Hài Hước LINGORM | CON MA THỎ ĐẾ [COVER]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
386425302-256-k28204.jpg

Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
Tác giả: RuyiFan
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một chút hài hước..... 🌱🪺🪹🦋

Tác giả: TranNguyen140499



ormling​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • LINGORM - Sinh Mệnh.
  • LingOrm ♥️Liên Minh Máu
  • LingOrm - Những câu chuyện nho nhỏ
  • Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 1: Vợ vô tình


    Hai gia đình họ Quảng và họ Trần chấp nhận bắt tay nhau để thành toàn chuyện hôn sự của Quảng LinhLinh (LingLing) và Trần Mỹ Linh (Orm), mặc dù hai đứa nhỏ chỉ mới gặp mặt nhau có hai lần vào lễ dạm hỏi.

    Nhưng thời nay làm gì có chuyện con cái được lên tiếng đòi hỏi chứ, chính là cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó.

    Hai gia đình đều giàu có, là bậc phú hộ trong vùng, nếu kết thông gia thì thế lực càng lớn mạnh, vì thế ai ai cũng vỗ tay chúc mừng.

    Thế nhưng đến lúc chỉ còn cách hôn lễ ba ngày, Quảng LinhLinh đột nhiên mất tích.

    Vải đỏ treo khắp nhà nhưng tiếng khóc lại vang lên không ngớt.

    Mẹ LingLing ngất lên ngất xuống mấy lần.

    Cả hai bên đều cho người ráo riết tìm kiếm LingLing, nhưng không cách nào tìm thấy, những nơi LingLing có thể đến cũng đã tìm, thậm chí đi sang vùng bên cạnh để hỏi thăm cũng không có chút tin tức.

    Orm ngôi bên cạnh đứa bạn thân, là Thái Anh, em thở dài.

    Thái Anh đặt tay lên bả vai em, người ta đồn ầm lên

    Orm sát phu, cũng có người nói LingLing vì không chấp nhận chuyện hôn sự này mà bỏ trốn theo tình nhân.

    Một đồn mười, mười đồn trăm, bây giờ đã thành ra cái dạng gì rồi không biết.

    Vẫn là Orm chịu thiệt, còn chưa bước vào làm dâu thì đã góa chồng.

    Em rầu rĩ.

    Buối tối ngồi trên bàn, cây đèn dầu hiu hắt, em cầm y phục cô dâu trên tay, có chút tủi thân.

    Em nghe người ta nói LingLing xinh đẹp, lại thông minh, chăm chỉ, chỉ có cái tính hơi nhút nhát thôi, mọi thứ còn lại đều rất hoàn hảo, cứ tưởng gả cho chị ta sẽ được êm ấm hết quãng đời còn lại, ai ngờ...

    Orm ôm y phục, khóc lên thương tâm.

    "cốc cốc" - tiếng gõ cửa khiến Orm giật mình, mí mắt nhíu lại, bây giờ ai còn đến?

    Em đoán chắc mẹ em muốn an ủi em, nên liền nhanh chóng chạy ra ngoài.

    Một thân ảnh cao lớn nhưng co ro đứng đó, đôi mắt đỏ ngâu, tay chân tím ngắt, từ trên xuống dưới không có chút sự sống.

    Đây không phải là vị hôn phu của em sao ?

    "Ling....

    LingLing...?

    Chị làm sao, lại ở đây ?

    Có biết cha mẹ đang tìm chị không ?"

    "Biết, biết....đốt nhang lên, đốt lên, nhanh lên, lạnh, lạnh...".

    Orm ngạc nhiên, bình thường nếu người ta lạnh sẽ kêu đốt than, đốt đèn, LingLing lại kêu đốt nhang ?

    Nhưng thấy chị ta run câm cập, Orm không tiện hỏi nhiều, chạy ra bàn thờ tổ tiên, cầm theo bó nhang chạy vào phòng, đốt lên rồi cắm vào lư hương nhỏ, đặt bên cạnh chị.

    LingLing tay chân run lẩy bẩy, xê mình gần bó nhang, ra sức ngửi, ngửi xong, sắc mặt có chút hồng hào trở lại, chị mới tỉnh táo nhìn em.

    "Chị đi đâu mấy ngày nay?

    Chị không thích tôi cũng có thể nói ra, không cần làm ra loại chuyện này, tôi thấy mẹ chị khóc mà tôi xót giùm."

    Orm chán ghét nói.

    Mấy ngày nay thấy bà Quảng ngất xĩu vì chị mấy lần, Orm càng tức giận hơn.

    Cả hai cũng đã lớn rồi, nếu không thấy thích cuộc hôn nhân này, có thế bàn bạc lại với gia đình, sao phi chạu trốn?.

    LingLing nghe vậy gạt phăng.

    "Không, tôi không có, ngược lại tôi cảm thấy rất thích em."

    LingLing vẫn ra sức ngửi nhang, chị nghiêm túc.

    "Mẹ tôi nói em xinh xắn, giỏi giang, tháo vát, tôi cũng thấy chúng ta rất xứng đôi."

    LingLing nói xong còn nhướn nhướn mắt.

    Orm được khen liền vui vẻ, nhưng rồi lại nghiêm mặt.

    "Vậy mấy ngày nay chị đi đâu?

    Ngày mốt đã là lễ cưới rồi."

    "Cũng là do thằng Giáp.

    Nó thích em."

    LingLing ngửi mấy ngụm nhang cuối cùng rồi bất mãn lên tiếng.

    Orm nhích người, "thì sao?

    Việc thằng Giáp thích em thì ai chả biết."

    Thằng Giáp, hắn con của thầy Ất, hai cha con hắn là thầy bùa có tiếng vùng này, nhà ai có đám ma đám giỗ cúng kiếng gì cũng đều gọi hai cha con hắn, trưởng làng còn phải nể vài phần.

    Tuy vậy, hắn là một con sâu rượu chính hiệu.

    Orm đời nào chịu hắn, hắn ta vì thế khi nghe tin em sẽ gả cho LingLing liền cay cú.

    Orm nhíu mày.

    "Rồi hắn ta làm gì chị ?"

    "Hắn ta giết tôi."

    LingLing phùng má điệu bộ giận dỗi.

    Orm giật mình, đi tới chỗ chị, vạch tay vạch chân chị ra xem.

    Cũng không có vẻ gì là bị thương, Orm thở phào.

    "Không bị thương là tốt."

    "Có."

    LingLing nhìn Orm nghiêm túc.

    "Nhưng khi tôi nói ra cái này, em phải hết sức bình tĩnh"

    Orm gật đầu, tay cuộn lại trấn an bản thân.

    LingLing cởi áo ra, một vết chém sâu bên ngực trái, máu đã khô lại.

    "Hắn ta, đâm vào tim tôi, sau đó....khi tôi chết đi, hắn quăng xác tôi ở đâu tôi không rõ."

    Orm mờ mịt, chị mới nói cái gì ?

    " khi tôi chết đi", câu này có nghĩa gì ?

    Chị có nói nhầm từ " bất tỉnh " thành từ" chết" không ?

    Chết ?

    Ai chết ?

    Rõ ràng chị ta vẫn đang ngồi sừng sững ở đây mà.

    Nhưng rồi nhớ đến hành động ngửi nhang khi nãy của LingLing, Orm nhất thời hoảng loạn, lùi ra mấy bước.

    Orm, đừng sợ, tôi không làm hại em, tôi.... chỉ muốn em tìm xác cho tôi.

    Hắn dán trên xác tôi một lá bùa, làm tôi không siêu thoát được.

    "Aaaaa.

    Maaaaaaa, có maaaaaaaa.

    Cíu....."

    Ling gãi đầu, nãy đã đồng ý sẽ giữ bình tĩnh rồi mà, phụ nữ thật không giữ lời.

    Ông Bà Quảng cùng gia nhân chạy vào, thấy con gái đang lê lết dưới sàn, mặt mũi tím tái liền ôm lấy em.

    "Sao vậy ?

    Con gặp ác mộng ?"

    "LingLing, chị ta....."

    Orm chỉ về phía LingLing, nhưng chị vẫn ngồi đó ung dung như không có gì.

    Mọi người nhìn theo hướng tay em, chỉ thấy cái ghế chõng trơ, và bó nhang đã lụi tàn.

    Bà Quảng vỗ về.

    "Có ai đâu?

    Chắc là con nằm mơ rồi, mọi người vẫn đang cho tìm LingLing, đừng lo."

    Orm lắc đầu, mọi người sao vậy ?

    Đùa sao?

    Chị ta đang ngồi trên ghế kia kìa.

    Em run rẫy co quắp người.

    "Vì chúng ta có duyên vợ chồng nên chỉ có em thấy và chạm được tôi thôi, đừng tốn công vô ích, họ sẽ nghĩ em điên đó."

    LingLing thở dài, đi tới gần Orm hơn.

    Orm bịt tai nhắm mắt, lùi lại thêm vài bước, hét lên một tiếng thê lương.

    Ông bà ôm em dỗ dành, em nhìn LingLing, chị ngồi trên ghế chống cằm.

    Em thật muốn phát điên mà, trên đời này sao lại có loại ma cỏ này chứ ?

    Ông bà trấn an em, rồi đem em lên giường ngồi, sau đó khi thấy em đã an tỉnh hơn mới rời đi.

    Orm không phải an tĩnh hơn, mà chính là thất thần, đầu óc như đã bay đi đâu rồi, em trơ mắt nhìn LingLing.

    "Em không cần sợ, tôi cũng chí là một con ma mới, có làm gì được em đâu mà em sợ.

    Nãy vô tôi còn phải gõ cửa đó, thấy không?"

    LingLing chán nản nằm ền lên bàn, chị cũng mới chết được có mấy ngày, sức lực yếu ớt, phải dùng nhang để duy trì, đừng nói là đi xuyên tường, ngay cả đi bình thường cũng rất chậm chạp, nói chung chị bây giờ so với con người còn yếu hơn.

    Orm nghe xong, cảm thấy rất có lí, em đi tới thử chạm vào chị, da thịt chị lạnh ngắt.

    Em nuốt khan, đem hết sự can đảm hai mươi mấy năm nay có, đạp chị một cái ra cửa, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.

    LingLing té sóng soài, đến khi ngồi dậy đã thấy Orm đóng kín cửa, cửa số cũng không khe hở.

    LingLing nhìn bốn bê yên tĩnh, tối đen như mực, liên mếu máo đập cửa, sau đó khóc lóc thảm thiết :

    "Đồ vợ vô tình, em mở cửa ra coi, mở đi mà, cho tôi vô ngủ ké với..... làm ơn đi, tôi sợ ma lắm aaaaaaaa...."
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 2: 100 ngày


    " Cốc cốc" - Tiếng gõ cửa vang lên bên phòng ông Bà Quảng.

    Bà nhướn mắt nhìn ra.

    "Ai đó?"

    Không ai trả lời, bà nghĩ rằng Orm sang có việc liền mở cửa, nhưng chả có ai.

    Bà nhìn tới nhìn lui.

    LingLing khóc rống, sợ ma quá nên đánh liều sang ngủ ké ba má vợ.

    Thấy bà mới mở cửa liên chui tọt vào, lên ghế nằm vắt vẻo, vẫn còn sụt sùi, giống như uất ức lắm vậy.

    Bà Quảng ngạc nhiên, đóng cửa lại.

    Ông Quảng thấy vậy liền giương mắt lên hỏi.

    "Ai vậy bà?"

    "Chắc gió."

    Bà lắc đầu rồi đi vào trong, chui vào mùng.

    Ông bà an tĩnh nằm xuống thiu thiu ngủ.

    LingLing ban đầu ngủ ở cái ghế gần bàn trà, cạnh cửa ra vào.

    Nhưng một hồi do sợ ma quá nên đã từ từ lôi cái ghế đến gần giường cha má vợ hơn mà ngủ.

    "Ông, ông có thấy trời lạnh không?"

    Bà Quảng thấy rợn da gà, nhìn xung quanh, đột nhiên bà thấy cái ghế ở sát giường, bà có chút nhíu mày, nhưng chỉ nghĩ chắc khi nãy mình kéo đến nhưng quên để lại chỗ cũ.

    "Hắc xì.

    Đồ vợ ác ôn.

    Hắc xì.....sợ ma muốn chết, buồn muốn chết.

    Hic...."

    LingLing chùi chùi mũi.

    Ông ơi, sao tui lạnh sóng lưng quá.

    - Bà Quảng lần nữa lên tiếng nói, từng mảng ớn óc nổi cộm lên da thịt bà.

    "Dạo này trở trời, mai tui kêu người làm đốt thêm than."

    Ông Quảng khẽ kéo bà sát qua bên cạnh mình, ôm bà vào lòng.

    LingLing muốn khóc tiếng tró, chị thì bị vợ đuổi, cha má vợ lại ở đây ôm ấp, thật không có công bằng.

    "Ông ơi, lạnh thiệt."

    "Ừ, tui cũng thấy lạnh."

    "Trời ơi, cha má im lặng cho con ngủ với, um sùm ghê."

    LingLing bịt tai lại hét lên, chị cáu kỉnh.

    Nhưng đáng tiếc chả có ai nghe thấy.

    Gia nhân bên ngoài đứng trước cửa phòng Orm, nhỏ nhẹ gọi theo lệ :

    "Cô hai, ông bà kêu cô hai ra ăn cơm."

    Orm vốn dĩ cả đêm đâu có ngủ được, trùm chăn co ro nguyên đêm.

    Em run rấy nói."

    Ăn đi, cô không ăn."

    Em mà mở cửa, sợ rằng LingLing lại chạy vào đây, aaaa, nhưng không lẽ em trốn cả đời ?

    "Không được cô hai, ông bà đang đợi."

    Orm thở mạnh, cả đêm không thấy chị ta quấy rây, có phải đã bỏ đi luôn rồi không ?

    Vậy tốt, em ổn định lại hơi thở, mở cửa.

    "Cạch "

    "Hù, tôi đứng đây từ sáng."

    LingLing đứng bên cạnh gia nhân nhe miệng cười.

    "Aaaaaaaaa...."

    Orm hét lên sau đó ngã uỵch xuống sàn.

    "Gì vậy cô hai ?"

    - Gia nhân hốt hoảng đỡ em đứng dậy.

    "Bây ra ngoài đi.

    Cô ra sau."

    Khi chỉ còn hai người, à không, một người một ma, Orm lấy lại bình tĩnh, nhìn LingLing :

    "Chị.....chi......."

    "Em bình tĩnh chút coi, có gì đâu mà sợ, tôi hứa không làm hại em."

    - LingLing bước vào trong, Orm vì thế mà đi thụt lùi lại.

    "Chị tránh xa ra nha, không tôi nói má đi thỉnh bùa về dán trong nhà đó."

    LingLing nghe tới đây liền lắc đầu nguây nguẩy, chị ngồi xuống bàn :

    "Đừng mà vợ, em nghe nè.

    Em giúp tôi tìm cái xác, tôi sẽ không làm phiên em nữa."

    "Tôi... tôi...."

    - Orm bặm môi, nhìn LingLing cũng không có vẻ gì là có hại, nhưng làm sao em có thể bình thường được với một con ma đây ?

    LingLing nghiêm túc nói :

    "Hắn đã dán một lá bùa trên cái xác, tôi không đi đầu thai được, không siêu thoát được.

    Rất khổ đó Orm, tôi xin em đó."

    Nhìn đôi mắt đầy tuyệt vọng và bi thương của chị,

    Orm không nỡ từ chối, dù gì đây cũng là chồng trên danh nghĩa của em.

    "Tôi, phải làm sao ?"

    "Em tiếp cận thằng Giáp, rồi tra hỏi về việc của tôi."

    Orm gật gù, đây không phải chuyện khó, em lại nhìn chị. – "Còn hôn lễ của chúng ta ?"

    "Dù sao cũng đã dạm hỏi, em coi như cũng đã là vợ tôi.

    Nếu tìm thấy cái xác, chỉ cần để tang tôi một năm là em có thể đi lấy chồng khác rồi."

    - Lúc nói ra câu này, LingLing có chút buồn, vẫn tưởng đã sắp yên bề gia thất, có vợ đẹp con ngoan, ai ngờ một dao đã cướp đi hết tất cả của chị.

    "Được, tôi giúp chị.

    Nhưng...chị không có được doạ ma doạ quỷ tôi."

    LingLing rống lên kể lể :

    "Em bị điên à ?

    Tôi cũng sợ ma thấy mẹ luôn, tối qua sợ mà ngủ không được luôn á."

    "Ma cũng sợ ma?"

    - Orm nhìn chị đầy vẻ khinh thường.

    LingLing chống cằm, nhịp nhịp tay dưới bàn. – "Người ta cũng chỉ mới chết, nhan sắc vẫn đẹp, còn mấy con ma và mấy con quỷ chết lâu, không siêu thoát được, con nào con nấy mặt mũi nhăn như khỉ, trắng bệch, lưỡi thè ra ngoài, máu me, bay tới bay lui.

    Sợ thấy bà.

    - Nhớ lại ngày đầu tiên chị mới chết, chị gặp mấy con ma cũ, bị tụi nó doạ, tụi nó biến thành đủ hình thù quái dị, chị đã vừa chạy vừa khóc sướt mướt mấy giờ liền, tụi nó thấy thế liền xúm vào cười chị, có con ma tốt bụng hơn thì đến dỗ dành chị.

    Kể ra cũng thật mất mặt."

    "Thôi đừng kể nữa, rất buồn nôn.

    Vậy tối qua chị ở đâu ?"

    "Bên phòng cha má."

    "Gì ?"

    - Orm thật không tin vị hôn phu này của mình lại nhát gan đến thế.

    "Nhang, cho tôi nhang, đói."

    - Sắc mặt LingLing bắt đầu hơi tái xanh, chị run run nhìn em.

    Orm ra ngoài nhà lớn, trên bàn thờ ông bà, chôm chỉa một bó nhang lớn, đem về phòng để xài dần.

    "Tôi đi ăn sáng."

    - Sau khi thấy LingLing đã "ăn sáng" thì em cũng đi ra ngoài.

    "ờm"- LingLing ra sức ngửi ngửi, bản mặt phê như chơi đồ.



    "Orm, bên nhà LingLing đã cho người qua xin hoãn lại hôn lễ."

    - Cha em thấy mặt em hơi thất thần, ông nghĩ chắc con gái mình buồn chuyện LingLing.

    "Dạ, con biết rồi."

    "Dù sao cũng đã dạm hỏi, con vẫn nên ở vậy một năm đi rồi hẳn tính tới chuyện có chồng."

    - Má em nhắc khéo, sợ rằng người ngoài đồn đại.

    "Con chưa nghĩ tới đâu má."

    - Em bây giờ còn phải đi lo cho một con ma, còn tâm tư đi lấy chồng sao ?

    Orm ăn xong liền quay về phòng, em mới lú đầu vô thì LingLing đã hét :

    "Ui, giật mình...."

    "Ma mà lại bị con người hù giật mình ?

    Thể loại gì vậy?"

    - Orm có chút muốn cười, thấy LingLing như vậy hảo hảo đáng yêu, trong một giây, em quên béng luôn chị là một con ma.

    "Tôi bình sinh còn sống rất chết nhát."

    Orm đem đồ ra may vá, cảm thấy LingLing cũng rất ngoan ngoãn, không quấy phá gì.

    "Nong'Orm, thiệt thòi cho em rồi."

    Orm chua xót nhìn lên, thấy LingLing khóc, em cũng buồn bã. – "Không phải lỗi của chị.

    Là do tôi, là thằng Giáp thích tôi nên hại chị phải bỏ mạng."

    Nếu chị còn sống, Orm nghĩ chị sẽ là người bạn đời rất tốt với mình.

    Nhìn chị rất hiền hòà, ôn nhu.

    "Tôi rất mong em được hạnh phúc.

    Nếu... tôi còn sống, nhất định sẽ yêu thương em."

    - LingLing chua chát nói, rồi nằm gục lên bàn khóc thút thít.

    Chị đột nhiên dựng đầu dậy nói :

    "À, em có rảnh thì sang thăm cha má tôi giùm nha."

    "Tôi đi ngay đây."

    - Nhắc mới nhớ, em cũng có ý muốn đi sang đó thăm hỏi ba má chồng.

    "Tôi đi với em."

    "Chị ra ngoài nắng được sao?"

    - Orm nhìn chị, tưởng ma chỉ hoạt động về đêm thôi.

    "Đem dù theo che cho tôi là được."

    - Mặc dù ma hoạt động ban đêm là chính, nhưng cũng không cấm kị ban ngày, mặt dù ánh sáng mặt trời làm ma yếu ớt hẳn đi.

    Nhưng chị cũng rất nhớ ba má.

    Trước cổng Quảng gia, Orm quay sang nói :

    "Đừng buồn.

    Tôi sẽ ôm họ thay cho chị."

    Orm đi vào, ôm lấy Bà Quảng :

    Cha, má.

    Con sang thăm hai người.

    "Orm, vào đây con."

    - Ông Bà Quảng rất hài lòng về đứa con dâu này, chỉ tiếc con gái bà đến nay vẫn biệt tăm biệt tích.

    Orm ngôi trên bàn với Ông Quảng, LingLing thì vắt vẻo nằm trên cái võng gần đó.

    "Uống trà hoa sen nha."

    Bà nói một câu rồi đi vào trong bếp, ít lâu sau bà nói vọng ra :

    "Ủa hộp đường đâu rồi ta ?"

    "Trên kệ tủ bên trái."

    - LingLing nói, má chị luôn quên trước quên sau như thế.

    "Trên kệ tủ bên trái."

    - Orm cũng buộc miệng nói theo.

    "Sao con biết?"

    - Ông Quảng nhìn em, theo trí nhớ siêu cấp vô địch của ông thì Orm chỉ ghé đây có một lần vào lễ dạm hỏi, cũng chưa có bước xuống bếp.

    "Con ...con đoán, tại nhà con thường để ở đó."

    Em cười giả lã, sau đó nghiến răng nói nhỏ. – "LingLing, chị đừng nói xàm nữa."

    Ông Quảng thở dài, ảo não xoa thái dương an ủi Orm :

    "Chuyện của LingLing, thiệt thời cho con, cha đang sai người đi tìm nó, đứa con hư hỏng này không biết đã trốn ở cái xó nào nữa.

    Tìm được nhất định đánh cho một trận."

    "U là trời, chết rồi còn bị chửi."

    - LingLing bất mãn nhìn về phía cha mình.

    Hồi còn sống chửi chưa đã hay sao mà chết rồi vẫn muốn chửi.

    Tối đến, Orm bấm bụng cho chị ngủ chung phòng.

    LingLing sau khi hít nhang liền nằm ngủ ngon lành vắt vẻo trên ghế dài, Orm thì ngủ trên giường.

    Giữa đêm, một giọng nói vang lên bên tai chị, giọng nói âm u như vọng về từ cõi tối tăm nào vậy.

    "Ling, LingLing, Quảng LinhLinh."

    "Đứa nào?"

    - Chị bị mất giấc ngủ liền cáu, nhìn lên, thấy hai người đàn ông đang lơ lửng, chị giật thót mình một cái rồi cười hề hề. – "Ủa?

    Anh mặt trắng mặt đen ?"

    "Bọn tao là hắc bạch vô thường, trắng đen cái đầu mày."

    - Tên mặc đồ trắng dùng cây gõ vào đầu chị một cái.

    "Hehe, có chuyện gì vậy hai anh ?"

    Tên mặt đen nhìn chị rồi nghiêm giọng nói. –" Diêm vương gia sai tao lên nhắc cho mày nhớ, mày có 100 ngày để tìm ra cái xác, sau 100 ngày không tìm thấy thì hồn siêu phách tán, mãi mãi không được siêu sinh, lúc đó mày sẽ trở thành hồn ma vất vưởng, nếu xui rủi sẽ bị mấy con ngạ quỷ ăn mất linh hồn."

    "Ghê vậy?"

    - LingLing thản thốt.

    Hồi chết tới giờ cũng chỉ gặp cô hồn, ma đói, ma da, ma cây, chưa từng gặp ngạ quỷ, nhưng nghe mấy con ma cũ đồn là ngạ quỷ rất ghê gớm, bọn chúng là những linh hồn đã chết từ rất lâu, nhưng không được siêu thoát, đã ăn linh hồn của ma mới để tăng thêm sức mạnh, ngay cả diêm vương gia cũng không cách nào trị được.

    "Bây giờ vẫn còn trong 100 ngày nên bọn nó chưa làm gì được mày, nhưng mày nên tranh thủ đi."

    "Nếu tôi tìm được xác, có hy vọng sống lại không?"

    - LingLing hồ hởi nói.

    "Chuyện này ???

    Tìm được xác đi rồi tính, tao sẽ báo lại với diêm vương gia."

    - Chuyện sống lại cũng không phải không thể, những linh hồn chết oan, nếu được Diêm Vương xem xét có thể sống lại, với điều kiện cái xác không quá 100 ngày.

    Thấy bọn họ muốn rời đi, chị kêu lớn :

    "Nè, cho tôi gia hạn thêm đi, 1000 ngày đi, chứ có 100 ngày, chỗ này rộng lớn tôi biết tìm ở đâu ?"

    "Đó là chuyện của mày, còn trả giá tao sẽ mách lại với diêm vương gia."

    - Tên mặt trắng nhe răng chán ghét nói, mấy cái răng nanh dài ngoằng còn vương chút máu, làm LingLing sợ muốn chết.

    "Rồi rồi, đi đi hai ông nội.

    Bay tới bay lui nhìn ghê quá."

    "Má, ma mà bày đặt sợ ma."

    .....- LingLing bất mãn.

    Chị nhìn bọn họ rời đi, nhớ lại bản mặt ghê gớm của hai tên mặt trắng mặt đen, chị mếu máo, leo lên giường ngủ bên cạnh Orm, ai mà dám ngủ mình ên chứ, sợ thấy mẹ.
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 3: Nhìn vợ dụ dỗ tình địch


    "Aaaaaa maaaaaa....."

    - Orm hét lên rồi đạp một phát, LingLing té lăn quay xuống sàn.

    Chị phát cáu, phủi mông, ngáp ngáp rồi chống nạnh nhìn em. – "Điếc tai, tôi biết tôi là ma, không cần em giới thiệu."

    "Chị nằm đây làm gì?"

    - Orm trước giờ không quen ngủ cùng người lạ, mà còn là một con ma, hỏi thử làm sao em không hốt hoảng được ?

    "Ngủ chứ làm gì?

    Không, hồi tối đáng lẽ ngủ trên ghế, mà hai con quỷ mặt trắng mặt đen nó tới, sợ muốn chết."

    - LingLing giải thích rồi lại bàn ngồi, chống cằm.

    "Ý chị là hai ngài hắc bạch vô thường?"

    - Orm ngó chị, cái gì mà mặt trắng mặt đen, vô phép vô thiên, nếu hai ngài ấy phật ý, tối có khi sẽ ở đầu giường mà lôi đi mất cho coi.

    Nhà em trước giờ cũng rất mê tín, đối với mấy chuyện tâm linh này không thế giữn được, có thờ có thiêng.

    "Ữa, đứa mặt tuyết, đứa mặt than, nhìn ghê thật sự."

    - LingLing gật đầu.

    Cũng chỉ là hai tay sai của diêm vương gia, có gì phải sợ.

    "Các ngài ấy nói gì ?"

    "Tôi có 100 ngày để tìm cái xác."

    - Chị gõ gõ lên bàn ưu tư, tính ra cũng chỉ còn có chín mươi mấy ngày.

    Hôm chị bị thằng Giáp giết ở bến sông, sau khi linh hồn rời khỏi xác liền bị hắc bạch vô thường đem đi trình diện diêm vương, nhưng ngài ấy nói xác của chị đã bị yểm bùa, phải gỡ ra mới có thể đầu thai.

    Chị cũng đã đi tới bến sông tìm cả một đêm, nhưng không thấy, đã vậy còn bị mấy con ma cũ chọc ghẹo, khóc cả một đêm vô ích.

    "Chiều nay tôi sẽ đi tìm anh ta."

    - Orm cũng không dám chậm trễ.

    "Ừa, tôi sẽ đi với em, đừng sợ."

    "Có chị, tôi mới sợ đó."

    - Orm cười khinh khỉnh, mỗi lần nhớ ở bên cạnh mình còn có một con ma liền sợ hãi không thôi.

    "Nhang, đốt nhang, đói quá."

    Nhang được đốt lên, LingLing ngồi hít như phê cỏ.

    "Tôi đi ăn sáng."

    - Orm nói một câu liền đi ra ngoài.

    Cả nhà em đang dùng bữa sáng, đột nhìn có tiếng hét.

    "Aaaaaaaaa"

    Đương nhiên tiếng hét này chỉ một mình Orm nghe, em hoảng hốt đứng dậy.

    "Gì vậy con?"

    - Cha má em ngước lên, nhìn sắc mặt con gái khó coi thì ngạc nhiên khó hiểu.

    "Cha má ăn đi, con no rồi."

    - Em hấp tấp chạy vào phòng.

    Không biết vì sao chị lại hét lớn như thế, nghe tiếng chị, hắn là chị đang rất sợ hãi.

    Nhìn thấy LingLing đang nằm ền trên sàn, em đóng chặt cửa rồi đi tới chỗ chị.

    "Chuyện gì vậy Ling?"

    LingLing uất ức, bám vào em, hai tay bấu vào cố em, nhụi mặt vào ngực em mà khóc lớn.. – "Hic.....có một con ma đói, có hít hết nhang của tôi, còn đá tôi ngã.

    Hic....hư hức.....oaaaaa...."

    LingLing oà khóc nức nở, miếng ăn dâng tới miệng còn bị cướp mất.

    Con ma đói đó chẳng những cướp đồ ăn của chị, còn biến ra một chiếc lưỡi dài ngoằng máu me mà liếm tay chị, gớm chết đi được, nghĩ tới liền muốn nôn mửa.

    Orm thở phào, còn tưởng chị bị cái gì, ai ngờ là uất ức vì bị mất miếng ăn.

    Em bật cười ôm chị, xoa xoa lưng chị :

    "Trời ơi nín đi.

    Nín nín, tôi đốt cái khác cho chị."

    "Không ngon bằng miếng đầu."

    - LingLing buông em ra, mếu máo.

    "Đồ ăn lúc đầu đương nhiên sẽ ngon hơn, ăn lần thứ hai đã không còn cảm giác nữa."

    "Trẻ con."

    - Em đốt cho chị thêm mấy cây nhang, mắng một câu.

    "Chị được cái lớn xác chứ suy nghĩ y như con nít."

    Thấy chị vừa hít nhang ngon lành nhưng cũng còn nấc nghẹn, em liền ở sau lưng mà vuốt ve tấm lưng ong của chị dỗ dành như tiểu hài tử :

    "Nín, đừng khóc nữa."

    "Nong'Orm....."

    - LingLing sụt sùi, ngước lên nhìn em, nhe răng cười.

    "Hả?"

    - Orm dường như đã bớt sợ chị hơn một chút, có thể ngồi bên cạnh mà trò chuyện cùng nhau.

    "Em đẹp lắm."

    "Nói chuyện dư thừa."

    - Orm được khen liền vui vẻ, em đi tới tủ lấy ra một chiếc áo lụa màu xanh sẫm, ngồi xuống bên cạnh chị, tiếp tục may những đường may dang dở.

    "Em, nếu tìm được cái xác trước 100 ngày, tôi sẽ đi cầu xin diêm vương gia, biết đâu sẽ sống lại."

    "Thật sao?"

    - Orm có chút vui vẻ, ngó chị, nếu đây là sự thật đương nhiên em sẽ vui biết chừng nào.

    Em sẽ không mang tiếng sát phu, mà LingLing cũng được hưởng tiếp cuộc sống vốn thuộc về chị, cha má hai bên cũng không phải phiền lòng.

    "Ừa, nếu thật sự được sống lại, tôi sẽ yêu thương và bù đắp cho em, em.... em chờ tôi, có được không?"

    - LingLing rón rén chạm vào ngón tay em, thẹn thùng nói.

    Orm chợt cảm thấy tim mình như mềm ra, em trước giờ chưa từng yêu ai, LingLing là người đầu tiên nói với em những lời yêu đương này, em gật đầu, nắm bàn tay lạnh lẽo của cô. – "Được, em chờ Ling"

    "Còn nếu không được, tôi đi đầu thai kiếp khác.

    Lúc đó, em nhớ đeo tang cho tôi nha."

    LingLing buồn rầu nằm xuống bàn, ảo não.

    "Đừng nói chuyện xui rủi."

    - Orm lắc đầu xoa xoa đâu chị.

    "Áo này?"

    - LingLing ngó cái áo trên tay em, theo tính cách của em, thì chị nghĩ em sẽ không thích mấy màu đậm này.

    Orm giơ lên cho chị coi. – "Hồi trước tôi nghe má chị nói chị thích loại áo có thêu hoa mai trước ngực, nên đã mua một xấp vải, tự tay thêu, định may cho chị, tân hôn sẽ tặng."

    - Đây là áo do em mua vải, tự cắt, tự thêu, từng đường may vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.

    Em đã dành rất nhiều tâm tư vào chuyện này, nhưng rốt cuộc đã không thể tặng.

    "Đừng buồn."

    - LingLing biết rõ tâm trạng của em, mới mười mấy tuối đã mang tiếng sát phu, còn góa chồng, mặc dù đã được dạm hỏi nhưng ngày ngày đều hiu quạnh.

    Chị biết em sẽ tủi thân.

    "Chị chết như vậy, chị không buồn sao?"

    "Đương nhiên có, nhưng tôi nghĩ lại, chết cũng đã chết, buồn cũng không sống lại được, chi bằng lo tìm cái xác, biết đâu có cơ hội sống lại."

    - LingLing nhún vai, thay vì ủ rủ thì cứ lạc quan hơn một chút, dùng quãng thời gian còn lại mà vui vẻ, nếu lỡ có bị đi đầu thai cũng không uổng phí 100 ngày.

    Buổi chiều, lúc Orm mới tắm xong, chưa bước vào phòng đã nghe chị hét.

    Em chạy vào, thấy chị đang co rúm ở góc phòng liền chạy tới ôm lấy chị.

    "Aaaa.

    Orm, con ma đói hồi sáng lại đến."

    - Chị chỉ ra cửa, bịt mắt mình lại.

    Trời phật, thuở đời con người bây giờ phải đi bảo vệ con ma.

    Tức ghê.

    Orm không nhìn thấy nó đương nhiên không sợ, gì chứ, em nhìn thấy con ma LingLing sờ sờ mà em còn không sợ, mấy con ma đói em không thấy thì mắc gì sợ chứ.

    Em đứng dậy, đi tới tủ áo lục lọi gì đó, miệng lẩm bẩm :

    "Ha, mày tới công chuyện mày với tao, dám hù chồng bà, bà cho mày nghỉ siêu thoát."

    "Em định làm gì?"

    - LingLing ngó em, không biết em muốn làm gì.

    Orm trên tay cầm một tờ giấy màu vàng, hùng hổ hỏi chị.

    "Nó đâu ?

    Nó ở đâu ?"

    "Gần tới cửa rồi."

    Orm cầm tờ giấy đi ra cửa, giơ ra.

    Thì ra là một lá bùa.

    "Aaaaaaaaaaa....."

    - con ma đói hét lên, đương nhiên chỉ một mình LingLing nghe thấy.

    Nhưng sau đó, tiếng LingLing cũng hét lên :

    "Aaaaaaaaaaaa......dẹp đi Orm....aaaaaaaa"

    Orm hốt hoảng, đem lá bùa gói lại, dẹp vào hộc tủ, rồi chạy tới chỗ chị đang quằn quại dưới sàn nhà :

    "Chị... chết bà, tôi quên mất chị cũng là ma, xin lỗi.."

    Orm gãi đầu, đốt nhang lên đem tới cho chị.

    Hít, hít vô, xin lỗi.

    "Cha mạ ơi, em tốt bụng dữ thần, xém chút là tôi bay màu luôn."

    - LingLing trên trán lấm tấm mồ hôi, mặt mày trắng bệch, môi cũng nức nẻ ra, mắt đỏ ao như màu máu.

    LingLing sau khi tiếp thêm năng lượng liền thở phào, thấy sắc mặt mình đã đỡ hơn liền nắm tay em lôi đi :

    "Giờ đi tìm thằng Giáp, nó hay nhậu ở quán rượu bà Tư Hợi."

    "Mát quá.....

    "- Orm hít thở không khí trong lành, thoải mái vươn vai.

    "Ê nó kìa....

    "- LingLing chỉ tay, ở xa xa có một chàng trai cao lớn, đang ngồi ở quán rượu say sưa, mặt mũi hống hách khó ưa.

    Orm cùng LingLing đi vào, anh ta ngước lên, thấy người trong lòng liền cười ngây ngốc :

    "Orm, em đi đâu giờ này?

    Mỹ nhân, mỹ nhân....."

    "Em mua rượu cho cha, anh lại say hả ?"

    - Orm ngồi xuống bên cạnh anh ta, trưng ra bộ dạng lả lơi, ngón tay vuốt ve bả vai anh ta.

    Nhưng khi nhìn sang khuôn mặt đằng đằng sát khí của LingLing, em liền rụt tay lại, nuốt khan.

    Ở trước mặt chồng mà đi quyến rũ người đàn ông khác, đúng là không có phép tắc.

    "Có tí à.

    Mà... chuyện chồng em, dù sao nó cũng bỏ em đi rồi, bằng không...."

    LingLing cuộn tay lại, muốn đấm anh ta một cái, chị không thương tiếc chửi rủa :

    "Bỏ con mẹ mày, mày giết tao rồi ở đây vu oan tao bỏ vợ hả ?

    Đồ cẩu sanh."

    "Cẩu sanh là gì ?"

    - Orm khó hiểu nhìn chị hỏi nhỏ nhỏ.

    "Chó đẻ.

    Nói cho có văn hoá tí."

    Orm che miệng bật cười.

    "Em nói gì vậy?"

    - Thằng Giáp nhìn em đang lẩm bẩm gì đó, liền hỏi, còn cố ý kê lại sát mặt em.

    Orm tách người ra khỏi người anh ta, cười giả lả.

    "Anh, dù gì cũng đã dạm hỏi, nếu anh muốn cưới em, phải chờ năm sau đã."

    Anh ta nghe thế không khỏi vui mừng, hai chữ hớn hở đều hiện lên trên khuôn mặt háo sắc của anh ta.

    "Được được.....em uống với anh một ly nha."

    Orm nhận lấy li rượu, ra sức lấy lòng anh ta. – "Dạ."

    Nhìn thấy Orm uống rượu, nước còn dính bên khoe môi một ít, anh ta liếm môi mình, nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Bàn tay từ từ muốn đi tới đùi em.

    LingLing phát hiện liền gầm lên :

    "Á mày ngon, mày thử rờ đùi Orm một cái tao coi."

    Anh ta thật sự đem tay đặt trên bắp đùi thon gọn của Orm, nhưng kịp đụng đã bị LingLing đạp vào ghế lọt thỏm xuống đất.

    Anh ta ú ở, chuyện gì?

    Sao tự dưng té?

    Anh ta nhìn xung quanh, ngơ ngơ.

    "Anh, bất cẩn vậy."

    - Orm nén cười, vươn tay đỡ anh ta lên.

    "Chắc anh say quá, mỹ nhân...uống ly nữa."

    - Anh ta lại hào hứng đem một li rượu nữa đến cho em dụ dỗ.

    Bàn tay hư hỏng của anh ta lại vòng ra phía sau, muốn chạm vào nơi tròn trĩnh phía sau.

    LingLing xắn tay áo, hiếu chiến quát. – "Ha thằng cẩu sanh, mày thử bóp mông vợ tao đi."

    Nhưng Orm đã mau hơn, đem tay anh ta ra phía trước, còn cố tình õng ẹo :

    "Anh, người ta dị nghị chết em."

    "Anh đi giải quyết nỗi buồn tí."

    - Anh ta cực kì thích bộ dạng lả lơi của em, cười khà khà rồi đứng dậy.

    Anh ta đi ra bờ sông đứng đó.

    "Orm, ngồi đây."

    - LingLing nói một câu rồi đi theo anh ta.

    "Chị đi đâu?"

    - Orm liền níu tay chị hỏi.

    "Nó đi giải quyết nỗi buồn, tôi đi giải quyết nó."

    LingLing hùng hổ đi tới, không màng thế sự, đạp anh ta một cái.

    "Áaaaaaaa....."

    "Có người rớt xuống sông."

    - Orm cũng phối hợp la lên.

    Mọi người liền xúm lại lôi anh ta lên.

    "Orm, về."

    - LingLing hài lòng phủi mông đi tới nắm tay em lôi đi.

    Còn ngoái ra sau, nhìn thấy thằng Giáp ướt mèm đang nằm dài gân bờ sông, được người ta khiêng về. – "Tao ghim mày, thằng cấu tử."

    Orm khó hiểu nhìn chị, hai bàn tay xen vào nhau không kẽ hở. –" Cẩu tử là gì ?"

    "Chó chết.

    Em thật ngốc."

    "Chị cứ như trẻ con."
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 4: Xém bị quỷ ăn


    Orm thức giấc, thấy LingLing đang nằm bên cạnh em, nép sát vào góc giường, có lẽ sợ động đến em.

    Em nhìn chị, ngoại trừ làn da có chút xanh xao và đôi mắt đỏ ngòm thì chị quả nhiên rất xinh đẹp, ngũ quan vô cùng vừa mắt.

    Dáng đấp cũng cực kì chuẩn, Orm thầm tự hào khi có một người chồng như thế.

    "Ling, Ling....."

    "Ưm....

    "- LingLing nghe thấy, ngọ nguậy rồi tiếp tục cuộn mình lại.

    "Ma mà ngủ như heo vậy?"

    Orm thôi không gọi nữa, em đi ra sau nhà tắm rồi thay một bộ quần áo mới.

    Đi vào phòng, mang cặp bông tai khác, cài thêm một cái nơ nhỏ trên tóc, rồi đeo chuỗi ngọc trai vào.

    Đột nhiên một vòng tay ôm lấy eo em, làm em hốt hoảng la lên một tiếng. – "Áaa....."

    Tiếng LingLing nhỏ nhẹ bên tai em. – "Suyt, ôm một cái."

    Chị dụi dụi vào hõm cổ Orm, đây là lần đầu chị thân mật với một ai đó. – "Em là người con gái đầu tiên tôi ôm đó."

    "Chị cũng là con ma đầu tiên ôm tôi đó."

    - Orm mỉa mai đùa nhưng cũng không cựa quậy, tiếp tục thoa ít son vào môi rồi quay lại nhìn chị.

    "Em chuẩn bị đi đâu?"

    - LingLing buông ra, hôm nay em sửa soạn rất đẹp, hẳn là muốn ra ngoài.

    "Nghe nói hôm nay cha đi ăn giỗ nhà thằng Giáp, tôi xin đi theo."

    - Em từng bước muốn tiếp cận, lấy niềm tin từ thằng Giáp rồi mới dụ nó nói ra chỗ đã chôn xác chị.

    Em rất tranh thủ, sợ rằng vượt qua 100 ngày thì chị sẽ không có cơ hội sống lại.

    "Tôi đi với em."

    - LingLing thấy thằng Giáp là người không đàng hoàng gì, thật không muốn em đến gần nó chút nào.

    Nó hở một chút là giở trò đồi bại với em.

    Orm nhíu mày. – "Có bị điên không?

    Nhà nó bùa còn nhiều hơn đồ ăn, tới đó cho khỏi đầu thai luôn hay gì?"

    LingLing gãi đầu, cha con nó là thầy pháp mà. – "ờ quên......mà nhớ về sớm nha."

    "Chi?"

    - Orm bật cười, tự dưng có người nhắc mình về sớm, lòng có chút vui.

    "Ở nhà mình ên buồn lắm, sợ ma nữa."

    Orm đỡ trán. – "Chị làm mất mặt thế giới loài ma thật sự."

    "Em không biết LingLing còn sợ thêm thứ gì nữa?

    Ma mà sợ ma, sợ đói, sợ bóng tối, sợ bị hù, sợ bị giành ăn...."

    "Kệ tôi."

    - LingLing ngồi xuống bàn.

    Orm đi tới đốt cho cô ba cây nhang. – "Nhang nè."

    "Hít cho no rồi ngoan ngoãn tí đi."

    - Em xoa xoa đầu chị.

    "Đi cẩn thận nha vợ."

    Orm gật đầu, một tiếng vợ nghe thật êm tai.

    "Anh.....

    "- Orm đi bên cạnh cha mình, thằng Giáp hôm nay mặc bộ áo dài nâu sẫm đắt tiền, nghênh ngang.

    Em tức giận, LingLing của em thì chết không thấy xác, hắn lại ở đây ăn uống say sưa, thật không công bằng.

    "Orm, ông hội, mời ông vô."

    - Thẳng Giáp đá mắt với em, em cũng tinh nghịch lả lơi đá mắt với hẳn, làm hắn sướng rơn.

    Cha em đi vào trong ngôi bàn trên trò chuyện với mấy ông lớn, Giáp lại kéo em ra một góc :

    "Orm... anh nhớ em quá."

    Orm ỏng ẹo, chu chu cánh môi lên ngắt vào môi hắn ta. – "Anh dẻo miệng, nhớ mà hỏng đi tìm người ta."

    LingLing ngồi trước nhà hóng gió, buồn quá lại chạy ra sau bếp, nồi cơm sôi ùng ục nhưng gia nhân không có trong bếp.

    Chị ngửi ngửi rồi ra sức hét :

    "Khét má ơi.....cơm khét.....máaaa......"

    Bà hội ngồi ngoài trước, đương nhiên làm sao nghe thấy.

    LingLing gãi gãi đầu, đem hết nồi nêu xoong chảo đập xuống.

    Bà hội giật mình đi vào trong, thấy nồi cơm sắp khê liền kêu gia nhân.

    "Trời đất, con Tủn, mày nấu cơm kiểu gì vậy ?

    Tao không chạy vô chắc cháy nhà rồi."

    Con Tủn dáng người nhỏ thó, tay cầm thau đồ rối rít.

    "Con xin lỗi bà."

    LingLing lắc đầu.

    Kể ra chị làm một con ma cũng rất có ích, không quậy phá, cầu cho sau này diêm Vương gia sẽ xem xét mà cho chị sống lại.

    Buổi chiều, LingLing đi lòng vòng ngoài trước sân coi hoa coi bướm.

    Bất ngờ một con gà bên hàng xóm bay qua, chị còn chưa kịp phản ứng đã thấy con Tủn chạy ra nắm đâu con gà.

    "Gà nhà ai vậy trời?

    À, cô hai hồi sáng nói thèm gà, để nấu."

    LingLing vỗ trán, ở đợ nhà này có tâm dữ thần.

    Ít lâu sau bên nhà hàng xóm có tiếng chửi rủa :

    "Tổ cha thằng nào ăn trộm con gà của tao....."

    LingLing hầm hầm, đang ngồi trên ghế liên phóng xuống chỉ vào mặt người nọ. – "Ê, gà nhà mày tự chạy qua nha..."

    "Tao trù cho dòng họ bây ăn con gà của tao nuốt không trôi, mắc nghẹn chết hết."

    - người kia vẫn liên tục chửi mắng, đâu hay đang có một con ma đứng trước mặt mình.

    LingLing xắn tay áo lên :

    "Chòi chòi, mày dám trù nhà vợ tao, chị Tún, ra khô máu với nó đi chị.

    Úa quên, bả có nghe đâu?"

    LingLing gãi đầu.

    "Quân khốn nạn, phường trộm cướp."

    Chị tức tối, đi qua bên nhà người nọ mở hết mấy cái chuông gà.

    Đàn gà được dịp bay ra không sót một con nào, con này giẫm con kia, bay tứ tung, lông gà ngập trời.

    "Aaaaaa.....

    "- Tiếng người nọ hét ầm lên.

    "Haha, ô dui quá xá là dui......"

    - LingLing ngôi chồm hổm trên ghế xem kịch vui, vỗ đùi cái đét.

    Này thì dám chửi nhà vợ chị.

    LingLing lại đi vô phòng, đi đi lại lại, ngóng ra ngoài.

    "Lâu dữ vậy trời?

    Tối rồi."

    Nhìn bầu trời ngoài kia xám xịt, chắc sắp mưa, chị run run leo lên giường lấy chăn trùm lại.

    "...hm...

    "- Tiếng thở khò khè bên ngoài cửa.

    "Ai?

    Ai đó?"

    - LingLing sợ hãi nhắm tịt mắt, co rúm.

    Một con ma đi xuyên tường đứng trước mặt chị.

    "Ma không đầu?

    Áaaaaaaaa, cút đi, ghê quáaaaaaa......"

    - chị bịt mắt lại, nhìn cái cổ máu me của nó, chị muốn nôn.

    "Dám chê tao ?

    Mày tới số, ra đây."

    - Nó nói xong liền xách chị ra ngoài, bay lơ lửng trên trời.

    "Anh đem tôi đi đâu ?"

    "Sao nay chưa hít nhang?

    "- con ma không đầu cọc cằn nói, nó theo dõi chị mấy ngày nay, đúng giờ này chị sẽ "ăn tối", nó định bụng hôm nay sẽ cướp đồ ăn của chị, nhưng chờ hoài không nghe mùi nhang đâu cả.

    "Vợ có về đâu mà hít?"

    - Chị uất ức.

    "Tao đói."

    "Hít đất đỡ đi."

    - chị xụ mặt, có mình mày biết đói hả?

    Tao cũng đói thè lưỡi ra.

    "Mày giỡn mặt hả ?"

    Nó đem chị đi xa thật xa, gầm gừ. – "Tao đem mày cho ngài ngạ quỷ, đổi ít năng lượng."

    "Không màaaaaa.....tha cho em....... vợ ơi......"

    LingLing gào lên trong vô vọng.

    "Say dữ thần."

    - Bà hội ôm bả vai chồng từ tay Orm rồ dìu ông vào nhà.

    Orm tức tốc chạy vào phòng, nhưng căn phòng im lìm, không có dấu hiệu gì là chị đang ở đây.

    "Ling.....Ling ơi, LingLing?"

    Em đi tới đốt nhang lên, hy vọng chị sẽ nghe mùi mà trở về.

    Nhưng đợi mãi cũng chẳng thấy đâu.

    "LingLing.....chị đâu rồi?"

    Orm nhìn ra ngoài, trời bắt đầu mưa rả rích.

    Giờ này chị có thể đi đâu ?

    Biết vậy đã về sớm hơn, tại cha em cứ ham vui, hết ly này tới ly khác.

    Em bồn chồn lo lắng, cầm dù chạy ra ngoài.

    "Con đi đâu vậy?"

    - Bà hội tay cầm canh giải rượu, định mang vào phòng lại thấy con gái đang định ra ngoài, bà ngạc nhiên, nhìn ra ngoài, mưa đã dần lớn hơn.

    "Cha má ngủ đi, con làm mất đồ."

    - Nói xong liên bung dù chạy ra ngoài.

    Trời mưa như trút nước, áo quần em vừa ướt nhem vừa dính đầy bùn đất, cả cơ thể lạnh lẽo như băng, nhưng vẫn không lúc nào không gọi chị :

    "LingLing.....Ling ơi....

    đừng làm tôi sợ."

    LingLing được đem tới trước mặt ngạ quỷ, hắn cao lớn, cả người nóng bừng, đỏ ao như lửa, cái mũi dài quặp xuống, hai mắt đỏ màu máu, chỉ toàn là tròng trắng, móng tay dài ngoằng, cái lưỡi thè ra bên ngoài máu me cứ nhiễu xuống nhớp nháp vô cùng.

    LingLing nén cơn buồn nôn, bây giờ chị mà nôn, hắn ta nhất định đem linh hồn chị nuốt chửng vào bụng.

    "Ngài ngạ quỷ, con lạy ngài."

    - Chị van xin tha thiết, không ngừng đập đầu xuống đất.

    "Ma mới sao?

    Tươi ngon lắm."

    - Hắn ta liếm môi, nhìn chị vô cùng ưng Ý.

    "Không không, con khi còn sống hút chích rượu chè trai gái, thân xác nát bấy rồi."

    - Chị khóc rống lên, tìm cách thoát thân.

    "Tao cần gì thân xác mày?"

    - hắn ta gầm lên hét vào mặt chị.

    "Quên, mà linh hồn con cũng không ngon lành gì đâu, ngài tha cho con."

    - LingLing đúng là khóc không ra nước mắt mà, chị vẫn còn muốn ở bên cạnh vợ, không muốn bị ăn một cách vô duyên vô cớ như thế này.

    "Nhiều lời".

    - Hắn nhanh như chớp tiếng tới bóp cổ chị.

    "Áaaaaaaaaaaa....."

    - Chị hét lên, nhắm tịt mắt lại chuẩn bị chờ hắn ta nuốt vào bụng.

    Nhưng chị cảm thấy cổ mình dần được thả lỏng.

    LingLing mở to mắt.

    "Hai anh mặt trắng mặt đen."

    Hắc Bạch vô thường đem tay hắn ta ra khỏi cố chị rồi trừng mắt với hắn. – "Ngạ quỷ, mày nên làm đúng quy tắc đi, nó chưa hết hạn 100 ngày chết, mày không được ăn nó."

    "Hứ ....coi như hôm nay mày tốt số."

    - Ngạ quỷ có chút nóng giận, nhưng cũng nể mặt mà biến đi mất.

    LingLing thở phào, thật là một trải nghiệm không đáng để ghi nhớ.

    "Hai anh..... cảm ơn, cảm ơn...."

    "Mày đúng là trùm rắc rối."

    - Tên mặt trắng chán ghét nói.

    "Cảm ơn hai anh."

    - Chị rối rít lạy lục.

    "Cảm ơn suông à ?"

    - Tên mặt trắng tỏ vẻ không hài lòng thì nhìn chị.

    LingLing nghiêng đầu khó hiểu.

    Tên mặc đen ho vài cái, nhìn tới nhìn lui rồi hắn giọng nói nhỏ. – "Nói vợ mày đốt cho tụi tao ít tiền, thêm vài bộ đồ, rôi đồ ăn nữa.

    Dạo này lương bống xài không đủ."

    LingLing gãi đầu.- "Ủa ở dưới cũng xài tiền nữa hả?"

    "Không xài vậy người ta bán vàng mã làm gì ?

    Mày dở hơi à?

    Chỗ nào cũng cần tiền hết, dạo này diêm vương gia cắt giảm ngân sách..... tiền lương của tụi tao cũng bị bớt lại."

    - Tên mặt đen xị mặt ra.

    "Kì dạ ?"

    "Để tiền nuôi tiểu Mạnh Bà của ổng chứ sao?"

    - Tên mặt đen hậm hực, cả vương phủ đều biết vương thượng một mực sủng ái thê tử, còn đòi cắt chi tiêu và nhân lực, để dành tiền lo cho vợ đẹp, thật không công bằng.

    "Đúng là một thằng cha mê gái."

    - LingLing bất mãn nói.

    "Diêm vương gia nghe được là ổng cho mày nghỉ siêu thoát.

    Tụi tao đi đây."

    Hai tên mặt trắng mặt đen kéo nhau đi.

    Tên mặt trắng khều tên mặt đen. – "Ê nghe nói Diêm vương gia tính cho mày qua chỗ Mạnh bà rửa chén hả?"

    - Nghe đồn Mạnh bà nấu canh ở cầu Nại Hà rất đông " khách", nhưng lại lười rửa chén, nên diêm vương gia định sai một trong hai đứa sang đó hỗ trợ thê tử mình.

    "ừa, mà cuối cùng không cho nữa, không biết sao nữa?"

    - tên mặt đen gãi đầu.

    "Sợ mày dê vợ bả chứ sao?"

    LingLing cười khinh miệt.

    Đúng là đồ sợ vợ.

    Nhắc tới vợ mới nhớ.

    Chị nhanh chân đi về nhà em, chưa tới nhà đã thấy em đang chạy loạn ở ngoài đường làng, chị hoảng hốt đi tới ôm lấy em :

    "Trời đất, Orm, em đi đâu?"

    Orm mừng rỡ bám vào chi, quăng luôn cây dù xuống đất- "Linh, hức.... chị đi đâu vậy?

    Tôi rất sợ"

    "Tôi bị mấy con ma cũ đem tới chỗ ngạ quỷ."

    Orm nhìn chị lo lắng.- "Có sao không?"

    LingLing lắc đầu. – "Không, hai ngài mặt trắng mặt đen cứu tôi.

    Mai em mua ít đồ đốt cho hai ổng nghe."

    "Em biết rồi."

    - Orm dịu dàng nói.

    "Em mới xưng chị sao?

    Nói lại đi."

    Orm bật cười, đi theo chị về. – "Em biết rồi.

    Sau này đừng làm em sợ như vậy nữa."

    LingLing nhún vai. – "Chuyện xui rủi chắc tui muốn bà ơi."

    Hai bàn tay xen vào nhau không khe hở đi về nhà.
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 5: Chị phải sống lại


    LingLing buổi sáng sau khi ngủ đã đời mới chịu thức.

    Nhưng khi quay sang bên cạnh, chị thấy Orm vẫn nằm đó, chị có chút ngạc nhiên, bình thường Orm dậy rất sớm để pha trà cho ông hội, ít khi nào ngủ đến giờ này.

    LingLing chạm vào em, nhưng em vẫn nằm yên bất động, cả cơ thể nóng ran.

    Chị lay lay em :

    "Orm,Orm, em ơi, tỉnh lại đi....em đừng làm chị sợ nghe."

    LingLing chạy xuống giường, chị vò đầu vô thức hét lớn

    "Bây ơi, dô coi cô hai...."

    Chị giờ này mới nhớ họ đâu có nghe, thật là uổng công vô ích.

    Chị đem mấy tách trà, ấm trà đều quăng xuống đất.

    "xoảng"

    Bên ngoài nghe tiếng đổ vỡ từ phòng em, liền chạy vào, nhìn thấy em đang nằm ngủ liền đi tới gọi :

    "Cô hai......."

    Nhiệt lượng cơ thể em nóng đến kinh người.

    Ông Bà Trần cùng thầy thuốc ngồi bên cạnh giường em, thầy thuốc khám qua một lượt liền bốc cho em vài thang thuốc rồi rời đi.

    Orm dần tỉnh lại, em mệt mỏi xoa xoa đầu, thấy cha má mình lo lắng liền nói :

    "Hôm qua con dầm mưa."

    "Hic....."

    - LingLing mếu máo ngồi gọn bên trong giường, tay nắm tay em mà hôn chùn chụt.

    Orm mỉm cười, tay khẽ xiết chặt tay chị, ý bảo chị đừng lo.

    Nhưng LingLing cứ khóc lóc thảm thiết, làm Orm phải nén cười.

    Thấy má mình định đem cháo đút cho mình, em khoác tay :

    "Để đó tí con ăn."

    Ông bà gật đầu, đi ra cho em nghỉ ngơi.

    Cánh cửa vừa khép lại, LingLing đã cúi xuống cọ cọ hai chóp mũi lại khóc lóc :

    "Orm, xin lỗi, là do chị nên em mới bệnh."

    "Do sức khoẻ em không tốt thôi."

    - Orm lắc đầu, xoa xoa đầu chị, em bệnh mà làm như chị bệnh, khóc như được mùa vậy.

    LingLing hít hít vài cái rồi đem tô cháo lên đút cho em vô cùng cấn thận.

    Orm ăn một miếng rồi bụm miệng cười :

    "Cha má em giờ này mà vô thấy cái cảnh chén cháo bay lơ lửng, chắc cha má em la rớt nóc nhà."

    "Còn đùa được.

    Sau này không cho phép em đầm mưa nữa.

    Chưa hết 100 ngày, chị tuyệt đối không có chuyện gì."

    - LingLing cốc vào đầu em răn đe.

    Em bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. – "Nhưng hôm qua em thật sự rất lo."

    "Vì sao?"

    Vì em thương chị, nhưng câu này Orm không nói ra.

    Bọn họ bên cạnh nhau thời gian không lâu, nhưng danh nghĩa đã là vợ chồng, LingLing lại hiền lành, dễ thương, em ít nhiều cũng sẽ rung động.

    Orm hất mặt trề môi :

    "Vì chị là một con ma chết nhát, hôm qua trời vừa tối vừa mưa, đáng lí theo tính cách của chị thì chị phải trùm mên rôi, nhưng em không thây chị, em đoán chị bị mây con ma cũ ức hiếp đem đi mất rồi."

    LingLing nhún vai, đút cho em thêm muỗng cháo.

    "Chịu thôi, ma mới nếu muốn có sức mạnh và năng lực giống ma cũ thì phải hút linh hồn ma mới hơn, nhưng chị làm không được.

    Thấy tội nghiệp, đã chết rồi mà cũng không tha."

    Thật lương thiện.

    Orm thầm khen chị, em nhoẻn miệng cười tươi tắn, quả nhiên em không trao tâm nhầm chỗ mà.

    "Chị cũng đói."

    - LingLing đột nhiên xoa xoa bụng, mặt méo mó.

    Orm đốt cho chị mấy cây nhang rồi leo lại lên giường nằm.

    "Hít từ từ, hết em đốt tiếp cho chị."

    LingLing sau khi no nê liền quay lại giường, tay vuốt tóc em nhẹ nhàng. – "Ngủ đi."

    Orm gật đầu, nhưng mới nhắm mắt đã cảm thấy một bên má ươn ướt.

    Orm thản thốt mở mắt ra.

    "Chị.....chị hôn em?"

    LingLing nhún vai, leo lên nằm kế bên. – "Sao vậy?

    Em là vợ chị mà, chúng ta đã dạm hỏi rồi đó.

    Em mau khoe lại đi, chúng ta động phòng."

    - chị càn rỡ chọc ghẹo.

    Orm huýt vào tay chị. – "Em mới không thèm động phòng với ma.

    Chị tốt nhất nên sống lại đi, rồi muốn làm gì cũng được."

    Khi Orm thức dậy đã là xế chiều, không có LingLing trong phòng.

    Còn định kêu đã thấy chị lấp ló ngoài cửa, Orm đứng dậy, lại bàn trà ngồi rồi hỏi :

    "Chị đi tò te với con nào?"

    LingLing nghe tiếng em liền ngẩn ra rồi cười. – "Điên, có ai thấy chị mà tò te?

    Chị đang tập đi xuyên tường, coi nè."

    LingLing nhắm mắt, chạy qua cánh cửa.

    "bịch" - Đập đầu một cái, liền ngã ra sàn.

    "Khoan, nãy được mà ta."

    - Chị gãi đầu, thử lại lần nữa.

    "bịch" - vẫn cùng chung kết quả.

    Nhìn thấy Orm đang che miệng cười, chị hậm hực.

    "Em, đốt cho chị cây nhang nữa coi."

    - Có lẽ năng lượng không đủ.

    Sau khi hít hết ba cây nhang, LingLing liều mạng chạy qua thêm lần nữa.

    Quả nhiên có thể xuyên qua cánh cửa.

    "Giỏi thế."

    - Orm không keo kiệt mà khen ngợi người ta một cái.

    LingLing tỏ vẻ ta đây, liền xuyên tới xuyên lui.

    "Học đi xuyên tường làm gì?"

    LingLing bĩu môi. – "Để lỡ có bị vợ đá đít ra khỏi cửa cũng có thế vô phòng."

    Orm che miệng cười.- "Haha, chị vẫn cay cú chuyện đó à?

    - Ai mượn hôm đó chị đáng sợ như vậy, tự nhiên xuất hiện nói mình đã chết, ai mà không sợ."

    "Cay chứ."

    "

    Sau này chị không cần gõ cửa nữa."

    - Orm cười dịu dàng.

    Vì sau này em sẽ không bao giờ đuổi chị đi, em muốn chị mãi ở bên cạnh em.

    "bịch" - Đang xuyên qua ngon lành, giống như hết tác dụng, LingLing đập đầu cái bịch.

    "Em coi cái não chị rớt đâu rồi?"

    - Chị xoa xoa đầu.

    Orm đi tới đỡ tay chị dậy. – "Xem ra chị vẫn là một con ma vô dụng."

    - Em chọc ghẹo.

    Ai ngờ LingLing lại hất tay em ra, lên giường ngồi tròn vo một cục.

    "Nè, giận sao?"

    - Orm thật hết nói nỗi mà, đành ở bên cạnh dỗ dành.

    "Đừng có chạm vào một con ma vô dụng."

    - LingLing tránh né, mặt cũng xị ra.

    Orm ôm lấy chị từ phía sau, dịu dàng bên tai chị.

    "Thôi xin lỗi mà.

    Thật ra LingLing rất tài giỏi, rất đẹp, rất lương thiện, rất đáng yêu."

    Em cọ cọ người, chui vào lòng chị ngồi ở đó. – "Đừng có giận em."

    LingLing hừ một tiếng rồi xoa đầu em.

    Orm ngước lên nhìn chị cười khà khà, càng ra sức dụi vào lồng ngực chị.

    "Orm, lỡ chị không sống lại thì sao?"

    "Thì em sẽ đi lấy chồng khác."

    - Orm nói, nếu chị thật sự dám không sống lại, em sẽ đi lấy chồng cho bỏ ghét.

    LingLing ờ một tiếng thất vọng rồi ôm lấy em, cũng phải, em cũng còn trẻ, em nên có một gia đình trọn vẹn.

    Là do mình bạc phước, không thể bên cạnh em.

    Orm quay lại, chạm vào gò má chị :

    "Nếu chị không muốn nhường vợ mình cho thằng khác xài thì tốt nhất nên sống lại đi."

    "Biết rồi."

    - LingLing gật gù.

    "Đừng có lo, em sẽ cố gắng tìm cái xác giúp chị.

    Mai em đi uống rượu với nó."

    "Chị đi theo."

    - LingLing nhụi cánh mũi vào mái tóc dài của em mà ra sức ngửi.

    Orm phụng phịu véo gò má chị. – "Chị là con ma mà cứ như con đỉa í."
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 6: Điều kiện


    Orm sáng ra đã chạy vô bếp gọi con Tủn :

    "Tủn, mày chạy qua nhà thầy Giáp, nói thầy là cô hai mời thầy chiều nay dùng rượu ở quán bà Tư Hợi."

    Con Tủn dạ dạ rồi chạy đi, cảm thấy cô hai nhà này cũng thật vô tình, chồng mất tích mà còn có tâm tư đi mời trai uống rượu, để ông bà biết được nhất định quở một trận nên thân.

    Orm quay về phòng, thấy LingLing đang ngôi xị mặt ở giường.

    "Orm...."

    - chị phụng phịu.

    "Hửm?"

    "Đóiii."

    - LingLing càu nhàu xoa lấy bụng mình.

    "Đúng là con ma tham ăn."

    - Tuy mắng nhưng Orm vẫn đốt cho chị thêm vài cây nhang.

    "Em keo kiệt."

    Đột nhiên cửa mở toang.

    "Má.. hết hồn."

    - Orm giật mình, bà hội đứng sừng sững trước mặt em.

    "Ai làm gì bây mà hết hồn ?

    Nãy má nghe bây lẩm bẩm với ai trong này?"

    - Bà đi vào ngồi xuống bên cạnh Orm, đâu hay LingLing bên cạnh đang hít nhang ngon lành.

    "Làm gì có ai?"

    "Rồi đốt nhang chi đây?"

    - Bà nhíu mày, đem mấy cây nhang dụi đi, tự dưng đốt nhang, thật xui xẻo.

    LingLing nhăn nhó. – "Ơ kìaaaaaaaa máaaaaaa, con đang hít."

    - chị mếu máo nhìn Orm.

    Orm bất lực tạch lưỡi.

    "Con...con sợ LingLing có bất trắc, nên đốt nhang cho chị ấy.

    Cả làng đều đồn chị ấy chết rồi."

    Bà đánh vào vai em. – "Bậy bạ, chắc nó không ưng con nên trốn rồi chứ gì ?

    Làm gì có chuyện chết chóc."

    - Bà lắc đầu, bên phía thông gia nghe được con của họ trù LingLing chết, sẽ làm ầm lên.

    "Không có đâu má, LingLing không phải người như vậy."

    - Orm lườm chị, chị thử nói không ưng em xem, em cho chị thành con ma đói luôn.

    "Con mới gặp nó có một lần, sao rành vậy?

    Mà ví dụ có chêt thiệt thì cũng tội, bây ráng ở vậy một năm rồi má coi có mối nào ngon má gả bây đi."

    Bà thấy tội nghiệp đứa con gái này.

    Chồng còn chưa gặp được hai lần đã mang tiếng sát phu, chăn gối hiu quạnh.

    "Má, con không lấy chồng nữa.

    Nhà LingLing đã qua dạm hỏi con, con là người của LingLing rồi."

    Orm xụ mặt, em đã được nhà chị cưới hỏi đàng hoàng, sẽ không thay lòng đổi dạ mà lấy người khác, ví dụ chị không sống lại thì em cũng sẽ thủ tiết thờ chị tới chết.

    "Nhưng nó có về đâu mà, cái con này, bữa nay giở chứng gì vậy?

    Má biết con có nghĩa có tình, nhưng không lẽ định chờ nó cả đời?"

    "Con chờ."

    - Em khẳng định.

    Má em rời đi, em liền đóng cửa rồi nắm tay LingLing an ủi :

    "Ling, đừng buồn má, tin em, em không bỏ chị."

    "Cảm ơn em.

    Nhưng mà."

    Chị lại mếu máo.

    "Hả?"

    - Em không biết chuyện gì đã khiến chị phải tủi thân đến như vậy, hai hốc mắt đã rịn ra mấy giọt nước mắt.

    "Đói.. bình thường bị ma cướp đồ ăn, nay còn bị con người cướp đồ ăn.

    Oaaaa" - LingLing giở thói khóc nhè, giãy đành đạch.

    Orm cười, còn tưởng là việc gì, em đốt lại mấy cây nhang cho chị rồi dỗ dành. – "Ngoan ngoan, nè."

    Buổi chiều cả hai đến chỗ hẹn, thằng Giáp thấy em liền mừng còn hơn đào được vàng, cẩn thận kéo ghế ra cho em

    "Thật vinh hạnh khi được mỹ nhân mời rượu."

    "Anh uống nhiều chút nha."

    - Orm dựa dựa vào người hắn ta, để hắn ta tin tưởng mà không đề phòng.

    "ORM, NGỒI XÍCH RA."

    - LingLing quát.

    "Giật mình."

    - Em hậm hực tách ra, đồ con ma hay ghen.

    Chị đích thị là một hũ giấm chua to đùng.

    "Hả?"

    - Thẳng Giáp thấy em lẩm bẩm liền đưa mắt nhìn em.

    "Không, anh há miệng ra."

    - Orm cười, tí mí gắp cho hắn ta miếng đồ ăn.

    "Orm, anh nhất định phải cưới được em."

    "Orm gật đầu, ỏng ẻo."

    - Vậy năm sau nhớ nói cha anh kêu bà mối qua nói chuyện với cha má em nghe.

    Em chờ anh.

    "Nhất định rồi."

    "Nhưng mà cha má em cũng khó lắm, cha má em lựa con rể kĩ lắm.

    Đời tư phải sạch sẽ."

    "Trước giờ anh có làm gì ác không?"

    - Orm có ý dò hỏi, em nhìn sắc mặt hắn ta tái nhợt, quả nhiên là chột dạ.

    "Anh...anh....."

    - Hắn lắp bắp, tay cầm ly rượu cũng run rẩy.

    "Với lại cha má em nói LingLing biết đâu sẽ quay về nên cha má kêu em đợi chị ta."

    "Nó sẽ không về đâu."

    - Hắn ta nói một câu chắc nịch, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về một nơi mông lung nào đó.

    "Sao anh biết?"

    Thằng Giáp tránh né, uống hai ba ly rượu liên tục, giả vờ như không nghe em hỏi.

    Orm thấy thế liền phụng phịu quay mặt sang hướng khác giả bộ giận dỗi :

    "Anh hỏng thương người ta.

    Giấu giấu giếm giếm.

    Vậy mà đòi cưới người ta."

    LingLing khinh thường nhìn vợ mình. –"Ói.....

    "- chị bĩu môi nhại lại.

    "Anh hỏng thương người ta ~~.~~"

    Orm cuộn tay lại, "có tin tối nay em lại tống chị ra đường không?"

    Thằng Giáp thấy người đẹp giận liền ra sức dỗ :

    "Nè, đừng giận anh.

    Nhưng anh hỏi em nè, em có thương nó không?"

    Orm biết rõ ý nghĩ của hắn liền lắc đầu chối phăng. – "Không, điên à, em gặp chị ta mới có một lần, thương cái nỗi gì?"

    LingLing gầm gừ. – "Em nhớ bản mặt em nha."

    "Thật ra......Ling nó chết rồi."

    - Hắn sau một hồi suy nghĩ mới lấy hết can đảm nói ra.

    "Sao anh biết?"

    "Anh....hôm đó anh xô xát với nó ngoài bến sông."

    Orm nhíu mày lại.- "Anh lỡ tay giết chị ta?"

    "Gật đầu "

    "Anh hận nó, nó dám cướp em từ tay anh."

    - hắn ta cuộn tay lại thành nắm đấm, có vẻ giận dữ:

    "Cướp cái thằng cha mày, bố mày thèm cướp à?

    Orm là của tao, nghe chưa thằng óc heo?"

    LingLing gầm lên, muốn đi tới đấm vào mặt nó một cái.

    "Vậy sao người nhà chị ta tìm không thấy xác?

    Anh đem xác chị ta đi chỗ nào rồi à?"

    - Orm được nước lấn tới, liền hỏi ngay mục đích chính.

    Hắn ta lại gật đầu.

    "Ở đâu?'

    Thằng Giáp đương nhiên có phòng bị, hắn ta đưa mắt nhìn em.

    "Orm, em đang dò xét anh?

    Em muốn gì?"

    Orm chột dạ. – "Anh nói gì vậy?

    Em dò xét anh làm gì?

    Sau này mình là vợ chồng, anh còn muốn giấu em, em không thèm gả cho anh nữa".

    - Em lại giả bộ giận dỗi quay sang hướng khác không thèm dòm hắn ta.

    "Đừng giận anh."

    "Hức....."

    - Orm cố tình tống ra mấy giọt nước mắt ủy mị, ngã vào lòng hắn.

    Hắn ta ôm em, vỗ vỗ tấm lưng dỗ ngọt, đưa ra điều kiện. – "Ngày mai anh đi theo cha lên tỉnh ba tháng, sau ba tháng anh trở về, anh sẽ tìm em, em ngoan ngoãn trở thành người phụ nữ của anh, anh sẽ nói cho em nghe xác nó ở đâu."

    Orm điếng hồn, ba tháng?

    Hơn chín mươi ngày, từ hôm LingLing chết đến nay cũng đã gần tuần lễ, nếu đến lúc hắn ta trở lại đây thì chị cũng chỉ còn có một hai ngày.

    Liệu phép màu có diễn ra?

    Nhưng cái quan trọng là, hắn ta em trở thành người phụ nữ của hắn ta ?

    Em miễn cưỡng gật đầu.

    "Đ.....

    được."

    Trên đường trở về không ai nói với ai câu nào, hai bàn tay cứ thế xen vào nhau không một kẽ hở.

    LingLing cúi gâm mặt, ánh mắt hiện lên một tia buồn bã.

    "Ling....."

    LingLing biết em đang định nói gì liền gạc ngang.

    "Thôi, bỏ đi, có lẽ..... kiếp này chúng ta không có duyên nợ.

    Kiếp sau vậy."

    Orm lắc đầu, đôi mắt sớm đã bị em làm cho đỏ hoe lên..- "Ling, em sẽ tìm xác cho chị."

    "Không, chị không thể để vợ mình trở thành người phụ nữ của tên cặn bã đó."

    - Chị không muốn vợ mình dùng trinh tiết đánh đổi mạng sống cho mình.

    Chị xiết chặt tay em hơn, chân thành nói :

    "Chị sống lại, nhưng thanh danh em không còn, chị không muốn đánh đổi"

    "Ling đừng nói nữa"
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 7: Liều mạng cứu em


    Ba tháng dài đăng đăng trôi qua vô ích.

    LingLing mỗi ngày sẽ ở trong phòng trò chuyện với vợ hoặc xuống bếp chọc ghẹo con Tủn, làm nó la lên mấy lần, nó còn cầm dây chuỗi đọc kinh đến đáng thương.

    Rảnh rỗi cũng sẽ cùng Orm về thăm cha má chị.

    "Ling.....LingLing....."

    Một giọng nói quen thuộc vang lên bên ngoài khi LingLing đang an ổn trên giường ngủ với em.

    Nhận ra đó là giọng nói của Hắc Bạch vô thường liền đi ra ngoài.

    Bọn họ nhìn chị không hài lòng

    "Dạ?"

    - LingLing ngu ngơ, mới sáng sớm mà chạy đến đây tìm chị làm gì?

    Tên mặt trắng đánh vào đầu chị. – "Mày có biết mày còn mấy ngày nữa không?

    Chỉ còn có ba ngày, còn ở đây phu thê ân ái.

    Có lẽ mày chưa từng thấy cảnh hồn siêu phách tán nên mày chưa sợ nhỉ ?

    Đi, tao dẫn mày đi coi."

    "Em biết, nhưng sao nay hai anh rảnh vậy?"

    "Rảnh cái rắm."

    - Tên mặt trắng lôi chị đi tới một khoảng đất trống.

    Làm như họ ham nhúng tay vào chuyện người khác lắm vậy.

    Đây cũng chỉ là nghĩa vụ phải làm thôi.

    Ăn lương âm phủ thì phải làm tròn nhiệm vụ.

    Trước mặt họ hiện ra một không gian âm u, những hồn ma bay dập dìu.

    "Nè, ngó mà coi, đây là hồn ma, khi chết đi không ai cúng kiếng, sẽ đi lang thang như vầy, xui xẻo sẽ bị ngạ quỷ ăn, may mắn thì duy trì tới ngày 100 sau đó xuống U Minh điện gặp Diêm Vương.

    Xét công trạng và tội lỗi khi còn sống mà phán quyết."

    Sau đó trước mặt họ lại hiện ra một cảnh khác :

    "Còn cái thể loại không tìm thấy xác mà còn bị dán bùa như mày, coi đi.

    100 ngày sau, thân xác sẽ từ từ tan rã và biến thành bọt biển, ngàn đời không bao giờ được đầu thai."

    Hồn ma kia từ từ bị rã rời thành từng mảnh vụn rồi biến mất như chưa hề tồn tại trước mắt chị.

    "Áaaaa.....

    "- LingLing sợ hãi, co rúm người lại.

    Nếu không tìm thấy xác chị, thì chị cũng sẽ như thế, biến mất khỏi dương gian này mãi mãi, ngàn kiếp không được siêu sinh.

    "Biết sợ là tốt.

    Lo mà tìm cái xác.

    Đi đây."

    - Họ quăng chị trước cửa phòng Orm rồi vụt đi.

    Orm tỉnh giấc, sờ sang phía bên cạnh không thấy ai liền bất mãn nhìn tới nhìn lui, nhìn thấy chị đang ngồi bệt dưới sàn liền hỏi :

    "Ling, sao thế?"

    "Chị.."

    Rã rời đi tới giường.

    "..sắp không xong rồi."

    - LingLing từng bước

    Chị rướm nước mặt, co cụm lại. – "Orm, sau này, phải sống thật tốt, có muốn lấy chồng cũng phải tìm người nào đó thật sự tốt với em."

    Chị uất ức, rất muốn sống lại, nhưng cũng không thể nào để vợ mình liều mạng đem đời con gái đi đánh đổi mạng sống cho mình.

    Chị không thể tàn nhẫn với em như thế.

    Orm xô chị ngã xuống giường :

    "Em ghét chị, chị không sống lại thì chị cút luôn đi.

    Cút đi.....đi đi."

    - Em đã cố gắng hết sức để tìm lại cái xác cho chị mà bây giờ chị lại bỏ cuộc.

    LingLing bị em đẩy, cũng không muốn đứng lên, không tính toán, chị úp mặt vào giữa hai bàn tay rồi khóc oà.

    "Không phải mục đích ban đầu là đến để tìm cái xác sao ?

    Vậy sao bây giờ có thể tìm, lại không để cho em tìm?

    "- Orm tủi thân khóc, chỉ còn có 3 ngày, nếu không tìm thấy xác thì chị sẽ mãi mãi biến mất, tệ hơn là sẽ không bao giờ được siêu thoát.

    "Chị không muốn đánh đổi em."

    Orm tát chị một cái rồi hét.

    "Vậy ban đầu đừng đến, đừng xuất hiện, đừng dịu dàng, đừng khiến em phải thương.

    Đồ khốn...."

    - Em nói xong liền chạy ra ngoài.

    "Em đi đâu?"

    - LingLing nắm tay em lại, nhưng em lại vụt ra.

    "Tránh ra."

    LingLing không thể bước ra ngoài, bây giờ trời đang nắng gắt, nếu bước ra ngoài thì chị sẽ chịu không nổi.

    Đi đi lại lại một hồi, LingLing ngẩn người :

    "Không, không, em ấy chắc chắn muốn đi tìm thằng Giáp.

    Orm ơi....."

    Orm sửa soạn thật đẹp đi tới nhà thằng Giáp.

    Hắn ta vừa trông thấy em đã vội nhào đến ôm lấy.

    "Anh về rồi, em thật nhớ anh."

    - Orm nở nụ cười rồi cũng ôm lại.

    "Vào đây."

    "Thầy Ất không có nhà hả anh?"

    - Orm nhìn xung quanh.

    "Cha anh ba ngày nữa mới về, coi nè, anh mua cho em đó, thích không?"

    Hắn đưa cho em một cái cài hình bông hoa, tỉ mỉ cài lên tóc cho em rồi hài lòng cười.

    "Thích.

    Em nhớ anh lắm."

    Orm chủ động ôm, ngón tay còn chạm lấy yết hầu của hắn ta, làm dục vọng trong người hắn dâng cao.

    Hắn gấp gáp sờ sờ em :

    "Orm, trở thành người phụ nữ của anh."

    Orm hơi đấy hắn ta ra. – "Nhưng anh phải nói cho em nghe, xác LingLing ở đâu, để cha má chị ta tin rằng chị ta đã chết, em mới có thể danh chính ngôn thuận gả cho anh."

    "Vô phòng rồi nói."

    - Hắn nói xong liền kéo em vào nhà trong.

    Khóa trái cửa.

    Đến khi xác nhận được em đã không thể nào chạy được nữa hắn ta mới hài lòng nói ra sự thật.

    "Thật ra, cái xác nó ở gốc dừa lớn đầu làng.

    Được chưa cô nàng?"

    Hắn nói xong thì như con thú hoang về lấy em, bàn tay thô ráp đem mấy nút áo của em mở toang.

    Cái yếm mỏng lấp ló đôi gò bồng xinh đẹp, hắn liếm môi rồi đè chặt em dưới giường.

    "Um... thả ra....."

    - Orm đạt được mục đích liên muốn thoát thân nhưng sức lực hắn ta quá mạnh, em có la hét giãy dụa cách nào cũng không thoát được.

    "Hửm, dở chứng gì?

    Ngoan nào, anh thương."

    Hắn cười, cắn vào cổ em.

    "Buông ra, đồ giết người."

    - Em cào cấu hắn, bấm móng tay vào da thịt hắn.

    Đột nhiên sau lưng truyền tới giọng nói quen thuộc :

    "BUÔNG VỢ TAO RA."

    "LingLing....."

    - Orm mừng rỡ nhìn chị, nhưng rồi em lại lo lắng tột cùng, đây không phải nơi chị có thể đến.

    Sắc mặt của chị quá khó coi, nhà của hắn ta toàn là bùa chú, chị xuyên cửa vào được đến đây đã là quá sức rồi, cơ thể chị không ngừng run rẩy, co rút.

    Nghe Orm gọi, thằng Giáp ngờ ngợ, hắn nhanh chóng lấy sáp cận hòm thoa vào mi mắt.

    Nhìn thấy LingLing đang hầm hầm, hắn cười :

    "Haha, quả nhiên là linh hồn của mày vẫn chưa siêu thoát.

    Giỏi lắm, hai đứa bây, giỏi.... tao hôm nay giúp mày siêu thoát."

    - Hắn với tay lấy cái túi gần đó, lục lọi tìm kiếm.

    Orm biết hắn ta sắp sửa làm gì liền đẩy chị thật mạnh và hét lên. – "LING, CHẠY ĐI, LING..."

    LingLing cảm thấy mình sắp không xong rồi, những lá bùa được dán đầy nhà đã khiến linh hồn chỉ suy nhược đáng kể, chị yếu ớt mở cửa rồi đẩy Orm ra.

    "Em chạy đi, mau."

    Orm bị đẩy ra ngoài, cũng là lúc em nhìn thấy thằng Giáp cầm một cây gỗ, xung quanh được bao bằng bùa chú vàng chói, không lưu tình mà đánh mạnh vào linh hồn chị.

    "AAAAAAAAAAAAAAAAA"

    LingLing hét lên một tiếng rồi biến mất trong không khí.

    Orm hoảng hốt, tay chân em rụng rời, nhìn tới nhìn lui, không sao tìm thấy chút bóng dáng nào của chị, hoàn toàn chỉ là một khoảng không vô định.

    "Ling, Ling......

    Ling à....

    đừng làm em sợ.

    LingLing......"

    Nước mắt lăn dài trên mi, mặn chát bi thương.

    Em gào lên, nắm cố áo hắn :

    "Thằng khốn, chồng tao đâu, chồng tao đâu?"

    "Em đi xuống âm phủ mà tìm nó."

    - Hắn ta đẩy em qua một bên rồi cười sảng khoái.

    "Ling.....Ling ơi.......

    "- Orm ôm lấy đầu gọi, như điên dại.

    "Một con ma lại dám đối đầu với thầy pháp, đúng là không lượng sức mình."

    - Hắn ta nói xong, muốn tiếp tục giở trò đồi bại với em đã bị em lấy bình hoa gần đó mà đập vào đầu.

    Em chạy về, ánh mắt vô hồn tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không có bóng dáng chị.

    "Ling ơi.....Ling......Ling ơi về với em đi...."

    Orm gục xuống bên đường làng, cả người lấm lem bùn đất, khóc rống lên.

    "Mình ơi.....

    đừng bỏ em mà.... mình đã hứa sẽ ở bên cạnh em mà."

    Em đau đớn ôm lấy ngực mình.

    Một tia lí trí trở về, phải rồi, phải đi đào cái xác lên trước.

    Em chạy về nhà chị.

    Gặp ông Bà Quảng liền nắm tay hai người họ, bộ dạng vô cùng khẩn trương :

    "Cha má, cho người.....đi đào ngoài gốc dừa đầu làng, xác LingLing ở đó."

    "Con nói cái gì?"

    - ông bà không hiểu đứa con dâu này đang nói gì, có phải vì sự biến mất của LingLing làm con bé phát điên rồi không ?

    Em cố gắng tóm gọn câu chuyện lại, kể hết cho họ nghe.

    Họ tin cũng được, không tin cũng không sao, chỉ cần đào xác chị lên cho em là được.

    "Nhanh đi cha má, không là không kịp đâu, chỉ còn hai ngày thôi."

    Hai người già đứng như trời trồng, họ không dám tin những gì họ vừa nghe là sự thật, bấy lâu nay con gái họ vẫn ở bên cạnh họ sao ?

    LingLing đã chết.

    Orm gục xuống gào lên :

    "Đi đi, con van mọi người đó."
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 8: Đe doạ Diêm Vương gia


    Đào quanh gốc dừa, quả nhiên có một cái xác khô, người ta cũng đào thấy chiếc nhẫn của chị bên cạnh, vậy đây đúng là xác của chị rồi, trên đó còn dán một lá bùa.

    Orm gỡ lá bùa ra, quỳxuống muốn ôm lấy cái xác.

    "LingLing.

    Về đi, về với em đi......"

    "Bây, đem mợ hai về tắm rửa."

    - Ông Quảng ra lệnh, nhìn con dâu mình như vậy, ông không khỏi đau lòng cho đứa con gái của mình.

    "LingLing con ơi, sao con lại chết thảm như vầy?"

    - Má chị khóc nấc lên, nghẹn ngào, ngã vào chồng mình.

    "Bây giờ phải làm sao đây ông?"

    "Đem nó về chôn chứ sao."

    - Ông hội cảm thấy trái tim mình như tê liệt, đứa con gái mới ngày nào còn phơi phới bên cạnh ông, bây giờ chỉ còn là một cái xác khô không nhúc nhích, ngay cả linh hồn cũng không siêu thoát.

    "Đừng, chưa qua 100 ngày, chị ấy vẫn có thể sống lại."

    - Orm lắc đầu, bò tới chỗ bộ xương khô.

    Nhưng con nói thằng Giáp đã đánh bay linh hồn nó rồi mà.

    "Con tin, LingLing không bỏ con đâu."

    - Em lắc đầu.

    LingLing đã hứa sẽ dùng mọi cách để quay trở lại, em sẽ chờ, chỉ cần còn một tia hi vọng em cũng sẽ chờ.

    Cha má em hay tin, như bay chạy sang nhà chị.

    Bộ xương được đặt gọn trong cái quan tài lớn, đèn cầy trắng được đốt xung quanh ma mị vô cùng.

    "Orm, sao...

    Ling nó ra nông nỗi này vậy con?"

    Orm đem mọi chuyện kể lại cho cha má mình nghe.

    Ông bà vốn tin vào chuyện tâm linh, trước giờ còn tưởng đứa con rể đó chạy đi đâu mất, ai ngờ là vẫn luôn bên cạnh họ.

    Cha em hậm hực nói :

    "Trời ơi, cái thằng khốn đó, đừng lo, cha sẽ xử nó, trả thù cho LingLing."

    Orm không quan tâm, em cầm ba cây nhang đốt lên, đôi mắt em sưng mọng nhìn vào quan tài. – "Con ma ham ăn nhà chị, đến mà ngửi nè, không phải bình thường đều vòi vĩnh sao?

    Sao bây giờ khói hương nghi ngút mà chị lại không về"

    Diêm vương gia nhìn chị đang quỳ dưới điện, liên lắc đầu :

    "LingLing, ta hiểu cho hoàn cảnh của ngươi, nhưng....không thể.

    Giây phút ngươi bị thằng Giáp đánh hồn, ta cứu được ngươi không hồn siêu phách tán đã may lắm rồi.

    Đừng nghĩ tới chuyện sống lại."

    LingLing nhìn diêm vương, thản nhiên nói :

    "Vương thượng, ngài nhớ ngày đầu tiên con chết không?"

    Diêm Vương nghe tới đây liền chột dạ, chỉ thẳng vào mặt chị.

    "Ngươi.... ngươi hù doạ ta?"

    "Không, con chỉ muốn về với vợ con thôi, ngài không cho gia đình con êm ấm, con cũng không cho gia đình ngài êm ấm."

    - LingLing hơi nhếch miệng lên cười.

    "Tao sợ mày chác.

    Hắc bạch vô thường, nhốt nó lại,ngày mai đi đầu thai, không nói nhiều."

    - Vì khi còn sống chị là một người hiền lành có ích, lại hay ăn chay làm phước cho nên đây cũng coi như là một ân điển cho chị rồi.

    Muốn sống lại ? nghĩ cũng đừng có nghĩ.

    LingLing nhún vai, không chút miễn cưỡng đi theo hắc bạch vô thường.

    Chị không tin diêm vương gia lại đem chuyện đại sự gia can ra để đánh đổi.

    Ngày cuối cùng, buối tối đó Orm vẫn như cái xác không hồn ôm lấy quan tài mà khóc.

    Đôi mắt đau đớn không thể tả.

    "Orm ơi, ba ngày rồi con, con ăn gì đi."

    - Má em đau lòng, em chỉ uống nước lã cầm hơi, chỉ có mấy ngày mà em đã gây gò đi trông thấy.

    "Không, con phải chờ chị ấy."

    - Chỉ còn vài canh giờ nữa là hết ngày cuối cùng rồi, nếu chị không về, thì em phải làm sao đây?

    Đôi mắt em mông lung, nhớ tới một LingLing tinh nghịch hay trêu đùa em, lại hay bày mấy trò để trêu con Tủn.

    Một con ma nhát gan, cái gì cũng sợ, lại chẳng có tài cán gì, chỉ mỗi chuyện đi xuyên tường cũng làm không xong.

    Nhưng ngày hôm đó đã liều mạng xông vào nhà của một thầy pháp mà cứu em, đủ để biết chị coi trọng em hơn cả nỗi sợ của chị.

    Mất em mới là nỗi sợ kinh khủng nhất.

    "Con ơi, hôm nay là ngày cuối rồi, thôi con cho cha má đem nó chôn nha, đừng dằn vặt như vậy nữa."

    Ông Quảng nhìn con dâu mình như vậy càng đau lòng, em cứ như thế đày đọạ tâm can từng người ở đây.

    Orm lắc đầu. – "Cha, chưa hết ngày mà cha, cha làm ơn đi."

    Cha em lên tiếng. – "Thằng Giáp bị vu oán lấy trộm quốc bảo, cha con nó đã bị đày đi biệt xứ."

    - ông đã nhờ chút quan hệ mà xử tội thằng ác ôn đó, trả thù cho con rế mình.

    "Ling ơi..... về với em đi Ling.

    Em không thể nào sống thiếu chị đâu."

    Orm nhìn vào trong quan tài, bộ xương khô bốc ra mùi hôi thối khó chịu, nhưng em không sợ sệt, càng hận bản thân không thể ôm nó vào lòng.

    Em lau nước mắt, mắng một câu :

    "Biết vậy em đã không thương chị, đồ tồi."

    .•.

    Cùng lúc đó ở vương phủ "Đem nó đi đầu thai."

    - Diêm vương ra lệnh.

    "Vương thượng, ngài thật sự không suy nghĩ lại sao?"

    - LingLing bất mãn, thế mà lại không cho chị sống lại?

    Tuyệt tình đến thế à ?

    "Mày cút đi cho rảnh nợ."

    - Diêm vương xua.

    Hai tên hắc bạch vô thường đem chị đi, đi được một đoạn liền tò mò :

    "Ê, mày hâm doạ ổng cái gì vậy?"

    "Ngày đầu tiên em chết, em thấy Vương thượng.....

    đi tán gái."

    "Tán ai?"

    - Tên mặt đen ngạc nhiên, vương thượng tuy sủng ái Mạnh Bà nhưng cái thói thích trêu hoa ghẹo nguyệt cũng không bỏ được mà.

    "Ngài phán quan."

    - LingLing trả lời.

    Tên mặt trắng gật gù.

    - Á, hèn gì, tao nghe kể hai người đó ngày xưa là người yêu cũ.

    Đi một đoạn, tên mặt trắng chỉ cho chị nơi trước mặt

    "Đây là Vọng Hương Đài, âm gian chỗ này kỳ lạ, trên rộng dưới hẹp, mặt như cánh cung, lưng như dây cung ngang nhau, ngoài một con đường đá rất nhỏ....."

    "Mày là hướng dẫn viên du lịch hay gì?"

    - Tên mặt đen bất mãn.

    "Tên mặt trắng hắng giọng."

    - Bước lên để nhìn người thân lần cuối đi.

    Lúc nhỏ ông bà cha mẹ người bế người ôm, hết mực cưng chiều chị, phải nói sinh ra trong gia đình này chính là phước phần lớn nhất của chị trong kiếp này.

    Lớn hơn chút, chị tụ tập cùng đám bạn chơi đùa.

    Vui vẻ biết chừng nào.

    Rồi chị học hành, tiếp cha coi ruộng đất, những bữa cơm gia đình ấm áp bên cạnh nhau.

    Lại hiện lên ngày dạm hỏi của chị và Orm.

    Lúc đó cả hai chả quen biết gì, chỉ cười cười cho xong cái lễ, nhưng cũng rất vui.

    Nhìn kĩ khuôn mặt em, nếu diêm vương gia vẫn một mực muốn chị đi đầu thai, thì chị cũng không còn cách.

    Kiếp này xem như duyên của chúng ta đã tận.

    Chị bước xuống, Hắc Bạch Vô thường lại dẫn chị đi thêm một đoạn.

    "Chọn đi, hoặc là Vong Xuyên Hà, hoặc là cầu Nại Hà."

    Vong Xuyên hà chắn ngang giữa đường Hoàng

    Tuyền và âm phủ.

    Nước sông có màu đỏ như máu, bên trong hết thảy đều là cô hồn dã quỷ không được đầu thai, trùng rắn khắp nơi, những trận gió tanh hôi tạt thẳng vào mặt.

    Nếu muốn kiếp sau có thể gặp lại người mình yêu thương nhất trong kiếp này, có thế không uống canh Mạnh Bà, vậy cần phải nhảy vào Vong Xuyên hà, đợi trên nghìn năm mới có thể đầu thai.

    Còn nếu chọn Cầu Nại Hà, thì phải uống canh Mạnh Bà để quên hết thảy chuyện kiếp này.

    LingLing không cần suy nghĩ liền đưa ra quyết định:

    "Cho em qua Cầu Nại Hà."

    "Đúng là đồ chết nhát."

    - Hai người họ khinh bỉ ra mặt, tưởng thương vợ thế nào, thì ra cũng chỉ tới vậy thôi.

    LingLing lắc đầu. – "Không, đây là thông minh."

    Hai tên mặt trắng mặt đen vẫn ngu ngơ không hiểu ý chị là gì.

    Họ dắt chị đến bên chân cầu. – "Đây là cầu Nại Hà."

    "Biết rồi."

    - LingLing bực dọc, cái bảng to đùng kia kìa còn bày đạt giới thiệu.

    LingLing bước tới, một bạch y nữ tử đang đứng dưới chân cầu, tay cầm sẵn một chén canh.- "Mạnh Bà.....Chị khẽ gọi."

    Mạnh Bà nhìn chị, bật cười :

    " Mạn Đà La hoa rơi cửa phật.

    Tâm thanh tịnh sắc trắng uy nghiêm

    Canh mạnh bà ai uống tình đoạn tuyệt

    Cầu Nại Hà nỡ bước bỏ thế nhân...."

    LingLing ngắt lời :

    "Khoan, tôi đến đây không phải để uống canh.

    Nếu có chọn, chị cũng sẽ chọn Vong Xuyên hà, để bị đày đoạ cũng không muốn quên em, làm sao cam lòng quên người thê tử bạc phước của mình."

    Cho dù có đau đớn đến mức nào chị cũng sẽ đồng ý giữ lại kí ức đẹp đẽ với em, kiếp sau chị lại tìm đến em.

    Mạnh Bà nghe xong liền mất hứng, đặt chén canh xuống. – "Ngươi đùa ta à, không uống đi chỗ khác chơi.

    Mới mở hàng gặp gì đâu không."

    LingLing đi tới nói nhỏ nhỏ :

    Tôi muốn kể cho ngài nghe một chuyện.

    "Ngươi coi chỗ này là nơi trút bầu tâm sự sao?"

    Mạnh Bà bực dọc, lần đầu tiên nàng ấy thấy một người đi đầu thai mà còn nhiều chuyện đến như vậy.

    "Chuyện liên quan đến Vương thượng."

    "Chuyện gì?"

    - Nghe tới hai chữ vương thượng, Mạnh Bà biết ngay chả có gì tốt lành.

    LingLing nói chầm chậm, dù sao chị cũng sắp không xong rồi, chết thì chết chùm.

    Chị nói.

    "100 ngày trước, khi tôi vừa mới chết, đến đây trình diện thì tôi thấy....."

    Câu nói còn đang dang dở thì một giọng nói oang oang từ phía sau vọng lại :

    "Ê, ê, hắc bạch vô thường, đem nó về điện.

    Cho nó sống lại.

    Mau mau mau...."

    "Ngài đổi ý rồi?"

    - LingLing mừng rõ.

    "Mày câm miệng."

    - Diêm vương gẵn giọng.

    Không ngờ chị thật sự đến đây để nói chuyện xấu đó cho thê tử nhà mình nghe.

    Trễ một chút là toang rồi.

    Mạnh Bà nhìn thấy chị bị Hắc Bạch Vô Thường dẫn đi liền cự nự. – "Nhưng ta còn chưa nghe xong."

    Diêm vương gia lắc đầu, ôm lấy Mạnh bà. – "Nàng nghe gì chứ, nó nói nhăng nói cuội thôi."

    "Ngài coi chừng ta."

    - Mạnh Bà nói xong liền đem lỗ tai Diêm Vương gia xoắn lại.

    "Áaaaa, đau đau.

    Ta đi xử nó xong sẽ đến thăm nàng."

    - Diêm vương gia cười giả lả.

    Đây là lần đầu tiên ngài ấy bị một con người hâm doạ, hừ, Ai mượn đi tán gái không coi ngày chứ ?
     
    Lingorm | Con Ma Thỏ Đế [Cover]
    Chương 9: Không phải giấc mơ (end)


    Diêm vương ngồi trên ngai, ánh mắt hình viên đạn nhìn chị.

    "Mày giỏi, rất giỏi.

    Lần này tao phá lệ cho mày sống lại, tới khi thật sự chết đi rồi, mày biết tay tao!"

    "Tạ ơn vương thượng".

    - LingLing làm gì có thời gian quản nhiều chuyện đến như thế, chị hí hửng lạy lục diêm vương.

    "Dẫn nó đi."

    -Diêm vương gia phẩy tay, thật chán ghét.

    Hắc bạch vô thường dẫn chị về nhà, cả ba người bay lơ lửng, đương nhiên không ai nhìn thấy, kể cả Orm.

    "Em vẫn ôm quan tài khóc nấc, hi vọng đã dần bị dập tắt lụi tàn."

    "Nhìn con vợ mày thiệt là tội."

    - Tên mặt trắng lắc đầu, hắn ta chưa từng yêu, nhưng thấy tình yêu thật phức tạp, không biết có gì thú vị mà ai cũng muốn dính vào.

    "Cảm ơn hai anh.

    Sau này ngày rằm sẽ đốt cho hai anh quà, hai anh vất vả rồi."

    - LingLing thật tâm cúi đầu tri ân hai người họ.

    Họ gật gù hài lòng :

    "Vậy còn có tình có nghĩa.

    Nhập hồn đi, thân xác mày sẽ tự động sống lại."

    LingLing gật đầu, lao tới cái xác khô của mình.

    "Bịch"

    Chị ngã nhào xuống đất, xoa mông.

    Tên mặt trắng đỡ trán. – "Kêu mày nhào vô cái xác, mày nhào vô cái hòm làm gì?

    Đồ hậu đậu."

    "Thôi, đi vô cho chắc."

    - LingLing từng bước leo vào, nằm ngay ngắn.

    "Orm, hết ngày rồi con, phải đóng nắp quan tài rồi.

    Con đừng đau buồn quá."

    - Cha chị dù thương con gái, thương con dâu nhưng cũng không thể như thế này mãi.

    Đóng nắp quan tài lại.

    Orm gào lên rồi quy xuống khóc lớn.

    Cha má em nhìn thấy cũng chỉ biết lặng người.

    Đột nhiên bên trong có tiếng đập uỳnh uỵch.

    Orm ngồi dậy, dùng hết sức bình sinh đem nắp quan tài đấy ra.

    Cái xác khô đã biến mất, LingLing bằng xương bằng thịt đang nằm ở đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn em.

    "Maaa...

    "- Má em hét lên rồi thụt lùi lại.

    Ai nấy thất kinh, gia nhân đứa la hét, đứa ngất xỉu.

    Chỉ có Orm là điềm tĩnh, em vui mừng, cầm lấy tay chị. – "Ling...Ling....cha má coi, chị ấy thật sự sống lại rồi."

    LingLing gượng người ngồi dậy thều thào. – "Nước...nước..."

    Cổ họng chị khô khốc, da thịt xanh như tàu lá chuối, run rẩy nhìn em, mỉm cười dịu dàng.

    Orm cùng cha chị đỡ chị ra ngoài.

    LingLing được đặt lên giường, chị thở hổn hển há miệng ra đón nhận từng ngụm nước nhỏ từ tay Orm.

    "Ling....Ling......đỡ chưa?"

    - Orm dẹp ly nước, xoa gò má chị.

    LingLing gật đầu, dẫu cơ thể còn yếu ớt nhưng hơi thở đã thật sự tồn tại.

    Chị không còn là một linh hồn nữa, LingLing bằng xương bằng thịt đang nằm đây.

    "LingLing, chị làm em sợ lắm."

    - Orm thút thít, đôi mắt sưng mọng vẫn tiếp tục rỉ nước.

    "Chị...

    đây rồi.

    Về với em rồi"

    LingLing đau lòng, gượng người ngôi dậy, ôm lấy em, vô lưng em xoa dịu, chị hạnh phúc vô cùng khi có thể chạm vào em với hình dáng một con người.

    Kể từ nay, dùng quãng đời còn lại yêu thương và bù đắp cho em.

    "Cha má".

    - LingLing ngước lên, mỉm cười giơ tay ra.

    Má chị lau nước mắt, ôm con gái, xoa đầu chị :

    "Tạ ơn trời phật.

    Con gái tôi."

    Bà run rẩy trong vòng tay chị.

    Cha chị cũng bên cạnh ôm lấy hai mẹ con vào lòng, ông còn tưởng sẽ mất luôn đứa con này rôi chứ.

    "Cha nhớ con lắm.

    Con ơi là con."

    "Tất cả là nhờ vợ con."

    - LingLing mỉm cười, tay cầm lấy tay em, nếu em không liều mình đem đời con gái ra cược, chắc gì đã sống lại?

    Mạng sống này là do Orm cứu.

    "Ngày mai má phải đi chùa."

    - Bà thổn thức.

    "Mua ít đồ đốt xuống cho hai ngài hắc bạch vô thường.

    Đốt cho những linh hồn lang thang nữa, họ rất tội nghiệp."

    - LingLing đã từng là linh hồn nên chị hiểu.

    Sau này nhất định thường xuyên làm việc lành phúc đức để cầu nguyện cho những linh hồn lang thang, không nơi nương tựa.

    Cha má em thấy mọi thứ đã ổn thì thở phào, đi tới vỗ vai LingLing rồi nhìn sang con gái mình :

    "Orm, ở đây chăm sóc chồng nha con.

    Cha má về."

    Gia nhân đem quan tài quăng đi, màu tang thương đã được thay thế bằng sự hoan hỉ.

    Trời cũng đã khuya, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, chỉ có Orm là vui mừng đến nỗi quên mất ba ngày nay mình không chợp mắt chút nào, cũng không có gì bỏ bụng.

    Em bây giờ chỉ muốn ngồi đây nắm tay LingLing mãi.

    "Orm, chị đói."

    - LingLing dựa dựa vào vai em làm nũng.

    Cha má chị lắc đầu mỉm cười :

    "Trước tiên đi tắm đã.

    Orm, nó còn yếu, con tắm cho nó giùm má, tắm xong má sai gia nhân đem đồ an vô phòng cho hai đứa."

    Gia nhân nấu cho họ một thau nước bưởi và nước ấm để họ có thể gột rửa hết mọi chuyện xui xẻo trước đó.

    Quần áo của họ lần lượt trút bỏ, Orm đứng phía trước được LingLing ôm chặt lấy.

    Dòng nước ấm chạy dọc hai cơ thể nuột nà, mịn màn.

    Orm run rấy quay người bám vào cố chị thỏ thẻ :

    "Ling, đây không phải mơ đúng không?"

    LingLing cười, ôm lấy eo em sờ soạng, rê xuống cái mông tròn trĩnh của em mà càn rỡ, môi áp vào môi em :

    "Không, chị là LingLing, là chồng em đây.

    Chị đang ở đây, ôm em, hôn em, có cảm nhận được không?"

    "Có, em có."

    - Orm gật đầu hạnh phúc, cọ vào người chị.

    Orm lấy nước xối trên người hai đứa một cái rồi cười. – "Thơm rồi."

    LingLing cười lớn : "Thật không?

    Ngửi đi ngửi đi."

    Chị nhích người tới chỗ em chọc ghẹo.

    "Đáng ghét."

    - Orm đánh chị một cái rồi lau người cho chị.

    Hai đứa ngồi trong phòng, lau khô tóc.

    LingLing phồng má, dụi vào cổ em nũng nịu. – "Orm chị đói."

    "Được."

    - Orm gật gật đầu rồi đem bó nhang ra, đốt ba cây nhang cắm lên.

    LingLing nhíu mày : "Em đốt nhang làm gì?"

    Chị đem ba cây nhang nhụi cho nó tàn đi.

    "Quên, em quên."

    - Orm gãi đầu, sao lại có thể quên chồng mình đã sống lại chứ?

    "Em vẫn coi chị là một con ma à?"

    - LingLing bật cười.

    Orm không muốn bị trêu nên đi nhanh ra khỏi phòng, muốn đi xuống bếp lấy đồ ăn cho chị.

    LingLing nhìn xung quanh, bây giờ đã khuya, phòng cũng chỉ có đèn dầu, chị run run chạy theo : "Ê chờ chị, ở trong này một mình sợ lắmm."

    "Bịch" - LingLing quên mất mình đã sống lại, cứ thế đâm đầu vào cửa muốn xuyên qua, kết quả té nhào.

    Orm quay lại đỡ chị rồi ôm chị đứng lên, vừa đi vừa cười. – "Haha, ngay cả chị cũng coi chị là một con ma."

    LingLing véo véo vào gò má em, tiếng cười vang vọng cả một vùng trời.

    Chị đã trở lại...để yêu em.
     
    Back
    Top Bottom