Cập nhật mới

Khác [LINGORM] TỘI LỖI

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
381088945-256-k354823.jpg

[Lingorm] Tội Lỗi
Tác giả: Tory_rry
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sự hận thù liệu có chỗ cho tình yêu?



thailand​
 
[Lingorm] Tội Lỗi
Văn Án


Tiếng máy đo nhịp tim vẫn vang lên từng hồi.

Bác sĩ Sirilak Kwong đứng nhìn nạn nhân đang hấp hối trên bàn mổ với ánh mắt không một ai đoán được cô đang nghĩ gì.

Là hoảng sợ?

Là lo lắng hay mang một dã tâm nào đó?

"Đừng chần chừ nữa, chị bác sĩ" - Nàng nhìn Ling bằng đôi mắt màu hổ phách của mình

"Tôi làm tất cả những điều này là vì em" - Cô gái này....Ling thật lưu tâm

"Orm Kornnaphat" - Cái tên này sao cứ đem lại nhiều màu sắc cho LingLing Kwong cô như thế?

Là án tử...

....

Hay...

Là sự giải thoát?

Cô không biết, mãi mãi không biết chính cô đã nhấn chìm mình trong ái tình này...

Một tình yêu hoang dại và nhu nhược

"Đến lúc em phải trả thù rồi, chị bác sĩ" - Tại sao ánh mắt Orm lại trở nên đen tối và đầy sát khí như vậy....

tại sao?....

“Tại sao em chọn làm bác sĩ?”

“Em chỉ muốn giỏi hơn kẻ đã cướp đi mẹ mình.”
 
[Lingorm] Tội Lỗi
1


Sirilak Kwong hay được mọi người biết đến là bác sĩ Ling.

Bác sĩ chuyên khoa tim mạch tại bệnh viện Saytham thủ đô của Thái Lan, Bangkok.

Bangkok thức giấc trong âm thanh ồn ào của đường phố.

Ánh mặt trời ban mai len lỏi qua các tòa nhà cao tầng, chiếu sáng lên những lối đi hẹp nơi bệnh viện tọa lạc.

Ling đứng bên cửa sổ phòng làm việc, tay cầm ly cà phê còn ấm, mắt dõi nhìn ra cảnh thành phố.

Đôi mắt nâu thẫm của cô tĩnh lặng, đối với cô được đi làm hay thậm chí uống một cốc Americano cũng đủ làm Ling có chút sống động trong cuộc sống tẻ nhạt của cô rồi.

"Bác sĩ Ling, đến giờ rồi."

- Giọng của y tá trưởng vang lên từ phía sau cánh cửa.

Sau đó là bước vào phòng, với giọng nói hơi chói tai ấy thì Ling cũng biết đó là Nene.

Ling đặt ly cà phê xuống bàn, nhẹ nhàng quay lại.

Cô gật đầu, không nói gì thêm.

Dù mọi người đã quen với sự ít nói của cô, mỗi lần như vậy, không khí giữa cô và đồng nghiệp luôn có gì đó ngượng ngập.

Ling không phải người thích trò chuyện, và nếu không cần thiết, cô cũng không thấy có lý do gì để phá vỡ sự im lặng.

Tại phòng hội chẩn, các bác sĩ đang chờ đợi và có vài tiếng thì thầm chê trách Ling vì đến muộn hơn họ và nghĩ họ là tiền bối bác sĩ Sirilak Kwong nên biết phép tắc phải đến sớm và mời nước họ mới đúng.

Nhưng khi Ling bước vào, tiếng xì xào trong phòng đều không còn nữa chẳng ai dám hó hé,mọi ánh nhìn đổ dồn về phía cô.

Ling chỉ gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người mà không nói gì.

Cô chỉ tay lên bảng, bắt đầu bằng một câu nói ngắn gọn

"Hôm nay chúng ta sẽ bàn về các ca cấp cứu trong tuần vừa qua."

Cả phòng yên lặng, bầu không khí như đông đặc lại.

Ling tiếp tục - "Ca đầu tiên bệnh nhân nam, 53 tuổi, nhập viện do nhồi máu cơ tim cấp tính.

Ai là người phụ trách theo dõi bệnh nhân này?

"Thưa bác sĩ Ling, tôi là người phụ trách.

Sau khi nhận bệnh, tôi đã tiến hành kiểm tra ECG* và men tim ngay lập tức.

Bệnh nhân được tiêm thuốc chống đông và chuyển thẳng vào phòng phẫu thuật."

- Một bác sĩ trẻ ngồi phía bên trái khẽ hắng giọng, hơi lo lắng.

*ECG (điện tâm đồ) là xét nghiệm ghi lại hoạt động điện của tim, giúp bác sĩ chẩn đoán các bất thường như rối loạn nhịp, tổn thương cơ tim, hoặc bệnh mạch vành.

"Nhưng liệu pháp chống đông đã được cân nhắc kỹ trước khi thực hiện chưa?

Có vấn đề gì trong quá trình theo dõi hậu phẫu không?"

- Ling gật đầu, ánh mắt hài lòng nhưng không tỏ vẻ gì rõ ràng.

Vị bác sĩ kia hơi ngập ngừng, rồi đáp - "Có, thưa bác sĩ.

Bệnh nhân đã có dấu hiệu chảy máu sau khi truyền thuốc chống đông, nhưng chúng tôi đã điều chỉnh liều lượng và kiểm soát được tình hình."

Ling gật đầu một lần nữa, ánh mắt không mảy may biểu lộ cảm xúc.

Cô tiếp tục với vài bệnh án khác.

Sau hơn một tiếng cuộc họp kết thúc.

Khi Ling đang thu dọn đồ đạc trên bàn thì nghe tiếng í ới của ai đó, nếu cô không lầm thì chính xác đó là một giọng nữ kèm theo tiếng giày bệt tiếp xúc với mặt đất

"Mệt chết đi được" - Cô nàng đó thở hì hục, tay chống nạnh, tay còn lại chống tường.

Có vẻ là chạy rất nhanh đến đây

Ling cũng chẳng mấy quan tâm, định lướt ngang qua người nọ để rời khỏi phòng họp thì đã bị người ta chộp lấy cánh tay.

Ling cảm thấy người này thật kì lạ, chưa chào hỏi đã vội vàng đụng chạm và Ling cảm thấy hành động này là vô cùng bất lịch sự, cô nhìn cô gái đó bằng đôi mắt đầy sát khí.

"Chuyện gì?"

- Tông giọng nữ trung của cô thu hút được ánh nhìn của cô gái màu tóc nâu vàng ấy.

"Xin thứ lỗi, tôi là thực tập sinh mới ở khoa tim mạch, Orm Kornnaphat.

Tôi chỉ muốn hỏi là cuộc hội chẩn đã diễn ra chưa?"

- Orm giật mình buông cánh tay Ling.

Nàng chỉnh lại tóc và áo blouse.

Ling chưa trả lời ngay, cô khoanh tay nhìn Orm từ trên xuống dưới.

Sau đó đôi môi đỏ mọng mới mấp mấy

"Vừa kết thúc"

"À ra vậy" - Orm cảm thấy vị bác sĩ trước mặt có chút rất kiệm lời, không chủ ngữ vị ngữ.

Rồi ánh mắt nàng bị thu hút bởi một vật kim loại lóe sáng trên ngực áo người kia.

"Sirilak Kwong?!"

- Orm thầm hét trong lòng.

Đây là bác sĩ nổi tiếng nhất bệnh viện Saytham.

Người có nhiều ca phẫu thuật tim thành công nhất ngay cả những ca khó cũng có thể vượt qua và được đánh giá rất rất cao ở giới chuyên môn.

Ling bên đây cảm thấy khó chịu gấp bội khi cô gái trước mặt cứ lại nhìn chằm chằm cô.

Cô cau mày kèm giọng nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm nghị

"Nếu cô là thực tập sinh, hãy tự chuẩn bị tài liệu cho buổi hội chẩn tiếp theo.

Bác sĩ ở đây không có thời gian cầm tay chỉ việc."

Orm hít một hơi sâu, cảm nhận rõ sự áp lực trong lời nói của Ling.

Nhưng thay vì khó chịu, nàng chỉ cảm thấy như một thử thách đang mở ra trước mắt.

Nhưng chưa kịp nói gì tiếp theo thì vị bác sĩ ấy đã nhanh chóng rời khỏi phòng.

Orm nhanh chân chạy theo, đôi chân dài là lợi thế nên nàng đã nhanh chóng đứng chắn ngang Ling.

"Chị bác sĩ, tôi nghe nói chị nổi tiếng với những ca phẫu thuật khó.

Thật ngưỡng mộ khi được làm việc cùng một người như chị."

Ling khẽ nhướng mày trước lời nói của Orm, đôi mắt ánh lên chút gì đó vừa ngạc nhiên vừa lạnh lùng.

Cô chậm rãi lên tiếng, giọng nói pha chút cảnh báo - "Công việc này không phải làm để người ta ngưỡng mộ, mà là để cứu mạng người.

Hãy ghi nhớ điều đó"

Ling né qua một bên và tiếp tục đi nhưng được vài bước thì dừng lại.

"Tôi không phù hợp để nói chuyện phiếm cùng cô đâu" - Sau đó liền biến mất trong dòng người từ xe cấp cứu đổ đến.
 
[Lingorm] Tội Lỗi
2


Orm nhìn theo bóng dáng của Ling khuất dần trong đám đông, cảm giác trong lòng trở nên phức tạp.

Câu nói lạnh lùng vừa rồi không hẳn làm cô tổn thương, nhưng lại để lại ấn tượng khó quên.

Đến giờ nghỉ trưa, Orm rảo bước đến khu vực nhà ăn của bệnh viện.

Khi nàng vừa ngồi xuống với khay cơm trên tay, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.

"Orm!

Ngồi đây đi."

Prigkhing, thực tập sinh khoa mắt, mỉm cười rạng rỡ và kéo ghế ngồi xuống cạnh nàng.

Prigkhing là người đầu tiên mà Orm làm quen trong kỳ thực tập.

Cả hai gặp nhau vào buổi định hướng đầu tiên, khi Orm ngồi lặng lẽ ở một góc và Prigkhing là người chủ động đến bắt chuyện.

Tính cách hoạt bát và thân thiện của Prigkhing nhanh chóng kéo Orm ra khỏi vỏ bọc của mình.

Chỉ sau vài tuần, họ đã trở nên thân thiết như đã quen từ lâu.

"Sao trông cậu có vẻ đăm chiêu thế?

Bị bác sĩ nào mắng à?"

Orm khẽ cười, lắc đầu - "Không hẳn.

Chỉ là... mình gặp bác sĩ Ling sáng nay."

Đôi mắt Prigkhing mở to, ánh lên vẻ thích thú - "Bác sĩ Ling á?

Truyền thuyết sống của bệnh viện chúng ta?

Thế nào, cậu có bị chị ấy làm cho lạnh sống lưng không?"

Orm nhớ lại ánh mắt sắc lạnh của Ling và cái cách cô ấy nói chuyện như thể đang đọc diễn văn - "Cũng không đến mức vậy, nhưng chị ấy đúng là... rất nghiêm túc."

Prigkhing cười khúc khích - "Thì chị ấy luôn như thế mà.

Nhưng cậu có biết không, nghe nói ngoài công việc, chị ấy thực ra rất..."

Prigkhing chưa kịp nói xong thì tiếng loa báo động vang lên từ hệ thống nội bộ.

Cả hai nhanh chóng đứng dậy, nhìn nhau với ánh mắt lo lắng.

"PHÒNG CẤP CỨU CẦN HỖ TRỢ!

CÓ TAI NẠN GIAO THÔNG, NHIỀU BỆNH NHÂN NẶNG!"

Orm và Prigkhing chạy vội đến phòng cấp cứu, nơi dòng người ra vào vội vã, tiếng xe đẩy ngày một nhiều hơn.

Tiếng còi xe cứu thương vẫn vang lên bên ngoài, từng bệnh nhân bị thương được đưa vào trên những chiếc cáng.

Người thì gãy chân,người thì gãy tay.

Các bác sĩ và y tá hối hả điều phối, mỗi người đều bận rộn đến mức không kịp ngẩng đầu.

Orm chỉ kịp trao cho Prigkhing một cái gật đầu trước khi cả hai chia nhau làm nhiệm vụ.

Nàng được phân công hỗ trợ bác sĩ trưởng ca trực xử lý một bệnh nhân bị chấn thương ngực nghiêm trọng.

Những kiến thức vừa học được trong lý thuyết giờ đây phải áp dụng nhanh chóng trong thực tế.

Đôi tay Orm thoáng run rẩy, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhắc nhở bản thân phải thật tập trung.

Một lúc sau, khi Orm vừa kịp thở phào sau ca hỗ trợ đầu tiên, nàng ngẩng đầu và bắt gặp bóng dáng quen thuộc đang đứng cách đó không xa.

Bác sĩ Ling, với áo blouse trắng dính vài vệt máu, đang điều phối một nhóm y tá để cấp cứu cho bệnh nhân.

Gương mặt cô vẫn điềm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh, nàng rùng mình nhẹ với điệu bộ đó.

Nàng nghĩ nếu ai đó nhìn cô ngay lúc này chắc chắn sẽ không dám tiếp cận.

Đoạn Ling đánh mắt sang Orm đang ngồi trên băng ghế đã là năm phút sau.

"Đi theo tôi, cô hỗ trợ tôi ca phẫu thuật sau năm phút nữa" - Ling tiến đến gần nàng rồi nói với giọng không cao không thấp

"T-tôi sao?

Khoan đã...chị bác sĩ chị rõ là biết tôi không thể" - Orm đứng phăng dậy, mặt không thể không hoảng loạn.

Rõ ràng nàng chỉ là thức tập sinh chưa hết một ngày đã mang nàng vào phòng phẫu thuật.

Nghe có hợp lí hay không?

"Không có lựa chọn, bác sĩ khoa chúng ta đều không ở đây.

Tôi đợi cô" - Nói rồi không đợi Orm trả lời.

Ling sải bước nhanh đến khu phẫu thuật rồi biến mất

"Chậc, chị ta cứ bỏ đi như vậy sao?"

- Orm ôm đầu thở dài nhưng rồi cũng tiếp bước chạy đến phía khu phẫu thuật trên đôi giày thể thao cổ ngắn.

Phòng mổ sáng rực dưới ánh đèn LED trắng lạnh.

Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng "beep" đều đặn từ máy theo dõi nhịp tim của bệnh nhân và tiếng chuẩn bị dụng cụ của các y tá.

Orm cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, dù điều hòa trong phòng vẫn chạy ổn định.

Orm bước lại gần bàn mổ, đối diện với Ling.

Bệnh nhân là một người đàn ông trung niên bị rách van động mạch chủ* do tai nạn giao thông khi nãy người này là nặng nhất.

Thời gian không còn nhiều nếu không phẫu thuật ngay, bệnh nhân sẽ tử vong vì mất máu và suy tim cấp.

"Dao mổ" - Ling yêu cầu, tay đưa ra.

Trợ lý y tá nhanh chóng đưa dao mổ số 10* cho Ling.

Cô cầm lấy một cách thành thạo, tạo một đường rạch dọc qua lồng ngực bệnh nhân.

Máu bắt đầu chảy ra, nhưng ngay lập tức được hút sạch bằng thiết bị hút dịch* bởi Orm.

Một vài giọt máu đẫm dính lên áo của cả cô và nàng.

"Tách mô mềm*" - Ling ra lệnh tiếp, mắt không rời khỏi vết rạch.

Orm cầm kẹp Farabeuf*, nhẹ nhàng giữ hai mép da để Ling cắt qua lớp mô mềm bên dưới.

Lúc này, trái tim của bệnh nhân lộ rõ trong khoang ngực.

Nó đang đập yếu ớt, nhịp không đều, dấu hiệu cho thấy van động mạch chủ đã bị tổn thương nghiêm trọng.

"Tình trạng tệ hơn tôi nghĩ," Ling nói, giọng đều đều.

- "Van động mạch chủ bị rách nghiêm trọng.

Chúng ta phải đặt van nhân tạo* ngay lập tức."

"Nhưng... tôi chưa bao giờ làm việc này" - Orm lúng túng thừa nhận, mắt nàng không rời trái tim đang đập chậm lại từng giây.

Ling ngước lên nhìn Orm, ánh mắt nghiêm nghị.

- "Tôi không cần cô làm việc này.

Tôi chỉ cần cô giữ bình tĩnh và làm theo chỉ dẫn của tôi.

Hiểu không?"

Orm nuốt khan, gật đầu.

-----------------------------------------

Dao mổ số 10: Một loại dao phẫu thuật có lưỡi cong và ngắn, thường được sử dụng để rạch da hoặc mô mềm trong các ca mổ cơ bản.

Mô mềm: là các mô trong cơ thể không phải xương, bao gồm da, cơ, mạch máu, dây chằng, gân, mô mỡ và mô thần kinh.

Thiết bị hút dịch: Máy dùng để hút máu, dịch hoặc chất lỏng trong cơ thể ra khỏi vùng phẫu thuật, giúp bác sĩ nhìn rõ hơn và giữ vùng mổ sạch sẽ.

Kẹp Farabeuf: Một loại kẹp nhỏ, dùng để giữ mô hoặc da, giúp bác sĩ tiếp cận các lớp sâu hơn trong quá trình phẫu thuật.

Van động mạch chủ: Một van trong tim, nằm ở vị trí nối giữa tâm thất trái và động mạch chủ.

Van này cho phép máu chảy từ tim ra động mạch chủ và ngăn máu chảy ngược vào tim.

Van nhân tạo: Một thiết bị thay thế van tim bị hỏng, thường được làm bằng kim loại hoặc vật liệu sinh học.

Nó được dùng để phục hồi chức năng van tim.
 
Back
Top Bottom