Cập nhật mới

Khác Linh Cơ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
403757375-256-k387309.jpg

Linh Cơ
Tác giả: SitChoss
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mới Tập Viết



mmb​
 
Linh Cơ
Chương I : Mở Đầu


Trong màn đêm ẩm uất cùng bầu không khí u buồn chợt xuất hiện một hình bóng vụt qua.

Đó là 1 cô gái với mái tóc ngang vai, sóng mũi dọc dừa cùng nước da trắng sáng, hoà mình vào không gian và cảnh vật nơi trăng sáng và mây đêm, ánh trăng phà nhẹ trên mặt đất.

Những tia sáng nhỏ bé len lói qua từng góc nhà, từng ngõ ngách hoà cùng ánh sáng lập loè của nơi phồn hoa đô thị .

Một bầu không khí mang đậm chất Trung Hoa với sương đêm lạnh se cùng làn khói của xe bán đồ ăn đêm.

Tại 1 bệnh viện tên Viên Hoa của thành phố Hà Đông( Hoa Quốc) trong khung cảnh lạnh lẽo của tiết trời ngày đông và mùi thuốc diệt khuẩn quen thuộc nơi " chốn sinh tử " dường như đã quen thuộc trong tâm trí mỗi người khi tới nơi đây, lòng ta chợt cảm thấy cô đơn hiu quạnh lạnh đi như tiết trời giá đông.

Nhưng tại 1 căn phòng nhỏ trong cái bệnh viện sập xệ tưởng chừng như sắp đóng cửa này vẫn le lói nên một ánh sáng của hơi ấm- hơi ấm đó không chỉ là

ánh sáng của chiếc bóng đèn cũ chiếu khắp căn phòng mà nó còn là ánh sáng le lói của lòng người.

Trong căn phòng đó nhờ vào tia sáng le lói ta có thể nhìn thấy vỏn vẹn 3 người.

Nằm trên giường bệnh là người đàn ông ốm yếu, sắc mặt trắng bạch cùng đôi môi tím tái, thân hình gầy guộc xơ xác, nhưng ánh nhìn trong đôi mắt của ông vẫn rất sáng- sáng như thể trong ông vẫn còn vương vấn và hi vọng vào 1 điều gì đó.

Nằm bên chiếc giường bên cạnh là 1 người đàn bà thấp bé tay chân teo tốc hai hốc má hóp sâu khiến cho khuôn mặt trở lên có phần đáng sợ, thân hình sơ xác tưởng chừng như da bọc xương nhưng lạ thay bà ta vẫn có 1 làn da trắng sáng và căng mịn như em bé nhưng ẩn sâu trong làn da đó là 1 thân hình tong teo đến đáng sợ.

Nằm trong lòng bà ta là 1 đứa bé chết yểu, khuôn mặt thì tong teo làn da chảy xệ, hằn đầy những vết nhăn giống như làn da của 1 người đàn bà ngoài 60, đôi mắt của nó nhắm tịt, thân hình thì nhỏ bé, gầy gò và mục ruỗng như một thớ gỗ ngấm mưa.

Thuật tiên, tôi hay mỗi độc giả đều thấy được tác giả đã miêu tả không gian và một gia đình nào đó.

Đến với trang tiếp theo của cuốn sách thì 1 bầu không khí và khung cảnh khác được mở ra.

Tại nơi sa hoa bậc nhất Hà Đông này, trong toà cung điện nguy nga tráng lệ của gia tộc họ Trương- một trong 3 tộc bậc nhất nơi đây.

Trong ánh đèn lộng lẫy cùng lối trang trí hoa văn chạm khắc tinh sảo trong khắp toà cung điện ta có thể cảm nhận được độ giàu có của gia tộc này.

Trong căn phòng ăn rộng lớn được trang trí bằng nhiều loại đồ dùng hiện kim khác nhau, trên bàn tiệc lớn với trăm món ăn được trang trí đẹp mắt tinh sảo, được làm từ những nguyên liệu khảo hạn.

Lúc này đây trên bàn tiệc ta có thể thấy được 4 người đang ngồi quanh chiếc bàn rộng.

Họ khoác trên mình các bộ quần áo lộng lẫy như thể vua chúa thời xưa.

Ngồi ở vị trí đầu bàn là ông Trương- là một thương gia giàu có, là 1 người chín chắn nhưng mang trong mình vẻ bí hiểm, ông là người hiền lành và được lòng nhiều người

Ngồi quanh mép bàn lần lượt là bà Trương Nhã- Vợ ông Trương, bà là người đoan trang sang trọng quý phái là con gái của một gia tộc thuộc hoàng gia của Hoa Quốc.

Tiếp đến là một người đàn ông cao dáo, gương mặt sắc nét và góc cạnh, sống mũi cao thon dài, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả đại dương bao la, trán cao, thân hình to lớn, đồ sộ, bờ vai rộng ,làn da trắng sáng với chiều cao nối bật .

Vẻ đẹp của hắn được cho rằng sánh ngang với các minh tinh điện ảnh Hollywood.

Ngồi phía đối diện là Trương Hường, cô con gái duy nhất của ông bà Trương, được nuôi dưỡng và chiều chuộng nên Hường đã quen sống trong nhung lụa giàu sang.

Tính cách bướng bỉnh và rất thích ăn chơi đàn đúm với lũ bạn của mình.Đặc biệt cô thích tiêu tiền cho các món trang sức đắt tiền và những món đồ hiệu.

HẾT CHƯƠNG I
 
Linh Cơ
Chương II : Gặp Mặt


Ngày 14/7/1XX, Hôm nay là ngày tựu trường trên toàn Hoa Quốc.

Tại cung điện nhà họ Trương.

Trương Hường-tiểu thư danh giá của gia tộc này, đang say sưa ngắm vuốt trong gương những nọn tóc óng mượt, cô ta đang lựa chọn cho mình những bộ đồ đẹp nhất cho năm học mới với tâm thế khấn khởi vui mừng khi sắp được bước vào 1 ngôi trường mới- đó là ngôi trường cấp 3 Vương Thiên- một trong những ngôi trường danh giá bậc nhất Hoa Quốc.

Tại căn phòng bên cạnh thì người anh của cô, Trương Quốc đang chuẩn bị đồ để đi học, anh ta đang là sinh viên năm cuối của trường Vương Thiên- là 1 học sinh ưu tú và vô cùng xuất sắc, anh ta được rất nhiều người hâm mộ không chỉ vì ngoại hình gia thế mà còn vì sự thông minh và thành tích học tập đáng nể của mình.

8h đã điểm 1 chiếc xe đen dài bóng loáng đã đỗ trước cổng cung điện nhà Trương, Trương Hường từ từ bước tới và bước lên xe.

Đây là xe riêng của họ Trương được chuẩn bị riêng cho tiểu thư Hường và thiếu gia Quốc.

Nhưng khi nhìn thấy chiếc xe này, Trương Quốc đã không bước lên mà anh ta chọn tự đi đến trường bằng xe moto riêng của mình.

....Tại trường Vương Thiên, không khí đang vô cùng náo nhiệt, từng thiếu gia , tiểu thư đang nói chuyện rôm rả với nhau, họ cùng nhau thảo luận về gia thế và trường học, về sự sa hoa của chúng.

Bỗng lúc đó, một chiếc Moto đen phi vào từ phía cổng trường.

Mọi người ngạc nhiên ồ ạc quay lại nhìn và trầm trồ.

Gương mặt của ai cũng loé lên sự bất ngờ, ngạc nhiên.

Từng người trong họ thốt lên" Đó là Trương Quốc"

Ở ngoài phía lan can của 1 dãy học,1 cô gái tên Mỹ Anh với mái tóc dài, óng ả suôn mượt, từng tia nắng của sớm mai được chiếu từ trên bầu trời "sâu thẳm" len lói xen kẽ qua từng chiếc lá của những khóm cây xanh quanh sân trường chiếu lên mái tóc của cô, làm cho từng lọn tóc của cô được soi tỏ.

Trong nắng sớm, vẻ đẹp của cô như hoà mình vào thiên nhiên và cảnh vật.

Gương mặt thanh thoát, xương hàm rõ nét, sóng mũi cao thẳng tắp, đôi má ửng hồng, đôi mắc trong veo như làn nước mùa thu.Nếu trong " bức hoạ" của Nguyễn Du được ông khắc hoạ lên qua biểu tượng " Thuý Vân"- một nhân vật tuy không nổi bật hay là nhân vật tâm điểm nhưng nhan sắc của cô được khắc hoạ 1 cách rõ nét và tuyệt sắc, hoà hợp cùng thiên nhiên.Thì hình tượng nhân vật Mỹ Anh trong tác phẩm trên cũng vậy vẻ đẹp của cô cũng có thể được nói là " sánh ngang" hay " đồng điệu" với vẻ đẹp tuyệt sắc của Nàng Vân trong bức hoạ của Nguyễn Du.

Mỹ Anh- một cô gái xinh đẹp, cô là 1 trong những học sinh giỏi tiêu biểu của trường Vương Thiên, tuy gia cảnh của cô không nổi bật như nhiều người khác nhưng nhờ vẻ đẹp tuyệt mĩ của mình và tài năng thiên bẩm về văn chương, học thuật.

Cô được đông đảo mọi người trong trường ái mộ và coi trọng.

Cô là sinh viên năm cuối và là bạn học chung lớp với Trương Quốc.

Trở lại với sự ngạc nhiên khi Trương Quốc phi chiếc xe của anh vào trường.....

Tiếp sau anh ta là 1 chiếc ô tô đen bóng đang được đỗ ngay chính giữa cổng vào của Vương Thiên.

Khi cánh cửa được mở ra, 1 chiếc thảm đỏ được trải xuống, trải dài vào sâu trong trường.

Một cô gái với nước da bánh mật bước xuống xe với một bộ đồng phục mới tinh khôi nhưng vẫn toát lên khí chất sang trọng quý phái.

Đó là Trương Hường, cô là sinh viên mới của trường tuy đây mới chỉ là buổi đầu nhập học nhưng cô đã để lại nhiều ấn tượng trong mắt mọi người.

Bỗng 1 tiếng nói được vọng ra từ loa trường, cô giáo đang kêu gọi các học sinh hội họp và có mặt tại sân chính của trường.

Mọi người gấp rút nhanh chóng tiến về lớp học của mình, họ nhanh chóng chỉnh trang để tiến ra phía sân chính của trường.

Tại lớp 12A1, Mỹ Anh đang ngồi ở góc lớp để chờ đợi thông báo của cô giáo để tiến ra sân chính của trường để chuẩn bị cho buổi khai mạc năm học mới, thì Trương Quốc tiến vào lớp.

Anh nhìn vào mắt cô, khuôn mặt lạnh lùng sắc lẹm của anh bỗng trở nên thay đổi, đôi tai và đôi má đỏ ửng, đầu mũi hồng hào như thể sục sôi vì điều gì đó.Ánh mắt anh cố gắng nản tránh khỏi ánh mắt của Mỹ Anh tuy anh chính là người nhìn thẳng vào mắt cô trước.

Có vẻ như ẩn chứa sâu trong vẻ lúng túng đó của anh và những biến đổi tự nhiên về sắc thái trên khuôn mặt thì ta có thể đoán được một phần nào đó về mối quan hệ mà Trương Quốc dành cho Mỹ Anh từ suy nghĩ nội tâm của anh ?

HẾT CHƯƠNG II
 
Linh Cơ
Chương III: Chớm Nở


Tiếp nối dòng cảm xúc từ chương trước....

" Cộc... cộc.. cộc" tiếng giày cao gót kêu vang khắp hành lang.

Dường như tiếng động đó đang dần tới gần với phòng học của lớp 12A1.

Một cô gái với mái tóc dài ngang vai, khuôn mặt toát lên vẻ nghiêm nghị, điềm đạm.

Cô từ từ cất giọng nói:"Chào lớp 12A1, sau mấy tháng nghĩ hè các em thấy thế nào?

Giờ quay lại trường đã bắt nhịp lại được chưa?"

Cả lớp đồng thanh: " Dạ có cô ạ!"

Cô giáo mỉm cười đầy thân thiện, ánh mắt trìu mến nhưng cũng rất nghiêm túc.

Cạnh chỗ ngồi của Mỹ Anh.

Một cô gái khẽ sát gần vào tai cô và nói:" Chào cậu mình tên Quỳnh Chi, là học sinh mới, rất vui được làm quen với cậu!"

Mỹ Anh quay sang ngạc nhiên và đáp lễ lịch sự lại bằng 1 nụ cười thân thiện

Quỳnh Chi lại nên tiếng:" Cậu có thể giới thiệu sơ bộ cho mình về cô giáo và mọi người trong lớp được không?"

Mỹ Anh đáp:" Được thôi"

Cô tiếp tục nói:" Cô giáo ở trên bục giảng tên Hà Phương- Cô là người nghiêm túc, điềm đạm và luôn tận tình với học sinh dù trong học tập hay đời sống.

Tuy vẻ ngoài có vẻ khó gần , nhưng thực chất cô là một người vô cùng dễ mến và hoà nhã"

Quỳnh Chi đáp:" Ồ có vẻ thật thú vị"

Cô ấy nói tiếp:" Vậy cậu có thể giới thiệu cho mình về bạn nam cao cao ngồi gần cửa sổ kia được không?"

Mỹ Anh khẽ đưa mắt nhìn sang chàng trai ở phía cửa sổ, bỗng lúc đó chàng trai đó quay mặt lại mắt anh ta nhìn thẳng vào mắt của cô.

Cô cảm thấy ngại ngùng và nhìn đi chỗ khác.

Rồi khẽ nói:" Cậu ấy tên Trương Quốc, là thiếu gia nhà họ Trương, vẻ ngoài và tính cách tuy tạo cảm giác khó gần nhưng cậu ấy thực chất rất tốt bụng và thân thiện"

Quỳnh Chi nói:" Ồ có vẻ cậu ấy khá nổi tiếng trong trường vì hồi nãy mình đã thấy cả trường trầm trồ và bàn tán về cậu ấy...."

Mỹ Anh:"uhm...uh..."

Từ trên bục giảng cô Phương nói vọng xuống:" Bây giờ chúng ta sẽ ra sân chính của trường để dự lễ khai mạc, sau đó các em sẽ ra về luôn.

Từ buổi sau các em sẽ chính thức đi học trở lại bắt đầu 1 năm học mới..."

Sau khi dự xong buổi tổng kết, Mỹ Anh ra về và đứng ngoài cổng trường, cô đứng đó loay hoay nhìn sang hai phía như chờ đợi ai đó.

Rồi từ phía trong cổng trường phi ra một chiếc Moto, chiếc moto đó đi tới trước mặt cô rồi dừng lại.

Một chàng trai khoác trên mình một chiếc áo đen và đội trên đầu một chiếc mũ bảo hiểm.

Anh ta nói:" Mỹ Anh cậu đang chờ ai à?

Có cần mình chở về nhà hộ không?..."

Mỹ Anh khẽ liếc nhìn và nói" không cần đâu tí sẽ có người đến đón mình"

Chưa kịp dứt lời anh ta bỗng kéo cô nên xe, anh ta khẽ đội mũ bảo hiểm cho cô và phóng đi...

Cô bỗng đỏ mặt, ngại ngùng và nói:" Tôi đã bảo là không cần mà"

Anh ta nói:" Tôi tiện đường nên đưa cậu về luôn"

Mỹ Anh nói:" Uhm... vậy cảm ơn cậu"

Bỗng một tiếng động nghe như tiếng đói bụng phát ra từ bụng của Mỹ Anh.

Anh chàng khẽ cười và nói:" Cậu đang đói bụng à?"

Mỹ Anh ngại ngùng, hai má của cô ửng hồng, hai vành tai của cô đỏ lên, gương mặt có phần e thẹn, ngại ngùng.

Khi nhìn thấy gương mặt của cô thông qua chiếc gương xe, người đàn ông bỗng khẽ cười và nói:" Vậy để tôi chở cậu đi ăn nha?"

Mỹ Anh nói với giọng ngập ngùng" Ờ.. không cần.. cần đâu.."

Nhưng tiếng bụng của cô lại kêu lên, vì vậy lời nói dối của cô đã bị phản tác dụng.

Anh chàng nói" Uhm... cậu thích ăn món gì nào?Hay cậu muốn đi ăn ở đâu?"

Mỹ Anh ngại ngùng nói" uhm... uhm thì...vậy thì chúng ta hãy ra quán cơm rang gần ngoài trường đ..đi..đ"

Anh chàng nói" Vậy được thôi...."

Mỹ Anh nói:" Thật xin lỗi vì đã làm phiền cậu nhiều, Quốc à"

Anh chàng nói:" không sao mình cũng đang đói bụng mà!"

Mỹ Anh đáp:" Uhm..."

Dừng chân trước quán cơm rang gần trường,

Mỹ Anh và Quốc vừa bước xuống xe thì bỗng một tiếng nói vọng ra từ trong quán cơm" Mỹ Anh...

Mỹ Anh ơi...!"

Mỹ Anh khẽ nhìn vào trong quán ăn, thì ra đó là Quỳnh Chi.

Cô đáp lại lời gọi của Chi" Uhm...

Mỹ Anh đây Chi ơi.."

Quỳnh Chi nhón dậy, chạy tới" Ô cậu cũng đi ăn ở đây à!"

Mỹ Anh khẽ cười nhẹ nhàng cùng ánh mắt trìu mến và đáp" Uhm..

"

Chi nói:" Cậu còn đi chung với ai đây?Bạn trai của cậu à,"

Trương Quốc từ từ tháo chiếc mũ bảo hiểm xuống và để vào xe của mình.

Chi liếc nhìn và nói:" À đây có phải bạn nam hôm nay mà cậu nói đúng không?

Cậu ấy là bạn trai của cậu à?"

Mỹ Anh cường ngượng nhưng có vẻ ngại ngùng đáp:" Uhm... không phải đâu mình chỉ tình cờ gặp bạn ấy... và bạn ấy đưa mình về và bọn mình ghé vào đây ăn thôi. không phải.. bạn trai... như cậu nghĩ đâu!"

Chi đáp:" Ồ..."

Quốc khẽ liếc nhìn, khuôn mặt anh có một vẻ gì đó khó diễn tả, nhưng dường như đó là 1 cảm xúc không vui

Mọi người cùng bước vào quán rồi Quỳnh Chi kéo Mỹ Anh cùng Quốc đến ngồi cùng mình.

Cô ấy nói:" Các cậu ăn món gì để tớ gọi"

Quốc có vẻ hơi sượng trân và không vui vì điều gì đó!

" Có lẽ anh ta chỉ muốn đi ăn cùng Mỹ Anh thôi"

Anh nói: " Thôi mình xin phép về trước, Mỹ Anh tí cậu đi về bằng xe riêng của nhà tớ nha!Giờ tớ phải về trước rồi"

Mỹ Anh khẽ đáp:" Uhm... không cần đâu cậu không cần phải làm vậy"

Rồi quay sang nhìn thì Quốc đã rời đi từ lúc nào không hay.Chi nói:" Cậu ăn gì để mình gọi?"

Mỹ Anh đáp:" Uhm... vậy cho mình 1 cơm rang 1 trứng".

Chi nói" Uhm... vậy được rồi để mình đi gọi"

Sau một lúc khi Quỳnh Chi đã ra về, Mỹ Anh lại gọi thêm 1 phần cơm rang trứng vì cô vẫn nhớ vừa nãy Quốc có nói anh cũng đang đói.Rồi cô đã nhờ bác tài xế xe riêng của nhà Quốc đem về cho Quốc hộ mình.

Điều này khiến bác tài xế cũng có vẻ gì đó vui vui trên khuôn mặt.

Dường ông ấy nghĩ rằng Mỹ Anh chính là bạn gái của thiếu gia nhà mình.

Ông ấy cầm về và đưa cho Quốc.

Quốc khi nhận được hộp cơm thì rất vui và cậu đã một mình ăn hết nó trong niềm hạnh phúc.

Mặc dù bình thường bụng cậu rất kém và không ăn được các món ven đường nhưng hôm nay có 1 điều gì đó lạ thường, " hộp cơm ven đường" này lại không khiến bụng cậu bị đau mà còn khiến cho cậu cảm thấy rất vui và cậu cảm thấy nó rất ngon!!

HẾT CHƯƠNG III
 
Linh Cơ
Chương IV: Hé Mở


Khi trên đường về nhà.....

Mỹ Anh lững thững đi bộ trên con đường mòn, dường như đã quen thuộc với cô từ nhỏ đến giờ.

Quả thật vết khắc của thời gian có lớn đến đâu đi nữa thì cảnh vật quanh cô vẫn luôn in đậm khắc chứa một điều gì đó u sầu.

Bầu trời lúc đó bỗng đen kịt đi và đổ 1 cơn mưa, cơn mưa không lớn nó chỉ lất phất nhưng cũng tạo lên những tiếng lách tách trên mái hiên của những ngôi nhà quanh con đường mòn.

Cô từ từ lấy chiếc ô cũ rỉn màu trong balo ra để che, chiếc ô tuy đã phai màu loang lổ nhưng dường như nó vẫn đủ " kiên cường " để che cho cô đỡ ướt.

Ánh mắt cô đượm buồn, tâm trạng của cô dường như đang u sầu buồn bã, hoà mình vào bầu không khí xung quanh và làn mưa lất phất, nhẹ rơi lướt qua từng chiếc lá trên những khóm cây xanh và từng thân cây sần sùi khắc ghi vết mòn của thời gian.

Dường như tâm trạng cô đang hoà mình vào cùng cảnh vật thiên nhiên xung quanh làm cho chúng cũng trở lên u sầu, nặng trĩu.Như Đại thi hào Nguyễn Du từng viết trong tác phẩm" Kiều ở lầu Ngưng Bích" của mình nếu tâm trạng của Kiều nơi lầu Ngưng Bích đã được ông cách điệu hoá khiến cho nó như làm thay đổi thiên nhiên và cảnh vật xung quanh cô thông qua chi tiết nghệ thuật đặc sắc ở " Bốn cặp thơ lục bát" ở cuối bài thơ thì trong tác phẩm trên cũng vậy tâm trạng của Mỹ Anh lúc này đây cũng như đang làm cảnh vật thiên nhiên xung cô thay đổi theo mình, chúng nhuốm lên mình một gam màu trầm tối và gợi lên trong lòng độc giả sự buồn rầu, lặng thinh tuy cảnh vật vẫn chuyển động tuy tiếng lách tách mưa rơi vẫn có nhưng trong không gian hay khung cảnh quanh cô lúc này đây như một bức tranh nghệ thuật trìu tượng của động và tĩnh, của thanh âm nơi cảnh vật và của thanh trầm nơi nội tâm hồn cõi.Hai thứ tưởng chừng như đối nghịch nhưng đã làm rõ nét và làm tăng thêm nỗi buồn trong lòng cô.

Sau chặng đường về nhà đầy tâm trạng trĩu nặng cô đã dừng chân trước một căn nhà tồi tàn rách nát.

Cánh cửa trước mặt cô còn mục nát đến nỗi có thể nhìn xuyên được vào trong nhà, khung cảnh trong nhà hoang tàn,đồ vật trong nhà dường như không có tới một món đồ nào tử tế.

Cô từ từ bước vào với nỗi sầu nặng thing, trĩu nặng.

Trong căn nhà cũ không có 1 bóng người.

Cô từ từ dọn dẹp nhà cửa và làm những món ăn tối để đem đi đâu đó.

Bầu trời dần tối dần, làn gió lạnh đan xen cùng bầu không khí ẩm ướt sau cơn mưa phùn khiến cho sương mù bao phủ lên khắp con đường mòn mà cô phải đi qua.

Trong màn đêm đó le lói lên 1 ánh đèn nhỏ rọi từ chiếc đèn nhỏ cũ được gắn trên chiếc xe đạp của cô.

Cô từ từ đi tới gần một khu phố với nhiều xạp ăn lề đường, cô đi qua những xạp đồ ăn đó và dừng chân trước một bệnh viện cũ, tường sơn tróc vẩy bám đầy rêu bụi, khung cảnh quanh đây hoang tàn tưởng trừng như bỏ hoang từ rất lâu.

Một bệnh viện hoang tàn và đổ nát.Đó là bệnh viện Viên Hoa- một bệnh việt cũ nát dường như sắp bỏ hoang.

Cô đi bộ tới phòng bệnh của cha mẹ mình.

Dừng chân trước căn phòng bệnh , cô từ từ đẩy nhẹ chiếc cửa, bên trong một mùi ẩm mốc nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô, bức tường và trần nhà thì ngấm nước, bám đầy rêu mốc, khung cảnh trong căn phòng u ám và tối tăm.

Nằm trên giường bệnh là cặp vợ chồng gầy gò ốm yếu cùng 1 thứ gì đó tròn tròn nằm trong vòng tay người phụ nữ.

Bà ta từ từ ngồi dậy, đôi mắt chừng nên, con ngươi bà ta đen láy, con mắt trắng dã, từng tia mạch máu đỏ lên khiến cho ánh nhìn của bà ta trông vô cùng đáng sợ.

Bà ta quát lớn:" Con nhỏ kia tại sao giờ này mày mới cầm cơm vào cho bọn tao!

Mày định cho ông bà già này chết đói à?

Con ranh kia..."

Mỹ Anh đáp:" Do trời mưa đường trơn nên con phải đi chậm nên giờ này mới mang cơm được đến ạ!

"

Bà ta nói tiếp:" Mày còn định lí do lí chấu à!

Mau đem cơm vào cho bọn tao nhanh lên, còn đứng ở đó à!

"

Mỹ Anh:" Dạ vâng ạ !"

Người đàn bà cùng người đàn ông xúm vào ăn ngấu nghiến những món ăn mà Mỹ Anh cầm đến như thể họ đã bị bỏ đói từ rất lâu.

Sau một lúc Mỹ Anh ra về, đang đi trên đường thì cô bỗng gặp một bóng dáng quen thuộc lướt qua đó là Lan Anh.

Lan Anh- tiểu thư của gia tộc họ Trần, một trong gia tộc giàu có bậc nhất Hoa Quốc.

Cô có gương mặt trái xoan, làn da hơi bánh mật, mái tóc ngắn ngang vai, tính cách thân thiện dịu dàng, đôi lúc hơi quá bị động và dễ bị lợi dụng bởi những người xấu, nhưng cô là một người rất công bình và luôn đứng về lẽ phải là người chính trực đáng tin cậy.

Cô là bạn học chung lớp với Mỹ Anh.

Cô khá thân với Mỹ Anh và là " cầu nối " giữa Mỹ Anh và Trương Quốc.

Còn nhớ quán cơm rang ở chương III không?

Nơi đó chính là nơi lần đầu tiên Trương Quốc gặp Mỹ Anh và đã chúng tiếng sét ái tình với cô ấy.

Chính Lan Anh là người giúp 2 người gặp được nhau.

Lan Anh có mối quan hệ bạn bè với Trương Quốc từ nhỏ do hai gia đình của hai người cùng làm ăn kinh doanh chung với nhau.

Còn Mỹ Anh là bạn thân của cô từ hồi cấp 2.

Vô tình lên cấp 3 họ đã học chung với nhau và Lan Anh lại là " cầu nối " hay " minh chứng " cho hai người này.

Hai người trò chuyện cùng với nhau và chào tạm biệt rồi đi về nhà....

HẾT CHƯƠNG IV
 
Back
Top Bottom