"Jeong Jihoon rất thích mùa hè, và nó sẽ thích mùa hè hơn nếu có Park Dohyeon bên cạnh"
Nhật ký mùa hè năm bảy tuổi của mèo cam.
Mùa hè ở ngoại ô Incheon bắt đầu bằng tiếng ve trên tán cây hạnh, mùi cỏ mới cắt trộn lẫn mùi kem tan chảy và tiếng trẻ con hò hét ngoài công viên.
Nắng như mật ong tràn qua tán lá xanh mơn mởn, phủ lên gò má tròn của nhóc Jeong Jihoon một vệt vàng dịu.
Nó một tay thì chống cằm, chu môi, phồng má nhìn người anh Dohyeon gần nhà đang làm bài tập.
Tiếng ve sầu râm rang bên tai Dohyeon cũng không phiền bằng tiếng ỉ ôi của con mèo cam bên cạnh.
''Anh Dohyun, anh hứa sẽ đi chơi với Bi mà."
''Sao anh cứ làm bài tập quài zạ.''
''Anh Dohyun đi chơi đi anh Dohyun ơi.''
''Bi ngoan, em im lặng một chút cho anh làm bài nhé.''
''Nhưng anh làm hoài à, nắng sắp trốn mất rồi đó.''
''Anh hứa, làm xong sẽ đi chơi với em.''
''Anh hứa gòi đó nha.''
Jeong jihoon bảy tuổi nằm ngả lên thảm cỏ xanh mướt sau nhà, chân đung đưa trong không khí, miệng lẩm bẩm đếm cừu giết thời gian.
Hôm nay là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, lòng nó rộn ràng như mở hội, bởi làm gì có đứa trẻ nào không thích hè, làm gì có đứa trẻ nào không thích việc nghỉ làm bài tập về nhà, làm gì có đứa trẻ nào ghét ăn kem trong thời tiết oi bức cơ chứ.
Từ ngày tổng kết hôm qua, Jihoon đã vạch sẵn một kế hoạch nghỉ hè đầy chi tiết, và tất nhiên không thể nào vắng bóng Park Doheyon của nó.
''Anh Dohyeonie ơi, sao mùa hè lại nóng thế ạ?''
''Là do Bi nói nhiều quá đó.''
''Phì phì, Bi chỉ nói nhiều với anh thôi.
Bi vốn là người lạnh lùng lắm đó.''
''Vinh hạnh cho anh ghê.''
''Anh Dohyeonie, anh làm bài xong chưaaa?''
''Vẫn chưa.''
Jeong Jihoon bực bội quá, anh Dohyeon không để ý gì đến nó cả, chỉ chăm chăm làm bài tập.
Nếu nó là anh thì nó sẽ vứt đống bài vở ấy đi, sẽ cùng em trai nhỏ đáng yêu là nó đi chơi.
Park Dohyeon chỉ mới học lớp ba thôi, anh ấy làm gì có nhiều bài tập chứ, chắc chắn anh ấy trốn mình, càng suy nghĩ, Jihoon càng đau khổ, nó ôm mặt, vùng vằng như mèo con.
''Anh Dohyeonieee.''
''Lại sao nữa?''
''Anh dẹp bài tập đii.''
''Haiz''
''Anh mà không đi thì em sẽ....''
''Sẽ làm sao?''
''Sẽ khóc huhu đó.''
''Thật là chịu thua em rồi, đi thôi.''
Dohyeon cất sách vở gọn lên bàn, ngoắc ngoắc tay với con mèo đang u sầu ngoài vườn vào.
Jihoon thấy thế thì mắt sáng rực, vội lấy chiếc nón rơm kế bên nhảy tót vào nhà.
Căn nhà nhỏ của gia đình Park chỉ có Dohyeon và Jihoon, nhìn ngôi nhà gọn gàng và sạch sẽ đến bóng loáng, Jihoon lại âm thầm vẽ lên căn nhà sau này của nó và anh.
''Jihoon, em có ăn dưa hấu không?''
''Anh cắt cho em một miếng nhé?''
''Thôi ạ, anh Dohyeonie mau đội nón đi chơi với bi đi.''
''Em đợi anh chốc nhé.''
''Vâng ạa''
Ngồi trên chiếc ghế mây, Jeong Jihoon thích thú nhìn tấm ảnh hai đứa lúc còn bé xíu xiu.
Hồi mẫu giáo, Dohyeon đứng bên cạnh nó cười tít mắt, chiếc răng thỏ trông yêu ơi là yêu.
Còn Jihoon với gương mặt còn vương nét buồn ngủ, giơ hai ngón tay kí hiệu chữ V về ống kính, trên chiếc má sữa còn dính miếng vụn bánh.
Chỉ mới hai năm trước nó còn là một cậu nhóc hay khóc nhè, nhưng Jihoon bây giờ đã lớn, nó có thể tự dậy đi học rồi đó nha.
''Đi thôi Jihoon, anh xong rồi nè.''
''Dạ''
Cơn gió mùa hạ nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương hoa nhài và tiếng cười xa xa từ phía công viên.
Jihoon đứng tì vào cổng, nghiêng đầu ngó trái phải.
Park Dohyeon đang khóa cửa, liền khó hiểu hỏi nó.
''Jihoon, em làm gì như cảnh sát thế?''
''Em phòng trộm cho anh đó.''
''Em phòng bằng cách nào?''
''Em sẽ nhìn xung quanh, không cho ai biết chìa khóa nhà đang dấu dưới chậu cây hết.''
''Em vừa nói ra nơi anh giấu rồi đấy.''
''Ơ.''
[...]
Cả hai đi qua con hẻm đầy chậu cây, đến dưới một căn nhà nhỏ, nơi có bà cụ bán kem quen thuộc.
Chiếc xe đẩy đã bạc màu, treo chuông gió nhỏ kêu leng keng.
Bà mỉm cười khi thấy hai đứa.
"Lại là Mèo Cam và anh Bơ à."
"Hai đứa vẫn ăn như cũ chứ?"
"Dạ, cho tụi cháu một dưa hấu, một socola ạ."
"Anh Dohyeonie ơi, sao anh biết Bi thích ăn dưa hấu zạ?"
"Không phải lúc nào đi mua kem em cũng đòi dưa hấu hả?"
"Anh đang biện hộ cho mình đúng hông?"
"Anh quan tâm đến Bi nên anh mới biết Bi thích gì chứ."
"Được rồi, anh quan tâm đến Bi."
"Ahihi."
Cầm cây kem dưa hấu mát lạnh, nó vui vẻ nắm tay Dohyeon.
Anh chỉ nhẹ nhàng cắn một miếng socola giòn, mắt hướng về con đường rợp bóng cây xanh, đoạn đường ngày nào anh cũng đi cùng cậu nhóc nhà bên.
Gần tới bờ hồ, gió tháng bảy len lỏi qua mái tóc, cuốn chiếc nón của Dohyeon bay ra xa.
Chưa kịp để anh phản ứng, Jihoon bên cạnh đã lao đi như tên bắn, nhặt chiếc nón đem về cho anh.
"Của anh Dohyeon nè."
"Cảm ơn Jihoon."
"Anh không được cảm ơn xuôi đâu."
"Thế Jihoon muốn anh làm gì?"
"Anh cho Bi hun cái nha.
Hay nhéo má một cái cũng được."
Cây kem trong tay Dohyeon dường như sắp rơi xuống đất, còn Jihoon đối diện thì tròn xoe đôi mắt, miệng cong cong một đường.
Dohyeon trong một giây đã suy nghĩ hàng trăm kịch bản, nhưng khi nhìn gương mặt trắng sữa ấy, anh đành gật đầu đồng ý.
"Chỉ nhéo má một cái thôi nhé?
"Dạa."
Nó lon ton lại gần, đưa đôi tay búp măng xoa xoa má của Dohyeon.
Bàn tay nhỏ bé mà mát lạnh, chạm vào vừa nhẹ vừa dè dặt khiến cả gương mặt Dohyeon nóng bừng.
Que kem trên tay anh nhiễu giọt tí tách xuống nền đá.
"Jihoon, xong chưa em?"
"Má Dohyunie mềm quá."
"Má nhóc mới mềm đó.
"Má Dohyunie mềm hơn.
Như cục bông ấy."
Jihoon rút tay về, đôi mắt lấp lánh nhìn hai bàn tay của mình, còn Dohyeon thì quay mặt đi.
Anh không thể để tên nhóc Bi thấy gương mặt đỏ bừng của mình được.
Nếu Jihoon nhìn thấy, chắc chắn nhóc ấy sẽ chọc anh đến chết mất.
"Dohyeonie ơi, mình đi ra hồ đi!"
"Được."
Nhìn bóng lưng nhỏ xíu đang chạy phía trước, Dohyeon chậm rãi bước theo sau.
Anh cũng không hiểu tại sao mình lại không thấy Jihoon phiền.
Thằng nhóc nhà bên ấy đã bám anh từ năm lên ba, lúc nào cũng gọi tên anh thật to, có món gì ngon cũng để dành phần, nghe lời anh tuyệt đối.
Dohyeon không hiểu vì sao Jihoon lại quý mình đến thế.
Anh chỉ là một người bình thường, gia cảnh cũng chẳng có gì nổi bật.
Dù chỉ mới học lớp ba, nhưng suy nghĩ của Dohyeon đã rất trưởng thành.
Jihoon có lẽ không biết, những hành động ngây ngô ấy khiến anh vừa muốn tránh xa, vừa muốn được tận hưởng thêm chút nữa.
Lỡ như sau này nhóc ấy có người khác, dẫn một ai khác về ra mắt...chắc Dohyeon sẽ buồn chết mất.
"Dohyeonie, anh mau lên!
Anh mệt hả?"
"Để Bi cõng anh nhé!"
"Không sao, anh đến liền."
Chạy theo bóng người phía trước, Dohyeon như một chú mèo nhỏ, lon ton chạy về phía chủ nhân của mình.
Đoạn đường vốn yên tĩnh chỉ có tiếng gió, giờ đã rộn rã tiếng bước chân, tiếng cười đùa của hai đứa nhóc.
Hồ Jejuja là cái tên Jihoon và Dohyeon tự đặt, là nơi bí mật mà hai đứa vô tình tìm được.
Mặt hồ gợn lên những vệt sáng lấp lánh, trên mặt nước còn có vài con chuồn chuồn bay là đà với đôi cánh óng ánh đủ sắc màu.
Dohyeon nhìn chúng đến ngẩn ngơ.
Bầu trời hôm nay trong vắt, ánh nắng dịu dàng, gió thổi nhè nhẹ và bên cạnh anh là chiếc miệng líu lo của Jihoon đang không ngừng khuấy động không khí bình yên ấy.
"Dohyeonie, anh nhìn nè!"
"Ui, Dohyeonie ơi, con chuồn chuồn này xấu quá à!"
"Dohyeonie ơi, Bi mới bắt được con sâu nè!"
"Dohyeonie, Bi khát nước quá!"
"Dohyeonie có thích hoa hông?"
"Dohyeonie, Bi mới hái trộm được bông tường vi nè!"
"Ui sời ơi, Bi bị kiến cắn rồi, Dohyeonie ơi!"
Tiếng "Dohyeonie" cứ vang lên không dứt, dù tiếng ve sầu râm ran cũng không thể lấn át được.
Gió lùa qua mặt hồ khiến mấy con chuồn chuồn chao mình, ánh nắng vỡ thành từng mảnh vàng trên tóc Jihoon.
Cả hai ngồi sát lại, bóng họ đổ xuống mặt nước, hòa thành một đường cong mềm run run theo từng gợn sóng.
"Dohyeonie ơi, mùa hè năm sau mình lại đi hồ nữa nha."
"Ừ, năm nào cũng đi."
"Và anh phải cho em nhéo má nữa."
"Cái đó thì để anh xem đã."
"Hong chịu đâu."
"Về thôi, Jihoon."
''Trễ rồi."
"Sớm vậy ạ?"
"Về thôi."
Đoạn đường khi đi thì thấy thật dài, mà lúc về lại ngắn đến lạ.
Jihoon nắm tay Dohyeon, vừa đi vừa nhìn quanh, nhìn con đường lát đá xanh, nhìn những ngóc ngách nhỏ quen thuộc, nhìn thấy chậu cẩm tú cầu còn đọng nước sau cơn mưa, và cả chú Golden Retriever nằm rạp trên nền gạch, thè chiếc lưỡi hồng hồng cùng đôi mắt tròn như hòn bi nhìn theo hướng hai đứa.
"Dohyeonie, mình đi vuốt chó đi!"
"Hả?"
Chưa kịp để Dohyeon suy nghĩ, Jihoon đã kéo anh chạy về phía chú Golden.
Bộ lông vàng cam vốn suôn mượt giờ bị bàn tay nhỏ của Jihoon vuốt cho xù lên, từng búi lông dựng ngược mà vẫn đáng yêu đến buồn cười.
Dohyeon đứng bên cạnh, anh không dám chạm vào chú cún, chỉ im lặng nhìn cảnh một người một thú đang trêu đùa.
"Dohyeonie, anh vuốt nó đi!
Bạn vàng này hiền lắm, hong cắn đâu!"
"Thôi, Bi vuốt đi, anh không dám đâu."
"Vậy Dohyeonie chờ Bi chút nhé, Bi vuốt xong sẽ cùng anh về."
"Bi cứ từ từ."
Ngay lúc Dohyeon định bước đi trước, bỗng một bóng đen to lớn bất ngờ nhảy tới.
Là một chú mèo cam béo tròn, đáp thẳng vào người anh.
Dohyeon theo bản năng ôm lấy nó, lông mèo mềm mịn khiến anh hắt xì liên tục.
Jihoon đang cúi người cù lét chú Golden, nghe tiếng anh thì liền quay lại, và ngay lập tức trong lòng bùng lên một ngọn lửa tức giận.
"Oát!
Con mèo kia, ai cho mi cướp Dohyeonie của Bi hả!"
Jihoon lao thẳng tới bên cạnh Dohyeon.
Mèo cam vẫn nằm chễm chệ trong vòng tay anh, chiếc đuôi ngắn ngủn còn quơ qua quơ lại như thể đắc ý lắm.
Jihoon tức muốn nổ phổi, anh Dohyeon còn chưa từng xoa đầu nó bao giờ, thế mà hôm nay lại ôm ấp con mèo này.
Nhìn thì ú ú tròn tròn thôi chứ so với Bi, người vừa đẹp trai vừa học giỏi, lại còn đáng yêu tinh tế và tử tế, thì con mèo đó thua xa vạn dặm.
"Mi mau đi đi, con mèo cam kiaaa!"
"Đi đi!"
Bàn tay nhỏ xíu của Jihoon ôm chặt lấy chú mèo, nhưng chiếc vuốt sắc của nó vô tình cứa trúng da tay cậu.
Jihoon không khóc, cũng chẳng la lên, chỉ một mực muốn đuổi con mèo ra khỏi lòng Dohyeon.
Chú Golden cũng sủa inh ỏi phụ họa, một người một chó cùng ra sức xua đuổi, cuối cùng mèo cam nhảy phốc xuống đất, lặng lẽ rời đi như thể chẳng có chuyện gì.
"Jihoon, tay em?"
"Hì hì, không sao đâu, Dohyeonie."
"Mau về thôi, anh băng vết thương lại cho em."
"Dạ."
Hai đứa chạy về nhà trước khi đường chân trời kịp chuyển sang màu cam.
Jihoon ngồi ở hiên nhà, mồ hôi lấm tấm trên trán vì đau rát, nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng.
Bàn tay trái hiện rõ ba vệt cào đỏ thẫm.
Dohyeon ngồi bên cạnh, tỉ mỉ lau sạch từng vết, miệng khẽ thổi liên tục như sợ cậu đau.
"Jihoon, em đỡ đau chưa?"
"Dohyeonie thổi cho em nữa nhé?"
"Bi hết rồi."
"Bi khỏe lắm á."
"Jihoon của anh là giỏi nhất."
"Dohyeonie hay quá ạ."
"Dohyeonie băng vết thương đẹp ghê."
"Giống mấy chú bác sĩ băng cho bệnh nhân quá."
"
Sau này Dohyeonie làm bác sĩ đi."
"Bi làm y tá cho."
"Bi ngốc."
"Bi hong có ngốc."
Tiếng cười khúc khích của bản thân, tiếng anh Dohyeon thở dài, tiếng ve sầu kêu rỉ rả sau đó đều được cậu nhóc Jeong Jihoon đem vào quyển nhật kí nhỏ.
Cuối trang còn đính kèm một dòng chữ được o nét gọn gàng.
"Bi mong mùa hè nào cũng được chờ Dohyeonie làm bài tập.
Mùa hè nào cũng được ăn kem Dohyeonie mua.
Mùa hè nào cũng được ngắm hồ cùng Dohyeonie.
Mùa hè nào cũng được Dohyeonie băng vết thương cho."
beta: wimiah
cảm ơn cổ vì đã beta fic cho em nhaa