực tuy rằng không kém, nhưng còn xa không theo lặp Thánh khí Ngưu Lam muôn lợi dụng cơ hội lần này, giết chết ta ở chỗ này đây?"

Lưu Kỳ sợ Mi thầm nghĩ, trong lòng bàn tay đẫm ướt mồ hôi.

Thực lực của Khải Đông kia, hiển nhiên là rất cường đại, ngay cả Ngưu Lam đều tôn xưng là đại nhân, Chỉ sợ thực lực có thể so với Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Cũng đúng, nếu không phải có tu luyện giả cường đại như vậy làm bạn đồng hành, làm sao Ngưu Lam dám tùy tiện đi vào tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận?

"Lần này, thật đúng là cơ hội tốt đây!

Có Khải Đông ở trong này, vừa lúc có thể nhân cơ hội diệt trừ tên chết tiệt này.

Ta cũng không có nói sai, trân bảo trên người Lưu Kỳ thật sự không ít.

Giết chết tên Lưu Kỳ này, ít nhiều ta cũng có thể được chia một vài món bảo vật."

Lúc này Ngưu Lam cũng đang nghĩ như thế.

Quả thật tâm tư hắn không được lương thiện lắm.

ở trong mắt hắn xem ra, tu luyện giả Khải Đông muốn giết chết Lưu Kỳ; cũng không khó khăn.

Tuy rằng bên cạnh Lưu Kỳ còn có một người, nhưng bên mình lại có tới ba người.

Kỳ thật Ngưu Lam cũng không có quan tâm tới Hạ Ngôn cho lắm.

Hạ Ngôn rất trẻ tuổi, trẻ tuổi hơn rất nhiều so với bọn hắn.

Thường thường người trẻ tuổi luôn dễ dàng bị người ta xem nhẹỄ Nếu Hạ Ngôn là một lão già, thì khẳng định Ngưu Lam sẽ chú ý nhiều tới Hạ Ngôn.

Đây là lẽ thường tình của người đời.

- Tiên sinh, Chuẩn bị chạy trốn đi!

Ngưu Lam này lòng dạ bất lương, hắn muốn cho Khải Đông kia giết ta.

Thực xin lỗi. không ngờ gặp phải chuyện này!

Lưu Kỳ mang theo vẻ áy náy truyền âm nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn nghe Lưu Kỳ nói như thế, không khỏi nhói mày.

Tại trước mặt ba người Ngưu Lam này mà tiổn chạy, hiển nhiên không có khả năng.

- Đi!

Hạ Ngôn không có hốt hoảng bỏ chạy giống như trong tưởng tượng của Lưu Kỳ, mà chỉ nói với Lưu Kỳ một chữ, sau đó hướng về một bên bay đi với tốc độ cũng không mau.

- Này...

Lưu Kỳ thấy Hạ Ngôn bay đi về một hướng, mặt mày nhăn thành một đám, hắn rất muốn liều mạng chạy trốn, nhưng ở trong không gian Thâm Uyên Vô Tận này, một mình hắn cũng rất khó thoát khỏi truy kích của ba người Ngưu Lam.

Chỉ riêng Khải Đông kia thực lực đã rất mạnh, còn người từ đầu đến giờ vẫn không nói chuyện kia, cũng không phải kẻ yếuỄ

Cắn răng một cái, Lưu Kỳ cũng chậm rãi bay theo Hạ Ngôn.

Phương pháp rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận, chính là đánh vỡ nát không gian, nhưng bởi vì Thâm Uyên Vô Tận Phi thường đặc thù, ở thời điểm đi ra ngoài rất nguy hiểm.

Nếu ngay lúc đó bị công kích, vậy rất có thể trực tiếp bị năng lượng chấn động phải mai một, cũng có thể bị cuốn vào trong một cái Thiên Nhãn nào đó cũng vô phương thoát ra ngoài.

Chương 1028: Thị Huyết Cuồng Ma

Trong Thâm Uyên Vô Tận, ở thời điểm đánh giết nhau không đến lúc bức thiá nhất, bình thường tu luyện giả sẽ không lựa chọn đánh phá bức tường không gian.

Phương pháp này thật sự là hạ sách!

Bình thường tới lúc cái chết cận kể mới sử dụng loại phương pháp này.

Nhìn thấy Hạ Ngôn cùng Lưu Kỳ rời đi, trong mắt Ngưu Lam lóe ra tia sáng ác độc, rồi quay nhìn về phía Khải Đông bên cạnh:

- Khải Đông đại nhân để Lưu Kỳ đi sao?

Trên người Lưu Kỳ này có không hề ít bảo vật, nhất là kiện Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm lợi hại kia, dựa vào cái thần khí tên tiểu tử đó có thể đè ép ta không ngóc đầu lên được.

Ngưu Lam nói giọng nói có hơi cấp bách.

- Vây ngươi có ý gì?

Khải Đông nhìn về phía Ngưu Lam, hắn biết rõ Ngưu Lam muốn làm cái gì, tuy nhiên lúc này vẫn là cười lạnh lên tiếng hỏi

- Khải Đông đại nhân sao không nhân cơ hội này đánh chết tên Lưu Kỳ, đoạt lẩy bảo vật trên người hắn?

Dù sao ở trong Thâm Uyên Vô Tận, giữa tu luyện giả bởi vì tranh giành bảo vật chém giết nhau cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, Dã Thượng Thành kia cũng chỉ là một thành thị tam lưu, Thành chủ Dã Thượng Thành nhìn thấy Khải Đông đại nhân ngài đều phải cúi đầu.

Ngưu Lam cười nói, thuận tiện vỗ mông ngựa một cái.

- Ha ha!

Nói có đạo lý.

Một khi đã như vậy, thì còn chờ gì?

Khải Đông cười ha hả, ánh mắt chợt trở nên ác liệt, chuyển nhìn về hướng hai người Hạ Ngôn, Lưu Kỳ đang bay đi, linh lực trong cơ thể rất nhanh lưu chuyển.

- Chặn Lưu Kỳ lại.

Ngưu Lam kêu lên hưng phán, hai mắt tỏa sáng.

- Lưu Kỳ!

Đứng lại cho ta!

Tường chạy thoát được sao?

Ngưu Lam dẫn đầu phóng vọt lên.

Một mình hắn đối phó với Lưu Kỳ. bởi vì đối phương có thần khí nên luôn rơi xuống hạ phong.

Nhưng hiện tại có Khải Đông ở đây thì tình huống hoàn toàn khác rồi.

- Tiên sinh!

Ngưu Lam này quả nhiên lòng dạ bất lương!

Bọn họ đuổi theo tới rồi!

Nghe tiếng quát gọi của Ngưu Lam, Lưu Kỳ vạn Phần lo lắng, cả gương mặt đều tái

xanh.

Hắn đã thấy Hạ Ngôn hiển lộ thực lực, biết thực lực của Hạ Ngôn hẳn là còn cao hơn mình.

Cho nên nếu lúc này hắn lựa chọn tự mình chạy trốn, thì hy vọng sống sót có thể còn không lớn bằng ở cùng một chỗ với Hạ Ngôn.

- Không cầnlo lắng.

Hạ Ngôn nhíu mày, rồi chủ động dừng chân lại, xoay người nhìn về phía ba tu luyện giả Ngưu Lam đã tới gần.

Nghe vậy, ưênđầu Lưu Kỳ lập tức nồi gân đen, có chút bất đắc dĩ.

- Lưu Kỳ!

Ngươi khôn hồn đừng chạy!

Biết điểu thì giao ra thần khí có trên người ngươi, nếu không đừng trách chúng ta không khách sáo.

Ngưu Lam bay gần tới nơi, gào lên với Lưu Kỳ.

- Ngưu Lam!

Ngươi đây là cướp giật!

Lưu Kỳ cắn răng thấp giọng nói.

- Cướp đoạt thì sao?

Hừ!

ít nói nhảm đi!

ở trước mặt Khải Đông đại nhân, ngươi hoàn toàn không có cơ hội gì.

Ngưu Lam hẫng hái hoa tay múa chần nói với Lưu Kỳ.

- Đúng, Lưu Kỳ!

Muốn sống thì chiếu theo lời nói củaNgưu Lam làm đi!

Khải Động hơi híp mắt, lạnh nhạt nói, dường như Lưu Kỳ đã là con châu chấu trong tay hắn.

- Các ngươi không nên ép người quá đáng!

Trên mặt Lưu Kỳ nổi lên đầy gân máu.

Nếu thật sự không được, cũng chỉ có liều, mạng!

Còn bảo hắn chủ động giao ra tất cả bảo vật trên người, điều đó quả thực so với giết hắn còn khó chịu hơn.

Từ khi hắn bắt đầu tu luyện đến nay, cũng có rất nhiều kỳ ngộ khiến người khác đỏ mắt thèm thuồng.

Một đường trường thành đến hôm nay cũng không phải không có trải qua hung hiểm.

Nếu quá áp bức, hắn cũng phải liều mạng!

- Ngươi đã không biết thức thời, thi chớ trách chúng ta lòng dạ ác độc.

Ngưu Lam nôn nóng muốn ra tay, thật ra hắn mong muốn giết chết Lưu Kỳ ngay, để trừ mối tai họa về sau.

- Cút!

Đúng lúc này, một luồng khí tức vô cùng cường đại, từ trên người Hạ Ngôn phát ra, ép mạnh về phía ba người đối diện.

Ba người chỉ cảm thấy giống như mình bị một cây cự chùy đập mạnh một cái, trái tim dường như sắp nhảy vọt ra ngoài.

Toàn bộ linh hồn đều hơi run run.

- Cái gì?

- Đây là...

Ba người Khải Đông lập tức hiểu ra, giật mình nhìn Hạ Ngôn.

Tu luyện giả áo trắng từ đầu không ai thèm để ý, không ngờ thực lực mạnh như thế

- Đi mau!

Khải Đôngngay lập tức nhích động thân mình, rất nhanh bay đi về hướng trái ngược.

Còn Ngưu Lam và người kia cũng chỉ thoáng chần chờ một chút, liền rất nhanh bay theo Khải Đông.

- Sao lại thế này?

- Ba tên hỗn đản này sao lại bỏ đi như thế?

Lưu Kỳ đứng một bên còn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Hạ Ngôn vừa rồi quát to một tiếng, đã dùng linh hồn uy áp.

Nên biết rằng linh hồn của Hạ Ngôn đã là đại viên mãn, tuy nhiên uy áp này cũng chỉ áp bức tới đối phó với ba người Khải Đông kia mà thôi, cho nên Lưu Kỳ ở bên cạnh Hạ Ngôn cũng không có có cảm giác gì khác thường.

Nguyên nhân chính vì thạ Lưu Kỳ mới lấy làm lạ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- Chúng ta tiếp tục tìm kiếm bảo vật đi!

Hạ Ngôn lắc lắc đầu, cũng không có giải thích.

Nhìn ba bóng người kia dần biến mất trong tầm mắt, sau đó nói với Lưu Kỳ vẻ mặt đang mù mờ.

-Được...

được!

Lưu Kỳ tuy rằng mù mờ, nhưng trong lòng cũng có thể đoán được đại khái, hắn biết ba người Ngưu Lam này bỗ đi, rất có thể có liên quan với vị áo trắng bên cạnh minh.

Nếu không thi ba người kia không có khả năng sắp tới nơi vừa muốn ra tay với mình, đột nhiên buông bỏ lựa chọn rời đi như vậy.

"Vù!"

- Khải Đông đại nhân!

Vừa rồi là chuyện gì xảy ra?

Ta như thế nào cảm giác linh hồn của mình đều dường như không ổn?

Cái loại cảm giác này thật là đáng sợ!

Sau khi Phi hành đến một góc xa, Ngưu Lam không kìm nổi mở miệng hỏi

- Ngu xuẩn!

Khải Đông cũng không quay đầu lại mắng một câu.

Ngưu Lam bị mắng cũng không hề nổi giận chút nào, ngược lại cười hề hể làm lành nói:

- Khải Đông đại nhân!

Ngài hãy nói cho ta biết vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi!

- Đồ đầu heo!

Vừa rồi tu luyện giả áo trắng kia dùng linh hồn của mình áp bức ba người chúng ta.

Uy áp linh hồn thật đáng sợ!

Thực lực của người áo trắng đó Phi thường cường đại, so với ta còn cường đại han nhiều.

Người nậy tuyệt đối không phải chúng ta có thể trêu chọc.

Ngưu Lam!

Thiếu chút nữa ngươi hại chết chúng ta!

Khải Đông hít nhẹ vảo một hơi. nghĩ đến tình hình vừa rồi trong lòng hắn còn hoảng sợ.

May mà người áo trắng đó không có trực tiếp ra tay, Nếu không thì hậu quả sẽ rất khó nói.

- Hả?

- Điều này sao có thể?

Khải Đông đại nhân!

Thực lực của ngài đúng là có thể so với Chấp sự núi Thủ Vọng mà!

Ngưu Lam nói có vẻ không tin.

- Hừ!

Tu luyện giả trong thiên hạ thực lực cường đại nhiều lắm, nơi này lại là Thâm Uyên Vô Tận, gặp phải tu luyện giả cường đại hơn ta đương nhiên không kỳ quái.

Chẳng qua khiến người ta khó có thể tưởng tượng là không ngờ người này còn trẻ tuổi như thế

Khải Đông híp mắt, thở ra một hơi, xoay người nhìn lại.

"Ông!"

Đúng lúc này, không gian tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận đột nhiên chấn động một cái, ba người lập tức cảnh giác.

- Có người đang sử dụng lực lượng pháp tắc công kích chúng ta!

Khải Đông phàn ứng nhanh hơn hết, cấp bách nói.

- Chẳng lẽ là người vừa rồi kia đuổi theo giết chúng ta?

Ngưu Lam trợn to cặp mắt, khẩn trương nhìn quanh bốn phía.

"Ầm!"

Âm vang câu nói của Ngưu Lam vừa mới hạ xuống một cây chùy màu máu thật lớn, trực tiếp hiện ra phía trên đỉnh đầu của hắn. nhẹ nhàng bồ xuống.

Ngưu Lam vội vàng thúc động Thần Khí phòng ngự, nhưng hộ thuẫn do thần khí hình thành, ngay lập tức bị đập thành mảnh nhỏ, sau đó toàn thân hình Ngưu Lam, đều bị đập lún xuống phía dưới mặt đất khoáng thạch cứng rắn.

Linh hồn màu vàng của hắn hiện lên, trong nháy mắt liền bị các loại năng lượng trong Thâm Uyên Vô Tận cắn nuốt hoàn toàn biến mất.

- Là Thị Huyết Cuồng Ma, chạy mau!

Chạy về hướng tên áo trắng vừa rồi.

Khải Đông nhìn thấy cây cự chùy màu máu, chợt hiểu ra vội vàng nói với tên còn lại.

Cùng lúc đó, hắn xoay người bay đi rất nhanh về hướng chỗ Hạ Ngôn và Lưu Kỳ.

Mà tu luyện giả kia cũng hét lớn một tiếng, tăng tốc độ lên tới cực hạn.

Mặc dù đang ở trong tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận, lúc này hắn cũng không quản tới nhỉêu như vậy.

"Ầm ầm!"

Phía sau hai người cách đó không xa, xuẩt hiện một bóng người đỏ như máu, chì thấy trong tay hắn cầm một cây Thần chủy màu máu thật lớn. thân thể hóa thành một tia chớp truy đuổi theo hướng hai người Khải Đông đang chạy trốn.

Đang lúc Hạ Ngôn cùng Lưu Kỳ chuẩn bị rời đi, chợt thấy đám người Khải Đông đột nhiên chạy vòng trở lại, hơn nữa thậm chí tốc độ còn nhanh han so với vừa rồi bỏ đi.

-ồ?

"Mấy tên này chẳng lẽ thật sự muốn đánh nhau đến cùng?

Sao thiếu một tên rồi?

Tên Ngưu Lam kia không thấy!"

Hạ Ngôn đảo ánh mắt lạnh lùng nhìn tới, cơn phẫn nộ trong lòng chậm rãi bốc lên, hắn thật không muốn tiêu phí nhiều thời gian trên đám người này.

- Tiên sinh!

Bọn Khải Đông kia lại quay trở lại!

Lưu Kỳ cũng phát hiện Khải Đông, vội vàng nói.

- ồ?

Phía sau hai tên này, còn đi theo một tu luyện giả.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, cũng nhìn thấy bóng người đỗ như máu đuổi theo sát phía sau:

- Sát khí thật mạnh!

- A?

Đó là...

Tiên sinh, chúng ta chạy mau đi!

Đó là Thị Huyết Cuồng Ma rất đáng sợ!

Lưu Kỳ nhìn thấy bóng người màu máu phía sau, sắc mặt lập tức biến thành tối đen, toàn

thân linh lực bùng phát, kêu lên một câu với Hạ Ngôn rồi đỉnh chạy trốn.

- Thị Huyết Cuồng Ma?

Hạ Ngôn nhíu mày, hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói tới loại này.

Nhìn vẻ mặt của Lưu Kỳ, Thị Huyết Cuồng Ma kia dường như rất đáng sợ.

- Không có thời gian, chúng ta tốt hơn là chạy mau đi, trước rời khỏi nơi này nói sau!

Chậm một chút nữa Thị Huyểt Cuồng Ma kia đuổi theo kịp mát Chết tiệt!

Hai tên khốn Khải Đông này đúng là cố ý đẫn Thị Huyết Cuồng Ma tới chỗ chúng ta đây!

Lưu Kỳ tức giận đến nhảy dựng lên, chỉ vào hai người Khải Đông mắng lớn.

- Thị Huyết Cuồng Ma này, thực lực dường như rất mạnh.

Hạ Ngôn ánh mắt tỏa sáng, hắn ngươc lại thật muốn tìm một vài đối thủ đồng sức ngang tài để chiến đấu một trận, như vậy đối với củng cố thực lực bản thân có lợi ích rất lớn.

Giao chiến cùng tu luyện giả thực lực thấp kém thì không có chỗ lợi gì, mà chiến đấu cùng cường giả cảnh giới Thần chủ, đó là muốn chết.

- Trời ơi!

Tiên sinh ngài như thế nào ngay cả Thị Huyết Cuồng Ma cũng không biết?

Thị Huyểt Cuồng Ma là sinh vật hung tàn nhất trong Thâm Uyên Vô Tận, nó là một loại sinh linh nửa người nữa hung thú, có được trí tuệ không nhiều lắm, nhưng lại Phi thường khát máu.

Chỉ cầnnhìn thấy nhân loại, thì sẽ phát cuồng, đuổi giết không chết không ngừng.

Thấy Hạ Ngôn không có ý muốn đi, Lưu Kỳ đành phải giới thiệu một chút về Thị Huyết Cuồng Ma.

Mà trong thời gian nói mấy câu đó, tên tu luyện giả bên cạtih Khải Đông, cũng đã sớm chết dưới cự chùy của Thị Huyết Cuồng Ma rồi

- Chết tiệt!

- Ta như thế nào xui xẻo như vậy...

Không ngờ gặp phải Thị Huyết Cuồng Ma!

- Loại sinh vật này không phải rất ít xuất hiện sao?

Mặc dù xuất hiện, cũng chỉ xuất hiện ở đệ nhị trọng Thâm Uyên, như thế nào tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận cũng xuất hiện Thị Huyết Cuồng Ma?

Khải Đông gào to phẫn nộ, hắn nhìn thấy đồng bạn bên cạnh mình cũng đã chết, trên ót đều chảy ròng mồ hôi.

Giờ khắc này, hắn có thể cảm giác được rõ ràng khí tức thô bạo trên người Thị Huyết Cuồng Ma phát ra, nhưmuốn cắn nuốt tuơi sống chính mình.

- Không!

Ta không thể chết được!

Phải tăng nhanh bon tốc độ, lập tức thoát đi.

Khải Đông vận dụng hết toàn thân linh lực, hắn đã nhìn thấy Hạ Ngôn và Lưu Kỳ ngay tại phía trước

Chương 1029: Hành hung dã man

Linh lực màu đen bên ngoài thân Khải Đông, nhưng lại khuếch tán thành hình một cái nấm, có thể thấy được lúc này hắn đã vận dụng linh lực đến cực hạn.

Nhưng tốc độ của Thị Huyết Cuồng Ma kia so ra còn nhanh han tốc độ Phi hảnh của hắn một bậ&

- Ta sẽ không chết!

Khải Đông ta tung hoành Thần Châu mấy ngàn vạn năm, biết bao nguy hiểm cùng khó khăn đều vượt qua, ta như thế nào có thể chết ở chỗ này?

Không!

Tuyệt đối không thể!

Ta là người được sủng ái của thiên địa, ta cuối cùng sẽ trở thành Thần chủ vĩ đại!

Khải Đông, nghiến răng đến chảy máu, bộ mặt dữ tợn gào thét.

- Grừ!

Thị Huyết Cuồng Ma kia cũng điên cuồng gầm rú, lúc này chì thấy cự chùy trong tay nó rất nhanh giơ lên, hóa thành một luồng sao băng màu đỏ, hung hăng bổ mạnh vào sau lưng của Khải Đông chạy ở phía trước.

Khải Đông kia đang phi hành cực nhanh, ngay cả thần khí phòng ngự cũng không có mở ra.

Cự chùy đánh tới, thân mình Khải Đông liền bị chấn nát thành vồ số mảnh nhỏ.

- Không!

Linh hồn của Khải Đông, rất nhanh thoát ra từ trong thân thể hắn, hiện ra phía trên không trung.

ở Thâm Uyên Vô Tận, linh hồn thể đơn thuần hoàn toàn không có khả năng tiếp tục sinh tồn.

Các loại năng lượng trong Thâm Uyên Vô Tận đan xen vào nhau, linh hồn thể trong thời gian ngắn sẽ bị những năng lượng thể này xé nát, tan biến đi.

Thị Huyết Cuồng Ma đánh nát thân thể Khải Đông, rồi không thèm để ý tới linh hồn của Khải Động đang rít gào không cam lòng, mà đảo tròng mắt màu đỏ sậm nhìn về phía hai người Hạ Ngôn và Lưu Kỳ.

Linh hồn của Khải Đông chỉ giãy giụa né tránh thời gian chừng vài lần hô hấp, rồi bắt đầu trở nên ảm đạm xuống, cuối cùng hoàn toàn tiêu tan đi.

- Tiên sinh!

Chúng ta làm sao bây giờ?

- Thị Huyết Cuồng Ma này, ngay cả Chấp sự núi Thủ.

Vọng nhìn thấy nó cũng phải nhượng bộ lui binh.

Thị Huyết Cuồng Ma yếu kém nhất, thực lực đều có thể so với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ mạnh nhất của Nhân loại.

Tuy rằng Lưu Kỳ kinh hãi run sợ trong lòng, hô hấp tuy hơi có chút dồn dập, tuy nhiên nói chuyện vẫn còn lưu loát Có lẽ là sự bình tĩnh của Hạ Ngôn đã giúp hắn không có rơi vào tuyệt vọng hoàn toàn.

- Thị Huyết Cuồng Ma!

Hạ Ngôn cau mày, khẽ lập lại.

Thị Huyết Cuồng Ma kia, cũng không có lập tức ra tay với hai người Hạ Ngôn và Lưu Kỳ giống như công kích đám người Khải Đông vừa rồi.

Thị Huyết Cuồng Ma tuy rằng trí tuệ không cao, nhưng nó lại có thể phân biệt rõ ràng thực lực cao thấp của tu luyện giả.

Vừa rồi nó công kích ba người Khải Đông, chính là theo thứtự từ thấp đến cao.

- Grừ!

Thị Huyết Cuồng Ma gầm nhẹ một tiếng.

Hạ Ngôn nhìn thấy chỉnh thể Thị Huyết Cuồng Ma này nhìn qua giống nhu nhân loại, có hai tay hai chân, hơn nữa bộ mặt tương đối rõ ràng, chỉ là cơ thịt toàn thân nứt nẻ giống như một khối Nham thạch màu vàng, mắt có màu đỏ thẫm, lớn hơn gấp hai ba lần so với nhân loại, răng nanh to dài ló ra khóe miệng.

Nhìn qua hình dạnh nó thật khiến cho người ta sợ hãi

- Đến đây đi!

Thân hình Hạ Ngôn nhoáng lên một cái tới phía trước, tới gần chỗ Thị Huyết Cuồng Ma: "Hôm nay, phải tận hứng chiến đấu một phen, cũng đã thật lâu rồi chưa có trận chiến đấu thống khoái nào!"

Hạ Ngôn hơi nhếch khóe miệng lên, mà Thị Huyết Cuồng Ma cầm trong tay cự chùy nhẹ nhàng lay động một hồi, không gian bốn phía lập tức vỡ nát.

Hạ Ngôn nhìn thấy một số năng lượng thể đánh vào thân hình Thị Huyết Cuồng Ma kia, không ngờ ngay cả lớp da ngoài của nó cũng không có một đấu cắt nhỏ nào.

Cường độ thân thể của Thị Huyết Cuồng Ma này, hiển nhiên cực kỳ biến thái, so với thần khí bình thường còn muốn cứng rắn hơn.

"Ầm!"

Thị Huyết Cuồng Ma rốt cục vẫn ra tay trước, bản tính khát máu đã chiến thắng phần lý trí không nhiều lắm của nó.

Nó huy động cây Thần chủy thật lớn hung hăng bổ xuống phía Hạ Ngôn.

Toàn bộ không gian đều chấn động nhẹ.

Lưu Kỳ đứng xa xa theo dõi, kinh hồn tâng đởm, hắn lặng lẽ chạy ra xa xa Hắn thực rất lo lắng Thị Huyết Cuồng Ma sau khi giết chết người áo trắng kia, sẽ tiếp tục đuổi giết mình.

Cho nên hắn phải tới một chỗ an toàn trước, sau đó mới tiếp tục theo đõi kết quả của Trận chiến này.

- Lực lượng thật mạnh!

Hạ Ngôn đối mặt với cây đại chuỳ hung mãnh của Thị Huyết Cuồng Ma, cũng không có bối rối chút nào, ánh mắt chợt lóe sáng, thân mình lách một cái liền tránh thoát một chùy này, căn bản là ngay cả thân thể của Hạ Ngôn cũng không có dính vào.

Tốc độ của Thị Huyết Cuồng Ma thật nhanh, nhưng là tốc độ của Hạ Ngôn còn nhanh hơn, cứ dùng cự chùy công kích trực tiếp như vậy, kỳ thật uy hiếp đối với Hạ Ngôn cũng không lớn lắm.

"Vù!"

Một chiêu thất bại, Thị Huyết Cuồng Ma giậm mạnh dưới chân một cái, một mảng không gian kia lập tức nứt ra, thẩn chùy trong tay nó đột nhiên lay động lên.

Trong không trung xuất hiện gợn sÓDg quỷ dị giống như sóng nước trên mặt hồ, rất nhanh lan tràn ra bốn phía.

Sóng gợn này lan tràn với tốc độ rất nhanh, chỉ trong giây lát đã lan tới gần chỗ thân thể Hạ Ngôn.

Dao động sóng gợn như vậy căn bản là không thể né tránh, bát kể Hạ Ngôn né tránh phương hướng nào, cũng phải bị những dao động sóng gợn này công kích trúng.

"Ầm!"

Hạ Ngôn trực tiếp tung ra một quyền, năng lượng màu vàng hình thành một đoàn hào quang màu vàng kích thẳng vào năng lượng sóng gợn ở phía trước Hạ Ngôn.

Từng mảng nhỏ năng lượng sóng gợn kia, không ngờ bị Hạ Ngôn trực tiếp ngăn cản lại, rồi sau đó sau một hồi nhộn nhạo mới dần dần tiêu tan.

Dường như bởi vì công kích liên tiếp cũng không có hiệu quả, Thị Huyết Cuồng Ma trờ nên càng thêm hung bạo, nắm tay của nó cách không đánh liên tục về hướng Hạ Ngôn.

Từng luồng từng luồng năng lượng gần như trong suốt cuồn cuộn áp sát tới thân thể Hạ Ngôn.

- Phải đến Phiên ta ra tay chứ!

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt, trực tiếp đánh ra một quyền, trong nháy mắt rơi xuống bộ ngực của thân hình Thị Huyết Cuồng Ma lớn gấp đôi mình kia.

Sau một tiếng nổ ẩm vang, Thị Huyết Cuồng Ma bị bắn lui ra sau mấy trăm thước.

- Phòng ngự thật mạnh!

Hạ Ngôn đánh ra một quyển trứng mục tiêu, sau đó cũng đúng là giật mình kinh sợ vạn phần.

Một quyền này, ngay cả thần khí cao cấp đều có thể bị đánh vỡ tan thành mảnh nhỏ, nhưng đánh trúng trên người Thị Huyết Cuồng Ma này cũng chỉ có thể đầy lui nó mà thôi.

Lưu Kỳ ở xa xa thấy rò một màn này trong mắt, hắn choáng váng ngần người.

"Quá mạnh mẽ đi?"

Trong đầu Lưu Kỳ hiện lên một ý nghĩ như vậy.

Trước đó, hắn quả thật hoải nghi thực lực của Hạ Ngôn có thể rất mạnh, sau đó khi ba người Ngưu Lam không đánh mà bỏ đi, khiến Lưu Kỳ càng thêm xác định thực lực của Hạ Ngôn cường đại.

Nhưng, tuyệt đối hắn cũng không thể tưởng tượng, thực lực của Hạ Ngôn lại mạnh đến như thế

Thị Huyết Cuồng Ma có thể so với Chấp sự núi Thủ Vọng đó, không ngờ bị một quyền của người áo trắng đánh bay ra xa mấy trăm thước.

Chuyện này nếu trở lại thành thị nói cho các tu luyện giả khác nghe, ai sẽ tin mình nói chính là sự thật?

Lưu Kỳ nuốt nước miếng "ực" một tiếng, ánh mắt sáng rực.

'Ta không ngờ...

Ta không ngờ quen biết một tu luyện giả cường đại như vậy!"

Trong lòng Lưu Kỳ kích động vạn phần, toàn thân đều hơi run run.

- Lại đến đây!

Hạ Ngôn tung một quyển đánh bay Thị Huyết Cuồng Ma, sau đó. cũng không có chần chừ nhiều lắm, thân hình lập tức lại nhích động phóng vọt về hướng Thị Huyết Cuồng Ma.

"Ầm!

Lại là một tiếng nổ vang, thân hình Thị Huyết Cuồng Ma lại bị đánh bay, tuy rằng phòng ngự của nó thật kinh người, nhưng loại công kích trình độ này, vẫn làm cho nó đau đớn nhe răng trợn mắt.

Hiện tại, nó thật sự đã biết sự lợi hại của tên nhân loại này, nhân loại này lợi hại hoa mình.

Lần này sau khi Thị Huyết Cuồng Ma bị đánh bay đi, nó nhanh chóng quay người trở lại, cự chùy trong tay hóa thành một luồng hào quang đỏ như máu, hung hăng bổ về hướng Hạ Ngôn.

"Hừ!

Để ta xem thử cây chùy của ngươi này mạnh đến cỡ nào."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

'Đại Phân Thân Thuật!"

Mười sáu phân thân đồng thời xuất hiện, với cùng một phương thức đánh ra một quyền, phía trên bầu trời hiện đầy ánh sáng vàng lóng lánh.

Mười sáu cái nắm tay đánh vào một chỗ, đứng là cây cự chùy của Thị Huyết Cuồng Ma.

"Ầm!"

Một cái Thiên Nhãn ở cách đó không xa liền chấn động kịch liệt, dường như chịu không nổi loại công kích năng lượng này, sắp phải tán loạn mở ra.

Hạ Ngôn với nắm tay của mình đừng cứng chọi cứng cùng cự chùy của Thị Huyết Cuồng Ma.

Hành vi như vậy nếu như bị các tu luyện giả khác nhìn thấy, chỉ sợ sẽ bị cho là kẻ điên cuồng.

Kỳ thật, Hạ Ngôn dám làm như thế, cũng là vì tố chất thân thể của bản thân.

Tố chát thân thể của Hạ Ngôn nguyên vốn đã cường đại đến thái quá, sau này lại trải qua tôi luyện trong ba mươi ba tầng phía trước của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, hiện tại tố chất thân thể của hắn, đã cường đại đến trình độ khủng bố.

Mặc dù như vậy va chạm trực tiếp cùng Thần chủy của Thị Huyết Cuồng Ma, Hạ Ngôn cũng cảm thấy khí huyết nhộn nhạo rất nhỏ một hổi, cánh tay hơi có một chút cảm giác buốt nhói.

Tuy nhiên ngay cả một vết thương nhỏ cũng không có.

Thậm chí da thịt trên cánh tay cũng không có tổn hại chút nào.

- Thị Huyết Cuồng Ma, cũng không có gì ghê gớm!

Sau khi cứng chọi cứng cùng Thần chủy của Thị Huyết Cuồng Ma, trong lòng Hạ Ngôn đã có nắm chắc, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ tươi cười nói.

Thị Huyết Cuồng Ma trí tuệ tuy thấp, nhưng khi đối mặt với địch nhân cường đại hơn mình, nó biết rất rõ ràng lựa chọn chính xác nhất của mình là gì, đó chính là chạy trốn.

- Ồ?

- Mới như vậy đã muốn chạy trốn rồi sao?

ở một lần lại đánh bay Thị Huyết Cuồng Ma ra xa, lúc này Thị Huyết Cuồng Ma không có phóng tới đánh tiếp giống như lúc trước, mà là xoay người Phi hành theo hướng ngược lại, khiến Hạ Ngôn cũng hơi sửng sốt

- Mau, chúng ta quá kia xem, ở hướng đó có tu luyện giả đang đánh nhau!

ở ngoài xa vạn dặm, vài tu luyện giả cảm ứng được Trận chiến đấu kịch liệt giữa Hạ Ngôn va Thị Huyả Cuồng Ma, một người trong đó ánh mắt chợt lóe sáng nói với những người khác.

- Ha ha!

ở tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận mà đánh nhau, chẳng lẽ là chán sống hay sao?

Một tu luyện giả khác cười ha hả nói.

- Ừ!

Đi xem là ai, nói không chừng chúng ta cũng có thể kiếm được chút tiện nghi.

Người thứ ba trên mặt đầy ý cười nói.

Thời điểm mấy người này đang nói chuyệạ đồng thời cùng bay về hướng chỗ đang chiến đấu kịch liệt giữa Hạ Ngôn cùng Thị Huyết Cuồng Ma.

- A?

- Cái gì?

Đó là Thị Huyết Cuồng Ma!

- Chạy mau, Thị Huyết Cuồng Ma xuất hiện còn bị chúng ta gặp, thật đúng là xui xẻo

mà!

Mấy tu luyện giả này bay gần tới nơi, chợt thấy Thị Huyết Cuồng Ma hiện ra trong tầm mắt, khiến bọn họ lập tức dừng lại, rồi rất nhanh xoay người định Phi hành chạy trốn.

- Chờ một chút!

Tình hình dường như Không đúng!

Trong đó một gã cao nhất nhướng mày, ngưng lại động tác chạy trốn, một lần nữa nhìn lại hướng Thị Huyết Cuồng Ma.

- Các ngươi mau nhìn xem, có người đang chiến đấu cùng Thị Huyết Cuồng Ma.

Tu luyện giả vóc dáng cao lớn nhìn thấy Hạ Ngôn một thân áo trắng đang chiến đấu cùng Thị Huyết Cuồng Ma.

- Cái gì?

Không ngờ có người dám đấu cùng Thị Huyết Cuồng Ma?

Có thật kia!

Là tu luyện giả mặc áo trắng, người đó là ai?

Thực lực thật mạnh!

Một tu luyện giả khác cũng nhìn thấy Hạ Ngôn.

- Trời ơi!

Các ngươi mau nhìn kìa!

Thị Huyết Cuồng Ma không ngờ bị đánh cho chạy trối chết.

Lại có người Giật mình kinh sợ la to.

Lúc này Thị Huyết Cuồng Ma. quả thật bị đánh cho chạy trối chết, bất kể nó chạy đi hướng nào, đều hoàn toàn kgông thoát khỏi công kích của Hạ Ngôn.

Mỗi một lần, đều bị nắm tay của Hạ Ngôn đánh bay ra mấy trăm thước.

Tuy rằng lớp da của nó dày cộm, nhưng bị Hạ Ngôn đánh hết quyền này tới quyền khác như giả gạo, cũng đúng là đau đớn không chịu nổi.

Lúc này, trên lớp da một số bộ vị trên người Thị Huyết Cuồng Ma đều đã chảy ra máu loãng màu đỏ.

Chương 1030: Đột phá tiến lên pháp tắc đại viên mãn

Đương nhiên Hạ Ngôn cũng biết có một số tu luyện giả đang vây xem mình hành hung Thị Huyết Cuồng Ma, tuy nhiên hắn cũng không thèm để ý.

"Không sai biệt lắm, nên kết thúc rồi!"

Sau khi đánh ra hơn một vạn quyền, Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Mắt tập trung lại, linh lực màu vàng trong cơ thể đột nhiên bùng phát kim quang đầy trời!

- Thị Huyết CuồngMa chết đi!

Theo một tiếng quát lớn của Hạ Ngôn, kiếm quang màu đỏ thẫm từ trong cơ thể hắn bắn nhanh ra, trong thời gian ngắn cắt vào phía trước thân mình Thị Huyết Cuồng Ma.

Sau khi kiếm khí tiến vào thần mình Thị Huyết Cuồng Ma, Thị Huyết Cuồng Ma cũng không có lập tức chết ngay, mà càng điên cuồng giãy dụa thôn, Thần chủy trong tay nó không ngừng giả ra năng lượng cuồng bạo khắp bốn phía, uy lực thật kinh người.

"Xoạt!"

Qua thời gian vài lần hô hấp, thân hình Thị Huyết Cuồng Ma, ở trong không gian nồ ẩm một tiếng, tan lã biến thành mảnh nhỏ đầy trời, rồi rất nhanh rơi xuống mặt đất

"Cự chùy của Thị Huyết Cuồng Ma sử dụng, đường như cũng không phải là một vật tầm thường!"

Hạ Ngôn khẽ ngoắc ngón tay thu lấy cự chùy của Thị Huyết Cuồng Ma vào tay, quan sát kỹ càng, phát hiện độ cứng của Thần chủy có thể so với Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm, hơn nữa trong đó ẩn chứa pháp tắc rất hoàn chỉnh.

Bình thường sau khi tu luyện giả bị đánh chết, thường thường tất cả thần khí cũng sẽ có tản hại mức độ nhất định nào đó, nhưng thần khí của Thị Huyết Cuồng Ma này, gần như không có bị chút tổn hại gì.

Hạ Ngôn khẽ gật đầu hài lòng, thu cây cự chùy vào trong không gian nhẫn Linh La.

- Thị Huyết Cuồng Ma, không ngờ bị giết chết rồi!

- Tu luyện giả áo trắng kia giết chết Thị Huyết Cuồng Ma, còn thu lấy cây La Sát Thần chủy!

- Hắn là vương tộc linh lực màu vàng!

- Thật là kinh người!

Đây còn là lần đầu tiên ta nhìn thấy có người có thể đánh chết Thị Huyết Cuồng Ma.

- Hừ!

Với ngươi?

Chỉ sợ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Thị Huyết Cuồng Ma đi?

Những tu luyện giả ở xa xa nhìn xem, đều trợn mắt há hốc mồm nhìn trận chiến kết thúc, có một số người thấp giọng bàn tán.

- Tiên sinh!

Lúc này, Lưu Kỳ lại bay đến bên cạnh Hạ Ngôn, cung kính thi lễ.

Hạ Ngôn biểu hiện ra thực lực, khiến hắn rung động tận đáy lòng, đồng thời còn rất hưng phấn.

- Ừ!

Lưu Kỳ!

Trước thu lấy thần khí của bangười Khải Đông kia đi.

Hạ Ngôn nhìn Lưu Kỳ nói.

- Được!

Lưu Kỳ vội gật đầu.

Sau khi thu lại thần khí của ba người Khải Đông bị Thị Huyết Cuồng Ma đánh chết, Hạ Ngôn chỉ cầm đi ba kiện Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm, các thứ còn lại chỉ là nhìn lướt qua một lần, rồi đều đưa cho Lưu Kỳ.

Giá trị các bảo vật trên người ba người này ít nhất cũng có mấy chục ức viên Quy NgUyên Đan.

Tuy nhiên mấy thứ này đối với Hạ Ngôn hiện nay tác dụng cũng không lớn, cho nên trừ Pháp Tắc Thần Khí vương phẩm ra, các vật phẩm còn lại Hạ Ngôn đưa toàn bộ cho Lưu Kỳ.

Mới đầu, Lưu Kỳ còn không dám Nhận số bảo vật này, sau lại thấy Hạ Ngôn thật sự muốn đưa cho mình mấy thứ này chứ không phải nói suông ngoài miệng, hắn mới hưng phấn nhận lấy.

- Lưu Kỳ!

Có theo ta đi xuống tầng thứ bảy Thâm Uyên Vô Tận không?

Hạ Ngôn tìm được cửa đi xuống tầng thứ bảy, liền hỏi Lưu Kỳ.

- Hả?

- Đi xuống tầng thứ bảy?

Lưu Kỳ hơi sửng sốt lập lại lời nói của Hạ Ngôn, ngay sau đó hắn cũng thoải mái.

Đương nhiên tò trước đến giờ hắn chưa hề nghĩ tới đi xuống tiếp tầng thứ bảy Thâm Uyên Vô Tận.

Tầng thứ bảy Thâm Uyên Vô Tận đã là Thâm Uyên đệ nhị trọng, mức độ nguy hiểm trong đó, không phải tu luyện giả cỡ như hắn có thể chống đỡ.

Nhưng ngay sau đó hắn liền nghĩ tới thực lực khủng bố kinh người của Hạ Ngôn, cho nên cũng rất mau trở lại bình thường.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu.

Trước khi gặp ba người Khải Đông, Hạ Ngôn đự định ở lại tầng thứ sáu Thâm Uyên Vô Tận cùng Lưu Kỳ để tìm kiếm bảo vật, coi như là cấp cho Lưu Kỷ một mối Nhân tinh.

Sau lại lấy được tài nguyên vật phẩm của ba người Khải Đông cấp cho Lưu Kỳ, tự nhiên cũng không cần tiếp tục ở lại tầng thứ sáu cùng Lưu Kỳ tìm kiếm trân bảo nữa.

Tiếp theo sau, Hạ Ngôn và Lưu Kỳ đi xuống tểhg thứ bảy.

ở títag thứ bảy tìm được cửa vảo tầng thứ tám.

Hạ Ngôn liền đi xuống tầng thứ tám.

Lưu Kỳ nhìn theo bóng lưng Hạ Ngôn đi vào cửa thông xuống tầng thứ tám, lúc này mới lưu luyến rời đi.

Rất nhanh hắn tìm được một chỗ không có người, liền xé rách không gian rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Lần này, hắn thu hoạch nhưng không nhỏ.

Tới rồi tầng thứ tám, Hạ Ngôn cũng không dám lập tức tiếp tục tìm kiếm cửa đi thông xuống tầng thứ chín.

Hắn ồ lại tầng thứ tám thật cẩn thận tìm tòi từng cái Thiên Nhãn.

Việc tìm kiếm Thiên Nhãn này, cũng chính là không ngừng thích ứng với quá trình của các loại năng lượng tập kích.

Chính theo như lời Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, Chỉ cầntu luyện giả có thể không ngừng xâm nhập Thâm Uyên Vô Tận, vậy đối với tăng lên thực lực của tu luyện giả cũng có chỗ tốt thật lớn.

Đợi đến lúc Hạ Ngôn có thể hoàn toàn thích ứng với các loại nguy hiểm ở tầng thứ tám, tự nhiên có thể xuống tiếp tầng thứ chín.

Hạ Ngôn ở tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận tìm kiếm mất thời gian một thâng, có lẽ là vận khí không tốt nên ngay cả một kiện trân bảo cũng không có tìm được.

Nhưng hắn lại phát hiện hai tu luyện giả bị nhốt trong Thiên Nhãn.

Tu luyện giả bị nhốt này nhìn thấy có người tìm kiếm tới Thiên Nhãn vây khốn mình, lập tức phát ra ý thức cầu cứu.

Tuy nhiên Hạ Ngôn không mảy may để ý tới, bay thẳng qua.

"Trong thời gian một thâng ở tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận này, ta hiểu biết về pháp tắc lại sâu sắc hơn một ít.

Bây giờ cũng cầnbế quan củng cố một chút."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Ngay sau đó, Hạ Ngôn liền tiến vào tầng thứ ba của Tháp Thời Gian, bắt đầu củng cố một ít pháp tắc mình vừa mới lĩnh ngộ.

ở trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian một ngàn năm, bên ngoài mới qua một năm.

Lần này bế quan, Hạ Ngôn hao phí thời gian hơn ba ngàn năm, mà thời gian ở bên ngoài cũng chỉ mới qua hơn ba năm mà thôi.

Khi Hạ Ngôn từ trong Tháp Thời Gian đi ra ngoài, các loại năng lượng thể ở tầng thứ tám này, đã không còn uy hiếp lớn với Hạ Ngôn nữa.

Trong Thâm Uyên Vô Tận các loại năng lượng thê uy hiếp đối với tu luyện giả, chủ yếu chính là hai phương diện linh hồn và pháp tắc.

Linh hồn của Hạ Ngôn đã là cảnh giới đại viên mãn, mặc dù là cường giả cảnh giới Thần chủ cũng không thể trực tiếp đánh tan linh hồn của Hạ Ngôn, cho nên Hạ Ngôn ở Thâm Uyên Vô Tận gặp được uy hiếp, đều là uy hiếp trên phương diện pháp tắc.

Theo lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn dần dần tiếp cận viên mãn, uy hiếp tự nhiên sẽ càng ngày càng nhỏ.

"Hiện tại... tìm cửa đi thông tầng thứ chín Thâm Uyên Vô Tận được rồi!"

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, liền biến mất tại chỗ.

Tầug thứ tám Thâm Uyên Vô Tận, địa vực rất rộng lớn, nên muốn tìm được cửa đi thông tầng thứ chín, tình huống bình thường cần tiêu phí thời gian mười ngày.

Tuy nhiên điều này đối với Hạ Ngôn cũng không phải là chuyện khó.

Ba ngày sau, Hạ Ngôn tìm được cửa đi thông xuống tầng thứ chín Thâm Uyên Vô Tận.

Đầu tiên là thúc động thần khí phòng ngự Hậu Thổ Thần giáp, sau đó Hạ Ngôn mới tiến vào tầng thứ chín.

"Ồ?"

"Uy hiếp của các loại năng lượng thể đối với ta, quả nhiên lại tăng mạnh không ít."

"Nêu trước khi bế quan ta đi xuống tầng thứ chín này, chỉ sợ cho dù có vận dụng Hậu Thổ Thần giáp muốn đi nửa bước cũng khó.

Nhưng hiện tại, thong thả Phi hành ở tầng thứ chín với ta mà nói cũng không là vấn đề."

Hạ Ngôn ánh mắt tỏa sáng.

Tầng thứ chín, tầng thứ mười, tầng thứ mười một, xâm nhập ba tầng này Hạ Ngôn dùng thời gian tổng cộng hết mười lăm năm.

ở trong Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn cũng chính là bế quan hơn một vạn năm.

ở trong khoảng thời gian này, Hạ Ngôn lại một lần đụng phải Thị Huyết Cuồng Ma.

Thị Huyết Cuồng Ma gặp phải lần này, thực lực so với con gặp ở tầng thứ sáu.

Thâm Uyên Vô Tận còn mạnh hơn một ít.

Tuy nhiên Hạ Ngôn đánh chết con Thị Huyết Cuồng Ma này, cũng không có gặp khó khăn gì lớn lắm.

Một ngày này, Hạ Ngôn đi tới tầng Thứ mười hai Thâm Uyên Vô Tận.

"Nêu ta phỏng đoán không sai, thì đây đã là tầng cuối cùng của Thâm Uyên đệ nhị trọng.

Xuống tiếp nữa, chính là tầng thứ mười ba, tầng mười ba cũng chính là tầng thứ nhất của Thâm Uyên đệ tamtrong.

Khẳng định độ khó sẽ tăng nhiều."

"Nói cách khác, taở lại tầng thứ mười hai này thời gian lâu một chút Đợi khi nào có tuyệt đối nắm chắc, rồi hãy đi xuống tầng thứ mười ba."

Hạ Ngôn chậm rãi Phi hành ở tầng thứ mười hai.

Theo thời gian càng đi sâu vào, Hạ Ngôn tìm thấy tu luyện giả bị nhốt trong Thiên Nhãn tại Thâm Uyên Vô Tận này, số lượng cũng càng ngày càng nhiều.

Thâm Uyên Vô Tận tồn tại mấy ngàn ức năm, trong quảng thời gian này, tu luyện giả bị nhốt không ngừng tăng thêm.

Toàn bộ tu luyện giả bị nhốt trong Thâm Uyên Vô Tận, tính ra con số cũng rất kinh người.

Có một số tu luyện giả, ở bên ngoài có quen biết bằng hữu thực lực cường đại, hoặc là có thân nhàn thực lực cũng thập phần cường đại biết tu luyện giả bị nhốt ở Thâm Uyên Vô Tận, cũng sẽ tiến vào Thâm Uyên Vô Tận để giải cứu.

Nhưng muốn ở trong Thâm Uyên Vô Tận bao la này tìm được những tu luyện giả bị nhốt đó, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Các Thiên Nhãn này, cũng không ngừng thay đổi vị trí Càng đi sâu vào muốn tìm được tu luyện giả bị nhốt lại càng khó.

Hơn nữa, có đôi khi cho dù tìm được tu luyện giả bị nhốt rồi, cũng không chắc có thể cứu được người thoát ra.

Có số Thiên Nhãn hình thành năng lượng thể rất đặc thù, nếu là từ bên ngoài dùng linh lực, thần khí công kích nó, rất có thể sẽ dẫn động năng lượng thể của Thiên Nhãn này, thổi quét hút đi vào luôn cả tu luyện giả công kích nó.

Cho nên, có một số Thiên Nhãn tu luyện giả trong nó chính là nhiều người chứ không phải một người.

Đương nhiên, Hạ Ngôn căn bản là không quan tâm tới những tu luyện giả bị nhốt này, bất kể bọn họ truyền tới trong đầu hắn ý niệm cầu cứu như thế nào, hoặc hứa hẹn bất cứ điều kiện gì, toàn bộ Hạ Ngôn làm như không nghe không thấy.

ở tầng mười hai Thâm Uyên Vô Tận, Hạ Ngôn tìm kiếm một năm, phát hiện ra hai kiện trần bảo, một kiện có giá trị chừng ba ức viên Quy NgUyên Đan; một kiện giá trị một trăm ức viên Quy Nguyên Đan.

Hạ Ngôn có ý đồ thu lấy hai kiện bảo vật này, nhưng cuối cùng cũng không có thành công.

Và đương nhiên Hạ Ngôn sẽ không quá mạo hiểm chỉ vì hai kiện bảo vật đó.

Sử dụng một ít phương pháp tương đối an toàn nếu cũng không lấy được trân bảo, Hạ Ngôn liền quyết đoán buông bỏ.

Kỳ thật nguyên nhân chítdỉ vẫn là Hạ Ngôn đối với trân bảo cỡ này cũng không quan tâm lắm, là thứ có cũng được không cũng được đó, đương nhiên Hạ Ngôn sẽ không ngu dại đi mạo hiểm sinh mệnh của mình.

Vạn nhất bị nhốt trong Thiên Nhãn, muốn thoát ra thì không biết đến bao giờ.

"Đến lúc bế quan, nỗ lực tiến lên pháp tắc đại viên mãn rồi."

Hạ Ngôn khẽ nhếch khóe miệng

Từ tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận cho đến tầng thứ mười hai, mỗi thời mỗi khắc Hạ Ngôn đều tăng thêm lĩnh ngộ về pháp tắc.

Một ngày này, bên trong tâm linh của Hạ Ngôn có một loại chấn động kỳ diệu, hắn cảm thấy đã tới rất gần pháp tắc đại viên mãn.

Lần này bế quan nhất định phải đột phá tiến tới pháp tắc đại viên mãn.

Chờ chân chính đột phá pháp tắc cũng đạt tới cảnh giới đại viên mãn, Hạ Ngôn liền có thể tiến vào tầng thứ mười ba Thâm Uyên Vô Tận.

Trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian!

- Phù!

Hạ Ngôn thở ra một hơi thật dài, chậm rãi nhắm hai mắt của mình lại.

Linh lực màu vàng hóa thành một màn hào quang bao phủ thân hình Hạ Ngôn trong đó.

Pháp tắc trong Tháp Thời Gian dưới khống chế của Hạ Ngôn, không ngừng hình thành đủ loại hình thái khác nhau.

Những lực lượng pháp tắc này Hạ Ngôn sớm đã có thể khống chế hoàn toàn, nhưng đây cũng không phải là pháp tắc đại viên mãn.

Chương 1031: Thay đổi pháp tắc

Biểu tượng của pháp tắc đại viên mãn là thay đổi lực lượng pháp tắc tồn tại trong không gian.

Lực lượng pháp tắc là quy tắc, quy luật, pháp tắc, trật tự, vận chuyển trong thiên địa; toàn bộ vũ trụ đều là loại pháp tắc này duy trì các loại trật tự tự nhiên.

Khống chế lực lượng pháp tắc vốn chính là làm đảo ngược quy luật vận chuyển tự nhiên trong vũ trụ, cho nên muốn thay đổi quy luật pháp tắc gần nhưlà chuyện không có khả năng.

Nhưng nếu tu luyện giả đã bước vào cảnh giới pháp tắc đại viên man. thì có thể làm được điều này.

Tỷ như nói, Hạ Ngôn nếu đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn, là có thể thay đổi tình huống, hình thái vận chuyển của pháp tắc ở bốn phía quanh mình, có thể thay đổi cấu hình thời gian và không gian, có thể khống chế thời gian, không gian ngưng lại, tĩnh lặng.

Chỉ cần khống chế trong khu Vực, là tu luyện giả có thể nắm trong tay hết thảy, không gì làm không được!

Thậm chí có thể cho thời gian chạy ngược lại, đảo lộn không gian.

Những hành động này là hoàn toàn vi phạm quy luật tự nhiên của vũ trụ.

"Cấu thành cơ bản của pháp tắc chính là thời gian và không gian.

Thời gian, vẫn luôn duy trì tốc độ chày bình thường.

Không gian, cũng là vĩnh hềng bất động.

Tu luyện giả nếu muốn thay đổi thời gian và không gian, nhíu định phải..."

Tinh thần của Hạ Ngôn hoàn toàn đắm chìm ở bên trong quy tắc thời gian và không gian.

Thời gian trong Tháp Thời Gian cũng không ngừng trôi qua, một ngàn năm, hai ngàn năm, năm ngàn năm, mấy vạn năm...

Ước chừng qua ba mươi tám vạn năm!

Một ngày này, rốt cục Hạ Ngôn mờ mắt ra.

Mà tình huống vận chuyển của pháp tắc trong Tháp Thời Gian, thời gian đúng là trực tiếp ngưng lại, nếu có tu luyện giả bình thường ở trong này, sẽ gặp tình huống bị cố định trực tiếp.

Bất kể là thân thể hay là linh hồn cùng với suy nghĩ trong đầu, đều không thể tự chủ được nữa.

Bởi vì, thời gian nơi này đã ngừng lại, cũng có thể nói nơi này là không có tồn tại thời gian.

Thời gian bị ngừng lại còn đáng sợ hơn rất nhiều so với không gian bị phong tỏa Không gian bị phong tỏa chính là phong tỏa thân thể tu luyện giả; mà thời gian ngừng lại, chính là đỉnh chỉ hết thảy, bao gồm năng lượng, linh lực các loại.

"Vèo!"

Hạ Ngôn từ trong Tháp Thời Gian đi ra.

"Ồ?"

"Quả nhiên là như vậy!"

Hạ Ngôn đứng lơ lửng nơi nào đó ở tầng thứ mười hai Thâm Uyên Vô Tận, rất nhanh vận chuyển lực lượng pháp tắc ở chung quanh hắn các loại năng lượng thể đều trong thời gian ngắn bị ngưng lại.

Không có thời gian, hết thảy đều phải ngưng hoạt động.

"Loại năng lực này thật sự là đáng sợ nha!

Thời điểm giao đấu cùng tu luyện giả, chỉ cầnthời gian ngưng lại, thi đối phương còn làm thế nào chiến đấu cùng mình được nữa?"

Hạ Ngôn ỉắc lắc đầu ngẫm nghĩ, dĩ nhiên là hưng phấn Phi thường.

Pháp tắc và linh hồn đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, hiện tại khoảng cách Hạ Ngôn bước vào cảnh giới Thần chủ cũng chỉ còn lại là vấn đề thời gian.

Nếu Hạ Ngôn nguyện ý, mặc dù chỉ là khổ công tĩnh tọa trong Tháp Thời Gian, sớm muộn gì cũng sẽ bước vào cảnh giới Thần chủ.

Nhưng nếu như vậy phải hao phí thời gian cũng khó mà tính.

được, rất có thể phải hao phí thời gian hơn mấy trăm ức năm, một ngàn ức năm trong Tháp Thời Gian không chừng.

"ồ?

Ta có thể ảnh hưởng đến phạm vi, đại khái chì tương đương với một khu vực hình tròn đường kính một trăm thước."

Ngay lập tức Hạ Ngôn liền nhíu mày lại.

Hiện tại, pháp tắc của Hạ Ngôn tuy rằng cũng đạt tới cảnh giới đại viên mãn, nhưng phạm vi ảnh hưởng vẫn còn rất nhỏ.

Nên biết rằng, đây chính là hoàn toàn vi phạm quy luật vận chuyển pháp tắc trong vũ trụ, mặc dù có thể ảnh hưởng phạm vi chừng năm mươi thước bốn phía quanh minh, cũng đã là hành vi rất nghịch thiên rồi.

Mà Hạ Ngôn chẳng qua là vừa mới bước vào cảnh giới pháp tắc đại viên mãn.

Theo thời gian trôi qua, phạm vi ảnh hưởng tự nhiên cũng sẽ càng lúc càng lớn.

Giống như cảnh giới Thần chủ của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, có khả năng nắm trong tay địa vực phạm vi ảnh hưởng, chỉ sợ phải rất vượt hơn xa phạm vi có khả năng khống chế của Hạ Ngôn.

Không nói Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, dù là tu luyện giả áo bào trắng cảnh giới Thần chủ từng đến tầng thứ tám Thâm Uyên Vô Tận đánh giết Hạ Ngôn kia, cũng không phải Hạ Ngôn hiện tại có thể sánh bằng.

"Quên đi!

Trước cứ đi tìm cửa lối vào tầng thứ mười ba Thâm Uyên Vô Tận đi."

Hạ Ngôn hồi phục tâm tình hơi có chút hưng phấn và kích động của mình, ánh mắt nhìn về hướng xa xa, thầm nghĩ trong lòng.

Thân hình bay đi tự nhiên ra ngoài không cầnđịnh hướng.

Lấy Hạ Ngôn làm trung tâm, trong phạm vi hình tròn bán kúủi năm mươi thước, hết thảy đều ngưng lại.

Những năng lượng thể kia, căn bản là không còn tồn tại uy hiếp với Hạ Ngôn nữa.

'Thật đúng là rất hao phí linh lực."

Duy trì loại cấm cố thời gian và không gian chung quanh mình này, Hạ Ngôn cũng cảm giác được linh lực của mình đang rất nhanh trôi đi.

'Tuy nhiên, ta có Đại Thôn Phệ Thuật, Điều này với ta mà nói cũng không phải là vấn đề."

Hạ Ngôn khẽ nhếch khóe miệng một cái, tâm niệm vừa động, thi triển ra Đại Thôn Phệ Thuật, linh lực tiêu hao trong nháy mắt được bổ sung đẩy đủ.

Chi hao phí thời gian một ngày, Hạ Ngôn liền tìm được cửa thông vào tầng thứ mười ba Thâm Uyên Vô Tận, khôngmột chút do dự hắn đi thẳng xuống.

Tầng thứ mười ba Thâm Uyên Vô Tận gần như là một cái thế giới màu đen, sương mù tối đen tràn ngập mỗi một tấc không gian.

Ngay cả những Thiên Nhãn kia, đều bị sương mù màu đen che lấp.

Hạ Ngôn rõ ràng nhìn thấy từ xa, từng tia chớp hắc linh xẹt qua không gian.

Những tia chớp hắc linh này dày đặc, gần như khắp nơi nơi đều có.

"Khống chế, ngừng lại đi!"

Hạ Ngôn cũng không có lập tức Phi hành đi ra ngoài ngay, mà trước khống chế thời gian và không gian.

Pháp tắc đại viên mãn quả nhiên lợi hại, mặc dù tới tầng thứ mười ba này đều giống nhau có thể làm cho không gian và thời gian ngưng lại, những năng lượng tự nhiên kia cũng theo đó ngưng lại.

"Sau khi pháp tắc và linh hồn đạt tới đại viên mãn, Thâm Uyên Vô Tận dường như đã không còn uy hiếp nữa.

Tuy nhiên, ta còn phải cẩn thận, Thâm Uyên Vô Tận có thể trở thành một chỗ nguy hiểm nhất toàn bộ Thần Châu, khẳng định sẽ không đơn giản như vậy."

Hạ Ngôn lúc lắc đầu thầm nghĩ, cũng không dám sơ suất, dù sao hiện tại Hạ Ngôn có thể khống chế khu vực cũng chỉ có phạm vi năm mươi thước chung quanh thân mình.

Một khi có phát sinh nguy hiểm gì, thì phạm vi năm mươi thước này cũng sẽ không dù thời gian cho Hạ Ngôn ứng biến kịp thời, ở ngoài năm mươi thước các loại năng lượng thê vẫn đang tồn tại và vận chuyển bình thường.

Bán kính năm mươi thước thật sự không thể nói là lớn gì lắm.

Cho nên, Hạ Ngôn liền giảm bớt tốc độ Phi hành của mình, nhìn thấy chỗ nào có năng lượng thể Thiên Nhãn, hắn đều tận lực đi vòng tránh né, cũng không tới gần các Thiên Nhãn đó.

"Chỉ sợ tu luyện giả có thể đi vào tầng mười ba Thâm Uyên Vô Tận, đều đã đạt tới pháp tắc đại viên mãn."

Hạ Ngôn vừa Phi hành, vừa nghĩ như thế trong lòng.

Nếu pháp tắc không có đạt tới đại viên mãn, Hạ Ngôn không cho Iẳng có tu luyện giả có thể ngăn cản công kích của các loại năng lượng ở tầng mười ba này.

"Mấy tầng phía dưới, khẳng định càng thêm khó khăn."

Hạ Ngôn tản ra thần thức, cẩn thận cảm ứng cửa đi thông tầng tiếp theo.

Lần này, Hạ Ngôn tốn thời gian hết một thâng, mới tìm được cửa đi thông xuống tầng thứ mười bốn.

Càng là xuống sâu Thâm Uyên Vô Tận, địa vực của mỗi một tầng lại càng rộng lớn, nên muốn tìm được cửa đi thông tầng tiếp theo, tự nhiên độ khó cũng càng tăng thêm.

"Không xong!"

Hạ Ngôn vừa mới tiến vào tầng thứ mười bốn Thâm Uyên Vô Tận, trong lòng liền có cảm giác hồi hộp, trong đầu dâng lên dự báo nguy hiểm.

Mặc dù khống chế được thời gian và không gian chung quanh mình, Hạ Ngôn vẫn có thể cảm nhận được các loại năng lượng thể mang đến uy áp khủng bố cho minh.

Mình khống chế thay đổi pháp tắc duy trì hình thái yên lặng, dường như đã bị một áp lực rất mạnh, có thể bị vỡ tan bất cứ lúc nào.

Hạ Ngôn không có lập tức Phi hành, mà ngừng lại tại chỗ, trước làm quen một chút uy lực công kích năng lượng của tầng Thứ mười bốn Thâm Uyên Vô Tận này.

"Xem ra, có thể thay đổi lực lượng pháp tắc, cũng không phải sẽ nhất định an toàn.

Bất cứ chuyện gì cũng đều có một mức giới hạn."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Chính minh vừa mới đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn, đối với thay đổi về pháp tắc, cũng chỉ là dừng lại ở giai đoạn sơ cấp.

Nếu pháp tắc đại viên mãn thì có thể thuận lợi tiến vào tầng Thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận, như vậy từ tầng thứ mười bốn này đến tầng Thứ mười bảy, còn cầngì phải tồn tại chứ?

Nghĩ vậy, Hạ Ngôn giật mình chợt hiểu ra

Mặc dù là đạt tới pháp tắc đại viên mãn, chính minh vẫn còn phải không ngừng củng cố cảnh giới của mình, củng cố năng lực thay đổi pháp tắc của mình.

Như vậy, mới có hi vọng xuống sâu tới tầng Thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận.

Sau khi Hạ Ngôn đã thích ứng với uy lực của năng lượng thể tầng thứ mười bốn Thâm Uyên Vô Tận, hắn lại lựa chọn bế quan, củng cố năng lực thay đổi lực lượng pháp tắc của mình.

Hiện tại Hạ Ngôn có khả năng thay đổi lực lượng pháp tắc còn quá yếu.

Nếu năng lượng trong không gian đạt tới cường độ nhất định nào đó, loại hình thái của trạng huống duy trì thay đổi pháp tắc này thực rất có thể sẽ trực tiếp vỡ tan.

Nói ví đụ, nếu như có một tu luyện giả thực lực Phi thường cường đại bị Hạ Ngôn thay đổi lực lượng pháp tắc ngừng lại, có thể hắn chỉ dựa vào thực lực cường đại của mình, mạnh mẽ phá vỡ không gian tĩnh chỉ của Hạ Ngôn khống chế.

Đây là chuyện rất bình thường, nếu là tu luyện giả cảnh giới Thần chủ ra tay với Hạ Ngôn, cũng có thể dễ dàng đánh tan không gian thay đổi pháp tắc của Hạ Ngôn.

Một trăm ba mươi ba năm sau, Hạ Ngôn mới xuống tới tầng thứ mười bảy Thâm Uyên Vô Tận.

Mỗi lần xuống một tầng.

Hạ Ngôn đều bế quan tu luyện một lần, không ngừng củng cố thực lực bản thân.

Tuy rằng linh hồn và pháp tắc đều đạt tới đại viên mãn, nhưng đường tu luyện không có hạn mức nhất định.

Mỗi thời mỗi khắc, tu luyện giả đều có thể tiến bộ, chỉ cầncố gắng tu luyện.

Một ngày này, Hạ Ngôn thuận lợi tìm được cửa đi thông xuống tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận

Nhìn thấy cửa vào này, ánh mắt Hạ Ngôn đột nhiên sáng ngời, tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận, cũng chính là địa phương Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận trú ngụ.

"Dựa theo như lời Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói, Thương Đồ tiền bối là bị vây ở một địa phương tên là Vạn Long Đàm.

Linh hồn của Thương Đồ tiền bối bị một loại kịch độc ăn mòn, chỉ có ở trong Vạn Long Đàm, mới có thể giữ được linh hồn không bị loại kịch độc này ăn mòn hoàn toàn."

Trong lúc các ý nghĩ lướt qua trong đầu, Thân hình Hạ Ngôn đã tới phía trước cửa vào tầng Thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận.

"Ồ?"

"Lại còn có một tấm bia đá dựng đứng ở chỗ này!"

Hạ Ngôn tới gần liền nhìn thấy một tẩm bia đá, trên đó có khắc một một hãng chữ, vết khắc rất sâu rất rõ ràng;

"Không được phép của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận. tu luyện giả cảnh giới Thần chủ tiến vào phải chết!"

Một hàng chữ viết hiện ĩõ trước mắt Hạ Ngôn, làm cho Hạ Ngôn trợn to mắt kinh sợ. một hàng chữ viết này đều lộ ra uy áp vô tận, khiến cho linh hồn người ta có một loại cảm giác bị chấn động.

'Tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, không được tự tiện xâm nhập tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận?

Trừ Phi được Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cho phép?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận này quả thực bá đạo!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, nhoáng một cái liền đi thằng xuống tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận, Hạ Ngôn không phải tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

"Vèo!"

Cảnh tượng trước mắt dần dần sáng ngời lên.

Từ tầng thứ mười ba đến tầng thứ mười bảy Thâm Uyên Vô Tận, gần như đều là thế giới màu đen.

Mà tầng thứ mười tám này, hiển nhiên khác biệt với mấy tầng phía trên.

Hạ Ngôn cảm giác được ánh sáng sáng ngời chiếu rọi trên thân thể của mình.

Chương 1032: Thần thú sinh ra sớm nhất

Đây là một cái thế giới nhiều màu sắc rực rỡ, ngay cả ánh sáng đều là màu sắc mê người.

Trong không gian Thâm Uyên Vô Tận này, linh lực và lực lượng pháp tắc Phi thường ổn định, hoàn toàn tìm không thấy bóng dáng của mười bảy tầng phía trên.

"Nơi này chính là tầng Thứ mười tám của Thâm Uyên Vô Tận?"

Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác xa so với trong tưởng tượng, khiến cho Hạ Ngôn trong lúc nhất thời cũng không kịp phản ứng, quả thực hắn nghĩ rằng minh rơi vào trong cảnh mộng.

Tầng thứ mười tám này khác biệt hoàn toàn với mười bảy tầng phía trên, thật sự là quá rộng lớn!

"Vù!"

Lúc này, trong không gian xuất hiện dao động lực lượng pháp tắc, rồi một dáng người uyển chuyển dần hiện ra, Hạ Ngôn lập trung ánh mắt nhìn lại chính là đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Hiển nhiên, khi Hạ Ngôn vừa tiến vào tầng mười tám Thâm Uyên Vô Tận, vị Chưởng Khống Giả đại Nhân này liền biết ngay.

Cho nên lúc này mới hiện thân ra gặp Hạ Ngôn!

- Ra mắt Chưởng Khống Giả đại nhân!

Hạ Ngôn vội khom mình thi lễ, Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận đầu tiên là cứu tính mạng của mình từ trong tay Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, rồi sau đó lại chì dẫn cho mình không ngừng xâm nhập Thâm Uyên Vô Tận.

Nếu không nhờ có vị Chưởng Khống Giả này, Hạ Ngôn cũng không có thể nhanh như vậy đã đạt tới cảnh giới lực lượng pháp tắc đại viên mãn.

- Không cần đa lễ!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nhẹ nhàng phất bàn tay ngọc, mặt mang đầy vẻ tươi cười nhìn Hạ Ngôn:

- Không tệ!

Không ngờ ngay cả pháp tắc đều đạt tới đại viên mãn, nhanh hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của ta

- Chủ yếu là nhờ có Tháp Thời Gian của Chưởng Khống Giả đại nhân.

Nếu không ta muốn đạt tới lực lượng pháp tắc đại viên mãn, cũng không biết còn phải trải qua bao lâu nữa.

Hạ Ngôn trịnh trọng nói.

- Dù vậy, cũng cực kỳ không dễ dàng.

Tu luyện giả bình thường, chỉ sợ tiêu phí thời gian mấy ức năm, cũng không có thể làm cho linh hồn cùng pháp tắc của mình đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận khẽ gật đầu nói tiếp:

- Thế nào?

Tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận của ta, có phải rất đẹp hay không?

- Ồ?

Hạ Ngôn ngạc nhiên, không nghĩ tới Chưởng Khống Giả lại đột nhiên hỏi hắn vấn đề này.

Tuy nhiên Hạ Ngôn phản ứng cũng rất nhanh, lập tức gật đầu lia lịa nói:

- Tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận này, là địa phương ta nhìn thấy đẹp nhất.

- Khách khách...

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận lập tức cười đến run hết cả người.

"Quả nhiên vẫn là nữ nhân, thực lực dù có cường đại mấy đi nữa, đúng là vẫn không tránh khỏi bản tính của nữ nhân như vậy."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt ngắm nhìn Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Coi như ngươi may mắn!

Người bình thường cũng không có phúc được thấy như vậy!

Tu luyện giả có thể đi vào tầng Thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận, gần như đều là cảnh giới Thần chủ.

Mà tu luyện giả cảnh giới Thần chủ nếu không được ta cho phép, cũng không dám bước vào tầng Thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận của ta

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hơi híp lại ánh mắt xinh đẹp nói.

- Ta quả thật may mắn!

Hạ Ngôn gật gật đầu đập.

- Tốt lắm!

Ngươi đi gặp Thương Đồ đi, Vạn Long Đàm ở ngay tại phía bắc cách chỗ này khoảng trăm vạn dặm.

Trên đường gặp phải tất cả thú tộc, không nên trêu chọc chúng, chúng cũng sẽ không đụng tới ngươi.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói vừa đứt lời, liền biến mất Mặc dù hiện tại linh hồn và pháp tắc của Hạ Ngôn đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, cũng vô phương biết Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận rời đi như thế nào.

"Phương bắc trăm vạn dặm?"

Hạ Ngôn nhìn về phía phương bắc: "Đây là địa phương Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chính mình tĩú ngụ, nên làm cho xinh đẹp một chút cũng đúng là bình thường."

Hạ Ngôn thầm gật đầu, ngay sau đó, dĩ nhiên rất nhanh Phi hành về hướng bắc.

"Ồ?"

"Sao lại có nhiều dã thú Như vậy?"

"Những con đã thú này có thực lực thấp kém. tương đương với cảnh giới Linh Hoàng của nhân loại, có thực lực bậc cao, không ngờ tương đương với cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ của nhân loại."

Hạ Ngôn Phi hành rất nhanh, phát ra thần thức dò tra, phát hiện có rất nhiều dã thú.

Cũng có rất nhiều con dã thú phát hiện Hạ Ngôn, tuy nhiên chúng cũng không có dùng hành động gì đối phó với Hạ Ngôn, thật giống như không nhìn thấy Hạ Ngôn vậy.

Không chỉ có rất nhiều dã thú ở chỗ hoang vu này, Hạ Ngôn còn nhìn thấy rất nhiều kiến trúc xinh đẹp.

Dùng thần thức tra xét, Hạ Ngôn phát hiện trong những kiến trúc này cũng có rất nhiều khí tức cường đại, dường như toàn bộ đều là các loại thú tộc, trong đó chỉ sợ có không ít Thần thú cấp bậc Thần chủ.

"Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, vì sao lại để nhiều dã thú như vậy sống ở trong này?"

Hạ Ngôn lắc đầu khó hiểu.

Quảng đường trăm vạn dặm, Hạ Ngôn chỉ tốn thời gian chốc lát, liền đến một cái hồ nước thật lớn màu xanh biếc.

Nước trong hồ trong suốt, mặt hồ yên tĩnh.

Ánh sáng phàn chiếu trên mặt hồ màu. sắc rực rỡ, đẹp Phi thường.

"Đây là Vạn Long Đàm?ݠHạ Ngôn nhìn hồ nước, thật sự nước hồ không tối đen như trong tưởng tượng.

"Hẳn là đây rồi, cũng không biết Thương Đồ tiền bối ở chỗ nào trong Vạn Long Đàm."

Hạ Ngôn nhíu mày, trầm tư một lát, cũng không có lập tức tiển vào trong hồ nước

"Thương Đồ tiền bối."

Trầm ngâm một lát, Hạ Ngôn hít một hơi lớn tiếng gọi, thanh âm vang đội khắp hồ nước, đồng thời thẩm thấu xuống tận đáy hổ.

Với năng lực của Hạ Ngôn hiện tại, làm được điều này căn bản không Khó gì.

Rất nhanh, phía trên mặt hổ liền có động tĩnh, từng gợn sóng nước từ giữa hồ nước lan rộng ra phía ngoài.

Thời gian sau chừng hai ba lần hô hấp, ở giữa hồ bắt đầu phun lên nhiều bọt nước, rất nhanh một bóng người màu trắng hiện ra trong mắt Hạ Ngôn.

Người này cũng trông thấy Hạ Ngôn.

- Ngươi là đang gọi ta?

Người áo trắng này cũng không có trồi lên mặt nước, mà ở ngay tại mặt nước nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Ngài là Thương Đồ tiền bối?

Hạ Ngôn nhìn người áo trắng, chớp chợp mắt, sau đó hỏi để xác nhận.

- Đúng vậy, ta chính là Thương Đồ. ngươi là ai?

Như thế nào xuất hiện ở đây?

Thương Đồ nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, mang theo một cỗ uy nghiêm tự nhiên.

Tuy nhiên cũng không khiến Hạ Ngôn có phản cảm.

- Ta tên là Hạ Ngôn!

Là đặc biệt đến tới đây tìm gặp Thương Đồ tiền bối ngài.

Hạ Ngôn không chút chần chừ nói rất nhanh.

- ồ?

Thương Đồ khẽ nhíu mày.

- Ta là người thừa kế của Thương Hà tiền bối.

Hạ Ngôn tiếp theo lại nói một câu, những lời này khiến sắc mặt Thương Đồ hơi biến đổi.

Nguyên vốn mặt nước đã tĩnh lặng trở lại, lập tức nồi lên sóng gió dữ dội

- Thương Hà?

- Ngươi thu được nhẫn Linh La?

Thân ảnh của Thương Đồ ở dưới nước di chuyển tới gần chỗ Hạ Ngôn, Hạ Ngôn có thể nhìn thấy rõ ràng Thương Đồ ở dưới mặt nước.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu, ngay sau đó ngưng tụ nhẫn Linh La theo trong cơ thể ra ngoài, một cái nhẫn phong cách cồ xưa hiện ra trên tay Hạ Ngôn, từng vầng linh lực màu vàng vờn quanh.

- Đúng chính là nhẫn Linh La!

Thương Đồ gật đầu:

- Nói xem chuyện gì xảy ra?

Lúc này, Thương Đồ đã bình tĩnh trở lại, nhìn Hạ Ngôn hỏi.

Tiếp theo đó.

Hạ Ngôn kề lại một lần chuyện mình trải qua như thế nào thu đuợc kế thừa của Thương Hà, còn có thêm một ít tin tức mình biết được, đều toàn bộ nói ra.

Nghe xong Hạ Ngôn nói hết thảy, một hồi lâu sau Thương Đồ cũng không nói gì.

Ước chừng qua thời gian cạn một phần ba chén trà nhỏ, Thương Đồ mới rốt cục chậm rãi hít vào một hơi nói:

- Nhất định là Thương Ẩn giết Thương Hà con ta Tên chết tiệt hỗn đản Thương Ẩn này, thật đáng chết!

Đáng tiếc, ta không thể rời khỏi Vạn Long Đàm, càng không thể rời Thâm Uyên Vô Tận, bằng không ta nhất định phải tự tay giết chết tên khốn đó.

Giọng nói của Thương Đồ dường như rất bình tĩnh, nhung Hạ Ngôn vẫn có thể cảm nhận được trong đó chứa đầy bi Thương và phẫn nộ.

- Thương Đồ tiền bối!

Nghe đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận nói, ngài bị trứng một loại kịch độc linh hồn, mới không thể không ở lại Vạn Long Đàm này.

Hạ Ngôn chần chừ một lát, rồi hỏi

- Đúng vậy!

Thương Đồ không chút do dự, nói thẳng ra với Hạ Ngôn:

- Ta sở dĩ trúng độc, cũng là vì tên Thương Ẩn kia.

Khắp Thần Châu, Chỉ có Vạn Long Đàm Thâm Uyên Vô Tận này mới có thể trấn áp độc tính của nó.

Tuy nhiên mặc dù tạm thời trấn áp, loại kịch độc này vẫn đang không ngừng ăn mòn linh hồn của ta.

Sớm hay muộn ta cũng phải chết bởi loại kịch độc linh hồn này.

Ánh mắt của Thương Đồ nhìn Hạ Ngôn chăm chú:

- Ngươi còn chưa có đạt tới cảnh giới Thần chủ?

- Đúng!

Tuy nhiên linh hồn và pháp tắc của ta đều đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

Hạ Ngôn gật đầu.

- Tốt lắm!

Tốt lắm!

Thương Đồ gật đầu lia lịa

- Hạ Ngôn!

Ngươi sớm hay muộn sẽ bước vào cảnh giới Thần chủ.

Hôm nay ngươi có thể tới nơi này gặp ta, đã nói lên ngươi là người có phẩm hạnh xứng đáng nhận kế thừa của ta Tương lai ngươi có thực lực, nhất định phải báo thù cho chúng ta

- Báo thù?

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày:

- Nếu ta có đủ thực lực, nhất định sẽ giết chết Thương Ẩn kia.

Chi nhíu, mày một cái, ngay sau đó Hạ Ngôn nói rất kiên định.

Thương Ẩn trước đó từng ra tay muốn đánh chết Hạ Ngôn, Hạ Ngôn đương nhiên sẽ tìm mọi biện pháp báo thù, cho dù chì vì bản thân mình.

Hạ Ngôn cũng không có khả năng buông tha Thương Ẩn.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hắn phải có đủ thực lực.

Không có đủ thực lực mà đi tìm Thương Ẩn báo thù, đó chính xác là tìm chết.

- Tốt!

Thương Đồ vui mừng gật đầu:

- Hạ Ngôn!

Ngươi cũng biết Vạn Long Đàm này, vì sao có thể trển áp kịch độc ăn mòn liúhhồnta chứ?

Hạ Ngôn lắc đầu.

- Vạn Long Đàm này vốn trước đây là chỗ tu luyện của Thần thú Thanh Long.

Trong Vạn Long Đảm có long khí vô cùng vô tận, chính là những long khí này đã tĩấn áp kịch độc ăn mòn linh hồn ta Nếu không có những long khí này, e là linh hồn của ta sớm đã đã bị ăn mòn mai một rồi.

Thương Đồ nhìn lên mây mù màu sắc rực rỡ xa xa nói.

- Thần thú Thanh Lọng?

Hạ Ngôn trợn to mắt kinh ngạc.

Tứ đại Thần thú có thể ngay mặt chống lại người chủ đầu tiên của Thần Châu?

Thần thú Thanh Long, chính là một trong tứ đại Thần thú lúc trước bị chủ nhân Thần Châu thiết kế trấn áp.

Mặc dù là chủ nhân Thần Châu cũng không thể ngay mặt phong ấn tứ đại Thần thú Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ!

Tứ đại Thần thú là bốn con Thần thú mạnh nhắt

Sau này tuy rằng cũng có một số Thần thú xuất hiện, nhưng thực lực của chúng đều kém xa tứ đại Thần thú này.

- Đúng vậy!

Thanh Long một trong tứ đại Thần thú, đó là khởi nguyên của Vạn Long Đàm này.

Mà hiện tại, tứ đại Thần thú đều sớm đã rời khỏi Thần Châu rồi.

Thương Đồ gật đầu, lại nói tiếp:

- Đại nhân Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận, kỳ thật cũng là Thần thú!

Nàng là Thần thú được sinh ra còn sớm hơn so với tứ đại Thần thú, tên nàng là Lãm Nguyệt

- Đại Nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cũng là Thần thú?

Lần này Hạ Ngôn càng thêm giật mình kinh ngạc.

Đây là điều hắn hoàn toàn không nghĩ tới, hiện tại nghe Thương Đồ tiền bối nói hắn mới chợt hiểu ra, không trách tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận này lại có nhiều dã thú như vậy.

- Ừ!

Đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, là thú tộc sinh ra sớm nhất trong vũ trụ, xuất hiện còn sớm hơn so với chủ nhân đầu tiên của Thần Châu nhân loại.

Tuy nhiên, từ trước tới nay nàng không rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận trêu chọc nhân loại.

Thương Đồ lại gật đầu, nhìn ra phương trời xa:

- Trong truyền thuyết, sau thời điểm chủ nhân Thần Châu trấn áp tứ đại Thần thú, đã từng giao đấu cùng Lãm Nguyệt đại nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Chương 1033: Đại lễ của Thương Đồ

Chủ Nhân đầu tiên của Thần Châu, cùng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận từng chiến đấu với nhau?

Lời này từ miệng Thương Đồ nói rạ, chỉ sợ cũng không phải là đần đại, mà là sự thật.

Hạ Ngôn bị chấn động mạnh một cái, hít ngược một hơi khí lạnh, tuy rằng hắn biết thực lực của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận rất mạnh, nhưng cũng tuyệt đối không nghĩ tới, lại cường đại đến mức có thể sánh ngang cùng chủ nhàn đầu tiên của Thần Châu.

- Thương Đồ tiền bối!

Vậy hai vị đại nhân chiến đấu kết quả như thế nào?

Hạ Ngôn hô hấp có chút dồn dập hỏi một câu.

- Không biết.

Thương Đồ lắc đầu:

- Trừ bản thân của chủ nhân Thần Châu và Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, ai cũng không biết kết quả cuối cùng của trận chiến ấy, địa điểm bọn họ chiến đấu với nhau là ở chỗ sâu trong thời không loạn lưu.

Có lẽ là cân sức ngang tài, cũng có lẽ là có người nhình hơn một chút.

Đó đã là chuyện hơn một ngàn ức năm trước.

Chuyện này, cũng không có bao nhiêu tu luyện giả Thần Châu biết, cho dù biết cũng sẽ không tùy ý nói ra

- Cũng đúng!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Hạ Ngôn!

Sau khi ngươi rời Thâm Uyên Vô Tận, hãy đi tới núi Thủ Vọng đi, thông qua khảo hạch của núi Thủ Vọng, trở thành một Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Thương Đồ đột nhiên chuyển đề tài nói.

- Cái gì?

Ta đi núi TM Vọng?

Hạ Ngôn bị đọa cho hoảng sợ!

Nên biết rằng, ngay trước đó không lâu hắn còn bị Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng đuổi giết, mà Thương Đồ lại bảo hắn sau khi rời Thâm Uyên Vô Tận hãy đi núi Thủ Vọng, đó chẳng phải là đi chịu chết sao?

Là dê đi vào hang cọp mà, là có đi không có về?

- Thương Đồ tiền bối!

Ngay lúc ta vừa mới tiến vào Thâm Uyên Vô Tận, tên hỗn đản Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, còn phái tu luyện giả cảnh giới Thần chủ đuổi giết ta.

Sau lại ta tránh thoát đuổi giết của cường giả Thần chủ đó, vừa ra khỏi Thâm Uyên Vô Tận, Thương Ẩn kia lại tựmình ra tay đánh giết ta!

May mà có Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận ra tay cứu ta.

Nếu bây giờ ta đi lên núi Thủ Vọng, tên Thương Ẩn kia khẳng định sẽ ra tay đánh chết ta

Hạ Ngôn nhíu mày nói.

Không phải hắn không muốn đi núi Thủ Vọng, mà là hiện tại thực lực không đủ, đi núi Thủ Vọng còn không phải là tự tìm chết sao!

Hạ Ngôn cảm thấy lúc này cũng Chỉ có Thâm Uyên Vô Tận mới an toàn.

- Ngươi đừng lo lắng.

Thương Đồ cười cười nói:

- Núi Thủ Vọng cũng không phải do một mình tên Thương Ẩn kia định đoạt Núi Thủ Vọng có bảy ngọn núi mỗi một ngọn núi có một vị Phong chủ.

Phong chủ của Thanh Dương Phong và Phong chủ của Cự Khuyết Phong đều có quan hệ rất tốt với ta ở núi Thù Vọng Thương Ẩn sẽ không dám công khai ra tay đối phó với ngươi.

Nghe vậy, trong lòng Hạ Ngôn thờ phào nhẹ nhõm.

- Thương Đồ tiền bối!

Vậy lúc trước tên Thương Ẩn làm thế nào hâm hại ngài vậy?

Hạ Ngôn lại hỏi.

- Chuyện này nói ra dài lắm, là bởi vì ta quá tín nhiệm hắn.

Ta cùng hắn vốn đều là Chấp sự của núi Thủ Vọng, thiên phú đều cực cao, mà ta luôn nghĩ rằng hắn là huynh đệ tốt Mà ta trước một bước bước vào cảnh giới Thần chủ, thông qua hội nghị Phong chủ quyết định cho ta đảm nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, được nhận nhẫn Linh La kế thừa của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Tên Thương Ẩn đó, không lâu sau khi ta bước vào cảnh giới Thần chủ, cũng bước vào cảnh giới Thần chủ.

Hắn hợp với một vị trưởng lão, vu hãm ta âm thầm kết giao với nguòi của tứ vực.

Sau lại không biết bọn họ từ đâu có được một loại kịch độc linh hồn.

Ta trúng phải kịch độc linh hồn, một mặt trốn vào Thâm Uyên Vô Tận, vừa phải ngầm sai người đưa người nhà của ta ra khỏi Thần Châu.

Ta biết hắn sẽ không bỏ qua người nhà của ta.

Phần ta tới Thâm Uyên Vô Tận may mắn được Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận ra tay cứu giúp, bằng không có thể đã chết ở trong tay Thương Ẩn rồi.

Thương Đồ rơi vào trong ký ức bi thương.

Tu luyện giả Thần Châu không được tiếp xúc cùng tứ vực, đây là quy củ của chủ nhân đầu tiên của núi Thủ Vọng Thần Châu định ra.

Tu luyện giả Thần Châu nếu gặp tu luyện giả tứ vực phải giết chết ngay đương trường.

Tu luyện giả Thần Châu cũng không được rời Thần Châu bước vào tứ vực.

- Thương Ẩn này, thật là đáng chết!

Hạ Ngôn cũng đầy phẫn nộ nói:

- Thương Hà tiền bối nhất định là bởi vì về lại Thần Châu, bị Thương Ẩn biết thân phận.

Cho nên cái chết của Thương Hà tiền bối nhất định có liên quan với Thương Ẩn.

- Đúng vậy!

Thương Ẩn muốn lấy cho được nhẫn Linh La, đáng tiếc cuối cùng hắn cũng không có thành công.

Thương Đồ cười lạnh nói tiếp:

- Ngươi đi tới núi Thủ Vọng, trước khi bước vào cảnh giới Thần chủ, không nên để lộ tồn tại của nhẫn Linh La.

Tên Thương Ẩn kia, tất nhiên cũng sẽ không công khai nói ra ngươi có được nhẫn Linh La.

- Vì sao hắn lại không nói ra?

Hạ Ngôn nghi hoặc hỏi.

- Bởi vì hắn không dám!

Hừ!

Không có nhẫn Linh La không được công nhận trở thành Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng.

Thương Ẩn hắn hiện tại là Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, khẳng định là đã kết hợp với Đồng Thần trưởng lão kia, lừa gạt hội nghị Phong chủ.

Thương Đồ lạnh giọng nói tiếp:

- Một khi hắn công khai nói nhẫn Linh La ở trên người ngươi, vậy thì sẽ bại lộ chuyện hắn lừa gạt hội nghị Phong chủ.

Đến lúc đó, tất nhiên hắn sẽ rơi vào xét xử nghiêm khắc.

- Hiểu rồi!

Hạ Ngôn gật đầu chợt hiểu.

Nếu như thế, Hạ Ngôn cũng có thể yên tâm một chút.

- Hạ Ngôn!

Sở dĩ ta bảo ngươi đi lên núi Thủ Vọng, chủ yếu là hy vọng ngươi sớm ngày bước vào cảnh giới Thần chủ.

Bảy ngọn núi của núi Thủ Vọng, đều là cơ duyên lớn để bước vào cảnh giới Thần chủ.

Núi Thủ Vọng có thể xuất hiện nhiều tu luyện giả cảnh giới Thần chủ như vậy, là có liên quan tới bày ngọn núi của núi Thủ Vọng.

Thương Đồ nói với Hạ Ngôn với vẻ mặt ngưng trọng.

- Ngươi trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, liền có thể được núi Thủ Vọng cung cấp các loại tài nguyên.

Nhất định phải hết sức tìm cơ hội tiến vào bảy ngọn núi tu luyện.

Thương Đồ lại trịnh trọng nói.

- Ta đã biết!

Thương Đồ tiền bối!

Ta sẽ hết sức thực hiện.

Hạ Ngôn cũng gật gật đầu thật mạnh.

- Ừ!

Trước khi ngươi không có nắm chắc, không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Tên trưởng lão của núi Thủ Vọng tên là Đổng Thần kia thực lực rất mạnh, quan hệ rất mật thiết cùng Thương Ẫn.

Thương Đồ lại dặn dò Hạ Ngôn phải cẩn thận với Đồng Thần trưởng lão.

- Hiểu rồi!

Trước khi không có nắm chắc, ta sẽ cố gắng tu luyện đề tăng cao thực lực.

Hạ Ngôn nghiêm mặt gật đầu nói.

- Nhớ kỹ, nếu một khi có nguy hiểm ngươi không thể ứng phó thì lập tức quay lại Thâm Uyên Vô Tận, tìm trợ giúp của Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận.

Thương Đồ lại nói tiếp:

- Đại Nhân Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, nhất định sẽ giúp ngươi!

- Ta sẽ ngưng tụ nguyên lực của mình cho ngươi, chờ sau khi ngươi bước vào cảnh giới Thần chủ, trực tiếp dung họp nguyên lực của ta Đến lúc đó, ngươi liền có thể có được thực lực chiến một trận cùng Thương Ẩn.

Trên mặt Thương Đổ lộ ra ý cười, dường như là tàm nguyện một đời, một gánh nặng đè trên vai đã lâu, đột nhiên được giải quyết xong.

- Ngưng tụ nguyên lực?

Hạ Ngôn nhíu mày:

- Thương Đồ tiền bối!

Nguyên lực không phải là bản mạng của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ sao?

Ngài ngưng tụ rạ, vậy...

Thời điểm ở Tiên Kiều, Hạ Ngôn tới tầng thứ một trăm của giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, đã nghe được từ một người trong hai tu luyện giả trong đó nói qua về nguyên lực.

Hỗn độn Nhân Sâm Quả chính là có thể hóa thành nguyên lực.

- Ngưng tụ ra nguyên lực, ta tự nhiên cũng sẽ hoàn toàn không tồn tại nữa.

Thương Đồ cười nói.

- Hả?

- Vậy sao được?

Hạ Ngôn vội vàng xua tay.

Thương Đồ này, không ngờ muốn hy sinh chính minh, để thành toàn cho Hạ Ngôn sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ sẽ tăng mạnh thực lực.

- Ta đã quyết định rồi!

Hạ Ngôn!

Ta không muốn tiếp tục chịu đựng loại thống khổ này.

Cho dù hiện tại ta không chết, thi sớm hay muộn cũng sẽ chết bởi kịch độc linh hồn kia.

Cho nên, còn không bằng hiện tại ngưng tụ ra nguyên lực đề trợ giúp ngươi.

Giọng nói của Thương Đồ tuy rằng không mạnh, nhưng vô cùng kiên định.

- Nhưng...

Hạ Ngôn còn muốn nói tiếp.

- Đừng nói nữa!

Ta đã quyết định làm Như vậy,Hạ Ngôn!

Ta sẽ chúc phúc cho ngươi!

Thương Đồ nói xong, thân ảnh liền biến mất ở dưới nước trong tầm mắt của Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn vội vàng phát ra thần thức tra xét, cẩn thận tìm kiếm, nhưng không thu hoạch được gi-

- Thương Đồ tiền bối!

- Thương Đồ tiền bối!

Hạ Ngôn liên tục kêu gọi, không có người trả lời.

Đại khái qua thời gian cạn chén trà nhỏ, Hạ Ngôn nhìn thấy một viên cầu màu vàng, tản ra hào quang chói mắt, chậm rãi từ bên trong Vạn Long Đàm hiện ra, bay về phía Hạ Ngôn.

"Chẳng lẽ...

đây là Nguyên lực của Thương Đồ tiền bối?"

Hạ Ngôn nhìn viên Nguyên lực màu vàng này.

Viên nguyên lực màu vàng bay vào lòng bàn tay Hạ Ngôn, rồi chậm rãi lưu động.

Hạ Ngôn có thể cảm giác được, trong viên cẩu màu vàng này ẩn chứa lực lượng vô cùng vô tận.

- Thương Đồ tiền bối...

Hạ Ngôn yên lặng mặc niệm, một loại tình cảm ưu thương lan tràn khắp trái tim.

Tuy rằng Hạ Ngôn chỉ mới gặp Thương Đồ tiền bối lần đầu, nhưng cái loại tình cảm xúc động trong lòng này vẫn là rất sâu. sắc.

- Tiền bối yên tâm, ta nhất định sẽ báo thù cho ngài.

Chờ tới khi ta có năng lực, đó là ngày chết của tên Thương Ẩn.

Hạ Ngôn hướng về phía Hắc Long Đàm bái lạy, trên mặt lộ thần sắc kiên nghị, một lúc sau mới thu hồi nguyên lực của Thương Đồ ngưng tụ thành, đưa nguyên lực đế vào trong nhẫn Linh La.

Hắc Long Đàm nơi sinh ra Thanh Long một trong tứ đại Thần thú.

Hạ Ngôn thu hồi nguyên lực của Thương Đồ biến thành, sau đó cũng không ở lại lâu, liền xoay người bay đi về hướng lúc đến đây.

Hạ Ngôn cũng không biết, tầng thứ mười tám Thâm Uyên Vô Tận này, có phải giống như mười bảy tầng phía trên là xé rách không gian là có thể đi ra ngoài hay không.

Cho dù có th4 Hạ Ngôn cũng không dám trực tiếp phá vỡ không gian, đâỵ chính là địa phương Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận trú ngụ.

Nếu chọc giận khiến Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận phẫn nộ, thì đúng là không tốt rồi.

Cho nên, Hạ Ngôn dự tính trở lại chỗ cửa xuống lúc nãy, theo đường cũ quay lại tầng thứ mười bảy Thâm Uyên Vô Tận, rồi sau đó xé rách không gian ròi Thâm Uyên Vô Tận.

"Vù!"

Tốc độ của Hạ Ngôn rất nhanh, lộ trình trăm vạn dặm chỉ cần thời gian mấy trăm lần hô hấp.

"Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận rốt cục thực lực mạnh đến mức nào?

Có thể sánh ngang với chủ nhân đầu tiên của Thần Châu?

Thú tộc sinh ra sớm nhất trong vũ trụ, xuất hiện còn sớm hơn so với người nguyên thủy!"

Hạ Ngôn vừa Phi hành, vừa lướt qua các suy nghĩ trong đầu.

"Cũng không biết, cả đời này ta có cơ hội đạt tới thực lực ngang bằng với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận hay không."

Hạ Ngôn Khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.

"Vèo!"

Một dao động lực lượng pháp tắc, đột ngột hiện ra ồ phía trước Hạ Ngôn, Hạ Ngôn vội vàng giảm bớt tốc độ, rất nhanh ngừng lại.

Tập trung ánh mắt nhìn tới, lại thấy thân ảnh của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Vị Chưởng Khống Giả đại nhân này, nhưng thật ra không có chuyện gì đã xuất hiện trước mặt Hạ Ngôn lần thứ ba

- Như thế nào, muốn đi rồi sao?

Chưởng Khống Giả Lãm Nguyệt xoay chuyển đôi mắt đẹp nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Đúng vậy, Chưởng Khống Giả đại nhân!

Ta định rời Thâm UyênVôTận.

Hạ Ngôn gật đầu đáp.

- Ừ!

Là đi tới núi Thủ Vọng à?

Định báo thù cho Thương Đồ sao?

Lãm Nguyệt khẽ hé miệng một chút, tiếp tục hỏi.

- Chờ đến khi la có đủ thực lực, ta sẽ báo thù cho Thương Đồ tiền bối, cũng vì cho chính ta Cho dù ta không Đi tìm hắn, khẳng định Thương Ẩn đó cũng không bỗ qua cho ta

Hạ Ngôn nói, trong mắt lóe ra một tia sáng ác liệt.

Chương 1034: Rời Thâm Uyên Vô Tận

Hạ Ngôn nói không sai, Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, không có khả năng dễ dàng dừng tay, thật ra không phải bởi vì lo lắng Hạ Ngôn tương lai có thể uy hiếp đến hắn, màbởi vì trong tay Hạ Ngôn có nhẫn Linh La.

Nhẫn Linh La là một kiện trân bảo đời đòi truyền lại cho Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, không có nhẫn Linh La, sẽ không thể danh chính ngôn thuận ngồi trên vị trí Chưởng Khống Oià núi Thủ Vọng.

Hơn nữa bản thânn nhẫn Linh La đối với tu luyện giả còn có tác dụng thật lớn.

Nếu không nhờ có chiếc nhẫn Linh La này, cho tới bây giờ cũng không biết Hạ Ngôn đã chết đi bao nhiêu lần rồi.

- Ngươi đã muốn rời đi, vậy ta sẽ đưa ngươi đi, tránh khỏi ngươi tự mình rời Thâm Uyên Vô Tận, lại lập tức lọt vào một số người đuổi giết.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận Lãm Nguyệt nhìn Hạ Ngôn nói.

ở ngoài Thâm Uyên Vô Tận, Thương Ẩn có bố trí tu luyện giả giám thị, một khi phát hiện tung tích của Hạ Ngôn, sẽ trực tiếp ra tay giết chết Hạ Ngôn.

- Đa tạ Chưởng Khống Giả đại nhân!

Hạ Ngôn vội khom người nói tạ ơn.

Vừa rồi Hạ Ngôn còn đang suy nghĩ nếu Thương Ẩn bố trí tu luyện giả chặn ồ ngoài Thâm Uyên Vô Tận thi mình phải làm sao bây giờ?

Hiện tại có Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận tự mình hộ tống minh đi ra ngoài, những tên muốn giết mình kia khẳng định sẽ không dám tùy tiện ra tay.

"Vèo!"

Ngay sau đó.

Hạ Ngôn chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt biến ảo, trong chợp mắt đã ra tới ngoài Thâm Uyên Vô Tận, ở chỗ cách cửa hang động lối vào Thâm Uyên Vô Tận không xa Bên cạnh, chính là Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Hạ Ngôn rất nhanh phát ra ý niệm tra xét, quả nhiên phát hiện có một tu luyện giả cảnh giới Thần chủ khí tức cường đại đang âm thẩm theo dõi, lúc này đã phát hiện mình từ trong Thâm Uyên Vô Tận đi ra

"ô?"

'Tu luyện giả trẻ tuổi mặc áo trắng kia chính là Hạ Ngôn mà Thương Ẩn sai ta đánh chết đây."

Một lão già rất cao tuổi, phát hiện Hạ Ngôn vừa mới từ trong Thâm Uyên Vô Tận đi ra. lập tức liền nhận ra Hạ Ngôn.

Thương Ẩn đã sớm nói cho lão biết hết thảy các điểm đặc biệt của Hạ Ngôn.

"Nhưng, bên cạnh hắn vị kia...

Cái gì?

Là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận?

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, không ngờ tự mình dẫn hắn ra ngoài?

Không xong, ta không có biện pháp ra tay với Hạ Ngôn rồi!"

Lão già này vừa nhìn thấy Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận lập tức biến sắc, vội vàng sử dụng thiìy tinh truyền âm báo cáo chuyện này cho Thương Ản.

- Hạ Ngôn!

Tiện đây ta đưa ngươi đến Bắc Nguyên Thành đi.

Sau khi tới Bắc Nguyên Thành, đoạn đường tiếp theo tự mình ngươi đi.

Ngươi hiện tại linh hồn và phép tắc đều đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường muốn giết ngươi, cũng không dễ dàng như vậy.

Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận phất tay áo nói, Hạ Ngôn mới vừa nghe dứt tiếng nói, liền cảm thấy mình đã rời khỏi chỗ vừa rồi.

Sau một lần hô hấp, cảnh tượng trước mắt Hạ Ngôn trờ nên rõ làng hơn, tuy nhiên hắn còn chưa kịp hít một hơi, trước mắt lại mờ mờ ảo ảo.

Hiển nhiên, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận đang mang theo hắn chạy đi rất nhanh.

Qua thời gian chừng han mười lần hô hấp, thân mình Hạ Ngôn hơi chấn động một cái, hai chân roi trên mặt đất.

Sau đó, Hạ Ngôn nhìn thấy mình hiện ra lại trong một thành thị.

"Cái gì?"

"Bắc Nguyên Thành?"

Nhìn kỹ lại, Hạ Ngôn liền nhận ra đây đúng là Bắc Nguyên Thành lúc trước chính minh đã từng tới.

Từ Bắc NgUyên Thanh đến Thâm Uyên Vô Tận, lúc ấy Hạ Ngôn gần như phải dùng thời gian gần hai mươi ngày, mà hiện tại mới chì mấy chục lần hô hấp đã từ Thâm Uyên Vô Tận đến Bắc Nguyên Thành rồi.

Hạ Ngôn phát ra ý thức dò xét, cũng không tìm được bóng dáng của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, hắn khẽ cau mày.

- Hạ Ngôn!

Ta đã có hơn một trăm ức năm cũng không có rời Thâm Uyên Vô Tận, lần này vì ngươi, không ngờ ngoại lệ chạy tới thành thị của nhân loại này.

Được rồi, la trở về đây, ngươi tự mình phải cẩn thận!

Một tiếng truyền âm vang lên trong đầu Hạ Ngôn, đúng là Chưởng Khống Giả Thâm

Uyên Vô Tận truyền âm.

Hạ Ngôn đưa mắt nhìn lên bầu trời trôi không thành thị, hơi cúi mình, cũng không trì hoãn nhiều, vội vàng nhích người Phi hành về hướng không gian truyền tống thông đạo.

- Cái gì?

- Lại là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận tự mình đưa hắn đi ra?

- Đáng giận...

Vì sao nàng nhất định muốn đối đầu cùng ta chứ?

Thật đáng giận!

Lúc trước cũng chính vì nàng, tên chết tiệt Thương Đồ kia mới có thể kéo đãi hơi tàn sống đến hôm nay!

ở nơi nào đó trên núi Thủ Vọng, Thương Ẩn vừa mới nhận được tin tức, mặt đầy vẻ tức giận, nghiến răng nghiến lợi quát tháo.

- Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận khẳng định là đưa tên Hạ Ngôn kia đến những thành thị phụ cận Thâm Uyên Vô Tận, ngươi lập tức liên hệ với từng thành thị ở phía bắc, bảo những Thành chủ đó cẩn thận lục soát khắp mọi ngõ ngách trong thành, cần phải tim cho bằng được tên Hạ Ngôn kia

Thương Ẩn nhanh chóng đưa ra một mệnh lệnh, truyền đi ra ngoài.

- Tuần lệnh!

Lão già kia vừa rồi ở ngoài Thâm Uyên Vô Tận nhìn thấy Hạ Ngôn đi ra cùng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, vội đáp lại nói.

Tuy nhiên, với tốc độ của lão, căn bản không có khả năng mau chóng bằng tốc độ của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Tuy rằng lão cũng là cảnh giới Thần chủ, có thể hóa thân thành pháp tắc trong thiên địa, nhưng mức chênh lệch giữa Thần chủ và Thần chủ còn lớn hơn nữa Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, đó là Nhân vật cường đại có thể có thể sánh ngang với chủ nhãn đầu tiên của Thần Châu, cho dù là mang theo Hạ Ngôn Phi hành, tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường cũng không có khả năng có thể đuổi theo kịp.

Chờ đến lúc lão đi vào Bẳc Nguyên Thành, Hạ Ngôn sớm đã thông qua không gian truyền tống thông đạo, ròi khỏi Bắc Nguyên Thành rồi.

Mục đích nơi đến của Hạ Ngôn là Đô Vệ Thành, khu vực trung ương của Thần Châu.

Đô Vệ Thành, được cho là một trong những thành thị lớn nhất Thần Châu.

Mà núi Thủ Vọng, kỳ thật chính là ở trong Đô Vệ Thành.

Người nhà. thân nhân của Chấp sự núi Thủ Vọng, bình thường cũng đều cư ngụ tại Đô Vệ Thanh.

Đương nhiên, núi Thủ Vọng cùng Đô Vệ Thành là không nối liền nhau.

Núi Thủ Vọng là ở trên không trung của Đô Vệ Thành.

Toàn bộ núi Thủ Vọng, là một dãy núi thật lớn treo lơ lửng giữa trời, ở phía trên tầng mây.

Người ngoài không được phép thì không thể đi lên núi Thủ Vọng.

Mà Đô Vệ Thành lại là địa phương tụ tập rất nhiều tu luyện giả cường đại.

Hạ Ngôn từ Bắc Nguyên Thành, trực tiếp thông qua không gian truyền tống thông đạo đến Đô Vệ Thành.

"Đô Vệ Thành này cách rất gần núi Thủ Vọng.

Phỏng chừng Thương Ẩn kia, cũng không đoán được hiện tại ta đã tới Đô Vệ Thành?"

Hạ Ngôn đứng trên đường phố Đô Vệ Thành, đưa mắt nhìn dãy núi thật lớn khí thế hùng vĩ, thoắt ẩn thoắt hiện có thể thấy được phía trên đám mây, trong lòng khiếp sợ thầm nghĩ.

Suy nghĩ theo lẽ thường, Thương Ẩn kia rất khó nghĩ đến Hạ Ngôn lại lớn gan dám đi vào Đô Vệ Thành, hắn sẽ cho rằng Hạ Ngôn trốn ở một số thành thị nhỏ xa xôi, nhất là tại những thành thị mà thế lực núi Thủ Vọng ít với tới.

Thật khó mà nghĩ đến Hạ Ngôn lại tới Đô Vệ Thành ở phía dưới núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, cho dù hắn biết Hạ Ngôn ở Đô Vệ Thành, cũng không dám công khai hiện thân đánh chết Hạ Ngôn, hắn có điều cố kỵ.

Trong Đô Vệ Thành nhưng lại cư ngụ không ít đại nhân vật, thực lực cũng rất mạnh.

Cường giả của Thần Châu, không có khả năng đều tập trung trên núi Thủ Vọng trở thành người của núi Thủ Vọng.

Đô Vệ Thành này chính là có một số vương tộc linh lực màu đen cường đại, còn có một số cường giả nhân loại bình thường, nếu là sự tình làm ầm ĩ, khẳng định tránh không khỏi tầm mắt của bọn họ.

Đến lúc đó, chuyện nhẫn Linh La rất có thể sẽ bại lộ.

Thương Ẩn không dám mạo hiểm làm như vậy.

Bởi vì, hắn không có nắm chắc có thể thần không hay quỷ Không biết giết chết Hạ Ngôn.

Đối với việc này, trong lòng Hạ Ngôn cũng đã sớm nghĩ tới, cho nên giờ này hắn mới dám nghênh ngang đứng trên đường phố ở Đô Vệ Thành.

'Trước tim một chỗ trú ngụ, sau đó hỏi thăm tin tức có liên quan tới khảo hạch Chấp sự

của núi Thủ Vọng."

Hạ Ngôn vừa động trong lòng, lại nhìn lên dãy núi thật lớn trên đám mây, thân thể bắt đầu di động biến mát trong dòng người.

- Xin chào!

ở trên đường phố, Hạ Ngôn ngăn lại một gã trẻ tuổi Người này mặc trường bào màu vàng, tuy rằng tuổi không lớn, mà đã là cảnh giới Tạo Hóa, xem ra thiên phú cũng không tệ.

- Chuyện gì?

Tu luyện giả trẻ tuổi đó thấy Hạ Ngôn chặn đường mình, khẽ nhướng mày nhìn về phía Hạ Ngôn hỏi.

- Ha ha!

Ta muốn đi khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, huynh đệ có biết khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng thời gian bao lâu sẽ cử hành một lần không?

Hạ Ngôn cười hỏi.

- Khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng?

- Là huynh?

Người trẻ tuổi này đưa mắt nhìn Hạ Ngôn từ trên xuống dưới, cuối cùng cười ha hả:

- Huynh là người ở đâu tới, chẳng lẽ không biết điểu kiện khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng sao?

- Điều kiện gì?

Hạ Ngôn vội vàng hỏi.

- Điều kiện thứ nhất phải là vươngtộc linh lực màu vàng.

Tu luyện giả tuổi tréđó hơi nheo mắt một chút nói.

- Ta là vương tộc linh lực màu vàng!

Hạ Ngôn vừa lật lòng bàn tay, một đoàn linh lực màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay.

- ồ!

Tu luyện giả trẻ tuổi thần sắc chợt biến đổi, ngay sau đó liền nói thêm:

- Điểu kiện thứ hai, phải là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh mới được.

- Điều kiện này, la cũng phù họp.

Hạ Ngôn mỉm cười nói với người trẻ tuổi mặc áo bảo màu vảng này.

- Cái gì?

- Huynh là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh?

- Huynh là nói mạnh miệng đi?

Người trẻ tuổi này lập tức trợn tròn mắt, không dám tin nói.

Hắn chính là cư dần trong Đô Vệ Thành, gặp mặt tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh cũng không ít, nhưng chưa bao giờ gặp người trẻ tuổi như Hạ Ngôn là Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

Hạ Ngôn tu luyện thời gian tổng cộng hơn mấy vạn năm, tuy rằng cũng không ngắn, nhưng chút thời gian đó sao có thể so sánh với những lão già tu luyện mấy ức năm kia?

- Ha ha!

Vui lòng nói cho ta biết một ít tin tức có liên quan tới khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, ta từ thành thị nhỏ xa xôi đến đây.

đối với những điều này cũng không rõ ràog lắm.

Hạ Ngôn cười xòa nói.

- Huynh thật là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh?

Người trẻ tuổi này, dường như càm xúc có hơi kích động hẳn lên, hai mắt tỏa sáng.

- Ta đúng thật mà!

Hạ Ngôn có chút dở Khóc dờ cười.

- Thật tốt quá!

Chúng ta tìm một chỗ từ từ nói.

Khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng này, cũng không phải đơn giản ghi tên là có thể tham gia.

À!

Cứ vào quán trà này đi. ta nói rõ một chút với huynh chuyện này.

Người trẻ tuổi này đảo ánh mắt nhìn quanh, thấy quán trà lâu ở lề đường bên trái liền nói nhu thế

- Được!

Hạ Ngôn thoáng trầm ngâm, liền đáp ứng ngay.

Dù sao chuyện khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng này cũng không gấp mà được, cứ nghe xem người trẻ tuổi này sẽ nói một ít điều gì với mình.

Hai người tiến vào tĩà lâu, tìm một góc ngồi xuống.

Tu luyện giả trẻ tuổi này gọi tiểu nhị tới, thành thạo gọi một bình trà củng mấy thú điềm tâm, rồi ánh mắt một lần nữa chăm chú nhìn trên mặt Hạ Ngôn.

Chương 1035: Lâm gia

- Ta tên là Lâm Lãng!

Rất hân hạnh quen biết huynh!

Lâm Lãng, thần sắc trịnh trọng giới thiệu một chút về minh.

- Xin chào, ta tên là Đông Ngữ

Hạ Ngôn khẽ gật đầu chào rồi nói với Lâm Lãng.

- ừ, Đông Ngữ này!

Lâm gia chúng ta ở Đô Vệ Thành cũng coi như là đại gia tộc số một Lâm Lãng ta cũng là con cháu dòng chính của Lâm gia.

Bản thân ta tuy rằng không phải vương tộc linh lực màu vàng, nhưng phụ thân ta chính là vương tộc linh lực màu vàng, có địa vị rất cao trong gia tộc.

Lâm Lãng nói với ý đồ để Hạ Ngôn coi trọng mình.

- À!

Hạ Ngôn gật đầu.

Lâm Lãng nói những lời này, Hạ Ngôn cũng không cho rằng có cái gì quan hệ với minh, cho nên chi đáp lời lấy có, chờ đợi Lâm Lãng nói tiếp.

- Đông Ngữ!

Huynh không biết, muốn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, Chỉ có hai cái cách.

Một là tu luyện giả được nhân viên bên trong núi Thủ Vọng tìm ra; cách thứ hai, chính là danh ngạch để cử của bảy mươi hai gia tộc trong Đô Vệ Thành.

Lâm gia chúng ta chính là một trong bảy mươi hai gia tộc có tư cách để cử.

Lâm gia chúng ta cũng có rất nhiều vương tộc linh lực màu vàng, một vị tổ gia gia của ta, hiện tại đang làm trưởng lão của núi Thủ Vọng.

Thời điểm Lâm Lãng nói đến vị tổ gia gia của mình, trên nét mặt lộ lõ vẻ tự hào.

- Lâm gia chúng ta trừ một vị trưởng lão núi Thủ Vọng, còn có một vị Chấp sự núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, Lâm gia chúng ta còn có vương tộc linh lực màu đen thực lực rất mạnh tọa trấn trong gia tộc.

Lâm Lãng tiếp theo lại tự hào nói.

Đô Vệ Thành rất rộng lớn, Lâm gia này ở Đô Vệ Thành đường như cũng được xem là đại gia tộc.

Nếu không thì cũng không có được tư cách đề cử nhân viên khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

- Thì ra là vậy, ta còn tưởng rằng muốn tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng, tự mình đi báo danh là được, không ngờ còn cần có đại gia tộc để cử.

Hạ Ngôn tăng thêm giọng điệu nói.

- Khà khà!

Đương nhiên là vậy!

Tự mình báo danh?

Điều đó căn bản là không có khả năng.

Toàn bộ vương tộc linh lực màu vàng ở Thần Châu, nếu là đạt đủ điều kiện khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, gần như đều đã thông qua bảy mươi hai gia tộc chúng ta đề cỏ tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Lâm Lãng khoa tay múa chân nói với Hạ Ngôn.

- Mà mỗi lần cử hành khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, chính là bảy mươi hai gia tộc đề cử danh ngạch đạt đủ một ngàn người, sẽ bắt đầu cử hành một lần.

Đương nhiên, những tu luyện giả được đề cử này, đều là vương tộc linh lực màu vàng, nhung bọn hắn cuối cùng có thể thông qua khảo hạch trở thành Chấp sự của núi Thủ Vọng cũng rất ít.

Cũng không biết bao nhiêu lần khảo hạch, mới có thể có một tu luyện giả thành công trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

Lâm Lãng cảm khái nói.

- Vậy đại khái còn thời gian bao lâu, nhân số danh ngạch đề cử mới có thể đạt tới đủ một ngàn người vậy?

Hạ Ngôn nhíu mày tò mò hỏi.

- Điều này nói không chừng! số lượng vương tộc linh lực màu vàng ở Thần Châu vốn cũng rất ít, mà vương tộc linh lực màu vàng có cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh lại càng hiếm.

Cũng may, tu luyện giả không phải Chỉ có một lần cơ hội tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Lần này khảo hạch thất bại, như vậy sau muời vạn năm lại có thể được để cử tham gia khảo hạch.

Lâm Lãng giải thích tiếp:

- Khảo hạch lần này, hẳn là rất nhanh tới.

Ngày hôm qua cha ta có nói, bảy mươi hai gia tộc đã đề cử được hơn chín trăm bảy mươi tu luyện giả thỏa mãn điều kiện.

Nói cách khác, còn kém hơn hai mươi danh ngạch thì khảo hạch Chap sự của núi Thủ Vọng lần này sẽ bắt đầu.

Thần Châu rộng lớn Phi thường, toàn bộ Thần Châu có rất nhiều khu vực, mà mỗi một khu vực, số lượng thành thị rất nhiều tới mấy vạn cái. số lượng vương tộc linh lực màu vàng tuy rằng ít, ở mỗi thành thị vương tộc linh lực màu vàng cũng không nhiều.

Nhưng số lượng thành thị cơ hồ đếm không hết, cộng hết vương tộc linh lực màu vàng trong tát cả thành thị của toàn bộ Thần Châu, cũng chính là một con số rất khổng lồ.

Mà vương tộc linh lực màu

vàng trên phương điện tu luyện vốn cũng rất có ưu th4 tương đối mà nói ở trên phương điện tăng lên thực lực nhanh hơn nhiều so với vương tộc linh lực màu đen cùng tu luyện giả bình thường.

Cho nên, trên tồng thể mà nói, vương tộc linh lực màu vàng đạt tới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh tỉ lệ rất cao.

- Huynh rất may mắn, gặp Lâm Lãng ta.

Một lát nữa huynh theo ta về Lâm gia, ta sẽ giới thiệu huynh cho phụ thân ta.

Cha ta sẽ làm gia tộc đề cử huynh.

Cha ta ở trong gia tộc chính là phụ trách công tác này.

Lâm Lãng nhìn Hạ Ngôn cười nói.

- Vậy đa lạ Lâm huynh!

Hạ Ngôn vội vàng chắp tay nói lời cảm tạ.

- Chuyện nhỏ, Đông Ngữ!

Chúng ta đi về đi?

Lâm Lãng uống một ngụm trà, đứng lên nói với Hạ Ngôn.

- Được!

Hạ Ngôn cũng uống một ngụm trà, đứng lên đồng thời gọi tiểu, nhị tới túủi tiền, xuất ra Quy Nguyên Đan thích ứng trả tiền trà nước và điểm tâm cho tĩà lâu.

Hạ Ngôn cũng không lo lắng Lâm Lãng này sẽ lùa gạt mình, vì mình cùng hắn là lần đầu tiên gặp mặt, Lâm Lãng cũng không biết gì về mình, sao có thể lừa gạt gì được?

Hơn nữa, với thực lực hiện nay của mình, cho dù gặp phải nguy hiểm gì đó bất ngờ xảy ra, thì cũng có đủ năng lực chạy thoát Cho nên, Hạ Ngôn lựa chọn cùng đi với Lâm Lãng về Lâm gia.

Trang viên của Lâm gia cũng không xa trà lâu chỗ Hạ Ngôn cùng Lâm Lãng uống trà.

Hai người cầi đi thời gian chừng cạn chén trà nhỏ, Lâm Lãng liền chỉ vào một chỗ trang viên thật lớn nói cho Hạ Ngôn biết, đây chính là Lâm gia bọn họ.

ở trước cửa trang viên, cũng không có hộ vệ, Lâm Lãng dẫn theo Hạ Ngôn đi thẳng vào của chính.

- Đông Ngữ!

Thấy Lâm gia chúng ta thế nào?

Lâm Lãng đắc ý nhìn về phía Hạ Ngôn hỏi.

- Thực không tệ!

Trang viên này rất đẹp, mà còn rất lớn.

Hạ Ngôn gật đầu, đáp lại nói mang theo ý khơn tặng.

- Ha ha!

Trang viên như vầy.

ở toàn bộ Đô Vệ Thành cũng không có bao nhiêu cái.

Đi!

Giờ ta sẽ dẫn huynh đi gặp phụ thân ta.

Lâm Lãng vung tay áo cười nói.

- Ừ!

Hạ Ngôn đi theo bên cạnh Lâm Lãng.

Hai người đi băng qua hết cửa này qua cửa khác, hết đại viện này tới tiểu viện kia, ước chừng hơn mấy chục cái.

Trong các sân này, Hạ Ngôn cũng không nhìn thấy có hộ vệ nào, chỉ có một số nam nữ người hầu thực lực rất thấp kém.

Cuối cùng, Hạ Ngôn mới nhìn thấy một tấm bảng hiệu viết hai chữ "Nội Viện".

Lâm Lãng đẫn theo hắn tiến vào nội viện.

Nơi này, hẳn chính là chỗ trú ngụ của con cháu Lâm gia.

- Đông Ngữ!

Lâm gia chúng ta Nhân số rất nhiều, đa số con cháu Lâm gia đều phân tán đến các thành thị khác.

Lâm gia chúng ta đều có nghiệp vụ sinh ý ở rất nhiều thành thị Con cháu Lâm gia có thể ở lại Đô Vệ Thành này, hì hì...

đều là con cháu gia tộc được xem trọng.

Lâm Lãng cười hi hì nói, tự mình cảm thấy Phi thường tốt, hiển nhiên hắn cũng là con cháu được gia tộc xem trọng, mới có thể ở lại Đô Vệ Thành.

Tuy nhiên, Lâm Lăng này tu luyện thời gian nhiều nhất cũng chỉ chừng mười vạn năm, mà hiện tại thực lực đã gần như bước vào cảnh giới Tạo Hóa cấp Chuẩn Điện chủ, thiên phú quả thật xem như không tệ.

- Lâm Lãng!

Hạ Ngôn vừa đỉnh lên tiếng nói, đột nhiên một tiếng quát to từ bên trong một tiểu viện truyền ra, tiếp theo một nữ nhân đi tới, trọn trừng mắt, dựng thằng lông mi nhìn Lâm Lãng.

- Lâm Lãng!

Ngươi thật to gan!

Lại dám dẫn người ngoài vào nội viện Lâm gia chúng ta!

Nữ nhân này nhìn thấy Hạ Ngôn, sau đó, chau mày, nói với Lâm Lãng giọng điệu chất

vấn.

- Lâm Cẩm!

Ta dẫn người nào đi vào, có liên quan gì với ngươi?

Lâm Lãng đảo cặp mắt trắng dã nói, mặc dù đang phản bác, nhưng Hạ Ngôn nghe ra được hắn nói có hơi yếu, dường như là có chút e ngại nữ nhân kêu là Lâm cẩm này.

- Hừ!

Ngươi tùy tiện mang theo người ngoài đi vào nội viện Lâm gia, lại còn nói không có vấn đề gì với ta?

Chẳng lẽ, ta không phải người của Lâm gia?

Lâm Lăng!

Chẳng lẽ ngươi

muốn bị các trưởng lão trách phạt sao?

Ta xem ra ngươi hẳn là muốn rời khỏi Đô Vệ Thành rồi!

Lâm Cầm nổi giận đủng đùng trừng mắt quát lớn với Lâm Lãng.

- Lâm Cầm!

Hắn cũng không phải là người bình thường!

Lâm Lãng mặt đen lại, giương cồ nói với ý đồ thoát khỏi thế yếu rõ ràng của mình.

- Không phải người bình thường?

Vậy hắn là ai?

Ngươi có năng lực quen biết người nào?

Chỉ bằng vào ngươi, ta còn không biết sao?

Tùy tiện quen biết một kẻ đầu đường xó chợ rồi đều mang về gia tộc sao!

Lâm Cầm cười lạnh liên tục, mắt hạnh quét nhìn Hạ Ngôn vài lần, hiển nhiên giọng điệu mang theo ý mỉa mai.

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày, tuy nhiên cũng không nói thêm gì.

- Ngươi nói bậy bạ gì đó?

Hắn là vương tộc linh lực màu vàng, là muốn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cho dù là trưởng lão gia tộc, đều phải thực khách sáo tiếp đón.

Lâm Lãng lớn tiếng nói.

- Vương tộc linh lực màu vàng thì thế nào?

Ngươi cho là người nào cũng có thể tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng sao?

Tùy tiện quen người ta liền mang về gia tộc, còn đẫn hắn vào trong nội viện gia tộc.

Giờ ta đi bẩm báo với trưởng lão, ngươi đừng đi đâu nha!

Lâm Cầm giơ ngón tay chỉ vào Lâm Lãng, lớn tiếng kêu lên.

- Ta sợ ngươi à?

Lâm Lãng cắn răng trầm giọng nói ra mấy chữ này.

- Lâm huynh, nàng là ai vậy?

Hạ Ngôn thấp giọng hỏi.

- Đông Ngữ!

Nàng tên là Lâm cẩm, là con cháu Lâm gia.

Hơn nữa. nàng là vương tộc linh lực màu vàng.

Trong lợp trẻ tuổi gia tộc bọn la gần đây, có một lần trong tỷ thí gia tộc, nàng đoạt được danh hiệu đệ nhất Cho nên, hiện tại nàng ta luôn làm ra bộ dáng không coi ai ra gi

Lâm Lãng nói khẽ với Hạ Ngôn mang theo đầy oán khí

Khó trách Lâm Lãng ở trước mặt Lâm cầm này dường như có vẻ lép về như vậy.

- Lâm Lộ phụ thân của nàng, cũng giống như cha ta, đều là phụ trách tìm kiếm vương tộc linh lực màu vàng để đề cử tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng.

Lần này trong khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, phụ thân Lâm Lộ đã để cử được sáu người, mà cha ta chỉ mới tìm được bốn vị vương tộc linh lực màu vàng thỏa mãn điều kiện.

Điều này không trách cha ta không có năng lực, mà là cha ta vừa mới phụ trách chuyện gia tộc lần này.

Còn Lâm Lộ kia, đã hơn một lần phụ trách việc tìm người khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cho nên Lâm Lộ quen biết không ít vương tộc linh lực màu vàng tham gia hơn một lần khảo hạch.

Lâm Lãng thấp giọng nói rất nhanh.

- Đông Ngữ!

Huynh thật là cảnh giới Tạo Hóa cặp Giới Chủ đỉnh chứ?

Nêu huynh không phải Tạo Hóa cấp Giới Chủ đình, vậy ta đây thật thể thảm rồi!

Nữ nhân Lâm cẩm chết tiệt này, khẳng định sẽ chình lý ta, nói không chừng ta sẽ bị đuổi ra khỏi Đô Vệ Thành, phải tới một thành thị nhó sống.

Lâm Lãng dường như đột nhiên nhớ tới điều gì, biến sắc nhìn Hạ Ngôn khẩn trương nói.

Hắn sở dĩ dẫn thẳng Hạ Ngôn về Lầm gia, còn đưa vào trong nội viện, chủ yếu chính là muốn cho phụ thân gặp mặt Hạ Ngôn.

Sau đó phụ thân có thể đề cử Hạ Ngôn với gia tộc Nếu như vậy, phụ thân cũng coi như tìm được năm vương tộc linh lực màu vàng thỏa mãn điều kiện khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, chênh lệch với Lâm Lộ kia cũng thu ngắn lại được một người.

- Yên tâm đi!

Ta không để cho huynh đệ bị trừng phạt đâu!

Hạ Ngôn cười cười thấp giọng nói.

Mà Lâm cầm kia vẫn luôn giám thị hai người, dường như là sợ hai người lặng lẽ bỏ đi.

Hiển nhiên nàng đã thông báo cho những người khác, nàng đang chờ người đến.

- A...

Lâm Lãng gật đầu, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn, hiển nhiên hắn cũng lo lắng, dù sao hắn không có nhìn thấy Hạ Ngôn ra tay.

Kỳ thật lúc này hắn đã có phần hối hận, chuyện này quả thật hắn hơi lỗ mãng một chút, không ngờ dễ dàng như vậy đã tin là Hạ Ngôn có thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

Chương 1036: Người ngoài

Hành vi của Lâm Lãng quả thật có hơi vội vàng.

Dưới tình huống bình thường, cho dù Lâm Lãng muốn giới thiệu Hạ Ngôn với phụ thân của mình, để từ phụ thân hắn thông qua Lâm gia đề cử lên núi Thủ Vọng, cũng cần phải xác định trước thực lực của Hạ Ngôn.

Mà hiện tại, hắn từ lúc gặp mặt, quen biết Hạ Ngôn đến giờ, cũng mới thời gian ngắn ngủi không đến một canh giờ.

Hắn đúng là có phần nóng vội, chủ yếu cũng vi áp lực cạnh tranh trong gia tộc.

Lâm gia ở Đô Vệ Thanh xem như là một gia tộc khá lớn, số lượng con cháu trong gia tộc rất nhiều, trong đó có không ít con cháu tinh anh, giống như Lâm cầm, đó là người nồi bật trong lớp con cháu hậu bối của Lâm gia.

Những con cháu Lâm gia rời Đô Vệ Thành ra ngoài, kỳ thật cũng chính là bị giới cao tầng gia tộc buông bỗ.

Cho dù Lâm gia tài phú thực kinh người, cũng không có khả năng đều toàn lực bổi dưỡng cho tất cả con cháu trong gia tộc, điều đó hoàn toàn không thực tế.

Cho nên, nhất định sẽ có một số con cháu gia tộc bị loại bỏ bằng một phương thức nào đó, mà bộ phận con cháu gia tộc bị đảo thải này lại chiếm đa số. số còn lại, mới có thể được gia tộc lưu lại ở Đô Vệ Thành làm trọng điểm bồi dưỡng!

Lâm Lãng, đương nhiên không muốn bị gia tộc loại bỏ.

Tuy rằng phụ thần hắn là vương tộc linh lực màu vàng, nhưng hắn lại là linh lực màu đen, trong số con cháu hậu bối gia tộc, địa vị của hắn cũng không tính là cao lắm.

Nếu không nhờ có phụ thân, có thể hắn cũng bị đuổi ra khỏi Đô Vệ Thành rồi.

Đủ loại nguyên nhân này, làm cho Lâm Lãng rất muốn làm một chút đại sự gì đó, để các vị trường bối gia tộc kia đều chấp Nhận hắn.

Hôm nay ở trong thành gặp được Hạ Ngôn, lúc ấy hắn thật sự rất phán khích.

Nên biết rằng, vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng không phải hắn dễ dàng gặp được.

Nếu không thì, phụ thân hắn như thế nào phải tiêu phí thời gian dài như vậy, ở trong nhiều thành thị như vậy, tiêu phí cái giá phải trà thật lớn, mới cuối cùng tìm được bốn vương tộc linh lực màu vàng nguyện ý được Lâm gia đề cử?

Mà lúc này, Lâm Lãng đã dẫn theo Hạ Ngôn trở về, lại trùng hợp bị Lâm cầm vẫn luôn bất hòa với hắn gặp phải, chuyện này muốn che lấp cũng không có khả năng!

Lâm Lãng cũng chỉ có thể tận đáy lòng cầu nguyện sao cho Đông Ngữ đủng thật là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

- Lâm Cầm!

Đúng lúc này, một giọng nói thô lỗ từ bên ngoài cửa viện truyền vào, Hạ Ngôn nhừi lại theo tiếng nói, thấy là hai tu luyện giả mặc hoa phục đi đến.

Trong đó một người chính là mở miệng kêu ra tên Lâm cầm, mà gã còn lại, trên mặt mang theo vẻ ngạo mạn hai tay chắp sau lung chậm rãi đi tới.

- Phụ thân!

Vu Lôi tiên sinh!

Lâm Cầm nhìn thấy hãi người đi vào, trên mặt lập tức lộ ia thần sắc vui mừng, sau đó cung kính chào hỏi

- Ừ!

Có chuyện gì thể?

Ngươi lại tranh chấp cùng Lâm Lãng?

Tu luyện giả bên trái liếc mắt nhìn Hạ Ngôn cùng Lâm Lãng một cái, sắc mặt tối sầm nhìn Lâm cầm hỏi

- Phụ thân!

Lâm Lãng tự tiện dẫn người ngoài đi vào nội viện Lâm gia chúng ta. còn nói là cái gì vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?

Thật sự là buồn cười, ta còn chua bao giờ nhìn thấy tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ mà trẻ tuổi như thế

Lâm Cầm cười lạnh, trảo phúng liếc mắt nhìn Hạ Ngôn rồi nói.

- Phụ thân!

Lâm Lãng này tùy tiện đẫn người vào nội viện Lâm gia chúng ta, hẳn phải bị trừng phạt, con đã thông báo với Lâm Trường Minh trưởng lão, để trưởng lão đại nhân trừng phạt hắn.

Lâm Cầm lại nói tiếp.

- Sao lại thế?

Lâm Lãng!

Ngucri quen biết người này à?

Lâm Lộ phụ thân của Lâm cầm đưa mắt nhìn về phía Lâm Lãng, lên tiếng hỏi.

- Lâm Lộ thúc thúc!

Vị này chính là bằng hữu tiểu điệt vừa mới quen, hắn tên là Đông Ngữ, là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, sẽ thông qua Lâm gia chúng ta để cử tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Lâm Lộ hơi khom người, lớn tiếng nói

- ồ?

- Vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ?

Không biết vị huynh đệ Đông Ngữ này đến từ thành thị nào vậy?

Tu luyện giả đứng ở bên cạnh Lâm Lộ, nhướng mày nhìn Hạ Ngôn, khóe miệng lộ ra vẻ cười lạnh hỏi

- Huynh đệ?

Thật không dám với cao!

Ta cũng không quai biết ngươi!

Hạ Ngôn nhìn tu luyện giả vẻ mặt ngạo mạn kia, lắc đầu cười ra tiếng nói.

Tu luyện giả kia nghe vậy nhíu sát chân mày, sắc mặt biến thành tối sầm nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, trong mắt lộ ra hung quang.

- Đống Ngữ!

Người này tên là Vu Lôi, là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng là tu luyện giả Lâm Lộ đề cử tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Mười vạn năm trước hắn từng tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, thực lực rất mạnh, ở trong mười người Lâm gia chúng ta đề cử cho tới bây giờ, thực lực của hắn là mạnh nhất, quan hệ cùng Lâm Lộ cũng rất tốt

Lâm Lăng vội vàng truyền âm nói cho Hạ Ngôn biết, cũng không ngoài mục đích đê Hạ Ngôn không nên trêu chọc người này.

- Ha ha!

Thật là có hứng thú.

Vu Lôi cười ha hả, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn lại cực kỳ sắc bén.

Lời nói của Hạ Ngôn vừa rồi làm cho hắn cảm thấy mất hết mặt mũi.

ở Lâm gia, ngay cả trưởng lão Lâm gia đều Phi thường khách sáo với hắn.

Mà tiểu tử này, không ngờ lại không nể mặt mũi mình như thế

"Chính mình chủ động xưng hô hắn là huynh đệ, hắn lại nói không dám với cao."

Trong lòng Vu Lôi, lửa giận thiêu đốt mãnh liệt, ngón tay hắn nắm chặt thành quyền, hận không thể tung một quyền đánh cho tiểu tử áo trắng này thành thịt vụn.

- Khẩu khí không nhỏ, chỉ là không biết thực lực như thế nào, tốt nhất nên đúng thật là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Lâm Lộ nhìn Hạ Ngôn nói giọng trầm thấp.

- Đổ cuồng vọng!

Lâm Cầm ở một bên thấp giọng mắng.

Hạ Ngôn đảo ánh mắt qua, đột nhiên chăm chú nhìn về phía Lâm cầm kia, Lâm cầm bắt gặp ánh mắt của Hạ Ngôn, tâm thần hơi chấn động, linh hồn đều bị chấn động, trái tim đập loạn thình thịch.

'Ta làm sao vậy?

Bị hắn trợn mắt nhìn một cái, không ngờ lại sinh ra tâm tình sợ hãi?"

Sắc mặt Lâm cẩm hơi trắng bệch, trong lòng bối rối thầm nghĩ, cái loại cảm giác vừa rồi này là trực tiếp đến từ linh hồn, nàng tuyệt đối không thể tưởng tượng người áo trắng thoạt nhìn còn trẻ tuổi han so với nàng này, chỉ một ngón tay cũng có thể dí chết nàng.

"Vù!"

Lúc này, bên trong sân lại xuất hiện thêm một bóng người màu lam.

- Lâm Trường Minh trưởng lão!

- Lâm Trường Minh trưởng lão!

Hai cha con Lâm Lộ cùng Lâm Lãng, đều hướng về lão già vừa mới xuất hiện thi lễ ân cần chào hỏi.

Hạ Ngôn ở một bên, cũng dùng ánh mắt đánh giá một chút, vị trưởng lão này là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh, thực lực không tầm thường, tuy nhiên cũng không phải vương tộc linh lực màu vàng.

- Ừ!

- Lâm Cẩm!

Vừa rồi ngươi truyền âm cho ta, nói là Lâm Lãng vi phạm gia quy dẫn người ngoài đi vào nội viện Lâm gia?

Lâm Trường Minh gật gật đầu, ánh mắt âm trầm nhìn quét qua mấy người tại tràng, cuối cùng nhìn chắm chằm Hạ Ngôn, rồi lại nhìn về phía Lâm cầm hỏi.

- Đúng vậy, trưởng lão đại nhân!

Chính là người này!

Lâm Cầm chỉ vào Hạ Ngôn.

Bởi vì vừa rồi bị Hạ Ngôn nhìn một cái, lúc này Lâm cẩm kinh sợ thu liễm lại rất nhiều.

- Đông Ngữ!

Lâm Trường Minh này vẫn luôn có quan hệ rất tốt với Lâm Lộ kia Ta đã truyền âm cho phụ thân, ông ấy lập tức sẽ tới đây.

Huynh trước cứ nhẫn nại, ngàn vạn lần không nên nổi giận, lại càng không nên chọc giận Lâm Trường Minh bọn họ.

Tâm tư Lâm Lãng này coi như thật thận trọng hắn ngầm truyền âm cho Hạ Ngôn, trịnh trọng nói như thè

Sở dĩ truyền âm kêu Hạ Ngôn nhẫn nại, chính vì hắn lo lắng Hạ Ngôn sẽ vì Lâm Trường Minh kia nói chạm tới rồi tức giận, đến lúc đó có thể sẽ phát sinh một ít chuyện ngoài ý muốn.

Cho dù không vì Hạ Ngôn, Lâm Lãng hắn vì chính mình đương nhiên cũng sẽ kêu phụ thân mình tới đây, bằng không trước mặt đám người Lâm Trường Minh kia, khẳng định hắn phải chịu thiệt thời.

- Ta đã biết.

Hạ Ngôn truyền âm trả lời.

Nói thật ra, Hạ Ngôn căn bản là không có quá để ý tới những người này.

Trong mấy người này, chỉ có Vu Lôi và Lâm Trường Minh thực lực mạnh nhất, đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

Nhung với loại Giới chủ đỉnh của bọn hắn này, Hạ Ngôn Chỉ cần một chưởng có thể đánh chết một đống.

- À?

Không ngờ thật sự có chuyện này!

Lâm Trường Minh lại dời ánh mắt nhìn về phía Lâm Lãng:

- Lâm Lãng!

Ngươi nói xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, ngươi vì sao lại dẫn người này vào nội viện Lâm gia chúng ta?

Chẳng lẽ, ngươi không biết quy củ của Lâm gia chúng ta sao?

Lâm Trường Minh rất uy nghiêm chất vẩn Lâm Lãng, thời điểm nói chuyện còn kèm theo một cổ uy áp linh hồn.

- Bẩm báo trưởng lão đại nhân!

Đông Ngữ không phải là người bình thường, hắn muốn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cho nên ta mới đẫn hắn về Lâm gia.

Tuy rằng Lâm Lãng bị uy áp linh hồn, nhưng vẫn cắn răng cố sức nói với Lâm Trường Mink

- Trưởng lão!

Lâm Lãng vừa mới quen biết với người kêu là Đông Ngữ này, đã mang hắn về Lâm gia, hiển nhiên không thích hợp. về phần thân phận của người này cũng không rõ ràng lắm.

Lâm Lộ trầm giọng nói.

- Ha ha!

Xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên một giọng nói từ ngoài của viện truyền vào.

- Phụ thânđến đây rồi!

Lâm Lãng lộ sắc mặt vui mừng, nhìn về phía tiếng nói, quả nhiên trong sân viện lại thôn một người, cũng là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, mà còn là wrong tộc linh lực màu vàng.

Người tới chính là phụ thân của Lâm Lâng.

- Lâm Trường Không!

Ngươi tới vừa đúng lúc.

Lâm Lãng con của ngươi tùy tiện mang người ngoài đi vào nội viện Lâm gia, vi phạm gia quy của Lâm gia, ngươi nói xem nên xử trí như thế nào?

Lâm Trường Minh híp mắt nhìn về phía Lâm Trường Không vừa mới đến, cũng chính là phụ thân của Lâm Lãng nói.

- Lầm Lãng?

Lâm Trường Không nhíu mày nhìn về phía đứa con Lâm Lãng.

- Phụ thân!

Con giới thiệu với người một chút, đây là Đông Ngữ, vương tộc linh lực màu vàng, cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Đông Ngữ muốn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng lần này.

Lâm Lãng nói rất nhanh với Lâm Trường Không.

- Hả?

Đây là sự thật?

Lâm Trường Không nghe vậy trên mặt đầy vui mừng hỏi.

- Là thật!

Lâm Lãng gật đầu lia lại nói.

- Ta đúng thật muốn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn cũng gật đầu nói.

- Vậy thật tốt quá!

Nêu như vậy, không tồn tại vấn đề gì nữa.

Vương tộc linh lực màu vàng tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, đều là khách quý của Lâm gia chúng ta.

Lâm Trường Không cười dài nói.

- Hừ!

Lâm Lãng đường như vừa mới biết Đông Ngữ thì phải?

Sao có thể biết được hẳn phù họp điều kiện chứ?

Lâm Trường Minh hừ lạnh một tiếng, trầm giọng gặn hỏi.

- Ha ha!

Điều này đom giàn mà, ta ra tay thửmột lần sẽ biết.

Tên Vu Lôi kia đã chò cơ hội từ lâu muốn ra tay giáo huấn Hạ Ngôn một phen, lúc này cất tiếng cười nói.

Vừa rồi Hạ Ngôn làm mất mặt hắn, khiến lửa giận trong lòng hắn còn âm ĩ đến giờ này cũng không có tắt.

Vừa lúc tìm được lý do ra tay, hung hăng giáo huán tên Hạ Ngôn kia một trận.

- Cái này... dường như không thích hợp ỉắm?

Đông Ngữ tiên sinh là khách nhân của Lâm gia chúng ta

Lâm Trường Không nhíu mày, lắc đầu cự tuyệt Lâm Trường Không cũng biết Vu Lôi này thực lực rất mạnh, cho dù Đông Ngữ thật là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ, nếu giao đấu cùng Vu Lôi kia, chỉ sợ cũng phải chịu thiệt thòi

Chương 1037: Phát sinh chuyện gì

Vu Lôi nở một nụ cười, hơn nữa cười còn cực kỳ nham hiểm, ác độc.

- Đông Ngữ!

Mặc dù là khách nhân của Lâm gia, nhưng ta cũng không phải con cháu Lâm gia.

Ha ha...

Cho nên ta cùng với Đông Ngữ luận bàn một chút, cũng không có quan hệ gì với Lâm gia.

Vu Lôi với ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn. phảng phất như mắt độc xà, hai tay của hắn vẫn chắp phía sau lưng, cho đến lúc này hắn vẫn còn hiển lộ ra vẻ cao ngạo.

- Không được!

Đông Ngữ tiên sinh là khách nhân của ta.

Trường Minh trưởng lão, chuyện này tới đây thôi, kế tiếp Đông Ngữ tiên sinh sẽ do ta tự mình tiếp đón.

Giọngnói của Lâm Trường Không đột nhiên kiên định hẳn lên.

Lâm Trường Không vừa rồi đã cẩn thận quan sát Hạ Ngôn một chút, phát hiện Hạ Ngôn quả thật không giống tu luyện giả bình thường.

Với nhan lực của lão, cảm thấy được Hạ Ngôn có thể đúng là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Nếu thật như vậy, lão tuyệt đối không thể đắc tội với Hạ Ngôn, mà cần phải lôi kéo Hạ Ngôn, bởi vì Hạ Ngôn là do Lâm Lãng con của lão mang về.

Nói cách khác, Hạ Ngôn nếu là có thể được Lâm gia đề cử tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, một phần công lao này là là phải ghi công trên người Lâm Trường Không hắn.

Lâm Lộ ở bên cạnh, cho tới bây giờ, Lâm Lộ đã tìm được sáu vị vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ cho gia tộc, mà Lâm Trường Không hắn chỉ mới tìm được bốn người.

NgUyên nhãn chính vì thâ Lâm Lộ ở trước mặt giới cao tầng gia tộc luôn có quyền ãn nói hơn so với chính minh.

Đừng thấy chỉ là kém hai cái danh ngạch nho nhỏ, nhưng chuyện này đối với gia tộc mà nói đúng là trọng yếu Phi thường.

Nhất là, nêu vạn nhất trong số vương tộc linh lực màu vàng gia tộc đề cử có người trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, đó thật là chuyện khó lường.

- Không sao!

Lâm Trường Minh trưởng lão vừa định nói, Hạ Ngôn lại xua tay chặn lại lên tiếng nói:

- Vị Vu Lôi này nếu muốn luận bản cùng ta một chút, vậy cũng được.

- Hả?

- Đông Ngữ tiên sinh?

Lâm Lãng cau mày, lo lắng nhìn Hạ Ngôn.

Còn tên Vu Lôi kia đường như cũng đủng thật không ngờ Hạ Ngôn lại đáp ứng luận bàn cùng mình sảng khoái như thế Hắn hơi sửng sốt một chút, sau đó ý cười trên mặt càng đậm, một bộ dáng nhưđối phương không biết trời cao đẩt rộng là gì.

"Thật đúng là không biết sống chết mà."

Lâm Lộ phụ thân của Lâm cầm híp đôi mắt, trong lòng cũng rất cao hứng.

Mặc kệ Hạ Ngôn có phải hay không thật sự là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, kỳ thật lão cũng không quan tâm cho lắm.

Bởi vì, dù Hạ Ngôn có là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, thì cũng do người của Lâm Trường Không tìm được, lão cùng với Lâm Trường Không vốn là ngấm ngầm tranh đấu với nhau.

Lâm Cầm hơi biến sắc. thời điểm ánh mắt nhìn về hướng Hạ Ngôn có chút phúc tạp.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Ngài là khách nhân của ta, chúng ta nói chuyện một lát cho rõ ràng

đi?

Lâm Trường Không cau mày nói có ý đồ khuyên bảo Hạ Ngôn.

Lão lo lắng Hạ Ngôn một hồi thất bại mất hét mặt mũi, rồi nhục nhã phẫn nộ bỏ đi.

- Ha ha!

Ngài không cần lo lắng cho ta.

Hạ Ngôn cười lắc đầu nhìn về phía Lâm Trường Không nói.

Ngay sau đó, Hạ Ngôn lại đời ánh mắt nhìn về phía Vu Lôi đang đắc ý đảo dạt.

- Tuy nhiên...

Lúc này, Hạ Ngôn chuyển cao giọng.

- Như thế nào?

Đông Ngữ ngươi đổi ý hay sao?

Vu Lôi khinh miệt phát ra âm tiết từ trong mũi, với ánh mắt khinh thường nhìn Hạ Ngôn nói Mười vạn năm trước, hắn đã từng tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cục kỳ tự tin thực lực của chính minh.

Lúc này hắn không một chút nghĩ tới mình lại không phải là đối thủ của Hạ Ngôn.

Kỳ thật, đến lúc này, hẳn còn cho rẳug Hạ Ngôn không có khả năng đã đạt tới cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

- Không phải ta muốn đổi ỷ, mà ta muốn nói, ở trong so đấu luận bàn khó tránh khỏi phải có một chút va chạm.

Cho nên ta nói trước cho tiện sau này, cho dù là một bên chết tại đương trường, thì cũng không liên quan tới đối phương, tự mình chịu trách nhiệm.

Hạ Ngôn cười tùm tim chậm rãi nói

- Hả?

Mọi người tại đây đều biến sắc mặt.

Những lời này vừa nói ra tính chất của trận so đấu đã hoàn toàn biến đổi.

- Được!

Đúng phải như thế!

Vậy chúng ta liền tìm một chỗ luận bản đi.

Chỗ sân viện này quá nhỏ, lại xinh đẹp ĩLhưthế bị hủy thì thật đáng tiếc.

Vu Lôi nhìn quanh bốn phía, ra tiếng nói.

- Không cần!

ở trước mặt ta ngươi hoàn toàn không có cơ hội hủy hoại sân viện này!

Hạ Ngôn ung dung phất tay áo nhẹ nhàng nói.

- Cái gì?

- Tiểu tử!

Ngươi nói cái gì?

Hạ Ngôn vừa nói ra những lời này, Vu Lôi đúng là kiềm chế không được cơn phẫn nộ.

Hóa ra từ đầu đến giờ, người ta căn bản là xem thường không đề hắn vào mắt Đừng nói là Vu Lôi thiên tài như vậy, cho dù là tu luyện giả bình thường chỉ sợ đều không chịu đựng nổi một người xa lạ như vậy khinh thị chính minh.

Ngay cả Lâm Trường Không cũng phải nhói mày, lão cũng cảm thấy Hạ Ngôn có phải có điềm quá mức tự tin hay không?

Tự tin quá độ, đó không phải là tự tin, mà là cuồng vọng.

- Ngươi cũng dám coi rẻ ta, ta xem ra ngươi đúng là muốn chết!

Vu Lôi đột nhiên tập trung linh lực, đánh một chưởng về hướng Hạ Ngôn.

Năng lượng cuồng bạo với uy lực kinh người đánh tới gần thần minh Hạ Ngôn.

Toàn bộ trong sần đều bị cổ năng lượng này phủ chụp lấy.

Lâm Trường Minh vội vàng vận chuyển linh lực muốn tạo một cái lồng năng lượng bảo hộ sàn viện, nhưng thực lực của Vu Lôi vốn là không ở dưới lão, cái lồng năng lượng lão tạo ra có thể có tác dụng gì chứ?

"Không xong, sân viện Lâm gia ta sắp bị hủy rồi!"

Trong lòng mọi người đồng thời toát ra ý nghĩ Như vậy.

- Phụ thân!

Ngài không thể không quàn tới nha?

Lâm Lãng lo lắng quay sang nói với phụ thân Lâm Trường Không của hắn.

Lâm Trường Không cũng có chút cấp bácb, chuẩn bị đợi thời cơ ra tay.

Nhưng đúng lúc này, năng lượng cuồng bạo cuồn cuộn kia. lại lập tức biến mất vô tung vô ảnh.

Mọi người rõ ràng nhìn thấy, chưởng ấn màu vàng của Vu Lôi đã tới gần trước người Hạ Ngôn, rồi linh lực cuồn cuộn đó lại tiêu biến mất.

Lực lượng pháp tắc của Hạ Ngôn đã đạt tới đại viên mãn, lấy Hạ Ngôn làm trung tâm, không gian trong vòng bán kính năm mươi thước, Hạ Ngôn có thể thay đổi pháp tắc.

Vu Lôi kia vừa tiến vào phạm vi Hạ Ngôn khống chế, nếu Hạ Ngôn không muốn cho năng lượng của hắn tồn tại, năng lượng của hắn sao có thể tồn tại được?

Hạ Ngôn chỉ cần một cái tâm niệm, linh lực cuồng bạo của Vu Lôi liền hoàn toàn tiêu biến mất

"Bịch bịch!"

Thật giống như người bình thường đánh nhau, hai bàn tay của Vu Lôi chụp thẳng lên thân mình Hạ Ngôn, nhưng lại chì phát ra một tiếng vang nho nhỏ.

Cảnh tượng máu thịt bay tứ tung trong tưởng tượng, căn bản là không có phát sinh.

'Đây là chuyện gì xảy ra?"

Trong ánh mắt của Vu Lôi đầy vẻ hoảng sợ, hắn không bao giờ nghĩ tới linh lực của mình lại đột nhiên biến mát như vậy.

Lúc này hắn thật giống như một người trường thành bình thường, mà hoàn toàn không phải là tu luyện giả thực lực cường mãnh.

Mấy người Lâm gia cũng đều là mở to hai mắt nhìn một màn khó tin này.

Bọn họ đều không thể giải thích được, trong khoảng thời gian ngắn đó đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

- Tanói rõi, sống chết tự mình chịu trách nhiệm!

Vẻ tươi cười của Hạ Ngôn có chút lạnh như băng.

Chì thấy thân hình Hạ Ngôn phía trong áo bào trắng hơi hơi lay động, hai bàn tay của Vu Lôi kia trong nháy mắt liền hóa thành bụi phấn

- Không!

Vu Lôi kinh hoàng, trên trán chày ra mồ hôi bằng hạt đậu, lớn tiếng gào to.

Nhưng tiếng la của hắn còn chưa kịp dứt dư âm, toàn bộ thân mình hắn cũng đều biến thành bụi.

Linh hồn thể màu vàng ngưng tụ hiện ra ở trước mặt mọi người.

Thân thể bị hủy diệt, linh hồn thể cho dù được sống lại, thi thực lực của bản thân cũng sẽ giảm xuống nghiêm trọng.

Mặc dù có trân bảo phụ trợ, Vu Lôi này sau khi sống lại, nhiều nhất cũng chỉ là một cảnh giới Tạo Hóa bình thường.

Mấy người Lâm gia ở đây, đều hít ngược một hơi khí lạnh, quả thực bọn họ không còn tin hai mắt của mình.

Thực lực mạnh đến như Vu Lôi, không ngờ trong nháy mắt liền bị đánh chết.

Bọn họ rất rõ làng nếu Đống Ngữ này muốn, linh hồn thể của Vu Lôi kia căn bản là không có cơ hội ngưng tụ hiển lộ ra ở trước mặt hắn.

Vu Lôi chỉ còn lại có linh hồn thề, vẫn đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Hạ Ngôn, vốn vẻ cao ngạo chẳng biết biến đi đâu rồi.

-Ngươi... ngươi...

Vu Lôi mấp máy môi, run rẩy nói.

- Hả?

Hạ Ngôn đưa ánh mắt tàn nhẫn nhìn về phía linh hồn thể của Vu Lôi, lập tức toàn thân linh hồn của Vu Lôi run lên.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Xin tha mạng!

Vu Lôi vội vàng cầu xin tha thứ; hắn rất rõ ràng, Hạ Ngôn chỉ cần một cái ý niệm trong đầu là có thể hoàn toàn đánh tan linh hồn thề của mình.

- Đông Ngữ tiên sinh...

Lâm Trường Minh cũng kịp phản ứng lại, có hơi xấu hổ lên tiếng:

- Cái này...

Đông Ngữ tiên sinh!

Xin ngài buông tha cho linh hồn của Vu Lôi.

- Hừ!

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, cười lạnh nói:

- Hiện tại các ngươi còn nghi ngờ thân phận và thực lực của ta nữa không?

- Không dám, không dám!

Lâm Trường Minh lắc đầu lia lịa nói.

Còn phần Lâm Lộ kia sắc mặt đã sớm biến thành tối đen, cúi thấp đầu, mối khiếp sợ trong lòng còn chưa có tan đi, tuy rằng Hạ Ngôn giết Vu Lôi là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ do lão đề cử cho gia tộc, nhưng lão cũng không dám oán hận Hạ Ngôn.

Mặc kệ như thế nào, Hạ Ngôn hiện tại đã là khách quý của Lâm gia, hơn nữa thực lực của Hạ Ngôn cường đại đến mức kinh người.

Nêu gia tộc có thể đề cử hắn tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, thì rất có thể thật sự trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, chuyện này đối với gia tộc mà nói khẳng định là một đại sự.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Xin mời vào trong!

Lâm Trường Không trịnh trọng làm ra động tác thình mời, nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn lại nhìn thoáng qua linh hồn của Vu Lôi, gật gật đầu với Lâm Trường Không, tiếp đó lại quay sang Lâm Lãng nói:

- Lâm Lãng!

Đi thôi!

- A?

-Tốt, tốt lắm!

Lúc này Lâm Lãng mới từ trong khiếp sợ bừng tỉnh lại, ứng đáp hai tiếng, rồi đi theo phía sau Hạ Ngôn, theo Lâm Trường Không đi vào nội viện chỗ mình trú ngụ.

- Người này rốt cuộc là ai?

Thực lực lại mạnh như thế?

Chờba người Hạ Ngôn rời khỏi, Lâm Trường Minh mới thấp giọng nói.

- Trưởng lão!

Lâm Lộ kêu một tiếng.

- Ta lập tức bẩm báo lên Tộc trưởng!

Các ngươi không được truyền chuyện này ra ngoài.

Lâm Trường Minh dùng giọng điệu ngưng trọng nói với Lâm Lộ và Lâm cẩm, sau đó

dới ánh mắt nhìn về phía linh hồn Vu Lôi:

- Vu Lôi tiên sinh!

Thực xin lỗi!

Chuyện này...

ôi, thật sự là không thể tưởng tượng được người gọi là Đông Ngữ kia, thực lực lại mạnh như thế

Linh hồn của Vu Lôi, xanh cả mặt, lông mày nhích động, tuy nhiên lúc này hắn cũng biết ĩõ tình huống của mình, hiện tại hắn ở trong Lâm gia.

Nêu ngay cả Lâm gia đều đắc tội, vậy linh hồn thể của hắn chỉ sợ cũng phải hoàn toàn mai một ở trong này.

Cho nên tuy rằng trong lòng hắn chứa đầy oán niệm, nhưng cũng không dám phát tác.

- Chuyện này là ta tự mình chịu trách nhiệm, không liên quan gì với Lâm gia.

Đáng tiếc, ta không thể tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng lần này.

Vu Lôi có hơi đau lòng, nói:

- Mà người tên là Đông Ngữ kia.

đường như trên người có bảo vật Phi thường cường đại gì đó.

Thời điểm ta công kích hắn, đột nhiên cảm giác toàn thân linh lực đều biến mất một cách kỳ dị, quả thật là bảo vật đấng sạ nha!

Tuy rằng chỉ còn lại có linh hồn thạ nhưng Vu Lôi này, tới bây giờ vẫn còn nói ra những lời không có ý tốt như thế Hắn nói trên người Hạ Ngôn có bảo vật Phi thường cường đại, rõ ràng mục đích chính là đề Lâm gia đỏ mắt thèm thuồng, sau đó rất có thể Lâm gia sẽ mạo hiểm giết người đoạt bảo.

Cho dù Lâm gia sẽ không giết người đoạt bảo, thì đối với bản thân Vu Lôi hắn, cũng không có tổn thất gì lớn thêm nữa.

Chương 1038: Ngày khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng

Lâm Trường Minh cùng Lâm Lộ hai người nhìn nhau, sau đó thu hồi mấy món thần khí của Vu Lôi tản lạc trong không gian, rồi mang theo linh hồn của Vu Lôi đi về nội viện nơi mình trú ngụ.

- Cái gì?

- Lâm Lãng con của Lâm Trường Không, mang về một vị vương tộc linh lực màu vàng?

Người vương tộc linh lực màu vàng này lại có được thực lực thoải mái đánh chết tu luyện giả Vu Lôi?

- Thực lực mạnh như vậy à?

Tuy rằng bị nghi ngờ sử đụng một loại bảo vật cường đại, nhưng bản thân nếu không có thực lực cường đại thì làm sao lấy được bảo vật?

Mặc dù có bảo vật, cũng khó có thể phát huy ra hết uy lực của nó!

ở chỗ sâu trong nội viện Lâm gia, một số nhân vật cao tầng đều rất nhanh liền nhận được tin tức, trong đó không ít người đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

Sau đó, tụ tập lại cùng một chỗ bắt đầu bàn tán xôn xao.

Nếu Lâm Lãng mang về tu luyện giả tên là Đông Ngữ kia, thực sự thực lực mạnh như vậy, thì bọn họ những nhân vật cao tầng của Lâm gia này, cũng muốn đích thân tới gặp một lần.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Hoan nghênh ngài tới Lâm gia!

Lâm Trường Không, Hạ Ngôn, cùng với Lâm Lãng, ba người ngồi bên trong một gian phòng, Lâm Trường Không tươi cười chuyện trò với Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Cũng may là gặp dịp gặp được Lâm Lãng.

Hạ Ngôn mỉm cười gật đầu.

- À phải!

Vu Lôi là Lâm Lộ đưa về gia tộc đề cử tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, vừa rồi hắn mạo phạm Hạ Ngôn tiên sinh, ngàn vạn lần ngài không cần để ở trong lòng.

Lâm Trường Không lộ sắc mặt ngưng trọng, nhìn Hạ Ngôn nói.

Đương nhiên, lão nói những lời này kỳ thật là vì muốn Hạ Ngôn không còn tồn tại khúc mắc với Lâm gia. về phần Vu Lôi kia. lão mới mặc kệ cách nhìn của Hạ Ngôn đối với Vu Lôi thế nào.

Hiện tại Vu Lôi thân thể bị hủy, cũng không có khả năng tiếp tục tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

- Thực lực của Đông Ngữ tiên sinh, tất nhiên có thể thuận lợi trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

Đến lúc đó, quyền lực bao trùm toàn bộ Thần Châu, ai nhìn thấy Đông Ngữ tiên sinh ngài, đều phải chào một tiếng đại nhân.

Lâm Trường Không nói với vẻ mặt hâm mộ.

- Còn chưa có tham gia khảo hạch, hết thảy cũng khó nói trước được.

Hạ Ngôn lắc đầu cười nói.

Hắn đối với chức Chấp sự núi Thủ Vọng này cũng không có hứng thú gì.

Đi vào núi Thủ Vọng mục đích chính là để mình có thể bước vào cảnh giới Thần chủ nhanh hơn.

Hiện tại tuy rằng linh hồn và pháp tắc đều đã đạt tới đại viên mãn, nhưng chung quy còn chưa phải cảnh giới Thần chủ, mức chênh lệch với Thần chủ cũng không phải là một chút nửa điểm.

- Đông Ngữ tiên sinh quá khiêm tốn rồi!

Ta mà có được một phần thực lực của Đông Ngữ tiên sinh, cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Lâm Lãng ở một bên vẫn không nói gì, lúc này rốt cục tìm được cơ hội nói chen vào.

Sau lúc nhìn thấy thực lực của Hạ Ngôn, Lâm Lãng đương nhiên không dám ăn nói tùy tiện như trước, ngay cả cường giả như Vu Lôi, Hạ Ngôn đều. nói giết là giết, không có mảy may chần chừ.

Nhân vật như vậy mới chân chính là đại nhân vật.

Mặc dù là thế gia cỡ như Lâm gia này, cũng tìm không ra bao nhiêu nhân vật có thể so sánh cùng Hạ Ngôn.

- Đừng có nôn nóng, tương lai nhất định huynh đệ có thể đạt tới thực lực nhưta!

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Lâm Lãng nói.

- Hả?

Đúng lúc này, trên mặt Lâm Trường Không hơi biến sắc, rồi sau đó nhìn về phía Hạ Ngôn nói:

- Đông Ngữ tiên sinh!

Các vị trưởng lão gia tộc muốn gặp mặt ngài!

- ồ?

Vậy cứ gặp đi!

Hạ Ngôn khẽ cau mày rồi mới gật đầu nói.

Lâm gia đề cử tu luyện giả tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng không phải do Lâm Trường Không định đoạt!

Lâm Trường Không đề cử tu luyện giả lên gia tộc, sau đó mới từ Lâm gia lập danh ngạch chuyển lên núi Thủ Vọng.

Cho nên, Hạ Ngôn cũng cần phải gặp mặt giới cao tầng của Lâm gia.

Một lát sau, Hạ Ngôn gặp hơn mười vị trưởng lão trong gia tộc Lâm gia.

Lâm gia tự nhiên cũng rất vui mừng được đề cử Hạ Ngôn.

Sau một hồi gặp gỡ, nói cho Hạ Ngôn biết cầnchờ đợi đến ngày khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Trong đoạn thời gian này, Hạ Ngôn cứ ở lại Lâm gia là được rồi.

Hạ Ngôn ở lại, sau đó rất ít xuất hiện ở trước mặt người Lâm gia.

Mà Lâm Trường Không vì không tạo thành quấy rầy cho Hạ Ngôn, thời điểm không có việc gì cũng không tới gặp Hạ Ngôn.

Các người Lâm gia đề cử khác, thật ra muốn gặp Hạ Ngôn cho biết, nhưng khi bọn họ biết Hạ Ngôn trong nháy mắt đánh chết Vu Lôi, thực lực như vậy khiến cho bọn họ không dám đi trêu chọc Hạ Ngôn.

Cho nên tự nhiên cũng sẽ không có người nào mạo muội đi vào phòng của Hạ Ngôn.

Nhiều nhất chỉ là khi rảnh rỗi thường đến bên ngoài phòng Hạ Ngôn thử thời vận, xem có thể nhìn thấy Hạ Ngôn ngẫu nhiên từ trong phòng đi ra hay không.

Thời gian vội vàng trôi qua, đảo mắt một cái đã qua hơn mấy chục năm, Hạ Ngôn cũng không nóng vội, mỗi ngày đều dựa theo tiết tấu của mình để tu luyện Tuy rằng pháp tắc cùng linh hồn đều đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, nhung việc tu luyện là vĩnh viễn không có tận cùng, giống như đi ngược đòng sông không tiến ắt lùi, Hạ Ngôn từ trước đến nay chưa bao giờ lười biếng bỏ qua.

"Xoạt xoạt xoạt!"

Một ngày này, Hạ Ngôn hơi nhích động lông mày, hắn nghe có tiếng bước chân vang lên, hiển nhiên có tu luyện giả đi vào sân viện của mình tĩú ngụ.

Vù!

Lập tức, Hạ Ngôn Liền đứng lên, thân ảnh nhoáng lên một cái tới trước cửa mở cửa phòng ra, nhìn thấy là Lâm Trường Không một thân hoa phục đứng ở trước cửa phòng.

Lâm Trường Không thấy Hạ Ngôn mở cửa, vội vàng thi lễ.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Lâm Trường Không khom người nói.

- Là Lâm huynh a!

Hạ Ngôn tự nhiên lui ra phía sau một bước, ra hiệu mòi Lâm Trường Không vào trong phòng nói chuyện, Lâm Trường Không bước nhanh vào trong phòng, sau đó xoay người lại, trên mặt mang theo ý cười nhìn về phía Hạ Ngôn.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Hôm nay ta tới gặp ngài, là muốn nói với ngài một chuyện vui

Lâm Trường Không cười tùm tìm nói.

- ô?

Việc vui?

Chẳng lẽ là khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng sắp bắt đầu rồi?

Hạ Ngôn hơi khựng lại một chút, liền nghĩ tới việc vui này là cái gì, cũng cười hỏi.

- Ha ha!

Đúng vậy!

Chính là ba ngày sau.

Đến lúc đó, sẽ có một ngàn tu luyện giả vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ.

Vọng.

Lâm Trường Không trịnh trọng nói.

- Rốt cục cũng đợi được tới ngày này.

Hạ Ngôn ánh mắt hơi híp lại, gật gật đầu nói.

- Ta đây cũng không quấy rầy Đông Ngữ tiên sinh ngài nữa.

Tới ngày khảo hạch ta sẽ lại đây đón ngài.

Lâm Trường Không đứng lên, chắp tay cáo từ Hạ Ngôn.

- TốtquậlàmPhiềnLâmhuyĩứirồi

Hạ Ngôn gật đầu.

"Một ngàn vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ?

Cuối cùng, cũng không biết có bao nhiêu người có thể thông qua khảo hạch.

Bất kể như thế nào, ta cũng phải vào núi Thủ Vọng trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, sớm ngày trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ."

Lâm Trường Không đi rồi, các ý nghĩ lướt qua trong đầu Hạ Ngôn.

"Thương Ẩn!"

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt ác liệt, thấp giọng nói ra hai chữ.

Ba ngày sau!

- Người đó chính là Đông Ngữ!

Nhân vật cao tầng của Lâm gia xuất hiện rất nhiều, ít nhất có mấy chục vị trưởng lão đều có mặt trong ngày này.

Còn có lứiữũg vương tộc linh lực màu vàng được Lâm gia đề cử, cũng đều tới tụ tập cùng một chỗ.

Hạ Ngôn, đương nhiên cũng đi theo Lâm Trường Không xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Đám con cháu Lâm gia đều đã sớm nghe nói tới đại danh của Đông Ngữ, nhưng mà

bọn hắn cũng chưa có cơ hội gặp mặt Đông Ngữ.

Hôm nay nhìn thấy Đông Ngữ một thân áo trắng, một đám đều châu đầu ghé tai bàn tán.

Ngay cả những vương tộc linh lực màu vàng được đề cử kia, nhìn thấy Hạ Ngôn đều co rụt đồng tử lại.

Trừ Hạ Ngôn, còn có mười tu luyện giả là vương tộc linh lực màu vàng chuẩn bị tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Sau Hạ Ngôn, Lâm gia lại tìm được một gã vương tộc linh lực màu vàng.

Cho nên tuy rằng Vu Lôi không thể tham gia, nhưng số tu luyện giả Lâm gia đề cử tính cả Hạ Ngôn, tổng cộng vẫn là mười một người.

Đô Vệ Thanh bảy mươi hai gia tộc.

đề cử tổng cộng một ngàn tu luyện giả vương tộc linh lực màu vàng.

Lâm gia mới đề cử ra mười một cái danh ngạch, cũng không có đạt tới số lượng phân phối.

Bởi vậy có thể thấy được, xếp hạng của Lâm gia ở trong bảy mươi hai gia tộc này, có lẽ được xem như hạng khá.

- Đông Ngữ tiên sinh!

- Đông Ngữ tiên sinh!

Hạ Ngôn vừa xuất hiện, các trưởng lão Lâm gia đều hướng về phía Hạ Ngôn lên tiếng chào hỏi, Hạ Ngôn cũng gật đầu đáp lại.

- Đãi ngộ, thật đúng là không giống nhau nha!

Một gã vương tộc linh lực màu vàng được đề cử, có vẻ không hài lòng thấp giọng nói.

- Điều đó đương nhiên không giống nhau, ngươi có thể giết chết Vu Lôi không?

Người ta, chỉ trong nháy mắt liền đánh chết Vu Lôi.

Một người phía sau người kia, cũng thấp giọng nói.

- Đúng vậy, Đông Ngữ đó nếu thật sự có thần kỳ như vậy, thật rất có thể trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

Một người khác ánh mắt lóe sáng, hạ thấp giọng nói.

- Đông Ngữ tiên sinh!

Bên kia đều là vương tộc linh lực màu vàng được Lâm gia chúng ta đề cử.

Một lát nữa tộc trưởng đại nhân tới, sẽ đẫn các ngài cùng nhau đi vào núi Thủ Vọng.

Lâm Trường Không nói khẽ với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng nhìn thấy mười vị vương tộc linh lực màu vàng kia, trong mười người này, chỉ có một nữ tu luyện giả.

- Ừ!

Ta đã biết!

Hạ Ngôn lửng thững đi đến vị trí chỗ mười người kia, đứng ở cuối cùng, cũng hướng về mười người này khẽ gật đầu chào.

Biểu tình trên mặt mười người đều có chút mất tự nhiên.

Trong mười người này, có mấy người coi như có quan hệ thân thiết với Vu Lôi, bọn họ biết người trước mắt là người đánh chết Vu Lôi, đương nhiên trong lòng có rất nhiều, ý tưởng.

Tuy nhiên, nếu bảo bọn họ báo thù cho Vu Lôi, thì chuyện đó đúng là không có khả năng.

- Tộc trưỏngđến đây rồi!

Bên trong đám người, có người kêu lên.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, cảm giác lực lượng pháp tắc trong không gian thoáng dao động, ngay sau đó trôi quảng trường liền có thêm một bóng người màu vàng, hiển nhiên chính là đương nhiệm tộc trưởng của Lâm gia.

Hạ Ngôn cảm ứng được, tộc trưởng Lâm gia cũng không phải cường giả cảnh giới Thần chủ, cũng chỉ là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đỉnh.

Tuy nhiên thực lực mạnh hơn rất nhiều so với đám người Vu Lôi kia

Tộc trưởng Lâm gia đến nơi, đảo mắt nhìn một vòng, tất cả con cháu Lâm gia đều như ngừng thở, không dám tùy tiện nói chuyện.

Một lúc sau, tộc trưởng Lâm gia dời ánh mắt nhìn về phía mười một người Hạ Ngôn, dưới chân hơi nhích động, liền tới phụ cận mười một người Hạ Ngôn.

- Chào các vị!

Ta là Lâm Chung Tín, đương nhiệm Tộc trưởng Lâm gia, hoan nghênh các vị đã đến.

Lâm Chung Tín nói với mười một người bọn họ.

- Chào Lâm Tộc trưởng!

Đám người Hạ Ngôn cũng chào đáp lại.

- Ừ!

Các vị!

Hôm nay chính là ngày khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, một hồi ta sẽ dẫn các vị tiến vào núi Thủ Vọng.

Đến lúc đó, Đô Vệ Thành sẽ có bảy mươi hai gia tộc mang theo tổng cộng một ngàn tu luyện giả tiến vào núi Thủ Vọng, có thể sẽ có một chút hỗn loạn.

Đến lúc đó còn thinh các vị nhất định phải đi theo sát ta, vạn nhất xảy ra sai lầm, thì có thể sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng.

Các vị cũng biết, trước khi các vị trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, thì không thể tùy ý đi lại trên núi Thủ Vọng.

Lâm Chung Tín hơi uyển chuyển nói cho mọi người biết khi đi vào núi Thủ Vọng, ngàn vạn lần không nên tùy ý chạy loạn, như vậy sẽ rất nguy hiểm.

Chương 1039: Thiển lộ

Hàm ý trong câu nói của Lâm Chung Tín tộc trưởng Lâm gia, mấy người Hạ Ngôn đương nhiên rất rõ ràng, cũng biết rằng Lâm Chung Tín nói đều là sự thật Núi Thủ Vọng, chính là trung tâm của toàn bộ Thần Châu, dưới tình huống không được phép, trừ nhân viên của núi Thủ Vọng, ngoài ra bất luận kè nào đều không thể tựtiện đi lên núi Thủ Vọng.

Cho dù là những tu luyện giả cảnh giới Thần chủ cường đại kia, nếu không phải nhân viên của núi Thủ Vọng, cũng không được tùy ý đi vào núi Thủ Vọng.

- Đa tạ Lâm Tộc trưởng nhắc nhở!

Các tu luyện giả, lại nói lời cảm tạ.

- Tốt lắm!

Vậy mòi các vị đi theo ta, chúng ta trước đến Thiển lộ, sau đó chờ đợi đi lên núi Thủ Vọng.

Lâm Chung Tín gật gật đầu, sau đó nhẹ nhàng phất tay áo một cái, lập tức dẫn đầu Phi hành đi ra ngoài.

Người của Lâm gia Chỉ có một mình Lâm Chung Tín, còn lại các trưởng lão cùng những Nhân viên khác, đều ở lại không có đi cùng đám người Hạ Ngôn.

Mười một người Hạ Ngôn đi theo phía sau Lâm Chung Tín, bay ra ngoài trang viên Lâm gia.

Tới bên ngoài, mọi người đọc theo một đường phố, Phi hành về hướng chỗ núi Thủ Vọng.

Trang viên của Lâm gia cách núi Thủ Vọng cũng không xa lắm, chi Phi hành thời gian chừng cạn chén trà nhỏ, mọi người liền tới phía dưới núi Thủ Vọng.

Núi Thủ Vọng ở trên không trung.

Muốn đi lên núi Thủ Vọng, theo như lời đôn đãi cầnthông qua Thiển lộ- Mà ở cửa vảo Thiển lộ luôn có nhân viên của núi Thủ Vọng kiểm tra thân phận của các tu luyện giả.

Khi Lâm Chung Tín mang theo đám người Hạ Ngôn đến Thiển lộ, đã có không ít tu luyện giả tới nơi này rồi, Hạ Ngôn đảo mắt nhìn lướt qua, phát hiện những tu luyện giả này đều là vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, hiển nhiên trừ một phẳn là tộc trưởng các gia tộc Đô Vệ Thành, còn lại đều là tu luyện giả tới tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng.

Mỗi một người vương tộc linh lực màu vàng, tổng cộng có thể tham gia mười lần khảo hạch Chấp sự, cũng chính là cả đời có thể có mười lân cơ hội.

Mà thời gian giữa hai lần báo danh tham gia khảo hạch cần phải cách mười vạn năm trờ lên.

- Lâm tộc trưởng!

Lâm Chung Tín dẫn theo đám người Hạ Ngôn từ không trung hạ xuống, ngay sau đó liền có một tu luyện giả khá lớn tuổi lên tiếng chào hỏi Lâm Chung Tm.

- Không ngờ Vu tộc trưởng đến sớm như vậy?

Lâm Chung Tín cũng chắp tay, chào đáp lễ Vu Tộc trưởng.

- Ha ha!

Ta cũng vừa mới tới đây thôi!

Lâm tộc trưởng!

Lần này Lâm gia các ngươi đề cử được bao nhiên vương tộc linh lực màu vàng tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng?

Sắc mặt Vu Tộc trưởng mang đầy vẻ tươi cười, tùy ý hỏi.

- Lần này, chỉ có mười một vị vương tộc linh lực màu vàng.

Lâm Chung Tín khẽ thờ đãi, ánh mắt nhìn lướt qua mười một người Hạ Ngôn một cái, lắc đầu nói.

- Chỉ có mười một người?

Ô!

Vu gia ta lần này cũng chỉ đề cỏ có mười hai vị vương tộc linh lực màu vàng.

Vu tộc trưởng hiển nhiên cũng có vẻ không hài lòng lắm:

- Nghe nói tu luyện giả Vu Lôi ở Lâm gia, bị một người tên là Đông Ngữ đánh chết?

Là xảy ra chuyện gì vậy?

Vu tộc trưởng cũng biết chuyện Đông Ngữ đánh chết Vu Lôi.

Cũng đúng, việc này tuy rằng lúc ấy không có nhiều người lắm, nhưng cũng không tính là bí mật.

- Đúng vậy!

Vị này chính là Đông Ngữ tiên sinh.

Lâm Chung Tín không chút chần chờ, mặt không đổi sắc lập tức nói với Vu Tộc trưởng, giới thiệu một chút về Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Đông Ngữ tiên sinh thật sự là tuổi trẻ đẩy hứa hẹn nha!

Trước đây ta đã nghe nói Đông Ngữ tiên sinh là một vị vương tộc linh lực màu vàng rất trẻ tuổi, nhưng hiện tại nhìn thấy tướng mạo Đông Ngữ tiên sinh, vẫn còn phải giật mình kinh hãi

Vu tộc trưởng nói rất khôn khéo.

- Vu Tộc trưởng khách sáo rồi!

Hạ Ngôn cười gật đầu nói.

- ồ?

Tộc trưởng Lô gia cũng đến rồi!

Lúc này, Lâm Chung Tín nhìn lên hướng bầu trời, mười mấy bóng người bay rất nhanh tới gần, khi Lâm Chung Tín vừa dứt tiếng nói, mười mấy bóng người này đã từ trôi không trung hạ xuống.

Trong bảy mươi hai gia tộc, Lô gia là thế lực gia tộc xếp hạng tốp trên.

Hạ Ngôn nhìn thấy phía sau. vị Tộc trưởng Lô gia này, đi theo mười tám vị vương tộc linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

- Lô Tộc trưởng!

Tộc trưởng Lô gia vừa đến nơi, có mấy tộc trưởng gia tộc đều lên tiếng chào hỏi.

Vu tộc trưởng cùng Lâm Chung Tín cũng tiến lên vài bước, hướng về Lô tộc trưởng cười chào hỏi.

Thoạt nhìn Lô tộc trưởng cũng rất khiêm tốn, các vị Tộc trưởng chào hỏi mình, Lô Tộc trưởng đều ân cầnđáp lễ.

Sau đó, những tộc trưởng này đều tụ lại một chỗ trò chuyện với nhau, đương nhiên chủ yếu vẫn là nói về chuyện khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Còn các vương tộc linh lực màu vàng sắp tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng, cũng trao đổi với nhau một vài câu chuyện, Hạ Ngôn từ trong đó cũng nghe được không ít tin tức về khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng.

Khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng này vô cùng đơn giản, tu luyện giả tham gia khảo hạch chỉ cần thông qua Thiển lộ đi lên núi Thủ Vọng.

Có thể thành công đi lên thì khảo hạch thành công; không thể đi lên chính là khảo hạch thất bại, chỉ đơn giản như vậy.

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn lên, bên trong dãy núi giữa không trung kia lực lượng pháp tắc quanh quần tầng tầng, gợn sóng dao động năng lượng lan tràn khắp bốn phía, nhưng ở phía dưới này, tu luyện giả cũng không cảm thấy áp bức gì mạnh lắm.

Trong lúc chuyện trò với nhau, tu luyện giả tụ tập tới đây càng ngày càng nhiều.

Sau khi đám người Hạ Ngôn đến đây chòng nửa canh giờ, một ngàn tu luyện giả tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, đều. tụ tập tới đẩy đủ.

Cùng đến với các tu luyện giả, còn có bảy mươi hai vị tộc trưởng gia tộc.

Gia tộc để cử số lượng tu luyện giả nhiều nhất là Thương gia của Đô Vệ Thành, tổng cộng đề cử ba mươi hai tu luyện giả vương tộc linh lực màu vàng tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng.

Bởi vậy có thể thấy được thế lực của Thương gia ở Đô Vệ Thành lớn mạnh đến mức nào.

Hạ Ngôn từ trong miệng một số tu luyện giả biết được, Thương gia của Đô Vệ Thành này ở núi Thủ Vọng đã có bốn Chấp sự và hai vị trưởng lão.

Hiện tại Thần Châu có hơn một trăm gia tộc mang họ Thương.

Mà trong Đô Vệ Thành, trong bảy mươi hai gia tộc có được tư cách để cử lại chỉ có một Thương gia này.

"Xoạt!"

Lại một lúc lâu sau, một đoàn lực lượng phép tắc ảo điệu đao động ở trong không gian.

Hạ Ngôn nhìn thấy rõ làng từ vị trí trên núi Thủ Vọng, cũng chính là phía trên mọi người, một lực lượng pháp tắc có dạng hình sợi gần như trong suốt, trong thời gian ngắn ngưng tụ trong Phiến không gian phía trước chỗ mọi người.

"Là cường giả cảnh giới Thần chủ!"

Hạ Ngôn lập tức liền đưa ra phán đoán người đến là cảnh giới Thần chủ.

Hiện tại Hạ Ngôn phán đoán rất chính xác đối với cảnh giới Thần chủ.

Nên biết rằng, linh hồn và pháp tắc của Hạ Ngôn đều đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

- Vương Cường đại nhân!

Nhìn thấy bóng người dần hiện ra trong không gian, bảy mươi hai vị tộc trưởng gia tộc, đồng thời cung kỉnh thi lễ, chào hỏi.

Cường giả cảnh giới Thần chủ từ trên núi Thủ Vọng xuống có tên là Vương Cường.

- Các vị tộc trưởng không cầnđa lễ!

Vương Cường chừa hàm râu cũng không dài lắm, đôi mắt cực kỳ có thần, trên mặt mang theo ý cười, dường như có vẻ rất khiêm tốn.

- Để ta nhìn xem... tu luyện giả tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng dường nhưđã đến đông đủ.

Ừ!

Để không chậm trễ thời gian của các vị, bây giờ ta bắt đầu điểm danh.

Tu luyện giả được đọc tên bước ra khỏi hàng, sau đó theo dấu hiệu của ta tiến vào Thiển lộ.

Tu

luyện giả nào có thể đi lên núi Thủ Vọng, Như vậy ta sẽ chúc mừng người đó trở thành thành viên mới của núi Thủ Vọng chúng ta.

Vương Cường cười vui vẻ nói.

Âm vang tiếng nói của hắn vừa đứt, chỉ thấy cánh tay hắn chậm rãi giơ lên, tiếp theo lại chậm rãi hạ xuống, ở phía sau hắn, một mảng lớn lực lượng pháp tắc bắt đầu ngưng tụ lại, ngay sau đó lại hình thành một con đường trong suốt đi thẳng lên núi Thủ Vọng.

"Đó là Thiển lộ!

Thiển lộ lại là lực lượng pháp tắc thuần túy ngưng kết mà thành.

Chỉ cầnthành công đi lên núi Thủ Vọng, như vậy liền trở thành thành viên của núi Thủ Vọng, cũng chính là Chấp sự núi Thủ Vọng."

Hạ Ngôn xoay chuyển ý niệm trong đầu.

Trong một ngàn tu luyện giả tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng này. có không ít người đã nhiêu lần tham gia khảo hạch Chấp sự, rất quen thuộc với những trình tự này.

- Thiển lộ...

- Rốt cục ta lại nhìn thấy Thiển lộ!

Một trăm vạn năm trước, ta đã từng tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng.

Cũng chính lúc đó, ta mới biết được muốn trờ tbảnh Chấp sự núi Thủ Vọng gian nan biết bao.

Cho nên, ta nhẫn nại một trăm vạn năm, cố gắng tu luyện tăng lên thực lực.

Mãi đến hôm nay, mới lại tới tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

- Ta nhất định phải trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, có như vậy ta mới đạt được địa vị cao quý, mới nhận được nhiều tài nguyên tu luyện.

- Nhất định phải làm Chấp sự núi Thủ Vọng.

Mỗi tu luyện giả vương tộc linh lực màu vàng, đều lộ vẻ kích động nhìn lên Thiôi Lộ vừa mới hình thành.

Lúc này Hạ Ngôn ngược lại rất thờ ơ.

Hạ Ngôn biết rõ rằng, với thực lực của mình tiến vào núi Thủ.

Vọng khẵng định sẽ không có gì khó khăn, ở Thời điểm linh hồn và pháp tắc của mình chưa có đạt tới đại viên mãn, đã từng chiến một trận cùng Thương Tử Danh Chấp sự núi Thủ Vọng, thực lực của Thương Tử Danh lúc đó cũng chỉ tương đương với mink Bởi vậy có thể thấy được, thực lực của Chấp sự núi Thủ Vọng bình thường, cũng không phải nghịch thiên lắm.

- Thương Dã!

Trong tay Vương Cường lơ lửng một thủy tinh cầu, hắn bắt đầu đọc ra tên tu luyện giả thứ nhất trong đó.

Tên trong thùy tinh cầu này, đều là đanh ngạch do bảy mươi hai gia tộc đề cử lên.

- Có!

Một tu luyện giả mặc trường bào màu tún, "vù" một cái hiện ra phía trước đám người, trong miệng tiẩm giọng đáp.

-Ừ!

Vương Cường cảnh giới Thần chủ kia chỉ là nhìn thoáng qua Thương Dã, liền xác định Thương Dã quả thật là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, vì thế gật gật đầu nói tiếp:

- Thương Dã!

Giờ ngươi có thể tiến vào Thiển lộ.

- Đa tạ Vương Cường đại nhân.

Trên mặt Thương Dã nổi lên tia máu đỏ, thân mình khẽ run lên, đột nhiên vận chuyển linh lực dưới chân, thân thể hắn như một tia chộp bay thẳng vào Thiển lộ.

Cũng thật kỳ quái, khi thân hỉnh Thương Dã tiếp xúc với Thiển lộ do lực lượng pháp tắc hình thành kia, thân ảnh của Thương Dã liền biến mất trong tầm mắt mọi người.

Tất cả tu luyện giả bao gồm bảy mươi hai Tộc trưởng gia tộc trong đó, đều nhìn chằm chằm vào Trương Dã biến mất trong Thiển lộ.

"Xoạt!"

Đại khái chỉ qua thời gian một lần hô hấp, thân hình Thương Dã liền hiện ra lại, trực tiếp xuất hiện ở ngoài cách Thiển lộ mấy thước.

Hạ Ngôn nhìn thấy trên mặt Thương Dã đẩy vẻ uể oải, hiển nhiên là khảo hạch thất bại

- Thương Dã!

Không nên nhụt chí, về sau ngươi còn rất nhiều cơ hội Sau khi trở về, cố gắng tu luyện tăng lên thực lực của chính mình, hy vọng khảo hạch lần tiếp theo ngươi có thể thành công.

Biểu tình trên mặt vị Thần chủ Vương Cường hoàn toàn không có biển hóa gì, chi lạnh nhạt chậm rãi nói với Thương Dã khảo hạch thất bại kia

Chương 1040: Tân Chấp sự

Theo tu luyện giả tên là Thương Dã kia đi vào Thiển lộ đến lúc hắn khảo hạch thất bại bị bức rời khỏi Thiển lộ, tổng cộng hao phí thời gian cũng chỉ bốn năm lần hô hấp.

Dựa theo tốc độ như vậy, khảo hạch một ngàn danh tu luyện giả cũng sẽ không kéo dài lâu lắm.

Quả nhiên, sau. lúc tu luyện giả Thương Dã không cam lòng lui ra, Thần chủ Vương Cường đứng ở phía trước lại kêu ra tên người thứ hai.

Người này mặc trường bào màu đen, nghe đến tiếng kêu của Vương Cường Thần chủ, liền vội vàng bước ra khỏi hàng.

Sau khi được Thần chủ Vương Cường cho phép, hắn nhanh chóng tiến vào Thiển lộ.

Cùng với Thương Dã kia không sai biệt lắm, cũng vẻn vẹn chỉ là ở bên trong Thiển lộ thời gian không đến hai lần hô hấp, đã bị lực lượng pháp tắc đẩy ra ngoài.

Tu luyện giả đã tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng thất bại thì thất vọng không cam lòng.

Còn tu luyện giả chưa tới lượt tham gia khảo hạch, một đám cũng đều tâm tình bất an có chút khẩn trương.

- Hy vọng... ta có thể thông qua khảo hạch, trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

ơ bên cạnh Hạ Ngôn, một gã tương đối trẻ tuổi hơn một số tu luyện giả, thấp giọng lầm bầm.

Hai mắt của hắn nhìn chằm chằm lên Thiển lộ, trong mắt tỏa sáng.

- Ta trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, là có thể nghĩ biện pháp tăng lên thực lực của gia tộc.

Gia tộc của ta sẽ không cầne ngại Lý gia chết tiệt kia nữa Phụ thân ta nhất định sẽ cao hứng vì ta.

Người này nắm chặt nắm tay của mình.

Thất bại!

Thất bại! vẫn là thất bại!

- Lúc này đã có hoa một nửa tu luyện giả tiến vào Thiển lộ, không ngờ ngay cả một người cũng không có thành công thông qua khảo hạch, trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn cau mày, lắc đầu nói

- Đông Ngữ tiên sinh!

Lâm Chung Tín tộc trưởng Lâm gia nghe được lời nói của Hạ Ngôn, cười nói:

- Muốn trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, đúng là cực kỳ khó khăn, cũng không biết cần bao nhiêu lần khảo hạch như vậy, cuối cùng mới có một người may mắn thành công.

Lâm Chung Tín cũng có chút cảm khái nói tiếp:

- Lúc trước, ta cũng tham gia mười lần khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng, nhưng kết quả mỗi lần đều giống nhau, đều với thất bại mà chấm dứt!

Hiện tại không còn có cơ hội tham gia khảo hạch nữa rồi.

- Lâm tộc trưởng nói không sai, muốn trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, thật sự rất khó.

Lô tộc trưởng cũng nhìn Hạ Ngôn và Lâm Chung Tín lắc đầu nói.

Hiển nhiên các tộc trưởng gia tộc này, Chỉ sợ từ lâu cũng đều tham gia qua khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, bọn họ đều là vương tộc linh lực màu vàng.

- Ừ!

Quả thật Khó!

Hạ Ngôn cũng gật đầu nói.

- Hồ Vi Phương!

Thần chủ Vương Cường vẫn đang tiếp tục kêu tên từng người từng người lên.

- Ôi!

Thất bại!

- Đáng giận!

Không ngờ ta lại thất bại, đây là lần thứ năm ta tham gia khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng!

ở bên cạnh Hạ Ngôn một vài tu luyện giả thỉnh thoảng bật thốt ra đủ loại câu nói.

Hai canh giờ trôi qua, đã có ước chừng hơn chín trăm tu luyện giả tiến vào Thiển lộ.

Có một số gia tộc tu luyện giả được đề cử lên khảo hạch đã toàn quần bị loại.

Tuy nhiên, mặc dù thạ trên mặt Tộc trưởng những gia tộc toàn quân bị loại đó, cũng bình thần không có chút khác thường nào, dường như là đã quen với kết quả Như vậy.

Kỳ thật bọn họ đề cử tu luyện giả tham gia khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng, cũng chính là nhiều thêm một hy vọng, có thể có tu luyện giả thông qua khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng thì tốt, cho dù không thành công cũng không sao cả.

- Xem ra, không cầntới nửa canh giờ nữa, khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng lần này sẽ kết thúc rồi!

- Đúng vậy!

Phỏng chừng khảo hạch lần này, không có một người nào có thể trở thành Chấp sự của núi Thủ Vọng!

- Ừ!

Bắt đầu khảo hạch lần tiếp theo không biết phải đợi tới khi nào...

Một vài tộc trưởng gia tộc, đều đang thấp giọng nói chuyện bàn luận với nhau.

- Đông Ngữ!

Đúng lúc này, Thần chủ Vương Cường lại nói ra tên một tu luyện giả.

Hạ Ngôn nghe được tên này, thân hình hơi vừa động, dĩ nhiên bước tới phía trước mọi người, hướng về phía Thần chủ Vương Cường hơi khom mình thi lễ.

Thần chủ Vương Cường nhìn Hạ Ngôn rồi đột nhiên chú mắt nhìn, đúng là cẩn thận đánh giá một hồi lâu, mới khôi phục lại dáng vẻ bình thần.

- Ngươi là Đông Ngữ?

Thần chủ Vương Cường, ra ngoài ý liệu lại hỏi Hạ Ngôn.

- Tên của ta đúng là Đông Ngữ!

Hạ Ngôn gật đầu mấy cái nói

- Ừ!

Ngươi tiến vào Thiển lộ đi.

Thần chủ Vương Cường gật gật đầu, thoáng hơi trầm ngâm một lát, mới nói với Hạ Ngôn.

- Tốt!

Hạ Ngôn ứng tiếng.

"Vù!"

Dưới chân Hạ Ngôn phát ra linh lực màu vàng, thân ảnh trực tiếp chui vào trong Thiển lộ do lực lượng pháp tắc hình thành.

Thời gian trôi qua mấy lần hô hấp!

- ồ?

- Đông Ngữ kia như thế nào còn không có từ bên trong đi ra?

- Lúc này đã qua thời gian năm sáu lần hô hấp rồi!

Đông Ngữ này, là người của gia tộc nào đề cử vây?

- Là tu luyện giả của Lâm gia đề cử!

Trong sân không ít người, ánh mắt đều chú ý tới Lâm Chung Tín tộc trưởng Lâm gia.

Lúc này Lâm Chung Tín vẫn duy trì vẻ mặt trang nghiêm, ánh mắt nhìn lên Thiển lộ do lực lượng pháp tắc ngưng tụ mà thành kia

'Tu luyện giả Đông Ngữ này quả nhiên rất cao siêu, xem ra thật sự có thể trở thành Chấp sự của núi Thủ Vọng cao cao tại thượng.

Nếu đúng như thế đối với Lâm gia chúng ta thật có thể có ưu đãi rất lớn lao."

Lâm Chung Tín thầm nghĩ trong lòng.

- Lâm tộc trưởng!

Đang lúc Lâm Chung Tín thầm suy nghĩ trong đầu, tộc trưởng Thương gia được công nhận gia tộc mạnh nhất trong bảy mươi hai gia tộc của Đô Vệ Thành, đi tới trước mặt Lâm Chung Tín.

- À?

Thương tộc trưởng?

Lâm Chung T ín dời ánh mắt nhìn lại, thấy là tộc trưởng Thương gia, vội cười nói.

- Ha ha!

Lâm Tộc trưởng!

Tu luyện giả Đông Ngữ kia là Lâm gia ngươi đề cử sao?

Tộc trưởng Thương gia cười hỏi.

- Đúng vậy!

Lâm Chung T ín gật đầu.

- Mau nhìn xem, Đông Ngữ hắn đi lên tới vị trí trung tâm rồi!

Đúng lúc này, một gã tu luyện giả lớn tiếng kêu lên, tay hắn chỉ lên Thiển lộ do lực lượng pháp tắc ngưng tụ mà thành.

Mọi người nhìn lại theo ánh nắng, quả nhiên nhìn thấy một bóng người màu trắng, đã lên tới vị trí trung tâm Thiển lộ, tuy rằng cũng không thấy rõ ràng, nhưng những tu luyện giả này một đám thực lực đều rất mạnh, cẩn thận quan sát cũng có thể phân biệt lõ đúng là Đông Ngữ.

- Sắp sinh ra tân Chấp sự của núi Thủ Vọng!

Có người kích động la lớn.

Tới lúc này, tộc trưởng Lâm Chung Tín cũng không thể tiếp tục bình tĩnh, cảm xúc hơi có vẻ kích động, ánh mắt nhìn lên Đông Ngữ đã tới giữa Thiển lộ.

- Biến mất rồi!

- Lên tới rồi, hắn thành công rồi!

Lại qua thời gian mấy lần hô hấp, thân ảnh của Đông Ngữ ở giữa Thiển lộ biến mất, hơn nữa cũng không có bị đầy xuống Thiển lộ.

Hiển nhiên, tu luyện giả tên là Đông Ngữ kia đã thành công đi lên núi Thủ Vọng.

- Tu luyện giả Đông Ngữ thành công thông qua khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng, trở thành tân Chấp sự của núi Thủ Vọng.

Thanh âm ngưng trọng của Thần chủ Vương Cường tuyên bố kết quả khảo hạch của

Đông Ngữ.

Mãi đến lúc này, ánh mắt của tu luyện giả ở đây, gần như toàn bộ đều tập trung tới trên người Lâm Chung Tín, nhất là những tộc trưởng kia càng trợn tròn mắt nhìn.

Thực hiển nhiên, bọn họ đều có chút ghen tị với vận may của Lâm Chung Tín, không ngờ có thể tìm được tu luyện giả như Đông Ngữ vậy, trong lòng cũng đúng oán hận vì sao mình không có trước một bước phát hiện Đông Ngữ kia chứ?

"Lâm Lăng, thật đúng là không tệ."

Lúc này Lâm Chung Tín cũng nghĩ đúng là Lâm gia may mắn.

Không ngờ Lâm Lãng tìm được một Chấp sự núi Thủ Vọng cho Lâm gia.

- Lâm tộc trưởng!

Chúc mừng nha!

Tộc trưởng Lô gia trước tiên chắp tay nói.

Tiếp theo, rất nhiều tộc trưởng gia tộc, cũng đều hướng về phía Lâm Chung Tín chúc mừng.

- Khảo hạch tiếp tục.

Ngay lúc toàn trường hơi có chút hỗn loạn, Thần chủ Vương Cường quát nhẹ một tiếng, áp chế xuống toàn bộ tiếng bàn tán xôn xao.

Lúc này những tộc trưởng mới nhớ tới, khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng cũng chưa có chấm dứt, còn có ba bốn mươi tu luyện giả chưa tới lượt tiến vào Thiển lộ khảo hạch.

"Ồ?"

"Nơi này... chính là bên trong núi Thủ Vọng sao?

Xem ra ta thông qua khảo hạch rồi!"

"Thật đúng là rộng lớn!

Núi Thủ Vọng, cũng chính là không gian tự thành, ở trong này so với bên ngoài nhìn thấy phải lớn hoa rất nhiều."

Trước mắt Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, phát hiện mình đã từ trong Thiển lộ đi rạ dừng chân ở một chỗ xa lạ, trong mắt chợt lóe sáng, bắt đầu quan sát toàn cảnh bốn phía.

"Để xem..."

"Đó chính là bảy ngọn núi Thương Đồ tiền bối đã nói sao?

Một ngọn núi cao nhất ở trung ương, bên trái ba ngọn núi và bên phải ba ngọn núi, đều hơi thấp hơn một ít."

Hạ Ngôn nhìn bày ngọn núi ở xa xa, ánh mắt hơi híp lại.

"Ồ?"

"Pháp tắc!"

Lập tức, Hạ Ngôn thấy phía xa xa, có một cột sáng sáng ngời.

Bên trong cột sáng này từng đợt từng đợt lực lượng pháp tắc không ngừng quay cuồng.

"Quả thật khó có thể tưởng tượng, quy luật pháp tắc vận chuyển trong thiên địa, không ngờ lại hình thành độc lập ở trong này."

Hạ Ngôn dùng thần thức hơi thẩm thấu vào dưới dổt chỗ cột sáng kia, liền phát hiện huyền bí của cột sáng.

Pháp tắc duy trì cột sáng này chính là đại biểu cho quy luật của pháp tắc vận chuyển trong thiên địa Cột sáng này kỳ thật chính là một cái mô hình vận chuyển pháp tắc của vũ trụ.

Pháp tắc của Hạ Ngôn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, cho nên có thể rất nhanh liền biết bản chất của pháp tắc bên trong cột sáng này.

Nếu Tu luyện giả không có đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn, thì dứt khoát không thể nhận biết được huyền bí bên trong cột sáng.

Cho dù khoảng cách pháp tắc đại viên mãn chỉ kém một chút xíu, cũng không thể hiểu được áo nghĩa trong cột sáng.

Đây là sự chênh lệch của tu luyện giả giữa pháp tắc đại viên mãn và pháp tắc chưa đạt tới đại viên mãn.

Nhìn kỹ một hồi, Hạ Ngôn cũng nhè nhẹ gật gật đầu.

"Vận chuyển pháp tắc của Vũ trụ, thật sự là không thể tưởng tượng được."

Mỗi một vòng đều tương liên chặt chẽ với nhau, không có chút sơ hờ nào.

Nhưng là đồng thời pháp tắc vận hành, lại tồn tại rất nhiều khoảng không, đây cũng chính là nguyên nhân tu luyện giả có thể tu luyện đê tăng lên thực lực của chính mình."

Hạ Ngôn thầm nói trong lòng.

Phần phật!

Lực lượng pháp tắc hơi vừa động, một bóng người hiện ra trước mặt Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn dời ánh mắt nhìn lại, thấy bóng người xuất hiện đúng là cường giả Vương Cường cảnh giới Thần chủ, chủ trì khảo hạch Chấp sự núi Thủ Vọng lần này.

- Đông Ngữ Chấp sự!

Vương Cường trước ra tiếng nói.

- Chấp sự?

Hạ Ngôn hơi sửng sốt.

- Ha ha!

Đông Ngữ ngươi hiện tại đã là Chấp sự núi Thủ Vọng chúng ta.

Ừ!

Ta lấy Chấp sự lệnh bài cho ngươi.

Một lát nữa. ngươi có thể tự mình lựa chọn ngọn núi tu luyện.

Núi Thủ Vọng tổng cộng có bảy ngọn núi.

Vương Cường hờ hững cười, ngón tay hơi nhích động, một tấm lệnh bài màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay hắn.

Ngay sau đó hóa thành một luống sáng màu vàng bay đến trước mặt Hạ Ngôn, Hạ Ngôn vội thu tấm lệnh bài màu vàng này vào tay
 
Linh La Giới Full
Linh La Giới 23


Linh La Giới

Tác giả: Dạ Thủy Hàn

Thể loại: Tiên Hiệp

Ebook: Thần Nam

Nguồn: wWw.TangThuVien.Com

Chương 1041: Cơ duyên

Lệnh bài màu vàng bằng cỡ bàn tay, mặt trên có điêu khắc Chấp sự núi Thủ Vọng theo dạng quan chức.

Lệnh bài này chính là tượng trưng cho thân phận nên muốn có được tấm lệnh bài này, nhất định phải có được thực lực cường đại

Hạ Ngôn tiếp Nhận lệnh bài từ trong tay Thần chủ Vương Cường, sau đó liền thu cất vào không gian nhẫn Linh La của mình.

- Đông Ngữ Chấp sự!

Vương Cường lại ra tiếng.

- Hiện tại ngươi đã trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, như vậy cũng phải đảm nhiệm nhiệm vụ tương ứng với Thân là Chấp sự núi Thủ Vọng.

Nhớ kỹ bất cứ thời điểm nào, cũng không được vi phạm ý nguyện của núi Thủ Vọng, mọi thời mọi khắc ngươi cần phải tuyệt đối phục tòng mệnh lệnh của núi Thủ Vọng!

Vương Cường trịnh trọng nói.

Ý tứ của hắn cũng rất đơn giản, ích lợi của núi Thủ Vọng cao hơn hết thảy.

Tuy rằng núi Thủ Vọng thống trị toàn bộ Thần Châu, nhưng Thần Châu cũng không phải hoàn toàn đều là địa vực dưới quyầi quản hạt của núi Thủ Vọng.

Tỷ dụ như Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, như Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, còn có một số cường giả ẩn sĩ, những nhân vật đó ngay cả núi Thủ Vọng cũng không thể nắm trong tay.

Mà Thần Châu có rất nhiều thành thị do các loại thế lực chiếm cứ, núi Thủ Vọng cũng không có khả năng hoàn toàn nắm giữ được toàn bộ Thần Châu.

Đại khái có khoảng gần một nửa thành thị, cũng không ở dưới khống chế tuyệt đối của núi Thủ Vọng.

Đương nhiên gần một nửa thành thị này, ở mặt ngoài cũng không dám công khá chống lại núi Thủ Vọng

Nếu trêu, chọc đến núi Thủ Vọng, những lão già đã thật rất lâu không hề hiện thân kia ra mặt, như vậy hậu quà sẽ rất nghiêm trọng.

Với Chưởng Khống giả các thời đại của núi Thủ Vọng đó, thực lực của núi Thủ Vọng có thể nghĩ mà biết!

Từ khi núi Thủ Vọng sinh ra tới nay, đã trải qua mấy chục vị Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Những lão Chưởng Khống Giả này. phần lớn đều ấn cư trong Vọng Thiên Cung Điện ở ngọn núi trung ương cao nhất của núi Thủ Vọng.

Bao gồm cả chủ nhân đầu tiên của Thần Châu trong truyền thuyết, cũng ở chỗ sâu trong Vọng Thiên Cung Điện.

- Tahiều!

Hạ Ngôn vội cho thấy thái độ của mình.

- Ừ!

Vậy là tốt rồi!

Thần chủ Vương Cường gật đầu, khôi phục vẻ tươi cười trên mặt:

- Đông Ngữ!

Thực lực của ngươi đường như rất mạnh, ta cảm ứng được pháp tắc của ngươi giống như đã tương đương với đại viên mãn thì phải?

Nghe vậy, Hạ Ngôn thoáng nao nao, tuy nhiên lập tức phản ứng lại.

Hắn biết rằng mình càng giấu diếm lại càng khiến cho đối phương hoải nghi, liền nói:

- Ừ!

Quả thật như thế!

Ta có cảm giác không tới bao lâu nữa, lực lượng pháp tắc của ta có thể đạt tới cảnh giới đại viên mãn.

- Tốt!

Tốt!

Sau khi ngươi lựa chọn ngọn núi ở núi Thủ Vọng tu luyện, như vậy thời gian pháp tắc của ngươi đạt tới đại viên mãn sẽ rút ngắn lại.

Ha ha!

Núi Thủ Vọng hiện tại đúng là có rất nhiều Chấp sự, thực lực đều kém xa ngươi đấy!

Vương Cường cười nói.

- Bây giờ để ta nói cho ngươi biết một chút về núi Thủ Vọng!

Vương Cường đưa mắt nhìn về phía xa xa

- Núi Thủ Vọng có bảy ngọn núi.

Từtrái qua phải, ngọn núi đầu bên trái kia tên là Thanh Dương Phong, ngọn núi thứ hai bên trái tên là Trì Vũ Phong, ngọn thứ ba bên trái tên là Cự Khuyết Phong ở giữa đó chính là ngọn núi trung ương cao nhất; mà ngọn núi bên phải thứ nhất tên là Chu.

Mộc Phong, ngọn bên phải thứ hai tên là Vu Lan Phong, ngọn bên phải thứ ba tên là Như Hải Phong.

Thần chủ Vương Cường giới thiệu bày ngọn núi cho Hạ Ngôn biết.

Hạ Ngôn cũng lắng nghe cẩn thận.

Thanh Dương Phong và Cự Khuyết Phong đó, Hạ Ngôn đã nghe nói qua từ trong miệng Thương Đồ tiền bối, hiện tại liền ghi nhớ vị trí của nó: phân biệt Thanh Dương Phong và Cự Khuyết Phong đều ở bên trái, là ngọn núi thứ nhất và thứ ba.

- Ngoài ngọn núi trung ương cao nhất ra, còn lại sáu ngọn núi, mỗi một ngọn núi đều có một Phong chủ.

Còn ngọn núi trung ương cao nhất chính là thuộc Thương Ẩn Đại nhân Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng chúng ta.

Thần chủ Vương Cường tiếp tục nói.

- Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, trong khoảng mười ức năm đến một trăm ức năm sẽ

CÓ một lần thay đổi.

Lão Chưởng Khống giả đại nhân sẽ đi vào Vọng Thiên Cung Điện tu luyện, bình thường sẽ không hiện thán hỏi đến chuyện của núi Thủ Vọng.

Giải quyết chuyện của núi Thủ Vọng trừ Chưởng Khống Giả cùng các vị Phong chủ đại nhân, còn có trưởng lão, dưới trưởng lão mới là Chấp sự.

Nói tới đây, ánh mắt Thần chủ Vương Cường chợt lóe sáng, hơi nheo mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

- Muốn trở thành trưởng lão, tu luyện giả phải có thực lực cảnh giới Thần chủ, sau đó trải qua hội nghị Phong chủ quyết định mới được.

Còn muốn trở thành Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, cũng phải có thực lực cảnh giới Thần chủ, mà tuổi phải dưới mười ức tuổi.

Nếu Chấp sự núi Thủ Vọng tuổi lớn hơn mười ức tuổi mới bước vào cảnh giới Thần chủ, vậy chỉ có thể trở thành trưởng lão của núi Thủ Vọng mà thôi.

Thần chủ Vương Cường khẽ lắc đầu, nhìn về phía ngọn núi trung ương cao nhất

- Đông Ngữ!

Tương lai ngươi cũng có hi vọng trở thành Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, nhất định phải cố gắng tu luyện!

Thần chủ Vương Cường chậm rãi nói với giọng điệu cảm khái.

- Ta nhất định cố gắng tu luyện!

Trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ chính là mục tiêu của ta!

Hạ Ngôn nói với giọng điệu kiên định.

"Hừ!

Ta không chỉ muốn trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ, mà còn muốn đánh bại Thương Ẩn Chưởng Khống Giả kia!"

Trong lòng Hạ Ngôn lại nói thêm một câu, ánh mắt cũng nhìn về phíangọn núi trung ương cao nhất kia.

Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng đúng là ở trên ngọn núi trung ương cao nhất kia.

- Ừ!

Tốt lắm!

Ta đã nói với ngươi nhiều như vậy, kế tiếp ngươi hãy tự mình lựa chọn một ngọn núi trong bảy ngọn núi để tu luyện đi!

Tự ý tuyển chọn một ngọn núi.

Nhớ kỹ, ngươi Chỉ có một lần cơ hội lựa chọn, một khi quyết định chọn ngọn núi, sẽ không thể thay đổi.

Đột nhiên Thần chủ Vương Cường tăng lớn thanh âm:

- Tất cả Chấp sự núi Thủ Vọng, lựa chọn ngọn núi trung ương cao nhất là nhiều nhất!

"Vù!"

Tiếng nói vừa dứt, Thần chủ Vương Cường liền biến mất ở trước mặt Hạ Ngôn.

"Ồ?"

"Đi rồi?"

Hạ Ngôn nhìn quanh bốn phía, xác định Thần chủ Vương Cường đã rời khỏi nơi này

"Được rồi, ta trước hết đi nhìn lại xem kỹ càng bảy ngọn núi này, xem có chỗ đặc biệt gì, rồi tính sau!"

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, thân thể lay động một cái, cũng biến mất trong không gian.

Kế tiếp trong nháy mắt, Hạ Ngôn đã đi tới ngọn núi thứ nhất bên trái, cũng chính là chân núi Thanh Dương Phong.

"ồ?"

Ngay thời điểm Hạ Ngôn dừng thân thể lại. ngẩng đầu cẩn thận quan sát Thanh Dương Phong, một sóng dao động linh lực từ phía sau truyền đến, Hạ Ngôn xoay người nhìn lại, thấy một tu luyện giả mặc trường bảo màu xanh đã tới gần chỗ mình.

Người này cao xấp xi Hạ Ngôn, tuy nhiên rõ ràng lớn tuổi han Hạ Ngôn một chút.

Lúc này hắn cũng nhìn thấy Hạ Ngôn, tới trước mặt Hạ Ngôn cách không xa liền dừng chân lại.

- Ha ha!

Huynh đệ chính là Đông Ngữ phải không?

Người này nhìn về phía Hạ Ngôn cười nói:

- TatênlàLưuDụ!

- Huynh như thế nào biết tên của ta?

Hạ Ngôn gật đầu, lập tức tò mò hỏi.

Chính minh vừa mới đi vào núi Thủ Vọng, người này hắn căn bản là chua gặp qua, mà đối phương lại biết tên của mình.

- Huynh đệ là tân Chấp sự núi Thủ Vọng chứ gì!

Tên của huynh đệ đã có ở trên Thần bảng.

Ta mới từ Thần bảng bên kia lại đây, thấy được tên của huynh đệ, vừa rồi còn đang suy nghĩ không biết Đông Ngữ Chấp sự mới của núi Thủ Vọng bộ dạng ra sao?

Hiện tại liền gặp huynh đệ.

Lưu Dụ tươi cười nói với Hạ Ngôn.

- Thần bảng?

Hạ Ngôn nghi hoặc nhíu mày.

- Đi!

Huynh đệ vừa tới núi Thủ Vọng, còn không hiểu biết nhiều về tình hình nơi này.

Như vầy đi, ta dẫn huynh đệ đi nhìn xem Thần bảng sẽ biết ngay!

Lưu Dụ thành thật nói với Hạ Ngôn.

-À?

Vậy đa tạ Lưu Dụ huynh!

Hạ Ngôn chắp tay nói lời cảm tạ.

Tuy rằng vừa rồi Thần chủ Vương Cường nói không ít với mình, nhưng đúng là không nmỉ lắm, mình biết về tình hỉnh núi Thủ Vọng cũng không tính là nhiều.

Tỷ như Lưu Dụ nói về Thần bảng này, Hạ Ngôn cũng không biết mảy may gì!

Hạ Ngôn theo bên cạnh Lưu Dụ, Phi hành rất nhanh về hướng một khu vực phía trước ngọn núi trung ương cao nhất.

Một lát sau Hạ Ngôn liền thấy một khoảng đất trống rất lộng lớn trước mặt

Sau khi bay lại gần, Hạ Ngôn nhìn thấy ở ngay giữa khoảng đát trống rộng rãi, có một bia đá thạch anh thật lớn.

Mà lúc này ở gần bia đá còn có vài tu luyện giả đang nhìn vào nó.

- Đông Ngữ!

Huynh đệ nhìn thấy chưa?

Đó chính là Thần bảng!

Lưu Dụ đang Phi hành, giơ tay chì vào bia đá thạch anh thật lớn kia, nghiêng người về phía Hạ Ngôn nói

- Thấy rõi!

Hạ Ngôn gật đầu

Trong lúc nói chuyện, hai người đã tới trước Thần bảng.

Bia đá thạch anh thật lớn, độ cao chừng hơn một ngàn thước, Thần bảng cũng chỉa làm hai mặt Hạ Ngôn nhìn thấy trên mặt Thần bảng này, quả nhiên có viết rất nhiều tên tự.

Các tu luyện giả kia thỉnh thoảng đảo ánh mắt nhìn lướt qua Hạ Ngôn, tuy nhiên vẫn chưa chào hỏi cùng Hạ Ngôn.

Hiển nhiên bọn họ cũng biết, Hạ Ngôn chính là tu luyện giả vừa mới trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng.

- Đông Ngữ!

Mặt bên này không có tên của huynh đệ đâu.

Mặt này là ghi tên cường giả cảnh giới Thần chủ của núi Thủ Vọng chúng ta, còn tên của chúng ta đều ghi ở mặt kia.

Lưu Dụ thấy Hạ Ngôn nhìn Thần bảng, liền tươi cười nói thêm.

-Mặt bên kia?

Hạ Ngôn hơi nhướng mày kinh ngạc, dưới chân nhanh chóng di chuyển tới mặt bên kia của Thần bảng.

Ánh mắt nhìn lướt qua, quả nhiên ở vị trí phía dưới cùng của Thần bảng, Hạ Ngôn tìm được tên Đông Ngữ hiện tại minh đang sử dụng.

- Lưu Dụ!

Con số trước và sau. cái tên này có ý nghĩa gì vậy?

Hạ Ngôn phát hiện, ở phía trước và sau tất cả tên, đều có một con số mà con số trước và sau tên Đông Ngữ của mình, đều là số không.

- Ha ha!

Đây là cơ duyên tu luyện của chúng ta Tu luyện giả núi Thủ Vọng chúng ta dưới Thần chủ, đều là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, nên sử dụng một ít vật phẩm trân bảo các loại, có thể nói đã không còn trợ giúp gì nhiều cho việc tu luyện của chúng ta.

Tất cả điều kiện bên ngoài tác dụng phụ trợ cho tu luyện của chúng ta đều đã rất nhỏ, Nhưng ồ núi Thủ Vọng lại có một loại có thể phụ trọ Phi thường tốt để chúng ta tu luyện tăng lên thực lực.

Lưu Dụ cười ha hả, nói khẽ với Hạ Ngôn.

- ồ?

Đó là cái gì vậy?

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, vội vàng hỏi tới.

Lúc trước thời điểm ở Thâm Uyên Vô Tận, Thương Đồ tiền bối cũng có nói qua với Hạ Ngôn, núi Thủ Vọng có cơ duyên có thể giúp Hạ Ngôn đột phá nhanh hơn bước vào cảnh giới Thần chủ.

Xem ra, cơ duyên tu luyện theo như lời Lưu Dụ này, chính là Thương Đồ tiền bối đã nói cơ duyên kia.

- Tiên Cành!

Lưu Dụ nói.

- Tiên Cảnh?

Đó là cái gì?

Hạ Ngôn nhướng mày kinh ngạc.

Trước kia Hạ Ngôn tiến vào Tiên Kiều, hiện tại lại ra tiếp một cái Tiên Cảnh.

- Bí Cảnh tu luyện!

Đông Ngữ!

Huynh đệ ở bên ngoài nhất định đã từng đi vào Tinh Đồ Tiên Kiều rồi chứ?

Tiên Cảnh của núi Thủ Vọng chúng ta cũng giống như Tiên Kiều, đều có tác dụng phụ trợ rất lớn cho tu luyện giả tu luyện.

Tuy nhiên, Tiên Cảnh và Tiên Kiều lại hoàn toàn không giống nhau.

Lưu Dụ hạ thấp giọng giảng giải cho Hạ Ngôn.

Tiên Cảnh ở núi Thủ Vọng là pháp tắc trong cột sáng.

Mà Tiên Cảnh này có hai lối vào: một cái là dành cho tu luyện giả cảnh giới dưới Thần chủ sử dụng, còn lối vào kia là dành cho tu luyện giả cảnh giới Thần chủ sử dụng.

Chương 1042: Phong chủ Thanh Dương Phong

Tiên Cảnh, kỳ thật chính là phúc lợi lớn nhất của tu luyện giả núi Thủ Vọng, mỗi một lần cơ hội tiến vào Tiên Cành, đều là một lần cơ duyòi thật lớn.

Chấp sự thực lực kém cõi nhất của núi Thủ Vọng thì cũng là linh lực màu vàng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Tu luyện giả đạt tới loại thực lực này, cho dù là tiến bộ một chút trên cảnh giới, điều đó cũng không thể xem thường.

Mà Tiên Cảnh chính là chỗ có thể giúp tu luyện giả không ngừng tiến bộ.

- Đóng Ngữ!

Huynh đệ cảm giác TinhĐồ Tiên Kiều thế nào?

Lưu Dụ thấy Hạ Ngôn nhíu mày, không khỏi cười hỏi.

-Hả?

Hạ Ngôn ngạc nhiên, ngay sau đó liền hiều được ý của Lưu Dụ, ra tiếng nói:

- Tiên Kiều rất có ích cho việc tu luyện của tu luyện giả!

ở bên trong Tiên Kiều, tu luyện giả có thể rất nhanh rèn luyện bản thân, lĩnh ngộ về pháp tắc, thăng hoa về linh hồn, rèn luyện về cơ thể.

- Nói không sai!

Tiên Kiều đúng là rèn luyện tu luyện giả, nhất là giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, lại thông qua tôi luyện cực hạn giúp tu luyện giả không ngừng tăng lên.

Đương nhiên, tu luyện giả có thể thông qua giai đoạn thứ nhất Tiên Kiều tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều cũng cực kỳ ít.

Mà Tiên Cảnh núi Thủ Vọng chúng ta, lại là nhằm vào tu luyện giả tiến hành dung nhập Phi thường trực tiếp.

- Đông Ngữ!

Huynh đệ chỉ cầnđi vào Tiên Cảnh, tự nhiên có thể biết được ý của ta, chứ khơi khơi bảo ta nói ra, ta cũng không nói rõ được.

Lưu Dụ cười nói tiếp:

- Xem theo tên của huynh đệ, số không phía trước có nghĩa là huynh đệ còn chưa có đạt được điểm tích phần nào; còn số không phía sau tên là ý nói huynh đệ chưa bao giờ tiến vào Tiên Cảnh.

- Tiến vào Tiên Cảnh, còn cầnđiềm tích phân?

Làm thế nào đạt được những điểm tích phân này?

Hạ Ngôn nhíu mảy nghi hoặc hỏi.

Xem theo tin tức trôi Thần bảng này, dường như điểm tích phần tiến vào Tiên Cảnh cũng không dễ dàng đạt được.

Hạ Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía trước, cho dù là tu luyện giả xếp hạng thứ nhất kia, cũng mới chỉ có hơn ba vạn điểm tích phân.

Cho nên, con số ở phía trước tên của hắn là ba vạn bảy ngàn sáu trăm ba mươi tám tích phân, mà con số phía sau tên hắn là bảy.

- Ha ha!

Tiến vào Tiên Cành, đương nhiên làcó điều kiện.

Lưu Dụ nói với ý hiển nhiên phải vậy...

- Nêu như không có điều kiện gì, vậy chăng phải mọi người đều ở luôn trong Tiên Cảnh sao?

Ai còn nguyện ý từ bên trong đi ra?

Nói thật, cho dù là một con heo, nếu có thể ở luôn trong Tiên Cảnh, sớm hay muộn cũng có thể tiến hóa biến thành Thần thú.

- Cái gì?

Lợi hại như vậy sao?

Nghe vậy, Hạ Ngôn thật sự là ngây ngẩn cả người.

- Không nên nghi ngờ lời ta nói!

Tài nguyên là có hạn cho nên để công bình, tất cả mọi người phải dựa vào năng lực của mình để tranh thủ cơ hội tiến vào Tiên Cành.

Đông Ngữ huynh đệ vừa mới đến, bây giờ còn chưa có được điểm tích phân nào, tuy nhiên không cầnlo lắng, chỉ cầngia nhập bất cứ một ngọn núi nào trong bảy ngọn núi, đều có thể đạt được một vạn điểm tích phân khởi đầu.

Nói cách khác, chỉ cầnhuynh đệ gia nhập một ngọn núi là có thểđược một lần cơ hội tiến vào Tiên Cành.

Lưu Dụ nhìn Hạ Ngôn nói.

- Ý của huynh là nói... một vạn điểm tích phẳn là có thể tiến vào Tiên Cảnh một lần?

Trong nháy mắt Hạ Ngôn hiểu được.

- Đúng vậy!

Mỗi một lần tiến vào Tiên Cảnh, đều. cần phải tốn một vạn điểm tích phân.

Lưu Dụ gật đầu.

Hạ Ngôn gật gật đầu, tuy nhiên lập tức lại kinh ngạc nhìn về phía Thần bảng:

- Tu luyện giả xếp hạng thứ nhất này, dường như đã tiến vào Tiên Cảnh bảy lần?

Hắn còn thừa hơn ba vạn bày ngàn điểm tích phân?

-Đó là Chấp sự Thương Mộ Vân củanúi Thủ Vọng chúng ta, thực lực của hắn mạnh Phi thường, nghe nói đã đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn.

Mà ngay cả linh hồn, cũng cách cảnh giới đại viên mãn không xa.

Sau khi hắn gia nhập núi Thủ Vọng, đãđạt được hơn mười vạn điểm tích phân.

Trong đó bảy vạn điểm đã tiêu hao để tiến vào Tiên Cảnh, còn đư lại hơn ba vạn điềm tích phân.

Nói cách khác hiện tại hắn có thể liên tục tiến vào Tiên Cảnh ba lần nữa.

Nêu hắn sử dụng ba lần cơ hội này, Chỉ sợ ngay cả linh hồn đều có thể đạt tới đại viên mãn, bước vào cảnh giới Thần chủ cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Lưu Dụ lại hạ giọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng hơi biến sắc!

- Như vậy điểm tích phần này, phải làm thế nào mới đạt được?

Hạ Ngôn chợt hiểu ra, ngay sau đó lại hỏi.

- Ha ha!

Muốn đạt được tích phân này, bình thường có hai cách: Cách thứ nhất, chính là khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh của núi Thủ Vọng, bất kỳ một nhân viên nào của núi Thủ Vọng, trong một năm đều có thể có một lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

ở bên trong Hỗn Độn Bí Cảnh có thể thu được điềm tích phân.

Còn cách thứ hai, chính là đánh cược giữa các tu luyện giả.

Giữa tu luyện giả với nhau có thể ước định đánh cược, tiền đặt cược tựmình quyết định.

Ánh mắt Lưu Dụ chợt lóe sáng nói tiếp:

- Đông Ngữ!

Sau khi huynh đệ gia nhập ngọn núi nào đó, đạt được một vạn điềm tích phân, có lẽ sẽ có người muốn tiến hành đánh cược với mình, huynh đệ ngàn vạn lần không nên đáp ứng.

-Ồ?

Hạ Ngôn kinh ngạc nhìn về phía Lưu Dụ.

- Huynh đệ vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng, sau khi gia nhập một ngọn núi, khẳng định tu luyện giả các ngọn núi khác sẽ nghĩ rềng huynh đệ là dê béo dễ bắt nạt, nên sẽ tiến hành đánh cược với huynh đệ.

Lưu Dụ nói.

-À!

Ta hiểu rồi!

Hạ Ngôn gật đầu:

- Lưu Dụ!

Huynh là tu luyện giả ở ngọn núi nào?

- Ha ha!

Talà người của Thanh Dương Phong.

Lưu Dụ cười nói.

"Thanh Dương Phong?"

Hạ Ngôn gật gù thầm nhủ, vừa rồi đúng là hắn tới dưới chân núi Thanh Dương Phong mới gặp được Lưu Dụ:

- Vậy ta cũng gia nhập Thanh Dương Phong đi!

Nghe vậy, Lưu Dụ mừng rỡ nói:

- Vậy tốt quá!

Đông Ngữ!

Chúng ta đi thôi!

Ta dẫn huynh đệ lên Thanh Dương Phong gặp Phong chủ đại nhân.

-Được!

Hạ Ngôn gật đầu đáp.

Rồi hai người rất nhanh bay đi về hướng Thanh Dương Phong.

- À!

Người áo trắng vừa rồi dường như tên là Đông Ngữ, vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng chúng ta

Mấy tu luyện giả tụ tập quanh Thần bảng, lúc này một người trong đó ra tiếng nói

- Có gì sao?

Một người khác ngẩng đầu lên hỏi.

- Ngươi không nghe bọn hắn nói à?

Đông Ngữ kia sắp gia nhập Thanh Dương Phong!

Hà hà!

Chúng ta lần sau gặp lại Đông Ngữ này, có thể đánh cuộc cùng hắn rồi?

Nếu có thể thắng được một vạn tích phân của hắn, vậy chẳng phải...

Tu luyện giả lên tiếng đầu tiên, vừa cười khà khà vừa nói.

- Hừ!

Ngươi cho hắn là tên ngốc ư?

Sẽ đồng ý đánh cược cùng ngươi sao?

Một tu luyện giả khác đảo cặp mắt trắng dã, cười nhạo nói.

- Ha ha!

Người trẻ tuổi luôn không chịu đựng nổikhích tướng.

Hơn nữa, hắn trẻ tuổi như vậy đã trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, khó tránh khỏi sẽ có một chút tự phụ.

Nói không chừng, hắn sẽ đáp ứng đánh cược với chúng ta

Tu luyện giả trường bào màu vàng nói đầu tiên, trong mắt chợt lóe sáng nói.

- Phương Lập nói không sai!

Còn trẻ tuổi như vậy đã trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng, có tự phụ một chút cũng là chuyện thường tình.

Dù sao người trẻ tuổi phải chịu thiệt một lần mới nhớ đời được.

Một tu luyện giả vẫn không nói gì lên tiếng phụ họa theo.

- Thanh Dương Lệnh này...

Hai người Hạ Ngôn và Lưu Dụ rất nhanh bay đến phía trên Thanh Dương Phong.

Hạ Ngôn phát hiện tuy rằng nhìn thoáng qua bên ngoài Thanh Dương Phong chỉ là một ngọn núi, nhưng khi mình càng lên phía trên, lại không ngừng có thể cảm ứng được khí tức của thiên đạo.

Dường như ngọn núi này phụ họa theo thiên đạo.

Lực lượng pháp tắc tồn tại trong vũ trụ,

đó là thiên đạo dựng dục mà thành, thiên đạo là căn nguyên của pháp tắc.

"Quả nhiên không tầm thường, cho dù không có Tiên Cảnh, chì ở trên bảy ngọn núi của núi Thủ Vọng này tu luyện, đối với tu luyện giả cũng rất có ích.

Nhất là đối với tu luyện giả thực lực cường đại, xem ra bất cứ lúc nào cũng có thể cảm ứng khí tức của thiên đạo...

Chậc chậc..Hạ Ngôn thầm gật gù, các ý nghĩ lướt qua trong đầu.

- Đông Ngữ!

Thanh Dương Phong không tệ chứ?

Lưu Dụ vừa Phi hành vừa nói với Hạ Ngôn.

- Ừ!

Rất tốt!

Hạ Ngôn gật đầu lia lịa nói.

Rất nhanh, hai người liền tới đình núi.

Phía trên đỉnh núi là một khoảnh đất bằng phắng thật lớn.

Hạ Ngôn nhìn thấy ồ phía trước là một tòa cung điện hùng vĩ.

Từng luồng khí tức linh lực từ bên trong cung điện tán phát ra.

Hiển nhiên bên trong cung điện có không ít tu luyện giả ở trong đó.

- Đông Ngữ, tới rồi!

Đây là Thanh Dương Điện.

Phong chủ đại nhân... mấy người đều tu luyện ở trong Thanh Dương Điện, ta đẫn huynh đệ đi gặp Phong chủ đại nhân.

Lưu Dụ dừng chân lại một chút, nghiêng người nhìn về phía Hạ Ngôn nói.

- Tốt quá!

Đa tạ Lưu Dụ huynh!

Hạ Ngôn vội cười nói lời cảm tạ.

Hai người đến phía trước cung điện, nhìn thấy một tu luyện giả từ bên trong đi ra, Lưu Dụ cùng tu luyện giả kia đều khách sáo chào hỏi nhau.

- ồ?

Vị này chưa bao giờ thấy mắt, chẳng lẽ là Đông Ngữ, mới gia nhập núi Thủ Vọng?

Tu luyện giả kia vừa nhìn thấy Hạ Ngôn, ánh mắt chợt lóe sáng, "ồ" một tiếng hỏi.

Hiển nhiên, tin tức có tân Chấp sự núi Thủ Vọng tiến vào núi Thủ Vọng, đã truyền đi khắp núi Thủ Vọng.

- Đúng là Đông Ngữ!

Đông Ngữ muốn gia nhập Thanh Dương Phong chúng ta, ta dẫn hắn tới gặp Phong chủ đại nhân.

Lưu Dụ nói.

- Ừ!

Vậy các ngươi mau chân đi!

Tu luyện giả kia gật gật đầu thúc giục.

- Đông Ngữ!

Chúng ta đi vào!

Lưu Dụ xoay người lại, nói.

-Nơinày là...

Hạ Ngôn vừa vào đến bên trong Thanh Dương Điện, phát hiện ở bên trong, không ngờ còn có rất nhiều cung điện loại nhỏ.

Hình dạng cung điện loại nhỏ này không khác gì với Thanh Dương Điện ở bên ngoài, chỉ là diện tích nhỏ hơn rất nhiều mà thôi.

- Đông Ngữ!

Những tiểu cung điện này, đều là chỗ tu luyện giả Thanh Dương Phong chúng ta tĩú ngụ.

Khu vực cung điện ở phía trước là nơi tĩú ngụ của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Phá sau là nơi ở của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

Phong chủ đại nhân cũng ở trong một tòa cung điện phía sau cùng này.

Lưu Dụ vừa Phi hành... vừa giới thiệu với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn phát ra ý niệm, rất nhanh liền tra xét được trong những tiểu cung điện này, có một số quả thật có đao động linh lực tỏa ra.

Tuy nhiên đa số cung điện loại nhỏ cũng không có tu luyện giả ở bên trong.

Hạ Ngôn cũng không có hỏi nhiều, theo sau Lưu Dụ...

Phi hành vào bên trong, ở nửa đường Hạ Ngôn cảm ứng được có một cỗ ý thức cường đại lướt qua mình, dường như là ý thức của cường giả cảnh giới Thần chủ.

Tuy nhiên vị cường giả cảnh giới Thần chủ này vẫn không hiện thân, hiển nhiên là nhận biết Lưu Dụ, và cũng biết mình là Đông Ngữ vừa mới gia nhập núi Thủ Vọng.

Rất nhanh, hai người liền tới chỗ cuối cùng của Thanh Dương Điện, đây là một tòa cung điện loại nhỏ màu vàng.

Lưu Dụ và Hạ Ngôn đứng ở bên ngoài cung điện này.

- Lưu Dụ bái kiến Phong chủ đại nhân!

Lưu Dụ ở bên ngoài cung điện, khom mình thi lễ, trong miệng lớn tiếng nói.

Lập tức, Hạ Ngôn liền cảm ứng được một cố ý thức từ trong điện xẹt ra tra xét, lướt qua rất nhanh trên người mình và Lưu Dụ.

- Hai người các ngươi đều vào đi!

Sau khi cố ý niệm tra xét hai người biến mất, trong điện liền truyền ra một giọng nói hùng hậu tiềm ổn bảo hai người đi vào cung điện.

Chương 1043: Hỗn Độn Bí Cảnh

Trong cung điện này cũng không có phòng riêng.

Vừa bước vào trong cung điện, Hạ Ngôn liền lập tức nghĩ tới chỗ trú ngụ của Thần chủ Cung Minh, cùng cung điện của Thanh Dương Phong chủ nơi này cực kỳ tương tự.

Sau khi hai người bước vào trong cung điện, Hạ Ngôn đảo mắt nhìn một vòng, cũng không có nhìn thấy bóng dáng Thanh Dương Phong chủ.

Hiển nhiên, lúc này Thanh Dương Phong chủ không có hiện thân ở trong không gian, mà là hóa thân thành pháp tắc.

Quá nhiên, đúng lúc này lực lượng pháp tắc trong không gian bắt đầu vận chuyển rất nhanh, trong thời gian ngắn ngưng kết thành một bóng người.

- Ngươi chính là Đông Ngữ vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng?

Thanh Dương Phong chủ nhìn Hạ Ngôn, thanh âm lạnh nhạt hỏi

- Đúng vậy, Đông Ngữ ra mắt Thanh Dương Phong chủ!

Hạ Ngôn khom người nói.

Thực lực của Thanh Dương Phong chủ mạnh hơn rất nhiều so với Thần chủ Thương Tô Bính đã ra tay với Hạ Ngôn ở Thâm Uyên Vô Tận lúc trước.

Giữa tu luyện giả cảnh giới Thần chủ trong đó. thực lực chênh lệch cũng thật lớn.

Tu luyện giả vừa mới bước vào cảnh giới Thần chủ. tự nhiên là không thể so sánh cùng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, cũng đồng dạng là cảnh giới Thần chủ, nhưng Thần chủ cùng Thần chủ cũng không thể đánh đồng với nhau được.

- Ừ!

Ngươi tới Thanh Dương Phong ta, chẳng lẽ là muốn gia nhập Thanh Dương Phong

sao?

Thanh Dương Phong chủ khẽ gật đầu, ánh mắt lóe sáng nhìn Hạ Ngôn, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

- Đủng vậy ta muốn gia nhập Thanh Dương Phong, trở thành tu luyện giả của Thanh Dương Phong.

Hạ Ngôn vội gật đầu đáp.

'Ta còn chưa đúng lúc để cập tới chuyện của Thương Đồ tiền bối với Thanh Dương Phong chủ, hiện tại ta phải tận lực che đấu thân phận của mình!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, tuy rằng Thương Đồ từng nói với hắn: lão có quan hệ rất tốt cùng Thanh Dương Phong chủ.

- Tốt lắm!

Đưa ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của ngươi cho ta.

Thanh Dương Phong chủ trịnh trọng nói với Hạ Ngôn.

-Dạ!

Hạ Ngôn từ trong không gian nhẫn Linh La xuất ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng nhận được từ trong tay Thần chủ Vương Cường, hai tay đua tới phía trước.

Chỉ thấy Thanh Dương Phong chủ nhẹ nhàng vung cánh tay lên, một luồng hào quang liền cuộn tới nhập vào trong lệnh bài Chấp sựnúiThủ Vọng của Hạ Ngôn.

- Đông Ngữ!

Hiện tại ngươi đã là tu luyện giả Thanh Dương Phong, trong lệnh bài Chấp sự của ngươi đã có một vạn điểm tích phân khởi đầu của núi Thủ Vọng.

Thanh Dương Phong ra hiệu cho Hạ Ngôn thu cất lệnh bài Chấp sự, rồi nói tiếp:

- Tân Chấp sựnúi Thủ Vọng, lựa chọn gia nhập bất cứ một ngọn núi nào trong bảy ngọn núi, đều có thể lập tức đạt được một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Một vạn điềm tích phân núi Thủ Vọng, có thể đổi lấy một lần cơ hội tiến vào Tiên cành.

- về sau, ngươi sẽ tu luyện ngay tại Thanh Dương Phong này.

Một lát nữa sau khi rời khỏi đây, tự mình tìm một cung điện ở khu vực Giới chủ ở lại tu luyện, ở trong núi Thủ Vọng, hàng năm ngươi có thể khiêu chiến một lần Hỗn Độn Bí Cảnh, trong Hỗn Độn Bí Cảnh có thể tầu được điểm tích phân núi Thủ Vọng, về phần rốt cuộc mỗi lần có thể thu được bao nhiêu điểm tích phân, điều đó phải dựa vào năng lực của chính ngươi.

Ngươi có đủ tích phân cũng có thể tiến vào trong Tiên Cảnh của núi Thủ Vọng tu luyện.

Mỗi lần tiến vào Tiên Cảnh núi Thủ Vọng, đều cầntiêu hao một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Thanh Dương Phong chủ chỉ nói đại khái ngắn gọn, kỳ thật những tin tức này, mới vừa rồi Hạ Ngôn đã từ Lưu Dụ biết được.

- Có điều gì không rõ, ngươi có thể hỏi Lưu Dụ.

Lưu Dụ sẽ nói cho ngươi tin tức kỹ càng tỉ mỉ hơn.

Thanh Dương Phong chủ ngay sau đó lại nói một câu.

- Ta hiều rõ rồi, đa tạ Phong chủ đại nhân!

Hạ Ngôn vội thi lễ nói lời cảm tạ.

- Ừ!

Vậy các ngươi đi xuống đi thôi.

Thanh Dương Phong chủ khoát tay áo, thân ảnh bắt đầu trở nên mờ ào, thời gian không đến một lần hô hấp, liền biến mất ở trước mặt Hạ Ngôn và Lưu Dụ.

-ĐôngNgữ!

Chúng tađi!

Lưu Dụ nhìn Hạ Ngôn nói.

Hai người rời khỏi cung điện của Thanh Dương Phong chủ.

- Đông Ngữ!

Chúng ta trước tới khu vực cung điện, đề huynh đệ lựa chọn một tòa cung điện không ai sử đụng.

Lưu Dụ nói với Hạ Ngôn.

-Được!

Hạ Ngôn đáp.

Cung điện loại nhỏ số lượng rất nhiểu, trong đó chỉ có một ít được sử dụng, phần lớn cũng không có tu luyện giả sử dụng, Hạ Ngôn tùy tiện tìm một cung điện không người, ở phía trên bảng thạch anh ngoài cửa khắc tên Đông Ngữ.

Bắt đầu từ hôm nay toàn bộ cung điện này thuộc về hắn.

Những người khác dưới tình huống không được phép của chủ nhân Hạ Ngôn hắn, bình thường không thể tùy tiện tiến vào tòa cung điện này.

- Đông Ngữ!

Huynh đệ vừa mới gia nhập Thanh Dương Phong chúng ta, trước cứ ở trong cung điện bế quan tu luyện một đoạn thời gian, làm quen một chút môi trường tu luyện ở nơi này đi!

Lưu Dụ chờ Hạ Ngôn khắc tên lên trên bảng thạch anh xong, ra tiếng nói.

- Ha ha!

Ta muốn đi Hỗn Độn Bí Cảnh nhìn thử xem!

Hạ Ngôn lại cười nói

- Ha ha!

Huynh đệ thật đúng là nóng vội!

Hỗn Độn Bí Cảnh này ở núi Thủ Vọng cũng sẽ không chạy đi đâu, huynh đệ vừa tới núi Thủ Vọng đã muốn đi vào Hỗn Độn Bí Cảnh à?

Lưu Dụ cười nói.

- Mở mang kiến thức một chút cũng tốt!

Hạ Ngôn cũng cười cười tùy ý nói.

- Đông Ngữ!

Mỗi lần đi vào Hỗn Độn Bí Cảnh, cũng cầntiêu hao mười điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, huynh đệ cũng không thể lựa chọn đi vào Tiên Cảnh trước, vỉ nếu trước đi vào Tiên Cảnh, sẽ tiêu phí hết toàn bộ một vạn điểm tích phân.

Đến lúc đó huynh đệ đúng là không còn tích phân để đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

Lưu Dụ trầm ngâm một chút, nói ra chủ ý với Hạ Ngôn.

-Hả?

Hạ Ngôn Giật mình, dừng lại một chút, rồi giản chân mày ra hắn lại cười nói:

- Khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, không ngờ cũng cầntiêu hao tích phân núi Thủ Vọng...

Lưu Dụ!

Huynh có thể dẫn ta đi tới chỗ Hỗn Độn Bí Cảnh để xem thử hay không?

- Đương nhiên có thể!

Hiện tại huynh đệ là tu luyện giả Thanh Dương Phong chúng ta, ta giúp huynh đệ cũng là chuyện phải làm.

Lưu Dụ lập tức lại nói tiếp:

- Đi!

Ta trước dẫn huynh đệ đi tới cửa vào Hỗn Độn Bí Cảnh nhìn lại xem, cũng không biết hiện giờ có người vào trong Hỗn Độn Bí Cảnh hay không.

- ồ?

Có ý gì?

Hạ Ngôn nhíu mày.

- Ha ha!

Hỗn Độn Bí Cảnh cùng Tiên Cảnh giống nhau, mỗi lần đều chỉ có thể cho một tu luyện giả đi vào.

Tuy nhiên huynhđệ yên tâm, tu luyện giả tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh, rất nhanh sẽ đi ra.

Ánh mắt Lưu Dụ chợt lóe sáng cười nói.

-À!

Hạ Ngôn khẽ gật đầu.

Hai người bay thẳng ra ngoài Thanh Dương đại cung điện, rất nhanh hạ xuống Thanh Dương Phong.

Lưu Dụ đẫn đường cho Hạ Ngôn bay đi về hướng lối vào Hỗn Độn Bí Cảnh.

Chỉ trong chốc lát, Lưu Dụ liền giảm bớt tốc độ Phi hành, xoay người nói với Hạ Ngôn bên cạnh đã tới Hỗn Độn Bí Cảnh.

- Hỗn Độn Bí Cảnh chính là hai cái lốc xoáy kia à?

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt nhìn, thấy có hai cái lốc xoáy năng lượng màu đen, phía trước một cái lốc xoáy trong đó, còn đóng hai tu luyện giả.

- Đúng vậy!

Lưu Dụ gật đầu:

- Hỗn Độn Bí Cảnh bên trái là dành cho cảnh giới Thần chủ đi vào.

Còn Hỗn Độn Bí Cảnh bên phải, là lối vào dành cho tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Đông Ngữ!

Huynh đệ muốn đi vào Hỗn Độn Bí Cảnh thì vào cái bên phải kia

-Ừ!

Ta hiểu rồi!

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Đúng rồi, tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh, phải làm thế nào mới thu được điểm tích phân núi Thủ Vọng?

- Sát quái!

Trong Hỗn Độn Bí Cảnh có các loại dã thú vô cùng vô tận.

Huynh đệ ở bên trong giết chết dã thú càng nhiều, thì thu được tích phân sẽ càng nhiều.

Mà căn cứ theo thực lực của dã thú bị giết chết khác nhau, thì huynh đệ thu được tích phần núi Thủ Vọng cũng khác biệt.

Tỷ như nói dã thú. có thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, dù giết chết nó cũng chỉ có thể thu được một điểm tích phân.

Mà nếu là dã thú thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, thì có thể thu được mười điểm tích phần núi Thủ Vọng.

Lưu Dụ giải thích rõ ràng.

- ở Hỗn Độn Bí Cảnh, cho đến khi bị quá đông dã thú giết chết, huynh đệ cũng sẽ tự động rời khỏi Hỗn Độn Bí Cảnh.

Nói cách khác là kết thúc khiêu chiến lần này.

Nếu muốn tiếp tục khiêu chiến, phải đợi một năm sau.

Tiếp theo Lưu Dụ còn nói thêm.

- Ừ!

Ta hiểu rồi!

Hạ Ngôn gật gật đầu, lập tức ánh mắt lại lóe sáng nói:

- Phía trước Hỗn Độn Bí Cảnh bên phải có hai tu luyện giả, hay là bọn họ cũng muốn đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh?

- Hẳn là muốn đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

Hai tu luyện giả đó là người của Trì Vũ Phong.

Đông Ngữ!

Chẳng lẽ huynh đệ thật sự muốn đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh ngay bây giờ sao?

Lưu Dụ nhướng mày, trợn to mắt nhìn về phía Hạ Ngôn hỏi.

- Ha ha!

Thực rất muốn đi kiến thức một chút dã thú trong Hỗn Độn Bí Cảnh hung mãnh tới đâu!

Hạ Ngôn cười nói như nói đùa.

- Đông Ngữ!

Huynh đệ cũng đừng xem thường những con dã thú đó!

Lưu Dụ lắc đầu lia lịa nói:

- Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ chúng ta tiến vào trong Hỗn Độn Bí Cảnh, gặp đã thú thực lực kém cõi nhất, đều có thực lực cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ.

Mà dã thú mạnh nhấl, thậm chí có thể so với tu luyện giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Hơn nữa, những con dã thú này cũng không phải là từng con từng con đưa đến trước mặt cho huynhđệ ngươi đánh chết, mà chúng sẽ đồng loạt ào lên!

Thời điểm nói đến đây, sắc mặt Lưu Dụ đã hơi biến đổi thành trắng bệch, hiển nhiên là nghĩ tới sự hung mãnh của dã thú trong Hỗn Độn Bí Cảnh.

- Còn có dã thú có thể so với cường giả cảnh giới Thần chủ bình thường à?

Mắt của Hạ Ngôn cũng trợn to thêm một ít.

-Có!

Lưu Dụ gật đầu thật mạnh:

- Cho dù là Thương Mộ Vân, ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, cũng không được thời gian hơn một nén nhang.

Ta nhớ lõ một lần hắn tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh, tổng cộng cũng chỉ thu được han ba mươi điểm tích phân mà thôi, coi như là thành tích giỏi lắm rồi.

- Cái gì?

Một lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, chỉ thu được han ba mươi điểm tích phân núi Thủ Vọng?

Hạ Ngôn giật mình nói.

Vậy khấu trừ tiêu hao mười điểm tích phân, nói cách khác một lần khiêu chiến chì kiếm được hoa hai mươi điểm tích phân.

- Đúng vậy!

Thương Mộ Vân là xếp hạng thứ nhất trên Thần bảng.

Thực lực của hắn mạnh mẽ Phi thường, nhưng hắn ồ trong Hỗn Độn Bí Cảnh cũng đúng là không có cách nào.

Những con dã thú hung mãnh kia đồng loạt ào lên, căn bản là không có lối chạy thoát, cuối cùng cũng chỉ có bị đông đảo dã thú cắn chết.

Có một lần ta khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, cũng chỉ thu được mười ba điềm tích phân.

Sắc mặt Lưu Dụ hơi có chút đỏ lên.

Trong một lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, không ngờ hắn chỉ đạt được mười ba điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Khấu trừ tiêu hao mười điểm tích phân, chỉ kiếm vào tay ba điểm tích phân.

- Đừng cười ta!

Lưu Dụ thấy Hạ Ngôn muốn cười, lập tức nghiêm mặt nói:

- Có thể thu được mười ba điểm tích phân coi như là không tệ rồi.

Có một số tu luyện giả, thậm chí ngay cả một điềm tích phân còn không có thu được, đã bị đánh chết kết thúc khiêu chiến.

Chỉ cầncó thể thu được cao hơn mười điểm tích phần coi như là có lời.

Đông Ngữ!

Huynh đệ lần đầu tiên khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, rất có thể một điểm cũng không thu được.

Một năm thu được ba điềm tích phân, nói cách khác cầnhoa ba ngàn năm, mới có thể tích góp từng tí một được một vạn điểm tích phân.

Hơn ba ngàn năm có thể đi vào Tiên Cảnh một lần, coi như là không tệ rồi.

Chỉ có điểu vấn đề mấu chốt lại là tu luyện giả chưa chắc ở mỗi lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh đều có thể kiếm được ba điềm tích phân.

Các ý nghĩ lướt qua trong đầu, Hạ Ngôn không khỏi lắc đầu cười một mình.

Chương 1044: Đánh cược

Đối với những tu luyện giả núi Thủ Vọng mà nói, dù là một ngàn năm một vạn năm chẳng qua cũng chỉ là thời gian trong nháy mắt.

Trong đó tu luyện giả có thể trở thành cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cho dù thiên tư rất cao, cũng cầndùng thời gian lâu dài đề chậm rãi tích lũy thực lục.

Còn tốc độ tu luyện giống như Hạ Ngôn này, có thể nói từ khi vũ trụ sinh ra tới nay, có lẽ cũng Chỉ có một mình hắn mà thôi.

"Vù!"

Trong không gian một bên, mấy bóng người đột ngột xuất hiện.

- Đông Ngữ người mới kia là ở chỗ này, ta nói không sai đâu?

Hắn quả thật là muốn đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí CảíủL Mộc Sinh!

Ngươi vừa rồi còn không tin ta!

Một gã nhỏ gầy trong mắt tinh quang lóe sáng nhìn về phía hai người Hạ Ngôn và Lưu Dụ nói.

Vừa rồi Hạ Ngôn cùng Lưu Dụ từ Thanh Dương Phong hạ xuống, hắn tinh cờ thấy được hai người, liền lập tức thông báo cho hai tu luyện giả quen biết cùng chạy tới đây.

- Đông Ngữ này dường như vừa mới gia nhập Thanh Dương Phong, hẳn là đã thu được một vạn điềm tích phân khởi đầu của núi Thủ Vọng.

Tu luyện giả được kêu là Mộc Sinh không để ý đến lời nói của gã nhỏ gầy. mà vừa đi tới vừa nói.

- Mộc Sinh!

Ngươi lại đánh chủ ý tới tích phân khởi đầu của người mới rồi?

Tu luyện giả mặc áo bào tím vẻ mặt ác nghiệt, quét mắt nhìn Mộc Sinh một cái nói.

- Hà hà!

Đám người mới này luôn phải chịu thiệt thời một lần mới trường thành được.

Ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho hắn!

Không bằng như vầy đi, chúng la ba người mỗi người đều cùng so đấu với hắn một trận, mỗi một trận đặt cược ba ngàn tích phân núi Thủ Vọng như thế nào?

Như vậy, hắn còn có thể còn lại một ngàn điểm tích phân, không đến mức hết sạch tích phân không thể đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh!

Mộc Sinh lộ vẻ mặt cười gian nói.

Ba người này đều là tu luyện giả của Vu Lan Phong

- Vậy còn chờ cái gì?

Đi qua đó thử xem sao...

Cũng không biết tiểu tử này có đáp ứng đánh cược với chúng ta hay không!

Ánh mắt gã nhỏ gầy chợt lóe sáng nói.

"Vù vù!"

Ba người lại nhích Thân hình, bay tới chỗ Hạ Ngôn và Lưu Dụ.

-Ồ?

- Đông Ngữ!

Đó là tu luyện giả của Vu Lan Phong, bọn họ đang bay qua đây!

Lưu Dụ nhìn thấy ba người Mộc Sinh, nhướng mày nói khẽ với Hạ Ngôn:

- Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không nên đáp ứng đánh cược cùng bọn chúng.

Đám người đó mỗi lần có người mới tiến vào, bọn họ đều dùng thủ đoạn lừa gạt làm cho người mới chịu thiệt thời.

Dù sao. tích phân núi Thủ Vọng rất khó kiếm, theo quy cách thông thường kỳ thật Chỉ có một cách thu được tích phần, chính là khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

Tuy rằng đánh cược cũng có thể thu được tích phân, nhưng chung quy là có người phải mất đi tích phân.

Nhưng còn có một cách cuối cùng, chính là quyên tăng trân bảo.

Một vài loại trân bảo hiếm có cũng có thể đổi lấy tích phân nhất định, địa điểm trao đổi là Vọng Thiên Cung Điện trên ngọn núi trung ương cao nhất.

Thế nhưng nếu dùng trân bảo đổi lấy tích phân, chuyện này rõ ràng không sáng suốt, bởi vì loại Trầnbảo để đổi được tích phân Phi thường Phi thường hiếm có!

-Ừ!

Hạ Ngôn gật đầu

Khi hai người nói chuyện, ba tu luyện giả Mộc Sinh đã tới gần.

- Ha ha...

- Ngươi chính là Đông Ngữ thì phải?

Gã nhỏ gầy lên tiếng trước, nhìn Hạ Ngôn cười ha hả rồi nói.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp lời.

"Tiểu tử này dường như không dễ dụ!"

Mộc Sinh thấy phản ứng của Hạ Ngôn khẽ cau mày, không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

- Đông Ngữ!

Nghe nói thực lực của ngươi thực không tệ!

Gã nhỏ gầy nheo mắt nhìn Hạ Ngôn nói

- Ha ha!

Cũng bình thường thôi!

Ta mới vừa gia nhập núi Thủ Vọng, khẳng định không bằng các vị tiền bối!

Hạ Ngôn khiêm tốn cười nói

-Hả?

Ba người đám nhỏ gầy nghe vậy, thần sắc đều hơi vừa động đưa mắt nhìn nhau.

- Đông Ngữ vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng, đã có đảm lượng khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, hiển nhiên là rất có tự tin với chính mình nha!

Tuy nhiên, độ khó của Hỗn Độn Bí Cảnh, người bình thường rất khó mà dự đoán được!

Mộc Sinh đảo cặp mắt gian tà nói với Hạ Ngôn:

- Muốn khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh không thâm hụt tiền vốn, thật sự cần thực lực rất mạnh và kinh nghiệm đầy đủ!

- Đa tạ vị này báo cho biết!

Hạ Ngôn vội chắp tay nói lời tạ ơn.

Kỳ thật, Hạ Ngôn quả thật không muốn giao đấu cùng những người này, nếu làm cho sự tình ầm ĩ lên, thực có thể sẽ bị Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng phát hiện ra thân phận của mình.

Hơn nữa trên núi Thủ Vọng cũng có mấy người biết mặt mình, như Thương Tử Danh phụ thân của Thương Mật chẳng hạn!

- Đừng khách sáo, Đông Ngữ!

Ngươi khiêu, chiến Hỗn Độn Bí Cảnh đơn giản chính là vì kiếm tích phân.

Một lần khiêu chiến cũng Khó mà thu được vài điểm tích phân.

Không bằng như vầy đi, ngươi cùng ta so đấu một trận, xuất ra một ít tích phẳn làm tiền đặt cược.

Chỉ cầnngươi có thể đánh bại ta, tích phẳn làm tiền đặt cược đó tự nhiên sẽ thuộc về ngươi.

Như vậy đứng là kiếm điềm tích phân mau han nhiều cũng dễ dàng han nhiều so với tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh.

Mộc Sình giảo hoạt nhìn Hạ Ngôn, cười khẽ nói.

- Đúng vậy, so đấu kiếm tích phân quả thật rất nhanh.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có lòng tin tưởng chính mình.

Gã nhỏ gầy tiếp theo chêm một câu:

- Đông Ngữ này hiển nhiên là rất tin tưởng vào mình!

- Các vị!

Đông Ngữ hắn vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng, đối với những chuyện này cũng chưa hiểu biết...

Lưu Dụ đứng một bên cau mày, lên tiếng nói vì Hạ Ngôn.

- Lưu Dụ!

Ngươi đừng xen vào!

Chúng ta không phải tìm ngươi so đấu, nếu ngươi muốn so đấu, đương nhiên ta cũng sẽ bồi tiếp!

Thế nào?

Xuảt ra điểm tích phân chiến một trận đi?

Sắc mặt Mộc Sinh tối sầm xuống, trầm giọng nói.

- Thương Kỳ!

Qua đó xem thử?

Ở lối vào Hỗn Độn Bí Cảnh bên phải, hai tu luyện giả của Trì Vũ Phong cũng chú ý tới tình hình đám người Hạ Ngôn bên này, một người trong đó nhìn về phía người kia nói

- Dường như là Mộc Sinh mấy tên Chấp sự của Vu Lan Phong.

Thương Kỳ nhíu mày.

- Đúng vậy, nghe nói khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng lần này sinh ra tân Chấp sự.

Mấy tênMộc Sinh kia.

đường như là đang quẩn lấy tân Chấp sự tên là Đông Ngữ kia!

Lỗ Bá nheo mắt nhìn chằm chằm về hướng đám người Hạ Ngôn.

- ừ...

Vương Chung còn đang ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, chúng ta qua đó xem náo nhiệt đi.

Đứng rổụ thông báo cho những người khác cũng đều đến xem náo nhiệt!

Thương Kỳ quay người lại nhìn thoáng qua cửa vào Hỗn Độn Bí Cảnh, rồi gật đầu nói

Tu luyện trên núi Thủ Vọng là chuyện Phi thường buồn tẻ, cho nên, mỗi khi có tiến hành so đầu giữa các tu luyện giả, đều sẽ có rất đông tu luyện giả xúm lai xem náo nhiệt, coi như là mọi người tìm vui một chút

- Đông Ngữ!

Đùng đáp ứng bọn họ!

Lưu Dụ lo lắng, ngầm truyền âm cho Hạ Ngôn.

- Ha ha...

Hạ Ngôn cười một tràng, nhìn đám người Mộc Sinh trầm ngâm một hồi lâu.

Ba người Mộc Sinh thấy thế ánh mắt đều bắt đầu tỏa sáng.

Xem ra Hạ Ngôn dường như là đang cân nhắc, hắn là muốn đáp ứng dánh cuộc với bọn họ, điều này khiến bọn họ Phi thường hưng phấn.

Nên biết rằng một lần kiếm vào tay ba ngàn điểm tích phân núi Thủ Vọng, đây là một khoản rất lớn.

Nếu đổi lại ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh kiếm đủ số tích phân này, còn không biết phải cầnbao nhiêu năm, có thể là mấy vạn năm thậm chí là mấy chục vạn năm không chừng.

- Thực xin lỗi!

Ta không có hứng thú đánh cược cùng các vị!

Hạ Ngôn cuối cùng cười lắc đầu nói.

Nghe vậy, Lưu Dụ thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, còn ba người Mộc Sinh lại là sắc mặt tối sầm xuống, đầy vẻ tức giận trợn trừng mắt nhìn Hạ Ngôn.

Chỉ có điểu Hạ Ngôn không đáp ứng đánh cược cùng bọn chủng, chủng cũng hoàn toàn không có cách nào.

ở trên núi Thủ Vọng nghiêm cấm tu luyện giả chém giết nhau, so đấu thì được nhưng cần phải hai bên tự nguyện.

- Nhát gan!

- Quả thực chính là rùa đen rút đầu!

- Ta còn tưởng rằng hắn có thừa tự tin chó!

Hóa ra là như thế này, ngay cả đánh cược cũng không dám!

Ba người tức giận trong lòng, ngoài miệng hung dữ châm biếm.

- Có ý tứ!

Hai người Thương Kỳ ở cách đó không xa cũng nhìn thấy, cất tiếng cười nói

"Vù vù vù vù vù vù vù!"

Đúng lúc này, rất nhiều bóng người xuất hiện ở gần đó.

-Hả?

"Không xong!

Như thế nào đến đây nhiều người như vậy?"

Hạ Ngôn nhìn thấy bốn phía xuất hiện càng ngày càng nhiều người, hắn nhướng mày, thầm nghĩ trong lòng không tốt.

Hắn không muôn so đấu cùng ba người Mộc Sinh kia, chính vì không muốn làm lớn chuy ệạ nhưng không ngờ hiện tại đã đến đây nhiều người như vậy.

Trong thời gian ngắn ngủi đã nhìn thấy mấy chục tu luyện giả ở nơi này

- ồ?

Không phải nói có đánh cược sao?

Như thế nào còn không có bắt đầu?

Một gã tu luyện giả vừa mới tới đây, nhìn quanh bốn phía, lại đảo qua đám người Mộc Sinh, bất mãn ỉớn tiếng nói

- Đúng vậy, Thương Kỳ!

Ngươi báo cho chúng ta biết tới nơi này xem so đầu, so đấu ở chỗ nào?

Lại có một gã tu luyện giả chất vấn tu luyện giả Thương Kỳ!

- Ôi!

Xem ra đi một chuyến uổng công rồi!

Tới nãy giờ cũng không thấy đánh cược đâu?

Một gã tu luyện giả thấp lùn lúc lắc đau thở dài than thở.

Tu luyện giả núi Thủ Vọng xem như tương đối đều quen biết lẫn nhau, đối với thực lực của đối phương đều hiểu biết khá rõ.

Cho nên dưới tình huống như vậy, đương nhiên rất khó phát sinh đánh cược lẫn nhau!

Biết lõ thực lực của mình không bằng đổi phương, mà còn đánh cược ư?

Vậy không phải là kẻ ngu ngốc sao?

Mà muốn tìm tu luyện giả thực lực thấp kém hơn mình để đánh cược, thì người ta lại không chịu!

Chấp sự núi Thủ Vọng cũng phân nhiều là như vậy!

Cho nên, bình thường phát sinh so đấu đánh cược, hoặc là giữa hai người tồn tại mâu thuẫn rất lớn. hoặc là Chấp sự mới gia nhập núi Thủ Vọng bị người Chấp sự lão luyện lâu năm khích tướng rồi bị dụ.

Con người mới chịu thiệt một lần rồi cũng biết lợi hại trong đó, nếu không lại tùy tiện đánh cược cùng với tu luyện giả khác hay sao.

Nên muốn kiếm một điểm tích phân núi Thủ Vọng thật rất khó.

- A?

Đây là Đông Ngữ Chấp sự mới tiến vào núi Thủ Vọng chúng ta sao?

Cũng có tu luyện giả nhìn thấy Hạ Ngôn, ra tiếng nói:

- Đông Ngữ Chấp sự!

Chúng ta đến luận bàn một trận đi!

Thế nào?

Hà hà!

Đặt cược một điểm tích phân núi Thủ Vọng, không cần nhiều lắm!

Mà mấy ngần tích phân cũng được!

- Lý Pháo!

Ngươi đừng xen vào!

Không thấy Mộc Sinhbọn họ sớm đã đến đây rồi sao?

Trong đám người, có người lại ngăn cản tên Lý Pháo.

- Chê cười!

Đông Ngữ có thể muốn luận bàn với ta, mà không muốn luận bàn cùng Mộc Sinh bọn họ thì sao?

Lý Pháo nhướng mắt nói với tu luyện giả kia.

- Sao lại thế này?

Trong đám người, Phương Vũ Sinh cau mày, trong lòng thầm nghĩ: "Đông Ngữ này, như thế nào lại giống Hạ Ngôn kia y như đúc vậy?

Đúng rồi, hắn chính là Hạ Ngôn, không ngờ lại sửa tên gia nhập núi Thủ Vọng!"

"Ta phải lập tức báo cho Thương Tử Danh!

Tiểu tử này. không ngờ tiến vào núi Thủ Vọng chúng ta!"

Phương Vũ Sinh thầm nghĩ.

"Bọn người kia, còn tưởng rằng Hạ Ngôn dễ khi dễ đây?

Hừ, chờ khi các ngươi nhìn thấy thực lực chân chính của tiểu tử này, sẽ không còn có thể cười được nữa!"

Phương Vũ Sinh cười lạnh liên tục, ánh mắt quét nhìn về phía những tu luyện giả đang trêu chọc Hạ Ngôn.

Người khác không biết, nhưng Phương Vũ Sinh biết rất rõ: ở trước khi Hạ Ngôn tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, hắn đã có thể đánh cho Thương Tử Danh bị thương...

Chương 1045: Một vạn điểm tích phân

"Cái gì?

Hạ Ngôn tiến vào núi Thủ Vọng rồi?"

ở phía trên ngọn núi trung ương cao nhất núi Thủ Vọng, Thương Tử Danh vốn đang ngồi xếp bằng tu luyện trong cung điện của mình, đột nhiên lão nhảy dựng lên.

Lão vừa mới nhận được tin tức Phương Vũ Sinh truyền đến, nói Hạ Ngôn đã trở thành Chấp sự núi Thủ Vọng!

- Tiểu tử này... thật đúng là chết tiệt!

"Tuy nhiêrụ với thực lực của ta, lại không đủ sức giết chết hắn!

Hơn nữa ở núi Thủ Vọng giữa tu luyện giả nghiêm cấm chém giết nhau.

Quên đi!

Ta trước không cần trêu chọc hắn, đợi đến thời cơ thích họrp..."

'Tên tiểu tử chết tiệt này, sớm hay muộn ta phải tự tay giết chết hắn!

Đúng vậy, là tựtay ta giết chết hắn.

Chờ ta đạt tới pháp tắc đại viên mãn, sẽ có cơ hội diệt trừ tên chết tiệt này."

"Hiện tại... ta tốt hơn là chuyên tâm tu luyện..."

Sắc mặt dữ tợn của Thương Tử Danh dần dần khôi phục như lúc ban đầu, lão hít sâu một hơi, bình phục nỗi lòng, sau đó lại tiếp tục ngồi xuống.

Lão biết rõ, chính mình căn bàn là chưa đủ sức giết chết Hạ Ngôn.

Lúc trước thời điểm minh chiến đấu với Hạ Ngôn, Hạ Ngôn còn chưa tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều.

Hiện tại hắn tiến vào núi Thủ Vọng, hiển nhiên là từ trong giai đoạn thứ hai Tiên Kiều đi ra, thực lực tất nhiên còn mạnh hơn so với lúc trước!

Nêu bây giờ mình đi tìm hắn, chẳng phải là tự đi tìm xui xẻo sao?

Thương Tử Danh cũng không ngốc!

Chỉ có đợi sau Khi minh đột phá. mới có thể trên thực lực áp chế tên Hạ Ngôn kia!

- Ai muốn cùng ta đánh cược?

Nêu các vị đều có hứng thú như vậy, ta cũng đành phải bồi tiếp thôi.

Vốn trước đó Hạ Ngôn từ chối đánh cược, là vì không muốn dẫn tới chú ý của người khác, hiện tại không muốn dẫn tới chú ý cũng không được.

Chấp sự núi Thủ Vọng tụ tập ở chỗ này đã rất đông ước chừng hơn một trăm người.

Đã có người muốn đưa tặng điểm tích phân núi Thủ Vọng cho minh, thì sao mình còn không nhận lấy, chẳng phải là làm cho người ta mất hết mặt mũi hay sao?

-Hả?

Rất đông các tu luyện giả đang chế giễu Hạ Ngôn nghe vậy, đều kinh ngạc sửng sốt, bọn họ không ai ngờ được, Đông Ngữ lại đột nhiên lên tiếng đáp ứng đánh cược.

-Ha ha!

Tađến trước đi!

Mộc Sình liên tục cười ha hả đáp lời:

- Xem ra Đông Ngữ quả thật rất có khí phách, cũng rất tự tin đây!

- Ta có một vạn điểm tích phân, đặt cược đánh cược chính là một vạn điềm tích phân đi!

Nếu ngươi muốn đánh cược với ta, phải có một vạn điểm tích phần mới được!

Hạ Ngôn híp mắt nhìn chằm chằm vào Mộc Sinh, lạnh nhạt nói.

- Cái gì?

- Ngươi muốn trực tiếp đặt cược một vạn điểm tích phân?

Mộc Sinh trợn tròn mắt nhìn Hạ Ngôn, thanh âm kinh ngạc hỏi.

Mà các tu luyện giả khác, cũng đều nhưngừng thồ!

Một vạn điềm tích phân, đây đúng là số điểm đại đa số tu luyện giả đều lấy không được.

Bình thường tu luyện giả nếu tích góp từng tí một tới đủ một vạn tích phân, đều sẽ tiến vào Tiên Cảnh tu luyện.

Cho nên ở trên thần bảng, ngay cả Thương Mộ Vàn xếp hạng thứ nhất, cũng chỉ có hơn ba vạn điềm tích phần mà thôi.

- ĐôugNgữ... ngươi...

Lưu Dụ đứng bên cạnh Hạ Ngôn, cau sát đôi chân mày nhìn Hạ Ngôn, thấp giọng nói.

- Đừng lo lắng, ta có nắm chắc!

Hạ Ngôn cười cười, nói khẽ với Lưu Dụ.

- Thế nào?

Ngươi nếu chịu xuất ravạn điềm tích phân đặt cược, ta sẽ đánh cược cùng ngươi!

Hạ Ngôn nhìn Mộc Sinh, khẽ cười nói.

- Tiểu tử này là kẻ điên!

Có tu luyện giả thấp giọng lầu bầu.

Chấp sự mới khi gia nhập một ngọn núi của núi Thủ Vọng, sẽ nhận được một vạn điểm tích phân khởi đầu, nhưng cũng chỉ là một lần duy nhất Nếu lập tức thua trận phải trả một vạn điểm tích phân, vậy thì ngay cả khiêu, chiến Hỗn Độn Bí Cảnh cũng khó.

- Hà hà!

Mộc Sinh!

Nếu ngươi không dám, hãy để cho ta tới luận bản cùng Đông Ngữ hắn một trận đi, ta đây còn có hơn một vạn điểm tích phân!

Trong đám người, một tu luyện giả thân hình hơi béo phì, cất tiếng cười kêu lớn với Mộc Sinh

Quả thật không hề ít tu luyện giả hy vọng có thể đánh cược cùng Hạ Ngôn, bởi vì loại

kiếm điểm tích phân số lượng nhiều thế này không phải dễ có.

- Hừ!

Một vạn tích phân, ta còn có thể lấy ra được!

Đông Ngữ, đây chính là tự ngươi lựa chọn.

Đến lúc đó thua hết tích phân núi Thủ Vọng, ngươi cũng đừng tìm tới Thanh Dương Phong chủ cáo trạng nói ta khi dễ ngươi!

Mộc Sinh hừ lạnh một tiếng, lập tức dời ánh mắt nhìn chòng chọc vào Hạ Ngôn, nghiêm giọng nói.

- Ha ha!

Nếu ngươi có thể thắng ta, về sau ta gặp ngươi trên đường sẽ đi vòng tránh đường khác.

Chúng ta bắt đầu đi!

Hạ Ngôn khoát tay, không thèm để ý cười nói.

-Hả?

'Đông Ngữ này thật đúng là kiều ngạo nha!

Nhìn không ra miệng lưỡi thế này...

Chậc chậc..."

Lưu Dụ nhẹ nhàng thở dài một hơi, chân mày nhíu lại thành một đường, tuy nhiên hắn cũng không tiếp tục khUyên can Hạ Ngôn nữa.

"Vù vù!"

Hai bóng người hóa thành hai luồng hào quang, rất nhanh khuất dạng về phía chân trời.

Chỉ trong thời gian một lần hô hấp, hai người đã bay ra ngoài tầng khí quyển!

- Chiếnđấu bắt đầu rồi!

- Đi...

Chúng ta cũng đi theo xem náo nhiệt.

- Tên Mộc Sinh này vận khí thật tốt quá!

Không ngờ Đông Ngữ kia lại đồng ý đánh cược với hắn!

Đáng tiếc, cả một vạn điềm tích phân...

Xem ra Mộc Sinh hôm nay sắp kiếm được một mẻ lớn rồi!

Một số tu luyện giả vừa nói chuyện với nhau, đồng thời cũng rất nhanh đuổi theo hai người Hạ Ngôn và Mộc Sinh.

"Xoạt!"

Hai người ở trong không gian, đột nhiên dừng thân hình lại, độ cao nơi này đã cách mặt đất chừng mấy ngàn dặm.

"Một vạn điểm tích phân, ta là thắng chắc rồi!

Hà hà!

Vận số của ta cũng thật không tệ!

Trước một bước giành được đánh cược cùng Đông Ngữ này."

Mộc Sinh đưa mắt nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, khóe miệng lóe ra vẻ tươi cười.

Kết thúc một trận đánh cược này, hắn có thể kiếm được một lần cơ hội tiến vào Tiên Cảnh!

Chuyện tốt lứiư vậy, cũng không nhiều.

"Nhiều người đến xem như vậy... một khi đã thế...

Ta đây cũng mau một chút đánh bại tên tiểu tử này cho xong."

Mộc Sinh xoay chuyển ánh mắt, nhìn thấy xa xa rất đông tu luyện giả núi Thủ Vọng đang vây xem cuộc chiến, hắn nghĩ thầm trong lòng.

- ĐôngNgữ!

Chuẩnbị xong chưa?

Mộc Sinh một lần nữa nhìn về phía Hạ Ngôn, ra tiếng hỏi.

Thanh âm truyền đi trong không gian, mà hiện tại vị trí chỗ hai người, sớm đã không có không khí Tuy nhiên, điều này đối với tu luyện giả cỡ như Mộc Sinh và Hạ Ngôn mà nói, căn bản là không thành vấn đề.

Mộc Sinh nói ra miệng, thanh âm trực tiếp sinh ra chấn động ở trong không gian, không ngừng lan tràn ra khắp bốn phía.

-Bắt đầu đi!

Hạ Ngôn vừa nghe Mộc Sinh nói, gật đầu đáp lời.

"Vù!"

Thân mình Mộc Sinh nhoáng lên một cái, tốc độ mau đến cực hạn, không hổ là vương tộc linh lực màu vảng cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, chỉ thấy thân mình hắn lúc này được bao bọc trong một vòng năng lượng màu vàng.

Ngay sau đó, từ trong cơ thể hắn bắn nhanh ra một luồng kiếm khí màu đen.

- Mộc Sinh này vừa ra tay đã dùng toàn lực, hắn muốn tốc chiến tốc thắng ở trước mặt chúng ta đây!

Một gã tu luyện giả thấy Mộc Sinh phát động công kích, cảm khái nói.

- Đúng vậy!

Cũng không biết Đông Ngữ có thể ngăn cản được công kích của Mộc Sinh lần này hay không!

Có thể đi vào núi Thủ Vọng, chứng tỏ thực lực của Đông Ngữ hắn cũng không kém, nhưng mà...

Có tu luyện giả khẽ lắc đầu.

- Thật đáng giận, một vạn điểm tích phân, vì sao không phải là của ta...

Có người đố kỵ thấp giọng nói.

Con người mới làm sao có thể so sánh cùng Mộc Sinh đã tu luyện mấy trăm vạn năm trên núi Thủ Vọng như vậy?

Mộc Sinh cũng đã từng ba lần tiến vào Tiên Cảnh tu luyện.

Tu luyện giả của núi Thủ Vọng, bất kể là người nào mỗi lần từ trong Tiên Cảnh đi ra, đều là một lần thực lực tăng lên rõ rệt.

"Vù!"

'Thực lực của Mộc Sinh, so với kia Thương Tử Danh đường như còn mạnh hơn một ít!"

Hạ Ngôn cảm nhận được lực công kích trong kiếm khí, hơi nhíu mày, trong lòng đưa ra phán đoán.

Ngay sau đó, thân mình Hạ Ngôn liền biến mất trong không gian.

Pháp tắc của Mộc Sinh

căn bản là không có ảnh hưởng gì với Hạ Ngôn.

-Cái gì?

- Thật là thân pháp và tốc độ kinh người!

Nhìn thấy Thân hình Hạ Ngôn biến mất, những tu luyện giả vây xem kia, toàn bộ đều trợn tròn mắt, vẻ mặt có chút khó có thể tin.

- Không ngờ hắn tránh thoát được một kích toàn lực của Mộc Sinh!

Điều này sao có thể?

"Vù!"

Đúng lúc này, toàn bộ không gian đều chấn động nhè nhẹ, thân ảnh Hạ Ngôn hiện ra lại trong tầm mắt mọi người.

Tuy nhiên, vị trí hắn xuất hiện lần này thật đáng kinh ngạc, hắn lại hiện ra ở phía sau Mộc Sinh.

Hiện tại tuy rằng Hạ Ngôn còn không thể hóa thân thành pháp tắc nhưng hắn lĩnh ngộ về pháp tắc đã đạt tới đại viên mãn.

Trong phạm vi không gian năm mươi thước chung quanh thân thể Hạ Ngôn, Hạ Ngôn chính là chúa tể, nên muốn khống chế Mộc Sinh cũng không khó khăn gì.

- Không xong!

- Không!

Mộc Sinh đã cảm giác được động tĩnh sau lưng, hắn giận dữ quát lớn tiếng một tiếng, liền định xoay người lại.

Thế nhưng, Hạ Ngôn ở phía sau Mộc Sinh, chỉ là nhẹ nhàng đẩy ra một chưởng, ngay tức thi ấn lên phía trên lưng của Mộc Sinh.

Toàn thân Mộc Sinh rang động dữ dội, tiếp theo dưới lực đẩy mạnh cực lớn, thân mình hắn rơi thẳng tắp xuống phía dưới.

Mọi người vây xem đều há hốc miệng, trợn to mắt nhìn thân thể Mộc Sinh mau chóng bị đánh rơi xuống.

- Chết tiệt!

-Phá vỡ cho ta!

Lúc này Mộc Sinh cũng không có bị thương tổn gì, tuy nhiên hắn không cách nào nhúc nhích được.

Dưới chưởng lực của Hạ Ngôn, hắn không có chút sức phản kháng nào.

- Tại sao có thể Như vậy!

- Lực lượng pháp tắc của Đông Ngữ này, như thế nào mạnh như thế?

Thật đáng giận!

Mau phá vỡ cho ta!

Mộc Sinh hoàn toàn không thể ngăn cản thân thể của mình rơi xuống phía dưới.

Linh lực màu vàng trên thân thể hắn, không ngừng bành trướng ra phía ngoài, nhưng với tình trạng trước mắt của hắn căn bản là không thay đổi được điều gì.

"Ầm!"

Rất nhanh, thân thể Mộc Sinh liền đập mạnh lún xuống mặt đất núi Thủ Vọng Som, mặt đất cứng rắn kia đều bị chấn động thành ngàn vạn vết nứt

-Phù!

"Vù!"

Mộc Sinh roi mạnh xuống, sau đó rốt cục thân thể lần nữa hồi phục lại.

Hắn vừa cảm thấy có thể khống chế cơ thể của mình, liền vội vàng nhảy lên khỏi hố sâu dưới mặt đất bị chính thân mình hắn đập xuống tạo ra.

Với cường độ thân thể của hắn, vẻn vẹn chì chút lực va chạm như vậy, căn bản là không tạo thành thương tẩn gì cho hắn.

Mộc Sinh mới vừa nhảy lên, liền nhìn thấy Hạ Ngôn trên mặt mang theo ý cười, sắc mặt hắn trong nháy mắt trờ nên trắng bệch.

Hắn biết rõ, ch inh mình đã bị đánh bại, hơn nữa bị thua không còn lời nào để nói.

Thực hiển nhiên, thực lực giữa hai bên chênh lệch rất lớn.

"Một vạn điềm tích phân núi Thủ Vọng..Nghĩ đến tích phần của mình, trong lòng Mộc Sinh rúng động đau xót một trận.

Đây cũng không phải đau ngoài da thịt, mà là đau lòng.

Mà trong những tu luyện giả đang vậy xem cuộc chiến, một số người đều hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều cảm thấy mình có chút may mắn, may mà vừa rồi không phải chính mình đánh cược cùng Đông Ngữ.

Nếu như vừa rồi Đông Ngữ lựa chọn đánh cược cùng mình, vây thì hiện tại hẳn đã rơi vào tình cảnh như Mộc Sinh rồi.

Hai người giao thủ tuy rằng rất ngắn ngủi, nhưng mọi người đương nhiên đều nhìn ra được, Đông Ngữ đã lĩnh ngộ về pháp tắc hơn xa Mộc Sinh.

Chênh lệch về pháp tắc này trực tiếp phân ra thắng bại giữa hai người.

Ngay cả Pháp Tắc Thần Khí cường đại đều không thể xoay chuyển tinh thế bát lợi trước độ chênh lệch pháp tắc như vậy.

- Mộc Sinh!

Đến lúc đưa lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của ngươi ra rồi!

Ta muốn lấy một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng thuộc về ta.

Hạ Ngôn ung dung nói nhẹ nhàng với Mộc Sinh lúc này sắc mặt trắng bệch.

- Cái này...

Trong lòng Mộc Sinh đang không ngừng ứa máu.

- Ha ha!

Đây là ước định giữa chúng ta, trước mặt nhiều người đều tận mắt thấy, tận tai nghe.

Nếu ngươi đổi ý không muốn giao cho ta, vậy hậu quả thực rất nghiêm trọng.

Rất có thể ngươi sẽ rơi vào tình cảnh bị đuổi ra khỏi núi Thủ Vọng đấy!

Hạ Ngôn cười ha hả nói với Mộc Sinh.

Chương 1046: Tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh

Toàn bộ cơ thịt trên mặt Mộc Sinh, nhăn nhíu thành một đoàn, sắc mặt tối sẩm, cắn chặt hầm răng.

Bởi vậy có thể thấy được, trong lòng hắn đang vật lộn đấu tranh dữ dội.

Đúng như lời Hạ Ngôn nói, hắn là người thua cược, nếu không làm theo ước định giao cho Hạ Ngôn tiền đặt cược một vạn điểm tícầ phân núi Thủ Vọng, như vậy kết quả chờ đợi hắn có thể là trực tiếp bị trục xuất ra khỏi núi Thủ Vọng.

Nếu đã bị trục xuất khỏi núi Thủ Vọng, thì giữ điểm tích phần núi Thủ Vọng này còn có ích lợi gì nữa chứ?

- Giao cho ngươi!

Cuối cùng, Mộc Sinh vẫn là xuất ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của mình.

Dưới thúc động linh lực màu vàng, một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng trong đó hóa thành quầng quang điềm màu vàng, tức tốc bay tới nhập vào trong lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của Hạ Ngôn vừa lấy ra.

Có thêm một vạn điểm tích phân này.

Hạ Ngôn có thể tiến vào Tiên Cảnh hai lần.

"Cũng không biết, ta phải đi vào Tiên Cành mấy lần, mới có thể bước vào cảnh giới Thần chủ."

"Một khi ta bước vào cảnh giới Thần chủ, là có thể hấp thu nguyên lực của Thương Đồ tiền bối lưu lại.

Đên lúc đó, thực lực của ta đủ để sánh ngang với Thương Ẩn Chưởng Khống Giả kia, tự nhiên cũng sẽ không cần e ngại hắn!"

Hạ Ngôn dùng ý niệm dò tra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của mình, đồng thời các ý nghĩ lướt qua trong đầu.

"Hiện tại thân phận của ta Chỉ sợ đã bại lộ rõi, điều cầnyếu nhất là nắm chắc thời gian tăng lên thực lực, tranh thủ sớm ngày bước vào cảnh giới Thân chủ."

Khẽ nhích động thân mình, Hạ Ngôn hướng về Mộc Sinh nói:

- Đa lạ Mộc Sinh về điểm tích phân!

- Còn có người nào muốn đánh cược cùng ta không?

Ngay sau đó Hạ Ngôn xoay người, nhìn về phía các tu luyện giả ở chung quanh đang vây xem cuộc chiến, tăng thanh âm lớn tiếng hỏi.

Lúc này. có giết chết cũng không có người dám đứng ra đánh cược cùng Hạ Ngôn.

Người mới tên là Đông Ngữ này thực khó đối phó, hiển nhiên thực lực vượt qua tưởng tượng của bọn họ!

-Đông Ngữ!

Lưu Dụ và mấy tu luyện giả Thanh Dương Phong nhanh chóng bay đến trước mặt Hạ Ngôn, ngạc nhiên vui mừng nói

- Lưu Dụ!

Vừa rồi ta đã nói huynh không cần lo lắng cho ta đúng không?

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Lưu Dụ.

- Ha ha!

Đông Ngữ huynh đệ thực lực thật sự quá mạnh nha!

Một tu luyện giả Thanh Dương Phong tán thưởng.

- Ừ!

Vừa rồi ta thật đúng là rất lo lắng cho huynh đệ!

Sợ huynh đệ thua trận mất một vạn điểm tích phân khởi đầu đó.

Nếu thật sự thua trận mất một vạn điềm tích phân, thi thật sự không xong rồi.

Lưu Dụ mặt đẩy vẻ tươi cười.

- Chúc mừng Đông Ngữ!

Mấy tu luyện giả Thanh Dương Phong cũng đều chúc mừng Hạ Ngôn.

Một hồi so đấu kểt thúc, trực tiếp kiếm được một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng, mua bán lời Như vậy ai không muốn làm.

"Xoạt!"

Đúng lúc này, ở lỗi vào Hỗn Độn Bí Cảnh, một bóng người hiện ra, đúng là tu luyện giả vừa mới từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh đi ra.

- Vương Chung đã ra ngoài Hỗn Độn Bí Cảnh rồi, không biết lần này hắn kiếm được bao nhiêu điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Thương Kỳ đứng trong đám người ra tiếng nói

- Qua xem đi...???

Tu luyện giả bên cạnh Thưcrag Kỳ vội thúc giục.

- Vương Chung!

Hai người Thương Kỳ tiến tới tiếp đón. ra tiếng trước chào hỏi

- À!

Là Thương Kỳ!

Vương Chung nhìn thấy hai người Thương Kỳ, cũng chắp tay chào đáp lễ.

Ba người bọn họ đều là tu luyện giả củng một ngọn núi, bỉnh thường quan hệ coi như không tệể

- Ha ha!

Vương Chung!

Lần này ngươi tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh, thu hoạch như thế nào?

Thương Kỳ cười hỏi.

- Đừng nói nữa, tổng cộng săn giết được chín con dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, cũng chỉ thu được chín điểm tích phân!

ôi!

Lần này khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh coi như còn phải lỗ mất một điểm tích phần.

Vương Chung nhíu mày, lắc đầu thở dài nói.

- Hả???

Thương Kỳ cũng hết biết nói gì.

- Hai vị!

Các vị cũng định đi vào Hỗn Độn Bí Cảnh?

Đúng lúc này Hạ Ngôn tiến lên, nhìn về phía hai người Thương Kỳ hỏi.

Trước khi Hạ Ngôn đến đây, hai người này đã chờ ở ngoài Hỗn Độn Bí Cảnh, nên lúc này trước khi Hạ Ngôn đi vào Hỗn Độn Bí Cảnh, đương nhiên phải hỏi trước hai người Thương Kỳ một tiếng.

- À?

Đông Ngữ cũng định đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh sao?

Thương Kỳ nhướn mày lên hỏi

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu cười nói.

- Mời Đông Ngữ cứ tùy tiện, chúng ta cũng không vội lắm, có thể chờ một lát nữa đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh sau.

Thương Kỳ phất tay áo, cười nói với Hạ Ngôn.

-Vậy đa tạ!

Hạ Ngôn liền nói tạ ơn, sau đó xoay ngườinhìn mấy người Lưu Dụ:

- Lưu Dụ, các vị!

Ta hiện tại phải đi khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, trước hết xin lỗi không bồi tiếp được!

Chắp tay chào mọi người, rồi Hạ Ngôn lắc mình một cái tới lối vào Hỗn Độn Bí Cảnh phía bên phải

Hỗn Độn Bí Cảnh bên trái là dành cho cấp Thần chủ; mà Hỗn Độn Bí Cảnh bên phải là cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Hạ Ngôn muốn khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, chính là phải vào lối bênphãi dành cho cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Hạ Ngôn lấy ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng, đi thẳng vào Hỗn Độn Bí Cảnh bên phải

- Thương Kỳ!

Vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Sao lại có nhiều người tụ tập ở nơi này như vậy?

Vương Chung vừa mới từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh đi ra, hiển nhiên không biết chuyện đã xảy ra vừa rồi tại đây.

-Vừa rồi?...

Thương Kỳ lập tức khoa tay múa chân thấp giọng kể lại một lần chuyện vừa mới xảy ra.

-Cái gì?

- Đông Ngữ Kia tu luyện giả mới tiến vào núi Thủ Vọng, thực lực lại mạnh như thế sao?

Vương Chung trợn to mắt, kinh hô ra tiếng.

- Sự thật đúng nhưthê!

Thương Kỳ gật đầu lia lịa, trịnh trọng nói.

- Đúng vậy!

Quả thật khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng, hắn cũng chỉ mới tiến vào núi Thủ Vọng, chưa từng đi vào Tiên Cảnh lần nào, không ngờ thực lực lại mạnh đến như vậy.

Nếu như hắn liên tiếp tiến vào Tiên Cảnh tu luyện vài lần. chăng phải có thể dễ dàng bước vào cảnh giới Thần chủ sao?

Tu luyện giả đứng bên cạnh Thương Kỳ cũng hít vào một hơi lắc đầu cảm thán nói.

- Không biết là Đông Ngữ này so với Thương Mộ Vân ai thực lực mạnh hơn.

Nghe nói Thương Mộ Vân, pháp tắc đã đại viên mãn thi phải?

Vương Chung nhìn lên ngọn núi xa xa, ánh mắt lóe sáng nói.

- Khó biết???

Tuy nhiên mau đi tới chỗ Thần bảng, nhìn xem Đông Ngữ lần đầu tiên khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, có thể ở bên trong đó kiếm được bao nhiêu điểm tích phân!

Thương Kỳ đột nhiên nghĩ tới Thần bảng, vội nói với mấy người Vương Chung.

- Cứ dựa theo điểm tích phân cao thấp thì có thể thấy được thực lực giữa hai người, rốt cuộc ai cao ai thấp.

Trong Hỗn Độn Bí Cảnh bất luận người nào cũng không thể làm càn gian dổi!

- Đúng!?

"Vù vù vù!"

Mấy bóng người bay đi về hướng vị trí chỗ Thần bảng.

- Mấy người Thương Kỳ đi tới chỗ Thần bảng, là muốn nhìn xem Đông Ngữ lần đầu tiên khiêu chiến Hỗn Độn Bí CảDh có thể kiếm vào tay bao nhiêu điềm tích phân núi Thủ Vọng!

- A?

Chúng ta cũng đi xem!

Đông Ngữ này biểu hiện ra thực lực mạnh như vậy, ở trong

Hỗn Độn Bí Cánh hẳn là có thể săn giết không ít đã thú đây!

- Dù sao cũng không có chuyện gì làm, không bằng qua đó xem sao!

Rất nhiều tu luyện giả.

đều bay về phía Thần bảng.

Lưu Dụ và mấy tu luyện giả của Thanh Dương Phong, dĩ nếuên cũng bay theo.

Trên Thần bảng, con số phía trước tên của Đông Ngữ, đã biến thành một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi.

Gia nhập Thanh Dương Phong thu được một vạn điểm tích phân khời đầu.

Mà đánh cược cùng Mộc Sinh, Hạ Ngôn lại thắng được một vạn điểm tích phần, tổng cộng chính là hai vạn điềm tích phần.

Khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh khấu trừ mười điểm tích phân, như vậy còn lại là một vạn chín ngàn chín trăm chín mươi điềm tích phân núi Thủ Vọng.

Tuy rằng điểm tích phân rất nhiều, tuy nhiên tên của Đông Ngữ vẫn còn sắp hạng ở cuối bảng, xếp hạng trên Thần bảng này, là phải tính cả điểm tích phân tiêu hao khi tiến vào Tiên Cành.

Tỷ như nói Thương Mộ Vân xếp hạng thứ nhất, hắn Chỉ có hơn ba vạn điểm tích phân, nhưng hẳn tiến vào Tiên Cảnh bảy lần, cho nên khi xếp hạng của hắn là dựa theo han mười vạn điểm tích phân mà sắp xếp.

Hiện tại cho dù Hạ Ngôn có bốn vạn điềm tích phân, như vậy cũng không có khả năng xếp hạng phía trên Thương Mộ Vân, bởi vì Hạ Ngôn chưa có tiến vào Tiên Cảnh lần nào.

"Hỗn Độn Bí Cảnh?"

Hạ Ngôn phát hiện minh bị vây trong một cái không gian xa lạ.

Trong không gian này nơi nơi đều tràn ngập khí thể đục ngầu, đây là một loại năng lượng thể, Hạ Ngôn cảm ứng được khí tức năng lượng phát ra từ trên những khí thề này.

"Hả?"

"Dã thú?"

Hạ Ngôn vừa dùng ý niệm dò tra liền phát hiện dao động của khí tức cường đại, đúng là một con dã thú thực lực hung hãn.

"Con dã thú này, đã phát hiện ta, thực nhanh nha!"

Hạ Ngôn nhướng mày: "Hiểu rồi!

Hỗn Độn Bí Cảnh này cũng không phải là không gian chân thật Có hiệu quá kỳ điệu giống hệt như Tiên Kiều, ở trong Bí Cảnh này chết đi. cũng không phải thật sự tử vong.

Những con dã thú này là năng lượng biến ảo thành, cũng không phải là dã thú thật sựỄ"

"Cho nên, ta vừa tiến vào Hỗn Độn Bí Cảnh, tất cả dã thú nơi này liền có thể phát hiện tồn tại của ta.

Cho nên, chúng nó sẽ rất nhanh xúm lại vây quanh ta."

Hạ Ngôn thầm suy nghĩ trong đầu.

"Nếu như vậy, ta còn chờ gì nữa?

Chủ động xuất kích, trước đánh chết con dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ này rồi tính, sau."

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt, linh lực màu vàng đột nhiên bộc phát ra, thân ảnh hóa thành một luồng hào quang màu vàng, phóng vọt tới hướng cảm ứng được con đã thú.

"Ầm!"

Đại địa chấn động!

"Không sai?..."

Sau khi Hạ Ngôn đánh chết con đã thú thu được một điềm tích phân, ngay sau đó hắn đừng ý niệm tra xét trong không gian, tức thì phát hiện cả vạn con dã thú đang ào tới chỗ mình, có xu thế sắp vây kín minh.

"Quả nhiên thực lực kém cõi nhất, đều có thể so với cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ của nhân loại."

Theo trên khí tức Hạ Ngôn có thể đưa ra phán đoán, hơn vạn con dã thú này, đều là tương đương với cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ và cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ của nhân loại.

Hạ Ngôn cũng không có phát hiện dã thú có thể so với cường giả cảnh giới Thần chủ bình thường.

Số lượng dã thú tuy rằng rất đông đúc, nhưng ý niệm của Hạ Ngôn vẫn bao trùm toàn bộ, cho nên hắn có thể cảm ứng được rõ ràng dao động khí tức của những con dã thú này.

"Cũng khó trách, Thương Mộ Vân kia ở một lần khiêu, chiến Hỗn Độn Bí Cảnh nhiều nhất cũng chỉ kiếm được hơn ba mươi điểm tích phân mà thôi Đông đúc dã thú thực lực hung hãn như vậy đồng loạt vây công, cho dù là pháp tắc đại viên mãn, cũng ứng phó không kịpHạ Ngôn lẳc lắc đầu, tuy rằng trong không gian tràn ngập năng lượng khí the đục ngầu, nhưng Hạ Ngôn cũng có thể nhìn thấy một biển dã thú.

Tốc độ của đã thú rất nhanh, chỉ trong giây lát, biền thú đã tới gần hắn.

"Người khác không có cách nào, nhưng ta thì..."

Mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, trong lòng đã có chủ ý.

'Bại Na Di Thuật!"

Thân mình Hạ Ngôn hư không tan vào trong không gian.

Đại Na Di Thuật không cần thời gian chuẩn bị gì, tâm niệm vừa động là có thể dịch chuyển rời đi.

Nêu như Phi hành chạy trốn, bốn phương tám hướng đều là dã thú như vậy, căn bản là không có một khe hở đề chui lọt.

Mà sử dụng thuấn di cũng không được, có lẽ lần đầu tiên còn có thời gian sử dụng thành công, nhưng lần thứ hai. lần thứbạ, sẽ rất khó có dù thời gian để chuẩn bị kịp thời thuấn đi.

Chương 1047: Điểm tích phân ào ào

Mặc dù là tu luyện giả đã đạt tới cảnh giới pháp tắc đại viên mãn, sử dụng thuấn đi cũng cầnthời gian chuẩn bị nhíu định.

Còn bí pháp thần thông Đại Na Di Thuật trong Linh La tâm pháp, thì không cầnthời gian chuẩn bị gì cả.

Cho dù dã thú trong Hỗn Độn Bí Cảnh này ngăn chặn toàn bộ tất cả đường đi, Hạ Ngôn cũng có thể thoải mái dịch chuyển ra ngoài.

"Vèo!"

Ngay sau đó, Hạ Ngôn dĩ nhiên thoát ra ngoài vòng vây của đã thú.

"Không gian Hỗn Độn B í Cảnh này, đã vậy còn quá nhỏ!"

Hạ Ngôn nhíu mày thầm nghĩ.

Toàn bộ không gian Hỗn Độn Bí Cảnh, đường kính đại khái chỉ có mười vạn dặm.

Trong không gian nhỏ như vậy, muốn thoát khỏi dã thú điên cuồng chặn đường truy kích, hiển nhiên độ khó sẽ gia tăng rất nhiều.

'Tuy nhiên, đối với ta thật ra ảnh hưởng không lớn!"

Hạ Ngôn tập trung ánh mắt vào một con dã thú có thể so với cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ của nhân loại, ý niệm trong đầu vừa động liền biến mất tại chỗ.

- Chết đi!

Một luồng kiếm quang màu đỏ đâm thẳng vào thân thể con dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, nó phát ra một tiếng gào ĩú thê thảm, rồi không cam lòng quơ quào lợi trảo, mềm nhũn ngã xuống đất

"Lại vây quanh tới đây rồi, tốc độ thật quá nhanh.

Đại Na Di Thuật!"

Hạ Ngôn vừa mới đánh chết con dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, bầy thú từ bốn phương tám hướng liền tiếp tục vây quanh hắn.

Hạ Ngôn đành phải dùng Đại Na Di Thuật di chuyển ra ngoài vòng vây, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.

'Ta đánh chết dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Điện chủ, cũng đứng là chỉ có cơ hội ra tay một lần rồi phải chạy trốn.

Mà đánh chết dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ. cũng như vậy Chỉ có cơ hội một lần 13 tay rồi phải chạy trốn."

"Nêu đã như vậy, ta cứ lựa chọn đánh chết toàn bộ đều là dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ đi."

Hạ Ngôn quyết định trong lòng.

- Lại ra tay rồi!

- Hai vạn lẻ mười ba tích phân.

- Đông Ngữ hắn là lần đầu tiên khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, đến hiện tại không ngờ đã thu được hai mươi ba điểm tích phân rồi.

Tu luyện giả vây quanh chỗ Thần bảng quan sát, hai mắt đều nhìn chằm chằm vào Thần bảng, sắc mặt đầy kinh ngạc.

- Lại tăng rồi!

Hai vạn lẻ hai mươi ba tích phân.

- Lần này thoáng cái tăng lên mười tích phâũ. dường như là giết chết một con dã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Hắn đã kiếm vào tay ba mươi ba điểm tích phân, thật sự là lợi hại nha!

Còn nhiều tích phân hơn so với tích phân ta kiếm được trong mấy trăm năm khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

- Không thể sánh bằng!

Thật sự là không thể so được!

Ta hiện tại đã có phần đố kỵ với Đông Ngữ này rồi.

Rất đông tu luyện giả phía trước Thần bảng, cà một đám đều lắc đầu cảm khái.

Thương Mộ Vân ở một lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, nhiều nhất cũng chỉ thu được ba mươi ba tích phân.

Mà hiện tại Đông Ngữ đã thu được ba mươi ba điểm tích phần.

- Bốn mươi ba tích phân...

- Năm mươi ba tích phân...

Dã thú trong Hỗn Độn Bí Cảnh vô cùng vô tận.

Đúng y như phỏng đoán của Hạ Ngôn lúc trước, những con dã thú này cũng không phải chân thực, toàn bộ chúng đều là năng lượng hình thành.

Cho dù bị đánh tan, cũng có thể rất nhanh một lần nữa sinh ra cả bẩy.

Nói cách khác ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, Hạ Ngôn có thể săn giết dã thú vô hạn, thu được điểm tích phân núi Thủ Vọng vô tận.

"Hiện tại, ta cũng không quản được nhiều như vậy, cứ giết thẳng một lần cho đủ tích phân."

Hạ Ngôn lại một lần giết chết một con đã thú cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, sau đó sử dụng một lần Đại Thôn Phệ Thuật Khôi phục lại linh lực tiêu hao.

Một thâng sau, điểm tích phân núi Thủ Vọng của Hạ Ngôn đạt tới hai vạn tám ngàn tám trăm bốn mươi ba điểm.

Ba tháng sau, tích phân của Hạ Ngôn đạt tới con số kinh người bốn vạn bốn ngàn sáu trăm năm mươi ba điểm.

Nửa năm sau, tích phân của Hạ Ngôn đã gần tới bảy vạn điểm.

Một năm sau, điểm tích phần của Hạ Ngôn vượt qua mười một vạn.

Ước chừng thời gian trôi qua mười năm, điểm tích phân núi Thủ Vọng của Hạ Ngôn đã hơn tám mươi vạn.

Nói cách khác, Hạ Ngôn có thể liên tục tiến vào Tiên Cảnh han tám mươi lần.

Điểm tích phân khủng bố như vậy, đương nhiên tên của Đông Ngữ từ lâu đã chiếm giữ vị trí thứ nhất trên thần bảng.

Tên của Thương Mộ Vân bị xuốnghẹngxếpthứ hai.

Rất đông tu luyện giả núi Thủ Vọng đều có phần suy sụp.

Bởi vì, trong vòạg mười năm nay bọn họ đều Không thể khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

Chuyện này, cuối cùng cũng đúng là biến thành ầm ĩ!

Những trưởng lão cảnh giới Thần chủ, đều. bắt đầu chú ý tới bảng xếp hạng trên Thần bảng của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cũng biết tu luyện giả Đông Ngữ này không ngờ ở lỳ trong Hỗn Độn Bí Cảnh cặp Giới chủ đã có tới mười năm nay.

Trong thời gian mười năm hắn thu được hơn tám mươi vạn điềm tích phân núi Thủ Vọng.

Cuối cùng trải qua hội nghị Phong chủ, Chưởng Khống Giả phải phát ra một thông cáo: chính là thời gian mười năm này bởi vì tu luyện giả không thể khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, như vậy sau khi Đông Ngữ từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh đi ra, tất cả tu luyện giả mỗi người đều có thể liên tục mười lần khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh.

Chỉ sợ giới cao tâng núi Thủ Vọng cũng đúng là chưa bao giờ đoán trước được, lại xuất hiện loại tình huống giống như Hạ Ngôn này.

Hơn nữa, cho dù là pháp tắc và linh hồn đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, cũng không có khả năng làm được như Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn có thể làm được ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh mười năm liên tục, chủ yếu chỉnh là nhờ có bí pháp thần thông trong Linh La tâm pháp.

Đại Thôn Phệ Thuật, có thể trong nháy mắt khôi phục linh lực bị tiêu hao trong cơ thầ Đại Na Di Thuật, có thể chạy thoát ra vòng vây của dã thú, còn Đại Trọng Lực Thuật, cũng có thể làm cho một ít dã thú lạc bẩy, từ đó bị hắn thoải mái đánh chết.

Linh La tâm pháp, là Hạ Ngôn học được từ trong nhẫn Linh La.

Mà nhẫn Linh La, tương truyền là bảo vật đại biểu cho đòi đời Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Nhưng muốn trở thành Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, nhất định phải bước vào cảnh giới Thần chủ.

Nói cách khác, ở trước Hạ Ngôn, cũng chưa từng có tu luyện giả dưới cảnh giới Thần chủ nào có thể sử dụng bí pháp thần thông trong Linh La tâm pháp.

Cường giả cảnh giới Thần chủ cho dù học xong Linh La tâm pháp, thì cũng không thể khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh cấp Giới chủ. về phần Hỗn Độn Bí Cảnh cấp Thần chủ, hiển nhiên khác biệt rất lớn so với Hỗn Độn Bí Cảnh cấp Giới chủ.

Rất đông tu luyện giả núi Thủ Vọng, đối với chuyện Hạ Ngôn kiếm vảo tay điềm tích phân trong Hỗn Độn Bí Cảnh này, đã từ khiếp sợ, không thể tưởng tượng lúc ban đầu, hiện tại biến thành chết lặng.

Tuy rằng thời gian mười năm không lâu lắm, nhưng cũng đủ để bọn họ dần dần thích ứng với chuyện Đông Ngữ ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, điên cuồng kiếm hơn tám mươi vạn điểm tích phân.

-Phù!

Một ngày nọ, một bóng người màu trắng, rốt cục xuất hiện ở ngoài Hỗn Độn Bí Cảnh.

Hạ Ngôn từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh ra ngoài Đã hơn tám mươi vạn điểm tích phân, cũng đủ cho hắn tiêu hao một đoạn thời gian.

Hạ Ngôn cũng có lòng tin trong hơn tám mươi lần cơ hội tiến vào Tiên Cảnh, sẽ thành công đột phá đến cảnh giới Thần chủ.

"Hả?"

Mới từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh đi ra, Hạ Ngôn liền cảm ứng được một đoàn lực lượng pháp tắc khác thường trong không gian.

Đoản lực lượng pháp tắc quỷ dị này cũng trong thời gian ngắn đã phát hiện hắn vừa mới từ trong Hỗn Độn Bí Cảnh đi ra.

"Là cường giả cảnh giới Thần chủ."

Hạ Ngôn hơi biến sắc.

Hiển nhiên là có người luôn luôn giám thị trước Hỗn Độn Bí Cảnh.

"Không ngoài dự liệu, hiện tại tất nhiên ta đã gây náo động lớn, chỉ sợ toàn bộ núi Thủ Vọng đều biết đến ta.

Thời gian mười năm nay ta ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh kiếm tích phân, đã có hơn tám mươi vạn diểm.

Ta xem thử, rốt cuộc có bao nhiêu."

Trong lúc các ý nghĩ lướt qua trong đầu, Hạ Ngôn lấy ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng của mình, tích phân núi Thủ Vọng bên trong nó đã vượt qua tám mươi bảy vạn điềm.

Nói cách khác, Hạ Ngôn có thể liên tục tiến vào Tiên Cảnh tám mươi bảy lần.

- Chưởng Khống giả!

ĐôngNgữđăra ngoài HỗnĐộnBí Cảnh!

Chủ nhân lực lượng pháp tắc kia vừa phát hiện Hạ Ngôn, liền vội vàng truyền đi một tin

tức.

Trên ngọn núi trung ương cao nhất, Chưởng Khống giả Thương Ẩn nhận được tin tức, ngay sau đó liền biến mất trong cung điện, xuống tới dưới chần núi.

"Việc này không nên chậm trễ, ta phải đi Tiên Cảnh ngay!"

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe sáng, nhìn về phía cột sáng pháp tắc sáng ngời ở xa xa.

Lối vào Tiên Cảnh chính là ở trong cột sáng đó.

Bên trong cột sáng pháp tắc có hai lối vào Tiên Cảnh, một lối vào là dành cho cấp

Thần chủ; một lối vào là cho cấp Giới chủ.

"Vù!"

Hạ Ngôn cũng không quan tâm tới cường giả Thần chủ đang giám thị minh, thân ảnh hắn nhoáng lên một cái, bay đi về hướng vị trí chỗ cột sáng pháp tắc.

Mà đoàn lực lượng pháp tắc giám thị Hạ Ngôn kia, cũng vội vàng đuổi theo Hạ Ngôn, tuy nhiên hắn cũng không có hiện thân.

"Xoạt!"

Không gian rung động nhẹ.

Ngay thời điểm Hạ Ngôn tới gần cột sáng pháp tắc, một bóng người mặc trường bào màu vàng hiện ra ở phía trước, ngăn cản đường đi của hắn.

Vừa nhìn thấy người này, Hạ Ngôn lập tức lộ sắc mặt ngưng trọng.

-Ngươi!

Người này đúng là Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Bởi vì trong mười năm nay Hạ Ngôn ở lỳ trong Hỗn Độn Bí Cảnh, gây ra động tĩnh quá lớn.

Cũng bởi vì việc này núi Thủ Vọng phải mòi dự họp Phong chủ.

Nhớ lại lúc ấy ở trong hội nghị, Thương Ẩn từng đề nghị ép buộc Đông Ngữ bỗ dở khiêu chiến Hỗn Độn Bí Cảnh, tuy nhiên không được thông qua.

Dù Thương Ản là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, cũng không thể một tay che lấp mặt trời.

Hạ Ngôn ở lỳ trong Hỗn Độn Bí Cảnh, hắn cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể chờ Hạ Ngôn đi ra.

Đương nhiên, trước đó hắn cũng không biết Đông Ngữ chính là Hạ Ngôn.

- Quả nhiên là ngươi!

Ánh mắt của Thương Ẩn nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

- Chinh lả ta!

Trên gương mặt trang nghiêm của Hạ Ngôn lộ ra một tia cười lạnh:

- Xem ra ngươi đã hoài nghi Đông Ngữ chính là ta!

- Đương ILhiên hoài nghi!

Thương Ẩn trầm giọng nói.

"Xoạt!"

Cường giả cảnh giới Thần chủ giám thị Hạ Ngôn kia, lúc này cũng hiện thân, khiến Thương Ẩn khẽ quay đầu nhìn.

- Chưởng Khống giả!

Thần chủ này bước tới hướng về Chưởng Khống giả hơi khơn minh thi lễ, sau đó nói tiếp:

- Tayề trướcđây!

-Ừ!

Thương Ẩn gật đầu.

Thần chủ này lập tức biến mất trong không gian.

- Hạ Ngôn!

Tốc độ tiến bộ của ngươi thật rất nhanh.

Thương Ẩn nhe răng cười nói với Hạ Ngôn.

- Đúng vậy!

Thật sự rất nhanh, ta cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

Hạ Ngôn cười nói tiếp:

- Hiện tại ta muốn đi vào Tiên Cảnh, không có thời gian nói chuyện cùng ngươi.

Nếu không có việc gì, trước mời ngươi tránh ra đi!

Hạ Ngôn phất tay nói, hắn đoán chắc Thương Ản này ở trên núi Thủ Vọng không dám ra tay đối phó với mình.

Núi Thủ Vọng còn có sáu Phong chủ, cũng có rất nhiều trưởng lão cảnh giới Thần chủ, còn có một vài Chưởng Khống Giả các đời trước.

Khẳng định Thương An không dám mạo hiềm khơi ra động tĩnh lớn.

Hơn nữa, chuyện Thương Ẩn hắn không có nhẫn Linh La, cho đến hiện giờ vẫn còn là điều bí mật, chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.

Càng quan trọng là, hắn không có nắm chắc một kích giết chết Hạ Ngôn.

Hắn còn nhớ rõ, lúc trước ở ngoài Thâm Uyên Vô Tận, chính vì không có thể trong thời gian ngắn giết chết Hạ Ngôn, sau lại mới bị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận xen vào pháđám làm hỏng việc.

- Hạ Ngôn!

Thương Ẩn hít vào một hơi thật sâu, dường như đang cố sức kiểm chế chính minh, Hạ Ngôn có thể nhìn thấy lửa giận trong mắt Thương Ẩn, biết lúc này Thương Ẩn dang tự áp chế mình.

- Không bằng...

Chúng ta đến làm một cái giao dịch, như thế nào?

Thương Ẩn cố gắng làm cho giọng nói của mình ôn hòa lại.

- Giao dịch?

Hạ Ngôn phì cười một tiếng:

- Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng đại nhân cao cao tại thượng, không ngờ lại muốn giao dịch cùng một tiểu nhân vật nhu ta?

Ha ha!

Vậy mời Chưởng Khống Giả đại nhân nói ra xem!

Chương 1048: Tiến vào Tiên Cảnh

- Rất đơn giản!

Thương Ẩn thấy sự việc dường như có thể thương lượng.

Không khỏi thần sắc buông lỏng nói:

- Hạ Ngôn!

Bí pháp thần thông của Linh La tâm pháp ghi lại trong nhẫn Linh La, ngươi hẵn cũng đều học được, có thể sử dụng rồi chứ?

Không bằng, ngươi trả lại nhẫn Linh La cho ta, nhẫn Linh La này vốn thuộc về Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng...

- Phải không?

Hạ Ngôn trầm ngâm một lát, cười nói:

- Nói không sai!

Thấy Hạ Ngôn gật đầu, lập tức sắc mặt Thương Ẩn càng đậm nét vui mừng.

- Nhẫn Linh La quả thật phải thuộc về Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, nhưng Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng ngươi này thì lại có vấn đề.

Hạ Ngôn đột nhiển lộ sắc mặt nghiêm túc nói.

- Hạ Ngôn!

Ngươi có ý gì?

Thương Ản thu lại vẻ tươi cười.

Thanh âm âm trầm kèm theo uy hiếp hỏi.

- Không có ý tứ gì!

Nhẫn Linh La này vốn cũng không phải là vật của ngươi, mà nó hẳn là thuộc về Thương Đồ tiền bối.

Ngươi muốn từ tay ta lấy được nhẫn Linh La, trừ Phi là giết chết ta!

Hừ!

Ngươi cũng đừng ôm mộng ta chủ động đưa nhẫn Linh La cho ngươi...

Hạ ngôn binh thán nói.

- Hạ Ngôn!

Ngươi thật sự cho rềng ta không dám giết ngươi?

Thương Ẩn phẫn nộ đủng đùng nhìn Hạ Ngôn nói như hét.

- Ha ha!

Thương Ẩn!

Ngươi hiện tại có thể ra tay, xem ngươi có thể giết chết được ta hay không.

Tuy nhiên, ngươi cần phải hiểu rõ điều này, chỉ cầnngươi động thủ, chỉ sợ tất cả tu luyện giả của núi Thủ Vọng đều sẽ bị kinh động.

Đến lúc đó, đừng trách ta nói ra chuyện nhẫn Linh La...

Hạ Ngôn cũng trầm giọng nói.

- Tiểu tử!

Ngươi dám uy hiếp ta?

Toàn thân Thương Ẩn đều run run, hắn thật muốn tung một chưởng giết chết Hạ Ngôn tại đương trường, nhưng quả thật hắn không có nắm chắc mình có thể làm được.

- Ta cũng không dám uy hiếp Chưởng Khống Giả đại nhân...

Hạ Ngôn vừa cười vừa nói:

- Bây giờ xin mời Chưởng Khống Giả đại Nhân tránh ra, ta muốn đi vào Tiên Cảnh tu luyện, thời gian của ta rất quý giá.

Chưởng Khống Giả đại nhân nếu muốn nói chuyện Phiếm đương nhiên cũng có thè tuy nhiên cầnđưa trước cho ta vài món Trần bảo làm thù lao.

- Ngươi...

Hạ Ngôn!

Ngươi giỗi lắm!

Tuy nhiên ta cũng nói cho ngươi biết, sớm muộn gì cũng có một ngày, ngươi sẽ rơi vào tay ta.

Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi muốn sống không được muốn chết không xong!

Thương Ẩn nghiến răng nghiến lợi nói lời ác độc.

- Vậy ta sẽ mỏi mắt mong chờ.

Hạ Ngôn vừa nói dứt lời liền "vèo" một cái, tới phía sau Thương Ẩn, rồi tiếp tục bay đi về hướng Tiên Cảnh.

Lần này, Thương Ẩn không có ngăn cản nữa.

Hắn biết rõ cho dù có chặn Hạ Ngôn lại cũng vô dụng, hắn căn bản là không ngăn cản được Hạ Ngôn tiến vào Tiên Cành.

Tồn tại của Tiên Cảnh cùng với các loại điều kiện tiến vào Tiên Cảnh, đó đều. là do chủ nhân đầu tiên của Thần Châu quyết định, không phải một mình Thương Ẩn hắn có thể làm chủ được.

- Thật đáng giận!

Nhìn chằm chằm theo bóng Hạ Ngôn, Thương Ẩn không cam lòng siết chặt nắm tay.

"Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ cho ngươi hối hận thật sâu..Thương Ản thầm thề độc trong lòng.

Sau một lát, Hạ Ngôn tiến vào cột sáng pháp tắc.

"Quả là thẩn kỳ!"

'Trên núi Thủ Vọng không ngờ thần kỳ như thế!

Cột sáng pháp tắc này chính là mô hình vận chuyển pháp tắc của vũ trụ..."

Hạ Ngôn cảm ứng được dao động pháp tắc ở quanh mình.

Nhìn thoáng qua thực bình hòa, tuy nhiên Hạ Ngôn cũng biết, nếu như có người quấy động vận chuyển của phép tắc này, chỉ sợ lập tức sẽ rơi vào phản phệ của pháp tắc.

Nghỉ chần một lát, Hạ Ngôn tản phát ra ý niệm tìm được hai lối vào Tiên Cảnh.

ở bên cạnh hai lối vào Tiên Cảnh này đều có đánh dấu, một cái là tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới chủ. tiến vào Tiên Cảnh, cái kia là cường giả Thần chủ tiến vào Tiên Cảnh.

Tiên Cành, mỗi một lần Chỉ có thể một tu luyện giả đi vào, nếu trong Tiên Cảnh đang có người ở trong đó, như vậy người kia chỉ có thể chờ đợi ở ngoài, đến lúc người bên trong đi ra mới có thể vào.

"Vù!"

Thân ảnh Hạ Ngôn nhoáng lên một cái, xuất hiện tại lối vào Tiên Cảnh của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ.

Ngay sau đó hắn lấy ra lệnh bài núi Thủ Vọng của mình cầm trên tay.

"Cũng không biết giờ này có tu luyện giả nào ở trong Tiên Cảnh hay Không.

Cứthử xem sao!"

Hạ Ngôn cầm lệnh bài núi Thủ Vọng trên tay, dưới chân một đạo linh lực chuyển động, thân thể hắn trong nháy mắt tiếp xúc với dao động năng lượng ở lối vào Tiên Cảnh.

"Vèo!"

Không có gặp phải trờ ngại gì, Hạ Ngôn thuận lợi tiến vào trong không gian Tiên Cảnh.

"Ồ?"

Hạ Ngôn rất nhanh liền phát hiện mình đã rơi vào trong một không gian Phi thường quỷ dị.

ở trong này không có bất kỳ vật gì, hơn nữa hắn hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Nên biết rằng, cho dù là ở khu vực thời không loạn lưu tối đen, thị lực của Hạ Ngôn cũng sẽ không hoàn toàn biến mất.

Nhưng ồ trong này Hạ Ngôn lại không nhìn thấy vật thể gì.

Trước mắt là bóng tối tuyệt đối!

"Mắt của ta rõ ràng là mở to, nhưng ta lại không nhìn thấy gì, tất cả là bóng đen tuyệt đối!"

Hạ Ngôn giật mình thầm nghĩ.

"Ồ?"

'Đây là năng lượng gì?"

Rất nhanh.

Hạ Ngôn liền phát hiện một loại năng lượng đang tiến vào trong thân thể của mình.

Quá trình này hắn thấy quen quen.

'Đúng rồi, thời điểm ta từ Quang Ly Phân thế giới vừa mới Phi thăng lên Chủ. thế giới, đã gặp được cải tạo của Hỗn độn lực.

Hiện tại tình huống này thật giống như lúc trước Hỗn độn lực cải tạo thân thể của ta..Hạ Ngôn nhớ tới Hỗn độn lực.

Thật không thể tưởng tượng!

Hạ Ngôn cảm nhận được năng lượng dần dần hội tụ càng ngày càng nhiều.

Chính mình không cần làm bất cứ chuyện gì, năng lượng trong thân thể vẫn càng ngày càng nhiều.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa muốn trở thành cường giả Thần chủ, cầncó hai điều kiện căn bản chính là linh hồn và pháp tắc đạt tới đại viên mãn.

Mà dấu hiệu trọng yếu nhát chính là có thể hóa thân thành pháp tắc

Bản thân tu luyện giả chính là một bộ phận pháp tắc vận chuyển trong thiên địa.

Pháp tắc là chính mình, chính mình là pháp tắc.

Khi bản thân mình hóa thân thành pháp tắc trong không gian.

Chính mình đó là chúa tể, ngay cả pháp tắc thiên địa đều không thể ảnh hưởng đến khu vực của mình khống chế.

Thần chủ thực lực càng cường đại, như vậy không gian khống chế cũng sẽ càng rộng lớn.

Lúc này, Hạ Ngôn chậm rãi nhắm hai mắt lại, để mặc cho cồ lực lượng kia cuồn cuộn không ngừng rót vào thân thể của mình.

Tâm linh hoàn toàn yên tĩnh, dường như hết thảy đều đã rời xa

Thời gian, lặng lẽ trôi qua, năng lượng đặc thù của Tiên Cảnh không ngừng cải tạo thân thể Hạ Ngôn.

Loại cải tạo này nhìn như thong thả, nhưng mỗi thời mỗi khắc, thân thể của Hạ Ngôn đều sinh ra biến hóa thật lớn.

Hạ Ngôn có thể cảm giác được, mỗi thời mỗi khắc, chính mình đều đang trở nên cường

đại!

- Phong chủ đại nhân!

Ngài tìm ta à?

Trên Thanh Dương Phong, trong cung điện của Thanh Dương Phong chủ.

Lưu Dụ cung kính đứng đó, mà ở đối diện với hắn chính là Thanh Dương Phong chủ mà Hạ Ngôn đã gặp qua

-ừ...

Thanh Dương Phong chủ khẽ gật đầu đáp lễ Lưu Dụ.

- Lưu Dụ!

Nếu ngươi nhìn thấy Đông Ngữ, thi bảo hắn lập tức tới gặp ta, có một chuyện

ta Cần hỏi hắn

Thanh Dương Phong chủ đưa mắt nhìn Lưu Dụ, lão biết lúc Đông Ngữ vừa mới tiến vào núi Thủ Vọng chính là gặp được Lưu Dụ đầu tiên.

Hiện tại Đông Ngữ đã rời Hỗn Độn Bí Cảnh, lại đi tiếp vảo Tiên Cảnh.

Như vậy sau khi Đông Ngữ từ trong Tiên Cảnh đi ra, người hắn gặp lại đầu tiên có thể chính là Lưu Dụ.

Cho nên, Thanh Dương Phong chủ mới cho gọi Lưu Dụ tới.

-Dạ!

Lưu Dụ lập tức đáp ứng, ngay sau đó nhíu mày hỏi:

- Phong chủ đại nhân!

Nghe nói Đông Ngữ đã ra khỏi Hỗn Độn Bí Cảnh, vì sao không thấy hắn trở về Thanh Dương Phong vậy?

- Đông Ngữ hắn ròi Hỗn Độn Bí Cảnh, sau đó lại đi thẳng vào Tiên Cảnh tu luyện...

Ánh mắt Thanh Dương Phong chủ lóe sáng nói.

-Vây à?

Lưu Dụ hơi sửng sốt

Ngay sau đó lại cười nói:

- Cũng đúng!

Đông Ngữ này ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh thu được hơn tám mươi vạn điểm tích phân, hắn có thể liên tục tiến vào Tiên Cảnh hoa tám mươi lần.

Chỉ sợ không cầntới bao lâu, Đông Ngữ có thể trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ.

Nói không hâm mộ đó là giả đối.

Tuy nhiên, Lưu Dụ thật ra không đố kỵ.

Hắn cũng hy vọng Hạ Ngôn có thể sớm ngày trở thành cường giả cảnh giới Thần chủ.

- Đúng vậy!

Với năng lực của Đông Ngữ, trở thành cảnh giới Thần chủ cũng đúng là chuyện sớm hay muộn thôi.

Chỉ sợ hiện tại, linh hồn và pháp tắc của hắn cũng đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn rồi...

Thanh Dương Phong chủ hít một hơi dài, nói.

- Thật vậy sao?

"Linh hồn và phép tắc đều đạt tới đại viên mãn?"

Lúc này quả thực Lưu Dụ bị câu nói của Thanh Dương Phong chủ dọa cho hoảng sợ, hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng như vậy.

- Trách không được Đông Ngữ hắn có thể ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh kiếm được hơn tám mưcri vạn điểm tích phân.

Lưu Dụ thở ra một hơi thật sâu, khẽ gật gù nói.

- Hắn có thể ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh kiếm vào tay hơn tám mươi vạn điềm tích phân núi Thủ Vọng, chuyện này cũng không phải linh hồn và pháp tắc đạt tới đại viên mãn là có thể làm được.

Nếu ta đoán không sai, hắn rời Hỗn Độn Bí Cảnh cũng không phải bị dã thú trong Hỗn Độn Bí Cảnh giết chết mới rời đi, mà là tự hắn rời đi.

Dưới tình huống bình thường, chỉ có cường giả cảnh giới Thần chủ ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh dành cho cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, mới có thể làm được như vậy.

Mà Đông Ngữ hắn cũng không phải cảnh giới Thần chủ.

Ánh mắt Thanh Dương Phong chủ lóe sáng.

- Cái gì?

Đông Ngữ hắn là như thế nào làm được?

Lưu Dụ đột nhiên mở to hai mắt, kinh ngạc hỏi.

- Đầy cũng là điều ta muốn biết!

Thanh Dương Phong chủ hơi nheo mắt lại, lắc đầu nhè nhẹ:

- Trên hội nghị Phong chủ có người không có ý tốt nói Đông Ngữ là sử dụng phương pháp nào đó gian dối ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, ta cũng không tin.

Cho dù thật là gian dối thì cũng là phương pháp gian dối khó lường.

Hỗn Độn Bí Cảnh là do đại nhân chủ nhân đầu tiên của Thần Châu tự mình sáng lập ra, người nào có thể gian dối ở trong đó được chứ?

-Hừ!

Nói tới đây, Thanh Dương Phong chủ hừ lạnh một tiếng:

- Được rồi!

Ngươi đi đi!

Gặp Đông Ngữ thi bảo hắn đến gặp ta!

- Dạ, Phong chủ đại nhân!

Lưu Dụ rời khỏi cung điện, lại hít mạnh vào một hơi, sau đó lắc mạnh đầu.

"Không thể tin được!"

"Không ngờ Đông Ngữ tài giỗi như thế!

Lúc trước thời điểm nhìn thấy hắn lần đầu tiên, còn tưởng rằng hắn chính là một người mới bình thường, không thể tưởng được, thật sự không thể tưởng được.

Mấy người Mộc Sinh kia đúng là bi thảm!"

"Pháp tắc và linh hồn đều đạt tới đại viên mãn?

Trời ạ!

Đây chính là đã tương đương với cảnh giới chuẩn Thần chủ rồi!

Đến khi nào thì ta mới có thể đạt tới cảnh giới như vậy?"

Lưu Dụ có phần kích động thầm nghĩ.

Mắt hắn đỏ hừng hực, nhích động thân mình mau chóng bay đi về hướng khu vực cung điện chỗ cư ngụ của mình!

Chương 1049: Cấp bách

Một thâng sau!

-Ồ?

-Đã đến giờ rồi!

Hạ Ngôn hiện ra trong cột sáng pháp tắc, hiển nhiên là vì thời gian đã hết, bị Tiên Cảnh tự động tống ra ngoài.

'Thời gian một thâng này, tiến bộ của ta thực không nhỏ!"

"Quả nhiên, cho dù là một con heo được đặt ở trong Tiên Cảnh này, cũng sẽ không ngừng tiến bộ, căn bản là không cầnbản thân tu luyện giả làm cái gì.

Năng lượng kỳ lạ kia cũng có thể không ngừng làm cho tu luyện giả ở trong Tiên Cảnh tiến bộ.

Nếu pháp tắc và linh hồn của ta trước đó không có đạt tới đại viên mãn, chỉ sợ thời gian một thâng này, pháp tắc cùng linh hồn của ta cũng sẽ tăng tiến không ít."

"iện tại, đi về rồi tiến vào Tháp Thời Gian củng cố một đoạn thời gian, mới tiếp tục tiến vào Tiên Cảnh!"

Hạ Ngôn thẳm quyết định, thân thể chớp động, rất nhanh trở lại phía trên Thanh Dương Phong.

- Đông Ngữ!

Vừa đi vào đại cung điện, Hạ Ngôn liền gặp một tu luyện giả Thanh Dương Phong, người này nhìn thấy Hạ Ngôn. sắc mặt hơi đổi, tiếp theo là nhiệt tình chào hỏi.

- Ha ha!

Xin chào!

Hạ Ngôn cũng lên tiếng trả lời.

- Đông Ngữ thật sự là lợi hạị không ngờ ở Hỗn Độn Bí Cảnh thu được hơn tám mươi vạn điềm tích phân.

Các trưởng lão Thanh Dương Phong chúng ta, đều. rất kinh ngạc, nghe nói kinh động đến cả Chường Khổng Oià đại nhân nữa.

Người này hạ thấp giọng nói.

- Chỉ là may mắn!

Vận số tốt mà thôi!

Hạ Ngôn khoát tay nói lời từ biệt người này, rồi bay về hướng cung điện của mình.

-Đông Ngữ!

Ngay lúc Hạ Ngôn sắp đi vào cung điện của mình, chợt truyền đến một thanh âm quen thuộc, Hạ Ngôn chú mắt nhìn lại, thấy là Lưu Dụ đang bay tới.

Lưu Dụ từ khi được Thanh Dương Phong chủ dặn đò, vẫn luôn luôn phân ra ý niệm chú ý cung điện của Hạ Ngôn trú ngụ.

Một ngày này, quả nhiên hắn kịp lúc thấy Hạ Ngôn quay về.

Vừa gặp Hạ Ngôn, Lưu Dụ liền kích động không thôi

- Lưu Dụ!

Hạ Ngôn dừng chân lại.

- Đông Ngữ!

Huynh đệ thật là người giỏi giấu điếm nha!

Ta tuyệt đối không thể tưởng được, thực lực của huynh đệ lại mạnh như thẩ Phong chủ đại nhân nói, linh hồn và phép tắc của huynh đệ có thể đều đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, có phải đúng vậy hay không?

Lưu Dụ kích động hỏi, hai mắt đều sáng lên.

- Phong chủ đại nhân nối đúng vậy! linh hồn và pháp tắc của ta, quả thật đều đã đạt tới rành giới đại viên mãn.

Hạ Ngôn không chút do dự liền gật đầu xác nhận.

Cái này cũng không cần giẩu diếm.

- Cái gì?

Không ngờ thật sự đều đã đạt tới đại viên mãn?

Đó phình là chuẩn Tbẩn chủ

rồi!

Lưu Dụ kêu lên.

Tử ngôn khẽ lắc đầu, cười cuời nhìn Lưu Dụ.

- Đông Ngữ!

Phong chủ đại nhân bảo huynh đệ đi gặp ông ấy!

Lúc này Lưu Dụ mới chuyền đạt ý của Thanh Dương Phong chủỄ

- ồ?

Phong chủ đại nhân muốn gặp ta?

Hạ Ngôn nhíu mày ngay sau đó lại gật đầu nói với Lưu Dụ:

- Ừ!

Ta đã biết, vậy đi gặp Phong chủ đại nhân!

Rất nhanh.

Hạ Ngôn liền tới ngoài cung điện của Phong chủ, hắn hơi chần chờ một chút mới lên tiếng gọi:

- Phong chủ đại nhân!

Ta là Đông Ngữ.

- Vào đi!

Rất nhanh- từ trong cung điện liền truyền ra một thanh âm hùng hậu.

Hạ Ngôn nhích bước đi vào trong cung điện.

Lần này, Thanh Dương Phong chủ sớm đã hiện thân, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn đi vào cung điện.

- Đông Ngữ ra mắt Phong chủ đại nhân!

Hạ Ngôn khom mình thi lễ.

- Không cần đa lễ!

Thanh Dương Phong chủ phất ống tay áo, rồi chắp hai tay sau lưng, ánh mắt nhìn Hạ Ngôn, khóe miệng kèm theo vẻ cười mỉm.

- Đông Ngữ!

Lần này ngươi ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, nhưng lại gây ra động tĩnh thật lớn.

Ngay cả một vị Chưởng Khống Giả đời trước, đều ra mặt trên hội nghị Phong chủ.

Thanh Dương Phong chủ nói giọng bình thần.

Hạ Ngôn cũng đã lường trước có thể sẽ gây ra động tĩnh lớn, nên trong lòng sớm đã có chuẩn bị.

Lúc này, hắn cũng không có tiếp lời Thanh Dương Phong chủ, mà vẫn tiếp tục chờ nghe.

- Chưởng Khống Giả Thương Ẩn đại nhân, đối với ngươi đường như không hài lòng lắm, hắn ở trên hội nghị Phong chủ nói ngươi là gian dối làm càn ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, đề nghị hủy bỗ tư cách Chấp sự núi Thủ Vọng của ngươi, đồng thời trục xuất khỏi núi Thủ Vọng.

Tuy nhiên, quyết định này không được hội nghị Phong chủ thông qua

Thanh Dương Phong chủ chợt nghiêm sắc mặt, một khí thế tự nhiên tán phát ra.

Hạ Ngôn cũng hơi vừa động trong lòng: "Thương Ẩn, quả nhiên là có ý đồ muốn làm cho ta rời khỏi núi Thủ Vọng, chỉ khi nào ta rời núi Thủ Vọng, hắn mới có cơ hội tốt ra tay giết chết ta cướp lấy nhẫn Linh La."

"Ta rốt cuộc, có nên nói ra chuyện của Thương Đồ tiền bối hay không đây?"

Hạ Ngôn nhói mày, trong lòng trầm ngâm cân nhắc, Thương Đồ từng nói qua với hắn, lão có quan hệ không tệ cùng với Thanh Dương Phong chủ và Cự Khuyết Phong chủ hai người này.

"Ta nếu như nói ra, như vậy Thanh Dương Phong chủ cũng sẽ biết ta có được nhẫn Linh La.

Vạn nhẩt.. nếu Thanh Dương Phong chủ cũng dự đoán được nhẫn Linh La trong tay ta... mà ta không nói ra, như vậy nếu trên hội nghị Phong chủ, Thương Ẩn thật sự được thông qua quyết định trục xuất ta khỏi núi Thủ Vọng thì..."

Hạ Ngôn cũng là có chút đau đầu.

"Mặc kệ, dù sao hiện tại Thưcrag Ân không có lúc nào là không nghĩ tới biện pháp giết chết ta, ta cứ dứt khoát nói ra, để Thanh Dương Phong chủ cũng biểt Thương Ẩn hắn không có nhẫn Linh La!"

Trong lòng Hạ Ngôn rất nhanh làm ra quyết định.

- Phong chủ đại nhân!

Hạ Ngôn nói với sắc mặt ngưng trọng:

- Có một chuyện, ta muốn nói cho ngài biểt.

Chuyện này, liên lụy quá nhiều...

- Ồ?

Thanh Dương Phong chủ có hơi bẩt ngờ nhìn Hạ Ngôn.

Lão gọi Hạ Ngôn tới gặp, chính là muốn hỏi thử xem Hạ Ngôn làm thế nào kéo đãi thời gian lâu như vậy ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh, đồng thời thu được nhiều điểm tích phân núi Thủ Vọng như vậy.

Không nghĩ tới mình còn chưa hỏi, Hạ Ngôn đã mở miệng nói có một chuyện muốn nói cho mình biết.

- Nói đi, không có việc gì, không ai có thể vô duyên vô cớ trục xuất ngươi khỏi núi Thủ Vọng.

Thanh Dương Phong chủ còn tưởng rằng Hạ Ngôn muốn nói cho lão biết chuyện có liên quan tới hắn ở trong Hỗn Độn Bí Cảnh đạt được quá nhiều điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Ở trên hội nghị Phong chủ, người kiên quyầ phản đối Chưởng Khống Giả Thương Ẩn nhát, chính là Thanh Dương Phong Chủ.

Bởi vì Hạ Ngôn là tu luyện giả của Thanh Dương Phong.

- Đương nhiệm Chưởng Khốĩig Giả núi Thủ Vọng, Thương Ẩn hắn cũng không có nhẫn Linh La!

Hạ Ngônộ sắc mặt ngưng trọng, cuối cùng vẫn kiên định nói ra.

-Cái gì?

- Đông Ngữ!

Ngươi nói bậy bạ gì đó?

Thanh Dương Phong chủ bị một câu nói này. cả kinh khiếp sợ đến biến sắc, ngay cả giọng nói đều tăng lớn rất nhiều, hô hấp cũng hơi dồn dập.

- Ta nói chính là sự thật!

Thương Ẫn, quả thật không có nhẫn Linh La.

Hạ Ngôn lại lặp lại câu nói.

- Đông Ngữ!

Ngươi có biết lời nói của ngươi sẽ tạo thành hậu quả gì hay không?

Ngươi nếu nhu vu khống Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, như vậy chi dựa vào những lời này, ngươi sẽ bị trực tiếp trục xuất khỏi núi Thủ Vọng.

Thậm chí, còn có thể bị trừng phạt nghiêm khắc.

Thanh Dương Phong chủ cũng tăng thêm giọng điệu, thậm chí trở thành tiếng quát lớn.

- Phong chủ đại nhân!

Ta không dám nói bậy!

Hạ Ngôn lắc đầu sắc mặt bình thần nói tiếp:

- Ta xác định Thương Ẩn hắn không có nhẫn Linh La.

Bởi vì, nhẫn Linh La ở trong tay

ta!

-Hả?

Thanh Dương Phong chủ trợn mắt tròn xoe.

- Lấy ra ta xem thử!

Thanh Dương Phong chủ chỉ hơi khựng lại một chút, rỗi hỏi thẳng Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn vận chuyển linh lực màu vàng, một chiếc nhẫn phong cách cồ xưa, liền từ trong cơ thể Hạ Ngôn hiện ra.

Thanh Dương Phong chủ dĩ nhiên là đã từng thấy tận mắt nhẫn Linh La, cho nên liếc mắt một cái liền nhận ra, chiếc nhẫn trong cơ thể Hạ Ngôn này đúng là nhẫn Linh La tm vật truyền đời của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

- Quá...

Đên tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Thanh Dương Phong chủ cũng không thể bình tĩnh được nữa.

- Phong chủ đại nhân!

Chuyện này ta còn phải kể lại từ đầu tới đuôi kỹ càng nmỉ một lần cho ngài tận tường

Hạ Ngôn trầm ngâm một lát, sắp xếp lại tình tiết chuyện trước đây.

Chốc lát sau, liền bắt đầu kể lại.

Sự tình cũng không phức tạp, tuy nhiên Hạ Ngôn vẫn là kể lại ước chừng thời gian gần cạn một chén trà nhỏ mới xong.

Chuyện này, khiến cho Thanh Dương Phong chủ cũng thật lâu không có phạc hồi tinh thẩn lại.

Thật sự là... rất khó có thể tŨL

Qua thật lâu sau.

Thanh Dương Phong chủ mới thấp giọng kbản khàn chậm rãi nói:

- Ngươi phình là Hạ Ngôn, người thông qua giai đoạn thứ hai Tiên Kiều?

Thương Đồ, đã chết rồi sao?

ôi!

Không thể tưởng được, hóa ra hết thảy chuyện này lại là âm mưu của Thương Ẩn.

Lúc trước, sự kiện đó ngay cả một ít Chưởng Khống Giả đời trước đều hiện thân hỏi đến.

Hiểu rõ rồi. trách không được, tên khốn Thương Ẩn này ở trên hội nghị Phong chủ lại muốn gây bất lợi với ngươi như vậy.

- Hạ Ngôn!

Tiếp theo ngươi có tính toán gì không?

Ánh mắt Thanh Dương Phong chợt lóe sáng hỏi

- Trước khi ta bước vào cảnh giới Thần chủ, ta sẽ vẫn ở lại núi Thủ Vọng, ở trên núi Thủ Vọng Thương Ẩn kia không đám công khai ra tay đối phó với ta.

Hạ Ngôn nghiêm túc nói:

- Đợi đến khi ta bước vào cảnh giới Thần chủ, sẽ công khai tuyên bố chuyện nhẫn Linh La.

Bất kể chuyện của Thương Đồ tiền bối kia kết quả nhưthể nào, Thương Ẩn hắn không có tm vật nhẫn Linh La, lại lừa dối mọi người trên núi Thủ Vọng đảm nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng lâu như vậy đó đều là trọng tội

- Hạ Ngôn!

Tên Thương Ẩn đó không phải dễ đối phó như vậy!

Thanh Dương Phong chủ lắc đầu:

- Lúc trước Thương Đồ đã là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, lại rơi vào bẫy của hắn.

Trên phương diện này liên lụy đến vài vị Chưởng Khống Giả đời trước.

Nếu không, chỉ bằng vào Thương Ẩn làm thế nào có thể buộc Thương Đồ phải rời bỏ núi Thủ Vọng một cách bất đắc dĩ Như vậy?

Nói tới đây, Thanh Dương Phong chủ khẽ thở dài một tiếng.

- Tuy nhiên, ngươi cũng không cầnlo lắng lắm.

Thương Ần muốn đuổi ngươi đi, ta tuyệt đối không đồng ý.

Hạ Ngôn!

Ngươi trước cố gắng tu luyện buớc vào cảnh giới Thần chủ.

Một lát nữa ta đi gặp Cự Khuyết Phong chủ cùng thương nghị một chút việc này.

Thương Ản tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ.

Chỉ sợ không cần tới bao lâu. hắn sẽ triệu tập hội nghị Phong chủ tiếp theo.

Thanh Dương Phong chủ ánh mắt lóe sáng, trầm giọng nói với Hạ Ngôn.

- Dạ!

Đa tạ Phong chủ đại nhân!

Hạ Ngôn vội nói lời tạ ơn:

- Vậy ta về trước đây!

- Ừ! về đi!

Thanh Dương Phong chủ gật đầu.

Hạ Ngôn rời cung điện của Thanh Dương Phong chủ, trở lại cung điện tu luyện của mình.

Ngay sau đó hắn tiến vào tầng thứ ba Tháp Thời Gian.

Tình huống hiện tại đối với Hạ Ngôn mà nói hắn phải nắm chắc thời gian.

Chỉ có bước vào cảnh giới Thần chủ, mới có tư cách đối chọi cùng Thương Ẩn.

Một ngày chưa bước vào cảnh giới Thần chủ, mối nguy hiểm Hạ Ngôn gặp phải về bản chất không có giảm nhỏ chút nào.

"Hy vọng Thanh Dương Phong chủ có thể làm cho hội nghị Phong chủ vẫn không thông qua quyết nghị của Thương Ẩn."

Trong lòng Hạ Ngôn cũng Chỉ có ký thác hy vọng vào Thanh Dương Phong chủ.

"Nếu la là Thương Ản kia, chỉ sợ cũng sẽ tự mình tìm tới sáu vị Phong chủ, cùng sáu vị Phong chủ này ngầm nói chuyện với nhau, thuyết phục bọn họ trục xuất mình ra khỏi núi Thủ Vọng."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Thanh Dương Phong chủ nói nhất định sẽ giúp ta, ai mà biết..."

Hạ Ngôn khẽ lắc đầu.

Hắn cũng không có thể xác định, Thanh Dương Phong chủ có nhất định sẽ không tiếc hết thảy giúp mình hay không?

Hơn nữa, Thương Ẩn kia cũng rất có thể sử dụng một vài thủ đoạn khiến cho Thanh Dương Phong chủ không thể nói giúp mình.

Hoặc là dùng lợi ích không thể kháng cự để hấp dẫn Thanh Dương Phong chủ đồng ý với ý kiến của Thương Ẩn hắn.

Chương 1050: Tích lũy cho đủ

Hạ Ngôn ngồi xếp bằng trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian, ồ trong tầng thứ ba Tháp Thời Gian qua đi một ngàn năm bên ngoài mới qua một năm.

Hạ Ngôn loại bỗ bết mọi tạp niệm, thể xác và tinh thần chim sâu vào yên tĩnh, hắn bắt đầu củng cố năng lượng đặc thù của mình hấp thu được khi tiến vào Tiên Cảnh, ở trong Tháp Thời Gian ước chừng một ngàn năm, Hạ Ngôn từ bên trong đi ra.

Bên ngoài cũng mới qua một năm.

Vừa ra khỏi Tháp Thời Gian, Hạ Ngôn không hề trì hoãn chút nào, liền đi thẳng tới Tiên Cảnh, xuất ra lệnh bài Chấp sự núi Thủ Vọng, hao phí một vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng để tiếp tục tiến vào Tiên Cảnh.

Năng lượng đặc thù trong Tiên Cảnh không ngừng được Hạ Ngôn hấp thu, đồng thời thay đổi đặc tính thân thể của Hạ Ngôn.

Hết thảy dường như bình tĩnh trở lại, núi Thủ Vọng lại Khôi phục tình hình như trước khi Hạ Ngôn đến đây...

Tất cả đường như không có chuyện gì phát sinh.

Hạ Ngôn mỗi lần từ trong Tiên Cảnh đi ra, lại sẽ vào Tháp Thời Gian bế quan một ngàn năm, củng cố năng lượng hấp thu được, sau đó lại tiến vào Tiên Cảnh.

'Tôn thề của ta!"

Khi Hạ Ngôn tiến vào Tiên CảDh lần thứ mười một, liền cảm giác được một loại cảm ứng bên trong tâm linh, dường như có một loại lực lượng thần kỳ đang tác động minh.

"Dường như... ta đã có thể đột phá đạt tới cảnh giới Thần chủ!"

Hạ Ngôn đột nhiên mờ hai mắt, thầm nhủ.

Lúc này Hạ Ngôn còn đang ở trong Tiên Cành, bốn phía một màn tối đen.

Mà trên mặt Hạ Ngôn đầu tiên là lộ vẻ nghi hoặc, ngay sau đó chuyền thành mừng rỡ.

Đối với tình trạng trong thân thể minh, Hạ Ngôn cũng dần dần hiểu rõ ràng.

Thông qua mười một lần ở trong Tiên Cảnh hấp thu năng lượng sinh ra lột xác, cùng với năng lượng tích trũ; Hạ Ngôn đã đủ năng lực bước vào Thần chủ.

Chỉ cầntâm niệm vừa chuyển, liền có thể thuận lợi trở thành một cường giả cảnh giới Thần chủ.

"Không đúng!"

Ngay thời điểm Hạ Ngôn vừa định bước ra một bước cuối cùng này, đột nhiên hắn nhướng mày.

'Ta quả thật đã có thể bước vào cảnh giới Thần chủ. nhưng cơ thể của ta vẫn còn đang tiếp tục tích trữ năng lượng trong Tiên Cảnh này.

Ta còn có thể tiếp tục hấp thu những năng lượng này."

Hạ Ngôn khẽ cau mày, trong đầu xoay chuyển các ý nghĩ.

'Ta tiến vào Tiên Cảnh đã tới mười một lần!

Mỗi một lần tiến vào Tiên Cành, bên trong thân thể đều đã tích trữ được một phần năng lượng đặc thù trong Tiên Cảnh.

Đúng là những năng lượng đặc thù này, khiến ta càng ngày càng gần cảnh giới Thần chủ.

Hôm nay cơ thể của ta rốt cục đã tích trữ đẩy đủ năng lượng, đủ để ta thành công bước vào cảnh giới Thần chủ."

Lúc này chân mày của Hạ Ngôn dần dần giản ra.

"Thế nhưng cơ thể của ta tích trữ năng lượng cũng không có đạt đến cực hạn.

Cho dù là hiện tại năng lượng đã đủ cho ta bước vào cảnh giới Thần chủ, nhưng thân thể còn có thể tiếp tục tích trữnăng lượng."

Trong mắt Hạ Ngôn phát sáng.

"Hậu. tích bạc phát!

Ta tích trữ năng lượng càng nhiều, thì sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ, thực lực cũng sẽ càng mạnh!

ảnh giới Thần chủ cùng với Thần chủ đúng là cũng có chênh lệch lớn."

Hạ Ngôn rất nhanh chợt hiểu ra.

Tố chất thân thể của tu luyện giả khác nhau, có thể tích trữ tổng sản lượng năng lượng cùng với tốc độ tích tụ năng lượng, đều không giống nhau.

Hạ Ngôn tích tụ năng lượng với tốc độ rất nhanh hơn nữa có thể tich trữ tồng sản lượng năng lượng cũng đúng là hơn xa tu luyện giả bình thường.

Tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ bình thường, có lẽ vì tố chất thân thể không thể đạt tới yêu cầu để bước vào Thần chủ, năng lực tích trữ năng lượng cũng không đủ để duy trì hắn bước vào cảnh giới Thần chủ.

Cho nên những tu luyện giả như vậy, nhất định vĩnh viễn cũng không cách nào bước vào cảnh giới Thần chủ.

Nhưng có tu luyện giả, thân thể lại có thể tích trữ năng lượng vượt qua yêu cầu của cảnh giới Thần chủ.

Nói cách khác, ví dụ một tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ, cần một bình năng lượng.

Nhưng tu luyện giả này chỉ là một cái cái chén thì nhất định hắn không thể chứa đủ một binh năng lượng.

Mà có tu luyện giả lại là một cái thùng, thì một bình năng lượng đồ vào trong thùng, căn bản là không thấy đẩy.

Hạ Ngôn, hiển nhiên chính là một cái thùng, cho nên hiện tại tuy rằng năng lượng trong cơ thể hắn đã đủ để hắn bước vào cảnh giới Thần chủ, nhưng năng lượng trong thân thể hắn

còn xa chưa có đạt tới cực hạn của năng lực hấp thu tích trữ của hắn.

Mà loại năng lượng đặc thù này càng tích trữ được nhiều, đối với tu luyện giả sẽ càng có lợi.

Đạo lý này kỳ thật rất đơn giản!

Hạ Ngôn hấp thu tích trữ năng lượng càng nhiều, như vậy sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ, thực lực cũng sẽ càng mạnh.

"Ừ!"

"Ta hiện tại không nên bước vào cảnh giới Thần chủ vội, dù sao hiện tại bất cứ lúc nào ta cũng có thể bước vào cảnh giới Thần chủ."

Ta còn có hơn bảy mươi vạn điểm tích phần núi Thủ Vọng, ta cứ từ từ tích trữ năng lượng trong Tiên Cảnh, đến khi nào cơ thể của ta không thể tiếp tục tích trữ năng lượng, hoặc là tới thời điểm bắt buộc ta phải đột phá cảnh giới Thần chủ."

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe sáng, rồi hắn chậm rãi nhắm mắt lại, tiếp tục hấp thu tích trữ năng lượng đặc thù trong Tiên Cảnh.

Thời gian vội vàng mà qua, đảo mắt, số lần Hạ Ngôn tiến vào Tiên Cảnh, đã đạt tới năm mưod tám lần

Từ khi tiến vào Tiên Cảnh số lần tăng nhiều, Hạ Ngôn rõ ràng có cảm giác tốc độ của năng lượng đặc thù trong Tiên Cảnh này rớt vào cơ thể minh, bắt đầu trở nên chậm dần đi.

Hơn nữa sau khi số lần đi vào Tiên cành vượt qua năm mươi lần, rõ ràng tốc độ giảm mạnh xuống.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ nhiều nhất sau khi mình tiến vào Tiên Cảnh chừng sáu mươi lần, năng lượng trong Tiên Cảnh này cũng sẽ ngưng lại không rớt tiếp vào thân thể của mình nữa.

"Có thể tích trữ được chút nào hay chút đÓ!

Cơ hội như vậy, bỗ lỡ thì không còn có dịp nào nữa."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

"Cho dù tốc độ hấp thu năng lượng có chậm một chút, thì cũng là cơ hội người Khác cẩu còn không được."

Hạ Ngôn vẫn đang kiên trì tiến vào Tiên Cảnh, cơ hội tiến vào Tiên Cành, tu luyện giả bình thường quả thật thực rấ khó có được.

Núi Thủ Vọng, trong một căn phòng hội nghị ở Vọng Thiên Cung Điện.

- Các vị Phong chủ!

Hôm nạy ta mời dự họp Hội nghị Phong chủ, là có một chuyện cũ cần phải nói.

Thương Ẩn từ trên chỗ ngồi đóng lên, ánh mắt đảo qua sáu Phong chủ, trong hai mắt bắn ra tia sáng nghiêm nghi

- Chưởng Khống Giả mời nói!

Phong chủ Chu Mộc Phong khẽ gật đầu cười nói.

- Ư!

Đây là chuỵêa xảy ra mấy chục năm trước ta đã đề cập qua với các vị, về Đông Ngữ Chấp sự núi Thủ Vọng.

Thương Ẩn chậm rãi nói với giọng trầm thấp:

- Đông Ngữ này ở Thâm Uyên Vô Tận thu được vượt qua tám mươi vạn điểm tích phân núi Thủ Vọng.

Nói cách khác, hắn một lần ở Hỗn Đôn Bí Cảnh thu được điểm tích phân núi Thủ Vọng, dù để tiến vào Tiên Cảnh hơn tám mươi lần.

- Không cần ta nhiều lời, các vị Phong chủ cảm thấy chuyện này đối với các tu luyện giả núi Thủ Vọng khác có công bình hay Không?

Thương Ẩn cười lạnh nói.

Thương Ẩn nói xong, mấy vị Phong chủ đều trầm mặc không nói gì.

-Ha ha!

Sau một lúc lâu, Thanh Dương Phong chủ cười cười, nhìn về phía Thương Ẫn.

- Chế độ điểm tích phần của núi Thủ Vọng chúng ta, đó là do đại Nhân chủ Nhân đầu tiên của Thần Châu tự mình định ra.

ở trong Hỗn Đoa BÍ cảnh thu hoạch điểm tích phân, tiến vào Tiên cành tiêu hao điểm tích phân.

Chế độ này đã tồn tại hơn một ngàn ức năm nay.

Thanh Dương Phong chủ chậm rãi nói:

- Ngàn ức năm qua, đủ để chứng minh chế độ điểm tích phân do đại nhân chủ Nhân đầu tiên của Thần Châu định ra không tần tại vấn đề gì.

- Chưởng Khống Giả!

Ngài nói Đông Ngữ ở trong HQQ Đôn BÍ cảnh gian dối, vây xin mời ngài xuất ra chứng cứ!

Chỉ cầncó đủ chứng cứ, ta không có lời nào để nói.

Giọng nói của Thanh Dương Phong chủ trở nên kiên nghị.

- Chứng cứ?

Thương Ẩn nói với giọng lạnh lùng:

- Thanh Dương Phong chủ!

Chính ngươi cũng nói, chế độ điểm tích phân của núi Thù

Vọng chúng ta đã tồn tại ngàn ức năm nay.

Vệy trong ngàn ức năm này. từng có tu luyện giả nào một lần ở trong Hỗn Đpn Bí Cảnh thu được hơn tám mươi vạn điểm tích phân không?

- Đây là chuyện không có khả năng!

- Các vị Phong chủ!

Dưới tình huống bình thường đăxảy ra chuyện không thể tồn tại, đó chính là không bình thường.

Đông Ngữ này tất nhiên là gian dối, nếu không hắn không có khả năng ở trong Hỗn Đôn BĨ cành đạt được hơn tám mươi vạn điềm tích phân.

Thương Ần tăng thêm giọng điệu.

- Đúng vậy!

- Quả thực là chuyện không bình thường!

Có vài vị Phong chủ, gật đầu nói.

Một đoạn thời gian này, Chưởng Khống Giả Thương Ẩn, đúng là tìm tới mỗi người bọn họ. húa h.en rất nhiều ưu đãi, khiến cho mấy người ho đều động tâm, đồng thời đều đồng ý ở trong hội nghị Phong chủ sẽ ủng hộ quyết định của Thương Ẩn.

Cũng chỉnh vi thế, hôm nay Thương Ẩn mới trịâi táp họp Hội nghị Phong chủ quyết đính xử lý kết liễu chuyện này.

- Ta thấy cứ bắt tên Đông Ngữ tới đây, sau đó ép hỏi để chính hắn nói ra rốt cuộc là gian dối như thế nào.

Phong chủ Vu Lan Phong nói với giọng trầm thấp.

- Tayẫn yêu cầu xem chứng cứ!

Thanh Dương Phong chủ biến sắc nói:

- Không có chứng cứ, ai đụng đến tu luyện giả Thanh Dương Phong ta, chính là kẻ đich của ta!

Thanh Dương Phong chủ mặt tối sầm nói.

- Thanh Dương Phong chủ!

Chuyên ngươi làm chẩng lẽ tưởng rầng người khác không biết sao?

Đột nhiên Thương Ẩn lại chuyền mũi dùi chi về phía Thanh Dương Phong chủ.

- Chưởng Khống giả!

Ngài có ý gì?

Ta làm chuyên gì?

Thanh Dương Phong chủ hơi sửng sốt, roi tức giận hỏi

- Xem ra, thực chưa thấy quan tài chưa đồ lệ mà

Chưởng Khống Giả Thương Ẩn nhẹ lắc đầu cười lạnh liên tục:

- Nếu muốn người ta không biết trừ Phi mình đừng làm.

Thanh Dương Phong chù!

Ngươi âm thầm cấu kết với nữ nhân của Thâm Uyên Vô Tận kia, còn tưởng rằng là bí mật sao?

Ngươi chắc không ngờ ta đã âm thầm điều tra.

- Thương Ẩn!

Ngươi nói cái gì?

Thanh Dương Phong chủ đột nhiâỉ đủng lên, phẫn nộ trùng mắt hỏi Thương Ẩn.

Chuỵên này y như lúc trước Thương Ẩn vu cáo để hãm hại Thương Đồ.

Với cùng mpt phương thức như vậy, nay hắn hãm hại Thanh Dương Phong chủ.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi muốn làm cái gì?

Dám bất kính với Chưởng Khống Giả sao?

Nơi này là Vọng Thiên Cung Điện!

Không phải là Thâm Uyên Vô Tận!

Phong chủ Vu Lan Phong cũng đứng lên, tức giận quát lớn, tùng đạo nguyên lực đã được vận chuyển lên.

Tu luyện giả cảnh giới Thần chủ sử dụng là nguyên lực.

Nguyên lực, cũng chính là năng lượng bản mạng của tu luyện giả cảnh giới Tbần chủ.

Muốn giết chết tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, một là tiêu diêt linh hồn, hai chính là tiêu hao sạch nguyên lực.

Tu luyện giả cảnh giới Thần chủ cố thề hóa thân thành pháp tắc. nên muốn đánh chết, chỉ có hai loại biện pháp này.

- HÙ!

Thanh Dương Phong chủ!

Ta khuyên ngươi tốt han là không nên vọng động.

Tất cả mọi người đều biết, lúc trước ngươi có quan hệ thân mật cùng với tên phản nghịch Thương Đồ. chỉ có điều ta thật sự không thể tưởng được, ngay cả ngươi mà cũng ngấm ngầm cẩu kết cùng nữ nhân Thâm Uyên Vô Tận kia.

Thương Ẩn lộ rõ nả cười nơi khóe mắt, hiển nhiôi hắn rất đắc ý.

- Thương Ẩn!

Ngài tuy rằng là Chưởng Khống Giả đương nhiệm của núi Thủ Vọng, tuy nhiên ngài vẫn không có tư cách xét xừ ta Còn nữa, ngài phải hoàn toàn chiu trách nhiêm về lời nói của mình, ta sẽ báo chi tiểt việc này lên các vị trưởng lão.

Thanh Dương Phong chủ phục hổi tâm tình binh tinh, bình thần nói.

Trưởng lão lão nói tới đều là các Chưởng Khống Giả đòi trước địa vị tôn quý.

Chưởng Khống Giả sau khi thay đổi, tự động trờ thành Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, bình thường cũng không hỏi đến chuyện núi Thủ Vọng và Thần Châu.

Chương 1051: Thái thượng trưởng lão

Chưởng Khống Giả sau khi thóai vị đều trở thành Thả thưạog trưởng lão núi Thủ Vọng.

Mà bình thường Chấp sự núi Thủ Vọng sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ, phả thông qua Hội nghị Phong chủ mới có thể trở thành trưởng lão núi Thủ Vọng.

còn phần Phong chủ núi Thủ Vọng, cũng không giống như Chưởng Khống Giả qua một thời gian nhất định sẽ có thay đổi một lần.

Các Phong chủ nếu không có phát sinh điều ngoài ý muốn, thì sẽ vĩnh viễn đảm nhiệm vị tri Phong chủ.

Nhu Thanh Dương Phong chủ, cũng đảm nhiệm chức Phong chủ đã mấy trăm ức năm nay.

- Thanh Dương Phong chủ!

ChẩDg lẽ ngươi cho là ngươi còn có thể rời nơi này đi sao?

Đừng nằm mơ, ta biết rõ, chỉ cần ngươi rời khỏi Vọng Thiên Cung Điện, sẽ lập tức chay tới Thâm Uyên Vô Tận.

Cho nên... ta sẽ không cho ngươi cơ hội Như vậy.

Ánh mắt âm trầm của Thương Ẩn nhìn Thanh Dương Phong chủ lạnh giọng nói.

"Xoạt!"

Mấy vị Phong chủ cũng đồng thời từ chỗ ngồi đứng lên, vận chuyển lực lượng pháp tắc hoàn toàn phong tỏa không gian.

Nguyên lực trong thân thể bọn họ đều được vận chuyển lên, có thể ra tay bất cứ lúc nào.

- Ha ha ha...

Thanh Dương Phong chủ cười lớn, ánh mắt đảo qua trên mặt các Phong chủ này.

- Xem ra, Thương Ẩn đã mua chuộc được bọn ngươi rồi!

Nghe vậy, sắc mặt mấy Phong chủ đều hơi biển đổi.

Phong chủ Chu Mộc Phong trầm giọng nói:

- Thanh Dương Phong chủ. ngươi cấu kết với Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, giờ có nói gì đều vô dụng.

- Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ*!

Thương Ẩn!

Ngươi vi thu mua bọn họ, phỉ không ít tâm tư thì phả?

Thanh Dương Phong chủ mắt sáng như đuốc, lớn tiếng nói.

* Đã muốn vu oan thì chẳng lo gì không tìm ra chứng cứ tội trạng.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi còn nguỵ biện sao?

Lúc này, Thương Ẩn đột nhiên Đưa mắt nhìn về phía Cự Khuyết Phong chủ:

- Cự Khuyết Phong chủ!

Ngươi còn chờ cái gì?

Thanh Dương Phong chủ quay lại nhìn về phía Cự Khuyết Phong chủ.

Cự Khuyết Phong chủ là người xưa nay luôn có quan hê mât thiấ với lão, cũng là người lão tín nhiệm nhất ở núi Thủ Vọng.

Âm vang tiếng nói của Thương Ẩn vùa đút, Cự Khuyết Phong chủ chậm rãi đứng lên, nhìn về phía Thanh Dương Phong chủ:

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi thật sự làm sai roi!

Bất kể như thế nào, ngươi cũng không nên âm thầm đi cấu kết với Lãm Nguyệt Thâm Uyên Vô Tận.

Ngươi cũng biết, từ lúc núi Thủ Vọng sáng lập tới nay, đại nhân chủ nhân đầu tiên của Thần Châu sớm có chỉ thị, người trên núi Thủ Vọng tuyệt đối không được qua lai cùng Lãm Nguyệt Thâm Uyên Vô Tạn.

- Tuy rằng ngươi là bạn tốt của ta, ta cũng phải nhịn đau tổ giác ngươi!

Cự Khuyết Phong chủ làm ra vẻ mặt thống khồ nói.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi còn có gì để nói không?

Thương Ẩn quát lên, giọng tàn nhẫn.

- Tốt!

Tốt tốt tốt!

- Không nghĩ tới...

Thật sự là không nghĩ tới, ngươi lại phàn bội ta!

Thanh Dương Phong chủ nói gần từng chữ với Cự Khuyết Phong chủ.

Lão thật sự không thể tưởng được, Cự Khuyết mà lại dùng dao đâm sau lưng mình.

Người khác không biết gỉ, duy chỉ có Cự Khuyết Phong chủ mới biết thông tin thật sự của lão.

Bằng hữu với nhau một trăm ức năm, không ngờ lại làm ra chuyện Như vậy.

- Tuy nhiên, các ngươi muốn ngăn cản ta, Chỉ sợ còn làm không được!

Thanh Dương Phong chủ biến sắc, ngưng trọng nói.

Ngay sau đó, một luồng sáng vàng trong nháy mắt đánh ra kèm theo uy áp đáng sợ, đầu tiên thổi quét về hướng Thương Ẩn Chướng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Thanh Dương Phong chủ biết rõ rang, hôm nay nếu mình không chay đi, Chỉ sợ cũng sẽ bị trấn áp vĩnh viễn.

Lúc trước Thương Đồ ngay cả Thân là Chưởng Khống Giả, cũng không có cơ hội xoay chuyển tỉnh th4 huống chỉ là chính mình?

Hiện tại Thượng Ân ká hợp cùng năm vị Phong chủ kia, mình căn bản không có cơ hội lật ngược thế cờ.

Hy vọng duy nhất chính là chạy thoát ra khả núi Thủ Vọng.

- Còn muốn chạy?

Không dễ dàng Như vậy!

Thương Ần sớm có chuẩn bị, trong cơ thể hắn cũng bắn ra một luồng sáng vàng kèm theo uy áp khủng bố khiển người ta khiếp sợ.

- Thương Ẩn!

Chưởng Khống Giả giả mao ngươi cũng muốn ngăn cản ta ư?

Hừ!

Khí tức của Thanh Dương Phong chủ đột nhiên tăng vọt, trực tiếp đánh ra một quyền.

- Các vị Phong chủ mau ra tay!

Họp lực bắt giữ người này, ngàn vạn lần không thể để hắn chạy thoát!

Thương Ẩn biến sắc, vội vàng kêu gọi mấy vị Phong chủ kia

Luận thực lực, quả thật Thương Ẩn còn xa khôngbằng mấy vị Phong chủ này.

Hắn bước vào cảnh giới Thần chủ mới bao nhiêu năm? còn mếy vi Phong chủ này đều đã tu luyện mấy trăm ức năm, thậm chí hơn một ngản ức năm.

- ThanhDương Phong chủ!

Còn không ngoan ngoãn đưa tay chịu trói!

Mấy vị Phong chủ đồng thời ra tay đối phó Thanh Dương Phong chủ.

Năng lượng kinh người lập tức tràn ngập toàn bộ tiền điện của Vọng Thiên Cung Điện.

Bảy luồng hào quang đan vào cùng một chỗ, không ngừng cắn nuốt lẫn nhau.

Sáu người họp lực công kích: uy lực to lớn phả biết.

"Phù!"

Thanh Dương Phong chủ rốt cục chống đỡ không được, phun ra một ngụm máu tươi.

Tuy nhiên thân hình lão chấn động một cái, lực lượng chợt tăng m.anh gấp đôi, trực tiếp đánh về phk tấm chắn sáu người hợp lực hình thành, rồi thân ảnh nhoáng lên một cái liền bay ra ngoài

- Mau đuổi theo hắn!

Thương Ẩn thấy Thanh Dương Phong chủ chạy thoát, vội ra tiếng hô to.

Mấy vị Phong chủ đồng thời bắn mình bay ra ngoài Vọng Thiên Cung Điện, truy đuổi theo hướng Thanh Dương Phong chủ chạy trốn.

- Thương ông trưởng lão!

Thanh Dương Phong chủ chạy trốn, thình trưởng lão ra tay hắn lại.

Trong lúc đang truy kích, Thương Ẩn vội vàng dùng thủy tinh truyền âm truyền đi tin tức cho một vị Thả thượng trưởng lão.

VI trưởng lão Thương ông này, chỉnh là vị trưởng lão quan hệ mât thiết cùng Thương Ẩn. lúc trước cũng nhờ có người này, Thương Ẩn mới có thể thành công hãm hại Thương Đồ.

Trước khi đối phó với Thanh Dương Phong chủ, Thương Ẩn đã thông báữ với Thương Ông, thình cẩu Thương ông ra tay, mà Thương ông cũng đổng ý bá cứ lúc nào đều có thể ra tay.

Lúc này Thương Ẩn phát ra tin báo, Thương ông liền trong thời gian ngắn từ ptía sau Vọng Thiên Cung Điện bay ra, chặn đường Thanh Dương Phong chủ.

Mỗt bóng người hiên ra phía trưóc Vọng Thiên Cung Điện, Chỉ thấy người đó mặc trường bào màu vàng, chòm râu hoa râm.

Người này đúng là Thương ông một vị Thả thượng trưởng lão núi Thủ Vọng.

"Ổ?

Là chạy về hướng Thanh Dương Phong!

Tốc độ của Thanh Dương Phong chủ thật là mau."

Thương ông tâp trung ánh mắt nhìn theo, cảm ứng được Thanh Dương Phong chủ hóa thân thành pháp tắc, khóe miệng lóe ra tia cười lạnh.

"Vù!"

Lập tức, Thương ông cũng đồng dạng hóa thân thành pháp tắc, rất nhanh truy đuổi theo hướng Thanh Dương Phong.

'Thanh Dương Phong chủ hắn vì cái gì không chay ra ngoài núi Thủ Vọng, mà lại chay về Thanh Dương Phong?"

Thương Ẩn cũng nhìn ra Thanh Dương Phong chủ đang chay về hướng Thanh Dương Phong.

Dựa theo đạo lý, Thanh Dương Phong thoát khả vòng vây của sáu người bọn họ, hẳn phả bằng tốc độ nhanh nhất thoát khỏi núi Thủ Vọng mới đúng, nhưng hiện tại sự tỉnh lại có chút khác thường.

"Hừ!

Thương ông trưởng lão ra tay, ngươi căn bản trốn không thoát!"

Nghĩ không ra nguyên nhân, Thương Ẩn cũng lười ngũ tiếp, hắn cười lạnh một tiếng gia tăng tốc độ của mình lên tới cực hạn.

Cường giả cảnh giới Thần chủ hóa thân thành pháp tắc, tốc độ Phi hành cũng nhanh châm khác nhau.

Như Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận lúc trước mang theo Hạ Ngôn, cũng chỉ môt thời gian ngắn liền từ Thâm Uyên Vô Tận chạy tới Bắc Nguyên Thành.

Tốc độ Phi hànhcủa Thanh Dương Phong chủ dường như nhauh hơn đám người Thương Ẩn một bậc

'Thực lực của Thanh Dương Phong chủ, không ngờ đã cường đại đến trình độ này!"

Phong chủ Như Hải Phong có phần không thể tưởng tượng, thầm nhả

Mấy người Phong chủ bon họ, thực lực đều tương đương với nhau, không sai biệt nhiều lắm.

Nhưng hôm nay nhìn thấy Thanh Dương Phong chủ ra tay, bọn họ mới phát hiện, thực lực của Thanh Dương Phong chủ không ngờ lại mạnh hơn một bậc so với họ.

Nếu không phải người đông thế mạnh, bấ cứ một người nào trong bọn họ cũng không là đối thủ của Thanh Dương Phong chủ.

Sáu người vây kín, vây mà cũng không bắt đưọrc Thanh Dương

Phong chủ.

- Hạ Ngôn!

Một đạo đao động pháp tắc tản ra ở khu vực cung điện Thanh Dương Phong, tiếp theo, một thanh âm trầm trọng truyền ra, Tất nhanh lan tràn ra bốn phía.

- Hạ Ngôn!

Mau ra đây!

Kêu tên Hạ Ngôn chỉnh là Thanh Dương Phong chủ.

"Ta rời đi núi Thủ Vọng, khẳng định bọn họ sẽ không buông tha Hạ Ngôn, ta phải mang theo Hạ Ngôn rời núi Thủ Vọng!"

Thanh Dương Phong chủ lo lắng nghĩ trong lòng, ngoà miệng liên tục gọi to.

- Hạ Ngôn!

Thanh Dương Phong chủ vạn phần lo lắng, Hạ Ngôn cũng vẫn không có hiện thân.

"Không xong, không có ở trong này, sẽ không phả đang ở ương Tiên Cảnh chứ?"

Thanh Dương Phong chủ nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng càng thêm cấp bách, thời gian hiên tại không nhiêu lắm, tuy rằng thực lực của mình so với máy vị Phong chủ khác đều mạnh hơn một bậc, nhưng chênh lệch cũng không lớn lắm, mình đã trì hoãn không ít thời gian, nếu chay tiếp tới Tiên Cảnh, tất nhiên sẽ bị chăn lại.

"Làm sao bây giờ?"

"Đi Tiên Cảnh, khẳng định ta sẽ bị bọn họ ngăn lại.

Không đi Tiên Cảnh, Hạ Ngôn hẳn phải chết!"

Thanh Dương Phong chủ chau mày: "Đi!

Bất kể như thế nào, đều phải bảo vê Hạ Ngôn, hắn là hy vọng của Thương Đồ!

Ta không thể để hắn chết ở trong này."

- Phong chủ đại nhân!

Xảy ra chuyện gì?

Mấy chục bóng người Tất nhanh xuár hiện ở bốn phương tám hướng, những người này đều là tu luyện giả của Thanh Dương Phong.

Trong đó còn có một số trưởng lão cảnh giới Thần chủ.

Bọn họ mới vừa mới nghe được Thanh Dương Phong chủ lớn tiếng kêu lên một cái tên, liền chạy tới xem thử đã xảy ra chuyên gì.

- Không có chuyên gì!

Các ngươi đều trở về tu luyện đi.

Thanh Dương Phong chủ khoát tay chặn lại, thân thể liền hóa thân thành pháp tắc, đỉnh mau chóng rời đi.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi còn muốn chay?

Đúng lúc này, truyền đến một tiếng nói sắc nhọn.

Tiếp theo, đám tu luyện giả của Thanh Dương Phong liền nhìn thấy mpt luồng sáng màu tím tù phk chân trời bắn vèo tới.

Toàn bộ không gian đều rung động nhè nhe, rồi đột nhiên sáng lên một chút Thanh Dương Phong chủ đã hóa thân thành phép tắc ở trong vầng sáng này, đúng là lại ỉần nữa bị buộc khiến cho thân ảnh hiện ra lại.

"Không xong!

Là Thái thượng trưởng lão Thương ông."

Thanh Dương Phong chủ vừa định rời khỏi Thanh Dương Phong, Iâp tức bị một luồng lực lượng cường đại đánh bât ra, Ngay sau đó lão liền nhìn thấy một bóng người như ần như hiện bên trong vòng dao động pháp tắc.

đúng là Thương ông, Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi âm thầm cấu kết với Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, chính là trọng tội.

Vậy mà ngươi không biết hối cải, còn dám phản kháng!

Trong không gian, bóng người hiền rõ dần, thân mặc trường bảo màu vàng đúng là Thương Ông Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng.

Lúc này, ánh mắt Thương ông đang nhìn chẳm chằm vào Thanh Dương Phong chủ, trong miệng phát ra tiếng nói.

các tu luyện giả Thanh Dương Phong, đều nghe được những lời này.

- Không có khả năng!

- Phong chủ đại nhân sao có thể cấu kết với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận?

- Tuyệt đối không thè nhất định là vu khống rồi.

Rá đông tu luyện giả Thanh Dương Phong đều ra tiếng nói.

- Câm mồm!

Các ngươi biết cái gì?

Thương Ông đảo ánh mắt môt vòng, phóng xuất ra một cỗ uy áp, ngay cả những trưởng lão cảnh giới Thần chủ kia, đều không chống lại được uy áp của Thương ông, thân thể trên không trung liên tục lui về phía sau.

Mà tu luyện giả chỉ có cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ, thậm chí cảm thấy linh hồn bị va chạm mạnh một cái, sắc mặt đều trắng bệch.

- Thương ông trưởng lão!

Là Thương Ẩn sai ngài ra tay phả không?

Thanh Dương Phong chủ lúc này tình táo lại. bình thải nhìn Thương ông hỏi.

Thanh Dương Phong chủ cũng biết lúc trước Thương Ẫn chính là lợi đụng vị Thả thượng trưởng lão này để hãm hại Thương Đồ.

Cho nên Thương ông Thái thượng trưởng lão này vừa xuất hiện, lão biết rầng tình huống trờ nên càng thêm bát lợi.

- Chê cười!

Ngươi vi phạm quy củ của núi Thủ Vọng, ta Thân là Thái thượng trưởng lão đương nhiên phải ra tay.

Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi tốt han là không nên phản kháng, nếu không...

Thương ông híp mắt, nhìn chằm chằm vào Thanh Dương Phong chủ, âm khí dày đặc

nói!

Chương 1052: Tiến vào Tiên Cảnh sáu mươi tám lần

Trong lúc nói chuyện, đám người Thương Ẩn cũng đều đuổi theo tới phía trên Thanh Dương Phong, nhìn thấy Thương ông trưởng lão vừa rồi hắn truyền âm ở đây, mắt Thương Ẩn lóe sáng, trong lòng thầm vui mùng.

- Chưởng Khống Giả!

Thương ông nhìn thấy Thương Ẩn, hơi khom người thi lễ.

Tuy rằng lão là Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, cũng từng đảm nhiệm Chưởng Khống Giả, nhưng hiện tại dù sao lão đã thóai vị, nhìn thấy Chưởng Khống Giả đương nhiệm vẫn phả thi lễ.

- Thương ông trưởng lão.

Thương Ẩn cũng cực kỳ khách sáo với Thương ông trưởng lão:

- May mà có trưởng lão ngài ra tay, Nếu không Thanh Dương Phong chủ đã thật sự chạy thoát rồi Hắn rời khả núi Thủ Vọng, khẳng định sẽ lâp tức chay tới Thâm Uyên Vô Tận.

Đến lúc đó, chúng ta muốn bấ hắn cũng không có biên pháp.

- Hắn không chạy thoát được đâu!

Thương ông híp mắt nói với giọng trầm thấp.

'Ta nên làm gì bây giờ?

Nếu ta bị bấ giữ hoặc là chết đi, thì Hạ Ngôn hắn... tên khan Thương Ẩn này khẳng định sẽ không tha cho Hạ Ngôn.

Hắn đối phó với ta, chính vì muốn giết chết Hạ Ngôn cướp đoạt nhẫn Linh La.

Những người này đều bị hắn mua chuộc, cho dù ta nói ra tin tức nhẫn Linh La cũng vô dụng."

Thanh Dương Phong xoay chuyển các ý nghi trong đầu.

"Chỉ có thể liều mạng!

Tuyệt đối không thể bị bá giữ, chỉ có chạy thoát mới có một tia hy vọng cứu được Hạ Ngôn."

Thanh Dương Phong chủ nắm chat nắm tay, thầm nghĩ trong lòng.

"cái này...

Rốt cuộc đã xảy ra chuyên gì?"

Trong một góc bí mật, Lưu Dụ nhìn thấy Thanh Dương Phong chủ bị Chưởng Khống Giả còn có thêm các vị Phong chủ vậy quanh, liền suy đoán xem sự viêc gì xảy ra

"Những người này nói Phong chủ đại Nhân ngán ngầm l cùng Chưởng Khống Giả Thâm UyểnVo Tận!"

"Bọn họ là vu khổng cho Phong chủ đại nhân.

Nhưng... ta không giúp được gì cho Phong chủ đại nhân.

Ngay cả cảnh giới Thần chủ ta còn chưa đ.at tới.

Bọn họ vì sao phả vu khống cho Phong chủ đại nhân?"

"Đúng rồi!

Ta hiểu rồi, khẳng định là bởi vì ĐôngNgữ.

Ta nghe nói Chưởng Khống Giả muốn trục xuất Đông Ngữ ra khỏi núi Thủ Vọng, nhưng Phong chủ đại nhân không đồng ý.

Đông Ngữ... hiện tại hẳn là đang ở trong Tiên Cảnh, ta phải đi báo cho Đông Ngữ biết mới được."

Lưu Dụ lặng lẽ lui ra ngoài, rất nhanh rời Thanh Dương Phong bay đi về hướng Tiên Cảnh.

- Thanh Dương Phong chủ!

Xem ra ngươi là muốn ta đích thân ra tay rồi!

Thương ông trầm giọng nói với Thanh Dương Phong chủ.

còn đang nói chuyện.

Thương ông bấ thình lỉnh ra tay, một vầng hào quang mông lung mờ mit, bao trùm về hướng Thanh Dương Phong chủ. vầng sáng này dường nhu tự hình thành một cái không gian, nhìn qua that Phi thường quỷ dị.

- Hừ!

Muốn bắt ta không dễ dàng như vậy!

Thanh Dương Phong chủ cắn răng nói, đồng thời ra tay ngăn cản, thần khí manh liêt phát ra kiếm quang vạn trượng, không ngừng công kích bên trong vầng sáng kia

"Ấm!"

Chưởng Khống Giả Thương Ẩn ở một bên, cũng đột nhiên ra tay đánh lén Thanh Dương Phong chủ.

Đồng dạng là một luồng kiếm quang trong thời gian ngắn tập kích đến thân hình Thanh Dương Phong chủ.

- Thương Ẩn!

Ngươi là đồ tiểu Nhân vô SỈ!

Thanh Dương Phong chủ đang dùng toàn lực ngăn cản công kích của Thương ông trưởng lão, đối phó với đánh lén của Thương An, Thanh Dương Phong chủ Chỉ có thể vội vàng ứng phó.

Một đạo thần khí màu đen hình thành hộ thuẫn khó khăn lắm mới ngăn cản được Thương Ẩn đánh lén.

Tuy nhiên, sau một tiếng nổ vang.

Thanh Dương Phong chủ vẫn bị đánh bay ra xa, phun ra mấy ngụm máu tươi.

Kim quang trong cơ thể phát ra không ngừng lấp lóe, hiển nhiên bị thương rất năng, ngay cả linh hồn dường như đều đã bị tổn thương.

- Hay!

Để xem ngươi còn làm thế nào kiêu ngạo!

Thương Ẩn đánh lén thành công, cười lạnh nói.

Mấy vị Phong chủ kia cũng đều. liếc mắt nhìn nhau, khẽ lắc đầu, nhưng cũng không nói

gì-

- Phong chủ đại nhân!

Ngài mau chay đi!

Lúc này, hai bóng người từ trong đám người vọt ra, là hai vi trưởng lão của Thanh Dương Phong.

Hai vi trưởng lão này vân dụng toàn thân nguyên lực, không hề giữ lại chứ nào phóng vọt về phk đám người Thương Ẩn.

Năng lượng điên cuồng... khiến cho thiên địa đều biến sắc, vô số luồng khí xoay tròn, không ngừng nhộn nhạo lan rộng ra bốn phương tám hướng.

Tu luyện giả cảnh giới Thần chủ

không để ý tới sống chá liều mạng công kích...

đúng là cực kỳ kinh người.

- Muốn chết!

Thương ông nhìn thấy hai người của Thanh Dương Phong lại dám công kích về phía đám người minh, sắc mặt lập túc càng thêm âm u lạnh lẽo, trong miệng hét lón, từng đạo kim quang bay ra.

Có thể nhìn thấy rõ ràng trong vầng hào quang màu vàng đó...

ẩn chúã một luồng kiếm khí màu tím, khí tức mãnh liêt khiển người ta thíy mà sợ hãi

- Hả?

Các ngươi..Ễ

Thanh Dương Phong chủ nhìn thểy hai gã cấp dưới phấn đầu quên mình lao tới yểm hộ cho mình chạy trốn, trong lòng hơi vừa động.

Ngay sau đó vẫn là ở trên không trung lắc mình một cái, không quàn tới thương thế trên thân thể, toàn lực phát ra một luồng kiếm quang lăng lê, quét về hướng Chưởng Khống Giả Thương Ẩn kia

- Chà tiêt!

Thương Ẩn nhìn thấy kiếm khí tập kích tới, lập tức mắng to một tiếng, vội vàng điều động ra nguyên lực trong cơ thể, bên trong vầng hào quang màu vàng hình thành một hư ánh màu đen, ỷ đổ ngăn cản luồng kiếm quang kia

"Rắc rắc rắc!"

Thiên địa đều Sụp đổ!

"Chính là lúc này!"

Công kích của Thanh Dương Phong chủ chẩng qua là che mắt ngươi, mục đích của lão là chạy thoát ra kha Thanh Dương Phong.

"Vù!"

Trougnh^ mắt.

Thanh Dương Phong chủ liền chạy ra khỏi Thanh Dương Phong.

- Chà đi!

Trong vầng hào quang màu vàng Thương ông chém ra luồng kiếm khí màu tím, dường như là xé giấy bình thường, cắt nả nguyên lực của hai vi trưởng lão cảnh giới Thần chủ của Thanh Dương Phong, rỗi sau đó chìm sâu vào thân thể hai vi cảnh giới Thần chủ này.

Song phưcrng tuy rằng đều là Thần chủ, nhưng thực lực hơn kém thật lớn.

Hai vi trưởng lão cảnh giới Thần chủ của Thanh Dương Phong hoàn toàn không có năng lực chổng cự lại Thương ÔngỄ Hai người họ có thể làm, đơn giản chỉ là đề Thanh Dương Phong chủ tianh thủ một chút thời gian chay thoát.

Điềm này, trước khi hai người hp ra tay cũng đã hiểu rõ.

Cho nên đến khi chết, trên mặt hai người cũng không có lộ ra mày may vè không cam lòng, hay sợ hãi chứ nào, mà rất ung dung bỉnh thần.

"Cảm ơn hai người các ngươi!"

Thanh Dương Phong chủ đã rời xa Thanh Dương Phong, chỉ có thể trong lòng nói lên tiếng nói bi phẫn.

Lao không có biện pháp, nếu lúc đó lão không chay đi, như vậy hai vi trưởng lão Thanh Dương Phong đó cũng sẽ hy sinh vô ích.

"Nêu ta có thể chạy thoát, nhất định sẽ nghĩ biện pháp báo thù cho các ngươi!"

Thanh Dương Phong chủ, kiên đỉnh thầm phát thề trong lòng.

Thanh Dương Phong chủ cũng không có lựa chọn lập tức rời khỏi núi Thủ Vọng, vừa thoát ra Thanh Dương Phong, lão liền rất nhanh Phi hành bay đi về hướng vị trí chỗ cột sáng pháp tắc. cũng chính là Tiên Cảnh.

- Thương Ông trưởng lão!

Thanh Dương Phong chủ chạy thoát rồi!

Sau khi Thương Ẩn ngăn cản được công kích của Thanh Dương Phong chủ, đã không lạp ngăn cản Thanh Dương Phong chủ chay đi. còn mấy Phong chủ kia, cũng không kịp phản óng, cho nên không kịp ngăn cản Thanh Dương Phong chủ.

Lúc ấy bộ dáng Thanh Dương Phong chủ.

đúng thật rất giống như đang liều mạng.

Thanh Dương Phong chủ liều mạng công kích bất luận kẻ nào trong bọn họ, bọn họ đều phải vân dụng toàn bp tinh thần lực lượng để ứng phó kịp thời.

Điều này đã giúp cho Thanh Dương Phong chủ có cơ hội chạy thoát.

- Hắn còn chua chay trốn, lại bay đi về hướng Tiên Cảnh!

Hừ!

Ta sẽ ngăn hắn lại.

Đa bị thương không ngờ không lụa chọn lập tức chạy trốn, còn muốn chay tới Tiên Cành...

Thương Ông táp trung ánh mắt nhìn, tiếng nói vùa dứt, liền biến mất trong không gian.

- Tiên Cảnh?

Hắn là... chúng ta đi!

Nhất định phải chăn Thanh Dương Pầong chủ lại.

Thương Ẩn đột nhiên nhớ tới điều gì, sắc mặt đại biến, vội vàng nói với mếy vi Phong

chủ.

Thanh Dương Phong chủ nếu như chạy thoát, điều đó cũng không khiến Thương Ẩn lo lắng lắm, nhưng nếu Thanh Dương Phong chủ lại mang theo Hạ Ngôn đựy thoát, đây là điều hắn không thể chạp nhận.

Bởi vì nếu Hạ Ngôn cũng chạy thoả, muốn tìm được hắn sẽ rất khó khăn.

Nói như vậy, muốn đọat được nhẫn Linh La cũng không biết ngày tháng năm nào mới có, nhẫn Linh La đối với Thương Ẩn mà nói quả thật quá trọng yếu.

- Đi thôi!

- Bọn họ đều đi rồi!

- Chưởng Khống Giả nói Phong chủ đại nhân cấu kết với Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận...

- Hy vọng Phong chủ đại nhân không có việc gì!

các tu luyện giả trên Thanh Dương Phong, nhìn từng bóng người biến mất trong tầm mắt minh, mpi người thấp giọng bàn tán.

"Đến cực hạn rồi sao?"

Trong Tiên Cảnh, Hạ Ngôn chậm rãi mở to mắt Lần này.

đã là lần thứ sáu mươi tám hắn tiến vào Tiên Cành, ở trong Tiên Cảnh mới được thời gian nửa tháng.

- Xem ra đã tới mức chịu đựng cực hạn của thân thể ta rồi những năng lượng đặc thù này không còn tiến vào cơ thể của ta nữa rồi.

Lại đợi một hồi lâu, vẫn không có chút năng lượng nàữ rớt vào thân thể của mình, Hạ Ngôn thấp giọng nói.

- Như vậy, hẳn nên bước vào cảnh giới Thần chủ, trở thành Thần chủ rồi.

Sau đó dung hợp nguyên lực của Thương Đồ tiền bối, như vậy thực lực của ta tất nhiòi có thể chống ạt lại tên Thương Ẩn kia, cũng sẽ không còn e ngại hắn nữa.

Ánh mắt Hạ Ngôn sáng lên.

-Ổ?

- Không ngờ lúc này không thể đi ra ngoài?

Hạ Ngôn cố ý tìm kiếm lối ra, nhưng hắn dùng ý niệm tra xét cầnthần cũng vẫn không tìm được lối ra Sáu mươi bảy lần trước, mỗi lần đến giờ đều tự động bị truyền tống ra ngoài.

Lần này thời gian chưa tới, Hạ Ngôn mới thử tìm lối ra để ra ngoài, nhưng không thể tìm được.

"Quên đi!

Nếu không có lối ra, vậy ta cứ ở trong này đợi nửa tháng nữa đi.

Thời gian nửa tháng, cũng qua nhanh thôi."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

Ngay sau đó, Hạ Ngôn thử tiến vào Tháp Thời Gian, nhưng phát hiện không thể làm được.

Rõ làng cảm ứng được Tháp Thời Gian, nhưng lại không thể tiển vào.

Tiên Cành, là một không gian Phi thường đặc biêt, ở trong Tiên Cảnh không thể tiến vào không gian khác cũng là chuỵêa bình thường.

Lắc lắc đầu, Hạ Ngôn đành phải bất đắc dĩ ở lại trong Tiên Cảnh chờ nửa tháng.

"Sắp đến rồi!"

"Mau chứ nữa!"

Thanh Dương Phong chủ vân dụng hết toàn lực Phi hành.

Bởi vì Thương Ẩn đánh lén lão bị thương khiến tốc độ giấm chậm lại hai thành.

"Xoạt!"

Một luồng dao động pháp tắcmênh mông, cũng đuổi theo rất nhanh.

- Thanh Dương Phong chủ!

Ngươi còn muốn chay sao?

Thương ông đã đuổi theo lộp!

Lão phất tay môt cái đánh ra một luồng hào quang mải vàng bức bách Thanh Dương Phong chủ hiên thân ra.

- Nếu ngươi chạy thắng ra ngoài, có lẽ còn có thể chạy thóa khỏi núi Thủ Vọng.

Nhưng không ngờ ngươi lại chay về hướng Tiên Cảnh, hiện tại ngươi không có cơ hội nữa rồi.

Thương ông nói với giọng điêu đều đều trầm thấp.

Thanh Dương Phong chủ ngừng lại trên không trung, ánh mắt nhìn về phk Thương ông, hút vào một hơi thật sâu.

Lão biết rằng, có lẽ thật sự không còn cơ hội.

Thương thế trên thân thể lão đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến tốc độ Phi hành.

- Thương ông trưởng lão!

Ngà chăn hắn đưọrc rồi!

Đám người Thương Ẩn cũng đuổi tới nơi.

- Ư!

Thanh Dương Phong chủ đã bị thương, tốc độ Phi hành chậm hơn rất nhiều so với bình thường.

LÚc hắn mới từ Vọng Thiên Cung Điện chay đi, nếu hắn chay thẳng ra ngoài núi Thủ Vọng, Chỉ sợ sớm đã chạy thoát rồi.

Thương ông cũng có phần không hiểu vì sao Thanh Dương Phong chủ lại không lập tức chạy ra khối núi Thủ Vọng.

- Hà hà!

Thanh Dương Phong chù!

Ngươi còn muốn phản kháng sao?

Chưởng Khống Giả Thương Ẩn cất tiếng nói âm độc giảo hoat.

Nếu Thanh Dương Phong chủ còn phản kháng, vậy hiển nhiên sẽ rơi vào tỉnh cảnh mấy người bọn họ họp lực đánh giết, còn nếu không phản kháng, sẽ bị mấy người bọn ho bá giữ phong ấn, sau đó thoải mái mang về Vọng Thiên Cung Điện xét xừ.

Chương 1053: Thiêu đốt linh hồn

- Động thủ!

Theo Chường Khổng Giả Thương Ẩn ra lệnh một tiếng, hắn cùng với mấy Phong chủ đồng thời hướng về Thanh Dương Phong chủ chém ra một đạo nguyên lực uy lực thật lớn.

Bao gồm luôn Thái thượng trưởng lão Thưcrag ông trong đó, tổng cộng bảy người.

Trong vòng bao phủ pháp tắc của bảy người đó, Thanh Dương Phong chủ quả thật tìm không thấy cơ hội nào để chạy trốn.

- Muốn bắt ta, không dễ dàng như vậy!

Thanh Dương Phong chủ đột nhiên nở nụ cười, lớn tiếng nói

"Xoạt!"

Đột nhiên môt tiếng vang nhỏ từ trong thân thể Thanh Dương Phong chủ truyền ra.

Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy, trong thân thể Thanh Dương Phong chủ bắn ra vạn đao hào quang màu vàng nhũ, giống như ánh sao tỏa sáng.

Giờ khắc này...

Thanh Dương Phong chủ, thật giống như là một một ngôi sao rực rỡ chói mắt

- Không xong!

Hẳn thiêu đốt linh hồn của chính minh, lui về phía sau!

Thương ông trưởng lão thấy tình cảnh này, vội lớn tiêng nhắc nhở những người khác.

Hào quang từ trong cơ thể Thanh Dương Phong chủ phát ra, chính là lực lượng tinh thần sau khi thiêu đốt linh hồn phóng xuất ra.

Trong chợp mắt, đám người Thương ông liền lui về phía sau ngoài mấy vạn đăm.

Thiêu đốt linh hồn sinh ra lực lượng tinh thần tuy rằng rất mạnh, nhưng phạm vi công kích cũng không lớn.

Khi tinh thần lực phóng ra đến ngoài mấy vạn đăm, liền yếu đi, lực công kích đối với đám người Thương ông đã Tấ nhỏ yếu.

Sau một lúc lâu khi... hào quang màu vàng nhũ dần dần tan đi, bên trong vầng sáng thân thể Thanh Dương Phong chủ đã dần dần hiên rõ ra Tuy nhiên, sức sống của Thanh Dương Phong chủ đã biến mất, hiển nhiên là đã gần kề cái chết thậm chí là đã tử vong.

- Không thể tưởng được, Thanh Dương Phong chủ lại cương liệt như thế!

Thà rằng chá đi, cũng không muốn nhận xá xử và chiu phạt.

Một vị Phong chủ sau môt lúc sừng sổt ngây người khẽ lắc đầu cảm thán nói.

- Nếu hắn nhận xả xử, nhiều nhất cũng chỉ là đưa hắn vào trấn áp ở Tử Ma Luyện Ngục trong vòng ức năm, không thể tưởng được...

Một vị Phong chủ khác cũng có chút tiếc hận.

- Quên đi!

Người đã chết rồi, không cầnnói thêm gỉ nữa.

Ta sẽ nói một chút cùng các trưởng lão khác việc này, sau đó mau chóng bổ nhiêm tân Thanh Dương Phong chủ.

Thái thượng trưởng lão Thương ông xua tay ngăn cản mấy Phong chủ đang bàn luận, nói.

- Thi thể của Thanh Dương Phong chủ...

Thương Ản nhíu mày nói.

- Chưởng Khống Giả!

Nếu Thanh Dương Phong chủ đã chết, vậy đem táng thi thể hắn trong thời không loạn lưu đi!

Cự Khuyết Phong chủ sắc m.ăt có hơi khác thường, lên tiếng nói

- Thương ông trưởnglão...

Ngài thấy sao?

Thương Ẩn nhìn về phía Thương ông trưởng lão hỏi.

- Chưởng Khống Giả cứ quyết định đi!

Ta quay về Vọng Thiên Cung Điện trước...

Âm vang vừa dứt, Thương ông hơi khom người thi lễ với Chường Khổng Giả Thương Ẩn, sau đó liền hóa thân thành pháp tắc biến mất trong không gian.

- Nêu như vậy, cỏ làm theo như lời Cự Khuyết Phong, đưa hắn táng trong thời không loạn lưu đi.

Thương Ẩn đưa mắt nhìn thi thể Thanh Dương Phong chủ đã rơi xuống Hẳm trên mặt đất...

- Cự Khuyết Phong chủ!

Vây nhờ ngươi an bài chuyện này đi!

Thương Ản nói xong, thân thể nhoáng lên một cái, cũng hóa thân thành pháp tắc biến mất.

vùa trở lại ngọn núi chính ở trung ương.

Thương Ẩn rất nhanh liền an bài hai trưởng lão có thực lực cảnh giới Thần chủ. một người tới trước khu cư ngụ của tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ trên Thanh Dương Phong.

Người còn lại đi tới Tiên Cảnh.

Hắn làm như vậy, hiển nhiên là muốn chặn đường Hạ Ngôn, một khi Hạ Ngôn hiện thân, hắn sẽ bắt Hạ Ngôn ngay lâp tức, sau đó thông qua Hội nghị Phong Chủ xét xử và phán quyết trục xuất Hạ Ngôn ra khỏi núi Thủ Vọng.

Sau khi thân phận Chấp sự núi Thủ Vọng của Hạ Ngôn bị hủỵ bỏ, tự nhiên không thể tiếp tục ở lại núi Thủ Vọng.

Chỉ cần Hạ Ngôn bị buộc phả rời khỏi núi Thủ Vọng, Thương Ẩn sẽ âm thầm đi theo sau đánh chết Hạ Ngôn, cướp đoạt nhẫn Linh La.

Trong cột sáng pháp tắc, Lưu Dụ tu luyện giả Thanh Dương Phong, vẫn còn ở tại chỗ này, nhưng Hạ Ngôn vẫn còn ở trong Tiên Cảnh chưa có đi ra...

Hắn cũng không có biện pháp gì khác... chỉ có thể tiếp tục chờ đợi ở bên ngoài

"Ổ?'

"Có người đến!"

Lưu Dụ, cảm giác được một đạo khí tức rất nhanh tới gần, ánh mắt hắn ỉóe sáng ngưng thần nhìn lại.

"Là mpt trưởng lão của ngọn núi trung ương..."

Lưu Dụ nhảy dưng trong lòng...

Trong nháy mắt, vị trưởng lão của ngọn núi trung ương này đã tiến vào trong cột sáng phép tắc.

Hắn đảo mắt nhìn lướt qua Lưu Dụ, dưới chân di động Phi thân tới gần chỗ Lưu DịU

- Chào trưởng lão!

Lưu Dụ bình phục tâm tình của mình, chủ động chào hỏi.

- Ư!

Ngươi ở trong này làm gì?

Vi trưởng lão nhướng mắt nhìn về phía Lưu Dụ hỏi.

- Ta đỉnh đi vào Tiên Cảnh, tuy nhiên hiện tại ở bên trong Tiên Cảnh cấp Giới chủ có tu luyện giả. cho nên ta phả chờ bên ngoài.

Lưu Dụ trả lời với thần thái tự nhiên.

-À?

Vi trưởng lão khẽ nhỉu mày... thầm nghĩ: "Người đang ở trong Tiên Cành, có lẽ chính là tên Đông Ngữ theo như lời của Chưởng Khống Giả.

Là người Chưởng Khống Giả đại nhân phân phó phải bắt.

Chưởng Khống Giả cũng thất kỳ lạ, chỉ là một gã cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ...

Không ngờ l.ai bảo ta đích thân tới đây.

Hơn nữa, còn d.ăn ta nhất định, phải cẩn thận đừng để cho hắn chay thoát"

- Ư!

Vậy ngươi cứ chờ đi!

Vi trưởng lão này, gật đầu nói với Lưu Dụ, Hắn cũng phải chờ ở bên ngoài, Tiên Cảnh là chủ nhân đầu tiên của Thần Châu sáng lập, hắn cũng không dám phá hư, hơn nữa hắn cũng không có cách nào phá hu Tiên Cảnh được.

-Đa tạ trưởng lão...

Lưu Dụ vội khom người nói tạ ơn.

Một lát sau, Lưu Dụ phát hiện vị trưởng lão cũng không có ý rời nơi này.

Tiên Cảnh cấp Giới chủ cùng Tiên Cảnh Thần chủ cũng không phải gần nhau lắm.

Vi trưởng lão cảnh giới Thần chủ ngọn núi cao nhât này, không ngờ cứ đóng chờ ở ngay lối vào Tiên Cảnh cấp Giới chủ.

"Chẳng lẽ, trưởng lão này là vì Đông Ngữ mà đến?"

Lưu Dụ phỏng đoán trong lòng: "Nhất định vây rồi, bằng không vì sao hẳn vẫn đợi ở trong này không chiu rời đi?

Không xong, nên làm cái gì bây giờ?

Đông Ngữ mà ra tới, Chỉ sợ hẳn sẽ lâp tức ra tay với Đông Ngư!''

Lưu Dụ dần dần bắt đầu lo lắng, nhưng lại không có biện pháp gì.

- Trưởng lão đại nhân!

Ngà tới cột sáng pháp tắc này, không phải muốn đi vào Tiên Cảnh sao?

Một lát sau, Lưu Dụ cố ý làm ra bộ đáng ung đung tùy ý hỏi vi trưởng lão kia.

- Đừng nhiều lời.

Trưởng lão quét mắt nhìn Lưu Dụ một cái, quát lớn.

Thấy vậy...

Lưu Dụ càng thêm chắc chắn người này là vì Đông Ngữ mà đến, nhưng hắn thật sự không có biện pháp.

Thời gian từng ngày trôi qua, han mười ngày sau, ngay lối vào Tiên Cảnh xuất hiện dao động năng lượng khác thường.

Theo sau đó, một bóng người màu trắng đột ngột xuất hiện, đúng là Hạ Ngôn.

'Bi ra rồi!

Không sai đúng là tên Đông Ngữ..."

Vi trưởng lão nhìn tìấIỷ Hạ Ngôn xuất hiện, thân ảnh vừa động lực lượng pháp tắc lập tức phong tỏa không gian bốn phía.

Chưởng Khống Giả Thương Ẩn, đúng là năm lần bảy lượt đặn dò không được đề xảy ra sai lầm gì, cho nên hắn liền lập tức vận chuyển pháp tắc phong tỏa toàn bộ không gian này, phòng ngừa Hạ Ngôn có cơ hội chay thoát

"Sao lại thế này?"

Hạ Ngôn cảm giác được không gian bi phong tỏa, hắn nhướng mày.

- Đông Ngữ!

Chạy mau đi!

Phong chủ đại Nhân bị bọn họ giết, hiện tại bọn họ sẽ đối phó với huynh đệ đÓ!

Lúc này, Lưu Dụ cũng bất chấp gì khác, vội vàng truyền âm báo cho Hạ Ngôn biết Thời điểm Thanh Dương Phong chủ thiêu đốt linh hồn, Lưu Dụ cũng tận mắt nhìn thậy, cho nên biết Thanh Dương Phong đã chết.

- Cái gì?

Hạ Ngôn chấn động toàn thân, ánh mắt nhìn thấy tên trưởng lão kia, không gian chính là bi người này phong tỏa

- Đông Ngữ!

Chưởng Khống Giả đại nhân muốn gặp ngươi, đi theo ta đi.

Trưởng lão này nói nhưia lênh với Hạ Ngôn.

- Trưởng lão!

Ngà vì cái gì phong tỏa không gian?

Hạ Ngôn tức giận hỏi

- Đừng hỏi nhiều, bảo ngươi đi ngươi cứ đi, chẳng lẽ còn muốn chờ ta ra tay mới chỉu hay sao?

Vị trưởng lão này cũng lớn tiếng quát.

Hắn phong tỏa không gian, cũng không phải lả giam cầm, cho nên tu luyện giả có thể Phi hành, chỉ là tốc độ bi giảm chậm lại.

Hơn nữa, ở trong không gian này, tu luyện giả cũng không thể sử dụng thuấn di.

- Hừ!

Ta sẽ đi, tuy nhiên không phải hiện tại

Hạ Ngôn hừ một tiếng, cười nói.

-Cái gì?

- Ngươi dám cả gan cãi lệnh của Chưởng Khống Giả đại nhân?

Thân hình vi trưởng lão khẽ run lên, liền giơ tay lên đỉnh ra tay với Hạ Ngôn.

"Vù!"

Thế nhưng thân ảnh của Hạ Ngôn đột nhiên biến mất trong không gian, không có dấu hiệu gì báo trước.

- Điều này sao có thể?

Vi trưởng lão nghi hoặc nhìn ra chung quanh.

Màng không gian này đã bị lực lượng phép tắc của hẳn phong tỏa, cho dù là Phi hành, tốc độ đều phả giảm chậm, càng đừng nói là thuấn di.

Hơn nữa, cho dù là thuán di, cũng không có khả năng không hề có dấu hiệu báo trước như thế

Hắn không biết là, Hạ Ngôn sử dụng Đại Na Di Thuật!

Ở dưới phong tỏa không gian của hắn, nếu là ở thời gian trước khi Hạ Ngôn lực lượng pháp tắc đại viên mãn, thì không thể thành công thi triển Đại Na Di Thuật.

Nhưng hiện tại Hạ Ngôn, sớm đã pháp tắc đại viên mãn, ở trước m.ăt Thân chủ bình thường thi triển.

Đại Na Di Thuật cũng không có vấn đề gì.

-Không xong!

Ngay sau đó tản ra ý niệm dò xét, vi trưởng lão này rất nhanh liền phát hiện tung tích của Hạ Ngôn, lúc này Hạ Ngôn đang chạy thât nhanh ra ngoài núi Thủ Vọng.

"VÙ!"

Trưởng lão cũng vội vàng truy đuổi theo ra ngoài.

"Tiểu tử này tốc độ thật nhanh nha!

Không ngờ không châm chứ nào so với ta."

Trưởng lão cảm ứng đuợc Hạ Ngôn đang ở xa xa, giật mình cả kinh thầm nghi

"Thương Ản không ngờ ra tay trước.

Thanh Dương Phong chủ lai bị giết chết..."

Hạ Ngôn cấp tốc Phi hành, trong lòng cũng vừa phẫn h.ân vừa đau buồn.

"Chết tiệt!"

Hạ Ngôn trợn to hai mắt, trong lòng cực kỳ căm hận Thương Ẩn Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, hận không thể lập tức đánh chết hắn.

"Hiện tại. trước tìm một chỗ, sau đó đột phá trở thành Thần chủ!"

Thân hình Hạ Ngôn rất nhanh bay đi, tuy rằng còn không thể hóa thân thành pháp tắc, nhưng tốc độ của hắn cũng nhanh đến cực hạn.

"Ổ?"

"Nhanh như vậy đã đuổi theo kịp?

Đại Na Di Thuật!"

Hạ Ngôn vùa mới liên tục thi triẩi vài lần Đại Na Di Thuật vốn tưởng rằng đã bỏ xa đối phương, nhưng không nghĩ tới đỗi phương vẫn đuổi sát theo sau.

"Không đúng!

Không phải tên trưởng lão kia, người đuổi theo là Thương Ẩn."

Hạ Ngôn dùng ý niệm tra xét, nhìn thẩy người đuổi sát theo mình, rõ ràng chính là Thương Ẩn đương nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Thương Ẩn dường như rất quen thuộc với Đại Na Di Thuật, cho nên nhiầi lần đều có thể Chuẩn xác tìm được vị tri của Hạ Ngôn.

Nếu chỉ luận về tốc độ Phi hành...

Hạ Ngôn phải kém một chứ so với Thương Ẩn, hiện tại Chỉ có thể liên tục sử dung ĐạiNa Di Thuật ý đồ bỏ rơi Thương Ẩn.

"Không được, không cắt đuôi được!"

Hạ Ngôn sau nhiều lần thí nghiệm, phát hiện Thương Ẩn vẫn đuổi sả theo mình, hơn nữa khoảng cách giữa hai người đường như còn bị thu ngắn lại.

Tuy rằng Hạ Ngôn đã sử dụng Đại Ấn Nặc Thuật trong Linh La tâm pháp, nhưng Thương Ẩn đường như cũng có bảo vật truy tung, không ngờ có thể làm cho Đại Ẩn Nặc Thuật của Hạ Ngôn mầt hiệu lực.

"Xem ra, chỉ phả mạo hiểm nắm chặt thời gian đột phá."

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng..."

Ta tiến vào Tháp Thời Gian, vây Thương Ẩn muốn tìm được Tháp Thời Gian, cũng phả tán một ít thời gian.

Tháp Thời Gian, có thể che chắn khí tức."

'Đúng rồi!

Ta trước tiến vàữ thời không loan lưu...

ở trong thời không loạn lưu.

Thương Ẩn muốn tìm được Tháp Thời Gian, càng khó."

Hạ Ngôn ánh mắt sáng ngời, nghĩ đến thời không loạn lưu.

ở trong thời không loạn lưu dù các loại năng lượng tung hoảnh, vật chất rất nhiều, Tháp Thời Gian hóa thành cát đá linh tinh gì đó bình thường, Thương Ần muốn tìm được, quả thật sẽ càng thêm khó.

Chương 1054: Trở thành Thần chủ

Nghi đến đây, Hạ Ngôn vung cánh tay lên, linh lực màu vàng liền xé mở một màng không gian, theo khe hở không gian rõ ràng có thể thấy được năng lượng tối đen.

Hạ Ngôn không môt chứ do dự, tung người nhảy thẳng vào không gian loạn lưu, trong nháy mầ thân ảnh hắn biến mất.

"Không ngờ trốn vào thời không loạn lưu?"

Thương Ẩn đuổi sát theo sau không bỗ, luôn tâp trung ánh mắt, và trong ý niệm cảm ứng, hắn nhìn thểy khoảnh khắc Hạ Ngôn xé rách không gian tiến vào không gian loạn lưu.

Thấy vây hắn cũng tế ra nguyên lực bản thân phá vỡ một mảng không gian, thân thể nhoáng lên một cái đồng dạng tiến vào trong không gian loạn lưu.

Kỳ thật hơn mười ngày qua, Thương Ẩn này vẫn luôn canh giữ ở chỗ lối ra của núi Thủ Vọng.

Bởi vì cả ngan núi Thủ Vọng chỉ có một lối ra, cho nên hắn giữ tại chỗ này, chính là để chuyện đánh chết Hạ Ngôn không xảy ra điều gỉ bất trắc.

Hắn biết rõ Hạ Ngôn có thể linh hồn và pháp tắc đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, cho nên hắn an bài vị trưởng lão kia, rất có thể không thành công bắt giữ Hạ Ngôn.

Vì thệ, hắn liền tự mình canh giữ ở lối ra núi Thủ Vọng, như vậy cho dù Hạ Ngôn từ trong tay vị trưởng lão kia chạy thoát, hắn cũng có thể ngăn chặn Hạ Ngôn kịp thời.

Trước khi Hạ Ngôn chạy đến chỗ lối ra...

Thương Ẩn kỳ thật cũng đã biết, Chỉ có điểu bởi vì ở trong núi Thủ Vọng không tiện ra tay, cho nên hắn mới cố ý để Hạ Ngôn thành công chạy ra ngoài núi Thủ Vọng, sau đó truy đuổi theo.

ở bên ngoài núi Thủ Vọng đánh chết Hạ Ngôn cướp đoạt nhẫn Linh La. như vậy thần không hay quỷ không biết.

- Ngươi trốn không thoát đãu!

Sau khi tiến vào thời không loạn lưu, Thương Ẩn lại hóa Thân làm một đoản pháp tắc uy lực vô hạn, ý niệm cường đại rất nhanh tra xét khắp nơi, bao phủ trong phạm vi không gian mười vạn dặm.

-Ồ?

"Biến mất?

Điều này sao có thể!

Thằng nhóc con này vừa mới tiến vào thời không loạn lưu, ta liền đuổi theo lại đây ngay, như thế nào lại lập tức biến mát vô tung vô ảnh?

Không, hắn không có khả năng rời khỏi phạm vi tra xét của ta, nhất định là ẩn núp đâu đó."

Thương Ẩn ngưng tụ ánh mắt, cẩn thận tìm kiếm, nhưng vẫn không có phát hiện gì.

"Hẳn là trốn vào trong bảo vật của Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận luyện chế kia rồi."

Rất nhanh, Thương Ẩn liền nghĩ tới kiện bảo vật của Hạ Ngôn, lúc trước ở ngoài Thâm Uyên Vô Tận, Hạ Ngôn chính là trốn vào trong bảo vật này mới thành công kéo dài, dẫn tới nữ Nhân Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận kia phá đám, cuối cùng tránh được hắn đuổi giết.

- Thật đáng giận!

Lại trốn vào bảo vật đáng ghét kia rồi.

- Hừ!

Thằng nhãi con này, ngươi tưởng là trốn vào đó ta không tìm thấy ngươi sao?

Cho dù là đảo móc từng tấc một, ta cũng phải đảo tìm ra ngươi cho bằng được.

Thương Ẩn thấp giọng quát lên, trên mặt đầy vẻ dữ tợn.

Ngay sau đó. hắn liền thúc động nguyên lực, trực tiếp cố định toàn bộ thời không loạn lưu ở chung quanh trong phạm vi ngàn vạn dặm.

Dùng lực lượng pháp tắc uy lực vô hạn cố định tất cả năng lượng và vật chất trong không gian này, như vậy Hạ Ngôn ẩn thân trong kiện bảo vật đó mới không thể theo các loại năng lượng và vật chát lặng lẽ chuồn ra ngoài phạm vi hắn có thể nắm trong tay.

Sau khi làm cố định những vật chất này, Thương Ẩn có thể chậm rãi kiểm tra từng tấc một cho dù là một hạt tro bụi, sớm muộn gì cũng có thể tìm được Hạ Ngôn.

- Tiểu tử!

Tacó dưthời gian chơi đùa cùng ngươi.

Thương Ẩn rất nhanh liền ổn định tâm thẩn, ngUyên lực trong cơ thể vừa động, trong nháy mắt từ trong nhẫn không gian xuất ra một kiện bảo vật:

- Thu!

Chỉ thấy từng đạo hào quang màu vàng, bao phủ toàn bộ không gian khổng lồ Thương Ẩn mới vừa cố định, toàn bộ không gian lập tức liền chấn động kịch liệt.

Ngay sau đó, tất cả vật chất và năng lượng trong mảng không gian này. không ngờ đều biến mất vô ành vô tung.

Thương Ẩn sử dụng lực lượng pháp tắc của mình khống chế mảnh không gian này, đúng là sử đụng lực lượng phép tắc thu cả không gian này cất vào trong kiện bảo vật của mình.

- Hừ!

Mang về toàn bộ, chậm rãi tìm tên tiểu tử giảo hoạt chết tiệt đáng giận này.

"Vù" một cái thân ảnh Thương Ẩn biến mát trong thời không loạn lưu tối đen.

Hắn dự

tính mang cả Phiến không gian này về núi Thủ Vọng, sau đó chậm rãi tìm Hạ Ngôn ần núp ở bên trong.

Trong không gian tầng thứ ba Tháp Thời Gian.

- Đột phá!

Theo một tiếng quát nhẹ, thân thể Hạ Ngôn, ở bên trong năng lượng lưu động rất nhanh phát sinh biến hóa.

Thân ảnh màu trắng ở trong không gian tầng thứ ba Tháp Thời Gian, bắt đầu dần dần biến mất trong không gian.

Quá trình đột phá Thần chủ này cũng cầnrất nhiều thời gian.

Thân mình Hạ Ngôn chậm rãi hóa thân thành pháp tắc, ước chòng thời gian qua đi một vạn năm, thời gian ở bên ngoài cũng trôi qua mười năm.

Thời điểm thân ảnh màu trắng của Hạ Ngôn hoàn toàn biến thành hư vô, đột nhiên trong nháy mắt lại hiện ra rất rõ ràng.

Trong thời gian ngắn, thân hùđiHạ Ngôn liền khôi phục bình thường.

"Phù!"

Thởra một hơi.

- Thành công rồi!

Trên mặt Hạ Ngôn lộ ra vẻ tươi cười, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Thời gian một vạn năm này, Hạ Ngôn đã trải qua toàn bộ quá trình hóa thân thành pháp tắc.

Bởi vì là lần đầu tiến hóa thần thành pháp tắc cho nên quá trình này có vé rất chậm, về sau Hạ Ngôn tiếp tục hóa thân thành pháp tắc, sẽ giống như Thần chủ bình thường rất nhanh chóng, Chỉ cần một cái ý niệm trong đầu mà thôi.

- ồ?...

Trong lúc đang vui mừng, Hạ Ngôn vô tình giơ cánh tay lên nhìn vào, tâm thần hắn giật mình kinh ngạc, tiếp theo...

Liền cảm ứng được từng luồng năng lượng mênh mòng cuồn cuộn, từ bốn phương tám hướng bị hút vào thân thể của mình, s au khi những năng lượng này bị thân thể hấp thu, không ngừng lưu chuyển rất nhanh có quy luật trong cơ thể cuối cùng không ngờ tự động trở thành năng lượng bản mạng, cũng chính là nguyên lực của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

Tu luyện giả vừa mới đột phá trở thành cảnh giới Thần chủ, không chỉ có linh lực vốn có trong cơ thể sẽ biến thành nguyên lực uy lực lớn hơn nữa, mà còn có thể hấp thu năng lượng trong thiôi địa chuyền hóa thành nguyên lực.

Tu luyện giả khác nhau cũng có thể hấp thu năng lượng không đồng đều.

Lúc này ở bên ngoài Tháp Thời Gian, năng lượng trong thiên địa hình thành một cái lốc xoáy thật lớn.

Toàn bộ năng lượng trong không gian không ngừng hội tụ đến cùng một chỗ, đững mãnh cuốn vào trung ương lốc xoáy.

Những năng lượng này hiển nhiên chính là năng lượng Hạ Ngôn đang hấp thu.

- Sao lại the này?

Ý niệm của Thương Ẩn còn đang ồ bên trong bảo vật lục soát, đương nhiên cùng trong thời gian đó liền phát hiện tình huống dị thường.

- Đó là...

Không xong!

Chỗ tên tiểu tử Hạ Ngôn kia ẩn thân, ngay tại trung tâm lốc xoáy.

Chết tiệt!

Tiểu tử này đã đột phá trở thành Thần chủ sao?

Như thế nào nhanh Như vậy?

Ý niệm vừa động, thân thể Thương Ẩn, không ngờ lập tức ngưng kết ngay trong không gian bảo vật, rất nhanh bay về hướng lốc xoáy.

- Không thể tập trung!

'Thời điểm Tu luyện giả đột phá thành Thần chủ, năng lượng trong thiên địa sẽ bị hấp thu rất nhanh, ta căn bản là không thể ngăn cản!"

Trơ mắt nhìn năng lượng không ngừng hội tụ, Thương Ẩn muốn cố định năng lượng trong không gian, nhưng không thể làm được.

Mặc dù hắn có thể khống chế bảo vật, nhưng hoàn toàn không thể ngăn cản loại sức mạnh to lớn tồn tại trong thiên địa này, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Một người dù có mạnh mấy đi nữa, cũng không có khả năng có được năng lực đối kháng cùng thiên địa!

Dưới tình hình này, hắn cũng không cách nào tìm được chính xác vị trí của bảo vật Hạ Ngôn đang ẩn thân.

"Xem ra, Chỉ có thể chờ hắn hấp thu năng lượng xong!"

Hiện tại Thương Ẩn có thể làm cũng chỉ có chờ đợi.

Chờ Hạ Ngôn hấp thu đủ năng lượng, năng lượng trong thiên địa khôi phục ôn định, hắn mới có thể tiếp tục tìm chỗ ẩn thân của Hạ Ngôn.

Hiện tại đã biết đại khái vị trí, kế tiếp muốn tìm được Hạ Ngôn, tự nhiên sẽ dễ dàng han nhiều.

Thời gian mười năm này, tuy ĩằag hắn luôn luôn lục soát tìm kiếm cẩn thận, nhưng bởi vì vật chất trong thời không loạn lưu thật sự quá hỗn loạn phúc tạp, hơn nữa có rất nhiều vật chất đều tản ra dao động năng lượng mỏng manh, cái này càng tăng thêm độ khó phân biệt.

Mấy ngày sau, năng lượng hình thành lốc xoáy bắt đầu nhỏ đi, quá trình nhỏ đi này kéo dài chừng hai canh giờ, rốt cục thi hoàn toàn biến mất.

Năng lượng lốc xoáy biến mất, cũng đại biểu Hạ Ngôn hấp thu năng lượng xong.

Hiện tại, hắn đã là cường giả cảnh giới Thần chủ hàng thật giá thật.

- Xong rồi?

Thương Ẩn vẫn luôn túc trực ở bên ngoài, lúc này hắn trợn tròn mắt, cố tập trung ánh mắt nhìn.

- Để xem ngươi còn trốn đi đâu cho thoát?

Khóe miệng Thương Ẩn hiện ra vẻ cười lạnh, ngay sau đó hắn chiết ra chỗ Hạ Ngôn ẩn thân nơi trung tâm lốc xoáy năng lượng hình thành, tất nhiên là Hạ Ngôn ở trong đó.

Trong phạm vi thu nhỏ này, muốn tìm kiếm Hạ Ngôn đã đem giản hơn nhiều.

ở trong ý nghĩ Thương Ẩn xem ra, cho dù Hạ Ngôn đã đột phá tới cảnh giới Thần chủ, cũng không có khả năng là đối thủ của mình.

Dù sao, Hạ Ngôn chỉ vừa mới đột phá Thần chủ mà thôi

- Hoàn thành rồi!

Hạ Ngôn ở trong không gian tầng thứ ba Tháp Thời Gian, cũng đột nhiên mở to đôi mắt, trong miệng phun ra một ngụm trọc khí Lúc này trong cơ thể Hạ Ngôn, tràn ngập nguyên lực mênh mông.

Những nguyên lực này đều là năng lượng bản mạng của Hạ Ngôn.

'Ta hiện tại cường đại hoa vô số lần so với trước khi đột phá Thần chủ.

Dường như chỉ một ngón tay liền có thể dí chết ta lúc trước!

Loại cảm giác này quả thật khó có thể tưởng tượng."

Hạ Ngôn vui sướng thầm nghĩ.

"Không vội đi ra ngoài làm gì, trước hấp thu nguyên lực của Thương Đồ tiền bối."

Sau một lúc lâu, Hạ Ngôn hít vào một hơi, bình ồn lại tâm tình kích động, sau đó từ trong nhẫn Linh La xuất ra viên nguyên lực Thương Đồ ngưng tụ nguyên lực mà thành.

"Ra!"

Theo ý niệm, nguyên lực trong cơ thể Hạ Ngôn chậm rãi chày ra, bao bọc luyện hóa nguyên lực của Thương Đồ tiền bối.

Hai Nguyên lực không ngừng thẩm thấu lẫn nhau...

Cuối cùng họp hai thành một

- Xong rồi!

Toàn bộ quá trình, chỉ dùng thời gian vài hô hấp mà thôi, sau khi Hạ Ngôn thu hồi tất cả nguyên lực vào lại trong cơ thể là đã thành công hấp thu viên nguyên lực của Thương Đồ.

Hạ Ngôn rõ ràng cảm giác được nguyên lực trong cơ thể mình, tăng mạnh không chỉ gấp

đôL

"Có những nguyên lực này, thực lực của ta tất nhiên không ở dưới Thương Ẩn kia."

Hạ Ngôn mắt tỏa sáng, thầm nghĩ trong lòng.

"Đúng rồi, còn có Hỗn Nguyên Nhàn Sâm Quả.

Trong không gian nhẫn Linh La, còn có ba quả Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

Nếu ta có thể luyện hóa hết ba quả Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này thành Nguyên lực, rồi sau đó hấp thu, vậy thực lực của ta hắn là sẽ trồ nên càng mạnh."

Hạ Ngôn ánh mắt tỏa sáng.

'Thử xem xem!"

Nghĩ đến liền làm ngay.

Hạ Ngôn một lần nữa ngồi xuống, ý thức tiến vào không gian nhẫn Linh La, nhanh chóng tìm được ba quả Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả.

Ba quả này chiếm không gian kỳ thật rất nhỏ, nhưng lúc trước Hạ Ngôn ở trong giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, dùng nhẫn Linh La thu cất Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả, cũng Chỉ có thể đưa vảo được ba quả... cố gắng cách nào cũng không thể thành công thu tiếp được.

"Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này có thể hóa thành nguyên lực của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ.

Như vậy... phải làm thế nào đây?"

Hạ Ngôn mày mặt nhăn nhó, trong lòng suy nghĩ rất nhanh.

Nhưng vẫn không nghĩ được biện pháp nào.

Nói thẳng ra hắn cũng không dám mạo muội lấy Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả ra ngoài, vạn nhất Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả này vừa lấy ra liền biến mất, vậy thì lỗ to.

"Rốt cuộc phải làm thế nào mới sử dụng được Hỗn Nguyên Nhân Sâm Quả?"

Hạ Ngôn nhíu mày: "Sớm biết vậy, trước tìm người hiểu biết hỏi một chút cho rõ ràng.

Hiện tại trong tay có bảo vật, lại không đừng được."

Lắc lắc đầu, trên mặt Hạ Ngôn lộ rõ vẻ Không đãnh lòng.

Chương 1055: Chiến với Thương Ẩn

Hỗn Nguyên Nhân Tham Quả ồ trong không gian nhẫn Linh La, căn bản là không thể nghiên cứu tỉ mỉ được phương pháp sử dụng của nó, mà Hạ Ngôn lại không dám tùy tiện lấy Hỗn Nguyên Nhân Tham Quà ra ngoài không gian nhẫn Linh La, bởi vì như vậy rất có thể Hỗn Nguyên Nhân Tham Quả sẽ biến mất.

B a quả Hỗn Nguyên Nhân Tham Quả này, là Hạ Ngôn thật gian nan mới lấy được ở tầng thứ một trăm giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, Hạ Ngôn cũng không có nắm chắc mình còn có cơ hội tiến vào giai đoạn thứ hai Tiên Kiều nữa hay không, đương nhiên không thể tùy tiện mạo hiềm thửnghiệm.

"Được rồi!

Ta trước không cần sử dụng ba quả Hỗn Nguyên Nhân Tham Quả này, dù sao với thực lực của ta hiện tại, cũng đủ để ứng phó với lão già Thương Ẩn kia."

Ngay sau đó Hạ Ngôn thu hồi ý niệm trong đầu, ánh mắt chợt lóe sáng.

"Chờ sau khi rời khỏi đây đánh bại Thương Ẩn, vạch trần bộ mặt gian ác của Thương ẲĩL rồi hãy nghĩ biện pháp sử dụng Hỗn Nguyên Nhân Tham Quả cũng không muộn."

"Ồ!"

Đúng lúc này, Hạ Ngôn cảm giác được Tháp Thời Gian bị chấn động mãnh liệt, đường như là bị một lực lượng thật lớn tác động mạnh lên nó.

Tháp Thời Gian là bảo vật thời gian đo Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận tự tay luyện chế, chất liệu sử dụng đều rất cứng rắn, dao động năng lượng bình thường căn bản là không thể phá hủy nó, mà hiện tại Hạ Ngôn lại cảm nhận được rõ ràng Tháp Thời Gian có dấu hiệu Sụp đổ.

"BI phát hiện rồi!"

Gần như chỉ trong nháy mắt, Hạ Ngôn liền nghĩ tới chuyện gì xảy ra, nhất định là Tháp Thời Gian đã bị Thương Ẩn kia phát hiện.

"Hừ!

Bậy giờ ta cứ từ trong này đi rạ đề xem ngươi làm thế nào cướp được nhẫn Linh La của ta."

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe sáng, thân ảnh hóa thành một luồng hào quang, biến mất trong không gian tầng thứ bạ Tháp Thời Gian.

Ngay sau đó, Hạ Ngôn hiện ra bên trong bảo vật không gian của Thương Ẩn.

- Ha ha!

Rốt cục đi ra rồi, để xem ngươi lần này chạy đâu cho thoát!

Thương Ẩn nhìn thấy Hạ Ngôn xuất hiện, lập tức phát ra tiếng cười ha hà Lúc này hắn dùng ý niệm huyễn hóa ra thân ảnh, đứng cách Hạ Ngôn chỉ có vài trăm thước.

- Thương Ẩn!

Ta vì sao phải chạy?

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Thương Ẩn, sắc mật đột nhiên hơi biến đổi, nhíu mày nói tiếp:

- Không đúng!

Nơi này...

đãy là một không gian độc lập.

- Đúng vậy, Hạ Ngôn!

ở trong không gian này ta chính là chúa tể, bất kể ngươi làm thế nào cũng trốn không thoát.

Thương Ẩn cười lạnh nhìn Hạ Ngôn nói, trong mắt chớp lóe ra vẻ hung ác.

- Phải không?

Hạ Ngôn lại cười nhạt nói, không có vẻ khẩn trương chút nào.

Điều này khiến trong lòng Thương Ẩn hơi chấn động.

- Xem ra, đây là một kiện bảo vật không gian.

Thương Ẩn!

Ngươi cho là bảo vật không gian của ngươi có thể vây khốn được ta ư?

Hiện tại, hãy xem ta phá hủy bảo vật không gian của ngươi."

Vừa nói, Hạ Ngôn vừa vận dụng linh lực màu vàng, công kích thẳng vào bức tường không gian của bảo vậthìóh thành.

- Đồ ngu dốt!

Thương Ẩn Phi cười một tiếng:

- Vọng tưởng phá hủy bảo vật không gian của ta?

Thật đúng là ngu dốt!

Bảo vật không gian này tương liên cùng tinh thần của ta, coi như là một bộ phận thân thể của ta ở trong bảo vật này, hết thảy đều do ta làm chủ, cho dù lực lượng của ngươi cường đại mấy đi nữa, cũng sẽ bị không gian tự động hấp thu...

TrừPhi...

Thương Ẩn dường như là khán giả xem biểu diễn, nhìn chằm chằm Hạ Ngôn đánh ra từng quyền, trong miệng nói như thế

- Cái gì?

Không xong!

Thương Ẩn nói còn chưa dứt lời, hắn liền nhìn thấy bức tường không gian độc lập hình thành do bảo vật không gian của mình, đã bắt đầu Sụp đổ vỡ vụn.

- Điều này sao có thể?

Hắn như thế nào có thể phá hủy được bảo vật không gian của ta?

Không có khả năng!

Trừ Phi là có thực lực vượt qua ta, bằng không không có khả năng phá hủy được bảo vật không gian của ta

Thương Ẩn biến sắc, kinh ngạc nhìn không gian đang Sụp đổ.

"Vèo!"

Hạ Ngôn từbên trong không gian vỡ nát, lắc mình một cái liền bay ra ngoài

-Ổ?

"Đây là trong cung điện?

Thương Ẩn cư ngụ trong Vọng Thiên Cung Điện, xem ra tòa cung điện này chính là Vọng Thiên Cung Điện."

Hạ Ngôn nhìn cảnh vật bốn phía, các ý niệm rất nhanh xoay chuyển trong đầu.

"Phía sau Vọng Thiên Cung Điện, là chỗ thanh tu của các nhân vật cường đại trên núi Thủ Vọng."

"Tốt han là ra ngoài Vọng Thiên Cung Điện, Thương Ẩn kia khẳng định sẽ truy đuổi theo ta."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng, thân hình dĩ nhiên hóa thành pháp tắc, trong thời gian ngắn liền thoát ra ngoài ngọn núi trung ương.

"Quả nhiên lợi hại phạm vi pháp tắc ta nắm trong tay, không ngờ đã có thể đạt tới hơn vạn dặm."

Hạ Ngôn hóa thân thành pháp tắc, lập tức liền biết phạm vi khu vực mình có khả năng hoàn toàn nắm trong tay.

Trước khi bước vào cảnh giới Thần chủ, dù pháp tắc của Hạ Ngôn đã đạt tới cảnh giới đại viên mãn, nhưng có thể nắm trong tay phạm vi không gian, cũng Chỉ có bán kính năm mươi thước.

Mà hiện tại, lại có thể hoàn toàn nắm trong tay khu vực không gian bán kính cà vạn dặm.

Mà khu vục không gian có thể khống chế lại còn khổng lồ hơn, đạt tới còn hơn ngàn vạn dặm.

Hoàn toàn nắm trong tay và khống chế, đó hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Tu luyện giả hoàn toàn nắm trong tay khu vực, thi ở trong khu vực đó, gần như là không gì không làm được.

Thậm chí, có thể nghịch chuyển thời gian.

Còn không gian không chế thì không làm được vậy.

"Vù!"

Hạ Ngôn vừa mới bay ra ngoài ngọn núi cao nhất, Thương Ẩn liền điên cuồng đuổi tới, hắn dùng ý niệm tập trang vào Hạ Ngôn, phát hiện Hạ Ngôn rời khỏi ngọn núi trung ương, sau đó... không ngờ không có tiếp tục chạy trốn, mà ngừng lại.

Trong phút chốc, Thương Ẩn liền đến gần chỗ Hạ Ngôn, nhìn thấy thân ảnh Hạ Ngôn dần dần hiện ra.

- Hạ Ngôn!

Không ngờ ngươi đã đột phá tới cảnh giới Thần chủ rồi...

Thương Ản âm trầm nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, khóe mắt co giật dồn dập, trong mắt lóe ra tia sáng hung tợn.

- Đúng vậy!

Xem ra kế hoạch của ngươi lại thất bại rồi!

Hạ Ngôn híp mắt cười, nhìn về phía Thương Ẩn.

- Hừ, tiểu tử!

Ngươi cho là bước vào cảnh giới Thần chủ, thì có thể đủ sóc chống lại ta sao?

Thương Ẩn hừ lanh một tiếng, khí tức đột nhiên tăng lên, lực lượng pháp tắc trong không gian đao động kịch liệt, hình thành tầng tầng tám chắn kín mít, bao phủ Hạ Ngôn ở bên trong.

Lúc này.

đường như hắn còn lo lắng Hạ Ngôn sẽ chạy trốn.

- Thương Ẩn!

Ngươi cho là bây giờ còn có thể giết chết ta cướp lẩy nhẫn Linh La sao?

Hạ Ngôn khẽ giơ hai tay lên, ý niệm chuyển qua, từng đạo lực lượng pháp tắc cũng hình

thành gợn sóng, rất nhanh lan tiàn ra khắp bốn phía không gian.

Lực lượng pháp tắc của hai người, ở trong không gian không ngừng va cham, đan xen vào nhau, không ngừng cắn nuốt lẫn nhau, hỗn loạn.

Trong thời gian rất ngắn toàn bộ không gian đều biến thành một mảng tối đen, ánh sáng mặt trời hoàn toán không thể chiếu xuống mảng không gian này.

Bên ngoài lực loạng pháp tắc, nếu như có người nhìn vào, sẽ phát hiện những ánh sáng kia hoàn toàn vặn vẹo, hình thành cảnh vật hình xoắn trông thật đáng sợ.

- Tiểu tử!

Bây giờ ngươi giao ra nhẫn Linh La, ta còn có thể tha cho ngươi một mạng.

Thương Ẩn truyền âm hung tợn nói với Hạ Ngôn.

Hắn nhìn thấy Hạ Ngôn thúc động lực

lượng pháp tắc, trong lòng không khỏi có phần không nắm chắc, cho nên lại tiếp tục uy hiếp Hạ Ngôn như thế

- Thương Ẩn!

Muốn nhẫn Linh La?

Ngươi quả thực là nằm mơ!

Hạ Ngôn nhưng không có truyền âm, mà là lớn tiếng nói, thanh âm truyền khắp toàn bộ núi Thủ Vọng.

- Ồ?

Người nào kêu to tên của Chưởng Khống Giả vậy?

- Nhẫn Linh La?

Người kia đang nói nhẫn Linh La!

Tu luyện giả ở khắp nơi trên núi Thủ Vọng... nghe được câu nói của Hạ Ngôn, đều sửng sốt ngây người sau đó rất nhanh bay về hướng chỗ hai người giao chiến.

Đây đúng là kết quả Hạ Ngôn mong muốn.

- Mau nhìn kìa, đó là Chưởng Khống Giả đại nhân, mà đứng đối điện là một tu luyện giả.

ổ!

Như thế nào vị tu luyện giả kia giống như Đông Ngữ vậy?

Một gã Chấp sự núi Thủ Vọng, nhìn thấy hai bóng người trong không gian lực lượng pháp tắc đan vào nhau.

Tuy rằng bên trong không có ánh sáng, nhưng những tu luyện giả núi Thủ Vọng này, vẫn có thể dùng ý niệm thấy rõ lảng bóng người trong không gian u tối kia.

Đương nhiên, ý niệm của tu luyện giả bình thường thì căn bản không thể thẩm thấu vào được.

- Quả thật là Đông Ngữ!

Như thế nào có thể, hắn như thế nào đột phá đến cảnh giới Thần chủ rồi?

- Điều này quả thực khó có thể tin, không ngờ hắn lại đang đối chiến cùng Chưởng Khống Giả đại nhân, thật không biết sống chết.

Tu luyện giả núi Thủ Vọng, đều sôi nổibàn tán.

Tu luyện giả của bảy ngọn núi tập trung tới hơn phân nửa, trong đó có không ít nhân vật trưởng lão cảnh giới Thần chủ.

- Đó là Hạ Ngôn!

ở bên trong đám người, Thương Tử Danh vừa nhìn thấy Hạ Ngôn, liếc mắt một cái liền nhận ra ngay.

Lúc này tầm tình của hắn cũng rất phức tap, trong lòng hắn vẫn luôn ôm mối căm thù, muốn sớm ngày bước vào cảnh giới Thần chủ, sau đó đánh chết Hạ Ngôn để báo thù cho con minh.

Nhưng hiện tại lại tận mắt thấy Hạ Ngôn đã là cảnh giới Thần chủ, hơn nữa đang đối địch cùng Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Thực lực như vậy, cho dù chính hắn cũng đột phá đến cảnh giới Thần chủ, cũng đúng là đuổi theo không kịp.

Nghĩ đến đây, Thương Tử Danh không khỏi nhẹ giọng thở dài khẽ lắc đầu.

Nhưng ngay sau đó ánh mắt hắn chợt lóe sáng, lại nhe răng cười thấp giọng nói:

- Hạ Ngôn đây là muốn chết, lại dám đối nghịch cùng Chưởng Khống Giả đại nhân, hắn chết chắc rồi!

- Thương Tử Danh!

Đây là Đông Ngữ, ngươi vì sao nói hắn là Hạ Ngôn?

Một tu luyện giả đứng bên cạnh Thương Tử Danh, nghi hoặc nhìn Thương Tử Danh, hắn nghe được lời lẩm bẩm của Thương Tử Danh.

- Đông Ngữ chính là Hạ Ngôn!

Thương Từ Daah liếc mắt nhìn tu luyện giả kia, nói.

- Ngươi muốn chết!

Trong lúc rất nhiều tu luyện giả núi Thủ Vọng đã chạy tới đây, Chưởng Khống Giả Thương Ẩn giận dữ, trực tiếp huy động một đạo kiếm khí chém ra.

Lực lượng pháp tắc hắn hoàn toàn không thể áp chế Hạ Ngôn, Chỉ có thể sử dụng Pháp Tắc Thần Khí công kích trực tiếp nhất.

Pháp Tắc Thần Khí mang theo sát khí ngút trời, nhanh chóng đâm tới thân mình Hạ Ngôn.

Năng lượng kinh người trực tiếp xuyên thấu qua hư không u tối.

Từ rất xa nhìn lại, Chỉ có thể nhìn thấy hào quang chợt lóe sáng một cái, đã tới bên cạnh Hạ Ngôn.

- Thương Ẩn!

Ngươi không xứng làm Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, bởi vì ngươi căn bản là không có tư cách này.

Ngươi... ngay cả tín vật nhẫn Linh La của Chưởng Khống Giả cũng không có, không ngờ muốn trở thành Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn lớn tiếng nói...

Còng lúc đó. khí cơ của hắn gắt gao tập trung vào kiếm quang khủng bố của Thương An phát ra, cảm giác được kiếm khí đã tới sát bên mình, trong lòng vừa động.

'Bại Na Di Thuật!"

Tâm niệm vừa chuyển, sử đựng ra Đại Na Di Thuật, Hạ Ngôn dễ dàng tránh thoát được công kích của kiếm khí Thương Ẩn.

- Ha ha!

Ta hiện tại đang sử dụng chính là thần thông ghi trong Linh La tâm pháp tên là Đại Na Di Thuật.

Thương Ẩn!

Ngươi có thể thi triển dược Đại Na Di Thuật không?

Nếu ngươi có nhẫn Linh La, như vậy tất nhiên phải học tập bí pháp thần thông ghi lại trong đó chứ!

Hạ Ngôn lớn tiếng nói.

Nghe vậy, Thương Ẩn tức nghẹn, sắc mặt một màu xanh mét, hắn hoàn toàn không biết các loại thần thông trong Linh La tâm pháp.

Bởi vì, hắn chưa bao giờ có được nhẫn Linh La.

- Thật đáng giận!

Chết tiệt!

Hôm nay ta phải giết ngươi!

Thương Ẩn phẫn nộ ngút trời, toàn thân kim quang bốc lên vạn trượng, tán phát ra từng đạo tinh thần lực không màu sắc Người bình thường không nhìn thấy... nhưng Hạ Ngôn cũng có thể nhìn ra được, tinh thần lực của Thương Ẫn hình thành từng sợi vật chất, đang bao tiùm lại hướng thân thể của mình.

Nếu bị những tinh thần lực này bao bọc, như vậy Hạ Ngôn sẽ rất khó sử dụng thần thông Đại Na Di Thuật tránh né công kích tiếp theo của Thương Ẩn.

Chương 1056: Người thần bí

Lúc này, trên mặt Thương Ẩn lộ ra vẻ dữ tợn dị thường, hắn không tiếc hết thảy muốn đánh chết Hạ Ngôn, vốn vì mối lo canh cánh trong lòng hắn.

Nạy đã phát triển thành sự thật, Thương Ẩn không còn cố kỵ điều gì nữa, hết thảy đều chờ sau khi đánh chết Hạ Ngôn rồi tính sau.

Trước đó, Thương Ẩn vẫn luôn lo lắng sợ để lộ ra bí mật minh không có nhẫn Linh La tín vật của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Mà ngay lúc vừa rồi, Hạ Ngôn đã lớn tiếng nói ra điều bí mật Phi thường quan trọng đối với hắn, mà lại nói cho tất cả tu luyện giả núi Thủ Vọng đều biết.

- Hạ Ngôn!

Để xem lần này ngươi còn làm thế nào tránh né.

Đợi những sợi tinh thần lực không ngừng co rút lại, cuối cùng bao bọc quanh Thân hình màu trắng của Hạ Ngôn, mới truyền ra giọng nói âm trầm của Thương Ẩn mang theo đầy hàn ý-

"Thương Ẩn này liều, mạng rồi."

Ánh mắt Hạ Ngôn vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm những sợi li ndo tinh thần hình thành kia, trong lòng cũng hết sức thận trọng.

Nếu là lúc trước khi chưa bước vào cảnh giới Thần chủ, cho dù pháp tắc và linh hồn của Hạ Ngôn đều đạt tới cảnh giới đại viên mãn, chỉ sợ giờ phút này cũng dứt khoát không ngăn chống được công kích điên cuồng của Thương Ản.

Nhưng hiện tại, Hạ Ngônđãbướcvào cảnh giới Thần chủ, hơn nữa dung hợp nguyên lực của Thương Đồ, thực lực tăng mạnh, căn bản là không kém thua Thương Ẩn, thậm chí nói không chừng còn mạnh hơn một ít so với thực lực của Thương Ẩn.

Loại công kích mức độ này đối với Hạ Ngôn mà nói, cũng không dù để uy hiếp trí mạng.

Cho nên, lúc này Hạ Ngôn cũng không có biểu hiện ra xu thế liều mạng.

- Chết đi cho ta!

Thương Ẩn đột nhiên hét lớn một tiếng, một đạo kiếm quang hỗn độn dưới thúc động của nguyên lực, lại lần nữa cuồn cuộn quét về hướng Hạ Ngôn.

Kiếm khí kỉnh người xé rách từng mảng từng mảng không gian, chì trong thời gian ngắn đã tới gần sát thân thể Hạ Ngôn.

Cùng lúc kiếm quang hỗn độn tới gần Hạ Ngôn, ý cười nơi khóe miệng của Thương Ẩn càng thêm đậm nét, hắntbấp giọng nói:

- Bước vào cảnh giới Thần chủ lại như thế nào?

Hừ!

Vừa mới bước vào cảnh giới Thần chủ, cũng vọng tưởng muốn đối kháng cùng ta?

Thế nhưng, nét tươi cười trên mặt hắn rất nhanh liền cứng ngắc trên mặt minh.

Bởi vì, Hạ Ngôn bị hắn không tiếc hao phí linh hồn trực tiếp bao bọc... không ngờ lại động rồi.

Thương Ẩn rõ ràng cảm giác được không gian bên này, bỗng nhiên bị áp bức tới cực hạn, đến ngay cả những tinh thần lực hình sợi kia, đều bắt đầu biến hình, bộ đáng dường như sắp tan ĩã bất cứ lúc nào.

- Như thế nào có thể?

- Hắn như thế nào có thể làm được?

Thương Ẩn trợn tròn mắt, không thể tin nhìn một màn này.

Những tu luyện giả núi Thủ Vọng ở xa xa quan sát, cà một đám đều như ngừng thờ.

Đối với tu luyện giả cảnh giới Tạo Hóa cấp Giới Chủ mà nói, trận chiến đấu kịch liệt giữa tu

luyện giả cảnh giới Thần chủ thế này, cũng không phải lúc nào cũng có thể dễ dàng nhìn thấy.

Mà đối với trưởng lão các ngọn núi cũng chính là cảnh giới Thần chủ, nhung bọn họ cũng đều khó có thể tin Hạ Ngôn vừa mới bước vào cảnh giới Thần chủ, không ngờ có được thực lực cường đại như thế

Cho dù Hạ Ngôn thành công đột phá đến cảnh giới Thần chủ, nhưng cũng không thể mới vừa đột phá liền mạnh như vậy chứ?

Trong số bọn họ không ít người đã đột phá đến cảnh giới Thần chủ qua đi vô số năm tháng... nhưng xem ra thực lực đường như còn không bằng Hạ Ngôn hiện giờ.

Tuy rằng Thương Ẩn đột phá đến cảnh giới Thần chủ thời gian không tính là lâu lắm, nhưng hắn là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, nhận được kế thừa của núi Thủ Vọng, thực lực cường đại đó là lẽ đương nhiên.

Nên biết rằng, thực lực của Thương Ẫn cũng không kém bao nhiêu so với các Phong chủ.

Mà các Phong chủ đều là Nhân vật tu luyện hàng mấy trăm ức năm, thậm chí hơn một ngàn ức năm.

-Phá!

Sau khi vận dụng lực lượng pháp tắc đè ép không gian khiến cho sợi tinh thần lực của Thương Ẩn phải biến hình, ngay sau đó Xích Huyết Thần Kiếm của Hạ Ngôn cũng từ trong thân thể bắn ra.

Một luồng kiếm khí màu đỏ thẫm va chạm cùng một chỗ với kiếm quang hỗn độn của Thương Ẩn phóng ra Hai kiện thần khí Xích Huyết Thần Kiếm và Hậu Thổ Thần giáp đã khôi phục như lúc ban đầu, có thể phóng ra uy lực mạnh nhất.

Lúc này năng lượng của hai người hoàn toàn bùng phát ra, từng vòng từng vcng năng lượng, mắt thường có thể thấy được...

ở trong tầm mắt mọi người tan tràn trong không gian, cuốn về hướng toàn bộ núi Thủ Vọng.

Sau va chạm năng lượng tán phát ra thật sự là quá cường đại.

Ngay cả bảy ngọn núi Chỉ sợ đều không chịu nổi năng lượng, có thể hoàn toàn bị luồng năng lượng này phá hủy.

Thương Ẩn ở trong không gian một bên, có vẻ có chút chật vật.

Tuy nhiên hắn như cũ không cam lòng nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, đôi mắt giống như mãnh thú muốn ăn thịt người.

- Không xong!

Ngọn núi trung ương sắp bị hủy rỗi!

Có tu luyện giả từ trong không gian này nhảy vọt ra ngoài, nhìn thấy năng lượng lan tràn thổi quét tới các ngọn núi, cả kinh vội vàng kêu to.

Núi Thủ Vọng từ khi chủ nhân đầu tiên của Thần Châu sáng lập đến nay, chưa bao giờ phát sinh chiến đấu kịch liệt như vậy.

Sự va chạm năng lượng giữa hai người phóng thích ra, không ngờ ngay cả bảy ngọn núi đều sắp bị phá hủy.

Nên biết rằng, Vọng Thiên Cung Điện chính là ở phía trên ngọn núi chính ở trung ương, nếu như ngọn núi trung ương đó bị phá hủy, vậy chăng phải Vọng Thiên Cung Điện cũng phải bị phá hủy sao?

Đó nhưng là chỗ bế quan thanh tu của chủ nhãn đầu tiên của Thần Châu cùng với các đời Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng.

Đúng lúc này, đột ngột trong không gian lóe ra một luồng hào quang cực sáng, lập tức toàn bộ không gian đều hơi nhộn nhạo một chút Tất cả tu luyện giả tại đây đều cảm ứng được rõ ràng.

Mà chỉ là rung động nhẹ này, làm cho năng lượng do hai luồng năng lượng sau khi va chạm tán phát ra đang lan tràn về hướng cả tòa núi Thủ Vọng, lại đột nhiên tiêu tán vô tung

VÔ ảnh.

Trong thiên địa lại khôi phục một mảng binh yên.

Ngay cả không gian bị phá vỡ nghiêm trọng, đều mau chóng được chữa trị xong.

Trận đại chiến phát sinh vừa rồi, lúc này thật giống như chưa từng xảy ra.

Trong kinh ngạc, Hạ Ngôn nhìn thấy một bóng người hiện ra trên bầu trời của ngọn núi trung ương.

Bóng người này đứng lơ lửng giữa không trung, ánh mắt đang nhìn về phía hắn.

'Đó là ai?"

Hạ Ngôn vừa động trong lòng, quét mắt nhìn lại về phía Thương Ẩn, lúc này Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng đang có chút chật vật Thương Ẩn cũng nhìn thấy bóng người trên không trung ngọn núi trung ương, sắc mặt hắn trờ nên càng thêm khó coi, tròng mắt xoay chuyển, dường như trong lòng hắn đang tính kế điều gì.

"Vù!"

Trong không gian tản ra một gợn sóng dao động nhè nhẹ, bóng người lơ lửng phía trên ngọn núi trung ương đã tới gần chỗ Hạ Ngôn và Thương An.

Từ trên bóng người đó chợt tản ra một áp lực vô hình, Hạ Ngôn chỉ cảm thấy lồng ngực của mình giống nhưbị một ngọn núi lớn đè ép xuống, hơn nữa hoàn toàn không thể phản kháng.

"Hắn rốt cuộc là ai, mà lại mạnh như thế?

Chẳng lẽ là chủ nhân đầu tiên của Thần Châu?"

Hạ Ngôn thầm đoán trong lòng, bên ngoài cố cắn răng chịu đựng cổ áp lực vô hình thật lớn này.

Thương Ẩn thì lại không chịu nổi, ở trên không trung liên tục lui về phía sau, hiển nhiên đối mặt dưới áp lực vô hình biểu hiện của hắn còn không bằng Hạ Ngôn.

- Hai người các ngươi!

Đây là muốn phá hủy núi Thủ Vọng hay sao?

Người tới, rốt cục ra tiếng nói, ánh mắt đảo qua hai người Hạ Ngôn và Thương Ẩn:

- Nếu không có ta đúng lúc ra tay, chỉ sợ bảy ngọn núi của núi Thủ Vọng, đều bị các ngươi san thành đất bằng rồi.

Thương Ẩn nhích động Khóe miệng, dường như sắp mồ miệng nói điều gì.

Ngay thời điểm Thương Ẩn sắp lên tiếng, người này phất tay ngăn cản Thương Ẩn, xoay chuyển ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn nói:

- Ngươi là Hạ Ngôn?

-ừ?

Hạ Ngôn hơi sửng sốt

- Danh tiếng của ngươi thật đúng là không nhỏ, ngay cả sư phụ không ngờ cũng biết ngươi.

Vừa rồi, sư phụ còn nhắc tới ngươi.

Khóe miệng người này hiện ra nụ cười, ánh mắt hơi nheo lại.

Vô tình trong lúc đó, cổ áp lực vô hình kia biến mất không còn chút gì, Hạ Ngôn thầm thở ra nhẹ nhõm, nhìn bóng người trước mặt cách đó không xa.

- Ta đi theo sư phụ ba trăm triệu năm nay, còn chưa bao giờ thấy sư phụ cố ý nhắc tới một người nào như vậy.

Hạ Ngôn!

Mặt mũi của ngươi thật đúng là lớn, khiến ta cũng rất muốn gặp mặt ngươi cho biết.

Hiện tại nhìn thấy ngươi, quả thật làm ta có chút bất ngờ.

Người này Khẽ gật đầu nói.

Chương 1057: Gặp chủ nhân Thần Châu

Các tu luyện giả núi Thủ Vọng đương nhiên đều trông thấy người vừa mới xuất hiện, tuy nhiên bọn họ vẫn không lại gần, chi ở xa xa quan sát Kỳ thật phần lớn mọi người đều chưa bao giờ gặp mặt người mặc trường bào màu xám này.

Nhưng theo người này nói chuyện, trong mọi người thật ra cũng có không ít người đoán ra thân phận của người này.

Hạ Ngôn bởi vì tiến vào núi Thủ Vọng không lâu, biết về tin tức núi Thủ Vọng không nhiều, lắm, cho nên hắn không thể nào đoán được thân phận của người này, chỉ có thể khẽ nhíu mày nhìn người áo bào xám trước mặt

-À?

- Quên nói cho ngươi biết ta là ai, tên của ta là Thương Kiếm, Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, đồng thời cũng là đệ tử duy nhất của chủ nhân Thần Châu.

Đúng vậy, chủ nhân Thần Châu chính là sư phụ ta

Thương Kiếm trầm giọng nói với Hạ Ngôn, ánh mắt liên tục chớp động.

- Thương Kiếm đại nhân.

Hạ Ngôn sau phút giật mình cả kinh, vội chắp tay thi lễ.

Không ngờ Thương Kiếm này là đệ tử duy nhất của chủ nhân Thần Châu.

Người trước mặt tên là Thương Kiếm này hiển nhiên thực lực rất mạnh, chính hắn nói đi theo chủ nhân Thần Châu đã ba ngàn ức năm, vậy cũng chính là tu luyện ít nhất ba ngàn ức năm, tất nhiên thực lực mạnh đến mức mình không thể địch nổi.

- Ừ!

Không cần đa lễ!

Thương Kiếm xua tay.

- Thương Kiếm trưởng lão!

Hạ Ngôn này Thân là Chấp sự núi Thủ Vọng, lại vi phạm quy tắc núi Thủ Vọng, nhiễu loạn trật tự núi Thủ Vọng, phải bắt trừng phạt thật nặng.

Lúc này, Thương Ẩn tiến lên nói với giọng trầm thấp tàn nhẫn.

- Chưởng Khống giả nói sao!

Vi phạm quy tắc núi Thủ Vọng?

Thương Kiếm nghiêng người, nhíu mày nhìn về phía Thương Ẩn:

- Sư phụ ngài đã biết chuyện ngươi không có nhẫn Linh La, mà đảm nhiệm Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng này, tuy nhiên ngựơi hẳn là may mắn, vì bây giờ sư phụ còn không nghĩ tới tự mình xử lý chuyện của ngươi, về phần chuyện của Hạ Ngôn thì không cần ngươi quan tâm

Tuy rằng Thương Kiếm còn gọi Thương Ẩn là Chưởng Khống Giả, nhưng trong giọng nói không một chút khách sáo.

Điểm này bất luận kẻ nào đều có thể nghe ra được.

Thương Ẩn nghe vậy, sắc mặt từ đen chuyển thành trắng.

Tuy rằng rất không cam lòng nhưng lại không dám nói thêm gì nữa, Chỉ có thể ngượng ngùng đứng ở một bên, dùng ánh mắt căm hận nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không khách sáo trợn mắt nhìn khiêu khích.

- Hạ Ngôn!

Đi theo ta, sư phụ ta muốn đích thângặp ngươi, ta dẫn ngươi đi gặp sư phụ.

Thương Kiếm quay lại thấp giọng nói với Hạ Ngôn.

-ồ?

Hạ Ngôn hơi sửng sốt, nhíu mày hỏi:

- Đại nhân chủ nhân Thần Châu, muốn đích thân gặp ta?

- Đúng vậy, sư phụ quả thật muốn gặp ngươi, đây chính là vận may lớn của ngươi.

Sư phụ lão nhân gia có lẽ đã có hơn một trăm ức năm cũng không có gặp mặt người ngoài.

Thương Kiếm cười nói:

- Đi thôi, theo ta đi vào Vọng Thiên Cung Điện.

-Được!

Hạ Ngôn bừng tỉnh lại, vội gật đầu.

"Chủ nhân Thần Châu gặp ta?

Rốt cuộc đề làm gì?"

Trong lòng Hạ Ngôn cũng hơi có phần không yên, chủ nhân Thần Châu đó chính là chủ nhân của toàn bộ Thần Châu.

Hạ Ngôn cũng có chút lo lắng, chủ nhân Thần Châu biết mình đến từ Tây Vực.

"Không cầnquan tâm nhiều như vậy, nghĩ đến chủ nhân Thần Châu muốn giết ta, cũng không cần dùng nhiều thủ đoạn như vậy."

Sau lúc trầm tư ngắn ngủi, Hạ Ngôn liền tỉnh táo lại, theo phía sau Thương Kiếm bay đi về hướng ngọn núi chính ở trung ương.

Nhìn theo bóng Hạ Ngôn rời đi, Thương Ản nghiến ĩẫag nghiến lợi, dưới nguyên lực tràn ngập quần áo toàn thân hắn đều lay động phần phật, nắm tay hắn siết chặt.

"Xong rồi!"

"Hết thảy đều xong rồi."

"Tiểu hỗn đản chết tiệt, thực đáng bầm thây vạn đoạn...

Hận không thể ăn thịt, uống máu của hắn!"

Trong lòng Thương An không ngừng nguyền rủa Hạ Ngôn, nhưng lúc này, hắn biết lõ rằng, mình đã không còn cơ hội và năng lực trí Hạ Ngôn vào chỗ chết.

- Hạ Ngôn kia, không ngờ được đại nhân chủ nhân Thần Châu tự mình triệu kiến!

- Thật là vận khí tốt!

Đại nhân chủ nhân Thần Châu nếu có thể triệu kiến ta một lần, rồi có chết cũng đáng...

- Ngươi đừng có nằm mộng, toàn bộ núi Thủ Vọng, tu luyện giả gặp mặt đại Nhân chủ nhân Thần Châu, không han mười người.

Sau khi Thương Kiếm mang theo Hạ Ngôn biến mất trong tầm mắt mọi người, các tu luyện giả mới bắt đầu bàn tán xôn xao.

Rất nhiều người vẫn tò vè khó mà tin lẳng Hạ Ngôn có được thực lực mạnh như vậy, không ngờ không kém dưới Chưởng Khống Giả Thương Ẩn.

- Theo ta vào đi!

ở ngoài Vọng Thiên Cung Điện, Thương Kiếm đang Phi hành, thân mình hơi khựng lại một chút, sau đó nghiêng người thấp giọng nói với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn cũng không nói gì nhiều, đi theo phía sau Thương Kiếm, rất nhanh tiến vào Vọng Thiên Cung Điện.

Băng ngang qua tiền điện, trung điện, cuối cùng hai người đi vào hậu điện.

Hậu điện này cũng chính là nội điện của Vọng Thiên Cung Điện, bình thường cho dù là Chưởng Khống Giả Thương Ẩn và sáu. vị Phong chủ, cũng không thể tùy tiện đi vào hậu điện cũng là nội điện này.

- Hạ Ngôn, đi sát theo ta!

Đi vào hậu điện, Hạ Ngôn lập tức liền phát hiện mình tiến vào một không gian khác, ngay sau đó nghe Thương Kiếm ở phía trước ra tiếng nói với mình.

"Ồ?"

Hạ Ngôn tâm thần vừa động, phát hiện không gian vị trí mình đang đứng, lại là một địa phương đặc thù rất nhiều không gian chồng lên cùng một chỗ.

Khó trách, Thương Kiếm bảo minh theo sát lão.

Khi Hạ Ngôn ổn định tâm thần lại, lập tức liền thích ứng với môi trường nơi này, đối với tu luyện giả cảnh giới Thần chủ mà nói, không gian uy hiếp cũng không lớn.

Chú.

ý một ít, Hạ Ngôn thực dễ dàng có thể cùng đi với Thương Kiếm.

Trải qua hết không gian này tới không gian khác, dường như đi rất lâu, lại dường như chỉ mới đi qua trong nháy mắt Hạ Ngôn cảm nhận được tình cảnh trước mắt biến đổi, thi đã tới địa phương khác rồi.

"Nơi này cũng không chịu hạn chế của pháp tắc thiên địa bên ngoài.

Nơi này thời gian và không gian hoàn toàn là vi phạm quy luật vận chuyển của pháp tắc thiên địa."

Trong lòng Hạ Ngôn đúng là cực kỳ khiếp sợ.

- Hạ Ngôn!

Sư phụ lão Nhân gia ở trong tòa cung điện phía trước, theo ta vào đi thôi.

Thương Kiếm đừng lại, xoay người nói với Hạ Ngôn, thái độ cũng trở nên Phi thường

nghiêm túc

- Dạ!

Thương Kiếm đại nhân!

Hạ Ngôn vội gật đầu lên tiếng trả lời, đồng thời cố điều hòa hơi thở.

Ngay lúc âm vang tiếng nói của Hạ Ngôn vừa dứt, cánh cửa cung điện phía trước mặt hắn, lại tự động chậm rãi mở ra. phát ra tiếng vang kẽo kẹt nặng nề.

Hạ Ngôn lập tức chăm chú nhìn theo cánh cửa cung điện.

Bên trong cửa là một mảng tối đen, cho dù thị lực của hắn cực tốt, cũng không thấy rõ cành vật trong đại điện.

- Vào đi thôi, sư phụ ngài đã biết ngươi Tới rồi!

Thương Kiếm nói.

Hạ Ngôn nhấc chân đi theo bên cạnh Thương Kiếm, hai người gần như là cùng lúc bước vào cửa.

Hạ Ngôn vừa bước hai chẩn vào bên trong, đột nhiên trong đại điện sáng bừng lên, toàn bộ trong đại điện đều hiện ra rõ ràng trước mắt Hạ Ngôn.

Trong đại điện này cũng không có trang trí gì nhiều, chỉ có một lão già thoạt nhìn tương đối bình thường, ngồi ngay ngắn ở phía trước.

Hạ Ngôn nhìn thấy lão già nảy hai mắt hơi hé mở, ánh mắt như có như không nhìn Hạ Ngôn.

Mà Hạ Ngôn lại cảm Nhận được một loại huyền ảo không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả.

Lão giàở trước mặt cách đó không xa, dường như có thể nhìn thấu tâm linh của mình, dường như không gì không biết, không gì không làm được.

"Người này chính là chủ nhân Thần Châu?"

Hạ Ngôn nghĩ trong lòng như thế

- Sư phụ!

ở thời điểm trong lòng Hạ Ngôn toát ra ý niệm này, Thương Kiếm đứng bên cạnh hắn, đã thi lễ ra tiếng nói.

Nội dung câu nói của Thương Kiếm, vừa lúc chứng thật lão già cách đó không xa chính là chủ nhân Thần Châu khiến vô số người nhìn lên kính ngưỡng.

-Ừ!

Lão già khẽ gật đầu.

Sau khi chủ nhân Thần Châu gật đầu đáp lời, Thương Kiếm lặng lẽ đứng qua một bên, cũng không nói gì thêm.

- Ra mắt đại nhân chủ nhân Thần Châu.

Hạ Ngôn cúi thấp đầu. khơn minh thi lễ.

Giờ này khắc này, Hạ Ngôn thật sự có chút khần trương không thể diễn tả được.

Hơn nữa, ánh mắt chủ nhân Thần Châu nhìn về phía hắn cũng không sắc bén lợi hại, nhưng Hạ Ngôn cũng không dám đối mắt cùng lão.

Chủ nhân Thần Châu làm cho Hạ Ngôn có cảm giác thật giống như một cái hổ sâu không thấy đáy.

-Ừ!

Chủ nhân Thần châu, lại khẽ "ừ" một tiếng.

Trong đại điện lại rơi vào cảnh tĩnh lặng, Hạ Ngôn khẽ cau mày trong lòng có chút lo lắng: "Chủ nhân Thần Châu gọi ta đến, rốt cuộc đề làm gì?

Xem ra, không giống như sắp trừng phạt ta, nhưng vì sao nãy giờ không nói gì?"

"Thật là không khí nặng nề!"

Hạ Ngôn rất muốn hoạt động vận động thân thể của mình.

- Tên của ngươi là Hạ Ngôn?

Đại khái qua thời gian cạn chén trà nhỏ, rốt cục chủ nhân Thần Châu mới lên tiếng nói chuyện với Hạ Ngôn.

Nghe hỏi như thế, trong lòng Hạ Ngôn cũng không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn vội vàng đáp.

-Ngươi từTây Vực đếnđây à?

Chủ nhân Thần châu lại hỏi tiếp.

- A?

Hạ Ngôn giật mình cả kinh, chủ nhân Thần Châu này quả nhiên biết hết thảy, ngay cả chuyện mình từ Tây Vực tới đây đều biết.

Có lẽ ngay từ đầu, chủ Nhân Thần Châu đã biết mình từ Tây Vực đi vào Thần Châu, là thông qua thông đạo Phong Sảo nối liền Thần Châu và Tây Vực.

- Không dám lừa gạt đại nhân, ta quả thật là từ Tây Vực đến đây.

Hạ Ngôn không thể không thừa nhận, chủ nhân Thần Châu, nếu hỏi hắn như vậy, khẳng định đã biết hết thảy chuyện này, cho nên có phủ nhận cũng vô ích.

- Là Cung Minh bảo ngươi tới đây à?

Chủ nhân Thần Châu gật gật đầu, dừng một chút, lại hỏi.

- Không hoàn toàn như vậy!

Cung Minh đại nhân có nói cho ta biết một số chuyện ở Thần Châu, chủ yếu vẫn là ta tự minh muốn đến xem sao!

Hạ Ngôn vừa nhíu mày, lập tức lại giản ra nói.

- Cung Minh vốn là người hầu của ta!

Chủ nhân Thần Châu bình thần nói tiếp:

- Sau lại hắn phạm phải sai lầm, bị ta đuổi ra khỏi Thần Châu tới Tứ vực.

ở mấy trăm ức năm trước, Tứ vực đều là một vùng hoang vu, không có sinh linh gì.

Hạ Ngôn!

Ngươi có biết Cung Minh phạm phải sai lầm gì không?

Chủ nhân Thần Châu nhìn Hạ Ngôn hỏi.

- Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận có nói với ta, bởi vì thời điểm Cong Minh đại nhân trông coi bốn đại Thần thú không cẩn thận bị Thần thú chạy thoát, cho nên đại nhân phẫn nộ đuổi bọn họ ra khỏi Thần Châu.

Hạ Ngôn nói thẳng ra

Chủ nhân Thần Châu nếu biết minh từ Tây Vực đến đây, như vậy chỉ sợ cũng biết chuyện mình gặp mặt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

- Ha ha!

Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận chì biết một mà không biết hai Bốn người Cung Minh không phải bất cầnđể cho bốn con Thần thú kia chạy thoát, mà là cố ý để cho chúng chạy thoát

Chủ nhân Thần châu cười cười lắc đầu nói.

- Cái gì?

Cố ý để cho chạy ư?

Hạ Ngôn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía chủ nhân Thần Châu.

- Đúng vậy!

Năm tháng ở gần nhau lâu dài, làm cho bốn người bọn họ cùng với bốn con Thần thú này sinh ra tình hữu nghị thâm sâu.

Cho nên bốn người Cung Minh sau khi tự minh định ra hiệp nghị với bốn con Thần thú, liền để cho bốn con Thần thú chạy thoát Nội dung của hiệp nghị này chính là, bốn con Thần thú thoát khỏi nhà giam, sau này vĩnh viễn không được quay về Thần Châu.

Thanh âm của chủ nhân Thần Châu đột nhiên trở nên trầm thấp xuống rất nhiều.

Chương 1058: Thiên đạo

Nguyên nhân chính là do bốn người Cung Minh có hiệp nghị từ trước cùng bốn đại Thần thú, mới để cho bốn Thần thú thoát vây từ núi Thủ Vọng.

Nhưng cho đến nay, bốn đại Thần thú cũng vẫn tuân giữ lời hứa hẹn của mình, chưa bao giờ xuất hiện trở lại ở Thần Châu.

Ánh mắt của Hạ Ngôn lóe sáng, tuy nhiên cũng không lên tiếng.

- Sau khi bốn người Cung Minh để cho bốn con Thần thú chạy thoát, ta liền đuổi bốn người bọn họ ra khỏi Thần Châu, đồng thời lệnh cho bọn họ vĩnh viễn không được bước chân vào Thần Châu nửa bước.

Giọng nói của chủ nhân Thần Châu hòa hoãn trở lại, khí tức cũng khôi phục lại bình thường.

Theo đó, thân mình Hạ Ngôn cũng dần dần buông lỏng.

- Hạ Ngôn!

Có phải ngươi cảm thấy ta xử phạt bốn người Cung Minh quá nặng phải không?

Chủ nhân Thần Châu nhìn đến vẻ mặt Hạ Ngôn, khóe miệng nhếch nhẹ một cái, ánh mắt bình thần hỏi Hạ Ngôn.

- Cái này...

Hạ Ngôn khẽ cau mày, không biết nên trả lời như thế nào.

- Ôi... ngươi không có tận mắt nhìn tình cảnh lúc đó!

Nếu như ngươi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng bốn con Thần thú giết chết nhân loại, thì sẽ không cho rằng ta xử phạt bốn người bọn họ quá nặng.

Tu luyện giả Nhân loại trôi Thần Châu bị bốn con Thần thú giết chết nhiều vô số không đếm xuể.

Nếu không nhờ có cơ duyên xảo họp, ta chiếm được một tia thiên đạo, Chỉ sợ đến hiện tại toàn bộ Thần Châu cũng không thể an bình.

Chủ nhân Thần Châu khẽ thở ra một hơi:

- Sau khi ta lĩnh hội được một tia thiên đạo kia, trên thực lực liền có thể áp chế bốn con Thần thú, cuối cùng sử dụng núi Thủ Vọng trấn áp bốn con Thần thú đó.

Tuy rằng la chiếm được một tia thiên đạo, nhưng lúc ấy vẫn không thể trực tiếp giết chết bốn con Thần thú.

Hơn nữa, cho dù ta giết chết bốn con Thần thú, chúng nó cũng sẽ rất nhanh sống lại ở trong Thâm Uyên Vô Tận

- Cho nên, biện pháp tốt nhất chính là vĩnh viễn phong ấn trấn áp chúng nó ở núi Thủ Vọng.

Chủ nhân Thần châu nói tiếp:

- Bấn người Cung Minh tuy rằng có hiệp nghị cùng bốn con Thần thú, nhưng ai có thể biết được bốn con Thần thú có tuân giữ lời hứa hẹn vĩnh viễn không tiến vào Thần Châu?

Một khi chúng nó tiến vào Thần Châu, như vậy tu luyện giả Nhân loại thực có thể lại phải trải qua tai kiếp một lần nữa.

- Thì ra là như vậy.

Hạ Ngôn gật gật đầu, tỉ mỉ mày lại nghi hoặc hỏi:

- Đại nhân chủ nhân Thần Châu!

Vì sao giết chết bốn con Thần thú, chúng còn có thể sống lại ở Thâm Uyên Vô Tận vậy?

Chủ nhân Thần châu cười khẽ.

- Kỳ thật, Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận cùng bốn đại Thần thú, đều là một tia thiên đạo biến thành, cũng không phải là sinh linh thuần túy.

Muốn giết chết chúng nó, trừ Phi nắm giữ cũng đủ nhiều thiên đạo.

Nhất là Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, thực lực của nàng hoàn toàn không ở dưới ta.

Cũng may mị nàng ta không hiếu sát, hơn nữa gần như từ trước tới nay không rời khỏi Thâm Uyên Vô Tận.

Đối với tu luyện giả nhân loại, nàng cũng không bài xích.

Chủ nhân Thần châu giải thích với Hạ Ngôn.

- Thiên đạo?

Hạ Ngôn nhăn mày càng sát hơn.

Mới vừa rồi, chủ nhân Thần Châu đã nói bởi vì chiếm được một tia thiên đạo, mới có thể lực áp bốn đại Thần thú.

Mà hiện tại còn nói bốn đại Thần thú cùng Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, đều. là thiên đạo biến thành.

Như vậy, thiên đạo này rốt cuộc là cái gì?

Vì sao lĩnh hội được thiên đạo, thực lực có thể Phi thường cường đại?

Mà không ngờ thiên đạo còn có thể hóa thành Thần thú!

- Đúng vậy, thiên đạo là con đường lớn phía trên, cao hơn pháp tắc vũ trụ.

Hiện tại nói với ngươi, ngươi cũng không thể hiểu.

Có lẽ tương lai có một ngày nào đó, ngươi cũng có thể nắm giữ một ít thiên đạo không chừng.

Đến lúc đó, ngươi sẽ tự nhiên biết thiên đạo rốt cuộc là cái gì.

Nơi Khóe miệng của chủ nhân Thần Châu dường như hơi lóe ra một nụ cười.

- Tuy nhiên, hiện tại thực lực của ngươi còn cách tiếp xúc thiên đạo thật sự rất xa Khi nguyên lực của ngươi có thể đạt tới cửu trọng, mới có thể tiếp xúc với thiên đạo.

Chỉ có nắm giữ thiên đạo mới xem như hiểu được vũ trụ này.

Chủ nhân Thần Châu chậm rãi nói.

- Nguyên lực đạt tới cửu trọng?

Hạ Ngôn khó hiểu nhìn chủ nhân Thần Châu, trước đây hắn chưa bao giờ nghe nói qua

nguyên lực còn có cửu trọng, hiện tại nghe được chủ nhân Thần Châu nói như thế đương nhiên rất muốn biết.

- Ừ!

Nguyên lực tổng cộng phân ra cửu trọng.

Tu luyện giả vừa mới bước vào cảnh giới Thần chủ, phần lớn đều làm nguyên lực nhất trọng.

Hạ Ngôn, ngươi là một ngoại lệ, ngươi tuy rằng vừa mới bước vào cảnh giới Thân chủ, nhưng nguyên lực ước chừng đã đạt tới tam trọng.

Chủ nhân Thần châu nhìn HạNgôu nói

- Đại nhân!

Nguyên lực tăng lên. cũng cầntu luyện năm tháng dài lâu sao?

Hạ Ngôn hít một hơi hỏi.

Nguyên lực của mình có thể đạt tới tam trạng theo nhu lời chủ nhân Thần Châu, còn nhờ vì hấp thu dung hợp nguyên lực của Thương Đồ, Nếu không thì mình đứt khoát không có nguyên lực mạnh như thế.

- Nguyên lực tăng lên rất huyền diệu.

Có khi Chỉ cần thời gian một ngày, tu luyện giả có thể tăng lên một trọng ngUyên lực.

Cũng có khi một trăm ức năm, cũng khó tăng lên được một trọng nguyên lực.

Nguyên lực tăng lên phải xem cơ duyên của tu luyện giả.

Ngươi có thể vừa mới bước vào cảnh giới Thần chủ, liền đạt tới nguyên lực tam trọng, hiển nhiên cơ duyên rất sâu đậm.

Có lẽ, không cần tới bao lâu, ngươi có thể đạt tới đỉnh, Nguyên lực cửu trọng.

Chủ nhân Thần Châu dường như rất có kiên nhẫn giải thích.

-Vậy...

Thương Ẩn, hắn cũng là nguyên lực tam trọng?

Hạ Ngôn dừng một chút, vẫn là hỏi ra

- Thương Ẩn chỉ là nguyên lực nhị trọng mà thôi hắn vẫn chưa đạt tới Nguyên lực tam trọng.

Hạ Ngôn!

Thực lực của tu luyện giả tuy rằng có Hên quan cùng cấp bậc nguyên lực, nhưng cũng không phải tuyệt đối.

Có khi tu luyện giả nguyên lực tam trọng, cũng không nhất định có the chiến thắng tu luyện giả nguyên lực nhị trọng.

Mặc dù là ở trong cùng một hoàn cảnh bên ngoài, tỷ như nói sử dụng cùng một loại thần khí V.

V...

Chủ nhân Thần châu chậm rãi nói.

- Đây là vì cái gì?

Hạ Ngôn càng thêm khó hiểu, lập tức hỏi tiếp.

- Đièu này rất khó nói cho rõ ràng, tóm lại bất kể như thế nào, cấp bậc nguyên lực càng cao càngtốt Bởi vì, cập bậc nguyên lực càng cao, khoảng cách thiên đạo cũng sẽ càng gần.

Chủ nhân Thần Châu thong thả giơ tay chỉ lên không trung, nói

- Hiểu rỗi!

Đại nhân!

Vậy ở trên nguyên lực cửu trọng thì có gì?

Phía trên nguyên lực cửu trọng, còn có cảnh giới cao hơn hay sao?

Hạ Ngôn mở to mat nhìn chủ nhân Thần Châu, lúc này Hạ Ngôn đã có thể nhìn thẳng vào mắt Chủ nhân Thần Châu.

- Nguyên lực cửu trọng đã là đạt tới đình, cũng chính là tầng thứ cao nhất.

Tiếp lên trên nữa thi ta cũng không biết là cái gì.

Chủ nhân Thần Châu lắc đầu.

-Cái gì?

- Ngay cả đại nhân cũng chỉ là nguyên lực cửu trọng sao?

Hạ Ngôn giật mình nhìn chủ nhân Thần Châu.

- Đúng!

Chủ nhân Thần Châu gật đầu!

- Ngươi đã gặp mặt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, bọn họ đều là nguyên lực Cửu Trọng.

Kỳ thật, nguyên lực cửu trọng cũng có thể xem nhu là điểm cuối của tu luyện.

Bởi vì, đột phá nguyên lực cửu trọng thì vũ trụ này không còn có khả năng cất chứa được nữa.

Chủ nhân Thần Châu hơi híp mắt nhìn về phía xa xa:

- Có lẽ không ai có thể rời khỏi vũ trụ!

- Hiện tại, ngươi là nguyên lực tam trọng, máy vị Phong chủ núi Thủ Vọng cũng đều là nguyên lực tam trọng.

Trong các Thái thượng trưởng lão có một người là nguyên lực thất trọng, hai người là nguyên lực lục trọng những người khác đều là nguyên lực tam trọng, tứ trọng hoặc là ngũ trọng.

Ha ha!

Thương Kiếm hắn đã là nguyên lực bát trọng.

Toàn bộ núi Thủ Vọng thực lực của Thương Kiếm chi ở dưới ta

Hạ Ngôn nghe nói kinh hãi trong lòng.

- Hạ Ngôn!

Tầng thứ ba nhẫn Linh La của ngươi có một số đồ vật này nọ, đối với ngươi sẽ có trợ giúp tăng lên cấp bậc nguyên lực.

Chủ nhân Thần Châu đừng một lát, tiếp theo nói với Hạ Ngôn.

- Tầng thứ baNhẫn Linh La?

Hạ Ngôn đột nhiên nhớ tới cái gì.

Trước khi mình bước vào cảnh giới Thần chủ, vẫn không thể vào được tầng thứ ba nhẫn Linh La, mà sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ, bởi vì Thương Ẩn nên cũng chưa kịp thử tiến vào tầng thứ ba nhẫn Linh La.

Hiện tại nghe chủ nhân Thần Châu nói, mới đột nhiên nghĩ tới.

- Đúng vậy!

Nhẫn Linh La là do ta luyện chế thành.

Bên trong, có bảy loại bí pháp thần thông.

Bảy bí phập thần thông này, đều là ta căn cứ vào một tia thiên đạo kia mà sáng tạo ra Hạ Ngôn!

Ngươi hiện tại hầnlà đã tu luyện sáu loại bí pháp thần thông rồi chứ?

Chủ nhân Thần Châu đường như nắm rò tình huống của Hạ Ngôn trong lòng bàn tay.

Nghe nói đến mấy thứ này, Hạ Ngôn cũng đúng là trợn tròn mắt kinh ngạc, quả thực không thể tin được.

Linh La tâm pháp không ngờ lại chính là chủ nhân Thần Châu tự mình sáng tạo ra, mà lại là căn cứ vào tia thiên đạo hư vô mờ mịt kia đề sáng tạo.

Nhẫn Linh La cũng là của chủ nhân Thần Châu luyện chế thành.

Nhìn thấy bộ déng của Hạ Ngôn, chủ Nhân Thần Châu lên tiếng nói tiếp:

- Nhẫn Linh La vốn trước đây chi đùng làm tín vật đề Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng thay đổi sử đụng, không thể tưởng được lại lưu lạc rồi rơi vào tay của ngươi.

Nêu nó đã là vật của ngươi, coi như có duyên với ngươi, ngươi cứ giữ đi.

Vê phân loại thần thông thứ bảy trong Linh La tâm pháp, ngươi cũng cầntiếp tục tìm hiểu thấu đáo đi.

Nếu ngươi đã tu luyện Linh La tâm pháp, thì cũng chính là có duyên phận với ta, bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ là đệ tử thứ hai của ta.

-Ồ?

Hạ Ngôn giật mình, không ngờ chủ nhân Thần Châu muốn thu hắn làm đệ tử.

Chủ nhân Thần Châu này qua mấy ngàn ức năm nay, chi thu một đệ tử, chính là Thương Kiếm đang đúng ở bên cạnh.

- Dạ!

Sư phụ!

Đệ tử nhất định cố gắng tu luyện!

Hạ Ngôn lập tức liền phản ứng lại, vội ra tiếng đáp ỏng, đồng thời ôn định xuống nỗi khiếp sợ trong lòng.

- Ừ!

Được rỗi!

Tạm thời ngươi hãy ở lại trong hậu điện Vọng Thiên Cung Điện, chờ ngươi nghiên cứu hiêu thấu tầng thứ ba nhẫn Linh La, là có thể tới Tinh Đô, tiến vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Chủ nhân Thần Châu xua tay, ý bảo Hạ Ngôn có thể rời đi.

- Đa tạ sư phụ!

Đệ tử cáo lui!

Hạ Ngôn khom mình thi lễ, sau đó chậm rãi rời khỏi cung điệnỄ Trong nháy mắt, đã tới ngoài cung điện.

Mà vị tên là Thương Kiếm kia, hiện tại cũng chính là sư huynh của Hạ Ngôn, cũng không cùng đi ra ngoài với Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn đứng ở bên ngoài cung điện của chủ nhân Thần Châu, bên tai vừa động, lại nghe thanh âm của chủ nhân Thần Châu truyền vào trong óc của mình:

- Hạ Ngôn!

Cung điện bên trái ngươi không có người sử dụng, ngươi tạm thời cỏ sử dụng

đi!

Vừa nghe tiếng nói, Hạ Ngôn liền đưa mắt nhìn về phía bên trái, quả nhiên nhìn thấy một tòa cung điện.

Không một chút do dự. nguyên lực dưới chân nhích động, Hạ Ngôn đi thẳng tới trước cửa cung điện, lắc mình tiên vào trong cung điện.

"Nhẫn Linh La là chủ nhân Thần Châu luyện chế thành, tầng thứ này ba rốt cuộc có cái gì trợ giúp rất lớn đối với ta đây?"

Hạ Ngôn vừa động tâm niệm, nhẫn Linh La liền từ trong thân thể hiện ra.

Lúc này Hạ Ngôn cũng thật hưng phấn không thôi, trên mặt đầy vẻ kích động.

- Sư phụ!

Ngài thật tốt với Hạ Ngôn kia.

Trong cung điện của chủ nhân Thần Châu, Thương Kiếm khẽ cười ra tiếng nói:

- Tuy nhiên cũng tốt!

Ta có được một sư đệ!

- Chờ đợi han ba ngàn ức năm, đủ lâu rồi, hy vọng...

Hạ Ngôn này có thể đạt tới yêu cầu cuối cùng.

Chủ nhân Thần châu dõi mắt nhìn ra phương xạ, trong miệng lẩm bầm nói như thế

Thương Kiếm vừa nghe vậy, mày cũng nhíu lại, hắn không rò ý tứ trong lời nói của chủ nhân Thần Châu.

- Thương Kiếm!

Vi sư đợi đã rất lâu rồi!

Chủ nhân Thần Châu dường như có tâm sự, lại nói với Thương Kiếm một câu.

- Sư phụ!

Ý của ngài là... là luôn luôn trông chờ Hạ Ngôn kia?

Thương Kiếm Giật mình nhìn chủ nhân Thần Châu, trong lòng có vẻ hiểu ra một chút.

Chương 1059: Tầng thứ ba nhẫn Linh La

Tuy nhiên, vì sao sư phụ phải chờ Hạ Ngôn kia?

Trong lòng Thương Kiếm vẫn còn rất thất vọng không thể hiểu được: sư phụ chính là chủ nhân Thần Châu, là tu luyện giả nhân loại sớm nhất trong vũ trụ nguyên thủy, thực lực có thể nói là đệ nhất vũ trụ, vì sao phải chờ một tiểu tử Hạ Ngôn nho nhỏ như vậy?

Mà một lần chờ này chính là mấy ngàn ức năm, hơn nữa Thương Kiếm nhìn ra được, lúc này tâm tình của chủ nhân Thần Châu sư phụ hắn rất tốt

"Chính là chờ Hạ Ngôn này xuất hiện đã qua mấy ngàn ức năm, Hạ Ngôn là tu luyện giả ta nhìn thấy có hy vọng nhất đạt tới điều kiện.

Nếu như ngay cả Hạ Ngôn đều không đạt được yêu cầu, chỉ sợ lại phải đợi thêm mấy ngàn ức năm nữa Hy vọng...

Hạ Ngôn hắn sẽ không làm ta thất vọng."

Ánh mắt của chủ nhân Thần Châu vốn luôn bình thần, đột nhiên trong lúc đó sáng lên, tuy nhiên chi chợt lóe sáng rồi biến mất, ngay cả Thương Kiếm ở gần bên cũng không có phát hiện.

- Ngươi đi gọi Thương Vân tới đây, ta có việc cho hắn đi làm.

Chủ nhân Thần Châu dời ánh mắt nhìn Thương Kiếm nói.

-Dạ, sư phụ!

Thương Kiếm thi lễ, rồi rất nhanh rời khỏi cung điện.

"Tầng thứ ba?"

"Cái này là tầng thứ ba Linh La giới?"

Ý niệm của Hạ Ngôn thuận lợi tiến vào tầng thứ ba nhẫn Linh La.

Trước kia, Hạ Ngôn muốn đi vào tầng thứ ba nhẫn Linh La vẫn luôn không thể thành công.

Mà lần này, ý niệm của Hạ Ngôn tiến vào tầng thứ ba cũng không gặp chút lực cản nào.

Hiển nhiên, điều kiện của tầng thứ ba nhẫn Linh La này, chính là yêu cầu tu luyện giả phải đạt tới cảnh giới Thần chủ.

'Đây là cái gì?"

Ý niệm của Hạ Ngôn vừa tiến vào tầng thứ ba nhẫn Linh La, trong nháy mắt hắn trợn mắt tròn xoe: không gian tầng thứ ba này, dường như là một không gian hỗn độn bị rót vào bên trong.

- Chào người trẻ tuổi!

Ngươi cuối cùng cũng tới đây rồi!

Vì ngày này, ta đã đợi thật rất

lâu.

Đúng lúc này, một ý niệm đột ngột xuất hiện, dũng mãnh đi vào trong óc Hạ Ngôn.

- ồ?

Là ai?

Là ai đang nói với ta?

Hạ Ngôn dùng ý niệm tra xét, muốn tìm người nói chuyện với mình, nhưng tại trong không gian hỗn độn này, hắn không có phát hiện điều gì.

- Ha ha!

Không cần tìm ta, ngươi cũng không thể tìm thấy ta!

Kỳ thật ta chỉ là một chút ý niệm truyền lại tin tức mà thôi.

Thanh âm tiếp theo nói với Hạ Ngôn.

'Thanh âm này nghe hơi quen quen!"

Hạ Ngôn khẽ nhíu mày. hắn cảm thấy thanh âm rất quen tai, rồi đột nhiên mắt hắn sáng ngời: "Là giọng nói của chủ Nhân Thần Châu, đúng rồi, chính là chủ nhân Thần Châu."

Hạ Ngôn vừa mới gặp mặt chủ nhân Thần Châu, dĩ nhiên rất quen thuộc với giọng nói của chủ Nhân Thần Châu.

Đúng vậy, ý thức tồn tại trong không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La chính là chủ nhân Thần Châu.

- Ngài là đại nhân chủ nhân Thần Châu?

Hạ Ngôn hỏi.

Tuy nhiên, thanh âm này cũng không trả lời câu hỏi của hắn, mà vẫn tiếp tục nói:

- Người trẻ tuổi!

Không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, là ta cắt một phần không gian hỗn độn ở thời không loạn lưu đưa vào.

Chỉ có tu luyện giả đạt tới yêu cầu, mới có thể đi vào không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La.

Mà từ khi ta luyện chế nhẫn Linh La đến nay, ngươi là người thứ nhất đạt tới yêu cầu.

Thanh âm của chủ nhân Thần Châu chậm rãi nói.

- Cái gì?

Chẳng lẽ ngay cả các đòi Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng, cũng không đủ điều kiện đi vào không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La sao?

Hạ Ngôn nghe vậy Giật mình kỈDh ngạc, hắn thật sự không ngờ tiến vào không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La lại khó khăn như thế Vậy điều kiện tiến vào tầng thứ ba nhẫn Linh La hiển nhiên không Chỉ có đạt tới cảnh giới Thần chủ là đủ.

Các đòi Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng, hiển nhiên cũng đều đã đạt tới cảnh giới Thần chủ mới nhận nhẫn Linh La.

Mà không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La này, quả nhiên là một phần không gian bị trực tiếp cắt đưa vào, cũng không phải không gian do chủ nhàn Thần Châu luyện chế nhẫn Linh La sáng lập ra.

- Phần câu nói tiếp theo, ngươi phải nghe cho kỹ: Không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, cũng không phải tùy ý sáng lập mà là một phần không gian tạo vật, cũng là không gian dựng dục ta đã chọn lựa tì mỉ.

Rất nhanh, ngươi sẽ biết chỗ kỳ diệu của không gian này. về phần ngươi rốt cuộc có thể hấp thu nhiều ít, thì phải xem bản lãnh của chính ngươi.

Chú.

ý, nhất định phải tập trung tất cả tinh thần.

Thanh âm mạnh mẽ rót vào trong óc Hạ Ngôn.

Khi mấy câu nói đó vừa dứt, thì không còn tiếng động gì nữa.

Hạ Ngôn đảo mắt nhìn cảnh vật bốn phía: "Xem ra chỉ là một đạo ý niệm truyền lại tin tức. không có tư tưởng."

Hạ Ngôn mắt lóe sáng thầm nghĩ trong lòng.

"Thanh âm đó nói không gian tầng thứ ba này là không gian dựng dục, rốt cuộc là có ý tứ gì?"

Lập tức, Hạ Ngôn nhíu mày, hết sức chăm chú cảm ứng hết thảy mọi biến hóa trong không gian.

"Không tốt!"

Đúng lúc này một luồng năng lượng kinh người, cuồn cuộn cuốn tới vị trí chỗ Hạ Ngôn đang đứng.

Hạ Ngôn biến sắc vừa định nhích người tránh né, gần như ngay lúc nguyên lực trong cơ thể thúc động thân hình sắp bắn đi, đột nhiên Hạ Ngôn ngừng lại.

"Không đúng, đây là nguyên lực thuần túy không có đấu ấn tinh thángì!"

Hạ Ngôn rất nhanh liền phát hiện nguyên lực đang cuốn tới, cũng không phải là năng lượng nguyên lực có chứa tính công kích như trong tưởng tượng của mình.

Tu luyện giả cảnh giới Thần chủ lấy nguyên lực làm năng lượng bản mạng, cũng sử dụng nguyên lực để công kích.

Nhưng nguyên lực của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ sử dụng luôn ẩn chứa dấu ấn tinh thần của mình, cũng vì thế tu luyện giả khác không thể hấp thu những nguyên lực từ trong cơ thế một tu luyện giả phóng xuất ra.

Mà nguyên lực trong không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La đang cuồn cuộn hướng về phía Hạ Ngôn này, thi ngược lại là nguyên lực thuần túy, không có dấu ấn tinh thángi, bất luận người nào cũng đều có thể hấp thu.

"Thật tốt quá, hấp thu những nguyên lực này, ta có thể cấp tốc tăng lên cấp bậc nguyên lực.

Cấp bậc nguyên lực của ta hiện tại, chính là tam trọng.

Chủ nhân Thần Châu nói, chờ ta đạt tới nguyên lực cửu trọng, liền có thể tiếp xúc với thiên đạo.."

Hạ Ngôn đối với thiên đạo, cũng là rất hiếu kỳ muốn biết và hướng tới.

Thiên đạo thần bí khó lường, chỉ có đạt tới cấp bậc nguyên lực cửu trọng, mới có thể có cơ hội tiếp xúc với thiên đạo thần bí khó lường đó.

"Hấp thu!"

Ý niệm của Hạ Ngôn rất nhanh dung nhập bên trong những nguyên lực tinh thuần không có dấu ấn tinh thần này.

Chỉ cần đánh dấu ấn tinh thần trên nguyên lực, những Nguyên lực này tự nhiên sẽ bị hấp thu.

ở trong không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, nguyên vốn chính là linh hồn thè linh hồn của Hạ Ngôn chỉ cần đánh dấu ấn tinh thần trên ngUyên lực, những nguyên lực này sẽ trực tiếp trở thành một bộ phận thân thể của Hạ Ngôn.

'Thật là sảng khoái!"

Ý niệm, cũng chính là tinh thần của Hạ Ngôn, bao vây lấy từng đám từng đám nguyên lực.

Tốc độ hấp thu lần này còn nhanh hơn rất nhiều so với lúc luyện hóa nguyên lực của Thương Đồ.

Quả cầu nguyên lực của Thương Đổ, là sau khi Thương Đồ tự hủy đi dấu ấn tinh thần của mình rồi ngưng tụ mà thành.

Tuy rằng có thể hấp thu, nhưng cũng không dễ dàng như loại nguy ÔI lực chưa từng có chủ Nhân này.

"Mau mau mau!"

Nguyên lực xuất hiện trong không gian tầng thứ ba Nhẫn Linh La số lượng càng ngày càng nhiều, Hạ Ngôn cũng dần dần bắt đầu tập trung tinh thần tốt hơn, đánh dấu ấn tinh thần trôi tất cả Nguyên lực xuất hiện.

Trong khoảng thời gian ngắn, mức độ nguyên lực của Hạ Ngôn dường nhưđã tăng mạnh gấp mấy lần.

Đối với tình trạng nguyên lực của mình, đương nhiên tu luyện giả biết rõ ràng, cho nên Hạ Ngôn biết rất rõ rốt cuộc mình đã tăng lên bao nhiêu nguyên lực.

'Trong này rốt cuộc có bao nhiêu nguyên lực đây?"

Nguyên lực vô cùng vô tận khiến ánh mắt Hạ Ngôn tỏa sáng, không khỏi nuốt một ngụm nước miếng.

Nguyên lực bị đánh dấu ấn tinh thẩn, thật giống như uống nước, liên tục cuồn cuộn không dứt rót vào thân thể Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn ngồi xếp bằng trong cung điện, toàn thân lấp lánh sáng, dao động của nguyên lực làm cho toàn bộ cung điện đều sinh ra chấn động nhè nhẹ.

'Ta hấp thu!

Toàn bộ hấp thu!"

"Khó trách chủ nhân Thần Châu đã nói không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La này có trọ giúp rất lớn cho tu luyện của ta!

Sự trợ giúp này to lớn biết bao!?

Quả thực chính là trực tiếp rót vào năng lượng, giúp ta tăng lên thực lực vô hạn định."

Hạ Ngôn toàn lực hấp thu nguyên lực, điên cuồng thôn phệ như trâu uống nước.

Thời gian qua một lúc lâu.

"Xoạt xoạt xoạt xoạt!"

Toàn bộ cung điện Hạ Ngôn đang ngồi, từ Khởi đầu chấn động nhè nhẹ, đến hiện tại càng chấn động rõ ràng hơn.

ở ngoài Cung điện cũng có thể dễ dàng cảm giác được.

ở nội điện của Vọng Thiên Cung Điện, là một không gian riêng biệt không nằm trong quy luật vận chuyển pháp tắc của vũ trụ, mà không gian này, đương nhiên cũng tồn tại năng lượng cường đại.

Lúc này, những năng lượng này cũng đều bắt đầu xuất hiện hỗn loạn.

Bên trong nội điện có không ít Thái thượng trưởng lão, đều đang ở trong cung điện của mình bế quan thanh tu.

Đột nhiên cảm giác được năng lượng trong không gian hỗn loạn, cung điện bắt đầu chấn động, đương nhiên bọn họ đều bừng tinh, sau đó rất nhanh từ trong cung điện đi ra, muốn nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.

"Vù!"

Từng bóng người không ngừng tụ tập đến cùng một chỗ.

Rất nhanh, bọn họ liền phát hiện ra ngọn nguồn quấy động năng lượng không gian, là dao động nguyên lực truyền ra từ trong một tòa cung điện vốn không có người sử dụng.

- Cung điện kia xảy ra chuyện gì?

Tại sao có thể như vậy?

Một Thái thượng trưởng lão chỉ vào chỗ cung điện của Hạ Ngôn, mắt trọn rõ to hỏi.

- Không biết!

Cung điện ở bên trái cung điện của đại nhân chủ Nhân Thần Châu này, trước nay vẫn không có người sử dụng, hiện tại như thế nào từ bên trong lại truyền ra dao động nguyên lực mãnh liệt như vậy?

Một Thái thượng trưởng lão khác lắc đầu nghi hoặc.

- Chúng ta vào xem, rốt cuộc đã xảy 13 chuyện gì.

Một lão già to cao đề nghị.

- Được!

Vào xem thử!

Có trưởng lão khác phụ họa theo.

Bọn họ cảm ứng được rõ ràng, ngay thời điểm bọn họ nói chuyện, từ tòa bên trong cung điện này truyền ra dao động ngUyên lực, mà còn càng lúc càng tăng mạnh.

Dao động nguyên lực từ trong tòa cung điện truyền ra, làm cho năng lượng trong không gian đặc thù bọn họ đang đứng đều bị khuấy động.

Bên trong không gian chấn động, có một vài chỗ thỉnh thoảng lại xuất hiện một số khe nứt tối đen.

- Các vị dừng lại!

Đúng lúc này, một thanh âm xuất hiện, ngăn cản các Thái thượng trưởng lão định đi vào tòa cung điện.

- Thương Vân trưởng lão.

Nhìn thấy Thái thượng trưởng lão Thương Vần ra tiếng ngăn cản, đa số trưởng lão đều chắp tay chào.

-Ừ!

Thương Vân gật gật đầu, ánh mắt đảo qua trên mặt các Thái thượng trưởng lão:

- Các vị trưởng lão!

Trong cung điện này hiện đang có người.

Dao động nguyên lực từ trong cung điện truyền ra, chính là người này đang tu luyện hấp thu nguyên lực.

Mọi người không cần lo lắng, chờ hắn tu luyện xong, tự nhiên hết thảy khôi phục bình thường.

Thương Vân trưởng lão nói với mọi người.

Kỳ thật, Thương Vân cũng rất tò mò về người đang tu luyện trong cung điện, tuy nhiên chủ nhân Thần Châu tự mình nói cho hắn biết, đương nhiên hắn không dám dị nghị điều gì.

- Thương Vân trưởng lão!

Ngài nói trong cung điện này có người?

Dao động nguyên lực là bởi vì người trong cung điện đang tu luyện mới sinh ra?

Lão già to cao nhìn Thương Vân hỏi.

- Đúng vậy!

Thương Vân gật đầu xác nhận.

- Điều này sao có thể?

Tu luyện hấp thu nguyên lực, như thế nào lại sinh ra dao động nguyên lực mạnh như thế?

Cái này phải hấp thu bao nhiêu, nguyên lực chứ?

Lão già to cao không thể tin trợn to mắt nghi hoặc nhìn về phía Thương Vần hỏi.

Chương 1060: Hấp thu xong

Nguyên lực Phi thường huyền ảo, thần bí khó lường.

Bình thường tu luyện giả mặc dù có hiểu thấu đáo, có thể hấp thu hoặc là chuyển hóa nguyên lực nhất định nào đó, căn bản cũng không thể sinh ra dao động gì ở trong không gian bên ngoài.

Mà hiện tại dao động nguyên lực từ trong tòa cung điện này truyền ra, hoàn toàn không giống như đang hấp thu nguyên lực, mà như là ngUyên lực từ trong cơ thể phóng thích ra.

Cả tòa cung điện, xem ra dường như sẽ lập tức bị dao động nguyên lực này phá hủy.

- Đây là chủ nhân Thần Châu phân phó!

Thương Vần khẽ nhíu mày, cuối cùng nói thẳng ra với mọi người.

Mọi người nghe nói th4 sắc mặt đều biến đổi, tuy nhiên không ai nói thêm gì nữa.

Nếu là sự việc chủ nhân Thần Châu đã giao phó, vậy tất nhiên là có đạo lý.

Tuy nhiên mọi người không nghĩ tới chuyện đi vào cung điện, nhưng cũng không có rời đi. bởi vì bọn họ đều rất tò mò: rốt cuộc là nhân vật nào đang ở trong cung điện.

- Bạch Hoa trưởng lão!

Ngươi nói tu luyện giả trong tòa cung điện này là từ đâu ra vậy?

Khẳng định hắn không phải là trưởng lão núi Thủ Vọng chúng ta.

Một vị Thái thượng trưởng lão thấp giọng nói chuyện cùng người bên cạnh.

- Ừ!

Có lẽ là tu luyện giả chủ Nhân Thần Châu mang từ bên ngoài vào.

Các Thái thượng trưởng lão này, phần lớn đều cũng không biết chuyện của Hạ Ngôn, bọn họ gần như từ trước đến giờ không rời khỏi nội điện Vọng Thiên Cung Điện.

Chuyện xảy ra ở bên ngoài, cho dù là núi Thủ Vọng phát sinh chuyện gì gần như họ cũng không hỏi tới.

"Chẳng lẽ..."

Thương ông trưởng lão đứng ở một bên, trong lòng đột nhiên có loại dự cảm không tốt, lão thì biết Hạ Ngôn tồn tại.

Thanh Dương Phong chủ, có thể ni chính là do lão bức tử.

Mà Hạ Ngôn mới gia nhập núi Thủ Vọng có nhẫn Linh La kia chính là tu luyện giả của Thanh Dương Phong.

Thương Ẩn yêu cầu lão đối phó với Thanh Dương Phong chủ, chính là vì chiếc nhẫn Linh La trong tay Hạ Ngôn mà ra.

"Không phải chứ?

Không có khả năng là hắn, tên tiểu tử đó ngay đến cảnh giới Thần chủ cũng chưa đạt tới, như thế nào có thể dẫn động nguyên lực?"

Thương ông lắc đầu, trong lòng liên tục nói thầm tự an ủi chính minh.

- Mọi người đừng suy đoán nữa!

Tu luyện giả trong cung điện là đệ tử mới thu của đại nhân chủ Nhân Thần Châu, tên là Hạ Ngôn, cũng là người gần đây mới gia nhập núi Thủ Vọng.

Thương Vân theo trong miệng chủ nhân Thần Châu biết một ít tin tức về Hạ Ngôn.

Khi nghe chủ Nhân Thần Châu nói Hạ Ngôn là đệ tử mới thu nhận, Thương Vân cũng đúng là giật mình kinh ngạc hết một lúc.

Nếu không phải chủ nhân Thần Châu chính miệng nói ra, chỉ sợ lão cũng sẽ không tin đây là sự thật

-Cái gì?

- Như thế nào có thể?

- Đại nhân chủ nhân Thần Châu, không phải không thu đệ tử sao?

Mấy ngàn ức năm qua, đại Nhân chủ nhân Thần Châu chì thu một đệ tử là Thương Kiếm.

Một Thái thượng trưởng lão lớn tiếng nói.

Đệ tử duy nhất của chủ nhân Thần Châu chính là Thương Kiếm.

- Đây là sự thật, đại nhân chủ nhân Thần Châu tự minh nói với ta, các vị không cần hỏi nhiều.

Thương Vân trầm giọng nói.

Mọi người đều hai mặt nhìn nhau, rồi cùng thở ra một hơi.

"Không ngờ, dúng thực là người mới Hạ Ngôn kia!?"

Trong đầu Thương ông nổi lên tiếng kêu.

"ù ù" như sấm.

Sau khi Hạ Ngôn đột phá cảnh giới Thần chủ, đã đại chiến một trận cùng Thương Ẩn, lão cũng không biết, cho nên lão vốn không biết Hạ Ngôn đã đột phá trở thành Thần chủ.

"Chết tiệt, Thương Ản làm sao tệ vậy!"

Thương ông nói thầm trong lòng, thân hỉnh hơi lay động.

Theo thời gian trôi qua, dao động Nguyên lực vẫn còn đang tăng lên, hiện tại cả tòa cung điện đều bắt đầu lay động.

Nếu nhìn kỹ có thể nhìn thấy, trôi vách cung điện thỉnh thoảng lại xuất hiện một số đường nứt, tuy nhiên rất nhanh lại được pháp tắc chữa trị.

Các cung điện này đều do vận dụng pháp tắc kiến tạo mà thành, nên muốn phá hủy cũng không phải dễ dàng Như vậy.

Bên trong cung điện, ý niệm linh hồn của Hạ Ngôn vẫn đang ở trong không gian tầng thứ

ba nhẫn Linh La không ngừng hấp thu nguyên lực.

Nguyên lực trong không gian tầng thứ ba dường như là biền rộng, cuồn cuộn rót vào trong cơ thể Hạ Ngôn.

Lúc này, linh hồn của Hạ Ngôn đã có cảm giác ứng phó không kịp.

Cũng may, ý thức của Hạ Ngôn kiên định Phi thường, linh hồn cũng vững chắc như núi, bao bọc chặt chẽ Nguyên lực như biển kia, không ngừng khắc vào dấu ấn tinh thần.

Thời gian qua vài canh giờ, cấp bậc nguyên lực của Hạ Ngôn tăng cao gấp mấy lần.

Người khác tu luyện ức vạn năm cũng không nhất định có thể hấp thu được nhiều nguyên lực như vậy.

Nguyên lực tuy rằng tồn tại, nhưng tu luyện giả bình thường cũng không thể hấp thu trực tiếp, chỉ trực tiếp hấp thu linh lực.

Nhưng sau khi bước vào cảnh giới Thần chủ, tu luyện giả sử dụng và hấp thu đều là nguyên lực.

Đương nhiên, có lẽ cũng có một số phương pháp có thể chuyền hóa linh lực thành nguyên lực, nhưng điều này không thể nghi ngờ là rất chậm chẹp.

Không biết cần phải có bao nhiêu linh lực mới có thể chuyển hóa thành một tia nguyên lực. về chất hai loại năng lượng này cách biệt nhau một trời một vực.

"Cái này phải hấp thu tới khi nào đây?"

"Không gian dựng dục, rốt cuộc dựng dục ra bao nhiêu nguyên lực?"

Hạ Ngôn nồi lên nghi hoặc trong đầu.

'Tuy nhiên, có bao nhiêu nguyên lực đều phải hấp thu, có thể hấp thu được bao nhiêu thì hấp thu bấy nhiêu."

Hạ Ngôn kiên định thầm nhủ.

Hắn không biết, kỳ thật không gian đựng dục này cũng là không gian tạo vật, là một mảnh không gian Nguyên địa.

Sinh linh sinh ra trong vũ trụ, lúc ban đầu đều là dựa vào nguyên địa.

Nguyên địa, cũng chính là nguồn gốc phát triền của vũ trụ.

Toàn bộ vũ trụ đều là từ một cái nguyên địa chậm rãi phát triền thành lớn.

Chủ nhân Thần Châu trực tiếp lấy một phần nguyên địa, chứa vào không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La.

Mục đích chính là muốn giúp cho tu luyện giả thỏa mãn điều kiện, thu được nguyên lực của nguyên địa dựng dục ra.

Những điều này hiện tại Hạ Ngôn không biết, cũng không cầnbiết.

"Cũng không biết nguyên lực của ta hiện giờ, đã đạt tới mấy trọng!"

Các ý nghĩ lướt qua trong đầu Hạ Ngôn.

Tuy rằng có thể cảm giác rõ ràng trình độ Nguyên lực của mình tăng lên, nhưng Hạ Ngôn cũng còn không rõ ràng lắm về phân chia cấp bậc nguyên lực.

Cho nên đối với nguyên lực của mình hiện giờ rốt cuộc đạt tới mấy trọng, hắn cũng không rõ ràng lắm.

Muốn biết phải chờ tới lúc rời khỏi không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, sau đó đi hỏi chủ Nhân Thần Châu, hoặc là so sánh cùng với tu luyện giả đối lập của hắn cũng có thể đưa ra phán đoán đại khái.

Toàn bộ núi Thủ Vọng trừ chủ nhân Thần Châu ra, tu luyện giả cấp bậc Nguyên lực cao nhất cũng chỉ có nguyên lực thất trọng *, Thương Kiếm chính là tu luyện giả nguyên lực thất trọng.

* Chương.

1109 nói Thương Kiếm là nguyên lực bát trong, không biết số nào chính xác, hì hì... cứ xem như hiện tại Thương Kiếm chỉ dưới chủ nhân Thần Châu...)

Cong không biết hấp thu thời gian bao lâu, Hạ Ngôn cảm ứng được, tốc độ nguyên lực rót vào thân thể minh bắt đầu chậm dần đi.

Hiển nhiên, nguyên lực của không gian dựng dục đã dần dần giảm bớt.

"Phù!"

Hạ Ngôn thở phào một hơi.

"Rốt cục thì sắp xong rồi sao?"

Trong khoảng thời gian này, tinh thần của Hạ Ngôn luôn ở trong một loại trạng thái hoàn toàn căng thẳng.

Loại trạng thái này kéo dài thời gian quá dài, tu luyện giả sẽ rất mỗi mệt.

Lúc này Hạ Ngôn cũng cảm thấy tinh thần của mình mệt nhọc Phi thường.

Tuy nhiên, trong lòng Hạ Ngôn vẫn rất hưng phấn.

"So với trước khi tiến vào không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, hiện tại nguyên lực của mình, ước chừng tăng lên nhiều gập ngàn lần.

Gấp một ngàn lần, đây là khái niệm gì chứ?"

"Hẳn là đến lúc ra ngoài xem thử rồi!"

Sau khi một đám nguyên lực cuối cùng rót vào thân thể, ý thức của Hạ Ngôn rất nhanh tra xét một vòng trong không gian dựng dục, rồi trở về lại thân thể của mình.

"Ta trước hãy nghỉ ngơi một chút, sau đó đi gặp chủ nhân Thần Châu."

Hạ Ngôn ánh mắt chợt lóe sáng, rồi nhắm mắt lại, tĩnh tọa minh tường, để tinh thần đang mỏi mệt được nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đại khái sau thời gian cạn chén trà nhỏ, tinh thần của Hạ Ngôn đã hoàn toàn khôi phục, hắn mồ mắt.

Thân thể cũng rất nhanh bắn lên, nhanh chóng phóng vọt ra ngoài cung điện.

"ồ?"

Hạ Ngôn vừa mới ra ngoài cung điện, liền nhìn thẩy một lão già ngồi xểp bằng ở phía trước cung điện của mình.

Người này đúng là Thương Vân Trưởng lão.

Những người khác, đều sớm trở về cung điện của mình tỉnh tu, chỉ có Thương Vân trưởng lão vẫn chờ tại đây.

- Hạ Ngôn!

Thương Vân mở choàng mắt, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Hạ Ngôn, liền đứng lên cất tiếng chào.

- Ngài là?

Hạ Ngôn nhíu mày hỏi, hắn vẫn chưa gặp mặt Thương Vân lần nào, tuy nhiên phỏng đoán trong lòng hẳn là một vị Thái thượng trưởng lão của núi Thủ Vọng.

- Ta là Thương Vân, Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng.

Thương Vân mắt lóe sáng nói với Hạ Ngôn:

- Ngươi muốn gặp đại nbân chủ nhân Thần Châu phải không?

- À?

Thương Vân trưởng lão làm sao biết?

Hạ Ngôn tò mò hỏi.

Lúc này, các vị Thái thượng trưởng lão cảm ứng được đao động nguyên lực khôi phục ổn định, năng lượng trong không gian này cũng khỏi phục như thường mọi người lại từ trong cung điện của mình bay tới chỗ cung điện của Hạ Ngôn.

Từng bóng người xuất hiện, ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào Hạ Ngôn, trong lòng bọn họ đều rất hiếu kỳ, rốt cuộc là nhân vật nào mà có thể đẫn động nhiêu dao động nguyên lực như vậy?

Khi mọi người nhìn thấy Hạ Ngôn, tất cả đều bị chấn động khiếp sợ đến há hốc miệng.

B ời vì, Hạ Ngôn quả thật quá trẻ tuổi, khác xa so với trong tưởng tượng của họ.

- Ha ha!

Đây là đại nhân chủ nhân Thần Châu nói với ta, trước khi ngươi bế quan: nói sau khi ngươi xuất quan hẳn là sẽ đi gặp mặt ông ấy, cho nên lệnh cho ta tới đây chờ ngươi xuất quan

Thương Vân cười nói với Hạ Ngôn.

-À?

Hạ Ngôn nhíu mày.

- Đại nhân chủ nhân Thần Châu nói ngươi không cần đi gặp ông ấy, hiện tại ngươi có thể đi tới Tinh Đồ, tiến vào giai đoạn thửba Tiên Kiều.

Thương Vân trịnh trọng chậm rãi nói với Hạ Ngôn.

- Giai đoạn thứ ba Tiên Kiều?

Rất nhiều trưởng lão ở bên cạnh, nghe nói thế, không khỏi khẽ hít một hơi.

Trong số họ đa sổ đều thông qua giai đoạn thứ nhất giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, nhưng khi bọn họ thông qua hai giai đoạn Tiên Kiều này, đều là tu luyện thời gian rất lâu dài sau đó mới đi vào.

Nhât là ở giai đoạn thứ hai Tiên Kiều, lại càng cần phải chuẩn bị thật chu đáo mới đi vào.

Mà hiện tại xem ra, Hạ Ngôn trẻ tuổi như vậy mà đã thông qua giai đoạn thó hai Tiên Kiền lồi.

- Hiểu rỗi!

Đa tạ Thương Vân trưởng lão.

Hạ Ngôn gật gật đầu, chắp tay nói lời cảm tạ.

"Đại nhân chủ nhân Thần Châu bảo ta hiện tại phải đi thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Ta cũng không biết, hiện tại rốt cuộc ta ở vào nguyên lực mấy trọng, nguyên lực đạt tới cấp bậc gì rồi!"

Các ý nghĩ lướt qua trong đầu Hạ Ngôn.

Trong không gian tầng thứ ba nhẫn Linh La, chỉ trong một lần hấp thu nhiều nguyên lực như vậy, bất luận kẻ nào sau khi hấp thu xong, chắc hẳn đều rất muốn biết nguyên lực của mình đã tăng lên tới trình độ nào.

"Quên đi, dù sao cũng có cơ hội biết được."

Khẽ lắc đầu, Hạ Ngôn nhìn về phía các Thái thượng trưởng lão chung quanh, chắp tay cười nói:

- Chảo các vị trưởng lão!

Có thể xuất hiện ở trong này, hiển nhiên đều là Thái thượng trưởng lão của núi Thủ Vọng, và gần như đều là tu luyện giả đã từng đảm nhiệm chức Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Thấy Hạ Ngôn hướng về mình chắp tay chào hỏi, Phần đông Thái thượng trưởng lão cũng đều chào đáp lễ:

- Hạ Ngôn trưởng lão!

Hiện tại Hạ Ngôn là đệ tử của chủ nhân Thần Châu, đương nhiên thân phận cũng giống như Thương Kiếm, cũng chính là Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng.

Hơn nữa, thân phận còn tôn quý hơn so với bọn họ, bởi vì Hạ Ngôn là đệ tử của chủ Nhân Thần Châu, có quan hệ thầy trò cùng chủ nhân Thần Châu, các trưởng lão bọn họ đều không có loại quan hệ này.

Chương 1061: Địa vị

Lên tiếng chào hỏi các Thái thượng trưởng lão xong, Hạ Ngôn nói lời từ biệt với Thái thượng trưởng lão Thương Vân, rồi sau đó nhanh chóng ròi nội điện Vọng Thiên Cung Điện.

"Trước khi tới Tinh Đồ, hay là ta đi gặp Lưu Dụ cũng tốt, để biết tình huống của Thanh Dương Phong chủ lúc đó, Thanh Dương Phong chủ đến tột cùng là chết như thế nào."

Hạ Ngôn chợt dừng lại lơ lửng phía dưới ngọn núi chỉnh ở trung ương, trầm ngâm một lát, ánh mắt lóe sáng, thân ảnh trong nháy mắt nhích động mà đi, chỉ trong phút chốc đã tới phía trên Thanh Dương Phong.

?

Lưu Dụ không có trong cung điện của hắn."

Thân ảnh của Hạ Ngôn đần hiện ra trong không gian, ý niệm trong đầu.

đảo một vòng, liền tra xét được trong cung điện của Lưu Dụ lại không có người.

Hắn trước kia rất quen thuộc với Lưu Dụ, cho nên biết cung điện nào của Lưu Dụ trú ngụ.

"Có thể đi đâu rồi?

Hỗn Độn Bí Cảnh hay là Tiên Cành?"

Hạ Ngôn nhíu mày suy nghĩ, trong lòng thầm đoán.

Đột nhiên cảm ứng có một người từ xa xa đang bay lại gần, tâm niệm vừa động, Hạ Ngôn liền tới phía trước người tu luyện giả kia.

-Ồ?

Người này vừa nhìn thấy Hạ Ngôn, trên mặt lộ vẻ kinh sợ, ngay sau đó rất nhanh khom người thật sâu cung kính nói:

- Ra mắt Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn!

-Không cần đa lễ!

Hạ Ngôn xua tay, hỏi ngay:

- Ngươi có biết Lưu Dụ đi nơi nào không?

Thân phận của Hạ Ngôn, Vọng Thiên Cung Điện sớm đã công bố khắp núi Thủ Vọng, cho nên tu luyện giả núi Thủ Vọng đương nhiên biết hiện tại Hạ Ngôn đã là Thái thượng trưởng lão của núi Thủ Vọng.

- Lưu Dụ?

Tu luyện giả này dường như thần sắc có chút bất an, ánh mắt có vẻ sợ hãi nhìn Hạ Ngôn một lúc, mới ấp úng nói:

- Lưu Dụ...

đã bị trục xuất., khỏi núi Thủ Vọng rồi.

-Cái gì?

- Vây hắn rời núi Thủ Vọng đi tới địa phương nào?

Hạ Ngôn biến sắc, uy áp tự nhiên phát ra, khí tức lập tức bao trùm về hướng tu luyện giả

kia.

Khi uy áp của Hạ Ngôn hiển lộ ra, toàn thân tu luyện giả này đều trở nên cứng đờ, tâm thần bị chấn động mạnh một cái.

Hạ Ngôn thấy vậy vội vàng thu hồi uy áp của mình.

Thật ra không phải hắn cố ý muốn ập bức người này. chính là vì tâm tình biến hóa cho nên khí tức uy áp tự nhiên bộc phát ra.

- Bầm... bầm Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn!

Ta cũng không biết hiện nay Lưu Dụ lưu lạc ở đâu?

Người này ấp úng nói, sắc mặt đều trắng bệch.

Nghe vậy, Hạ Ngôn nhíu mày càng sâu.

Lúc này, tu luyện giả kia chợt nhớ lại điều gì, vội nói với Hạ Ngôn:

- Thái thượng trưởng lão!

Theo ta biết Mục Thanh khẳng định, là biết Lưu Dụ đi đâu, hắn có quan hệ thân mật nhất với Lưu Dụ.

Để ta đi gọi hắn ra đây!

-Tốt!

Hạ Ngôn vui mừng, vội vàng gật đầu.

Thân thể người này nhoáng lên một cái, rất nhanh Phi hành đến một tòa cung điện gần đó, Hạ Ngôn cũng theo sau.

Chỉ thấy người này vừa dừng chân liền hướng vào trong cung điện nọ kêu to:

- Mục Thanh ra đây một chút!

"Vù!"

Ngay sau đó, từ trong cung điện bay ra một người, mặc trường bào màu lam sậm.

Người này hiển nhiên chính là người tên là Mục Thanh.

Sau khi bay ra ngoài, nhìn thấy tu luyện giả kia đứng trước cung điện của mình, hắn vội hỏi:

- Có chuyện gì?

- Mục Thanh!

Ngựơi có biết Lưu Dụ đi về hướng nào không?

Tu luyện giả kia liền hỏi thay Hạ Ngôn.

- Lưu Dụ?

Hắn rời khỏi núi Thủ Vọng, ta cũng không biết hắn đi đâu!

Mục Thanh lắc đầu nói.

- Mục Thanh!

Là Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn muốn biết Lưu Dụ đi đâu, ngươi lo lắng cái gì?

Người kia thấy Mục Thanh không chịu nói, lập tức nhíu mày giải thích.

-Hả?

Lúc này, Mục Thanh mới chú ý tới Hạ Ngôn đứng một bên.

Ánh mắt của Hạ Ngôn cũng

nhìn Mục Thanh.

Mục Thanh vừa thấy Hạ Ngôn vội vàng thi lễ, trên mặt nồi lên tia máu, dường nhưtâm tình rất kích động.

- Mục Thanh!

Ngươi đúng là biết Lưu Dụ đi nơi nào phải không?

Hạ Ngôn ngăn cản Mục Thanh thi lễ, cất tiếng bình thần hỏi.

- Lưu Dụ...

Hắn bị trục xuất khỏi núi Thủ Vọng, trước đây không lâu hắn từng dùng thủy tinh truyền âm liên hệ cùng ta, hắn đang ở tại Đô Vệ Thành.

Tâm tình Mục Thanh có hơi xúc động nói.

Hạ Ngôn vui mừng mắt sáng ngời!

- ở trong Đô Vệ Thành?

Hạ Ngôn lập lại một lần.

- Đúng vậy!

Lưu Dụ nói có người núi Thủ Vọng muốn giết hắn, hắn liền trốn ở Đô Vệ Thành, đề đám người muốn giết hắn hoàn toàn bất ngờ, không nghĩ tới hắn lại ở gần núi Thủ Vọng như vậy.

Tạm thời hắn cũng rất an toàn.

Giọng nói của Mục Thanh kèm theo đầy bất mãn căm hận.

- Muốn giết hắn, không dễ dàng như vậy!

Ta thật muốn nhìn xem người nào muốn giết hắn.

Hạ Ngôn cười lạnh nói.

Tới lúc này, đương nhiên Hạ Ngôn hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, tất nhiên là do lúc trước Lưu Dụ trợ giúp mình, cho nên mới bị mấy người đó ghi hận, cuối cùng làm cho hắn bị trục xuất khỏi núi Thủ Vọng.

Mà những người đó còn không chịu dừng tay, muốn lấy tính mạng của Lưu Dụ.

Hiện tại Lưu Dụ đang ẩn thân ở trong Đô Vệ Thành.

- Mục Thanh!

Ngươi giúp ta liên hệ với Lưu Dụ, nói hiện tại ta muốn gặp hắn.

Yên tâm đi!

Có ta ở đây không ai có thể chạm tới các ngươi.

Hạ Ngôn kiên định nói với Mục Thanh.

- Đa tạ Thái thượng trưởng lão!

Mục Thanh vội tạ ơn rồi nói tiếp:

- Vậy để ta liên hệ với Lưu Dụ, hắn biết có thể gặp ngài, khẳng định sẽ rất vui mừng.

- Ừ!

Hỏi hắn ở chỗ nào trong Đô Vệ Thành, ta lập tức xuống núi tới gặp hắn.

Hạ Ngôn gật gật đầu, nói với Mục Thanh.

- Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn từ Vọng Thiên Cung Điện ra ngoài rồi sao?

Lưu Dụ ồ trong một gian tửu lâu ồ Đô Vệ Thành, kinh ngạc thấp giọng lẩm bẩm.

Lần trước thời điểm hắn liên hệ với Mục Thanh thì đã biết Hạ Ngôn trở thành Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, tuy nhiên Hạ Ngôn vẫn luôn ở trong Vọng Thiên Cong Điện không có ra ngoài.

Nhưng vừa rồi, Mục Thanh lại thông qua thủy tinh truyền âm nói cho hắn biết Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn đã ra ngoài Vọng Thiên Cung Điện, đồng thời đang tìm hắn, hỏi hắn giờ này đang ở chỗ nào.

Sau phút kinh ngạc, Lưu Dụ mừng rỡ khôn xiết.

Nên biết rằng, tình cảnh của hắn hiện giờ thật không tốt, bị trục xuất khỏi núi Thủ Vọng, mất đi thân phận Chấp sự núi Thủ Vọng, hơn nữa không chỉ như thế hắn còn rơi vào tình cảnh bị một số ngườicủa núi Thủ Vọng âm thầm đuổi giết.

Hiện tại có Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn ra mặt, hết thảy vấn đề đều có thể dễ dàng giài quyết.

- Nói cho Thái thượng trưởng lão Hạ Ngôn biết, ta lập tức sẽ tới chờ ở phía dưới núi Thủ Vọng.

Lưu Dụ vội dùng thủy tinh truyền âm truyền đi tin tức cho Mục Thanh.

Khi Mục Thanh báo tin tức này cho Hạ Ngôn, Hạ Ngôn Liền nói lời cảm tạ Mục Thanh và tu luyện giả kia, sau đó rất nhanh rời đi.

- Vương Dương trưởng lão!

ơ lối đi thông ra ngoài núi Thủ Vọng, Hạ Ngôn dừng lại thân hình, trầm giọng kêu to.

Vương Dương chính là người chưởng quàn thông đạo pháp tắc từ núi Thủ Vọng ra bên ngoài, ở bên ngoài, tuy rằng có thể nhìn thấy núi Thủ Vọng, nhưng nếu tu luyện giả không đi qua thông đạo pháp tắc, thì dứt khoát không thể tới gần núi Thủ Vọng.

Đương nhiên, cũng có thể dựa vào sức mạnh, mạnh mẽ tiến vào hoặc là đi ra ngoài.

Hiện tại Hạ Ngôn là Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, đương nhiên không cần dùng sức mạnh mạnh mẽ phá hư pháp tắc của núi Thủ Vọng, hắn chỉ cần kêu Vương Dương trưởng lão mở ra thông đạo pháp tắc, liền có thể nhanh chóng rời núi Thủ Vọng.

Âm vang tiếng kêu của Hạ Ngôn vừa đứt, một đoàn pháp tắc trong không gian bắt đầu nhộn nhạo, Vương Dương trưởng lão dần hiện ra ở trước mặt Hạ Ngôn.

Vương Dương chính là lão già lúc trước phụ trách khảo hạch Chấp sự của núi Thủ Vọng.

- Hạ Ngôn trưởng lão!

- Vương Dương trưởng lão!

Hai người khẽ gật đầu chào hỏi nhau.

- Hạ Ngôn trưởng lão là muốn rời núi Thủ Vọng sao?

Vương Dương nhìn Hạ Ngôn, cười hỏi.

- Đúng vậy!

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát ta sẽ quay về ngay.

Hạ Ngôn gật gật đầu:

- Hắn là sẽ không lâu lắm.

- Ha ha!

Thông đạo pháp tắc đã khai thông, Hạ Ngôn trưởng lão bất cứ lúc nào cũng có thể ra vào.

Vương Dương gật đầu, trên mặt đẩy vẻ tươi cuời.

- Đa tạ Vương Dương trưởng lão!

Hạ Ngôn chắp tay nói lời cảm tạ, tiếp theo thân mình liền hóa thành pháp tắc biến mất trong không gian.

Vương Dương nhìn theo Hạ Ngôn hóa thân thành pháp tắc, khẽ gật gật đầu, rồi lại thở ra một hơi, thân hình cũng dần dần biến mất trong không gian.

Phá dưới núi Thủ Vọng, một bóng người đang có vẻ nôn nóng bước tới bước lui, người này chính là Lưu Dụ bị trục xuất khỏi núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn nhìn thấy Lưu Dụ, thân thể rất nhanh hiện ra ngay trước mặt Lưu Dụ.

Lưu Dụ nhìn thấy Hạ Ngôn lập tức trợn tròn mắt, trên mặt lộ ra một loại xúc động không thể nói rõ.

- Thái thượng trưởng lão Hạ NgônỄ.Ễ

Giọng nói của Lưu Dụ hơi khàn khàn.

- Đừng nói những lời vô ích, có phải tên khốn Thương Ẩn kia trục xuất huynh khỏi núi Thủ Vọng hay không?

Hạ Ngôn xua tay ngăn Lưu Dụ, rỗi hỏi ngay.

- Đúng!

Lưu Dụ gật đầu thật mạnh.

- Hừ!

Ta đã biết ngay là tên khốn này làm!

Huynh yên tâm đi, ta sẽ lập tức mang huynh trờ lên núi Thủ Vọng, khôi phục thân phận của huynh.

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe ra tia sáng ác liệt.

Bí mật của Thương Ẩn này không có nhẫn Linh La đã bị phanh phui công khai, không ngờ vẫn không có bị trừng phạt, Hạ Ngôn cũng thật khó hiểu.

Tuy nhiên không quan hệ, nếu tự mình ra mặt cho Lưu Dụ quay trở lại núi Thủ Vọng hẳn là không thành vấn đề.

- Lưu Dụ!

Nói xem chuyện của Thanh Dương Phong chủ, ta muốn biết lúc ấy xảy ra chuyện gì.

Hạ Ngôn dừng một chút, trầm giọng hỏi

Lưu Dụ liền kể lại một lần toàn bộ sự việc Thanh Dương Phong chủ bị buộc phải bất đắc dĩ thiêu đốt linh hồn của mình lúc ấy.

Hạ Ngôn nghe xong, cũng không kìm nổi cảm thán vô vàn.

- Thanh Dương Phong chủ vì ta nên mới bị bọn họ làm hại Không thể tường được, Cự Khuyết Phong chủ lại bán đứng bằng hữu của mình.

Một lát nữa ta phải hỏi lão xem sao. về phần báo thù cho Thanh Dương Phong chủ... có lẽ còn phải chờ một thời gian, tên khốn Thương Ẩn kia hiện giờ vẫn còn là Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng.

Hạ Ngôn ngưng tụ ánh mắt lẩm bẩm nói giọng trầm thấp.

- Lưu Dụ!

Bậy giờ theo ta quay lại núi Thủ Vọng, ta phải phục hồi thân phận của huynh.

Hạ Ngôn quay sang Lưu Dụ nói

- Tốt quá!

Lưu Dụ gật đầu thật mạnh, vui mừng nói.

Núi Thủ Vọng!

Hạ Ngôn mang theo Lưu Dụ quay về núi Thủ Vọng, tạm thời để Lưu Dụ chờ đợi ở dưới ngọn núi chính trung ương, sau đó một mình hắn trở về Vọng Thiên Cung Điện, nói một chút việc này cùng các vị Thái thượng trưởng lão.

Các vị Thái thượng trưởng lão vội triệu tập các Phong chủ cùng với Thương Ẫn, nói thẳng ra ý kiến của Hạ Ngôn.

Dưới tình huống nhiều vị Thái thượng trưởng lão ra mặt như thẶ Thương Ẩn hoàn toàn không có chút cơ hội gỉ. không thể không phục hồi thân phận của Lưu Dụ.

Kỳ thật, nếu Thương Ẩn sớm biết Hạ Ngôn sẽ được chủ nhân Thần Châu thu làm đệ tử, trở thành Thái thượng trưởng lão núi Thủ Vọng, có lẽ hắn cũng sẽ không cấp bách trục xuất Lưu Dụ ra khỏi núi Thủ Vọng như vậy.

Cho dù trong lòng hẳn ghi hận chuyện này, cũng sẽ chờ một cơ hội tốt hơn.

Lúc này hắn có thể tiếp tục ngồi trên vị trí Chưởng Khốĩig Giả núi Thủ Vọng cũng xem như vận số cực lớn.

Ngay sau khi sự kiện kia phát sinh không lâu, từ trong nội điện truyền ra pháp lệnh: từ nay về sau tín vật của Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng không còn là nhẫn Linh La nữa, mà đổi mới là một cây quyầi trượng.

Hiện tại Thương Ẩn nắm giữ cây quyền trượng này.

- CựKhuyết Phong chủ!

ở ngoài ngọn núi trung ương, Hạ Ngôn ngăn cản Cự Khuyết Phong chủ đang định rời đi.

Chương 1062: Kết cục

Nghe được tiếng kêu, thân thể Cự Khuyết Phong trong không gian khẽ run lên, ngay lập tức xoay người nhìn về phía Hạ Ngôn, ánh mắt láo liên.

- Hạ Ngôn trưởng lão gọi ta?

Cự Khuyết Phong chủ nhìn về phía Hạ Ngôn hỏi.

-Ừ!

Hạ Ngôn gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cự Khuyết Phong chủ:

- Cự Khuyết Phong chủ!

Theo ta được biết, ngài là bằng hữu của Thanh Dương Phong chủ, xưa nay vẫn luôn quan hệ mật thiết với nhau.

Ta nói đúng chứ?

Hạ Ngôn nhìn thấy khóe miệng rộng của Phong chủ có hơi co giật, ánh mắt láo liên, tuy nhiên ngay sau đó liền cười cười nói với Hạ Ngôn:

- Nói như thế nào nhỉ!

Chỉ có thể nói là bằng hữu bình thường thôi!

ôi!

Thanh Dương Phong chủ chết đi, ta cũng rất đau lòng.

Nhưng Thanh Dương Phong chủ ngấm ngầm cấu kết cùng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, vi phạm quy củ của đại nhân chủ nhân Thần Châu núi Thủ Vọng lập ra.

Trên Hội nghị Phong chủ ta cũng không thể giúp hẳn được, ta không có biện pháp.

- Phải không?

Hạ Ngôn cười hỏi lại.

- Đúng như thế!

Cự Khuyết Phong chủ nhíu mày:

- Hạ Ngôn trưởng lão!

Ngài đây là có ý gì?

Hạ Ngôn lắc đầu, cười nói:

- Không có ý gì đặc biệt, chỉ là nghe nói Thanh Dương Phong chủ được ngài phụ trách táng ở thời không loạn lưu.

Thanh Dương Phong chủ có ân với ta, ta muốn đi thăm mộ Thanh Dương Phong chủ, thật hy vọng Cự Khuyết Phong chủ có thể dẫn ta đi.

-À!

Nghe vậy, Cự Khuyết Phong chủ rõ ràng thở ra một hơi nhẹ người, lộ ra bộ dáng như trút được gánh nặng:

- Chuyện này tự nhiên không thành vấn đề, mời Hạ Ngôn trưởng lão đi theo ta

Nói xong.

Cự Khuyết Phong chủ vung tay đánh ra một quyền trực tiếp phá vỡ bức tường không gian, lập tức nhìn thấy thời không loạn lưu rõ ràng trước mắt.

Hai bóng người nhoáng lên một cái, đồng thời tiến vào thời không loạn lưu.

Trong thời không loạn lưu, không gian tuy rằng cực độ không ổn định, các loại năng lượng vật chẩt tung hoành, nhưng cũng có một số không gian đặc thù tương đối ổn định.

Thi thể của Thanh Dương Phong chủ chính là táng tại không gian đặc thù này.

Đi theo phía sau Cự Khuyết Pầong chủ, rất nhanh, Hạ Ngôn liền nhìn thấy Thanh Dương Phong chủ nằm trong một khu vực vẫn thạch không có gì che chắn.

-Ôi!

Trong lòng Hạ Ngôn thầm thở đãi một tiếng, dưới chân nguyên lực hơi vừa chuyển, liền tới gần chỗ Thanh Dương Phong chủ.

- Thanh Dương Phong chủ là vì ta mới chết!

Hạ Ngôn thấp giọng nói:

- Ai bức tử Thanh Dương Phong chủ, ta sẽ không bỏ qua cho hắn!

Cự Khuyết Phong chủ đứng ngay phía sau Hạ Ngôn, nghe câu nói đó sắc mặt trờ nên xanh mét.

Lúc ấy, là hắn đứng ra vu hăm Thanh Dương Phong chủ ngầm cấu kết cùng Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Ý niệm của Hạ Ngôn thực vô tình lướt qua trên người Thanh Dương Phong chủ.

"ồ?"

Lúc này, Hạ Ngôn đột nhiên cảm óng được trong thi thể Thanh Dương Phong chủ còn sót ỉại năng lượng linh hồn mong mãnh.

"Đây là..."

Ánh mắt đột nhiên trợn to, trong nháy mắt biểu tình trên mặt Hạ Ngôn biến hóa: "Không đúng, đây là năng lượng linh hồn của Thanh Dương Phong chủ.

Linh hồn của Thanh Dương Phong chủ cũng không có hoàn toàn mất đi."

"Thật tốt quá!"

Hạ Ngôn thầm mừng rõ trong lòng.

"Thanh Dương Phong chủ!"

Linh hồn lực của Hạ Ngôn rất nhanh bao bọc toàn thân Thanh Dương Phong chủ.

-Làm sao vậy?

Cự Khuyết Phong chủ cảm nhận được vẻ khác thường của Hạ Ngôn, không khỏi ra tiếng hỏi

- Thanh Dương Phong chủ!

Hạ Ngôn không đề ý đến Cự Khuyết Phong chủ, mà kêu lên một tiếng.

- Hạ Ngôn!

Đúng lúc này, một đạo ý niệm từ trong cơ thể Thanh Dương Phong chủ truyền ra, Hạ Ngôn rõ ràng thu được nội dung tin tức:

- Hạ Ngôn!

Là ngươi sao?

- Đúng vậy!

Tròng mắt Hạ Ngôn hơi đỏ lên.

Thanh Dương Phong chủ, không ngờ còn chưa chết, ít nhất lão còn giữ lại một tia linh hồn.

- Ha ha!

Hạ Ngôn!

Ta vốn tưởng rằng sẽ không còn được gặp lại ngươi.

Ừ!

Không ngờ, ta còn có cơ hội gặp lại Hạ Ngôn ngươi.

Giọng nói của Thanh Dương Phong chủ rất suy yếu, hiển nhiên linh hồn cũng suy yếu tới cục điểm.

- Thanh Dương Phong chủ không chết?

Sắc mặt Cự Khuyết Phong chủ lập tức tái xanh, hoảng sợ nhìn thần mình Thanh Dương Phong chủ, bên trong hai mắt đầy vẻ kinh hãi.

Thanh Dương Phong chủ, không ngờ còn ẩn dấu một tia linh hồn ở nơi nào đó trong thân thể mình, hơn nữa vẫn kiên trì tới nay không có mất đi.

Hạ Ngôn quét mắt nhìn Cự Khuyết Phong chủ một cái, theo sau lại nhìn về phía thân mình Thanh Dương Phong chủ.

- ThanhDương Phong chủ!

Cảm ơn ngài!

Hạ Ngôn trầm giọng nói.

- Ha ha!

Nói cái này làm gì?

Thanh Dương Phong chủ suy yếu nói:

- Hạ Ngôn!

Hiện tại linh hồn ta đã rất suy yếu, chỉ sợ kiên trì không được bao lâu.

Có thể có cơ hội gặp lại ngươi ta thật sự rất cao hứng.

Thương Đồ hắn nhất định cũng sẽ cao hứng.

Lúc trước ta thiêu đốt linh hồn của chính minh, chỉ còn lại có một tia giấu ở trong cơ thể chính là để một ngày nào đó có thể gặp lại ngươi.

- Thanh Dương Phong chù!

Ngài trước đừng nói nữa, ta có nhẫn Linh La, sau khi ngài tiến vào nhẫn Linh La, lập tức linh hồn sẽ không tiếp tục suy yếu.

Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được biện pháp làm sống lại ngài.

Hạ Ngôn đã thấy được vị trí linh hồn của Thanh Dương Phong chủ, tâm niệm vừa động, liền thu một tia linh hồn còn lại của Thanh Dương Phong chủ vào không gian linh hồn tầng thứ hai nhẫn Linh La.

- Thi thể Thanh Dương Phong chủ táng ở chỗ này cũng không tệ.

Hạ Ngôn đưa mắt nhìn môi trường xung quanh, gật đầu nói, sau đó xoay người nhìn về phía Cự Khuyết Phong chủ:

- Cự Khuyết Phong chủ!

Đa tạ ngài!

- Không có gì, đây là chuyện ta phải làm.

Sau một lúc ngây người, Cự Khuyết Phong chủ vội xua tay nói.

- Vậy ta đi trước đây!

Hạ Ngôn gật đầu, sau đó thân ảnh nhoáng lên một cái, biến mất trong thời không loạn lưu này.

'Tên tiểu nhân đê tiện Thương Ẩn kia, sớm hay muộn ta phải giết chết hắn!

Tuy nhiên, cũng không phải lúc này."

Hạ Ngôn rời thời không loạn lưu, trong đầu xoay chuyển các ý niệm, Thân hình rất nhanh bay về hướng thông đạo pháp tắc núi Thủ Vọng.

"Chờ ta thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, trình độ nguyên lực của ta tất nhiên còn có thể tiếp tục tăng cao.

Thực lực của ta càng mạnh, đối phó với Thương Ẩn bọn chúng sẽ càng nắm chắc hơn."

Trong lúc các ý nghĩ lướt qua trong đầu.

Hạ Ngôn đã tới thông đạo pháp tắc, sau đó trực tiếp thông qua thông đạo pháp tắc rời khỏi núi Thủ Vọng.

Theo thông đạo truyền tống không gian Đô Vệ Thành, đến khu đồng trống Tinh Đồ.

"Tiên Kiều.!"

Hạ Ngôn trông thấy dạng Tinh Đồ xa xa Lần này, là lần thứ ba Hạ Ngôn đi vào Tinh Đồ, tâm tình đã xảy ra biến hóa hoàn toàn khác biệt với hai lần trước.

"Vù!"

Hóa thân thành pháp tắc!

"Ổ?"

"Người nào?"

Ngay thời điểm Hạ Ngôn hóa thân thành pháp tắc bay đi về hướng Tinh Đồ, trong không gian đột nhiên truyền đến một trận dao động, không ngờ làm cho Hạ Ngôn không thể không hiển lộ ra thân hình.

Nên biết rằng, hiện tại thực lực của Hạ Ngôn, đã không thể chỉ dùng chữ khủng bố để hình dung.

Toàn bộ Thần Châu, cũng tìm không thấy bao nhiêu người có thể chống lại cùng Hạ Ngôn.

Nhưng lúc này, không ngờ Hạ Ngôn bị đối phương bức cho hiển lộ thân hình, bởi vậy có thể thấy được, người tới thực lực không kém Hạ Ngôn.

- Là ai?

Hạ Ngôn hiển lộ ra thân hình, ngay sau đó ý niệm trong thời gian ngắn bao trùm toàn bộ khu đồng trống Tinh Đồ, rất nhanh liền cảm ứng được ngọn nguồn của dao động, hắn tập trung ánh mắt nhìn, trầm giọng nói.

- Giỗi lắm!

Chỗ ngọn nguồn dao động, dần dần cũng hiện ra một bóng người già lão.

- Thương Vân trưởng lão?

Nhìn thấy lão già này,Hạ Ngôn kinh ngạc:

- Thương Vân trưởng lão ngăn lại ta, có việc sao?

- Đúng vậy!

Thương Vân gật đầu, nhìn Hạ Ngôn:

- Ta ngăn Hạ Ngôn trưởng lão ngươi lại, quả thật là có chuyện.

- Chuyện gì?

Hạ Ngôn nhíu mày hỏi.

- Giết chết ngươi!

Giọng nói của Thương Vần vừa ngắn gọn lại vừa Phi thường hữu lực.

- Cái gì?

Hạ Ngôn chấn động, hắn thật sự bất ngờ, không ngờ Thương Vân lại nói ra câu nói như vậy.

Thương Vân này lại muốn giết chết mình!

- Hạ Ngôn!

Hôm nay ngươi phải chết!

Thương Vân trầm giọng chậm rãi nói.

"Ông!"

Toàn bộ không gian lập tức đều sôi trào lên.

Pháp tắc vận chuyển trong thiên địa hoàn toàn nghịch chuyển.

Với thực lực của Hạ Ngôn hiện tại đã có thể làm thay đổi toàn bộ pháp tắc thời không trong khu vực Tinh Đồ.

Hiển nhiên Thương Vân cũng có thể làmđượcỄ

-Ra!

Hạ Ngôn nhìn thấy pháp tắc lĩnh vực của Thương Vần sôi trào công kích tới mình, cũng vội vàng vận dụng lĩnh vực pháp tắc của mình đề ngăn cản công kích của đỗi phương.

"Ồ?"

"Lĩnh vực pháp tắc của ta không thể đối kháng với lão. hiện tại đang đần hỏng mất!"

Hạ Ngôn nhìn thấy bên rìa lĩnh vực của mình khống chế, đang không ngừng sụp đổ, phạm vi lĩnh vực pháp tắc cũng đang thu nhỏ lại.

- Hạ Ngôn!

Không cầnngoan cố chống lại, ở trong tay ta ngươi căn bản không còn có khả năng có hy vọng sống sót

Giọng nói thâm trầm của Thương Vân truyền vào trong tai Hạ Ngôn.

- Thương Vân!

Ngươi vì sao muốn giết ta?

Ta là đệ tử của chủ nhân Thần Châu!

Hạ Ngôn tức giận nói:

- Chẳng lẽ, ngươi không sợ chủ nhân Thần Châu tục giận sao?

Ta cùng với ngươi, cũng không có thù hận gì, chẳng lẽ nguyên nhân là Thương Ẩn?

- Đừng đoán mò!

Chính là đại nhân chủ nhân Thần Chằu, muốn ta giết ngươi!

Thương Vân chậm rãi nói:

- Thực ra ngoài ý liệu, nguyên lực của ngươi vậy mà đã đạt tới lục trọng!

Khó trách chủ nhân Thần Châu lại sai ta tự mình ra tay giết ngươi!

Toàn bộ núi Thủ Vọng, cũng không có mấy người có thể đối phó với ngươi.

Trước đây trong lòng ta còn có chút oán hận chủ nhân Thần Châu, vì sao phải phái ta đến ra tay giết ngươiỄ Hiện tại ta mới hiểu rõ, chủ nhân Thần Châu lệnh cho ta giết ngươi, điều này có lý do tất yếu của nó.

"Chá tiệt!"

Hạ Ngôn cảm nhận được lĩnh vục pháp tắc của mình, không thể đối kháng với lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân.

Sau khi tu luyện giả bước vào cảnh giới Thần chủ, có được lĩnh vực pháp tắc của riêng minh.

Nhưng là tu luyện giả cảnh giới Thần chủ thực lực khác nhau, có khả năng khống chế lĩnh vực pháp tắc lớn nhỏ tự nhiên cũng sẽ không giống nhau.

Mà thực lực càng cao, năng lực khống chế đối với lĩnh vục pháp tắc lại càng mạnh.

Lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân rõ ràng mạnh hơn lĩnh vực pháp tắc của Hạ Ngôn.

- Phá võ!

"Xích Huyết Thần Kiếm!"

Một luồng kiếm quang màu đỏ, từ trong cơ thể Hạ Ngôn bắn vọt ra, nhanh chóng xé rách lĩnh vực phép tắc của Thương Vân.

- vẫn còn muốn chống cự sao?

Hai tay của Thương Vân làm ra một động tác, lĩnh vục pháp tắc bị xé rách kia, trong thời gian ngắn được chữa trị như cũ:

- Nguyên lực của ngươi tuy rằng đạt tới lục trọng, nhưng ta đã là nguyên lực thất trọng.

Chênh lệch như vậy, nguơi đứt khoát không thể bù lại.

Khu đồng trống Tinh Đồ này, đó là nơi táng thân của Hạ Ngôn ngươi!

- Muốn giết ta?

Cũng không dễ dàng Như vậy!

Hạ Ngôn nói bướng.

"Thương Vần này không ngờ là Thần chủ nguyên lực thất trọng!"

Hạ Ngôn rất nhanh suy nghĩ trong lòng: "Nói về lĩnh vực pháp tắc, ta không bằng lão.

Mà dù sỏ dụng Thánh khí Xích Huyết Thần Kiếm, đối với lão uy hiếp cũng không lớn."

"Liều mạng đánh bừa cùng lão, cơ hội của ta không lớn!"

"Xem ra, chỉ có thể tạm thời lựa chọn chạy trốn, đợi sau khi thông qua giai đoạn thó ba Tiên Kiều, tất nhiên có thể đánh bại lão Thương Vân này."

Trong đầu Hạ Ngôn các ý nghĩ lướt qua thật nhanh, rỗi hắn làm ra quyết định.

- Phá võ!

Sau một tiếng gầm lên giận dữ, lĩnh vực pháp tắc của Hạ Ngôn tụ lại hình thành một thanh đao nhọn, trong chợp mắt đó, liền xé mở lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân thành một cái lỗ thủng.

"Xích Huyết Thần Kiếm!"

Lập tức, Xích Huyết Thần Kiếm lại bắn vọt ra, dâm thẳng vào bên trong lỗ thủng kia.

Kiếm quang thật lớn màu đỏ chợt lóe sáng, rốt cục dũng mãnh xuyên thủng lĩnh vực pháp tắc của Thương VâĩL

-Ồ?

Ánh mắt Thương Vân lộ vẻ ngưng trọng:

- Ý!

Vậy mà phá vỡ lĩnh vực pháp tắc của ta rồi?

Tuy rằng chỉ là xé rách trong nháy mắt, nhưng bao nhiêu thời gian đó cũng dù đề Hạ Ngôn chạy thoát.

Tuy rằng thực lực Hạ Ngôn không bằng Thương Vân, nhưng hắn cũng là cảnh giới Thần chủ, hoa nữa chênh lệch cũng chỉ là một trọng nguyòi lực, dưới tình huống Hạ Ngôn liều mạng chạy trốn, trong lúc nhất thời Thương Vân cũng không kịp ngăn cản.

- Còn muốn chạỵ?

Thương Vân thấy lĩnh vực pháp tắc của mình đã mất hiệu lực bao vây Hạ Ngôn, vội dùng ý niệm bao trùm toàn bộ khu đồng trống Tinh Đồ, thân ảnh lão nhanh chóng di chuyển, bám sát theo Hạ Ngôn đang tăng tốc độ Phi hành.

- Tốc độ thật đúng là mau!

Thương Vân nhướng mày lẩm bẩm, thân hình biến mất trong không gian.

Hai người, bất quá chì hơn kém nhau một trọng nguyên lực, chênh lệch về tốc độ thể hiện ra sẽ càng nhỏ.

Lúc này Hạ Ngôn hoàn toàn là không quản hết thảy cố sức bay về phía Tinh Đồ, Thương Vân cũng Chỉ có thể đuổi sát theo phía sau, trong lúc nhất thời căn bản là không đuổi kịp Hạ Ngôn.

"Lão già này quả thật muốn giết ta!"

Tuy rằng Hạ Ngôn đang Phi hành ở tốc độ cao nhất, nhưng cũng biết phía sau Thương Vần đang truy đuổi sát theo, khỏaũg cách giữa hai người đang không ngừng thu ngắn lại.

Tiếp qua một lát sau, lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân có thể lại bao vây mình.

"Vù!"

Nhanh như một tia chớp.

"Phía trước chính là Tinh Đồ, là địa bản của Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Đến lúc đó, Thương Vân này đương nhiên không dám đánh chết ta."

Ánh mắt Hạ Ngôn lóe sáng, thân thể mạnh mẽ vọt vào Tinh Đồ.

- Hừ!

Tiến vào Tĩnh Đồ rồi tường là ta không làm gì được ngươi hay sao?

Thương Vân ở phía sau, cảm ứng thấy Hạ Ngôn chạy vào Tinh Đổ, lão cười lạnh một tiếng.

Thân ảnh hai người, một trước một sau vọt vào trong Tinh Đồ.

Tinh Đồ tuy rằng rộng lớn, nhưng là ở dưới tốc độ của tu luyện giả cảnh giới Thần chủ, lướt qua Tinh Đồ cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt Chỉ trong thời gian nháy mắt, Hạ Ngôn chạy tới phía trên Thần Cung Tinh Đồ, đồng thời xuất ra giấy thông hành giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

- Chưởng Khống giả Tiên Kiều đại nhân!

Tamuốn đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều!

Hạ Ngôn hướng vào Tiên Kiều lớn tiếng kêu to.

"Ầm!"

Thương Vân ở sát phía sau, lĩnh vực pháp tắc hoàn toàn khống chế toàn bộ Tinh Đồ, mà Hạ Ngôn, cũng dùng lĩnh vực pháp tắc của mình chống đỡ ngăn cản.

Thân ảnh Thương Vân hiện ra ở phía sau Hạ Ngôn.

- Thương Vân!

ở Tinh Đồ ngươi cũng dám động thủ sao?

Hạ Ngôn xoay người nhìn Thương Vân, lớn tiếng quát.

- Ha ha!...

Hạ Ngôn!

Người bình thường có lẽ không dám chém giết ở trong phạm vi Tinh Đồ, nhưng ta là...

Thương Vân cười nói:

- Đầy chính là mệnh lệnh của chủ nhân Thần Châu!

Toàn bộ Thần Châu, ai dám vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân Thần Châu?

Nếu ở Thâm Uyên Vô Tận, có lẽ ngươi còn có cơ hội sống sót, nhưng hiện tại. ngươi không có cơ hội rồi.

- Ngươi dám!

Hạ Ngôn cà giận nói, ngay sau đó thân thể nhích động, kêu lớn:

- Ta muốn đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

- Dừng tay!

Đúng lúc này, một thanh âm xuyên qua hư không, truyền vào trong tai hai người.

"Ồ?"

Thương Vân nhướng mày, nhìn về phía thanh âm truyền đến.

Mà Hạ Ngôn, trên mặt lại vui mừng khôn xiết...

"Là giọng nói của Chưởng Khống Giả Tiên Kiều."

Quả nhiên, thanh âm vừa mới hạ xuống, ngay sau đó, Hạ Ngôn nhìn thấy thân ảnh Chưởng Khống Giả Tiên Kiều dần hiện ra.

'Búng là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, không biết là phân thân hay là bản thể."

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng.

- Trong Tinh Đồ, bất cứ tu luyện giả nào đều cấm chỉ chém giết nhau, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đưa mắt đảo qua trên người Hạ Ngôn cùng Thương Vân, giọng trầm tháp quát lớn.

Hạ Ngôn cùng Thương Vân, tuy rằng một người là nguyên lực lục trọng, một là nguyên lực thất trọng, thế nhưng Chưởng Khống Giả Tiên Kiều trước mặt, lại là nguyên lực cửu trọng, cũng chính là một trong mấy người mạnh nhất Thần Châu, quát mắng hai người tự nhiên không nói chơi.

- Ra mắt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Hạ Ngôn vội khơn minh thi lễ.

-Ừ!

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều gật đầu đáp lễ Hạ Ngôn.

- Cữũg không phải ta chủ động đánh nhau cùng lão, mà là lão muốn giết ta ở trong Tinh Đồ, không ngờ lão cũng dám động thủ, quả thực là xem thường không để Chưởng Khống Giả Tiên Kiều ngài vảo mắt

Hạ Ngôn chỉ tay vào Thương Vân cách đó khôngxa, cực lực lên tiếng tố cáo.

Lúc này đương nhiên hai người đều đã thu hồi lĩnh vực pháp tắc.

ở trước mặt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, lĩnh vực pháp tắc của hai người căn bản không tính, là cái gì.

- Tình cảnh vừa rồi ta đều nhìn thấy.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, gật đầu nói, sau đó nhìn về phía Thương Vân:

- Ngươi là trưởng lão núi Thủ Vọng, vì sao phải tới đây tới giết người?

Ngươi giếTai ta mặc kệ, tuy nhiên tuyệt đối không được phép giết người trong phạm vi Tinh Đồ, đây là quy củ của ta Xem ở ngươi là thân phận trưởng lão núi Thủ Vọng, ta sẽ không trừng phạt ngươi, mau đi đi.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều phất tay nói với Thương Vân.

Nghe vậy, Hạ Ngôn mừng rỡ.

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Thương Vân cũng không có bởi vậy liền rời đi, không ngờ còn cười nói với Chưởng Khống Giả Tiên Kiều:

-Ta!

Thương Vân chỉ vào mình:

- Thân phận ta là trưởng lão núi Thủ Vọng, làm sao ta dám phá quy củ của Chưởng Khống Giả Tiên Kiều ngài chứ?

Nhưng mị đánh chết tên gọi là Hạ Ngôn này là do Chủ nhân Thần Châu trực tiếp hạ đạt mệnh lệnh.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Yêu cầu ngài không cầnngăn cản ta ra tay!

- Cái gì?

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều sa sầm xuống.

- Chưởng Khống giả Tiên Kiều!

Yêu cầu ngài không nên ngăn cản ta!

Thương Vân lại nói tiếp:

- Nếu ngài ngăn cản tạ đó là đối nghịch cùng chủ nhân Thần Châu.

- Nếu là mệnh lệnh của chủ nhân Thần Châu, ta cũng đành chịu!

Chưởng Khống giả Tiên Kiều khẽ hít vào một hơi, nhìn về phía Hạ Ngôn lắc đầu nói.

- Chưởng Khống giả Tiên Kiều!

Hạ Ngôn khẩn trương, nếu Chưởng Khống Giả Tiên Kiều không nhúng tay vào việc này, vậy hôm nay hắn thật sự rơi vào nguy hiểm rồi, cho dù liều, mạng, chỉ sợ nhiều nhất cũng chỉ chạy thoát linh hồn.

Nếu chỉ còn có linh hồn cho dù có thể sống lại, thực lực cũng sẽ giảm xuống trên diện rộng.

- Ngài ngàn vạn lần không nên tin lời nói của Thương Vân: Chủ Nhân Thần Châu là sư phụ của ta, như thế nào lại sai người giết ta?

Hơn nữạ, ta có thể nhanh như vậy đã tăng lên tới nguyên lực lục trọng, cũng chính là nhờ chủ nhân Thần Châu ban cho.

Hạ Ngôn vội vàng giải thích.

- ồ?Ngươi là đệ tử của chủ nhân Thần Châu à?

Chưởng Khống giả Tiên Kiều mắt sáng ngời:

- Thì ra là như vậy, Thương Vân!

Ngươi dám nói dối với ta?

Sắc mặt Chưởng Khống giả Tiên Kiều lập tức lạnh xuống nhìn về phía Thương Vân.

- Ha ha!

Ta làm sao dám dối gạt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều ngài chứ?

Mời ngài nhìn cái này xem!

Thương Vân xòe lòng bàn tay ở trước người lão, tức thì có thêm một tấm lệnh bài màu

tím.

Ngay sau đó, trong không gian phía trên liền hiện ra mấy chữ màu tím to kinh người: "Chủ. nhân Thần Châu", từ trên mặt chữ tản phát ra khí tức khủng bố!

"Chủ Nhân Thần Châu?"

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều lại nhói mày, Thương Vân xuất ra thứ đó, đúng là thủ lệnh của chủ nhân Thần Châu, người khác nhìn thấy vật ấy có lẽ còn có thể hoài nghi thiệt giả, nhưng với Chưởng Khống Giả Tiên Kiều thì chỉ liếc mắt một cái có thể nhận ra hư thật, Thương Vân xuất ra thủ lệnh này, chính là đồ thật

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Bây giờ hẳn là ngài tin tưởng ta nói đều là sự thật rồi chứ?

Thương Vần vừa nói với Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, đồng thời thu hồi lệnh bài.

Hạ Ngôn nhìn đến cảnh này có hơi kinh ngạc.

Theo ngay từ đầu, hắn đã không tin lời nói của Thương Vân, hắn hoài nghi là Thương Ẩn đương nhiệm Chưởng Khống giả núi Thủ Vọng ngấm ngầm giờ trò quỷ.

Nhưng hiện tại xem ra, sự tình chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Nhưng mà chủ nhân Thần Châu vừa mới thu mình làm đệ tử, thế thì vì lý do gì muốn giết chết minh chứ?

Hạ Ngôn trăm mối ngổn ngang không cách nào hiểu được, chủ Nhân Thần Châu không có lý nào muốn giết chết mình.

Hơn nữa nếu chủ nhân Thần Châu muốn giết chết minh, sao có thể để mình tùy ý rời khỏi núi Thủ Vọng?

"Mặc kệ như thế nào, ta cũng không thể chết được!

Phải còn sống mới có hi vọng."

Hạ

Ngôn suy nghĩ thầm quyết định trong lòng.

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Hạ Ngôn nhìn Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, ánh mắt ngưng trọng:

- Không biết Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân còn nhớ ta hay không?

Hạ Ngôn giơ tay chỉ vào mình hỏi.

-Ngươi?

Ta đã gặp ngươi sao?

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều thoáng hơi sửng sốt, đảo mắt cẩn thận quan sát Hạ Ngôn, tuy nhiên cuối cùng vẫn lắc đầu nói:

- Trí nhớ ta không tốt lắm.

Tuy nhiên... ngươi có giấy thông hành giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, ta nghĩ...

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân!

Phân Thân của ngài, từng xuất hiện ở trong Thần Cung Tinh Đồ gặp ta.

Lúc ấy ngài còn nói, chỉ cần ta có thể nhìn thấy bản thể của ngài, ngài sẽ thỏa mãn cho ta một nguyện vọng.

Hạ Ngôn chậm rãi nói.

-À?

- Ta nhớ ra rồi!

Đúng vậy, ta đã gặp ngươi.

Thật sự không nghĩ tới ngươi đã là cảnh giới Thần chủ.

Ôi!

Cũng khó trách ta không nghĩ tới ngươi ngay, ta sao có thể nghĩ đến trong khoảng thời gian ngắn như vậy, thực lực của ngươi lại trờ nên mạnh như thế chứ?

Cũng đúng, trước đây ngươi có thể thuận lợi thông qua hai giai đoạn Tiên Kiều, thiên tưthật sự là không có người nào có thể theo kịp.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều nhớ lại, nói với giọng trầm bổng.

- Xin Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân ngăn cản Thương Vân, ta muốn đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Hạ Ngôn nói tiếp:

- Chưởng Khống Giả đại Nhân đáp ứng thỏa mãn cho ta một nguyện vọng, nguyện vọng của ta lần này chính là xin Tiên Kiều đại nhân bảo đảm an toàn cho ta

- Quá...

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều nhướng mày, có chút khó xử.

- Chưởng Khống giả đại nhân, chẳng lẽ ngài...

Thương Vân không kìm nổi ra tiếng.

- Câm miệng!

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đột nhiên quát lớn một tiếng:

- Hôm nay bất luận kẻ nào, đều không thể giết hắn!

Cho dù là chủ nhân Thần Châu tự mình đến đây, ta cũng sẽ không để hắn ra tay.

Một cỗ khí thế trong thời gian ngắn bùng phát ra, thân hình Thương Vân đang đứng lơ lửng giữa không trung kia, trong phút chốc liền bị bay tung ra ngoài

"Đáng giận!"

ở ngoài Tinh Đồ, Thương Vân oán hận rủa thầm.

Chỉ vung tay nhẹ nhàng như thế lãođãbị thổi bay ra khỏi Tinh Đồ, hơn nữa hoàn toàn không có năng lực ngăn cản.

Khi một lần nữa ổn định thực lực của mình, lão phát hiện chính mình đã tới bên ngoài TinhĐồrồi

"Hừ!

Ta phải về bẩm báo với đại Nhân chủ Nhân Thần Châu.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều!

Hãy đợi đấy!"

Thân ảnh Thương Vân biến mát trong không gian.

- Đa tạ Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân!

Thấy thân ảnh Thương Vân hoàn toàn biến mất, Hạ Ngôn mới trút ra một hơi thật dài nhẹ người, nói lời cảm tạ Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

- Không có gì!

Ta đáp ứng thỏa mãn cho ngươi một nguyện vọng, đương nhiên không thể nuốt lời...

Tiểu tử, tốc độ tiến bộ của ngươi thật đúng là kinh người, có thể đột phá cảnh giới Thần chủ đã là cực kỳ khó khăn, nhưng không ngờ ngươi đã là cảnh giới Thần chủ nguyên lực lục trọng.

Tốc độ tu luyện như vậy, chỉ sợ không cần tới bao lâu, có thể đạt tới nguyên lực cửu trọng.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều vuốt chòm râu tung bay, cười nói với Hạ Ngôn.

- Ta nhờ vận may thôi!

Hạ Ngôn cũng cười nói.

- Bằng vào vận may, là không có khả năng làm được.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều lắc đầu:

- Ngươi nói, muốn đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều phải không?

- Đúng vậy.

Hạ Ngôn gật đầu:

- Ta còn cầntăng lên thực lực, bằng không gặp phải cường giả như Thương Vân, cũng Chỉ có thể bị động bị đánh.

Hôm nay nếu không nhờ có Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân ra tay, chỉ sợ ta đã rơi vào tình cảnh thật sự rất nguy hiểm rồi.

- Dựa theo tốc độ tiến bộ của ngươi, thực hiện xong giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, thực lực của ngươi liền có thể vượt qua Thương Vân kia rồi.

Chưởng Khống giả Tiên Kiều chắp hai tay sau lưng bình thần nói với Hạ Ngôn.

- Hạ Ngôn!

Giai đoạn thứ ba Tiên Kiều là đặc thù nhất, khác xa với hai giai đoạn Tiên Kiều trước đây.

Một trăm tầng của giai đoạn thứ ba Tiên Kiều này, nếu ngươi có thể thông qua toàn bộ, thực lực liền có thể trực tiếp đạt tới nguyên lực cửu trọng.

Chưởng Khống giả Tiên Kiều híp mắt nhìn Hạ Ngôn nói.

- Cái gì?

Hạ Ngôn nghe vậy giật mình cả kinh:

- Thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, có thể trực tiếp đạt tới Nguyênlực cửutrọngư?

- Đúng vậy!

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, gật đầu:

- Ha ha!

Tuy nhiên muốn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, điều này có điềm không thực tế lắm.

Từ khi vũ trụ sinh ra tới nay, chỉ có một người thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

- A?

Hạ Ngôn há hốc miệng, ánh mắt khó tin nhìn Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Hạ Ngôn tuyệt đối thật bất ngờ, không ngờ lại chỉ có một người thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

- Ngoại trừ chủ nhân Thần Châu hắn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, toàn bộ trong vũ trụ cho tới nay, cũng không có người thứ hai nào thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều chậm rãi nói tiếp:

- Cho nên, muốn hoàn toàn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, điều đó có vẻ không thực tế.

Không cầnquá để ý, có thể đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều đã là nhân vật lừng lẫy hiếm thấy rõi.

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân!

Chẳng lẽ ngay cả ngài cũng không có thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều sao?

Hạ Ngôn gật gật đầu, sau đó mới tò mò hỏi Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Nhân vật cường đại trước mặt này chính là Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, chẳng lẽ ngay cả Chưởng Khống giả cũng không thể hoàn toàn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều do mình chưởng quản?

- Ha ha!

Ta quả thật không có hoàn toàn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Tuy nhiên, dù ta không có hoàn toàn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, nhưng sau khi ta từ trong giai đoạn thứ ba Tiên Kiều đi rạ cũng đã đạt tới nguyên lực cửu trọng.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều không hề quan tâm nói tiếp:

- Hạ Ngôn!

Giai đoạn thứ ba Tiên Kiều này, phương thức thông qua nó khác với hai giai đoạn Tiên Kiều trước đây, ngươi cần phải trong vòng ba ngày thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, nếu qua ba ngày ngươi còn chưa có thông qua, sẽ bị Tiên Kiều tự động truyền tổng ra ngoài.

- Cái gì, thời gian Chỉ có ba ngày?

Hạ Ngôn trợn to mắt kinh ngạc.

- Đứng vậy!

Bất luận kẻ nào tiến vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều đều chỉ có thời gian ba ngày...

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều, gật đầu.

"Phù!"

Hạ Ngôn không kìm nổi thở ra một hơi, theo sau lại hỏi:

- Vị Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận kia, cũng không có thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều sao?

- Lãm Nguyệt Chưởng Khống giả Thâm Uyên Vô Tận, nàng chưa có tới Tinh Đồ lần nào.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều lắc đầu nói.

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, nhè nhẹ gật gật đầu:

- Hiểu rồi, Chưởng Khống Giả đại nhân!

Vậy giờ ta tiến vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều đi, ta thật có chút không kìm nổi muốn mở mang kiến thức một chút giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

- Ừ!

Đi thôi!

Theo ống tay áo của Chưởng Khống giả Tiên Kiều vung lên, thân ảnh Hạ Ngôn biến mất ở phíaưênThần Cung Tinh Đồ.

Ngay sau đó, Hạ Ngôn đã tới một cái không gian kỳ quái.

"Nơi này chính là giai đoạn thứ ba Tiên Kiều?"

Hạ Ngôn nhìn cành vật bốn phía, mày nhăn lại.

ở phía trước hắn có rất nhiều căn phòng ô vuông giống nhau, thoạt nhìn ở bên ngoài căn phòng thực bình thường.

Những phòng này sập xếp cũng không theo quy tắc gì, dần dần kéo dài đến xa xa.

"Không ngờ ý niệm của ta cũng không thể tra xét hết thảy trong này được!"

Sau khi Hạ Ngôn tản ra ý niệm dò xét, phát hiện ý niệm không thể tới gần những căn phòng ô vuông giống nhau này.

"Quên đi, bắt đầu thôi!

Ta Chỉ có thời gian ba ngày, nếu trong vòng ba ngày không thể thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, ta sẽ bị trực tiếp bị truyền tống ra ngoài.

Hạ Ngôn hít vào một hơi, rồi bước thẳng vào căn phòng ô vuông thứ nhất.

"Nguyên lực, pháp tắc, còn có một số tinh thần lực kỳ quái!"

"Không có lối ra?"

Khi Hạ Ngôn tiến vào căn phòng thứ nhất, liền phát hiện căn phòng này căn bản là không có lối ra, hơn nữa lúc này ngay cả lôi vào vừa rồi cũng không nhìn thẩy.

Toàn bộ căn phòng hoàn toàn bị phong bế, các loại năng lượng tràn ngập ở trong đó.

Khó trách giai đoạn thứ ba Tiên Kiều này yêu cầu tu luyện giả đạt tới cảnh giới Thần Chủ mới có thể đi vào, nếu không có đạt tới cảnh giới Thần chủ, vẻn vẹn chỉ là chút tinh thần lực nơi này, đều có thể trong nháy mắt khiến cho linh hồn tu luyện giả hòng mất

"Như thế nào mới có thể từ trong này đi ra ngoài?"

Hạ Ngôn chậm rãi nhẩm mắt lại, ý niệm trao đổi cùng tinh thần lực trong không gian.

"Thì ra là như vậy, hiểu rồi, tự kiên trì chính mình.

Hết thảy, đều không quan hệ cùng ta, mục đích của ta là rời khỏi phòng này, tiến vào căn phòng tiếp theo."

Trong khoảnh khắc đó, trên mặt Hạ Ngôn liền lộ ra một nụ cười, bước chân chậm rãi đi về phía trước.

Mà trong lúc bước đi Hạ Ngôn cũng không có mở mắt nhìn.

Nói ra thật kỳ quáI chỉ đcmi giản đi tới vài bước, Hạ Ngôn liền ra khỏi căn phòng thứ nhất này.

Thoạt nhìn, bộ dáng thực nhẹ nhàng.

Có thể đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, tu luyện giả đều biết gian nan trong đó, có một số người trong vòng ba ngày, ngay cả căn phòng thứ nhất cũng không đi ra được.

Lĩnh ngộ chỉ đơn giản như thế mà không lĩnh ngộ được, thật khó như lên trời!

Điều này không cần giải thích nhiều.

"Căn phòng thứ hai!"

Hạ Ng mờ mắt nhìn, quả nhiên thấy lối vào căn phòng thứ hai ngay tại bên canh mình: "Xem ra, giai đoạn thứ ba Tiên Kiều chính là một trăm cãn phòng ô vuông này.

Ta chỉ cần thông qua một trăm căn phòng này, tự nhiên chính là thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều."

Sau khi thông qua cãn phòng thứ nhất, Hạ Ngôn cảm nhận được nguyên lực của mình rõ ràng lại tăng manh một ít, trong lòng hắn đã có phán đoán đại khái Không một chút chần chừ, Hạ Ngôn đi thẳng vào cãn phòng thứ hai.

"Ồ?"

"Dường như độ khó có điều gia tăng so với phòng thứ nhất!"

Hạ Ngôn cảm nhận được dao động năng lượng và dao động tinh thần lực trong phòng này, liền nhắm mắt lại lần nữa.

Một lát sau.

Hạ Ngôn lại nhấc chân bước về phía trước, trong nháy mắt liền thành công ra khỏi phòng thứ hai

"Nguyên lực của ta lại tăng mạnh.

Loại tăng lên này không ngờ rõ ràng như thè khó trách thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, nguyên lực liển có thể trực tiẹp đạt tới cửu trọng."

Hạ Ngôn vui mừng thầm nghĩ.

Phòng thử ba...

Phòng thứ tư.

Ễể

Phòng thứ mười...

Liên tục thông qua mười căn phòng ô vuông, Hạ Ngôn đều rất thuận led.

Trong lúc này vẫn chua chậm trễ nhiều thời gian lắm.

Mà trình độ Nguyên lực của Hạ Ngôn, so với thời điểm trước khi tiên vào giai đoạn thóba Tiên Kiều đã tăng lên gấp mấy lần.

"Nếu hiện tại, gặp lại Thương Vân kia, ta có nắm chắc đánh bại hắn tbậm chí đánh chết hắn."

Mắt Hạ Ngôn tỏa sáng, loại cảm giác thực lực của mình rất nhanh tăng lên này khiến Hạ Ngôn kích động không thôi.

Không lâu trước đây, mình còn không phải là đối thủ của Thương Vân trưởng lão núi Thủ Vọng trình độ nguyên lực thẩt trọng, mà hiện tại lại có nắm chắc đánh bại Thương Vân nguyên lực thất trọng.

Hạ Ngôn phán đoán ra, cặp độ nguyên lực của mình hẳn đã đạt tới thất trọng.

Trải qua mười căn phòng ô vuông, cấp độ nguyên lực liền tăng lên một trọng, cũng khó trách Hạ Ngôn kích động như vậy.

"Tiếp tục!"

"Nhất địtih phải ở trong vòng 3 ngày, hoàn toàn thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều."

Ánh mắt Hạ Ngôn tỏa sáng, thân ảnh ẩn vào căn phòng ô vuông Thứ mười một.

Một ngày sau, Hạ Ngôn đã thông qua bốn mươi căn phòng, mà cấp độ nguyên lực so với trước khi tiến vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, ước chùng tăng lên hơn bốn mươi lần.

Hạ Ngôn phán đoán, lúc này mức độ nguyên lực của mình, hẳn là đã đạt tới bát trọng.

Nguyên lực bát trọng cách cửu trọng cũng chỉ còn kém một bậc

Mà khi nguyên lực đạt tới cửu trọng, liền có thể tiếp xúc đến thiên đạo, ngay cả chủ nbân Thần Châu đều cực kỳ coi Trọng Thiên đạo.

Năm đó chủ nhân Thần Châu có thể phong ấn tứ đại Thần Châu, chính là nhờ lĩnh hội được một tia thiên đạo.

'Tuy rằng ta không biết Thương Vân rốt cuộc có phải chủ nhân Thần Châu phái tới giết ta hay không?

Tuy nhiên, vạn nhất đúng thật là chủ Nhân Thần Châu muốn giết tạ thì thực lực của ta hiện tại còn xa không đủ tự bảo vệ mình."

"Nhất định phải đạt tới nguyên lực cửu trọng!"

Trong mắt Hạ Ngôn lộ rò vẻ quyầ tâm, thân ảnh tiến vào căn phòng Thứ bốn mưai mốt

-Này Ệ...ễễ... •

Trong không gian riêng biệt, Chưởng Khống Giả Tiên Kiều trợn tròn mắt đến sắp rớt ra ngoài, trên mặt kích động đến nổi đầy gân máu.

- Không ngờ mới qua thời gian hai ngày đã thông qua tám mươi tầng.

- Còn có thời gian một ngày, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, xem ra thông qua giai đoạn thứ baTiên Kiềuđãkhôngthànhvấnđềrồi cấp độ nguyên lực cũng đạt tới cửu trọng.

Chưởng Khống giả Tiên Kiều thì thào nói, quả thực không thể tin đây là sự thật

- Trải qua ngàn ức năm, ba ngàn ức năm...

Không ngờ, không ngờ lại xuất hiện một nhân vật thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều!

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều dần dầnbình tĩnh trở lại, nhìn về phía tinh không xa xa.

- Chẳng lẽ, truyền thuyết kia là thật vậy chăng?

"Khi xuất hiện người thứ hai thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, thiên đạo buông xuống, vũ trụ sắp xuất hiện chủ nhân!"

- Đây là đoạn văn tự ghi trên tấm bia to từ thời viễn cổ, cho tới nay, mọi người đều nghĩ rằng đó chỉ là một người nào đó khắc lên vui đùa, hiện tại không ngờ...

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều lẩm bẩm, giọng nói có hơi run run.

ở trên tấm bia viễn cỗ, ghi lại một đoạn văn tự thần bí, nội dung văn tự đại ý chính là: khi trong vũ trụ xuất hiện người thứ hai thông qua ba cái giai đoạn Tiên Kiều, như vậy vũ trụ sắp xuất hiện biến động lớn.

Tấm bia viễn cổ này Phi thường cồ xưa, thời gian tồn tại dường như còn xa xưa hơn cả Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

- Tahiểurồi!

Đúng lúc này, Chưởng Khống giả Tiên Kiều chợt hiểu gật gật đầu.

- Thì ra chủ nhân Thần Châu, là vì chuyện này mới như vậy...

đây chính là đại sự kinh thiên động địa mà!

Ánh mắt Chưởng Khống Giả Tiên Kiều lóe sáng, thân ảnh rất nhanh biến mát trong không gian riêng của lão.

• •• •• •• •• M •• •• •• •• •• •• •

"Ổ?"

'Đã xong rồi sao?"

'Thời gian dường như còn không đến ba ngày.

Nói cách khác ta đã thuận lợi thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều?"

Hạ Ngôn phát hiện chính mình đã rời khỏi Tiên Kiều, lúc này đang ở phía trên Thần Cung Tinh Đồ.

Phần phật!

Theo Hạ Ngôn phất tay áo một cái, từng đoàn từng đoàn nguyên lực nối liền hình thành một cái đồ án hình tròn.

"Nguyên lực của ta xem ra đã đạt tới cửu trọng!

Loại cảm giác này, dường như có thể hủy thiên diệt địa Lĩnh vực..."

Hạ Ngôn cảm nhận được nguyên lực mênh mông trong cơ thạ cùng với lĩnh vực mình có khả năng khống chế.

- Nghịch chuyền thời không!

Theo một tiếng quát khẽ của Hạ Ngôn, trong không gian chung quanh Hạ Ngôn đúng là thời gian bắt đầu đảo ngược.

"Phù..." chì trong chốc lát đó Hạ Ngôn đã có cảm giác rất mệt mỏi, vội vàng đình chỉ nghịch chuyển thời không: "Nghịch chuyển thời gian còn rất khó khăn, nguyên lực đạt tới cửu trọng, cũng đúng là kiên trì không được bao lâu."

"Thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, ta không ngờ trở thành người thứ hai trong vũ trụ thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Người thứ nhất là Chủ nhân Thần Châu!"

Hạ Ngôn hiện ra vẻ tươi cười nơi khóe miệng.

- Chưởng Khống Giả Tiên Kiều đại nhân!

Sau một lúc Hạ Ngôn định thần lại, liền hướng vào Tiên Kiều lớn tiếng kêu gọi.

Hắn đã từ trong Tiên Kiều đi ra, tự nhiên muốn chào hỏi một tiếng cùng Chưởng Khống giả Tiên Kiều rồi mới rời đi.

"Chẳng lẽ không có ở đây?"

Hạ Ngôn đợi một lát, cũng không thấy Chưởng Khống giả Tiên Kiều hiện thân, hắn nhíu mày thầm nghĩ trong lòng.

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều nếu có ở đây, tất nhiên sẽ không vờ đi không ra mặt gặp minh.

Vốn Hạ Ngôn định báo tin mừng minh thông qua giai đoạn thó ba Tiên Kiều này cho Chưởng Khống Giả Tiên Kiều biểt, lúc này nếu Chường Khổng Giả Tiên Kiều không có mặt, cũng chỉ có thể chờ lần sau gặp lại Chưởng Khống Giả Tiên Kieu nói sau!

"Ta kế tiếp có nên trở lại núi Thủ Vọng hay không?"

Hạ Ngôn nhíu mày suy nghĩ: "Chủ nhãn Thần Châu muốn giết ta, vì sao lúc ẩy còn thu ta làm đệ tử?

Hơn nữa thời điểm ở núi Thủ Vọng, chỉ cầnmột ngón tay là ông ta có thể dí chết ta, đâu cần tốn nhiều công sức như vậy.

Ta có bị giết chết đi, toàn bộ núi Thủ Vọng cũng sẽ không có bất luận kẻ nào đám nói gì!

Nhưng ta không Trở về núi Thủ Vọng thì nên đi đâu đây?

Đoi với thiên đạo, ta hoàn toàn xa lạ...

Nhưng quay về núi Thủ Vọng vạn nhất chủ nhân Thần Châu thật sự muốn giết ta..."

Hạ Ngôn phân vân, trong lòng cũng đúng khó có thể quyết đoán.

'Đúng rồi, ta nên đi Thâm Uyên Vô Tận!

Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, hăn là sẽ không gây bất lợi cho ta.

Hơn nữa khẳng định Lãm Nguyệt cũng biết một ít tin tức về thiên đạo."

Ánh mắt Hạ Ngôn chợt lóe sáng, nghĩ tới một nơi để đi.

Lập túc, Hạ Ngôn liền hóa thân thành pháp tắc, ngay lập túc ra khỏi Tinh Đồ.

"Ồ?"

"Thương Vân vẫn còn chờ sao?"

Trong ý niệm Hạ Ngôn phát hiện phép tắc của Thương Vân biến thành.

Hiện tại nguyên lực của Hạ Ngôn đã đạt tới cửu trọng, có thể nói đã gần như cục hạn, Thương Vân ẩn thân ở trong không gian dĩ nhiên Hạ Ngôn có thể phát hiện dễ dàng.

"Xem ra, hắn muốn chờ ta từ trong Tiên Kiều đi ra, tiếp tục đuổi giết ta đây!"

Hạ Ngôn thầm nghĩ trong lòng: "Hừ!

Ta thật muốn nhìn xem, hiện tại ngươi làm thế nào giết chết ta!"

Trong lúc các ý nghĩ lướt qua trong đầu, Hạ Ngôn cũng giảm chậm tốc độ lại.

Quả nhiên, lúc này lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân, rất nhanh ập về hướng Hạ Ngôn.

Tiếp theo, thân hình Thương Vân hiện ra trong không gian.

- Hạ Ngôn!

Chúng ta lại gặp mặt!

Ngươi không ngờ nhanh Như vậy lại nhìn thấy ta chứ?

Thương Vân mặt đẩy vẻ tươi cười đắc ý nói với Hạ Ngôn.

- Thương Vân!

Ngươi vẫn còn chờ ở ngoài Tinh Đồ à?

Hạ Ngôn nhìn Thương Vân lanh giọng hỏi.

- Đương nhiên phải chờ!

Ta biết ngươi đi vào giai đoạn thứ ba Tiên Kiều nhiều nhất Chỉ có thời gian ba ngày.

Sau ba ngày, ngươi không thể không rời Tiên Kiều.

Ta chờ ở ngoài Tinh Đồ, tất nhiên sẽ đợi tới lúc ngươi đi ra.

Ngươi xem, hiện tại không phải ta đã đợi được ngươi rồi sao?

Thương Vân cười nói.

- ổ!

Không đúng, dường như còn chua hết thời gian ba ngày, ngươi như thế nào đi ra

rồi?

Lúc này, Thương Vân mới ý thức được, thời gian Hạ Ngôn ở trong Tiên Kiều dường như mới qua hơn hai ngày, ra sớm hơn thời gian quy định.

Hắn hoàn toàn không nghĩ đến Hạ Ngôn đã thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Bởi vì từ khi vũ trụ sinh ra tới nay, chỉ có một người chủ nhân Thần Châu thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

Vô số năm qua không có người thứ hai nào có thể làm được.

Đây cũng là nguyên nhân Thương Vân hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Ngôn có thể thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều.

-Ha ha!

Hạ Ngôn cười nhìn về phía Thương Vân:

- Như thế nào còn chưa ra tay?

- Hả?

Không ngờ không chạy trốn?

Được rồi, sớm đánh chết ngươi, ta cũng sớm một chút trở về báo cáo kết quả công tác cho chủ nhân Thần Châu!

Thương Vân nói xong, lĩnh vực pháp tắc liền đè ép xuống toàn thân Hạ Ngôn.

Nhìn như vô thanh vô tức ki thực cực kỳ hung mãnh, cho dù là cường giả đã bước vào cảnh giới Thần chủ, dưới cường độ áp lực thế này, lĩnh vực pháp tắc cũng sẽ trong thời gian ngắn biến thành bụi biến mất không còn gì.

- Chá đi!

Thương Vần quát lớn.

- Hả?

Sao lại thế này?

Khi lĩnh vực pháp tắc của Thương Vân không hề ườ ngại chút nào nghiền qua trên người Hạ Ngôn, tình hình lại không xảy ra như trong tưởng tượng của lão, Hạ Ngôn vẫn đứng lơ lửng trên không trung hoàn hảo không tổn hao gì.

- Điều này sao có thể?

Thương Vân trợn tròn mắt, hắn cũng không có cảm giác được lĩnh vực pháp tắc của Hạ Ngôn.

Nếu Hạ Ngôn không có dùng lĩnh vực pháp tắc chống đỡ, thì làm thế nào ngăn cản được sự nghiền ép của lĩnh vực pháp tắc của mình chứ?

- Thương Vân!

Như thế nào?

Hạ Ngôn cười hỏi:

- Ngươi đã ra tay, tiếp theo hẳn đến Phiên ta chứ!

-Đi!

Theo ý niệm của Hạ Ngôn vừa động, lĩnh vực phép tắc thông suốt bao bọc toàn thân Thương Vân trong đó.

Lúc này, Thương Vân mới biến sắc, trên mặt đầy vẻ hoảng sợ.

- Không...

điểu đó không có khả năng!

Thương Vân gào thét khàn cả giọng.

- Hạ Ngôn!

Ngươi không thể...

Phần sau câu nói Thương Vân cũng không có cơ hội gào lên tiếp, bởi vì linh hồn cùng thân thể của lão đều đã hoàn toàn tiêu vong.

Thương Vân có nguyên lực thất trọng, thế mà trong nháy mắt bị Hạ Ngôn đánh chết.

Nguyên lực cửu trọng là cực hạn thiên địa, lên trên nữa chính là tiếp xúc với thiên đạo.

Theo ý nghĩa nào đó mà nói, nguyên lực cửu trọng đã là một mức cực hạn chịu tải của vũ trụ.

"Cái gì?"

Hạ Ngôn đánh chết Thương Vân, tiếp theo vừa định rời đi. tức thì phát hiện không gian biến mất.

Ngay sau đó, hắn liền thấy xuất hiện thân ảnh của chủ nhân Thần Châu.

"Chủ nhân Thần Châu?"

Hạ Ngôn hơi biến sắc:

- Sư phụ!

Hạ Ngôn hướng về chủ Nhân Thần Châu thi lễ.

- Hạ Ngôn!

Chủ nhân Thần châu nhìn Hạ Ngôn gật đầu:

- Ngươi thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều rồi chứ?

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật đầu.

- Quả nhiên ngươi không làm ta thất vọng!

Chủ nhân Thần Châu lộ ra vẻ tươi cười:

- Hạ Ngôn!

Ngươi chính là động cơ để ta dẫn động thiên đạo, ta có thể trở thành chúa tể vũ trụ hay không, là trông vào ngươi!

Nghe vậy, Hạ Ngôn thoáng sửng sốt, lời nói của chủ Nhân Thần Châu là có ý gì?

- Sư phụ!

Ý của người là?

Hạ Ngôn bừng tinh liền lên tiếng hỏi

- Hạ Ngôn!

Sở dĩ ta bồi dưỡng ngươi, chính là vì ngày hôm nay.

Vì để ta trở thành chúa tể vũ trụ, ngựơi hãy hy sinh chính minh đi!

Ta đã đợi ngày này ròng ĩã hơn ba ngàn ức năm, ta không muốn đợi nữa!

Giọng nói của chủ Nhân Thần Châu vô cùng trầm trọng, không gian dần dần biến thành màu đỏ như máu, Hạ Ngôn có cảm giác giống như mình rơi vào một vũng bùn không thể giãy giụa.

- Sư phụ!

Ngài định giết ta sao?

Hạ Ngôn chau mày, đến lúc này nếu hắn còn không biết ý đồ của chủ nhân Thần Châu muốn giết chết mình thì rõ ràng chính là kẻ ngốc.

Chỉ có điều Hạ Ngôn vẫn không sao hiểu được, theo như lời chủ nhân Thần Châu: dẫn động thiên đạo trở thành chúa tể vũ trụ là có ý gi-

Ngay sau đó, Hạ Ngôn lập tức cảm giác được một luồng lực lượng cực kỳ cường đại công kích về phía mình.

"Hậu Thổ Thần giáp!"

Trong lúc nguy cấp, Hạ Ngôn vội triệu tệp ra Thánh khí Hậu Thổ Thần giáp.

Một hư ảnh màu đen liền hiện ra tạm thời ngăn chặn toàn bộ lực lượng bầu trời màu máu kia.

"Xoạt xoạt!"

Thế nhưng thời gian ngăn cản này cũng vẻn vẹn chỉ trong phút chốc, chỉ trong thời gian ngắn, Hậu Thổ Thần giáp hoàn toàn vỡ nát, Hạ Ngôn cảm giác được linh hồn mình co giật mạnh một cái, Hậu Thổ Thần giáp hoàn toàn biến mất.

Hậu Thổ Thần giáp cấp bậc Thánh khí thế mà dưới công kích của chủ nhân Thần Châu, cũng chỉ có thể ngăn cản trong chốc lát mà thôi.

"Lực lượng thật mạnh!"

Rơi vào tình trạng này Hạ Ngôn còn toát ra ý niệm như vậy trong đầu.

ở trước mặt chủ nhân Thần Châu, hắn hoàn toàn không có sức chống đỡ.

- Chủ nhằn Thần Châu!

Đúng lúc này, không gian màu máu bị xé rách mở ra một lỗ hồng.

Từ bên ngoài tiến vào hai bóng người, Hạ Ngôn cảm giác được cồ áp lực vô cùng trầm trọng kia hơi giảm xuống, chính mình có thời gian thở dốc.

Hạ Ngôn quay đầu nhìn lại, thấy hai bóng người chính là Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận và Chưởng Khống Giả Tiên Kiều.

Chưởng Khống giả Tiên Kiều rời Tinh Đồ, đúng là đi tìm Lãm Nguyệt Chưởng Khống

Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Hai người đúng lúc chạy tới nơi này.

- Lãm Nguyệt, Như Phong!

Các ngươi muốn ngăn cản ta sao?

Chủ nhân Thân Châu sắc mặt không thay đổi, nhìn hai người chậm rãi hỏi

- Chủ nhân Thần Châu!

Nguơi không thể giết Hạ Ngôn!

Lãm Nguyệt cất tiếng nói

- Lãm Nguyệt!

Ngươi cho là ngươi có thể ngăn cản được ta à?

Nơi khóe miệng chủ nhân Thân Châu lộ ra một tia cười lạnh:

- Ba ngàn ức năm trước, ngươi và ta từng có một trận chiến, khi đó ta vừa mới lĩnh ngộ được một tia thiên đạo, cho nên không thể giết chết ngươi.

Mà đã qua ba ngàn ức năm, chẳng lẽ ngươi nghĩ ngươi còn có thể chống lại ta hay sao?

- Còn có ta!

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều cũng ra tiếng nói.

- Như Phong!

Ngươi đám trái lệnh ta?

Chủ nhân Thần Châu quát lớn nói

- Hừ!

Trái lệnh ngươi?

Chưởng Khống Giả Tiên Kiều Như Phong lắc đầu:

- Không phải là trái lệnh, mà là việc ta phải làm.

Mặc kệ chúa tể vũ trụ có thật sự tồn tại hay không chúng ta cũng không cho phép ngươi có được cơ hội có thể Trở thành chúa tể.

- Ha ha ha...

Chủ nhân Thần Châu phát ra một trảng tiếng cười rung trời:

- Được rồi, hôm nay ta sẽ đánh chết toàn bộ ba người các ngươi.

Nói như vậy, cơ hội đẫn động thiên đạo còn lớn hen nữa!

- Hai vị Chưởng Khống giả.

Hạ Ngôn tới bên cạnh Chưởng Khống Giả Tiên Kiều và Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận, thi lễ nói

-Ừ!

Hai người nhìn về phía Hạ Ngôn gật đầu đáp lễ.

- Ba người các ngươi đều chết đi cho ta!

Đột nhiên chủ nhân Thần Châu ngưng kết khi túc, không gian màu máu vốn đang yên tính bất thình lình trở nên sôi trào lên.

Áp lực trầm trọng từ bốn phương tám hướng đồng thời đè ép xuống ba người.

-Khai!

Thân thể mềm mại của Lãm Nguyệt khẽ run lên, một mảng không gian màu xanh tức thi hiện ra chống đỡ.

Tuy nhiên, không gian màu xanh bị không gian màu máu đè ép mãnh liệt, cũng chỉ chống đỡ được phạm vi ngàn dặm, không thể tiểp tục mở rộng được nữa.

- Không ngờ thực lực của chủ nhân Thần Châu lại cường đại như thế

Đôi chân mày liễu của Lãm Nguyệt nhăn lại nói.

- Ta cũng đến!

Như Phong Chưởng Khống Giả Tiên Kiều cũng vận dụng lên một màng không gian màu lam, cùng với không gian của Lãm Nguyệt, đồng thời ngăn Càn khôn gian mâu máu của chủ nhân Thần Châu.

Hai người hợp lực ngăn chặn không gian màu máu của chủ nhân Thần Châu khống chế ở ngoài mấy trăm dặm.

- Hai người các ngươi nghĩ rằng Như vậy có thể ngăn cản được ta sao?

Chủ nhân Thần Châu không một chút hoang mang.

Âm vang tiếng nói vừa dứt, từ trong thân thể lão bắn ra một luồng hào quang màu máu.

Bên trong hào quang màu máu này, ngưng tụ nhiều loại bí pháp, rồi sau đó hội tụ hòa vào không gian màu máu.

Toàn bộ không gian màu máu đột nhiên tăng mạnh uy lực, trực tiếp đè ép không gian của hai người Như Phong và Lãm Nguyệt chỉ còn lại chừng vài trăm dặm.

'Đó là..."

Ý niệm của Hạ Ngôn cũng có thể cảm ứng được tin tức trong không gian màu máu, hắn cảm giác được trong đó có một số thứ gì đó rất quen thuộc với mình.

'Đó là Linh La tâm pháp!"

Hạ Ngôn rất Nhanh liền thấy rõ tin tức trong không gian màu máu chủ nhân Thần Châu nắm trong tay, đúng là Linh La tâm pháp mình quen thuộc.

"Thật mạnh!"

"Không đúng, tại sao có thể Như vậy?

Linh La tâm pháp này cùng Linh La tâm pháp ta tu luyện tuy rằng thực tương tự, nhưng lại có một chút khác biệt."

Hạ Ngôn thấp giọng nói:

- Đúng rồi, ta tu luyện Linh La tâm pháp, bí pháp thứ bảy vẫn không thể tu luyện thành.

Mà chủ nhân Thần Châu thi triển bí pháp lại là đẩy đù.

Hạ Ngôn cảm nhận được Linh La tâm pháp của chủ nhân Thần Châu thi triển, uy lực lớn hơn rất nhiều so với Linh La tâm pháp của mình.

- Hạ Ngôn!

Có phải rất ngạc nhiên vì sao uy lực của Linh La tâm pháp lại cường đại như thế hay không?

Tiếng nói của chủ Nhân Thần Châu truyền vào tai Hạ Ngôn.

Chủ Nhân Thần Châu ở núi Thủ Vọng đã từng nói với Hạ Ngôn Linh La tâm pháp kỳ thật chính là bí pháp thần thông căn cứ một tia thiên đạo mà diễn biến thành.

Bởi vậy có thể thấy được, Linh La tâm pháp vốn không phải là thần thông bình thường, căn nguyên của nó là thiên đạo.

Mà Hạ Ngôn, tính cả các đời Chưởng Khống Giả núi Thủ Vọng trước kia, cũng không ai có thể luyện thành bộ phận thứ bảy của Linh La tâm pháp.

- Nhẫn Linh La chính là thần khí do ta luyện chế.

Mà Linh La tâm pháp cũng chính ta để vào trong nhẫn Linh La.

Hạ Ngôn!

Ngươi học theo trong nhẫn Linh La, kỳ thật là Linh La tâm pháp thiếu, sót không trọn vẹn, đương nhiên ngươi không thể hoàn toàn học được đầy đủ tâm phép trong nhẫn Linh La.

Mà chỉ có Linh La tâm pháp đầy đủ. bảy bộ phận quy về một, mới có thể phát huy ra uy lực chân chính, uy lực vô thượng của nó.

Chủ nhân Thần Châu cười nói.

Hạ Ngôn đưa mắt chăm chú nhìn chủ nhân Thần Châu trên không trung màu máu.

Thì ra người này trước khi luyện chế nhẫn Linh La, đã có mục đích như vậy, để cho người nhận được nhẫn Linh La, không thể học được Linh La tâm pháp hoàn chỉnh Mà nhẫn Linh La, đường như chính là một kiện công cụ lựa chọn.

Cho đến lúc Hạ Ngôn xuất hiện, chủ nhân Thần Châu mới vừa lòng, đồng thời dùng Hạ Ngôn để làm bàn đạp lót đường cho lão trở thành chúa tể vũ trụ.

- Chủ nhân Thần Châu!

Ngươi cho rằng ngươi có thể như nguyện sao?

Dựa vào phương pháp như vậy muốn trở thành chúa tể vũ trụ, sẽ nhận được thiên đạo tán thành sao?

Lãm Nguyệt mặt không đổi sắc nói với chủ nhân Thần Châu.

- Điều, này không cần ngươi quan tâm!

Đương nhiên ta phải nhận được thứ ta muốn.

Vì ngày này, ta đã đợi làu lắm rồi!

Ba người các ngươi hôm nay cùng nhau chết ở chỗ này đi!

Chủ nhân Thần Châu lộ ánh mắt hung ác, lão khống chế không gian màu máu không ngừng cắn nuốt lĩnh vực không gian của hai người Lãm Nguyệt cùng Như Phong.

Đầu cùng là nguyên lực cửu trọng như nhau, nhưng thực lực của Lãm Nguyệt và Như Phong rõ làng không bằng chủ nhãn Thần Châu.

Mà Hạ Ngôn cũng là nguyên lực cửu trong, thế nhưng ở trong loại chiến đấu trình độ này, hắn hoàn toàn không nhúng tay vào được.

Nếu không nhờ có Lãm Nguyệt và Như Phong hai người cùng hợp lực ngăn cản, e rằng hiện tại hắn sớm đã chết đi mấy lần rồi.

Ngay cả Thánh khí Hậu Thổ Thần giáp cũng không ngăn Càn khôn gian màu máu được bao lâu, bởi vậy có thể tưởng tượng uy lực của không gian màu máu đó cường đại đến mức nào.

Bất kể tu luyện giả cường đại đến cỡ nào, khẳng định cũng không thể chịu đựng nồi lực nghiền ép của không gian màu máu này!

- Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta thật sự sẽ bị chủ nhân Thần Châu giết chết!

Như Phong có phần lo lắng nói.

- Ôi!

Ta cũng thật không ngờ, thực lực của chủ nhân Thần Châu lại cường đại tới mức độ này.

Ba ngàn ức năm trước, ta từng chiến một trận cùng hắn, nhưng khi đó thực lực của hắn vốn không thể vượt han ta

Lãm Nguyệt cũng thở dài một tiếng nói.

Lúc này, lĩnh vực không gian của hai người đã bị thu nhỏ lại chì chừng trăm dặm.

Dựa theo tốc độ tiêu tan như vậy, ước chừng thời gian không tới cạn chén trà nhỏ, ba người bọn họ sẽ biến thành hạt bụi trần ai.

- Phải nghĩ biện pháp mới được!

Hạ Ngôn thấp giọng nói.

- Có biện pháp nào chứ?

Hiện tại chúng ta ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, trừ Phi tứ đại Thần thú xuẩn ngốc kia xuất hiện giúp chúng ta đối phó với chủ nhân Thân Châu.

Lãm Nguyệt lắc đầu, bất đắc dĩ nói.

Tứ đại Thần thú ở mấy trăm ức năm trước cũng đã rời khỏi Thần Châu, sớm đã biệt tăm biệt tích, trông cậy vào tứ đại Thần thú đột nhiên xuất hiện ra tay cứu giúp, chuyện này thật sự đúng là hy vọng xa vời.

- Ta vẫn còn không hiểu được, vì sao chủ nhân Thần Châu nói ta là cơ hội của lão?

Hạ Ngôn chau mày suy nghĩ: "Cho dù mình đã đạt tới nguyên lực cửu trọng, nhung ở Thần Châu vẫn có mấy người thực lực còn mạnh hơn mình, chủ nhân Thần Châu vì cái gì cố tình tìm tới mình chứ?"

- Bởi vì thiên phú của ngươi!

- Thần Châu này mấy ngàn ức năm qua, ngoại trừ chủ nhân Thần Châu, cũng Chỉ có một mình ngươi thành công thông qua giai đoạn thứ ba Tiên Kiều, đây là nguyên nhân!

Như Phong Chưởng Khống giả Tiên Kiều nhìn Hạ Ngôn nói

- Chỉ có người ưu tú nhất mới có thể đẫn động thiên đạo.

Hơn nữa, còn có một điều kiện tiên quyết: đó chính là người này phải có được thực lực nguyên lực cửu trọng.

Lãm Nguyệt cũng nói thêm vào.

Quả nhiên hết thảy đều nằm trong kế hoạch của chủ nhân Thần Châu.

- Thiên đạo... thiên đạo...

đó rốt cuộc là cái gì?

Hạ Ngôn có chút vô lực nhìn về phía bầu trời màu máu.

Không gian của Lãm Nguyệt cùng Như Phong chống đõ chỉ còn lại năm mươi dặm...

Bốn mươi dặm...

Ba mươi dặm...

Hai mươi dặm...

Mười dặm...

Một ngàn thước..

Năm trăm thước...

Một trăm thước..

Không gian màu máu đã lan tràn tới gần chỗ ba người.

- Xong rồi, hôm nay ba người chúng ta thật sự phải chết ở chỗ này rồi!

Thân mình của Như Phong đã có chút cố hết sức, lĩnh vực không gian của lão gắng sức chổng đỡ, đã sắp rơi vào tan vỡ.

Màu lam trong không gian riêng biệt của lão, gần như đã không nhìn thấy.

Màu đỏ tràn ngập ánh mắt của ba người.

Mà lúc này Hạ Ngôn ngay cả hô hấp cũng làm không được.

Toàn bộ thân hình đã bắt đầu nứt toát ra. từng vệt máu loãng từ trong cơ thể Hạ Ngôn thẩm thấu ra ngoài.

Ngay cả Như Phong đều có vẻ già thêm rất nhiều.

Duy nhất còn không nhìn ra biến hóa gì khác, chính là Lãm Nguyệt Chưởng Khống Giả Thâm Uyên Vô Tận.

Lãm Nguyệt là Thần Thú mạnh nhất, cũng là Thần thú xuất hiện sóm nhất ở Thần Châu, chính là một tia thiên đạo biến thành, cường độ thân thể không phải nhân loại có thể sánh bằng.

Hơn nữa, cho dù nàng có chết ở chỗ này, cũng có thể sống lại ở Thâm Uyên Vô Tận.

Tuy nhiên dù vậy lúc này trên trán của nàng cũng tuôn ra một lợp mồ hôi tinh mịn.

- Chúng ta liều mạng với ngươi!

Lúc này, Hạ Ngôn đột nhiên xiết chặt nắm tay, nổi giận gầm lên một tiếng điên cuồng.

Dù sao cái chết ở ngay trước mắt, còn không bằng ở thời khắc cuối cùng liều mạng xuất ra một kích, cho dù không thể đả thương chủ nhân Thần Châu, cũng không có thể để lão được như nguyện.

Trong lúc nói chuyện, Hạ Ngôn đã phóng vèo ra ngoài, màu đỏ kiếm quang nhoáng lên một cái, Hạ Ngôn đã phá vỡ lĩnh vực không gian của Lãm Nguyệt, đặt chân vào không gian màu máu của chủ nhân Thần Châu.

- Hạ Ngôn!

Lãm Nguyệt hai người nhìn thấy Hạ Ngôn lao ra, cùng một lúc vội vàng la lên muốn ngăn cản Hạ Ngôn.

- Muốn chết!

Chủ nhân Thần Châu thấy Hạ Ngôn lại chủ động vọt ra, tâm niệm vừa động, một vầng hào quang màu đỏ đãy đặc lao ra bao trùm toàn thân Hạ Ngôn trong đó.

Lúc này toàn thân Hạ Ngôn máu chảy đẫm đìa, cả thân thể đều hoàn toàn nứt vỡ ra.

Nhưng ý thức của Hạ Ngôn cũng không có tách rời thân thể Đã tới mức này rồi, Hạ Ngôn còn thúc động thần khí công kích về hướng chủ nhân Thần Châu.

Kiếm quang màu đỏ giống như một dải lụa, rất nhanh thổi quét về hướng chủ nhân Thần Châu.

- Hạ Ngôn...

Như Phong và Lãm Nguyệt trông thấy một màn này, trong lòng đều chấn động không thôi

Hạ Ngôn có thể tu luyện đến ngày hôm nay, tuyệt đối không đơn giản chi dựa vào thiên phú, ý chí của hắn cũng không phải người bình thường có thể có được.

Đổi lại là người khác gặp phải tình cảnh như hôm nay, tất nhiên không làm được như Hạ Ngôn.

Khi kiếm quang màu đỏ lao la ngoài, thân thể Hạ Ngôn đã hóa thành bột phấn, tiêu tán trong không gian.

- Hạ Ngôn đã chết!

Như Phong nhìn bóng đáng Hạ Ngôn tiêu tán đi, thấp giọng nói.

Mà Lâm Nguyệt cũng yên lặng không nói lời nào.

Bởi vì nhờ có Hạ Ngôn lao ra ngoài, không gian màu máu ngược lại tạm thời không có tiếp tục đè ép lĩnh vực không gian của hai người, giúp cho hai người có được cơ hội thở dốc.

- Thiên đạo, thiên đạo xuất hiện đi!

Chủ nhân Thần Châu, gần như điên cuồng gào lên.

Đối với kiếm quang màu đỏ của Hạ Ngôn, lão hoàn toàn không để ý đên, để mặc cho kiêm quang xuyên qua không gian màu máu chém vào thân thể lão.

"Ầm!"

Kiếm quang màu máu mạnh mẽ va chạm vào thân thể chủ nhân Thần Châu.

Chủ nhân Thần Châu căn bản không thèm để ý, ngay cả lách mình né tránh cũng không làm.

"ồ?"

Ngay lúc kiếm quang va chạm vào mình, linh hồn của chủ nhân Thần Châu giống như người bị muỗi đốt, đúng là hơi đau nhói một chút Hiển nhiên, ở phía trên kiếm quang Hạ Ngôn đã ẩn dấu linh hồn công kích.

Linh hồn này chính là linh hồn của Hạ Ngôn, linh hồn Hạ Ngôn ẩn thần ở phía trên kiếm quang, tiến hành một lần công kích cuối cùng vào chủ nhân Thần châu.

- Ha ha ha ha...

Trong tai chủ nhân Thần Châu nghe được một tràng tiếng cười cuối cùng của Hạ Ngôn phát ra.

Không chỉ có chủ nhân Thân Châu nghe được, ngay cả Lãm Nguyệt và Như Phong, đều nghe tiếng cười cuối cùng này.

"Ầm!"

Trong Thiên địa truyền đến một tiếng nổ vang dội Từng luồng từng luồng Cực quang quỷ dị đột ngột xuất hiện, đồng thời rất nhanh xé nát tan không gian màu máu của chủ nhân Thần Châu.

- Thiên đạo!

Chủ Nhân Thần Châu lơ lửng giữa không trung, đường như hoàn toàn không có ỷ thức được không gian màu máu của mình bị xé nát tan, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Cực quang xuất hiện kia

- Ha ha!

Thiên đạo thật sự xuất hiện rồi!

Thân thể nhân Thần Châu rất nhanh bay về phía Cực quang xinh đẹp do thiên đạo hình thành, hoàn toàn không thèm quan tâm tới hai người Lãm Nguyệt và Như Phong nữa.

Không gian màu máu của chủ nhân Thần châu khống chế tự nhiên cũng theo đó hoàn toàn biến mất, Như Phong, Lãm Nguyệt đều thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nêu kéo dài thêm chút nữa, hai người bọn họ ắt hẳn phải chết tại đương trường.

- Thiên đạo thật sự xuất hiện rồi!

Như Phong nhìn Cực quang thiên đạo, tâm tình kích động thấp giọng nói

- Đúng vậy!

Lãm Nguyệt cũng gật đầu:

- Thiên đạo này không ngờ to lớn hùng hậu như thế Ba ngàn óc năm trước, chủ nhân Thần Châu chi chiếm được một tia thiên đạo đã lợi hại như thế Nếu hắn nhận được nhiều thiên đạo như vậy, chỉ sợ sẽ thật sự trở thành chúa tể vũ trụ.

- Chủ nhân Thần Châu Trở thành chúa tể, thì chúng ta hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Như Phong lộ vẻ mặt ngưng trọng nói.

-Hả?

Hai người đều nhìn theo chủ nhân Thần Châu bay về phía Cực quang cũng chính là thiên đạo.

Tuy rằng rất muốn ngăn cản nhưng lại bất lực.

Thế nhưng ngay lúc thân mình chủ nhân Thần Châu vừa tiếp xúc với thiên đạo, lại xuất hiện một màn quỷ dị.

Thân thể của chủ nhân Thần Châu bắt đầu co giật không ngừng.

- Không!

- A!

- Chết tiệt...

Ta không thể chết được!

Ta sẽ không chết, ta Thân là chủ nhân Thần Châu sao có thể chết được?

Từ phía chân trời truyền đến tiếng gào thê lương thảm thiết của chủ nhân Thần Châu.

- Đây là chuyện gì xảy ra?

Như Phong cùng Lãm Nguyệt liếc nhìn nhau, đều lộ vẻ nghi hoặc khó hiểu.

Thiên đạo xuất hiện thật nhanh, biến đi cũng rất mau, mà biến mất cùng thiên đạo chính là chủ nhân Thần Châu.

Toàn bộ khu đồng trống Tinh Đồ đều khôi phục tĩnh lặng, biến đổi duy nhất đó là hết thảy chung quanh Tinh Đồ đều biến thành bụi phấn.

Nhũng tu luyện giả Thần Châu đều khiếp sợ nhìn về hướng Tinh Đồ, bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì!

- Chủ nhân Thần Châu không ngờ đã chết rồi?

Lãm Nguyệt nói

- Thiên đạo vì sao phải gạt bỏ chủ nhân Thần Châu?

Như Phong cũng thật hoang mang

- Ha ha!

Bởi vì ta là thiên đạo.

Ngay lúc âm vang tiếng nói của hai người vừa đứt, đột nhiên vang lên một thanh âm, lại là tiếng nói của Hạ Ngôn đã chết, ở thời điểm chiến đấu kịch liệt cùng chủ nhân Thần Châu, ngay cả linh hồn của Hạ Ngôn cuối cùng đều hoàn toàn bị mai một Mà hiện tại, từ trong không gian lại truyền đến tiếng nói của Hạ Ngôn.

Hai người dùng ý niệm tia xét cũng hoàn toàn không có phát hiện gì.

- Hạ Ngôn?

Ngươi là Hạ Ngôn?

Như Phong giật mình quát to.

- Đúng vậy!

Ta nhận được kế thừa thiên đạo, trở thành chúa tể vũ trụ.

Tiếng nói của Hạ Ngôn vang lên, ngay sau đó, một chiếc nhẫn trên mặt đất từ từ dâng lên, đúng là nhẫn Linh La của Hạ Ngôn.

Nhẫn Linh La xoay tròn trên không trung ngay sau đó, thân ảnh màu trắng của Hạ Ngôn dần hiện ra.

- Ta chính là vũ trụ, vũ trụ cũng chính là ta!

Hạ Ngôn cười khẽ nhìn về phía hai người Như Phong, Lãm Nguyệt ra tiếng nói.

- Đại ca!

Lão thất xuất hiện rồi!

ở ngoài Vũ trụ, phát ra một thanh âm, ngay sau đó một thân ảnh màu trắng hiện thân, trong chốc lát, tại bên cạnh thân ánh màu trắng lại xuất hiện thân một nam nhân trung niên.

- Vũ trụ thứ bảy cũng sinh ra chúa tể rồi Ha ha!

Chính là lão thất

Người trung niên vừa mới hiện ra, cười ha hả nói.

- Đại ca!

Vũ trụ thứ bảy đã sinh ra chúa tể, vũ trụ thứ tám cũng sắp bắt đầu diễn sinh rồi chứ?

Thân ảnh màu trắng cười hỏi.

- Ừ!

Tuy nhiên, hiện tại ta muốn trước nhất là gặp lão thất.

Chờ lão thất lại đây, cùng chúng ta diễn sinh vũ trụ thứ tám.

Người trung niên nhẹ nhàng nói.

- Đại ca, lão Ngũ!

- Đại ca...

ở bên cạnh hai người lại liên tục xuất hiện bốn bóng người.

- Đại ca!

Đệ nghe nói lão thất xuất hiện rồi, hình như tên là Hạ Ngôn?

Người đứng cuối bên trái, trong hai mắt đều mang đầy ý cười nói.

- Đúng vậy!

Vũ trụ thứ bảy này xuất hiện chúa tể chi mới hơn bốn trăm triệu năm, xem như là nhanh nhất trong bảy vũ trụ.

Nam nhân trung niên gật gật đầu.

"Ta chính là vũ trụ. vũ trụ chính là ta!"

"Ta có thể hóa thân ngàn vạn. trong vũ trụ phát sinh chuyện gì, ta đều biết."

- Thanh Dương Phong chủ! sống lại đi!

Hạ Ngôn chỉ ngón tay trong không gian một cái, linh hồn của Thanh Dương Phong chủ xuất hiện, ngay sau đó hào quang lóe sáng, nguyên lực dần dần ngưng tụ thành hình người, chỉ trong thời gian ngắn ngủn vài hô hấp, Thanh Dương Phong chủ liền sống lại.

Hơn nữa, ngay cả thực lực cũng không có giảm chậm lại.

- Ồ?

Ta như thế nào sống lại rồi?

Thanh Dương Phong chủ cảm nhận được thân thể của mình, vội vàng nhìn quanh bốn phía, nhưng hắn không có nhìn thấy bất luận bóng dáng của người nào.

Núi Thủ Vọng!

- Chưởng Khống Giả đại nhân!

Ngài còn có gì phân phó không?

Một tu luyện giả trên ngọn núi trung ương đang đối điện với Thương Ẩn, cung kính hỏi.

Nhưng hắn không nghe tiếng Chưởng Khống Giả Thương Ẩn trả lời.

- Chưởng Khống Giả đại nhân?

Người này ngẩng đầu lên nhìn, lập tức tròng mắt trọn trừng.

Chưởng Khống Giả Thương Ẩn không ngờ đã chết, thân thể không có chút sinh cơ nào.

"Hiện tại, ta nên đi Tây Vực nhìn lại xem, nhìn lại xem người thân quen của ta thể nào."

Chỉ là ý niệm ương đầu vừa động, hóa thân của Hạ Ngôn liền xuất hiện trong Lang Tà Giới ở Tây Vực.

- Thổ Cẩu...

- Tiểu Thanh...

- Ngoại công... ha ha!

Còn có Thánh Hoàng gia gia!

Hóa thân của Hạ Ngôn xuất hiện trong Tinh Đấu Điện, nhìn thấy một số người quen biết cửa mình.

"Cực hạn của Tiểu Thanh là Tạo Hóa cấp Giới Chủ, cực hạn của Ngoại công là Tạo Hóa bình thường, cực hạn của Thánh Hoàng gia gia là Tạo Hóa cấp Điện chủ.

ồ?

Tên Thổ Cẩu này, cực hạn lại là cảnh giới Thần chủ nguyên lực cửu trọng?"

Hạ Ngôn quan sát cực hạn tu luyện của thân thể từng người, chỉ cần tự thân mỗi người có thể đạt tới cực hạn, chỉ trong vài hô hấp Hạ Ngôn đã làm cho thực lực của bọn họ đạt tới cực hạn như vậy

- Hạ Tử Hân, sống lại đi!

Hạ Ngôn tới Tinh Đấu Điện, từ trong nhẫn linh La mang ra thân thể mềm mại của Hạ Tử Hân.

Hạ Tử Hân còn có một tia linh hồn mong manh, cũng không phải hoàn toàn mất đi, cho nên Hạ Ngôn Thân là chúa tể vũ trụ, dựa vào một tia linh hồn mong manh này, cũng có thể làm sống lại.

Sau thời gian vài hô hấp, Hạ Tử Hân liền thành công sống lại.

- Hạ Ngôn!

- Hạ Ngôn...

Cả một đám người thân thích đều kích động thân thiết kêu tên Hạ Ngôn.

- Ha ha!

Hạ Ngôn cũng cười đáp.

- Ồ?

Đây là..

Đúng lúc này, ánh mắt của Hạ Ngôn chợt ngưng tụ nhìn về phía chân trời xa xa, bởi vì hắn nhận được một tin tức quỷ dị đến từ ngoài vũ trụ:

- Lão thất!

Mau mau đến gặp đại ca cùng chúng ta!

- Lão thất!

Mau tới nha...

Hết.
 
Back
Top Dưới