Hài Hước [LingOrm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391030697-256-k834259.jpg

[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Tác giả: beecodon
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bạn gái tôi là một con mèo trắng
Ship: LingOrm

Thể loại: Ngọt sủng

Orm lại thoải mái ngả đầu vào vai LingLing, còn cười híp mắt nhìn cô nhân viên, giọng ngọt ngào.

"Cô chủ cưng em lắm đó nha ~~"

LingLing: "..."

Cô nhân viên: "..."

Khoan!!

Khoan đã!!

Cô nhân viên há hốc mồm, nhìn LingLing đầy hoảng loạn.

"Ơ... cái này... là..."

LingLing nghiêm mặt, cố giữ bình tĩnh.

"Bạn tôi."

Nhưng mà...

Orm lại cười gian, bám chặt cổ LingLing, thì thầm một câu...

"Bạn mà chị cũng bế luôn ~~"

Cô nhân viên: "..."



ormkornnaphat​
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 1: Mèo Hoang Hay "Tai Họa" Ngọt Ngào?


Đêm khuya, dưới ánh đèn đường vàng dịu, LingLing co ro bước vội trở về ký túc xá.

Cô sinh viên năm tư ngành y, vừa kết thúc ca trực thực tập tại bệnh viện.

Những đêm dài kiệt sức với mùi thuốc sát trùng bám trên áo blouse đã không còn xa lạ với cô.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, nhưng cái lạnh của cơn mưa phùn bất chợt khiến cô rùng mình.

Tiếng giày gõ lộc cộc trên nền đường ướt át hòa cùng cơn gió đêm buốt giá.

Cô siết chặt vạt áo, thầm nghĩ chỉ cần về đến ký túc xá là có thể vùi mình vào chăn ngủ một giấc thật sâu.

Bất chợt, một tiếng "meo" khe khẽ vang lên.

Con đường vắng vẻ, có lẽ ở đây chỉ còn mỗi mình cô đi qua.

Dường như tiếng kêu cũng biết rõ mà run rẩy lên tiếng.

LingLing khựng lại.

Cô cúi xuống, ánh mắt tìm kiếm trong bóng tối.

Giữa con hẻm nhỏ, nép dưới mái hiên một quán cà phê đã đóng cửa, một chú mèo con lông trắng muốt đang co ro run rẩy.

Chú mèo nhỏ xíu ngồi khom mình sát vào tường.

Nhưng thứ khiến cô chú ý nhất không phải bộ lông trắng tuyết bết lại vì mưa, mà là đôi mắt của nó.

Đôi mắt hổ phách tuyệt đẹp.

Dưới ánh đèn đường, chúng ánh lên sắc vàng sâu thẳm, tựa như một viên hổ phách chứa đựng bí ẩn ngàn năm.

Ánh nhìn ấy không đơn thuần chỉ là của một con mèo nhỏ yếu ớt.

Nó sáng rực trong màn đêm, thông minh, có phần trầm lặng nhưng cũng ẩn chứa một nét gì đó khó nắm bắt—như thể nó đang quan sát cô.

LingLing cau mày đi tới ngồi xuống bên cạnh xem xét nó, khẽ lẩm bẩm:

"Mèo hoang à?"

Chú mèo không trả lời (tất nhiên rồi), chỉ lặng lẽ ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn LingLing không chớp.

Đôi chân nhỏ trắng ướt sũng run rẩy dưới nền đất lạnh.

Một giây sau, nó đột nhiên nhảy phóc lên chân cô.

Hai chân trước bám lấy ống quần, cái đầu nhỏ dụi vào lớp vải đã hơi ẩm vì sương đêm.

LingLing: "..."

Cô còn chưa kịp phản ứng thì chú mèo nhỏ đã cuộn tròn trong lòng cô, cái đuôi mềm mại quấn quanh cổ tay cô, như thể tìm được một chỗ dựa vững chắc giữa đêm mưa lạnh lẽo.

Rất tự nhiên coi cô là chỗ nương tự được lựa chọn theo tiêu chí bắt buộc của nó.

LingLing thở dài:

"Được rồi, tạm thời mang mày về vậy."

Chú mèo con kêu khe khẽ, âm thanh tựa như một tiếng cười thỏa mãn.

Cô không ngờ rằng từ khoảnh khắc ấy, mình đã nhặt về không chỉ một chú mèo, mà còn một "tai họa" ngọt ngào mang tên Orm.
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 2: Cô Chủ Nhỏ Của Tôi


LingLing bước vào nhà giữa cơn mưa tầm tã, quần áo còn vương vài giọt nước.

Cô cúi xuống nhìn sinh vật bé nhỏ đang run rẩy trong lòng mình – một chú mèo lông trắng, bộ lông ướt sũng bết lại, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ ngây thơ nhưng cũng có chút gì đó tinh ranh khó đoán.

Cô thở dài, đặt chú mèo lên giường, lấy khăn nhẹ nhàng lau khô bộ lông mượt.

Vừa lau, cô vừa lẩm bẩm:

"Nuôi mày thì nuôi, nhưng phải ngoan đấy nhé."

Chú mèo nhỏ nheo mắt, cọ đầu vào tay cô, cái đuôi khẽ quẫy quẫy như đang làm nũng.

Nó không có vẻ gì là sợ hãi, cũng không e dè mà tỏ ra vô cùng thân thiết, cứ như thể đây vốn là nhà của nó vậy.

LingLing khẽ nhướn mày.

Lạ thật, cô chưa từng thấy con mèo nào táo bạo như vậy.

Nhưng nghĩ đến việc nó bị mắc mưa cả buổi tối, cô cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Lau khô xong, cô lấy một chiếc khăn mềm cuốn quanh người nó, rồi tựa vào đầu giường đọc sách.

Chú mèo nhỏ ngoan ngoãn cuộn tròn bên cạnh, bộ lông trắng mịn nổi bật trên nền chăn màu xanh lam.

Cô ngắm nó một lúc, rồi bất chợt lên tiếng:

"Phải gọi mày là gì đây nhỉ?"

Chú mèo nhỏ đang lim dim chợt hé mắt, đôi đồng tử hổ phách sáng lên trong ánh đèn.

Nó ngẩng đầu nhìn cô, cái tai hơi giật giật, như thể đang chờ đợi.

LingLing chậm rãi nói:

"Orm đi.

Nghe cũng dễ thương đấy chứ."

Cô khẽ cười, lẩm bẩm tiếp:

"Trong tiếng Thái, ‘Orm’ có nghĩa là bao bọc, che chở.

Xem như mày là một nhóc mèo được tao nhặt về bảo vệ vậy."

Chú mèo bỗng nhiên nghiêng đầu, ánh mắt như lóe lên một tia kỳ lạ.

Nhưng ngay sau đó, nó chớp mắt, cọ cọ vào tay cô như đồng ý với cái tên mới.

LingLing lắc đầu cười nhẹ, xoa xoa bộ lông mềm mại của nó:

"Ngủ ngoan đi, đừng có phá phách."

Cô khẽ thì thầm, rồi chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, LingLing tỉnh dậy bởi một cảm giác kỳ lạ.

Như có gì đó mềm mại nhưng cũng có chút nặng đè lên người cô.

Cô chớp mắt vài lần, định thần lại, rồi ngay lập tức giật mình khi thấy một đôi mắt hổ phách sáng rực đang nhìn cô chằm chằm từ khoảng cách cực kỳ gần.

"Meo!"

Chú mèo nhỏ – hay đúng hơn là Orm – ngồi chễm chệ trên bụng cô, cái đuôi dài phe phẩy qua lại, dường như đang thích thú quan sát phản ứng của cô.

LingLing nhướn mày: "...

Mày ngủ trên người tao cả đêm à?"

Chẳng có câu trả lời nào ngoài một cái liếm nhẹ lên chóp mũi.

Cô chợt cứng đờ, cảm giác ấm áp và nhột nhột lan ra từ nơi bị chạm vào.

"Được lắm."

Cô lầm bầm, rồi không chút do dự, nhẹ nhàng nhấc bổng Orm lên, đặt nó qua một bên.

Nhưng chỉ trong tích tắc, nó lại phóng tới, dụi đầu vào cổ áo cô đầy tự nhiên, thậm chí còn rúc vào bên trong một cách không khách sáo.

LingLing chớp mắt.

"...

Mày đúng là..."

Cô thở dài, bất lực.

Sau một hồi vật lộn với sinh vật lông trắng tinh nghịch này, cô cuối cùng cũng cho nó ăn sáng rồi nhanh chóng thay đồ để chuẩn bị đi học.

Trước khi rời khỏi nhà, LingLing đứng trước cửa, nghiêm túc nhìn Orm đang lăn lộn trên giường:

"Không được quậy phá, hiểu không?"

Chú mèo lập tức lật người, vẫy vẫy đuôi, rồi kêu lên một tiếng "Meo~" nghe cực kỳ ngoan ngoãn.

Nhưng dù là mèo, ánh mắt nó lúc này lại mang theo chút tinh quái khó hiểu.

LingLing có dự cảm không lành.

Cô nhìn sinh vật bé nhỏ kia, trong lòng bỗng dâng lên một suy nghĩ.

Có lẽ, cô vừa rước về một "đại họa".
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 3: Chú Mèo Phiền Phức Nhất Hệ Mặt Trời


Đại họa bắt đầu lộ diện

Cả ngày đi học mệt mỏi, LingLing vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi gì đó thoang thoảng trong không khí.

Cô nheo mắt, quét ánh nhìn qua căn phòng ngủ gọn gàng của mình—và lập tức khựng lại.

Ngay giữa giường, Orm đang cuộn tròn trên đống chăn gối của cô, bộ lông trắng muốt mềm mịn tỏa ra một vẻ đáng yêu vô đối.

Nhưng điều thu hút sự chú ý của LingLing chính là... chiếc điện thoại của cô, hiện đang nằm gọn giữa hai chân trước của chú mèo nhỏ.

Cô chớp mắt.

"...

Mày lại làm trò gì nữa đấy?"

Chú mèo chớp mắt vô tội, cái đuôi vung vẩy đầy lém lỉnh.

LingLing vươn tay lấy lại điện thoại, nhưng Orm nhanh như chớp xoay người, ôm chặt lấy nó, đôi mắt tròn xoe long lanh như thể đang trêu chọc cô.

"Trả đây."

Chẳng những không trả, Orm còn lăn một vòng, giấu điện thoại dưới bụng mình, rồi ngước nhìn cô với ánh mắt khiêu khích.

LingLing: "..."

Cô chưa từng gặp con mèo nào quái chiêu thế này!

Vừa định giành lại thì Orm đột nhiên nhảy bổ vào người cô, hai chân trước đặt lên vai cô, cái mũi hồng khẽ chạm vào chóp mũi cô.

"Meo~"

LingLing sững lại.

Khoảng cách này... gần quá!

Trái tim cô khẽ lỡ nhịp một giây.

Nhưng ngay sau đó, cô nghiến răng, vươn tay định bắt lấy nó.

Orm nhanh chóng lách người, nhẹ nhàng liếm lên má cô một cái trước khi nhảy xuống đất, cái đuôi phe phẩy đầy đắc thắng.

LingLing sững sờ chạm vào má mình, hơi nóng dần dần lan lên tai.

"Nhóc con này..."

Dù bị chọc điên, nhưng nhìn gương mặt bé nhỏ đáng yêu kia, cô lại chẳng thể nào giận nổi.



Buổi tối bị thao túng bởi đại họa

Sau khi dọn dẹp và ăn tối, LingLing dự định sẽ đọc sách một chút trước khi ngủ.

Nhưng vừa mới mở trang đầu tiên, cô đã cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm cọ vào chân mình.

Cô cúi xuống, thấy Orm đang ôm chặt lấy chân cô, đôi mắt hổ phách sáng rực trong đêm tối.

"Meo~"

"...

Gì nữa đây?"

Cô nhướng mày.

"Mày ăn no rồi mà."

"Meo meo meo!"

Orm lập tức kêu lên, lăn lộn trên sàn như thể mình là sinh vật đáng thương nhất thế gian.

"...

Đừng có giả vờ."

LingLing khoanh tay, lạnh lùng nói.

"Mày vừa chén sạch hai bịch pate rồi."

Nhưng chú mèo nhỏ vẫn không buông tha, tiếp tục dụi đầu vào chân cô, ánh mắt long lanh như thể đang tố cáo rằng cô là chủ nhân nhẫn tâm nhất thế gian.

LingLing: "..."

Thôi xong, cô lại mềm lòng nữa rồi.

Thở dài, cô cúi xuống bế Orm lên, khẽ thì thầm:

"Được rồi, đi mua đồ ăn với tao, nhưng không được quậy đấy nhé!"

Chú mèo nhỏ kêu "meo~" đầy vui vẻ, cái đuôi mềm mại quấn quanh cổ tay cô như một lời hứa...

...Mà chắc chắn nó sẽ không giữ lời.

LingLing chợt có một suy nghĩ.

Rốt cuộc bé xíu vậy đã là yêu tinh mèo rồi sao?
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 4: Mèo Con Thẹn Thùng


Cửa hàng tiện lợi về đêm

Cửa hàng tiện lợi về đêm vắng vẻ, chỉ có vài khách lẻ tẻ.

Những ánh đèn neon phản chiếu lên nền gạch trắng, tạo nên một không gian tĩnh lặng nhưng không quá u ám.

LingLing chậm rãi bước đến quầy, trên người khoác chiếc áo khoác rộng, dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng.

Cô có một nét đẹp khó diễn tả—không phải kiểu dịu dàng dễ gần, mà là một vẻ đẹp sắc sảo, xa cách, như một bông hoa kiêu hãnh nở trong đêm.

Làn da trắng mịn dưới ánh đèn càng thêm phần nổi bật, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng sự bình thản, lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh.

Mọi người thường bảo, nhan sắc của cô là thứ có thể khiến người ta xao động ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhưng chính sự ít nói và khí chất trầm lặng đó lại tạo ra một bức tường vô hình, khiến người khác dù muốn đến gần cũng phải e dè đôi phần.

Cô đứng trước quầy thu ngân, chọn một hộp cơm, một chai sữa rồi đưa cho nhân viên thanh toán.

Cô nhân viên thu ngân—một cô gái trẻ có nụ cười tươi tắn—vừa nhập giá vừa vô thức ngước nhìn người trước mặt.

Cô rất quen với LingLing.

Vị khách này thường ghé vào ban đêm, lúc nào cũng chọn đồ ăn đơn giản, nhanh gọn, chẳng bao giờ ở lại lâu.

Một sinh viên y khoa với lịch trình bận rộn, nhưng điều khiến người ta chú ý không chỉ là chuyện đó—mà còn là nhan sắc đặc biệt của cô.

Là sinh viên y, vậy mà không hề có dấu hiệu của sự mệt mỏi hay bị bào mòn như bao người khác.

Gương mặt vẫn đẹp như tạc, khí chất vẫn lạnh lùng, trầm mặc.

Lúc nào cũng là một dáng vẻ điềm tĩnh, không vội vã, không bộc lộ cảm xúc dư thừa.

Cô nhân viên vốn đã quen với hình ảnh đó, nhưng hôm nay lại phát hiện một điều khác thường.

"Hình như có gì đó cử động trong áo chị kìa?"

LingLing chưa kịp phản ứng thì Orm đã vô tình cựa quậy, để lộ đôi tai nhỏ nhắn của mình.

"Ối?

Là mèo hả?"

Cô nhân viên tròn mắt, bật cười.

"Dễ thương quá đi!"

Orm đột nhiên giật mình, đôi mắt hổ phách mở lớn rồi... lập tức rúc sâu vào ngực LingLing, trốn kỹ trong túi áo như một cục bông nhỏ.

LingLing khựng lại, cúi xuống nhìn thì thấy chú mèo nhỏ đang co rúm người lại, hai tai cụp xuống, cái đuôi cũng quấn chặt hơn như thể đang xấu hổ.

Cô nhân viên phì cười.

"Aaaa, ngại kìa!

Chú mèo của chị biết ngượng sao?"

LingLing nhìn xuống cục bông nhỏ vẫn đang rúc trong túi, khẽ nhướn mày.

"...

Mày mà cũng biết ngượng à?"

Orm không trả lời, chỉ càng rúc sâu hơn.

LingLing: "..."

Đáng yêu chết mất...

Cô bật cười, xoa nhẹ túi áo như đang vỗ về.

"Được rồi, ngoan nào, lát về cho ăn gà nè."

Chú mèo nhỏ khẽ động đậy, đôi tai hơi vểnh lên, như thể đang lắng nghe.

Cô nhân viên thấy cảnh này thì càng thích thú.

"Chị nuôi mèo đáng yêu quá trời!

Nhìn hai người giống như... mèo con bám mẹ vậy đó!"

LingLing hơi giật mình.

Mẹ ư?

Cô cúi xuống, nhìn chú mèo nhỏ vẫn đang rúc vào mình, đôi mắt hổ phách tròn xoe lấp lánh.

Một suy nghĩ kỳ lạ lướt qua trong đầu.

Không hiểu sao... cô cảm thấy có chút gì đó rất quen thuộc.

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 5: Cục Bông Tham Ăn


Trên đường về, Orm vẫn rúc trong túi áo của LingLing, chỉ thò ra đôi mắt tròn xoe lén nhìn xung quanh.

"Ngại đến vậy luôn à?"

LingLing khẽ bật cười, cúi xuống nhìn cục bông nhỏ trong lòng.

Rất hứng thú với biểu cảm cực kì đáng yêu của Orm.

Orm khẽ động đậy, cái đuôi quấn chặt hơn, như thể không muốn thừa nhận mình vừa xấu hổ.

Đầu nhỏ lại lần nữa rúc sâu trong túi áo.

LingLing thấy vậy thì bật cười, vừa đi vừa chọc ghẹo: "Chứ không phải bình thường ai đó rất nghịch ngợm, toàn nhảy lên đầu tao, cắn góc chăn tao, giật tóc tao sao?"

Cô khẽ kéo nhẹ mép túi để nhìn vào bên trong.

Orm vẫn trốn kỹ, nhưng đôi tai hơi run run, cái đuôi khẽ quấn quanh tay cô, như đang bày tỏ chút tủi thân vì bị trêu.

LingLing không nhịn được cười.

"Rồi rồi, tao không chọc nữa.

Nhưng mà, này Orm..."

Cô nhẹ nhàng vuốt ve phần lưng mềm mại của chú mèo, giọng dịu dàng hơn một chút.

"Lúc nãy... mày rúc vào tao như vậy là vì ngại thật à?"

Chú mèo nhỏ hơi cựa quậy, rồi bất ngờ-liếm nhẹ lên lòng bàn tay cô, như một câu trả lời.

LingLing khựng lại, cảm giác tim mình lỡ một nhịp.

"...

Sao tự nhiên ngoan vậy chứ?"

Cô bật cười khe khẽ, siết chặt tay hơn một chút để ôm Orm sát vào lòng mình.

Lúc này, Orm cuối cùng cũng chịu thò mặt ra một chút, đôi hổ phách lánh phản chiếu ánh đèn đường.

Nhưng thay vì nhìn xung quanh như mọi lần, lần này chú mèo lại nhìn cô chằm chằm.

LingLing cảm giác có chút gì đó kỳ lạ trong ánh mắt ấy.

Như thể...

Orm đang nhìn cô bằng một cảm xúc gì đó sâu hơn, không chỉ đơn thuần là một chú mèo đang bám lấy cô vì sợ hãi.

Nhưng cô không nghĩ nhiều.

"Về thôi, bảo bối nhỏ."

LingLing kéo áo khoác che Orm cẩn thận hơn, nhẹ nhàng ôm lấy cậu mèo nhỏ trong lòng.

Orm khẽ "meo" một tiếng, ngoan ngoãn rúc vào cô, cái đuôi khẽ vẫy trong niềm vui nho nhỏ mà chỉ mình nó hiể

Về đến phòng, LingLing nhẹ nhàng đặt Orm xuống giường rồi vươn tay lấy túi đồ ăn.

"Lại đây, mày muốn ăn gì?"

Cô vừa nói vừa lôi ra một hộp gà rán từ túi.

Orm nghe thấy tiếng gà, đôi tai nhỏ lập tức dựng đứng lên, mắt sáng rực.

Nó nhanh chóng nhảy lên giường, chạy đến chân cô rồi ngoan ngoãn ngồi chờ.

"Meo~"

LingLing bật cười, đưa miếng gà nhỏ cho Orm.

"Ăn đi, nhưng đừng có tham quá.

Mày mới ăn rất nhiều rồi."

Orm không cần thêm lời nói, liền lập tức cắn lấy miếng gà, ăn ngon lành.

Cái đuôi vẫy vẫy như thể đang cảm ơn cô.

LingLing ngồi xuống bên cạnh, nhìn chú mèo nhỏ ăn uống, lòng cảm thấy ấm áp.

Cô không biết vì sao, nhưng sự gần gũi này khiến cô cảm thấy như có một mối liên kết đặc biệt giữa mình và Orm.

Cả khi cô đã ăn xong, Orm vẫn ăn một cách ngon lành, như thể chưa bao giờ thấy món ăn nào ngon như thế.

LingLing không nỡ cản nó, chỉ nhẹ nhàng nhắc: "Mày ăn nhiều quá, đừng làm đau bụng nhé."

Orm không trả lời, chỉ tiếp tục ăn như thể không hề nghe thấy.

Sau một lúc, Orm ăn xong, liếm mép một cách thỏa mãn.

Cái bụng tròn căng khiến chú mèo nhỏ nằm xuống, không còn sức lực để nghịch nữa.

"Đúng là một cục bông tham ăn."

LingLing bật cười khi thấy Orm nằm co ro trên giường, mắt lim dim như vừa ăn xong một bữa tiệc thịnh soạn.

Orm lười biếng thò tay ra vẫy vẫy, như thể đang kêu gọi cô đến gần.

"Giờ sao đây?

Mày muốn đi ngủ hả?"

LingLing ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Orm.

Orm kêu lên một tiếng nhẹ, như đồng ý.

LingLing cũng không phản đối, nhẹ nhàng kéo chăn lên, đắp cho cả hai.

Orm ngay lập tức cuộn người lại, rúc vào lòng cô, như thể tìm được chỗ ấm áp nhất trên đời.

LingLing nhẹ nhàng vỗ về, khẽ hát ru một bài mà cô không nhớ rõ từ bao giờ đã thầm hát mỗi đêm.

Giờ đây, trong căn phòng nhỏ, không chỉ có một sinh viên y khoa và một con mèo tinh nghịch, mà còn có một tình cảm kỳ lạ, nhẹ nhàng nhưng sâu đậm, đã bắt đầu len lỏi trong những khoảnh khắc đơn giản nhất.

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 6: Giấc Mơ Ngọt Ngào


Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, LingLing thức dậy với một cảm giác nhẹ nhàng.

Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà một lúc, rồi chợt nhớ ra...

Nhìn xuống, Orm vẫn đang cuộn tròn trong lòng cô, ngủ say như một cục bông nhỏ.

LingLing không nỡ đánh thức chú mèo, nhẹ nhàng kéo tay ra khỏi người Orm để không làm nó tỉnh giấc.

Cô ngồi dậy, vươn vai một cái, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài để chuẩn bị cho ngày mới.

Nhưng khi cô quay lại, Orm đã tỉnh, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào cô.

"Meo?"

LingLing mỉm cười, cúi xuống vuốt ve đầu nó.

"Dậy rồi à, ngủ ngon không?"

Orm lại liếm mép một cách ngượng ngùng, đôi mắt vẫn nhìn cô đầy chú ý.

Đôi tai vểnh lên một cách tinh nghịch, nhưng không có vẻ gì là muốn đi chơi.

"Chắc mày chưa ăn sáng nhỉ?"

LingLing cười, đi vào bếp và mở tủ lạnh.

Khi cô quay lại với miếng pate nhỏ, Orm đã ngồi ở gần cửa bếp, mắt sáng rực lên như thể đang ngửi thấy mùi thức ăn.

"Cái đuôi mày cứ vẫy mãi như thế, có thể bay mất đấy."

LingLing cười, đưa miếng pate đến trước mặt Orm.

Orm nhanh chóng nhảy lên, mừng rỡ nhận lấy, nhưng chỉ ăn một vài miếng rồi ngừng lại, quay đầu nhìn LingLing.

"Hôm nay có chuyện gì vậy?"

LingLing ngạc nhiên.

Thường ngày Orm sẽ ăn ngay lập tức, không bao giờ bỏ qua.

Orm lại nhìn cô, rồi ngồi xuống, im lặng một lúc lâu.

Đến khi LingLing tưởng chú mèo đã chán, thì Orm ngẩng lên, đôi mắt chợt lóe sáng.

Meo~

Một tiếng mèo ngắn gọn vang lên, nhưng lần này không phải là tiếng mèo đòi ăn, mà là một cách khác, như thể một lời yêu cầu im lặng.

LingLing mỉm cười, nhìn vào đôi mắt ấy và tự hỏi liệu Orm có đang muốn nói gì.

Cô ngồi xuống cạnh chú mèo, vuốt ve chiếc lưng mềm mại của nó.

"Thật sự, mày là một chú mèo đặc biệt, đúng không?"

Orm không trả lời, nhưng lại tựa đầu vào người LingLing, như một cách trả lời im lặng đầy ấm áp.

LingLing nhìn chú mèo nhỏ, cảm thấy một sự kết nối nhẹ nhàng.

Dù chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn, nhưng cô đã cảm thấy như Orm là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.

Đột nhiên, Orm khẽ rúc vào lòng cô một lần nữa, đôi mắt dịu dàng nhìn lên.

Một cảm giác khác lạ, vừa dịu dàng vừa mãnh liệt, tràn ngập trong lòng LingLing.

"Có lẽ... chúng ta sẽ có rất nhiều kỷ niệm cùng nhau."

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 7: Đi Học Cùng Nhau


Sau khi chuẩn bị xong bữa sáng, LingLing nhanh chóng thay đồ, buộc tóc gọn gàng để chuẩn bị đi học.

Orm, sau một đêm ngủ say, cũng bắt đầu quậy phá trở lại.

Chú mèo nhỏ đã nhảy lên giường, chạy qua chạy lại như thể muốn chơi đùa với cô.

"Không được nghịch nữa, tao phải đi học đấy," LingLing nói, nhưng giọng cô vẫn không thể giấu được sự vui vẻ khi thấy Orm hoạt bát như vậy.

Orm không nghe lời, chạy đến chân cô, dùng đầu cọ cọ vào giày, như thể đang làm nũng.

LingLing bật cười, cúi xuống xoa đầu Orm.

"Nhìn mày giống như một đứa trẻ vậy.

Mà mày có muốn đi học với tao không?"£

Orm dừng lại một lúc, đôi mắt xanh sáng lấp lánh nhìn lên cô, như đang suy nghĩ.

"Đi học cũng đâu có thú vị, nhưng thôi, nếu mày không muốn ở nhà một mình…"

LingLing lẩm bẩm rồi đứng dậy lấy chiếc balo.

"Cứ đi với tao đi.

Nhưng mày phải ngoan đấy."

Orm nhìn cô như thể đã hiểu, rồi nhảy lên vai LingLing một cách nhanh nhẹn.

"Coi chừng ngã đấy, giữ chặt nhé."

LingLing cười khẽ, đeo balo rồi đi ra ngoài.

Orm nhỏ bé trốn trong balo của LingLing, ngoan ngoãn chờ khi cô mở ra.

Mới chui ra vươn vai nhảy lên lòng nằm.

"Cái gì vậy?

Mèo sao?"

Một bạn học hay ngồi cùng bàn cô kinh ngạc nói.

LingLing cười nhẹ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

"Ừ, Orm đi học cùng tôi hôm nay."

Orm ngẩng đầu lên nhìn các bạn trong lớp, đôi mắt sáng lấp lánh như thể đang làm quen với mọi người.

Một số bạn học thích thú tiến lại gần, không ngừng vỗ về chú mèo.

Orm không phản kháng mà còn ngồi im, đôi tai vểnh lên, hưởng thụ sự chú ý.

"Cưng quá, tên nó là gì vậy?"

Một bạn nữ hỏi.

"Orm," LingLing trả lời, mỉm cười nhìn chú mèo.

Khi ngồi xuống bàn, Orm cuộn người lại trong lòng cô, như thể biết được rằng LingLing cần sự tập trung để học.

Nhưng đôi hổ phách vẫn thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn xung quanh, như một đứa trẻ tò mò về mọi thứ.

Bữa học hôm nay cứ thế trôi qua, nhưng không ai có thể rời mắt khỏi Orm.

Đúng là một ngày đặc biệt, không chỉ với LingLing mà còn với cả lớp học.

Sinh viên y khoa thật sự rất thích mèo con!

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 8: Mưa Rơi Và Nỗi Giận Dỗi


Hôm ấy, trời đột ngột đổ cơn mưa lớn.

Những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống không ngừng, vẽ nên một bức tranh ướt át và lạnh lẽo.

Ngồi trong lớp, LingLing nhìn qua ô cửa kính, cảm thấy tiết trời ảm đạm càng khiến không gian xung quanh thêm phần u ám.

Đến giờ tan học, cơn mưa vẫn chưa dứt.

LingLing vội vàng kéo áo khoác che chắn cho Orm, chú mèo nhỏ đang cuộn tròn trong lòng cô.

Nhưng dù cô có cố gắng thế nào, vài giọt nước vẫn len lỏi thấm vào bộ lông mềm mại của nó.

Vừa bước vào nhà, Orm lập tức vùng vẫy, lông xù lên vì bị ướt.

Nó nhảy khỏi tay LingLing, lao vào góc phòng rồi cuộn mình lại, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ khó chịu.

"Orm sao thế?"

LingLing nhẹ nhàng tiến lại gần, nhưng mèo nhỏ chỉ kêu lên một tiếng giận dỗi rồi quay đi, tránh xa cô.

Cô chớp mắt, có chút ngỡ ngàng.

"Tao chỉ muốn bảo vệ mày thôi mà..."

Nhưng Orm không thèm đoái hoài, chỉ co người lại chặt hơn.

LingLing thở dài, cảm thấy có chút bất lực.

Cô không biết phải dỗ một con mèo đang giận như thế nào.

Cuối cùng, cô lẳng lặng kê một chiếc máy sưởi nhỏ đến gần góc phòng, mong Orm có thể ấm áp hơn.

"Xin lỗi, hết giận thì ra đây Ling ôm nhé" Đành dịu giọng dỗ dành, lần đầu có phải đi dỗ dành, sinh viên y khoa LingLing có vẻ hơn cứng nhắc

Sau đó, LingLing quay về bàn học, đầu óc vẫn còn vương vấn hình ảnh chú mèo nhỏ đang thu mình trong góc.

Cô định chờ thêm một lát để dỗ nó, nhưng cơn buồn ngủ kéo đến, khiến cô gục xuống bàn lúc nào không hay.

-

Sáng hôm sau, ánh sáng mờ nhạt len qua khung cửa sổ, đánh thức LingLing khỏi giấc ngủ.

Cô dụi mắt, cảm thấy không khí xung quanh vẫn còn vương hơi lạnh từ cơn mưa đêm qua.

Nhưng có gì đó... không đúng.

Không còn tiếng mèo kêu quen thuộc.

Không còn cảm giác ấm áp bên chân.

LingLing lập tức bật dậy, quét mắt tìm kiếm khắp phòng-và rồi tim cô như thắt lại khi nhìn thấy Orm.

Chú mèo nhỏ đang nằm bất động trên sàn.

"Orm!"

Cô hoảng hốt lao đến, bàn tay run run chạm vào bộ lông mềm mại.

Nhưng cơ thể bé nhỏ ấy nằm yên bất động

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 9: Mèo Orm Và Những Giấc Ngủ Yên Tĩnh


Orm - Chú Mèo Nhỏ Cứng Đầu

"Orm!"

LingLing hốt hoảng lao đến, bàn tay run run chạm vào bộ lông mềm mại.

Trái tim cô thắt lại trong chốc lát, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể mèo nhỏ, cô mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng Orm vẫn không nhúc nhích, đôi tai rũ xuống, hơi thở yếu ớt hơn hẳn mọi khi.

Cảm giác lo lắng trào dâng trong lòng, LingLing vội vàng bế Orm lên.

Chú mèo nhỏ khẽ rên một tiếng yếu ớt, như muốn phản đối nhưng chẳng còn chút sức lực nào.

"Bị ốm rồi à?"

Cô lẩm bẩm, siết chặt Orm vào lòng, rồi nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, quyết định tìm bác sĩ thú y gần nhất.

Nhưng khi vừa mở cửa, gió lạnh lùa vào, LingLing khựng lại.

Bên ngoài trời vẫn còn lấm tấm mưa, không khí ẩm ướt lạnh buốt.

Cô cúi xuống nhìn Orm-cơ thể nó đã mệt mỏi thế này, đưa ra ngoài liệu có tốt hơn không?

LingLing cắn môi, lòng đầy phân vân.

Sau cùng, cô quyết định không đưa nó đi ngay mà trước tiên phải giữ ấm và chăm sóc tạm thời tại nhà.

Cô nhẹ nhàng đặt Orm lên giường mình, kéo chăn phủ lên người mèo nhỏ, cố gắng giữ ấm cho nó.

Orm lim dim đôi mắt, hơi thở vẫn yếu nhưng không còn run rẩy nhiều như lúc trước.

"Ráng chịu một chút, tao đi pha sữa cho mày."

Cô khẽ dỗ dành, nhưng Orm chỉ khe khẽ cử động cái tai, không còn sức để đáp lại.

LingLing vội vàng chạy vào bếp, pha một ít sữa ấm rồi quay lại.

Cô bế Orm lên, cẩn thận dùng thìa nhỏ đút từng chút một.

Chú mèo nhỏ ban đầu không chịu uống, nhưng sau khi LingLing kiên nhẫn dỗ dành, nó cũng miễn cưỡng liếm lấy một ít.

Cả ngày hôm đó, LingLing không rời khỏi mèo nhỏ dù chỉ một bước.

Cô trải một chiếc chăn mềm lên người nó, vừa vuốt ve vừa lặng lẽ theo dõi từng cử động dù là nhỏ nhất.

"Đừng lo, mày sẽ khỏe lại nhanh thôi.

Tao hứa đấy."

Cô thì thầm, giọng nhẹ nhàng như một lời cam kết.

Orm hơi cựa quậy dưới lớp chăn, đôi mắt hổ phách mờ mịt nhìn LingLing một lát rồi lại yếu ớt rúc vào lòng cô.

Không còn giận dỗi như hôm qua nữa, cũng chẳng còn sức mà quậy phá.

Nhìn bộ dạng yếu ớt của nó, LingLing bỗng thấy đau lòng.

Cô cẩn thận kéo chăn lên, để Orm cuộn tròn lại trong vòng tay mình.

Rồi cô cúi xuống, khẽ hôn lên đầu mèo nhỏ, nhẹ như một cơn gió thoảng.

"Hôm nay tao sẽ ở cạnh mày, không đi đâu cả."

-

Đêm dần buông xuống.

Căn phòng nhỏ ngập trong sự tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ và hơi thở đều đều của Orm.

LingLing vẫn ngồi đó, tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại.

Cô biết rằng Orm bướng bỉnh, cứng đầu, nhưng dù có giận dỗi thế nào, cuối cùng nó vẫn tìm được nơi an toàn để dựa vào.

Và nơi đó chính là cô.

Cô tự hỏi, dường như Orm có sự đặc biệt nào để cô nặng tâm đến thế?

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 10: Thư Viện Và Những Cuộc Phiêu Lưu


Một buổi sáng đẹp trời, sau khi Orm đã khỏe lại, LingLing quyết định đưa mèo con đi cùng mình đến thư viện để tìm sách học.

Cô muốn tranh thủ thời gian rảnh để đọc thêm tài liệu cho kỳ thi sắp tới, nhưng cũng không muốn để Orm ở nhà một mình quá lâu.

Vì vậy, cô quyết định sẽ dẫn Orm đi theo, hy vọng mèo con sẽ ngoan ngoãn và không gây rắc rối.

"Xin chào, LingLing tới tìm sách à?"

Chị quản lí ở đây rất quen thuộc với người này.

Vốn lượt sinh viên trong trường y vào thư viện rất đông, nhưng chị lại đặc biệt nhớ rõ LingLing.

Một sinh viên y cả thành tựu lần vẻ ngoài đều xuất sắc luôn mang khí chất lạnh lùng nghiêm túc.

LingLing lịch sự, cô khẽ gật đầu đáp lại khi bước tới.

Rồi nhanh chóng ghi chép thông tin trên cuốn sổ được chị quản lí đưa ra.

Mèo Orm hiện tại đặc biệt vẫn ngoan ngoãn, bé con núp chỉ hở nửa cái đầu nhỏ trong balo của cô ra bên ngoài

Nhưng như mọi khi, Orm không phải là một chú mèo bình thường.

Ngay khi bước vào thư viện, đôi mắt sáng rực của nó đã bắt đầu dò xét mọi thứ xung quanh, và dường như nó không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của những thứ mới mẻ.

LingLing vừa đặt sách lên bàn, vừa nhìn quanh thư viện, lúc thì nghiên cứu kệ sách, lúc thì ghi chú lại những gì cần tìm.

Ánh nắng vàng bên cửa sổ nhẹ nhàng chiếu lên gương mặt tuyệt mĩ đang chú tâm của chị, nhưng dường như mèo con không thích.

Nó ngắm nhìn LingLing rất lâu, Orm biết chị xinh đẹp nhưng gương mặt ấy lại đang không chú tâm lên nó.

Orm, như thể cảm thấy không được chú ý, bỗng nhảy khỏi vai LingLing, lặng lẽ chạy tới một kệ sách gần đó.

Mèo con không chỉ chạy, mà còn leo lên kệ, một cách vô cùng thành thạo.

Bàn chân nhỏ bắt đầu nghịch ngợm, không hiểu sao lại có đủ sức rút những cuốn sách xuống, rồi lại để chúng rơi rải rác khắp nơi.

LingLing mải chút tâm đến lí thuyết, đến khi nhận ra cục bông trắng không còn ở bên cạnh.

Trong vách ngăn, sách thư viện đã sớm bị lật tung một cách vi diệu.

"Orm, không!"

LingLing vội vàng đứng dậy, nhưng đã quá muộn.

Cả thư viện bỗng chốc trở nên ồn ào với những cuốn sách rơi xuống sàn.

Một vài người bắt đầu nhìn về phía LingLing và Orm, nhưng cô chỉ biết cười ngượng.

Cô chạy lại gần, cố gắng nhặt sách và đặt lại vào kệ.

Tuy nhiên, Orm vẫn không ngừng nghịch ngợm.

Nó chạy nhanh đến một kệ khác và tiếp tục "trò chơi" của mình, khiến tất cả mọi người trong thư viện không thể không chú ý.

Chỉ một lúc sau, người quản lý thư viện đã tiến đến với ánh mắt nghiêm khắc.

"Xin lỗi, nhưng tôi nghĩ hai bạn sẽ phải rời khỏi thư viện ngay bây giờ.

Đây không phải là nơi thích hợp cho những hành động như vậy."

Người quản lý mỉm cười nhẹ nhàng nhưng quyết đoán.

LingLing đỏ mặt, vội vàng cúi đầu xin lỗi.

"Tôi xin lỗi, tôi không thể ngờ Orm lại nghịch ngợm như vậy.

Chúng tôi sẽ đi ngay."

Orm nhìn lên, như thể cũng cảm nhận được sự căng thẳng của tình huống.

Nó lặng lẽ nhảy vào tay LingLing, thu mình lại một cách kỳ lạ, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự tinh nghịch và hài lòng với những trò đùa của mình.

Nhưng LingLing nhìn thấy dáng vẻ đó, chị không trách Orm.

Khuôn miệng xinh đẹp nhẹ mỉm cười.

Orm thấy vậy, đôi mắt hổ phách long lanh, chiếc miệng nhỏ tiến tới liếm láp ngón tay LingLing nịnh bợ.

"Không sao đâu, Orm.

Lần sau phải ngoan hơn."

LingLing nhẹ nhàng thì thầm, cố gắng giữ bình tĩnh khi bước ra ngoài thư viện.

Cô không thể không bật cười với tình huống đáng yêu này, dù hơi xấu hổ một chút.

Orm thật sự chỉ vì muốn cô chú ý tới, cuối cùng lại khiến cả hai bị tống cổ khỏi thư viện

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 11: Mèo Nhỏ Biết Ghen


Sau khi bị đuổi khỏi thư viện vì Orm quá nghịch ngợm, LingLing quyết định đi ăn trưa để bù đắp cho một buổi sáng đầy "biến cố".

Cô chọn một quán cà phê nhỏ gần trường và ôm Orm vào lòng, mèo con vẫn ngoan ngoãn rúc vào ngực cô như một đứa trẻ, nhưng đôi hổ phách vẫn ánh lên vẻ tinh ranh như đang tính toán điều gì đó.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:

"LingLing!

Lâu rồi không gặp, cậu cũng hay tới đây à?"

Cô ngẩng lên, nhìn thấy New, một người bạn học khá thân của mình.

New cao ráo, nụ cười sáng sủa và lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

Cậu ấy vừa đặt sách xuống bàn vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện cô một cách tự nhiên.

"Ừm, hôm nay tớ tính đến thư viện nhưng... có chút sự cố."

LingLing cười nhẹ, liếc xuống chú mèo trong lòng mình.

New bật cười: "Lại là do cục bông nhỏ này à?

Để tớ đoán, nó nghịch ngợm đến mức bị đuổi đúng không?"

LingLing gật đầu bất lực, trong khi Orm bỗng dưng vẫy vẫy tai rồi nhìn chằm chằm New bằng ánh mắt khó chịu.

Anh là ai?

New không để ý đến điều đó, chỉ tiếp tục nói chuyện vui vẻ với LingLing.

Hai người họ trò chuyện một cách tự nhiên về bài học, cuộc sống và cả chuyện linh tinh khác.

Nhưng Orm thì lại không thấy thoải mái chút nào.

"Nghe nói cậu đang thực tập ở bệnh viện X phải không?"

New vui vẻ nhắc tới, điều cậu mới nghe gần đây.

Dạo này cậu cần viết luận văn tốt nghiệp nên chẳng thể có thời gian cùng LingLing gặp gỡ, nhưng dù gì cũng không bỏ qua bất kì thông tin vào về LingLing.

LingLing điềm tĩnh đáp lời "Ừ, mình đang thực tập ở đó, môi trường khá tốt."

"Thật tốt đó là bệnh viên hàng đầu.

Cậu giỏi thật đấy LingLing!"

Mèo con nhìn anh đầy cảnh giác.

Nó không hiểu tại sao LingLing lại cười nhiều như vậy với người con trai này, bình thường đối với ai cô cũng chỉ giữ nguyên một thái độ lạnh nhạt lịch thiệp.

Vậy mà không hiểu tại sao New lại có thể nói chuyện với cô ấy lâu đến thế.

Không được, LingLing là của mình!

Khi New vô tình đưa tay ra để đẩy ly nước lại gần cô, Orm lập tức vươn móng vuốt, nhẹ nhàng cào lên tay cậu một cái!

"A!"

New giật mình rụt tay lại.

"Nó làm gì thế?"

LingLing vội vàng ôm chặt Orm, nhìn xuống thì thấy mèo con bướng bỉnh đang cau có, vẫy vẫy đuôi như thể cảnh cáo New đừng lại gần quá.

"Orm, không được nghịch!"

Cô nhẹ giọng trách móc, nhưng Orm chỉ hất mặt lên, vòng chân trước ôm chặt tay cô, không thèm nhìn New nữa.

New bật cười, xoa xoa tay rồi trêu chọc: "Chắc nó đang ghen đấy.

Nhìn điệu bộ này, chẳng khác gì một đứa trẻ đang bảo vệ mẹ nó cả."

LingLing nhìn xuống Orm, thấy mèo nhỏ đúng là đang ôm chặt mình hơn bình thường, lại còn cố tình vùi đầu vào lòng cô như muốn tuyên bố chủ quyền.

Cô không nhịn được cười, đưa tay xoa đầu Orm, khẽ dỗ dành:

"Thôi nào, cậu ấy chỉ là bạn thôi mà.

Mày làm vậy là xấu lắm đó."

Orm liếc nhìn New một cái, rồi hừ nhẹ một tiếng, rúc sâu hơn vào người LingLing như thể tuyên bố chủ quyền.

New thấy vậy thì phì cười:

"Chắc là tớ không tranh giành được với nó đâu, thôi vậy.

Nhưng mà LingLing này..."

New chưa kịp nói hết câu, Orm đã nhanh chóng... quay mông lại với cậu!

Rõ ràng là không muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa.

Tên tiểu nhân thối đừng động vào, LingLing mãi mãi chỉ là của ta

New: "..."

LingLing: Đúng là mèo nhỏ biết ghen mà...

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 12: Mèo Nhỏ Và Cuộc Chiến Với Đồ Ăn


Sau khi New bị Orm "cảnh cáo" một cách đáng yêu, cả ba quyết định ngồi lại để dùng bữa tại đây (mà thật ra là New nói chuyện với LingLing, còn Orm thì ghen ngầm).

LingLing chọn một phần mì Ý sốt kem yêu thích của mình, New gọi bánh mì kẹp thịt, còn Orm… tất nhiên, chỉ có thể nhìn.

Nhưng mèo nhỏ nào có chịu thua dễ dàng như vậy.

Đứa trẻ ghen tuông giờ lại không có phần, nhất định sẽ không chịu khuất phục

Khi món ăn được dọn ra, Orm bắt đầu rón rén dịch chuyển trong lòng LingLing, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào dĩa mì Ý béo ngậy trên bàn.

Dù đang ghen với New nhưng có vẻ như sự hấp dẫn của thức ăn vẫn mạnh hơn.

Ban đầu, nó chỉ giả vờ ngoan ngoãn, vùi đầu vào bụng LingLing như một bé ngoan.

Nhưng ngay khi cô vừa cầm nĩa lên, Orm nhanh như chớp vươn móng chụp lấy một sợi mì, giật mạnh ra khỏi dĩa.

Sột!

Sợi mì trắng dài bị kéo lên không trung, một đầu còn dính sốt, một đầu thì đã nằm gọn trong miệng Orm.

LingLing tròn mắt.

New cũng tròn mắt.

Mèo nhỏ thì… vẫn tỉnh bơ.

Nó nhai nhai sợi mì một cách thỏa mãn, đôi mắt lim dim tận hưởng hương vị béo ngậy.

Ngon ghê!

"Orm!!"

LingLing kêu lên nhỏ xíu để tránh làm phiền mọi người xung quanh, nhưng Orm đã nhanh chóng nuốt gọn sợi mì và vươn chân chộp tiếp một sợi nữa.

New cười phá lên: "Nó cũng thích mì Ý hả?"

LingLing bất lực giữ Orm lại, nhéo nhẹ vào tai nó:"Không được!

Mày là mèo, không ăn cái này được đâu!"

Orm không cam tâm, mắt long lanh nhìn LingLing như thể bị cô "phản bội", nhưng vẫn ngoan ngoãn rúc lại vào lòng cô, tiếp tục dỗi.

Nhưng chỉ một lát sau…

Khi LingLing vừa mất tập trung để nói chuyện với New, Orm vụt một cái nhảy lên bàn, lần này nó không chụp mì nữa mà đưa chân đẩy nguyên miếng bánh mì của Dewrớt khỏi dĩa!

Bộp!

Miếng bánh rơi xuống bàn, Dew sững sờ.

Không nói lên lời

LingLing: "…"

Dew: "Hình như… có ai đó không muốn tớ ăn?"

Đúng rồi nhịn đi!

Orm nhìn New đầy thách thức, cái đuôi phe phẩy như thể đang đắc ý.

Mèo này không chỉ ghen mà còn "xử đẹp" luôn cả đồ ăn của đối thủ!

LingLing dở khóc dở cười, vội vàng kéo Orm về lại trong lòng, nhẹ nhàng xoa đầu dỗ dành.

"Mày ăn hiếp bạn bè như vậy là không tốt đâu."

Nhưng Orm chỉ khịt mũi một cái, cuộn tròn vào lòng cô, tỏ vẻ không quan tâm.

Trong lòng mèo nhỏ, nó chỉ cần LingLing là đủ!

Meo Orm đã không nhân nhượng "ra tay" với miếng bánh mì của Dew, LingLing chỉ biết bất lực ôm chặt lấy mèo con, vừa xin lỗi Dew vừa nhéo nhẹ vào tai nó như một hình phạt nho nhỏ.

Nhưng Orm không hề có chút hối lỗi nào, vẫn cứ vùi mặt vào cổ LingLing, né tránh ánh nhìn trách móc của cô.

Dew cười xòa: "Thôi, tớ nhường cho nó đó.

Nhưng mà mèo nhà cậu dữ thiệt nha, đúng kiểu chiếm hữu ghê luôn."

LingLing khẽ thở dài, liếc xuống Orm, thấy mèo nhỏ đang chớp chớp mắt nhìn mình, đôi mắt hổ phách đầy vô tội.

Biết là nó giả bộ dễ thương để được tha thứ mà… nhưng vẫn dễ thương quá!

LingLing không thể nhịn được cười, xoa đầu Orm một cái.

"Orm không nghịch nữa.

Còn quậy nữa sẽ bị cấm túc đấy."

Mèo nhỏ vểnh tai lên, suy nghĩ một chút rồi… liếm nhẹ lên tay cô một cái, như thể đang nịnh nọt.

Dew tròn mắt.

"Nó biết xin lỗi luôn hả?

Cũng có thể dễ thương vậy sao?"

LingLing cũng hơi bất ngờ, nhưng lại giả vờ nghiêm giọng: "Đừng tưởng làm vậy là được tha nhé."

Orm nghe xong, lập tức rúc đầu vào cổ LingLing, nhẹ nhàng cọ cọ, còn phát ra tiếng kêu khe khẽ đầy nũng nịu.

“Meo~”

New ngơ ngác nhìn canh tượng trước mặt " Cậu hình như nuôi phải một tiểu yêu tinh mà!"

LingLing thở dài

Dù biết rõ Orm đang giở trò, nhưng cuối cùng, LingLing vẫn mềm lòng mà tha thứ cho mèo nhỏ.

Cô thở dài, khẽ vỗ vỗ lên lưng Orm rồi tiếp tục ăn nốt phần mì của mình.

Dew chống cằm nhìn Orm, bật cười: "Mình thấy mình không có cửa rồi.

Cậu đúng là có một 'cô người yêu nhỏ' bám theo sát rạt luôn đó LingLing."

LingLing: "Nói gì vậy chứ?"

Orm nghe vậy thì… vẫy đuôi một cách đắc ý, còn cố tình ôm chặt lấy tay LingLing hơn.

Đúng vậy!

LingLing là của mèo này!

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 13: Độc Chiếm Chủ Nhân


Sau bữa ăn đầy "biến cố," LingLing quyết định đưa Orm về nhà để tránh việc mèo nhỏ lại tiếp tục bày trò.

Dew cũng có việc riêng nên hai người tạm biệt nhau trước quán cà phê.

Nhưng khi LingLing vừa đứng dậy, Dew bất ngờ đưa tay lên... xoa đầu cô một cái!

"Đi đường cẩn thận nha, đừng để ai bắt nạt đó."

Dew cười nhẹ.

LingLing chưa kịp phản ứng, Orm đã gồng cứng người trong lòng cô.

Xoa đầu?!

Ngay trước mặt mèo này?!

Mèo nhỏ lập tức bật dậy, mắt trừng trừng nhìn Dew.

Đuôi nó xù lên, hai tai dựng thẳng, trông chẳng khác gì một cục bông nhỏ đang chuẩn bị... xử lý đối thủ!

Dáng vẻ nhỏ bé nhưng ý trí rất cao cường.

LingLing vội vàng giữ chặt Orm.

"Thôi nào, thôi nào, đừng có gây chuyện nữa!"

Nhưng Orm đã quay ngoắt đầu đi, hất mặt lên đầy kiêu ngạo, từ chối nhìn Dew thêm một giây nào nữa.

Nó bướng bỉnh vùi mặt vào cổ LingLing, như thể đang tuyên bố chủ quyền lần nữa.

Dew cười khẽ, lắc đầu: "Thôi tớ không chọc nó nữa đâu.

Về nhà cẩn thận nha."

LingLing vẫy tay chào Dew, rồi nhanh chóng bế Orm rời khỏi quán.

Nhưng khi về đến nhà, cô mới phát hiện mèo nhỏ vẫn còn dỗi.

Orm không chịu nhìn cô, cũng không thèm kêu nũng nịu như mọi khi.

Nó chỉ ôm chặt lấy đuôi của mình, rúc vào góc giường như một cục bông tròn vo, vẻ mặt rõ ràng là giận dỗi cực kỳ.

LingLing bất lực thở dài."..."

Rồi xong, mèo này dỗi thật luôn rồi.

Con yêu tinh nhỏ này đúng là lắm trò, với đối thủ thì ngoan cường chống trả.

Về tới nhà lại mặt nặng hờn cô.

LingLing bật cười bất lực, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, đưa tay xoa xoa lưng Orm, giọng dỗ dành: "Thôi nào, mày giận cái gì chứ?

Ling chỉ nói chuyện với bạn một chút thôi mà."

Nó để ý mỗi khi cô dỗi dành, đều sẽ xưng tên mình.

Nó rất thích nhưng lại ra bộ dạng không phản ứng.

LingLing thở dài, quyết định giở chiêu cuối.

Cô nhẹ nhàng ôm Orm lên, đặt lên lòng mình rồi cúi đầu... hôn nhẹ lên trán nó một cái.

"Đừng giận nữa mà, mèo ngoan của LingLing"

Orm thoáng run lên, đôi mắt hổ phách bỗng dưng mở to.

Cục bông nhỏ như bị chạm đúng điểm yếu, cái đuôi khẽ vẫy vẫy, rồi nó chầm chậm vùi mặt vào lòng LingLing.

Một lát sau, mèo nhỏ chui vào áo khoác của cô, cuộn tròn như một em bé, khe khẽ phát ra tiếng kêu đầy thỏa mãn.

"Meo~"

LingLing cười khẽ, nhẹ nhàng xoa đầu Orm: "Vậy mới ngoan chứ."

Mèo nhỏ trong lòng cô ôm chặt lấy tay cô hơn, đôi mắt khẽ khép lại.

Nó không cần biết chuyện gì khác nữa... chỉ cần được ở trong vòng tay của LingLing là đủ rồi.

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 14: Trăng Tròn Và Bí Mật Của Mèo Nhỏ


Những ngày gần đây, Orm rất khác với bình thường.

Mèo nhỏ không còn nghịch ngợm như trước, cũng không còn quấn lấy LingLing mọi lúc mọi nơi nữa.

Ngược lại, nó thường xuyên ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, đặc biệt là mỗi khi mặt trăng lên cao.

Ban đầu, LingLing chỉ nghĩ chắc mèo nhỏ đang lười biếng hoặc chán ăn một chút, nhưng tối nay, cảm giác bất an trong lòng cô càng lúc càng lớn.

Orm không chịu ngủ trong lòng cô như mọi khi mà rúc vào góc giường, co người lại, chiếc đuôi dài khẽ quấn lấy thân mình.

Đôi tai mèo rung nhẹ, đôi mắt hổ phách lấp lánh như có một lớp sương mờ che phủ.

Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng tròn đang lơ lửng trên bầu trời, như thể bị thứ gì đó thu hút.

"Bé ngoan, sao vậy?

Mày không khỏe à"

LingLing lo lắng vươn tay xoa đầu Orm, nhưng lần này mèo nhỏ không phản ứng như mọi khi.

Nó không cọ cọ tay cô, không kêu nũng nịu, cũng không liếm nhẹ vào ngón tay cô như một cách làm hòa mỗi khi dỗi hờn.

Mà ngược lại…

Orm chỉ nhìn cô rất lâu, đôi mắt to tròn như ấn chứa điều gì đó.

Một cái nhìn mà LingLing không thể hiểu nổi.

Ánh mắt đó… không giống ánh mắt của một con mèo.

Nó có quá nhiều cảm xúc lẫn lộn: do dự, lưu luyến, và cả một chút gì đó đau lòng.

LingLing khẽ chau mày.

"Orm, mày…"

Trước khi cô kịp nói hết câu, Orm đã nhẹ nhàng rúc vào lòng cô, nhưng không phải kiểu nũng nịu đáng yêu như mọi khi, mà là một cái ôm nhẹ nhàng, rất khẽ khàng.

LingLing ngẩn người.

Mèo nhỏ cọ má vào cổ tay cô, rồi nhẹ nhàng phát ra một tiếng kêu rất nhỏ.

"Meo~"

Lần này, giọng nó rất nhẹ, giống như một lời thì thầm hơn là một tiếng mèo kêu thông thường.

LingLing cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô siết chặt mèo nhỏ hơn, khẽ thì thầm: "Mày sao vậy?

Có phải bị bệnh không?

Hay là không ngủ được?"

Orm vẫn không trả lời.

Một lát sau, mèo nhỏ rời khỏi vòng tay cô, nhẹ nhàng nhảy xuống giường.

Nó không chạy đi tìm chỗ ấm áp để ngủ như mọi ngày, mà lại bước tới bên cửa sổ, ngước nhìn ánh trăng tròn một cách chăm chú.

Một làn gió nhẹ thổi qua.

Tiếng chuông gió ngoài ban công khẽ rung lên, tạo ra một âm thanh trong trẻo giữa màn đêm tĩnh lặng.

LingLing cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt của Orm, trong lòng bỗng dưng dâng lên một cảm giác bất an kỳ lạ.

Cô không hiểu tại sao.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô có một linh cảm rất mạnh mẽ—cảm giác như thể Orm sắp rời xa cô.

Ánh trăng chiếu xuống bộ lông trắng muốt của mèo con, khiến từng sợi lông phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo.

Cơ thể Orm khẽ run lên.

Móng vuốt co lại.

Tai mèo rung nhẹ.

Lồng ngực phập phồng dồn dập.

LingLing nhận ra hơi thở của Orm có gì đó không ổn.

"Orm?

Mày sao thế?!"

Cô vội vàng vươn tay định ôm lấy nó, nhưng ngay khoảnh khắc đó, mèo nhỏ bỗng dưng lùi lại một bước, như thể không muốn cô chạm vào.

LingLing sững người.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng tròn càng lúc càng sáng.

Một làn sương mờ nhạt bắt đầu bao quanh cơ thể Orm, giống như một thứ ánh sáng huyền ảo đang dần bao bọc lấy nó.

Mèo nhỏ hơi nhắm mắt lại, cảm nhận dòng năng lượng đang tràn vào từng tế bào trong cơ thể mình.

Linh hồn nó khẽ rung động.

Đây là… sự thức tỉnh.

Là thời khắc mà Orm không thể trốn tránh thêm nữa.

Trăng tròn đã đến.

Sự thật… sắp được phơi bày.

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 15: Khi Mèo Con Biến Mất


Sáng hôm sau, Lining tỉnh dậy và như mọi ngày, Orm vẫn nằm cạnh cô, cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp.

Nhưng... hôm nay lại là một sự khác biệt rõ rệt.

Orm không có ở đó.

LingLing đảo mắt quanh phòng, gọi tên Orm một cách vô thức.

"Orm?

Mày đâu rồi?"

Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, không có bất kỳ âm thanh nào phản hồi lại cô.

Mắt cô không ngừng tìm kiếm, từ dưới giường đến góc phòng, đến cả trên chiếc bàn học-không có Orm.

Chỉ còn lại một chiếc đệm nhỏ nơi Orm thường nằm.

LingLing cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ len lỏi vào lòng, giống như có thứ gì đó rất quan trọng đã biến mất mà cô không thể lý giải được.

Một cảm giác trống vắng bất chợt ùa đến, khiến cô không thể ngừng suy nghĩ về đêm qua.

Trong tâm trí cô, Orm vẫn còn rõ ràng-vẫn có thể trong những cái ôm, những cái cọ má ấm áp, nhưng giờ đây... cô lại không thể tìm thấy nó.

"Orm...

Cái gì đang xảy ra vậy?"

Cô lẩm bẩm một mình, và ngay khi chuẩn bị bước ra ngoài, đôi mắt của cô bắt gặp một thứ lạ lẫm.

Trên cửa sổ, nơi Orm đã đứng vào đêm qua, có một vệt sáng mờ-nhưng không phải là ánh trăng hay ánh sáng của máy sửa chiếu.

Mà là dấu vết của những sợi lông trắng đang phai mờ, như thể Orm đã rời đi, nhưng để lại một dấu tích nhỏ xíu.

LingLing vội vã đi đến cửa sổ, cẩn thận nhìn vào những sợi lông đó, và một nỗi bất an càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Cảm giác này không phải là bình thường.

Là một cảm giác mất mát.

Trong lòng cô có điều gì đó nặng trĩu, như thể một sự thật nào đó mà cô chưa từng nhận ra, giờ đây bỗng dưng hiện diện rõ ràng hơn bao giờ hết.

LingLing đứng chết lặng trước cửa sổ, mắt nhắm lại một lát, rồi mở mắt ra nhìn những đám mây trắng đang bay ngang qua bầu trời.

Đột nhiên, một suy nghĩ lướt qua trong tâm trí cô, khiến trái tim cô đập mạnh.

"Bé con đi đâu rồi..."

Câu hỏi bỏ lửng trong không khí, nhưng cô không thể trả lời được.

Vậy là từ sáng đến chiều, LingLing lang thang khắp nơi tìm Orm, thậm chí đến trường học, đến những quán cà phê mà cô và Orm hay đến.

Nhưng dù có tìm kiếm thế nào, cô vẫn không thể tìm thấy mèo nhỏ đâu cả.

Orm như biến mất hoàn toàn, hay bé con bị lạc ở một nơi nào đó đáng sợ.

Orm bé nhỏ có phải đang ở góc nào đâu đó run rẩy không?

Cảm giác buồn bã và mất mát không thôi ám ảnh cô.

Cô không biết lý do vì sao, chỉ biết rằng... một phần quan trọng trong lòng cô giờ đây như bị ai đó nhấc đi mất.

Đã vài ngày trôi qua, LingLing luôn quay về nhà với trạng thái mệt mỏi và cảm giác cô đơn, ngồi lặng yên trong phòng, đôi mắt vẫn không ngừng lướt qua mọi thứ-nhưng Orm vẫn không xuất hiện.

Cảm giác mất mát ngày càng dâng trào.

Mỗi ngày Lining đều cố găng dành thời gian đi tìm mèo nhỏ.

Cô đã nghĩ tới những điều xấu xa nhất, cũng đã cố tình kiếm trong nhưng hi vọng nhỏ nhoi cuối cùng.

Hoàn toàn không có kết quả, LingLing ngã người xuống chiếc giường quen thuộc, mệt mỏi xoa xoa thái dương luôn căng thẳng.

Nhưng rồi, ngay khi LingLing bắt đầu tưởng như sẽ không thể chịu đựng nổi nữa, một âm thanh rất nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng.

Một tiếng kêu nhẹ nhàng, rất nhỏ... nhưng lại có thể khiến trái tim cô nhói đau.

"Meo..."

LingLing vội vươn người ngồi dậy, mau chóng đi tới mở cửa phòng ngủ chạy ra bên ngoài, nhưng lai chẳng phải Orm trở về.

Cô nhìn thấy, ngay giữa phòng, một hình bóng nhỏ nhắn đang đứng, không phải là mèo nhỏ của cô mà là một cô gái xinh đẹp với mái tóc dài, cũng có đôi mắt hổ phách huyền bí, nhưng lại mang một sự trưởng thành khác biệt.

Cô ấy có vóc dáng nhỏ nhắn thấp hơn cô một chút và mặc một chiếc váy tỏa ra khí chất dịu dàng thanh thoát.

Nhưng chẳng phải cô vừa nghe tiếng kêu quen thuộc của một con mèo sao?

Orm đâu?...

Cô gái lạ mặt này sao đột nhiên lại ở trong nhà cô?

Cô gái ấy khẽ mỉm cười nhìn LingLing, ánh mắt vẫn mang theo chút nỗi niềm sâu lắng.

"Chị...em trở về rồi"

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chap 16: Ôi mẹ ơi, mèo của tôi hóa người rồi?!!


LingLing đứng chết lặng.

Trước mặt cô là một cô gái lạ, với mái tóc dài suôn mượt như lụa, đôi mắt hổ phách long lanh phản chiếu ánh đèn trong phòng.

Nước da trắng như sữa bột, gương mặt kiều diễm khó tả.

LingLing chớp mắt, cảm giác bất an càng lúc càng rõ.

"...Cô là ai?

Sao lại xuất hiện trong nhà tôi?"

Cô lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác.

Nhưng cô gái kia không hoảng sợ, ngược lại, còn bĩu môi một cách đáng yêu, như thể đang... dỗi?

"Chị không nhận ra em sao?"

Giọng nói mềm mại vang lên, mang theo chút trách móc.

Gương mặt xinh đẹp có chút phụng phụi không vui

LingLing sững sờ.

Em...?

Cô gái kia khẽ nâng cổ tay trắng ngần lên, để lộ một chiếc vòng cổ bằng bạc, trên đó có khắc một cái tên quen thuộc đến mức làm tim cô nhói lên.

"ORM"

Tim LingLing như ngừng đập.

Cô mở to mắt nhìn chiếc vòng cổ, rồi nhìn lại cô gái trước mặt.

Chiếc vòng này... chính là cái mà cô đã mua cho Orm!

"Không thể nào...!"

LingLing hít mạnh một hơi, lùi thêm một bước, giọng nói có phần run rẩy.

"Cô... không phải là Orm được!

Orm là một con mèo!"

Cô gái nhỏ chớp mắt, rồi bĩu môi lần nữa, gương mặt xinh đẹp trông càng thêm đáng yêu.

"Đúng mà!"

Rồi không biết nghĩ gì, nàng ta bỗng dưng nhảy lên, quắp lấy tay LingLing, dụi dụi vào như một con mèo nhỏ.

Cử chỉ quen thuộc này khiến LingLing cứng đờ.

Y hệt như cách Orm vẫn thường làm.

Lòng bàn tay cô run nhẹ.

Cảm giác mềm mại này... không lẫn vào đâu được.

"Em là Orm đó, chị ngốc ghê!"

Cô gái nhỏ nhăn mũi, nhưng ánh mắt vẫn long lanh, như đang mong chờ LingLing chấp nhận sự thật.

LingLing cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Cô nhìn cô gái đang ôm lấy tay mình, nhìn chiếc vòng cổ bạc với cái tên quen thuộc, rồi nhìn lại đôi mắt hổ phách trong veo...

Cuối cùng, LingLing lẩm bẩm, giọng đầy kinh ngạc lẫn hoảng hốt:

"...Mèo của tôi... biết nói rồi à?!"

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 17: Có thật là mèo nhỏ hay không?!


LingLing cảm giác như não mình bị tê liệt.

Cô vừa chứng kiến mèo của mình biến thành người, lại còn ôm tay cô làm nũng?!

Đầu óc cô quay cuồng, trước mắt bỗng tối sầm lại.

"Khoan đã... cái quái gì đang-"

Bịch!

Không đợi nói hết câu, cô ngất xỉu tại chỗ.

Một lúc sau...

LingLing mơ màng tỉnh dậy.

Cảm giác đầu tiên cô nhận ra là sự ấm áp lan tỏa từ bên cạnh.

Cô chớp mắt vài lần, cố gắng để đầu óc tỉnh táo.

Ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào phòng, mọi thứ vẫn rất bình thường, căn phòng nhỏ của cô, chiếc bàn học quen thuộc, chiếc chăn ấm áp trên giường...

Vừa rồi là mơ sao?

Cô lẩm bẩm trong lòng, đưa tay xoa trán.

"Chắc mình suy nghĩ nhiều quá rồi..."

Cô thở dài, định vươn vai ngồi dậy.

Nhưng ngay khi vừa cử động, cô lập tức cảm thấy có gì đó... rất sai sai.

Có một thứ gì đó mềm mại, ấm áp...

đang quấn quanh eo cô.

Cô đông cứng tại chỗ.

Một hơi thở nhẹ nhàng phả lên cổ tay cô, khiến da cô khẽ rùng mình.

Từ phía bên cạnh, một cánh tay nhỏ nhắn, trắng nõn đang quấn chặt lấy eo cô.

Tim LingLing như ngừng đập.

Cô cứng người, chậm rãi cúi xuống nhìn Orm.

Không phải là mèo nhỏ mà là một cô gái với mái tóc dài rối nhẹ, khuôn mặt xinh đẹp đang vùi vào người cô mà ngủ ngon lành.

Hàng mi cong vút khẽ rung rinh, đôi môi mềm khẽ chu lại như đang mơ mộng điều gì đó.

Vòng tay của cô gái ấy siết chặt eo LingLing, đôi chân thon dài vô thức cuốn lấy cô, như một con mèo con tìm hơi ấm trong ngày lạnh.

Tim LingLing đánh "thịch" một cái.

Cả người cô cứng đờ.

Cô không dám thở mạnh, chỉ mở to mắt nhìn cô gái đang cuộn tròn bên mình.

Hơi thở của Orm đều đặn, lồng ngực phập phồng nhẹ theo từng nhịp thở.

Làn da cô ấy trắng sứ, đôi môi hồng hào tự nhiên, và gương mặt...

đẹp đến mức không tưởng.

Cảnh tượng trước mắt khiến LingLing cảm giác như toàn thân bị điện giật.

Không phải mơ.

Nếu là thật

Chuyện khó tin rằng, mièo của cô... thực sự biến thành người rồi.

Và giờ đây, Orm đang ôm chặt lấy cô, cuộn tròn như một chú mèo nhỏ ngủ say sưa, như thể chuyện này hoàn toàn bình thường.

Cổ họng LingLing khô khốc.

Lý trí bảo cô hãy bình tĩnh, nhưng tim cô lại đang đập loạn xạ.

Trước giờ cô từng thấy Orm làm nũng khi còn là một con mèo, nhưng Orm phiên bản con người cô chẳng biết đối mặt thế nào!

Cô hít một hơi sâu, cố gắng không hoảng loạn.

Nhưng khi định nhẹ nhàng tách tay Orm ra, cô gái nhỏ bỗng khẽ nhíu mày, miệng nhỏ lầm bầm một tiếng đầy bất mãn.

"Ưm...

đừng đi mà..."

LingLing: !!!

Cô sốc toàn tập.

Mèo nhỏ này... còn biết nói mớ sao?!

Hơn nữa, giọng nói nhỏ nhẹ mềm mại thế này, ai chịu cho nổi?!

Cô hít sâu thêm lần nữa, cố gắng nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh.

Nhưng chưa kịp hành động, Orm đã cựa mình, vòng tay lại càng siết chặt hơn, đầu cũng rúc sát vào lòng cô, mái tóc mềm mại cọ nhẹ vào cổ LingLing, mang theo hương thơm nhàn nhạt.

Tim LingLing hoàn toàn đầu hàng.

Cô không biết mình phải đối diện với chuyện này thế nào nữa.

Cô cắn môi, trong đầu rối tung rối mù.

Cô nên đánh thức Orm dậy, hay cứ để yên thế này?!

Người này có thật sự là mèo của cô hóa thành không?

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 18: Mèo Nhỏ Chỉ Thích Ôm Chị


LingLing vẫn còn bàng hoàng.

Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp, mái tóc mềm mượt xõa dài trên tấm chăn, từng lọn tóc lười biếng rủ xuống vai cô.

Làn da trắng sứ mịn màng như tỏa ra ánh sáng dưới ánh nắng ban mai, từng đường nét trên gương mặt cô gái ấy đều đẹp đến mức không thực, cứ như bước ra từ một giấc mơ.

Nhưng điều khiến LingLing sững sờ nhất chính là-cô gái ấy đang ôm chặt eo cô như một con mèo nhỏ tìm hơi ấm.

Cô nuốt khan, chậm rãi nhấc cánh tay lên, định nhẹ nhàng tách Orm ra...

Nhưng ngay khi cô vừa cử động, cánh tay mảnh mai kia lại siết chặt hơn, khuôn mặt xinh đẹp vô thức rúc sâu vào lòng cô hơn nữa.

"Ưm..."

Giọng nói mềm mại như cọ nhẹ vào trái tim LingLing.

Cô gái trước mặt khẽ nhíu mày, đôi mi cong run run như sắp tỉnh giấc.

Cô chớp mắt vài lần, rồi dần dần mở ra-

Và ngay lúc đó, đôi mắt hổ phách lấp lánh như viên ngọc quý phản chiếu ánh nắng sớm mai đối diện với đôi mắt đang trợn tròn của LingLing.

Thời gian như ngừng lại.

Hai đôi mắt chạm nhau.

Cô gái ấy chớp mắt, nhìn LingLing vài giây, rồi đột nhiên...

"Chị ~~"

Giọng nói kéo dài, mềm mượt như kẹo bông, mang theo một chút lười biếng, một chút nũng nịu, và quan trọng nhất-một sự thân thuộc đến đáng sợ.

LingLing cứng đờ.

Orm... thực sự biến thành người rồi sao?!

Trước khi cô kịp phản ứng, Orm đã vùi đầu vào lòng cô, cọ cọ như một con mèo nhỏ làm nũng.

"Chị ~~"

LingLing cảm giác cả người mình đông cứng.

Mình... mình không quen xử lý chuyện này!

Cái gì mà "chị" chứ?!

Cô há hốc miệng, đầu óc hỗn loạn, không biết nên đẩy Orm ra hay tiếp tục ngồi đơ như một bức tượng.

Orm ngước đôi mắt long lanh lên, bĩu môi:

"Hôm qua chị bỏ em một mình... chị xấu lắm!"

Giọng nói mang theo chút ấm ức, kết hợp với gương mặt xinh đẹp kia khiến trái tim LingLing như bị bóp nghẹt.

Cô lắp bắp: "Không phải chị cố ý...

Mà khoan!

Cô, cô đúng là Orm sao?!

Hay là cô lừa tôi, mèo của tôi đâu?"

Orm chớp mắt, rồi giơ cổ tay lên, để lộ chiếc vòng bạc khắc tên mình.

"Chị mua cái này cho em mà ~~"

LingLing nhìn chiếc vòng, cảm giác trái tim đập loạn nhịp.

Chiếc vòng bạc nhỏ nhắn mà cô từng mua cho mèo nhỏ của mình, giờ đây lại xuất hiện trên cổ tay con người trước mặt...

Vậy có nghĩa là...

Orm chính là mèo nhỏ của cô?

Cô còn chưa kịp tiêu hóa hết sự thật này thì đột nhiên Orm nhích người lên, tựa cằm vào vai cô, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên cổ cô, khiến toàn thân LingLing cứng đờ.

"Chị ~~"

Giọng nói mềm mượt mang theo chút nghịch ngợm.

LingLing giật mình, vội vàng nghiêng người ra sau:

"Ơ, em làm gì vậy?!"

"Ôm ~~"

Orm cong môi cười, đôi mắt hổ phách sáng lên, vòng tay ôm LingLing chặt hơn.

"Chị ~~ thơm ~~"

BÙM!

Mặt LingLing đỏ bừng!

"Em...

Em làm trò gì vậy?!"

Tôi là người liêm chính đó!?

"Không có ~~"

Orm vùi mặt vào cổ cô, dụi nhẹ như một con mèo được cưng chiều, giọng nói nũng nịu đến mức khiến đầu óc LingLing choáng váng.

"Chị thơm mà ~~"

LingLing: "..."

Trời ơi, ai đó cứu tôi với!!!

Nhưng rồi cô khựng lại.

Cảm giác hoang mang chưa hoàn toàn biến mất.

Dù mọi thứ quá giống sự thật-Orm có vòng bạc, có đôi mắt hổ phách y hệt mèo nhỏ của cô-nhưng chỉ vậy thôi thì chưa đủ...

Cô cẩn thận nheo mắt, giọng điệu nghi hoặc:

"Em nói em là Orm?

Vậy... em chứng minh đi."

Orm chớp mắt vài lần, như thể chưa hiểu câu hỏi.

"Chứng minh?"

"Đúng.

Có rất nhiều người biết chuyện chị có một con mèo tên Orm.

Nhưng chỉ có Orm thật sự mới biết những chuyện mà người khác không biết."

Orm nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi bỗng nhiên đôi mắt hổ phách sáng lên, môi nhỏ cong lên đầy đắc ý.

"Chị có một nốt ruồi nhỏ ở eo bên trái."

LingLing: "..."

Không khí rơi vào tĩnh lặng trong một giây.

Mặt cô đột ngột đỏ bừng.

"Sao... sao em biết?!?"

Orm chớp mắt vô tội.

"Thì lúc chị thay đồ, em thấy mà~~"

LingLing suýt thì nghẹn thở.

"Lúc chị thay đồ?!"

"Ừm~~ Em hay nằm trên tủ nhìn xuống đó ~~"

Trời ơi!

Cô nhớ lại những lúc mình vô tư thay quần áo mà không để ý đến con mèo nhỏ đang lười biếng nằm trên tủ.

Lúc đó cô đâu ngờ rằng có một ngày... con mèo đó lại biến thành một cô gái và còn nói ra chuyện này một cách hồn nhiên như vậy?!

Cô vừa xấu hổ vừa bực bội, hai tai nóng bừng.

"Em...

Em đúng là Orm thật rồi!"

Orm vui vẻ cười, lại rúc vào lòng cô như một con mèo nhỏ vừa tìm được chủ.

"Chị ~~"

LingLing ôm đầu.

Sao cô cảm thấy... từ giờ về sau mình không thể sống yên ổn nữa nhỉ?!

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
[Lingorm]- Bạn Gái Tôi Là Một Con Mèo Trắng
Chương 19: Chị Chưa Quen Ở Với Người Đâu


LingLing hoàn toàn cạn lời.

Orm… thực sự là Orm.

Cái mèo nhỏ nghịch ngợm của cô, bây giờ lại biến thành một cô gái xinh đẹp, còn ôm chặt cô làm nũng?!

Chuyện này… không thể tin nổi!

LingLing xoa xoa trán, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cái đầu cứ quay cuồng.

"Được rồi…"

Cô hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào cô gái trước mặt, cố gắng kiềm chế sự bối rối.

"Em…

đúng là Orm hả?"

Orm gật đầu chắc nịch, không hề do dự.

"Em nói được?"

"Lâu rồi ~~" Orm bĩu môi, đôi mắt hổ phách lấp lánh ánh tinh nghịch.

"Chỉ là trước đây chưa muốn nói thôi!"

LingLing ngỡ ngàng: "…"

Cái gì mà chưa muốn nói?!

"Thế em biến thành người từ khi nào?"

Orm chớp mắt, rồi nhanh chóng vươn người ôm chặt lấy cánh tay LingLing, giọng nói ngọt như mật, ấm áp và dịu dàng đến mức khiến trái tim cô loạn nhịp.

"Chị ~~ hỏi nhiều quá ~~"

LingLing giật mình, cảm giác da gà nổi lên vì cử chỉ thân mật này.

Cô nhanh chóng đẩy nhẹ Orm ra, miệng lắp bắp lên tiếng.

"T-từ từ đã!

Đừng có bám chị kiểu đó!

Em là người rồi đấy!"

Orm nghiêng đầu, đôi mắt long lanh vô tội, như một con mèo con chẳng hiểu gì.

Gương mặt xinh đẹp thoáng chút ngây ngô

"Chị chưa quen sao?"

"Chưa!!"

LingLing kêu lên ngay lập tức, gương mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng.

Từ trước đến giờ, cô chỉ sống với một con mèo.

Giờ đây, đột nhiên lại có một cô gái xinh đẹp bám dính cô như thế này…

Cái này… sao mà quen được chứ?!

Orm chớp mắt, vẻ mặt vẫn dịu dàng, nhưng ánh mắt lại sáng lên vẻ ranh mãnh, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong cô.

"Không sao ~~" Cô bé chớp mắt, rồi bất ngờ dịu dàng xích lại gần hơn, tựa cằm lên vai LingLing, hơi thở ấm áp phả vào cổ cô, khiến tim cô đập mạnh.

"Chị cứ quen dần là được ~~"

BÙM!

Mặt LingLing đỏ bừng, cảm giác như có ngọn lửa đang cháy trong cơ thể cô.

Con mèo này… hình như còn phiền phức hơn khi ở dạng người!

LingLing không biết nên làm gì nữa, một tay đẩy nhẹ Orm ra, nhưng lại không nỡ để cô xa mình quá.

Cô chỉ biết thở dài trong lòng, không biết phải xử lý tình huống kỳ lạ này như thế nào.

---------------

1 sao cũng có thể tiếp thêm động lực ra chap mới cho tác giả🤯
 
Back
Top Bottom