Lúc Orm rời khỏi nhà Esther bằng cửa sau, cô thất thần quay đầu nhìn cánh cổng đóng kín, kia là nơi cô cùng Esther hẹn ước, cũng đã giúp cô vô số lần thành công tránh được tai mắt phóng viên.
Orm hai mắt đẫm lệ, buồn bã nói: "Gặp lại sau."
Orm còn nhớ rõ sau mỗi lần ân ái, Esther luôn dặn dò mình nên âm thầm rời đi từ cửa sau, tuyệt đối không thể xuất hiện ở cửa trước.
Vì sao ư?
Bởi vì Esther hiện tại đang là diễn viên nổi tiếng, trước cửa luôn có bóng dáng phóng viên cùng người hâm mộ lấp ló, bất luận có chút động tĩnh gì, cũng có thể bị đám người kia bắt gặp, sẽ trở thành tin tức khó lường.
"Chị không muốn tạo scandal không cần thiết."
Esther kiêu ngạo nói, Orm chỉ có thể yên lặng gật đầu.
Tự an ủi lòng trên đời này cũng không ai thấy được dáng vẻ Esther lúc ở trên giường cùng cô, cô ấy không trang điểm, tóc mất trật tự, ánh mắt mê ly, đôi con ngươi nhìn cô giống như có thể phun ra lửa, lại không ngừng đem cô làm cho ch.ết đi sống lại.
Orm lại thất thần, rõ ràng chuyện kia đối với Esther mà nói, cũng không có ý nghĩa gì.
Orm cúi đầu nhìn một chút thân thể của chính mình, chỉ là thân thể nữ hài tử bình thường, có điểm phát dục không tốt, đều bị một đám đạo diễn từng hợp tác qua lắc đầu nói: "Gương mặt thuần khiết thì ích lợi gì, ngực không lớn cũng không cách nào hồng lên."
Ngực không lớn thì đã sao!
Dù sao Orm chính là dáng vẻ tự nhiên, mới không cần bơm hút loại kia phẫu thuật thẩm mỹ!
Orm khẽ cắn môi, đối với loại đạo diễn hèn mọn kia, cô chỉ cấp bọn hắn một cái liếc trắng mắt, ngẩng đầu ưỡn ngực rời đi!
Thế nhưng hiện tại, Esther rất rõ ràng di tình biệt luyến, đang lúc Orm ngẫu nhiên chui vào từ cửa sau, liền nhìn thấy người yêu của mình đang ôm một cô gái khác, đầu vùi vào bộ ngực lớn kia vong tình hút liếm.
Trên ngực người kia có một dấu son màu đỏ, Esther tựa như nhập ma lưu luyến quên về, Orm chỉ nhìn thoáng qua, còn không có nhìn rõ mặt đối phương, viền mắt đã tràn đầy nước mắt, liền vô thức mò mẫm rời đi.
Esther là thần tượng của cô, lúc cô ta còn chưa thành danh phải đi hát ở quán bar, cô đã rất yêu thích cô ta, lúc ấy Esther từng khen cô rất có tiềm năng, còn tuyên bố muốn định kỳ sủng hạnh cô.
Orm kích động muốn bay lên trời, có thể sử dụng thân thể hấp dẫn Esther, mặc dù có điểm khuất nhục, thế nhưng so với cảm giác hạnh phúc khi rốt cuộc bản thân cùng thần tượng hòa hợp nhất thể, căn bản không tính là cái gì.
Huống hồ, Esther còn từng nói yêu thích cô, nếu vì thích mà làm yêu, cũng không sao hết.
Thế nhưng hiện tại, người được Esther đặt ở dưới thân không hề là cô, cô cuối cùng một chút giá trị cũng không có.
Là bởi vì ngực nhỏ nên thất bại thảm hại sao?
Orm nghĩ vậy, khóc càng lớn .Thuận tiện nhắc tới, Orm cũng là viên ngọc quý trong giới giải trí, bất quá xuất đạo đã hai năm, ngoại trừ đóng mấy vai nữ sinh trung học còn chưa phát dục, cũng không có vai diễn nào ấn tượng.
Hơn nữa hiện tại diễn nữ sinh trung học cũng tràn ngập nguy cơ, lúc này tiểu cô nương phát dục càng ngày càng tốt, ngực lớn vô biên cũng không liên quan tuổi tác.
Orm bắt đầu lo lắng, tiếp tục như vậy, cô ngay cả vai quần chúng cũng mất phần.
"Linh linh..."
Điện thoại reo.
Orm liếc nhìn màn hình, là Kanin người đại diện của cô.
Cô nhịn xuống nức nở, hồi đáp một tiếng.
"Orm, ôi cô gái nhỏ, vận khí của em thật kém!"
Kanin buồn bực xả ra một câu nói.
Orm cả kinh, cẩn cẩn dực dực hỏi: "Làm sao vậy, Kanin, xảy ra chuyện gì?"
"Vai diễn của em trong đã bị một người mới đoạt, nửa năm tiếp theo em đều không có việc."
Orm hoảng hốt đến suýt nữa ném mất điện thoại: "Nửa năm?
Vậy... em nên làm cái gì bây giờ?"
"Orm, em động não chút đi!"
Kanin nói, "Em không phải có giao tình cùng Supreeleela tiểu thư sao?
Bình thường em rụt rè thì thôi đi, hiện tại có chuyện, chính là lúc đến ôm chân gốc đại thụ này, em còn không động?"
"Em mới không cần đi cầu chị ấy!"
Orm đột nhiên không khống chế được, hét to vào điện thoại, chờ cô kịp phản ứng kia là người đại diện của mình, cô sửng sốt, lập tức treo điện thoại, liền xin lỗi cũng không dám nói.
Được rồi, vai diễn bị đoạt, người yêu của cô cũng có người yêu mới, toàn bộ thế giới đều màu xám rồi.
Orm tan nát cõi lòng thành từng mảnh từng mảnh, ngẩng đầu nhìn trời, phía xa xa có vài cụm mây trắng giống như đang toét miệng cười.
"Cười cái gì, mấy người cười cái gì, có phải rất hả hê đúng không?"
Orm ngẩng đầu lên, nước mắt nhịn không được tuôn rơi.
Không muốn sống.
Trong đầu cô bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ này, càng nghĩ càng thấy lòng chua xót, lấy tay lau nước mắt xông về phía trước, nhưng đột nhiên lại nghe một tràng bén nhọn tiếng ô tô vang đến.
Hóa ra bất tri bất giác cô đã rời khỏi lối đi bộ, chạy đến trên đường cái.
Xe tải gào thét mà qua, Orm sợ hãi kêu một tiếng, nhưng mà trước mắt rất nhanh liền tối sầm.
Rất tối...
Rất tối....
Orm nghĩ chính mình đã rời khỏi thân xác, như cánh diều phiêu bạt giữa bầu trời, đáy lòng nhịn không được nức nở, mẹ ơi, con muốn ăn thịt kho tàu của mẹ.
Orm phía dưới còn có ba em trai , ông bà nội trọng nam khinh nữ, có cái gì tốt cho tới bây giờ không tới phiên Orm, y phục là từ nhà mấy dì mấy cô để lại cho, trên bàn cơm cũng chỉ dành phần thịt cho các em trai, cô chỉ có chút rau xanh cùng trứng gà, may là mẹ của cô thường lén lút giấu vài khối thịt kho tàu đưa cho cô, nhiều năm qua đi, cô còn nhớ rõ hương vị thịt kho tàu kia, vừa mềm vừa ngọt, còn có hương nước tương nhàn nhạt, không phải mỹ vị nhưng ăn thật ngon.
Từ lúc rời khỏi quê hương, cô còn chưa được ăn qua thịt kho tàu nào ngon đến vậy, mỗi lần nhớ lại, cô thường ở trong mộng chảy nước miếng.
Nếu như có thể ăn nhiều một khối, một khối thôi, thật là tốt biết bao...
Giữa cơn hoảng hốt, cô ngửi thấy một trận mùi thịt, chính là món thịt kho tàu trong mộng cô vẫn ước ao, giờ đây chúng nó ở trước mặt cô bay tới bay lui. cô đưa tay bắt lấy, thịt kho tàu quỷ quyệt né tránh, cô dùng cả hai tay vây quanh bắt lấy, cư nhiên bắt được một miếng thịt kho tàu.
Thế nhưng thịt kho tàu không cam lòng, trái phải giãy giụa thân thể phì nhiêu, liều mạng muốn thoát ra. cô rất sợ thịt kho tàu giãy giụa một hồi sẽ bay mất....lòng hung hăng nhéo một cái, há to miệng ngao ô cắn một ngụm thịt kho tàu.
"Ôi, đau nhức ch.ết!"
Thịt kho tàu quát to một tiếng.
Orm buồn bực, thịt kho tàu còn có thể kêu đau?
Orm nghĩ, lại ngoan cắn một ngụm.
"Má ơi, mẹ ơi, đau nhức đau nhức đau nhức.
Đau nhức đau nhức đau nhức, hàng lỗ vốn, chị nhanh buông em ra!
Buông ra!"
Orm càng kỳ quái, nhìn kỹ, thịt kho tàu cư nhiên càng lúc càng lớn, càng ngày càng nặng, cuối cùng dĩ nhiên biến thành cánh tay người.
Thiên gia gia, hù ch.ết người!
Orm mở choàng mắt, không sai, đây là cánh tay người!
Cánh tay rất nhanh lùi về, một gương mặt trẻ con đột nhiên hiện trước mắt, khóe môi đứa trẻ còn dính nhiều mảnh vụn chocolate, trên gương mặt bị bẩn đông tây như mặt mèo, trong mắt đều là kinh hoảng.
Này còn không phải Fuaiz, em trai thứ ba của cô sao?
Đều bao lớn rồi, thế nào vẫn còn vẻ mặt ngốc nghếch?
"Hàng lỗ vốn!
Mẹ chưa cho chị ăn cơm sao?"
Fuaiz lắc cánh tay tràn đầy dấu răng, miếu máo nhìn chằm chằm Orm.
Orm thở nhẹ một hơi, đánh một cái vào gáy em trai: "Chị là chị hai của em!
Gọi chị hai, nghe không?
Lại gọi một tiếng 'hàng lỗ vốn' xem, chị đây vặn gãy lỗ tai em!"
"Ôi, ôi, chị nhẹ tay, nhẹ tay, không gọi sẽ không gọi, chị phát cái gì điên."
Fuaiz nhảy né ra, rất nhanh chạy trốn không hình bóng .
Orm cũng không biết bản thân làm sao vậy, cô vậy mà dám đứng thẳng sống lưng trước tiểu tổ tông này, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng cũng ba tên hỗn thế ma vương này tranh chấp, càng đừng nói động thủ giáo huấn, tuy rằng cô là trưởng tỷ, có tư cách này.
Khẳng định là bị Esther tiện nhân kia kích thích, Orm vừa nghĩ đến, răng lập tức bắt đầu ngứa, đều bởi vì cô ta, hại cô tôn nghiêm quét rác, hại cô không có ái tình, còn hại cô bị xe đâm!
Chờ một chút, bị xe đâm?
Orm tinh tường nhớ kỹ, cô từ nhà Esther chạy ra, đi tới đường cái, sau đó thì thấy một chiếc xe tải vọt tới trước mặt mình.
Thế nhưng hiện tại...
Orm cúi đầu nhìn thân thể chính mình, hoàn hảo mà, không có thương tổn cũng không có vết máu, đây là có chuyện gì?Hơn nữa, thế nào về đến nhà rồi?
Xà nhà bằng gỗ bắc ngang đầu cô, ngoài phòng truyền đến tiếng gà chó lợn hỗn tạp, mẹ cô bê thức ăn cho lợn đi ngang qua.
Trong phòng, trên tường, dán đầy áp phích cùng ảnh chụp Esther.
Orm nhìn cảnh tượng này sững sờ đã lâu, mới đi tới bên cửa sổ xem lịch, thời gian là tháng 6 năm 2011, Orm lúc này mới xác định, bản thân đều không phải đang nằm mơ, mà là sống lại.
Sống lại hai năm về trước, thời điểm cô còn chưa gặp Esther, cô vẫn là một cô gái bưng trà rót nước cho đội văn nghệ trong trấn.
"Orm, cha con đến công trường ngoài trấn làm việc, cách đây 3 dặm, buổi trưa con đem cơm qua đi."
Mẹ cô đột nhiên tiến đến, đưa cho cô một cặp lồng giữ ấm, lại kín đáo đưa cho cô một quả lê, "Trên đường khát ăn."
Thời điểm Orm mang theo cặp lồng đi trên đường cái, cô bị mặt trời chiếu đến bỏng rát, lại hung hăng khóc một trận, nước mắt rơi xuống mặt đất thì lập tức bốc hơi rồi, Orm bất chấp bàn chân bị nóng tới sinh đau, không hề cố kỵ khóc lớn.
Cô sống lại .
Ai cũng không biết Orm đã ch.ết một lần, thế nhưng cô sống lại. cô còn có cơ hội đi tìm Esther để hỏi rõ ràng, còn có cơ hội đi nhìn cái nữ nhân ngực lớn cùng cô ta hoan ái đến cùng là ai, còn có cơ hội đem đám người đã từng bắt nạt cô, từng cái đánh trở về.
Tất cả đều còn không muộn.
"Orm!"
Xa xa một cô gái trang phục nhìn rất nhu thuận, nhảy nhót chạy đến: "Đoàn văn nghệ thành phố muốn tuyển người, cậu đi thử xem sao?"
Cô gái này lớn lên cũng khá xinh đẹp, tên gọi Maria, là giọng ca ngọt ngào nổi danh trong trấn, cô như thế vô cùng nhiệt tình tìm đến Orm, làm sao có lòng tốt đến thông báo tin tức này.
Trong ấn tượng, Maria tìm một loạt cô gái đi thử vai, đều biến thành nền cho cô ấy, Orm là một trong số đó.
Chỉ là năm đó đơn thuần ngây thơ, bị Maria biến thành đá kê chân, hôm nay tất cả bắt đầu lại, Orm tuyệt đối sẽ không để loại sự tình khổ bức này phát sinh trên người cô.
Đoàn văn nghệ thành phố nói lớn không lớn, nhưng cũng là một cái nôi đào tạo minh tinh.
Esther trước khi hồng, là từ đoàn văn nghệ này đi ra ngoài, cho nên, hôm nay tranh thủ cơ hội này tới rất quan trọng .
Orm bất động thanh sắc nói: "Thật sao?
Thế nhưng mình còn không có chuẩn bị cho tốt."
Không chuẩn bị tốt mới là lạ, Orm biết vị giám khảo đoàn văn nghệ kia ngoài mặt tôn sùng dòng nhạc thị trường, thực tế trong lòng yêu thích nhạc cổ điển, trong nhà toàn kịch Chiết Giang, tuồng Côn Sơn, nhạc kịch hoàng mai chồng chất, để lọt vào mắt của hắn, coi như trình độ cô kém hơn bây giờ, cũng có thể rơi vào giữa hồng tâm.
Maria xoay chuyển con ngươi: "Không chuẩn bị cho tốt lo gì, quan trọng là tham dự, đi!"
Orm trái lại theo Maria đi, kết quả có thể nghĩ, Orm bằng vào một khúc "Du Viên Kinh Mộng" đoạt được giám khảo ưu ái, dễ dàng tại quần chúng tuyển thủ trổ hết tài năng, trở thành viên ngọc mới của Đoàn văn nghệ thành phố.
"Cậu thật may mắn nha."
Maria ước ao đố kị hận nhìn chằm chằm Orm, miệng đều chua.
Orm khiêm tốn nói: "Đúng vậy, lần sau cậu nhờ mẹ cậu luộc một trứng gà mang theo bên người, may mắn lắm đấy!"
Orm ngồi trên xe buýt tiến về Đoàn văn nghệ thành phố, trong lòng mạnh mẽ cảm thán, nhân sinh mới của cô thật sự rất thoải mái, cô một lần được khởi tử hoàn sinh, nhất định nghịch tập, khiến cho trời long đất lở.
Orm còn nhớ rõ, ban ngày Esther tham gia diễn xuất tại đoàn phim Production House, ban đêm sẽ ca hát tại một quán bar khá nổi tiếng.
Lúc cô quen biết cô ta, cô ta còn chưa có vận may, thế nhưng không bao lâu thì nổi tiếng.
Thời gian đó, Orm nghĩ vì yêu nỗ lực trả giá, thế nhưng hiện tại xem ra, quả thực ngốc thấu.
Orm trang phục thanh thuần đi tới quán bar Nightlife, tại quầy bar gọi một ly rượu, lúc chín giờ, rất nhanh nghe được MC tuyên bố, đêm nay đều là Esther đơn ca.
Khán giả bên dưới lập tức vỗ tay như sấm dậy, ánh đèn đủ màu sắc loang loáng chiếu sáng, một trận ồn ào qua đi, trên đài xuất hiện một nữ nhân tóc trác đuôi ngựa, trang dung yêu diễm, cô mặc váy áo đen mỏng viền ren, nhìn qua muốn bao nhiêu gợi cảm có bấy nhiêu gợi cảm.
Orm lạnh lùng cười, không ngờ Esther trước khi thành danh cũng là phó đức hạnh này, thảo nào Esther cho tới bây giờ cũng không muốn cô đến quán bar xem cô ta biểu diễn, hóa ra nguyên do là như thế.
"Esther, Esther ~" Nam nhân dưới đài điên cuồng hướng trên đài tặng tiền thưởng, rất sợ tiền của mình bị người khác đẩy rớt xuống đài, đối mặt đoàn người xao động, Esther chỉ là mỉm cười lạnh lùng, thậm chí giữa lông mày có chút nhăn lại, cô ta đem cao quý lãnh diễm thể hiện tương đối hoàn mỹ.
Orm cảm khái, điều duy nhất Esther không có lừa cô, đó là vấn đề tính hướng của cô ta, Esther đích xác không thích nam nhân, cô ta vốn chỉ yêu thích nữ nhân, yêu thân thể nữ nhân mà thôi.
Esther xướng xong ba khúc xuống đài nghỉ tạm, Orm lập tức rời đoàn người, cũng đi tới hậu trường.
Tuy rằng không quá quen thuộc kết cấu quán bar này, thế nhưng hậu đài đều bố trí tương đồng, Esther đang là trụ cột của quán, dĩ nhiên có một phòng hóa trang riêng.
Orm đi tới cuối hành lang, nhìn phòng hóa trang bên trái, quả nhiên thấy đề biển 'Supreeleela tiểu thư'.
Cô khẽ cắn môi, đang muốn gõ cửa, lại nghe phía sau có tiếng nói.
"Cô gái nhỏ, cô là fan của Supreeleela tiểu thư sao?"
Orm cả kinh, nhìn lại, trước mắt là một nữ nhân cô chưa từng gặp qua, gương mặt trái xoan trắng noãn , mắt to đen bóng lượng, vầng trán cao, cằm thon, một đầu tóc dài đen như hải tảo buông xuống, mấy sợi tóc được vén ra sau tai, để lộ vành tai xinh đẹp, vóc người thon gầy tinh tế, áo sơmi ngắn tay màu trắng càng tôn lên một đôi tay ngọc, giày cao gót trắng dưới váy đen vừa vặn bao lấy mắt cá chân tinh xảo.
Orm nhìn ngây người một lúc, cô ở trong giới giải trí nhiều năm, đã gặp qua rất nhiều nữ diễn viên cùng người mẫu xinh đẹp, nhưng chưa từng gặp qua người có khí chất dung mạo cực phẩm như nữ nhân này.
Để cho người không thể quên chính là khí chất trong sạch nhàn nhạt của cô ấy, cao quý ưu nhã, khí định thần nhàn, giống hoa quỳnh ngạo nghễ nở rộ giữa đêm, tùy tiện là có thể đánh bay kẻ làm bộ lãnh diễm cao quý như Esther vài con phố.
"Cô là?"
Mỹ nhân hợp thời lên tiếng nhắc nhở.
Orm phản ứng đến, lập tức nói: "Tôi không phải fan, mà là..."
Orm dừng một chút, là bạn của Esther Supreeleela?
Bạn? bạn giường còn kém không nhiều lắm.
Mỹ nhân mỉm cười: "Là bạn của Esther sao?
Cô cũng rất đáng yêu."
Mỹ nhân nói xong thì đưa tay nhéo nhéo cằm Orm, lập tức đi sượt qua người cô, mở cửa tiến vào phòng hóa trang của Esther.
Cửa vang một tiếng thì đóng lại.
Orm không biết thị giác bản thân có vấn đề hay không, cô giống như nhìn xuyên thấu qua cổ áo nữ nhân kia, tựa hồ thấy được bộ ng.ực mà Esther từng vong tình dán lấy.
Còn có nốt ruồi son nho nhỏ kia, tựa hồ chôn giấu tại nơi nào đó.
Esther Supreeleela ngoại tình...
Đối tượng, sẽ là nữ nhân này sao?
Orm mặt nhăn nhíu, khẽ cắn môi, nếu thực sự là như vậy, Esther quả thật tinh mắt a, vận khí phải nói không tồi!
Tình địch như vậy ai mà chịu cho nổi!
Thế nhưng Orm không hề có ý sợ hãi, hiện tại cô có thể sống lại, chính là có bàn tay vàng đấy, dạng nhân vật có hào quang vạn trượng cỡ nào, đều có thể bị cô đơn giản hạ đo ván.
Đối với chuyện này, Orm tin tưởng vững chắc không nghi ngờ.
Orm dán sát bên vách phòng hóa trang chờ đợi, nghe được thanh âm trêu đùa bên trong mấy lần, không lâu, cửa lần thứ hai mở, mỹ nhân tóc hải tảo thướt tha đi ra, ánh mắt nhìn thẳng giẫm lên giày cao gót rời đi.
Orm phát hiện, không riêng gì bản thân, toàn bộ người trong quán bar đều đang nhìn vị mỹ nhân này, cô ấy giống như tự mang một khối nam châm, đến chỗ nào đều có thể sản sinh từ trường, dễ dàng đem lực chú ý của mọi người đều hấp dẫn đến trên người.
Thế nhưng dù tần suất quay đầu lại rất nhiều, nhưng từ lúc cô ấy đi tới phòng khách, mãi cho đến lúc người phục vụ mở rộng cửa để cô ấy rời khỏi quán bar, cũng không có bất luận một người dám tiến đến gần.
Vị mỹ nhân này, đẹp đến kinh tâm động phách, nhưng đồng dạng sản sinh cảm giác lạnh lùng xa cách, chỉ có thể ngắm từ xa chứ không thể đến gần.
Orm thu hồi tầm mắt, gõ cửa phòng Esther.
"Ai đấy?"
Thanh âm Esther sau cửa vang lên.
Orm lấy lại bình tĩnh: "Supreeleela tiểu thư, là tôi."
Esther mở cửa, xuất hiện tại trước mặt Orm chính là gươngmặt mỹ lệ được cô dán tại trên tường kia, nhật ký, thậm chí là trên màn, ngoại trừ hiện tại hóa trang đậm có điểm chói mắt ở ngoài, khuôn mặt này rốt cuộc mỹ lệ động lòng người.
Chỉ là hiện tại, Orm không bao giờ... xem Esther là thần tượng của mình nữa, cũng không bao giờ vì cô ta điên cuồng, cô trở lại bên người Esther chỉ vì muốn xác nhận một chuyện, cô ta đến tột cùng là lúc nào ngoại tình...
"Orm?"
Vẻ mặt Esther kinh ngạc, thế nhưng rất nhanh nói, "Em tới vừa lúc, giúp chị pha một tách cà phê đi, chị còn năm ca khúc phải xướng đây."
Orm đứng không nhúc nhích, Esther thúc giục nói: "Nhanh đi nào."
Orm nhìn cô ta một chút, trầm mặc nói: "Chị vừa có khách sao?"
Sắc mặt Esther cứng đờ: "Có ý gì?"
Orm vân đạm phong khinh nói: "Lúc tôi ở ngoài cửa, có một nữ nhân tới tìm chị, cô ấy còn hỏi tôi có phải fan của chị không."
Thần sắc Esther nhoáng lên: "Cô ấy cũng là fan mà."
Orm nhướng mày: "Fan?
Tôi ngược lại nghĩ người như vậy không giống fan."
Esther không nhịn được nói: "Em ngày hôm nay là chuyện gì xảy ra, muốn chất vấn chị?"
Orm liếc mắt nhìn Esther, xoay người phải đi, Esther vội vã kéo tay cô, đem cô xoay lại nói: "Orm, em làm sao vậy, đang tức giận?
Nữ nhân kia cùng chị một chút quan hệ cũng không có..."
Orm bất động thanh sắc, nghe Esther tại bên tai khuyên hống, nghi hoặc trái lại càng nhiều, nữ nhân đều có trực giác, Esther cùng nữ nhân kia, khẳng định có trăm kiểu mờ ám.
"Tên cô ấy là gì?"
Orm không để ý tới lời giải thích của Esther, nghiêm mặt hỏi.
Esther thần sắc nhất liệt: "Orm!"
Orm khóe miệng nhếch lên: "Không phải nói không quan hệ sao?
Tên cũng không thể nói cho tôi biết?"
"Em đây là không tin chị, hơi quá đáng!"
Esther nói xong thì xoay người ngồi trên ghế, dáng vẻ có chút buồn bực.
Orm liếc mắt nhìn cô ta, lạnh giọng nói: "Thôi bỏ đi, lúc nào chị muốn nói thì nói vậy."
Orm nói xong liền đóng cửa lại, rời khỏi quán bar.
Đi tới ngoài cửa, cô đứng ở ven đường chờ đèn xanh, một chiếc xe chạy vội mà đến, bắn lên một vũng nước bẩn trên đường cái.
Orm ngay cả tiếng kêu còn chưa kịp ra khỏi miệng, toàn thân đã dính đầy nước cùng bùn đất.
Đang muốn ân cần thăm hỏi gia phả người lái xe, xe kia vậy mà đột nhiên tấp vào bên lề đường, cửa xe lập tức mở, chủ xe vội vã đi tới.
Orm sửng sốt, đây là mỹ nhân vừa gặp ở quán bar?
"Tiểu thư, cô không sao chứ?"
Mỹ nhân nói, giương mắt thấy là Orm, giật mình rồi mỉm cười: "Là cô, tiểu fan?"
Orm phủi bùn trên váy, nói: "Đều nói tôi không phải fan mà."
Mỹ nhân mỉm cười: "Xin lỗi, tôi xem váy của cô đều bẩn.
Tôi giúp cô đem đi giặt."
Orm nhìn cô ấy một cái: "Đem đi giặt, tôi đây ở trên đường không cần mặc đồ sao?"
Mỹ nhân suy nghĩ một chút nói: "Như vậy đi, cô trước theo tôi về nhà, tôi có y phục sạch sẽ trước đổi cho cô mặc, lúc váy giặt sấy khô rồi, tôi đưa đến cho cô, được rồi, tôi tên Lingling Kwong, còn cô?"
Nữ nhân gọi Lingling Kwong này nho nhã lễ độ, ấm áp như xuân phong, cô ấy nếu là cùng Esther Supreeleela cấu kết, không lý nào sẽ chịu ở thế yếu.
Hay là nói, Esther Supreeleela trước mặt nữ nhân này, sẽ rất nhún nhường sao?
Orm vừa nghĩ đến đây, lại nhớ đến cảnh tượng Esther dúi đầu vào ng.ực ai kia, là ảo giác sao, cô luôn cảm thấy ng.ực nữ nhân trước mắt này giống hệt cô gái đó.
Orm đột nhiên rất muốn cởi ra quần áo Lingling, sau đó nhìn kỹ ng.ực cô, xem trên đó có hay không một tiểu nốt ruồi son.
Tuy rằng ý nghĩ này phát sinh đối với một vị tiểu thư cao quý trang nhã như Lingling, thật sự là tội ác, thế nhưng Orm rất muốn biết, đến tột cùng thì nữ nhân này có phải tình địch của mình hay không?
Ý muốn mãnh liệt đến mức thúc đẩy cô, dụ dỗ cô tìm mọi cách cởi ra y phục Lingling.
"Tôi là Orm, Orm Kornnaphat."
"Lên xe đi, Kornnaphat tiểu thư."